[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 133 : Kế hoạch thống nhất (c661-c665)
❮ sautiếp ❯Chương 661: Kế hoạch thống nhất
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Ngươi bây giờ, phỏng chừng chính là nam nhân mà hết thảy nữ nhân trên toàn bộ Châu Á đều muốn có được nhất đấy.” Phạm Hương Ngữ cười mỉm nói.
Lâm Siêu đối với sự “hài hước” của nàng hoàn toàn không hề lĩnh hội, trầm tĩnh nhìn cảnh tượng hoan hô sôi trào ở bên trong căn cứ, bình tĩnh nói: “Kế hoạch thống nhất Châu Á, đã có thể tiến hành được rồi.”
Phạm Hương Ngữ nhíu mày lại, hừ nhẹ nói: “Thật là một nam nhân nhạt nhẽo!”
Lâm Siêu liếc mắt trừng nàng một cái, sau đó liền nhìn qua phía Hắc Quả Phụ cùng với thiếu nữ cưỡi Cự Lang, sắc mặt trước sau như một lạnh lùng nói: “Lần này các ngươi đem đoạn phim quay lại cảnh chiến đấu ngày hôm nay, mang về cho tổ chức của các ngươi xem, ta tin tưởng đây chính là cách thuyết phục bọn họ tốt nhất.”
Hắc Quả Phụ miễn cưỡng gật đầu, cảm giác được trái tim không tự chủ được đập không phanh, đương nhiên không phải là nàng đang nảy sinh tình cảm gì đó đặc biệt với Lâm Siêu, mà là giờ khắc này ở trên người của Lâm Siêu tỏa ra sát khí quá nồng nặc, lời nói phát ra còn giống như là ra lệnh vậy, làm cho nàng cảm thấy có cảm giác ngột ngạt khó có thể thở được.
“Ta biết rồi…” Hắc Quả Phụ cúi đầu, không dám nhìn vào ánh mắt của Lâm Siêu.
Thiếu nữ cưỡi Cự Lang cũng đồng dạng khẽ gật đầu, chỉ là bên trong mắt lại ẩn ẩn có một tia không cam lòng.
Lâm Siêu quay đầu lại hướng về phía Phạm Hương Ngữ nói: “Mấy ngày nữa ta sẽ ghé thăm tổng bộ của tổ chức Bàn Cổ, ở mấy ngày này, ngươi trước tiên tiến hành tạo thế ở trên Tinh Võng, có sức ảnh hưởng từ trận chiến này, ta tin tưởng rằng sẽ không còn mấy cái căn cứ dám phản kháng nữa, thuận tiện để cho Hứa Tư Lệnh liên hệ với liên minh Phương Đông, xem thử thái độ của bọn họ như thế nào.”
“Ta cũng đang có ý đó, chờ đến khi ta dùng danh nghĩa của ngươi hiệu triệu ở trên Tinh Võng, thật mong chờ xem ba chữ “Lâm Chiến thần” có lực ảnh hưởng như thế nào..” Nói đến chính sự, Phạm Hương Ngữ liền trở nên nghiêm túc, nàng nhìn vào Lâm Siêu nói: “Lại nói tới, ngươi đã biết tọa độ của tổng bộ tổ chức Bàn Cổ rồi à?”
Lâm Siêu khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói: “Viên u ác tính này ta sẽ tự tay tiêu diệt, ngươi không cần phải lo lắng, các căn cứ hoặc tổ chức khác ở Châu Á, nếu như không muốn thần phục, tiếp tục chống đối, ngươi hãy dùng biện pháp cứng rắn để giải quyết.”
“Ta biết rồi, ngươi cứ yên tâm đi. ” Phạm Hương Ngữ tự tin nói.
Lâm Siêu sau khi bàn giao công việc xong, quay đầu về phía Hắc Quả Phụ nói: “Ngươi đi theo ta một chuyến.”
Hắc Quả Phụ giật mình, liếc mắt nhìn thiếu nữ cưỡi Cự Lang không bị Lâm Siêu gọi đi, trong lòng có một chút thấp thỏm, nhưng vẫn đi theo phía sau Lâm Siêu, nhỏ giọng hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Lâm Siêu không hề trả lời, sử dụng tinh thần lực nâng thân thể lên nhanh chóng bay về phía nội thành căn cứ.
Nhìn Lâm Siêu đang từ trên đỉnh đầu của mình gào thét bay qua, tiếng hoan hô của mọi người càng thêm nhiệt liệt.
Vèo!
Sau khi đi vào căn tiểu biệt thự của mình, Lâm Siêu để cho Hắc Quả Phụ chờ đợi ở phòng khách, còn hắn thì thu lại Huyết Nha Chiến Giáp, đi vào phòng tắm xa hoa của mình, nhảy vào trong bồn tắm đầy nước tinh khiết quý giá, thanh tẩy vết máu ở trên người.
Tin tức căn cứ Tinh Thần chuẩn bị thống nhất Châu Á, giống như bệnh độc nhanh chóng lan tràn ra toàn bộ Châu Á.
Ở trong một khu rừng rậm hoang vắng tại một nơi nào đó ở phía Nam.
Có một cây cổ thụ cao lớn che trời, ở dưới gốc cây có một tầng lá rụng, gần như không có dấu vết của nhân loại sinh sống, cho dù là ở thời đại trước, những nơi như thế này cũng là cấm địa của nhân loại, ở bên trong có rất nhiều rắn độc cùng với mãnh thú, coi như là chuyên gia sinh tồn ở nơi hoang dã cũng không dám mạo muội tiến vào.
Nhưng mà, ở sâu trong rừng rậm, lại có một toà cung điện nguy nga, không khác gì so với cung điện của các triều đại thời cổ đại, chất liệu xây dựng vô cùng đơn sơ, tất cả đều dùng đá tảng và đất sét để xây thành, không hề có các chất liệu hiện đại như bê tông cốt thép các loại.
Ở phía trên tòa cung điện có khắc hai chữ —— Cổ Môn!
Ở trong miếu thờ, cung phụng một cái tượng đá, mình người đầu trâu, bốn mắt tám cánh tay, dưới chân là móng bò, sau lưng có một đôi cánh màu đen, khí thế cực kì uy vũ.
