[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 82 : Vực sâu vô tận (1) (c406-c410)
❮ sautiếp ❯Chương 406: Vực sâu vô tận (1)
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu nhìn thấy ở trên mặt đất có sáu bộ thi thể, từ quần áo mà xem, hẳn là cũng là người sinh tồn trong hoang dã, một người trong đó thân thể bị chém ngang hông, mấy người khác toàn thân dính đầy máu, hẳn là bị súng máy bắn thành cái sàng.
Lâm Siêu nhìn thấy vị trí mà đám người đứng, chính là vây quanh cái hồ nhỏ.
Cái hồ nhỏ này đã khô cạn từ lâu, nhìn giống như một cái hố sâu, lớp bùn ở dưới hồ cũng đã khô lại nứt ra thành từng rãnh sâu, ở nơi sâu nhất dưới đáy hồ, nơi mà Bạch Tuyết đã từng ngủ say trong một cái quan tài thủy tinh, bây giờ cũng không nhìn thấy cái quan tài thủy tinh ở đó nữa, không biết là bị người đến sau đánh cắp, hay là bị ba con quái vật lúc trước lấy đi.
Giờ khắc này ở đây có ba, bốn người cao tầng căn cứ Hấp Huyết đang đứng, trên người mặc chiến giáp Ám Hồng Sắc, lấy ánh mắt của Lâm Siêu liền có thể phán đoán ra, đây là do một loại da thú nào đó cùng với kim loại công nghệ cao gia công tạo thành, có hiệu quả chống đạn.
Ở chính giữa mấy người này, là một hố đen có đường kính mười lăm, mười sau mét, bên trong tối đen, có mấy sợi dây thừng được thả xuống phía dưới, một lát sau, một người trẻ tuổi theo dây thừng từ bên trong bò ra, ở trên lưng hắn đeo một cái thùng nhựa, chứa vài cây thực vật màu xanh to bằng lòng bàn tay, hình dạng như lá phong.
“Gien thực vật.” Nhìn thấy này hình dạng cây thực vật này, Lâm Siêu ngay lập tức liền nhận ra, đây chính là một loại thực vật biến dị cực kì trân quý, nếu như dùng thi thể cùng máu tươi của xác thối làm phân bón, nó có thể nhanh chóng trưởng thành sánh ngang với nguồn năng lượng tiến hóa cấp bảy, hơn nữa, cấp bảy có phải là cực hạn trưởng thành của nó hay không, cái này Lâm Siêu vẫn chưa biết được.
Lúc này Lâm Siêu từ bên trong đám người tiểu đội sinh tồn bước ra ngoài.
“Ngươi là ai, đứng lại cho ta!” Tên trung niên lúc trước nói chuyện nhìn thấy Lâm Siêu, lập tức nhướng mày một cái, khẽ quát: “Đứng lại cho lão tử, có nghe thấy không? À, ngươi lại dám tiến thêm một bước…”
Ầm!
Hắn còn chưa nói dứt lời.
Cả người bỗng nhiên bay ngược ra ngoài, rơi ầm ầm ra sáu, bảy mét trên mặt đất, miệng ho ra một ngụm máu tươi.
Lâm Siêu bước chân không có dừng lại.
Một đường đi thẳng về phía hố sâu, mấy chục người đang trông coi xung quanh, hắn đương nhiên sẽ không để vào trong mắt.
Nơi này bạo động lập tức gây nên sự chú ý của mọi người,
Mấy người trong tiểu đội sinh tồn vẻ mặt đầy kinh ngạc, không nghĩ tới một người lưu lạc trong hoang dã giống như bọn hắn, lại có lá gan lớn như vậy, đối phương mặc dù chỉ có mười mấy người, nhưng trong tay mỗi người đều có súng, chỉ cần một loạt đạn liền có thể bắn Lâm Siêu thành một cái tổ ong.
“Nổ súng!”
Lúc này không biết ai ở bên trong mấy chục người trông coi hô lên, lập tức mười mấy người nhanh chóng nâng súng lục cùng súng trường của mình lên, nhắm vào Lâm Siêu lập tức bóp cò súng.
Không có một chút do dự cùng chần chờ nào, đây cũng không phải do bọn họ được huấn luyện nghiêm chỉnh, mà là do mạng người ở trong mắt bọn họ, đã sớm không còn đáng giá.
Đặc biệt là ở trong tận thế như bây giờ.
Ầm ầm ầm…
Đạn như mưa liên tục bắn ra.
Xung quanh Lâm Siêu hiện lên một tấm chắn bằng tia sáng, đem những viên đạn được bắn ra từ những khẩu súng phổ thông này chấn ngược ra bên ngoài, sau một lượt bắn, ở dưới chân Lâm Siêu hiện ra rãi rác các viên đạn.
Cả đám người xung quanh lập tức ngây người.
Mấy người ở xung quanh hố sâu nghe thấy động tĩnh, nhanh chóng quay đầu lại nhìn, khi nhìn thấy dưới chân Lâm Siêu rải các rác viên đạn thì lập tức thay đổi vẻ mặt, lộ ra mấy phần ngơ ngác.
Lâm Siêu đi thẳng về hướng hố sâu.
Đám binh sĩ trông coi đang đứng trước mặt Lâm Siêu, phảng phất như bị tình cảnh lúc nãy chấn nhiếp, không tự chủ được tránh ra một con đường.
“Này, vị bằng hữu này…” Một thanh niên trong năm người đứng cạnh hố sâu lên tiếng, thanh niên này tựa hồ là người cầm đầu nhìn Lâm Siêu đang đi tới, áp lực như giống như một ngọn núi lớn hướng về hắn đè xuống, trái tim không tự chủ được đập nhanh lên, bản năng muốn thoái lui ra.
Thế nhưng hắn dù sao cũng có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, quái vật hung tàn dữ tợn cỡ nào cũng sẽ không sợ.
Lúc này hắn nở ra một nụ cười, nói: “Chuyện gì cũng từ từ, là do bọn họ không hiểu chuyện…”
“Cút.” Lâm Siêu chỉ nói một chữ.
