[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 98 : Sói tuyết (c486-c490)
❮ sautiếp ❯Chương 486: Sói tuyết
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Người này đối với tính cách của Ma Thần Agares được lịch sử ghi chép lại gần như là tương đồng, đều háo sắc, tham lam giả dối giống như nhau.
Bao gồm cả năng lực cũng như vậy, đều là năng lực (Tiên tri)!”
Lâm Siêu trong lòng hơi động, Hứa Tư Lệnh đã từng nói, ở căn cứ Viêm Hoàng cũng có một vị năng lực giả (tiên tri), chỉ là sau khi trải qua mấy lần triển khai năng lực tìm hiểu một số bí mật lớn, tuổi thọ của hắn ta đã bị tiêu hao nghiêm trọng, chỉ còn sống được mấy năm nữa mà thôi.
“Tiên tri!” Bộ Phàm trong lòng chấn động, từ mặt chữ nghĩa liền có thể biết, năng lực này có bao nhiêu đáng sợ.
Quả thực chính là không gì không biết, năng lực “tiên tri”!
Hắc Quả Phụ liếc mắt nhìn Bộ Phàm, khóe miệng nhếch lên cười gằn, chỉ tay về phía một thanh niên bình trong bốn người ngoại quốc, thanh niên này có dáng dấp cực kỳ bình thường, nếu như không phải do nàng đặc biệt chỉ tới, Bộ Phàm thậm chí sẽ trực tiếp bỏ qua người này, đây là một loại rất cảm giác rất kỳ quái, rõ ràng có thể nhìn thấy đối phương, thế nhưng lại chẳng lưu lại ấn tượng gì cả.
Giống như là một cục đá không bắt mắt ở ven đường.
“Tên này chính là Bus Maltese, là một sát thủ bên trong bảy mươi hai Ma Thần, trong lịch sử ghi chép lại năng lực của Ma Thần Bus Maltese là (Đôi mắt chân thực), có thể nhìn thấu mọi bí mật cùng với âm mưu.
Nhưng năng lực của hắn ta lại là (thần kinh), đây là một loại năng lực rất khó có thể diễn tả.
Theo như tình báo thăm dò được, hắn có thể khống chế hệ thần kinh trong cơ thể của các sinh vật khác, từ đó thao túng một ít sinh vật loại nhỏ, ví dụ như nhện, chuột vân vân.”
“Trừ năng lực này, tên này còn am hiểu một loại kỹ thuật ám sát cực kì cao cấp, bên trong bảy mươi hai Ma Thần, tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ của hắn đứng thứ ba ở trong tổ chức, rất hiếm khi thất bại.”
Hắc Quả Phụ liếc nhìn Lâm Siêu, nói: “Còn hai tên còn lại, chỉ là tiểu nhân vật.
Một tên là Ma Thần Baba Toth, một tên là Ma Thần Mongolia, năng lực của Mongolia là (Hàn Băng), mặc dù năng lực của hắn ta giống như năng lực của Jiati, thế nhưng sự lý giải đối với năng lực lại khác nhau một trời một vực, tên rác rưởi kia chỉ có thể ở trên biển rộng chơi đùa với một chút nước biển mà thôi, còn tên Mongolia này, ở trong hoàn cảnh băng tuyết vô tận ở Bắc Cực như thế này, sức mạnh của hắn có thể sánh ngang với Ma Thần xếp hạng ở vị trí thứ sáu.”
“Còn cái tên Baba Toth kia, năng lực của hắn gần như chỉ là loại phụ trợ, không có tác dụng gì, bên trong bảy mươi hai Ma Thần của Sở La Môn, chỉ có sáu tên xếp ở vị trí đầu tiên là có một chút bản lãnh thật sự, còn lại đều chỉ là rác rưởi xếp vào cho đủ số mà thôi.”
Bộ Phàm liếc nhìn vào cái tên được gọi là Mongolia kia, nàng nhận ra được hắn ta chính là người đã đối kháng với Lăng Vũ lúc trước, trong lòng nàng không khỏi âm thầm chấn động, cái tổ chức sát thủ Sở La Môn này nàng chưa từng nghe qua, thế nhưng chỉ cần tùy tiện lấy ra một người thì đã có thể đánh ngang tay cùng với người mạnh nhất trong thập đại Chiến Sĩ của căn cứ Viêm Hoàng, bởi vậy có thể suy đoán ra đại khái thực lực của ba người còn lại là có bao nhiêu đáng sợ!
“Lâm thủ lĩnh.” Bộ Phàm nắm chặt hai nắm đấm, cắn môi nói: “Những người này quá nguy hiểm, Lâm thủ lĩnh là niềm hy vọng của Châu Á chúng ta, không thể ngã xuống ở đây được, cứ để một mình ta đi thôi, coi như đánh không lại bọn hắn, chí ít… Chí ít ta còn có thể đem thi thể của tỷ tỷ Uất Kim Hương mang về!”
Hắc Quả Phụ cười khẩy, nói: “Người cũng đã chết rồi, còn muốn mang thi thể về làm cái gì?”
Bộ Phàm bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn thẳng vào nàng, lạnh như băng nói: “Chí ít cũng có thể nói cho mọi người biết, cho dù chết, cũng sẽ có một người đi đến giúp nàng nhặt xác, đây là hứa hẹn của chúng ta!”
Hắc Quả Phụ ngây ngẩn một hồi, lập tức cười lạnh nói: “Ngươi cho rằng chỉ bằng vào bằng ấy thực lực của ngươi, liền có đoạt lại thi thể bằng hữu của ngươi từ trong tay của bọn họ? Nếu để cho bọn họ nhìn thấy ngươi, cái mạng nhỏ của ngươi cũng xong đời, đến khi đó xem ai sẽ giúp các ngươi nhặt xác.”
Bộ Phàm sắc mặt khẽ biến thành màu tái xám, quật cường nói: “Nếu như ta chết rồi, chí ít ta cũng không có vi phạm hứa hẹn!”
“Ngu xuẩn!” Hắc Quả Phụ đầy mặt xem thường.
