1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
  4. Tập 100 : Ở trên đỉnh (c496-c500)

[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế

Tập 100 : Ở trên đỉnh (c496-c500)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 496: Ở trên đỉnh

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Lâm Siêu nhìn cô nàng có thân hình kiều mị nhưng lại có nội tâm kiên cường độc lập này, khẽ thở dài, nói: “Không có chuyện gì, ngươi đã an toàn rồi.”

Uất Kim Hương nhất thời khóc òa lên, nước mắt theo gò má chảy xuống, trong quá trình rơi xuống mặt tuyết liền đông lại thành băng, giống như trân châu rơi ở trên mặt tuyết, nàng dùng sức gật đầu, quay đầu lại nhìn Bộ Phàm, hỏi: “Mấy người Lăng Vũ đâu?”

Bộ Phàm sắc mặt buồn bã, nói: “Bọn họ…” Nàng không tiếp tục nói hết, thế nhưng Uất Kim Hương giống như đã hiểu, bên trong đôi mắt mới vừa mới khôi phục lại được một ít thần thái, lúc này lại trở nên ảm đạm, yên lặng không nói.

Khuôn mặt của Hắc Quả Phụ hiện ra một tia không kiên nhẫn, nhưng bởi vì có Lâm Siêu ở bên cạnh, nàng chỉ có thể nhẫn nại nói: “Nói xong chưa, có thể đi tiếp được rồi chứ?”

Lâm Siêu vỗ vỗ vào vai của Uất Kim Hương, hướng về phía Hắc Quả Phụ nói: “Dẫn đường đi.”

Uất Kim Hương nhìn lướt qua Hắc Quả Phụ một cái, mơ hồ cảm thấy cô nàng mặc áo đen này cực kì nguy hiểm, nàng hướng về phía Bộ Phàm nhỏ giọng hỏi: “Vị này là ai?”

Bộ Phàm khẽ lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Ta cũng không biết rõ, tuy nhiên nàng rất mạnh, lúc trước nàng dùng không tới một phút, liền giết chết một con Vương Thú.”

“Không tới một phút liền giết chết một con Vương Thú?” Uất Kim Hương chấn động, sửng sốt một hồi lâu mới phản ứng lại, nàng liếc nhìn Lâm Siêu một cái, hạ thấp giọng hỏi: “Nàng ta cùng với Lâm Siêu có quan hệ gì?”

Bộ Phàm nhỏ giọng nói: “Không rõ lắm, giống như là một cao thủ nước ngoài bị Lâm thủ lĩnh bắt tới, nàng rất nghe lời của Lâm thủ lĩnh.”

“Hai người các ngươi nói đủ chưa?” Hắc Quả Phụ bỗng nhiên quay đầu lại, lạnh lùng nói.

Uất Kim Hương cùng với Bộ Phàm liếc mắt nhìn nhau, ngượng ngùng không bàn luận nữa.

Sau một lúc, Uất Kim Hương bỗng nhiên nhớ tới vấn đề mấu chốt, vội vàng hỏi: “Các ngươi làm sao tìm được ta?”

Bộ Phàm liếc mắt nhìn bóng lưng của Lâm Siêu, cười khổ nói: “Không phải chúng ta đi tìm, mà là bốn người nước ngoài kia tự đi tới, nghe nàng nói, bốn người nước ngoài kia là sát thủ của tổ chức Sở La Môn.” Nàng không biết tên của Hắc Quả Phụ, chỉ có thể bĩu môi dùng danh xưng “Nàng” để thay thế, sau đó đem sự tình một hai kể lại.

Uất Kim Hương sau khi nghe xong mọi chuyện, vẻ mặt rất là phức tạp, nàng liếc nhìn Lâm Siêu, cay đắng nói: “Không ngờ được, lại phải thiếu nợ hắn một cái mạng.”

Bộ Phàm phẫn hận nói: “Đáng tiếc hai tên kia chạy trốn quá nhanh, đợi lát nữa nếu như lại găp hai người bọn hắn, bằng mọi giá phải lưu bọn hắn lại!”

“Ừm!” Uất Kim Hương dùng sức gật đầu, hàn ý ở bên trong mắt phun trào, nàng sẽ không thể quên được tình cảnh khuất nhục bị bọn hắn bắt đi, còn có tình cảnh mấy người Lăng Vũ bị chết thảm nữa, mặc dù bọn nàng đã chuẩn bị tâm lý chịu chết, thế nhưng nàng chưa bao giờ nghĩ tới, mấy người bọn nàng không phải chết ở trong miệng của lũ xác thối cùng với quái vật.

Mà là chết ở trong tay của chính đồng loại của mình!

“Đến rồi.” Lúc này, Hắc Quả Phụ liền mở miệng nói.

Lâm Siêu quét nhìn bốn phía, bọn họ đã đi lên trên đỉnh của ngọn núi tuyết cao ngất ngưởng kia, từ trên đỉnh núi nhìn xuống có thể thấy được các dãy núi tuyết liên miên bất tuyệt, cũng không có gió lạnh cùng với tuyết rơi nữa, ngược lại còn vô cùng yên tĩnh, Lâm Siêu triển khai ra Thượng Đế Lĩnh Vực, tầm nhìn của hắn liền bao phủ toàn bộ ngọn núi tuyết này, nhất thời hắn liền nhìn thấy ở trên sườn núi bên kia, có một tòa Kim Tự Tháp màu trắng tinh.

“Ở mặt sau.” Lâm Siêu nói.

“Đi thôi.” Hắc Quả Phụ nhanh chóng đi lên phía trước dẫn đường.

Mấy người rất nhanh liền đi tới trước mặt tòa Kim Tự Tháp màu trắng, tòa Kim Tự Tháp cao khoảng chừng hai trăm mét này tựa hồ như là được chế tạo bởi hàn băng, ánh sáng bị Kim Tự Tháp phản chiếu lại cực kì lộng lẫy.

Lâm Siêu dùng Thượng Đế Lĩnh Vực, tầm nhìn bao phủ toàn bộ Kim Tự Tháp được làm bằng băng này, nhưng cũng không hề thấy lối vào, mới hỏi Hắc Quả Phụ: “Đây chính là Băng cung mà ngươi nói?”

