1. Home
  2. Truyện Hệ Thống
  3. [Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ
  4. Tập 134 : Công Trình Đường Sắt (c1331-c1340)

[Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Tập 134 : Công Trình Đường Sắt (c1331-c1340)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1331: Công Trình Đường Sắt

Nguyệt Thấm Lan tò mò hỏi: – Mục Lương, ta vẫn rất tò mò, vì sao đường cho xe lửa đi lại gọi là đường sắt?

Cô đã tới ngoại thành quan sát tối, những dải đường ray được thiết kế trên đó đều làm bằng ngọc lưu ly, chẳng có liên quan gì tới sắt cả.

– Chuyện này ư….?

Mục Lương há miệng.

Đâu thể nói cho cô ấy biết vì kiếp trước của anh đều gọi chúng là đường sắt, anh lại lười suy nghĩ tên mới nên cứ tiếp tục sử dụng cái tên đó.

– Bởi vì đường sắt dễ nhớ.

Anh nghiêm túc nói.

-….

Nguyệt Thấm Lan liếc mắt đầy xem thường, bày ra vẻ mặt ngươi nói dối ta.

Sau đó, cô lắc đầu đứng dậy rời đi, chỉ khoát tay mà không them quay đầu lại nói:

– Không thèm nói với ngươi nữa, ta đi làm việc đây.

– Vẫn không thể bớt phức tạp đi.

Mục Lương cười khổ than.

Anh cũng rời khỏi thư phòng, cất bước đi ra bên ngoài cung điện, Ly Nguyệt đã chuẩn bị xong xe ngựa, Tiểu Tử đang cùng Vệ Ấu Lan đứng bên cạnh thùng xe.

– Xuất phát đi.

Mục Lương bước lên thùng xe, Ly Nguyệt đi theo lên.

Vệ Ấu Lan đưa tay đóng cửa thùng xe lại, nghiêng đầu đối Tiểu Tử nói:

– Ta sẽ dạy cho ngươi cách đánh xe ngựa.

– Ừ.

Tiểu Tử nghiêm mặt gật đầu.

Hai người ngồi ở phía trước thùng xe, kéo dây cương nhẹ nhàng rung, bầy Sói Mặt Trăng ngửa mặt lên trời hú dài, rồi kéo xe ngựa chạy như bay ra ngoài khu Trung Ương.

– Dây cương rung một chút có nghĩa là đi tới, rung hai cái lại phối hợp với hô khẩu lệnh là gia tốc.

Vệ Ấu Lan vừa khống chế được xe ngựa, vừa chỉ cách thức.

– Ta đã nhớ kỹ.

Khuôn mặt xinh đẹp của Tiểu Tử hơi trắng bệch, hai tay nắm chặt thùng xe bên cạnh, lo lắng sẽ bị rơi ra ngoài.

Bởi vì chỉ cần thời gian mấy chục giây bọn họ đã đi từ tầng tám Trung Ương tới tầng một Trung Ương.

Hai mươi phút sau, Sói Mặt Trăng đã kéo thùng xe xuyên qua cổng Nội thành, lúc này tốc độ của chúng mới dần dần chậm lại.

Ở vị trí năm trăm mét ngoại thành, có công nhân đang khuân vác đường ray ngọc lưu ly, còn có một cây thanh ngang đường ray.

Ngao minh minh…

– Thành chủ đại nhân, tới rồi.

Vệ Ấu Lan quay đầu lại cung kính nói.

– Ừm.

Mục Lương lên tiếng.

Sói Mặt Trăng ngừng lại, tay của Tiểu Tử có chút run rẩy mở cửa thùng xe ra.

Mục Lương và Ly Nguyệt bước từ trên xe xuống dưới, hộ vệ Trung Ương lập tức xúm lại tiến lên, bảo vệ anh ở.

– Tiến độ rất nhanh.

Mục Lương nhìn về phía nhà ga thứ nhất, ngoại hình của nó y như một căn phòng lớn, cũng là nhà bán và soát vé, mà sân ga lại tương tự với nhà ga ở kiếp trước.

– Cứ tới nhìn sao.

Anh cất bước đi về phía trước, hộ vệ Trung Ương vẫn như trước đi hai bên người anh.

Rất nhanh nhóm công nhân đã phát hiện ra đám người Mục Lương, động tác trên tay bọn họ đều ngừng lại.

– Là thành chủ đại nhân tới!

Có người hô to một tiếng.

– Thành chủ đại nhân!

Nhóm công nhân đều ngừng công tác trenn tay, cung kính hô, trong giọng nói chứa đầy kính nể và sùng bái.

– Ừm, các ngươi cứ tiếp tục, ta chỉ đến xem thôi.

Mục Lương gật đầu ý bảo.

– Vâng!

Nhóm công nhân dùng sức gật đầu.

Bọn họ làm việc càng thêm hăng say, muốn biểu hiện một chút trước mặt thành chủ đại nhân.

Lúc này, một người đàn ông cao lớn đứng gần đó bước nhanh tới, cung kính nói:

– Thành chủ đại nhân, ta là người phụ trách công trình đường sắt, tên là Trình Tường.

Mục Lương bình tĩnh hỏi:

– Ừm, đường sắt xây dựng thế nào rồi, có xảy ra vấn đề gì không?

– Bẩm thành chủ đại nhân, tạm thời còn chưa gặp được vấn đề, mọi việc đều thuận lợi.

Trình Tường cung kính cười.

– Mang ta đi nhìn thử.

Mục Lương nâng tay lên.

– Vâng, thành chủ đại nhân mời đi theo ta.

Trình Tường liên tục gật đầu, cất bước đi phía trước dẫn đường.

Mọi người xuyên qua một mảnh đất trống, đi vào bên trong nhà ga.

Nhà ga tổng cộng chia làm hai bộ phận, một mặt hướng ra ngoài cổng lớn này là bộ phận thứ nhất, cũng chính là sảnh bán vé và ngồi đợi xe, còn bộ phận thứ hai ở bên trong chính là khu sân ga, là địa điểm cho xe lửa ngừng chân và hành khách lên xuống.

Mục Lương nhìn chung quanh một vòng, sau đó lập tức đi đến đường ray ở dưới sân ga.

Đường ray bên dưới sân ga đã được xây dựng hoàn chỉnh, ở bên ngoài công nhân đang kéo dài đường ray ra hướng tới Phố Buôn Bán ở ngoại thành.

– Có kiểm tra khoảng cách giữa hai thanh ray hay không?

Mục Lương nghiêng đầu hỏi.

– Có, ta còn chế tác xe đường ray chuyên môn kiểm tra nữa.

Trình Tường vội vàng gật đầu nói.

Hắn đưa tay chỉ tới vị trí cuối cùng của đường ray, nơi đó có một chiếc xe đẩy tay đang đặt trên đường ray.

Mục Lương nhướng mày, Trình Tường này có chút thông minh.

Kỳ thật xe đường ray trong miệng hắn chính là công cụ kiểm tra khoảng cách giữa hai thanh đường ray.

Chỉ cần để cho xe đường ray, chạy trên đường ray, nếu nó ngừng lại ở đoạn nào, vậy có nghĩa là giữa hai thanh đường ray đó có vấn đề.

– Tốt lắm.

Mục Lương vừa lòng gật đầu.

Trình Tường thở ra một hơi, trên mặt hắn thả lỏng hơn một chút.

Mục Lương dừng lại nửa giờ ở nhà ga, lúc sau mới lên xe ngựa tới Vệ thành tiếp tục công việc tuần tra.

…………

Vù vù hô…

Phóng tầm mắt trên biển rộng bao lao, nơi đó có ba chiến thuyền lớn xếp thành hình chữ nhân (人) đi tới với chủ thuyền chạy ở phía trước.

Giữa những hàng hóa chất đống trong khoang thuyền, Tuyết Cơ đang đứng cạnh tường, nghe động tĩnh bên ngoài.

Rầm rầm…

Cô chỉ nghe thấy thanh âm nước biển đập vào mạn thuyền.

Ùng ục ùng ục…

Bụng của Bách Biến Ma Nữ kêu lên hai tiếng.

– Đói bụng rồi, phải tìm chút đồ vật gì đó để ăn thôi.

Tuyết Cơ nói thầm một câu.

Cô đã ở trên thuyền này đợi được năm ngày, trong năm ngày này cô vẫn luôn ở trong khoang chứa hàng, khi không có ai mới hiện ra thân hình, rồi nhàm chán ngẩn người ngồi đó, lúc đói bụng lại lấy đồ ăn trong khoang chứa hàng lót dạ.

Trong khoang chứa hàng chất đầy các loại hàng hóa, hồng, hồng khô, bánh bích quy.. vân vân.

Khi cô đói bụng, mỗi loại sẽ ăn một chút, như vậy sẽ không bị phát hiện.

– Không được, hôm nay ta phải ăn một thứ gì đó nóng hổi.

Tuyết Cơ nhìn rương khoai lang, đột nhiên mất đi hứng thú.

Cô đã có năm ngày không được ăn món gì đó nóng hổi, điều này khiến cho cô bắt đầu trở nên cực kỳ nhớ nhung thành Huyền Vũ.

Cả ngày cô phải ở trong khoang chứa hàng, không có ai để nói chuyện phiếm, cũng không thể làm chuyện gì khác, thật sự rất nhàm chán.

– Cẩn thận một chút, chắc sẽ không bị phát hiện.

Tuyết Cơ thở sâu, đưa tay vỗ lên khôi giáp U Linh, tiến vào trạng thái ẩn thân.

Cô bước thật nhẹ nhàng, thật cẩn thận đi tới khu vực bên cạnh khoang chứa hàng.

Cô nghiêng tai lắng nghe, ngoài cửa rất im lặng.

– Không có ai ư?

Tuyết Cơ hơi hơi nhăn mày, sau khi do dự một chút, cuối cùng cô vẫn đưa tay nhẹ nhàng mở cửa khoang chứa hàng, chỉ hé ra một khoảng thật nhỏ thôi.

Động tác trên tay cô ngừng lại một chút, sau đó lại tiếp tục lưu ý động tĩnh bên ngoài.

Qua một hồi lâu, vẫn như cũ không có âm thanh, lúc này cô mới thở phào một hơi, rồi nhẹ nhàng mở cánh cửa khoang chứa hàng ra, một khoảng vừa đủ cho người cô lướt qua.

Ken két…

Cửa gỗ phát ra âm thanh, điều này khiến cho Bách Biến Ma Nữ hơi khẩn trương.

Cô âm thầm cầu nguyện, rồi thò đầu ra bên ngoài xem, nhưng trong thông đạo căn bản không có người nào hết.

– Đúng là không có ai.

Tuyết Cơ lại thở một hơi.


Chương 1332: Mì Chua Cay Ăn Liền

Cô phân rõ phương hướng, cất bước đi đến khoang thuyền.

Nhưng không kịp tới gần, trong mũi cô đã ngửi thấy một hương vị quen thuộc. – Mì chua cay?

Đôi mắt đẹp của Tuyết Cơ sáng lên, cô chắc chắn đó chính là mì chua cay mà cô yêu nhất.

Cô bước nhanh hơn, đi tới cửa khoang thuyền.

Cửa khoang thuyền không đóng, bên trong có bảy tám người đang ngồi, trong đó còn có Mậu Đạt và Đại Tề.

Mấy người vây quanh cái bàn, trước mặt bày một chén lớn, tất cả đều đang chảy nước miếng chờ đợi đầu bếp nấu mì chua cay.

Tuyết Cơ mím môi, cô hiểu khoang thuyền này chính là nhà ăn và phòng bếp của bọn họ.

Nhưng ngửi được hương vị mì chua cay, cô lại không nhịn được mà nuốt nước miếng, sau đó cất bước cẩn thận len quan cánh cửa tiến vào trong khoang thuyền.

– Đề Lạp, còn chưa chín sao?

Đại Tề dùng chiếc đũa gõ vào bát tô trước mặt lớn tiếng hỏi.

Đề Lạp ồn ào trả lời:

– Đừng có gấp, bên trên này viết, phải đun năm phút đồng hồ mới có thể ăn.

Hắn mới là bếp trưởng, nấu như thế nào do hắn định đoạt.

Đề Lạp dùng cái muôi khuấy nước sôi đang đun mì chua cay, đôi mắt nhìn chằm chằm vào đồng hồ cát trên bàn.

Mì chua cay này được mua từ quán mì trên Phố Buôn Bán, mì sợi đã được đem phơi nắng, đồ gia vị cũng trộn vừa vặn.

Tới khi mua về chỉ cần nấu chín mì sợi, lại dùng nước sôi bỏ gia vị vào nấu chung, sau khi chờ đủ thời gian, là có thể thưởng thức một chén mì chua cay nóng hôi hổi.

Hơn nữa nếu một lần mua cả một trăm phần mì chua cay, còn được tặng một chiếc đồng hồ cát dùng để xem thời gian.

– Cũng không nhất định phải nấu đủ năm phút đồng hồ.

Mậu Đạt bĩu môi, hắn đã chờ tới mức không còn kiên nhẫn nữa rồi

– Không được, nếu không dựa theo nội dung hướng dẫn nấu, lỡ như nấu xong không ăn được thì sao?

Đề Lạp xụ mặt nghiêm trang nói.

