[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 124 : Rời đi (c616-c620)
❮ sautiếp ❯Chương 616: Rời đi
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Bé gái hì hì nở nụ cười, tiến đến ngồi bên cạnh thiếu niên, không biết là vô ý hay là cố tình, vị trí mà nàng ngồi vừa vặn cách xa thiếu niên một mét, ở bên trong mắt của các cường giả, phạm vi trong vòng một mét được gọi là “Tuyệt đối lĩnh vực”, cũng chính là nếu như đi vào bên trong phạm vi này, sẽ hoàn toàn rơi vào thế bị động.
Yến Luân đối mặt với ánh mắt thâm thuý của thiếu niên, toàn thân có cảm giác hơi mất tự nhiên, hắn nhắm mắt nói: “Ninh thủ trưởng, nhiệm vụ lần này đã thất bại, ta bụng làm dạ chịu, mời ngài trừng phạt!” Hắn biết tính khí của vị thiếu niên này, nếu như càng nguỵ biện trái lại sẽ bị trừng phạt càng nặng, nếu như chủ động nhận sai thường thường có khi sẽ không bị phạt.
Thiếu niên họ Ninh cười nhạt một tiếng, nói: “Không có gì, vừa nãy bộ phận trinh sát thông qua (Lưu Ảnh) xác nhận, Thân Xà trước khi chết đã nhìn thấy một người, là vị Lâm Chiến Thần gần đây có tiếng tăm không nhỏ kia, chết ở trong tay của người nọ, cũng không thể trách Thân Xà.”
“Là tên tiểu tử kia sao?” Yến Luân hơi run rẩy, đồng thời trong lòng của hắn khẽ thở phào nhẹ nhõm, mặc dù hắn đối với cái người tuổi trẻ được gọi là “Chiến Thần” này rất là xem thường, nhưng không thể không thừa nhận, so với trợ thủ đắc lực Thân Xà của hắn, người nọ còn muốn mạnh hơn mấy phần.
“Bất quá.” Thiếu niên họ Ninh một lần nữa mở miệng, hơi giương mắt nhìn về hướng Yến Luân, ánh mắt thâm thúy như biển rộng, cười lạnh lùng, nói: “Làm bộ trưởng, ngươi ngay cả sức phán đoán cơ bản cũng không có, phái Thân Xà đi chịu chết uổng phí, không những không hoàn thành nhiệm vụ, còn làm tổn thất một cao thủ của tổ chức, ngươi cảm thấy ngươi còn thích hợp làm ở vị trí này hay sao?”
Toàn thân của Yến Luân chảy ra mồ hôi lạnh.
“Ninh thủ trưởng, ta…” Yến Luân vội vàng mở miệng, muốn nhận tội.
Thiếu niên họ Ninh chậm rãi giơ tay ngắt lời của hắn, cười nhạt một tiếng, nói: “Đại sự của tổ chức hiện tại vừa vặn đến giai đoạn quan trọng, lần này ngươi hãy tự mình đi làm đi, nếu như hoàn thành, chẳng những có thể bảo vệ được vị trí của ngươi, còn có thể lập được một đại công, nếu như thất bại… Vậy ngươi cũng không cần phải trở về nữa.”
Yến Luân biến sắc mặt, không ngờ được thiếu niên lại nói tuyệt tình như thế, bình thường làm nhiệm vụ thất bại nhiều lắm chỉ bị cách chức, mà rơi vào hắn lại là trực tiếp chết, ngay cả là bộ trưởng như mình cũng không ngoại lệ, chẳng trách bộ trưởng ở dưới tay của thiếu niên này lại liên tiếp bị thay đổi!
“Ninh thủ trưởng, ngươi không phải nói Thân Xà gặp phải tiểu tử kia hay sao, phỏng chừng lại không lâu nữa, tên tiểu tử kia cũng sẽ trở về căn cứ của mình, mặc dù thuộc hạ tự nhận nếu như một đấu một sẽ không sợ hắn, nhưng bên cạnh hắn còn có rất nhiều cao thủ, một khi thuộc hạ bị hắn kiềm chế, quân đội của chúng ta cũng rất khó có thể công phá được căn cứ Tinh Thần!” Yến Luân nỗ lực kể ra nỗi khổ tâm ở trong lòng, cố gắng phản bác mệnh lệnh của thiếu niên.
Thiếu niên họ Ninh nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn, nói: “Ngươi yên tâm, hắn sẽ không trở về được.”
Yến Luân ngây người, lập tức ý thức được cái gì đó, tự tin nhất thời tăng mạnh lên, dùng sức gật đầu nói: “Đã như vậy, thuộc hạ liền yên tâm, vậy thì bây giờ thuộc hạ sẽ về chuẩn bị xuất phát.”
“Đi thôi.” Thiếu niên họ Ninh phất tay.
Chờ sau khi Yến Luân rời khỏi phòng làm việc, bé gái mới cười hì hì mở miệng nói: “Trữ ca ca, ngươi tại sao không trực tiếp nói cho hắn, bộ phận trinh sát sử dụng (Lưu Ảnh) nhìn thấy, không phải chỉ có một mình tên tiểu tử kia, mà còn có cả một vị Giác Tỉnh Giả nữa?”
Thiếu niên họ Ninh nghiêng đầu nhìn nàng, khóe miệng hơi nhếch lên, nói: “Loại sinh vật này dính đến cơ mật tối cao của Tổ chức Bàn Cổ chúng ta, hắn còn quá trẻ tuổi, còn không có tư cách để biết, nếu như lần này hắn ta thành công thu phục được căn cứ Tinh Thần, đúng là có thể để cho hắn biết được… bí mật khủng bố nhất ở trên thế giới này!”
Lần theo đường cũ đi về, Lâm Siêu mang theo hai người Hắc Quả Phụ cùng với thiếu nữ cưỡi Cự Lang từ con đường mà đám người Ngả Linh Na tiến vào đi ra, đáng nhắc tới chính là, Ngả Linh Na lúc trước bị Kronos đánh bay hôn mê, cũng còn chưa có chết đi, Lâm Siêu sau khi nhìn thấy liền thuận lợi mang nàng theo, giao cho mấy đồng bạn của nàng.
Mặc dù không lấy được bảo vật gì, thế nhưng chờ đến khi Ngả Linh Na tỉnh lại, tự nhiên sẽ nhớ lại tao ngộ mà nàng gặp phải, mặc dù nàng là chim hoàng yến ở trong lồng, cũng có thể hiểu được mình có thể còn sống sót chính là chuyện may mắn dường nào.
