[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 99 : Vô sỉ (c491-c495)
❮ sautiếp ❯Chương 491: Vô sỉ
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu nhìn con Vương Thú Cự Lang đã chết ngã rạp trên mặt đất, bão tuyết xung quanh nó cũng đang dần dần tan đi, vẻ mặt âm tình bất định, mặc dù trận chiến này kết thúc cực kỳ nhanh, trước sau chỉ có khoảng một phút đồng hồ, thế nhưng trình độ hung hiểm của nó không kém gì một trận đại chiến mấy ngày mấy đêm, hầu như mỗi một giây trôi qua đều là sinh tử sống còn.
Trong trận chiến ngắn ngủi mà kịch liệt này, bất kể là Hắc Quả Phụ hay là Vương Thú Cự Lang cũng đều thể hiện ra sức mạnh cùng với ý thức chiến đấu không gì sánh kịp, đặc biệt là Hắc Quả Phụ, một đòn cuối cùng của nàng lúc nãy, thể hiện rõ sức quan sát mạnh mẽ của nàng, từ bên trong sự công kích vô cùng vô tận của Vương Thú Cự Lang, nàng mỗi một lần nhìn như đang túy ý tránh né băng tiễn, cùng với vị trí dịch chuyển của nàng, đều nằm trong sự tính toán của nàng, sau khi nắm rõ được quỹ tích di động tứ chi của Vương Thú Cự Lang, nàng liền chớp cơ hội quyết đoán ra một đòn trí mạng!
Sức quan sát siêu cường cùng với bản lĩnh chớp thời cơ nhạy bén như vậy, không thẹn là một sát thủ đỉnh cấp!
Đôi mắt của Lâm Siêu nhanh chóng biến thành màu vàng, giống như là đang nhìn qua một cái kính viễn vọng vậy, tầm nhìn của Lâm Siêu được mở rộng ra, có thể nhìn thấy rõ ràng được nơi Vương Thú Cự Lang đang nằm ngã rạp xuống mặt tuyết.
Chỉ thấy ở bên trong cái đầu dữ tợn giống như đầu cá sấu khổng lồ của nó, không ngừng chảy ra máu tươi màu đen, máu đen từ răng nanh chảy ra rơi vào trên bộ lông của nó, lập tức phát sinh ra âm thanh “xì xì” ăn mòn, đám lông lập tức bị hòa tan ra, máu đen rơi xuống mặt tuyết, lớp tuyết lập tức bị thiêu đốt bốc hơi bay lên không trung.
Lâm Siêu thu ánh mắt lại, đúng như hắn dự liệu, Hắc Quả Phụ không chỉ dựa vào chủy thủ để giết chết con Vương Thú này, cho dù có xuyên thủng xương sọ cũng rất khó lập tức giết chết được Vương Thú, phải biết đại đa số Vương Thú, coi như là đầu có bị chém xuống, thân thể vẫn có thế sống tiếp trong một khoảng thời gian nữa, hơn nữa vẫn có thể tiếp tục chiến đấu, sức sống mạnh mẽ đến mức đáng sợ, thậm chí có một số loại Vương Thú nhuyễn thể mặc dù không nắm giữ năng lực (tái sinh) cùng với năng lực (sinh tồn), không cần đại não vẫn có thể tiếp tục sinh sống.
“Sau khi xương sọ của nó bị xuyên thủng, kịch độc ở trên chủy thủ trong nháy mắt đã phá hủy toàn bộ tế bào não cùng với hệ thần kinh, đồng thời thông qua máu tươi lan truyền, kịch độc nhanh chóng lan ra toàn thân của Vương Thú Cự Lang, lúc này nó liền bị đánh gục trong nháy mắt, kịch độc như vậy, phỏng chừng chỉ có Nhãn Kính Vương Xà biến dị, hoặc độc vật đỉnh cấp mới có đi.” Lâm Siêu liếc mắt nhìn chằm chằm vào phần đầu của Vương Thú Cự Lang.
Phốc!
Đằng sau gáy của Vương Thú Cự Lang đột nhiên bị phá tan ra, có một cánh tay dính đầy máu tươi từ bên trong duỗi ra, sau đó có một người bò ra bên ngoài, chính là Hắc Quả Phụ.
Máu đen dính đầy ở trên người của nàng, thế nhưng nàng không hề bị ảnh hưởng gì cả, có thể thấy được ở trong cơ thể của nàng có kháng thể kịch độc.
Hắc Quả Phụ khẽ thở ra một hơi, hất mái tóc ra phía sau, từ trên đầu của Vương Thú Cự Lang nhảy xuống.
Có một cái cột băng ở dưới chân của nàng, sau khi hạ xuống mặt tuyết cạnh cây cột băng, nàng giơ bàn tay áp sát vào cột băng, cột băng to lớn này nhất thời lấy một tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được cấp tốc hòa tan, hóa thành nước chảy xuống mặt tuyết.
Hắc Quả Phụ vung bàn tay lên, quăng cột băng lên trên không trung, chỉ thấy cột băng kia nhanh chóng bị hòa tan thành nước, giống như nước mưa rơi xuống người của nàng, nàng vui vẻ hứng nước mưa.
Nước băng tan ra rơi xuống nhanh chóng gột rửa toàn bộ máu đen trên thân thể của nàng, da thịt của nàng liền được khôi phục lại sạch sẽ trắng mịn.
Nàng khẽ hé miệng nở nụ cười, nước ngấm ở trên người của nàng đột nhiên biến mất, bộ quần áo ướt nhẹp của nàng giống như vừa mới được sấy khô vậy.
Lâm Siêu âm thầm lắc đầu, chỉ vì làm sạch thân thể, mà nàng lại không tiếc tiêu hao một lượng lớn nguồn năng lượng trong cơ thể triển khai năng lực (thời gian) gia tốc.
Chỉ riêng công đoạn tắm rửa này của nàng thôi đã tiêu hao mất phần năng lượng bằng một phần ba năng lượng tiêu hao mà lúc nãy nàng chiến đấu, quả thực là không thể nói lý mà!
Bộ Phàm cũng không hề cảm thấy kinh ngạc, mà hướng về phía Lâm Siêu hỏi: “Động tĩnh gây ra lớn như vậy, con Vương Thú đực kia vì sao còn chưa có xuất hiện?”
