1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
  4. Tập 188 : Phát tài (c936-c940)

[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế

Tập 188 : Phát tài (c936-c940)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 936: Phát tài

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Ở đằng sau cùng, hắn còn nhìn thấy bức vẽ của nhân loại, bất quá do không có vật tham chiếu, hắn không xác định được đó là Cự nhân, hay là nhân loại của các kỷ nguyên khác, nhưng bộ dáng lại không sai biệt lắm so với nhân loại của kỷ thứ năm, dáng người thon dài cân xứng, thậm chí có thể được gọi là hoàn mỹ.

Bức vẽ nhân loại có tổng cộng hai cái, theo thứ tự là một nam và một nữ.

Trong lòng của Lâm Siêu nghi hoặc, chẳng lẽ là nơi này trước đây đã từng có người đi vào? Hoặc là do cây cổ thụ tạo ra? Hắn tạm thời cũng chưa muốn truy hỏi, mà cứ để cho Anubis tiếp tục hướng về phía trước.

Không trải qua bao nhiêu thời gian, sau khi xâm nhập sâu vào bên trong thêm 200 mét, Lâm Siêu bỗng nhiên trông thấy một đồ vật vô cùng quỷ dị.

Đó là một cái kén!

Kén trùng!

Cái kén trắng như tuyết, có hình bầu dục, được quấn quanh bởi vô số sợi tơ, cao ước chừng bốn, năm mét, trên đỉnh chóp có một cái cuống được tạo thành bằng tơ trắng, đem cái kén này treo trên một tảng đá, cái tảng đá mà cái kén treo lên tựa hồ là nơi sâu nhất bên trong khe nứt!

Lâm Siêu cùng với Anubis đều ngơ ngẩn.

Nơi tận cùng bên trong khe nứt chảy ra “Kỳ tích chi huyết”, lại là một cái kén?

Lâm Siêu căng mắt ra nhìn, thị giác vi mô giống như lưỡi dao đâm thẳng vào bên trong cái kén, nhưng trước mắt đều là những sợi tơ màu trắng, rắc rối phức tạp, cực kỳ dày đặc, đoán chừng hắn muốn vượt qua tầng tầng sợi tơ nhìn vào bên trong chỗ sâu nhất, tối thiểu cũng cần phải mất thời gian mấy năm, hơn nữa đôi mắt của hắn còn phải nhìn chằm chằm vào, một khi dịch chuyển ra chỗ khác, lại phải nhìn lại từ đầu.

“Chẳng lẽ đây là tổ của một loại quái vật nào đó?” Anubis phỏng đoán, nhưng thanh âm rất nhỏ, hiển nhiên ngay cả chính nó cũng không tin là như vậy, nếu như là tổ của quái vật, thì phải là quái vật đáng sợ bực nào, mới có thể ở bên trong một địa phương có nhiệt độ cao như thế này làm tổ, hơn nữa còn dùng nhiều “kỳ tích chi huyết” như vậy để nuôi nấng con của mình.

Lâm Siêu trầm mặc một hồi lâu, mới nói: “Hái xuống nhìn thử xem.”

Anubis giật nảy cả mình, nói: “Không được đâu, nếu làm kinh động đến thứ gì đó thì sao, quá nguy hiểm.”

“Nếu như làm kinh động đến cái gì, thì lập tức chạy.” Lâm Siêu ngưng trọng nói.

Anubis suy nghĩ một hồi mới nói: “Được rồi.” Nói xong nó liền khống chế bộ thi thể Thần Vương nhảy lên, hướng về phía cái kén trắng chộp tới.

Ngay tại vào lúc bàn tay của Thần Vương sắp chạm đến cái kén trắng, bỗng nhiên “Phanh phanh” hai tiếng, một cỗ lực lượng vô cùng cường đại tản ra, đem bộ thi thể Thần Vương đánh bay ngược về phía sau.

Lâm Siêu trong nháy mắt nhìn thấy bộ thi thể Thần Vương bị đánh bay, nhìn thấy một cảnh tượng khó tin, cái kén trắng này… Vậy mà lại nảy lên!

Giống trái tim nảy lên!

Nó còn sống! !

Hơn nữa, vẻn vẹn chỉ nảy lên một cái, lực lượng chấn động tạo thành, vậy mà có thể đem bộ thi thể Thái Dương Thần Vương đánh bay, mặc dù bây giờ Anubis đang điều khiển cỗ thi thể này, không có cách nào phát huy ra lực lượng thời kỳ đỉnh phong, nhưng ít ra thì nội tình vẫn còn, tuyệt đối sẽ không kém quá nhiều, vậy mà chỉ bị sự chấn động của một lần nảy lên, đánh bay ra phía sau! !

Bộ thi thể Thần Vương sau khi lui lại hơn một trăm mét, hai bàn tay bám vào vách đá, mới có thể dừng thân thể lại.

Anubis có chút sợ hãi, nói: “Đây là vật gì, con mẹ nó thật sự là quá tà môn.”

Sắc mặt của Lâm Siêu trở nên khó coi, trong đáy lòng xuất hiện dự cảm bất thường, bằng vào kinh nghiệm chiến đấu phong phú của hắn, thêm vào từ trường sinh mệnh của Chủ Thần, trực giác của hắn bình thường sẽ rất chuẩn, nói: “Lui về đi.”

Anubis không có một chút nghĩ ngợi nào, lập tức khống chế bộ thi thể Thần Vương lui lại.

Nhìn qua bộ thi thể Thần Vương từ bên trên khe nứt nhảy xuống, cây cổ thụ nhẹ nhàng thở ra một hơi, nói: “Còn tốt là ngươi không có làm bừa, bằng không hậu quả ta cũng không dám tưởng tượng.”

Lâm Siêu quay đầu nhìn chằm chằm vào nó, nói: “Ngươi biết đồ vật ở chỗ tận cùng trong cái khe nứt kia à?”

Cây cổ thụ nói: “Không biết, bất quá ít ra ta còn biết, thứ này rất đáng sợ, có lẽ là nó vẫn chưa hoàn toàn được dựng dục ra, hoặc có lẽ là nó đang ngủ say, nhưng tóm lại chớ có trêu chọc nó là tốt nhất.”