Sau khi rời khỏi cái hang động đen kịt, Lâm Siêu trực tiếp gọi ra đôi cánh Hắc Ban Thú, biết được hai nàng sẽ không chịu đi vào trong nhẫn không gian của mình, liền nói: “Nắm lấy ta.”
Hai nàng liếc mắt nhìn nhau, Lâm Siêu dám để cho hai nàng áp sát vào người của hắn, nói rõ hắn cũng không lo lắng các nàng đánh lén, do đó cũng nói rõ rằng sức mạnh của bản thân Lâm Siêu, đã vượt qua các nàng quá nhiều quá nhiều, cho nên mới có sự tự tin cường đại như vậy.
Hai nàng thoáng chần chờ, lập tức từ hai bên trái phải ôm lấy Lâm Siêu, hai nàng đều không phải là người phương Đông, tự nhiên không hiểu được truyền thống “Thụ thụ bất thân” của người phương Đông, hơn nữa ở trong hoàn cảnh hiện nay, cho dù có là nữ nhân phương Đông, cũng đã không còn e ấp như trước nữa.
Lâm Siêu lòng như lửa đốt, thấy hai nàng đã ôm lấy người của mình, nhanh chóng lấy ra một cái la bàn, xác định phương hướng, hướng về phía nước Nga bay đi, chờ đến khi bay qua hết lãnh thổ của nước Nga, liền đến Hoa hạ.
Vèo!
Đôi cánh Hắc Ban Thú hơi vỗ một cái, không có cuồng phong xuất hiện, nhưng cảnh sắc ở trước mắt liền bị tụt về phía sau cực nhanh, hầu như không tới hai giây, toàn bộ hòn đảo Bắc Cực ở dưới chân liền hiện rõ ở trong tầm mắt, bao gồm cả đại dương xanh thẳm cùng với các tảng băng trắng phau, cũng được thu vào hết trong tầm mắt, ngoài ra, lấy thị giác siêu phàm của Lâm Siêu.
Còn có thể ngờ ngợ nhìn thấy ở trên mặt tuyết có một số điểm đen giống như là con kiến, giống như một đội ngũ, đang từ bốn phương tám hướng đi về phía toà Băng cung.
“Có nhiều tổ chức nhận được tin tức như vậy?” Trong lòng của Lâm Siêu không khỏi kinh ngạc, lẽ nào các quốc gia ở thời đại trước đều biết sự tồn tại của Băng cung ở Bắc Cực?
Vèo.
Thoáng một cái, Lâm Siêu đã mang hai nàng rời đi khỏi băng nguyên, đi tới đại dương Bắc Băng Dương mênh mông, nước biển xanh thẳm, bọt nước trắng tinh, gió biển thổi tới nhè nhẹ, biển rộng ở dưới chân lâu lâu lại có một cái đuôi cá khổng lồ hiện ra, đều vượt qua thể tích của bất kỳ một loài cá nào ở thời đại trước.
“Không biết tỷ tỷ cùng với mấy người Vưu Tiềm đang ở đâu, có Bạch Tuyết ở bên cạnh, cơ hội sống sót sẽ có từ sáu đến bảy phần mười, chỉ mong mọi người đều không có chuyện gì.” Lâm Siêu nhìn vùng viển ở dưới chân, lông mày dần dần nhíu lại, nghĩ thầm: “Chờ đến lúc trở về căn cứ, chuyện đầu tiên cần phải làm đó là chế tạo ra một cái tủ lạnh thật lớn để chứa vị Vực sâu nữ vương đời đầu, sau đó chính là toàn lực tập trung các Năng Lực Giả hệ nhận biết, đến Bắc Cực truy tìm tung tích của mấy người Bạch Tuyết.”
Trang 309# 2
Chương 617: Thương nghị
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Vùng biển này rộng mênh mông, chỉ dựa vào một mình Lâm Siêu đi tìm, chính là khó như lên trời.
Nhưng nếu như về căn cứ tập hợp một ít Năng Lực Giả hệ nhận biết, liền có thể ung dung tìm ra, thậm chí còn có một ít Tiến Hóa Giả nắm giữ năng lực (báo trước), không cần đi tới Bắc Cực cũng có thể đoán được vị trí của mấy người Bạch Tuyết.
“Đợi đến khi tìm được mấy người Bạch Tuyết, liền tiến hành quét sạch Vương Thú ở trên đất liền, sau đó trở vể căn cứ thực hiện kế hoạch thu phục các châu lục.
Không chỉ thu phục Châu Á, mà bao gồm cả sáu châu lục, đều đồng loạt thu phục, tập trung tài nguyên.” Ánh mắt của Lâm Siêu dần dần trở nên sắc bén.
Trong lúc Lâm Siêu còn đang tính toán kế hoạch của chính mình thì hai người Hắc Quả Phụ cùng với thiếu nữ cưỡi Cự Lang lại lộ ra vẻ khiếp sợ, lúc trước quan sát cảnh chiến đấu giữa Lâm Siêu cùng với vị Vực sâu nữ vương đời đầu, hai nàng chỉ cảm thấy Lâm Siêu có tốc độ rất nhanh, thị giác của hai nàng không thể theo kịp, thế nhưng cụ thể là hắn nhanh đến mức nào thì hai nàng cũng không rõ ràng lắm, mà giờ khắc này một đường bay đi, hai nàng rốt cục đã biết được là tốc độ của Lâm Siêu khủng bố đến cỡ nào!
Mười mấy giây không tới, băng nguyên to lớn ở Bắc Cực đã hoàn toàn biến mất ở trong tầm nhìn, bao gồm cả mấy trăm dặm băng trôi liên miên cũng biến mất, chỉ có thể nhìn thấy ở dưới chân một vùng nước biển xanh thẳm mênh mông, nếu như là ở trên đất liền, với tốc độ bay như thế này hai nàng căn bản sẽ không thể nhìn thấy ở dưới mặt đất có cái gì.
“Tốc độ như vậy, bay qua một vòng trái đất cũng không mất mấy tiếng đâu nhỉ?” Trong lòng của hai nàng liền xuất hiện ý nghĩ như vậy.
