1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
  4. Tập 165 : Bàn giao (c821-c825)

[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế

Tập 165 : Bàn giao (c821-c825)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 821: Bàn giao

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Mặc dù bây giờ Lâm Siêu có “thể chất hắc ám”, nhưng hắn y nguyên vẫn không có tự tin đối phó được với vị Gilgamesh ở căn cứ Tân Nguyệt, nhất là sau khi nghe được lời nhắc nhở của trí năng thành Pol, người này là hậu duệ của « Tận Thế » một trong tứ đại ác thú, lực lượng mà ông ta nắm giữ không thể coi thường được, coi như ông ta đã bị suy yếu, thì chiến lực vẫn có có thể giữ lại được khoảng chừng cấp 14, không phải bằng hắn bây giờ có thể địch lại.

Hắn chỉ hy vọng sau khi dung hợp (Lệ nguyên tử) với thân thể thành công, mới có lực lượng đánh nhau với ông ta một trận!

“Yêu cầu Tân Nguyệt Nữ Vương hỗ trợ?” Phạm Hương Ngữ kinh ngạc hỏi, lần trước Lâm Siêu mời Tân Nguyệt Nữ Vương đến căn cứ Tinh Thần, không những không cho đối phương đãi ngộ tốt, còn trực tiếp truy sát nàng ta, còn bắt đi hai tên thủ hạ đắc lực của nàng, bây giờ còn muốn yêu cầu nàng hỗ trợ truy lùng dư nghiệt của tổ chức Bàn Cổ.

Lâm Siêu nói: “Yên tâm, nàng sẽ không dám nói là không giúp, bằng vào năng lực của nàng đã có thể mơ hồ cảm ứng được thực lực của ta, coi như ở sau lưng nàng có một tồn tại mạnh mẽ, nhưng tồn tại này lại lựa chọn không lộ diện để đối phó với chúng ta, nói rõ tồn tại này đang bị cái gì đó hạn chế, cho nên hiện tại nàng cũng không dám đắc tội chúng ta, chỉ cần đừng có quá ép bức nàng là được, chỉ bằng vào một chút chuyện nhỏ này còn không khiến cho nàng phải đứng ra chống đối lại.”

Phạm Hương Ngữ nghĩ thầm đúng là như thế, ở mặt ngoài đánh chửi nhưng ở bên trong lại ôm nhau thân mật, chuyện như vậy ở thời đại trước các quốc gia đối ngoại với nhau cũng không hiếm lạ.

Lâm Siêu chuẩn bị trước khi tiến vào thể giới trong lòng đất, đem sự tình trên mặt đất mà hắn có thể xử lý liền xử lý sạch, tổ chức Bàn Cổ chính là một viên u ác tính, mặc dù lấy quy mô của căn cứ Tinh Thần bây giờ, lại còn có Phạm Hương Ngữ tọa trấn, phía dưới có đông đảo cao thủ Cổ Võ môn, Cổ Môn, Lang tộc, Gia tộc Tri Chu, Sở La Môn.

Hắn đã không e ngại bất luận kẻ nào đánh lén, cho dù có thú triều lớn hơn nữa đến đây, cũng sẽ bị căn cứ Tinh Thần đánh tan.

Nhưng cao thủ đỉnh tiêm có thể đảm đương một phía như hắn quá khan hiếm, mặc dù cao thủ của các tổ chức bí ẩn này rất mạnh mẽ, giống như Barr, Hắc Quả Phụ, Zorro, Mục Bạch Phong, hoặc là tứ đại đường chủ của Cổ Võ Môn.

Thực lực của bọn họ đã đạt đến trình độ có thể đơn đả độc đấu với Vương Thú, thậm chí còn có thể nhẹ nhõm đánh chết một số loại Vương Thú, nhưng mà cao thủ có thể dễ dàng thuấn sát Vương Thú đã ít càng thêm ít, bao quát cả Uất Kim Hương, Bộ Phàm, Tinh Hỏa mấy người được Căn cứ Viêm Hoàng bỏ ra đại lượng tài nguyên để vun bón, cũng chỉ có thể miễn cưỡng đạt tới trình độ như Barr cùng với Hắc Quả Phụ.

Lâm Siêu cẩn thận tính toán, căn cứ Tinh Thần ngoại trừ hắn, người có sức chiến đấu mạnh nhất, tựa hồ chính là Phạm Hương Ngữ đang ngồi xử lý báo cáo trước mặt của hắn, mặc dù hắn không biết rõ ràng sức mạnh của Phạm Hương Ngữ, nhưng là một chiến sĩ ngày nào cũng liếm máu trên lưỡi đao, trực giác của hắn nói cho hắn biết, Phạm Hương Ngữ nắm giữ lực lượng cực mạnh, mạnh đến mức có thể dễ dàng giết chết Barr hoặc là Hắc Quả Phụ, gần như đã sánh ngang với hắn!

Loại cảm giác này hắn cảm nhận được từ khi Phạm Hương Ngữ trở về từ châu Nam Mĩ, sau khi ở châu Nam Mĩ nuốt chửng một đồng loại, thực lực của Phạm Hương Ngữ rõ ràng đã đạt đến một mức độ không thể đánh giá được.

“Số lượng kim cương mà ngươi muốn ta đã chuẩn bị xong.” Phạm Hương Ngữ kéo ngăn kéo trong bàn làm việc ra, từ bên trong lấy ra một cái nhẫn không gian ném cho Lâm Siêu.

Lâm Siêu tiện tay bắt lấy chiếc nhẫn, mở ra xem, bên trong quả nhiên có chất đầy một đống lớn kim cương óng ánh, liền nói ngay: “Bây giờ ta sẽ tiến vào thế giới trong lòng đất, trong khoảng thời gian này căn cứ Tinh Thần phải giao cho ngươi, nếu có tội dân cùng với Giác Tỉnh Giả xâm phạm, thì người hãy mời trí năng thành Pol hỗ trợ.”

Phạm Hương Ngữ có chút nhíu mày, nói: “Ngươi đi bao lâu?”

