[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 143 : Giật mình (c711-c715)
❮ sautiếp ❯Chương 711: Giật mình
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Vèo vèo vèo!
Lâm Siêu ở giữa không trung hơi lắc thân thể, sức mạnh toàn thân xuyên thấu qua xương cốt truyền ra bên ngoài, ở trong tình huống không sử dụng cánh Hắc Ban Thú cùng với tinh thần lực, thân thể của hắn vẫn có thể đột nhiên biến hướng, loại kỹ thuật ” biến hướng trên không trung ” thuộc về loại kỹ xảo chiến đấu cao cấp, thường thường một tiến hoá giả rèn luyện kỹ xảo chiến đấu trong khoảng ba năm liền có thể nắm giữ được kỹ thuật này, nhưng muốn làm như Lâm Siêu, trong nháy mắt biến hướng sáu, bảy lần, vô cùng biến ảo như vậy, thì chiến kỹ của bản thân phải vượt qua cấp S như Lâm Siêu mới được.
Vèo!
Lâm Siêu cầm lấy bảy thanh phi đao cuối cùng ở trong người, vuông góc rơi xuống đất, như một khoả thiên thạch rơi xuống vậy, thế nhưng trong nháy mắt thân thể rơi xuống đất, mũi chân của hắn đã chạm vào mặt đất, lực xung kích truyền từ mũi chân tới bàn chân, sau đó truyền tới đầu gối, bắp đùi, phần eo, tầng tầng suy yếu, dẫn đến sau khi thân thể của hắn hoàn toàn đáp xuống mặt đất thì không hề phát sinh ra một tiếng động nào, không có bất cứ động tĩnh gì truyền ra.
“Mình chỉ có thể biến hướng trên không trung bảy lần, đây chính là cực hạn, biến hướng huyền bí ở chỗ lúc xương cốt va chạm với nhau, sản sinh ra sức mạnh hỗ trợ lẫn nhau tạo thành lực lôi kéo, từ đó giúp cho thân thể biến hướng, thế nhưng vẫn còn chưa đủ.” Lâm Siêu nắm bảy thanh phi đao ở trong tay, đang chuẩn bị ném ra, bỗng nhiên hắn có cảm giác như là đang bị nhòm ngó.
Lâm Siêu quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ở vị trí cửa sổ bên ngoài phòng nghỉ ngơi, rèm cửa sổ bị xốc lên một bên, lộ ra một vài khuôn mặt xa lạ đang kinh ngạc.
Mấy khuôn mặt xa lạ này chính là đám người Cổ Võ Môn, nguyên lai là do thiếu nữ mặc áo xanh vừa nhìn thấy cảnh tượng ở trong phòng trọng lực, hơn nữa còn là vị chiến thần đại nhân mà nàng cực kỳ muốn gặp, cho nên không nhịn được kinh ngạc thốt lên một tiếng, gây nên sự chú ý của đám người Cổ Võ Môn, chờ đến khi bọn họ đi tới bên cạnh cửa sổ thì vừa vặn nhìn thấy Lâm Siêu đang từ trên không vững vàng rơi xuống mặt đất, không khỏi có chút giật mình.
Lúc trước bọn họ trải nghiệm qua phòng trọng lực gấp 20 lần một hồi, cho nên còn tưởng rằng Lâm Siêu ở trong phòng trọng lực gấp 100 lần này chỉ có thể làm một vài vận động cơ sở, không ngờ được hắn lại có thể nhảy lên cao như thế, vượt quá dự liệu của bọn họ.
Lâm Siêu nhớ đến lời nói vừa nãy của tên xác thối Vương Thời Gian, lập tức biết được thân phận của mấy người này, không khỏi khẽ cau mày, thật vất vả mới tìm được cảm giác làm nóng người, bây giờ lại bị mấy người này dập tắt, thực sự là có một chút không thoải mái, trong đáy lòng của hắn khẽ thở dài, bỗng nhiên nghĩ đến Phạm Hương Ngữ là người trực tiếp quản lý căn cứ, những việc xã giao như thế này phỏng chừng nhiều không kể xiết, đổi làm chính mình, phỏng chừng đã sớm cảm thấy phiền phức không chịu nổi.
Khẽ trầm mặc trong giây lát, Lâm Siêu đem mấy thanh phi đao tiện tay ném ra, bảy đạo lưu quang nhanh chóng bay lượn vào cái rương đựng phi đao ở phía sau mười mấy mét, tạo ra bảy đường cong ưu mỹ mà tinh chuẩn.
Một chiêu ném phi đao tuỳ tiện này, nhất thời khiến cho đám người Cổ Võ môn ở bên ngoài cửa sổ giật nảy cả mình.
Ném phi đao như Lâm Siêu lúc nãy, bọn họ cũng có thể dễ dàng làm được, nhưng ở bên trong gian phòng có trọng lực gấp 100 lần này, một thanh phi đao nho nhỏ kia sẽ không kém một chút nào so với một tảng đá lớn, trong tình huống như vậy ném phi đao ra, độ khó phải tăng lên gấp bội, hơn nữa, còn tinh chuẩn ném vào trong cái rương chứa phi đao ở phía sau mười mấy mét, trình độ vận dụng lực lượng của Lâm Siêu, quả thực là giống như Quỷ Thần.
Lâm Siêu hướng về đám người ở ngoài cửa sổ khẽ gật đầu, xem như là chào hỏi, dù sao thì bọn họ cũng là một trong ba tổ chức lớn nhất ở Châu Á.
Gốc gác không hề kém một chút nào so với lang tộc Châu Âu cùng với Gia tộc Tri Chu châu Bắc Mĩ, cho nên lễ nghi là điều không thể thiếu.
Đóng lại thiết bị trọng lực, cảm nhận được thân thể bỗng nhiên trở nên nhẹ bẫng, Lâm Siêu khẽ mỉm cười, đi vào bên trong phòng nghỉ ngơi.
“Lâm thủ lĩnh.” Người trung niên tóc bạc nhìn thấy Lâm Siêu, lập tức tiến lên nghênh tiếp, bên trong mắt có mấy phần thán phục, nói: “Không ngờ được Lâm thủ lĩnh lại có kỹ xảo chiến đấu cao như thế, thực sự là khâm phục.” Trước đây bên trong video chiến đấu, Lâm Siêu đại đa số đều dựa vào sức mạnh thể chất để nghiền ép đám quái vật, rất ít khi thể hiện ra kỹ xảo chiến đấu của mình, bởi vì vậy trung niên tóc bạc cũng không ngờ được, vị này cũng không phải là người xuất thân từ Cổ Võ Môn, dĩ nhiên cũng có thể nắm giữ được kỹ xảo chiến đấu cao siêu như vậy.
