1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
  4. Tập 144 : Bá đạo (c716-c720)

[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế

Tập 144 : Bá đạo (c716-c720)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 716: Bá đạo

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

“Xem ra bọn họ đã chuẩn bị kỹ càng để nghênh tiếp chúng ta, đi vào chào hỏi đi.” Lâm Siêu hướng về mọi người ngồi ở trên lưng Kim Điêu phía sau nói.

Mục Bạch Phong khẽ cười khổ, ông ta vốn tưởng rằng Lâm Siêu sẽ lựa chọn tập kích, hoặc là mai phục, hoặc là lặng lẽ lẻn vào, từ bên trong phá hủy ra, không ngờ được trong ba phương án này Lâm Siêu lại không lựa chọn một cái nào, mà lại trực tiếp xuất hiện ở cửa chính, đồng thời từ khi tiến vào Thụy Điển đến giờ, dọc theo đường đi nhìn thấy lính gác ẩn giấu ở trong các tòa phế tích, Lâm Siêu cũng không để cho bọn họ xuống tiêu diệt, mục đích hiển nhiên là để nói cho Lang tộc biết, căn cứ Tinh Thần đã đến rồi.

Này đâu phải là kiêu căng, quả thực là không coi ai ra gì!

Ngồi ở trên lưng của Kim Điêu, Mục Bạch Phong có thể nhìn thấy cảnh tượng ở bên trong pháo đài của Lang tộc, chỉ thấy mấy toà pháo tinh xảo đã được bố trí ở các góc hiểm yếu, ở bên trong các cửa sổ của tòa pháo đài, cũng có binh lính mai phục, cầm trong tay những trang bị đặc thù chưa từng thấy, tiềm ẩn ở bên trong chờ đợi mệnh lệnh, dáng dấp như là đang lâm đại địch.

Người trẻ tuổi ra lệnh cho Kim Điêu bay lên phía trước, vòng qua con Vương Thú cá sấu, bay tới trước mặt pháo đài cổ.

Mục Bạch Phong biết tính cách của hắn giả tạo khéo đưa đẩy, không muốn dễ dàng đắc tội người khác, yêu thích giữ miếng cho riêng mình, vốn cho là hắn sẽ để cho ông ta đứng ra mở miệng, không ngờ được người trẻ tuổi đã trực tiếp đứng lên, cất cao giọng nói: “Lang tộc thật là to gan, nhìn thấy thủ lĩnh của căn cứ Tinh Thần chúng ta, lại dám không mở cửa nghênh tiếp, chẳng lẽ lại muốn chúng ta phá cửa xông vào?”

Mục Bạch Phong cảm thấy kinh ngạc, lập tức tỉnh ngộ: “Chẳng trách người này lại có thể bò lên trên vị trí môn chủ tương lai của Cổ Môn, dùng từ khéo đưa đẩy để hình dung hắn thực sự là đã xem thấp hắn rồi, phải nói là hắn rất biết chừng mực, biết lúc nào cần tiến lúc nào cần lùi, hắn biết giờ khắc này đắc tội Lang tộc càng nhiều, càng có thể biểu hiện sự trung tâm của mình đối với Lâm Siêu, thật đúng là một tiểu tử thông minh!”

Bên trong tòa pháo đài cổ của Lang tộc có một ông lão cao gầy đi ra, từng bước từng bước đạp lên không khí đi tới giữa không trung, đứng đối diện với Lâm Siêu đang ngồi ở trên đỉnh đầu của con Vương Thú cá sấu, xa xa chắp tay nói: “Vị này có lẽ là Lâm Chiến Thần đi, ta ngưỡng mộ phong thái của ngài đã lâu.

Xin hãy tha thứ cho tội thất lễ của chúng ta, chỉ là do nhà cửa lâu năm không được sửa chữa, không tiện mời Lâm Chiến thần vào chơi.”

Lâm Siêu cười nhạt một tiếng, nói: “Chớ có nói những chuyện xàm xí với ta, ta tới nơi này chỉ hỏi ngươi một câu, đến cùng có chịu thần phục hay không?”

Ông lão cao gầy này chính là Tư Đằng Lôi – thủ lĩnh của Lang tộc, ông ta không ngờ được Lâm Siêu ngay cả một câu khách sáo cũng không nói, vốn tưởng rằng người trẻ tuổi giống như vậy, chính mình nói mấy câu khách sáo, coi như không thể thuyết phục được hắn quay trở về, thì cũng có thể thăm dò ra được một ít tin tức, không ngờ được người này lại cực kỳ trực tiếp, ngay cả nửa câu chào hỏi cũng không có.

Ông ta thầm nghĩ việc này không có cách nào thương nghị được nữa, mới cất giọng nói: “Lâm thủ lĩnh, Lang tộc chúng ta chưa bao giờ phải thần phục bất luận một người nào, chúng ta phi thường có thành ý hợp tác với căn cứ của ngài, mặc kệ là điều kiện gì, cũng có thể thương lượng được, ngài cần gì phải khiến cho chúng ta phải cá chết lưới rách?”

Lâm Siêu lạnh nhạt nói: “Trước đây Lang tộc của các ngươi không thần phục ai, là bởi vì trước đây ta không có ở đây, hiện tại ta đã tới đây rồi, ta hỏi lại một lần nữa, các ngươi có chịu thần phục hay không?”

Ông lão cao gầy nghe được này lời nói bá đạo này, trong lòng có một tia tức giận, âm trầm nói: “Không phục! Nếu lâm thủ lĩnh chấp nhất như vậy, liền để cho ta nhìn một chút bản lĩnh của ngài đi!” Nói xong, ông ta vung tay áo một cái, xoay người lui về phía pháo đài cổ, ông ta từ trong video biết được Lâm Siêu có tốc độ rất nhanh, hơn nữa còn nắm giữ năng lực ánh sáng, ông ta lo lắng bị Lâm Siêu đột ngột tập kích, không nói đến chuyện mất hết mặt mũi, mà còn đả kích tinh thần của Lang tộc.