Thanh niên cầm đầu biến sắc mặt, trong mắt loé ra vẻ giận dữ, thế nhưng sau khi nhìn thấy mười mấy tên binh sĩ trông coi đang đứng sau lưng Lâm Siêu, cơn giận của hắn nhất thời biến mất, một người nếu như dám đối mặt mấy chục khẩu súng, lại còn dám quay lưng lại bại lộ trước những khẩu súng như thế này, như vậy không phải đầu óc có bệnh, mà chính là có thực lực mạnh đến đáng sợ.
Hắn tự nghĩ đổi làm chính mình, tuyệt đối không có cách nào ở khoảng cách gần như vậy, từ trước mấy chục khẩu súng thoát chết.
“Vị bằng hữu này, chúng ta là người của căn cứ Hấp Huyết, nơi này là do căn cứ chúng ta phát hiện ra, các hạ đừng nên lỗ mãng mà làm hỏng việc.” Một nữ tử cao gầy ở phía sau lưng thanh niên cầm đầu không vui nói.
Lâm Siêu chuyển ánh mắt từ hố sâu sang nữ nhân này, trong ánh mắt lộ ra một tia hàn ý.
Ầm!
Trên ngực của nữ tử này giống như trúng phải búa tạ, bỗng nhiên bay ngược về phía sau, phun ra một ngụm máu lớn trên không trung, rơi trên mặt đất cách đó mười mấy mét, nửa ngày cũng không đứng dậy được.
“Cút!” Lâm Siêu lạnh lùng nói.
Thanh niên cầm đầu con ngươi co rụt lại, trong lòng tràn ngập kinh hãi, hắn chỉ cách Lâm Siêu khoảng hai mét, dĩ nhiên không nhìn được Lâm Siêu ra tay như thế nào, hắn không nghi ngờ chút nào, nếu như Lâm Siêu mang sát ý, một đòn vừa nãy liền có thể trực tiếp đánh chết nữ tử cao gầy.
“Xin bớt giận, xin bớt giận.” Thanh niên cầm đầu vội vã khom lưng xin lỗi, thái độ cực kỳ khiêm tốn, hắn biết rõ tính cách của một số cao thủ, nói được một câu sau đó không dài dòng nữa, quay sang quát lên với mấy người đứng xung quanh: “Các ngươi không nghe rõ à, mau lui lại!”
“Đem những cái này lưu lại.” Lâm Siêu giơ tay chỉ về một cái túi bên cạnh, ở trong túi chứa lượng lớn gien thực vật, hẳn là bọn họ hái được lúc trước.
Thanh niên cầm đầu vẻ mặt biến hóa một hồi, nhưng vẫn cắn chặt răng, quát lên với mấy người xung quanh: “Còn đứng đó làm cái gì, mau đưa cho vị đại nhân này.”
Mấy người này nhất thời có chút đau lòng cùng không muốn, bọn họ biết được mấy cây cỏ này nhìn thì có vẻ bình thường, nhưng trực tiếp ăn vào ngay lập tức có thể cường hóa thể chất.
Các tiểu đội sinh tồn đứng xung quanh nhìn thấy thanh niên cầm đầu lui lại, âm thầm líu lưỡi, không nghĩ tới người của căn cứ Hấp Huyết cực kì lớn lối ngạo mạn, lại bị Lâm Siêu một người dễ dàng quát lui, bọn họ liếc mắt nhìn cái túi bị bỏ lại trên mặt đất, cố nén sự tham lam trong mắt, rời đi cùng với người của căn cứ Hấp Huyết, không dám chần chờ.
Trang 204# 2
Chương 407: Vực sâu vô tận (2)
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu nhìn thấy bọn họ đã rời đi hết, mới nhặt cái túi lên, kiểm tra lại số lượng gien thực vật, tổng cộng có hai mươi tám cây, từ hình dáng mà xem, đều là khoảng cấp 2, cấp 3, còn có thể trưởng thành.
Ở trong vùng hoang dã, cướp đoạt tài nguyên là chuyện xảy ra như cơm bữa, Lâm Siêu cũng không có gì phải áy náy hoặc là bất an, từ kiếp trước hắn đã biết được chân lý mạnh được yếu thua.
Tại nơi hắn lớn lên bị bạo dân hoành hành, Lâm Siêu từ lâu đã học được cách cướp đoạt, gần như là bản năng sinh tồn của hắn.
Cướp đoạt tất cả các tài nguyên có thể để cho mình sống tiếp, càng nhiều càng tốt.
Thiện lương, nhân từ, những phẩm chất tốt đẹp này, chỉ có những người quá yếu hoặc quá mạnh mới cần.
Bất quá, Lâm Siêu cùng bạo dân khác biệt ở chỗ.
Hắn chỉ cướp đoạt những gì mình cần dùng đến, mà không phải là đem mọi thứ cướp đoạt hết.
Không lưu lại con đường sống cho người khác, việc này đại khái có quan hệ với việc từ nhỏ hắn đã là cô nhi, trong lòng hoặc nhiều hoặc ít có mấy phần đồng tình với người yếu, mà sự đồng tình này trải qua mấy lần giáo huấn cùng chịu thiệt.
Đã bị tôi luyện thành một loại bí mật ẩn giấu ở sau trong thâm tâm, không dễ dàng hiển lộ.
Lâm Siêu đem gien thực vật ở trong túi bỏ vào bao không khí, mặc dù hắn biết bằng này gien thực vật cũng không phải là toàn bộ số lượng mà căn cứ Hấp Huyết lấy được, nhưng hắn cũng không có dự định đi một chuyến đến căn cứ Hấp Huyết cướp đoạt, bởi vì từ cách nói chuyện của những người này hắn biết những người này cũng không am hiểu vun bón gien thực vật.
Bọn họ hái về sau đó hẳn là sẽ trực tiếp ăn, nếu còn cũng không còn được bao nhiêu.
Tuy rằng như vậy có chút phung phí của trời, thế nhưng cũng rất bình thường, dù sao căn cứ loại nhỏ sinh tồn rất là gian nan.
Lúc nào cũng có thể sẽ bị một con quái vật cỡ lớn đi ngang qua càn quét san bằng, vì lẽ đó nếu có thể tăng cường một phần thực lực, sẽ tăng cường một phần.