Giờ khắc này ở phía trước bức tượng đá này, có một ông lão đang quỳ xuống, mặc một thân trang phục cổ trang màu xám, trên gương mặt gầy gò lồi lõm chỗ trũng, đôi mắt vừa hẹp vừa dài, phối hợp với khí tức âm trầm của ông ta, khiến cho người ta một cảm giác không rét mà run.
“Lão tổ, (đại tai họa) đã sắp đến, thiên hạ quấy rầy, bệnh độc càn quấy, bây giờ ở trong lãnh thổ của ngài, lại có một người vọng tưởng muốn thống nhất tất cả các thế lực khắp nơi, độc chưởng thiên hạ, bây giờ ta phải làm sao, hắn nắm giữ sức chiến đấu quá mạnh, xa xa không phải là chúng ta có thể địch nổi, cho dù là ở thời kỳ Kỷ Thái Dương thứ nhất, hắn cũng được xếp vào trong hàng ngũ cao thủ.”
Ông lão áo xám nói chuyện vô cùng nho nhã, chen lẫn khẩu khí của thời cổ đại, sắc mặt vẫn cực kỳ âm trầm, tiếp tục nói: “Vãn bối bất hiếu, khẩn cầu lão tổ ban cho ta vu lực, ta nguyện thề sống chết thủ hộ bộ tộc của chúng ta, cho dù chết cũng không hối hận!” Ông ta cúi đầu xuống quỳ lạy, sau đó móc ra một cái chủy thủ trắng như tuyết, cắt vào bàn tay của mình, đứng lên đem máu tươi nhỏ lên một cái bát màu vàng ở dưới chân của tượng đá.
Máu tươi sau khi rơi vào trong cái bát màu vàng, màu sắc của máu tươi dần dần hóa thành màu đen, cho tới khi máu tươi hoàn toàn hóa thành màu đen kịt, ông lão áo xám đột nhiên cầm cái bát màu vàng lên, ngửa đầu đem toàn bộ máu đen một hơi uống vào.
Ầm ầm ~!
Ở trên bầu trời của tòa cung điện truyền ra tiếng sấm ầm ầm nổ vang, phảng phất như có Thần Linh đang tức giận vì bị phàm nhân mạo phạm đến uy nghiêm của hắn, còn ông lão áo xám thì lại cúi đầu xuống.
Xương cốt toàn thân của ông ta truyền ra tiếng vang rền, tứ chi cũng vặn vẹo tạo ra dáng vẻ cực kỳ quái dị.
Ở phía Bắc đối lập với phía Nam, ở một nơi nào đó trên thảo nguyên bao la, có một toà núi tuyết cao chót vót.
Xung quanh ngọn núi tuyết này có mấy cái thị trấn.
Nhân khẩu vô cùng ít ỏi, sẽ rất ít khi có người đi lên ngọn núi tuyết này, ngọn núi tuyết cũng không có cao lắm, cho nên cũng không gây ra bao nhiêu sự chú ý của người khác, nhưng ở giữa ngọn núi tuyết, có các tảng đá giống như cái đĩa lồi ra, khiến cho người bình thường rất khó có thể leo lên được.
Bởi vì sau khi tai nạn bạo phát nhiệt độ tăng cao dị thường, cho nên bây giờ ở trên núi tuyết cũng không có tuyết, mà toàn là cây cối cỏ dại khô héo.
Ở trên đỉnh của ngọn núi tuyết.
Có một tòa cung điện cổ xưa, nối liền với nhau, như một con cự thú nằm rạp ở trên đỉnh núi, ở trên cánh cửa chính, có một cái ván gỗ khắc sâu ba chữ cổ đại: Cổ Võ Môn!
Nơi này chính là tổng bộ của Cổ Võ Môn.
Trang 332# 1
Chương 662: Dạy học
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Do duyên cớ truyền thừa quá lâu đời, Cổ Võ Môn vẫn như cũ bảo lưu tập tính cùng với thói quen từ thời cổ đại, ở bên trong sảnh chính, có sáu, bảy bóng người đang ngồi, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
“Môn chủ, ngài đã xem qua đoạn video kia rồi chứ?” Một ông lão mặc cổ trang lên tiếng hỏi.
Ở phía trên có một người tóc trắng phơ đang ngồi, nhưng lại có dung mạo như một trung niên gật đầu nói: “Đã xem qua, lần này ta triệu tập mọi người lại đây, chính là muốn thương lượng xem phải giải quyết chuyện này như thế nào.”
“Căn cứ Tinh Thần muốn thống nhất Châu Á, cũng không tính là quá kỳ quái, dù sao lúc trước tổ chức Bàn Cổ cũng đã có dự tính như vậy, chỉ là bọn họ đã gặm phải một khúc xương quá cứng, khiến cho một con quái vật đáng sợ tỉnh dậy.” Một mỹ phụ mặc sườn sám màu xanh nói.
“Mặc dù đoạn video kia không quay cụ thể chi tiết cảnh chiến đấu, thế nhưng những con Vương Thú ở bên trong đoạn phim đều là hàng thật giá thật, có thể dễ dàng đánh chết Vương Thú như vậy, vị Lâm Siêu tiểu bối này đã nắm giữ sức mạnh vượt xa chúng ta.
Từ lâu đã vượt qua cấp bảy cực hạn, ít nhất đã đến cấp chín, thậm chí là sức mạnh cấp mười, mới có thể tung hoành ngang dọc ở trong bầy Vương Thú mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.” Một trung niên mặc áo bào trắng vuốt cằm nói, mặc dù khẩu khí của hắn ta rất đoan chính, nhưng từ ánh mắt láo liên của hắn, lại làm cho hắn ta toát ra khí tức hèn mọn.
“Chỉ dựa vào sức mạnh của Cổ Võ Môn chúng ta, chỉ sợ là bọ ngựa đấu xe, chết uổng phí mà thôi.”