Ánh mắt của Lâm Siêu nhìn thẳng vào tòa pháo đài cổ, trong con ngươi mơ hồ bắn ra hào quang màu vàng óng, dưới trạng thái Hoàng Kim hóa phối hợp với năng lực Biến Hình, thị giác nắm giữ năng lực cảm ứng nhiệt, hắn lại không thể nhìn thấy được nhân số ở bên trong tòa pháo đài cổ này, có lẽ tòa pháo đài này có hiệu quả che dấu nhiệt độ, lúc này mới biến hình thành đôi mắt có năng lực nhìn xuyên tường, đây là do từ trên người của một con quái vật có năng lực nhìn xuyên tường bị đánh chết lúc thủ thành lấy ra một đoạn gien.

Thông qua thị giác nhìn xuyên tường, cảnh tượng ở bên trong pháo đài cổ liền nhất nhất hiện ra, bao gồm cả nhân số và các vũ khí trang bị, ngoài ra, tòa thành ở dưới lòng đất của Lang tộc cũng hiện lên ở bên trong mắt của Lâm Siêu, khi nhìn thấy tòa thành ở dưới lòng đất thì Lâm Siêu lập tức nhìn thấy một con Ngân Lang to lớn.

Con Ngân Lang này có thân thể dài gần tám mét, đang nằm rạp trên mặt đất bên trong một gian phòng dưới lòng đất, bộ lông toàn thân không hề dính một hạt bụi, thuần một màu bạc tinh khiết, mặc dù kích cỡ thân thể của nó chỉ tương đương với quái vật cấp S cùng với cấp Lĩnh Chủ, nhưng khí chất của nó cực kỳ trầm tĩnh, phảng phất thâm thúy như là hố đen, mà con ngươi của nó lại có màu đỏ sẫm, tràn ngập sự lạnh lẽo.

Sau khi Lâm Siêu nhìn thấy nó, đồng thời nó cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt của nó tựa hồ như có thể xuyên thấu qua tầng tầng lớp đất đá đụng vào ánh mắt của Lâm Siêu.

Ánh mắt của Lâm Siêu trở nên lạnh lẽo, con quái vật này hơn phân nửa chính là sức mạnh ẩn giấu của Lang tộc, bằng không Lang tộc sẽ không chống đối mạnh mẽ như vậy, lúc này mới vỗ một cái vào đỉnh đầu của con Vương Thú cá sấu, đứng lơ lửng trên không trung, nói: “Đã tìm được đối thủ cho ngươi rồi, mau đi thôi.”

Con Vương Thú cá sấu thấy mình sắp được ăn một bữa ngon, không nhịn được hưng phấn gầm nhẹ một tiếng, giang bốn chân ra xông tới.

Rầm rầm rầm!

Mọi người bên trong Lang tộc nhìn thấy con Vương Thú cá sấu xông tới, sắc mặt liền trở nên nghiêm túc, bằng vào kích cỡ thân thể của nó, hiển nhiên là Vương Thú không thể nghi ngờ, dưới mệnh lệnh của Tư Đằng Lôi, tất cả binh lính đều phát ra hỏa lực, súng ống ở trong tay của binh lính không phải là hàng phổ thông, mà là súng ống đặc thù do Lang tộc thu được ở trong di tích, bọn họ đương nhiên sẽ không ngu đến mức dùng súng ống phổ thông để đối phó với Vương Thú và Lâm Siêu.

Ầm ầm ầm!

Vô số hỏa lực bắn vào nổ tung trên lưng, trên đầu của con Vương Thú cá sấu, nhưng không thể tạo thành bất kỳ thương tổn nào cả, bao gồm cả lớp sừng ở trên lưng của nó cũng không bị hao mòn đi một chút nào.

Trang 360# 1


Chương 717: Đánh lén

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Bước chân chạy của con Vương Thú cá sấu gây ra chấn động đến mức mặt đất ở dưới chân kịch liệt run rẩy, đạp ra thành từng cái hố sâu trên mặt đất, ngay khi nó sắp phá cửa nhào vào tòa pháo đài cổ của Lang tộc thì bỗng nhiên có một tiếng gầm gừ vang lên, từ bên trong tòa pháo đài cổ có một con Ngân Lang nhảy ra, cao bảy, tám mét, sau khi thân thể của nó hạ xuống trong nháy mắt liền biến to ra đạt đến một chiều cao hơn ba mươi mét, bốn chân cực kỳ tráng kiện, nó ngửa mặt lên trời hét dài một tiếng, hung hãn vung trảo cào về hướng con mắt của con Vương Thú cá sấu.

Toàn thân của con Vương Thú cá sấu đều có lớp vảy cứng rắn bảo vệ, chỉ có ở vị trí con mắt là yếu nhất, nhưng trải qua nhiều trận chiến đấu, nó đã sớm biết làm sao để bảo vệ con mắt, trong nháy mắt con Ngân Lang chụp vào con mắt của nó thì bỗng nhiên nó há mồm hướng về phần gáy của con Ngân Lang táp tới, dưới cái miệng lớn như cái chậu máu là một loạt răng nhọn sắc bén, khiến người ta không hoài nghi một chút nào về lực phá hoại của một táp này.

Con Ngân Lang bỗng nhiên nhảy lên một cái tránh thoát khỏi cú táp, nhảy ra sau lưng của con Vương Thú cá sấu, dẫn dắt trận chiến đấu tránh xa khỏi tòa pháo đài cổ, tránh khỏi việc liên lụy đến mọi người ở bên trong, bộ lông toàn thân của con Ngân Lang dựng thẳng lên, di chuyển với một tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt liên tục xuất ra mấy trảo vỗ vào trên lưng của con Vương Thú cá sấu, xé ra vài vết thương đẫm máu.

Con Vương Thú cá sấu bị đánh đau, phẫn nộ gầm nhẹ lên một tiếng, lớp vảy toàn thân biến thành màu đỏ, hai con mắt sung huyết, tốc độ của thân thể bỗng nhiên tăng lên rất nhiều, há miệng cắn vào cái chân trước của con Ngân Lang.

Con Ngân Lang gào lên một tiếng đau đớn, trên vuốt bốc ra điện lưu mãnh liệt, lôi điện chớp lóe, bao phủ toàn thân của con Vương Thú cá sấu, muốn giật điện cho con Vương Thú cá sấu choáng váng, nhưng mà con Vương Thú cá sấu phảng phất như đã trở nên cuồng bạo vậy, trái lại càng trở nên liều mạng mà dùng sức táp tới, bỗng nhiên vung cái cổ lên một cái, hất bay con Ngân Lang lên không trung.

