- Home
- Truyện Hệ Thống
- [Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ
- Tập 91 : Tuyên Truyền Cho Thành Huyền Vũ. (c901-c910)
[Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ
Tập 91 : Tuyên Truyền Cho Thành Huyền Vũ. (c901-c910)
❮ sautiếp ❯Chương 901: Tuyên Truyền Cho Thành Huyền Vũ.
Ánh mắt ba vị trưởng lão Ốc Đảo dịu lại, vội vàng hỏi: – Các hạ, mời nói.
Mục Lương bình tĩnh hỏi:
– Theo ta biết, Ốc Đảo phụ trách thông báo cho thành chủ các thành, còn đảm nhiệm công việc đón tiếp, đúng không?
– Không sai.
Đại trưởng lão Ốc Đảo chậm rãi gật đầu.
Ốc Đảo có thể bay, có thể nhanh chóng đi đến thành phố lớn, đồng thời nhận nhiệm vụ đón tiếp, có thể coi như cầu nối giao lưu, Mục Lương ngồi thẳng lưng bình tĩnh nói:
– Yêu cầu của ta rất đơn giản, ta hy vọng, khi các ngươi đi đón người có thể giúp tuyên truyền cho thành Huyền Vũ.
Anh muốn nhân cơ hội này khuếch trương danh tiếng của thành Huyền Vũ trước.
Mục đích là để cho các thành phố lớn nhỏ đó biết được thành Huyền Vũ chân chính, từ đó mang theo nhiều tinh thạch hung thú đến tham gia Hội nghị Thánh Địa.
– Giúp tuyên truyền cho thành Huyền Vũ?
Ba vị trưởng lão Ốc Đảo liếc nhìn nhau, đều đang phân tích ý tứ sâu xa hơn trong yêu cầu của Mục Lương, Hồ Tiên chỉ suy nghĩ một chút liền hiểu được kế hoạch của anh, trong mắt cô hiện lên vẻ ngưỡng mộ.
– Tuyên truyền thế nào?
Bối Nhĩ Liên hỏi thêm.
Mục Lương bình tĩnh nói:
– Ta sẽ cho ngươi mang đồ vật đi cùng các ngươi, công tác tuyên truyền do bọn họ phụ trách, các ngươi chỉ cần phối hợp là được.
Bối Nhĩ Liên cười khổ:
– Mục Lương các hạ, ta rất muốn hứa với ngươi, nhưng ta sợ là Ốc Đảo không thể vận chuyển nhiều đồ vật như vậy.
Mục Lương nhún vai:
– Ý ngươi là gì?
– Mục Lương các hạ, trước khi đến thành Huyền Vũ, thành Ốc Đảo đã bị tấn công, tổn hại rất nghiêm trọng.
Đại trưởng lão Ốc Đảo trầm giọng giải thích:
– Ốc Đảo còn phải đón những thành viên tham gia hội nghị của các thành, sợ là rất khó mang nhiều đồ như vậy.
Nghe vậy, Mục Lương quay đầu lại nhìn tiểu hầu gái kia.
Diêu Nhi ngoan ngoãn lắc đầu, tỏ ý đối phương không hề nói dối.
Bối Nhĩ Liên chớp chớp đôi mắt màu xanh của mình, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô, cố gắng nói:
– Mục Lương các hạ, nếu thành Huyền Vũ có thể giúp sửa chữa Ốc Đảo, thì mọi vấn đề đều có thể được giải quyết…
Ánh mắt Mục Lương lóe lên, anh liếc mắt nhìn về phía Tam trưởng lão.
– Bối Nhĩ Liên các hạ, kế hoạch hay nhỉ.
Khóe môi của Hồ Tiên cong lên, nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Trên mặt Bối Nhĩ Liên cũng hiện lên một nụ cười gượng gạo.
– Được.
Mục Lương nhướng mắt đồng ý.
Theo anh thấy, giúp sửa chữa Ốc Đảo, chỉ là một khoản đầu tư sớm, chỉ vì lợi ích lớn sau này.
Để làm cho Ốc Đảo ổn định hơn, cũng có thể vận chuyển được nhiều đồ vật hơn, đi đến càng nhiều thành phố lớn để tuyên truyền có thể kiếm được càng nhiều tinh thạch hung thú.
Đương nhiên, cũng bao gồm sẽ càng có nhiều người hơn đến với thành Huyền Vũ này.
– Thật sao?
Bối Nhĩ Liên sững sờ, cô hoàn toàn không ngờ Mục Lương sẽ đồng ý.
– Ừm.
Mục Lương gật đầu đáp.
Đây vốn là việc đôi bên cùng có lợi, không có lý do gì mà không đồng ý.
-… Cảm ơn thành chủ các hạ.
Bối Nhĩ Liên hít một hơi thật sâu, đứng dậy và nghiêm trang cúi đầu đáp lễ.
Đại trưởng lão và Tứ trưởng lão cũng lộ vẻ ngạc nhiên, thành Huyền Vũ giúp tu sửa Ốc Đảo thì sẽ trở nên như thế nào?
Tứ trưởng lão nhớ lại khung cảnh mà hắn đã nhìn thấy khi vừa đặt chân vào thành Huyền Vũ, đột nhiên cảm thấy rất trông mong được nhìn ngắm Ốc Đảo sau khi tu sửa.
Mục Lương quay đầu lại hỏi:
– Còn chuyện gì nữa không?
Ba vị trưởng lão Ốc Đảo nhìn nhau, sau đó đều lắc đầu.
Mục Lương bình tĩnh hỏi:
– Nhân tiện, khi nào thì Hội nghị Thánh Địa sẽ tổ chức?
Đại trưởng lão Ốc Đảo giải thích:
– Thời gian vẫn chưa được xác định, cần phải đợi ba người sáng lập quyết định.
– Chờ người sáng lập quyết định?
Mục Lương khẽ cau mày.
– Toa Đóa Na đó.
Hồ Tiên thì thào.
Mục Lương chậm rãi gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói:
– Hiện tại, Toa Đóa Na đang ở thành Huyền Vũ, hai người sáng lập kia đâu?
– Toa Đóa Na đang ở thành Huyền Vũ?
Ba vị trưởng lão Ốc Đảo đều bị sốc, đây là việc mà bọn họ không ngờ được.
– Ừm.
Mục Lương lạnh lùng đáp một tiếng.
Đại trưởng lão Ốc Đảo hỏi:
– Mục Lương các hạ, chúng tôi muốn gặp Toa Đóa Na.
– Được, đi gọi Toa Đóa Na.
Mục Lương gật đầu nói.
Thế là, có người lặng lẽ lui ra khỏi phòng tiếp khách.
Ba vị trưởng lão Ốc Đảo nhìn Hồ Tiên và tiểu hầu gái, cả hai đều im lặng không nhúc nhích, ai sẽ mời Toa Đóa Na.
…………
Bên ngoài Cung điện, Ly Nguyệt hiện thân, cất bước đi tới Thang Vận Chuyển.
Cô phải đến khu dân cư ở Nội Thành để tìm Toa Đóa Na.
Gần hai mươi phút sau, cô gái tóc bạc đi tới đường Giáp Thứ Ba, đi bộ đến nơi ở tạm thời của Toa Đóa Na.
Cộc cộc cộc…..
Ly Nguyệt đứng bên ngoài, giơ tay gõ nhẹ vào cửa.
Yên tĩnh, không có ai đáp lại.
– Không có ở nhà sao?
Ly Nguyệt hơi cau mày, tiếp tục gõ cửa thêm vài lần.
Cộc cộc cộc……
Một lát sau, vẫn không có người đáp lại.
Ngay sau đó, Ti Toa Lệ đột nhiên hiện thân, đưa tay cúi chào nói:
– Đội trưởng Ly Nguyệt, Toa Đóa Na đã dẫn con gái đi Siêu Thị Huyền Vũ.
Cô phụ trách nhiệm vụ bí mật theo dõi Toa Đóa Na, để ý nhất cử nhất động của đối phương.
– Thành chủ đại nhân muốn gặp cô ấy.
Ly Nguyệt lạnh lùng nói.
Ti Toa Lệ gật đầu đáp:
– Ta đi gọi cô ấy trở về.
– Để ta đi.
Ly Nguyệt quay người đi về phía Siêu Thị Huyền Vũ.
Khôi Giáp U Linh trên người Ti Toa Lệ sáng lên, yên lặng tiến vào trạng thái ẩn thân.
Bên trong Siêu Thị Huyền Vũ, Toa Đóa Na dắt tay của con gái rồi dừng lại ở các quầy khác nhau.
– Mẹ, đây là cái gì vậy?
Nhã Kỳ chỉ vào bắp rang trên quầy, đôi mắt cô bé trong sáng tràn đầy tò mò.
Trải qua nhiều ngày tập luyện, cô bé buộc tóc hai chùm đã không còn nói ngọng nữa.
– Ta cũng không biết.
Toa Đóa Na cười khổ lắc đầu.
– Đây là bắp rang, hai người có thể nếm thử.
Nhân viên bán hàng phía sau quầy đưa một viên bắp rang vàng ươm cho cô bé buộc tóc hai chùm.
Nhã Kỳ quay đầu nhìn mẹ, thấy mẹ mình gật đầu mới tiếp nhận bắp rang trong tay nhân viên bán hàng.
Răng rắc……
Nhã Kỳ nhai bắp rang, trong mắt tràn đầy ngạc nhiên.
– Mẹ, cái này ăn rất ngon!
Cô bé vui vẻ hô lên.
– Nếu thích thì có thể mua một chút mang về ăn.
Nhân viên bán hàng cười khanh khách nói.
Nhã Kỳ quay đầu lại, vẻ mặt cô bé đáng thương nhìn mẹ, không có nói chuyện.
Toa Đóa Na cưng chiều xoa đầu của con gái, dịu dàng nói:
– Vậy thì mua một ít đi.
– Một cân có giá là ba đồng Huyền Vũ.
Nhân viên bán hàng mỉm cười đáp.
– Ta mua một cân.
Toa Đóa Na vừa nói vừa móc đồng Huyền Vũ trong túi ra, đưa ba tờ có giá trị một đồng Huyền Vũ cho nhân viên bán hàng.
Sau khi ở lại Nội Thành, cô đã đi đến Ngân Hàng để đổi tinh thạch hung thú thành đồng Huyền Vũ, như vậy sẽ thuận tiện cho cuộc sống hàng ngày hơn.
– Túi này vừa đúng một cân.
Nhân viên bán hàng tiếp nhận đồng Huyền Vũ, sau đó đưa túi bắp rang đã được đóng gói trước cho Toa Đóa Na.
– Được.
Toa Đóa Na tiếp nhận túi giấy chứa bắp rang.
Cô mở túi giấy ra, mùi thơm của bắp rang lập tức xộc vào mũi.
– Thơm quá.
Toa Đóa Na nuốt nước miếng, nhét túi giấy vào tay con gái.
Nhã Kỳ hốt một nắm bắp rang, tay nhỏ giơ lên thật cao, hồn nhiên nói:
– Mẹ, ngươi ăn với ta.
– Được.
Toa Đóa Na há mồm ăn bắp rang mà con gái đút.
– Ăn ngon thật.
Cô cảm thấy bất ngờ, bắp rang còn ngon hơn cả trong tưởng tượng của cô.
Chương 902: Hội Nghị Thánh Địa Sẽ Tổ Chức Vào Hai Tháng Sau
Cộp cộp cộp… – Toa Đóa Na các hạ.
Âm thanh trong trẻo và lạnh lùng vang lên phía sau hai mẹ con.
Toa Đóa Na quay đầu lại, Ly Nguyệt đang bình tĩnh nhìn cô.
– Có chuyện gì không?
Toa Đóa Na theo bản năng bảo vệ con gái ở sau lưng.
Ly Nguyệt nhìn cô bé buộc tóc hai chùm, bình tĩnh nói:
– Mục Lương đại nhân muốn gặp ngươi.
– Mục Lương các hạ muốn gặp ta?
Toa Đóa Na khẽ cau mày.
– Đúng vậy, còn có vài vị trưởng lão Ốc Đảo.
Ly Nguyệt thuận miệng đề cập một câu.
– Người của Ốc Đảo tới đây!!
Toa Đóa Na lập tức lên tinh thần.
– Đúng vậy, bọn họ đang chờ, mời các hạ đi theo ta.
Ly Nguyệt quay người ra hiệu nói.
– Được.
Toa Đóa Na không còn chần chừ gì nữa, nhanh chóng dắt con gái đi theo.
Ba người rời đi Siêu Thị Huyền Vũ, ngồi trên xe ngựa đã chuẩn bị trước đó rồi đi tới khu Trung Ương.
Trên xe, Nhã Kỳ ôm túi giấy, ngoan ngoãn ăn bắp rang.
Toa Đóa Na nhìn về phía cô gái tóc bạc, tò mò hỏi:
– Ốc Đảo tới thành Huyền Vũ là vì chuyện gì?
Ly Nguyệt nhẹ giọng đáp:
– Khi các hạ nhìn thấy bọn họ thì tự nhiên sẽ biết thôi.
– Vậy à…..
Toa Đóa Na mấp máy môi, không truy hỏi thêm nữa.
Không lâu sau đó, xe ngựa dừng lại trước Khu Vực Trung Ương.
