- Home
- Truyện Hệ Thống
- [Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ
- Tập 89 : Toàn Cảnh Bên Trong Phi Thuyền (c881-c890)
[Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ
Tập 89 : Toàn Cảnh Bên Trong Phi Thuyền (c881-c890)
❮ sautiếp ❯Chương 881: Toàn Cảnh Bên Trong Phi Thuyền
Mà mười hai ngày, Rùa Đen đã sớm đến thành Bắc Hải.
Phải biết rằng, tốc độ di chuyển của Rùa Đen cấp 10 đã nhanh hơn vài lần so với trước đây.
– Chúng ta sẽ ở thành Bắc Hải chờ các ngươi trở về.
Mục Lương ôn hòa cười nói.
Nguyệt Thấm Lanliếc mắt con gái mình, cười mắng:
– Ngươi không phải thích chạy ra bên ngoài sao, lần này không muốn đi à?
– Không phải như thế.
Nguyệt Phi Nhân mân mê bờ môi.
Mục Lương nghiêng người nói:
– Gìa Lạc, nếu như xảy ra vấn đề, tùy thời truyền tin tức trở về.
– Không thành vấn đề.
Gìa Lạc chớp chớp con ngươi màu xanh da trời, mỉm cười gật đầu.
Lần này, cô cũng sẽ theo Phi Thuyền vận chuyển đến thành Phượng, mục đích duy nhất là thay Mục Lương kiểm tra tình hình căn cứ trung chuyển.
Mục đích thứ hai là toàn bộ hành trình lưu ý tình huống Phi Thuyền, đề phòng khi nó xảy ra vấn đề bất ngờ, có thể đúng lúc giải quyết.
Nguyệt Thấm Lan giơ tay lên xoa xoa đầu thiếu nữ tóc đỏ, ôn nhu nói:
– Trên đường chú ý an toàn, mỗi ngày nhớ kỹ báo bình an.
– Vâng ạ.
Nguyệt Phi Nhan khéo léo gật đầu một cái.
– Ta đi trước chuẩn bị chuyện cất cánh.
Giọng Hi Bối Kỳ trong trẻo vang lên nói.
Cô dự định cho Nguyệt Phi Nhan và nữ nhân ưu nhã nhiều thêm chút thời gian ở riêng với nhau.
– Đi, cùng nhau đi.
Phi Nhan kéo tay cô gái Ma Cà Rồng, nhún nhảy một cái đi về phía Phi Thuyền vận chuyển.
– Ta chỉ muốn nói thế để cho ngươi và chị Thấm Lam trò chuyện nhiều thêm một chút!
Hi Bối Kỳ thở dài.
Đáy mắt của Nguyệt Phi Nhan hiện lên một tia cảm động, như không có chuyện gì xảy ra, mở miệng nói:
– Không cần, đây cũng không phải lần thứ nhất đi ra ngoài, hơn nữa ta không phải là con nít.
– Được rồi.
Hi Bối Kỳ nhỏ giọng thầm thì.
Cô nhớ tới người trong gia tộc ở thành Dạ Nguyệt, trong lòng cô không hề dâng lên sóng lớn nào.
– Lo lắng, ngươi cũng có thể đi cùng chăm sóc bọn họ.
Mục Lương nghiêng đầu nhìn về phía nữ nhân ưu nhã.
Đây là lần đầu tiên Phi Thuyền vận chuyển bay chính thức, dù biết trên đường sẽ không xảy ra nguy hiểm, nhưng cũng không người nào dám can đoan, lo lắng cũng là bình thường
Đôi mắt của Nguyệt Thấm Lan ai oán, giật giật nhìn Mục Lương, hỏi:
– Ta đi, thành Huyền Vũ ai giúp ngươi xử lý?
Chuyện này….
Anh chớp chớp con ngươi màu đen.
Nếu nói ai hiểu rõ thành Huyền Vũ nhất, Nguyệt Thấm Lan tự nhận người thứ hai không ai dám nhận vị trí thứ nhất.
Bây giờ, thành Huyền Vũ, ai cũng có thể rời đi, duy chỉ có Mục Lương với Nguyệt Thấm Lan là không thể đi được.
– Lần này có Gìa Lạc đi theo, sẽ không có việc gì.
Nguyệt Thấm Lan lắc đầu nói.
Mục Lương giơ tay lên sờ vào gương mặt của cô, giọng trêu ghẹo nói:
– Miệng thì nói thế, nhưng trong lòng không như thế~
– Không có.
Gương mặt của Thấm Lan ửng đỏ, giơ tay lên kéo tay của anh.
– Ha ha ha.
Mục Lương cười thích thú.
– Đi thôi, đi qua nhìn một chút.
Anh kéo tay cô, cất bước đi về hướng Phi Thuyền vận chuyển.
Ở trước Phi Thuyền, kiến thợ đang ở vận chuyển hàng.
Kiến Gọng Kìm đã xây tổ xong, những kiến thợ này là nhóm đầu tiên được ấp trứng nở ra.
Đàn kiến thợ, chính là công nhân bốc vác tốt nhất, sẽ có một nhóm kiến thợ theo Phi Thuyền đi đến căn cứ trung chuyển, sau đó ở lại nơi đó hỗ trợ.
Tốc độ đàn kiến thợ vận chuyển hàng hóa rất nhanh, chúng đang lấy hàng mang vào Phi Thuyền rất thuần thục.
Núi hàng chất đống ở trên quảng trường khởi hành, toàn bộ vận chuyển vào khoang chứa hàng tầng một, hai, ba.
– Thành Chủ Đại Nhân.
Ngải Đức Luân đang giám sát vội vàng cúi chào với Mục Lương.
– Ừ, ngươi cứ bận việc của ngươi đi.
Anh khoát tay áo, cất bước đi vào Phi Thuyền.
– Vâng.
Ngải Đức Luân lần thứ hai cúi chào, nhìn theo hướng mấy người Mục Lương vào.
Tầng một Phi Thuyền vận chuyển, kiến thợ đang đi vào một khoang chứa hàng.
Bọn chúng thấy Mục Lương, đều sẽ dừng lại cúi đầu hành lễ.
– Quao, chúng rất lễ phép.
Trong mắt Gìa Lạc lộ tia kinh ngạc.
– Thành Chủ Đại Nhân.
Nhân viên làm việc ở khoang chứa hàng tầng một chào đón hành lễ.
– Tình huống như thế nào?
Mục Lương bình tĩnh hỏi.
– Bẩm Đại Nhân, khoang chứa hàng tầng một đã sắp chứa đầy, hàng còn lại sẽ vận chuyển đến tầng hai và tầng ba.
Nhân viên cung kính báo cáo.
– Mang ta đi nhìn thử.
Mục Lương gật đầu một cái, cất bước đi về phía trước.
Nhân viên công tác ở phía trước dẫn đường, đi về hướng khoang chứa hàng tầng một.
Khoang chứa hàng được xây thành ba tầng, đều bị ngăn thành từng khoang chứa hàng nhỏ, dùng để gửi nhiều loại hàng khác nhau.
Ở tầng một, nơi này, có kho lạnh dùng vảy của Băng Minh Xà làm lạnh, dùng để chứa rau dưa, đồ hộp.
Tầng hai là khoang chứa hàng bình thường, chứa những loại hàng không dễ hư.
Tuy tầng ba cũng là khoang chứa hàng giống như tầng 2, lại có một bộ phận bị ngăn ra, dùng làm khu hành khách gửi hàng sử dụng.
Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan kiểm tra khoang chứa hàng, rương gỗ giống nhau chất đống, được xếp ngay ngắn.
– Biện pháp phòng cháy đã hoàn thiện chưa?
Anh nhìn phía nhân viên công tác.
– Từng khoang chứa hàng đều có bình chữa cháy, trên trần của khoang chứa hàng còn có vòi phun nước, nối với tầng hai, tầng ba đến bồn chứa nước.
Nhân viên công tác cung kính giải thích:
– Lúc xảy ra hỏa hoạn, có thể mở công tắc xả nước ra tiến hành dập tắt lửa.
Chân mày của Mục Lương cau lại, người của Phường Sửa Chữa suy nghĩ rất chu đáo.
– Rất tốt, điểm ấy đáng giá được khen ngợi.
Anh gật đầu nói.
Nhân viên không nhịn được đứng thẳng sống lưng, cất cao giọng nói:
– Thành Chủ yên tâm, vấn đề phòng cháy vẫn luôn là chuyện chúng ta coi trọng.
– Tiếp tục duy trì.
Mục Lương ôn hòa nói.
– Vâng, sẽ không để cho Thành Chủ thất vọng.
Nhân viên công tác kích động đáp.
Mục Lương cười cười, rồi cùng nhóm Nguyệt Thấm Lan rời khỏi khoang chứa hàng tầng một đi tới khoang chứa hàng tầng hai.
Con đường dẫn tới khoang chứa hàng tầng hai là một con dốc.
Tuy khoảng cách tầng trên tầng dưới rất dài, lại có thể giúp kiến thợ và nhân viên công tác thuận tiện hoạt động.
Độ dốc có thể cản lực chậm lại, lúc đẩy tay xe vận chuyển, cũng sẽ thoải mái hơn.
Nhóm Mục Lương đi tới khoang chứa hàng tầng, nửa bộ phận trước là khoang thuyền bình thường, đã có kiến thợ bắt đầu vận chuyển hàng đi vào.
Diện tích còn lại của khoang chứa hàng nơi này, bị một cánh cửa Lưu Ly thật dày tách ra, trước cửa còn có Thành Phòng Quân canh gác.
– Thành Chủ Đại Nhân.
Một vị quân lính cung kính cúi chào Mục Lương.
– Mở cửa.
Mục Lương bình tĩnh nói.
– Vâng.
Hai vị này cung kính hành lễ, sau đó hai người phân biệt lấy ra hai thanh chìa khoá, cùng nhau cắm vào trong lỗ khóa.
Chỉ cần cắm vào chìa khoá được làm riêng, mới có thể mở ra khóa.
Tiêu chuẩn cấu tạo chìa khóa là Mục Lương làm ra, mặc dù không bằng tinh vi bằng chiếc chìa khóa ở Địa Cầu, nhưng cũng đủ dùng.
Cờ-rắc ~~
Cánh cửa Lưu Ly từ từ mở ra, lộ ra con đường dẫn tới bồn chứa nước
Đi vào thông đạo, mới phát hiện phía sau còn có một cánh cửa, cũng có Thành Phòng Quân gác.
– Mở cửa.
Mục Lương lần thứ hai hạ lệnh.
– Vâng.
Thành Phòng Quân cung kính làm theo.
Lần này, phía sau cánh cửa này chính là bồn chứa nước khổng lồ.
Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng chiếu sáng bồn chứa nước, có thể nhìn thấy Thủy Tinh Ngư, nó đang bơi dọc theo hồ nước.
Ở dọc hồ nước, có từng đường ống Lưu Ly dọc theo đi ra, dẫn nước tới những nơi khác trên Phi Thuyền vận chuyển.
Trong đó có hai đường ống thô nhất, là nối với nồi hơi ở hướng đầu thuyền và đuôi thuyền, cung cấp nước liên tục không ngừng cho máy hơi nước.
Chương 882: Phi Thuyền Vận Chuyển Bay Lên Thành Công
Vị trí đầu Phi Thuyền vận chuyển.
Lốp bốp.
Bên trong nồi hơi lớn thỉnh thoảng vang lên tiếng than củi bùng cháy.
Ùng ục ùng ục.
Nước bắt đầu sôi lên, hơi nước đang từ từ bốc lên.
Sau khi hơi nước đạt tới trạng thái bão hòa nhất định sẽ khiến cho máy hơi nước bắt đầu hoạt động, từ đó khởi động hệ thống động lực, giải quyết các loại vấn đề về việc có động lực vận chuyển phi thuyền.
Cộp cộp…
Tiếng bước chân truyền đến, Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan đi vào phòng đầu máy phi thuyền, nơi giám sát hệ thống động lực vận chuyển của phi thuyền.
– Thành chủ đại nhân.
Nhân viên công tác phụ trách lò đun lửa liền vội vàng đứng lên hành lễ.
– Tất cả đều bình thường sao?
Mục Lương bình tĩnh hỏi.
– Bẩm thành chủ, trước mắt tất cả đều bình thường.
Nhân viên công tác cung kính đáp.
Mục Lương lạnh nhạt mở miệng:
– Có bao nhiêu than củi trên thuyền dự trữ?
Nhân viên công tác mỉm cười nói:
– Bẩm thành chủ đại nhân, than củi trên thuyền dự trữ có một 5000 cân đủ để phi thuyền vận chuyển bay đến thành Phượng. (1kg TQ=0.5kg VN, 1 vạn cân=10000 cân TQ= 5000 cân VN)
Mục Lương hài lòng gật đầu, lạnh nhạt hỏi:
– Ngươi đã học được cách thao tác máy hơi nước rồi?
– Vâng, đại nhân Già Lạc còn khen ta, nói ta làm tốt.
Nhân viên công tác lò đun lửa cười chất phác nói.
– Hắn tên là Hào Cương, có thiên phú trong việc thao tác máy hơi nước.
Già Lạc nói tiếp.
Mục Lương hỏi tiếp:
– Bố trí bao nhiêu người phụ trách công việc vận chuyển máy hơi nước?