Con Vương Thú cá sấu tiện đà lần thứ hai giật ngược cái cổ lại, mượn lực lôi kéo xé chân trước của con Ngân Lang ra một vết rách sâu tới xương.

Chân trước của con Ngân Lang còn đang nằm ở trong miệng của con Vương Thú cá sấu, chỉ có thể liên tục dùng một cái chân khác liên tục cào lên cái cằm của con Vương Thú cá sấu, móng vuốt sắc bén cào ra mấy vết thương sâu hoắm, máu tươi chảy ra ròng ròng, điện lưu từ trên cái chân của nó tràn vào bên trong cơ thể của con Vương Thú cá sấu, giật cho con Vương Thú cá sấu đơ cả người ra.

Lâm Siêu không ngờ được sức chiến đấu của con Ngân Lang này, dĩ nhiên cũng đạt đến cấp mười một, đang chuẩn bị ra tay, thì bỗng nhiên nhìn thấy con Vương Thú cá sấu mãnh liệt lắc cái cổ, phảng phất như là nó phát điên rồi vậy, kịch liệt vung vẩy cái chân trước của con Ngân Lang, phốc một tiếng, đem cái chân trước của con Ngân Lang tươi sống cắn đứt.

Con Ngân Lang lộn một vòng đi ra ngoài, chân trước từ vị trí khuỷu chân đã bị cắn đứt, nhanh chóng dùng ba cái chân còn lại bò lên, vẫn như cũ nhe răng trợn mắt nhìn chằm chằm vào con Vương Thú cá sấu.

Lâm Siêu còn đang kinh ngạc về lực bộc phát của con Vương Thú cá sấu thì bỗng nhiên cảm giác được một luồng sát ý đang nhằm thẳng vào hắn, trạng thái Thượng Đế Lĩnh Vực đã được hắn mở ra từ lúc trước, bây giờ nguồn năng lượng trong tế bào tiêu hao khi mở ra trạng thái Thượng Đế Lĩnh Vực đối với hắn mà nói đã không đáng để nhắc tới, thông qua trạng thái Thượng Đế Lĩnh Vực cùng với thị giác vi mô, Lâm Siêu liền có thể nhìn thấy ở sau lưng bên trong bãi cỏ, bỗng nhiên có một bóng đen nhảy ra lao tới.

“Mai phục?” Trong đầu của Lâm Siêu mới vừa hiện lên hai chữ này, thân thể đã tiến vào trạng thái mạnh nhất, xương cốt truyền ra âm thanh kèn kẹt, mở ra trạng thái người khổng lồ Hoàng Kim hóa, đồng thời triển khai năng lực tăng cường tốc độ, sức mạnh thể chất trong nháy mắt tăng lên dữ dội, trở tay vỗ tới một chưởng.

Oành!

Một bàn tay khổng lồ màu vàng đập vào trên người của bóng đen, lực lượng hung mãnh trong nháy mắt bạo phát ra.

Bóng đen kia thét lên một tiếng thê thảm, giống như đạn pháo bay ngược ra ngoài, mạnh mẽ đập lên trên mặt đất, tạo ra một cái hố sâu, lộ ra hình dáng của cái bóng đen, chính là một nhân loại, phần đầu cùng với phần gáy, xương quai xanh đã không thấy đâu, máu tươi màu vàng óng từ miệng vết thương chảy ra, sền sệt như chất dịch.

Lâm Siêu liếc mắt nhìn bàn tay, trong lòng bàn tay dính đầy máu tươi màu vàng nhớp nháp.

“Tội dân?” Nhìn thấy máu Hoàng Kim nhiễm ở trong lòng bàn tay, Lâm Siêu lập tức đoán ra thân phận của người tập kích, bình thường máu Hoàng Kim chỉ có cổ anh hùng và tội dân mới có, mà cổ anh hùng tự nhiên sẽ không mạo muội ra tay tập kích nhân loại, chỉ có điều, làm cho hắn bất ngờ chính là, bên trong Lang tộc ngoại trừ có một con Ngân Lang cấp mười một tọa trấn, vẫn còn có tội dân ở trong bóng tối che chở, chẳng trách bọn họ có niềm tin chống đối với căn cứ Tinh Thần, chỉ có điều, tên tội dân này tựa hồ như có chút quá yếu.

Bên trong tòa pháo đài cổ, Tư Đằng Lôi cùng mấy vị cao tầng Lang tộc khác nhìn thấy cảnh này thì đột nhiên ngơ ngác biến sắc, tất cả lực chú ý của bọn họ nãy giờ vẫn tập trung ở trên người của Lâm Siêu, mặc dù con Vương Thú cá sấu cùng với Lang Vương chiến đấu cực kỳ kịch liệt, sức mạnh của con vật cưỡi này cũng nằm ngoài dự đoán của bọn họ, thế nhưng toàn bộ hi vọng của bọn họ, đều đặt ở trên người của vị tội dân ẩn nấp trong bóng tối kia.

Chỉ có điều, làm cho bọn họ khó có thể tin chính là Lâm Siêu đang tập trung tinh thần quan sát chiến đấu, lại có thể trong nháy mắt phản ứng lại đòn đánh lén của vị tội dân kia, giống như là đã sớm dự đoán được việc này vậy, đột nhiên bùng nổ ra sức mạnh kinh người, dĩ nhiên dùng một chưởng vỗ nổ tung thân thể của vị tội dân kia, loại sức mạnh kinh khủng này quả thực làm cho người nhìn thấy phải kinh hãi!

Hơn nữa quan trọng nhất chính là, kế hoạch đánh lén thất bại, cũng mang ý nghĩa phần thắng của bọn họ đã hạ thấp xuống còn 0 điểm, mà chờ đợi bọn họ chính là một hồi tai nạn!

Vèo!

Lâm Siêu sau khi trở tay đánh bay tên tội dân đánh lén kia, cũng không suy nghĩ nhiều nữa, bóng người bỗng nhiên lóe lên, xuất hiện ở trước mặt của tên tội dân kia, không cho đối phương có cơ hội phản ứng.

