- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 110 : Quá Khứ Của Khánh Trần (c1091-c1100)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 110 : Quá Khứ Của Khánh Trần (c1091-c1100)
❮ sautiếp ❯Chương 1091: Quá Khứ Của Khánh Trần
“Khánh Trần, nghe nói thời gian trước cuộc sống của ngươi rất khó khăn, ngươi kể một chút cho ta nghe đi?”
Ương Ương ngồi bên bờ sông Amstelveen vừa cảm nhận từng đợt gió lạnh thổi qua:
“Sau khi chuyển đến lớp ngươi, các bạn học trong lớp đã kể cho ta nghe rất nhiều truyền thuyết về ngươi.”
“Tuy cuộc sống mà học sinh cấp 3 cho là cực khổ không phải những gì cực khổ nhất trên đời.”
Ương Ương bình tĩnh nói:
“Nhưng ta vẫn rất tò mò, đáng lẽ một người từng trải qua cuộc sống cực khổ như ngươi phải là một kẻ hận đời, thích chống đối xã hội mới đúng, nhưng sau khi tiếp xúc một thời gian, ta mới nhận ra ngươi chính là một trong những người tỉnh táo nhất mà ta gặp.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Không phải ta vượt qua thời gian đó, mà là nó tự trôi qua.,.”
Hắn tiếp tục nói:
“Sau khi lớn lên, mỗi lần nhìn thấy ai đó tự hào kể về cha mẹ mình, ta đều cảm thấy rất hâm mộ họ.
Nên thật ra ta cũng không tỉnh táo như ngươi nghĩ đâu, chẳng qua ta che giấu khá tốt, nên ngươi mới không nhận ra thôi.”
Không ai có thể ngờ kẻ đứng đằng những cuộc tấn công vào các trụ sở của Jindai và Kasima ở Amsterdam đang bình thản ngồi bên bờ sông thưởng thức phong cảnh ở Bắc Âu.
Lúc này, sắc mặt của Ương Ương đã tốt hơn rất nhiều.
Còn Cabris thì đang mặc quần áo kín mít từ đầu đến chân đứng canh giữ phía xa.
Chỉ vài giờ trước thôi, chính hắn đã thấy bản thân biến ra trường mâu Sparta rồi ném chúng vào trụ sở của Jindai và Kashima, rõ ràng hắn biết hậu quả của chuyện này sẽ kinh khủng như thế nào, nhưng hắn lại không thể ngừng lại.
Tuy Cabris rất muốn ngừng lại nhưng cơ thể hắn lại không nghe theo lệnh của hắn, như thể cơ thể hắn đang bị một thứ gì đó chiếm lấy, sau đó nó bắt đầu rút sạch tinh thần lực của hắn để biến thành mười tám cây Sparta trường mâu rồi lao về phía trước.
Lúc này Cabris đã cảm thấy bản thân thật yếu ớt….
Sau khi cử mình đi tấn công, Cabris nghĩ Khánh Trần sẽ trốn đi đâu đó để đợi chuyện này lắng xuống, nhưng hắn không ngờ đối phương không những không trốn đi, mà còn nghênh ngang đi ngắm cảnh.
Lúc này, hắn đang thầm cầu nguyện ai đó đi trên đường phát hiện ra hai người rồi đối phương sẽ báo chuyện này cho W, Mike của Future để họ đến giết hai người đó!
Chỉ khi nào họ chết thì hắn mới được trả tự do!
Nhưng mọi chuyện diễn ra lại chẳng theo suy nghĩ của hắn chút nào, sau khi Khánh Trần ra lệnh cho Cabris oanh tạc trụ sở của Jindai và Kashima, tất cả những tổ chức khác đều rút người về bảo vệ trụ sở chính.
Không tổ chức nào tiếp tục cho người đi lùng sục Khánh Trần ở Amsterdam nữa mà triệu tập tất cả các thành viên về trụ sở chính, vừa để đề phòng người nào đó đến tấn công trụ sở, vừa để phòng ngừa ai đó nhân cơ hội các thành viên phân tán để tiêu diệt từng người một.
Cho nên, hy vọng của Cabris cũng bị dập tắt.
Bây giờ, Khánh Trần có thể nghêng ngang đi ngoài phố mà không sợ bị tổ chức nào phát hiện.
Chuyện này khiến Cabris nhớ lại những gì đối phương từng làm lúc trước, khi mọi người đều nghĩ Khánh Trần sẽ gây sự trên đất Amsterdam, nhưng cuối cùng đối phương lại đi biển Baelen.
Khi họ nghĩ đối phương sẽ xuất hiện trên biển Baelen thì đối phương lại đi lướt sóng ở vùng biển Greenland.
Như thể thiếu niên này luôn lường trước được họ sẽ làm những gì để lên kế hoạch dắt mũi họ vậy!
Ương Ương tò mò nói:
“Dù ngươi có sai Cabris đi tấn công những tổ chức đó thì cùng lắm chỉ khiến họ nghi ngờ Future là tổ chức đứng sau chuyện này mà thôi.
Những tổ chức đó sẽ nghĩ, nếu Future muốn tấn công mình thì phải làm trong âm thầm mới đúng, cần gì phải rêu rao sai một kẻ có nổi tiếng như Cabris đi làm gì, như vậy có khác gì tự nhận họ là hung thủ đâu.”
Vì mọi người ở đây đều biết chỉ có mình Cabris mới có khả năng biến ra trường mâu Sparta mà thôi.
Nếu Future thật sự muốn ám sát họ, có lẽ kế hoạch của họ cũng phải chu đáo một chút chứ, ít nhất thì cũng không thể sơ sài đến mức sai một kẻ đi tấn công rồi chạy mất tăm như thế này được.
Hoặc họ có thể trực tiếp để Mike ra tay, hắn chỉ cần ra tay một lượt thì chắc chắn thế lực của cả Jindai và Kashima ở đây sẽ bị nhổ tận gốc.
Trừ phi Hà Kim Thu đứng ra ngăn cản, nếu không cả Bắc Âu này làm gì có ai là đối thủ của Mike.
Nên những gì mà Khánh Trần tạo ra dạo gần đây không những không thể khiến người khác nghi ngờ đây là âm mưu của Future, còn khiến họ cảm thấy kế hoạch này thật sơ sài, rõ ràng có ai đó đang muốn vu oan giá hoạ cho Future nên mới cố ý làm vậy.
Sau khi nghe Ương Ương nói, Cabris thầm nghĩ:
“Đúng vậy! Cô nương nói rất có lý!”
Nhưng Khánh Trần lại cười nói:
“Không sao, mọi chuyện còn chưa kết thúc đâu, bây giờ mới chỉ mới là bắt đầu thôi, sắp tới ta sẽ cho họ một bất ngờ nữa, sau chuyện đó, nhất định họ sẽ không dám tin vào suy đoán của mình như bây giờ nữa đâu.
Đến lúc đó, nước mới đủ đục.”
Chương 1092: Chờ Gió Đến
Ương Ương nghiêng đầu:
“Ngươi còn định làm gì nữa, ngươi không cảm thấy kế hoạch của ngươi có một chỗ sơ hở sao, ta biết ngươi sai Cabris đi tấn công trụ sở của Jindai và Kashima để vu oan giá họa cho Future, nhưng tại sao ngươi lại không sai hắn đi tấn công trụ sở của Cửu Châu.
Nếu những tổ chức khác đều bị tấn công mà chỉ riêng Cửu Châu không bị tấn công, chẳng phải ngươi đang thể hiện kẻ đứng sau Cabris chính là Cửu Châu sao, ta nghĩ bây giờ đang có rất nhiều người nghĩ như vậy đấy.”
Cabris thầm khen ngợi:
“Đúng vậy, cô nương nói quá đúng!”
Khánh Trần cười nói:
“Đây không phải sơ hở, mà là ta cố ý làm vậy, một người lợi hại như ông chủ Hà sao có thể đứng ngoài chuyện này được? Nếu họ thật sự nhằm vào Cửu Châu thì càng tốt.”
Cabris chấn kinh, không ngờ tên này không những tính toán họ, mà còn âm mưu hãm hại cả người nước hắn!
Thật ra Cabris không phải một kẻ nghĩ nhiều, vì bây giờ ngoài suy nghĩ ra, hắn chẳng làm được việc gì khác.
Nhưng đúng lúc này, Cabris bỗng nghe thấy có tiếng bước chân vang lên từ phía xa, vài giây sau, một người nào đó cứ thế đi lướt qua người hắn.
