1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 242 : Nếu Bán Thần Là Người Xem Mệnh (c2411-c2420)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 242 : Nếu Bán Thần Là Người Xem Mệnh (c2411-c2420)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2411: Nếu Bán Thần Là Người Xem Mệnh

Bàn tay to bóp chặt eo sĩ quan và đập mạnh, phá nát cửa phòng, ép đối phương lên hành lang của tàu chiến đến mức nổ tung.

Khí cầu máu vẫn chưa cất cánh, Trung Vũ đi dọc theo hành lang và chém giết tùy ý, hễ hắn trông thấy ai là người đó nổ tung, máu me be bét.

Khí cầu máy vốn thuần một màu trắng nhanh chóng biến màu đỏ thẫm của máu, cuối cùng khô cạn thành màu tím đen.

Từ phòng chỉ huy ở phía tây cho đến phòng radar ở phía đông, sau cùng đi đến trước mặt hầu tước Merton, cả quãng đường hắn giết người không chớp mắt.

Phải nói là sự khát máu và tàn nhẫn của Trung Vũ lúc này được thể hiện vô cùng triệt để.

Trong lòng hắn không có khái niệm sự sống, và hắn cũng không hề thương xót cho sinh mạng, ở hắn hội tụ đủ tất cả tội ác trong tính cách của một con người: Ngạo mạn, đố kỵ, phẫn nộ, lười biếng, tham lam, phàm ăn và dâm dục…

À không.

Trung Vũ không dâm dục.

Thậm chí Trung Vũ còn giơ điện thoại lên ghi hình, hắn đứng trước căn phòng đơn xa hoa của hầu tước Merton, ghi lại cảnh vị hầu tước này bị Cánh Tay Màu Đỏ bóp chặt:

“Nhìn thấy chưa, đây là hầu tước mà ngươi muốn đấy, ta cũng giết được hầu tước.

Nhưng để ngươi tâm phục khẩu phục, ta sẽ giết nhiều người hơn để chứng mình ta mạnh hơn ngươi!”

Rắc một tiếng, xương sống của hầu tước Merton bị bóp vụn.

Cánh Tay Màu Đỏ cào nhẹ một cái, bộ vuốt sắc bén đã cắt rời vỏ ngoài của khí cầu máy một cách dễ dàng.

Trung Vũ đứng trên bàn tay của Cánh Tay Màu Đỏ, bắt đầu tấn công những chiếc khí cầu máy chưa cất cánh khác không chút kiêng dè.

Phải biết rằng thời điểm này là lúc náo nhiệt nhất của cảng hàng không Hắc Thủy Thành, để hành quân thảo phạt vương triều người khổng lồ Hắc Thủy Thành đã chuẩn bị vô cùng đầy đủ.

Vì vậy, kết quả là chỉ trong năm phút ngắn ngủi Trung Vũ đã đánh trúng hơn trăm chiếc khí cầu máy, trong đó có đủ các cấp bậc ABCD, Trung Vũ đều tấn công, những nơi hắn đi qua trở thành đống đổ nát!

Tháp chỉ huy của cảng hàng không nhanh chóng phản ứng, bọn họ chuyển nối máy với tất cả những khí cầu máy chưa xảy ra chuyện:

“Lập tức cất cánh! Bây giờ ta yêu cầu các ngươi lập tức cất cánh! Tránh né tấn công!”

Nhưng đúng lúc này, vài Cánh Tay Màu Đỏ xuất hiện trong tháp chỉ huy, Trung Vũ đứng trong lòng bàn tay khổng lồ bay qua cửa sổ của tháp và nói với giọng khinh miệt:

“Ồn ào.”

Bụp, mấy nhân viên công tác trong tháp chỉ huy bóp nát.

Cuộc tấn công này ảnh hướng quá lớn, không chỉ là vấn đề tổn thất lượng lớn khí cầu máy, mà còn bởi vì nơi này là địa điểm tập kết của các tiểu quý tộc, tập đoàn quân chủ lực dưới trướng bốn công tước không bị liên lụy, nhưng quan trọng là chuyện này gây ảnh hưởng đến cả kế hoạch chiến lược của vương quốc Roosevelt!

Làm trì hoãn tốc độ tập kết của Hắc Thủy Thành!

Hắc Thủy Thành lấy tín ngưỡng làm truyền thừa, trong cảng hàng không này cũng có vài trăm thần quan của tổ chức tín đồ.

Khi Trung Vũ có ý định tiếp tục gia tăng thành quả chiến đấu, chợt có một tia sáng từ trên trời rọi xuống, chiếu lên người một thần quan nấp trong bóng tối sau lưng Trung Vũ.

Oành một tiếng, thần quan này bị cưỡng chế hiến tế, làn da bắt đầu đổ máu.

Nhưng ngay sau đó, thần quan như biến thành một người khác, cơ thể liên tục phồng lên, cuối cùng hóa thành người khổng lồ cao 4 mét và tấn công Trung Vũ.

Điều khiến người ta khiếp sợ là khi thần quan này dị hóa, các tín đồ xung quanh vốn đang sợ hãi đều nhao nhao quỳ xuống, bọn họ không chạy trốn mà lại khẩn cầu được thần linh trên cao rủ lòng thương.

Trung Vũ cười gằn:

“Giả thần giả quỷ!”

Nhưng ngay sau đó hắn cảm thấy bất thường, từng tia sáng từ trên trời chiếu xuống, lại có vài chục thần quan hóa thân thành người khổng lồ cực khỏe.

Giống như thần giáng xuống trên cơ thể những thần quan nào, ban sức mạnh cho bọn họ.

Nhưng đó không phải nguyên nhân khiến Trung Vũ ngạc nhiên, hắn vừa dùng Cánh Tay Màu Đỏ chiến đấu với nhóm thần quan khổng lồ, vừa nhìn ra xa, nơi đó có một sứ giả mặc áo choàng đen, khuôn mặt bị che khuất sau mũ trùm.

Trên chiếc áo choàng đen của hắn thêu hoa văn kim tuyến chuyên dụng của Người Xem Mệnh, đó là một chiếc sừng hươu màu vàng.

Trung Vũ suy tư, thử dùng Cánh Tay Màu Đỏ công kích Người Xem Mệnh, nhưng Cánh Tay Màu Đỏ vừa xuất hiện bên cạnh đối phương thì người nọ lập tức tránh né đòn tấn công của Trung Vũ như biết trước được Cánh Tay Màu Đỏ sẽ xuất hiện ở vị trí nào.

Hơn nữa, dù Trung Vũ tấn công kiểu gì thì đối phương đều có thể tránh trước được.

Tránh đòn tuyệt đối, dự đoán tương lai!

Trận chiến kịch liệt đến mức xuất hiện tàn ảnh, thế nhưng cấp bậc của Người Xem Mệnh rõ ràng thấp hơn Trung Vũ, song từ đầu đến cuối đối phương đều có thể tránh được đòn xé rách và cắt đứt của Cánh Tay Màu Đỏ.