– Được được được.

Mậu Đạt không kiên nhẫn khoát tay.

Cạnh vách tường, Bách Biến Ma Nữ đang nhìn chằm chằm vào nồi mì chua cay, đôi mắt đẹp không thèm nháy lấy một cái.

Ùng ục ùng ục…

Bụng cô lại sôi lên, thực sự cô đã cực kỳ đói bụng rồi.

– Bụng ai đang kêu đấy?

Đại Tề cười ngây ngô nói.

– Ngươi phải không?

Mậu Đạt liếc phó đội trưởng một cái, lộ ra vẻ mặt nghi ngờ.

– Không đâu, nếu ta đói bụng, tuyệt đối sẽ kêu to hơn tiếng vừa rồi!

Đại Tề chững chạc nói.

– Vậy sao?

Mậu Đạt nhịn không được cười ha hả.

-…

Tuyết Cơ không biết nên nói gì, cô chỉ biết đưa tay buồn bực ôm bụng.

– Được rồi.

Đề Lạp bỏ gia vị mì chua cay vào trong nồi, nước canh trong nồi rất nhanh đã biến thànhmàu đỏ, mặt ngoài còn có một tầng dầu đỏ lơ lửng nổi lên.

Hắn bưng lên bát tô, ba bước biến thànhhai bước rất nhanh đã tới cạnh bàn, đem bát tô đặt ở trên bàn.

– Oa, thoạt nhìn đã thấy ăn rất ngon!

Hai tròng mắt Đại Tề tỏa ánh sáng, hắn bắt đầu điên cuồng nuốt nước miếng.

– Tất cả không được nhúc nhích, để ta nếm thử trước.

Mậu Đạt đứng lên, hét lớn một tiếng, để cho đám người Đại Tề ngượng ngùng ngồi xuống.

Tuyết Cơ âm thầm bĩu môi, như đang nhìn một đám nhà quê.

Mậu Đạt múc một chén lớn đầy mì, nhưng canh lại chẳng có bao nhiêu.

Lúc này, hắn mới cảm thấy mỹ mãn ngồi xuống, bắt đầu há miệng to ăn mì, đôi môi vốn dĩ có màu đen của hắn đã bị màu đỏ của ớt nhuộm thànhđỏ hồng.

– Ăn quá ngon.

Mậu Đạt tán thưởng không thôi.

Sột soạt rộp rộp…

Đám người Đại Tề cũng ăn với âm thanh cực lớn, nước canh bị húp soàn soạt, vẩy ra khắp nơi trên bàn.

Tuyết Cơ cắn môi dưới, cố nén không cho mình phát ra thanh âm nuốt nước miếng.

Cô thực buồn bực, vì sao mình phải chạy tới nơi này chứ? Để bây giờ càng nhìn bọn họ ăn, cô lại càng muốn ăn, cũng càng thêm nhớ thành Huyền Vũ.

– Đội trưởng, sau khi chúng ta trở về, phải mua hàng hoá gì mang tới thành Huyền Vũ?

Kha Đa Lạp nuốt xuống mì trong miệng, nhìn về phía đội trưởng với vẻ mặt bóng lưỡng.

Đại Tề ngẩng đầu nói:

– Không phải bọn họ đã hỏi qua rồi sao? Đại lục bên này thiếu hoa quả, hơn nữa còn là cực kỳ thiếu, chúng ta chỉ cần đem hoa quả mang tới đây bán, là có thể kiếm được một khoản lớn.

Mấy tin tức này, đều do người của đội mạo hiểm nghe được từ Phố Buôn Bán.

Ở chỗ tối Tuyết Cơ thiếu chút nữa không nhịn được mà bật cười thành tiếng, đúng là thiếu hoa quả, nhưng có thành Huyền Vũ và căn cứ trung chuyển, sợ rằng người của đội mạo hiểm đã suy nghĩ sai rồi.

Trừ phi mang tới những nơi xa xôi bán mới mong kiếm được giá cao, nhưng mang tới những nơi đó có phí tổn rất cao, chắc chắn kiếm được không nhiều như tưởng tượng.

– Một đám ngốc.

Cô há mồm không tiếng động phun ra hai chữ.

– Đội trưởng, nhưng hoa quả sẽ không bảo quản được lâu.

Kha Đa Lạp nhắc nhở.

Tới đất liện thu mua hoa quả, lại cho lên thuyền vượt qua kênh Sương Mù, sau khi uyên qua nơi đó mang qua đại lục bên này, ít nhất cũng cần thời gian hai tháng, đến lúc đó hoa quả đã sớm thối rữa.

Mậu Đạt khoát tay, khàn giọng nói:

– Chuyện đó rất đơn giản, đem hoa quả phơi nắng thành quả khô, sau đó mới mang qua bên này bán, vậy là ổn rồi.

Hắn vùi đầu uống một hớp canh mì chua ngọt, cảm thấy trong khoang miệng cực kỳ ấm nóng, thật sự rất ngon.

Hai con mắt của Kha Đa Lạp sáng lên, hưng phấn nói:

– Ý kiến hay, phơi nắng thành quả khô, vậy có thể bảo quan hơn nửa năm.

– Hắc hắc, hoa quả ở bên kia chúng ta cũng không quý, đem giá cả tăng lên gấp vài lần cũng có thể bán đi.

Hai tròng mắt Mậu Đạt tỏa ánh sáng, nhịn không được cười ha hả.

Đại Tề buông thật mạnh đôi đũa, hưng phấn nói:

– Chỉ cần thành công, về sau ăn uống không lo.

– Ha ha ha ha.

Bên trong khoang thuyền vang lên một mảnh tiếng cười đắc ý.

-….

Tuyết Cơ cười lạnh liên tục, sau đó cô không tiếng động rời khỏi khoang thuyền, chuẩn bị trở về khoang chứa hàng, tiếp theo sẽ đem những tin tức nghe được này truyền quay lại thành Huyền Vũ.

– Lũ ngốc, muốn tăng giá lên vài lần rồi bán ra bên ngoài ư? Cũng dám tưởng tượng ghê.

Cô bĩu môi.

Cô theo đường cũ quay về, chuẩn bị chờ mấy người kia rời khỏi lại tới phòng bếp tìm ăn, trong khoảng thời gian này đành phải ăn khoai lang lót dạ chút đi.

Cô không tiếng động thở dài:

– Ai, vẫn muốn quay về thành Huyền Vũ ghê…

…………

– Ta là một con ếch nhỏ vui vẻ, oa oa oa!

Mễ Nặc vừa cất tiếng ca, vừa nhảy ra khỏi thang vận chuyển.

Lúc này, cô mới từ trường học trở về, hoàn thành nhiệm vụ giảng bài hôm nay.

Ngay cửa cung điện, Tiểu Tử đang cầm vải bố chà lau cửa sổ lớn của cung điện.

– Tiểu thư Mễ Nặc đã trở về.

Tiểu Tử ngọt ngào chào hỏi.

Mễ Nặc cười như hoa hỏi:

– Ngươi biết Mục Lương đang ở đâu không?

Tiểu Tử lắc đầu, quen thuộc nói:

– Không biết nữa, thành chủ đại nhân đã ra ngoài tuần tra Ngoại thành, sau đó lại trở về, tiếp theo lại đi ra ngoài.

– Được rồi, ngươi làm việc đi.

Mễ Nặc khoát tay, cất bước vào cung điện.

Cô đi vào thư phòng, tìm được thiết bị thu âm thanh vừa đặt trên cái giá tối hôm qua, sau đó nhẹ nhàng ấn vào phím.

– Ở trong hồ nước vui tươi, ôm giấc mộng biến thành hải dương, cái miệng và đôi mắt đều mở to, cùng hát ca vang dội.

Từ máy ghi âm, một ca khúc vang lên, âm thanh uốn quanh khắp thư phòng.

– Bên trong hồ nước vui tươi có một con ếch nhỏ, nó khiêu vũ điệu nghệ như được một vương tử phụ thể…

Mễ Nặc cũng hát theo.


Chương 1333: Đây Là Anh Đang Bị Đùa Giỡn Sao?

Đây là bài hát tiếp theo Mễ Nặc muốn dạy lũ trẻ trong trường, nhưng hiện tại chỉ mới thuộc được một nửa.

Cộc cộc cộc…

Cửa thư phòng bị gõ vang.

– Ai vậy?

Mễ Nặc lên tiếng.

– Mễ Nặc, Mục Lương có trong đó không?

Ngải Lỵ Na đẩy cửa thư phòng, thò đầu vào thư phòng.

– Không có đâu, ngươi tìm hắn làm gì?

Mễ Nặc lại ấn vào phím tắt trên thiết bị ghi âm, âm nhạc lập tức ngừng lại.

Ngải Lỵ Na đẩy cửa vào, giải thích:

– Ta muốn viết quyển mạo hiểm du ký thứ ba, muốn hỏi hắn một chút xem có thể viết chuyện hư quỷ tấn công thành Huyền Vũ hay không.

Hôm nay, cô được nghỉ ngơi, cho nên đang mặc trên người bộ đồ ở nhà, là một bộ váy dài và tất màu trắng, dùng vải dệt từ tơ Tằm Xanh làm ra.

Mễ Nặc yêu kiều nói:

– Chuyện này sao? Đúng là nên chờ Mục Lương trở về rồi hỏi hắn một chút.

Ngải Lỵ Na bạo dạn nói:

– Vậy ta cứ ở đây chờ, ngươi tiếp tục hát đi.

– Được.

Mễ Nặc không thèm để ý, cô lại ấm phím mở trên thiết bị phát thanh rồi tiếp tục luyện ca.

Cô đưa tay ra hiệu, tiếng ca thanh thúy trong như ngọc châu rơi trên chậu ngọc:

– Ta là một con ếch nhỏ vui vẻ, oa oa oa!

– Thật là dễ nghe.

Ngải Lỵ Na vỗ tay khen ngợi.

– Đang làm gì vậy?

Cửa thư phòng bị đẩy ra, Mục Lương bước vào.

– Đại nhân!

Ngải Lỵ Na phản xạ có điều kiện đứng lên.

Mễ Nặc trong trẻo nói:

– Ta đang luyện ca.

– Ngươi vừa làm gì vậy?

Cô hỏi ngược lại.

– Đi một chuyến tới xưởng đồ gốm.

Mục Lương ngồi lên ghế dựa.

– Tuần tra công việc sao?

Mễ Nặc đi tới bên cạnh Mục Lương, đưa tay kéo ống tay áo của anh, bên trên còn vương lại một chút bụi gốm.

Mục Lương ôn hòa giải thích:

– Cũng thuật tiện tuần tra công việc luôn, chủ yếu là xem bọn họ có thể tạo ra hoa văn trên gốm sứ hay không?

Hiện tại, thành Huyền Vũ cũng có đồ gốm và gốm sứ, chỉ là chúng đều không có hoa văn.

Gốm sứ rất khó nung, cực dễ bị hư hỏng, cho nên bên trong một lò nhiều nhất cũng chỉ thànhcông nung ra một phần năm số gốm sứ.

– Gốm sứ có hoa văn ư?

Mễ Nặc mở to đôi mắt đẹp, cô chưa từng thấy loại đồ vật này.

– Vùng đất bên kia không có gốm sứ tinh mỹ, nếu có thể tăng thêm sản lượng, đến lúc đó sẽ bán được với giá tốt.

Mục Lương cười giải thích.

Cũng vì châu lục mới không có gốm sứ tinh mỹ, cho nên Mục Lương mới cố ý đi một chuyến tới xưởng làm gốm.

Anh nghĩ, nếu có thể làm cho gốm sứ bình thường biến thành sứ Thanh Hoa, vậy giá cả có thể tăng thêm vài lần, như vậy cho dù số lượng ít cũng không ảnh hưởng gì, hơn nữa, càng thể hiện được ý nghĩa, vật càng hiếm sẽ càng quý.

Anh không nghiên cứu nhiều về gốm sứ, vì vậy chỉ có thể đem yêu cầu nói, để cho người quản lý xưởng gốm sứ đi cân nhắc, tìm biện pháp xử lý.

Mễ Nặc và Ngải Lỵ Na gật đầu, nhưng trong lòng hai người cũng không hiểu lắm.

Mục Lương nhìn về phía cô gái tóc hồng, bình tĩnh hỏi:

– Ngươi có chuyện gì?

– Ta muốn viết quyển mạo hiểm du ký thứ ba với nội dung là chuyện hư quỷ công thành, ta có thể kể lại được không?

Ngải Lỵ Na chớp chớp con ngươi hồng nhạt.

– Có thể viết bi tráng một chút, nhưng tốt nhất đừng để lộ ra quá nhiều tin tức về đại pháo linh khí.

Mục Lương lạnh nhạt nói.

-Vâng, ta đã hiểu.

Ngải Lỵ Na liên tục gật đầu, trong lòng cô đã tưởng tượng ra được giới hạn.

– Đi đi.

Mục Lương khoát tay áo.

Sau đó anh lại lấy ra một tờ giấy, rồi lấy bút than bắt đầu viết viết vẽ vẽ lên trên đó.

Hôm nay khi tuần tra Ngoại thành, anh lại có ý tưởng mới, cho nên hiện tại chuẩn bị viết lên đây.

