1. Home
  2. Truyện Huyền Huyễn
  3. [Dịch] Max Cấp Ngoan Nhân
  4. Tập 58 : Tà Linh (1) (c571-c580)

[Dịch] Max Cấp Ngoan Nhân

Tập 58 : Tà Linh (1) (c571-c580)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 571: Tà Linh (1)

Thực sự quá mạnh!

Sức mạnh mà xúc tu máu bộc phát ít nhất phải lên đến 35 vạn cân, vượt xa Hóa Yêu tầng 1!

Đây chỉ mới là 1 xúc tu máu, nếu cả 2 xúc tu máu đều đánh tới, chỉ sợ ông ta sẽ chết không kịp ngáp.

Không để cho ông ta nghỉ ngơi giây phút nào, xúc tu máu tiếp tục nện xuống, cuộn vòng gắt gao giữ chặt ông ta và nhấc lên.

Dưới sức mạnh lôi kéo kinh khủng, Thẩm Kim Tùng hoàn toàn không thể động đậy, đồng thời 1 tia sức mạnh bá đạo tiếp tục xâm nhập vào trong thân thể của ông ta.

“Phụ thân!”

“Đại bá!”

Thẩm Ngọc Bạch và Thẩm Ngọc Nhân gần như cùng lao về phía Phương Tri hành, quơ kiếm trảm kích, kiếm khí tung hoành, lấp lánh thiên địa!

Thế nhưng Phương Tri Hành vẫn chỉ đứng đó vung vẩy xúc tu máu thứ 2 đã nhẹ nhàng đỡ được kiếm khí của bọn họ.

Lấy 1 địch ba, thành thạo điêu luyện.

“Nhanh, chạy mau…”

Thẩm Kim Tùng hoảng hốt, ý đồ nhắc nhở con trai và cháu trai nhưng chưa kịp nói xong thì…

Bùm~

Toàn thân Thẩm Kim Tùng nổ tung hóa thành 1 khối sương mù máu, trong giây lát toàn bộ máu của ông ta đều bị xúc tu máu hấp thụ.

Trong tích tắc, xúc tu máu thứ 2 phát triển lần nữa, dài ra thêm 10 mét.

“Thoải mái quá!”

Phương Tri Hành nở nụ cười, cảm nhận được sự cường đại trước nay chưa từng có, sức mạnh cuồn cuộn không dứt, vô cùng vô tận.

Trong khoảnh khắc đó, đôi mắt đẫm máu của cậu phản chiếu cảnh tượng xung quanh.

Chỉ thấy!

Trong đêm tối, có mấy bóng người rải rác ở gần đấy, ẩn nấp trong bóng tối, lén lút quan sát trận chiến.

Phương Tri Hành hơi cong khóe miệng, truyền âm cho Tế Cẩu.

Mười Tế Cẩu và 1 bản thể đang buồn chán quan sát trận chiến giữa các Cửu Ngưu cảnh, hoàn toàn không thể chen vào và cũng không thể giúp được gì.

“Cứ để đấy cho tao.”

Tế Cẩu đột nhiên nhận được mệnh lệnh, phân tán xông ra.

Phương Tri Hành quay đầu lại, tầm mắt rơi vào Thẩm Ngọc Bạch và Thẩm Ngọc Nhân.

Hai người bọn họ không khỏi rùng mình, triệt để ngạt thở.

Thẩm Kim Tùng bị giết đã gây đả kích rất lớn lên bọn họ, ngoài việc phải trải qua nỗi kinh sợ, bọn họ còn bị dọa đến mức lông tóc dựng đứng.

“Quái vật!”

“Người này chính là 1 quái vật!”

Hai người đều phát điên, kinh hồn bạt vía, mặt cắt không còn giọt máu.

Vun vút!

Hai xúc tu máu băng qua không trung giống như 2 con mãng xà khổng lồ nuốt trời, hung dữ chấn động cả Bát Hoang.

“Liều mạng thôi!”

Vẻ mặt Thẩm Ngọc Bạch méo mó, gào thét lên, dốc hết kiến thức cả đời phóng ra 1 đạo kiếm khí.

Thẩm Ngọc Nhân không thèm nghĩ nữa, xoay người bỏ chạy.

Mặt trăng ló dạng.

Ánh trăng trong sáng hắt lên thân thể 2 người.

Thế nhưng 2 xúc tu máu khổng lồ đã chặn mất ánh trăng, che kín trời đêm và bao phủ xuống.

Rầm~

Chẳng bao lâu, 2 người cũng bị những xúc tu máu áp đảo, bị thương nặng và bị bắt giữ.

Thực lực của bọn họ kém hơn Thẩm Kim Tùng một chút nên không thể đánh lại xúc tu máu.

Hai người kêu la thảm thiết, giãy dụa trong vô vọng.

“Phương Mậu Phu, ngươi dám giết ta, Thẩm gia ta nhất định sẽ truy sát ngươi đến chân trời góc biển, không chết không thôi!”

Trong tiếng kêu đau đớn quằn quại, Thẩm Ngọc Bạch nổ tung, chết tại chỗ.

“Tha mạng, xin tha mạng!”

Thẩm Ngọc Nhân hoảng sợ đến mức biến dạng, khẩn cầu: “Phương Mậu Phu, thủ hạ lưu tình, trên người ta có 100 vạn kim phiếu, ta sẽ đưa hết cho ngươi, ta nguyện làm trâu làm ngựa hầu hạ ngươi…”

Bùm~

Thẩm Ngọc Nhân cũng không thoát khỏi cảnh toàn thân nổ tung và hóa thành 1 khối sương mù máu, chết một cách không còn chút tôn nghiêm nào.

Phương Tri Hành cũng muốn luyện hóa huyết dịch của 2 người bọn họ dung nhập vào trong xúc tu máu nhưng cậu đột nhiên phát hiện mình không thể luyện hóa được nữa.

“Ồ, đạt tới cực hạn rồi à?”

Phương Tri Hành lập tức hiểu ra.

Bất cứ chuyện gì đều có 1 giới hạn.

Bây giờ, cậu chỉ là Hóa Yêu tầng 1 viên mãn, sức mạnh mà thân thể có khả năng tiếp nhận không được lớn, cùng lắm chỉ có thể luyện hóa ra 2 xúc tu máu dài 10 mét.

Đây chính là cực hạn của cậu.

“Thu!”

Phương Tri Hành không hề do dự, trực tiếp thu nhập máu thịt của 2 người họ vào trong hệ thống.

Sau đó, cậu nhìn quanh thấy Tế Cẩu đã xử lý đám nhìn lén một cách nhanh gọn lẹ.

Mấy tên nhìn lén kia đều là thám tử, thực lực thấp nên đều bị Tế Cẩu giải quyết gọn gàng.

Tiếp đó, Phương Tri Hành thoắt cái, thân hình vượt qua con đê dài đến trước chiếc thuyền lớn.

Hai xúc tu máu bay lượn, 1 cái nện xuyên sàn thuyền, 1 cái phá vỡ thân thuyền, chui vào trong khoang thuyền.

Từng tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên.

Xúc tu máu quất tới quất lui càn quét vài lượt, toàn bộ người trên thuyền đều bị cậu cho nổ tung để diệt khẩu, không sót 1 tên nào!

Thuyền lớn cũng bị đục chìm.

Phương Tri Hành quay trở về, ngẩng mặt thấy Tế Cẩu.

Lúc này, Tế Cẩu hơi sợ Phương Tri Hành, nó cúi đầu, cụp tai, không dám nhìn cậu.


Chương 572: Tà Linh (2)

Phương Tri Hành dọn dẹp chiến trường bằng tốc độ nhanh nhất, sau 1 hồi vơ vét thì cậu truyền âm: “Đi thôi.”

Tế Cẩu lập tức nhắm mắt theo đuôi, ngoan ngoãn nghe lời.

Điều tuyệt vời nhất chính là nó không hề nói nhảm thêm 1 câu nào.

Một người 1 chó nhanh chóng rời khỏi bến đò.

Chạy thẳng vào trong núi rừng, sau khi Phương Tri Hành liên tục xác nhận không có người theo đuôi thì mới thu lại 2 xúc tu máu.

Rào rào~

Toàn bộ máu được luyện hóa đều bị hệ thống thu lại, không để lãng phí chút nào.

Phương Tri Hành co rút thân hình và khôi phục lại hình thể bình thường, lúc này cậu mới thở phào nhẹ nhõm, nét mặt hiện rõ sự mệt mỏi.

Không lâu sau, bọn họ tìm được 1 cái huyệt động, không gian bên trong không lớn lắm nhưng lại rất khô ráo thích hợp ẩn nấp.

Phương Tri Hành nằm xuống ngủ thiếp đi.

Tế Cẩu nằm bò bên cạnh cậu, mãi không nhắm mắt được, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Một đêm trôi qua rất nhanh.

Sáng sớm hôm sau, trời âm u và có mưa.

Cơn mưa trên núi liên tục rơi tí tách, một tầng sương mù mỏng manh bốc lên trong rừng cây.

