1. Home
  2. Mạt Thế
  3. [Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
  4. Tập 171 : Ba người! (c1701-c1710)

[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ

Tập 171 : Ba người! (c1701-c1710)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1701: Ba người!

Họ vừa bước vào cửa hàng, một thị nữ đã tiến tới hỏi thăm nhưng Vương Song không trực tiếp báo những món đồ mà bản thân cần.

Thị nữ biết điều rời đi, yên lặng nhìn Vương Song cùng Dương Mạt cách đó không xa.

Vương Song và Dương Mạt nhìn qua một lượt, cửa hàng to lớn được chia thành khu vực pháp khí, khu vực đan dược, khu vực dược liệu, khu vực bảo vật linh hồn và một khu vực không xác định.

Cũng có thể là những bí mật mà cửa hàng Kim Nguyên không muốn tiết lộ.

Những vật phẩm này mặc dù không rõ xuất xứ, nhưng mỗi loại đều có đặc thù riêng, vì vậy, người trong cửa hàng Kim Nguyên đã tách chúng ra một nơi riêng biệt, giá cả của một số vật phẩm trong cửa hàng cực kỳ khủng khiếp, thậm chí có một số thiên tài địa bảo rất đáng sợ!

– Huyền Linh thảo, giá ba ngàn Thượng Phẩm Nguyên Thạch, U Minh Hoa, năm nghìn một trăm Thượng Phẩm Nguyên Thạch, Hư Thần Thần Diệp, mười bảy nghìn Thượng Phẩm Nguyên Thạch… Ừm, cửa hàng Kim Nguyên có rất nhiều vật phẩm yêu thích và cả những món ta cần!

Vương Song và Dương Mạt nhìn một lượt, không khỏi run lên, cửa hàng Kim Nguyên này quả nhiên là cửa hàng lớn nhất ở Trấn Yêu thành, bên trong có nhiều bảo vật như vậy, chỉ là vừa rồi nhìn thấy, giá trị so ra có khi phải vượt mười Tinh Chủ cộng lại.

Điều này cũng khiến hắn không khỏi kinh ngạc trước sự đồ sộ của cửa hàng Kim Nguyên này.

Tiến vào khu vực pháp khí, Vương Song còn nhìn thấy một kiện pháp bảo do Luyện Khí Đại Sư chế tạo ra thần binh từ Tiên Thiên Thần Binh, đến thần binh cấp bậc Hóa Thần, đúng là cái gì cần có đều sẽ có, thậm chí còn có một cái Tinh Chủ thần binh, đó là một thanh tử sắc Thần Phủ, trông chỉ to bằng lòng bàn tay, nhưng nó chứa đựng một quan niệm nghệ thuật dường như có thể mở ra thế giới.

– Chỉ là đống nát sắt vụn mà thôi.

Trong Vạn Giới Châu, Tiểu Thất khinh thường nói:

– Những pháp khí do người khác luyện chế này chẳng qua là lừa gạt một số người bình thường mà thôi.

Những kẻ mạnh chân chính mới lựa chọn rèn luyện binh khí của mình.

Chiỉ cần lấy tâm luyện binh, có thể giải phóng sức mạnh của vũ khí!

– Vương tiểu tử, Thương Long Đao của ngươi mặc dù lợi hại, nhưng dù sao cũng không phải của ngươi, nếu muốn phát huy tối đa kiếm pháp, ngươi từ bây giờ nên bắt đầu chuẩn bị vật liệu cho mình chú tạo thần binh đi.

– Không sai, ngươi đã đạt tới Hóa Thần trung kỳ, khoảng cách thành Hóa Thần đỉnh phong rất gần, trước khi bước vào Tinh Chủ cảnh giới, nhất định phải thu thập một ít tài liệu, chế tạo một loại ma pháp.

Khi ngươi bước vào Tinh Chủ cảnh giới, thần binh sẽ theo đó thăng cấp, trở thành sinh vật thần thánh, cùng ngươi cả đời đồng hành!

Tiểu Không cũng trầm giọng nói, hiếm khi hắn không bác bỏ lời nói của Tiểu Thất, rõ ràng, họ đều cho rằng đã đến lúc Vương Song Chế tạo pháp khí của riêng mình.

– Đúc thần binh quan trọng nhất chính là cực phẩm Thần Kim, trong tay ta mặc dù có rất nhiều bảo vật, nhưng thật sự không có cực phẩm Thần Kim để đúc thần binh!

Vương Song bất đắc dĩ nói, hắn cũng biết mấu chốt để đúc thần khí của chính mình.

Điều quan trọng là thiếu nguyên liệu, như một nữ tử thông minh khó có thể nấu cơm mà không có cơm, nếu hắn muốn đúc ra thần khí theo hắn cả đời, hắn phải sử dụng Thần Kim tốt nhất, cho dù kém một chút hắn cũng sẽ không cho phép, nhưng mà, nếu như những năm gần đây hắn sưu tầm sớm một chút thì đã có thể chế tạo pháp bảo.

Tuy nhiên, loại cực phẩm Thần Kim, đều chỉ có thể gặp chứ không thể chạm, giả sử Hỗn Độn Thần Kim, vạn vật mẫu Kim, hư không Thần Kim… Những Thần Kim này trong vũ trụ thuộc về Truyền Thuyết Cấp Bậc Thần Kim, kể cả khi có thật, nó hoàn toàn không phải là thứ có thể dễ dàng nhúng tay vào.

Cũng giống như mẫu Kim của vạn vật, nó là một loại thần vật cấp cao nhất được sinh ra từ thuở sơ khai của Vũ Trụ, nó có thể đã biến mất từ lâu, Vương Song không hy vọng có được loại thần vật này, còn nếu nó là một vật liệu thần thánh kém hơn, hắn cũngkhông có gì!

– Trước kia vốn dĩ ta lấy được Hỗn Độn năng lượng đúc ra Thẩm Phán Chi Mâu ngược lại là một loại Thần tài tốt, đáng tiếc, lại là thứ Tam Thế cần.

Tiểu Không có chút tiếc nuối nói, trong Vạn Giới Châu, năng lượng Hỗn Độn, là Thánh tài liệu để thánh nhân rèn thần khí, cũng quá đủ để rèn thần khí thuộc về Vương Song.

– Đại Tần Đế Quốc thực lực mạnh như vậy, có lẽ sẽ có cực phẩm Thần Kim tồn tại.

Vương Song cũng đáp lại.

Vương Song làm hai việc cùng một lúc, vừa nhìn xung quanh, lại vừa nói chuyện với Tiểu Thất và Tiểu Không.

Mà lúc này, cửa hàng Kim Nguyên lại có mấy người tiến vào, bọn họ gồm hai nam một nữ, nam thì khí vũ hiên ngang, nữ thì diễm lệ vô song, giống như là một cặp minh châu, còn một người khác thì nhuộm tóc xanh, thân hình yểu điệu, cười nói cùng với hai người kia.

– Tô sư muội, chúng ta đều đến từ Trấn Yêu thành, chờ ta tiến vào Đại Diễn Đạo Quán, chúng ta vẫn cần liên lạc với nhau, để có thể gắn bó với nhau.

Nam tử mặc đồ trắng bên trái cười nhẹ nói với nữ tử.


Chương 1702: Ba người! (2)

– Không sai, bên trong Đại Diễn Đạo Quán cạnh tranh cực kỳ đáng sợ, chúng ta mặc dù đều là thiên kiêu gia tộc, nhưng ở Tứ Đại Đạo Viện, phần lớn đều là thiên tài, chúng ta chỉ có cùng nhau đoàn kết, mới có thể bảo đảm tốt tài nguyên.

Nam tử Thanh Y bên phải cũng trầm giọng mở miệng.

– Hai vị sư huynh trong gia tộc rất nhiều người đều ở Đại Diễn Đạo Quán, ai dám khó dễ các huynh, còn tiểu muội tiến vào Đạo Quán, còn phải nhờ hai vị sư huynh chiếu cố.

Nữ nhân cười nhẹ một tiếng, nàng tiện thể khen hai người một chút.

Hai người nghe vậy, ngoài miệng tuy khiêm tốn nhưng trong mắt hiện lên vẻ kiêu ngạo, rõ ràng rất đắc ý với lời nói của nữ nhân.

Danh tính của ba người dường như rất cao, vừa bước vào cửa hàng đã bị nhận ra.

– Đó là Liễu gia, Liễu Vạn Trọng, Chung gia, Chung Đỉnh Thần, còn có Tô gia, Tô Uyển Linh.

– Liễu gia và Chung gia đều là đại gia tộc của Trấn Yêu Tộc, còn Tô gia cũng là nhị phẩm gia tộc, trong nhà có Tinh Chủ.

Xung quanh người ta nhìn thấy ba người này, xì xào bàn tán.

Một số võ giả lớn tuổi còn ghé tai dặn dò mấy thanh niên trẻ tuổi, cảnh cáo họ không được bất kính đối phương.

– Nghe nói bọn họ đã thông qua khảo hạch của Đại Diễn Đạo Quán, rất nhanh sẽ tiến vào Đại Diễn Đạo Quán.

