1. Home
  2. Mạt Thế
  3. [Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
  4. Tập 192 : Thánh Cảnh xuất hiện (2) (c1911-c1920)

[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ

Tập 192 : Thánh Cảnh xuất hiện (2) (c1911-c1920)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1911: Thánh Cảnh xuất hiện (2)

Bên ngoài Lôi ngục, Thạch Tuyệt xuất hiện, nhìn về phía lôi đình vô tận phía xa, trong mắt lóe lên tia điên cuồng.

Hắn muốn xông vào lần nữa nhưng bị lôi đình cản trở.

Mặc hắn sử dụng thần thông gì đều không thể bước vào Lôi ngục nữa.

– Thạch Hạo! Mặc dù ngươi đã có được Côn Bằng Bộ nhưng ta vẫn sẽ giết ngươi cho bằng được, trấn áp ngươi vĩnh viễn!

Thạch Tuyệt giận dữ gầm lên, dãy núi xa nổ tung.

Thạch Tuyệt đợi ở đây trọn mười ngày nhưng vẫn không đợi được Thạch Hạo ra thế nên đã rời đi.

Ngay cả khi không có Côn Bằng Bộ trong tay, Thạch Tuyệt vẫn tin rằng bản thân có thể tung hoành cả vũ trụ này!

Phía dưới thời gian Trường Hà có một thánh địa nằm ở trung tâm vũ trụ.

Xung quanh có vô số ngôi sao vây quanh, nuốt vào nhả ra tinh khí đầy trời, vô số khí tức mạnh mẽ từ hành tinh này phát ra.

Trên hành tinh cổ này, có một ngọn núi thần sừng sững mà lặng lẽ trôi nổi trong đám mây tựa như vạn cổ bất biến, thỉnh thoảng có những Tu Hành giả bay lượn tứ phía.

Nhưng tất cả mọi người đều kính cẩn nhìn tòa cung điện trên đỉnh ngọn núi thần.

Mà ngay trong cung điện này, có một thân ảnh ngồi khoanh chân không biết trong bao lâu đột nhiên mở mắt.

Trong ánh mắt có nhật nguyệt cùng tinh tú, ngân hà chuyển động, thời gian biến hóa.

Bỗng một nguồn khí tức mạnh mẽ bay lên giống như Chí Tôn hồi sinh càn quét Tam Thiên Giới, vạn năm vô địch!

– Sư tôn!

Ngoài cung điện có một người bước vào tỏa ra thần quang như ánh mặt trời.

– Sư tôn, vừa rồi đồ đệ phát giác được khác thường ở Thời gian Trường Hà, lẽ nào là do sư tôn ra tay đã ảnh hưởng đến tương lai hoặc quá khứ sao?

Người đó trầm giọng nói, ánh mắt như hai ngọn đèn thần sáng rực.

– Không sao.

Là do thân thể tại quá khứ của ta đang gặp chút phiền phức nhưng đã giải quyết xong xuôi.

Thân ảnh đang bị vô số sương mù hỗn độn vây quanh có sao nói vậy.

– Thân thể trong quá khứ của sư tôn?

Nghe vậy, khí huyết người đối diện trào dâng.

Nam tử sửng sốt một lúc rồi tỉnh táo lại.

Nghĩ lại quá khứ của chủ nhân, hắn có chút sững sờ.

– Ra là vậy.

Nhưng sư tôn vẫn nên cẩn thận.

Dù sao đây cũng là chuyện vi phạm đến quy tắc vũ trụ, dù cho sư tôn không quan tâm nhưng nếu thường xuyên sợ rằng sẽ dẫn đến phản phệ.

– Ta tự có chừng mực!

Thân ảnh đó nhàn nhạt nói.

Đợi đến khi người kia rời đi, trong mắt hắn bao phủ bởi hỗn độn hiện lên một tia Hỗn Độn Chi Quang.

– Giết được Huyền Thánh Lôi Giả, sau đó cũng sẽ được thăng lên Tinh Chủ.

Xem ra đã đến lúc tiếp nhận bí mật kia.

Trong điện Côn Bằng, cái kén do Vương Song biến đổi đang yên tĩnh đứng giữa không gian tháp Càn Khôn giống như quả cầu Lôi đình vậy.

Cái kén lớn màu tím hình như biết hít thở không ngừng nuốt chửng Nguyên Lực trong đất trời.

Vương Song cảm giác như mình đang chu du trong hỗn độn, thần hồn bản thân như đang ở thiên địa xa lạ.

Thiên địa này khắp nơi đều là Lôi đình, Lôi đình không ngừng và mọi cây cỏ đều do Lôi đình tạo thành.

Lôi đình này ẩn chứa lôi đạo chân ý vô tận được Vương Song hấp thu.

Chưa từng lúc nào mà hắn cảm thấy hiểu sâu về lôi đạo sâu sắc đến vậy.

Trong tâm trí hắn,ý nghĩa lôi đạo hạt giống màu tím, bắt rễ và nảy mầm trong tâm tri hắn.

Trong Côn bằng điện, thân thể của nhóc con cũng đang tiếp nhận truyền thừa từ Côn Bằng Bộ, dường như đang xảy ra biến hóa nào đó.

Côn Bằng Đại Thánh vẫn luôn đứng trên đại điện lẳng lặng nhìn tất cả.

Ánh mắt của hắn không ở đây mà tựa như đang nhìn về tương lai, hai Đế Tinh đang chầm chậm lên trở thành bức bình phong che chở vũ trụ này!

Thời hạn mười năm chẳng mấy chốc đã kết thúc, thân thể của những thiên kiêu Đông Tinh Vực tỏa ra thần quang.

Những thần quang hình thành một thông đạo không gian để dẫn họ rời đi.

Thế giới bên ngoài, những bóng người lần nữa xuất hiện ở Tứ Tượng Đạo Viện làm kinh động đến tất cả các thế lực siêu cấp.

Phó Viện trưởng Lâm, Thanh Vũ phó viện trưởng, phó viện trưởng Đàm Di, phó viện trưởng Vạn Tình, Tần Chính Nam, Yến Vô Địch… Vô số cao thủ tập hợp tại đây, nhìn những người đang có mặt tại đây.

Tần Vũ, Bách Hoa Tiên Tử, Giang Hồng Nguyệt, Mạc Đạo, Phong Vân Vô Kỵ, trong mắt đều hiện lên vẻ vui mừng, dường như mười năm ở thánh địa thu hoạch được rất nhiều!

– Bùm bùm.

Từng thân ảnh đáp xuống và đi về phía phe của mình.

Thạch Tuyệt là người cuối cùng xuất hiện, sắc mặt vô cùng u ám như một ngọn núi lửa có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

– Ngươi có đoạt được Tuyệt Thế Thần Thông Côn Bằng Bộ không, Thạch Tuyệt?

Hắc Bạch Đạo Viện cùng đám người Trọng Đồng tò mò hỏi.

Bọn họ đều biết ba người là Vương Song, nhóc con cùng Thạch Tuyệt đột phá nhiều tầng so với họ rất nhiều nhưng không biết đã đạt đến bước nào.

Thần sắc Thạch Tuyệt âm trầm vốn dĩ không hề đáp lời, làm như không nghe thấy.

Hắn làm sao có thể nói được, nói rằng hắn vốn dĩ không hề đạt được Côn Bằng Bộ, bị Thạch Hạo giành được.

Nhìn vẻ mặt Thạch Tuyệt, tất cả mọi người đều sửng sốt.

Xem ra đã thất bại.

Quả nhiên, truyền thừa của Côn Bằng Bộ không dễ có được ngay cả Trọng Đồng cũng thất bại.


Chương 1912: Giao phó tương lai

– Này, Vương Song và Thạch Hạo thì sao? Sao bọn họ còn chưa ra nữa?

Những người này bỗng nghi ngờ, mọi người đều đã ra nhưng lại chẳng thấy có Vương Song cùng nhóc con trong đó.

Chỉ có Thạch Tuyệt hiểu rõ sự tình.

Vương Song cùng nhóc con đều nhận được lợi ích khổng lồ, đang tiếp nhận truyền thừa ở điện Côn Bằng.

Tất nhiên, không gian truyền chi lực không thể dịch chuyển họ đi được.

– Tần Vũ, Vương Song cùng Thạch Hạo đâu ?

Phó viện trưởng Lâm trầm giọng hỏi.

Bên trong Côn Bằng điện, một cái kén ánh sáng màu tím và những lôi đạo màu tím lơ lửng bên ngoài tương phản với cái kén có ánh sáng màu trắng.

Không biết đã qua bao lâu, hai cái kén như hai hạt giống cùng lúc tách ra.

– Răng rắc, răng rắc.

Hạt giống tách ra, hai bóng đen một lớn một nhỏ xuất hiện.

Kén sáng màu tím giống như một chất dinh dưỡng chậm rãi hấp thu vào cơ thể Vương Song.

Giống như chim con vừa ra đời ăn đi vỏ trứng của nó.

Thân hình Vương Song thẳng tắp, thon dài, sáng như bạch ngọc, tràn ngập sức mạnh, mắt sáng như vì tinh tú chớp động tia quang mang thâm thúy.

