[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 123 : Chạy! (c611-c615)
❮ sautiếp ❯Chương 611: Chạy!
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu hít vào một hơi thật sâu, chậm rãi nói: “Ngươi không phải muốn trước tiên khôi phục lại hoàn toàn thương thế, rồi sau đó mới đi tìm chủ nhân Băng cung báo thù sao, tại sao lại đi tới nơi này?”
“Thương thế của ta đã khôi phục gần xong rồi, giải quyết cái lão gia hoả kia cũng không có vấn đề gì.” Vực sâu nữ vương đời đầu nở nụ cười xán lạn rực rỡ, nhưng lời nói ra lại khiến cho người ta cảm thấy lạnh giá cùng với bá đạo: “Ta không thích để cho người ta căm ghét, ở trên thế giới này hít thở quá nhiều.”
Trái tim của Lâm Siêu liền chìm xuống đáy vực, sắc mặt trở nên âm trầm, hỏi: “Đã nhiều năm như vậy, ngươi có thể xác định rằng sức mạnh của ông ta không có tăng trưởng hay sao?”
Vực sâu nữ vương đời đầu nhấc chân nhẹ nhàng đi xuống bậc thang, cười tủm tỉm nói: “Tiểu đệ đệ, ngươi thực sự là đáng yêu, lẽ nào ngươi không biết, tiến hóa cuối cùng rồi cũng sẽ có cực hạn hay sao, lão gia hỏa kia đã tiến hóa đến cấp mười một cực hạn, muốn đánh vỡ tầng bình cảnh này, trừ phi… ông ta cam nguyện sa đọa, trở thành Cải Tạo Giả, hoặc là… Giác Tỉnh!”
Sắc mặt của Lâm Siêu trầm xuống, nhìn thẳng về phía vị Vực sâu nữ vương đời đầu đang từng bước tiến tới gần, nói: “Trải qua thời gian dài dằng dặc bốn cái kỷ thái dương, có lẽ ông ta sẽ có biện pháp khác để tăng sức mạnh của mình lên chứ, bây giờ có khi ông ta còn mạnh hơn nhiều so với sự tưởng tượng của ngươi đấy?”
Vực sâu nữ vương đời đầu hé miệng nở nụ cười, nói: “Ngươi biết đến cũng quá ít, cho nên sẽ có ảo tưởng như vậy, chờ đến khi ngươi có đủ thực lực để thoát ra khỏi bàn cờ, sẽ phát hiện ra được, địa phương ngươi có thể đi là có hạn, không có bất kỳ lỗ thủng nào để cho ngươi có thể chui qua!”
Nàng liếc mắt nhàn nhạt nhìn qua cái rương ở trong tay của Lâm Siêu, nhẹ giọng nói: “Đừng nghĩ rằng muốn kéo dài thời gian, khôi phục lại thể năng của mình, cho dù bây giờ ngươi có ở trong trạng thái toàn thịnh, ta cũng như cũ vẫn có thể dễ dàng bóp chết ngươi, sự lựa chọn của tiểu đệ đệ đừng nên làm cho tỷ tỷ thất vọng nha.”
Trong lòng của Lâm Siêu lạnh lẽo, không chần chừ nữa, phun trào nguồn năng lực tràn vào bên trong cái vỏ ốc bảy màu ở trong ngực, tăng cường năng lực (tăng cường tốc độ) lên gấp mười lần!
Toàn thân Lâm Siêu bỗng nhiên nhẹ bẫng đi, lúc trước trải qua một lần chiến đấu, đã làm cho hắn thích ứng được với việc tốc độ của bản thân đột nhiên tăng lên dữ dội, bởi vì vậy hắn không có nửa phần chần chờ, hướng về phía vị Vực sâu nữ vương đời đầu lao thẳng tới, triển khai thân pháp “Tốc độ ánh sáng”, quỷ mỵ như U Linh, lắc thân lao tới, đồng thời trong nháy mắt di tốc, hắn cũng nhanh chóng triển khai năng lực ánh sáng bắn ra!
Tia sáng Bạo Liệt!
Tia sáng chói mắt đột nhiên lóe lên, làm cho Hắc Quả Phụ cùng với thiếu nữ cưỡi Cự Lang bị rơi vào trạng thái mù tạm thời, tia sáng nóng rực làm cho đại não của hai nàng rơi vào tình trạng thất thần ngắn ngủi, nhưng sau một khắc hai nàng liền phản ứng lại, từng người một biến mất vào trong một khoảng thời không khác.
Vực sâu nữ vương đời đầu híp mắt lại, xoay người lại nhìn, đã thấy Lâm Siêu vọt tới chỗ lối vào đường hầm, bởi vì tấm bia đá đã bị vị Vực sâu nữ vương đời đầu trực tiếp phá hủy, cho nên Lâm Siêu cũng không cần phải lãng phí thời gian đẩy ra, nhanh chóng xông ra bên ngoài, đôi cánh Hắc Ban Thú ở sau lưng giang rộng ra, giống như Đại Bàng tung cánh nhanh chóng bay đi.
“Vèo”, vị Vực sâu nữ vương đời đầu thong thả bay ra bên ngoài, nhìn thấy bóng lưng của Lâm Siêu đã bay ra xa được mấy chục mét, nàng liền nhẹ nhàng nở nụ cười, bóng người đột nhiên lóe lên một cái.
Oành!
Lâm Siêu đang bay bỗng nhiên đụng vào một cái gì đó rất mềm mại, lực phản chấn mạnh mẽ truyền đến làm cho hắn lui lại vài bước, hắn liền ngẩng đầu nhìn lên, rõ ràng là vị Vực sâu nữ vương đời đầu đang đứng chặn ở trước mặt của hắn.
Tốc độ của nàng dĩ nhiên so với đôi cánh Hắc Ban Thú còn nhanh hơn!
Ánh mắt của Lâm Siêu âm trầm như nước, lúc trước ở trong hố đen hắn có thể dựa vào đôi cánh Hắc Ban Thú để bỏ xa nàng, hoàn toàn là do hoàn cảnh ở trong hố đen giúp đỡ, ở đây là Địa Cầu có lực hút rất yếu, tốc độ của đôi cánh Hắc Ban Thú vẫn kém hơn với tốc độ của nàng một bậc, cho dù đã được ám hạch cải tạo, nhưng vẫn không thể vượt qua được tốc độ biến thái của nàng.
