[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 132 : Một nghìn loại binh khí (c656-c660)
❮ sautiếp ❯Chương 656: Một nghìn loại binh khí
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lôi điện ở xung quanh nhanh chóng tạo thành một quả cầu sét bao quanh thân thể của Cách Lực Đức, bày ra biện pháp phòng ngự như thế này, chỉ có khi nào đối mặt với kẻ địch có đẳng cấp cao hơn thì Cách Lực Đức mới triển khai, có thể thấy được giờ khắc này hắn đối với Lâm Siêu có bao nhiêu sự kiêng kỵ.
Lâm Siêu nhìn thấy Cách Lực Đức triển khai ra vòng bảo vệ, vẻ mặt của hắn liền trở nên lạnh lẽo, lúc trước hắn chỉ cần dựa vào nắm đấm đã có thể dễ dàng giết chết được Vương Thú, nhưng giờ khắc này chiến đấu cùng với cường giả có sức mạnh không xê xích gì với mình, phải có vũ khí mới có thể công kích được, chỉ dùng tay không còn chưa kịp chạm vào được thân thể của Cách Lực Đức, đã bị vòng lôi điện ở bên ngoài giật cho cứng người, chẳng khác chủ động đi ra ngoài trời mưa cho sét đánh cả.
Lâm Siêu cấp tốc chuyển động tâm tư, dựa vào tay không là tuyệt đối là không được, thanh cổ thương nhìn giống như kim loại nhưng lại không phải là kim loại, không biết có thể dẫn điện hay không nữa, trước đây hắn cũng chưa từng thử nghiệm lần nào, hơn nữa bây giờ chỉ còn lại có nửa đoạn, lực sát thương đã bị giảm mạnh.
Trong lúc Lâm Siêu còn đang suy nghĩ biện pháp công kích, Cách Lực Đức đã lao lên xuất thủ trước, giơ tay điều khiển đám mây đen ở trên đỉnh đầu, giống như là một vị thần sấm vậy, từ bên trong mây đen truyền ra tiếng sấm ầm ầm vang vọng, nhanh chóng phóng ra bảy, tám tia lôi điện màu tím yêu dị, điện áp cực mạnh, không phải là lôi điện bình thường, mà là lôi điện đã được năng lực của Cách Lực Đức cường hóa.
Vèo!
Bóng người của Lâm Siêu loáng một cái, khẽ vỗ đôi cánh Hắc Ban Thú một cái, trong nháy mắt liền tránh thoát khỏi phạm vi tấn công của lôi điện.
Bảy, tám tia lôi điện đều đánh vào khoảng không, khiến cho khóe miệng của Cách Lực Đức không khỏi hơi co giật.
Lâm Siêu xuất hiện ở trên bầu trời cách đó một trăm mét, nhìn vòng lôi điện bảo vệ ngoài cơ thể của Cách Lực Đức, lông mày không khỏi nhíu lại, cảm thấy vô cùng vướng tay vướng chân, chẳng lẽ bây giờ phải trở về Căn cứ Tinh Thần, mượn thanh cự kiếm Bắc Âu Vương của thiếu nữ cưỡi Cự Lang để chiến đấu? Nhưng mà, ai biết thanh cự kiếm kia có dẫn điện hay không?
“Chẳng lẽ ta phải lấy ra ‘Lệ nguyên tử’ sử dụng?”Lâm Siêu nghĩ đến việc dùng Lệ nguyên tử để đóng băng Cách Lực Đức, nếu như có thể đóng băng được Cách Lực Đức, liền có thể dễ dàng giết chết hắn ta, thế nhưng, Lâm Siêu không xác định được ở trong mảnh chiến trường này, có hay không người khác đang chú ý tới cảnh này, một khi Lệ nguyên tử bị lộ ra, bị những tên tội dân đang ẩn nấp biết, sẽ khơi dậy lòng tham của bọn họ.
Nếu như vậy, coi như Lâm Siêu có mạnh cỡ nào, cũng khó có thể bảo vệ được căn cứ Tinh Thần, trừ phi hắn phải ngày đêm tọa trấn ở trong căn cứ, vĩnh viễn không rời đi.
“Binh khí, binh khí không dẫn điện!” Lâm Siêu nhanh chóng lục lọi ký ức, bỗng nhiên nghĩ đến một lượng lớn vật phẩm mà hắn thu được ở trong băng cung Bắc Cực, mấy ngày nay hắn còn chưa kịp phân loại xong, bên trong cũng có không ít binh khí không dẫn điện, nhưng mà đa số chỉ là vũ khí cấp S.
Vèo!
Bóng người của Lâm Siêu loáng một cái, né tránh công kích lôi điện của Cách Lực Đức, trong nháy mắt liền kéo dài khoảng cách ra một trăm mét, nhanh chóng lấy ra một chiếc nhẫn không gian, chỉ thấy ở bên trong có một đống binh khí, chồng chất lên nhau, đao, kiếm, côn, bổng, thương, cung, chùy, mâu, cái gì cũng có, còn có một chút binh khí kỳ lạ mà Lâm Siêu không biết tên.
“Muốn lấy binh khí ra?” Cách Lực Đức nhìn thấy Lâm Siêu lấy nhẫn không gian ra, đoán được là Lâm Siêu đang muốn lấy binh khí ra, cười ha ha nói: “Dù sao cũng chỉ là một tên tiểu tử chưa ráo máu đầu, cường giả ai cũng đeo binh khí ở trên người, chẳng có ai giống như ngươi bỏ binh khí vào trong nhẫn không gian, còn muốn ta chờ đợi ngươi lấy binh khí ra hay sao?” Nói xong, lôi điện cuồn cuộn ở trên toàn thân của Cách Lực Đức liền kích thích đám mây đen tạo ra hơn một trăm quả cầu sét.
Lâm Siêu nhìn thấy cảnh này khẽ cau mày, bóng người nhanh chóng chớp lóe, tiếp tục hướng về phía trước bay đi.