Ngải Lỵ Na hành lễ, rồi xoay người rời khỏi thư phòng, cô đang cực kỳ bức thiết muốn viết lại tất cả những suy nghĩ trong đầu.

Ngải Lỵ Na vừa đi, Mễ Nặc đã đi tới bên cạnh nhìn Mục Lương.

– Xây dựng xưởng gia công thực phẩm?

Mễ Nặc chớp chớp con ngươi màu lam.

– Ừm, phải xây dựng thêm vài gian nhà xưởng ở căn cứ trung chuyển.

Mục Lương gật đầu.

– Ngươi muốn làm cái gì?

Mễ Nặc nghiêng đầu, cô đưa tay nhẹ nhàng bám lấy bờ vai của anh.

Mục Lương nhẹ giọng giải thích:

– Có thể gia công khoai lang, làm thành bột khoai lang, hoặc là khoai lang khô đều được, về sau tất cả những thứ đó đều bán qua vùng đất mới.

Anh vẫn còn một chút lo lắng, có phải để mộc phân thân tới kiểm tra các căn cứ trung chuyển hay không, sau đó đem khu trồng trọt xây dựng thêm một chút, như vậy sẽ trồng được thêm nhiều rau xanh.

– Những thứ đó ở vùng đất mới có không?

Mễ Nặc dịu dàng hỏi.

Động tác trên tay Mục Lương vẫn liên tục, anh nhất tâm nhị dụng nói:

– Không, ít nhất theo như những lời Mậu Đạt nói thì mấy vương quốc kia không có.

Tuy rằng châu lục kia không thiếu thanh rau xanh và ốc đảo, nhưng lại không có những thứ như ngô, khoai lang…

– Vẫn là thành Huyền Vũ chúng ta tốt.

Mễ Nặc cong khóe miệng, lộ ra hai má lúm đồng tiền.

– Đương nhiên.

Mục Lương mỉm cười.

Bút than trượt nhanh trên giấy, lưu lại một hàng chữ nhỏ.

– Mở rộng quy mô gieo trồng cây ngô, sau khi đem cây ngô phơi nắng, lại tuốt hạt chế thànhbột ngô….

Nửa giờ sau, trong lúc không chú ý tới, Mục Lương đã viết được bốn trang rồi, nội dung bên trên đều có quan hệ tới xưởng gia công.

Anh còn tính toán đem cây cao su cấy ghép một bộ phận qua căn cứ trung chuyển, về sau dùng để sản xuất giày, cũng có thể bán qua tân đại lục.

Mục Lương cúi đầu, Mễ Nặc đã nghiêng đầu ngủ trong lòng anh.

Chỉ có thể trách anh đã viết quá lâu, khiến cho cô gái tai thỏ ngồi một bên nhìn cũng thấy mệt rã rời, vì thấy cô quá buồn ngủ, Mục Lương mới ôm cô vào lòng.

Ken két…

Cửa thư phòng bị đẩy ra, Nguyệt Thấm Lan tao nhã tiến vào.

Cô vừa định nói chuyện, lại nhìn thấy cô gái tai thỏ đang ngủ trong lòng Mục Lương nên vội vàng đè thấp âm thanh.

– Cô ấy đang ngủ sao?

Nguyệt Thấm Lan tao nhã hỏi.

– Ừm.

Mục Lương lộ ra vẻ mặt cười khổ.

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp con ngươi màu lam, nhẹ giọng nói:

– Ta đã sắp xếp xong chuyện xây dựng khu nhà xưởng gia công da lông.

– Ừm, còn phải xây dựng thêm vài loại nhà xưởng khác nữa, ngươi xem bản kế hoạch đi.

Nói xong Mục Lương đưa văn kiện trên bàn cho Nguyệt Thấm Lan.

Nguyệt Thấm Lan không nói thêm điều gì chỉ cúi mặt cầm bản kế hoạch lên xem.

Hơn mười phút sau, cô từ từ gật đầu, bây giờ cô đã hiểu được anh quyết định làm gì.

– Ta hiểu, ta sẽ sắp xếp, ở căn cứ trung chuyển cũng không thiếu người.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã cười.

– Ta luôn yên tâm với cách xử lý của ngươi.

Mục Lương cong khóe môi, đưa mắt nhu hòa nhìn chằm chằm vào nữ nhân trước mặt.

Con ngươi Nguyệt Thấm Lan vừa chuyển, cô cất bước đi tới trước mặt Mục Lương, sau đó nhẹ nhàng thổi vài hơi vào tai anh, rồi mới cười khẽ xoay người bước đi.

Mục Lương dở khóc dở cười, vài hơi thở này khiến cho lòng anh ngứa ngáy nha…

Chẳng lẽ anh vừa bị đùa bỡn sao?

……….

Đạp đạp đạp…

Cầm Vũ xuống xe ngựa, ngước mắt nhìn về phía cánh cổng lớn cao ngất của khu Trung Ương.

Buổi sáng hôm nay cô được tiểu hầu gái ở khu Trung Ương thông báo rằng buổi chiều Mục Lương muốn gặp cô.

– Không biết vì chuyện gì nhỉ?

Cầm Vũ cúi đầu suy nghĩ, nhưng nghĩ mãi mà không rõ vì sao.

Cô đưa tay day day huyệt Thái Dương, rồi ngước mắt đi vào, một đường thông suốt, sau đó bước lên thang vận chuyển đi lên tầng tám.


Chương 1334: Bằng Khen

– Đại nhân Cầm Vũ tới.

Ở cửa cung điện, Vệ Ấu Lan ôm hai tay trước người, hơi hơi xoay người chào Cầm Vũ.

Sau đó cô đưa tay ra hiệu nói:

– Thành chủ đại nhân đang đợi ngài.

– Được.

Cầm Vũ xoa cằm, rồi không nói thêm gì lập tức cất bước đi vào cung điện, theo cô hầu gái nhỏ tới cửa thư phòng.

Cộc cộc cộc…

Vệ Ấu Lan gõ vang cửa thư phòng, cung kính nói:

– Đại nhân, tiểu thư Cầm Vũ tới.

– Vào đi.

Âm thanh ôn hoà của Mục Lương truyền ra.

Ken két…

Cửa thư phòng bị đẩy ra, tiểu hầu gái và Cầm Vũ đi vào thư phòng, thấy Mục Lương ngồi trên ghế dựa, trong tay anh còn có một trang giấy có màu sắc rực rỡ.

Ly Nguyệt đang đứng bên cạnh ghế dựa, cô cũng cầm trong tay một con dấu, đang đóng dấu lên những tờ giấy màu sắc rực rỡ kia.

– Thành chủ đại nhân!

Cầm Vũ đi lên phía trước, nâng tay lên chào theo nghi thức quân đội.

– Ừm, ngồi đi.

Mục Lương hất cằm nói.

Động tác trên tay anh vẫn không ngừng, lại tiện tay cầm lên một trang giấy khác, rồi nhấc bút ký những chữ rồng bay phượng múa, viết tên mình lên dòng cuối của trang giấy kia.

Cầm Vũ mang theo nghi hoặc, ngồi xuống đối diện Mục Lương.

Cô quan sát trang giấy màu trên bàn, chất liệu của trang giấy này cũng tương tự như những trang giấy cô thường dùng, chỉ là hơi dài hơn một chút, và một mặt được in màu sắc rực rỡ.

Đường viền bên ngoài trang giấy là hoa văn màu vàng, còn có đồ án hình cờ màu đỏ, ở giữa viết nhiều hàng chữ với kích cỡ khác nhau.

– Cứ ngồi đó một lúc trước đi.

Mục Lương ngước mắt nhìn Cầm Vũ, nhưng động tác ký tên trên tay cũng không ngừng lại

– Được.

Cầm Vũ gật đầu lên tiếng.

Đát đát đát…

Động tác trên tay Ly Nguyệt có chút máy móc, cô cầm con dấu lên, chấm mực làm hồng con ấn, sau đó cứ lặp đi lặp lại một loạt động tác.

Khoảng mười phút sau, dưới sự phối hợp của Mục Lương và Ly Nguyệt, tất cả những trang giấy màu trên mặt bàn đều được xử lý xong.

– Cái này cho người.

Mục Lương cầm lấy một trang giấy màu đã ký tên đưa cho Cầm Vũ.

– Đây là cái gì?

Cầm Vũ tiếp nhận trang giấy màu, ước chừng trên bàn có khoảng sáu mươi tờ tương tự.

Cô nhìn nội dung bên trên, hàng mở đầu là ba chữ to Bằng khen.

Mục Lương bình tĩnh nói:

– Ngươi trích ra một chút thời gian, đem những bằng khen này đưa cho những Thành Phòng Quân đã xuất ngũ.

– Tự tay ta đưa sao?

Cầm Vũ ngước mắt hỏi.

– Ừm, ngươi tự mình đưa cho bọn họ.

Mục Lương gật đầu, anh cũng không giải thích quá nhiều.

– Được, ta đã hiểu.

Cầm Vũ có chút đăm chiêu gật đầu.

Mục Lương tiếp tục nói:

– Còn một vài món đồ khác nữa, đợi Tiểu Lan mang tới cho ngươi.

– Vâng.

Cầm Vũ cung kính gật đầu.

– Đi thôi, đừng làm biếng.

Mục Lương ôn hoà nói.

– Sẽ không đâu.

Cầm Vũ cong khóe môi, trong lòng cô đã đại khái hiểu được ý của anh, mục đích chủ yếu của hành động lần này là trấn an quân tâm.

Cô đứng lên, nâng tay lên chào theo nghi thức quân đội, sau đó mới xoay người rời khỏi thư phòng.

Ken két…

Cửa thư phòng nhẹ nhàng đóng lại.

Dường như Mục Lương nhớ tới cái gì, cho nên anh nghiêng đầu nói:

– Ly Nguyệt, đi sắp xếp một chút, tối nay sẽ tới khu xưởng tuần tra.

Thành Huyền Vũ sắp sửa tới vùng đất mới, còn rất nhiều chuyện cần làm chuẩn bị trước.

– Vâng.

Ly Nguyệt hiểu ý, cô cũng cất bước rời khỏi thư phòng.

Một giờ sau, Mục Lương đi ra thư phòng với Ly Nguyệt đi theo phía sau.

Bên ngoài cung điện, sáu con Sói Mặt Trăng kéo xe ngựa đang im lặng phủ phục trên mặt đất, còn sáu hộ vệ Trung Ương đang canh giữ hai bên xe ngựa, vẻ mặt của bọn họ cực kỳ nghiêm nghị.

– Xuất phát đi.

Mục Lương bước ra khỏi cung điện, chỉ đơn giản bỏ lại một câu rồi lập tức đi lên xe ngựa.

– Xuất phát!

Ly Nguyệt lành lạnh hạ lệnh, sau đó vươn tay đóng cửa thùng xe.

Ngao ô…

Nhóm Sói Mặt Trăng ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng, rồi kéo xe ngựa đi thẳng ra bên ngoài Khu Trung Ương.

Xe ngựa rời khỏi khu vực Trung Ương, đi thẳng tới khu xưởng ở Nội thành.

Phần lớn nhà xưởng đều được xây dựng ở Ngoại thành, những vẫn còn một phần nhỏ ở trong Nội thành, ví dụ như xưởng dệt, xưởng công nghiệp quân sự, xưởng in ấn vân vân…

Trên đường, công nhân bảo vệ môi trường đang dọn dẹp ngã tư đường, xử lý vết máu do hư quỷ lưu lại.

Còn rất nhiều công nhân khác đang trồng lại cây xanh.

Sau khi hư quỷ vào thành, Tinh Linh Sinh Mệnh đã lợi dụng nguyên tố sinh mệnh, làm cho những cây xanh ở nội thành biến thành chiến sĩ.

Tuy rằng như vậy có thể ngăn cản được hư quỷ, nhưng cũng làm cho độ phủ xanh của nội thành giảm mất một nửa.

– Là xe ngựa của thành chủ đại nhân.

Nhóm công nhân đều ngừng động tác trên tay, xoay người hành lễ với xe ngựa.

Ly Nguyệt mở ra cửa kính xe, nhìn chăm chú vào thành dân ven đường, nghiêng đầu ôn nhu nói:

– Từ sau khi thuỷ triều hư quỷ qua đi, thành dân lại càng thêm tôn kính và yêu mến ngươi.

– Không phải bọn họ vẫn kính ngưỡng ta sao?

Mục Lương đùa giỡn.

– Đúng vậy, nhưng hiện tại càng thêm kính ngưỡng.

Ly Nguyệt tươi cười, gật đầu đồng ý với Mục Lương.

Anh đưa tay nắm lấy eo cô, cho đến khi xe ngựa tới bên ngoài xưởng dệt, anh mới từ từ đứng dậy rồi bước xuống xe ngựa.

Đạp đạp đạp…

Người phụ trách xưởng dệt vội vã chạy ra nghênh đón, và cung kính hành lễ với Mục Lương:

– Thành chủ đại nhân!

– Ừm, đầu tiên mang ta tới phòng nuôi dưỡng tằm.

Anh nâng cằm nói.

– Vâng, mời thành chủ đại nhân đi theo ta.

Người phụ trách cung kính nói.

Hắn đi một bên dẫn đường, Mục Lương và Ly Nguyệt cùng bước vào xưởng.

