1. Home
  2. Mạt Thế
  3. [Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
  4. Tập 165 : Nhóc con khiến người khác rung động! (c1641-c1650)

[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ

Tập 165 : Nhóc con khiến người khác rung động! (c1641-c1650)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1641: Nhóc con khiến người khác rung động!

Không biết qua bao lâu, dường như đã mười ngàn năm, nhưng dường như chỉ trong nháy mắt, Vương Song và Dương Mạt cuối cùng cũng từ từ tỉnh lại.

– A, đây là nơi nào?

Vương Song cảm thấy đại não của mình vô cùng hỗn độn, không nhớ rõ gì hết, trên bầu trời, ánh mặt trời chói mắt thẳng tắp chiếu xuống, khiến Vương Song không khỏi nheo mắt lại.

Vương Song không ngừng lắc đầu mình, rốt cục cũng nhớ lại một ít chuyện.

– Chẳng lẽ chúng ta đã đến Đông Tinh Vực!

Vương Song nghĩ đến đây, trong đầu lại vô cùng hỗn loạn, vội vàng nhìn về một phía, ở bên cạnh hắn, Dương Mạt cũng mơ màng tỉnh lại, ánh mắt cũng mê mang.

– Đây, đây là nơi nào?

Dương Mạt tự lẩm bẩm, nhìn bộ dạng này, đừng nói không biết đây là nơi nào, e rằng đến bản thân mình là ai hắn cũng không biết.

Nhưng mà, Vương Song cũng thở phào, chí ít bọn họ không bị tách nhau ra.

Ở nơi lạ lẫm thế này, có người nhà tuyệt đối là chuyện may mắn nhất!

Nghĩ đến đây, Vương Song nhìn xung quanh, chuẩn bị điều tra một chút xem ở đây rốt cuộc là nơi nào, nhanh chóng đứng dậy, Vương Song nhìn bốn phía, đây là một rừng cây rậm rạp, đại thụ lớn đến che trời, dây tử đằng quấn quanh.

Mà ở chỗ của bọn họ, là một sơn cốc nhỏ, sơn cốc không lớn, chỉ chừng mấy trăm mét vuông, trên mặt đất được lát bằng một tầng ngọc thạch màu xanh, dường như bởi vì thời gian trôi qua quá lâu, mặt đất bị mưa gió thổi qua, tróc đi rất nhiều.

Ở trên tảng đá, khắc họa những vân mờ nhạt, đường vân phức tạp vô cùng, Vương Song chỉ nhìn một cái thôi bỗng nhiên quay đầu đi.

Nguyên khí thiên địa vô cùng dồi dào tràn ngập trong không khí, tuy so ra vẫn kém hơn Thanh Nguyên Tông, nhưng vẫn rất nhiều so với các tông môn khác bên trong Tây Tinh Vực!

Vương Song có chút tham lam hít lấy hít để, một bên, Dương Mạt cũng đã dần dần khôi phục lại tinh thần, biết được rốt cuộc bọn họ đang ở nơi nào.

– Sư huynh, nơi này chính là Đông Tinh Vực?

Dương Mạt có chút không chắc chắn nói.

– Nhìn thử đi, chắc là như vậy rồi, chúng ta tìm người hỏi một chút vậy!

Tuy trong lòng Vương Song đã chắc chắn nơi này chính là Đông Tinh Vực, nhưng để chắc chắn hơn, vẫn quyết định tìm người hỏi thăm.

Nghe vậy, Dương Mạt gật đầu, đi theo Vương Song rời khỏi sơn cốc.

Sau khi hai người Vương Song rời đi, mặt đất lát ngọc thạch có những đường vân hóa thành bột phấn, gió thổi qua khiến chúng biến mất không còn dấu vết!

……

Ra khỏi sơn cốc, hai người Vương Song, Dương Mạt mới phát hiện khu rừng rậm rạp này là Đại Ly Phổ, bọn họ đi mất hai ngày mà vẫn chưa ra khỏi

Đương nhiên, ngay từ lúc bắt đầu, bọn họ đã dự định ở bên trong không gian nhìn thử bản thân đang ở đâu, ai biết bọn họ vừa ló đầu ra, một con chim cực lớn che khuất cả bầu trời nháy mắt đã xuất hiện ở bên cạnh bọn họ, dường như trên người nó còn mang theo khí tức của Hóa Thần đỉnh phong, tuy Vương Song không sợ, nhưng cũng giật mình, chỉ vừa mới ló đầu ra, bọn họ đã gặp phải yêu thú khủng bố như vậy, cho nên, Vương Song mang theo Dương Mạt tình nguyện đi bộ chứ không bay lên không trung!

Hai người đi ở bên trong khu rừng rậm được hai ngày, cũng gặp không ít yêu thú, nhưng cũng không lợi hại mấy, đa số đều là yêu thú cấp bậc Hậu Thiên, Tiên Thiên rồi, nhiều nhất chính là mãnh thú!

Cho nên, hai người Vương Song đều yên lòng, chí ít khu rừng rậm này không phải ở đâu cũng có yêu thú cảnh giới Hóa Thần, Tinh Chủ!

– Gào

Ở sâu trong rừng, thỉnh thoảng sẽ nghe được những tiếng gào rống giận, âm thanh như vậy, dù có cách rất xa cũng có thể nghe rõ, hai người Vương Song đều không phải là người bình thường, từ trong tiếng gào này cũng có thể biết được kia hẳn là một đại yêu cảnh giới Tinh Chủ!

Những đại yêu giống như thế, hai người Vương Song thỉnh thoảng cũng có thể nghe được, thanh âm của các yêu thú đều không giống nhau, trong hai ngày này, Vương Song đã dựa vào tiếng kêu của bọn chúng để đếm thử số lượng yêu thú cảnh giới Tinh Chủ, có ít nhất tám con!

Ít nhất có tám con yêu thú cảnh giới Tinh Chủ ở trong rừng rậm này, hai người Vương Song, Dương Mạt không khỏi hít một ngụm khí lạnh.

– Đông Tinh Vực đáng sợ quá, chỉ là một mảnh rừng rậm, đã có nhiều yêu thú như vậy!

Vương Song và Dương Mạt liếc mắt nhìn nhau, đều tăng nhanh cước bộ.

Hai người đang nhanh chóng bước đi, bỗng nhiên Vương Song dừng lại, Dương Mạt theo sát phía sau cũng dừng lại.

– Trốn đi!

Vương Song nhìn xung quanh một chút, thu liễm toàn bộ khí tức của mình, sau đó cùng Dương Mạt trốn ở giữa tán cây của một cây đại thụ!

– Hì hì, con thỏ nhỏ, ngươi chạy không thoát đâu!

Hai vừa vừa trốn xong, cách đó không xa, một thân ảnh to lớn bắt đầu xuất hiện từ trong rừng, hai người Vương Song lặng lẽ nhìn qua, đều hơi kinh ngạc, trước mắt dường như là một con “Thỏ hoang” cực lớn, nói là thỏ hoang, nhưng con thỏ này lớn chừng một mét, bộ lông trên người đều là màu trắng, hai chân sau rất to lớn, hai chân trước lại hơi gầy yếu.

Trong miệng con “Thỏ hoang” này, hàm răng vô vô sắc nhọn, thoạt nhìn không có chút đáng yêu của loài thỏ!


Chương 1642: Nhóc con khiến người khác rung động! (2)

Nhìn thì có vẻ dọa người, nhưng thực lực của con “Thỏ hoang” này chỉ là cảnh giới Hậu Thiên, hai người Vương Song cũng không quan tâm, điều bọn họ giật mình là cảnh đằng sau, một nhóc con thoạt nhìn mới chỉ hai ba tuổi lại đuổi theo sau lưng “Thỏ hoang”, tốc độ cực nhanh, đồng thời dường như rất quen thuộc với rừng rậm này, vẫn đuổi sát sau lưng thỏ hoang!

– Ha!

Chỉ thấy nhóc con trông như phấn điêu ngọc trác kia quát khẽ một tiếng, trên người giống như có một đạo phù vân hiện lên, tốc độ nháy mắt tăng vọt, trực tiếp nhảy lên phía trên thỏ hoang!