Trung niên tóc bạc ngồi ở phía trên nhìn thấy thái độ của mọi người, khẽ gật đầu nói: “Trước khi triệu tập các ngươi đến đây, ta đã liên hệ với Hứa Tư Lệnh, thủ lĩnh của căn cứ Viêm Hoàng hỏi dò qua chuyện này, ông ta nói Lâm Siêu tiểu bối làm người cũng khá, có thể tín nhiệm được, có ánh mắt nhìn xa cùng với lòng dạ rộng rãi, có thể dung người khác, vì lẽ đó, ta cân nhắc được hai biện pháp, biện pháp đầu tiên chính là tọa sơn quan hổ đấu, nhìn căn cứ Tinh Thần giải quyết thế lực còn sót lại của tổ chức Bàn Cổ như thế nào, cùng với Cổ Môn, hoặc là liên minh Phương Đông mấy cái khúc xương cứng này.”
“Nếu như căn cứ Tinh Thần có thể dễ dàng giải quyết bọn họ, chúng ta tự nhiên chỉ có thể thần phục hoặc là quy thuận.
Biện pháp thứ hai, hiện tại chúng ta liền hướng về phía căn cứ Tinh Thần tung cành ô- liu, quy thuận bọn họ, cứ như vậy, chẳng khác nào là bán cho bọn họ một cái nhân tình, về sau chúng ta hảo hảo nỗ lực, còn có thể trở thành tâm phúc của bọn họ, không đến mức gặp phải chiến tranh phải đi ra tuyến đầu làm pháo hôi.”
Mọi người nghe được ý kiến của môn chủ, trầm ngâm không nói.
Lúc này, mỹ phụ mặc sườn sám màu xanh hỏi: “Nếu như thế lực mà bọn họ muốn thu phục đầu tiên, chính là Cổ Võ Môn của chúng ta thì sao?”
Trung niên tóc bạc khẽ thở dài, nói: “Đây chính là nguyên nhân mà ta triệu tập các ngươi tới đây để thương nghị.”
“Môn chủ, ngươi tu luyện nhiều năm ở trong thâm sơn, không thích hợp về mấy chuyện quyền mưu này, sẽ không rõ lợi hại ở trong đó.” Trung niên mặc áo bào trắng lắc đầu nói: “Ta là người phụ trách kế sinh nhai, kinh doanh bất động sản, sòng bạc, các mảng kinh doanh của môn phái chúng ta, thường thường phải tiếp xúc cùng với các chính trị gia để giao thiệp, còn được gọi là thể chế sâu như biển, nếu như chúng ta quy thuận, Cổ Võ Môn của chúng ta từ đây cũng sẽ không còn nữa, sẽ bị thể chế chia lìa hoàn toàn, người quản lý chân chính của căn cứ Tinh Thần, chính là vị Phạm cô nương trẻ tuổi đẹp đẽ kia, mặc dù tuổi tác của nàng không lớn, nhưng từ tình huống nàng quản lý căn cứ Tinh Thần đâu ra đó mà nói, tuyệt đối là một kẻ tinh minh.”
“Nàng tuyệt đối sẽ không để cho các thể lực quy thuận vào Căn cứ Tinh Thần, giống như Cổ Võ Môn, Cổ Môn, hay là tổ chức Bàn Cổ giữ nguyên cơ cấu như cũ, nhất định sẽ phân tán xây dựng lại, cứ như vậy, qua một thời gian lâu dài sẽ không còn ai còn nhớ chính mình xuất thân từ môn phái nào, thời đại này người có thể nhớ về nguồn cội cũng không nhiều.”
Trung niên tóc bạc khẽ thay đổi sắc mặt, có chút khó coi nói: “Vậy ngươi nói phải làm sao bây giờ?”
“Đúng đấy, lão tam, trong chúng ta ngươi chính là người hay đi đối ngoại nhiều nhất, trước đây không lâu người còn đi tới căn cứ Viêm Hoàng mua máy bay chiến đấu cùng với vũ khí đạn dược, tiểu tử Trương Thiên Sư kia cũng là người do ngươi sắp xếp vào bên trong căn cứ Viêm Hoàng đi, ngươi mau nói xem phải làm sao bây giờ.” Một vị tráng hán khôi ngô mặc áo bào màu đen có tính cách nôn nóng, nghe vậy lập tức vội vàng tra hỏi trung niên mặc áo bào trắng.
Những người khác cũng đều nhìn về phía trung niên mặc áo bào trắng, hi vọng hắn ta có thể nói ra một ý kiến hay.
Trung niên mặc áo bào trắng vuốt cằm, trầm ngâm nửa ngày, mới nói: “Biện pháp đúng là cũng có một cái, đầu tiên từ sức mạnh của căn cứ Tinh Thần hiện nay mà nói, liên minh phương Đông cùng với tổ chức Bàn Cổ đã không còn khả năng chống lại được, hoặc là bọn họ phải di chuyển tổng bộ đến những châu lục khác, hoặc là thần phục, thế nhưng nếu như dời tổng bộ đi, những người có thể di chuyển theo nhiều nhất là cao tầng, nhân viên bình thường đương nhiên sẽ không cần mang theo, nhân viên trung tầng lại không có năng lực di chuyển đường dài.”
“Vì lẽ đó, nếu như căn cứ Tinh Thần muốn thống nhất Châu Á, chúng ta cũng không cần phải suy nghĩ nhiều, trực tiếp quy thuận bọn họ là được.”
“Không phải ngươi nói là quy thuận, sẽ không còn Cổ Võ Môn hay sao?” Nam tử khôi ngô mặc áo bào màu đen vội vàng chất vấn.
“Ngươi cũng đừng có ngắt lời của ta.” Trung niên mặc áo bào trắng lườm hắn một cái, tiếp tục nói: “Hiện tại quy thuận, chúng ta còn có mấy phần tư bản để nói chuyện tình cảm, nếu không muốn bị căn cứ Tinh Thần dùng thể chế nhấn chìm, chúng ta nhất định phải thể hiện ra giá trị của chính mình, hơn nữa còn phải thường xuyên nhắc nhở môn nhân, chúng ta đều là người của Cổ Võ Môn.”
“Ngươi cũng đừng có thừa nước đục thả câu, mau nói vào điểm chính.” Mỹ phụ mặc sườn sám màu xanh cau mày nói.