Coi như gien thực vật có thể tạo ra một chiến sĩ cấp S, bọn họ cũng không thể kiên trì vun bón cho đến khi Gien thực vật chậm rãi lớn lên, huống hồ vun bón Gien thực vật phải cần có máu tươi và thi thể xác thối, đồng thời máu tươi và thi thể xác thối cũng phải có cùng cấp bậc với gien thực vật mới được, nếu muốn vun bón ra Gien thực vật cấp bảy, nhất định phải dùng thi thể của xác thối cấp bảy.
Sau khi bỏ gien thực vật vào bao không khí, Lâm Siêu liền quan sát thăm dò bên trong hố sâu, bên trong hố chỉ có một màu đen.
May là hắn có năng lực nhìn trong ban đêm, hơn nữa năng lực của bản thân vừa vặn là tia sáng.
Hăn quét mắt nhìn xuống.
Lập tức nhìn thấy trên vách đá phía dưới một trăm mét, có một lượng lớn gien thực vật sinh trưởng, trong đó có một số cây phỏng chừng đạt đến cấp bốn hoặc cấp năm, phải biết rằng, một cây Gien thực vật cấp năm có thể sánh ngang với một con quái vật cấp S, nói cách khác, thâm nhập vào sâu khoảng một trăm mét, liền có thể trực tiếp hái được một cây gien thực vật sánh ngang với nguồn năng lượng tiến hóa của quái vật cấp S!
Lâm Siêu nhìn thấy ở vị trí cách miệng hố hơn ba mươi mét, nửa cây gien thực vật cũng không có, nhưng ở vị trí hơn năm mươi mét lại còn một ít cây, vô cùng ít ỏi, từ vị trí từ tám mươi mét trở lên, Gien thực vật lại mọc liên miên, số lượng dày đặc, mỗi mét vuông ít nhất phải có mười mấy cây!
Hiển nhiên, khoảng cách mà căn cứ Hấp Huyết có thể xâm nhập vào là có hạn, chỉ có thể hái một ít gien thực vật ở viền ngoài.
Lâm Siêu trong lòng có chút nghi hoặc, lấy sức mạnh của căn cứ Hấp Huyết, nếu như đã phát hiện ra công dụng của gien thực vật, làm sao chỉ hái ngần ấy, đừng nói là vị trí một trăm mét, mà hai, ba trăm mét đều có thể dùng dây thừng dễ dàng đi tới.
Tất nhiên là có sự bất thường, Lâm Siêu cũng không có tùy tiện đi xuống hái gien thực vật, mà tiếp tục nhìn về phía sâu trong hố, tầm mắt hướng thẳng về phía dưới, rất nhanh đã tới vị trí năm trăm mét.
Ở trong bóng tối như vậy có thể nhìn thấy ở phạm vi 500 mét, đã gần đến cực hạn của Lâm Siêu, thế nhưng vẫn không thể nhìn thấy được mặt đáy của hố sâu.
Hơn nữa, làm cho Lâm Siêu kinh ngạc chính là, trên vách đá ở vị trí năm trăm mét, dĩ nhiên mọc đầy Gien thực vật, cùng với một ít cây thực vật hắn cũng không nhận ra, tuy nhiên có thể sinh trưởng ở cùng một chỗ với gien thực vật, chắc hẳn cũng không phải thực vật phổ thông.
“Nhiều gien thực vật như vật, quả thực có thể sánh ngang với giá trị của một di tích cỡ trung!” Lâm Siêu trong lòng thất kinh, cái hố sâu này quả thực chính là bảo địa, chẳng lẽ nói, tại các khu vực sâu khác cũng có một cái hố sâu như vậy?
Ở dưới đáy hố sâu này… Sẽ có cái gì?
Trên con ngươi Lâm Siêu hiện ra hào quang màu vàng óng, sau khi hoàng kim hóa thị giác, phạm vi tầm nhìn rõ ràng tăng lên một khoảng lớn, Lâm Siêu nhìn thẳng xuống phía dưới, khi đến phạm vi tám trăm mét, phảng phất như bóng tối ở đây cực kì cô đọng, làm cho thị giác của Lâm Siêu lâm vào mơ hồ.
Ở trong phạm vi từ 500 mét đến 800 mét, trên vách đá có một lượng lớn gien thực vật cùng các loại thực vật khác sinh trưởng.
Lâm Siêu trong đầu xoay chuyển ý nghĩ, sử dụng một quả cầu ánh sáng, thả vào trong hố sâu.
Quang cầu này sau khi được hắn thả xuống, một đường rơi thẳng tắp xuống phía dưới, rọi sáng toàn bộ phạm vi mà nó đi qua.
Rất nhanh, quả cầu ánh sáng đã rơi xuống phạm vi một ngàn mét, đồng thời vẫn tiếp tục hướng về phía dưới rơi xuống, khi đạt đến phạm vi 1,500 mét thì quả cầu ánh sáng từ từ bị bóng tối thôn phệ, không cách nào nhìn thấy.
“1,500 mét, còn chưa tới đáy?” Lâm Siêu trong lòng kinh ngạc.
Cái hố sâu này không biết hình thành từ lúc nào, nếu như có thể đo lường được thành phần của vách đá, sau đó phân tích tốc độ sinh trưởng của gien thực vật, kết hợp với cấp bậc của gien thực vật, là có thể phân tích ra đại khái thời gian hình thành, dù sao tốc độ sinh trưởng của gien thực vật trên vách đá so với tốc độ sinh trưởng khi được vun bón bằng thi thể là không thể so sánh.
“Nếu như là thỗ nhưỡng phổ thông thích hợp trồng gien thực vật, lấy tốc độ sinh trưởng của nó mà nói, thời gian vực sâu xuất hiện là khoảng bốn đến năm năm.” Lâm Siêu thầm nghĩ trong lòng.
Bốn, năm năm trước, không phải là năm 2012 sao?
Vào lúc ấy, tựa hồ chính là thời gian mà nền văn minh Maya tiên đoán là tận thế!
Lẽ nào là hố sâu được hình thành vào lúc này?
Lâm Siêu từ ký ức của khối thân thể này biết được, vào năm 2012 nền văn minh Maya tiên đoán xảy ra tận thế, có lời đồn đại là nhân loại tạo ra thuyền cứu nạn Noah, mặc dù là lời đồn, nhưng có hay không có phát sinh, cũng không thể biết được.
