- Home
- Mạt Thế
- [Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
- Tập 128 : Bắt đầu truyền thừa 1 (c1271-c1280)
[Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
Tập 128 : Bắt đầu truyền thừa 1 (c1271-c1280)
❮ sautiếp ❯Chương 1271: Bắt đầu truyền thừa 1
Nhìn thấy bộ dáng nghi ngờ của Diệp Tinh, đạo chủ Tân Việt ở bên cạnh giải thích: “Lâm Mặc, đại đạo chi chủ Huyễn tộc chúng ta đều là dựa theo thực lực mà tới, ngươi có thể đánh chết đại đạo chi chủ cấp một, thực lực so với chúng ta còn mạnh hơn, ngươi tự nhiên là tam tộc lão.”
Bên trong Huyễn tộc, ngoại trừ lão giả Nguyên Nha ra, còn có một vị đại đạo chi chủ cấp hai khác, ngoại trừ hai người bọn họ, thực lực Diệp Tinh là mạnh nhất.
“Thì ra là như thế.” Diệp Tinh gật gật đầu: “Tam tộc lão sao?”
Hắn nhìn phía dưới, hắn có thể cảm nhận được tôn kính, vui sướng trong mắt mọi người phía dưới.
– Được rồi, hồ truyền thừa chính thức mở ra! Sau khi Nguyên Nha tuyên bố, liền mang theo đám người Diệp Tinh đi vào trong cung điện.
– Tộc lão Lâm Mặc, ngươi còn chưa tiếp nhận hồ truyền thừa sao? Ánh mắt mười một cường giả chân linh cảnh kính sợ lại tò mò nhìn về phía Diệp Tinh, trong đó một thanh niên chân linh cảnh tò mò hỏi.
“Đúng.” Diệp Tinh cười gật đầu.
“Tộc lão Lâm Mặc, người là tam tộc lão của tộc, có phải mạnh hơn so với đám tộc lão Tân Việt đúng không?” Một thiếu nữ cũng tò mò hỏi.
Bọn họ cũng không quá sợ hãi đối với Nguyên Nha, Tân Việt.
“Từng người một hỏi cái gì?” Tân Việt đi tới, nghiêm mặt răn dạy.
Thấy Tân Việt tức giận, những thiếu nữ Huyễn tộc này nhất thời trở nên nhu thuận hơn rất nhiều, không dám nói thêm gì.
“Lâm Mặc, những tiểu tử này có chút không có quy củ, ngươi không cần trách a, toàn bộ Huyễn tộc chính là bầu không khí như vậy.” Đạo chủ Tân Việt cười nói.
Diệp Tinh cười cười, cả Huyễn tộc quả thật không có phân chia giai cấp cường giả quá lớn.
“Haizz, lại nói tiếp vẫn là Huyễn tộc chúng ta quá ít sinh mệnh, toàn bộ Huyễn tộc sinh sôi nảy nở đều là vô cùng gian nan, hiện tại tổng nhân số cũng không tính là nhiều.” Đạo chủ Tân Việt cảm thán.
Dân số ít, tự nhiên mỗi người đều được đối xử thận trọng.
“Số lượng ít?” Diệp Tinh sửng sốt.
“Đúng, cả Huyễn tộc cộng lại số lượng không tới 20 ngàn người.” Đạo chủ Tân Việt lắc đầu.
“Chỉ có 20 ngàn?” Diệp Tinh ngẩn ra.
Khái niệm này là gì? Lúc trước trái đất còn chưa tiếp xúc với vũ trụ đã có mấy tỷ người.
Gần ngàn năm phát triển, số lượng người Diệp gia bọn họ cũng đã sớm vượt qua 20 ngàn rồi.
Toàn bộ sinh mệnh Huyễn tộc cộng lại thậm chí chỉ là một bộ phận nhỏ của nhân khẩu Diệp gia bọn họ.
Căn cứ tin tức hắn nắm giữ, hắn biết số lượng Huyễn tộc ít, thế nhưng không nghĩ tới dĩ nhiên ít đến loại trình độ này.
“Cũng không trách được a.” Diệp Tinh cũng hiểu được tình huống chân chính của Huyễn tộc lúc này.
– Đến rồi!
Phía trước có một cái hồ thật lớn xuất hiện trước mắt.
Nói là hồ nước, kỳ thật cũng vô cùng to lớn, toàn bộ hồ nước thoạt nhìn giống như một cái đầm sâu thật lớn, chất lỏng màu tím bên trong không ngừng đánh lên, giống như sóng biển.
“Được rồi, đã đến hồ truyền thừa rồi.” Mọi người ở chỗ này ngừng lại, Nguyên Nha nhìn từng thành viên Huyễn Tộc mỉm cười nói: “Mười một người các ngươi tiến vào vị trí ven hồ truyền thừa đi.”
“Vâng, tộc lão Nguyên Nha!” Trên mặt mười một thanh niên chân linh cảnh của Huyễn Tộc tràn đầy vẻ kích động, tất cả đều tiến vào trong đó.
Mỗi lần tiến vào trong hồ truyền thừa, không chỉ bọn họ có thể biến Huyễn Yên thành thiên phú của mình, mà linh lực trong hồ truyền thừa cũng có thể làm cho thân thể bọn họ nhanh chóng đạt tới chân linh cảnh cực hạn!
Trước kia thời kỳ đỉnh cao của Huyễn Tộc có thể sẽ không hao phí tài nguyên như vậy, nhưng hiện tại số lượng thành viên Huyễn tộc quá ít, cho nên chỉ cần có thiên phú, bọn họ liền đại lực bồi dưỡng, chỉ cần có đạt tới chân linh cảnh, thậm chí trực tiếp khiến thực lực tăng lên tới cực hạn.
Cảnh giới phía trước cũng là dùng tài nguyên, đương nhiên cái này cần phải xem thiên phú, nếu không có thiên phú mà nói bọn họ tự nhiên sẽ không bồi dưỡng quá nhiều.
Theo mười một thanh niên Huyễn tộc tiến vào, tiếp nhận truyền thừa chỉ còn lại có một người Diệp Tinh.
“Lâm Mặc, thiên phú Huyễn Yên của ngươi rất mạnh, hoàn toàn là đỉnh cấp, cho nên ngươi có thể ở vị trí trung gian hồ truyền thừa này, nơi đó có hiệu quả tốt nhất.” Nguyên Nha nhìn Diệp Tinh mỉm cười nói.
“Nhớ kỹ, trong hồ truyền thừa có một cỗ năng lượng sẽ bị ngươi hấp thu, cỗ năng lượng này ngươi hấp thu càng nhiều càng tốt.
Đợi đến khi kết thúc, cỗ năng lượng này sẽ hoàn toàn chuyển hóa thành thiên phú Huyễn Yên của bản thân ngươi. “
Nghe vậy, Diệp Tinh trịnh trọng gật đầu, nói: “Ta biết rồi.”
Hắn nhìn về phía hồ nước màu tím, hít sâu một hơi.
“Rốt cục cũng sắp bắt đầu!” Trong mắt hắn tràn đầy vẻ chờ mong.
Bõm!
Một âm thanh vang lên, Diệp Tinh trực tiếp tiến vào trong hồ truyền thừa, thân thể hoàn toàn bị nước hồ bao phủ.
“Lâm Mặc bắt đầu tiếp nhận truyền thừa rồi.” Đạo chủ Tân Việt nhìn về phía hồ nước màu tím trước mắt, cười nói: “Không biết hắn có thể kiên trì bao lâu?”
Trên mặt Nguyên Nha lộ ra một tia chờ mong, nói: “Với thiên phú Lâm Mặc biểu hiện ra, hẳn là có thể ở trong hồ truyền thừa ba trăm năm.”
“Ba trăm năm?” Ánh mắt đạo chủ Tân Việt chuyển động một chút, nói: “Nếu như kiên trì ba trăm năm, thiên phú Huyễn Yên của Lâm Mặc khẳng định có thể nâng cao một mảng lớn, vậy hắn cũng sẽ có rất nhiều cảm xúc đối với đại đạo thời không.”
“Đúng.” Nguyên Nha mỉm cười gật đầu.
Chương 1272: Bắt đầu truyền thừa 2
Huyễn Yên cơ bản nhất liên quan đến thời gian, sau đó lại liên quan đến không gian, mà điều này lại có liên quan đến đại đạo thời không.
Cường giả Huyễn tộc, trời sinh cảm ngộ đối với đại đạo thời không dễ dàng nhất.
“Thời gian dài như vậy, Huyễn tộc chúng ta rốt cục xuất hiện một vị thiên tài tuyệt thế, hy vọng Lâm Mặc có thể bước ra một bước kia.” Nguyên Nha cảm thán nói.
Nghe vậy, đạo chủ Tân Việt rõ ràng hiểu được ý tứ của Nguyên Nha, cả kinh nói: “Ngươi cho rằng Lâm Mặc có thể trở thành Thánh Hoàng Vũ Trụ?”
Nguyên Nha lắc đầu, trên mặt già nua lại tràn đầy vẻ cô đơn.
“Chỉ là nói có hy vọng mà thôi.”
Đạo chủ Tân Việt im lặng, thời gian ông ta trở thành đại đạo chi chủ cấp một đã rất dài, thời gian tu luyện dài, điều này đại biểu cho tiềm lực trên cơ bản đã hao hết,nếu không ngoài ý muốn ông ta ngay cả đại đạo chi chủ cấp hai cũng không thành.
“Không sinh ra Thánh Hoàng Vũ Trụ, bí thuật Huyễn Yên vẫn là không trọn vẹn, cho dù tiếp nhận truyền thừa thì hiệu quả cũng không lớn.”
