1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
  4. Tập 169 : Xếp hàng (c841-c845)

[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế

Tập 169 : Xếp hàng (c841-c845)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 841: Xếp hàng

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

“Em là người của Thần quốc nào, tại sao lại xuất hiện ở khu vực Hắc Hoang này?” Lâm Siêu nghi ngờ nhìn về bé gái hỏi.

Bé gái ngẩng đầu nói: “Là do em đi lạc đến nơi này.”

Lâm Siêu trừng mắt nhìn bé gái, nói: “Đừng ép anh dùng bạo lực.”

Bé gái đánh giá sự thật trong lời nói của Lâm Siêu một hồi, mới bực dọc nói: “Em cũng không có truy vấn lai lịch của anh, anh cũng đừng hỏi em có được không, chúng ta cứ như thế này mà hợp tác với nhau không phải là sẽ tốt hơn sao, vả lại, coi như em có nói, cũng chỉ là nói dối mà thôi, anh thấy có đúng hay không?”

Lâm Siêu nghe vậy liền có chút nhíu mày, nghĩ thầm bé gái nói cũng đúng, lúc này hắn mới không truy hỏi bé gái nữa.

Tính cách của hắn vốn chính là không thích xen vào việc của người khác, lúc này mới tăng tốc độ bay, nửa giờ sau, hắn liền nhìn thấy một toà cự thành màu đen ở phía xa xa, toà cự thành này đứng sừng sững bên trên một bình nguyên rộng bát ngát, vừa cao vừa rộng, cơ hồ không thể nhìn thấy được toà cự thành này dài bao nhiêu.

Bành!

Đột nhiên ở phía dưới có một tiếng nổ vang trời.

Lâm Siêu cúi đầu nhìn xuống, sắc mặt liền trở nên khó coi.

Chỉ thấy ở dưới chân của hắn có một tòa căn cứ cao ngất, giờ phút này căn cứ đã bị sụp đổ, trở thành một mảnh đổ nát thê lương, giờ phút này bên trên toà căn cứ đổ nát này có một con quái vật hình người cao hơn ba mét đang đứng, xung quanh nó có rất nhiều thi thể nằm la liệt.

Toàn thân của nó được bao bọc bởi một lớp vảy màu đen, trên trán có một cái sừng, sau lưng có một cái đuôi dài ngoằng, phảng phất như là một con thằn lằn khổng lồ, trọng yếu nhất chính là đôi mắt của nó, bên trong con ngươi màu vàng có một cây Thập Tự màu bạc, rõ ràng là một con Giác Tỉnh Giả!

Giờ phút này xung quanh con Giác Tỉnh Giả có tám người mặc giáp trụ màu đen vây quanh, có người cầm súng ngắm, có người cầm pháo năng lượng hạt nhân, có người thì cầm chiến đao, cự kiếm các loại.

Lúc trước dưới một pháo năng lượng hạt nhân oanh tạc, lồng ngực của con Giác Tỉnh Giả này đã bị xuyên ra một cái lỗ thủng, những người còn lại lập tức nắm lấy cơ hội, sử dụng công kích toàn lực, lập tức liền có thể đem cái đầu lâu của con Giác Tỉnh Giả này chém xuống.

“Thật là đáng thương.” Bé gái cũng chú ý tới tràng chiến đấu ở phía dưới, nói khẽ: “Vậy mà vào lúc nó Giác tỉnh không có ai phát hiện rồi giết nó, ngược lại còn bị nó giết chết toàn bộ.”

Lâm Siêu kinh ngạc hỏi: “Làm sao em biết được?”

“Anh nhìn xem bao tay và chiến y đã nứt vỡ trên người của con Giác Tỉnh Giả này xem, cùng với những thi thể ở dưới chân của nó rất giống nhau, khẳng định là nó là người ở trong toà căn cứ này Giác tỉnh ra, những người khác ở bên trong toà căn cứ này không có ai phát giác được, hoặc là mặc dù đã phát giác, nhưng không có ai xuất thủ công kích nó, lo lắng về việc làm người đầu tiên xuất thủ sẽ bị thua thiệt, kết quả khiến cho nó có đủ thời gian để triệt để Giác tỉnh, đem tất cả mọi người ở bên trong toà căn cứ này toàn bộ giết sạch.” Bé gái khẽ lắc đầu, nói: “Chuyện như vậy em đã gặp rất nhiều, thậm chí có một phần năm các căn cứ chính là bị Hủy diệt bởi vì nguyên nhân như thế này.”

Lâm Siêu nghe bé gái nói thế liền cúi đầu nhìn kỹ thân thể của con Giác Tỉnh Giả kia, lập tức trông thấy chiến y trên người của nó giống hệt như chiến y của các bộ thi thể khác ở xung quanh, trong lòng liền âm thầm bội phục sức quan sát của cô bé này, đồng thời còn quét mắt đánh giá tám người mặc giáp trụ màu đen kia.

Những người này sau khi chém giết xong con Giác Tỉnh Giả, cũng đã nhận ra được sự tồn tại của Lâm Siêu, ngẩng đầu nhìn lên thấy Lâm Siêu cũng không phải là quái vật, mới thu hồi lại ánh mắt, đi tới thu dọn thi thể của con Giác Tỉnh Giả.

Sau đó mới lấy ra thiết bị thăm dò sinh mệnh, kiểm tra thử xem bên dưới đống đổ nát này có còn người nào còn sống hay không, một người trong đó tựa hồ như nghe được động tĩnh, vội vàng xốc một phiến đá lên, bên trong đúng là có một cô gái trẻ, bắp chân bị phiến đá chèn ép đến biến dạng, hôn mê bất tỉnh.

Người kia ôm cô gái trẻ lên, hướng về phía những người khác gật đầu nhẹ một cái, lăng không bay lên trên không trung.

Mấy người khác cũng lần lượt bay lên, một người trong đó quay người đưa tay, xung quanh đống đổ nát bỗng nhiên xuất hiện một đám lửa, đem thi thể la liệt ở khắp nơi thiêu đốt thành tro tàn.