Cái đầu của tên tội dân này đã bị đánh nổ tung, nhưng vẫn chưa có chết đi, từ bên trong miệng vết thương huyết nhục đang nhanh chóng tái tạo lại, ngay vào lúc Lâm Siêu xuất hiện ở trước mặt thì thân thể của tên tội dân này bỗng nhiên lóe lên, giống như u linh biến mất không còn tăm hơi, giống như trốn vào bên trong không gian thứ nguyên vậy.

Lâm Siêu lập tức dùng thị giác vi mô quét nhìn chu vi xung quanh, lập tức bắt lấy được một dấu vết không gian rung động, chỉ có điều, dấu vết này không giống như là không gian bị nứt ra, mà là từng sợi tơ màu bạc bồng bềnh trong không trung.

Trang 360# 2


Chương 718: Chịu thua?

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Phảng phất như là không gian chung quanh chỉ là một tấm lưới đánh cá, mà đối phương đã đột phá được khỏi tấm lưới này vậy, đứng ở bên ngoài.

“Nghe nói bên trong các chiêu thức chung cực của năng lực không gian, có một chiêu gọi là (không gian vĩ độ).

Có thể ở hư hư thật thật tùy ý biến mất, sử dụng chiêu này lúc chiến đấu đến quỷ thần cũng khó lường, hơn nữa còn là sát chiêu tiềm hành tiến hành ám sát cực cường đại.” Ánh mắt của Lâm Siêu trở nên lạnh lẽo, tên tội dân này hiển nhiên đã nắm giữ được một trong những chiêu thức chung cực của năng lực không gian.

Lâm Siêu lật bàn tay một cái, lấy thanh (Toái Không Chi Nhận) ra, cầm thanh đoản đao bảy màu này vào trong tay, hướng về vị trí có một đám sợi tơ bạc đang bồng bềnh kia chém tới.

Xẹt!

Không khí trong suốt bị cắt ra, đồng thời vô số các loại vật chất trong không khí cũng bị cắt ra, đây là một lưỡi đao sắc có thể cắt chém được vật chất vi mô, ở vị trí không gian có các sợi tơ bạc đang bồng bềnh kia, bỗng nhiên bị chém đứt ra làm hai, từ bên trong lộ ra một bóng người trôi nổi ở giữa không trung đang liên tục thở dốc.

Tên tội dân nhìn thấy không gian đột nhiền bị chém ra làm hai, đột nhiên cảm thấy choáng váng, hiển nhiên không ngờ được mình đang ở trong không gian hư thực, dĩ nhiên lại bị Lâm Siêu lôi ra, hắn ta đã nhiều lần xem qua đoạn video chiến đấu của Lâm Siêu, nhưng cũng không thấy Lâm Siêu sử dụng năng lực không gian, mà cho dù Lâm Siêu có nắm giữ năng lực không gian, thì Lâm Siêu cũng không có nào vượt qua được trình độ vận dụng năng lực không gian của hắn được.

“Tốc độ tái tạo thân thể của ngươi nhanh thật đấy.” Lâm Siêu nhìn thấy tên tội dân đã khôi phục lại hoàn chỉnh thân thể, từ lỗ tai dài nhọn của hắn mà nói có lẽ là tội dân của Atlantis.

Chẳng trách vừa nãy hắn biểu hiện ra sức mạnh yếu như thế, thể chất không tới cấp mười, Lâm Siêu đột nhiên ra quyền, cánh tay phải màu vàng óng nhanh như lôi điện.

“Không ——” Tên tội dân tuổi trẻ này sợ hãi vạn phần kêu thảm thiết, thanh âm còn chưa dứt, cái đầu của hắn đã lần thứ hai bị đánh nổ tung.

Lâm Siêu bắt lấy thân thể không đầu của tên tội dân trẻ tuổi, hướng về phía Anubis nói: “Nuốt lấy hắn.”

“Lại có đồ ăn hay sao, cạc cạc.” Anubis hưng phấn kêu gào một tiếng, từ trong cánh tay phải bỗng nhiên duỗi ra một cái mạch máu giống như một con rắn, ở phần đầu há to cái miệng ra, bao trùm thân thể của tên tội dân kia toàn bộ nuốt vào.

Tên tội dân mặc dù đầu đã bị đánh nát, nhưng ý thức vẫn chưa có tiêu vong, cảm nhận được thân thể của mình bị Anubis nuốt, hoảng sợ cực lực giãy dụa, nhưng độ tinh khiết tế bào thần tính của hắn, so với độ tinh khiết tế bào thần tính của cấp độ Chủ Thần như Anubis cách biệt một đoạn rất dài, thân thể rất nhanh liền đình chỉ sự giãy dụa, cuối cùng lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được, bị thu nhỏ lại ở trong cái mạch máu đỏ tươi, sau đó chìm vào bên trong cánh tay phải của Lâm Siêu.

Nhìn qua, cánh tay phải giống như là bị sưng phù lên vậy, giống như là một cái bắp đùi.

“Cho ta hai giờ để tiêu hóa.” Anubis nhanh chóng nói một câu, sau đó chìm vào bên trong cánh tay phải, Lâm Siêu chỉ cảm thấy trong cánh tay phải truyền ra từng luồng nhiệt khí nóng rực, chảy vào bên trong cơ thể, cả người phảng phất như đang được ngâm trong suối nước nóng vậy, nguồn năng lượng trong tế bào bị tiêu hao trong lúc duy trì trạng thái mạnh nhất, cũng đã được khôi phục lại hoàn toàn.

Lâm Siêu nhìn lướt qua chu vi, xác nhận không có ai khác mai phục, lúc này mới giải trừ trạng thái người khổng lồ Hoàng Kim, khôi phục lại hình dáng bình thường, sau đó từ bên trong nhẫn không gian móc ra một bộ tây trang màu đen sạch sẽ, thay cho bộ quần áo đã bị xé rách mặc vào.