Ba người đi đến một nhà xưởng độc lập ở cách đó không xa.

Phòng nuôi dưỡng tằm và xưởng dệt sát gần nhau, chỉ hai ba phút là tới nơi.

– Thành chủ đại nhân, tới phòng nuôi dưỡng tằm rồi.

Người phụ trách đưa tay đẩy cổng lớn của phòng nuôi dưỡng tằm.

Phòng nuôi dưỡng tằm rất lớn, từ tầng một tới tầng ba đều dùng để nuôi tằm.

Mọi người đi vào phòng nuôi dưỡng tằm, tầng một có rất nhiều cái giá ngọc lưu ly, bên trên đặt một tấm vách ngăn cao hai mươi cm.

Bên trong ngăn ngọc lưu ly phủ đầy lá cây xanh, một con Tằm Tơ Xanh to mọng đang ăn cơm.

– Hiện tại có bao nhiêu Tằm Tơ Xanh?

Mục Lương đánh giá Tằm Tơ Xanh trong ngăn, mỗi con đều có kích thước bằng hai ngón tay, mập mạp to béo.

Người phụ trách cung kính nói:

– Bẩm thành chủ đại nhân, từng ngăn có hai mươi con Tằm Tơ Xanh, mỗi tầng có một trăm ngăn, tổng cộng ba tầng.

– Khoảng sáu ngàn con Tằm Tơ Xanh.

Mục Lương tính nhẩm một chút.

Người phụ trách nở nụ cười, tiếp tục nói:

– Tốc độ sinh sôi nẩy nở của Tằm Tơ Xanh rất nhanh.

Phòng nuôi dưỡng tằm thứ hai đã chuẩn bị xong, sắp được đưa vào sử dụng.

– Ừm, càng nhiều càng tốt.

Mục Lương vừa lòng gật đầu.

Sáu ngàn con Tằm Tơ Xanh, nghe qua cảm thấy rất nhiều, kì thực sau khi lấy tơ của chúng kéo ra, dệt thành lụa chỉ làm ra được bốn – năm trăm cuộn vải.

Mục Lương xem xét trạng thái của Tằm Tơ Xanh, đại đa số chúng đều mập mạp béo tốt, có thể phun được không ít sợi.

Mấy người dạo qua một vòng phòng nuôi dưỡng tằm, sau đó tới xưởng dệt, xem nhân viên công tác chế tơ tằm thành lụa.

– Có bao nhiêu cuộn tơ lụa?

Mục Lương nhìn về phía nhân viên công tác.

– Tồn kho có một trăm năm mươi cuộn.

Người phụ trách cung kính đáp lại.

– Có bao nhiêu bộ đồ may sẵn?

Mục Lương lại hỏi.


Chương 1335: Ngươi Chỉ Còn Lại Một Chân, Đứng Còn Không Vững, Làm Sao….

Người phụ trách nhớ lại một chút rồi mới tiếp tục nói: – Có khoảng sáu trăm hai mươi lăm bộ.

– Ừm, đều giữ lại những bộ đồ may sẵn này, tương lai sẽ có tác dụng.

Mục Lương dặn dò.

Phải biết rằng, châu lục mới cũng không có những tơ lụa tốt như thế này, đến lúc đó có thể bán được giá tốt.

– Vâng.

Người phụ trách cũng không hỏi nhiều, hắn gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

………..

Trong căn nhà số sáu, toà thứ hai, nằm ở con phố thứ 3 ở phố Ất, Nội thành.

Căn nhà này được thiết kế theo kiểu ba phòng một sảnh, một nhà vệ sinh.

Có ba người đang sinh sống trong căn nhà đó gồm một đôi vợ chồng và đứa con của bọn họ, tầm mười bốn tuổi.

Ở phòng bếp, Tát Phân Ny đang chuẩn bị cơm trưa, cô đang chiên ba miếng thịt to bằng bàn tay trong nồi.

Cô là nữ chủ nhân của căn nhà này.

Giữa trưa nay, cô vừa tan tầm ở xưởng đã vội vã trở về nấu cơm cho đứa nhỏ và chồng của mình.

– Thật thơm nha…!

Tát Phân Ny hít sâu một hơi, trên gương mặt hơi tiều tụy đã hiện lên một chút thoải mái.

Xì xì…

Miếng thịt được thái mỏng nên rất nhanh chín, đường viền của nó nổi lên lớp bong bóng dầu, bay ra một mùi hương cực kỳ mê người.

Trên bếp đặt một cái nồi đất đang ninh cháo lúa mạch, bên trong còn thả rất nhiều khoai lang.

Giá cả khoai lang ở siêu thị đã rất thấp, người dân bình thường cũng có thể ăn đến no mỗi ngày.

Tát Phân Ny múc một muỗng nhỏ cháo lúa mạch có thêm khoai lang, thổi thổi hơi nóng, sau đó đưa vào miệng, nếm thử một chút hương vị.

Cô vừa lòng gật đầu, nhẹ giọng thì thầm:

– Ừm, cho thêm một chút khoai lang cũng thêm vị ngọt, đúng là không tệ lắm.

Cô bưng nồi lên, rồi thật cẩn thận cất bước rời khỏi phòng bếp, hô:

– Lão Hàm, Tiểu Dũng, có thể ăn cơm rồi.

Lão Hàm là chồng còn Tiểu Dũng là con trai nhà của cô.

Chỉ là sau khi cô hô to một tiếng, không khí trong nhà vẫn im lặng, không một ai đáp lời.

Tát Phân Ny đặt chiếc nồi lên bàn ăn, sau đó xoa xoa tay vào tạp dề.

– Này? Lão Hàm, Tiểu Dũng?

Cô nghi hoặc nhìn xung quanh phòng, chỉ là vẫn như cũ không có ai đáp lại.

– Đang ngủ sao?

Tát Phân Ny đi vào phòng, trên giường trống rỗng, hai phòng khác cũng vậy.

Trong lòng cô âm thầm run lên, lẩm bẩm nói:

– Không có ở nhà, hai người này đi đâu rồi?

Tát Phân Ny vội vàng cởi tạp dề, sắc mặt kích động, cô đang nghĩ phải đi tìm chồng, chỉ là mới vừa đi tới trước cửa, chợt nghe thấy một âm thanh quen thuộc.

Đạp đạp đạp…

– Cha, chậm một chút.

Âm thanh quen thuộc đó truyền đến từ ngoài cửa.

– Tiểu Dũng!

Đôi mắt Tát Phân Ny sáng lên, bà vội vàng đưa tay mở cửa phòng.

Cô thò đầu nhìn ra ngoài, hình ảnh đầu tiên cô nhìn thấy là Tiểu Dũng đang dìu chồng mình, hai người đó đang đi từng bước từng bước lên cầu thang.

– Mẹ, ta đã trở về.

Nghe tiếng mở cửa, Tiểu Dũng ngẩng đầu lên, ánh mắt của hắn hơi né tránh chào hỏi với mẹ.

Tuy hắn mới mười bốn tuổi, nhưng thân hình đã cao tới một mét bảy, cao hơn không ít so với những thiếu niên cùng tuổi khác, chỉ là dáng người hơi gầy yếu.

Hàm Thiết ngước mắt nhìn về phía vợ mình, nhếch miệng cười nói:

– Phân Nhi, đã nấu xong cơm rồi sao?

Năm nay, Hàm Thiết ba mươi tám tuổi, có một chòm râu hơi rối dưới cằm, thoạt nhìn có chút suy sút, hắn và Tát Phân Ny đã cưới nhau được hơn tám năm rồi.

Hắn chỉ có một chân, chân trái đã cụt từ vị trí cách đầu gối năm cm.

Tát Phân Ny thở phào nhẹ nhõm, cô hai tay chống nạnh tức giận hỏi:

– Các ngươi đi đâu?

Tiểu Dũng ngượng ngùng cúi đầu, nhỏ giọng giải thích:

– Cha nói muốn đi ra ngoài một chút, ta cùng hắn đi.

Hàm Thiết thục cười nói:

– Hắc hắc… Ta muốn đi ra ngoài một chút, đã ngồi ở nhà tới bảy tám ngày rồi, nếu còn không hoạt động một chút, chắc chắn người sẽ phế đi.

Vốn dĩ hắn là một trong những Thành Phòng Quân bảo vệ Sơn Hải Quan khi thuỷ triều hư quỷ ập tới, chỉ vì bảo vệ chiến hữu, cho nên đã bị hư quỷ một ngụm cắn rớt chân trái.

Tuy rằng như thế, nhưng trong lòng hắn cũng không hối hận một chút nào, hắn chỉ hơi tiếc nuối một chút vì từ nay không thể tiếp tục ở lại Sơn Hải Quan xuất lực vì thành Huyền Vũ.

Hơn nữa, hắn cũng có chút áy náy với vợ và đứa nhỏ nhà mình, hiện giờ, bản thân hắn không kiếm được tiền nữa, cần nhờ vợ mình nuôi sống.

– Chân ngươi không tốt, còn thích ra ngoài chạy loạn.

Tát Phân Ny tức giận nói.

Hai mắt cô phiếm hồng, từ khi biết tin chồng mình mất một chân, cô đã khóc suốt hai ngày.

– Thôi mà, chẳng phải đã không có chuyện gì rồi ư?

Hàm Thiết nở nụ cười, tay hắn chống vào tay vịn cầu thang đi lên lầu ba.

Tiểu Dũng ngẩng đầu nói:

– Mẹ, ta đi theo ba.

Tát Phân Ny thở dài một hơi, sau đó cô cũng đi lên phía trước giúp đỡ chồng, nhưng vẫn không quên giận dữ nói:

– Ai, vào ăn cơm trưa đi, một lát, ta còn phải tới xưởng đi làm.

Hàm Thiết nói lời thấm thía nói:

– Lần sau, ngươi không cần phải trở về chạy, ta cũng có thể xuống bếp.

Tát Phân Ny lắc đầu, nhanh mồm nhanh miệng nói:

– Như vậy sao được, ngươi chỉ còn lại một chân, đứng còn không vững, làm sao xuống bếp được?

– …

Sắc mặt Hàm Thiết ảm đạm xuống.

– Mẹ, đừng nói nữa.

Sắc mặt Tiểu Dũng cũng khó coi hơn nhiều.

– Ai…

Tát Phân Ny lại thở dài một hơi.

Sau đó cô lắc đầu, mắt rưng rưng nói:

– Được, ta không nói, mau ngồi xuống ăn đi.

Miệng Hàm Thiết giật giật, hắn được con trai đỡ ngồi xuống ghế.

Tiểu Dũng thở sâu, nói sang chuyện khác nói:

– Ngửi mùi thơm quá.

– Nhanh ăn đi, đã gầy quá rồi, nên ăn nhiều một chút.

Tát Phân Ny miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.

– Vâng.

Tiểu Dũng cũng nặn ra một nụ cười.

Hắn múc một chén đầy lúa mạch và khoai lang, rồi há miệng to húp.

– Cẩn thận nóng.

Tát Phân Ny ôn nhu nói.

Hàm Thiết cười ngây ngô nói:

– Hắc hắc, thịt này ăn ngon lắm.

Trong lòng Tát Phân Ny hơi buồn bã, cô gắp cho chồng một khối thịt lớn, nói:

– Vậy ngươi cũng ăn nhiều một chút.

– Vợ là tốt nhất.

Hàm Thiết bạo dạn ca ngợi một câu.

– Ba hoa.

Khuôn mặt Tát Phân Ny phiếm hồng, cuối cùng tâm tình của cô cũng tốt hơn một chút.

Sau đó, cô nhịn không được hỏi:

– Lão Hàm, về sau ngươi tính toán làm gì bây giờ?

– Ngươi yên tâm, ta sẽ tìm công việc.

Hàm Thiết nghiêm mặt nói.

– Sẽ có công xưởng tuyển ngươi vào sao?

Tát Phân Ny cắn môi dưới, nhưng không dám nói hết lời.

– Không thử làm sao biết được?

Hàm Thiết nhếch miệng cười, hắn hiểu được vợ hắn đang lo lắng hắn là người tàn tật, không xưởng nào dám nhận hắn.

Tát Phân Ny lại gắp một miếng thịt đặt vào trong bát chồng, nghiêm túc nói:

– Không được ngươi cứ ở trong nhà đi, lương của ta cũng đủ nuôi sống một nhà.

Hàm Thiết lắc đầu, bướng bỉnh nói:

– Không được, ta phải công việc.

– Thành chủ đại nhân tốt như vậy, sẽ không để cha tìm không được công việc.

Tiểu Dũng lớn tiếng nói.

Tát Phân Ny muốn nói lại thôi:

– Thành chủ đại nhân rất tốt, nhưng cha ngươi…

Hàm Thiết lắc đầu, nói lời thấm thía:

– Phân Nhi, nếu không nhờ thành chủ đại nhân, cả nhà chúng ta đã chết ở thành Bách Lý rồi, hiện tại ta chỉ mất một chân, không tính là gì….


Chương 1336: Chứng Nhận Xuất Ngũ Đặc Biệt

Một nhà Hàm Thiết đều từng là nô lệ Thành Bách Lý.

Lúc đó, cả nhà đã gặp phải tình huống hung thú công thành, nhưng tại thời điểm tuyệt vọng nhất, thành Huyền Vũ đã đến, giải cứu thành Bách Lý.

