[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 91 : Quang Tinh (c451-c455)
❮ sautiếp ❯Chương 451: Quang Tinh
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Chờ đến khi ngươi tu luyện tâm linh đến cấp độ cao cấp, linh tính sẽ tự động tràn vào tổ hợp gien ở bên trong cơ thể của ngươi.
Sau khi ngươi đạt đến cấp bậc trí giả, tế bào sẽ thăng hoa, trở thành tế bào thần tính.” Trí năng nhân tạo thành Pol liếc mắt nhìn vào hai cánh tay của Lâm Siêu, nói: “Giống như hai vị dẫn dắt giả ở trên hai cánh tay của ngươi, các cổ anh hùng cùng với tội dân, bọn họ đã tu luyện tâm linh đến cảnh giới cực cao, tế bào đã có thần tính, dựa trên các kết quả nghiên cứu, chỉ cần không bị hố đen Thôn Phệ, tế bào thần tính gần như có thể tồn tại được hàng ngàn vạn năm, coi như bị vứt bỏ đến một tinh cầu cằn cỗi, không có dưỡng khí, không có nguyên tố cacbon, như cũ vẫn có thể tiếp tục sống sót.”
“Nếu như hỏi nhân loại chúng ta có ưu thế lớn nhất là cái gì, tuyệt đối không phải là tiến hóa, mà là nắm giữ cơ hội thu được tế bào thần tính, đây là sự tình mà Giác Tỉnh Giả, quái vật, cùng với xác thối bọn chúng tuyệt đối không cách nào làm được, vì lẽ đó, nhân loại ở trong bốn kỷ Thái Dương trước, đều có thể dựa vào tế bào thần tính để tiếp tục sống sót, chứ không phải là chúng ta không còn gì cả, chí ít chúng ta còn có tín ngưỡng!”
Lâm Siêu yên lặng suy nghĩ.
“Muốn tu luyện đến cảnh giới trí giả, cần bao nhiêu thời gian?” Lâm Siêu mở miệng hỏi.
“Tu luyện tâm linh, nhập môn rất dễ dàng, nhưng muốn tu luyện tới cấp cao lại cực kỳ khó khăn, còn muốn đạt đến cảnh giới đại triệt đại ngộ, hiểu rõ sự xoay chuyển của thời không, cảnh giới trí giả, việc này cần phải có thiên tư cùng thiên tính.” Trí năng nhân tạo thành Pol chậm rãi giảng giải.
Lâm Siêu khẽ gật đầu, hắn bỗng nhiên nhớ đến “Đạo lễ kinh”, đây là bí pháp tu luyện tâm linh của nền văn minh Viêm Hoàng được lưu truyền tới nay, rất phong phú toàn diện, cũng coi như là số 1, số 2 trong các bí pháp tu luyện tâm linh, bên trong bao hàm từ quy luật vận chuyển của vũ trụ, cho đến lễ tiết căn bản của cuộc sống, có thể gọi là nhân loại bảo điển.
“(Đạo lễ kinh) ở kiếp trước được biên soạn từ Lễ ký (Khổng Tử) cùng với Đạo Đức Kinh (Lão Tử), trải qua kỷ nguyên hắc ám tàn phá, lượng lớn thư tịch đều bị tổn hại, chỉ còn các căn cứ cỡ lớn mới nắm giữ được bản hoàn chỉnh, người bình thường chỉ có thể thu được một phần (Đạo lễ kinh) đã bị tàn phá, trừ phi gia nhập vào một cái căn cứ cỡ nào đó, hoặc là vào giáo đường, trở thành tín đồ, mới có thể thu được bản (Đạo lễ kinh) đầy đủ.”
Lâm Siêu thầm nghĩ ở trong lòng: “Lúc này tai họa vừa mới xảy ra, ở trong thư viện của căn cứ vừa vặn có bản (đạo lễ kinh) này, lại phối hợp cùng (Quang Minh tín ngưỡng) của người Atlan, có thể hay không có thể tăng tốc độ tu luyện của ta nhanh hơn không.
Thời gian đã quá cấp bách, càng chậm trễ, càng gặp nguy hiểm, hiện tại không biết vào lúc nào, lại có một con Giác Tỉnh Giả bất ngờ nhảy ra.
Hiện tại cường giả ở trên toàn thế giới, thể chất của bọn họ đều đã rất cao, riêng mấy người tham gia nhiệm vụ lần này thôi, tất cả đều đã đến thể chất cấp năm, tỷ lệ Giác Tỉnh cũng không thấp, chờ qua thêm mấy tháng nữa, hoặc là một năm nữa, liền có thể xuất hiện Tiến Hóa Giả cấp bảy!”
Lâm Siêu bắt đầu cảm nhận được áp lực.
Ở trong các di tích cổ có vô số các loại bảo vật thiên kỳ bách quái, đếm không xuể, hơn nữa trên toàn bộ thế giới, những người có được vận may rất nhiều, mặc dù Lâm Siêu dựa vào một ít kinh nghiệm ở kiếp trước, nhưng thể chất cũng không vượt trội hơn bọn họ được bao nhiêu, dù sao, luận ý chí chiến đấu cùng với tâm trí, có một ít người ngay từ lúc nhỏ đã được các tổ chức sát thủ bồi dưỡng, về các phương diện này chắc chắn sẽ không kém hơn Lâm Siêu.
Mà một ít kiến thức ở kiếp trước của hắn, cũng chỉ là một ít ở bên ngoài, không giống bây giờ, tự mình tiếp xúc được rất nhiều bí mật kinh thế hãi tục.
Bất quá, may mà Lâm Siêu đã nắm giữ được cách đột phá chiến kỹ của mình lên cấp S, đồng thời hiện tại hắn lại có bí thuật tu luyện tâm linh, chỉ cần cố gắng tu luyện, chiến kỹ đột phá lên cấp S, liền có thể chính thức vượt qua các cường giả ở trên thế giới này!
Chiến kỹ cấp S cùng với chiến kỹ cấp A khác nhau một trời một vực, không cùng một cấp độ, một người có chiến kỹ cấp S, có thể chiến đấu đồng thời cùng với một trăm người có chiến kỹ cấp A, có thể ung dung chống đỡ, đồng thời đánh bại từng người, sau khi chiến kỹ đạt đến cấp S, căn bản đã thuộc về một lĩnh vực chiến đấu khác.