Hắc Quả Phụ đi xung quanh Kim Tự Tháp Hàn Băng một vòng, nghi ngờ nói: “Băng cung lẽ ra phải lớn hơn rất nhiều lần, có lẽ cái này chỉ là lối vào của Băng cung, phải đi vào bên trong mới có thể biết được, thế nhưng bây giờ làm sao mới có thể đi vào được?”

Lâm Siêu nghĩ tới việc ở trên hai phần địa đồ đều không có khắc họa hình dáng của tòa Kim Tự Tháp Hàn Băng này, mà chỉ là một ít con đường rắc rối phức tạp.

Hẳn là đường đi ở trong Băng cung, hắn trầm ngâm nói: “Hẳn là sẽ có cơ quan nào đó, ngươi đi tìm thử xem.”

Hắc Quả Phụ liếc mắt nhìn Lâm Siêu, nghĩ thầm vì sao ngươi không tự đi tìm đi, vạn nhất là thật sự có cạm bẫy, người gặp xui xẻo cũng không phải là ngươi.

Mặc dù trong lòng nàng nghĩ như thế, nhưng nàng vẫn nghiêm túc đánh giá mỗi một vị trí ở trên tòa Kim Tự Tháp Hàn Băng này, nếu muốn đi vào bên trong, chỉ có một cách là tìm được cơ quan mở ra lối vào.

Uất Kim Hương nghe thấy hai người nói, dùng sắc mặt cổ quái hỏi: “Các ngươi chẳng lẽ không biết là lối vào của Kim Tự Tháp, bình thường đều ở trên đỉnh hay sao?”

Lâm Siêu ngây người hỏi: “Ở trên đỉnh?”

“Đúng đấy, ở trên đỉnh có cửa vào.” Uất Kim Hương thể hiện ra vẻ mặt đương nhiên nói.

Hắc Quả Phụ nghi ngờ nhìn nàng hỏi: “Làm sao ngươi biết?”

“Trong sách tư liệu ghi chép như vậy đó, các ngươi chưa từng xem qua sách tư liệu về Ai Cập cổ hay sao?” Uất Kim Hương chớp mắt hỏi.

Lâm Siêu nhất thời trong lòng hơi động, Anubis không phải là người Ai Cập cổ hay sao, mà nền văn minh xây dựng nhiều Kim Tự Tháp nhất, không phải là nền văn minh cổ Ai Cập hay sao! Hắn lập tức hỏi dò Anubis, Anubis lười biếng nói: “Rốt cục cũng đã nhớ tới cẩu gia ta, đúng như thế, tiểu muội muội nói không sai, ở trên đỉnh quả thật sẽ có cửa vào.”

Lâm Siêu có chút thẹn thùng, hướng về phía Hắc Quả Phụ nói: “Ngươi bay lên trên nhìn thử xem.”

Hắc Quả Phụ lầm bầm một tiếng, bay lên trên đỉnh Kim Tự Tháp, gọi ra chiến giáp bao phủ toàn thân, sau đó dùng hai tay đẩy khối băng ở trên đỉnh ra.

Ầm ầm!

Khổi băng ở trên đỉnh quả nhiên bị đẩy ra, di chuyển sang một bên, lộ ra một lối vào hình tam giác dài hai mét, trên khuôn mặt của Hắc Quả Phụ lộ ra vẻ vui mừng, nàng nhìn vào bên trong, nhất thời nhìn thấy có mười mấy bóng người đang ở bên trong Kim Tự Tháp, sau khi sửng sốt một chút, nàng lập tức nhảy vào bên trong.

Lâm Siêu dùng tia sáng thẩm thấu vào bên trong, sau khi thấy rõ ràng tình huống, cũng sửng sốt một chút, rồi lập tức không nói hai lời, mang theo Uất Kim Hương cùng với Bộ Phàm trực tiếp bay đến lối vào, nhưng hắn cũng không vội vã đi vào, vạn nhất sau khi hắn tiến vào bên trong, cái lối vào này sẽ đột nhiên bị đóng lại, hơn nữa từ bên trong lại không có cách nào mở ra được, chẳng phải là sẽ bị vây chết ở bên trong.

“Tình huống ở bên trong như thế nào?” Lâm Siêu hướng về phía Hắc Quả Phụ hỏi.

Hắc Quả Phụ không hề trả lời, nàng cũng vừa mới đi vào bên trong, còn đang đánh giá mười mấy người châu Âu đang đứng ở bên trong, mấy người châu Âu này nhìn thấy lối vào được mở ra, nhất thời vô cùng vui mừng, có một người lập tức nhảy lên, muốn chui ra bên ngoài.

Trang 249# 2


Chương 497: Tàn sát

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Lâm Siêu đứng ở bên cạnh lối vào, dùng tay vỗ một phát vào người của cái tên vừa nhảy lên kia, tên kia liền bị ngã sấp xuống mặt đất, hắn tức giận chửi ầm lên, đồng thời lấy ra một khẩu súng có hình dạng kỳ lạ, nhắm về phía Lâm Siêu chuẩn bị nổ súng.

Lâm Siêu ánh mắt lạnh lẽo, giơ tay điểm một cái, phốc một tiếng, tia xạ tuyến Gamma trong nháy mắt xuyên thủng cái trán của tên người châu Âu kia, chỉ để lại một tia khói xanh bốc lên từ cái trán của hắn.

Mấy người châu Âu còn lại nhất thời yên lặng, sợ hãi nhìn về phía Lâm Siêu cùng với Hắc Quả Phụ.

“Các ngươi ở đây làm cái gì?” Hắc Quả Phụ thấy mình cũng không cần phải ra tay nữa, lúc này mới lạnh lùng mở miệng hỏi.

Bên trong Kim Tự Tháp một mảnh trầm mặc, mấy chục giây sau, một người trung niên mới âm trầm nói: “Các ngươi nhất định cũng là vì Băng cung mới đến đây, Băng cung thì ở phía dưới đáy của tòa Kim Tự Tháp này, muốn đi, nhất định phải tiến vào lối đi ở dưới đáy mới được, thế nhưng, muốn đi vào phía dưới, nhất định phải đánh bại người kia.” Nói xong, hắn chỉ về một góc khác.

Nơi đó có một người máy kim loại đang đứng, giống như là một người máy trí năng nhân tạo.

