[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 162 : Xuất Chiến! (2) (c1611-c1620)
❮ sautiếp ❯Chương 1611: Xuất Chiến! (2)
Đi ra khỏi cửa, Vương Song không thấy Thạch Nghị, không khỏi sững sờ, quay đầu nhìn lại, phía sau ngộ đạo thất, bị cấm chết lít nhít bao vây lại, không thể vào.
– Xem ra Thạch Nghị sư thúc chắc có việc rời đi, vậy chờ lần sau gặp được đối phương thì cảm tạ đi!
Trong lòng Vương Song nghĩ vậy.
Nhưng Vương Song thật tình không biết, lúc này, Thạch Nghị ở đại điện Thanh Nguyên Phong lông mày khẽ động, khóe miệng mỉm cười, lập tức một âm thanh rất nhỏ truyền vào trong tai Chu Càn.
Chu Càn nghe thấy lời nói của Thạch Nghị, ánh mắt bên trong hiện lên dông bão.
– Sao vậy? Thạch Nghị sư đệ?
Thanh Nguyên Tử hình như phát giác được động tác của Thạch Nghị, bình tĩnh hỏi, bọn họ đã bàn luận mấy ngày, vẫn chưa bàn luận ra một biện pháp tốt, hơn nữa mấy ngày nay, liên quân Tam tông không ngừng ở bên ngoài khiêu chiến Thanh Nguyên tông, cũng không phải là Tinh Chủ cảnh giới xuất thủ, mà là một số siêu phàm, đệ tử của Hóa Thần Cảnh Giới tiến hành quyết đấu!
Với lại vì bỏ đi bọn người cố kỵ của Thanh Nguyên Tử, liên quân Tam tông trực tiếp tế ra một Thượng Cổ Dị Bảo, Thần Ma đài!
Thần Ma đài, nghe nói vì Thượng Cổ Đại Năng mà đúc thành, một siêu cấp tông môn đã từng dùng để cung cấp cho đệ tử quyết đấu sử dụng, tiến vào bên trong, chỉ thể cho phép một người còn sống đi ra!
Trước kia chưa phân thắng bại, cho dù là Tinh Chủ, cũng đừng hòng nhúng tay, Tôn Giả xuất thủ, phải tốn thời gian rất lâu mới có thể mở ra cấm chế này!
Tam tông tế ra, điều động một đệ tử Siêu Phàm Cảnh Giới khiêu chiến, đủ lời nói thâm độc vang lên.
Có đệ tử không nhịn được, ra tay đánh một trận, trên Thần Ma đài, máu vẩy đài chiến đấu, không đến ba chiêu bị giết chết!
Đối phương tắm máu tươi của tên đệ tử này, vô cùng phách lối, tuyên bố đệ tử cùng cấp của Thanh Nguyên Tông không phải là đối thủ của hắn!
Tiếp đó là một thiên kiêu của Thanh Nguyên Tông xuất thủ, cái giá phải trả để tốn một cuộc tàn sát lớn, ủng hộ đệ tử Thanh Nguyên Tông, sau đó trong tam tông lần nữa xuất thủ, giết chết thiên kiêu Thanh Nguyên Tông!
Cứ như vậy, dần dần, máu tươi trên Thần Ma đài ngày càng nhiều, phần lớn đều là đệ tử Thanh Nguyên Tông, Tam tông liên hợp, trong đó có nhiều đệ tử ưu tú hơn Thanh Nguyên Tông, vì vậy nhất thời, thiên kiêu của Thanh Nguyên Tông Tông tổn thất càng lúc càng lớn.
Mấy người Thanh Nguyên Tử biết chuyện này, nhưng không cách nào ngăn cản, dù sao đây là trận chiến công bằng giữa các đệ tử, đài chiến đấu đã bày ra, ngươi có ứng chiến hay không là chuyện của ngươi.
Không ứng chiến, đường đường là một trong Tứ Đại Môn Phái, từng là một trong cửu Đại Bá Chủ tây Tinh Vực, quả thực xấu mặt Thanh Nguyên Tông, truyền đi đều sẽ nói bọn họ Thanh Nguyên Tông không người nào được cả!
Ứng chiến, nhưng so với đệ tử bọn hắn và số lượng đệ tử Tam tông không ít, nếu tiếp tục liều mạng, bọn họ rất đau lòng.
Thanh Nguyên Tử có chút bực bội, phát giác được động tác nhỏ của Thạch Nghị, vì vậy tò mò hỏi.
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đưa ánh mắt về phía Thạch Nghị, trong mắt mang theo sự hiếu kỳ.
– Không có gì, chỉ là Vương Song kia xuất quan, bị cấm chế ta đặt cảm ứng được!
Thạch Nghị thấy thế, bất lực mở miệng.
– À Vương Song xuất quan rồi sao!
Nghe vậy, ánh mắt Thanh Nguyên Tử sáng lên.
– Tông chủ, đám người của Nguyên Linh tông không phải muốn khiêu chiến sao, chúng ta có không ít đệ tử thất thủ, dù sao Vương Song đã xuất quan, không bằng điều động Vương Song xuất chiến, để đệ tử Tam phái hung hăng chấn động một phen, để cho bọn hắn biết rõ Thanh Nguyên Tông chúng ta không phải không có người!
Đôi mắt Lôi Càn cũng sáng lên, hưng phấn mở miệng, khoảng thời gian này, bọn họ đều bị sự khiêu khích của Tam tông làm cho đau đầu, dù sao bọn họ cũng không thể tự mình xuất thủ, nếu không phải liên quân Tam tông tuyệt đối sẽ không khách khí.