Cũng không lâu lắm, Lâm Siêu đã nhìn thấy đường biên giới của nước Nga trên một hòn đảo, ở trên được cắm một cái quốc kỳ hải quân, nhìn liếc qua một chút, liền có thể nhìn thấy ở khu đóng quân, có vài con xác thối đang du đãng lung tung không có mục đích.
Sau khi nghe thấy tiếng gió gào thét ở trên trời, mấy con xác thối này liền ngẩng đầu lên trời nhìn tới, nhưng trong chớp mắt Lâm Siêu đã biến mất ở trong đôi mắt mục nát của chúng nó, chúng nó chỉ có thể giương nanh múa vuốt hướng về phía bầu trời rít gào.
Rất nhanh, Lâm Siêu đã bay tới đất liền, một đường bay thẳng tới, ven đường bay qua một lượng lớn thành thị bị tàn phá, diện tích của nước Nga mặc dù lớn hơn Hoa Hạ, nhưng nhân khẩu lại không nhiều, đại đa số lãnh thổ đều là vùng ngoại thành không có người ở, giờ khắc này khi bay qua một số cánh rừng hoang dã, có thể nhìn thấy từng đàn từng đàn sinh vật biến dị dữ tợn, kết bè kết lũ, du đãng ở trong vùng hoang dã, từ trên trời cao nhìn xuống, giống như là bọn chúng đang muốn tiến tới các tòa thành thị đã bị tàn phá thành một đống phế tích kia.
Trên đường bay ngang qua, trùng hợp Lâm Siêu còn bay qua vùng trời của hai cái căn cứ, hắn nhìn thấy tháp dò xét của hai căn cứ này giống như là phát hiện ra được mình, phát ra tia sáng óng ánh đỏ tươi, khẳng định là còn có cả tiếng còi báo động nữa, chỉ là do hắn bay quá nhanh, âm thanh không có cách nào theo kịp truyền vào trong lỗ tai.
Chờ đến khi điều tra viên của hai tòa căn cứ phản ứng lại, tháp dò xét đã khôi phục lại yên lặng, sinh mệnh xâm lấn vào trong phạm vi của bọn chúng đã hoàn toàn biến mất, trong lúc nhất thời, nhân viên điều tra còn tưởng rằng tháp dò xét xuất hiện trục trặc, chuẩn bị kiểm tra bảo dưỡng lại một lần.
Dù sao, tháp dò xét cũng không phải là để đùa giỡn, nó tương đương với một con mắt của căn cứ.
“Nghe nói tổ chức mạnh nhất ở Châu Á, chính là ‘Tổ chức Bàn Cổ’, người sáng lập chính là người Hoa Hạ của các ngươi, ngươi thật sự không phải là người của Tổ chức Bàn Cổ hay sao?” Thiếu nữ cưỡi Cự Lang ôm cánh tay của Lâm Siêu, động tác vô cùng thân mật, nhưng trên mặt lại không có nửa phần biểu hiện ám muội, mà mang theo vẻ chờ mong ngửa đầu dò hỏi Lâm Siêu, còn con Cự Lang mà nàng vẫn luôn cưỡi, thì từ lúc Lâm Siêu chiến đầu cùng với nữ nhân tuyệt đẹp kia, đã bị nàng đưa vào nhẫn không gian của mình.
Lâm Siêu thấy nàng ở dưới tốc độ di chuyển cao như vậy, lại vẫn có thể mở miệng nói chuyện, cũng mở miệng lạnh nhạt nói: “Ngươi không nhận ra được người của tổ chức Bàn Cổ hay sao, trên người của bọn họ phải có tiêu chí gì đó chứ?”
“Đương nhiên là ta có thể nhận ra tiêu chí của tổ chức Bàn Cổ, nhân viên ngoại bộ có hình xăm ở trên cánh tay, nhân viên cao tầng có hình xăm ở trên ngực, nếu như ngươi có thể cho ta nhìn lồng ngực một chút, liền có thể nhận ra.” Thiếu nữ cưỡi Cự Lang thản nhiên nói.
Lâm Siêu nghe thấy lời nói khiêu khích của nàng, cười lạnh nói: “Trừ phi ngươi đồng ý trao đổi.”
“Được đó.” Thiếu nữ cưỡi Cự Lang đáp ứng rất nhanh, trên mặt không có bất kỳ sự ngượng ngùng nào, hai mắt nghênh lên nhìn Lâm Siêu, giơ tay kéo vạt áo ở trên người của mình lên, hai bầu vú trắng như tuyết nhất thời lộ ra toàn bộ, tròn trịa no đủ, nói: “Làm sao?”
Lâm Siêu hơi nhíu mày, sắc mặt sa sầm xuống, nói: “Ngươi tốt nhất nên thành thật một chút.”
Thiếu nữ cưỡi Cự Lang hừ lạnh một tiếng, nói: “Lẽ nào ngươi muốn quỵt nợ?”
Lâm Siêu khóe miệng hơi co rúm lại, lạnh lùng nói: “Ta không phải là người của tổ chức Bàn Cổ”
Bên trong đôi mắt của thiếu nữ cưỡi Cự Lang lộ ra một tia kinh ngạc, nàng tự nhiên nghe ra ý tứ lời nói này của Lâm Siêu, cũng biết lấy cá tính của Lâm Siêu, rất xem thường nói dối, chỉ là nếu thật sự là như vậy, lấy thực lực mạnh mẽ của Lâm Siêu, dẫn hai nàng về đại bản doanh của hắn, chắc hẳn là có dụng ý gì khác.
Cũng không lâu lắm, rốt cục Lâm Siêu cũng đã bay xuyên qua lãnh thổ của nước Nga, đi vào lãnh thổ của Hoa Hạ.
Căn cứ Tinh Thần .
Kiến trúc chủ yếu ở căn cứ Tinh Thần là thành thị, vào lần đại chiến trước đây, hệ thống phòng ngự tuyệt đối của căn cứ Tinh Thần, đã trở thành tiêu chuẩn cho toàn bộ các căn cứ ở Châu Á mô phỏng theo, gần như toàn bộ các căn cứ đều lấy thiết kế của căn cứ Tinh Thần để làm bản thảo, xây dựng cải tạo lại căn cứ của mình.