“Sau khi trở về, nhất định phải mau đột phá chiến kỹ lên cấp S, đồng thời tìm hiểu bí thuật tâm linh, sau đó đi đến Bắc Cực, tìm kiếm Lệ nguyên tử, đây là mẫu thân của cổ anh hùng Atlas để lại, không biết sẽ có tác dụng thần kỳ gì.” Lâm Siêu đăm chiêu.
Trí năng nhân tạo thành Pol nhẹ giọng nói: “Cái gì có thể nói cho ngươi, ta đều đã nói xong, còn lại chỉ có thể dựa vào bản thân của ngươi, đây là huân chương Bạch Ngân cùng với (Quang Minh tín ngưỡng).” Hai nữ người máy lái xe bay nhanh chóng chạy tới, đem hai món đồ này đưa cho Lâm Siêu.
Lâm Siêu liếc mắt nhìn huân chương Bạch Ngân, nó to bằng một cuốn sổ tay, dày nửa centimet, toàn thân có màu bạc, ở chính giữa có khắc một thanh Tam Xoa Kích, Lâm Siêu nhận ra được, đây là binh khí Hải Thần.
Bản (Quang Minh tín ngưỡng) kia là một cái đồng hồ, khi mở ra mặt kính sẽ chiếu ra hình ảnh giả lập nội dung của (Quang Minh tín ngưỡng).
Sau khi nhận hai món đồ này, Lâm Siêu liền chuẩn bị rời đi, lúc này ông già tóc bạc nhìn thấy Lâm Siêu muốn rời khỏi, mới lập tức nói: “Ngươi hãy chờ một chút, ta có vật này muốn tặng cho ngươi.”
Lâm Siêu nhìn thấy ông ta lấy từ trong người ra một viên đá màu trắng, lập tức nhớ tới khối Quang Tinh mà ông ta đã nói lúc trước, lúc này hắn mới khách khí nhận lấy, hiếu kỳ hỏi ông ta: “Viên đá này có tác dụng gì?”
Ông già tóc bạc ôn hòa nói: “Đây là một viên đá đặc thù có thể hấp thụ được tia sáng, ngươi truyền tia sáng vào bên trong liền có thể khởi động được nó, nó sẽ tạo ra một tấm chắn cấm thuật ánh sáng cấp tám bảo vệ ngươi an toàn.”
Lâm Siêu có chút vui mừng, không nghĩ tới đây lại là một bảo vật bảo mệnh cường đại, tấm chắn ánh sáng cấp tám, hơn nữa còn là cấm thuật, sức phòng ngự của nó phỏng chừng phải gấp hai ba lần Huyết Nha Chiến Giáp trở lên!
“Cảm tạ ngài.” Lâm Siêu thu viên đá vào nhẫn không gian, vừa vặn hắn chuẩn bị đi đến “Bắc Cực”, có món bảo vật bảo mệnh này, hi vọng thu được Lệ nguyên tử cũng sẽ lớn hơn một chút.
Sau khi rời khỏi thành Pol, Lâm Siêu gọi Cải Tạo Long Dực ra, một đường nhanh chóng bay về căn cứ, ven đường hắn gặp hai, ba đàn chim biến dị, hắn thuận tay đánh giết mấy con.
Sau khi ăn thịt hai con chim biến dị to bằng thân người hắn mới miễn cưỡng lấp đầy bụng, mấy con chim biến dị này thể chất quá thấp, hắn vừa mới nuốt vào trong bụng đã bị tiêu hóa hết.
Trang 227# 1
Chương 452: Về nhà
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu càng ngày càng cảm thấy nhu cầu ăn uống của mình cũng là một vấn đề phiền phức, kiếp trước nghe nói các Tiến Hóa Giả mạnh mẽ đều dùng một loại dịch dinh dưỡng đặc thù, chỉ cần uống một bình nhỏ liền có thể thỏa mãn nhu cầu của thân thể, sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian ăn uống, sau khi trở về căn cứ phải yêu cầu tên điên kia nghiên cứu một chút mới được.
Trước khi trở về căn cứ, Lâm Siêu ghé qua khu vực sâu, trôi qua bảy ngày, nơi này đã rất sôi động, cách hố sâu 300 mét, có ba binh đoàn đang đóng quân, là quân đội của căn cứ Tinh Thần, có hai tiểu đội đang đi xung quanh tuần tra.
Lúc này, thiết bị điều tra của hai tiểu đội này bỗng nhiên vang lên âm thanh báo động “ Tít tít”, mọi người ở trong hai tiểu đội này giật nảy cả mình, còn chưa kịp nhìn kỹ, đã thấy bóng người của Lâm Siêu từ trên trời hạ xuống ở bên ngoài khu đóng quân.
“Là thủ lĩnh!” Nhân viên điều tra nhìn thấy dáng dấp của Lâm Siêu, nhất thời chấn động, lập tức lộ ra vẻ mừng rỡ như điên, không ngờ được mình lại có thể được nhìn thấy thủ lĩnh đại nhân ở một khoảng cách gần như vậy.
Vèo!
Ngay lúc đó có một bóng người lao ra từ trong khu đóng quân, chính là Hắc Nguyệt, nàng mặc một thân quần áo màu đen, đội mũ trùm màu đen, đem khuôn mặt của mình che khuất, nàng khẽ ngẩng đầu, hỏi: “Ngươi vừa mới đến à?
Lâm Siêu nhẹ nhàng gật đầu, xem như là chào hỏi, sau đó hỏi: “Nơi này vẫn tốt chứ?”
“Không có dị thường gì.” Hắc Nguyệt biết Lâm Siêu rất để ý đến nơi này, nghiêm túc nói: “Sau khi ngươi rời đi, căn cứ điều ba binh đoàn đến đây, trong ba binh đoàn này đa số đều là lão binh, còn lại là tiến hóa giả có năng lực loại hình điều tra, nếu có dị trạng gì, bọn họ ngay lập tức có thể phát hiện được.”
Lâm Siêu nhìn về phía vị trí mặt đất cháy đen ở gần đó, hỏi: “Nơi này từng có người khác đi tới phải không?”