Tiểu Dũng kéo tay mẹ, nghiêm túc nói:

– Mẹ, cuộc sống hiện tại của chúng ta tốt hơn trước kia nhiều lắm, đều có rau xanh ăn, còn có nhiều nước, có thể thoải mái uống đến no…

Tát Phân Ny sợ run lên, sau đó cô mới chậm rãi gật đầu nói:

– Ta hiểu.

– Nghĩ thoáng lên một chút là được mà.

Hàm Thiết vỗ tay Tát Phân Ny.

Cộc cộc c…

Đúng lúc này cửa phòng đột nhiên bị gõ vang.

– Hàm Thiết có ở nhà không?

Âm thanh lành lạnh ở ngoài cửa vang lên.

Hàm Thiết và vợ liếc nhau, giờ này sẽ có ai tới nhỉ?

– Đến đây.

Tát Phân Ny vội vàng đứng lên, bước nhanh tới trước cửa, rồi mở cửa phòng ra.

Ngoài cửa, Cầm Vũ và Vệ Cảnh còn hai Thành Phòng Quân đang đứng thẳng tắp, trong tay bọn họ ôm không ít đồ vật.

– Các ngươi…?

Tát Phân Ny lộ vẻ nghi hoặc hỏi

Cô thấy khôi giáp màu tím trên người Cầm Vũ, trong lòng phảng phấp đã có đáp án.

Trong thành Huyền Vũ lại mặc khôi giáp màu tím, cũng chỉ có duy nhất một người.

– Phân Nhi, là ai vậy?

Âm thanh Hàm Thiết truyền ra.

………

Tát Phân Ny quay đầu lại, nhỏ giọng đáp:

– Chắc là đại nhân Cầm Vũ mà ngươi thường nhắc tới!

Cô đã nghe Hàm Thiết nhắc tới đại đội trưởng quân doanh, mặc một thân khôi giáp màu tím.

– Đại nhân Cầm Vũ!

Hàm Thiết kinh ngạc lên tiếng, sau đó hắn vội vàng chống tay lên mặt bàn muốn đứng lên, thậm chí còn muốn đi ra nghênh đón.

– Hàm Thiết, ngồi xuống đi.

Cầm Vũ khoát tay.

– Vâng!

Hàm Thiết phản xạ có điều kiện lên tiếng, tiếp theo hắn vâng theo mệnh lệnh đặt mông ngồi trở về vị trí, chỉ là sống lưng vẫn dựng thẳng tắp.

Tát Phân Ny nghiêng người, cung kính nói:

– Mấy vị đại nhân, mời các vị ngồi xuống rồi nói chuyện.

– Cám ơn!

Cầm Vũ gật đầu ra hiệu, mang theo đám người Vệ Cảnh đi vào trong phòng.

Cô đánh giá những vật trang trí trong phòng, trên tường có một tấm ảnh gia đình, với màu sắc rực rỡ, ngoài những thứ đó ra còn một bức tranh, nhìn phong cách vẽ cũng nhận ra nó được một đứa nhỏ động tay vẽ.

Tuy rằng điều kiện nhà Hàm Thiết không tốt lắm, nhưng cũng khá sạch sẽ, và đầy đủ những gia cụ cần thiết.

– Các vị đại nhân, mời ngồi.

Tát Phân Ny mang tới mấy cái ghế dựa, đặt bên cạnh Cầm Vũ và Vệ Cảnh.

Sau đó cô quay đầu lại nháy mắt nói:

– Tiểu Dũng, nhanh đi rót nước.

– Vâng vâng, vâng ạ.

Tiểu Dũng vội vàng đứng lên

Cầm Vũ bình tĩnh nói:

– Không cần phiền toái như vậty, ta chỉ ngồi một lúc sẽ lập tức rời đi.

Tiểu Dũng dừng lại một chút, nhưng sau đó hắn vẫn đi vào phòng bếp.

Cầm Vũ hé miệng, nhưng ngay sau đó, ánh mắt cô dừng trên bàn cơm, đồ ăn vẫn còn bốc khói, hiển nhiên gia đình này vừa mới động đũa, liền hơi áy náy nói:

– Dường như ta tới không đúng lúc.

– Không đâu, bất cứ khi nào ngài đến đều đúng lúc.

Tát Phân Ny nở nụ cười, sau đó cô khẩn trương nói:

– Đại nhân, ngồi xuống một chút đi.

Tiếp theo Hàm Thiết hướng phòng bếp hô một tiếng:

– Tiểu Dũng, mang thêm mấy bộ bát đũa nữa ra đây.

– Thực không cần, chúng ta đã ăn rồi.

Cầm Vũ nhẹ nhàng nói.

– Vệ Cảnh.

Cô nghiêng đầu, đưa mắt nhìn Vệ Cảnh.

– Vâng.

Vệ Cảnh gật đầu, trong tay hắn cầm một cái thùng ngọc lưu ly, sau đó đi lên phía trước.

– Đội trưởng Vệ Cảnh!

Hàm Thiết há miệng thở dốc.

Khi hắn nhìn thấy đội trưởng ngày xưa, lại nhịn không được đỏ mắt.

Vệ Cảnh thở sâu, nghiêm túc nói:

– Hàm Thiết ơi, đây là thành chủ đại nhân đưa cho ngươi.

Hai tay hắn giơ ra phía trước, đặt thùng ngọc lưu ly đặt trước mặt Hàm Thiết.

– Thành chủ đại nhân cho ta?

Hàm Thiết kinh ngạc lên tiếng, âm thanh đều có chút run rẩy và không tin tưởng được.

Tát Phân Ny cũng cảm thấy tò mò, tại sao thành chủ đại nhân lại tặng đồ cho chồng của cô?

Tiểu Dũng từ phòng bếp đi ra, đặt một chồng bát đũa xuống bàn rồi nghiêng đầu tò mò đánh giá thùng ngọc lưu ly.

– Ngươi có thể mở ra nhìn.

Vệ Cảnh đưa tay ra hiệu.

– Được.

Hàm Thiết liếc mắt nhìn vợ mình một cái, sau đó hắn cố lấy dũng khí mở ra thùng ngọc lưu ly.

Thùng này không lớn, vật đầu tiên đập vào mắt hắn chính là một tấm ngọc lưu ly, bên trong đựng theo một trang giấy màu sắc rực rỡ.

Nội dung bên trên có ba chữ to và mấy hàng chữ nhỏ.

Tiểu Dũng nghiêng đầu, nhỏ giọng đọc:

– Bằng khen…

– Binh lính Hàm Thiết, trong thuỷ triều hư quỷ đã có biểu hiện đặc biệt anh dũng, vì bảo vệ thành và chiến hữu, phấn đấu quên mình nghênh chiến hư quỷ….

Âm thanh của Hàm Thiết run rẩy, hắn nhớ kỹ những nội dung trên tấm bằng khen, tâm thần chấn động.

Ở hàng cuối cùng hắn còn thấy danh hiệu thành chủ Thành Huyền Vũ, kèm theo một chữ ký.

Cầm Vũ bình tĩnh nói:

– Đây là thành chủ đại nhân tự mình ký tên và đồng ý, ngài đã xác nhận nội dung trên này.

– Thành chủ đại nhân tự mình kí tên vào đây?

Hàm Thiết trừng lớn hai tròng mắt, trên mặt hắn tràn đầy kinh ngạc và mừng rỡ như điên.

– Đúng vậy, thành chủ đại nhân không quên các ngươi, ngươi là công thần của thành Huyền Vũ.

Cầm Vũ nghiêm túc nói.

– Thật tốt quá, thật tốt quá, thành chủ đại nhân không quên chúng ta.

Đôi tay cầm bằng khen của Hàm Thiết đang run rẩy, hai tròng mắt bắt đầu rớm lệ.

Nước mắt hắn tí tách rơi xuống, hắn nghẹn ngào nấc lên một câu:

– Lấy… Nghĩ đến thành chủ đại nhân và Cầm Vũ đại nhân cũng chưa quên ta, thật sự thật tốt quá….

Hàm Thiết nói chuyện có chút lộn xộn, nhưng đại khái có thể hiểu rằng, thành chủ đại nhân vẫn nhớ kỹ hắn thật là tốt.

– Cha!

Tiểu Dũng cũng đỏ mắt, hắn đưa tay đặt trên vai cha mình.

Khóe mắt Tát Phân Ny có lệ, cô đưa mắt nhìn tấm bằng khen màu vàng kia, đó là chồng của cô dùng một chân để bảo vệ sự an toàn cho thành Huyền Vũ, đây chính là vinh quang.

– Ta muốn treo nó lên.

Cô nhẹ giọng nói.

– Cha, trong rương còn những thứ khác.

Tiểu Dũng khàn giọng nói.

Lúc này, Hàm Thiết mới dời lực chú ý đặt lại trong rương, ngoại trừ bằng khen, còn có một phong thư và một sổ nhỏ bằng bàn tay.

Hắn cầm lấy phong thư, sau khi mở ra, hắn mới phát hiện, bên trong là hai tờ một trăm đồng Huyền Vũ.

– Đây là…?

Hàm Thiết kinh ngạc nhìn về phía Cầm Vũ.

– Đây là phí an ủi.

Cầm Vũ giải thích.

– Hai trăm đồng!

Tiểu Dũng thấp giọng kinh hô.

Hàm Thiết có chút đăm chiêu gật đầu, sau đó hắn buông đồng Huyền Vũ xuống, lại cầm lấy cuốn sách nhỏ màu xanh lá cây kia lên xem.

Trên bìa sách có viết ba chữ, Chứng nhận xuất ngũ, trang thứ nhất có ảnh chụp Hàm Thiết mặc quân phục, sau đó là là dãy số chứng minh thân phận và một ít nội dung ghi chép đơn giản.

Hắn khó hiểu hỏi:

– Chứng nhận xuất ngũ, có ích lợi gì?

– Đây là chứng nhận xuất ngũ đặc thù, có thể miễn phí khi đi xe ngựa, trong tương lai khi xe lửa khai thông, cũng có thể giảm nửa giá cưỡi xe lửa, mau thuốc từ hiệu thuốc bắc cũng được chiết khấu sáu thành…

Cầm Vũ giải thích.

Chứng nhận xuất ngũ bình thường cũng không giống đãi ngộ tốt như thế này.

Chỉ có quân nhân làm ra cống hiến lớn với Thành Huyền Vũ, mới có được chứng nhận xuất ngũ đặc thù.

– Tốt như vậy!

Đôi mắt đẹp của Tát Phân Ny sáng lên.


Chương 1337: Biển Đại Đinh – Vương Quốc Hải Đinh

– Đây là thành chủ đại nhân định ra.

Cầm Vũ gật đầu nói.

– Thành chủ đại nhân thật sự quá tốt với chúng ta.

Hàm Thiết đỏ hai mắt khờ khạo nói.

Dường nhu Vệ Cảnh nhớ tới cái gì cho nên hắn lại nhắc nhở:

– Đúng rồi, qua hai ngày nữa ngươi có thể tới hiệu thuốc bắc, tới nơi đó đo kích thước một chút, bọn họ có thể miễn phí giúp ngươi làm một cái chân giả.

– Chân giả?

Hàm Thiết sửng sốt.

– Ngươi cứ đi sẽ biết.

Vệ Cảnh cười thần bí.

-Vâng, ta sẽ đi.

Hàm Thiết mơ mơ màng màng gật đầu.

Cầm Vũ nhìn thấy Hàm Thiết tiếp tục nói:

– Ngươi nghỉ ngơi thêm hai ngày đi, chờ tới khi chân giả làm tốt, có thể tới xưởng công nghiệp quân sự đi làm.

Hàm Thiết là quân nhân, các phương diện phẩm tính đều rất tốt, cho dù hắn đã tàn tật, nhưng vẫn thích hợp tới xưởng công nghiệp quân sự công tác.

– Thật ư?

Hàm Thiết lại một lần kinh hô lên.

Tát Phân Ny kích động hỏi:

– Đại nhân Cầm Vũ, chân của chồng ta như vậy, cũng có thể đi làm ở nhà xưởng sao?

– Đương nhiên có thể, thành chủ đại nhân nói, ngươi đã cống hiến mệnh của mình cho thành Huyền Vũ, chỉ cần ngươi không lười biếng, nơi đây sẽ bảo đảm cuộc sống tương lai cho ngươi.

Cầm Vũ bình tĩnh nói.

– Chỉ là chân của ta…

Hàm Thiết há miệng thở dốc.

Vệ Cảnh cười nói:

– Lão Hàm, ngươi cứ yên tâm đi, mất chân đúng là không tiện, nhưng còn tay mà, bên trong xưởng công nghiệp quân sự không thiếu những công việc dùng tay.

– Ta hiểu.

Hàm Thiết kích động gật đầu, hai tròng mắt của hắn sáng trưng, lại tràn ngập hy vọng với cuộc sống tương lai.

– Được rồi chịu khó nghỉ ngơi đi, chúng ta còn có việc, phải đi trước.

Vệ Cảnh vỗ bả vai Hàm Thiết.

Cầm Vũ cũng gật đầu ra hiệu, sau đó xoay người ly khai.