“Quá khen.” Lâm Siêu khẽ gật đầu.
Người trung niên tóc bạc tỉnh ngộ nói: “Tại hạ là đại chưởng môn thứ sáu mươi chín của Cổ Võ Môn, được gọi là Mục Bạch Phong, mấy vị này là bốn đại đường chủ của Cổ Võ Môn chúng ta, hai vị này là trưởng lão, là trưởng bối của ta.”
Lâm Siêu biết Cổ Võ Môn được truyền thừa từ thời kỳ nền văn minh Viêm Hoàng đến nay, vẫn luôn lánh đời không ra, rất ít khi nhúng tay vào chính quyền, tác phong sinh hoạt vẫn giống như cổ nhân, lúc này mới chắp tay nói: “Xin chào Mục môn chủ.”
Mục bạch phong khoát tay nói: “Lâm thủ lĩnh khách khí, không biết là chúng ta có quấy rầy sự tu luyện của ngài hay không?”
Lâm Siêu nghĩ thầm đằng nào thì cũng đã quấy rối rồi, nhưng ở ngoài miệng lại nói: “Không sao, ngày hôm nay Mục môn chủ vừa mới tới, không biết Phạm thủ lĩnh đã sắp xếp nơi ở cho mọi người chưa, Mục môn chủ thấy hoàn cảnh ở nơi này như thế nào?”
Mục Bạch Phong tằng hắng một cái, nói: “Chúng ta còn chưa được gặp Phạm thủ lĩnh, tiện đường đi qua nơi này liền tiến vào đây tham quan, vừa vặn lại biết được Lâm thủ lĩnh cũng ở nơi này, Lâm thủ lĩnh quả nhiên là thiên tài kiệt xuất, ta mới vừa mới nhìn thấy thủ pháp ném phi đao của ngài, đối với trình độ vận dụng lực lượng, chỉ sợ là đã nghiên cứu qua rất nhiều rồi chứ?”
Lâm Siêu thản nhiên nói: “Bình thường thôi mà.”
Mục Bạch Phong nói: “Lâm thủ lĩnh quá khiêm tốn rồi, kỹ xảo chiến đấu rất huyền bí, không ngoại trừ phương diện vận dụng lực lượng, trong thiên địa vạn vật, đều có (lực), xuân, hạ, thu, đông, bốn mùa thay đổi là cũng là (lực), cây cỏ khô héo cũng là (lực), sinh lão bệnh tử cũng là lực, bao quát cả ngọn lửa cũng là (lực), băng tuyết cũng là (lực), bất kỳ loại vật chất nào vận động, cũng không thể rời xa khỏi (lực)! Mà Lâm thủ lĩnh đối với lực lượng lại có thể vận dụng tinh diệu như vậy, theo như ta thấy, ngài tuyệt đối đã đạt tới cảnh giới Tông Sư.”
Mỹ phụ mặc sườn sám màu xanh thấy thần sắc của Lâm Siêu vẫn bình tĩnh, không hề bị lay động, liền cười nói: “Lâm thủ lĩnh, môn chủ của chúng ta là một võ si, đụng tới kỹ xảo chiến đấu liền muốn nói nhiều thêm vài câu, ngài cũng đừng thấy lạ.”
Lâm Siêu khẽ lắc đầu, nói: “Sẽ không, chỉ là lời nói mới rồi của Mục môn chủ, khiến cho trong lòng của ta có một chút cảm ngộ mà thôi, Mục môn chủ không hổ là đại sư võ học.”
Trang 357# 2
Chương 712: Là thần phục, là quy thuận!
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lời này của Lâm Siêu ngược lại cũng không phải là khách sáo, mà là trong lòng quả thật có lĩnh ngộ, mặc dù chiến kỹ của hắn đã vượt qua cấp S, từ lâu đã vượt qua đại cảnh giới đại tông sư, nhưng tất cả đều là do tự hắn tìm tòi ra.
Mà Lâm Siêu lại chưa bao giờ nghĩ tới (lực), câu nói của Mục Bạch Phong đã làm cho hắn có chút cảm ngộ, giống như là một cảm giác bừng tỉnh.
Mục Bạch Phong nghe thấy lời nhắc nhở của mỹ phụ mặc sườn sám màu xanh, nhanh chóng phục hồi lại tinh thần, lúng túng nở nụ cười, chuyển chủ đề nói: “Lâm thủ lĩnh, không biết về sau chúng ta có thể tới đây mượn phòng trọng lực để sử dụng hay không?”
Lâm Siêu nói: “Đương nhiên là có thể.” Mục Bạch Phong đại hỉ, vội vàng nói: “Đa tạ Lâm thủ lĩnh hào phòng!”
“Chuyện nhỏ mà thôi.” Lâm Siêu hơi xua tay, đang chuẩn bị nói cái gì đó, bỗng nhiên tên xác thối Vương Thời Gian ở bên cạnh nói: “Lâm thủ lĩnh, Phạm thủ lĩnh nói là mới nhận được hồi âm của lang tộc Châu Âu, mời ngài đi qua thương thảo.”
“Hồi âm của Lang tộc?” Lâm Siêu không ngờ được lang tộc lại hồi âm nhanh đến như vậy, lúc này mới hướng về phía đám người Mục Bạch Phong nói: “Các vị tạm thời đi tham quan căn cứ, ta còn có công việc phải làm.” Mục Bạch Phong nói: “Không có gì, Lâm thủ lĩnh đi thong thả.”
Chờ sau khi Lâm Siêu rời đi, mỹ phụ mặc sườn sám màu xanh mới nhẹ giọng hỏi: “Môn chủ, hắn mới vừa nói lang tộc Châu Âu, chính là lang tộc được truyền thừa từ thời tiền sử kia hay sao?”
Ánh mắt của Mục Bạch Phong trở nên nghiêm nghị, khẽ gật đầu nói: “Không sai, không ngờ được căn cứ Tinh Thần cùng với lang tộc lại có liên hệ, thế lực của bọn họ đã vượt qua Châu Á, thực sự là sâu không lường được!