Lâm Siêu cũng âm thầm cảm thấy kỳ quái, bằng vào tốc độ của Vương Thú, một giây/ 1Km, một phút có thể vượt qua được quãng đường 60Km, nhưng lúc này bốn phía cũng không hề có động tĩnh gì, mặt đất một tia chấn động cũng không có, có thể thấy được con Vương Thú đực này đang ở cách nơi này rất xa, lẽ nào khu vực săn mồi của nó quá xa, không thể nghe được động tĩnh ở nơi này?
“Còn nếu như nó ở gần đây mà không trở về, phỏng chừng là do nó… không về được.” Lâm Siêu ánh mắt thâm trầm nói.
Bộ Phàm sửng sốt một lúc, nói: “Ngươi nói là con Vương Thú đực kia cũng đụng với phiền phức sao?”
Lâm Siêu khẽ gật đầu, kéo Bộ Phàm hạ xuống trước thi thể của con Vương Thú Cự Lang, mở nhẫn không gian ra, ném thi thể của nó vào bên trong.
Hắc Quả Phụ lập tức lao tới bên cạnh Lâm Siêu, trợn mắt nói: “Ngươi nói không giữ lời?”
Lâm Siêu hừ lạnh nói: “Ngươi dùng độc giết chết nó, làm nhiễm độc hết huyết nhục của nó, còn muốn được chia một nửa?”
“Ngươi!” Hai mắt của Hắc Quả Phụ muốn phun ra lửa, nói: “Nếu như không dùng độc, ta làm sao có khả năng ngay lập tức giết chết được nó, hơn nữa nơi này là Bắc Cực, năng lực của nó lại là Hàn Băng, càng kéo dài càng khó đánh, mặc dù đến lúc đó có thể giết chết nó, cũng sẽ đưa đến một đám quái vật khác, ta đương nhiên chỉ có thể dùng độc!”
Lâm Siêu đạm mạc nói: “Đánh không lại, ngươi có thể nhờ ta hỗ trợ, chẳng lẽ ta lại đứng nhìn ngươi chết.”
Hắc Quả Phụ thiếu chút nữa tức giận đến mức hộc máu, lúc trước ngươi kéo Bộ Phàm lùi ra phía sau rất xa, khoanh tay đứng nhìn, làm gì có ý tứ muốn hỗ trợ?
“Người châu Á thật là vô liêm sỉ!” Nàng phẫn hận cắn răng nghiến lợi nói.
Lâm Siêu liếc nhìn mái tóc màu đen của nàng, nói: “Ngươi cũng có một nửa dòng máu của người châu Á đấy.”
Hắc Quả Phụ sầm mặt lại, quay đầu đi, nói: “Ngươi đừng có sỉ nhục ta!”
Lâm Siêu lỗ tai khẽ động đậy, nghiêng đầu nhìn về phía đông, nói: “Đám người kia lại chủ động đưa tới cửa à?.”
Hắc Quả Phụ cũng nhanh chóng nhìn về phía đông, trong con ngươi hiện ra vòng xoáy bảy màu, từ trên ngọn núi tuyết ở phía xa xa nhìn thấy bốn thân ảnh mơ hồ đang đi tới.
Chính là bốn sát thủ của Sở La Môn lúc trước, đây là do nàng lĩnh ngộ ra được “đôi mắt thời gian”, có thể nhìn thấy một số hình ảnh sắp phát sinh, dựa vào “đôi mắt thời gian”, trong cận chiến nàng gần như có thể đánh đâu thắng đó… Ngoại trừ Lâm Siêu.
“Làm sao ngươi lại biết là bọn họ?” Hắc Quả Phụ thu hồi ánh mắt, liếc mắt nghi ngờ nhìn Lâm Siêu hỏi.
Trang 247# 1
Chương 492: Băng cung xuất hiện
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu đạm mạc nói: “Ta nghe tiếng bước chân liền biết, có bốn người đang đi chung với nhau, trừ bọn họ ra cũng không còn ai.”
Hắc Quả Phụ nói: “Vạn nhất những thế lực khác cũng chỉ phái đến có bốn người?”
“Trừ phi những thế lực khác cũng phái tới bốn sát thủ, bằng không tiếng bước chân sẽ không nhẹ như vậy.” Lâm Siêu đạm mạc nói.
Lúc này, từ trên dốc núi có bốn bóng người đi tới, chính là mấy người Agares cùng với Bus Maltese, phương hướng cùng tư thế mà bọn họ đi tới, cùng với hình ảnh mà Hắc Quả Phụ dùng “đôi mắt thời gian” nhìn thấy hoàn toàn tương đồng.
“Chà, thực sự là một mỹ nhân.” Ánh mắt của Agares rơi vào trên người của Hắc Quả Phụ, ánh mắt của hắn sáng lên, sau đó thuận tiện nhìn lướt qua người của Lâm Siêu cùng với Bộ Phàm, khi nhìn thấy dáng vẻ đề phòng của Bộ Phàm, không nhịn được cười thoải mái nói: “Thật tốt, cô nàng xinh đẹp này, thế mà vẫn có thể sống sót.”
Bus Maltese khẽ mỉm cười, nói: “Hai người này cứ giao cho chúng ta.”
“Nam làm thịt, nữ chỉ cần không chết là được, ta cũng không thích chơi thi thể.” Ánh mắt của Agares không hề kiêng kị mà đánh giá các bộ phận nhạy cảm ở trên người của Hắc Quả Phụ, nói: “Nghe nói vị tiểu mỹ nữ Tri Chu này sử dụng năng lực (thời gian) của mình rất không tồi, ta liền tới lĩnh giáo một hai xem như thế nào.”
“Chúng ta sẽ lược trận cho ngươi.” Mongolia mỉm cười nói.
Agares khẽ gật đầu, nhìn lướt qua các dấu vết chiến đấu khủng khiếp ở trên mặt tuyết, nghiễm nhiên nơi này đã bị phá tan hoang, trong đôi mắt của hắn lóe ra một tia nghiêm nghị, có thể ở trong một khoảng thời gian ngắn ngủi chém chết đầu Vương Thú Cự Lang này, có thể thấy được vị Hắc Quả Phụ này tuyệt không phải là hữu danh vô thực.