Hào Cương cung kính nói:
– Bẩm đại nhân, đã bố trí bốn người ở đầu thuyền và đuôi thuyền, có thể thay phiên nhau để canh gác.
– Rất tốt.
Mục Lương cảm thấy rất hài lòng.
– Ừm, tiếp tục duy trì.
Anh vỗ bả vai Hào Cương.
– Rõ!
Hào Cương hết sức kích động, nói chuyện đều cà lăm.
– Đi thôi, nên đi xuống rồi, sắp đến thời gian cất cánh.
Mục Lương quay người rời khỏi phòng đầu máy, vẫn đi đường đi từ trước tới nay.
Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan rời khỏi phi thuyền vận chuyển, Già Lạc ở lại trên thuyền.
– Đi đến thành Bắc Hải bình an.
Già Lạc vẫy tay.
– Chờ ngươi trở về.
Mục Lương đáp trả bằng cười ấm áp.
Vù vù.
Tiếng vù vù vang lên, phi thuyền lưu ly to lớn bắt đầu nhẹ nhàng rung động.
Một bên khác, hành khách đang được soát vé lần cuối cùng.
– Động tác nhanh lên, Phi Thuyền sắp bay rồi.
Nhân viên kiểm vé lớn tiếng hô hào.
– Đây, đây là vé của ta.
Vũ Thạch đưa vé phi hành trong tay ra.
Nhân viên đưa tay nhận lấy, làm việc đối chiếu lần thứ hai, sau khi xác nhận đối phương không phải là người nhân cơ hội giả mạo, mới trả lại cho Vũ Thạch lên thuyền.
Con đường dành cho hành khách lên thuyền ngăn cách với tầng một, tầng hai, tầng ba nối thẳng đến khoang thuyền tầng bốn.
Vũ Thạch giẫm lên cầu thang, đi đến tầng bốn.
Trước mặt của hắn là khoang thuyền khác cho hành khách mua sắm, hắn vừa đi vừa dò xét cảnh vật xung quanh.
– Không hiểu tại sao ta hơi khẩn trương, có chuyện gì đây?
Vũ Thạch cắn răng, cảnh giác đi lên.
Cầu thang rất dài, đi một hồi lâu mới đi đến cuối đường.
– Xin mời hành khách đi vào trong, trên khoang có số ngồi, mời hành khách dò số để vào trong, sau đó chúng ta sẽ tiến hành kiểm tra phòng để đối chiếu thông tin, xin hành khách phối hợp.
Khi tiến vào lối đi của khoang thuyền, có máy phát nhạc được trưng bày, chính nó phát ra tuần hoàn chiếu hình động và âm thanh cảnh cáo theo vòng tuần hoàn.
Vũ Thạch nghe một cái, nhìn tấm phiếu trên tay, vừa chú ý mặt ngoài khoang ở hai bên lối đi.
Trên khoang có đánh dấu số phòng.
Vị trí khoang phổ thông ở gần trước mắt nhất, số lượng cũng nhiều nhất.
– Khoang phổ thông số 1… Khoang phổ thông số 30…
Hai con ngươi của Vũ Thạch vừa đi vừa quét số phòng, đến khi qua số 100 hơn thì hắn mới đi đến khu cao cấp.
Hắn đi ròng rã năm phút, mới tìm được khoang thuyền cao cấp.
– Khoang thuyền cao cấp phòng số 1… Khoang thuyền cao cấp phòng số 2, tìm thấy rồi.
Đôi mắt Vũ Thạch sáng lên.
Hắn nhẹ nhàng vặn chốt cửa, mở cửa phòng ra.
Căn phòng không tính là rộng rãi, có đặt một cái giường đôi, có trang bị phòng vệ sinh độc lập, còn có một bàn hoa quả nhỏ và hai bình nước.
– Cũng không tệ lắm.
Vũ Thạch hài lòng gật đầu.
Lúc hắn nghe ngóng ở sảnh sân bay thì khoang phổ thông chỉ có một cái ghế, mà không gian thì rất chật.
Khoang thuyền cao cấp thì tốt một chút, không gian lớn hơn so với khoang phổ thông.
Ầm ầm.
Đột nhiên, thân thuyền bắt đầu chấn động.
– Xin quý khách không cần lo lắng, đây là cách phi thuyền vận chuyển thêm nhiệt trước khi cất cánh, đây là hiện tượng bình thường, mời mọi người đợi ở trong phòng riêng của mình.
Trong lối đi lại vang lên tiếng nhắc nhở lần nữa.
Vũ Thạch khẩn trương, đây là lần thứ nhất hắn bay lên trời, sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn chứ?
Chấn động vẫn còn tiếp tục, điều này khiến tâm trạng của hắn không cách nào bình tĩnh được, thậm chí hắn định quay người xuống thuyền, nhưng nghĩ đến tính nết của gia chủ vẫn nhịn được.
Lúc này, cửa phòng bị gõ, là nhân viên công tác đến đây trấn an.
– Quý khách không cần lo lắng, chẳng mấy chốc phi thuyền vận chuyển sẽ bay lên, một lát nữa sẽ yên ổn.
Nhân viên công tác giải thích.
– Thật sao?
Vũ Thạch nghi ngờ hỏi.
– Đúng thế.
Nhân viên công tác lễ phép mỉm cười.
Sắc mặt Vũ Thạch thay đổi, nhìn nhân viên công tác trước mặt, nhớ hắn cũng trên thuyền, chắc là an toàn, lúc này hắn mới chậm rãi thả lỏng.
– Ngài có thể nghe nhắc nhở lúc trước đang nhắc lại ở bên ngoài, xin đừng nên rời khỏi phòng, cảm ơn đã phối hợp.
Trước khi đi nhân viên công tác lại căn dặn lần nữa.
– Biết rồi.
Vũ Thạch đóng cửa phòng lại, ngồi ở trên giường thấp thỏm chờ đợi.
Lúc này ở ngoài phi thuyền vận chuyển, Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kì tự mình chỉ huy Phi Thuyền vận chuyển bay lên.
Vù vù…
Phi thuyền vận chuyển khởi động, chậm rãi bay lên khỏi mặt đất.
– Bay lên.
– Đây là linh khí sao?
– Ta biết, nếu không…
Trước Sơn Hải Quan, đám người vây xem không ngừng kinh ngạc thốt lên.
Phi Thuyền vận chuyển càng bay càng cao, năm mươi mét, một trăm mét, năm trăm mét…
Vù vù.
Sau một khắc, máy hơi nước nơi đuôi thuyền khởi động, lá xoắn ốc chuyển động cực nhanh, đẩy phi thuyền vận chuyển bay về phía trước.
– Thành công.
Mục Lương ngẩng đầu, nhìn hướng Phi Thuyền bay đi xa.
– Tất nhiên.
Nguyệt Thấm Lan tao nhã nói.
Mục Lương nghiêng đầu nhìn cô một cái, nữ nhân tao nhã này còn tự tin hơn anh.
Phi Thuyền càng bay càng xa, cuối cùng không nhìn thấy nữa.
– Đi thôi, về khu Trung Ương.
Mục Lương xoay người nói.
Ngày mai, thành Huyền Vũ cũng sắp rời khỏi thành Ngự Thổ, để lại một đống chuyện phải xử lý.
– Ừm.
Nguyệt Thấm Lan khẽ nhả ra một hơi, đưa tiễn con gái xong thì nên trở về Cục Quản Lý tiếp tục làm chuyện cải cách.
– Thật sự đã bay được.
Vũ Thạch âm thầm kinh hãi.
Ưng Lửa bay được bởi vì nó là hung thú, điều này khiến người ta tự nhiên tiếp nhận.
Mà Phi Thuyền vận chuyển có hình thể lớn như vậy, cũng có thể bay lên không trung, sao có thể không khiến người ta giật mình?
Vũ Thạch đứng yên tại chỗ thật lâu, Phi Thuyền đã đi xa từ lâu, hắn mới thẫn thờ xoay người, rời khỏi thành Huyền Vũ.
– Không thể trêu chọc thành Huyền Vũ.
Hắn càng thêm kiên định hớn với ý nghĩ này ở trong trong lòng, triệt để loại bỏ suy nghĩ đi gây chuyện trên Phi Thuyền vận chuyển.
Chương 883: Đã Hứa Thì Phải Làm Được
Sáng sớm, trời mờ sáng.
Bên ngoài thành Ngự Thổ, trên đường chân trời có hai bóng hình một lớn một nhỏ đi tới.
– A a.
Nhã Kỳ buộc tóc đuôi ngựa, giật giật tay áo của mẹ cô bé, bên trong miệng phát ra âm thanh nức nở.
– Đúng vậy, chúng ta đến thành Ngự Thổ.
Toa Đóa Na nhẹ nhàng dùng sức nắm lấy tay của con gái.
Lần trước sau khi các cô rời khỏi thành Huyền Vũ thì đi không qua ít thành thị.
Lúc này, đến từ thành nhỏ lân cận, từ thương nhân tình báo ngầm ở nơi đó biết được, thành Huyền Vũ ngay gần thành Ngự Thổ thế là tìm tới.
– A a.
Nhã Kỳ khoa tay múa chân, trong mắt đẹp có sự dò hỏi.
– Ừm, sau này chúng ta sẽ ở thành Huyền Vũ.
Trong đôi mắt Toa Đóa Na có sự ôn nhu.
Cô mang theo con gái đi qua rất nhiều thành thị và bộ lạc, vẫn không thể tìm được cách để con gái mở miệng nói chuyện như cũ.
Cho nên cô định tìm một nơi để định cư trước, rồi từ từ nghĩ cách, càng nghĩ thì cảm thấy tới thành Huyền Vũ là thích hợp nhất.
Nhất là thành Huyền Vũ thì hay di chuyển, có lẽ ở trên đó càng có thể tìm được cách chữa khỏi cho con gái.
– A a.
Nhã Kỳ trừng lớn đôi mắt đẹp, tỏa sáng lập loè chỉ vào phía trước.
Ở trước mặt hai người, Rùa Đen an tĩnh nằm sấp.
– Đây thật sự là thành Huyền Vũ sao?
Toa Đóa Na nhìn Rùa Đen to đến kinh người, kinh ngạc đến nỗi ngây người ngay tại chỗ.
Nhã Kỳ chẳng những không bị dọa, ngược lại rất hưng phấn nhảy nhót tại chỗ.
Toa Đóa Na cười khổ, đưa tay nhẹ nhàng vỗ đầu con gái, quyết định, cất bước hướng đi đến bên cạnh Rùa Đen.
Nhưng đi vòng quanh phải đi gần hai mươi phút mới đi đến trước Thiên Môn Lâu.
– Con Man Thú này trở nên quá lớn rồi.
Toa Đóa Na kinh ngạc không thôi.
– A.
Nhã Kỳ nắm tay mẹ, ra hiệu leo lên bậc thang Thiên Môn Lâu.
– Được, hiện tại liền đi lên.
Toa Đóa Na cưng chiều đáp.
Cô nắm tay của con gái, giẫm lên cầu thang đi lên.
Đồng thời cô cũng thấy ngờ vực, hiện tại thành Huyền Vũ có hơi vắng vẻ.
Hai người tới trước Thiên Môn Lâu, phát hiện Thiên Môn Lâu trong trí nhớ đã hoàn toàn khác biệt.
Trước Thiên Môn Lâu, Cao Thao bình tĩnh hỏi:
– Hai vị phải vào thành sao?
– Đúng thế.
Toa Đóa Na gật đầu nhẹ.
– Thành Huyền Vũ phải rời khỏi ngay lập tức, hiện tại vào thành, muốn rời khỏi thì cần đợi đến buổi tối, mà rất có thể là ở vùng hoang vu.
Cao Thao nhắc nhở.
– Được rồi, ta đã biết.
Toa Đóa Na mỉm cười lạnh nhạt.
Cô hiếu kì hỏi:
– Hỏi một chút, chỗ thành Huyền Vũ cần đến tiếp theo nơi nào?
– Thành Bắc Hải.
Cao Thao lên tiếng.
Cơ thể Toa Đóa Na nhẹ nhàng run lên, cô nghiêng đầu nhìn con gái, khẽ thì thầm:
– Thành Bắc Hải là thành Hi Vọng.
Nơi được gọi là thành Hi Vọng chắc có thể tìm được cách chữa trị cho con gái?
Cao Thao ra hiệu nói:
– Hai vị, nếu muốn vào thành, xin phối hợp vào thành đăng ký, làm Văn Điệp Thông Quan.
– Được.
Toa Đóa Na đi lên phía trước, tại đứng vững ở trước quầy, nhỏ giọng hỏi:
– Giá vào thành vẫn giống như trước kia?
– Đúng thế.
Nhân viên công tác mỉm cười gật đầu.
– Đây.
Toa Đóa Na đưa ra tinh thạch hung thú, đặt ở trên quầy.
– Hai vị, mời nhìn vào, không nên động.
Nhân viên công tác chỉ máy chụp ảnh đặt trên quầy bày.
Toa Đóa Na cảm thấy nghi ngờ nhưng vẫn làm theo.
Sau một tiếng vù vù, máy chụp ảnh sáng lên một cái.
– Được rồi.
Nhân viên công tác đưa tay ra hiệu.
Hắn lấy ra ảnh chụp từ bên trong máy chụp ảnh, dùng tơ nhện dán vào Văn Điệp Thông Quan.