Lâm Siêu mới vừa trở lại phòng làm việc của Phạm Hương Ngữ, đã nhìn thấy trên ghế salông tiếp khách có một vị trung niên hàm hậu người Thụy Điển, vẻ mặt tươi cười, dáng dấp vô cùng ôn hòa, tư thế ngồi thẳng tắp nhưng lại toát ra cảm giác lười biếng, không có một nửa điểm khí chất kiên cường của một chiến sĩ thiết huyết, cả người có đầy kẽ hở.
Sau khi nhìn thấy Lâm Siêu đi vào, vị trung niên người Thụy Điển này liền vội vàng đứng lên, nhiệt tình đi tới nghênh tiếp, phát ra một tràng Hán ngữ lưu loát nói: “Xin chào Lâm thủ lĩnh, ngưỡng mộ đại danh của ngài đã lâu, ta phi thường mong muốn được gặp ngài, tại hạ tên là Johnson, ngài gọi ta là John cũng được, ta là người phụ trách sự vụ ngoại giao của lang tộc.”
Lâm Siêu khẽ gật đầu, mặc dù người này vô cùng lễ phép, làm cho trong lòng của hắn không khỏi tăng lên mấy phần hảo cảm, nhưng nghĩ tới đây là hành động mà những người đi ngoại giao thường dùng, trong lòng cũng dần trở nên hờ hững, nói: “Ngồi đi, lang tộc đã thống nhất quy thuận rồi sao, các ngươi dự định đến lúc nào mới di chuyển tới đây?”
Johnson cười ha ha, nói: “Lâm thủ lĩnh thực sự là hài hước, ta lần này tới đây, chủ yếu chính là muốn cùng với Lâm thủ lĩnh đàm luận chuyện hợp tác.”
“Hợp tác?” Lâm Siêu ngồi vào trên ghế salông, lông mày hơi nhíu lại, liếc mắt nhìn Phạm Hương Ngữ.
Phạm Hương Ngữ đem một quyển sổ ở trên bàn đưa cho Lâm Siêu, nói: “Đây là kế hoạch hợp tác mà Johnson mang đến cùng với những chi tiết nhỏ cụ thể.”
Johnson cười nói: “Lâm thủ lĩnh, Lang tộc chúng ta phi thường có thành ý muốn cùng với quý căn cứ hợp tác, ngài không ngại nhìn qua một chút chứ.” Lâm Siêu ngẩng đầu liếc mắt nhìn Johnson, cầm quyển sổ ở trên tay chậm rãi xé ra, vò lại thành một cục, bàn tay dùng lực nắm lại, bóp nát thành bụi giấy, nói: “Hợp tác? Thủ lĩnh của các ngươi tựa hồ như là nghe không hiểu ý của ta, ta nói chính là quy thuận, là thần phục, là thống trị! Từ nay về sau, Lang tộc của các ngươi phải quy thuận căn cứ Tinh Thần của chúng ta, chứ không phải là hợp tác!”
Johnson đang nở nụ cười, nghe thấy lời này liền chậm rãi thu lại, trầm giọng nói: “Lâm thủ lĩnh, ngài đừng có quá đáng, Lang tộc chúng ta mấy ngàn năm qua, chưa bao giờ thần phục qua bất kỳ một thế lực nào, ta biết sức chiến đấu của ngài rất mạnh.
Nhưng Lang tộc chúng ta cũng không phải là dạng hời hợt, nếu như thật muốn liều mạng, cũng chỉ là nhân loại nội đấu với nhau, khiến cho đám quái vật có thời gian thở dốc cùng với phát triển, từ đại cục của toàn thể nhân loại mà nói, ngài chẳng phải là đang muốn giúp đỡ quái vật?”
Lâm Siêu lạnh lùng nói: “Không cần phải đội nón đen cho ta, ý của ta đã nói rất rõ ràng, là Lang tộc phải thần phục căn cứ Tinh Thần của ta, Lang tộc của các ngươi vẫn có thể tiếp tục thống trị Âu Châu, chỉ có điều, Lang tộc các ngươi cần phải nhớ kỹ, căn cứ Tinh Thần chính là hạt nhân, ở tổng bộ Lang tộc các ngươi, cần phải cắm cờ xí của căn cứ Tinh Thần, ngày sau căn cứ Tinh Thần có tình huống yêu cầu, các ngươi phải toàn lực phối hợp, nghe theo sự điều khiển của chúng ta.”
“Thần phục đương nhiên là không thể.” Johnson trầm giọng nói: “Nếu như nhất định phải liều mạng, ngài chỉ có thể có được một Lang tộc toàn bộ chết trận, người của Lang tộc chúng ta, chắc chắn sẽ không cúi đầu trước bất kỳ một sức mạnh nào, coi như chúng ta có không đánh lại ngài, cũng sẽ dùng hết tất cả sức mạnh, chúng ta là sói, không phải là chó, chúng ta vĩnh viễn sẽ không khuất phục bất cứ ai! !”
Lâm Siêu nhìn Johnson, chậm rãi nói: “Ở Hoa Hạ của chúng ta có một câu ngạn ngữ, không biết ngươi có nghe qua hay chưa?.”
Johnson hỏi: “Đó là câu ngạn ngữ gì?”
“Là rồng thì cũng phải cuộn lại, là hổ thì cũng phải nằm xuống cho ta.” Lâm Siêu cực kỳ lạnh lùng nói: “Ta tin rằng Lang tộc các ngươi sẽ có kẻ không sợ chết, những người này sẽ huyết chiến đến cùng, thế nhưng các ngươi phải biết rằng, coi như là chết trận, thi thể của các ngươi, cũng sẽ bị căn cứ Tinh Thần của ta thống trị!”
“Ngài!” Johnson trợn mắt nhìn Lâm Siêu.
“Hi vọng ngươi có thể mang đầy đủ ý tứ của ta mang về, nếu như sau ba ngày không có hồi âm, ta sẽ đích thân đi đến tổng bộ Lang tộc của các ngươi đi dạo một vòng.” Lâm Siêu lạnh lùng nói: “Tiễn khách.”
Sắc mặt của Johnson tái xanh, cắn chặt răng, còn muốn nói cái gì đó, đã bị một thiếu nữ tóc tím ở bên ngoài cửa ——xác thối Vương (đọc suy nghĩ) mời ra bên ngoài.