Đứa bé thẳng tắp rơi xuống,hai người Vương Song, Dương Mạt đều trừng to mắt, tận mắt nhìn thấy “Thỏ hoang” bị nhóc con kia trực tiếp đánh cho hấp hối.

– Hì hì, lại đánh một con thỏ, lần này hẳn có thể giao nộp!

Nhóc con nhảy xuống từ trên người “Thỏ hoang”, cánh tay nho nhỏ nắm lấy cái đuôi của “Thổ hoang”, kéo đối phương đi xa.

Nhìn bộ dáng kia, giống như không phải vừa bắt được một con mồi cực lớn, mà chỉ là một con mèo con chó con mà thôi.

Một lớn một nhỏ, hai thân ảnh hình thành sự khác nhau rõ ràng, khiến Vương Song và Dương Mạt như bị đánh một kích!

– Chậc, rốt cuộc là quái vật gì, chắc còn chưa dứt sữa nữa, vậy mà tay không tấc sắt đánh chết một mãnh thú cảnh giới Hậu Thiên!

Vương Song không nhịn được mà hít sâu một hơi, cảm thấy có chút đau.

Dương Mạt ở một bên cũng giật mình há hốc miệng, cơ thể hắn bây giờ cũng là một thiên tài, nhưng nhìn nhóc con kia, bản thân lại có chút xấu hổ.

– Chẳng lẽ Đông Tinh Vực lại khủng bố như vậy, tùy tiện chọn một người cũng là yêu nghiệt như thế này!

Vương Song và Dương Mạt liếc mắt nhìn nhau, đều cảm thấy vô cùng hoảng sợ!

Bọn họ thật sự khiếp sợ, nhóc con kia lúc này đã đi xa bỗng nhiên dừng lại, một tảng đá nhỏ dưới chân bị hắn đá lên, tạo ra một âm thanh rất tàn bạo, bay về phía Vương Song và Dương Mạt đang trốn!

– Nhóc con kia còn có thể phát hiện ra chúng ta nữa sao!

Vương Song và Dương Mạt đều giật mình, cũng không quá để ý viên đá đang phóng tới trước mắt, sức mạnh này nhiều lắm chỉ có thể làm tổn thương một võ giả cảnh giới Hậu Thiên, chứ ngay cả gãi ngứa cho bọn họ cũng không thể!

Nhưng một đứa nhỏ chỉ mới hai ba tuổi lại có thể phát hiện ra bọn họ, điều này so với lúc chứng kiến thực lực ban nãy của đối phương còn khiến bọn họ rung động hơn!

Viên đá biến thành lưu quang vừa đến gần bọn họ, lại biến mất tăm, hai người Vương Song xuất hiện từ trong tán cây, đáp lên mặt đất.

– Sư huynh, tên nhóc này không phải yêu nghiệt đơn giản!

Dương Mạt nhìn nhóc con đã chạy xa, chấn động không sao nói nổi.

– Đi, đi theo hắn, ta lại muốn xem thử nơi này rốt cuộc là nơi như thế nào!

Vương Song hít sâu một hơi, chậm rãi nói.

Nhìn thấy một màn kinh người ban nãy của nhóc con, Vương Song quyết định đi theo đối phương, điều tra một chút rốt cuộc là do bọn họ đến không đúng chỗ, hay là vì thế giới này quá điên cuồng!

Nghe vậy, Dương Mạt gật đầu, sau đó, hai người cẩn thận đi theo, dựa vào thực lực bây giờ của bọn họ mà theo dõi, dù là cảnh giới Hóa Thần cũng đừng hòng phát hiện, thế nhưng nghĩ đến chuyện ban nãy, bọn họ đành cách nhóc con kia một khoảng xa.

Dựa theo dấu vết đối phương để lại, hai người Vương Song đã tìm đến một bộ lạc.

Đây là một thôn xóm không lớn, chỉ có hơn một trăm gia đình, xung quanh được tường đá vây quanh, ngoài cửa thôn, còn có một cây liễu.

Trước cửa thôn, một đám nam tử thân ảnh to lớn đứng ở ngay cửa, vẻ mặt tươi cười nhìn nhóc con mang theo con “Thỏ hoang” lớn hơn cơ thể của mình gấp mười lần đi đến.

– Khí tức trên người bọn họ giỏi nhất cũng chỉ là Tiên Thiên thôi, sao có thể!

Vương Song và Dương Mạt đều có chút giật mình, lúc bọn họ nhìn thấy đám người kia, rõ ràng đã biết được cảnh giới những người đó, mạnh nhất cũng chỉ là cảnh giới Tiên Thiên!

Người mạnh nhất chính là một lão giả đứng đầu, tu vi Tiên Thiên đỉnh phong, mặt mũi vô cùng vui mừng nhìn nhóc con khoe bản thân mới bắt được một con mồi.

Vương Song và Dương Mạt chậm rãi phóng thích Tinh Thần Lực của mình, định nghe lén bọn họ nói chuyện.

– Trưởng thôn gia gia, ta bắt được một con thỏ rất lớn, lợi hại không!

Nhóc con cười hi hi nhìn lão giả đứng đầu, đôi mắt híp lại giống như vầng trăng khuyết.

– Ha ha, Hạo Nhi là lợi hại nhất, nhưng mà ngươi đừng nên ra ngoài nhiều, ngươi còn quá nhỏ, nhỡ như bị người ra phát hiện, rất dễ dẫn đến phiền phức!

Lão giả cười xoa đầu nhóc con dặn dò.

– Ồ…

Nghe vậy, đôi mắt nhóc con trở nên ảm đạm, bĩu môi, gương mặt lộ vẻ không vui.

– Tiểu Hạo, nhìn xem Thiết thúc mang gì đến cho ngươi này!

Lúc này, một đại hán bên cạnh nở nụ cười, từ sau lưng lấy ra một chiếc bình nhỏ được làm bằng đá.

Vừa mở bình ra, mùi sữa thơm đã bay đến.

– Sữa thú!

Đôi mắt nhóc con sáng lên, trong mắt giống như có vô số vì sao nhỏ, vẻ mặt kích động như muốn giành lấy chiếc bình đá trong tay người nam nam tử, nhưng lại nghĩ đến bản thân đã ba tuổi, không nên uống sữa nữa, nó có chút bối rối.

– Ha ha…

Nhìn bộ dạng bối rối của nhóc con, tất cả mọi người đều thấp giọng cười, giống như biết rất rõ tính cách của nhóc con.


Chương 1643: Thôn xóm kỳ dị!

– Ha ha, cái này là do thím đặc biệt chuẩn bị cho ngươi!

Nam tử mỉm cười, ghé vào tai nhóc con nói thầm:

– Nhưng mà, tiểu Hạo này, những đứa trẻ khác đã cai sữa lâu rồi, chẳng lẽ ngươi không sợ chúng chê cười sao!

– Cảm ơn Thiết thúc!

Nhóc con một tay tiếp được bình đá, cái đầu nhỏ thò vào trong uống một ngụm rồi lấy đầu ra, khóe miệng vẫn còn đọng lại vệt sữa trắng như tuyết.

– Không sao, ta sẽ không để bọn họ nhìn thấy!

Nhóc con vô cùng tự tin nói, đôi mắt đen như hai viên đá quý, khiến mọi người đều bật cười.

– Tiểu tử A Long này cũng không biết gặp phải chuyện gì, có gặp được bảo vật hay không không quan trong, nhưng nhất định đừng xảy ra chuyện không may!

Sau khi mọi người cười xong, lão giả nghiêm trọng nói.

– Trưởng thôn yên tâm, Thạch Long có tu vi tương đương ngươi, lại sinh sống ở Thập Vạn Đại Sơn lâu như vậy, hắn biết nên làm thế nào.

Nam tử cao lớn được gọi là Thiết thúc lên tiếng an ủi.

– Hơn nữa, hắn còn mang theo đội săn cường đại nhất Thạch Thôn chúng ta, cho dù có gặp phải nguy hiểm cũng có thể đối phó.

