- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 109 : Khiêu Chiến 3 (c1081-c1090)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 109 : Khiêu Chiến 3 (c1081-c1090)
❮ sautiếp ❯Chương 1081: Khiêu Chiến 3
Khánh Trần suy tư nói:
“Ta đã ghi lại tọa độ nơi này, nhưng việc vớt tiền vàng dưới thuyền đắm lên, chỉ sợ còn phải chờ sau khi gió êm sóng lặng.
Đêm nay cứ hoàn thành khiêu chiến, sau đó khi tất cả mọi người không còn truy sát, ta lại trở lại nơi này vớt tất cả tiền vàng lên.”
Mặc dù bây giờ Bạch Trú không thiếu thủ đoạn kiếm tiền, nhưng đến cũng đến rồi….không có chuyện thấy tiền mà không lấy!
Trương Kiệm trốn ở trong khoang thuyền, chợt thấy sau khi thiếu niên thiếu nữ kia giết hết không biết bao nhiêu người, đột nhiên lại sánh vai ngồi trên lan can boong thuyền nói chuyện.
Cứ như sóng biển vô biên và mây đen buông xuống không khiến họ sinh ra bất cứ cảm giác áp bách gì.
Trương Kiệm la lớn:
“Các ngươi đang làm gì vậy?”
Khánh Trần quay đầu cười hô:
“Chờ gió đến!”
Trương Kiệm không hiểu nổi, có phải đầu óc của những kẻ du hành đều có vấn đề như thế không?!
Nhưng hắn đột nhiên cảm thấy, thiếu niên này dường như đang thật sự đợi gió đến, mà còn đang đợi một trận gió lốc hiếm thấy.
Bên trong tàu Quang Mang Tứ Xạ, Cabris cảm thấy có điểm gì đó là lạ, tiếng súng ngừng rồi nhưng không ai đến tìm hắn, cũng không có người nào đến giết hắn, như cứ thế bỏ mặc hắn tự sinh tự diệt trên đại dương bao la này.
Qua năm phút đồng hồ, Cabris lấy hết dũng khí lặng lẽ tới gần cửa sổ, thấy một màn Trương Kiệm vừa mới nhìn thấy kia.
Thiếu niên và thiếu nữ sánh vai ngồi trên lan can boong thuyền, bình tĩnh đối mặt với sóng biển vô tận.
Cabris yên lặng nhìn hết tất cả, hắn thề một màn này đủ để rung động tâm khảm bất cứ người nào.
Sóng biển cuồng bạo và gió lốc gào thét giống như là phông nền cho hai người này.
Thân ảnh màu đen mơ hồ của đám cự thú biển sâu đang điên cuồng ăn uống dưới thuyền cùng bóng dáng hai người tôn lên lẫn nhau, trở thành sự so sánh cực hạn giữa yên tĩnh và bạo lực.
Trên đời này không có một hoạ sĩ nào, có thể vẽ lại khung cảnh hoàn mỹ chấn nhiếp hồn người này.
Ương Ương thoải mái ngồi trên lan can, hai chân thò ra ngoài lan can lắc lư:
“Mỗi lần kỵ sĩ các ngươi tấn thăng đều phải đối mặt loại tình huống nguy hiểm này sao?”
“Đúng, cửu tử nhất sinh.”
Khánh Trần đáp.
Ương Ương nghiêng đầu hỏi:
“Vượt qua hung hiểm cửu tử nhất sinh, để làm một vài chuyện không thể làm nhưng lại rất muốn làm….Đây chính là tinh thần lãng mạn của kỵ sĩ à.
Trước kia ở thế giới trong nghe kể những chuyện xưa của kỵ sĩ, ta không hiểu cho lắm, nhưng tự mình đi theo ngươi trải nghiệm qua một lần, có vẻ hơi hiểu một chút.”
Khánh Trần cười cười:
“Trên đời này không phải cũng có rất nhiều người, tình nguyện làm những chuyện có vẻ vĩnh viễn không kết thúc sao, ví dụ như các bậc tiền bối của chúng ta, ví dụ như chuyện các ngươi đang làm.”
Ương Ương suy nghĩ một lát lại trêu đùa:
“Không giống, các tiền bối không thấy hy vọng vẫn làm, nhưng chúng ta có tiền lệ thành công để có thể tham khảo.
Chúng ta phát động phong trào biểu tình của học sinh vì biết chỉ có thiếu niên mới có thể cứu vớt thế giới này.
Ngươi nghĩ xem, vì sao trong anime luôn là thiếu niên cứu vớt thế giới? Không phải vì người trung niên nghe thấy thế giới sắp hủy diệt, phản ứng đầu tiên của họ sẽ là, còn có chuyện tốt này? Không mau hủy diệt đi? Giới trung niên đã không còn hứng thú cứu vớt thế giới, cho nên, thiếu niên mới là mồi lửa của thế giới này.”
Ương Ương nói tiếp:
“Mọi người luôn chế giễu người tuổi trẻ ngây thơ, trẻ con, lý tưởng hóa, nhưng mà chính cái dũng khí thẳng tiến không lùi này, mới có thể nhóm lên ngọn lửa.
Một ngày nào đó, lửa sẽ bốc cháy.”
Khánh Trần bỗng nghĩ tới lời sư phụ thường nói.
Bằng hữu của ta ơi, ngươi không thể dùng sự dịu dàng để đấu với hắc ám, phải dùng lửa.
Hắn nhìn con sóng đang từ từ dâng cao phía xa cười nói:
“Cơn gió mà ta muốn, rốt cuộc đã đến.”
Ở tận cùng thế giới, có một con sóng không ngừng dâng cao, cao hơn cao nữa giống như một bức tường đen.
Khánh Trần trở lại trong khoang thuyền, lấy ván lướt sóng của mình ra.
Trương Kiệm trợn mắt hốc mồm, trong lòng tự nhủ con hàng này không thật sự muốn đi lướt sóng đấy chứ?!
Không thể nào không thể nào, sẽ không có ai muốn lướt sóng trong thời tiết quỷ quái này?
Ương Ương nở nụ cười, nàng mang theo Khánh Trần bay qua Tàu Quang Mang Tứ Xạ, sau đó tiến vào khoang thuyền xách Cabris bị áp chế không thể động đậy kia trở về Tàu Bắc Cực.
Dị năng giả trọng lực cấp B ngang ngược như vậy đấy.
Khánh Trần nói:
“Ta điều khiển Tàu Quang Mang Tứ Xạ đi hoàn thành Sinh tử quan, ngươi ở trên Tàu Bắc Cực giúp họ ổn định thân thuyền một chút, chờ ta trở về.”
Ương Ương cười hỏi:
“Có lẽ ngươi không về được đâu, ta hỏi ngươi một vấn đề cuối cùng.
Tất cả mọi người đều nói, cả một đời các kỵ sĩ đều theo đuổi cực hạn, vậy ngươi nói xem đến cùng thì cực hạn của các kỵ sĩ ở đâu?”
Chương 1082: Khiêu Chiến 4
Khánh Trần quay đầu vừa cười vừa nói:
“Ở ngay trong lòng kỵ sĩ.”
Nói xong, Ương Ương cười bay khỏi Tàu Quang Mang Tứ Xạ:
“Bây giờ ta tin ngươi có thể sống sót, nhưng không cần ngươi bơi về, ta sẽ đi đón ngươi.”
“Được.”
Khánh Trần đi vào khoang điều khiển, tàu Quang Mang Tứ Xạ chậm rãi di chuyển.
Chiếc du thuyền xa hoa ánh sáng chói mắt kia nghênh đón con sóng như tấm màn đen, tựa như một người khổng lồ giương cao chiến kỳ quang mang vạn trượng, hướng về Thần Quốc Hắc Ám ở tận cùng thế giới, một mình khởi động công kích của phàm nhân.
Quyết tuyệt.
Không hối hận.
Trương Kiệm kinh ngạc nắm lấy cửa khoang thuyền, nhìn Tàu Quang Mang Tứ Xạ.
Đã từng, Khánh Trần nói với hắn, đối với thuyền trưởng của một con thuyền bắt cua mà nói, tinh thần mạo hiểm hoàn mỹ nhất chính là dẫn đầu thuyền viên đối mặt với nguy hiểm trên biển Baelen, chở đầy cả thuyền cua hoàng đế còn sống trở về.
Khi đó trong lòng của hắn còn có chút khinh thường, tự nhủ người không ở quanh năm trên biển Baelen, làm sao dám đàm luận đến mạo hiểm và tinh thần tự do chứ?
