1. Home
  2. Truyện Hệ Thống
  3. [Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ
  4. Tập 103 : Xây Dựng Hệ Thống Toà Án (c1021-c1030)

[Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Tập 103 : Xây Dựng Hệ Thống Toà Án (c1021-c1030)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1021: Xây Dựng Hệ Thống Toà Án

Trong thư phòng ở Cung điện thành Huyền Vũ.

Sau khi Mục Lương viết xong chữ cuối cùng, hắn đặt bút chì trong tay xuống bàn, pháp luật pháp quy mới của thành Huyền Vũ đã hoàn thành.

– Đây là pháp luật pháp quy sau khi hoàn thiện, ngươi xem một chút.

Anh quay đầu nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan, đưa xấp pháp luật pháp quy dày khoảng ba ngón tay cho cô.

– Dày hơn gấp đôi rồi.

Khóe môi của Nguyệt Thấm Lan khẽ nhếch.

Mục Lương mỉm cười, nói:

– Lỡ tay viết nhiều một chút.

Loạt soạt….

Nguyệt Thấm Lan lật ra trang đầu tiên, chăm chú đọc mỗi một điều luật.

Cô thỉnh thoảng gật đầu, đọc đi đọc lại những điều luật đã sửa chữa, cho đến khi khắc ghi vào trong đầu.

Nửa giờ sau, cô mới khép sổ lại, thở dài một hơi.

– Thế nào, ngươi có ý kiến gì không?

Mục Lương ôn hòa hỏi.

Nguyệt Thấm Lan lắc đầu, tán thưởng:

– Không có, mỗi một điều luật đều rất tốt.

Trong pháp luật pháp quy mới thay đổi, có một loạt quy định cặn kẽ đặc biệt nhằm vào các hành vi buôn lậu, ăn cắp, phá hoại sự yên ổn của thành Huyền Vũ.

Hình phạt nhẹ nhất là phạt tiền và nửa năm tù.

Hình phạt nặng nhất là tịch thu tài sản và xử tử công khai.

Mục Lương nói rõ ràng:

– Vậy ngày mai lại in thêm một phần báo chí, mau chóng phổ biến Luật Pháp Mới cho dân chúng.

– Ta sẽ sắp xếp.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.

Mục Lương trầm mặc suy tư, không biết đang nghĩ tới cái gì.

– Làm sao vậy?

Nguyệt Thấm Lan đưa tay quơ qua quơ lại trước mặt anh.

– Ta còn có một ý tưởng khác.

Mục Lương nói xong cầm lấy bút chì, nhanh chóng viết viết vẽ vẽ trên giấy.

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển, kinh ngạc hỏi:

– Đó là ý tưởng gì?

– Thành lập Toà Án.

Mục Lương cắm cúi vừa viết vừa nói:

– Đó là nơi chuyên xử lý các vụ việc phạm pháp, thẩm tra và giải quyết các tranh chấp dân sự, quyết định trách nhiệm thuộc về ai và những việc đại loại như vậy.

– Nghe ngươi nói như vậy, ta cảm thấy đây là một ý tưởng không tồi!

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan sáng lên, quay đầu nhìn nội dung mà Mục Lương viết.

Cô đọc thầm dòng chữ trên giấy:

– Xây dựng hệ thống viện trưởng Tòa Án, phó viện trưởng, chánh án, phó chánh án, giám sát xét xử….

Mục Lương viết viết ngừng ngừng, phải mất gần nửa giờ đồng hồ mới hoàn thành xong việc thành lập sơ bộ của Tòa Án.

– Ngươi đọc thử xem có hiểu được không.

Anh đưa năm trang giấy đầy ắp chữ cho cô gái ưu nhã.

Nguyệt Thấm Lan tập trung tinh thần, nghiêm túc đọc từng chữ từng câu.

Mục Lương sử dụng quy định tòa án ở kiếp trước và sửa đổi một chút để phù hợp hơn với thành Huyền Vũ.

Viện trưởng Tòa Án tạm thời sẽ do Mục Lương đảm nhiệm, Phó viện trưởng sẽ do người am hiểu pháp luật pháp quy thành Huyền Vũ đảm nhiệm.

Không chỉ là phó viện trưởng, bất kỳ nhân viên nào nhậm chức ở Tòa Án đều cần phải học thuộc lòng pháp luật pháp quy thành Huyền Vũ.

Mục Lương muốn để cho Nguyệt Thấm Lan đảm nhiệm chức Phó viện trưởng.

Về phần chánh án và phó chánh án, anh vẫn chưa nghĩ ra ứng cử viên thích hợp.

Nguyệt Thấm Lan nhíu mày, nhẹ giọng đọc:

– Khi muốn mở phiên tòa, nhân viên thẩm tra xử lý bao gồm: Chánh án quan tòa, thẩm phán viên, thẩm phán nhân dân, bí thư, cảnh vệ…

Cô quay đầu nhìn Mục Lương, khó hiểu hỏi:

– Chánh án và quan tòa nghĩa là gì?

– Quan tòa là tên một nghề, mà chánh án là chức vị trong Tòa Án.

Mục Lương ôn hòa giải thích:

– Chánh án cũng là quan tòa, nhưng quan tòa không nhất định là chánh án, ngươi hiểu ý của ta không?

– Ta đại khái hiểu được…

Đôi môi hồng của Nguyệt Thấm Lan khẽ nhếch, như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu.

Chánh án và phó chánh án thuộc về chức vụ cơ quan, khi nào có vụ án cần mở phiên tòa thì có thể đảm nhiệm chức quan tòa.

Bí thư chính là người ghi lại toàn bộ quá trình diễn ra phiên tòa bằng văn bản.

– Phù~~

Nguyệt Thấm Lan thở ra một hơi, thanh thúy nói:

– Ta hiểu rồi, ta sẽ dựa theo yêu cầu của ngươi để mau chóng tuyển người.

– Ngươi sẽ đảm nhiệm chức Phó viện trưởng.

Mục Lương nói.

– Được .

Nguyệt Thấm Lan nhìn Mục Lương với ánh mắt sâu kín.

Mục Lương nhẹ nhàng nắm cằm của cô gái ưu nhã, tiến lên trước dịu dàng nói:

– Phó viện trưởng cũng có thể đảm nhiệm quan toà, nếu ngươi có hứng thú thì có thể đi thẩm tra xử lý vụ án.

Khóe môi của Nguyệt Thấm Lan giương lên, thổ khí như lan nói:

– Nếu thú vị thì ta sẽ thử một chút.

Mục Lương ôn hòa nhấn mạnh:

– Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, quan toà cần phải công bằng công chính, làm việc theo pháp luật pháp quy thành Huyền Vũ, không thể có tư tâm.

– Ta biết rồi.

Hàng mi mảnh dài của Nguyệt Thấm Lan khẽ run lên.

Cô giơ tay đè lại bả vai của Mục Lương, ưu nhã đứng dậy:

– Được rồi, hôm nay ta còn có rất nhiều chuyện cần phải làm, nên tới Cục Quản Lý.

Thời gian tổ chức Hội Nghị Thánh Địa càng ngày càng gần, Cục Quản Lý có vô số chuyện phải xử lý, cho nên nàng không thể rời đi quá lâu.

– Được rồi, ta cũng đang muốn tới đảo Người Cá.

Mục Lương xấu xa vỗ vào mông của cô gái ưu nhã một cái, sau đó bình tĩnh đứng dậy đi ra ngoài.

Khuôn mặt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Lan đỏ bừng, duyên dáng đi ra khỏi thư phòng.

Anh bước ra khỏi cung điện, thân hình phóng lên không trung, bay tới vị trí của tộc Người Cá ở Ngoại Thành.

Trên đảo Người Cá mới, ở vùng nước nông gần bờ hồ, Na An và những Người Cá khác đang trồng củ sen.

Khu vực của đảo Người Cá đã được quy hoạch thành khu gieo trồng củ sen.

Mấy nhánh sông Huyền Vũ gần đó đều được kế hoạch phục vụ cho việc gieo trồng, do tộc Người Cá quản lý.

Cách trồng củ sen rất đơn giản, chỉ cần vùi những củ sen đã nảy mầm xuống đất ở chỗ nước cạn, sau đó cứ giao cho Lĩnh Vực Tinh Thần lo liệu.

Khu Gieo Trồng đã bồi dưỡng được một số lượng lớn mầm củ sen, đủ để trồng đầy vùng nước gần đảo Người Cá.

– Màu xanh lá càng ngày càng nhiều.

Na An ló đầu ra khỏi mặt nước.

Cô ngắm nhìn bốn phía, có rất nhiều lá sen to bằng lòng bàn tay nổi lên trên mặt nước.

Cô gái Người Cá lại nhìn về phía hòn đảo giữa hồ, trên đảo đã bị cây xanh bao trùm hơn phân nửa.

Nguyệt Thấm Lan đã sắp xếp Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan tới hỗ trợ tộc Người Cá, cả hai phụ trách gieo mầm thực vật từ trên cao, tiếp đó dựa vào Lĩnh Vực Tinh Thần để thúc đẩy cây xanh sinh trưởng trong thời gian ngắn.

Hô hô…..

Mục Lương từ trên trời giáng xuống, xuất hiện trước mặt cô gái Người Cá.

– Đại nhân Mục Lương!!

Na An ngẩng đầu lên, vội vàng giơ tay kính cẩn vấn an.

– Chào thành chủ đại nhân

Những Người Cá khác đều cung kính vấn an, nhìn về phía Mục Lương với ánh mắt tràn đầy kính trọng và cảm kích.

– Ừ, mọi người làm khá lắm.

Mục Lương nhìn quanh toàn bộ hồ lớn, có thể thấy rất nhiều màu xanh lục, làm cho mặt hồ không còn đơn điệu như trước nữa.

– Không, không đến mức đó đâu.

Gương mặt xinh đẹp của Na An ửng đỏ, ngượng ngùng cúi đầu.

Mục Lương quét nhìn xung quanh một vòng, bình tĩnh hỏi:

– Trịnh An ở đâu?

– Tộc trưởng đại nhân đang ở trên đảo.

Na An chỉ vào hòn đảo giữa hồ.

– Được rồi.

Mục Lương đáp một tiếng, đạp mặt nước đi tới đảo Người Cá.

Chưa đi được bao xa thì tộc trưởng Người Cá đã nghe thấy tiếng động, vội vàng ra nghênh đón.

– Thành chủ đại nhân.

Trịnh An cung kính hành lễ.


Chương 1022: Hình Như Các Hạ Có Ý Kiến Rất Lớn Đối Với Thành Chủ Của Chúng Ta Thì Phải?

Mục Lương gật đầu, nhàn nhạt nói: – Ta tới tìm ngươi là có hai chuyện muốn ngươi đi làm.

– Xin đại nhân cứ nói.

Vẻ mặt của Trịnh An trở nên nghiêm túc.

– Chuyện thứ nhất, để những người trẻ tuổi và trung niên tộc Người Cá gia nhập quân đội.

Mục Lương bình tĩnh nói.

– Vâng.

Trịnh An nghiêm mặt đáp.

Vấn đề này đã được Mục Lương đề cập trước khi tộc Người Cá gia nhập vào thành Huyền Vũ.

Mục Lương nói rõ ràng:

– Chuyện thứ hai, công việc xử lý nước thải ở thành Huyền Vũ sẽ do tộc Người Cá các ngươi phụ trách.

– Công việc xử lý nước thải?

Trịnh An sửng sốt một chút, không hiểu ý nghĩa của câu này.

Mục Lương nói với giọng điệu nhàn nhạt:

– Ta sẽ xây dựng Nhà Máy Xử Lý Nước Thải, đến lúc đó ngươi sẽ biết.

Tài nguyên nước nên được sử dụng tuần hoàn, nếu vậy cần phải kiến tạo Nhà Máy Xử Lý Nước Thải để kiểm soát chặt chẽ chất lượng nước.

Phần nước sau khi xử lý có thể sử dụng để trồng trọt hoặc dùng cho những mục đích khác.

– Vâng!

Trịnh An cung kính đáp.

……..

– Ta nhìn thấy rồi, phía trước là thành Tấn Nguyên!

Trên tầng cao nhất của Ốc Đảo, Hạ Lạc nhìn xuống mặt đất ở nơi xa, thành Tấn Nguyên đã tiến vào trong tầm mắt.

Hổ Tây duỗi lưng một cái, hưng phấn nói:

– Cuối cùng cũng tới rồi! Chiều nay chúng ta có thể lên đường trở về thành Huyền Vũ.

Bối Nhĩ Liên cười nhạt nói:

– Tiện đường còn phải đón tiếp thành chủ thành Giáp và thành chủ thành Nhất Hải, sẽ cần dừng lại một đến hai ngày nữa.

– Như vậy cũng rất nhanh rồi.

Hổ Tây thanh thúy nói.

– Chuẩn bị một chút, hôm nay có rất nhiều chuyện phải làm.

Hồ Tiên uốn éo đi tới, tám chiếc đuôi lông nhung sau lưng chậm rãi đung đưa.

Sau khi gặp thành chủ thành Tấn Nguyên, cô còn phải đi thị sát căn cứ trung chuyển, thuận tiện kiểm tra xem có tham nhũng hay không, đây là việc mà hôm qua Mục Lương cố ý căn dặn cô.

-Vâng.

Hổ Tây và Hạ Lạc đồng thời hô lớn một tiếng.