Hắc Quả Phụ đối mặt với ánh mắt của Agares, nở nụ cười xinh đẹp, nói: “Từ lúc nào mà Sở La Môn lại trở nên không chịu được như thế, lại còn dùng một thủ đoạn sơ cấp để chọc giận người khác như vậy.”
Agares vẫn giữ nụ cười khẩy ở trên mặt, cao giọng nói: “Ta đã sớm nghe tới đại danh của Hắc Quả Phụ, tuyệt đối không phải là danh hiệu có thể dễ dàng thu được, bất kể là tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ ám sát hay là ý thức chiến đấu, đều phải đạt đến trình độ đỉnh cấp mới có thể được trao tặng, bây giờ để cho ta tới phân biệt thử xem, mấy lão nhân ở gia tộc Tri Chu ánh mắt có phải đã mờ rồi hay không.”
Hắc Quả Phụ nhất thời thu lại nụ cười, lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, nói: “Ngươi sẽ phải hối hận.”
“Một chọi một.” Trong nụ cười của Agares hiện ra một tia cao ngạo, nói: “Ba người bọn hắn sẽ không nhúng tay vào, chỉ có ta cùng với ngươi, dám không?”
“Đừng có trúng kế của hắn, hắn đang muốn chọc tức ngươi đó.” Bộ Phàm bước ra một bước, dùng ánh mắt phẫn nộ mà lạnh lẽo nhìn chòng chọc vào bốn người Agares, nói: “Vị đồng bạn của ta mà các ngươi bắt đi, nàng hiện tại ở đâu?”
Agares đánh giá từ trên xuống dưới thân thể của nàng, cười tủm tỉm nói: “Tiểu muội muội, đừng lo lắng, chờ sau khi ca ca kết thúc xong chiến đấu, sẽ hảo hảo đến chăm sóc cho ngươi.”
Bộ Phàm thấy hắn hoàn toàn không có ý tứ trả lời câu hỏi của mình, phẫn nộ đến mức muốn bạo tạc, chậm rãi rút thanh trường kiếm màu bạc từ trong người ra, cắn răng nói: “Súc sinh chết tiệt.”
Lâm Siêu nhìn lướt qua bốn người này, mỗi một người đều toát ra khí tức vô cùng sắc bén, ẩn giấu ở dưới bề ngoài bình tĩnh, giống như là một thanh kiếm sắc bén ở trong vỏ, dáng vẻ nhìn giống như tùy ý cười nói, nhưng trên thực tế đều đang âm thầm tụ lực, những người này đều là sát thủ được bồi dưỡng từ nhỏ, chẳng trách mấy người Lăng Vũ cùng với Uất Kim Hương bọn họ không có cách nào có thể đối kháng, dù sao trước đây mấy người Lăng Vũ cũng chỉ là người bình thường, cùng với những tên sát thủ yêu nghiệt từ nhỏ đã liếm máu trên lưỡi đao này có chênh lệch quá to lớn.
Ầm ầm ~~!
Đột nhiên, toàn bộ mặt băng kịch liệt lay động, không có hề có bất cứ dấu hiệu nào báo trước.
Lâm Siêu, Hắc Quả Phụ, cùng với bốn người Agares đều ngẩn ra, sự chấn động này cực kì mãnh liệt, phảng phất như toàn bộ băng sơn đều bị phân liệt, bị đẩy lên trên cao.
“Là Băng cung!” Hắc Quả Phụ biến sắc mặt, “Có người đã tìm tới đại môn của Băng cung, mở Băng cung ra!”
Agares nhắm mắt lại, một lát sau mới đột nhiên mở ra, trong con ngươi hiện ra một đạo tinh quang, vẻ mặt của hắn rất nghiêm túc, hắn liếc mắt nhìn Hắc Quả Phụ, cười lạnh nói: “Cô nàng Tri Chu, chờ sau khi đi vào Băng cung ta lại đi tìm ngươi.” Nói xong, hắn khẽ quát một tiếng “Đi”, lập tức quay đầu hướng về phía phát ra sự chấn động cấp tốc lao đi.
“Đứng lại!”
Vèo!
Lâm Siêu vỗ cánh bay theo, như một cơn gió gào thét lao đến, từ trên trời hạ xuống trước mặt của bốn người Agares, hờ hững nói: “Giao cô gái mà các ngươi đã bắt ra đây.”
Trong mắt của Agares lóe lên hàn quang, nói: “Cút!”
Ầm ầm!
Băng tuyết ở dưới mặt đất bỗng nhiên dựng lên, Mongolia đứng ở phía sau cùng giơ ngón tay lên, điều khiển mười mấy mũi tên nhọn bằng băng ở dưới mặt tuyết lên, lấy một tốc độ cực nhanh phóng thẳng về phía của Lâm Siêu.
Oành oành!
Mũi tên băng lần lượt đâm thẳng vào trên người của Lâm Siêu, toàn bộ đều bị chiến giáp của Lâm Siêu chấn cho bể nát.
Bus Maltese nhíu lông mày lại, bên trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc: “Chiến giáp cấp S?”
“Chẳng trách lại có can đảm như thế, tên này chắc hẳn là cùng một nhóm với đám người châu Á kia, có lẽ là đầu lĩnh của bọn họ.” Baba Toth ngả ngớn đánh giá toàn thân của Lâm Siêu nói.
Vèo! Vèo!
Lúc này, Hắc Quả Phụ cùng với Bộ Phàm cũng đã bay tới, bao vây bốn người Sở La Môn.
Agares dùng ánh mắt âm trầm lạnh lùng nhìn chăm chú vào Lâm Siêu, lập tức quay đầu hướng về phía Hắc Quả Phụ nói: “Ngươi thật sự vì mấy người châu Á này mà xuất thủ với bọn ta?”
Hắc Quả Phụ lạnh nhạt đưa bàn tay lên khẽ vuốt ve mái tóc, nói: “Ngươi có thể coi là như vậy.”
