- Home
- Mạt Thế
- [Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
- Tập 109 : Cường giả tụ tập 1 (c1081-c1090)
[Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
Tập 109 : Cường giả tụ tập 1 (c1081-c1090)
❮ sautiếp ❯Chương 1081: Cường giả tụ tập 1
Một vị bất tử cảnh đỉnh phong nhanh chóng nói: “Dao động này đã truyền ra được bốn mươi phút rồi, nếu không có gì ngoài ý muốn, lần này xuất thế không chỉ là một kiện bảo vật.”
“Ồ?” Diệp Tinh nhìn kỹ, nhìn hai góc lộ ra.
Dao động nơi đó càng là khủng bố, Diệp Tinh tản ra linh hồn hoàn toàn không vào được, căn bản không cách nào dò xét.
Thậm chí hắn đứng cũng cảm thấy một cỗ lực bài xích thật lớn đánh úp lại, lực bài xích này so với lúc trước hắn cảm nhận được cường đại ít nhất trăm lần.
– Không cách nào lấy được sao? Diệp Tinh cau mày.
Rất nhiều nơi trong vòng xoáy sinh tử chi địa có lực bài xích kinh người, coi như là bất tử cảnh vô địch cũng không tiếp cận được, chỉ có thể chờ bảo vật hoàn toàn xuất thế.
– Kiếm Ngân, hiện tại các đại tộc quần đều có hai tổ hợp, cường giả nhân tộc chúng ta cũng phải liên hợp cùng một chỗ.
Hiện tại bảo vật còn không biết khi nào xuất thế, do đó rất bình tĩnh.
Nhưng một khi xuất thế, thế lực khắp nơi tuyệt đối sẽ bộc phát chiến đấu trong nháy mắt để tranh đoạt bảo vật! Cường giả bất tử cảnh đỉnh phong Mạc Á truyền âm nói.
“Ok hiểu rồi.” Diệp Tinh gật đầu.
Ánh mắt hắn nhìn về phía bốn phía.
Khu vực chung quanh, cường giả ma tộc sau khi có ba vị Hổ Diệt tới, rõ ràng số lượng cường giả là nhiều nhất, số lượng cường giả nhân tộc xếp thứ ba.
Về phần cường giả yêu tộc chỉ có bốn vị cường giả, chỉ là nhìn thấy người cầm đầu kia, sắc mặt Diệp Tinh lại khẽ biến.
Đó là một con yêu thú xà tướng mạo dữ tợn, trên người thậm chí trải rộng lân giáp, nhìn qua giống như giao long.
“Xà Mạc.” Khuôn mặt Diệp Tinh ngưng trọng.
Xà Mạc, cường giả bất tử cảnh đỉnh phong, nhưng thực lực chân chính cực kỳ đáng sợ, thậm chí còn đáng sợ hơn Hồn Liệt Thiên!
Hồn Liệt Thiên đánh chết một vị cường giả bất tử cảnh đỉnh phong , mà Xà Mạc lúc trước cùng ba vị cường giả bất tử cảnh đỉnh phong chiến đấu, cuối cùng thậm chí còn giết hết sạch ba người bọn họ, thực lực tuyệt đối mạnh hơn Hồn Liệt Thiên một mảng lớn!
Đây là cường giả khủng bố trong vũ trụ, xếp hạng top 10 bất tử cảnh của vũ trụ.
Diệp Tinh lại nhìn về phía những tộc khác, thực lực của phần lớn cường giả đều đang là Bất Tử Cảnh đỉnh cấp, ngoài ra còn có mấy Bất Tử Cảnh đỉnh phong.
So sánh một chút, cường giả ở đẳng cấp này so với thế giới ảo đó đã tăng lên một đẳng cấp.
Cho dù có thu hoạch lớn trong thế giới ảo cũng chỉ lấy được một thiên địa linh vật mà thôi, nhưng ở nơi này thiên địa linh vật lại rất nhiều.
Có điều độ nguy hiểm của nơi này cũng rất cao, ở thế giới ảo căn bản chẳng có nguy hiểm gì.
“Hửm? Không Luân Càn?” bỗng nhiên Diệp Tinh nhìn về một phía, động tử của hắn hơi co thắt lại.
Đó là nơi ở của tộc Hàn Dận, tộc Hàn Dận là một tộc khá lớn mạnh trong vũ trụ, trong tộc có mấy tồn tại vĩ đại đẳng cấp thánh hoàng, còn thánh tôn thì một người cũng không có.
Cho dù như vậy, thực lực của bọn họ cũng cực kỳ đáng sợ.
Cả tộc Hàn Dận giống như sinh mệnh thuộc tính Kim vậy, toàn thân tỏa ra ánh sáng trắng bạc, mặt mũi dữ tợn, tản ra khí lạnh, hư không xung quanh đều ngưng tụ lại trước người vị cường giả Không Luân Càn đó.
Không Luân Càn, cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong của tộc Hàn Dận, thực lực cũng vượt qua cả Hồn Liệt Thiên, mười cường giả Bất Tử Cảnh đứng đầu, một chút cũng không kiêu ngạo như Xà Mạc.
Mấy chục cường giả trước mắt, vậy mà lại xuất hiện hai Bất Tử Cảnh trong mười tồn tại hạng đầu.
Trừ hai người bọn họ ra, còn có mấy cường giả như Hổ Diệt,… đã gần bằng Hồn Liệt Thiên.
Vào lúc Diệp Tinh nhìn thấy những cường giả này, các cường giả này cũng đang nhìn Diệp Tinh.
“Nhân loại Kiếm Ngân.” Ánh mắt lạnh lùng của yêu tộc Xà Mạc, nói: “Ngươi dám xuất hiện trước mặt ta?”
Trong mắt anh ta tản ra khí lạnh mãnh liệt, khiến cho người ta không rét mà run.
Nghe vậy, Diệp Tinh bình tĩnh nói: “Tại sao lại không dám?”
“Yêu tộc Xà Mạc và nhân loại Kiếm Ngân đối địch nhau rồi.”
“Bình thường, nhân loại Kiếm Ngân đã thành danh hai lần, đã có rất nhiều cường giả Bất Tử Cảnh yêu tộc ngã xuống, tất nhiên cường giả yêu tộc sẽ coi hắn là kẻ thù.”
“Không biết có ra tay không?”
“Với thực lực của yêu tộc Xà Mạc, trái lại có thể nghiền ép nhân loại Kiếm Ngân một cách dễ dàng.”
Những cường giả khác đều đang đứng xem rất hứng thú.
“Quả nhiên kiêu ngạo như lời đồn.” Yêu rắn Xà Mạc trầm giọng nói: “Hy vọng ngươi có thể sống sót trong vòng xoáy sinh tử này.”
“Xà Mạc không định ta tay.”
“Đoán chừng hắn ta muốn chuyên tâm tranh đoạt bảo vật, không muốn gây sự.”
“Phải, thực lực của Không Luân Càn tộc Hàn Dận không kém hơn anh ta.”
Những cường giả khác nghe xong lời Xà Mạc nói, nháy mắt đã hiểu được ý của anh ta.
“Yên tâm, năng lực giữ mạng của ta vẫn luôn rất mạnh.” Diệp Tinh bình tĩnh cười một cái.
“Hừ!” Yêu tộc Xà Mạc hừ lạnh một tiếng, trong lòng lại thầm nói: “Tên nhóc nhân tộc đáng chết.”
Anh ta không muốn ra tay, một là muốn chuyên tâm tranh đoạt bảo vật, hai là không nắm chắc.
Vừa nãy Diệp Tinh tới cùng ba cường giả Hổ Diệt, rất có khả năng ba cường giả Hổ Diệt đã từng chiến đấu với Diệp Tinh, nhìn hai bên không bị thương chút nào, rõ ràng là thực lực của Diệp Tinh còn mạnh hơn ông ta tưởng tượng một chút.
Hơn nữa, trong lòng anh ta tự có tính toán của mình.
Nếu Diệp Tinh cứ mãi ở trong khu vực vòng xoáy sinh tử, sớm muộn gì cũng phải chết.
“Kiếm Ngân, thực lực của Xà Mạc rất mạnh, cẩn thận thì tốt hơn.” Cường giả nhân tộc Bất Tử Cảnh đỉnh phong Mạc Á truyền âm nói.
“Ta biết.” Diệp Tinh gật đầu, mặc dù sắc mặt bình tĩnh, nhưng trong mắt hắn rõ ràng có sự cảnh giác.
Ai mà biết được rốt cuộc cường giả như Xà Mạc có lá bài tẩy lớn mạnh gì.
“Kiếm Ngân, ta là Hồ Lang.”
“Kiếm Ngân, ta là…”
Sau đó tất cả các cường giả nhân tộc nhiệt tình tự giới thiệ bản thân mình.
Chương 1082: Cường giả tụ tập 2
“Chào mọi người.” Diệp Tinh cười, nói.
Sáu cường giả nhân tộc, hai người trong đó là Bất Tử Cảnh đỉnh phong, bốn người còn lại là Bất Tử Cảnh đỉnh cấp, trước đó người có thực lực mạnh nhất chính là Mạc Á, nhưng giờ Diệp Tinh tới, thực lực của Diệp Tinh mạnh hơn là điều không thể nghi thờ, vậy nên giờ đây nhân tộc bắt đầu lấy Diệp Tinh làm chủ.
Thực lực, mới là tiêu chuẩn duy nhất trong vũ trụ.
Ong…
Dao động trong hồ nước tản ra, bảo vật đó vẫn chưa có dấu hiệu xuất thế, rất nhiều cường giả đang chờ đợi.
Vút! Vút! Vút!
Đợi một phút đồng hồ, phía xa lại có ba cường giả bay tới, bọn họ đã nhìn thấy bảo vật trong hồ nước, mắt lập tức sáng lên.
“Là bảo vật xuất thế!”
“Trông có vẻ như không chỉ có một món!”