– Đại nhân Cầm Vũ, đội trưởng Vệ Cảnh, cám ơn các ngươi, cũng thay ta cám ơn thành chủ đại nhân.

Hàm Thiết la lớn.

Cầm Vũ cũng không quay đầu lại, chỉ khoát tay áo, rồi rời khỏi nhà Hàm Thiết.

Cô nhìn cầu thang thật dài, rơi vào im lặng, có nên đề nghị với Mục Lương một tiếng, xem chân của hắn không tiện như vậy, có thể chuyển hắn xuống tầng một hay không.

………….

Rầm rầm…

Biển Đại Đinh, biển nhỏ nhất trong tám biển của vùng đất mới, giáp với vương quốc Hải Đinh, cái tên vương quốc Hải Đinh cũng dựa theo cái tên của biển này mà đặt ra.

Vương Quốc Hải Đinh là một vương quốc rất nhiều cảng, to to nhỏ nhỏ có tới mười tám cái cảng, trong đó cảng lớn nhất được lấy tên là Hải Đinh.

Số lượng dân cư thường trú trong vương quốc cao tới hơn năm triệu ba trăm hai mươi ngàn người, hơn nữa nếu cả số lượng thương nhân và những người du lịch từ bên ngoài tới đây, vậy dân cư sẽ vượt qua sáu triệu người.

Hoàng cung của vương quốc Hải Đinh, nằm ở thành Tát Luận, một thành phố ven biển của vương quốc này, cũng là thủ đô của vương quốc Hải Đinh.

Thành Tát Luận rất lớn, dân cư thường trú cao tới ba trăm ngàn người.

Bởi vì đây là vùng ven biển, cho nên nhân viên lưu động rất lớn, dân cư thực tế trong thành bao giờ cũng lớn hơn con số ba trăm ngàn người.

Ngày thường, thành Tát Luận luôn tràn đầy âm thanh xôn xao, nhưng hiện tại nó lại chìm trong im lặng, trong thành một mảnh lộn xộn, thanh âm bùm bùm vang lên không ngừng.

Nhóm thành dân vung cây búa trong tay, đóng những tấm ván gỗ lên tường thành, hiển nhiên bọn họ đang tu bổ lại các căn nhà đã bị ma thú phá hư.

Khi Trăng Máu buông xuống, ma thú cuồng bạo hóa, sau đó một lượng lớn ma thú vọt vào vương quốc Hải Đinh, tạo thành tổn thất cực kỳ nghiêm trọng.

Nhất là thành Tát Luận, có ma thú biển lưỡng cư xuất hiện.

Chúng phá tan lá chắn phòng hộ do ma pháp sư của hoàng cung tạo ra, gây nên thương vong cực kỳ lớn, cũng hủy hơn phân nửa các căn nhà trong thành.

Trăng Máu biến mất đã được mười ngày, nhưng hiện giờ thành Tát Luận vẫn đang trong giai đoạn xây dựng lại.

Địa phương bình yên vô sự duy nhất trong thành, là hoàng cung của vương quốc này, nó ở vào vị trí trung tâm của thành Tát Luận, cung điện chiếm tới một phần tám diện tích cả thành.

Khi ma thú cuồng bạo hóa công thành, đoàn kỵ sĩ và nhóm ma pháp sư trong vương cung phải toàn lực ngăn cản, mới miễn cưỡng đem tất cả ma thú đánh chết, bảo vệ sự an toàn cho hoàng cung.

Ở đại điện nghị sự trong hoàng cung, quốc vương Hải Đinh đang ngồi ở ghế chủ vị, đen mặt nhìn kỵ sĩ trưởng, ma pháp sư, công tước, và nhóm bá tước đang đứng ngồi không yên bên dưới.

Quốc vương Hải Đinh trầm giọng hỏi:

– Vẫn chưa tìm được vị trí của công chúa sao?

Bạch Sương đã biến mất gần ba tháng.

– Vẫn chưa.

Kỵ sĩ trưởng kiên trì lên tiếng nói.

Quốc vương Hải Đinh nâng tay dùng sức vỗ mặt bàn, tức giận nói:

– Phế vật, tìm ba tháng ròng rã, vẫn không có một chút tin tức nào sao?

Đại ma pháp sư đứng lên, cung kính nói:

– Bệ hạ, ta đã tra ra một chút tin tức.

Đôi mắt quốc vương Hải Đinh sáng lên, thúc giục:

– Nói mau!

– Ta tra ra được từ lúc công chúa Bạch Sương mua chuộc thị nữ bên người, rồi dùng ma dược ẩn thân rời khỏi hoàng cung, sau đó lẫn vào một đội tàu mạo hiểm.

Đại ma pháp sư bình tĩnh nói.

– Sau đó thì sao?

Quốc vương Hải Đinh rướn thân thể về phía trước, gấp giọng nói:

– Có tìm được đội tàu mạo hiểm kia không?

Đại ma pháp sư lắc đầu, cúi thấp xuống nói:

– Không có, khi đội tàu mạo hiểm kia rời bến, đã bị gió bạo giết chết rồi.

– Cái gì!?

Quốc vương Hải Đinh đằng một tiếng đứng lên, hai tròng mắt trừng lớn như muốn nứt ra.

Công tước gấp giọng nói:

– Đại ma pháp sư, có vài lời không được nói lung tung.

Đại ma pháp sư khàn giọng nói:

– Đây là tin tức ta tra được, có lẽ công chúa Bạch Sương trên đường rời thuyền, cho nên không có ở trên thuyền.

– Bạch Sương…

Trước mắt quốc vương Hải Đinh tối sầm, thân thể của lão lảo đảo vài cái, thiếu chút nữa đã ngã quỵ xuống.

– Quốc vương bệ hạ!

Đám người kỵ sĩ trưởng kích động, đang muốn tiến lên đỡ lão.

– Lui ra, ta không sao.

Quốc vương Hải Đinh khoát tay, lão chống vào tay vịn ngồi trở về vị trí.

Sau đó, lão thở hổn hển, sắc mặt của lão trở nên vô cùng khó coi, hai bàn tay đặt lên tay vịn không tự chủ được bắt đầu run rẩy.

Kỵ sĩ trưởng quay đầu căm tức nhìn đại ma pháp sư, tức giận nói:

– Nguyệt Di, ngươi nói bậy bạ gì đó?

– Ta không nói bậy.

Đại ma pháp sư Nguyệt Thấm Di vẫn bình tĩnh như trước.

Kỵ sĩ trưởng cười lạnh nói:

– Ngươi đang muốn làm bệ hạ tức chết, tâm địa của ngươi thật ác độc!

Công tước tức giận nói:

– Đúng vậy, rốt cuộc ngươi làm vậy vì mục đích gì?

Hai mắt Nguyệt Thấm Di lộ tia lạnh lẽo, cô lạnh lùng nhìn chăm chú vào kỵ sĩ trưởng và công tước, ánh mắt kia như đang nhìn người chết.

– Đủ rồi, tất cả im lặng.

Quốc vương Hải Đinh gầm lên một tiếng.

– Bệ hạ, không thể buông tha cho kẻ nói hưu nói vượn này.

Kỵ sĩ trưởng cắn răng hô.

Mắt quốc vương Hải Đinh lộ ra sát ý, lão khàn giọng nói:

– Ngươi muốn vi phạm lời của ta?

– Không dám.

Kỵ sĩ trưởng cắn răng, hắn lại cúi đầu không dám tiếp tục lên tiếng nữa.

Hắn là người của thành Tát Luận, còn Nguyệt Di kia là người từ ngoài đến, tuy rằng không biết vì sao đối phương lại trở thành người được quốc vương tín nhiệm, nhưng ở trong mắt hắn, đại ma pháp sư này là người có bụng dạ khó lường.


Chương 1338: Bố Vi Nhân Rất Có Thiên Phú Quản Lý

Quốc vương Hải Đinh áp chế bi thống trong lòng, ngẩng đầu hỏi: – Công tác xây dựng lại ở các khu đã tiến hành đến đâu rồi?

Công tước nghiêm túc nói:

– Bệ hạ, công việc xây dựng lại khu nam đã hoàn thành 50%.

– Bệ hạ, công tác xây dựng lại khu tây đã hoàn thành 50%…

Mọi người có tự báo cáo tiến triển công tác xây dựng của mình.

Vương Quốc Hải Đinh được chia làm bốn khu, đông, tây, nam, bắc, do các vị công tước quản lý.

– Mau chóng hoàn thành công tác xây dựng đi, buổi nghị luận kết thúc tại đây, tất cả đều trở về.

Quốc vương Hải Đinh khoát tay.

Sau đó, lão đứng lên nói:

– Đại ma pháp sư Nguyệt Di, ngươi đi theo ta.

– Vâng.

Nguyệt Thấm Di gật đầu, cô đứng dậy đi theo quốc vương Hải Đinh ra phía sau phòng nghị sự.

Kỵ sĩ trưởng và nhóm công tước, bá tước há miệng thở dốc, nhưng cuối cùng bọn họ cũng không dám nói thêm điều gì.

Kỵ sĩ trưởng và công tước liếc nhau, hai người cùng xoay người rời đi.

Sau khi ra khỏi hoàng cung, hai người mới thấp giọng nói chuyện với nhau.

– Ngươi nói xem phải làm sao bây giờ? Tại sao lại bị cô ta điều tra ra chứ?

Kỵ sĩ trưởng đen mặt nói.

Sắc mặt công tước cũng âm tình bất định, hắn thấp giọng nói:

– Ta cũng không biết, rõ ràng đã cực kỳ cẩn thận.

– Hừ, lỡ như cô ta thật sự tra được đến chúng ta, ngươi và ta chỉ còn một con đường chết.

Âm thanh kỵ sĩ trưởng trở nên cực kỳ lạnh lùng, con mắt hắn lộ ra sát ý.

Công tước lắc đầu, cười lạnh nói:

– Sẽ không, ta đã xử lý sạch sẽ những người có liên quan, nếu tiếp tục tra xuống cũng chẳng tra ra được chuyện gì.

– Ừm, nếu vậy thì tốt.

Kỵ sĩ trưởng hừ lạnh một tiếng, sau đó hắn sải bước rời đi.

– Hừ.

Công tước nghiêm mặt, hắn nhìn chăm chú vào bóng dáng của kỵ sĩ trưởng, trong mắt ẩn giấu một tia sát khí được che chắn cực kỳ tốt.

Hắn thấp giọng tự nói:

– Công chúa Bạch Sương, hy vọng ngươi thật sự đã chết.

Bên kia, Nguyệt Thấm Di đi theo quốc vương Hải Đinh tới một phòng trong thiên điện, ngoài cửa có thủ vệ canh gác.

– Bệ hạ.

Nguyệt Thấm Di nhẹ giọng mở miệng.

– Nói đi, tình huống cụ thể là gì?

Quốc vương Hải Đinh chuyển ngồi xuống, sắc mặt của lão vẫn khó coi như trước, chỉ là tốt hơn một chút so với trên nghị sự điện.

– Đúng là công chúa Bạch Sương đã trà trộn vào một đội mạo hiểm, sau đó còn ra biển, đi về hướng kênh Sương Mù, cũng gặp phải gió lốc ở kênh Sương Mù.

Nguyệt Thấm Di lành lạnh nói.

Sắc mặt của quốc vương Hải Đinh trở nên trắng nhợt, âm thanh run rẩy nói:

– Cho nên Bạch Sương thật sự đã chết?

Nguyệt Thấm Di lắc đầu, nghiêm mặt nói:

– Không, ta đã mời Nghi Luân bói toán rồi, công chúa Bạch Sương còn sống, chỉ là trước mắt không biết đang ở nơi nào.

– Nghi Luân sao? …Còn sống là tốt rồi.

Quốc vương Hải Đinh đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, trong lòng lão lại có hy vọng.

Nghi Luân là đại sư bói toán nổi danh trong vương quốc Hải Đinh, từ trước tới nay hắn chưa bao giờ tính sai.

– Bệ hạ, ta còn tra ra được tin tức khác.

Nguyệt Thấm Di thấp giọng nói.

– Nói.

Quốc vương Hải Đinh nâng tay ra hiệu.

Nguyệt Thấm Di lành lạnh nói:

– Chuyện công chúa Bạch Sương mất tích có liên quan tới công tước và kỵ sĩ trưởng.

Phanh!

-Quả nhiên là bọn hắn!!

Mắt Quốc vương Hải Đinh lộ ra sự lạnh lẽo, lão nâng tay đập cái bàn bên cạnh vỡ thành từng mảnh nhỏ.

………….

Trong cung điện thuộc khu Trung Ương

Ở thư phòng, Mục Lương đang lắng nghe Nguyệt Thấm Lan, Bố Vi Nhân báo cáo về những công việc mấy ngày gần đây của thành Huyền Vũ.

– Mục Lương, trong khu đất gần căn cứ trung chuyển, đã xây dựng xong sáu gian xưởng gia công.

Nguyệt Thấm Lan mở ra sổ ghi chép công việc, tao nhã nói:

– Bên trong sáu gian xưởng gia công, xưởng gia công da lông, xưởng gia công thực phẩm, xưởng sản xuất thiết bị vệ sinh đều đã đi vào sản xuất, còn ba gian nhà xưởng khác vẫn đang tiến hành khâu hoàn thiện cuối cùng, chỉ chờ tuyển dụng được nhân công là sẽ đi vào sản xuất.

