[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 195 : Liều Chết (c1941-c1950)
❮ sautiếp ❯Chương 1941: Liều Chết
Vị tổng thống hòa ái dễ gần nói:
“Tiểu huynh đệ, chúng ta cũng không biết sẽ có tai nạn, chỉ là lúc tai nạn, chúng ta nhận được lời mời của Khánh Khôn tiên sinh, tham gia tiệc từ thiện tối tại phủ đệ ở thành phố số 10 của hắn.
Chỉ có điều lúc đó Khánh Khôn tiên sinh không có mặt, cũng không biết đi đâu.
Đương lúc du lịch trong thành phố nên mượn tạm ít đội phòng thủ để bảo vệ an toàn cho tiệc tối, vậy nên chúng ta mới may mắn tránh khỏi.”
Khánh Trần bỗng thở dài.
Vừa rồi hắn còn cảm khái, ông lão trên núi Ngân Hạnh kia có lẽ không nghĩ đến việc sẽ có nhiều người sống sót như vậy.
Kết quả quay đầu lại phát hiện, đây đều là sắp xếp của người ta.
Đối phương ngồi bất động trên núi Ngân Hạnh cách mấy nghìn km, lại tính toán kỹ càng mọi việc cho Khánh Trần.
Nhưng vấn đề là, Khánh Trần có chút không hiểu, hôm tiệc tối đó, lúc 0h Khánh Trần mới đoán được thử triều sắp bùng phát.
Nếu như ông lão kia muốn dùng tiệc tối để triệu tập những người này đến, bảo tồn tính mạng của họ, điều này cần phải xảy ra trước đó 6-8 giờ, đây thậm chí sớm hơn thời gian biết thử triều bộc phát nhiều?
Chẳng lẽ ông lão kia có năng lực tiên tri sao?
Là vì đối phương đã sớm đã nhận ra động tĩnh thử triều trong thành phố số 10, hay vì…vật cấm kỵ nào đó?
Không biết tại sao, Khánh Trần bỗng có một loại cảm giác, mỗi bước đi của mình đều bị đối phương sắp xếp xong xuôi.
Sau khi hắn chuyển kiếp thậm chí còn chưa từng gặp đối phương, nhưng lại có cảm giác ông lão này đang ở ngay trong cuộc sống của hắn.
Sớm nhất là từ ngục giam số 18, cho đến thành phố số 10 bây giờ, ông lão kia chưa từng xuất hiện lần nào nữa, nhưng vẫn luôn tồn tại.
Lại là một âm mưu khác, ông lão dùng tên tuổi của Khánh Trần mời những người này, đây đã thể hiện rõ thái độ: Ngươi đã biết đây là con bài chính trị ta tặng cho ngươi rồi, muốn, hay là không muốn đây?
Đây là vấn đề mà Khánh Trần chưa hề trả lời Lý thúc, hắn nói mình muốn suy nghĩ một chút nữa.
Hiện tại hắn đã suy nghĩ rõ ràng, muốn.
Đồ đưa tới cửa, sao lại không muốn.
Lúc này, phó tổng thống nhìn Khánh Trần nói:
“Nạn chuột đã diệt trừ rồi à, các ngươi là chi đội kia?”
“Chúng ta là lữ đoàn dã chiến, quân đoàn số 1107, phụ trách tới cứu viện thành phố số 10, mời các vị tạm thời đừng đi ra ngoài, ở yên trong này mấy ngày, hiện tại trong thành phố còn đang tiến hành công tác quét sạch thành phố.”
“Lữ đoàn dã chiến, quân đoàn số 1107.”
Trong đám người, có người ngạc nhiên mừng rỡ nói:
“Đệ đệ ta chính là lữ trưởng của chi đội này, hắn ở đâu?”
Khánh Trần theo thanh âm nhìn lại, người nói chuyện là một vị trung niên Khánh thị, nổi danh hoa hoa công tử, Khánh Huy.
Hắn suy tư hai giây nói:
“Lữ trưởng còn đang dẫn đội quét thử triều.”
Lại có một vị minh tinh oán trách:
“Vậy các ngươi có thể đưa chút hoa quả và rau củ đến được không, trong nơi đóng quân này mỗi ngày đều ăn thịt đóng hộp, ta ăn đến bốc hỏa luôn rồi.”
Diêm Xuân Mễ mang theo khăn che mặt, hơi nheo mắt lại.
Nạn dân của khu Tam Hạ, Hội Phụ Huynh, Câu Lạc Bộ đã chết không biết bao nhiêu người mà những thứ được xưng là nhân sĩ thượng lưu này lại chỉ quan tâm đến bản thân có ăn được hoa quả rau củ không thôi.
Khánh Trần cười nói:
“Hoa quả và rau củ tạm thời không có.”
Một vị nghị viên nói:
“Vậy các ngươi có thể giúp ta đến ngôi nhà ở khu hai một chuyến, lấy dùm ta chai Whisky và điếu xì gà chút không?”
“Chúng ta? Liều chết để giúp các ngươi lấy Whisky và xì gà.”
Khánh Trần cười.
Mọi người thường nói, đại nhân vật có năng lực lên chức nhất định là người thông minh, nhưng chuyện này đặt vào Liên Bang thì chưa chắc.
Những người trước mắt này, chẳng qua chỉ là “Diễn viên” mà tập đoàn đập tiền nuôi thôi.
Năm ngoái còn có một vị nghị viên nào đó ồn ào ra trò cười, nghe nói vị nghị viên này vì chính trị mà giả vờ giả vịt, 10 giờ đêm chạy xuống khu Tam Hạ thể nghiệm quan sát dân tình, sau đó hắn ta nhìn khu Tam Hạ chìm trong bóng tối, cuối cùng khen cuộc sống của nhân dân lao động khu Tam Hạ mộc mạc thực tế, không khoa trương, sớm vậy đã ngủ.
Thậm chí, vị nghị viên này còn không biết khu Tam Hạ quanh năm không có điện, Tháp Vân Lưu cũng sớm hỏng bét.
Khánh Huy hét lên:
“Một tên lính như ngươi ở đâu ra mà nói nhảm, kêu ngươi đi lấy thì mau mau đi lấy.
Bằng không ta sẽ đem chuyện này nói cho lữ trưởng của ngươi, để ngươi mười năm cũng không ngóc đầu lên được.
Nhà ta ở trang viên huy hoàng khu hai, ngươi giúp ta lấy chút thuốc, đúng rồi, lấy thêm ít chip dopamine.”
Mọi người dồn dập phụ họa.
Những lữ đoàn dã chiến và minh tinh ở trong nơi đóng quân của đội phòng thủ này, nhìn thấy quân cứu viện của tập đoàn Liên Bang sắp đến, cũng dần dần khôi phục bản tính của mình.
Chương 1942: Đãi Ngộ
Hơn nữa, Whisky và xì gà thì cũng thôi, điều mấu chốt là bọn Khánh Huy còn cần thuốc và chip dopamine.
Thứ này họ thiếu một ngày là khó chịu ngay, thực sự nhịn không được.
Mấy cơ thể ở đây bất cứ lúc nào cũng có thể bị “Mài mòn”, người thì mài mòn xương khớp, mài mòn dây chằng, mài mòn cơ bắp đi kèm với đau đớn.
Nhưng vì cơ thể tiết ra ra dopamine, endorphin có tác dụng giảm đau, nên bình thường ngươi không nhận ra những đau đớn cực nhỏ này.
Mà những thứ thuốc kia, sử dụng trong thời gian dài sẽ làm não bộ không thể chủ động tiết ra endorphin và dopamine.
Khi ngừng dùng thuốc ngươi sẽ cảm giác như bị mười ngàn con kiến cắn xé, vậy nên ngươi phải tiếp tục dùng thuốc để giảm đau.
Đây chính là nguyên nhân khi một người nào đó sử dụng những thứ thuốc này, sẽ rất khó từ bỏ.
Hơn nữa, một khi cơ thể con người không tiết ra endorphin và dopamine thì sẽ rất khó cảm nhận được niềm vui trong cuộc hàng ngày, thay vào đó, tất cả niềm vui của ngươi đều bắt nguồn từ thuốc.
Cho nên, những người trước mắt này không chỉ những kẻ ngu dốt, mà còn là một đám bù nhìn bị cồn và thuốc khống chế.