“Không biết được nhưng ta sẽ nhanh chóng trở về.” Lâm Siêu lấy ra một cái huân chương màu bạc, nói: “Đây là huân chương Bạch Ngân ta lấy được từ Thành Pol, sau khi kích hoạt liền có thể mời được cổ anh hùng ở gần đó đến tương trợ, chỉ có thể dùng một lần, nếu như có nguy hiểm ngươi có thể sử dụng.” Nói xong hắn liền đưa cái huân chương cho Phạm Hương Ngữ.

Phạm Hương Ngữ lại không tiếp nhận mà nói: “Thế giới trong lòng đất không biết có nguy hiểm gì, ngươi hãy giữ lại đi, gặp phải khu vực nào không biết, dùng để dò đường cũng không tệ.”

Lâm Siêu tức giận trừng nàng một cái, dùng cổ anh hùng để dò đường? Thật không hiểu vì sao nàng lại có thể nói ra được.

“Hiện tại thành Pol cũng ở ngay trên bầu trời của căn cứ Tinh Thần, ta còn giữ cái này để làm gì, trí năng thành Pol khẳng định còn có rất nhiều huân chương như thế này, nàng chắc chắn sẽ không trơ mắt nhìn căn cứ Tinh Thần bị huỷ diệt, chúng ta thế nhưng lại chính là niềm hy vọng của kỷ thứ năm đấy.” Phạm Hương Ngữ nhún vai nói.

Lâm Siêu nghĩ thầm nàng nói cũng đúng, chỉ có thể thu hồi lại cái huân chương, nói: “Ngược lại ta cũng không lo lắng cái gì, chỉ sợ xuất hiện một chút tình huống đặc biệt, kỷ thứ năm chính là kỷ cuối cùng, cái mà ta lo lắng chính là đám tội dân, ác thú đời đầu, cổ anh hùng, tất cả đều sẽ quay trở về, bao gồm… cả Giác Tỉnh Giả đời đầu.”

Phạm Hương Ngữ buông tay nói: “Ta cũng đang lo lắng việc này, cho nên chỉ có thể mau chóng phát triển căn cứ, may mắn là hải dương có diện tích quá lớn, ngắn ngủi mấy năm trước mắt, bọn quái vật biển còn chưa hoàn toàn thống nhất, nếu sau này bọn quái vật biển thành lập ra đế quốc, khi đó bọn chúng chắc chắn sẽ vươn xúc tu vào đất liền.”

Đối với quái vật biển, Lâm Siêu tạm thời cũng không quá lo lắng, đúng như Phạm Hương Ngữ nói, hải dương có diện tích thực sự quá lớn, chiếm cứ 70% diện tích toàn cầu, châu lục chỉ có 30%, ở trong mắt của đám quái vật biển này, tự nhiên phải thống nhất toàn bộ hải dương, rồi mới có thể để ý đến đất liền.

“Ta chỉ mang theo Hoàng Kim Khuyển, còn con Vương Thú cá sấu ta sẽ lưu lại để nó trông coi căn cứ, trước khi nó lĩnh ngộ ra kỹ năng (thu nhỏ), thì cứ để cho nó đi ra ngoài biển săn mồi.” Lâm Siêu nói.

Phạm Hương Ngữ nói: “Ngươi không mang Tiểu thảo quái theo hay sao, nếu như ngươi chỉ đem theo con Hoàng Kim Khuyển, con Điệp Vương đoán chừng cũng sẽ đi theo.”

“Tiểu thảo quái thì để ở lại hiệp trợ người quản lý căn cứ đi, còn con Điệp Vương muốn đi thì cứ đi, dù sao thân thể của nó cũng không lớn, có thể đưa nó vào bên trong nhẫn không gian.” Lâm Siêu nói: “Còn một vấn đề đó là tung tích của mấy người Bạch Tuyết và tỷ tỷ Lâm Thi Vũ, nếu có tin tức của bọn họ, phải mau chóng đi đón bọn họ trở về, mặt khác, đừng để cho bọn họ biết là ta đã tiến vào thế giới trong lòng đất.”

Trang 412# 2


Chương 822: Sinh mệnh gốc Silic

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

“Ta biết rồi.” Phạm Hương Ngữ cau mày nói: “Nhưng ngươi nhất định phải nói một khoảng thời gian cụ thể, bằng không mà nói, ta làm sao biết được ngươi ở bên trong còn sống hay đã chết?”

Lâm Siêu suy nghĩ một chút, nói: “Trước kia nhân loại của bốn cái kỷ thái dương tiến vào thế giới trong lòng đất, cũng không có từ bên trong trở về mặt đất, hơn phân nửa là do từ thế giới trong lòng đất trở về mặt đất tương đối khó khăn, nếu như thuận lợi, ta sẽ ở trong vòng một năm trở về, nếu như không thuận lợi, thì khoảng năm năm đi.”

Phạm Hương Ngữ nhìn chằm chằm vào Lâm Siêu một lúc lâu mới nói: “Tốt, nếu như trong vòng năm năm ngươi không trở về, ta sẽ dẫn người đi tìm ngươi, chết cũng phải thấy xác!”

Cảm nhận được sự quan tâm trong lời nói của nàng, Lâm Siêu trong lòng cảm thấy ấm áp, nhưng ngoài miệng lại nói: “Chớ có nói xui xẻo, ta cũng không dễ dàng chết như vậy.”

Phạm Hương Ngữ hừ nhẹ một tiếng, chỉ chăm chú nhìn hắn mà không nói gì.

Lâm Siêu thấy bầu không khí ly biệt có chút ưu thương, lập tức nói: “Thời gian cũng không còn sớm, ta sẽ xuất phát ngay bây giờ, thuận tiện nói với ngươi một chuyện, Lộ Lộ chính là trí não của Tinh Võng, ngươi cần tin tức hay tư liệu gì, cứ hỏi Lộ Lộ là được.”

Phạm Hương Ngữ nói: “Ta đã sớm đoán được chuyện này, làm gì có chuyện một cô gái ở trong nhà hoài mà không ra khỏi cửa, mà còn không ăn không uống, ngoại trừ là trí năng máy móc thì còn là cái gì nữa, mà ngươi lại có thể tìm tới được tổng bộ của tổ chức Bàn Cổ cùng với gia tộc Tri Chu, hơn phân nửa cũng là thông qua nàng có đúng hay không?”

Lâm Siêu nở nụ cười, từ chối cho ý kiến, khua tay nói: “Hẹn gặp lại.”