Ba cường giả ngạc nhiên, nhưng ánh mắt lại quét qua rất nhiều cường giả ở dưới, trong mắt lại lộ ra vẻ khiếp sợ.
“Là hai cường giả Xà Mạc của yêu tộc, còn có Không Luân Càn của tộc Hàn Dận xếp trong mười hạng đầu của Bất Tử Cảnh!”
“Nhân loại Kiếm Ngân cũng ở đây, còn có cả các cường giả như Hổ Diệt, Cự Côn của ma tộc.”
“Trời ạ, nhiều cường giả đỉnh cấp quá!”
Sắc mặt của ba cường giả này hơi thay đổi, không dám do dự, vội vàng tiến vào trong tộc của mình.
Thời gian dịch chuyển, cường giả tới nơi này càng lúc càng nhiều, chỉ chưa đầy một tiếng ngắn ngủi, nơi này đã có hơn ba trăm cường giả tụ tập!
“Hơn bốn mươi cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong, những Bất Tử Cảnh đều đang ở đỉnh cấp.” Diệp Tinh không nhịn được mà cảm thán.
Bình thường gặp được một cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong đã là rất khó rồi, nơi này còn xuất hiện nhiều như vậy.
“Vũ trụ có rất nhiều bí cảnh, di tích phù hợp cho cường giả Bất Tử Cảnh rèn luyện, vùng đất vòng xoáy sinh tử này chắc chắn là một trong những địa điểm đỉnh cấp nhất, xuất hiện nhiều cường giả như vậy cũng bình thường.” Diệp Tinh thầm nghĩ.
Lúc này cường giả của nhân tộc đã lên tới hai mươi mấy người.
“Hửm?”
Đúng vào lúc này, xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh trong thoáng chốc, ánh mắt Diệp Tinh nhìn qua.
Vút!
Phía xa có một bóng người xuất hiện, đây là một chàng trai vô cùng gầy yếu, chỉ có một con mắt, trông cực kỳ tà dị.
Người mặc một bộ trường bào màu xanh lá, trên trường bào còn có sương mù bao quanh, trông có vẻ thực lực vừa mới đạt tới Bất Tử Cảnh đỉnh phong, lúc này nơi đây có mấy chục cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong, nhưng khi nhìn thấy vị cường giả này, trên mặt rất nhiều các cường giả đều lộ ra vẻ vô cùng kiêng kị.
“Là Hỗn Tát của tộc Mạt Diệp!”
“Hỗn Tát chỉ nắm giữ đạo tắc không gian, nhưng thứ mà hắn ta lĩnh ngộ thứ hai là độc chi đạo đạo! Mặc dù chưa hoàn toàn nắm vững, nhưng đã nắm được đa số rồi.”
“Cẩn thận, đừng để dính nọc độc của Hỗn Tát.”
Tất cả các cường giả đều vô cùng kiêng kị, cho dù là Xà Mạc của yêu tộc và Không Luân Càn của tộc Hàn Dận cũng có chút kiêng kị hiện lên trong ánh mắt.
Trong vũ trụ, cường giả lĩnh ngộ độc chi đại đạo cực kỳ ít, thậm chí còn ít hơn cả lĩnh ngộ kiếm đạo, đạo tắc vận mệnh, tất cả các tộc trong vũ trụ chẳng có mấy ai hoàn toàn nắm giữ được độc chi đại đạo.
Cường giả lĩnh ngộ độc chi đại đạo chắc chắn sẽ khiến cho vô số người phải kiêng kị, cho dù là đối thủ cùng đẳng cấp cũng không muốn chiến đấu cùng, bởi vì khi bị thương nặng, nuốt linh quả, dược thảo tương ứng là có thể nhanh chóng khôi phục.
Nhưng giao khi giao đấu với cường giả độc chi đại đạo, bị thương nặng, rất khó để loại trừ độc tố trong cơ thể, không loại trừ được độc tố, muốn khôi phục là rất khó.
Cường giả như vậy, cho dù thực lực có mạnh hơn, bọn họ cũng không dám trở thành kẻ địch, bởi vì công kích của những cường giả đó đều có độc, căn bản không thể phòng ngự hoàn toàn được.
Lực chiến đấu của Hỗn Tát chỉ là cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong bình thường, nhưng bàn về lực uy hiếp chắc chắn không kém hơn yêu tộc Xà Mạc, Hàn Dận tộc Không Luân Càn.
Tất cả các cường giả đều nhìn một cách kiêng kỵ, hàng trăm cường giả, trong đó có bốn mươi mấy cường giả đỉnh phong Bất Tử Cảnh bị một cường giả đỉnh phong Bất Tử Cảnh làm cho khiếp sợ.
“Thực lực của Hỗn Tát bình thường, nhưng đã có mấy cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong ngã xuống trong tay hắn ta.”
“Đúng, nghe nói thậm chí Hỗn Tát còn chạy thoát được từ trong tay cường giả Bất Tử Cảnh vô địch, dường như trong các cường giả Bất Tử Cảnh không ai có thể giết được hắn ta.”
“Cường giả lĩnh ngộ độc chi đại đạo quá ít, dựa vào nắm giữ của Hỗn Tát với độc chi đại đạo, nói không chừng thật sự có thể nắm giữ được.”
“Tộc Mạt Diệp cũng toàn lực bồi dưỡng Hỗn Tát, trên người hắn ta cũng có mấy món bảo vật!”
Các cường giả nhìn chàng trai mặc trường bào màu xanh lá.
Hỗn tát bay tới, trực tiếp chiếm một khu vực, cường giả khác không dám ở lại khu vực đó, nhanh chóng rời đi, căn bản không dám tới gần anh ta.
Trong rất nhiều các đội ngũ, cường giả của các tộc khác tụ tập một chỗ, nhưng chỉ có Hỗn Tát đứng một mình.
“Đây chính là Hỗn Tát ư?” Diệp Tinh nhìn chàng trai mặc trường bào màu xanh lá, thầm nói.
“Kiếm Ngân, chắc chắn trên người Hỗn Tát này có các loại công kích độc tố, lúc cường giả nhân tộc chúng ta chiến đấu với hắn nhất định phải thật cẩn thận, nếu trúng quá nhiều độc tố, thực lực chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng rất lớn, không biết phải mất bao nhiêu thời gian mới có thể khôi phục được.” bên cạnh, Mạc Á truyền âm nói.
Công kích của độc chi đại đạo, dường như là thứ khiến cho người ta cố kỵ nhất.
“Biết rồi.” Diệp Tinh gật đầu.
Các cường giả tới đây, thời gian hai mươi phút trôi qua trong nháy mắt, lúc này số lượng cường giả đã lên tới gần bốn trăm người.
Chương 1083: Thế lực các nơi
Oành!
Dao động của bảo vật tản ra, càng ngày càng mãnh liệt, không biết đã truyền tới bao xa.
Ong…
Đúng vào lúc này, bỗng nhiên có một luồng dao động kỳ lạ lóe lên, nước khắp hồ không ngừng sôi trào, vậy mà bên trên còn ngày càng nhiều thêm các dao động kỳ lạ, sau đó Tiêm Giác đó bắt đầu sinh ra thay đổi bắt đầu không ngừng nổi lên.
“Sắp xuất thế rồi!”
“Haha, hai món bảo vật cường đại! không biết là đẳng cấp gì?”
Các cường giả nhìn khung cảnh trước mắt, trong mắt lập tức lộ ra sự nóng bỏng.
Bảo vật cường đại có thể tăng thực lực lên rất nhiều.
Bọn họ lấy được một món, thực lực chắc chắn có thể tăng lên rất nhiều.
“Sắp xuất thế rồi u?” Diệp Tinh nhìn thật kỹ.
Hai chiếc Tiêm Giác đó xuất hiện, khắp hồ nước mắt đầu cuộn lên dữ dội, dao động khủng bố tản ra, giống như từng luồng trọng lực đang không ngừng đánh tới, một số cường giả yếu thậm chí đã cảm thấy có chút hít thở không thông.
Tiêm Giác xuất hiện, màu sắc của bảo vật đó cũng xảy ra thay đổi, hơn nữa trong dáng vẻ, rõ ràng là hai món bảo vật khác nhau.
“Là hai món bảo vật!”
Tất cả các cường giả kích động.
Thực tế, hai chiếc Tiên Giác đó cũng có khả năng là hai bộ phận của một món bảo vật, nhưng hiện giờ tất nhiên không tồn tại khả năng này.
“Kiếm Ngân.” Đúng vào lúc này, bỗng nhiên có một giọng nói truyền âm tới não Diệp Tinh.
“Ma tộc Hổ Diệt.” Ánh mắt Diệp Tinh cảnh giác nhìn về yêu thú hổ khổng lồ phía xa.
Giọng nói này rõ ràng là do Hổ Diệt truyền tới.
“Kiếm Ngân, cường giả nơi này rất nhiều, có Hỗn Tát của tộc Mạt Diệp, yêu tộc Xà Mạc, Hàn Dận tộc Không Luân Càn, cơ hội chúng ta giành được bảo vật không lớn lắm.”
Hổ Diệt nhanh chóng truyền âm nói: “Vậy nên ta cảm thấy chúng ta có thể liên hợp lại với nhau.”
“Liên hợp?” Diệp Tinh nhìn Hổ Diệt, dường như có chút nghi ngờ.
“Đúng, muốn lấy được bảo vật, vậy chắc chắn phải có năng lực cạnh tranh, đám người Hỗn Tát, Xà Mạc, Không Luân Càn đó thực lực rất mạnh, cộng thêm với thế lực của bọn họ nữa, cho dù là ma tộc bọn ta và nhân tộc các ngươi đơn độc đánh tới, chắc chắc sẽ bị nghiền ép, hy vọng lấy được bảo vật rất xa vời, vậy nên liên hợp lại, như vậy cơ hội sẽ nhiều lên một chút.” Hổ Diệt nhanh chóng nói.