Hắc Nguyệt nhìn theo ánh mắt của Lâm Siêu, trong lòng không khỏi bội phục, nói: “Không sai, không lâu sau khi ngươi rời đi, có một thế lực ở phụ cận gọi là căn cứ Hấp Huyết, phái tới một lượng lớn quân đội, muốn đến đây cướp đoạt đồ vật ở trong giếng sâu.
Bị ta cùng với tiểu Cẩu giải quyết, tuy nhiên bọn chúng tựa hồc cũng không cam lòng.
Ngày hôm sau lại mời thêm mấy cao thủ, đến đây tiến hành đánh lén chúng ta.
Sau đó bị ta giết hết, đó là nơi mà ta thiêu hủy thân thể của bọn họ.
Lâm Siêu đã nhớ đến cái căn cứ Hấp Huyết này, nói: “Nếu như bọn họ lại tới, ngươi có thể cân nhắc thay thủ lĩnh của bọn họ.”
“Đây là một ý kiến hay đó.” Hắc Nguyệt nở nụ cười.
Lâm Siêu thấy nơi này bình an vô sự, lúc này mới gọi Cải Tạo Long Dực ra, nói: “Bây giờ ta về căn cứ trước, chờ sau khi căn cứ xây dựng xong đường vận tải, là có thể điều người khác đến đây thay thế ngươi.”
“Không có gì, ở đây cũng rất thoải mái, thời gian rảnh rỗi ta còn có thể tu luyện thêm kỹ xảo chiến đấu.” Hắc Nguyệt cười nói.
Lâm Siêu gật gù, sau đó vỗ cánh bay đi.
Mọi người ở xung quanh hố sâu, nhìn bóng lưng Lâm Siêu rời đi, bên trong mắt lộ ra vẻ ước ao cùng với sùng kính, mặc dù bọn họ đã xem qua các đoạn phim ở trên Tinh Võng rất nhiều lần, thế nhưng bây giờ có thể thấy được người đàn ông này cùng với đôi cánh như ác ma kia ở khoảng cách gần như vậy, vẫn có một loại cảm giác huyết dịch sôi trào.
Sau vài tiếng, Lâm Siêu đã bay tới căn cứ.
Bây giờ toàn bộ các khu vực xung quanh đã bị Căn cứ Tinh Thần hoàn toàn khống chế.
Ngay cả các thôn trấn nhỏ rách nát ở vùng ngoại thành đều bị cải tạo thành từng trạm gác điều tra ngầm, bất kỳ loại sinh vật nào đến gần nơi này, đều sẽ bị phát hiện ngay lập tức.
Lớp tường thành ở ngoài cùng đã được tu bổ lại hoàn hảo.
Lúc trước có lồng năng lượng ánh sáng chống đỡ, tổn hại cũng không nghiêm trọng lắm, hơn nữa có các chuyên gia kiến trúc chỉ đạo, các khu dân cư bị tàn phá, đường phố bên trong căn cứ cơ bản đã khôi phục lại được như lúc ban đầu.
Từ trời cao nhìn xuống, cả tòa căn cứ Tinh Thần nhìn giống như một con cự thú màu đen đang nằm rạp xuống, đằng sau hai lớp tường thành nguy nga là phố xá chằng chịt đan xen với nhau.
Lâm Siêu bay thẳng vào trung tâm căn cứ, cũng không có bất kỳ sự ngăn cản nào, sau khi Lâm Siêu bay qua các trạm gác ngầm, thì các trạm gác ngầm thông qua hệ thống điều tra đã phát hiện ra hắn, đồng thời thông báo cho Phạm Hương Ngữ, cho nên khi Lâm Siêu vừa bay đến trung tâm căn cứ, liền nhìn thấy đám người Phạm Hương Ngữ, Lâm Thi Vũ, Bạch Tuyết, cùng với Vưu Tiềm đã đứng ở đó, nghênh tiếp mình.
“Ngươi không có bị thương chứ?” Lâm Thi Vũ nhào tới, dùng đôi mắt đen láy linh động đánh giá qua lại toàn thân Lâm Siêu.
Lâm Siêu lộ ra vẻ tươi cười, mặc dù biết nàng hỏi hơi thừa, bằng vào năng lực của Lâm Thi Vũ, nhìn một cái liền có thể nhìn ra hắn có bị thương hay không, thế nhưng cảm nhận được sự quan tâm trong lời nói của nàng, trong lòng hắn vẫn có mấy phần ấm áp, nói: “Đi vào trước rồi nói.”
“Ừm.” Phạm Hương Ngữ quay đầu lại, vừa dẫn đường vừa cười nói: “Nhìn dáng dấp của ngươi, chắc lần này đi ra ngoài lại thu được bảo vật gì có phải không?”
“Lão đại, có phần của ta không?” Vưu Tiềm nghe vậy lập tức vọt tới, dùng khuôn mặt đáng thương nhìn Lâm Siêu.
Lâm Siêu trừng Vưu Tiềm một cái, sau đó nhìn thấy Bạch Tuyết cũng đang mỉm cười nhìn mình, hắn trong lòng hơi chấn động, liền dời ánh mắt đi, nói: “Lần này ta đi tìm hiểu một bí mật, đợi lát nữa ta sẽ kể cho các ngươi.” Nói tới chỗ này, hắn nhớ tới lai lịch đáng sợ của Giác Tỉnh Giả, khuôn mặt không khỏi lộ ra vẻ âm trầm.
Mấy người nhìn thấy vẻ mặt của Lâm Siêu, đều sững sờ, cũng thu hồi vẻ tươi cười lại.
Không bao lâu, mọi người đã đi vào bên trong phòng làm việc của Phạm Hương Ngữ.
“Nơi này có hệ thống cách âm cùng với phản điều tra, hơn nữa thủ vệ ở bên ngoài, là một con xác thối cấp cao có năng lực là (kết giới), hắn có thể phong tỏa nơi này, che đậy phần lớn các năng lực loại điều tra, ngoại trừ các năng lực như (linh cảm), (hình ảnh), còn lại tất cả các loại năng lực khác đều bị hắn ngăn cản.” Phạm Hương Ngữ ngồi vào ghế của mình chậm rãi nói.
Lâm Siêu nói: “Cũng không cần phải cẩn thận như vậy.”