Nhóc con cũng xuất hiện.

Hình như đã lớn hơn một chút đã cao đến vai Vương Song, mày kiếm, mắt sáng như hai ngôi sao nhỏ.

Vương Song nhìn đối phương tựa hồ như nhìn thấy một tia sáng đang dạo trong thiên hà ngay cả ánh sáng cũng không đuổi kịp.

– Vương Song đại ca, ngươi không sao chứ?

Nhóc con hưng phấn nhìn Vương Song.

– Talấy được Côn Bằng Bộ rồi.

Bây giờ sẽ đưa cho ngươi.

Nhóc con giống như đang dâng kho báu nhìn Vương Song.

Trong tay hắn là chùm sáng màu trắng như ngọn nguồn của tất cả ánh sáng trực tiếp đưa cho Vương Song.

Côn Bằng Thánh Giả một bên vẫn trầm mặc dường như chẳng thèm để ý tới.

Cho dù nhóc con thật sự truyền lại cho người khác thì hắn vẫn chẳng để tâm.

Vương Song khẽ cười, cầm lấy quả cầu rồi lập tức thu hồi nhưng không luyện hóa nó ngay.

– Chúng ta đã ở đây bao lâu rồi? Chắc là mười năm rồi?

Vương Song hỏi.

Hắn có thể cảm nhận được ánh sáng của mình đang chuyển động không ngừng giống như muốn bay đi.

Hắn biết đây là tiết tấu muốn rời khỏi đây.

– Đã đến rồi!

Phía trên, Côn Bằng Thánh Giả trầm giọng nói:

– Nếu như không phải tuân theo quy tắc của Côn Bằng thì e rằng các ngươi đã sớm rời khỏi đây rồi.

– Các ngươi đã đạt được truyền thừa, cũng đã đến lúc rời đi rồi.

Nhóc con cùng Vương Song gật đầu, chuẩn bị rời đi.

– Vương Song, ta sẽ còn gặp ngươi ở tương lai.

Côn Bằng Thánh Giả thình lình nói.

Vương Song cùng nhóc con sửng sốt.

Trong mắt Vương Song hiện lên sự kinh ngạc.

Hắn không hiểu tại sao lại nói những lời khó hiểu đó.

– Côn Bằng Thánh Giả, người có ý gì?

Vương Song khó hiểu hỏi.

Trong đầu hắn nhớ về bản thân trước đây khi nghe Lôi Huyền Thánh Giả nói, dường như rất quen thuộc với chủ nhân của Điểm tinh chỉ.

Từng cảnh tượng hiện lên, trong lòng Vương Song có suy đoán kinh người.

– Khi ta sử dụng Côn Bằng Bộ đấu cùng ba vị Thánh Giả trong Thời Gian Trường Hà, dù vậy vẫn không chiếm được ưu thế.

Để có thể trở thành Thánh Giả, chắc chắn thực lực của họ phải rất mạnh trong nhiều kỷ nguyên không ai theo kịp.

Dựa vào tình huống đó thì dù có đánh thêm ngàn năm nữa, ta cũng không trấn áp được bọn họ!

Côn Bằng Thánh Giả yếu ớt nói tựa như đang nhìn thấy cảnh tượng đó.

– Vào thời khắc chúng ta chiến đấu mấu chốt, đột nhiên đi tới một thời không.

Ở thời không ấy, có một bóng người xuất hiện giống như vĩnh hằng.

Loại khí tức ấy thậm chí còn áp đảo cả Thánh Giả.

Khi ấy hắn cũng nhìn thấy bọn ta, bọn Lôi Huyền cũng nhìn thấy đối phương nhưng đó là Vạn Cổ thời không nên bọn ta không thể làm gì được.

Người ở tương lai không thể ảnh hưởng đến hiện tại,

người ở hiện tại không thể ảnh hưởng đến tương lai.

– Cái này chính là sự vĩ đại của thời gian!

– Nhưng mà cái người đó rõ ràng mạnh hơn so với tưởng tượng của ta.

Trải qua vô số thời không mới tấn công.

Cũng là cú đánh đó giống như đánh xuyên qua Thời Không Trường Hà mà đã khiến ba thánh giả bị thương nặng.

Sau này ta mới có cơ hội trấn áp chúng.

– Nhưng ta có thể cảm nhận được người ra tay bị thương.

Cách từ Vạn Cổ thời không mà ra tay.

Thứ trời phạt ấy vượt xa cả tưởng tượng của tất cả, ngay cả mạnh nhất thì cũng sẽ bị thương!

Côn Bằng thánh giả thở dài:

– Cái bóng đó không ngờ chính là ngươi của tương lai.

Hôm nay lại một lần nữa đánh nhau.

Vương Song ngẩn ra, hắn thấy như đang nghe kinh văn vậy.

Mình của tương lai thật sự mạnh đến vậy thậm chí còn hơn cả nhiều thánh giả gộp lại.

– Đó chỉ là một phương hướng của tương lai, không nhất định sẽ như thế.

Tương lai không thể chắc chắn được vô số khả năng.

Chúng ta chỉ đúng lúc xuất hiện ở phương hướng đó thôi.

Côn Bằng thánh giả nói.

– Tiền bối, người muốn nói gì?

Vương Song hỏi.

Hắn rất rõ rằng Côn Bằng Thánh Giả sẽ không nói những lời vô nghĩa.

– Người đó từng nói với ta nếu như muốn đột phá lên Tinh Chủ vậy ngươi phải trở về nơi bắt đầu.

Tại đó sẽ có thứ ngươi cần.

Côn Bằng Thánh Giả nói.

– Nơi bắt đầu? Đó chẳng phải là địa cầu sao!

Vương Song chấn động.

Nghĩ đến địa cầu bản thân thật sự cũng có dự tính trở về đó.


Chương 1913: Giao phó tương lai (2)

– Ta không biết tên kia có ý gì nhưng ta đã đáp ứng hết những chuyện hắn muốn.

– Được.

Bây giờ ta tiễn các ngươi đi!

Côn Bằng Thánh Giả nói rồi phất tay, không gian xung quanh trở nên vặn vẹo sau đó dần dần biến mất.

Nhìn hai người Vương Song biến mất, ánh mắt Côn Bằng Thánh Giả âm tầm nhìn hư không lẩm bẩm nói:

– Rất nhanh thôi, kỷ nguyên chiến tranh sẽ lại nổ ra, không biết mấy lão giả kia đã chuẩn bị xong chưa.

Tuy ta chỉ còn lại một chút thánh niệm nhưng vẫn còn tháp Càn Khôn trợ giúp hẳn là có thể ngăn cản một Thánh Giả!

Ở thế giới bên ngoài, phó viện trưởng Lâm cùng những người khác vô cùng kinh ngạc.

Bọn họ không ngờ cuối cùng lại là Thạch Hạo có được Côn Bằng Bộ.

– Thần thông của Côn Bằng Thánh Giả cuối cùng lại lần nữa tại thế.

Cho dù là ai có được nó đều là vận may của Nhân Tộc ta!

Phó viện trưởng Lâm nhẹ nói.

Những thông tin bọn họ nghe được đương nhiên là đến từ Thạch Tuyệt.

Dù sao họ cũng là siêu cấp Cường Giả, Thạch Tuyệt có thể quan tâm những người khác nhưng không nào phớt lờ những siêu cấp Cường Giả được.

– Soàn soạt.

Hai thanh âm vang lên, Vương Song cùng nhóc con xuất hiện.

Trong mắt mọi người cả hai như vầng ánh dương tỏa ra ánh sáng vô hạn.

– Thạch Hạo!

Nhìn thấy Thạch Hạo, trong mắt Thạch Tuyệt lóe lên tia sát ý, khí tức dâng lên cách kinh khủng, trong mắt hắn như có trăng mọc sao chuyển.

– Thạch Tuyệt, ngươi không ngờ đúng không.

Không ngờ rằng ta có được Côn Bằng Bộ.

Ta muốn khiêu chiến với ngươi, có dám đánh không?

Thạch Hạo nhìn Thạch Quyết với ánh mắt giết người.

Một tiếng tru dài kinh động đến nhiều người.

Tất cả đều chuyển sự chú ý, không ngờ rằng vừa ra khỏi Thánh cảnh lại được tận mắt chứng kiến một đại chiến tuyệt thế.

– Ca ca yêu quý của ta.

Xem ra việc có được Côn Bằng Bộ khiến ngươi tự tin thêm nhiều nhỉ.

Nhưng đáng tiếc ngươi không hiểu rằng cho dù ngươi có được thuật thần thông đó thì ta cũng chẳng để ngươi vào mắt đâu.

Trọng Đồng bất bại là điều đã được chứng minh!

Thạch Tuyệt lạnh lùng nói.

– Bất bại không phải cứ chém gió là có.

Hãy để ta kết thúc sự vô địch của Trọng Đồng đi!

Thạch Hạo vô cùng cường ngạnh đáp.

– Đánh thì đánh.

Ta sẽ khiến ngươi tỉnh ra rằng chỉ cần ta còn sống, ngươi vĩnh viễn không là đối thủ của ta!