Cuối cùng lấy con dấu ịn lên, một nửa dính vào trên tấm ảnh, một nửa dính vào Văn Điệp Thông Quan, như này có thể phòng ngừa có người kéo ảnh chụp xuống rồi lại tiến hành làm giả.
– Sao lại có thể khắc hình của ta ở trên giấy?
Toa Đóa Na trừng lớn đôi mắt đẹp, mặt mũi tràn đầy vẻ kinh hãi.
– Đây là máy chụp ảnh.
Nhân viên công tác thuận miệng giải thích.
Hắn thao tác rất thuần thục, rất nhanh liền chuẩn bị xong hai phần Văn Điệp Thông Quan, đưa cho Toa Đóa Na và Nhã Kỳ.
– Được rồi, có thể vào thành.
Nhân viên công tác ra hiệu nói.
– Được rồi.
Toa Đóa Na mang theo sự nghi ngờ, cầm Văn Điệp Thông Quan kéo tay của con gái rời khỏi.
– Thành Huyền Vũ hoan nghênh ngươi.
Nhân viên công tác nói câu hoan nghênh.
Sau đó không lâu, Toa Đóa Na và Nhã Kỳ đi vào Huyền Không Các, tiến hành kiểm tra an toàn xong mới được cho đi, chờ đến khi hai mẹ con cô tiến vào Phố Buôn Bán thì tiếng chuông vừa vặn vang lên.
Tiếng chuông đinh đong du dương vang lên bảy lần, mang ý nghĩa hiện tại đã là bảy giờ.
Ầm ầm!!
Cảm giác chấn động từ dưới chân truyền đến, Rùa Đen to lớn thức tỉnh, cơ thể cao lớn chậm rãi rời khỏi mặt đất.
Bên trong thành Ngự Thổ, trên ngọn núi Phủ Thành Chủ.
Vũ Thạch đứng trên đỉnh núi, nhìn Rùa Đen đứng lên ở nơi xa.
– Cuối cùng nó đã đi.
Vũ Thạch không nhịn được thở phào, tảng đá lớn đặt ở ngực rơi xuống một nửa.
…
Rùa Đen bước về phía trước, đi về nơi xa.
Thẳng đến khi Rùa Đen biến mất không thấy gì nữa, Vũ Thạch mới thật sự bình tĩnh lại.
Thật ra lão không chắc chắn, sợ rằng nói thành Huyền Vũ rời khỏi là lừa gạt chính mình.
Mỗi ngày nghĩ đến bên cạnh có tồn tại thế lực lợi hại như vậy, làm người ta ngủ không ngon giấc.
– Hi vọng đừng nhìn thấy thành Huyền Vũ nữa.
Vũ Thạch khàn khàn nói.
Lão đứng trên đỉnh núi một lúc lâu, mới quay người trở về Phủ Thành Chủ.
Một bên khác, bên trong khu buôn bán.
Toa Đóa Na và con gái đi dạo xuống tới cửa hàng vắng vẻ.
– A a.
Nhã Kỳ khoa tay múa chân, trong đôi mắt ngập nước có sự chờ mong.
Toa Đóa Na vỗ đầu con gái, ôn nhu nói:
– Chúng ta tìm chỗ ở trước rồi đi tìm tiệm sách.
Nhã Kỳ ngoan ngoãn gật đầu, trở nên yên tĩnh.
…
– Tam Tinh Lâu…
Toa Đóa Na đảo mắt, tìm được Tam Tinh Lâu trong trí nhớ.
Hai người đi qua hơn một nửa Phố Buôn Bán, mới tìm được Tam Tinh Lâu ở quảng trường thứ ba.
Sau khi an bài xong chỗ ở, Toa Đóa Na mới cùng con gái xuống lầu, chuẩn bị ra ngoài tìm đồ ăn.
Lúc đi ngang qua đại sảnh, Toa Đóa Na dừng chân lại, nhìn về phía nhân viên công tác hỏi:
– Ta muốn hỏi một chút, tiệm sách ở nơi nào?
– Tiệm Sách ở đường phố thứ ba, gần ngay Trân Bảo Lâu.
Nhân viên công tác mỉm cười nói.
– Cảm ơn.
Toa Đóa Na gật đầu, nắm tay con gái rời khỏi Tam Tinh Lâu.
Cô nhìn con gái, ôn nhu nói:
– Chúng ta đi ăn trước, sau đó tới tiệm sách được không?
Nhã Kỳ nghiêng đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bụng mẹ, múa tay múa chân ra hiệu, hỏi có phải nàng đói bụng hay không.
– Vẫn tới Tiệm Sách trước đi.
Toa Đóa Na cười khổ một tiếng.
Sau khi đồng ý với con gái vào ở xong liền đi tiệm sách, vậy cô phải làm được.
Tìm hai vòng, hai người mới tìm được tiệm sách.
– Tiệm sách Huyền Vũ.
Toa Đóa Na ngẩng đầu nhìn bảng hiệu của Tiệm Sách vẫn là bảng hiệu cũ, tiệm sách đã xây lại lần nữa, trở nên lớn hơn.
Hai người đi vào tiệm sách, lọt vào trong tầm mắt là từng hàng giá gỗ, trên đó trưng bày đầy đủ các loại sách.
– A a.
Đôi mắt của Nhã Kỳ sáng lên, đi tới trước kệ sách, nhìn các loại sách mà không dời nổi mắt.
– Coi đi, thích thì nói với ta.
Toa Đóa Na vỗ lưng con gái.
Chương 884: Đa Phần Đều Là Sự Thật
Trong nhà sách, Nhã Kỳ lấy xuống một quyển sách, rất cẩn thận giữ nó trong lòng bàn tay mình. – A a a.
Cô bé quơ quyển sách, nghiêng đầu nhìn về phía mẹ mình.
– Công chúa Bạch Tuyết?
Toa Đoá Na tiếp nhận sách, nhìn thấy bốn chữ to trên bìa.
Cô mở ra bìa mặt, nhìn thấy nội dung giới thiệu vắn tắt, rất nhanh đã bị gợi lên hứng thú.
Cô lật thêm hai trang nữa, càng đọc càng thấy mê mẩn.
– A a.
Nhã Kỳ phồng má bánh bao, cô bé đưa tay ra kéo kéo vạt áo của mẹ mình, khẽ huơ huơ bàn tay nhỏ bé.
Toa Đoá Na dời mắt khỏi cuốn sách, cô vẫn chưa đọc đã lắm nhưng vẫn đưa quyển sách đó cho con gái của mình, nói:
– Nếu hai người thích có thể mua về xem.
Nhân viên công tác vô cùng nhiệt tình nói.
– Sách này bán như thế nào?
Toa Đoá Na ngước mắt lên hỏi.
Nhân viên công tác đưa tay ra hiệu rồi nói:
– Sách ở nơi này, mỗi cuốn đều có giá một trăm viên tinh hạch hung thú sơ cấp thượng đẳng.
Toa Đoá Na thở phào nhẹ nhõm, giá cả vẫn như trước, không có gì thay đổi.
Với giá cả này, cô hoàn toàn có thể mua được.
– Vậy ta mua quyển sách kia.
Cô lấy ra túi da thú, đưa mười viên tinh hạch trung cấp hạ đẳng cho nhân viên bán hàng.
Câu chuyện xưa có tên Công chúa Bạch Tuyết này rất thú vị, đủ sự mới mẻ để thu hút người khác.
Nhân viên bán hàng mỉm cười hỏi nói:
– Công chúa Bạch Tuyết chia làm hai cuốn, cuốn tập đầu và cuốn tập cuối, quyển ngươi mua chính là cuốn đầu tiên, còn một quyển tập cuối, chúng phải đi cùng nhau mới có ý nghĩa.
Ngươi có mua luôn không?
Hắn nói xong, lập tức lấy xuống tập cuối của bộ ‘Công chúa Bạch Tuyết’ đưa cho Toa Đoá Na.
– Còn có tập cuối sao?
Toa Đoá Na ngạc nhiên.
Cô mở ra tập cuối.
Câu chuyện xưa bắt đầu từ chi tiết công chúa Bạch Tuyết bị trúng độc từ quả táo, sau đó nàng ngã xuống bên trong một rừng cây nhỏ.
Toa Đoá Na do dự một chút, cô nghiêng đầu nhìn về phía con gái mình, cô bé đang mở to một đôi mắt hồn nhiên, cũng nhìn về phía cô.
– Ta cũng mua quyển nàyy.
Cô chỉ hơi do dự một chút, sau đó vẫn lấy tinh hạch ra trả.
Trên người cô còn không ít tinh hạch hung thú, cho nên vẫn dư sức tiêu phí cho sở thích của con gái mình.
– Còn rất nhiều loại sách khác, ngài cũng có thể xem một chút.
Nhân viên bán hàng tùy tay lấy xuống một quyển ‘Cô bé Lọ Lem’, đưa cho Toa Đoá Na nói:
– Nội dung của cuốn sách này cũng rất thú vị.
Lần thứ hai, Toa Đoá Na đưa tay ra tiếp nhận, sau khi xem hai trang đầu, cô đã bị nội dung chuyện xưa hấp dẫn.
– Những quyển sách này là ai viết?
Cô ngước mắt hỏi.
– Là thành chủ đại nhân viết.
Trong con mắt của nhân viên bán hàng lộ ra vẻ sùng bái nói.
Toa Đoá Na nhẹ giọng kinh ngạc nói:
– Là thành chủ Thành Huyền Vũ sao?
Cô nhớ rõ ở cuốn sách kia cũng do thành chủ Thành Huyền Vũ viết, hình như tên của ngài ấy là Mục Lương.
– Đúng rồi, còn có quyển khác không?
Toa Đoá Na lên tiếng hỏi.
– Có, nó tên là “Hồng Hoang”
Nhân viên bán hàng nói xong từ trên giá sách tìm được cuốn có tên là “Hồng Hoang” sau đó đứa nó cho cô.
– Phần thứ hai của nó tên là “Hồng Hoang” sao?
Toa Đoá Na mở sách, cô chăm chú đọc hai trang đầu của cuốn sách.
Sao..?
Cô không thể không thừa nhận, đây cũng là một quyển sách rất hay.
Điều này làm cho cô sinh ra sự hứng thú nồng đậm đối với thành chủ Thành Huyền Vũ.
Đến cùng người này là người như thế nào nhỉ? Tại sao người này có thể viết nên những câu chuyện thú vị khiến cho người ta đọc đi đọc lại mà không chán như vậy chứ?
– Câu chuyện ‘Cô Bé Lọ Lem’ tạm thời ta không mua, ta muốn mua bản ‘Hồng Hoang’ này trước.
Toa Đoá Na rõ ràng đã lưu loát thanh toán tinh hạch.
Trong suy nghĩ của cô, quyển sách ‘Hồng Hoang’ này, có chiều sâu tư tưởng hơn nhiều so với quyển ‘Cô Bé Lọ Lem’, càng đáng giá mua.
– Vâng, ta giúp ngài bọc sách lại.
Nhân viên bán hàng lễ phép mỉm cười sau đó hắn quay về quầy.
Cô cầm lấy ba quyển sách, đặt chúng ở quầy, chờ đóng gói.
Toa Đoá Na nghiêm túc hỏi:
– Ta muốn hỏi một chút, làm sao mới có cơ hội gặp mặt thành chủ đại nhân của các ngươi?
– Thành chủ đại nhân không phải muốn gặp là có thể nhìn thấy, có lẽ ngươi nên đi tìm đại nhân Hồ Tiên.
Nhân viên công tác đề nghị nói:
– Nếu có thể thuyết phục cô ấy, chắc có thể gặp thành chủ đại nhân.
– Đại nhân Hồ Tiên?
Toa Đoá Na nhăn mày, cái tên Hồ Tiên này, nghe có chút quen thuộc.
– Đại nhân Hồ Tiên là người quản lý của Phố Buôn Bán chúng ta, tìm cô ấy dễ dàng hơn nhiều.
Nhân viên bán hàng đưa cho cô hai bộ sách đã được đóng gói đẹp mắt.
– Ở nơi nào có thể tìm được cô ấy?
Toa Đoá Na lại hỏi.
Nhân viên chỉ ra bên ngoài nhà sách, ra hiệu nói:
– Đại nhân Hồ Tiên bình thường đều ở Trân Bảo Lâu.
– Cảm ơn.
Toa Đoá Na gật đầu, cô đưa tay dắt theo con gái mình chuẩn bị đi ra ngoài.
Chỉ là vừa bước được hai bước, dư quang trong khoé mắt của cô bắt gặp một cuốn sách đang nằm trên giá.
Cô dừng chân, đưa tay ra lấy xuống quyển sách.
– Mạo Hiểm Du Ký Của Ngải Lỵ Na?
Toa Đoá Na nhìn thấy tên cuốn sách, tò mò mở ra rồi đọc.
Nhân viên bán hàng không có ngăn cản, đối phương đã mua ba quyển sách, lại nhìn một hồi, có lẽ cô ấy sẽ cảm thấy có hứng thú với quyển sách này.
– Thành Sơn, sào huyệt hư quỷ?
Toa Đoá Na run tay, vẻ mặt cô trở nên ngưng trọng.