“Phải làm như vậy.” Phạm Hương Ngữ nói: “Từ trận chiến lần trước, Căn cứ Tinh Thần của chúng ta đã triệt để nổi danh, được mọi người công nhận là “căn cứ mạnh nhất ở Châu Á”, mặc dù tất cả đều khen tặng chúng ta, nhưng cũng có một vài căn cứ ghen tỵ với chúng ta, nếu chúng ta không cẩn thận, nói không chừng chúng ta nói cái gì bọn hắn cũng đều biết.”
Lâm Siêu khẽ gật đầu, cẩn thận một chút cũng không sai, có một câu nói như thế này, người sợ nổi tiếng heo sợ sạch, nổi tiếng có lợi mà cũng có hại, bất quá những vấn đề này hắn cũng không có thời gian để lưu ý, những vấn đề nhỏ này không đáng giá để cho hắn phải cân nhắc, nếu Phạm Hương Ngữ đã cẩn thận như vậy, nói rõ rằng nàng đã có đầy đủ năng lực để xử lý tốt mọi chuyện ở trong căn cứ, chắc chắn sẽ không kém hơn mình.
Trang 227# 2
Chương 453: Dị trạng
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Vấn đề mà ta muốn nói, là chuyện liên quan đến Giác Tỉnh Giả.” Lâm Siêu nhìn về phía Lâm Thi Vũ cùng với đám người Vưu Tiềm, thấy khuôn mặt của bọn họ khẽ biến sắc, lúc này hắn mới đem tất cả các thông tin liên quan đến Giác Tỉnh Giả, tất cả đều nói ra, trong đó còn bao gồm các vấn đề liên quan đến Cải Tạo Giả, Thôn Phệ Giả, cùng với phương pháp tu luyện tâm linh.
Toàn bộ mọi người ở trong văn phòng đều trầm mặc.
Sau khi nghe Lâm Siêu nói xong, đám người Phạm Hương Ngữ liền yên lặng như tờ, ngay cả một người luôn lạc quan như Bạch Tuyết cũng trở nên trầm mặc, đám người bọn họ sau nghi nghe xong một lượng tin tức lớn như vậy, có thể tưởng tượng được tương lai bị thảm của nhân loại sau này.
Sau một hồi, Vưu Tiềm là người thứ nhất mở miệng, trên mặt của hắn lộ ra một nụ cười cay đắng, nói: “Nói như vậy, nhân loại chúng ta mặc kệ là tiến hóa hay là không tiến hóa, đều sẽ bị hủy diệt, coi như có tu luyện sức mạnh tâm linh, cũng chỉ dùng để hạ thấp tỷ lệ Giác Tỉnh, nhưng cuối cùng vẫn sẽ bị Giác Tỉnh, chẳng lẽ nói… Ý nghĩa tồn tại của chúng ta, chính là vì trở thành Giác Tỉnh Giả?”
Lâm Siêu trầm mặc.
Phạm Hương Ngữ sắc mặt âm trầm, tựa hồ như đang suy tư điều gì đó, ngón tay của nàng khẽ nhịp ở trên mặt bàn, sau khi nghe Vưu Tiềm nói xong, trong mắt nàng lộ ra mấy phần hàn ý, nói: “Các ngươi có lưu ý tới chuyện này hay không.”
Đám người Lâm Siêu, Bạch Tuyết cùng với Lâm Thi Vũ đều nhìn về phía nàng.
Phạm Hương Ngữ cũng không thừa nước đục thả câu, tiếp tục nói: “Trong tư tưởng của nhân loại các ngươi, bản năng cho rằng virus chính là tai họa, các ngươi cho rằng mục đích của virus, chính là hủy diệt nhân loại, thế nhưng trên thực tế thì sao? Không sai, nhân loại các ngươi xác thực tử vong rất nhiều, thế nhưng lợi ích mà virus mang đến chính là cái gì? Là sức mạnh!”
Nàng nhìn thấy Lâm Siêu khẽ cau mày, tiếp tục nói: “Virus theo như ta thấy chính là giết chết một người, biến người đó thành xác thối, sau đó xác thối sẽ thu được thể chất mạnh hơn, tốc độ nhanh hơn, mặc dù các ngươi gọi chúng ta là xác thối, nhưng các ngươi phải thừa nhận rằng, bất kể là năng lực học tập, sự thích ứng, sức mạnh, tốc độ, thị giác các loại phương diện, chúng ta đều hơn xa so với nhân loại các ngươi, coi như là một con xác thối bình thường, cũng có thể không ăn không uống trong vài tháng mà vẫn sống sót, từ góc độ sinh vật học mà nói, đây chính là một sinh vật có tiềm năng phát triển cao hơn rất nhiều so với nhân loại các ngươi!”
Lâm Siêu gật đầu tán thành.
“Vì lẽ đó, ta cảm thấy mục đích của virus, cũng không phải là hủy diệt nhân loại, mà là chế tạo ra một loài sinh vật hoàn toàn mới mạnh mẽ hơn, hoàn mỹ hơn.
Còn về Giác Tỉnh Giả mà ngươi nói, chính là mục đích cuối cùng của virus, dựa theo lời của ngươi nói Giác Tỉnh Giả chỉ có thể do nhân loại Giác Tỉnh biến thành.
Như vậy có lẽ nào… Ở trên Địa Cầu hết thảy các sinh vật biến dị, xác thối cùng với quái vật đều là thức ăn của Giác Tỉnh Giả?” Phạm Hương Ngữ đưa ra một giả thuyết kinh thế hãi tục, ngoại trừ Lâm Siêu, đám người Lâm Thi Vũ, Bạch Tuyết, cùng với Lãnh Chân tất cả đều sửng sốt.
“Mục đích cuối cùng của virus, chính là chế tạo ra Giác Tỉnh Giả?” Vưu Tiềm không khỏi hỏi: “Tại sao lại như vậy, chế tạo ra Giác Tỉnh Giả để làm gì, vì chế tạo ra nó mà đem tất cả các loại sinh vật ở trên địa cầu cùng với nhân loại hủy diệt?”
“Ai mà biết được, ngược lại ta cảm thấy, nhân loại các ngươi giống như là một cái lồng ấp, mà chúng ta lại chính là chất dinh dưỡng của Giác Tỉnh Giả.