Lâm Siêu nhìn ánh mắt kiên quyết của Bộ Phàm, hướng về phía Hắc Quả Phụ ra lệnh: “Dẫn đường đi.”
Hắc Quả Phụ cũng không có tức giận, trái lại trên khuôn mặt của nàng còn lộ ra một nụ cười, nàng nhẹ nhàng gật đầu, phất tay một cái làm biến mất hình ảnh của bốn người kia, tiếp tục dùng đôi chân trần đạp trên mặt tuyết, hướng về phía dãy núi tuyết liên miên bất tuyệt kia đi tới.
Bộ Phàm ngẩn ngơ, vừa muốn mở miệng, Lâm Siêu liền đạm mạc nói: “Thuận đường mà thôi, nếu có thể cứu được liền cứu.”
Gió tuyết gào thét, xóa đi các dấu chân ở trên mặt tuyết.
Hắc Quả Phụ căn cứ theo hình ảnh mà mình tái hiện lại lúc nãy, đi theo phương hướng mà bốn người Sở La Môn đi, một đường đi thẳng tới, nửa giờ sau, ba người bọn họ đã đi tới phía trước một thung lũng trải đầy băng tuyết, có thể nghe thấy được từng luồng âm thanh gió gào thét từ trong thung lũng truyền ra, làm cho tuyết đọng ở hai bên vách núi chấn động rơi xuống lả tả.
Lâm Siêu giương đôi mắt màu vàng nhìn tới, nhất thời nhìn thấy từ trong thung lũng tuyết có một một đàn thú trắng như tuyết đang lao tới, đàn thú trắng như tuyết này, rõ ràng là một đàn cự lang, con nào con đấy thân thể to lớn như một con voi, thế nhưng toàn thân lại không có một miếng mỡ nào, mà là bắp thịt rắn chắc.
Gào! !
Dẫn đầu là một con Cự Lang một sừng đang gầm thét, ở phía sau nó đàn cự lang đang hưng phấn chạy theo, chúng nó há miệng để lộ ra hàm răng sắc bén cùng với hơi lạnh.
Hắc Quả Phụ vừa định nhảy vào trong một khoảng thời không khác để tránh né, liền nghe thấy âm thanh lạnh như băng của Lâm Siêu vang vọng ở bên tai của nàng: “Giao cho ngươi, không được để sót một con nào.”
Hắc Quả Phụ cắn môi, nắm chặt cây chủy thủ vào trong tay của mình.
Trong mắt nàng lộ ra vẻ do dự, nhưng cuối cùng nàng vẫn quyết định lao về phía trước đánh nhau với đàn cự lang.
Bộ Phàm không ngờ được Hắc Quả Phụ lại nghe theo lời của Lâm Siêu hướng về phía bầy sói ra tay, không nhịn được hỏi: “Chỉ có một mình nàng lên thôi sao, mấy con sói tuyết này mặc dù hình thể cũng không to lắm, thế nhưng ta cảm giác được thể chất của bọn chúng cũng không thấp, chỉ có một mình nàng…”
Nàng còn chưa nói xong, liền bị âm thanh “Xì xì” vang lên đánh gãy, một con cự lang không đầu sau khi lộn bảy, tám vòng liền nằm yên ở dưới mặt tuyết, cái đầu dữ tợn của nó rớt ở trên mặt tuyết ở phía sau thân thể, máu tươi từ trong cổ của nó chảy ra, đem mặt tuyết nhuộm thành một màu đỏ máu.
Bộ Phàm ngạc nhiên, trợn mắt lên nhìn vào thân ảnh của Hắc Quả Phụ.
Chỉ thấy Hắc Quả Phụ đang tung hoành ngang dọc ở trong đàn sói, thân ảnh lơ lửng không cố định.
Trang 244# 2
Chương 487: Tàn sát
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Tư thế tao nhã mà cao quý, chủy thủ ở trong tay của nàng liên tục xoay tròn, Bộ Phàm căn bản không thể nhìn thấy được nàng ra tay lúc nào.
Những con cự lang bị nàng lướt qua bên cạnh, trên cổ của chúng nó liền bắn ra máu tươi, ngã rạp trên mặt đất co giật liên hồi.
Con Cự Lang một sừng đầu lĩnh phát hiện được sự nguy hiểm của Hắc Quả Phụ, nó phẫn nộ ngẩng đầu rống lên hai tiếng, đàn cự lang ở xung quanh nó liền giảm tốc độ chạy, sau đó dừng lại ở trước mặt Hắc Quả Phụ khoảng một trăm mét, xếp thành một hàng ngang, dữ tợn nhìn chằm chằm vào Hắc Quả Phụ.
Gào!
Con cự lang một sừng bỗng nhiên rống lên một tiếng, mặt tuyết ở dưới chân liền bị cuốn lên một lượng lớn băng tuyết, giống như là có một cơn bão tuyết xuất hiện vậy.
Đám cự lang còn lại cũng ngửa mặt lên trời gầm thét, lông ở trên người của bọn chúng dựng đứng lên, bên trong đôi mắt lộ ra vẻ tàn nhẫn, nhiệt độ của không khí xung quanh cấp tốc hạ thấp, xuống chỉ còn -270 độ, lạnh đến mức có cảm giác như gió đang thổi cũng bị đông cứng lại.
Hắc Quả Phụ dẫm lên thi thể của một con cự lang, mái tóc của nàng bị đông cứng lại nhìn giống như một cục đá, nàng cảm nhận được máu tươi ở trong cơ thể của mình, cũng bị hàn khí làm giảm tốc độ lưu thông, toàn thân gần như bị đông cứng lại.
“Năng lực của chúng nó toàn bộ đều là (Hàn Băng), hơn nữa còn có thể cộng hưởng năng lực với nhau? !” Hắc Quả Phụ biến sắc, nàng không ngờ được đàn Cự Lang chỉ mới đạt đến cấp ba này, dĩ nhiên lại có thể nắm giữ một loại năng lực giống như nhau, hơn nữa lại còn có thể cộng hưởng với nhau, theo như nàng biết, cộng hưởng năng lực chỉ là một loại phương thức chiến đấu ở trên lý thuyết, do những người có năng lực giống nhau, tiến hành đồng điệu tần suất năng lực của mình, đạt đến một trạng thái cân bằng nào đó, khiến cho hiệu quả của năng lực chồng chất lên nhau!
