1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 240 : Ta Không Biết Vẽ (c2391-c2400)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 240 : Ta Không Biết Vẽ (c2391-c2400)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2391: Ta Không Biết Vẽ

Nếu không phải có người quyết tâm giải quyết hắn thì sau đợt hành động quy mô lớn này, nguy cơ về thân phận có lẽ đã được tạm thời xóa bỏ.

Đương nhiên vẫn còn một bước cuối cùng.

Khánh Trần lúc này mới nhìn về phía Đại Vũ…

Đại Vũ có chút không thoải mái nói:

“Là Tiểu Vũ và Zard cầu xin ta đến đây, không phải tự ta muốn đến.”

Khánh Trần hỏi thẳng:

“Ngươi vẽ ta đúng không, bức tranh 7HD thuật tiên nữ 1TTEARH.”

Khánh Trần như cười như không nói:

“Ta không biết ngươi vẽ ta làm gì, nhưng ta biết ngươi chắc chắn đã vẽ.

Lấy nó ra đi, ta phải dùng tới nó.”

Trong phòng có hơn 100 người, Đại Vũ cảm thấy mình như đang bị hành quyết công khai, suy cho cùng thì chuyện hắn vẽ Khánh Trần làm sao có thể để nhiều người biết được? Người ta sẽ hiểu lầm mất.

“Ta không hề vẽ.”

Zard:

“Hắn vẽ đẹp lắm đó.”

Đại Vũ:

“???”

Zard nhìn sắc mặt ngày càng xanh mét của hắn, đột nhiên cảm thấy có chút áy náy:

“Ta biết ta sai rồi, lần sau ta sẽ dám nữa.”

Tự thỏa thuận, nhưng lần sau ta vẫn nói vậy.

Khánh Trần cười nói:

“Lần này thật sự có việc nghiêm túc phải làm, giúp ta chút đi.”

“Ngươi đang cầu xin ta giúp ngươi sao?”

Đại Vũ hơi nâng cằm lên.

“Đúng vậy.”

Khánh Trần nói.

“Vậy ngươi nói đi, muốn ta làm gì?”

Đại Vũ cao ngạo nói.

Chỉ thấy Khánh Trần lấy màn hình tinh thể lỏng ra, phác họa đại khái các đường phố của thành phố Phong Bạo trên đó, chỉ với vài chục nét vẽ, một khối ba chiều đã xuất hiện.

Khánh Trần nói:

“Đây là…tuyến đường từ căn hộ này đến khu Thất Thượng, những chấm màu đỏ mà ta đánh dấu trên đó đều là camera giám sát, còn tuyến đường màu xanh là điểm mù của camera giám sát sau khi ta tính toán được.”

Mọi người trong phòng đều sững sờ, nữ quyển vương Trần Chước Cừ nhìn những chấm đỏ dày đặc trên bản đồ, nghĩ đến bộ não siêu phàm của sư phụ, ánh mắt bỗng nhiên sáng ngời.

Đại Vũ hỏi:

“Ngươi muốn nhờ ta triệu hồi hình ảnh của ngươi, dựa theo tuyến đường tránh camera giám sát, sau đó xuất hiện ở một nơi rất xa căn hộ này?”

“Đúng vậy.”

Khánh Trần híp mắt cười nói:

“Sau khi thực hiện xong bước cuối cùng này, ta mới có thể coi là thực sự an toàn.”

Hồ Tiểu Ngưu không khỏi thắc mắc:

“Sư phụ, đại lục phương tây quản lý nghiêm ngặt đến vậy sao, đã đến bước này rồi vẫn còn có người nghi ngờ ngươi sao? Hơn nữa, tại sao lại có nhiều camera giám sát như vậy…”

“Đây là một quốc gia không có tự do.”

Khánh Trần cười nói:

“Đại Vũ, làm ơn, đây là con đường mà khó khăn lắm ta mới chọn được, và cũng là con đường duy nhất có thể tránh được camera giám sát.

Đừng đi sai đường.

Sau khi đến vị trí mục tiêu khu vực A1, ngươi chỉ cần ló mặt ra bên dưới camera giám sát đó, sau đó biến mất khỏi điểm mù giám sát trong khu vực A2, thế là xong.”

Trước đó Khánh Trần chọn đi bộ từ trang viên để trở lại căn hộ, chính là để có thể thuận tiện ghi nhớ địa hình và phân tích con đường.

Đại Vũ xé vụn bức tranh kia.

Mọi người đều nhìn thấy một Khánh Trần giả xuất hiện trong không khí mỏng manh, họa sĩ Trần thị quả nhiên danh bất hư truyền.

Chỉ thấy vị ‘Khánh Trần’ này mở cửa sổ, nhân lúc sắc trời đã tối, leo xuống tòa nhà 67 tầng như một con tắc kè, Đại Vũ ngồi trong phòng quan sát kỹ càng tuyến đường mà Khánh Trần đưa cho hắn, sau đó kết hợp với tuyến đường mà ‘Khánh Trần’ nhìn thấy để đi về phía trước.

Thấy hắn ta nghiêm túc vậy, Khánh Trần mới yên tâm, hắn dặn dò những người khác:

“Các ngươi tham quan trước đi, ta phải quay lại thế giới siêu đạo rồi.”

Trong thành phố Phong Bạo, bức họa Khánh Trần đang mặc một bộ thể thao màu trắng, dùng cả tay và chân đi xuyên qua khu rừng thép phức tạp.

Đại Vũ không khỏi suy nghĩ, hắn vẽ Khánh Trần không phải vì căm ghét hắn ta sao, tại sao hắn vất vả bí mật làm ra, kết quả lại phải giúp Khánh Trần một việc lớn thế này? Chuyện này, có phải đâu đó xảy ra vấn đề không? Quá không hợp lý rồi!

Đại Vũ vẫn mãi suy nghĩ, nhưng hành động điều khiển ‘Khánh Trần’ vẫn không ngừng lại.

Một cấp A mạnh mẽ cho phép hắn đi qua rất nhiều nơi, nhưng điều quan trọng nhất là Đại Vũ hoàn toàn thành thạo tất cả các kỹ năng đòn bẩy của parkour.

Mười năm trước, khi biết rằng cha ruột của mình là Lý Thúc Đồng, hắn đã khao khát trở thành một Kỵ Sĩ, nhưng hắn vẫn không bao giờ có cơ hội ấy.

Hắn không hề như những gì mọi người vẫn tưởng, cho rằng hắn căm ghét người cha đã bỏ rơi mẹ con hắn, bởi vì hắn hiểu rõ những ân oán gút mắc của những năm đó.

Vì vậy, nếu nói người hắn ghét nhất là ai, thì đó phải là cha của Trần Dư, Trần Truyền Chi, chứ không phải Lý Thúc Đồng.

Sau đó Đại Vũ biết rằng Khánh Trần đã trở thành thủ lĩnh của thế hệ Kỵ Sĩ tiếp theo, trong lòng không tránh khỏi ý nghĩ so sánh với Khánh Trần.

Đôi lúc hắn sẽ nghĩ, nếu đổi lại hắn ở vị trí của Khánh Trần, liệu có phải hắn cũng có thể làm tốt như thế không, hay thậm chí là tốt hơn?


Chương 2392: Công Nghệ Tại Đại Lục Phương Tây

Câu hỏi này đã định sẵn sẽ không có câu trả lời.

Tuy nhiên, hắn có thể làm điều gì đó khác.

Sau khi đến khu vực A1, Đại Vũ nhìn thấy một con hẻm hẻo lánh, Khánh Trần đã nói nơi này có camera giám sát, nhưng hắn không tìm thấy nó.

Chắc nó được giấu ở một nơi rất khuất.

Đại Vũ im lặng một lúc.

Ở một nơi cách khu Thất Hạ 8 km này, hắn điều khiển ‘Khánh Trần’ giống như một người không có văn hóa, đi tiểu ở một góc tường không có người, rồi sau đó mới tiếp tục cuốc bộ đến khu A2 nằm sâu trong hẻm.

Vừa bước vào khu vực A2, ‘Khánh Trần’ liền hóa thành một đám khói lam biến mất trong không trung

Ngồi trong căn hộ, khóe miệng Đại Vũ hơi nhếch lên, Khánh Trần thoát khỏi hiềm nghi, hắn cũng làm được đôi ba việc bôi nhọ Khánh Trần, đây được coi là đôi bên cùng có lợi, đúng không?

Căn hộ ở quận Thất Hạ chìm trong im lặng, hơn 100 người chen chúc nhau, cũng chẳng có gì để tham quan.