“Ngươi nói dối!” Hắc Quả Phụ nhìn hắn, bóng người đột nhiên lóe lên một cái, phốc một tiếng, cái đầu của người trung niên này liền bay lên không trung, máu tươi từ phần cổ của hắn phun ra ào ào, bắn vào trên mặt của mấy người châu Âu ở xung quanh, mấy người này thét lên hoảng sợ, nhanh chóng lui lại vài bước.

Hắc Quả Phụ giống như tử thần nhìn chằm chằm vào mấy người châu Âu còn lại, chậm rãi nói: “Chỉ bằng vào đám cặn bã như các ngươi, cũng dám đến Băng cung tranh cướp.” Nàng dùng chủy thủ chỉ về phía một người, nói: “Ngươi mau trả lời cho ta.”

Cái tên thanh niên bị chỉ trúng tỏ ra vẻ sợ hãi, lắp ba lắp bắp nói: “Ta, chúng ta đến đây thực sự là vì Băng cung, thủ lĩnh của chúng ta đã đi xuống, còn chúng ta thì lại không có cách nào đánh bại cái tên người máy kia, vì lẽ đó bị giam ở đây, mà lối vào Kim Tự Tháp ở bên trong không có cách nào mở ra được, một khi tiến vào, chỉ có thể đi xuống phía dưới mới có lối thoát, nhờ, nhờ các ngươi tới mới có thể mở ra được lối vào…” Nói tới chỗ này, trên mặt hắn lộ ra một nụ cười gượng gạo, giống như là muốn làm hòa hoãn bầu không khí căng thẳng ở nơi đây, thế nhưng bởi vì quá mức căng thẳng cho nên nụ cười của hắn so với khóc còn khó coi hơn.

“Nói dối!”

Hắc Quả Phụ gần như ngay vào lúc hắn vừa mới dứt lời, bóng người liền lóe lên một cái, chủy thủ xẹt qua một cái, đầu của thanh niên này liền rơi xuống đất, mất mạng ngay lập tức.

“Ngươi, trả lời chi tiết một chút.” Hắc Quả Phụ tiếp tục tiện tay chỉ về phía một người.

Đó là một nữ tử có dáng người rất nóng bỏng, sau khi nhìn thấy Hắc Quả Phụ chỉ vào nàng, khuôn mặt của nàng nhất thời liền trắng bệch như một tờ giấy, bên trong đôi mắt của nàng tràn ngập sự hoảng sợ, hai chân liên tục run cầm cập, nàng run giọng nói: “Hắn, hắn không có nói láo, chúng ta đúng là bị vây ở chỗ này, chúng ta đều là người của căn cứ Thượng đế ở châu Âu, ta, ta…”

“Dông dài.” Hắc Quả Phụ hơi nhướng mày, bóng người giống như dịch chuyển xẹt qua, đầu của cô gái mỹ lệ này liền lìa khỏi cổ, bị chủy thủ của Hắc Quả Phụ chém tới, mấy người bọn họ cũng không có chiến giáp cấp S bảo vệ, yếu đuối vô cùng.

Hắc Quả Phụ nhìn một vòng xung quanh, người phụ nữ kia có lẽ nói không sai, mấy người này gần như đều đeo huy hiệu có in hình chúa Jersu, nàng tiếp tục chỉ về phía một người trung niên, lãnh đạm nói: “Đem những gì ngươi biết, toàn bộ nói ra cho ta.”

Hai chân của người trung niên này mềm nhũn, trực tiếp quỳ xuống tại chỗ, nước từ trong đũng quần của hắn lan tràn ra.

Chắc hẳn là đã sợ đến mức không khống chế được tiểu tiện ra ngoài, hắn run cầm cập run giọng nói: “Ta nói, Ta sẽ nói tất cả, xin ngươi đừng có giết ta, ta hướng về phía Jersu tuyên thệ, mỗi một chữ ta nói đều là sự thật, ta bảo đảm!”

“Nói!” Hắc Quả Phụ không nhịn được quát lên.

Người trung niên run lên bần bật, giống như một con cừu nhỏ bị chấn kinh, đem tất cả mọi chuyện từ lúc bọn họ đến đây nói ra hết, nội dung đại khái đều giống như mấy người lúc trước nói, chỉ là càng thêm tỉ mỉ hơn một chút, bao gồm cả việc bọn họ dùng máy bay đặc chế bay qua biển Bắc Băng Dương, cùng với phương pháp tìm ra lối vào của Kim Tự Tháp Hàn Băng vân vân.

Hắc Quả Phụ sau khi nghe xong liền nở ra một nụ cười xinh đẹp, nói: “Nói như vậy, ba vị kia cũng không có nói dối, ta thực sự đã trách lầm bọn họ rồi.”

Người trung niên thấy Hắc Quả Phụ có vẻ như đã tin tưởng mình, trong lòng không ngớt mừng như điên, nào dám để cho nàng xin lỗi, vội vã cười nịnh nói: “Làm gì có, là do bọn họ quá ngu ngốc, nói chuyện cũng không nói rõ ràng.”

“Đúng vậy…” Hắc Quả Phụ cười giễu, nói: “Nếu như mọi việc đã rõ ràng, như vậy, ta sẽ đưa các ngươi đi một đoạn.”

“Đưa?” Đầu óc của người trung niên phản ứng có chút chậm, theo bản năng nói: “Sao dám làm phiền ngươi chứ, tự chúng ta có thể tự leo lên…” Còn chưa nói dứt lời, âm thanh liền đột nhiên ngừng lại, đầu xoay tròn bay lên.

Phốc phốc phốc!

Hắc Quả Phụ giống như một u linh, bóng người liên tục biến mất.

Mỗi lần xuất hiện chỉ để lại một loạt tàn ảnh, còn chưa kịp thấy rõ bóng dáng, nàng lại một lần nữa biến mất, chỉ có thể nhìn thấy mười mấy người châu Âu đang kinh hoàng chạy tán loạn, thế nhưng chỉ vô dụng, đầu của từng người liên tục lìa khỏi cổ, máu tươi bắn ra như suối.

Hai mươi giây sau, Hắc Quả Phụ dần dần hiện ra ở vị trí ban đầu, nàng nhẹ nhàng lắc cây chủy thủ ở trong tay, mấy giọt máu tươi rơi xuống mặt đất bên cạnh đôi chân của nàng, xung quanh chỉ còn lại mười mấy bộ thi thể không đầu, trên mặt đất có mười mấy cái đầu đang lăn lông lốc, trên khuôn mặt toàn bộ đều hiện lên sự sợ hãi cùng với kinh ngạc.