Mắt Diệp Tinh xoay chuyển một cái, hỏi: “Vậy lấy được bảo vật thì chia thế nào?”
Thấy Diệp Tinh dường như có ý định đồng ý, mắt Hổ Diệt mang theo vẻ vui mừng, cười nhẹ truyền âm: “Hai món bảo vật, vừa hay ma tộc bọn ta và nhân tộc các ngươi mỗi tộc một món, chưa như vậy cũng là công bằng nhất.”
“Mỗi tộc một món ư?” Diệp Tinh thầm nghĩ, sau đó trả lồi: “Hổ Diệt, trước đó chúng ta từng chiến đấu với nhau, ngươi cứ vậy mà hợp tác?”
Trước đó ba cường giả Hổ Diệt còn muốn giết hắn đó.
“Haha, Diệp Tinh, trong vũ trụ không có kẻ thù nào là vĩnh viễn.
Chỉ có lợi ích chung mà thôi.” Hổ Diệt cười to nói: “Bây giờ hợp tác với ngươi, ta sẽ có được nhiều lợi ích hơn.”
Ông ta cảm thấy tranh đấu và hợp tác là một việc rất bình thường.
Khóe miệng Diệp Tinh lộ ra một nụ cười lạnh, sau đó truyền âm, nói: “Hổ Diệt, đúng là trong vũ trụ không có kẻ thù nào là vĩnh viễn, nhưng cho dù Kiếm Ngân ta hợp tác, cũng sẽ không hợp tác với ma tộc các ngươi.”
Luận về uy tín của cường giả ma tộc, là nhất trong vũ trụ, lời bọn họ nói không có cường giả nào tin, nói không chừng lúc liên thủ bỗng nhiên ra tay với đối tượng hợp tác, chuyện này cũng chẳng phải là chưa từng xảy ra.
Ngay cả cường giả trong cùng một tộc mà cũng ra tay, phản bội không hề do dự, sao Diệp Tinh có thể tin tưởng bọn họ?
“Được rồi, cứ vậy đi.” Sau đó Diệp Tinh chặn linh hồn của Hổ Diệt lại.
“Kiếm Ngân đáng chết!” nghe thấy câu trả lời của Diệp Tinh, trong mắt Hổ Diệt lộ ra vẻ u ám, trong lòng tức giận nói.
Đối diện với ánh mắt của ông ta, Diệp Tinh không để ý chút nào, nếu như có thực lực, chắc chắn Hổ Diệt sẽ ra tay với hắn, tất nhiên, hắn có thực lực cũng sẽ ra tay.
Vậy nên căn bản hắn không để tâm tới việc có đắc tội Hổ Diệt không.
“Kiếm Ngân, hai tộc chúng ta có thể hợp tác.” Không quan tâm tới Hổ Diệt nữa, mấy giây sau, lại có cường giả linh tộc tới tìm Diệp Tinh.
Số lượng người ở hiện trường đông nhất là nhân tộc, ma tộc, linh tộc,… những tộc khác rõ ràng số lượng ít hơn một chút.
Về phần hợp tác với linh tộc, Diệp Tinh suy nghĩ một chút, nhanh chóng thương lượng với các cường giả khác.
“Ta cảm thấy có thể hợp tác!
“Có các cường giả đỉnh cấp như Hỗn Tát, Xà Mạc ở đây, tỷ lệ lấy được bảo vật của nhân tộc chúng ta quá thấp, hợp tác trước, lấy được bảo vật rồi tính tiếp.”
“Tộc chúng ta cộng thêm linh tộc, tổng cộng có tám cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong, còn có Kiếm Ngân ở đây, chưa chắc không có cơ hội.”
“Ta đồng ý hợp tác.”
Các cường giả nhanh chóng trả lời.
Bọn họ cũng biết, cho dù lấy được bảo vật, khả năng thuộc về mình cũng rất thấp.
Nhưng chỉ cần nhân tộc lấy được, những cường giả khác chắc chắn sẽ bồi thường nhất định, bảo vật càng quý, bồi thường càng nhiều, vậy nên tất nhiên bọn họ sẽ tranh đoạt rồi.
“Được, cứ quyết định như vậy đi!” Diệp Tinh gật đầu, nhanh chóng liên hệ với linh tộc.
Một giây…hai giây…
Thời gian nhanh chóng trôi qua, mà hai món bảo vật đó cũng dần dần lộ ra dáng vẻ của mình.
Một chiếc áo giáp dữ tợn màu trắng bạc, bên trên còn có mấy vết nứt rất nhỏ, còn có một thanh chiến đao dữ tợn, trên chiến đao cũng có mấy vết nứt.
Nhìn hai món bảo vật này, dường như là một bộ, mặc dù đều có vết nứt nhưng dao động bên trên vẫn cực kỳ mãnh liệt, không kém hơn thiên địa linh vật trên người Diệp Tinh chút nào.
“Một thanh chiến đao loại công kích, một chiếc áo giáp loại phòng ngự.”
“Dao động bên trên mạnh quá, chắc chắn vượt qua đẳng cấp Bất Tử Cảnh đỉnh phong, khẳng định có tác dụng lớn với cường giả đẳng cấp này.”
Ánh mắt các cường giả nóng bỏng nhìn bảo vật.
Chương 1084: Cuộc hỗn chiến lớn! 1
Ánh mắt các cường giả nóng bỏng nhìn bảo vật.
“Bảo vật trong vùng đất vòng xoáy sinh tử rất nhiều, nhưng có thời gian dao động dài như vậy thì chưa thấy món nào.
Giờ đây lại xuất hiện hai món liền.”
Cơ thể bọn họ căng lên, nắm chặt binh khí trong tay, tất cả đều đang chờ đợi khoảng khắc cuối cùng giáng xuống.
Thời gian tiếp tục trôi qua, hai món bảo vật càng lúc càng lộ ra nhiều, cuối cùng chỉ còn một phần nhỏ vẫn còn bên trong hồ nước.
Trái tim mọi người đều treo lên, dường như xung quanh trở nên vô cùng yên tính, theo tình hình này, chắc còn khoảng mười giây nữa, hai món bảo vật này sẽ lộ ra hoàn toàn.
Vút!
Đúng vào lúc này, bỗng nhiên, trong một khu vực nào đó, mười mấy cường giả bắt đầu hành động, tất cả đều bay về phía hồ nước.
Oành! Oành! Oành!
Mười mấy cường giả đó dường như đã dẫn tới phản ứng dây chuyền, không trung bên trên hồ nước, từng luồng dao động khí thế mạnh mẽ bạo phát toàn bộ, sau đó tất cả các cường giả bay về phía hay món bảo vật đó.
Đao mang, kiếm quang….
Hư không bỗng nhiên bị rất nhiều các công kích bao phủ, thậm chí hư không còn không chịu được công kích của bốn trăm cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cấp này, lập tức rung lên, sau đó sụp đổ trong nháy mắt.
Công kích của hơn bốn trăm cường giả tập hợp lại khủng bố tới nhường nào? Cho dù thời không của nơi này vững chắc hơn nữa, cũng không thể chịu đựng được.
Nhưng sau khi sụp đổ, hư không lại không ngừng khôi phục.
Cả vũ trụ là một khối trọn vẹn đang vận chuyển, hoàn toàn có thể tự mình khôi phục.
Nhưng vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, công kích khủng bố lại đánh tới một lần nữa, hư không lại sụp đổ.
“Tấn công!”
“Đừng để những cường giả đó tới gần bảo vật!”
“Liên hợp!”
Trong hư không, rất nhiều giọng nói giận dữ truyền tới.
Kèm theo đó là rất nhiều các chùm sáng khổng lồ đánh tới, uy lực đã mạnh tới mức không thể tin được.
Trong đó công kích của phe cánh yêu tộc, còn có phe cánh Hàn Dận tộc là khủng bố nhất.
Thực lực Không Luan Càn của tộc Hàn Dận cường đại, rõ rành có vài tộc nhỏ yếu đã liên hợp lại với anh ta.
“Đùng đùng đoàng!”
Nước trong hồ cuộn lên, phun lên cao cả nghìn mét giống như nham thạch, một luồng khí tức mãnh liệt tản ra, không ngừng khuếch đại ra xung quanh.
Mặc dù như vậy, nhưng hai món bảo vật vẫn không bị ảnh hưởng chút nào, không có bất cứ công kích nào có thể tồn tại tới nó.
“Thật điên cuồng.” Diệp Tinh nhìn khung cảnh trước mắt, lòng tràn ngập sự cảnh giác.
Hơn bốn trăm cường giả, mặc dù số lượng không nhiều, nhưng thực lực lại lớn mạnh tới cực hạn, cường giả yếu nhất cũng đã đạt tới Bất Tử Cảnh đỉnh cấp, thậm chí còn có mấy chục cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong, có cả sự tồn tại cường đại của cường giả Bất Tử Cảnh mười hạng đầu, khủng bố tới mức nào?
Bàn về chất lượng, những cường giả này còn mạnh hơn cả hàng chục nghìn cường giả trong thế giới ảo.
Mà trước mắt có rất nhiều cường giả liên thủ, Diệp Tinh vẫn nên cẩn thận tránh đi.
“Cẩn thận một chút, nếu không năng lượng của áo giáp Huyết Kiển tiêu hao hết, vậy thì mình sẽ gặp nguy hiểm.”
Giáp Huyết Kiển của hắn chỉ có thể ngăn cản được công kích trong năm phút, cường giả nơi này nhiều như vậy, nếu thật sự sử dụng không kiêng nể gì, đoán chừng năng lượng sẽ hết rất nhanh.
Một khi tiêu hao hết, lực phòng ngự thật sự của hắn chỉ là Bất Tử Cảnh đỉnh cấp mà thôi, phòng ngự như vậy khó mà kiên trì được ở nơi này.
“Oành!”
