- Home
- Mạt Thế
- [Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
- Tập 113 : Bảo vật loại linh hồn 2 (c1121-c1130)
[Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
Tập 113 : Bảo vật loại linh hồn 2 (c1121-c1130)
❮ sautiếp ❯Chương 1121: Bảo vật loại linh hồn 2
Thực lực của bọn họ mạnh hơn cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong một chút, đã gần đạt tới đẳng cấp của Hồn Liệt Thiên, cho dù là cường giả yêu tộc Xà Mạc có bảo vật như thiên địa linh vật trên người cũng không thể dễ dàng đánh tan công kích của bọn họ
“Cự Côn, Hổ Diệt, Thạch Sâm Nhiên, đã lâu không gặp.” Diệp Tinh lạnh nhạt nói.
“Đã lâu không gặp?” Nghe thấy lười Diệp Tinh nói, trong mắt ba người Cự Côn lộ ra vẻ nghi ngờ.
Dưới ánh mắt của bọn họ, thân hình Diệp Tinh nhưng nhanh chóng biến hóa, biến thành một khuôn mặt bọn họ vô cùng quen thuộc
“Nhân Loại Kiếm Ngân?”
“Vậy mà ngươi vẫn chưa chết?”
Ba người Cự Côn lập tức chấn động nói.
Hơn sáu trăm năm trước, nhân Loại Kiếm Ngân bị cường giả bất tử cảnh vô địch thiên tộc Mạc Cam Lâm đuổi giết, bị ép tiến vào trong vòng xoáy sinh tử, từ đó về sau không có tin tức gì.
Rất nhiều cường giả cho rằng nhân Loại Kiếm Ngân đã chết, ba người bọn họ cũng cho là như vậy, không ngờ rằng giờ đây lại xuất hiện ở trước người, hơn có vẻ như thực lực mạnh hơn so với sáu trăm năm trước.
“Các ngươi còn chưa chết, sao ta có thể chết được?” Diệp Tinh lạnh nhạt nói.
“Không đúng, nhân Loại Kiếm Ngân, cho dù ngươi không chết, nhưng thực lực của ngươi bỗng nhiên trở nên mạnh mẽ như vậy?” sắc mặt Cự Côn thay đổi, tức giận nói.
Nhưng lời vừa nói xong, đạo kiếm quang kia đã tới trước người anh ta.
“Ngắn lại cho ta!” Cự Côn gầm nhẹ.
Trước người lại nhanh hình thành một cự thú ngút trời, cự thú gầm thét, hung hăng cắn xé về phía kiếm quang của Diệp Tinh.
Nhưng, đạo kiếm quang đó như có thể cắt đứt tất cả, dễ dàng chém đứt cự thú, sau đó xẹt qua người Cự Côn.
“Công kích mạnh quá!” sắc mặt Cự Côn thay đổi, chỉ cảm thấy vô số sao trời đang đập vào người anh ta.
Sau đó, sinh mệnh trong cơ thể anh ta điên cuồng cạn kiệt.
Trong lòng Cự Côn kinh hãi, vội vàng thúc giục tất cả lá bài tẩy ngăn cản, nhưng không có chút tác dụng nào, không thể ngăn cản được.
“Không!” trên mặt anh ta lộ ra vẻ vô cùng hoảng sợ, chỉ có thể trơ mắt cảm nhận sinh mệnh hoàn toàn cạn kiệt, sau đó ánh mắt trở nên u tối.
Dao động khí tức trên người hoàn toàn biến mất.
Cường giả bất tử cảnh đỉnh phong Cự Côn đã chết!
Oành!
Nhìn Cự Côn, trong mắt Hổ Diệt và Thạch Sâm Nhiên tràn đầy kinh hãi.
“Cự Côn bị giết? Còn là miểu sát?”
“Sao. . .
Làm sao có thể? Thực lực của Cự Côn vượt qua bất tử cảnh đỉnh phong, cho dù là cường giả đẳng cấp Xà Mạc cũng không thể giết chết hắn dễ như vậy được, trừ khi là những những cường giả Bất Tử Cảnh đẳng cấp vô địch mới có thể làm được.”
“Công kích vừa rồi của Kiếm Ngân có thể sánh ngang với Bất Tử Cảnh vô địch?”
Hổ Diệt và Thạch Sâm Nhiên không dám tin vào những gì mình thất, cường giả có thực lực vượt qua đỉnh phong Bất Tử Cảnh bình thường cứ vậy mà bị miểu sát.
Đạt tới cảnh giới này, dương như có thể nói bọn họ đã đứng trên đỉnh Bất Tử Cảnh, chẳng có mấy cường giả có thể khiến họ thật sự sợ hãi.
Tung hoành các khu vực lớn mà không sợ hãi điều gì.
Vút!
Đúng vào lúc này, Diệp Tinh động, tốc độ của hắn vô cùng kinh người, gần như nháy mắt xuất hiện trước thi thể Cự Côn, linh hồn quét qua, Diệp Tinh lập tức phát hiện một chút dị thường.
“Một viên thạch châu màu tím?” trong lòng Diệp Tinh động một cái, tay phải hắn vung lên, một viên màu tím trong đầu Cự Côn, hạt châu nhỏ đường kính chỉ dài ba centimet xuất hiện, nháy mắt bay tới trong tay hắn.
Ong…
Dao động phía trên lóe lên, còn có một hoa văn sọc đen đang lưu chuyển, từng luồng dao động linh hồn kỳ lạ tản ra.
“Bảo vật loại phụ trợ linh hồn?” Nhìn một cái, trong mắt Diệp Tinh lập tức lộ ra vẻ vô cùng vui mừng.
“Chẳng trách linh hồn Cự Côn trở nên mạnh như vậy, hóa ra là có một món bảo vật như thế này.”
Bảo vật loại linh hồn vô cùng là hiếm thấy, giống như lần luyện chế bảo vật này của Thánh Khí Tông thành Thời Không, không hề xuất hiện bảo vật loại linh hồn
Cho dù có số điểm Thời Không khổng lồ, cũng không thể đổi được
Không hề do dự, một tia linh hồn của Diệp Tinh nhanh chóng đóng dấu lên trên.
Cự Côn đã chết, viên thạch châu màu tím này tất nhiên là vật vô chủ.
Vút!
Viên châu màu tím khẽ rung, sau khi bị Diệp Tinh nhận chủ thành công, nhanh chóng bay về phía Diệp Tinh, dung nhập vào trong đầu hắn.
Oành!
Linh hồn của hắn rung lên, sau đó cùng cái viên châu màu tím này nhanh chóng thành lập liên hệ.
“Hóa ra thứ này tên là Tử Hồn Châu, nếu phóng thích linh hồn thông qua tử hồn châu, cho dù là tăng khuếch âm khí lên, cũng có thể khiến cho uy lực của linh hồn phóng thích ra nhiều lần.”
Theo liên hệ được thành lập, nháy mắt Diệp Tinh đã biết thông tin của Tử Hồn Châu này.
Tất cả các động tác đều được hoàn thành trong thời gian ngắn, Tử Hồn Châu này cũng không giống như bảo vật loại nâng cao cơ thế, sau khi luyện hóa cần phải hấp thụ năng lượng.
Trong nháy mắt Diệp Tinh đã có thể khống chế Tử Hồn Châu này.
Chương 1122: Nô dịch cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong!
Trong nháy mắt Diệp Tinh đã có thể khống chế Tử Hồn Châu này.
Dù sao hắn cũng không thể hấp thụ năng lượng trong trời đất để nâng cao linh hồn, thứ có thể nâng cao linh hồn trong vũ trụ cực kì ít, dường như không thể thấy.
“Mau chạy đi.”
“Thực lực của nhân loại Kiếm Ngân mạnh như vậy, chắc chắn chúng ta sẽ không ngăn cản được!”
Vào lúc Diệp Tinh luyện hóa Tử Hồn Châu, lúc này trong mắt Hổ Diệt và Thạch Sâm Nhiên là vẻ sợ hãi, dường như bọn họ không hề do dự, điên cuồng chạy trốn, hơn nữa còn chạy về hai phía.
Bàn về thực lực, bọn họ chỉ ngang với Cự Côn mà thôi, ngay cả Cự Côn cũng bị miểu sát, chắc chắn bọn họ cũng vậy.
“Muốn chạy?” sau khi nắm được Tử Hồn Châu, ánh mắt Diệp Tinh nhìn về phía hai cường giả đang điên cuồng chạy trốn phía xa.
Vút!
Thúc động cánh Hắc Nguyên, tốc độ của Diệp Tinh nhanh tới cực hạn, vượt xa hai người Hổ Diệt và Thạch Sâm Nhiên.
“Hổ Diệt, Thạch Sâm Nhiên ở lại nói chuyện tốt bao nhiêu, tại sao phải đi vậy?”
Trong không trung, một giọng nói vô cùng lạnh lùng vang lên.
Oành!
Dao động khí thế mạnh mẽ bạo phát, Diệp Tinh nhanh chóng tới trước người Hổ Diệt.
Nghe thấy lời của Diệp Tinh, lúc này Hổ Diệt thầm mắng trong lòng, nếu thật sự ở lại thì đến mạng của mình cũng chẳng còn nữa.
Nhưng nhìn thấy thân hình Diệp Tinh, sắc mặt Hổ Diệt hoảng hốt.
“Tại sao lại đuổi theo mình?” lòng anh ta nháy mắt đã rơi xuống đáy vực.
Oành!
Nháy mắt, rất nhiều dao động khí thế khủng bố tản ra, sau đó sau lưng lóe lên ánh sáng, không ngừng ngưng tụ, trong thời gian cực kỳ ngắn đã biến thành một con yêu thú hổ ảo ảnh.