Hai người chạy nhanh xuống tầng cao nhất Ốc Đảo, tới tầng ba sắp xếp nhân viên đi theo.

Bối Nhĩ Liên xoay người lại nhìn về phía thành Tấn Nguyên, bên cạnh có một tòa thành với kích cỡ không thua kém gì thành Tấn Nguyên tiến vào trong tầm mắt của nàng.

Cô không nhịn được tán thưởng một câu:

– Xem ra đây là tòa căn cứ trung chuyển thứ ba.

Cộp cộp cộp……

Tiếng bước chân truyền đến, thành chủ thành Băng và thành chủ thành Hắc Thủy đi tới.

– Phía trước là thành Tấn Nguyên đúng không?

Băng Lai Khắc bình tĩnh hỏi.

– Thành Tấn Nguyên à? Ta vẫn chưa đến đó lần nào.

Hắc Thủy nhếch miệng, hai tay chống lên lan can, nhô nửa người ra bên ngoài.

Bối Nhĩ Liên liếc nhìn Hắc Thủy, nhẹ nhàng nói:

– Hắc Thủy các hạ tốt nhất là nên chú ý an toàn, nếu như rơi xuống thì ta sẽ không chịu trách nhiệm cứu người.

– Hì hì, ta biết rồi.

Hắc Thủy cười xấu hổ hai tiếng, vội vàng rụt người trở về.

Băng Lai Khắc nhìn xuống mặt đất, kinh ngạc nói:

– Nơi này có hai tòa thành lớn, toà nào mới là thành Tấn Nguyên?

– Tòa thành cũ hơn một chút là thành Tấn Nguyên, tòa còn lại chính là căn cứ trung chuyển của thành Huyền Vũ.

Bối Nhĩ Liên nhẹ giọng giải thích.

– Căn cứ trung chuyển?

Băng Lai Khắc sửng sốt một chút.

Hồ Tiên nhàn nhạt nói:

– Ngươi có thể coi nó như một tòa thành dư thừa vật tư, chỉ cần có tinh thạch hung thú thì ngươi có thể giao dịch rau quả, trái cây và nước ở căn cứ trung chuyển.

Hai mắt của Băng Lai Khắc mở to, dĩ nhiên là bị khiếp sợ bởi bút tích của thành Huyền Vũ.

Nghe Hồ Tiên giới thiệu, hắn hiểu được tầm quan trọng của căn cứ trung chuyển, trong lòng không khỏi sinh ra vô số ý niệm.

– Thật tốt, như vậy thành Tấn Nguyên sẽ được lợi không nhỏ!

Hắc Thủy hâm mộ nói.

– Hóa ra nơi này còn có một tòa căn cứ trung chuyển.

Một giọng nói trầm thấp truyền đến, mọi người quay đầu nhìn lại, thì ra là thành chủ thành Vạn Khô Tân Phong và thành chủ thành Phi Điểu Hạ Khoa Phu.

Tân Phong đi tới bên cạnh Bối Nhĩ Liên, nhìn xuống căn cứ trung chuyển rồi bình luận:

– Kích thước không chênh lệch nhiều lắm so với thành Phi Điểu.

– Nó rõ ràng nhỏ hơn thành Phi Điểu một chút.

Hạ Khoa Phu chậm rãi phản bác.

Tân Phong cười to, trêu ghẹo:

– Ha ha ha! Hạ lão đầu, trong tất cả mọi người có mặt ở đây, nếu hỏi ai là người hiểu rõ về căn cứ trung chuyển nhất, vậy thì không ai khác ngoài ngươi đâu!

Hắn biết Hạ Khoa Phu đang giúp Mục Lương quản lý căn cứ trung chuyển, cho nên mới nói những câu này.

Hạ Khoa Phu chỉ là khẽ cười một tiếng, không nói thêm gì.

– Các vị, mọi người hãy chờ đợi trên Ốc Đảo, đừng tự ý rời đi, chúng ta sẽ nhanh chóng trở về.

Bối Nhĩ Liên dặn dò với giọng điệu nghiêm túc.

– Chúng ta biết rồi, các hạ cứ yên tâm đi.

Hắc Thủy cười lớn nói.

Bối Nhĩ Liên lườm Hắc Thủy một cái, xoay người rời khỏi tầng cao nhất Ốc Đảo.

Nếu như có người tự ý rời đi, Ốc Đảo sẽ không vì hắn mà dừng lại.

Hồ Tiên dùng đuôi hồ ly che mặt, ưu nhã đi theo Tam trưởng lão Ốc Đảo.

– Dáng người thực sự là quá tốt.

Hắc Thủy giơ tay vuốt cằm, cười hì hì.

Hạ Khoa Phu cảnh giác liếc Hắc Thủy một cái, nghiêm túc nói:

– Ta nhắc nhở ngươi, không được có ý đồ với Hồ Tiên các hạ.

Hồ Tiên là người phụ nữ của Mục Lương, lão đã nhận thấy điều này từ lâu rồi.

– Chuyện này không cần các hạ quan tâm, ta và tiểu thư Hồ Tiên là người quen.

Hắc Thủy thờ ơ nói.

Trước đây khi thành Huyền Vũ đến thành Hắc Thủy, chính Hồ Tiên đã dẫn lão đi mua sắm tại Phố Buôn Bán, cuối cùng lão còn đặt mua một chiếc máy chụp hình.

Hạ Khoa Phu hơi híp mắt, miệng mấp máy nhưng không nói thêm gì, xoay người rời đi.

Một tia lạnh lùng lóe qua đáy mắt của Hắc Thủy, lão lập tức cười khổ một tiếng.

Có cho lão một trăm cái lá gan thì hắn cũng không dám cướp đoạt Hồ Tiên, bởi vì lão biết rõ Mục Lương mạnh tới mức nào.

Hắc Thủy chỉ mới nhớ lại uy áp mà Mục Lương đặt lên người mình thì đã cảm thấy tim đập liên hồi, cả người lạnh lẽo.

Một bên khác, nhóm của Hồ Tiên và Bối Nhĩ Liên từ trên trời giáng xuống, đáp xuống bên ngoài thành Tấn Nguyên.

– Đi thôi.

Bối Nhĩ Liên phất tay khiến cơn gió nâng đỡ mọi người tiêu tan, sau đó dẫn đầu cất bước tới trước.

Ở cửa thành, Bạch Ngọc nắm chặt gậy xương trong tay, nhìn chằm chằm nhóm người Hồ Tiên đang tới gần mình.

– Bạch Ngọc, đã lâu không gặp.

Bối Nhĩ Liên lên tiếng chào hỏi.

Bạch Ngọc sửng sốt một chút, đưa tay lên dụi mắt, sau đó lại cẩn thận nhìn về phía Bối Nhĩ Liên, lúc này mới nhận ra đó là người quen cũ.

– Bối Nhĩ Liên các hạ!

Cô kinh ngạc hô một tiếng.

Bối Nhĩ Liên đã đến thành Tấn Nguyên vài lần, đa số đều là vì tiếp tế cho Ốc Đảo, sau nhiều lần thì hai người quen biết nhau.

– Thành chủ của các ngươi đâu rồi?

Bối Nhĩ Liên thanh thúy hỏi.

– Thành chủ đại nhân đang luyện chữ!

Bạch Ngọc thuận miệng đáp.

– Luyện chữ?

Bối Nhĩ Liên kinh ngạc hỏi lại.

– Đừng nhắc tới chuyện này nữa, tất cả đều do cái tên Mục Lương kia! Kể từ khi hắn dạy thành chủ đại nhân sử dụng bút lông, ngày nào cô ấy cũng luyện tập.

Bạch Ngọc bĩu môi.

Cô buồn bực nói:

– Phải rồi, ngươi cũng không biết Mục Lương là ai đâu!

– Mục Lương thì ta biết.

Bối Nhĩ Liên nín cười đáp.

– Hả?

Bạch Ngọc sửng sốt một chút.

Hồ Tiên cười như có như không mà nhìn chằm chằm Bạch Ngọc, quyến rũ hỏi:

– Hình như các hạ có ý kiến rất lớn đối với thành chủ của chúng ta thì phải?

– A?

Hai mắt của Bạch Ngọc trợn tròn, nhất thời đầu óc trống rỗng không nghĩ được gì.


Chương 1023: Cô Gái Trước Mắt Chính Là Tình Địch

– Còn nhớ ta không? Hạ Lạc cười khanh khách phất tay.

Khi kiến tạo căn cứ trung chuyển, cô theo chân Mục Lương tới thành Tấn Nguyên, cho nên đã từng gặp Bạch Ngọc vài lần.

– Là ngươi!!

Bạch Ngọc kinh ngạc thốt lên.

Cô ta nhận ra Hạ Lạc, đôi cánh cam đặc trưng kia có muốn quên cũng rất khó.

– Là ta, ta đã trở lại rồi!

Hạ Lạc che miệng cười nói.

Bạch Ngọc lập tức khẩn trương, cô vội vàng ngó dáo dác xung quanh, nơm nớp hỏi:

– Đừng nói là Mục Lương các hạ cũng tới đây nha?

– Đừng căng thẳng, lần này Mục Lương đại nhân không tới.

Hạ Lạc trả lời, tươi cười như hoa.

– Phù, vậy là tốt rồi!

Bạch Ngọc nghe vậy, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Hồ Tiên cong môi cười, nói với giọng điệu sâu xa:

– Các ngươi sẽ sớm gặp lại ngài ấy thôi.

– Ngươi nói vậy là có ý gì?

Bạch Ngọc cau mày hỏi lại.

– Lần này, ta tới đây để đón thành chủ các ngươi đi thành Huyền Vũ tham gia Hội Nghị Thánh Địa.

Bối Nhĩ Liên dịu dàng đáp.

– A?

Bạch Ngọc chớp chớp đôi mắt đẹp, đây là tình huống gì, hội nghị Thánh Địa lần này sẽ được tổ chức tại thành Huyền Vũ sao?

Nghĩ tới đây, Bạch Ngọc lập tức cảm thấy đau đầu, cô đã có thể hình dung cảnh tượng Tố Cẩm mỗi ngày quấn lấy Mục Lương, kêu người đàn ông kia dạy viết chữ.

Nếu quấn không được?

Vậy thì dùng tinh thạch hung thú, không được thì lại thêm gấp đôi, cái này Tố Cẩm rất có kinh nghiệm.

– Các hạ, mang chúng ta đến gặp thành chủ của các ngươi trước đi.

Hồ Tiên lạnh lùng nhắc nhở.

Cô muốn nhìn thử xem, người phụ nữ tên là Tố Cẩm này là thần thánh phương nào.

……….

Bạch Ngọc nhìn về phía Hồ Tiên, hai mắt lập tức trợn tròn.

Cô ta âm thầm thán phục, không thể không thừa nhận, dung nhan của cô gái đuôi hồ ly này đẹp hơn Tố Cẩm.

Tố Cẩm có vẻ đẹp xuất trần thoát tục, Hồ Tiên lại là vẻ đẹp mị hoặc chúng sinh, nghiêng nước nghiêng thành.

Bạch Ngọc thu hồi thần sắc kinh ngạc trên mặt, xoay người đưa tay ra hiệu:

– Mời các vị đi theo ta.

Đám người theo Bạch Ngọc vào thành Tấn Nguyên, đi đến Phủ Thành Chủ.

Nửa giờ sau, đám người tiến vào Phủ Thành Chủ, sau đó được đón tiếp vào phòng khách.

Bạch Ngọc đưa tay ra hiệu nói:

– Mời mọi người ở đây nghỉ ngơi một chút, ta đi mời thành chủ đại nhân tới.

– Được.

Bối Nhĩ Liên nhẹ nhàng gật đầu.

Bạch Ngọc rời đi, một lát sau, một hầu gái bưng đĩa trái cây đến đặt trước mặt mọi người.

Hổ Tây cầm một miếng táo cho vào miệng, vừa ăn vừa chờ Tố Cẩm đến.

Không lâu sau đó, bên ngoài phòng khách truyền tới tiếng bước chân giòn giã.

Hồ Tiên và những người khác nhìn về phía cửa ra vào, Bạch Ngọc đã trở lại, đi trước nàng là một cô gái mặc thường phục.

– Bối Nhĩ Liên các hạ, đã lâu không gặp.

Tố Cẩm dịu dàng lên tiếng chào hỏi.

Bối Nhĩ Liên đứng lên, lễ phép cười nói:

– Đã lâu không gặp, Tố Cẩm các hạ vẫn xinh đẹp như vậy.

– Quá khen rồi.

Tố Cẩm ôn hòa nở nụ cười, ưu nhã ngồi ở chủ vị.

– Tiểu thư Hạ Lạc, chúng ta lại gặp nhau nữa rồi.

Cô ấy gật đầu chào hỏi Hạ Lạc.

Hạ Lạc gật đầu đáp lại, thanh thúy nói:

– Tố Cẩm các hạ.

Tố Cẩm nhìn xung quanh một vòng, kinh ngạc hỏi:

– Lần này, Mục Lương các hạ không tới sao?

Hồ Tiên nhẹ nhàng nói:

– Dạo gần đây Mục Lương đại nhân hơi vội, bận quá nên không có thời gian tới.

Tố Cẩm nghe vậy đáy mắt thoáng qua một tia mất mát, nhưng rất nhanh bị che giấu.

Cô ấy ngước mắt nhìn về phía Hồ Tiên, ưu nhã hỏi:

– Xin hỏi các hạ là?