Nghĩ tới đây, Khánh Trần cũng không khách sáo nữa, hắn cười tủm tỉm hỏi:
“Nếu như chúng ta không đi thì sao?”
“Không đi.”
Khánh Huy nhíu mày:
“Không đi thì móa nó để ngươi làm lính cả đời, để ngươi mỗi ngày phải cọ nhà vệ sinh trong quân doanh!”
Lúc này, trong đám người vẫn còn một số minh tinh và nghị viên di trì được lý trí, họ thờ ơ lạnh nhạt, đầu óc không bị mê muội.
Trong đó bao gồm vị nữ minh tinh từng có chút qua lại với Khánh Trần, Tống Niểu Niểu.
Nàng nhận ra Khánh Trần, nàng cũng biết chi đội gồm ba mươi người trước mắt này tuyệt đối không đơn giản…
Với thân phận hiện tại của Khánh Trần, những câu nói này của Khánh Huy, e là nếu hắn ta còn sống ra ngoài thì gia tộc cũng sẽ bị gạch bỏ khỏi danh sách thụ hưởng ủy thác, cuộc sống chắc chắn sẽ khổ hơn người bình thường.
Trong nội bộ tập đoàn, đãi ngộ của nhân vật quyền lực và con nhà giàu là, một cái trên trời, một cái dưới đất.
Vị trí của Khánh Huy so với Khánh Trần, thì ngay cả bùn đất cũng không bằng…
Một khắc sau, bên ngoài nơi đóng quân của đội phòng thủ, vang lên tiếng chân đạp đất nề nếp, nề nếp như một máy móc khổng lồ tinh vi đang chạy đến.
Ánh mắt các nghị viên và minh tinh sáng lên, quân tập đoàn Liên Bang đã đến!
Khánh Huy cười lạnh với Khánh Trần nói:
“Yên tâm, ta sẽ nói cho đệ đệ ta biết ngươi đã đối đãi với ta như thế nào.”
Vừa nói, Khánh Huy chủ động đẩy cửa lớn nơi đóng quân ra.
Sau đó tất cả ngây ngẩn cả người.
Đây không phải quân của tập đoàn Liên Bang, mà là…lữ đoàn dã chiến dưới quyền của Ảnh Tử Khánh thị.
Chỉ thấy trên bả vai của tất cả binh sĩ, đều được thêu phiến lá Ngân Hạnh trắng trên nền vải đen.
Phù hiệu trên tay áo của đội Khánh thị đều là lá Ngân Hạnh màu vàng, chỉ có đội Ảnh Tử mới có lá Ngân Hạnh màu trắng!
Đây là đội Ảnh Tử tinh nhuệ nhất của Khánh thị!
Khánh Dã vui vẻ đi đến bên cạnh Khánh Trần:
“Ông chủ, người ứng có 4502 người, người thật sự đến có 4480 người, trong đó có 22 tên là người nằm vùng của các phe phái khác, đều đã giải quyết xong.
Ba giờ nữa vật tư sẽ được chở đến, dụng cụ sửa chữa máy móc thiết bị của nhà máy điện cũng đã đến, hiện tại có phân phó gì chăng?”
Đội Ảnh Tử có hai chi, một chi là quân cấp B, tổng cộng có 300 đội đặc chủng, còn một chi khác chính là lữ đoàn dã chiến trước mắt, đều là quân cấp E.
Vào giờ phút này, các lữ đoàn dã chiến và minh tinh hoảng sợ nhìn về phía Khánh Trần, trong đầu quanh quẩn hai chữ “Ông chủ”.
Ông chủ? Ông chủ mới của đội Ảnh Tử?
Mặt Khánh Huy xám như tro tàn.
Sau khi đội Ảnh Tử đến, lập tức lướt qua bên cạnh tất cả mọi người.
Doanh thứ nhất phụ trách phong tỏa các kiến trúc cao ốc, để tránh có người chạy trốn.
Doanh thứ hai phụ trách giam giữ trông chừng minh tinh và các nhân vật cốt cán.
Doanh thứ ba phụ trách đoạt lại súng trong tay đội phòng thủ.
Ngắn ngủi năm phút đồng hồ, lữ đoàn dã chiến tinh nhuệ này đã khống chế toàn bộ cục diện, thu hẹp tất cả mọi việc trong phạm vi có thể khống chế.
Trong nội bộ của đội phòng thủ có người muốn phản kháng, nhóm người này đều là Trần thị, Jindai, Kashima, họ đã ý thức được Khánh Trần chuẩn bị tiếp quản thành phố.
Nếu như để trung tâm chính trị quan trọng như thành phố số 10 trở thành đất sở hữu của Khánh thị, vậy sau này mọi người đều không cần lăn lộn nữa!
Những sĩ quan, binh sĩ của đội phòng thủ khẽ mưu tính gì đó.
Thế nhưng, chiến sĩ trong đội Ảnh Tử đều là những người nào.
Khánh Dã bên này xòe bàn tay ra, súng của họ đều dồn dập rời khỏi tay, lơ lửng trên đỉnh đầu của mỗi người.
Đội Ảnh Tử bao vây xung quanh chỗ có người, lập tức khống chế toàn bộ những người này lại, khóa hai tay của binh lính đội phòng thủ ra sau.
Chương 1943: Dựa Vào Gì Mà Giam Giữ Chúng Ta
Chỉ cần 10 phút, đội phòng thủ đã không còn khả năng chống trả nào.
Các minh tinh và nhân vật cốt cán đều câm như hến, không dám nói chuyện.
Khánh Trần được Khánh Dã và gián điệp bí mật vây quanh bảo vệ như “chúng tinh củng nguyệt”.
Khánh Dã lui về phía sau một bước nói:
“Được rồi, hiện tại để ông chủ của ta nói chuyện, các vị trước hãy yên tĩnh lắng nghe.”
“Thông báo cho các vị một tiếng, thử triều ở thành phố số 10 đã được dẹp yên.”
Khánh Trần mặt không cảm xúc:
“Nhưng hiện tại ta hoài nghi cái ngươi có tham dự vào vụ tai nạn này, còn có khả năng là đồng lõa của vụ tai nạn này.
Vậy nên, hội ủy viên quản lý lâm thời của thành phố số 10 quyết định tiến hành lập hồ sơ điều tra các vị, trước khi cuộc tai nạn này được điều tra rõ ràng, ai cũng không được phép rời đi.”
Khánh Trần nhìn về phía Khánh Dã:
“Đầu tiên yêu cầu từng người họ quay lại video, rồi phát ra cộng đồng tuyên bố cho dân chúng xem.
Lại phải nói rằng toàn bộ vụ tai nạn này đều là do hai nhà Jindai và Kashima gây nên, họ nhất định phải gánh chịu hậu quả.”
Hắn muốn đánh vào dư luận trước.
Đối với dân chúng Liên Bang mà nói, tổng thống, phó tổng thống, mười mấy tên nghị viên cùng nhau thông cáo qua một video, đủ để chứng thật hết tất cả tội ác.
Một khi hình thành nên dự luận phản đối Jindai và Kashima, Át Bích đương nhiên có thể phát động cuộc biểu hành kháng nghị, bãi công hai tập đoàn này nắm trong tay 6 thành phố, làm cho hệ thống quản lý trong thành phố của họ sứt đầu mẻ trán.
Hơn nữa, Trần thị chắc chắn cũng tham gia vào đội ngũ đối kháng với Kashima và Jindai, nếu không thì họ sẽ mất lòng dân.
Muốn nói thì hãy nói Kashima quá xui xẻo, rõ ràng chẳng làm gì lại phải cõng một cái nồi lớn.
Nhưng ai bảo Khánh Trần có thù với bọn chúng chi.
Khánh Trần nói với Khánh Dã:
“Ngươi trông chừng họ cho cẩn thận, không cần phải dùng thủ đoạn cực đoan, nhưng mỗi người phải giao cho ta một phiếu bầu, bằng không, tất mọi người không được rời khỏi nơi đóng quân nửa bước.”
…
Nghe Khánh Trần muốn giam lỏng mọi người trong quân doanh này, rất nhiều người đều thấy hoảng hốt.
Đám chính khách thì ai nấy đều im lặng, bởi vì họ biết, nếu như trong thành phố số 10 chỉ có bộ đội Khánh Thị, vậy sẽ là do người thiếu niên trước mắt này định đoạt.
Quyền sinh quyền sát trong tay, tất cả đều dựa vào một ý nghĩ của hắn.