Một người hiểu biết thì thầm nói.

– Cái gì, tiến vào Đại Diễn Đạo Quán? Không phải thời gian chiêu sinh của Tứ Đại Đạo Viện đã qua rồi sao!

Có người vẻ mặt kinh ngạc nói.

– Đó là tình huống bình thường, thế nhưng người ta là ai, muốn tiến vào Tứ Đạo Viện, cần gì tuân theo thủ tục bình thường!

Có người chua xót nói.

Ba người rõ ràng nghe được người ta nghị luận, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý, sải bước tiến vào trong, lần này họ tới là đi theo Tô Uyển Linh, khi họ chuẩn bị tiến vào Đại Diễn Đạo Quán, Tô Uyển Linh lại muốn đi mua một ít Thiên Tài Địa Bảo, chế tạo thần binh của riêng mình.

Cả hai đều quan tâm đến Tô Uyển Linh, vì vậy họ đã đến đây ngay khi biết tin, mặc dù gia cảnh của Tô Uyển Linh không tốt bằng họ, nhưng tài năng của nàng nhỉnh hơn họ một chút, nếu họ có thể có được một mỹ nhân như vậy, sẽ có nhiều tiếng nói hơn trong gia đình, khi lớn lên, hai người sẽ đoàn kết lại, ảnh hưởng của họ trong gia tộc sẽ càng cao.

Ba người đi về phía trước, đột nhiên, Liễu Vạn Trọng ở bên trái nữ nhân nhìn chằm chằm chỗ của Vương Song, thân ảnh đột nhiên dừng lại.

– Chính là hắn!

Giọng nói trầm thấp của Liễu Vạn Trọng vang lên, nó cực kỳ yếu ớt, nếu như không phải Tô Uyển Linh và Chung Đỉnh Thần có tu vi cao, họ có lẽ sẽ không thể nghe thấy.

– Có chuyện gì vậy, Liễu sư huynh?

Tô Uyển Linh đảo mắt tò mò hỏi, Chung Đỉnh Thần cũng khá tò mò, theo tầm nhìn của Liễu Vạn Trọng, phát hiện bóng dáng của Vương Song và Dương Mạt, lông mày hắn cau lại, dường như nhớ ra điều gì đó .

– Cách đây một thời gian, trong vùng hoang dã vô tận đã xảy ra một chuyện khiến cả vùng hoang dã đó rung chuyển.

Hai kẻ kiêu ngạo đến từ Tây Tinh vực đã xuyên qua cả vùng hoang dã.

Dù là thế hệ trẻ tuổi, nhưng không ai có thể địch nổi, ngay cả Vũ Thần bộ lạc Tuyệt Thế Thiên Khiêu Vũ Mục đều bị đánh bại!

Giọng nói của Liễu Vạn Trọng vang lên bên tai hai người, lời nói khiến trong lòng họ chấn động.

– Chẳng lẽ là bọn họ?

Chung Đỉnh Thần nhìn chằm chằm Vương Song và Dương Mạt, cảm nhận được ánh mắt của bọn họ, Vương Song, Dương Mạt cũng quay đầu nhìn về phía này.

Ánh mắt của mấy người va chạm, Liễu Dương Vạn Trọng và Chung Đỉnh Thần cảm thấy một áp lực vô hình từ trong mắt Vương Song xuất hiện, khiến hô hấp của họ có chút ngạt thở.

Vương Song và Dương Mạt chỉ liếc nhìn họ, sau đó quay mặt đi, không chú ý nữa.

– Bọn họ, bọn họ thật sự có thực lực mạnh như vậy sao?

Đôi mắt đẹp của Tô Uyển Linh đảo một vòng, nhưng trong giọng nói lại có chút không thể tin, thân là tuyệt đỉnh thiên tài của Trấn Yêu thành , bọn họ đều có tự tôn của mình.

– Tên kia, số lần hắn xuất thủ cũng ít, thực chiến lực hẳn là không quá mạnh, nhưng cái tên Vương Song kia lại lợi hại đến mức kinh người.

Tuy rằng ta chưa từng thấy qua cảnh tượng trận chiến của họ, nhưng những trưởng bối Liễu gia đều nói với ta rằng nếu gặp phải người này, cố gắng đừng xung đột với hắn ta.

Liễu Vạn Trọng nhìn Vương Song và Dương Mạt với ánh mắt kỳ lạ.

– Đừng phát sinh xung đột với hắn ư?

Chung Đỉnh Thần đứng bên này cười như không cười.

Bọn họ đều là những thiên tài hàng đầu, đối với sức chiến đấu thì bọn họ vô cùng tự tin, cho dù so với những thiên tài ở Tần Hoàng Thành kia, bọn họ cũng không thua kém chút nào.

Vì vậy, đối với họ, lời nói của những trưởng bối trong gia tộc chỉ là càng thêm kích thích lòng háo thắng của họ nhiều hơn.

– Thế nào, ngươi muốn thử sao? Ngươi không sợ thua thảm sao?

Chung Đỉnh Thần khẽ cười, trong mắt hiện lên hai tia sáng màu vàng lấp lóe.

– Ha ha, ta từ nhỏ chưa từng tới Tây Tinh Vực, cho nên ta cũng rất có hứng thú với Thiên Giao nơi đó, vừa vặn đột phá Vô Pha Thần Quyết, bắt hắn thử tay nghề một tý được mà nhỉ.


Chương 1703: Giao dịch!

Khóe miệng của Liễu Vạn Trọng cong lên, dưới chân dường như có hai vệt Quang Văn màu lam nhạt lập lòe, hắn không nhìn thấy động tác của Chung Đỉnh Thần là đang muốn làm gì, sau một khắc, bóng người của tên kia đã xuất hiện bên cạnh Vương Song.

Vương Song tò mò quay đầu lại, khó hiểu nhìn đối phương, không biết nam tử trước mặt này muốn làm gì.

Vương Song có chút kinh ngạc, nam tử trước mắt so với những thiên tài mà hắn gặp được ở nơi hoang dã còn mạnh hơn, chỉ có một số ít có thể áp đảo bọn họ.

Theo logic mà nói, người như vậy hẳn là nhân tài hàng đầu ở Trấn Yêu thành, trên thực tế đúng là như vậy, hắn cũng đã từng nghe qua lời của người khác, hiểu rõ thân phận của đối phương.

Dương Mạt ở một bên nhíu mày nhìn đối phương, hắn ta cảm nhận được một tia địch ý từ Liễu Vạn Trọng, nhưng hắn ta cũng không lo lắng, bởi vì thực lực của đối phương cũng ngang với mình, cho dù là kẻ địch của sư huynh mình, cũng kém xa quá!

– Ngươi…

Trong mắt Liễu Vạn Trọng hiện lên một tia cổ quái, hắn vươn tay, như đang làm động tác, nhưng còn chưa nói xong, một bàn tay to béo duỗi ra, trực tiếp ngăn cản hắn.

– Này, đây không phải là Lưu công tử sao? Có thể tới cửa hàng Kim Nguyên của chúng ta, thật sự là làm cho cửa hàng của chúng ta phát đạt…

Một giọng nói cười toe toét vang lên.

Vương Song ngạc nhiên nhìn nam tử trước mặt, đây là một nam tử mập mạp, trông còn rất trẻ, dáng người mũm mĩm, ngay cả chiếc áo choàng rộng thùng thình cũng không che được thân hình béo ú của hắn.

Một đôi mắt nhỏ híp lại, nhưng trong lòng Vương Song chấn động, vừa rồi người này đột nhiên từ đằng xa đi tới, tốc độ cực nhanh, thậm chí so với Lưu gia công tử trước mắt còn nhanh hơn một bậc!

– Kim Bán Nguyệt!

Nhìn thấy tên béo đột nhiên xuất hiện, Liễu đại thiếu gia sắc mặt trầm xuống, gằn từng chữ nói ra.

– Ngươi không phải ở Tần Hoàng thành sao? Tại sao lại ở Trấn Yêu Thành!

Liễu Vạn Trọng thu bàn tay của mình lại, có vẻ hắn cực kỳ sợ hãi tên béo trước mặt, sao lại không sợ hãi cho được, khi đối phương chính là Thiếu tộc trưởng của Kim Thị nhất tộc, người lãnh đạo siêu năng lực của Kim gia tộc trong tương lai.

Nghe thấy cái tên Kim Bán Nguyệt này, Vương Song không khỏi sửng sốt, thản nhiên chẹp miệng, trên mặt không khỏi lộ ra nụ cười.

– Sư huynh, ngươi cười cái gì?

Nghe thấy tiếng cười của Vương Song, Dương Mạt ở bên cạnh có chút nghi hoặc hỏi.

– Ngươi nối hai chữ “Bán Nguyệt”, nghe xem chữ này có nghĩa gì!

Vương Song cười khẽ một tiếng.

– Bán Nguyệt, Bán Nguyệt… Đó là béo! Kim Béo!