Khóe môi của Hồ Tiên cong lên, bình tĩnh trả lời:

– Hồ Tiên, Quan ngoại giao của thành Huyền Vũ.

Theo như lời của Mục Lương, nàng chính là Quan ngoại giao của thành Huyền Vũ.

Sau khi trở lại thành Huyền Vũ thì cô gái đuôi hồ ly vẫn là người quản lý Phố Buôn Bán kiêm người phụ trách Bộ thương mại.

– Quan ngoại giao…?

Tố Cẩm như suy nghĩ gì đó rồi chậm rãi gật đầu.

– Tố Cẩm các hạ, lần này ta tới chào hỏi là vì chuyện của hội nghị Thánh Địa.

Bối Nhĩ Liên nhẹ giọng giải thích.

– Cái này ta đã nghe Bạch Ngọc nói sơ qua.

Tố Cẩm kinh ngạc nói tiếp:

– Cho nên hội nghị lần này sẽ được tổ chức sớm hơn phải không?

Bối Nhĩ Liên nghiêm túc trả lời:

– Đúng vậy, trên đất liền đã phát hiện nhiều sào huyệt Hư Quỷ, chúng ta hoài nghi thuỷ triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ sẽ đến sớm hơn thường lệ, vì vậy mọi người cần phải thảo luận đối sách càng sớm càng tốt.

Sắc mặt của Tố Cẩm trở nên nghiêm túc, thuỷ triều Hư Quỷ bùng nổ sớm hơn không phải là một tin tức tốt.

Cô ấy vẫn còn có quá nhiều việc chưa kịp chuẩn bị để đối kháng thuỷ triều Hư Quỷ triều.

– Hội Nghị Thánh Địa lần này sẽ được tổ chức ở thành Huyền Vũ.

Bối Nhĩ Liên tiếp tục nói:

– Lần này, ta tới đây là để đón ngươi đến thành Huyền Vũ.

– Thành Huyền Vũ!!

Đôi mắt đẹp của Tố Cẩm lập tức sáng ngời.

– Quả nhiên…..

Bạch Ngọc co giật khóe miệng, giơ tay đỡ trán, lộ ra vẻ mặt đau khổ.

Đôi mắt màu đỏ rực của Hồ Tiên híp lại, nhạy bén phát giác không thích hợp, cô gái trước mắt chính là tình địch.

Bối Nhĩ Liên chớp chớp đôi mắt xanh, quay đầu nhắc nhở:

– Hồ Tiên các hạ, liên quan tới hội đấu giá…..

– Ta biết rồi.

Hồ Tiên khẽ thở dài.

– Tố Cẩm các hạ, thành Huyền Vũ sẽ tổ chức một hội đấu giá.

Cô hơi nâng cằm lên, chầm chậm nói:

– Đến lúc đó linh khí cao cấp, Thủy Tinh Ngư, Nước Mắt Thiên Sứ sẽ được đưa ra bán đấu giá.

– Linh khí cao cấp và Thủy Tinh Ngư!

Tố Cẩm mừng rỡ, khuôn mặt nhu mỹ lộ ra vẻ hứng thú.

Hồ Tiên quyến rũ nói:

– Người trả giá cao nhất trong hội đấu giá sẽ chiến thắng, nếu các hạ cảm thấy hứng thú thì nên mang theo đủ tinh thạch hung thú.

– Ta đã biết.

Tố Cẩm ưu nhã gật đầu.

– Các vị, đại nhân Mục Lương nhà ta còn giao phó ta làm chuyện khác, mạn phép đi trước một bước.

Hồ Tiên đứng lên, yểu điệu xoay người rời đi.

– Chúng ta cũng phải đi rồi.

Hạ Lạc thanh thúy nói.

Cô kéo tay Hổ Tây, vội vàng đuổi theo cô gái đuôi hồ ly.

– Mục Lương nhà ta?

Đôi mắt đẹp của Tố Cẩm hơi trợn tròn.

– Tố Cẩm các hạ, Ốc Đảo đã ở bên ngoài thành.

Bối Nhĩ Liên đứng lên, nhỏ nhẹ nói:

– Thời gian không còn nhiều, chúng ta sẽ rời đi trước khi trời tối, hy vọng các hạ mau chóng an bài việc của mình, sau đó tập trung ở ngoài thành.

– Được, ta đã biết.

Tố Cẩm dịu dàng đáp.

Một bên khác, nhóm của Hồ Tiên rời khỏi thành Tấn Nguyên, đi bộ đến căn cứ trung chuyển cách đó không xa.

Bên trong trạm canh gác cạnh cửa chính căn cứ trung chuyển, tám tên Thành Phòng Quân cầm nỏ quân dụng trong tay, cảnh giác nhìn chăm chú đám đông qua lại.

Sự xuất hiện của nhóm người Hồ Tiên khiến Thành Phòng Quân lên tinh thần.

– Đó là thư kí đại nhân.

– Hầu gia Hồ Tiên!!

-….

Trong Thành Phòng Quân có thuộc hạ khi xưa của Hồ Tiên.

– Mở cửa.

Hồ Tiên lạnh nhạt nói.

– Vâng, mau mở cửa!!

Cót két…..

Cửa chính căn cứ trung chuyển từ từ mở ra, giảm bớt công việc đăng ký và kiểm tra rườm rà, có thể trực tiếp tiến vào căn cứ.

Ở khu vực giao dịch đối ngoại, rất nhiều người xếp thành hàng dài trước các cửa hàng, hô hào số lượng muốn giao dịch.

– Đông vui thật đấy!

Hổ Tây kinh ngạc nói.

– Dân chúng từ các tòa thành gần đây đều tới đây để giao dịch, cho nên mới đông như vậy.

Hồ Tiên hời hợt nói.

– Bây giờ, chúng ta đi tìm người quản lý sao?

Hạ Lạc quay đầu hỏi.


Chương 1024: Vấn Đề Tồn Tại Ở Căn Cứ Trung Chuyển

Hồ Tiên lắc đầu, đôi mắt đẹp lóe sáng nói: – Không, trước tiên đến mỗi cửa hàng quan sát một chút, tập kích bất ngờ mới có thể phát hiện vấn đề.

– Nghe có vẻ rất vui nha!

Hổ Tây hưng phấn nói.

Mọi người tiếp tục đi dạo khu buôn bán, sau đó dừng chân trước một cửa hàng, đây là một tiệm bán trái cây.

Mặt tiền cửa hàng rất lớn, trang bị bốn nhân viên bán hàng, ai nấy đều đang bận rộn.

– Ta muốn giao dịch một trăm quả táo!!

Một người đàn ông giơ túi da thú trên tay rồi hét lớn.

Nhân viên bán hàng nhìn túi da thú căng phồng, lớn tiếng nhắc nhở:

– Quý khách, xin hãy tới Ngân Hàng đổi thành đồng Huyền Vũ trước rồi lại đến giao dịch.

Căn cứ trung chuyển thường xuyên có giao dịch hạn mức lớn, số lượng tinh thạch hung thú động một chút lên đến hàng vạn, việc kiểm kê tại chỗ quá tốn thời gian.

Nếu đổi tinh thạch thành đồng Huyền Vũ thì giao dịch sẽ trở nên đơn giản rất nhiều.

– Rắc rối quá, còn phải đổi đồng Huyền Vũ gì gì đó nữa sao?

Người đàn ông bĩu môi, buồn bực xoay người chen lấn ra khỏi đám đông.

Hồ Tiên nhíu mày, quay đầu dặn dò:

– Hổ Tây, ngươi đi ra ngoài nhìn một chút, kiểm tra xem có ai dán thông báo nhắc nhở phải đổi đồng Huyền Vũ mới có thể giao dịch không.

– Tốt.

Bóng dáng của Hổ Tây lóe lên, lập tức biến mất tại chỗ.

Hồ Tiên dừng lại ở Quầy Trái Cây khoảng năm phút, sau khi không có phát hiện hoạt động bất hợp pháp nào, nàng xoay người đi tới cửa hàng tiếp theo.

Nàng không có nhiều thời gian, phải tuần tra căn cứ trung chuyển xong xuôi trước khi Ốc Đảo rời đi.

Hơn mười phút sau, Hổ Tây đột nhiên xuất hiện ở bên cạnh cô gái đuôi hồ ly.

Nàng hồn nhiên nói:

– Chị Hồ Tiên, ta đi dạo xung quanh một vòng nhưng mà không nhìn thấy thông báo nhắc nhở nào cả.

– Đi gọi người quản lý căn cứ trung chuyển tới đây.

Hồ Tiên lạnh nhạt nói.

– Ta đi ngay!

Bóng dáng của Hổ Tây lóe lên, lại biến mất không thấy đâu.

Hạ Lạc chớp chớp đôi mắt màu cam, cảm thán:

– Năng lực thức tỉnh này thực sự rất tiện lợi!

Hơn mười phút sau, cô gái tóc màu quýt xuất hiện cùng với người quản lý mồ hôi dầm dề.

– Hồ Tiên đại nhân.

Sau khi nhìn thấy Hồ Tiên, người quản lý vội vàng khom lưng cung kính hành lễ.

– Ngươi biết ta?

Hồ Tiên nhướng mày.

– Ta chưa từng gặp đại nhân, nhưng có nghe bọn thuộc hạ nhắc tới.

Người quản lý cười nói.

Sắc mặt của Hồ Tiên không chút thay đổi, bình tĩnh nói:

– Căn cứ trung chuyển có một số vấn đề, ta muốn cùng ngươi nói chuyện một chút.

– Vâng, vâng, xin đại nhân cứ nói! –

Trong lòng người quản lý lo sợ không thôi.

– Chuyện thứ nhất, tại khu giao dịch đối ngoại dán một thông báo nhắc nhở liên quan tới việc đổi đồng Huyền Vũ.

Hồ Tiên lạnh lùng nói:

– Chuyện thứ hai, vệ sinh ở căn cứ trung chuyển quá tệ, phải tuân thủ nghiêm ngặt dựa theo tiêu chuẩn của thành Huyền Vũ.

– Chuyện thứ ba…

Hồ Tiên nói liên tiếp mười hai vấn đề, mỗi một cái đều khiến tim của người quản lý đập nhanh hơn một nhịp.

– Xin đại nhân hãy yên tâm, những vấn đề này sẽ được giải quyết ngay trong ngày hôm nay.

Người quản lý vội vàng bảo đảm.

– Tốt nhất là như vậy.

Hồ Tiên hừ lạnh một tiếng.

……….

Cộc cộc cộc

Khu Trung Ương, cửa phòng làm việc của Mục Lương bị gõ.

– Đại nhân!

Âm thanh mềm nhẹ củaVệ Ấu Lan vang lên.

Mục Lương đặt viên ngọc trai màu xanh trong tay xuống, ngước mắt nói:

– Mời vào.

Cửa phòng cọt kẹt bị đẩy ra.

Vệ Ấu Lan đi tới trước mặt Mục Lương, cung kính nói:

– Đại nhân, Bố Vi Nhân đến rồi.

– Cô ấy tới làm cái gì?

Mục Lương đưa tay ra hiệu.

Trên mặt bàn trước mặt anh, bày hơn mười bình thuỷ tinh, trong bình chứa các loại trân châu màu sắc.

Những thứ này đều là ngọc trai tăng sức mạnh mà Mục Lương ngưng tụ ra, thuận tiện cho đám người Ly Nguyệt sử dụng sau này.

Trong đó trân châu màu xanh lá cây, sau khi dùng có thể sử dụng năng lực ‘Nước Mắt Thiên Sứ’.

Nước Mắt Thiên Sứ rất khan hiếm, cho dù là chế thành bí dược chữa thương, hay là trị liệu cho nhiều người bị cảm nhiễm Hư Quỷ, thì càng nhiều Nước Mắt Thiên Sứ càng tốt.

Vệ Ấu Lan ôn nhu nói:

– Cô ấy nói ngài đã đồng ý với cô ấy, giúp một tay điều tra dưới lòng đất thành Bắc Hải có sào huyệt Hư Quỷ hay không?

– Thiếu chút nữa đã quên chuyện này rồi.

Mục Lương bừng tỉnh nhớ tới, đúng là có chuyện như thế.

Anh cười một cái, ôn hòa nói:

– Để cho cô ấy đi vào.

– Vâng.

Vệ Ấu Lan xoay người rời đi.

Sau đó không lâu, Bố Vi Nhân một mình đi vào phòng làm việc, ánh mắt cô u oán nhìn về phía Mục Lương.

– Mục Lương các hạ, nếu như ta không đến, ngươi có phải quên luôn chuyện này hay không?

Cô tức giận nói.

Mục Lương mỉm cười nói:

– Không quên, chỉ là gần đây tương đối bận rộn.

Bố Vi Nhân cười nhạt hỏi:

– Vậy các hạ dự định khi nào giúp ta điều tra?

– Không bằng bây giờ?

Mục Lương cười đứng lên.

– Hiện tại?

Bố Vi Nhân kinh ngạc nhíu mày.

– Đi thôi.

Mục Lương cất bước đi ra ngoài.

Bố Vi Nhân đuổi kịp, giễu cợt mà hỏi:

– Mục Lương các hạ, không phải nói bề bộn nhiều việc sao? Tại sao lại đột nhiên rãnh rỗi?

Mục Lương dừng chân lại, quay đầu nói rõ ràng:

– Vậy nếu không thì hôm khác đi?

– Không được.

Bố Vi Nhân không chút do dự từ chối:

– Sớm ngày biết kết quả, ta đã đến sớm hơn một ngày.