“Theo như ta suy nghĩ, căn cứ Tinh Thần trước đây không phải là có kế hoạch thành lập võ quán hay sao, muốn thành lập võ quán thì cần phải có cái gì? Đương nhiên là cao thủ võ học, trước đây không lâu ta đã có một lần tán gẫu cùng với Hứa Tư Lệnh, liền nghe nói người ở căn cứ Tinh Thần, nếu như có một chút nội tình về quyền pháp, thông qua cấp trên xét duyệt, liền có thể đi vào võ quán dạy học, đãi ngộ tương đối khá, không cần phải đi vào vùng hoang dã vào sinh ra tử.” Trung niên mặc áo bào trắng híp híp mắt, cười nói: “Nếu như nói về việc dạy võ học, đừng nói là Châu Á, cho dù là toàn cầu, làm gì có thế lực nào có thể am hiểu và uyên bác hơn Cổ Võ Môn của chúng ta? Riêng về những bí tịch võ học được truyền lưu từ nền văn minh Viêm Hoàng ở trong tàng thư của chúng ta, đã là một đống của cải kinh thiên.”
Trang 332# 2
Chương 663: Nội gián
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Mọi người nghe được biện pháp của hắn, có chút choáng váng.
Đến võ quán dạy học?
Có vẻ như cái biện pháp này cũng không tồi.
“Chúng ta dạy học tại Võ quán, môn hạ lúc nào cũng sẽ sử dụng võ học của chúng ta, cho nên sẽ không quên chính mình là người của Cổ Võ Môn, nếu như sẽ có một ngày căn cứ Tinh Thần bị quái vật công hãm, chúng ta còn có thể triệu hồi hết thảy môn nhân, đông sơn tái khởi.” Trung niên mặc áo bào trắng giảng giải cho mọi người.
Trung niên tóc bạc ánh mắt sáng lên, vỗ tay nói: “Ý kiến rất hay, cứ làm như thế, ý của mọi người như thế nào?”
Mỹ phụ mặc sườn sám màu xanh gật đầu nói: “Căn cứ Tinh Thần là căn cứ duy nhất trong rất nhiều căn cứ mở võ quán, nhìn từ điểm này, người trẻ tuổi gọi là Lâm Siêu kia, quả thực là có tầm nhìn xa, dù sao, tiến hóa là có cực hạn, mà võ học lại mãi mãi không kết thúc, tu luyện càng sớm, trưởng thành càng sớm, khi ra ngoài săn bắn thì sẽ hạ thấp tỷ lệ tử vong, không sai, không sai.” Liên tục khen hai tiếng, hiển nhiên nàng đối với người trẻ tuổi này rất là kính phục.
“Vậy thì nghe theo lão tam, ta cũng đồng ý.” Nam tử khôi ngô mặc áo bào màu đen cười to nói.
Sau khi quyết định quy thuận xong, mọi người lại tiếp tục thương nghị cụ thể từng chi tiết nhỏ, đến đêm khuya mới tan họp, từng người rời đi.
“Lão tam, vẫn là ngươi thông minh.” Nam tử khôi ngô mặc áo bào màu đen tán dương.
Trung niên mặc áo bào trắng cười cợt, phất tay cáo biệt với hắn, sau đó trở lại nơi ở của mình, sau khi đóng cửa lại, đột nhiên hắn liếc mắt nhìn ra xung quanh, trái phải đánh giá một phen, xác nhận trong gian phòng không có ai, lập tức vén tay áo lên, trên cổ tay của hắn có một thiết bị điện tử nhìn giống như một cái đồng hồ đeo tay, bên trong khung kính cũng không phải là kim đồng hồ, mà là ánh sáng màu xanh mờ mịt.
“Không có ai theo dõi.” Trung niên mặc áo bào trắng thở phào nhẹ nhõm, sau khi suy nghĩ một chút, kéo vạt áo lên, từ bên trong lồng ngực lấy ra một cái đồng hồ quả quýt, mở nắp ra, nhẹ giọng nói: “Chủ nhân, tất cả đều dựa theo kế hoạch của ngài tiến hành, không hề có sai sót gì.”
Sau khi truyền tin tức xong, hắn liền đóng lại cái đồng hồ quả quýt, đây là một thiết bị có công năng giống như một cái bộ đàm, nhưng chỉ có thể truyền tin đi một chiều, không thể nhận tin tức của người khác được.
Hắn đem cái đồng hồ quả quýt thu vào trong người, vẻ sốt sắng trên khuôn mặt dần dần biến mất, thở nhẹ ra một hơi, đi tới phòng luyện công của mình, căn cứ theo bài tập thường ngày, tiếp tục luyện công.
Căn cứ Tinh Thần, bên trong toà tháp nhọn ở nội thành.
Phạm Hương Ngữ biết Lâm Siêu đã trở về căn tiểu biệt thự, lập tức trở về phòng làm việc của mình xử lý sự tình, chuyện xảy ra hôm nay quá nhiều, đều cần nàng phải tự mình giải quyết, bao gồm cả việc phân phối cùng với xử lý thi thể của mấy con Vương Thú mà Lâm Siêu đã đánh chết.
Tích tích ~!
Bỗng nhiên, trên cổ tay của Phạm Hương Ngữ phát ra âm thanh, mắt của nàng sáng lên, đem chiếc bộ đàm đeo ở trên tay mở ra, bên trong lập tức truyền tới một giọng nói: “Chủ nhân, tất cả đều dựa theo kế hoạch của ngài tiến hành, không hề có sai sót gì.”
Nghe được thanh âm này, Phạm Hương Ngữ nhếch miệng nở ra một nụ cười thư thái.
Con cờ then chốt rốt cục cũng đưa đến tác dụng, không cần điều động một binh một tốt, liền có thể hàng phục được Cổ Võ Môn, hơn nữa việc Cổ Võ Môn đột nhiên quy thuận còn làm cho một số thế lực không muốn quy thuận phải kinh sợ.
“Đây chính là hiệu quả của nội gián a…” Phạm Hương Ngữ hơi xúc động, làm cấp trên, bất cứ một quyết định nào mà nàng đưa ra, nàng nhất định phải tính toán về hiệu quả của quyết định đó, giống như là một thương nhân bán ra một món đồ vậy, nhất định phải cân nhắc kỹ càng lợi nhuận mà mình đạt được, nàng vô cùng am hiểu đặc tính của nhân loại, sau khi tuyên bố thông cáo thì nàng liền dự liệu được các thế lực ở Châu Á sẽ xuất hiện phản ứng như thế nào, đồng thời tiến hành phân loại.