Dương Mạt cau mày suy nghĩ, chỉ mấy giây sau đã tỉnh táo lại, nhìn nam tử mập mạp trước mặt với vẻ mặt quái dị.

Như thể nghe thấy những gì hai người nói, nam tử trước mặt được gọi là Kim Bán Nguyệt quay đầu lại nhìn chằm chằm Dương Mạt, sau đó nói với giọng điệu khó nghe:

– Liễu Vạn Trọng, gọi ta là Kim Đại thiếu, bằng không đừng trách ta trở mặt!

– Hừ, ngươi ngăn cản ta làm gì?

Liễu Vạn Trọng hừ lạnh một tiếng, tuy rằng sợ hãi, nhưng trên mặt không thể mất khí thế.

– Ngươi làm sao vậy? Ta còn muốn hỏi ngươi, vừa rồi ngươi muốn làm gì?

Kim công tử lạnh giọng nói.

– Các ngươi ở trong cửa hàng Kim Nguyên của ta mà làm loại chuyện này, ngươi quên quy củ của cửa hàng Kim Nguyên rồi sao?

Nói xong, giọng điệu Kim công tử trở nên cực kỳ lãnh đạm, hoàn toàn khác với bộ dáng thân thiết vừa rồi.

Đang nói chuyện, một loạt khí tức vô cùng mờ mịt từ trong hư không xuất hiện, như thể khóa chặt Liễu Vạn Trọng, khiến cho đối phương cả kinh.

– Kim công tử, ta chỉ là muốn chào hỏi với vị bằng hữu này, cửa hàng nhà ngươi không cho phép chào hỏi sao!

Liễu Vạn Trọng lạnh lùng nói, hắn không dám thừa nhận vừa rồi mình đã khiêu khích nổi loạn, cửa hàng Kim Nguyên là được Kim gia chống lưng nên đương nhiên có quy tắc riêng, trong đó quan trọng nhất là cấm làm loạn trong cửa hàng của Kim gia, và đã từng có một Tinh Chủ đỉnh phong từng gây chuyện kết quả bị một cái tát trời giáng bẽ mặt, nếu hắn dám thừa nhận mình khiêu khích khách hàng của cửa hàng Kim Nguyên, cho dù Lưu gia có ra mặt, bọn họ cũng sẽ không tự tin nổi.

Nghe vậy, Kim công tử cong môi khinh thường, hắn biết trước là như vậy, cho dù Liễu Vạn Trọng có thêm ba cái gan, hắn cũng không dám thừa nhận vừa rồi muốn công kích Vương Song.

– Chào hỏi với chúng ta sao, vậy chúng ta chỉ nên dừng ở mức quen biết, chớ có dây dưa thân thích!

Dương Mạt cười lạnh nói, nhưng hắn hiểu rõ, vừa rồi đối phương rõ ràng muốn ra tay, nếu như Kim thiếu gia không tới ngăn cản hắn, hắn có thể khẳng định hiện tại người đang nằm ở trên mặt đất người chính là… Liễu Vạn Trọng!

Liễu Vạn Trọng sửng sốt một lúc, sau đó mặt đen như đáy nồi hừ lạnh một tiếng, không nói thêm gì nữa, xoay người cùng Tô Uyển Linh và Chung Định Thần đi sang chỗ khác!

Thấy vậy, Kim công tử cũng không tiếp tục hung hăng nữa, hắn cũng hiểu đối phương thân là thiếu gia Liễu gia ở Trấn Yêu thành, thật sự đánh nhau sẽ rất mất mặt.

Dù sao bọn họ cũng mở cửa làm ăn, mong muốn có thể bình ổn làm ăn, thân là thế lực bản thổ của Trấn Yêu thành, thật sự không thể trở mặt.


Chương 1704: Giao dịch! (2)

Kim thiếu gia quay đầu lại nhìn Vương Song và Dương Mạt, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ vô song, nhưng khuôn mặt mũm mĩm kia lại khiến Vương Song có cảm giác như đang nhìn một quả cầu thịt.

– Thực xin lỗi, để cho hai người xem trò cười, nhưng mà hai người yên tâm, tại cửa hàng Kim Nguyên của ta, khách hàng tuyệt đối sẽ không cho phép bị làm khó dễ.

Kim Đại thiếu dùng bàn tay to béo vỗ vỗ ngực, còn nghe thấy âm thanh “bốp bốp” nữa chứ.

Vương Song nhìn hắn, tuy rằng người này thoạt nhìn mập mạp, nhưng hắn có thể cảm giác được, trong cơ thể hắn dường như ẩn chứa một cỗ lực lượng cực kỳ đáng sợ, so với Liễu công tử vừa rồi khẳng định mạnh hơn rất nhiều!

– Ngươi quenchúng ta!

Vương Song đột nhiên nói, mặc dù là nghi vấn, nhưng ngữ khí tràn đầy khẳng định!

– Này, đánh xuyên qua toàn bộ Man Hoang, thậm chí còn đánh bại tên gia hỏa Vũ Mục của Bộ lạc Vũ Thần lia.

Làm sao Kim Đại thiểu ta không biết một thiên tài như vậy chứ!

Nghe câu hỏi đó, Kim Đại không phủ nhận tự hào nói.

– Không chỉ có ta, toàn bộ Trấn Yêu Thành, thậm chí Tần Hoàng thành và rất nhiều thế lực đều nghe nói qua chuyện của ngươi, chậc chậc, có chiến tích như vậy, cho dù là những tên biến thái của Tần Hoàng thành cũng không thể có thực lực như vậy!

Kim Đại thiếu gật đầu đắc ý nói.

Nghe vậy, Vương Song nhíu mày, hắn cũng không ngờ rằng lần này mình lại gây nên náo động lớn như vậy, xem ra hắn đã đánh giá thấp ảnh hưởng của việc đánh bại Vũ Mục trước đó.

– Vương huynh, ngươi đừng để ý, ngươi không biết rồi, lần này ngươi gặp phải phiền phức nghiêm trọng, Đại Tần Đế Quốc với Vô Tận Man Hoang vốn là trạng thái cân bằng, cuối cùng ngươi lại giết toàn bộ Man Hoang.

Đồng thời đánh bại cường giả đỉnh cấp đại biểu cho Man Hoang, Tần Hoàng thành và những Tuyệt Thế Thiên Kiêu đều đang để mắt tới ngươi, muốn lấy ngươi làm đá kê chân!

Kim thiếu gia chậm rãi nói, kể cho Vương Song về tình hình ở Tần Hoàng thành.

– Bọn họ đều là niềm kiêu hãnh của Đế quốc Đại Tần, nếu bọn họ có thể đánh bại ngươi, thì đó chính là thất bại trá hình của Vũ Mục, đại diện của Man Hoang, Vũ Mục bại trận có nghĩa là Đại Tần đế quốc cường đại hơn cả Man Hoang, tuy rằng đây chỉ là một ít tin đồn, nhưng đã bị rất nhiều người lưu truyền rộng rãi, tự hào thừa nhận đi, huynh đệ khuyên ngươi một câu, nếu không cần thiết, tốt nhất đừng tùy tiện bước vào Tần Hoàng thành!

– Ngươi cường đại đến đâu, song quyền tứ thủ cũng không phải là đối thủ, những người này đều không phải người đơn giản, nói trắng ra, trong đó có một số thậm chí không kém hơn Vũ Mục!

Kim công tử không ngừng thì thầm vào tai Vương Song những chuyện ở Tần Hoàng thành, mà Vương Song và Dương Mạt vừa nghe vừa nhìn xung quanh, như thể không thèm quan tâm.

– Hừ, vậy mà có Cửu Kiếp trúc!

Vương Song nhìn trước mặt một cây trúc xanh biếc, trên đó có chín vòng hoa văn màu tím, nhàn nhạt tản mát ra một loại uy thế kinh người.

Đây là vật liệu mà Vương Song cần để đúc ra Tam Thế, và nó cũng là một vật phẩm cực kỳ quý giá.

Bảo vật ta mua còn quý hơn nhiều.

– Mười tám ngàn thượng phẩm nguyên thạch!

Vương Song nhìn giá cả, khóe miệng hơi co giật, hắn ở chỗ này tìm được rất nhiều trân quý tài liệu, đều là thứ hắn cần, nhưng là cộng lại hết thảy, kể cả có phá sản cũng không đủ!

– Này, Vương huynh đệ, ngươi có nghe ta nói gì không!

Ở bên này Kim công tử thấy Vương Song không thèm để ý tới mình, hắn có chút bất mãn nói.

– Kim công tử à, ngươi vừa mới nói gì?

– Hả, Kim Đại thiếu ngươi vừa nói gì?

Vương Song như là lần đầu tiên nghe thấy nên quay đầu lại, trên mặt lộ ra vẻ tò mò.

– Quên đi, coi như ta chưa nói gì!

Kim Đại thiếu nghe thấy những lời đó thì bĩu môi.

Thấy Vương Song hình như có hứng thú với Cửu Kiếp Trúc, sắc mặt thay đổi, cười hỏi:

– Vương huynh cần Cửu Kiếp Trúc, nếu Vương huynh cần, ta sẽ quyết định bán đi, giảm giá 20% cho ngươi nhé.