Sắc mặt của Lâm Siêu trở nên âm trầm, ở chỗ này trông thấy một cái đồ vật khủng bố như thế, làm cho hắn không thể không liên hệ thứ này và ba chữ Chung Kết Kỷ lại với nhau, thật không biết là đến thời điểm hạo kiếp chân chính bộc phát, sẽ xuất hiện bao nhiêu tồn tại kinh khủng, đến lúc đó, có lẽ Chủ Thần cũng chỉ giống như là sâu kiến, chỉ có thể chạy thục mạng.

“Muốn tiếp tục sống, thật là khó…” Lâm Siêu thở dài, nói Anubis thu thập bột phấn “Kỳ tích chi huyết” ở rìa bên ngoài của cái khe nứt, còn hắn thì bay lên trước cây thạch nhũ, đem giọt “kỳ tích chi huyết” ngưng tụ ở bên trên gỡ xuống, dùng một cái bình sứ để chứa đựng.

Nhìn qua ao dung nham ở phía dưới cây thạch nhũ này, Lâm Siêu có một chút tiếc nuối, hướng về phía cây cổ thụ nói: “Trước kia “kỳ tích chi huyết” nhỏ xuống, cứ như vậy rơi xuống ao dung nham này hay sao, ngươi có đến đây thu thập hay không?”

Cây cổ thụ lắc lư mấy nhánh cây, nói: “Ta thu thập cũng vô dụng, hơn nữa ta cũng không nguyện ý tuỳ tiện tới gần nơi này, nếu như ngươi thật muốn tìm, ngươi cứ nhảy vào bên trong dung nham tìm là được, “kỳ tích chi huyết” sẽ không bị dung nham hòa tan, giống như là thủy ngân ở bên trong nước sôi, đoán chừng”kỳ tích chi huyết” trước kia, đều đã chìm vào dưới đáy của ao dung nham này.”

Lâm Siêu ngơ ngác một chút, con mắt toả ra ánh sáng, nói: “Ngươi không có gạt ta đấy chứ?”

“Đương nhiên là không.” Cây cổ thụ không có một chút nghĩ ngợi nào nói.

Lâm Siêu lập tức không nói hai lời, nhanh chóng nhảy vào bên trong dung nham, cũng không cần phải phóng thích hàn khí trên cánh tay phải, mà là lợi dụng lỗ đen để thôn phệ dung nham, phi tốc bơi xuống dưới đáy, sau khi bơi xuống ước chừng năm mươi mét, liền nhìn thấy một tầng đất khô cằn, ở phía trên một tảng đá đang bị hoà tan, có hai giọt chất lỏng màu vàng óng, chính là “kỳ tích chi huyết”!

Lâm Siêu vừa mừng vừa sợ, không ngờ được cây cổ thụ quả nhiên đã nói đúng, “kỳ tích chi huyết” rớt xuống từ bên trên cây thạch nhũ, tất cả đều ở dưới đáy của ao dung nham.

Sưu!

Lâm Siêu ở dưới đáy ao dung nham tìm kiếm khắp nơi.

Số lượng “kỳ tích chi huyết” ở dưới đáy ao dung nham nhiều đến mức làm cho Lâm Siêu líu lưỡi, cơ hồ chỉ cần đi mấy bước liền có thể tìm thấy được hai, ba giọt, ngẫu nhiên còn có thể thấy một mảng lớn bằng lòng bàn tay, điều này khiến cho Lâm Siêu có một loại ảo giác như là đang nằm mơ, đột nhiên xuất hiện ở bên trong một bảo tàng.

Phải biết rằng, mỗi một giọt “kỳ tích chi huyết” ở bên ngoài đều sẽ gây nên sự tranh đoạt điên cuồng, nhưng ở nơi này lại có tùy tiện nhặt lấy.

Bất quá, cái này cũng khó trách, “kỳ tích chi huyết” nhỏ xuống từ bên trên cây thạch nhũ này hơn mấy năm qua, thậm chí là còn lâu hơn, cơ hồ tất cả đều rơi xuống dưới đáy của ao dung nham này, số lượng tích lũy ở bên trong nhiều đến mức cho dù là Thần quốc, cũng sẽ đỏ mắt liều mạng!

Trang 470# 1


Chương 937: Xuất hiện kịp thời

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Sau mấy tiếng, Lâm Siêu có chút lưu luyến không rời từ bên trong ao dung nham leo ra, lúc đầu hắn chỉ cần một giờ đã có thể tìm xong, nhưng lo sợ mình còn bỏ sót, cho nên lặp đi lặp lại tìm tòi mười mấy lần, kết quả quả nhiên là hắn đã nhặt thêm được mấy giọt “kỳ tích chi huyết”, mặc dù so sánh cùng với tổng số lượng ban đầu, cơ hồ là không có ý nghĩa, nhưng có còn hơn không, nếu như là đem một giọt “kỳ tích chi huyết” đến phòng đấu giá, hắn chắc chắn là sẽ có thể bán ra được với một cái giá trên trời!

Dù sao, mỗi một giọt “kỳ tích chi huyết”, đều tương đương với một vị Chủ Thần!

Lúc này, Anubis cũng đã cạo xuống toàn bộ bột phấn “kỳ tích chi huyết” trên vách đá trong khe nứt, Lâm Siêu gộp hết lại với nhau, ước lượng số lượng “kỳ tích chi huyết” trong tay của hắn, đủ để tạo ra được 1 vạn vị Chủ Thần, đương nhiên phải có một điều kiện tiên quyết đó là phải có 1 vạn vị Thứ Thần cực hạn mới được.

“Bây giờ rời khỏi đây được rồi.” Lâm Siêu nhìn thoáng qua nơi này, quay người nói cây cổ thụ dẫn đường, tiến lên trên mặt đất của “Huyệt động kỳ tích”.

Sưu! Sưu!

Một nhóm người đang ở trên cánh đồng hoang bay vùn vụt, trong đó bỗng nhiên có một người kêu lên một tiếng đau đớn, từ giữa không trung rớt xuống phía dưới, mấy người còn lại thấy vậy liền giật mình, vội vàng vòng trở lại, bay về phía người đang rớt xuống kia.

“Mies, Mies!” Một thiếu nữ mặc một chiếc váy cổ điển màu xanh, đỡ lấy người đang rớt xuống, trên mặt mũi tràn đầy sự lo lắng, nói: “Ngươi không sao chứ?”

Người rớt xuống là một cô gái cao gầy, có chút xinh đẹp, gương mặt thanh tú như một thiên sứ, chính là Mies, nhưng giờ phút này sắc mặt của nàng lại tái nhợt, đầu tóc rối bời, có mấy phần buồn bã, nàng đẩy tay của thiếu nữ ra, nói: “Cẩm Nguyệt điện hạ, các ngươi đi trước đi, ta… không được rồi, để ta ở đây ngăn chặn bọn hắn!”