Hàn ý ở trong mắt của Agares tăng vọt, ánh nhìn giống như móc sắt nhìn chòng chọc vào Hắc Quả Phụ, mấy giây sau, hắn bỗng hít vào một hơi thật sâu, trên mặt lộ ra một nụ cười tàn bạo, nói: “Rất tốt, các ngươi muốn lấy lại cô ta phải không, đáng tiếc a, cô ta quá yếu, chơi không được mấy lần liền ngất rồi, ta tiện tay liền ném nàng ở ven đường, hiện tại có lẽ cô ta đã bị quái vật tha đi rồi?”
Bộ Phàm nắm chặt chuôi kiếm tức giận run cầm cập, mí mắt muốn rách cả ra nói: “Ngươi, cái tên súc sinh này! !”
Agares cười híp mắt nhìn nàng, chế nhạo nói: “Tiểu mỹ nhân cũng đừng có nóng giận, nếu như ta biết lúc đó ngươi vẫn còn sống sót, ta cũng sẽ làm cho ngươi cảm thấy thoải mái.”
“Đi chết đi! !” Bộ Phàm bỗng nhiên rút kiếm, chém ra một đạo kiếm khí màu đen, không khí cùng với ánh sáng xung quanh giống như là bị thôn phệ vậy, nhanh chóng bay về phía Agares.
Oành oành oành!
Bên dưới mặt tuyết bỗng nhiên xuất hiện bảy, tám khối băng ngăn cản đạo kiếm khí màu đen, sau khi liên tục chém xuyên qua mấy khối băng, đạo kiếm khí màu đen chỉ có thể tạo ra một vệt sâu trên khối băng thứ tám, sau đó liền dần dần tiêu tán.
Trang 247# 2
Chương 493: Thuấn sát
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Thực sự là đáng tiếc…” Agares nhìn khối băng thứ tám ở trước mặt của hắn, cười híp mắt nói: “Chỉ cần mạnh hơn một tí nữa là được rồi.
Cố gắng thêm một chút nữa là ngươi có thể chạm được đến ta rồi, sự phẫn nộ của ngươi còn chưa đủ a…”
Tiếng “a” cuối cùng hắn vừa mới thốt ra khỏi miệng, đột nhiên lại vang thêm một tiếng “a” nữa, tuy nhiên tiếng “a” lần này tràn ngập sự thống khổ cùng với ngạc nhiên, âm thanh sắc bén xuyên thẳng vào màng nhĩ của mọi người.
Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Baba Toth đang đứng ở bên cạnh Mongolia, trên ngực lồi ra một đầu thương, cả người của nàng bị đẩy cong ra phía trước giống như là một cây cung vậy, hai mắt trợn tròn, tràn ngập sự đau đớn cùng với một tia không thể tin được.
Phốc một tiếng, đầu thương đột nhiên được rút ra, Baba Toth hai chân mềm nhũn, nàng quỳ rạp trên mặt tuyết, sau đó cả người ngã sấp ra trên mặt tuyết, máu tươi từ trong lồng ngực chảy xối xả ra mặt tuyết.
Tất cả những thứ này đều chỉ phát sinh trong chớp mắt, mấy người Agares đều không kịp phản ứng, chờ đến khi nhìn thấy Baba Toth ngã gục mới thất kinh.
Mongolia nhanh chóng lắc người một cái ôm Baba Toth vào trong ngực của mình, dùng bàn tay chặn lại miệng vết thương của nàng.
Máu tươi chảy ra nhanh chóng nhuộm đỏ bàn tay của hắn, hàn khí tỏa ra từ bàn tay của hắn.
Cẩn thận từng li từng tí một đông cứng lại miệng vết thương của nàng, sau đó lập tức lấy ra hai viên thuốc con nhộng màu cam ở trong người ra, nhét vào trong miệng của Baba Toth, sốt sắng nói: “Tỉnh lại đi, tỉnh lại đi!”
Bus Maltese bỗng nhiên rống to lên một tiếng: “Mau tránh ra!”
Mongolia giật mình ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy Lâm Siêu đang cầm thương đâm tới, hắn trợn trừng hai con mắt lên, gầm thét: “Đi chết đi!” Mặt tuyết ở dưới chân bỗng nhiên nổ tung, vô số mũi tên băng sắc bén bắn mạnh ra, nhiệt độ của không khí ở xung quanh nhanh chóng bị hạ thấp, hơi nước ở trong không khí bị hắn khống chế, tụ lại thành mấy giọt nước nhỏ li ti, nhanh chóng thẩm thấu vào trong miệng, mũi, tai cùng với lỗ chân lông ở trên người của Lâm Siêu, xâm nhập vào bên trong cơ thể của Lâm Siêu.
“Mau đóng băng cho ta!” Mongolia phẫn nộ hét lên.
Oành! !
Lượng nước vừa mới xâm nhập vào trong cơ thể của Lâm Siêu nhanh chóng kết tinh thành băng, sau đó cấp tốc lan tràn ra xung quanh, lan tràn vào trong mạch máu, đem máu tươi bên trong mạch máu bao trùm thành một tầng băng sương, máu tươi nhanh chóng hóa thành băng huyết, đâm thủng mạch máu, sau đó tiếp tục đóng băng các bộ phận khác ở trong cơ thể của Lâm Siêu.
Nếu như có đủ thời gian, Lâm Siêu cuối cùng sẽ biến thành một cái tượng băng!
Tuy nhiên Mongolia lại không có nhiều thời gian như vậy.
Ánh sáng màu vàng kim đột nhiên lóe lên, tốc độ của thanh cổ thương đột nhiên tăng lên gấp đôi, mũi thương còn chưa chạm vào người của Mongolia, kình lực phát ra đã đâm thủng con ngươi của hắn, toàn thân của Mongolia co giật một hồi, sau đó vẻ dữ tợn ở trong mắt của hắn giống như bị đông cứng lại, hắn cũng không thể làm ra bất kỳ một sự chống cự nào nữa, tùy ý để cho thanh cổ thương đâm thẳng vào trong trán của hắn, xuyên thủng qua xương sọ, máu tươi bắn ra xung quanh, vung vãi ra trên mặt tuyết.
Lâm Siêu nhanh chóng rút thanh cổ thương ra, đâm cổ thương vào trong mặt tuyết, gột rửa máu tươi dính ở trên đầu thương.
