[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 189 : Khổ cực (c941-c945)
❮ sautiếp ❯Chương 941: Khổ cực
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Hốc mắt của Lãnh Chân phiếm hồng, nói: “Lâm tỷ tỷ sau khi bức lui mấy vị (Trụ Thần) kia, liền chuẩn bị… quay người lại công kích chúng ta, nhưng vào lúc này, bỗng nhiên bầu trời trở nên u ám, ngay sau đó bên trên đỉnh đầu của chúng ta xuất hiện một cái vòng xoáy, từ bên trong vòng xoáy xuất hiện một thân ảnh mơ hồ toả ra quang mang vạn trượng, ta nghe thấy mọi người ở chung quanh nói, thân ảnh này chính là Thần Vương Thần quốc Maya!”
“Nhân cách của Lâm tỷ tỷ sau khi Giác tỉnh tựa hồ như cũng biết nặng nhẹ, sau khi trông thấy Thần Vương giáng lâm, lập tức xoay người bỏ chạy, vị Thần Vương này vừa muốn xuất thủ bắt Lâm tỷ tỷ, bỗng nhiên bị Bạch tỷ tỷ xuất thủ ngăn cản, nhưng lực lượng của Bạch tỷ tỷ không đủ, bị Thần Vương một chưởng đánh bay, nhưng mà, sau một khắc nàng đứng lên, lại…”
Lãnh Chân nhìn Lâm Siêu một chút, có mấy phần không đành lòng nói: “Lại là do vực sâu nhân cách chưởng quản thân thể của nàng, về sau vực sâu nhân cách Bạch tỷ tỷ cùng với vị Thần Vương kia kịch chiến cùng một chỗ, Vưu Tiềm đại ca trông thấy tình huống không đúng, mang em cùng với Hắc Nguyệt tỷ tỷ chạy trước, Hắc Nguyệt tỷ tỷ không chịu rời đi, nhưng vào lúc này, đằng sau lại có một đám chấp pháp quan thần điện đuổi theo, chúng ta lại lâm vào khổ chiến, cuối cùng, em cùng với Hắc Nguyệt tỷ tỷ bị bắt, chỉ có Vưu Tiềm đại ca bằng vào năng lực (thích ứng) của mình, từ trong đám người chạy mất.”
Trong lòng cảu Lâm Siêu cảm thấy nặng nề, hắn biết Vưu Tiềm xưa nay tham sống sợ chết lại còn lười biếng, không ngờ được vào lúc lâm nguy lại bỏ chạy, hỏi: “Sau đó thì sao?”
Lãnh Chân tựa hồ nhìn ra ý nghĩ của Lâm Siêu, nói: “Về sau, sau khi chúng ta bị bắt, em nhìn thấy Bạch tỷ tỷ cũng bị vị Thần Vương kia chế trụ, vị Thần Vương kia thực sự quá lợi hại, cho dù là vực sâu nhân cách Bạch tỷ tỷ, cũng không phải là đối thủ của ông ta, sau đó Bạch tỷ tỷ liền bị Thần Vương mang đi, em cùng với Hắc Nguyệt tỷ tỷ bị giam giữ trong thần lao của Thần quốc Maya.”
“Không biết trải qua bao lâu, bên trong cũng không có đồng hồ, thẳng đến một ngày, có hai người ăn mặc rất sang trọng đi tới thần lao, một người vừa lùn vừa béo, một người cao gầy anh tuấn, đều là người Maya, hai người bọn họ nói cái gì mà ‘Mỗi người một cái’, đem em cùng với Hắc Nguyệt tỷ tỷ thả ra, vị vừa lùn vừa béo kia chọn lựa Hắc Nguyệt tỷ tỷ, mang nàng rời đi, còn em thì bị người cao gầy anh tuấn mang đi.”
“Lúc ấy ở trong thần lao, em cùng với Hắc Nguyệt tỷ tỷ ngày đêm chịu khổ hình, sớm đã không còn khí lực để phản kháng cùng với giãy dụa, cho nên vào lúc hai người này đến, chúng ta cũng chỉ có thể đi theo hai người bọn hắn rời đi, lúc đầu em cho rằng bọn họ muốn mang chúng ta đi chấp hành tử hình, không ngờ được người cao gầy anh tuấn kia sau khi mang em rời đi, lại mang em tới một toà cung điện rất xa xỉ.”
“Về sau em mới biết được, toà cung điện đó chính là chỗ ở của người kia, mà người kia, chính là một hoàng tử bên trong Thần quốc Maya, là một vị hoàng tử kiệt xuất, sau khi hắn mang em đi tới cung điện, lập tức lấy ra hai ‘Quả Tường Vi’, hắn nói đó là tín ngưỡng trái cây, ép buộc em ăn vào, nhưng trước kia em đã từng nghe Lâm đại ca nói qua hiệu quả của thứ này, biết được sau khi ăn vào, sẽ triệt để biến thành nô lệ của hắn, không còn có nhân cách của mình, so với chết không có gì khác.”
“Nhưng em lại không có cách nào phản kháng, bọn hắn có đủ loại năng lực, trong đó còn có năng lực (thôi miên), có thể thôi miên khiến em ăn vào, cho nên em không chờ đến lúc bọn hắn dùng thủ đoạn cường ngạnh, liền chủ động ăn.”
Lâm Siêu không ngờ được Lãnh Chân cùng với Hắc Nguyệt lại chịu qua nhiều khổ đau như vậy, nghe tới lúc Lãnh Chân ăn vào Quả Tường Vi, không khỏi khẽ giật mình, không đợi Lâm Siêu hỏi thăm, Lãnh Chân đã vội vàng nói: “Lâm đại ca yên tâm, em ăn vào là vì đã sớm chuẩn bị, năng lực của em chính là năng lực (biến mất), có thể làm cho sự tồn tại và mùi vị của bản thân biến mất, về sau em phát hiện, còn có thể khiến cho những bộ phận trên thân thể biến mất, thế là em liền phát động năng lực làm cho dạ dày biến mất.”