Phạm Hương Ngữ muốn nói thêm cái gì đó, nhưng nàng biết là không thể khuyên Lâm Siêu ở lại, chỉ có thể khẽ gật đầu.

Lâm Siêu từ trên ban công nhảy ra, tìm tới chỗ con Vương Thú cá sấu đang chơi đùa với con Hoàng Kim Khuyển, nói với chúng nó một chút tình huống.

Hoàng Kim Khuyển đang buồn vì không có chỗ nào để náo loạn, gật đầu đồng ý giống như là gà con mổ thóc.

Lâm Siêu nhìn thấy con Điệp Vương đang bay tung tăng xung quanh, lúc này mới đưa cả nó lẫn con Hoàng Kim Khuyển vào bên trong nhẫn không gian, nhanh chóng bay tới sào huyệt của Thanh Trừ Giả nơi sản sinh ra Bạch Tuyết.

Một giờ sau, Lâm Siêu đã bay tới cái hồ bên trong khu vực sâu, cái hồ này đã sớm khô cạn, chung quanh có một lượng lớn nhân viên của căn cứ Tinh Thần canh giữ.

Thông qua lời mà Anubis nói, Lâm Siêu đã biết cái hố sâu ở bên trong cái hồ cạn này chính là một cái cửa vào nối thông tới thế giới trong lòng đất.

Mà con mắt khổng lồ ở dưới đáy hố sâu, chính là một sinh mệnh gốc Silic đang thủ hộ cửa vào – Sơn Lĩnh Độc Nhãn Nhân.

Mặc dù lúc này đã chạng vạng tối, nhưng nhân viên canh giữ xung quanh cái hố sâu vẫn phát hiện được Lâm Siêu, sau khi mọi người nhìn thấy rõ được khuôn mặt của Lâm Siêu, lập tức thông báo cho đoàn trưởng ra tiếp đón, đoàn trưởng sau khi được thông báo, lập tức không nói hai lời chạy ra nghênh đón Lâm Siêu.

Ngắn ngủi trong chốc lát, các nhân viên cảnh giới và nhân viên khai thác thực vật biến dị trong hố sâu, tất cả đều từ bên trong lều vải hoặc là trụ sở tạm thời đi ra bên ngoài, ngước nhìn Lâm Siêu đang bay lơ lửng ở trên bầu trời, trên khuôn mặt tràn đầy vẻ cung kính, chuẩn bị nghênh đón Lâm Siêu hạ xuống.

Lâm Siêu vốn định trực tiếp tiến vào bên trong hố sâu, nhưng khi nhìn thấy những nhân viên này đón tiếp nhiệt tình như vậy, vẫn quyết định hạ xuống mặt đất, nói: “Mọi người vất vả rồi, ta còn có việc phải làm, các ngươi không cần phải để ý đến ta.” Nói xong, hắn không trì hoãn nữa, xoay người nhảy vào bên trong cái hố sâu, sau khi rơi xuống được khoảng 500 mét, hắn lập tức cảm giác được có một luồng hàn khí lạnh lẽo ập tới, vừa ướt vừa lạnh, xâm nhập vào trong cốt tủy.

Lâm Siêu lập tức giải trừ năng lực Biến Hình tiến vào trạng thái “thể chất hắc ám”.

Trước một khắc hắn còn có cảm giác rét lạnh khó chịu, bây giờ đã cảm thấy vô cùng dễ chịu, hắn thầm nghĩ giá mà không khí ở trong này lạnh thêm mấy phần nữa, mà hoàn cảnh ở xung quanh gần như là bóng tối tuyệt đối, khiến cho hắn có cảm giác như là cá gặp nước, nguồn năng lượng trong cơ thể tiêu hao đang được phi tốc được bổ sung.

Lâm Siêu thả người rơi xuống tự do, đến lúc nhìn thấy con mắt khổng lồ ở dưới đáy hố sâu, hắn cũng không có cảm giác sợ hãi giống như lần trước nữa, hắn ngừng lại trong không trung cách con mắt khổng lồ chừng mười mét, lập tức trông thấy con mắt khổng lồ này chớp một cái, sau đó nó liền chậm rãi chìm xuống phía dưới, một lát sau, từ phía trong đáy hố sâu mới truyền đến một thanh âm khàn khàn nói: “Người xâm phạm mau rời khỏi nơi này, nếu không sẽ bị đánh chết tại chỗ!”

“Mau ném kim cương ra cho nó ăn.” Anubis vội vàng nói.

Lâm Siêu lập tức lật bàn tay một cái, mở chiếc nhẫn không gian mà Phạm Hương Ngữ đưa cho hắn, từ bên trong cầm ra một nắm kim cương ném về phía đáy hố sâu, thị giác của hắn không bị ảnh hưởng bởi bóng tối, chỉ nhìn thấy ở bên dưới cái hố sâu cực kỳ rộng rãi, thanh âm khàn khàn vừa rồi được truyền ra từ một khuôn mặt nham thạch thô ráp, mà cái con mắt khổng lồ kia được mọc ra ở trên trán của cái khuôn mặt này.

Từ đường kính một trăm mét của cái khuôn mặt nham thạch thô ráp, có thể hình dung ra thân thể có kích thước kinh khủng của nó, nếu như dựa vào tỷ lệ giữa đầu và thân thể của nhân loại, thân thể của sinh mệnh gốc Silic này phải cao ít nhất là 800 mét, thân thể to lớn của cự nhân cao mười mét đứng trước mặt nó, đơn giản chỉ là một con sâu cái kiến, cho dù là Vương Thú trên đất liền, nó cũng chỉ cần một chân liền có thể dẫm chết, đoán chừng nó chỉ cần di chuyển trên mặt đất liền có thể tạo ra một trận động đất cỡ lớn.

Nghĩ tới những thứ này, Lâm Siêu không khỏi không cảm khái, theo thể chất tiến hóa càng ngày càng mạnh, hắn ngược lại càng cảm thấy Địa Cầu càng ngày càng nhỏ, nhất là lực lượng mang tới sau khi tiến hóa, trong lúc chiến đấu tạo ra sức phá hoại cực lớn, có thể gây nên động đất, sóng thần các loại thiên tai tự nhiên.