“Chớ đem nhẫn không gian ở trên người của hắn nuốt mất.” Lâm Siêu nói một câu, sau đó một lần nữa đưa mắt nhìn ra chiến trường, chỉ thấy con Ngân Lang cùng với con Vương Thú cá sấu vẫn như cũ đang chiến đấu kịch liệt với nhau, chỉ có điều, bộ lông sạch sẽ của Ngân Lang lúc trước, dĩ nhiên lúc này lại ngổn ngang tơi bời, khắp nơi nhiễm máu tươi.

Sau khi bị mất đi một chân, tốc độ của nó bị giảm xuống một khoảng lớn, dưới những đòn cắn liền tục của con Vương Thú cá sấu, nó liên tục bại lui, hơn nữa sau khi nhìn thấy kế hoạch tập kích Lâm Siêu bị thất bại, nó biết rằng chỉ dựa vào một mình nó mà muốn đánh bại con cá sấu khó chơi này cùng với Lâm Siêu, gần như là chuyện không thể.

Nghĩ tới những chuyện này, chiến ý của nó liền bị tan rã, dưới thế tiến công của con Vương Thú cá sấu, chỉ có thể phòng thủ liên tục lùi về sau.

Cái đầu cùng với mặt của con Vương Thú cá sấu cũng bị vết thương che kín, máu tươi chảy ra ròng ròng, nhưng phảng phất như là nó đã triệt để cuồng bạo, hồn nhiên không thèm để ý đến sự đau nhức ở trên người, càng đánh càng điên cuồng, hoàn toàn là đấu pháp lấy mạng đổi mạng.

Lâm Siêu nhìn thấy con Vương Thú cá sấu dũng mãnh như vậy, cũng không hề giật mình, sau khi mang nó về căn cứ, Lâm Siêu liền rút ra một đoạn gien của nó, đưa vào bên trong cây tiến hóa phân tích, biết được năng lực của nó là (cuồng hóa), đây là một năng lực cấp thế giới cực kỳ hiếm thấy, có thể làm cho sức mạnh, tốc độ, lực phòng thủ trong nháy mắt tăng lên gấp ba lần!

Tương đương với sự tăng cường của tế bào thần tính cấp Chủ Thần!

Bởi vì vậy, thể chất bản thân của con Vương Thú cá sấu mặc dù chỉ mới tiếp cận đến cấp chín, mà đã có thể bùng nổ ra sức chiến đấu cấp mười một!

Nhưng mà, năng lực này cũng có một chỗ thiếu hụt, chính là sau khi bạo phát, sẽ rơi vào trạng thái cực kỳ hư nhược, hơn nữa nếu như thường xuyên sử dụng, sẽ bị hao tổn trí lực.

Vì lẽ đó con Vương Thú cá sấu mặc dù có thể chất cao, nhưng đến nay vẫn không thể nắm giữ được (trạng thái thu nhỏ), mỗi bữa đều cần phải ăn một lượng lớn đồ ăn, giống như là một cỗ máy xay thịt cỡ lớn vậy.

Nếu như về sau nó vẫn không thể nắm giữ được (trạng thái thu nhỏ), có lẽ nó sẽ trở thành con Vương Thú đầu tiên bị chết đói.

“Chiến Thần đại nhân!”

Lúc này, ở bên trong pháo đài cổ, Tư Đằng Lôi bỗng nhiên thả người nhảy ra, thần sắc hiện ra vẻ phức tạp, nói: “Mời ngài hạ thủ lưu tình, chúng ta đồng ý quy thuận Căn cứ Tinh Thần, xin ngài hãy buông tha cho Lang Vương.”

Lâm Siêu liếc mắt nhìn ông ta, nói: “Hiện tại đã xài hết các lá bài tẩy các ngươi mới chịu thua?”

Trong lòng của Tư Đằng Lôi tràn đầy cay đắng, ông ta không thể ngờ được, con vật cưỡi này của Lâm Siêu, dĩ nhiên lại đáng sợ vượt quá sự tưởng tượng, trong quá trình Lâm Siêu hàng phục con Vương Thú này thì ông ta cũng đã xem qua đoạn video quay lại, nhưng từ hình ảnh ở trong đoạn video, rất khó có thể nhìn ra được sức mạnh cụ thể của con Vương Thú này.

Mà khi Lâm Siêu giao thủ với con Vương Thú này cũng không quá nhiều, chủ yếu là lấy độ cao để uy hiếp, khiến cho con Vương Thú này đi vào khuôn phép, vì lẽ đó ông ta chỉ cho rằng nó chỉ là một con Vương Thú mạnh mẽ hơn những con khác một chút mà thôi, ghê gớm nhất là đạt đến cấp tám cũng coi như là nghịch thiên rồi, cho dù là cấp chín, căn bản cũng không có gì là đáng kể.

Trang 361# 1


Chương 719: Quỳ rạp

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Tư Đằng Lôi không thể ngờ được, con cá sấu này dĩ nhiên có thể bùng nổ ra sức mạnh sánh ngang cùng với Lang Vương, thậm chí so với Lang Vương còn muốn hung hãn hơn ba phần! Mà vị tội dân kia đã có lời thề son sắt đảm bảo tuyệt đối thành công với ông ta, đến khi đánh lén cũng thất bại, đồng thời ở trong tay Lâm Siêu còn không sống quá được ba hiệp, liền bị giết chết, ngay cả thân thể cũng bị ăn đi, hài cốt không còn lại một chút gì.

Hai đại lá bài tẩy ở trong tay của Tư Đằng Lôi, cứ như vậy liền mất đi tác dụng, ông ta còn cái gì nữa để mà chống cự? Hơn nữa, ông ta làm sao có thể nhẫn tâm nhìn Lang Vương bởi vì bảo vệ Lang tộc mà chết trận?

“Chiến Thần đại nhân!” Tư Đằng Lôi nhìn con Vương Thú cá sấu và Lang Vương đang đánh nhau đến mức cả người đầy vết thương, trong đáy mắt lộ ra vẻ thống khổ, nói: ” Lang tộc của chúng ta từ trên xuống dưới, đều đồng ý thần phục với ngài, cầu xin ngài buông tha cho Lang Vương, nó chỉ nghe lệnh của ta mà làm việc thôi, cầu xin ngài!”