Bất quá, Lâm Siêu cũng biết rất rõ, là do đôi cánh Hắc Ban Thú còn chưa hợp làm một thể hoàn toàn với thân thể của hắn, hơn nữa không gian ở trong này lại có hạn, nếu như là ở bên ngoài có không gian bao la, hắn liền có thể thoải mái đạt đến tốc độ cực hắn, không hẳn đã chậm hơn so với nàng bao nhiêu.
“Ngươi chạy không thoát đâu.” Vực sâu nữ vương đời đầu cười tủm tỉm nhìn Lâm Siêu, nói: “Đã lâu quá rồi ta không được đi ra bên ngoài, đôi mắt cũng có chút không thích ứng được với ánh sáng, nếu như ngươi muốn chết, tỷ tỷ sẽ thỏa mãn cho ngươi, ta sẽ để cho ngươi chết thoải mái một chút.”
Nói xong, bóng người của nàng liền biến mất tại chỗ, chớp mắt đã xuất hiện ở trước mặt của Lâm Siêu, khuôn mặt của nàng gần như kề sát vào khuôn mặt của Lâm Siêu, hơi thở như hoa lan, có thể ngửi thấy được mùi thơm thoang thoảng từ chóp mũi của nàng.
Lâm Siêu nhìn vào đôi con ngươi như thủy tinh của nàng, thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình ở trong đó, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, trong lòng hắn bỗng nhiên kinh hãi, lỗ chân lông trên toàn thân co rút lại, giống như một con mèo “Xù lông” vậy, cấp tốc vỗ cánh, muốn kéo dài khoảng cách, nhưng trên bả vai của hắn lại bị một bàn tay mềm mại cố định lại.
Lâm Siêu lập tức có cảm giác bả vai của mình bị mất đi tri giác, hơn nữa hắn đã vị Vực sâu nữ vương đời đầu này áp sát, muốn thoát thân là điều không thể.
Đao!
Lâm Siêu bỗng nhiên nghĩ đến thanh đoản đao bảy màu, có lẽ nó sẽ có thể thương tổn được nàng, hắn vừa muốn lấy ra, thế nhưng hắn chợt nhớ ra là mình cất thanh đoản đao bảy màu ở bên trong nhẫn không gian, hơn nữa tay trái của hắn đã bị nàng chế phục, phỏng chừng còn chưa kịp lấy ra nhẫn không gian, đã bị vị Vực sâu nữ vương đời đầu này chế phục nốt cánh tay phải còn lại.
Tay phải?
Lâm Siêu bỗng nhiên nghĩ đến cái rương hắn đang cầm ở trên cánh tay phải… Bên trong có Lệ nguyên tử!
Còn có nó! Trong lòng Lâm Siêu cảm thấy vui vẻ, thế nhưng hắn vẫn khống chế nhịp tim cùng với tốc độ lưu thông máu như bình thường, duy trì trạng thái tâm tình âm trầm như lúc trước, bằng không ở trong một cự ly gần như thế này, rất khó có thể giấu giếm được cảm ứng của vị Vực sâu nữ vương đời đầu, bị nàng phát hiện ra kế hoạch phản kích của hắn.
“Làm như vậy sẽ phải đồng quy vu tận cùng với nàng!” Anubis lo lắng truyền ý niệm cho Lâm Siêu.
Lâm Siêu dùng ý niệm gầm thét lên: “Đằng nào chả phải chết, còn quan tâm chó má gì đến việc đồng quy vu tận!”
“… Được rồi. ” Anubis có chút không cam lòng nói, Lâm Siêu đã cam lòng hi sinh, nhưng nó lại không nỡ, nhưng xác thực bây giờ đã không còn đường sống, nó bi thương điều khiển cánh tay phải, cấp tốc mở cái rương ra, hất viên Lệ nguyên tử bay về phía vị Vực sâu nữ vương đời đầu .
Trang 307# 1
Chương 612: Đồng quy vu tận
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Ám khí sao?” Vực sâu nữ vương đời đầu có phản ứng nhạy bén cỡ nào, trong nháy mắt nhìn thấy cánh tay phải hoạt động nàng liền muốn ra tay chém đứt, thế nhưng cái rương đã bị hất ra, nàng bản năng ngay lập tức giơ tay chộp tới, muốn ở trước khi viên ám khí phát động ném ra bên ngoài, đề phòng đây là một quả bom có lực phá hoại hủy diệt.
Trong nháy mắt nàng chộp vào viên Lệ nguyên tử, vị Vực sâu nữ vương đời đầu liền cảm thấy có một luồng hàn khí lạnh lẽo khó có thể tưởng tượng được, từ vật thể ở trong lòng bàn tay lan tràn ra khắp toàn thân, nàng không nhịn được run rẩy toàn thân, đây là một cảm giác khác thường mà nàng chưa bao giờ biết, làm cho nàng bản năng muốn kéo dài khoảng cách ra với Lâm Siêu, đồng thời nhanh chóng vứt cái vật thể ở trong bàn tay ra.
Vèo!
Lệ nguyên tử bị nàng ném ra, va chạm lên trên tòa Kim Tự Tháp, trong phút chốc, mặt ngoài của tòa Kim Tự Tháp liền bị một tầng Hàn Băng dày đặt lan tràn ra xung quanh, đem chu vi xung quanh tòa Kim Tự Tháp toàn bộ đông lại.
Lâm Siêu nhìn thấy cảnh tượng vị Vực sâu nữ vương đời đầu ném viên Lệ nguyên tử ra, trên mặt liền lộ ra vẻ khiếp sợ, Lệ nguyên tử cũng không thể đông lại được nàng? Lẽ nào hắn thật sự phải chết ở chỗ này?
Chần chờ trong giây lát, Lâm Siêu liền quyết đoán lao về phía viên Lệ nguyên tử, thả ra tinh thần lực, đem viên Lệ nguyên tử rơi ở dưới mặt đất nâng lên.
Lạnh thấu xương!
Sau khi tinh thần lực của Lâm Siêu chạm vào viên Lệ nguyên tử, hắn liền cảm thấy có một luồng hàn khí lạnh thấu xương lan tràn ra toàn thân, viên Lệ nguyên tử này dĩ nhiên lại có thể đông cứng được cả tinh thần lực?