– Vậy thì đi thôi.

Mục Lương cười cười.

Hai người đi ra cung điện, sau đó bay lên trời, bay về phía biển khơi xa xa.

Ngay sau đó, hai người tới bầu trời thành Bắc Hải.

– Xuống với ta?

Mục Lương nghiêng đầu nhìn về phía nữ nhân tóc xanh.

– Đương nhiên.

Bố Vi Nhân khẽ hất hàm.

Cô muốn tận mắt xác định tận đáy không có sào huyệt Hư Quỷ, mới có thể thực sự yên tâm.

-Được.

Mục Lương hờ hững đáp.

Anh hơi chuyển động ý nghĩ một chút, mang theo nữ nhân tóc xanh đến khu vực nước mặn.

Vù vù….

Bố Vi Nhân chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, nước biển chung quanh cách thân thể còn có mười centi mét.

– Thật thuận tiện.

Cô cảm thán một tiếng.

Sau khi hạ xuống hơn mười mét, tầm nhìn đã giảm xuống một mét, ánh sáng bầu trời cũng không thể chiếu vào đây.

Mục Lương giơ tay lên vỗ phát ra tiếng, nguyên tố ánh sáng hội tụ, chiếu rọi phạm vi trăm mét quanh thân.

Bố Vi Nhân khẽ nhếch môi hồng, ngắm nhìn hoàn cảnh chung quanh, lần đầu tiên thấy rõ phía dưới thành Bắc Hải rộng lớn.

Mấy tảng đá lớn xếp chồng lên nhau lộ trên mặt nước, chính là thành Bắc Hải.

Mục Lương khống chế dòng nước cùng trọng lực để thân thể hai người chìm xuống dọc theo một bên của tảng đá.

Rắc…rắc… Không biết qua bao lâu, hai người thành công chạm đáy.

Dòng nước dưới đáy biển rất chậm, như tĩnh lặng.

Bố Vi Nhân nhìn xuống đáy biển và có thể thấy nhiều hang động lớn nhỏ khác nhau.

– Những động này là sào huyệt Cua Quỷ Xanh?

Chân mày Mục Lương hơi nhăn.

– Ừm.

Bố Vi Nhân thấp giọng đáp.

– Vào xem.

Mục Lương hơi chuyển động ý nghĩ một chút, dẫn người phụ nữ tóc xanh xuống một trong các hang động.

Chiều rộng của hang chỉ có hai mét, hai người chỉ có thể tiến lại gần nhau.

Thần sắc Mục Lương ung dung, ánh mắt của anh vẫn luôn lưu ý dưới chân.

Bố Vi Nhân né tránh ánh mắt, cô có thể cảm nhận được hơi thở của Mục Lương rõ ràng, thậm chí ngửi được mùi trên người anh.

– Có mùi rất thơm.

Cô bị quỷ thần xui khiến nói một câu.

Mục Lương nhướng mày nhìn nữ nhân tóc xanh:

– Mùi gì thơm?

– Không, không có gì.

Bố Vi Nhân nặn ra một nụ cười ngượng nghịu, tự trách mình đã quá thiếu rụt rè.


Chương 1025: Sào Huyệt Cua Quỷ Xanh

– Có cái gì đang tới gần.

Mục Lương đột nhiên mở miệng nói.

– Hư Quỷ sao?

Bố Vi Nhân nhất thời khẩn trương.

Mục Lương trầm mặc một hồi, mới mở miệng nói:

– Không phải, chỉ là Cua Quỷ Xanh.

– Hô!

Bố Vi Nhânthở phào:

– Vậy là tốt rồi.

Cuối ánh sáng, một con Cua Quỷ Xanh đang leo lên, sau khi nhìn thấy Mục Lương cùng Bố Vi Nhân, càng tăng nhanh tốc độ, vọt thẳng đến hai người.

Bố Vi Nhân lạnh nhạt nói:

– Nó coi chúng ta là thức ăn.

Mục Lương hơi nghĩ một chút, bùn đất dưới chân Cua Quỷ Xanh giống như nước chảy xuống, bao nó ở, kéo vào trong đất.

Cua Quỷ Xanh không cách nào giãy dụa, bị chôn sống.

Hai người tiếp tục rơi xống, Cua Quỷ Xanh đến cũng càng ngày càng nhiều.

Mục Lương giải quyết xong nhóm Cua Quỷ Xanh thứ sáu, thu nhập thi thể của bọn chúng vào không gian, những thứ này đều là đồ ăn rất bổ, không thể lãng phí…….

– Chắc là đã tiến vào sào huyệt Cua Quỷ Xanh.

Mục Lương suy đoán nói.

Bố Vi Nhân nghe vậy tinh thần phấn chấn, tâm trạng vui sướng nói:

– Nói như vậy, dưới nền đất thành Bắc Hải không có sào huyệt Hư Quỷ.

Mục Lương lắc đầu, lạnh nhạt nói:

– Khó mà nói, khả năng ở địa phương sâu hơn.

-….

Khóe mắt Bố Vi Nhân giật một cái, tức giận nói:

– Nghe ngươi nói như vậy, ta một chút cũng không vui.

– Thả lỏng đi, e rằng thật không có.

Mục Lương bật cười khanh khách.

-….

Ánh mắt của Bố Vi Nhân u oán liếc Mục Lương.

Lúc này, lại một đàn Cua Quỷ Xanh hướng hai người vọt tới.

Mục Lương lại ra tay nữa, trong vài nhịp thở, đã giải quyết xong bầy cua, không lãng phí thu nhập vào không gian.

Hai người tiếp tục rơi xuống, không gian dưới đất càng ngày càng trống trải.

Nguyên tố ánh sáng khuếch tán ra, chiếu rọi không gian dưới nền đất.

Không gian dưới nền đất rất lớn, thậm chí còn lớn hơn cả thành Bắc Hải.

– Không phải là sào huyệt Hư Quỷ.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Địa phương mà nguyên tố ánh sáng bao trùm, có rất nhiều quả trứng màu lục lam, có kích thước bằng đầu người, từng quả một được gắn vào vách hang.

– Những thứ này đều là trứng của Cua Quỷ Xanh!!

Bố Vi Nhân thốt lên.

Cô nhìn xung quanh, đập vào mắt là những quả trứng màu xanh lá cây, bao phủ toàn bộ không gian dưới lòng đất.

Phía trên đầu có hang động là nơi sinh sống của những con cua quỷ xanh trưởng thành.

Lúc này, Cua Quỷ Xanh toàn bộ tỉnh lại, gắt gao nhìn chằm chằm hai gã khách không mời mà đến.

Mục Lương ôn hòa hỏi:

– Muốn ta giúp ngươi giải quyết bọn chúng không?

– Tốn bao nhiêu tinh thạch hung thú?

Bố Vi Nhân cau mày.

– Hai triệu miếng tinh thạch sơ cấp trung đẳng.

Mục Lương báo ra một chuỗi chữ số.

-. … Tại sao ngươi không đi cướp đi!!

Khóe miệng Bố Vi Nhân co quắp.

Cô thở sâu, tỉnh táo nói:

– Quên đi, chúng ta trở về đi thôi.

– Có thể rẻ hơn, một triệu miếng tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng!

Mục Lương mắt lộ tiếc nuối nói.

– Không phải, bọn nó sống còn có giá trị.

Bố Vi Nhân lập tức từ chối.

Thành Bắc Hải sở dĩ phồn hoa, cũng vì có Cua Quỷ Xanh tồn tại.

Thịt nó có thể ăn, nó cung cấp nguồn lương thực ổn định cho người dân thành Bắc Hải, chưa kể phần mai cứng của cua quỷ xanh có thể làm thành áo giáp.

– Thông minh.

Mục Lương cười nhạt một tiếng.

Anh mang theo nữ nhân tóc xanh trở về đường cũ, rời khỏi sào huyệt Cua Quỷ Xanh.

……….

Rắc…rắc…

Mục Lương mang theo Bố Vi Nhân bay ra mặt nước, quần áo trên người hai người vẫn chưa khô.

– Bây giờ yên tâm được chưa?

Mục Lương bình tĩnh hỏi.

– Ừm, yên tâm.

Bố Vi Nhân nhếch miệng lên, cảm thấy cả người ung dung.

– Sự tình đã giải quyết, ta trở về đây.

Mục Lương lạnh nhạt nói.

– Được.

Bố Vi Nhân gật đầu một cái.

Mục Lương giơ tay lên vung lên, đột nhiên xuất hiện một cỗ gió to, nâng nữ nhân tóc xanh về thành Bắc Hải.

Làm xong những thứ này, anh mới xoay người bay trở về thành Huyền Vũ.

– Còn rất thân sĩ.

Bố Vi Nhân nói thầm một câu, xoay người bước vào thành.

Mục Lương trở lại khu Trung Ương thành Huyền Vũ, ống tay áo lung lay, đáp xuống đất, nhìn thấy Diêu Nhi đang ngơ ngác đứng ở cổng cung điện.

Anh đi lên trước, đưa tay lên, búng nhẹ lên trán cô hầu gái nhỏ và hỏi nhỏ:

– Ngươi đang suy nghĩ gì đấy?

– A, thành chủ đại nhân!!

Diêu Nhi phục hồi tinh thần lại, ôm trán vội vã khom lưng hành lễ, sợ hãi nói:

– Không thấy ngài trở về, rất xin lỗi.

– Không cần nói xin lỗi.

Mục Lương giơ tay lên xoa xoa đầu tiểu hầu gái lại hỏi lần nữa:

– Ngươi vừa mới suy nghĩ gì đấy?

Diêu Nhi ngẩng đầu nhìn Mục Lương, đáy mắt hiện lên một chút do dự.

– Có việc cứ nói thẳng.

Mục Lương ôn hòa nói.

Diêu Nhi cắn môi dưới, thấp giọng nói:

– Đại nhân, ta đang nhớ đến mẹ mình…..

– Mẹ ngươi…?

Ánh mắt màu đen của Mục Lương lóe lên tia sáng, nhớ tới điều gì:

– Ta nghe Vạn Bái nói qua, mẹ ngươi đã đến thành Bắc Hải?

Anh nhớ tới lúc gặp Vạn Bái ở Thành Tương Lai, lão có đề cập qua việc mẹ của tiểu hầu gái rời khỏi bốn năm, đến thành Bắc Hải mãi không về.

-Vâng.

Diêu Nhi nhu thuận gật đầu.

– Đến thành Bắc Hải lâu như vậy, vì sao không nói sớm một chút.

Mục Lương vươn tay nhẹ nhàng nhéo nhéo khuôn mặt của tiểu hầu gái.

– Ta sợ gây thêm phiền phức cho đại nhân…

Diêu Nhi ngượng ngùng cúi đầu.

Mục Lương ngẩn người mở miệng nói:

– Không phải phiền toái, cho ngươi mấy ngày nghỉ, đi thành Bắc Hải nhìn, có thể sẽ tìm được mẹ ngươi.

– Thật vậy chăng?

Diêu Nhi bỗng nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt vui mừng.

– Ừm, kêu ông ngoại của ngươi nữa, lão cũng được nghỉ hai ngày, đừng mỗi đêm mỗi ngày chỉ nghiên cứu linh khí.

Mục Lương mỉm cười gật đầu.

– Cảm ơn đại nhân.

Đôi mắt xanh biếc của Diêu Nhi phiếm hồng, trịnh trọng hướng Mục Lương khom lưng hành lễ.

– Ngốc quá, về sau có việc cứ nói thẳng.

Mục Lương đưa tay nâng đỡ tiểu hầu gái dậy.

– Vâng, thành chủ đại nhân.

Diêu Nhi mừng đến chảy nước mắt, trong lòng bị xúc động.

– Đi đi.

Mục Lương vỗ tiểu bả vai, tiểu hầu gái cất bước đi vào cung điện.

Diêu Nhi lần nữa khom lưng hành lễ, sau đó hít sâu một hơi, lấy bàn tay lau khóe mắt ướt, quần áo cũng không kịp đổi, kích động chạy về phía Xưởng Linh Khí.

Mục Lương trở lại phòng làm việc, Nguyệt Thấm Lan đã chờ sắn.

– Mục Lương, đi đâu vậy?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi.

– Đi một chuyến đến thành Bắc Hải.

Mục Lương thuận miệng nói.

Anh đi tới chủ vị ngồi xuống, nói rõ ràng:

– Ta để Diêu Nhi nghỉ ngơi vài ngày, để cô bé đến thành Bắc Hải tìm người thân, ngươi là quản lý, việc Diêu Nhi nghỉ ngơi, phải thông báo với ngươi một tiếng.

– Ngươi không nói ta cũng quên, mẹ của Diêu Nhi đã đến thành Bắc Hải.

Nguyệt Thấm Lan hậu tri hậu giác nói.

– Ta cũng đã quên.

Mục Lương cười khổ một tiếng.

Lúc trước Vạn Bái chỉ là thuận miệng nói, tuy anh nhớ kỹ, nhưng cũng không thường xuyên nhớ tới.

– Ta nghĩ xem, gần đây có ai đang nghỉ ngơi…..

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt xinh đẹp.

– Lo lắng chuyện cô bé ấy tự đi một mình phải không?

Mục Lương đại khái hiểu suy nghĩ của nữ nhân ưu nhã.

Nguyệt Thấm Lan nói:

– Cô bé còn nhỏ, thực lực cũng không cao, phải tìm người đi cùng.