Máu tươi nhuộm đỏ cả mặt đất.

“Các ngươi còn chờ cái gì?” Hắc Quả Phụ cười tủm tỉm ngẩng đầu lên hỏi.

Bộ Phàm nhìn tình cảnh tàn khốc ở bên trong, khẽ cau mày, hướng về phía Lâm Siêu nói: “Những người kia nói ở bên trong không có cách nào mở ra lối vào, nếu không cứ để cho ta lưu lại ở ngoài này đi.”

“Không cần, từ độ cao của tòa Kim Tự Tháp này, ít nhất phải có đến bảy, tám tầng, hẳn là lối vào của mỗi một tầng đều không thể mở ra từ bên trong, chỉ có thể liên tục đi xuống phía dưới, ngươi ở lại ngoài này cũng vô dụng.” Lâm Siêu nhìn lướt qua mười mấy bộ thi thể ở trên mặt đất, nói: “Thủ lĩnh của mấy người này hẳn là không ngờ tới điểm ấy, vì lẽ đó không có đem những người này đưa vào trong nhẫn không gian của hắn, hoặc là không gian chứa đồ của hắn không chứa được vật sống.”

Nói xong, Lâm Siêu liền nhảy xuống, đôi giày giẫm lên mặt đất làm bắn lên từng tia máu.

Uất Kim Hương nhảy xuống sát ở phía sau, đánh giá tên người máy kim loại kia, lẩm bẩm nói: “Hứa Tư Lệnh nói ở Bắc Cực có dị động, có lẽ là do cái này, chúng ta vừa mới đến dò đường, những người nước ngoài kia cũng đã sớm đến đây thăm dò với quy mô lớn, xem ra hệ thống tình báo của người châu Á chúng ta vẫn còn quá lạc hậu.”

Trang 250# 1


Chương 498: Tầng thứ hai

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Hắc Quả Phụ nghe nàng nói, khẽ cười một tiếng, nói: “Tiểu muội muội, nghe khẩu khí của ngươi, tựa hồ các ngươi chính là thế lực mạnh nhất ở Châu Á?”

Uất Kim Hương ngây ngẩn, nhìn Lâm Siêu một hồi, mới lắc đầu nói: “Chúng ta chỉ tính là… thứ hai thôi.”

“Ha ha ha…” Hắc Quả Phụ giống như là nghe phải một sự tình cực kỳ buồn cười, che miệng cười khẽ, nói: “Mấy người các ngươi như vậy, đã coi như là thứ hai? Lời này mà cũng dám nói ở trước mặt của ta, nếu như các ngươi dám nói như vậy ở trên Tinh Võng ở khu vực châu Á, ta thật sự lo lắng căn cứ của các ngươi có thể tồn tại được đến ngày thứ hai hay không nữa.”

Uất Kim Hương cả kinh nói: “Ngươi nói như vậy là có ý gì?”

Hắc Quả Phụ cười ha hả không để ý đến nàng, trực tiếp đi tới trước mặt tên người máy kim loại, nói: “Đánh bại ngươi liền có thể đi vào tầng tiếp theo hay sao, hay là… phải hủy diệt ngươi mới được?”

Người kim loại mở miệng hờ hững nói: “Kẻ xâm nhập, chỉ cần kiên trì ở dưới tay của ta ba mươi giây, liền có thể có tư cách thông qua, có thể nhận thua giữa đường, ngươi có ba lần cơ hội khiêu chiến, ngươi xác định có hay không tiến hành khiêu chiến?”

“Ồ?” Hắc Quả Phụ rất hứng thú nói: “Bắt đầu đi.”

Lâm Siêu, Bộ Phàm cùng với Uất Kim Hương lui lại về phía sau vài bước, để tránh khỏi bị chiến đấu lan đến gần.

Ầm ầm ~~!

Chỉ thấy trong phạm vi năm mét xung quanh người máy kim loại, có một cái lồng năng lượng trong suốt chậm rãi xuất hiện, bao phủ nó cùng với Hắc Quả Phụ ở bên trong, khi lồng năng lượng chạm vào đỉnh của Kim Tự Tháp thì âm thanh máy móc của người máy kim loại vang lên: “Bắt đầu tính giờ!”

Vèo!

Nó bỗng nhiên bắn mạnh ra, giống như một luồng ánh sáng màu vàng, nó giơ lên hai nắm đấm mạnh mẽ đánh vào trán của Hắc Quả Phụ, vèo một tiếng, nắm đấm liền xuyên qua cái đầu của nàng.

Hắc Quả Phụ giống như sương khói biến mất không còn tăm hơi, chỉ để lại tàn ảnh.

Người kim loại dừng lại, đôi con ngươi được chế tạo bằng kim cương khẽ chuyển động, nhìn quét qua chu vi 360 độ, nhưng mà Hắc Quả Phụ lại giống như là bốc hơi khỏi thế gian vậy, hoàn toàn biến mất.

Lâm Siêu biết, Hắc Quả Phụ đang trốn ở trong một khoảng thời không khác, đừng nói phải kiên trì ba mươi giây, coi như ba mươi phút cũng không có vấn đề gì.

Hô!

Ba mươi giây trôi qua, lồng năng lượng lóe lên một cái, rồi nhanh chóng biến mất.

Hắc Quả Phụ cũng xuất hiện trở lại, hiển nhiên là do nàng đã tính toán từ trước.

Người máy kim loại hờ hững nói: “Ngươi đã thông qua, chuẩn bị tiến hành truyền tống.” Nói xong, trong con ngươi của nó bắn ra hai luồng ánh sáng, bao phủ toàn thân của Hắc Quả Phụ, sau một khắc, thân thể của Hắc Quả Phụ giống như bị phân giải thành vô số hạt nhỏ li ti, biến mất không còn tăm hơi.

“Đến phiên ta.” Uất Kim Hương bước ra một bước, nói: “Để ta đến thử xem, nếu như thất bại, liền phiền ngươi mang ta đi theo.”

Lâm Siêu khẽ gật đầu.

Lồng năng lượng lần thứ hai hiện ra, bao phủ một phạm vi năm mét xung quanh.