Lâm Siêu không kịp suy nghĩ nhiều, cố gắng chống chọi lại hàn khí, dùng tinh thần lực nâng viên Lệ nguyên tử lên quăng về phía vị Vực sâu nữ vương đời đầu, lúc trước nàng chỉ cầm nó vào trong bàn tay nửa giây, đã xuất hiện phản ứng mãnh liệt như thế, có thể thấy được viên Lệ nguyên tử này có lực phá hoại như thế nào đối với nàng.
Vực sâu nữ vương đời đầu nhìn thấy viên Lệ nguyên tử nhanh như đạn bắn bay tới, hơi thay đổi sắc mặt, bóng người loáng một cái, bỗng nhiên biến mất tại chỗ, sau đó một khắc, Lâm Siêu bỗng nhiên cảm giác được có một bàn tay lạnh lẽo, chạm vào sau lưng của hắn, bóp chặt phần gáy của hắn, âm thanh lạnh lẽo cùng với hơi thở như hoa lan vang lên bên cạnh tai của hắn: “Tạm biệt, tiểu đệ đệ.”
Không đợi cho Lâm Siêu phản ứng, ngón tay của nàng đã dùng sức, răng rắc một tiếng, xương cổ của Lâm Siêu liền bị vặn gãy, cái đầu của hắn liền chậm rãi nghẹo sang một bên.
Vực sâu nữ vương đời đầu mới vừa thở phào nhẹ nhõm, đã cảm thấy toàn thân căng cứng, chỉ thấy Lâm Siêu đã bị nàng”Giết chết”, cánh tay cùng bàn chân, bỗng nhiên quấn quanh người của nàng, phảng phất như là một con rắn không xương vậy, cùng lúc đó, cái đầu của hắn cũng cấp tốc vặn vẹo, giống như là không có xương cổ vậy nhô lên tràn đầy sát khí nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của nàng.
Vực sâu nữ vương đời đầu liền biến sắc mặt, không ngờ được Lâm Siêu lại còn có năng lực như vậy, định giãy người tránh thoát, đột nhiên nàng cảm thấy có một luồng hàn khí lạnh lẽo thấu xương từ trên người của Lâm Siêu truyền đến, bao phủ toàn thân của nàng.
Chỉ thấy viên Lệ nguyên tử kia đã bắn ngược trở lại, rơi ở trên lưng của Lâm Siêu.
Muốn đồng quy vu tận?
Vực sâu nữ vương đời đầu trợn to mắt, lập tức phẫn nộ mãnh liệt, cây thập tự đỏ như máu ở trong con ngươi của nàng cấp tốc xoay tròn.
Một luồng khí màu đen từ trên người của nàng tràn ngập ra, mái tóc cũng cấp tốc mọc dài ra, giống như rong biển vậy dài ra mười mấy mét, thân thể cũng nhanh chóng biến to ra.
Nhưng mà, trong lúc nàng đang tiến vào trạng thái ‘Giác Tỉnh hoàn toàn’, thân thể của Lâm Siêu cũng nhanh chóng biến to lên, hai tay cùng với hai chân đang quấn quanh người của nàng cũng chậm rãi biến to, trước sau vững vàng khóa chặt nàng.
“Diệt!” Âm thanh giống như ma âm truyền ra, năng lượng màu đen hủy thiên diệt địa từ trên người của nàng nhanh chóng tản mát ra xung quanh, qua nhiều năm hấp thụ vật chất tối kết tinh, thể chất của nàng gần như đã tiếp cận đến “Thể chất Hắc Ám”.
Giờ khắc này phối hợp cùng với mái tóc sắc bén của nàng, chỉ cần một phần mười giây, nàng liền có thể cắt nát thân thể của Lâm Siêu!
Khuôn mặt Lâm Siêu trở nên khó coi, đau thương nở nụ cười, ở trước sức mạnh tuyệt đối, cho dù đối phương có bất cẩn, cũng rất khó có thể dành được thắng lợi.
Vèo!
Mái tóc giống sắc bén giống như đao của nàng chém xuống.
Răng rắc ~!
Đột nhiên mái tóc của nàng trong nháy mắt liền bị đóng băng, sau đó lấy một tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được, lan tràn ra toàn thân của vị vực sâu nữ vương đời đầu!
Nhanh chóng băng nửa người trên của nàng!
Nhìn thấy tình cảnh này, trong lòng Lâm Siêu không khỏi mừng như điên, không ngờ được Lệ nguyên tử lại có hiệu quả hung hãn như vậy, không hổ là một trong chín đại vật chất kết tinh căn bản bản hình thành nên Vũ Trụ.
Lúc trước nó không kịp đóng băng vị Vực sâu nữ vương đời đầu, có lẽ là do thời gian tiếp xúc quá ngắn ngủi, lấy tốc độ phản ứng nhạy bén của nàng, gần như vừa chạm vào lòng bàn tay trong nháy đã bị nàng ném ra ngoài, mà hiện tại lại không giống như lúc nãy, nàng bị thân thể của Lâm Siêu quấn chặt, cho nên mới bị hàn khí của viên Lệ nguyên tử đóng băng.
Vực sâu nữ vương đời đầu đồng dạng cũng không ngờ tới được điểm này, nàng không tưởng tượng được tại sao mình lại bị đóng băng nhanh như thế, thực lực của nàng từ khi đạt đến tầng thứ này, ngoại từ một số ít tồn tại ngang hàng, nàng gần như không hề kiêng kỵ bất kỳ một đồ vật nào.
Nhưng nàng lại không biết, Lệ nguyên tử lại là một trong chín đại vật chất kết tinh căn bản hình thành nên Vũ Trụ, bên trong có ẩn chứa năng lượng hủy thiên diệt địa.
“Phá! !” Vực sâu nữ vương đời đầu ngây người trong chốc lát, đã kịp phản ứng lại, ngay khi hàn khí đang đóng băng tới nửa eo của nàng, thì nửa người dưới tuôn ra một làn khói màu đen, ngăn cản tốc độ đóng băng của hàn khí, đồng thời còn nhanh chóng ăn mòn lớp băng ở nửa người trên.