Nhà xưởng sản xuất thiết bị vệ sinh, chủ yếu sản xuất bàn chải đánh răng, kem đánh răng, xà phòng, trong tương lai những thứ này cũng sẽ bán qua tân đại lục.

Từ trong miệng Mậu Đạt biết được, ở vương quốc Hải Đinh, cũng không phải tất cả mọi người đều biết giữ vệ sinh khoang miệng, cũng bởi giá cả của ma dược dùng để vệ sinh khoang miệng khá đắt đỏ, chỉ có quý tộc và vương thất mới đủ tài lực để dùng mỗi ngày.

Tin tức này đúng là một cơ hội kiếm tiền với Mục Lương, cho nên anh mới xây dựng nhà xưởng sản xuất thiết bị vệ sinh ở căn cứ trung chuyển.

– Ừm, tiếp tục đi.

Mục Lương nhẹ nhàng gõ ngón tay lên mặt bàn.

– Phi Nhan và Hạ Lạc đều đã đã đến căn cứ trung chuyển, ngày mai sẽ đi vòng trở về.

Nguyệt Thấm Lan tiếp tục nói:

– Hi Bối Kỳ đang ở căn cứ trung chuyển, ngày mai chắc có thể tới thành Tấn Nguyên.

– Ừm.

Mặt Mục Lương không chút thay đổi gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan nghiêng đầu tao nhã nói:

– Bố Vi Nhân, chuyện còn lại ngươi nói đi.

Bố Vi Nhân sửng sốt:

– A, ta ư?

– Đương nhiên.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu.

Bối Vi Nhân nhẹ thở một hơi, sau đó cô mở sổ ghi chép công việc của mình ra.

Cô nhìn qua Mục Lương, nghiêm túc nói:

– Thành chủ đại nhân, công tác xây dựng lại Nội thành đã cơ bản hoàn thành, toàn bộ khôi phục lại thảm thực vật, khu vực đồng ruộng ngoại thành cũng khôi phục trồng trọt…

Bố Vi Nhân rất nghiêm túc báo cáo, chỉ cần những chuyện cô cho rằng là quan trọng, cô đều lập tức báo cáo hết, không ngại nhiều cũng chẳng sợ phiền.

– Tốt lắm.

Mục Lương lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, khi làm việc trên người Bố Vi Nhân lại có bóng dáng của Nguyệt Thấm Lan.

Nguyệt Thấm Lan nhìn anh chớp chớp con ngươi màu xanh dương, hạ giọng nói:

– Cô ấy rất có thiên phú quản lý.

– Ta cũng nhìn ra.

Mục Lương mỉm cười, về sau Nguyệt Thấm Lan thật sự có thể thoải mái hơn một chút.

Bố Vi Nhân thở dài một hơi, cô có chút không yên nhìn về phía anh:

– Công tác của ta đã báo cáo xong rồi.

Mục Lương nghiêng đầu đưa mắt nhìn Nguyệt Thấm Lan, ôn hòa hỏi:

– Có cần bổ sung không?

Nguyệt Thấm Lan cười lắc đầu, tao nhã nói:

– Không có, cô ấy đâu nói sai điều gì.

– Vậy ta cũng không có ý kiến.

Anh trong trẻo nói

-Vâng.

Bố Vi Nhân cong khóe môi.

Đúng lúc này âm thanh Y nha y nha… vang lên.

Trong thư phòng xuất hiện một tia sáng màu lục, sau khi lóe một chút sau nó đã hoàn toàn ngưng thật, biến thành Tinh Linh Sinh Mệnh.

Con ngươi màu đen của Mục Lương sáng lên, anh vui vẻ nói:

– Linh Nhi, khôi phục lại rồi sao?

– Hắc ừm, khôi phục, còn trở nên mạnh mẽ hơn.

Nói xong, Tiể Tinh Linh quơ quơ đôi tay nhỏ bé, bộ dáng vừa ngốc vừa đáng yêu.

Lúc này, Mục Lương mới còn thật sự đánh giá bộ dáng của Tinh Linh Sinh Mệnh, thân thể của cô bé đã cao tới một mét hai, rất giống một cô bé mười hai tuổi hoạt bát.

Bố Vi Nhân tò mò đánh giá Tiểu Tinh Linh, lực chú ý lại đặt trên đôi cánh trong suốt sau lưng cô bé.

Tinh Linh Sinh Mệnh vỗ cánh, chui vào trong lòng Mục Lương.

– Mạnh tới mức nào?

Mục Lương cười hỏi.

Linh Nhi vẫy đôi tay nhỏ bé kiêu ngạo nói:

– Mạnh hơn vài lần so với trước kia, nếu số lượng hư quỷ xuất hiện gấp đôi lần trước, ta cũng ngăn cản được, thậm chí ngăn cản cực kỳ dễ dàng.

– Giỏi quá.

Mục Lương vui lòng khen ngợi.


Chương 1339: Dựa Theo Hai Tiêu Chuẩn

Tuy rằng Tinh Linh Sinh Mệnh đã trưởng thành, nhưng chỉ số thông minh vẫn dừng lại mở mức của một đứa nhỏ.

Linh Nhi dùng mặt cọ khuôn mặt Mục Lương, làm nũng nói:

– Hì hì, ta sẽ bảo vệ cha.

– Được.

Mục Lương nở nụ cười, anh đưa tay xoa đầu Linh Nhi.

Bố Vi Nhân nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi:

– Thành chủ đại nhân rất thích trẻ con sao?

– Chắc là vậy.

Nguyệt Thấm Lan nhún vai.

Hai mắt Bố Vi Nhân lóe ra, ngốc nghếch nói:

– Đại nhân Mục Lương soái như vậy, về sau đứa nhỏ của ngài ấy nhất định rất đáng yêu.

Nguyệt Thấm Lan liếc mắt nhìn Bố Vi Nhân một cái, tao nhã nói:

– Vậy phải xem ai có may mắn được làm vợ của Mục Lương.

-…

Bố Vi Nhân há miệng thở dốc, bày ra bộ dáng muốn nói lại thôi.

Trong mắt cô, Nguyệt Thấm Lan là người có khả năng trở thành vợ của Mục Lương nhất, xinh đẹp có năng lực làm việc, thực lực cũng rất mạnh.

Nguyệt Thấm Lan cười như không cười hỏi:

– Ngươi muốn nói cái gì?

– Không, không có việc gì.

Bố Vi Nhân lắc đầu, quyết tâm ngậm miệng không nói.

– Cha, ta đói bụng.

Linh Nhi chu mỏ nói.

– Được.

Nghe vậy Mục Lương vươn tay ra, nguyên tố sinh mệnh hội tụ thành một đoàn, dừng ở trong tay Tiểu Tinh Linh.

– Cám ơn cha.

Linh Nhi kinh hỉ lên tiếng, ôm nguyên tố sinh mệnh mồm to nuốt vào.

Mục Lương đưa tay chọc chọc khuôn mặt của cô bé, buồn cười nói:

– Nếu không đủ vẫn còn mà.

Thuỷ triều hư quỷ lần này may mắn có Tinh Linh Sinh Mệnh, mới khiến cho tổn thất của nội thành giảm tới mức thấp nhất, vì vậy, chắc chắn nên ngợi khen cô ấy một chút.

– Vâng.

Linh Nhi ngây thơ lên tiếng.

Dường như cô nhớ tới cái gì đến, vì vậy ngẩng đầu bỉu môi nói:

– Đúng rồi, cha, ta có thể phân nhánh qua nơi đó.

– Không có hạn chế gì sao?

Hai tròng mắt Mục Lương mở to.

Linh Nhi khẽ nâng cằm, kiêu ngạo nói:

– Bất cứ nơi nào Lĩnh Vực Sinh Mệnh bao phủ, ta đều có thể tới.

Mục Lương tán thưởng:

– Thật tốt quá.

Linh Nhi có thể tự do xuất hiện trên cành nhánh của Trà Thụ Sinh Mệnh, cũng có nghĩa căn cứ trung chuyển khác càng thêm an toàn.

Nguyệt Thấm Lan đứng lên, tao nhã nói:

– Không còn chuyện gì khác, vậy ta rời đi trước.

– Ừm, đi đi.

Mục Lương ôm Linh Nhi gật đầu.

– Ta cũng trở về.

Bố Vi Nhân đứng lên rời đi.

Anh đột nhiên nói:

– Ngươi đợi lát nữa rồi đi.

– A? Được.

Bố Vi Nhân sửng sốt một chút, sau đó theo bản năng cô đưa mắt nhìn Nguyệt Thấm Lan, rồi ngây ngốc gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan vẫn tiếp tục đi, tư thế thướt tha rời khỏi thư phòng.

Lúc này, Bố Vi Nhân mới quay đầu lại nhìn về phía anh, tò mò hỏi:

– Đại nhân, ngài có chuyện gì phân phó?

Mục Lương lắc đầu, bình tĩnh hỏi:

– Đã quen với cuộc sống ở thành Huyền Vũ chưa?

– Ừ, nơi này tốt lắm, không có nơi nào sánh bằng.

Bố Vi Nhân gật đầu nghiêm túc nói.

– Ừm, vậy là tốt rồi.

Mục Lương gật đầu, rồi lạnh nhạt hỏi:

– Ta có thể làm cho ngươi một kiện linh khí cao cấp, ngươi muốn làm dạng gì?

– A, thật ư?

Bố Vi Nhân khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng, vẻ mặt cực kỳ ngạc nhiên, nhưng giây tiếp theo lập tức chuyển thành mừng như điên.

– Ừm.

Mục Lương cong lên khóe môi.

Đây là ban thưởng cho cô.

Bố Vi Nhân do dự một chút, nhẹ giọng nói:

– Ta muốn một kiện linh khí cao cấp loại hình phòng ngự, nhưng đừng làm quá cồng kềnh, có thể chứ?

Mục Lương nghĩ một chút rồi nhận lời nói:

– Có thể, chuyện này không khó.

– Thật tốt quá, cám ơn đại nhân.

Bố Vi Nhân chấn động tâm thần, cô liên tục cảm kích.

– Tốt lắm, trở về đi.

Mục Lương khoát tay áo.

– Vâng.

Bố Vi Nhân đứng lên, cung kính thi lễ, sau đó nện bước nhẹ nhàng rời đi thư phòng.

Đạp đạp đạp…

Cô đi tới chính sảnh, ngừng chân một chút, càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp, vì sao Mục Lương lại đột nhiên muốn tặng linh khí cao cấp cho cô?

Chẳng lẽ Mục Lương thích cô?

– Không thể nào.

Bố Vi Nhân vội vàng lắc đầu, cô cảm thấy ý tưởng này không thực tế.

Dù sao bên trong cung điện, đâu chỉ có một, hai người xinh đẹp hơn cô?

………….

Chờ tới Nguyệt Thấm Lan và Bố Vi Nhân đi rồi, Tinh Linh Sinh Mệnh cũng ăn no, cô bé gục trong lòng Mục Lương ngủ, để tiêu hóa nguyên tố sinh mệnh trong cơ thể.

– Về sau sinh một cô con gái cũng rất tốt.

Mục Lương cong lên khóe môi.

Anh đã nghe rõ mồn một những lời Bố Vi Nhân và Nguyệt Thấm Lan lặng lẽ nói ngoài kia.

Chỉ là tạm thời anh còn chưa muốn có con, ít nhất cũng phải đợi tới khi thành Huyền Vũ đến vùng đất mới, lại phát triển ổn định ở bên đó một khoảng thời gian, sau khi tất cả mọi chuyện hoàn toàn ổn thoả anh mới có tâm trí lo tới chuyện đó.

-Châu lục mới, phải nghĩ biện pháp xây dựng một con đường ở kênh Sương Mù mới được…

Anh nhẹ nhàng gõ ngón tay lên mặt bàn.

Anh muốn xây dựng một con đường ở kênh Sương Mù, nối liền hai phiến hải vực lại với nhau, về sau lui tới có thể thoải mái hơn một chút.

– Xe lửa trên biển? Ý kiến này cũng hay nhưng hung thú trên đó nhiều lắm, sợ rằng sẽ có chút nguy hiểm.

Mục Lương nhớ tới kiếp trước xem One Piece, bên trong đó còn có đoàn tàu trên biển.

– Thật sự có thể suy nghĩ tới chuyện làm đường hầm, nhưng không biết kênh Sương Mù rộng bao nhiêu, chỉ sợ lượng vật liệu hơi lớn.

Anh cầm lấy bút, tùy tay vẽ lên trên giấy, tạm thời viết xuống ý tưởng thậm chí còn vẽ ra một tấm sơ đồ đơn giản.

Mục Lương ngừng động tác viết một chút, nói thầm:

– Nếu thực sự thành công… Vậy có thể thu phí qua đường, chắc có thể kiếm được rất nhiều tinh thạch hung thú, ma thú.

Nếu đả thông được kênh Sương Mù, lại xây dựng nên một con đường hoặc cây cầu nối hai vùng biển rộng, như vậy, nếu có ai muốn mượn đường, nhất định phải giao ra phí qua đường.