Lâm Siêu thấy khuôn mặt đầy lo lắng của Tư Đằng Lôi, đối với an nguy của con Ngân Lang kia tựa hồ như rất là lo lắng, trong lòng có chút kinh ngạc, vốn hắn cho là bọn họ có quan hệ lợi dụng lẫn nhau, không ngờ được ở bên trong còn có quan hệ tình cảm?

Nhưng mà, quái vật hung hãn như con Ngân Lang kia, làm sao có khả năng có tình cảm với nhân loại?

Tư Đằng Lôi nhìn thấy Lâm Siêu trầm mặc không nói, biểu hiện ra dáng vẻ thờ ơ không động lòng, đột nhiên hai chân uốn cong, quỳ rạp xuống trước mặt của Lâm Siêu, đem đầu vùi thật sâu trên mặt đất, nói: “Chiến Thần đại nhân, Tư Đằng Lôi ta đồng ý gánh chịu hết thảy hậu quả xấu, cầu xin ngài buông tha cho Lang Vương, buông tha cho Lang tộc, bọn họ đều là người vô tội, bọn họ sẽ quy thuận ngài, nghe theo ngài, van cầu ngài!” Âm thanh của ông ta khàn khàn, tràn ngập sự bi tráng.

Lang tộc ở bên trong toà pháo đài, tất cả mọi người đều nhìn bóng người tượng trưng cho tín ngưỡng gia tộc kia, liền như vậy lọm khọm cong lưng, nằm rạp ở trước mặt của Lâm Siêu, trong lúc nhất thời tất cả mọi người đều choáng váng.

“Lang Thủ!”

“Lang Thủ! !”

Trong pháo đài cổ nhảy ra mấy bóng người, phân biệt là Lạp Nhĩ Sâm và mấy vị cao tầng, bọn họ vội vàng lôi kéo thân thể của Tư Đằng Lôi, muốn kéo ông ta đứng lên, làm thủ lĩnh của một tộc, quỳ xuống như thế làm cho cả Lang tộc đều cảm thấy vô cùng hổ thẹn, vô cùng nhục nhã!

Thân thể của Tư Đằng Lôi vẫn trầm trọng như sắt, mặc cho bọn họ lôi kéo như thế nào, trước sau đều không nổi!

“Lâm Siêu! !” Lạp Nhĩ Sâm nhìn về hướng Lâm Siêu, mở hai tay ra, ầm ĩ cao giọng nói: “Muốn giết cứ giết một người Lạp Nhĩ Sâm ta, coi như là ngàn đao bầm thây, Lạp Nhĩ Sâm ta tuyệt đối sẽ không nhíu mày một cái nào, tuyệt không phát ra một thanh âm nào! !”

“Ai Nhĩ Mạn Đức ta, nguyện làm người của Lang tộc chảy hết từng giọt máu cuối cùng! !” Một vị tráng hán trung niên khác đứng ra, cao giọng quát lên.

Phụ nữ, trẻ nhỏ ở bên trong toà pháo đài cổ nhìn thấy một màn bi tráng này, lệ nóng doanh tròng.

“Gào! !” Con Ngân Lang ngửa mặt lên trời hét dài một tiếng, nhảy đến trước mặt toà pháo đài cổ, thở hồng hộc, ba cái chân vững chãi đứng trước mặt đám người Tư Đằng Lôi, toàn thân nhuốm máu, ánh mắt vẫn nhìn chòng chọc vào con Vương Thú cá sấu, thề sống chết tuyệt đối không lùi về sau nửa bước.

Lâm Siêu nhìn thấy con Vương Thú cá sấu chuẩn bị nhào lên, nói: “Trở về.”

Con Vương Thú cá sấu đang ở dưới năng lực (cuồng hóa), nổi giận như điên, làm gì có thể nghe được Lâm Siêu nói cái gì, giờ khắc này trong đầu của nó chỉ có Sát Lục, vẫn như cũ liều mạng nhào tới.

Lâm Siêu khẽ nhíu mày, thân thể bỗng nhiên lóe lên một cái.

Ầm!

Trong nháy mắt Lâm Siêu liền xuất hiện ở trên đỉnh đầu của con Vương Thú cá sấu, lúc hiện ra dĩ nhiên đã tiến vào trạng thái mạnh nhất người khổng lồ Hoàng Kim, hai bàn chân hướng về phía dưới giẫm xuống, đạp lên cái miệng lớn như cái chậu máu của con Vương Thú cá sấu, làm cho nó cắm đầu xuống mặt đất vùi sâu vào bên trong.

“Dừng lại!” Lâm Siêu thả ra lực lượng tinh thần đem lời nói của mình truyền vào trong đầu của con Vương Thú cá sấu.

Con Vương Thú cá sấu đang phát điên, thân thể đột ngột dừng lại, con ngươi đỏ đậm sung huyết chậm rãi khôi phục lại màu hổ phách, lớp vảy đỏ như máu trên người cũng khôi phục lại thành màu xám đen, nó mờ mịt nhìn một chút chu vi xung quanh, dùng đôi mắt trừng Lâm Siêu gầm nhẹ lên hai tiếng, có ý tứ là: “Ngươi tại sao lại đánh ta?”

Lâm Siêu thấy nó đã khôi phục lại như cũ, lúc này mới giải trừ trạng thái người khổng lồ Hoàng Kim, nhìn bộ quần áo bị phá nát ở trên người, khóe miệng khẽ run rẩy, gọi ra Vũ Trụ Chiến Giáp màu trắng bạc bao bọc lại cơ thể, sau đó mới quay đầu lại nhìn phía đám người Tư Đằng Lôi, nói: “Đều đứng lên hết đi.”

Thấy Lâm Siêu thu hồi lại sát ý, Tư Đằng Lôi bỗng nhiên ngẩng đầu, đôi mắt phong sương rưng rưng nước mắt, nói: “Đa tạ Chiến Thần đại nhân!”

Lâm Siêu bình tĩnh nói: “Tội chết có thể miễn, tội sống thì khó tha, nếu như hôm nay không phải là ta đủ mạnh, giết ngược lại tên tội dân kia, mà là bị rơi vào trong tay của các ngươi, ta tin mục tiêu kế tiếp của các ngươi, chính là mau chóng quét sạch căn cứ Tinh Thần, chiếm làm của riêng có phải không?”