“Muốn chạy sao!” Cách Lực Đức bỗng nhiên hét lớn một tiếng, đám mây đen ở trên đỉnh đầu ầm ầm ầm nổ vang, ở bên trong khu vực bị mây đen bao phủ, đột nhiên xuất hiện bốn tấm lưới điện, giống như 4 cái vách tường bao phủ phạm vi năm trăm mét, ngăn cản Lâm Siêu lại.
“Ha ha, ngươi giỏi thì tiếp tục chạy đi!” Cách Lực Đức cười to, trong giọng nói mang theo vài phần trêu tức, trải qua một đường đuổi theo Lâm Siêu, hắn đã đại khái phán đoán ra, mặc dù sức mạnh của Lâm Siêu được tăng cường đến đáng sợ, nhưng cấp độ của năng lực lại không cao, không có cách nào trực tiếp chống đối lại được năng lực của hắn.
Nhìn thấy lưới điện chặn đường ở phía trước, ánh mắt của Lâm Siêu liền trở nên lạnh lẽo, lập tức mở chiếc nhẫn không gian ra, không lo được kiện binh khí nào dẫn điện hay không dẫn điện, đem tất cả đổ ra bên ngoài.
Ào ào ào ~!
Hơn một nghìn loại binh khí từ trên trời rớt xuống, rơi đầy trên mặt đất.
Lâm Siêu vừa lưu ý Cách Lực Đức công kích, tránh né mấy quả cầu sét, vừa nhìn một đống binh khí rơi ở dưới mặt đất, rất nhanh liền tìm được một thanh trường kiếm giống như được làm từ ngọc, thả ra lực lượng tinh thần, cách không thu tới.
“Muốn lấy binh khí sao?” Cách Lực Đức nhìn thấy cơn mưa binh khí rơi xuống mặt đất, hừ lạnh một tiếng, phất tay một cái, đem các quả cầu lôi điện ở bên trong đám mây đen ở trên đỉnh đầu, ầm ầm bắn xuống.
“Chết cho ta! !”
Vô số quả cầu lôi điện bắn xuống, đan xen với nhau dày đặc, gần như bao phủ toàn bộ phạm vi 500 mét mà lưới điện bao phủ, cứ như vậy, bất luận tốc độ của Lâm Siêu có nhanh cỡ nào, cũng khó mà tránh né được, trừ phi hắn có thể bay xuyên được qua lưới điện ra bên ngoài, nhưng trên lưới điện ẩn chứa lực sát thương, cũng không kém một chút nào so với những quả cầu lôi điện này.
Vèo!
Bóng người của Lâm Siêu lóe lên một cái, chưa kịp lấy được thanh trường kiếm kia, trong nháy mắt liền biến mất không còn tăm hơi.
Ầm ầm ầm ~!
Lượng lớn lôi điện đánh lên mặt đất nổ tung, đem mấy tòa phế tích ở dưới mặt đất đánh thành tro tàn, trên mặt đất cháy đen một mảnh, tất cả các chất hữu cơ ở trong đất đều bị hủy diệt.
Cách Lực Đức cúi đầu nhìn xuống, nhưng lại không nhìn thấy được bóng dáng của Lâm Siêu, không khỏi ngẩng đầu kiểm tra bốn tấm lưới điện, cũng không có tấm lưới nào bị xuyên thủng, hơn nữa hắn cũng không cảm nhận được lưới điện bị hao tổn, nói rõ Lâm Siêu vẫn còn ở trong khu vực này, lẽ nào đã chui vào bên trong lòng đất?
Khuôn mặt của Cách Lực Đức trầm xuống, mặc dù khả năng mà Lâm Siêu nắm giữ thêm một loại năng lực thứ ba rất là thấp, nhưng cũng không phải là không có khả năng, hơn nữa năng lực (độn thổ) vừa vặn là khắc tinh của năng lực (lôi điện).
Vèo!
Trong lúc Cách Lực Đức còn đang kiểm tra dấu vết ở dưới mặt đất, bỗng nhiên trong không trung xuất hiện một cái bóng đen, cấp tốc lướt về phía mấy trăm kiện binh khí rơi ở trên mặt đất, chính là Lâm Siêu.
Trang 329# 2
Chương 657: Đồng nát sắt vụn
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu tự nhiên sẽ không nắm giữ năng lực (độn thổ), lúc trước hắn dùng kiện bảo vật (khăn choàng thời gian) để tiến vào bên trong một khoảng thời không khác, cho nên mới có thể tránh thoát được một màn lôi điện oanh tạc kia, nếu không phải ở bên ngoài thân thể của Cách Lực Đức có vòng điện bảo vệ, vừa nãy chính là một cơ hội tuyệt hảo để tiến hành đánh lén.
Nhìn mấy trăm kiện binh khí ở dưới mặt đất, Lâm Siêu có chút đau lòng, lúc trước từ bên trong nhẫn không gian đổ ra ít nhất có hơn một nghìn kiện, giờ khắc này chỉ còn dư lại được khoảng năm trăm kiện binh khí, hơn năm trăm kiện binh khí kia đã bị lôi điện phá hủy, trên mặt đất mơ hồ còn có thể nhìn thấy mấy mảnh kim loại cháy đen.
Phải biết rằng, những kiện binh khí này kém cỏi nhất cũng là binh khí cấp S!
Mặc dù đau lòng, nhưng Lâm Siêu vẫn không thể không “cảm tạ” Cách Lực Đức một hồi, trải qua một cơn mưa lôi điện oanh tạc, bây giờ hắn cũng không cần chọn lựa xem kiện binh khí nào không dẫn điện nữa.
Bởi vì những binh khí còn lại này, không nghi ngờ chút nào đều không dẫn điện, hoặc là có thể chịu đựng được điện áp cao mà không bị phá hủy.
Còn mấy trăm kiện binh khí đã bị phá hủy kia, đại đa số đều được làm từ chất liệu dẫn điện, nhưng bởi vì điện áp của vô số tia lôi điện lúc nãy quá cao, vượt quá sự chịu đựng của chất liệu nên mới bị phá hủy.