“Grào!”
Yêu thú hổ ngẩng đầu lên trời gầm lên.
Hư không trung lên, từng đám mây đen ngưng tụ, thậm chí bầu trời đã trở nên tối đen, toàn bộ hư không xung quanh tràn ngập dao động khí thế ngút trời.
“Nhân loại Kiếm Ngân, tha cho ta đi, ta đồng ý đền bù một mức nhất định.” Hổ Diệt mặc cho khí thế uy áp ngút trời, nhưng lúc này trên mặt anh ta lại bày ra vẻ cầu xin tha thứ, căn bản không dám chiến đấu.
Diệp Tinh có thể miểu sát Cự Côn, tất nhiên cũng có thể miểu sát anh ta.
“Cầu xin tha mạnh ư?” Diệp Tinh lạnh lùng nói: “Ta giết ngươi rồi, bảo vật trên người ngươi sẽ thuộc về ta.”
Hắn nhìn yêu thú hổ khổng lồ trước mặt, không hề huy động trường kiếm, trong lòng bỗng nhiên xuất hiện một suy nghĩ.
“Huyễn Yên!”
Lòng động một cái, bí thuật Huyễn Yên lập tức được thúc động.
“Nhân loại Kiếm Ngân, ngươi không giết ta, ta có thể liên tục tìm kiếm bảo vật cho ngươi.” Hổ Diệt vội vàng nói.
Anh ta thật sự sợ rồi, với thực lực của anh ta, ngoài cường giả Bất Tử Cảnh đẳng cấp vô địch ra, thật sự chưa từng sợ ai, cho dù cường giả có thực lực mạnh hơn anh ta, muốn giết anh ta cũng là một việc rất khó.
Bình thường gặp phải cường giả Bất Tử Cảnh đẳng cấp vô địch anh ta sẽ lập tức rời đi, căn bản không dám dừng lại, kết quả bản thân lại chủ động chọc tới một cường giả Bất Tử Cảnh đẳng cấp vô địch!
Có thể miểu sát Cự Côn, trong lòng anh ta, rõ ràng Diệp Tinh đã đạt tới cảnh giới này!
Bọn họ ôm giấc mộng nô dịch nhiều cường giả để đi tranh giành lệnh bào truyền thừa đại đạo, nhưng vẫn còn chưa bắt đầu, bản thân đã ngã xuống rồi.
Ong…
Lời còn chưa nói xong, bỗng nhiên hổ Diệt cảm nhận được xung quanh bỗng chốc trở nên yên tĩnh.
Tiếng gầm giận dữ của ảo ảnh cự thú hổ, hư không vỡ nát, khí lưu hỗn độn lưu chuyển, tất cả đều mất đi âm thanh.
“Thời gian tĩnh chỉ?” cảm nhận dao động này, trong mắt Hổ Diệt lập tức lộ ra vẻ hoảng sợ.
Vút!
Cũng chính vào lúc này, một luồng dao động linh dồn điên cuồng tràn vào trong ý thức của Hổ Diệt,
“Phá cho ta!” lòng Hổ Diệt tức giận.
“Răng rắc!” dường như một âm thanh trong trẻo vang lên, thời gian tĩnh chỉ này bị phá vỡ.
Nhưng lúc này ý thức của anh ta đã có chút không rõ ràng, bị linh hồn của Diệp Tinh xâm nhập hơn một nửa.
“Rầm!”
Cùng lúc đó lại có một đạo công kích xẹt qua người anh ta, sinh mệnh của Hổ Diệt lập tức giảm đi một lượng lớn.
Thực lực trở nên yếu, lực chống đỡ của anh ra cũng yếu hơn.
Không tới ba giây, trong mắt Hổ Diệt lộ ra vẻ mê mang.
“Hổ Diệt!” một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai.
Nghe thấy giọng nói này, Hổ Diệt ngây ra nhìn về nơi tiếng nói phát ra, ánh mắt của anhn ta nháy mắt khôi phục vẻ tỉnh táo, nằm rạp xuống, trong mắt lộ ra vẻ vô cùng cung kính: “Chủ nhân.”
“Haha, thành công rồi!” nhìn Hổ Diệt cung kính trước mắt, trên mặt Diệp Tinh tràn ngập vẻ vui mừng.
Đây là cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong đó, vậy mà lại bị hắn nô dịch thành công.
“Theo thực lực tăng cao, bí thuật Huyễn Yên này cũng càng mạnh!”
Giờ đây nền tảng của hắn không kém gì Hổ Diệt, tương đương với cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong nắm giữ ba loại đạo tắc cường đại, tự nhiên bí thuật Huyễn Yên cũng được nâng cao, thậm chó còn tạo thành một chút ảnh hưởng tới những cường giả như Hổ Diệt.
Mặ dù chỉ bị vây lại trong tíc tắc, nhưng trong khoảng thời gian đó, khả năng Diệp Tinh thúc động linh hồn nô dịch Hổ Diệt cũng đã tăng cao, chỉ ba giây hắn đã nô dịch thành công.
Chương 1123: Kế hoạch nô dịch 1
Thời gian sáu trăm năm trôi qua, bí pháp nô dịch linh hòn của Diệp Tinh lại tiến bộ một bước cực lớn, vừa hay có thể nô dịch được cường giả đẳng cấp này!
Vút!
Rất nhiều suy nghĩ xoay chuyển trong lòng, ánh mắt Diệp Tinh lại nhìn về phía xa, nơi đó còn có một cường giả đang điên cuồng chạy trốn.
Thúc động cánh Hắc Nguyên, Diệp Tinh nhanh chóng đuổi theo.
Lúc này trong mắt Thạch Sâm Nhiên tràn ngập vẻ sợ hãi.
“Sao có thể? Hổ Diệt bị nô dịch linh hồn rồi?”
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi chưa tới mấy giây, Cự Côn bị miểu sát, Hổ Diệt bị nô dịch, chỉ còn lại một mình anh ta, chỉ nghĩ thôi đã biết lòng sợ hãi tới mức nào.
“Thạch Sâm Nhiên!” giọng nói vô cùng lạnh lùng vang lên phía sau lưng.
“Không trốn được rồi!” nghe thấy giọng nói này, trong mắt Thạch Sâm Nhiên tràn ngập sự tuyệt vọng, cơ thể Thạch Sâm Nhiên lập tức căng lên.
“Huyễn Yên!” Diệp Tinh thấy vậy, thúc động bí thuật Huyễn Yên, muốn ngăn lại.
“Oành!”
Nhưng bí thuật Huyễn Yên chẳng có tác dụng gì, cơ thể Thạch Sâm Nhiên mạnh mẽ nổ tung, sao động khí thể khủng bố cuồn cuộn lan ra bốn phía, hư không vỡ nát, nước hồ bên dưới phun lên cao cả chục nghìn mét, giống như nham thạch không ngừng lan ra xung quanh.
Bất Tử Cảnh đỉnh phong cường đại, sự tồn tại gần bằng Hồn Thiên Liệt bị ép tự nổ.
Bởi vì, Thạch Sâm Nhiên thà chết cũng không muốn bị Diệp Tinh nô dịch linh hồn.
“Xem ra nô dịch cường giả đẳng cấp này cũng không dễ tới vậy, nếu ngay từ đầu bọn họ đã có cảnh giác, vậy thì rất khó thành công.” Diệp Tinh lắc đầu, tay phải hắn nắm chặ, thu hết những bảo vật sau khi Thạch Sâm Nhiên tự nổ phía xa lại.
“Chủ nhân.” Phía xa, Hổ Diệt bay tới, mặt vô cùng cung kính.
Diệp Tinh kiểm tra bảo vật trên người mấy người, đợi tới khi kiểm tra nhẫn không gian của Cự Côn, hắn lại ngây ra.
Tay phải vung lên, vậy mà trong nhẫn không gian của Cự Côn có nhiều cường giả như vậy, có tới mười người, nhưng khó thế dao động trên người đã biến mất hoàn toàn, rõ ràng đều đã chết.
“Tang Đạt Vân, cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong, Mục Lôi, cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cấp,…” Diệp Tinh nhìn những cường giả này.
“Xem ra những người này đều bị Cự Côn nô dịch.”
Trước đó Diệp Tinh trực tiếp công kích giết chết Cự Côn, thậm chí Cự Côn còn chưa kịp thả những cường giả này ra ngoài.
Chủ nhân chết, những cường giả bị nô dịch này tất nhiên cũng chết hết, thậm chí không có bất cứ cơ hội ra tay nào.
Nhìn đống thi thể trước mắt, Hổ Diệt liền vội vàng giải thích: “Chủ nhân, đây là trước đó ta và Cự Côn, Thạch Sâm Nhiên liên thủ nô dịch, lệnh bài truyền thừa đại đạo dãy núi Hoang Trụ xuất thế, thực lực của ba chúng ta không chiếm được ưu thế gì, chỉ cách này mới có khiến cho bọn ta có chút cơ hội lấy được.”
“Ồ?” Nghe vậy, trong lòng Diệp Tinh động một cái.
Điều rõ ràng là một phương pháp hay.
“Mặc dù thực lực của mình bây giờ mạnh mẽ, nhưng là ở dãy núi Hoang Trụ chắc chắn có một lượng lớn cường giả Bất Tử Cảnh cao cấp tới, thậm chí cường giả Bất Tử Cảnh vô địch cũng sẽ tới, lệnh bài chỉ có năm cái, chỉ riêng những Bất Tử Cảnh vô địch kia đã có 5 vị, hơn nữa còn có yêu tộc Xà Mạc v.v…, thậm chí cường giả có thực lực gần bằng bọn họ, chưa chắc mình đã nắm chắc lấy được lệnh bài!” trong lòng Diệp Tinh thầm nói.