Trong mắt Thạch Tuyệt lóe lên thần quang sáng chói giống như một thiên thần vượt trên cả chúng sinh.

Tất cả mọi người đều tò mò nhìn một màn này, trong mắt đầy sự hưng phấn.

Hai vị thiên tài chí tôn quyết đấu là chuyện xưa này chưa từng có.

Họ vô cùng tò mò cuối cùng ai sẽ thắng.

– Trận chiến Trọng Đồng và Thạch Hạo sẽ bắt đầu ngay bây giờ luôn sao!

– Ai sẽ là người chiến thắng chung cuộc đây?

– Trọng Đồng và Thạch Hạo, ai thắng đây?

– Ta nghĩ chắc là Trọng Đồng.

Trọng Đồng xuất thế từ trước đến nay chưa từng có đối thủ.

Tất cả kẻ địch trước mặt hắn đều phải chết.

Có ai đó nói.

– Có lẽ trước đây là như thế.

Nhưng nay Thạch Hạo đã có được Côn Bằng Bộ, đó là thần thông vô thượng thuộc Thánh Giả.

Có được nó, sức mạnh họ tương đương nhau, khó phân thắng bại!

– Chi bằng cược một ván xem cuối cùng ai trong số họ sẽ thắng cuộc!

Trong lúc nhất thời tất cả dần trở nên hứng thú, cảm giác có chút thú vị.

Ngay cả Tần Vũ, Bách Hoa Tiên Tử cùng những thiên kiêu khác cũng trào dâng sự thích thú và âm thầm đặt cược.

Đàm Thai Huyền đứng giữa không trung, trong mắt lóe lên tia quỷ dị.

– Đó cũng là một ý kiến hay.

Nhưng ta nghĩ có lẽ chúng ta nên tăng cược.

Trận này ai thua thì giao ra Côn Bằng Bộ.

Thế nào?

Đàm Thai Huyền đưa ra yêu cầu.

– Khà khà.

Đàm Thai lão này.

Ý kiến của ngươi hay đến không ngờ.

Thua thì giao ra Côn Bằng Bộ vậy thắng thì thế nào?

Phó viện trưởng Lâm cười lạnh.

– Nếu như Thạch Hạo thắng thì sẽ có được Chí Tôn cốt!

– Cái đó là Chí Tôn cốt của Thạch Hạo, lấy nó đi là chuyện nghịch với đất trời.

Sao lại trở thành thứ để cược chứ!

Phó viện trưởng Lâm cười lạnh mỉa mai nhìn đối phương.

– Nhưng bây giờ cái xương ấy đang ở trên người Thạch Tuyệt!

Đàm Thai Huyền thản nhiên nói.

– Khà khà.

Đàm Thai Huyền! Ta không ngờ ngươi lại không biết xấu hổ là gì!

Có thể nói ra những lời đó, xem ra trước đây ta chưa hiểu rõ về ngươi!

Vạn Thanh một bên cười lạnh một tiếng đồng thời ném cái nhìn khinh bỉ về phía Đàm Thai Huyền.

Mặc dù viện trưởng Thanh Vũ chẳng nói gì nhưng cũng lạnh lùng nhìn về phía đối phương.

– Đàm Thai, đừng phí sức nữa, giữa bọn họ nhất định sẽ quyết đấu một trận.

Nhưng không phải là ngay bây giờ mà ở sau Tinh Chủ! Khi đó, bọn mới mới đạt đến đỉnh phong hiện tại của mình, chân chính trở thành Thiếu Niên Chí Tôn!

Nói xong, hắn nhìn về phía đám người Vương Song cùng nhóc con, vẫy tay và một thần quang bao vây họ cứ như vậy rời đi.

Thấy vậy, mắt Đàm Thai Huyền có chút tiếc nuối.

Coi như lần này thất bại.

Xem ra muốn có được Côn Bằng Bộ còn cần trù tính thêm.

Nhưng hắn tin mọi việc đều nằm trong tầm kiểm soát của mình, Thạch Tuyệt sẽ có được Côn Bằng bộ và đánh bại Thạch Hạo!

Những người khác cũng mang thiên kiêu của bản thân đi.

Rất nhanh, Tứ Tượng Đạo Viện khôi phục lại vẻ yên tĩnh giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.


Chương 1914: Gặp lại Liễu Thần

Trong đại điện của Tứ Tượng Đạo viện, đám người gồm phó viện trưởng Lâm, Vương Song, nhóc con cùng Dương Mạt cùng những người khác tập trung tại đây đang thương lượng gì đó.

– Hai trăm năm sau, con đường Chí Tôn sẽ mở ra.

Đến lúc đó, tất cả những thiên kiêu trong vũ trụ sẽ tập trung tại trung tâm Linh Vực.

Khi đó sẽ là cuộc tranh đoạt Chí Tôn chân chính.

Ai thắng sẽ trở thành Tinh Giả duy nhất của thiên giới cùng vạn vật, Đế Giả!

– Đến khi đó các ngươi sẽ được diện kiến thiên tài mạnh nhất, vô số khủng bố, yêu nghiệt nghịch trời!

– Đó sẽ là một thiên địa khác.

Tất cả các ngươi sẽ nhìn thấy và lĩnh ngộ được sự rộng lớn mênh mông của vũ trụ này!

Phó viện trưởng Lâm vẻ mặt nghiêm túc, nói cho đám người Vương Song biết một bí mật.

Hai trăm năm sau trận chiến Chí Tôn sẽ bắt đầu.

Đám người Vương Song chấn động, bọn họ có thể tưởng tượng ra trận chiến sẽ ác liệt đến mức nào, cả ngàn gia tộc sẽ tranh giành lấy vị trí Chí Tôn duy nhất!

Bọn họ cũng từng nghe nói khi ở Tây Tinh Vực và ngay cả sư phụ của họ là Chu Càn cũng từng tham dự vào.

– Tiền bối, khi ta còn ở Tây Tinh Vực cũng đã nghe về trận Chí Tôn, có người còn gọi là con đường Chí Tôn.

Ta không hiểu, trận đại chiến bao phủ khắp vũ trụ này rốt cuộc là vì mục đích gì.

Lẽ nào là để chứng minh tuổi trẻ ai là kẻ mạnh nhất ư!

Vương Song đưa ra nghi hoặc.

– Chí Tôn trận không phải là một lôi đài thi đấu cố định mà nó là một con đường cổ xưa.

Không ai biết con đường đó thông đến đâu nhưng điều duy nhất có thể chắc chắn đó là tại con đường đó có một thời cơ để thành đạo trong truyền thuyết.

Ai có được nó tương lai có hi vọng trở thành Đế vương!

Phó viện trưởng Lâm sắc mặt nghiêm túc chậm rãi nói:

– Có lẽ các ngươi còn chưa biết trong vũ trụ, phía trên Tôn Giả là Thánh Giả, mà trên Thánh Giả là Đế Giả.

Đế Giả là vô địch, là chiến lực cuối cùng của cả vũ trụ, thực lực càn quét cả thiên hạ, uy thế chấn động vạn giới, là sự tồn tại không gì sánh bằng.

– Hơn nữa nếu có được thời cơ đắc đạo đó thì tương đương với việc có hy vọng trở thành Đế so với người khác! Chù dù chỉ một chút thì cũng đủ khiến các Tuyệt Thế Cường Giả điên cuồng!

– Đế Giả?

Vương Song lần đầu tiên nghe đến danh từ này, cảm giác như có một sự tồn tại vô địch sừng sững ở dòng sông thời gian, nhìn về quá khứ, hiện tại và tương lai tràn ngập sự cô đơn cùng tĩnh mịch.

Đó chính sự cô đơn vô thời hạn, quét sạch chư thiên vạn giới nhưng lại không có một địch thủ đích thực cho bản thân!

– Vũ trụ của chúng ta tồn tại Đế Giả ư?

Vương Song tò mò hỏi.

– Có. không có Đế Giả làm sao có thể chống lại sự xâm lăng từ Dị Vực!

Phó viện Lâm nói trong mắt là sự kinh sợ.

– Chúng ta từ xưa đến nay có khá nhiều Đế Giả nhưng một kỷ nguyên chỉ có một vị.

Các Đế Giả không gặp nhau, chỉ khi vị Đế Giả trước băng hà thì mới có cơ hội cho một Đế Giả khác ra đời!

– Mà ở kỷ nguyên này, chính là Thanh Liên Đế Quân, tọa trấn cùng trung tâm Tinh Vực, Cung Thanh Liên Đế là đại thế lực ở vũ trụ!

– Có Đế Giả thì làm sao những người khác giác ngộ được.

Điều này cùng với những gì ngươi nói hình như có chút mâu thuẫn?

– Ha ha.

Chí Tôn chiến chỉ tăng cơ hội các ngươi được chứng đạo lớn hơn chút thôi.

Không phải nói có được thời cơ đó các ngươi có thể được chứng đạo.

Ít nhất cũng phải đợi khi thế hệ các ngươi lớn hơn, trở thành Thánh Giả mới có hi vọng về Đế Giả!

Phó viện trưởng Lâm cười phá lên.