Trưởng thôn nghe vậy thì trong lòng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, hắn nhìn về phía mọi người cười khổ:

– Ôi, khắp nơi trong Thập Vạn Đại Sơn đều là nguy hiểm, các loại yêu thú hoành hành, tu vi của Thạch Long bọn họ chỉ mới đạt đến cảnh giới Tiên Thiên mà thôi, ở nơi này, loại tu vi đó trong mắt những yêu thú chẳng khác gì bánh bao nhân thịt.

– Thôn trưởng gia gia, hay để ta đi xem tình huống ở chỗ Long thúc một chút…

Nhóc con đột nhiên chớp mắt, lên tiếng xung phong nhận việc.

– Không được!

Trưởng thôn và Thiết thúc đồng thanh nói, lời nói dứt khoát khiến nhóc con hơi ủ rũ.

Vương Song cùng Dương Mạt ở đằng xa nghe bọn họ nói chuyện, vẻ mặt thay đổi, bọn họ cuối cùng đã biết nơi này có tên là gì.

– Thập Vạn Đại Sơn, cái tên thực sự rất thích hợp.

Vương Song lẩm bẩm một mình.

Nơi này có hơn trăm ngàn ngọn nói, chẳng trách có nhiều yêu thú đáng sợ như vậy.

Ở cổng thôn, một nhân ảnh từ xa lảo đảo chạy tới, còn chưa tới gần đã lớn tiếng kêu cứu:

– Trưởng thôn, không hay rồi, đám người Long ca bị người của Phong Thôn đả thương, hiện giờ đang bị bao vây!

– Cái gì, người của Phong Thôn lại dám ngang ngược như thế!

Mọi người nghe vậy đều giận dữ.

– Đi, đi cứu bọn A Long!

Rất nhiều đại hán mang thạch đao, thạch côn, chuẩn bị đi cứu người.

– Sao lại như vậy, những người Phong Thôn sao lại có thể ra tay với đám người A Long!

Lão giả nghe vậy không hề kích động mà cẩn thận dò hỏi.

– Long Ca bọn họ vô tình lấy được được một túi dị bảo, đúng lúc đó thì bị người của Phong Thôn phát hiện ra, cho nên…

Nam tử chạy đi cầu viện nhanh chóng trả lời.

– Dị bảo!

Trưởng thôn nghe vậy thì hít một hơi thật sâu, trầm ngâm một lát, rồi lại trầm giọng nói:

– Các ngươi cứ chờ một chút trước đã, ta trở về thôn lấy bảo vật gia truyền của Thạch Thôn tới.

Nói rồi hắn xoay người rời đi, về tới bên trong thôn, ánh mắt những người khác đều sáng lên, im lặng chờ đợi.

Chỉ có nhóc con là không chịu ngồi yên, hết nhìn trái lại nhìn phải, leo lên leo xuống, thậm chí leo tận lên cây liễu ở cổng thôn, cây liễu đen kịt một mảng, giống như bị sét đánh, trên cây chỉ có đúng hai cành liễu.

Nhóc con chơi đu dây bằng hai cành liễu đó, đúng thời điểm thôn trưởng trở về, thấy được cảnh này thì không khỏi hoảng sợ.

– Hạo nhi, không được vô lễ với Thủ Hộ Giả!

Trưởng thôn hét lớn một tiếng, vội vàng tiến lên bế nhóc con đang treo trên cành liễu xuống.

– Thủ Hộ Giả đại nhân, đứa nhóc này không hiểu chuyện, hy vọng người không trách tội hắn!

Lão trưởng thôn kéo nhóc con xuống, vẻ mặt thành kính mà nhìn cây liễu già.

Hai cành của cây liễu già tung bay theo gió, không có chút phản ứng nào.

– Hì hì, trưởng thôn gia gia, người xem đi, Thủ Hộ Giả sẽ không tức giận đâu!

Đứa nhỏ cười nói hì hì, trốn ở phía sau một trán hán vụng trộm lè lưỡi.

– Ngươi đúng là bướng bỉnh, may mà Thủ Hộ Giả không tính toán với ngươi…

Trưởng thôn lắc đầu, không nói gì nữa.

– Thạch Thiết, người và vài người nữa ở lại nhà, bảo vệ lão nhân và hài tử, những người khác thì đi theo ta.

– Thôn trưởng phải cẩn thận, thủ lĩnh Phong Thôn không dễ đối phó đâu.

Thạch Thiết nghe thế cũng không phản bác, thôn trưởng rời đi thì trong nhà đúng thật là cần người trông coi.

– Nhớ kỹ, đừng cho tiểu tử kia chạy lung tung, thay ta trông chừng hắn!

Thôn trưởng gật đầu dặn dò.

– Trưởng thôn gia gia yên tâm đi, ta ở nhà nhất định sẽ ngoan ngoãn, nhất định sẽ không chạy lung tung!

Nhóc con nghe vậy thì dùng đôi tay nhỏ vỗ vào ngực mình, một đứa nhóc cũng làm động tác của người lớn, trông rất buồn cười.

Mọi người nhìn thấy thì đều thấp giọng nở nụ cười:

– Ngươi nói như vậy thì ta càng lo lắng, Thạch Thiết, mang tiểu tử này nhốt vào trong phòng, trước lúc ta trở về, không được cho nó ra ngoài!

Trưởng thôn nghiêm mặt nói

– Ha ha, tiểu tử, đây là do thôn trưởng nói nha, ngươi cũng đừng trách ta!

Thạch Thiết nghe vậy, trên mặt nở nụ cười xấu xa, định đi bắt nhóc con, kết quả tên nhóc kia oa oa kêu to rồi chạy vào trong thôn, chuồn mất giống như con lươn vậy


Chương 1644: Thôn xóm kỳ dị! (2)

Đây là chương mất tiền hoặc bạn chưa đăng nhập nick vào web bằng vbook.

Đăng nhập rồi load lại nhé!


Chương 1645: Cứu nhóc con!

Nhóc con ngay lập tức chạy về phía sau, cả Vương Song cùng Dương Mạt đều tò mò đi theo, rất nhanh, bọn họ đã đến một nơi.

– Ồ, sư huynh, hình như đây là địa bàn của con tê giác hai đầu, tiểu tử này ban nãy còn đi đường vòng, bây giờ sao lại dám tiến vào địa bàn của yêu thú!

Dương Mạt tò mò nhìn thân nhìn thân ảnh nhóc con thẳng tắp nhảy vào địa bàn của con tê giác hai đầu, tuy rằng yêu thú này không để ở bọn họ trong mắt, nhưng mà cũng là yêu thú Tiên Thiên, thực lực còn mạnh hơn gấp đôi so với Tiên Thiên bình thường.

– Xuống xem đi!

Vương Song khóe miệng lộ ra ý cười, hắn đã mơ hồ hiểu được cách làm của đối phương, hẳn là muốn mượn sức mạnh của con tê giác hai đầu này, rất giống với biện pháp trước đây bản thân đã dùng khi ở giữa bí cảnh.

Bọn họ chăm chú đi theo sau, cũng không có phát hiện phía sau bọn họ còn có một chùm sáng màu bích lục đang theo sát phía sau.

Nhóc con tiến vào khu vực này vô cùng cẩn thận, tiến lên một cách lén lút, rất nhanh, một con yêu thú lớn chừng mười mét, toàn thân là màu xám trắng, còn có hai cái đầu lẳng lặng nằm trên mặt đất, âm thanh ngủ say vang lên ù ù, lá cây xung quanh đều bị rơi xuống lung tung.

Càng tiến đến gần tên này, nhóc con càng cẩn thận, dường như nó cũng biết con yêu thú này quá đáng sợ, nhìn như là ngủ nhưng thực ra năng lực bên ngoài vẫn vô cùng nhạy bén, nếu có người muốn đối phó nó, sợ rằng còn chưa tới gần nó sẽ lập tức tỉnh lại!

Đến khi cách con yêu thú còn có một trăm mét, nhóc con đột nhiên dừng bước, không tiếp tục tiến lên nữa, quan sát xung quanh sau đó nhìn thấy mặt đất bên cạnh có một viên đá cỡ khoảng như nắm tay, ánh mắt nhóc con sáng lên, nhẹ nhàng tiêu sái đi tới, cầm viên đá trong bàn tay nhỏ của mình mà ước chừng.