Bây giờ hắn mới hiểu được, hoá ra đây mới thật sự là nhà mạo hiểm, đây mới là người dũng cảm nhất giữa hải dương và đất trời.
Người dũng cảm nhất thế gian này không phải kẻ vô tri không biết sợ, mà là người biết nguy hiểm cỡ nào, vẫn lựa chọn chiến đấu như cũ.
Trương Kiệm nhìn tàu Quang Mang Tứ Xạ không ngừng tăng tốc, cuối cùng con thuyền nhanh chóng vượt qua giới hạn hai mươi hai nút nó có khả năng tiếp nhận!
Nhìn tàu Quang Mang Tứ Xạ đón con sóng màu đen không ngừng dâng cao kia, tựa như muốn trèo lên một ngọn núi màu đen!
Hắn đột nhiên cảm thấy, cái tên Quang Mang Tứ Xạ quá hợp với tình hình, nhân sinh của Khánh Trần hẳn là cũng toả sáng bốn phương như thế.
Trương Kiệm ở trong khoang thuyền không ngừng lục lọi, miệng lẩm bẩm nói:
“Ống nhòn của ta đâu?! Ống nhòm đâu rồi! Tìm được rồi!”
Ngay khoảnh khắc hắn giơ ống nhòm lên, vừa hay nhìn thấy tàu Quang Mang Tứ Xạ vọt lên giữa ngọn sóng đen ngòm như núi, thiếu niên kia ôm ván lướt sóng nhảy xuống.
Trương Kiệm hoàn toàn bị hấp dẫn, hoá ra đây mới thật sự là nhân sinh.
Một khoảnh khắc này, hắn chỉ cảm thấy trong lòng có một ngọn lửa nóng hổi bắt đầu thiêu đốt.
Ngay sau đó, Ương Ương dẫn theo Cabris lại bay ra ngoài, vì nàng cảm giác được khi Khánh Trần nhảy xuống đỉnh ngọn sóng đen, đám cự thú ở dưới đáy biển kia lập tức ngừng ăn, cùng xông về phía Khánh Trần.
Nàng không biết đã xảy ra chuyện gì, có lẽ là những sinh vật này được huyết dịch của Yesenia mở ra một thế giới mới, biết nên ăn thứ gì mới có thể tiến hóa.
Hoặc có lẽ là thân thể kỵ sĩ có một sức hấp dẫn khó nói nên lời với chúng.
Hoặc là, Khánh Trần thực hiện sinh tử quan của kỵ sĩ ở thế giới ngoài đã động đến một số quy tắc nào đó.
Nhưng những việc này đều không quan trọng, quan trọng là Ương Ương không thể để cho chúng ảnh hưởng đến Khánh Trần.
Đám cự thú ở dưới đáy biển bơi rất nhanh, mà tốc độ phi hành của Ương Ương càng nhanh hơn.
Cổ áo Cabris bị Ương Ương túm trong tay, tứ chi không thể động đậy, giống như một cái cột hình người bay giữa không trung.
Tên da đen này nhìn thấy những bóng đen to lớn trong biển kia, không ngừng cầu nguyện cô gái làm ơn đừng buông mình ra….
Ngay sau đó, Ương Ương ném Cabris lên trời cao, Cabris cảm giác được bản thân dường như thoát khỏi lực hút trái đất, không ngừng bay lên bầu trời.
Hắn cúi đầu nhìn xuống phía dưới, thấy cô gái kia đứng sừng sững trên đầu đám cự thú biển sâu, tựa như một vị thần linh giữa chốn nhân gian.
Trong đôi mắt thiếu nữ tản ra hào quang màu xanh tím, đưa tay nắm vào hư không:
“Đi xuống cho ta!”
Một màn phát sinh khiến người ta khiếp sợ, Cabris còn đang bay lên trời cũng trông thấy, trên mặt biển cuộn trào kia bỗng nhiên xuất hiện một cái hố sâu.
Hố sâu trên mặt biển kia đột nhiên đổ sụp xuống, giống như là vỏ trái đất bị tên lửa xuyên lục địa oanh tạc!
Trong sấm sét lôi đình, mấy chục con cự thú đang nhao nhao chạy về phía con sóng đen, toàn bộ bị trọng lực vô địch chặn đứng trong nước biển, giống như côn trùng kẹt trong hổ phách.
Từ đầu tới cuối Ương Ương vẫn duy trì nguyên tư thế, chờ đợi Khánh Trần chân chính hoàn thành khiêu chiến.
Con sóng đen kinh khủng đã đập xuống, giống như lưng núi cuốn ngược, lập tức liền che khuất thân hình Khánh Trần.
Nhưng Ương Ương biết Khánh Trần vẫn chưa xảy ra chuyện.
Vì lúc sóng biển đánh xuống, phần sóng biển đang đổ và mặt biển sẽ hình thành một lỗ trống ở giữa, tựa như một hành lang sinh mệnh cuối cùng thế giới này lưu lại cho kỵ sĩ.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, sắc mặt nàng càng ngày càng tái nhợt, cơ hồ không kiên trì nổi nữa.
Nhưng mà, thần sắc Ương Ương vẫn kiên định, nàng tin Khánh Trần nhất định sẽ xuất hiện lần nữa.
Chương 1083: Khiêu Chiến 5
Một giây sau, Khánh Trần giẫm lên ván lướt sóng từ sóng biển phía dưới xuyên thẳng mà ra, cuộc đời như tên bắn kia lại một lần nữa phá vỡ gông xiềng!
Ương Ương đột nhiên buông lỏng hải vực bị nàng giam cầm, trong nháy mắt nước biển bị gạt ra chảy ngược trở về, hình thành vòng xoáy khổng lồ.
Cabris cảm thấy da đầu mình tê dại một hồi, đây là chuyện con người có thể làm được sao, đây rõ ràng là sức mạnh của thần linh vĩ đại?!
Nếu ngài đã có năng lực như thế, vừa mới rồi còn cần súng ngắm cái gì, trực tiếp một bàn tay đập chết tất cả mọi người chẳng gọn nhẹ hơn à?!
Lúc này, Cabris đột nhiên cảm giác được một loại lực trường nào đó trên người mình đang từ từ tiêu tán, xu thế đang lên cao cũng dần dần đạt đến đỉnh rối rơi xuống dưới….
Đợi cho Cabris lại nhìn về phía dưới, lại không nhìn thấy Ương Ương đâu.
Hắn ở trên không trung hô to: “Chờ một chút, ta còn ở trên trời mà, phiền cô đỡ ta với! Van xin đấy!”
Nhưng Ương Ương căn bản không thèm quản hắn, mà bay đến trên Khánh Trần đã hoàn thành Sinh tử quan, lập tức đưa hắn từ trong biển ra!
Sau một khắc, dưới đáy biển có cái bóng đen đang không ngừng biến lớn.
Một tiếng ầm vang, năm con cá voi sát thủ bỗng nhiên chui ra khỏi mặt nước, nhao nhao há mồm táp về hướng Khánh Trần.
Ương Ương nhanh chóng kéo Khánh Trần lên cao, khó khăn lắm mới tránh được mấy con cá voi sát thủ dài mười mét kia.
Khánh Trần và Ương Ương nhìn năm con cá voi sát thủ một lần nữa lặn xuống biển, chẳng những không có kinh hoảng còn phá lên cười ha hả, trong lòng có một loại thống khoái khó nói thành lời.
Nhưng khi hai người đang cười ha ha, trên trời cao phía xa truyền đến tiếng hò hét hoảng sợ.
Lúc này Ương Ương mới nhớ còn một người đang ở trên trời.
Cabris hoảng sợ nhìn mình cách mặt biển càng ngày càng gần, phía dưới tựa hồ đã có bóng đen to lớn đang đợi mình.
Hắn thấy bản thân giống như là một viên đậu phộng bị ném lên cao, phía dưới là một cái miệng đang chờ ăn hắn.
Khi Cabris đã hoàn toàn tuyệt vọng thì một bàn tay trắng nõn thon dài một lần nữa bắt lại cổ áo hắn, xách hắn trở về tàu Bắc Cực.
“Cảm ơn….”
Cabris còn chưa kịp cảm ơn, liền bị Ương Ương lấy tay làm đao chém vào cổ.
Cabris quay đầu trợn mắt nhìn:
“Ngươi làm gì đấy?”
Chiêu này không đánh Cabris ngất xỉu, Ương Ương chặt lộn chỗ, còn đánh đau cổ Cabris.
Không nói những chuyện khác, lực tay của cô gái này cũng thật mạnh.
Ương Ương tức giận nhìn Khánh Trần:
“Ta làm chuyện này không thuần thục, hay là ngươi tới đi.”