Chỉ có điều, đại đa số căn cứ chỉ mô phỏng được bề ngoài chứ bên trong thì không giống, riêng chất liệu để xây dựng nên lớp tường thành bên ngoài chứ chưa nói đến nhân công hay là kỹ thuật xây dựng, đã là một tiêu chuẩn cực cao mà khó có căn cứ nào có thể đáp ứng được, dù sao, tường thành cao hơn một trăm mét, đã có thể ngăn cản được rất nhiều quái vật loại hình cấp A, không phải chỉ cần dùng bê tông bình thường là có thể tạo ra được.
Giờ khắc này, ở nội khu của căn cứ Tinh Thần, đang tiến hành một hội nghị cao cấp.
Có mười mấy người đang ngồi ở trên bàn họp, ngồi ở phía bên phải trên cùng là một ông lão tóc trắng xóa, khuôn mặt có đầy nếp nhăn, bên trong đôi mắt tràn ngập sự mệt mỏi, nhưng lâu lâu lại lóe lên một tia tinh mang khiếp người, khiến cho người ta không dám khinh thường.
Bên trái là một thiếu nữ tuổi thanh xuân, mặc một thân trường bào màu đen, giống như ma pháp sư đem mũ trùm màu đen che khuất cả khuôn mặt, chỉ để lộ ra cái cằm tinh xảo trắng như tuyết, cùng với bàn tay nhỏ trắng nõn đang cầm một xấp tài liệu dày cộm.
Trang 310# 1
Chương 618: Bàn lùi
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Cùng với những người ở trên bàn mà nói, giọng nói của nàng có mấy phần cảm giác thanh xuân tuổi trẻ, nhưng ở đây lại không có một người nào dám xem thường nàng, trái lại còn nghiêm túc cẩn thận nghe nàng trình bày từng câu, từng chữ, không dám bỏ qua bất kỳ một chi tiết nhỏ nào.
“Theo như bộ điều tra báo cáo lại, người của tổ chức Bàn Cổ đã đi tới trạm gác ngầm ở vùng ngoại ô của căn cứ, phỏng chừng chẳng mấy chốc sẽ công tới đây.” Phạm Hương Ngữ nhìn liếc qua mấy người đang ngồi ở trên bàn họp, âm thanh dần dần hạ xuống, nói: “Căn cứ Tinh Thần của chúng ta là phòng tuyến cuối cùng, nếu như thất thủ, chúng ta chỉ có thể ngoan ngoãn giao ra chiếc ghế Minh Chủ, mà các vị đang ngồi ở đây, tự nhiên cũng chỉ có thể ngoan ngoãn chờ đợi tổ chức Bàn Cổ sai phái, các vị chắc hẳn cũng đã biết được thủ đoạn tàn nhẫn của tổ chức Bàn Cổ, nên lựa chọn như thế nào, chính các vị phải quyết định!”
Bên trong phòng họp một mảnh trầm mặc, không khí vô cùng ngột ngạt, một lát sau, có một trung niên mặc giáp trụ màu đen sầu lo nói: “Phạm thủ lĩnh, vẫn chưa có tin tức của Lâm chiến thần hay sao?”
Nhắc tới cái tên gọi này, ánh mắt của mười mấy người ở trong phòng họp không khỏi giương lên, ngóng nhìn lên trên người của Phạm Hương Ngữ.
Phạm Hương Ngữ hơi nhíu mày lại, bình tĩnh nói: “Tạm thời vẫn chưa có, nhưng lấy thực lực của hắn, tuyệt đối sẽ không có chuyện gì, mặc dù là biển rộng, cũng không có sinh vật nào có thể giữ hắn lại được.” Nàng nói lời này tự nhiên là nói về đôi cánh của Lâm Siêu, đây chính là một phương thức bảo mệnh cực mạnh.
Nghe được lời nói tự tin của nàng, nhưng vẻ sầu lo ở trên khuôn mặt của mọi người cũng không tan đi, trung niên mặc giáp trụ màu đen lúc trước hơi do dự, nói: “Chúng ta tự nhiên tin tưởng vào sức mạnh của Lâm Chiến thần, nhưng mà, từ khi tai nạn bạo phát đến nay, thế giới đến tột cùng biến thành cái gì, chúng ta căn bản cũng không biết, trận bệnh độc này đến từ đâu, người đứng phía sau là ai, cùng với các sinh vật ở trong biển đã tiến hóa đến mức độ nào, chúng ta cũng không biết.”
Hắn cay đắng nở nụ cười, rồi mới nói tiếp: “Nhưng mà tổ chức Bàn Cổ đã đưa ra thông tin, Năng Lực Giả (tiên đoán) của tổ chức bọn họ, đã tiên đoán rằng Lâm Chiến thần tuyệt đối đã chết ở Bắc Cực, nếu như chỉ có một mình tổ chức Bàn Cổ nói, ta tự nhiên sẽ không tin tưởng, nhưng mà đến cả Thiên Tuyết tiểu thư trợ thủ của Chu thủ lĩnh, cũng tương tự là một Năng Lực Giả (tiên đoán), đã xác nhận là khí tức sinh mệnh của Lâm chiến thần, đã biến mất hoàn toàn ở Bắc Cực, thậm chí là hoàn toàn biến mất ở trên địa cầu….”
Hắn không có tiếp tục nói hết câu, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng.
Năng lực giả tiên đoán nhìn thấy sự tình, chưa bao giờ sai, cho dù có thay đổi như thế nào, cho dù biết trước được quỹ tích phát triển của sự tình, cuối cùng sự tình mà bọn họ tiên đoán được, cũng sẽ đồng dạng phát sinh giống như đúc.
Khuôn mặt tuyệt mỹ đầy sương lạnh của Phạm Hương Ngữ được che kín dưới chiếc mũ trùm màu đen, nàng hận không thể đem trung niên mặc giáp trụ màu đen vừa mới nói xong này xé nát, trong lòng của nàng không phải là không lo lắng, thậm chí nàng còn ngầm nhờ Hứa Tư Lệnh bí mật yêu cầu Năng Lực Giả (tiên đoán) của Căn cứ Viêm Hoàng quan sát qua, kết quả cũng giống như lời nói của trung niên mặc giáp trụ màu đen vậy, khí tức sinh mệnh của Lâm Siêu, đã hoàn toàn biến mất ở Bắc Cực.