Nếu như tiến hành cộng hưởng hai năng lực cấp ba, hiệu quả của năng lực mới sẽ được tăng cường đến cấp bốn, mặc dù không linh hoạt cùng với ảo diệu như năng lực cấp bốn chân chính, thế nhưng mà tác dụng mà nó mang lại cũng đã vô cùng đáng sợ rồi.
Mà giờ khắc này, đàn cự lang mà nàng có thể tùy tiện giải quyết đang đứng ở trước mặt nàng này, dĩ nhiên có mười mấy con có thể tiến hành cộng hưởng năng lực, hợp lực bộc phát ra năng lực Hàn Băng của mình, gần như không kém gì so với cường độ của năng lực Hàn Băng cấp bảy!
“Không được, không thể để cho chúng nó tùy ý làm như vậy được, trước tiên phải giết chết con Cự Lang đầu lĩnh kia!” Hắc Quả Phụ bên trong đôi mắt lấp lóe hàn quang, bóng người bỗng nhiên lóe lên một cái, triển khai năng lực “gia tốc thời gian” lên trên người của mình, thân ảnh của nàng trong chớp mắt biến mất liền xuất hiện ở trước măt con cự lang đầu lĩnh kia.
Nhưng mà, nhiệt độ ở nơi này cực kì thấp, Hắc Quả Phụ vừa mới xuất hiện, toàn thân liền bị một lớp băng nhỏ đông lại, mặc dù nàng có chiến giáp cấp S bảo vệ, thế nhưng bộ chiến giáp này cũng không phải là loại chiến giáp chuyên môn dùng để chống đỡ đối với hàn băng, tác dụng làm ấm của nó cũng có hạn, căn bản không có cách nào ngăn cản toàn bộ hàn khí xâm nhập vào trong cơ thể của nàng.
Máu tươi ở trong cổ cùng với ngực của nàng đã sắp bị đông cứng, thần kinh ở cánh tay cùng với bắp đùi đã mất cảm giác.
Hắc Quả Phụ cảm nhận được tình trạng ở trên cơ thể của mình, biết là mình sẽ không kiên trì được bao lâu nữa, nếu không ngăn cản hàn khí đang xâm nhập vào cơ thể của nàng, nàng sẽ nhanh chóng đông lại thành một cái tượng băng, sau đó sẽ bị mấy con cự lang thấp kém này dùng một trảo đập nát.
Khuôn mặt của nàng vẫn cực kì bình tĩnh, cũng không lui lại trốn tránh, mà cầm chủy thủ vẽ ra một đường cong kì dị, đột nhiên phóng ra khỏi tay, cây chủy thủ màu đen bén nhọn giống như một tia chớp bay về phía con cự lang đầu lĩnh kia.
Phốc!
Trong gió rét vang lên một âm thanh bén nhọn, con cự lang một sừng không kịp né tránh, đang ở trong trạng thái cộng hưởng năng lực, nếu như nó cử động thân thể để tránh né, sẽ phá hỏng trạng thái cộng hưởng.
Hơn nữa, chỉ là một cái chủy thủ bé nhỏ, chỉ cần không đâm trúng phải chỗ yếu hại, thì coi như là bị muỗi chích mà thôi.
Con cự lang một sừng vừa mới nghĩ như vậy, liền cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể của nó đang dần dần bị giảm xuống, phảng phất thân thể của nó là một quả bóng bị đâm thủng, toàn thân khí huyết, sức mạnh, ý thức, linh hồn, đang bị một luồng sức mạnh vô hình nào đó cướp đoạt, hút ra ngoài thân thể của nó.
Giờ khắc này cũng không có một tấm gương nào, bằng không sau khi nhìn thấy nó nhất định sẽ phải hoảng sợ, toàn bộ cơ thể của nó đang nhanh chóng bị khô héo, bộ lông từ một màu trắng thuần khiết, chuyển thành một màu trắng xám tiều tụy, nguyên bản thân thể cường tráng cùng với bắp thịt rắn chắc, cũng đang dần dần trở nên teo tóp, tế bào ở trong cơ thể nhanh chóng bị lão hóa, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi không tới mười giây đồng hồ, nó từ một con cự lang hùng tráng, biến thành một con sói già tàn tạ.
Năm tháng trôi qua tàn nhẫn tước đoạt thị lực của nó, tầm mắt của nó dần dần trở nên mơ hồ, nó nhìn chằm chằm vào bóng người của Hắc Quả Phụ, muốn giơ móng vuốt lên đánh gục nàng, thế nhưng tầm mắt của nó liền bị xoay ngược lại 180 độ, thiên địa đảo ngược.
Oành! Nó ngã ngửa xuống mặt tuyết.
Hắc Quả Phụ dùng đôi chân trần giẫm nát một xương xọ của con sói già này như giẫm nát một cái bình sứ.
Sau đó nàng khom lưng nhặt cây chủy thủ của mình lên, hàn khí ở xung quanh đột nhiên mất đi, nhiệt độ dần dần tăng lên.
Mất đi thủ lĩnh, trạng thái cộng hưởng năng lực của đàn cự lang cũng bị gián đoạn.
Không có trạng thái cộng hưởng năng lực, đàn cự lang bây giơ chỉ là một đống bia ngắm ở trước mặt của Hắc Quả Phụ.
Hắc Quả Phụ lướt qua một vòng, mấy con cự lang còn lại liền nhanh chóng ngã rạp ở trên mặt tuyết, tạo ra từng đóa từng đóa hoa hồng màu đỏ máu ở trên mặt tuyết.
Lâm Siêu cùng với Bộ Phàm tiến lên, Bộ Phàm nhìn xác của đám cự lang rải rác ở khắp nơi, trong lòng vẫn còn cảm thấy sợ hãi, nói: “Không ngờ được, mấy con sói này so với nhân loại còn muốn thống minh hơn, lại có thể tiến hành cộng hưởng năng lực với nhau.