“Được.”
Khánh Trần đồng ý.
Thế giới của Cabris chìm vào bóng tối.
…
“Cabris Jackson?”
Khánh Trần hỏi dò thử một câu.
Con Rối Giật Dây quấn trên tay Cabris không phản ứng lại.
Khánh Trần hiểu, nếu hắn biết được tên của đối phương, bất kể là đối phương đang hôn mê hay là sắp chết thì chắc chắn cũng sẽ bị hắn điều khiển, trở thành con rối của hắn.
Hiện giờ Con Rối Giật Dây đã có thể cùng lúc điều khiển hai người, Cabris cấp C, Khánh Trần cũng đã cấp C.
Khánh Trần mới chỉ hoàn thành điều kiện thu nhận Con Rối Giật Dây vài tháng này mà thôi.
Không có lý nào mà không có tác dụng.
Trừ khi Chilton không nói họ thật của Cabris.
Trong lòng Khánh Trần có chút kích động, lão già này chết cũng không chịu thiệt chút gì, khi còn sống đã tính kế những người xung quanh mấy lần, trước khi chết cũng không quên tính kế.
“Cabris Lincold?”
Khánh Trần dò thử.
Bởi vì Lincoln là người chủ trương giải phóng nô lệ ở Bắc Mỹ, phát biểu bài “Tuyên ngôn giải phóng”, vậy nên có rất nhiều người da đen ở Bắc Mĩ theo họ Lincoln.
Nhưng Khánh Trần đã đoán sai rồi.
“Cabris Washington?”
“Cabris Smithee?”
Khánh Trần thử từng cái tên một, nhưng không có cái nào đúng cả.
Không thể để cho hắn đọc hết tất cả các dòng họ của nước Mỹ lên để kiểm tra đó chứ.
Hắn nhìn về phía Cabris đang nằm dưới đất, lông mi đối phương run run, rõ ràng đã tỉnh.
Chỉ có điều sau khi Cabris cũng không hề dám phản kháng gì lại, thậm chí còn không dám để lộ việc mình đã tỉnh lại.
Dù sao thì khi tận mắt chức kiến một dị năng giả trường lực như Ương Ương ra tay, rất khó để hắn nảy sinh suy nghĩ phân thắng bại, hiện giờ đang ở trong tư thế chịu trận mà thôi.
Hơn nữa hắn đã chịu ba phát chặt cổ tay rồi, Ương Ương một lần, Khánh Trần hai lần.
Sau khi Khánh Trần đánh hắn ngất xỉu, khi hắn tỉnh lại thì phát hiện ra thiếu niên bên cạnh này đang dò dòng họ của hắn, không biết là để làm gì.
Chuyện này khiến Cabris cảm thấy sợ hãi tột độ, vì hắn cứ cảm thấy người ở bên cạnh này không hề bình thường chút nào.
Ngay sau đó hắn vội vàng lên cầu xin tha mạng, kết quả vẫn bị Khánh Trần dùng cú chặt cổ tay thứ hai đánh ngất xỉu.
Hiện giờ Cabris cảm thấy cổ đau vô cùng, dường như đã bị đánh sưng vù.
Nhưng lần này Khánh Trần không ra tay đánh ngất hắn nữa, mà ỏi thẳng luôn:
“Này, ta biết ngươi đã tỉnh lại rồi, tên đầy đủ của ngươi là gì?”
Cabris:
“…”
Khánh Trần nhíu chặt mày:
“Giả chết hả?”
Cabris:
“…”
Ngày mai sẽ lên 15 chương nhân dịp cuối tuần.
Chúc các bạn cuối tuần vui vẻ nhé!
Chương 1084: 18 Cây
Thật ra trong lòng anh bạn người da đen này hiểu rất rõ tên thiếu niên lòng dạ hiểm độc trước mặt muốn biết tên mình chắc chắn không có mục đích gì tốt đẹp cả.
Khánh Trần từ tốn hỏi:
“Nghe nói ngươi là dị năng giả , năng lực của ngươi là gì vậy? Trước đó khi ở thế giới ngoài ngươi lớn lối như vậy, chờ sau khi bão tan, ta lên mạng ắt sẽ tra ra thôi.”
Cabris nhắm mắt lại:
“Ta có thể biến ra trường mâu của người Sparta, phóng ra ngoài.”
“Trường mâu thì trường mâu thôi, lại còn trường mâu của người Sparta, có gì khác nhau hả?”
Khánh Trần khinh bỉ hỏi.
Cabris không dám cãi lại câu nào.
Đúng là không hề khác gì nhau cả, chủ yếu là trước đây khi hù dọa người khác, hắn thích nói đó là trường mâu của 300 chiến binh Sparta, không gì không phá được…
Hiện giờ đương nhiên chẳng thể hù dọa được đối phương rồi.
Tình thế hiện giờ không thích hợp.
Khánh Trần cảm thấy năng lực của Cabris khá là vô dụng đối với mình, dù sao thì siêu phàm giả cấp B trở xuống sử dụng năng lực phóng trường mâu còn không bằng hắn sử dụng Lấy Đức Phục Người bắn một phát.
Đạn xuyên giáp lõi Vonfram tốt hơn trường mâu Sparta kia nhiều.
Khánh Trần hỏi lại:
“Vậy một lần ngươi có thể biến ra được mấy cây trường mâu?”
“18 cây.”
Cabris đáp.
“Vậy sau này ta sẽ gọi ngươi là Mâu 18.”
Khánh Trần bình tĩnh nói.
Cabris:
“…”
Rất rõ ràng là hắn chưa biết đến câu nói cửa miệng trong Lộc Đỉnh ký rồi.
Khánh Trần thở dài một tiếng, hiện giờ hắn chỉ còn cách chờ cơn bão qua đi, sau đó dùng điện thoại vệ tinh gọi điện cho bên phía Lạc thành, bảo thành viên của Bạch Trú lên mạng tìm kiếm tên của người này.
Trước đây Cabris vô cùng kiêu ngạo, hắn là ngôi sao của người du hành, lại kiêu căng mua du thuyền Quang Mang Tứ Xạ, một trong mười chiếc du thuyền sang trọng nhất thế giới, rất dễ để tìm kiếm thông tin về thân phận của hắn.
Dù sao chắc chắn Cabris cũng có người hâm mộ.
Năng lực điều tra của những fan hâm mộ vô cùng đáng sợ.
Hiện giờ Khánh Trần nghi ngờ thằng này có tên đệm, nếu không thì sao lại khó đoán như vậy chứ?
“Đúng rồi, nghe nói ngươi còn có một món đồ cấm kỵ?”
Lúc Khánh Trần nói chuyện, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Cabris.
Ngay vào khoảnh khắc này, ánh mắt Cabris lại liếc sang nhìn một phía.
Đó là phía tay trái của hắn.
Tâm lý học là một nghành học rất thú vị, nó phân tích hành động bản năng của con người, chỉ là có rất ít người nghiên cứu sâu về nó.
Nhưng Khánh Trần không cần nghiên cứu sâu về tâm lý học.
Hắn chỉ cần biết vật cấm kỵ đang nằm trên người Cabris, như vậy là đủ rồi.
Lúc này Khánh Trần nhìn thấy trên ngón út của Cabris có đeo một chiếc nhẫn.
Chiếc nhẫn này không hề đẹp, không có hoa văn gì cả, nó chẳng khác nào một sợi dây kẽm đen quấn ở trên ngón tay.
Khi hắn nhìn về phương hướng đó, đột nhiên cảm thấy cơ bắp cánh tay Cabris cứng đờ trong nháy mắt.
Thú vị đó.
“Chờ chút đã.”
Cabris nói:
“Ta có thể gọi điện thoại cho người nhà của ta, họ có thể đưa tiền chuộc ta…”
Cabris còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị đánh ngất xỉu.
Phải biết cho dù Kỵ Sĩ rất khó thăng cấp nhưng sau mỗi lần thăng cấp thì đều đứng ở đỉnh cao trong cùng cấp độ, Cabris chỉ là một kẻ tầm thường ở trong cấp C, chỉ biết dựa vào năng lực của mình mới có được chút ít địa vị ở trong tổ chức Future.
Sau khi bất ngờ có được sức mạnh, hắn không thèm để tâm tới kỹ thuật chiến đấu của đám “cấp thấp” hơn.
Khinh thường luyện tập kỹ thuật chiến đấu, khinh thường luyện tập dị năng.
Rất nhiều dị năng giả giống như vậy, trước đây Lưu Đức Trụ cũng thế.
Nhưng Khánh Trần thì khác, hắn luôn luôn tập luyện.