– Giảm giá 20%!

Nghe vậy, trong mắt Vương Song hiện lên một tia vui mừng, đây là một tin tốt.

– Nếu Kim công tử đã rộng lượng, vậy Vương Song cũng sẽ không khách khí.

Vương Song chắp tay cảm tạ nói.

– Ha ha, cứ coi như bằng hữu đi.

Kim công tử ta không thích cái gì, ngoài việc kết bạn!

Kim công tử đắc ý nói, hai tay kết ấn, cấm chế bao trùm Cửu Kiếp Trúc chậm rãi tiêu tán.

Đi về phía Vương Song.

Sau khi nhận lấy Cửu Kiếp Trúc, cảm nhận được sức mạnh cường đại dâng trào chứa trong đó, Vương Song hài lòng gật đầu, phất tay lấy 15.000 cực phẩm nguyên thạch trong trữ vật giới chỉ giao cho đối phương.

Mặc dù hắn nói là giảm giá 20%, nhưng cuối cùng lại phát hiện Vương Song lại trả bằng giá ban đầu!

Chuyển nguyên thạch trong trữ vật giới chỉ của Vương Song sang trữ vật giới chỉ của mình, Kim thiếu gia rõ ràng cũng phát hiện ra số lượng nguyên thạch mà Vương Sảng đưa cho.

Sau khi nhận lấy nguyên thạch từ trữ vật giới chỉ của Vương Song, Kim thiếu gia nhiệt tình giới thiệu với Vương Song,

– Vương huynh, còn cần gì nữa không, cửa hàng Kim Nguyên của chúng ta có đủ loại thiên tài địa bảo, chỉ có không nghĩ tới chứ không có gì là chúng ta không có được!

– Ồ, nếu là như vậy, ta cần những thứ này, ngươi có sao?


Chương 1705: Thạch liệu

Vương Song nghe vậy, ánh mắt vừa động, liệt kê một chuỗi dài bảo vật được truyền âm báo tới.

– Cái gì, nhiều như vậy!

Nghe Vương Song nói xong, Kim công tử giật mình, không thể tin nhìn Vương Song, vậy mà hắn báo hơn năm trăm Thiên Tài Địa Bảo hiếm thấy, hắn chỉ là ước lượng sơ bộ, những thứ này giá trị đã có thể so sánh với tổng giá trị của một số Tinh Chủ!

Đã nói Kim gia bọn bọ có thì nhất định phải có, dù sao Kim gia đã truyền thừa vô số năm, của cải mà họ tích lũy được chắc chắn nằm ngoài sức tưởng tượng của rất nhiều người, xét về tài sản, toàn bộ Đại Tần đế quốc, chẳng lẽ có thể so sánh với hoàng thất!

Vì vậy, những tài liệu mà Vương Song cần, đừng nói đến những thứ này, cho dù tăng gấp đôi, Kim gia của họ cũng có thể lấy ra, nhưng những tài nguyên này phần lớn đều được cất giữ trong ngân khố của gia tộc, và nó chắc chắn không phải là thứ mà hắn có thể sử dụng.

Nhất định phải được tộc trưởng của gia tộc, tức là phụ thân của hắn đồng ý, chỉ riêng hàng trong cửa hàng Kim Nguyên còn lâu mới đạt được yêu cầu của Vương Song!

Kim thiếu gia suy nghĩ một chút, sau đó nghiêm túc nhìn Vương Song:

– Vương huynh, không phải Kim gia keo kiệt, cũng không phải Kim gia của ta không có đồ vật ngươi cần, mà là bên trong cửa hàng không đủ rồi, nhất định phải từ gia tộc chuyển đi.

– Các ngươi đều có sao?

Lần này đến lượt Vương Song kinh ngạc, hắn vốn tưởng rằng đối phương chỉ có thể có hai ba trăm loại, không nghĩ tới toàn bộ đều có, Vương Song không khỏi có chút hưng phấn, cũng không phải đặc biệt trân quý, nhưng khó tìm, mỗi một cái thường tiêu hao rất nhiều thời gian, hắn thiếu chính là thời gian!

– Đúng vậy, những thứ ngươi cần tuy hiếm nhưng gia tộc Kim Thị chúng ta đứng vững ở Đại Tần đế quốc bao nhiêu năm nay, bảo vật tích lũy được nhất định ngoài sức tưởng tượng của ngươi!

– Nhưng mà, giá trị của những đồ vật này đã vượt quá ba trăm đến hai trăm nghìn Thượng Phẩm Nguyên Thạch.

Vương Huynh, ngươi chắc là có thể lấy được hai trăm nghìn Thượng Phẩm Nguyên Thạch sao!

Kim Đại Thiếu nói, mặc dù vẫn còn hơi do dự.

Bọn họ lựa chọn truyền âm những lời này, nếu không người khác biết được họ đang thảo luận về thương vụ lên đến hai trăm nghìn thượng phẩm Nguyên Thạch thì sợ rằng những người trong cửa hàng sẽ điên lên mất.

Thậm chí một số Tinh Chủ sẽ bị dụ dỗ.

Dù sao, hai trăm nghìn thượng phẩm Nguyên Thạch giá trị gấp mấy lần một tên Tinh Chủ.

Nếu Vương Song có nhiều Nguyên Thạch như vậy, bọn họ nhất định không e dè mà cướp đi.

Nghe vậy, trái tim đang có chút khẩn thiết của Vương Song trong phút chốc nguội lạnh.

Hắn chỉ nhắc đến những vật phẩm mình cần nhưng lại không ngờ rằng giá trị của những vật phẩm ấy lại có giá đến kinh người như vậy!

Hắn tỉ mỉ tính toán những các loại bảo vật cùng Nguyên Thạch mình có mới phát hiện ra Nguyên Thạch của mình chỉ còn lại không đến năm mươi nghìn, so với hai trăm nghìn Nguyên Thạch còn khoảng cách rất xa.

Cho dù hắn bán bảo vật đi, đoán chừng sẽ được thêm tầm hơn mười nghìn Nguyên Thạch nhưng vẫn còn thiếu rất nhiều.

Thấy Vương Song cau mày không nói, Kim Đại Thiếu lập tức hiểu ra.

Nhưng sau khi khi suy nghĩ vẫn nói:

– Vương huynh còn thiếu bao nhiêu, nếu như không đủ, ta có thể làm chủ cấp cho ngươi thêm năm mươi nghìn Thượng Phẩm Nguyên Thạch và không lấy lãi!

– Cho mượn năm mươi nghìn Thượng Phẩm Nguyên Thạch và không lấy lãi!

Vương Song kinh ngạc, nhìn đối phương với ánh mắt kỳ lạ:

– Ta xứng để ngươi đầu tư mạnh như vậy sao.

Thượng phẩm Nguyên Thạch nhiều như vậy, sợ rằng một số Tinh chủ nghèo cũng chẳng giá trị bằng.

– Haha, có thể để Man Hoang đâm xuyên Tuyệt Thế Thiên Kiêu dù bỏ vốn nhiều bao nhiêu lần cũng thấy xứng đáng!

Kim công tử nhếch miệng cười, trong đôi mắt ti hí của hắn lóe lên đầy ẩn ý.

Lời nói của hắn vô cùng thẳng thắn.

Chính là kiểu thẳng thắn nói cho ngươi biết rằng ta trọng tài năng của ngươi và muốn được rót vốn đầu tư.

Nhưng cách thể hiện trực tiếp này không làm Vương Song cảm thấy chán ghét.

Mà điều làm hắn ghét đó là ngoài mặt thì một kiểu, sau lưng lại là bộ mặt khác.

Kim thiếu làm như thế khiến hắn ngày càng tán đồng với người này.

– Nhưng mà, cho dù có năm mươi nghìn Thượng phẩm Nguyên Thạch của ngươi đi chăng nữa thì vẫn thiếu một nửa!

– Thiếu một nửa!

Mặt của Kim Đại Thiếu nhất thời sa sầm.

Dù lấy thân phận hắn, cùng lắm chỉ có thể sản xuất nhiều nhất là năm mươi nghìn Thượng Phẩm Nguyên Thạch.

Nếu muốn thêm nữa, những lão giả trong gia tộc nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này.

– Nhưng mà, ta có thể mua trước một nửa, phần còn lại, đợi khi nào ta đủ Nguyên Thạch thì sẽ mua tiếp, được không?

Vương Song nghĩ một lúc rồi mở lời với Kim Đại Thiếu.

– Mua một nửa.

Thế cũng được.

Vương Huynh, ngươi yên tâm, một nửa còn lại ta sẽ giữ cho ngươi.

Khi nào có đủ Nguyên Thạch, có thể tìm ta bất cứ lúc nào!

Kim Đại Thiếu nói, lấy ra ngọc phù đúc từ vàng, phía trên in chữ “Kim” rất lớn.

– Đây là Kim Phù truyền âm của ta.

Chỉ cần đang ở tại Đại Tần Đế Quốc, ngươi có thể liên lạc với ta bất cứ lúc nào.