Cô gái tóc bạc dẫn hai người tiến vào trong, dùng Thang Vận Chuyển đi lên tầng tám Trung Ương.
Trong phòng tiếp đãi, Mục Lương uống trà Tinh Thần, yên tĩnh chờ cô gái tóc bạc dẫn người tới.
Ba vị trưởng lão Ốc Đảo cũng rất yên tĩnh, chỉ lo vùi đầu uống hết ly trà này đến ly trà khác.
Chỉ cần ly trà cạn, tiểu hầu gái sẽ lập tức rót đầy, điều này khiến bọn họ càng uống nhanh hơn.
Trà mà bọn họ uống được làm từ lá của Trà Thụ Tinh Thần cấp 10, càng uống càng có lợi cho cơ thể.
Mục Lương nhàn nhã thưởng thức trà, hỏi:
– Ba vị có biết Thú Trân Châu và Cá Chuồn không?
– Thú Trân Châu… Nghe có chút quen tai.
Đại trưởng lão Ốc Đảo hơi cau mày nói.
Bối Nhĩ Liên suy nghĩ chừng hai thời gian hô hấp, ngước mắt nói:
– Ta biết trân châu, thứ này được giao dịch ở thành Bắc Hải, giá rất đắt đỏ.
– Ngươi có biết nơi nào tìm được Thú Trân Châu không?
Mục Lương truy vấn.
– Cái này thì ta không biết.
Bối Nhĩ Liên lắc đầu nói:
– Có lời đồn rằng Thú Trân Châu sinh sống ở một hòn đảo bí ẩn sâu trong Vùng Nước Mặn, nơi đó còn có chủng tộc nửa người nửa thú, Thú Trân Châu chính là thú cưng của bọn họ.
Hồ Tiên nhớ tới suy đoán của Mục Lương, nửa người nửa thú chắc là người cá?
Cô hơi nghiêng người tới trước, hồ nghi hỏi:
– Vậy trân châu ở thành Bắc Hải là từ đâu ra?
Bối Nhĩ Liên nói về những tin đồn mà cô đã nghe được:
– Có người suy đoán rằng một ít người thú sẽ thường xuyên đưa trân châu đến thành Bắc Hải, bí mật giao dịch với một vài thế lực.
Đại trưởng lão Ốc Đảo khàn khàn nói:
– Đây chỉ mới là suy đoán, thật hay giả không ai biết được.
Mục Lương lắc đầu, xem ra vẫn không hỏi được bất kỳ thông tin hữu ích nào.
– Cá Chuồn thì sao, các ngươi từng nghe nói tới sao?
Anh thuận miệng hỏi một câu, trong lòng không ôm quá nhiều hy vọng.
– Cá Chuồn….. Chưa từng nghe qua.
Ba vị trưởng lão Ốc Đảo lắc đầu, tỏ vẻ chưa từng nghe tới cái tên này.
– Vậy à!
Mục Lương híp mắt lại, im lặng suy nghĩ.
Cộp cộp cộp…
Bên ngoài phòng tiếp khách có tiếng bước chân truyền đến.
– Đại nhân Mục Lương, Toa Đóa Na đã đến rồi.
Ly Nguyệt đi vào phòng tiếp khách, theo sau là Toa Đóa Na và Nhã Kỳ.
– Toa Đóa Na các hạ.
Ba vị trưởng lão Ốc Đảo cùng nhau đứng lên, trong mắt mang theo kính ý nhìn chăm chú người phụ nữ vừa xuất hiện.
Toa Đóa Na nhìn thấy người quen đã rất lâu không gặp, ánh mắt cô hiện lên vẻ cảm khái, tò mò hỏi:
– Tại sao các ngươi lại tới đây?
– Chủ yếu là vì chuyện của Hội Nghị Thánh Địa……
Bối Nhĩ Liên giải thích ngắn gọn, miêu tả đơn giản chuyện đã xảy ra.
– Cho nên các ngươi muốn tổ chức hội nghị ở thành Huyền Vũ?
Toa Đóa Na do dự một chút, sau đó chậm rãi gật đầu tán đồng:
– Thành Huyền Vũ đích thật là lựa chọn rất tốt.
Đại trưởng lão Ốc Đảo khàn khàn nói:
– Toa Đóa Na, thời gian mở Hội Nghị Thánh Địa vẫn chưa được xác định.
Ánh mắt của Toa Đóa Na lóe sáng, chân thành nói:
– Vậy thời gian tổ chức Hội Nghị Thánh Địa sẽ là hai tháng sau đi.
– Toa Đóa Na, không cần thương lượng với Thử Bỉ và Tây Phổ Hoa các hạ sao?
Đại trưởng lão Ốc Đảo ngạc nhiên hỏi.
– Không cần, thời gian tổ chức hội nghị cụ thể vẫn luôn do ta quyết định.
Toa Đóa Na lắc đầu, vẻ mặt bình tĩnh nói:
– Các ngươi chỉ cần thông báo cho bọn họ, để bọn họ tới tham gia đúng giờ là được.
……………
Bên trong phòng tiếp khách, Mục Lương uống trà nóng, nghe ba vị trưởng lão Ốc Đảo và Toa Đóa Na bàn luận.
Hồ Tiên ngồi bắt chéo hai chân, hơi nghiêng người về phía Mục Lương, thấp giọng hỏi:
– Mục Lương, ngươi dự định để ai đi tuyên truyền?
Mục Lương ngừng uống trà, khóe miệng anh nhếch lên, quay đầu nhìn cô gái đuôi hồ ly, không nói gì.
Hồ Tiên mờ mịt chớp chớp đôi mắt đỏ rực, ngay lập tức hiểu được ý của Mục Lương.
Cô quyến rũ hỏi:
– Ngươi muốn để cho ta đi?
– Không có người nào thích hợp hơn ngươi.
Mục Lương cười nói.
Ngoại trừ anh, người có đầu óc buôn bán nhất thành Huyền Vũ chính là cô gái đuôi hồ ly, cô cực kỳ thích hợp để đi tuyên truyền.
– Vậy Phố Buôn Bán làm sao bây giờ?
Hồ Tiên nhăn mũi.
Nếu có thể lựa chọn, cô vẫn hy vọng có thể ở lại thành Huyền Vũ, mỗi ngày nhìn thấy anh.
– Trong khoảng thời gian ngươi rời đi thì Phố Buôn Bán sẽ tạm thời để cho Mễ Nặc quản lý.
Mục Lương ôn hòa nói.
Cô gái tai thỏ vừa vặn đang rảnh rỗi, có thể học cách quản lý Phố Buôn Bán, có thêm kinh nghiệm cho bản thân một chút.
-…..
Hồ Tiên chỉ có thể gật đầu.
Phố Buôn Bán đã hoàn thiện ở mọi phương diện, cho dù Mễ Nặc không hiểu gì cả thì cũng có thể để cho Phố Buôn Bán vận chuyển.
Mục Lương nhẹ nhàng vỗ vai cô gái đuôi hồ ly, ôn hòa nói:
– Ta sẽ để cho Hạ Lạc và Hổ Tây cùng đi với ngươi.
Hạ Lạc biết bay, nếu như xảy ra bất trắc gì ở Ốc Đảo thì cô ấy có thể mang cô gái đuôi hồ ly rời đi.
Hơn nữa cô ấy rất thích khám phá thế giới, vừa vặn lần này chính là cơ hội tốt nhất.
Nhiệm vụ của Hổ Tây chính là tìm hiểu tin tức, có thể biết trước tình hình từng tòa thành.
– Được.
Đôi tai lông nhung của Hồ Tiên run lên, cô hiểu rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ lần này, vì vậy không từ chối nữa.
Mục Lương suy nghĩ một chút, mỉm cười nói:
– Ngươi phân phó Xưởng In Ấn nhanh chóng in một đợt tờ rơi, sau đó chụp vài tấm ảnh phong cảnh của thành Huyền Vũ, có thể dùng chúng để đi tuyên truyền.
– Ta sẽ an bài xuống dưới.
Hồ Tiên nghiêm túc gật đầu.
– Mục Lương các hạ.
Bối Nhĩ Liên đột nhiên lên tiếng.
– Có chuyện gì vậy?
Mục Lương ngước mắt nhìn lại.
Bối Nhĩ Liên cung kính hỏi:
– Thành Huyền Vũ vẫn sẽ di chuyển trong thời gian diễn ra Hội Nghị Thánh Địa sao?
Mục Lương nhàn nhạt nói:
– Sau khi thành Huyền Vũ đến thành Bắc Hải, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, lần này ta sẽ dừng lại đến khi Hội Nghị Thánh Địa kết thúc.
Việc tổ chức Hội Nghị Thánh Địa sớm hơn đã làm rối loạn kế hoạch tiếp theo của Mục Lương.
Chương 903: Bí Mật Khiến Ốc Đảo Lơ Lửng
Hiện tại, anh chỉ có thể ở lại thành Bắc Hải một thời gian, chờ khi nào Hội Nghị Thánh Địa kết thúc rồi mới lên đường đến biển khơi. – Vậy là tốt rồi.
Bối Nhĩ Liên nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Cô sợ thành Huyền Vũ vẫn luôn di động, nếu vậy thì việc đón đưa của Ốc Đảo sẽ trở nên khó khăn hơn.
– Các ngươi nói xong rồi à?
Mục Lương bình tĩnh hỏi.
Bối Nhĩ Liên gật đầu đáp:
– Đúng vậy, hội nghị sẽ được tổ chức vào hai tháng sau, chúng ta chuẩn bị mười ngày sau xuất phát đi thông báo tất cả thành chủ.
– Mười ngày sau?
Mục Lương trầm giọng hỏi:
– Hai tháng sau tổ chức Hội Nghị Thánh Địa, mười ngày sau các ngươi mới rời đi, như vậy có kịp không?
Ở đại lục này, chỉ tính riêng thành phố lớn có nhân khẩu hơn một vạn cũng đã hơn năm mươi rồi.
Như vậy việc đón đưa của Ốc Đảo trong vòng hai tháng sẽ rất khẩn cấp.
Mục Lương không hi vọng vì Ốc Đảo gấp rút lên đường mà giảm bớt thời gian Hồ Tiên đi tuyên truyền.
– Mục Lương các hạ, đây là chuyện không còn cách nào khác.
Đại trưởng lão thở dài:
– Ốc Đảo cần phải được sửa chữa, chuyện này phải tốn ít nhất mười ngày.
Mục Lương nghe vậy đứng lên, bình tĩnh nói:
– Chúng ta đi xem tình huống của Ốc Đảo trước.
Anh cất bước đi ra ngoài, những người còn lại liếc nhau, vội vàng đứng lên đi theo.
Mọi người đi tới bên ngoài cung điện.
Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, Lĩnh Vực Trọng Lực bao trùm mọi người, sau đó cơ thể bay lên không trung, hướng về phía Ngoại Thành.
Không lâu sau, mọi người đã đến Ốc Đảo, đáp xuống tường thành bằng gỗ.
– Tại sao các ngươi lại trở về nhanh thế?
Nhị trưởng lão Ốc Đảo tiến lên chào đón.
Khi nhìn thấy Mục Lương và Hồ Tiên, lão ngẩn người một lúc, đây là tình huống gì vậy?
– Chúng ta mời Mục Lương các hạ giúp đỡ xây dựng lại Ốc Đảo, cho nên ngài ấy tới xem một chút.
Tứ trưởng lão Ốc Đảo nhỏ giọng giải thích.
– Hỗ trợ tu sửa Ốc Đảo?
Nhị trưởng lão Ốc Đảo càng mờ mịt hơn, tại sao thành chủ thành Huyền Vũ phải giúp chuyện này?
– Đợi lát nữa ta sẽ nói rõ hơn.
Tứ trưởng lão Ốc Đảo bỏ xuống một câu.
Cót két…..
Mục Lương đi trên tường thành bằng gỗ, đánh giá Ốc Đảo rách nát, chân mày cau lại.
– Cái này cũng quá tồi tàn rồi.
Hồ Tiên mắng thầm một câu.
-……
Bốn vị trưởng lão nghẹn lời không phản bác được.
Toa Đóa Na thở dài, cảm khái một câu:
– A, đã rất lâu rồi không gặp, nào ngờ Ốc Đảo đã biến thành như vậy……
Trong trí nhớ của cô, Ốc Đảo là sự tồn tại khiến mọi người phải ngước nhìn.
Ít nhất thì tường thành vẫn còn hoàn chỉnh mà không phải như bây giờ, rách rưới giống như bị một đứa trẻ tiện tay đóng vài nhát búa, cho người ta một loại cảm giác nơi này có thể tan ra thành từng mảnh bất cứ lúc nào.
Mục Lương bay một vòng quanh Ốc Đảo rồi trở lại trước mặt mọi người, thần sắc có chút nghiêm túc.
Anh nghiêm nghị nói:
– Trước khi công tác sửa chữa bắt đầu, các ngươi có thể nói cho ta biết, Ốc Đảo dựa vào cái gì để lơ lửng giữa không trung?
– Cái này……
Trên mặt của Bối Nhĩ Liên lộ ra vẻ khó xử, cô quay đầu nhìn về phía Đại trưởng lão Ốc Đảo.
Đại trưởng lão im lặng, một lúc sau mới ngẩng đầu nói:
– Được rồi, ngươi đi theo ta.