Vậy nên bất kể là phương diện thiên phú chiến đấu, thần kinh vận động, kinh nghiệm chiến đấu, khống chế khoảng cách chiến đấu đều có chênh lệch một trời một vực với kẻ giết chóc từ tầng đáy đi lên như Khánh Trần.
Vẫn là câu nói đó, Khánh Trần tiêu tốn vô số thời gian để rèn luyện bản thân, thời gian sẽ cho hắn đáp án.
“Loại người du hành như ngươi mà cũng cầm vật cấm kỵ thì đâu khác gì bô được rát vàng, nào có ích lợi gì chứ, không bằng đưa cho ta.”
Cabris gỡ chiếc nhẫn trên ngón út của Cabris xuống, thắc mắc lý do tại sao đối phương không hề sử dụng nó?
Bị Ương Ương đánh sợ rồi sao? Có lẽ có một phần nguyên nhân.
Nhưng Khánh Trần cảm thấy rất có thể vật cấm kỵ này thuộc dòng công năng, không thể mang tới hiệu quả lập tức thay đổi tình thế được.
Hắn lấy con dao găm của người săn cua ra, chém lên trên, kết quả lưỡi dao bị gãy nhưng chiếc nhẫn này vẫn không hề bị sao cả thì khẳng định chiếc nhẫn này là vật cấm kỵ.
Có lẽ rất nhiều người không thể ngờ được cách Khánh Trần phân biệt vật cấm kỵ lại bạo lực, đơn giản tới như vậy.
Con Rối Giật Dây và Đại Phúc đã từng được trải nghiệm.
Chương 1085: Sắp Xếp 1
“Đáng tiếc hiện giờ chưa biết được điều kiện nhận chủ của vật cấm kỵ này, không biết nó có tác dụng gì nữa, nếu không thông qua thời gian dài tìm hiểu thì rất khó xác định được.”
Khánh Trần thì thào:
“Xem ra phải tìm kiếm cửa đột phá từ chỗ Cabris.”
Trong chuyến đi Châu Âu lần này, thu hoạch của Khánh Trần vô cùng phong phú.
Bản thân tấn cấp C.
Thu được tọa độ con thuyền chứa kho báu chìm dưới đáy biển.
Thu được một vật cấm kỵ.
Bất kỳ chuyện gì cũng là thứ mà người bình thường thèm khát có được.
Chờ đã, lúc này Khánh Trần cảm thấy điểm bất thường, còn có một thứ mà hắn bỏ sót, chính là chân khí Kỵ Sĩ.
Trước khi khiêu chiến cửa ải sinh tử, dưới sự giúp đỡ của thuật hô hấp phần đầu, chân khí Kỵ Sĩ của Khánh Trần đã trải rộng khắp toàn thân.
Nhưng sau khi hoàn thành cửa ải sinh tử, chân khí Kỵ Sĩ sẽ được tăng cao.
Hiện giờ chân khí Kỵ Sĩ trong cơ thể Khánh Trần đã vượt xa số lượng mà bản thân hắn gánh chịu được, khiến hắn như một quả bóng đang chịu đựng tới cực hạn.
Không đúng, Khánh Trần phát hiện ra chân khí Kỵ Sĩ trong cơ thể mình đang điên cuồng ngưng tụ lại.
Cho đến khi số chân khí đó ngưng tụ thành một giọt nước ở trong cánh tay, tụ vào trong cốt tủy của mình, sau đó nhờ vào chức năng tạo máu để tụ hợp vào trong mạch máu.
Chân khí Kỵ Sĩ đang xuất hiện biến hóa về chất.
Hiện giờ Khánh Trần chưa thể cảm nhận được điều gì, hắn chỉ có thể phỏng đoán sau khi tất cả chân khí Kỵ Sĩ hóa thành chất lỏng thì chắc chắn sẽ có hiệu quả khó lường.
Nhưng chân khí Kỵ Sĩ tăng cao chắc chắn sẽ khiến Thu Diệp đao thêm phần sắc bén, hơn nữa trước đây lúc Khánh Trần điều khiển Con Rối Giật Dây, chỉ có thể biến hai mét Con Rối Giật Dây trở thành lưỡi đao.
Hiện giờ hóa một sợi nhánh dài 50m thành lưỡi đao cũng không thành vấn đề.
Khánh Trần dùng dây thừng trói chặt Cabris lại, đi ra ngoài khoang thuyền.
Ương Ương thấy hắn đi lên boong thuyền, cười hỏi:
“Sao rồi, có thu hoạch gì không?”
“Có.”
Khánh Trần gật đầu.
Ương Ương hỏi tiếp:
“Một mình ngươi có thể xử lý được hắn hả?”
“Có thể.”
Khánh Trần lại gật đầu đáp.
Kết quả là một giây sau, hai mắt Ương Ương nhắm lại, ngất xỉu, Khánh Trần vội vàng đỡ nàng, bế nàng vào trong phòng thuyền trưởng.
Khi nãy Ương Ương bộc phát ra lực lượng sánh ngang với thần linh, việc này khiến nàng tiêu tốn rất nhiều tinh thần lực.
Mặt ngoài cô bé này tỏ ra mình không hề có chuyện gì, nhưng thật ra sớm đã là nỏ mạnh hết đà.
Nhưng sau khi trở lại boong thuyền, nàng không lập tức ngất xỉu mà cưỡng ép mình cố gắng chịu đựng, sau khi xác định một mình Khánh Trần có thể đối phó với nguy cơ thì mới yên lòng chìm vào trong trạng thái ngủ say.
Cũng may tiêu hao của Ương Ương không lớn, không ảnh hưởng tới tính mạng và năng lực của nàng.
Nếu như hắn hoàn thành cửa ải sinh tử chậm hơn một chút, không xử lý tốt thì sợ rằng chính nàng cũng phải ra đi.
Khánh Trần thở dài, chuyến đi lần này hắn đã nợ ơn đối phương rất nhiều.
Hiện giờ cơn bão đã dần tan, hắn đắp chăn cho Ương Ương xong thì giục Truong Kiệm mau kéo mỏ neo lên, trở về bến cảng Amsterdam rồi nói tiếp.
Không thể giữ thuyền Bắc Cực được nữa, dù sao tất cả các tổ chức cũng sẽ dựa vào manh mối này để tìm kiếm hắn, như vậy mấy người Trương Kiệm, lão John sẽ gặp xui, chắc chắn sẽ bị bọn hắn tra tấn hỏi cung.
Khánh Trần tìm gặp lão John, Nidup và Trương Kiệm:
“Nếu như tìm được con thuyền chứa kho báu chìm dưới đáy biển, ta sẽ cho các ngươi số tiền đủ để các ngươi tiêu tới cuối đời.
Các ngươi có đồng ý thay tên đổi họ, chuyển tới nơi khác sống hay không?”
Lão John và Nidup nhìn nhau, vội gật đầu:
“Ta đồng ý!”
Chỉ có Trương Kiệm do dự đôi chút:
“Vậy là không thể giữ thuyền Bắc Cực lại phải không?”
Khánh Trần gật đầu:
“Đúng vậy, các ngươi cũng thấy những chuyện vừa rồi, sẽ có những kẻ vì tìm thấy manh mối liên quan tới ta mà ra tay với những người vô tội.
Nếu các ngươi rơi vào trong tay chúng, e là còn thê thảm hơn cả cái chết.”
Trương Kiệm thì thào:
“Ban đầu ta nên giật dây ngươi lên thuyền Alps gây họa cho Craig mới phải…”
Nói tới đây, Trương Kiệm đột nhiên nói với Khánh Trần:
“Ta muốn đổi một thân phận khác, sang Bắc Mỹ thử vận may.”
“Ngươi muốn trở thành người du hành? Nhưng ngươi là người Châu Âu mà.”
Khánh Trần nói.
Nếu như Trương Kiệm là người du hành, ngay khi bắt đầu ra tay hắn đã quay trở về trong nước rồi, nhưng đối phương không phải, bất kể Khánh Trần cố gắng tới mức nào cũng không thể giúp đỡ đối phương đột phá gông xiềng của thế giới ngoài được.”
Nhất định phải tới thế giới trong để “mạ vàng”.
Chương 1086: Sắp Xếp 2
Gió yên biển lặng.
Tàu khu trục Bath tới vùng biển Greenland trước tiên.
Hai người da trắng và một người da đen đứng ở trên boong tàu, sắc mặt nặng nề nhìn thuyền Quang Mang Tứ Xạ có vô số lỗ thủng.