Bởi vậy, năm trăm kiện binh khí còn lại ở trên mặt đất này, Lâm Siêu hoàn toàn có thể chia ra làm ba loại, loại thứ nhất là được làm từ chất liệu siêu dẫn điện, loại thứ hai là được làm từ chất liệu hoàn toàn không dẫn điện, loại thứ ba được làm từ chất liệu dẫn điện bình thường, nhưng bởi vì được pha trộn với các loại chất liệu siêu dẫn điện khác, bởi vì vậy mới không bị phá hủy.
Muốn phân biệt được ba loại binh khí này cũng không khó, chỉ cần xem ở bên trên có dấu vết của lôi điện oanh tạc qua không là được, trong lúc Lâm Siêu đang trốn ở bên trong một khoảng thời không khác, cũng đã đem hết thảy vị trí cùng với dáng dấp của mấy trăm kiện binh khí này ghi nhớ, trong đó binh khí thuộc về loại thứ ba có hơn 100 kiện, mặt trên có ít hoặc nhiều dấu vết cháy đen, mặc dù không bị phá hủy, nhưng thân binh khí đã bị lôi điện đánh cong vẹo, gần như không thể sử dụng được nữa.
Ngoài ra, còn lại 400 kiện binh khí vẫn còn mới tinh, muốn từ bên trong hơn 400 kiện binh khí này phân biệt ra được cái nào được chế tác từ chất liệu siêu dẫn điện, cái nào được chế tác từ chất liệu không dẫn điện, Lâm Siêu đã nghĩ ra biện pháp, chỉ cần thông qua ma sát tĩnh điện liền có thể kiểm tra được.
Chất liệu siêu dẫn điện khi ma sát có thể tạo ra tĩnh điện, mà chất liệu cách điện thì sẽ không có.
Từ lúc Lâm Siêu xuất hiện cho đến khi lao về mấy trăm kiện binh khí kia cực kỳ đột ngột, tất cả sự chú ý của Cách Lực Đức đều tập trung lên trên mặt đất, hoàn toàn không ngờ được Lâm Siêu đột nhiên xuất hiện ở trong không trung, chờ đến khi hắn kịp phản ứng lại, Lâm Siêu đã lao xuống mặt đất nhặt lấy sáu kiện binh khí nhanh chóng ma sát lên chiến giáp của mình.
Lập tức có hai kiện binh khí xuất hiện các tia điện lưu vô cùng yếu ớt, Lâm Siêu ném hai kiện binh khí này đi, cầm lên bốn kiện binh khí còn lại, phân biệt là hai thanh chiến đao, một thanh trường thương, cùng với môt cây đoản kiếm.
Binh khí Lâm Siêu dùng thuận tay nhất tự nhiên là trường thương, hắn đem hai thanh chiến đao cùng với cây đoản kiếm xuyên qua chiến giáp ở phía sau lưng, gien chiến giáp có chỗ tốt là có thể thay đổi hình dạng tùy ý theo ý muốn của chủ nhân.
“Giết!”
Sau khi tìm được binh khí thích hợp, Lâm Siêu lập tức hướng về phía Cách Lực Đức lao tới, thanh trường thương trong nháy mắt đâm ra, chẳng khác nào một tia chớp màu bạc, chính là chiêu (Ngân điện) mà Lâm Siêu tự sáng tạo.
“Muốn chết!” Cách Lực Đức nhìn thấy Lâm Siêu cầm trường thương đâm tới, sắc mặt thoáng trở nên âm trầm, quát lớn lên một tiếng, lôi điện xung quanh thân thể của hắn càng dày đặt thêm mấy phần, tụ vào bên trong thanh chiến đao của hắn hướng về phía thanh trường thương chém tới.
Oành!
Hai thanh binh khí va chạm vào nhau, thanh trường thương ở trong tay của Lâm Siêu liền bị gãy đôi, bị thanh chiến đao của Cách Lực Đức trực tiếp chém thành hai đoạn!
Mũi thương vừa chạm vào cái vòng điện bảo vệ liền bị bắn ngược ra ngoài, bắn về một nơi nào đó không xa, Lâm Siêu biến sắc mặt, vội vàng lùi về phía sau, ném nửa thanh trường thương kia đi, trở tay rút ra một thanh chiến đao ở sau lưng tiếp tục ngăn cản thanh chiến đao của Cách Lực Đức.
Oành!
Lại một âm thanh tương đồng như lúc nãy vang lên, thanh chiến đao trên tay của Lâm Siêu vừa mới chạm vào thanh chiến đao của Cách Lực Đức cũng lập tức bị chém đứt, giống như là cắt một sợi chỉ vậy.
“Ha ha, cầm một ít đồng nát sắt vụn cũng muốn chiến đấu cùng với ta? !” Cách Lực Đức sau khi sửng sốt một chút, lập tức ngửa mặt lên trời cười ha hả, hắn chính là một vị Sơ Thần lâu năm, cho dù thiên tư của Lâm Siêu có trác tuyệt cỡ nào, của cải vẫn không thể nào so sánh với hắn được, mà của cải cũng bao gồm cả việc binh khí trong tay có cường đại hay không!
“Ăn một đao của ta tiếp này!” Cách Lực Đức cười lớn nói.
Lâm Siêu lấy ra một thanh chiến đao khác tiếp tục ngăn cản, oành, vẫn như cũ bị một đao của Cách Lực Đức chém đứt.
“Ha ha ha…” Cách Lực Đức cười đến mức nước mắt cũng muốn trào ra, chiến đấu thoải mái như vậy cũng là lần đầu tiên mà hắn cảm nhận được, rất hiếm khi hắn gặp phải một đối thủ làm cho hắn kiêng kỵ như Lâm Siêu, nhưng lúc này lại xuất hiện một màn khôi hài như thế này, chỉ cần một đao liền có thể chém đứt một kiện binh khí của đối phương, loại thoải mái này làm cho hắn nhất thời cảm thấy vui sướng, cười đến mức không ngậm mồm vào được.
Lâm Siêu vẫn trầm mặc không nói, lấy thanh đoản kiếm ở phía sau lưng ném tới, thanh đoản kiếm này quá ngắn, cho dù có thể xuyên qua được vòng điện bảo vệ của Cách Lực Đức, cũng không có cách nào chạm được vào thân thể của Cách Lực Đức, cho nên hắn chỉ đơn giản ném nó đi như một cái phi tiêu.