Nguyên Nha lắc đầu, trong mắt lại lộ ra một tia sáng: “Chỉ là chỉ cần xuất hiện, lần nữa mở ra truyền thừa Huyễn Yên, Huyễn tộc chúng ta chính là con cưng của đại đạo thời không, tốc độ sinh ra đại đạo chi chủ nhất định sẽ tăng nhanh hơn rất nhiều! Đợi đến khi thời gian tích lũy đủ, không phải cũng không thể trở lại đỉnh phong!”
Khát vọng lớn nhất của ông ta chính là Huyễn tộc lại hưng thịnh!
Hai người đứng bên cạnh hồ truyền thừa, yên lặng chờ đợi.
……
“Năng lượng thật khủng bố.” Diệp Tinh tiến vào vị trí trung tâm hồ nước màu tím, nhất thời cảm giác toàn bộ thân thể mình bị một cỗ năng lượng khổng lồ bao vây.
Sau đó những năng lượng này bắt đầu dung nhập vào trong cơ thể hắn.
Xoẹt…
Năng lượng khủng bố nhập thể, trên người hắn lại tản ra từng cỗ dao động kỳ dị, hắn thậm chí có thể cảm nhận được trái tim mình đang không ngừng nhảy lên, mà theo trái tim đập thình thịch, năng lượng của hồ nước màu tím càng mãnh liệt hơn.
Năng lượng nhập thể, sau đó liền trực tiếp dung nhập vào trong thân thể hắn, hoàn toàn biến mất.
“Biến mất?” Diệp Tinh yên lặng cảm thụ.
“Năng lượng tuy rằng mạnh, nhưng hoàn toàn nằm trong phạm vi tiếp nhận của mình, không có bất kỳ cảm giác không thoải mái nào.”
Cơ thể của hắn nhanh chóng chìm xuống đáy hồ.
Diệp Tinh cứ như vậy không ngừng hấp thu, rất nhanh thời gian liền trôi qua một tháng.
Xoẹt…
Toàn bộ năng lượng nhập thể, lại nhanh chóng biến mất.
“Huyễn Yên!”
Diệp Tinh yên lặng ngồi xếp bằng, trong một khoảng thời gian bỗng nhiên thi triển bí thuật Huyễn Yên.
– Rầm rầm!
Nhất thời xung quanh hồ nước tựa hồ ngưng đọng lại, nhưng trong nháy mắt khôi phục bình thường.
– Bí thuật Huyễn Yên tăng cường rồi!
Cảm thụ được biến hóa này, trên mặt Diệp Tinh tràn đầy vẻ kinh hỉ.
Đối với năng lượng trong hồ nước là cái gì, hắn hoàn toàn không biết, nhưng dung nhập vào trong cơ thể, hắn có thể cảm giác được bí thuật Huyễn Yên của mình tăng thêm một chút.
“Lúc này mới trôi qua một tháng đã có biến hóa rõ ràng, nếu như qua mấy trăm năm…”
Trong mắt Diệp Tinh chợt lộ ra vẻ vô cùng chờ mong.
Giống như Huyễn Yên hiện tại của hắn có thể ảnh hưởng đến đại đạo chi chủ cấp một trong nháy mắt, nhưng nếu như phát sinh tăng lên cực lớn, vậy thời gian trói buộc khẳng định có thể gia tăng rất nhiều!
“Tiếp tục hấp thu!”
Sau khi phát hiện ra mình có tiến bộ, Diệp Tinh rõ ràng hưng phấn hơn rất nhiều, bắt đầu toàn lực hấp thu.
Thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc đã là năm năm sau.
“Rào rào rào rào!”
Hồ nước màu tím đột nhiên sôi trào, sau đó một thanh niên trực tiếp bay ra.
Lúc này, khóe miệng người thanh niên còn có một chút máu tươi, hiển nhiên là không chịu nổi sự bài xích của hồ truyền thừa.
“Mới có năm năm, nếu như có được truyền thừa Huyễn yên hoàn chỉnh thì ít nhất có thể kiên trì mười năm.” Nguyên Nha lắc đầu, thở dài một cái.
“Đi ra ngoài đi.” Ông ta nhìn người thanh niên mới xuất hiện, phân phó.
“Vâng.” Người kia không dám do dự, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Thời gian như nước chảy, từng vị thanh niên huyễn tộc trẻ tuổi không ngừng ra khỏi hồ truyền thừa.
“Đi ra ngoài đi.” Lão giả Nguyên Nha nhìn thanh niên trước mặt.
“Vâng.” Thanh niên cung kính gật đầu, bay về phía xa.
“Mười năm, mới mười năm đã kết thúc rồi.” Lão giả Nguyên Nha lắc đầu.
Tính cả người thanh niên vừa rồi thì mười một người Huyễn tộc tiến vào bên trong đã truyền thừa xong.
“Nguyên Nha, bây giờ còn có Lâm Mặc ở trong hồ truyền thừa.
Dựa vào tiềm lực của Lâm Mặc thì mấy trăm năm nữa chắc chắn thiên phú Huyễn yên có thể đạt tới trình độ cực mạnh.
Bây giờ hắn đã có thể giết chết một đại đạo chi chủ cấp một rồi, nói không chừng sau khi hắn đi ra có thể giết chết đại đạo chi chủ cấp hai!”
Đạo chủ Tân Việt mỉm cười: “Tu luyện mấy chục ngàn năm liền có thể tương đương với Đại đạo chi chủ cấp hai, ở trong vũ trụ mặc dù không bằng được thiên tài tuyệt thế Diệp Tinh nhưng cũng đứng hàng đầu.”
Nguyên Nha gật đầu một cái, ông ta đột nhiên nói: “Nhân loại Diệp Tinh kia thực sự tu luyện chưa tới ngàn năm đã có thể đánh chết Đại đạo chi chủ cấp một?”
“Ừ.” Nói đến chỗ này, đạo chủ Tân Việt trịnh trọng gật đầu một cái: “Tin tức hoàn toàn chính xác.
Trận chiến ở dòng sông vận mệnh lần đó có rất nhiều cường giả chứng kiến tận mắt.”
Chương 1273: Thiên phú đạo tắc thời gian và không gian tăng lên
Nguyên Nha nghe vậy thì trầm mặc một lát, sau đó lắc đầu: “Nhân tộc đã cường đại như thế, tại sao lại còn xuất hiện thiên tài nghịch thiên như thế cơ chứ.
Một thiên tài như vậy tại sao không xuất hiện ở Huyễn tộc chúng ta?”
Ánh mắt ông ta tràn đầy vẻ hâm mộ và khát vọng.
Đối với ông ta mà nói, tâm nguyện duy nhất chính là để cho huyễn tộc cường thịnh, vì Huyễn tộc, ông ta có thể làm bất cứ chuyện gì.
Đạo chủ Tân Việt cũng im lặng, so với Nhân tộc cường đại đến mức khiến người ta phải tuyệt vọng thì Huyễn tộc của bọn họ thực sự nhỏ bé giống như hạt muối trong đại dương.
“Hả?” Bỗng nhiên, hai vị đạo chủ Nguyệt Nha và Tân Việt cùng nhìn về phía hồ truyền thừa.
“Tốc độ hấp thu năng lượng trong hồ truyền thừa của Lâm Mặc đang tăng rất nhanh?” Hai người đều giật mình, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng.
“Rào rào rào rào!”
Dưới đáy hồ truyền thừa, Diệp Tinh yên lặng ngồi khoanh chân.
Vô số năng lượng không ngừng tiến vào trong cơ thể hắn, vừa tiến vào đã biến mất ngay.
Lúc này, trong mắt Diệp Tinh tràn đầy vẻ kích động.
“Ha ha, không ngờ có thể hấp thụ được những năng lượng này.
Thiên phú Huyễn yên của mình tăng lên rồi, lĩnh ngộ về đạo tắc không gian, thời gian đều tăng lên.
Hơn nữa, những kích động này còn đang không ngừng tăng lên.”
Diệp Tinh nở nụ cười.
Bên trong dòng sông vận mệnh, phân thân đạo tắc vận mệnh của hắn cũng đang lĩnh ngộ đạo tắc không gian và đạo tắc thời gian, mà lúc này tốc độ rõ ràng là tăng nhanh hơn một chút!
Điều này là do sự tăng lên của thiên phú Huyễn yên mang lại!
Phải biết, thiên phú đạo tắc không gian và đạo tắc thời gian của Diệp Tinh đều đứng đầu vũ trụ, nếu như còn tiếp tục tăng lên thì không biết sẽ còn mạnh như thế nào nữa.
Trên thực tế, Diệp Tinh không biết bí thuật Huyễn yên có liên quan đến không gian và thời gian.
Cường giả Huyễn tộc trở thành Đại đạo chi chủ phần lớn đều là bởi vì nắm giữ đột phá đại đạo thời không.
Đón nhận truyền thừa Huyễn yên nguyên vẹn, thiên phú đạo tắc không gian, đạo tắc thời gian của hắn sẽ càng ngày càng tăng lên.
Thế nên Nguyên Nha mới khát vọng bên trong tộc xuất hiện một vị thánh hoàng vũ trụ, khôi phục truyền thừa.
Một khi khôi phục, tốc độ ra đời của các cường giả trong tộc cũng sẽ được tăng lên rất nhanh.
“Ngoài ra, mình cảm giác những năng lượng mà mình hấp thụ được vẫn chưa đạt tới tối đa!” Diệp Tinh khẽ mỉm cười.
Rất nhiều năng lượng tiến vào cơ thể nhưng vẫn không có áp lực nào với hắn cả.
“Hấp thu!”