– Đại trưởng lão!!
Nhị trưởng lão và Tứ trưởng lão đều kinh ngạc thốt lên.
– Không sao đâu.
Đại trưởng lão nói với giọng già nua:
– Nhiều năm như vậy rồi, đã tới lúc Ốc Đảo cần phải thay đổi.
Thành Huyền Vũ đồng ý giúp đỡ xây dựng Ốc Đảo, như vậy sớm muộn gì Mục Lương cũng sẽ biết bí mật khiến Ốc Đảo có thể lơ lửng, đây chỉ là chuyện sớm hơn một chút hay muộn hơn một chút mà thôi.
Đại trưởng lão bước xuống tường thành, đi dọc theo thông đạo làm bằng các đinh gỗ nối tiếp nhau để xuống tầng dưới.
Mấy người Mục Lương nhanh chóng đuổi theo.
Trên đường đi có rất nhiều người đánh giá bọn anh, trong ánh mắt chứa đầy sự tò mò.
Dưới sự dẫn đường của Đại trưởng lão, mọi người đã tiến vào sâu bên trong tầng một của Ốc Đảo, nơi này có một cánh cửa sắt lớn, đồng thời cũng là cánh cửa sắt duy nhất trên Ốc Đảo.
Vì giảm bớt trọng lượng, các kiến trúc trên Ốc Đảo đều được làm bằng gỗ, chỉ có duy nhất ở đây là ngoại lệ, điều này cho thấy đồ vật sau cánh cửa sắt này quan trọng như thế nào.
Đại trưởng lão lấy chìa khoá, chậm rãi mở cửa sắt, lộ ra không gian phía sau nó.
Ông ông
Tiếng vù vù truyền đến, lọt vào trong tầm mắt là ánh sáng màu tím dịu nhẹ.
Mục Lương và những người khác định thần nhìn kỹ, dưới ánh sáng màu tím là một tảng đá lớn lồi lõm.
Tảng đá to khoảng năm mét, dáng vẻ như một hình vuông bất quy tắc, lúc này toàn bộ tảng đá đều đang tỏa sáng.
Khối đá to lớn này được kết hợp chặt chẽ với Ốc Đảo thành một thể.
– Đây chính là bí mật khiến Ốc Đảo có thể lơ lửng?
Hồ Tiên kinh ngạc hỏi.
– Đúng vậy, đây là một khối thiên thạch biết bay.
Đại trưởng lão Ốc Đảo trầm giọng giải thích:
– Ốc Đảo có thể lơ lửng trên không trung đều nhờ vào lực lượng của nó.
Khối thiên thạch lơ lửng này đã được thành chủ Ốc Đảo đời thứ nhất tìm được, và ngài ấy cũng chính là người đã kiến tạo Ốc Đảo.
– Chuyện này quả là bất ngờ.
Mục Lương cảm thán một câu.
Anh vốn dĩ cho rằng Ốc Đảo có thể lơ lửng là dựa vào là năng lực của Giác Tỉnh Giả, không hề nghĩ rằng lại là nhờ thiên thạch đặc thù.
Mục Lương bình tĩnh nhìn Đại trưởng lão Ốc Đảo, nói với giọng điệu kiên định:
– Trên đường đi, ta đã nhận ra kết cấu của Ốc Đảo rất kém, nếu phải hứng chịu thêm một đợt công kích nữa thì trăm phần trăm sẽ sụp đổ.
Các cao tầng của Ốc Đảo yên lặng, thật sự không thể phủ nhận suy đoán của Mục Lương.
Toa Đóa Na tò mò hỏi:
– Mục Lương các hạ, ngươi có biện pháp nào không?
Mục Lương nhàn nhạt nói:
– Đề nghị của ta là phá bỏ toàn bộ Ốc Đảo và xây dựng lại.
………….
– Phá hủy toàn bộ rồi xây lại?
Bốn vị trưởng lão Ốc Đảo chấn động, trên mặt hiện lên mấy chữ ‘Ngươi nói giỡn phải không’.
Bối Nhĩ Liên lắc đầu, nghiêm túc nói:
– Mục Lương các hạ, nếu như phá hủy toàn bộ Ốc Đảo rồi xây lại, như vậy lượng công việc quá lớn, không thể hoàn thành trong mười ngày được.
Đại trưởng lão khàn khàn nói:
– Đừng nói là mười ngày, nửa năm cũng khó có thể xây dựng xong.
Cái này là dỡ bỏ hoàn toàn rồi xây lại từ đầu, hơn nữa vẫn là xây một tòa thành lơ lửng, có quá nhiều vấn đề phải đối mặt, nửa năm tuyệt đối không đủ.
Nhị trưởng lão cũng lắc đầu nói:
– Các hạ, Ốc Đảo không giống như những tòa thành trên mặt đất, xây lại là việc không quá thực tế.
– Thành Huyền Vũ sẽ hỗ trợ, Ốc Đảo mới sẽ được hoàn thành trong vòng bốn ngày.
Mục Lương bình tĩnh nói.
– Bốn ngày!!
Bốn vị trưởng lão Ốc Đảo kinh ngạc thốt lên, ánh mắt nhìn về phía Mục Lương như nhìn một kẻ ngốc.
Anh nhếch môi, nhàn nhạt nói:
– Chỉ cần có đủ người, không gì là không thể.
Có sự hỗ trợ của anh, lại thêm lực lượng của cả thành, như vậy còn không thể xây xong một tòa thành trong vòng bốn ngày sao?
Bốn vị trưởng lão Ốc Đảo liếc nhau, nhất thời không biết nói cái gì cho phải.
Mục Lương đưa tay ra, lưu ly ngưng kết trong lòng bàn tay, dần dần tạo ra một mô hình, đó là mô hình Ốc Đảo mới.
Mô hình Ốc Đảo mới có hình dạng như một kim tự tháp ngược.
Nó tổng cộng được chia thành năm tầng, khu vực trung tâm được để trống, đó là nơi sinh sống của Thủy Tinh Ngư, đồng thời thiên thạch lơ lửng cũng sẽ được cố định ở nơi đó.
Chương 904: Ốc Đảo Mới Sẽ Hoàn Thành Trong Bốn Ngày
Mục Lương đưa tay về phía trước, mô hình nổi bồng bềnh giữa không trung: – Ốc Đảo mới sẽ có hình dạng đại khái giống như thế này.
Đối với Ốc Đảo mới, anh dự định dùng kết cấu kim tự tháp, kết cấu chồng chéo kiểu cũ phối hợp với các loại kết cấu khác, như vậy Ốc Đảo mới sẽ vững chắc và dễ dàng xây dựng hơn.
Ở thế giới kiếp trước, rất nhiều kiến trúc cổ đều dùng các loại phương thức kết cấu này, có thể sừng sững mấy trăm năm không ngã.
Toa Đóa Na đánh giá mô hình Ốc Đảo, cô trầm ngâm trong chốc lát, nghi ngờ hỏi:
– Nhìn có vẻ rất không tệ, nhưng thật sự có thể hoàn thành trong vòng bốn ngày sao?
Khóe miệng Mục Lương cong lên, ôn hòa nói:
– Không thử một chút thì làm sao biết được?
Các vị trưởng lão Ốc Đảo nghẹn lời, chuyện này còn có thể thử sao?
Nếu Ốc Đảo bị phá hủy hoàn toàn, vậy thì cũng chỉ có thể xây lại, thử một lần tuyệt đối không có đường rút lui.
– Mọi người đừng lãng phí thời gian nữa.
Mục Lương trầm giọng nói.
Đại trưởng lão Ốc Đảo thở dài, trầm giọng hỏi:
– Mục Lương các hạ, chẳng lẽ không còn cách nào khác sao?
– Không có.
Đôi mắt đen nhánh của Mục Lương trở nên thâm thúy, lãnh đạm nói:
– Căn cứ vào mức độ hư hại của Ốc Đảo, sửa chữa và xây lại không có khác nhau quá lớn.
– Vậy thì xây lại đi.
Đại trưởng lão thở sâu, gật đầu đáp ứng.
– Cái này….
Đại trưởng lão, ngươi không suy nghĩ thêm một chút nữa à?
Tứ trưởng lão nôn nóng hỏi.
Chuyện trọng đại như vậy, sao có thể qua loa quyết định như vậy chứ?
Đại trưởng lão quay đầu khàn khàn nói:
– Mục Lương các hạ nói không có sai, Ốc Đảo bị hư hại rất nghiêm trọng, chắc nên xây dựng lại.
– Đại trưởng lão, việc này liên quan đến Hội nghị Thánh Địa có thể thuận lợi tổ chức hay không, không thể quá qua loa!
Nhị trưởng lão nói với thần sắc ngưng trọng.
– Các ngươi cứ từ từ mà bàn luận, ta đi phá hủy Ốc Đảo trước.
Mục Lương nhàn nhạt nói.
Anh sắp thi triển Lĩnh Vực Trọng Lực, di chuyển Ốc Đảo vào Ngoại Thành thành Huyền Vũ, nơi đó rộng rãi, thích hợp để xây dựng thành trì.
– Mục Lương các hạ, trên Ốc Đảo vẫn còn có rất nhiều người!!
Nhị trưởng lão vội vàng hô to.
– Yên tâm, ta sẽ không tổn thương đến bọn họ.
Mục Lương trả lời mà không quay đầu lại.
Cót két……
Dưới tác dụng của Lĩnh Vực Trọng Lực, Ốc Đảo chậm rãi trôi về phía Ngoại Thành thành Huyền Vũ.
– Mau đuổi theo.
Đại trưởng lão khàn khàn nói.
– Ai!!
Những người còn lại thở dài, chấp nhận quyết định xây lại Ốc Đảo.
– Ở chỗ này đi.
Mục Lương ngừng lại.
Anh ngắm nhìn xung quanh một vòng, bốn phía trống rỗng, không có cây xanh và kiến trúc.
Hô hô……
Dưới sự giúp đỡ của Bối Nhĩ Liên, Toa Đóa Na và những người khác đã đuổi kịp Mục Lương.
Cơn gió nâng đỡ mọi người đã ngừng lại, tất cả đều an toàn rơi xuống đất.
Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, Lĩnh Vực Trọng Lực bao trùm Ốc Đảo, để cho cả tòa thành lớn chậm rãi tới gần mặt đất.
Bên trên Ốc Đảo, người dân sợ mất mật, vội vàng vươn tay đỡ các kiến trúc ở bên cạnh, ổn định cơ thể.
Ầm ầm!!
Không bao lâu, cả tòa Ốc Đảo vững vàng đáp xuống mặt đất, không hề nhấc lên chút bụi đất nào dưới sự bao phủ của Lĩnh Vực Trọng Lực.
Mục Lương cất bước đi sâu vào tầng một Ốc Đảo, trở lại khu vực hạch tâm một lần nữa.
– Ngài ấy muốn làm cái gì?
Tứ trưởng lão nghi ngờ nhìn Mục Lương.
Răng rắc….
Ngay sau đó, âm thanh nổ tung truyền đến từ sâu bên trong tầng một của Ốc Đảo.
Ánh sáng tím lấp lóe, Mục Lương đi ra khu vực hạch tâm, tay cầm một khối thiên thạch phát ra ánh sáng màu tím.
Không có thiên thạch, Ốc Đảo không thể bay lên.
Anh không có phá hủy Ốc Đảo, mà lấy đi thiên thạch, như vậy sẽ tiết kiệm thời gian dỡ bỏ.
Mọi người nhìn thấy thiên thạch màu tím, trong lòng vừa thấp thỏm vừa chờ mong.
Mục Lương quay đầu nhìn về phía cô gái tóc bạc, dặn dò:
– Ly Nguyệt, đi tìm Thấm Lan, bảo cô ấy tập hợp tất cả công nhân của Xưởng Trang Trí tới đây, sau đó lựa thêm một nhóm người đến giúp đỡ.
– Được.
Ly Nguyệt trả lời, nhanh chóng xoay người rời đi.
Mục Lương buông tay ra, thiên thạch màu tím lơ lửng ở giữa không trung.
Anh bay lên không trung, trong tay hiện ra ánh sáng chói mắt, một lượng lưu ly lớn bao trùm thiên thạch màu tím.
Sau khi thiên thạch tím bị lưu ly bao phủ hoàn toàn, sau đó từng cây cột lưu ly thô to lan tràn ra ngoài.
Cột lưu ly rất lớn, bên trong là cấu trúc tổ ong dày đặc, loại thiết kế này có thể giảm bớt rất nhiều trọng lượng nhưng vẫn có lực chống đỡ cực tốt.
Các cây cột thô to kết nối với nhau tạo thành nhiều hình tam giác, nâng cao sự ổn định của Ốc Đảo thêm một bước.
Mục Lương tính toán dùng lưu ly chế tác kết cấu chính của Ốc Đảo mới.
Còn nhà cửa, sàn và các kiến trúc khác vẫn được xây dựng bằng gỗ để giảm trọng lượng nhiều nhất có thể.
Dưới cái nhìn trợn mắt há hốc mồm của đám người Ốc Đảo, khung xương của Ốc Đảo đang được thành hình với một tốc độ khó mà tin nổi.