Thiếu nữ này chính là Cẩm Nguyệt, nàng nghe cô gái cao gầy nói xong liền giật mình, quả quyết nói: “Muốn đi thì cùng đi!” Nói xong, không đợi Mies nói tiếp, bỗng nhiên điểm ra một chỉ, điểm vào mi tâm của Mies, đầu ngón tay hiện ra ba động năng lượng màu trắng bạc, ở trên trán của Mies liền xuất hiện một cái ấn ký đặc thù, cái ấn ký này lóe lên một cái liền biến mất.

Mies giật mình nói: “Điện hạ, ngài…”

“Đi!” Cẩm Nguyệt quay người nói với những người khác, phóng lên trên trời bay đi.

Những người còn lại vội vàng đuổi theo, nhưng cũng không có mang theo Mies.

Sưu sưu sưu…

Một lát sau, có hơn mười người khác bay đến, cầm đầu là một thanh niên mặc áo đen, có gương mặt đặc hữu của người Maya, hắn từ trên cao nhìn xuống Mies ở dưới mặt đất, nói: “Trúng năng lực (tật bệnh) của ta, vậy mà còn có thể chạy xa được như vậy, ngược lại ta đã coi thường ngươi rồi.” Nói xong, hắn liền vỗ tay một cái.

Mies cười lạnh một tiếng, thân ảnh bỗng nhiên lóe lên, biến mất ở bên trong hư không.

Oanh!

Thanh niên mặc áo đen vội vàng cách không đánh tới vị trí mà Mies ngồi, không khỏi ngơ ngác một chút, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm, cổ tay rung lên, từ bên trong tay áo lấy ra một tấm thẻ màu đen, rót nguồn năng lượng trong cơ thể vào trong đó, tấm thẻ “Bành” một tiếng vỡ vụn, hóa thành một cái ma trận năng lượng màu đen!

“Tiến lên!” Thanh niên mặc áo đen lạnh lùng nói.

Đám hộ vệ ở phía sau vội vàng bước vào bên trong ma trận năng lượng.

Sưu!

Ma trận năng lượng bùng cháy, bỗng nhiên sáng lên, sau đó lại phi tốc dập tắt, cái ma trận năng lượng này hoàn toàn biến mất, bao gồm cả thanh niên mặc áo đen cùng với đám hộ vệ cũng biến mất không thấy gì nữa.

Một bên khác, ở phía trước mặt của Cẩm Nguyệt, Mies lúc trước lại trống rỗng xuất hiện, trên cổ nổi lên mấy sợi gân màu đen, nhìn qua liền biết là nàng đã trúng kịch độc, nàng nỗ lực nói: “Đa tạ điện hạ đã triệu hoán.”

Ánh mắt của Cẩm Nguyệt trở nên ngưng trọng, phân phó nói: “Tả Tượng, ngươi cõng nàng, chờ đến khi chúng ta tiến vào khu vực Quang Tuyệt liền có thể an toàn.”

“Vâng.” Một thanh niên có bộ dáng bình thường đáp ứng.

Đúng lúc này, Cẩm Nguyệt bỗng dưng biến sắc, cấp tốc phanh lại, kinh nghi bất định nhìn về phía trước, chỉ thấy không gian ở phía trước mặt của mọi người bỗng nhiên vặn vẹo, có từng đường vân vặn vẹo màu đen xuất hiện, hiển hiện ra một cái ma trận năng lượng màu đen, mà đám người thanh niên mặc áo đen đang truy kích bọn họ, đang đứng ở ngay bên trong ma trận.

“Chạy!” Cẩm Nguyệt không có một chút nghĩ ngợi nào quát to.

Thanh niên mặc áo đen lãnh khốc nói: “Lãng phí mất của ta một tấm thẻ thuấn di, còn muốn chạy sao?” Nói xong hắn liền phất tay một cái, năng lực (thời gian) lan tràn ra xung quanh, trong chốc lát, ngoại trừ Cẩm Nguyệt cùng với Cyr, thân ảnh của năm vị Thần Hoang Vệ còn lại đều trở nên chậm chạp, gần như đình trệ.

“Phá cho ta!” Cẩm Nguyệt gầm nhẹ một tiếng, không gian trên đỉnh đầu nứt ra, xuất hiện một cây cự kiếm màu vàng, chém một phát vào hư không ở trước mặt, sau đó lần lượt chém sang bên trái phải, quấy nhiễu thời không.

“(Công kích Tinh Thần)!”

“(Khóa chặt)!”

“(Ngủ say)!”

Đám hộ vệ ở phía sau lưng của thanh niên mặc áo đen nhao nhao xuất thủ.

Cẩm Nguyệt biến sắc, vung bàn tay lên, trong hư không ở phía sau xuất hiện một tấm khiên màu vàng, ngăn cản ở trước mặt nàng, tấm khiên màu vàng này vừa mới xuất hiện, liền vang lên âm thanh “Đinh đinh”.

Bốn tên hộ vệ ở phía sau thanh niên mặc áo đen kêu lên một tiếng đau đớn, suýt chút nữa té ngã, trên mắt cùng với lỗ tai tràn ra máu tươi, năm tên này đều nắm giữ năng lực hệ tinh thần, lại bị cái khiên màu vàng này bắn ngược công kích trở về!

Tấm khiên màu vàng này lại có thể đem công kích Tinh Thần bắn ngược trở về!

Sắc mặt của thanh niên mặc áo đen trở nên âm trầm, con ngươi bỗng nhiên biến thành một cái vòng xoáy bảy màu, gầm nhẹ nói: “Định!”

Không khí chung quanh bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng!

Hết thảy vật chất đều bị đông lại, bao quát cả Cẩm Nguyệt cùng với Cyr, đồ vật duy nhất có thể cử động là thanh cự kiếm màu vàng do nàng triệu hồi ra.

Một nữ hộ vệ ở phía sau lưng thanh niên mặc áo đen giống như là đã chờ thời khắc này đã lâu, bỗng nhiên bay vọt ra, cầm thanh kiếm màu tím ở trong tay, đâm thẳng về phía mi tâm của Cẩm Nguyệt.