Mục Lương từ từ hoàn thiện kế hoạch này, còn viết được ba trang bản kế hoạch, chỉ chờ đến khi tới kênh Sương Mù, kiểm tra thực tế xem có thể thực hiện được kế hoạch này không.

Dù sao, anh cũng đã chuẩn bị tinh thần bởi chuyện này cực kỳ khó khăn.

– Số lượng phi thuyền vận chuyển vẫn quá ít, chu kỳ chế tạo quá dài, nhưng có thể tạo ra một ít phi thuyền vận chuyển nhỏ.

Anh lại có ý tưởng mới.

Khi nhiều hàng hóa, có thể dùng phi thuyền vận chuyển bản đầy đủ, nếu hàng hóa không có bao nhiêu, lại dùng tới phi thuyền vận chuyển loại nhỏ.

Hơn nữa phi thuyền vận chuyển loại nhỏ sẽ nhẹ nhàng hơn bản đầy đủ, tốc độ sẽ đề cao hơn không ít.

– Để Già Lạc làm thử xem sao.

Mục Lương ngừng động tác gõ ngón tay lại một chút, rồi mở miệng gọi tiểu hầu gái đi vào.

– Tiểu Lan, tiến vào một chút.

Ken két…

Vệ Ấu Lan đẩy cửa thư phòng, dịu dàng hỏi:

– Đại nhân, có chuyện gì?

Mục Lương dặn nói:

– Gọi Già Lạc tới.

– Vâng.

Vệ Ấu Lan dịu dàng gật đầu, sau đó đóng cửa lại rời đi.

Hơn mười phút sau, Già Lạc gõ vang cửa thư phòng, nghe thấy âm thanh bên trong mới mở cửa đi vào.

– Thành chủ đại nhân, tìm ta ư?

Già Lạc đi tới trước mặt Mục Lương.

– Ưm.

Mục Lương đi thẳng vào chủ đề:

– Ta muốn ngươi tạo ra phi thuyền vận chuyển loại nhỏ.

– Phi thuyền vận chuyển loại nhỏ ư, nhưng nhỏ tới mức nào?

Già Lạc không hỏi lý do, chỉ hỏi rõ yêu cầu.

Mục Lương lạnh nhạt nói:

– Tạo ra theo hai tiêu chuẩn, một loại nhỏ bằng một nửa phi thuyền vận chuyển hiện tại, còn loại thứ hai lại nhỏ hơn loại thứ nhất một nửa.


Chương 1340: Cha, Ta Phải Đi Về, Còn Phải Chăm Sóc Em Gái Nữa

Già Lạc có chút đăm chiêu, gật đầu một cái rồi lại tiếp tục hỏi: – Được, vậy có yêu cầu gì với các công năng khác không?

Mục Lương nghĩ một chút rồi dặn dò:

– Cần phải có năng lực ẩn thân và tốc độ cực nhanh, cũng chia làm hai kiểu tiêu chuẩn, tạo thành một nhóm phi thuyền vận chuyển cùng có năng lực ẩn thân và tốc độ cực nhanh, và một nhóm phi thuyền vận chuyển khác thì bình thường.

Muốn làm cho phi thuyền vận chuyển có năng lực ẩn thân, vậy phải cần tới một lượng lớn mảnh vảy của Kỳ Nhông, còn năng lực cực nhanh, cần dùng tới lông của Vịt Chạy Nhanh, những tài liệu này đều có hạn, vì vậy chỉ có thể tạo ra một ít phi thuyền vận chuyển có đặc tính đặc biệt.

-Được, ta đã biết.

Già Lạc ghi tạc trong lòng.

Mục Lương ôn nhu hỏi:

– Hai người Lê Nhã đã làm xong thùng xe chưa?

– Còn cần thêm thời gian.

Già Lạc lắc đầu, buồn cười nói:

– Không nhanh như vậy đâu, ngươi muốn tới tám cái thùng xe, ít nhất cũng cần thêm năm ngày nữa.

Mục Lương mỉm cười gật đầu:

– Vậy chờ sau hai người đó nghỉ ngơi xong, lại chế tạo thêm hai cái đầu tàu nữa.

Già Lạc tao nhã nói:

– Hai người đó cũng rất lâu rồi chưa nghỉ ngơi đàng hoàng.

Khi thuỷ triều hư quỷ tiến đến, chị em Lê Nhã đi vào hầm trú ẩn vẫn tiếp tục nghiên cứu đầu tàu, không có một ngày nghỉ ngơi.

Mục Lương cười khổ hai tiếng, rồi nghiêm trang nói:

– Qua vài ngày nữa có thể nghỉ ngơi.

– Hy vọng là vậy.

Khóe miệng Già Lạc mang theo ý cười.

Cô từ từ đứng lên, chuẩn bị trở về sắp xếp người đi chế tạo phi thuyền vận chuyển loại nhỏ.

Thì Mục Lương đột nhiên nói:

– Đúng rồi, qua thuỷ triều hư quỷ lần này, thành Tương Lai cũng tổn thất không lớn.

Tin tức này được người ở bên Ngiêu Thiên truyền tới, mà Già Lạc từng là tam trưởng lão thành Tương Lai, chắc cô ấy cảm thấy hứng thú với tin tức của thành Tương Lai.

– Vậy thật sự đáng tiếc.

Già Lạc nhướng mày.

Sau đó, cô quay đầu lại cười nói:

– Chắc là Lê Nhã và Lê Tuyết có chút hứng thú với tin này, trở về ta sẽ nói cho hai người họ.

– Ừm.

Mục Lương lại bổ sung thêm:

– Đại trưởng lão thành Tương Lai đã chế tạo ra hai linh khí hình người, nên mới có thể ngăn trở thuỷ triều hư quỷ.

Già Lạc kinh ngạc nói:

– Thành chủ đại nhân còn có thể nghe được tình báo cơ mật như vậy?

Mục Lương lập tức giải thích:

– Người của Ngiêu Thiên đã thẩm thấu vào bên trong cao tầng thành Tương Lai.

– Hoá ra là như vậy.

Già Lạc giật mình, rồi không nói gì thêm, lập tức xoay người rời khỏi thư phòng.

Già Lạc đi rồi, Mục Lương nhắm lại hai mắt, liên hệ với mộc phân thân, để cho nó đưa Thú Sương Mù tới căn cứ trung chuyển, rồi bỏ lên phi thuyền vận chuyển mang về đây.

Có Thú Sương Mù, anh mới có cách xua tan sương mù trên kênh Sương Mù, nếu không thể, nhất định phải tìm biện pháp khác…

Mục Lương ý niệm vừa động, mở ra bảng bốn thuộc tính cơ bản, xem xét điểm tiến hoá.

Thuần dưỡng sư: Mục Lương.

Thể lực: 4392.2.

Tốc độ: 4404.0.

Sức mạnh: 4407.9.

Tinh thần: 4405.6.

Tuổi thọ: 24 tuổi /41934 năm.

Điểm thuần dưỡng: 4252.

Điểm tiến hoá: 1,072,673,892.

– Một tỷ điểm tiến hoá, vậy là đủ rồi.

Mục Lương khẽ lay động mi mắt, bảng bốn thuộc tính cơ bản đã biến mất.

Anh phải làm cho Thú Sương Mù tiến hóa đến cấp chín, cũng có nghĩa cần dùng hơn một trăm triệu điểm tiến hoá.

– Phải nghĩ biện pháp kiếm nhiều tinh thạch hung thú một chút.

– Không đúng, là tinh thạch ma thú.

Mục Lương đưa tay chống sườn mặt, ở vùng đất bên kia gọi là tinh thạch ma thú mà.

Anh đang suy nghĩ, có nên đi ra ngoài một chuyến hay không.

Cần săn bắn nhiều một chút mấy con hung thú trên biển cấp tám, cấp chín, mau chóng kiếm được hơn một trăm triệu điểm tiến hoá, sau đó làm cho những thực vật thuần dưỡng khác cũng tiến hóa đến cấp mười.

– Còn năm ngày.

Năm ngày sau, thành Huyền Vũ sẽ xuất phát đi kênh Sương Mù.

Mục Lương ngáp một cái.

Anh cũng quên mất chuyện tính thời gian, chắc là hôm nay, Tuyết Cơ sắp tới kênh Sương Mù rồi.

– Hy vọng có thể bình an xuyên qua con kênh đó.

Anh thầm cầu nguyện trong lòng.

Tinh Linh Sinh Mệnh trong lòng anh ngáp một cái, cô bé buồn ngủ nhưng vẫn cố mở hai con mắt.

– Cha, ngài suy nghĩ cái gì vậy?

Linh Nhi mềm mại hỏi.

– Ta đang suy nghĩ, có phải may quần áo cho ngươi hay không?

Mục Lương đưa tay ôm lấy Tiểu Tinh Linh, để cho cô bé ngồi thoải mái hơn một chút.

– Không cần, hiện tại quần áo của ta cũng rất đẹp.

Linh Nhi lắc đầu, cô bé đưa tay chỉ chiếc váy lá cây trên người.

Váy trên người Linh Nhi do lá cây xếp thành, bên ngoài còn có vô số ánh sao lấp lánh, thoạt nhìn rất thoát tục.

Mục Lương cười hỏi:

– Thật sự không cần?

– Không cần, nếu ta mặc quần áo, sẽ không thể tự nhiên xuất hiện, ừm…Có một chút hạn chế.

Linh Nhi dịu dàng nói.

– Như vậy sao? Vậy quên đi.

Mục Lương giật mình.

Linh Nhi đứng lên, than thở nói:

– Cha, ta phải đi về, còn phải chăm sóc em gái nữa.

– Hả?

Mục Lương sửng sốt, câu này có ý gì.

Linh Nhi giải thích:

– Hì hì, có em gái đang muốn thành hình, nhưng phải đợi tới khi Trà Thụ Sinh Mệnh tiến hoá mới được.

– Hoá ra là như vậy.

Hai con mắt của Mục Lương tỏa ánh sáng, hoá ra Trà Thụ Sinh Mệnh đang muốn tạo ra tinh linh thứ hai.

…………

Trên biển rộng, ba chiến thuyền lớn thuận gió đi tới, tốc độ rất nhanh.

Rầm rầm…

Trên cột buồm, Kha Đa Lạp nhìn ra xa xa, một vùng mênh mông chỉ có trời và biển, mơ hồ có thể nhìn thấy sương mù.

Tinh thần hắn chấn động, cúi đầu nhìn phía boong tàu hô:

– Đội trưởng, sắp đến kênh Sương Mù!!

– Cuối cùng cũng tới rồi!

Mậu Đạt tinh thần chấn động, ngẩng đầu hô:

– Còn bao lâu thì tới?

– Khoảng nửa giờ nữa.

Kha Đa Lạp tính toán rồi nói.

Bọn họ ở thành Huyền Vũ kia một đoạn thời gian, vì vậy đã quen dùng ‘giờ’ để tính toán thời gian.

Mậu Đạt la lớn:

– Tất cả chuẩn bị sẵn sàng, gia cố hàng hóa trên thuyền.

– Vâng!

Nhóm thuyền viên hưng phấn hô.

Mọi người vội vàng hành động, tất cả đều tìm dây thừng bắt đầu cố định hàng hóa trên thuyền.

Trong nơi chứa hàng, Tuyết Cơ vội vàng tiến vào trạng thái ẩn thân, cẩn thận tránh né những thuyền viên vọt vào khoang thuyền.

Bách Biến Ma Nữ nhíu mày, có chuyện gì vậy?

– Mau, buộc các thùng hàng lại.

Đại Tề đi vào khoang chứa hàng, chỉ huy thuyền viên hành động.

Có người nhịn không được hỏi:

– Phó đội trưởng, lần này chúng ta có thể thuận lợi xuyên qua kênh Sương Mù không?

Đại Tề nâng tay vỗ đầu thuyền viên vừa hỏi, hùng hùng hổ hổ nói:

– Hỏi vớ vẩn, đương nhiên là có thể.

– Hắc hắc… Ta chỉ lo lắng chút thôi.

Thuyền viên đưa tay xoa đầu, đau tới mức nhe răng trợn mắt.

Đại Tề tức giận nói:

– Động tác nhanh lên một chút, chỉ còn một giờ thôi.

– Vâng!

Nhóm thuyền viên đồng thanh lên tiếng, động tác trên tay lại nhanh hơn không ít.

Nơi góc khoang thuyền, Tuyết Cơ nhíu mày, còn một giờ?

Chẳng lẽ sắp tới kênh Sương Mù rồi?

Bách Biến Ma Nữ tinh thần chấn động, cô nhẹ nhàng bước tới cửa khoang thuyền môn, muốn ra bên ngoài xem tình huống.

Đột nhiên, có thuyền viên kinh ngạc nói:

– Á, phó đội trưởng, tại sao mấy thùng khoai lang khô này lại thiếu nhiều như vậy?

– Để ta xem?

Đại Tề sải bước đi lên phía trước.

Trong góc tối của khoang thuyền có mấy thùng khoai lang khô bị mở ra, khoai lang khô và bánh bích quy nhỏ bên trong đều thiếu một phần ba.

Mới vừa đi tới cửa, Tuyết Cơ ngừng chân lại một chút, trong lòng lập tức khẩn trương lên.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 12 giờ trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 17 giờ trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 1 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 4 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box