– Nhưng điều ngươi vừa nói là không thể gặp Đế Giả.

Thanh Liên Đế Quân thân là Đế Giả càn quét chín trời mười phương sao có thể chết được!

Vương Song lần nữa nghi hoặc nói.

– Điều này thì ta không biết.

Bởi vì tin tức đường Chí Tôn mở ra là từ Đế cung truyền ra.

Hơn nữa quyền kiểm soát nằm trong tay Đế Quân.

Suy nghĩ của một bậc Đế Quân không ai dám đoán bừa, chúng ta chênh lệch quá xa so với họ!

Phó viện trưởng Lâm lắc đầu, Vương Song cũng sửng sốt.

Một vị Đế Quân bất bại, là tầng lớp đứng đầu đó có một số việc đã chỉ định rằng chỉ mình mới biết, mới hiểu.

Có lẽ người đứng đó đã nhìn thấy nhiều chuyện.

Nhưng Vương Song vẫn vô cùng nhiệt huyết.

Đế Giả à, là một sự tồn tại chân chính không gì đánh bại được.

Hắn vốn cho rằng Thánh Giả đã là đỉnh phong của vũ trụ không ngờ rằng trên Thánh Giả lại có một Đế Giả.

Trong lòng Vương Song cũng có dã tâm, nếu đã có cảnh giới Đại Đế như vậy tại sao bản thân không thể chứng đạo chứ!

Giống như câu nói ở địa cầu: Vương hầu tướng lĩnh, chẳng phải trời sinh!

Giây phút này, trong lòng Vương Song khao khát ngôi vị đó.

Dường như nhìn thấy sự háo hức trong mắt Vương Song, phó viện trưởng Lâm cũng âm thầm hài lòng gật đầu.

Sở dĩ ông nói cho Vương Song nghe về sự tồn tại của Đế Giả chính là để kích động tinh thần chiến đấu và sự cạnh tranh trong lòng hắn.

Nhưng đối với những thiên kiêu biết về sự tồn tại của Đế Giả không ai không khao khát về cảnh giới đó, về ngôi vương đó!

Đáng tiếc hắn không cho rằng Vương Song có cơ hội trở thành Đế Giả.

Thăng thiên đã là Thánh Giả hào quang bao trùm cả kỷ nguyên!


Chương 1915: Gặp lại Liễu Thần (2)

– Phó viện trưởng, chúng ta đứng đây rất lâu rồi cũng nên rời đi thôi.

Vương Song bỗng nói rồi từ biệt phó viện trưởng Lâm.

– Hừ.

Tại sao thế? Ở đây tu luyện không tốt sao? Chí ít còn mạnh hơn so với chỗ Tây Tinh Vực ngươi.

Phó viện trưởng nghi ngờ hỏi.

– Đây cũng không phải.

Chỉ là ta có chút việc cần phải quay về xử lý.

– Nếu đã như vậy thì ta cũng chẳng ép ngươi ở lại.

Sau này nếu muốn quay lại, lúc nào cũng hoan nghênh ngươi.

Phó viện trưởng Lâm cảm nhận được sự kiên định từ Vương Song, biết rằng không thể giữ lại nên cũng không phản đối.

Dù sao với đoạn tình cảm này, nếu sau này Vương Song thật sự trưởng thành thì cũng sẽ không đối xử tệ bạc với Tứ Tượng Đạo Viện họ.

Sau khi từ biệt phó viện trưởng Lâm, Vương Song và Dương Mạt thu dọn đồ đạc, cáo biệt đám người Tần Vũ, Tiêu Thần rời khỏi Tứ Tượng Đạo Viện.

– Vương huynh, núi sông còn gặp lại nhau, hi vọng ngày sau chúng ta sẽ gặp nhau tại trung tâm Tinh Vực!

Đám người Tần Vũ nói.

Vương Song, Dương Mạt đang đi giữa Sơn Châu thì đột nhiên không gian rung chuyển, hai thân ảnh xuất hiện.

Trong đó một người là Thạch Hạo, người còn lại là một nam tử anh tuấn, một thân màu bạc, trong mắt là những vì sao vô tận.

– Liễu Thần? Vương Song nhìn người đó, ánh mắt ngưng trọng.

Từ trên người đối phương hắn cảm nhận được một sức mạnh đáng sợ mà nó thậm chí còn mạnh hơn đám người của phó viện trưởng Lâm.

– Liễu Thần, ngươi Hóa Thần rồi sao?

Lần trước khi hắn gặp người này, hắn biết đối phương là một Tuyệt Thế cao thủ.

Bây giờ xem ra quả nhiên là vậy.

Loại thực lực này ít nhất cũng là thực lực thuộc Đỉnh Phong Tôn Giả!

– Lần trước gặp được một vị đạo hữu đã cho ta một vài thứ nhờ đó mà thực lực cũng được hồi phục không ít.

Liễu Thần cười nhạt một tiếng, cả người thản nhiên gần như đã khôi phục bản thể.

– Tiền bối đến đây có việc gì?

Vương Song tiếp tục hỏi.

Hắn biết Liễu Thần tìm đến mình khẳng định không phải đến ôn chuyện.

– Trước đây ta nghe Thạch Hạo nói ngươi muốn trở về Tây Tinh Vực, ngươi dùng cách gì để trở về?

Liễu Thần liếc mắt nhìn nhóc con rồi nói với Vương Song.

– Đương nhiên là thông qua Truyền Tống trận của Đại Tần Đế Quốc.

Vương Song không chút do dự nói.

Hắn biết cách duy nhất để đi lại giữa Tinh Vực chỉ có Truyền Tống trận hơn nữa Truyền Tống trận này chỉ có tại hai thành phố lớn của Đại Tần Đế Quốc.

– Vậy để ta tiễn ngươi một đoạn.

Liễu Thần bỗng nói như vậy làm Vương Song hốt hoảng rồi nhìn nhóc con với vẻ nghi hoặc mà nhóc con cũng khó hiểu nhìn hắn.

– Khà khà.

Yên tâm đi ta chẳng có ác ý gì đâu.

Chỉ muốn cùng ngươi nói chuyện thôi.

Liễu Thần cảm nhận được sự nghi hoặc của Vương Song, cười nói.

Vương Song nghe vậy, tuy trong lòng vẫn còn khó hiểu nhưng chỉ đành đồng ý.

Sau đó Liễu Thần vung tay lên một thần quang bao phủ bọn họ sau đó không gian bị xé rách.

Vương Song kinh hãi đến nỗi thấy thời gian và không gian như bị đảo ngược, chung quanh mình như kính vạn hoa, thời gian cùng không gian dường như kéo dài và bị bóp méo đi.

– Đây là đang tiến hành du hành xuyên không gian, không cần lo!

Giọng nói Liễu Thần vang lên bên cạnh họ.

Cả người nhẹ nhàng thoải mái giống như việc dịch chuyển này khoảng cách này không khác gì việc ăn cơm hằng ngày cả.

– Xuyên qua không gian, đây là loại thần thông này chỉ Thánh Giả mới nắm giữ.

Thời không đối chiếu chồng chất, đánh phá không gian là có thể từ trực tiếp từ nơi này chở đến nơi khác, nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng.

Ngay cả Truyền Tống trận cũng kém xa.

Trong đầu Vương Song, Tiểu Không kinh ngạc nói.

Nói về không gian, Tiểu Không chắc chắn là người quyền uy trong quyền uy.

– Lần trước gặp mặt, không nghĩ tới Vạn Giới Châu lại ở trên người ngươi.

Liễu Thần đột nhiên nói.

Lời này khiến Vương Song giật mình, kinh hãi nhìn hắn.

Vừa rồi hắn thực sự nghe thấy đoạn hội thoại của Vương Song và nhóc con.

– Tiền bối, làm sao ngươi, ngươi biết?

Vương Song lắp bắp nói.

– Khà khà.

Ngươi đừng khẩn trương, ta không có ác ý.

Vạn Giới Châu tuy tốt nhưng không phải đồ của ta, ta sẽ không giành.

Liễu Thần cười nói.

– Ta còn muốn cảm tạ ngươi vì Chu Thiên thần thuật mà ngươi đã đưa cho Thạch Hạo trước đó.

Mặc dù thần thuật đó không phải thần thánh gì mấy nhưng thần kỳ hơn những thánh thuật bình thường.

Ta chưa bao có được nó nên đã xem thử, nếu như môn thần thuật này đại thành sẽ có khả năng đo lường tính toán tương lai!

Liễu Thần chậm rãi nói.

– Tiền bối biết về Vạn Giới Châu và Chu Thiên thần thuật sao?

Vương Song có chút kinh ngạc.

– Đương nhiên là biết.

Vạn Giới Châu chính là một nửa báu vật.

Đáng tiếc nửa còn lại mới là hạt nhân.

Một nửa nắm giữ không gian, nửa còn lại là thời gian.

Thời không cùng kết hợp lại là vật quý báu nhất.

Liễu Thần tiếc nuối nói.

Chu Thiên Thần thuật do một người lạ sáng tạo ra.

Nghe nói hắn quan sát vũ trụ trong nhiều năm cuối cùng sáng tạo ra loại thần thuật này.