Uất Kim Hương thương thế vừa mời khôi phục lại, mặc dù không có cách nào phát huy được trình độ giống như lúc toàn thịnh, thế nhưng đã có thể phát huy được ra bảy, tám phần sức mạnh.

Trong quá trình lồng phòng hộ xuất hiện, nàng liền gọi ra cây xanh bao phủ chiến giáp của mình, đồng thời ném ra xung quanh các loại hạt giống kỳ lạ.

Những hạt giống này sau khi chạm vào mặt đất, được năng lực của nàng thôi thúc, trong nháy mắt cấp tốc sinh trưởng, hóa thành từng cái từng cái dây leo giống như cự mãng, khi bắt đầu tính giờ, tất cả các dây leo đều trong nháy mắt bắn mạnh ra, quấn quanh toàn thân của người máy kim loại thành một cái bánh chưng, gần như không thể nhìn thấy được thân thể của người máy kim loại ở đâu nữa.

Người máy kim loại kịch liệt giãy dụa, sức mạnh của nó rất lớn, nhất thời có một vài sợi dây leo bị đứt đoạn, nhưng dây leo ở xung quanh thực sự quá nhiều, mấy sợi dây leo vừa bị đứt, liền có mấy sợ dây leo khác bù vào.

Ba mươi giây trôi qua, Uất Kim Hương ung dung hoàn thành khiêu chiến, nàng giơ tay phất một cái, tất cả dây leo nhanh chóng co rút lại, giống như một con linh xà đang lột xác thu nhỏ lại, co rút lại chỉ còn có một điểm nhỏ, biến thành hình dáng hạt giống ban đầu.

Uất Kim Hương giơ tay quơ một cái, thu lại toàn bộ các hạt giống vào trong người của mình.

“Đến lượt ta.” Bộ Phàm nhìn thấy Uất Kim Hương ung dung thông qua, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng tiến lên tiến hành khiêu chiến.

Ngược lại với sự ung dung thoải mái của Uất Kim Hương, Bộ Phàm chiến đấu chật vật hơn rất nhiều, năng lực (Thôn Phệ) đối với người máy kim loại dĩ nhiên bị mất đi hiệu lực, không có cách nào Thôn Phệ được thân thể của người máy kim loại, nàng chỉ có thể dựa vào thể chất cùng với kỹ xảo vật lộn của bản thân để tiến hành tránh né.

Đáng vui mừng chính là, người máy kim loại này cũng không triển khai ra bất kỳ một loại năng lực nào, chỉ dựa vào thể chất của bản thân để tiến hành chiến đấu, thế nhưng kỹ xảo chiến đấu của nó cực kỳ cao thâm, sánh ngang với trình độ cấp A.

Bộ Phàm liền rơi vào tình cảnh khổ chiến.

Sau khi liên tục chịu đòn, Bộ Phàm rốt cục cũng kiên trì được ba mươi giây, đem theo thân thể đầy rẫy vết thương, truyền tống đến tầng tiếp theo.

Lâm Siêu nhìn thấy hai người đều thông qua, cũng không lãng phí thêm thời gian nữa, trong nháy mắt lồng năng lượng xuất hiện, nâng cổ thương lên mạnh mẽ đâm ra, đâm vào trên gáy của người máy kim loại, lực phản chấn làm cho hai chân của nó mềm nhũn, ngã quỳ ở trên mặt đất.

Lâm Siêu đá một phát vào khuôn mặt của nó, người máy kim loại bị đá văng ra, mạnh mẽ va chạm vào trên lồng năng lượng, một lát sau nó mới bò lên được, nhanh chóng lao về phía Lâm Siêu.

Lâm Siêu thấy không phá hủy được nó, cũng chẳng muốn lãng phí sức lực nữa, thân thể nhẹ nhàng lắc một cái, tránh thoát công kích, sau đó nghiêng người đạp nó bay ra xa, chờ nó lần thứ hai lao tới thì tiếp tục tránh né, sau đó đạp bay, ba mươi giây trôi qua rất nhanh, Lâm Siêu liền thuận lợi thông qua.

“Ngươi đã thông qua, chuẩn bị tiến hành truyền tống.” Âm thanh hờ hững của người máy kim loại vang lên.

Uất Kim Hương chậm rãi mở mắt ra, đánh giá chu vi ở xung quanh, chỉ thấy diện tích của tầng này lớn hơn tầng thứ nhất một chút, cách nàng không bao xa, có hai người trung quốc đang đứng, một nam một nữ, tựa hồ là một đôi tình nhân, đang dùng ánh mắt nghi hoặc đánh giá nàng.

Ở một chỗ khác có bảy, tám người nước ngoài đang ngồi ở trên mặt đất, từ tướng mạo mà nói, đều là người đến từ những khu vực khác nhau, có người da đen, người Do Thái, người Ả Rập, lúc này đều đang dùng ánh mắt âm trầm lạnh lẽo nhìn về phía nàng.

Mùi huyết tinh gay mũi từ dưới mặt đất truyền tới, rõ ràng là hai bộ thi thể của người nước ngoài, một bộ xương sọ giống như bị người ta dùng búa đập vào, óc văng ra khắp nơi, một bộ thi thể khác ở vị trí trái tim máu thịt be bét.

Ở đây vô cùng yên tĩnh, chỉ có mùi máu tanh nồng nặc.

Trang 250# 2


Chương 499: Cổ võ môn

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Uất Kim Hương cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo của mọi người, lòng bàn tay khẽ đổ mồ hôi, nàng nhìn lướt qua xung quanh, lập tức nhìn thấy ở một chỗ không xa, có một con chó kim loại màu vàng ba đầu, trên người không có một cọng lông nào, phản xạ ra ánh sáng rực rỡ.

“Đó chính là kẻ trấn giữ ở tầng này?” Âm thanh nhàn nhạt của Hắc Quả Phụ vang lên.

Một tên thanh niên da đen khẽ nhếch miệng, lộ ra hàm răng trắng nõn, mang theo nụ cười giễu cợt nói: “Ngươi thử một lần chẳng phải liền biết?”

Hắc Quả Phụ khẽ nhíu lông mày lại, bóng người lóe lên một cái, giống như dịch chuyển xuất hiện trước mặt thanh niên da đen, trong ánh mắt kinh hãi của hắn, có một cánh tay trắng mịn đang nắm chặt vào cái cổ của hắn, nhấc hắn lên giữa không trung, nàng nhẹ giọng hỏi: “Cha mẹ của ngươi không dạy cho ngươi hay sao, phải trả lời người khác như thế nào mới đúng hay sao?”