Chờ sau khi Johnson rời đi, Phạm Hương Ngữ mới cười nói: “Không ngờ được ngươi đàm phán so với ta còn tàn nhẫn hơn rất nhiều, bất quá, lời của tên Johnson kia nói cũng không phải là không có đạo lý, vạn nhất đám Lang tộc này thà chết không hàng, chẳng phải là phải giết hết toàn bộ?”
Lâm Siêu liếc nhìn nàng, nói: “Ngươi cảm thấy là một thế lực được truyền thừa từ thời tiền sử, chẳng lẽ lại không hiểu được việc ẩn nhẫn cùng với cúi đầu hay sao, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, bọn họ tại sao lại mạo hiểm không chịu quy thuận, dẫn đến việc toàn bộ Lang tộc bị xoá bỏ? Nếu như là một thế lực cao ngạo như vậy, cũng không tồn tại được cho tới bây giờ, dù sao, một triều đại trải qua mấy trăm năm cũng bị huỷ diệt, huống hồ gì là mấy ngàn năm?”
Phạm Hương Ngữ kinh ngạc nói: “Ngươi đang muốn nói, tên Johnson kia chỉ là ngoài mạnh trong yếu?” Lâm Siêu gật đầu nói: “Cũng không hoàn toàn như vậy, bọn họ tất nhiên đã phái người đi tới Châu Á điều tra chúng ta, thông qua đoạn video hai trận đại chiến thủ thành ở trên Tinh Võng, bọn họ tự nhiên sẽ không khó suy đoán ra sức mạnh của căn cứ Tinh Thần, nhưng vẫn như cũ có niềm tin đến nói chuyện hợp tác, nói rõ gốc gác của bọn họ cũng rất mạnh, không phải là một trái hồng mềm.”
Trang 358# 1
Chương 713: Cổ Môn quy thuận
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Phạm Hương Ngữ nhìn thấy vị xác thối Vương (đọc suy nghĩ) đã trở về, liền hỏi: “Ý nghĩ bên trong nội tâm của tên Johnson kia là cái gì?”
Xác thối Vương (đọc suy nghĩ) vuốt cằm nói: “Vừa nãy mục đích chủ yếu của tên Johnson kia, chính là muốn thăm dò phản ứng của các ngài, sau khi nhìn thấy phản ứng của Lâm thủ lĩnh, hắn cảm thấy chuyện này có chút vướng tay chân, cho nên ở trong đầu tiến hành tính toán sức mạnh của Lang tộc, vừa vặn để cho ta nhìn thấy.”
“Ồ?” Ánh mắt của Phạm Hương Ngữ sáng lên, nói: “Sức mạnh toàn thể của Lang tộc như thế nào?”
Xác thối Vương (đọc suy nghĩ) nói: “Ở trong lòng của Johnson, thủ lĩnh của Lang tộc sâu không lường được, hắn cho rằng thủ lĩnh của Lang tộc là người duy nhất có thể chống lại được Lâm thủ lĩnh, ngoại trừ vị thủ lĩnh này, Lang tộc còn có tám vị trưởng lão, thực lực đều là cấp năm đỉnh cao.”
Phạm Hương Ngữ có chút thất vọng, nói: “Chỉ mới là cấp năm, bốn Đại đường chủ của Cổ Võ Môn đều đã đến cấp sáu, hơn nữa còn tinh thông võ thuật, ở phương kỹ xảo chiến đấu, phỏng chừng toàn cầu không có bất kỳ một tổ chức nào có thể ngang hàng với Cổ Võ Môn, may mà bọn họ đã chủ động thần phục chúng ta, đám Lang tộc nho nhỏ này lại dám tới đây thăm dò phản ứng của chúng ta?”
Xác thối Vương (đọc suy nghĩ) nói: “Ta cũng cảm thấy kỳ quái, nhưng bên trong ý nghĩ của hắn, tựa hồ như là đối với vị thủ lĩnh kia vô cùng tin tưởng.” Phạm Hương Ngữ nói: “Điều này rất bình thường, nói rõ là thủ lĩnh của Lang tộc trị thủ hạ vô cùng nghiêm khắc, khiến cho thuộc hạ tín ngưỡng, kính phục hắn, theo như ta thấy, sức mạnh của vị thủ lĩnh này có cao đến đâu, cũng không thể vượt qua cấp bảy được? Coi như là vượt qua được cấp bảy, thì cũng có tác dụng gì, quả thực là quá ngu xuẩn!”
Lâm Siêu nói: “Có lẽ là Lang tộc còn có lá bài tẩy gì đó đi, dù sao bọn họ cũng là một tổ chức từ thời tiền sử, ít nhiều cũng có một chút thủ đoạn bảo mệnh, dù sao, cho dù thuộc hạ có tín nhiệm mù quáng đối với vị thủ lĩnh Lang tộc này đến đâu, chính thủ lĩnh Lang tộc cũng sẽ không thể không tự biết chừng mực, tự biết sức mạnh của Lang tộc tương quan ra sao so với căn cứ Tinh Thần, nếu như sau ba ngày không có hồi âm, ta sẽ đích thân đi tới tổng bộ của Lang tộc một chuyến.”
Phạm Hương Ngữ nói: “Nếu như ngươi muốn đi, ta cảm thấy ngươi nên mang mấy vị Cổ Võ Môn đi theo, thứ nhất là thông qua chuyện này làm cho Lang tộc kinh sợ, khiến cho bọn họ không dám phản kháng, thứ hai là để thăm dò nội tình của bọn họ.”
Lâm Siêu trầm ngâm trong giây lát, liền gật đầu tán đồng.
Thời gian trôi qua rất nhanh, đảo mắt đã trôi qua ba ngày.
Trong ba ngày này, căn cứ ở khắp nơi trên châu Á lục tục di chuyển đến phạm vi quản lý của căn cứ Tinh Thần, nhưng cũng không có cách nhau quá xa, mà chủ yếu tụ tập ở xung quanh căn cứ Tinh Thần, sau đó lan tràn ra chu vi mấy tỉnh ở xung quanh, ở khu vực tụ tập đông đảo các căn cứ này, được mọi người gọi là Tinh Vực!
Phạm Hương Ngữ ngoại trừ để lại vị xác thối Vương “Mắt Nhỏ” kia ở lại bên người làm thị vệ của nàng, còn lại những người khác đều phái ra bên ngoài, đến các căn cứ khác tiến hành giám sát các căn cứ khác, tiến hành xây dựng căn cứ, phổ biến thể chế mới, dàn xếp biên chế, những chuyện này cực kỳ rườm rà, bận tối mày tối mặt.