Khi ngươi muốn tìm ta cũng có thể trực tiếp cầm Kim phù này đến Kim gia.

Đương khi nói, mắt Kim Đại Thiếu híp lại, chẳng còn khe hở.


Chương 1706: Thạch liệu (2)

– Có tấm Kim phù này, miễn là ngươi mua một thứ gì đó thuộc tài sản của Kim gia tasẽ được giảm giá 20% tất cả mọi thứ!

Nghe vậy, Vương Song nhìn đối phương tiếp nhận Kim phù:

– Vậy thì cảm ơn Kim Đại Thiếu nhiều!

Ngay lập tức, Vương Song giao năm mươi nghìn Thượng Phẩm Nguyên Thạch ra cho Kim Đại Thiếu.

Đối phương chẳng thèm nhìn chỉ cầm rồi cất đi.

– Vương huynh, hơn một nửa những thứ ngươi cần có thể tìm thấy trong cửa hàng Kim Nguyên.

Chỉ có điều, một số vẫn còn để trong nơi cất giấu bảo vật của Kim gia.

Nếu ngươi không vội thì ta cần điều động trong thời gian ba ngày để lấy nó ra, không biết ngươi có đợi được không?

Vương Song trầm ngâm một lúc rồi nói, hắn cũng không biết Tần Chính Nam sẽ xử lý chuyện của hắn trong thời gian bao lâu.

Nếu ngày mai hắn đi, những đồ hắn mua được chuyển đến Trấn Yêu thành, lẽ nào hắn còn phải quay lại lấy nữa sao!

– Trước tiên cứ giao những thứ đang có trong tiệm cho ta.

Phần còn lại, ta sắp phải đi đến Tần Hoàng thành.

Đến lúc đó, ta sẽ liên lạc lại với ngươi đến lấy đồ của ta!

Nghe xong, Kim Đại Thiếu gật đầu:

– Như vậy cũng tốt, ngươi đến Tần Hoàng thành, trước tiên hãy liên lạc với ta.

À, chắc ngươi chưa biết đám người ở Tần Hoàng thành đang đợi ngươi đấy.

Ngươi cứ đòi đến tận nhà tặng!

Kim Đại Thiếu bất lực ôm đầu nói.

Nói xong, hắn gọi một tên có vẻ là phụ trách đến thấp giọng căn dặn vài câu.

Đối phương kinh ngạc nhìn Vương Song rồi sau đó rời đi.

Kim Đại Thiếu ân cần giới thiệu cho Vương Song:

– Được rồi, Vương huynh, ta đã cho người chuẩn bị đồ vật mà ngươi cần.

Trước tiên ta sẽ dẫn ngươi đi xem thử.

Ta nghĩ chắc là đây lần đầu tiên ngươi đến cửa hàng của Kim Thị ta.

Chỗ ta bán toàn là hàng tốt không đấy!

Vương Song cùng Dương Mạt đi theo đối phương, nghe đối phương giới thiệu.

Khi đi ngang qua khu vực xa lạ, họ thấy đám người Liễu Vạn Trọng, Chung Đỉnh Thần đang tụ lại một chỗ hình như đang xem cái gì đó.

– Đó là cái gì?

Vương Song có chút tò mò hỏi.

– Đó là một số đồ vật kỳ lạ mà Kim gia chúng ta thu thập được.

Ngay cả những cường giả đỉnh phong trong gia tộc cũng không nhìn ra được lai lịch của những đồ vật đó.

Thế là họ lấy ra bán cho người khác.

Đương nhiên là thứ đồ đó là tốt hay xấu thì ta không chịu trách nhiệm.

Nếu là bảo bối, ngươi được hời.

Là rác rưởi thì cũng không thể trách Kim Thị ta.

Kim Đại Thiếu liếc nhìn, thản nhiên nói.

Trên thực tế, chuyện này kỳ thực là một canh bạc, hoàn toàn dựa vào vận may.

Thêm nữa là 99% đều sẽ thua.

– Ngay cả những cường giả đỉnh phong của gia tộc ngươi cũng không thể phân biệt được!

Vương Song nhất thời kinh ngạc.

Gia tộc Kim Thị truyền thừa bao nhiêu năm nay, vô số cao thủ trong gia tộc nhưng lại không cách nào nhận ra được những vật phẩm phẩm họ thu thập được.

– Chuyện này cũng đâu có gì kỳ lạ, trong vũ trụ bao la có biết bao nhiêu đồ vật lạ kỳ.

Cho dù có Tuyệt Đại Thánh Giả trong truyền thuyết chăng nữa cũng không dám chắc có thể nhận ra tất cả!

Kim Đại Thiếu thản nhiên nói.

– Ta lại thấy rất thú vị!

Mắt của Vương Song lóe lên tia tò mò.

Những đồ này giống như chơi trò tìm đồ vậy, tìm ra bảo vật trong đống rác rưởi.

Cảm giác thành tựu khi tìm thấy thứ bảo vật đó còn hơn cả việc bản thân bỏ ra Nguyên Thạch để mua sắm.

Thế là, Vương Song kéo theo Dương Mạt về phía đám người Liễu Vạn Trọng đang đứng vậy quanh.

Thấy thế, Kim Đại Thiếu vội vàng đuổi theo.

Hắn lo lắng hai người Vương Song và Liễu Vạn Trọng đánh nhau, hắn sẽ chẳng được lợi lộc gì.

Chờ đến khi Vương Song bước lên, hắn đột nhiên phát hiện Liễu Vạn Trọng cùng những người khác đang đứng xoay quanh những hòn đá trông chẳng có gì đặc biệt.

Những viên đá này có viên kích thước cỡ lớn thì to bằng cái thớt, nhỏ thì bằng nắm tay, hình dáng vô cùng kỳ quặc.

Nhưng chúng đều có một điểm chung, đó là rất bình thường, nhìn không ra có đặc tính gì.

– Ta muốn viên này!

Vương Song vừa bước lên thì nhìn thấy Chung Đỉnh Thần chọn viên to bằng đầu người.

Nhưng khi vừa nhìn thấy giá viên đá đó, Vương Song há hốc cả mồm.

Chỉ là một hòn đá mà có giá tận ba nghìn Thượng Phẩm Nguyên Thạch!

Chung Đỉnh Thần ném ba nghìn Thượng Phẩm Nguyên Thạch xuống đất.

Những Nguyên Thạch được thị nữ cửa hàng Kim Thị gom lại, sau đó mở phong ấn viên đá rồi đưa cho đối phương.

– Chung huynh, ngươi chắc là có thứ gì đó trong viên đá này?

Nữ tử đứng bên cạnh nghi ngờ là Tô Uyển Linh hỏi.

Tốn ba nghìn Thượng Phẩm Nguyên Thạch để mua một viên đá không biết có dùng được không, nàng cảm thấy không đáng.

– Ha ha, Tô sư muội yên tâm.

Cũng chỉ có ba nghìn Thượng Phẩm Nguyên Thạch mà thôi, dù cược thua thì cũng chẳng sao cả.

Chung Đỉnh Thần cười ôn hòa.

Liếc thấy Vương Song phía xa kia hừ lạnh một tiếng.

Giây tiếp theo hai tay hắn vung lên, vô số tia sáng xoẹt qua.

Viên đá to bằng đầu người kia rơi xuống vô số bụi đá.

– Keng.

Một âm thanh chói tai, giống như tiếng kim loại rơi.

Giọng nói đầy phấn khích của Chung Đỉnh Thần vang lên:

– Ha ha, ra rồi.

Là Hàn Thiết Huyền Kim!


Chương 1707: Khối Lục đồng!

Một cơn gió cuốn theo bột đá màu trắng bay đi và một dòng nước như Thần Hoa phả ra.

Lúc này, nhiều mảnh kim loại lớn nhỏ trong tay Vương Song, Dương Mạt và viên đá to trong tay Chung Đỉnh Thần tỏa ra tia sáng chói mắt.

Nhìn thấy cảnh đó, mắt Kim Đại Thiếu lóe lên tia kinh ngạc:

– Hàn Thiết Huyền Kim! Tên này vận may không tồi đấy!

Nhìn thấy chỉ một viên đá bình thường mà có thể xuất hiện một viên Hàn Thiết Huyền Kim, Vương Song cũng không chịu được sự hiếu kỳ đang trào dâng trong lòng, vội vàng mở miệng thăm dò:

– Vương huynh, ngươi ó biết những viên đá này từ đâu mà ra không?

Kim Đại Thiếu không trả lời ngay mà còn hỏi ngược lại hắn:

Vương Song lắc đầu, làm sao hắn biết những viên đá từ đâu đến chứ.

Nhưng mà nghe đối phương hỏi như vậy, hắn lại hiểu rõ một vài chỗ.

Lẽ nào những viên đá bên trong chứa kim loại này được tìm thấy tại nơi đó ư?

– Những viên đá này được tìm thấy tại những chiến trường xưa trong vũ trụ, hoặc một số địa điểm bí mật, thậm chí có một số đến từ vùng đất Thần Dị.