Cabris chỉ có thể nhìn thấy một bóng lưng cầm quyền trượng đang đi về phía Khánh Trần, sau đó hắn nghe thấy giọng đối phương vừa cười vừa nói:
“Ta đoán không sai mà, quả nhiên ngươi chính là kẻ đứng sau chuyện này, sao ngươi không sai hắn đi tấn công trụ sở của Cửu Châu, ngươi có biết bây giờ mọi người đều nghĩ ta và Future đã bắt tay hợp tác không.
Số quốc gia ở Bắc Âu cho phép ta nhập cảnh vốn đã ít rồi, ta không muốn Amsterdam cũng cấm ta nhập cảnh nốt đâu.”
Lúc này, Cửu Châu là tổ chức duy nhất còn chưa triệu tập các thành viên về trụ sở.
Khánh Trần nhận ra nhân vật mà mình vừa tính kế xuất hiện thì xấu hổ nói:
“Hahahaha, chẳng phải mọi người đều là người một nhà sao, sao ta có thể hãm hại ngươi được, chẳng phải người xưa có câu người Trung Quốc không đánh người Trung Quốc à.”
Cabris thầm nghĩ, ngươi không nhớ ngươi vừa nói cái gì sao….
Hà Kim Thu cười nói:
“Có phải ngươi đã gặp ông chủ Trịnh rồi đúng không.
Chẳng phải ngươi cũng là thành viên của Cửu Châu ư, sao không liên lạc với Cửu Châu mà lại đi liên hệ với tổ chức không có chút thế lực nào ở nước ngoài như Côn Luân làm gì.
Chẳng lẽ ngươi không tin tưởng Cửu Châu sao?”
Khánh Trần càng lúng túng hơn:
“Ông chủ Hà hiểu lầm rồi, vì ta không biết cách liên hệ với Cửu Châu nên mới không liên lạc với Côn Luân, nếu ta biết cách liên hệ thì nhất định ta sẽ tìm tới ông chủ Hà đầu tiên.”
“Không sao.”
Hà Kim Thu cười híp mắt nói:
“Lần này ta đến đây không phải để hỏi tội, mà là để nói với ngươi một câu, từ trước đến giờ Cửu Châu vẫn luôn là đồng minh của những công dân Trung Quốc trên khắp thế giới.
Ngươi tính kế ta cũng được, cùng lắm là sau chuyện này ta lại chạy về nước như lần trước thôi.”
Khánh Trần biết đằng sau câu nói đơn giản này là một quá trình không hề đơn giản chút nào.
Lúc trước hắn từng đọc được một bài viết trên mạng, nội dung bài viết kể về một lần mười mấy thành viên Cửu Châu và Hà Kim Thu bị Future bao vây ở Trung Đông, lần đó Hà Kim Thu đã một mình phá vòng vây ra ngoài, sau đó hắn đã mang rất nhiều người quay lại cứu những người còn lại.
Những bình luận bên dưới bài viết đó đều nói người viết bị hoang tưởng, nhưng Khánh Trần lại tin đây là sự thật.
Nhưng đúng lúc này, Hà Kim Thu lại quay sang hỏi Ương Ương:
“Ngươi có muốn gia nhập vào Cửu Châu không? Nếu ngươi đồng ý gia nhập thì có lẽ tổ chức tình báo Hồ thị và Át Bích có thể hợp tác với nhau đó.”
Ương Ương cười nói:
“Được thôi!”
Hà Kim Thu chán nản:
“Ngươi lại định đồng ý cho có y như tên này đúng không, thôi được rồi.”
Sau khi nói xong những gì cần nói, ông chủ Hà lại cầm theo cây quyền trượng rồi bình tĩnh bước đi như những quý tộc nước Anh thời xưa.
Ương Ương hỏi Khánh Trần:
“Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?”
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:
“Chúng ta sẽ chờ gió đến.”
….
Trong một căn phòng nào đó ở Amsterdam, Jindai Gura đang đứng ngắm nhìn những khẩu súng đặt trên những cái giá xung quanh.
Một tên cấp dưới đang đứng báo cáo với hắn:
“Ông chủ, người của chúng ta đã xác định mấy ngày nay trụ sở Cửu Châu chưa hề bị tấn công.”
Sắc mặt của Jindai Gura lập tức lạnh xuống:
“Dù vậy chúng ta cũng không thể loại trừ khả năng Future cố ý làm như vậy để đánh lạc hướng chúng ta.
Nhưng chúng ta cũng không được loại bỏ trường hợp chính Cửu Châu mới là hung thủ đứng sau chuyện này.”
“Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ?”
“Bây giờ ngươi lập tức đến trụ sở của Future.”
Chương 1093: Khởi Màu Chiến Tranh 1
Jindai Gura nói: “Không cần biết Future có phải ổ chức đứng sau chuyện này hay không, chúng ta cũng phải tạm thời dẹp chuyện này sang một bên.
Nên ta mới muốn đích thân ngươi đến đó nói với Future vài câu, chúng ta hoàn toàn tin tưởng hành động của Cabris không có bất kì mối liên hệ gì với họ, nên hy vọng mối quan hệ giữa hai tổ chức không bị rạn nứt vì chuyện này.”
“Nhưng nếu chính Future là kẻ đứng sau chuyện này thì sao?”
Cấp dưới hỏi.
“Nếu chúng ta đã nói như vậy mà họ vẫn không thể hiện thái độ gì hoặc có điều động nhân lực bất thường thì chắc chắn họ chính là người đứng sau chuyện này, đến lúc đó ta sẽ sai người đi liên lạc với Kashima và Cửu Châu.”
“Cửu Châu?”
Cấp dưới Kurokawa Kaito nghi ngờ nói:
“Không phải họ là kẻ thù của chúng ta sao.”
Jindai Gura cười lạnh:
“Nếu thế lực của Jindai và Kashima ở Châu Âu bị nhổ tận gốc, sao Future có thể để Cửu Châu ở lại đây được? Chắc chắn Hà Kim Thu sẽ không ngồi nhìn chúng ta bị đá khỏi đây đâu, một kẻ thông minh như hắn sao có thể không biết nếu Châu Âu chỉ còn lại mỗi Cửu Châu và Future, sớm muộn gì Cửu Châu cũng bị đá khỏi đây như chúng ta thôi.”
“Ta hiểu rồi.”
Kurokawa Kaito nói:
“Ta sẽ đến trụ sở của Future ở Amsterdam ngay bây giờ.”
Jindai Gura nhìn hắn:
“Nhất định không được mang theo vũ khí, ngươi không mang vũ khí mới thể hiện được thành ý của chúng ta, cũng đừng mang nhiều người đi, mang quá nhiều người theo chỉ khiến họ nghĩ ngươi đang diễu võ dương oai, chẳng làm được việc gì đâu.”
Kurokawa Kaito sửng sốt, nếu Future nghĩ dù gì thì họ cũng giết nhiều người rồi, bây giờ lại giết được thêm một kẻ có chức vị cao trong Jindai như hắn càng tốt thì sao?
Nhưng hắn lại không thể không thực hiện mệnh lệnh của Jindai Gura được.
Nhà an toàn của Jindai chỉ cách trụ sở của Future đúng 5 cây số.
Nhưng mới đi được nửa đường, xe của họ tự nhiên bị nổ lốp.
Kurokawa Kaito nhíu mày:
“Xe bị sao vậy?”
Vì Jindai Gura dặn hắn không được mang nhiều người đi nên hắn chỉ mang mỗi lái xe, ngoài ra trên xe không còn ai khác, lái xe nói:
“Trưởng quan, xe của chúng ta là xe mới nên chắc chắn không có chuyện săm lốp có vấn đề từ trước, có lẽ vì trên đường có đinh nên xe mới gặp vấn đề.”
Kurokawa Kaito đã bắt đầu cảm thấy bất an:
“Vậy ngươi đi đổi lốp dự phòng đi.”
Nhưng sau khi lái xe xuống xe thay lốp, hắn lại nghĩ, nếu hắn cứ ngồi trong xe đợi như thế này thì có khác gì làm bia ngắm cho tay bắn tỉa đâu?
Nghĩ đến đây, Kurokawa Kaito lập tức đẩy cửa xuống xe, hắn định đi vào một của tiệm nào đó ở bên đường để đợi đến khi nào tài xe thay lốp xong.