Chiếc du thuyền thuộc top 10 thế giới này tiêu tốn 320 triệu đô la để chế tạo, tháng trước Cabris mới mua được từ chỗ Fumtai, mới chơi có một tháng mà đã biến thành như thế này.
Một người da trắng cảm thán:
“Ta từng nói sẽ bảo Cabris cho ta mượn chiếc du thuyền này để nghịch một thời gian, kết quả lại biến thành như này.”
Người da đen liếc nhìn hắn:
“Mike, chẳng phải hiện giờ chúng ta nên lo lắng cho Cabris hay sao?”
Một tên người da trắng khác lặng yên suy nghĩ, sau đó mới nói:
“Việc cấp bách nhất hiện giờ chính là tìm được Cabris.”
Mike ngậm một chiếc kẹo mút, nhún vai nói:
“W, hắn quá kiêu ngạo, sớm muộn cũng xảy ra chuyện.
Trước đây ta đã nhắc nhở hắn, nhưng hắn đâu có nghe.
Nói thật trước khi năng lực của hắn trở thành cấp A thì đúng là thứ gân gà, căn bản là không thể so sánh với vũ khí nóng hiện đại được, nhưng hắn không muốn khiêm tốn, ta cũng đâu có biện pháp gì.”
Người da trắng được gọi là W kia nhìn hắn đáp:
“Không thể kiêu ngạo bằng ngươi, lái cả tàu khu trục đâu nhỉ?”
Mike mỉm cười nói:
“Nhưng ta là cấp A duy nhất khắp Bắc Mỹ, cao ngạo một chút chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?”
Lúc này, có hai người đi ra khỏi du thuyền Quang Mang Tứ Xạ, họ nói qua bộ đàm:
“Không có ai trên thuyền sống sót, tất cả bị súng ngắm 12,7mm bắn chết.
Nhưng điều kỳ lạ chính là đối phương ở trên không trung, cúi người nhắm bắn xuống.
Mặt khác, đối phương có thể nhìn thấy người ở sau bức tường, bắn trúng mục tiêu trong tình hình hoàn toàn không có tầm nhìn.”
Mike huýt sáo một tiếng:
“Ta lạ gì chuyện này đâu, bật lệnh nhìn xuyên tường khi chơi CS ấy mà.”
W thông qua bộ đàm, hỏi:
“Cabris có trong danh sách người chết hay không.”
Thành viên Future trên thuyền Quang Mang Tứ Xạ đáp lại:
“Không, hơn nữa trên thuyền không hề có chỗ nào bị trường mâu Sparta của hắn xuyên thủng, dường như chưa từng có trận chiến nào nổ ra ở trên thuyền.”
“Quái lạ, dù gì thì Cabris cũng đạt tới cấp C, như nào đi chăng nữa thì cũng không đến mức chưa kịp ra tay đã bị bắt lại rồi mới phải.”
W nhíu mày hạ lệnh:
“Điều tra thử xem trên quần đảo Jan Mayen có chiếc máy bay trực thăng nào cất cánh trước khi cơn bão ập tới hay không.”
Quần đảo Jean Mayen là một miệng núi lửa, thường xuyên có du khách tới đây du lịch, vậy nên một số nghành nghề liên quan tới du lịch khá phát triển ở đây, trong đó bao gồm cả dịch vụ ngồi máy bay trực thăng bay ra biển.
Nếu góc độ của đối phương là từ trên cao bắn xuống, chỉ có thể thuê máy bay trực thăng ở quần đảo Jean Mayen mới làm đượcs?
Dù sao số lượng siêu phàm giả biết bay quá ít, mấy chục năm thậm chí là cả trăm năm có được một người đã là rất tốt rồi.
Chỉ có điều hình như người da trắng W này chính là người ra lệnh trong tổ chức Future, hai người đứng bên cạnh không hề có ý định nhúng tay vào.
Mike tò mò nhìn về phía W:
“Liệu đây có phải là cái bẫy nhắm vào Cabris không?”
“Không phải, ta đã kiểm tra lịch sử di chuyển của thuyền Quang Mang Tứ Xạ, hắn đột nhiên nảy ra suy nghĩ đó, sau khi tìm được thuyền Bắc Cực, đánh giáp là cà với đối phương xong mới báo cho chúng ta biết.”
W nhìn sang phía hai người, bình tĩnh trả lời:
“Suốt cả hành trình Cabris không hề báo cáo với tổ chức mục đích hắn tới đây làm gì, chuyện này khiến ta rất thắc mắc, chắc chắn có lợi ích đặc biệt nào đó mới khiến Cabris làm như vậy.”
W nói tiếp:
“Chắc chắn thuyền Bắc Cực từng xuất hiện ở đây, ta nghi bọn hắn đã thiết lập bẫy rập cho Jindai và Gasima ở chỗ này, kết quả là thằng ngu Cabris tự chui mình vào lưới.”
Hiện giờ ngoài những người trong cuộc ra thì không có bất kỳ ai biết rốt cục chuyện gì đã diễn ra cả, tất cả chỉ còn thể tự đoán.
Nhưng đúng lúc này, một thành viên Future cầm một chiếc điện thoại vệ tinh đi tới, W nhận lấy, có tiếng nói phát ra từ trong điện thoại:
“W, thuyền Bắc Cực đã trở lại bến cảng Amsterdam.
Sau khi chúng ta nhận được tin tức đã lập tức chạy tới đó, kết quả là không có ai trên thuyền cả, dường như họ đã bỏ thuyền, rời khỏi đó.
Có người nói từng nhìn thấy Cabris ở bến cảng, hắn rất khỏe mạnh, trên người không hề có vết thương nào.
Người nhìn thấy kể lại Cabris dẫn theo vài tên cấp dưới xuống thuyền Bắc Cực, tiến vào trong thành phố.
Ta đã phái người đi tìm, nhưng không tìm được.”
W cảm thấy nghi ngờ, chẳng lẽ Cabris đã đánh tan đám người trên thuyền Bắc Cực, sau đó vì thuyền Quang Mang Tứ Xạ chết máy nên đổi sang thuyền Bắc Cực, quay về bến cảng?
Chương 1087: Gặp Lại Trịnh Viễn Đông 1
Thế nhưng sau khi mọi chuyện kết thúc, tại sao Cabris không báo cáo tình hình nơi đây cho tổ chức Future mà lại âm thầm quay trở về Amsterdam?!
W cảm thấy khó hiệu, toàn bộ chuyện này vô cùng kỳ quái khiến năng lực tư duy logic của hắn không thể theo kịp nổi.
“Không ổn.”
Sắc mặt W lạnh như băng:
“Chắc chắn có người cố tình đánh lừa, rất có thể Cabris bị người đi đường nhìn thấy đã bị đối phương khống chế.
Đối phương chuẩn bị rất cẩn thận, đánh nát toàn bộ thuyền Quang Mang Tứ Xạ, ta không tin thằng ngu Cabris có năng lực lật kèo.
Đi thôi, chúng ta tới bến cảng Amsterdam.”
“Chờ chút đã, tàu Batth không có quyền thông hành ở nơi đó.”
Mike nói.
“Lúc tới vùng biển quốc tế, chúng ta đổi sang ngồi cano đi tới đó.”
W nói:
“Ban đầu khi nghe tin Jindai, Kasima nhắm vào ai đó thì ta không hề cảm thấy hứng thú gì cả, chỉ muốn tìm thấy mục tiêu trước bọn hắn mà thôi.
Dù sao thì đây cũng là Châu Âu, Future chính là tổ chức người du hành lớn nhất ở nơi này.
Nhưng hiện giờ ta không ôm tâm lý tham gia cuộc vui nữa rồi, ta rất có hứng thú với kẻ bị tất cả thế giới người du hành truy sát này.”
“Vì sao?”
Người da đen bên cạnh tò mò hỏi.
“Chúng ta giả thiết hiện giờ Cabris đang bị khống chế, như vậy người nắm quyền trên thuyền Bắc Cực chính là người du hành phương đông bị đuổi giết.”
W nói:
“Rõ ràng là hắn có cơ hội điều khiển thuyền Bắc Cực đi tới những thành phố khác, ví dụ như những thành phố Châu Âu chưa có quá nhiều người du hành xuất hiện, sau đó ung dung rời đi.
Nhưng hắn không làm như vậy mà quay trở về Amsterdam, nghênh ngang đỗ thuyền Bắc Cực ở ngay bến cảng, các ngươi có hiểu chuyện này có ý nghĩa như nào không?”
Người da đen ngẫm nghĩ:
“Kẻ tài cao nên gan lớn hả?”
W lắc đầu:
“Hắn đang thông báo cho những người đuổi giết hắn biết hắn đã trở về rồi, chuẩn bị khai chiến đi.”