Phương Tri Hành và Tế Cẩu không vì trận mưa này mà nghỉ ngơi, hai người bọn họ đội mưa vượt đường, càng đi càng xa.

Một buổi sáng trôi qua rất nhanh!

Thẩm gia!

Thẩm Ngọc Đường đứng ngay cửa sổ nhìn ra ngoài bầu trời, màn mưa liên miên, biểu cảm trên mặt cũng thay đổi liên tục.

Ông ta đang chờ đợi 1 con bồ câu đưa thư bay đến.

Theo lý, 3 người Thẩm Kim Tùng đi truy sát Phương Tri Hành phải truyền tin trở về từ đêm qua rạng sáng nay rồi chứ.

Một ngày này, thời gian dường như trôi qua cực kỳ chậm chạp.

Đến buổi chiều, 3 người họ vẫn bặt vô âm tín.

Trong lòng Thẩm Ngọc Đường dâng lên dự cảm chẳng lành, phân phó: “Người đâu, lập tức đi 1 chuyến đến Phùng gia, hỏi thăm phía Hắc Hổ môn đã có tin tức truyền về hay chưa?”

Vừa dứt lời, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

Người gác cổng chạy tới quỳ 1 chân trên đất, bẩm báo: “Bẩm lão gia, Phùng gia phái người đến hỏi thăm.”

Thẩm Ngọc Đường chớp mắt, nói: “Hỏi gì?”

Người gác cổng đáp: “Phùng gia hỏi người mà Thẩm gia phái đi truy sát Phương Mậu Phu đã về hay chưa, bọn họ đã gặp qua 3 vị phó môn chủ Hắc Hổ môn không?”

Thẩm Ngọc Đường hơi hồi hộp, hít thở khó khăn!

Chạng vạng tối, đại doanh Thủy Sư!

La Khắc Kỷ và Đổng Mẫn Châu đang thưởng thức bữa tối thịnh soạn.

Bỗng nhiên, Lãnh di vội vã bước vào đại sảnh, nét mặt hoảng hốt.

Đổng Mẫn Châu ngẩng đầu, cô ta biết rằng nếu không có chuyện đặc biệt quan trọng thì Lãnh di sẽ không đến quấy rầy bọn họ dùng bữa.

“Có chuyện gì vậy?” Đổng Mẫn Châu tò mò.

Lãnh di hít thật sâu, nghiêm túc nói: “Vừa nhận được tin tức do 2 nhà họ Thẩm và Phùng gửi đến, toàn bộ người được phái đi truy sát Phương Mậu Phu đều bị mất liên lạc, bao gồm cả 3 vị dòng chính của Thẩm gia và 3 vị phó môn chủ của Hắc Hổ môn, tổng cộng 6 vị Cửu Ngưu canh!”

Lời này vừa nói ra!

La Khắc Kỷ đang cầm đôi đũa bỗng khựng lại giữa không trung.

Đổng Mẫn Châu trợn tròn mắt, ngạc nhiên la lên: “Cái gì, mất liên lạc rồi ư?”

Lãnh di nhìn sang La Khắc Kỷ, đáp: “Hai nhà họ Thẩm và Phùng khẳng định phía sau Phương Mậu Phu có ẩn giấu 1 thế lực thần bí đang mưu đồ âm thầm nhằm vào 2 nhà bọn họ, thỉnh cầu đại công tử hỗ trợ điều tra.”

La Khắc Kỷ trầm ngâm không nói gì.

“Rốt cuộc bọn họ đang nói gì vậy?”

Đổng Mẫn Châu vô cùng hoang mang, kinh ngạc nói: “Phương Mậu Phi là con chó được chúng ta nuôi dưỡng, biết rõ lai lịch, lấy đâu ra thế lực thần bí sau lưng hắn chứ?”

Lãnh di im lặng, bà ta cũng đang rối như tơ vò, không biết được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Lúc này, La Khắc Kỷ điềm đạm lên tiếng: “Sáu vị Cửu Ngưu cảnh không thể nào nói mất liên lạc là mất liên lạc, có lẽ bọn họ bị hại chết hết rồi.”

“Chết rồi?!”

Đổng Mẫn Châu hô hấp ngưng trệ, vẻ mặt thay đổi kịch liệt.

Một lần tổn thất cả 6 vị Cửu Ngưu cảnh…

Trời chiều, một người một chó trèo đèo lội suối, đi tới trên một đỉnh núi.

“Xem kìa, bên kia có thôn trang.”

Tế Cẩu đột nhiên kêu lên.

Chỉ thấy dưới chân núi lượn lờ khói bếp, vòng quanh trong rừng cây lộ ra mười mấy ngôi nhà tranh không bắt mắt.

Phương Tri Hành đáp: “Đêm nay ngủ trọ trong thôn này đi.”

Huyện Khánh Phong đã chịu đủ nỗi khổ chiến loạn, huyện thành và thôn trấn lớn xung quanh gần như đều rơi vào mấy vòng chiến hỏa tôi luyện, người đầy vết thương, rách nát không chịu nổi, 10 nhà hết 9 nhà trống.

Phương Tri Hành và Tế Cẩu đã đi hết một ngày, nhưng đây là thôn có nhà dân đầu tiên mà bọn họ gặp được.

Một người một chó đi xuống núi.

Tế Cẩu đứng trong rừng cây, Phương Tri Hành tự mình đi vào thôn.

Phóng mắt nhìn lại, trong thôn chỉ có mấy lão phu nhân và phụ nữ, ai nấy đều đói đến gầy như que củi, không có một nam đinh.


Chương 573: Thành Hoàng (1)

Các cô đang nhóm lửa nấu cơm, ăn cũng không phải ngũ cốc lương thực, chỉ có rau dại đào được trên núi.

Phương Tri Hành đứng ở sau gốc cây quan sát một lát, lúc này mới đi ra.

Nữ nhân trong thôn vừa nhìn thấy nam nhân đều lộ vẻ hoảng sợ.

Cô nương trẻ tuổi và phụ nữ đều nhanh chóng trốn đi.

Một bà cụ chống gậy ra nghênh đón, biểu cảm tràn ngập cảnh giác, mở miệng hỏi: “Ngươi là ai, tới đây muốn làm gì?”

Phương Tri Hành lập tức lộ ra nụ cười hiền lành trả lời: “Bà à, ta là người qua đường, không có ác ý, chỉ muốn tìm nơi qua đêm.”

Bà cụ cẩn thận đánh giá Phương Tri Hành, cân nhắc một lát rồi xoay người chỉ vào căn nhà tranh dưới sườn núi nói: “Căn nhà đó không ai ở, ngươi có thể ở tạm một đêm.”

“Cảm ơn.”

Phương Tri Hành không hỏi gì nhiều, xoay người đi, rất nhanh tiến vào căn nhà tre đó.

Trong nhà khắp nơi là tro bụi, trừ một cái giường ra thì không có gì cả.

Không bao lâu, bà cụ ôm đến một cái chăn màu vàng hơi bẩn.

Bà than thở một trận, thổn thức nói: “Năm trước bùng nổ chiến loạn, thôn bọn ta gặp nạn, toàn bộ nam nhân chết sạch chỉ còn lại mấy người phụ nữ bọn ta.”

Phương Tri Hành hiểu rõ, lập tức lấy ra một vài đồng tiền nhét vào trong tay bà cụ, cười nói: “Dùng chút tiền này mua ít lương thực ăn đi.”

Bà cụ lại lắc đầu, từ chối nói: “Có tiền cũng vô dụng, nào còn lương thực bán cho bọn ta chứ?”

Phương Tri Hành không khỏi im lặng.

Cậu sống ở quận thành nửa năm, trà trộn trong giới quý tộc xa hoa lãng phí qua ngày, sớm đã quên bên ngoài là thế giới loạn lạc.

Ngày tháng của dân chúng tầng dưới cùng sống thật sự rất khổ.

Ở trong mắt quyền quý tầng trên, dân chúng giống như không tồn tại.

Tuy nói như thế, Phương Tri Hành cũng chỉ là cảm khái mà thôi, ánh mắt rất nhanh trở nên lạnh lùng như thường.

Từ đầu đến cuối, cậu không có bất kỳ ý tứ muốn giúp đỡ bà cụ và những người khác.

Sau khi bầu trời tối đen, Tế Cẩu lặng lẽ chui vào phòng, trong miệng chó ngậm đến một con thỏ hoang béo múp.

Phương Tri Hành mỉm cười, phấn chấn nói: “Lâu lắm không ăn đồ nướng, nay cho mày thử tay nghề của tao.”

Tế Cẩu ngoan ngoãn nằm bò trên mặt đất, không rên một tiếng.

Rất nhanh, mùi thơm của ngọn lửa nướng thịt thỏ toả ra.

Nữ nhân trong thôn ngửi được, ai nấy cũng nhô đầu ra, không ngừng nuốt nước miếng.

Một lát sau, thịt thỏ đã nướng xong.

Phương Tri Hành và Tế Cẩu chia nhau ăn uống no nê.