Một lúc sau, ngay cả ông lão Khánh thị cũng đi qua Mật Thược Chi Môn để đến góp vui.

Ông chỉ nhìn thoáng qua cửa sổ rồi thở dài:

“Công nghệ của đại lục phương tây mạnh hơn của chúng ta nhiều.”

Ông lão nhìn Khánh Trần đang đắm chìm trong thế giới siêu đạo, trong lòng có chút khó hiểu.

Lý Khả Nhu giúp ông lão hỏi Hồ Tiểu Ngưu:

“Hắn đang làm gì vậy?”

Hồ Tiểu Ngưu giải thích:

“Sư phụ nói rằng người đang ở trong một siêu thế giới ảo, thế giới ảo ở đại lục phương tây rất phát triển, nó gần giống như một thế giới thứ hai.

Hắn đã mở Mật Thược Chi Môn và định cho chúng ta vào thế giới ảo này cùng nhau, nghe nói trong đó sẽ có cơ hội thức tỉnh, người tu luyện Vạn Thần Lôi Ti cũng có thể học các kỹ năng chiến đấu…nhưng bây giờ trong phòng chỉ có một nhà kho giả lập cũ rích, không đủ thiết bị, chỉ có thể để một người nào đó vào trải nghiệm trước.”

Mọi người rơi vào im lặng, ai cũng muốn vào chơi, nhưng bây giờ chỉ có một thiết bị, ai dùng ai không? Xuất phát từ nét đẹp truyền thống tôn trọng người già của văn hóa Trung Hoa, mọi người dồn ánh mắt về ông lão.

Hơn một trăm con mắt nhìn vào khiến ông lão có hơi sững sờ, ông ngập ngừng hai giây rồi nói:

“Ta tới tuổi này rồi, các ngươi muốn cho ta vào thử trước?”

Mọi người vẫn tiếp tục giữ im lặng.

Ông lão cũng im lặng một lát:

“Vậy ta thử xem.”

Thế giới giả lập thường có sức hút đặc biệt với nhóm người nào nhất? Thực tế, chính là người lớn tuổi.

Một người già bình thường, chỉ cần không phải cao thủ như Lý Thúc Đồng thì khi ngoài 50 tuổi chắc chắn sẽ bị suy giảm chức năng thể chất, chân tay không cử động được và răng rụng.

Lúc này ngươi nói với người đó rằng, có một nơi như vậy để ngươi có thể trở lại tuổi thanh xuân, có thể chạy nhảy ăn uống, thậm chí có thể làm những điều không thể diễn tả được.

Đối với một người đã có tuổi mà nói, sức hấp dẫn không gì có thể so sánh được.

Ngay cả ông lão trên núi Ngân Hạnh này vẫn luôn tràn đầy sự hiếu kỳ về thế giới.

Hơn nữa, bây giờ ông đã không còn là gia chủ Khánh thị nữa, một người lao động như ông ấy thì phải thận trọng cái gì? Phí công!

Khi ông lão nằm vào, Lý Khả Nhu đứng bên cạnh nói với mọi người:

“Ông lão vào để xem giá trị thương mại của thế giới siêu đạo này liệu có khả năng bị Khánh thị sao chép không.”

Lời giải thích này rất hợp lý.

Ông lão đã để ý cô gái Lý Khả Nhu này từ lâu, ông nghĩ rằng cô gái này thực sự có thể giúp đỡ việc nội trợ cho Khánh Trần, cũng rất thich hợp làm đại quản gia trong trang viên Ngân Hạnh, nhưng đáng tiếc, Khánh Trần sẽ không tiếp thu ý kiến của ông.

Sau khi bước vào thế giới siêu đạo, ông lão đứng trong không gian trắng xóa và mềm mại.

AI nhẹ nhàng hỏi:

“Xin hãy chọn hình ảnh của chính mình.”

Ông lão véo mặt một cái, bày ra vẻ mặt rối rắm, trông như một kẻ ngốc, ông mất kiên nhẫn:

“Lấy cái này đi.”

Sau khi bước vào thế giới siêu đạo, ông bình tĩnh giao chìa khóa và đi xuống phố với hai tay sau lưng.

Ngay sau đó, ông đã trải qua những gì mà Trung Vũ đã trải qua, mọi người đều đang bàn luận sôi nổi về Bạch Nhân Chi Quang.

Ông lão biết đó là Khánh Trần, cũng chính là con ruột của mình, vì thế ông bèn đi theo người qua đường ăn dưa và bước đến lối vào của thế giới đa nguyên số 8…

Trên đường có người nói:

“Người chơi của bốn công hội lớn hiện đang nhặt hộp thả dù, tiết kiệm được hàng trăm khẩu súng trường tự động, nghe nói rằng họ đã thu được hai khẩu súng bắn tỉa, nếu lúc này Bạch Nhân Chi Quang dám đi ăn trộm trên đầu trên cổ người ta, chắc chắn sẽ bị tổn thất lớn!”

“Vậy hắn ta không đi là được rồi chứ gì.”

“Nếu hắn không đi, làm sao hắn có thể lên cấp được? Đến lúc đó dù hắn đã thông quan thì vẫn là một cấp A.

Nếu hắn rời khỏi thế giới đa nguyên này và muốn tích lũy đủ kinh nghiệm để nâng cấp lên cấp S, e rằng phải đợi một năm, hắn sẽ bỏ qua cơ hội này sao?”


Chương 2393: Cừu Nhỏ

“Chỉ cần Bạch Nhân Chi Quang không cam tâm, hắn sẽ đi tìm cơ hội, hắn đi tìm cơ hội rồi, bốn công hội lớn mới có cơ hội giết hắn.

Sau khi giết hắn, thế giới đa nguyên số 8 sẽ bình thường trở lại.”

“Quái lạ, tại sao Bạch Nhân Chi Quang lại để mặc bốn công hội lớn nhặt hộp thả dù, nếu ta là hắn, ta nhất định sẽ tìm cách ngăn cản.”

Ông lão vui vẻ lắng nghe, ông cũng không biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết khi bốn công hội này gặp Khánh Trần chắc chắn sẽ gặp xui xẻo.

Ở thế giới đa nguyên số 8.

Khánh Trần đi lang thang trong đêm tối, quan sát tình hình đám đông người chơi.

Chẳng bao lâu, hắn tìm thấy bốn người chơi đơn độc đang đứng cùng nhau.

Bốn người chơi này đều mang theo một khẩu súng trường tự động sau lưng, trên eo dán bốn băng đạn, thoạt nhìn là biết những con cừu nhỏ mập mạp.

Đối với một bậc thầy về súng ống như Khánh Trần, con cừu nhỏ này hẳn là mục tiêu ám sát được lựa chọn hàng đầu.

Khánh Trần cẩn thận quan sát xung quanh, nửa giờ sau mới quyết định sẽ tấn công chúng.

Hắn nằm rạp trong cỏ, nhanh chóng tiếp cận, động tác của hắn khéo léo thành thạo đến độ đàn ông nhìn thấy sẽ câm lặng, phụ nữ thấy liền rơi nước mắt.

Bốn người chơi giống như không nhận thấy rằng hắn đang đến gần, vẫn đang chăm chăm chặt cây bằng kiếm laze của họ.

Sau khi Khánh Trần tiến vào phạm vi mười mét, hắn đột nhiên vùng lên, hoàn toàn không cho bốn người chơi có chút cơ hội phòng bị để phản ứng, chỉ thấy chuôi kiếm laze trong tay hắn phát ra ánh sáng, dùng sự tính toán đến hoàn mỹ, ánh kiếm như một tia chớp uốn lượn xông qua cắt cổ họng của người chơi.

Quá dễ dàng.

Thế nhưng vào lúc này, có tiếng súng vang lên từ sâu trong rừng, đó là gần 1000 người chơi đã được công hội Phong Bạo phục kích trong một thời gian dài, họ sử dụng bốn người trong số họ làm mồi nhử và ở lại phục kích trong bốn giờ đồng hồ, chỉ để chờ Bạch Nhân Chi Quang cô đơn cuối cùng cũng không kiên nhẫn nổi này! Khánh Trần thấy vậy, vội vàng lăn trên mặt đất để tránh đạn đạo.

Hắn thậm chí còn không dám nhặt xác, quay người bỏ chạy về hướng ngược lại.

Lúc này Khánh Trần đã bị bắn vào cả hai tay và vai.