Trong ba ngày này, mấy vị xác thối Vương mà Phạm Hương Ngữ phái đi thu phục Cổ Môn cũng mang tin tức thắng lợi về, dưới tám toà người máy Xi Vưu Cơ Giáp hỗ trợ, lại phối hợp với những năng lực kỳ lạ của mấy vị xác thối Vương, đã đem Cổ Môn trực tiếp san bằng, giết chết môn chủ tại chỗ, đánh nát thân thể của ông ta thành thịt vụn, dùng túi bọc lại mang về, bí mật chuyển vào bên trong viện nghiên cứu khoa học, tiến hành nghiên cứu.
Lâm Siêu nhìn liếc qua thi thể của môn chủ Cổ Môn, cái đầu vẫn còn hoàn chỉnh, có da mặt đỏ sậm, cực kỳ kỳ lạ, trên đỉnh đầu có một cái sừng màu đen, hoàn toàn không giống với dáng vẻ của nhân loại.
Dáng dấp kỳ lạ như vậy, làm cho Lâm Siêu nghĩ tới hai loại sinh vật, là Giác Tỉnh Giả cùng với Cải Tạo Giả, nếu như là Giác Tỉnh Giả, chỉ bằng vào người máy Xi Vưu Cơ Giáp còn chưa đủ sức mạnh để giải quyết, như vậy quá nửa là Cải Tạo Giả, mặc dù sau khi cải tạo hình dáng hoàn toàn bị thay đổi, nhưng có lẽ là ông ta chỉ sử dụng gien phổ thông để cải tạo, vì lẽ đó cũng không thể bùng nổ ra sức chiến đấu quá mạnh mẽ.
Cải Tạo Giả mạnh yếu tỷ lệ thuận với gien cải tạo, dùng thi thể của Thần Vương tiến hành cải tạo, sức mạnh đạt được tuyệt đối là gấp mấy lần Chủ Thần, khiến cho Lâm Siêu vui mừng chính là, cũng còn may là vị môn chủ này trong lúc chiến đấu không có nổi khùng biến thành Thôn Phệ Giả, bằng không nhân thủ phái đi lần này sẽ toàn quân bị diệt, bao gồm toàn bộ Cổ Môn, cũng sẽ bị tàn sát sạch sẽ, uổng phí một lượng lớn sức mạnh của nhân loại.
Ngoại trừ môn chủ chết trận, trưởng lão của Cổ Môn cũng có ba vị vẫn lạc, những người còn lại thấy thủ lĩnh chết trận đều tước vũ khí đầu hàng.
Bên trong ba tổ chức lớn ở Châu Á, nếu bàn về sự thâm độc, Cổ Môn chính là đệ nhất.
Ở Cổ môn chuyện đồng môn tương tàn là chuyện rất thông thường, thậm chí ngay cả quy củ của Cổ Môn cũng mơ hồ cho phép chuyện này, tuân theo quy tắc mạnh được yếu thua.
Bởi vậy, công tác thu phục Cổ Môn vẫn tính là rất thuận lợi, không hề có cái gì là nhiệt huyết chi sĩ liều mạng chống đối tới cùng, nhân thủ tổn hại cũng không nhiều, đặc biệt là ba vị trưởng lão chết trận kia, trong đó có một vị vẫn được bảo tồn hoàn chỉnh thi thể, bị một vị xác thối Vương cắn một cái tại chỗ, bị bệnh độc cảm hoá, biến thành xác thối, cho dù trái tim đã bị phá nát, nhưng vẫn giữ nguyên được chiến lực lúc trước.
Sau khi Cổ Môn đầu hàng, các đà chủ, chấp sự, đệ tử đều được biên chế vào quân đội của căn cứ Tinh Thần, tạo thành một quân đoàn độc lập, ngày sau trở thành một chi quân đoàn Vương Bài của căn cứ Tinh Thần.
Mà Cổ Môn có rất nhiều tuyệt học, bí tịch, vốn là đại đa số đều là tuyệt học bí truyền, bây giờ đều được căn cứ Tinh Thần thu lấy truyền thụ cho tất cả các đệ tử.
Coi như là đệ tử phổ thông của Cổ Môn cũng có thể tu luyện, làm như thế, khiến cho lòng người đang tán loạn của đám để tử, trong lúc nhất thời cũng được ngưng tụ lại không ít, chí ít trong thời gian ngắn sẽ không xuất hiện hiện tượng bài xích rõ ràng, mặc dù đại đa số người của Cổ Môn đều biết, đây là thủ đoạn quản lý nhân thủ của căn cứ Tinh Thần, thế nhưng đột nhiên chiếm được chỗ tốt, cũng làm cho bọn họ lựa chọn quên đi điểm này, chỉ cần đời sống sinh hoạt của mình tốt, phục tùng ai cũng không đáng kể.
Lâm Siêu nhìn thấy cảnh tượng vui mừng của đám để tử Cổ Môn, cũng âm thầm cảm thán cách quản lý của Cổ Môn, thực sự là thất bại đến cực điểm.
Cổ Môn quy thuận, cũng khiến cho toàn thể sức mạnh của căn cứ Tinh Thần lần thứ hai trở nên lớn mạnh, trong tay của Cổ Môn nắm giữ ba toà di tích, cũng trở thành vật trong túi của căn cứ Tinh Thần, phân biệt là di tích Viêm Hoàng, di tích Xi Vưu, di tích Morgan.
Trang 358# 2
Chương 714: Ăn sáng chưa?
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Di tích Morgan là do nền văn minh Morgan ở kỷ thứ tư tạo ra, thuộc về những di tích loại nhỏ, mặc dù bên trong sẽ không xuất hiện bảo vật quá quý giá, nhưng tốt ở chỗ khai phá rất dễ dàng, rất nhanh liền có thể càn quét được hết vật phẩm ở bên trong.
Sau khi thu phục được Cổ Môn, cái gai nhọn cuối cùng ở châu Á này, xu thế thống nhất châu Á đã là chắc chắn, hết thảy các căn cứ đều đã quy thuận căn cứ Tinh Thần, lục tục di chuyển đến phạm vi quản lý của căn cứ Tinh Thần, lấy Tinh Vực làm trung tâm, trải dài ra các tỉnh ở xung quanh..