– Nó đang muốn chọc giận con tê giác hai đầu, đi đối phó với mấy người Phong Thôn kia!

Dương Mạt lúc này cũng đã hiểu ra, đột nhiên bừng tỉnh nói.

– Ha ha, thật đúng là một tiểu yêu nghiệt!

Vương Song cảm thán một câu.

Nếu mà thiên tài như vậy mà ở Tây Tinh Vực, chỉ e rằng toàn bộ Tây Tinh Vực đều sẽ đánh nhau vỡ đầu, Bát Đại Tông Môn đều sẽ liều mạng để đoạt lấy, thiên tài như vậy, tương lai đừng nói là Tôn Giả, cho dù có là Thánh Giả cũng không phải là không có cơ hội đạt được!

Bọn họ đang cảm thán thì nhóc con ở cách đó không xa đã nhìn chuẩn mục tiêu của mình.

– Vèo.

Âm thanh viên đá xé gió vang lên, làm cho thân thể hai người Vương Song và nhóc con chấn động, chỉ mới có 3 tuổi nhưng ném đá rất lợi hại, viên đá đó có thể ném được hơn trăm mét, sức mạnh vẫn có chút đáng xem, cơ thể như vậy, thậm chí khiến Vương Song có một loại xúc động muốn truyền Tinh Thần Thần Quyết cho đối phương, cơ thể như vậy, nếu tu luyện Tinh Thần Thần Quyết, e rằng sẽ quét sạch tất cả.

– Grào.

Viên đá còn chưa tới gần, con tê giác hai đầu đã đột nhiên đứng dậy, phía trên thân hình khổng lồ phát ra từng chùm ánh sáng màu xám trắng, làm viên đá trong nháy mắt hóa thành bột phấn.

Khí tức cuồng bạo giống y như núi lửa, thời điểm con tê giác hai đầu ngủ say căm ghét nhất là có người quầy rầy giấc ngủ của nó, hơn nữa tính tình nó còn dễ nổi nóng, càng khiến nó tức giận đến cực hạn.

Đồng tử cực lớn quét khắp bốn phía, sau đó phát hiện ra một bóng dáng đã đi xa.

Phát hiện ra nhóc con có khí tức của nhân loại, con tê giác hai đầu càng thêm phẫn nộ, thân thể khổng lồ giẫm trên mặt đất, mặt đất ngay lập tức chấn động, như là phát sinh một trận động đất nhỏ.

Thân hình khổng lồ của con tê giác hai đầu theo sát bóng dáng nhóc con ở phía trước, Vương Song cùng Dương Mạt đều đang đi theo phía sau, gương mặt kinh ngạc nhìn lấy một màn này.

Rất nhanh, nhóc con đã trở về điểm bắt đầu, ngay lập tức nhìn thấy đám người Phong Thôn kia đang ở phía xa, nhìn thấy càng ngày càng tới gần, nhóc con đứng lên lớn tiếng cầu cứu.

– Thúc, đại bá, cứu mạng…

Âm thanh nhóc con cực kỳ trong trẻo, đồng thời lờ mờ xen lẫn một chút non nớt, truyền vào trong tai một đám nam tử cao lớn đều khiến cho bọn hắn sững sờ.

Sững sốt một lúc, nhóc con nhảy lên bước ra, khiến đám đại hán kia ngay lập tức nhìn thấy, bọn họ đều vô cùng kinh ngạc, thực sự là nhóc con quá nhỏ, thế nhưng lại phô ra sức mạnh quá mức kinh người, tốc độ như vậy, đến cả võ giả đạt cảnh giới Hậu Thiên cũng đều không thể sánh bằng, nhưng bọn họ đều thấy rõ nhóc con chỉ mới đạt được cảnh giới Luyện Thể!

– Đây là con cái nhà ai, Phong Thôn chúng ta có đứa trẻ như vậy sao?

Đại não bọn họ đại não đều là có chút đông cứng, vậy mà tại nghiêm túc suy nghĩ thôn bọn họ có đưa trẻ nghịch thiên như vậy hay không.

Thậm chí có người nghe được tiếng của nhóc con nên đã chủ động tiến lên, khiến nhóc con lướt qua bọn họ rồi chạy tiếp, nhất định phải bảo vệ thiên tài trong thôn của mình!

Thế nhưng ngay sau đó, một tiếng rống kinh thiên vang lên, một thân ảnh to lớn xuất hiện ở ngay trước mắt, chính là con tê giác hai đầu, nhìn thấy trước mắt xuất hiện nhiều nhận loại như vậy, ý thức của con tê giác hai đầu đều bùng nổ, được lắm, các ngươi không chỉ dám quấy rầy giấc ngủ của ta mà còn dám ngang nhiên mai phục ở đây!


Chương 1646: Cứu nhóc con! (2)

– Grào.

Một tiếng rống giận vang lên, không chút do dự, trong nháy mắt con tê giác hai đầu điên cuồng bộc phát, đánh về phía đám người Phong Thôn!

– Không hay rồi, con tê giác hai đầu, nhanh ngăn lại!

Nhìn thấy con tê giác hai đầu, mấy chục người Phong Thôn đều cả kinh, không kịp nghĩ đến chuyện của tiểu tử kia, chuyện quan trọng nhất trước mắt là ngăn con tê giác hai đầu lại, không chỉ vậy, một khi bị đối phương đụng trúng, đám bọn họ đừng mong trốn thoát!

Một đám người nhao nhao động thủ, hai gã cảnh giới Tiên Thiên cầm đầu, lãnh đạo những người khác cùng chiến đấu với con tê giác hai đầu, cho dù bọn họ có là cường giả cảnh giới Tiên Thiên, thế nhưng thực lực bọn hắn quá thấp, so sánh Tiên Thiên con tê giác hai đầu cường đật nếu không kém là một bậc thì cũng là nửa bậc.

– A…

– Cứu mạng…

Trong đám bọn họ, thỉnh thoảng lại vang lên một trận tiếng kêu thảm thiết, đây đều là bị con tê giác hai đầu đánh giết, sức mạnh con tê giác hai đầu vô cùng đáng sợ, lại có hai cái đầu, tấn công càng không thể xác định được, thời gian còn chưa đến một nén nhang, một đám người Phong Thôn đa bị tổn thất nặng nề, hai cường giả cảnh giới Tiên Thiên cầm đầu cũng bị đánh trọng thương.

Nhóc con đã trốn ở đằng xa từ lâu, từ trong một tán cây rậm rạp thò đầu ra đứng ở xa nhìn một màn này, mắt to híp lại thành vầng trăng khuyết.

Có thể ngăn cản đám người Phong Thôn ở chỗ này, chờ đến khi trưởng thôn nói chuyện trở về, chắc chắn trưởng thôn gia gia sẽ nhìn mình nhìn với con mắt khác. trong lòng nhóc con rạo rực nghĩ.

– Các ngươi đi trước đi, ta đến ngăn hắn lại!

Lúc này, trong tay hai võ giả Tiên Thiên xuất hiện một thạch đao tản ra hào quang óng ánh, một cỗ khí tức vượt qua cảnh giới Tiên Thiên mơ hồ phát ra.

– Nghiệt súc, chết cho ta!

Một người trong đó đánh ra một kích, đao quang mạnh mẽ lướt qua, con tê giác hai đầu trước mắt trực tiếp biến thành Tê giác hai đầu, một cái đầu bị chém rơi xuống!

– Grào.

Tê giác hai đầu ngửa mặt lên trời gào to, một luồng hào quang màu xám trắng xuất hiện trên cơ thể, hóa thành một chùm sáng, đánh về phía võ giả bị trọng thương kia!

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, võ giả kia thậm chí còn không kịp tránh né, cứ như vậy bị đánh thành mảnh vụn.

Tê giác hai đầu hoàn toàn phát điên, liều mạng đánh giết đám người Phong Thôn ở xung quanh, một võ giả Tiên Thiên khác cũng không quan tâm gì nữa, chạy trốn về phía xa, vừa vặn chạy về hướng nhóc con đang đứng!