Trong lòng khẽ động một cái, năng lượng mãnh liệt bên trong hồ truyền thừa nhanh chóng dâng trào, nhập vào cơ thể Diệp Tinh.
Những năng lượng đó trực tiếp tăng lên 10%!
“Không đủ!”
Diệp Tinh vẫn tiếp tục hấp thu.
Mười năm trôi qua, hắn đã hiểu biết sâu sắc về những năng lượng này.
Chỉ cần chúng không vượt quá giới hạn của thân thể thì hoàn toàn không gây tổn hại gì cho thân thể con người.
Tiếp đó là 20%, 30%…
Sau khi tăng lên 40%, trên người Diệp Tinh xuất hiện những vết nứt nhỏ.
“Vượt quá giới hạn chịu đựng của thân thể rồi?”
Diệp Tinh lại nhanh chóng giảm thiểu năng lượng hấp thu, sau đó hạ xuống khoảng 35% rồi mới dừng lại.
“Vừa phải, năng lượng hấp thu tăng hơn 30% là giới hạn mà cơ thể mình có thể chịu đựng!” Diệp Tinh cảm thấy vô cùng vui mừng.
Mười năm nghiên cứu, hắn hiển nhiên không muốn tốn quá nhiều thời gian để hấp thu năng lượng.
“Tiếp tục hấp thu!” Ngay sau đó, Diệp Tinh không nghĩ nhiều nữa, bắt đầu không ngừng hấp thu.
Thời gian tiếp tục trôi qua, một năm… năm năm… mười năm… năm mươi năm…
Một trăm năm nhanh chóng trôi qua.
Bên ngoài gió thổi mây vần, thỉnh thoảng có sinh mạng cường giả mới xuất hiện, thậm chí Thiên tộc còn mới ra đời một vị Đại đạo chi chủ, thu hút ánh mắt của rất nhiều cường giả.
Không quan tâm thế giới bên ngoài như thế nào, bản thể Diệp Tinh và toàn bộ phân thân Huyễn tộc đều đang tiếp thu truyền thừa.
“Đã một trăm năm trôi qua, điện truyền thừa vẫn chưa mở.”
“Mỗi một trăm năm điện truyền thừa sẽ mở một lần.”
“Ta nghe nói tộc lão Lâm Mặc đang tiếp nhận truyền thừa trong hồ truyền thừa.”
“Nhưng mà, trong hồ truyền thừa không phải là mười năm sao?”
Các thành viên của Huyễn tộc mỗi lần đi ngang qua cung điện nguy nga lộng lẫy thì ánh mắt đều lộ rõ vẻ nghi hoặc.
Cung điện này dường như đóng băng vậy, không có bất cứ động tĩnh gì.
“Tỷ tỷ, khi nào Lâm Mặc đại nhân mới ra?” Ở một khu vực, một thanh niên nhìn một cô gái mặc áo giáp màu tím, hỏi.
Thanh niên nhìn hơi giống cậu bé Thạch Lăng kia, một trăm năm trôi qua, cậu bé đã trưởng thành.
“Không biết.” Cô gái mặc áo giáp màu tím lắc đầu, nhìn em trai của mình một cái rồi nói: “Lâm Mặc đại nhân đã ban cho chúng ta nhiều tài nguyên như vậy, đệ phải biết tận dụng những tài nguyên đó để chăm chỉ tu luyện, nếu thực lực yếu thì sẽ rất mất mặt.”
“Ta vẫn đang cố gắng tu luyện, nhất định sẽ không để Lâm Mặc đại nhân thất vọng.” Thạch Lăng nắm chặt tay, kiên định nói.
Một trăm năm… Hai trăm năm…
Ba trăm năm đã trôi qua.
Hồ nước màu tím không ngừng sôi trào, bên trên còn có những dao động chập chờn thoáng qua.
Bên cạnh hồ nước màu tím, hai bóng người lặng lẽ đứng ở phòng khách, lúc này trong mắt bọn họ tràn ngập vẻ vui mừng.
“Nguyên Nha, đã ba trăm năm rồi mà hồ nước vẫn không có dao động dữ dội, hiển nhiên vẫn chưa đạt tới giới hạn tối đa của Lâm Mặc!”
Đạo chủ Tân Việt cười to: “Hơn nữa, tốc độ hấp thu truyền thừa trong hồ truyền thừa của Lâm Mặc rất nhanh, ba trăm năm có thể tương đương với bốn trăm năm.”
Chương 1274: 800 năm!
Nguyên Nha gật đầu một cái, gương mặt già nua tràn đầy ý cười.
“Không cần biết cần bao nhiêu năng lượng cũng phải để Lâm Mặc hấp thu!” Ông ta vung tay lên, sau đó từng đạo ánh sáng màu tím tràn vào bên trong hồ nước.
“Rào rào rào rào!” hồ nước tiếp xúc với những luồng ánh sáng này thì lại lập tức trào dâng mãnh liệt.
Bốn trăm năm… Năm trăm năm… Sáu trăm năm… Bảy trăm năm…
Thời gian thấm thoắt, chẳng mấy chốc Diệp Tinh đã tiến vào trong hồ truyền thừa tám trăm năm.
“Đã trôi qua tám trăm năm rồi, điện truyền thừa vẫn không có bất cứ động tĩnh gì.”
“Tộc lão Lâm Mặc vẫn còn đang tiếp nhận truyền thừa sao?”
“Không chỉ có tộc lão Lâm Mặc, mà cả tộc lão Nguyên Nha và tộc lão Tân Việt cũng hoàn toàn biến mất.”
Những thành viên của Huyễn tộc đều nhìn về phía cung điện khổng lồ (đại điện).
“Tỷ, tại sao Lâm Mặc đại nhân vẫn chưa chịu đi ra?” Thạch Lăng nghi ngờ hỏi.
Tám trăm năm, đối với cậu ta mà nói là thời gian rất dài.
Cô gái không để ý tới em trai mình, ánh mắt vẫn nhìn về phía đại điện.
Vù vù…
Đúng lúc này, trong đại điện đột nhiên xuất hiện những luồng ánh sáng màu tím.
Những luồng ánh sáng này sau khi xuất hiện thì bắt đầu ngưng tụ trong hư không.
Toàn bộ hư không của đại điện đều bị ánh sáng màu tím này bao phủ.
“Đó là gì vậy?”
Tất cả mọi người Huyễn tộc đều khiếp sợ nhìn luồng ánh sáng đột nhiên xuất hiện kia.
Một vị bất tử cảnh nhìn xong thì cả kinh nói: “Là tử quang Huyễn yên!”
“Chu Kháng, cái gì gọi là tử quang Huyễn yên?” Những cường giả khác không nhịn được hỏi.
Vị Bất tử cảnh kia hít sâu một hơi, sau đó nói: “Ta đã từng nhìn thấy trong sách cổ của tộc ta, nếu như nhân tài trong lúc truyền thừa mà thiên phú Huyễn yên tăng lên tới mức cực mạnh thì sẽ xuất hiện tình cảnh như thế này.”
“Nhưng trong sách cổ cũng ghi lại là tộc ta chưa tới hai mươi vị có thể đạt được đến cấp độ này!”
Trong mắt vị Bất tử cảnh kia tràn đầy khiếp sợ, ông ta cũng là người học nhiều kiến thức rộng, nhưng chính vì hiểu rõ nên trong lòng mới khiếp sợ như thế.
Bên ngoài Huyễn tộc chấn động, còn bên cạnh hồ truyền thừa, đạo chủ Nguyệt Nha và Tân Việt cũng tràn đầy vui mừng.
“Mấy chục ngàn năm, cảnh giới Đại đạo chi chủ, tám trăm năm, tử quang Huyễn yên! Ha ha, thiên phú của Lâm Mạc cũng được xếp vào top mười trong lịch sử của tộc ta!” Đạo chủ Tân Việt cười to.
“Ừ.” Lão giả Nguyên Nha cũng mỉm cười: “Đạt tới trình độ này, sau này muốn nắm giữ đại đạo thời không cũng không phải chuyện khó khăn.
Lâm Mặc muốn trở thành đại đạo chi chủ cấp hai là chuyện dễ như trở bàn tay!”
Bọn họ nhìn hồ nước màu tím trước mặt, nhưng mấy phút sau, hồ nước vẫn không có bất cứ phản ứng gì.
Đạo chủ Tân Việt nhất thời nghi ngờ hỏi: “Ồ? Tại sao Lâm Mặc vẫn còn chưa ra?”
Bình thường, sau khi tử quang Huyễn yên xuất hiện thì áp lực trong hồ truyền thừa sẽ tăng lên, những thiên tài tuyệt thế Huyễn tộc trước kia của bọn họ đều là sau khi xuất hiện tử quang Huyễn yên thì bị bài xích ra ngoài.
Ông ta ngẫm nghĩ một chút, ánh mắt sáng lên: “Chẳng lẽ Lâm Mặc vẫn có thể tăng lên nữa?”
Vù vù…
Ánh mắt tất cả mọi người từ sau khi xuất hiện tử quang Huyễn yên thì đều chăm chú nhìn về phía này.
Dưới ánh mắt của mọi người, những ánh sáng màu tím kia sau khi xuất hiện thì vẫn tiếp tục tăng lên.
Những tia sáng ngưng tụ lại một chỗ, thậm chí trông còn có vẻ dày dặn hơn.
Một năm… Hai năm…
Lại mười năm nữa trôi qua!
Lúc này, ánh sáng màu tím trong hư không đã tích tụ lại, tạo thành thể rắn.
Đối với cảnh tượng kỳ dị này, các thành viên Huyễn tộc đã không còn kinh ngạc như trước nữa.