Cách Lực Đức dễ dàng nâng thanh chiến đao lên ngăn cản, sau đó ra một đao chặt đứt đoản kiếm, rồi lập tức cười ha hả.
Lâm Siêu lùi xuống mặt đất, nhanh chóng cầm lấy đống binh khí ở dưới chân, sau khi kiểm tra một hồi xem binh khí nào là binh khí cách điện, đem binh khí siêu dẫn điện ném qua một bên, chộp binh khí cách điện vào trong tay, tiếp tục lao tới Cách Lực Đức.
Oành!
Cách Lực Đức lại chém đứt một thanh trường kiếm.
Vèo!
Lâm Siêu tiếp tục ra tay.
Oành!
Cách Lực Đức lại bẻ gẫy một thanh chiến đao.
Tiếp tục!
Coong!
Bỗng nhiên, cái rìu ở trong tay của Lâm Siêu lại có thể chống lại được một đao của Cách Lực Đức, mà không bị tại chỗ chém đứt.
Mà sau khi va chạm ở trên lưỡi rìu lại có một cái rãnh sâu, bị thanh chiến đao của Cách Lực Đức chém cong cả lưỡi rìu.
Cách Lực Đức sững sờ, tiếp tục mạnh mẽ chém tới.
Lâm Siêu liền nâng cái rìu ngăn cản.
Oành!
Cái rìu liền bị chém làm đôi.
Trang 330# 1
Chương 658: Binh khí xấu xí
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu chỉ có thể lui về trên mặt đất, tiếp tục tìm kiếm, nhưng mà, trong hơn 400 kiện binh khí này, ngoại trừ binh khí siêu dẫn điện cùng với binh khí không đủ độ dài, dĩ nhiên chỉ còn dư lại mấy chục thanh binh khí có đủ độ dài xuyên qua vòng bảo vệ công kích được Cách Lực Đức.
Rất nhanh, sau khi giao thủ được mười mấy hiệp, mấy chục kiện binh khí này cũng bị Cách Lực Đức chém đứt, trong đó có một thanh chiến đao có thể chống đỡ được mồi hồi, còn lại tất cả đều bạc nhược giống như một trang giấy, bị một đao chém làm đôi.
Lâm Siêu quét mắt nhìn xuống đống binh khí, cuối cùng liền chọn 100 kiện binh khí đã bị sét đánh cháy đen kia, dùng làm phi tiêu liên tục ném tới.
Vèo vèo vèo…
Từng thanh binh khí giống như phi tiêu bắn ra, lấy lực cánh tay của Lâm Siêu, sức mạnh ném ra thậm chí còn mạnh hơn so với việc dùng tay cầm binh khí chém ra, chỉ có khuyết điểm duy nhất là không đủ linh hoạt.
Cách Lực Đức cười lạnh một tiếng, giơ thanh chiến đao lên ngăn cản.
Coong!
Binh khí do Lâm Siêu ném ra va chạm lên thanh chiến đao, lực xung kích chấn động kịch liệt đến mức làm cho cánh tay của Cách Lực Đức run rẩy, nụ cười trên mặt của Cách Lực Đức nhất thời liền biến mất, thay vào đó là vẻ khó coi.
Sức mạnh của Lâm Siêu cùng với Cách Lực Đức cách biệt không bao nhiêu, Lâm Siêu toàn lực ném binh khí bay đi với tốc độ rất nhanh, Cách Lực Đức rất khó có thể tránh được, chỉ có thể giơ thanh chiến đao lên để ngăn cản.
Những kiện binh khí bị cháy đen này có chất liệu cứng cáp hơn so với những kiện binh khí cách điện rất nhiều, sau khi Lâm Siêu liên tục ném mười mấy kiện binh khí đi, chỉ có một thanh đoản thương sau khi va chạm vào thanh chiến đao của Cách Lực Đức là bị gãy đôi, còn lại tất cả đều hoàn hảo không có một chút tổn hại nào, chỉ có điều mấy kiện binh khí này sau khi va chạm vào thanh chiến đao chưa kịp rơi xuống, đã bị Cách Lực Đức đưa tay chộp tới ném ra phía sau, hiển nhiên là không muốn để cho Lâm Siêu thu hồi lại tiếp tục ném vào hắn.
Thật là nặng!
Lâm Siêu sau khi tiện tay chộp lấy một kiện binh khí to lớn bị cháy đen ở dưới mặt đất, vừa mới nắm vào trong lòng bàn tay, đột nhiên Lâm Siêu cảm thấy kiện binh khí này rất nặng, không thể lập tức cầm lên được.
“Là nó à?” Lâm Siêu hơi kinh ngạc, nhận ra kiện binh khí to lớn này, lúc trước trong lúc hắn đang thu dọn thì kiện binh khí này đã để lại ấn tượng sâu sắc cho hắn, nó dài chừng sáu mét, đạt đến độ dài trường thương của kỵ binh Châu Âu thời trung cổ, nhưng nó lại không giống như trường thương, bên ngoài bị cháy đen thui, hơn nữa lại vô cùng dày, nếu nhất định phải hình dung thì nó giống như là một cái cột nhà cháy đen vậy.
Đây là kiện binh khí lấy được ở trong bảo tàng Băng Cung, vào thời điểm Lâm Siêu tiến hành phân loại, thấy kiện binh khí này vừa nặng vừa cứng rắn, nên mới tạm thời cất vào trong nhẫn không gian chứa binh khí.
“Ồ, ở phía trên này không phải là dấu cháy đen do bị lôi điện đánh hay sao?” Lâm Siêu cầm kiện binh khí này lên, hơi kinh ngạc một chút, lúc trước hắn không có nhìn kỹ, ở phần trên của kiện binh khí này mặc dù nhìn qua cũng hơi ngăm đen, nhưng lại không phải là dấu cháy đen do lôi điện gây ra, hơn nữa nhiệt độ bên trên cũng không nóng, mà ngược lại còn hơi lạnh lẽo.
Xì xì ~!