Nguyên nhân hình thành lên khác nhau nhưng lại có một điểm giống nhau đó là khi thời gian luân chuyển, chúng trở thành hình dáng những viên đá.

– Có viên chẳng có vật phẩm nào, mà nếu có thì là do cơ duyên.

Ngẫu nhiên trong nó là những thứ vô cùng thần bí, có thể là linh dược, cũng có thể là Thần tài và còn nhiều kiểu nữa.

Những thứ đó cũng được chúng ta xưng là Đột Thạch!

– Nếu đã như vậy thì làm sao phân biệt được bên trong có đồ vật hay không?

Ánh mắt Vương Song lóe lên, hỏi câu hỏi mấu chốt nhất.

Trong viên đá chứa bảo vật, bọn hắn không mở ra thì làm thế nào để biết nó có hay không.

Lỡ như bên trong không có, chẳng phải sẽ thua tán gia bại sản luôn sao.

– Hỏi hay lắm!

Kim Đại thiếu làm vẻ mặt vô tội cười cười đáp:

– Cái này thì phải xét đến thủ đoạn của chính bọn họ rồi.

Không có biện pháp khác đâu.

Những viên đá này ẩn chứa năng lượng kỳ dị, có thể ngăn cách Tinh Thần lực và Nguyên Khí, và nếu không mở ra sẽ chẳng ai biết bên trong có thứ gì hay không.

– Trò chơi này, cược ở chỗ vận may.

May mắn đến, nói không chừng chỉ viên đá phế thải cũng sẽ có Thần Tài cực phẩm.

Dù sao, nơi ở của những hòn đá này thường đều là chỗ nguy hiểm, những chiến binh bình thường rất khó vào được.

Ở những nơi cực kỳ nguy hiểm ấy, thường sẽ có rất nhiều bảo vật hiếm thấy khó tìm ở bên ngoài, nói không chừng thứ được bọc trong những viên đá, trải qua sự bào mòn bởi thời gian và không gian, bởi vô số nguyên nhân và yếu tố, được con người nhặt được.

Thế nên giá trị của nó vô cùng cao, càng ở nơi nguy hiểm và chỗ thần bí, giá trị càng tăng đến mức không thể tin được.

– Những gì chúng ta có ở đây chỉ là những viên tìm được ở những bí cảnh nhỏ.

Về cơ bản là những viên còn lại sau khi những người khác đã chọn xong, nói đá vô tri vô dụng cũng không sai đâu.

Không ngờ chúng nó lại được Chung Đỉnh Thần *kiểm lậu.

Xem ra Địa Nguyên Thư của Chung gia đúng thật thần kỳ.

*Kiểm lậu: tiếng lóng chỉ người bán không biết giá trị của đồ vật đó, người mua bán nó với giá trị thực của nó, qua đó trở nên giàu có.

Kim Đại Thiếu chậm rãi nói.

Khi bọn họ đang nói chuyện, Chung Đỉnh Thần đã đưa Hàn Thiết Huyền Kim cho Tô Uyển Linh:

– Tô sư muội, tuy Hàn Thiết Huyền Kim chưa phải là vật liệu thần thánh gì mấy, nhưng thuộc tính của nó phù hợp với tương ứng với ngươi, dùng nó để chế tạo vũ khí cũng là ý hay.

Tô Uyển Linh cười ngọt ngào, chẳng có ý từ chối.

Hàn Thiết Huyền Kim này, một khối to bằng nắm đấm cũng có giá gần tám nghìn Thượng Phẩm Nguyên Thạch, đối với nàng cũng là gia tài nhỏ rồi, cũng là một vật liệu tốt để chế ra vũ khí.

– Hừ.

Liễu Vạn Trọng bên cạnh hừ lạnh.

Chỉ là hắn tu luyện công pháp không có Địa Nguyên Thư đặc biệt như đối phương.

Lại nhìn viên đá trước mắt, mặt hiện lên sư mê mẩn.

Nhìn thấy màn này, ương Song cảm thấy rất hứng thú.

Hắn tiến lên một bước, tò mò nhìn một vòng những viên đá, muốn tìm điểm khác nhau nhưng nhìn cả buổi hắn chỉ thấy mù mù tịt tịt.

Theo hắn thì những viên đá này rất bình thường, chẳng thấy chỗ nào kỳ bí.

Vương Song lại không tin như vậy.

Ngẫu nhiên chọn một viên có giá bằng mười viên Thượng Phẩm Nguyên Thạch to bằng cối xay.

Nhưng khi hắn bóp nát nó thành bột lại chẳng có đồ vật nào hiện ra.

– Ha ha, ngươi thật sự cho rằng càng to thì bên trong sẽ có thứ gì sao!

Phía bên kia nhìn thấy động tác của Vương Song, bọn Liễu Vạn Trọng đều cười vang lên.

Mặc dù không thể ra tay trong cửa hàng nhưng chế nhạo vài câu thì có thể.

– Địa Nguyên Thư của Chung gia ta, trời sinh đã dung hòa với năng lượng của đất trời, thế nên mới cảm được sự đặc biệt có trong những viên đá ấy.

Ngươi giống như thằng mù vậy, đào đại một khối đá, rồi sẽ có thứ gì trong đó cho ngươi sao!

Chung Đỉnh thần khinh bỉ nói,

Vương Song chẳng để ý đến đám ồn ào đó.

Hắn tiếp tục chọn một viên có giá năm mươi Thượng Phẩm Nguyên Thạch.

Viên này chỉ to cỡ lòng bàn tay, bề ngoài trông có vẻ được hơn viên trước nhiều.

Nhưng khi Vương Song mở ra thì phát hiện cũng là viên đá vô dụng.


Chương 1708: Khối Lục đồng! (2)

Vương Song mở liên tiếp ba viên, kết quả vẫn như vậy.

– Vương ngươi đừng cố nữa.

Bên trong đá đều do kẻ mạnh trong gia tộc chọn ra, khả năng bên trong của những viên đá này có gì thật sự rất nhỏ, ngươi đừng phí công vô ích nữa!

Giọng nói của Kim Đại Thiếu vang lên trong đầu Vương Song.

– Muốn mua bảo vật, có thể qua bên kia.

Chỗ đó toàn là thứ đồ kỳ quái, ngay cả kẻ mạnh trong gia tộc cũng không nhận ra, có lẽ đồ tốt sẽ ở chỗ đó.

Kim Đại Thiếu cố hết sức thuyết phục hắn đồng thời chỉ khu vực cách đó không xa, nơi có đủ loại đồ vật bị áp chế bởi tầng tầng các bùa cấm.

Vương Song nhún vai bất lực nói:

– Đành vậy thôi.

Xem ra vận may ta không tốt!

– Khi ngươi đến thành Tần Hoàng, có một nơi cược bằng đá ở đó.

Đá của bọn họ đều đến từ khắp nơi những nơi quỷ dị trên thế giới.

Sòng bạc từ những viên đá vô cùng thần kỳ.

Thậm chí từng có một Thần Kim xuất hiện.

Kim Đại Thiếu cười nhẹ nói.

Nghe được “Thần Kim” hai chữ này, Vương Song chấn động trong lòng, trong mắt hiện lên tia sáng, nhưng cũng không im lặng không nói gì, chỉ đi theo đối phương về khu vực xa lạ kia.

Khi đến gần hơn, Vương Song phát hiện ra đồ vật ở đây bao la vạn tượng, những toà tháp bị hư hại như đám thực vật đang cháy.

Nhưng nó toả ra khí tức lạnh lẽo vô cùng, kim loại bị rỉ sét và một số dòng chữ được ghi lại trên giấy làm từ da thú.

Nói chung, không có cái nào là tầm thường cả, chúng đều có đặc điểm riêng biệt.

– Đây là những thứ mà ngay cả những cường giả đỉnh phong trong gia tộc ngươi cũng không thể phân biệt được sao?

Vương Song tò mò nhìn Kim Đại Thiếu.

– Đúng vậy, nguồn gốc của những thứ này rất bí ẩn.

Kim gia chúng tađã thử rất nhiều cách, tiếc là những thứ đó chẳng có phản ứng gì.

Hơn nữa, chất liệu của chúng đều rất đặc biệt.

Nói xong, Kim Đại Thiếu nhìn về đám thực vật như hoa lửa ấy.

– Ngươi thấy không? Loài thực vật đó chúng ta đặt tên là Diễm Băng Hoa.

Nhìn như lửa đang cháy, nhưng lại ẩn chứa sự lạnh lẽo.

Tác dụng của loài này được Kim thị nghiên cứu từ rất lâu nhưng vẫn chưa rõ manh mối.

Chắc chỉ dùng để trưng bày và ngắm, chẳng có gì đặc biệt.

Vương Song nhìn về phía cái cây.

Quả nhiên một sự ớn lạnh truyền đến cả thân thể hắn nhưng rất yếu đến mức chỉ làm tê cóng con người.

– Khi mới nhận được, chúng ta còn tưởng rằng cây này ẩn chứa loại khí băng nào đó.