Người da đen Ibbie và Mike ngẩn ra:
“Khai chiến với Jindai và Gasima sao?”
“Đúng vậy.”
W gật đầu.
“Vậy chúng ta có nên nhúng tay vào không?”
Mike hỏi.
“Xem tình hình trước đã.”
W cười nói:
“Đứng xem chúng đánh một trận đâu có sao, tổ chức Future có thể đứng nhìn chờ đến lúc thu hoạch mà.”
…
Nhờ sự rêu rao của Cabris, Khánh Trần đã điều tra được tên đầy đủ của tên này sau khi sóng gió trôi qua.
Cabris Louverture.
Khánh Trần tự nhủ, khó trách không đoán trúng, hóa ra là có họ theo phong cách nước Pháp…
Bắc Mỹ là quốc gia di dân, xuất hiện nhiều dòng họ cũng rất bình thường…
Bây giờ Cabris đã trở thành con rối của Khánh Trần, hắn có thể cảm nhận được tất cả, nhưng lại không thể khống chế được cơ thể, thậm chí không có cách nào nói chuyện.
Hắn biết tất cả đều bắt nguồn từ sợi tơ nhẹ như không trên tay mình.
Vật cấm kỵ.
Ở tầng một của một nhà trọ nhỏ, Khánh Trần ngồi trên ghế sô pha trông Ương Ương vẫn còn đang hôn mê, chờ đối phương tỉnh lại.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Khánh Trần dịch chăn cho Ương Ương, lúc này mới đi ra mở cửa, cánh cửa vừa mở ra, gió rét trên đường phố ở bên ngoài đã ùa vào.
Bên ngoài là Trịnh Viễn Đông đang ôm túi giấy siêu thị, vị lãnh đạo Côn Luân này mặc áo lông, đội mũ tuyết rất dày, nhìn qua có vẻ giống người bản địa Amsterdam.
Ở một nơi lạ lẫm như châu Âu, sau khi Ương Ương hôn mê, Khánh Trần đương nhiên phải liên hệ với Côn Luân.
Bản thân hắn thì không sao, nhưng không thể lấy sự an toàn của Ương Ương ra đùa được.
Người ta giúp mình một ơn lớn trên biển, mình lại dẫn người ta đi mạo hiểm? Như vậy không được.
Thật ra Khánh Trần nên liên hệ với Cửu Châu, bởi vì thế lực của Cửu Châu ở nước ngoài còn lớn hơn Côn Luân.
Nhưng không biết vì sao, Khánh Trần vẫn tin tưởng Côn Luân hơn một chút.
“Cho này, ăn gì đó trước đi.”
Trịnh Viễn Đông đưa túi giấy cho Khánh Trần rồi đi vào trong phòng, tháo khăn quàng cổ xuống.
Hắn nhìn thoáng qua căn phòng đóng chặt cửa, nói với Khánh Trần:
“Ai ở trong phòng vậy? Tàu Bath của tổ chức Future đã đến vùng biển Greenland rồi, trận chiến ở châu Âu của các ngươi lúc trước đã được lan truyền trong giới người du hành ở Bắc Mỹ.
Theo ta được biết, chắc hẳn ngươi đã mời được một người giúp đỡ, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì đó chính là cô gái đã cứu Lưu Đức Trụ và mẹ hắn.”
Khánh Trần chỉ cười mà không trả lời.
Trịnh Viễn Đông nói:
“Nàng bị thương, nhất định phải nằm ở trên giường nghỉ ngơi, nhưng ngươi không muốn để lộ tung tích và vết thương của nàng, nên mới trốn ở đây.”
Khánh Trần nhíu mày, lúc liên hệ với ông chủ Trịnh này phải cẩn thận hơn.
Đối phương vừa mạnh mẽ vừa thông minh, cũng không biết mình sẽ bị đối phương nhìn ra sơ hở lúc nào.
Mặc dù Trịnh Viễn Đông không đoán đúng hết, nhưng trên cơ bản là không có sai sót gì quá lớn.
Hắn cười nói với Trịnh Viễn Đông:
“Ông chủ Trịnh cũng không cần quan tâm đến những việc vặt vãnh này đâu.”
Chương 1088: Gặp Lại Trịnh Viễn Đông 2
Trịnh Viễn Đông gật đầu:
“Xem ra ta đã đoán đúng…Ngươi đúng là hay gây chuyện, ở trong nước còn biết khiêm tốn, nhưng vừa đến châu Âu đã khiến nơi này long trời lở đất.
Nhưng cũng được, người trẻ tuổi tràn đầy sức sống, dù sao ra nước ngoài giương oai cũng tốt hơn là phá phách ở trong nước.”
“Ông chủ Hà đâu?”
Khánh Trần đổi chủ đề.
“Lúc trước vẫn luôn truy sát Jindai Gura trên biển Barents mấy ngày mấy đêm liền, nhưng ở trên biển có quá nhiều hạn chế, cao thủ cấp A cũng không phát huy được ưu thế tốc độ của mình, vẫn để Jindai Gura chạy về Amsterdam.”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Sau khi về thành phố, Hà Kim Thu phải thu mình hơn, nếu không về sau tất cả các quốc gia châu Âu sẽ cấm hắn nhập cảnh mất.”
Khánh Trần tự nhủ trong lòng, vậy thì Jindai Gura quá thảm rồi…
Trịnh Viễn Đông hỏi:
“Ngươi giết Cabris sao?”
Khánh Trần lắc đầu:
“Ta thề ta không làm.”
“Bình thường loại người như ngươi thề thốt chỉ để che giấu sự thật thôi.”
Trịnh Viễn Đông chậm rãi nói:
“Nếu ngươi không giết thì kết cục của hắn cũng sẽ không tốt lắm.
Bây giờ tàu khu trục Bath đang dừng ở bên ngoài bến cảng Amsterdam, nhưng ông chủ Future đã đi ca nô lên bờ rồi.
Họ không đi tìm ngươi, mà lại đưa tin tức về các ngươi cho Jindai, Kashima, có vẻ là muốn xem trai cò đánh nhau đây mà.”
Khánh Trần ngẫm nghĩ:
“Vậy sợ rằng kế hoạch của họ sẽ thất bại.”
Hắn nhìn Nidup, Trương Kiệm, lão John đối diện:
“Đây đều là thuyền viên của tàu Bắc Cực?”
Khánh Trần gật đầu:
“Ta cần một thân phận không ai có thể tìm ra cho ba người họ, để họ có cơ hội sống mai danh ẩn tính.”
Trịnh Viễn Đông ngẫm nghĩ rồi hỏi:
“Côn Luân được lợi gì.”
Khánh Trần nói:
“Ta là thành viên Côn Luân…”
Trịnh Viễn Đông nghiêm túc nhìn Khánh Trần:
“Lúc ngươi cần đến thân phận thành viên Côn Luân thì dùng, không cần liền vứt đi…Nhưng mà không sao, ta có thể giúp ngươi, nhưng ba người họ không phải là thành viên Côn Luân.”
Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói:
“Chúng ta tìm được một con tàu chở châu báu bị đắm tên là Dawn ở trên biển, trong con tàu bị đắm kia toàn là châu báu mà người nước ngoài cướp ở nước chúng ta vào giữa thế kỷ 19…một tàu toàn vàng.
Ta biết Côn Luân làm việc chính phái, làm ăn rộng rãi cho nên rất thiếu tiền.
Ta có thể nói tọa độ cho ngươi, Bạch Trú chúng ta sẽ lấy 4 phần số vàng trên tàu, Côn Luân lấy 5 phần, ba người họ lấy 1 phần.”
Trịnh Viễn Đông thấy hơi bất ngờ:
“Một thuyền vàng? Tàu hàng có thể vượt biển vào giữa thế kỷ 19 đều là 200 tấn trở lên, tải trọng cũng không nhỏ.
Nếu quả thật chở nhiều vàng bạc như ngươi nói, vậy ngươi có biết lần này ngươi đã chia cho Côn Luân bao nhiêu lợi ích không?”
“Không sao.”
Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói:
“Ta không có cách nào đi vớt, cũng phải nhường ra một phần lợi ích, ngoài ra còn cần ngươi xử lý thân phận giả giúp ba người này nữa.”
Không có cách nào vớt lên mới là vấn đề quan trọng nhất, vớt tàu đắm là một công trình rất lớn, là điều mà một con tàu ra biển bắt cua tuyệt đối không thể làm được.
Khánh Trần cũng không thể thuê một con tàu khác đi vớt, dù có thuê thì cũng phải đối mặt với sự uy hiếp của tàu Bath trên biển.