Trong lúc Lâm Siêu đang đánh giá kiện binh khí ngăm đen kỳ lạ này, Cách Lực Đức liền có được cơ hội thở dốc, toàn thân của hắn bùng nổ ra lôi điện mãnh liệt, lực lượng sấm sét nồng nặc hội tụ ở trên bàn tay của hắn, hóa thành một sợi dây xích lôi điện màu tím, xung quanh lượn lờ ánh chớp nổ bùm bùm, mạnh mẽ quật xuống thân thể của Lâm Siêu.
Chỉ cần sợi dây xích lôi điện màu tím này dính vào thân thể của Lâm Siêu, Cách Lực Đức sẽ lập tức đem điện lưu ở trong cơ thể cùng với bên trong đám mây đen ở trên đỉnh đầu, tất cả đều truyền vào cơ thể của Lâm Siêu.
Vèo!
Tốc độ của sợi dây xích lôi điện màu tím này mặc dù kém xa tốc độ của mấy quả cầu sét, nhưng có ưu điểm là tiêu hao nguồn năng lượng rất ít, hơn nữa dây xích lại vô cùng linh hoạt, lại rất là dài, hắn không cần phải ném chuẩn xác vào Lâm Siêu, chỉ cần chạm vào một chút là được.
Lâm Siêu mặc dù đang quan sát kiện binh khí màu đen, nhưng sự chú ý vẫn luôn đặt ở trên người của Cách Lực Đức, hắn đột nhiên ra quyết định, cầm chặt kiện binh khí kỳ lạ này vào trong bàn tay, đập về phía sợi dây xích lôi điện màu tím!
Oành!
Ánh sáng màu tím nổ tung, sợi dây xích lôi điện màu tím bỗng nhiên bị đập tan, chỉ còn dư lại không tới một nửa đoạn.
Ánh mắt của Lâm Siêu không khỏi sáng lên, cánh tay của hắn không hề bị điện giật, chứng tỏ kiện binh khí ngăm đen xấu xí này, chính là một kiện binh khí cách điện!
“Chỉ mong ngươi đủ cứng cáp.” Lâm Siêu thì thào một tiếng, nắm chặt kiện binh khí kỳ lạ này vào trong lòng bàn tay, hai bàn chân giẫm mạnh lên mặt đất, vọt lên không trung, nâng kiện binh khí màu đen này lên thật cao, hướng về đỉnh đầu của Cách Lực Đức mạnh mẽ đập tới!
“Muốn chết!” Cách Lực Đức phẫn nộ gầm nhẹ lên một tiếng, nâng thanh chiến đao của mình lên chém tới.
Coong ~~!
Tiếng kim loại va chạm với nhau vang lên thật lâu không tiêu tan, chỉ thấy lòng bàn tay của Cách Lực Đức nắm chuôi đao bị nứt toác ra, máu tươi màu vàng óng từ trong kẽ ngón tay chảy ra ròng ròng, khiến cho hắn gần như không thể cầm vững được chuôi đao.
Cả người cũng bị lực xung kích đánh bay ngược ra đằng sau mấy chục mét mới có thể dừng lại, trên khuôn mặt hiện ra vẻ khó có thể tin được.
Lâm Siêu mượn lực xung kích lùi về phía sau một đoạn ngắn, cúi đầu nhìn xuống, kiện binh khí ngăm đen ở trong tay dĩ nhiên lại không hề bị tổn hao một chút nào, mặc dù kiện binh khí này cực kỳ xấu xí, nhưng chất liệu của nó lại cứng cáp đến kỳ lạ!
“Tốt lắm!” Lâm Siêu hét lớn lên một tiếng, cầm chặt kiện binh khí kỳ lạ này vào trong bàn tay, lần thứ hai nhào tới Cách Lực Đức.
Cách Lực Đức khiếp sợ nhìn kiện binh khí đen thui ở trong tay của Lâm Siêu, cái này cơ hồ không thể gọi là binh khí được, bởi vì nhìn qua nó giống như là một khúc cây khô bị sét đánh cháy đen vậy.
Thế nhưng mà, thanh chiến đao của hắn lại không thể chặt đứt được nó, trái lại ở trên lưỡi đao của hắn còn bị cong một chút, khúc cây khô cháy đen này dĩ nhiên còn cứng hơn cả thanh chiến đao của hắn?
“Đáng chết!” Cách Lực Đức tức giận nâng thanh chiến đao lên tiếp tục chém về phía Lâm Siêu.
Coong! Coong!
Hai thanh binh khí nhất thời va chạm kịch liệt với nhau.
Có câu nói là “dài một tấc mạnh một tấc”, mặc dù bàn về kỹ năng chiến đấu, Lâm Siêu chưa hẳn đã có thể mạnh hơn Cách Lực Đức vị tội dân lâu năm này, nhưng bời vì hắn có thị giác vi mô phụ tá, lại phối hợp với đôi cánh Hắc Ban Thú cực kì linh hoạt, cùng với độ cứng cỏi của kiện binh khí ngăm đen ở trong tay, trong lúc nhất thời hắn dĩ nhiên lại có thể chiếm được thế thượng phong.
“Phá!” Lâm Siêu gầm nhẹ một tiếng, bộc phát sức mạnh ở bên trong cánh tay phải.
Trang 330# 2
Chương 659: Giết!!!
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Ầm! !
Cách Lực Đức nâng thanh chiến đao lên ngăn cản, lại bị sức mạnh cuồng mãnh ở trên kiện binh khí ngăm đen chấn động cánh tay, lòng bàn tay mới vừa khép vết thương lại lần thứ hai nứt toác ra.
Lâm Siêu càng chiến càng mạnh, cầm kiện binh khí ngăm đen điên cuồng đập tới.
Oành oành oành!
Cách Lực Đức bị lực xung kích liên tục đẩy lùi về phía sau, bây giờ hắn chỉ có thể nâng thanh chiến đao lên ngăn cản, không có cách nào có thể trả đòn được.
“Đáng chết! Đáng chết! Đáng chết! !” Trong lòng của Cách Lực Đức vô cùng uất ức, phẫn nộ đến mức trợn lồi cả mắt ra, giống như là muốn dùng đôi mắt của mình để trừng chết Lâm Siêu vậy.