Nhưng đáng tiếc cuối cùng người này chết đi nên thần thuật đó bị bỏ ngỏ!

– Ngươi có thể có được nó.

Xem ra là cơ duyên đấy.

Liễu Thần dường như hôm nay vô cùng phấn chấn nói ra rất nhiều bí mật.


Chương 1916: Trở về Thanh Nguyên Tinh

– Đúng rồi.

Ta muốn nhắc nhở ngươi.

Nếu như muốn Tam thế thân thì có lẽ ngươi nên đến Nam Tinh Vực một chuyến.

Trong Nam Tinh Vực có Thần Tông Thời Không, nơi đó chắc sẽ có Thời gian chi thủy mà ngươi cần.

Liễu Thần dường như đang nghĩ gì đó, lại nói.

Vương Song cảm thấy bản thân đang chết lặng.

Bí mật của bản thân trong mắt đối phương dường như chẳng hề được che giấu.

Tuy nhiên, Vương Song vẫn bị lời nói của hắn làm cho chấn động.

Hắn muốn đạt được Tam Thế thân có một cách đó là Hỗn Độn chi lực, thời gian chi thủy, âm dương mẫu kim.

Bản thân đã có Hỗn Độn chi lực nhưng còn Thời gian chi thủy cùng âm dương mẫu kim thì vốn dĩ không biết đang ở đâu.

– Thời Không Thần Tông? Đó là thế lực nào?

Vương Song tò mò hỏi.

– Đó là một thánh vực tại Nam Tinh Vực.

Thời Không Thánh Giả coi như trung tâm Dị Vực, là sự tồn tại cao nhất.

Nghe nói Thời Không Thánh Giả là Thánh Giả cổ xưa nhất trong vũ trụ.

Truyền thừa của nó vô cùng thần bí còn sức mạnh thì không thể dò ra được.

Liễu Thần nói.

– Liễu Thần, người với Thời Không Thánh Giả thì ai lợi hại hơn?

Nhóc con bỗng lên tiếng.

– Ha ha, tiểu tử này.

Liễu Thần nghe vậy, cười mắng nhưng vẫn suy nghĩ một chút rồi nói:

– Trước kia ta có gặp hắn một lần, cũng chưa từng thực sự giao đấu với hắn nên không biết ai mạnh hơn.

Nhưng ta đoán khả năng mình thua vẫn cao hơn!

– Liễu Thần, người cũng đánh giá uy phong người khác quá cao đi!

Nhóc con không hài lòng nói.

– Ha ha, đó là vì ngươi chưa biết đến cường giả trong vũ trụ mênh mông này!

Liễu Thần cười nói.

Cho dù là vậy nhưng nghe những lời Liễu Thần nói Vương Song cũng có thể hiểu, năm đó Liễu Thần cũng là một Thánh Giả!

Liễu Thần dẫn đường, chưa tới một ngày bọn họ đã đến Tây Tinh vực!

Đây là một tinh không tối tăm và lạnh giá, chòm tinh sáng chói, vô số thiên thạch trôi nổi trong tinh hà.

Trong vũ trụ, sự tối tăm và lạnh giá mới là vĩnh hằng, sinh mệnh tinh cầu vô cùng hiếm, chí ít nhập vào trong mắt của Vương Song cũng chỉ có bóng tối và băng giá.

Nhưng Vương Song lại cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, đây là Tinh vực đầu tiên mà trước đây hắn đã đến!

– Thanh Nguyên Tinh ở đâu?

Liễu Thần hỏi Vương Song

Vương Phong nghĩ một hồi, nhớ lại trước đấy Chu Càn từng nói với mình, lập tực bảo đối phương.

– Đi thôi!

Liễu Thần cười, dùng tay xoẹt qua, vật chuyển sao rời, thời không biến hóa, một canh giờ trôi qua rất nhanh, một đại tinh xuất hiện trước mắt bọn họ.

Nhìn đại tinh này, Vương song cảm nhận được khí tức vô tận xuất hiện trên đại tinh này, nhưng lại không có khí tức của Tôn Giả cảnh giới.

Cường giả mạnh nhất chỉ có thể là cảnh giới Tinh chủ, nếu là trước đây theo Vương Song thấy đã là cường giả mạnh nhất trong tinh không rồi, nhưng hiện tại những người này ngay cả một chiêu của mình cũng không đỡ nổi.

Nguyên Linh Tông, Thần Tiêu Tông, còn có Vạn Tượng Môn, nếu là Thanh Nguyên Tông trước đây, bốn đại tông môn này sẽ là tứ đại bá chủ của Thanh Nguyên Tinh!

Đáng tiếc, Thanh Nguyên Tông đã bị ba đại tông môn bài trừ, hiện nay cũng không biết đang ở đâu, bây giờ Vương Song cũng không có ý định tìm Thanh Nguyên Tông, trước mắt bản thân còn không có thực lực chống lại Tôn Giả, ít nhất phải đợi đến khi bản thân mình tấn thăng Tinh Chủ, có thực lực chống lại với Tôn Giả mới là lúc Thanh Nguyên Tông lần nữa xuất hiện trên Thanh Nguyên Tinh.

– Nơi đây chính là quê hương của ngươi sao?

Liễu Thần hiếu kỳ nhìn cảnh tượng trước mắt, cảm thấy vô cũng bình thường, thậm chí ngay cả Tôn Giả cũng không có lấy một người.

– Không phải, quê hương của ta ở nơi rất xa, lúc đầu ta dựa vào một truyền tống siêu cấp đưa đi, vốn dĩ còn có một số người khác, nhưng giữa đường bị ảnh hưởng nên chỉ có một mình ta đến đây.

Vương Song thở dài một tiếng, bay đến phía trước của Thanh Nguyên Tinh.

Bọn họ đều ẩn dấu khí tức, trừ phi tu vi đạt đến Tôn Giả, nếu không thì muốn biết bọn họ đến đây cơ bản là chuyện không thể nào.

Tiến vào tầng đại khí, từng khu nhà ở bên dưới dần dần phóng to trong mắt họ, từ bé như con kiến đến lớn bằng nắm đấm.

– Hử?

Đột nhiên Liễu Thần ngây người, dường như phát giác ra thứ gì, ngẩng đầu nhìn hư không.

– Sao thế, Liễu Thần?

Vương Song cảm nhận được sự bất thường của Liễu Thần, kinh ngạc hỏi.

– Ở đó có một tiểu không gian vô cùng bí mật.

Liễu Thần kinh ngạc nói.

– Ẩn giấu vô cùng bí mật, cho dù là Tôn Giả cũng không thể phát hiện ra.

– Liễu thần, ngươi có thể đi vào không?

Trong mắt Vương Song tỏ ra sự ngạc nhiên vui mừng, hắn biết đây có thể chính là chỗ hiện tại của Thanh Nguyên Tông, dù sao trước đây đối đầu với Thạch Diễn Tôn Giả ngoài Chu Càn có thể chiến đấu ra thì những người khác không có khả năng, bọn họ chỉ có thể bỏ chạy.

– Ha ha, cấm chế này cực kỳ tinh vi, nếu như không chú ý có lẽ sẽ xem nhẹ bỏ qua.

Liễu Thần cười nhẹ một tiếng, gật đầu, trong mắt có hai chùm sáng xuất hiện trực tiếp xuyên thủng không gian.

– Đi.

Quát nhẹ một tiếng, Liễu Thần phất ống tay áo, sau một khắc, một vệt thần quang xuất hiện, bao phủ lên hai người Vương Song và Dương Mạt, bọ họ ngay lập tức biến mất.


Chương 1917: Trở về Thanh Nguyên Tinh (2)

……..

Trong tiểu thiên địa, có vô số bóng người khoanh chân ung dung hưởng thụ Nguyên khí thiên địa, xung quanh tiểu thiên địa này có vô số cấm chế, trận pháp, ngăn cách nơi đây với thế giới ngoài kia, đồng thời cũng lngăn cách năng lượng vô cùng cuồng bạo trong hư không.

Một khu nhà chằng chịt tinh tế, Tinh La trải rộng, trước đó ẩn hiện một trận pháp kinh người.

Ở vị trí trung tâm của tòa cung điện, Chu Càn lẳng lặng khoanh chân, khí tức trên người đã trở nên rất yếu đuối, nhưng loại kiêu ngạo không lời lại xuất hiện trên người đối phương.

– Khụ khụ… ….

Bỗng nhiên, Chu Càn mở mắt, nhìn vào hư không trước mắt, ho liên tục, khóe miệng tràn ra một vệt máu tươi.

– Xem ra ta chỉ có thể tiếp tục kiên trì thêm 50 năm nữa, cũng không biết Dương Mạt và Vương Song hiện giờ sao rồi.

Chu Càn đưa tay, lau vết máu trên khóe miệng, trong mắt tựa như hiện lên một vòng hoài niệm.

-Thạch Diễn lão quỷ kia có lẽ vẫn luôn đợi ta tọa hóa, xem ra ta phải chuẩn bị trước, ngộ nhỡ ta tọa hóa, nơi này có thể sẽ bị đối phương tìm tới.