Hơn nữa, tận thế lại xảy ra vào năm 2017, so với lời tiên đoán của nền văn minh Maya muộn năm năm!
Lâm Siêu suy nghĩ một chút, phủ nhận khả năng hố sâu là do con người kiến tạo.
Trang 205# 1
Chương 408: Cực hạn tiến hóa (1)
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Đầu tiên là lấy trình độ khoa học kỹ thuật của nhân loại thời đại trước, không thể đào ra một cái hố sâu như thế, dù sao, hắn mới chỉ thăm dò được đến độ sâu 1500 mét, còn thực tế sâu bao nhiêu thì hắn cũng không biết, nói không chắc là hai ngàn mét, ba ngàn mét, thậm chí hơn mười ngàn mét đều có khả năng.
Hơn nữa, nếu như là do con người kiến tạo, nhất định phải tiêu tốn thời gian rất lâu, coi như bảo mật cực kì tốt, cũng sẽ bị lộ hình ảnh ra ngoài, như vậy nhất định có thể sẽ nghe được một ít tin tức.
Thế nhưng bộ thân thể mà Lâm Siêu nhập vào này cũng không có nghe thấy những tin tức như vậy, hơn nữa gien thực vật và mấy loại thực vật không rõ lai lịch này, tựa hồ ở bên trong di tích cổ mới có, nơi đó mới có thổ nhưỡng thích hợp cho chúng nó sinh trưởng.
“Chẳng lẽ cái mà vực sâu nữ vương đang thủ hộ, chính là cái này?” Lâm Siêu ánh mắt lấp lóe.
Hắn trầm tư trong chốc lát, cuối cùng vẫn quyết định xuống mạo hiểm thử xem, không vào hang sói không bắt được sói con, hắn kiếp trước chỉ là một tiểu nhân vật, những điều mà hắn biết được đều là do những đại căn cứ kia cho phép, còn các điều cơ mật về thế giới, hắn không có tư cách biết đến.
Vì lẽ đó kiếp này, hắn phải tự mình thăm dò!
Lâm Siêu triển khai ra Huyết Nha Chiến Giáp, điều chỉnh thay đổi màu sắc cùng kiểu dáng của Huyết Nha Chiến Giáp, để đề phòng bị người nào đó nhìn thấy, dù sao, trong lúc hắn thủ thành thì luôn mặc Huyết Nha Chiến Giáp, việc này đã truyền ra rộng rãi, rất dễ dàng sẽ bị người khác nhận ra.
Ở dưới sự bảo vệ của Huyết Nha Chiến Giáp, Lâm Siêu bám vào vách đá từ từ thâm nhập vào trong hố sâu.
Mới vừa xuống hố sâu, Lâm Siêu đã cảm giác được một luồng hơi lạnh, tuy rằng có Huyết Nha Chiến Giáp bảo vệ, luồng hơi lạnh này cũng không có cách nào tạo thành ảnh hưởng đối với thân thể của hắn, thế nhưng thông qua Huyết Nha Chiến Giáp truyền vào cảm giác, hắn có thể cảm nhận được nhiệt độ chênh lệch giữa bên ngoài và bên trong hố sâu.
“Lạnh như thế.” Lâm Siêu trong lòng lộ ra sự kinh ngạc, chẳng trách đám người căn cứ Hấp Huyết chỉ có thể hái gien thực vật ở phạm vi bên ngoài, ở bên ngoài một tý hơi lạnh cũng không cảm giác được, thế nhưng trong này lại tràn ngập hơi lạnh, hơn nữa hắn thâm nhập xuống càng sâu, hơi lạnh càng nhiều, người bình thường có thể chất khoảng bảy mươi, tám mươi, phỏng chừng nhiều nhất chỉ có thể đi xuống phạm vi năm mươi, sáu mươi mét.
Coi như là năng lực giả có năng lực (hỏa diễm), (nhiệt độ), (Hàn Băng), cũng chỉ có thể đi xuống sâu hơn được mười mét.
Lâm Siêu ở dưới sự bảo vệ của Huyết Nha Chiến Giáp, rất nhanh đã đi xuống đến độ sâu hơn năm trăm mét, dọc theo con đường này hắn cũng không có hái gien thực vật, trước tiên cứ thăm dò một phen cái đã.
700 mét, 800 mét…
Qua thời gian mấy phút sau, Lâm Siêu mới miễn cưỡng đi xuống độ sâu một nghìn mét, bằng vào trạng thái Hoàng Kim cùng với sự bảo vệ của Huyết Nha Chiến Giáp, xuống được đến đây đã là cực hạn của hắn, khí lạnh xung quanh ở đây tựa hồ có thể đem hắn đông lại hoàn toàn.
Lâm Siêu sử dụng nguồn năng lượng trong tế bào, miễn cưỡng chế tạo ra một quả cầu ánh sáng, hướng về dưới hố sâu thả xuống, ánh mắt dõi theo nơi mà quả cầu ánh sáng đi qua, trên vách đá ven đường tất cả đều là lượng lớn Gien thực vật, khi quả cầu thâm nhập đến độ sâu khoảng hai ngàn mét, ánh sáng phát ra từ quả cầu từ từ yếu đi, dần dần biến mất.
Lâm Siêu có chút thất vọng, không nghĩ tới độ sâu hơn hai ngàn mét vẫn chưa chạm đáy của hố sâu, hắn đang chuẩn bị thu hồi ánh mắt, một lần nữa trở về mặt đất, đột nhiên bên trong khóe mắt của hắn hiện ra một tia dư quang, vào thời khắc cuối cùng mà quả cầu ánh sáng biến mắt, hắn nhìn thấy một con mắt có màu trắng đen xen kẽ, đang nhìn về phía hắn.
Lâm Siêu toàn thân tóc gáy bỗng nhiên dựng lên, tuy rằng chỉ là sự việc trong nháy mắt, thế nhưng hắn xác nhận mình không hề nhìn nhầm, hơn nữa, kích thước của cái con mắt kia, đã vượt qua kích thước cực hạn của sinh vật, quả thực là khó có thể tin nổi, riêng con ngươi của nó mà Lâm Siêu nhìn thấy, đã có đường kính hơn ba mét, nếu tính cả tròng trắng mắt, phỏng chừng đường kính của nó sẽ bằng cả đường kính của hố sâu!