Giống như chiến đao, áo giáp xuất thế trong vòng xoáy sinh tử trước đó, Mạc Cam Lâm tới không ai dám nói gì, đó là bởi vì chỉ có ba người mạnh nhất Xà Mạc tranh đoạt bảo vật, ba người bọn còn cách vị cường giả vô địch Bất Tử Cảnh đó một khoảng, ai có thể ngăn cản được Mạc Cam Lâm?
Nhưng dãy núi Hoang Trụ chắc chắn tụ tập toàn bộ tất cả cảnh các cường giả Bất Tử Cảnh đứng đầu vũ trụ, cho dù là Mạc Cam Lâm trong đó chưa chắc đã tranh đoạt được lệnh bài.
“Hiện giờ mình có được Tử Hồn Châu này, linh hồn mạnh mẽ, đều có dễ dàng nô dịch được cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong, hoàn toàn có thể không ngừng nô dịch, đợi tới lúc chiến đấu, những thứ này chắc chắn sẽ có sự trợ giúp rất lớn với mình!”
Trong mắt Diệp Tinh lóe lên một tia sáng.
Hắn có kiếm Không Minh, lực công kích đã đạt tới đẳng cấp Bất Tử Cảnh vô địch, thậm chí có thể vượt qua, cánh Hắc Nguyên khiến tốc độ của hắn chắc chắn đứng trên đỉnh, không sợ hãi bất cứ điều gì!
Cộng thêm hồn châu trấn thủ linh hồn hắn, không sợ hãi bất cứ công kích linh hồn nào, còn có bảo vật công kích linh hồn Tử Hồn Châu hiếm có này!
Hắn nô dịch những cường giả đó chắc chắn dễ dàng hơn ba người Cự Côn rất nhiều.
“Ngoài ra, mặc dù thực lực của mình mạnh, nhưng phòng ngự giờ vẫn còn kém một chút, chắc chắn trên người những cường giả kia có bảo vật phòng ngự cường đại!”
Dựa vào phòng ngự hiện tại của hắn, nếu như chịu hoàn toàn công kích của cường giả Bất Tử Cảnh đẳng cấp vô địch, chắc chắn sẽ bị thương nặng, chiến đấu với những cường giả đó, trừ khi hắn đánh tan được công kích của đối phương, hoặc là dựa vào cánh Hắc Nguyên để né tránh.
Cho dù là gia tăng phòng ngự của bản thân hay là gia tăng thực lực tổng hợp của bản thân, dường như đã trở thành một lựa chọn tất yếu khi chiến đấu với cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cấp của tộc khác!
Trong lòng lặng lẽ suy nghĩ Diệp Tinh nhanh chóng quyết định.
Chương 1124: Kế hoạch nô dịch 2
Giữa các tộc vốn có mối quan hệ không chết không thôi, ban đầu tranh đoạt lãnh địa, chém giết, tranh đấu, vô số năm, mâu thuẫn đã sớm không thể điều hòa, giết chết thiên tài dị tộc, thậm chí có thể được tộc thưởng cho một phần thưởng cực lớn, Diệp Tinh săn giết những cường giả khác, tất nhiên sẽ không có bất kỳ gánh nặng nào trong lòng.
Cho dù là tộc nào cũng đều muốn mạnh hơn, muốn những tộc khác thực lực yếu hơn, nhìn cường giả trong tộc có tồn tại một vị cường giả đẳng cấp thánh hoàng đó, trước đó ở Hư Không Cảnh Diệp đã nhận truyền thừa của tộc Hàn Nguyệt, bởi vì thực lực nhỏ yếu, chỉ có thể phụ thuộc vào nhân tộc để tồn tại, hơn nữa rõ ràng địa vị thấp hơn nhân tộc rất nhiều.
“Hổ Diệt, ngươi tiếp tục giữ liên lạc với cường giả yêu tộc, giờ ngươi ở trong nhẫn không gia.” Diệp Tinh nhìn yêu thú hổ khổng lồ, trầm giọng nói.
“Vâng, chủ nhân!” Hổ Diệt vội vàng gật đầu, vô cùng cung kính nói.
Anh ta biến thành một tia sáng, nhanh chóng tiến vào trong nhẫn không gian.
“Đi thôi!” Trong lòng có rất nhiều suy nghĩ xoay khỏi vùng đất vòng xoáy sinh tử, cuối cùng cũng tới dãy núi Hoang Trụ.
Trước mắt hiện lên một dãy núi cực lớn, tất cả các ngọn núi đều hiện ra một hương vị vô cùng cổ xưa, dường như còn thấp thoáng chút áp bức.
Dãy núi khổng lồ không thể nhìn thấy tận cùng, chi dù là linh hồn của Diệp Tinh cũng chỉ có thể bao phủ một phần cực nhỏ.
Nói là dãy núi, thực tế khu vực này vô cùng to lớn, không nhỏ hơn vùng đất vòng xoáy sinh tử chút nào.
Oành!
Áp lực khổng lồ đánh tới, tản ra uy áp cổ xưa.
“Nơi này chính là dãy núi Hoang Trụ ư?” Diệp Tinh yên lặng cảm nhận.
Dãy núi Hoang Trụ chỉ cho phép cường giả đứng đầu đại đạo trở xuống tiến vào, hơn nữa bình thường rất ít khi mở, phần lớn thời gian đều trong trạng thái đóng kín, mỗi một lần mở ra bên trong cũng xuất hiện một ít bảo vật, trái lại thu hút rất nhiều cường giả tiến vào.
Lần này, sau khi mở ra có một vài cường giả vô tình chạm vào cơ quan đặc biệt mà thánh tôn Mạt Viêm để lại, sau đó bị đóng lại ít nhất nghìn tỉ năm, lệnh bài truyền đại thừa đạo đã sắp xuất thế.
“Diệp Tinh, chúng ta lập tức đi nô dịch cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong ư?”
Tiểu Hắc bay ra, vô cùng hưng phấn nói.
Nó cảm thấy rất hứng thú với chuyện này.
“Không vội!” Diệp Tinh mỉm cười nói: “Chờ mười ngày nữa.”
Hắn nhìn về phía một ngọn núi thấp gần đó, nhanh chóng bay đi.
“Răng rắc!” trường kiếm màu vàng trong tay huy động, sau đó trên ngọn núi xuất hiện một cái hang, Diệp Tinh trực tiếp bay vào, coi như nơi ở tạm thời.
“Chủ nhân!” Hổ Diệt xuất hiện, cung kính đứng một bên.
“Hổ Diệt, bây giờ ngươi bắt đầu liên lạc với cường giả yêu tộc, tìm ra nơi ở của giả bất tử đỉnh phong cường đại khác.” Diệp Tinh phân phó.
Dãy núi Hoang Trụ này lớn như vậy, hắn tìm kiếm không mục đích phải tốn tới một trăm năm, cũng chưa chắc có thể tìm được một người, nhưng Hổ Diệt thân là cường giả yêu tộc đỉnh cấp, chắc chắn có thể tìm được một vài người.
“Vâng, chủ nhân!” Hổ Diệt vội vàng nói.
Bị Diệp Tinh nô dịch, anh ta không còn chút tình cảm nào với yêu tộc, cho dù Diệp bảo anh ra chết ngay lập tức, chắc chắn anh ta sẽ không do dự chút nào.
Đây cũng là điểm đáng sợ của nô dịch linh hồn!
Thời gian mười ngày thoáng cái đã trôi đi
Vút!
Một thân ảnh phía xa bay tới, đây là một nhân tộc mặt mũi bình thường, dao động tản ra trên người đại khái là Bất Tử Cảnh đỉnh cấp.
Sau khi cường giả nhân tộc này xuất hiện, bay thẳng tới chỗ đỉnh núi thấp đó, đi vào bên trong hang.
“Tới rồi!” Diệp Tinh huyễn tộc nhìn cường giả nhân tộc tới, trên mặt lập tức lộ ra vẻ vui mừng.
Đây là bản thể của hắn!
“Bảo vật!”
Bản thể Diệp Tinh đứng đó, sau đó bảo vật trên người phân thân huyễn tộc bay ra, kiếm Không Minh, cánh Hắc Nguyên, hồn châu, Tử Hồn Châu, thiên địa linh thạch Hắc Thạch,… tất cả đều bay ra, sau đó toàn bộ dung nhập vào trong cơ thể.
Oành!
Theo sự dung nhập, dao động khí thế trên người Diệp Tinh bỗng tăng lên rất nhiều.
“Bàn về linh hồn, bản thể mới là mạnh nhất, vậy nên để bản thể nô dịch những cường giả kia là tốt nhất!” Diệp Tinh khẽ mỉm cười.
Linh hồn bản thể của hắn đủ để đứng ở vị trí đỉnh cấp trong các cường giả Bất Tử Cảnh , còn về linh hồn của phân thân huyễn tộc thì kém hơn nhiều, linh hồn càng mạnh, thi triển nô dịch linh hồn vậy càng đơn giản, vậy nên lúc phân thân huyễn tộc tới nơi này, bản thể cũng đến.
Vung tay phải lên, phân thân huyễn tộc liền bay vào trong nhẫn không gian.
“Phân thân huyễn tộc có được thực lực đẳng cấp Bất Tử Cảnh vô địch từ lúc nào vậy?”
Nhìn phân thân huyễn tộc biến mất, trong lòng Diệp Tinh thầm nghĩ.