“Không có dạ dày cùng với hệ thống tiêu hoá, hiệu quả của ‘Quả Tường Vi’ không có cách nào phát huy ra được, trực tiếp rớt xuống trực tràng của em, về sau em vụng trộm thừa dịp đến lúc không có ai chú ý, đem hai quả Tường Vi đã nhai nát nhổ ra bên ngoài, sau đó em một mực đi theo bên cạnh người kia, giả bộ thành bộ dáng trung thành, lần này, người kia chính là đã lợi dụng năng lực của em, phối hợp với bảo vật đặc thù của hắn, đem em vụng trộm đưa vào bên trong Động Huyệt Kỳ Tích, làm như thế, trên thực tế hắn liền có tới mười sáu vị hộ vệ.”
“Mà vào lúc Lâm đại ca tham gia tháp thí luyện, em đã nhìn thấy anh, chỉ là anh không nhìn thấy em, em lúc ấy đã muốn liên hệ với anh, nhưng nghĩ tới ở bên cạnh có quá nhiều người, liền nhẫn nhịn, sau khi tiến vào “Huyệt động kỳ tích”, em luôn dùng máy truyền tin để gọi cho anh, nhưng màn hình máy truyền tin luôn biểu hiện là không thể kết nối, em còn tưởng rằng là anh không mang theo máy truyền tin, may mắn là sau này rốt cuộc cũng có thể liên lạc được với anh.”
Lâm Siêu nhìn qua khuôn mặt ngây thơ của Lãnh Chân, không khỏi ngơ ngẩn.
Chỉ riêng từ những nội dung bên trong lời nói của Lãnh Chân, Lâm Siêu liền có thể tưởng tượng, trong khoảng thời gian này Lãnh Chân sống cũng không dễ dàng, muốn một mực giả ngây giả dại đi theo bên cạnh một vị hoàng tử, lừa dối quá quan, ngoại trừ dựa vào hiệu quả xuất kỳ bất ý của năng lực (biến mất), chủ yếu Lãnh Chân còn phải diễn cho đủ giống.
Thậm chí, vị hoàng tử kia còn sẽ cố ý thiết lập một chút khảo nghiệm, để kiểm nghiệm xem Lãnh Chân có phải hay không đã bị quả Tường Vi cải tạo.
Trong thoáng chốc, Lâm Siêu phảng phất như nhìn thấy cảnh tượng lần đầu tiên hắn gặp đứa bé nhỏ thó này, lúc trước đứa bé này vẫn chỉ là một người không có chỗ nương tựa, là một đứa bé lẻ loi hiu quạnh, tâm trí đơn thuần, mặc dù về sau một mực đi theo bên cạnh hắn, trong lúc nhàn rỗi hắn đã dạy qua không ít thí dụ kinh nghiệm sinh tồn cùng với lòng người hiểm ác, nhưng đứa bé này có thể sống đến hiện tại, đồng thời còn tìm được hắn, cũng không phải là bằng vào tâm tư đơn giản là có thể làm đến, có thể tưởng tượng, trong đoạn thời gian mất tích này, sự tình mà đứa bé này gặp phải ở trong thế giới trong lòng đất, xa xa không chỉ giống như lời mà đứa bé này đã nói, chỉ là bởi vì đem so với sự tình Lâm Thi Vũ Giác tỉnh, Bạch Tuyết bị bắt quá nhỏ, cho nên đứa bé này đã giảm bớt đi không nói.
“Vất vả cho em rồi.” Lâm Siêu đưa tay sờ sờ khuôn mặt của Lãnh Chân, có mấy phần đau lòng.
Lãnh Chân khẽ lắc đầu, sa sút nói: “Một chút khổ đó không tính là gì, nếu như Lâm tỷ tỷ còn ở đây thì tốt, coi như có để cho em chịu nhiều khổ cực hơn nữa, em cũng nguyện ý.”
Trang 472# 2
Chương 942: Ta cũng muốn trở thành tội dân
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Trong lòng của Lâm Siêu đau giống như đao cắt, nắm chặt hai nắm đấm lại.
“Ân công!” Lúc này, bọn người Cẩm Nguyệt đã bay đến, Cẩm Nguyệt dẫn đầu hạ xuống mặt đất, kinh nghi bất định nói: “Ân công, vừa rồi ta nghe thấy thanh âm của ngươi… Có phải hay không là đã xảy ra chuyện gì rồi?”
Lâm Siêu nhìn nàng một cái, nói: “Không có gì, ta chỉ có một lời muốn nói, các ngươi mau trốn đi.”
Cyr cùng với mấy vị Thần Hoang Vệ trông thấy lệ khí mơ hồ giữa lông mày của Lâm Siêu, không dám nhiều lời, nắm tay kéo Cẩm Nguyệt, xoay người rời đi.
Cẩm Nguyệt lo âu nhìn Lâm Siêu một chút, nhưng vẫn lui ra xa xa.
Lâm Siêu hướng về phía Lãnh Chân nói: “Nghe em nói như vậy, Hắc Nguyệt cũng đã bị một vị hoàng tử khống chế rồi à?” Hắn nghĩ tới mấy vị hoàng tử tham gia tranh cử kia, trong đó chỉ có một người duy nhất phù hợp với miêu tả “Vừa thấp vừa lùn”, tựa hồ người kia chính là thiếu niên mập mạp Thiếu Quốc Đế.
“Ừm.” Lãnh Chân gật đầu, khổ sở nói: “Hắc Nguyệt tỷ tỷ không có năng lực giống như em, đoán chừng là đã thật sự bị khống chế, hơn nữa em còn nghe nói, Hắc Nguyệt tỷ tỷ cũng giống như em, đều là hộ vệ ẩn tàng chiến lực, chính là vũ khí bí mật mà hai vị hoàng tử này chuẩn bị, người kia khẳng định biết năng lực (cường hóa) của Hắc Nguyệt tỷ tỷ, cho nên cố ý ẩn tàng, để tránh bị những Năng Lực Giả hệ Nhận Biết của các chiến đội khác thăm dò được.”
Trái tim của Lâm Siêu co rút đau đớn, nói: “Anh đã biết.” Hắn biết Hắc Nguyệt nếu như trở thành hộ vệ của vị Thiếu Quốc Đế kia, hiển nhiên cũng đã bị ép ăn quả Tường Vi, giờ này nàng đã không còn là nàng nữa, mà đã trở thành một vị hộ vệ trung thành tuyệt đối với vị Thiếu Quốc Đế kia.
Lâm Siêu hít vào một hơi thật sâu, chỉ cảm thấy hô hấp cũng trở nên khó khăn, phảng phất như trái tim đã bị đóng băng, hắn thấp giọng nói: “Anh sẽ đem nàng mang trở về, mang về mặt đất, sau đó tìm tới biện pháp trị liệu cho nàng.”