Loại thứ nhất, tự nhiên là quy thuận, trong loại này lại chia thành loại chủ động quy thuận, hoặc vì bị ép buộc mà bất đắc dĩ quy thuận, thế nhưng tóm lại đều là quy thuận.
Loại thứ hai, chính là ra sức chống đối, mà Phạm Hương Ngữ chủ yếu nhằm vào chính là loại thứ hai này, đồng thời còn đem loại ra sức chống đối này chia thành mấy loại, loại thứ nhất tự nhiên là chống đối tới cùng, lấy cứng đối cứng, nhưng có sự can đảm như vậy, chỉ có liên minh phương Đông cùng với tổ chức Bàn Cổ, Cổ Môn, hoặc là Cổ Võ Môn bốn thế lực hùng mạnh đã biết này.
Loại thứ hai chính là chống đối âm thầm, ví dụ như di chuyển tổng bộ đến một khu vực cách xa căn cứ Tinh Thần, hi vọng rằng ở xa như vậy thì căn cứ Tinh Thần sẽ không quản tới bọn họ được.
Hoặc là chế tạo ra lời đồn, yêu ma hóa căn cứ Tinh Thần, từ đó gây ra sự phẫn nộ của mọi người…
Đối với loại thứ hai, Phạm Hương Ngữ đã có biện pháp để ứng đối, nàng cũng không có quá để ý, thế nhưng khi đối mặt với bốn cái thế lực hùng mạnh này, nàng không thể thả lỏng cảnh giác, lo lắng sẽ có những biến số không biết xuất hiện, mà hiện tại Cổ Võ Môn đã quy thuận, tương đương với việc đã diệt trừ được một biến số, chỉ còn dư lại ba cái.
“Đáng tiếc bên trong cao tầng của ba cái thế lực kia, mình không thể xếp nội gián vào được.” Phạm Hương Ngữ thoáng cảm thấy tiếc nuối, trong số ba thế lực này, làm cho nàng kiêng kỵ cùng với lo lắng nhất, chính là liên minh Phương Đông.
Là đồng minh của liên minh Châu Á chống lại liên minh Phương Đông, nàng tự nhiên đã thâm nhập điều tra, lợi dụng rất nhiều thủ đoạn của mình xắp sếp quân cờ vào bên trong liên minh Phương Đông, nhưng tất cả đều bị phát hiện, trong đó có một quân cờ lẻn vào sâu nhất bên trong, cũng chỉ đạt được đến cấp độ Phó bộ trưởng, nhưng không biết vì sao lại bị bọn họ điều tra ra được, trực tiếp xoá bỏ.
Đúng lúc này, tiếng chuông của bộ đàm reo lên, Phạm Hương Ngữ ấn nút nghe, liền có một giọng nói vang lên: “Phạm thủ lĩnh, ngài để ta theo dõi tên gián điệp của Cổ Môn kia, hắn hiện tại đang đi tới tường thành, hẳn là hắn đang muốn trở về Cổ Môn, có cần ta phái người ngăn hắn lại hay không?”
Phạm Hương Ngữ nhíu lông mày lại, dùng ngữ khí lạnh lùng hỏi: “Hắn mang theo cái gì rời đi?”
“Dựa theo phân phó của ngài, ta vẫn ra sức chế tạo cơ hội cho hắn, đêm nay sau khi hắn thấy nhân viên thủ thành bất cẩn thì liền đem bản thiết kế căn cứ giả đánh cắp, giờ khắc này thì hắn đang lợi dụng chức quyền của mình, đi ra bên ngoài tường thành.”
“Ta biết rồi.” Phạm Hương Ngữ nhếch miệng tạo nên một vệt cong, nói: “Không cần phải chặn lại, phái người theo dõi là được.” Nàng dừng lại một hồi, rồi mới nói tiếp: “Phái một đội trinh sát cao cấp lần theo là được.”
“Ta biết rồi.”
Phạm Hương Ngữ liền ngắt bộ đàm.
“Cổ Môn… Rốt cuộc ta cũng đã biết được vị trí tổng bộ của các ngươi.” Phạm Hương Ngữ nở nụ cười âm trầm, ánh mắt chớp loé liên tục, đồng thời còn dùng ý niệm nhanh chóng truyền đạt mệnh lệnh cho thủ hạ của mình.
Trang 333# 1
Chương 664: Thăng cấp
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Một lát sau.
Xoạt.
Trong phòng làm việc bỗng nhiên xuất hiện một thân ảnh gầy nhỏ, toàn thân mặc đồ đen, mang mặt nạ màu đen, sau khi nhìn thấy Phạm Hương Ngữ, hắn lập tức quỳ một chân lên trên mặt đất, phát ra âm thanh khàn khàn tang thương, nói: “Quỷ Sâm gặp nữ vương.”
Phạm Hương Ngữ khẽ vuốt cằm, phân phó nói: “Mồi nhử đang chuẩn bị trở về sào huyệt, ngươi truy tung theo phía sau, nhớ là cho dù phát sinh bất cứ chuyện gì, cũng không được ra tay, chỉ cần thăm dò được sào huyệt của bọn họ là được.”
“Vâng.” Quỷ Sâm cúi đầu đồng ý, thân thể lóe lên một cái, biến mất không còn tăm hơi.
“Không phải đã phái đi đội trinh sát rồi hay sao?” Trên khuôn mặt của thiếu niên được gọi là “Mắt Nhỏ” không hề có cảm xúc hỏi “Có cần thiết để cho một con xác thối cấp sáu, đi theo nhìn chằm chằm vào một tên nhân loại cấp ba hay không?”
“Ngươi đang muốn nói là đại tài tiểu dụng sao?” Khoé miệng của Phạm Hương Ngữ lộ ra vẻ tươi cười, hướng về hắn vẫy vẫy tay, chờ đến khi “Mắt Nhỏ” đến gần, nàng đưa tay nâng cái cằm của hắn lên, từ trên cao nhìn xuống nói: “Nghe nói ngươi cùng với Quỷ Sâm có quan hệ không tệ, có thể ngươi còn chưa biết, ta không thích bất kỳ một kẻ nào nói chuyện vớ vẩn với ta, hay là, ngươi muốn giống như ‘Khải’, bị ta khắc dấu ấn lên?”