Nếu bán thần Người Xem Mệnh ở đây thì chỉ e Trung Vũ đã chết rồi!


Chương 2412: Bán Thần Cấp S

Đây là lần đầu tiên Trung Vũ giao thủ với Người Xem Mệnh, nhưng thông qua trận chiến này hắn hiểu được tại sao bốn đại công tước đều là bán thân mà Người Xem Mệnh của gia tộc Roosevelt còn có thể vượt lên trên tất cả bán thần, trở thành chủ nhân của vương quốc này!

Năng lực này được sinh ra để đứng trên đỉnh của chuỗi thức ăn của siêu phàm giả!

“Hì hì, hôm nay chơi chán rồi, lần sau đánh tiếp!”

Trung Vũ đứng trên lòng bàn tay của Cánh Tay Màu Đỏ, hắn lặp lại chiêu vũ, chạy ra khỏi cảng hàng không.

Người Xem Mệnh không đuổi theo, bởi vì cấp bậc của hắn không cao bằng đối phương.

Hắn biết tuy mình có thể né được đòn tấn công của Trung Vũ, nhưng lại không giết được đối phương.

Người Xem Mệnh có được tiên đoán rõ ràng hơn, mai phục kỹ càng hơn, mạnh mẽ hơn mới có thể bắt giữ được bán thần hung ác, tàn nhẫn của đại lục phía Đông này.

Trong những trận chiến cao cấp, bán thần chuyên tấn công “vật lý” như Trung Vũ chưa đủ mạnh, nhưng hắn không cam lòng, hắn cảm thấy mình vẫn có thể thi triển năng lực lợi hại hơn.

Người Xem Mệnh nhìn Trung Vũ đi xa, không nói một lời.

Gió đêm thổi qua khiến áo choàng và mũ trùm bay lên, một chiếc khí cầu máy bên trái bỗng nổ tung.

Ánh lửa hừng hực, chiếu sáng khuôn mặt của người nọ.

Đó là một Người Xem Mệnh nữ.

Trong thế giới Siêu Đạo, Khánh Trần đích thân dẫn nhóm Kỵ Sĩ dự bị phá đảo.

Vừa mới vượt qua cửa ải 111, hắn đã nhận được thông báo khẩn cấp: Cảng hàng không của Hắc Thủy Thành bị bán thần không xác định tấn công, tạm thời không rõ tung tích kẻ bị tình nghi, tín đồ của Hắc Thủy Thành đang dốc toàn lực đuổi bắt.

Khánh Trần nhìn hình ảnh cảng hàng không hỗn loạn của Hắc Thủy Thành trong tin tức, cảm thấy vô cùng khiếp sợ.

Mình chỉ thuận miệng khích một câu là dã có thể khiến Trung Vũ điên cuồng đến mức đó, vậy nếu mình lên kế hoạch cẩn thận thì liệu Trung Vũ có tức điên rồi đi giết quốc vương Roosevelt luôn không?

Nhưng sức chiến đấu của Trung Vũ quả thật rất khủng khiếp, có lẽ một trận đấu giữa bán thần với bán thần thì chưa được, nhưng hắn bón hành cho kẻ yếu thì đúng là lợi hại thật…

Khánh Trần cân nhắc ngữ khí của mình, sau đó dùng giọng điệu lạnh nhạt nhắn tin cho Trung Vũ:

“Bây giờ ngươi có tư cách hợp tác với ta.”

Lỗi lặp chương, chương này chỉ có 10 TLT!

Lỗi lặp chương nên chương này chỉ có 1 TLT


Chương 2415: Tin Tức

Vì chút lỗi nên chương này chỉ có 10 TLT

Thành phố Hắc Thủy vẫn đang chìm trong hỗn loạn, ngay cả tiếng còi cảnh báo phòng không cũng vang lên.

Từng chiếc phi thuyền luân phiên tuần tra giữa khu rừng thép, như một con cá sấu trên sông, bơi giữa những cây cỏ nước.

Đèn rọi của phi thuyền chiếu xuống đất, tạo ra những chùm ánh sáng, tìm kiếm mục tiêu mà họ đang tìm kiếm.

Thủ phạm Trung Vũ đã vứt bỏ một cái xác và chui vào đường nước ngầm, còn người máy nano chất lỏng màu bạc đang loay hoay nhanh chóng trong đường ống tối tăm.

Nguyên chủ của cơ thể đã bị hắn tàn phá thành người thực vật, nằm yên lặng trong một con hẻm nhỏ.

Thành phố Hắc Thủy đã bắt được xác, nhưng kẻ sát nhân thực sự Trung Vũ đã bỏ trốn.

Trong trận chiến đêm nay, hắn suýt nữa đã phá hủy một phần ba phi thuyền trong cảng hàng không, dù những phi thuyền này thuộc về tiểu quý tộc và không phải là tập đoàn quân chủ lực của thành phố Hắc Thủy, nhưng chúng cũng đủ khiến thành phố Hắc Thủy phải đau đầu.

Sau đó, dù vụ phá hoại đã bị Công tước Hắc Thủy và Người Xem Mệnh liên thủ chặn lại, nhưng Trung Vũ đoán những linh mục đã được “giáng thế” đó sợ rằng sẽ không sống nổi.

Những linh mục cao một mét bảy bỗng chốc trở thành người khổng lồ cao bốn mét, đây như một phương tiện kỳ lạ để kích thích tiềm năng, hơn là phần ban ân từ các vị thần.

Nói chung, Trung Vũ vẫn rất hài lòng với “kiệt tác” của mình, và vô cùng mong chờ Bạch Nhân Chi Quang biểu lộ sự kinh hãi, thán phục và ngưỡng mộ.

Hắn xâm nhập vào một ngôi nhà và lại lần nữa đoạt xác của một nam thanh niên khác.

Trung Vũ nóng lòng muốn đăng nhập vào thế giới siêu đạo, đồng thời gửi một tin nhắn riêng mới cho Bạch Nhân Chi Quang:

“Ngươi đã xem tin tức chưa? Sân bay ở thành phố Hắc Thủy chính là kiệt tác của ta, hehe.”

Hắn chờ đợi sự tâng bốc của Khánh Trần.

Trung Vũ cần cảm giác được công nhận, cảm giác tồn tại và lòng hư vinh.

Kết quả tin nhắn trả lời của Khánh Trần lại là:

“Bây giờ ngươi đã đủ tư cách liên thủ với ta rồi.”

Câu nói này mang một ý nghĩa soi xét nào đó rất rõ ràng, dù Trung Vũ đã làm một điều kinh thiên động địa như vậy, đối phương cũng chỉ nhẹ nhàng cho rằng hắn ‘cuối cùng’ cũng có tư cách…

Trung Vũ vò đầu bứt tai:

“Ta đã giết một tên hầu tước, hủy hoại một sân bay phi thuyền, hủy luôn cảng hàng không.

Ta cũng đã giao đấu tay đôi với Người Xem Mệnh và công tước Hắc Thủy.”