Mục Lương suy nghĩ một chút, ôn hòa nói:

– Vậy hãy để cho Ngôn Băng theo đi, cô ấy đã lâu không nghỉ ngơi, coi như là một ngày nghỉ.

– Ừm, ta đi thu xếp.

Nguyệt Thấm Lan ôn nhu gật đầu.


Chương 1026: Nhắm Một Mắt Mở Một Mắt

– Đúng rồi, chỗ trống trong khu xưởng đã được lấp đầy chưa? Mục Lương nhẹ giọng hỏi.

– Rồi, lần này người đều nghiêm ngặt chọn lựa, hy vọng không xuất hiện tình huống buôn lậu nữa.

Nguyệt Thấm Lan mở sổ ghi chú ra, chuyển thông tin nhân viên mới cho Mục Lương xem.

– Ngươi đã sắp xếp là tốt rồi.

Mục Lương nhìn qua hai lần rồi khép cuốn sổ lại.

Anh thở dài, bình tĩnh nói:

– Muốn ngăn chặn buôn lậu, điều này có chút khó.

– Đúng vậy.

Nguyệt Thấm Lan cũng thở dài.

– Hành động nhỏ của một số người có thể tạm thời viết ra, đừng quên.

Mục Lương suy nghĩ một chút nói.

Hoàn toàn ngăn chặn lòng tham là không có khả năng, miễn là không dính líu đến lợi ích căn bản với ranh giới cuối cùng, có thể nhắm một mắt mở một mắt.

– Cũng chỉ có thể như vậy.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu.

Cộc cộc cộc…

Cửa phòng phòng làm việc bị gõ, âm thanh trong trẻo lạnh lùng truyền vào.

– Mục Lương.

Ly Nguyệt đứng ở ngoài phòng.

– Vào đi.

Mục Lương lên tiếng.

Cọt kẹt…

Nữ nhân tóc trắng đẩy cửa phòng ra, đi thẳng đến chỗ Mục Lương.

– Mục Lương, Cát Khôi Phu vẫn không lộ diện.

Ly Nguyệt gỡ mũ giáp năm màu xuống, một mái tóc dài màu trắng bạc xõa xuống.

– Bên Tuyết Cơ cũng không có thu hoạch gì?

Mục Lương kinh ngạc hỏi.

– Không có.

Ly Nguyệt chậm rãi lắc đầu.

Mục Lương ngả người ra sau, đôi mắt anh thâm thúy:

– Đối phương còn cẩn thận hơn so với tưởng tượng của ta.

Nguyệt Thấm Lan suy đoán nói:

– E rằng Cát Khôi Phu đã rời khỏi thành Bắc Hải.

– Cũng không phải là không thể.

Ngón tay Mục Lương nhẹ nhàng gõ mặt bàn.

– Có phải tiếp tục điều tra không?

Ly Nguyệt ôn nhu hỏi.

Mục Lương suy nghĩ một chút, mở miệng nói:

– Để Tuyết Cơ ở đó thêm hai ngày, nếu không có thu hoạch được thì quay về.

– Vâng.

Ly Nguyệt cầm lấy mũ giáp một lần nữa mang vào.

– Ly Nguyệt, huấn luyện không quân tiến hành thế nào?

Mục Lương gọi cô gái tóc trắng đang chuẩn bị rời đi.

Ly Nguyệt dừng bước chân lại, quay đầu báo cáo:

– Các tân binh đã học được cách sử dụng yên bay và ngày mai sẽ tiến hành tập huấn thử nghiệm chuyến bay trên cao đầu tiên.

– Ừm, ngày mai ta đi hiện trường quan sát.

Mục Lương cười nhạt nói.

– Hy vọng tân binh sẽ không bởi vì quá căng thẳng, mà phát huy thất thường.

Khóe miệng Ly Nguyệt hơi hơi nhếch lên, thành chủ tới thị sát, ngay cả lão binh cũng sẽ khẩn trương, chớ đừng nhắc tới tân binh.

– Bọn họ đã tham gia khóa huấn luyện hơn ba tháng, không tính là tân binh.

Mục Lương mỉm cười nói.

Đối với khi thành lập Không quân mà nói, ba tháng quả thực không coi là tân binh, nhưng từ kinh nghiệm, lại là tân binh.

– Vâng.

Ly Nguyệt đồng ý gật đầu.

Tân binh không cơ hội học tập sử dụng yên bay, càng không có cơ hội ngồi lên ong thợ, để huấn luyện bay thử.

– Mục Lương, ngươi cũng nên đi doanh trại, đừng quên buổi huấn luyện tân binh lính phòng thủ thành.

Nguyệt Thấm Lan nhắc nhở.

– Chưa quên, buổi huấn luyện với lính mới sẽ vào ngày mốt.

Mục Lương nói rõ ràng.

Cầm Vũ đã kết thúc đợt tuyển mộ mới, đã đăng ký danh tính xong, đang trải qua quá trình huấn luyện cơ bản.

– Vậy là tốt rồi.

Nguyệt Thấm Lanmấp máy môi đỏ mọng.

Cô đứng dậy, ôm cuốn sổ nói:

– Ta đi trước.

Còn phải đi tìm ứng cử viên cho chức chủ toà và phó toà.

– Đi đi, đừng quá mệt mỏi.

Mục Lương ôn hòa nói.

– Đã biết.

Nguyệt Thấm Lan nhếch miệng, dáng đi thướt tha rời đi.

– Ta cũng đi thành Bắc Hải một chuyến.

Ly Nguyệt hướng Mục Lương gật đầu một cái, xoay người rời khỏi phòng làm việc.

………..

Sáng sớm.

Khu buôn bán, người người nhốn nháo, các đường phố chật ních, đông đúc với thương nhân và những người từ các thành phố lân cận.

Tin tức về việc Hội nghị Thánh địa sắp triệu tập ở thành phố Huyền Vũ đã lan truyền khắp các thành phố lớn nhỏ xung quanh.

Sở dĩ truyền đi nhanh như vậy, có một phần do Hồ Tiên tuyên truyền.

Một phần nguyên nhân khác là do tin tức của các thương nhân đang buôn bán ở thành Huyền Vũ.

Các bộ lạc lớn nhỏ mà Hồ Tiên chưa đến thăm được lần này, thì được các thương gia tình báo bán tin tức cho.

Tam Tinh Lâu, bên trong gian phòng số tám trên tầng hai.

Cát Khôi Phu đang nằm ở trên giường mở mắt ra.

– A!

Hắn nhướng mày, dùng sức đẩy cửa sổ ra, ló đầu ra ngoài nhìn vào đám đông trên phố.

Từ bên ngoài nhìn vào, Cát Khôi Phu chỉ là một người đàn ông bình thường.

Năm nay, hắn 32 tuổi, lại sở hữu bề ngoài bốn mươi tuổi, tóc cùng đôi mắt màu nâu, thả ở trong đám người không khiến mọi người nhìn lại lần thứ hai.

– Đáng ghét.

Cát Khôi Phu bĩu môi, lại dùng sức đóng cửa sổ.

Hắn quay đầu lại nhìn một tờ báo trên bàn, có hơn năm mươi cái tên được viết trên đó, xếp hạng thứ nhất là Kỳ Bang.

– Chết tiệt, thật vất vả mới bố trí được, hiện tại mất hết.

Cát Khôi Phu giơ tay tạo thành nắm đấm, dùng sức nện xuống mặt bàn.

Phanh!!

Sau khi nhìn thấy tờ báo này, hắn đã rời khỏi thành Bắc Hải càng sớm càng tốt, thay vì đến nơi ở của Kỳ Bang để kiểm tra tình hình, thì hắn đã đến thành Huyền Vũ vào Tam Tinh Lâu.

Cát Khôi Phu là thành viên của một tổ chức buôn bán tình báo ngầm nào đó, Kỳ Bang chỉ là ‘Quân cờ’ mà hắn bồi dưỡng

Trên mặt nổi là vì buôn lậu, thực tế là vì lấy trộm cơ mật thành Huyền Vũ.

May mà Cát Khôi Phu không trực tiếp liên hệ với Kỳ Bang, nên không lo lắng bị liên lụy.

Tình báo thành Huyền Vũ, vô cùng đáng giá, rất nhiều thành lớn khác đều ra giá cao mua.

Những người đó rất hứng thú đối với Thánh Thụ thành Huyền Vũ, bí mật về sự sinh tồn của các loài cây xanh, và nguồn nước vô tận.

– Khách nhân, đã xảy ra chuyện gì, cần giúp không?

Cửa phòng bị gõ, âm thanh nhân viên công tác quan tâm vang lên, tim Cát Khôi Phu đập nhanh hơn, tận lực đè thấp ngữ điệu, cố giả bộ trấn định đáp:

– Không có việc gì, không cần lo lắng,

– Được rồi.

Ngoài cửa, nhân viên công tác nhỏ giọng thì thầm cái gì.

Cô quyết định chờ lúc khách nhân phòng số tám trả phòng, kiểm tra đồ đạc trong phòng càng sớm càng tốt, nếu có gì hỏng hóc sẽ phải bồi thường.

Tiếng bước chân ngoài cửa xa dần, lúc này Cát Khôi Phu mới thở phào, thân phận vẫn chưa bị bại lộ.

Đông đông đông Tiếng chuông du dương vang lên, dừng lại sau khi nó vang lên tám lần.

– Đã đến giờ.

Cát Khôi Phu nhẹ giọng tự nói.

Hắn lần nữa ngồi xuống, xé một tờ giấy rộng bằng ba ngón tay trên tờ báo, dùng bút máy viết gì đó lên đó.

Cát Khôi Phu qua loa viết xong mấy dòng chữ, gấp mảnh giấy lại và giấu nó trong tay áo bản rộng, đứng dậy và mở cửa rời khỏi phòng.

Đi ra Tam Tinh Lâu, tiếng huyên náo tràn đầy.

Bàn tay Cát Khôi Phu siết chặt tờ giấy trong tay áo, bước về rân Bảo Lâu.

Trên đường người đến người đi, hắn dừng bước đi về phía trước, tay trong tay áo duỗi ra, tờ giấy giữa hai ngón tay cũng bị rút đi.

Cát Khôi Phu mắt nhìn phía trước, như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục bước đi.

Trong đám người, người phụ nữ cầm tờ giấy tiếp tục đi về phía trước, sau khi rời khỏi Cát Khôi Phu, cô ta quay người đi vào con hẻm giữa các cửa hàng.

Hải Tây Địch nhìn quanh trái phải hai bên, chỉ sau khi không thấy ai khác, lấy tờ giấy ra và mở nó ra để xem xét kỹ hơn.

Chỉ có ba câu hỏi được viết trên giấy.

Bên ngươi có tiến triển hay không? Lẻn vào xưởng quân sự công nghiệp chưa?

Có nhận được tin tức hữu ích nào không?


Chương 1027: Mẹ Ơi, Nơi Này Có Một Chị Gái Kỳ Quái

– Cát Khôi Phu tên này, nghĩ thật nhẹ nàng, lẻn vào xưởng quân sự công nghiệp nào có dễ dàng như vậy….! Hải Tây Địch bĩu môi, thấp giọng nhổ nước bọt.

Cô ta vò nát cuộn giấy, nhét vào trong miệng, nhấm nuốt vài cái rồi nuốt xuống.

Hải Tây Địch ấy ra tờ giấy mới đã chuẩn bị trước và viết câu trả lời bằng bút máy trên đó.

– Chị ơi, ngươi ở nơi này làm cái gì?

Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên khiến Hải Tây Địch giật mình.

Theo phản xạ, cô ta giấu mảnh giấy và bút máy sau lưng, nhìn nghiêng về phía cô bé chín tuổi đột nhiên xuất hiện.. Bé gái đứng ở đầu hẻm, mở to đôi mắt ngây thơ nhìn cô.

– Chị, chị làm việc mệt mỏi, đang nghỉ ngơi.

Tim Hải Tây Địch đập dồn dập rất nhanh, âm thanh đều nhỏ lại.

Bé gái ngẹo đầu nhỏ, ngây thơ hỏi:

– Vậy tại sao phải nghỉ ngơi ở trong ngõ hẻm?

– Bởi vì.. Bởi vì ở đây mát mẻ.

Hải Tây Địch nở một nụ cười cứng nhắc trên mặt.

Cô ta thầm nguyền rủa trong lòng, chỉ mong bé gái nhỏ trước mặt sớm rời đi.

– Chị, ngươi cười thật là khó xem nha.

Bé gái đưa tay chỉ mặt Hải Tây Địch, cười rất vui vẻ.

– …

Khóe mắt Hải Tây Địch giật một cái, chịu đựng xúc động muốn một cái tát đập chết bé gái.

– Tiểu Nhân, ngươi đang nói chuyện với ai vậy?

Giọng nữ nghi ngờ truyền đến.

Liễu Y đi tới, đưa tay kéo tay con gái mình.

-Mẹ ơi, nơi này có một chị gái kỳ quái.

Đứa nhỏ đưa tay chỉ Hải Tây Địch trong hẻm

Liễu Y ngước mắt nhìn về phía Hải Tây Địch, mặt lộ xin lỗi nói:

– Xin lỗi, con gái của ta có chút hiếu động, quấy rầy ngươi rồi.

– Không, không có việc gì.

Sắc mặt Hải Tây Địch cứng ngắc lắc đầu.

– Đi nhanh đi, kịch nói sắp bắt đầu.