Cho dù bây giờ Khánh Trần giết hết tất cả họ cũng có thể thoái thác bằng một câu “Chết do thử triều, vô cùng thương tiếc, chân thành tưởng niệm”, không ai có thể phát hiện được chân tướng là thế nào, bởi vì chân tướng của đoạn lịch sử này nhất định phải do Khánh Thị viết.
Nên, đám chính khách họ cũng không muốn nói gì, mạng trên tay người ta, cứ phối hợp cho tốt là được, tuyệt đối đừng ương ngạnh.
Chính khách khác với tập đoàn tử sĩ, bản thân họ là người chờ giá cao, nên bây giờ ai ra giá cao hơn, họ sẽ nghe theo kẻ đó.
Nhưng có vài minh tinh lại khác, có vài người trong họ bắt đầu làm thực tập sinh ừ tiểu học, có vài chàng trai trẻ được đào tạo tinh chuẩn thành dáng vẻ mà nam nữ phú hòa thích nhất, có vài nữ minh tinh thì được đào tạo theo chuẩn mực phù hợp với sở thích của công dân nam bình thường.
Nói cách khác, từ tiểu học họ đã không nghiêm túc học văn hóa.
Lúc này, một vị nam minh tinh bị binh sĩ Ảnh tử mang tới nơi đóng quân.
Hắn điên cuồng hồ:
“Ngươi dựa vào cái gì mà giam giữ chúng ta, ta và Kashima Lee Yun Hyeon là bạn bè, ngươi không thể làm vậy với ta! Liên Bang có còn luật pháp hay không vậy!”
Vị nam minh tinh này, năm trước còn từng gây ra một chuyện cười, lúc lên sân khấu đọc lời cảm ơn nhận giải, một câu mà nói sai ba chữ.
Có người dẫn đầu phản kháng, sẽ khơi dậy ý thức của những người khác.
Dù sao Khánh thị cũng không thể giết hết mọi người được.
Chỉ có Tống Niểu Niểu đứng trong đám người kéo bạn thân mình, nhắc nhở đối phương đừng nói gì.
Các minh tinh khác đang phân trần một cách hùng hồn, nàng lại như đang xem một trò hề.
Thiếu niên kia là tên chết tiệt, vừa rồi các người không nhận ra hắn vì trên mặt hắn có vết bẩn thì thôi, giờ nhận ra hắn rồi, sao dám tiếp tục phản đối chứ.
Một ca sĩ bện tóc đuôi sam đi tới, một mình áp sát, dùng từ thô tục chào hỏi Khánh Trần.
Khánh Dã ở bên cạnh nhíu mày:
“Vả miệng.”
Binh sĩ Ảnh Tử đi tới trước mặt ca sĩ kia, một bạt tai làm cho đối phương quay ba vòng như con quay, rơi mất mười sáu cái răng.
Khánh Trần cười tủm tỉm nói:
“Ta biết cảm xúc của mọi người khá kích động, nhưng có lẽ các ngươi hiểu lầm gì rồi.
Mặc dù thử triều đã gần như quét sạch, nhưng gián vẫn còn ở đây.
Bảo mọi người đợi trong nơi đóng quân, không phải vì muốn giam lỏng mọi người.
Mà là muốn bảo vệ mọi người.
Về phần Whisky, xì gà trong nhà các ngươi thì cũng không cần suy nghĩ, chuột đã phá hoại từ lâu rồi.”
Tiếng nói vừa dứt, Khánh Huy cười mỉa đi tới, nói:
“Cháu trai à, vừa rồi chú Thập Lục không nhận ra cháu, chúng ta đề là người của Khánh Thị.”
Khánh Dã:
“Vả miệng.”
Chương 1944: Bốn Tiếng Nữa
Khánh Trần quay người đi ra ngoài:
“Người tên Tống Niểu Niểu kia, nếu như làm theo lời chúng ta thì cũng đừng trách móc nặng nề.”
Khánh Dã ngầm hiểu trong lòng.
Khánh Trần nhìn hắn một cái, cau mày nói:
“Trước đó, lúc đi theo đoàn phim, vì ta mà làm cho họ chịu nhiều đau khổ, là ta nợ toàn bộ người trong đoàn làm phim, đừng nên nghĩ nhiều.”
“Hiểu rồi, hiểu rồi.”
Khánh Dã vui mừng hớn hở nói:
“Ông chủ đi nhận vật tư đi, cũng đã tới áp khẩu tây rồi.”
Đếm người lại 78:00:00
Chạng vạng tối.
Khánh Trần nhìn xe vận chuyển vật liệu không ngừng ra vào áp khẩu tây của thành phố, trong lòng sinh ra cảm khái.
Chỉ khi quản lý một thành phố, mới biết được lượng tài nguyên tiêu hao cho thành phố đó khổng lồ cỡ nào.
Chỉ thỏa mãn vấn đề ăn uống của sáu triệu người, xe vận chuyện vật tư cũng đã hơn mấy trăm chiếc!
Thanh protein, rau củ, hoa quả, các loại thịt, sữa, trứng gà, phàm là thực phẩm có thể nghĩ tới thì đều có trong danh sách vật tư.
Sau khi tất cả hàng hóa được đưa tới, chỉ cần một chữ ký của Khánh Trần là có thể dỡ hàng, không tốn một xu.
Với cả, đội vận chuyển biểu thị sau này họ sẽ xác định vị trí tuyến đường, đặc biệt chạy tới thành phố số 10.
Trong vòng ba tháng, tất cả hàng hóa đều thuộc vật tư quyên tặng của tập đoàn Khánh Thị.
Sau ba tháng, thành phố số 10 nhất định sẽ phải xuất ra khoản tiền thanh toán.
Thời gian ba tháng, tập đoàn Khánh Thị bỏ ra số tiền giá trên trời này, mà Khánh Trần chỉ cần ký tên đơn giản, hoặc chỉ định một người kí tên là được.
Việc này cũng mang ý nghĩa, Khánh Trần nắm giữ toàn quyền phân phối vật tư của thành phố này.
Khánh Trần ý.
Hắn hỏi:
“Các ngươi chuẩn bị nhóm vật tư này từ lúc nào?”
Tổng giám đốc công ty cước phí cười nói:
“11 ngày trước, bằng không cũng không thể nào chuẩn bị đủ như này.
Đương nhiên, sau này sẽ liên tục chở tới đây, áp lực không còn lớn như vậy nữa.
Tất cả vật từ đều sản sinh từ xung quanh, 4 tiếng là có thể chở đến.”
11 ngày trước, cũng chính là ngày thử triều bùng nổ.
Khánh Trần lại thở dài lần nữa, cũng cảm khái về năng lực biết trước của vị lão nhân trên núi Ngân Hạnh kia.
Đối phương đã xác định đúng vào 11 ngày trước, mình sẽ tiếp nhận tòa thành thị này!
Không chỉ vật tư, vừa rồi đội sửa chữa điện lực cũng tới, họ chuyển thiết bị mới nhất vào thành phố, thẳng tới nhà máy điện.
Tất cả vật tư đều là tập đoàn Khánh Thị quyên tặng, chỉ cần Khánh Trần ký tên là được.
Một mỗi phút giây, thậm chí hăn còn dâng lên một cảm giác bất lực.
Mối thù của chị Ninh Tú, gia chủ của Khánh Thị là đối tượng nghi ngờ chính của Khánh Trần, nhưng bây giờ hắn đang nghĩ một vấn đề.
Cho dù mình biết là đối phương làm, thì có năng lực báo thù hay không?
Không được, vẫn phải nhanh chóng tích trữ lực lượng.
Đột nhiên, trong thành phố ầm ầm một trận hoan hô, Khánh Trần quay đầu nhìn lại, đã thấy nhà nhà thắp đèn sáng trước mặt hắn, khu Hạ Tam dẫn đầu được cung cấp điện trở lại.
Trong thành phố, các nạn dân nhìn cảnh này thì ôm nhau mà khóc.
Nếu như ta chưa từng thấy ánh sáng, ta vốn có thể chịu được bóng tối.
Dân ở khu Hạ Tam từng trải qua thời gian bị cắt điện liên miên, Hội Phụ Huynh bật điện cho mọi người cũng chỉ trong một tháng ngắn ngủi, sau đó thành phố lại bị cúp điện.
Khoảng thời gian một tháng này khiến họ vô cùng nhớ nhung thời gian một tháng có điện trong quá khứ.