Coi như có gặp phải Vương Thú, chúng nó cũng có thể miễn cưỡng đánh một trận!”
Lâm Siêu nhìn chằm chằm vào thi thể của đám sói tuyết này, dần dần nhíu mày lại, như vậy, càng có nhiều người tham gia tiến hành cộng hưởng, uy lực của năng lực càng lớn, nhưng mà tương tự độ khó tiến vào trạng thái cộng hưởng cũng sẽ tăng lên.
Bình thường chỉ có thể thường xuyên phối hợp, phải hiểu thật rõ về nhau, hơn nữa năng lực cùng với đẳng cấp cũng phải giống nhau nữa mới có thể tiến hành cộng hưởng năng lực được!
“Nguy hiểm!” Lâm Siêu bỗng nhiên thay đổi vẻ mặt, kéo Bộ Phàm lùi lại phía sau.
Ầm ầm ~~!
Thung lũng tuyết phía trước bỗng nhiên nổ tung, từ bên trong truyền ra một tiếng rít gào phẫn nộ, tuyết đọng ở hai bên vách núi đổ xuống ào ào, hình thành một trận tuyết lở hướng về phía ba người Lâm Siêu.
Trang 245# 1
Chương 488: Vương thú bắc cực
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu biến sắc, mang theo Bộ Phàm bay lên trên không trung, trận tuyết lở cao bằng hai tầng lầu cuồn cuộn lao tới.
“Nàng còn ở bên trong!” Bộ Phàm sắc mặt tái nhợt, mặc dù nàng là Tiến Hóa Giả cấp năm, cũng khó có thể chống đối trận tuyết lở này, một khi bị cuốn vào bên trong, mặc dù sẽ không chết ngay lập tức, nhưng sẽ không có cách nào trốn thoát khỏi con quái vật đã tạo ra trận tuyết lở này.
Lâm Siêu không để ý đến trận tuyết lở ở dưới chân, mà đưa mắt nhìn vào trong thung lũng tuyết, chỉ thấy có một bóng dáng khổng lồ trắng như tuyết từ trong thung lũng đứng lên.
Thân thể của nó cao gần hai mươi mét, sánh ngang với độ cao của bảy, tám chiếc trực thăng cỡ nhỏ chồng lên nhau, phảng phất như là cự thú thời tiền sử vừa mới tỉnh dậy, bên trong thung lũng hiện ra một cái đầu khổng lồ, giống như đầu của một con cá sấu đang há miệng ra 180 độ.
“Đây là Vương Thú!” Bộ Phàm biến sắc.
Lâm Siêu nhíu mày, nói: “Không phải Vương Thú bình thường, năng lực của nó rất có khả năng là (Hàn Băng), đàn sói tuyết lúc nãy… Hẳn là do nó sinh ra.”
“Làm sao ngươi biết?” Bộ Phàm choáng váng hỏi.
“Có thể nói như thế này, đàn sói tuyết kia bởi vì có quan hệ huyết thống anh em, vì vậy mười mấy con sói tuyết non này mới có thể dễ dàng cộng hưởng năng lực với nhau, hơn nữa bọn chúng lại nắm giữ cùng một loại năng lực, nói rõ chúng nó không chỉ có quan hệ máu mủ, mà còn có thể là được sinh ra cùng một lần!”
Lâm Siêu nói ra suy đoán của mình: “Nếu như mười mấy con sói tuyết non kia là anh em cùng một bào thai, cho nên bọn chúng có thể dễ dàng cộng hưởng năng lực cũng không có gì là kỳ quái, mà có thể một lần sinh ra mười mấy con ấu lang, còn là quái vật có thể chất cấp A, đồng thời mỗi một con đều nắm giữ năng lực (Hàn Băng), nói rõ năng lực của bản thân sói tuyết mẹ cũng chính là (Hàn Băng), hơn nữa còn đạt đến một trình độ rất cao!”
Bộ Phàm nghe Lâm Siêu phân tích xong, không khỏi lén lút liếc mắt nhìn hắn, mặc dù sau khi nghe Lâm Siêu phân tích những vấn đề này xong, nàng tự nhận là nếu cho mình thêm một ít thời gian nữa, chính nàng cũng có thể nghĩ đến, nhưng chỉ cần trong nháy mắt đã phán đoán ra được vấn đề này, thì cần phải có sức quan sát cùng với tính cảnh giác cao cỡ nào!
“Nói không sai.” Lúc này, có một âm thanh mát lạnh giống như băng tuyết vang lên, chỉ thấy Hắc Quả Phụ chẳng biết lúc nào xuất hiện ở bên cạnh hai người Lâm Siêu, toàn thân lông tóc không hề có một chút tổn hại nào, trên mái tóc đen mượt mà của nàng cũng không có dính một mảnh bông tuyết nào, nàng đang thuận tay xoay tròn chủy thủ, hứng thú đánh giá con Vương Thú Cự Lang này, hoàn toàn không có dáng dấp căng thẳng sợ sệt, trái lại lại giống như thợ săn đang tỉ mỉ đánh giá con mồi của mình.
Lâm Siêu nhìn thấy dáng vẻ hăng hái của nàng, trong lòng hơi động, phân phó nói: “Con Vương Thú này giao cho ngươi giải quyết, thi thể của nó mỗi người một nửa.”
Hắc Quả Phụ kinh ngạc liếc mắt nhìn Lâm Siêu, lúc này nàng cùng với Lâm Siêu đang là quan hệ chủ và tớ, coi như Lâm Siêu ép buộc nàng xuất thủ, nàng cũng không thể không nghe, dù sao thì ở trên phương diện vũ lực, nàng tạm thời còn chưa tìm được cách để đối phó với Lâm Siêu, cũng không hoàn toàn chắc chắn có thể chạy thoát khỏi bàn tay của Lâm Siêu, không ngờ được bây giờ Lâm Siêu lại đề nghị phân chia công bằng?
Nàng đảo con mắt, bình tĩnh nói: “Con Vương Thú này quá to lớn, một mình ta ứng phó cũng có chút phiền phức, nếu như tạo thành động tĩnh quá lớn, đưa đến quái vật khác, chẳng phải là quá phiền phức, hay là chúng ta hợp lực ra tay, tốc chiến tốc thắng?”