Một giọng nói vang lên từ trong rừng cây:

“Mau, đuổi theo hắn, hắn đã bị thương rồi, không được để hắn chạy thoát.”

Trong lúc truy đuổi điên cuồng, những người chơi của các công hội lớn đều điên cuồng gọi người:

“Mau đến đây, tọa độ 221, 381, bọn ta đã đánh được Bạch Nhân Chi Quang!”

Trong lúc truy đuổi, Khánh Trần dựa vào lợi thế cấp A dần dần kéo xa khoảng cách với chúng, nhưng chưa kịp rút hẳn thì hắn lại đụng phải một nhóm người chơi khác đuổi tới, mỗi người một khẩu súng dài và một khẩu súng ngắn trông rất đáng sợ.

Khánh Trần lại chạy về phía 11 giờ, chẳng mấy chốc lại đụng phải một nhóm người khác!

Hắn tiếp tục chạy về hướng 8 giờ, nhưng thật không may, hắn đụng phải một nhóm người chơi đang phục kích ở đây!

Một loạt người chơi ổn định vây quanh hắn, công hội Phong Bạo thậm chí còn chặn trước đường quay trở lại vòng độc của Khánh Trần!

Những người chơi tận mắt chứng kiến cảnh tượng này đều thấy cực kỳ hưng phấn, Bạch Nhân Chi Quang đã cùng đường mạt lộ rồi!

Cạm bẫy nhằm vào Khánh Trần này là do hội trưởng công hội Phượng Hoàng đặc biệt chuẩn bị cho Khánh Trần.

Vị hội trưởng này sẽ là sư trưởng của tập đoàn quân sư đoàn 131, công tước Phượng Hoàng đánh giá rất cao tài năng phi thường của hắn, đề bạt kéo hắn về bên cạnh mình, chịu trách nhiệm việc chỉ huy pháo đài không trung Phượng Hoàng.

Trước đây hắn từng bị tổn thất lớn trong trận chiến bao vây và trấn áp Khánh Trần, dẫn đến danh tiếng của công hội Phượng Hoàng bị tổn hại, khi đó hắn chỉ coi thế giới đa nguyên số 8 như một trò chơi, cũng chẳng mảy may để tâm đến Bạch Nhân Chi Quang.

Nhưng lần này thì khác, hắn đặt cược cả danh dự của chính mình, đích thân làm ra một mô hình ba chiều, nghiêm túc chuẩn bị kế hoạch tác chiến.

Hội trưởng Phượng Hoàng như đang chỉ huy một trận chiến quy mô nhỏ trong thế giới thực vậy, xây dựng lính điều tra, quân đội chủ lực, bộ đội tiên phong, bộ đội chi viện, hắn phân công lại toàn bộ người chơi, thậm chí còn âm thầm thỏa thuận với Minh Vương, để Minh Vương cũng tạm thời nghe theo lệnh của hắn.

Hắn thực sự nghiêm túc, một sự nghiêm túc trước đây chưa từng có.

Bốn người mà Khánh Trần đã giết chỉ là mồi nhử, nhưng mồi chắc chắn không chỉ giới hạn ở nơi này, cho dù Khánh Trần đụng phải mồi nhử ở đâu, hắn đều sẽ phải chịu một đòn nghiền nát.

Đây là một cách đánh có thể thực sự liên kết toàn bộ người chơi trong phó bản cùng chống lại một con trùm, Khánh Trần nằm trong thiên la địa võng đó, không một lối thoát.

Vào lúc này, hai tay Khánh Trần đã bị thương, yếu ớt thả lỏng hai bên sườn.

Vì chạy với tốc độ quá cao, hai cánh tay đánh qua đánh lại như hai sợi mì.

Trên vai hắn cũng dính vài phát đạn.

Nếu là trận đánh tầm xa, dù hắn có súng cũng không nhấc nổi, nếu là trận đánh tầm gần thì làm sao một người bị hạ gục dù chỉ với một thanh kiếm laze vẫn có thể sống sót thoát khỏi vòng vây?


Chương 2394: Phải Làm Sao?

Khánh Trần quả thực có thể dựa vào sức mạnh của một cấp A để chạy thoát, nhưng khi tấm lưới lớn vây quanh hắn bị siết chặt, dường như dù chạy đến đâu, hắn cũng sẽ gặp phải những người đang truy đuổi và cản phá mình.

Cũng không thể quay trở lại vòng độc nữa.

Phải làm sao?

Khi sắp đến một bụi cây, những người chơi trong ổ phục kích bất ngờ nổ súng, Khánh Trần may mắn thoát được nhưng lại bị bắn vào tay.

Cánh tay của hắn sắp biến thành một cái sàng đầy lỗ rồi.

Lần này chỉ có khoảng chục người chơi ngồi xổm trong bụi cây, Khánh Trần nghiến răng tránh quỹ đạo đạn đạo bằng thân hình của mình, nhanh chóng áp sát đối thủ bằng một tuyến đường ngoằn ngoèo!

Khánh Trần âm thầm tính toán.

Trong phó bản này có hơn 4.000 người chơi và có hơn 400 khẩu súng, người chơi thậm chí không thể mỗi người một cây súng.

Có tiếng súng vang lên trong bụi cây, nhưng chỉ có một khẩu súng.

Hắn đếm theo từng tiếng một, cho đến một thời điểm nhất định, khi tiếng súng thứ ba mươi vang lên, Khánh Trần bước theo tiếng súng cuối cùng rồi nhảy lên cao, nhảy qua bụi cây kia chẳng khác gì một người biết bay.

Hơn chục người chơi trong bụi rậm ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Khánh Trần bay qua đầu, ngay sau đó là sấm sét từ trên trời giáng xuống, chiếu sáng toàn bộ bụi cây.

Một tiếng ầm lớn vang lên, hơn mười người chơi bên trong đều bị đại chiêu Cơn thịnh nộ sấm sét của một cấp A pháp sư sấm sét đánh trúng, chết toàn bộ!

Những người chơi bị giết trước khi chết luôn có một cảm giác rằng, chỉ sau khi trực tiếp chiến đấu với Bạch Nhân Chi Quang, ngươi mới có thể hiểu được năng lực nắm bắt nhịp độ trận chiến của đối phương khốc liệt như thế nào.

Hơn mười binh lính đuổi theo phía sau Khánh Trần nhìn thấy cảnh này, cảm thấy bản thân thật may mắn vì trước đó không phải một mình gặp phải người đàn ông hung tợn này.

Khánh Trần không hề quay đầu lại nhìn tình trạng thảm hại của đám người chơi, hắn chỉ nhẹ nhàng đáp xuống đất, sau đó lại tiếp tục tăng tốc lao đi như một mũi tên được bắn ra khỏi dây.

Thế nhưng những người chơi phía sau không hề hoảng sợ khi chứng kiến cảnh tượng hắn xé toạc một khoảng trống từ vòng vây chặt kín, thay vào đó chúng lại nở một nụ cười của kẻ thắng trận.

Chúng biết đằng trước đó có điều gì đang đợi Khánh Trần.

Khánh Trần chưa chạy bao xa đã đột nhiên nhìn thấy một loạt mũi tên xương dày đặc ở sơn cốc phía trước, bắn ra thành trận hình, dày đặc che kín cả bầu trời.

Trong sơn cốc, hơn 400 cung thủ Khô Lâu được Minh Vương giấu ở đây đã bắn một loạt tên như một cơn mưa trút nước, bao phủ một khu vực rộng hơn 200 mét, phong tỏa chặt chẽ quỹ đạo hành động của Khánh Trần bên trong.

Bất kể Khánh Trần chạy về phía đông, phía tây, phía bắc hay phía nam, đều không có đủ thời gian để hắn trốn thoát.

Những người chơi đuổi theo vừa nãy còn bị hắn kéo xa khoảng cách, bây giờ nhìn thấy cảnh này thậm chí không kìm được còn reo hò hét lên.

Bạch Nhân Chi Quang sắp chết rồi.

Tuy nhiên một chuyện bất ngờ không ai ngờ tới đã xảy ra, Khánh Trần đột nhiên dừng lại ở một khoảnh khắc nào đó, hắn chỉ khẽ xoay người, đứng cúi xuống trong một tư thế kỳ lạ.

Chỉ thấy những mũi tên xương nhìn có vẻ dày đặc đó toàn bộ đều lướt qua người hắn, ghim chặt vào đất.

Trục đuôi của mũi tên xương rung lên, phát ra âm thanh vù vù, âm thanh khiến người ta kinh hãi.