Dưới áp lực của chúng ta, các ngươi không thể không tiến hóa, gia tăng tỷ lệ Giác Tỉnh, nếu như loại virus này không phải do tự nhiên tạo thành.
Như vậy tất cả các vấn đề liên quan này đều có thể giải thích được, loại virus thần bí này chính là do một kẻ nào đó chế tạo ra, như vậy cái bàn cờ này, thật sự là quá lớn.” Phạm Hương Ngữ khẽ thở dài nói.
Lâm Siêu nhìn thấy Lãnh Chân cùng với Vưu Tiềm trên mặt lộ ra vẻ cay đắng, biết tâm tình của hai người đã rơi vào vực sâu, liền nói ngay: “Bây giờ chúng ta nói cái gì cũng đều vô ích, hiện tại chúng ta phải tìm cách sống sót cái đã, còn về chuyện tương lai… Còn quá xa.”
Đối với những người bình thường may mắn còn sống sót mà nói, “Ngày mai” chính là xa không thể với tới.
Nhưng ngược lại đối với thủ lĩnh của một căn cứ, “Tương lai” đồng dạng cũng là xa không thể với tới.
“Gần đây căn cứ có xảy ra chuyện gì không, hoặc là trên Tinh Võng có tin tức gì mới không.” Lâm Siêu hướng về phía Phạm Hương Ngữ hỏi, tiện tay dời cái đề tài làm cho mọi người bi thương này đi.
Phạm Hương Ngữ cũng rất nhanh trí, liền hiểu được ý tứ của Lâm Siêu, lúc này cũng không bàn thêm về vấn đề Giác Tỉnh Giả nữa, mà chuyển sang vẻ mặt ung dung, nói: “Ngươi nhắc đến ta mới nhớ, ngày hôm qua Căn cứ Viêm Hoàng phái người đến đây, nói là bọn hắn điều tra được ở Bắc Cực có dị động, muốn phái thập đại chiến sĩ đến đó xem như thế nào, hỏi chúng ta có muốn hay không cũng phái người đi cùng với bọn hắn.”
Bắc cực chính là phần cuối của thế giới, khắp nơi đều chỉ có một màu tuyết trắng, lúc này chính là mùa hè, nơi này lại không có một tý hơi ấm nào, tuyết từ trên trời dày đặt cuồn cuộn rơi xuống, phảng phất như một con chim màu trắng khổng lồ đang rụng lông, bao phủ toàn bộ bề mặt Bắc Cực.
Từng tảng từng tảng băng sơn trắng như tuyết trôi nổi ở trên mặt biển, nương theo sóng biển mãnh liệt chập trùng trên mặt nước, va chạm ma sát với nhau, vỡ ra từng khối băng nhỏ rơi vào trong mặt nước, làm bắn lên lượng lớn bọt nước màu trắng, ở dưới các tảng băng, có thể thấy một bóng đen khổng lồ, đang chậm rãi di chuyển ở dưới mặt nước.
Nơi này hoàn toàn tách biệt với thế gian, băng phủ ngàn dặm.
Từng cơn gió gào thét trên băng nguyên vô tận, tràn ngập khí tức lạnh lẽo cùng với thê lương, trên không trung tuyết rơi dày đặt, ánh mặt trời khó khăn xuyên qua lớp sương mù, tỏa ra ánh sáng mông lung.
Lúc này, có một bóng dáng nhân loại mơ hồ xuất hiện ở trên băng sơn, bông tuyết dày đặt giống như bị một sức mạnh vô hình ở xung quanh bóng người này đẩy ra ngoài bảy, tám mét.
Đây là một thanh niên trẻ tuổi cực kỳ tuấn mỹ, gò má như được điêu khắc từ một khối băng, đẹp đến đến mức làm cho người ta nghẹt thở, đôi lông mày thẳng tắp màu bạc, đôi mắt màu đen thâm thúy, trên người hắn mặc một cái choàng trắng như tuyết, đung đưa theo làn gió phiêu lãng, một bên áo choàng khảm nạm hoàng kim một bên khắc chữ cổ, tràn ngập khí chất hào hoa cùng với phú quý.
Ở trong tay của hắn cầm một quyển thư tịch màu đỏ, ở trên bìa có in chữ tiếng anh màu vàng, phiên dịch ra là… (Thánh kinh) !
Ở sau lưng của hắn có hai sinh vật màu đen đi theo, một sinh vật to như một con voi, trên đầu có một đôi sừng trâu, một sinh vật khác là Hắc Vũ Hùng Ưng, cùng với Hùng Ưng ở thời đại trước không có khác biệt gì, chỉ là thể tích lớn hơn một chút.
Trang 228# 1
Chương 454: Tầm quan trọng của Bắc Cực
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Ngả Tây Tư đi đến phần cuối của Băng Sơn, hắn cuối đầu nhìn xuống dòng sông băng ở trước mặt.
Dùng đôi mắt thâm thúy đánh giá dòng sông này, lầm bầm lầu bầu nói: “Dùng nơi này làm lãnh địa của chúng ta, các ngươi cảm thấy có được hay không?”
“Ò ~!” Đại Ngưu ở sau lưng hắn cúi đầu kêu ò một tiếng, lười biếng ngáp một cái.
“Cứ như vậy liền đồng ý sao, ngươi quả nhiên là một tên lười biếng.” Ngả Tây Tư cười cợt nói.
“Không được!” Hắc Vũ Hùng Ưng vọt tới, kháng nghị nói: “Tại sao lại ở nơi này, chung quanh đây không có bất kỳ ai, chỉ có một số ít sinh vật chịu rét mới có thể sinh tồn, lẽ nào chúng ta phải trốn ở chỗ này.
Chờ các sinh vật mạnh mẽ khác đến đây ăn chúng ta hay sao?”
Ngả Tây Tư cười cợt, sờ sờ cái đầu đầy lông chim của nó, nói: “Chúng ta đã tiến hóa đến đỉnh điểm, đã không còn món đồ ăn nào có thể làm cho chúng ta tiến hóa thêm nữa, trừ phi là tiến vào khu vực nguy hiểm kia, thế nhưng ở bên trong đó có vị tồn tại kia, vì lẽ đó, tiếp tục tăng thể chất lên cũng không ý nghĩa gì.