Đây chính là tàu khu trục, dù là cao thủ cấp B bị bắn một pháo thì cũng phải chết.
Trịnh Viễn Đông nhìn Khánh Trần:
“Ngươi không sợ ta vớt lên hai tấn vàng nhưng lại chỉ nói cho ngươi là một tấn thôi sao?”
Khánh Trần cười nói:
“Ở phương diện này, ta có thể tin Côn Luân.”
Trịnh Viễn Đông bất ngờ nhìn Khánh Trần, nhưng không nói gì.
Hắn lấy một tờ giấy ra đưa cho Khánh Trần.
“Đây là gì?”
Khánh Trần hiếu kỳ nói.
Trịnh Viễn Đông quấn chặt khăn quàng cổ, đội mũ đi vào trong gió lạnh ở ngoài cửa:
“Địa chỉ của ba tổ chức Jindai, Kashima, Future ở Amsterdam, còn có thông tin về thành viên chủ yếu của từng tổ chức.
Họ đuổi giết ngươi vài ngày, ta cảm thấy lấy tính cách của ngươi, hẳn sẽ cần thứ này.
Trong đó còn có nơi an toàn của Côn Luân ở Amsterdam, nếu không gánh được thì hãy chạy tới chỗ đó.”
Khánh Trần vui vẻ, không ngờ ông chủ Trịnh mày rậm mắt to lại còn có một mặt này.
Nhưng đây đúng là thứ mà hắn cần.
Khánh Trần nói với bóng lưng ông chủ Trịnh:
“Nhưng còn cần Côn Luân phối hợp một việc.”
“Cái gì?”
“Làm phiền tung tin ra bên ngoài, cứ nói thật ra tổ chức Future đang nói dối, Cabris đã giết chết người du hành phương Đông, trở về Amsterdam rồi.”
Trịnh Viễn Đông ngẫm nghĩ:
“Được.”
Cabris nghênh ngang trở lại Amsterdam là sự thật, Khánh Trần cần Amsterdam hỗn loạn hơn chút.
Một giọng nói yếu ớt vang lên trong phòng, Khánh Trần đẩy cửa vào, rót một cốc nước nóng cho Ương Ương.
“Đã đỡ hơn chưa?”
Khánh Trần ngồi bên giường hỏi.
Ương Ương yếu ớt cười:
“Cuối cùng cũng không có cảm giác trời đất quay cuồng nữa, còn mấy ngày đếm ngược?”
Khánh Trần đáp lại:
“Còn 21 ngày.”
“Ta ngủ hai ngày đúng không.”
Chương 1089: Nếu Một Ngày Ta Không Còn Thấy Ngươi
Ương Ương thở dài nói:
“Thời gian trôi qua nhanh quá, nhưng chắc ta sẽ có thể khôi phục trạng thái tốt nhất trước khi xuyên qua thôi.”
Khánh Trần cảm thấy may mắn vì lần trở về này khá dài, nếu không Ương Ương sẽ xuyên qua với tình trạng yếu ớt mất.
Ương Ương nằm ở trên giường, mỉm cười nhìn về phía Khánh Trần:
“Xem ngươi tự trách kìa, không cần phải thế.
Thật ra bí quyết tăng cấp lần lượt của dị năng giả chính là lần lượt vượt qua giới hạn, Kỵ Sĩ có giới hạn của Kỵ Sĩ, chúng ta cũng có của chúng ta, dị năng giả không dám tiêu hao năng lực, không dám khiêu chiến cực hạn sẽ không cách nào đạt tới tầng cao hơn.
Có lẽ đến khi trạng thái tinh thần của ta ổn định lại, chưa biết chừng sau này sẽ có hy vọng tăng lên cấp A…Nhưng mà nếu ngươi muốn áy náy cũng được, nhớ là ngươi đang nợ ta một ân tình đấy.”
Khánh Trần mỉm cười:
“Ta sẽ nhớ.”
“Bao giờ chúng ta về nước?”
Ương Ương hỏi.
“Chờ ngươi nghỉ ngơi khỏe đã, ta cần phải làm vài chuyện.
Bây giờ ở bến cảng và sân bay toàn là người du hành, nếu không tạo ra chút hỗn loạn, có lẽ chúng ta thật sự không thể quay về được.”
Khánh Trần nói.
Ương Ương tự nhủ trong lòng, Khánh Trần nói muốn tạo ra hỗn loạn, vậy chắc chắn sẽ vô cùng hỗn loạn…
Nàng ngẫm nghĩ rồi nói:
“Ta có thể dẫn ngươi bay về nước.”
Khánh Trần nói:
“Nếu không xác định được vị trí trên không trung, vậy chúng ta cũng không về được đâu.”
Ương Ương cười, nàng đột nhiên nói:
“Khánh Trần, sau lần tiêu hao này, ta cảm thấy mình có thể cảm nhận được cường lực của rất nhiều thứ nữa.
Ta có chút lo lắng, nhỡ may một ngày nào đó ta nhìn các ngươi cũng đều chỉ thấy lực trường, không nhìn thấy màu sắc, hình dạng, không nhìn thấy trời xanh và mây trắng, không nhìn thấy biển cả và núi non, thì nên làm gì đây.”
Khánh Trần ngây người, hắn hiểu được ý của Ương Ương…
Cảm xúc của Ương Ương có vẻ suy sụp:
“Nếu có một ngày ta nhìn ngươi cũng chỉ thấy một lực trường, không phải bản thân ngươi, ta nên làm gì? Đến lúc đó, ta có thể mất đi tình cảm, mất đi ý nghĩa cuộc sống không?”
Khánh Trần đột nhiên nắm chặt ga giường, hắn trầm mặc một lát mới bình tĩnh hỏi:
“Ta có thể làm gì cho ngươi.”
Ương Ương thấp giọng nói:
“Ngươi có thể nhảy một bài cho ta xem không, có lẽ ngươi nhảy xong tâm trạng ta sẽ tốt hơn.”
Khánh Trần:
“???”
Hắn tức giận nói:
“Đừng lấy chuyện này ra để nói đùa, ta nghiêm túc hỏi ngươi một lần, tình huống mà ngươi nói có thật không.”
Ương Ương vui vẻ:
“Sao ngươi chẳng biết vui đùa gì vậy, lần này sau khi ta tiêu hao năng lực xong bỗng cảm thấy năng lực biến thành hai hình thức, có thể tự do chuyển đổi nhận biết giữa lực trường và hiện thực, cho nên ta nghĩ mình sẽ không bị lạc đường nữa!”
Khánh Trần cảm thấy mình vừa sợ bóng sợ gió:
“Cũng đừng nói sớm như thế chứ…”
Ương Ương cười nói:
“Có phải vừa rồi ngươi rất khẩn trương không, ta thấy ngươi còn siết chặt ga giường!”
Khánh Trần đứng dậy:
“Không có.”
Hai ngày sau.
Trong một tòa nhà phong cách châu Âu ở bên cạnh sông Amstelveen, Jindai Gura đang yên lặng cầm một tách hồng trà, ngồi bên cạnh lò sưởi trong tường.
Có người đi từ ngoài phòng vào, thấp giọng nói:
“Ông chủ, vẫn không tìm được tung tích của Khánh Trần.”
Jindai Gura cau mày:
“Bến cảng cũng không có, sân bay cũng không có, nhà ga cũng không có, bến xe cũng không có, vậy chắc chắn hắn vẫn ở Amsterdam, nhất định phải tìm ra hắn cho ta.
Nếu không phải bởi vì hắn, ta cũng sẽ không bị tên quái vật Hà Kim Thu kia truy sát ba ngày ba đêm trên biển Barents!”
Cấp dưới của hắn thấp giọng nói:
“Ông chủ, ngài thấy thế nào về tin đồn gần đây? Có người nói thật ra Khánh Trần đã bị Cabris giết chết, họ đánh nhau trên vùng biển Greenland, biến tàu Quang Mang Tứ Xạ thành cái sàng.
Cuối cùng, Cabris bất đắc dĩ từ bỏ tàu Quang Mang Tứ Xạ có giá hơn hai trăm triệu đô la Mỹ, đi tàu Bắc Cực trở về.”
Jindai Gura trầm tư:
“Ta cũng đã nghĩ về tin đồn này, có tin đồn là ai đó đã nhìn thấy Cabris nhảy nhót tưng bừng ở bên cảng, không bị ai khống chế cả, này có thể tin được một chút.
Nhưng ta nghĩ mãi mà không rõ, vì sao tổ chức Future lại muốn nói Cabris cũng đã bị khống chế chứ?”
“Có lẽ, tổ chức Future còn có mục đích gì khác?”