Liễu Y lôi kéo tiểu cô nương xoay người rời đi, lưu lại Hải Tây Địch kinh nghi bất định đợi tại chỗ.

Tiểu Nhân nghiêng đầu hỏi:

– Mẹ, Hội nghị Thánh Địa khi nào thì bắt đầu nhỉ?

Liễu Y ôn nhu nói:

– Còn mười lăm ngày, không cần vội.

– Nhưng mẹ, ngươi bị Hư Quỷ cảm nhiễm, sắp phát tác.

Tiểu Nhân rơi vào tâm trạng chán nản.

– Ngoan, không có chuyện gì.

Liễu Y giơ tay lên xoa xoa đầu con gái, trong mắt lộ vẻ buồn bã, đau thương.

Trong ngõ hẻm, Hải Tây Địch bình tĩnh lại, một lần nữa lấy giấy bút, lấy nhanh nhất tốc độ viết xong chữ còn lại.

Cô ta gập giấy lại, làm bộ như không có chuyện gì xảy ra đi khỏi cái hẻm nhỏ, tìm kiếm thân ảnh Cát Khôi Phu.

Hải Tây Địch chỉ muốn gửi thư nhanh chóng, và sau đó trở lại làm việc trong Nội thành, tránh xa sự hối hả và nhộn nhịp của khu buôn bán.

Cô ta đi trong đám đông và nhanh chóng tìm thấy một bóng dáng quen thuộc.

Cát Khôi Phu đang chuẩn bị xếp hàng trước quán bánh bao.

Hải Tây Địch đi lên trước, như không có chuyện gì xảy ra đứng sau lưng hắn, giả vờ đang xếp hàng mua bánh, Cát Khôi Phu chắp tay sau lưng, thành công bắt được tờ giấy của Hải Tây Địch.

Hai người tiếp tục đứng xếp hàng, mỗi người mua hai cái bánh bao thịt trước khi rời đi.

Cát Khôi Phu cẩn thận đến cửa hàng trái cây một lần nữa và mua hai quả táo trước khi trở về phòng trong Tam Tinh Lâu.

Cát Khôi Phu thở phào, trước tiên khóa trái cửa phòng, lấy ra tờ giấy ẩn giấu, sau khi mở ra, cẩn thận đọc lại dòng chữ.

– Phường quân sự công nghiệp quá khó để lẻn vào, mỗi lần còn chưa tới gần đã bị đuổi, luôn cảm giác có người âm thầm quan sát, không dám tùy tiện tới gần.

Hắn nhẹ giọng đọc chữ trên tờ giấy.

– Khu Trung Ương cũng vào không được, nơi đó phòng thủ càng nghiêm ngặt, tạm thời không có gì hữu dụng… liên lạc lại sau.

Hải Tây Địch thực sự là phế vật, lẻn vào Nội thành lâu như vậy, vậy mà một tin tức hữu dụng cũng không tìm thấy!!

Cát Khôi Phu đen mặt, xé nát tờ giấy trên tay.

……..

Trong bảo khố cung điện thuộc khu Trung Ương

Mục Lương thu tay lại, anh đã chuyển hoá viên tinh hạch cuối cùng thành điểm tiến hóa.

Trước mặt anh, có hơn hai mươi cái rương gỗ trống rỗng.

Vốn dĩ bên trong những cái rương này đều là tinh hạch hung thú, tiền lời của Phố Buôn Bán trong vài ngày gần đây.

Anh vừa động ý niệm, mở ra bảng bốn thuộc tính cơ bản.

Thuần dưỡng sư: Mục Lương.

Thể lực: 2721.5

Tốc độ: 2724.4.

Sức mạnh: 2720.2

Tinh thần: 2737…

Tuổi thọ: 24 tuổi /18930 năm.

Điểm thuần dưỡng: 3410

Điểm tiến hoá: 7.006.388.723

Năng lực:

Điều Khiển Nguyên Tố Băng [Cấp chín 】

Tiến Hoá Vô Hạn[Cấp chín 】

Thiên Tai Dung Nham [Cấp chín 】.

…Ẩn giấu…

Đã gom được bảy tỷ điểm tiến hoá, khoảng cách tới mười tỷ điểm tiến hoá càng ngày càng gần.

Con ngươi màu đen của Mục Lương lóe lên một tia hưng phấn.

Anh vô cùng mong chờ, không biết khi Huyền Vũ tiến hoá tới cấp mười một, nó sẽ thay đổi như thế nào?

Để mau chóng gom đủ mười tỷ điểm tiến hoá, anh không đi tiến hóa những thú thuần dưỡng khác như Kiến Gọng Kìm Khổng Lồ.

Mục Lương dùng ý niệm khống chế, thu hồi lại bảng bốn thuộc tính cơ bản, sau đó anh xoay người rời khỏi bảo khố.

Nhưng không đợi đến khi anh trở lại thư phòng, trên đường đi, anh đã chạm mặt với Ly Nguyệt.

Ly Nguyệt ôn nhu nói:

– Mục Lương, xe ngựa đã chuẩn bị xong, chúng ta nên đi xem huấn luyện không quân.

– Vậy đi thôi.

Mục Lương xoay người, đi ra bên ngoài cung điện.

Trên quảng trường, khi nhìn thấy anh đang từ từ lại gần, những con Sói Mặt Trăng đều cúi đầu tỏ vẻ tôn trọng với anh.

Ken két…

Dường như chờ đợi từ lâu, vừa thoáng nhìn thấy bóng dáng Mục Lương, Tiểu Mật đã mở cửa thùng xe, chào đón Mục Lương lên xe.

Cô gái tóc bạch kim cũng cùng anh lên xe.

– Xuất phát.

Ly Nguyệt truyền ra thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Tiểu Mật đóng cửa thùng xe, tiếp theo cô rất lưu loát ngồi ở thùng xe, rồi đưa tay kéo bộ dây cương của Sói Mặt Trăng.

Tru tru tru…

Những con Sói Mặt Trăng ngửa mặt lên trời hú dài một tiếng, tiếp theo chúng kéo thùng xe rời khỏi Trung Ương.

Trong xe, Mục Lương nghiêng đầu, nhìn không chớp mắt vào cô gái tóc bạch kim.

– Làm sao vậy?

Ly Nguyệt phát ra thanh âm mang theo một chút run rẩy.

– Không có việc gì, ta chỉ ngắm ngươi mà thôi.

Mục Lương dùng giọng lười nhác nói.

Ly Nguyệt khẽ nhếch đôi môi phấn hồng, con ngươi màu bạch kim lóe sáng, hỏi:

– Ngươi mệt mỏi sao?

– Cũng có thể là vậy.

Mục Lương nhếch miệng ngáp một cái.

– Ta giúp ngươi xoa bóp một chút.

Ly Nguyệt đứng lên ngồi ở bên cạnh anh, tiếp đó cô đặt tay lên huyệt Thái Dương của anh, nhẹ nhàng xoa với lực đạo vừa phải.

Mục Lương thoải mái nhắm mắt lại.

Anh muốn im lặng để hưởng thụ giờ khắc yên tĩnh này.

Cô nhẹ chớp đôi mắt bạch kim tuyệt đẹp.

Bỗng dưng cô cảm thấy hai tròng mắt có chút đau đớn, như có con kiến đang chậm chậm bò trong mắt cô.

Uy… Cô nhịn không được kêu lên một tiếng.

Trong tầm mắt của cô, Mục Lương chậm rãi trở nên mờ ảo, quần áo trên người cũng bắt đầu chuyển thành màu trong suốt.

– Làm sao vậy?

Mục Lương nghe thấy tiếng kêu của cô thì mở mắt ra nhìn về phía cô gái tóc bạch kim.

– Ngươi…..

Trên mặt cô nổi lên một mảnh đỏ bừng, cô vội vàng thu hồi tầm mắt đang dừng lại ở nửa người dưới của Mục Lương.

Ánh mắt cô trở nên mơ hồ.

Theo những gì cô nhìn thấy, thùng xe đang dần trở nên trong suốt, thậm chí cô còn có thể nhìn rõ những hộ vệ Khu Trung Ương đi theo bọn họ ở bên ngoài.

– Ly Nguyệt, ngươi không sao chứ?

Mục Lương lập tức ngồi dậy, anh đưa tay khoát lên vai cô gái tóc bạch kim.


Chương 1028: Ly Nguyệt Thức Tỉnh Năng Lực Mắt Xuyên Thấu!

Ly Nguyệt đỏ mặt, cô dùng âm thanh nho nhỏ nói: – Hình như ta trở thành thức tỉnh giả rồi.

– Đột nhiên sao?

Mục Lương lập tức phục hồi lại tinh thần, cười tò mò hỏi:

– Năng lực thức tỉnh của ngươi là gì?

– Khi ta nhìn cái gì thì thứ đó trở nên trong suốt.

Ly Nguyệt liếc mắt nhìn thân thể của Mục Lương một cái, ngay sau đó, cô lại đỏ mặt vội vàng quay đi.

– Đây là Mắt Xuyên Thấu sao?

Mục Lương có chút đăm chiêu nói.

Anh nhìn về phía cô gái tóc bạch kim, cô ấy có bộ dáng ngượng ngùng như vậy, có phải dáng người của anh đã bị cô ấy xem hết?

Mục Lương lộ ra một tia trêu chọc trong mắt, đùa giỡn hỏi:

– Vậy nói cho ta nghe, ngươi đã nhìn thấy những gì?

– Không, không có gì, cái gì ta cũng chưa nhìn thấy.

Ly Nguyệt đưa tay lên che đôi mắt đẹp.

– Thật sao?

Mục Lương mỉm cười.

– Ừ, thật sự.

Ly Nguyệt dùng sức gật đầu.

– Được rồi, không đùa ngươi nữa.

Mục Lương cười sảng khoái, nếu còn trêu chọc nữa, có khi cô gái tóc bạch kim muốn nhảy ra khỏi xe cũng chưa biết chừng.

Anh ôn nhu nói:

– Ngươi thử xem, ngươi có thể tùy tâm khống chế năng lực của mình hay không?

– Được.

Lúc này, Ly Nguyệt mới thở phào một hơi.

Cô buông hai tay, tầm mắt dừng ở dưới chân, sàn thùng xe lập tức biến thành trong suốt, có thể nhìn thấy mặt đường nội thành đang rất nhanh lùi về phía sau.

– Tập trung tinh thần.

Mục Lương dịu dàng lên tiếng nhắc nhở.

Ly Nguyệt nhăn đôi mày đẹp, cô đang cố gắng tập trung tinh thần.

Cô dùng ý niệm khống chế, thùng xe trong suốt lại một lần nữa trở về như lúc ban đầu, thế giới trong mắt cô cũng trở về bình thường.

– Thành công rồi!

Đôi mắt màu bạch kim của Ly Nguyệt lóe ánh sáng.

– Quay lại nhìn ta xem.

Mục Lương cười như không cười nói.

Ly Nguyệt nghiêng người đi.

Đầu tiên, cô chỉ dám dùng một con mắt để nhìn Mục Lương, sau khi xác định quần áo trên người anh không hề biến thành trong suốt, lúc này cô mới dám mở nốt một con mắt kia.

– Không có việc gì rồi.

Ly Nguyệt hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

Mục Lương khẽ cười nói:

– Ngươi thử sử dụng lại năng lực xem.

– Được.

Ly Nguyệt nhắm lại đôi mắt đẹp, tới khi cô mở ra một lần nữa, đôi mắt vốn dĩ có màu bạch kim, hiện giờ lại trở thành màu trong suốt.

Thế giới trong mắt cô lần thứ hai trở nên trong suốt, lần này tầm mắt cô xuyên thấu Mục Lương cùng với thùng xe phía sau anh, lập tức nhìn thấy những hộ vệ khu Trung Ương đang ở bên ngoài.

Cô lại nhắm mắt, thế giới trong mắt cũng khôi phục lại bình thường.

– Ta hoàn toàn khống chế được năng lực rồi.

Ly Nguyệt vui vẻ nói.

– Nếu Ngải Lỵ Na biết, chắc chắn cô ấy sẽ hâm mộ mất vài ngày.

Mục Lương trêu chọc nói.

Khuôn mặt của Ly Nguyệt chứa đầy ý cười, cô suy đoán:

– Có khi cô ấy đã trở thành thức tỉnh giả rồi.

– Đợi sẽ biết.

Mục Lương cong lên khóe môi.

Hôm nay, Ngải Lỵ Na ở căn cứ huấn luyện không quân, phụ trách huấn luyện tân binh phi hành trên trời cao.

Ly Nguyệt cười khẽ ra tiếng, sau khi trở thành người thức tỉnh, tâm trạng cô cũng trở nên cực kỳ thoải mái.

– Năng lực này của ngươi, đừng có dùng lúc ta đang tắm rửa đó.

Mục Lương đưa tay lên nhẹ nhàng ôm lấy cô gái tóc bạch kim.

– Mục Lương, ngươi đang nghĩ cái gì vậy chứ?

Khuôn mặt tươi cười của Ly Nguyệt lần thứ hai trở nên hồng rực.

Cô nhịn không được ném qua một ánh mắt xem thường.

– Ha ha ha…

Anh trong sáng cười ha hả.

Bên ngoài thùng xe, mặc dù đôi mắt Tiểu Mật vẫn chăm chú nhìn về phía trước, nhưng khoé môi vẫn không nhịn được mà cong lên thật cao.