Trên mặt của Đại trưởng lão hiện lên thần sắc động dung, miệng lão mở to, thất thần lẩm bẩm:
– Dựa theo tốc độ này, trong vòng bốn ngày thật sự có thể xây xong Ốc Đảo mới…….
Toa Đóa Na cảm thán một tiếng:
– Thì ra là như thế, khó trách thanh niên này chắc chắn như vậy…
Khi Mục Lương nói rằng Ốc Đảo mới sẽ được xây dựng trong bốn ngày, lúc đó nét mặt của anh rất tự tin và bình tĩnh.
Thời gian dần trôi, chớp mắt mà bốn tiếng đã đi qua.
Trên không, mọi người đã không thể nhìn thấy thiên thạch màu tím nữa, thay vào đó là một tòa kiến trúc khổng lồ có kết cấu kim tự tháp ngược.
Quy mô của nó còn lớn hơn cả Ốc Đảo cũ, từ mặt kết cấu đã cho người ta một cảm giác không cách nào rung chuyển được.
– Cũng không tệ lắm.
Mục Lương hài lòng phủi tay.
Nếu không phải lo lắng về vấn đề trọng lượng, anh có thể sử dụng lưu ly để xây dựng Ốc Đảo mới trong vòng một ngày.
Trước mắt thì cấu trúc chính của Ốc Đảo đã hoàn thành, kế tiếp chỉ cần lát ván gỗ và xây phòng ốc để nghỉ ngơi và tránh gió.
Cộp cộp cộp…….
Tiếng bước chân chỉnh tề truyền đến, Nguyệt Thấm Lan và Ly Nguyệt đi tới, phía sau hai người là một đám đông hùng hậu, mỗi người cầm đủ loại công cụ trong tay.
– Mục Lương, ta mang người đến rồi đây.
Nguyệt Thấm Lan ngẩng đầu nhìn về phía anh, trong đôi mắt màu xanh nước biển của cô lóe lên sự ngưỡng mộ.
………….
Mục Lương từ trên trời giáng xuống, đứng trước mặt mọi người, bình tĩnh nói:
– Ta đã hoàn thành kết cấu chủ thể của Ốc Đảo, việc còn lại giao cho các ngươi.
Nguyệt Thấm Lan đánh giá hệ thống lưu ly của Ốc Đảo mới, không khỏi giận mắng:
– Mục Lương, mới không gặp một lúc mà ngươi đã cho ta một ‘bất ngờ’ lớn đến như vậy rồi.
Khi biết Mục Lương muốn giúp đỡ xây dựng Ốc Đảo, cô sững sờ một hồi lâu mới lấy lại tinh thần.
Tiếp đó khẩn cấp phái người đi triệu tập công nhân Xưởng Trang Trí, đồng thời mang theo nhóm người vừa mới tới tìm việc lại đây trợ giúp.
Mục Lương cười một tiếng, nhìn đám người phía sau cô gái ưu nhã, nhân số khoảng năm mươi người.
Đôi mắt màu đen của hắn lấp lóe, lắc đầu nói:
– Không đủ người rồi, xem ra phải kéo thêm đám tân binh tới đây hỗ trợ vài ngày.
– Ta đi sắp xếp.
Ly Nguyệt đáp với giọng mát lạnh, xoay người đi về phía Quân Doanh.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi:
– Mục Lương, ngươi có bản vẽ không?
Mục Lương buông tay, bình tĩnh nói:
– Không có, các ngươi cứ việc tự do phát huy đi.
Chương 905: Xây Một Tòa Đại Hội Đường Ở Nội Thành
-….Thật là.
Nguyệt Thấm Lan giơ tay nâng trán, càng ngày càng cảm thấy đối phương không đáng tin cậy, lại hỏi:
– Vậy gỗ thì sao?
Mục Lương giơ tay chỉ về phía Ốc Đảo cũ, mỉm cười nói:
– Lấy từ Ốc Đảo cũ, có vài cây gỗ vẫn còn sử dụng được.
Kiến tạo một tòa thành không cần đá và cát đất, như vậy lượng gỗ cần dùng sẽ rất lớn.
Anh quay người nhìn về phía bốn vị trưởng lão Ốc Đảo, bình tĩnh nói:
– Tranh thủ thời gian, mau sắp xếp người đi phá dỡ thành.
– Tốt, tốt!
Đại trưởng lão lấy lại tinh thần, vẻ mặt lão nghiêm túc gật đầu đáp ứng.
Tứ trưởng lão bình tĩnh nói:
– Ta sẽ đi sắp xếp người di chuyển đồ đạc xuống trước.
– Đi đi, bảo tất cả mọi người đều đến giúp một tay.
Đại trưởng lão dặn dò.
– Vâng.
Tứ trưởng lão gật đầu rồi xoay người rời đi.
– Ở đây giao cho các ngươi.
Mục Lương nhàn nhạt nói.
– Cám ơn các hạ.
Đại trưởng lão trịnh trọng nói.
Mục Lương khẽ cười một tiếng, không nói gì thêm.
– Mục Lương, chuyện gì xảy ra vậy?
Lúc này, Nguyệt Thấm Lan mới có thời gian để hỏi thăm chuyện đã xảy ra.
Mục Lương tóm tắt ngắn gọn những gì đã diễn ra trước đó:
– Hội nghị Thánh Địa sẽ được tổ chức ở thành Huyền Vũ của chúng ta, ta và Ốc Đảo đã đạt thành hiệp nghị….
– Thì ra là như thế, cái này đối với chúng ta có ích rất lớn.
Nguyệt Thấm Lan như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu.
Khóe miệng cô giương lên, ưu nhã trêu chọc:
– Ta đã nói rồi, ngươi không bao giờ làm ăn lỗ vốn.
Mục Lương dở khóc dở cười, thì ra trong lòng Nguyệt Thấm Lan anh là người như vậy, ôn hòa nói:
– Đến lúc đó Hồ Tiên, Hạ Lạc và Hổ Tây sẽ đi theo bọn họ, Phố Buôn Bán ta sẽ giao cho Tiểu Nặc quản lý, ngươi giúp đỡ cô ấy trông nom một chút.
– Biết rồi, việc này cứ giao cho ta.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.
– Trước khi tổ chức hội nghị, chúng ta phải sớm chuẩn bị một chút.
Đôi mắt đen của Mục Lương lấp lóe, trong lòng có suy tính.
– Chuẩn bị cái gì cơ?
Nguyệt Thấm Lan khó hiểu hỏi.
– Đầu tiên, chúng ta phải xây một tòa Đại Hội Đường ở Nội Thành để làm nơi tổ chức Hội Nghị Thánh Địa.
Mục Lương chậm rãi nói.
– Xây một tòa Đại Hội Đường chỉ để cho Hội Nghị Thánh Địa?
Nguyệt Thấm Lan chậm rãi cau mày.
– Sau này, Đại Hội Đường sẽ còn có tác dụng khác.
Mục Lương cong ngón tay búng vào trán của cô gái ưu nhã, nói khẽ:
– Sau khi hội nghị kết thúc, chúng ta còn có thể tổ chức hội đấu giá ở Đại Hội Đường hoặc mở các nghi thức trao giải, đại loại như vậy.
Trong lúc tổ chức Hội Nghị Thánh Địa, thừa dịp các thành chủ thành phố lớn đều có mặt, Mục Lương quyết định sẽ tổ chức một hội đấu giá, tranh thủ kiếm thêm một chút tinh thạch hung thú.
Đây thật sự là một cơ hội hiếm có, một cơ hội mà tất cả các thành chủ thành phố lớn nhỏ từ khắp nơi tề tựu lại một chỗ, anh tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
– Nghi thức trao giải?
Nguyệt Thấm Lan dấu hỏi đầy đầu, đây là lần đầu tiên cô nghe được những từ ngữ lạ lùng này.
– Sau này những người có cống hiến to lớn có thể nhận được huân chương.
Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.
– Thì ra là vậy, thế trong hội đấu giá này, ngươi muốn đấu giá cái gì?
Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển, tò mò hỏi.
– Có rất nhiều thứ có thể đem ra đấu giá, chẳng hạn như Thủy Tinh Ngư, Linh khí, bí dược, tất cả đều có thể đấu giá.
Mục Lương quay đầu nhìn Hồ Tiên.
Anh muốn cô gái đuôi hồ ly tiện đường đi tuyên truyền về chuyện hội đấu giá, như vậy các thành chủ kia mới biết đường mà chuẩn bị nhiều tinh thạch.
– Ngươi muốn đấu giá Thủy Tinh Ngư sao?
Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc hỏi.
– Ừ, nước ở thành Huyền Vũ đã đủ dùng rồi, hơn nữa chúng ta vẫn còn có rất nhiều Thủy Tinh Ngư con, cho nên có thể đấu giá vài con.
Mục Lương ôn hòa nói.
Nước vẫn luôn là tài nguyên khan hiếm, rất nhiều thành lớn vẫn chưa có nguồn nước riêng.
Nếu như đấu giá Thủy Tinh Ngư, nhất định mọi người sẽ tranh đoạt, không cần lo lắng không bán được giá tốt.
– Ngươi quyết định là được rồi.
Nguyệt Thấm Lan không có hỏi thêm.
Cô tự nhận là đầu óc của mình không bằng Mục Lương, rất nhiều chuyện chỉ có thể nghĩ đến mặt ngoài, mà anh đã sớm nghĩ tới tầng sâu hơn rồi.
– Trước khi hội nghị kết thúc thì mọi thứ sẽ rất bận rộn.
Mục Lương lại tranh thủ sờ vào cho cô gái ưu nhã.
Còn bốn ngày nữa thành Huyền Vũ sẽ đến thành Bắc Hải, đến lúc đó Phố Buôn Bán sẽ nhộn nhịp trở lại.
Nguyệt Thấm Lan nhướng mày, cô có thể đoán được mình sẽ bận rộn như thế nào trong tương lai.
Cô hít sâu một hơi, trên mặt lộ ra nụ cười ưu nhã:
– Tất cả là vì một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Mục Lương sửng sốt một chút, cảm khái nói:
– Đúng vậy, đều là vì cuộc sống tốt đẹp hơn.
Nguyệt Thấm Lan nở nụ cười ngọt ngào, nói:
– Chỉ cần có thể bình yên vượt qua thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ, tất cả bận rộn đều đáng giá.
Mục Lương nhìn chằm chằm cô gái ưu nhã.
– Sao….
Làm sao vậy?
Hàng mi mảnh dài của Nguyệt Thấm Lan khẽ run, bị đối phương nhìn chằm chằm như vậy khiến cô có chút không được tự nhiên.
Mục Lương vươn tay ra, nhẹ nhàng nhéo chiếc mũi nhỏ nhắn của cô gái ưu nhã, trêu chọc:
– Rất tốt, nhìn rất rõ ràng.
Đôi mắt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Lan trợn trắng, cô khẽ hất hàm, ưu nhã nói:
– Ta thấy rõ hơn bất cứ ai.
– A….. Ngươi đến trường học nhậm chức giáo viên tư tưởng và đạo đức sao?
Mục Lương cười trêu ghẹo.
– Giáo viên tư tưởng và đạo đức?
Nguyệt Thấm Lan nghiêng đầu, bày ra thần sắc ‘ngươi đang đùa ta sao’.
– Các ngươi đang nói chuyện gì thế?
Hồ Tiên bước uốn éo tới gần.
– Chúng ta đang nói về chuyện của Ốc Đảo.
Mục Lương ôn hòa đáp.
Hồ Tiên không có hỏi nhiều, khóe môi cô giương lên, nói:
– Mục Lương, đưa ta trở về Nội Thành đi.
Cô phải về Nội Thành, bắt đầu chuẩn bị những đồ vật cần dùng sau khi rời khỏi thành Huyền Vũ, ví dụ như áp phích và ảnh chụp để tuyên truyền.
Chỉ là hiện tại nơi này còn cách Nội Thành một đoạn, đi xe ngựa cũng phải mất nửa giờ.
– Được.
Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, cô gái đuôi hồ ly và anh bay lên khỏi mặt đất, đi về phía Nội Thành.
Trên không trung, anh cũng đề cập đến chuyện hội đấu giá với cô gái đuôi hồ ly.
– Ta hiểu rồi, cứ yên tâm giao cho ta.
Hồ Tiên quyến rũ đáp.
Dưới cái nhìn của cô thì hội đấu giá rất quan trọng, đây là một cơ hội làm ăn rất lớn.
Nếu làm tốt, có thể kiếm gấp mấy lần tinh thạch hung thú.
Chỉ cần Thủy Tinh Ngư thôi là đã có thể khiến cho tất cả thành chủ tranh cướp đến vỡ đầu.
Nghĩ như vậy, cô gái đuôi hồ ly lập tức cảm thấy gánh nặng trên vai càng nhiều thêm.
………
Trên bầu trời khu Trung Ương, Mục Lương từ trên trời giáng xuống, anh hạ cánh trên quảng trường tầng tám Trung Ương.
– Ta rất vội.
Hồ Tiên khoát tay áo, bước nhanh hướng Xưởng Linh Khí đi đến.
Cô phải đi tìm Vạn Bái, để chụp vài bức hình tuyên truyền cho thành Huyền Vũ.
Cô chỉ có bốn ngày thời gian để làm chuẩn bị, nhưng những thứ cần phải chuẩn bị rất nhiều, cô phải nắm chắc thời gian đi làm.