Bây giờ đèn đuốc sáng lên, tượng trưng cho văn minh đã quay lại một lần nữa, thời gian hỗn loạn không trật tự đã kết thúc.
Dưới ánh nắng chiều tà, phóng viên của truyền thông Hi Vọng ôm một đống bản thảo viết tay trong ngực, đi lướt qua bên cạnh Khánh Trần một cách vội vàng.
Khánh Trần gọi hắn lại rồi nói:
“Chào ngươi, ngươi là phóng viên của truyền thông Hi Vọng đúng chứ, ta đã nghe Tiểu Tam nhắc tới ngươi.”
Cao Văn nghe vậy thì có hơi sửng sốt, hắn đáp lại với vẻ ngại ngùng:
“Chào ngài, ta là Cao Văn, phóng viên của truyền thông Hi Vọng, ta muốn viết một bài bản thảo liên quan tới lần tai nạn này.”
Khánh Trần nói một cách chăm chú:
“Xin ngươi đừng nhắc tới Hội Phụ Huynh, cố gắng hết sức để cho chúng ta thêm một ít thời gian phát triển, cảm ơn ngươi.”
Cao Văn thề thốt mà nói:
“Ngài cứ yên tâm đi, ta sẽ làm như thế.
Ngài không cần cảm ơn ta, đáng lẽ ra ta phải cảm ơn ngài.”
Cao Văn nói rồi lại tiếp tục chạy về phía tòa cao ốc của truyền thông Hi Vọng, hắn muốn công khai tất cả những gì mình đã ghi chép trong khoảng thời gian này.
Khiến cho tất cả mọi người biết rằng trong tình huống liên bang nội chiến, vẫn còn một đám người đã cứu cả một thành phố.
Chiến trường phương bắc.
Trong một cứ điểm trôi nổi trong các tầng mây trên không trung đang tổ chức tiệc rượu cỡ nhỏ.
Một đám người tóc vàng mắt xanh đang dùng tiếng Anh để trao đổi, nâng ly chúc mừng thắng lợi của lần xuất chinh chiến đấu đầu tiên của mình.
Trong hai cứ điểm trên bầu trời nước ngoài, mười chiếc phi thuyền bay hạng A xuất hiện, phá hủy Khánh thị, Lý thị trong một lần.
Mười hai chiếc phi thuyền bay hạng A, 41 chiếc máy bay chiến đấu đã hoàn toàn thay đổi tình hình chiến tranh phương bắc.
Chương 1945: Hai Tháng
Cũng may là Khánh thị và Lý thị rút lui sớm, nếu không thì sẽ tổn thất càng thêm nghiêm trọng.
Trận chiến này khiến cho vùng bao phủ của Khánh thị và Lý thị bị rút lại, trong lúc nhất thời phải dựa vào phòng ngự công sự trên mặt đất để ngăn cản hạm đội này tiếp tục di chuyển về phía nam.
Trong bữa tiệc rượu, có một người Châu Á trẻ tuổi với tóc đen và mắt đen đặc trưng, bỗng dưng dơ cao ly rượu rồi nói:
“Cạn ly!”
Tất cả đều giơ cao ly sâm banh.
Một người Châu Á trẻ tuổi đứng giữa một đám người da trắng, nhìn vô cùng thu hút.
Người Châu Á trẻ tuổi này là Arthur, là lãnh tụ của tổ chức Vương Quốc, nhưng tất cả các thành viên của tổ chức Vương Quốc đều biết đây chẳng qua là một con rối bị người khác điều khiển mà thôi, kẻ lãnh đạo thật sự không xuất hiện.
Lúc này, mười hai người phụ nữ mặc kimono hoa anh đào đi vào sân nhảy, các nàng nhẹ nhàng phô bày những đường cong thân thể theo âm nhạc êm dịu.
Một đám người da trắng vây quanh bên cạnh nhìn ngắm mà huýt sáo reo hò, thậm chí còn có người muốn đi xốc kimono của họ lên.
Các thiếu nữ có hơi hoảng sợ, nhưng chỉ có thể kìm nén mà tiếp tục nhảy múa.
Nhảy thêm một lúc, lại có thành viên của tổ chức Vương Quốc ôm các nàng tới một bên mà uống rượu.
Arthur cười rồi cất tiếng hỏi:
“Người bạn đến từ tập đoàn Jindai đâu rồi?”
“Vẫn đang ở trong phòng nghỉ của hắn, hắn nói một lát nữa hắn sẽ tới.”
Một người da trắng trả lời.
Họ đang nói thì có một người trẻ tuổi tóc đen mắt đen bước vòa tiệc rượu, hắn không đưa mắt nhìn tình hình của những thiếu nữ kimono kia mà dùng tiếng Anh chào hỏi Arthur một cách lưu loát.
Arthur nói với vẻ than thở:
“Jindai, trình độ tiếng Anh của ngươi lưu loát tới mức lần nào ta nghe cũng phải cất lời khen ngợi đấy.”
Người trẻ tuổi được gọi là Jindai này cười mà trả lời:
“Trong cuộc sống dài đằng đẵng của ta, ta đã từng lợi dụng vật cấm kỵ để vượt qua vùng biển Cấm Đoạn, từng ở bờ biển phía tây của St.
San Francisco một khoảng thời gian.
Ta rất thích nơi đó, nhất là những người phụ nữ ở đó.”
Arthur nghe vậy thì cười nói:
“Vậy thì không được rồi, ngươi không xứng với phụ nữ người da trắng của chúng ta.”
Hắn vừa thốt ra câu này thì bầu không khí của buổi tiệc rượu bắt đầu trở nên im ắng như đã đóng băng.
Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Jindai, muốn nhìn phản ứng của hắn như thế nào.
Arthur nhìn chằm chằm người đàn ông trẻ tuổi ở trước mặt rồi nói:
“Trong trận chiến vừa qua, ngươi cũng chỉ là nói mồm mà thôi, chưa thể nào đánh đổi được sự tôn trọng của chúng ta.”
Jindai nói với một giọng điệu bình tĩnh:
“Ta đã phải hi sinh một đứa con trai chân chính vì trận chiến này, hắn đã đi theo ta cả trăm năm rồi, đây chính là thứ mà ta đã cống hiến cho trận chiến này.
Mà lại tai nạn của thành phố số 10 cũng đủ để cắt đứt đường tiếp tế hai đầu của phương nam, đây cũng là nguyên nhân mà Khánh thị và Lý thị lùi bước.”
Arthur lắc đầu rồi nói tiếp:
“Ta không thích âm mưu của ngươi, chỉ mới nghe thôi đã cảm thấy rất ghê tởm.
Ta muốn ngươi hiểu rõ một điều rằng, là ngươi cần bọn ta, chứ không phải bọn ta cần ngươi.”
Người đàn ông Châu Á trẻ tuổi không tên, lại được gọi là Jindai kia im lặng một lúc lâu, sau đó bỗng nhiên cười mà nói ra:
“Yên tâm đi, từ giờ về sau ta sẽ không đụng vào phụ nữ người da trắng của các ngươi nữa.”
“Tốt lắm.”
Arthur gật đầu tỏ vẻ hài lòng.
Trong cuộc hợp tác này nhất định phải có một nguyên tắc, bờ biển Tây dựa vào căn cứ tiền phương ở vùng biển Cấm Đoạn mà qua đây, họ muốn có được quyền nói chuyện tuyệt đối.
Liên bang sẽ trở thành thuộc địa đầu tiên của họ, chứ không phải là địa khu phát triển bình đẳng.
Thứ mà tổ chức Vương Quốc, tổ chức Vị Lai đang cần chính là một con chó biết nghe lời, chứ không phải là một đối tượng hợp tác.
“Nói ta nghe thế cục hiện tại đi Jindai, ngươi thấy thế nào về cuộc chiến kế tiếp?”
Arthur đưa ly sâm banh trong tay hắn cho nhân viên tạp vụ, rồi đổi một ly whisky, hắn nhấm nháp một ngụm.
Áo đuôi tôm trên người hắn phẳng phiu bóng bẩy, nhìn như một thân sĩ chân chính.
Jindai phân tích cho hắn nghe:
“Bây giờ trong nội bộ liên bang vừa xảy ra một trận chiến, hạm đội không quân của Trần thị ở phía nam không có năng lực di chuyển về phương bắc.