Không phải hắn quá cẩn thận mà vì chuyện hôm nay quá trùng hợp nên hắn không thể không cẩn thận được.
Nhưng ngay khi hắn bước xuống xe, một người trẻ tuổi nào đó đang đi trên đường bỗng chạm vào tay hắn.
Ngay lập tức, Kurokawa Kaito đã cảm thấy có thứ gì đó vừa quấn lên cổ tay mình, sau đó cơ thể hắn bắt đầu cứng đờ.
Một giây sau, cơ thể hắn tự nhiên quay sang một bên, hắn nghe thấy mình bình tĩnh nói với lái xe:
“Có lẽ ta không đợi được nữa đâu, ngươi cứ ở đây sửa tiếp đi.
Ta phải đến trụ sở của Future ngay, nếu không thì muộn mất.”
Lái xe ngạc nhiên:
“Trưởng quan, chỗ này cách trụ sở của Future những 2 km nữa cơ.”
Kurokawa Kaito nghe thấy ‘mình’ nói:
“Không sao, không phải chỉ có 2km sao.”
Lúc này, hắn cảm thấy mình như một người đứng ngoài cuộc vậy.
Tuy hắn có thể nghe thấy mình nói gì, thấy mình làm gì nhưng lại không thể điều khiển được cơ thể mình, như thể có ai đó đang chiếm mất quyền điều khiển cơ thể hắn thay hắn.
Hắn cảm thấy mình chẳng khác gì một con rối.
Kurokawa Kaito sợ hãi, hắn sợ mình sẽ trở thành một con rối mãi mãi, hắn muốn hét lên nhưng lại chẳng thể hét nổi.
Lúc này hắn mới nhận ra ngay cả miệng của hắn cũng chẳng còn nghe theo lệnh của hắn nữa rồi.
Sau đó hắn nhìn thấy mình cứ thế đi bộ về phía trụ sở của Future, thấy hắn xuất hiện trước cổng tòa nhà của Future, hai nhân viên bảo vệ ở đây lập tức đứng ra ngăn không cho hắn đi tiếp.
“Kurokawa Kaito? Ngươi đến đây làm gì?”
Một nhân viên bảo vệ hỏi.
Kurokawa Kaito nói:
“Jindai cử ta đến đây để nói chuyện với W hoặc Mike.”
Nhân viên bảo vệ nhíu mày:
“Ngươi đến đây gặp ông chủ của chúng ta làm gì?”
Xem ra hai tên bảo vệ này đã phân công nhau từ trước, vì trong khi một tên đứng ra nói chuyện với hắn thì tên còn lại bắt đầu tiến lên chuẩn bị lục soát người hắn.
Nhưng đúng lúc này, W lại xuất hiện trước cửa rồi bảo những nhân viên bảo vệ ở đây đi vào, sau đó hắn lại quay sang nói với Kurokawa Kaito:
“Đâu tiên, ta rất tiếc vì những chuyện Jindai vừa gặp phải trong những ngày này, nhưng ta vẫn phải làm sáng tỏ một vấn đề, chúng ta không phải người đứng sau chuyện này.
Từ khi Cabris quay về Amsterdam, hắn còn chưa về đây lần nào.
Nếu ngươi không chê, Future có thể cung cấp địa điểm cho Jindai làm trụ sở mới, ngươi về nói với Jindai Gura, đây chính là chút thành ý của chúng ta.”
Chương 1094: Khơi Màu Chiến Tranh 2
W nói rất khiêm tốn.
Vì hắn biết bây giờ việc hắn nên làm nhất là gì.
Tuy một cao thủ cấp A như Mike chỉ cần hét một câu là cả Jindai, Kashima, Cửu Châu đều phải cút xéo khỏi đây.
Nhưng W lại là người lãnh đạo của Future, hắn phải làm những gì có lợi với Future nhất.
Hắn biết nếu hắn để Mike ra trận thì vẫn không thể chắc chắn Future là tổ chức chiến thắng được, vì những tổ chức còn lại đều có những người có thực lực không kém gì Mike.
Ngay khi W đang chân thành nhìn Kurokawa Kaito.
Kurokawa Kaito:
“Phi!”
Một ngụm nước bọt bay thẳng vào mặt W.
Không phải W không né được, mà vì chuyện này xảy ra quá bất ngờ, ngay cả hắn cũng không ngờ một người như Kurokawa Kaito lại làm những chuyện như thế này…
W vừa đưa tay chùi vết nước bọt vừa nói:
“Ta hiểu lúc này các ngươi đang rất tức giận. . .”
“Phi!”
W: “…..”
Lúc này, W bỗng nghĩ ra gì đó nên vộng vàng hét lên:
“Mike, không được….”
Nhưng hắn còn chưa dứt lời thì một vài tia sáng màu đỏ bay ra từ cửa sổ của một căn phòng náo đó trên tầng hai đã cắt ngang qua cơ thể của Kurokawa Kaito.
Khiến Kurokawa Kaito chết tại chỗ.
Trước cửa trụ sở của Future vốn là một khu vực thường xuyên có du khách qua lại.
Nên khi có người chết, mọi người đều sợ hãi chạy tán loạn, nhưng không ai chú ý, trong đám người đang chạy loạn đó có một thiếu niên không những không sợ hãi chút nào, thậm chí còn vừa đi vừa nở nụ cười.
W phẫn nộ hô to:
“Sao ngươi lại giết hắn?! Dù ngươi có tức giận đến đâu thì cũng phải cho hắn về đến nơi rồi mới giết chứ!”
Mike vừa nhai kẹo cao su vừa bình thản nói:
“Đằng nào thì hắn cùng chết rồi, ngươi có quát ta thì cũng chẳng thay đổi được gì.
Hơn nữa, ngươi cũng biết thế lực của Jindai ở Châu Âu đâu bằng chúng ta, việc chúng ta đuổi họ khỏi đây chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi, đằng nào cũng giết, giết sớm hay muộn thì có khác gì nhau đâu.”
W nói:
“Nếu ngươi muốn giết hắn thì cũng phải đợi đến khi chúng ta lập kế hoạch xong chứ.
Hơn nữa, ngươi quên luật không được giết sứ giả rồi sao?! Ngươi không nhớ những gì ta đã nói với ngươi sao, chúng ta là người lịch sự, ngươi giết hắn bây giờ thì có khác gì mấy tên côn đồ thích giết người không!”
Mike sửng sốt hỏi:
“Chẳng phải giết sớm và giết muộn đều là giết sao, có gì khác nhau đâu?”
W nói:
“Ngươi thấy một tên giết người giữa đường và một tên bên ngoài luôn cười hì hì với ngươi, nhưng bên trong lại đang ủ mưu giết cả nhà ngươi, có gì khác nhau không?”
Mike nhún vai:
“Hình như loại thứ hai có vẻ ngầu hơn một chút.
Được rồi, lần sau ta sẽ chú ý.”
Nhưng họ không để ý đến một chiếc xe đang đỗ ngay trước cửa trụ sở, đây chính là chiếc xe mà Kurokawa Kaito định dùng để đi đến đây, lái xe đã thay xong lốp xe nên lái đến đây đúng lúc Kurokawa Kaito bị giết nên hắn chỉ thấy cảnh trưởng quan của mình bị giết, không hề nhìn thấy những gì diễn ra trước đó.
Hắn lập tức run rẩy gọi cho Jindai Gura:
“Ông chủ, ta vừa nhìn thấy Future giết Kurokawa trưởng quan ngay trước cửa trụ sở của họ….”
Điện thoại lập tức vang lên tiếng gầm gừ của Jindai Gura:
“Cái gì?! Súc sinh! Quả nhiên Future chính là tổ chức đứng sau chuyện này! Ngươi lập tức về đây….Uy? !”
Ngay khi lái xe đang nói chuyện điện thoại, nhân viên bảo vệ của Future đã phát hiện ra hắn, họ lập tức báo cho W.
Nếu họ đã giết sứ giả rồi thì có tha cho lái xe cũng chẳng còn tác dụng gì, nên W đứt khoát nói:
“Giết.”
W vừa nhìn thi thể của Kurokawa Kaito vừa thở dài, bây giờ Future có muốn không tham gia trận chiến này cũng không được rồi.
Jindai nổi tiếng là tổ chức thù dai, dù bây giờ hắn có đến nói với họ đây chỉ là hiểu nhầm thì đối phương cũng không bỏ qua.