Lãnh Chân lập tức ngẩng đầu, vui mừng nói: “Có biện pháp giải trừ hiệu quả của ‘Quả Tường Vi’ sao?”
Lâm Siêu nhìn thấy ánh mắt mong đợi của Lãnh Chân, nhưng trong lòng lại không có khí lực nói láo, hắn đè nén lại sát ý điên cuồng ở trong lồng ngực, nội tâm biến thành tro tàn, nói: “Không có, nhưng anh sẽ tìm được, nhất định sẽ tìm được!”
Lãnh Chân nhìn Lâm Siêu một hồi, dùng sức gật đầu, nói: “Em cũng sẽ hỗ trợ tìm!”
Lâm Siêu đưa tay sờ lên đầu của Lãnh Chân, nói: “Em có biết Bạch tỷ tỷ bị Thần Vương nhốt ở đâu hay không? Nàng… Còn sống chứ?”
Lãnh Chân nhìn qua sắc mặt tái nhợt của Lâm Siêu, liền nói: “Bạch tỷ tỷ vẫn còn sống, sau khi em đi theo bên người của vị hoàng tử này, đã nghe được Bạch tỷ tỷ đang bị giam giữ, chuẩn bị xử trảm, chỉ là gần đây vừa vặn là thịnh sự Tranh cử Chủ Thần một ngàn năm một lần, cho nên mới đem ngày xử trảm lùi lại, nghe nói sau khi kết thúc tranh cử, bọn họ sẽ tổ chức đại hội chém đầu, em nghe bọn họ nói, bởi vì Bạch tỷ tỷ là (Thanh Trừ Giả), cho nên mới làm ra cử động lớn như thế, nếu như là tội dân, đã sớm xử tử tại chỗ.”
Trái tim căng cứng của Lâm Siêu chậm rãi buông xuống, lẩm bẩm nói: “Còn sống liền tốt, còn sống liền tốt…”
Lãnh Chân nói: “Hơn nữa, em còn nghe nói, trước đó không lâu, Vưu Tiềm đại ca trở về, chuẩn bị nghĩ cách cứu viện em cùng với Hắc Nguyệt tỷ tỷ và Bạch tỷ tỷ.
Vưu Tiềm đại ca đã giết rất nhiều người, nhưng vẫn thất bại, không thể đánh lại được vị Thần Vương kia, bị ông ta chế trụ, lấy thân phận tội dân giam giữ vào bên trong thần lao có đẳng cấp cao nhất, cho dù là hoàng tử cũng không có quyền lợi đi vào thăm tù, nghe nói, đến thời điểm tổ chức đại hội chém đầu, Vưu Tiềm cùng với Bạch tỷ tỷ sẽ bị chém đầu cùng một chỗ!”
Lâm Siêu nghe được khẽ giật mình, lập tức biết lúc trước hắn đã hiểu lầm Vưu Tiềm, trong lòng xuất hiện sự áy náy, cả người bỗng nhiên như bị sét đánh, trong đầu hiện ra vài đoạn lời nói ——
“Đúng vậy đó, mấy trăm năm nay, chưa bao giờ xuất hiện vị tội dân nào điên cuồng như vậy, dám lẻ loi một mình tiến vào tập kích Thần quốc Maya, nói đến mới nhớ, vị tội dân kia cũng thật là lợi hại, nghe nói lúc ấy đánh đến mức thiên hôn địa ám, giết đến máu chảy thành sông, thần vệ bên trong Thần điện Maya chết không biết bao nhiêu người, bao quát cả Chủ Thần cũng có mấy vị chiến tử!”
“Ngươi lúc đó không được nhìn thấy, vị tội dân Viêm Hoàng kia mạnh đến mức quá phận, mà còn hoàn toàn không biết mệt mỏi, từ khu vực phía Tây của chúng ta một mực giết tới thành Maya, không một ai có thể cản nổi!”
“Nghe nói cuối cùng nếu không phải đích thân Thần vương Maya xuất thủ, sẽ không có cách nào có thể trấn áp được vị tội dân đó.”
“Chậc chậc…”
Mấy đoạn lời nói này là vào lúc Lâm Siêu ở gần nhà ga nghe được mấy người đi ở trên đường nghị luận, giờ phút này lại rõ ràng vang lên ở bên tai, Lâm Siêu chỉ cảm thấy huyết dịch toàn thân trở nên nhộn nhạo, hắn lúc đó, vô luận như thế nào cũng không ngờ được, vị tội dân bên trong lời nghị luận của mấy người đi trên đường, lại chính là huynh đệ của hắn, Vưu Tiềm!
Tội dân?
“Ha ha ha…” Lâm Siêu bỗng nhiên muốn cười, thế là cười lên ha hả, cười đến có một chút điên cuồng.
Lãnh Chân có chút kinh ngạc, ngửa đầu nhìn lại, lại trông thấy Lâm Siêu cười đến mức gương mặt trở nên vặn vẹo, nước mắt lại thuận theo cái cằm nhỏ giọt xuống, nó lập tức sợ ngây người, người này ở trong mắt của nó, một mực là không thể địch nổi, được mọi người tôn xưng là “Chiến Thần”, vậy mà hiện tại đang rơi lệ!
Đây là lần đầu Lãnh Chân trông thấy, thậm chí nó nằm mơ cũng sẽ không tưởng tượng ra được hình ảnh như vậy.
“Tội dân, ha ha ha…” Lâm Siêu không ngăn được cười to.
Anubis từ trên cánh tay phải mọc ra một cái miệng, thở dài nói: “Đừng quá bi thương, ngươi nghe nhiều rồi, sẽ dần dần quen thuộc.”
Lâm Siêu bỗng nhiên ngừng lại, tiếng cười cũng ngưng bặt, hắn nhìn qua Anubis trên cánh tay phải, nói: “Quen thuộc sao, ngươi đang nói là ta hãy quen thuộc với chuyện huynh đệ của ta, được mọi người gọi là ‘Tội dân’ sao? !”
Anubis yên lặng không nói, Lâm Siêu chậm rãi hít vào một hơi thật sâu, chỉ cảm thấy đại não trong khoảnh khắc đã trở nên tinh minh, tỉnh táo, linh mẫn, thậm chí là lạnh lùng đến mức không có một chút tình cảm nào.