Cứ điểm trên không của Lý thị cũng đang trong thời gian sửa chữa, nhanh lắm thì cũng phải ba tháng sau mới có thể lên đường nhưng ta khuyên các ngươi không nên tiến công một cách tùy tiện, bởi vì Jindai cũng cần thời gian để xây dựng đường tiếp tế và căn cứ tiền phương.
Chiến tuyến cũng không thể kéo dài trong một thời gian ngắn.”
Arthur hỏi tiếp:
“Thành lập căn cứ tiền phương cần thời gian bao lâu?”
“Hai tháng.”
Ngày mai truyện sẽ lên 10 chương.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Chương 1946: Tổng Thống Liên Bang Còn Sống?
Hôm nay lên 10 chương.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Jindai nói một cách nghiêm túc:
“Đây sẽ là mạch máu để hạm đội của các ngươi di chuyển về phía nam.
Đương nhiên, trước mắt binh lực của các ngươi cũng không phải là rất nhiều, khó mà có thể vượt qua trận địa phòng không của Xuân Lôi Hà.
Ưu thế lớn nhất của các ngươi bây giờ là hai tổ chức Vương Quốc và tổ chức Vị Lai đã hoàn thành công cuộc điều chỉnh và tập hợp tài nguyên của bờ biển Tây, lại sát nhập vào nhau.
Mà liên bang thì đang ở trạng thái sụp đổ, chỉ cần châm ngòi một chút thì chính họ sẽ tự đánh nhau.
Ta định…”
Arthur bỗng nhiên lắc đầu rồi mỉm cười mà nói tiếp:
“Ngươi đã xem thường lực lượng của bọn ta rồi, tiếp theo đây thì hạm đội của bọn ta sẽ lần lượt đi về phía liên bang.
Đến lúc đó ngươi cũng sẽ hiểu được rằng khi đối diện với lực lượng chân chính thì âm mưu chẳng là cái thá gì cả.
Jindai và Kashima chỉ cần tập trung xây dựng căn cứ tiền phương cho bọn ta là được rồi, không cần phải bày trò xiếc gì cả.”
Một người đàn ông da trắng khác đứng bên cạnh cất tiếng nói:
“Chúng ta sẽ bán một phần vũ khí cho Jindai và Kashima.
Điều mà bên phía ngươi phải làm bây giờ là thúc đẩy quá trình giao dịch này, đương nhiên chúng ta vì muốn giúp đỡ các ngươi nắm giữ chủ quyền của mình nên giá cả sẽ không quá đắt.
Nhưng nhớ kỹ là phải dùng vàng mà thanh toán.
Còn nữa, một số giao dịch với nhà máy chế tác cũng phải đưa vào danh sách quan trọng.”
Jindai nghe vậy thì hơi sửng sốt một chút, hắn biết nội bộ của bờ biển Tây đang bộc phát khủng hoảng kinh tế, mà lần này họ đi xa chinh chiến là vì muốn ném gắn tội nguy cơ này lên đầu liên bang.
Một miếng bánh ga tô mới đã đủ để xoa dịu sự tức giận và lo nghĩ của mọi người.
Tổ chức Vương Quốc và tổ chức Vị Lai đã định biến liên bang phương đông trở thành công xưởng của họ, sau đó bờ biển Tây có thể cưỡi đầu cưỡi cổ liên bang phương đông mà hút máu của họ.
Thật ra những vũ khí mà bờ biển Tây muốn bán chưa chắc đã tiên tiến những vũ khí mà liên bang đang có, nhưng Kashima và Jindai lại bắt buộc phải mua.
Jindai suy nghĩ một lúc rồi cười mà nói:
“Được thôi, không có vấn đề gì.
Nhân lực của ta trải rộng khắp Jindai và Kashima, họ sẽ thúc đẩy chuyện này.”
Nhưng đúng ngay lúc này, một tham mưu tác chiến của cứ điểm trên không trung bước nhanh vào buổi tiệc rượu rồi nói nhỏ với mọi người ở đây.
“Tổng thống liên bang Đông Đại Lục và rất nhiều nhân vật chính trị đã cùng nhau ban bố thông cáo cung, họ lên án Kashima, Jindai đã tạo nên tai nạn của thành phố số 10.
Họ còn hô hào Khánh thị, Lý thị và Trần thị cùng nhau phát động chiến tranh tiến đánh Jindai, Kashima để lấy đó làm trừng trị.”
Jindai nghe vậy thì có hơi bất ngờ:
“Tổng thống liên bang còn sống ư?”
“Hắn còn sống, nhân vật chính trị tham gia vào lần phát biểu này lên tới 71 người, còn có 109 nghệ sĩ.”
Vị tham mưu tác chiến kia nói rồi cầm màn hình tinh thể lỏng ra rồi nhấn mở video đã phiên dịch.
Trong video, ban đầu là tổng thống liên bang, phó tổng thống liên bang lên án, ngay sau đó là đoạn lên án của các ngôi sao và nghệ sĩ, cuối cùng là màn độc diễn của Tống Niểu Niểu, nàng bắt đầu khóc lóc mà kể lể tai nạn này từ đầu tới cuối, nhìn mà cảm thấy xót thương.
Trên người Tống Niểu Niểu mặc quần áo cũ rách, giày cũng không quá vừa chân, trên mặt và cánh tay của nàng đều là những vết thương chằng chịt, cứ như là nàng đã tự mình trải qua vụ tai nạn đó vậy.
Đầu tiên nàng lên án nguyên nhân gây ra vụ tai nạn một cách mạnh mẽ, sau đó lại ca tụng sự vĩ đại của nhân dân, tất cả những gì nàng nói đều đang cố gắng đánh thức nhân cách độc lập của dân chúng.
Trước ống kính, thậm chí nàng còn nói tới một người trẻ tuổi nào đó đã cứu nàng trong vụ tai nạn nguy hiểm đó, cuối cùng Tống Niểu Niểu còn dùng đôi mắt đã sưng đỏ và giọng nói nghẹn ngào của mình mà khẳng định người anh hùng đó là hình mẫu lý tưởng của nàng.
Đồng tình, lo lắng, oán giận, tai tiếng, câu chuyện đi theo từng nhịp nhưng vô cùng liền mạch, độ phổ biến của video đã được nàng kéo lên rất cao.
Không thể không nói, Tống Niểu Niểu có thể trở thành một ngôi sao hạng A không chỉ là vì gương mặt đẹp đẽ của nàng, khả năng diễn xuất của nàng cũng rất tốt.
Ống kính chuyển cảnh, thành phố số 22 và thành phố số 24 đều có cư dân đi xuống đầu đường, dùng ngôn từ kịch liệt và hành động của mình để lên án sự ác động của Jindai và Kashima.
Trận chiến dư luận này chỉ vừa mới bắt đầu được hai tiếng đồng hồ.
Arthur nhìn về phía Jindai rồi nói với vẻ cười mà không phải cười:
“Không phải ngươi đã nói là người của thành phố số 10 đã chết hết rồi sao? Còn nói khi đó thử triều của ngươi sẽ đảo ngược xâm lấn Lý thị và Khánh thị?”
Chương 1947: Thủy Quân
Jindai trả lời một cách bình tĩnh, không hề hoang mang:
“Ta cũng đã nói rằng kế hoạch này cũng có thể sẽ thất bại, điều quan trọng nhất vẫn là phát động chiến tranh để cắt đứt hai con đường tiếp tế của Lý thị và Khánh thị.
Thành phố số 10 không chỉ là trung tâm chính trị mà còn là khu vực đầu mối giao thông vận tải của liên bang, chỉ cần phát động chiến tranh thì chắc chắn có thể đạt được mục đích này.”
Arthur cười rồi hỏi:
“Không phải ngươi đã nói thành phố số mười còn sẽ bị ngăn cách tin tức ít nhất là nửa tháng sao? Ta nhớ rất rõ ngươi đã nói họ không hề có năng lực sữa chữa đường điện của thành phố một cách nhanh chóng được.
Hơn nữa ngươi đã từng hứa rằng những nhân vật chính trị quan trọng của thành phố số 10 sẽ chết hết, để thể chế nội bộ của liên bang bắt đầu sụp đổ dần dần, dẫn đến Khánh thị, Lý thị và Trần thị sẽ xuất hiện tình trạng quân phiệt cắt cứ.
Nhưng dường như ngươi đã không làm được.