Lâm Siêu dùng ánh mắt hờ hững nhìn lên trên người của Bus Maltese cùng với Agares, nếu như Uất Kim Hương đã chết, mấy người này cũng không cần thiết phải sống tiếp.
“Ngươi!” Bus Maltese con ngươi co rút lại, kinh hãi nhìn Lâm Siêu đang từng bước một áp sát về phía mình, hỏi: “Ngươi là ai, lẽ nào là Thập Nhị Vu Thần của tổ chức Bàn Cổ?”
“Người chết không cần thiết phải biết.” Lâm Siêu nhìn Bus Malteseg giống như nhìn một người chết nói.
Bóng người đột nhiên lao thẳng tới, Lâm Siêu triển khai năng lực tăng cường tốc độ, phối hợp với bộ chiến kỹ “Tốc độ ánh sáng”, tốc độ lúc này của hắn gần như đã sánh ngang được với thể chất cấp bảy!
Nếu như lại mở ra trạng thái Hoàng Kim hóa, tốc độ của hắn sẽ sánh ngang với thể chất cấp tám!
Bằng vào tốc độ siêu nhanh như vậy, Lâm Siêu mới có thể thuấn sát được Baba Toth cùng với Mongolia mà hai người bọn họ không kịp phản ứng, coi như năng lực của hai người bọn họ có ảo diệu cỡ nào, cũng chỉ có thể bị Lâm Siêu thuấn sát, đây chính là dựa vào thể chất mạnh mẽ nghiền ép!
Ánh mắt của Agares trầm xuống, hắn nhìn thấy Lâm Siêu chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi liền giết chết Baba Toth cùng với Mongolia, hắn liền biết mình đã nhìn nhầm, tên châu Á này tuyệt đối là cao thủ nhất lưu, thậm chí còn không yếu hơn Hắc Quả Phụ cùng với hắn bao nhiêu, hắn chỉ thầm hận lúc trước mình không nhìn ra được, đã là sát thủ thì không nên xem thường bất kì một người nào.
Tuy nhiên hắn cũng biết, chủ yếu là do bản lĩnh ngụy trang của Lâm Siêu quá cao, trên người không hề để lộ ra một tia khí chất cao thủ nào, hắn đã ám sát qua vô số các cao thủ đỉnh cấp, bất luận đối phương có ngụy trang như thế nào, khí tức toát ra ở trên người của bọn họ đều bị hắn phát hiện.
Nhưng trên người của Lâm Siêu lại có đầy rẫy kẽ hở cùng với điểm yếu, ngay cả ánh mắt của Lâm Siêu cũng vô cùng bình thường, cho tới khi Lâm Siêu xuất thủ, khí chất mới xuất hiện sự biến hóa long trời lở đất, giống như là một con cừu nhỏ, đột nhiên lột xuống lớp lông cừu, lộ ra thân thể của một con sói.
Hắn hít vào một hơi thật sâu, biết giờ khắc này tự trách cũng chỉ là chuyện vô bổ, hắn liếc mắt nhìn về phía Hắc Quả Phụ, nếu như lúc trước là thế cân bằng một chọi một, hắn còn có ba người Mongolia ở phía sau lược trận.
Thế nhưng lúc này chỉ còn có một mình Bus Maltese tiến hành chiến đấu với Lâm Siêu, hắn không tin tưởng Bus Maltese có thể chống đỡ được bao lâu, một khi Bus Maltese chết đi, chỉ còn một mình hắn một chọi hai, chính là tuyệt cảnh!
Sau một thời gian suy tư ngắn ngủi, ánh mắt của Agares sáng lên, hắn nhìn về vị trí Lâm Siêu đang lao về phía Bus Maltese, lớn tiếng nói: “Ngươi không phải muốn lấy lại cô ta hay sao, ta cho ngươi!” Nói xong, trong tay của hắn đột nhiên xuất hiện thân thể của Uất Kim Hương, chỉ là lúc này Uất Kim Hương cực kỳ chật vật, bộ sườn sám mặc ở trên người đã bị rách tả tơi, đầu tóc ngổn ngang, thế nhưng từ bộ sườn xám mà nàng đang mặc ở trên người, có thể thấy nàng vẫn chưa bị Agares xâm phạm.
Agares nhìn Uất Kim Hương ở trong tay của mình, âm thầm vui mừng, mặc dù hắn trời sinh háo sắc, thế nhưng hắn cũng không muốn ở trên mặt tuyết đùa bỡn nữ nhân, huống hồ ở đây nguy hiểm tứ phía, hắn mặc dù đã chơi đùa qua vô số nữ nhân thế nhưng vẫn còn sống đến hiện tại, mà không có chết ở trên bụng của nữ nhân.
Chính là dựa vào sự kiềm chế biến thái của mình, ý định của hắn là tạm thời giữ lại cô nàng này sau khi trở về lại cẩn thận hưởng thụ, không ngờ được lúc này cô ta lại chính là cọng cỏ cứu mạng của mình.
Hắn cười khẩy một tiếng, cầm cánh tay trắng mịn của Uất Kim Hương, quăng nàng về phía một ngọn núi băng ở phía xa xa, lúc này trên người của Uất Kim Hương không có mặc gien chiến giáp, nếu cứ như vậy va chạm vào ngọn núi băng, coi như không chết cũng sẽ bị trọng thương tàn phế.
Trang 248# 1
Chương 494: Đánh cược
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Agares đang đánh cược.
Hắn không muốn dùng Uất Kim Hương để tiến hành trao đổi, chính là vì hắn không biết Lâm Siêu có hay không quan tâm đến cô nàng này, nếu như đối phương không để ý nhưng lại giả vờ quan tâm, sau đó đột nhiên lao tới tập kích, ngược lại hắn sẽ gặp phải nguy hiểm, mà giờ khắc này đem Uất Kim Hương ném ra phía xa, có thể trực tiếp biết được Lâm Siêu có hay không quan tâm đến nữ nhân này.
Đây chính là một biện pháp tuyệt đối hữu hiệu nhất ở thời điểm này.
Trên thực tế, hắn đã thắng cược.