Thanh niên da đen lộ ra vẻ hoảng sợ, hắn chẳng ngờ được, thiếu nữ mặc quần áo đen này lại có một sức mạnh khủng khiếp như vậy, hơn nữa một màn mà lúc nãy mà nàng vừa mới thể hiện, có khả năng rất cao là năng lực hàng đầu (không gian) ở trong truyền thuyết, hắn lập tức cầu xin tha thứ: “Ta sai rồi, con chó kim loại ba đầu màu vàng kia chính là thú trấn giữ ở đây, chỉ có đánh bại nó mới có thể đi vào tầng tiếp theo, ta…”

Phốc!

Hắc Quả Phụ khẽ nhếch miệng ném thân thể của thanh niên da đen lên trên không trung, cùng lúc đó cái đầu của hắn cũng rơi xuống đất.

Hắc Quả Phụ nhìn thi thể không đầu của thanh niên da đen, bên trong mắt lộ ra một tia căm ghét, sau đó nàng quay đầu lại quét nhìn chu vi xung quanh, trên người toát ra một luồng khí tức lãnh khốc.

Mọi người ở xung quanh đều câm như hến, thực lực của thanh niên da đen so với bọn họ xê xích không bao nhiêu, đều đánh không lại con chó kim loại ba đầu màu vàng kia, vì lẽ đó mới bị vây ở nơi này.

Lúc này tên thanh niên da đen kia lại bị Hắc Quả Phụ đánh giết trong chớp mắt, cũng nói rõ rằng nếu nàng muốn giết bọn họ cũng dễ như ăn cháo.

Hắc Quả Phụ hừ lạnh một tiếng, nói: “Đem túi đồ chứa vật phẩm của các ngươi giao hết ra đây.”

Những người này đều âm thầm kêu khổ, một người trong đó cẩn thận từng li từng tí một nói: “Vị tiểu thư này, chúng ta bị vây ở đây, nếu như không có đồ ăn, chúng ta…”

Hắc Quả Phụ nhìn hắn, bỗng nhiên nở nụ cười xinh đẹp giống như hoa Bách hợp, khiến cho người ta cảm thấy si mê, nhưng trong nháy mắt khuôn mặt của nàng liền biến thành vẻ âm trầm, khiến cho người ta không khỏi cảm thấy lạnh lẽo, nói: “Không có đồ ăn… Liền ăn thịt người đi, ở đây không phải có rất nhiều người hay sao?” Lời nói tà ác đến cực điểm.

Tất cả mọi người đều ngây người.

Uất Kim Hương không đành lòng, nói: “Hay là thôi đi?”

Hắc Quả Phụ liếc nàng một cái, nói: “Cái này gọi sử dụng tài nguyên hợp lý, đám rác rưởi này chỉ xứng ở đây chết đói, ta đã rất nhân từ rồi, để cho thi thể của bọn hắn mục nát ở đây, mà không phải mang về nuôi nấng mấy con vật nhỏ ở vườn gia tộc chúng ta, dù sao, theo như tình hình hiện tại, tương lai toàn cầu sẽ bộc phát nạn đói, Vương Thú cũng có khả năng sẽ phải chết đói, chúng ta nhỏ yếu như vậy, làm sao có thể phung phí tài nguyên như vậy được?”

Uất Kim Hương không thể phản bác được lời nào.

Lúc này, Bộ Phàm cùng với Lâm Siêu cũng đã lần lượt đi xuống, một người trung niên Ả rập bỗng nhiên đứng lên, lớn tiếng nói: “Ta sẽ liều mạng cùng với cô ta, không còn túi chứa vật phẩm, chúng ta sớm muộn cũng sẽ chết đói, còn không bằng liên thủ lại giết chết nàng.

Túi chứa vật phẩm của nàng khẳng định rất lớn, có rất nhiều đồ ăn mỹ vị!”

Sau khi nghe lời của hắn nói, mọi người nhất thời sáng mắt lên.

Những người này đều loại người liếm máu trên lưỡi đao, há có thể ngồi yên chờ chết, thà liều mạng một lần còn hơn là ngồi chờ chết, lúc này mọi người đều lộ ra vẻ hung ác, từng người một đứng lên, nhìn chằm chằm vào Hắc Quả Phụ.

Hắc Quả Phụ không hề sợ hãi một chút nào, trái lại còn nhếch miệng cười, trên thực tế, sau khi cái tên người Ả Rập kia mở miệng ra, nàng có mấy chục loại phương pháp để có thể nhanh chóng giết chết hắn, đem cuộc bạo loạn này triệt để bóp nghẹt, thế nhưng nàng lại không làm như vậy, bởi vì… như vậy mới kích thích.

Lâm Siêu khẽ nhíu mày, liếc Hắc Quả Phụ một cái, nói: “Ngươi rất thích đi gây sự nhỉ, chẳng lẽ người không muốn nhanh chóng đi vào Băng cung?”

Hắc Quả Phụ nhún vai nói: “Giải quyết một ít rác rưởi, cũng tốn không bao nhiêu thời gian.”

Lâm Siêu lườm nàng một cái, hướng về những người này nói: “Chớ sốt sắng, ta sẽ dẫn các ngươi đi ra ngoài, ta có nhẫn không gian, bất quá có một điều kiện, các ngươi phải thoát ly khỏi thế lực của mình, đi theo ta.”

Hắc Quả Phụ thở phì phò nhìn hắn, nói: “Ngươi đê tiện!”

Lâm Siêu trừng nàng một cái, tiếp tục hướng về phía những người này nói: “Ta không có nhiều thời gian, đồng ý liền đi vào nhẫn không gian của ta, không đồng ý thì tiếp tục ở lại nơi này.”

Bảy, tám người nước ngoài liền quay mặt lại nhìn nhau, tên Ả Rập vừa mới lên tiếng nhìn thấy mấy người khác còn đang chần chờ, nhất thời hét lớn lên: “Đừng có bị lừa, bọn họ là cùng một ruột, muốn đánh vỡ sự hợp tác của chúng ta, chúng ta…”

Phốc!

Lời nói của hắn đột nhiên ngừng lại.