Một nắm kim cương óng ánh rơi xuống đáy hố sâu, cái khuôn mặt nham thạch hình người thô ráp nhìn thấy cảnh này, lập tức há miệng ra hứng nắm kim cương, nắm kim cương rơi vào bên trong miệng của nó phát ra tiếng vang “Coong coong”, tựa như là rơi xuống một tảng đá vậy, sau đó nó liền ngậm miệng lại, trong miệng của nó liền truyền ra âm thanh “Răng rắc” vỡ nát của kim cương.

“Còn nữa hay không?” Sau khi ăn xong nắm kim cương, Sơn Lĩnh Độc Nhãn Nhân lập tức hỏi Lâm Siêu, ngữ khí đã trở nên hiền lành hơn mấy phần.

Lâm Siêu âm thầm cảm thấy vui mừng, khó trách vì sao cần phải có kim cương, nguyên lai là sinh mệnh gốc Silic lấy khoáng thạch cao cấp làm thức ăn, hơn nữa còn là một con quỷ tham ăn, hắn liền nói ngay: “Ta muốn tiến vào thế giới trong lòng đất, ngươi có thể dẫn ta đi vào được không?”

“Không được!” Ngữ khí của Sơn Lĩnh Độc Nhãn Nhân lập tức trở nên nghiêm nghị, nói: “Thế giới trong lòng đất rất nguy hiểm, ngươi nhỏ yếu như thế, vẫn nên ở trên mặt đất thôi.”

Trang 413# 1


Chương 823: Người đá cũng biết lừa gạt!

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

“Tiếp tục ném kim cương.” Anubis truyền âm.

Lâm Siêu cầm ra một nắm kim cương tiếp tục ném xuống, Sơn Lĩnh Độc Nhãn Nhân liền há mồm nuốt vào, không ngừng nhấm nuốt, sau khi ăn xong vội vàng nói: “Vẫn không được.”

Lâm Siêu tiếp tục ném ra một mảng lớn kim cương.

“Răng rắc!”

“Vẫn không được, ngươi quá yếu.”

Lâm Siêu tiếp tục tiêu sái ném từng nắm kim cương ra.

“Không được!”

“Vẫn không được!”

“Nếu như ngươi mạnh hơn một chút nữa thì ta còn có thể cân nhắc.”

“Ngươi đừng làm khó ta!”

“Thật không được!”

Lâm Siêu dứt khoát đem toàn bộ kim cương ở bên trong nhẫn không gian đổ hết ra, Sơn Lĩnh Độc Nhãn Nhân há miệng hứng hết, sau đó từ trong miệng của nó liền truyền ra âm thanh “Răng rắc” liên hồi, kéo dài mấy phút mới ngừng lại.

“Hiện tại ta đã có thể đi được chưa?” Lâm Siêu cau mày hỏi.

“Không được.” Sơn Lĩnh Độc Nhãn Nhân vẫn y nguyên bác bỏ, nhưng ngữ khí đã ôn hòa hơn mấy phần.

Lâm Siêu lẩm bẩm ở trong lòng, chẳng lẽ nhiều kim cương như thế còn chưa đủ? Bất quá từ thái độ của nó mà nói, cho ăn nó kim cương vẫn có một chút hiệu quả, hắn bất đắc dĩ nói: “Đáng tiếc là ta đã hết kim cương rồi, ngươi có ăn cái gì khác không, ví dụ như sắt thép gì đó.”

Khuôn mặt của Sơn Lĩnh Độc Nhãn Nhân được cấu tạo bởi nham thạch, nghe Lâm Siêu nói xong cũng không biểu lộ ra cái gì, không biết là nó đang trầm mặc, hay là đang suy nghĩ cái gì, qua một lúc lâu sau nó mới nói: “Nếu như ngươi cứ khăng khăng muốn đi vào, ta có thể dẫn đường cho ngươi, nhưng ở trong lòng đất rất nguy hiểm, mà một khi đã đi vào, ta không có cách nào có thể dẫn ngươi trở về mặt đất, ngươi xác định có muốn đi hay không?”

Lâm Siêu trong lòng cảm thấy kinh ngạc, không ngờ được Sơn Lĩnh Độc Nhãn Nhân lại bỗng nhiên đồng ý, chờ một chút, lúc trước nó liên tục không đồng ý, chẳng lẽ là muốn ép hết toàn bộ số kim cương của mình?

Có lầm hay không, đầu năm nay ngay cả Thạch Đầu Nhân cũng biết đi lừa gạt người? !

“Ta xác định!” Mặc dù trong lòng âm thầm oán giận, nhưng Lâm Siêu vẫn lập tức trả lời.

Sơn Lĩnh Độc Nhãn Nhân nói: “Thông đạo ở bên trong miệng của ta, mau vào đi.” Nói xong, nó chậm rãi há cái miệng sâu không thấy đáy của mình ra, có thể lờ mờ trông thấy hai hàng răng cưa bén nhọn ở hai bên.

Lâm Siêu ngây người một hồi, không ngờ được cửa vào vậy mà lại ở trong miệng của Sơn Lĩnh Độc Nhãn Nhân, nhanh chóng truyền ý niệm cho Anubis hỏi: “Nó nói có đúng hay không?”

Anubis có chút chần chờ, nói: “Ta chỉ biết là dùng kim cương là có thể nịnh nọt nó, nhưng cửa vào cụ thể ở nơi nào, ta cũng không biết, nhưng… Có lẽ là nó không có lý do gì để lừa gạt chúng ta chứ?”

Nghe được thanh âm do dự của Anubis, Lâm Siêu khẽ nhíu mày, trầm ngâm một chút, dứt khoát bay vào bên trong miệng của Sơn Lĩnh Độc Nhãn Nhân, vừa mới đi vào bên trong, đã cảm thấy được một cỗ hấp lực từ bên trong cổ họng của nó truyền tới, bao phủ toàn thân của Lâm Siêu, đồng thời mật độ của không khí xung quanh lại cực kỳ nồng đậm, có cảm giác như là đang ngâm mình trong nước biển vậy.

“Chớ có phản kháng.” Sơn Lĩnh Độc Nhãn Nhân nhanh chóng nói, thanh âm từ trong cổ họng dũng mãnh truyền tới, ầm ầm chấn động khiến cho màng nhĩ của Lâm Siêu cảm thấy đau nhức.