Hơn nửa tiếng sau, Sói Mặt Trăng đang chạy thật nhanh cũng thả chậm tốc độ xuống, khoảng cách tới Thiên Cức Quan càng ngày càng gần.

– Đại nhân, chúng ta tới sân huấn luyện không quân rồi.

Tiểu Mật quay đầu lại cung kính nói.

– Ta đã biết.

Mục Lương dùng thanh âm bình thản truyền ra.

Két két két…

Đàn Sói Mặt Trăng đi lên phía trước thêm vài mét nữa, khiến cho quán tính tiến về phía trước của thùng xe biến mất, sau đó xe ngựa vững vàng ngừng lại.

Cách đó không xa, ở trên sân huấn luyện, đội không quân đang trong giai đoạn chuẩn bị trang bị.

Bọn họ đang kiểm tra túi dù để nhảy trên người.

Ong ong ông…

Từng đàn ong thợ từ Thiên Cức Quan bay tới, xoay quanh trên không trung của sân huấn luyện.

– Nhớ kiểm tra thật cẩn thận.

Nếu trên không trung, xảy ra vấn đề gì đó ngoài ý muốn, dù để nhảy chính là thứ cứu mạng các ngươi.

Ngải Lỵ Na hai tay chống nạnh, thần sắc cực kỳ nghiêm túc.

– Vâng!

Đội không quân cùng lên tiếng đáp lại, thanh thế rất lớn.

Ngải Lỵ Na đáng yêu nói:

– Sau khi kiểm tra cẩn thận túi dù để nhảy, tiếp tục chuyển qua kiểm tra chỗ ngồi khi phi hành.

– Vâng!

Đội không quân lần thứ hai đồng thanh đáp lại.

Mục Lương cùng Ly Nguyệt từ trên xe đi xuống.

Hai người đều nhìn về phía cô gái tóc hồng trên sân huấn luyện.

– Đại nhân…

Ngải Lỵ Na đã phát hiện ra Mục Lương, cô hưng phấn quơ hai tay vẫy.

Mục Lương gật đầu ý bảo, anh muốn duy trì uy nghiêm của thành chủ trong mắt những tân binh này.

Ngải Lỵ Na hai tay chống nạnh, nũng nịu khiển trách:

– Những nhóc con ngốc nghếch kia, đã nhìn thấy thành chủ đại nhân còn không cúi chào?

– Thành chủ đại nhân!

Đội không quân lập tức tinh thần chấn động, nâng tay lên rồi chào theo nghi thức quân đội tiêu chuẩn.

………

– Chuẩn bị thế nào rồi?

Mục Lương đi lên phía trước, nhìn về phía mắt đôi mắt đẹp đang toả sáng của Ngải Lỵ Na.

Ngải Lỵ Na nâng tay lên rồi chào theo nghi thức quân đội, tiếp theo cô nghiêm túc nói:

– Công tác chuẩn bị của buổi huấn luyện bay trên không trung hôm nay đã hoàn thành.

Trước mặt tân binh, cô phải giúp Mục Lương giữ gìn hình tượng uy nghiêm.

Anh chắp hai tay sau lưng, bình tĩnh hỏi:

– Vậy đã làm nóng người trước khi huấn luyện chưa?

– Còn chưa bắt đầu.

Ngải Lỵ Na lanh lảnh nói.

– Vậy làm nóng người trước khi huấn luyện đi, để cho bọn họ tỉnh táo một chút.

Mục Lương lạnh nhạt nói.

– Vâng!

Ngải Lỵ Na nghiêm túc đáp.

Cô xoay người, cao giọng hạ lệnh:

– Toàn thể chú ý, nhảy cóc năm trăm cái.

Bắt đầu.

– Vâng!

Đội không quân cùng lên tiếng đáp lại, hình như bọn họ đã tập mãi thành thói quen, tất cả đều dùng động tác nhảy cóc cực kỳ tiêu chuẩn để làm nóng người.

– Thành chủ đại nhân.

Bên ngoài cửa Thiên Cức Quan, Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan đang giương cánh bay tới.

Hai người từ trên trời giáng xuống, dừng ở trước mặt Mục Lương.

Mục Lương nhướng mày, lạnh nhạt hỏi:

– Bây giờ các ngươi mới tới sao?

– Chúng ta vừa mới nói chuyện phiếm với Hoa lão một chút.

Nguyệt Phi Nhan hai tay chống nạnh.

Cô đắc ý dào dạt nói:

– Sau khi lão biết lần hội nghị thánh địa này được tổ chức ở Thành Huyền Vũ, lão đã cả kinh nói không nên lời đó, bây giờ vẫn còn đang ngẩn người đứng ở bên kia kìa.

– Hoa lão?

Mục Lương nhăn mày.

Người tự xưng là Hoa lão này, hình như là khi tuyển binh cho không quân, đã nhân tiện tuyển lão vào làm thủ vệ cho Thiên Cức Quan.

– Chính là ông lão nhất quyết muốn gia nhập vào không quân đó.

Hi Bối Kỳ ngây thơ nói.

– Ta đã biết.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

Thần sắc trên mặt anh nghiêm túc lên, anh cất giọng rõ ràng nói:

– Hi Bối Kỳ, Nguyệt Phi Nhan.

Hai người thân là đội trưởng chân chính của không quân, nhưng vì nói chuyện phiếm mà tới muộn.

– Ách…

Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ liếc nhau, cả hai đều xấu hổ cúi đầu, không dám đối diện cùng Mục Lương.


Chương 1029: Thợ Săn Đồ Long (Giết Rồng) Tây Phổ Hoa

Ngải Lỵ Na ở một bên nghẹn cười, cô trưng ra bộ dáng xem kịch hay nhìn qua bên này.

Cô với hai người Ly Nguyệt chính là tổng huấn luyện viên tạm thời.

Chờ sau khi huấn luyện không quân chấm dứt, sẽ chuyển qua tập trung cho Bộ Đội U Linh.

– Thực xin lỗi, lần sau ta tuyệt đối sẽ không tái phạm.

Nguyệt Phi Nhan nâng tay lên cúi chào, cô dùng giọng nghiêm túc và thái độ thành khẩn giải thích.

Hi Bối Kỳ liên tục gật đầu, cao giọng nói:

– Đúng vậy, lần sau ta tuyệt đối sẽ không tái phạm.

Mục Lương xẹt qua một tia sáng trong mắt, anh mở miệng nói:

– Ta quyết định trừ tất cả lương tháng này của hai người.

– A!

Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ đều sửng sốt.

Các cô là không nghĩ tới mình chỉ bị phạt nhẹ như vậy.

– Không phục sao?

Mục Lương trừng mắt liếc nhìn hai cô một cái.

– Không không không, phục, rất phục.

Nguyệt Phi Nhan dùng sức gật đầu.

– Ta cũng phục.

Hi Bối Kỳ cố nén cười, cúi đầu.

– Đi, qua cùng nhảy cóc với bọn họ đi.

Mục Lương nghiêm túc nói.

Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kì đồng thời nâng tay cúi chào:

– Vâng, thành chủ đại nhân.

Hai người ngồi xổm bên cạnh Thái Khả Khả, dùng động tác tiêu chuẩn bắt đầu nhảy cóc.

– Các cô ấy đã bị ngươi doạ cho sợ hãi rồi.

Ly Nguyệt nhẹ giọng cười nói.

– Gần đây các cô ấy có chút lười biếng, không thúc giục không được.

Mục Lương lắc đầu khẽ thở dài.

Có điều, hai người này trở nên như thế, cũng có nghĩa là cuộc sống ở Thành Huyền Vũ làm cho người ta cảm thấy thật sự thoải mái.

Ly Nguyệt cười cười.

Làm sao cô lại không biết cô gái Ma Cà Rồng và Nguyệt Phi Nhan đã trở nên lười nhác chứ? Có điều đều là bạn bè với nhau, cô cũng không có cách nào khác để nhiều lời khuyên nhủ bọn họ.

Mục Lương nghiêng đầu nói:

– Chờ sau khi không quân học được cách sử dụng chỗ ngồi phi hành, các ngươi trở về khu Trung Ương tập trung vào huấn luyện Bộ Đội U Linh đi.

– Ngươi muốn tuyển thêm người sao?

Ly Nguyệt kinh ngạc hỏi.

Mục Lương bình thản gật đầu nói:

– Đúng, lại tuyển thêm một nhóm người đi, để cho mấy người Ti Toa Lệ lên làm tiểu đội trưởng, phụ trách huấn luyện những người mới.

– Được, ta đã biết.

Ly Nguyệt có chút đăm chiêu gật đầu.

Cô đang suy nghĩ xem trong số những người mình mới gặp, có người nào thích hợp tuyển vào Bộ Đội U Linh hay không.

– Bốn trăm chín mươi tám, bốn trăm chín mươi chín, năm trăm!

Nguyệt Phi Nhan thở phì phò đứng lên, xoa xoa mồ hôi trên trán, nói:

– Làm nóng người trước khi huấn luyện chấm dứt.

Ngải Lỵ Na cao giọng hạ lệnh:

– Tất cả nghỉ ngơi tại chỗ năm phút đồng hồ, sau đó, bắt đầu huấn luyện bay trên không trung.

– Vâng.

Đội không quân cùng lên tiếng đáp lại.

– Ta muốn gặp Hoa lão kia một lần.

Mục Lương bình tĩnh nói.

– Được.

Ly Nguyệt lên tiếng.

Mục Lương bay lên trời, tiến về phía Thiên Cức Quan.

Nhưng anh chưa kịp tới gần, Ong Chúa đã xuất hiện, nó xoay quanh bên cạnh anh, biểu đạt một loại tình cảm vui sướng.

– Ha ha ha, ngoan.

Mục Lương vươn tay, Ong Chúa to lớn đã ngừng đập cánh, hiện giờ nó chỉ miễn cưỡng đứng được ở trên cánh tay của anh.

Từ đằng xa nhìn, có cảm giác một cây tăm nhỏ bé đang chống một quả táo lớn, khá hài hước.

Mục Lương ý niệm vừa động, anh cho Ong Chúa một trăm điểm tiến hóa.

– Đi thôi, ta còn có việc.

Anh nhẹ nhàng vẩy cánh tay, để cho Ong Chúa bay lên.

Ong ong ông…

Ong Chúa thỏa mãn bay lên, sau đó nó trở lại cánh đồng hoa ở trong Thiên Cức Quan tiếp tục hút mật.

Mục Lương rũ mắt nhìn về phía Thiên Cức Quan.

Một ông lão đang chống gậy ngồi phía trước cửa lớn của Thiên Cức Quan, cũng đang ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh.

Anh từ trên trời giáng xuống, dừng ở phía trước Hoa lão.

– Các hạ là thành chủ Thành Huyền Vũ sao?

Hoa lão chống gậy đứng lên.

Mục Lương ngước mắt nhìn lên, hỏi ngược lại:

– Ngươi là thợ săn Đồ Long Tây Phổ Hoa?

Tây Phổ Hoa run run tay chống gậy lên, ngạc nhiên hỏi:

– Làm sao mà các hạ biết được?

– Ta nghe Toa Đóa Na các hạ nhắc tới, thợ săn Đồ Long Tây Phổ Hoa, còn được xưng là Hoa lão.

Mục Lương dùng âm thanh bình tĩnh như nước, nghe không ra cảm xúc của anh có chút biến hoá nào.

– Các hạ đax gặp qua Toa Đóa Na?

Tây Phổ Hoa trừng lớn đôi mắt, nếp nhăn trên khóe mắt lão lập tức giãn ra.

– Toa Đóa Na các hạ đang ở bên trong Nội thành thành Huyền Vũ.

Mục Lương lạnh nhạt nói.

– Cô ấy cũng đến thành Huyền Vũ sao?

Tây Phổ Hoa kinh ngạc nói.

– Toa Đóa Na các hạ tới đây chữa bệnh cho con gái, dưới cơ duyên xảo hợp, cô ấy quyết định ở lại thành Huyền Vũ chờ tới khi hội nghị thánh địa mở họp.

Mục Lương lời ít mà ý nhiều nói.

Vốn dĩ Toa Đóa Na phải rời khỏi Thành Huyền Vũ, đi tìm đao khách Lê Bỉ với Tây Phổ Hoa, nhưng vì mang theo con gái, nên không thể lặn lội đường xa trong một khoảng thời gian dài được.

Cuối cùng, đành phải để cho Lan Đế của Ốc Đảo thay cô ấy đi một chuyến, đi thông báo bọn họ đến thành Huyền Vũ tham gia hội nghị Thánh Địa.

– Bệnh của Nhã Kì có trị được không?

Tây Phổ Hoa gấp giọng hỏi.

– Đã chữa khỏi rồi.

Mục Lương dùng ngữ khí bình thản nói.

– Cuối cùng, Nhã Kì đã có thể nói được, tâm nguyện của Toa Đóa Na cũng xem như đã được hoàn thành.

Bả vai Tây Phổ Hoa trùng xuống, ông cảm thấy vui vẻ thay bạn tốt.

Một lúc sau, ông mới dùng âm thanh khàn khàn hỏi:

– Thành chủ các hạ, hiện tại cô ấy đang ở đâu?

– Nhà số ba Phố Giáp, thuộc Khu Dân Cư trong Nội thành.

Mục Lương hơi suy tư nói.

– Ta đi tìm cô ấy.

Tây Phổ Hoa dùng sức chống cây gậy đang cầm trong tay.