Nhưng làm như thế nào hắn cũng bị kiện binh khí ngăm đen ở trong tay của Lâm Siêu đập đến mức hoàn toàn vô lực phản kháng.
Cảm nhận được ở bên trong cơ thể không còn nhiều năng lượng, Lâm Siêu hít vào một hơi thật sâu, đột nhiên kéo dài khoảng cách ra với Cách Lực Đức, phun trào toàn bộ nguồn năng lượng ở trong cơ thể ra, đem trạng thái của thân thể điều chỉnh đến mức cao nhất, sau đó dùng hết tốc lực lao tới!
Ầm!
Không khí phảng phất như bị nổ tung, đôi cánh Hắc Ban Thú vỗ hết tốc lực, tốc độ của Lâm Siêu liền đạt đến một mức độ khiến cho người khác phải kinh hãi, đặc biệt là sau khi phối hợp với năng lực tăng cường tốc độ, gần như làm cho thị giác của Cách Lực Đức không thể theo kịp được, chỉ có thể nhìn thấy một bóng đen đang vọt tới.
Cách Lực Đức trợn to hai mắt ra, khó có thể tin được nhìn Lâm Siêu, tốc độ như vậy hắn còn chưa thấy ai đạt tới được, cho dù là Sơ Thần Cự Nhân đời đầu cũng khó mà đạt tới được.
Trong một phần nghìn giây này, trong đầu của Cách Lực Đức bỗng nhiên xẹt qua một tia ý nghĩ, ngay lập tức nhận ra được đôi cánh dữ tợn ở phía sau lưng của Lâm Siêu là cái gì.
Trong lúc nhất thời, toàn thân của hắn liền trở nên lạnh lẽo.
Hô!
Lâm Siêu cấp tốc cầm kiện binh khí ngăm đen đập về phía thân thể của Cách Lực Đức, sau khi triển khai đôi cánh Hắc Ban Thú vỗ hết tốc lực, tốc độ của hắn đã đạt đến cực hạn, hoàn toàn vượt qua cấp mười một, thậm chí đã đạt đến tốc độ cấp mười hai!
“A a a…” Cách Lực Đức tuyệt vọng ngửa mặt lên trời thét dài, tóc tai rối bời, toàn thân bốc ra điện lưu cuồn cuộn, hét lên một tiếng: “Cùng chết đi!!”
Ầm!
Kiện binh khí ngăm đen nhanh chóng đập xuống, xuyên qua vòng lôi điện bảo vệ, tàn nhẫn đập lên lồng ngực của Cách Lực Đức, cùng lúc đó, Cách Lực Đức dồn toàn bộ điện lưu ở xung quanh vào bên trong vòng lôi điện bảo vệ, phạm vi của vòng lôi điện bảo vệ đột nhiên được mở rộng ra, đem cả người của Lâm Siêu chụp vào bên trong, sau đó ầm ầm nổ tung.
Ầm! !
Bên trong vụ nổ lôi điện, thân thể của Cách Lực Đức bị chấn bay ngược ra đằng sau, đập thẳng vào mặt đất, làm cho mặt đất sụp xuống thành một cái hố lớn, khuôn mặt hoàn toàn bị phá huỷ, lồng ngực đồng dạng cũng bị nứt ra làm hai, máu tươi từ trong mũi cùng với trong miệng chảy ra ròng ròng, thanh chiến đao màu đỏ sậm cong queo lại.
Nhưng nếu nhìn kỹ liền sẽ phát hiện được, thanh chiến đao đang dần dần khôi phục lại hình dáng thẳng tắp như lúc ban đầu, có thể thấy được chất liệu tạo thành thanh chiến đao này là kim loại ký ức. (Kim loại ký ức: là một loại kim loại có thể ghi nhớ hình dáng ban đầu của mình, nếu bị ngoại lực ép cho biến dạng thì nó có thể dần dần khôi phục lại như hình dạng ban đầu)
Sau khi Cách Lực Đức bị nổ bay ngược ra không bao lâu, trong không trung lại có một bóng người khác rơi xuống mặt đất, nói một cách chuẩn xác, là một nửa bộ thân thể đang rơi xuống, chính là Lâm Siêu.
Nhìn thấy thân thể của Lâm Siêu bị nổ chỉ còn có một nửa, Cách Lực Đức đang nằm thoi thóp trong cái hố sâu, bên trong cái miệng nứt toác của hắn phát sinh ra tiếng cười khàn khàn, nói: “Ta, ta thắng, cuối cùng ta vẫn thắng, ha, ha ha…” Sau khi nói được vài chữ, hắn liền ho khù khụ.
Ầm, Lâm Siêu rơi xuống mặt đất phát sinh ra âm thanh va chạm.
Sau khi Cách Lực Đức ho xong, hắn liền mở to mắt ra, khó khăn nhìn về phía phát sinh ra âm thanh, ở nơi đó chỉ còn dư lại một bên người của Lâm Siêu, trong tay vẫn như cũ nắm chặt lấy kiện binh khí ngăm đen kia, chống đỡ xuống mặt đất dùng một chân nhảy lò cò đi tới.
Mà ở bên trái thân thể máu thịt be bét, lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được đang tái tạo lại.
“Ngươi, ngươi…” Cách Lực Đức hoảng sợ trợn mắt lên nhìn cảnh tượng ở trước mặt, giống như là một người sắp chết chìm nghẹt thở vậy, từ trên người của Lâm Siêu cảm nhận được một sự kinh hãi chưa từng có.
Khi Lâm Siêu nhảy lò cò được tới trước người của Cách Lực Đức, thì nửa bên thân thể bị lôi điện nổ nát đã hoàn toàn tái sinh lại, da dẻ vẫn còn hiện ra màu đỏ tươi, phải mất một chút thời gian nữa mới có thể biến thành màu trắng nõn như bình thường, nhìn qua có một chút quỷ dị.
“Chết đi!” Lâm Siêu nắm chặt kiện binh khí ngăm đen, nâng lên thật cao, trong âm thanh rít gào hoảng sợ của Cách Lực Đức, mạnh mẽ nện xuống!
Ầm!