Khánh Trần:

“Ồ.”

“Ồ là sao, ngươi có ý gì?”

Trung Vũ tức giận:

“Nói cho ta biết, ngươi ‘ồ’ như vậy nghĩa là gì? Chuyện ngươi làm chắc còn chẳng bằng ta đúng không?”

Khánh Trần nói:

“Nếu ngươi đã chiến đấu với Công tước Hắc Thủy, vậy tại sao hắn vẫn chưa chết?”


Chương 2416: Năng Lực Của Công Tước Hắc Thủy

Trung Vũ không nói nên lời:

“Vậy sao ngươi không đi giết bán thần? Loại chiến đấu này liên quan đến chỉnh thể.

Ta đang ở sân nhà của công tước Hắc Thủy, không thể toàn lực chiến đấu với hắn.”

Khánh Trần trả lời:

“Ta đi giết hầu tước Kaixi thì nghe nói hầu tước Phong Bạo sẽ đến hội sở trên tầng cao nhất của hắn.

Chỉ là lúc ta đến hắn không có ở đó mà thôi, nếu có ở đó, có lẽ bọn ta đã có thể trực tiếp giao đấu rồi.”

Trung Vũ nổi lòng tôn kính.

Hắn cũng đã tìm kiếm trên mạng về hầu tước Kaixi, đồng thời cũng thấy những bí mật trên tầng cao nhất, và biết rằng công tước Phong Bạo thực sự sẽ đến thăm.

Bây giờ hắn không thể xác minh lời nói của Bạch Nhân Chi Quang, nhưng nếu đối phương nói thật, thì không phải Bạch Nhân Chi Quang này cũng là bán thần cấp S sao.

Trung Vũ không ngốc, hắn biết lời nói của Khánh Trần chắc chắn có thổi phồng.

Chỉ là lời nói của Khánh Trần quá tự tin, khiến hắn có chút rối rắm.

Suy cho cùng thì người thường cũng không khoe khoang đến mức tự tin như vậy được…

Trung Vũ đè nén sự nghi ngờ trong lòng, tên Bạch Nhân Chi Quang này có là bán thần hay không cũng không sao, đều là đối tác mới của hắn.

Ừm mọi người đều là người xấu xa.

Khánh Trần bắt đầu moi thông tin:

“Ta chưa từng giao đấu với Người Xem Mệnh, cảm giác thế nào?”

Kiểm soát Internet của Vương quốc Roosevelt như camera giám sát dày đặc trên đường phố vậy, đầy áp bức.

Nó trông như là một sự tự do mạng, nhưng hiếm khi thấy được năng lực kế thừa của tứ đại công tước và hoàng tộc Roosevelt, rất bí ẩn.

Vì vậy, muốn biết cụ thể năng lực của họ thế nào thì phải thử bằng chính mạng sống.

Hiện tại Khánh Trần chỉ biết Người Xem Mệnh có thể dự đoán tương lai.

Bởi vì trong quá khứ văn phòng của Roosevelt đã nhiều lần đưa ra dự đoán, thậm chí còn sử dụng năng lực này để giết binh lính của Vương triều Khổng lồ nhiều lần.

Nếu Trung Vũ đã từng giao đấu thì có lẽ có thể cung cấp cho hắn những thông tin rõ ràng.

Trung Vũ đáp lại:

“Người Xem Mệnh là một truyền thừa rất kỳ lạ, khi chiến đấu với chúng, chúng dường như có thể biết trước hướng ra tay của ta và tránh chúng trước.

Tuy nhiên, hắn vẫn chưa phải là đối thủ của ta, nếu không phải có ai đó theo dõi ta trong bóng tối thì ta đã giết hắn từ lâu rồi.”

Nửa câu đầu là thông tin quan trọng, nửa sau lại là màn khoe khoang không chút bổ ích.

Khánh Trần sững sờ một lúc, đây không phải là giác quan thứ sáu bẩm sinh của một tu hành giả sao?

Năm xưa khi Trương Mộng Thiên được phát hiện có thiên phú giác quan thứ sáu, hắn vẫn luôn được Khánh Chuẩn và những ông lão trong khu cấm kỵ số 002 ưu ái, các ông già thậm chí muốn một mình huấn luyện hắn ta.

Vì mọi người đều hiểu rất rõ, tu hành giả như vậy sau khi vùng dậy sẽ đáng sợ đến mức nào, thậm chí có thể bất khả chiến bại trong mọi trận chiến.

Năng lực này được sinh ra chính là để chiến đấu.

Mà bây giờ, hoàng thất Roosevelt ở đại lục phương Tây thực sự có một nhóm tu hành giả như vậy sao? Thảo nào không ai dám thách thức quyền lực của hoàng thất Roosevelt, bởi vì không thể đánh bại họ!

Khánh Trần cũng đã nghĩ về vấn đề này, nếu hắn gặp phải kẻ địch có giác quan thứ sáu bẩm sinh, hắn phải làm thế nào để đánh bại đối thủ?

Chỉ có hai câu trả lời, thứ nhất là sử dụng sức mạnh tuyệt đối để khiến đối phương không thể chống lại dù họ thấy trước được điều đó.

Thứ hai là sử dụng tốc độ tuyệt đối, để đối phương dù biết ngươi đang định đi đâu cùng không có chỗ nào để né tránh.

Trước đây Khánh Trần không có năng lực này, nhưng bây giờ hắn đã có rồi…Thần Chuẩn.

Gần như phép thuật dịch chuyển tức thời! Dù có đoán trước được thì cũng không thể né được!

Không, chính xác mà nói, đây là năng lực mà Khánh Trần chưa có, phải đến khi dị năng giả hệ sấm sét được thăng lên cấp S mới được.

Trước đây khi hắn rời khỏi thế giới siêu đạo đã từng thử nghiệm trước, phương pháp tự nguyên tố hóa bản thân đó, đến bây giờ hắn vẫn không thể sử dụng được, nhất định phải thăng lên cấp bán thần mới có thể.

Trong lòng Khánh Trần bắt đầu thấy háo hức với Vạn Thần Lôi Ti, bởi vì đây là cách duy nhất hắn có thể kiềm chế Người Xem Mệnh.

Hắn lại hỏi:

“Còn năng lực của Công tước Hắc Thủy thì sao?”

“Năng lực chiến đấu trực diện chắc không tốt, hắn cần phải hy sinh mạng sống của linh mục mới có thể chiến đấu với ta.”

Trung Vũ liếm môi:

“Đây không phải là thần minh sống trong mắt các tín đồ, đây là một tà ma, ta thấy hắn rất thích hợp làm thuộc hạ của ta.”

Khánh Trần:

“À, đúng đúng…”

Lúc này, Trung Vũ không chỉ muốn thu phục Công tước Hắc Thủy, hắn còn muốn giành được thừa kế của Công tước Hắc Thủy, bởi vì thứ này rất hấp dẫn đối với hắn.