Sau khi xử lý xong hiện trường, mấy người này liền phi tốc rời đi, phương hướng giống như là Lâm Siêu rời đi.

“Giáp trụ của mấy người này có kiểu dáng không sai biệt bao nhiêu so với đám Tử Hoang Vệ kia, hẳn cũng là Tử Hoang Vệ chuyên môn bảo hộ chung quanh toà thành Hắc Hoang.” Bé gái nói.

Lúc này, hai người đã bay đến rất gần toà cự thành Hắc Hoang, Lâm Siêu nhanh chóng bay xuống, chỉ thấy lớp tường thành ở bên ngoài cao gần hai trăm mét, so với tường thành ở căn cứ Tinh Thần còn muốn cao hơn gấp đôi, vô cùng to lớn, ở xung quanh có rất nhiều người đang hướng tới cửa thành, nộp lệ phí đi vào thành.

Lâm Siêu cũng nhanh chóng đi theo sau mấy người này, xếp thành một hàng dài.

Lúc này, tám người Tử Hoang Vệ ở phía sau cũng đã bay tới, chỉ có điều là bọn họ cũng không hạ xuống, mà trực tiếp từ bên trên đỉnh đầu của mọi người bay vọt qua tường thành vào bên trong.

Một người ở bên trong tám người Tử Hoang Vệ này sau khi bay ngang qua đầu của Lâm Siêu, liền nghiêng đầu đánh giá Lâm Siêu một chút, mang theo mấy phần hiếu kỳ.

Sau khi tám người này bay đi biến mất sau tường thành, bé gái mới cười hì hì nói: “Khẳng định là do tốc độ bay lúc trước của anh không kém bọn họ một chút nào, cho nên mới khiến cho người kia có một chút hiếu kỳ, nếu như vừa rồi anh mở miệng chào người kia, nói không chừng sẽ được người kia tiến cử, gia nhập vào bên trong Tử Hoang Vệ của thành Hắc Hoang, đối với những người ở khu vực Hắc Hoang mà nói, đó chính là vinh quang chí cao vô thượng, cũng chính là biểu tượng của sự giàu có và địa vị, sẽ có một đám lớn nữ nhân muốn lên giường với anh.”

Lâm Siêu lườm nàng một cái, nói: “Dạng con nít ranh như em thì biết cái gì, mới có tý tuổi đầu.”

Bé gái cười hì hì một tiếng, cũng không nói gì nữa.

Đám người đang xếp hàng nhìn thấy tám vị Tử Hoang Vệ bay qua trên đỉnh đầu của mình, đều ngạc nhiên kinh hô, không có một chút che giấu nào về sự hâm mộ và thán phục của mình.

Ngược lại còn có một số người ra sức biểu hiện thần thái của mình, hy vọng có thể gây nên sự chú ý của mấy vị Tử Hoang Vệ này, cho dù chỉ được làm người hầu của bọn họ, cũng đã có thể có một nơi ở cố định và thức ăn sung túc.

Rất nhanh, một hàng người dài cũng đã đến phiên Lâm Siêu.

“Nhanh lên, đừng để cho ta lặp lại, giao lệ phí vào thành, hoặc là quét thẻ!” Một thanh niên thủ thành khôi ngô người Hắc Giác không nhịn được nói, người Hắc Giác là một nền văn minh nhỏ phụ thuộc ở kỷ nguyên thứ ba.

Trang 422# 2


Chương 842: Giàu có

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Lâm Siêu đã sớm chuẩn bị, từ trong người lấy ra một cái túi tiền làm bằng da thú, lấy một ít tiền giấy bên trong túi đưa cho đối phương, tòa cự thành Hắc Hoang không biết đã kiến tạo được bao nhiêu năm, hệ thống tiền tệ đã sớm được hoàn thiện.

Tên thủ vệ khôi ngô người Hắc Giác nhìn thấy túi tiền da thú trong tay của Lâm Siêu, trong mắt lộ ra một tia giật mình, trên mặt lập tức lộ ra một nụ cười, tiếp nhận tiền lệ phí, bỏ vào bên trong cái rương tiền, nhìn qua bé gái đang nắm chặt lấy góc áo của Lâm Siêu, hướng về phía Lâm Siêu khách khí hỏi: “Ngài muốn đi vào thành một người hay là hai người?”

Lâm Siêu nhìn thoáng qua bé gái, nói: “Hai người đi.”

Tên thủ vệ khôi ngô người Hắc Giác lập tức trả lại tiền thừa cho Lâm Siêu.

Lâm Siêu nói: “Không cần.” Sau đó liền dẫn bé gái vào bên trong tòa cự thành, vừa đi không được mấy bước, đã nghe thấy tiếng thán phục truyền đến từ hàng người ở phí sau.

“Là hắc tệ, người này thật là giàu có?”

“Ta nhìn thấy, bên trong cái túi da kia toàn là hắc tệ, phải có một xấp dày!”

“Thật sự là người có tiền, khó trách vì sao hắn có thể nuôi nổi bé gái kia!”

Sau khi đi vào trong thành, bé gái thừa dịp xung quanh có ít người, hướng về phía Lâm Siêu hưng phấn nói: “Anh gạt em, anh có nhiều hắc tệ như vậy, thì còn cần phải đi giết quái vật để làm cái gì, lấy số tiền ở bên trong cái túi da kia, có thể mua được một căn nhà ở nơi hẻo lánh?”

Lâm Siêu không ngờ được xấp giấy màu đen này lại có giá như thế, đây vẫn chỉ là túi tiền của một Tử Hoang Vệ, cái nhẫn không gian lấy được ở trên người của cô gái mặc áo giáp màu bạc kia, bên trong còn có một xấp tiền màu tím, có lẽ còn có giá trị cao hơn xấp tiền màu đen này.