Sáng sớm hôm sau.

Trời mới tờ mờ sáng, một người một chó dậy rất sớm, lặng yên không một tiếng động rời khỏi.

Hai người bọn họ không ngừng chạy đi, trèo non lội suối.

Tuy con đường phía trước dần dần cực kỳ xa lạ nhưng Phương Tri Hành cầm bản đồ, nắm giữ phương hướng đại khái, cứ đi thẳng tới thật ra không đến mức lạc đường.

Chiều hôm nay, hai người bọn họ xuyên qua một rừng cây, phía trước rộng mở xuất hiện một lối rẽ.

Bên đường có một quán trà, vài người đi đường đang uống trà.

Tế Cẩu thấy vậy, thức thời núp vào.

Phương Tri Hành cứ thế đi qua, gọi một bình trà, uống mấy miếng để giải khát.

Sau đó cậu lấy ra bản đồ hỏi chủ quán: “Ông chủ, đây là chỗ nào?”

Chủ quán đáp: “Khách quan, nơi này là ‘lối rẽ Nhất Mã’, đi về trước vài dặm đường nữa là ‘cầu Nhất Mã’.”

Đáy mắt Phương Tri Hành sáng ngời, vui vẻ nói: “Qua khỏi ‘cầu Nhất Mã’ đi về trước nữa chính là ‘bình nguyên Nhất Mã’, đúng không?”

Chủ quán liền nói: “Đúng đúng, sao thế, khách quan muốn rời khỏi huyện Khánh Phong đi quận Hạ Hà à?”

Giữa huyện Khánh Phong và quận Hạ Hà chỉ cách nhau một bình nguyên, chính là bình nguyên Nhất Mã, có ý nghĩa là vùng đất bằng phẳng.

Phương Tri Hành đáp: “Đúng, ta muốn đi quận Hạ Hà làm chút buôn bán nhỏ.”

Chủ quán liền nói: “Vậy ta khuyên ngài tuyệt đối đừng đi, trước mắt quận Hạ Hà đang đánh giặc, chiến tranh nghiêm trọng.”

Phương Tri Hành nhướng mày hỏi: “Phản tặc?”

“Ừ ừ.”

Chủ quán hạ giọng, nhắc nhở nói: “Sau khi đại nghịch Tham Lang thất bại trốn khỏi huyện Khánh Phong, rút về quận Hạ Hà.

Sau đó ngủ đông nửa năm đột nhiên làm loạn, trong mấy ngày ngắn ngủi đã phá được 7 trong 9 huyện của quận Hạ Hà, thanh thế cực kỳ lớn!”

Trong lòng Phương Tri Hành ha hả liền nói: “Cảm ơn nhắc nhở, ta sẽ cẩn thận.”

Không bao lâu, cậu vòng về rừng cây, dẫn theo Tế Cẩu nhanh chóng xuyên qua lối rẽ, chạy về phía trước.

Phía trước nhanh chóng xuất hiện một cây cầu đá hình vòm, bên cạnh dựng một tấm bia đá viết 3 chữ “Cầu Nhất Mã”.

Bên kia của cầu đá hình vòm có một đỉnh núi cao hơn trăm mét đứng sừng sững.

Phía trên đỉnh núi kia mơ hồ hiện ra một sơn trang rộng lớn khí phái.

Tế Cẩu không khỏi hiếu kỳ nói: “Đó là nơi nào?”

Phương Tri Hành liếc mắt, lắc đầu nói: “Không biết, trên bản đồ không có đánh dấu.”

Một người một chó không ngừng bước, lập tức đi lên cầu đá hình vòm.

Lúc này, cộp cộp cộp, nghênh đón một chiếc xe ngựa đi tới.

Cầu đá hình vòm không phải quá rộng, xe ngựa gần như chiếm hơn phân nửa chiều rộng cầu.


Chương 574: Thành Hoàng (2)

Phương Tri Hành và Tế Cẩu không muốn sinh thêm chuyện nên đi tới thành cầu, lịch sự nhường đường.

Xe ngựa chậm rãi đi đến đột nhiên ngừng lại.

“Phương Mậu Phu , lên xe.”

Trong xe truyền ra một âm thanh quen thuộc.

Phương Tri Hành đầu tiên là ngẩn ra sau đó lập tức thoải mái lên xe ngựa, đi vào trong xe.

Lúc này trong xe có một người nữ tử trẻ tuổi đang ngồi, cô mặc một bộ váy đỏ, ung dung đẹp đẽ quý giá, không có gì so sánh được.

Phương Tri Hành thản nhiên chắp tay nói: “Ngô tiểu thư.”

Người tới rõ ràng là Ngô Hồng Thu, cô cười nói: “Ngồi xuống nói chuyện.”

Phương Tri Hành ngồi xuống, cười hỏi: “Có mười mấy con đường rời khỏi huyện Khánh Phong, sao Ngô tiểu thư kết luận ta sẽ đi con đường này?”

Ngô Hồng Thu đáp qua loa: “Ta nói là may mắn và trùng hợp, ngươi tin không?”

Phương Tri Hành chậc chậc nói: “Thế lực môn phiệt của các cô quả nhiên khổng lồ, muốn chạy thoát khỏi lòng bàn tay các cô đúng là không dễ dàng như vậy.”

Ngô Hồng Thu hơi im lặng, đột nhiên nói: “Ta tới tìm ngươi, không phải vì bắt ngươi trở về mà là muốn cho ngươi một cơ hội.”

Phương Tri Hành nhướng mày, chăm chú lắng nghe.

Ngô Hồng Thu nghiêm mặt, cẩn thận hỏi: “Ngươi là Cửu Ngưu cảnh đúng không?”

Phương Tri Hành trả lời: “Đúng thì thế nào?”

Ngô Hồng Thu lại hỏi: “Có phải 6 vị Cửu Ngưu cảnh hai nhà Phùng, Thẩm chết trong tay của ngươi không?”

Phương Tri Hành buông tay nói: “Cô cảm thấy ta có bản lĩnh đó à?”

Ngô Hồng Thu cười lạnh nói: “Tuy mọi chuyện rất khó làm người ta tin tưởng nhưng ngươi thật sự sáng tạo kỳ tích khiến tất cả mọi người chấn động.”

Phương Tri Hành bình tĩnh nhìn cô đáp: “Cho nên ‘cơ hội’ mà cô nói là?”

Ngô Hồng Thu liền nói: “Ta sẽ sắp xếp cho ngươi giả chết, cho ngươi biến mất trước mặt thế nhân.

Sau đó ngươi thay hình đổi dạng, dốc sức cho Ngô gia ta, phương diện đãi ngộ tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi.”

Phương Tri Hành bật cười, cạn lời nói: “Ta vừa mới bị La gia ruồng bỏ, cô cảm thấy ta sẽ bò ra từ một hố lửa rồi nhảy vào một hố lửa khác hả?”

“Bằng không thì sao?”

Ngô Hồng Thu đúng lý hợp tình: “Cho dù ngươi chạy khỏi quận Thanh Hà đi nơi khác, kết quả không phải cũng giống nhau à? Cả thiên hạ đều thuộc về môn phiệt thế gia, cho dù ngươi đi đến đâu, cũng sẽ gặp phải một La gia khác.”

Phương Tri Hành cười nói: “Trước kia ta không thể lựa chọn, hiện tại ta không muốn làm tay sai của môn phiệt nữa, ta muốn làm một con người.”

Ngô Hồng Thu lạnh lùng nói: “Đừng tưởng rằng ngươi thăng cấp tới Cửu Ngưu cảnh thì có thể liều lĩnh.

Nói thật cho ngươi biết, Cửu Ngưu cảnh không phải cái thá gì cả, chỉ cần ta ra lệnh, ngươi lập tức chết không toàn thây.”

Hai mắt Phương Tri Hành híp lại, thản nhiên nói: “Phùng Hưng Lộc và Thẩm Kim Tùng cũng nói với ta lời tương tự.”

Ngô Hồng Thu ngừng hô hấp một chút, nhìn chằm chằm Phương Tri Hành.

Sau một lúc lâu, Phương Tri Hành đứng dậy nói: “Cảm ơn ý tốt của Ngô tiểu thư, giang hồ đường xa, có duyên gặp lại.”

Cậu xuống xe, đi về phía trước.

Tế Cẩu lập tức đi theo.

Một người một chó băng qua cầu.

Một lát sau, chiếc xe ngựa đó chậm rãi di chuyển, đi về phía đối diện cầu.

Hai người bọn họ dọc theo đường tiến vào một rừng thông tối đen, đi nhanh về phía trước.

Không bao lâu, Phương Tri Hành đi ra khỏi rừng thông tối đen, cảnh sắc ánh vào mi mắt bỗng nhiên thay đổi, xuất hiện một bình nguyên rộng lớn.

“Ha, đi ra rồi!”

Trong lòng Phương Tri Hành vui vẻ, cười nói: “Vị trí hiện tại của chúng ta ở ngay biên giới huyện Khánh Phong, đi qua bình nguyên này sẽ có thể đến quận Hạ Hà.”