Tiếp theo đó thành phố mà các ngươi khống chế sẽ phát sinh tình trạng đình công bãi công, còn xuất hiện tình trạng quân phản loạn, điều này cũng đồng nghĩa với việc tốc độ xây dựng căn cứ tiền phương của các ngươi sẽ không nhanh như các ngươi tưởng tượng.”
Jindai im lặng, đúng là hắn không nghĩ tới rằng đám tổng thống, nghị viên tay trói gà còn không chặt kia có thể còn sống nhiều đến thế!
Giờ phút này hắn đã phát hiện điều bất thường trong chuyện này, dường như trong bóng tối đang có người nhằm vào kế hoạch của hắn, để bước chân tiến về phía nam của họ bị giữ lại ngay tại chỗ!
Tổng thống, phó tổng thống không chết, điều này quá bất ngờ!
Jindai trả lời một cách bình tĩnh:
“Trên đời này không có kế hoạch nào là hòan hảo cả, nhưng các ngươi hãy tin tưởng ta, dân ý trong liên bang không phải là chuyện gì đáng sợ.
Năm xưa Jindai có thể khống chế họ thì bây giờ cũng có thể.
Xây dựng căn cứ tiền phương là mục tiêu quan trọng nhất, chúng ta sẽ dốc hết sức đảm bảo tiến độ của nó.”
Arthur từ chối cho ý kiến, hắn chỉ nói:
“Đừng gây cản trở là được.”
Jindai mỉm cười, tất cả cảm xúc chân thực của hắn đều bị giấu sau nụ cười thản nhiên này.
…
Đếm ngược 72:00:00, nửa đêm.
“Tổ chức Jindai nhất định phải đưa ra một lời giải thích cho tất cả!”
“Jindai, cút ra đây!”
Tòa thị chính ở trung tâm thành phố số 20 bị vây chặt như nêm cối, hàng ngàn người dân tụ tập ở nơi này.
Các nhân viên công tác bên trong sửng sốt đến mức không dám về nhà, bởi vì chỉ cần bước ra khỏi tòa thị chính trung tâm thì họ sẽ bị đánh và ném đá.
Trong 11 ngày thành phố số 10 cắt đứt liên lạc, dân chúng chỉ biết nơi đó xảy ra thảm họa, nhưng lại không biết rốt cuộc là thảm họa như thế nào và nguyên nhân là do đâu.
Không có tập đoàn nào đứng ra giải thích bất cứ điều gì.
Đã từng có phóng viên tới thành phố số 10, nhưng lại bị bão kim loại lạnh lẽo cản lại bên ngoài tường thành.
Trong 11 ngày này, dân chúng hoàn toàn mờ mịt.
Cũng chính vào lúc tất cả mọi người đều đang mơ màng này, tổng thống và mười mấy nghị viên, cùng với hàng trăm minh tinh cùng nhau đưa ra một tuyên bố có tác dụng giải quyết triệt để dư luận.
Thông qua video này, dân chúng bắt đầu hiểu rõ sự khởi đầu cũng như là kết thúc của thảm họa và họ cũng bắt đầu trở nên tức giận.
Tổ chức Jindai và công ty thủy quân* trực thuộc tổ chức Kashima đã bắt đầu hành động, họ muốn làm cho tất cả mọi người bị rối trí.
Một nhóm người được một tổ chức hoặc cá nhân trả tiền để định hướng truyền thông theo ý mình, khen ngợi hoặc chê bai hay phát tán thông tin…
Trong vòng 10 phút sau khi video phát hành, các phương tiện truyền thông chính thức của liên bang bị Jindai khống chế bắt đầu bác bỏ tin đồn: Đó là video giả được làm bằng các chuyên gia kỹ thuật, tất cả đều là kết quả của công nghệ AI thay đổi khuôn mặt, người trong video cũng không phải là tổng thống thật sự, và toàn bộ các ngôi sao cũng đều là giả.
Thuỷ quân bắt đầu spam với số lượng lớn phía dưới các phương tiện truyền thông chính thống:
“Bảo sao ta thấy nét mặt của họ cứ cứng nhắc thế nào, hóa ra là AI hoán đổi khuôn mặt đó!”
“Kẻ tung tin đồn nhảm đúng thật là đáng bị căm ghét!”
Vào thời đại của thế giới này, internet đã không còn thị phi đen trắng gì nữa rồi, tất cả đều phụ thuộc vào việc ai không biết xấu hổ hơn thì kẻ đó sẽ có quyền được lên tiếng.
Lời nói dối quá nhiều thì cũng sẽ trở thành sự thật.
Vả lại, bản thân công nghệ AI hoán đổi khuôn mặt vốn đã là loại công nghệ bị dân chúng căm thù đến tận xương tủy.
Nhất là từ sau khi công nghệ AI thay đổi khuôn mặt được áp dụng vào các buổi livestream, chẳng ai biết rốt cuộc chủ phòng livestream trên màn hình kia có ngoại hình thật sự như thế nào.
Thậm chí thỉnh thoảng sẽ xuất hiện tin tức ông cụ 60 tuổi giả mạo thiếu nữ trẻ trung 18 tuổi.
Chương 1948: Cổ Phần
Đây là thời đại internet thực tế ảo không có cơ sở của niềm tin.
Có ba nền tảng truyền thông xã hội chủ yếu trên mạng liên bang, theo thứ tự là “Liên Tiếp APP”, “Tinh Vân APP”, “1357 APP”.
Đằng sau Liên Tiếp là cổ phần khống chế của Jindai.
Đằng sau Tinh Vân là cổ phần khống chế của Lý thị.
Đằng sau 1357 là cổ phần khống chế của Trần thị.
*Nắm trong tay một số lượng cổ phần nhất định thì sẽ có thể khống chế các nghiệp vụ trong công ty
Khánh Trần chọn nơi công bố video ở Tinh Vân chính là để không bị khóa tài khoản.
Thậm chí còn có ưu thế sân nhà, có thể cấm một số tài khoản thuỷ quân, mặc dù phải mất một khoảng thời gian để phân biệt các loại tài khoản.
Sau khi thuỷ quân bắt đầu xuất hiện, dư luận trên internet cũng bắt đầu xoay chuyển theo, rất nhiều dân chúng bắt đầu reup bác bỏ tin đồn, sau đó lên án những người tạo ra video tuyên bố kia.
Những đám đông diễu hành biểu tình cũng ngừng lại, người nào người nấy đứng yên ở bên ngoài trung tâm chính trị phía bắc của thành phố, không biết mình có nên tiếp tục biểu tình chống lại Jindai và Kashima hay không.
Nhưng một việc bất ngờ đã xảy ra, tài khoản ngoại giao của tổng thống đột ngột bình luận dưới bài viết bác bỏ tin đồn nọ:
“Xin đừng vì tiền mà đánh mất lương tâm, và đừng để cho nỗi xót xa của thời đại trở thành nỗi xót xa của ngươi.”
Lúc này dân chúng đều lờ mà lờ mờ, đến tổng thống cũng bắt đầu sử dụng tài khoản để đáp trả ư? Video là giả, chẳng lẽ tài khoản cũng bị người khác đánh cắp à?
Trong lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng lại, các nghị viên và những người nổi tiếng trước đó cũng bắt đầu chống trả lại bằng tài khoản xã hội của bản thân.
Sau khi tổng thống đăng bài thì lại đến phiên những rapper có sức chiến đấu mạnh nhất.
Từng người quay video diss một cách thẳng thừng, gieo vần đơn vần đôi gì cũng đăng hết sạch, diss Jindai và Kashima đến mức tơi bời hoa lá.
Tiếp đó là tài khoản mạng xã hội của nhiều người nổi tiếng khác nhau bắt đầu đăng những tấm hình về khung cảnh sau cơn thảm họa, chủ yếu tập trung vào những người dân cần cù và dũng cảm của khu tam hạ.
Tất cả mọi thứ đều là thật.
Khánh Trần đang đi qua đi lại trong nơi đóng quân của bộ đội phòng thủ, mà tổng thống và các ngôi sao thì đang ngồi trên một cái bàn hành quân nhỏ, tay cầm điện thoại.
Cứ như là một đám học sinh tiểu học, cực kỳ ngoan ngoãn.
Không giống như công ty thủy quân của Jindai và Kashima, công ty thủy quân của Khánh Trần có thể không có nhiều người, nhưng tất cả đều rất “tinh nhuệ”.