“Đã qua ba ngày rồi, Lang tộc vẫn không phái người tới đây hồi âm, chắc hẳn là bọn họ đang chuẩn bị dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, hoặc là có những dự định khác.” Lâm Siêu đứng trên đỉnh toà tháp làm việc của Phạm Hương Ngữ, phóng tầm mắt tới phương xa, ánh mắt triệt để trở nên lạnh lẽo.
Đêm đó, Lâm Siêu sai nhân viên thông báo cho môn chủ cùng với mấy vị đường chủ của Cổ Võ Môn, hai vị trưởng lão cùng với một vị môn chủ tương lai của Cổ Môn, chuẩn bị hành trang kỹ càng để sáng mai đi theo Lâm Siêu đến châu Âu viễn chinh.
Châu Âu, thủ đô của Thụy Điển, tại tổng bộ Lang tộc.
Trong bóng tối xung quanh chiếc bàn tròn hội nghị, có tám bóng người đang ngồi, phân biệt ngồi ở hai bên, dẫn đầu là một ông lão có vóc người gầy gò, nhưng lại rất cao, sống lưng thẳng tắp, có đôi mắt màu xanh giống như mắt sói phát ra ánh sáng trong bóng tối, tương tự như loài sói, mọi người bên trong Lang tộc đều yêu thích ở những nơi u ám.
“Lang Thủ, tại sao ngươi lại muốn phản đối, lẽ nào ngươi cho rằng mấy cái video kia được căn cứ Tinh Thần làm giả hay sao, chúng ta đã phái thám tử đi thăm dò, mấy ngày nay hết thảy các căn cứ ở Châu Á đều đã quy thuận, thống nhất châu Á sẽ là chuyện chắc chắn, hơn nữa, Châu Á lại là khu vực có nhân khẩu nhiều nhất trên thế giới, toàn thể sức mạnh của bọn họ, chúng ta không có cách nào chống lại được!” Một người trung niên mặc thú y màu xám biểu hiện sự tức giận của mình.
Ngồi đối diện hắn một vị trung niên người Phần Lan lạnh lùng nói: “Lạp Nhĩ Sâm, đã quá lâu không trải qua chiến đấu, đã làm cho một con sói như ngươi, biến thành một con chó rồi hay sao?”
“Ai Nhĩ Mạn Đức, đây không phải là vấn đề về lá gan.” Một ông lão ngồi bên cạnh Lạp Nhĩ Sâm trầm giọng nói: “Chúng ta không cần thiết phải lấy trứng chọi đá, chỉ cần bảo tồn được thực lực, về sau sớm muộn gì cũng sẽ có cơ hội ra mặt, đừng quên rằng, cây cao thì đón gió mạnh, căn cứ Tinh Thần kiêu căng như vậy, sớm muộn cũng sẽ bị mấy tên tội dân xuất hiện tiêu diệt, những tên tội dân này sẽ không ngồi yên nhìn nhân loại của chúng ta thống nhất lại làm một đâu.”
“Hừ, để cho cờ xí của căn cứ Tinh Thần cắm lên trên tổng bộ Lang tộc của chúng, giống như là đứng ở trên đầu của chúng ta tiến hành quát tháo, các ngươi cũng thật là biết nhẫn nại!” Một người trung niên khác ngồi bên cạnh Ai Nhĩ Mạn Đức hừ lạnh nói.
“Lang Thủ, tổ tiên của chúng ta đã từng hy sinh huyết nhục, chỉ vì để bảo tồn được truyền thừa của chúng ta, huống hồ chỉ là một ít khuất nhục như thế này?” Một ông già khác ngồi bên cạnh ông lão cao gầy, nói: “Tổ chức Bàn Cổ khống chế gần một trăm con Vương Thú đến cũng không thể làm gì được người kia, sức chiến đấu của người kia đã đạt đến cấp bậc của các cổ anh hùng, chúng ta căn bản không có cách nào có thể chống lại được!”
Mấy người Ai Nhĩ Mạn Đức bên phe phản đối quy thuận không khỏi nhớ đến cảnh tượng chiến đấu trong video, người kia chỉ cần dùng một quyền liền có thể đánh nát đầu của Vương Thú một cách dễ dàng, nhất thời cảm thấy sợ hãi, không biết phản bác lại lời nói của ông già kia như thế nào.
“Các vị.” Ông lão cao gầy chậm rãi mở miệng, phát ra âm thanh đặc biệt trầm thấp, nói: “Mặc dù người kia rất mạnh, nhưng chúng ta cũng không phải là không có sức mạnh để chiến một trận, đừng quên, chúng ta còn có Lang Vương che chở.”
Lạp Nhĩ Sâm cắn răng nói: “Lang Thủ, ta tin tưởng vào sức mạnh của Lang Vương, nhưng mà, người cuối cùng đi ra chiến đấu với thủ lĩnh của căn cứ Tinh Thần kia, rõ ràng không phải là người của kỷ nguyên chúng ta, mà là chính là một tên tội dân, sức mạnh kinh khủng khi tên tội dân này ném thanh chiến đao ra, ở trong tội cũng phải thuộc về trung đẳng, mặc dù trận chiến giữa hai người này không được quay lại, nhưng thủ lĩnh của căn cứ Tinh Thần vẫn còn sống sót, liền có thể chứng minh được rõ ràng là ngay cả tên tội dân kia cũng không làm gì được hắn, coi như chúng ta có Lang Vương bảo vệ, thế nhưng nếu như bị người kia kiềm chế, bọn họ lại phái đại quân đi lại đây, chúng ta căn bản là sẽ không có cách nào chống đối, đặc biệt là mấy toà Hạm Pháo ở bên trong căn cứ Tinh Thần, nếu như bọn họ tháo xuống mang đến đây khai hoả với chúng ta, sẽ tạo ra hậu quả khó mà lường được!”
Ai Nhĩ Mạn Đức nổi giận đứng lên nói: “Vô liêm sỉ, ngươi dĩ nhiên lại dám nghi vấn sức mạnh của Lang Vương, nếu như Lang Vương ra tay, liền có thể dễ dàng giết chết được tên tiểu tử kia, đừng quên, tội dân cũng chỉ là khẩu phần lương thực của Lang Vương!”
“Ta không có ý tứ nghi vấn Lang Vương, chỉ có điều, nếu như chúng ta lựa chọn sai lầm, hậu quả phải gánh chịu, chính là tồn vong của toàn bộ Lang tộc, Lang Thủ, xin ngài hãy cân nhắc! !” Lạp Nhĩ Sâm mặt đỏ lên, chảy nước mắt rưng rưng nói.