– Không hay rồi!

Nhóc con giật mình, biến sắc, lặng lẽ trốn ở trong tán cây, đáng tiếc, khoảng cách ngày một gần, võ giả Tiên Thiên đang chạy trốn vẫn phát hiện được nhóc con trong tán cây.

– Người nào, đi ra cho ta!

Tên võ giả này căng thẳng khẽ quát, một đạo nguyên lực hóa thành bàn tay đánh về phía bên trong tán cây.

– A, bị phát hiện rồi!

Nhóc con bỗng nhiên ngã trên mặt đất, một đôi mắt to vô tội nhìn đối phương!

– Là ngươi!

Nhìn thấy nhóc con, tên võ giả này tức đến nổ phổi, nếu không phải tên tiểu tử thối này không biết từ nơi nào dẫn theo con tê giác hai đầu chạy tới, bọn họ làm sao lại tổn thất nghiêm trọng như vậy!

– Tiểu Súc Sinh, ngươi đúng là tự tìm chết!

Phát hiện được Tê giác hai đầu ở phía sau đuổi theo là để giết những tộc nhân khác, ánh mắt tên võ giả này lộ ra tia sát ý, thân hình vừa động, một chưởng vươn ra đã muốn đánh chết nhóc con trước mắt, để an ủi những người vô tội vừa mới chết thảm!

– A, tên này thật lợi hại, ta đánh không lại hắn!

Nhìn thấy tên võ giả này đánh tới, nhóc con không có ý định kiên cường phản kháng, ngay lập tức xoay người muốn chạy trốn, hắn vẫn còn nhớ rất rõ ràng lời trưởng thôn gia gia nói với mình, giữ lại rừng xanh,không sợ không có củi đốt.

Bây giờ mình đánh không lại kẻ trước mặt, thế nhưng đợi đến khi mình lớn lên, một tay cũng có thể đánh cả trăm người!

Trong lòng nhóc con không ngừng tính toán, lại xem nhẹ chênh lệch giữa mình và võ giả Tiên Thiên, cho dù thiên phú của hắn kinh người, nhưng mà dù sao cũng chỉ mới đạt đến cảnh giới Luyện Thể, loại cảnh giới này, đối với võ giả chân chính đều không tính là gì!

Một chưởng của đối phương hạ xuống, lập tức phong tỏa các đường lui của nhóc con, phát hiện một cỗ sức mạnh đủ để chèn ép bản thân, nhóc con lập tức sáng tỏ, trong mắt lóe lên một tia hoảng sợ, tựa hồ lúc này, hắn mới hiểu được sự chênh lệch giữa mình và đối phương, không phải luyện tập với các vị trưởng bối ở trong thôn vẫn luôn đơn giản như vậy sao!

– Hu hu, ta phải chết sao?

Nhóc con nhìn thấy bàn tay to hạ xuống, ở trong lòng thầm nghĩ.

Nước mắt nó “lộp độp” chảy ra, giống như là bị cắt đứt tuyến lệ, suy cho cùng cũng chỉ là một nhóc con ba tuổi, làm sao có thể thản nhiên mà đối mặt với sinh tử!

– Ha ha, tiểu tử này cũng biết sợ hãi!

Một trận cười khẽ vang lên, nhóc con trừng to mắt, nhìn thấy Vương Song bỗng nhiên xuất hiện trước mắt ngăn cản bàn tay to kia lại.

– Ngươi, ngươi là ai?

Nhóc con mở to hai mắt, mặt mũi tràn đầy nghi ngờ nhìn Vương Song, dường như không hiểu tại sao Vương Song lại cứu mình, nhưng mà nó rất nhanh đã kịp phản ứng lại, lập tức lên tiếng, ngọt ngào cảm tạ Vương Song,

– Cảm ơn đại ca ca đã cứu ta!


Chương 1647: Vào Thạch Thôn!

Vừa nói, một bên như là người lớn mà nhấc tay lên ôm quyền làm lễ, thoạt nhìn vô cùng buồn cười.

Vương Song nhịn không được cười một tiếng, tiểu tử trước mắt này thật đáng yêu.

– Ngươi là ai?

Gương mặt của tên võ giả trước mắt sợ hãi đến trắng bệch, cảm thấy cơ thể mình như bị đông cứng, lập tức hiểu ra đã gặp phải một cường giả đáng sợ, bản thân căn bản không thể chống lại cường giả thế này được.

– Ha ha, cút đi, ta không giết ngươi!

Vương Song khẽ cười một tiếng, lười nhác trả lời, vung tay lên, võ giả trước mặt này hoa mắt, giống như vật đổi sao dời, ngay sau đó cũng không biết là bị truyền tống tới nơi nào!

Nhìn thấy Vương Song giơ tay nhấc chân đều lộ ra uy thế, nhóc con trước mặt trừng to mắt, mặt mũi tràn đầy khiếp sợ nhìn Vương Song, cẩn thận từng li từng tí nói:

– Đại ca ca, ngươi thật lợi hại, vừa rồi tên kia còn có thể chiến đấu với Tê Giác hai đầu, thế mà lại bị ngươi phất tay đã đi mất, ngươi là Đại Thần Thông Giả trong truyền thuyết sao?

– Đại Thần Thông Giả? Có lẽ là ở nơi này của bọn họ gọi một số võ giả cấp ca00 như vậy!

Trong lòng Vương Song suy nghĩ.

– Ha ha, đứa nhóc này, trước đó chúng ta đã từng có duyên gặp mặt rồi, ngươi còn ném đá về phía bọn ta đấy thôi!

Bóng dáng Dương Mạt giống như ma quỷ mà xuất hiện bên cạnh nhóc con, khẽ cười nói.

– Chính là các ngươi!

Nếu như đổi thành một đứa nhỏ bình thường khác, đột nhiên thấy một thân ảnh xuất hiện ngay bên cạnh nhất định sẽ bị dọa đến hoang mang, oa oa kêu to, nhưng mà khiến cho Dương Mạt có chút tiếc nuối là nhóc con trước mắt lại chỉ chớp mắt mấy cái, trên mặt không có chút sợ hãi nào, nghĩ một lúc, đột nhiên bừng tỉnh lên tiếng, trong nháy mắt nhận ra hai người Vương Song trước mắt.

– Nếu không phải tận mắt thấy, ta thật nghi ngờ tiểu tử này là một Đại Tuyệt Thế nào đó đầu thai thành!

Dương Mạt thở dài một tiếng, cảm thấy bản thân chẳng có chút thành tựu gì.

– Hai vị đại ca ca, cám ơn các ngươi cứu ta!

Tiểu tử kia lại lần nữa nói lời cảm ơn.

– Ha ha, nhóc con, nhóc con, chẳng lẽ tên ngươi lại là Nhóc Con sao?

Vương Song khẽ cười một tiếng, hiếu kỳ dò hỏi.

– Hì hì, không phải đâu, ta tên là Thạch Hạo!

Âm thanh non nớt của nhóc con vang lên, chỉ là một đôi mắt còn đang chuyển động quay tròn, giống như đang suy nghĩ biện pháp gì đó.

– Thạch Hạo…

Vương Song nghe vậy, miệng lẩm nhẩm cái tên này vài lần, như muốn nhớ thật kỹ.

– Đi thôi, ta dẫn ngươi trở về! Ngươi lén thôn trưởng gia gia của ngươi chạy đến đây, nếu như bị phát hiện, nhất định sẽ đánh mông ngươi nở hoa!

Vương Song khẽ cười một tiếng, lập tức muốn dẫn theo nhóc con rời đi.

– Được… A, đại ca ca sao ngươi biết là ta lén chạy đi?

Nhóc con thì là gật đầu, trả lời tiếp, thế nhưng rất nhanh đã kịp phản ứng lại, Vương Song làm sao biết hắn lén chạy đi!

– Ha ha…

Dương Mạt ở một bên vụng trộm cười hai tiếng, thấy nhóc con đưa mắt nhìn qua thì vội vàng không cười nữa.

– A, ta hiểu rồi, các ngươi lén đi theo ta!

Nhóc con đột nhiên bừng tỉnh.