Nhưng vấn đề là, trong số một loạt mũi tên xương dày đặc kia không có mũi tên nào đâm trúng Khánh Trần, Minh Vương như thể đã hóa thân thành một đại sư bắn tên thảm hại, tất cả đều chính xác tránh được Khánh Trần.

Đám người chơi đều biết rằng đây không phải là vấn đề của Minh Vương, mà là vấn đề của Khánh Trần.

Chỉ trong một khoảnh khắc tính toán ngắn ngủi, đối phương đã phán đoán được quỹ đạo chuyển động của tất cả các mũi tên xương, những mũi tên bằng xương trông dày đặc đó chẳng qua chỉ được phân bố hai mũi tên trên một mét vuông, đối với Khánh Trần, kẻ hở như vậy là đã quá đủ để tránh được.

Hắn đứng trong cơn mưa tên tầm tã đó bày ra một tư thế đứng vô cùng kỳ quái, nhưng chẳng có một giọt mưa nào rơi trúng hắn.

Nhưng đám người chơi không thể hiểu nổi tại sao Khánh Trần lại có khả năng tính toán chính xác đến vậy, khả năng tính toán này thực sự là thứ mà con người có thể có sao?

Thực tế, một màn này cũng đã từng được dàn dựng trong nhà tù số 18, lúc đó thứ mà Khánh Trần phải đối mặt chính là cơn mưa kim loại trên mái vòm thép.

Ở thời điểm đó, hắn dường như là trung tâm của thế giới, và mọi nguy hiểm và chông gai đều đang nhường đường cho hắn.

Trong tiếng la hét kinh sợ của đám đông người chơi, Khánh Trần bắt đầu chạy trở lại, hắn bắt đầu dùng một độ cong cực lớn kéo những người chơi phía sau mình, đại quân Khô Lâu và Minh Vương đang đuổi theo hắn quay vòng thành một vòng cung lớn.

Dần dần, hầu như tất cả người chơi đều dần tập hợp lại, chỉ có người chơi của công hội Phong Bạo vẫn còn mắc kẹt trên đường trở lại vòng độc của hắn.


Chương 2395: Mai Phục

Từ trên trời nhìn xuống, các người chơi lần lượt làm hiện ra hai chiếc quạt khổng lồ ở phía nam và phía bắc, chúng là ‘chiều dài vòng cung’, còn Khánh Trần là trung tâm của chiếc quạt.

Nhưng người chơi không biết gì về nó, họ không có khả năng nhìn thấy toàn cục.

Mọi chuyện mới xảy ra vừa rồi cũng đã được người chơi truyền ra bên ngoài phó bản.

Lúc này, Nhện Đen đang cầm bảng điều khiển LCD, lẳng lặng xem đoạn video góc nhìn thứ nhất của người chơi vừa rồi, tận mắt chứng kiến Khánh Trần làm cách nào để tránh được cơn mưa mũi tên.

Nàng chỉ cảm thấy cảnh tượng này có chút quen thuộc.

Nhện Đen đang nghĩ, khi pháo đài không trung Quần Lâm rơi, khi nàng chiến đấu với máy bay không người lái Quần Lâm cũng có cảm giác như vậy, đối mặt với một kẻ tàn nhẫn mà thành thục với khả năng tính toán hoàn mỹ, mọi sự chuẩn bị của ngươi đều trở nên vô ích.

Vị AI trong lõi của pháo đài Phong Bạo nói rằng người chịu trách nhiệm chỉ huy Quần Lâm chiến đấu không phải là trí thông minh nhân tạo, mà chỉ có năng lực tính toán mạnh mẽ mà thôi, vậy thì người điều khiển Quần Lâm chiến đấu lúc đó liệu có phải là Khánh Trần không? Nhưng sau khi pháo đài Quần Lâm bị rơi, đối phương đã làm thế nào để trốn thoát?

Bây giờ không phải lúc để nghĩ đến chuyện này, Nhện Đen tinh tường cảm nhận được có gì đó không ổn, hắn nhìn về phía hội trưởng Phượng Hoàng:

“Bây giờ còn ai chưa truy kích Khánh Trần không? Tổng cộng ngươi đã bố trí bao nhiêu mai phục?”

Hội trưởng Phượng Hoàng cười nói:

“Hắn đụng phải tất cả phục binh mà ta sắp đặt, không nhánh phục binh nào là thừa cả.

Bây giờ công hội Phong Bạo của ngươi đang ở phía bắc, những người khác mà ta sắp xếp đang ở phía nam, về cơ bản đã bao vây hắn ta rồi.”

Hội trưởng Phượng Hoàng đang cười, nhưng Nhện Đen lại cảm thấy không ổn:

“Tại sao lại sẽ gặp phải tất cả phục binh? Hắn chạy loạn xung quanh như một con ruồi không đầu, nhưng lại chính xác kéo tất cả binh lính phục kích của ngươi ra ánh sáng?”

Hội trưởng Phượng Hoàng nói:

“Điều này chứng tỏ bày binh bố trận của ta có chỗ độc đáo.”

Nhện Đen lắc đầu, nàng mở chiếc mô hình ba chiều vừa làm ra, nghiêm túc phân tích:

“Nhìn vào đây thì vốn dĩ hắn có thể tránh thóat được màn phục kích ở khu vực phục kích A15 của ngươi, nhưng hắn đã đánh một bước rẽ và đâm đầu vào đó, cả A29 cũng thế.

Ta không nghĩ là ngươi có cách bày binh bố trận độc đáo, mà là trong quãng thời gian hắn án binh bất động đó đã tìm thấy tất cả các vị trí phục kích, sau đó hắn đi tìm chính xác tất cả mọi người rồi kéo bọn họ về phía sau hắn!”

Hội trưởng Phượng Hoàng không phải kẻ ngốc, sau khi bị phủ định bản thân tất nhiên trong lòng hắn có chỗ không vui, nhưng hắn cũng thừa nhận tất cả những gì Nhện Đen vừa nói.

Hai tuyến đường chạy trốn của Khánh Trần đều có chút không được tự nhiên, như thể cố ý tiếp cận chúng vậy!

“Nhưng tại sao hắn lại làm như vậy?”

Hội trưởng Phượng Hoàng thắc mắc:

“Ta còn để người chơi giấu hơn 400 cây súng, còn đăng những tin tức làm quấy nhiễu suy nghĩ của hắn lên diễn đàn, lúc này hắn đã bị bao vây lại, hơn 800 khẩu súng bắn vào hắn, hắn chết là cái chắc, còn có thể biến hắn thành một cái sàng.”

Nhện Đen đột nhiên cao giọng nói:

“Không ổn, bảo tất cả mọi người tách nhau ra, không được nổ súng, không được.”

Muộn rồi.

Lúc này trong thế giới đa nguyên số 8, Khánh Trần đã bị đám người chơi hoàn toàn bao vây, đám người chơi không thể chờ đợi được mà vội vàng nhấc súng lên chuẩn bị nổ súng, âm thanh tách tách giống như tiếng pháo trong đêm giao thừa, vừa liên tục không dứt vừa làm người ta kinh sợ.

Mọi người đều mong chờ cảnh tượng Khánh Trần bị bắn tan thành bụi phấn, họ quá căm hận hắn, biết bao người chơi cùng truy đuổi một mình hắn nhưng lại bị phản kích quá nhiều lần.

Đám người chơi đứng bên ngoài trận địa hình tròn, vây Khánh Trần lại cách một khoảng 30 mét, mọi người chẳng khác gì đang đánh boss, nhìn từng giọt máu cuối cùng của boss, không kìm được hét lên:

“Phải giết sạch! Phải giết sạch!”

Chỉ có Minh Vương cảm thấy có hơi tiếc nuối, không ngờ lần này hắn lại không được làm nhân vật chính, vả lại đòn sát thủ mà hắn dày công chuẩn bị lại không có cơ hội sử dụng.

Hơn nữa, chuyện giết Bạch Nhân Chi Quang này hình như cũng không cần bản thân hắn đóng góp sức lực gì.

Hắn giống như một khán giả, chỉ đến để góp vui.

Một đại sư chiến đấu cấp S như hắn lần đầu tiên nếm trải cảm giác như vậy.

Bản thân bất ngờ bị biến thành râu ria.

Nhưng không sao, giết được Bạch Nhân Chi Quang là được.

Thế nhưng, trong thế giới này, chuyện tàn khốc nhất chính là sau khi cho ngươi hi vọng lại hủy diệt đi hi vọng đẹp đẽ đó của ngươi.

Hữu củ!