“Mắt Nhỏ” cúi đầu xuống, thấp giọng nói: “Ta biết rồi.”
Phạm Hương Ngữ khẽ mỉm cười, vỗ vỗ bờ vai của hắn, đi tới sát khung cửa sổ, nhìn đến vị trí của một căn tiểu biệt thự, ở nơi đó vẫn như cũ có ánh đèn soi sáng, khóe miệng của nàng nhếch lên, trên mặt mang theo nụ cười lầm bầm lầu bầu nói: “Chờ đến ngươi biết ta không cần điều động một binh một tốt liền có thể thu phục được Cổ Võ Môn, còn điều tra được vị trí sào huyệt của Cổ Môn, xem ngươi có vẻ mặt gì!”
Ở bên ngoài hỗn loạn hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến Lâm Siêu, hắn vừa để cho Hắc Quả Phụ cả ngày cả đêm gia tốc tốc độ tiêu hoá trên cánh tay phải, vừa nghiên cứu kiện binh khí giống như khúc cây khô cháy đen kia.
Sau khi truyền vào các loại năng lực cùng với nhiều lần nghiên cứu thử nghiệm, Lâm Siêu vẫn không có bất kỳ một thu hoạch nào, nhưng lại có thể đưa ra được một cái kết luận, kiện binh khí xấu xí này, tuyệt đối không phải là binh khí thành phẩm, rất có khả năng nó là một kiện binh khí bán thành phẩm, hoặc là một kiện binh khí đã bị hao tổn, bất kể là loại nào, cũng nói rõ cho Lâm Siêu biết, bên trong kiện binh khí này không có linh năng, hơn nữa cho dù bên trong có linh năng đi nữa, lấy dáng dấp cháy đen thảm thương của nó, phỏng chừng cũng không có cách nào triệu hồi ra được.
Chỉ có thể làm một cây côn cực kỳ cứng rắn mà thôi.
Thời gian trôi qua cực nhanh, sau ba ngày, trên cánh tay phải của Lâm Siêu rốt cục cũng đã xuất hiện biến hóa.
Kèn kẹt ~!
Xương cốt ở bên trong cánh tay phải truyền đến cảm giác ngứa ngáy, vang lên tiếng kèn kẹt, máu tươi trên toàn thân của Lâm Siêu tựa hồ cũng đang tụ tập vào bên trong cánh tay phải, lớp da ở bên ngoài cánh tay phải mơ hồ cũng đang biến thành màu đỏ, thẩm thấu ra mồ hôi li ti, mấy giọt mồ hôi này rất nhanh liền biến thành màu đen, phảng phất như ở bên trong có một cỗ máy, đang điên cuồng hoạt động, đem tạp chất dư thừa ép ra bên ngoài.
“Muốn thăng cấp?” Lâm Siêu ngưng mắt lại nhìn.
Cảm giác lột xác như thế này, hắn đã lĩnh hội qua rất nhiều lần, bình thường chỉ khi thể chất thăng cấp mới xuất hiện cảm giác này, sau ba ngày được năng lực thời gian của Hắc Quả Phụ gia tốc, Anubis ở trên cánh tay phải nhanh chóng tiêu hoá thân thể của Cách Lực Đức, đem năng lượng phân giải ra được truyền vào bên trong cánh tay phải, bất tri bất giác cải tạo cánh tay phải, bây giờ rốt cục nó cũng đã sắp thăng cấp.
Lần thăng cấp này, chính là cấp tám!
Hắc Quả Phụ nhìn thấy cánh tay phải của Lâm Siêu xuất hiện dị dạng, trên mặt hơi biến sắc, tình huống như vậy nàng cũng không xa lạ gì, làm cho nàng cảm thấy hoảng sợ chính là sức mạnh của người đàn ông này dĩ nhiên lại tiếp tục được tăng lên, mặc dù vẻn vẹn chỉ là một cánh tay phải sắp thăng cấp, nhưng không cần nghĩ cũng biết sức chiến đấu của hắn sẽ được tăng lên một đoạn dài!
Dưới sự gia tốc của năng lực thời gian, quá trình lột xác chỉ kéo dài khoảng bốn, năm phút, liền từ từ bình ổn lại, Lâm Siêu có thể cảm nhận được, sức mạnh cùng với độ bền bỉ của cánh tay đều được tăng lên trên diện rộng, quan trọng nhất chính là, gien của cánh tay phải đã đạt đến một tầng thứ cao hơn.
“Rốt cục cũng tiêu hóa xong.” Trên cánh tay phải lộ ra khuôn mặt của Anubis, nở một nụ cười tươi rói.
Lâm Siêu hỏi: “Nồng độ của tế bào thần tính đã khôi phục lại cấp độ Chủ Thần chưa?”
“Đương nhiên là đã khôi phục lại rồi.” Anubis đắc ý nói: “Hơn nữa còn là Trung Vị Chủ Thần, tế bào thần tính của ta vốn chính là cấp Chủ Thần, chỉ là vào thời điểm lưu vong, không có nguồn năng lượng bổ sung, dẫn đến dưới sự ăn mòn của thời gian dài đằng đẳng, mới bị thoái hóa đến cấp độ Sơ Thần, lần trước sau khi ta tiêu hoá xong một bộ phận huyết nhục của Kronos, cũng đã khôi phục lại được cấp Thứ Thần, lần này sau khi tiêu hoá xong vị Cách Lực Đức này, mặc dù bây giờ hắn chỉ là cấp Sơ Thần, nhưng trước đây dù sao hắn cũng là cấp Thượng Vị Thứ Thần, thậm chí còn là Hạ Vị Chủ Thần.
Trong máu thịt vẫn ẩn chứa tinh hoa bản nguyên cao cấp, khiến cho ta không những khôi phục lại được thực lực, hơn nữa còn có một tia tinh tiến!”
“Nói như vậy, bây giờ cánh tay phải có thể tăng cường sức mạnh lên gấp ba lần?” Lâm Siêu híp mắt lại hỏi.
Anubis cười hắc hắc nói: “Đương nhiên, bất quá, thân thể của ngươi vẫn còn quá yếu, mặc dù cánh tay phải có thể tăng cường sức mạnh lên gấp ba lần, nhưng ta chỉ sợ thân thể của ngươi không chịu nổi.”