Vào lúc thanh kiếm màu tím sắp xuyên qua mi tâm của Cẩm Nguyệt, Cẩm Nguyệt đột nhiên gầm nhẹ một tiếng, từ trong trạng thái đứng im khôi phục lại được hành động, nhưng vừa mới khôi phục, đã nhìn thấy thanh kiếm màu tím đâm tới gần trong gang tấc, con ngươi của nàng không khỏi thít chặt lại, muốn phản ứng, nhưng thân thể lại không biết phải phản ứng như thế nào.

Đúng lúc này, nhiệt độ chung quanh đột nhiên bị giảm xuống.

Một bàn tay sượt qua gương mặt của Cẩm Nguyệt, phảng phất như là xuyên qua thời gian cùng với không gian, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc này, bắt lấy mũi kiếm, sau đó bàn tay vặn một cái, “Tranh” một tiếng, đem thanh kiếm màu tím bẻ gãy.

Tất cả mọi người đều giật nảy cả mình, kinh ngạc nhìn lại.

Chỉ thấy có một bóng người chẳng biết lúc nào đã xuất hiện ở trước mặt của Cẩm Nguyệt, dáng người thon dài, khuôn mặt thanh tú, nhưng bên trong đôi mắt thâm thuý lại lạnh như băng, kỳ quái nhất chính là, cánh tay phải của người này lại bị đông thành một khối băng, rủ dài xuống đến đầu gối, cực kỳ dữ tợn, cả ngón tay cũng biến thành hàn băng lợi trảo.

Trang 470# 2


Chương 938: Gặp lại đồng bạn

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

“Coi như là ta tới vừa đúng lúc.” Lâm Siêu ném mũi kiếm trong tay đi, nghiêng đầu nhìn qua Cẩm Nguyệt, mỉm cười.

Cẩm Nguyệt thấy cảnh này liền ngơ ngẩn.

Sắc mặt của Cyr cùng với năm vị Thần Hoang Vệ còn lại hiện ra vẻ kinh hãi, khiếp sợ mà nhìn Lâm Siêu, không ngờ được hắn lại bỗng nhiên xuất hiện ở đây, hơn nữa lại còn có thể ngăn lại đòn công kích ngàn cân treo sợi tóc kia.

“Là ngươi?”

Thanh niên mặc áo đen nhận ra Lâm Siêu, nghe nói người này vì thu hoạch được quyền lợi là chiến đội thứ nhất tiến vào “Động Huyệt Kỳ Tích”, đã không tiếc phục dụng ‘Nước mắt sinh mệnh ‘, hắn cười lạnh một tiếng, nói: “Làm sao lại chỉ có một mình ngươi, đoàn đội của ngươi đã bị diệt sạch rồi sao, muốn tranh đoạt vị trí đầu tiên cùng với Hoàng tộc sao, thật đúng là không biết sống chết!”

Lâm Siêu nhìn thanh niên mặc áo đen một cái, mặc dù là bộ dáng của người Maya, nhưng cũng không phải là Hoàng tộc Maya, tựa hồ như là người của toà cự thành thứ nhất, lúc này mới mỉm cười, tiếu dung còn lưu lại trong không khí, thân ảnh đã lướt ra ầm ầm.

“Bành” một tiếng, cơ hồ trong chớp mắt Lâm Siêu đã xuất hiện ở trước mặt của thanh niên mặc áo đen, cũng không nhìn thấy Lâm Siêu ra quyền, đầu của đối phương đã vỡ nát không hiểu.

Lâm Siêu tiện tay bắt lấy cánh tay của thanh niên mặc áo đen, tránh cho thi thể không đầu của hắn rơi xuống, sau đó liền nhìn về phía đám hộ vệ đang ngơ ngác, nói: “Hiện tại hiệu quả chấn nhiếp đã làm ra, hẳn là đã có thể nói câu này, mau đem đồ vật đáng giá trên người của các ngươi, đều giao ra đây.”

Thanh âm của Lâm Siêu quanh quẩn ở trên không trung, tất cả mọi người đều nhìn qua thi thể của thanh niên mặc áo đen trên tay của Lâm Siêu, tròng mắt cơ hồ trừng muốn rách ra, trên khuôn mặt tỏ ra sự kinh hãi cực hạn, lấy lực lượng của thanh niên mặc áo đen này, vậy mà lại bị một kích miểu sát?

Đây là sức mạnh cỡ nào? ! !

Tích tích ~!

Còn không đợi những người khác mở miệng, bỗng nhiên có một âm thanh điện tử thanh thuý vang lên, Lâm Siêu nghe được liền sững sờ, thanh âm này đúng là từ bên trong ngực của mình truyền ra, hắn vội vàng đưa tay lấy ra, là máy truyền tin mà hắn mang theo đang phát ra âm thanh, đến khi hắn nhìn thấy nội dung hiển thị trên màn hình, con ngươi không khỏi co rụt lại, trên mặt mũi tràn đầy sự chấn kinh.

Đây là một dãy số hiệu thông tin đã lâu không gặp, Lâm Siêu lưu lại với tên gọi là… Lãnh Chân!

Lãnh Chân đang gọi cho mình?

Lâm Siêu có chút phát mộng, mấy người Lãnh Chân không phải đang ở một nơi nào đó trong biển hay sao? Làm sao lại có thể truyền tin được ở thế giới trong lòng đất? Mặc dù cái máy truyền tin này là sản phẩm công nghệ cao do nền văn minh Atlantis chế tạo, nhưng cũng chỉ có thể đưa tin ở bên trong phạm vi cùng một thời không, chỉ riêng sự khác biệt giữa từ trường của thế giới trong lòng đất và mật đất đã không thể truyền tin, huống hồ gì là hiện tại hắn còn đang ở bên trong (Động Huyệt Kỳ Tích)?

Trừ phi, Lãnh Chân cũng đang ở bên trong (Động Huyệt Kỳ Tích)!

Rất nhiều ý nghĩ lướt qua trong đầu của Lâm Siêu, hắn cấp tốc lấy lại tinh thần, vội vàng kết nối, trái tim đập phanh phanh, khẩn trương tới mức độ cho dù gặp phải địch nhân là Chủ Thần cũng chưa từng có, giờ phút này tâm tình của hắn lại tràn ngập sự thấp thỏm, còn có mấy phần kỳ vọng.

“Lâm đại ca?” Tiếng nói có vẻ hơi non nớt từ trong máy truyền tin truyền ra, mang theo mấy phần thăm dò, Lâm Siêu nghe thấy thanh âm này, con ngươi đột nhiên mở lớn, chỉ cảm thấy huyết dịch toàn thân đều trở nên sôi trào.