Khánh Trần đứng trong cơn mưa bom bão đạn, huy động cuồn cuộn sấm sét trong cơ thể, hình thành một điện từ trường khổng lồ.

Thế giới siêu đạo là có thật, ít nhất thì cơ chế hoạt động của nó là có thật, vì vậy các học sinh của học viện du hành thời gian mới có thể đến học kỹ năng pháp sư sấm sét.


Chương 2396: Thua Cuộc

Ngược lại, những năng lực mà Khánh Trần sở hữu cũng có thể được sử dụng ở đây.

Đây là một kỹ năng chưa từng có trong thế giới siêu đạo, một kỹ năng mà một con người bình thường khó mà có được, nhưng nó đã được Khánh Trần sử dụng vào chiến trường.

Chỉ thấy những viên đạn phủ đầy trời đang ngưng tụ xung quanh hắn, hơn 800 khẩu súng bắn ra một loạt đạn dày đặc, những viên đạn giống như những hạt vừng nhỏ trên mâm xôi, được khảm trên một bức tường trong suốt vô hình.

Càng khảm càng nhiều.

Đám người chơi đã phản ứng lại, họ vẫn tiếp tục bóp cò súng theo quán tính vừa ngạc nhiên kêu lên:

“Tình huống gì vậy, pháp sư sấm sét lấy đâu ra kỹ năng nghề nghiệp này, trước giờ đâu nghe nói tới, cũng đâu thấy được dùng bao giờ.”

“Lẽ nào là kỹ năng cấp S?”

“Nhưng hắn vẫn chưa lên được cấp S mà.”

Quái lạ, nhiều súng tập trung bắn vào hắn như vậy nhưng hắn vẫn an toàn như không, quá khủng bố rồi đấy?

Lúc này, đám người chơi chỉ cảm thấy Khánh Trần đột nhiên có phương pháp phòng thủ, chứ không hề biết phải làm sao mới có giết chết tên boss này.

Chỉ có một mình Minh Vương cảm thấy mọi chuyện có gì đó không ổn, hắn điều khiển đại quân Khô Lâu chầm chậm lùi lại hai bước, muốn tính toán kỹ càng trước rồi mới tiếp tục.

Nhưng hắn còn chưa kịp suy tính thì đã thấy khóe miệng Khánh Trần khẽ nhếch lên.

Vô củ!

Thật không ngờ những viên đạn dội vào hắn như mưa đó sau khi chúng được bắn ra khỏi nòng đã bị đạn điện từ bắn, làn đạn dày đặc vẫn bay đi với một tốc độ như khi mới được bắn ra, bay ngược trở về phía đám đông người chơi, trong đó có một phần sáu viên đạn được phóng thẳng về phía Minh Vương.

Khánh Trần đứng giữa trung tâm của vòng tròn trông như một vị thần, tuy rằng hắn không thể tự do điều khiển kim loại giống như Khánh Dã, dùng súng để tạo nên Thiết vương tọa cho chính mình.

Nhưng mà hắn lại có thể mượn tên làm thuyền, miễn là không có hỏa lực mạnh ngang lựu đạn pháo, kẻ địch bắn cho hắn bao nhiêu phát đạn hắn đều có thể trả về hết.

Khánh Trần chậm rãi đi về phía Minh Vương, trên người những người chơi xung quanh ai nấy đều có từng lỗ máu phun ra.

Nó giống như hiệu ứng quay chậm trong phim truyền hình, Khánh Trần bình tĩnh đi về phía giữa góc máy, còn bên cạnh hắn là phông nền, chính là những kẻ địch đang bị đánh cho thủng trăm ngàn lỗ.

800 khẩu súng, mỗi khẩu súng 30 phát đạn, trở thành cảnh tượng độc nhất vô nhị cuối cùng của thế giới đa nguyên số 8.

Ngay cả Minh Vương cũng không ngoại lệ, hắn vội vàng điều khiển hàng chục quân lính Khô Lâu nhảy lên để ngăn làn đạn, nhưng số đạn nhắm vào hắn thực sự lên đến một con số đáng sợ.

Hắn cưỡi trên một con ngựa Khô Lâu, chỉ thấy một đám quân lính Khô Lâu trước mặt đều tan thành từng mảnh vỡ vụn.

Đám quân lính Khô Lâu đứng trước mặt giống như pháo hoa màu trắng, vỡ thành bột trong không khí.

Minh Vương không cam tâm, rõ ràng hắn là đại sư chiến đấu cấp S duy nhất của thế giới đa nguyên số 8, vốn dĩ phải là hắn truy đuổi đám người chơi, sau đó là tất cả người chơi vây quét hắn.

Thậm chí hắn cũng đã nghĩ chu toàn chiến lược đối phó, thành lập trước một đại quân Khô Lâu, còn giấu đi một nhánh đại quân Khô Lâu ở Hồng Hà cốc.

Nhưng bây giờ, hắn không những không thể trở thành nhân vật chính, mà ngược lại lúc vây quét Bạch Nhân Chi Quang hắn còn bị đạn lạc bắn chết.

Không cam tâm.

Chết kiểu này thực sự quá oan uổng.

Lần này không phải là chúng truy sát Khánh Trần, mà là Khánh Trần đang cố ý dụ chúng truy sát hắn, số lượng người chơi khổng lồ khiến họ nghĩ rằng mình thắng là cái chắc, nhưng người đông chưa chắc có thể giành chiến thắng.

Nhưng đạn sẽ không cho hắn quá nhiều thời gian để hối hận.

Màn mưa đạn xuyên qua bức tường Khô Lâu, cũng xuyên qua cả hắn.

“Hỏng rồi.”

Nhện Đen nhìn một loạt những người chơi bị bắt buộc phải offline kia, tên cũng từ màu trắng biến thành màu xám.

Không phải chỉ một hai người chơi như thế, mà là chỉ trong thời gian nhẹ nhàng gảy ngón tay, những người chơi trong phó bản của thế giới đa nguyên số 8 mà họ đang theo dõi đều đồng loạt bị bắt buộc offline.

Ngay cả tên của Minh Vương cũng biến từ trắng thành xám.

Một màn này thực sự quá chấn động, những người chơi bên ngoài hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra, họ dường như đang đứng trước một tòa nhà cao tầng được chiếu sáng rực rỡ, nhưng chỉ trong một giây ngắn ngủi tiếp theo, đèn trong tòa nhà trước mặt đồng loạt vụt tắt.

Những người chơi bị bắt buộc offline đó đều bị xóa tài khoản và phải luyện lại từ đầu, bao gồm cả đại sư chiến đấu cấp S Minh Vương kia.

Lúc này trong thế giới đa nguyên số 8 chỉ còn lại lẻ tẻ vài người chơi vẫn đang online, có lẽ là họ đã trốn đi mà không tham gia vào đợt vây quét, trong đó bao gồm người chơi chiến đấu cấp A Độc Xà.

Người chơi Độc Xà đã bị cảnh chiến đấu trong rừng của Khánh Trần làm cho kinh hãi, từ đó đã hoàn toàn từ bỏ ý định trừ khử Khánh Trần.


Chương 2397: Nguy Hiểm

“Chết cả rồi sao.”

Bên ngoài phó bản vang lên tiếng ai đó thì thầm:

“Dựa vào đâu mà hắn có thể giết một loạt bốn nghìn người chỉ trong chớp mắt vậy?”

Nhện Đen biết đối phương dựa vào cái gì, dựa vào việc đối phương đã đưa tất cả năng lực trong thế giới thực vào trong thế giới siêu đạo.

Nàng không hề thấy rối rắm về chuyện này, mà là quay người nói với thuộc hạ:

“Yêu cầu tất cả người chơi của công hội tập hợp lại, thế giới đa nguyên số 8 e là phải kết thúc sớm! Bạch Nhân Chi Quang có lẽ đã thăng lên đại sư chiến đấu cấp S rồi, phải cảnh giác.”

Dựa theo kế hoạch của công hội, phải 6 ngày sau mọi người mới bắt đầu tập hợp lại, sau đó túc trực trước cửa để giết Bạch Nhân Chi Quang hoặc Minh Vương.

Nhưng bây giờ, kế hoạch không theo kịp sự thay đổi, không ai biết sau khi tập thể người chơi trong thế giới đa nguyên số 8 bị giảm sút đi một lượng đáng kể thì có dễ dàng quyết định được người chiến thắng hay không!

Nếu thật như vậy, chỉ e họ chẳng có đủ nhân lực để ngăn chặn được đối phương.