“Xem ra, bằng vào số tiền này ở thành Hắc Hoang cũng có thể mua được một số vật hữu dụng, không biết là khu mua bán ở chỗ nào.” Lâm Siêu cũng không có ý định lưu lại ở nơi này quá lâu, sau khi hắn biết Thần quốc có tồn tại, hắn liền có ý muốn đi đến Thần quốc, về phần đống tiền hắc tệ này cũng có thể dùng để mua bán trao đổi trong thành Hắc Hoàng, hoặc là rộng hơn là trao đổi bên trong khu vực Hắc Hoang, đến khu vực khác cũng chỉ là một đống giấy lộn.

“Tuy nhiên trước nhất phải đi tìm thư viện cái đã.” Lâm Siêu làm ra quyết định, hướng về phía bé gái nói: “Em dẫn anh tới đây, coi như cũng có chút công lao, mấy thứ này cho em đi.” Nói xong hắn liền mở túi tiền ra, từ bên trong rút ra một xấp tiền màu tím đưa cho nàng, nhưng nghĩ tới việc bé gái còn quá nhỏ tuổi, dùng tiền giấy màu tím sẽ khiến cho người khác chú ý, liền lấy ra một xấp tiền màu đen đưa cho nàng.

Bé gái giật mình, tựa hồ như không ngờ được Lâm Siêu lại đem hắc tệ quý giá này phân cho mình, phải biết rằng, lúc trước nhóm người ở căn cứ Đao Phong kia còn phải đi tìm kiếm thi thể của người chết để làm thức ăn, có thể nói là đã luân lạc tới tình trạng phải ăn thịt người, có thể biết được những đồng hắc tệ này có giá trị cỡ nào, tùy tiện một vứt một tờ hắc tệ này vào trong một căn cứ nhỏ dạng như căn cứ Đao Phong, liền có thể gây ra một hồi cướp đoạt điên cuồng.

Nhìn thấy Lâm Siêu quay người rời đi, bé gái đột nhiên cắn môi dưới, đuổi theo nói: “Em muốn đi theo anh, anh đi đâu em liền đi đó!”

Lâm Siêu khẽ nhíu mày, nói: “Bằng này tiền đã đủ để cho em sinh sống được một thời gian dài rồi, em lại là Năng Lực Giả đa trọng, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành cường giả, cần gì phải đi theo anh?”

Bé gái ngẩng đầu nhìn chăm chú vào Lâm Siêu, nói: “Ngoại trừ mẹ của em, anh là người thứ hai đối xử với em tốt như vậy, em tin tưởng anh sẽ có thể bảo vệ được em.”

Lâm Siêu tức giận nói: “Em cũng đừng có quá tin người như thế, lại nói, anh sẽ không mang theo bên người một con nhóc vướng víu, tốt nhất là em nên ở lại đây đi.”

“Em sẽ không trở thành gánh nặng của anh.” Bé gái có chút cắn môi, lấy dũng khí nói: “Nói thật cho anh biết, năng lực hệ Nhận Biết của em được gọi là (thần thấu), có thể nhìn thấu bản chất của mọi sự vật!” Đem năng lực báo cho người khác, chẳng khác gì là đem bí mật quan trọng nhất của mình nói cho người khác, mang ý nghĩa là đã vô cùng tín nhiệm đối phương!

“(Thần thấu)?” Lâm Siêu nghe bé gái nói sắc mặt liền biến đổi, tên của cái năng lực này hắn đã quá quen thuộc, đây không phải là năng lực mà vị Tân Nguyệt Nữ Vương kia nắm giữ hay sao?

Trông thấy bộ dáng khiếp sợ của Lâm Siêu, bé gái trong lòng liền cảm thấy căng thẳng, không ngờ được Lâm Siêu cũng biết tầm quan trọng năng lực (thần thấu) của nó, trong nội tâm không khỏi có mấy phần khẩn trương cùng với thấp thỏm, chỉ cần trong ánh mắt của Lâm Siêu xuất hiện một tia dị sắc hoặc là tham lam, nó sẽ lập tức quay người chạy trốn!

Lâm Siêu đã khôi phục lại tâm tình, trong lòng âm thầm cười khổ, cái gì gọi là vận may nghịch thiên? Chính là bé gái này chứ ai nữa! Năng Lực Giả đa trọng trời sinh không nói, năng lực mà nó nắm giữ còn là đế vương ở bên trong hệ Nhận Biết, tuyệt đối là kẻ thống trị!

“Ta cần phải nghiệm chứng một chút.” Lâm Siêu nắm lấy bàn tay nhỏ của bé gái, nói: “Nếu như điều em nói là thật, anh có thể để cho em tiếp tục đi theo, nhưng có một điều kiện tiên quyết đó là, em phải ăn vào hai quả tường vi, anh mới có thể tín nhiệm em được, thậm chí sau này anh còn có thể tài bồi em.”

“Quả tường vi?” Bé gái biến sắc, thất thanh nói: “Anh làm sao lại có vật này?”

Lâm Siêu nhìn chăm chú bé gái, nói: “Nếu như em đã biết tác dụng của vật này, anh cũng đỡ phải giải thích nữa, nếu như em không nguyện ý, vậy thì chúng ta ai đi đường nấy, chúng ta cũng không có thiếu nợ gì với nhau.”

Sắc mặt của bé gái liền trở nên phức tạp, cắn môi suy tư, nửa ngày sau mới nói: “Tốt, em đáp ứng anh, anh tính dùng biện pháp gì để nghiệm chứng năng lực của em?”

Lâm Siêu không ngờ được bé gái lại đáp ứng, trong lòng không khỏi kinh ngạc, phải biết là sau khi ăn vào hai quả Tường vi, bé gái sẽ trở nên tuyệt đối trung thành với hắn, không bao giờ phản bội.

Giống như là Phạm Hương Ngữ vậy, hắn nhìn chằm chằm vào bé gái một chút, nói: “Kiểm trắc gien để nghiệm chứng năng lực của em.”

“Tới cả dụng cụ kiểm trắc gien mà anh cũng có?” Sắc mặt của bé gái liền biến hóa, sau khi trầm mặc một lát mới nói: “Vậy làm như thế nào em mới tin tưởng được là sau này anh sẽ không hại em?”