Là Lãnh Chân!

Thật sự là Lãnh Chân!

Cái âm thanh quen thuộc này, thật sự là Lãnh Chân! ! !

Lấy định lực của Lâm Siêu, cũng kích động đến mức bàn tay run nhè nhẹ, vội vàng nói: “Là anh, em đang ở đâu?”

Nghe được thanh âm của Lâm Siêu, Lãnh Chân ở bên kia máy truyền tin tựa hồ cũng nhẹ nhàng thở ra một hơi, kích động phát ra thanh âm nghẹn ngào, nói: “Thật sự là Lâm đại ca, em cũng không có nhìn lầm, quá tốt rồi, quá tốt rồi!”

Tại thế giới trong lòng đất xa lạ này, nhìn thấy đồng bạn đã mất tích từ lâu, tâm tình của Lâm Siêu liền bị khuấy động, nhưng rất nhanh hắn đã kịp phản ứng, hỏi: “Tỷ tỷ của anh đang ở đâu? Bạch Tuyết đang ở đâu?” Trong lòng của hắn lại cảm thấy rất kỳ quái: “Chẳng lẽ mọi người đã bị thất lạc nhau? Nếu không lấy tính cách của tỷ tỷ, đã sớm là người thứ nhất truyền tin cho hắn, làm sao lại đến lượt Lãnh Chân cơ chứ?”

Nghe được câu hỏi của Lâm Siêu, Lãnh Chân lập tức trở nên trầm mặc, một lúc sau, mới nức nở nói: “Lâm đại ca, bọn họ đã gặp chuyện không may, Bạch Tuyết bị Thần quốc Maya bắt, không lâu sau sẽ bị đem ra chém đầu, Vưu Tiềm đại ca đã đi cứu nàng, nhưng cũng đánh không lại Thần Vương Maya, đã bị ông ta bắt rồi.”

Lâm Siêu chấn động, sự vui sướng lúc trước trong khoảnh khắc liền không còn sót lại một chút gì, đáy lòng trở nên lạnh buốt, thay vào đó là một cỗ lửa giận thiêu đốt cuồn cuộn từ đáy lòng vọt thẳng lên đại não, hắn cưỡng chế sự phẫn nộ, nói: “Em ở đâu, anh đến tìm em.”

Lãnh Chân biết thông qua máy truyền tin sẽ khó mà nói rõ ràng, lập tức nói: “Em cũng không biết em ở đâu, nếu không thì để em đi tìm Lâm đại ca?”

Lâm Siêu nghĩ đến việc Lãnh Chân ngay cả mình ở đâu cũng không biết, chớ nói chi là tới tìm mình, liền nói ngay: “Đi đến cửa Huyệt Động gặp anh, nhớ là trên đường đi phải cẩn thận!”

Lãnh Chân nói: “Em, em biết rồi, Lâm đại ca cũng phải chú ý an toàn, nơi này cường giả quá nhiều.”

Lâm Siêu cúp máy truyền tin, tâm tình trở nên u ám, tràn ngập lửa giận mãnh liệt, mặc dù hắn cảm thấy rất mê hoặc, nhưng hắn biết Lãnh Chân sẽ không nói láo hắn, hắn hít vào một hơi thật sâu, nhìn qua đám hộ vệ ở trước mắt, lạnh giọng nói: “Thất thần làm cái gì, còn muốn ta nói lần thứ hai?”

Cảm nhận được lửa giận và sát ý đang đè nén của Lâm Siêu, đám hộ vệ câm như hến, không dám nhiều lời, nhao nhao đem những đồ vật đáng giá ở trên người của mình móc ra.

Lâm Siêu cũng không rảnh để soi sét, tiện tay chộp một cái ném tất cả đồ vật vào bên trong nhẫn không gian, quát một tiếng: “Cút!”

Đám hộ vệ nghe vậy liền vội vàng bỏ chạy.

Lâm Siêu quay đầu nhìn thoáng qua mấy người Cẩm Nguyệt, nói: “Ta còn có việc, phải đi trước.” Nói xong, cũng không đợi mấy người Cẩm Nguyệt mở miệng, cúi đầu nói một tiếng với cây cổ thụ đang đứng trên mặt đất, hướng về phía cửa huyệt động vọt đi.

Mấy người Cẩm Nguyệt lúc này mới chú ý thấy cây cổ thụ, chỉ thấy nó chạy nhanh vô cùng, không khỏi cảm thấy kinh ngạc, đợi đến khi Lâm Siêu cùng với cây cổ thụ hoàn toàn biến mất trong tầm mắt, bọn họ mới thu hồi lại ánh mắt, quay mặt lại nhìn nhau, ánh mắt hiện lên vẻ phức tạp.

Cẩm Nguyệt do dự một chút, cắn răng nói: “Chúng ta đi theo sau!”

Cyr kinh hãi, nói: “Điện hạ, tuyệt đối không thể a, mặc dù người này dựa vào tình cũ, trợ giúp chúng ta một lần, nhưng nếu để cho hắn biết được điện hạ đã đạt được ‘Kỳ tích chi huyết’, tất nhiên sẽ xuất thủ cướp đoạt, đến lúc đó chẳng phải là đưa dê vào miệng cọp?”

Trang 471# 1


Chương 939: Chờ đợi

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Cẩm Nguyệt nhìn Cyr một cái, nói: “Vừa rồi nếu như không có ân công hỗ trợ, đừng nói là “kỳ tích chi huyết” ở trong tay của chúng ta, xem như là tất cả mọi người, cũng sẽ không còn mạng, nếu như ân công muốn, cho ân công thì có làm sao, hơn nữa bằng vào tính cách của ân công, ta tin tưởng ân công tuyệt đối sẽ không cướp đoạt đồ vật của chúng ta.”

Cyr nghiêm nghị nói: “Biết người biết mặt không biết lòng, những vật khác có lẽ hắn sẽ không cướp đoạt, nhưng bảo vật giống như “kỳ tích chi huyết”, sẽ có ai không động tâm?”

Cẩm Nguyệt khẽ lắc đầu, nói: “Chẳng lẽ ngươi không cảm giác được hay sao, khí tức của ân công cùng với chúng ta khác biệt rất nhiều, ta cảm giác rằng có lẽ ân công đã sớm trở thành Chủ Thần!”