“Nguyên lai, chỉ cần phản kháng Thần quốc, sẽ biến thành tội dân…” Khóe miệng của Lâm Siêu có chút máy động, híp mắt nói: “Hiện tại, ta cũng muốn trở thành ‘Tội dân’.”
Anubis cả kinh nói: “Ngươi muốn làm cái gì?”
Khóe miệng của Lâm Siêu lộ ra một nụ cười lạnh lẽo, nói: “Làm gì? Đương nhiên là phá hủy cái Thần quốc này đi, bọn hắn không phải là muốn tổ chức đại hội chém đầu hay sao, ta ngược lại còn muốn xem thử, bọn hắn có thể chém được ai!”
Anubis vội vàng nói: “Ngươi đừng có làm chuyện điên rồ, chúng ta quá mức thế đơn lực bạc, muốn chống lại một cái Thần quốc còn quá khó khăn, hay là cứ tiếp tục ẩn nhẫn một đoạn thời gian này, sau này chúng ta sớm muộn gì cũng có thể báo được thù.”
Lâm Siêu cúi đầu nhìn vào cánh tay phải, nói: “Ngươi cảm thấy ta sẽ nghe ngươi hay sao?”
Trang 473# 1
Chương 943: Trảm thảo trừ căn
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Anubis cứng miệng, nghĩ đến cá tính xưa nay của Lâm Siêu, trở nên trầm mặc, một lúc sau mới thở dài, nói: “Thôi được, bản tôn sẽ liều mình điên cuồng với ngươi một hồi, chết thì chết, bản tôn đã sớm chán sống, chỉ là không ngờ được, bản tôn muốn cải tà quy chính, hảo hảo phụ tá ngươi, thực hiện tốt thân phận (Dẫn Đạo Giả) của ta, mang ngươi đi đến chính đạo, nhưng cuối cùng vẫn khiến cho ngươi rơi vào con đường ‘Tội dân’.”
*Tác giả: Có người hỏi “Kỳ tích chi huyết” không phải là không thể bảo tồn hay sao? Đoạn trước ta chỉ nói là không thể bảo tồn được đến lần Tranh cử Chủ Thần vào một ngàn năm sau, thời gian ngắn thì vẫn có thể bảo tồn.
Lâm Siêu hít vào một hơi thật sâu, đè nén sát ý trong đáy lòng, hướng về phía Lãnh Chân nói: “Em hẳn là tự mình trốn đi có phải không, em có biện pháp liên lạc với vị hoàng tử kia hay không?”
Lãnh Chân giật mình nói: “Có, Lâm đại ca đang muốn…”
“Trảm thảo trừ căn!” Ánh mắt của Lâm Siêu trở nên lạnh lẽo, nói: “Bọn hắn không phải là muốn lấy thân phận ‘Tội dân’ để chém đầu Vưu Tiềm hay sao, chúng ta cũng sẽ theo yêu cầu của bọn hắn làm chuyện mà tội dân nên làm!”
Lãnh Chân hơi chấn động một chút, cắn răng nói: “Không sai, coi như bọn hắn ở bên ngoài lưu lại một bộ phận máu thịt, có thể tái sinh, thực lực cũng sẽ giảm mạnh!” Lãnh Chân từ phía sau lưng trong cái túi đeo bên hông móc ra một chiếc máy truyền tin màu đen, hướng về phía Lâm Siêu nói: “Hiện tại liền gọi bọn hắn tới hay sao, có muốn hay không làm một chút bẫy rập mai phục?”
Lâm Siêu nhìn đứa bé này một cái, không ngờ được chỉ một đoạn thời gian không gặp, đứa bé này đã trở nên thành thục, mặc dù vào thời điểm phẫn nộ, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo, nghiễm nhiên đã trở thành một người sinh tồn xuất sắc, trong lòng của hắn cảm thấy có mấy phần vui mừng, lại có mấy phần đau lòng —— bất luận là người nào muốn trưởng thành trong một thời gian ngắn, cũng cần phải trả giá thật lớn.
Khẽ lắc đầu, Lâm Siêu nói: “Không cần phải làm bẫy rập.”
Lãnh Chân giật mình, nhưng ngay sau đó liền gật đầu, không có một chút hoài nghi nào lời nói của Lâm Siêu thật hay là giả, bởi vì chỉ cần là lời nói của Lâm Siêu, nó liền tin, mặc kệ đó là chuyện không thể tưởng tượng nổi cỡ nào, lúc này nó mới khởi động máy truyền tin màu đen trong tay, một lát sau, máy truyền tin kết nối, bên trong lập tức truyền ra một thanh âm tức giận: “Ngươi chết ở đâu rồi?”
Thanh âm của Lãnh Chân biến đổi, cung kính nói: “Chủ nhân, ta đang đứng bên trong đường hầm huyệt động, lúc trước ta bị lạc đường, liền ở chỗ này chờ ngài.”
“Chờ cái con mẹ ngươi!” Trong máy truyền tin phát ra thanh âm phẫn nộ nói: “Lão tử mang ngươi vào đây là để làm cái gì, đồ phế vật, đứng yên ở nơi đó chờ cho lão tử, ta lập tức sẽ đến, nếu như ngươi còn dám chạy loạn, nhìn xem lão tử có đánh gãy chân của ngươi hay không!” Nói xong, đầu dây bên kia liền bực tức cúp máy.
Một tia cung kính trên mặt của Lãnh Chân lập tức biến mất, ánh mắt dần lạnh xuống, ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Siêu, nói: “Lâm đại ca, đợi lát nữa em hấp dẫn lực chú ý của bọn hắn, anh ở bên cạnh đánh lén, tên hoàng tử này có một chút khó đối phó, hắn dung hợp đôi mắt của một con quái vật nắm giữ năng lực (không gian), tự thân lại nắm giữ năng lực (thời gian), được hắn phối hợp sử dụng, có năng lực đào mệnh cực mạnh.”