Lâm Siêu mỉm cười, nói: “Chuyện này thì quá đơn giản, bất luận kẻ nào cũng không nguyện ý bỏ qua một vị tùy tùng nắm giữ năng lực (thần thấu) a?”

Bé gái nhìn thẳng vào đôi mắt của Lâm Siêu, nửa ngày sau mới khẽ gật đầu, nói: “Được, em đáp ứng anh.”

Lâm Siêu trong lòng cảm thấy kinh ngạc, hỏi: “Tại sao em lại tin tưởng anh như vậy, phải biết là sau khi ăn hai quả tường vi vào, em sẽ không khác gì một nô tỳ.”

Bé gái mỉm cười, học theo giọng điệu lúc trước của Lâm Siêu hỏi lại: “Tại sao không cho em ăn quả tường vi xong rồi lại hỏi, như vậy chắc chắn em sẽ không nói láo.”

Trang 423# 1


Chương 843: Giải thưởng lớn

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Lâm Siêu nhìn chằm chằm vào bé gái một hồi, luôn cảm thấy là giống như có chỗ nào đó không đúng.

Nhưng dù sao đi nữa thì đối phương cũng đã đáp ứng cái điều kiện không bình đẳng này, hắn cũng không có cái gì có thể nói.

Đợi lát nữa cho bé gái ăn hai quả tường vi xong rồi lại hỏi cũng không muộn, liền nói ngay: “Trước tiên chúng ta phải kiếm một chỗ để ở đi, đứng ở trên đường nói chuyện cũng không tiện.”

“Ừm.” Bé gái đã khôi phục lại được sức sống, cười hì hì nói: “Em muốn ăn đồ ăn ngon, đến lúc đó em quy thuận anh, anh cũng không được ngược đãi em.”

Lâm Siêu tức giận nói: “Em nghĩ anh là dạng người có ham mê hành hạ trẻ con sao?”

Bé gái bĩu môi nói: “Ai mà biết được, có người nhìn qua giống như là một tên cặn bã, lại là người tốt, có người cười rất chân thành, ôn tồn lễ độ, kì thực lại có dụng ý khó dò!”

Lâm Siêu nói: “Nhìn tuổi tác của em cũng không bao nhiêu, đừng có nói chuyện theo kiểu bà cụ non nữa.”

Bé gái làm ra mặt quỷ nói: “Em thích như thế, anh quản được à, đợi một chút nữa em sẽ bị mất đi tự do, còn không cho em vui vẻ một chút hay sao?”

Lâm Siêu có chút không biết nói gì, nhanh chóng đi ở phía trước, tòa thành Hắc Hoang quả nhiên là rất to lớn, đường đi rộng hai mươi mét, lâu lâu lại có một chiếc chiến xa đi qua, những chiếc chiến xa này cùng với xe tăng ở thời đại trước không có bao nhiêu sai biệt, nhưng lại có chiều cao gấp đôi, giống như là quái vật cỡ lớn, tràn ngập khí phách khiếp người.

Trên đường phố có rất nhiều người đi đi lại lại, đại đa số đều là người ăn mặc theo phong cách sinh tồn nơi hoang dã.

Trên khuôn mặt hiện ra vẻ phong trần mệt mỏi, dính một lớp bụi dày, trên đầu đội mũ trùm hoặc là dùng khăn quấn quanh, để đề phòng vào lúc không chú ý có côn trùng rơi vào trên tóc, đẻ trứng ở bên trên da đầu, hoặc là gặm hết da đầu.

Ven đường có không ít người quăng ánh mắt kính sợ cùng với tham lam nhìn về phía Lâm Siêu, thậm chí còn có mấy người lộ ra mấy phần đói khát, vừa nhìn Lâm Siêu vừa vụng trộm liếm bờ môi, phảng phất như là đang trông thấy một khối thịt ngon lành đang di động.

Khi nhìn thấy những ánh mắt đầy dị dạng này, lông mày của Lâm Siêu khẽ nhíu lại, lập tức biết được nguyên nhân, bởi vì thân thể của hắn quá sạch sẽ, không bị nhiễm mùi máu tanh và bùn đất, mà da thịt lộ ra bên ngoài lại trắng nõn, chứng tỏ là thường xuyên được tắm rửa.

Trong tận thế, người sạch sẽ cùng với đồ ăn chính là hai thứ giống nhau.

“Sớm biết như vậy em đã lấy bùn đất bôi trét lên người của anh một hồi.” Bé gái nhỏ giọng nói.

Lâm Siêu nhàn nhạt trừng bé gái một cái, trên người của nó đã được bôi trét đầy bùn đất, mà nhìn kỹ cũng không giống như là vừa mới bôi lên, mà đã được nó cẩn thận trang trí, ngụy trang thành một người dân chạy nạn, bất quá, loại mánh khóe ngụy trang này hắn cũng biết, coi như không biết, vào lúc nhìn thấy bé gái dùng bùn đất ngụy trang hắn cũng sẽ biết, sở dĩ vì sao hắn không làm như thế, có một nguyên nhân rất đơn giản.

Đó là vì Lâm Siêu không nguyện ý.

Cường giả tự nhiên có tư thái của cường giả, Lâm Siêu mặc dù không muốn trêu chọc đến người khác, nhưng lại không e ngại, nếu như bởi vì sợ người khác chú ý, liền đem mình ngụy trang giống như là dân chạy nạn, như vậy thì hắn cố gắng làm bản thân mạnh hơn để làm cái gì?

Lâm Siêu chậm rãi nhìn thoáng qua đám người đang dùng ánh mắt lén lút nhìn hắn, không hề né tránh, mà còn tỏa ra sát ý nồng đậm, khí tức sát phạt đè nén trong cơ thể giống như hung thú bộc phát ra, trong chốc lát, nhiệt độ ở xung quanh giống như là bị đóng băng lại vậy!

Tất cả những người bị ánh mắt của Lâm Siêu đảo qua, thân thể giống như là bị điện giật, nhịp tim bỗng nhiên ngừng đập, sắc mặt trở nên tái nhợt.

Thần sắc của Lâm Siêu cực kỳ lạnh lùng, không để ý đến đến đám người này nữa, nhanh chân đi về phía trước.