Mười năm trôi qua, bọn họ thậm chí còn quen với sự tồn tại của ánh sáng màu tím kỳ lạ này.
Lúc này, dưới đáy hồ truyền thừa, Diệp Tinh vẫn đang ngồi khoanh chân.
Mấy trăm năm trôi qua, hắn không muốn gì cả, chỉ một mực hấp thu năng lượng.
“Muốn đạt tới bão hòa?” Diệp Tinh cảm thụ một chút.
Đầu tiên, vô số năng lượng dung nhập vào da hắn, sau đó dung nhập vào huyết nhục, dung nhập vào kinh mạch, thậm chí còn dung nhập vào xương cốt.
Lúc này, cả người hắn tràn đầy cảm giác sung mãn.
“Rào rào rào rào!”
Hồ nước sôi trào, lại có thêm một ít năng lượng tràn vào trong cơ thể Diệp Tinh.
“Khó chịu quá!” Theo những năng lượng này tiến vào cơ thể, trên người Diệp Tinh xuất hiện những vết nứt nhỏ, hắn sắp bị những năng lượng này làm cho nổ tung rồi.
“Không ổn!”
Những vết nứt xuất hiện khiến gương mặt Diệp Tinh lộ ra vẻ đau đớn, hắn thậm chí còn hơi không khống chế được những năng lượng này.
Bùm!
Vào đúng lúc này, Diệp Tinh cảm thấy trên người mình dường như xảy ra biến hóa, toàn bộ năng lượng bạo phát.
Da thịt, máu, kinh mạch, xương cốt… tất cả năng lượng ẩn chứa trong cơ thể đều điên cuồng xông ra ngoài!
Giường như tế bào cũng vỡ tan tành, bên trong xông ra luồng năng lượng lớn, cả người truyền đến cơn đau đớn kịch liệt.
Đến cả Diệp Tinh cũng không chịu nổi cơn đau đớn này, sắc mặt nhất thời trở nên vô cùng dữ tợn!
Chương 1275: Mắt thời không khủng khiếp 1
Bùm!
Sau khi vô số năng lượng xuất hiện, tất cả đều lao về thức hải của Diệp Tinh, thức hải của hắn lập tức xuất hiện một vòng xoáy nhỏ, điên cuồng cắn nuốt năng lượng…
“Rắc rắc!”
Khi thân thể Diệp Tinh xảy ra thay đổi thì bên ngoài hư không cũng dường như xuất hiện thay đổi, vật rắn màu tím dần nứt ra.
“Nứt rồi?”
Những người bên ngoài khiếp sợ nhìn nhau, ánh mắt ngập tràn kinh hãi.
Vật rắn màu tím nứt ra, một con mắt màu tím xuất hiện trong hư không, lạnh lùng nhìn tất cả những cường giả bên dưới.
Vù vù…
Theo cái nhìn đó, toàn bộ hư không dường như dừng lại, tất cả cường giả không có cách nào nhúc nhích, những âm thanh bên tai cũng biến mất.
Rào rào!
Bỗng nhiên, không gian đột nhiên dao động, một vòng xoáy không gian xuất hiện, sau đó có bốn vị cường giả bước ra.
Trên người bọn họ tản ra dao động và khí thế vô cùng mãnh liệt, tất cả đều ở cảnh giới Đại đạo chi chủ!
Vừa mới xuất hiện thì ba vị Đại đạo chi chủ lập tức lộ ra vẻ hoảng sợ, thân thể bọn họ lập tức đọng lại, không cách nào nhúc nhích được, bọn họ đã hoàn toàn bị hư không này trói buộc!
“Trói buộc thời không thật là khủng khiếp!” Một vị đại đạo chi chủ còn lại thì vẻ mặt đầy khiếp sợ.
Ông ta nhìn con mắt màu tím lạnh như băng ở trong thời không thì càng thêm kinh ngạc.
“Mắt thời không?”
Vị đại đạo chi chủ kia suy nghĩ một lát, sau đó nhanh chóng bay về phía đại điện.
“Là mắt thời không!”
“Trời ạ, Huyễn tộc chúng ta chỉ có lão tổ đầu tiên mới có thể thi triển được Mắt thời không, bây giờ lại có thể xuất hiện lần nữa!”
Lão giả Nguyên Nha và đạo chủ Tân Việt lúc này cũng không che giấu nổi vẻ khiếp sợ.
Ngoài kiếp sợ thì bọn họ càng thêm kích động hơn.
“Nguyên Nha, Tân Việt!” Một giọng nói vang lên, vị cường giả không bị trói buộc chậm rãi bay tới, ánh mắt ngạc nhiên nhìn hồ nước màu tím trước mặt.
“Đây là do Lâm Mặc tạo thành?”
“Đúng vậy.” Lão giả Nguyên Nha mỉm cười gật đầu.
“Thật là kỳ lạ.” Bên trong hồ truyền thừa, Diệp Tinh ngồi xếp bằng.
Vô số năng lượng hội tụ trong thức hải của hắn, mà ở vị trí trung tâm của thức hải lại hình thành một con mắt màu tím.
Không chỉ như vậy, Diệp Tinh còn có thể nhìn thấy những người bên ngoài đang bị Trói buộc thời không.
“Thời không! Mình đã nắm giữ được thời không!” Diệp Tinh vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ.
Trong hư không, ba vị Đại đạo chi chủ cấp một cũng bị hắn trói buộc, không có cách nào nhúc nhích.
Ý thức của Diệp Tinh bao phủ toàn bộ hư không, ngay cả Đại đạo chi chủ cũng hoàn toàn bị trói buộc!
Vù vù…
Nhưng chỉ khoảng vài giây sau, Diệp Tinh đã cảm thấy vô cùng choáng váng.
“Không có cách nào thi triển?” Diệp Tinh giật mình.
Năng lực nắm giữ thời không của hắn rất mạnh, nhưng lại không kiên trì được mấy giây.
Diệp Tinh cảm thấy bản thân có một áp lực vô cùng, chắc chắn là đến từ ba vị Đại đạo chi chủ cấp một.
“Nếu như không có ba vị Đại đạo chi chủ kia thì chắc mình đã có thể nắm giữ được thời không.” Trong lòng hắn lúc này vô cùng vui sướng.
“Chẳng lẽ đây chính là thiên phú Huyễn yên của mình?”
Trước đây hắn chỉ có thể trói buộc một vị Đại đạo chi chủ cấp một trong nháy mắt, nhưng bây giờ hắn lại có thể trói buộc được ba vị, thậm chí còn trói buộc hẳn mấy giây.
“Chưa tới một giây là mình đã có thể giết chết ba vị Đại đạo chi chủ cấp một kia rồi!” Diệp Tinh trầm ngâm nói.
Cường giả ra tay vô cùng nhanh chóng, nếu như một Đại đạo chi chủ bị trói buộc hoàn toàn thì chứ đến một phần mười giây là hắn có thể tiêu hao hết lực sinh mệnh của họ rồi!
Diệp Tinh nhìn về phía trên.
“Đi!”
Bóng người hắn khẽ động, nhanh chóng bay ra khỏi hồ nước màu tím.
Vù vù…
Khi hắn rời đi, mắt hư không màu tím kia dao động một chút, sau đó chậm rãi biến mất.
Mắt thời không biến mất, những người bị trói buộc đều khôi phục bình thường.
“Vừa rồi xảy ra chuyện gì thế? Ta hoàn toàn không thể nhúc nhích được.”
“Các ngươi nhìn hư không đi, có một con mắt màu tím!”
“Mắt thời không! Trời ạ, chính là mắt thời không trong truyền thuyết của Huyễn tộc chúng ta!”
“Cho dù Huyễn tộc chúng ta ở thời kỳ thịnh vượng thì Mắt thời không cũng chỉ có trong truyền thuyết, sao bây giờ lại có thể xuất hiện chứ?”
“Chỉ khi nào thiên phú Huyễn yên đạt đến cực hạn thì mới có thể thi triển nó, tộc lão Lâm Mặc ở trong hồ truyền thừa lâu như vậy, chắc chắn là tộc lão Lâm Mặc thi triển!”
“Nghe nói người có thể nắm giữ Mắt thời không trong tương lai rất có thể đột phá đến cảnh giới Thánh hoàng vũ trụ!”
các thành viên của Huyễn tộc trên mặt đều ngập tràn vẻ khiếp sợ, nhưng ngay sau đó lại lộ ra vẻ hưng phấn.
“Mắt thời không thật là khủng khiếp!”
Trong hư không, ba vị đại đạo chi chủ bị trói buộc nhìn nhau một cái, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi.
Vừa rồi thân thể bọn họ không nhúc nhích được!
“Đi!”
Bóng người lập lòe, ba vị Đại đạo chi chủ cấp một nhanh chóng bay về phía trước.
Chương 1276: Mắt thời không khủng khiếp 2
“Lâm Mặc!” Nhìn thấy Diệp Tinh ra khỏi hồ truyền thừa, mấy người Nguyên Nha nhanh chóng tiến lên, trên mặt đều mang vẻ vui mừng.
“Mắt thời không, Lâm Mặc, ngươi ngưng tụ được ra mắt thời không!” Nguyên Nha cười đến mức mấy nếp nhăn trên mặt cũng biến thành một đóa hoa cúc.
“Mắt thời không?” Diệp Tinh lộ ra vẻ nghi hoặc, hỏi: “Đó là cái gì?”
Hắn đoán chắc đó là con mắt màu tím trong thức hải của mình, nhưng lại không biết tình huống cụ thể là gì.