Sau khi hít vào một hơi thật sâu, Phạm Hương Ngữ mới trầm giọng nói: “Thiên Tuyết tiểu thư nắm giữ năng lực tiên đoán, chỉ có thể cảm ứng được khí tức sinh mệnh của Lâm thủ lĩnh biến mất, nhưng cũng không có nhìn thấy hình ảnh hắn trực tiếp chết đi, điều này cho thấy Lâm thủ lĩnh hiện tại đã tiến vào bên trong một cái di tích nào đó ở Bắc Cực, vì lẽ đó không thể cảm nhận được khí tức của hắn.”
Trung niên mặc giáp trụ màu đen khổ sở nói: “Điểm này ta sớm nghĩ đến, vì lẽ đó mới hỏi qua Thiên Tuyết tiểu thư một chút về vấn đề này, nàng có trả lời là cho dù Lâm chiến thần có tiến vào bên trong một di tích ở vị diện khác, nàng vẫn có thể tiên đoán được, dựa theo lời giải thích của Thiên Tuyết Tiểu thư, vị diện của di tích có liên quan với chủ vị diện của địa cầu, đơn giản mà nói, Địa Cầu là chủ thể, còn vị diện di tích chính là phân nhánh của địa cầu, nhìn giống như là hai nơi có không gian không đồng nhất, thế nhưng trên thực tế lại không ảnh hưởng đến sự cảm ứng của năng lực (tiên đoán), trừ phi Lâm Chiến thần đã rời đi khỏi Địa Cầu, đi vào sâu bên trong vũ trụ, hơn nữa còn phải cách địa cầu một khoảng cách phi thường xa.”
Phạm Hương Ngữ nhìn thấy vẻ mặt tái mét của mấy người ở trên bàn họp, trên khuôn mặt lộ ra sát khí, lạnh lẽo âm trầm nói: “Ngô thủ lĩnh, ngươi muốn tung lời đồn bậy ở đây, đả kích sĩ khí của chúng ta, đến tột cùng thì ngươi muốn như thế nào?”
Trung niên mặc giáp trụ màu đen mặt ngẩn ra, hỏi: “Ngươi đang nói cái gì vậy?”
Phạm Hương Ngữ cười lạnh nói: “Lẽ nào không có Lâm thủ lĩnh ở đây, các ngươi liền không thể sống sao, bây giờ tổ chức Bàn Cổ đã sắp tiến công, ngươi không những không đề cập tới biện pháp làm sao để phòng thủ, trái lại còn liên tục nhắc tới các thông tin tiêu cực, lẽ nào làm như vậy liền có thể giúp cho chúng ta đánh thắng được trận chiến này? Hiện tại, ta cảm thấy rất nghi ngờ về thân phận của ngươi, phải tiến hành lần kiểm tra thứ hai.”
Trung niên mặc giáp trụ màu đen cả giận nói: “Ngươi hoài nghi ta là gian tế? Ta chỉ nói lời thật tình, ta…”
Phạm Hương Ngữ giơ bàn tay lên, thân thể phóng ra một luồng uy nghiêm, làm cho câu nói của trung niên mặc giáp trụ màu đen ngưng bặt, nàng nhìn mọi người đang ngồi ở xung quanh, lạnh lùng nói: “Bỏ phiếu biểu quyết, ai tán thành thì giơ tay.”
Mọi người ở trên bàn họp nhất thời hai mặt nhìn nhau, rất nhanh liền có hơn một nửa số người ở đây giơ tay, gian tế không phải là chuyện đùa giỡn, coi như không phải gian tế, kiểm tra thêm một lần nữa cũng không mất thêm một khối thịt nào, dù sao người bị kiểm tra cũng không phải là mình.
“Ngươi, các ngươi…” Trung niên mặc giáp trụ màu đen mặt đỏ lên, tức giận nhìn mấy người đang giơ tay, kiểm tra không phải chỉ là lục soát người đơn giản như vậy, trọn bộ quy trình khiến cho người ta cực kỳ khó chịu, mặc dù không đến mức lột da, nhưng tuyệt đối không phải là một chuyện thoải mái, quan trọng nhất chính là, mặt mũi của hắn bị mất đi hết!
“Kéo ra bên ngoài.” Phạm Hương Ngữ lạnh lùng mở miệng ra lệnh.
Tên xác thối Vương ‘Khải’ đứng ở phía sau phòng họp, mỉm cười đi ra, hướng về phía trung niên mặc giáp trụ màu đen đưa tay ra, phảng phất như là đang mời bạn nhảy ra khiêu vũ một chút vậy.
Trung niên mặc giáp trụ màu đen nhìn thấy người trẻ tuổi đẹp trai có sắc mặt tái xám này, sắc mặt của hắn liền trở nên khó coi, trải qua một trận đại chiến ở căn cứ Tinh Thần lúc trước mọi người đều biết, vị này chính là vị xác thối Vương đã bị Lâm Siêu thuần phục, chính là một tồn tại sánh ngang với Vương Thú!
Trang 310# 2
Chương 619: Trở về
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Không có phản kháng, không có tranh luận, hắn chỉ có thể cắn môi khuất nhục đi theo sau tên xác thối Vương “Khải”, rời đi ra ngoài phòng họp.
Ông già tóc trắng ngồi ở phía bên phải trên cùng phát ra âm thanh nhỏ đến mức không thể nghe được nói: “Hắn không phải là kẻ phản bội, chỉ là đầu óc không được quá thông minh, lại còn quá ngay thẳng.”
Thanh âm này giống như tơ truyền vào trong tai của Phạm Hương Ngữ, nhưng khuôn mặt của Phạm Hương Ngữ cũng không hề thay đổi, mà lãnh đạm nhẹ giọng nói: “Ta biết, chỉ có điều, ngay thẳng cũng có lúc ngang ngửa với ngu xuẩn, ở bên trong thế giới của ta, ngu xuẩn chính là tội đồ!”
Ông già tóc trắng khẽ thở dài, không lên tiếng nữa.
“Tiếp tục hội nghị thôi!” Phạm Hương Ngữ dùng vẻ mặt lãnh đạm nói, phảng phất như là nãy giờ đều không có cái gì phát sinh, nhẹ nhàng lật xấp tài liệu ở trên bàn ra, nói: “Trước tiên nói một chút về biện pháp phòng thủ, các vị có ý kiến gì không?”
Mọi người sau khi yên tĩnh một lúc, lập tức có người mở miệng, nói ra cái nhìn của chính mình.
Hội nghị kéo dài đến khi hoàng hôn mới kết thúc, sắc trời đã dần tối, mặt trăng đã mọc lên, nhiệt độ cao dị thường ở trên mặt đất về đêm cũng sẽ dần dần hạ thấp, trở về đến trạng thái 20 độ như bình thường, nhưng trong không khí vẫn rất khô ráo cùng với nóng bức.