– Đi thôi, nếu mà bận rộn quá thì đi gọi Hổ Tây qua trợ giúp nhé.
Mục Lương nhắc nhở nói.
– Ta đã biết.
Hồ Tiên cũng không quay đầu lại, trả lời xong một câu là cô uyển chuyển rời đi.
Chương 906: Rồng Vân Mây Đen Cấp 7
Mục Lương nhìn thấy bóng dáng thướt tha của cô gái tai hồ ly, trong đầu anh hiện lên một ý tưởng.
Sau khi Hội nghị Thánh địa chấm dứt, anh có thể thu được mười tỷ điểm tiến hoá hay không? Mục tiêu của anh là trước khi thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ tràn tới, sẽ cho Tiểu Huyền Vũ tiến hóa đến cấp mười một.
Anh xoay người trở lại cung điện, nhìn về phía tiểu hầu gái, nói:
– Diêu Nhi, Rồng Nước Đen đâu?
Diêu Nhi nhu thuận nói:
– Bẩm đại nhân, Rồng Nước Đen ở thư phòng của ngài.
– Mang nó mang đến hoa viên phía sau cung điện.
Mục Lương dặn dò một câu, sau đó anh cất bước đi về hậu hoa viên.
– Vâng.
Diêu Nhi bước nhanh tới thư phòng, dẫn theo lồng sắt đựng Rồng Nước Đen đi ra hoa viên phía sau cung điện.
Trong hậu hoa viên, Mục Lương đang đứng bên cạnh hồ nước.
Rầm rầm trên mặt nước có những gợn sóng, Thuỷ Tinh Ngư cấp chín xuất hiện, nó vô cùng thân thiết phun ra rất nhiều bọt nước về phía Mục Lương, tỏ vẻ rất nhớ anh.
– Ngoan.
Mục Lương nâng tay vuốt ve râu con Thuỷ Tinh Ngư, cho nó ăn một trăm điểm tiến hoá.
Rầm rầm….
Mặt nước lần thứ hai tạo nên gợn sóng, có bảy tám con Thuỷ Tinh Ngư nhỏ cũng ngoi lên.
Mục Lương nhìn lướt qua, lựa chọn một con Thuỷ Tinh Ngư nhỏ, dùng một làn sóng tách nó ra một mình.
– Chọn ngươi đi vậy, từ bây giờ nhà mới của mày ở Ốc Đảo.
Bàn tay anh khẽ lật một cái, từ trong không gian chứa đựng lấy ra một quả Tinh Thần, đút cho Thuỷ Tinh Ngư nhỏ ăn.
Rầm rầm…..
Thuỷ Tinh Ngư nhỏ hưng phấn quẫy đuôi, nó nhanh chóng ăn vào quả Tinh Thần.
Không bao lâu sau, hình thể nó bắt đầu tăng trưởng, biến thành một con Thuỷ Tinh Ngư dài khoảng một mét.
Đạp đạp đạp…..
– Thành chủ đại nhân, ta mang Rồng Nước Đen đến.
Diêu Nhi đi tới bên hồ, đem lồng sắt đưa cho Mục Lương.
Anh mở lồng sắt ra, bắt con Rồng Nước Đen vào tay.
– Đinh! Kiểm tra đo lường phát hiện Rồng Nước Đen có sinh mệnh cấp 3, có thuần dưỡng hay không?
Ân thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên trong đầu anh.
– Thuần dưỡng.
Mục Lương mặc niệm một câu trong lòng.
– Đinh! Đang thuần dưỡng ….
– Đinh! Tiêu hao 10 điểm thuần dưỡng, Rồng Nước Đen cấp ba đã thuần dưỡng thành công.
Bên ngoài thân thể của Rồng Nước Đen lóe ra một tia sáng màu xám, có nghĩa là nó đang trong quá trình thuần hoá.
– Đinh! Có kế thừa thiên phú Sương Mù Màu Đen của Rồng Nước Đen hay không?
Mục Lương nhướng mày, anh cảm thấy kinh ngạc, cái thiên phú này có phải là phun sương mù hay không nhỉ?
– Kế thừa.
Anh ý niệm vừa động.
– Đinh! Sương Mù Đen đang thay đổi … Đang thích ứng … Truyền thừa xong.
Âm thanh nhắc nhở của hệ thống lại vang lên.
Mục Lương thi triển ra năng lực Sương Mù Màu Đen, chung quanh lập tức hiện lên một màn sương mù đen tuyền, trong đó còn có một loại mùi vị tanh hôi.
– Có độc.
Anh nhíu mày, lập tức dừng thi triển năng lực.
Mục Lương nhìn về phía con Rồng Nước Đen đã vui vẻ trở lại, anh hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn đưa ra mệnh lệnh cho hệ thống:
– Hệ thống, cho Rồng Nước Đen tiến hóa đến cấp 7.
– Đinh! Rồng Nước Đen cấp 3 tiến hóa đến cấp 7, trừ đi 10.000 điểm tiến hóa.
– Đinh! Rồng Văn Mây Đen tiến hóa thành công.
– Đinh! Có kế thừa thiên phú: Khống Chế Mây của Rồng Vân Mây Đen hay không?
Hai tròng mắt màu đen của Mục Lương toả sáng mạnh mẽ, sau khi kế thừa năng lực của nó, trong đầu anh hiện lên những nội dung chi tiết và tỉ mỉ về năng lực Khống Chế Mây của nó.
– Kế thừa.
Anh vội vàng đáp ứng.
– Đinh! Khống Chế Mây đang thay đổi … Đang thích ứng… Truyền thừa xong.
Mục Lương nhắm mắt lại, dòng nước ấm quen thuộc lại xuất hiện trong thân thể, nhưng loại cảm giác này chỉ kéo dài một chút là lập tức biên mất.
Một con thuần dưỡng thú cấp bảy, sự cường hoá của nó mang lại cho anh thực sự rất có hạn.
Không đợi Mục Lương hiểu biết cặn kẽ về năng lực mới, Rồng Nước Đen trước mắt anh đã bắt đầu tiến hóa.
Vầng ánh sáng màu đen bao trùm thân thể của Rồng Vân Mây Đen, hình thể của nó trở nên to lớn hơn.
Tia sáng màu đen càng ngày càng mạnh, trong khoảng năm phút đồng hồ, hình thể của Rồng Vân Mây Đen liên tục lớn lên, vảy trên người nó cũng càng ngày càng trở nên đen bóng, mặt trên còn có hoa văn hình đám mây.
Tia sáng màu đen chậm rãi biến mất, cuối cùng Rồng Vân Mây Đen đạt tới chiều dài hai mươi mét, thân thể nó có bề rộng khoảng hai mét.
Ầm ầm ầm…
Bốn chân nó cũng tráng kiện hơn, móng vuốt lại sinh ra cái thứ tứ, móng vuốt sắc bén có thể dễ dàng đập vỡ đá lớn.
Ngao ngao ngao
Rồng Vân Mây Đen ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng, ở nó vị trí đỉnh đầu của nó, nhú lên hai đoạn sừng ngắn.
Mục Lương nhướng mày, anh kinh ngạc thốt lên một tiếng:
– Về sau có thể hóa giao thành long sao?
Anh không khỏi nghĩ tới Thần long năm vuốt trong truyền thuyết ở kiếp trước, còn có điển cố hóa thuồng luồng thành rồng.
Nếu nó có thêm năng lực hô gió gọi mây với sấm vang chớp giật, vậy sẽ trở nên vô cùng lợi hại.
Ngao ngao ngao
Rồng Vân Mây Đen đã tiến hóa thành công, đầu tiên nó tới gần Mục Lương, sau đó dùng đầu cọ vào người anh vô cùng thân thiết.
– Ngoan, thi triển năng lực cho ta xem?
Mục Lương vỗ cằm nó…
Ngao ngao ngao
Nó gầm nhẹ một tiếng.
Ngay sau đó, thân thể nó tản mát ra tia sáng màu đen.
Từ mỗi phiến vảy trên người nó, đều hình thành nên sương mù màu đen, những phiến vảy hình đám mây cũng bắt đầu biến thành những đám mây đen.
– Đây là năng lực Khống Chế Mây?
Mục Lương đưa tay lau lớp sương mù trên vảy nó, có chút mềm mại giống như kẹo đường.
Anh dùng lực nén những đám mây này, sau đó phát hiện ra chúng hoàn toàn có thể thừa nhận được sức nặng của một người trưởng thành.
– Thú vị, như vậy về sau hoàn toàn có thể xây dựng nhà ở trên những đám mây này.
Trong đầu Mục Lương có đủ loại tư tưởng kỳ diệu, ôn hòa nói:
– Tốt lắm, có thể dừng lại.
Ngao ngao ngao
Rồng Vân Mây Đen tru lên một tiếng, mây mù trên vảy của nó biến mất không còn nữa.
– Ngươi có cần sống trong nước không?
Mục Lương dùng ý niệm trao đổi với nó.
Ngao ngao ngao
Rồng Vân Mây Đen rất nhân tính hóa gật đầu, tỏ vẻ nó cũng cần sống ở trong nước, nhưng cũng có thể hoạt động trên mặt đất và bầu trời.
– Hiện tại, ngươi có thể đi mây về gió.
Mục Lương gật đầu, anh không nghĩ ra nên sắp xếp cho nó ở đâu thì tốt hơn.
Anh nghĩ nghĩ, sau đó nói:
– Tạm thời ngươi cứ sống với Thuỷ Tinh Ngư đi.
Rồng Mây Đen vui sướng gật đầu, sau đó nó chui vào trong hồ nước.
Rầm…
Bọt nước bắn tung toé, nó đã biến mất không thấy.
Mục Lương vừa động ý niệm, mở ra bảng thuộc tính bốn chiều cơ bản.
Thuần dưỡng sư: Mục Lương.
Thể lực: 1920.1
Tốc độ: 1964.8
Sức mạnh: 1949.6
Tinh thần: 1953.9
Tuổi thọ: 24 tuổi /17801 năm
Điểm thuần dưỡng: 3020
Điểm tiến hoá: 582.473.607
Năng lực:
Nước Mắt Thiên Sứ (cấp 10)
Khống Chế Mây (cấp 7)
Hải Vương Chi Thế (cấp 3)
… Che dấu…
Thực vật thuần dưỡng:
Đôi Cánh Thiên Sứ
Thiên phú: Nước Mắt Thiên Sứ (cấp 10).
… Che dấu…
Động vật thuần dưỡng:
Rồng Vân Mây Đen
Thiên phú: Khống Chế Mây (cấp 7).
Rồng Biển
Thiên phú: Hải Vương Chi Thế (cấp 3).
Thú Một Sừng
Thiên phú: Che Chở May Mắn (cấp 8).
– Chỉ có năm trăm triệu điểm tiến hoá, còn một chặng đường rất xa ở phía trước.
Mục Lương cảm thán một chút.
Chương 907: Lý Do Thành Phượng Không Có Đàn Ông
Hai giờ chiều, trong căn cứ trung chuyển ở thành Phượng.
Nguyệt Phi Nhan, Hi Bối Kỳ VÀ Già Lạc đang chuẩn bị đi đến thành Phượng, giao dịch và trao đổi tinh hạch hung thú với Thành chủ thành Phượng.
– Chị Già Lạc, sự an toàn của chúng ta, nhờ cả vào ngươi đó.
Hi Bối Kỳ nghiêng đầu ngây thơ nói.
– Không thành vấn đề.
Khóe môi Già Lạc mang ý cười, hai tay cô đặt lên ba thanh kiếm bằng xương đang treo quanh eo mình.
Cô là linh khí sư cao cấp, cũng là cao thủ cấp tám đó.
Nguyệt Phi Nhan lanh lảnh nói:
– Chắc không có nguy hiểm gì đâu, chúng ta đã trao đổi trước với họ rồi mà.
– Khó nói, đều nói phụ nữ hay thay đổi, thành chủ thành Phượng sẽ đổi ý thì sao?
Hi Bối Kỳ trưng ra bộ mặt tươi cười nhưng lại nghiêm túc nói.
– Phụ nữ hay thay đổi sao? Ai nói?
Già Lạc nhíu mày nói.
– Mục Lương nói.
Hi Bối Kỳ thuận miệng lên tiếng.
– Thú vị…
Đôi mắt màu xanh da trời của Già Lạc lóe lên một tia sáng.
Nguyệt Phi Nhan cất giọng lanh lảnh thúc giục nói:
– Chúng ta đi nhanh tới thành Phượng thôi, ngày mai đã phải rời khỏi đây rồi, hôm nay chúng ta phải hoàn thành tất cả những công việc quan trọng ở đây đó.
Già Lạc vén cao những lọn tóc dài bên thái dương của mình, tao nhã nói:
– Đi thôi, hy vọng ngày hôm nay Kim Phượng không ra khỏi cửa.
Hơn hai mươi phút sau, ba người mang theo bốn Thành Phòng Quân đã tới gần thành Phượng.
Thủ vệ ở cửa thành có vẻ mặt vô cùng khẩn trương, nhưng hắn không ngăn cản bảy người vào thành.
Thành chủ Thành Phượng đã dặn dò với bọn họ trước rồi, hễ thấy người trong căn cứ trung chuyển của thành Huyền Vũ tiến lại gần thì cứ cho họ đi qua.