Tế Cẩu nhìn xa vài lần, tặc lưỡi nói: “Mảnh đất rộng lớn như thế rất dễ dàng bại lộ hành tung đó!”

Phương Tri Hành lại lắc đầu nói: “Không sao, bình nguyên Nhất Mã không lớn lắm, với tốc độ của chúng ta, trong nửa ngày sẽ có thể chạy đến điểm cuối.”

Tế Cẩu hiểu được, gật đầu nói: “Vậy chạy đi, sớm rời khỏi nơi quỷ quái quận Thanh Hà này một chút.”

Một người một chó lập tức phát lực chạy như điên, trên bình nguyên mang theo bụi mù một đường.

Thời gian ban ngày nhoáng cái trôi qua.

Phương Tri Hành bỗng nhiên ngẩng đầu đã nhìn thấy trên mặt đất nứt ra một sơn mạch nguy nga khổng lồ, cao ngất hiểm trở, chiều ngang chừng mấy trăm dặm.

Một người một chó không cảm thấy mệt, tiếp tục chạy về phía trước, dựa vào thể năng lớn mạnh, vượt qua sơn mạch kia.

Hai ngày sau, phía trước xuất hiện một thôn trấn.

Cuối cùng Phương Tri Hành lần nữa gặp được dân cư.

Một mình Phương Tri Hành, không nhanh không chậm đi tới thôn trấn xa lạ, ngửa đầu nhìn cửa lầu cao lớn.

Tấm biển hình chữ nhật kéo dài qua trên đường, rồng bay phượng múa viết ba chữ to mạnh mẽ: Trấn Hắc Thạch.

Trên cửa lầu treo một lá cờ, nền đen chữ trắng, viết sáu chữ bắt mắt:

Diệt môn phiệt, bình thiên hạ.

6 chữ này cực đủ lực đánh vào thị giác!

Tâm thần Phương Tri Hành vừa động, lập tức đoán được, chỉ sợ trấn Hắc Thạch trước mặt này đã bị phản tặc công chiếm.


Chương 575: Thành Hoàng (3)

Bước chân cậu không ngừng, nghênh ngang tiến vào thôn trấn.

Đi trên đường, người đi đường ít ỏi.

Phương Tri Hành ngẫu nhiên gặp được mấy người qua đường, bọn họ cũng cúi đầu, vẻ mặt gấp gáp, cũng không chào hỏi nhau.

Cậu đi qua nửa con phố, không nhìn thấy hai người nào đứng trên đường nói chuyện phiếm.

Các nơi trên đường treo rất nhiều lá cờ, viết các loại khẩu hiệu nghĩa quân:

“Người dân có thể ủng hộ một chế độ hoặc lật đổ nó.”

“Một người khởi nghĩa, cả nhà trở mình.”

“Tiêu trừ ’tiện tịch’, mỗi người ngang hàng.”

Điều là kiểu vậy.

Phương Tri Hành nhìn quanh một vòng, phát hiện nhà nào cũng đóng chặt cửa, không khí vô cùng áp lực.

Quán trà, tửu quán, khách điếm, toàn bộ treo bản ngừng kinh doanh.

Một cảnh tượng tiêu điều!

“Ồ, đứng lại…”

Bỗng nhiên, từ trong một ngõ nhỏ rẽ ra 4 người, bọn họ mặc áo gai màu xám chắp vá, đầu đội khăn trùm đầu màu cam, tay cầm gậy gộc.

Vừa nhìn giống như Cái Bang xuất hành.

“Phản tặc…”

Hai mắt Phương Tri Hành híp lại, ấn tượng sâu sắc với khăn trùm đầu màu cam trên đầu bọn họ.

4 phản tặc đi tới đột nhiên ngăn cản một phu nhân xách theo cái rổ.

“Ai nha!!” Phu nhân lộ vẻ hoảng sợ, xoay người bỏ chạy.

Nhưng bà rất nhanh đã bị 4 người đó đuổi theo, vây kín ở góc tường.

“Trong rổ của ngươi đựng cái gì vậy?” Trong đó một người quát hỏi.

Phu nhân liều chết bảo vệ rổ, hoảng sợ kinh hô: “Không có gì, thật sự không gì cả.”

Nhưng một phản tặc rất nhanh ra tay cướp rổ, trong lúc tranh đoạt, rổ rớt trên mặt đất, lăn ra mấy của khoai lang.

“Khoai lang, ngươi lấy ở đâu?”

Ánh mắt 4 phản tặc sáng ngời, chen nhau cướp vào trong tay.

Phu nhân gấp giọng hét lớn: “Đây là ta đào được từ trong núi, phu quân của ta đã chết, trong nhà còn một mẹ già bị bệnh và hai người con trai, đều đang chịu đói, van cầu các ngươi trả lại khoai lang cho ta.”

Một phản tặc tức giận nói: “Người đàn bà chanh chua, nghĩa quân bọn ta vì các ngươi đánh với môn phiệt đầu rơi máu chảy, chịu đói, tại sao ngươi có lương thực lại không cống hiến ra?”

“Đúng đó!”

Một phản tặc khác nói năng hùng hồn, quát lớn: “Vì lý tưởng tối cao diệt môn phiệt bình thiên hạ và kế hoạch sự nghiệp to lớn, các ngươi chịu đói vài ngày có sao đâu?”

Phu nhân khóc hô: “Ta có thể chịu đói nhưng hai người con trai không thể chịu đói, van cầu các ngươi chừa cho ta chút khoai lang đi, một củ cũng được!”

“Má nó!”

Phản tặc trực tiếp nhét khoai lang vào trong ngực, đẩy phu nhân dây dưa không ngớt ra, quát: “Bọn ta ăn không đủ no làm sao đấu tranh với môn phiệt? Bọn ta liều chết liều sống đều là vì các ngươi, các ngươi nhịn đói thêm mấy ngày có là gì!”

Bốn phản tặc nghênh ngang bỏ đi, để lại phu nhân ngồi tê liệt dưới đất gào khóc.

Phương Tri Hành nhìn thấy, trên mặt không có biểu cảm gì.

Sau một lúc lâu, cậu đi qua, đỡ phu nhân lên, từ trong ngực lấy ra một vài đồng tiền nhét vào trong tay phu nhân.

“À cái này!”

Phu nhân vui mừng quá đỗi, lau nước mắt, giật mình nói: “Đại hiệp, ngài đây là?”

Phương Tri Hành mở miệng nói: “Ta là người vùng ngoài tới, vừa hay đến đây.

Đại tỷ, trấn Hắc Thạch bị phản tặc công chiếm từ khi nào vậy?”

“Suỵt, không được nói là phản tặc, phải nói là nghĩa quân.”

Phu nhân vội vàng hạ giọng, cẩn thận nói: “Nghĩa quân đến đây gần nửa tháng rồi, sau khi bọn họ giết cả nhà lý chính đại nhân thì tiếp quản trấn Hắc Thạch.”

Phương Tri Hành hiểu rõ, hỏi: “Thống lĩnh dẫn đầu nghĩa quân ở đây là ai?”

Phu nhân liền nói: “Nghe nói người đó tên là Nhạc Bình Giang, biệt danh là ‘Bách Xuyên Bất Lưu’.

Ta nghe người ta nói gã giết rất nhiều rất nhiều người, hơn nữa đặc biệt thích chém đầu, người bị gã giết đầu người chồng chất như núi, có thể chặn ngang của nước sông đó.”

Bách Xuyên Bất Lưu!!

Phương Tri Hành nhíu mày nói: “Gã là thực lực gì?”

Phu nhân đáp: “Kiểu rất lợi hại ý.”

Phương Tri Hành không khỏi bật cười, phu nhân không hiểu cảnh giới võ công, hỏi cũng như không hỏi.

Khi nói chuyện, trên đường lại đi tới một phản tặc đầu đội khăn trùm đầu màu cam.

Trong tay bọn họ cầm một bức tranh, đang điều tra từng nhà.

Phu nhân thấy vậy, nhỏ giọng nói: “Nghĩa quân đang đuổi bắt tiểu thư Vương gia đó.”

Phương Tri Hành hỏi: “Tiểu thư Vương gia gì?”

Phu nhân cẩn thận giải thích nói: “Vương gia là nhà giàu ở trấn Hắc Thạch ta, nhân đinh rất nhiều, gia tài bạc triệu.

Sau khi nghĩa quân đi vào trấn Hắc Thạch, chẳng những đoạt lấy tài sản Vương gia còn chiếm lấy Vương phủ.

Phần lớn người của Vương gia đều bị bắt, bị chém đầu, chỉ có một tiểu thư Vương gia chạy thoát.”

Phương Tri Hành nhất thời dấy lên hứng thú, hiếu kỳ nói: “Chỉ là chạy một tiểu thư thôi mà, tại sao nghĩa quân còn liều mạng đuổi bắt cô ấy?”