Bảo vật của hắn chỉ có một bộ, chỉ có thể để một cơ thể có được thực lực đẳng cấp Bất Tử Cảnh vô địch, bản thể đến, thực lực của phân thân huyễn tộc chỉ có thực lực Bất Tử Cảnh đỉnh phong bình thường, Diệp Tinh không chuẩn bị để chiến đấu.
Chương 1125: Bắt đầu
Nếu hai cổ thân thể đều có đẳng cấp Bất Tử Cảnh vô địch, khả năng Diệp Tinh lấy được lệnh bài chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều.
Suy nghĩ trong lòng lóe lên rồi biến mất.
“Nếu bản thể đã đến, vậy thì kế hoạch săn giết bắt đầu!” ánh mắt Diệp Tinh nhìn về phía xa.
“Chủ nhân, hiện giờ yêu tộc bọn ta có mười Bất Tử Cảnh đỉnh cấp đi tới dãy núi Hoang Trụ, nhưng ta chỉ biết tung tích của hai người, hơn nữa khoảng cách cũng khá xa, bọn họ là. . .” Bên cạnh, Hổ Diệt cung kính nói.
“Hai Bất Tử Cảnh đỉnh cấp thực lực bình thường ư?” trong lòng Diệp Tinh thầm nói.
“Hổ Diệt, tiếp tục tìm kiếm, trọng điểm đặt trên người những người thực lực cường đại, thực lực gần bằng các ngươi, thậm chí là cường giả vượt qua các ngươi.” Diệp Tinh phân phó.
“Vâng, chủ nhân.” Hổ Diệt gật đầu.
Vút!
Thân ảnh lay động, Diệp Tinh rời khỏi đỉnh núi.
Oành!
Linh hồn cường đại tản ra, quét ngang bốn phía, bao phủ lên một phạm vi lớn, ở trong phạm vi này Diệp Tinh lập tức phát hiện một c giả đang đang bay.
“Mục tiêu thứ nhất!” sắc mặt Diệp Tinh bình tĩnh, nhanh chóng bay đi.
Trong hư không, một cường giả trên người tản ra dao động huyết tinh đang bay.
Dao động tản ra trên người ông ta chỉ ở Bất Tử Cảnh đỉnh cấp.
“Không biết lần này có thể lấy được lệnh bài không?” Vị cường giả này thầm nói trong lòng, trong mắt tràn đầy khát vọng.
Mặc dù thực lực yếu, nhưng ông ta vẫn không nhịn được mà tới đây.
Sự hấp dẫn của đại đạo chi chủ ai có thể ngăn cản được?
“Hửm?” đúng vào lúc này, cường giả này bỗng nhiên nhìn về phía xa, nơi đó một bóng người đang bay tới.
“Cường giả nhân tộc?” Thấy bóng người phía xa bay tới, sắc mặt cường giả này hơi thay đổi, xoay người chuẩn bị rời đi.
“Ma tộc Mạc Kỳ.” Trong hư không, giọng nói lạnh lùng của Diệp Tinh truyền tới.
“Cường giả nhân tộc, ngươi là ai ?” cường giả này vừa chạy, vừa trầm giọng nói.
Nghe vậy, Diệp Tinh không trả lời.
“Huyễn Yên!”
Oành!
Hư không xung quanh nháy mắt trở nên yên tĩnh, tiếng gió,… tất cả đều biến mất, Mạc Kỳ cảm thấy bản thân căn bản không cách nào cử động.
“Thời gian tĩnh chỉ!” trong lòng Mạc Kỳ kinh hãi ông ta không thể cử động dưới thời gian tĩnh chỉ này, căn bản không cách nào trốn thoát.
Vút!
Một đạo linh hồn đánh tới, điên cuồng đâm vào trong ý thức của cường giả đó.
“Không!” mặc cho Mạc Kỳ điên cuồng vùng vẫy, nhưng dưới thời gian tĩnh chỉ này, đối mặt với linh hồn khủng bố của Diệp Tinh, ông ta căn bản không có bất cứ sức phản kháng nào.
Không tới một giây, ánh mắt ông ta liền trở nên mê mang.
“Chủ nhân!” Thấy được Diệp Tinh, Mạc Kỳ lại vô cùng cung kính nói.
“Quả nhiên dễ dàng!” Diệp Tinh khẽ cười, thực lực cường đại, bí thuật Huyễn Yên trói buộc Bất Tử Cảnh đỉnh cấp dễ như trở bàn tay, tất nhiên sử dụng nô dịch linh hồn rất dễ dàng.
“Mạc Kỳ, bây giờ ngươi liên lạc với tộc của mình, bí mật tra tìm xem các cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong cường đại của tộc đang ở đâu.” Diệp Tinh phân phó.
Đỉnh cấp Bất Tử Cảnh , không có bất cứ tác dụng gì với việc tranh đoạt bảo vật của hắn, nhưng có thể giúp hắn tìm kiếm hành tung của các cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong.
“Vâng, chủ nhân!” Mạc Kỳ vội vàng nói.
“Tiếp tục tìm kiếm!” thu Mạc Kỳ vào trong nhẫn không gian, Diệp Tinh tiếp tục tìm mục tiêu.
Lúc này trong dãy núi Hoang Trụ, cường giả Bất Tử Cảnh đang không ngừng tăng lên
Tin tức liên quan tới lệnh bài truyền thừa đại đạo của thánh tôn Mạt Viêm dường như đã truyền khắp cả vũ trụ.
“Lệnh bài truyền thừa đại đạo xuất hiện, lần này chắc chắn sẽ điên cuồng.”
“Đã có thông tin chính xác, nhân tộc Thao Liệt, yêu tộc Huyền Long, thiên tộc Mạc Cam Lâm đều lộ tung tích ở dãy núi Hoang Trụ này!”
“Có cường giả thấy linh tộc Tư Lạc xuất hiện!”
“Những thứ cường giả Bất Tử Cảnh vô địch này nhát mắt đã có tung tích của bốn người!”
“Trừ bọn họ ra, nhóm cường giả yêu tộc Xà Mạc, Hàn Dận tộc Không Luân Càn đã tới, thậm chí Hỗn Tát lĩnh ngộ độc chi đại đạo cũng xuất hiện.”
“Nhiều cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cấp như vậy tới đây ư!”
“Không ngoài ý muốn, chắc hẳn lần này toàn bộ cường giả Bất Tử Cảnh khủng bố nhất vũ trụ đều tụ tập lại.”
“Nhiều cường giả như thế, không biết chém giết lúc chiến đấu sẽ chết bao nhiêu người?”
Rất nhiều cường giả đang bàn tán.
“Có cường giả Bất Tử Cảnh nào không muốn trở thành đại đạo chi chủ vĩ đại chứ?”
“Cho dù có xu thế ngã xuống, cũng sẽ có cường giả đi tranh đoạt một chút cơ hội.”
“Chỉ cần có cường giả lấy được tất cả năm tấm lệnh bài, dãy núi Hoang Trụ này sẽ nhanh chóng đóng lại, cho dù một kẻ yếu may mắn lấy được, cũng có cơ hội chạy trốn.”
Rất nhiều cường giả mong chờ.
Đại đạo chi chủ, chỉ các Bất Tử Cảnh một bước rất gần, nhưng lại khiến vô số cường giả mắc lại, hàng tỷ năm cũng không cách nào đột phá.
Một nơi trong hư không, cường giả linh tộc trên đầu mọc hai sừng đang bay, trên người tản ra khí thế dao động vô cùng khủng bố, một vài cường giả gần đó gặp phải anh ta đều cảm thấy sợ hãi, căn bản không dám đến gần.
Vút!
Phía xa, bỗng nhiên có một cường giả nhân tộc nhanh chóng bay tới.
“Ngươi là ai?” Trông cường giả nhân tộc này mặt mũi rất xa lạ, cường giả này lập tức trầm giọng hỏi.
“Cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong linh tộc Côn Dương.” Diệp Tinh nhìn cường giả trước mắt mỉm cười nói.
Chương 1126: Nơi tụ tập cuối cùng 1
Côn Dương, thực lực mạnh hơn Bất Tử Cảnh bình thường một cấp, mặc dù không bằng Hồn Liệt Thiên, nhưng cũng đã gần bằng.
“Biết ta, còn dám tới đây?” Côn Dương nhíu mày nói.
Nhìn anh ta, sắc mặt Diệp Tinh bình tĩnh, hắn nắm trường kiếm trong tay, trực tiếp đâm kiếm ra một.
Tốc đọ của kiếm quang nhanh tới cực hạn, lập tức tới trước mặt Côn Dương.
“Nhân loại, ngươi đây là đang tự tìm cái chết!” Thấy Diệp Tinh bỗng nhiên công kích, Côn Dương lập tức giận dữ quát.
Oành!
Khí thể dao động khủng bố trên người bùng nổ, vậy mà trước người lại hình thành một chiếc khiên màu đen khổng lồ, tấm khiên này tổng cộng có chín tầng, giống như tường đồng vách sắt, dựng lên cho anh ta một tầng phòng ngự hoàn mỹ.
“Răng rắc!” Kiếm quang đánh tới, lớp phòng ngự chín tầng này lại nứt ra từng tầng từng tầng một.
“Cái gì?” Thấy vậy sắc mặt Côn Dương thay đổi, phòng ngự của anh ta cứ như vậy mà dễ dàng bị phá.
Vút!
Nhưng còn chưa phản ứng kịp, đạo kiếm quang này lại xẹt qua cơ thể anh ta.
Giống như rất nhiều ngôi sao nặng nề đè xuống.