Đạo chủ Tân Việt ở bên cạnh mỉm cười giải thích: “Lâm Mặc, trước khi tiếp nhận truyền thừa thiên phú Huyễn yên ta đã nói rồi, mỗi thành viên của Huyễn tộc có thể nắm giữ được thiên phú mạnh hoặc yếu, Mắt thời không chính là biểu hiện của thiên phú Huyễn yên cường đại nhất.”
“Biểu hiện cường đại nhất?” Diệp Tinh trầm ngâm.
“Mắt thời không chỉ được ghi lại ở trong lịch sử của tộc chúng ta, trừ vị lão tổ Huyễn tộc đầu tiên ra thì chưa có người nào đạt tới.” Đạo chủ Tân Việt cười.
“Chỉ có một vị đạt được?”
Diệp Tinh nghe đạo chủ Tân Việt nói như thế thì trong lòng lập tức có rất nhiều ý tưởng.
“Xem ra khí lưu màu xám đã tăng thiên phú Huyễn yên của mình lên đến cực hạn.”
Trong lòng hắn lúc này vô cùng vui sướng, đối với hắn mà nói, thiên phú Huyễn yên càng mạnh càng tốt.
“Ha ha, Lâm Mặc, lúc trước ta nghe Nguyên Nha nói Huyễn tộc chúng ta xuất hiện một thiên tài tuyệt thế, có thể ở trong hồ truyền thừa tám trăm năm, không ngờ ta vừa quay lại thì ngươi đã cho ta một chấn động.”
Một người đàn ông trung niên xa lạ bên cạnh cười nói.
Diệp Tinh nhìn người đàn ông này.
“Lâm Mặc, giới thiệu một chút, đây là đạo chủ Côn Ngọc của tộc ta, Đại đạo chi chủ cấp hai!” Tân Việt mỉm cười giới thiệu.
Diệp Tinh gật đầu, nói: “Côn Ngọc.”
Trừ Nguyên Nha ra thì Côn Ngọc chính là người mạnh nhất Huyễn tộc.
Nguyên Nha hỏi tiếp: “Lâm Mặc, nắm giữ được Mắt thời không, bây giờ ngươi cảm thấy uy lực như thế nào?”
Gương mặt ông ta tràn đầy ý cười, lâu rồi không thấy ông ta vui vẻ như vậy.
“Uy lực à?” Diệp Tinh phán đoán một chút: “Nếu như là một vị Đại đạo chi chủ cấp một thì ta nghĩ mình có thể trói buộc người đó được mười mấy giây.”
Đạo chủ Tân Việt nghe vậy thì nhìn mấy người khác, sau đó nói: “Biến thái.”
Đạo chủ Tân Việt lắc đầu thở dài: “Lâm Mặc, bây giờ ta đang nắm giữ Huyễn yên, nhưng dốc toàn lực cũng chỉ có thể trói buộc một vị đại đạo chi chủ cấp một một phần một trăm giây.”
Một phần một trăm giây và mười mấy giây, đây chính là chênh lệch gấp vạn lần!
Tất nhiên hiệu quả này lớn hơn rất nhiều so với thời điểm trước.
Đạo chủ Tân Việt lúc trước cũng đón nhận truyền thừa trong hồ truyền thừa, uy lực Huyễn Yên cũng tăng lên rất nhiều.
Nguyên Nha nghe vậy thì gật đầu cười: “Vậy với Đại đạo chi chủ cấp hai thì sao?”
Bọn họ cũng chỉ biết về Mắt thời không qua sách chứ không hiểu biết nhiều về uy lực của nó.
Vị lão tổ kia của bọn họ sau khi đào tạo được hai cường giả Thánh hoàng cho tộc thì trực tiếp rời đi, sau đó không có tung tích gì nữa.
“A, cái này thì ta cũng không biết.” Diệp Tinh lắc đầu.
Hắn cũng không rõ ràng lắm về uy lực của mắt thời không.
“Đơn giản thôi!” Đạo chủ Côn Ngọc nghe vậy thì mỉm cười bước ra: “Để ta tới thử nghiệm một chút là được rồi.”
“Ta là Đại đạo chi chủ cấp hai, ta không sử dụng binh khí hay bảo vật gì, Lâm Mặc ngươi cũng không sử dụng, chỉ dùng Mắt thời không, xem xem tình hình chiến đấu thế nào.”
“Cách này được!”
“Ta đồng ý!”
Nhất thời, đại đạo chi chủ của Huyễn tộc đều gật đầu.
Ánh mắt Diệp Tinh hơi chuyển động: “Được.”
Hắn cũng muốn kiểm tra sức mạnh của Mắt thời không.
“Nhưng vừa rồi ta đã tiêu hao gần hết năng lượng của Mắt thời không, cần khôi phục một chút.” Diệp Tinh nói.
Vừa rồi Mắt thời không đã trói buộc ba vị Đại đạo chi chủ cấp một và các thành viên khác của Huyễn tộc, bây giờ hắn rất khó phát huy hoàn toàn.
“Đúng vậy, Mắt thời không không thể thi triển vô hạn được.”
“Lâm Mặc, ngươi cứ nghỉ ngơi đi, xem xem cần bao nhiêu thời gian mới có thể khôi phục lại như cũ!”
Nguyên Nha và những người khác đều gật đầu nói.
Bí thuật càng mạnh thì càng cần nhiều thời gian, loại bí thuật này khống chế thời không, nếu như có thể thi triển vô hạn thì thực sự quá nghịch thiên rồi.
Bọn họ ai cũng cảm thấy vô cùng hứng thú với Mắt thời không.
Thời gian rất nhanh, một tiếng đã trôi qua.
“Khôi phục hoàn toàn rồi?” Diệp Tinh cảm nhận được con mắt màu tím trong ý thức.
“Thời gian nhanh hơn mình nghĩ!”
Hắn sung sướng, mấu chốt là mắt thời không quá nghịch thiên, thời gian khôi phục cũng không coi là dài.
“Dường như hấp thụ năng lượng trong vũ trụ?” Diệp Tinh mơ hồ cảm giác được Mắt thời không khôi phục như thế nào.
Hắn đứng dậy, nói: “Côn Ngọc, ta chuẩn bị xong rồi.”
“Hả? Khôi phục rồi?” Đạo chủ Côn Ngọc nhìn về phía Diệp Tinh, ánh mắt sáng lên.
Ông ta cũng đi ra ngoài.
“Không gian ở đây quá nhỏ, Lâm Mặc, chúng ta ra ngoài chiến đấu.” Đạo chủ Côn Ngọc cười to.
“Cầu còn chẳng được!” Diệp Tinh nhanh chóng đáp lại.
Vút! Vút!
Hai bóng dáng lập tức xuất hiện ở hư không.
“Đi, chúng ta đi xem một chút!”
Tân Việt cười to, mấy cường giả lập tức rời khỏi đại điện.
Chương 1277: Nghiền ép Đại đạo chi chủ cấp hai! 1
“Nhìn kìa, đó là đạo chủ Côn Ngọc, còn cả đạo chủ Lâm Mặc nữa.”
Bên ngoài đại điện, rất nhiều thành viên Huyễn tộc đều hoảng sợ.
Bọn họ thấy ở trong hư không bỗng nhiên xuất hiện hai người.
Vừa dứt lời thì lại có mấy bóng dáng lóe lên.
“Là tộc lão Nguyên Nha, tộc lão Tân Việt.”
“Trời ạ, bảy vị tộc lão đều xuất hiện ở nơi này.”
Tất cả mọi thành viên của Huyễn tộc đều hưng phấn ngửa đầu nhìn hư không.
“Tỷ, kia là Lâm Mặc đại nhân.” Thạch Lăng vừa ngạc nhiên vừa vui mừng nhìn hư không.
“Ừ.” Cô gái cũng nhìn hư không.
Bùm!
Trong hư không, trên người đạo chủ Côn Ngọc tỏa ra dao động khủng khiếp, khí thế bùng nổ bao phủ bốn phía.
“Lâm Mặc, ta ra tay sẽ không lưu tình đâu, ngươi phải cẩn thận, không được khinh suất.” Đạo chủ Côn Ngọc mặc một bộ trường bào màu đen, trong mắt tràn ngập ý chí chiến đấu.
Diệp Tinh khẽ mỉm cười: “Ta sợ người khinh suất là ngươi.”
“Ồ?” Ánh mắt đạo chủ Côn Ngọc sáng lên: “Xem ra rất có tự tin, vậy thì chiến đấu thôi!”
Vút!
Vừa dứt lời, bóng dáng ông ta lóe lên, nhanh chóng tấn công về phía Diệp Tinh.
“Tộc lão Côn Ngọc và tộc lão Lâm Mặc giao chiến rồi.”
“Sao có thể chứ? Tộc lão Côn Ngọc là người mạnh nhất chỉ sau tộc lão Nguyên Nha mà thôi.”
Các thành viên của Huyễn tộc bàn luận sôi nổi, ánh mắt lộ rõ vẻ nghi hoặc.
Nhưng khi họ nhìn thấy năm vị tộc lão còn lại đứng ở một bên theo dõi thì mới biết chắc đây chỉ là một trận so tài thôi, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Tân Việt, ngươi cảm thấy ai chiếm ưu thế hơn?” Một vị đại đạo chi chủ cười hỏi.
Đạo chủ Tân Việt nghiêm túc trả lời: “Ta cảm thấy là Lâm Mặc.”
“Cho dù Lâm Mặc nắm giữ Mắt thời không nhưng hắn mới chỉ là Đại đạo chi chủ cấp một thôi.
Hắn kém Côn Ngọc một bậc, ta cảm thấy khó mà ngang hàng được.”
“Ta cũng cảm thấy Lâm Mặc không phải đối thủ của Côn Ngọc.”