Nguy hiểm.

Bên ngoài thế giới đa nguyên số 8, vố số người chơi đang được tập kết lại.

Một số người bị gọi phải online lúc nửa đêm, có số lại bị yêu cầu bắt buộc rời khỏi phó bản, chuyện mà họ phải làm chỉ có một, đó là bao vây và trừ khử Bạch Nhân Chi Quang ở cổng thế giới đa nguyên.

Tuyệt đối không thể để Bạch Nhân Chi Quang trở thành đại sư chiến đấu cấp S dễ dàng như vậy được.

Khi hắn chỉ là một tài khoản bé nhỏ cấp F mà đã có thể làm được nhiều thứ như vậy, nếu hắn trở thành đại sư chiến đấu cấp S, chẳng phải thế giới siêu đạo này sẽ do hắn điều khiển sao?

Và quan trọng nhất, ai đó đã chú ý đến bảng thành tích điểm! Đây mới là điều mà tất cả các công hội quan tâm nhất.

Ngay khi một số lượng lớn người chơi buộc phải xóa tài khoản của họ thì điểm của Bạch Nhân Chi Quang đã tăng 4371 điểm chỉ trong nháy mắt và ngay lập tức vọt lên vị trí đầu tiên.

Phải biết rằng, xếp hạng từ 2 đến 9 trong bảng xếp hạng điểm chỉ có 8% cơ hội thức tỉnh.

Nhưng vị trí đầu tiên trên bảng xếp hạng có thể khiến những người chơi đã thức tỉnh trong thế giới thực lại thức tỉnh thêm một lần nữa!

Thậm chí có những cao thủ cấp B trong thế giới thực sau khi có được cơ hội này đã ngay lập tức được kích phát trở thành dị năng giả cấp A!

Khoảng cách giữa cấp A và cấp B là sự khác biệt như mây với bùn, đồng thời cũng là mục tiêu theo đuổi cuối cùng của mỗi công hội trong thế giới siêu đạo!

Nhưng bây giờ thật xấu hổ, ngôi đầu không thuộc về công hội nào cả, mà lại bị người ngoài cướp mất.

Mọi người đều cho rằng lần này sẽ là tiết tấu thu hoạch của Minh Vương, nhưng thật không ngờ Minh Vương cuối cùng cũng biến thành đối tượng bị thu hoạch.

Bốn công hội lớn cũng muốn giành lại ngôi đầu trên bảng xếp hạng, nhưng khoảng cách về điểm hiện tại là quá lớn.

Khánh Trần hơn người xếp thứ hai tới hơn 2.000 điểm.

Con số này hoàn toàn không thể bắt kịp.

Vì vậy, chỉ cần để Bạch Nhân Chi Quang phải xóa tài khoản và luyện lại, bốn công hội lớn mới có thể giành lại ngôi đầu.

Đây là biện pháp cuối cùng để có thể tranh giành vị trí trong bảng xếp hạng, giết chết người đứng trước này, những người đứng sau đương nhiên có thể dồn lên.

Ở thời kỳ đầu của thế giới siêu đạo, mọi người cũng đều tranh giành thứ hạng như thế này, chỉ sau khi bốn công hội lớn nắm giữ bảng xếp hạng, phương thức của mọi người mới dần trở nên văn minh hơn.

Lúc này, thế giới đa nguyên số 8 vô cùng tĩnh lặng.

Khánh Trần đứng nguyên tại chỗ, cảm nhận sự chấn động khó tả trước những kỹ năng mới của đại sư chiến đấu cấp S.

Vì đây là mức mà hắn chưa bao giờ tưởng tượng được.

Xét về sự phát triển của năng lực sấm sét, năng lực của Khánh Trần đã vượt quá sức tưởng tượng của nhiều người, khi những dị năng giả sấm sét khác còn đang tung sấm sét thì hắn đã bắt đầu rải bom EMP với khả năng điều khiển chính xác và trở thành khắc tinh của mọi thiết bị điện tử.

Sau đó, hắn lại phát triển hữu củ và vô củ, hữu củ có thể bắt đạn kim loại bằng trường điện từ, vô củ có thể thay đổi quỹ đạo của đạn kim loại và bắn ngược lại những viên đạn đó bằng cách phóng điện từ.

Vào thời điểm này của năm, vũ khí hạng nhẹ đã không còn đe dọa được hắn nữa, và hắn gần như có thể nói là chúa tể của vũ khí nhiệt trong các trận chiến đường phố đô thị.

Nhưng quan niệm của hắn về sấm sét về cơ bản đã kết thúc ở đây, tất nhiên sấm sét có công dụng ở cấp độ cao hơn, nhưng Khánh Trần không dám quan niệm về mặt đó, và kiến thức của hắn không đủ để hỗ trợ hắn tiếp tục cố gắng.

Xét cho cùng, mặc dù hắn thông minh, nhưng cũng không phải là một nhà nghiên cứu chuyên nghiệp, càng không phải là người toàn năng.

Nhưng AI đã mở ra một cánh cửa mới cho hắn với những kỹ năng của cấp S.

Nguyên tố hóa của dị năng giả hệ sấm sét.


Chương 2398: Lợi Ích Chung

Trong số các dị năng giả hệ nguyên tố, nguyên tố hóa cũng có cái dễ cái khó, dị năng giả nguyên tố Hỏa và nguyên tố Thủy có thể được nguyên tố hóa ở cấp B, nhưng ví dụ, nguyên tố khí của dị năng giả Lý Đông Trạch, suốt đời cũng không thể nguyên tố hóa bản thân.

Sấm sét cũng tương tự như thế.

Không ai quy định việc này có thể làm được hay không làm được, tất cả đều dựa trên sự tìm tòi và kinh nghiệm của những người đi trước.

Giờ đây, các kỹ năng cấp S do AI cung cấp vẫn chưa được nguyên tố hóa hoàn toàn, mà là nguyên tố hóa trong thời gian ngắn!

Khánh Trần vẫn chưa kịp kiểm tra thì từ xa có một cô gái bước đến, Độc Xà.

Cô gái nói thẳng vào vấn đề:

“Có lẽ ngươi không phải là người dưới trướng tứ đại công tước đúng không, cũng không phải hoàng thất, vì vậy chúng mới dám nhắm vào ngươi thế này.

Nhưng điều kỳ lạ là ngươi cũng không phải là người trong quân phản kháng của bọn ta, rốt cuộc ngươi đến từ đâu?”

Khánh Trần tò mò hỏi:

“Ngươi thoải mái thừa nhận thân phận là người của quân phản kháng thế này, không sợ ta tiết lộ bí mật với bốn công hội lớn sao?”

“Kẻ thù của kẻ thù là bạn.”

Độc Xà chậm rãi nói:

“Ta tin bất kể là ở thế giới hiện thực hay thế giới siêu đạo, ngươi và ta chắc hẳn đều có lợi ích chung.”

Khánh Trần lắc đầu:

“Ta cũng không đồng tình với cách làm của quân phản kháng.

Có một số việc tự ta có thể làm một mình, không nhất thiết phải cần sự giúp đỡ của các ngươi.”

Trước đây người của quân phản kháng từng dụ dỗ nô lệ đi giết quản gia, rõ ràng là phải hy sinh năm nữ nô lệ đó, theo quan điểm của Khánh Trần, quân phản kháng cũng là một nhân vật coi mạng người như cỏ rác.

Tất nhiên, ngươi có thể không từ thủ đoạn để thành công, nhưng ít nhất ngươi cũng phải có lòng trắc ẩn và một chút giới hạn.

Độc Xà nói:

“Ngươi không tán đồng cũng không sao, nhưng ta sẽ bí mật để lại phương thức liên lạc cho ngươi, nếu ngày nào đó ngươi cần tới, ngươi có thể đến đó.”

“Ngươi không sợ ta sẽ đưa người đến diệt trừ cứ điểm của ngươi sao?”

Khánh Trần hỏi.

Độc Xà đáp lại:

“Bọn ta đã chuẩn bị cống hiến từ lâu rồi.

Được rồi, bây giờ ngươi có thể giết ta rồi, ta đoán ngươi phải giết ta mới có thể kết thúc phó bản này.

Người chơi của bốn công hội lớn đều đã tụ tập bên ngoài, thời gian để lại cho ngươi cũng không nhiều nữa.”