Hi sinh người khác để khiến bản thân mạnh mẽ hơn? Nghĩ thôi cũng thấy thích thú rồi, hihi.

Khánh Trần hỏi:

“Vậy, kế hoạch của ngươi bây giờ là gì?”


Chương 2417: Nghệ Thuật Của Ta

“Liên thủ với ngươi, trước tiên thống trị Vương triều Khổng lồ, và sau đó phản công Vương quốc Roosevelt!”

Trung Vũ trả lời.

“Làm thế nào để thống trị Vương triều khổng lồ?”

Khánh Trần hỏi.

Trung Vũ im lặng không trả lời.

Bởi vì hắn vẫn chưa nghĩ kỹ về chuyện này, bây giờ khi đã bình tĩnh lại, hắn quyết định thực hiện một kế hoạch thật nghiêm túc.

Trung Vũ là một kẻ điên cuồng, nhưng không có nghĩa là hắn chỉ biết liều lĩnh, hắn cũng rất giỏi những âm mưu nham hiểm.

Tuy nhiên lúc này Khánh Trần lại nói:

“Ai cai trị ai hay không cai trị ai, ta thấy không quan trọng lắm, điều quan trọng là ngươi vẫn không đủ ác.”

Đến lúc này thì Trung Vũ đã không chịu đựng nổi:

“Ta chưa đủ ác?!”

“Cái ác của ngươi chưa đủ nghệ thuật!”

Trung Vũ trở nên hứng thú:

“Nghệ thuật tà ác là gì?”

“Những người ngươi đã giết, thân phận của người chết có ẩn dụ gì không, thủ đoạn giết người có ẩn dụ hay châm biếm gì không? Lần nào ngươi cũng chỉ giết những nhân vật nhỏ bé của đại lục phương tây, không lên kế hoạch, không có tiêu chuẩn cao, lại luôn bị người ta săn đuổi trên khắp đường phố.

Đây có nghệ thuật gì sao?”

Trung Vũ xanh mặt:

“Không…”

Khánh Trần:

“Vậy thì ta sẽ kể cho ngươi nghe về kế hoạch của ta…nghệ thuật của ta.”

Có lẽ Nhan Lục Nguyên và Lý Thần Đàn cũng không ngờ rằng họ hợp lực gửi Trung Vũ đến đại lục phương tây, lại mang đến lợi ích cho Khánh Trần.

Trung Vũ đáp lại:

“Nếu ta thấy kế hoạch ngươi đưa ra không đủ nghệ thuật, không đủ ác độc, ta sẽ nắm thi thể của ngươi, bôi máu của ngươi trong nhà vệ sinh.

He he.”

Khánh Trần rất muốn gửi lại một tin ‘He he’, nhưng hắn đã kìm lại được.

Họ giờ đã là chiến hữu, phải kiên nhẫn hướng dẫn đồng đội đi đúng con đường và không làm đồng đội chán ghét.

Trong thế giới đa nguyên số 136, Khánh Trần cuối cùng đã kết thúc buổi giao lưu hữu nghị đầu tiên với Trung Vũ, và tiếp tục đưa những người khác thông quan.

Khánh Trần nhìn ba người Lý Đồng Vân, Hồ Tiểu Ngưu và Trần Chước Cừ:

“Sắp tới có lẽ ta sẽ không đăng nhập vào thế giới siêu đạo thường xuyên.

Trước hết, với sự trợ giúp của dịch vụ khách hàng do FFF mua, hãy để mọi người có được nghề pháp sư sấm sét.

Tiếp theo, học sinh của Học viện du hành thời gian cũng sẽ tham gia cùng các ngươi sớm nhất có thể.

Đến lúc đó, hãy tổ chức cho họ lần lượt tiến vào thế giới siêu đạo để học các kỹ năng, đừng ngày nào cũng hét avatar suoming nữa.”

Lý Đồng Vân ngoan ngoãn gật đầu:

“Yên tâm…nhưng anh Khánh Trần này, cô người máy đó thực sự không thông minh sao, ta luôn thấy cô ấy hơi khác một chút.”

Khánh Trần không trả lời thẳng:

“Ngành trí tuệ nhân tạo ở đại lục phương tây phát triển hơn ở đại lục phương đông.”

Không phải hắn muốn lừa người của mình, mà là bí mật này quá lớn.

Nếu không có sự cho phép của Lý Đồng Vân, Nhất và AI, hắn không thể tự đưa ra quyết định cho họ.

“Tiểu Đồng Vân, ngươi chuyển sang tu hành Vạn Thần Lôi Ti đi, nghề của Lôi Báo Pháp sư sẽ giúp ích cho ngươi rất lớn.

Đặc biệt là…kỹ năng tối thượng cấp S, sẽ vượt ngoài sức tưởng tượng của con người.

Đi thôi, cấp độ cuối cùng, sau khi thông quan ta sẽ offline.”

Khánh Trần tính toán thời gian, phi thuyền sắp đến căn cứ tiền đồn rồi, bọn họ phải đáp xuống căn cứ, chấp nhận điều phối thống nhất.

Sau khi rời khỏi thế giới đa nguyên số 136, Khánh Trần bất ngờ nhìn thấy một vị khách không mời, Nhện Đen.

Điều kỳ lạ là Nhện Đen ở đây một mình, không có ai bao vây xung quanh, cũng không có vũ khí.

Nhện Đen nhìn Bạch Nhân Chi Quang trước mặt và những người xung quanh Bạch Nhân Chi Quang.

Đám Lý Đồng Vân không ai sử dụng gương mặt thật, mà trên đầu mỗi người đều mang một cái đầu hổ…Đầu hổ này cũng khá đặc biệt, như một con rối hình hổ nhỏ bán cho trẻ em ở hội chợ.

Ai nấy đều là đầu hồ mặt hổ.

ID cũng rất đặc biệt, fanboy Bạch Nhân Chi Quang số 1, fangirl Bạch Nhân Chi Quang số 2, trọn một gia tộc Bạch Nhân Chi Quang coi như cũng lôi ra hết rồi, nhưng scene thì không phải chủ lưu, Khánh Trần nhìn Nhện Đen:

“Đến đây một mình, không sợ mất đi đại sư chiến đấu cấp S mà ngươi đã dày công luyện được sao?”

Nhện Đen bình tĩnh đáp lại:

“Ngươi đã có thế mạnh rồi, ta mang một trăm người đến đây hay một nghìn người cũng không có gì khác biệt lắm.”

“Vậy ngươi đến tìm ta có việc gì?”

Khánh Trần hỏi.

Nhện Đen lạnh lùng nói:

“Đừng tưởng rằng bây giờ ngươi ở đại lục phương tây muốn làm gì thì làm, hầu tước cũng không phải người ngươi muốn giết là giết.

Nếu còn ra tay, cẩn thận chết không có chỗ chôn.”‘

Nói xong, Nhện Đen xoay người rời đi.

Khánh Trần đứng tại chỗ suy nghĩ, đối phương đến đây chỉ để nói vài câu đe dọa? Không, không, không đúng.