Lâm Siêu có chút chần chờ, cân nhắc đến lực chiến đấu của mình và Sơn Lĩnh Độc Nhãn Nhân, cuối cùng vẫn thử mạo hiểm một lần, hắn vừa thả lỏng thân thể, đã bị cỗ hấp lực kia kéo vào trong cổ họng, vào lúc Lâm Siêu còn đang tưởng là sẽ bị nó nuốt vào trong bụng, thì bỗng nhiên nhìn thấy không gian ở trong cổ họng của nó có chút lay động, xuất hiện một dải ánh sáng màu bạc, dải ánh sáng màu bạc này Lâm Siêu rất quen thuộc, chính là lực lượng không gian.

Sau khi nhìn thấy dải ánh sáng màu bạc này, Lâm Siêu mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, dưới cỗ hấp lực lôi kéo, thân thể của Lâm Siêu bị kéo vào dải ánh sáng màu bạc, hắn chỉ cảm thấy thân thể bỗng dưng trở nên nhẹ bẫng, không gian xung quanh thân thể của hắn không ngừng xoay tròn, chính xác mà nói là thân thể của hắn đang không ngừng xoay tròn, không biết trôi qua bao nhiêu thời gian, phảng phất như là vĩnh viễn, lại phảng phất như là trong nháy mắt, cảm giác xoay tròn này đột nhiên biến mất, trong tầm mắt của hắn đột nhiên xuất hiện một mảnh tăm tối.

Bóng tối tuyệt đối! Lâm Siêu không thể nhìn thấy được cái gì, giống như là hắn đã bị mù vậy.

Một hồi lâu sau, Lâm Siêu mới cảm giác được toàn thân truyền đến cảm giác đau nhức, cùng lúc đó, hắn cũng ngửi thấy được một mùi vị hư thối ẩm ướt.

Thị giác của Lâm Siêu dần dần khôi phục lại, khiến cho hắn có thể nhìn thấy được rõ ràng hoàn cảnh ở xung quanh.

Hiện tại hắn đang đứng trong một khu rừng rậm, trên mặt đất khắp nơi có lá rụng màu đen hư thối, mặt đất có màu đen ẩm ướt và lạnh lẽo, trong không khí tràn ngập mùi tanh của bùn đất, chung quanh toàn bộ là cây khô héo, không có một chút sinh cơ nào, lá cây cơ hồ bị rụng sạch, cành cây đen kịt phảng phất như là nanh vuốt của ma quỷ, bầu không khí tràn ngập sự u ám quỷ dị.

Không gian xung quanh tối đen không có một tia ánh sáng nào, mặc dù không phải là bóng tối tuyệt đối, mà giống như là ban đêm, đưa tay không nhìn thấy được năm ngón, nhưng trong không khí vẫn có hạt ánh sáng tồn tại, chỉ có những người có năng lực nhìn trong ban đêm mới có thể nhìn thấy được cảnh tượng ở xung quanh.

Lâm Siêu ngẩng đầu lên nhìn, trên đỉnh đầu cũng không phải là mái vòm bằng nham thạch như trong tưởng tượng, mà là bầu trời cực cao, không thể nhìn thấy được đỉnh, giống như là bầu trời ở trên mặt đất, có vài mảnh mây mù nhàn nhạt bay ở trong không trung, chỉ có một điều khác biệt là ban đêm ở nơi này không có ánh trăng, điều này khiến cho hắn có mấy phần kinh ngạc, theo lý thuyết tộc cự nhân có thể tạo ra mặt trời nhân tạo, tự nhiên cũng có thể tạo ra mặt trăng nhân tạo mới đúng.

“Òa”

Đúng lúc này, bỗng nhiên có một trận tiếng kêu khóc vang lên, từ chỗ sâu bên trong mảnh rừng rậm đen kịt truyền đến.

“Có người đang khóc à?” Lâm Siêu cảm thấy kinh ngạc, lần theo tiếng khóc đi tới, càng đến gần tiếng kêu khóc càng lớn, từ thanh âm có thể thấy đó là một cô gái trẻ tuổi.

Xuyên qua mấy ngàn mét rừng rậm hoang vu, Lâm Siêu lập tức nhìn thấy ở giữa một mảnh cây khô héo úa, lại có mấy cây non, chỗ mặt đất mà mấy cái cây non này mọc cũng không phải là đất đen ẩm ướt, mà là một mảnh đất khô ráo, bên trên còn có mấy khóm cỏ xanh.

Giống như là ốc đảo bên trong sa mạc vậy, giờ phút này có một cô gái trẻ có vóc dáng thướt tha đang ngồi trên mảnh cỏ sạch sẽ này khóc thút thít, đang quay lưng về phía của Lâm Siêu, mái tóc đen dài phủ đến eo, theo sự thút thít, bả vai của cô gái khe khẽ động đậy, có thể thấy được cô gái này đang cực kỳ thương tâm.

Lâm Siêu nhìn thoáng qua cô gái này, vóc người của cô ta đại khái có mấy phần tương tự với nhân loại ở kỷ thứ năm, cáo ước chừng một mét tám, mặc dù so với đại bộ phận nữ giới có chút hơi cao, nhưng cũng không quá cao khiến cho người ta cảm thấy áp lực, nhất là da thịt trắng nõn của nàng lộ ra bên ngoài chiếc váy màu đỏ tươi, tràn ngập sự dụ hoặc, cực kỳ bắt mắt.

Trang 413# 2


Chương 824: Quỷ dị

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Lâm Siêu cũng không có mạo muội tới gần, đứng ngoài một trăm mét đánh giá chiếc váy màu đỏ của cô gái, bởi vì hắn còn chưa thấy rõ được diện mạo của cô ta, cho nên hắn không thể phán đoán ra được cô ta là người của kỷ nguyên nào, nhưng chiếc váy mà nàng mặc có kiểu cách hơi giống với người Root Daya ở kỷ nguyên thứ ba, chỉ có điều so sánh cùng với dáng người của nàng, chiếc váy này lại hơi có vẻ bó sát người.