Khánh Trần kết liễu Độc Xà bằng một đại chiêu cấp A, quả nhiên đúng như lời đối phương đã nói, một giọng nói AI nhẹ nhàng xuất hiện trong thế giới đa nguyên số 8:

“Thế giới đa nguyên số 8 sắp kết thúc chuyến hành trình này, người chơi còn sống sót chính là người chiến thắng đã thông quan, sẽ nhận được nghề Vong Linh Kỵ Sĩ, người chơi đứng đầu trên bảng xếp hạng sẽ nhận được vật phẩm huyền thoại cấp S, thời gian kết thúc đếm ngược, 10 phút.”

Chỉ thấy một chiếc phi thuyền bay từ trên trời xuống và thả một chiếc hộp thả dù màu vàng lên trên đầu hắn.

Nếu Khánh Trần không lùi bước thì thứ này có thể trực tiếp giết chết hắn.

Hắn mở chiếc hộp thả dù màu vàng ra, bên trong có một chiếc hộp màu đen, trên chiếc hộp còn có một tờ ghi chú.

Khánh Trần xem xong tờ giấy liền ngây ra như phỗng.

Khi sử dụng vật này nhất định phải thật cẩn thận, nếu không sẽ khiến thế giới siêu đạo bước vào kỷ nguyên thứ 3.

Bên ngoài thế giới đa nguyên số 8 đã có hàng ngàn người chơi đang tập hợp.

Họ đứng canh bên ngoài, bày thế trận chờ quân địch, như thể trong hốc cây chẳng mấy chốc sẽ có một quỷ vương hủy diệt thế giới xuất hiện, và họ là những anh hùng giải cứu thế giới.

Ông già trên núi Ngân Hạnh kia vẫn nhàn nhã giống như một người chơi bình thường, đứng từ xa quan sát trận chiến này nhưng trong lòng lại vui mừng không thôi.

Con trai của ta dù đi tới đâu vẫn luôn xuất sắc như vậy.

Bây giờ khắp nơi đều có người khiển trách Khánh Trần, nhưng ông lão không hề quan tâm đám người chơi đang trào dâng cơn phẫn nộ kia, một người không bị người khác ghét bỏ thì phải tầm thường đến mức nào?

Những người như Khánh Trần bị ghét là chuyện bình thường.

Ông lão cũng là người rộng lượng.

Lúc này còn có một người chơi khác cũng nhàn nhã như ông, khiến cho ông lão không khỏi chú ý đến hắn, ngay từ cái nhìn đầu tiên ông đã nhận ra dáng vẻ của đối phương rồi, Trần Vũ?

Hôm qua Đại Vũ và Zard vừa mới đến thành phố số 5, ông cũng đã gặp họ rồi, hơn nữa họ còn đang ở trong căn hộ của “quản gia” mà.

Vì vậy, đây không phải là Đại Vũ, mà là Trung Vũ!

Ông lão nhướng mày, nhưng vì gương mặt ông kéo hơi lố nên động tác nhướng mày trông rất kỳ quái.

Ông bước vài bước tới bên cạnh Trung Vũ, nhưng lại nghe thấy đối phương thấp giọng lẩm bẩm:

“Quá đã, bị bao nhiêu người nhắm tới mà vẫn có thể phản kích được toàn bộ, Bạch Nhân Chi Quang này thực sự quá xuất sắc! Không biết danh tính của hắn trong thế giới thực là gì, nếu hắn liên thủ với ta không biết sẽ tạo nên một thế giới như thế nào nữa!”


Chương 2399: Ngọn Lửa

Ông lão nghe xong, vẻ mặt càng thêm kỳ lạ.

Cho nên, tên Trung Vũ này không biết thân phận của Bạch Nhân Chi Quang sao?

Thực tế thì khi Trung Vũ đang trong giấc ngủ, hắn hoàn toàn không biết gì về thế giới bên ngoài, chẳng hạn như Đại Vũ phải có Tiểu Vũ viết thư kể cho hắn biết về mọi chuyện đã xảy ra.

Trung Vũ đã chìm trong giấc ngủ quá lâu và ấn tượng của hắn về Khánh Trần vẫn đang dừng lại ở khả năng bắn tỉa thiện xạ cực kỳ lợi hại, và có một bộ não rất mạnh của hắn.

Ban đầu hắn dự định rời trại Tú Chu Châu rồi nhanh chóng tìm hiểu xem Khánh Trần đã phát triển đến mức nào, kết quả Nhan Lục Nguyên và Lý Thần Đàn căn bản không cho hắn cơ hội này, trực tiếp vứt hắn đến đại lục phương tây xa lạ này, còn mất đi tư cách trở lại thế giới biểu.

Hắn đột ngột chuyển từ một người chơi thành NPC.

Bây giờ, hắn chỉ nghe những người chơi nói về khả năng thi triển hữu củ và vô củ của Khánh Trần chứ cũng không biết đó là Khánh Trần, suy cho cùng thì hắn thậm chí còn không biết rằng Khánh Trần đã thức tỉnh hệ sấm sét.

Mấy ngày này Trung Vũ cũng không vào được phó bản, ngày nào cũng rảnh rỗi nói chuyện phiếm bên ngoài thế giới đa nguyên số 8, đợi Bạch Nhân Chi Quang đi ra.

Hắn muốn tìm Bạch Nhân Chi Quang, nghiêm túc bàn về chuyện hợp tác.

Lúc này hố cây của thế giới đa nguyên số 8 chậm rãi mở ra.

Tất cả người chơi đều trở nên căng thẳng, siết chặt vũ khí trong tay họ!

Trong trí tưởng tượng của họ, Bạch Nhân Chi Quang sẽ lao ra từ bên trong, sau đó sẽ giết đám người chơi tạo nên một con đường đẫm máu.

Nhưng điều khác với những gì họ tưởng tượng là họ nhìn thấy Bạch Nhân Chi Quang từ từ bước ra khỏi bóng đen của hốc cây, không hề vội vàng mà vô cùng bình tĩnh.

“Giết!”

Hội trưởng Phượng Hoàng gầm lên.

Chỉ thấy băng tiễn, hỏa long, thuật trói bằng nước, ánh kiếm, đao cương, đấu khí, tất cả đều đồng loạt xông về phía Khánh Trần, kỹ năng đan xen với nhau tạo nên một cảnh tượng sặc sỡ ánh màu, nhìn vào thật khiến người ta chói mắt.

Nếu trò chơi này được chơi trên máy chủ để bàn, e là đã có thể đốt cháy các bo mạch đồ họa chỉ trong một giây.

Công kích tập hỏa ở mức độ này, có lẽ ngay cả đại sư chiến đấu cấp S cũng không chịu nổi, Bạch Nhân Chi Quang chết là cái chắc!

Nhưng ngay khi những kỹ năng đó chuẩn bị ập lên người Khánh Trần, đột nhiên nhìn thấy một luồng sáng rực rỡ bất ngờ phát ra từ cơ thể hắn, sau đó người cũng biến mất ngay tại chỗ.

Một tiếng nổ lớn vang lên, Khánh Trần giống như người dịch chuyển tức thời, xuất hiện cách đó 90 mét và đứng phía sau một nhóm người chơi.

Giữa nơi hắn đứng ban đầu và nơi hắn đứng bây giờ có một luồng ánh sáng cực kỳ mỏng và cực kỳ sáng kéo dài.

Mà nơi ánh sáng này đi qua, những người chơi ở giữa bị ánh sáng lan đến đều đồng loạt phát nổ! Bước nhảy điện tử!

Đây là kỹ năng tối thượng cấp S mà AI đã dạy hắn, bước nhảy điện tử!

Bước nhảy điện tử về bản chất là sự thay đổi năng lượng của các điện tử trong các hạt cấu tạo nên vật chất.

Theo nguyên lý bảo toàn năng lượng, các êlectron ngoài cùng của hạt hấp thụ năng lượng trong quá trình chuyển từ mức năng lượng thấp sang mức năng lượng cao, khi chuyển từ mức năng lượng cao sang mức năng lượng thấp thì năng lượng được giải phóng.

Nói một cách đơn giản, quá trình electron nhảy từ vị trí này sang vị trí khác được gọi là bước nhảy điện tử.

Và quá trình biến đổi này, mặc dù đã được định lý Schrödinger xác minh nó có một quá trình, nhưng quá trình này thậm chí không thể quan sát được bởi các công cụ khoa học tiên tiến nhất, nó gần với dịch chuyển tức thời.

Những gì AI đã dạy Khánh Trần là cách tự nguyên tố hóa bản thân thành dạng điện tử trong thời gian ngắn, và sau đó hoàn thành bước nhảy điện tử trong thời điểm này, giải phóng sấm sét trong cơ thể hắn, giải phóng năng lượng khổng lồ!