Phạm Hương Ngữ cầm lấy xấp tư liệu của mình, trở lại phòng làm việc của nàng, tên xác thối Vương “Khải” giống như hình với bóng đi tuỳ tùng ở phía sau lưng nàng, phảng phất giống như là cái bóng thứ hai của nàng vậy.
Ngồi ở trên bàn làm việc, Phạm Hương Ngữ xoay tròn cây bút trên ngón tay cái, sau khi đùa bỡn cây bút một hồi, nàng bỗng nhiên có một chút cảm giác buồn bực, nàng nắm chặt cây bút lại, hơi hơi dùng sức, cây bút chì gỗ 2B này liền bị bóp vỡ tan, nàng không nhịn được đứng lên đi tới bên cạnh cửa sổ, nhìn xuống toàn bộ quan cảnh nội thành của căn cứ.
Lúc này đang là buổi tối, trong nội thành rực rỡ đèn đuốc.
Dưới sự lãnh đạo cẩn thận tỉ mỉ của nàng, cùng với sự giúp đỡ của quân đoàn xác thối thủ hạ của nàng, căn cứ Tinh Thần đã trở thành một cỗ máy móc siêu cấp, nàng từ các thành thị bị phá hủy thu thập vật liệu, xây dựng hoàn thiện một hệ thống thủy điện cho căn cứ, bây giờ nhà nhà đều có thể dùng điện để thắp sáng, đương nhiên, phí tổn để sử dụng điện đối với người bình thường mà nói là cực kỳ đắt giá, sinh tồn giả phổ thông căn bản cũng không dám dùng điện để thắp sáng, bình thường bọn họ đều đi ngủ rất sớm.
Chỉ có một ít Tiến Hóa Giả có năng lực săn giết xác thối cùng với quái vật cấp thấp, mới cam lòng dùng điện thắp sáng vài giờ đồng hồ, hoặc là đi ngủ sớm, nghe một chút ca khúc trong điện thoại di động, những ca khúc này được tải ở trên Tinh Võng, cho dù thể loại không có phong phú như thời đại trước, nhưng ít ra cũng có cái để nghe, an ủi nội tâm của mình, để đêm tối không còn cô đơn, đáng sợ nữa.
Ở trên tấm kính cửa sổ, Phạm Hương Ngữ có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu mơ hồ của mình ở trên kính, sau khi tiến vào trong phòng làm việc của mình, nàng cũng đã bỏ cái mũ trùm màu đen của mình ra, khuôn mặt tinh xảo trắng như tuyết cùng với mái tóc đen mượt của nàng hiện lên ở trên tấm kính cửa sổ, trên mặt có mấy phần đau thương cùng với bi thống, nàng bỗng nhiên dùng sức cắn vào môi dưới, tàn bạo nói: “Ngu ngốc, tên ghê tởm này đã chết rồi, ngươi nên cao hứng mới đúng, làm ra vẻ mặt đưa đám này để làm gì?”
“Hắn chết rồi, ngươi liền được tự do.” Trên mặt nàng cố gắng nở ra một nụ cười, nói: “Không còn ai có thể ràng buộc ngươi được nữa, không cần phải tiếp tục lăn lộn cùng với đám sinh vật cấp thấp này nữa, tha hồ tiêu diêu, muốn như thế nào liền như thế đó, ngươi đang làm gì thế, tại sao phải lộ ra vẻ mặt bi thương như vậy, ai cho phép ngươi vì tên bại hoại đó mà khổ sở? !”
Nàng càng nói càng kích động, bỗng nhiên cảm giác được con mắt rất khó chịu, tựa hồ có cái gì ở trong nhãn cầu muốn chảy ra bên ngoài vậy, nàng không khỏi giơ tay lên quệt mắt, một lát sau, tâm tình của nàng mới hơi hơi bình phục lại, cảm giác nhoi nhói ở trên mắt đã biến mất.
Nàng giậm chân một cái, tàn nhẫn nói: “Tên khốn nạn, dĩ nhiên không lại không chết ở trong tay của ta, ta đã nói là ta muốn tự tay giết chết ngươi, đem thi thể của ngươi cảm hoá thành xác thối của ta, vĩnh viễn nghe sự sai phái của ta, ngươi lại dám chết ở Bắc Cực, không có lệnh của ta, ngươi lại dám chết ở Bắc Cực, ngươi cái tên khốn kiếp này, tên khốn nạn! !”
“Ngươi nói ai khốn nạn?”
Trong lúc Phạm Hương Ngữ còn đang kích động tức giận mắng to thì bỗng nhiên có một giọng nói ở bên ngoài cửa sổ vang lên, tiếp theo liền có một thân hình quen thuộc từ bên ngoài cửa sổ trèo vào.
Lâm Siêu vừa mới bay đến trước phòng làm việc của Phạm Hương Ngữ, đang chuẩn bị trực tiếp từ cửa sổ đi vào, liền nghe thấy thanh âm phẫn nộ của Phạm Hương Ngữ, hắn không khỏi kinh ngạc nhìn về phía nàng, hỏi: “Có người nào lại dám trêu chọc ngươi?” Ở trong sự nhận thức của hắn, người dám trêu chọc tiểu ma nữ này, không phải đã chết rồi, thì vẫn còn chưa có xuất thế.
Phạm Hương Ngữ đột nhiên nhìn thấy Lâm Siêu xuất hiện, không khỏi choáng váng.
Là ảo giác sao?
Nàng trợn to hai mắt ra, không có cách nào hình dung được có một loại tâm tình mãnh liệt đang dâng trào ở trong lòng, nàng biết loại cảm giác này nhân loại gọi là “Vui sướng”, nghiêm chỉnh mà nói chính là “vui mừng”, nàng thậm chí còn muốn xoa xoa con mắt, chẳng lẽ bởi vì mình hận tên bại hoại này quá nhiều, cho nên mới xuất hiện ảo giác?