Chu Càn lẩm bẩm, trận chiến trước kia đã qua chục năm, mấy chục năm khôi phục nguyên khí, không những khiến cho năng lực của bọn họ không hồi phục, mà còn phải trốn ở nơi như thế này, ngay cả hấp thụ Nguyên khí thiên địa cũng phải dựa vào Nguyên Thạch.

Đối với đệ tử bình thường mà nói, duy tri tu vi không giảm đã là may mắt rồi.

Đối với những người thuộc tầng cao của cảnh giới Tinh Chủ mà nói, càng không dám phun ra nuốt vào nguyên khí thiên địa, nếu không thì Nguyên thạnh bọn họ tồn trữ căn bản không chống đỡ được bao lâu.

Mà trên người hắn, cũng đã già cỗi rất nhiều, giống như một lão tôn dần dần già đi, khí tức tử vong ngập tràn.

Trước đây, hắn cưỡng ép thiêu đốt sinh mệnh bản nguyên, cộng thêm tu vi của chính mình đến cảnh giới Tôn giả, lúc này mới có thể kháng cự Thạch Diễn Tôn Giả, chẳng qua chi tương ứng với ngọn hỏa diễm đã nhóm, một khi bắt đầu, sẽ không cách nào nghịch chuyển, nó sẽ luôn luôn thiêu đốt cho đến khi sinh mệnh bản nguyên của bản thân bị thiêu đốt thành tro!

Trước kia, bản thân sẽ duy trì chiến lực của cảnh giới Tôn Giả!

Đây cũng chính là nguyên nhân Thạch Diễn không ra tay, chỉ cần đợi đến khi hắn chết, những người còn lại của Thanh Nguyên Tông bất cứ lúc nào cũng xử lý được.

Chu Càn thở dài một tiếng, hắn không hối hận, chỉ là nghĩ đến bản thân có lẽ sẽ không có cơ hội gặp lại Vương Song và Dương Mạt, sợ rằng đây sẽ trở thành điều tiếc nuối của đời mình.

– Ừm? Không hay rồi!

Bỗng nhiên, sắc mặt của Chu Càn biến sắc, đột nhiên nhận ra cấm chế của bản thân bố trí có chút thay đổi, hắn bỗng nhiên đứng dậy, muốn lớn tiếng cảnh báo, đồng thời sức mạnh trong cơ thể tăng lên, hắn biết, dường như có người đang ẩn thân đi vào cấm chế của mình, tuyệt đối là cao thủ cấp bậc Tôn Giả, còn là người cực kỳ cường hãn nữa.

Nếu không, bản thân hắn cũng sẽ không nhận ra.

Trong lòng hắn ngưng trọng, vì đã vạch ra kế hoạch xấu nhất, thật sự đến bước đó, không chỉ bản thân sẽ lập tức vẫn lạc, cũng phải dâng tặng tương lai của tông môn.

– Vù!

Thân ảnh của hắn vừa cử động, một loại áp lực vô cùng khủng lồ giống như một viên tinh thần rơi xuống, bản thân trực tiếp trấn áp, đồng thời, không gian xung quanh ngay lập tức trở nên kiên cố hơn thần sắt.

Chu Càn cảm thấy bản thân muốn cử động ngón tay cũng vô cùng khó khăn.

Trong lòng hắn cực kỳ sợ hãi, tình cảnh vô cùng nguy nan, phải biết rằng, hiện tại chiến lực của bản thân hắn là cấp bậc Tôn Giả, cho dù là lão bất tử Thạch Diễn muốn dễ dàng như vậy nhốt bản thân hắn lại, cũng chỉ là chuyện mơ mộng, cho dù năng lực của hắn tăng thêm gấp mười lần cũng không thể làm được!

Cho nên, điều đầu tiên Chu Càn làm là bài trừ Thạch Diễn, nhưng bài trừ Thạch Diễm, Chu Càn càng không thể nghĩ đến Tây Tinh Vực còn có ai có năng lực này, đương nhiên, nếu như vị Thánh Giả Huyền Thiền Thánh Tông đó ra tay, làm được điều này cũng không khó.

– Lẽ nào là?

Nghĩ đến Thánh Giả, trong mắt Chu Càn bỗng nhiên giống như phát hiện ra chuyện gì đó không thể tin được.

Mấy bóng người chầm chậm xuất hiện trước mặt hắn, Chu Càn trừng mắt nhìn, đầu tiên đập vào mắt chính là một bóng dáng thon thả, toàn thân màu bạc, nhưng khi nhìn đối phương, Chu Càn cảm thấy bản thân mình dường như nhìn thấy một Tôn Thần Minh, sừng sững đứng ở trên trường hà, nhìn xuống vạn cổ.

– Thánh Giả!

Chu Càn khó khăn thốt ra hai từ, hắn không nghĩ quả thực là Thánh Giả giá lâm, Nhất Tôn Thánh Giả, cho dù vũ trụ, cũng là sự tồn tại cao quý nhất, một ý niệm, là có thể xóa bỏ tồn tại vô thượng của một bộ tộc, vậy mà lại đi vào Thanh Nguyên Tinh, còn bản thân mở ra tiểu không gian mà hắn tạo ra!

Nhưng người trước mắt có phải là do Thạch Diễn tìm đến không, Chu Càn căn bản không lo lắng, nếu Thạch Diễn có thể diễn lớn như vậy, e rằng Thạch Diễn Tông đã sớm là bá vương của Tây Tinh Vực rồi.

Ánh mắt Chu Càn nhìn về những bóng người còn lại, sắc mặt vô cùng cung kính đang muốn hỏi đến chỗ mình có chuyện gì, đột nhiên đôi mắt trừng to, biểu cảm như nhìn thấy quỷ, bây giờ dường như trở thành quỷ, đứng ngây người ở đó, giống như cương thi vậy.


Chương 1918: Về Nhà!

– Vương, Vương Song, Dương Mạt.

Chu Càn ngây người nói, giọng nói không thể tin nổi.

Hắn không hiểu, rõ ràng mình đã đưa hai người đến Đông Tinh vực, tại sao bây giờ lại đột nhiên trở về, phía sau còn có một vị Thánh Giả!

– Chu Lão!

– Sư phụ!

Vương Song và Dương Mạt kích động nhìn lão giả trước mắt, Dương Mạt ngay lập tức lập ra, phấn khích bổ nhào về phía trước.

Liễu Thần và nhóc con hiếu kỳ nhìn cảnh này……

Sau một canh giờ.

Chu Càn cuối cùng đã khôi phục sự bình tĩnh,nghe Vương Song và Dương Mạt kể lại chuyện mình đã trải qua ở Tây Tinh Vực, kể câu chuyện này mất đi thời gian nửa ngày trời của họ, nhưng Chu Càn rất kiên nhẫn, nghe hết bọn họ kệ hết từng câu từng chữ.

– Xem ra các ngươi còn xuất sắc hơn ta tưởng tượng nhiều, ở Tây Tinh vực vậy mà trải qua nhiều chuyện như vậy, thậm chí ngay cả tu vi đã đạt đến Hóa thần đỉnh phong.

Chu Càn cười khổ một tiếng, vui mừng nhìn họ.

– Hai người các ngươi ắt hẳn là đã phải nếm trải không ít khổ cực, nhưng trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi.

– Sư phụ, người yên tâm, thực lực hiện tại của đệ tử cho dù là Tinh Chủ bình thường không để vào mắt, có chúng đệ tử ở đây, đám tạp chủng Nguyên Linh Tông, Vạn Tượng Môn, Thần Tiêu Tông kia chúng đệ tử nhất định sẽ san bằng bọn họ!

Trong mắt Dương Mạt đằng đằng sát khí, oán hận nói.

– Ha ha, ta biết thực lực của các ngươi rất mạnh, ta đã cảm nhận được.

Chu Càn cười một tiếng, khua khua tay.

– Những tên kia, chẳng qua là một đám tôm tép nhái nhép, nếu như muốn giết bọn kia, ta tự mình cũng có thể làm được, nhưng kẻ địch thật sự của chúng ta là Thạch Diễn Tông, là Thạch Diễn Tôn Giả, muốn đối kháng với hắn, các ngươi chí ít đều phải đột phát đến cảnh giới Tinh Chủ!

– Người yên tâm, sư phụ, lần này chúng ta trở về, chính là chuẩn bị đột phá cảnh giới Tinh Chủ, đợi chúng đệ tử thành công, chúng ta trực tiếp giết đến Thạch Diễn Tinh vực, nhổ tận gốc Thạch Diễn Tông!

Dương Mạt sát ý ngập trời nói.

– Vị này là Liễu Thần à, thật sự cảm tạ tiền bối có thể vượt qua vô số tinh hà xa xôi đưa Tiểu Đồ trở về!

Chù Càn không trả lời, ngược lại nhìn Liễu thần bên cạnh, nói lời cảm ơn.

– Không cần khách khí, hai tiểu tử này đều là trụ cột của vũ trụ chúng ta, đại chiến sau này, có lẽ bọn họ còn phải ra sức, ta chẳng qua chỉ là giúp đỡ một tay mà thôi.

Liễu Thần cười nói.