Sấm sét vang trời, hư không vỡ nát, cùng lúc đó các công kích thủ chưởng khổng lồ xuất hiện, vô cùng hỗn loạn, thậm chí còn có mấy linh hồn cường đại không ngừng quét qua.
Đây chính là công kích linh hồn!
Cường giả Bất Tử Cảnh am hiểu công kích linh hồn, thực lực càng mạnh, càng khiến cho người ta kiêng kỵ.
“Giết!”
“Hỗn Tát đang đứng một mình như hổ rình mồi, mà thực lực của yêu tộc, Hàn Dận tộc cường đại, chiếm cứ một phương, nhân tộc và linh tộc liên thủ với nhau, ma tộc và tộc Kim Nhất, tộc Hỗn Nhãn liên thủ với nhau.”
“Thực lực năm phe này là mạnh nhất.”
“Cẩn thận, đừng để quân ta đánh trúng.”
Từng tiếng rít gào không ngừng truyền tới.
Năm thế lực, công kích của các phe cánh không tản ra, thực lực của một cường giả yếu, nhưng khi liên thủ với nhau, cho dù là Xà Mạc, Không Luân Càn cũng phải nâng cao cảnh giác, căn bản không dám tới gần.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, không ngừng có cường giả ngã xuống.
Trong cuộc chiến đấu chém giết không ngừng, hai bảo vật đó đã hoàn toàn xuất thế, cứ vậy mà bay lơ lửng trên mặt hồ.
“Haha, bảo vật là của ta!” một cường giả đỉnh cấp vừa đúng lúc tới nơi này, trong mắt tràn ngập sự kích động.
Chỉ cần luyện hóa tốc độ, lực công kích và phòng ngự của ông ta chắc chắn sẽ tăng mạnh, nói không chừng còn có thể chạy thoát thành công.
Truy cầu phú quý từ trong hiểm cảnh, đây là cơ hội của ông ta!
Linh hồn tản ra, chạm tới hai món bảo vật đó, nhưng sắc mặt cường giả này bỗng nhiên thay đổi.
Ông ta cảm nhận được một lực cản đánh tới, dưới lực cản này, linh hồn muốn dung nhập vào trong đóm đoán chừng phải tốn một thời gian.
Vút! Vút! Vút!
Sắc mặt cường giả này trở nên khó coi, vào lúc ông ta chưa hoàn toàn chạm tới hai món bảo vật này, có rất nhiều công kích lập tức đánh tới, tất cả đều chém qua cơ thể ông ta.
Ngay cả thời gian phản ứng cũng không có, ánh mắt lập tức tối lại, thi thể rơi vào trong hồ nước, bị những thứ giống như nham thạch đó nuốt trọn.
Chương 1085: Cuộc hỗn chiến lớn! 2
“Giết!”
“Tấn công cho ta! Không được để cường giả nào tới gần!”
Trong hư không, rất nhiều giọng nói giận dữ truyền tới.
Mặc dù có rất nhiều cường giả đang hỗn chiến, nhưng ai muốn tới gần hai món bảo vật đó, chắc chắn sẽ phải chịu công kích của tất cả các cường giả.
“Cút ra chỗ khác cho ta!” Không Luân Càn của tộc Hàn Dận tức giận quát, anh ta vung thanh chiến đao khổng lồ trong tay, không ngừng tiến lên phía trước.
Chiến đao vung lên, đánh về phía năm cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cấp không kịp chặng lại, trong mắt những cường giả này tràn ngập sự sợ hãi, nhưng đã không kịp nữa rồi, sinh mệnh của họ nháy mắt cạn kiệt.
“Chết!”
Một phía khác, ánh sáng trên người Xà Mạc không ngừng tản ra, các cường giả bên cạnh anh ta không ngừng ngã xuống.
Không chỉ ở chỗ bọn họ, các cường giả ở những nơi khác cũng không ngừng ngã xuống, tấn công quá hỗn loạn, sai cũng không biết được rằng đòn tấn công tiếp theo sẽ bay từ đâu tới.
“Trốn!”
“Không chống đỡ được, hoàn toàn không chống đỡ được!”
Trong thời gian ngắn ngủi, đã có mấy chục cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cấp ngã xuống, điều này khiến cho một số cường giả mắt tràn ngập sự khiếp sợ, bọn họ đã không dám tranh đoạt nữa, nhanh chóng rời xa chiến trường.
Cho dù trước đây vùng đất vòng xoáy sinh tử có xuất hiện một vài bảo vật nhưng, chưa từng xuất hiện khung cảnh thê thảm như hiện giờ.
Các cường già Bất Tử Cảnh đỉnh cấp giống như con kiến vậy, sinh mệnh vô cùng yếu đuối.
“Kiếm Ngân, bọn ta không chống đỡ được nữa rồi.” Mạc Á vội vàng truyền âm tới.
Cho dù các cường giả liên thủ, nhưng vẫn có chút chênh lệch.
Lúc này chỉ có hai cường giả Xà Mạc và Không Luân Càn đang không ngừng tiến gần về phía hai bảo vật đó.
“Không hổ là cường giả Bất Tử Cảnh mười hạng đầu, thực lực mạnh hơn Hồn Liệt Thiên rất nhiều.” Diệp Tinh nhìn về phía Xà Mạc, Không Luân Càn,
Hai cường giả đó tấn công không hề sợ hãi, các cường giả phía trước đều bọ bọn họ đánh cho tan tác không ngừng, phần lớn công kích cũng bị bọn họ chặn lại.
Vút!
Kiếm Hủy Nguyên trong tay vung lên, một đạo kiếm quang bay về phía Xà Mạc.
“Nhân loại Kiếm Ngân, chỉ dựa vào ngươi cũng muốn làm ta bị thương?” Xà Mạc nhìn thấy kiếm quang, khẽ quát.
Oành!
Ánh sáng màu đen khủng bố tản ra, lập tức cắn nát kiếm quang của Diệp Tinh, sau đó đánh về phía Diệp Tinh.
Sắc mặt Diệp Tinh thay đổi, chịu đựng đòn tấn công này, hắn hoàn toàn không thể ngăn được, cơ thể lùi về phía sau một khoảng xa.
“Không ổn, Xà Mạc và Không Luân Càn sắp lấy được bảo vật rồi.”
“Liên thủ tấn công bọn họ!”
Các cường giả không ngừng thay đổi phương pháp chiến đấu.”
Trông vị trí thì có vẻ như lúc này Xà Mạc và Không Luân Càn đang chiếm ưu thế.
Từng đòn tấn công khủng bố kết hợp đánh tới, bên trên còn tản ra dao động cực kỳ kinh người.
Dưới tình huống như vậy, bỗng nhiên Xà Mạc và Không Luân Càn di chuyển, đánh tan một vài công kích, mà những đòn tấn công đó cũng đã giúp cho đối phương có cơ hội tránh thoát.
“Đánh chết, Xà Mạc và Không Luân Càn liên thủ với nhau!”
“Trước đó bọn họ vẫn luôn ngụy trang, còn hỗ trợ nhau chiến đấu.”
Thấy tình hình như vậy, nháy mắt các cường giả phản ứng lại, sắc mặt thay đổi.
Hai cường giả đẳng cấp Bất Tử Cảnh đỉnh cấp trong mười hạng đầu liên thủ, ai mà cản lại được?
“Không Luân Càn, ta muốn bộ giáp đó!” Xà Mạc cười to nói.
Tay phải anh ta nhanh chóng chụp tới.
“Chiến đao thuộc về ta!”
Không Luân Càn cũng chụp tới món bảo vật còn lại.
Ong…
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên trên mặt hồ tản ra một luồng khí thể màu xanh biếc, sau khi khí thể này tản ra, giống như một màn sương mù quét qua xung quanh.
Một chút sương mù hóa thành hai mũi tên, đánh về phía Xà Mạc và Không Luân Càn.
“Hỗn Tát!” thất mũi tên xanh biếc đó, sắc mặt hai người Xà Mạc thay đổi, lập tức nổi giận quát lên.
Một vài cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cấp chạm vào sương mù này, sức sống nhanh chóng giảm xuống, trên mặt bọn họ tràn ngập sự sợ hãi, nhanh chóng tránh thoát.
“Hỗn Tát ra tay rồi.”
“Trước đây hắn ta vẫn luôn không ra tay, chắc chắn là đang bí mật bố trí độc tố.”
Các cường giả sợ hãi, một vài cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cấp dính phải số độc tố này, tốc độ lập tức giảm xuống rất nhiều, rõ ràng đã trúng độc.
Lúc này mặt chàng trai mặc trường bào xanh lá bình tĩnh, ba thanh phi đao đen sì trong tay anh ta tản ra ánh sáng.
Vút! Vút!
Phi đao bay ra, lập tức đánh về phía trước, mười mấy cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cấp đó căn bản không ngăn lại được, tất cả đều bị phi đao xuyên qua, mất đi khí tức sinh mệnh.
“Mau tránh ra!”
“Chất độc này khủng bố quá, hoàn toàn không ngăn cản được.”
Thấy tình hình như vậy, các cường giả vô cùng sợ hãi, nhanh chóng tránh xa phi đao, căn bản không dám tới gần.
Vậy mà con đường phía trước Hỗn tất lập tức mở ra, không có bất cứ người nào dám ngăn cản.
“Chất độc mạnh quá!” Diệp Tinh cũng nhiễm một chút, sắc mặt thay đổi.
Nhưng quả Thánh Tâm trên người hắn vỡ ra, lập tức dung nhập vào trong cơ thể.
Chương 1086: Trường côn ngang trời!
Quả Thánh tâm, gần như là khắc tinh của tất cả các loại độc, Diệp Tinh đã sớm có chuẩn bị, thực lực của hắn không bị ảnh hưởng chút nào.” Trong hư không, một giọng nói vô cùng chói tai vang lên, chàng trai trường bào xanh bình tĩnh nói.