Ngay vào lúc nàng đang định đi lên phía trước, dùng mũi ngửi mùi để phán đoán thì đột nhiên nhìn thấy ở hai bên cánh tay trái, phải của Lâm Siêu, có hai thiếu nữ thanh xuân đang bám vào, đều là nữ tử nước ngoài, có khuôn mặt cực kỳ tinh xảo tuyệt mỹ, sự vui sướng ở trong lòng của nàng nháy mắt liền chìm xuống, bao gồm cả nét vui mừng phản chiếu ở trên tấm kính cửa sổ, cũng bị thu lại, trở nên cực kỳ bình tĩnh, thậm chí còn có một tia lạnh lẽo.
Nàng đột nhiên cảm giác thấy chính mình rất kỳ quái, tâm tình của nàng rất ít khi xuất hiện gợn sóng, nhưng giờ khắc này nàng vừa mới cảm thấy cao hứng, hiện tại lại không cao hứng nổi, thậm chí còn có chút mất mát.
Phạm Hương Ngữ bỗng nhiên nghĩ đến một đáp án: “A, đúng rồi, ta nhìn thấy hắn vẫn còn sống sót thì sẽ cảm thấy cao hứng, nguyên nhân là ta rốt cục có thể tự tay giết chết hắn, để hắn biến thành nô bộc xác thối của ta, nghe lời giống như ‘Khải’ vậy, bất quá, tên bại hoại này thực lực rất mạnh, trong thời gian ngắn còn chưa có cách nào đối phó được với hắn, ta lại phải nghe hắn sai phái, cho nên mới cao hứng không được lâu… A, làm sao ta lại có cảm giác mọi chuyện không phải là như vậy, kỳ quái!”
Nàng hơi nhíu mày lại, nhẹ nhàng lắc đầu một cái, muốn đem mâu thuẫn ở trong lòng cùng với ý nghĩ kỳ quái ý ném đi.
Lâm Siêu thấy nàng lắc đầu, nghi ngờ hỏi: “Vậy là không có ai trêu chọc ngươi à?”
Phạm Hương Ngữ nghe thấy hắn cứ hỏi đi hỏi lại vấn đề này, tức giận lườm hắn một cái.
Trang 311# 1
Chương 620: -273 độ
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Phạm Hương Ngữ trừng mắt nhìn hai nữ nhân đang ôm hai cánh tay của Lâm Siêu, lạnh nhạt nói: “Nhân loại các ngươi thực sự là háo sắc, không phải sao, bên cạnh ngươi còn thiếu nữ nhân hay sao, dĩ nhiên ra ngoài một chuyến liền mang về hai người nữa.
Mấy người Bạch Tuyết, tỷ tỷ của ngươi, Lãnh Chân, Vưu Tiềm, Hắc Nguyệt đâu?”
Hắc Quả Phụ cùng với thiếu nữ cưỡi Cự Lang còn đang quan sát Phạm Hương Ngữ, ấn tượng đầu tiên của hai nàng, chính là có chút kinh diễm, đây rõ ràng là một nữ hài phương Đông, về phần dung mạo không kém chút nào so với hai nàng, hơn nữa còn có tuổi tác xấp xỉ, tuy nhiên điều làm cho hai nàng hiếu kỳ và kinh ngạc nhất chính là, nữ hài này lại dám dùng khẩu khí như vậy để nói chuyện cùng với Lâm Siêu, lẽ nào nàng không biết, nam nhân đang đứng trước mặt của nàng là một con quái vật kinh khủng bực nào sao?
Lâm Siêu nghe thấy Phạm Hương Ngữ nhắc tới mấy người Bạch Tuyết, sắc mặt nhất thời trầm xuống, nhanh chóng hạ xuống ban công cạnh cửa sổ, thả hai người Hắc Quả Phụ ra, tâm tình vô cùng u buồn, vừa đi vào văn phòng vừa ra lệnh cho nàng: “Ngươi lập tức yêu cầu viện nghiên cứu khoa học chế tạo ra một cái tủ lạnh cỡ lớn, kích thước dài mười lăm mét, rộng năm mét, nhiệt độ ở bên trong tiếp cận với “Độ 0 Tuyệt Đối” (-273°).”
Phạm Hương Ngữ thấy Lâm Siêu nghiêm túc như thế, ngây người hỏi: “Để làm cái gì?”
“Đợi lát nữa ta sẽ giải thích cho ngươi, nhớ kỹ, cái này là sự tình phi thường trọng yếu, nếu như lấy trình độ khoa học kỹ thuật ở trong căn cứ không có cách nào chế tạo ra tủ lạnh đạt theo yêu cầu của ta, thì ngay lập tức liên lạc với căn cứ Viêm Hoàng, nhờ Hứa Tư Lệnh hỗ trợ.
Hơn nữa còn phải tập trung toàn bộ nhân viên ở trong viện nghiên cứu lại, toàn lực chế tạo, đây là nhiệm vụ phi thường thiết yếu!” Lâm Siêu ngưng trọng nói.
Phạm Hương Ngữ hơi thay đổi sắc mặt, chỉ riêng về việc nàng nghe một người luôn bĩnh tĩnh như Lâm Siêu liên tục nói hai từ “Phi thường, phi thường”, liền biết được sự tình này quan trọng cỡ nào, khuôn mặt của nàng liền trở nên nghiêm nghị, bóng người lóe lên một cái, giống như dịch chuyển tức thời xuất hiện ở trước bàn làm việc của mình, cầm điện thoại lên, gọi cho sở trưởng của viện nghiên cứu.
Một lát sau, đường dây điện thoại được nối với nhau, bên trong truyền đến âm thanh thở dốc của một nam nhâm, tựa hồ còn có thể mơ hồ nghe thấy âm thanh của một nữ nhân đang thở gấp, lấy kiến thức của Phạm Hương Ngữ, không cần nghĩ cũng biết giờ khắc này ở đường dây điện thoại bên kia đang xảy ra chuyện gì, sắc mặt nàng liền trở nên lạnh lùng, nói: “Đỗ đồn trưởng, ngươi lập tức đi đến viện nghiên cứu, triệu tập toàn bộ các nhân viên nghiên cứu khoa học, toàn lực chế tạo ra một cái tủ lạnh cỡ lớn.” Nàng đem yêu cầu của Lâm Siêu về cái tủ lạnh thuật lại một lần, cuối cùng mới lạnh lùng nói: “Hiện tại liền đi, ngay lập tức!”