Lâm Siêu khẽ gật đầu, nói: “Không cần phải lo lắng.” Có thanh (toái không chi nhận) ở đây, bất kỳ năng lực thời gian hay không gian đều bị mất đi hiệu lực, chỉ có điều khiến cho sát ý của hắn càng thêm nồng đậm chính là, là một hoàng tử cao quý, tố chất lại hiển nhiên không cao, mặc dù ở trong Vương đình ăn mặc rất đúng lễ nghi, nhưng bản tính tự thân lại ác liệt, vừa rồi chỉ từ khẩu khí của tên hoàng tử này đối với Lãnh Chân liền có thể nhìn ra điểm ấy, có thể nghĩ được trong khoảng thời gian này Lãnh Chân chịu bao nhiêu ủy khuất cùng với ngột ngạt.
Lãnh Chân từ bên hông rút ra hai con dao găm đen kịt, lau sạch, ánh mắt híp lại còn một nửa, thỉnh thoảng nhìn một chút về nơi xa, trên khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt, tràn ngập lạnh lẽo cùng với sát ý.
Lâm Siêu bỗng nhiên nghĩ đến bọn người Cẩm Nguyệt đang đứng ở phía xa, đến lúc vị hoàng tử kia tới, có lẽ sẽ tìm bọn hắn để gây sự, lúc này mới hướng về bọn hắn vẫy vẫy tay.
Bọn người Cẩm Nguyệt đứng ở đằng xa, trông thấy Lâm Siêu ngoắc, Cyr cùng với mấy vị hộ vệ còn lại có chút do dự, đôi mắt của Cẩm Nguyệt lại hơi sáng, lập tức bay đi.
“Ân công.” Cẩm Nguyệt hạ xuống trước mặt của Lâm Siêu, cảm kích nói: “Vừa rồi đa tạ ân công đã cứu chúng ta, ta cũng không kịp nói với ân công một tiếng tạ ơn.”
Lâm Siêu lạnh lùng nói: “Không có gì, đợi lát nữa có sẽ có địch nhân tới, các ngươi hoặc là đi tới trước lối vào tránh né, hoặc là đi tới một địa phương khác để tiếp tục tìm “kỳ tích chi huyết”.”
Sắc mặt của đám người Cẩm Nguyệt khẽ biến.
Cyr lúc này liền lôi kéo Cẩm Nguyệt, nói: “Điện hạ, chúng ta vẫn nên đi khắp nơi tìm kiếm một phen, cố gắng có khi còn có thể tìm tới được một giọt “kỳ tích chi huyết”.” Ngụ ý là ở trong tay của bọn họ cũng không có “kỳ tích chi huyết”.
Cẩm Nguyệt nghe thấy lời này, biết Cyr là cố ý nói cho Lâm Siêu nghe, nhưng trong lòng của nàng lại nghĩ đến lời nói của Lâm Siêu, có một chút do dự, cắn răng nói: “Ân công, nếu như ngươi không chê, chúng ta lưu lại giúp ngươi một tay!”
Cyr cùng với mấy vị hộ vệ giật nảy cả mình, vội vàng nói: “Điện hạ!”
Lâm Siêu khẽ nhíu mày, nhìn thoáng qua thiếu nữ này, nói: “Hảo ý của ngươi ta xin tâm lĩnh, chỉ là các ngươi không thể xen tay vào được, vẫn nên tránh xa một chút, đừng làm liên lụy đến ta.”
Bọn người Cyr nghe vậy liền đại hỉ, Cẩm Nguyệt có chút cắn môi, không để ý đến ánh mắt của mấy người trong chiến đội, nói: “Nếu như vậy, chúng ta liền đi tới phía trước lối vào chờ đợi, ân công phải cẩn thận nhiều hơn.” Nói xong, nàng liền dẫn đầu hướng về phía lối vào huyệt động đi tới.
Bọn người Cyr khẩn trương, muốn kéo nàng lại, nhưng bởi vì e ngại Lâm Siêu ở bên cạnh, không dám đắc tội, chỉ là sắc mặt có một chút biến đổi, cố nén sự lo nghĩ đi theo sau lưng của Cẩm Nguyệt, biến mất trong đường hầm huyệt động.
Lãnh Chân liếc mắt nhìn bóng lưng của đám người này, hướng về phía Lâm Siêu nói: “Vị tỷ tỷ này giống như có tâm địa không sai.”
Lâm Siêu “Ừ” một tiếng, nói: “Là một người có tình người.”
Lãnh Chân im lặng, tiếp tục cúi đầu lau con dao găm của mình, bên trên lưỡi dao kim loại phản chiếu lấy gò má non nớt mà lạnh lùng của nó, cùng với đôi con ngươi băng lãnh.
Lâm Siêu gọi cây cổ thụ cùng với bộ thi thể Thần Vương tới, hướng về phía cây cổ thụ nói: “Vừa rồi lời mà chúng ta nói, ngươi cũng nghe thấy được đúng không, đợi lát nữa những người kia tới, ta không hy vọng để cho bất kỳ người nào chạy mất, ngươi ẩn núp ở phía ngoài, giữ vững phòng tuyến, nếu có ai muốn muốn nhân cơ hội đào tẩu, giết chết không tha!”
Cây cổ thụ phát ra âm thanh cười khổ, nói: “Ta cũng không phải là người hầu của ngươi.”
Trang 473# 2
Chương 944: Tàn sát
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu phát ra âm thanh lạnh lùng nói: “Ta không có tâm tình nói cười với ngươi.”
Sắc mặt của cây cổ thụ biến hóa, nghĩ đến bộ dáng phẫn nộ điên cuồng của Lâm Siêu lúc trước, không dám nói nhiều nữa, lấy sự hiểu biết của nó về tính cách của nhân loại, lúc phẫn nộ nhân loại chuyện gì đều có thể làm được, vẫn không nên trêu chọc là tốt nhất, nó hậm hực gật đầu đáp ứng, độn thổ rời đi, tiềm phục bên dưới đầm lầy.
Lãnh Chân lúc trước nhìn thấy Lâm Siêu quá khích, giờ phút này mới chú ý tới cây cổ thụ cùng với bộ thi thể Thần Vương, cảm thấy kinh hãi, chờ đến khi trông thấy cây cổ thụ độn thổ, không khỏi hỏi: “Đây là Tiểu thảo quái à?”
Lâm Siêu nói: “Không phải, là phân thân của Thần Thụ Maya, hiện tại đang bị ta quản chế.”