Cyr cùng với mấy người Mies giật nảy cả mình, đồng thanh thốt lên: “Không có khả năng!”

Ánh mắt của Cẩm Nguyệt hiện ra sự kiên quyết nói: “Không có gì là không thể, đừng quên, bên trong chiến đội của ân công có một vị hồng kỳ chấp sự, vị này nắm giữ năng lực chính là (thời gian), nếu như mấy người ân công đạt được “kỳ tích chi huyết”, dưới hiệu quả gia tốc của năng lực (thời gian), rất nhanh liền có thể tiến hóa thành Chủ Thần.”

Sắc mặt của Cyr trở nên phức tạp, hồi tưởng lại một màn lúc trước, nửa ngày cũng không nói ra lời.

Sưu!

Lâm Siêu giống như một tia chớp màu đen xuyên thẳng qua bầu trời.

Trong lòng của hắn lo lắng, cũng không e ngại bộc lộ ra đôi cánh Hắc Ban Thú, hơn nữa lấy lực lượng của hắn bây giờ, bên người lại còn có Anubis khống chế thân thể của Thái Dương Thần Vương, hắn tự tin ở bên trong (Động Huyệt Kỳ Tích) sẽ không có bất kỳ chiến đội nào có thể làm hắn bị thương, bởi vì vậy hắn không cần phải chậm trễ thời gian để che giấu động tĩnh, thậm chí còn không thèm xoá dấu vết và mùi lưu lại của mình.

“Bạch Tuyết đã bị bắt, Bạch Tuyết đã bị bắt…” Trong đầu của Lâm Siêu lặp đi lặp lại câu nói của Lãnh Chân, tâm loạn như ma, có mấy phần phẫn nộ, nếu thật sự là như vậy, hơn phân nửa là nàng đang cửu tử nhất sinh, lấy lực lượng của Thần quốc Maya, muốn đánh giết một vị Vực Sâu Nữ Vương vẫn sẽ rất dễ dàng, dù sao ở đó cũng có Thần Vương tọa trấn, còn có rất nhiều (Trụ Thần), hơn nữa là còn đang ở bên trong địa bàn của bọn họ.

Sưu!

Đúng lúc này, trong bóng tối phía trước xuất hiện một chiến đội, đúng là chiến đội của Guise ca ca của Yax, người đi ở phía trước là Guise, thần sắc có mấy phần tiều tụy, đám hộ vệ ở phía sau, quân số cũng chỉ còn có tám người, đã hao tổn gần một nửa, hiển nhiên là vừa mới trải qua một trận chiến đấu kịch liệt.

Lâm Siêu trông thấy bọn hắn, trong lòng của hắn khẽ động, chiến đội của Cẩm Nguyệt bài danh thấp như vậy, thế mà hiện tại đều đã xuất hiện ở bên trong (Động Huyệt Kỳ Tích), hẳn là trong thời gian hắn gặp gỡ cây cổ thụ, đã trải qua ba đến bốn ngày rồi?

Nghĩ tới đây, Lâm Siêu bay đến ngăn cản trước mặt của đám người Guise.

Bởi vì tầm nhìn của Lâm Siêu trong bóng tối hơn xa so với đám người Guise, vào lúc Lâm Siêu trông thấy bọn hắn, đám người Guise còn chưa nhìn thấy Lâm Siêu, đến lúc bọn hắn tiến tới phía trước, trông thấy Lâm Siêu xuất hiện ở trong tầm mắt, tất cả đều giật mình, khi nhìn thấy Lâm Siêu chỉ có lẻ loi một mình, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Guise y nguyên vẫn không dám buông lỏng cảnh giác, để phòng ở chung quanh có mai phục, trên mặt lộ ra một nụ cười hiền lành, nói: “Lâm tiên sinh, đã lâu không gặp, ngài đã rời khỏi chiến đội của Yax rồi hay sao, ngài có muốn hay không gia nhập vào chiến đội của chúng ta, ta nguyện ý trả thù lao mà lúc trước ta đã cam kết!”

Sắc mặt Lâm Siêu trở nên âm trầm, nói: “Hôm nay đã là ngày thứ mấy từ khi “Huyệt Động Kỳ Tích” mở ra?”

Guise sững sờ, trả lời: “Ngày thứ tư rồi, Lâm tiên sinh không mang theo đồng hồ sao?”

Trong lòng của Lâm Siêu cảm thấy nặng nề, không ngờ được trong lúc mình gặp gỡ cây cổ thụ, vậy mà đã làm hao phí nhiều thời gian như vậy, trong nháy mắt đã trôi qua bốn ngày, bỗng nhiên nghĩ đến thời điểm hắn bắt đầu dung hợp cùng với Lệ nguyên tử, lúc ấy hắn bị hàn khí đông cứng toàn thân, có lẽ chính là lúc đó, hàn khí ảnh hưởng đến tư duy của hắn, khiến cho hắn phán đoán thời gian trôi qua gặp sai lầm.

Lâm Siêu không nói thêm lời nào, bay vọt tới trước mặt của Guise.

Guise thấy vậy, tưởng là Lâm Siêu lao tới công kích, trong lòng thầm run rẩy, quát to: “Động thủ!” Nói xong hắn liền ra tay trước, rút chiến đao trên lưng ra, chém về phía Lâm Siêu.

Lâm Siêu thấy hắn hiểu sai ý, nhíu mày, cũng lười giải thích, tiện tay vung cánh tay phải, hàn khí thuận theo cánh tay tản ra, đem không khí chung quanh đông cứng, nhiệt độ hạ xuống âm cả trăm độ, có vô số gai nhọn hàn băng theo đó xuất hiện, hung hăng bắn về phía mấy người Guise.

Guise giật nảy cả mình, không ngờ được Lâm Siêu lại còn có cả năng lực (hàn băng), hắn vội vàng vung đao để đón đỡ.

Nhưng mà, số lượng gai nhọn hàn băng quá nhiều, có không ít đâm vào đầu vai của hắn, lực lượng đánh xuyên xương bả vai của hắn, hàn khí xâm nhập vào bên trong thân thể, ẩn ẩn muốn đem cả thân thể của hắn đông cứng.

Guise còn chật vật như thế, đám hộ vệ ở phía sau lưng của hắn còn thê thảm hơn, tất cả đều thi triển ra năng lực của mình, nhưng y nguyên vẫn khó có thể hoàn toàn tránh né, nhất là hai vị Năng Lực Giả hệ Nhận Biết trong đó, toàn thân xuất hiện bảy, tám cái lỗ thủng, trọng thương hấp hối, ngã sấp trên mặt đất thoi thóp.