Một tia ánh sáng từ trán của hắn xuyên qua, bốc ra khói xanh nhàn nhạt.

“Dông dài.” Lâm lạnh lùng thu hồi lại ánh mắt, không kiên nhẫn nói: “Cho các ngươi thêm ba giây đồng hồ để cân nhắc.”

“Chúng ta đồng ý.” Hai người Trung quốc tiến lên, bên trong mắt tựa hồ như có mấy phần kích động.

Lâm Siêu trong lòng hơi động, nói: “Các ngươi biết ta là ai à?”

“Chúng ta vừa mới nhận ra, ngài chính là Lâm Chiến thần có phải không?” Cô gái trẻ căng thẳng mà kích động hỏi.

Lâm Siêu khẽ gật đầu, nói: “Vậy thì vào đi thôi.” Nói xong, đem lối vào nhẫn không gian mở ra.

“Chờ đã.” Chàng trai trẻ hơi do dự một chút, cắn răng nói: “Kỳ thực, chúng ta là người của Cổ Võ Môn, nếu như chúng ta tự ý gia nhập thế lực khác, sẽ phải chịu trừng phạt, hơn nữa có thể sẽ liên lụy tới ngươi, vì lẽ đó, nếu như không muốn phiền phức ngươi hãy đem chúng ta đi xuống tầng dưới, ở nơi đó có Đại sư huynh của chúng ta, hắn có nhẫn không gian, có thể mang chúng ta đi ra ngoài, đương nhiên, ta sẽ trả thù lao cho ngươi, đây là túi chứa đồ của chúng ta.” Nói xong, hắn lấy ra một cái vòng tay kim loại, đưa cho Lâm Siêu.

Lâm Siêu ánh mắt sáng lên, Cổ Võ Môn là thế lực lâu đời ở Trung quốc, cũng là tổ chức bí ẩn nhất ở Châu Á, cùng với Cổ Môn và Tổ chức Bàn Cổ thần bí như nhau, người của Cổ Võ Môn đã đến rồi, có lẽ Cổ Môn và Tổ chức Bàn Cổ cũng phái người đi.

Hắn đẩy cái vòng tay kim loại ra, nói: “Là người thành thực thì sau này nhớ thanh toán đủ thù lao.”

Thanh niên vui mừng nói: “Chắc chắn ta sẽ thanh toán đủ, thật cám ơn ngươi, ân này Tề Bạch ta tuyệt đối sẽ không dám quên!”

Lâm Siêu khẽ gật đầu, liếc nhìn cô gái trẻ kia một cái, cũng không hề muốn tra hỏi vì sao lúc nãy nàng lại ẩn giấu chuyện này, phất tay nói: “Đều vào đi thôi.”

Trang 251# 1


Chương 500: Hoàng kim Sư Tử

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Trên khuôn mặt của cô gái trẻ nở nụ cười có chút miễn cưỡng, sau khi nghe thấy Lâm Siêu nói mới thở phào nhẹ nhõm, cùng với thanh niên kia nhanh chóng tiến vào nhẫn không gian.

Sau khi đôi trai gái tiến vào, ba người nước ngoài khác cũng lục tục đi tới, tiến vào trong nhẫn không gian của Lâm Siêu, còn lại bốn người vẫn cứ do dự không quyết định.

Lâm Siêu cũng chẳng muốn chờ lâu nữa, đóng nhẫn không gian lại, nói: “Đi tầng tiếp theo thôi.”

Uất Kim Hương cùng với Bộ Phàm gật đầu đồng ý, hai người liền lục tục tiến lên khiêu chiến con chó máy ba đầu màu vàng, con chó máy ba đầu màu vàng này tựa hồ cũng giống như người máy kim loại vậy, đều không có năng lực, tuy nhiên cơ sở thể chất của nó cực cao, đạt đến trình độ cấp sáu đỉnh điểm.

Uất Kim Hương vẫn thực hiện như ở tầng một vậy, quăng ra một lượng lớn hạt giống, sinh trưởng ra một đám dây leo, đem toàn bộ không gian ở bên trong lồng năng lượng vây kín lại, quấn chặt thân thể của con chó máy ba đầu màu vàng, mặc dù có mấy lần nó xém thoát ra khỏi sự trói buộc của nàng, thế nhưng cuối cùng nàng vẫn miễn cưỡng kiên trì được ba mươi giây.

Đến lượt Bộ Phàm thì chiến đấu lại càng thêm gian khổ, thân thể của con chó máy ba đầu màu vàng này giống như là được chế tạo từ một loại kim loại đặc biệt nào đó, bằng vào năng lực (Thôn Phệ) cấp năm của nàng, ngay cả nửa điểm tác dụng cũng không có, chỉ có thể dựa vào thể chất cùng với kỹ xảo chiến đấu của bản thân để ứng phó, nhưng hai phương diện này của nàng lại bị con chó máy ba đầu màu vàng toàn diện áp chế, sau mười giây kiên trì, nàng không thể không chịu thua.

Lâm Siêu cũng không tiếp tục để cho nàng tiếp tục khiêu chiến nữa, ở trong tòa Kim Tự Tháp này phải bảo tồn thể lực mới có thể sống được lâu hơn, cho nên hắn cũng đưa nàng vào trong nhẫn không gian.

“Ngươi lên trước đi.” Hắc Quả Phụ nói.

Lâm Siêu nhìn nàng một cái, đại khái đoán được nàng muốn ở lại để làm cái gì, hắn cũng chẳng muốn để ý tới, trực tiếp đi tới trước mặt con chó máy ba đầu màu vàng, bắt đầu khiêu chiến.

Chiến đấu vừa mới bắt đầu, con chó máy ba đầu màu vàng liền trực tiếp nhào tới, Lâm Siêu khẽ dời bước chân, nhẹ nhàng tránh thoát công kích của nó, nâng chân đá ra một cước, bàn chân được máu Hoàng Kim cường hóa sức mạnh, trực tiếp đá bay con chó máy ba đầu màu vàng này ra ngoài, chờ đến khi nó bò dậy tiếp tục lao tới thì Lâm Siêu lại tiếp tục lắc mình tránh thoát, sau đó lại đá ra một cước.