Nhện Đen mặc kệ nguy hiểm sẽ bị xóa tài khoản và luyện lại, chạy đến đây nói vài câu đe dọa.

Hợp lý không? Tất nhiên không hợp lý chút nào!


Chương 2418: Tập Kết

Nhện Đen là đao phủ của Tổ chức tài quyết giả.

Ở thành phố Phong Bạo, nàng dưới một người trên vạn người, sao có thể làm ra một chuyện phi lý như vậy?

Nên là, thực ra đây là một lời nhắc nhở, đối phương đang nói với hắn một điều: đừng cố giết những người quý tộc ở trên hầu tước nữa, nếu làm vậy, ngươi sẽ chết.

Khánh Trần tự hỏi tại sao Nhện Đen lại chắc chắn rằng hắn sẽ chết, sự chắc chắn đó như một dự đoán của số phận…Người Xem Mệnh?

Là Người Xem Mệnh đã dung nạp tất cả hầu tước vào phạm vi tiên đoán của mình, một ngày nào đó nếu hắn muốn thực hiện kế hoạch ám sát Hầu tước thì đối phương sẽ biết trước, sau đó sẽ giăng thiên la địa võng bắt hắn.

Nhưng tại sao Nhện Đen lại phải nhắc nhở hắn? Tuy rằng lời nói sẽ không bị người khác nắm lấy nhược điểm, nhưng đây cũng bị coi là thông đồng với kẻ địch rồi phải không? Khánh Trần không hiểu tại sao đối phương lại làm như vậy.

Sau khi offline, phải mười mấy phút sau Khánh Trần mới tháo kính giả lập xuống và ngồi dậy.

Hắn nhìn thấy những người nô lệ thật thà, ngồi trên giường như chim cút, không ai đánh bài, không ai móc chân.

Chỉ có người thì thầm nói:

“Đều bị đưa vào lãnh cung rồi, ra vẻ gì chứ?”

Lúc này, Hồng Sắc mới đi tới ký túc xá, lớn tiếng nói:

“Toàn bộ nô lệ chuẩn bị xuống phi thuyền tập hợp, tiếp nhận điều phối thống nhất của căn cứ tiền đồn!”

Nói xong, Hồng Sắc như cười như không nhìn Khánh Trần:

“Đi thôi, quản gia, chúng ta cũng phải tiếp nhận sự triển khai thống nhất của hầu tước Bolton.

Mọi người ở đây đều phải trở thành một phần của cỗ máy chiến tranh của tập đoàn quân, và ý chí cá nhân phải phục tùng ý chí tập thể.”

Hồng Sắc đã không còn lấp liếm nữa, như thể Hắc Sắc đã sắp xếp mọi sự thỏa đáng.

Chung quanh căn cứ tiền đồn rộng bằng một thị trấn, toàn là tường thành màu đen bằng sắt, tường thành cao hơn bốn mét, còn là kim chúc phong bạo dày đặc đang quay tự động, thậm chí những con chim trên trời khi bay qua cũng sẽ bị hệ thống tự ngắm của kim chúc phong bạo bắt lại và bắn hạ với chế độ bắn một lần.

Phía ngoài căn cứ tiền đồn chính là khu cấm kỵ rộng lớn, được bao phủ bởi bóng râm.

Vô số máy bay không người lái tuần tra trong bán kính 30 km, đề phòng những tên khổng lồ bất ngờ tấn công.

Trong căn cứ tiền đồn, không khí đang vô cùng náo nhiệt.

Không hiểu sao Khánh Trần lại nhớ đến câu “chiêng trống réo rắt, pháo nổ rền vang, cờ đỏ phấp phới, đám đông chật kín người”.

Nói rõ hơn chính là hỗn loạn, vô cùng hỗn loạn.

Khánh Trần thậm chí còn thấy một người lính dựng một bể bơi tạm thời trên đường băng của sân bay, và một nhóm lính đầu to người da trắng ngâm mình trong đó, huýt sáo với những nữ binh sĩ đi ngang qua.

Nếu đây là tập đoàn quân của đại lục phương đông, mấy kiểu như huýt sáo hay ngâm mình trong hồ bơi như vậy đã sớm bị xử bắn ngay tại chỗ rồi.

Hơn nữa, Khánh Trần còn thấy có rất nhiều phi thuyền sau khi đáp xuống, một số tiểu quý tộc phải đi hỏi xung quanh tìm ai để báo cáo, nhưng nửa giờ cũng không có ai đáp lại.

Hắn cũng đã hiểu chút ít về Hầu tước Bolton, người phụ trách căn cứ tiền đồn số 3 này rồi…

Vương quốc Roosevelt có tổng cộng 9 căn cứ tiền đồn bên ngoài khu cấm kỵ, đóng tại tuyến đường then chốt từ Vương triều người khổng lồ đến thành phố loài người.

Khi vương quốc đi viễn chinh, tất cả quý tộc phải tiếp nhận sắp xếp lại biên chế ở chín căn cứ tiền đồn này, chỉ sau khi đến đây, Lam Sơn mới biết mình thuộc sư đoàn nào, lữ đoàn nào, trung đoàn nào của tập đoàn quân, người được phân công và nhiệm vụ chiến đấu là gì.

Lam Sơn, tiểu đội Xích Huyết và quân nô lệ trên Kennedy số 1 đều đã rời phi thuyền và tiến hành đăng ký biên chế.

Không biết bao lâu sau khi ghi chép, sẽ có người đến thông báo cho họ biết họ phải nghe theo lệnh của ai.

Khánh Trần quan sát chung quanh, trong lòng thở dài, nếu có Trung Vũ ở đây thì tốt biết mấy.

Nếu Trung Vũ ở đây, hắn sẽ nghiêm túc chuẩn bị một kế hoạch thật độc ác và thật nghệ thuật cho Trung Vũ.

Phải biết rằng nếu một ngày nào đó Vương quốc Roosevelt khởi động một cuộc viễn chinh đến đại lục phương Đông, tất cả mọi người ở đây đều có thể trở thành một đao phủ.

Tiểu đội Xích Huyết trông rất thoải mái, Hoàng Sắc nhỏ giọng hỏi:

“Đội trưởng, đảm bảo không có sơ hở nào chứ?”

Hắc Sắc nhỏ giọng cười nói:

“Bạn của ta là quản gia thứ hai bên cạnh Hầu tước Bolton, muốn điều động một dân tự do đến đơn vị tác chiến trên bộ, hoàn toàn không cần làm phiền đến Hầu tước Bolton.”

“Vậy bao giờ chúng ta mới có thể làm quen với hầu tước Bolton.”

Lục Sắc thở dài nói:

“Hắn thật sự là may mắn, sau khi gả cho ngũ công chúa của hoàng tộc Roosevelt thì một bước lên mây, lười biếng nằm ở căn cứ tiền đồn cũng không nguy hiểm.