Guise trong lòng chấn kinh, không ngờ được Lâm Siêu lại có lực lượng đáng sợ như vậy, vội vàng dùng bàn tay sờ vào trong ngực, vừa định móc ra lá bài tẩy của mình, đã thấy Lâm Siêu bay xẹt qua bên người, giống như một con cự điểu màu đen, trực tiếp rời đi.

Guise ngơ ngẩn, thẳng đến khi nhiệt độ trong không khí tăng lên một chút, mới hồi phục lại tinh thần, quay đầu nhìn lại, đã sớm không thấy thân ảnh của Lâm Siêu, trên mặt hiện ra vẻ kinh nghi bất định.

Sưu!

Lâm Siêu cấp tốc bay về phía thần huyễn bình nguyên, lập tức trông thấy thân ảnh của tỷ tỷ và mấy người Bạch Tuyết, hắn vẫn một mực bay về phía trước, hắn biết đây là ảo giác do hoàn cảnh bên trong thần huyễn bình nguyên sinh ra, nhưng trong đáy lòng lại tuôn ra một cỗ phẫn nộ không hiểu, hắn vừa bay vừa kích phát ra từng lưỡi đao vật chất tối, chém về phía mặt đất trên thần huyễn bình nguyên, chém ra từng vết rách sâu hoắm.

Cây cổ thụ đang chạy trên mặt đất giật nảy cả mình, không biết vì sao bỗng nhiên Lâm Siêu lại trở nên táo bạo như vậy.

Một lát sau, Lâm Siêu đã bay ra khỏi thần huyễn bình nguyên, đi đến cái đầm lầy có quái vật ẩn nấp ở bên trong kia, bay vào đường hầm huyệt động, một mực tiến về phía trước tìm kiếm, rất nhanh liền nhìn thấy các thân ảnh đang ẩn nấp ở các nơi hẻo lánh bên trong đường hầm, giống như là các vị hộ vệ còn sót lại của các chiến đội khác, tới đây tị nạn, hoặc nói đúng hơn là từ bỏ tranh đoạt.

Lâm Siêu không để ý đến những người này, cẩn thận tìm kiếm khí tức của Lãnh Chân, bay thẳng đến địa phương truyền tống ở cửa huyệt động, cũng không nhìn thấy Lãnh Chân, hắn suy đoán là có lẽ Lãnh Chân còn chưa kịp tới, liền một lần quay người trở về đường hầm huyệt động, đứng ở phía trước mảnh đầm lầy chờ đợi.

Trang 471# 2


Chương 940: Nàng…Đã giác tỉnh

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Hai giờ sau, Lâm Siêu đang muốn dùng máy truyền tin hỏi thăm vị trí của Lãnh Chân, bỗng nhiên nghe thấy một thanh âm vui mừng kêu lên ở phía trước: “Lâm đại ca!” Thanh âm vừa dứt, đã có một thân ảnh trống rỗng hiển hiện, chính là Lãnh Chân đã lâu không thấy.

Lâm Siêu ngơ ngác một chút, không ngờ được Lãnh Chân dùng năng lực (biến mất) đi tới trước mặt hắn, vậy mà hắn lại không phát giác được, hiệu quả ẩn nấp của cái năng lực này quả thực là đáng sợ, bất quá cũng có quan hệ với việc vừa nãy hắn không tập trung tâm tư, hắn lôi kéo Lãnh Chân lui trở về trong đường hầm, nhìn qua gương mặt non nớt đen kịt của Lãnh Chân, hơn phân nửa trong khoảng thời gian này đã chịu đựng không ít đau khổ, vội vàng nói: “Em làm sao lại xuất hiện ở đây? Các em không phải là bị mất tích ở trong biển hay sao, vì sao lại xuất hiện ở thế giới trong lòng đất?”

Lãnh Chân trông thấy Lâm Siêu, kích động đến mức nước mắt tuôn ra, nói: “Lâm đại ca, rốt cục cũng nhìn thấy anh, nơi này gọi là thế giới trong lòng đất sao, em cũng không biết là chúng ta làm sao lại tới được nơi này, chỉ nhớ là sau khi bị con quái vật biển kia nuốt vào, Bạch tỷ tỷ mang bọn em từ bên trong cơ thể của con quái vật kia giết ra, đánh chết con quái vật biển kia, sau đó trong đáy biển xuất hiện một cái vòng xoáy, đem chúng ta đều cuốn vào, chờ đến khi chúng ta khi tỉnh lại, đã nhìn thấy ở cái địa phương xa lạ này, nghe bọn hắn nói, nơi này gọi là Thần quốc Maya.”

Lâm Siêu liền giật mình, Trí năng thành Pol đã nói qua hải động dưới đáy biển có thể nối thẳng tới thế giới trong lòng đất, chẳng lẽ mấy người Bạch Tuyết cũng gặp phải một cái hải động ẩn tàng?

“Sau đó thì sao?” Lâm Siêu vội vàng truy vấn, hỏi: “Tỷ tỷ của anh đâu? Vưu Tiềm đâu?”

Thần sắc của Lãnh Chân trở nên ảm đạm, nước mắt ngăn không được mà tuôn ra, nói: “Lâm đại ca, anh hãy nghe em kể lại từ đầu, sau khi chúng ta đến địa phương xa lạ này, Bạch tỷ tỷ mang theo chúng ta tìm đường trở về, chúng ta cư ngụ ở bên trong một căn cứ hoang dã một đoạn thời gian rất dài, mới biết được ở nơi này có Thần quốc Maya, Lâm tỷ tỷ nói là ở dạng địa phương rộng lớn như Thần quốc, nhất định sẽ có thể tìm được biện pháp trở về, thế là Bạch tỷ tỷ liền mang bọn em tiến về Thần quốc Maya.”

“Sau khi chúng ta bôn ba cả tháng trời, rốt cục cũng đi tới Thần quốc, vừa mới đi tới một tòa thành thị không lâu, đột nhiên liền xuất hiện một lượng lớn binh sĩ, nghe người đi đường đang vây xem nói, bọn hắn là nhân viên chấp pháp thần điện Thần quốc Maya, trong đó mấy người dẫn đầu, được gọi là cái gì (Trụ Thần).”