Sau khi sống lại ở kiếp này, hoàn cảnh “Ôn hòa” khiến cho hắn học được cách thu liễm sát ý, nhưng ở bên trong cái thế giới ăn thịt người không kém bao nhiêu so với kiếp trước này, ký ức mười chín năm sinh hoạt ở nơi hoang dã lại một lần nữa trở về, giống như là bản năng nguyên thủy ở trong cơ thể của hắn trỗi dậy.

Dùng sức mạnh đè ép mới là biện pháp bảo vệ hữu hiệu ở trong cái thế giới này.

Nếu ngụy trang thành một người nhỏ yếu, điệu thấp chỉ mang lại vô tận phiền phức cho bản thân!

Đối với một thế giới như thế này, Lâm Siêu chẳng những không cảm thấy lạ lẫm, mà ngược lại còn rất rõ ràng làm như thế nào mới có thể sinh tồn được ở nơi này!

Sau khi cảm thấy được sát ý phô thiên cái địa từ trên người của Lâm Siêu phát ra, mọi ánh mắt đang nhìn về phía Lâm Siêu lập tức phi tốc được thu lại, không có một ai dám đánh chủ ý lên Lâm Siêu nữa.

Bé gái cũng giật nảy cả mình, kinh hãi nhìn Lâm Siêu, nếu như nói lúc trước ở trong mắt của nó, Lâm Siêu giống như là một tên chiến sĩ mạnh mẽ lớn lên ở bên trong một cái Thần quốc nào đó, thì hiện tại nó lại cảm thấy Lâm Siêu là một nhân vật hoàn toàn bước ra từ biển máu Tu La, luồng sát khí kinh người này, không được tôi luyện ở trong núi thây biển lửa thì không thể tích lũy ra được nhiều như vậy.

Trong lúc nhất thời, bé gái cũng có một chút do dự, nếu như chỉ là một tên chiến sĩ đến từ Thần quốc bình thường, nó còn có thể lừa gạt được, nhưng bây giờ người này lại là một tên chiến sĩ thiết huyết đã trải qua không biết bao nhiêu máu tanh, có lòng cảnh giác cực cao, chưa chắc đã có thể dễ dàng tin tưởng nó.

Trong nội tâm của bé gái mặc dù đang suy nghĩ, nhưng gương mặt lại nhanh chóng thu hồi lại sự giật mình, lộ ra bộ dáng cười hì hì, mặc dù nó biết Lâm Siêu không nhìn nó, nhưng nó biết, Lâm Siêu có năng lực ánh sáng, nơi nào có ánh sáng hắn đều có thể nhìn thấy.

Lúc này, hai người đã đi tới cuối con đường, nơi này là một cái quảng trường cực kỳ rộng lớn, bên trên có treo một cái màn hình rất to, bên trên màn ảnh đang phát một đoạn thông báo, phát thanh viên là một cô gái trẻ tuổi người Atlantis, không thể không nói bên trong tất cả các kỷ thái dương, người Atlantis không thể nghi ngờ là nhân loại có dáng người đẹp nhất, mà cơ hồ toàn dân đều là người đẹp.

“… Diệp thành chủ còn nói, nếu như ai có thể cung cấp sừng của Huyết Cân Xà, chẳng những được ban thưởng một căn nhà đắt đỏ ở khu vực nội thành, còn được nhận 10 vạn hắc thành tệ! ! Không sai, là 10 vạn hắc thành tệ, tương đương với một trăm triệu hắc tệ, có thể cung cấp cho một trăm người một cuộc sống vinh hoa phú quý bên trong thành Hắc Hoang một trăm năm! ! !” Cô gái xinh đẹp kích động đến mức má ửng đỏ, lộ ra vẻ cực kỳ kích động, thậm chí là hận không thể ngay lập tức liền có thể móc ra một cái sừng của Huyết Cân Xà.

Trên quảng trường có mấy trăm người đang nhìn màn ảnh, nghe xong liền bàn tán ồn ào, chậc chậc cảm thán.

“Mười vạn hắc thành tệ, đủ để cho lão tử chơi biết bao nhiêu là nữ nhân a!”

Trang 423# 2


Chương 844: Quả Hoàng Kim

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

“Nghe nói là tính mệnh của công chúa Cẩm Nguyệt đã đến tình trạng hấp hối, cần phải có sừng của Huyết Cân Xà để cứu mạng!”

“Móa nó, mạng sống con gái của thành chủ quả nhiên là quá đáng giá, một cái mạng có thể làm tiêu tốn hết 10 vạn hắc thành tệ, thật sự là chết cũng đáng a, ta thao!”

“Huyết Cân Xà cũng không phải là quái vật dễ chơi, trên người của nó có kịch động chỉ cần dính vào một chút là chết, mà Huyết Cân Xà trưởng thành mới có thể mọc sừng, có thể chất tương đương với nhân loại cấp chín, muốn bắt được nó, không có một tiểu đổi cấp mười phối hợp thì căn bản đừng có nghĩ!

Đám người ở trên quảng trường nghị luận ầm ĩ, vô cùng hâm mộ và than thở.

Bé gái có chút nhíu mày, vụng trộm xem xét Lâm Siêu một chút, nhìn thấy thần sắc bình tĩnh của Lâm Siêu, lúc này nó mới thả lỏng khẩu khí, nhỏ giọng nói: “Tiền này không dễ kiếm, chúng ta vẫn không nên đi giao nộp a?”

Lâm Siêu nhìn bé gái một chút, trí tuệ của bé gái này lại một lần nữa khiến cho hắn kinh ngạc, tiền thưởng mặc dù treo rất cao, nhưng lấy pháp tắc sinh tồn của cái thế giới này, trừ phi Lâm Siêu có một bối cảnh cứng rắn, nếu không sau khi nộp sừng của Huyết Cân Xà xong, hắn lập tức sẽ bị bí mật xử tử, muốn cầm mười vạn hắc thành tệ sao? Nằm mơ cũng không có đâu!