Đội trưởng, hay ngươi cũng gia nhập vương thất đi, như vậy các huynh đệ đâu phải sống những ngày lưỡi đao liếm máu này nữa?”


Chương 2419: Sư Đoàn Ba

Hắc Sắc lắc đầu:

“Chúng ta cách hoàng gia Roosevelt quá xa.”

Sau những năm giờ mới có một viên sĩ quan mập mạp đi tới trước mặt họ.

Người sĩ quan nhìn vào bảng điều khiển LCD trên tay và nói:

“Ai là Nossen, Kennedy?”

Lam Sơn đứng ra nói:

“Là ta.”

Người sĩ quan nở nụ cười nói:

“Phi thuyền của các ngươi đã được hợp nhất vào Lực lượng Không quân số 1 dưới quyền của công tước Phong Bạo, xin chúc mừng.”

Hắc Sắc ở bên cạnh vội vàng tiến lên bắt tay viên quan, cổ tay rung lên, chiếc đồng hồ sang trọng đang đeo trên cổ tay đã lắc sang cổ tay của viên sĩ quan.

Trên mặt hắn không lộ chút biểu cảm nào mà đôi tay đã giúp đối phương thắt chặt chiếc đồng hồ:

“Cảm ơn rất nhiều.”

Đệ nhất không quân là quân đội chủ lực, một mặt theo Công tước sẽ có thịt ăn, có công thì lấy, mặt khác theo quân chủ lực sẽ không trở thành bia đỡ đạn.

Sĩ quan liếc nhìn đồng hồ, nụ cười càng trở nên hòa nhã hơn:

“Không cần cảm ơn ta, các ngươi có nhị quản gia mà, lời hắn ta nói mới có trọng lượng.

Được rồi, bên ta đã điều tra ra trước đó đã không đưa cho các ngươi một phần tư số đạn khi đang ở sân bay, ta quyết định sẽ bổ sung thêm cho các ngươi!”

“Rất cám ơn ngài!”

Hắc Sắc gần như bật khóc.

Tục ngữ nói tiền bạc có thể sai khiến quỷ thần, Vương quốc Roosevelt đã đứng vững gần mấy năm trời, giống như Liên bang ở đại lục phương Đông vậy, khắp nơi đều là tệ nạn kéo dài lâu ngày, khắp nơi đều là những đạo lý đối nhân xử thế.

Chỉ nhìn vào thao tác mánh khóe của Hắc Sắc thôi cũng biết không phải ngày một ngày hai mà thành.

Lúc này, sĩ quan híp mắt cười hỏi:

“Brian Kennedy là ai?”

Khánh Trần tiến lên một bước:

“Là ta.”

Nụ cười của viên sĩ quan dần biến mất:

“Ngươi được điều động về Lữ đoàn 2 thuộc sư đoàn 3, đi theo ta.”

Hắc Sắc vẻ mặt tươi cười vui vẻ, cuối cùng cũng đuổi được tên quản gia luôn muốn giành công với hắn!

Các nô lệ đứng bên cạnh đều sững sờ, họ biết rất rõ sư đoàn ba là lực lượng thăm dò mặt đất, cũng chính là bia đỡ đạn chịu trách nhiệm điều tra các quy tắc của khu cấm kỵ.

Trong danh sách nhánh tác chiến này, 90% đều là nô lệ đã phạm tội, đây là đội quân nô lệ thực thụ.

Quản gia bị điều động về đó, về cơ bản không còn con đường sống sót!

Đám nô lệ đưa mắt nhìn nhau, họ biết quản gia sẽ rất thảm, nhưng không ngờ lại thảm đến vậy!

Hơn nữa, tất cả mọi người đều đi theo quân chủ lực, chỉ có mình quản gia bị bỏ lại, đây rõ ràng là bị tiểu đội Xích Huyết nghĩ cách đối phó.

Nghĩ đến điều này, ánh mắt đám nô lệ nhìn về phía tiểu đội Xích Huyết càng thêm kính sợ.

Lam Sơn không chịu nổi nữa:

“Chờ một chút, không phải sư đoàn ba đã tiến vào khu cấm kỵ rồi sao? Sao hắn còn bị phân đến sư đoàn ba nữa?”

Người sĩ quan cười sảng khoái nói:

“Sư đoàn ba sẽ trở lại chỉnh đốn trang bị trong vài ngày tới.

Brian Kennedy này có thể đến căn cứ tiền đồn trước để quét dọn vệ sinh và đợi sư đoàn 3 đến tụ họp.”

Cái gọi là chỉnh đốn trang bị chính là quân nô lệ có quá nhiều thương vong, vì vậy phải quay lại để bổ sung quân đội và vật tư! Một lô bia đỡ đạn mới được gửi đến để dâng cái chết!

Phải nói rằng Vương quốc Roosevelt luôn nắm trong tay quyền kiểm soát dân số.

Lam Sơn muốn mang một thứ gì đó đến cho viên quan để ông ta chăm sóc cho quản gia của mình, nhưng kết quả lại không tìm được thứ gì quý giá trên người.

Hắc Sắc vừa nãy đã nói rằng sau khi xuống phi thuyền thì không cần mang theo thứ gì cả, chẳng mấy chốc sẽ lên lại phi thuyền.

Hắn im lặng nhìn sang Khánh Trần, Khánh Trần mang một gương mặt nghiêm trọng đi theo viên sĩ quan, không quay đầu lại.

Hắc Sắc an ủi Lam Sơn:

“Đại thiếu gia đừng lo lắng, ta tin quản gia phúc lớn mệnh lớn, sẽ không có chuyện gì đâu, nói không chừng trận chiến lần này hắn trực tiếp giành được nhiều công trạng, một bước lên mây trở thành hầu tước đấy.”

Lục Sắc mỉm cười:

“Có khi hắn lại thành luôn công tước.”

Hắc Sắc nói tiếp:

“Đại thiếu gia, lão gia sức khỏe không được tốt, điều quan trọng nhất bây giờ là ngài phải lập công càng sớm càng tốt để kế thừa địa vị hầu tước.

Các tài nguyên mà em trai ngài có được cũng giống như của ngài vậy, tiểu đội Xích Huyết cũng được chia thành hai nhóm, một nhóm theo ngài và một nhóm đi theo em trai ngài.

Ngài cũng biết trong một gia tộc bình thường không thể ban thưởng cùng lúc hai tước vị hầu tước…”

Đến lúc này, sau khi Hắc Sắc tâng bốc Lam Sơn, ý nghĩa châm biếm đã rất rõ ràng: công lao chính nhất định phải thuộc về ngài, nếu không hầu tước Kennedy sẽ không tha cho ta.

Nhưng nếu ngài muốn lập công, có dựa vào quản gia cũng vô dụng, cho nên cho dù bất mãn ta, nhưng ngài cũng phải nể mặt lão gia mà nhẫn nhịn, nếu không, tước vị hầu tước sẽ thuộc về em trai ngài.