Ông lão cao gầy liếc mắt nhìn Lạp Nhĩ Sâm, khẽ gật đầu, nói: “Ta đã biết tâm ý của ngươi, cũng biết ngươi rất trung thành, bất quá lần này, không chỉ có một mình Lang Vương ra tay, trước đây không lâu Lang Vương đã bắt được một vị tội dân, một khi chiến đấu bạo phát, Lang Vương sẽ kiềm chế lại tên nhân loại kia, còn vị tội dân này sẽ giúp chúng ta giết chết vị Phạm thủ lĩnh của căn cứ Tinh Thần, nếu như nói tên tiểu tử kia là tín ngưỡng của căn cứ Tinh Thần, như vậy nữ tử này chính là bộ óc của căn cứ Tinh Thần, một khi nàng chết đi, căn cứ Tinh Thần sẽ trở nên bại liệt.”
“Tội dân?” Tất cả mọi người đều ngẩn ra.
Ngày hôm sau, mới tờ mờ sáng, Lâm Siêu từ bên trong tủ quần áo dài mấy chục mét của mình, chọn lựa ra một bộ tây trang màu đen sạch sẽ mặc vào, đi tới phòng ăn, lấy ra một viên nguồn năng lượng gien của Vương Thú, lấy dao cắt ra thành từng mảnh nhỏ, ngồi ở trên bàn ăn chậm rãi hưởng dụng.
Trong lúc Lâm Siêu sắp ăn xong thì có tiếng gõ cửa vang lên.
“Đi vào đi.”
Cửa mở, Môn Chủ Mục Bạch Phong cùng bốn vị đường chủ của Cổ Võ Môn đứng ở trước cửa, đem giầy ở trên chân cởi ra, mang đôi dép lê sạch sẽ tiến vào trong phòng khách rộng rãi, đi tới trước phòng ăn, nhìn thấy Lâm Siêu đang dùng món ăn, Mục Bạch Phong nhìn lướt qua các mảnh nhỏ trên dĩa ăn, trong đáy mắt lộ ra một tia giật mình, lập tức cười nói: “Đã quấy rầy Lâm thủ lĩnh dùng cơm rồi.”
Lâm Siêu nghiêng đầu nhìn mọi người, nói: “Thế nào, đã ăn sáng chưa, nếu chưa thì qua đây cùng ăn với ta?” Mục Bạch Phong tuy rằng rất muốn, nhưng lại lắc đầu cười nói: “Không cần, chúng ta đều đã ăn sáng rồi.”
Trang 359# 1
Chương 715: Viễn chinh
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Tùy tiện ngồi đi.” Lâm Siêu nói một câu, sau đó tăng nhanh tốc độ nhai nuốt của mình.
Sau khi đám người Mục Bạch Phong ngồi xuống không lâu, ba vị cường giả của Cổ Môn cũng tới, Lâm Siêu cũng vừa vặn ăn xong bữa sáng, thấy mọi người đều đã đến đông đủ, lúc này liền đứng lên nói: “Vậy thì lên đường thôi.”
Mục Bạch Phong kinh ngạc nói: “Chỉ cần mấy người chúng ta thôi sao?” Lâm Siêu liếc nhìn ông ta một cái, nói: “Còn cần thêm người khác nữa sao?” Mục Bạch Phong nhất thời nghẹn lời, lập tức nghĩ đến sự tích Lâm Siêu một mình giết vào tổng bộ của tổ chức Bàn Cổ, âm thầm cười khổ.
“Chiến Thần đại nhân, ta có một con Kim điêu, có thể chở chúng ta bay đi.” Một người trẻ tuổi có tướng mạo hàm hậu, nở nụ cười ôn hòa cung kính nói, nếu như không biết thân phận của hắn là Thiếu chưởng môn của Cổ Môn đời tiếp theo, còn tưởng rằng hắn là một vị nam hài tốt bụng.
“Ở căn cứ thì cứ gọi ta là thủ lĩnh.” Lâm Siêu nói: “Vậy thì ngồi trên vật cưỡi của ngươi đi thôi.”
“Vâng, Lâm thủ lĩnh.” Người trẻ tuổi cung kính nói.
Mục Bạch Phong cùng với mỹ phụ mặc sườn sám màu xanh nhận ra người này chính là chưởng môn đời tiếp theo của Cổ Môn, ánh mắt âm thầm hiện ra vẻ ngưng trọng, quy tắc cạnh tranh của Cổ Môn cực kỳ tàn khốc máu tanh, trẻ con từ lúc ba tuổi đã bị ném vào bên trong Độc Quật để chịu đựng nỗi đau, để thân thể cảm hoá các loại độc tố cùng với đặc tính của cổ trùng, nếu như có thể chịu đựng được mà còn sống, thì sẽ được vun bón trở thành đệ tử, nếu như thất bại, liền sẽ trở thành lương thực của những con cổ trùng kia.
Người có thể bò lên trên vị trí chưởng môn tương lai của Cổ Môn này, máu tươi nhiễm trong tay tuyệt đối không thể tính toán được, coi như là một số tên tội phạm bị giam trong nhà tù của Liên hiệp quốc ở thời đại trước, cũng không thâm độc bằng hắn.
Hơn nữa Cổ Môn vừa mới bị diệt, nếu là người khác, nhiều năm chờ đợi kế thừa đại nghiệp liền như vậy bị hủy hoại trong một ngày, trở thành người ăn nhờ ở đậu, tất nhiên sẽ phải trở nên điên cuồng mà phản kích, nhưng người này lại giống như là hoàn toàn không để ý, cúi đầu thần phục, điều này làm cho mấy người bọn họ đều cảm thấy một tia kiêng kỵ sâu sắc, giống như là ở trước mặt mình đang có một con rắn độc đang nằm rạp ở trên mặt đất.
Sau khi đi ra bên ngoài đường phố, chỉ cảm thấy nơi này phi thường yên tĩnh, ở đây đều là cao tầng của căn cứ, những người này đương nhiên sẽ không dám gây ồn ào, làm kinh động đến Lâm Siêu.
Dưới sự cho phép của Lâm Siêu, người trẻ tuổi ngửa đầu lên huýt sáo, sóng âm lan ra không trung, không lâu lắm, có một tiếng rít vang lên, trên không trung có một con chim cả người có màu vàng óng bay đến, từ đầu đến đuôi dài bảy, tám mét, đôi cánh dài mười lăm, mười sáu mét, gần như bằng độ dài với đôi cánh Hắc Ban Thú của Lâm Siêu.