Cấp dưới ngẫm nghĩ:
“Sợ là cố ý giấu giếm tin tức gì đó.
Hoặc là muốn làm gì đó với Cabris?”
“Có khả năng.”
Jindai Gura đáp lại:
“Mấy ngày nay tăng cường đề phòng, phòng ngừa Hà Kim Thu thật sự không thèm quan tâm đến việc sau này có còn được đến châu Âu nữa không mà tiêu diệt chúng ta luôn.
Tuyệt đối đừng đến những nơi vắng vẻ, cẩn thận bị Cửu Châu ra tay, họ rất thích làm những chuyện như vậy, đừng cho họ cơ hội.”
Chương 1090: Rốt Cuộc Là Ai Làm?
Nhưng đúng lúc này, mật thám nấp ở trên đường bên ngoài tòa nhà nói vào tai nghe bluetooth của tên cấp dưới:
“Có một người khả nghi không rõ thân phận đang đến gần.”
Cấp dưới của Jindai Gura hỏi:
“Trông thế nào?”
“Hắn bịt kín mít, nhưng làn da dưới mũ rất đen, là người da đen.”
Mật thám trả lời.
Jindai Gura nhẹ nhàng thở ra:
“Vậy chắc không phải người Cửu Châu.”
Thế nhưng Jindai Gura vừa mới dứt lời.
Người da đen trên đường phố đột nhiên lấy ra chín cái trường mâu, điên cuồng phóng về phòng của Jindai Gura như đạn pháo.
Phía trước trường mâu sắc bén là lông nhọn màu vàng, còn lóe ra ánh sáng kim loại đáng sợ.
Khi trường mâu vừa phóng ra, trong nháy mắt như làm chấn động cả không khí, khí thế cực lớn!
Chỉ trong phút chốc, chín cái trường mâu đã đâm xuyên qua cửa kính, bao trùm hết cả căn phòng như hỏa lực.
Đồ đạc gọn gàng trong phòng đều bị đánh nát, trên tường là những cái lỗ lớn bị trường mâu xuyên thủng.
Jindai Gura sợ hãi nằm sấp xuống, nếu vừa rồi hắn không phản ứng nhanh, chắc hẳn đã bị trường mâu mà dị năng giả hóa ra đánh trúng rồi!
Người hành hung kia ra tay xong liền chạy, tốc độ cực nhanh!
Đám mật thám đều ngơ ngác, họ muốn đuổi theo nhưng lại phát hiện căn bản không đuổi kịp.
Đây là cao thủ cấp bậc gì chứ, tại sao lại muốn đánh lén trụ sở Jindai ở Amsterdam?!
Mọi người nghĩ mãi mà không rõ!
Cấp dưới của Jindai Gura trốn ở trong phòng gầm thét:
“Kẻ đánh lén đâu?”
Mật thám đáp lại rồi:
“Chạy mất rồi.”
Jindai Gura bình tĩnh đứng dậy:
“Cabris! Đây là năng lực của Cabris, người của chúng ta đã chứng thực rồi, hắn là một dị năng giả cấp C, năng lực chính là hóa ra trường mâu của Spartan!”
Cấp dưới khó hiểu nói:
“Thế nhưng tại sao Cabris lại muốn đánh lén chúng ta, chẳng lẽ là ý của tổ chức Future sao?!”
“Khó mà nói, nhưng tóm lại chuyện này rất phức tạp.”
Jindai Gura lạnh giọng nói:
“Có hai khả năng, Cabris phản bội tổ chức Future, mọi hành động của hắn đều do một tổ chức khác đang giở trò.
Tổ chức Future vẫn luôn coi châu Âu như địa bàn của mình, chúng ta tới nơi này phát triển, đã chạm đến ích lợi của họ, cho nên tổ chức Future chiếm ưu thế về nhân số muốn khơi mào chiến tranh, đuổi chúng ta ra khỏi châu Âu.”
Trên thực tế, sau khi Jindai, Kashima, Cửu Châu tới Châu Âu đều từng xảy ra một vài cuộc xung đột, chỉ có mỗi miếng bánh ngọt mà ai cũng không muốn người khác ăn nhiều hơn một tí.
Ban đầu ở châu Âu, khu vực Trung Đông mới là nơi đấu tranh kịch liệt nhất.
Mọi người đều có thù với nhau cũng không tính là khoa trương.
Rất nhanh chuyện trụ sở Jindai ở Amsterdam bị đánh lén đã lan truyền trong giới người du hành.
Người phụ trách Lee Myung Ho của Kashima bật rượu chúc mừng trên nỗi đau của người khác.
Mặc dù lần này đến châu Âu không thể tự tay giết Khánh Trần, nhưng Kashima cũng khá hài lòng.
Đầu tiên họ không gặp Hà Kim Thu ở trên biển, vị lãnh đạo của Cửu Châu chỉ đuổi giết mỗi Jindai, căn bản không hề để ý đến họ.
Tiếp theo là lần này Jindai bị đánh lén, họ lại không bị làm sao.
Lee Myung Ho lắc ly rượu Whisky màu hổ phách, cười nói:
“Lần này Jindai đúng là quá thảm, cũng không biết bây giờ Jindai Gura đang có vẻ mặt gì, nghe nói họ đã bắt đầu dọn nhà, chuẩn bị dọn đến nơi an toàn tránh sóng gió.
Các ngươi phái người theo dõi sát sao, ta muốn biết nơi an toàn của họ ở đâu.”
Một cấp dưới nói:
“Ông chủ, chúng ta cũng phải đề phòng tổ chức Future khai chiến với tất cả tổ chức ở Châu Âu nữa.
Đây là sân nhà của họ, mấy gia tộc mafia như Corleone, Shitery đều đã bị hợp nhất, trở thành tai mắt của họ rồi.
Năng lực thu thập tình báo của chúng ta ở đây kém xa họ, số lượng người cũng chênh lệch rất nhiều.”
Lee Myung Ho trầm tư hai giây:
“Đây đúng là một vấn đề, xu thế xâm lấn của tổ chức Future đến rất mạnh, trước kia lúc đánh nhau với họ ở Trung Đông ta suýt nữa không về được.
Mặc dù Cabris đột nhiên đánh lén trụ sở Jindai khá kỳ lạ, nhưng dù thế nào, chúng ta đều phải đề phòng tổ chức Future.
Thế này đi, ngươi phái người đi thăm dò Jindai, dù ở thế giới trong mọi người đều ngứa mắt nhau nhưng hai nhà chúng ta nhất định phải tiếp tục kết thành đồng minh ở Châu Âu mới được.”
“Đúng rồi.”
Lee Myung Ho tiếp tục nói:
“Tăng cường đề phòng ở chỗ chúng ta nữa.”
“Hiểu rồi, ta sẽ đi làm ngay.”
Đàn em nhanh chóng rời đi.
Lee Myung Ho cầm điện thoại lên cho quyền một vị người đại diện:
“Đã tìm xong đám người mẫu ta muốn phỏng vấn chưa, nếu như tìm xong thì tối nay hãy đưa đến chỗ ta, ta phải thả lỏng một chút.”
Jindai xảy ra chuyện, Lee Myung Ho quyết định phải chúc mừng.
Nhưng hắn vừa dứt lời, chín cái trường mâu Spartan bỗng nhiên phá nát cửa kính phòng Lee Myung Ho.
Đống kính vỡ bắn ra tung tóe kia tỏa sáng lấp lánh dưới ánh đèn.
Lee Myung Ho lập tức sợ hãi ngửa ra sau, sau đó trơ mắt nhìn một cây trường mâu bay qua sát mũi hắn, ghim vào tủ rượu phía bên phải hắn.
Sau vài tiếng ầm ầm, chín cái trường mâu kia đã phá nát cột chịu trọng lực trong phòng, nóc phòng cũng sụp đổ.
Mấy chục phút sau, các thành viên Kashima mới lôi được Lee Myung Ho từ dưới đống đổ nát.
Lee Myung Ho xanh mặt:
“Cabris! Future! Cửu Châu! Jindai! Rốt cuộc là ai làm?!”
Hai lần đánh lén hôm nay đều xảy ra quá nhanh quá đột ngột, đến mức mọi người đều rơi vào hỗn loạn và ngờ vực vô căn cứ, căn bản không hiểu chuyện gì.
Nếu như các tổ trưởng tổ tình báo của khu tình báo số 1 ở thế giới trong tới đây, họ sẽ phát hiện những chuyện này…cứ như từng xảy ra rồi…
Từ đây tới tối sẽ lên thêm 8 chương nữa ạ!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