Lâm Siêu nhìn thấy cảnh này liền lo lắng, sợ nàng lại một lần nữa thoát ra được, mà trong nháy mắt hắn suy nghĩ điều này, hắn bỗng nhiên sửng sốt.
Chính mình không phải cũng bị hàn khí đông cứng rồi hay sao? Làm sao còn có thể suy nghĩ?
Phải biết, sức mạnh đóng băng của Lệ nguyên tử, tuyệt đối không chỉ đóng băng ở mặt ngoài, mà còn đóng băng toàn bộ cơ thể, bao gồm tất cả các tế bào ở bên trong!
Thông qua tia sáng khúc xạ, Lâm Siêu có thể nhìn thấy được hình ảnh phản chiếu thân thể của mình, xác thực đã bị đóng băng, giống y như là một bức tượng băng vậy, vẫn duy trì dáng vẻ quấn quanh trên người của Giác Tỉnh nữ vương, nhưng mà, đôi cánh Hắc Ban Thú ở sau lưng, lại không hề có nửa phần dấu vết bị đông lại, lông chim còn đang nhẹ nhàng tung bay.
Đôi cánh Hắc Ban Thú có thể miễn dịch được hàn khí của Lệ nguyên tử?
Lâm Siêu có chút choáng váng.
Trang 307# 2
Chương 613: Tự đoạn
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Đúng lúc này, có một màn kỳ dị xuất hiện, luồng khí màu đen ở trên người của vị Vực sâu nữ vương đời đầu, đột nhiên tràn vào lồng ngực của Lâm Siêu.
Ở trên ngực của Lâm Siêu, hiện ra một viên cầu màu đen, phảng phất như một hố đen loại nhỏ, điên cuồng thôn phệ luồng khí màu đen trên người của vị Vực sâu nữ vương đời đầu.
Sau khi luồng khí màu đen bị thôn phệ hết, Lâm Siêu có một luồng cảm giác ấm áp từ phần ngực tản mát ra toàn thân.
Thân thể bị hàn khí đông cứng của hắn, làm cho toàn thân của hắn đều bị mất đi tri giác, mất đi cảm quan, thế nhưng giờ khắc này hắn lại có thể cảm giác được sự ấm áp truyền ra từ lồng ngực, phảng phất như là có một ngọn lửa đang thiêu đốt vậy.
Con mắt của Lâm Siêu bỗng nhiên trừng lớn!
Là do ám hạch? !
Vực sâu nữ vương đời đầu cũng đồng dạng phát hiện được một màn kỳ dị này, hoàn toàn biến sắc, cây thập tự màu đỏ máu ở trong con ngươi của nàng cũng co rút lại, phảng phất như là nàng cảm nhận được khí tức sinh mạng của mình bị uy hiếp vậy, hai cái chân còn lại chưa bị đóng băng nhanh chóng rung lên với một tần suất cực kì nhỏ, tốc độ cực nhanh, nỗ lực thông qua sự rung động tạo ra nhiệt lượng phá giải lớp băng đóng ở trên người.
Nhưng mà, Lệ nguyên tử vẫn liên tục tỏa ra hàn khí cuồn cuộn không ngừng, vị Vực sâu nữ vương đời đầu giãy dụa cũng chỉ vô dụng, một hai giây sau, nàng liền triệt để đình chỉ giãy dụa, sát ý cùng với sự phẫn nộ bên trong mắt cũng hoàn toàn bị đông lại.
Phần đầu của Lâm Siêu mặc dù bị đóng băng, nhưng thông qua tia sáng khúc xạ, hắn có thể nhìn thấy được dáng vẻ toàn thân của Giác Tỉnh nữ vương, sau khi nhìn thấy toàn bộ thân thể của nàng bị đông cứng, triệt để biến thành một bức tượng băng, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của nàng, phảng phất như là sau một khắc nàng sẽ từ bên trong Hàn Băng phá ra. [♫ ♪ Không dám nhìn vào đôi mắt ấy, đôi mắt Pleiku biển hồ đầy ♪ ♫ ^^!]
Một khi nàng thoát ra được, lần sau tuyệt đối nàng sẽ không có tâm tình chơi đùa cùng với Lâm Siêu nữa, phỏng chừng nàng vừa mới thoát được ra bên ngoài, sẽ lập tức đập chết hắn.
Dù sao, Lâm Siêu cũng là một nhân vật có thể gây nguy hiểm đến tính mạng của nàng.
“Ta vẫn còn có thể sử dụng nguồn năng lượng trong tế bào?” Sau khi thông qua tia sáng khúc xạ quan sát toàn thân của Giác Tỉnh nữ vương, Lâm Siêu bỗng nhiên nhớ tới điểm này, trong lòng không khỏi kinh ngạc, chẳng lẽ lớp băng chỉ đóng băng được mặt ngoài cơ thể của hắn?
Lúc này, Lâm Siêu bỗng nhiên nhìn thấy, lớp băng từ phần cuối đôi cánh của hắn, đang từ từ hòa tan ra, chậm rãi khuếch tán ra bốn phía, đầu tiên là ở phía sau lưng, vai, sau đó là cánh tay, lồng ngực, bởi vì hai tay cùng với hai chân của hắn đang quấn quít lấy thân thể của Giác Tỉnh nữ vương, vào thời điểm lớp băng ở trên cánh tay của hắn bị hòa tan, đồng dạng cũng làm cho lớp băng ở trên người của Giác Tỉnh nữ vương cũng dần dần tan đi.
Lâm Siêu sợ bắn cả người lên, nếu để cho lớp băng ở trên người của Giác Tỉnh nữ vương tan hết, cũng chính là thời điểm hắn phải chết.
Hắn vội vàng giãy thân thể của mình ra khỏi người của nàng, nguyên nhân lớp băng bị tan chắc hẳn là do viên ám hạch ở sau lưng của hắn, chỉ cần hắn thoát ly ra khỏi thân thể của Giác Tỉnh nữ vương, lớp băng trên người của nàng sẽ không tiếp tục bị hòa tan nữa.
Nghĩ thì nghĩ, bởi vì hai tay hai chân của Lâm Siêu quấn vào người của Giác Tỉnh nữ vương quá chặt, giờ khắc này lớp băng đã đóng băng luôn cả hai người vào nhau, căn bản là không có cách nào mở ra được.