Chất độc chầm chậm lan ta, bao phủ cả mặt hồ, càng có nhiều chất độc lan về phía Xà Mạc và Không Luân Càn hơn.
“Hỗn Tát, ngươi mơ đi!” Xà Mạc lạnh lùng nói.
“Tấn công!”
Trong nháy mắt các công kích đánh tới, cùng lúc đó Xà Mạc và Không Luân Càn liên thủ, cùng nhau đối phó với Hỗn Tát.
Nhưng dưới tác dụng của những chất độc này, rõ ràng tốc độ của họ đã chậm lại.
“Công kích độc tố khủng bố quá.”
Diệp Tinh đứng phía xa, không tới gần, Hỗn Tát này nhờ vào chất độc khủng bố, vậy mà có thể dựa vào thực lực của một người mà nắm giữ cả cục diện.
“Kiếm Ngân, hy vọng của chúng ta chẳng còn bao nhiêu nữa.”
“Nếu không có gì bất ngờ thì chắc hẳn bảo vật lần này sẽ thuộc về Hỗn Tát.”
“Thực lực chênh lệch quá lớn.”
Mấy cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong của nhân tộc lắc đầu.
Không ngờ rằng Xà Mạc và Không Luân Càn lại lựa chọn liên thủ, mà Hỗn Tát lại bố trí chất độc khắp cả khu vực.
“Thực lực chênh lệch lớn ư?” lòng Diệp Tinh hơi trầm xuống.
Lúc này hai bảo vật của hồ nước còn ở đó, hắn không dám tới gần.
“Thực lực của Bất Tử Cảnh mười hạng đầu quả nhiên khủng bố!” Diệp Tinh thầm cảm thán, hắn biết bản thân không tranh được, nếu tiếp tục tranh đoạt, năng lượng của kiếm Hủy Nguyên và hóa Huyết Kiển có cạn kiệt cũng không lấy được.
Trong hư không, chàng trai mặc trường bào xanh nhẹ nhàng xuyên qua màn sương độc, khóe miệng mang theo một nụ cười.
“Xà Mạc, Không Luân Càn, các ngươi không biết rằng không thể cho ta có đủ thời gian ư? Thời gian lúc nãy đúng là rất nhiều đó.”
“Thời gian?” nghe Hỗn Tát nói vậy, Xà Mạc và Không Luân Càn nhớ tới điều gì đó, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi.
“Khè khè!”
Bỗng nhiên trong không gian truyền tới hai tiếng kêu khiến cho da đầu người khác tê dại, không gian nứt vỡ, vậy mà có hai con sâu nhỏ dài mười centimet xuất hiện, con sâu này trông rất sặc sỡ, có một chiếc lưỡi thò ra thụt vào giống như lưỡi rắn, mặc dù mhor, nhưng trên người lại tản ra dao động cực kỳ kinh người.
Sau khi xuất hiện, hai con sâu nhỏ sặc sỡ này lập tức cắn về phía Xà Mạc và Không Luân Càn.
“Đây là…Thị Độc Trùng.”
“Nghe nói Hỗn Tát sử dụng độc chi đại đạo nuôi dưỡng hai con Thị Độc Trùng, Thị Độc Trùng này cực kỳ khủng bố, cho dù là cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong bị cắn, không chết cũng sẽ bị thương nặng!”
“Vậy mà lần này Hỗn Tát lại thả hai con Thị Độc Trùng này ra.”
Ánh mắt mọi người tràn ngập vẻ khiếp sợ.
“Thị Độc Trùng?” Diệp Tinh thấy vậy, sắc mặt thay đổi, rõ ràng hắn đã từng nghe qua lời đồn về Thị Độc Trùng này, trùng này khủng bố hơn Canh Kim trùng nhiều.
Có điều Canh Kim trùng chỉ cần Canh Kim Trúc là đủ, có thể sinh sôi không ngừng, nếu đủ số lượng, Thị Độc Trùng trước mắt này cũng chẳng coi là gì.
Nuôi dưỡng Thị Độc Trùng cực kì khó, ngày lâu tháng dài mới có thể nuôi được một con.
“Không ổn!” nhìn thấy hai con sâu nhỏ này, sắc mặt Xà Mạc, Không Luân Càn lập tức thay đổi, bọn họ cũng không dám chống đối, vội vàng trốn đi, đồng thời tức giận nói: “Liên thủ tấn công Hỗn Tát, không được để hắn ta lấy được bảo vật.”
Không cần anh ta nói, công kích của những cường giả khác đánh tới.
“Hừ!”
Hỗn Tát hừ lạnh một tiếng, tốc độ của anh ta thoáng cái trở nên cực kỳ kinh người, lập tức tránh đi phần lớn công kích, mà nhân lúc đó, cuối cùng anh ta cũng tới được trước hai bảo vật, lập tức đưa tay ra lấy.
“Hỗn Tát lấy được bảo vật rồi.”
Sắc mặt tất cả các cường giả thay đổi, nhưng căn bản không còn cách nào khác, chỉ có thể trơ mắt nhìn.
“Lần này bảo vật xuất thế, đã định sẵn rằng người chiến thắng cuối cùng sẽ là mình.”
Lúc này Hỗn Tát mừng thầm trong lòng.
Dường như anh ta đã rút ra lá bài tẩy lớn nhất của mình, nếu như không có hai con Thị Độc Trùng đó, thực lực của anh ta chắc chắn sẽ giảm xuống rất niều.
“Hai món bảo vật này thuộc về mình rồi, cho dù vô dụng với mình, nhưng mình cũng có thể đổi được bảo vật phù hợp với mình trong tộc.” trong mắt Hỗn Tát tràn ngập vẻ hưng phấn.
Anh ta cách hai bảo vật đó ngày càng gần.
“Xoẹt xoẹt!”
Đúng vào lúc mọi người đang lo lắng, bỗng nhiên trong hư không phía xa truyền tới một âm thanh vô cùng chói tai, tốc độ phải nhanh tới mức độ nào mới có thể xuất hiện âm thanh như vậy.
Một ánh sáng xuất hiện, nhưng chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã nhanh chóng khuếch đại, vậy mà lại là một thanh trường côn màu trắng bạc!
Thanh trường côn này dài tới cả nghìn mét, bên trên còn khắc rất nhiều bó văn kỳ lạ.
“Răng rắc!”
Trên con đường phía trước, hư không hoàn toàn bị trường thương này xé rách, chỉ để lại một vết nứt cực dài, vô số khí lưu màu dám đổ xuống, giống như một thác nước khổng lồ!
Thanh trường côn khổng lồ cứ vậy mà bay ra, trông mục tiêu có vẻ như là hồ nước.
“Đây là…” nhìn thấy thanh trường thương này, dường như tất cả các cường giả đều nhận ra, trong mắt lộ ra sự khiếp sợ cùng cực.
“Trốn!”
Bọn họ không dám ở lại nơi này, điên cuồng bay về phía xa, có vẻ như thanh trường thương này có gì đó khủng bố lắm.
Ngay cả ba cường giả Hỗn Tát, Xà Mạc, Không Luân Càn nhìn thấy trường thương đánh tới, sắc mặt cũng thay đổi.
Chương 1087: Cường giả vô địch Bất Tử Cảnh khủng bố
Ba cường giả Hỗn Tát, Xà Mạc, Không Luân Càn nhìn thấy trường thương đánh tới, sắc mặt cũng thay đổi.
Xà Mạc, Không Luân Càn không chút do dự nào trốn đi, sắc mặt Hỗn Tát âm u, nhưng cũng không dmas do dự, thậm chí còn từ bỏ hai bảo vật trong tay mình.
Tay phải anh ta vung lên.
Vút! Vút!
Hai con Thị Độc Trùng nhanh chóng bay tới, dung nhập vào cơ thể anh ta, mà anh ta cũng nhanh chóng bay về phía xa.
“Oành!”
Trường thương khổng lồ tốc độ kinh người, vậy mà lại cắm vào bên trong hồ nước.
Nháy mắt, nham thạch nóng chảy điên cuồng phun ra, mà một luồng dao động cường đại tới cực hạn đang mãnh liệt khuếch trương ra bốn phía.
Chất độc trên mặt hồ dưới luồng dao động này rút xuống như thủy triều.
Một vài cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cấp đang chạy trốn tiếp xúc với luồng dao động này, trong mắt tràn ngập vẻ khiếp sợ, sau đó ánh mắt tối đi, cơ thể rơi xuống từ không trung.
“Phụt!” “Phụt!” “Phụt!”
Mà những cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cấp khác chạm tới một phần nhỏ dao động sắc mặt cũng trắng bệch, miệng phun ra một ngụm máu, thậm chí đến cả Bất Tử Cảnh đỉnh phong cũng vậy, dao động khí thể trên người giảm xuống rất nhiều.
Cuối cùng dao động thương mang biến mất, các cường giả cũng dừng lại, trong mắt bọn họ tràn ngập vẻ khiếp sợ.
Trên mặt đất, thi thể của bốn mươi mấy cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cấp nằm ngang, mà rất nhiều cường giả đứng trên hư không cũng đã bị thương.
Trong hồ nước, trường thương khổng lồ đứng thẳng, cứ như vậy mà cắm trên mặt hồ, lúc này dao động đã dừng lại, nhưng lại khiến cho lòng các cường giả cảm thấy khiếp sợ.
“Thương Thần vẫn! Là thương Thần Vẫn!”
“Là binh khí của thiên tộc Mạc Cam Lâm!”
“Mạc Cam Lâm tới đây rồi!”
Trong mắt các cường giả tràn ngập vẻ khiếp sợ.
“Là thương Thần Vẫn.” Lúc này sắc mặt Diệp Tinh cũng thay đổi: “Cường giả vô địch Bất Tử Cảnh Mạc Cam Lâm của thiên tộc.”