Nhưng đến tận bây giờ, W vẫn không hiểu nổi một chuyện, rõ ràng lúc mới đến Amsterdam, họ đã thống nhất là sẽ ngồi ngoài nhìn những người du hành phương đông đánh nhau, đợi khi nào họ suy yếu, Future mới tham gia.
Nhưng tại sao bây giờ mọi chuyện là biến thành Future là kẻ khơi mào cuộc chiến này vậy?
Rốt cục vì sao.
W thì thào:
“Cabris….Đúng, mọi chuyện đều bắt đầu từ Cabris, nếu chúng ta tìm được Cabris, có lẽ còn có cơ hội xoay chuyển được chuyện này.”
Nghĩ đến đây, hắn lập tức quay sang nói với một người da đen tên là Abby:
“Abby, ta muốn ngươi lập tức dẫn người đi tìm Cabris.”
Abby hỏi:
“Không phải chúng ta chuẩn bị chiến đấu sao, sao ngươi lại sai ta đi tìm hắn lúc này.
Ta nghĩ nếu hôm nay Mike đã giết Kurokawa Kaito, chắc chắn cuộc chiến sắp diễn ra rồi.”
W lắc đầu:
“Tìm Cabris quan trọng hơn, chỉ khi tìm được hắn, chúng ta mới biết ai là người đứng sau chuyện này.”
Hắn lại quay sang nhìn con đường không một bóng người trước cửa trụ sở của Future.
Không hiểu sao, tự nhiên hắn bỗng cảm thấy ở một nơi nào đó trên Amsterdam có một tên Joker đang đứng cười nhạo tất cả.
Chương 1095: Khơi Màu Chiến Tranh 3
W quay sang nói với Mike:
“Ngươi lập tức sai người đi giám sát nhà an toàn của Jindai và Kashima.
Đúng rồi, còn Cửu Châu nữa, đừng bỏ qua họ.”
Mike lập tức sáng mắt lên:
“W, cuối cùng ngươi cũng định khai chiến!”
W nghĩ một lúc rồi nói:
“Ngươi đừng coi thường Hà Kim Thu, cũng đừng để hắn tiếp cận được, ta vẫn cảm thấy tên này còn nguy hiểm hơn hai tổ chức kia nhiều.
Lần trước chúng ta đã để hắn chạy mất, nhưng lần này thì không.”
Mike cười nói:
“Cuối cùng ngươi cũng hành động.
Yên tâm, nếu hai chúng ta đã liên thủ, nhất định cả Châu Âu này sẽ thuộc về chúng ta.”
Nhưng đúng lúc này, một tên cấp dưới lại nói:
“Ông chủ, chúng ta vừa nhận được tin, Cabris lại tấn công phòng an toàn của Jindai…..”
W: “…..”
….
Lúc này, Hà Kim Thu đang đứng trên một tòa tháp chuông nào đó ở Amsterdam để nhìn ngắm thành phố náo nhiệt này.
Trong tai nghe blutooth trên tai hắn đang vang lên giọng nói của một thành viên Cửu Châu:
“Ông chủ, Future và Jindai chuẩn bị khai chiến.
Jindai Gura đã biến mất, ngoài ra ta vừa nhận được tin, có hơn một trăm thành viên Future trên khắp Châu Âu đang đổ về đây.
Xem ra, họ đã chọn Amsterdam trở thành chiến trường chính.”
Hà Kim Thu cười nói:
“Tuy ta không biết Khánh Trần đã làm gì, nhưng có lẽ chuyện này sẽ rất thú vị đây.”
“Chúng ta nên làm gì bây giờ?”
Tên thành viên Cửu Châu hỏi.
“Không làm gì cả, các ngươi cứ ở yên tại chỗ, ta muốn ở đây xem Khánh Trần định làm gì.”
…
Rạng sáng, một chiếc xe màu đen phóng qua tổng bộ Future.
Tổng bộ Future nằm trong khu vực rất đông đúc vậy nên ban đầu nhân viên bảo vệ của tổ chức Future cũng không hề để ý.
Thế nhưng ngay khi chiếc xe lướt ngang qua, một chiếc túi màu đen từ trên xe ném xuống.
Nhân viên bảo vệ của Future lập tức cảnh giác, như gặp phải kẻ địch, âm thanh cảnh báo đồng đội cũng vang vọng giữa màn đêm:
“Có bom!”
Trong biệt thự của tổ chức Future lập tức rơi vào trạng thái hoảng loạn, những người ở cấc kiến trúc xung quanh cũng vội vàng lấy súng ống ra, tiến vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Nhưng đợi chờ hồi lâu mà chiếc túi màu đen kia vẫn không hề phát nổ.
W cho người đi tới xé chiếc túi kia ra, phát hiện bên trong là sáu chiếc tai.
Không cần suy nghĩ quá nhiều cũng biết chắc chắn sáu tên thành viên Future chịu trách nhiệm giám sát tổ chức Jindai đã bị Jindai hạ sát.
Sắc mặt W vô cùng bình tĩnh, nhìn về phía Mike ở bên cạnh:
“Lệnh cho người của ngươi ra tay đi, giết sạch những tên nhân viên nằm vùng đã bị tìm ra của Jindai.”
Mike huýt sáo một tiếng, tiến vào trong màn đêm:
“Ta sớm đã không quen ở trong căn biệt thự này rồi, quá nhỏ.
Mau mua tòa lâu đài cổ bên ngoài thành phố lại đi, sau đó mua lại một trang trại rượu nho.
Chúng ta thích hợp ở những chỗ yên tĩnh hơn, tránh tình trạng có người tới gần mà cũng không thể phân biệt rõ là địch hay là bạn.
Ta sớm nói rồi mà, nhất định phải đánh cho hai tổ chức Jindai và Kashima chịu phục thì thôi, chiến lược lôi kéo không có tác dụng gì đâu.”
Đúng lúc này, điện thoại của W đổ chuông, giọng nói của Abby từ trong vang ra:
“Rất có thể ta đã tìm được Cabris rồi.”
“Ở đâu vậy?”
W nghiêm giọng hỏi.
“Trước cửa viện bảo vàng Pearson, có người nhìn thấy hắn đi cùng với một người khác.”
Abby nói tiếp:
“Ta đã kiểm tra camera rồi, xác nhận người đi cùng hắn chính là người phụ trách của Kashima, Lee Myung Ho.
Đối phương quấn kín khăn quàng cổ để che mặt, nhưng khi ở trước cửa quán café Danrak thì có một cơn gió từ phía sau thổi tới, thổi rơi chiếc khăn quàng cổ.”
Trên con đường đó không có camera, trong quán café cũng không có, nhưng tiệm sách ở chếch phía đối diện quán café thì có một cái.
Chiếc camera kia được giấu rất kín, chuyên dùng để bắt trộm, khả năng chính Lee Myung Ho cũng không nhận ra mình đã bị lộ.
Vậy nên khi Abby tìm được camera của tiệm sách thì vô cùng hưng phấn, giống như là đã tìm được chân tướng vậy.
Phần lớn thời điểm mọi người chỉ chịu tin tưởng những chứng cứ mà mình khó khăn lắm mới tìm thấy.
Chỉ như vậy thì chứng cứ này mới có sức thuyết phục.
Abby nói tiếp:
“Đó là camera lúc 5 P.M, hiện giờ ta đang dựa vào camera để tìm hắn, không lâu nữa sẽ tìm được thôi.”
W cười lạnh:
“Hóa ra là Kashima tự biên tự diễn, còn có tâm trạng uống café cơ à.
Tìm Cabris đi, bắt cả Lee Myung Ho về luôn cho ta.”
Nói xong, hắn quay đầu nhìn tên thuộc hạ ở bên cạnh:
“Nói với Mike là giết cả những thành viên của Kashima luôn nhé.
Mặt khác, gửi video Lee Myung Ho đi chung với Cabris cho Jindai!”
Tổ chức Future giết tới điên rồi.
Đến lúc này, Kurokawa Kaito đã dùng hai ngụm nước bọt và một cái mạng để mở ra một trận chiến đầy máu tanh ở Amsterdam.
Các tổ chức sẽ không nương tay nữa.
Chỉ có Khánh Trần cảm thấy tiếc nuối, muốn sử dụng Con Rối Giật Dây cần có hai điều kiện, một là biết tên thật của đối phương, hai là thực lực của bản thân cao hơn đối phương.