“Đừng lo lắng, coi như ngươi có tiêu hao hết nguồn năng lượng ở trong cơ thể, ta cũng sẽ không ra tay với ngươi.” Lâm Siêu hờ hững nói.
Hắc Quả Phụ hấp háy đôi mắt, hừ lạnh một tiếng, nói: “Nếu ngươi không nghe khuyến cáo của ta, thì chút nữa tự gánh lấy hậu quả.” Nói xong, bóng người của nàng liền lóe lên một cái, chủ động bay về phía con Vương Thú Cự Lang kia.
Hống! !
Vương Thú Cự Lang tức giận ngửa mặt lên trời rít gào, sự phẫn nộ mãnh liệt hiện rõ ở trên khuôn mặt của nó, nó há miệng làm lộ ra đôi hàm răng sắc bén, phảng phất như bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng cắn nát tất cả mọi thứ, bên trong con ngươi màu lục bích của nó, đã bắt chết lấy ba nhân loại ở trước mặt, đây là một chủng tộc mà nó căm ghét đến cực điểm.
Sau khi gầm khẽ một tiếng, tứ chi của nó đột nhiên vận sức lao tới, toàn bộ băng sơn “Oanh” một tiếng chìm xuống.
Hàn khí đông cứng cả thiên địa.
Trên mặt tuyết mọc ra vô số các cột băng sắc bén dài mười mấy mét, không có một chút quy luật nào đột nhiên phóng ra tứ phía.
Hắc Quả Phụ bên trong mắt lộ ra vẻ hưng phấn cùng với sát ý, ngay khi mấy cột băng này sắp chạm vào người của nàng.
Nàng liền lách qua một bên né tránh, thân thể nhẹ nhàng bồng bềnh trong không trung giống như một cọng lông chim màu đen vậy.
Bộ Phàm cầm lấy cánh tay của Lâm Siêu, giữ vững thân thể ở trên không trung, lo lắng hỏi: “Chỉ có một mình nàng lên, sẽ mất rất nhiều thời gian, thật sự không cần chúng ta ra tay hay sao?”
Lâm Siêu nhìn thấy Hắc Quả Phụ đang linh hoạt né tránh gai băng đồng thời nhanh chóng tiếp cận với Vương Thú Cự Lang, ánh mắt lóe sáng nói: “Chúng ta còn việc khác phải làm.”
“Việc khác?”
“Con Vương Thú Cự Lang này nếu như là giống cái, như vậy phụ cận có thể sẽ có một con đực, dù sao đại đa số quái vật trên đất liền, cũng rất ít loài có thể sinh sôi đơn tính.” Lâm Siêu cũng không tiếp tục nhìn Hắc Quả Phụ chiến đấu cùng với con Vương Thú Cự Lang kia nữa.
Mà là đem sự chú ý của mình khuếch tán ra xung quanh.
Bộ Phàm nhất thời ngẩn người, chính mình dĩ nhiên lại quên một điểm trí mạng như vậy.
“Hơn nữa, theo như tập tính bản năng của chúng nó.” Lâm Siêu tiếp tục giảng giải cho nàng: “Chỉ có ở trong hoàn cảnh tốt đẹp, thức ăn dồi dào, thì chúng nó mới sinh nở với số lượng lớn, mà bằng vào sức ăn của Vương Thú mà nói, mỗi lần ăn phải tối thiểu hai con quái vật cấp A, thì mới có cảm giác no bụng, nếu như Vương Thú ở một khu vực nào đó săn mồi lâu dài, như vậy sẽ tạo thành sự uy hiếp cho đám quái vật khác, đám quái vật này sẽ tìm cách chạy ra khỏi khu vực này.”
“Nếu như toàn bộ đám quái vật khác chạy đi, khu vực đó sẽ trở thành phế tích, nhưng từ việc nó tùy ý sinh ra một đàn sói non này mà nói, nó hình như cũng không lo lắng về điểm này.
Nói rõ chúng nó biết có một khu vực có thể đi săn lâu dài, mà nhìn xung quanh đây, khu vực đi săn ổn định chỉ có một chỗ.”
“Là ở trong biển!” Bộ Phàm hưng phấn nói, bởi vì nàng rốt cục cũng đã trả lời được một câu mà cảm thấy cao hứng, đồng thời lần thứ hai đối với Lâm Siêu cảm thấy kính phục, vốn tưởng rằng hắn chỉ là một người có sức mạnh chiến đấu kinh người mà thôi.
Không ngờ được sức quan sát của hắn lại nhạy bén đến như vậy, chẳng trách hắn không cần nhờ vào căn cứ nào bồi dưỡng cả, chỉ cần dựa vào chính mình cũng có thể nắm giữ được sức mạnh đáng sợ như thế.
Trang 245# 2
Chương 489: Chiến đấu
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu khẽ gật đầu, nói: “Hải quái di chuyển trong một phạm vi rất rộng, vì lẽ đó coi như con Vương Thú Cự Lang này có đi săn ở một vùng biển cố định nào đó, cũng sẽ có mấy con hải quái khác không biết chuyện bơi đến nơi này.”
“Ừm.” Bộ Phàm quét nhìn chu vi xung quanh, thả ra một vầng ánh sáng màu đen bao quanh thân thể, nói: “Động tĩnh lớn như vậy, con Vương Thú đực kia cũng nên sớm xuất hiện rồi.”
Lâm Siêu không hề trả lời, trên thực tế hắn còn giữ lại một chút không nói, tài nguyên ở trong biển rất phong phú, có thể sản sinh ra hai con Vương Thú Cự Lang, tự nhiên cũng sẽ sản sinh ra nhiều loại Vương Thú khác, nói cách khác, ở trong mảnh băng tuyết Bắc Cực này, số lượng Vương Thú phải nhiều hơn đất liền gấp mấy lần, thậm chí còn nhiều hơn!