Sau khi cảm nhận được Lâm Siêu đi tới, cô gái này liền ngưng khóc, chậm rãi quay đầu lại, phần trán của nàng mặc dù bị mái tóc màu đen che khuất, nhưng gương mặt lộ ra lại cực kỳ thanh tú, bên trong đôi con ngươi màu tím hồng tràn ngậm cảm giác mị hoặc, nhưng trên gương mặt của nàng lúc này lại biểu lộ ra sự ưu thương, hướng về phía Lâm Siêu nói: “Hãy đến giúp ta một chút, chân của ta bị thương.”

Lâm Siêu nhìn về phía đôi chân của nàng, nàng không có đi giày, làm lộ ra bắp chân cùng với bàn chân trắng như tuyết, trên bắp chân có một dấu răng, từ hình dạng của vết cắn, chính là vết cắn của nhân loại, mà còn là nhân loại có dáng người cực kì khôi ngô, ít nhất phải cao hai mét trở lên.

Có đồng hồ phiên dịch, Lâm Siêu cũng không cần phải lo lắng đến vấn đề ngôn ngữ khác biệt, hắn cau mày hỏi: “Ngươi tại sao lại ở chỗ này một mình?” Nếu như không phải ngửi được khí tức nhân loại tản mát ra từ trên người của nàng, hắn đã sớm xuất thủ, tại hoàn cảnh tối đen như thế này, tự dưng xuất hiện một cô gái mặc váy đỏ ngồi trong rừng rậm khóc thút thít, thực sự là quá quỷ dị, coi như là nàng bị sinh vật nào đó cắn bị thương, trước tiên cũng phải nghĩ biện pháp rời khỏi chỗ này mới đúng, chứ không phải là ngồi khóc khiến cho mình bị bại lộ như thế này, trừ phi là đầu óc của nàng có chút không bình thường.

“Ta đi thu thập Tử Hương Thảo cho nên quên mất thời gian, chỗ ta ở cách đây không xa, ngươi có thể đưa ta trở về hay không, ta sẽ hậu ta cho ngươi, hoặc là sẽ phân cho ngươi một nửa Tử Hương Thảo.” Cô gái mặc váy đỏ điềm đạm đáng yêu nói, lấy từ phía sau ra một bọc Tử Hương Thảo, dài bằng hai bàn tay, loại cỏ này chỉ có thuần một màu tím, sau khi nàng lấy bọc Tử Hương Thảo ra, Lâm Siêu lập tức ngửi được một cỗ dị hương, khiến cho toàn thân của hắn có một cảm giác sảng khoái.

Lâm Siêu có chút động lòng, nhưng cũng không lập tức đáp ứng, vừa mới tiến vào thế giới trong lòng đất đã gặp phải sự tình quỷ dị như vậy, khiến cho hắn không khỏi có chút đề phòng, trong lúc hắn còn đang trầm ngâm suy tư, trong rừng cây ở phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng gào thét khàn khàn, có một bóng người đang nhanh chóng lao tới chỗ này.

Lâm Siêu giật mình, nhanh chóng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cách vài trăm mét bên ngoài đang có một “người” đang giương nanh múa vuốt gầm thét lao tới, mặc dù là ban đêm nhưng Lâm Siêu vẫn có thể thấy rất rõ ràng, khuôn mặt của “người” này đã bị hư thối gần hết, da dẻ tái nhợt, con ngươi có màu xanh biếc, răng bên trong miệng cực kỳ bén nhọn, trong lúc thét gào nước bọt còn văng tung tóe ra bên ngoài.

“Xác thối? !” Lâm Siêu lập tức giật mình, con xác thối này có tốc độ cực nhanh, thể chất tối thiểu cũng phải đạt đến cấp bảy, tương đương với xác thối Vương, nhưng mà Lâm Siêu biết được xác thối sau khi tiến hóa đến cấp bốn hoặc là cấp năm, toàn thân hư thối sẽ một lần nữa khép lại, có bề ngoài không khác biệt bao nhiêu so với người bình thường, làn da chỉ hơi trắng bệch hơn một chút, con xác thối này thì lại khác, mặc dù đã tiến hóa đến cấp bảy nhưng toàn thân vẫn giữ nguyên vẻ hư thối.

Mặc dù giật mình, nhưng Lâm Siêu vẫn kịp làm ra phản ứng, vào thời điểm con xác thối sắp nhào tới, hắn bỗng nhiên xuất thủ nhanh như chớp, từ một sở hở trong động tác của con xác thối, nâng tay bóp chặt cổ họng của nó, “Rắc” một tiếng, xương cổ của con xác thối lập tức bị bẻ gẫy.

Cổ họng chính là một bộ vị trí mạng của xác thối, chỉ cần bị bẻ gãy là xác thối sẽ mất đi năng lực hành động, triệt để bị tê liệt, nhưng ngoài ý muốn của Lâm Siêu chính là, con xác thối kỳ lạ này vẫn có thể vung tay chộp vào bả vai của Lâm Siêu, há mồm dữ tợn cắn tới.

Lâm Siêu phản ứng rất nhanh, lùi lại một bước tránh cú cắn của con xác thối, đồng thời còn đá một cước vào cái bụng của nó, đạp bay nó ra bên ngoài, sau đó liền thả người nhảy lên, dùng gót chân giẫm lên đầu của nó.

Bành!

Cái đầu của con xác thối bị giẫm chìm vào trong mặt đất, nhưng cũng không bị giẫm vỡ vụn, mặt đất ở nơi này quá xốp, lực lượng truyền tới từ gót chân của Lâm Siêu hoàn toàn bị tán xuống mặt đất.

Lâm Siêu thấy con xác thối không bị làm sao, chỉ có thể rút chân tránh khỏi hai cánh tay đang chộp tới của nó, nhanh chóng lấy thanh binh khí cháy đen ra mãnh liệt bổ xuống.

“Bành” một tiếng, tiếng xương sọ vỡ vụn vang lên, đồng thời âm thanh gào thét của con xác thối cũng im bặt, hai bàn tay đang giương lên cũng thõng xuống mặt đất, đình chỉ động đậy.

Lâm Siêu nhìn thấy não của con xác thối dính trên thanh binh khí cháy đen, cảm thấy mùi vị truyền ra từ não của nó cực kì khó ngửi, coi như hắn là một người sinh tồn lâu năm trong hoang dã, cũng có mấy phần cảm giác muốn nôn mửa, Lâm Siêu lấy ra một cái khăn lau sạch thanh binh khí cháy đen rồi thu vào bên trong nhẫn không gian, bỗng nhiên cảm giác được bả vai ở bên trái truyền đến cảm giác tê dại, hắn liền nghiêng đầu lại nhìn, trên bờ vai đột nhiên có một vết cắt.