Đạp đạp đạp……
Già Lạc đánh giá hoàn cảnh ngã tư đường của thành Phượng, nơi này khác xa so với thành Huyền Vũ.
– Vẫn là thành Huyền Vũ tốt hơn nhiều.
Cô rất nhanh đưa ra kết luận.
Hoàn cảnh hai bên không thể so sánh với nhau được, bởi hai nơi không cùng một đẳng cấp.
– Đương nhiên rồi, thành Huyền Vũ là tốt nhất.
Nguyệt Phi Nhan không khỏi ngạo nghễ hếch cằm lên! Cô thật sự mong đợi được trở lại thành Huyền Vũ.
Cô lớn lên cùng thành Huyền Vũ, đã chứng kiến vài lần cải tạo tiến hóa của nó, có thể nói cô chính là nhóm nhân vật cấp nguyên lão thứ hai ở thành Huyền Vũ.
Nhóm nhân vật cấp nguyên lão đầu tiên, tự nhiên là mấy người Ly Nguyệt với Mễ Nặc.
Các cô đã đến gần khu vực nội thành bên trong thành Phượng, thủ vệ cửa thành ngăn cản mấy người.
Thủ vệ nghiêm mặt cao giọng hô:
– Các hạ, đây chính là khu vực quan trọng bên trong nội thành.
Xin vui lòng không tới gần.
Nguyệt Phi Nhan tươi cười, cất giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng nói:
– Đi thông báo một chút, chúng ta là người của thành Huyền Vũ, đến đây vì lời mời bàn chuyện giao dịch và trao đổi giữa hai bên.
– Người của thành Huyền Vũ!!
Trong lòng Thủ vệ kinh ngạc.
Thủ vệ rất cung kính nói:
– Xin chư vị chờ một chút, hiện tại ta phải đi xin chỉ thị của thành chủ đại nhân.
– Được.
Nguyệt Phi Nhan ngáp một cái, đưa tay khoát lên trên vai cô gái ma cà rồng, trong khi đôi mắt của cô thì nhìn loạn khắp nơi nơi.
Hơn mười phút sau, thủ vệ nội thành đi thông báo mới trở về.
Thủ vệ cung kính đưa tay ra hiệu nói:
– Các vị, thành chủ đại nhân của chúng ta cho mời.
– Đi thôi.
Đám người Già Lạc cất bước đi theo.
Dưới sự dẫn đường của thủ vệ, mọi người đi vào nội thành, tiến về phía phủ thành chủ.
– Nội thành này, tại sao lại vắng vẻ như vậy?
Già Lạc kinh ngạc thấp giọng nói.
Trên đường đi tới phủ thành chủ, cô nhìn thấy những người bên đường đều là phụ nữ.
Ở trong này, hình như đàn ông chết hết rồi thì phải.
– Nơi này không có đàn ông sao?
Già Lạc nghiêng đầu kinh ngạc hỏi.
Nguyệt Phi Nhan thể hiện ra sự hiểu biết của mình, cô thấp giọng giải thích nói:
– Thành chủ thành Phượng là một người trọng nữ khinh nam, cho nên nội thành không có đàn ông là một chuyện rất bình thường.
– Trọng nữ khinh nam?
Từ đáy mắt của Già Lạc lộ ra một tia ngạc nhiên.
Hi Bối Kỳ chớp chớp con ngươi màu vàng, dự đoán:
– Chị Già Lạc, ngươi phải cẩn thận một chút, ta hoài nghi thành chủ Thành Phượng là một người phụ nữ yêu thích nữ sắc.
– Yêu thích nữ sắc?
Khóe mắt Già Lạc khẽ run rẩy, đây là sự thật sao?
Con ngươi màu vàng của Nguyệt Phi Nhan vừa chuyển, cô nâng tay lên vỗ vào nữ thủ vệ dẫn đường, hỏi:
– Này, ta có thể hỏi ngươi một việc được không?
– Xin các hạ cứ hỏi.
Nữ thủ vệ gật đầu.
– Thành chủ của các ngươi, vì sao lại trọng nữ khinh nam vậy?
Hi Bối Kỳ tò mò hỏi.
– Này…
Nữ thủ vệ biến sắc, hai tròng mắt cô ấy kích động nhìn chung quanh, khi cô ấy không thấy được người ngoài mới yên lòng.
– Nói đi.
Hi Bối Kỳ không biết lấy từ đâu ra một quả táo, đặt vào trong lòng bàn tay thủ vệ.
Nguyệt Phi Nhan và Già Lạc liếc nhau, trong đáy mắt đều có ý cười, cô gái Ma Cà Rồng còn học được cách hối lộ người khác.
Nữ thủ vệ mặt không biểu tình cất đi trái cây.
Cô ấy do dự một chút, sau đó vẫn thấp giọng giải thích:
– Thành chủ của chúng ta đã tiên tri cho mình một lần, và hành động của ngài bây giờ là đáp án cho việc đó…
Đôi mắt đẹp của nữ thủ vệ lại nhìn chung quanh, sau khi cô ấy không nhìn thấy ai mới dám tiếp tục nói:
– Trong tương lai, ngài ấy sẽ vì một người đàn ông, mà mất đi địa vị thành chủ.
– Bởi vì một người đàn ông, mà mất đi địa vị thành chủ…
Hi Bối Kỳ cân nhắc ý nghĩa của những lời này.
– Thú vị.
Già Lạc mỉm cười cười, lầm bầm lầu bầu.
Đáp án này làm người ta dễ chấp nhận hơn giả thuyết thành chủ Thành Phượng đam mê nữ sắc.
Nguyệt Phi Nhan ngạc nhiên hỏi:
– Bởi vì một lời tiên tri này mà thành chủ của các ngươi đã trở nên trọng nữ khinh nam?
– Ừ, đúng vậy.
Nữ thủ vệ dùng sức gật đầu.
Nguyệt Phi Nhan cùng Hi Bối Kỳ liếc nhau, hai người trăm miệng một lời hỏi:
– Bởi vì một người đàn ông, vậy người đàn ông đó là ai?
– Không rõ ràng lắm, vấn đề đó, ngoại trừ thành chủ đại nhân, không có người nào biết.
Nữ thủ vệ lắc đầu nói.
– Được rồi.
Hi Bối Kỳ không tiếp tục đào sâu vào vấn đề này nữa, phía trước đã có thể nhìn thấy phủ thành chủ.
Sau đó không lâu, nữ thủ vệ đem mấy người cô gái Ma Cà Rồng giao cho cô hầu gái của Phủ Thành Chủ, sau đó cô ấy mang theo mấy người Hi Bối Kỳ đi tìm thành chủ Thành Phượng
– Các vị, xin theo ta đến đây, thành chủ đại nhân đang đợi các vị.
Cô hầu gái ôn nhu nói.
– Được.
Mấy người Nguyệt Phi Nhan đi theo cô ấy, tiến vào phòng tiếp khách phủ thành chủ.
Trên ghế chủ vị, Kim Phượng đang lười biếng dựa vào lưng ghế, đôi mắt màu đen của cô đang đánh giá đám người Nguyệt Phi Nhan.
– Thành chủ đại nhân, ta đã mang người đến rồi.
Cô hầu gái cung kính mở miệng nói.
– Đi xuống đi.
Lúc này, Kim Phượng mới ngồi thẳng người lại, thái độ cô ấy nghiêm túc hơn không ít.
Nguyệt Phi Nhan chớp chớp con ngươi màu đỏ, đưa tay lên chào hỏi nói:
– Các hạ, lại gặp mặt.
Kim Phượng nhướng đôi lông mày màu vàng, lạnh nhạt hỏi:
– Lần này, thành chủ của các ngươi không tới sao?
Già Lạc bình tĩnh nói:
– Thành chủ của chúng ta rất bận rộn với chuyện Hội nghị Thánh Địa mời dự họp, đi cho nên không thể tới được.
Trước khi mấy cô tới thành Phượng, phòng liên lạc trong cung điện thành Huyền Vũ đã truyền đến tin tức, hội nghị sẽ mời Thành Huyền Vũ dự họp.
Chương 908: Chưa Chắc Nhiệm Vụ Sẽ Thất Bại Đâu.
– Chuyện Hội nghị Thánh địa sao? Kim Phượng nhíu mày, hội nghị có liên quan gì với thành Huyền Vũ chứ? Cô khó hiểu hỏi:
– Các hạ, lời này của ngươi có ý tứ gì?
Già Lạc tao nhã nói:
– Sau hai tháng nữa, hội nghị thánh địa sẽ được cử hành, bọn họ đã chọn địa điểm tổ chức ở thành Huyền Vũ.
– Không đúng, còn hơn năm tháng nữa mới tới Hội nghị Thánh Địa mà.
Kim Phượng theo bản năng mở miệng phản bác.
– Hội nghị đã quyết định sẽ tổ chức trước thời gian dự kiến, cho nên nó sẽ tổ chức vào hai tháng sau.
Nguyệt Phi Nhan không để ý, cô buông tay nói:
– Nếu các hạ không tin, có thể tự mình tính toán một chút.
Kim Phượng trầm mặc xuống dưới, cô ấy cũng không tính toán làm gì, đối phương không có lý do gì để lừa cô ấy, hơn nữa, nếu bọn họ làm như vậy cũng không được lợi lộc gì.
– Các hạ, chúng ta tới đây chủ yếu vì chuyện tài liệu hung thú.
Già Lạc chuyển chủ đề về đúng hướng.
Kim Phượng khôi phục lại ung dung, bình tĩnh nói:
– Ta nói rồi, dùng linh khí cao cấp loại hình công kích đến giao dịch.
Già Lạc bình tĩnh nói:
– Chuyện đó không thành vấn đề, nhưng chúng ta phải kiểm tra tài liệu hung thú một chút, mới có thể tiến hành giao dịch.
– Những tài liệu hung thú mà các ngươi cần, nhanh nhất cũng phải một tháng thời gian nữa, chúng ta mới có thể thu thập đủ.
Kim Phượng thản nhiên buông tay ra, lạnh nhạt nói:
– Cho nên hiện tại không xem được.
Già Lạc nhíu mày, trên mặt cô lộ ra vẻ không hài lòng.
Tài liệu hung thú không có, có nghĩa là giao dịch bằng nước bọt, thế thì có chuyện gì để bàn bạc nữa đây?
…………
Già Lạc đứng lên, đôi mắt màu xanh da trời của cô lạnh lùng nhìn Kim Phượng, lạnh nhạt nói:
– Nếu đã như vậy, thế thì chúng ta không còn gì để nói.
Cô kéo ghế ra, chuẩn bị rời đi.
Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ cũng rất tức giận, cả hai trừng mắt nhìn Kim Phượng, sau đó đứng lên rời đi.
– Các ngươi đừng tức giận, khi nào các ngươi có thể lấy ra Linh khí cao cấp thì chúng ta lại bàn tiếp.
Kim Phượng đột nhiên lên tiếng.
Cô không tin thành Huyền Vũ thật sự nguyện ý lấy linh khí cao cấp để làm giao dịch.
Linh khí cao cấp chính là thứ mà có tiền cũng không thể mua được, thế mà lần này lại lấy ra để giao dịch tài liệu hung thú, cái này khiến cô ta rất hoài nghi.
– Hừ, chị Già Lạc chính là Linh khí sư Cao cấp, linh khí cao cấp chẳng là cái gì cả!
Nguyệt Phi Nhan hừ lạnh một tiếng.
Ánh mắt của Kim Phượng thoáng qua vẻ ngạc nhiên, kinh ngạc hỏi:
– Ngươi là Linh khí sư Cao cấp?
Già Lạc khẽ hất hàm, ngạo nghễ nói:
– Các hạ, ngươi đã mất đi một cơ hội giao dịch với thành Huyền Vũ, chúng ta sẽ mua sắm tài liệu hung thú với những thành khác.
Trước khi Phi Thuyền vận chuyển xuất phát, Mục Lương cũng đã bày mưu đặt kế cho cô, có thể tự chủ quyết định kết quả cuộc giao dịch lần này.
Thành Huyền Vũ cần Thú Lục Phù, Thú Phù Không và những loại tài liệu hung thú khác, nhưng không phải chỉ một mình thành Phượng mới có.
Đôi mắt của Kim Phượng hơi hơi co rụt, đột nhiên có chút hối hận.
– Đi thôi.
Già Lạc xoay người đi ra ngoài.
Nguyệt Phi Nhan và cô gái Ma Cà Rồng cất bước đuổi theo, sấm rền gió cuốn rời đi phòng tiếp khách.
Lúc rời đi, Già Lạc giơ tay chạm lên thanh Cốt Kiếm treo bên hông.
Ba người trở về bằng đường cũ, rời khỏi Phủ Thành Chủ.
Hi Bối Kỳ bĩu môi, nhỏ giọng thì thầm:
– Chị Già Lạc, lần này chúng ta không hoàn thành nhiệm vụ của Mục Lương rồi.
Nguyệt Phi Nhan phồng má như bánh bao, tức giận nói:
– Đây không phải là lỗi của chúng ta, là lão bà kia lừa chúng ta, hại chúng ta đến một chuyến tay không.