Chương 1096: Vẫn Không Chịu Ngoan Ngoãn
Nhưng hiện giờ Trịnh Viễn Đông đã che giấu toàn bộ danh sách và tài liệu của thành viên Jindai lẫn Kashima, hắn tìm được một vài tên tôm tép thì vẫn phải tốn công tốn sức để thẩm vấn, tra hỏi tên của người khác.
Khi tác chiến ở một khu vực xa lạ, điều kiện biết được tên thật trở nên vô cùng hà khắc.
Khi bầu không khí ở bên ngoài vô cùng căng thẳng thì Khánh Trần đang dẫn theo Cabris ngồi trong một quán rượu nhỏ.
Cabris đột nhiên cảm thấy mình chính là thú nuôi của thiếu niên này.
Nhưng toàn bộ Amsterdam này, ngoài Khánh Trần ra thì chỉ có Cabris biết chuyện quái quỷ gì đang xảy ra ở trong thành phố này.
Hắn nhìn thấy cảnh Kurokawa Kaito bị khống chế đi chịu chết.
Hắn nhìn thấy khoảnh khắc Khánh Trần biến thành Lee Myung Ho để lừa gạt mọi người.
Đây chính là bàn tay vô hình dẫn dắt tiết tấu ở trong thành phố Amsterdam, không có bất kỳ ai chú ý tới thiếu niên Khánh Trần này cả, nhưng sức ảnh hưởng của người này lên thành phố Amsterdam vô cùng to lớn.
Thật ra Khánh Trần muốn hóa trang thành Jindai Gura, nhưng Jindai Gura thấp quá, hắn không thể ngụy trang thành đối phương được.
Trên tài liệu của Trịnh Viễn Đông, Jindai Gura chỉ cao 159cm.
Khánh Trần biết Trịnh Viễn Đông chắc chắn sẽ không nói đùa chuyện này, nếu không thì hắn sẽ nghĩ vị lãnh tụ của Côn Luân này đang cố tình nói xấu đối phương.
Hắn nói thầm:
“Chẳng trách lúc trước khi đánh lén tổng bộ Jindai thì trường mâu Sparta không chạm vào hắn, hóa ra là do lùn quá…”
Lúc này Khánh Trần nhìn về phía Cabris:
“Chiếc nhẫn ở ngón út của ngươi có tác dụng gì vậy hả, có điều kiện thu nhận như nào? Nếu như ngươi không nói vậy kết cục của ngươi sẽ không khác gì với Kurokawa Kaito đâu.”
Trong làm Cabris thầm nghĩ có quỷ mới tin lời ngươi nói, hắn là người duy nhất ở Amsterdam chứng kiến mọi chuyện, thiếu niên lòng dạ ác độc này sẽ thả hắn đi sao?
Không thể nào!
Vả lại ngài không mở giam cầm cho ta thì sao ta có thể nói cho ngài biết được cơ chứ!
Nhưng đúng vào lúc này, có mấy đường xạ tuyến màu đỏ, ấn chứa năng lượng nhiệt độ cực cao tỏa ra trên mặt đất.
Ngay lập tức, ở phía xa xa, khắp nơi bùng lên ánh lửa.
Khánh Trần biết đó chính là năng lực của Mike, cao thủ cấp A thuộc tổ chức Future.
Hôm nay đối phương vừa mới sử dụng thủ đoạn này để giết chết Kurokawa Kaito.
Khi đó hắn đang lẩn giữa đám đông đi đường, nhìn thấy năm luồng xạ tuyến màu đỏ bắn ra từ năm ngón tay phải của đối phương, đan xen vào nhau, cắt đứt thân thể của Kurokawa Kaito.
Miệng vết thương như bị đốt cháy, biến thành màu nâu đen.
Xem ra Mike đã bắt đầu chiến đấu với Jindai và Kashima, Khánh Trần tò mò muốn biết liệu Jindai và Kashima có cao thủ cấp A ẩn nấp hay không.
Nếu không vậy chẳng phải Mike sẽ làm gỏi đối phương?
Hắn bắt đầu cảm thấy lo lắng cho Jindai và Kashima.
Phải biết họ là hàng xóm tốt ở châu Á của bọn hắn đó, Khánh Trần lo lắng cũng là chuyện bình thường.
Chủ yếu là lo họ chết ít quá.
Khánh Trần nhìn sang phía Cabris:
“Hiện giờ ta không giam cầm ngươi nữa, ngươi nói cho ta biết điều kiện thu nhận của nó là gì, được không?”
Trong lòng Cabris mừng rơn, chỉ cần đối phương có chuyện cần đến mình thì mình vẫn còn cơ hội!
Ngay sau đó, Cabris đột nhiên cảm thấy quyền khống chế thân thể quay trở lại.
Nhưng hắn cũng không hề để tâm tới Khánh Trần mà bất ngờ mở miệng hét lớn:
“Cứu ta!”
Vừa hét được hai chữ thì cảm giác đứng ngoài quan sát đầy quen thuộc lập tức xâm nhập, một lần nữa, Cabris mất đi quyền khống chế thân thể của mình.
Khánh Trần cười tủm tỉm:
“Quả nhiên ngươi vẫn không chịu ngoan ngoãn.”
Nhưng Cabris không hề tuyệt vọng.
Hắn biết chắc chắn tổ chức Future đang truy tìm tung tích của mình, chắc chắn một cựu nhân viên của cơ quan tình báo CIA đang ở rất gần vị trí của cả hai.
Chắc chắn đối phương có thể bám theo manh mối Khánh Trần cố tình giáng họa cho Lee Myung Ho để đuổi tới nơi này.
Khi nãy Cabris hét rất lớn, tất cả dân cư trên con đường này sẽ trở thành đầu mối mới.
Nhưng Cabris đã hét lên rồi nhưng hắn đột nhiên nhận ra Khánh Trần không hề vội rời khỏi con đường này mà tiến vào trong một hẻm nhỏ, khống chế hắn cùng trèo lên một công trình ở bên đường.
Hai người lặng lẽ đứng trên nóc một căn nhà ba tầng, quan sát bên dưới.
Cabris ý thức được một vấn đề, Khánh Trần không tính trốn, thiếu niên này đã nhận ra có người đang đuổi theo nên quyết đoán định giết chết kẻ theo dõi ở nơi này!
Nhưng Cabris nghĩ mãi cũng không hiểu được.
Dựa vào đâu cơ chứ? Ngươi chỉ có một người thôi mà!
Nếu như có cô bé kia giúp đỡ thì còn được, nhưng cô bé đó đã tiêu hao quá nhiều tinh thần lực, đang nghỉ ngơi trong nhà trọ.
Trong thời gian mấy ngày này, Cabris là người đứng bên quan sát toàn bộ mọi chuyện, hiểu rõ thiếu niên này mới chỉ là cấp C, thực lực kém xa cô gái kia.
Chương 1097: Lại Thêm 17 Cây Trường Mâu
Vậy nên hắn cảm thấy khinh thường Khánh Trần, cho rằng đây chính là cơ hội của hắn.
Mong là Abby mang nhiều người tới đây, hơn nữa cũng kịp thời cứu mình.
Thiếu niên đứng trên nóc tòa nhà ba tầng, gió lạnh thấu xương thổi qua, ở phương xa ánh lửa ngập trời, hình như Mike cũng không thể kết thúc trận chiến trong thời gian ngắn.
Khánh Trần tươi cười nói:
“Ta đang chờ lúc Mike bị ngăn cản, nhưng Jindai và Kashima kém cỏi như vậy khiến ta phải chờ lâu rồi.”
Cabris kinh ngạc, không hiểu nổi.
Hắn cảm thấy khí thế của thiếu niên này đột nhiên thay đổi, người giật dây mọi chuyện định xuất hiện trên sân khấu vào đêm nay.
Khánh Trần tươi cười:
“Mới đúc thành một thanh đao, cũng nên chặt thử vài thứ để xem đao sắc hay là cùn.”
Giống như Ảnh tử của Khánh thị từng nói, khi một con thú dữ đến một vùng đất xa lạ thì nên ăn thử toàn bộ động vật ở chỗ này.
Như vậy thì con thú dữ này mới biết được mình đứng ở đâu trong chuỗi thức ăn.
Đối với Khánh Trần thì tiến vào cấp C chẳng khác nào khiến hắn như một con thú dữ tiến vào một vùng đất mới vậy.
Sau 5 phút, hơn mười thành viên của Future bất ngờ xuất hiện ở hai đầu đường, bao vây về phía bên này.
Họ tản ra, áp sát người vào tường để ẩn nấp.