Trong cuốn sách ‘Mạo Hiểm Du Ký Của Ngải Lỵ Na’, viết rõ ràng về tình huống sào huyệt hư quỷ ở thành Sơn, cũng cho thấy là thành Huyền Vũ ra tay trấn áp, nhưng không có viết rõ mọi chi tiết.
Cô ngẩng đầu nhìn hướng nhân viên bán hàng, nghiêm túc hỏi:
– Câu chuyện viết trong bản mạo hiểm du ký này có thật hay không?
– Có rất nhiều điều đều là sự thật…
Nhân viên bán hàng lộ vẻ sùng bái nói:
– Ví dụ như chuyện về sào huyệt hư quỷ ở thành Sơn, đó là thành chủ đại nhân chúng ta tự mình dẫn người đi tới nơi trấn áp.
– Hoá ra là sự thật.
Toa Đoá Na kinh ngạc.
Cô ngước mặt lên nghiêm túc hỏi:
– Người tên Ngải Lỵ Na này, ngươi có biết hay không?
– Ta không biết.
Nhân viên bán hàng lắc đầu.
Ngải Lỵ Na là người của bộ đội U Linh, thuộc loại thân vệ của Mục Lương, mà hắn chỉ là nhân viên làm ở nhà sách, không thể nào quen biết cô gái tóc hồng.
– Cám ơn.
Toa Đoá Na lấy ra tinh hạch đưa cho nhân viên công tác, mua cuốn ‘Mạo Hiểm Du Ký Của Ngải Lỵ Na’.
Cô dắt con gái đi ra khỏi nhà sách, sự kinh ngạc trong lòng thật lâu không thể bình phục.
– A a a!
Nhã Kỳ một bàn tay ôm sách, tay kia thì nhẹ nhàng lôi kéo tay mẹ.
Toa Đoá Na ôn nhu nói:
– Chúng ta đi ăn gì đó trước, sau đó trở lại Tam Tinh Lâu đọc sách.
Hôm nay, cô còn không có tâm trạng đi mua sắm, mà chỉ tính toán ăn sáng xong rồi trở về đọc cuốn du ký mạo hiểm để hiểu biết toàn bộ câu chuyện về sào huyệt hư quỷ ở thành Sơn.
Nhã Kỳ ngoan ngoãn gật đầu, đi theo mẹ tới quán ăn gần nhất.
Sau đó không lâu, hai chén mì chua cay nóng hôi hổi được bưng lên bàn.
– A hô a hô!
Cô bé cột hai chùm tóc đuôi ngựa, há mồm to thổi hơi nóng, làm cho đĩa mì nguội bớt.
Toa Đoá Na cầm lấy chiếc đũa, trong đầu hiện lên một ý tưởng.
Chương 885: Tin Tức Truyền Về Từ Căn Cứ Trung Chuyển
Cô đã nhớ ra đại nhân Hồ Tiên trong lời nói của nhân viên bán sách kai là ai, nếu không phải trùng tên trùng họ, người ấy chính là Hồ Tiên, hầu gia ở thành Vạn Yêu. – Hầu gia cuả thành Vạn Yêu, lại gia nhập thành Huyền Vũ sao?
Toa Đoá Na cảm thấy kinh ngạc.
Cô đã đi qua ythành Vạn Yêu, còn ở đó hơn nửa tháng, cho nên có một chút hiểu biết về toà thành này.
– Ưm ưm
Cái miệng nhỏ của cô bé con chứa đầy mì, mùi vị chua cay làm cô bé rất yêu thích.
Toa Đoá Na nhìn thấy cô bé, lộ ra vẻ cưng chiều yêu thương, sau đó cô cũng vùi đầu ăn mì chua cay.
Nửa giờ sau, trước mặt hai người chỉ còn cái bát không, nước nóng và mì đều bị ăn xong rồi.
– Ăn no không?
Toa Đoá Na nghiêng đầu ôn nhu hỏi nói.
Nhã Kỳ chép miệng, cộc lốc gật đầu, tỏ vẻ đã ăn no.
– Chúng ta quay về Tam Tinh Lâu đi.
Toa Đoá Na dắt con gái rời đi quán mì, đi về Tam Tinh Lâu.
Cô muốn biết rõ về chuyện tình sào huyệt hư quỷ và có lẽ phải tiết lộ thân phận của mình, từ đó đi gặp thành chủ thành Huyền Vũ một lần.
………..
Trong cung điện thuộc khu Trung Ương, Tiểu Mật một tay nâng khay, một tay nhẹ nhàng gõ vang cửa thư phòng.
– Tiến vào đi.
Âm thanh của Mục Lương bình tĩnh vang lên.
Két két..
Tiểu hầu gái đẩy cửa phòng ra, cất bước đi tới trước mặt anh, đặt ly cà phê đang bốc khói lên khay trên bàn làm việc.
– Đại nhân, đây là cà phê do tiểu thư Mễ Nặc pha cho ngài.
Tiểu Mật nhu nhược nói.
– Được rồi, ta đã biết.
Mục Lương dừng động tác viết một chút.
Anh buông bút than trong tay ra, tiếp đó bưng lên ly cà phê màu nâu sẫm, vị cà phê nồng đậm xông vào mũi.
Mục Lương nhấp một ngụm cà phê, vị đắng độc đáo của cà phê lan tỏa trong miệng, làm cho anh lên tinh thần rất nhiều.
– Rất đắng.
Mục Lương khẽ cau mày.
Anh không quen uống cà phê, nhất là cà phê tinh khiết.
– Đại nhân, có phải cho thêm đường không?
Tiểu Mật ôn nhu hỏi.
Cô bé bưng khay, trên đó còn có thêm một hũ đường nhỏ.
– Không cần, đi lấy một chút sữa hung thú tới đây.
Mục Lương xua tay nói.
– Vâng.
Tiểu Mật nhu thuận lên tiếng.
Không bao lâu sau, tiểu hầu gái bưng tới một ly sữa hung thú màu trắng tinh.
Mục Lương bưng lên sữa hung thú, bỏ một nửa sữa vào ly cà phê, khiến cho cà phê màu nâu sẫm chuyển sang màu nâu nhạt.
Anh lại nhấm nháp, mùi vị trở nên dễ uống hơn nhiều, vị đắng cũng được trung hòa đi, còn có thể cảm nhận được một chút vị ngọt của sữa.
– Cũng không tệ lắm.
Mục Lương vừa lòng gật đầu.
Tiểu Mật khẽ nhếch đôi môi hồng, ghi nhớ những gì Mục Lương đã làm vào trong đầu.
Mục Lương nắm ly cà phê trong tay sau đó toát ra khí tức hàn băng, khiến cho ly cà phê đang bốc khói biến thành ly cà phê lạnh.
Anh lại nhấm nháp ly cà phê lạnh, hương vị làm cho người ta càng thêm vừa lòng.
Có lẽ, đã đến lúc cho thêm thức uống cà phê vào cửa hàng Đồ Uống Lạnh ở Phố Buôn Bán rồi.
Cửa thư phòng lần thứ hai bị gõ vang, âm thanh Vệ Ấu Lan xin chỉ thị truyền vào.
– Vào đi.
Anh thuận miệng lên tiếng.
Két két cửa phòng bị đẩy ra, tiểu hầu gái cầm một xấp giấy tờ đi vào thư phòng.
– Đại nhân, ba khu căn cứ trung chuyển đều có tin tức truyền đến.
Vệ Ấu Lan ôn nhu nói.
Cô bé đưa giấy đang cầm trên tay đưa cho Mục Lương, nội dung trên đó đều là những tin tức cô ghi lại được ở phòng liên lạc.
Anh đọc nhanh như gió nội dung trên giấy, đôi mắt màu đen của anh vẫn yên tĩnh không chút gợn sóng.
Lần này, các tin tức truyền về, có hơn phân nửa là báo cáo tình hình vận chuyển của căn cứ trung chuyển, còn lại chính là tin tức về tài liệu hung thú.
Tòa căn cứ trung chuyển vận chuyển mọi việc bình thường, hơn nữa đã bắt đầu có doanh thu cực lớn.
Từ cản cứ truyền về cũng không nhiều tin tức về tài liệu hung thú, tin tức về rừng Vạn Khô, Thành Tấn Nguyên, hơn nữa còn không quá chắc chắn.
Chỉ có căn cứ trung chuyển truyền tới tin tức về thành Phượng là đã được xác minh, thành chủ thành Phượng đã tìm được rất nhiều thú Phù Không, hơn nữa còn xuất hiện Ma Trùng Phù Dung, và tìm được nhiều tài liệu của thú Phù Không
– Thành chủ Thành Phượng, có rời khỏi đó được không?
Mục Lương cúi mặt xuống, tự hỏi trong chuyện đó có vấn đề gì không.
Anh mở ra trang thứ hai, trong đó chính là yêu cầu của Kim Phượng.
Cô muốn một kiện linh khí cao cấp loại hình công kích, sẽ trả bằng số lượng lớn tài liệu hung thú.
Mục Lương ngẩng đầu nhìn phía tiểu hầu gái, lạnh nhạt nói:
– Tiểu Lan, đi nói cho người phụ trách khu vực thành Phượng, đi báo lại với thành chủ thành Phượng, ta đồng ý với yêu cầu của cô ấy, nhưng phải báo lại chi tiết số lượng tài liệu hung thú.
– Ta đã biết.
Vệ Ấu Lan cung kính trả lời, sau đó xoay người rời khỏi thư phòng.
Lần thứ hai thư phòng an tĩnh lại.
– Tám ngày sau ta sẽ tới thành Bắc Hải, ở đó khoảng mười ngày, sau đó lại đi tới biển khơi.
Mục Lương day day huyệt Thái Dương, sắp xếp lại hành trình của thành Huyền Vũ.
Đi Vùng Nước Mặn chủ yếu có hai mục tiêu lớn.
Thứ nhất là ở đó rất nhiều hung thú biển, nếu tìm được loại thú thích hợp để thuần dưỡng, từ đó nâng cao năng lực và đề cao độ đa dạng trong năng lực của anh là tốt nhất.
Mục tiêu thứ hai dĩ nhiên là tinh hạch hung thú.
Theo những tin tức mà căn cứ thu thập được, ở vùng viển có rất nhiều hung thú biển cao cấp, chỉ cần đánh chết mấy con hung thú biển cấp tám, là điểm tiến hoá của anh sẽ dễ dàng vượt qua triệu điểm.
– Nhưng muốn tới Vùng Nước Mặn, ta lại thiếu lính dưới nước.
Mục Lương nhẹ giọng tự nói.
Hiện giờ, thành Huyền Vũ chỉ có Không Quân và Thành Phòng Quân nhưng lại chưa có Hải Quân.
Anh nghĩ nghĩ, ngẩng đầu hô:
– Tiểu Mật, gọi Cầm Vũ tới đây.
– Vâng!
Bên ngoài thư phòng, Tiểu Mật cung kính lên tiếng.
– Phải tạo ra một đội Hải Quân, phương thức huấn luyện cũng phải sửa lại một chút.
Mục Lương rút một tờ giấy, cầm lấy bút chì suy nghĩ một hồi rồi vùi đầu vào viết.
Sau nửa giờ, anh đặt bút than xuống, kế hoạch huấn luyện của Hải Quân đã được hoàn thiện ban đầu, sau đó sẽ điều chỉnh theo tình hình thực tế.
Hạng mục huấn luyện Hải Quân, là Mục Lương căn cứ vào những bài huấn luyện hằng ngày của Thành Phòng Quân sau đó tiến hành sửa chữa, gia tăng thêm bài tập nín thở, bơi lội, và những bài huấn luyện tác chiến dưới nước.
– Phải nghĩ biện pháp mua được một ít ngọc trai ở Thành Bắc Hải.
Con ngươi màu đen của Mục Lương loé ánh sáng.
Ngọc trai cho phép mọi người hô hấp thoải mái dưới nước, đúng là một sản phẩm được thiết kế riêng cho Hải Quân.
Ngón tay Mục Lương nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn.
Anh nhớ tời nội dung về Cá Chuồn và Thú Trân Châu trong một cuốn sách cổ anh từng đọc.
Anh đã lên kế hoạch cả rồi, chờ đi tới Vùng Nước Mặn, có thể thử tìm người cá trong truyền thuyết một chút, xem có thể cùng bọn họ mua Cá Chuần và Thú Trân Châu được hay không.
– Vũ khí và trang bị của Hải Quân cũng phải chuẩn bị sẵn.
Mục Lương thở dài một hơi, anh rút một tờ giấy mới, cầm bút than tiếp tục viết và vẽ.
Lại qua nửa giờ, cửa thư phòng lại bị gõ vang, Tiểu Mật đẩy cửa phòng ra, để cho Cầm Vũ mặc khôi giáp Lôi Đình màu tím bước vào.
– Thành chủ đại nhân, ngài tìm ta?
Cầm Vũ nâng tay lên chào theo nghi thức quân đội.
– Đúng vậy, ta có việc cần nói với ngươi.
Mục Lương chậm rãi ngồi thẳng người lại.
Chương 886: Phong Hành Gỉa Toa Đóa Na
Cầm Vũ nghiêm túc lắng nghe. – Ngồi xuống.
Mục Lương đưa tay ra hiệu.
Cầm Vũ ngồi xuống ghế, đôi mắt màu xanh chớp chớp.