Lâm Siêu lập tức nhớ được lúc trước hắn bị con xác thối dùng móng vuốt sắc bén chộp lấy, hắn nhìn qua cái vết cắt dài một tấc này, miệng vết thương chẳng những không khép lại, mà còn sưng đỏ.

Lâm Siêu giật mình, thể chất của hắn đã đạt đến cấp bảy, căn bản sẽ không e ngại bệnh độc trên người của xác thối, hơn nữa hắn còn là Cải Tạo Giả nắm giữ “thể chất hắc ám”, coi như là bệnh độc ở trên người của Vương Thú cấp mười một hắn cũng không phải sợ.

Thế nhưng giờ phút này hắn lại bị bệnh độc trên cơ thể của con xác thối cấp bảy này lây nhiễm.

Cũng may là năng lực (Bất Tử) có tác dụng không ngừng chữa trị tế bào, làm chậm tốc độ lan truyền của bệnh độc, khiến cho miệng vết thương cũng không có xu thế khuếch tán.

Lâm Siêu đành phải lấy ra một con dao găm, đem miệng vết thương trên bả vai khoét đi.

Hắn cố nén cảm giác đau nhức, thôi động nguồn năng lượng trong tế bào, rất nhanh miệng vết thương liền được tái tạo.

“Bệnh độc thật mạnh!” Anubis âm thầm líu lưỡi.

Ánh mắt của Lâm Siêu không khỏi trở nên ngưng trọng, thế giới trong lòng đất so với thế giới trên mặt đất tựa hồ có không ít khác biệt, hắn phải cẩn thận thêm nữa mới được.

Lúc này hắn mới thu hồi lại “thể chất hắc ám”, khôi phục lại bộ dáng nhân loại, thi triển ra trạng thái Thượng Đế Lĩnh Vực bao phủ phạm vi ba trăm mét xung quanh, để đề phòng xuất hiện sinh vật quỷ dị nào đó đột nhiên tập kích.

Lúc trước con xác thối này có thể ở trong hoàn cảnh tối đen như thế này tìm được Lâm Siêu, tự nhiên chính là thông qua khứu giác.

Đôi mắt của đại đa số xác thối cơ hồ không có bao nhiêu tác dụng, đa số đôi mắt của bọn chúng đều bị mục nát, hoặc là rớt ra khỏi hốc mắt, khiến cho hắn nghi ngờ chính là cô gái mặc váy đỏ kia cũng có thể ở trong bóng tối nhìn thấy hắn.

Trang 414# 1


Chương 825: Căn nhà nhỏ

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Lúc trước cái đầu của Anubis có thể ở bên trong “bóng tối tuyệt đối” trông thấy Lâm Siêu, là bởi vì nó có năng lực (linh hồn), có thể nhìn thấy linh hồn của Lâm Siêu, trừ phi cô gái mặc váy đỏ này có năng lực hệ nhận biết.

Lâm Siêu quay đầu nhìn thoáng qua cô gái mặc váy đỏ, từ trên khuôn mặt của nàng bắt được một tia giật mình, nhưng rất nhanh liền được nàng thu liễm, khôi phục lại bộ dáng điềm đạm đáng yêu, khiến cho người ta thương tiếc.

Ánh mắt của Lâm Siêu trở nên lạnh lùng, nói: “Lúc trước cắn ngươi chính là mấy con xác thối này sao?”

Cô gái mặc váy đỏ nhìn thoáng qua con xác thối đã bị đánh chết, dùng sức gật đầu, nói: “Chính là mấy con xác thối này, tuy nhiên con xác thối cắn ta kia đã bị ta doạ chạy.”

Mắt của Lâm Siêu sáng lên, hỏi: “Vậy sao, nước miếng của bọn chúng có mang theo bệnh độc, ngươi không bị lây bệnh sao?”

Cô gái mặc váy đỏ kinh ngạc nhìn Lâm Siêu, nói: “Đương nhiên là không, không phải trên tay ta có Tử Hương Thảo hay sao, loại cỏ này có thể trị liệu những vết thương bị xác thối cắn, ngươi không biết à?”

Lâm Siêu khẽ giật mình, không ngờ được mấy cọng cỏ màu tím trong tay của nàng lại có hiệu quả kinh người như vậy, khó trách vì sao lúc nãy nàng lại lấy cái bọc cỏ màu tím này ra cho hắn nhìn, hơn phân nửa là vì nàng sợ hắn nhìn thấy vết cắn trên chân của nàng không bị nhiễm bệnh mà sinh nghi, cố ý tiêu trừ nghi hoặc.

“Ngươi có thể đưa ta về nhà được không, chỗ ở của ta cách đây không xa, cứ ở lại nơi này sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm.” Cô gái mặc váy đỏ sợ hãi nhìn thoáng qua thi thể của con xác thối sau lưng của Lâm Siêu nói.

Ánh mắt của Lâm Siêu có chút chớp động, sau khi im lặng một lát, hắn mới nói: “Được thôi.” Lúc này hắn liền dùng tinh thần lực nhấc bộ thi thể của con xác thối lên ném vào bên trong nhẫn không gian, chờ đến khi nào trở về căn cứ thì đưa cho viện khoa học nghiên cứu, sau đó liền nói với cô gái mặc váy đỏ: “Dẫn đường đi.”

Cô gái mặc váy đỏ thấy Lâm Siêu đồng ý dẫn mình về nhà, trên khuôn mặt tái nhợt lộ ra một nụ cười, nói: “Ngươi thật sự là một người tốt.” Nói xong nàng liền dùng hai cánh tay chống người đứng lên, bẻ lấy một đoạn cây khô làm gậy chống, đi khập khiễng ở phía trước dẫn đường.

Nàng cũng không có nhờ Lâm Siêu dìu, hắn thấy nàng thức thời như thế, cũng vui vẻ đi theo phía sau nàng, dù sao hai người cũng không quen nhau, lần đầu gặp mặt mà muốn tới gần đối phương chính là một chuyện cực kỳ nguy hiểm.