Theo lớp băng đang dần dần bị hòa tan, thời gian gấp gáp không cho phép Lâm Siêu suy nghĩ nhiều, hắn mạnh mẽ cắn chặt răng, sức mạnh ở trong cơ thể đột nhiên nổ tung, tự kéo đứt hai cái chân của mình ra, bởi vì bắp đùi đã hoàn toàn đóng băng, cho nên rất dễ dàng có thể kéo đứt, chỉ là cảm giác đau đớn truyền đến làm cho sắc mặt của Lâm Siêu tái xanh.
Sau khi tự đoạn hai cái chân, Lâm Siêu tiếp tục chuẩn bị tự đoạn hai cánh tay, lúc này, Anubis mới ý thức được liền vội vàng la lên: “Đừng bỏ ta lại!”
Lâm Siêu hơi dừng lại một chút, nhưng vẫn quyết đoán mạnh mẽ kéo đứt hai cánh tay ra, máu tươi từ trên bả vai trào ra, nhuộm đỏ lớp băng ở trước ngực của Giác Tỉnh nữ vương.
Lâm Siêu lui về phía sau, nhanh chóng phun trào nguồn năng lượng trong cơ thể, toàn lực khép lại vết thương của mình, để tránh khỏi việc mất máu quá nhiều, giờ khắc này Anubis đã bị đông cứng ở trong lớp băng, nếu như hắn suy yếu đến mức hôn mê, phỏng chừng liền trở thành món ăn ở trên bàn của Hắc Quả Phụ cùng với thiếu nữ cưỡi Cự Lang.
Lúc trước Lâm Siêu giao thủ cùng với vị Vực sâu nữ vương đời đầu, nguồn năng lượng ở trong cơ thể của hắn không còn lại bao nhiêu đã tiêu hao hết sạch, giờ khắc này hắn đang liều mạng ép nguồn năng lượng trong tế bào ra, nhưng chỉ có thể ép ra được một ít năng lượng, miễn cưỡng làm cho miệng vết thương khép lại, chứ hoàn toàn không đủ năng lượng để tái tạo lại chân tay, hiện tại hắn hoàn toàn là một người tàn phế.
Lâm Siêu dùng ánh mắt đảo qua lối vào đường hầm, suy đoán rằng có lẽ hai nàng đang nấp ở đó quan sát tình hình, nếu như hắn để lộ ra trạng thái hết sức suy yếu, chắc chắn hai nàng sẽ ra tay, mặc dù đôi cánh Hắc Ban Thú có thể bảo vệ hắn, nhưng nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, lúc này hắn mới cố nén sự đau nhức, khôi phục lại vẻ bình tĩnh, dùng tinh thần lực mở nhẫn không gian ra, lấy ra một lượng lớn thịt nướng quái vật ném vào trong miệng nhanh chóng nhai nuốt.
Thịt quái vật rơi vào trong dạ dày, rất nhanh liền bị phân giải tiêu hóa, từ bên trong ép ra chất dinh dưỡng, bổ sung nguồn năng lượng cho cơ thể.
Lâm Siêu cũng không muốn gấp gáp tái sinh lại tay chân, nhanh chóng ăn thịt bổ sung lại năng lượng, sau đó lại một lần tái tạo lại toàn bộ tay chân, trong lúc nhai nuốt, hắn còn phải suy nghĩ cách đưa Anubis ra khỏi lớp băng.
Nếu như mất đi cánh tay phải Hoàng Kim, sức chiến đấu của Lâm Siêu sẽ bị giảm đi rất nhiều, hơn nữa Kẻ hủy diệt ở cánh tay trái cũng bị đóng băng ở bên trong, nếu như hắn bị mất đi cả hai (dẫn dắt giả), thực sự là tổn thất quá to lớn.
“Có lẽ hai nàng kiêng kỵ đôi cánh Hắc Ban Thú của mình, cho nên không dám ra tay, coi như là hai nàng thức thời.” Lâm Siêu nhìn thấy hai nàng vẫn không ra tay xuất thủ, trong lòng thoáng thoả mãn, lập tức vừa ăn thịt quái vật, vừa nhìn về phía Giác Tỉnh nữ vương.
Chỉ thấy thân thể cao hơn mười hai mét của nàng, giống như một bức tượng băng đứng lặng yên, tản mát ra hàn khí lạnh thấu xương.
“Đợi lát nữa mình khôi phục lại như cũ, sử dụng toàn lực đánh cho nàng một quyền, không biết có thể hay không đem thân thể của nàng đánh nát?” Lâm Siêu ánh mắt lóe sáng, nếu như có thể giải quyết được nàng, đối với toàn bộ địa cầu mà nói chính là một niềm vui lớn, bất quá, nếu như mình không có đánh nát được thân thể của nàng, trái lại còn đem lớp băng ở trên người của nàng đánh nát, giải cứu nàng thoát ra, vậy thì coi như xong đời.
Trang 308# 1
Chương 614: Tủ lạnh cỡ lớn
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Hơn nữa, cho dù có thể đánh nát được thân thể của nàng, nàng liệu sẽ có triệt để chết đi hay không, cũng là một vấn đề cần phải nghiên cứu kỹ càng.
Suy nghĩ trong chốc lát, Lâm Siêu vẫn cảm thấy quá mức mạo hiểm, cứ duy trì trạng thái đóng băng như thế này là tốt rồi, chỉ có điều, nếu như có người khác tới nơi này, giải cứu nàng ra, vậy thì hố to rồi.
“Hay là bỏ nàng vào trong nhẫn không gian mang đi? Nhưng nhiệt độ ở bên trong nhẫn không gian không giống như ở nơi này, sau một quãng thời gian không lâu sau, lớp băng sẽ bị hòa tan.” Lâm Siêu nhíu mày khẩn, bỗng nhiên linh quang lóe lên: “Có rồi, làm một cái tủ lạnh cỡ lớn bỏ vào bên trong nhẫn không gian, rồi bỏ nàng vào bên trong cái tủ lạnh, như vậy liền có thể vĩnh viễn đóng băng nàng.”