Chạy!
Lâm Siêu da đầu tê dại, hầu như dùng bản năng điên cuồng leo lên, cấp tốc leo lên trên miệng hố sâu, một lần nữa trở về trên mặt đất, đồng thời sau khi thoát ra khỏi miệng hố, Lâm Siêu liền bay lên trên trời cách hố sâu hơn 300 mét, cảm giác sau lưng không có động tĩnh gì, lúc này mới dừng lại, Lâm Siêu quay đầu nhìn lại, cũng không có nhìn thấy sinh vật gì bò ra khỏi miệng hố, mới thoáng thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Siêu lập tức dùng tia sáng khúc xạ thị giác, từ trên trời cao nhìn vào bên trong hố sâu, nhìn đến độ sâu khoảng tám trăm mét, cũng không có nhìn thấy sinh vật gì, mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng hắn vẫn không dám tới gần.
Dù sao thì không nhìn thấy không có nghĩa là không tồn tại, vạn nhất có quái vật sở hữu năng lực ẩn thân lén lút tiềm hành lại đây, mình căn bản không có cách nào đề phòng.
“Ở dưới đáy dĩ nhiên có một con mắt, hơn nữa kích thước lại to lớn như vậy, như vậy toàn bộ thân thể của nó, phỏng chừng…” Lâm Siêu ngẫm lại liền cảm thấy sởn cả tóc gáy,
Tuyệt đối là một sinh vật có thể dễ dàng nhấc bổng Vương Thú lên.
“Cái mà vực sâu nữ vương thủ hộ chính là con mắt khổng lồ này hay sao? Hoặc là, con mắt khổng lồ này chế tạo ra vực sâu nữ vương?” Lâm Siêu nhíu mày suy tư.”Toàn cầu có mười hai khu vực sâu, nên sẽ có mười hai con mắt như vậy chứ.”
“Nếu như con mắt khổng lồ này chế tạo ra vực sâu nữ vương, như vậy mục đích là cái gì? Để cứu nó ra? Nếu như chỉ là giải cứu nó ra khỏi lòng đất, lấy sức mạnh của vực sâu nữ vương là hoàn toàn có thể, nhưng kiếp trước hắn cũng không có nghe qua tin tức như thế, coi như các căn cứ lớn liên thủ lại phong tỏa, cũng không cách nào hoàn toàn che đậy lại tin tức động trời như vậy.”
Lâm Siêu cau mày, hắn thấy thế nào vực sâu nữ vương cũng không giống như là do con mắt khổng lồ này chế tạo ra, nếu như nói vực sâu nữ vương ở đó để thủ hộ nó, như vậy vì sao lại muốn thủ hộ?
Lẽ nào con mắt khổng lồ này không có năng lực tự vệ?
Vừa nãy chỉ trong chớp mắt nhìn nó Lâm Siêu đã cảm giác được linh hồn run rẩy, Lâm Siêu tuyệt đối sẽ không cho là con mắt khổng lồ này không có sức chiến đấu, hơn nữa, nói không chắc nó so với vực sâu nữ vương còn đáng sợ hơn!
Lâm Siêu trầm tư trong chốc lát.
Hướng về cánh tay phải Anubis nói: “Vừa nãy con mắt khổng lồ kia, ngươi có nhìn thấy hay không?”
“Nhìn thấy.” Anubis hiện ra một cái miệng trên cánh tay phải, không khỏi nghi ngờ nói: “Cảm giác nó có khí tức của tế bào thần tính, phỏng chừng… Ít nhất nó phải hơn một bậc lúc ta còn sống, thậm chí, nó còn mạnh hơn!”
Lâm Siêu ánh mắt lóe lên.
Có thể làm cho Anubis kiêu căng tự mãn đưa ra phán đoán “Nó còn mạnh hơn”, đủ thấy trong lòng nó cũng không chắc chắn.
Bởi vậy có thể thấy được, con mắt khổng lồ này đáng sợ dường nào.
Trang 205# 2
Chương 409: Cực hạn tiến hóa (2)
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Ngươi lúc còn sống là cấp bậc gì?” Lâm Siêu hỏi.
“Cái này…” Anubis chần chờ một chút mới nói: “Ta cũng quên rồi, bên trong cánh tay ký ức về bản thân có hạn, không thể trách ta, nếu như có thể tìm được cái đầu của ta, hoặc là phần ngực, thì có thể biết được nhiều hơn một chút, ta chỉ có thể nhớ tới một đoạn ký ức ngắn mơ hồ, giống như gọi là ‘Thôn Phệ’ ?”
“Thôn Phệ?” Lâm Siêu đăm chiêu, “Đây là cấp bậc gì, cảnh giới Thôn Phệ? Thôn Phệ Giả?”
Anubis khẽ lắc đầu, nói: “Không nhớ rõ nữa, ta chỉ nhớ ra hai chữ này, hẳn là Thôn Phệ Giả, hoặc là Thôn Phệ cái gì đó.”
Lâm Siêu cũng suy nghĩ không ra, hướng về cái đồng hồ đeo trên tay trái hỏi: “Ngươi có biết không?”
Kẻ Hủy Diệt biến thành đồng hồ đeo tay tựa hồ đã sớm chờ Lâm Siêu hỏi nó, nghe vậy liền kiêu ngạo hừ một tiếng, trên mặt đồng hồ đeo tay mọc ra một cái miệng, nói: “Đương nhiên là ta biết, ta cũng không giống như một số người, dùng ngôn ngữ hiện đại của các ngươi mà nói, chính là não tàn.”
Anubis âm trầm nói: “Ngươi muốn chết?”
Kẻ Hủy Diệt hừ một tiếng, nói: “Ngươi vốn là não tàn, thân thể đã bị cực hình phân thây, đầu đuôi mỗi thứ một nơi, còn không phải là não tàn sao?”
Anubis: “…”
Lâm Siêu lạnh như băng nói: “Ít nói nhảm.”