Mặt đất bỗng nhiên chấn động kịch liệt, máu tươi màu vàng óng bắn ra tung toé, sau khi Lâm Siêu rút kiện binh khí về, chỉ có thể nhìn thấy thân thể tàn phế không đầu của Cách Lực Đức, cái đầu của hắn đã bị đập nát bét, óc cùng với xương sọ văng ra tung toé, cho dù hắn là sinh mệnh thần tính, bị đánh nát đầu cũng sẽ không lập tức chết, nhưng trong một thời gian ngắn đã bị mất đi năng lực hoạt động.
“Giao cho ngươi.” Lâm Siêu đặt mông ngồi xuống dưới đất, cầm kiện binh khí ngăm đen cắm sang một bên, cảm giác được có mấy phần uể oải, tên tội dân thoát ra từ bên trong (tội ác di tích) này so với Kronos còn gai góc hơn nhiều, may là hắn bị vây ở trong di tích quá lâu, sức mạnh đã bị suy yếu đi không ít, tế bào thần tính chỉ có thể tăng cường sức mạnh của hắn lên gấp đôi, cũng chính là cảnh giới Sơ Thần, nếu như là cấp Thứ Thần tăng cường, phỏng chừng Lâm Siêu cũng chỉ có thể lấy ra cái vỏ ốc bảy màu sử dụng, mới có thể đánh bại được hắn.
“Khà khà, cứ giao cho ta.” Anubis nhìn thấy thân thể tàn phế của Cách Lực Đức không nhịn được liếm môi một cái, từ trên cánh tay phải của Lâm Siêu mọc ra một cái xúc tu, bay tới trước thân thể không đầu của Cách Lực Đức, thì phần đầu của cái xúc tu liền nứt ra, lộ ra một cái miệng đang há ra, sau đó đột nhiên phồng to lên, đem cả người của Cách Lực Đức một ngụm nuốt hết vào bên trong, ngay cả một ít đất đá ở bên dưới mặt đất cũng bị nó nuốt vào theo.
Quá trình này giống như là một con rắn đang nuốt con mồi vậy, khi thân thể của Cách Lực Đức trượt tới cánh tay phải của Lâm Siêu, thì thể tích của hắn ta đã bị thu nhỏ lại bằng một trái bóng rổ, phảng phất như ở bên trong cái xúc tu có một cái máy ép vậy.
“Khà khà, chờ đến khi ta tiêu hóa xong tên tội dân này, thực lực của ta tuyệt đối sẽ có thể khôi phục đến cấp Chủ Thần ban đầu.” Anubis có chút hưng phấn cười nói.
Trang 331# 1
Chương 660: Chiến thắng!
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu khẽ gật đầu, lúc này mới giải trừ trạng thái người khổng lồ hoàng kim hoá cùng với đôi cánh Hắc Ban Thú, nhanh chóng đứng dậy, đem một đống vũ khí ở dưới đất ném vào trong nhẫn không gian, bao gồm cả mấy mảnh vỡ cũng thu vào, sau này có thể đến thành Pol đúc lại thành binh khí mới.
“Trở về thôi.”
Ầm ầm ầm ~~!
Ngay vào lúc Lâm Siêu chuẩn bị trở về căn cứ Tinh Thần thì đột nhiên cảm thấy mặt đất ở dưới chân đang bắt đầu run rẩy, hắn kinh ngạc ngẩng đầu về phía phát ra sự chấn động, nhanh chóng Hoàng Kim hóa đôi mắt, chỉ thấy đàn thú triều màu đen ở phía xa giờ khắc này giống như là ngựa thoát cương, tất cả đều đang chạy tứ tán, giống như đang có lửa đốt ở đằng sau đít vậy.
“Lẽ nào tổ chức Bàn Cổ thấy thời cơ không ổn, cho nên đã lui lại?” Anubis vừa tiêu hóa Cách Lực Đức, vừa kinh ngạc hỏi.
Lâm Siêu khẽ gật đầu, cũng chỉ có thể giải thích như vậy, bằng không vẫn còn mấy chục con Vương Thú tọa trấn ở bên trong, đàn thú triều sẽ không trở nên tán loạn như thế, nói rõ rằng mấy chục con Vương Thú còn lại cũng đã rút đi hết rồi.
Ầm! Ầm!
Bên trong căn cứ Tinh Thần, sáu toà Hạm Pháo đen kịt giống như sáu tòa pháo đài, đang liên tục oanh tạc đám quái vật bên trong đàn thú triều, không có Vương Thú công thành, chỉ dựa vào tường thành nguy nga hùng vĩ này liền có thể ngăn cản được đàn thú triều, bởi vì vậy mà Phạm Hương Ngữ mới quyết đoán hạ lệnh đóng lồng phòng hộ năng lượng, ra lệnh cho mọi người phóng ra toàn bộ hỏa lực.
Đàn thú triều cố nhiên đáng sợ, nhưng thi thể của quái vật chết đi, chính là tài nguyên vô cùng quý giá!
Nếu như những con Vương Thú kia đột nhiên trở về, Phạm Hương Ngữ sẽ lập tức mở ra lồng phòng hộ năng lượng, tận lực kéo dài đến lúc Lâm Siêu trở về, nhưng giờ khắc này Vương Thú không có mặt, quái vật có đẳng cấp cao nhất ở bên trong đàn thú triều chỉ là Lĩnh Chủ, ở trong mắt nàng hoàn toàn chỉ là một đống tài nguyên, dám mạo phạm đến căn cứ của nàng, không trả giá một chút là điều tuyệt đối không thể.
Cùng lúc đó, nhân viên ở bên trong căn cứ cũng đang nhanh chóng sửa chữa hệ thống cung cấp điện, hết thảy thợ điện ở trong căn cứ đều được điều động đi sửa chữa các thiết bị điện loại nhỏ, mà thiết bị cung cấp điện cỡ lớn chỉ bị hư hao rất ít, lúc trước từ trường điệp áp của Cách Lực Đức cũng chỉ có thể phá hư được mấy thiết bị loại nhỏ, bởi vì vậy sau khi Cách Lực Đức bị đánh chết, hệ thống cung cấp điện cũng dần dần được khôi phục lại, các màn ảnh lại một lần nữa sáng lên.