Hắc Vũ Hùng Ưng nghe hắn nói như vậy, tựa hồ như nhớ đến cái gì đó, khẽ lắc đầu nói: “Vậy thì nghe theo ngươi, nơi này ở đâu cũng là băng sơn, xác thực rất thích hợp để làm lãnh địa của ngươi, phỏng chừng ở khu vực này, không có sinh vật gì có thể làm tổn thương ngươi được!”
Ngả Tây Tư khẽ mỉm cười, nói: “Ta lựa chọn nơi này làm lãnh địa, không chỉ là bởi vì năng lực của ta là (Hàn Băng) cùng với hoàn cảnh nơi này phù hợp.
Mà là vì nơi này cực kỳ trọng yếu, ngươi cứ chờ xem, ta tin rằng không bao lâu sau, nơi này sẽ cực kì náo nhiệt.”
“Cực kỳ trọng yếu?” Hắc Vũ Hùng Ưng nghi hoặc không hiểu.
Ngả Tây Tư không hề trả lời nó, mà cuối đầu nhìn xuống dòng sông băng, bên trong mắt lấp lóe ánh sáng óng ánh.
Hắn nhẹ giọng nói: “Mặt đất trên toàn bộ địa cầu đang nóng lên, ta tin rằng đám nhân loại kia cũng đã ý thức được, nơi này có bao nhiêu trọng yếu đi…”
“Bắc Cực có dị động?” Lâm Siêu hơi nghi hoặc một chút, nói: “Căn cứ Viêm Hoàng biết được ở Bắc Cực có dị trạng, nơi đó cách chúng ta nguyên cả một cái lãnh thổ nước Nga, bằng vào tài nguyên cùng với nhân lực của căn cứ bọn họ, không có cách nào phát hiện được dị trạng ở đó mới đúng.”
Phạm Hương Ngữ bĩu môi nói: “Ai bảo bọn họ là quân đội trực thuộc quốc gia ở thời đại trước, bọn họ nắm giữ tư liệu cùng với tin tức xa xa không phải là chúng ta có thể so sánh, trước đây không lâu bọn họ đã sửa chữa thành công một trạm tín hiệu vệ tinh bị tổn hại, thông qua hình ảnh mà vệ tinh chụp được, bọn họ mới biết được ở khu vực Bắc Cực có dị động.”
Lâm Siêu nói: “Thì ra là vậy, virus chỉ bùng phát ở trên địa cầu, cho nên vệ tinh ở trong vũ trụ vẫn còn hoàn hảo, chỉ có trạm thu phát tín hiệu là bị phá hủy, mới dẫn đến việc tín hiệu bị đứt đoạn, hơn nữa bằng vào nội tình của một quốc gia, có khi bọn họ còn có các trạm thu phát tín hiệu ở các nơi bí ẩn khác, những trạm thu phát tín hiệu này chắc chỉ có những tổ chức cỡ lớn nắm giữ.”
Phạm Hương Ngữ nói: “Ngươi đang nói về tổ chức Bàn Cổ hay sao?”
Lâm Siêu nói: “Cái tổ chức này thì nói sau, trước tiên nói một chút về dị động ở Bắc Cực đi?”
Phạm Hương Ngữ nói: “Thông qua hình ảnh thu được, ở khu vực Bắc Cực đột nhiên xuất hiện một số lượng lớn quái vật hải dương, hơn nữa còn có người của những quốc gia khác đang di chuyển đến Bắc Cực, tựa hồ như đang muốn tìm món đồ gì đó, Hứa Tư Lệnh dự định phái thập đại Chiến Sĩ đến điều tra, thuận tiện bảo vệ nơi đó luôn.”
Lâm Siêu mí mắt khẽ giật một cái, khi hắn nghe được ở Bắc Cực có dị động, thì hắn mơ hồ có một ít dự cảm không tốt, hắn không ngờ được tình huống xấu nhất đã xảy ra, kiếp trước thời điểm mà đại chiến bạo phát ở Bắc Cực, tựa hồ cũng không phải là vào thời điểm này, mà là sau khi tai họa xảy ra sau bảy, tám năm mới xuất hiện.
Dị trạng này xảy ra có khả năng rất cao là do Tinh Võng xuất hiện, thông tin tin tức không còn bị phong tỏa nữa, làm cho một số thế lực phát triển nhanh như gió, do vậy dẫn đến một số sự kiện xảy ra sớm hơn so với kiếp trước.
“Căn cứ Viêm Hoàng đến đó bảo vệ cái gì?” Vưu Tiềm tò mò xen mồm vào hỏi.
Phạm Hương Ngữ liếc hắn một cái, nói: “Ngươi thật là ngu ngốc, việc này mà cũng hỏi, Bắc Cực là nơi nào, là cực bắc của địa cầu, toàn bộ được bao phủ bởi băng tuyết, bây giờ nhiệt độ mặt đất toàn cầu đang tăng lên, ngươi nói xem, nếu như toàn bộ băng tuyết ở Bắc Cực bị hòa tan hết, trên Địa Cầu sẽ còn sót lại bao nhiêu lục địa? Khi đó lãnh địa của quái vật hải dương gần như sẽ trải rộng ra toàn cầu, đừng nói là nhân loại, hết thảy sinh vật trên đất liền đều sẽ bị tuyệt diệt!”
Vưu Tiềm giật mình, líu lưỡi nói: “Lại có thể nghiêm trọng như vậy sao!”
Lâm Thi Vũ suy tư nói: “Vẫn là Hứa Tư Lệnh lấy đại cục làm trọng, sau khi sửa chữa xong trạm thu phát tín hiệu vệ tinh liền điều tra tình trạng của Bắc Cực, chắc hẳn là ông ta đã sớm ý thức được tầm quan trọng của Bắc Cực, chắc hẳn ở trong hải dương có tồn tại sinh vật có trí tuệ như nhân loại, thậm chí có thể còn cao hơn cả nhân loại, bọn chúng sẽ dùng trăm phương ngàn kế hòa tan Bắc Cực, vì vậy nơi đó tuyệt đối không thể bị thất thủ!”