Cường giả vô địch Bất Tử Cảnh, nắm giữ bốn đạo tắc cường đại, là Bất Tử Cảnh nắm giữ nhiều đạo tắc nhất trong vũ trụ giai đoạn hiện tại, thực lực của bọn họ ngất trời, trên người còn có rất nhiều bảo vật.
Nhân tộc Thao Liệt, yêu tộc Huyền Long, thiên tộc Mạc Cam Lâm, mỗi một người đều là tồn tại vô địch!
Thiên tộc, cũng là một trong những tộc lớn mạnh nhất vũ trụ, không kém hơn nhân tộc chút nào.
“Chỉ là công kích của binh khí thôi, đã khiến cho bốn mươi mấy cường giả đỉnh cấp phải ngã xuống, phần lớn bị thương, thậm chí còn có cả cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh phong bị thương, mấy người Xà Mạc, Không Luân Càn cũng phải tạm tránh phong mang, đây là uy thế của cường giả vô địch Bất Tử Cảnh ư?” lòng Diệp Tinh không nhịn được mà chấn động.
Nơi này nhiều cường giả như vậy, cho dù là các cường giả Xà Mạc, Không Luân Càn trước đó, mọi người còn liên thủ với nhau, nhưng giờ đây chỉ có binh khí xuất hiện, đã khiến cho tất cả các cường giả rút lui.
Vút!
Dưới ánh mắt sợ hãi của các cường giảm phía xa có một chiếc bóng nhanh chóng bay tới, đây là một chàng trai có thân hình giống người, tóc màu đỏ, tùy ý thả sau lưng, chỉ có một mắt, sau lưng còn có một chiếc đuôi, trông tổng thể rất bình thường, nhưng trên người lại tản ra dao động cực kỳ đáng sợ!
Ong…
Trường thương lay động, sau đó bay tới tay chàng trai,
“Quả nhiên là Mạc Cam Lâm!”
“Vậy mà lần này có cường giả vô địch Bất Tử Cảnh tới đây.”
Tất cả các cường giả nhìn chàng trai này khiếp sợ.
Cho dù là Xà Mạc, Không Luân Càn cũng phải dựa vào thực lực của tộc để đoạt bảo, nhưng Mạc Cam Lâm chỉ có một mình, bên cạnh không có cường giả nào khác.
“Các vị, hai món bảo vật này thuộc về ta.” Mạc Cam Lâm xuất hiện, ánh mắt lạnh lẽo quét qua mấy trăm cường giả ở hiện trường, nói.
Giọng nói của anh ta rất dễ nghe, khiến cho người nghe cảm thấy rất dễ chịu.
“Tất nhiên.”
“Nếu Mạc Cam Lâm ngươi ngươi đã tới, vậy thì hai món bảo vật này thuộc về sở hữu của ngươi.”
Mọi người vội vàng gật đầu, ngay cả Xà Mạc, Không Luân Càn cũng không dám nói gì.
“Đáng chết, sao Mạc Cam Lâm này lại tới đây?” lúc này lòng nghẹn khuất nhất là Hỗn Tát không thể nghi ngờ, hai bảo vật này vốn đã thuộc về sở hữu của anh ta rồi, nhưng Mạc Cam Lâm lại bỗng nhiên xuất hiện, anh ta không có chút sức phản kháng nào, thậm chí là không dám nói gì.
Mạc Cam Lam quét mắt nhìn các cường giả bên dưới, sắc mặt anh ta bình tĩnh, không chút bất ngờ nào với phản ứng của mọi người.
Tay phải anh ta nắm chặt.
Vút! Vút!
Trong tầm mắt của mọi người, hai món bảo vật bay tới tay anh ta, nhanh chóng bị anh ta thu lại.
Vút!
Sau khi thu lấy bảo vật, Mạc Cam Lâm không dừng lại, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
“Đi rồi.”
Nhìn thấy Mạc Cam Lâm rời đi, các cường giả mới thở phào một hơi.
“Đi!”
Sắc mặt yêu tộc Xà Mạc khó coi, ở lại một chốc, sau đó liền dẫn các cường giả khác rời đi.
“Đi thôi.”
“Không ngờ lần chờ đợi này chẳng cường giả nào lấy được bảo vật.”
“Ai mà biết cường giả vô địch Bất Tử Cảnh Mạc Cam Lâm lại tới nơi này?”
Các cường giả lắc đầu, cũng ào ào rời đi.
Cuộc chiến đoạt bảo kịch liệt, hơn tám mươi cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cấp ngã xuống, nhưng lại có cái kết như vậy.
Chương 1088: Lại lấy được mảnh vỡ thần bí 1
“Đây là thực lực của cường giả vô địch Bất Tử Cảnh thật sự ư?” Diệp Tinh ở lại nơi này, lòng không nhịn được mà cảm thán.
Cường giả đẳng cấp này, đại đạo chi chủ không ra tay, không có bất cứ cường giả Bất Tử Cảnh nào có thể ngăn cản được.
“Kiếm Ngân, bọn ta cũng đi tìm bảo vật đây.” Bên tai có người truyền âm tới, cường giả nhân tộc nói chuyện với Diệp Tinh một lát, sau đó cũng bay đi các hướng khác.
“Mình cũng đi tìm bảo vật khác trong vòng xoáy sinh tử.”
Thu lại những suy nghĩ trong lòng, Diệp Tinh hít thở sâu một hơi.
Vút!
Bóng hắn lay động, nhanh chóng bay về phía xa.
Nhưng bay được mười mấy phút, Diệp Tinh tới một nơi, bỗng nhiên hắn dừng lại.
Ong…
Lúc này một mảnh vỡ trong nhẫn không gian xuất hiện dao động.
“Đây là…” một tia ý thức của Diệp Tinh chìm vào trong nhẫn không gian.
Thứ tản ra dao động là một mảnh vỡ kích thước bằng nắm tay, bên trên còn có bí văn kì lạ.
“Lại xuất hiện dao động rồi?” mắt Diệp Tinh sáng lên.
Đây là mảnh vỡ thần bí, hiện giờ những mảnh vỡ thần bí này chỉ có một tác dụng, đó chính là biến đất bình thường thành tức nhưỡng.
Trước đó Diệp Tinh tới yêu tộc, lấy được một mảnh trên người đạo chỉ Xích Côn, sau đó không phát hiện gì nữa.
Không ngờ rằng tới nơi này lại phát hiện.
“Dao động truyền tới từ phía đông?” Diệp Tinh nhìn một chút.
“Đi!”
Bóng hắn lay động, nhanh chóng bay về nơi đó.
Ở một nơi trong vòng xoáy sinh tử, lúc này có một cường giả đang bay.
Trên đầu cường giả này có hai chiếc sừng, toàn thân bọ bí văn màu xanh lam kỳ lạ bao phủ, sau lưng còn mọc ra một đôi cánh.
“Vòng xoáy sinh tử này có nhiều bảo vật như vậy, mình tới nơi này đã nửa năm rồi, đáng tiếc chẳng gặp được món nào.” Ám Thuẫn Tư thầm nói trong lòng.
Ông ta tản linh hồn ra bắt đầu tìm kiếm xung quanh, thử xem có phát hiện bảo vật không.
“Lẽ nào phải đi tìm tên nhóc Mạc Cam Lâm đó ư?” anh ta lắc đầu: “Không thể để cho tên nhóc Linh Khuê Mộc đó chê cười được, mình lại không thể thật sự chết đi, không ngừng khám phá, chắc chắn sẽ tìm được bảo vật.”
“Hửm?” trong lòng suy nghĩ, bỗng nhiên Ám Thuẫn Tư nhìn về một phía xa.
Dưới linh hồn của anh ta, một cường giả trên người tản ra dao động Bất Tử Cảnh đẳng cấp bay tới.
“Dao động của mảnh vỡ thần bí ngày càng mãnh liệt rồi! Mảnh vỡ này ở trên người cường giả hai cánh, bí văn xanh lam đó!”
Diệp Tinh bay tới, phát hiện ra cường giả đó dưới linh hồn của mình, trong mắt tràn ngập vẻ vui mừng.
Không biết mảnh vỡ này có bao nhiêu mảnh, nhưng chỉ riêng việc có thể sinh ra tức nhưỡng thôi đã đã đại biểu cho giá trị vô tận, hắn vẫn luôn thu thập.
Lúc này hắn lại ngụy trang khuôn mặt, nói không chừng thân phận Kiếm Ngân sẽ khiến cho cường giả phía xa đó kiêng kị, vậy nên hắn ngụy trang thành một cường giả bình thường khác.
“Tới rồi!”
Diệp Tinh nhìn phía xa, lúc này cường giả hai cánh, trên người bao phủ bởi bí văn màu xanh đã hoàn toàn xuất hiện trước mắt hắn.
“Cường giả nhân tộc?” Ám Thuẫn Tư nhìn thấy Diệp Tinh, cảm nhận dao động trên người, trong mắt tràn ngập vẻ chán ghét, nói: “Nhân loại, cút xa một chút! Đừng tới bên cạnh ta.”
Dường như ông ta không thoải mái với sự tiếp cận của Diệp Tinh.
Nghe vậy, trên mặt Diệp Tinh lại lộ ra một nụ cười kỳ lạ.
Vút!
Kiếm Hủy Nguyên trong tay vung lên, nháy mắt một đạo kiếm quang bay ra, tốc độ nhanh tới cực điểm.
“Xoẹt!” trong hư không truyền tới từng âm thanh bạo phám dường như đã bị cắt đứt.
Kiếm quang đánh tới, lập tức đánh về phía Ám Tư Thuẫn.
“Tìm chết?” cảm nhận thấy dao động của kiếm quang, sắc mặt Ám Tư Thuẫn nháy mắt trở nên âm u.
“Nhân loại, ngươi dám ra tay với ta?”
Oành!
Ánh sáng màu xanh ngưng tụ trước người Ám Tư Thuẫn, nháy mắt hợp thành một chiếc khiên màu xanh lam cực lớn, trên chiếc khiên này cũng có rất nhiều bí văn kỳ lạ.