Phu nhân liền nói: “Ta nghe nói, lúc tiểu thư Vương gia chạy trốn, mang theo một tấm bản đồ, tấm bản đồ có thể rất đáng giá, nghĩa quân muốn đuổi theo lấy lại.”

Đang nói, tên nghĩa quân đó càng chạy càng gần.

Phu nhân không dám nhiều lời, kinh hoảng nói: “Ta đi trước, bị bọn họ phát hiện trên người ta có tiền sẽ lại bị cướp đi.”


Chương 576: Ngũ Hành (1)

Phương Tri Hành gật đầu, tùy ý phu nhân chạy ra.

Không chỉ có bà, người trên đường cũng tranh nhau trốn đi thật xa.

Trong nháy mắt, trên đường một vùng trống trải, chỉ còn lại một người qua đường là Phương Tri Hành.

Tên phản tặc đó nhất thời chú ý tới Phương Tri Hành, hung hăng đi tới.

Một người râu rậm đánh giá Phương Tri Hành, thấy dáng người cậu vạm vỡ cường tráng, mặc trang phục màu đen, phía sau vác một thanh khoát đao dùng vải đen trùm lại, bên hông cột trường cung và túi tên.

Võ trang thế này vừa nhìn là biết không phải người bình thường có thể có.

“Ồ, Hắc Đàn cung!”

Râu rậm có chút nhãn lực, nhận ra cây cung trên người Phương Tri Hành không phải mặt hàng bình thường, giá trị xa xỉ, trong ánh mắt chợt xuất hiện một tia tham lam.

Nhưng mà dường như Phương Tri Hành không dễ chọc khiến trong lòng hắn do dự, chần chờ một lát rồi lớn gan quát: “Đứng lại, ngươi là ai?”

Mặt Phương Tri Hành không đổi sắc, bình tĩnh đáp: “Một người qua đường, đi ngang qua quý bảo địa, muốn mua một tấm bản đồ.”

Đây quả thật là mục đích của Phương Tri Hành, trong tay cậu không có bản đồ của quận Hạ Hà.

Nhưng cửa hàng trên trấn đều đóng cửa.

Râu rậm cười ha hả nói: “Nơi đây đã bị nghĩa quân tiếp quản, bản đồ là vật tư quân nhu quản chế, cấm mua bán.

Còn nữa vì ủng hộ nghĩa quân chống lại chính sách tàn bạo của môn phiệt, thống lĩnh đại nhân đã sớm hạ lệnh, thu giữ tất cả binh khí dân gian.”

Hắn chỉ khoát đao và cung tên trên người Phương Tri Hành, mệnh lệnh nói: “Ngươi lập tức giao binh khí trên người ra đây.”

Khóe miệng Phương Tri Hành nhếch lên, cạn lời nói: “Các ngươi thật là uy phong, môn phiệt thế gia còn không bá đạo bằng các ngươi.”

Râu rậm trừng mắt nói: “Ngươi muốn kháng mệnh à?”

Phương Tri Hành đột nhiên vươn tay, bóp cổ râu rậm, nhấc hắn lên.

“Ặc ặc ặc ~”

Hai chân râu rậm cách mặt đất, vùng vẫy trên không.

Thấy tình hình như vậy, một đám nghĩa quân nhất thời sợ hãi, đều giơ gậy kêu lên: “Ngươi làm gì? Mau buông ra!”

Không bao lâu, hai mắt râu rậm trắng dã, sắc mặt một mảnh xanh tím.

Phương Tri Hành hỏi: “Trên người ngươi có bản đồ không?”

“Ưm!” Râu rậm phát ra một tiếng rên rỉ không rõ ý nghĩa.

Phương Tri Hành buông lỏng tay.

Râu rậm ngã chổng mông, liên tiếp ho khan vài cái, thở hổn hển như trâu.

“Đưa bản đồ cho ta.” Phương Tri Hành vươn tay.

Râu rậm lập tức sờ tay vào ngực, sờ soạng vài cái, lấy ra một tấm da thú lớn cỡ bàn tay.

Phương Tri Hành tiếp nhận, nhìn kỹ, tuy da thú nhỏ nhưng 9 huyện và một vài ngọn núi, con sông quan trọng của quận Hạ Hà được miêu tả rõ ràng.

“Ừm, miễn cưỡng có thể sử dụng.”

Phương Tri Hành thu hồi bản đồ, xoay người rời đi.

Râu rậm nhìn theo, biểu cảm dần dần trở nên u ám dữ tợn.

Hắn nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt oán độc, nghiêng đầu nhìn về phía những người khác, tức giận nói: “Đệt mợ nó, các ngươi còn thất thần làm gì, nhanh đi thông báo thống lĩnh đại nhân, nhanh chóng bắt tên khốn đó…”

Râu rậm bỗng nhiên nhìn thấy toàn bộ những người khác mở to mắt nhìn, nhìn về phía trước, mặt đầy kinh ngạc hoảng sợ.

Hắn ngừng hô hấp, cứng ngắc xoay đầu qua, đồng tử nhất thời co rụt dữ dội.

Phương Tri Hành rõ ràng đã đi xa, lại giống như ma quỷ lần nữa xuất hiện trước mặt hắn.

“Ừng ực~”

Hầu kết râu rậm lên xuống, nổi da gà.

Phương Tri Hành lạnh lùng cười nói: “Chỉ với loại như ngươi còn muốn trả thù ta? Muốn chết!”

Cậu nâng bàn tay to lên, một chưởng đánh vào ngực râu rậm.

Đùng!

Cả người râu rậm run lên, bay ngược ra ngoài, đụng ngã một đám đồng lõa.

Trong thế giới vang lên tiếng xương đứt đoạn liên tiếp.

Phương Tri Hành cũng không thèm nhìn tới kết quả, xoay người rời đi.

Rất nhanh, cậu đi ra khỏi trấn Hắc Thạch, ngoắc tay.

Tế Cẩu lập tức từ trong rừng cây bên cạnh lủi ra, dừng bên cạnh Phương Tri Hành lắc đuôi.

“Lấy được bản đồ rồi.”

Phương Tri Hành mở bản đồ ra, truyền âm đến: “Quận Hạ Hà không phải nơi tốt lành gì, vùng khỉ ho cò gáy, chỉ có hai Cấm Khu, một cái cấp 1 một cái cấp 2, tu hành tài nguyên vô cùng ít.”

Tế Cẩu vừa nghe lời này, tặc lưỡi nói: “Nghèo như vậy à, chúng ta làm sao đây?”

“Còn có thể làm sao, tiếp tục đi về phía trước, đi đến một nơi tài nguyên dồi dào.”

Ngón tay Phương Tri Hành cắt ra một đường trên mặt đất, trầm ngâm nói: “Từ quận thành ngồi thuyền xuống phía nam, hẳn là có thể đến thủ phủ Đam Châu ‘thành Đan Nghiệp’, nơi đó là khu vực trung tâm của Đam Châu, ắt hẳn võ đạo hưng thịnh.”

Tế Cẩu không có bất kỳ dị nghị, dù sao đối với nó, đi chỗ nào cũng giống nhau.

Nó chợt nghĩ tới cái gì, chần chờ, cẩn thận hỏi: “Trên người mày còn lại bao nhiêu Nhục Đan cấp 3, có đủ tao ăn không?”

Phương Tri Hành hơi im lặng, trả lời: “Còn có thể duy trì một tháng.”

Tế Cẩu yên tâm một chút.

Tên bật hack Phương Tri Hành này không cần ăn Nhục Đan tẩm bổ nhưng Tế Cẩu cần, còn phải ăn mỗi ngày.


Chương 577: Ngũ Hành (2)

Lỡ như đứt nguồn thức ăn chó, tốc độ phát triển của Tế Cẩu nhất định chậm lại rất nhiều.

Hơn nữa, sau khi đứt nguồn thức ăn, Tế Cẩu có thể phải tự mình đi săn, vậy thì khó chịu vãi chưởng.

Một người một chó đi về phía trước.

Đang đi, hai người bọn họ nhìn nhau rồi đột nhiên tách ra một trái một phải.

Giây lát sau, thân hình hai người bọn họ đồng thời nhoáng lên, nhằm phía một đống ngải cứu, bao vây một trước một sau.

Cây ngải cứu rung động, lộ ra nửa cái đầu.

Phương Tri Hành nhàn nhạt nói: “Ngươi là ai, tại sao theo dõi ta?”

Một bàn tay ngọc mềm mại vươn ra, xốc ngải cứu lên, lộ ra một người trẻ tuổi mặc áo gai rách nát, đầu đội nón nỉ, mặt và cả người vô cùng bẩn.

Ngực người trẻ tuổi này phồng lên, không có hầu kết, hai mắt ngập nước, cực kỳ linh động có thần.

Vừa nhìn là biết, vị này chính là nữ cải nam trang.

Nữ tử trẻ tuổi khẩn trương nhìn Phương Tri Hành, điều chỉnh giọng, dùng giọng thô kệch điệu trả lời: “Đại hiệp, ta không có ác ý, vừa rồi ta nhìn thấy ngài giết mấy phản tặc, cảm thấy ngài rất có bản lĩnh nên đi theo, muốn xin ngài một chuyện.”