“Phụt!”
Côn Dương kêu thảm một tiếng, thân thể dường như bọ chấn động tới mức sụp đổ, một lượng lớn máu tươi chảy ra, miệng anh ta cũng phun ra một chút máu tươi
“Răng rắc!”
Hư không lấy hắn làm trung tâm lại xuất hiện một khe nứt cực lớn, hơn nữa hướng không ngừng lan ra bốn phía.
Một đạo công kích, khí thế dao động trên người Côn Dương giảm mạnh.
“Sao có thể? Vậy mà lực sinh mệnh của mình hao tổn hơn một nửa?” trong mắt Côn Dương tràn ngập vẻ khó tin.
Thực lực của anh ra mạnh mẽ tới mức nào? Vậy mà vị cường giả xa lạ trước mắt này lại mạnh tới vậy!
“Ngươi là ai? Nhân tộc Thao Liệt, yêu tộc Huyền Long, hay là thiên tộc Mạc Cam Lâm?” trong mắt Côn Dương tràn ngập vẻ sợ hãi, tức giận quát: “Đường đường là cường giả đẳng cấp Bất Tử Cảnh vô lúc ra tay còn muốn ngụy trang?”
Có thể khiến anh ta dễ dàng bị thương như vậy chỉ có mấy Bất Tử Cảnh mạnh nhất kia, cường giả trước mắt này rất xa lạ, lặng lẽ vô danh.
Rõ ràng, cường giả trước mắt này đang ngụy trang!
“Huyễn Yên!”
Đối mặt với câu hỏi của Côn Dương, Diệp Tinh lập tức thúc động bí thuật Huyễn Yên.
Mấy giây sau, Côn Dương nhìn Diệp Tinh, cong thân thể, vô cùng cung kính nói: “Chủ nhân.”
“Cuối cùng cũng nô dịch được một người!” trên mặt Diệp Tinh tràn ngập vè vui mừng, thời gian đã qua mấy tháng, cuối cùng hắn cũng gặp được cường giả đẳng cấp này.
Trên thực tế, dãy núi Hoang Trụ to lớn tới mức nào? Cho dù biết tung tích đối phương, muốn chạy tới cũng cần thời gian, hơn nữa lúc bản thân tới, những cường giả đó cũng sẽ vậy sẽ tới các nơi ngẫu nhiên khác, độ khó khi Diệp Tinh tìm những cường giả này vẫn rất lớn.
Về phần hắn che giấu mặt mũi cũng là chuyện rất bình thường, nô dịch những cường đại Bất Tử Cảnh đỉnh phong cường đại này, chính là phải đánh bất ngờ, như vậy mới có khả năng thành công, nếu như bọn họ cảnh giác, vậy thì khả năng thành công quá nhỏ.
Hơn nữa hắn cũng không xác định được những cường giả này có đem tin tức của hắn truyền ra ngoài không, vậy nên mỗi lần hành động, hắn cũng sẽ thay đổi một khuôn mặt khác nhau.
“Còn tám năm thời gian, đến lúc đó lại tới khu vực trung tâm dãy núi Hoang Trụ.” Diệp Tinh hít thở sâu một hơi, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xôi.
“Tiểu Hắc, đến lúc đó ngươi nhắc nhở ta một chút.”
“Không thành vấn đề.” Tiểu Hắc quơ quơ móng vuốt nhỏ, tùy ý nói.
“Đi!” Sau khi phân phó Côn Dương, Diệp Tinh tiếp tục tìm kiếm cường giả.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, một năm. . . hai năm. . .
Khoảng thời gian này số cường giả mà Diệp Tinh nô dịch không ngừng tăng lên.
“Muốn nô dịch linh hồn ta.” Bên trong một khu vực nào đó, một yêu thú giống như cự lang tức giận quát.
Nơi ý thức của anh ta, hai linh hồn đang điên cuồng va chạm.
Mấy giây sau, sức phản kháng của yêu thú cự lang này càng lúc càng yếu, ánh mắt càng ngày càng mê mang.
“Chủ nhân!” Cuối cùng tất cả dao động ngừng lại, yêu thú cự lang đứng Diệp Tinh bên người vô cùng cung kính nói.
“Thành công rồi.” trong lòng Diệp Tinh vui sướng.
“Cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong thứ hai mươi ba!”
Tay phải vung lên, từng Bất Tử Cảnh đỉnh cấp xuất hiện, những cường giả này thuộc các tộc khác nhau, toàn thân tản ra khí thế dao động vô cùng mãnh liệt.
“Tử Hồn Châu đó đúng là bảo vật, không biết những cường giả khác có hay không?” Thực lực cường đại kết hợp với Tử Hồn Châu, nô dịch cường giả đẳng cấp này quá dễ.
Năm đầu tiên Diệp Tinh nô dịch một người, năm thứ hai nô dịch một người, năm thứ ba đến năm thứ sáu nô dịch liên tiếp sáu người, bốn năm tiếp theo cường giả bị nô dịch tương đối nhiều, mật độ cường giả nháy mắt đã tăng lên.
Hai mươi ba Bất Tử Cảnh , trong đó mười bảy người gần đạt tới đẳng cấp của Hồn Liệt Thiên, một người hoàn toàn đạt tới đẳng cấp của Hồn Liệt Thiên, năm người khác đang ở Bất Tử Cảnh bình thường đỉnh cấp.
“Có những cường giả này, cơ hội tranh đoạt lệnh bài truyền thừa đại đạo tăng lên là điều không thể nghi ngờ!” trong mắt Diệp Tinh lóe lên một sáng.
Trên người hắn người mặc một bộ áo giáp màu đen dữ tợn, khiến cho Diệp Tinh bây giờ trông có vẻ nhiều khí tức dữ tợn hơn một chút.
Giáp Cuồng Nguyệt, là áo giáp phòng ngự đã hoàn toàn đạt tới đẳng cấp Bất Tử Cảnh vô, thậm chí còn mạnh hơn áo giáp phòng ngự Huyết Kiển Diệp Tinh đổi ở thành Thời Không rất nhiều, hơn nữa còn là có thể sử dụng vô hạn.
Chương 1127: Nơi tụ tập cuối cùng 2
Diệp Tinh có thể lấy được bảo vật, tất nhiên những cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cường đại này cũng sẽ có, rất nhiều người bọn họ đều có một hai món bảo vật cường đại trên người, giáp Cuồng Nguyệt này Diệp Tinh lấy được từ trong tay một cường giả thực lực đã vượt qua Hồn Liệt Thiên, uy năng mạnh nhất!
Nhưng Diệp Tinh nô dịch thất bại, mà hắn hao phí một chút thời gian để chém giết, cuối cùng tất nhiên chiếc giáp Cuồng Nguyệt cường đại này thuộc về sở hữu của Diệp Tinh!
Dĩ nhiên, giáp Cuồng Nguyệt so với kiếm Không Minh, cánh Hắc Nguyên tất nhiên kém hơn rất nhiều, nhưng chắc chắn được coi là bảo vật đẳng cấp, cho dù lấy thân thể Diệp Tinh cứng rắn chống lại công kích của cường giả Bất Tử Cảnh vô địch Mạc Cam Lâm, hắn cũng tự tin có thể chống đỡ được.
Trước đó hắn giết chết cường giả kia, đã hao tổn khá nhiều công sức.
“Phòng ngự tăng lên, thực lực của mình mạnh hơn, mà dưới Bất Tử Cảnh vô địch, cho dù mình đứng để bọn họ công kích, bọn họ cũng không thể phá được phòng ngự của mình!”
Công kích, tốc độ, công kích linh hồn, phòng ngự linh hồn bốn phương diện này, tất cả Diệp Tinh ở đỉnh của Bất Tử Cảnh , chỉ thiếu một chút ở phương diện phòng ngự, trừ mọt số ít vài cường giả Bất Tử Cảnh vô địch, Diệp Tinh không cần lo lắng bất cứ cường giả nào khác!
Thực lực của hắn hiện giờ chắc chắn không sợ hãi bất cứ cường giả Bất Tử Cảnh nào.
“Diệp Tinh, thời gian sắp tới, chúng ta còn không đi tới khu vực trung tâm dãy núi Hoang Trụ là không kịp nữa đâu.”
Soạt!
Bóng dáng Tiểu Hắc xuất hiện trong hư không, nhìn Diệp Tinh vội vàng nói.
Nghe vậy, Diệp Tinh mỉm cười nói: “Được, bây giờ liền tới khu vực trung tâm.”
Tay phải vung lên, hai mươi ba cường giả trước mặt bị hắn thu hết vào trong nhẫn không gian.
“Không biết mình có thể lấy được lệnh bài không!” Diệp Tinh hít thở sâu một hơi, trong mắt ngập đầy vẻ mong chờ.
Vút!
Thúc động cánh Hắc Nguyên, tốc độ của Diệp Tinh lập tức trở nên vô cùng kinh người, đi về hướng mục tiêu
Dãy núi vô cùng cổ kính chạy ngang, nham thạch phía trên nứt ra, tản ra hơi thở mục nát, không biết rốt cuộc đã tồn tại bao nhiêu năm.
Ở trong tâm khu vực cực lớn đó, lóe lên từng luồng ánh sáng nhiều màu, rất kỳ lạ, nhưng lúc này nơi đó không có bất cứ cường giả nào.
Mà ở xung quanh khu vực trung tâm, lại có từng tòa cung điện khổng lồ được dựng lên, bên trong những cung điện này còn có rất nhiều thân ảnh không ngừng lay động.
“Tất cả các tộc lớn đều lấy khu vực lệnh bài truyền thừa xuất thế này làm ranh giới, phân phân thành các địa bàn ư?”