Hai lớn một nhỏ một bên vui đùa, một bên đi về phía Thạch Thôn.

Phía sau bọn họ, cành liễu lục sắc sừng sững đứng yên lặng giữa không trung, giống như đang nhìn chăm chú bọn họ rời đi, rất nhanh, cành liễu lục sắc lập tức khiến không gian vặn vẹo, tiến vào trong hư không.

……

Ba người Vương Song, Dương Mạt, nhóc con đến cổng Thạch Thôn, phát hiện bóng dáng Thạch Thiết đứng ở cổng thôn mặt mũi tràn đầy lo lắng, nhóc con lè lưỡi, có chút không dám tiến lên.

– Ha ha, tiểu tử kia, tự mình gây họa, cũng phải tự mình gánh chịu!

Vương Song và Dương Mạt cười trên nỗi đau của người khác mà nhìn bộ dáng ủ rũ của nhóc con.

Thấy thế, nhóc con chỉ có thể cúi đầu, lặng lẽ bước ra từ sau lưng của Vương Song và Dương Mạt, đi thẳng về phía trước.

– Thạch Hạo!

Một âm thanh phẫn nộ vang lên, Thạch Thiết nhìn thấy nhóc con xuất hiện lập tức gầm lên một tiếng giận dữ, gào lên giống như mãnh hổ.

– Ngươi còn trốn ra ngoài, thật sự là không để lời nói của trưởng thôn để trong lòng, xem ta trừng trị ngươi thế nào!

Thạch Thiết nổi giận đùng đùng mở miệng, một phen tiến lên, giữ chặt Thạch Hạo, hướng cái mông lên trên, hai bàn tay đánh bẹp lên đó!

– Ô ô, Thiết thúc, ngươi đánh đi, chỉ cần ngươi không tức giận, ta có bị ngươi đánh chết cũng không có việc gì…

Nhóc con chớp mắt, đứng lên gào khóc, đôi mắt giống như thạch hắc bảo óng ánh ngập nước, giống như lúc nào cũng có thể rơi xuống.

Vương Song và Dương Mạt đều cười nhạo mà nhìn tiểu tử kia diễn kịch, chẳng qua Thạch Thiết nghe được lời nói của nhóc con, hai bàn tay to lại rốt cuộc không đánh xuống.

– Haiz, lần này tạm tha cho ngươi, nếu còn có lần sau nữa, ta nhất định sẽ hung hăng mà đánh ngươi!

Thạch Thiết đột nhiên hạ tay xuống, buông Thạch Hạo ra, tức giận mở miệng.

– Nếu như bị trưởng thôn biết ngươi lại lén đi ra ngoài, tuyệt đối sẽ không tha cho ta!

– Hì hì, ta biết Thiết thúc tốt với ta nhất!

Sắc mặt nhóc con thay đổi nhanh như thời tiết, trong nháy mắt từ âm u chuyển sang trời quang, lộ ra một nụ cười nịnh nọt.


Chương 1648: Vào Thạch Thôn! (2)

Thạch Thiết bất đắc dĩ lắc đầu, lúc này hắn mới phát hiện hai người bọn Vương Song, Dương Mạt, không khỏi biến sắc, trong nháy mắt trở nên cảnh giác hơn.

– Các ngươi là?

Thạch Thiết vừa dò hỏi, vừa kéo nhóc con lại phía sau lưng.

Nhìn thấy bộ dạng của đối phương thận trọng như vậy, Vương Song lộ ra một nụ cười ôn hòa.

Hắn còn chưa mở lời, nhóc con phía sau đã nhảy ra, lớn tiếng mở miệng:

– Thiết thúc, đây là Vương Song đại ca ca, còn có Dương Mạt đại ca ca, lúc nãy bọn họ đã cứu ta.

– Cứu ngươi? Ngươi bị thương hả?

Nghe vậy, gương Thạch Thiết lộ vẻ vẻ lo lắng, ngoảnh đầu nhìn lại.

– Không, may mà có hai vị đại ca ca.

Nhóc con giải thích nói.

– A, hóa ra là ân nhân cứu mạng nhóc con!

Thạch Thiết nghe vậy, sắc mặt thả lỏng, thế nhưng trong lòng vẫn còn có chút căng thẳng, tuy rằng hắn biết rõ lai lịch Thạch Hạo, chỉ sợ hai người bọn Vương Song là kẻ thù của nhóc con.

– Hai vị đã có ơn cứu mạng nhóc con, Thạch Thôn ta thay tiểu tử này cảm tạ hai vị, xin mời vào trong thôn ngồi, để bọn ta trò chuyện bày tỏ tâm ý.

Thạch Thiết mời hai người bọn Vương Song.

– Vậy thì xin quấy rầy!

Hai người Vương Song nghe vậy, trong lòng có chút vui mừng.

Bọn họ cũng cần một chút tin tức, có lẽ ở đây sẽ có được chút tin tức gì đó.

Đi theo sau lưng Thạch Thiết, hai người Vương Song không dấu vết nhìn về phía bên cạnh cây liễu, vẫn là bộ dáng ban đầu, toàn thân cháy đen, hai cành liễu tung bay theo gió.

Tiến vào Thạch Thôn, hai người Vương Song mới phát hiện Thạch Thôn này còn lớn hơn so với đánh giá của họ, từng ngôi nhà đá được sắp xếp chằng chịt, ở giữa trung tâm chừa lại một con đường rộng lớn, cuối đường, chính là một ngôi nhà còn to hơn so với các tòa nhà bằng đá khác.

– Đây là nhà trưởng thôn, chỉ là bây giờ trưởng thôn có việc phải ra ngoài, lát nữa sẽ về ngay, xin chờ một chút.

Thạch Thiết ở một bên giới thiệu cho Vương Song, lúc này, rất nhiều thôn dân đều nhìn hai người Vương Song, Dương Mạt, bọn họ có chút lạ lẫm lại có chút hiếu kỳ đối với người ngoài, đều đứng ở trong sân hoặc ngoài cửa nhà mình, thấp giọng nghị luận.

Bên cạnh Thạch Thiết còn tụ tập hơn mười vị trán hán, cầm đủ các loại vũ khí, hùng hổ đi theo một bên, giống như chỉ cần Thạch Thiết ra lệnh một tiếng, sẽ ngay lập tức đánh chết Vương Song.

Ngồi xuống tảng đá ở trong sân nhà trưởng thôn, Thạch Thiết phân phó trán hán bên cạnh một tiếng, đối phương lập tức là rời đi, rất nhanh một người phụ nữ bưng đến một bình trà.

– Người vùng núi thô kệch, không có thứ gì tốt, đã để hai vị chê cười.

Thạch Thiết đưa cho hai người Vương Song hai chén trà, có chút xấu hổ nói.

Đám người Thạch Thiết tuy rằng đều là người trong bộ lạc, nhưng mà tính cách lại hết sức sảng khoái, cái gì cũng có thể nói ra, sẽ không che giấu.

Đó là lý do vì sao Thạch Thiết tiếp tục hỏi thăm.

– Nhìn cách ăn mặc của hai vị, hẳn không phải là người bên trong Thập Vạn Đại Sơn, không biết tại sao lại xuất hiện ở đây?

Nhóc con ngồi ở bên cạnh Thạch Thiết, mắt to chớp chớp, cũng tràn đầy hiếu kỳ nhìn hai người Vương Song.

– Ta cùng sư đệ vốn là ở tông môn tu hành, sư đệ càn quấy, tiến vào Truyền Tống Trận, không cẩn thận mở ra Truyền Tống Trận, đến khi chúng ta tỉnh lại, thì đã xuất hiện ở bên trong Thập Vạn Đại Sơn này, cho nên đối với hết thảy mọi thứ ở nơi này đều lạ lẫm, hy vọng có thể tìm hiểu một số tin tức từ Thạch Thôn này.

Vương Song nói, không nhanh không chậm kể lại sự cố của bọn họ, trên thực tế cũng không xem lừa gạt, bọn họ quả thật là thông qua Truyền Tống Trận mà đến đây, nhưng không phải là không cẩn thận, mà là cố ý đến lánh nạn.