Nghĩ đến biện pháp này, Lâm Siêu có chút trở nên hưng phấn, tiếp tục ăn thịt quái vật, nửa giờ sau, nguồn năng lượng trong cơ thể của hắn đã khôi phục lại được ba phần mười, đủ để một lần nữa tái tạo lại tay chân.
Kèn kẹt!
Đầu tiên Lâm Siêu tái tạo lại hai chân, sau đó là cánh tay trái, xương cốt cùng với cơ thịt, mạch máu, dây thần kinh nhanh chóng sinh sôi, dưới hiệu quả tái tạo của năng lực bất tử, cánh tay trái và hai chân của hắn nhanh chóng được sinh ra, bóng loáng mềm mại, lớp da mới sinh ra có màu phấn hồng, trong chốc lát liền khôi phục lại màu trắng nõn.
Lâm Siêu đứng dậy, khẽ hoạt động thân thể, thích ứng với tay chân mới của mình.
Sau đó liền thu hồi lại viên ‘Lệ nguyên tử’ bỏ vào trong cái rương, rồi ngẩng đầu nhìn về phía tượng băng Giác Tỉnh nữ vương, suy nghĩ nói: “Anubis có thể dùng ý niệm câu thông với ta, nói rõ các tế bào ở bên trong cánh tay phải vẫn không bị đông cứng, ta có thể dựa vào chỗ miệng vết thương, đem huyết nhục ở bên trong móc ra, tế bào thần tính cho dù có bị phá nát, chắc hẳn cũng có thể khôi phục lại được như cũ.”
Nghĩ đến đây, hắn liền mở chiếc nhẫn không gian ra, tìm kiếm ở bên trong một hồi, rất nhanh liền lấy ra một thanh chiến đao cấp S, lúc này mới đi tới chỗ cánh tay phải bị đóng băng, đem chiến đao đâm vào chỗ miệng vết thương, dùng sức mà khuấy đảo.
Huyết nhục bị đóng băng ở bên trong cực kỳ cứng rắn, hơn nữa thể chất của cánh tay phải đã đạt đến cấp bảy, hơn nữa còn là tế bào thần tính, xương cốt Hoàng Kim, chiến đao cấp S ở trong tay Lâm Siêu đâm vào giống như đâm vào sắt thép vậy, hắn phải hao hết khí lực mới tạc ra được một khối thịt nhỏ.
Lâm Siêu khẽ cau mày, ngẩng đầu nhìn về phía lối vào đường hầm, nói: “Đi ra đi.” Mặc dù âm thanh không thể truyền vào bên trong một khoảng thời không khác, nhưng hắn biết rằng hai nàng đều là sát thủ đỉnh cấp, chắc chắn sẽ thông qua khẩu hình hiểu được ý tứ của hắn.
Nửa phút sau, hai nàng liền từ trong đường hầm đi ra, dùng ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Siêu, các nàng đã nhận ra được, vị nữ nhân tuyệt mỹ này, chính là một tồn tại cấm kỵ, Giác Tỉnh Giả!
Sau khi nàng thu được danh hào “Hắc Quả Phụ”, thì đã được nghe Nữ Hoàng Tri Chu nhắc qua về sự tình “Giác Tỉnh Giả”, đây là một trong những cơ mật tối cao của Gia tộc Tri Chu các nàng, chỉ là làm cho nàng không ngờ được chính là, trước mắt nàng dĩ nhiên là một con Giác Tỉnh Giả, hơn nữa còn là nữ tính Giác Tỉnh Giả.
Mà chuyện đáng sợ nhất là, một con quái vật kinh khủng như thế, lại bị Lâm Siêu đóng băng lại thành một bức tượng băng.
“Ngươi biết nàng sao?” Thiếu nữ cưỡi Cự Lang ngước đầu nhìn Lâm Siêu, trên khuôn mặt lộ ra mấy phần kính nể.
Lâm Siêu không hề trả lời, mà nói: “Cho ta mượn ngươi binh khí của ngươi dùng một lát.”
Thiếu nữ cưỡi Cự Lang ngây người, chần chờ không ít, nhưng cuối cùng vẫn rút cây cự kiếm màu đen ở sau lưng của mình ra, quăng về phía Lâm Siêu.
Cự kiếm xoay tròn tới trước mặt của Lâm Siêu thì vừa vặn hiện ra cái chuôi đao, Lâm Siêu thuận tay nắm lấy, trong chớp mắt cầm thanh cự kiếm vào trong tay.
Hắn liền có cảm giác cánh tay bị trầm xuống, trọng lượng của cây cự kiếm nặng vượt quá dự liệu của hắn, ít nhất phải nặng hai ngàn cân, so với thanh cổ thương của hắn còn nặng hơn gấp đôi.
Tuy rằng bằng ấy cân nặng đối với thể chất của Lâm Siêu hiện nay cũng không tính là gì, nhưng hắn vẫn ngưng mắt đánh giá thanh cự kiếm màu đen này, thân kiếm trong suốt, phản chiếu lại hình ảnh khuôn mặt của hắn, bên trong thân kiếm tựa hồ có một luồng năng lượng đang lưu động.
Lâm Siêu liền nhớ đến lúc trước Kronos gọi thanh cự kiếm này là “Binh khí Bắc Âu Vương”, liền có ý nghĩ muốn cướp đoạt, thế nhưng rất nhanh hắn liền bỏ đi cái ý định này, vũ khí thuận tay của hắn vẫn là thương, mặc dù chất liệu của thanh cự kiếm này rất tốt, có thể nấu chảy đúc thành một thanh thương mới, nhưng chất liệu bị nung chảy đúc lại sẽ bị giảm đi đẳng cấp rất nhiều.
Lâm Siêu vung thanh cự kiếm màu đen lên, đâm vào bên trong miệng vết thương của cánh tay phải, chỉ trong chốc lát, liền có thể tạc ra được một đống thịt to bằng nắm đấm.
Đống thịt nát chậm rãi nhúc nhích trong lòng bàn tay của Lâm Siêu, dần dần tụ tập lại, rất nhanh liền hợp lại thành một khối thịt.
Từ bên trong duỗi ra một con mắt màu vàng óng, truyền ra âm thanh nói: “Không cần đào nữa, để cho ta xử lý.” Nói xong, khối thịt mọc ra mấy cái xúc tu, nhanh chóng bò vào miệng vết thương trên cánh tay phải.