Phía xa, một nhân tộc bay tới, nhìn thấy nơi này từ rất xa.
Rất nhiều cường giả Bất Tử Cảnh đã đến đây từ sớm, chờ đợi ở nơi này.
“Kiếm Ngân?”
Đúng vào lúc Diệp Tinh nhìn thấy, bỗng nhiên có một tiếng nói nghi ngờ vang lên.
Diệp Tinh xoay người nhìn, lại là một cường giả vô cùng vạm vỡ, trên đầu mọc hai sừng, trông giống như người đầu trâu xuất hiện ở trước mắt.
“Giác Nguyên.” Diệp Tinh nhìn về phía vị người đàn ông vạm vỡ này, cười nói.
Giác Nguyên, cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong nhân tộc, thực lực đại khái cùng đẳng cấp với Hồn Liệt Thiên.
“Haha, thật sự là Kiếm Ngân ngươi à, trước đây có tin đồn ngươi đã ngã xuống, sau đó mấy trăm năm không có tin tức, ta cũng đã cho rằng ngươi ngã xuống rồi đó.” Giác Nguyên cười to nói, nhìn qua giống như đang nói đùa.
Diệp Tinh khẽ mỉm cười, nói: “May mắn còn sống.”
“Đi, nếu đã gặp, vậy thì cùng nhau tiến vào trận doanh nhân tộc!” Giác Nguyên cười nói: “Cường giả Thao Liệt vô địch Bất Tử Cảnh của nhân tộc chúng ta cũng tới, còn có cường giả đỉnh cấp khác! Lần này thật sự là cường giả như mây!”
“Thao Liệt ư?” trong lòng Diệp Tinh âm thầm nghĩ, thật ra hắn cũng muốn xem thiên tài tuyệt thế của nhân tộc này một chút.
Vút! Vút!
Hai bóng người nhanh chóng bay về phía xa.
“Có người tới!”
“Là Giác Nguyên, còn có. . .
Kiếm Ngân?”
“Hả? Không phải Kiếm Ngân bị cường giả Bất Tử Cảnh vô địch thiên tộc Mạc Cam Lâm đuổi giết ngã xuống rồi ư? Hắn chưa ngã xuống?”
Một vài cường giả trong trận doanh nhân tộc đi ra, nhìn thấy Diệp Tinh, trên mặt lập tức lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Hơn sáu trăm năm trước, nhân Loại Kiếm Ngân vẫn rất có danh tiếng, nhưng tin tức hắn ngã xuống truyền ra mấy trăm năm, cái tên nhân loại Kiếm Ngân cũng dần dần phai nhạt, dần dần cũng có một vài cường giả xa lạ mới xuất hiện.
Vũ trụ tộc có vô số tộc, cộng các Bất Tử Cảnh lại là một là con số vô cùng khổng lồ, tất nhiên đôi khi sẽ có cường giả mới xuất hiện.
“Giác Nguyên? Ngươi tới rồi?” Đúng vào lúc này, bỗng nhiên một thanh niên mặc áo giáp màu trắng, tướng mạo vô cùng tuấn dật, nhưng không phân rõ được rốt cuộc là nam hay nữ, rất âm nhu đi ra.
“m Cưu.” Nhìn thanh niên này, sắc mặt Giác Nguyên nháy mắt trở nên lạnh lẽo.
“Đúng là nơi nào cũng có thể gặp phải tên tiểu nhân ngươi!”
“Giác Nguyên, cơm có thể ăn bậy, nhưng lời không thể nói bậy được đâu.” thanh niên âm nhu hơi nhíu mày, nói: “Ta nhìn thấy ngươi có lòng tốt tới chào hỏi, ngươi lại vô căn cứ mà nói xấu ta, thật sự tưởng ta hiền lành ư?”
“Hừ?” Nghe vậy, Giác Nguyên khinh thường hừ lạnh một tiếng, lười phản ứng lại m Cưu.
m Cưu cũng không tức giận, lại nhìn Diệp Tinh bên cạnh, trên mặt mang theo vẻ tươi cười, nói: “Ngươi là Kiếm Ngân?”
Diệp Tinh khẽ gật đầu, không nói gì nhiều.
Thân thể đặc thù của m Cưu và Bá Nguyên Lan có chút giống nhau, không ngoài dự chắc hẳn là cường cùng chi, trong lòng hắn cũng chẳng có hảo cảm gì.
“Còn khá lạnh lùng đó.” Thấy Diệp Tinh đối diện qua loa lấy lệ với lời chào hỏi của mình như vậy trong mắt, m Cưu rõ ràng trở nên u ám.
Bàn về thực lực, thậm chí anh ta còn mạnh hơn Hồn Liệt Thiên một chút, bình thường những người cường giả khác trong tộc thấy anh ta ai mà không nhiệt tình kết giao.
Kết quả hiện giờ lại là nóng mặt dán mông lạnh.
Chương 1128: Kết giao
“Nhân Loại Kiếm Ngân, trận chiến đỉnh cấp nhất và trận chiến với Hồn Liệt Thiên trận, ấy không phải, hẳn là trận chiến bị thiên tộc Mạc Cam Lâm đuổi giết ấy, có điều Kiếm Ngân ngươi có thể ngăn cản mấy đạo công kích của Mạc Cam Lâm, chắc là dựa vào những bảo vật cường đại sử dụng một lần trên người đúng không? Ví dụ như thanh trường kiếm kia, chiếc áo giáp đó?”
m Cưu cười nhạt nói: “Trường kiếm, áo giáp bình thường đều bị phá hủy từ từ, mà trường kiếm, áo giáp lúc trước ngươi ngăn cản công kích của Mạc Cam Lâm không hư hao chút nào, đợi tới khi chịu mấy đạo công kích lại nháy mắt vỡ nát hoàn toàn, đây rõ ràng là bào vật cường đại sử dụng một lần không thể nghi ngờ.”
Anh ta dựa vào cuộc chiến đó nhanh chóng phán đoán ra.
Cho dù bảo vật cường đại bị phá hủy, cũng là từ từ phá hủy, vẫn sẽ còn uy năng, giống như rất nhiều bảo vật trong vùng đất vòng xoáy sinh tử vậy, mặc dù sứt mẻ, nhưng vẫn có tác dụng cực lớn đối với cường giả Bất Tử Cảnh.
Mà khi năng lượng của bảo vật sử dụng một lần tiêu hao hết, bảo vật sẽ không còn chút uy lực nào, chỉ hơi chịu đựng một đòn tấn công thôi, sẽ vỡ nát hoàn toàn.
“Hiện giờ binh khí của Kiếm Ngân ngươi đã bị Mạc Cam Lâm làm hư hại hết, không biết thực lực còn dư lại mấy phần?”
m Cưu nhìn Diệp Tinh, nhẹ giọng nói .
Theo anh ta thấy, phần lớn thực lực của Diệp Tinh là phụ thuộc vào bảo vật, giờ đây bảo vật đã mất, cho dù sau lưng Diệp Tinh có thế lực lớn, thế lực đó chắc chắn sẽ không thể ban thưởng cho Diệp Tinh lượng lớn bảo vật nữa.
Diệp Tinh nghe vậy, nghe lời nói dường như mang theo vẻ khinh thường của m Cưu, hắn liếc một cái, lười phải phản ứng, lập tức xoay người tiến vào trong trận doanh nhân tộc.
Giác Nguyên cũng không để ý để tới m Cưu, tiến vào cùng Diệp Tinh.
“Hừ, thứ gì vậy!” Nhìn bóng lưng của hai cường giả, sắc mặt m Cưu nại trở nên u ám.
“Chỉ có thực lực như vậy, còn cao ngạo như thế, ta phải xem các ngươi ngã xuống trong lúc tranh đoạt bảo vật thế nào!”
Anh ta hung hăng suy nghĩ trong lòng.
“Hửm?” Bỗng nhiên m Cưu nhìn về phía một nơi, nơi đó một vị mặt mũi lạnh lùng, cả người tản ra mãnh liệt sát khí lạnh như băng thanh niên đi tới.
“Sát khí mạnh quá.” m Cưu cảm nhận một chút, trong lòng ngạc nhiên: “Nhân tộc chúng ta xuất hiện một cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong xa lạ từ lúc nào vậy?”
Thoáng chốc anh ta đã nhìn ra được thực lực của cường giả này.
Trong lòng suy nghĩ, trên mặt m Cưu lại tràn ngập vẻ tươi cười, đi tới chuẩn bị kết giao một phen.
“Xin chào.” Anh ta tràn đầy nhiệt tình, mở miệng hô.
Chàng trai lạnh lùng tản ra sát khí khủng bố đó nhìn anh ta một cái, sau đó liền thu hồi ánh mắt, lập tức đi qua người anh ta, trực tiếp coi như không thấy anh ta
m Cưu chìa tay mình ra, cứ lúng túng mà đứng như vậy, nụ cười trên mặt chậm rãi đông cứng lại.
“Tên nhóc đáng chết.”
Lúc này trong lòng m Cưu không khỏi nổi cơn tức giận.
Trong lòng anh ta vốn đã tức giận, kết quả lại xuất hiện một cường giả xa lạ coi thường anh ta.
“m Cưu.” Lúc này một người đàn ông trung niên trên mặt toàn là bí văn màu đen bên cạnh bỗng nhiên nói: “Không nên chọc tới chàng trai đó.”
Trên mặt ông ta hiện lên vẻ vô cùng cẩn trọng, dường như vô cùng kiêng kỵ.