Chẳng ngờ khi chúng ta sai người đến thử, lại chẳng có gì.

Sau này thì mang đến đây.

Kim Đại Thiếu nói một cách bất đắc dĩ, vẻ mặt vô cùng chán nản.

Suy cho cùng khát vọng của con người là sự tò mò, vật lạ đặt trước mặt mình mà lại không biết tác dụng của nó khiến hắn cảm thấy như mắc xương trong cổ họng vậy!

Kim Đại Thiếu chỉ về phía toà tháp nhỏ xanh lục:

– Còn có toà tháp nhỏ kia được tìm thấy tại một chiến trường thượng cổ.

Nhưng tại thời điểm đó, nó đã bị vỡ thành nhiều mảnh chỉ còn lại một mảnh.

Sau khi giám định là một loại kim loại không xác định, đặc tính lớn nhất của nó là cứng cáp, ngay cả Tinh chủ cũng không thể làm tổn thương đến nó.

Vốn là muốn luyện nó thành vũ khí nhưng kết quả là đốt trăm năm vẫn y nguyên!

Vương Song nhìn về phía nó.

Đó là một miếng đồng to bằng ngón tay cái, có thể mơ hồ nhìn thấy hình dáng ngọn tháp.

Được phủ lên lớp rỉ sét như nó đã trải qua bao nhiêu năm gió mưa bão táp vậy.

Vương Song nhìn khối lục đồng đó, nhìn sao cũng thấy nó chỉ là một hòn đá bỏ đi.

Hắn định dời mắt sang nơi khác thì đột nhiên sâu thẳm trong đầu hắn dẫn đến một hắc môn đang chuyển động nhẹ.

Nếu Vương Song không để ý, sợ là sẽ lướt qua mất.

Hắn ngừng lại hướng mắt đến nhìn vào khối lục đồng màu xanh đó.

– Thứ đồ này ngươi tìm thấy ở chiến trường cổ nào?

Vương Song nhẹ giọng hỏi.

Thấy Vương Song có vẻ hứng thú, Kim Đại Thiếu nghĩ một lúc, sau đó nói không chắc chắn:

– Hình như tìm thấy trong vực sâu U Minh của Đông Tinh Vực.

Đó là vực cấm của Đông Tinh Vực, thậm chí các Tinh Chủ cũng không dám đi vào sâu.

Thấy Vương Song có vẻ hứng thú với món đồ này, Kim Đại Thiếu vung tay lên trực tiếp giải trừ cấm chế bên ngoài khối đồng, sau đó nó rơi vào tay Vương Song.

– Nếu Vương ngươi hứng thú với nó như vậy, ngươi hãy nghiên cứu thử xem và nếu như ngươi muốn mua chỉ với năm nghìn Thượng Phẩm Nguyên Thạch là có thể cầm nó đi.

Kim Đại Thiếu hào sảng nói.

Bên cạnh là một khuôn mặt của nam tử trung niên có vẻ là quản lý ở đây đang do dự:

– Thiếu gia, vật kia đáng giá ba….

Hắn chưa kịp nói hết lời đã bị Kim Đại Thiếu hung hăng trừng mắt nhìn.

Vương Song nhẹ nhàng xoay khối đồng trong tay, hắn có thể cảm nhận rõ ràng cánh cổng màu đen trong thân thể run nhẹ theo từng chuyển động của tay, dường như đang truyền cho Vương Song tin tức nào đó.

Những dấu vết của khí tức trên khối đồng truyền đến tay Vương Song rồi chạy dọc khắp cơ thể.

Trong thoáng chốc, hắn cảm tưởng rằng đang ở trên chiến trường rộng lớn, vô số những thân ảnh đáng sợ đang chiến đấu cùng nhau, tinh hà rơi xuống, càn khôn sụp đổ, vô số Thế Giới bị tiêu diệt, trời đất dường như đang khóc than.


Chương 1709: Khối Lục đồng! (3)

Tại nơi đó, một tòa tháp xanh lục như nguyên bản của Thiên Địa tỏa ra trấn áp khí tức từ Cửu Thiên Thập Địa, giết chết hai tên địch đang được Hỗn Độn Thần Quang bao phủ.

Nhưng ngay sau đó, tòa tháp lại bị một bàn tay xuất hiện bất ngờ bao phủ lấy.

Đó là một bàn tay to trắng nõn như ngọc, có vẻ làm từ Cửu Thiên Thần Ngọc, chỉ với một cái búng tay, tòa tháp đang áp chế trời phút chốc sụp đổ.

Vương Song lấy lại tinh thần ngay lập tức, hắn lắc lắc đầu cho tỉnh rồi nhìn khối đá trong tay, mắt hiện lên ánh thần quang.

Ngẩng đầu lên, Vương Song nhìn Kim Đại Thiếu cất giọng nói:

– Thứ đồ này, ta muốn!

Hắn vừa nói lại vừa suy nghĩ rồi trực tiếp lấy ra vật phẩm bản thân không sử dụng đưa cho Kim Đại Thiếu:

– Giá trị của thứ bên trong giá trị không dưới năm nghìn Thượng Phẩm Nguyên Thạch đâu!

Kim Đại Thiếu không hề chần chừ lấy nó rồi cất đi, cũng chẳng tính xem là bao nhiêu.

– Nó là của ngươi!

Vương Song cười và cất khối đồng xanh lục.

Hắn có cảm giác rằng khối đồng này là một mảnh cỡ thuộc pháp khí siêu cấp!

Chỉ là nơi này người đông phức tạp, ở lại đây nghiên cứu không thích hợp.

Đợi đến lúc hết người, hắn có thể từ từ nghiên cứu.

Vương Song tiếp tục đi theo đối phương xem những vật phẩm khác, có hòn đá đen nhánh, cây đèn cũ kĩ, trường thương gãy đoạn.

Vương Song đều tìm hiểu kĩ về những vật phẩm này nhưng cơ thể hắn không có chút thay đổi nào.

Vương Song lắc đầu nuối tiếc.

Xem ra những thứ đồ này chỉ làm từ vật liệu đặc chế, bản thân nó cũng chẳng phải là bảo vật gì.

Lại đi thêm vài vòng nữa, hắn định rời đi nhưng bỗng nhiên trong đầu hắn vang lên tiếng nói:

– Tiểu tử, hãy mua lại giấy da thú này đi!

Vương Song dừng lại rồi lại khôi phục lại vẻ bình thường, nhìn khổ giấy trước mắt.

Chẳng biết là vật liệu gì, bên trên khắc loại ký tự khó hiểu, lại còn có thứ giống như hoa văn.

Vương Song chỉ vào nó, bình tĩnh hỏi:

– Kim Đại Thiếu, cái này giá bao nhiêu?

Lần này, chẳng cần đợi hắn mở miệng, một nam tử trung niên lên tiếng trước:

– Mười nghìn Thượng Phẩm Nguyên Thạch!

– Cút, chỗ này là nơi ngươi được nói sao!

Kim Đại Thiếu sắc mặt lạnh đi, đuổi người kia đi chỗ khác.

Nam tử đó lắc lắc đầu, mặt hiện lên sự bất lực rời đi.

Hắn vừa đi vừa lẩm bẩm:

– Phá gia chỉ tử, đúng là phá gia chi tử.

Bán ba mươi nghìn bảo vật chỉ với giá năm nghìn.

Vật phẩm trị giá mười nghìn ngươi lại còn định bán với giá thấp.

Kim Đại Thiếu cười nói:

– Ha ha, hạ nhân không hiểu chuyện, Vương ngươi không cần để ý.

Nếu ngươi muốn nó đến như vậy, chỉ cần đưa ba nghìn Thượng Phẩm Nguyên Thạch là được!

– Ba ngàn Thượng Phẩm Nguyên Thạch, đây chính là chút gia sản cuối cùng của ta rồi!

Vương Song cười khổ một tiếng, đóng gói vật phẩn còn lại trong trữ vật giới chỉ trực tiếp đưa cho đối phương, mặc dù hắn không tính toán giá trị nhiều ít, nhưng tuyệt đối vượt qua ba ngàn!

Kim đại thiếu cười hì hì tiếp nhận trữ vật giới chỉ trong tay Vương Song, mà Vương Song cũng toại nguyện thu hoạch được tấm giấy da thú kia.

Bây giờ hắn một nghèo hai trắng, Vương Song cũng không tiếp tục đi dạo nữa, chuẩn bị rời đi, Kim đại thiếu vẫn tự mình tiễn Vương Song ra ngoài, nhìn thấy Vương Song rời đi, đám người Liễu Vạn Trọng đều đang chọn một số đồ vật, rờ đi.

– Ha ha, đám ngu xuẩn này, thật sự cho rằng mình là đối thủ của Vương Song sao.

Nhìn thấy một màn, trong mắt Kim đại thiếu lóe lên một vòng khinh thường, công pháp Kim Thị nhất tộc tu hành, có lẽ lực công kích không phải quá mạnh, nhưng lại có một tác dụngthần kỳ là có thể dò xét tiềm lực của một người, đối phương tiềm lực càng lớn, như vậy trong mắt bọn hắn tựa như là một vật sáng, nếu như Liễu Vạn Trọng trong mắt hắn là một vầng minh nguyệt, như vậy Vương Song cũng một vòng mặt trời gay gắt.