Phương Tri Hành thản nhiên nói: “Ồ, cầu ta chuyện gì?”

Nữ tử trẻ tuổi quỳ rạp xuống đất, hai mắt đẫm lệ lưng tròng, kích động nói: “Cả nhà ta hơn 100 người bị phản tặc giết, cầu đại hiệp chủ trì công đạo cho ta.”

Người vừa kích động, tiếng nói không khống chế được, biến thành giọng nữ yếu đuối.

Phương Tri Hành bật cười, khinh thường nói: “Ta không phải đại hiệp gì, cũng không có hứng thú hành hiệp trượng nghĩa, ngươi tìm lầm người rồi.”

Cậu xoay người muốn đi.

“Đại hiệp đợi đã!”

Nữ tử trẻ tuổi không bỏ qua, quỳ xuống đất bò lại, năn nỉ nói: “Chỉ cần ngài giúp ta báo thù, ta bằng lòng hiến bảo vật gia truyền cho ngài.”

Phương Tri Hành dừng bước, liếc nhìn nữ tử, hiếu kỳ nói: “Bảo vật gia truyền gì?”

Trong lòng nữ tử trẻ tuổi vui vẻ, nghiêm túc nói: “Thật không dám giấu giếm, ta là tiểu thư Vương gia Vương Giai Vân, tổ tiên Vương gia ta là một vị võ lâm danh túc, để lại tuyệt học gia truyền .

Sau khi phản tặc đi vào trấn Hắc Thạch, ngay từ đầu chỉ tham tiền tài nhà ta, sau này thủ lĩnh của bọn họ Nhạc Bình Giang không biết từ đâu nghe nói Vương gia ta có một bộ kiếm kinh liền cưỡng ép bọn ta giao ra.

Vương gia ta vì giữ mạng liền giao ra tuyệt học gia truyền, nào ngờ sau khi Nhạc Bình Giang lấy được đột nhiên trở mặt, hạ sát thủ với bọn ta.

Cha nương ta liều chết bảo vệ, mới cứu được ta ra nhưng cũng chỉ một mình ta còn sống.”

Nói đến đây, Vương Giai Vân khóc không thành tiếng, nước mắt ào ào, thảm thiết không thôi.

Phương Tri Hành nhíu mày nói: “Nói như vậy, công pháp ở trong tay Nhạc Bình Giang? Vậy cô lấy cái gì hiến cho ta?”

Vương Giai Vân liền nói: “Không dám gạt đại hiệp, chia làm một bộ công pháp và một Quán Tưởng đồ, bọn ta cũng từng lo lắng Nhạc Bình Giang trở mặt nên để lại thủ đoạn, giao cho gã chính là công pháp thật và Quán Tưởng đồ giả.”

Phương Tri Hành nhất thời tỉnh ngộ, khó trách phu nhân nói với cậu, phản tặc đang lùng bắt tiểu thư Vương gia, tìm kiếm một bức bản đồ.

“Quán Tưởng đồ thật ở trong tay cô?”

Ánh mắt Phương Tri Hành sáng ngời, điều kiện 3 đúng lúc cần thứ này.

Vương Giai Vân lại trả lời: “Quán Tưởng đồ không ở trên người ta, khi đó ta vội vã chạy trốn, căn bản không có thời gian mang theo Quán Tưởng đồ, cho nên Quán Tưởng đồ còn ở trong Vương phủ ta.”

Phương Tri Hành hiểu được, khó trách Vương Giai Vân vẫn không chạy trốn, nói vậy cô đang đợi cơ hội lấy lại bảo vật gia truyền.

Cậu hỏi: “Cô biết tu vi của Nhạc Bình Giang không?”

Vương Giai Vân lắc đầu nói: “Không rõ lắm, cha ta là Đại Mãng cảnh hậu kỳ, đấu với gã mười mấy hiệp đã bị gã đánh chết.”

Trong lòng Phương Tri Hành hiểu rõ, phấn chấn nói: “Dẫn đường đi, chúng ta đến Vương phủ.”

Vương Giai Vân sửng sốt, kinh ngạc nói: “Nhưng mà Nhạc Bình Giang đợi ở trong Vương phủ…”

Phương Tri Hành ngắt lời nói: “Cô chỉ cần dẫn đường.”

Vương Giai Vân hít sâu một hơi, vui mừng quá đỗi, lập tức bò dậy, đi vào thôn trấn.

Tế Cẩu thấy vậy, không nhịn được nhắc nhở: “Quận Hạ Hà trải rộng phản tặc, một khi mày giết Nhạc Bình Giang, khẳng định sẽ lọt vào đuổi giết của phản tặc.”

Phương Tri Hành cười ha hả nói: “Không sao, dù sao tao cũng nhiều nợ lắm.”

Một người một chó không chần chờ mà nghênh ngang đi vào trấn Hắc Thạch.

Lúc này trấn Hắc Thạch vô cùng náo nhiệt.

Có người giết phản tặc ở bên đường, đánh thương nặng 7 8 tên phản tặc, thu hút rất nhiều phản tặc.

Bọn họ nổi giận tiến hành đuổi bắt.

Nào ngờ…

“Chính, chính là hắn!”

Một phản tặc đột nhiên chỉ tay về phía Phương Tri Hành đang bước đến từ đằng xa, hét toáng lên.

Mấy trăm tên phản tặc đồng loạt quay đầu, tầm mắt dịch chuyển lên trên người Phương Tri Hành.

Nhưng ánh mắt của bọn họ lại bị Tế Cẩu hấp dẫn.

Đây là lần đầu rất nhiều người nhìn thấy cự lang hung ác đến vậy, nên bị dọa đến mức chân mềm nhũn.


Chương 578: Mệnh Cách (1)

Đường lớn vốn ồn ào đột nhiên yên tĩnh lại.

Một đám phản tặc lặng lẽ nhìn Phương Tri Hành đi đến, lại không dám thả rắm.

Tình cảnh này…

Vương Giai Vân phấn chấn tinh thần, 2 tròng mắt bốc lên lửa giận của thù hận, bàn tay ngọc siết chặt thành quyền, hận không thể đánh chết tất cả phản tặc.

Không bao lâu sau, Phương Tri Hành đi đến trước mặt đám phản tặc, bọn họ không hẹn mà cùng lùi về sau.

2 người một chó áp về phía trước, đám phản tặc thì lặng lẽ lùi về phía sau, tình hình buồn cười lại hài hước.

Một lát sau, bọn họ đi đến bên ngoài đại viện có bức tường cao.

Cánh cửa lớn được mở rộng, có một nam tử trung niên cao to lực lưỡng bước ra từ bên trong cánh cửa, mặt chữ quốc, sống mũi lệch, là tên râu ngắn, bên hông treo một thanh trường kiếm.

“Đại hiệp, ngươi là Nhạc Bình Giang!”

Hai mắt của Vương Giai Vân phóng hỏa, nhìn chằm chằm người trung niên, cắn răng kêu lên ken két.

Lúc này, Nhạc Bình Giang vừa nhận được bẩm báo của thủ hạ, biết được trên trấn có một nhân sĩ giang hồ, dường như là một kẻ khó chơi.

2 mắt gã lạnh lẽo đánh giá Phương Tri Hành, còn có cự lang cao 2 mét, rùng mình, hô hấp đều ngừng lại.

Con cự lang uy phong lẫm liệt, có thể là dị thú cấp 2.

Chỉ là con cự lang này đã mang đến cho gã áp lực rất lớn.

Chứ đừng nói đến còn có một người trẻ tuổi không rõ thực lực.

Nhạc Bình Giang xoay chuyển tâm tư, nụ cười trên mặt cứng ngắc, chắp tay nói: “Tại hạ là Nhạc Bình Giang, dốc sức ở dưới trướng của Tham Lang đại nhân, xin hỏi tôn giá là?”

Phương Tri Hành liếc nhìn đối phương, thản nhiên nói: “Giao ra , đừng để ta đợi quá lâu.”

Nhạc Bình Giang giận tím mặt, 2 mắt trợn tròn nói: “Thật to gan, đồ của nghĩa quân mà ngươi cũng dám đòi à?”

Phương Tri Hành nhoáng một cái, bóng dáng đột nhiên biến mất tại chỗ.

“A?”

Nhạc Bình Giang cảm thấy hoa mắt, sau nháy mắt, tầm mắt của gã bị một bóng dáng cao lớn chiếm cứ hết.

Gã chỉ cảm thấy lồng ngực khó chịu, trời đất quay cuồng, đợi gã lấy lại tinh thần thì bản thân đã che lồng ngực lại, quỳ một chân trên mặt đất.

Phương Tri Hành dặn dò: “Có câu nói rất hay, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.

Nhưng ta phải nói cho ngươi biết, ngươi vẫn chưa có tư cách uống rượu mời của ta đâu.”