Mấy phút sau, khối thịt ở trên bàn tay của Lâm Siêu chậm rãi nhúc nhích, theo mấy cái xúc tu đang điên cuồng hấp thu chất dinh dưỡng ở trong cánh tay phải bị đóng băng, đống thịt càng lúc càng lớn.
Sau khi trải qua thời gian mười mấy phút, khối thịt đã có kích thước bằng một quả bóng rổ.
“Được rồi, ta đã thu hồi được phần lớn tinh hoa ở bên trong cánh tay rồi, còn lại một ít da thịt thì cứ để đóng băng ở trong này đi, chờ đến khi ta tiêu hóa hết cái đầu cùng với cánh tay của Kronos, liền có thể dư dả khôi phục lại phần tổn thương này, còn có thể lên đến cấp Thứ Thần, thậm chí là cấp Chủ Thần.” Anubis cười toe toét nói.
Lâm Siêu thấy nó không có chuyện gì, khẽ thở phào nhẹ nhõm, ném trả lại thanh cự kiếm màu đen cho thiếu nữ cưỡi Cự Lang, hướng về phía Anubis nói: “Đừng có hả hê, mau trở về.”
Anubis cười hì hì, đống thịt màu vàng óng chậm rãi vặn vẹo, quấn quanh hướng về phía cánh tay cụt của Lâm Siêu, khôi phục lại hình dáng của một cánh tay phải.
Lâm Siêu thử hoạt động cánh tay, cảm giác không có gì khác lạ, lúc này mới thoả mãn, sau đó liền liếc mắt nhìn tượng băng Giác Tỉnh nữ vương, cảm giác ung dung ở trong lòng liền chuyển thành trầm trọng, hắn có cảm giác giống như là nàng lúc nào cũng có thể phá băng mà ra vậy.
Lâm Siêu không dám trì hoãn nữa, lấy ra một chiếc nhẫn không gian cỡ trung, đem nàng cẩn thận từng li từng tý một đưa vào bên trong, sau đó liền đóng lại.
Trong nháy mắt, tảng đá lớn ở trong đáy lòng của hắn mới được thả xuống, toàn thân đều có cảm giác ung dung thư thái hơn mấy phần, Lâm Siêu ngầm cười khổ, xoay tay lại sờ soạng, trên lưng tất cả đều là mồ hôi lạnh.
Trang 308# 2
Chương 615: Tổ chức bàn cổ
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Trở về căn cứ nhanh chóng làm một cái tủ lạnh thật lớn mới được.” Lâm Siêu nói thầm, trong lòng có một chút thấp thỏm, chỉ lo đến lúc mở chiếc nhẫn không gian ra thì Giác Tỉnh nữ vương đã hoà tan hết được lớp băng.
Lâm Siêu nhìn về phía hai nàng, hỏi: “Các ngươi muốn tìm bảo tàng ở đâu?”
Hắc Quả Phụ liếc mắt nhìn cánh tay phải của Lâm Siêu, sắc mặt hơi đổi một chút, âm thầm thu hồi sự chấn động ở trong lòng, nở nụ cười xinh đẹp, nói: “Bảo tàng được ghi chép ở trong tấm bản đồ này của ta, bây giờ ta đưa cho ngươi, ngươi có thể tự mình xem xét.”
Nàng lấy từ trong người ra một tấm bản đồ, ném cho Lâm Siêu.
Lâm Siêu nhận lấy tấm bản đồ nhìn lướt qua, trên tấm bản đồ có vẽ sơ lược toàn bộ khu vực Bắc Cực, chỉ đường đến nơi này, trong đó có đánh dấu một toà Kim Tự Tháp, từ con đường vẽ ở trên tấm bản đồ, tựa hồ như đúng là nơi này, xem ra Gia tộc Tri Chu không biết làm sao lại có thể đạt được tấm bản đồ này, kho báu trong bản đồ chính là bảo tàng “Tặng cho kỷ thứ năm” này.
Chỉ có điều, phần bảo tàng này đã rơi vào trong tay mình, tiến độ lịch sử đã bị thay đổi, bất quá cũng không đáng kể, hắn còn đang chuẩn bị kế hoạch thanh lý toàn bộ Vương Thú ở trên đất liền, tiếp tục phá vỡ tiến trình của lịch sử!
“Ta cũng vậy.” Thiếu nữ cưỡi Cự Lang không chờ Lâm Siêu mở miệng, chủ động đưa ra tấm bản đồ của mình.
Lâm Siêu liếc mắt nhìn qua, hai tấm bản đồ hầu như giống như đúc, xem ra hai nàng thuộc hai tổ chức lâu đời, cho nên cũng có chút tư bản, chờ đến khi rảnh rỗi thì đến gặp thủ lĩnh của hai nàng, có lẽ sẽ hỏi ra được một ít tin tức.
Lâm Siêu cũng không có ý tứ muốn tiếp tục thăm dò Băng cung nữa, nhiệt độ trong chiếc nhẫn không gian khoảng hai mươi đến ba mươi độ, nhất định phải mau chóng làm một cái tủ lạnh thật lớn mới được.
Lâm Siêu liền nói ngay: “Theo ta rời đi khỏi nơi này.”
Hắc Quả Phụ nghi ngờ nói: “Đi đâu?”
“Đi về căn cứ của ta.”
Hai nàng liền thay đổi sắc mặt, Hắc Quả Phụ vội vàng nói: “Ngươi muốn chiêu nạp chúng ta? Tổ chức chúng ta đã có lệnh, nếu như làm phản, kết cục sẽ không tốt…”
Lâm Siêu xua tay ngăn nàng nói, lạnh lùng nói: “Không phải là chiêu nạp, mà là tạm thời để cho các ngươi đi theo, chờ ta giải quyết xong chuyện quan trọng, còn có chuyện khác giao cho các ngươi làm.”
Ở Hoa Hạ, ở một vùng ngoại ô nào đó, bên trong một trang trại lớn có tường rào bao quanh, có mười mấy cái lều cỡ lớn ấm áp được dựng lên, bên trong có trồng trọt một ít rau dưa, cây trái biến dị, nhân loại bình thường cũng có thể ăn.