“Đi thôi.” Lâm Siêu quay người rời đi, đi tới phụ cận quảng trường, giữ chặt một người Muria ở kỷ thứ ba hỏi: “Ở nơi nào có chỗ cho thuê phòng?”

Người này đột nhiên bị ngăn lại, có chút tức giận, sau khi nhìn thấy đôi mắt băng lãnh và không khách khí của Lâm Siêu, sắc mặt của hắn lập tức biến hóa, gượng cười nói: “Đi về phía trước đến giao lộ rẽ trái liền có.”

Lâm Siêu hừ lạnh một tiếng, quay người rời đi.

Người này thấy Lâm Siêu rời đi mới nhẹ nhàng thở ra, chỉ cảm thấy trong nháy mắt tiếp xúc với Lâm Siêu mà cả người đã chảy ra mồ hôi ướt đẫm, lúc này cũng mau chóng rời đi khỏi quảng trường.

Sau khi đi qua giao lộ nhìn thấy khách sạn, Lâm Siêu cũng không có dừng lại, mà đi thẳng vào, khách sạn này coi như có cấp bậc không tệ, tương đối sạch sẽ, không khí ở bên trong cũng không có mùi vị gì khác thường.

Bên trong khách sạn có một cô gái phục vụ người Atlan sau khi nhìn thấy Lâm Siêu, đôi mắt liền sáng lên, từ bề ngoài sạch của Lâm Siêu liền có thể đánh giá ra được một chút.

Đó là một nhân vật có tiền, nàng lập tức tiến lên lộ ra một nụ cười ngọt ngào, nói: “Ta có thể trợ giúp được gì cho ngài?”

Lâm Siêu đạm mạc nói: “Cho ta một gian phòng sạch sẽ.”

“Không có vấn đề.” Cô gái phục vụ người Atlan thầm nghĩ quả nhiên, nụ cười trên mặt của nàng càng ngọt ngào thêm mấy phần, lúc này mới dẫn Lâm Siêu đi vào quầy đăng ký, bởi vì Lâm Siêu là khách vãng lai, cho nên nàng phải quét hình đôi mắt của Lâm Siêu, ghi chép lại tin tức thân phận, sau khi Lâm Siêu nộp mười đồng hắc tệ phí ở một ngày, nàng mới đưa thẻ phòng cho Lâm Siêu.

Trông thấy Lâm Siêu móc ra hắc thành tệ, sắc mặt của cô gái phục vụ người Atlat và người trung niên lễ tân càng trở nên cung kính, sau khi làm xong thủ tục, Lâm Siêu liền đi theo cô gái phục vụ người Atlat lên trên lầu, khi đi qua các tầng 1 và 2, Lâm Siêu rõ ràng ngửi được một trận mùi hôi gay mũi, hiển nhiên đó là “phòng giá thấp”.

Rất nhanh liền đi tới gian phòng của mình, Lâm Siêu boa cho cô gái phục vụ người Atlan một đồng hắc tệ, cô ta thấy vậy càng trở nên cung kính với Lâm Siêu.

Nàng rất ít gặp được khách boa tiền, những người giàu có thường không bao giờ thèm để ý đến những người như nàng, đưa tiền cũng ngại tay bẩn, những người khá giả, thì lại không nỡ đưa tiền boa, dù sao hắc tệ cũng mang ý nghĩa là thức ăn và sống sót, làm sao có thể hào phóng boa cho người khác được.

“Ngài có chuyện gì cứ việc phân phó.” Cô gái phục vụ người Atlat kích động đến mức gương mặt đỏ lên.

Lâm Siêu khua tay nói: “Lui ra đi.”

“Vâng.” Cô gái phục vụ người Atlat lập tức cung kính cáo lui.

Sau khi vào gian phòng, Lâm Siêu liền dò xét chung quanh một chút, hoàn cảnh ở bên trong cũng tạm ổn, chủ yếu nhất là cũng không có cất giấu thiết bị giám sát cùng với máy nghe trộm.

Hắn thu hồi lại ánh mắt, hướng về phía bé gái nói: “Hiện tại bắt đầu đi, anh cần một giọt máu của em.”

Bé gái đã sớm chuẩn bị tâm lý, duỗi một ngón tay ra.

Lâm Siêu rạch đứt đầu ngón tay của bé gái, thu lấy một giọt máu tươi, giọt máu này sau khi thẩm thấu vào bên trong làn da của hắn, liền bị Cây tiến hóa hấp thu, giải tỏa, phân tích kết cấu gen… Một lát sau, hắn liền đạt được tin tức về đoạn gien của bé gái.

“(Hủy diệt)!”

“(Thần thấu)!”

Thông tin của hai cái năng lực xuất hiện ở trong đầu của Lâm Siêu, cùng với tác dụng cụ thể và cấp bậc.

Trong lòng của Lâm Siêu liền chợt hiểu, khó trách vì sao con nhóc này lúc trước lại có thể vô thanh vô tức loại bỏ hạt giống Ma Quỷ Hoa ở trong đầu, hơn phân nửa là nó đã dựa vào cái năng lực (Hủy diệt) này, không ngờ được hai cái năng lực của nó đều cao cấp như vậy, cái năng lực (Hủy diệt) này thế nhưng cũng là cấp thế giới, hắn nhớ năng lực của Bộ Phàm ở căn cứ Viêm Hoàng cũng là (Hủy diệt)!

“(Hủy diệt)…” Lâm Siêu bỗng nhiên nhắm con mắt lại, nói: “Năng lực này có thể hủy diệt hạt giống của Ma Quỷ Hoa, như vậy cũng có thể hủy diệt quả Tường Vi a?”

Bé gái trông thấy máu tươi từ trên ngón tay của nó bị làn da của Lâm Siêu hấp thu, trong ánh mắt liền lộ ra một tia hiểu rõ, lúc trước nàng trông thấy năng lực mà Lâm Siêu triển khai ra tựa hồ cũng không chỉ có một loại.

Cho nên nó còn tưởng rằng Lâm Siêu cũng là Năng Lực Giả đa trọng trời sinh như nó, không ngờ được Lâm Siêu lại có bảo vật trứ danh của nền văn minh Root Daya, Cây tiến hóa.