Trái tim của Tư Đằng Lôi không khỏi đập nhanh lên, sốt sắng nói: “Chiến Thần đại nhân, chúng ta chắc chắn sẽ không…”

Lâm Siêu xua tay ngắt lời của ông ta, nói: “Không cần phải nói nữa, hài tử ba tuổi cũng không tin đâu, ngu muội là cần phải trả giá thật lớn, nếu như người nào cũng giống như các ngươi vậy, tùy ý mạo phạm ta, nhưng lại không bị làm sao cả, há không phải người nào cũng sẽ tuỳ thời ngồi lên trên đầu của ta? Tương lai, ta làm sao có thể làm cho các thế lực ở trên toàn cầu kinh hãi?”

Sắc mặt của Tư Đằng Lôi trở nên trắng bệch, biết Lâm Siêu nói không sai, lần ngu muội này của ông ta, không phải là mạo phạm Lâm Siêu, mà là trong tình huống không đủ sức mạnh, mà vẫn mạo muội khiêu chiến Lâm Siêu.

Lấy trứng chọi với đá, lần này chính là do ông ta phạm vào sai lầm ngu xuẩn nhất!

Chỉ có điều, là do ông ta không đoán ra được sức mạnh của Lâm Siêu, lúc trước Lâm Siêu cùng với tên tội dân kia chiến đấu, đã là sức mạnh cực hạn của Lâm Siêu hay chưa, ông ta còn chưa biết rõ.

Lúc này trong đáy lòng của ông ta liên tục cầu khẩn, Lang tộc còn có một cơ hội để sinh tồn, bởi vì chỉ cần Lang tộc vẫn còn, tương lai hết thảy mọi chuyện đều có thể phát sinh! Đây chính là mị lực của việc sống sót!

Lâm Siêu đứng trên đỉnh đầu của con Vương Thú cá sấu, nhìn xuống đám người Tư Đằng Lôi đang đứng ở phía trước pháo đài cổ, mặc dù vừa nãy bọn họ vừa biểu hiện ra một màn cực kỳ bi tráng, nhưng từ xưa tới nay bi tráng, chính là đặc quyền của người yếu, khi bọn họ lấy thân phận cường giả đến phá hủy những căn cứ khác, thống trị những căn cứ đó thì bọn họ đều là những vị thần cao cao tại thượng.

Trang 361# 2


Chương 720: Sự tích

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Bởi vì vậy, Lâm Siêu sẽ không bị một màn bi tráng của bọn họ làm cho cảm động, cũng không có đồng tình, mà là một loại coi thường, mà biểu hiện bi tráng của bọn họ, chỉ mang đến cho Lâm Siêu một ý nghĩ duy nhất, chính là lợi dụng điểm này để quản lý bọn họ.

“Từ ngay hôm nay, Lang tộc liền quy thuận dưới trướng căn cứ Tinh Thần của ta.” Lâm Siêu bình tĩnh nói: “Ta cần phải biết hết thảy tư liệu các thành viên trong Lang tộc của các ngươi, cùng với lịch sử hình thành, còn có lai lịch của con Ngân Lang này cùng với tên tội dân kia.”

“Vâng.” Tư Đằng Lôi cúi đầu đồng ý, biết đây là chuyện không có cách nào có thể tránh khỏi, nói: “Tư liệu thành viên của Lang tộc tất cả đều nằm bên trong kho hàng, chiến Thần đại nhân muốn ở đây chờ, hay là muốn theo ta đi vào bên trong nghỉ ngơi một chút?”

“Lâm thủ lĩnh, bên trong không có mai phục.” Xác thối Vương (đọc suy nghĩ) lúc này mới từ trên lưng của Kim Điêu nhảy xuống, đem ý niệm lan truyền vào trong tai của Lâm Siêu, năng lực (đọc suy nghĩ) là một trong những năng lực đỉnh cấp của hệ Tinh Thần, có thể nghe trộm tiếng lòng của đối phương, tự nhiên cũng có thể truyền ý nghĩ của mình cho đối phương.

Lâm Siêu khẽ gật đầu, nói: “Dẫn đường đi.”

Tư Đằng Lôi thấy Lâm Siêu lớn mật như thế, sự kiêng kỵ ở trong lòng của ông ta càng sâu, ông ta chắp tay lại, xoay người đi tới phía trước dẫn đường, ra lệnh cho thủ vệ đem cửa lớn của toà pháo đài mở rộng ra.

Đám người Mục Bạch Phong cùng với người trẻ tuổi ở trên lưng của Kim Điêu giữa không trung, không khỏi cảm thấy chấn động, mặc dù người nào cũng đã xem qua cảnh chiến đấu của Lâm Siêu qua các đoạn video, nhưng bọn họ cho rằng Lâm Siêu chỉ có thể tung hoành ngang dọc ở kỷ thứ năm, chứ không ngờ được Lâm Siêu lại có thể giết chết mấy tên tội dân này ung dung như vậy, chẳng trách Lâm Siêu lại sản sinh ra dã tâm muốn thống trị toàn cầu.

Hơn nữa, con vật cưỡi này của Lâm Siêu, cũng mạnh mẽ vượt quá dự liệu của bọn họ, ở giai đoạn hiện tại trên đất liền Vương Thú có thể tiến hoá đến cấp tám, đã là cực kỳ khó có được rồi, là Bá Chủ bên trong Vương Thú, còn quái vật giống như con Vương Thú cá sấu này, bọn họ lại chưa từng nghe thấy, so với Vương Thú trong biển sâu, phỏng chừng cũng không xê xích bao nhiêu.

Mục Bạch Phong từ trên lưng của Kim Điêu nhảy xuống, vững vàng hạ xuống mặt đất, nhìn bóng lưng lọm khọm của Tư Đằng Lôi ở phía trước, thầm nghĩ may là chính mình chủ động quy thuận, đỡ đi một phen khổ chiến, bằng không Cổ Võ Môn không biết phải tổn thất bao nhiêu nhân thủ nữa.