“Khiên Huyền Mộc!”
Ám Tư Thuẫn gầm lên giận dữ, vô số ánh sáng xanh ngưng tụ, bên trên đó còn có khí lưu màu vàng dất, vô cùng nặng nề.
“Răng rắc!”
Kiếm quang đánh tới, vậy mà trên chiếc khiên này lại xuất hiện một vết nứt lớn.
“Cái gì?” nhìn thấy phòng ngự của bản thân nháy mắt bị đánh vỡ, sắc mặt Ám Tư Thuẫn thay đổi, sau đó đạo kiếm quang đó lập tức xẹt qua người ông ta.
“Phụt!”
Ám Tư Thuẫn chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng cuộn lên, trong miệng phun ra một ngụm máu.
Sắc mặt anh ta lỗ ra vẻ khiếp sợ.
“Cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cấp có kiếm pháp công kích mạnh như vậy ư?” anh ta nhìn Diệp Tinh, lập tức gào, tức giận nói: “Kiếm Ngân, ngươi là Kiếm Ngân?”
Trong hư không, mặt Diệp Tinh nháy mắt thay đổi, lạnh lùng nói: “Ngươi bảo ta cút xa một chút ư?”
Vút!
Lại có một đạo kiếm quang đánh tới, tốc độ nhanh tới cực hạn, xẹt qua cơ thể Ám Tư Thuẫn.
“Kiếm Ngân đáng chết!” Ám Tư Thuẫn phun ra một ngụm máu, ông ta nhìn Diệp Tinh, tức giận nói: “Ngươi biết ta là ai không? Vậy mà lại dám tấn công ta?”
“Ồ, vậy ngươi là ai?” Diệp Tinh không bị ảnh hưởng chút nào, ngược lại bình tĩnh hỏi.
Hắn ta chưa từng gặp cường giả trước mắt, căn bản không biết những thông tin khác.
Ong…
Chương 1089: Lại lấy được mảnh vỡ thần bí 2
Khiên Huyền Mộc trên người Ám Tư Thuẫn ngưng tụ, sắc mặt anh ta mang theo vẻ vô cùng dữ tợn, tức giận nói: “Mạc Cam Lâm là bạn ta, nhân loại, ngươi dám giết ta trong vùng đất vòng xoáy sinh tử này?”
“Mạc Cam Lâm?” nghe vậy, sắc mặt Diệp Tinh hơi thay đổi, đó là sự tồn tại khủng bố có thể tùy ý miểu sát mấy chục cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cấp đó.
Cho dù là hắn, đoán chừng cũng chẳng đỡ được mấy đòn tấn công.
“Nhân loại, đưa bảo vật để bồi thường, việc lần này ta có thể không truy cứu.”
Ám Tư Thuẫn nhìn thấy vẻ mặt của Diệp Tinh, lòng khẽ buông xuống, sau đó lại gào lên.
Trong lòng anh ta đang tính toán làm sao để tấn công Diệp Tinh.
“Đưa đồ bồi thường ư?” dường như Diệp Tinh hơi suy nghĩ một chút.
Vút!
Kiếm Hủy Nguyên trong tay hắn tiếp tục vung lên.
“Nhân loại Kiếm Ngân, ngươi làm gì vậy?” Ám Tư Thuẫn ngây ra, sau đó tức giận nói.
“Làm gì ư?”
Trên mặt Diệp Tinh tràn ngập sự lạnh lùng: “Không nhìn ra ư? Giết ngươi!”
Mảnh vỡ trên người cường giả trước mặt hắn nhất định phải lấy được, sao có thể thu tay.
“Nhân loại, ngươi giết ta, Mạc Cam Lâm chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ngươi!” trên mặt Ám Tư Thuẫn tràn ngập vẻ dữ tợn, tức giận gào lên, mà anh ta cũng đang điên cuồng trốn về phía xa.
“Không bỏ qua cho ta cũng chẳng ảnh hưởng tới việc ta giết ngươi.”
Thân thể Diệp Tinh bạo động, nhanh chóng tới gần Ám Tư Thuẫn, công kích của kiếm Hủy Nguyên không ngừng đánh tới, tốc độ nhanh tới cực hạn.
“Thật là khó giết!” lúc này hắn thầm nói.
Thực lực của Ám Tư Thuẫn chỉ là Bất Tử Cảnh đỉnh cấp, nhưng đón nhận nhiều công kích của hắn như vậy mà vẫn chưa chết.
“Nhân loại đáng chết.” Lúc này trong mắt Ám Tư Thuẫn tràn ngập sự tức giận.
“Ngươi giết ta, ngươi sẽ hối hận, chắc chắn ngươi sẽ hối hận.”
Mặc cho anh ta điên cuồng chạy trốn, nhưng sức sống vẫn đang không ngừng giảm xuống.
Oành!
Bỗng nhiên, Ám Tư Thuẫn trực tiếp quay người tấn công Diệp Tinh.
“Hửm?” nhìn thấy động tác của Ám Tư Thuẫn, sắc mặt Diệp Tinh hơi thay đổi, rõ ràng hành vi của Ám Tư Thuẫn có chút không bình thường, hắn phải cẩn thận mới được.
Thân thể lay động, Diệp Tinh lập tức rời đi.
“Nhân loại Kiếm Ngân, ta đợi tin tức ngươi ngã xuống truyền tới!”
Trong hư không, một giọng nói tức giận, không cam lòng truyền tới, trong giọng nói này còn có chút tuyệt vọng.
Vút!
Chính vào lúc này bỗng nhiên trên người Ám Tư Thuẫn xuất hiện một luồng sáng màu xanh lam, nhanh chóng đánh về phía Diệp Tinh.
“Nổ!”
Nhưng không kịp suy nghĩ, Ám Tư Thuẫn lại tức giận quát lên một tiếng!
“Đùng đùng đoàng!”
Nguồn sáng màu xanh này nhanh chóng phát nổ, sau đó không ngừng khuếch đại ra xung quanh, Diệp Tinh nhanh chóng tránh đi, nhưng căn bản không tránh được, có một chút ánh sáng màu xanh chạm tới cơ thể hắn, sau đó dung nhập vào cơ thể.
Theo bản năng Diệp Tinh cảm thấy có gì không ổn, hắn thúc động đạo tắc muốn bài trừ, nhưng lại cảm thấy cực kỳ khó khăn.
Mà trong không trung, sau khi ánh sáng màu xanh phát nổ, ánh mắt Ám Tư Thuẫn hoàn toàn tối đi, sức sống hoàn toàn biến mất.
“Chết rồi?” tay phải Diệp Tinh vung lên, sau đó bảo vật trên người Ám Tư Thuẫn bay ra.
Hắn nhanh chóng kiểm tra, sau đó phát hiện ra một thứ giống quả cầu thủy tinh trong nhẫn không gian, bên trong phong ấn một mảnh vỡ lớn.
“Mảnh vỡ nay còn lớn hơn tất cả mảnh vỡ của mình cộng lại.” nhìn mảnh vỡ này, trên mặt Diệp Tinh lộ ra vẻ vô cùng vui mừng.
Thu hoạch lần này còn lớn hơn lần trước nhiều.
Lòng kích động, nhưng nhanh chóng được Diệp Tinh thu lại.
“Tiểu Hắc, ánh sáng màu xanh lúc nãy là gì?” Diệp Tinh nhanh chóng hỏi.
Soạt!
Một ánh sáng lóe lên, sau đó Tiểu Hắc xuất hiện trên vai Diệp Tinh.
Tiểu Hắc nhíu mày, lắc đầu, nói: “Không biết, nhưng trông có vẻ chẳng phải thứ gì tốt, ngươi cẩn thận một chút.”
Sắc mặt Diệp Tinh ngưng trọng, tâm niệm chợt động, thân hình hắn nhanh chóng biến hóa, nháy mắt đã biến thành một cường giả khác.
“Đi!”
Thân thể lay động, hắn nhanh chóng bay về phía xa.
Thiên giới hỗn độn, một vùng đất có diện tích lớn nhất trong vũ trụ, cũng là nơi ở của thiên tộc.
Cường giả của thiên tộc rất ít, vĩnh viễn không thể so sánh với nhân tộc, nhưng trên người họ có thiên phú cường đại của riêng mình, cực kỳ khó chơi.
Lúc này trong mộ cung điện, một chàng trai đang ngồi khoanh chân bỗng nhiên nổi giận, trong mắt lộ ra vẻ thù hận ngất trời.
“Nhân loại Kiếm Ngân!”
Dao động trên người anh ta không mạnh lắm, nhưng trông khuôn mặt, lại giống hệt Ám Tư Thuẫn.
Ám Tư Thuẫn có thiên phú mạnh mẽ, giống như hồi sinh, nhưng có điều anh ta hồi sinh ra một bản thân khác, hai bản thân, chỉ có thể lựa chọn một có thực lực cường đại, một bản thân còn lại thực lực rất yếu, hơn nữa không thể chuyển đổi.
Vậy nên cơ thể cường đại của Ám Tư Thuẫn ra ngoài khám phá, còn cơ thể yếu đuối lại trốn trong cung điện của mình.
“Cơ thể mạnh nhất của minh bị giết rồi, muốn hồi sinh lại lần nữa, cần ít nhất một triệu năm, bảo vật trên người cũng mất hết.” Mặt Ám Tư Thuẫn dữ tợn.
Trong khoảng thời gian một triệu năm, anh ta không thể ra ngoài khám phá.
“Nhân loại Kiếm Ngân!”
Trong mắt Ám Tư Thuẫn lóe lên tia sáng hung ác.
Anh ta không hề do dự, lập tức bấm đồng hồ trên tay.
Ong…
Ánh sáng lóe lên, một ảo ảnh xuất hiện trước mặt anh ta.