Ở dưới đáy của những cái lều cỡ lớn này, bên trong lòng đất, có một toà Kim Tự Tháp được xây ở bên trong, cao hơn một trăm mét, mỗi một tầng bên trong đều là cơ sở nghiên cứu khoa học kỹ thuật, có một lượng lớn nhân viên mặc áo blouse màu trắng đi tới đi lui, mỗi một cánh cửa đều có bảo mật sinh trắc học, tròng mắt, vân tay, thân phận, ba tầng đo lường, mới có thể thông qua.
Giờ khắc này, ở bên trong tầng F9 trung tâm của Kim Tự Tháp, có một phòng làm việc được xây dựng theo lối kiến trúc xa hoa, có một người trẻ tuổi đang ngồi, khuôn mặt dài nhọn, lông mày cao vót, nếu như không phải vẻ mặt của hắn quá mức âm trầm, thì tuyệt đối là một anh chàng vô cùng đẹp trai.
Giờ khắc này Yến Luân có tâm tình rất tồi tệ, hắn mới vừa nhận được tin tức, tên nhân viên Thân Xà mà hắn phái đi tới Bắc Cực, thiết bị giám sát ở trên người đã bị phá huỷ, kết quả như vậy chỉ có hai loại, hoặc là hắn đang bị truy sát, hoặc là đã chết rồi!
Thân Xà là trợ thủ đắc lực của hắn, cứ như vậy tổn thất ở Bắc Cực, sức mạnh phân bộ của hắn sẽ bị suy yếu đi một phần, quan trọng nhất chính là, nếu như Thân Xà đã chết, nhiệm vụ tự nhiên cũng sẽ thất bại, trách nhiệm chỉ có thể đổ lên trên đầu của hắn.
“Đáng chết, hắn có bản đồ tuyệt mật, lại là người dự bị cho chức môn chủ của Cổ Môn trước đây, cho dù có gặp phải Hắc Quả Phụ của Gia tộc Tri Chu, hoặc là mấy vị của Sở La Môn kia, cũng có thể an toàn thoát thân, lẽ nào ở trong băng cung lại có nguy hiểm khác?” Tâm tình của Yến Luân rất buồn bực, thiết bị giám sát trên người của Thân Xà đã bị phá nát, không có cách nào có thể liên lạc, phỏng chừng cấp trên rất nhanh sẽ phái người tới Bắc Cực, điều tra việc này, một khi xác định nhiệm vụ đã thất bại, hắn cũng sẽ bị trừng phạt.
Thùng thùng!
Bỗng nhiên có một tiếng gõ cửa vang lên.
Yến Luân sắc mặt biến thành đen thui, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến, sự tức giận ở trong mắt của hắn liền biến mất, bình tĩnh nói: “Vào đi”.
Cửa phòng làm việc liền bị đẩy ra, một bé gái ôm một con gấu bông đang nhón chân lên, nắm lấy cái nắm cửa đẩy cửa ra, khuôn mặt trẻ con vô cùng hồn nhiên, con ngươi đen láy khẽ chuyển động, cười giòn tan nói: “Tiểu Yến Tử, Trữ ca ca bảo ngươi qua gặp hắn.”
Yến Luân lạnh nhạt nói: “Biết rồi.” Sau đó liền đứng dậy, chỉnh sửa quần áo cùng với cà vạt, soi gương chải chuốt mái tóc, không còn một sợi tóc ngổn ngang nào, lúc này mới hài lòng đi ra ngoài.
Bé gái le lưỡi một cái, nói: “Tiểu Yến Tử, ngươi thật là giống một cô gái.”
Yến Luân nhàn nhạt trừng nàng, nói: “Đừng có nói lung tung nữa.”
Bé gái nở nụ cười hì hì, ôm con gấu bông vào trong lòng, nhảy tung tăng ở phía trước dẫn đường.
Yến Luân đi theo sau lưng của nàng, đi tới trước mặt thang máy, ngửa đầu nhìn lên hàng số trên cửa thang máy, trong lòng suy nghĩ lời giải thích.
Lúc này, cửa thang máy đã mở ra, bé gái đi vào trước, Yến Luân cũng đồng dạng bước vào bên trong.
Ở trong thang máy còn có một người, là một nam tử to con tuổi còn trẻ, có làn da ngăm đen, trên lưng mang theo một thanh chiến đao khổng lồ, mặc trang phục Chiến Sĩ.
Thanh niên cường tráng nhìn thấy bé gái cùng với Yến Luân, hơi thay đổi sắc mặt, vội vã nở một nụ cười, cung kính nói: “Xin chào Ty bộ trưởng, gặp qua Yến bộ trưởng.”
Yến Luân nhàn nhạt “Ừ” một tiếng, khuôn mặt không hề có cảm xúc.
Thang máy rất nhanh đã đi đến tầng “F12”, bé gái cùng với Yến Luân một trước một sau bước ra, bé gái cười hi hi nhảy tung tăng ở phía trước dẫn đường, đi tới trước một gian phòng làm việc, nhẹ nhàng gõ cửa.
“Đi vào đi.” Một âm thanh ôn hoà như gió xuân từ bên trong truyền đến.
Yến Luân hít vào một hơi thật sâu, nhìn cánh cửa đang chậm rãi mở ra, có cảm giác như ở bên trong có một con ác thú đang chậm rãi mở miệng ra hướng về phía mình, hắn nghiêm túc đi theo sát bé gái tiến vào bên trong, liếc mắt liền nhìn thấy ở trên ghế salông trong văn phòng, có một thiếu niên mặc tây phục màu đen đang ngồi vắt chân trên ghê, có dáng vẻ khoảng mười mấy tuổi, tướng mạo cực kỳ đẹp trai, bên trong áo sơ mi buộc nút chỉnh tề, cà vạt cũng chỉnh tề, trên mặt mang theo một nụ cười mê người giống như Quý Tộc.
“Trữ ca ca.” Bé gái kêu lên một tiếng giòn tan.
Thiếu niên khẽ mỉm cười, hướng về phía nàng ngoắc tay nói: “Lại đây ngồi đi.”
Trang 309# 1








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







![[Dịch] Vô Địch Hắc Quyền [Dịch] Vô Địch Hắc Quyền](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Vo-Dich-Hac-Quyen-SE-Audio-Truyen.jpg)