“Thống lĩnh.” Bên trong con ngươi xanh nhạt của Bus Maltese hiện ra bóng dáng mơ hồ của Hắc Quả Phụ cùng với một con sói khổng lồ, trên mặt của hắn lộ ra ý cười, nói: “Gia tộc Tri Chu đã sa sút rồi sao, vị Hắc Quả Phụ này thật sự cũng không hiểu chuyện mà, dĩ nhiên lại đi trêu chọc con Vương Thú Băng Lang kia, lẽ nào nàng không biết, nơi đó là một cái ổ sói hay sao, Vương Thú cũng không phải là chỉ có một con nha…”
Mongolia khẽ cười nói: “Gia tộc Tri Chu đa số đều nắm giữ năng lực (thời gian), mặc dù trong tương lai tiềm năng phát triển rất lớn, thế nhưng hiện nay gia tộc của nàng chủ yếu chỉ có một năng lực (thời gian), về một vài phương diện mà nói sẽ không linh hoạt được như chúng ta, hơn nữa còn rất dễ bị người khác nhắm vào, vị tiểu thứ Hắc Quả Phụ này cũng không giống như ngươi, có thể khống chế tuyết trùng làm trạm gác ngầm đâu.”
“Cho dù vậy, cũng quá ngu xuẩn, phỏng chừng trong lúc nàng còn đang chém giết với con Vương Thú Băng Lang kia, liền có thêm một con Vương Thú Băng Lang khác trở về, hai con hợp lại cùng đánh một mình nàng, hì hì, cho dù vị tiểu thư Hắc Quả Phụ này có mạnh mẽ đến cỡ nào, cũng chỉ là một Tiến Hóa Giả cấp năm, cùng với hai con Vương Thú cấp bảy cách biệt rất xa, có thể giữ mạng được là tốt lắm rồi.” Baba Toth xinh đẹp kiều mị che miệng khẽ cười nói.
Agares cười nhạt một tiếng: “Bây giờ xem ra, chúng ta cũng không cần ở đây mai phục nữa, trực tiếp quay trở lại thôi, vốn chúng ta chẳng muốn tốn sức đi chém giết hai con Vương Thú kia, hiện tại đã có người thay chúng ta làm việc, chúng ta cũng không cần phải khách khí.”
Roque nghe thấy phía ở phía bờ biển đột nhiên truyền tới một tiếng nổ kinh thiên, không khỏi dừng bước lại, liền lấy kính viễn vọng ở trong người ra nhìn, lập tức nhìn thấy ở mười mấy dặm phía trước ở trên một ngọn núi tuyết, có một lượng lớn tuyết bị hất tung lên trên không trung, bên trong lớp tuyết bị cuốn lên mơ hồ có một bóng dáng to lớn màu đen.
“Lẽ nào là tuyết lở?” Có một người trong tiểu đội tinh anh mười người ở phía sau lưng Roque kinh ngạc hỏi.
Một người khác liền nằm sấp áp tai vào trên mặt tuyết nghe ngóng, bỗng nhiên ngẩng đầu nói: “Là tiếng gầm, hơn nữa là tiếng gầm của quái vật đất liền, hẳn là gấu Bắc Cực tiến hóa thành quái vật, hoặc là sói Bắc Cực. “
“Tại sao không phải là rắn biển, rắn biển có thể tiến hóa thành quái vật lưỡng cư, bên trong đám hải quái cũng là một loại quái vật cực kì đáng sợ.” Có người đưa ra suy đoán.
Người kia lắc đầu quả quyết nói: “Tiếng gầm này mật độ âm thanh cực kì dày đặc, tuyệt đối không thể là do mấy con sinh vật bò sát như rắn biển có thể phát ra.”
“Thủ lĩnh, chúng ta có cần đi qua xem một chút hay không?” Tên còn lại cung kính hỏi Roque.
Roque ngưng trọng gật gù nói: “Từ động tĩnh này mà nói, chắc hẳn là có người nào đó bước vào trong lãnh địa của Vương Thú, nếu như bọn họ còn chưa chết, liền thuận tiện giúp bọn họ một tay.”
“Thủ lĩnh ngươi quá nhân hậu rồi, người có thể tới nơi này, phân nửa đều có mục đích giống như chúng ta, tìm kiếm toà Băng cung thượng cổ kia, đến lúc đó đều là kẻ địch, giúp bọn họ trái lại chính là tự hại mình.” Một trung niên vẻ mặt sầu lo nói.
Roque xua tay, nói: “Không sao, cứu người quan trọng hơn.” Nói xong, hắn thả kính viễn vọng xuống, đi ở phía trước dẫn đường.
Những người còn lại thấy Roque không nghe khuyên bảo, biết rõ tính tình của hắn, chỉ có thể than thầm đi theo ở phía sau, chỉ là mọi người đều cố ý giảm tốc độ bước đi, hy vọng cái tên đã chọc giận Vương Thú kia mau mau chết đi, đừng gây phiền phức cho bọn họ.
Oành oành oành!
Toàn bộ mặt băng hầu như bị chia năm xẻ bảy, vô số khối băng bị phân tán ra xung quanh, từ bên trong bắn ra các cột băng sắc bén, hoặc là vô số các viên băng nhỏ bé, tốc độ cùng lực xuyên thấu của mỗi một viên băng nhỏ bằng hạt gạo này, hoàn toàn không kém so với viên đạn do súng trường bắn ra.
Hắc Quả Phụ đang giao chiến cùng với Vương Thú Cự Lang cũng không dám khinh thường,
Toàn thân của nàng được bảo vệ bởi một bộ chiến giáp màu đen.
Có vô số các sợi tơ nhỏ màu trắng bao phủ toàn bộ mặt ngoài của chiến giáp, giống như một đám mạng nhện cứng cỏi.
Chỉ lộ ra một đôi mắt đẹp bình tĩnh.
Giờ khắc này nàng đã tiếp cận đến gần con Vương Thú Cự Lang khoảng ba mươi mét, nơi này nhiệt độ vô cùng lạnh lẽo.