Người trẻ tuổi đi theo sau lưng của Mục Bạch Phong, nhìn về bóng lưng của Lâm Siêu ở phía trước, bên trong mắt mơ hồ lộ ra sự kiêng kỵ, hắn dĩ nhiên đã đoán được mục đích mà Lâm Siêu muốn dẫn bọn họ đi cùng, chỉ có điều hắn biết thì đã sao, mục đích của Lâm Siêu đã thành công, phần giết gà dọa khỉ này sẽ làm cho bọn họ cảm thấy kinh sợ, sẽ vĩnh viễn trở thành một nỗi ám ảnh ở trong đáy lòng của hắn.

Dưới sự dẫn đường của Tư Đằng Lôi cùng với đám người Lạp Nhĩ Sâm, mấy người Lâm Siêu cũng đã tiến vào bên trong toà pháo đài cổ, chu vi hai bên có một đám người trẻ tuổi và tráng hán của Lang tộc đang đứng, dùng ánh mắt cảnh giác mà sợ hãi nhìn Lâm Siêu, nắm chặt binh khí ở trong tay, chậm rãi rút lui về phía sau, tựa hồ như là đang sợ hãi người trẻ tuổi trước mắt này.

Sau khi tiến vào bên trong toà pháo đài cổ, dọc theo đường đi ngang qua đám nữ nhân và đứa nhỏ đều tránh né sang một bên, không dám tới gần.

Lâm Siêu nhìn thấy trong tay của những nữ nhân cùng với những đứa nhỏ này đều cầm súng, lưỡi dao sắc nhọn, thầm nghĩ không hổ là tổ chức tiền sử, đến thời khắc mấu chốt toàn bộ mọi người đều tiến vào trạng thái chiến đấu, ngay cả đứa nhỏ cũng có thể cầm dao ra chiến trường.

Tiến vào phòng khách của Lang tộc, Lâm Siêu liền tùy ý ngồi xuống, nói: “Đừng có nói lời vô dụng với ta nữa, thời gian của ta có hạn, mau đem tư liệu ra.”

Tư Đằng Lôi lúc nãy đã lãnh hội qua sự “Trực tiếp” của Lâm Siêu, cười gượng một tiếng, phất tay sai thủ hạ đi lấy tư liệu, rồi đi tới đối diện Lâm Siêu, một bên vừa rót cà phê cho Lâm Siêu, vừa nói: “Tư liệu rất nhanh sẽ được đem đến, trước tiên ta sẽ kể cho ngài nghe lai lịch của tên tội dân kia có được không?”

Lâm Siêu cầm lấy ly cà phê, rất tự nhiên uống một hớp, tựa hồ cũng không thèm để ý bên trong có thể hay không có hạ độc, thản nhiên nói: “Nói đi.”

Tư Đằng Lôi ngồi đối diện với Lâm Siêu, nói: “Là như thế này, tên tội dân kia vốn cũng không có quan hệ với Lang tộc chúng ta, chỉ là trước đây không lâu, Lang Vương đại nhân đi vào bên trong một di tích bắt được.

Vốn là Lang Vương muốn ăn hắn đi, thế nhưng nghe nói ngài muốn tới đây, cho nên mới để lại cái mạng nhỏ của hắn.”

“Thật không?” Lâm Siêu vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản, không hề biểu thị sự tín nhiệm, cũng không lộ ra vẻ mặt nghi vấn.

Xác thối Vương (đọc suy nghĩ) truyền âm nói: “Ông ta nói không sai.”

Tư Đằng Lôi vội vàng nói: “Chiến Thần đại nhân, xin ngài hãy tin tưởng ta, ta chắc chắn sẽ không lừa gạt ngài, ta có thể hướng về thượng đế tuyên thệ!”

Lâm Siêu cười nhạt nói: “Nếu như có Thượng Đế, ngươi vẫn nên cầu xin ông ta cứu vớt ngươi thì hơn.”

Sắc mặt của Tư Đằng Lôi có chút lúng túng, đang chuẩn bị giải thích, thì Lâm Siêu đã khoát tay nói: “Được rồi, ta tin ngươi, nói một chút về con Ngân Lang kia xem.”

Tư Đằng Lôi thấy Lâm Siêu không có ý tứ truy cứu về sự tình tên tội dân kia, trong đáy lòng hơi thở phào nhẹ nhõm, dù sao, cùng với tên tội dân dính lên quan hệ, không phải là một chuyện tốt, đặc biệt là trong sự hiểu biết của ông ta, mỗi một cái kỷ nguyên đều sẽ có tân Thần Vương xuất hiện, dẫn dắt nhân loại ở kỷ nguyên đó chống lại tai nạn, mà người đang ngồi ở trước mặt của ông ta, Lâm Siêu chính là một người có tỷ lệ trở thành Thần Vương cao nhất.

“Lang Vương đại nhân chính là thần thủ hộ của Lang tộc chúng ta.” Tư Đằng Lôi nhẹ nhàng hít vào một ngụm không khí, chậm rãi nói: “Vào thời kỳ ở kỷ nguyên trước, tổ tiên của chúng ta là một nhánh bộ đội hậu cần, đem vật tư bổ sung vào bên trong chiến trường, kết quả là lộ trình tiếp tế của bọn họ bị bại lộ, nửa đường có một bầy quái vật giết ra.”

Ông ta dừng một chút, hướng về phía Lâm Siêu nói: “Quái vật vào thời điểm đó, đã phát triển qua một khoảng thời gian rất dài, có tính kỷ luật rất cao, cùng với đám quái vật hiện tại hoàn toàn khác nhau.”

Lâm Siêu tự nhiên biết được điểm này, ở kiếp trước phần lớn lãnh thổ trên mỗi cái châu lục, đều là lãnh thổ của quái vật, do một con Vương Thú thống trị, vào lúc đó mỗi một con Vương Thú đều là một tồn tại cực kỳ đáng sợ, coi như là cường giả cấp bảy, đều có thể bị chúng nó dễ dàng ăn đi.

Điều này cũng làm cho Lâm Siêu có một chút nghi vấn, nếu như đám quái vật ở kiếp trước mạnh như vậy, tại sao nhân loại lại không bị tuyệt diệt, mà nguyên nhân có lẽ là do thân phận phổ thông của Lâm Siêu hạn chế, cho nên không có cách nào biết được.

Trang 362# 1

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 3 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box