Chương 2420: Phiền Phức

Lam Sơn liếc mắt nhìn hắn, không nói lời nào mà trở về phi thuyền, Hắc Sắc nhìn bóng lưng Khánh Trần càng ngày càng xa, cuối cùng cười khinh thường.

Kennedy số 1 phải ở đây chờ sự xuất hiện của pháo đài không quân Phong Bạo, rồi sau đó theo sau Công tước cùng đến khu cấm kỵ.

Khi họ cùng quân chủ lực quay lại đây, tên quản gia có lẽ đã chết trong khu cấm kỵ rồi.

Lúc đó…có thể hắn đã là một nam tước.

Nhưng nếu hắn biết quản gia là ai, có lẽ điều mà hắn phải suy nghĩ là khi hắn trở lại, căn cứ tiền đồn này có còn hay không.

Viên sĩ quan lắc cái mông mập mạp của hắn như một con chó corgi.

Viên sĩ quan cũng không thèm tự giới thiệu, vậy nên Khánh Trần chỉ có thể đặt cho hắn một cái biệt danh là Sĩ quan Corgi.

Sĩ quan Corgi vừa đi vừa nói:

“Đừng tưởng trước đây ngươi đi theo hầu tước Kennedy là ghê gớm lắm, quy tắc của vương quốc là khi ra chiến trường, tất cả mọi người đều bình đẳng, và những người khổng lồ sẽ không vì ngươi từng cứu hầu tước mà tha cho ngươi, thậm chí bọn chúng còn xé xác ngươi một cách hung ác hơn.”

Trên đường đi, các sĩ quan khác trong căn cứ tiền đồn hét lên:

“Bên ta muốn phân phát một đợt đạn mới, ta hỏi các ngươi, đạn dược trong kho đã đi đâu? Tại sao số lượng không giống nhau!”

Một binh sĩ hoang mang đáp:

“Bọn ta đã làm một quyển sổ cái, nhưng có rất nhiều trưởng quan đến rút tạm, bảo sẽ bù sau…”

Một quyển sổ sách lung tung.

Vật tư của căn cứ tiền đồn được các sĩ quan gửi đi như một ân huệ, rồi một ngày họ trở về thành phố, nhiều quý tộc đã nhận được những ân huệ nho nhỏ của họ, cuộc sống sẽ rất thoải mái.

Đây chính là tình trạng của căn cứ tiền đồn.

Khánh Trần nói:

“Vậy, trước khi sư đoàn ba trở lại căn cứ tiền đồn, ta cần làm gì?”

Sĩ quan Corgi đưa hắn đến một tòa nhà và nói với hắn:

“Dọn dẹp tất cả các phòng vệ sinh bốn lần một ngày, đây chính là việc ngươi phải làm mỗi ngày.

Nếu để ta phát hiện có mùi lạ trong phòng vệ sinh, hoặc nếu hầu tước đại nhân cau mày khi đi ngang qua đây, ngươi sẽ bị trừng phạt, biết chưa?”

Sĩ quan Corgi liếc nhìn Khánh Trần, như thể muốn xem phản ứng của Khánh Trần thế nào.

Cuối cùng, mặc dù vẻ mặt của Khánh Trần có phần tái đi, nhưng hắn vẫn cố nuốt cơn giận xuống.

Tuy nhiên, khi đang nói chuyện thì trong một văn phòng của một tư lệnh tiền đồn ở cuối hành lang, một cậu thanh niên bị đạp ra ngoài.

Hầu tước Bolton đuổi theo ra ngoài, đá vào người thanh niên:

“Bảo các ngươi quản cái căn cứ tiền đồn cũng quản không nổi, vật tư không khớp với số lượng còn dám đến tìm ta? Không biết ta đang trong thế giới siêu đạo sao? Công tước Phong Bạo sắp đến rồi, đám các ngươi mau chóng làm rõ các khoản mục cho ta, nếu không hắn lại tới chỗ quốc vương kết tội ta.”

Lúc này, Hầu tước Bolton thấy bên ngoài cửa sổ có người đang dựng một bể bơi tạm thời ở sân bay…

Hắn dừng lại một lúc:

“Tịch thu hồ bơi của những tên khốn đó rồi đặt chúng ở sân sau cho ta!”

Khánh Trần ngạc nhiên nhìn một màn này, chẳng lẽ đây là người phụ trách căn cứ tiền đồn sao? Chìm đắm trong thế giới siêu đạo, sau đó chỉ biết ngồi sai bảo người khác trong một căn cứ quân sự? Con rể của quốc vương là muốn làm gì thì làm?

Phải nói, ngoại hình tên này trông cũng thật sáng, giống như một nam minh tinh trong phim, có chút hương vị của Leonardo.

Ngũ công chúa gặp hắn rơi vào lưới tình là chuyện bình thường.

Nhưng vấn đề là, tại sao một nhân vật thực quyền có quan hệ cạp váy như vậy lại say đắm thế giới siêu đạo vậy? Không phải vẫn còn rất nhiều chuyện thú vị hơn sao.

Điều mà Khánh Trần không biết là Bolton, với tư cách là con rể của quốc vương, sẽ không bao giờ dám chơi một cô gái nô lệ.

Hắn cũng chỉ có thể say mê vào thế giới siêu đạo mà thôi.

Khánh Trần vẫn đang theo dõi cuộc vui thì công tước Bolton đột nhiên quay đầu lại và hét vào mặt hắn và sĩ quan Corgi:

“Nhìn cái gì, cút đi làm việc của mình đi, thấy các ngươi là phiền phức!”

Sĩ quan Corgi kéo tay áo Khánh Trần rời đi.

Vừa đi được hai bước, Hầu tước Bolton đột nhiên nói:

“Chờ một chút, tên tân binh này làm gì đấy?”

Sĩ quan Corgi vội vàng nói:

“Thưa công tước đại nhân, hắn mới đến tòa nhà này, phụ trách dọn dẹp vệ sinh.”

Hầu tước Bolton nói:

“Ngươi cút, hắn ở lại, đến dọn dẹp văn phòng cho ta!”

Corgi vặn cánh tay Khánh Trần, hạ giọng nói:

“Còn ngây ra đó làm gì, mau lên.”

Khánh Trần cúi đầu đi về phía văn phòng, vừa vào cửa hắn lập tức thấy choáng váng, vì những gì đập vào mắt hắn là một tấm áp phích lớn, và trên tấm áp phích lại là…chính hắn.

Nói chính xác thì, có lẽ là một tấm áp phích chụp hắn thực hiện sáu lần Thần Chuẩn tàn sát bốn công hội lớn bên ngoài cửa thế giới đa nguyên số 8, bức tranh lộng lẫy sáng ngời.

Hầu tước Bolton liếc mắt nhìn hắn:

“Ngươi cũng chơi thế giới siêu đạo?”

Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:

👾ĐỐI TƯỢNG HẸN HÒ CỦA TA LÀ THẦN MINH CHI NỮ (BẢN DỊCH): Hài hước, dị năng, đô thị, trang bức…👾

Chuơng 2421: Không Có Văn Kiện

“Có chơi.”