Chàng trai này có thân thể giống người, tóc màu đỏ, tùy ý thả sau lưng, chỉ có một con mắt, sau lưng có một chiếc đuôi, trông tổng thể rất bình thường.
Lúc này bên cạnh ảo ảnh đó còn có một cường giả khác, cường giả đó giống như sinh mệnh nham thạch, trên người còn có gợn sóng màu vàng lưu chuyển, cơ thể vô cùng vạm vỡ.
“Ấy? Ám Tư Thuẫn, ngươi làm sao vậy? Giờ ngươi đã tới vùng đất vòng xoáy sinh tử chưa?” chàng trai vạm vỡ đó nhìn thấy Ám Tư Thuẫn, lập tức cười, nói.
“Hừ, Linh Khuê Mộc, cách đây không lâu ta đã tới rồi.” sắc mặt Ám Tư Thuẫn khó côi, nói: “Nhưng có thể mạnh nhất của ta bị giết rồi.”
“Bị giết rồi?” chàng trai vạm vỡ Linh Khuê Mộc ngây ra.
Chàng trai tóc đỏ đứng phía trước khẽ nhíu mày, nói: “Ám Tư Thuẫn, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Trông mặt chính là cường giả đẳng cấp vô địch Bất Tử Cảnh Mạc Cam Lâm.
Chương 1090: Nguy hiểm của Diệp Tinh
Cho dù là cường giả cũng có bạn bè thân thiết, mà Mạc Cam Lâm, Linh Khuê Mộc và Ám Tư Thuẫn chính là bạn thân của nhau, lúc còn nhỏ yếu đã cùng nhau lưu lạc.
“Ta bị nhân loại Kiếm Ngân giết!” sắc mặt Ám Tư Thuẫn vô cùng u ám.
Nghe vậy, Linh Khuê Mộc nghi ngờ hỏi: “Ám Tư Thuẫn, ngươi đã tới vùng đất vòng xoáy sinh tử rồi, lẽ nào ngươi không nói quan hệ của ngươi với Mạc Cam Lâm ra ư?”
Có sự uy hiếp của Mạc Cam Lâm, cho dù là Xà Mạc cũng chưa chắc đã dám giết Ám Tư Thuẫn.
“Nhân loại Kiếm Ngân đánh chết đó vốn chẳng thèm để ý.” Ám Tư Thuẫn khẽ quát.
Nghe vậy, Mạc Cam Lâm nhìn Ám Tư Thuẫn, sắc mặt bình tĩnh: “Giờ nhân loại Kiếm Ngân đang ở đâu?”
“Ta tự làm nổ chút căn nguyên của bản thân, một chút đã tiến vào trong cơ thể của nhân loại Không Luân Càn, giờ hắn vẫn còn đang ở vùng đất vòng xoáy sinh tử.” Ám Tư Thuẫn vội vàng nói.
“Mạc Cam Lâm, thân thể mạnh nhất của ta đã bị giết, phải cả triệu năm nữa cũng chưa chắc đã nuôi dưỡng ra được, ngươi nhất định phải giúp ta báo thủ, giết chết nhân loại Kiếm Ngân đó!”
Anh ta nhìn Mạc Cam Lâm, trong mắt lóe lên thù hận.
Lúc này anh ta chỉ ước gì có thể giết Diệp Tinh ngay lập tức.
“Yên tâm.” Biểu tình trên mặt Mạc Cam Lâm không thay đổi nhiều, có vẻ như không nói nhiều, lúc này trong mắt anh ta cũng lóe lên một tia lạnh lẽo.
Bạn của Mạc Cam Lâm anh chưa ai có thể giết.
“Haha, Ám Tư Thuẫn, ngươi cứ an tâm ở trong cung điện đợi tin tốt lành của bọn ta đi.” Bên cạnh, Linh Khuê Mộc cười to, nói.
“Đợi giết được nhân loại Kiếm Ngân, ta lại tới chê cười ngươi thật tốt.”
“Cút đi!” nghe vậy, Ám Tư Thuẫn lập tức nổi giận, giống như một con sư tử tức giận gầm lên.
“Được rồi.” Mạc Cam Lâm mở miệng, Linh Khuê Mộc lập tức dừng lại, không chê cười Ám Tư Thuẫn nữa.
“Ám Tư Thuẫn, ngươi giữ liên lạc với bọn ta, đánh dấu vị trí của nhân loại Kiếm Ngân.” Anh ta nhìn Ám Tư Thuẫn, lập tức nói.
“Được.” Ám Tư Thuẫn gật đầu.
Trải qua sự trêu đùa của Linh Khuê Mộc lúc nãy, sự tức giận trong lòng anh ta cũng đã biến mất rất nhiều, sắc mặt cũng dần dần trở nên bình tĩnh.
Nói vài câu, bóng dáng của Ám Tư Thuẫn biến mất, trong hư không, chỉ còn lại Mạc Cam Lâm và Linh Khuê Mộc đang đứng đó.
“Lần này Ám Tư Thuẫn phải chịu thiệt lớn rồi.” Linh Khuê Mộc không nhịn được mà lắc đầu, trong mắt anh ta tràn ngập ánh sáng lạnh lẽo: “Nhưng dám giết huynh đệ của chúng ta, chắc chắn không thể bỏ qua.”
Ánh mắt Mạc Cam Lâm nhìn về phía trước, trên mặt cũng mang theo một tia lạnh lẽo: “Linh Khuê Mộc, thực lực của nhân loại Kiếm Ngân cũng rất mạnh, chúng ta chia nhau ra tìm nhân loại Kiếm Ngân, nếu ngươi tìm thấy trước, trói hắn ta lại rồi đợi ta tới.”
“Được.” Linh Khuê Mộc cười nhẹ, gật đầu.
Soạt!
Trong tay anh ta xuất hiện một thanh chiến đao.
Thanh chiến đao này có màu trắng bạc, trông có vẻ rất dữ tợn, bên trên còn có vài vết nứt nhỏ.
“Lấy được đao Ngân Hàn này, vừa hay ta cũng muốn thử nghiệm thực lực một chút.” Linh Khuê Mộc cười, nói.
Vút! Vút!
Hay bóng người lay động, nhanh chóng bay về phía xa.
Trong hư không, Diệp Tinh đang bay nhanh.
“Ánh sáng màu xanh này thật khó loại bỏ.” Diệp Tinh nhíu mày.
Những ánh sáng màu xanh lam đó dung nhập vào cơ thể của hắn, thậm chí hắn đã nuốt một vì bảo vật quý, nhưng tới giờ cũng mới chỉ loại bỏ được hơn một nửa, còn một phần nhỏ nữa chưa thể loại trừ.
“Diệp Tinh, phía xa có cường giả bay tới.” đúng vào lúc này, bỗng nhiên tiếng của Tiểu Hắc truyền tới.
“Hửm?” ánh mắt Diệp Tinh nhìn về phía xa, linh hồn tản ra, nhưng hắn lại không nhìn được.
Linh hồn phân thân huyễn tộc của hắn không được coi là mạnh lắm, Tiểu Hắc mạnh hơn một chút, vậy nên có thể phát hiện ra được cường giả phía xa đó.
“Đi!”
Không hề do dự, Diệp Tinh nhanh chóng quay người rời đi.
“Diệp Tinh, cường giả đó vẫn theo ngươi.” một giây sau, tiếng Tiểu Hắc lại truyền tới lần nữa.
“Vẫn theo sau?” Diệp Tinh khẽ nhíu mày, trong lòng xuất hiện một dự cảm không lành.
Lúc này, phía xa có một cường giả vô cùng vạm vỡ đang tiến tới gần.
“Haha, Mạc Cam Lâm, Ám Tư Thuẫn, ta đã phát hiện ra tung tích của nhân loại Kiếm Ngân rồi, hiện giờ nhân loại Kiếm Ngân đang ngụy trang thành một cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cấp bình thường, đang chạy xa ta.” Chàng trai vạm vỡ nhanh chóng lien hệ.
Bên trong một cung điện ở đất liền thiên tộc, trên mặt Ám Tư Thuẫn lộ ra vẻ kích động, nói: “Đúng, trước đây lúc ta gặp phải nhân loại Kiếm Ngân hắn cũng đang ngụy trang, nếu không ngoài dự đoán, chắc chắn trên ngời hắn có áo giáp quý báu để ngụy trang thân hình và khí tức.”
Mặc dù bảo vật loại này không thể tăng lực công kích, nhưng có thể phát huy ra được tác dụng bảo vệ tính mạng cực mạnh.
Mạc Cam Lâm cũng nhanh chóng nói: “Ta đang đuổi tới, đại khái cần một phút nữa.”
Lúc này, ở một nơi xa xôi.
Dù sao cũng khó xác định được phương hướng mà Diệp Tinh bay đi, chưa ra tiếp cận sẽ dễ gặp được hơn.
“Ta thử thực lực của nhân loại Kiếm Ngân trước xem thế nào!” chàng trai vạm vỡ Linh Khuê Mộc cười to, nói.
“Linh Khuê Mộc, ngươi phải cẩn thận động mà ta cảm nhận được ngày càng yếu đi rồi, rõ ràng nhân loại Kiếm Ngân đó đang không ngừng bài trừ ánh sáng căn nguyên của ta, một khi bài trừ ra hết, ta cũng không cảm ứng được nữa.” Ám Tư Thuẫn vội vàng nói, lo lắng Linh Khuê Mộc sẽ dẫn tới sự cảnh giác của Diệp Tinh.
“Linh Khuê Mộc, ngươi đợi ta tới rồi ra tay.” Mạc Cam Lâm cũng dặn dò.
Linh Khuê Mộc cười to, nói: “Yên tâm, giờ ta đang theo dấu nhân loại Kiếm Ngân, chỉ còn lại một chút thời gian ngắn ngủi, hắn ta không chạy thoát được đâu, cho dù là Xà Mạc,ta cũng nắm chắc có thể trói buộc được ba mươi giây.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