Gần như làm cho mái tóc cùng với máu tươi của nàng đông lại, ánh mắt của nàng nghiêm nghị, không dám tới quá gần, nếu như chỉ là chiến đấu cận thân, nàng tự tin có thể dựa vào năng lực (thời gian) xuất quỷ nhập thần cùng với cây chủy thủ ở trong tay của mình, ung dung chơi đùa chết con Vương Thú Cự Lang này, thế nhưng con Vương Thú Cự Lang này lại cực kỳ thông minh, giống như là nó có một loại trực giác thiên tính vậy, vừa bắt đầu liền triển khai ra năng lực (Hàn Băng) của nó quyết đấu với nàng!
Mặt dù năng lực (thời gian) cực kì quỷ dị, cực kì thâm ảo, thế nhưng lúc này bị năng lực (Hàn Băng) cấp bảy áp chế, Hắc Quả Phụ nhất thời bị bó tay bó chân, nếu như mạnh mẽ áp sát đến gần con Vương Thú Cự Lang này, chỉ sợ trong nháy mắt, tầng phòng ngự hàn khí ở xung quanh người của nó sẽ đóng băng nàng thành một cái tượng băng.
“Đáng chết.” Hắc Quả Phụ liên tục dịch chuyển, vừa tránh né cột băng cùng với vô số viên băng, vừa tìm kiếm cơ hội công kích.
Cột băng sắc nhọn cùng với vô số viên băng này cực kỳ phiền phức, một khi bị bắn trúng.
Coi như nàng có chiến giáp cấp S bảo vệ, cũng sẽ băng tuyết vỡ ra dính vào chiến giáp, sau đó hàn khí sẽ thẩm thấu xuyên qua chiến giáp, trực tiếp xâm nhập vào trong cơ thể của nàng, làm ảnh hưởng đến sự linh hoạt của thân thể.
Hắc Quả Phụ ánh mắt nghiêm nghị, từ đầu đến giờ nàng cũng không có xem thường nó, nhưng biểu hiện của con Vương Thú Cự Lang vẫn làm cho nàng cảm thấy kinh ngạc cùng với kiêng kỵ.
Sau khi chứng kiến đám sói con của mình bị chết thảm, nó vẫn có thể duy trì sự bình tĩnh cẩn thận chiến đấu.
Tâm trí như vậy tuyệt đối không thua bất cứ một nhân loại trưởng thành nào!
Vèo!
Hắc Quả Phụ lui lại về phía sau cách nó một trăm mét, tránh né cột băng cùng với viên băng.
Trang 246# 1
Chương 490: Một đòn lấy mạng
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Mặc dù nhìn thấy nàng tránh né cực kì ung dung, nhưng trên thực tế lại cực kỳ hung hiểm, nếu không phải nàng vừa mới lĩnh ngộ ra “Trường lực thời gian”, nhờ vào trường lực bao phủ bản thân trong phạm vi sáu mét, tất cả mọi thứ tiến vào trong phạm vi sáu mét này, đều sẽ rơi vào trạng thái tạm dừng, trừ phi là thứ gì đó cực kỳ mạnh mẽ, mới có thể mạnh mẽ đột phá quy tắc ràng buộc thời gian, tiếp tục di động, thế nhưng vật này sẽ từ trạng thái tạm dừng chuyển thành trạng thái bị làm chậm.
Bị trạng thái này ảnh hưởng, tốc độ di chuyển của vật thể sẽ bị giảm xuống một khoảng lớn, vì vậy nàng mới có thể ung dung tránh né vô số công kích giống như mưa sa bão táp của con Vương Thú Cự Lang này.
Nguyên nhân chủ yếu mà nàng kiêng kỵ Lâm Siêu, cũng là do khoảng “trường lực thời gian” này, lúc trước khi Lâm Siêu tấn công nàng, nàng liền kinh hãi phát hiện ra “trường lực thời gian” bao quanh mình giống như là bị mất đi tác dụng vậy, không hề tạo ra bất kì ảnh hưởng gì đến Lâm Siêu, không những không có làm ngưng lại đòn công kích Lâm Siêu, mà ngay cả việc làm chậm tốc độ công kích cũng không được, như vậy chỉ có hai loại nguyên nhân, một là do Lâm Siêu có bảo vật có thể khắc chế năng lực thời gian, hoặc là lực lượng mà Lâm Siêu bộc phát ra, đã vượt quá cực hạn mà “trường lực thời gian” có thể áp chế, vì lẽ đó “trường lực thời gian” của nàng mới bị mất đi tác dụng.
Nhưng mà muốn vượt qua sự áp chế của “trường lực thời gian”, phải có một sức mạnh khủng khiếp đến cỡ nào? Cho nên nàng đoán là ở trong tay của Lâm Siêu có bảo vật có thể khắc chế được năng lực (thời gian) của nàng, loại bảo vật này mặc dù quý giá, nhưng bằng vào sự giàu có của Lâm Siêu mà nói, có một cái cũng không có gì là kỳ quái.
Hô!
Hắc Quả Phụ khẽ hít vào một ít hàn khí, hàn khí chui vào bên trong lá phổi của nàng, kích thích toàn bộ tế bào ở trong cơ thể của nàng, nàng nhìn chằm chằm vào trên người của con Vương Thú Cự Lang kia, năng lượng ở trong cơ thể của nàng đã không còn nhiều, cứ tiếp tục bị nó tiêu hao thì chắc chắn sẽ phải chết, thông qua tính toán của nàng, nàng biết mình chỉ còn có một cơ hội xuất thủ, nếu như lần xuất thủ này cũng không giết chết được nó, nàng sẽ bị đông lại thành một cái tượng băng, sau đó bị nó đập nát!
“Vẻn vẹn chỉ còn một cơ hội xuất thủ, nhất định phải công kích vào điểm chí mạng của Vương Thú Cự Lang, hơn nữa còn phải là một đòn lấy mạng, không thể để cho nó có cơ hội thở dốc, bằng không chính mình sẽ tiêu đời.”
Nàng liếm khóe miệng một cái, cũng không hề cảm thấy sợ sệt, trái lại còn có một loại cảm giác run rẩy hưng phấn, đối với một sát thủ mà nói, còn một lần cơ hội ra tay, cũng đã rất đáng để vui mừng!