Khánh Trần gật đầu.

“Ngươi biết hắn sao?”

Hầu tước Bolton hỏi.

“Biết, Bạch Nhân Chi Quang, một nhân vật vô cùng lợi hại.”

Khánh Trần biết quá rõ đi.

Hầu tước Bolton sửa lại:

“Là lợi hại nhất…dọn dẹp đi.”

Nói xong, Hầu tước đẹp trai sáng sủa này ngồi lại chiếc ghế tựa và đeo lại chiếc kính ảo của mình.

Khánh Trần thực sự không ngờ rằng ngay ở đây hắn cũng gặp được người hâm mộ mình.

Hầu tước Bolton trong văn phòng đang đắm chìm trong thế giới siêu đạo, còn Khánh Trần thì nhìn tấm áp phích trên tường trầm ngâm hồi lâu, hắn thực sự không ngờ có ngày mình thực sự trở thành thủ lĩnh tinh thần của một số người da trắng.

Ban đầu hắn nghĩ rằng cuộc xâm nhập vào Vương quốc Roosevelt của mình nên bắt đầu từ chiến trường trong khu cấm kỵ, hắn phải nỗ lực thăng cấp trước, từ một người dân tự do cấp 6 cho đến một nam tước, hoặc thậm chí là một hầu tước.

Cũng như Dư Tắc Thành trong bộ phim truyền hình “Tiềm phục” vậy, chỉ bằng cách từ từ đi vào cốt lõi mới có thể có được những thông tin quan trọng nhất và mở đường cho chiến thắng của đại lục phương đông.

Khánh Trần giờ đây tự nhận mình là gián điệp số một ẩn nấp ở đại lục phương tây, muốn phát triển một mạng lưới gián điệp khổng lồ.

Nhưng bây giờ hắn đột nhiên cảm thấy Hầu tước Bolton trước mặt hắn mới là điểm vào tốt nhất của mình.

Bolton là phu quân của ngũ công chúa trong hoàng thất Roosevelt, quản lý căn cứ tiền đồn tệ thế này cũng không bị kéo ra khỏi thương ảnh, điều này cho thấy kẻ đứng đằng sau khá cứng…âm thầm làm thống kê ở căn cứ tiền đồn này, hắn thậm chí có thể tính được toàn bộ sức mạnh quân sự, số lượng vật tư và sức mạnh tài chính gần đúng của Vương quốc Roosevelt.

Đây là điều mà đại lục phương Đông cần biết.

Văn phòng của Hầu tước Bolton rất lộn xộn, tài liệu chất đống trên bàn và không thể phân biệt được cái nào lại cái nào, nếu thực sự có gián điệp của quân phản kháng ở đây chắc sẽ tuyệt vọng lắm, vì họ không thể nhanh chóng tìm thấy thông tin họ cần từ một đống tài liệu như vậy.

Trong trường hợp bình thường, văn phòng của Hầu tước phải được người đặc biệt quét dọn, không thể có nữ thư ký, vậy cũng phải có một thư ký nam chứ.

Nơi này của Bolton lộn xộn như vậy, điều đó có nghĩa là những người bên dưới cũng nghĩ rằng hắn là một kẻ ngốc dễ lừa gạt, hoàn toàn không coi hắn ta ra gì.

Cuộc đời của Hầu tước Bolton cũng như khi hắn bước vào trò chơi ‘cuộc đời’ vậy, điểm cộng vốn phải cộng vào ô trí tuệ, kết quả tất cả đều được cộng vào ô quyến rũ và may mắn, lệch khoa học cực kỳ nghiêm trọng.

Khánh Trần cẩn thận lau chùi văn phòng kỹ lưỡng qua một lượt, thậm chí không để sót những khe hở trên cửa sổ.

Những chỗ có thể lau đều trở nên sạch sẽ không tì vết, thậm chí còn không thể nhìn thấy vết mờ do giẻ lau để lại.

Khánh Trần làm bất cứ việc gì cũng đều nghiêm túc như thế.

Cuối cùng, hắn tiện tay sắp xếp và cất đặt luôn các tài liệu, nhưng hắn không hề xem qua nội dung của các văn kiện.

Một gián điệp đủ tiêu chuẩn phải học cách kiên nhẫn và biết cách nhẫn nại.

Đúng lúc này, sĩ quan Corgi chạy chậm từ bên ngoài vào, hắn gõ cửa:

“Ngài Hầu tước, có chuyện lớn rồi…”

Nói được nửa chừng, hắn nhìn vào văn phòng của Hầu tước Bolton và gần như nghĩ rằng mình đã đi nhầm chỗ.

Văn phòng ngăn nắp và không chút bụi này có phải là văn phòng trong ấn tượng của hắn không?

Hầu tước Bolton cũng mở mắt ra, mang ý giận dữ hỏi:

“Ngươi không biết ta đang trong thế giới siêu đạo sao? Tốt nhất là ngươi thực sự có chuyện quan trọng nên mới tìm tới ta, nếu không ngươi cứ chờ ta treo ngươi lên cột cờ của căn cứ tiền đồn đi.

Này, đây là văn phòng của ta sao?”

Bolton ngạc nhiên nhìn Khánh Trần:

“Là ngươi dọn dẹp sao?”

Khánh Trần gật đầu:

“Vâng.”

Bolton gật đầu, cũng không nói gì, nhìn sang Corgi.

Corgi vội nói:

“Ngài Hầu tước, một nhóm quý tộc từ thành phố Hắc Thủy đã đến đây rồi, ta muốn bố trí phân công cho họ, kết quả, bọn họ nói rằng đã được sáp nhập vào quân đội của Hầu tước Dodge, kiên quyết không chịu chấp nhận việc điều động bố trí của chúng ta, hai bên suýt xảy ra đánh nhau!”

Khánh Trần hiểu rồi, hẳn là nhóm sĩ quan từ căn cứ tiền đồn này trong quá trình phân công vị trí muốn xếp phụ nữ bên ngoài.

Kết quả là bên kia có tài liệu bảo vệ thân thể, không cần để ý đến những trò yêu ma của các sĩ quan gây ra, nên chúng muốn đến cáo trạng, muốn cáo mượn oai hùm, dựa vào hầu tước Bolton.

Hầu tước Bolton nghe vậy cũng tức giận:

“Chúng không biết căn cứ tiền đồn là địa bàn của ai sao, chúng sáp nhập vào quân đội của Hầu tước Dodge, có văn kiện không? Không có văn kiện thì nói cái rắm!”

Corgi chớp mắt:

“Không có văn kiện. “

Tuy nhiên, vào lúc này, Khánh Trần lấy ra một văn bản đóng dấu từ tài liệu để trên bàn và đưa cho Hầu tước Bolton:

“Hầu tước đại nhân, nếu không nhầm thì đây là lệnh điều động của họ, nhưng ta chỉ mới xem lướt qua khi đang phân loại nó, không chắc đó có phải là thứ ngài đang tìm hay không.”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 22 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box