Nhạc Bình Giang nghe xong những lời này thì nôn ra một ngụm máu lớn, toàn thân đau nhức kịch liệt, trong lúc nhất thời đau đến mức tròng mắt của gã đều lòi ra ngoài.

Đám phản tặc trừng mắt nhìn rồi nhìn nhau, không khỏi khiếp sợ muốn chết.

“Oẹ!”

Nhạc Bình Giang lại phun ra một ngụm máu lớn, toàn thân không ngừng phát run, gã chật vật đứng lên, hoảng sợ nói: “Hảo hán hãy tha mạng.”

Khóe miệng của Phương Tri Hành hơi vểnh lên, cậu cười như không cười nói: “Yên tâm, ta sẽ không giết ngươi đâu.”

Nhạc Bình Giang vội vàng nói: “Được, tin rằng ngươi là người nói lời giữ lời, ta sẽ đưa ngươi công pháp, bây giờ sẽ lấy cho ngươi.”

Gã xoay người đi vào trong sân, lảo đảo, vừa đi vừa chảy máu nơi miệng mũi.

Phương Tri Hành đi theo, liếc mắt nhìn Vương Giai Vân.

Lúc này, tiểu thư của Vương gia hơi cúi đầu, nét mặt như che đậy sương lạnh, đằng đằng sát khí như một con sư tử nổi giận.

Nhạc Bình Giang nhanh chóng tiến vào thư phòng, lấy ra một quyển bí tịch có mặt bìa màu đen rất dày.

Phương Tri Hành nhận lấy rồi giao cho Vương Giai Vân, dặn dò: “Cô kiểm tra đi.”

Vương Giai Vân nhanh chóng lật xem một lượt rồi gật đầu.

Trong lòng Phương Tri Hành vui vẻ, cậu vội vàng nói: “Quan Tưởng đồ đâu?”

Vương Giai Vân nghiêng mắt nhìn Nhạc Bình Giang, rồi đi về phía một kệ sách dựa vào tường dưới cái nhìn của gã.

Cô dịch chuyển kệ sách, khom người xuống, xốc phiến đá xanh lên.

Phía dưới thình lình lộ ra một không gian nhỏ hẹp, bày một hộp gấm có hình dáng mảnh dài.

“Lẽ, lẽ nào ngươi là…”

Nhạc Bình Giang trợn tròn mắt, mãi đến giờ phút này gã mới nhận ra Vương Giai Vân là ai.

Điều khiến gã vô cùng kinh ngạc là Quan Tưởng đồ mà gã luôn đau khổ tìm kiếm lại ở ngay bên cạnh gã, ở chỗ cách gã chưa đến mấy mét.

Gã nghĩ đến đây thì sự phiền muộn xông lên đầu, Nhạc Bình Giang ngồi bệt xuống ghế, biểu cảm trên mặt vô cùng khó coi.

Phương Tri Hành nhận lấy hộp gấm có hình dáng mảnh dài, mở ra, bên trong quả nhiên có một quyển trục.

Cậu không chần chờ mà mở ra.

Quyển tranh từ từ bày ra, Quan Tưởng đồ đập vào đáy mắt rõ ràng là một cặp sừng dê.

Không phải là đồ đằng dị thú, mà là sừng dê vọt lên trời.

Trên sừng dê đầy chi tiết, thật là kỳ diệu, có thể nhìn thấy rõ mặt ngoài của nó phủ đầu đường vân ốc méo mó, còn có mấy lỗ thủng nhỏ do va chạm để lại.

Không bao lâu sau, giao diện hệ thống đột nhiên lấp lóe ánh sáng.

[3, Sưu tập từ 5 Quan Tưởng đồ hoàn chỉnh trở lên (1/5)]

“Tốt quá đi!”

Trong lòng của Phương Tri Hành vui vẻ, trước đây không nghĩ đến lại dễ dàng thu thập được một Quan Tưởng đồ của công pháp Hóa Yêu.


Chương 579: Mệnh Cách (2)

Ngay sau đó, điều kiện max cấp cũng hiện ra.

[Điều kiện để đạt Dương Dương Kiếm Kinh tầng thứ nhất max cấp:

1, Tham ngộ và nắm giữ áo nghĩa người kiếm hợp nhất (chưa hoàn thành)

2, Đọc nội dung công pháp: 10 lần, hơn 500 lần đồ đằng Quan Tưởng đồ (chưa hoàn thành)

3, Săn giết dị thú loài dê cấp 4: 8 con (chưa hoàn thành)

4, Mài thành hình một thanh kiếm thai (chưa hoàn thành)]

“Chỉ có 4 điều kiện à?”

Phương Tri Hành thầm lắc đầu, cậu chỉ đùa giỡn đại đao, kiếm pháp lại là một phong cách khác, quả nhiên không hợp với cậu.

Cậu không định tu luyện bộ này.

“Ác tặc, ta sẽ giết ngươi!”

Đúng lúc này, Vương Giai Vân đột nhiên móc ra một cây chuỷ thủ, lướt người về phía Nhạc Bình Giang, rồi chọc đao lên trên người gã.

Phụt!

2 mắt của Nhạc Bình Giang trong nháy mắt trừng lão đại, trừng mắt nhìn Vương Giai Vân cầm đao đâm qua đây.

Nhưng gã đang bị thương nặng, cả người mệt lả, không thể động đậy được nữa.

“Ọe!” Miệng của Nhạc Bình Giang phun ra một ngụm máu, bắn tung toé lên trên mặt của Vương Giai Vân.

Vẻ mặt gã không cam lòng và tuyệt vọng, chậm rãi trượt từ trên ghế xuống, sắp không còn khí tức.

“A, Nhạc thống lĩnh bị giết rồi!”

Lông tơ của đám phản tặc dựng đứng, hoảng sợ muốn chết, có người thì ngây ra tại chỗ không biết làm sao, có người thì nhấc chân lên muốn bỏ chạy.

Phương Tri Hành thu hồi Quan Tưởng đồ và công pháp, chuyển tay trả lại cho Vương Giai Vân.

“Đại hiệp, không cần đâu?”

Vương Giai Vân lau đi vết máu trên mặt, trong lòng vô cùng vui sướng, kinh ngạc nói.

Nhưng Phương Tri Hành lắc đầu nói: “Bộ công pháp này không thích hợp với ta, không có tác dụng gì với ta cả.”

Vương Giai Vân chần chờ nói: “Vậy ta nên báo đáp ngài thế nào?”

Phương Tri Hành cười nói: “Không cần báo đáp, dù sao Nhạc Bình Giang cũng là do cô giết, ta chỉ giúp được chút mà thôi.”

Vương Giai Vân suy nghĩ một lúc, sau đó xoay người dạo một vòng ở trong thư phòng.

Cô nhanh chóng chuyển 2 cái rương lớn, rồi mở nó ra.

Trong một cái rương đựng đầy bánh vàng, cái rương còn lại thì đựng các loại có giá trị như tiền đồ trang sức.

“Tiền tài mà Nhạc Bình Giang vơ vét trong nhà ta phần lớn đều ở chỗ này, xin đại hiệp nhận cho.” Vương Giai Vân trịnh trọng nói.

Phương Tri Hành híp mắt lại, lãnh đạm nói: “Làm người thì phải hiểu chừng mực, cô còn muốn gì không?”

Vương Giai Vân lần nữa quỳ xuống, dập đầu nói: “Đại hiệp, cả nhà ta bị hại, không chỗ nương tựa, nhưng nhà ta còn có một người bà con xa ở bên trong ‘thành Đan Vân’, hy vọng đại hiệp có thể hộ tống ta đến bên đấy.”

Cô ngẩng đầu lên, điềm đạm đáng thương nói: “Đợi đến thành Đan Vân, ngoại trừ số tiền tài này, ta sẽ tặng ngài một phần quà lớn khác.”

Phương Tri Hành híp mắt lại, tặc lưỡi nói: ” y dô, cô còn có quà lớn à?”

Vương Giai Vân trả lời: “Tổ thượng nhà ta có mua 3 tòa nhà ở thành Đan Vân, mỗi một tòa có giá trị không dưới trăm vạn đồng tiền.”

Phương Tri Hành hiểu rõ, cậu hỏi: “Thành Đan Vân ở phía nào?”

“Phía nam.”

Vương Giai Vân đáp lại: “Thành Đan Vân ở thượng du của thủ phủ Đam Châu, cách nhau chưa đến 280 dặm.”

Phương Tri Hành không khỏi trầm ngâm.

Lúc này, Tế Cẩu truyền âm đến: “Tính toán cẩn thận thì vụ mua bán này không thiệt.

Mày mất đi sự ủng hộ của môn phiệt, sau này phải kiếm tiền dựa vào bản thân, cơ hội kiếm một lần nhiều tiền như vậy không nhiều đâu.”

Phương Tri Hành nghĩ lại thì thấy cũng đúng, cậu tiêu thụ rất lớn, tiền có nhiều đi chăng nữa thì cũng có lúc xài hết, phải chuẩn bị nhiều hơn mới được.

“Ừm, dù sao cũng tiện đường.”