Lãnh Chân giật nảy cả mình, ở Thần quốc Maya mấy ngày này, đi theo tại bên người của hoàng tử, khó tránh khỏi mưa dầm thấm đất nghe được một chút tin tức cao cấp, Thần Thụ Maya thế nhưng chính là hạch tâm của Thần quốc Maya, so với ngọc tỉ của Thần quốc Viêm Hoàng còn muốn quý giá hơn nhiều lắm, có thể nói, cái cây này chính là trụ cột căn bản chèo chống Thần quốc Maya!
“Vậy vị này là…” Lãnh Chân nhìn về phía bộ thi thể Thần Vương luôn khiến cho nó cảm thấy từng trận áp bách, luôn cảm thấy người này không giống như người sống, làm cho nó có một loại cảm giác rợn cả tóc gáy.
Lâm Siêu nói: “Đây là thi thể của Thần vương Maya lúc trước, tính toán ra, vị Thần Vương này cũng là chết ở trong tay của vị Thần Vương chưởng quản Thần quốc Maya hiện tại.
Lúc này bộ thi thể này đang làm việc cho anh, đợi lát nữa sẽ bảo hộ em.”
Lãnh Chân nghe được mắt không khỏi trừng to, trên mặt mũi tràn đầy sự chấn kinh, cơ hồ khó có thể tin thanh niên thanh tú tuấn mỹ ở trước mặt của mình này, lại là một vị Thần Vương.
Sau một khắc, trong đáy lòng của nó lập tức tuôn ra sự kích động không có cách nào nói rõ, thân thể nhỏ nhắn khẽ run rẩy, trong hốc mắt ẩn ẩn có lệ nóng, lẩm bẩm nói: “Lâm đại ca, chúng ta có thể cứu mấy người Bạch tỷ tỷ ra, có đúng hay không? Đúng hay không?”
Lâm Siêu im lặng một lát, mơn trớn lệ nóng trên khuôn mặt của nó, nói: “Đúng, nhất định anh sẽ cứu bọn họ ra, hoặc là cùng sống, hoặc là cùng chết!”
Sưu! Sưu! Sưu!
Ở phía trước đường hầm huyệt động, có mười tiếng rít lao vùn vụt tới, cầm đầu là một thanh niên anh tuấn ăn mặc nhã nhặn, có cử chỉ phong độ, phía sau tổng cộng có mười lăm thân ảnh đi sát ở đằng sau, rất nhanh, nhóm người đã nhìn thấy Lãnh Chân đang đứng lẻ loi chờ đợi ở trong đường hầm.
“Mã Đế, dẫn hắn tới đây, cẩn thận có mai phục, tiểu tử này đã biến mất quá lâu.” Thanh niên tuấn lãng cầm đầu dừng thân ảnh lại, đứng xa xa nhìn qua bóng dáng nhỏ bé kia, lạnh giọng phân phó nói.
“Vâng.” Một nữ hộ vệ từ phía sau lưng của hắn trong chiến đội bay ra, bên trên đôi giày bạc tinh xảo lóe ra lôi điện màu tím, dưới tác dụng từ trường của lôi điện, nàng nhanh chóng bay về phía mà Lãnh Chân đang đứng.
“Chờ các ngươi rất lâu.” Ngay vào lúc bọn người thanh niên tuấn lãng đưa mắt nhìn về phía bóng lưng của ‘Mã Đế’ đang bay đi, bỗng nhiên có một thanh âm lạnh lùng từ phía sau đám người vang lên.
Thanh niên tuấn lãng sợ hãi cả kinh, vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy đằng sau đám hộ vệ không có một ai, bỗng nhiên trống rỗng có một người xuất hiện, phía sau lưng có một đôi cánh màu đen, con ngươi màu đen, trên cái trán mọc ra hai cái sừng nhọn, giống như là ác ma bên trong địa ngục mà Thần Maya đã nói, trong lòng của hắn kinh hãi, bỗng nhiên nhận ra gương mặt của người này, thất thanh nói: “Là ngươi!”
Lâm Siêu nghiêng đầu nhìn qua thanh niên tuấn lãng, trong con ngươi không chứa mảy may một tia tình cảm nào, nói: “Hóa thành chất dinh dưỡng đi.”
Sưu!
Lâm Siêu bỗng nhiên lao vùn vụt ra.
Bành!
Trong chớp mắt, một vị nữ hộ vệ có khoảng cách gần nhất với Lâm Siêu, ngực bị đâm xuyên, đâm xuyên ngực của nàng chính là một cánh tay được bao trùm bởi hàn băng, ngón tay như lợi trảo hàn băng, nắm chặt một trái tim đang đập “Phanh phanh”, con ngươi của nữ hộ vệ co vào, miệng khẽ nhếch lên, tiếng kêu hoảng sợ từ trong cổ họng cũng không phát ra được.
Bàn tay hơi dùng sức.
Bành!
Trái tim vỡ nát, Lâm Siêu hất cánh tay lên, đem thân thể của nữ hộ vệ tiện tay hất ra, hàn khí lan tràn ra từ trên cánh tay phải đã đem thân thể của nàng hoàn toàn đông kết, hóa thành một khối băng hình người, rơi trên mặt đất, có thể nghe được âm thanh vỡ nát của khối băng.
Mặc dù bây giờ Lâm Siêu còn chưa có hoàn toàn nắm giữ cánh tay phải ‘Lệ nguyên tử’, không có cách nào thôi động ra kỹ năng (độ không tuyệt đối) có thể so sánh với (lỗ đen), nhưng ở trong một khoảng cách gần, muốn đóng băng một người vẫn là chuyện dễ như trở bàn tay, chỉ là cũng không bị (độ không tuyệt đối) đông kết, y nguyên vẫn có khả năng tránh thoát, nhưng… Lâm Siêu tin tưởng, chí ít bên trong những vị hộ vệ này còn không có ai có thể tránh thoát.
Hết thảy sự việc đều trong nháy mắt phát sinh, Lâm Siêu đã nhào về phía một vị hộ vệ thứ hai ở gần đó.
Sưu!
Chủ Thần tăng cường cùng với đôi cánh Hắc Ban Thú, phối hợp với thị giác vi mô, liệu địch tiên cơ, thông qua lộ tuyến nguồn năng lượng lưu động trong cơ thể với vị trí cơ bắp áp súc của đối phương, hắn liền có thể đại khái đánh giá ra đối phương đang muốn làm gì, vị thanh niên hộ vệ này vừa kịp phản ứng, đang chuẩn bị kích phát ra năng lực, thân ảnh của Lâm Siêu đã vọt đến trước mặt của hắn.