Mặt trời gay gắt giữa trời, trăng sao ẩn nấp, Vương Song trong mắt hắn cũng là một siêu cấp thái dương, quang mang sáng chói, hắn chỉ cảm nhận được trên người một người đó chính thiên kiêu số một của Thạch gia trước đó hắn đã gặp qua, Thạch Tuyệt!

– Nhưng mà, các ngươi không động thủ trong cửa hàng Kim Thị của ta thì không liên quan gì đến ta cả, chịu chút thiệt thòi đối với các ngươi mà nói cũng là chuyện tốt, miễn cho rằng minh vô địch trong Trấn Yêu, cho rằng bối phận mình là đỉnh phong của Đại Tần Đế Quốc, đổi thành Mạc gia cùng Bạch gia hai tên biến thái kia còn tạm được!

Kim đại thiếu tự lẩm bẩm, lập tức không quan tâm nữa, dù sao mục đích hôm nay hắn đã đạt được.

Vương Song cùng Dương Mạt đi cùng một chỗ, bọn họ không lựa chọn Thành Chủ Phủ, mà lựa chọn đi đến nơi xa, sau lưng, Liễu Vạn Trọng cùng Chung Đỉnh Thần cùng Tô Uyển Linh đều không nhanh không chậm rãi theo sau lưng.

– Sư huynh…

Dương Mạt nháy mắt phát giác được ba người sau lưng, đối phương cũng không che giấu bóng dáng của mình, hoàn toàn quang minh chính đại đi theo.

Khóe miệng Vương Song nhấc lên một vòng mỉa mai, xem ra hành vi trước đó của mình đã khiến không ít người ngấp nghé, đều muốn xem mình làm hòn đá kê chân, thế nhưng lại không biết bọn họ có tư cách bước qua hay không!


Chương 1710: Nghèo

Vương Song ra hiệu Dương Mạt không cần để ý, tiếp tục đi đến phía trước, Dương Mạt thấy thế, không nói gì nữa, hai người một đường tiến lên, theo đường phố rộng rãi tiến lên, càng hướng phía trước, bọn họ có thể nhìn thấy nhiều người hơn, cảm giác náo nhiệt truyền đến, khiến Vương Song nhướng mày, hắn nhìn chung quanh, thấp giọng nói một câu với Dương Mạt, lập tức thân ảnh hai người ẩn nấp trong con đường nhỏ.

Sau lưng ba người thấy thế, liếc mắt nhìn nhau, tiếp tục đuổi theo.

Vương Song, Dương Mạt dọc theo đường nhỏ bảy lần quặt tám lần rẽ, tiến lên chỗ hẻo lánh nhất của Đạo Nhất chung quanh chỉ có một phòng ốc cũ nát, có vẻ rất lâu rồi chưa được tu sửa.

Trên bãi đất trống, Vương Song quay đầu lại, cười nhạt nhìn ba người theo tới.

Sau một nén nhang, Vương Song cùng Dương Mạt khóe miệng mang theo một vòng ý cười rời đi, thân ảnh Liễu Vạn Trọng, Chung Đỉnh Thần phía sau có chút rách rưới tả tơi, chỉ có Tô Uyển Linh thoạt nhìn không sao nhưng mà nàng cảm vẫn cảm nhận được độ ấm của bàn tay trên mặt mình, nghĩ đến trước đó đôi tay của Vương Song trực tiếp sờ trên gương mặt mình, sắc mặt đỏ bừng!

– Vương Song!

Liễu Vạn Trọng thấp tiếng rống giận, trong giọng nói tràn đầy vẻ phẫn nộ, vốn dĩ bọn họ cho ràng dù không thể chiến thắng Vương Song, nhưng cũng có thể rơi thế bất phân thắng bại, kết quả Vương Song tung ra mười chiêu bọn họ không đỡ được chiêu này!

Kết quả này, khiến cho bọn họ tâm cao khí ngạo không thể tiếp nhận được, từ nhỏ đã là thiên tài, trên đầu mang theo vầng sáng của thiên kiêu, thế nhưng lần này thảm bại, khiến bọn họ hoàn toàn nhận thức được khoảng cách của mình với thiên tài đứng đầu, không thể tưởng tượng nổi!

Càng làm cho bọn họ tức hộc máu là vừa rồi Vương Song còn khinh bạc Tô Uyển Linh, bọn họ vậy mà chỉ có thể trơ mắt nhìn, đối với một nam nhân mà nói, đây tuyệt đối là một chuyện như sấm đánh!

– Ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho hắn!

Liễu Vạn Trọng gầm nhẹ một tiếng, có chút tức hổn hển mở miệng.

– Chúng ta liên thủ cũng không phải là đối thủ của người ta, ngươi còn muốntrả thù!

Chung Đỉnh Thần bên cạnh lạnh lùng mở miệng, gia tộc mình vẫn luôn kiêu ngạo về phòng ngự chí cường của Địa Nguyên Thư, thế nhưng trước mặt Vương Song cũng chỉ như một trang giấy, kiếm quang sắc bén đến cực hạn dường như có thể trảm phá cửu trọng thiên!

– Chẳng lẽ ngươi muốn mời một vị Tinh Chủ? Đối phương là thiên kiêu của Tây Tinh Vực, thuộc về thế hệ trẻ tuổi, nếu dựa vào Tinh Chủ đánh giết đối phương, sợ rằng sẽ dẫn tới chỉ trích, trưởng bối Liễu gia các ngươi đoán chừng cũng không đồng ý!

– Hừ, ta cũng sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như thế, nghe nói hai người này có quan hệ với Tần thành chủ, nếu mời Tinh Chủ, rất có thể sẽ chọc giận đối phương nhưng mà, chúng ta không phải là đối thủ của hắn, vậy để những thiên kiêu cấp bậc Bán bộ tinh chủ trong gia tộc xuất thủ, bọn họ nhiều năm tu hành trong Tứ đại Đạo Viện, một thân chiến lực dù cho so với Tinh Chủ phổ thông cũng không kém bao nhiêu, tất cả mọi người cùng thế hệ, ta cũng không tin bọn họ còn có thể chống đỡ được!

Liễu Vạn Trọng lạnh giọng mở miệng.

Nghe vậy, ánh mắt Chung Đỉnh Thần sáng lên:

– Ý kiến hay, Chung gia chúng ta cũng có thiên kiêu cấp bậc Bán bộ Tinh Chủ cũng có thể xuất thủ, bọn họ hắn là sẽ có hứng thú với gia hỏa đánh bại Vũ Mục đó!

Một bên, Tô Uyển Linh tinh thần hơi hoảng hốt, trong đầu không ngừng nhớ tới một màn trước đó, hai người nói chuyện với nhau cũng không chú ý, mãi cho đến khi bọn họ gọi mình nhiều lần, Tô Uyển Linh mới phản ứng được, nhìn thấy ánh mắt lo lắng của hai người, Tô Uyển Linh nhanh chóng tập trung ý chí, lắc đầu, không nói gì thêm, xoay người rời đi.

Thấy thế, sắc mặt Liễu Vạn Trọng cùng Chung Đỉnh Thần đều trở nên cực kỳ khó coi, trong lòng càng thêm phẫn nộ với Vương Song muôn dùng ngàn đao bầm thây Vương Song.

Sau khi bọn họ rời đi, trong phòng cũ nát truyền đến một thanh âm cổ lão, giống như đến từ Cửu Thiên chi Ngoại, mênh mông mà lại uyên bác.

– Ha ha, tiểu gia hỏa thú vị, nhưng mà vì sao ta phát giác được một loại khí tức kỳ quái trên người hắn chứ, có chuyện gì vậy?

Thanh âm này dường như có chút nghi hoặc, còn ẩn chứa có một tia ngạc nhiên, dường như thế gian này gần như không có chuyện gì có thể làm hắn ngạc nhiên.

Vương Song cùng Dương Mạt không tiếp tục đi dạo nữa, trở về Thành Chủ Phủ, Vương Song đóng cửa phòng, lấy Khối Lục Đồng ra, đồng thời đưa giấy da thú vào trong Vạn Giới Châu, đây là Tiểu Không mở miệng, mặc dù hắn không biết có tác dụng gì, lúc đó hắn hiểu được đồ có thể được Tiểu Không coi trọng, hẳn là sẽ có điểm đặc thù, nhưng mà bây giờ mình vội vàng nghiên cứu Lục Đồng Khối, ngược lại không chú ý đến tấm giấy da thú kia.

Khối Lục Đồngbị ma sát trong tay Vương, đôi tay Vương Song không hề cảm nhận được sự thô ráp nào, giống như sờ một khối ngọc thạch tốt nhất, dường như ở giữa, có thể cảm nhận được sự dao động của khối ngọc thạch này.

– Cuối cùng là làm bằng vật liệu gì?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 5 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 5 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 6 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 6 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 6 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box