Mục Lương nâng tay lên, bình thản nói:

– Đừng vội, ngươi có hứng thú thay đổi công việc khác hay không?

– Loại công việc gì?

Tây Phổ Hoa nhăn mày lại.

Mục Lương đưa ra một vài ví dụ:

– Có rất nhiều công việc thích hợp với ngài, ví dụ như giáo dục con người, cũng có thể tới ngoại thành làm người quản lý.

Tây Phổ Hoa lắc đầu, lạnh nhạt cười nói:

– Ha hả, thành chủ các hạ, ta cảm thấy công việc hiện tại rất tốt.

Mục Lương loé lên một tia sáng trong mắt, nói:

– Như vậy… Khi nào các hạ thay đổi chủ ý, có thể nhờ người ta nói cho ta biết.

– Ta sẽ.

Tây Phổ Hoa chậm rãi gật đầu.

Mục Lương xoay người chuẩn rời đi.

– Đúng rồi!

Dường như anh nhớ tới cái gì đó, nên ngừng chân lại

Anh quay đầu nhìn về phía Tây Phổ Hoa, mỉm cười nói:

– Nếu các hạ muốn chữa trị thân thể của mình, vậy cứ cân nhắc những đề nghị vừa rồi của ta.

…….

Ngải Lỵ Na hai tay chống nạnh, cao giọng hô:

– Cuối cùng kiểm tra trang bị một chút, chuẩn bị huấn luyện bay trên không trung.

– Vâng!

Đội viên không quân cao giọng hô.

Ly Nguyệt ngước mắt nhìn về phía Thiên Cức Quan, Mục Lương đang từ trên không trung bay tớ, anh dùng một tư thế ung dung đáp xuống bên cạnh cô.

– Thế nào?

Ly Nguyệt nhỏ giọng hỏi.

Mục Lương ôn hòa mở miệng nói:

– Lão chính là Tây Phổ Hoa.

– Tây Phổ Hoa sao?

Ly Nguyệt chớp chớp đôi mắt đẹp màu bạch kim, Tây Phổ Hoa là ai?

Sau đó, dường như cô nhớ ra điều gì đó, đôi mắt đẹp trợn tròn, ngạc nhiên nói:

– Có phải một trong những người sáng lập ra hội nghị thánh địa, thợ săn Đồ Long Tây Phổ Hoa?

– Ừm, ngươi đoán đúng rồi.

Mục Lương mỉm cười.

Anh đưa tay lên nhẹ nhàng nhéo hai má cô gái tóc bạch kim một chút, nhìn Ly Nguyệt ngẩn người cũng thực đáng yêu nha.


Chương 1030: Thành Chủ Đại Nhân, Ngươi Phải Đề Phòng Ly Nguyệt, Cẩn Thận Bị Cô Ấy Nhìn Hết

Vẻ mặt Ly Nguyệt trịnh trọng hẳn lên, cô nghiêm mặt nói: – Mục Lương, lão đã sớm tới Thành Huyền Vũ từ lâu rồi.

Có phải lão có mục đích gì không?

– Ta cũng không nghĩ ra lão có mục đích gì, với lại trên người lão có vết thương.

Mục Lương lắc đầu, lạnh nhạt nói:

– Dựa theo cách nói của lão, lão đến Thành Huyền Vũ chỉ vì dưỡng thương.

– Không thể thả lỏng cảnh giác, vẫn nên phái người đi nhìn chằm chằm lão vẫn tốt hơn.

Ly Nguyệt lộ ra vẻ mặt nghiêm túc nói.

Mục Lương vỗ nhẹ nhẹ bả vai cô gái tóc bạch kim, ôn nhu nói:

– Không cần, Thiên Cức Quan có Ong Chúa cùng đàn ong thợ, chúng nó chính là cơ sở ngầm tốt nhất.

– Vậy là tốt rồi…

Ly Nguyệt gật nhẹ đầu.

– Mục Lương đại nhân, huấn luyện đã bắt đầu rồi.

Ngải Lỵ Na hô

– Đã biết.

Mục Lương quay người lại, nhìn về phía đội không quân đã đeo bao dù chỉnh tề.

Những binh lính bên cạnh, leo lên chỗ ngồi phi hành trên người ong thợ cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.

Huấn luyện bay trên không trung được chia làm hai nhóm tiến hành, ong thợ cấp sáu chỉ có trăm con, không thể để cho tất cả đội không quân đều thực hành được.

– Bắt đầu đi.

Mục Lương vung tay lên.

– Mọi người, chuẩn bị sẵn sàng.

Ngải Lỵ Na đồng thời cao giọng khẽ kêu.

Trăm lính không quân đều chỉnh tề xoay người ngồi lên mình ong thợ, sau đó đặt hai chân cố định tại chỗ ngồi phi hành, hai tay cầm thanh khống chế cánh ong thợ.

– Cất cánh.

Ngải Lỵ Na ra lệnh một tiếng.

Ong ong dụ…

Trăm con ong thợ cấp sáu đồng thời chấn động cánh bay lên, làm dấy lên một trận gió to thổi bay cát bụi trên mặt đất.

– Cảnh tượng này thực đồ sộ.

Đôi mắt đẹp màu bạch kim của Ly Nguyệt tỏa sáng, cô nhìn chăm chú trận địa trăm con ong thợ tạo thành một hình vuông bay lên trời cao.

– Nhưng số lượng này vẫn chưa đủ.

Mục Lương nhỏ giọng thì thầm.

Anh đang suy nghĩ, có nên tiến hóa Ong Chúa đến cấp chín hay không, nếu nó lên cấp chín có thể sinh ra thêm nhiều ong thợ cấp cao hơn.

– Phi Nhan, ngươi phụ trách bên trái, ta phụ trách bên phải.

Hi Bối Kỳ lanh lảnh nói.

Cô dồn sức vào hai chân, thân thể bay lên trời, trong nháy mắt hai tròng mắt màu vàng biến thành màu máu, đôi cánh to lớn mở ra sau lưng, cô cũng đập cánh đuổi theo bầy ong thợ.

– Được thôi.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu.

Cô quay đầu lại nhìn về phía đám người Thái Khả Khả, hạ lệnh nói:

– Các ngươi nhớ chuẩn bị tốt công tác an toàn, để phòng có chuyện ngoài ý muốn phát sinh.

– Vâng.

Đám người Thái Khả Khả nghiêm túc lên tiếng.

Cô gái tóc xanh biến thành người rồng, cũng bay lên trời cao, xoay quanh bầy ong thợ.

Tạp Ny Y, Tạp Lý, Hạ Lạc đồng thời giương cánh bay lên, cùng Thái Khả Khả phụ trách công tác an toàn trong quá trình huấn luyện phi hành trên không trung.

– Đi lên nhìn.

Mục Lương ý niệm vừa động.

Lực lượng vô hình nâng anh và thân thể Ngải Lỵ Na cùng bay lên, vững vàng dừng lại giữa không trung.

Mục Lương nghiêng đầu hỏi:

– Ngải Lỵ Na, ngươi có phát hiện ra chỗ nào không bình thường trên thân thể hay không?

Ngải Lỵ Na lắc đầu, ngây thơ nói:

– Không có nha, ta cảm thấy rất tốt.

– Một chút biến hóa cũng không có sao?

Ly Nguyệt cong môi hỏi.

Ngải Lỵ Na đưa tay lên nhéo khuôn mặt tươi cười của cô gái tóc bạch kim, tức giận nói:

– Làm sao? Ngươi còn hy vọng ta xảy ra vấn đề sao?

– Ta đã trở thành người thức tỉnh.

Ly Nguyệt nở nụ cười chân thành nói.

– Ngươi đã trở thành… Thức tỉnh giả rồi sao?

Ngải Lỵ Na khẽ nhếch đôi môi phấn hồng, lại trợn tròn đôi mắt đẹp màu hồng nhạt, sau đó cô nghiêng đầu hỏi.

Ly Nguyệt dịu dàng trả lời:

– Vừa thức tỉnh trên đường tới đây.

– A a…

Ngải Lỵ Na buồn bã cúi đầu xuống, cô cất giọng rầu rĩ nói:

– Vì sao ngươi đã trở thành người thức tỉnh, còn ta chưa thấy có biến hoá gì?

Mục Lương buồn cười nói:

– Cho nên ta mới hỏi ngươi, có phát hiện chỗ nào không bình thường trên cơ thể hay không?

– Không có, không hề có biến hoá gì cả.

Ngải Lỵ Na xụ mặt, trên khuôn mặt đáng yêu hiện lên vẻ buồn bực cùng mất mát.

Ly Nguyệt ôn nhu hỏi:

– Ngươi lại cẩn thận cảm thụ một chút xem sao, thật sự không có biến hóa gì hả?

Cô gái tóc hồng cắn môi dưới, lại một lần nữa cẩn thận cảm thụ biến hóa trong thân thể.

– Vẫn không có!

Ngải Lỵ Na than thở, mất mát nói:

– A, ta cũng muốn trở thành thức tỉnh giả……

– Đừng nóng nảy, có lẽ ngày mai ngươi sẽ thức tỉnh thôi.

Mục Lương dùng thanh âm an ủi cô.

– Hy vọng là như vậy.

Ngải Lỵ Na quyệt miệng, than thở một tiếng.

Cô dùng ánh mắt hâm mộ hỏi:

– Ly Nguyệt, ngươi thức tỉnh năng lực gì vậy?

– Mục Lương nói là Mắt Xuyên Thấu.

Ly Nguyệt nói xong nhìn về phía Mục Lương.

– Mắt Xuyên Thấu sao?

Ngải Lỵ Na chớp chớp đôi mắt đẹp màu hồng nhạt.

Ly Nguyệt nhắm mắt lại, tới khi cô mở mắt ra, con ngươi bạch kim đã biến thành nửa trong suốt.

Cô nhìn về phía khôi giáp u linh trên người Ngải Lỵ Na, bình tĩnh mở miệng:

– Hôm nay, ngươi mặc đồ nhỏ màu đỏ.

– Ngươi, ngươi… làm sao ngươi biết?

Ngải Lỵ Na kinh hô một tiếng, khuôn mặt tươi cười của cô lập tức hiện lên một mảnh phấn hồng.

Ngày hôm qua, cô không ở trong khu Trung Ương, lẽ ra hôm nay không ai biết quần áo nhỏ trong người cô mới đúng.

– Ta nhìn được mà.

Ly Nguyệt chớp chớp mắt đẹp, con ngươi đã khôi phục lại bình thường.

– Năng lực thức tỉnh của ngươi thật thú vị!

Đôi mắt đẹp của Ngải Lỵ Na sáng lên.

Sau đó, cô nghiêng đầu nhìn về phía Mục Lương, trong đáy mắt toát lên một tia cổ quái.

-??

Khóe mắt Ly Nguyệt giật giật, cô tức giận nói:

– Ngươi đang nghĩ lung tung cái gì đấy?

– Ai nha nha, ta không có nghĩ lung tung nha, là trong lòng ngươi có ý đồ xấu.

Ngải Lỵ Na che miệng trêu chọc nói.

Cô nhìn về hướng Mục Lương, dùng ngữ khí trêu ghẹo nhắc nhở:

– Thành chủ đại nhân, ngươi phải đề phòng Ly Nguyệt, cẩn thận bị cô ấy nhìn hết.

-…

Mục Lương lập tức bật cười, có nên nói chuyện anh đã bị cô ấy nhìn hết ra không nhỉ?

Ly Nguyệt nhìn chằm chằm vào cô gái tóc hồng, nhịn không được nhe ra hàm răng màu trắng.

– Ngải Lỵ Na, ta nghĩ ngươi bị ngứa da rồi.

Cô ngại ngùng đỏ mặt uy hiếp.

Những lời vừa rồi của cô gái tóc hồng, đã thành công làm cô nhớ lại hình ảnh trong xe.

Đến tận bây giờ cô vẫn nhớ rõ như in dáng người rắn chắc của Mục Lương.

-Ha ha ha!

Ngải Lỵ Na vui cười.

– Được rồi, đừng đùa nữa, huấn luyện phải bắt đầu rồi.

Mục Lương vươn tay, nhẹ nhàng gõ lên mũ giáp của cô gái tóc hồng.

– Vâng!

Ngải Lỵ Na tắt nụ cười trên mặt, thần sắc trở nên nghiêm túc hơn.

Trái tim Ly Nguyệt đập nhanh hơn, cô lặng lẽ liếc mắt nhìn Mục Lương một cái, thấy biểu cảm bình tĩnh trên mặt anh, lúc này mới cô mới thở phào một hơi.

Sau đó, cô quay mặt nhìn về phía trước.

Lúc này trên bầu trời, đội không quân đã bắt đầu điều khiển yên bay, khống chế ong thợ hoàn thành một ít động tác có độ khó cực cao.

Ví dụ như, ngưng lại giữa khoảng không, sau đó xoay tròn một góc một trăm tám mươi độ, hoặc khi đang phi hành với tốc độ cao, thì xoay tròn ba trăm sáu mươi độ, tiếp theo thực hiện những động tác lao xuống, bay cao, trốn tránh…

Hai chân của lính không quân, được cố định trên chỗ ngồi phi hành, cho nên không có tình trạng binh lính bị rơi khỏi lưng ong thợ.

– Tốt lắm, lại thực hiện lại một lần những động tác vừa rồi.

Nguyệt Phi Nhan hài lòng hô.

– Vâng.

Đội không quân hưng phấn hô.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 3 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 3 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box