Đôi mắt màu xanh da trời của Già Lạc lấp lóe, bình tĩnh nói:
– Chưa chắc nhiệm vụ sẽ thất bại đâu.
– Chị Già Lạc, ngươi nói vậy là có ý gì?
Hi Bối Kỳ kinh ngạc hỏi.
– Đợi chút nữa ngươi sẽ biết.
Già Lạc bình thản cười một tiếng.
Cô gái Ma Cà Rồng và cô gái tóc đỏ liếc nhau không nói lời nào.
Cộp cộp cộp…
Sau lưng ba người truyền đến tiếng bước chân, là hầu gái Phủ Thành Chủ đuổi tới.
Hầu gái thở hổn hển hô:
– Các hạ, xin chờ một chút!
– Tới rồi.
Già Lạc nhếch miệng cười.
Cô xoay người nhìn về phía hầu gái, thu hồi ý cười trên môi, lạnh giọng hỏi:
– Còn có việc gì sao?
Hầu gái sợ sệt nói:
– Các vị, thành chủ đại nhân của chúng ta muốn nói chuyện nghiêm túc với các ngươi.
– Hai bên còn có gì để nói nữa chứ?
Già Lạc hỏi ngược lại.
Hầu gái vội vàng đáp:
– Thành chủ đại nhân của chúng ta đã nói, nhanh nhất là nửa tháng có thể tập hợp đủ tài liệu hung thú.
Già Lạc híp mắt lại, nhàn nhạt nói:
– Ta không cảm giác được thành ý giao dịch của thành chủ các ngươi.
– Đi thôi, chúng ta trở về.
Cô bỏ lại một câu, sau đó xoay người nhanh chóng bước đi.
Lần này, cô thật sự rất muốn nhanh chóng rời khỏi thành Phượng.
Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ dấu hỏi đầy đầu, đối phương muốn tiếp tục bàn bạc, vì sao không ở lại tiếp tục thương lượng?
Mặc dù không nghĩ ra, nhưng cả hai vẫn đuổi theo bước chân của Già Lạc.
Hầu gái bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là xoay người trở vào Phủ Thành Chủ.
Bên trong phòng tiếp khách.
Kim Phượng rũ mắt nhìn xuống, khi chỉ nghe có một tiếng bước chân tới gần, cô đã biết kết quả.
Hầu gái trở lại phòng tiếp khách, hồi báo những gì mà Già Lạc đã nói.
– Thành ý giao dịch…
Kim Phượng cau mày, mím môi, mặt mũi cô ta tràn đầy khó chịu.
Cô ta hiểu rõ Già Lạc muốn mình thể hiện thành ý, chẳng hạn như giao trước một nhóm tài liệu hung thú.
Kim Phượng cúi đầu im lặng trong chốc lát, sau đó ngẩng đầu lên nói:
– Đi liên lạc người của bộ lạc Tây Hiểu, thông báo bọn họ tối nay đưa một nhóm tài liệu Thú Lục Phù tới, ta muốn nhìn thấy chúng trước khi trời sáng.
– Vâng.
Hầu gái cung kính đáp, xoay người bước nhanh rời đi.
Bộ lạc Tây Hiểu là một bộ lạc cỡ lớn được thành Phượng che chở, cách thành Phượng chỉ có năm tiếng đi bộ.
Bộ lạc Tây Hiểu dựa lưng vào một sơn cốc, bên trong có Thú Lục Phù sinh sống theo bầy và các loại hung thú khác, đó là một bộ lạc như ‘Trại Chăn Nuôi’ khổng lồ.
Có một Trại Chăn Nuôi như vậy, bộ lạc Tây Hiểu có thể nói là áo cơm không lo.
Nhưng khi thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ càng ngày càng đến gần, vì sống sót, vì tính toán lâu dài cho tương lai, bộ lạc Tây Hiểu chỉ có thể đi nương nhờ thành Phượng, tạm thời trở thành bộ lạc quy thuộc.
Bên ngoài thành Phượng, Già Lạc rời khỏi cửa thành, đi tới căn cứ trung chuyển.
Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ thấy xung quanh không có người ngoài, lúc này mới hỏi:
– Chị Già Lạc, tại sao vừa rồi ngươi không muốn tiếp tục thương lượng?
Già Lạc bình tĩnh nói:
– Yên tâm, sớm nhất là trước khi trời tối, bọn họ sẽ tới căn cứ trung chuyển tìm chúng ta để tiếp tục bàn bạc.
– Vậy nếu bọn họ không đến thì sao?
Hi Bối Kỳ nghiêng đầu hỏi.
– Nếu không tới trước khi trời tối, vậy thì ngày mai cũng sẽ tới.
Già Lạc nói với giọng điệu chắc chắn.
– Khẳng định như vậy?
Trên mặt của Nguyệt Phi Nhan lộ vẻ ngờ vực.
– Vì giao dịch linh khí cao cấp, cô ta chắc chắn sẽ đến.
Già Lạc xoay người lại nhìn về phía thành Phượng, linh khí cao cấp loại hình công kích, đó là thứ có thể gặp nhưng không thể cầu.
Thật coi bản thân mình rất đáng gờm? Cô sẽ không nuông chiều đối phương.
– Vâng…..
Nguyệt Phi Nhan bất đắc dĩ chỉ có thể tin tưởng.
Chương 909: Tờ Rơi Quảng Cáo Thành Huyền Vũ
Hi Bối Kỳ tò mò hỏi: – Vậy chị Già Lạc có mang linh khí cao cấp không?
Già Lạc lắc đầu, ưu nhã nói:
– Không, chuyện dùng Linh khí gì để giao dịch thì phải để đại nhân Mục Lương quyết định.
– Cũng đúng.
Hi Bối Kỳ hồn nhiên gật đầu.
Đám người trở lại căn cứ trung chuyển, bắt đầu chuẩn bị cho chuyến bay trở về.
Già Lạc dừng bước, quay đầu lại nói:
– Ta đi kiểm tra và tu sửa phi thuyền vận chuyển, nếu tối nay có người của thành Phượng đến thì tới phi thuyền tìm ta.
Trước khi phi thuyền vận chuyển cất cánh, cần phải kiểm tra và tu sửa toàn diện, đề phòng xảy ra vấn đề sau khi cất cánh.
– Không thành vấn đề, chị Già Lạc cứ yên tâm làm việc!
Nguyệt Phi Nhan khoát tay.
Già Lạc xoay người đi về phía phi thuyền vận chuyển, trên thuyền tìm được Linh khí sư Sơ cấp đang học tập kiểm tra, sửa chữa phi thuyền.
Hai người bắt đầu cẩn thận kiểm tra từng tầng một của phi thuyền.
Nguyệt Phi Nhan nhắc nhở:
– Ta đi xem khu trồng trọt, ngươi đi xem khu buôn bán, nhớ là phải lấy tinh thạch, Mục Lương đã đặc biệt dặn dò chuyện này.
– Biết rồi, ta sẽ không quên đâu.
Hi Bối Kỳ hồn nhiên gật đầu.
Cô biết Mục Lương rất cần tinh thạch hung thú, cho nên cô chắc chắc sẽ không quên chuyện này.
– Ừ, ta đi đây.
Đôi cánh sau lưng khôi giáp của Nguyệt Phi Nhan giang ra, bay về phía khu trồng trọt.
Khu buôn bán, Hi Bối Kỳ chắp hai tay sau lưng, phía sau là hai tên Thành Phòng Quân, bắt đầu tiến hành tuần tra khu buôn bán.
Người quản lý khu buôn bán chạy tới nghênh đón, cung kính hành lễ nói:
– Đại nhân Bối Kỳ.
Hi Bối Kỳ ra vẻ nghiêm túc, nói:
– Ta muốn xem ghi chép doanh thu của khu buôn bán.
Người quản lý cung kính nói:
– Hi Bối Kỳ các hạ, toàn bộ ghi chép doanh thu đều ở trong phòng làm việc của khu buôn bán, mời đi theo ta.
– Được.
Hi Bối Kỳ nâng cằm lên, gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Đoàn người đi bộ đến văn phòng ở cuối khu buôn bán.
Người quản lý mở ngăn tủ đã khóa, lấy ra một xấp giấy dày, đó là ghi chép doanh thu của từng cửa hàng tại khu buôn bán.
Hi Bối Kỳ ngồi xuống, bắt đầu thẩm tra sổ sách.
Phải mất hơn ba tiếng cô mới xem xong tất cả ghi chép doanh thu.
Hi Bối Kỳ cảm thấy có chút đau đầu, cô khép lại phần ghi chép doanh thu cuối cùng, đứng lên thở phào nhẹ nhõm một hơi.
– Rất tốt, tiếp tục duy trì.
Hi Bối Kỳ hài lòng nói.
Người quản lý vội vàng gật đầu, cung kính nói:
– Vâng, tôi đã biết!
– Lấy tất cả tinh thạch ra đây.
Hi Bối Kỳ ra hiệu.
– Vâng.
Người quản lý xoay người đi vào một gian phòng bên trong phòng làm việc, nơi đó có một cái két sắt cực lớn, chuyên dùng để cất giữ vật phẩm quý giá.
Một lát sau, hắn trở về với năm chiếc túi da thú cực lớn và căng phồng.
Mỗi chiếc túi da thú đều chứa đầy tinh thạch hung thú, khoảng chừng mười lăm vạn khối.
– Hi Bối Kỳ các hạ, tinh thạch hung thú đều ở nơi này.
Người quản lý vừa thở dốc vừa nói.
– Mang về đi.
Hi Bối Kỳ đứng lên, phất tay ra hiệu.
– Vâng.
Thành Phòng Quân cung kính đáp, vác túi da thú rời đi.
………..
Khu Vực Trung Ương, trong thư phòng cung điện.
Mục Lương đang vùi đầu viết bản kế hoạch về việc sắp xếp các hạng mục công việc trước khi tổ chức Hội Nghị Thánh Địa.
Trong đó đề cập tới Đại Hội Đường, tiếp đón các thành chủ, tổ chức tiệc chào mừng và những việc đại loại như thế.
Cộc cộc cộc…..
Cửa thư phòng bị gõ vang, Nguyệt Thấm Lan đẩy cửa đi vào, trong tay cầm một xấp văn kiện.
– Ngươi đang bận sao?
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi.
– Ta vẫn ổn.
Mục Lương đặt bút chì xuống, ánh mắt anh hiền hòa nhìn về phía cô gái ưu nhã.
Nguyệt Thấm Lan đặt tài liệu xuống trước mặt anh, ưu nhã nói:
– Mục Lương, đây là tờ rơi quảng cáo của thành Huyền Vũ, còn có ảnh do Vạn Bái chụp, ngươi nhìn một chút.
– Được.
Mục Lương cầm tờ quảng cáo lên.
Anh lướt qua một lượt, phát hiện nội dung đơn giản và rõ ràng, chỉ vài câu đã thể hiện rõ chỗ tốt của thành Huyền Vũ.
– Ai viết cái này?
Mục Lương kinh ngạc hỏi.
– Y Lệ Y biên soạn.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.
Mục Lương hài lòng gật đầu, tán dương:
– Rất tốt, viết thật sự không tệ.
Nguyệt Thấm Lan ôn hòa nói:
– Nếu ngươi cảm thấy không có vấn đề gì, vậy chúng ta sẽ bắt đầu in ấn hàng loạt.
– Ừ, tiến hành đi.
Mục Lương thuận miệng lên tiếng.
Anh cầm lấy ảnh chụp của Vạn Bái, có hai tấm là chụp từ trên cao xuống, toàn bộ đều là màu xanh lục, chụp mức độ phủ xanh Ngoại Thành và Đồng Ruộng.
Còn lại là ảnh chụp của Phố Buôn Bán và Khu dân cư.
Trong ảnh có đường đi sạch sẽ và ngăn nắp, mỹ thực với màu sắc đẹp mắt, trái cây tươi chất thành từng đống, chắc chắn rất có lực hấp dẫn đối với những ai chưa từng đặt chân đến thành Huyền Vũ.
Mục Lương khen ngợi:
– Ảnh chụp không tệ, rất thích hợp để làm ảnh tuyên truyền.
– Kỹ thuật chụp ảnh của Vạn Bái đúng là không tệ.
Nguyệt Thấm Lan nhận đồng gật đầu.
– Có thể lại chụp vài tấm lớn hơn một chút rồi dán ở cổng Ốc Đảo, nhớ ghi chú rõ đây là thành Huyền Vũ.
Khóe miệng của Mục Lương cong lên, dặn dò thêm một câu.
Nguyệt Thấm Lan cười ưu nhã gật đầu:
– Ta hiểu rồi, ta sẽ bảo Vạn Bái chụp thêm vài tấm nữa.
Dán ảnh tuyên truyền trên Ốc Đảo, như vậy mỗi khi bọn họ đến một tòa thành thì dân chúng ở đó có thể nhìn thấy.
Mục Lương không mong bọn họ sẽ tin tưởng, chỉ cần có thể lưu lại ấn tượng thì đã xem như là tuyên truyền thành công.
Mục Lương đặt ảnh chụp xuống bàn, ngước mắt nói:
– Ngày mai, sẽ đến thành Bắc Hải, chúng ta phải sớm chuẩn bị.
– Chuẩn bị?
Đôi mắt màu xanh lam của Nguyệt Thấm Lan lộ ra nghi ngờ.