Khi nhìn thấy đàn thú triều đang bị vô số hỏa lực càn quét ở trên màn ảnh, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, lúc trước đột nhiên bị mất điện làm cho bọn họ không khỏi hỏi thăm tổ tiên của Cách Lực Đức cùng với mẫu thân của hắn mấy chục lần, giờ khắc này nhìn thấy đàn thú triều đang chạy trối chết ở trên màn ảnh, tất cả mọi người đều nhiệt liệt hoan hô.
Thú triều bị đánh cho chạy trối chết, hiển nhiên là Lâm Siêu đã thắng lợi, điều này làm cho bọn họ làm sao không cảm thấy cao hứng?
Chỉ có một điều tiếc nuối duy nhất, chính là không có được tận mắt nhìn thấy tràng chiến đấu giữa Lâm Siêu và Cách Lực Đức.
Điều này làm cho rất nhiều người lần thứ hai thăm hỏi mẹ đẻ của Cách Lực Đức một phen.
“Vương Thú đã rút lui hết rồi sao…” Trong đầu của Phạm Hương Ngữ bỗng nhiên nhận được hình ảnh báo cáo của con xác thối có năng lực (độn thổ) lúc trước, mấy chục con Vương Thú lúc trước còn sống sót ở trong tay của Lâm Siêu đã rút lui hết, hoàn toàn rút khỏi vùng ngoại thành của căn cứ, hướng về phía Phương Nam chạy đi.
Ánh mắt của nàng chớp lóe một hồi, ra lệnh cho con xác thối nắm giữ năng lực độn thổ kia bám theo, nói không chắc còn có thể tìm được vị trí các phân bộ của tổ chức Bàn Cổ.
Sau khi dùng ý niệm liên tiếp ra lệnh cho quân đoàn xác thối, ánh mắt của Phạm Hương Ngữ lại một lần nữa trở về chiến trường ở bên ngoài tường thành, trận chiến công thành có thanh thế to lớn này hiện tại đã kết thúc, không có Vương Thú cùng với tổ chức Bàn Cổ khống chế, đàn thú triều này rút lui không hề có trật tự, hoảng loạn chạy ra tứ phía, ở phía sau có tiếng bom đạn nổ kịch liệt, khiến cho chúng nó bản năng cảm thấy sợ hãi.
“Đuổi theo đánh giết chúng nó, toàn bộ nhân viên trong căn cứ chuẩn bị sẵn sàng vũ khí, ngay lập tức xuất kích!” Phạm Hương Ngữ quyết đoán ra lệnh, đàn thú triều mà không có Vương Thú tọa trấn đối với nàng mà nói, chính là một đống tài nguyên phong phú đưa tới tận cửa.
Giờ khắc này khí thế ở bên trong căn cứ Tinh Thần tăng vọt, sau khi Phạm Hương Ngữ ra lệnh xong, máy bay chiến đấu ở bên trong căn cứ, lục quân, xe tăng, chiến xa đạn đạo tất cả đều lần lượt tiến ra bên ngoài tường thành, nhanh chóng truy kích đàn thú triều.
“Thắng rồi!”
“Chúng ta thắng rồi! !”
Toàn bộ mọi người ở trong căn cứ ngước nhìn màn ảnh, không nhịn được mà rơi lệ, lúc trước trải qua sự tuyệt vọng hoàn toàn, đến thời khắc này sự tình lại nghịch chuyển 180 độ, khiến cho bọn họ càng cảm thấy mạng sống là đáng quý trọng chừng nào.
Mà hết thảy sự thay đổi này, đều bắt nguồn từ một người.
Phảng phất giống như là tâm ý tương thông, ở phía xa xa trên bầu trời trong màn ảnh, có một bóng người bồng bềnh đang bay trở về, nhân viên quay phim (Cameraman ^^) liền cấp tốc quay lại cảnh tượng này, phóng to khung ảnh lên, lập tức có thể nhìn thấy rõ được hình dáng của người này.
Đôi mắt lạnh lùng như băng, sống mũi thẳng tắp, trên chiến giáp dính đầy máu tươi, chính là Lâm Siêu!
Vào đúng lúc này, toàn thành không khỏi ồ lên ồn ào!
Vô số tiếng hoan hô truyền ra vang vọng cả căn cứ, toàn bộ mọi người đều giơ tay lên nhảy nhót hoan hô, phát tiết sự vui mừng ở trong lòng của mình, ngay cả một số người trầm tĩnh cũng kích động hò hét, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đầy mị lực này.
Phạm Hương Ngữ nhìn thấy Lâm Siêu đang bay trở về, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, ngay cả bản thân của nàng cũng không chú ý tới, đôi mắt của nàng giờ khắc này càng toát ra mấy phần ôn nhu hiếm thấy.
Lâm Siêu từ trên trời hạ xuống, đặt chân lên trên đỉnh tường thành.
Đám chiến sĩ cùng với tướng lĩnh đứng ở gần đó nhìn thấy Lâm Siêu, khuôn mặt kích động đến mức đỏ lên, nắm chặt nắm đấm lại, tràn ngập sự hưng phấn cùng với cảm động khó có thể dùng lời để diễn tả được, ở bên trong căn cứ ở sau lưng bọn họ, còn có thân nhân, bằng hữu, người yêu của bọn họ.
Giờ khắc này tất cả đều được người đàn ông này cứu vớt, bao gồm cả chính bọn hắn.
Mặc dù bọn họ rất muốn chạy tới bày tỏ lòng biết ơn, nhưng bởi vì ở trên người của Lâm Siêu tựa hồ như có một luồng khí chất kỳ dị, khiến cho bọn họ không dám tự ý tới gần, chỉ có thể đứng ở phía xa xa mà phóng tầm mắt nhìn tới.
“Đã giải quyết xong tên kia rồi chứ?” Phạm Hương Ngữ cười hỏi.
Lâm Siêu khẽ gật đầu, lúc này, trong căn cứ đang vang dội một làn sóng âm thanh, chỉnh tề mà vang dội, có thể nghe thấy rõ ràng là tiếng hoan hô vui mừng của mọi người.
Trang 331# 2








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