“Bành” một tiếng, cánh tay phải hàn băng vung ra, chộp lấy cái đầu của vị thanh niên hộ vệ, hơi dùng sức một chút, xương sọ cùng với bộ óc đều bị bóp vỡ nát, biến thành một đống vụn băng, bởi vì cánh tay phải bị hàn băng bao trùm, khiến cho bàn tay cánh tay phải của Lâm Siêu so với nhân loại bình thường phải lớn hơn rất nhiều, có thể hoàn toàn nắm lấy toàn bộ cái đầu của một người trưởng thành, tựa như nắm một quả táo.
Hàn khí thuận theo bàn tay phải tràn vào, thân thể của vị thanh niên hộ vệ này trong nháy mắt liền bị hàn băng bao trùm, đông thành tượng băng, máu tươi từ bên trong cái cổ phun ra ngoài, còn chưa kịp rơi xuống, đã bị đóng băng.
Ánh mắt của Lâm Siêu cực kì lạnh lùng, không có một chút biến hóa nào, tiếp tục lao về phía người gần nhất.
Lúc này, những người khác đều đã kịp phản ứng, hoảng sợ kêu to, hướng về sau chạy đi.
Trên mặt mũi của thanh niên tuấn lãng tràn đầy kinh hãi, nhìn thấy đám hộ vệ đã tán loạn, vội vàng quát: “Bày trận, nhanh! Bày trận! !” Đám hộ vệ nghe thấy tiếng hô của hắn, tất cả đều phản ứng lại, mặc dù trong lòng cực kỳ sợ hãi, nhưng vẫn nhanh chóng dựa theo phương thức huấn luyện, nhanh chóng bày trận.
Tất cả các vị hộ vệ này đều bị thanh niên tuấn lãng cho ăn trái cây tín ngưỡng, cho nên không có người nào lâm trận bỏ chạy.
Lâm Siêu nhìn qua chỗ đứng của từng vị hộ vệ, đưa ánh mắt về phía thanh niên tuấn lãng, vốn còn muốn đem hắn lưu lại đến cuối cùng rồi mới giết, để cho hắn nhấm nháp một chút tư vị sợ hãi, hiện tại xem ra, ngược lại người này lại tạo ra cho Lâm Siêu thêm một chút phiền phức, Lâm Siêu không muốn trêu đùa nữa, bỗng nhiên bay vọt tới.
Trang 474# 1
Chương 945: Cũng chẳng có gì ghê gớm
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Sưu!
Trong nháy mắt giống như một tia chớp màu đen.
“Bành” một tiếng, vị hộ vệ ở phía trước nhào tới, ngăn ở trước mặt của thanh niên tuấn lãng, thân thể bị Lâm Siêu trực tiếp đụng nát, cánh tay phải xé mở từ phần bụng của vị hộ vệ, dạ dày cùng với ruột trong bụng của vị hộ về này bắn tung ra ngoài.
Sắc mặt của thanh niên tuấn lãng tái nhợt, nhưng dù sao hắn cũng là một trong mấy vị hoàng tử kiệt xuất nhất bên trong đông đảo hoàng tử, hắn cấp tốc phát động năng lực.
Lâm Siêu lập tức trông thấy, vật chất màu bạc cùng với vật chất bảy màu chung quanh phi tốc lưu động, tụ tập về phía thân thể của thanh niên tuấn lãng, trong tích tắc một phần vạn giây, Lâm Siêu liền lật bàn tay một cái, móc ra thanh (toái không chi nhận) bên trong người ra chém tới.
Toái không chi nhận có hiệu quả bài xích và phá hư đối với vật chất màu bạc cùng với vật chất bảy màu, vừa mới móc ra, hai loại vật chất vừa mới tụ lại chung quanh, liền phi tốc tán loạn, biến mất không còn thấy gì nữa.
Hai loại vật chất này, không thể nghi ngờ chính là chất môi giới của năng lực.
Môi giới biến mất, trong nháy mắt năng lực phát động cũng bị mất đi hiệu lực.
Mà lấy năng lực ứng biến của thanh niên tuấn lãng, cũng không nhịn được khẽ giật mình.
Ngay trong lúc hắn khẽ giật mình này, bàn tay của Lâm Siêu đã phi tốc chộp tới, bóp chặt cổ họng của hắn, đột nhiên uốn éo, “răng rắc” một tiếng, xương cổ liền bị bẻ gãy, Lâm Siêu đem thân thể của hắn đông lại thành băng, quay đầu nhìn về phía đám hộ vệ, một lần nữa nhào tới.
Đám hộ vệ này trông thấy thanh niên tuấn lãng đã chết đi, từng người kinh hãi, có chút mờ mịt, không thể tiếp tục bày trận được nữa.
Lâm Siêu nhanh chóng chém giết từng người một.
Mấy phút đồng hồ sau, Lâm Siêu mang theo tất cả các thi thể đã bị đóng băng trở lại bên người Lãnh Chân, chỉ thấy vị nữ hộ vệ bay về phía Lãnh Chân, đã ngã xuống dưới chân của Lãnh Chân, trên cổ họng có một vết cắt, con dao găm trong tay của Lãnh Chân đang rỉ máu.
Lâm Siêu đem những bộ thi thể này ném lên mặt đất, nhìn Lãnh Chân một chút, nói: “Thần tính khí tức của em, đã đạt tới Thứ Thần rồi?” Lúc trước tâm tư của hắn đều bị phẫn nộ che lấp, không có chú ý tới điểm ấy, giờ phút này xem ra, Lãnh Chân đã đạt đến cảnh giới Thứ Thần rồi.
Ánh mắt của Lãnh Chân ảm đạm, nói: “Đúng vậy, vào lúc vừa mới tới thế giới trong lòng đất, chúng ta xuất hiện tại một chỗ, trong cơ thể của quái vật ở nơi đó có một loại tinh thể, chúng ta ăn vào, tế bào trong cơ thể liền bị thuế biến thành tế bào thần tính.”
Lâm Siêu nghe vậy liền giật mình, lập tức biết được địa phương mà Lãnh Chân nói, hơn phân nửa chính là “Cấm địa Ác Thú”, chỉ có điều, bọn hắn làm sao lại trực tiếp xuất hiện ở bên trong “Cấm địa Ác Thú”? Chẳng lẽ… cái hải động đã cuốn bọn hắn vào, lại liên thông với cái hang lõm ở trung ương “Cấm địa Ác Thú”?