Nghe vậy, trên mặt đám người Thạch Thiết lộ vẻ kinh ngạc:

– Truyền Tống Trận, các ngươi thế mà lại đi qua Truyền Tống Trận.

Hai người Vương Song hơi nghi hoặc một chút, đi qua Truyền Tống Trận là chuyện rất bình thường, bọn họ kinh ngạc cái gì?

– Xin lỗi, bọn ta có hơi khiếp sợ, dù sao những người như bọn ta cũng chỉ nghe nói Truyền Tống Trận có thể đưa người ra ngoài đến cả trăm ngàn kilomet, nhưng lại chưa thấy bao giờ… Khiến hai vị chê cười rồi.

Thạch Thiết có chút xấu hổ nói.

Vương Song xua xua tay, khẽ cười một tiếng, biểu thị bản thân cũng không để ý.

– Nói như vậy, ta đã hiểu rồi, hai vị muốn biết tin tức về nơi này…

Thạch Thiết trầm ngâm một chút, cười khổ một tiếng:

– Nơi này của chúng ta chỉ là một cái thôn nhỏ trong núi, trừ trưởng thôn đã từng đi ra ngoài, những người khác đều là đời đời sống ở đây, e rằng cũng không có gì nhiều để nói, hai vị nếu muốn biết thêm tin tức, có lẽ nên đợi trưởng thôn về, hắn hẳn là sẽ biết rất nhiều chuyện.

Ngữ khí của Thạch Thiết vô cùng chân thành, tiểu tử kia đứng một bên cũng líu ríu mở miệng:

– Hai vị đại ca ca, Truyền Tống Trận là cái gì? Các ngươi có thể cho ta xem một chút không?

– Ha ha, không cần vội, bọn ta có rất nhiều thời gian.

Nghe vậy, hai người Vương Song cười, chậm rãi nói, lập tức nhìn về phía nhóc con:

– Tiểu tử, Truyền Tống Trận chính là một trận pháp có thể mang người di chuyển đến trăm ngàn kilomet chỉ trong nháy mắt, sau này tu vi ngươi cao lên, tự nhiên sẽ hiểu rõ.


Chương 1649: Trò chuyện!

Sau đó, hai người Vương Song, Dương Mạt yên tĩnh ở trong thôn chờ đợi, Thạch Thiết vẫn còn có chuyện khác, vì vậy, nhóc con xung phong nhận việc dẫn đường, giới thiệu Thạch Thôn cho hai người Vương Song.

Từ lịch sử của Thạch Thôn, đến Thạch Thôn hiện tại, từ chỗ một nhà có mấy con gà, đến một nhà có mấy con chó nhóc con đều biết rất rõ, quả thực có thể thuộc lòng.

– Ha ha, xem ra tiểu tử này gây ra không ít tai họa cho bọn họ!

Vương Song và Dương Mạt cười ha ha nói.

Nhóc con lè lưỡi, giống như cũng biết đã không cẩn thận đã làm lộ chuyện của bản thân, hắn dẫn hai người tới chỗ cây liễu bên cạnh cổng thôn, ân cần giới thiệu cho bọn hắn,

– Hì hì, các ngươi nhìn đi, đây chính là Thủ Hộ Giả của thôn bọn ta, bọn ta cũng gọi nó là Liễu Thần đấy! May mà có Liễu Thần, nếu không thì, thôn làng ở trong Thập Vạn Đại Sơn đã sớm đã bị yêu thú san bằng.

– Liễu Thần?

Vương Song nghe vậy, thần sắc ngưng trọng, thế gian này không phải ai cũng dám dùng từ “Thần” để xưng hô, không phải là không thể dùng, mà là không thể chịu được, nếu một võ giả được gọi là “Võ Thần”, như vậy trong u minh sẽ bị thiên đạo cảm ứng được, nếu bản thân không có thực lực tương xứng, e rằng rất nhanh sẽ phải chết.

Cây liễu già trước mắt được gọi là “Liễu Thần”, lại không có chút thái độ nào, điều này nghĩa là, đối phương đã có đủ thực lực để gánh vác danh xưng này!

– Xem ra là sư huynh đệ chúng ta nhìn nhầm rồi!

Vương Song và Dương Mạt liếc nhìn nhau, chậm rãi cất lời.

Cũng đúng, có thể trở thành Thủ Hộ Giả trong một nơi hoang dã nguy hiểm trùng trùng thế này, sao có thể tầm thường được!

Vương Song có phần vui mừng vì bọn họ không sinh lòng ác ý đối với Thạch Thôn, nếu không, một khi đối mặt với kẻ được xưng là “Liễu Thần”, bản thân hắn và Dương Mạt không biết có thể chống đỡ nổi hay không!

– Chả trách sư tôn bảo chúng ta phải hết sức cẩn thận, chỉ vừa mới tới Đông Tinh Vực, đã gặp phải thiên tài và cường giả như vậy!

Trong lòng bọn họ không ngừng lẩm bẩm.

Hai cành liễu của cây liễu già trước mặt đung đưa theo gió, giống như đang chào hỏi hai người bọn họ, nhóc con lại bắt lấy cành liễu, đung đưa như xích đu.

– Ha ha…

Nhìn thấy bộ dáng vui vẻ của nhóc con, hai người Vương Song cười khổ một tiếng.

Đoán chừng toàn bộ Thạch Thôn cũng chỉ có tiểu tử này dám làm như thế này!

Đến chập tối, mặt trời đã khuất sau núi, ánh chiều tà dường như bao phủ cả thôn trại thành một tầng sương mù nhàn nhạt, một đám người có chút vui mừng từ đằng xa đi đến, chính là đám người trưởng thôn.

– Trưởng thôn về rồi!

Một tiếng hô vang lên, mọi người trong thôn đều tập trung đến cửa thôn, có chút xúc động nhìn đoàn người trước mặt, dẫu sao, trong những người này đều có người là phu quân, phụ thân, hoặc là nhi tử của họ!

Số người trở về ước chừng có bốn mươi, năm mươi người, rất nhiều người bị thương, cụt tay gãy chân cũng có, nhưng mọi người cũng không quan tâm, mà lại vô cùng phấn khởi, bởi vì bọn họ mang theo rất nhiều thú săn trở về, mang về một lượng lớn thú săn, có voi ma mút to một ngọn núi, còn có tê giác hai đầu, còn có cả cự hổ hai cánh…

Tất cả những con mãnh thú kia đều đã chết, máu tươi còn lưu lại trên vết thương.

– Nhiều thú săn vậy!

Thạch Thiết đã đi đến cửa thôn, nhìn thấy những thứ đám người trưởng thôn thu hoạch được, vô cùng kinh ngạc nói.

– Ha ha, không ngờ bảo vật xuất thế, khiến không ít yêu thú trong Thập Vạn Đại Sơn mơ ước, lại có thể giúp chúng ta thu hoạch được nhiều như vậy!

Phía sau trưởng thôn, một nam tử nhìn vô cùng vạm vỡ cũng hưng phấn nói.

– Ha ha, những người ở Phong Thôn kia còn muốn vây giết bọn ta, kết quả bảo vật của Thạch Thôn chúng ta xuất thế, bị chúng ta dọa sợ đến chết khiếp!

Một vài đại hán có chút phấn khích nói.

– Đúng vậy, nhiều con mồi thế này, bây giờ đều rơi vào trong tay của chúng ta, có lẽ đủ để chúng ta ăn trong vòng một năm!

– Thật sự là ông trời phù hộ, Thạch thôn chúng ta không cần phải đi săn trong vòng một năm!

Không ít người phấn khích bởi lời nói lúc nãy, mà trưởng thôn lúc này cũng không để ý đến lời bàn luận của mọi người, mà nhìn về phía Thạch Thiết.

– Nhóc con đâu?

– Trưởng thôn gia gia!

Hắn còn chưa dứt lời, ở xa xa đã truyền tới thanh âm phấn khởi của nhóc con, nhìn thấy nhóc con, trưởng thôn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cười nói.

– Xem như tiểu tử ngươi trung thực, không đi ra ngoài!

– Trưởng thôn, nhóc con hôm nay có lén lút đi ra ngoài!