Mấy vị còn lại cũng lắc đầu nói.
“Ha ha, vậy thì đánh cược một lần!” Đạo chủ Tân Việt cười nói.
“Được thôi!” Mấy vị đại đạo chi chủ càng thêm hứng thú.
Trong hư không, đạo chủ Côn Ngọc vô cùng chủ động, tốc độ nhanh đến đáng sợ, trực tiếp hướng về phía Diệp Tinh mà công kích.
Tay phải hóa đao.
“Bùm bùm!”
Trời đất nổ ầm ầm, vô số khí lưu điên cuồng ngưng tụ tạo thành một chiến đao khổng lồ.
Dao động quay thân thể ông ta thật sự vô cùng kinh người, xung quanh không ngừng tan vỡ.
Những dao động này cũng ảnh hưởng xuống phía dưới, nhưng đã được Nguyên Nha và các đại đạo chi chủ khác phòng ngự.
Diệp Tinh nhìn đạo chủ Côn Ngọc bay tới, hơi híp mắt lại, cả người không nhúc nhích.
“Huyễn yên!”
Con mắt màu tím trong thức hải của hắn khẽ dao động.
Bùm!
Một làn sóng dao động chập chờn đột nhiên tỏa ra, lấy hắn làm trung tâm mà hướng về bốn phía.
Dưới luồng dao động này, đạo chủ Côn Ngọc đang bay nhanh đột nhiên giống như rơi vào vũng bùn, tốc độ giảm hẳn, ngay cả những đòn công kích cũng trở nên rất chậm.
“Huyễn yên của mình thi triển không cần phải hiện ra cụ thể, nó sẽ ảnh hưởng đến không gian và thời gian.”
Diệp Tinh cảm nhận một chút, gương mặt tràn đầy vẻ mừng rỡ.
“Không những có tác dụng trói buộc không gian mà thời gian cũng trôi qua rất chậm.”
Ở trong thời không này, thời gian của các cường giả khác không thay đổi, nhưng thời gian đối với hắn mà nói lại chậm hơn rất nhiều.
Người khác mới trôi qua một giây, nhưng hắn đã là mấy giây rồi.
“Một sự trói buộc cường đại!” Đạo chủ Côn Ngọc thở dài.
Diệp Tinh dửng dưng một tiếng: “Côn Ngọc, dựa theo tốc độ của ngươi bây giờ, muốn làm bị thương ta là chuyện không thể.”
Vút!
Bóng dáng hắn khẽ lóe lên, ngay sau đó Diệp Tinh bay về một hướng, tùy tiện né tránh đòn công kích của chiến đao.
Sau đó, hắn lại bay ngược về hướng Côn Ngọc.
“Tới hay lắm!” Côn Ngọc cảm nhận được sự khống chế to lớn mà mình phải chịu, trong lòng đang suy nghĩ làm thế nào để công kích Diệp Tinh thì không ngờ Diệp Tinh lại trực tiếp bay tới, điều này khiến cho ông ta có một cơ hội.
“Bùm! Bùm!” Tay phải vung lên, trực tiếp tóm lấy Diệp Tinh.
“Tốc độ quá chậm.” Diệp Tinh cười nói.
Bóng người hắn khẽ động, thoáng cái đã xuất hiện sau lưng đạo chủ Côn Ngọc.
“Tốc độ thật nhanh!” Đạo chủ Côn Ngọc giật mình, nhưng gương mặt cũng không có vẻ lo lắng.
“Ha ha, Lâm Mặc, tốc độ của người rất nhanh, nhưng thực lực của ngươi như thế cũng không gây thương tổn cho ta được.” Đạo chủ Côn Ngọc cười to.
Bùm!
Trên người ông ta xuất hiện một luồng sáng kỳ dị, trước sau biến thành một lớp màng phòng ngự.
Nếu đã không tấn công được Diệp Tinh, vậy thì ông ta sẽ chuyển sang phòng ngự.
“Hàng phòng ngự của Đại đạo chi chủ cấp hai?” Ánh mắt Diệp Tinh khẽ lóe lên.
“Mắt thời không!”
Con mắt màu tím trong thức hải của hắn đứng thẳng, sau đó hư không đột nhiên có một áp lực rất lớn.
Dưới áp lực này, đạo chủ Côn Ngọc cảm thấy rất khó chịu, thậm chí thân thể cũng run rẩy.
“Bùm!”
Diệp Tinh bay tới, tung chân đá, giống như một cây roi dài.
Dưới sự công kích của Diệp Tinh, cho dù đạo chủ Côn Ngọc điên cuồng ngăn cản nhưng vẫn không ngăn cản được, thân thể lập tức bị Diệp Tinh đã bay.
Chương 1278: Nghiền ép Đại đạo chi chủ cấp hai! 2
“Tộc lão Côn Ngọc thì tộc lão Lâm Mặc đánh lui!”
“Sao có thể như vậy được? Tộc lão Côn Ngọc nắm giữ hai đại đạo, chẳng lẽ tộc lão Lâm Mặc cũng nắm giữ hai cái sao?”
Các thành viên Huyễn tộc nhìn thấy tình hình chiến đấu thì đều kinh ngạc vô cùng.
Diệp Tinh lại có thể đánh lui được Côn Ngọc!
“Tỷ, Lâm Mặc đại nhân lợi hại quá!” Thanh niên nắm chặt bàn tay, trên mặt tràn đầy vẻ kích động.
Không chỉ bọn họ, nhóm người Nguyên Nha nhìn thấy tình hình chiến đấu thì cũng khiếp sợ không kém.
“Côn Ngọc không địch lại được Lâm Mặc, dường như đã bị áp chế hoàn toàn.”
“Mắt thời không thực sự quá mạnh mẽ, hoàn toàn vượt qua giới hạn Đại đạo chi chủ cấp một!”
Dựa vào Mắt thời không, đại đạo chi chủ cấp hai Côn Ngọc hoàn toàn không đấu lại được Diệp Tinh.
“Ầm!”
Sau khi đánh lui Côn Ngọc, bóng dáng Diệp Tinh lại khẽ lóe lên.
Hắn nhanh chóng xuất hiện bên cạnh Côn Ngọc, đấm một quyền, Côn Ngọc lại tiếp tục bị đánh bay.
“Ầm!” “Ầm!”
Trước mặt mọi người, Côn Ngọc giống như bao cát bị Diệp Tinh đánh tới đánh lui, hoàn toàn bị nghiền ép!
“Ha ha, không hổ là Mắt thời không!” Sau vài lần va chạm, Côn Ngọc trực tiếp bị đánh bay, nhưng ông ta lại không tức giận chút nào.
“Lâm Mặc, ta cũng nắm giữ thiên phú Huyễn yên, ngươi chuẩn bị sẵn sàng.”
Côn Ngọc cười to.
Bùm!
Một làn sóng dao động kỳ lạ xuất hiện xung quanh ông ta, bắt đầu lan nhanh về bốn phía, hư không rung động, dường như đang bị khống chế.
Côn Ngọc cũng đón nhận truyền thừa Huyễn yên nguyên vẹn.
“Tranh đoạt khống chế hư không?” Diệp Tinh nghĩ thầm.
Bùm!
Hư không run rẩy, sau đó bắt đầu ngưng tụ lại thành một con mắt màu tím.
Vút vút…
Cùng với con mắt màu tím ngưng tụ, hư không lập tức trở nên yên tĩnh, mọi thứ đều tĩnh lặng, thậm chí cả Côn Ngọc cũng không nhúc nhích được.
“Côn Ngọc đã bị thời không trói buộc hoàn toàn!”
“Trời ạ, đại đạo chi chủ cấp hai mà cũng không chống lại được!”
Gương mặt đạo chủ Tân Việt và những người khác đều lộ ra vẻ khiếp sợ.
Sau khi trói buộc được đạo chủ Côn Ngọc, Diệp Tinh cũng không ra tay mà yên lặng chờ đợi.
Vù vù…
Không tới một giây, đạo chủ Côn Ngọc đã khôi phục lại được như bình thường.
“Không hổ là Mắt thời không.” Đạo chủ Côn Ngọc cũng không ra tay, ông ta không nhịn được thở dài.
“Côn Ngọc, Lâm Mặc.” Mấy vị cường giả đều bay tới bên này.
“Ha ha, Côn Ngọc, trong trận chiến này, ngươi đã hoàn toàn bị Lâm Mặc nghiền ép.” Đạo chủ Tân Việt cười to.
Côn Ngọc lắc đầu thở dài: “Mắt thời không quá biến thái, không chỉ khiến thời gian dừng lại mà còn trói buộc thời không.
Ta cảm thấy bất kỳ một Đại đạo chi chủ cấp hai nào cũng sẽ bị trói buộc mà thôi.”
Một Đại đạo chi chủ cấp một khi thi triển Mắt thời không lại có thể trói buộc hoàn toàn một Đại đạo chi chủ cấp hai, đây quả là một kỳ tích!
Cho dù không trói buộc được thì dưới sự ảnh hưởng của Mắt thời không, thực lực tổng thể cũng bị hạn chế rất nhiều.
“Ha ha, đây là một chuyện tốt đối với Huyễn tộc chúng ta.” Đạo chủ Tân Việt tươi cười.
Bọn họ cũng biết Mắt thời không cường đại như thế nào.
Lão giả Nguyên Nha nhìn đám người, mỉm cười nói: “Tốt lắm, sự việc truyền thừa kết thúc rồi.
Những chuyện liên quan đến Lâm Mặc, nhất là Mắt thời không không được truyền ra bên ngoài, nói không chừng sẽ thu hút sự chú ý của cường giả Ma tộc.”