Lâm Siêu nhìn thấy Uất Kim Hương bị ném ra, biết được bằng vào tốc độ của Bộ Phàm rất khó có thể đuổi theo kịp, mà Hắc Quả Phụ thì mặc dù có thể tiếp được, thế nhưng chưa chắc nàng sẽ ra tay giúp đỡ, hắn chỉ có thể từ bỏ ý định giết chết Bus Maltese, nhanh chóng đổi hướng đuổi theo Uất Kim Hương, ngay khi Uất Kim Hương vừa mới bay ra được một trăm mét, Lâm Siêu đã đỡ được nàng.
Agares vừa mới nhìn thấy Lâm Siêu đuổi theo Uất Kim Hương, liền quát lên một tiếng “Đi”, trong con ngươi của hắn lóe lên vô số ký hiệu kỳ lạ, sau khi chạm vào người của Bus Maltese liền bước ra một bước, hai người bọn hắn phảng phất như bước vào trong một không gian thứ nguyên vậy, đột nhiên biến mất không còn tăm hơi.
Hắc Quả Phụ vừa mới chuẩn bị ra tay đột nhiên ngây người, bên trong mắt của nàng lộ ra vẻ ngạc nhiên nghi ngờ, nàng cẩn thận quan sát phạm vi ở xung quanh mình, nhưng cũng không nhìn thấy bất kỳ dấu vết nào.
Lâm Siêu mang Uất Kim Hương trở về, bên trong mắt lóe lên ánh sáng, sự vật ở trong chu vi một ngàn mét liền hiện lên ở trong mắt của hắn, thế nhưng cũng không hề nhìn thấy bóng dáng của Agares cùng với Bus Maltese, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy, bọn họ không có cách nào vượt qua khoảng cách một ngàn mét, trừ phi là sử dụng bảo vật di tích, hoặc là căn bản bọn họ cũng chưa có đi xa, đang ẩn giấu ở nơi nào đó chung quanh đây!
Lâm Siêu đem Uất Kim Hương đưa cho Bộ Phàm, bóng người loáng một cái, đã xuất hiện ở ngoài mấy chục mét, đưa tay chụp một cái vào trong mặt tuyết, cầm một con sâu thịt trắng như tuyết lên, hướng về phía Hắc Quả Phụ hỏi: “Ngươi có nhận ra được sinh vật này không?”
Hắc Quả Phụ liếc mắt nhìn qua con sâu ở trong tay của hắn, lắc đầu nói: “Chưa từng thấy, hẳn là một loại sâu biến dị ở Bắc Cực.”
Lâm Siêu khẽ cau mày, dọc theo con đường này hắn đã nhìn thấy mấy con sâu như thế này, hắn có một cảm giác là con sâu này không đơn giản chỉ là một loại sâu biến dị.
Trầm ngâm trong chốc lát, Lâm Siêu liền bóp chết con sâu này, sử dụng tia sáng thẩm thấu vào bên trong mặt tuyết, tỉ mỉ quan sát tầng tuyết đọng này.
Hắc Quả Phụ giẫm chân nói: “Ngươi đang tìm cái gì, bọn họ khẳng định đã trốn đi, Băng cung đã mở ra, chúng ta còn không nhanh đến đó, thứ tốt ở bên trong sẽ bị người khác cướp đi hết. “
Lâm Siêu trầm ngâm trong chốc lát, liền thu hồi lại ánh mắt, nói: “Đi tới Băng cung thôi, ngươi dẫn đường đi.” Nói, Lâm Siêu ném thi thể của Baba Toth cùng với Mongolia vào trong nhẫn không gian, chờ đến khi nào rảnh rỗi thì xem xét lại cẩn thận.
Hắc Quả Phụ cũng không trì hoãn nữa, nhanh chóng đi ở phía trước dẫn đường.
Bộ Phàm nâng Uất Kim Hương lên, đi theo ở phía sau.
Lâm Siêu tiến đến bên cạnh Bộ Phàm hỏi: “Tình huống như thế nào?”
“Vết thương đã khép lại, cũng không có bị nhiễm khuẩn, đợi lát nữa chắc là sẽ tỉnh lại.” Bộ Phàm lộ ra một nụ cười yếu ớt nói.
Lâm Siêu khẽ gật đầu, từ trong chiếc nhẫn lấy ra một cái ống tiêm màu xanh, nói: “Đây là chất dịch chữa trị được điều chế ra từ một con Vương Thú có năng lực (tái sinh), có thể đẩy nhanh tốc độ khôi phục thương thế.” Con Vương Thú mà hắn nói, chính là Đà Sơn Vương Thú.
Bộ Phàm cảm kích nhận lấy, nói: “Cảm ơn ngươi.”
Lâm Siêu khẽ xua tay, đi đến bên cạnh Hắc Quả Phụ.
Sau khi mấy người Lâm Siêu rời đi khoảng 7, 8 phút, ở dưới mặt tuyết đột nhiên lay động, từ bên trong có một bàn tay thon dài nhô ra.
Hô! Agares bò từ bên trong tuyết ra, thở hồng hộc trong không khí rét lạnh, quay lưng về phía sau nói với Bus Maltese đang chui ra: “May mà dựa vào năng lực (thần kinh) của ngươi, làm cho chúng ta rơi vào trạng thái chết giả, bằng không rất khó có thể tránh khỏi thiết bị thăm dò của bọn hắn.
“
Bus Maltese cẩn thận từng li từng tí một liếc nhìn bốn phía phạm vi xung quanh, nói: “Bọn họ sẽ không mai phục ở phía trước đó chứ?”
“Không có đâu.” Agares cười lạnh nói: “Vị Hắc Quả Phụ kia biết năng lực của ta là (tiên đoán), vì lẽ đó bọn họ sẽ không ngu xuẩn lãng phí thời gian để mai phục chúng ta.
Hơn nữa ta mới vừa tiên đoán được, bọn họ đã sắp đi tới Băng cung, chúng ta cũng phải nhanh chóng đi tới đó thôi.”
Bus Maltese lúc này mới yên tâm, khẽ thở dài nói: “Đáng tiếc là Mongolia cùng với Baba Toth đã bị giết chết.”