Khánh Trần nói:
“Họ có đổi trắng thay đen cũng không thành vấn đề, quan trọng là thân phận của các ngươi đặc biệt.
Các ngươi cần phải lợi dụng hiệu ứng người nổi tiếng của mình để càng có thêm nhiều người hơn biết được những gì đã xảy ra ở nơi này.
Các vị đừng nên kiêu ngạo quá, làm giá sẽ không có cơm ăn đâu.”
Bấy giờ, một vị minh tinh giơ tay:
“Ta đã đăng xong mười bài, số lượng xem đã đạt đến 10 triệu”
“Khánh Dã…”
Khánh Trần cười híp mắt nói:
“Hãy cho ngôi sao lớn của chúng ta một gói mì sợi và một bình nước khoáng nào.”
Tổng thống cũng giơ tay:
“Ta chỉ đăng hai bài, nhưng số lượng xem đã đạt tới 200 triệu, lượt thích vượt qua 400 ngàn! Lượt đăng lại cũng đã hơn 400 ngàn!”
Số liệu trên một nền tảng mạng xã hội như thế này thì về cơ bản là đã đạt đến mức độ tất cả mọi người đều biết.
Khánh Trần lại cười híp mắt nói:
“Khánh Dã, rót cho tổng thống chúng ta một ly Whisky, rồi lại châm cho hắn thêm một điếu xì gà!”
Hắn vừa nói vừa nhìn về phía những người khác:
“Đăng xong càng sớm thì càng được hưởng thụ sớm.
Các ngươi xem xem, thật ra hiện nay nhược điểm trí mạng của các ngươi đều đang nằm trong tay chúng ta.
Theo lý mà nói thì ta chỉ cần uy hiếp các ngươi là các ngươi chắc chắn sẽ phải nghe lời, nhưng ta không phải là người như vậy.
Bây giờ chúng ta cứ coi như là đang trao đổi công bằng, ai hoàn thành nhiệm vụ trước thì người đó sẽ có thể đổi được một số lợi ích.”
Một minh tinh dáng người thon gầy, là tay guitar của một ban nhạc nổi tiếng nào đó hỏi:
“Sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì có thể cắn thuốc không?”
“Không được…”
Khánh Trần lắc đầu:
“Đối với ta, thứ này là giới hạn cuối cùng, nhưng ta có thể giúp ngươi cai thuốc.”
Ngôi sao này lập tức nổi giận:
“Không phải đã bảo là cái gì cũng có thể đổi được hay sao, nếu ngươi không cho ta thuốc thì ta sẽ không đăng bài.”
Khánh Dã cười nói:
“Vả miệng.”
Binh lính ở bên cạnh ngôi sao này vung tay tát hắn một cái.
Rapper ngồi bên cạnh đã phải chịu đựng rất nhiều thua thiệt, thấy vậy thì ngay lập tức bắt đầu cười trên nỗi đau của kẻ khác.
Khánh Trần tiếp tục cười híp mắt và nói:
“Nào, chúng ta hãy bắt đầu mới một làn sóng mới, Khánh Dã, gửi những bức ảnh chụp người dân tị nạn cho mọi người, mỗi người chọn một tấm để đăng.
Bây giờ chúng ta đang chơi bài đồng cảm, nhất định phải khơi dậy lòng thương cảm của công dân liên bang mới được.
Bên cạnh đó thì phải nhớ kỹ tuyên bố rằng thành phố số 10 không chấp nhận các khoản tiền quyên góp, đừng để cho một số tổ chức từ thiện đạo đức giả kiếm lợi từ họ.
Các vị phải nói rõ rằng tất cả những cơ quan tổ chức nhận tiền quyên góp đều là những kẻ muốn trục lợi từ thảm họa.”
Chương 1949: Chiến Trường Tiếp Theo
Thật ra kiếm tiền cũng là một trong những vấn đề quan trọng mà Khánh Trần phải đối mặt.
Nếu sau ba tháng mà hắn vẫn còn muốn nhận được vật tư từ Khánh thị thì sẽ phải bỏ tiền túi ra.
Trên thế giới này, không có bữa cơm nào là miễn phí, Khánh thị cũng không có khả năng liên tục chu cấp, nuôi sống hơn sáu triệu người không công.
Vì vậy, làm thế nào để đưa thành phố số 10 tràn trề sức sống trở lại trong vòng ba tháng chính là vấn đề cấp thiết nhất với Khánh Trần ngay tại lúc này.
Nhưng hắn không muốn kiếm chác dựa trên thảm họa lần này.
Khánh Trần nói:
“Trước tiên thì đừng lo lắng đến những chuyện gì khác, các vị mau chóng dâng cao tiết tấu của dư luận đi.
Còn nửa giờ nữa là tới 1 giờ sáng rồi, kết thúc sớm để còn đi ngủ.”
Lúc này, dư luận trên internet lại xuất hiện tình huống đảo ngược một lần nữa.
Dù cho công ty thủy quân của Jindai và Kashima có cố gắng như thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể sánh bằng tài khoản mạng xã hội của tổng thống + hơn mười vị nghị viên chính khách + hơn một trăm người nổi tiếng.
Thủy quân của họ có thể có mười mấy nghìn người, nhưng vấn đề là dù thuỷ quân bên này của Khánh Trần có ít người, nhưng tất cả họ đều tinh nhuệ.
Bên cạnh đó thì Lý thị lại còn đứng về phía Khánh Trần, một số lượng lớn tài khoản thủy quân bắt đầu được sàng lọc ra và tất cả chúng đều bị khóa.
Ông chủ của những công ty thuỷ quân kia xem điện thoại di động một cách yên lặng, quan sát bài đăng và ảnh chụp được những người nổi tiếng đăng lên.
Thành thật mà nói, có lẽ công ty thủy quân phía đối địch cũng chưa từng nghĩ rằng một ngày nào đó, lại có một người nào đó cùng nghề với mình, mà có thể điều động được một đội ngũ thủy quân hùng hậu như vậy…
Có lẽ kẻ gây ra thảm họa cũng không ngờ rằng hậu quả của việc không giết hết tất cả các chính trị gia ở thành phố số 10 từ trước lại nghiêm trọng đến vậy.
Cho đến tận 1 giờ sáng, tất cả chính khách và các ngôi sao đều hoàn thành nhiệm vụ, mọi người trở lại khu ký túc xá 16 người một phòng, nằm ngáy o o.
Chỉ có Tống Niều Niều và một số ít người khác là được ngủ trong phòng đơn của sĩ quan, những người này phối hợp quá tốt, hợp tác đến mức mà Khánh Trần cũng phải thấy ngượng ngùng khi giam giữ họ…
Trước khi quay trở về ký túc xá, Tống Niều Niều còn nhìn về phía Khánh Trần với đôi mắt sáng lòe lòe:
“Có cần ta ở lại thức khuya không, có rất nhiều thuỷ quân ban đêm mới được điều động, số lượng của họ còn nhiều hơn so với những gì ngươi tưởng tượng đấy.
Bây giờ ta vẫn có thể ở lại và tiếp tục lên tiếng.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Không cần, chiến trường tiếp theo không phải ở trên mạng.”
Tống Niều Niểu hơi sửng sốt, nhưng không nói thêm gì nữa.
Khánh Trần hỏi:
“Ngươi có cần gì không, để ta nhờ người lấy cho ngươi.”
Thật sự là từ đầu đến cuối vị nữ minh tinh này đều quá mức hợp tác, khiến cho Khánh Trần cũng phải cảm thấy hơi ngại ngùng.
Nhưng mà Tống Niều Niểu chỉ là cười một tiếng rồi nói:
“Không cần cái gì, cuộc sống của ta rất đơn giản, chúc ngủ ngon!”
Qua 1 giờ sáng, Jindai và Kashima bắt đầu ngăn chặn họ kiểm soát IP ở sáu thành phố để đăng nhập vào các phương tiện truyền thông xã hội khác.
Nói cách khác, công dân ở nơi đó không thể nào mở ra “Tinh Vân” mà Lý thị nắm giữ cổ phần khống chế nữa.
Trong cuộc chiến dư luận, tất cả mọi người đều bắt đầu không từ thủ đoạn.
Công ty thủy quân của Jindai và Kashima thấy phe tổng thống bên này bắt đầu ngừng công kích thì ngay lập tức bắt đầu phát động một số lượng lớn thuỷ quân tiến hành làn sóng tin đồn mới trên mạng internet.