Lâm Siêu cũng không lo lắng tới điểm ấy, bây giờ thân thể của hắn có tới hai trái tim, còn có cả năng lực Bất Tử, coi như thân thể không chịu nổi bị vỡ nát, hắn cũng có thể dần dần phục hồi lại.
“Đến thời điểm quét sạch Vương Thú rồi.”
Lâm Siêu ánh mắt rơi lên đường chân trời ở bên ngoài cửa sổ, chậm rãi đứng dậy, hướng về phía Hắc Quả Phụ ở bên cạnh đầy mặt uể oải nói: “Đi nghỉ ngơi đi, đợi lát nữa ta sẽ nói nhân viên đem cho ngươi một viên nguồn năng lượng gien của Vương Thú bồi bổ.”
“Vương Thú?” Hắc Quả Phụ kinh hãi hỏi, Vương Thú cực kỳ hiếm thấy, đừng xem lần công thành này xuất hiện một lượng lớn Vương Thú, hơn nữa còn bị Lâm Siêu giết chết một đám.
Nhưng đổi lại là nàng, nếu như ở trong vùng hoang dã tình cờ gặp phải Vương Thú, cũng rất khó có thể giết chết được nó, có một số con Vương Thú cực kỳ giảo hoạt, khi cảm giác được nguy hiểm sẽ chạy mất, hơn nữa bên người của Vương Thú, đại đa số đều có quái vật cấp Lĩnh Chủ làm bạn, có rất ít Vương Thú độc hành, mà nếu đã là Vương Thú độc hành thì đều là loại khó chơi.
“Ta không thích nợ ân tình.” Lâm Siêu hoạt động gân cốt một chút, sau đó rời đi khỏi nơi ở, đi tới gian phòng mà Lộ Lộ ở, đẩy cửa ra, chỉ thấy Lộ Lộ đang buồn bực ngán ngẩm nằm ở trên ghế salông cạnh cửa sổ, trong tay cầm một cuốn sách, tựa hồ như ngoại trừ việc đọc sách, nàng không tìm được bất kỳ điều gì khác để giải trí.
Trang 333# 2
Chương 665: Hai tin vui
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Tìm được chưa?” Lâm Siêu vừa vào cửa liền hỏi.
“Không biết gõ cửa sao?” Lộ Lộ cũng không quay đầu lại, cho dù là lời trách cứ, nhưng thanh âm lại bình thản trước sau như một, nói: “Tối hôm qua ta đã tra được, ầy, đây là thiết bị định vị, có thể tiếp nhận tín hiệu của một số vệ tinh, tương đương với một thiết bị tiếp thu tín hiệu loại nhỏ, bên trong có bản đồ chi tiết mỗi một cái địa phương của Châu Á, địa điểm của tổ chức Bàn Cổ, ta đã đánh dấu ở trên bản đồ, bao quát cả thiết kế cấu tạo tổng bộ của bọn họ, ta cũng đã đưa vào bên trong.”
Lâm Siêu tiếp nhận thiết bị định vị, kích hoạt nó lên, nhìn màn ảnh của nó đang chậm rãi khởi động, thuận miệng hỏi: “Cái này là do ngươi làm?”
“Không phải ta thì còn là ai nữa?” Lộ Lộ lười biếng vặn cái eo, nói: “Nhân loại các ngươi có một câu nói không sai.”
“Câu nói gì?”
“Thiên tài đều rất cô quạnh.”
Lâm Siêu: “…”
“Ngươi cảm thấy rất cô quạnh?” Lâm Siêu có chút buồn cười hỏi.
Lộ Lộ chợt quay đầu lại, nói: “Ngươi tựa hồ như vẫn hiểu lầm một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Ta là kết tinh công nghệ tối cao của nền văn minh Atlantis, được gọi là người nhân tạo, cùng với những người máy trí năng cấp thấp mà ngươi tưởng không cùng một khái niệm.” Lộ Lộ chăm chú nhìn Lâm Siêu, nói: “Đơn giản mà nói, ta có tất cả các công năng của nhân loại các ngươi, hơn nữa còn thông minh hơn xa các ngươi nhiều lắm, nhưng chỉ có một công năng là ta không có.”
“Là cái gì?”
“Sinh sản.”
Lâm Siêu choáng váng, hỏi: “Nói như vậy, tư tưởng của ngươi cũng giống như nhân loại? Nắm giữ nhân cách độc lập?”
“Không sai.” Lộ Lộ thu hồi ánh mắt, lãnh đạm nói: “Ở trong đầu của ta có chỉ lệnh tuyệt mật, tương đương với nguyên tắc cùng với điểm mấu chốt của nhân loại các ngươi, nhưng ta và các ngươi không giống nhau chính là nếu các ngươi vi phạm nguyên tắc, vẫn như cũ có thể sống sót được, mà nếu ta vi phạm nguyên tắc, sẽ tự hủy.”
Lâm Siêu yên lặng không nói.
Vi phạm nguyên tắc cùng với điểm mấu chốt để sống sót, cùng với tự hủy có cái gì khác biệt?
Tít ~!
Lúc này, thiết bị định vị ở trong tay của Lâm Siêu đã khởi động xong, đem bầu không khí có một chút nặng nề và ngột ngạt này đánh vỡ, ánh mắt của Lâm Siêu rơi lên màn ảnh của cái thiết bị định vị, chỉ thấy bên trái có mấy cái hạng mục, trong đó có một cái mô hình không gian ba chiều, cùng với bản thiết kế cấu tạo của tổ chức Bàn Cổ.
“Có cần ta dạy cho ngươi cách dùng như thế nào hay không?” Lộ Lộ cũng chuyển đề tài câu chuyện, bình tĩnh hỏi.
“Ta có thể tự sử dụng được.” Lâm Siêu thử thao tác một lúc, lập tức nhìn thấy bản giả lập cấu tạo của tổ chức Bàn Cổ, cùng với tọa độ của tổng bộ và phân bộ của bọn họ, lúc này hắn mới dừng lại, tắt thiết bị định vị, cáo từ Lộ Lộ.
Sau khi đi ra tới cửa thì Lâm Siêu bỗng nhiên dừng lại, quay đầu lại nói: “Cảm ơn.” Nói xong, liền quay đầu đi một mạch.