Ban đầu Thạch Thiết định giữ bí mật cho nhóc con, nhưng hắn lại không muốn lừa gạt trưởng thôn, hắn hiểu rõ rằng lát nữa khi giới thiệu Vương Song và Dương Mạt vẫn phải nói ra chuyện của nhóc con!

Thà như vậy, nói ra ngay từ đầu thì tốt hơn!

Lập tức, Thạch Thiết chậm rãi kể lại những gì đã xảy ra vào ngày hôm nay!

Một bên, nhóc con vốn đang vui vẻ nhưng khi nghe Thạch Thiết cáo trạng mình với trưởng thôn, ngay lập tức gục đầu xuống, quay người lại định rời đi, nhưng lại bị trưởng thôn bắt được, lạnh lùng hừ một tiếng.

– Được rồi, nhóc con, ta vừa nói, ngươi đã chạy trốn ra ngoài, còn suýt chút nữa gặp nguy hiểm, thế nào, không để lời ta nói ở trong lòng đúng không!


Chương 1650: Trò chuyện! (2)

Lời nói tuy rằng có tức giận, nhưng mà trong lòng trưởng thôn có một chút nhẹ nhõm, thực lực của tiểu tử này thật sự quá nghịch thiên, chỉ mới vài ba tuổi, đã thông minh hiểu chuyện không khác gì người lớn, nếu lúc trước Đạo Cơ của nó không bị đoạt đi, có lẽ bây giờ nó đã trở thành Chí Tôn thiếu niên rồi!

– Gia gia, ta biết sai rồi, ở đây nhiều người như thế, cho dù có muốn đánh ta, cũng đừng đánh trước mặt các thẩm thẩm bá bá như vậy!

Nhóc con cầu xin tha thứ.

– Còn biết mất mặt sao!

Trưởng thôn hừ lạnh một tiếng, lại thả nhóc con xuống, sau đó căn dặn những người khác mang những thú săn này đi dự trữ, lại cùng nhóc con đi về phía nhà đá của mình.

Vương Song và Dương Mạt ban đầu muốn đi đến cổng thôn, nhưng mà hai người bọn họ lo lắng đám người trưởng thôn có bí mật gì đó phải nói với nhau, cho nên cũng không ra ngoài mà luôn chờ đến khi hai người Thạch Thiết phái người đến, lúc này mới bắt đầu sửa sang lại y phục, chầm chậm đi đến!

Bên trong sân viện của trưởng thôn, đám người Thạch Thiết, Thạch Long là nòng cốt của Thạch Thôn đứng ở một bên, lặng lẽ nhìn trưởng thôn trước mặt.

– Ngươi nói rằng hai người này là thông qua truyền tống trận đến Thập Vạn Đại Sơn, muốn biết tin tức về nơi này?

Lão trưởng thôn không nói không rằng dò hỏi lại lần nữa.

– Đúng vậy, bọn họ cũng đã cứu nhóc con, nên chắc không phải là người xấu.

Thạch Thiết kể lại toàn bộ những chuyện mà mình biết.

– Ta và bọn họ đã nói chuyện với nhau, ta nghĩ có thể tin tưởng bọn họ!

Thạch Thiết bổ sung thêm.

– Muốn biết được tin tức của nơi này rất đơn giản, ta e rằng bọn họ nhắm vào nhóc con, các ngươi hẳn phải biết Thần Thạch của nhóc con, kẻ địch của nó sẽ không bỏ qua cho nó! Chúng ta cần phải cẩn thận một chút!

Lão trưởng thôn nghe vậy, trầm giọng nói.

– Ta hiểu điều đó, thế nhưng nếu hai người này đúng là có âm mưu làm loạn, với thực lực của bọn họ, hẳn là có thể tùy tiện đánh chết chúng ta một cách dễ dàng, đưa nhóc con đi, không cần ở tại nơi này làm phiền chúng ta như thế!

Thạch Thiết lập tức phản bác.

– Đây cũng là điều mà ta có chút yên tâm, xem ra, hai người này dù có điểm muốn che giấu, nhưng cũng không phải kẻ thù của nhóc con!

Trưởng thôn gật đầu.

– Nếu hai người này thật sự có ác ý, “Liễu Thần” sẽ không để bọn họ tiến vào thôn!

Lúc này, Vương Song và Dương Mạt đều đã đến bên trong sân viện của trưởng thôn.

– Vị này chắc hẳn là trưởng thôn của Thạch Thôn, tại hạ là Vương Song, còn đây là sư đệ ta, Dương Mạt, đã quấy rầy quý thôn rồi!

Hai người Vương Song nhìn thấy trưởng thôn, cười nhẹ nói.

– Ha ha, hai vị không cần khách khí, chuyện của hai vị ta đã nghe A Thiết nói rồi, lão phu cũng muốn đa tạ hai vị đã cứu nhóc con, nếu không có hai vị xuất thủ, e rằng ta đã mất đi nhóc con rồi!

Trưởng thôn đứng dậy, gương mặt nở một nụ cười hào sảng, nhiệt tình mời Vương Song ngồi xuống.

– Trưởng thôn khách khí rồi, nói thật, từ lúc hai huynh đệ bọn ta xuất đạo đến nay, cũng chưa từng thấy người có tài năng đáng kinh ngạc như vậy, nếu như lúc ấy chết đi, ta nghĩ, thật sự là một mất mát to lớn của trời.

Vương Song nhấp một ngụm trà, tán thưởng nói.

Lời này thật sự xuất phát từ nội tâm của hắn, thiên tài giống như nhóc con, Mục Hàng Phong nhất lưu gì gì đó thật sự không đáng xách giày!

– Ta lại rất hiếu kỳ, rốt cuộc là nhân vật phương nào, có thể hạ sinh thiên tài như nhóc con thế này! Nếu như có cơ hội, ta thật sự muốn làm quen một chút.

Ban đầu vẻ mặt của trưởng thôn có chút tự hào, nhưng khi nghe đến đây, sắc mặt lập tức khó coi, Vương Song trông thấy thế, trong nháy mắt hiểu ra bản thân mình vừa nói một số lời không nên nói trầm mặc không lên tiếng nữa.

Cũng may, trưởng thôn vừa trầm mặc một chút, lại tiếp tục nói.

– Không biết hai vị đến từ nơi nào, là thiên kiêu của tông môn nào, thời niên thiếu lão phu cũng đã từng ra ngoài, cũng có biết một chút về một số thế lực ở Đông Hoang!

– Đông Hoang?

Nghe vậy, Vương Song và Dương Mạt đều có một chút vui mừng, xem ra trưởng thôn biết không ít chuyện.

– Ha ha, bọn ta là đến từ Thanh Nguyên Tinh ở Tây Tinh Vực! Bọn ta là đệ tử của Thanh Nguyên Tông!

Vương Song trầm giọng nói, hắn cũng không quan tâm đến thân phận của mình lắm, Đông và Tây Tinh Vực cách nhau xa như vậy, có ai biết hắn đâu!

Hơn nữa, giữa Đông và Tây Tinh Vực cũng không phải hoàn toàn phong bế, mà có chút liên hệ với nhau, thậm chí thỉnh thoảng giữa hai tinh vực cũng có cử đệ tử để ma luyện, một đệ tử của Tây Tinh Vực sang Đông Tinh Vực cũng không có gì là lạ!

Quan trọng hơn là, mặc dù có sự giao lưu ở giữa hai tinh vực, nhưng mà Đông Tinh Vực vẫn luôn đè đầu Tây Tinh Vực, các thiên tài Đông Tinh Vực cơ bản là nghiền ép các thiên kiêu của Tây Tinh Vực khi hai bên đối đầu với nhau.

Điều này cũng khiến Đông Tinh Vực xem thường người của Tây Tinh Vực, nếu hai người bọn họ lấy thân phận là người của Tây Tinh Vực đánh bại thiên kiêu của Đông Tinh Vực như vậy, giống như nhỏ một giọt nước vào chảo dầu, trong nháy mắt sẽ làm bùng nổ vô số thế lực.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 4 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 4 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 5 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 5 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 5 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box