“Hiểu.”
Nghe vậy, đạo chủ Côn Ngọc, đạo chủ Tân Việt và những người khác đều vội vàng gật đầu.
Nói đến Ma tộc, trong mắt tất cả đều hiện lên vẻ căm hận.
Ban đầu, chính vì Ma tộc đột nhiên ra tay mà gần như xóa sổ Huyễn tộc của bọn họ.
“Mọi người cũng rời đi thôi, đừng tập trung lại một chỗ như thế này.” Nguyên Nha mỉm cười: “Lâm Mặc, ngươi đi theo ta.”
Nói xong, ông ta vung tay phải lên, mang Diệp Tinh đến một nơi.
Trong đại điện to lớn lúc này chỉ có Nguyên Nha và Diệp Tinh.
“Lâm Mặc, ta rất hài lòng với kết quả lần truyền thừa này.” Nguyên Nha nhìn Diệp Tinh, mỉm cười gật đầu.
Bây giờ ông ta vô cùng hài lòng với Diệp Tinh, thiên phú tu luyện mạnh mẽ, thiên phú Huyễn yên cũng mạnh mẽ, Diệp Tinh chính là thiên tài của Huyễn tộc bọn họ!
“Khụ khụ…” Ông ta vừa nói xong thì ho kịch liệt.
“Nguyên Nha…” Diệp Tinh tiến lên, muốn nói điều gì.
Nguyên Nha khoát tay một cái: “Bệnh cũ thôi.”
Trên thực tế, lần trước đối đầu cùng năm đại đạo chi chủ cấp hai đã tiêu hao quá nhiều tinh lực của ông ta, bây giờ lực sinh mệnh của Nguyên Nha đã rất suy yếu.
Diệp Tinh im lặng, không biết nên nói gì để an ủi Nguyên Nha.
“Ta vốn luôn cảm thấy Huyễn tộc rất khó hưng thịnh trở lại.
Chờ khi ta chết, có khi Huyễn tộc thậm chí còn chẳng có nổi một Đại đạo chi chủ cấp ba nào.”
Lão giả Nguyên Nha không quan tâm đến thương tích của mình, tươi cười nhìn Diệp Tinh: “Nhưng ông trời không quên Huyễn tộc chúng ta, lại để cho ta được gặp ngươi vào những giây phút cuối cùng.”
“Mấy chục ngàn năm đã đạt tới cảnh giới Đại đạo chi chủ, trong hồ truyền thừa lại có được Mắt thời không.
Lâm Mặc, tiềm lực của ngươi rất lớn, tương lai thậm chí còn có hi vọng đạt tới Thánh hoàng vũ trụ!”
Ánh mắt Nguyên Nha lấp lánh ánh sáng, Thánh hoàng vũ trụ là khát vọng lớn nhất của ông ta, sau bao nhiêu thời gian, cuối cùng cũng nhìn thấy được một tia hi vọng.
“Thánh hoàng vũ trụ sao?” Diệp Tinh trầm ngâm.
Đây cũng là mục tiêu của hắn.
Ánh sáng trong mắt biến mất, Nguyên Nha khôi phục lại vẻ bình tĩnh, mỉm cười nhìn Diệp Tinh: “Lâm Mặc, ta đưa ngươi tới nơi này là có một chuyện quan trọng.”
Diệp Tinh không nói gì, yên lặng lắng nghe.
Chương 1279: Ban tặng thần khí!
Nguyên Nha không nói nhảm mà nói thẳng vào vấn đề luôn: “Lâm Mặc, thật ra thì khi cường giả Thánh hoàng của tộc ta chết thì binh khí của ngài ấy cũng thất lạc hết, nhưng mà vẫn còn lại hai thứ, hơn nữa còn là hai thứ mạnh nhất.
Một là điện truyền thừa, thứ còn lại ở một nơi bí mật!”
“Thần khí?” Diệp Tinh nghe thế thì như hiểu ra điều gì, ánh mắt lập tức lộ ra vẻ kích động.
Nguyên Nha cười: “Chắc ngươi cũng đoán được rồi, bây giờ ta chuẩn bị đưa thần khí đó cho ngươi.”
Ông ta vung tay lên, ngay sau đó một tia sáng màu tím xuất hiện, ánh sáng tím chìm nổi, lơ lửng tới trước mặt Diệp Tinh.
“Cảm ơn!” Diệp Tinh nhận lấy, ánh mắt tràn đầy vui sướng.
Thần khí là bảo vật Thánh hoàng vũ trụ sử dụng, cho dù là Thánh hoàng vũ trụ thì cũng không phải là ai cũng có.
Hơn nữa, theo như lời Nguyên Nha nói thì đây còn là thần khí của cường giả cường đại nhất Huyễn tộc lúc trước.
Diệp Tinh vô cùng kích động, dùng linh hồn tiến vào trong luồng sáng màu tím, nhưng lại bị ngăn chặn.
“Hả? Chuyện gì xảy ra vậy?” Diệp Tinh sửng sốt một chút.
“Đừng lo lắng.” Nhìn thấy vẻ nghi ngờ trên mặt Diệp Tinh, Nguyên Nha cười một tiếng: “Thực lực của ngươi lúc này vẫn còn quá yếu, cho dù có thần khí trong tay thì cũng không phát huy được uy lực, chưa đạt tới đỉnh cao.”
“Ngươi nắm giữ Mắt thời không, cảm thấy lĩnh ngộ đạo tắc thời không có nhanh hơn không?” Ông ta nhìn Diệp Tinh, nhanh chóng chuyển chủ đề.
Diệp Tinh gật đầu một cái: “Đúng là tăng nhanh hơn trước rất nhiều.”
“Sau khi nắm giữ được Mắt thời không, ngươi có thể nhanh chóng nắm giữ được đạo tắc thời không, thậm chí còn có thể nhanh chóng nắm giữ đại đạo thời không, chuyện này đối với ngươi mà nói cũng không tính là khó khăn.” Nguyên Nha mỉm cười nói.
“Sau khi nắm giữ được đại đạo thời không thì ngươi sẽ trở thành Đại đạo chi chủ cấp hai.
Sau đó, lấy thần khí này, cộng thêm Mắt thời không, như vậy thì trong Đạo chủ cảnh sẽ không có mấy người là đối thủ của ngươi nữa.”
“Ánh sáng này tạm thời ngươi vẫn chưa thể mở ra được, nhưng chỉ cần ngươi có thực lực Đại đạo chi chủ cấp hai là có thể xâm nhập vào và nhìn thấy bản đồ trong đó.”
“Thần khí này coi như là một động lực để ngươi cố gắng tu luyện chăm chỉ.”
Nguyên Nha nở nụ cười.
Hiện tại, Diệp Tinh là đại đạo chi chủ cấp một đã có thể nghiền ép đại đạo chi chủ cấp hai.
Chờ khi hắn trở thành đại đạo chi chủ cấp hai thì thực lực khó có thể tưởng tượng nổi! Khi đó mới là thời điểm tốt nhất để lấy thần khí.
Diệp Tinh nghe vậy thì gật đầu một cái: “Ta hiểu rồi.”
Hắn bây giờ thậm chí còn chẳng kích hoạt được binh khí của cảnh giới Đại đạo chi chủ chứ đừng nói đến thần khí.
Hơn nữa, một thứ thần khí cường đại như vậy xuất hiện trên người cũng chưa chắc đã an toàn.
“Lâm Mặc, tiếp theo ngươi có dự định gì?”
Nói thêm mấy câu, lão giả Nguyên Nha đột nhiên hỏi.
Diệp Tinh suy nghĩ một chút: “Ta chuẩn bị ra ngoài xông xáo.”
Hắn không thể tiếp tục ở lại Huyễn tộc nữa.
“Ừ.” Nguyên Nha gật đầu: “Ngươi đang trong thời kỳ tiến bộ nhanh chóng, tộc quần quả thực không thể trói buộc ngươi.”
Ông ta nhìn Diệp Tinh, trịnh trọng nói: “Nếu như ngươi gặp phải nguy hiểm gì thì cứ nói thẳng với ta.
Bây giờ, đối với Huyễn tộc mà nói, tầm quan trọng của ngươi vượt xa cả ta.”
Trong lòng ông ta tràn đầy vẻ chờ mong.
“Ta biết.” Diệp Tinh nhìn gương mặt già nua trước mặt, nhìn cụ già đã chẳng còn bao nhiêu lực sinh mệnh, gật đầu một cái.
“Ừ, đi đi, có thời gian thì trở về tộc một chút.” Nguyên Nha cười.
Diệp Tinh trịnh trọng gật đầu: “Ta sẽ trở lại!”
Diệp Tinh trịnh trọng gật đầu một cái.
Lúc trước, Nguyên Nha đã cứu hắn khỏi tay năm Đại đạo chi chủ cấp năm, sau đó còn ban cho hắn cơ hội truyền thừa ở hồ truyền thừa, lấy được Mắt thời không.
Dựa vào Mắt thời không, hắn thậm chí có thể nghiền ép được Đại đạo chi chủ cấp hai.
Bây giờ Nguyên Nha còn ban cho hắn thần khí nữa, chỉ chờ hắn đạt tới Đại đạo chi chủ cấp hai là có thể lấy ra.
Những ân tình này hắn đều ghi nhớ ở trong lòng.
Nguyên Nha cũng gật đầu với Diệp Tinh, gương mặt tràn đầy kỳ vọng: “Lâm Mặc, tương lai của Huyễn tộc chúng ta dựa cả vào ngươi.”
Ông ta cảm thấy sinh mệnh của mình không còn nhiều, không kiên trì được thời gian bao lâu nữa.