Nghe thấy câu hỏi của Lâm Siêu, bé gái vội vàng nói: “Sẽ không, quả Tường Vi cùng với hạt giống của Ma Quỷ Hoa khác biệt với nhau, Quả Tường Vi là do Thần Vương Cự nhân sử dụng huyết nhục của mình chế tạo ra, bên trong có lực lượng thần tính, bằng vào năng lực (Hủy diệt) cấp thấp của em, căn bản sẽ không có cách nào có thể phá hủy, chờ đến khi em tiến hoá đến cấp bậc cao hơn, thân thể đã sớm hấp thu hết quả Tường Vi, lúc đó em đã trở nên trung thành với anh, cho nên sẽ không có tâm tư phá huỷ quả Tường Vi.”

“Nó nói không sai.” Anubis truyền ý niệm cho Lâm Siêu.

Lâm Siêu truyền ý niệm hỏi: “Ngươi biết chuyện này? Vì sao lại không nói sớm? Quả Tường Vi thực sự là được Thần Vương Cự nhân sử dụng huyết nhục của mình để chế tạo ra sao?”

“Ta từ khi tiêu hoá hết cái đầu của mình mới biết.” Anubis nói: ” Quả Tường Vi còn có một tên gọi khác đó là quả Hoàng Kim, đúng là một loại đồ vật do Thần Vương Cự nhân tạo ra, cho nên mới có hiệu quả thần kỳ như thế, quả Hoàng Kim còn sót lại cũng không nhiều, nghe nói đã từng có một số lượng lớn quả Hoàng Kim, thế nhưng sau khi tộc cự nhân bộc phát nội chiến, một lượng lớn quả Hoàng Kim đã bị phá huỷ, dẫn đến số lượng bị giảm bớt, Quả Hoàng Kim cũng là một loại bảo vật cao cấp, coi như năng lực (Hủy diệt) của bé gái có đạt đến cấp độ cao hơn, cũng vô pháp Hủy diệt được quả Hoàng Kim, trừ phi thân thể của nó cũng nắm giữ lực lượng thần tính mới được.”

Trang 424# 1


Chương 845: Biến thái

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Lâm Siêu nghe Anubis nói liền hiểu rõ, khó trách vì sao quả Tường Vi lại được các di tích cất giữ trong một thời gian cực dài, nhưng lại không bị hư thối, nguyên lai bản thân của nó chính là tế bào thần tính, lúc này hắn mới yên tâm, nói: “Được rồi, em mau ăn ở trước mặt anh đi.” Nói xong hắn liền lấy hai quả Tường Vi bên trong nhẫn không gian ra.

Bé gái sau khi nhìn thấy hai quả Tường Vi hàng thật giá thật, sắc mặt liền có chút biến hóa.

Lâm Siêu đem máu tươi của mình nhỏ vào bên trên hai quả Tường Vi, đợi hai quả Tường Vi hấp thu hết, mới đưa cho bé gái.

Bé gái sau khi có một chút chần chờ, liền ném hai quả Tường Vi vào trong miệng nhai nuốt, rất nhanh liền hoàn toàn ăn hết, nuốt vào trong dạ dày.

Lâm Siêu thấy bé gái ăn xong, cũng chú ý được cổ họng của nàng thực sự nuốt xuống, mới yên tâm nói: “Bây giờ mau nói thân phận của em cho anh, tại sao em lại ở nơi này, em tên là gì?”

Ánh mắt của bé gái đờ đẫn một lát, mới dần dần khôi phục lại sự thanh minh, ánh mắt nhìn về phía Lâm Siêu có mấy phần tôn kính, nhưng bản tính vẫn không thay đổi, thè lưỡi nói: “Em cũng không biết thân phận của em, ký ức khi còn bé rất mơ hồ, đứt quãng, em chỉ biết là, em đến từ Thần quốc Ehecatl, có tên là Nisha, họ Uruk!”

Lâm Siêu ngơ ngác một hồi, trái tim nảy mạnh một cái, họ Uruk? Đây là đế quốc Uruk bị Gilgamesh thống trị, nói một cách khác, tổ tiên của cô bé này chính là thủ hạ của Gilgamesh!

“Con bé trời sinh có hai loại năng lực, cho nên hơn phân đã bị người khác ghen ghét hãm hại, phải chạy trốn đến Hắc Hoang để tránh né, trên đường chạy trốn bị thương dẫn đến ký ức không được đầy đủ.” Anubis suy đoán.

Lâm Siêu khẽ gật đầu, nhìn chăm chú vào Nisha một lát, bỗng nhiên nói: “Em tự sát đi.”

Nisha ngơ ngác một chút, có chút kinh ngạc, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt quả quyết của Lâm Siêu, nó hơi chần chờ một lúc, nhưng vẫn giơ bàn tay lên, trong lòng bàn tay hiện ra một luồng năng lượng ba động huỷ diệt màu đen, hướng về cái trán của mình dùng sức vỗ tới.

Lâm Siêu vẫn nhìn chăm chú vào bé gái, vào lúc bàn tay của nó cách cái trán khoảng 10 cm, hắn bỗng nhiên xuất thủ, đem cổ tay của bé gái kéo ra, nhưng luồng năng lượng Hủy diệt trên bàn tay của bé gái, vẫn ý nguyên chạm vào cái trán của nó, ma sát với làn da thẩm thấu ra máu tươi.

Lâm Siêu lập tức lấy thuốc trị thương ở bên trong nhẫn không gian ra, bôi lên miệng vết thương trên trán của bé gái, vết thương lập tức ngưng chảy máu, đồng thời còn chậm rãi khép lại.

“Từ nay về sau, em sẽ là thủ hạ của anh, mặc kệ trước kia em có cừu nhân như thế nào, bây giờ bọn họ cũng là cừu nhân của anh!” Lâm Siêu nhìn chằm chằm vào bé gái nói từng chữ một.