Kẻ Hủy Diệt không dám nói đùa nữa, lúc này ho nhẹ một tiếng, nói: “Kỳ thực, ta cùng con chó này đều không phải là nhân loại hoàn chỉnh, chúng ta là Cải Tạo Giả, ở trong gien của chúng ta, có một phần là lấy gien của các sinh vật khác, trộn lẫn với nhau để tiến hành cải tạo.”
“Cải Tạo Giả?” Lâm Siêu run rẩy, con mắt bỗng nhiên sáng lên, nói: “Nói như vậy, sau khi tiến hóa đến cực hạn, chính là cải tạo gien?”
“Có thể nói như thế.” Kẻ Hủy Diệt nói: “Nhưng cải tạo rất nguy hiểm, rất dễ bị chết đi, hoặc là gien bị rối loạn, nổi khùng biến thành… Quái vật!”
Lâm Siêu bằng vào sự hiểu biết từ kiếp trước, cũng chưa từng nghe qua cái gì là Cải Tạo Giả, thế nhưng trong bảng xếp hạng một trăm cường giả của nhân loại, quả thật có một ít dấu vết của các tồn tại thần bí, đều là ở trong lúc nhân loại nguy nan thì đứng ra giúp đỡ, bây giờ nghĩ lại, những người này chính là trong số các Tiến Hóa Giả cấp S đản sinh ra Cải Tạo Giả.
“Nó vừa mới nói Thôn Phệ là cái gì?” Lâm Siêu hỏi lần nữa.
“Cái này à, Thôn Phệ Giả chính là, vừa nãy ta nói rồi, cải tạo thất bại, sẽ biến thành quái vật, loại quái vật này gọi là Thôn Phệ Giả!” Kẻ Hủy Diệt nói.
Lâm Siêu ngây người, hỏi: “Thôn Phệ Giả mạnh cỡ nào? Cải Tạo Giả có mạnh hơn không?”
“Cái này nói như thế nào đây, Cải Tạo Giả thì có mạnh có yếu, quyết định do gien cải tạo trong cơ thể, nếu như gien trong cơ thể mạnh, sau khi cải tạo sẽ rất mạnh, nếu như gien yếu, tự nhiên là so với Tiến Hóa Giả cực hạn mạnh hơn một chút đi.” Kẻ Hủy Diệt nói: “Còn Thôn Phệ Giả, cái này ta cũng không biết nhiều lắm, theo ta được biết, không có Cải Tạo Giả nào có thể đánh bại được Thôn Phệ Giả, mặc kệ là dùng năng lực gì, phương pháp gì, kỹ xảo gì, đều không thể đánh bại được, vì lẽ đó, ngươi hẳn phải biết việc cải tạo có bao nhiêu nguy hiểm.”
Lâm Siêu trong lòng vừa mới sinh ra hi vọng, nhất thời chìm vào đáy vực.
Cải tạo gien có thể vượt qua Tiến Hóa Giả cực hạn, thế nhưng nếu sơ ý một chút sẽ nổi khùng sinh ra một Thôn Phệ Giả, quả thực chính là tự chịu diệt vong.
“Lẽ nào không có biện pháp khác?” Lâm Siêu không khỏi tự hỏi.
“Có thể có, cũng có thể không có, lấy quyền hạn của ta cũng chỉ biết bấy nhiêu mà thôi.” Kẻ Hủy Diệt thấp giọng nói.
Lâm Siêu không nhịn được nói: “Vậy nếu như nổi khùng ra Thôn Phệ Giả, thì phải giải quyết như thể nào?”
“Lúc cải tạo gien phải ở trong hoàn cảnh đặc thù tiến hành, nếu như Cải Tạo Giả bắt đầu có dấu hiệu nổi khùng, sẽ lập tức khởi động trình tự hủy diệt, đem Thôn Phệ Giả chưa hoàn chỉnh sinh ra trực tiếp bóp chết.” Kẻ Hủy Diệt nói: nếu như Thôn Phệ Giả vẫn được sinh ra, trong tình huống như vậy, nền văn minh của chúng ta sẽ phái ra binh đoàn hoàng gia Atlan mạnh nhất đến giết chết nó.”
“Binh đoàn Hoàng gia?” Lâm Siêu run rẩy.
“Toàn bộ binh đoàn đều là Cải Tạo Giả.” Kẻ Hủy Diệt âm thanh bỗng nhiên thấp xuống, nói: “Ta đã từng là một thành viên ở trong binh đoàn.”
Lâm Siêu nhìn nó, không nghĩ tới nó lại có xuất thân như vậy.
Anubis khẽ cười nói: “Ngươi đã từng ở trong binh đoàn Hoàng gia? Như vậy ngươi giữ chức vụ gì, tiểu binh hay là đoàn trưởng?”
Kẻ Hủy Diệt căm tức nói: “Ngươi không cần phải biết, chó chết!”
Anubis thản nhiên nói: “Theo ta được biết, ở trong binh đoàn hoàng gia đều là cường giả, hơn nữa còn có vinh quang chí thượng, ngươi vì sao lại lưu lạc đến mức thành một tội dân, bị lưu đày ở bên trong dòng sông thời gian dài đằng đẳng, có khi nào, bọn họ chê ngươi quá yếu, đá ngươi ra khỏi binh đoàn?”
Kẻ Hủy Diệt dĩ nhiên không tranh luận, mà trầm mặc.
Lâm Siêu trầm tư trong chốc lát, hỏi: “Vậy các ngươi có biết lai lịch của Giác Tỉnh Giả hay không?”
“Ngươi hỏi câu này mấy lần rồi, cái này chúng ta thật sự không biết, mặc dù kẻ hủy diệt có đầy đủ thân thể, nhưng trải qua năm tháng ăn mòn, ký ức cũng mục nát không ít, tri thức còn lại cũng không toàn diện.” Anubis nói: “Tuy nhiên Giác Tỉnh Giả hẳn là cùng virus có quan hệ, nói như thế nào đây, theo cảm giác của ta, Giác Tỉnh Giả chính là do virus tạo ra.”
“Do virus chế tạo ra?” Lâm Siêu run rẩy.