Ngay khi họ vừa mới xuất hiện, Cabris cảm thấy tinh thần lực khó khăn lắm mới khôi phục lại của mình lại bị rút sạch!
18 cây trường mâu Sparta tỏa ra ánh sáng rực rỡ xuất hiện giữa không trung, cùng lúc bắn ra 18 hướng khác nhau, nhắm vào 18 người.
Trường mâu Sparta xé ngang bóng đêm, phát ra tiếng chấn động oong oong.
Gần như là cùng một lúc, mười tám tên thành viên Future không chút đề phòng kia bị đóng đinh lên trên mặt đường.
Mặt đường lát đá cũng bị bắn vỡ!
Cabris kinh ngạc tột cùng.
Ngay trong khoảnh khắc đó!
Những thanh trường mâu từ trên không trung phóng xuống tựa như lời thẩm phán của trời cao vậy!
Cabris chưa từng ngờ tới năng lực của mình có thể sử dụng như vậy, có thể một lần tấn công nhiều mục tiêu như thế.
Trong quá khứ, thủ đoạn tấn công cơ bản của hắn chỉ có phóng cùng lúc 3 cây, 6 cây mà thôi.
Nó giống như một hệ thống hảo lực dày đặc, bao trùm hoàn toàn một khu vực vậy.
Nguyên nhân của chuyện này là vì đầu óc của hắn không nhanh tới mức có thể tính toán quỹ đạo của tất cả trường mâu, cũng không có năng lực nhất tâm đa dụng, khống chế chúng.
Hiện giờ khi năng lực này rơi vào trong tay Khánh Trần, nó tựa như một tòa pháo đài có thể ngắm bắn từ nhiều góc độ, chỉ cần kẻ địch xuất hiện trên đường thì sẽ bị khóa chặt.
Thiếu niên này đã biến hỏa lực bao trùm của hắn trở nên vô cùng tinh tế!
Phương thức bắn nhiều mục tiêu này hiệu quả hơn súng bắn tỉa bắn đơn mục tiêu nhiều.
Nếu xét về hiệu suất trong cùng một thời gian thì súng ngắm tối đa cũng chỉ có thể bắn chết hai người trong vòng một giây, nhưng tòa pháo đài ngắm bắn nhiều góc độ này có thể giết chết 18 người trong cùng một giây.
Ngay cả súng máy Gatling cũng không thể đạt tới hiệu suất này khi bị bao vây xung quanh.
Không chỉ có Cabris kinh ngạc, thành viên Future đang ẩn nấp ở phía xa xa cũng cảm thấy ngạc nhiên.
Khó hiểu, từ khi nào Cabris đã có năng lực áp chế chiến trường như vậy?!
Đây là Cabris trong ấn tượng của bọn hắn sao?
Trong ấn tượng của bọn hắn, Cabris chỉ là một tên nhà giàu mới nổi, chỉ biết dùng hỏa lực tấn công.
Nhưng có thể xác nhận một điều, Cabris đã làm phản rồi.
Khánh Trần tươi cười, nói với Cabris:
“Có phải là một cánh cửa thế giới mới đã được mở ra rồi không? Chỉ tiếc là ngươi không dùng được.”
Khi hắn nói chuyện thì có thành viên Future phóng tới, có người nói:
“Một lần Cabris chỉ có thể biến ra được 18 cây trường mâu, hắn đã sử dụng hết rồi, mau xông lên giết hắn, đừng cho hắn thời gian khôi phục.”
Vậy là một dự cảm không lành xuất hiện trong lòng Cabris.
Hắn rất muốn hét lớn đừng có tới đây mà, tới đây thì ta sẽ chết đó.
Thế nhưng hắn không thể hét lên được.
Ngay sau đó, hắn cảm thấy dường như có một lỗ đen trong cơ thể, ngay lập tức đã nghiền ép sạch sẽ toàn bộ tiềm lực của hắn.
Trên bầu trời đêm đen kịt, 17 cây trường mâu hiện ra.
Sắc mặt Cabris trở nên tái nhợt với tốc độ mắt thường cũng có thể nhận ra, hốc mắt hắn hõm sâu xuống.
Hắn biết Khánh Trần đang nghiền ép toàn bộ tiềm lực của hắn.
Biến ra 17 cây vì đây là cực hạn của hắn.
Giống như có người đang dùng gậy gỗ quấn tơ nhện, điên cuồng cuộn tròn, rút khô toàn bộ tơ nhện ở trong bụng nhện vậy.
Quá tàn CMN nhẫn rồi.
Một giây sau, trong bóng đêm đen kịt, 17 cây trường mâu kia lại tiếp tục chấp hành lời phán quyết.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi chưa đầy một phút, quân số của tổ chức Future đã giảm 35 người!
Hiệu suất giết chóc cao như vậy khiến ai ai cũng sợ hãi.
Chương 1098: Long Trời Lở Đất
Đám thành viên Future cảm thấy ngạc nhiên vô cùng, chẳng phải Cabris chỉ có thể biến ra 18 cây trường mâu hay sao, hóa ra tên nhà giàu mới nổi kia vẫn luôn giấu đốt!
Abby nhớ lại những chuyện đã xảy ra, hắn đột nhiên cảm thấy ngay từ ban đầu Cabris gia nhập tổ chức Future đã mang theo mục đích khác rồi.
Đối phương giả vờ mình là một tên nhà giàu mới nổi, chỉ có thể biến ra 18 cây trường mâu, giả vờ chỉ biết phóng lung tung, nhưng hóa ra tất cả chỉ là ngụy trang!
Cabris đêm nay mới thật sự là Cabris!
Chẳng lẽ có một tổ chức bản địa cắm rễ sâu ở Bắc Mĩ sắp xếp tất cả mọi chuyện sao? Abby bắt đầu hoài nghi.
Từ sau khi sự kiện xuyên qua xuất hiện tới giờ, tổ chức Future chỉ gặp ba lần suy giảm quân số giống như vậy mà thôi.
Lần đầu tiên là ở Trung Đông, lần thứ hai là khi chinh phục gia tộc Corleone, Shiterry của Châu Âu, lần thứ ba là hiện giờ!
Những thành viên Future vốn định người sau nối tiếp người trước bắt đầu chần chờ.
Mấy tháng trước đám người bọn hắn vẫn còn là người bình thường, có bao giờ phải đối mặt với chiến tranh, giết chóc tàn khốc như vậy đâu.
Bắt đầu có người lùi về sau.
Nhưng Abby không cam lòng, hắn chỉ liếc mắt nhìn qua đã biết lần thứ hai phóng ra 17 cây trường mâu đồng nghĩa với việc Cabris đã là nỏ mạnh hết đà.
Cho dù trước đây Cabris có làm ngụy trang nhưng cũng không thể ngụy trang tới mức bất hợp lý được!
Hắn bình tĩnh nói trong tần số truyền tin:
“Ta khẳng định Cabris đã là nỏ mạnh hết đà rồi, lần này ta dẫn đầu xông tới, các ngươi bám theo đằng sau.”
Trong lòng Abby thở dài, thực lực của hắn không hề đứng trong top đầu của tổ chức Future, nhưng hiện giờ hắn không thể gọi Mike tới chỗ này, hơn nữa sĩ khí của tổ chức Future cũng không hề mạnh như tưởng tượng.
Khi trận chiến ở Châu Âu lần này kết thúc, hắn phải nghiêm túc thảo luận với W về vấn đề tăng cường lực ngưng tụ của tổ chức Future.
Trước đây bọn hắn một nhà xưng vương ở Châu Âu, mọi chuyện đều được tiến hành vô cùng thuận buồm xuôi gió, không hề có bất cứ vấn đề gì xảy ra, thế nhưng một khi gặp cục diện bất lợi, tất cả những điểm yếu sẽ lộ sạch.
Giống như là hiện giờ, mới có 35 người chết thì đã có một nửa số người định chạy trốn.
Hiện giờ Abby cầm đầu, dẫn theo đoàn người vây quanh tòa cao ốc ở phía sau Khánh Trần, hắn nói:
“Tay bắn tỉa, có thể đi tới vị trí chỉ định không?”
Nhưng tay bắn tỉa kia không hề trả lời.
Hiện giờ tay bắn tỉa đã nằm gục dưới mặt đất, máu tươi chảy lênh láng, trên trán có thêm một lỗ máu.
Nếu xét tới năng lực đánh lén thì tất cả đều không xứng thể hiện trước mặt Khánh Trần, trong đó đương nhiên cũng bao gồm năng lực xác định vị trí ẩn nấp thích hợp nhất.