Bên trong mắt của Lâm Siêu lộ ra vẻ kinh ngạc, nói: “Con chim này của người là Hoàng Kim thú?”
“Vâng.” Người trẻ tuổi hàm hậu nở nụ cười, nói: “Lâm thủ lĩnh nếu như yêu thích, ta sẽ tặng cho ngài thay cho việc đi bộ.”
Mục Bạch Phong biết tên này cực kì giảo hoạt, biết rõ Lâm Siêu có cánh, đi đường càng thuận tiện hơn nhiều.
Nhưng lại cố ý nói ra lời khoe khoang để lấy lòng.
Lâm Siêu khẽ lắc đầu, nói: “Thay cho việc đi bộ thì không cần, giết ăn ngược lại không tệ.”
Nghe nói như thế, con chim đang đứng vững vàng ở trước mặt đám người Lâm Siêu, Kim Điêu anh tư thần võ ngẩng cao đầu, đột nhiên sợ bắn lên, rút lui về phía sau hai bước, cảnh giác nhìn Lâm Siêu.
Nụ cười trên mặt của người trẻ tuổi cứng đơ một hồi, nhưng rất nhanh chóng liền cười ha ha, nói: “Nếu Lâm thủ lĩnh muốn ăn, ta sẽ tặng nó cho ngài.”
Lâm Siêu khoát tay nói: “Được rồi, các ngươi lên đi, ta có vật cưỡi của chính mình.”
Người trẻ tuổi cung kính nói: “Vâng.” Ngược lại còn hướng về phía đám người Mục Bạch Phong khách khí chắp tay nói: “Mục bá bá, các ngươi lên trước đi.” Mục Bạch Phong lạnh nhạt nói: “Không cần, chim của ngươi thì ngươi lên trước đi, vạn nhất nó sợ người lạ, đem mấy bộ xương già của chúng ta hất văng xuống thì mất mặt lắm.”
Người trẻ tuổi cười ngây ngô nói: “Làm sao có thể chứ, chim của ta ngoan lắm, nếu Mục bá bá không tin bản lĩnh huấn thú của ta, vậy thì vãn bối liền thất lễ đi lên trước.” Sau đó hắn khẽ ra hiệu cho hai vị trưởng lão bên người, cùng nhau nhảy lên lưng của Kim Điêu.
Chờ mọi người ngồi vững vàng ở trên lưng của Kim Điêu, Lâm Siêu liền đi ra bên ngoài căn cứ ở phía Đông, ở đó có xây dựng một tấm rào chắn lớn, chỉ thấy con Vương Thú cá sấu đang lười biếng nằm ngủ ở bên trong, cách nó vài mét có một bóng người đang đứng, chính là vị xác thối Vương (đọc suy nghĩ) kia, đây là do Phạm Hương Ngữ sắp xếp, mục đích là để cho vị xác thối Vương (đọc suy nghĩ) này đọc suy nghĩ của thủ lĩnh Lang tộc, phòng ngừa những thủ đoạn bất ngờ của Lang tộc.
Lâm Siêu nhảy lên trên đỉnh đầu của con Vương Thú cá sấu, hướng về phía nàng nói: “Lên đây luôn đi.”
Xác thối Vương (đọc suy nghĩ) đang chuẩn bị nhảy lên, nhưng khi nhìn thấy con Vương Thú cá sấu chậm rãi mở một con mắt ra trừng nàng, có ý vị ngầm cảnh cáo, trong lúc nàng đang do dự, liền nghe thấy tiếng kêu to của Kim Điêu trên đỉnh đầu, lúc này liền lùi về sau một bước, nói: “Ta vẫn nên đi chung với bọn họ thì hơn.”
“Tùy ngươi.”
Sau khi chờ nàng nhảy lên lưng Kim Điêu, Lâm Siêu mới vỗ một cái vào đỉnh đầu của con Vương Thú cá sấu, dùng sức rất mạnh, nói: “Xuất phát.” Con Vương Thú cá sấu gầm nhẹ một tiếng, biết là Lâm Siêu nhìn thấy hành động mờ ám của nó, lúc này mới nhanh chóng đứng lên, hướng về phía Kim Điêu ở trên không trung gầm nhẹ một tiếng, nhanh chân chạy đi.
Kim Điêu sau khi nghe thấy tiếng gầm của con Vương Thú cá sấu, sợ đến mức đôi cánh hơi run rẩy, suýt chút nữa làm cho mấy người đang ngồi ở trên lưng của nó rớt xuống, chờ đến khi con Vương Thú cá sấu ở mặt trước chạy ra hơn một nghìn mét, mới dám vỗ cánh bay theo, mặc cho người trẻ tuổi kia làm sao điều động, cũng không dám đuổi theo quá gần.
Sau khi đám người Lâm Siêu rời đi khỏi căn cứ, liền một đường đi về hướng Bắc, đầu tiên là đi đến Moscow thủ đô của Nga, một trong những thành thị lớn nhất ở thời đại trước, sau đó tiếp tục hướng về phía trước, đi tới Thụy Điển, lấy tốc độ của con Vương Thú cá sấu, tiếp tục đi hơn khoảng mười phút, liền đi tới Stockholm thủ đô của Thụy Điển, cũng chính là vị trí tổng bộ của Lang tộc, dọc theo đường đi tốn thời gian tổng cộng không tới ba tiếng.
Căn cứ theo bản đồ mà thiếu nữ cưỡi Cự Lang cung cấp, Lâm Siêu nhanh chóng đi tới phía bắc, ở một khu rừng rậm u ám rốt cục nhìn thấy tổng bộ của Lang tộc.
Đây là một tòa pháo đài cực kỳ cổ xưa, chiếm diện tích gần một vạn mét vuông, có chiều cao sáu mươi, bảy mươi mét, theo như thiếu nữ cưỡi Cự Lang miêu tả, pháo đài cổ có một nửa là được kiến tạo ở bên trong lòng đất, giống như là một toà thành ở dưới lòng đất, chuyên môn dùng để nghiên cứu, huấn luyện, mà toà pháo đài ở trên mặt đất, chính là trụ sở mà mọi người sinh hoạt bình thường.
Trang 359# 2








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