Lâm Siêu khẽ gật đầu, ở kiếp trước tại Bắc Cực ngoại trừ xảy ra một lần đại chiến lúc đầu, thì sau này Bắc Cực chính là một trong những chiến trường lớn mà nhân loại chém giết cùng với quái vật hải dương, hầu như mỗi ngày đều sẽ có một lượng lớn anh hùng cùng tiến hóa giả chết trận ở Bắc Cực, thủ hộ vô tận băng sơn ở Bắc Cực.
“Vốn ta còn muốn chờ sau khi căn cứ ổn định, mới đi đến Bắc Cực điều tra, bảo vệ nơi đó, bây giờ thì khác rồi, không thể không lập tức đi đến Bắc Cực, mặc kệ là đến vì Lệ nguyên tử, hay là bảo vệ Bắc Cực không bị hòa tan, nhất định đều phải đi!” Lâm Siêu thầm nghĩ trong lòng.
“Chúng ta cũng phái người đi chứ?” Phạm Hương Ngữ nhìn Lâm Siêu hỏi.
Lâm Siêu gật đầu nói: “Ta sẽ đích thân đi, ngươi ở lại trấn thủ căn cứ, chủ trì đại cục, Vưu Tiềm, Hắc Nguyệt cùng với Lãnh Chân, sẽ đi theo cùng với ta.”
“Chúng ta cũng đi cùng sao?” Vưu Tiềm cười khổ hỏi: “Chỉ có một mình nàng làm sao có thể bảo vệ căn cứ, vạn nhất lại có một lần thú triều cỡ lớn đến nữa thì phải làm sao?”
Phạm Hương Ngữ liếc hắn một cái, nói: “Ngươi đang nghi ngờ năng lực của ta sao? Có phải ngươi đang muốn luận bàn cùng với thị vệ của ta một hồi?”
Vưu Tiềm biết thị vệ mà nàng nói, chính con xác thối tên là ‘Khải’ mạnh nhất dưới trướng của nàng kia, nếu như thật sự đánh nhau với nó, hai người bọn họ đều có thể chất cấp bảy, thế nhưng kỹ xảo chiến đấu của con xác thối “Khải” này mạnh hơn so với hắn nhiều lắm, chỉ có thể là hắn bị đánh no đòn, mặc dù hắn có thể nhanh chóng thích ứng, kỹ xảo chiến đấu của hắn có thể nhanh chóng đạt đến cấp độ của con xác thối Khải này.
Trang 228# 2
Chương 455: Vưu Tiềm bị khi dễ
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Thế nhưng con xác thối Khải này lại có năng lực (cướp đoạt), một khi nó phát động năng lực này, nếu như đối phương là sinh vật sống, nó có thể tạm thời cướp đoạt năng lực của đối phương vào trong người của mình, duy trì một quãng thời gian ngắn.
Trong quãng thời gian này, người bị dính chiêu, chẳng khác gì là một Năng Lực Giả không có năng lực.
Nếu như là sinh vật đã chết, hắn có thể trực tiếp cướp đoạt vĩnh viễn năng lực của đối phương, thành năng lực của chính mình, thế nhưng mỗi lần chỉ có thể cướp đoạt một loại năng lực, nói cách khác, nếu như cướp đoạt năng lực lôi điện, sau đó lại cướp đoạt năng lực tia sáng, như vậy năng lực lôi điện sẽ bị mất đi, chỉ còn lại năng lực tia sáng.
“Ngươi khi dễ ta à.” Vưu Tiềm phẫn nộ nói.
Lâm Thi Vũ trừng hắn một cái, nói: “Do ngươi quá lười nhác, nếu không phải do ngươi quá sợ chết, bằng vào năng lực của ngươi, đã sớm là cường giả số một của địa cầu rồi, người có năng lực nghịch thiên như vậy chỉ có thể là nhân vật chính trong phim ảnh mà thôi.”
Vưu Tiềm cười khổ nói: “Nhưng đây là tận thế chứ không phải là phim ảnh, ta cũng không phải là nhân vật chính (Vưu Tiềm nói đúng, trong truyện này Lâm Siêu mới là nhân vật chính ^^!), càng không có vầng sáng của nhân vật chính, có thể bất tử không chết nha.”
Lâm Thi Vũ lườm hắn một cái, có cảm giác như đàn gảy tai trâu.
Lâm Siêu từ trong nhẫn không gian lấy quyển thư tịch (Quang Minh tín ngưỡng), đưa cho Phạm Hương Ngữ, nói: “Đây là bí tịch tu luyện tâm linh của nền văn minh Atlantis, ngươi tiến hành phục chế, sau đó phát cho quân đội, bảo bọn họ tu luyện thật chăm chỉ, tuy nhiên cần phải đổi lời giải thích, không được nói tu luyện cái này là để giảm thiểu tỷ lệ Giác Tỉnh.
Phạm Hương Ngữ tiếp nhận (Quang Minh tín ngưỡng), vẻ mặt chuyển sang vẻ nghiêm trọng, nói: “Ta biết rồi.”
“Mặt khác ngươi cũng lấy (Đạo Đức Kinh) cùng (Lễ Ký Bát Bộ) ở trong thư viện của căn cứ ra phát cho bọn họ, ngươi có thể cân nhắc lập một tòa giáo đường ở trong căn cứ, tích cực truyền giáo đốc thúc bọn họ tu luyện.” Lâm Siêu nói.
Phạm Hương Ngữ nở nụ cười, chớp mắt nói: “Ta tự có phương pháp, để cho bọn họ tự động chăm chỉ tu luyện.”
Lâm Siêu trong lòng yên tâm, hướng về phía mấy người Vưu Tiềm nói: “Các ngươi cũng phải chăm chỉ tu luyện, đặc biệt là Vưu Tiềm, thể chất của ngươi đã đạt đến cấp bảy cực hạn, tỷ lệ Giác Tỉnh của ngươi so với chúng ta bất luận người nào đều cao hơn, nhất định người phải dành thật nhiều thời gian để tu luyện.”
Vưu Tiềm biết mức độ nghiêm trọng của việc này, gật gật đầu, không hề nói gì.
Lâm Siêu hướng về phía Phạm Hương Ngữ hỏi: “Gần đây tình huống của căn cứ như thế nào, tài nguyên có đủ không?”