“Không sao, mục đích mà tổ chức phái bọn họ tới, là dùng để dò đường, chỉ là hi sinh quá sớm mà thôi, tuy nhiên cái chết của bọn họ cũng làm cho chúng ta biết một việc, cái tên tiểu tử châu Á kia thật không đơn giản, đợi lát nữa ngươi thu thập hình ảnh cùng với tư liệu của hắn, truyền về cho tổ chức, xếp hắn vào danh sách hồng danh, về sau nếu gặp phải người này, ai có thể trốn liền trốn.” Agares khẽ vuốt tuyết đọng ở trên người ra, phân phó nói.
Bus Maltese khẽ gật đầu.
Sau khi Agares cùng với Bus Maltese rời đi không lâu sau đó, có mấy chục bóng người lén lén lút lút đi tới nơi này, khi nhìn vết rách cùng với cột băng sắc bén ngổn ngang ở khắp nơi, cùng với vô số gai băng đã bị phá hủy thì tất cả đều hít vào một hơi.
“Cái này là động tĩnh do Vương Thú tạo thành hay sao?” Một người khẽ hít vào một ngụm khí lạnh, kinh ngạc hỏi.
Một người khác nói: “Quả thực chính là địa ngục Hàn Băng.”
Roque đi tới một khổi băng đã bị cắt ngang, nghiêng đầu đánh giá mảnh chiến trường này.
Một lát sau, sau khi xác định ở đây không có dấu vết mai phục, hắn cúi đầu nhìn vào màn hình máy thăm dò sinh vật của mình, trên màn hình cũng không hề có dấu hiệu gì.
Lúc này hắn mới thả lỏng, hướng về mấy người ở phía sau nói: “Đi vào.”
Roque đi vào trong chiến trường, đánh giá các dấu vết chiến đấu ở xung quanh.
“Vì sao lại không nhìn thấy con Vương Thú kia, lẽ nào nó đã bị giết?” Có người không nhịn được hỏi.
“Các ngươi có cảm thấy có chút kỳ quái hay không, nơi này tất cả các dấu vết đều là do năng lực (Hàn Băng) tạo thành.
Cũng không hề có một bộ thi thể nhân loại nào, lẽ nào mấy người chiến đấu với Vương Thú, chỉ có hai hoặc ba người?”
“Các ngươi xem, ở đây có vết máu.” Có một người chỉ vào vệt máu màu đen chảy ra từ trong miệng của Vương Thú Cự Lang nói.
Roque lập tức dẫn người tới.
“Kiệt Khắc, năng lực của ngươi là nhận biết huyết thống, ngươi xem qua một chút xem cái này là máu của sinh vật gì.” Roque hướng về phía một người đứng ở phía sau nói.
“Vâng.” Một thanh niên tóc vàng bước ra khỏi hàng, ngồi xổm ở trước vệt máu màu đen, con ngươi màu xanh lam hóa thành một màu xám âm trầm.
Trang 248# 2
Chương 495: Tỉnh lại
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Ở trong mắt hắn, vết máu màu đen giống như bị hỏa diễm thiêu đốt, nồng nặc tinh huyết, một lát sau, tròng mắt của hắn liền khôi phục lại như bình thường, hắn đứng dậy ngưng trọng nói: “Đây chính là máu của con quái vật kia, từ sức mạnh trên vết máu của nó, chí ít nó đã đạt đến cấp bảy trung đẳng.”
Roque khẽ gật đầu, quét một vòng chu vi khu vực chiến đấu, bỗng nhiên hắn nhìn thấy cách đó không xa có một ít dấu chân mơ hồ, trong lòng hơi động, lập tức đi tới.
“Có rất nhiều dấu chân, chắc hẳn là ở đây có khoảng sáu, đến bảy người.” Có một người trầm ngâm nói.
“Đội trưởng, năng lực của ngươi là (mô phỏng), không phải là có thể mô phỏng lại hình ảnh hiện trường hay sao?” Có một người lên tiếng hỏi.
Roque không cần người kia mở miệng, cũng đã sử dụng năng lực (mô phỏng) của mình, năng lực của hắn có thể mô phỏng lại tất cả các sự vật, giống như năng lực (phục chế) vậy, tuy nhiên cũng có chỗ khác biệt với năng lực (phục chế), năng lực (phục chế) chỉ có thể phục chế nguyên dạng, mà năng lực (mô phỏng) lại có thể mô phỏng ra một ít tin tức, mô phỏng ra tình hình xảy ra ở ngay lúc đó, cùng với năng lực (phục chế) có khác biệt rất lớn.
Roque nhanh chóng đem tất cả các dấu vết cùng với các dấu hiệu xung quanh ghi nhớ vào trong đầu, đại não của Roque giống như một cái siêu máy tính, cấp tốc tiến hành các thuật toán, giả lập ra hình ảnh ba chiều, trong hình ảnh giả lập này có bóng dáng của Vương Thú Cự Lang, cùng với thân ảnh của mấy nhân loại, thế nhưng thân ảnh của mấy người này lại cực kỳ mơ hồ, gần như không thể nhìn rõ được khuôn mặt của bọn họ.
Một lát sau, lại xuất hiện thêm mấy người nữa, khuôn mặt của mấy người này ngược lại thì rõ ràng hơn rất nhiều, khi thấy rõ hình dáng của những người này, trong lòng của hắn nhất thời giật mình, mô phỏng liền bị cắt ngang.
“Người Sở La Môn.” Hắn trầm mặc trong chốc lát, chậm rãi nói.
Mấy chục người ở phía sau đột nhiên quay đầu lại nhìn nhau.
Một lát sau mới có một người cẩn thận từng li từng tí một hỏi: “Chính là cái tổ chức kinh khủng nhất ở châu Âu của chúng ta hay sao?”
“Trừ bọn họ ra, còn có tổ chức nào cũng được gọi là Sở La Môn hay sao?” Một người khác khổ sở nói.
“Nghe nói Sở La Môn ở châu Bắc Mĩ cũng có phân bộ, chỉ là ở nơi đó bị một thế lực bản thổ gọi là gia tộc Tri Chu áp chế, không có cách nào phát triển.” Một thanh niên cao to tựa hồ có một chút kiến thức về các tổ chức bí ẩn nói.
Roque ánh mắt âm trầm, nói: “Không ngờ được bọn họ cũng biết về Băng cung Bắc Cực, đại tỷ để cho chúng đi đến đây dò đường, chỉ sợ chỉ có thể trắng tay trở về.”