Nghe vậy, m Cưu sửng sốt một chút, nghi ngờ nói: “Diêm Huyền, ngươi biết chàng trai đó kia?”
Diêm Huyền là bạn của anh ta, đẳng cấp Bất Tử Cảnh đỉnh phong, thực lực chỉ yếu hơn anh ta một chút, trong dáng vẻ rất kiêng kỵ chàng trai đó.
Mặc dù anh ta biết rất nhiều cường giả, nhưng các cường già mới không ngừng xuất hiện, chắc chắn sẽ có người anh ta không biết.
Diêm Huyền gật đầu, nghiêm túc nói: “Nếu không ngoài dự đoán chàng trai đó tên là Hàn Vũ Khôn, là cường giả bỗng nhiên xuất hiện, mà thực lực của anh ta chắc hẳn ngang hàng với yêu tộc Xà Mạc, Hàn Dận tộc Không Luân Càn.”
“Cái gì?” Nghe vậy, sắc mặt m Cưu hơi thay đổi.
Yêu tộc Xà Mạc, Hàn Dận tộc Không Luân Càn đều là mười cường giả Bất Tử Cảnh đứng đầu, trừ năm tồn tại Bất Tử Cảnh vô địch đó, bọn họ có thực lực mạnh nhất, cho dù Bất Tử Cảnh vô địch muốn giết chết bọn họ, chưa chắc đã có thể thành công.
Cường giả như vậy, nếu như đối phó anh ta, hoàn toàn có thực lực giết chết anh ta.
“Số lần Hàn Vũ Khôn này ra tay cực kỳ ít, trước đó cũng có tin tức bí mật truyền ra, một người bạn của ta ở dãy núi Hoang Trụ này nhìn thấy Hàn Vũ Không đánh một trận với yêu tộc Xà Mạc, hai người không phân thắng bại.” Diêm Huyền nghiêm túc nói: “Nhưng thời gian quá ngắn, tin tức còn chưa được truyền ra.”
“Sắp tranh đoạt bảo vật rồi, chúng ta vẫn nên không nên chọc tới cường giả như vậy.” Diêm Huyền trầm giọng nói, trên mặt tràn ngập vẻ kiêng kỵ.
“Hàn Vũ Khôn ư?” m Cưu khẽ cau mày, hừ lạnh một tiếng trong lòng.
“Hửm ?”
Anh ta nhìn về một nơi, nơi đó lại có một cường giả đi tới.
Trên mặt anh ta lộ ra vẻ vô cùng nhiệt tình, tràn ngập vẻ tươi cười, nhanh chóng đi tới.
“Đúng là nhiều cường giả.” Đi bên trong trận doanh nhân tộc, Diệp Tinh thấy rất nhiều cường giả.
“Nhìn kìa, là Kiếm Ngân.”
“Hắn không chết à?”
“Tiến vào trong vòng xoáy sinh từ chưa chắc đã chết, sau khi Kiếm Ngân sống sót chắc chắn là vì kiêng kỵ Mạc Cam Lâm nên mới trốn mãi, giờ đây lệnh bài truyền thừa đại đạo xuất hiện, hắn mới xuất hiện.”
Rất nhiều cường giả không ngừng bàn tán.
Trong đó cũng có một vài cường giả tới chào hỏi.
“Kiếm Ngân.” Phía xa, một chàng trai mặt mũi rất bình thường đi tới, bên cạnh chàng trai này còn có một cô gái.
Thấy bọn họ, Diệp Tinh cảm thấy rất khó hiểu, hắn nghe giọng nói, bỗng nhiên truyền âm nói: “Ngươi là Húc Hồn?”
Hai người trước mắt này có vẻ như là anh em Húc Hồn.
“Oa, Kiếm Ngân ca, như vậy mà ca cũng nhận ra được hả?” Một giọng nói trong trẻo vang lên trong đầu Diệp Tinh, thiếu nữ cười hì hì nhìn Diệp Tinh.
Cô chính là Viên Viên – em gái Húc Hồn.
“Kiếm Ngân, trước đó nghe nói ngươi ngã xuống bọn ta bị dọa một trận, thật may ngươi vẫn còn sống.” Húc Hồn mỉm cười nói, khẳng định thân phận của mình.
Diệp Tinh cười một tiếng, nói: “May mắn còn sống.”
Nhớ tới tình huống bị đuổi giết trước đó, sâu trong đáy mắt Diệp Tinh lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.
Chương 1129: Nhân tộc Thao Liệt
“Ta đã nói rồi, anh Kiếm Ngân may mắn như vậy, gặp phải vòng xoáy sinh tử nhất định sẽ không gặp nguy hiểm.” Viên Viên cười hì hì nói.
Cô sùng bái nhất hai người, một người là Diệp Tinh, còn một người còn lại chính là Kiếm Ngân.
“Ngươi lần này chú ý cẩn thận một chút cho ta, đến lúc chiến đấu hãy trốn đi.” Nhìn em gái mình hưng phấn nói gì đó, Húc Hồn gõ gõ cái đầu nhỏ nhắn của cô, một mặt dạy dỗ.
“A a a, anh trai ngốc, em liều mạng với anh!” Viên Viên giận dữ nói.
Diệp Tinh cười nhìn hai người.
“Ha ha, Kuiba, nhiều năm như vậy không gặp, thực lực của anh lại tăng lên không ít a.”
“Cũng tiến bộ một chút, đoán chừng Kuiba có thể tiến vào mười vị trí đầu bảng Bất tử cảnh rồi.”
Nơi xa, tiếng cười to của vài người truyền đến.
Trong đó có một chàng trai khôi ngô thân mặc áo giáp màu đỏ, cao năm mét.
Toàn thân chàng trai khôi nga này tản ra một luồng khí tức vô cùng âm lãnh, sát khí trên người không ngừng tản ra, chính là Thất Sư Huynh của Diệp Tinh Kuiba.
Kuiba nói vài câu, bỗng nhiên chú ý tới tình huống của Diệp Tinh bên này, cùng những cường giả khác nói một câu, liền lập tức đi tới.
“Sư đệ.” Một giọng nói vang lên trong đầu Diệp Tinh.
“Thất Sư Huynh.” Diệp Tinh cười truyền âm.
Thân phận Kiếm Ngân của hắn, Kuiba đương nhiên biết được.
Nhìn Diệp Tinh, Kuiba trong lòng nhịn không được cảm thán.
Phải biết rằng, mấy trăm năm trước Diệp Tinh vậy mà chiến đấu với Hồn Liệt Thiên đến bất phân thắng bại!
Coi như thực lực của anh ta so với Hồn Liệt Thiên cũng mạnh hơn một chút, cho nên thực lực của Diệp Tinh đã đến gần vô hạn rồi.
Những cường giả khác không biết, nhưng là anh ta lại biết Diệp Tinh hiện tại mới ở tại Chân linh cảnh, còn chưa đột phá triệt để.
Chỉ là Chân linh cảnh đã đạt tới mức này, đây quả thực khó có thể tưởng tượng, cho dù có dựa vào bảo vật, nhưng bản thân quá yếu, đưa cho bảo vật cũng không thi triển được.
Giống như Diệp Tinh nếu như không có tu luyện ma linh thuật, bản thân không triệt để đạt tới Bất tử cảnh, muốn thi triển bảo vật cũng là rất khó.
“Sư đệ, vẫn còn một thời gian nữa sẽ triệt để chiến đấu, ngươi tạm thời đi theo ta, đến thời điểm chiến đấu không được cách quá xa.” Kuiba truyền âm nói.
“Chiếm được lệnh bài truyền thừa đại đạo chỉ là điều quan trọng thứ hai, quan trọng nhất vẫn là giữ được mạng của mình.”
“Biết.” Diệp Tinh gật đầu.
Tính mạng quả thực là trọng yếu nhất, vẫn còn sống sót, về sau nói không chừng còn có thể gặp được cơ duyên như vậy.
“Ừm?”
Đang nói, bỗng nhiên chung quanh dường như lập tức trở nên yên tĩnh, tất cả cường giả đều nhìn về một chỗ, ở nơi đó một vị thanh niên anh tuấn xuất hiện.
Vị thanh niên này thân hình giống với nhân loại Trái đất, có điều lại mọc vảy như vảy cá, con mắt hiện ra sắc tím, trên đầu còn mọc một cái sừng, trên người mặc một thân áo giáp màu tím, khí tức lại vô cùng thu liễm.
“Là Thao Liệt!”
“Thao Liệt cũng tới.”
Nhìn thấy thanh niên trước mắt, rất nhiều cường giả mặt mũi tràn đầy vẻ kính sợ.
Đây là cường giả Bất tử cảnh lớn mạnh vô địch, hoàn toàn đánh giết những bất tử cách khác chỉ trong một giây, cùng bọn họ căn bản không cùng một đẳng cấp.
“Anh, là Thao Liệt, có thể uy hiếp một trong năm vị bất tử cảnh vô địch.” Viên Viên kéo anh trai của mình một chút, nhìn thanh niên phía xa.
“Ừm.” Húc Hồn nhẹ gật đầu, nhìn về phía Thao Liệt, sâu trong đáy mắt lại lóe lên ý chí chiến đấu.
“Đây chính là Thao Liệt?” Diệp Tinh nhìn về phía người thanh niên ở đằng xa.
Dáng vẻ của Thao Liệt hắn đương nhiên biết, nhưng đây là lần đầu tiên thật sự gặp được.
“Sư đệ, Thao Liệt này là thiên tài thứ ba trong lịch sử Nhân tộc Hư không cảnh, đáng tiếc quá mức ngông cuồng, cho tới bây giờ cũng chưa đột phá, luận về tiềm lực, ngươi so với hắn lớn hơn nhiều.” Kuiba truyền âm nói.