Mà cường giả mạnh mẽ trong tộc quần của bọn họ là đạo chủ Côn Ngọc cũng đã tu luyện vô số năm rồi, cùng thời đại với ông ta.
Thời gian tu luyện kéo dài như thế đồng nghĩa với việc tiềm lực cũng gần như cạn kiệt, không còn hi vọng đột phá.
Bốn vị đại đạo chi chủ khác thì thậm chí còn khó mà đạt tới đại đạo chi chủ cấp hai.
Nguyệt Nha thực ra không muốn tạo cho Diệp Tinh áp lực lớn như thế, nhưng thời gian của ông ta không còn nhiều, ông ta sợ lần sau khi Diệp Tinh trở về thì mình không còn nữa, thế nên không nhịn được mà dặn dò.
“Ta sẽ cố gắng hết sức.” Diệp Tinh trầm mặc một chút rồi gật đầu.
“Đi đi.” Nguyên Nha khoát tay, cười nói: “Đây là thông đạo không gian tiến vào các nhánh khác của Huyễn tộc chúng ta.
Khi nào ngươi muốn trở về thì cứ trực tiếp đi qua thông đạo không gian là được.”
Ông ta vung tay phải lên, một vài dao động nhanh chóng chạm tới thân thể Diệp Tinh.
Chương 1280: Hứa hẹn
Cùng với những dao động này, trong đầu Diệp Tinh cũng xuất hiện thêm nhiều tin tức.
“Ta biết rồi.” Hắn gật đầu, nhìn về phía ông già lưng còng trước mặt, trịnh trọng cúi đầu hành lễ một cái rồi biến mất.
Bên trong đại điện, chỉ còn lại một mình Nguyên Nha chống gậy đứng đó, trên người tản ra những khí tức yếu ớt.
“Ta đã chờ đợi vô số năm, đến thời khắc cuối, Huyễn tộc rốt cuộc cũng có một thiên tài nghịch thiên xuất hiện, chỉ cần trong tương lai Lâm Mặc đột phá đến cảnh giới Thánh hoàng…
Trong mắt Nguyên Nha tràn đầy khát vọng.
Truyền thừa của tộc bọn họ vô cùng nghịch thiên, chỉ thiếu một vị Thánh hoàng vũ trụ khai sáng mà thôi!
Diệp Tinh bay trong hư không trong lãnh địa của Huyễn tộc.
“Nhìn kìa, đó là tộc lão Lâm Mặc.”
“Tộc lão Lâm Mặc lợi hại thật, trong trận so tài với tộc lão Côn Ngọc vừa rồi, tộc lão Lâm Mặc đã hoàn toàn nghiền ép tộc lão Côn Ngọc!”
Những tộc nhân của Huyễn tộc ngẩng đầu nhìn Diệp Tinh, trong mắt đầy vẻ kích động và kính sợ.
“Tỷ, vừa rồi tỷ có thấy không, Lâm Mặc đại nhân thật lợi hại, đến cả tộc lão Côn Ngọc cũng không phải đối thủ của hắn.
Ngoài tộc lão Nguyên Nha ra thì thực lực của Lâm Mặc đại nhân chính là mạnh nhất.
“Ta thấy rồi.” Trên mặt Thạch Như cũng mang vẻ tươi cười.
Lâm Mặc là cường giả mạnh nhất trong nhất mạch bọn họ, sau khi tin tức về tộc lão Lâm Mặc được truyền ra ngoài, không ai dám bắt nạt bọn họ nữa.
Rào rào!
Đang nói chuyện, bỗng nhiên có một bóng dáng đáp xuống.
Nhìn thấy bóng dáng này, nhóm người Thạch Lăng lập tức cung kính chào hỏi: “Bái kiến Lâm Mặc đại nhân.”
Bọn họ nhìn về phía bóng dáng trước mặt vô cùng kích động.
Mặc dù chưa gặp được Diệp Tinh mấy lần, nhưng Diệp Tinh lại ban cho họ rất nhiều tài nguyên, để bọn họ có thể yên tâm tu luyện nâng cao thực lực.
“Thiên phú của ngươi không tệ.” Diệp Tinh nhìn về phía nhóm người, sau đó nhìn Thạch Lăng, khẽ nở nụ cười.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi mà Thạch Lăng đã đạt đến Hư không cảnh! Thiên phú như thế này ở trong nhân tộc đã được coi là thiên tài.
Nghe Diệp Tinh khen ngợi, Thạch Lăng vô cùng kích động.
Cậu ta tiến lên trên một bước, cung kính nói: “Lâm Mặc đại nhân, không biết ta có thể bái ngài làm sư phụ không?”
Cậu ta nhìn Diệp Tinh, ánh mắt tràn đầy vẻ mong chờ.
Bái Diệp Tinh làm sư phụ, đây chính là tâm nguyện lớn nhất mấy trăm năm của cậu ta.
“Bái sư?” Diệp Tinh nghe thế thì khẽ cười: “Bái sư thì không cần đâu, ta chuẩn bị rời khỏi tộc quần rồi.”
“Rời đi?” Nhóm người Thạch Lăng nghe Diệp Tinh nói thế thì sắc mặt đều biến đổi.
Diệp Tinh nhìn đám người, vung tay phải lên, lập tức có mấy chiếc nhẫn không gian xuất hiện trước mặt bọn họ.
“Đây là một chút tài nguyên để tu luyện, đủ cho các ngươi đạt tới Chân linh cảnh đỉnh phong.” Diệp Tinh mỉm cười.
“Chân linh cảnh đỉnh phong?” Mọi người nghe vậy thì đều nhìn về phía những chiếc nhẫn không gian này.
Những cảnh giới trước Bất tử cảnh đều là quá trình tích lũy năng lượng, sau khi đột phá cảnh giới thì có thể bổ sung năng lượng để nhanh chóng đạt tới đỉnh phong.
“Cảm ơn Lâm Mặc đại nhân!” Tất cả cung kính nói.
“Thạch Lăng, các ngươi may mắn thật!”
“Nhất mạch bọn họ trước đây chỉ có mười mấy người, vô cùng nhỏ bé, nhưng lại xuất hiện một vị đại đạo chi chủ như Lâm Mặc đại nhân.”
Mấy thanh niên đứng ở xa nhìn về phía này, ánh mắt tràn ngập vẻ hâm mộ.
Cho du tộc nhân của Huyễn tộc thưa thớt nhưng Huyễn tộc cũng không có khả năng ban cho họ tài nguyên vô hạn, muốn có được tài nguyên vẫn phải dựa vào cố gắng của từng người.
Hơn nữa, nhất mạch có Đại đạo chi chủ thì các mạch khác cũng không dám nắt nạt.
Diệp Tinh nhìn Thạch Lăng, đột nhiên lên tiếng: “Nếu muốn bái ta làm sư phụ thì ta sẽ cho ngươi một cơ hội.”
Nghe Diệp Tinh nói vậy thì vẻ ủ rũ trên mặt Thạch Lăng lập tức bay sạch, ánh mắt mong đợi nhìn Diệp Tinh.
“Ta cho ngươi thời gian năm mươi nghìn năm, nếu như ngươi có thể đột phá lên Bất tử cảnh thì ta sẽ thu nhận ngươi làm đồ đệ.” Diệp Tinh mỉm cười.
“Năm mươi nghìn năm? Bất tử cảnh?” Thạch Lăng nghe vậy thì sắc mặt hơi biến hóa, chuyện này độ khó rất cao, lịch sử Huyễn tộc không có mấy người làm được.
“Được rồi, ta phải đi đây.” Diệp Tinh nói xong thì cũng không nói thêm gì nữa.
Vút!
Bóng dáng hắn lập tức bay lên hư không.
Trong hư không xuất hiện một vòng xoáy kỳ lạ, Diệp Tinh bay tới đó, sau đó lập tức biến mất.
“Lâm Mặc đại nhân.” Thạch Lăng nhìn theo vòng xoáy biến mất thì nắm chặt tay lại, ánh mắt đầy vẻ kiên định.
“Năm mươi nghìn năm sau ta nhất định có thể đạt tới Bất tử cảnh!”
Bên trong bình nguyên mênh mông vô tận, xung quanh hoang vắng và cổ kính, vắng lặng, không có bất cứ dược thảo linh quả nào sinh trưởng.
Bình nguyên hoang vắng nhưng dưới đáy bình nguyên lại có một con sông dung nham, cho dù Đại đạo chi chủ tiến vào thì cũng sẽ bị thương nặng.
Hơn nữa, dòng sông dung nham này còn tạo thành những cự nhân dung nham thực lực ngút trời.
Lần trước Diệp Tinh đến bình nguyên này đã bị cự nhân dung nham công kích, nếu như không phải cự nhân dung nham có thời gian hạn chế thì hắn đã bị giết chết rồi.
Vút!
Lúc này, một bóng dáng nhanh chóng xuất hiện ở một khu vực.
“Trở về?” Diệp Tinh đứng trong hư không, nhìn bốn phía xung quanh.
Lúc này, nhìn lại bình nguyên Hoang Vũ, hắn lại có một cảm giác khác hoàn toàn.
Lần đầu hắn tới bình nguyên Hoang Vũ là mới tu luyện chưa tới một ngàn năm, kết quả là ở trong Huyễn tộc tận tám trăm năm!
“Mặc dù thân phận chính của mình là Nhân tộc, nhưng nếu như sau này có năng lực thì che chở cho Huyễn tộc một chút cũng được.” Diệp Tinh nghĩ thầm.
Lần này hắn ở Huyễn tộc thực sự đã nhận được những lợi ích to lớn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