– Phải rồi, dị vực bên kia vẫn chưa chết tâm đâu, có lẽ đại chiến không còn xa nữa rồi.

Chu Càn nghe vậy, rõ ràng biết rõ chuyện của Dị Vực.

– Vương Song, trong Tây Tinh vực chúng ta không có tinh thần cấp bậc đó, lúc trước Lâm Kinh Thiên dung hợp với ba viên Tinh thần cấp ba kia cũng chỉ là do cơ huyên xảo hợp mà thôi!

Chu Càn bất đắc dĩ nói.

– Chu Lão không cần phải lo lắng, ta đã nghĩ kỹ rồi, trước khi Dương Mạt trở về, ở Tứ Tượng Đạo Viện đã lấy được một viên tam phẩm tinh thần, có thể luyện hóa rồi! Không nhất thiết phải ở Đông Tinh vực!

Vương Song nói.

– Lần này đưa sư đệ trở về một mặt là muốn tọa trấn môn tông, mặt còn lại là yên lặng đột phá! Ta phải rời khỏi đây một khoảng thời gian, đợi khi ta về, chính là thời khắc chúng ta đoạt lại Thanh Nguyên Tinh!

– Ngươi muốn đi đâu?

Chu Hàn im lặng một lúc, lập tức hỏi.

– Quê hương của ta, ta phải đi!

Trong mắt Vương Song hiện lên một ý niệm, bản thân đã ở bên ngoài lâu như vậy, cũng không biết Địa Cầu bây giờ ra sao rồi.

– Quê hương của ngươi ở đâu?

– Địa Cầu!

– Địa Cầu?

Nghe vậy, không chỉ Chu Càn, ngay cả Liễu Thần cũng ngây người, trong mắt bọn họ tỏ vẻ nghi hoặc, bọn họ chưa từng nghe qua nơi này, để được Vương Song để ý, theo bọn họ nghĩ, tinh thần này ít nhất cũng là tinh thần cấp 2!

Nhưng trong vũ trụ bao la, tinh thần cấp hai, bọn họ dám khẳng định, bản thân chưa hề nghe về Địa Cầu.

– Đi bằng cách nào?

Chu Càn nhướng mày.

– Lần này phải nhờ sự giúp đỡ của Liễu Thần rồi!

Vương Song nhìn về phía Liễu Thần.

– Bên trong Hắc Ám sơn mạch, có một Truyền Tống Trận, lúc trước ta chính là tới từ nơi đó.

– Ta nghĩ, nếu muốn trở về, cũng phải dựa vào truyền tống trận này!

– Hắc Ám sơn mạch! Ngươi đến từ Hắc Ám sơn mạch sao!

Nghe vậy Chu Càn mặt biến sắc, dường như nhìn thấy sự việc không thể tin nổi.

– Sao thế?

Nhìn thấy phản ứng của Chu Càn, Liễu Thần hơi kinh ngạc, không hiểu phản ứng của hắn sao lại mãnh liệt như vậy.

– Hắc Ám sơn mạch, nơi đây là địa cấm của Thanh Nguyên Tinh, từng có Tôn Giả vào trong đó, sau đó không còn xuất hiện nữa.

– Tôn giả thôi mà, không ngăn được ta!

Liễu Thần cười nhẹ một tiếng.

– Không phải, ta đã từng nhìn từ phía xa, ở đó tản ra một khí tức kỳ quái, giống như hung thú Vạn Cổ đang ngủ say, một khi bị người đánh thức, sợ rằng ngay cà Tây Tinh vực đều sẽ gặp phải sóng to gió lớn.

Chu Càn biến sắc nghiêm túc nói.

– Ta biết tiền bối là Thánh Giả, nhưng bản thân ta cảm thấy nơi đó, Thánh Giả tốt nhất cũng không nên tùy tiện xông vào!


Chương 1919: Về Nhà! (2)

Nghe vậy, Liễu Thần biến sắc trở nên nghiêm túc, đối với thực lực của Chu Càn, hắn vẫn có một số cảm ứng, mặc dù sinh mệnh chỉ còn không đến năm mươi năm, nhưng tuyệt đối có thể kháng cự lại một vị tôn giả!

Ngay cả hắn cũng kiêng kỵ Hắc Ám sơn mạch như vậy, xem ra Hắc Ám sơn mạch đó có chút đặc thù.

– Ta sẽ chú ý.

Liễu Thần gật đầu, không chút sợ hãi, thân là Thánh Giả, trong thiên địa không có nơi khiến họ sợ!

– Liễu Thần, thân thể Chu Lão ngươi có cách nào không?

Vương Song nhìn về phía Liễu Thần, dò hỏi, hắn có thể cảm nhận được sinh mệnh của Chu Càn như ngọn lửa đang thiêu đốt, không ngừng tiêu hao, cứ như vậy, sớm muộn cũng sẽ tiêu hao hết sinh mệnh!

– Không có cách nào, sinh mệnh bản nguyên của sư phụ ngươi đã bị thiêu đốt, đồng thời đạt được lực lượng cường đại, cũng cần phải chịu hậu quả tương ứng, một khi bắt đầu, đây là một quá trình không thể nghịch chuyển, cho dù là Thánh giả cũng không cách nào nghịch chuyển!

Lời nói của Liễu Thần khiến Vương Song cảm thấy tuyệt vọng, ngay cả Thánh giả cũng không có cách!

– Không cần để ý, Tiểu Song, lúc trước khi ta bắt đầu đã nghĩ đến hậu quả rồi, hiện tại nhìn thấy các ngươi có thể trưởng thành, ta rất vui, ta biết, cho dù ta hoàn toàn vẫn lạc, nhưng Thanh Nguyên Tông cũng có đủ thực lực để bảo vệ bản thân!

Chu Càn mỉm cười thờ ơ, rất bình thản, dường như không thèm để ý đến tính mạng của mình.

– Sư phụ!

Một bên, đôi mắt Dương Mạt t ửng đỏ, nước mắt sắp rơi xuống.

– Nhưng nếu như có thể tìm thấy Thời gian chi thạch, có lẽ sẽ có cách nghịch chuyển sinh mạng bản nguyên bị đốt của sư phụ người trở lại!

Đột nhiên, Liễu Thần nói.

– Thời gian chi thạch?

Vương Song trở nên vui mừng, nhìn đối phương, cho dù Dương Mạt cũng tràn đầy hy vọng nhìn hắn.

– Thời gian chi thạch, là một loại tinh thể được ngưng tụ bởi Thời gian chi thủy, ẩn chứa Thời không chi lực cường đại, thậm chí có thể bóp méo thời gian, nghịch chuyển trạng thái thiêu đốt sinh mệnh của sư phụ ngươi trước đó.

– Thời gian chi thủy?

Vương Song nghe thấy, ánh mắt ngưng tụ, trước đó Liễu Thần biết được Thời gian chi thủy ở Nam Tinh vực, ở Thời Không Thần tông!

– Cho nên, mặc kệ là vì Tam thế thân của ngươi, hay là vì sư phụ của người, Nam Tinh vực, người cũng phải đi một chuyến!

Liễu Thần nói.

Nghe vậy, Vương Song gật đầu, ghi nhớ trong lòng.

– Đợi ta đột phá, giải quyết Thạch Diễn Tông, lập tức đi Nam Tinh một chuyến!

– Sư đệ, người tọa trấn ở đây, đợi ta trở về!

Vương Song nhìn Dương Mạt nói.

Dương Mạt gật đầu.

– Yên tập đi, sư đệ, chỉ cần có ta, Thanh Nguyên Tông tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện!

– Bản thân ngươi cũng phải cẩn thận!

Chu Càn căn dặn Vương Song.

– Đúng rồi, ngươi có muốn đi gặp tông chủ không?

Chu Càn hỏi.

– Đợi ta đột phá Tinh chủ, lần sau gặp lại, chính là thời khắc Thanh Nguyên Tông chúng ta vĩnh viễn đứng vững ở Tây Tinh vực!

Vương Song lắc đầu, lập tức dưới sự chỉ huy của Liễu Thần, bay đến Hắc Ám sơn mạch.

Dưới sự dẫn dắt của Liễu Thần, rất nhanh, bọn họ đã tiếp cận Hắc Ám sơn mạch, tiếp cận chỗ đó, sắc mặt của Liễu Thần càng thêm nghiêm trọng.

Cuối cùng, bọn họ đứng trước Hắc Ám sơn mạch, ở đấy, hàng vạn dặm xung quanh hoang vu không một bóng người, gọi là cấm địa!

Phía trước Hắc Ám sơn mạch trải dài vô tận, cây cổ thụ cao chót vót, nhưng khi tức sinh mệnh không chút kỳ dị, giống như một cái miệng lớn khổng lồ, nuốt chửng mọi thứ!

– Liễu Thần, ở đây có gì đặc thù không?

Vương Song hỏi.

– Đi!

Liều Thần không trả lời, trong mắt đầy nghiêm túc, trên người hắn, khi tức Thánh đạo từ từ xuất hiện, biến thành một tờ đạo đồ, lơ lửng trên đỉnh đầu, dẫn Vương Song và nhóc con tiến về phía trước, từng bước từng bước tiến tới!