Khánh Trần tính toán rằng khi hắn đang ở cấp S, luồng sấm sét trong cơ thể hoàn toàn có thể hỗ trợ cho hắn tung ra 7 bước nhảy điện tử, mỗi lần như vậy hắn có thể nhanh chóng đi được quãng đường 90 mét và giáng một đòn kinh thiên động địa vào kẻ địch trên tuyến đường thẳng!

Hắn không nhiều lời với người chơi trong công hội, mà ở trong đám người chơi, hắn kéo ánh sáng rực rỡ, nhanh chóng hoàn thành năm lần nhảy.

Trong đám đông, ánh sáng chói lọi mà mỗi lần hắn ta kéo ra khi thực hiện bước nhảy giống như một con dao cắt xuyên qua đám đông, và những người chơi phía sau hắn đều dồn dập nổ tung thành bột và ánh sáng.

Những người chơi trong khoảnh khắc bị bốc cháy đó giống như bột kim loại bị đốt cháy dữ dội trong phản ứng ngọn lửa! Ánh sáng trong đám đông dần dần tiêu tán, một ánh sáng sắc bén như dao.

Cảnh tượng này thật tàn khốc, đám người chơi tưởng rằng ngươi sẽ đến chỗ ta rồi chém giết, chứ họ không bao giờ nghĩ rằng Khánh Trần căn bản không hề cho họ cơ hội đánh trả!


Chương 2400: Thật Quá Đáng Sợ!

Họ thậm chí không nhìn thấy được người thật!

Ai có thể ngờ rằng kỹ năng tối thượng cấp S của pháp gia Sấm Sét lại trở nên tàn nhẫn như vậy!

Chỉ trong 0,3 giây, Khánh Trần đã giết chết hơn 600 người chơi.

Trong khoảng thời gian này, Khánh Trần thậm chí không phải làm bất cứ việc gì khác, hắn chỉ cần vọt tới chỗ đông người nhất, thực hiện một cú tàn sát mà không cần dùng não.

Một pháp gia sấm sét như vậy, thử hỏi ai có thể khống chế?! Toàn bộ các tuyến đều vụn vỡ! Đại trận giết chóc mà công hội chẳng dễ dàng gì mới tổ chức được cuối cùng cứ như vậy mà sụp đổ!

Mấu chốt là trong trận chiến này, người chơi công hội là người ra tay trước, Khánh Trần chỉ đợi thế giới siêu đạo quyết định rằng đó là biện pháp phòng thủ chính đáng rồi mới thực hiện phản công, nên sẽ không bị trừng phạt!

Hội trưởng của công hội Phượng Hoàng cố căng mắt ra nhìn bốn xung quanh, phát hiện ra Nhện Đen đã trốn đi từ lâu.

Nhện Đen nhìn theo bóng lưng của Khánh Trần, suy nghĩ một vấn đề, Joker cũng là hệ sấm sét, bây giờ cấp bậc thức tỉnh vẫn là cấp A, nhưng nếu một ngày nào đó đối phương thăng cấp lên cấp S, với thủ đoạn bước nhảy này, họ phải làm sao chống lại?!

Thật quá đáng sợ!

Trong mắt Khánh Trần, bước nhảy điện tử này hoàn toàn ngang bằng với mức độ vân khí, hay thậm chí cao hơn.

Nếu cấp Kỵ Sĩ và cấp độ thức tỉnh của hắn đều được thăng cấp lên bán thần cấp S, và sau đó kết hợp với hộp sạc điện, hai ngụm vân khí cộng với mười bốn bước nhảy điện tử, còn ai trên thế giới này có thể ngăn cản được hắn?

Nhưng thật đáng tiếc, muốn đạt được bán thần hắn vẫn còn một con đường dài phải đi, đặc biệt là dị năng giả sấm sét, đến bây giờ hắn vẫn không biết liệu Vạn Thần Lôi Ti có thể giúp hắn hoàn thành sự thay đổi về chất hay không.

Cho đến bây giờ, hắn vẫn chưa biết cách nâng cấp độ thức tỉnh của mình lên cấp S.

Mọi người đều nói rằng muốn thức tỉnh phải có một nỗi buồn lớn, nhưng hắn đâu thể để ông lão hy sinh một lần nữa.

Vì vậy, hắn chỉ có thể luyện Vạn Thần Lôi Ti trước, ít nhất đây là một con đường có thể đi theo.

Chiến trường yên lặng trở lại, người chết phải xóa tài khoản luyện lại, người sống cũng không dám truy kích.

Khánh Trần cười nhẹ, nhấc chân định rời đi.

Cùng lúc đó, ông lão trên núi Ngân Hạnh nhìn thấy Trung Vũ đột nhiên chủ động bước tới chỗ Khánh Trần:

“Bạch Nhân Chi Quang, ngươi và ta.”

Còn chưa nói xong, ông đã nhìn thấy Khánh Trần một lần nữa thực hiện bước nhảy, dịch chuyển đi xa.

Đường đi lối lại tình cờ là nơi mà ông lão và Trung Vũ đang đứng.

Một tiếng nổ vang, Trung Vũ và ông lão cũng cùng nhau hóa thành bột phấn…phải xóa tài khoản và luyện lại rồi!

Trong căn hộ của quản gia ở khu Thất Hạ của thành phố Phong Bạo, sau khi bị bắt buộc offline, ông lão mở mắt và từ từ ngồi dậy.

Bọn nhỏ bên cạnh hưng phấn hỏi:

“Thế nào?”

“Ông lão, bên trong có vui không?”

Ông lão trầm mặc vài giây:

“Vui lắm.”

“Ông kể bọn ta nghe xem bên trong có gì vui đi.”

Hồ Tiểu Ngưu ánh mắt đầy mong chờ hỏi.

Họ quả thực là lần đầu tiên nghe nói về thế giới ảo, vẻ mặt mong chờ kia chắc chắn không phải là giả.

Nhìn những cặp mắt mong đợi quanh nhà kho ảo, ông lão thầm than trong lòng rồi cười nói:

“Thế giới siêu đạo này thật sự rất đặc biệt, gần như thật vậy, ngay cả một công nhân lớn tuổi như ta khi ở trong đó cũng có thể tự do di chuyển, thậm chí có thể ăn được nhiều món ngon mà trước đây ta không thể ăn được.”

Thực tế ông lão chưa ăn được gì cả, sau khi bước vào ông đã đi theo đám đông đến thế giới đa nguyên số 8, vì vậy ông chỉ có thể bịa ra những câu chuyện dựa trên những gì ông đã thấy và nghe.

Nếu không, ông có thể nói gì bây giờ? Ông cũng đâu thể nói ông bị giết chết đúng không! Xúi quẩy!

Cũng may ông kéo mặt thất bại, Khánh Trần cũng không nhận ra ông là ai.

Nhìn chung, trải nghiệm đầu tiên trong thế giới siêu đạo của ông lão…rất kém.

Lý Khả Nhu dìu ông ra khỏi nhà kho giả lập, ông cười nói:

“Mọi người chơi đi, mấy thứ này vẫn thích hợp với những người trẻ tuổi như mấy đứa hơn.”

Nói xong, ông nhìn sang Khánh Trần đang ngồi trên sô pha còn mang cặp kính giả lập, nhớ lại dáng vẻ đối phương an toàn lui ra trước mặt hàng nghìn người vừa rồi, ông đột nhiên cảm thấy thực ra ông bị giết một lần cũng không có gì.

Năng lực sấm sét mà Khánh Trần sử dụng vừa rồi là gì nhỉ? Mặc dù ông lão không phải là siêu phàm giả, nhưng ánh mắt của ông cũng rất nham hiểm.

Ông chỉ cảm thấy nếu Khánh Trần cũng có thể sở hữu năng lực như vậy trong thế giới thực thì sẽ có thể có được sức mạnh thất tiến thất xuất trong đội hình chiến đấu, không ai có thể ngăn cản.

Trong khoảng thời gian này, không chỉ có ông lão thầm thấy kinh ngạc, mà tất cả những người chứng kiến Khánh Trần an toàn lui ra đều thấy cảm giác nguy hiểm trong lòng tăng cao.

Ông lão thấy rất tự hào.

Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:

👾ĐỐI TƯỢNG HẸN HÒ CỦA TA LÀ THẦN MINH CHI NỮ (BẢN DỊCH): Hài hước, dị năng, đô thị, trang bức…👾

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 19 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 22 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box