Lâm Siêu nghĩ đến sự tình Lãnh Chân nói là Bạch Tuyết đã bị bắt, trái tim chìm vào đáy cốc, nói: “Khẳng định là do hệ thống tiên đoán của Thần quốc Maya, khóa chặt thân phận của (Thanh Trừ Giả), cho nên sau khi Bạch Tuyết tiến vào lãnh thổ của Thần Quốc, hệ thống tiên đoán sẽ lập tức cảm ứng được, phái nhân thủ đến đuổi bắt.”

Vành mắt của Lãnh Chân ửng đỏ, cắn răng nói: “Những người này cái gì cũng không nói, một mực phải bắt Bạch tỷ tỷ, còn nói chúng ta cũng là tội dân, là tội phạm, muốn bắt tất cả chúng ta mang về, chúng ta đương nhiên thề sống thề chết không theo, Bạch tỷ tỷ cùng với chúng ta đều liều mạng phản kích, nhưng bên trong những người này có một số người rất mạnh, mỗi một người đều có thể chất cực cao, chúng ta không chịu nổi sự vây công của nhiều người như vậy, rất nhanh liền bị vây quanh, mà Bạch tỷ tỷ cũng bị mấy người được gọi là (Trụ Thần) cuốn lấy, không có cách nào thoát thân.”

Lãnh Chân nắm chặt nắm đấm, hàm răng cắn chặt phát ra tiếng kèn kẹt, nói: “Lâm tỷ tỷ thấy chúng ta sắp bị tiêu diệt, dưới sự phẫn nộ, nàng, nàng…”

Lâm Siêu trong lòng hơi hồi hộp một chút, vội vàng nói: “Nàng thế nào?”

Lãnh Chân ngẩng đầu nhìn Lâm Siêu, nước mắt tuôn ra, nói: “Nàng… Đã Giác tỉnh!”

Đại não của Lâm Siêu “Oanh” một tiếng, trống rỗng, thế giới trước mắt đều lung lay sắp đổ, trở nên mơ hồ, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại lời nói quanh quẩn của Lãnh Chân: “Nàng… Đã Giác tỉnh… Đã Giác tỉnh…”

Trong thoáng chốc, phảng phất như là lại trông thấy bộ dáng vui vẻ của nàng ngày xưa.

Một người luôn quan tâm bảo vệ đệ đệ…

Từ khi phụ mẫu mất sớm, tỷ tỷ từ nhỏ một mình nuôi dưỡng đệ đệ trưởng thành…

Sau sự cố chữa bệnh của phụ thân, nàng vĩnh viễn không lớn nữa, lại có thể đem đệ đệ nuôi đến khi cao hơn cả tỷ tỷ…

Vì cái gì?

Vì cái gì? !

Hốc mắt của Lâm Siêu đỏ lên, đỏ như máu dữ tợn, máu tươi toàn thân của hắn phảng phất đều đang thiêu đốt, tất cả các tế bào đều phảng phất như muốn bạo tạc, hắn bỗng dưng ngửa mặt lên trời thét dài: “Vì cái gì a a a!!!”

Vì cái gì, ngay cả người thân cận của ta nhất cũng muốn cướp đi! ! !

“A a a a…” Trong cổ họng của Lâm Siêu phát ra tiếng gào thét như dã thú phẫn nộ đến cực hạn, thanh âm cuồn cuộn truyền ra, ở bên trong huyệt động trống trải, xuất hiện vô số âm thanh vọng lại, tiếng gào thét phẫn nộ vang lên ở bên tai không dứt, chấn động đến mức cả hang động đều ẩn ẩn rung động.

Sưu! Sưu! Sưu!

Nơi xa có mấy bóng người bay xẹt tới, chính là mấy người Cẩm Nguyệt đã đuổi theo kịp, tốc độ của Lâm Siêu quá nhanh, đến mức sau khi Lâm Siêu đứng ở chỗ này chờ đợi Lãnh Chân một hồi, bọn hắn mới đuổi kịp, còn chưa có tới gần, bỗng nghe thấy bên trong hang động truyền đến trận trận tiếng gào thét, âm thanh ở bên trong huyệt động cộng minh với nhau, không ngừng quanh quẩn trong tai của bọn hắn.

“Vì… Cái… gì…”

Bên trong thanh âm tràn ngập sự phẫn nộ cùng với sát ý ngập trời, cho dù đang đứng ở cách xa đường hầm huyệt động, mấy người Cẩm Nguyệt cũng cảm thấy không rét mà run.

Cẩm Nguyệt hơi dừng lại một chút, cắn răng nói: “Đi qua nhìn một chút.” Nàng nghe ra đây là thanh âm của ân công, nàng tin tưởng ân công sẽ không làm tổn thương nàng, hơn nữa có lẽ giờ phút này ân công đang cần sự trợ giúp của mình.

Toàn thân của Lâm Siêu nhẹ nhàng run rẩy, phẫn nộ đến mức hốc mắt đỏ bừng, trong đầu tràn ngập xúc động hủy diệt hết thảy, mà lần này, hắn cũng không có kiềm chế! Không có ngăn cản! Mà tùy ý để cho cỗ xúc động hủy diệt dữ tợn này lan tràn ra toàn bộ lồng ngực và đại não.

Trong lúc mơ hồ, trong đáy lòng tựa hồ như có đồ vật gì đó đang rục rịch!

“Lâm đại ca…” Lãnh Chân khẩn trương gọi Lâm Siêu.

Lâm Siêu cảm nhận được sự lo âu trong lòng của Lãnh Chân, cố nén phẫn nộ trong đáy lòng, thấp giọng nói: “Nói tiếp đi.”

Lãnh Chân thấy Lâm Siêu không bị sự phẫn nộ làm cho mất khống chế, lúc này mới thả lỏng khẩu khí, tiếp tục nói: “Lâm tỷ tỷ sau khi Giác tỉnh, bộc phát ra lực lượng cực mạnh, đem tất cả các chấp pháp quan của Thần Điện tại chỗ đánh chết, may mắn là nàng cách chúng ta khá xa, cho nên cũng không bị nàng gây ra tổn thương, mà mấy vị (Trụ Thần) kia cũng bị Lâm tỷ tỷ đánh cho trọng thương, liền, liền…” Bỗng nhiên thần sắc của Lãnh Chân trở nên do dự, trong mắt có một tia khổ sở.

Trái tim của Lâm Siêu một lần nữa chìm xuống dưới, trầm giọng nói: “Liền cái gì?”

Trang 472# 1

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 6 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 6 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 6 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 7 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 7 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box