Nền tảng mà họ đăng bài là “Liên Tiếp” do Jindai nắm giữ cổ phần khống chế, Lý thị cũng không thể nào khóa tài khoản của họ nữa.
Vả lại, số lượng bình luận của thuỷ quân vô cùng khổng lồ, cứ liên tục ùn ùn kéo đến.
Lần này, công ty thuỷ quân đã có sự chuẩn bị sẵn sàng, những kẻ gian thương trên mạng trục lợi từ máu thịt con người kia đã nhận được khoản tiền lớn từ Jindai và Kashima.
Chúng quyết định huy động toàn bộ thuỷ quân trong một lần để có thể đổi trắng thay đen trên một cách triệt để trong trận chiến dư luận trên mạng internet.
Những kẻ này chỉ mất nửa giờ để đè toàn bộ những hot search của nhóm người tổng thống xuống dưới!
Đó cũng chính là lúc Nam Canh Thần gửi cho Khánh Trần liền tù tì mấy trăm cái địa chỉ:
“Trần ca, đây đều là địa chỉ của thuỷ quân…Trong đó có 80% đều là do Ma Trận hỗ trợ tìm kiếm, họ vẫn lợi hại lắm.”
“Đã nhận được…”
Khánh Trần trả lời.
Từ sau khi Lý Thần Đàn xuất hiện, Nhất lập tức mai danh ẩn tích, giống như cô công chúa nhỏ bị cấm túc, cũng chưa từng xuất hiện thêm lần nào nữa.
May mắn là đội ngũ hacker du hành thời gian như Nam Canh Thần và Ma Trận cuối cùng cũng đã lớn mạnh.
Khánh Trần lập tức gửi hết toàn bộ mấy trăm địa chỉ này cho cho La Vạn Nhai:
“Khóa tài khoản vật lý đi.”
Chương 1950: Sau 30 Phút
Ngay sau đó, toàn thể Hội Phụ Huynh của từng thành phố trực thuộc khu tam hạ đều bắt đầu chuyển động, họ lần lượt đến gõ cửa các nơi có trong địa chỉ.
Những kẻ nào đang làm thuỷ quân? Tất nhiên chính là những người dân nghèo muốn kiếm thêm thu nhập ở khu tam hạ, một bài đăng năm hào, tất cả đều kiếm đến mức quên cả trời đất, chi phí nhân công cực kỳ rẻ mạt.
Trên thực tế, nếu công nghệ trí tuệ nhân tạo AI tiên tiến thì hoàn toàn không cần đến nhiều người như vậy.
Nhưng liên bang lại cấm phát triển trí tuệ nhân tạo với mục đích tư nhân, cho nên nhân công thuỷ quân vẫn có đất dụng võ như trước.
Tiểu Thất cầm theo một cây gậy bóng chày, đi về phía khu thứ chín của thành phố số 22.
Hắn ra hiệu vài lần, nhóm Người Nhà chia nhau ra lao vào một số tòa nhà như ong vỡ tổ.
Vào giờ phút này, có một vài người trung tuổi đang ngồi trong phòng, đăng bài viết, trả lời bình luận như điên như cuồng.
Sau đó họ gửi số liệu cho quản lý để kết toán tiền lương.
Một tiếng “ầm” vang lên, cửa bị đạp văng ra, Tiểu Thất xách theo côn sắt, cười khẩy nhìn tất cả thuỷ quân trong phòng:
“Nào, để ta xem xem các ngươi đang đăng cái gì?”
Đám thuỷ quân kinh ngạc, sao còn có cái khâu chặn đánh offline thế này nữa vậy?! Từ trước tới giờ chưa gặp tình huống kiểu này bao giờ!
Đám thuỷ quân luống cuống:
“Hội liên hiệp câu lạc bộ? Các ngươi đang làm cái gì thế, chúng ta chỉ đăng một số bài viết lên internet thôi mà.
Liên bang có quyền tự do ngôn luận, các ngươi phải nghe theo pháp luật!”
Tiểu Thất cười giễu cợt và nói:
“Có vẻ như ta đã đối xử quá tốt với các ngươi rồi, nên mới khiến cho các ngươi quên đi thân phận của bọn ta.
Ở cái khu tam hạ này, bọn ta chính là pháp luật!”
Nếu phương pháp khóa tài khoản trực tuyến không thực hiện được, vậy thì khóa tài khoản vật lý luôn.
Hiện nay Hội Phụ Huynh đã trải rộng trên toàn bộ 25 thành phố trong liên bang, gần như tất cả các thành phố đều sẽ hợp nhất thành một thể hoàn chỉnh với khu tam hạ.
Trong trường hợp như thế này, nhóm Người Nhà hoàn toàn không ngoa khi nói rằng mình chính là pháp luật của khu tam hạ.
Tuy rằng lực lượng này vẫn chưa thể đọ sức được với quân đội liên bang, nhưng nếu dùng để tấn công thủy quân, vậy thì cũng tương đương với việc lấy đại bác để đánh con muỗi, lấy gáo vàng múc nước giếng bùn.
Chỉ vẻn vẹn 30 phút đồng hồ trôi qua, các ông chủ của công ty thủy quân trên internet đều đột ngột phát hiện ra quân đoàn thủy quân mà họ vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo lại có đến 90% lực lượng đều đã ngoại tuyến và mất liên lạc…
Một giây trước, thủy quân vừa đăng bình luận “Tống Niều Niều dính nhiều tin đồn tiêu cực như vậy mà ngươi vẫn có thể tin tưởng lời nàng nói sao?”, ngay giây sau đã không thấy đâu!
Các ông chủ của công ty thuỷ quân đều ngơ ngác, đây là lần đầu tiên họ thấy có người chơi đùa với mình như vậy.
Lại thêm 30 phút đồng hồ nữa trôi qua, kết quả là một ông chủ của công ty thuỷ quân đó cũng biến mất luôn.
Cho đến lúc này, trận chiến dư luận cũng đã đi tới hồi kết, trên internet không còn chỗ cho Jindai và Kashima đặt chân.
Toàn bộ những tài khoản của Jindai và Kashima đều đã bị đánh sập một các chuẩn xác.
Sau khi biết được lập trường của Hội Phụ Huynh thì một bộ phân thủy quân đã biến mất trước đó còn quay ngược lại hỗ trợ công kích Jindai và Kashima miễn phí.
Không phải là do tinh thần chính nghĩa của họ đột nhiên dâng cao, đã làm thủy quân rồi thì lấy đâu ra dăm ba cái tinh thần chính nghĩa gì nữa chứ? Chỉ là vì những người đó cũng đang được hưởng thụ những lợi ích mà Hội Phụ Huynh mang tới cho tất cả mọi người một cách chân chính mà thôi.
Tinh thần chính nghĩa thì thôi không với đến, tất cả họ chỉ thuần túy là muốn cảm ơn những gì Hội Phụ Huynh đã làm cho tất cả những thành phố của khu tam hạ.
Cho nên ở trên nền tảng “Liên Tiếp” do Jindai nắm giữ cổ phần khống chế, bỗng nhiên xuất hiện một tình huống chia rẽ kỳ lạ.
Có một vài tài khoản một giây trước còn đang đăng bài “Trước kia, khi nghị viên Tống Mẫn vận động bầu cử đã từng lừa gạt dân chúng, mọi người không nên tin hắn, ai tin thì kẻ đó là chó”.
Kết quả là một giây sau lại thấy tài khoản này bắt đầu đăng bài kiểu khác “Ta xin lỗi vì đã hiểu lầm nghị viên Tống Mẫn nghị viên, ta lựa chọn tin tưởng hắn! Gâu gâu gâu!”
Sau khi những tài khoản thế này xuất hiện, không riêng gì quần chúng hóng hớt, mà ngay cả ban quản lý Liên Tiếp cũng ngơ ngác, cái tài khoản này… Họ nên khóa hay là không khóa đây? Rốt cuộc là cái người này ở phe nào vậy hả!
Trận chiến dư luận đã đi đến chiến thắng.
Dân chúng ở hơn 20 thành phố thuộc Liên bang đã bắt đầu xuống đường hò hét vì thành phố số 10.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Phát Thanh Khủng Bố [Dịch] Phát Thanh Khủng Bố](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Phat-Thanh-Khung-Bo-Audio-Truyen.jpg)