“Đội trưởng, chúng ta cũng phải báo cáo tình huống cho đại tỷ chứ?” Một người trung niên mặt rộng trầm ổn nói: “Sở La Môn cũng biết về Băng cung Bắc Cực, nói không chừng còn có các thế lực khác cũng biết, đại tỷ thu được một phần địa đồ Băng cung ở trong di tích, chắc hẳn các thế lực khác cũng có, nếu như chúng ta muốn thu được thứ tốt ở Băng cung, thì đại tỷ phải tự thân xuất mã mới được.”
Roque sắc mặt lạnh lẽo, nói: “Đại tỷ trấn thủ căn cứ, làm sao có thể đến đây mạo hiểm, coi như Băng cung có bị các thế lực khác thu được, cũng tuyệt đối không thể để cho đại tỷ gặp một chút rủi ro nào, năng lực của đại tỷ cần thời gian cùng với tài nguyên để phát triển, chờ qua mấy năm nữa, coi như quái vật hải dương cũng không thể ngăn nổi bước chân của đại tỷ, đó mới là thời điểm để chúng ta thành lập một nền văn minh nhân loại mới!”
“Vậy chúng ta…”
“Trước tiên đi thăm dò xem còn có các thế lực nào khác, đại tỷ dùng quyền hạn của tổng thống Mỹ thời đại trước tiến vào cơ sở dữ liệu, chỉ tra được các thế lực bí ẩn ở châu Bắc Mĩ cùng với châu Nam Mĩ, lần này, có khả năng cao là toàn bộ các thế lực bí ẩn trên đất liền đều xuất hiện ở Bắc Cực, việc mà chúng ta cần làm, chính là thăm dò rõ ràng tư liệu cùng với tình báo của các tổ chức bí ẩn này, báo cáo lại cho đại tỷ.” Roque trầm giọng nói.
Những người khác quay mặt lại nhìn nhau, mặc dù có một số người muốn rút lui, thế nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên nghị cùng với chấp nhất của Roque, sống lưng của bọn họ chợt tuôn ra hàn ý, chỉ có thể nhắm mắt tùy tiện đáp lời giống như những người khác.
Vèo! Vèo!
Bên trong băng tuyết lạnh giá, Lâm Siêu đi theo phía sau Hắc Quả Phụ, cầm trong tay hai tấm địa đồ Băng cung quan sát, một tấm địa đồ là đoạt được ở trong tay của Thụy Nhã, một tấm là lấy được từ trong tay của Hắc Quả Phụ, chuẩn bị tiến vào Băng cung, Lâm Siêu đương nhiên sẽ không buông tha tấm địa đồ Băng cung ở trong tay của Hắc Quả Phụ.
Hắc Quả Phụ cũng không hề từ chối, trực tiếp đưa địa đồ Băng cung cho Lâm Siêu.
“Tấm địa đồ này được lưu truyền từ xa xưa của gia tộc các ngươi à?” Lâm Siêu vừa nhìn vừa hỏi, tấm địa đồ này cực kỳ mềm mại, ở dưới nhiệt độ âm mấy chục độ C vẫn bóng loáng ấm áp.
Hắc Quả Phụ cũng không quay đầu lại nói: “Gia tộc của ngươi không cho ngươi hay sao?”
Lâm Siêu cũng không ngẩng đầu lên nói: “Ta là người bình thường.”
“Xì.” Hắc Quả Phụ cười xì một tiếng, ngươi cứ tiếp tục giả bộ đi.
Lâm Siêu so sánh một lúc, phát hiện đường biên giới của hai tấm địa đồ này hoàn toàn không tương đồng với nhau, nên nếu nói hai phần địa đồ này được cắt ra từ một miếng địa đồ hoàn chỉnh, hắn khẽ lắc đầu, tiện tay đưa hai phần địa đồ cho Bộ Phàm nhìn qua một lần, sau đó thu hồi lại.
“Sắp đến rồi.” Hắc Quả Phụ tăng nhanh tốc độ di chuyển.
Ở phía trước có một cơn bão tuyết lớn, làm giảm tầm nhìn của mấy người Lâm Siêu, mặc dù có năng lực tăng thị giác lên gấp mấy chục lần, cũng không có cách nào từ bên trong cơn bão tuyết kia nhìn rõ hoàn cảnh ở xung quanh.
Mấy người Lâm Siêu đi vào bên trong cơn bão tuyết, sau khi đi khoảng 7, 8 phút, bão tuyết đột nhiên biến mất, hiện ra một mảnh tuyết trống trãi, ở nơi này một cơn gió nhẹ cũng không có, Lâm Siêu ngẩng đầu lên nhìn, bầu trời trong xanh như một chiếc gương, không hề có một đám mây nhỏ nào, ánh mặt trời không có một chút trở ngại nào chiếu xuống mặt tuyết, tràn ngập sự ấm áp.
“Ngọn núi tuyết ở phía trước kia, chính là vị trí của Băng cung được ghi chép ở trên địa đồ.” Hắc Quả Phụ giơ tay chỉ về phía trước.
Lâm Siêu nhìn theo, liền nhìn thấy một ngọn núi tuyết cao ngất ngưởng, ánh mặt trời chiếu vào trên đỉnh núi tuyết, ánh sáng lấp lánh giống như một cái cầu vồng.
“A.” Uất Kim Hương thống khổ kêu lên một tiếng, giống như là đang tỉnh lại vậy, nàng vừa mới khôi phục lại được một ít tri giác, liền mở hai mắt ra, bên trong mắt của nàng đều là sự sợ hãi, nàng bản năng giơ tay lên, hạt giống ở trong giày của nàng được thôi phát, nhất thời mọc ra một đóa hoa màu tím, đóa hoa đang chuẩn bị tiếp tục sinh trưởng, liền đột nhiên đình chỉ, bởi vì nàng đã thấy rõ một người ở trước mặt.
“Lâm, Lâm Siêu?” Nàng khó có thể tin được nhìn chằm chằm vào Lâm Siêu, bên trong đôi mắt trào ra nước mắt.
Trang 249# 1








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