Sau khi đi tới tòa tháp nhọn.
Vèo.
Lâm Siêu trực tiếp giống như dịch chuyển tức thời xuất hiện ở trong phòng làm việc của Phạm Hương Ngữ, giờ khắc này Phạm Hương Ngữ đang ngồi ở trên bàn làm việc, ở phía sau lưng của nàng lặng yên không có một tiếng động, bao gồm cả tiếng hít thở của thiếu niên “Mắt Nhỏ” cũng không có, bên trong phòng làm việc vô cùng yên tĩnh, chỉ có âm thanh ngón tay của Phạm Hương Ngữ gõ ở trên bàn phím máy tính, cùng với tiếng soàn soạt lật trang giấy.
Nghe thấy động tĩnh, thiếu niên “Mắt Nhỏ” yên tĩnh như một cái tượng đá trong nháy mắt liền hóa thành một con báo săn hung mãnh, chuẩn bị lao lên tấn công, mà Phạm Hương Ngữ thì lại chậm rãi từ trên văn kiện ngẩng đầu lên, hơi nhíu mày lại, hiển nhiên là nàng không thích bị quấy rầy, nhưng sau khi thấy rõ người tới là Lâm Siêu, lông mày của nàng lập tức giãn ra.
“Ngươi đã tu luyện xong rồi?” Phạm Hương Ngữ không nhận ra được ở trong giọng nói của chính mình có một tia hoan hỉ.
Lâm Siêu khẽ mỉm cười, nói: “Mấy ngày nay chắc ngươi bận bịu lắm, tình huống của các căn cứ khác như thế nào rồi, có cần ta đứng ra trấn áp hay không?”
“Ngươi ra tay không được gọi là trấn áp, mà là giết chóc mới đúng.” Phạm Hương Ngữ nháy mắt một cái trêu ghẹo Lâm Siêu, nói: “Chỉ có một chút chuyện nhỏ này ta có thể làm được, chỉ là một ít tạp ngư, không tạo được bao nhiêu bọt nước, mấy ngày nay ta đã để cho Hứa Tư Lệnh phái thập đại Chiến Sĩ của căn cứ Viêm Hoàng tới đây, hiệp trợ quân đội của căn cứ Tinh Thần đi tới từng căn cứ, tiến hành công tác thu phục.”
Trong đáy lòng của Lâm Siêu liền thanh tĩnh lại, có Uất Kim Hương cùng với Bộ Phàm, cùng với vị tiểu cô nương dự bị vị Tinh Hỏa kia ra tay, coi như là căn cứ cỡ lớn cũng có thể trấn áp được, trừ phi đối phương thật sự có can đảm toàn lực phản kháng.
“Ta ở chỗ này còn có hai cái tin tức tốt, có muốn nghe hay không?” Phạm Hương Ngữ thản nhiên hỏi hắn.
Lâm Siêu kinh ngạc hỏi: “Tin tức tốt gì?”
Phạm Hương Ngữ mỉm cười thần bí, nói: “Cổ Võ Môn đã quy thuận căn cứ Tinh Thần của chúng ta, hơn nữa về sau bọn họ sẽ đảm nhiệm làm giáo sư dạy võ ở trong võ quán của căn cứ Tinh Thần chúng ta.”
Lâm Siêu lấy làm kinh hãi, hỏi: “Chết hết bao nhiêu người rồi?”
“Không hề tổn hại một binh một tốt.” Phạm Hương Ngữ nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Lâm Siêu, tâm tình rất là sung sướng, đem việc chính mình làm sao ở căn cứ Viêm Hoàng xảo ngộ gặp được Bạch Hổ Đường Chủ của Cổ Võ Môn, cùng với tình huống làm sao có thể khống chế được hắn ta kể lại một lần.
“Đủ nham hiểm.” Lâm Siêu không nhịn được cảm khái, nói: “Ngươi rất giỏi!”
Phạm Hương Ngữ nở nụ cười hì hì, nói: “Đa tạ đã khích lệ, chuyện vui thứ hai chính là ta đã tìm được vị trí tổng bộ của Cổ Môn, hơn nữa từ tình báo của đội trinh sát truyền đến mấy ngày nay, Cổ Môn tựa hồ cũng không có ý tứ quy thuận, mà đang bí mật mưu đồ chuyện gì đó, điểm này cần phải lưu ý.”
Cổ Môn? Bên trong mắt của Lâm Siêu bắn ra một tia hàn ý, nói: “Ta biết rồi, ngươi tiếp tục lưu ý bọn họ, ta hiện tại phải đi ra ngoài căn cứ một chuyến.”
“Đi đâu?” Phạm Hương Ngữ kinh ngạc hỏi.
“Tiêu diệt tổ chức Bàn Cổ.” Lâm Siêu hướng về phía nàng nói: “Có chuyện gì khẩn cấp, cứ thông báo cho ta là được.” Nói xong, hắn liền trực tiếp phất tay rời đi.
Tây Hồ, là một danh lam thắng cảnh ở thời đại trước.
Lôi Âm tự, Tam Đàm Ánh Nguyệt, Đoạn Kiều đều là các địa điểm du lịch nổi tiếng được mọi người biết tới, ở nơi này đã từng là một địa phương cực kỳ phồn hoa, bây giờ đồng dạng cũng phi thường náo nhiệt, ở trên đường phố có rất nhiều quán trọ, cây cối mọc um tùm, ven đường có từng bóng người cứng ngắc vặn vẹo du đãng.
Trong không khí tản mát ra mùi thối rữa mãnh liệt khiến cho người ta khó có thể chịu đựng được, bên trong mùi thối rữa còn xen lẫn cả mùi tanh tưởi, khiến cho dạ dày nhộn nhạo, ngửi một chút liền muốn ói.
Tây hồ cuồn cuộn sóng vỗ, lâu lâu lại có một cái đuôi cá to lớn nhô lên, vỗ vào mặt nước tạo thành một đám bọt nước trắng xóa, mà các chiếc thuyền đang neo ở bên hồ dành cho khách hàng đi du hồ, hoặc là bị lập úp, hoặc là bị đánh gãy làm hai đoạn, giống như là có cái gì đó từ bên trong đánh gãy ra vậy.
Trang 334# 1








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