Bé gái nghe vậy liền giật mình, nhoẻn miệng cười, nói: “Vâng!” Trong lòng âm thầm nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Lâm Siêu nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Nisha, cũng không lo lắng về việc lúc nãy mình thăm do thân phận của nó sẽ khiến trong lòng của nó có khúc mắc, dù sao thì ngay cả việc ăn quả Tường Vi, một điều kiện khắc nghiệt như vậy, nó cũng không hề để ý một chút nào, mà sau khi ăn quả tường vi nó sẽ không bao giờ phản bội hắn, dù sao đây cũng là đồ vật mà Thần Vương Cự nhân không tiếc dùng huyết nhục để chế tạo ra!

Bây giờ Nisha đã coi như là người một nhà, lòng cảnh giác của Lâm Siêu đối với nó giảm đi không ít, từ bên trong nhẫn không gian lấy ra một bình dinh dưỡng cao cấp đưa cho nó, nói: “Ăn đi, đợi lát nữa anh tìm được thư viện tìm hiểu xong lịch sử của cái thế giới này, chúng ta sẽ đi tới Thần Quốc, em có biết vị trí của một cái Thần Quốc nào hay không?”

Nisha trông thấy bình dinh dưỡng cao cấp, trong đáy mắt hiện lên một tia kinh ngạc, hỏi: “Đây là cái gì?”

“Em không biết sao?” Lâm Siêu ném cái bình cho bé gái nói: “Cái này có thể dùng để lấp đầy bụng.”

“Ít như vậy.” Nisha ngoài miệng mặc dù nói “ít”, nhưng lại lập tức cầm lấy, dốc ngược cái bình lên uống ừng ực.

Lâm Siêu thì tự móc ra một khối thịt nướng Vương Thú, mặc dù đã để lâu, nhưng cũng không đến mức khô cứng quá khó ăn, dù sao thì đống thịt nướng này cũng được đầu bếp chuyên nghiệp bên trong căn cứ chế tác, nếu không phải thể chất của Nisha quá yếu, không thể ăn được thịt của Vương Thú, Lâm Siêu cũng sẽ không hao phí đưa cho nó một bình dinh dưỡng cao cấp.

Lâm Siêu nhanh chóng ăn thịt, sau khi ăn xong liền nói: “Đi thôi, tới thư viện.” Nisha ngoan ngoãn đi theo Lâm Siêu.

Diện tích của thành Hắc Hoang so với căn cứ Tinh Thần còn muốn rộng lớn hơn gấp hai, Lâm Siêu cũng không thuê phương tiện di chuyển, mà dùng hai chân để đi bộ, vả lại bên trong nội thành cho dù có thuê phương tiện di chuyển cũng không nhanh hơn đi bộ bao nhiêu, bởi vì bên trong thành Hắc Hoang không cho di chuyển với tốc độ quá cao, vạn nhất đâm phải người đi đường có thể chất thấp, sẽ đem bọn họ tươi sống cán chết.

Lâm Siêu không khỏi hoài niệm đến hoàn cảnh sinh hoạt ở căn cứ Tinh Thần, ở căn cứ hắn muốn bay sao thì bay, tốc độ di chuyển nhanh cỡ nào cũng không có ai quản thúc, bất quá từ một điểm này liền có thể nhìn ra, thành Hắc Hoang quản lý rất nghiêm cẩn.

Mặc dù không thể hoàn toàn tránh được các hoạt động dơ bẩn ở phía sau lưng, cũng tránh không được có người có đặc quyền hưởng thụ.

Nhưng ít ra bên ngoài cũng không tạo ra bao nhiêu sự hỗn loạn cùng với khủng hoảng.

Ven đường vừa đi vừa nghỉ, Lâm Siêu liền triển khai trạng thái Thượng Đế Lĩnh Vực, đi tới mấy con phố chung quanh tìm thư viện, sau khi đi một hồi, Lâm Siêu y nguyên cũng không thể nhìn thấy được nửa cái bóng của thư viện, hắn thậm chí còn hoài nghi là cái toà thành Hắc Hoang này cũng không có thư viện, hoặc là do kiến trúc của thư viện qua độc đáo, khiến cho hắn không thể nhận ra.

Lâm Siêu chỉ có thể tìm người qua đường hỏi thăm.

Dưới ánh mắt bất thiện và giọng điệu uy hiếp của Lâm Siêu, người bị hắn bắt lại hỏi thăm đều trả lời thành thật, nhưng tất cả bọn họ đều không biết vị trí của thư viện.

Lâm Siêu khẽ nhíu mày, chuyện này thật sự là có một chút khó giải quyết a, ngay vào lúc hắn chuẩn bị đổi một khu vực khác để tìm kiếm, Nisha bỗng nhiên chạy trốn ra phía sau lưng của hắn, nhỏ giọng nói: “Chúng ta đi chỗ khác thôi, ở phía trước có một tên biến thái.”

Lâm Siêu cảm thấy ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn về phía trước, chỉ nhìn thấy cách đó không xa, có một cửa hàng phục vụ nhu cầu đặc thù, các cô gái đứng ở phía trước cửa hàng đều có khí chất không giống nhau, hoặc là yêu diễm nóng bỏng, hoặc là cao ngạo lạnh lùng, hoặc là thanh thuần trong vắt, người đi qua đi lại trên đường đều nhìn chằm chằm vào các nàng, hận không thể lột sạch quần áo ở trên người của các nàng ra.

Nhưng mà nhìn thì nhìn, những người chuyên môn sinh sống ở trong nơi hoang dã này đều biết, mình còn có sự tình cần phải làm, thời gian rất quý giá, đại đa số mọi người chỉ lưu luyến nhìn vài lần liền rời đi, nhưng ở đối diện bên đường có một thiếu niên mặc quần áo lôi thôi, trên gương mặt tỏ ra sự hưng phấn, không ngừng nhìn tới nhìn lui thân thể của các cô gái, dùng hai tay ma sát thân dưới, thân thể khẽ run rẩy, hiển nhiên là đang hưng phấn tới cực điểm.

Trang 424# 2

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 4 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 4 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 5 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 5 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 5 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 7 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box