Lúc này Trịnh Viễn Đông đang đứng bên cạnh thi thể tay súng bắn tỉa, lạnh lùng nhìn chiến trường ở phương xa.
Có tiếng bước chân từ phía sau truyền tới, còn kèm cả tiếng gậy chống gõ lên mặt đất nữa.
Hà Kim Thu còn chưa tới nơi thì tiếng cười đã truyền đến trước:
“Ta đang thắc mắc sao thằng nhóc kia lại thỏa sức chém giết vào đêm nay.
Hóa ra là vì được ông chủ Trịnh bảo vệ.
Đúng là khiến người ta phải đau lòng mà, hắn không hề tin tưởng Cửu Châu, chơi vui như vậy cũng không gọi chúng ta.”
Trịnh Viễn Đông không hề quay đầu lại, đáp:
“Sao ngươi không đi giết Mike?”
Hà Kim Thu tươi cười, lắc đầu:
“Không cần vội, ông chủ Trịnh không hiểu tên Mike này đâu.
Người này nhìn bề ngoài có vẻ tùy tiện, ngông cuồng, nhưng thật ra là kẻ âm hiểm xảo trá vô cùng.
Hắn dám ra tay thì chứng tỏ tổ chức Future còn có chuẩn bị nhắm vào ta.
Đêm nay không rõ Jindai hay Kashima sẽ trúng chiêu, dù sao thì kết cục của bọn hắn sẽ chẳng tốt đẹp gì.”
Trịnh Viễn Đông liếc mắt nhìn hắn:
“Ngươi bận thì cứ đi đi, chỗ này có ta rồi.”
Hà Kim Thu tươi cười quay người rời khỏi:
“Có lẽ cũng không cần ngươi hay ta ra tay thì thằng nhóc này cũng có thể khiến Châu Âu long trời lở đất rồi.
Ngươi nhìn những gì hắn làm ra hôm nay kìa, đê tiện đâu có kém gì tổ bảy phòng tình báo số 1 ở thế giới trong đâu.”
Trong lúc nói chuyện, ông chủ Hà cũng đã đi xa.
Trịnh Viễn Đông nhìn thoáng qua bóng lưng của hắn rồi quay đầu lại nhìn về phía mái nhà kia, chỉ thấy Khánh Trần và Cabris từ trên nóc nhà nhảy xuống.
Trên đường phố, hai tên cấp C như một bóng ma đan vào nhau, xông thẳng tới, động tác giống hệt nhau, nhanh chóng áp sát thành viên của Future.
Bóng người màu đen giao nhau kia giống như một chiếc kéo sắc bén tới cực hạn, mỗi khi bọn hắn đan chéo với nhau, thành viên Future như nghe thấy tiếng răng rắc vô cùng đáng sợ khi một cây kéo khép lại.
Hai người này ăn ý tới cực hạn, dưới cái nhìn của thành viên Future thì tựa như một cặp sinh đôi tâm linh tương thông với nhau vậy.
Ngày mai sẽ lên khoảng 10 chương.
Các bạn nhớ đón đọc nha!
Cuộc chiến ở Bắc Mỹ đã bắt đầu.
Các bạn đoán xem kết cục sẽ thế nào? Chắc chắn không phải người thắng ta thua đơn giản như vậy rồi!
Chương 1099: Chém Người Như Chém Bùn
Thành viên Future đưa tay ra bóp cò, thế nhưng sau khi Khánh Trần thăng lên cấp C, tốc độ của hắn rất nhanh, đã gần bằng cấp B!
Nhanh tới mức tốc độ thành viên Future vung cánh tay giơ súng nhắm bắn đã không nhanh bằng tốc độ di chuyển của hắn!
Đồng tử nhỏ hẹp, thẳng đứng của Khánh Trần chăm chú quan sát tất cả thành viên của Future, thông qua họng súng tính toán đường đạn của bọn hắn.
Tảng đá, đường phố, súng ống!
Dường như thiếu niên kia thu hết tất cả ứ vào trong đầu, ý chí chiến đấu mãnh liệt như đang bùng cháy, não hắn như một cỗ máy tinh xảo đang điên cuồng vận chuyển.
Viên đạn không ngừng xẹt qua bên người, tạo thành đá vụn bắn ra, thế nhưng không có viên đạn nào bắn trúng hắn cả.
Abby vô cùng kinh ngạc, không tự chủ được lùi về phía sau.
Chỉ trong thời gian ngắn, thân thể Khánh Trần và Cabris đã lướt qua thành viên đứng trước nhất của tổ chức Future.
Điều khiến mọi người kinh ngạc chính là Khánh Trần không hề ra tay đánh giết mục tiêu, chỉ lướt qua đối phương mà thôi.
Dường như bọn hắn chạy nhanh lao vọt tới chỗ này chỉ để lướt qua như vậy.
Thế nhưng một giây sau, một giọt máu bay trên không trung.
Dưới ánh đèn đường màu vàng đầy mờ ảo, giọt máu kia vô cùng nổi bật.
Máu từ đâu ra vậy?!
Đến tận lúc này Abby mới có thể mượn ánh đèn, nhìn thấy ở giữa hai bóng ma kia có một sợi dây rất nhỏ nối liền hai bên!
Chém người như chém bùn!
….
Trên con đường rộng chưa đến mười mét này, hơn mười người đồng thời nổ súng bắn gần như đã đạt đến mức hỏa lực bao trùm, khắp nơi đều có thể trông thấy tia lửa cùng với mảnh đá văng ra sau khi đạn va chạm với các công trình kiến trúc.
Thế nhưng lửa đạn dày đặc như vậy vẫn chẳng thể bắn trúng Khánh Trần và Cabris.
Giống như lần đầu tiên khởi động bão kim loại trong mái vòm sắt ở ngục giam số 18 kia, đạn rơi xối xả như mưa rào nhưng không có giọt nào rơi trên người Khánh Trần.
Khánh Trần và Cabris giống như đang đi xuyên qua một đường hầm quanh co, hai bên là vách hầm làm từ đạn, đụng vào sẽ tử vong ngay lập tức.
Nhưng họ vẫn không chết.
“Đến lượt chúng ta rồi.”
Khánh Trần vừa cười vừa nói.
Khi họ lại lướt qua người một thành viên Future, trong khoảng khắc đó, sau cổ thành viên Future kia đột nhiên phun ra một vòi máu tươi.
Giống như có một loại sức mạnh bí ẩn lặng lẽ lấy đi sinh mệnh.
Lưỡi đao vô ảnh vô hình là đáng sợ nhất, không nhìn thấy lại cảm thụ được.
Mà lúc ngươi cảm nhận được nó, cũng là lúc tử vong….
Lần đuổi giết Khánh Trần và Cabris này vốn cũng không có bao nhiêu thành viên Future tham gia, đầu tiên là bị ‘Cabris’ oanh tạc một trận, giết được đúng ba mươi lăm tên.
Lúc này trên đường phố lại phải đối mặt với sự phối hợp của Con Rối Giật Dây và chân khí của kỵ sĩ cùng nhau “thu hoạch”.
Nhưng càng đáng sợ hơn là sau khi những thành viên Future bị chém, chưa kịp ngã xuống đã lần lượt hóa thành tro bụi phiêu tán trong không trung.
Khánh Trần không ngừng thu hoạch và hiến tế, đến mức nơi hắn đi qua không để lại một giọt máu tươi, một chút vết tích nào, sạch sẽ tựa như chưa từng có ai chết.
Con Rối Giật Dây vô cùng phấn khởi, từ sự kháng cự ban đầu đã chuyền thành mừng rỡ.
Biến thành đao thì thành đao, chỉ cần có tế phẩm đủ nhiều, đủ để nó tiến hóa đến hình thái cao hơn thì đều là chuyện tốt.
Thật là tuyệt.
Abby nói:
“Kayle, ngươi lên đi, chúng không đả thương được ngươi!”
Một tên thành viên Future cấp C nổi giận gầm lên một tiếng, làn da toàn thân đều biến thành đá cứng rắn, đánh về hướng Khánh Trần.
Thế nhưng, Khánh Trần lách người, nhún chân liền nhảy lên trên tường né tránh.
Nhưng thành viên Future thì không được may mắn như thế, lúc Con Rối Giật Dây chém qua, tất cả đều tận mắt thấy trên người cao thủ cấp C bị cắt ra khe hở, làn da cứng như đá từ từ nứt toác.