Anh bình tĩnh nói:
– Thành Huyền Vũ trong tương lai sẽ đi tới Vùng Nước Mặn, ta cần ngươi thành lập một đội Hải Quân, và phụ trách huấn luyện bọn họ.
– Hải Quân?
Cầm Vũ khinh ngạc kêu lên một tiếng.
Mục Lương thuận miệng giải thích một câu:
– Bọn họ chính là những binh sĩ chuyên môn tác chiến dưới nước.
– Ta hiểu rồi.
Cầm Vũ chậm rãi gật đầu, sau đó lại hỏi:
– Vậy đội ngũ Hải Quân cần bao nhiêu người?
– Năm trăm người.
Mục Lương đưa tay kế hoạch huấn luyện hải quân do anh biên soạn đưa ra phía trước.
Cầm Vũ cầm lấy kế hoạch huấn luyện, bắt đầu xem.
Mục Lương dặn dò nói:
– Ngươi có thể cầm bản huấn luyện về xem xét, chúng ta cần huấn luyện bọn họ trước khi tới Thành Bắc Hải.
Nếu khó khăn, ngươi có thể tìm Đại An Ti nhớ giúp đỡ.
– Được.
Cầm Vũ nghiêm túc đáp.
– Còn có một việc.
Mục Lương nhìn người phụ nữ tóc xanh, nghiêm túc nói:
– Ngươi cũng nên bắt đầu tuyển binh lần thứ hai.
Tiểu Huyền Vũ trở nên to lớn hơn, khiến cho số lượng Thành Phòng Quân trở nên không đáp ứng được nhu cầu bảo vệ của họ.
Tương lai khi thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ bùng nổ, thành bọn họ cần số lượng lớn Thành Phòng Quân để phòng ngừa mọi bất trắc.
– Chiêu mộ tân binh sao, ta sẽ an bài.
Cầm Vũ nghiêm túc đứng lên.
Mục Lương ngước mắt nhìn lên, bình tĩnh nói:
– Ta sẽ để cho Cục Quản Lý với Tòa Soạn Báo phối hợp với ngươi, thông báo tin tức chiêu binh.
– Ừ.
Cầm Vũ lên tiếng.
Cô do dự một chút, vẫn nói băn khoăn trong lòng:
– Thành chủ đại nhân, đại đa số những người đủ tư cách trong thành, chúng ta đã tuyển từ đợt trước rồi, lần này lại tuyển nữa, có lẽ sẽ gặp một chút khó khăn.
Mục Lương dừng lại hành động gõ mặt bàn của mình.
Đúng vậy, thành Huyền Vũ đã rất lâu rồi không nhận thêm dân cư mới.
Anh lạnh nhạt mở miệng nói:
– Đợi sau khi tới Thành Bắc Hải, chắc có thể tuyển được tân bình.
Trước tiên ngươi cứ chuẩn bị sẵn sàng đi.
– Ta hiểu rồi.
Cầm Vũ đưa tay lên cung kính cúi chào.
– Đi làm việc đi.
Mục Lương khoát tay áo.
– Vâng!
Cầm Vũ xoay người rời khỏi thư phòng.
– Vẫn thiếu người.
Mục Lương dựa lưng vào ghế, hai tay đặt lên tay vịn.
Trong lòng anh đã có tính toán, có lẽ mình nên tới thành Phượng tuyển người, chỉ cần đưa điều kiện ưu đãi một chút.
Phi Thuyền vận chuyển vừa lúc được chế tạo xong.
………..
Phố Buôn Bán, Toa Đóa Na nắm tay Nhã Kỳ đi ra Tam Tinh Lâu.
Sau khi phân biệt phương hướng, hai người đi bộ đến Trân Bảo Lâu.
– A a a
Nhã Kỳ nhẹ nhàng kéo tay của mẹ, ánh mắt cô bé như muốn dò hỏi.
Toa Đóa Na dịu dàng giải thích:
– Chúng ta đi tìm Hồ Tiên, sau đó đi gặp thành chủ thành Huyền Vũ.
Ở Tam Tinh Lâu, sau khi đọc hết Du Ký Mạo Hiểm Của Ngải Lỵ Na, cô rất lo lắng việc Hư Quỷ đột nhiên xuất hiện, tính toán đích thân đến hỏi thành chủ thành Huyền Vũ một chút.
Nhã Kỳ cái hiểu cái không gật đầu.
Không lâu sau đó, hai người tìm được Trân Bảo Lâu.
Cộp cộp cộp….
Toa Đóa Na cất bước đi vào Trân Bảo Lâu, lúc này trong đại sảnh rất vắng vẻ, chỉ có hai tên nhân viên bán hàng trông coi.
– Xin chào, quý khách muốn mua cái gì sao?
Nhân viên bán hàng tiến lên chào đón.
– Ta tới tìm Hồ Tiên.
Toa Đóa Na cho thấy ý đồ của mình.
– Tìm đại nhân Hồ Tiên sao?
Nhân viên bán hàng nghe vậy đánh giá Toa Đóa Na, ánh mắt người này lộ vẻ nghi ngờ, hỏi:
– Các hạ tìm đại nhân có chuyện gì thế?
– Ta có chuyện rất quan trọng cần thương lượng.
Toa Đóa Na nghiêm nghị nói, muốn cho nhân viên bán hàng hiểu được tầm quan trọng của chuyện này.
Trong lòng nhân viên bán hàng run lên, hắn và đồng nghiệp liếc nhau một cái rồi gật đầu ra hiệu.
Hắn nghiêm giọng nói:
– Mời ngươi chờ một chút.
– Ừ.
Toa Đóa Na gật đầu.
Cô và con gái đi dạo tầng một, nhìn hàng hóa trong quầy lưu ly, trong đó có rất nhiều món đồ mới lạ mà cô không biết tên.
Cộp cộp cộp……
Không lâu sau đó, tiếng bước chân giòn giã truyền đến.
Hồ Tiên từ lầu hai bước xuống, giày cao gót vang lên theo mỗi bước đi, tư thái thướt tha, mềm mại.
– Ai tìm ta?
Hồ Tiên nói với giọng quyến rũ, đôi mắt đỏ rực đảo qua Trân Bảo Lâu tầng một.
– Hầu gia Hồ Tiên?
Toa Đóa Na nhướng mày.
Khi cô nhìn thấy khuôn mặt tuyệt mỹ kia, quả là giống hệt như những tin đồn lan truyền ở trong thành Vạn Yêu, đây là một vẻ đẹp khiến người ta kinh ngạc.
– Ngươi biết ta?
Hồ Tiên cau mày, nhìn kỹ người phụ nữ trước mặt.
– Không tính là nhận biết, ta đã từng đi qua thành Vạn Yêu, nghe người ta nhắc tới ngươi.
Toa Đóa Na lắc đầu, mỉm cười nói:
– Lấy mỹ mạo của ngươi, muốn cho người khác không biết cũng rất khó.
Hồ Tiên âm thầm bĩu môi, bị tán dương như vậy cô cũng không cười nổi đâu.
Hồ Tiên đi xuống lầu, nhàn nhạt hỏi:
– Các hạ là ai, tìm ta có chuyện gì?
Toa Đóa Na thành thật đáp:
– Lão phụ là Toa Đóa Na, tìm các hạ vì ta muốn gặp thành chủ thành Huyền Vũ, vì chuyện Hư Quỷ ở thành Sơn.
– Toa Đóa Na?
Hồ Tiên nhướng mày.
Cô mơ hồ cảm thấy cái tên này rất quen, giống như đã nghe qua ở nơi nào rồi, nhưng mà nhất thời lại không thể nghĩ ra.
– Vì chuyện Hư Quỷ ở thành Sơn?
Hồ Tiên khẽ hất hàm, bình tĩnh nói:
– Sào huyệt Hư Quỷ ở thành Sơn đã bị san bằng rồi, còn có chuyện gì nữa?
Ánh mắt của Toa Đóa Na ngưng lại, vội vàng truy vấn:
– Có thể cho ta biết tình huống cụ thể như thế nào không?
– Rốt cuộc ngươi là ai, vì sao lại để ý đến chuyện Hư Quỷ như vậy?
Trên mặt Hồ Tiên lộ vẻ ngờ vực.
Phải biết rằng, người bình thường gặp phải Hư Quỷ đều tránh còn không kịp.
– Các hạ có từng nghe nói về Hội Nghị Thánh Địa không?
Toa Đóa Na đột nhiên hỏi.
– Hội Nghị Thánh Địa? Tất nhiên là có nghe nói qua.
Hồ Tiên theo bản năng gật đầu.
Sau đó cô lấy lại tinh thần, nhớ ra mình đã nghe thấy cái tên Toa Đóa Na này ở nơi nào.
Cô hồ nghi hỏi:
– Ngươi là Phong hành giả?
– Thì ra ngươi biết ta.
Toa Đóa Na có chút ngạc nhiên nói.
Câu trả lời của đối phương khiến Hồ Tiên không khỏi kinh ngạc, hỏi lại:
– Một trong những người sáng lập Hội Nghị Thánh Địa, Phong hành giả Toa Đóa Na chính là ngươi?
Biệt danh Phong hành giả Toa Đóa Na là do Tam trưởng lão Ốc Đảo Bối Nhĩ Liên nhắc tới, cho nên cô mới cảm thấy quen thuộc.
– Đúng là ta.
Toa Đóa Na bình tĩnh gật đầu một cái.
Coo không có nhiều cảm giác đối với cái biệt danh này.
Đôi môi đỏ mọng của Hồ Tiên hơi hé mở, nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải.
Toa Đóa Na nghiêm túc hỏi:
– Hồ Tiên các hạ, phía dưới thành Sơn thật sự có sào huyệt Hư Quỷ sao?
– Đương nhiên, lúc đó ta cũng có mặt ở hiện trường.
Hồ Tiên nói với giọng điệu chắc chắn.
– Ngươi có thể nói cho ta tình hình chi tiết được không?
Toa Đóa Na hỏi.
Hồ Tiên nghiêm túc nói:
– Không phải các hạ muốn gặp Mục Lương sao, ta dẫn ngươi đi gặp anh ấy, những chuyện này ngươi tự mình nói với anh ấy đi.
Nếu Mục Lương biết người sáng lập Hội Nghị Thánh Địa ở đây, chắc sẽ muốn gặp đối phương.
– Vậy thì nhờ vào Hồ Tiên các hạ.
Đôi mắt của Toa Đóa Na sáng lên, cái này rất hợp ý nàng.
– Đi theo ta.
Hồ Tiên phất tay, cất bước đi ra ngoài Trân Bảo Lâu.
Chương 887: Ý Niệm Đầu Tiên Chính Là Hy Vọng Thành Chủ Thành Huyền Vũ Tham Gia Hội Nghị Thánh Địa
Vốn dĩ hôm nay, cô tới Phố Buôn Bán là để thống kê hàng hóa tồn kho của từng cửa hàng, dự định giải quyết hết tất cả vấn đề trước khi đến thành Bắc Hải.
Toa Đóa Na nắm tay của Nhã Kỳ, đi theo Hồ Tiên đến Úng Thành.
Hồ Tiên nhìn Nhã Kỳ, tò mò hỏi:
– Đây là con gái của ngươi à?
Ánh mắt của Toa Đóa Na lộ ra vẻ ôn nhu, nhẹ nhàng gật đầu đáp:
– Ừ, con bé là con gái của ta.
– A a a ~~
Nhã Kỳ giơ tay nhỏ lên quơ qua lại, trong miệng phát ra tiếng a.
– Cô bé đây là….
Hồ Tiên ngạc nhiên.
– Con bé mắc một loại bệnh kỳ lạ, từ nhỏ đã không thể nói chuyện.
Toa Đóa Na thở dài, giơ tay xoa xoa đầu con gái.
– Vậy à…
Hồ Tiên mấp máy môi đỏ, không có hỏi tiếp.
Cô mang Toa Đóa Na và Nhã Kỳ băng qua Úng Thành, đi tới xe ngựa riêng chuyên đưa đón tới khu vực Trung Ương.
Vừa bước vào Ngoại thành, một mảnh màu xanh đập vào mắt khiến Toa Đóa Na thất thần.
Cô nhìn một vòng, từ trước mắt đến cuối tầm mắt đều là màu xanh ngát, từng gốc cây đột ngột mọc lên từ mặt đất, vô số bông hoa nở rộ tỏa hương thơm.
– Tại sao nơi này lại có nhiều thực vật xanh đến như vậy?
Toa Đóa Na choáng váng.
Cô sống đến bây giờ, số lượng cây xanh mà cô nhìn thấy cộng lại cũng không nhiều bằng trước mắt.
– Đương nhiên là do chúng ta trồng rồi.
Hồ Tiên thuận miệng đáp, cô ngồi trên xe ngựa, thúc giục:
– Hai người mau lên xe, vừa đi vừa nhìn.
– Được.
Toa Đóa Na ngơ ngác đáp.
Cô nắm tay con gái rồi cẩn thận bước lên xe ngựa.
Hai người ngồi cạnh cửa sổ, nhìn cây xanh bên ngoài không chớp mắt.
Ục ục ục…
Lợn Tám Răng Nanh đứng lên, kéo xe ngựa dọc theo con đường chính, chạy như bay về phía Nội Thành.
Thực vật xanh từ ngoài cửa sổ xe nhanh chóng lướt qua, khiến cho Toa Đóa Na và Nhã Kỳ nhìn đến hoa mắt.