“Ngươi còn vẫn còn nhớ đến việc này à.” Nói đến đây, Phạm Hương Ngữ nhất thời hừ lạnh một tiếng, nói: “Ngươi thật là tiêu dao nha, cái gì cũng đều mặc kệ, căn cứ đương nhiên vẫn đang rất khuyết thiếu tài nguyên, tuy nhiên trước đây không lâu cuối cùng ta cũng đã giải quyết xong vấn đề về nước uống, trong quân đội xác thối của ta có mấy tên đã từng là nhân viên nghiên cứu khoa học, gần đây bọn chúng đã thuận lợi chế tạo ra được một cái máy lọc nước cỡ vừa, có thể lọc các nguồn nước ô nhiễm thành nước tinh khiết, căn bản cũng đã có thể đáp ứng được nhu cầu nước uống của căn cứ, lúc trước một tuần chỉ có thể cung cấp được 100 bình nước tinh khiết, nhưng bây giờ một ngày đã có thể lọc được 30 bình, đợi sau khi bọn chúng chế tạo được một cái máy lọc nước cỡ lớn.
Vấn đề nước uống của căn cứ sẽ được giải quyết triệt để.”
Lâm Siêu khẽ ho một cái, nói: “Những việc này đều là công lao của ngươi.”
“Đó là đương nhiên!” Phạm Hương Ngữ kiêu ngạo nói.
Lâm Siêu ngồi hàn huyên tán gẫu với mọi người một hồi, đề tài chủ yếu là về các biện pháp cải thiện đời sống sinh hoạt của mọi người trong căn cứ cùng với các phương pháp đối phó với các loại hình quái vật khác nhau.
Cho đến khi trời tối, mọi người mới giải tán, đi làm việc của mình, Vưu Tiềm thì phụ trách chuẩn bị bữa tối cho Lâm Thi Vũ cùng với Lãnh Chân, mấy người bọn họ đều phải tự mình chuẩn bị bữa ăn, nguyên nhân là vì nguyên liệu nấu ăn của bọn họ quá cao cấp, lượng độc tố chứa ở bên trong nhất định thể chất của bản thân phải thật cao mới có thể ăn được.
Phạm Hương Ngữ thì lại trở lại bàn làm việc của mình, tiếp tục bận rộn giải quyết mọi vấn đề của căn cứ; Lãnh Chân thì trở lại phòng của mình, ngồi trên cửa sổ vẽ vời, đây chính là niềm đam mê của hắn, chỉ là, phong cảnh mà hắn vẽ trong tranh cũng không phải là một màu xám u tối như vậy, mà có đủ loại màu sắc, rực rỡ xán lạn.
Lâm Thi Vũ cùng Bạch Tuyết còn có rất nhiều chuyện muốn nói cùng với Lâm Siêu, hai nàng giống như hai cái đuôi nhỏ đi theo sau Lâm Siêu, Lâm Siêu đi đâu các nàng liền đi đến đó, thế nhưng dọc theo đường đi đều chỉ có một mình Lâm Thi Vũ ríu ra ríu rít nói chuyện, đều là các câu chuyện bình thường xảy ra hàng ngày, hoặc là một ít chuyện đáng cười xảy ra gần đây ở trong căn cứ.
Bạch Tuyết thì chỉ che miệng vui cười, thỉnh thoảng xen vào mấy câu, cùng với Lâm Thi Vũ một xướng một họa.
Lâm Siêu chỉ có thể bất đắc dĩ nghe Lâm Thi Vũ kể chuyện cười, có nhiều chuyện hắn nghe không hiểu, giống như nghe thiên thư vậy, nửa câu cũng không biết.
“Ngươi muốn đến viện nghiên cứu khoa học à?” Lâm Thi Vũ nhìn thấy tòa nhà ở trước mặt, kinh ngạc hỏi.
Lâm Siêu gật đầu nói: “Ân, có mấy món đồ cần phải nghiên cứu.”
Giờ khắc này mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống, bầu trời tối đen.
Sau khi tai họa bộc phát, không còn khói bụi ô tô cùng với khí thải của nhà máy.
Bầu trời đặc biệt trong xanh, ngẩng đầu lên liền có thể nhìn thấy được bầu trời đầy sao, như bảo thạch được khảm nạm ở trên trần nhà vậy, cực kỳ xa hoa.
Ở trong viện nghiên cứu khoa học đèn điện đã được bật lên sáng trưng.
Ở trong căn cứ, trừ quân đội, chỉ có viện nghiên cứu khoa học cùng với tòa nhà của Phạm Hương Ngữ là lúc nào cũng được cung cấp điện, còn lại những bộ phận khác muốn dùng điện, nhất định phải xin phép trước mới được, bằng không chỉ có thể đợi đến bảy giờ sáng hôm sau thì mới có thể sử dụng điện.
Lâm Siêu bước lên trên cái sàn nhà bóng loáng tiến vào viện nghiên cứu khoa học, hắn đi thẳng vào phòng nghiên cứu sinh vật, chỉ thấy ở bên trong sáng choang như ban ngày, năm, sáu nhân viên nghiên cứu khoa học mặc đồ trắng đang bận rộn làm thí nghiệm, mà vị khoa học điên mà Lâm Siêu muốn tìm lúc này đang ở trong một căn phòng rộng rãi một mình thí nghiệm, ông ta đang lắc lắc một cái ống nghiệm màu tím nhạt.
Lâm Siêu đi vào căn phòng của kẻ điên.
Lâm Thi Vũ cũng rất thích làm một ít nghiên cứu, điểm này có vẻ là do gien di truyền của cha mẹ, nàng sau khi nhìn thấy kẻ điên, lập tức từ sau lưng Lâm Siêu thò đầu ra, cười hì hì nói: “Ông lão, ông đang bận rộn làm cái gì vậy?”
Kẻ điên sau khi nghe thấy âm thanh của nàng, lúc này mới xoay đầu lại, lập tức nhìn thấy Lâm Siêu, hắn gật đầu xem như là chào hỏi, sau đó hướng về phía Lâm Thi Vũ lộ ra nụ cười, nói: “Cô bé, ngươi lại đến rồi sao, hôm nay lại muốn tiếp tục quấy rối à?”
Trang 229# 1








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)




![[Dịch] Tiên Nghịch [Dịch] Tiên Nghịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/01/Dich-Tien-Nghich-Audio-Podcast.jpg)