“Ngông cuồng?” Diệp Tinh nhìn về phía Thao Liệt, ngược lại hiện tại hắn một chút cũng nhìn không ra.
“Thao Liệt, ngươi đến rồi.”
“Thao Liệt.”
Sau sự yên tĩnh ngắn ngủi, nhất thời có từng vị cường giả hoan nghênh đón tiếp, tràn đầy nụ cười nói, trong ánh mắt bọn họ rõ ràng còn mang theo một tia cung kính.
Cho dù Kuiba bị kẹt ở Bất tử cảnh, nhưng là cũng là một trong cường giả Bất tử cảnh vô địch chân chính.
Cường giả như vậy chính là vua trong Bất tử cảnh, bọn họ có người nào không cung kính?
“Đi, sư đệ, thời gian đã sắp đến rồi, hẳn rất nhiều cường giả Nhân Tộc chúng ta cũng đã tụ tập lại rồi.” Kuiba mỉm cười nói, trực tiếp đi về một hướng.
Những cường giả khác cũng đều hướng đi một chỗ.
Mà phương hướng kia chính khu vực tỏa ra ánh sáng lung linh mà Thánh Tôn Mạt Viêm lưu lại năm tấm lệnh bài truyền thừa đại đạo ở trong đó.
Từng vị cường giả không ngừng tụ tập lại.
“Ha ha, Hồn Nhãn, ngươi cũng tới?”
“Lệnh bài truyền thừa đại đạo sắp xuất thế, hơn nữa còn là ba nhân vật vĩ đại Thánh Hoàng mà Thánh Tôn Mạt Viêm bồi dưỡng ra lưu lại, ta làm sao có thể không đến?”
“Không biết lần này này năm người may mắn đạt được lệnh bài truyền thừa.”
Chương 1130: Mười vạn cường giả đỉnh phong 1
Từng vị cường giả tùy ý bàn luận, còn có một số cường giả rõ ràng đang tìm kiếm đối tượng liên hợp.
Nhất là m Cưu, vẫn đang không ngừng mở rộng đội ngũ của mình.
Lúc này Diệp Tinh cùng Kuiba đứng tại một chỗ, ở cách bọn họ đó không xa còn có một người thanh niên tản ra sát khí vô cùng lạnh lẽo, tuy là cùng một chỗ, nhưng bọn họ hiển nhiên cũng không phải là cùng một phe.
“Ừm? Kuiba và Kiếm Ngân kia đang ở cùng một chỗ.”
“Kuiba cùng Diệp Tinh là sư huynh đệ, Kiếm Ngân trước đó lại bảo vệ Diệp Tinh, giữa bọn hắn có quan hệ là rất bình thường.”
“Thực lực bọn họ đều đạt đến Bất tử cảnh đỉnh phong, chúng ta có thể liên hợp bọn họ.”
“Vị thanh niên lạnh lùng kia là ai? Có vẻ thực lực khá mạnh? Có ai biết lai lịch của anh ta không?”
Lúc này bên cạnh m Cưu, mấy vị cường giả nói.
m Cưu liếc nhìn nơi xa một chút, giọng nhàn nhạt nói “Không cần, trước đó Kuiba đã cự tuyệt lời mời của ta, về phần Kiếm ngân, thực lực của hắn hẳn là dựa vào bảo vật, hiện tại binh khí các loại đều vỡ vụn, thực lực đoán chừng giảm đi nhiều, cho dù có như vậy, trước đó ta tới kết giao cũng bị từ chối.”
“Về phần người thanh niên lạnh lùng kia, thực lực rất mạnh, đủ để địch nổi yêu tộc Xà Mạc, nhóm cường giả Không Luân Càn tộc Hàn Dận, có điều cũng là mời không tới.”
“Sánh ngang với yêu tộc Xà Mạc?”
“Thực lực như vậy rất mạnh a, cường đại như vậy thực lực khẳng định chọn tự mình đi tranh đoạt bảo vật.”
Mọi người sợ hãi thán phục.
Thực lực bọn hắn đều ở Bất tử cảnh bình thường đỉnh phong, đối mặt với cường giả bất tử cảnh cấp độ vô địch, tuyệt đối sẽ bị miểu sát, cho nên bọn họ muốn liên hợp.
Về phần đạt tới cấp độ nhóm cường giả Xà Mạc, cho dù là cường giả Bất tử cảnh vô địch muốn đánh giết bọn họ cũng là điều khó khăn, bọn họ về cơ bản đều chọn tự mình một mình tranh đoạt bảo vật.
“Nhìn xem có thể kết giao những người khác hay không.”
Bọn họ sợ hãi thán phục thực lực của Hàn Vũ Khôn, về phần Kuiba, đã từ chối liên hợp, bọn họ đương nhiên sẽ không tiến đến, đối với Diệp Tinh bọn họ cũng chỉ là nhìn thoáng qua.
Bọn họ biết chuyện Diệp Tinh bị Mạc Cam Lâm truy sát, tuy rằng chặn lại mấy đòn công kích, nhưng binh khí trong nháy mắt xác thực đã vỡ vụn, chỉ có một lần tính bảo vật mới có thể xuất hiện tình huống như vậy.
Đã vỡ vụn rồi, thực lực của Diệp Tinh đương nhiên sẽ yếu đi phần nhiều, thậm chí khả năng đến Bất tử cảnh đỉnh phong cũng không đạt tới, bọn họ đương nhiên sẽ không để ý.
Rất nhiều cường giả không ngừng tiến về nơi các cường giả khác kết giao, tất cả mọi người nhìn về phía trước, trong mắt tràn đầy chờ mong, chờ đợi tiến vào chiến trường cuối cùng!
Có điều phía trước nhất rõ ràng là mấy người Nhân Tộc mạnh nhất, bọn họ đang nhỏ giọng bàn luận điều gì đó.
Nói một hồi, mọi người tản ra.
“Thật nhàm chán a.” Viên Viên đứng bên cạnh Húc Hồn, ngáp một cái nói: “Sao còn không bắt đầu tiến vào chiến trường đi?”
“Nhàm chán?” m Cưu một mực chú ý đến nơi này, nghe được giọng nói của Viên Viên, cười cười nói: “Chờ đến thời điểm chiến đấu ngươi bị đánh chết là hết tẻ nhạt rồi.”
Tuy trên mặt là nụ cười, nhưng lời nói ra lại không hề có thiện chí
“Ngươi nói chuyện sao lại khó nghe như vậy a?” Viên Viên nghe m Cưu nói như vậy, nhất thời trừng to mắt, trợn mắt nhìn nhau.
Nghe thấy âm thanh, một số cường giả bên cạnh nhìn lại.
“Ha ha.” m Cưu cũng chú ý tới ánh mắt của những cường giả khác, hắn không nói gì nữa, liếc mắt lườm Viên Viên đang đứng cạnh Húc Hồn một cái, trong mắt rõ ràng có một tia khinh thường.
“Một người yếu kém còn không ngoan ngoãn đứng ở phía sau.”
Lúc này trên người Húc Hồn phát tán ra dao động vừa đạt đến Bất tử cảnh đỉnh phong.
Một vị Bất tử cảnh đỉnh phong tới nơi này, không biết điều một chút đứng ở phía sau cùng, còn ăn nói phách lối như vậy.
Sau đó, ánh mắt m Cưu lại lườm Húc Hồn bên cạnh Diệp Tinh và Hàn Vũ Khôn.
Vừa rồi hai người làm trong lòng ông ta rất khó chịu này lại đứng chung một chỗ.
“Ánh mắt gì vậy? Tức chết ta rồi!” Viên Viên cả giận nói.
“Viên Viên.” Húc Hồn hô một tiếng.
“Anh, người này hắn nói chúng ta sẽ chết đấy.” Viên Viên cả giận nói.
Húc Hồn ánh mắt nhìn về phía m Cưu rời đi, trong mắt lóa động lên lãnh quang.
“Sư đệ, ngươi nhìn nơi đó xem.” Lúc này giọng nói của Kuiba bỗng nhiên vang lên trong tai Diệp Tinh.
Diệp Tinh theo lời Kuiba nói nhìn lại, nơi đó có một người con gái mặc áo giáp màu xanh lam, phía sau lưng mọc cánh chim, lúc này cô gái một thân một mình đứng ở một bên, yên lặng chờ đợi.
“Nguyệt Hành?” Diệp Tinh nhìn về phía cô gái kia, ánh mắt lạnh lùng.
“Ừm?” Nguyệt Hành giống như cảm nhận được ánh nhìn của người khác, lập tức nhìn lại.
“Kiếm Ngân?” Cô nhìn thấy Diệp Tinh,
Lại hơi khẽ cau mày.
Giữa cô và Diệp Tinh có thể không tính là có nhiều chuyện vui.
“Bảo vật trên người Nguyệt Hành đổi rồi, rất có thể là Đạo chủ Quang ban cho.” Kuiba truyền âm nói.
Anh ta biết một số mâu thuẫn giữa Diệp Tinh và Nguyệt Hành.
“Lần này có rất nhiều cường giả có thế lực lớn chống lưng đến, nói không chừng có rất nhiều cường đại đều có bảo vật, thực lực so với bình thường đoán chừng phải mạnh hơn một phần lớn, không thể căn cứ tin tức trong quá khứ để phán đoán.”
“Ta biết.” Diệp Tinh nhẹ gật đầu.
Hắn có thể dựa vào các loại binh khí để tăng thực lực lên, những cường giả khác đương nhiên cũng có thể.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