Đám thành viên Future sợ hãi.
Đây là loại đao mỏng như tơ sắc bén đến cỡ nào, ngay cả phòng ngự được xưng tụng là kiên cố nhất trong Dị năng giả cấp C cũng bị phá tan?!
Không trụ nổi một giây.
Kayle cũng hóa thành tro bụi.
Khánh Trần và Cabris thậm chí không cần đánh giáp lá cà, cũng không ai có thể khiến tốc độ của họ chậm lại.
Họ di chuyển trên đường phố tối om, lại cầm trong tay lưỡi đao vô hình.
Trong lòng Abby biết là không ổn, loại chiến đấu cấp bậc này chỉ sợ không có cao thủ như Mike thì rất khó cản trở.
Hắn thậm chí không rõ nếu cấp B tới có hữu dụng không, liệu có phải đích thân cấp A đến mới ổn?
Hiện nay trong tổ chức của người du hành, nhân sự giữa cấp A và cấp C đều trong tình trạng thiếu hụt.
Theo cấp độ của dị năng giả, cấp bậc cao nhất của đại đa số người lần đầu thức tỉnh là cấp C, muốn thức tỉnh cấp cao hơn phải là thiên tài vạn người có một.
Chương 1100: Abby Cổ Quái
Còn cấp bậc của người tu hành thì đại bộ phận người tu hành truyền thừa muốn đạt tới cấp C phải tu luyện ít nhất mười năm.
Những chiến sĩ biến đổi gien thì còn chưa đủ thời gian dùng hết tất cả thuốc biến đổi gien.
Cho nên, bây giờ trong mỗi tổ chức cấp B cũng khan hiếm như là cấp A, đều là tài nguyên cấp chiến lược, chân là người được ông trời lựa chọn.
Abby cũng chỉ có cấp C.
Hắn biết cục diện đã bị chèn ép quá nhanh thế này rất dễ dàng phá hủy sĩ khí.
Tên Lee Myung Ho này quá âm hiểm, vậy mà chọn được thời gian xảo diệu như thế ra tay thu hoạch trung tầng của tổ chức Future.
Trừ phi Mike bên kia nhanh chóng rảnh tay đến trợ giúp, nếu không cục diện trước mắt căn bản không có khả năng cứu vãn.
Đúng vậy, lúc này Khánh Trần vẫn giả dạng Lee Myung Ho định vu oan cho hắn đến cùng….
Việc này khiến Abby vô cùng hoang mang, trong tình báo không phải nói Lee Myung Ho không giỏi chiến đấu sao, sao khi chiến đấu trực diện lại lợi hại như vậy.
Tình báo sai rồi!
Lúc này rất nhiều suy nghĩ chạy qua đầu Abby, âm mưu của một tổ chức du hành bản địa khác ở Bắc Mỹ, Cabris làm nội ứng trong tổ chức Future, Lee Myung Ho kết thành đồng minh với một tổ chức Bắc Mỹ khác nội ứng ngoại hợp….
Tất cả mọi chuyện, hắn dường như đã nghĩ thông lại không hoàn toàn rõ ràng.
Dòng suy nghĩ trở về cuộc chiến.
Abby biết, bọn hắn chỉ cần đủ nhiều người, lại nghe lời chỉ huy, hoàn toàn có thể nghĩ ra biện pháp phá giải cục diện này.
Thế nhưng chưa đợi hắn nghĩ ra biện pháp thì những thành viên Future kia đã quay người bắt đầu chạy trốn.
Mọi người thường nói binh bại như núi đổ, câu này không phải để hình dung lúc binh bại chật vật như thế nào, mà là lúc đó không ai có thể kéo lại một ngọn núi trên đà sụp đổ, cũng như không ai có thể một lần nữa khích lệ những đào binh kia trở lại chiến trường.
Abby cũng định trốn, nhưng hắn bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía ‘Lee Myung Ho’, lại phát hiện ánh mắt của đối phương đang chăm chú vào mình.
Xong.
Hắn biết loại ánh mắt này mang ý nghĩa gì, đối phương đã nhắm đến hắn!
Abby xoay người chạy, vừa chạy vừa thay đổi tần số truyền tin:
“Mike! Ta gặp Lee Myung Ho ở bên này!”
Mike thở hào hển:
“Cần ta trợ giúp không?”
Abby trầm mặc mấy giây, sau đó bình tĩnh nói:
“Không sao, hắn đã chạy trốn.”
Trên phố dài, Abby đứng cứng ngắc trên đường, hắn cảm thấy trên cổ tay mình đã bị một sợi tơ nhẹ như không quấn quanh, trở thành Con Rối Giật Dây hoàn toàn không cách nào tự chủ hành động.
Lúc này, anh bạn da đen rốt cuộc cũng đã hiểu, vì sao mấy ngày gần đây Cabris lại quỷ dị như vậy, hoá ra cũng là bị người ta khống chế.
Bằng thủ pháp giống nhau.
Như vậy, Cabris bị khống chế từ lúc nào?
Abby đột nhiên ý thức được, hẳn là từ lúc tàu Bắc Cực và tàu Quang Mang Tứ Xạ gặp nhau! Nhưng khi đó, Kashima và Jindai đều không ở vùng biển Greenland.
Đột nhiên trong lòng Abby nảy ra phỏng đoán, chẳng lẽ Lee Myung Ho này cũng không phải là Lee Myung Ho thật?
Nhưng hắn không có cách nào nói đáp án trong lòng mình cho những người khác.
Trước đó Khánh Trần đã suy nghĩ cẩn thận, những người có danh tiếng trong các tổ chức Jindai, Kashima và Future đều ẩn thân rất kỹ, nếu hắn muốn đạt chỉ tiêu khống chế hai con rối thì gần như không có cơ hội.
Nhưng hắn lại nhanh chóng nghĩ ra đối sách, nếu hắn không tìm thấy đối phương, vậy thì chỉ cần để lộ hành tung để đối phương tìm đến mình.
Cho nên, hắn chờ được Abby.
Đến lúc này, tất cả tích lũy từ giai đoạn trước của Khánh Trần đã bắt đầu từ từ lộ ra tiềm lực siêu cường.
Con Rối Giật Dây tiến lên cấp C cũng đồng thời có nghĩa là hắn có thể khống chế hai cao thủ cùng cấp bậc, tạo thành một đao trận sơ đẳng.
Nếu hắn chỉ khống chế hai tên cấp D, gặp phải cao thủ còn chưa đủ tiếp người ta một chiêu.
Nhưng sau khi tấn thăng cấp C nếu hắn khống chế hai tên cấp C, dù gặp cấp B cũng cũng có thể đấu một trận trực diện.
Lượng biến rốt cuộc cũng đạt đến chất biến!
Sau một khắc, Abby cũng bắt đầu chuyển động, ba bóng người giao thoa bắt đầu truy sát thành viên Future còn sót lại.
Đám thành viên Future đều kinh hãi, hoá ra Abby cũng là nội ứng?!
Không đến năm phút đồng hồ, số lượng thành viên Future không nhiều lắm còn lại bị lần lượt đuổi giết, tế điện.
Khánh Trần không ngừng lại ở chiến trường, quay người liền dẫn hai con rối nhanh chóng rời khỏi đó, sau khi tắt điện thoại của Abby thì ném đi, để tránh bị theo dõi.
Hắn muốn dùng Abby đánh vào nội bộ quân địch, tổ chức Future chết nhiều người như vậy căn bản không có cách nào giải thích, cho nên vẫn phải cẩn thận một chút, dùng Abby đi làm những chuyện khác.
Hắn vừa đi, Mike chiến đấu xong liền chạy tới.
Lúc Mike nghe Abby trò chuyện được một lúc, càng nghĩ càng thấy không ổn, luôn cảm thấy Abby nói chuyện hơi cổ quái.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)



![[Dịch] Đại Vận Thông Thiên [Dịch] Đại Vận Thông Thiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Dai-Van-Thong-Thien-SE-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Yếu Gà Như Ta Lại Bị Chính Đạo Tôn Làm Vô Thượng Thánh Ma [Dịch] Yếu Gà Như Ta Lại Bị Chính Đạo Tôn Làm Vô Thượng Thánh Ma](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Yeu-Ga-Nhu-Ta-Lai-Bi-Chinh-Dao-Ton-Lam-Vo-Thuong-Thanh-Ma-Audio.jpg)