Mục Lương ôn hòa nói:
– Tuyển người, còn phải chiêu tân binh.
– Ta sẽ chuẩn bị.
Nguyệt Thấm Lan đặt tay lên vai Mục Lương, hơi thở phả vào tai đối phương, nói:
– Chỉ là chúng ta vẫn còn chưa hiểu biết quá nhiều về thành Bắc Hải, cho nên phải đợi đến nơi rồi mới tính toán bước tiếp theo được.
– Ừ, ta rất yên tâm giao việc này cho ngươi.
Mục Lương trở tay ôm eo nhỏ nhắn của cô gái ưu nhã, để cho cô ngã vào vòng tay của mình.
– Ai nha, ngươi nên đi Ngoại Thành nhìn một chút, Ốc Đảo đã xây hơn phân nửa rồi.
Nguyệt Thấm Lan duyên dáng kêu to một tiếng, gương mặt xinh đẹp của cô ửng hồng.
Sau ba ngày thi công, bộ phận chủ thể của Ốc Đảo đã gần như hoàn thành.
Lý do tại sao có thể xây dựng nhanh như vậy, hoàn toàn vì dựa vào nhân số.
– Đừng nóng vội.
Ánh mắt của Mục Lương trở nên thâm thúy khó lường, anh nhẹ nhàng nâng cằm của cô gái ưu nhã lên.
– Đúng rồi, đã đàm phán hợp tác giao dịch với bên thành Phượng xong chưa?
Nguyệt Thấm Lan ngượng ngùng né tránh ánh mắt, cố giả vờ bình tĩnh nói:
– Đối phương đã đưa trước một nhóm tài liệu Thú Lục Phù.
Lúc phi thuyền vận chuyển sắp sửa rời đi căn cứ trung chuyển, Kim Phượng đã đích thân đến căn cứ trung chuyển, đàm luận với Già Lạc gần nửa tiếng.
Tới tận lúc đó thì vụ giao dịch này mới được xác nhận, hơn nữa Kim Phượng đã đưa trước một lô tài liệu hung thú xem như ‘bày tỏ thành ý’.
– Ừ, rất tốt.
Mục Lương thuận miệng lên tiếng.
Nguyệt Thấm Lan khống chế hô hấp, nhỏ giọng hỏi:
– Vậy ngươi muốn cho thành chủ thành Phượng loại linh khí cao cấp nào?
Mục Lương đưa tay búng nhẹ lên trán cô gái ưu nhã, buồn cười nói:
– Đến lúc đó để Già Lạc chế tạo một thanh đao hoặc kiếm, như vậy chắc có thể thỏa mãn yêu cầu của đối phương.
Chương 910: Ốc Đảo Mới Sắp Xây Xong
Kim Phượng chỉ yêu cầu linh khí cao cấp loại hình công kích để giao dịch, điểm này vẫn là rất dễ dàng thỏa mãn. – Cũng đúng…
Khuôn mặt của Nguyệt Thấm Lan ửng hồng, ánh mắt né tránh, hai tay không biết nên để ở đâu.
– Được rồi, ngươi đi làm việc đi, ta đi Ngoại Thành một chuyến.
Mục Lương cúi đầu để lại một nụ hôn trên môi của cô gái ưu nhã.
Hàng mi mảnh dài của Nguyệt Thấm Lan khẽ run lên, kinh ngạc hỏi:
– Ta đi?
– Không muốn đi?
Mục Lương hơi nhướng mày, trong lời nói mang theo ý vị thâm trường.
– Ta nghĩ mình nên đi thì tốt hơn.
Nguyệt Thấm Lan che miệng cười khẽ, xoay người rời khỏi thư phòng với dáng người yểu điệu.
– Tìm thời gian….. Ăn luôn cô ấy mới được.
Mục Lương thấp giọng lẩm bẩm.
Có câu nói rất hay, nhanh quá sẽ không thành.
Anh đứng lên, cất bước đi ra thư phòng.
Mục Lương bay lên không trung, rời khỏi cung điện rồi bay về phía Ngoại Thành.
Vừa ra ngoài Nội Thành, còn chưa bay được bao lâu thì đã có thể nhìn thấy trên không đã có một tòa kim tự tháp ngược.
Khi anh đến gần còn có thể nhìn thấy vài người đang bận rộn trên đó, dùng búa đóng các tấm ván gỗ vào xà nhà.
Đông đông đông…..
Tiếng đánh liên tiếp vang lên tại Ốc Đảo mới, có hơn một nghìn người đang bận rộn làm việc.
Trong đó có năm trăm người là tân binh, ba trăm người là công nhân Xưởng Trang Trí, còn lại là người Ốc Đảo.
Chính vì có hơn một nghìn người mà Ốc Đảo mới có thể được xây dựng nhanh chóng như vậy.
Phía dưới Ốc Đảo mới là Ốc Đảo cũ đã bị phá hủy gần hết, chỉ còn sót lại một chút gỗ không thể sử dụng vì nứt gãy nghiêm trọng.
Ốc Đảo mới được chia thành năm tầng, tận cùng dưới đáy là vị trí trạm gác.
Mặc dù tầng dưới chót chỉ bằng nửa cái quảng trường, nhưng lại có thể dễ dàng quan sát tình huống khắp bốn phương tám hướng.
Bắt đầu từ tầng hai, càng lên cao thì không gian càng rộng lớn.
Tầng hai là chỗ cất giữ hàng hóa, tầng ba dùng để làm nghiên cứu.
Tầng bốn và tầng năm là nơi sinh sống của người dân.
Tầng cao nhất là sân thượng, dùng để làm sân cất cánh và hạ cánh hoặc có thể dùng làm sân huấn luyện.
– Mọi người nhanh tay nhanh chân lên.
Bối Nhĩ Liên lơ lửng bên ngoài Ốc Đảo, vận dụng năng lực thức tỉnh của mình để trợ giúp các công nhân cố định các thanh gỗ ở mặt ngoài.
Không chỉ riêng một mình cô, ba vị trưởng lão khác cũng đều đang trợ giúp mọi người.
Ngày mai là ngày thứ tư, ngày cuối cùng của kế hoạch xây dựng lại Ốc Đảo.
Sự xuất hiện của Mục Lương rất nhanh thu hút sự chú ý của mọi người.
– Mục Lương các hạ, ngươi đến rồi.
Bối Nhĩ Liên nói với giọng điệu kính trọng.
Mục Lương bay bên ngoài Ốc Đảo, hai tay chắp sau lưng, nhàn nhạt nói:
– Tốc độ cũng rất nhanh.
Bối Nhĩ Liên lộ ra vẻ mặt cảm kích:
– May mắn có các hạ hỗ trợ nên chúng ta mới có thể xây dựng nhanh như vậy.
Lúc này, cô vẫn còn cảm thấy có chút không chân thực, trong vòng bốn ngày thật sự có thể xây xong Ốc Đảo mới, hơn nữa còn kiên cố hơn Ốc Đảo cũ gấp mấy chục lần.
– Mục Lương các hạ.
Đại trưởng lão xuất hiện.
Lão cũng bước đi trên không, mỗi một bước rơi xuống, không khí dưới lòng bàn chân đều được nén lại với tốc độ cực nhanh, tạo thành điểm dừng chân mới.
– Thủy Tinh Ngư thế nào rồi?
Mục Lương bình tĩnh hỏi.
Hai ngày trước, sau khi Rồng Vân Mây Đen tiến hóa thành công, anh đã đưa Thủy Tinh Ngư tới Ốc Đảo.
– Rất tốt, chúng ta đã sắp xếp nó ở bên trong Ốc Đảo.
Đại trưởng lão cười đến mức nếp nhăn nơi khóe mắt đều lộ ra.
Có Thủy Tinh Ngư, Ốc Đảo sẽ không còn phải rơi vào tình trạng thiếu nước nữa.
Bây giờ lượng nước do Thủy Tinh Ngư sản xuất trong một ngày đã đủ cho tất cả mọi người Ốc Đảo sử dụng, hơn nữa vẫn còn dư lại để nghiên cứu.
………..
Đinh đong …
Sau lưng Huyền Vũ, rất nhiều nơi cùng vang lên tiếng chuông du dương.
Tiếng chuông một tiếng tiếp nối một tiếng, vang lên bảy lần mới ngừng lại.
– Trời đã sáng.
Trên một khu đất trống trải ngoài ngoại thành, Bối Nhĩ Liên nâng mắt nhìn về phía chân trời xa xa.
Tuy rằng không trung vẫn u ám như trước, nhưng đêm đen thăm thẳm đã qua đi.
Tiểu Huyền Vũ đã thức tỉnh, bốn chân nó bắt đầu hoạt động nâng thân hình to lớn lên.
Bối Nhĩ Liên có thể rõ ràng cảm nhận được độ cao trên này đã cao hơn mực nước biển rồi.
Có điều bọn họ đã ở đây được một thời gian rồi, nên cũng không thấy ngạc nhiên nhiều nữa.
Theo hừng đông, trên khu vực Ốc Đảo mới, những con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng đã ngừng phát sáng, mà chúng bắt đầu giương cánh bay đi.
Buổi sáng không phải thời gian để chúng hoạt động.
Liên tục ba ngày, mỗi khi màn đêm trên bầu trời dần dần buông xuống, Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng sẽ đúng giờ xuất hiện, cung cấp ánh sáng cả một đêm cho Ốc Đảo.
– Một ngày cuối cùng.
Bối Nhĩ Liên nhẹ giọng cảm thán.
Cô quay người lại, nhìn về phía khu vực Ốc Đảo mới đang sắp xây dựng xong.
Từ bên ngoài nhìn vào, Ốc Đảo mới vẫn xây dựng từ gỗ như trước, đều nguyên liệu cũ được dùng lại từ Ốc Đảo ngày xưa.
Chính bởi vậy, Ốc Đảo mới vẫn giữ lại được nét cổ kính.
– Sắp hoàn thành rồi.
Đại trưởng lão Ốc Đảo đi tới bên cạnh Bối Nhĩ Liên, đôi mắt lão lóe lên một tia sáng nhìn thấy Ốc Đảo mới, trong lòng lão tràn đầy cảm khái.
– Ốc Đảo cuối cùng đã sống lại…
Bối Nhĩ Liên thở phào nhẹ nhõm.
– Đúng vậy, đã sống lại.
Đại trưởng lão chậm rãi gật đầu.
Cộc…cộc…
Cách đó không xa, Lợn Tám Răng Nanh kéo xe ngựa chạy như bay đến.
Bối Nhĩ Liên quay đầu nhìn lại, cô chăm chú nhìn vào xe ngựa đang chạy tới trước mặt mình.
Xe ngựa tới chỗ bọn họ thì dừng lại.
Cùm cụp..
Cửa thùng xe mở ra, Hồ Tiên với tư thế tao nhã bước xuống xe, cô không quên dùng cái đuôi hồ ly của mình che miệng và mũi.
– Hai vị, buổi sáng tốt lành.
Hồ Tiên xua tay chào hỏi.
– Chào các hạ, chúc ngài một ngày thuận lợi.
Bối Nhĩ Liên lễ phép mỉm cười.
Hồ Tiên ngước mắt lên, cười khẽ hỏi:
– Ngày mai cũng nên xuất phát rồi, Ốc Đảo có kịp xây dựng xong trước khi màn đêm buông xuống không?
Bối Nhĩ Liên nói:
– Phần ngoài của Ốc Đảo đã hoàn tất rồi, không gian bên trong có thể hoàn thiện nốt trên đường trở về, không ảnh hưởng tới hành trình của chúng ta.
– Vậy là tốt rồi.
Hồ Tiên vừa lòng gật đầu.
Cô đưa tay lên đung đưa mái tóc dài của mình, tiếp tục nói:
– Lần này rời đi, ta sẽ dẫn theo khoảng mười lăm người, hàng hóa cũng có không ít.
Lần này những người đảm nhận nhiệm vụ công tác tuyên truyền ở bên ngoài, ngoại trừ cô gái đuôi hồ ly và Hạ Lạc, và Hổ Tây, còn có bốn hộ vệ khu Trung Ương với tám Thành Phòng Quân đi theo nữa.
Đại trưởng lão ốc đảo bình thản nói:
– Tốt, một phần tư không gian còn trống ở tầng thứ ba của Ốc Đảo, để tự các hạ sắp xếp.
– Vậy là tốt rồi.
Hồ Tiên vừa lòng gật đầu.
Đại trưởng lão khàn giọng nói:
– Hồ Tiên các hạ, ta muốn gặp Mục Lương các hạ.
– Gặp Mục Lương? Có chuyện gì?
Hồ Tiên lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Đại trưởng lão ốc đảo giải thích:
– Vì tiết kiệm không gian, ta muốn để cho một nửa nhân viên Ốc Đảo tạm ở lại thành Huyền Vũ.
Hồ Tiên nhướng mày, lạnh nhạt nói:
– Tạm lưu chắc không có vấn đề, ta sẽ giúp ngươi đến hỏi Mục Lương một chút.
Trong lòng cô cũng có chút tư lợi, thành Huyền Vũ không phải vẫn đang thiếu người sao, những nhân viên tạm ở lại này, có lẽ có thể làm việc ở Thành Huyền Vũ một đoạn thời gian.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