Thể chất cấp năm phối hợp với chiến kỹ cấp S, coi như không dựa vào máu Hoàng Kim, Lâm Siêu cũng có thể ung dung đánh bại con chó máy ba đầu màu vàng này, chỉ là sẽ chật vật hơn một chút, dù sao, chiến kỹ cấp A và chiến kỹ cấp S chênh lệch cực lớn, giống như Phàm Nhân cùng với Thần Linh vậy, mặc dù con chó máy ba đầu màu vàng này có thể chất đạt gần đến cấp bảy, thế nhưng Lâm Siêu chỉ cần dựa vào thể chất của bản thân, là đã có thể kiên trì qua ba mươi giây.

Sau khi khiêu chiến kết thúc, Lâm Siêu liền truyền tống rời đi.

Bốn người nước ngoài còn lại nhìn Lâm Siêu ung dung chà đạp con chó máy ba đầu màu vàng kia, liền hối hận muốn phát điên, cao thủ như vậy muốn giết chết bọn họ căn bản là dễ như ăn cháo, đâu có cần phải dùng kế ly gián bọn họ, bọn họ hận không thể làm cho cái tên người Ả rập đã chết kia sống lại, sau đó lại mạnh mẽ đánh một trận.

Bên trong đôi mắt của Hắc Quả Phụ cũng lóe ra một tia nghiêm nghị, trên thực tế, mục đích chủ yếu mà nàng lưu lại, chính là muốn quan sát nhược điểm trong khi Lâm Siêu chiến đấu, thế nhưng không ngờ được, con chó máy ba đầu màu vàng thực lực không thấp này, căn bản không thể bức ra được lá bài tẩy của Lâm Siêu, hoặc là Lâm Siêu đã bị bức ra lá bài tẩy nhưng nàng lại không biết.

Trong mắt nàng lóe lên một tia ánh sáng, sau đó, ở phía sau lưng liền vang lên vài tiếng “ầm ầm”, nàng lập tức thu hồi lại tâm tư ở trong ánh mắt, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy bốn người nước ngoài còn lại đang quỳ rạp ở trên mặt đất, biểu hiện ra dáng vẻ cầu xin, sau đó tự động lấy ra túi chứa đồ của mình.

Vừa mới đến tầng thứ ba, Lâm Siêu liền nhìn thấy bóng người của Uất Kim Hương, ngoại trừ nàng ra, ở nơi này không có một người nào cả, trên mặt đất chỉ có hai bộ thi thể người nước ngoài, từ màu da ngăm đen của hai bộ thi thể, giống như là cao thủ đến từ quốc gia Đông Nam Á bên kia, lúc này đã chết đến mức không thể chết lại.

Trong không khí nồng nặc mùi máu tanh gay mũi, Uất Kim Hương đi tới phía trước hai bộ thi thể, ngồi xổm xuống cận thẩn xem xét, khuôn mặt dần dần chuyển sang vẻ nghiêm nghị, nói: “Vết thương phân biệt ở hai vị trí trái tim cùng với cổ họng, vết thương của hai người này đều giống nhau, hẳn là bị cùng một người giết chết, hơn nữa thân thể vẫn còn ấm, phỏng chừng chỉ mới tử vong được khoảng nửa giờ.”

Lâm Siêu đi tới bên cạnh nói: “Là giết người cướp của hay sao?”

Uất Kim Hương lật hai bộ thi thể lại, tìm tòi từ trên xuống dưới một lần, hồn nhiên không để ý đây là hai bộ tử thi, gật đầu nói: “Binh khí cùng với túi chứa đồ đã không còn, toàn thân chỉ còn dư lại quần áo mà thôi.”

Nàng đột nhiên nhớ ra điều gì đó, từ bên trong vòng tay đen thui của mình lấy ra một cái kính hiển vi loại nhỏ, dùng một cái kẹp gắp ra một ít huyết nhục từ vết thương của hai bộ thi thể, sau đó thả vào trong cái cốc để tiêu bản, sau đó khởi động kính hiển vi.

Một loạt đèn xanh đỏ lập tức sáng lên, sau khi phân tích một lúc liền tắt đi, Uất Kim Hương nhìn về phía màn hình hiển thị, bên trong mắt nhất thời lộ ra một tia hoảng sợ, nói: “Cường độ tế bào của bọn họ đều là 145 trở lên, bọn họ đều là Tiến Hóa Giả cấp năm, hơn nữa lúc trước còn có thể thông qua cửa ải của con chó máy ba đầu màu vàng để đến đây, thực lực chí ít phải tương đương với ta.”

“Nhưng hai người bọn họ lại bị một chiêu giết chết, xung quanh không hề có một dấu vết chiến đấu nào, nói rõ ở các tầng phía dưới của Kim Tự Tháp, còn có mấy cao thủ cực kỳ đáng sợ.” Lâm Siêu lạnh lùng nói.

Uất Kim Hương yên lặng thu hồi lại cái kính hiển vi.

Lúc này, Hắc Quả Phụ cũng từ từ hiện ra.

Lâm Siêu cũng không quan sát hai bộ thi thể này nữa, mà hướng về phía Uất Kim Hương nói: “Tiến vào nhẫn không gian của ta đi, kẻ trấn thủ ở tầng này, sức mạnh có lẽ sẽ sánh ngang với Vương Thú.”

Uất Kim Hương cắn môi, cuối cùng vẫn đồng ý đi vào trong nhẫn không gian của Lâm Siêu.

Hắc Quả Phụ ngồi xổm quan sát vết thương trên hai bộ thi thể, bên trong mắt lộ ra một tia đăm chiêu, nàng nâng hai bộ thi thể lên, không chút biến sắc ném vào trong nhẫn không gian của mình.

Lâm Siêu hờ hững nói: “Lên khiêu chiến đi.”

“Ngươi lên trước đi.” Hắc Quả Phụ đứng lên cười tủm tỉm nói.

Lâm Siêu lạnh lùng nói: “Đây là mệnh lệnh, không phải là thương lượng.”

“Thật là không có ga lăng, ngươi cũng có thể nói là “lady first” mà, quá cứng nhắc sẽ không có ai yêu đâu nha.” Hắc Quả Phụ khẽ nở nụ cười, chậm rãi tiến đến trước mặt con Hoàng Kim Sư Tử, con Hoàng Kim Sư Tử này cũng giống như hai kẻ trấn thủ ở hai tầng trước vậy, đều được chế tạo từ một loại kim loại đặc thù.

Trang 251# 2

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 4 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 7 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box