“A?” Đỗ đồn trưởng ở đầu dây bên kia có chút kinh ngạc, đây là tình huống thế nào, vào buổi tối nghỉ ngơi tập hợp toàn bộ các nhân viên nghiên cứu khoa học, mục đích vẻn vẹn chỉ là muốn làm một cái tủ lạnh cỡ lớn? Kích thước to thì không nói, nhiệt độ lại còn thấp như thế, lẽ nào là muốn ướp lạnh thi thể của quái vật? Nếu mục đích là như vậy, làm một cái kho lạnh bình thường không được à?
“Anh yêu, có chuyện gì thế.” Âm thanh kiều mị từ dưới thân của Đỗ đồn trưởng truyền đến, Đỗ đồn trưởng liền cúi đầu nhìn xuống, nàng là thiên kim tiểu thư ở thời đại trước được hắn chọn lựa, có khuôn mặt như hoa đào, mị nhãn xuân tình, sự tình vừa mới đi đến giai đoạn cuối cùng, trong mắt nàng còn đang tràn ngập sự khát vọng, mà loại khát vọng này đối với bất kỳ một nam nhân nào mà nói, đều là mê hoặc khó có thể chống lại, huống hồ hắn mới chỉ có bốn mươi tuổi, nam nhân bốn mươi tuổi, tinh lực dồi dào.
Tinh trùng lên não, hắn liền đem mệnh lệnh của Phạm Hương Ngữ ném sang một bên, nghĩ thầm ngược lại chỉ còn mấy phút nữa là xong, chờ làm xong lại đi cũng không có gì to tác.
Phạm Hương Ngữ sau khi cúp điện thoại, hướng về tên xác thối Vương ‘Khải’ ở phía sau lưng phân phó nói: “Ngươi đi một chuyến đến nơi ở của Đỗ đồn trưởng, cảnh cáo lần đầu, lấy một cánh tay đi.” Mặc dù nàng đã cúp điện thoại, nhưng nàng cũng đoán được, vị Đỗ đồn trưởng tuổi trẻ tài cao chắc chắn vẫn đang triền miên ở trên bụng của nữ nhân, dù sao, người có thể nhịn được mê hoặc ở trên bụng của nữ nhân, cũng không nhiều, đặc biệt là những người chưa từng liếm máu tươi trên lưỡi đao ở vùng hoang dã này.
Khải khẽ mỉm cười, gật đầu đáp ứng, sau đó bóng người giống như dịch chuyển tức thời biến mất, lấy thị giác của Lâm Siêu, có thể rõ ràng nhìn thấy hắn ta trực tiếp từ trên ban công nhảy xuống, vừa nhanh vừa thuận tiện.
Lâm Siêu nhìn thấy Phạm Hương Ngữ làm việc gọn gàng lưu loát như vậy, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ mỉm cười, nhưng rất nhanh hắn liền thu lại nụ cười, nói: “Lần này đi Bắc Cực có chút biến cố, mấy người Bạch Tuyết bọn họ bị lạc khỏi ta, lát nữa ngươi hãy tự mình triệu tập tất cả các Năng Lực Giả hệ Nhận Biết lại, cùng với quân đội xác thối trong tay của ngươi, đi vào Bắc Cực truy tìm tung tích của bọn họ, đồng thời cũng liên hệ với Hứa Tư Lệnh mượn một chút nhân thủ, nhân lực ở trong căn cứ của ông ta rất nhiều, có lẽ sẽ có không ít Năng Lực Giả hệ Nhận Biết.”
Phạm Hương Ngữ cũng không giật mình, từ lúc Lâm Siêu trở về đến hiện tại nàng cũng không hề nhìn thấy mấy người Lâm Thi Vũ cùng với Vưu Tiềm bọn họ, nàng liền biết hơn phân nửa đã xuất hiện biến cố, lúc này mới gật đầu nói: “Không thành vấn đề, đợi lát nữa ta lên trên Tinh Võng, mượn một ít nhân thủ trong liên minh, tận lực phái ra Tiến Hóa Giả cấp cao bảo vệ, bất quá, nhiệm vụ lần này đường xá xa xôi, ngươi muốn trực tiếp hộ tống hay sao?”
Lâm Siêu khẽ lắc đầu, nói: “Ta còn có chuyện khác phải làm, để cho Hoàng Kim Khuyển cùng với Khải chăm sóc cho bọn họ là được, nhưng đừng để cho bọn họ đến quá gần biển, quái vật ở trong biển đã tiến hóa đến cấp tám, thậm chí là cấp chín cũng có, bọn họ nếu như tìm được tung tích của mấy người Bạch Tuyết, thì chỉ cần thông báo cho ta là được.”
Phạm Hương Ngữ trầm ngâm một lúc, liền gật đầu nói: “Được, cứ làm như thế, ta hiện tại liền đi liên lạc với Hứa Tư Lệnh, vừa vặn ông ta cũng đang ở bên trong căn cứ, ta sẽ mời ông ta đến đây.”
Lâm Siêu ngẩn ra, kinh ngạc hỏi: “Hứa Tư Lệnh đang ở bên trong căn cứ?”
Phạm Hương Ngữ lúc này mới nhớ ra, Lâm Siêu vừa mới trở lại căn cứ, đối với tình huống thế cục trước mắt còn chưa rõ ràng lắm, nghĩ đến biến cố xuất hiện vào nửa tháng trước, cùng với tình cảnh nguy nan mà căn cứ đối mặt bây giờ, nàng không khỏi nhíu mày lại, thế nhưng sau khi cảm nhận được ánh mắt dò hỏi của Lâm Siêu, sự lo lắng ở trong lòng của nàng chỉ trong một thoáng liền hoàn toàn tiêu tan.
“Không sai, ngoại trừ Hứa Tư Lệnh, còn có mười sáu vị thủ lĩnh của các căn cứ khác đã đi đến căn cứ Tinh Thần của chúng ta.” Phạm Hương Ngữ thở phào nói, trên mặt lộ ra nụ cười có mấy phần ung dung, nói: “Trước khi ngươi trở về, căn cứ đã xuất hiện biến cố, bất quá, hiện tại ngươi đã trở về, những người kia có lẽ sẽ không dám đến đây xâm phạm nữa đâu.”
Trang 311# 2








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)
![[Dịch] Hậu Tinh Thân Biến [Dịch] Hậu Tinh Thân Biến](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/10/Dich-Hau-Tinh-Than-Bien-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Tổ Thần Chí Tôn [Dịch] Tổ Thần Chí Tôn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-To-Than-Chi-Ton-SE-Audio-Truyen.jpg)