Vì vậy, Phương Tri Hành gật đầu nói: “Được, cô cùng đi theo ta đi.”

Một lát sau, một chiếc xe ngựa công khai rời khỏi Vương phủ, xuyên qua phố dài, rời khỏi trấn Hắc Thạch.

Phu xe là Vương Giai Vân, còn Phương Tri Hành và Tế Cẩu thì ngồi trong xe.

Vương Giai Vân là người bản xứ nên hơi quen thuộc với tình hình đường xá xung quanh, trái lại tiết kiệm cho Phương Tri Hành rất nhiều tinh lực.

Tạch tạch tạch!

Xe ngựa chạy trên đường cái, càng đi càng xa.

Nhoáng cái đã đến chạng vạng.

“Đại hiệp, sắc trời đã tối, phía trước có một thôn trang, chúng ta có thể đi tìm nơi ngủ trọ.”

Vương Giai Vân im lặng cả chặng đường đột nhiên mở miệng nói.

Phương Tri Hành gật đầu nói: “Được.”

Không bao lâu sau, xe ngựa dừng lại.

Phương Tri Hành bước xuống xe ngựa, vừa nhìn quanh thì không khỏi nhíu mày.

Thôn trang trước mắt đã bị hủy bởi lửa lớn, một mảng cháy đen, chỉ có 2 3 căn nhà tranh là may mắn còn tồn tại.

Trên mặt đất là xương trắng lả tả, xung quanh không một người sống sót.

Vương Giai Vân nhìn thấy cảnh tượng này thì bực tức nói: “Mẫu thân của ta đến từ thôn này, phản tặc vừa đến thì chiến tranh khắp nơi, giết người phóng hỏa, cướp lương thực cướp tiền, hủy hết mọi thứ.”

Phương Tri Hành không có ý kiến gì về lời nói này.

Theo những gì mà cậu nghe với nhìn thấy, thau vì nói là bách tính nghèo khổ khởi nghĩa, chi bằng nói đây là một trận bạo động.


Chương 580: Danh tiếng (1)

Người bị môn phiệt ức hiếp thời gian lâu dài, một khi quyết định phản kháng, quả thật không thể đo lường loại phá hoại điên cuồng đến cực điểm này được.

Phương Tri Hành bước vào một căn nhà tranh, dạo một vòng, phát hiện đồ bên trong bị cướp sạch, ngay cả nồi bát hồ lô bồn đều không để lại.

Bọn họ ở lại nơi này một đêm, sáng hôm sau sẽ tiếp tục lên đường.

3 ngày sau, 2 bọn họ đã đến “trấn Tây Phong”.

May mắn là “trấn Tây Phong” nằm bên trong “huyện Ngọc Lan”, là một trong 2 huyện thành chưa bị phản tặc chiếm cứ.

Vương Giai Vân điều khiển xe tiến vào trong trấn, phát hiện trên trấn cũng là một mảng tiêu điều.

Nhà người có tiền tranh nhau chạy nạn, số còn lại đều là mấy bách tính nghèo khổ, hoặc là không đi được, hoặc là không có chỗ để đi.

Trên trấn có một khách điếm vẫn còn mở.

Chủ tiệm là đôi phu thê già, có lẽ bọn họ cảm thấy không trốn được, thay vì chết ở bên ngoài thì chi bằng chết trong nhà.

Đôi phu thê già nhiệt tình tiếp đãi Phương Tri Hành.

“Ông chủ, chuẩn bị nước tắm cho ta đi.”

Phương Tri Hành không kịp chờ đợi mà dặn dò.

Chạy trốn mấy ngày qua khiến cậu không có cơ hội tắm gội, trên người đã sớm hôi thối.

Tế Cẩu càng thối hơn, thối muốn chết.

Đôi phu thê già nhanh chóng nấu nước nóng, làm 3 bồn tắm lớn.

Phương Tri Hành và Tế Cẩu ở chung một phòng, hai người họ vui thích tắm gội.

Vương Giai Vân thì ở sát vách, cô cũng đi tắm gội.

Một đêm trôi qua rất nhanh.

Sáng hôm sau, Phương Tri Hành đẩy cửa đi ra ngoài, vừa quay đầu đã nhìn thấy một nữ tử trẻ tuổi mặc trang phục màu trắng đứng ở hành lang.

Nữ tử có mái tóc dài như thác nước, mắt ngọc mày ngài, trong đôi mắt thâm sâu hiện ra ánh sáng yếu ớt.

Khuôn mặt của cô trắng nõn, vóc người xinh xắn, thanh xuân đẹp đẽ.

Cô đứng ở nơi đó, đôi chân thon dài khỏe đẹp, vòng eo siết chặt, bộ ngực cao ngất nổi bật.

Phương Tri Hành nhíu mày lại, Vương Giai Vân rửa đi khuôn mặt bị bẩn để lộ ra tư sắc đúng là vô cùng đẹp mắt, có mấy phần động lòng người.

Cậu từng thấy qua không ít người đẹp, nhưng người có thể khiến cậu thấy kinh ngạc vì vẻ đẹp vốn không nhiều.

Vương Giai Vân chỉ kém với cảm giác kinh ngạc vì đẹp chết người không đền mạng một tí thôi.

“Đại hiệp.”

Vương Giai Vân nghe thấy tiếng mở cửa thì xoay người lại, vén váy thi lễ với Phương Tri Hành, lộ ra nụ cười tươi nhàn nhạt khiến người ta rất thoải mái.

Phương Tri Hành gật đầu, khen từ tận đáy lòng: “Ừm, không hổ là tiểu thư thế gia vọng tộc, duyên dáng yêu kiều, như hoa như trăng.”

Khuôn mặt của Vương Giai Vân ửng đỏ, cúi đầu nói: “Tiểu nữ tử chẳng qua bình thường, chỉ cần đại hiệp không chê là được.”

Cô vừa dứt lời, Tế Cẩu đi ra khỏi phòng, vừa nhìn thấy Vương Giai Vân thì mắt chó hơi trừng lớn, truyền âm đến : “Ôi, nữ tử này có mấy phần tư sắc đấy, có thể làm điều kiện 4 rồi.”

Phương Tri Hành không khỏi trợn mắt, cạn lời: ” m Dương Hòa Hợp không phải là ai cũng chịu đựng được.”

Tế Cẩu không cho là đúng, nó đáp lại: “Hiện tại Vương Giai Vân không chỗ nương tựa, với thực lực của mày, cho cô ta chút lợi ích, cô ta tự nhiên sẽ nghiêng đổ vì mày, thậm chí còn yêu thương nhung nhớ, cởi áo nới thắt lưng đấy.”

“Chậc, đừng dùng mắt chó coi thường người khác.”

Phương Tri Hành “xuỵt” một tiếng rồi đáp: “Mày nghĩ kỹ xem Vương Giai Vân là hạng người gì.

Cả nhà cô ta bị nhạc Bình Giang sát hại, chỉ có một mình cô ta trốn ra ngoài, có lẽ là có vận may, nhưng cũng nhất định là có trí khôn và thực lực.

Còn nữa, sau khi cô ta thoát khỏi họa diệt môn, không thoát đi xa ngay lập tức, trái lại trốn ở trấn Hắc Thạch đợi phát động bất cứ lúc nào, phải có đầu óc và can đảm gì chứ?

Mặt khác, sau khi cô ta thấy tao giết phản tặc đã quả quyết lựa chọn liên thủ với tao, dùng lợi ích để dẫn dụ, nói đôi ba câu đã thành công kéo tao xuống nước.

Bây giờ đang là thời kỳ rối loạn, trước đó cô ta làm cho bản thân dơ bẩn, nhưng hôm nay lại cố ý để lộ ra vẻ đẹp, tại sao chứ?”

Phương Tri Hành tổng kết nói: “Mày có thể không nhiều đầu óc bằng Vương Giai Vân đâu, cẩn thận nữ nhân này chút đi!”

“…”

Tế Cẩu bị nói đến ngây ra, trong lúc nhất thời không phản bác được.

Tạch tạch tạch!

Không bao lâu sau, xe ngựa đi ra khỏi cổng lớn của khách điếm, xuyên qua đường lớn, rời khỏi trấn Tây Phong.

Vương Giai Vân điều khiển xe tiến về phía trước dọc theo quan đạo, đi về phía huyện thành Ngọc Lan.

Đi nửa ngày, lúc này người trên quan đạo dần nhiều hơn.

“Đại hiệp, toàn là người chạy nạn…”

Vương Giai Vân nhắc nhở.

Phương Tri Hành vén màn cửa sổ lên nhìn, người ở hai bên đường nhốn nháo, phần lớn là bách tính chạy nạn, chuyển nhà.

Bọn họ đều ngược hướng với xe ngựa.

Phương Tri Hành thấy vậy thì dặn dò: “Hỏi thăm đôi chút, xem bọn họ đến từ đâu?”

Vương Giai Vân dừng xe ngựa lại, chặn mấy người chạy nạn rồi trò chuyện một lúc với bọn họ.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 18 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 21 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box