“Có lẽ vậy.” Kẻ Hủy Diệt một lần nữa mở miệng, nói: “Năm Kỷ Thái Dương (nền văn minh) đều bị hủy diệt do loại virus kỳ dị này bùng phát.
Loại virus thần bí này giống như ẩn núp trong toàn bộ trái đất, đến thời gian cố định sẽ bùng phát ra, đem hết thảy sinh vật trên địa cầu hủy diệt.”
Lâm Siêu khẽ gật đầu, cái ví dụ này rất thỏa đáng, tốc độ loại virus này bùng phát ra toàn cầu nhanh đến mức quỷ dị.
Nhìn giống như là virus thông qua không khí lan truyền ra toàn cầu, thế nhưng bằng vào trình độ khoa học của thời đại trước mà nói, virus lan truyền trong không khí không thể đạt đến tốc độ nhanh như vậy, coi như là trong lịch sử đã trải qua mấy lần đại ôn dịch bạo phát, cũng phải mất thời gian mấy ngày, hoặc là mấy tháng mới lan truyền ra được hết một châu lục.
Suy đoán của kẻ Hủy Diệt làm cho Lâm Siêu trong lòng hơi động, đúng như hắn nói, loại virus thần bí này giống như vẫn luôn ẩn núp ở trong không khí, ẩn núp ở trong thân thể nhân loại cùng tất cả các loại sinh vật.
Chỉ cần đến một thời gian đặc biệt nào đó, đột nhiên bùng phát ra.
Hơn nữa, thành phần của loại virus thần bí này, các nhà khoa học cũng không có cách nào có thể phân tích ra.
“Ta đột nhiên nhớ ra, đã từng có một vị trí giả đưa ra một suy đoán điên cuồng, lúc đó đã gây ra náo động trong cao tầng.” Kẻ Hủy Diệt đăm chiêu nói: “Hắn nói, mục đích của loại virus thần bí này, cũng không phải là hủy diệt toàn bộ các sinh vật, mà là… chế tạo ra các sinh vật mới.
Từ một số thành quả nghiên cứu mà nói, lời nói của hắn quả thật có mấy phần đáng tin.
Bởi vì ở dưới sự giúp đỡ của virus, các sinh vật được thúc đẩy tốc độ tiến hóa, giống như các ngươi hiện tại.”
Trang 206# 1
Chương 410: Thanh Trừ Giả
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Nhân loại bị biến thành xác thối, nguyên nhân chính là do không thích ứng được với virus, sẽ lập tức biến thành xác thối, thế nhưng nếu như chịu đựng được sự cải tạo của virus, thể chất sẽ tăng vọt, đồng thời bộ não sẽ được khai thác, kích phát tiềm năng của thân thể, có thể nắm giữ được năng lực đặc thù.”
“Ý tưởng này xác thực đủ điên cuồng.” Anubis cười gằn, nói: “Nhưng mà, đẩy nhanh tốc độ tiến hóa của sinh vật mục đích là để làm cái gì? Để địa cầu trở nên tốt đẹp hơn? Ha ha, đừng quên, mấy cái Kỷ Thái Dương, vô số nền văn minh đều bị hủy diệt, người chế tạo ra virus mục đích là theo đuổi hòa bình hay sao? ?”
“Cái này ta cũng không biết, nói không chắc thế giới này thật sự có Thần Linh, mà chúng ta trải qua những việc này, chỉ là phương thức giải trí của bọn hắn mà thôi.” Kẻ Hủy Diệt nói.
Anubis cười nhạo nói: “Ngươi quá ngây thơ, nếu như có thần, chúng ta ở trong mắt thần chỉ là con kiến, ngươi sẽ có hứng thú đùa bỡn một con kiến sao? Có thể hay không là quá tẻ nhạt? Còn nữa, coi như ‘Thần’ nhất thời tẻ nhạt, giẫm chết một đàn kiến, chẳng lẽ sẽ luôn chú ý, chờ mỗi lần đàn kiến xuất hiện, lại tiếp tục giẫm chết?”
Kẻ Hủy Diệt nhất thời không biết nói gì, nói không ra lời.
Lâm Siêu khẽ gật đầu, tán đồng quan điểm của Anubis, mục đích của virus tuyệt đối không phải là thúc đẩy sinh vật tiến hóa, hoặc là hủy diệt sinh vật đơn giản như vậy.
“Ở thời đại của các ngươi, có xuất hiện Vực Sâu Nữ Vương hay không?” Lâm Siêu hỏi.
“Đương nhiên là có.” Anubis nói: “Tuy nhiên, chúng ta lúc đó không gọi các nàng là Vực Sâu Nữ Vương, mà gọi là Thanh Trừ Giả.”
“Thanh Trừ Giả?” Lâm Siêu con ngươi co rút lại.
“Không sai, cụ thể tại sao gọi như vậy ta cũng không rõ ràng, cái này phải hỏi cái đầu của ta.” Anubis thể hiện mình cũng không biết rõ.
Lâm Siêu mí mắt hơi nhíu lại, từ mặt chữ nghĩa mà lý giải, danh hiệu này thực sự quá đáng sợ, Thanh Trừ Giả, mục đích chính là thanh trừ cái gì đó hay sao?
Có lẽ nào… Là thanh trừ nhân loại?
Nếu như là thanh trừ nhân loại, tại sao trong hơn 100 năm kiếp trước chúng nó lại không hề động thủ, chúng nó giống như từ xưa đến nay cũng không rời khỏi khu vực sâu, là bởi vì chưa đến thời điểm, hay là phải có điều kiện gì đó chúng mới phát động?
Hoặc là trước khi tận thế xảy ra, có cường giả can thiệp, ngăn lại điều kiện phát động?
Hay là, cái mà chúng nó muốn thanh trừ, cũng không phải là nhân loại?
Lâm Siêu ánh mắt lấp lóe, cuối cùng từ bỏ suy đoán của mình, hiện nay manh mối mà hắn nắm giữ thực sự quá ít, hắn cũng chỉ mới thăm dò được mấy cái di tích, hơn nữa cũng chỉ là thăm dò bên ngoài, còn chưa thâm nhập vào sâu bên trong, cũng không có được di tích nhận chủ, chỉ có duy nhất di tích Cự Nhân là hắn đã thâm nhập vào sâu nhất, nhưng do di tích này tồn tại thời gian quá lâu, người ở bên trong lại tách biệt hoàn toàn với ngoại giới, nên tin tức có thể biết đến là có hạn.