Vì lẽ đó, trong lúc tránh né vô số băng tiễn, băng trùy của Vương Thú Cự Lang, nàng cũng nhanh chóng lấy ra một bình thuốc mà nàng vẫn luôn cất giấu ở trong người, đây là một bình thuốc màu tím dài 3cm, bên trong có chứa một loại chất lỏng màu đỏ, đây là từ trong khu vực nuôi nhốt của gia tộc bắt ra một con Hắc Quả Phụ biến dị cấp năm, mặc dù chỉ là nọc đọc của Hắc Quả Phụ biến dị cấp năm, thế nhưng nếu như có thể vận dụng thoả đáng, tiêm vào bên trong đại não hoặc là trái tim, coi như là Vương Thú cấp bảy, thậm chí là Vương Thú cấp tám, cũng sẽ trong nháy mắt bị mất mạng!
Cái này cũng là một trong những lá bài tẩy của nàng, nếu như Lâm Siêu thật sự muốn cướp sạch nhẫn không gian của nàng hoặc là ép buộc nàng làm ra chuyện quá đáng, nàng không ngại đem phần nọc độc này dùng ở trên người của hắn.
Oành oành oành!
Vô số băng tiễn cùng trụ băng sắc bén từ mặt tuyết lao ra, va chạm vào nhau, băng tuyết bị vỡ nát ra ở trong không trung, nhiệt độ trong nháy mắt liền bị hạ thấp, hơn nữa băng tuyết li ti lấp lóe ánh sáng, cũng không có có tung bay ở trong gió, mà là hóa mấy đạo hàn quang nhỏ như mũi kim, bắn mạnh về phía Hắc Quả Phụ.
Vèo!
Hắc Quả Phụ lạnh lùng nhìn một màn này, thân thể đột nhiên biến mất, sau khi biết năng lực của Lâm Siêu là (tia sáng), nàng không có ý định ngang nhiên bôi nọc độc lên chủy thủ, để đề phòng bị Lâm Siêu nhìn thấy, mà là trực tiếp nhảy vào trong một khoảng thời không khác, ở trong khoảng thời gian ngắn ngủi này nhanh chóng bôi nọc độc lên chủy thủ, đồng thời cất luôn bình thuốc vào trong người.
“Thật là đáng chết!” Hắc Quả Phụ nắm chặt chủy thủ, nhìn thẳng vào con Vương Thú Cự Lang đang khống chế băng tuyết tấn công nàng kia, mặc dù nàng đang cật lực che giấu nọc độc, thế nhưng nàng biết, chờ sau khi chiến đấu kết thúc, Lâm Siêu tự nhiên có thể từ miệng vết thương của con Vương Thú nhìn ra lá bài tẩy của nàng, coi như nàng giả bộ đánh không lại, cũng chỉ giả vờ nghe lời Lâm Siêu mà thôi, nàng cũng không muốn làm bại lộ tất cả các lá bài tẩy của mình.
Vì thế, Lâm Siêu mới yêu cầu nàng xuất thủ, mặc kệ kết quả như thế nào, cũng sẽ làm cho nàng bộc lộ ra lá bài tẩy khác của mình, vì thế theo nàng căn cứ theo ý định của Lâm Siêu, lộ ra một lá bài tẩy của nàng cho Lâm Siêu thấy, dù sao, bộc lộ ra lá bài tẩy của mình không hẳn là chuyện xấu, ở một phương diện nào đó, cũng là một cách để làm cho đối phương e ngại..
Nàng cũng chưa từng nói qua với Lâm Siêu, nàng chỉ có một lá bài tẩy, không phải sao?
“Thời gian, gia tốc!”
Hắc Quả Phụ nhánh chóng rút nguồn năng lượng ở trong cơ thể ra, giống như núi lửa phun trào mãnh liệt vậy, nàng nhanh chóng bày ra một tư thế cầm chủy thủ thích hợp nhất, sau khi nguồn năng lượng bạo phát ra, ánh sáng bảy màu từ trong đôi mắt của nàng bay ra, lấy thân thể của nàng làm trung tâm phân tán ra xung quanh.
Hết thảy băng tiễn cùng với cột băng, đột nhiên bất động.
Ngay cả gió, cũng ngừng thổi.
Toàn thân Hắc Quả Phụ được bao phủ trong một vầng sáng bảy màu, gần như trong chớp mắt thời gian ngưng đọng, thân thể của nàng bắn mạnh ra như một mũi tên.
“Thời gian, gia tốc! Gia tốc! Gia tốc!”
Hắc Quả Phụ nhìn thấy con ngươi của Vương Thú Cự Lang đang dần dần cử động, con Vương Thú Cự Lang này kinh hãi nhìn Hắc Quả Phụ đang lao tới với một tốc độ cực nhanh, há mồm muốn phun ra hàn khí, nhưng mà, nó vừa há miệng ra.
Còn chưa kịp phun ra hàn khí, thời gian lại đột ngột ngưng lại, nó liền há mồm bất động ở đó.
Phốc! !
Phảng phất như có cái gì đó bị vỡ tan ra.
Con Vương Thú Cự Lang trợn trừng đôi con ngươi màu xanh lục bích dữ tợn, ánh mắt của nó rất nhanh liền ảm đạm, máu đen ở trong miệng của nó ồng ọc chảy ra, vô số băng tiễn cùng với cột băng bay đầy trời ở xung quanh, cũng đột ngột dừng lại, sau đó có một tiểng nổ ầm ầm vang lên, thân thể khổng lồ của nó trực tiếp ngã rạp về phía trước.
“Chết, chết rồi?” Bộ Phàm con ngươi co rút lại, trong lòng tràn ngập sự chấn động, đây chính là Vương Thú, so với quái vật cấp S còn cao hơn hẳn hai cấp bậc, hơn nữa còn đang ở sân nhà Bắc Cực của nó, năng lực của bản thân nó lại là (Hàn Băng), sức chiến đấu so với Vương Thú ở trên đất liền không khỏi phải mạnh hơn gấp đôi, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi cứ như vật liền bị giết chết?
Trang 246# 2








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