Lâm Siêu không có tiếp tục nghĩ sâu, ngọn lửa báo thù trong đầu óc của hắn không giờ khắc nào là không thiêu đốt, trước kia hắn đi khắp nơi tìm bí mật phía sau virus, là vì sống sót, nhưng bây giờ tỷ tỷ Giác tỉnh, Bạch Tuyết cùng Vưu Tiềm bọn hắn tao ngộ đại nạn, lần này có thể hay không cứu bọn hắn ra được hay không cũng khó nói, cứu không ra thì cùng chết, nghĩ nhiều hơn nữa cũng vô ích.
Hắn từ bên trong nhẫn không gian lấy ra một giọt kỳ tích chi huyết, nói: “Đây chính là kỳ tích chi huyết, em trước tiên ăn vào, trở thành Chủ Thần.” Nói xong, lại móc ra “Mũ giáp tu luyện” đưa cho Lãnh Chân, để cho nó tiến vào bên trong không gian gia tốc của “Mũ giáp tu luyện” tiến hóa.
Lãnh Chân có chút kinh ngạc, liên quan tới sự tình ‘Kỳ tích chi huyết’ trong khoảng thời gian này nó cơ hồ đã nghe đến mức lỗ tai sinh kén, nhưng chưa bao giờ thấy qua, không ngờ được lại chính là một giọt chất lỏng màu vàng sậm như vậy, nó nhìn qua, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, liền nói: “Không không, vẫn là Lâm đại ca chính mình phục dụng đi, anh ăn vào hiệu quả so với em tốt hơn.”
“Ta đã là Chủ Thần.” Lâm Siêu đem ‘Kỳ tích chi huyết’ bỏ vào trong tay của Lãnh Chân, nói: “Động tác nhanh lên một chút.”
Lãnh Chân có chút sững sờ, lúc này mới tinh tế cảm thụ khí tức của Lâm Siêu, quả nhiên cùng với nó khác biệt quá nhiều, càng thêm nồng hậu, mênh mông, tràn ngập cảm giác thâm bất khả trắc, trong lòng của nó trở nên kích động, không từ chối nữa, mà đội “Mũ giáp tu luyện” lên đầu, tiến vào bên trong không gian gia tốc.
Lâm Siêu ở bên ngoài làm hộ pháp cho Lãnh Chân, thuận tiện lột bỏ mấy bộ thi thể ở trên mặt đất, đem tài vật, chiến giáp, binh khí đều lấy xuống, đối với bất luận người sinh tồn nào mà nói, chiến giáp cùng với vũ khí đều là thứ đáng giá nhất trên người, chỉ cần có chút tiền, đều sẽ đập lên phía trên hai thứ này.
Sau khi Lâm Siêu đem những bộ thi thể này lột sạch sẽ, khống chế “Ám hạch” trong cơ thể, lòng bàn tay xuất hiện một cái lỗ đen nho nhỏ, đem đông đảo thi thể ở trên mặt đất đều nuốt vào.
Sau khi tiến hoá thành Chủ Thần, Lâm Siêu liền có được năng lực giống như Anubis, có thể tùy ý dùng tế bào thần tính để chế tạo ra các bộ phận khác biệt.
Tỉ như trên lòng bàn tay chế tạo ra một con mắt, đối với tế bào thần tính mà nói chính là chuyện dễ như trở bàn tay.
Lỗ đen trên lòng bàn tay cực kỳ nhỏ bé, chỉ có thể làm vật chất gốc Cacbon vỡ nát, không có cách nào đối với tế bào thần tính cấu thành uy hiếp, rất nhanh, những bộ thi thể này sau khi đi qua lỗ đen loại bỏ, chỉ còn lại một đoàn lực lượng thần tính màu vàng, giống như một đám mây nhẹ nhàng, có tính co dãn cực mạnh.
Trên lòng bàn tay của Lâm Siêu nứt ra một cái miệng, đem đoàn lực lượng thần tính màu vàng này nuốt xuống.
Mấy phút đồng hồ sau, Lâm Siêu liền cảm giác được lực lượng thần tính trong cơ thể sôi trào mãnh liệt, phi tốc tăng lên, càng ngày càng hùng hậu, trong cơ thể toả ra nhiệt lượng hừng hực, sau khi nhiệt lượng toả ra dần dần giảm xuống, Lâm Siêu phát hiện ra mình đã tiếp cận đến cấp độ Chủ Thần hậu kỳ, đoán chừng chỉ cần hấp thu thêm lực lượng thần tính của mười vị thứ thần như thế này, liền có thể đạt tới cấp độ Chủ Thần cực hạn giống như Anubis!
Mặc dù Chủ Thần tăng cường thể chất lên gấp ba, nhưng Chủ Thần cực hạn tăng cường, trên thực tế có thể tăng cường thể chất lên 3.5 lần, thêm được một nửa lần thể chất!
Chớ xem thường nửa lần thể chất này, đến cuối cùng, muốn đề thăng lên một phần mười lực lượng, đều cực kỳ khó khăn, cần đại lượng dược vật, mới có thể làm được, hơn nữa dược vật phần lớn đều có tác dụng phụ.
Lâm Siêu nhẹ thở ra một hơi, cảm nhận được lực lượng thần tính sung mãn bên trong cơ thể, nhưng trong lòng vẫn có một mảnh sát ý, hắn nhìn thấy Lãnh Chân vẫn còn chưa có đi ra, lúc này mới mở nhẫn không gian ra, đem Hoàng Kim Khuyển và Thất Thải Điệp Vương gọi ra, cùng với Nisha đã ăn vào quả Tường Vi.
Hoàng Kim Khuyển nhảy ra ngoài, ngồi xổm ở bên người của Lâm Siêu.
Nisha mới vừa đi ra, liền quan sát hoàn cảnh ở chung quanh, hứng thú nói: “Đây chính là (Động Huyệt Kỳ Tích) sao? Cũng chẳng có gì ghê gớm nha.”
Trang 474# 2








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Ăn Được Cái Tinh Thần Đại Hải [Dịch] Ăn Được Cái Tinh Thần Đại Hải](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-An-Duoc-Cai-Tinh-Than-Dai-Hai-Audio-Truyen.jpg)