Trong Sơn Mạch, một đạo khí tức kỳ lạ dâng lên, như vĩnh dạ, nuốt hết ánh sáng, nhưng khí tức này tới gần đám người Liễu Thần, đạo đồ trên đỉnh đầu xuất hiện một sợi thánh lực cực hạn, giống như đá ngầm bị sóng biển đập, tùy ý để gió táp mưa sa, bản thân ta sừng sững bất động!

– Các hạ, ta vô ý mạo phạm, chỉ là đưa người về nhà, giúp đỡ chút!

Liễu Thần vừa tiến lên, vừa nói, giọng nói trầm thấp, tiếng nói vang vọng núi rừng.

Bỗng nhiên, khí tức đáng sợ trước đấy biến mất, trong lúc mơ hồ, hình như có một tin tức kỳ di truyền đến, giống như thời gian vượt qua trường hà, vô số Sơn Mạch đều rung mạnh, giống như muốn sống lại.

Vương Song và Nhóc con đều giật mình, cảm thấy đầu tê liệt, đều lo lắng nhìn Liễu Thần, đối diện với khu vực cấm này, chỉ có Thánh giá mới dám xông vào.

Sau một khắc, Liều Thần đột nhiên dừng bước, nhìn về phía trước, bái 3 bái.

– Liễu Thần, đây là?

Vương Song vô cùng kinh ngạc, Liễu Thần chính là thánh giả, thánh giả, uy nghiêm của thánh giả đương nhiên phải có, trong thiên đường, đế giả, thì chính là người mạnh nhất, đánh bại một vị thánh giả dễ dàng, nhưng muốn bắt một vị thánh giả phải quỳ xuống, cho dù Đế giả cũng không có khả năng!

Mặc dù hắn rất ít khi gặp mặt Liễu Thần, nhưng lại có thể cảm nhận được, đây là một vị thánh giả vô cũng lớn mạnh, đồng thời, vô cùng cao ngạo, đây không phải là kiêu ngạo, mà là tự tin!


Chương 1920: Về Nhà! (3)

Trong Hắc Ám sơn mạch này có gì, mà lại khiến cho Liễu Thần nghiêm trang như vậy, thậm chí còn khom lưng ba bái!

– Đi thôi.

Liễu Thần không giải thích, khua tay một cái, từ từ đi về phía trước, thậm chí không cần Vương Song dẫn đường, bời vì hắn đã cảm nhận được phương hướng đi đến truyền tống trận!

Vương Song và Nhóc con tràn đầy nghi hoặc, nhưng nhìn thấy Liễu Thần không muốn nói, cũng không hỏi nhiều.

Loại khí tức trong Sơn Mạch đó đã thu liễm bớt rất nhiều, dường như là xuất phát từ sự tôn trọng đối với thánh giả, lần này Vương phương cũng không lạc đường, rất nhanh đã đến trước truyền tống trận!

Nhìn thấy trên mặt đất có truyền tống trận giăng khắp nơi, trong mắt Liễu Thần lóe sự giác ngộ.

– Chả trách hắn cũng ở đây, thì ra lại là đang bảo vệ con đường này, Mẫu Tinh, ngươi vậy mà đến từ Mẫu Tinh!

– Liễu Thần, người đang nói cái gì vậy?

Vương Song khó hiểu nhìn hắn, không hiểu Mẫu Tinh trong câu nói của hắn là gì.

– Không sao, cuối cùng ta cũng hiểu thân phận của ngươi tại sao lại có nhiều thứ như vậy, Phật Môn, Vạn Giới Châu, Yêu Đế, có lẽ còn có thứ ta cũng không nhìn ra, xem ra bọn họ đều muốn đặt hy vọng lên người ngươi rồi…

Liễu Thần hít một hơi thật sâu, giống như hiểu ra nhiều điều.

– Đi thôi, ta tới mở truyền tống trận, đưa ngươi rời đi!

Liễu Thần nói.

– Không cần Liễu Thần ra tay, truyền tống trận chỉ cần một số Nguyên thạch là sẽ có thể mở ra!

Vương Song cười nói.

– Chỉ cần một số Nguyên thạch?

Liễu Thần dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn Vương Song.

– Đúng vậy, khi ta đến chính là dùng mười viên Nguyên thạch để mở truyền tống trận, sao thế, có gì không đúng sao?

Vương Song tò mò hỏi.

– Ha ha, đây là Truyền tống trận chí tôn dẫn đến Mẫu Tinh, ít nhất phải cần một vị thánh giả mới có thể mở cửa, mười mấy viên nguyên thạch của ngươi có thể thôi động, đừng nói Nguyên thạch, một vạn viên Nguyên tinh cũng đừng hòng nghĩ tới việc mở ra!

Liễu Thần khẽ cười nói.

– Cái gì!

Vương Song ngạc nhiên, không dám tin, cần một vị thánh giả mới có thể mở cửa, nhưng lần trước rõ ràng hắn dùng mười mấy viên Nguyên thạch đã mở rồi!

– Có lẽ là có Thánh giả ra tay, nếu không thì, ngươi sẽ không thể làm được!

Liễu Thần nói.

Vì hắn là Thánh giả, cơ bản không cần phải nói dối, nếu hắn đã nói có Thánh giả ra tay, thì nhất định là có, Vương Song nghĩ lại người thần bí trước đây dạy cho mình Điểm tinh chỉ.

Có lẽ, thánh giả trong lời Liễu Thần nói chính là người đó!

– Cho nên, ngươi muốn trở về giống như lần trước là điều không thể!

Liễu Thần nói, trong tay khẽ động, vạn đại thần quang tăng vọt, nguyên lực cuồn cuộn, truyền tống trận tiến vào trong Sơn Cốc.

Cùng với xâm nhập của những năng lượng này, trận văn trên mặt đất giống như nổi dậy, tất cả toàn bộ phát sáng, thậm chí khuấy động phong vân, thiên địa biến sắc, từng chùm ánh sáng có kích thước hàng trăm trượng ngang trên bầu trời, không rõ số lượng rốt cuộc là bao nhiêu, phía trên vắt chéo nhau ngang dọc, trong mơ hồ, hiện ra một cách cửa lớn!

– Đi!

Liễu Thần khua tay, dáng người Vương Song tiến đến trung tâm trận văn!

– Liễu Thần, người thì sao? Lẽ nào không đi sao?

Vương Song lớn tiếng hỏi?

– Vốn dĩ là ta cũng muốn đi, nhưng biết ngươi đến từ Mẫu Tinh, ta biết, đó không phải là nơi ta nên đi, trừ ngươi ra, không ai có thể đi!

Liễu Thần đứng ở không trung, uy thế thuộc về Thánh giả bạo phát, từng chùm thần quang giống như xuyên qua trời đất, xâm nhập vào trong trận pháp.

– Quay về đi, ta sẽ dẫn Nhóc con rời đi, đợi đến khi ngươi đến trung ương Tinh Vực, hai người sẽ gặp mặt, đến lúc đó, thực lực của hắn tuyệt đối sẽ không yếu hơn ngươi!

– Rầm!

Giữa thiên địa một tiếng rầm vang lên, không gian trong nháy mắt sụp đổ, cơ thể của Vương Song bị Trận pháp bao phủ, phải dịch chuyển đến nơi xa xôi vô tận!

– Ta để lại một phần thánh lực trên trận đài, đợi khi ngươi trở về, bên kia kích phát, bên này tự khắc sẽ dẫn ngươi trở về! Bảo trọng!

Sau một khắc, giữa thiên địa mênh mông, nhận thức của Vương Song rơi vào hôn mê, bắt đầu hành trình vượt qua vô số năm ánh sáng.

Địa Cầu, trong căn cứ địa thành phố Giang Nam.

Bên trong một trang viên lớn, Tần Mẫn ngồi ở hoa viên, ngắm nhìn mặt trời chiều từ phía xa, kỷ niệm hiện ra trong mắt, mặc dù đã qua rất nhiều năm, nhưng dung nhan của nàng không già đi, giống như năm đó, chỉ là trong mắt có chút tang thương.

– Mẫu thân, ta về rồi đây!

Một âm thanh vang lên, nơi xa, một bóng người đi tới, giống như một cây cột điện, đó là một nam nhân tầm 20 tuổi, như đao phách phủ tước, góc cạnh rõ ràng, hai mắt như tinh thần, chẳng qua là vô cùng lạnh lùng.

Nhưng nhìn thấy Tần Mẫn, trong mắt hiện lên vẻ dịu dàng thương yêu.

– Tiểu Phong, ngươi lại đi chiến đấu.

Tần Mẫn nhìn thấy, bất đắc dĩ lắc đầu.

– Ngươi hiện giờ là thủ lĩnh của thành phố Giang Nam, sao có thể tùy ý mạo hiểm được.

– Mẫu thân, không sao, ta phái Ảnh thúc đi cùng, giết chết Zombie, hihi, nhưng là dựa vào thực lực của mình để giết!

Thanh niên Vương Phong cười nói, thanh niên này chính là nhi tử của Vương Song.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 6 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 6 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 7 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 7 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 7 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box