Hơn nữa những tin tức thực sự hữu dụng, vị vu chủ kia lại xem đó là cơ mật, không thể dễ dàng tiết lộ cho hắn.
“Nhất định phải mau chóng thu được thân phận công dân Atlantis ba sao, trước tiên phải tìm được phương pháp giải quyết Giác Tỉnh Giả, sau đó lại dò hỏi lai lịch của virus thần bí, Thôn Phệ Giả, cùng với Vực Sâu Nữ Vương.” Lâm Siêu thầm nghĩ trong lòng, kiếp trước hắn chỉ là một tiểu nhân vật, sống ở dưới sự che chở của các anh hùng truyền kỳ, nhưng lần này thì khác, hắn phải tự thân đi tìm hiểu những bí mật này.
Lâm Siêu không muốn sau khi hắn sống lại một lần nữa, lại dẫn đến việc nhân loại diệt vong càng nhanh hơn, hắn dù sao cũng không còn là người may mắn còn sống sót trong hoang dã nữa, mà đã trở thành thủ lĩnh của một siêu cấp căn cứ, trách nhiệm trên vai rất nhiều, muốn sinh tồn lâu dài, nhất định phải góp một phần công sức, giải quyết một ít sự tình liên quan đến sự hủy diệt của nhân loại.
Nếu như Địa Cầu là một bãi săn bắn.
Lâm Siêu chính là một con mồi bị săn đuổi.
Vì lẽ đó, hắn không có cách nào tránh né, chỉ có thể xông về phía trước.
Lâm Siêu liếc mắt nhìn hố sâu, cầm bộ đàm lên bấm số của Phạm Hương Ngữ, nói: “Ta ở đây có một địa điểm quan trọng, cần người đến trông coi, ngươi lập tức gọi Hoàng Kim Khuyển cùng Hắc Nguyệt đến đây, ta sẽ gửi tọa độ cho ngươi, đồng thời cũng nhanh chóng xây dựng một tuyến đường vận tải đến đây.”
“Được.” Phạm Hương Ngữ cũng không hỏi nhiều, đáp ứng một tiếng, nàng biết Lâm Siêu sẽ không làm chuyện dư thừa.
Đóng lại bộ đàm, Lâm Siêu cũng không tiếp tục đi xuống hái Gien thực vật nữa, con mắt khổng lồ kia tạo cho hắn cảm giác cực kì nguy hiểm, hắn không xác định được con mắt khổng lồ này có thể hoặc không thể thoát ra khỏi hố sâu, hắn chỉ có thể để Hoàng Kim Khuyển cùng Hắc Nguyệt đến nơi này trông coi, phòng ngừa những người ở các căn cứ khác đi vào, làm kinh động sinh vật ở trong hố sâu.
Nếu như để cho sinh vật này đi lên trên mặt đất, tuyệt đối là một trận hạo kiếp.
Lâm Siêu ngồi ở đây chờ đợi, theo thời gian trôi qua, lục tục có mấy tiểu đổi sinh tồn xuất hiện, muốn thăm dò hố sâu, đều bị Lâm Siêu sử dụng năng lực doạ lui.
Màn đêm phủ xuống, Lâm Siêu tìm một căn nhà hoang ở gần đó qua đêm, đến buổi trưa ngày thứ hai, Hoàng Kim Khuyển đã cõng Hắc Nguyệt chạy như bay đến đây.
Lúc này Hoàng Kim Khuyển ở trong trạng thái thu nhỏ, tuy vậy thân thể nó vẫn to như một con voi, bốn chân móng vuốt sắc bén, bộ lông màu vàng óng bồng bềnh ở trong gió, dáng dấp cực kỳ uy vũ, không hề có nửa phần dáng dấp của một con chó, trái lại càng giống như một con Chiến Lang màu vàng óng.
Hắc Nguyệt ngồi ở trên lưng Hoàng Kim Khuyển mặc một bộ quần áo màu đen, phía sau đeo một cái liêm đao, bàn tay màu trắng xám lộ ra bên ngoài, phảng phất giống như nàng quanh năm ở trong bóng tối.
Trong chốc lát, Lâm Siêu lại nhớ về kiếp trước, bóng người ở trong đoạn video làm cho vô số quái vật run rẩy, bây giờ lại đang cưỡi trên lưng Hoàng Kim Chiến Lang chạy như bay đến đây.
“Gâu!”
Hoàng Kim Khuyển sủa một tiếng, đem suy nghĩ của Lâm Siêu kéo về, sau khi Hoàng Kim Khuyển chạy đến trước mặt Lâm Siêu, ngay lập tức ngồi chồm hỗm trên mặt đất, làm cho Hắc Nguyệt đang ngồi trên lưng nó rơi xuống đất, liều mạng quẫy đuôi, cười híp mắt ra vẻ nịnh bợ.
Khí chất uy mãnh lúc trước, trong nháy mắt không còn sót lại chút gì.
Lâm Siêu dở khóc dở cười, không nghĩ tới thói quen nịnh bợ của nó vẫn không thay đổi, nói thế nào bây giờ sức chiến đấu của nó cũng đã sánh ngang với quái vật cấp Lĩnh Chủ, cứ làm động tác như thế này, thực sự là làm mất đi giá trị của bản thân.
Lâm Siêu vuốt vuốt bộ lông của nó, nói: “Cố gắng trông coi nơi này mấy ngày, chỉ cần không được ăn thịt người, còn lại ở phạm vi xung quanh muốn ăn gì thì ăn.”
“Uông ~!” Hoàng Kim Khuyển nhất thời cười híp mắt, hưng phấn liên tục gật đầu, ở căn cứ mỗi ngày nó còn phải đi săn quái vật cỡ lớn cho Phạm Hương Ngữ bọn họ, bây giờ ở đây, trái lại lại giống như một kỳ nghỉ dưỡng.
Trang 206# 2








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Phù Diêu [Dịch] Phù Diêu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Phu-Dieu-SE-Audio-Truyen.jpg)