“Cẩn thận một chút, cô gái này giống như đang giấu diếm ngươi chuyện gì đó, đừng để mắc mưu của cô ta.” Anubis truyền ý niệm nhắc nhở Lâm Siêu.

Lâm Siêu khẽ gật đầu, hắn đã sớm biết cô gái này nói dối hắn, nhất là lúc mà nàng nói là nàng bị xác thối cắn, từ mặt đất xung quanh, Lâm Siêu nhìn thấy rất rõ ràng có dấu chân của bảy đến tám người, nếu không phải là đồng bạn của nàng, thì chính là xác thối, hơn nữa ở trong không khí còn tràn ngập mùi hư thối nhàn nhạt, có mùi vị giống như đúc với mùi hư thối truyền ra từ não của con xác thối bị hắn đánh chết kia, chỉ là mùi hư thối này đã bị phai nhạt đi rất nhiều, hiển nhiên là cô gái này đã từng giết qua xác thối!

Mặc dù không biết con xác thối mà nàng giết chết kia có thể chất bao nhiêu, nhưng nàng lại có thể sinh tồn được ở chỗ này, chứng tỏ thực lực của nàng tuyệt sẽ không yếu, từ đủ loại biểu hiện của nàng có thể thấy, đều giống như là muốn dẫn dụ hắn đến chỗ ở của nàng.

Biết rõ là như thế, thế nhưng Lâm Siêu vẫn đồng ý, thứ nhất là vì hắn không quen thuộc hoàn cảnh ở nơi đây, tìm tới những người khác có thể thăm dò đươc một ít tình huống, thứ hai là vì mùi trên người của cô gái này đúng là mùi của nhân loại, không phải là xác thối.

Hắn cũng không muốn bắt nàng tra khảo, coi như có tra khảo, cũng chưa chắc đã hỏi ra được cái gì, trừ phi đưa nàng cho Anubis ăn hết, mới có thể đạt được một ít ký ức ở trong đầu của nàng.

Nhưng vô duyên vô cớ giết người, Lâm Siêu vẫn không thể làm được, ít nhất cũng phải nói lời không hợp sau đó mới rút đao đánh nhau, còn bây giờ cũng không phải là nói lời không hợp, nhiều lắm thì đối phương chỉ đang giấu diếm hắn một chút chuyện mà thôi.

Lâm Siêu có chút hiếu kỳ không biết nàng đang âm mưu chuyện gì, từ hình dáng của nàng, không hề giống với người đói thiếu chất dinh dưỡng, nói rõ nàng cũng không thiếu đồ ăn, không cần phải vì đồ ăn mà tiến hành ám hại hắn.

Hơn nữa từ làn da sạch sẽ của nàng, nói rõ nàng cũng không thiếu nước sạch.

Từ hai điểm này có thể thấy được nàng nhất định có một âm mưu khác nào đó, thế nhưng Lâm Siêu không thể suy đoán được âm mưu của nàng, cho nên mới hiếu kỳ, thế là mới đồng ý đi theo nàng.

Dọc theo con đường này cũng không gặp phải một con xác thối nào, nhưng ven đường lại nhìn thấy hai bộ hài cốt của nhân loại, một nửa người bị chôn trong mặt đất màu đen, từ màu xương cốt có thể thấy, hai người này đã chết nhiều năm rồi.

Sau khi đi được khoảng 20 dặm, cô gái mặc váy đỏ đột nhiên nói: “Tới rồi.”

Lâm Siêu thông qua Thượng Đế Lĩnh Vực nhìn thấy rất rõ, ở phía trước mấy trăm mét bên ngoài rừng rậm có một bãi đất trống, cây cối ở xung quanh đều bị đốn sạch, trên mặt đất còn dư lại rất nhiều gốc cây, giữa bãi đất trống có một căn nhà nhỏ bằng gỗ, đứng trơ trọi lẻ loi giữa mảnh rừng rậm âm trầm này.

Cô gái mặc váy đỏ đi tới trước căn nhà nhỏ bằng gỗ, nói: “Ta đã trở về.”

Một tiếng “cọt kẹt” vang lên, cánh cửa của căn nhà nhỏ bằng gỗ từ từ mở ra, từ bên trong khe hở của cánh cửa xuất hiện một con mắt, nhìn thoáng qua cô gái mặc váy đỏ, sau khi nhìn thấy Lâm Siêu đi ở phía sau, trong ánh mắt của người này liền loé lên một tia quang mang quỷ dị, chậm rãi đẩy cánh cửa ra.

Lâm Siêu lúc này mới nhìn rõ được chủ nhân của con mắt này, đó chính là một bà lão khoảng chừng hơn tám mươi tuổi, mặt mũi nhăn nheo, mái tóc bạc trắng, lưng còng, trên tay cầm một cây quải trượng, nhìn qua có vẻ rất yếu ớt, bà lão phát ra thanh âm già nua mà khàn khàn nói: “Mau đi vào trong nhà đi, vì sao ngươi lại đi về muộn như thế, chân bị thương rồi à?”

Cô gái mặc váy đỏ xoay người lại vẫy vẫy tay với Lâm Siêu, nói: “Vào nhà thôi, bên ngoài không an toàn.”

Lâm Siêu nhìn thoáng qua căn nhà nhỏ bằng gỗ này, nghĩ thầm bằng vào lực phòng ngự của căn nhà, ở bên trong cũng không an toàn được bao nhiêu, nói không chừng còn nguy hiểm hơn, thế nhưng hắn vẫn gật đầu, đi theo phía sau nàng tiến vào bên trong căn nhà gỗ.

Căn nhà gỗ có diện tích ước chừng 60 mét vuông, ở sau cửa chính là một cái phòng khách, giờ phút này bên trong phòng khách có ba người đang ngồi, một ông lão khoảng 90 tuổi, một chàng trai khoảng hai mươi tuổi, một cô bé khoảng 12, 13 tuổi, ba người đang ăn tối, chỉ là thức ăn trên bàn mà bọn họ đang ăn lại khiến cho sắc mặt của Lâm Siêu không khỏi sa sầm xuống, bởi vì tất cả đều là gan, ruột, trái tim, các loại nội tạng.

Trang 414# 2

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 3 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 3 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 4 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 4 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 4 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 7 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box