– A a a
Nhã Kỳ vung tay nhỏ, đôi mắt tràn đầy vui vẻ.
– Đừng vươn tay ra ngoài, rất nguy hiểm.
Hồ Tiên nhắc nhở một câu.
Nhã Kỳ ngoan ngoãn gật đầu, thu tay trở về.
– Hồ Tiên các hạ, làm thế nào mà các ngươi có thể trồng sống được nhiều thực vật xanh như vậy?
Toa Đóa Na quay đầu hỏi với vẻ mặt thán phục.
Hồ Tiên cong môi cười, hỏi một đằng, trả lời một nẻo:
– Theo ta được biết, từ giờ cho đến Hội Nghị Thánh Địa còn khoảng năm tháng.
Khóe mắt của Toa Đóa Na nhảy lên, cô gái đuôi hồ ly chuyển đề tài quá nhanh rồi.
Ngay sau đó cô cũng trở nên thoải mái, có thể trồng sống cây xanh, lại còn trồng tốt như vậy, đây nhất định là cơ mật của thành Huyền Vũ, như thế nào lại nói cho người ngoài như cô biết chứ.
– Chính xác là còn có năm tháng lẻ ba ngày.
Toa Đóa Na gật đầu nói.
Cô dừng lại một lúc, nói tiếp:
– Nhưng rất có thể Hội Nghị Thánh Địa lần này sẽ phải tổ chức sớm hơn.
– Bối Nhĩ Liên cũng nói như vậy.
Hồ Tiên nhún vai.
– Ngươi còn biết Bối Nhĩ Liên sao?
Toa Đóa Na kinh ngạc hỏi.
…………
Hồ Tiên giơ tay vuốt ve chiếc đuôi lông nhung của mình, nhàn nhạt nói:
– Cô ấy từng ở thành Huyền Vũ một thời gian..
Toa Đóa Na như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu.
Xe ngựa lao vùn vụt trên đường chính, càng ngày càng tới gần Nội Thành.
– Lần đầu tiên, ta tới thành Huyền Vũ vẫn là lúc còn ở thành Thánh Dương.
Trong mắt của Toa Đóa Na lộ ra vẻ cảm khái.
Cô nghiêng đầu nhìn về phía Hồ Tiên, cảm thán một câu:
– Không ngờ lần thứ hai tới đây, nơi này lại trở nên khác hoàn toàn.
– Thành Huyền Vũ đều diễn ra thay đổi mỗi ngày, chuyện này rất bình thường.
Hồ Tiên thuận miệng lên tiếng.
Toa Đóa Na im lặng, chỉ là biến hóa này thật sự là quá lớn.
Hơn mười phút sau, cổng chính Nội Thành cao ngất ngưởng tiến vào trong tầm mắt mọi người.
Xe ngựa lái vào Nội Thành, đập vào mắt vẫn là cây xanh, có điều số lượng rõ ràng nhiều hơn.
Toa Đóa Na suy nghĩ đến xuất thần, chẳng lẽ thành chủ thành Huyền Vũ nắm giữ biện pháp để cho thực vật xanh sống sót? Người này biết nguyên nhân vì sao cây xanh khô héo?
Số lượng thực vật xanh ở thành Huyền Vũ có lẽ còn nhiều hơn những nơi khác cộng lại.
Trong lòng cô có rất nhiều suy nghĩ, ý niệm đầu tiên chính là hy vọng thành chủ thành Huyền Vũ tham gia Hội Nghị Thánh Địa.
Lần Hội Nghị Thánh Địa trước không có người tên là ‘Mục Lương’.
Với lý niệm ‘chia sẻ và tương trợ’ của Hội Nghị Thánh Địa, nếu thành chủ thành Huyền Vũ có thể tham gia Hội Nghị Thánh Địa, chia sẻ biện pháp trồng sống cây xanh, đó chính là tạo phúc cho loài người.
Vài phút sau, xe ngựa dừng lại trước Trung Ương.
– Đến rồi.
Hồ Tiên quyến rũ nói.
Cô dẫn đầu bước ra khỏi xe ngựa.
Toa Đóa Na xuống xe, quay người lại ôm con gái ra khỏi xe ngựa.
– Tiến vào Trung Ương cần phải kiểm tra lục soát người, các ngươi phối hợp một chút.
Hồ Tiên thuận miệng nhắc nhở một câu.
Cô cất bước đi về phía cổng chính và tiến vào khu Trung Ương mà không bị ngăn trở.
Toa Đóa Na và Nhã Kỳ thì bị ngăn lại.
A Thanh với A Mạn đi lên trước, nghiêm túc kiểm tra quần áo và hành lí của hai mẹ con, sau khi xác định không có vấn đề thì mới đồng ý cho qua.
Toa Đóa Na dắt tay của con gái, trong lòng cảm thán trước sự canh gác nghiêm ngặt ở thành Huyền Vũ.
– Theo sát ta, đừng chạy loạn.
Hồ Tiên dặn dò.
– Ừ.
Toa Đóa Na đáp.
Ba người đi tới Thang Vận Chuyển, khi Thang Vận Chuyển khởi động, Toa Đóa Na và Nhã Kỳ đều giật mình.
– A a a
Nhã Kỳ nắm chặt tay của mẹ, có chút sợ hãi lại có chút hưng phấn.
Toa Đóa Na không hỏi nhiều, cô ngắm nhìn bốn phía, nhìn Thang Vận Chuyển không ngừng đi lên cao, trong lòng kinh ngạc và cảm thán không thôi.
Mấy chục giây sau, Thang Vận Chuyển dừng lại trước tầng tám Trung Ương.
Ba người ra khỏi Thang Vận Chuyển rồi đi về phía cung điện.
Trong sảnh chính, nhóm tiểu hầu gái đứng thành một hàng, Nguyệt Thấm Lan cầm sổ, giảng giải công việc cho mọi người.
– Bây giờ cung điện có năm vị hầu gái, nếu không có tình huống đặc biệt thì mỗi ngày chỉ cần hai người ở Cung điện là được rồi.
Nguyệt Thấm Lan khoanh hai tay trước người, ưu nhã nói:
– Những người còn lại đi học tập và huấn luyện, hoàn thiện bản thân.
Những gì cô muốn chính là một đội hầu gái có thể chiến đấu, mà không phải là hầu gái chỉ biết làm việc nhà, xuống bếp, quét dọn vệ sinh.
– Vâng!
Năm vị hầu gái đồng thanh đáp lại.
– Hôm nay, sẽ do Tiểu Lan và Diêu Nhi phụ trách, những người khác đi học tập.
Nguyệt Thấm Lan an bài.
– Vâng!
Nhóm tiểu hầu gái lại ngoan ngoãn đáp lời.
Cộp cộp cộp…..
Tiếng bước chân giòn giã truyền đến, là âm thanh của giày cao gót.
Nguyệt Thấm Lan quay đầu nhìn lại, Hồ Tiên và Toa Đóa Na, Nhã Kỳ đi vào chính sảnh.
– Chị Thấm Lan, Mục Lương có ở đây không?
Hồ Tiên quyến rũ hỏi.
Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển, âm thầm quan sát Toa Đóa Na và Nhã Kỳ, ngoài miệng đáp:
– Anh ấy vừa mới bị Phi Nhi gọi tới Sở Nghiên Cứu.
– Lại đi nghiên cứu Hư Quỷ sao?
Hồ Tiên nhỏ giọng thầm thì một câu.
– Nghiên cứu Hư Quỷ?
Ánh mắt của Toa Đóa Na ngưng lại.
– Các cô ấy là?
Nguyệt Thấm Lan nghi ngờ hỏi.
Hồ Tiên giải thích một câu:
– Toa Đóa Na, tự xưng là người sáng lập Hội Nghị Thánh Địa.
– Phong Hành Giả Toa Đóa Na?
Con ngươi của Nguyệt Thấm Lan co lại.
Chương 888: Các Hạ, Ta Muốn Biết Chuyện Hư Quỷ Ở Thành Sơn.
Cô liếc nhìn Diêu Nhi một cái rồi lại nhìn về phía Toa Đóa Na, nghiêm túc hỏi: – Ngươi là Toa Đóa Na? Một trong người sáng lập Hội Nghị Thánh Địa?
– Đúng vậy.
Toa Đóa Na nghi ngờ gật đầu.
Nguyệt Thấm Lan nghe vậy lại nhìn về phía Diêu Nhi lần nữa, sau khi thấy tiểu hầu gái gật đầu, lúc này mới tin tưởng người phụ nữ trước mắt không có nói dối.
– Cô ấy muốn gặp Mục Lương để hỏi về chuyện về Hư Quỷ.
Hồ Tiên thanh nhã nói.
Nguyệt Thấm Lan hơi suy tư một chút, ngước mắt nói:
– Ngươi dẫn cô ấy đi gặp Mục Lương đi.
Người sáng lập Hội Nghị Thánh Địa, chắc anh ấy sẽ cảm thấy rất hứng thú.
– Ừ.
Hồ Tiên gật đầu.
Cô nghiêng đầu ra hiệu cho hai mẹ con:
– Các ngươi đi theo ta.
– Diêu Nhi, ngươi cũng đi cùng bọn họ đi.
Nguyệt Thấm Lan dặn dò.
– Vâng.
Diêu Nhi ngoan ngoãn lên tiếng.
Toa Đóa Na như suy nghĩ gì đó rồi nhìn về phía tiểu hầu gái, trong lòng có suy đoán.
Các cô gái rời khỏi cung điện, đi về phía Sở Nghiên Cứu mới xây bên cạnh.
Còn chưa đến gần Sở Nghiên Cứu thì mọi người đã cảm nhận được khí tức ghê tởm của Hư Quỷ.
Mọi người đi tới cổng chính của Sở Nghiên Cứu, Hồ Tiên dừng bước, quay đầu nói:
– Làm phiền hai vị chờ ở đây một chút.
– Được.
Toa Đóa Na ngừng lại.
Cô vô thức che chở con gái sau lưng, khí tức của Hư Quỷ thật sự khiến cho người ta không thoải mái.
Hồ Tiên bước tới Sở Nghiên Cứu, hộ vệ Trung Ương đứng canh gác lập tức nhường đường cho cô đi qua.
Trong Sở Nghiên Cứu, Mục Lương nhìn Vưu Phi Nhi điều chế bí dược, cô bỏ một khối thịt của Hư Quỷ vào trong dụng cụ lưu ly.
Xèo xèo……
Thịt Hư Quỷ vừa đụng vào nước thuốc lập tức phát ra tiếng ‘xèo xèo’, sau đó nhanh chóng khôi phục yên tĩnh.
Thịt Hư Quỷ vẫn có màu đen như mực, nhưng nước thuốc đã mất tác dụng.
– Lại thất bại nữa rồi.
Vưu Phi Nhi chán nản thở dài.
Mục Lương vỗ đầu của cô gái tóc vàng, dịu dàng trấn an:
– Đừng nóng vội, thử một lần nữa xem.
– Ừ, ta sẽ thử lại lần nữa.
Vưu Phi Nhi gật đầu lia lịa, tiếp tục vùi đầu điều chế nước thuốc.
Hồ Tiên đi vào Sở Nghiên Cứu, lực chú ý lập tức bị Hư Quỷ cấp 9 hấp dẫn.
– Có chuyện gì không?
Anh quay đầu lại, phát hiện cô gái đuôi hồ ly đến.
Hồ Tiên thu hồi lực chú ý, nhẹ nhàng nói:
– Mục Lương, có người muốn gặp ngươi.
– Ai?
Mục Lương kinh ngạc hỏi.
Hồ Tiên run đôi tai hồ ly, mỉm cười nói:
– Toa Đóa Na, một trong người sáng lập Hội Nghị Thánh Địa.
– Người sáng lập Hội Nghị Thánh Địa?
Đôi mắt màu đen của Mục Lương sáng ngời, anh kinh ngạc đứng lên nói:
– Tại sao cô ấy lại tới đây?
Hồ Tiên thanh nhã giải thích:
– Cô ấy muốn biết chuyện Hư Quỷ ở thành Sơn, ta nghĩ ngươi sẽ cảm thấy hứng thú cho nên mang cô ấy đến đây.
Mục Lương nghe vậy nhíu mày, Hư Quỷ ở thành Sơn đã bị trấn áp, còn có chuyện gì nữa?
Anh không cảm nhận được Mộc Phân Thân có dị động, cho thấy Hư Quỷ ở thành Sơn vẫn còn bị chôn vùi dưới mặt đất.
– Hiện tại, cô ấy đang ở bên ngoài Sở Nghiên Cứu.
Hồ Tiên dịu dàng hỏi:
– Ngươi có muốn gặp không?
– Ừ, để cô ấy vào đây đi.
Mục Lương gật đầu.
Anh quay người lại, giơ tay về phía Vưu Phi Nhi rồi vung lên.
Xung quanh cô gái tóc vàng dâng lên một vòng tường lưu ly, mặt hướng ra ngoài cực nhanh trở nên mờ nhạt, ngăn cách ánh mắt bên ngoài.
Vưu Phi Nhi vẫn còn đang nghiên cứu, để tránh quấy rầy đến cô ấy, chỉ có thể ngăn cách hai bên.
………..
Cộp cộp cộp…
Hồ Tiên mang Toa Đóa Na và Nhã Kỳ đi vào Sở Nghiên Cứu, một lớn một nhỏ, hai cặp mắt ngắm nhìn bốn phía.
– A a a……
Nhã Kỳ ra dấu bằng tay, thấy được Hư Quỷ cực lớn bị đè ở trong hố.
– Hư Quỷ cấp 9!!
Đôi mắt của Toa Đóa Na đột nhiên phóng to, cô gắt gao bảo vệ con gái ở sau lưng.
– Đừng khẩn trương, nó không cử động được.
Giọng nói bình tĩnh của Mục Lương truyền đến.
Lúc này, Toa Đóa Na mới lưu ý đến sự tồn tại của Mục Lương, khi nhìn thấy gương mặt trẻ tuổi kia, trong lòng cô không nhịn được ngạc nhiên, thành chủ thành Huyền Vũ còn trẻ như vậy sao?
Cô trầm giọng hỏi:
– Ngươi là thành chủ thành Huyền Vũ?
– Đúng là ta.
Mục Lương nhẹ nhàng vung tay lên, một bộ ghế lưu ly đột nhiên xuất hiện.
Anh giơ tay ra hiệu:
– Ngồi xuống trước đi.
Thấy một màn này, trong lòng Toa Đóa Na rất là chấn động, cô chầm chậm ngồi xuống.
Trọng điểm chú ý của cô rơi xuống trên người Hư Quỷ cấp 9, đối diện với cặp mắt đen nhánh của nó.
Toa Đóa Na đã từng gặp Hư Quỷ cấp 9, khi thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ bộc phát trước đó, Hư Quỷ cấp 9 đã tạo thành thương vong to lớn cho nhân loại.
Chuyện này luôn khắc sâu vào ký ức của cô, cho nên hiện tại đột nhiên nhìn thấy con Hư Quỷ cấp 9 này mới có thể kinh ngạc như vậy.
– Các hạ, con… Con Hư Quỷ cấp 9 này còn sống sao?
Toa Đóa Na nghiêm túc hỏi.
– Đương nhiên.
Mục Lương thuận miệng đáp.
– A a..….
Nhã Kỳ ôm chặt tay của mẹ, sắc mặt cô bé trắng bệch.
Toa Đóa Na vội vàng vỗ lưng con gái, trấn an:
– Đừng sợ, có mẹ ở đây, sẽ không có chuyện gì.
Mục Lương kinh ngạc nhìn bé gái cột tóc hai chùm, cô bé này là người câm?
– Các hạ, Hư Quỷ sẽ không thoát ra ngoài chứ?
Toa Đóa Na lo nghĩ hỏi.
– Không.
Mục Lương đáp thần sắc bình tĩnh.
-……
Toa Đóa Na há to miệng, không biết nói cái gì cho phải.
Đôi môi đỏ của cô khẽ nhếch, hỏi với giọng khàn khàn:
– Các hạ, con Hư Quỷ cấp 9 này là do ngươi bắt được sao?
Mục Lương yên tĩnh gật đầu.
Tròng mắt của Toa Đóa Na co rụt, có thể bắt được Hư Quỷ cấp 9, vậy thành chủ thành Huyền Vũ phải mạnh đến mức nào?
– Các hạ, có chuyện gì thì cứ việc nói thẳng.
Mục Lương nhàn nhạt nói.
– Mục Lương, ta muốn một miếng thịt.
Giọng nói của Vưu Phi Nhi đột nhiên truyền ra từ bên trong bức tường lưu ly.
– Tốt, có ngay.
Mục Lương đáp mà không quay đầu lại.
Anh nhìn về phía Toa Đóa Na, bình tĩnh nói:
– Làm phiền các hạ chờ một chút.
– Được.
Toa Đóa Na nuốt xuống những gì mình định hỏi.
Cô nhìn Mục Lương đứng lên rồi đi về phía Hư Quỷ cấp 9.
Trong Lĩnh Vực Trọng Lực, tròng mắt đen kịt của Hư Quỷ cấp 9 trợn to, nhìn chằm chằm Mục Lương đang đến gần.
Nó muốn giãy giụa, nhưng vẫn không tài nào nhúc nhích được, chỉ có thể trơ mắt nhìn Mục Lương ngưng tụ ra dao lưu ly, nhẹ nhàng cắt xuống một miếng thịt trên người nó.
Thấy vậy, khoé mắt của Toa Đóa Na nhảy vài cái, thịt của Hư Quỷ cấp 9 nói cắt là cắt đơn giản như vậy sao?
Mục Lương cầm thịt của Hư Quỷ tới trước bức tường lưu ly, trên tường nứt ra một khe hở nhỏ, anh đưa thịt vào.
– Đủ rồi chứ?
Anh thuận miệng hỏi một câu.
– Đủ rồi.
Vưu Phi Nhi lên tiếng.
Lúc này, anh mới quay người rồi ngồi trở lại vị trí của mình, thần sắc nhàn nhạt nhìn về phía Toa Đóa Na, đưa tay ra hiệu:
– Các hạ, xin mời tiếp tục.
Khuôn mặt của trở nên Toa Đóa Na nghiêm túc, giọng điệu chân thành:
– Các hạ, ta muốn biết chuyện Hư Quỷ ở thành Sơn.
Mục Lương nghe vậy hơi nhướng mày, nhìn về phía tiểu hầu gái nói:
– Diêu Nhi, đi lấy một bản du ký mạo hiểm của Ngải Lỵ Na tới đây.
– Vâng.
Diêu Nhi cung kính lên tiếng.
– Chờ đã!!
Toa Đóa Na vội vàng giơ tay hô:
– Ta đã đọc bản du ký mạo hiểm kia rồi, cho nên mới tới chào hỏi các hạ.
Chương 889: Đây Không Phải Chuyện Đáng Giá Khoe Mẽ
– Nếu đã đọc, vậy thì ta cũng không thể nói gì hơn.
Mục Lương giang tay đặt lên tay vịn, ngả người tựa vào lưng ghế.
Toa Đóa Na hơi nghiêng người tới trước, truy vấn:
– Ý của các hạ là…… Những gì viết trong bản du ký mạo hiểm kia chính là toàn bộ?
– Ngoại trừ tình huống trong sào huyệt thì những gì trên sách viết đều là sự thật.
Mục Lương nâng mi mắt lên rồi bình tĩnh trả lời.
– Vậy tình huống trong sào huyệt là như thế nào?
Toa Đóa Na truy vấn.
– Có từng núi Hư Quỷ, vài con Hư Quỷ cấp 8 và ba con Hư Quỷ cấp 9…..
Mục Lương tóm tắt tình huống bằng vài ba câu.
– Ba con Hư Quỷ cấp 9!!
Thần sắc của Toa Đóa Na chấn động, vẻ mặt dần dần ngưng trọng.
Cô đang suy đoán lời nói của Mục Lương có mấy phần đáng tin cậy, nhưng lại không thể nghĩ ra anh nói dối để làm gì.
Toa Đóa Na thắc mắc hỏi:
– Vậy con Hư Quỷ này là do ngươi bắt ở thành Sơn?
– Không phải.
Mục Lương khẽ lắc đầu, ngón tay chuyển động theo một quy luật nhất định.
Anh hơi quay đầu, bình tĩnh nói:
– Ta bắt được con Hư Quỷ này ở trong rừng Vạn Khô, nơi đó cũng có một ổ sào huyệt Hư Quỷ.
– Bên trong Rừng Vạn Khô cũng có sào huyệt Hư Quỷ?
Toa Đóa Na giật bắn người, vẻ mặt cô tràn đầy khiếp sợ.
– Ừ, nhưng nó đã bị ta san bằng rồi.
Mục Lương nói không chút để ý.
-…..
Toa Đóa Na im lặng trong phút chốc, ngập ngừng hỏi:
– Thực lực của các hạ là…..
Mục Lương đáp lại bằng một nụ cười mỉm lễ phép, không có giải thích thêm.
Anh ngước mắt nhàn nhạt nói:
– Không chỉ là rừng Vạn Khô, phía dưới thành Vũ Thái cũng có sào huyệt Hư Quỷ.
– Và nó cũng bị các hạ san bằng?
Toa Đóa Na kinh ngạc hỏi.
– Thuận tay mà thôi.
Mục Lương mỉm cười.
-….
Toa Đóa Na cạn lời một giây, không nhịn được hỏi:
– Các hạ, làm thế nào mà ngươi có thể tìm được những sào huyệt Hư Quỷ kia?
Mục Lương bày ra dáng vẻ bất đắc dĩ, buông tay nói:
– Có thể là vận khí tốt, mỗi lần đều có thể gặp được một cái.
Toa Đóa Na co giật khóe miệng, đây không phải là chuyện đáng giá khoe mẽ đâu.
Cô hít sâu một hơi, thần sắc nghiêm túc, nói với giọng điệu chân thành:
– Các hạ, ta hoài nghi thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ lần này sẽ tới trước thời hạn.
– Sớm bao nhiêu?
Mục Lương thu hồi nụ cười nhạt trên mặt.
– Rất khó để nói, cái này cần nghiên cứu và cả bói toán.
Toa Đóa Na chân thành nói.
– Bói toán?
Mục Lương nhướng mày.
– Thành chủ thành Phượng nắm giữ năng lực bói toán.
Toa Đóa Na giải thích.
– Thành chủ Kim Phượng sao, ta đã gặp cô ấy một lần.
Đôi mắt đen của Mục Lương lấp lóe, lạnh nhạt nói:
– Ta có hỏi cô ấy, có điều cô ấy trả lời rằng không cách nào để xem bói tình huống của Hư Quỷ.
– Dưới tình huống bình thường là không được, nhưng chỉ cần thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ càng đến gần thì sẽ có cơ hội xem bói thành công.
Toa Đóa Na giải thích:
– Còn có một cái tiền đề, chính là nắm giữ máu của Hư Quỷ cấp cao.
Mục Lương nghe vậy nhìn về phía Diêu Nhi.
Tiểu hầu gái nhẹ nhàng gật đầu, tỏ vẻ đối phương không có nói dối.
– Thì ra là như thế…..
Mục Lương rũ mắt, như là đang tự hỏi cái gì.
Toa Đóa Na do dự một chút, cuối cùng vẫn mở miệng hỏi:
– Các hạ sẽ tham gia Hội Nghị Thánh Địa chứ?
– Có lẽ….
Mục Lương cười nói, cho một câu trả lời úp úp mở mở.
– Các hạ, tham gia Hội Nghị Thánh Địa chỉ có chỗ tốt, không có chỗ xấu.
Toa Đóa Na nhíu mày, nghiêm giọng nói:
– Trong tương lai, khi đối mặt với thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ thì toàn nhân loại phải liên hợp lại, chỉ có tham gia Hội Nghị Thánh Địa mới có thể hiểu biết nhanh nhất về nguyên nhân đẩy đại lục vào tình huống như bây giờ.
Mục Lương nhìn chăm chú vào Toa Đóa Na, bình tĩnh hỏi:
– Dù nói nhiều như vậy, nhưng đến giờ ngươi vẫn chưa nói cho ta biết Hội Nghị Thánh Địa được tổ chức ở đâu?
………….
Toa Đóa Na lắc đầu nói:
– Chuyện này vẫn chưa được xác định, chúng ta cần thảo luận với phía Ốc Đảo để xác định vị trí mở Hội Nghị Thánh Địa.
– Vậy thì đừng nóng vội, chờ sau khi xác định vị trí tổ chức của Hội Nghị Thánh Địa rồi lại nói.
Mục Lương nhàn nhạt lên tiếng.
Anh còn muốn đi Vùng Nước Mặn, nếu như địa điểm tổ chức Hội Nghị Thánh Địa ở hướng ngược lại, vậy thì chuyện tham gia nên suy xét lại.
Toa Đóa Na khẽ cau mày, cô rất muốn Mục Lương tham gia Hội Nghị Thánh Địa, như vậy mới có thể chia sẻ biện pháp giúp cây xanh sống sót.
Cô trầm tư phút chốc, ngẩng đầu tiếp tục nói:
– Các hạ, Hội Nghị Thánh Địa rất có khả năng sẽ được tổ chức sớm, đến lúc đó ta sẽ cho người thông báo với ngươi.
Mục Lương mỉm cười, ngươi cứ việc thông báo, còn tham gia hay không là chuyện của ta.
Vẫn còn năm tháng nữa, anh có lòng tin không cần dựa vào những người khác để vượt qua thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ lần này.
Toa Đóa Na chưa từ bỏ ý định, kiên trì hỏi:
– Các hạ, làm sao thành Huyền Vũ có thể trồng sống nhiều cây xanh như vậy?
– Xin lỗi, cái này là bí mật.
Mục Lương lạnh lùng nói.
Toa Đóa Na lộ ra vẻ mặt lúng túng, ngượng ngập nói:
– Xin lỗi, là ta đường đột.
Mục Lương không thèm để ý, hắn cười khẽ một tiếng, bình tĩnh hỏi:
– Còn có khác chuyện sao?
Toa Đóa Na thử hỏi:
– Ta có thể ở lại thành Huyền Vũ chứ?
Mục Lương kinh ngạc nhìn người phụ nữ trước mặt, suy tư một chút rồi gật đầu nói:
– Được, ngươi có thể ở Nội Thành.
Dù sao thì đối phương cũng là người sáng lập Hội Nghị Thánh Địa, sau này có thể giúp đỡ thành Huyền Vũ một chút, bây giờ có thể cho đối phương một chút thể diện.
– Cám ơn các hạ.
Toa Đóa Na thầm thở phào nhẹ nhõm, cô đứng dậy rồi hơi nghiêng người để bày tỏ lòng biết ơn.
– A a a
Nhã Kỳ cũng đứng lên, học dáng vẻ của mẹ, khom lưng hành lễ.
– Đây là con gái của ngươi à?
Mục Lương thuận miệng hỏi.
– Ừ, con bé tên là Nhã Kỳ.
Toa Đóa Na chậm rãi gật đầu.
– Con bé không thể nói chuyện?
Mục Lương đánh giá cô bé cột tóc hai chùm.
Ánh mắt của Toa Đóa Na lộ vẻ ảm đạm, thở dài nói:
– Từ lúc sinh ra đã có khuyết tật, không thể nói chuyện.
Mục Lương nhìn về phía Toa Đóa Na, hỏi:
– Ta có thể xem một chút không?
– Các hạ có bí dược trị liệu sao?
Toa Đóa Na lập tức lên tinh thần, vội vàng hỏi.
Mục Lương úp úp mở mở đáp:
– Phải xem thì mới biết được.
Nếu một người không thể nói chuyện, như vậy chỉ có ba loại tình huống, một là tổn thương dây thanh quản, hai là não bộ bị tổn thương và ba là phương diện tinh thần bị kích thích khiến người đó không thể nói được.
Còn nguyên nhân do đâu thì cần phải kiểm tra mới biết được.
– Vậy thì xin các hạ hỗ trợ xem xét.
Trong mắt của Toa Đóa Na lóe lên tia sáng hi vọng.
Mục Lương nghe vậy tiến lên rồi ngồi xuống trước mặt Nhã Kỳ.
Anh giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu của cô bé, dịu dàng nói:
– Có thể há miệng cho anh trai xem một chút không?
– A a a
Nhã Kỳ ngoan ngoãn hé miệng, vừa khẩn trương vừa bất an nhìn chăm chú vào Mục Lương.
Hai ngón tay của Mục Lương khép lại, thi triển năng lực Sáng Lấp Lánh, tia sáng chiếu vào miệng của cô bé.
Trong cổ họng, lưỡi gà nho nhỏ hơi run rẩy, có thể là bởi vì khẩn trương nên yết hầu nhấp nhô.
Chương 890: Ta Cần Trả Giá Như Thế Nào?
Mục Lương quan sát rất kỹ càng nhưng không thấy có vấn đề gì.
Anh tạm thời loại trừ nguyên nhân cổ họng bị tổn thương.
– Như thế nào?
Toa Đóa Na khẩn trương hỏi.
– Có một chút phỏng đoán.
Mục Lương đứng lên, nói xong liếc nhìn Hồ Tiên một cái.
Đôi mắt đỏ rực của cô gái đuôi hồ ly chớp vài cái, hơi chút suy tư đã hiểu ý của Mục Lương.
Hồ Tiên cong môi cười, quyến rũ nói:
– Chúng ta có biện pháp để trị bệnh cho con gái của ngươi, nhưng cần phải đánh đổi một số thứ.
– Có thật không?
Đôi mắt của Toa Đóa Na phóng ra tia sáng, nóng vội hỏi:
– Biện pháp gì?
– Chỉ là có thể trị khỏi.
Mục Lương phủi phủi tay nói.
– Chỉ là có thể…..
Toa Đóa Na tỉnh táo lại.
Cô trầm giọng hỏi:
– Ta cần trả giá như thế nào?
Hồ Tiên khoanh hai tay trước người, thanh thúy nói:
– Nếu con gái của ngươi được chữa khỏi, ngươi cần thanh toán năm vạn khối tinh thạch sơ cấp thượng đẳng.
Khóe mắt của Mục Lương giật lên một cái, không thể không thừa nhận, năng lực kiếm tiền của Hồ Tiên cực kỳ lợi hại.
– Năm vạn khối tinh thạch sơ cấp thượng đẳng!!
Toa Đóa Na kinh ngạc thốt lên.
– Ngươi có thể suy nghĩ một chút.
Hồ Tiên thanh thúy nói.
Mục Lương bình tĩnh lên tiếng:
– Ta có thể trị liệu trước, sau khi thành công thì ngươi có thể thanh toán tinh thạch.
Anh không quá chắc chắn về việc chữa khỏi bệnh cho Nhã Kỳ, bây giờ chỉ có thể thử một lần.
– Không cần suy nghĩ, ta đồng ý trị liệu.
Toa Đóa Na nghiêm túc nói.
Phàm là có một chút khả năng thì cô sẽ không từ bỏ.
– Vậy thì thử xem sao.
Mục Lương lại nhìn về phía Nhã Kỳ.
Anh ngồi xổm xuống, đầu ngón tay ngưng tụ ra một giọt Nước Mắt Thiên Sứ rồi đưa đến bên môi cô bé.
Mục Lương ra hiệu:
– Uống hết đi.
Nhã Kỳ quay đầu nhìn mẹ của mình.
Toa Đóa Na dịu dàng khuyên bảo:
– Nghe lời chú đi con.
Nhã Kỳ ngoan ngoãn gật đầu, há mồm nuốt Nước Mắt Thiên Sứ từ đầu ngón tay của Mục Lương.
Nước Mắt Thiên Sứ vừa trượt xuống cổ họng lập tức hóa thành một dòng nước trong, sau đó len lỏi khắp cả người, được máu thịt hấp thu.
– Ưm…
Nhã Kỳ hừ nhẹ một tiếng, cơ thể con bé run rẩy, vẻ mặt cô bé nhăn nhó.
– Nhã Kỳ!
Toa Đóa Na vội vàng tiến lại gần.
– Đừng lo lắng, đây là phản ứng khi đang hấp thu Nước Mắt Thiên Sứ mà thôi.
Mục Lương bình tĩnh giải thích.
Biện pháp đầu tiên mà anh nghĩ tới chính là dùng Nước Mắt Thiên Sứ để trị liệu cho Nhã Kỳ.
Vì để đề phòng, cho nên anh đã dùng Nước Mắt Thiên Sứ cấp 10 ngay trong lần thử đầu tiên.
– Nước Mắt Thiên Sứ?
Khuôn mặt của Toa Đóa Na tràn đầy sự ngạc nhiên.
Cô đã nghe nói về Nước Mắt Thiên Sứ, nghe đồn rằng nó có thể trị liệu Hư Quỷ Cảm Nhiễm.
Điều khiến cô ngạc nhiên là tại sao Mục Lương lại có Nước Mắt Thiên Sứ, đó không phải là thứ mà chỉ Đôi Cánh Thiên Sứ mới có thể sản xuất thôi sao?
– A a a~~
Nhã Kỳ kêu to, cơ thể cô bé run rẩy càng ngày càng mãnh liệt.
Mục Lương chăm chú quan sát, theo lý thuyết thì Nước Mắt Thiên Sứ cấp 10 chắc có thể chữa khỏi khuyết điểm trên người Nhã Kỳ rồi.
Anh do dự một chút, sau đó đặt tay lên đầu của cô bé, Nguyên Tố Sinh Mệnh nồng đậm nhanh chóng bao phủ nàng.
Cơ thể đang run rẩy của Nhã Kỳ nhanh chóng bình phục trở lại, lông mày cô bé dần dần giãn ra, cả người trở nên rất yên tĩnh.
– Nhã Kỳ?
Toa Đóa Na khẩn trương kêu một tiếng.
– Suỵt!
Mục Lương nhẹ giọng ý bảo yên lặng.
Nguyên Tố Sinh Mệnh dưới tay anh càng ngày càng nồng đậm, đồng thời cánh tay còn lại cũng nâng lên, May Mắn Che Chở bao phủ cô bé, gia tăng khả năng chữa trị.
Toa Đóa Na vội vàng khép miệng lại, nhưng chỉ cần nhìn vào ánh mắt thì có thể thấy được lúc này cô đang lo lắng như thế nào.
Hồ Tiên chớp chớp đôi mắt đỏ rực, trong lòng cầu nguyện Mục Lương có thể thành công, như vậy thì bọn họ lại có thể kiếm thêm năm vạn khối tinh thạch sơ cấp thượng đẳng.
Mục Lương yên tĩnh quan sát những biến hóa của Nhã Kỳ, lúc này Nước Mắt Thiên Sứ đã được cô bé hấp thu hết.
Mục Lương suy nghĩ một chút, quay đầu dặn dò:
– Diêu Nhi, đi lấy một quả Tinh Thần cấp 7 tới đây.
Quả Tinh Thần có thể cải thiện tinh thần của con người, nếu Nước Mắt Thiên Sứ và Nguyên Tố Sinh Mệnh đều vô dụng, vậy thì chỉ có thể thử dùng quả Tinh Thần để trị liệu.
Hiện tại, việc điều trị vẫn đang diễn ra, quả Tinh Thần chỉ là phương án được tuyển chọn.
– Vâng.
Diêu Nhi ngoan ngoãn đáp, nhanh chóng xoay người rời đi.
………
– Anh anh
Đôi mắt Nhã Kỳ đang nhắm lại chậm rãi mở, giọt Nước Mắt Thiên Sứ trong cơ thể cô bé đã bị hấp thu.
Mục Lương ngừng vận chuyển Nguyên Tố Sinh Mệnh, sau đó anh nghiêm túc nhìn vào cô bé.
Bên ngoài da mặt của cô bé có một lớp vật chất màu xám, tên của nó là tanh hôi.
– Diêu Nhi, chờ một chút.
Mục Lương gọi lại cô hầu gái nhỏ đang muốn rời khỏi.
Mục Lương ngồi xổm xuống, nguyên tố nước ngưng tự trong lòng bàn tay anh, dòng nước bao vây lấy bàn tay.
Động tác của anh vô cùng nhẹ nhàng chậm chạp, cẩn thận rửa sạch khuôn mặt của cô bé.
Toa Đóa Na kinh hãi nhìn dòng nước trong tay Mục Lương, sau đó cô lại lo lắng cho tình huống của con gái mình.
Rầm rầm……
Dòng nước tẩy sạch những thứ dơ bẩn trên gương mặt cô bé tóc đuôi ngựa, lộ ra làn da trắng nõn.
Đôi lông mi cong vút của Nhã Kỳ run lên, đôi mắt hồn nhiên của cô bé đã nhìn thấy Mục Lương.
– Cảm giác thế nào?
Mục Lương quan tâm hỏi.
Nhã Kỳ khẽ cắn môi, hồi lâu sau, cô bé mới nói những từ ngắt quãng:
– Cảm ơn…Cám ơn anh trai
-…..
Bầu không khí trong Sở Nghiên Cứu im lặng trong vài giây.
– Ôi…….
Toa Đóa Na che miệng phát ra một tiếng nghẹn ngào, từ khóe mắt của cô có hai hàng lệ chảy xuôi xuống.
Khóe miệng Mục Lương khẽ nhếch, anh đứng lên thản nhiên nói:
– Như vậy xem ra, Nước Mắt Thiên Sứ và Nguyên Tố Sinh Mệnh dùng để trị liệu vẫn có tác dụng.
– Mẹ, mẹ ơi.
Nhã Kỳ đưa đôi tay nhỏ bé bắt lấy tay của mẹ thủ, đôi mắt cô bé hồn nhiên đã trở nên trong sáng trở lại.
– Thật tốt quá, cuối cùng chữa khỏi rồi.
Toa Đóa Na đưa tay ôm thật chặt con gái của mình thật lâu không muốn buông ra, cô sợ chuyện này chỉ là ảo giác.
– Mẹ.
Nhã Kỳ cũng lấy đôi tay nhỏ bé của mình ôm mẹ, cô bé cất giọng khàn khàn lặp đi lặp lại tiếng mẹ.
– Ai, thật sự là thần kỳ.
Hai mắt Toa Đóa Na đẫm lệ cô lên tiếng đáp lại.
Mục Lương và Hồ Tiên ăn ý ngầm quay lưng đi, sau đó hai người liếc nhau, khoé miệng không kìm nén được cũng cong cong lên, lộ ra vẻ vui mừng hài lòng.
Hồ Tiên chớp chớp con ngươi màu đỏ hồng, nhỏ giọng trêu chọc nói:
– Năm vạn viên tinh hạch nhập sổ sách.
Mục Lương mỉm cười cười, năm vạn viên (50.000) tinh hạch hung thú sơ cấp thượng đẳng, có thể chuyển hóa thành 500.000.00 (năm trăm triệu) điểm tiến hóa, đây chính là thu hoạch không nhỏ.
– Mẹ…… Đừng khóc.
Nhã Kỳ nhỏ giọng lắp bắp nói.
– Nhã Kỳ, ta cao hứng nên khóc mà.
Toa Đóa Na buông bàn tay đang ôm con gái ra, vội vàng đưa nó lên chà lau nước mắt trên mặt.
– Mẹ, ta…Ta có thể… Nói chuyện.
Nhã Kỳ nói lắp nói chuyện.
– Ừ, thật tốt quá.
Toa Đóa Na dùng sức gật đầu, lại một lần nữa ôm con gái vào lòng.
Cô kích động một hồi lâu, mới nhớ tới mình chưa nói lời cảm ơn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