Một khi bọn họ sống mái với nhau, chỉ sợ đại chiến không còn cách nào trì hoãn, truyền thừa cơ nghiệp của Thanh Nguyên Tông trong bao năm sẽ biến mất trong tay mình!
Cũng chỉ cần đệ tử xuất thủ, song phương mới có thể để chỗ trống, không đến mức đại chiến hết sức căng thẳng.
Song phương đều đang đợi, chờ đợi một cơ hội.
– Không ổn!
– Không được!
Nhưng lời Lôi Càn vừa dứt, hàng ngàn âm thanh phản đối vang lên, phản đối có Dương Thanh Huyền, Mộ Linh Tuyết, thậm chí còn có một số trưởng lão tóc trắng.
– Vương Song tiềm lực dồi dào, bây giờ là Hóa Thần sơ kỳ, nhưng là Hóa Thần đỉnh phong cũng không phải đối thủ của hắn, nếu Thanh Nguyên Tông chúng ta khó mà tránh thoát kiếp nạn này, vậy thì tiểu tử này chính là hạt nhân phục hưng của Thanh Nguyên Tông chúng ta!
– Ta tin tưởng, dựa vào thiên phú của hắn, chỉ cần hắn đặt chân vào Tinh Chủ cảnh giới, vậy thì hắn chính là Lâm Kinh Thiên kế tiếp, không đúng phải nói so với Lâm Kinh Thiên còn mạnh hơn!
Dương Thanh Huyền hít sâu một hơi, chậm chạp kiên định nói.
– Không sai, tuy ta chưa từng gặp qua tiểu tử này, nhưng cũng nghe tới hắn, có thể đánh bại Nguyên Linh thể, đồng thời chỉ huy đệ tử môn phái toàn diệt đệ tử Tam tông, người kế tục ưu tú như vậy, không nên giương mắt để mất, phải để cho tương lai, bọn họ căn bản là cơ sở vực dậy của tông môn chúng ta trong tương lai!
Chương 1612: Dương Mạt xuất thủ
Lý trưởng lão lên tiếng trầm giọng nói, bọn họ không biết đã sống bao nhiêu năm, đối với sinh tử sớm không để ý, bọn họ quan tâm hơn là tương lai của tông môn mình, một thiên tài tuyệt thế, quyết không thể dùng để đánh nhau vì khí phách!
Nhìn thấy mọi người phản đối, Lôi Càn cười khổ một tiếng, lắc đầu, biết rõ lo lắng của mọi người, không nói gì nữa.
Ánh mắt Thanh Nguyên Tử bình thản, không biểu hiện gì, mà quay đầu nhìn Chu Càn, dò hỏi ý kiến của Chu Càn.
– Sư đệ, hắn là đệ tử của ngươi, ngươi thấy thế nào?
Nghe vậy, không ít người đều nhăn mày, xem ra Thanh Nguyên Tử không hề từ bỏ đề nghị của Lôi Càn.
Trong mắt Lý trưởng lão lóe lên vẻ mặt giận dữ, đang muốn răn dạy một phen, hắn thân là sư thúc của Thanh Nguyên Tử, có tư cách phản đối Thanh Nguyên Tử.
Ai biết lúc này, Chu Càn lại nói, âm thanh bình tĩnh vang lên, như một đạo sấm sét, làm lỗ tai mọi người ong ong lên.
– Dương Mạt cũng xuất quan rồi, cũng đến lúc bọn họ xuất thủ!
– Chu Càn, ngươi biết mình đang nói gì không!
Nghe vậy, Lý trưởng lão giận dữ, dựng râu trừng mắt,.
– Hai tiểu tử này đều là vật quý giá nhất của môn phái, nếu bị Tam phái cao thủ thừa cơ chém giết, tổn thất vậy so với chiến tử của lão phu còn nghiêm trọng hơn, ngươi có hiểu hay không!
– Chỉ cần bọn họ trưởng thành đến Tinh Chủ cảnh giới, như vậy bao gồm Tinh Vực đủ để bọn họ xông xáo, bây giờ không phải lúc ỷ mạnh!
Nghe vậy, Chu Càn mặt không chút biểu cảm, chờ Lý trưởng lão nói xong, Chu Càn chậm rãi nói,
– Trưởng lão, bọn họ là đồ đệ của ta, ta hiểu bọn họ, muốn phát triển thành cường giả chí cường, không phải chỉ tu hành là có thể, những người có thành tựu lớn không phải đều đạp trên vô số hài cốt, trải qua vô số lần chém giết sao!
– Tương lai hai người bọn họ phải trưởng thành, đừng nói Tinh Chủ, dù đối mặt với Tôn Giả cảnh giới truy sát ta cũng không cảm thấy ngạc nhiên, nhưng giữa cuộc tranh đấu của đệ tử, nếu bọn họ không dám xuất thủ, sao có thể nói chuyện tương lai! Dứt khoát vĩnh viễn tìm một chỗ mà trốn đi còn hơn!
Đại điện trên Thanh Nguyên Phong, Dương Mạt đi ra từ trong đó, trên thân khí tức hùng hồn đến cực hạn, còn mơ hồ lộ ra một cỗ quang mang kim sắc.
Dương Mạt duỗi tấm lưng mệt mỏi, nhìn đại điện phía sau mình, trên mặt lộ ra nụ cười.
– Ha ha, năng lượng trong Thanh Nguyên Trì quả nhiên cuồn cuộn, ta hấp thu chưa đến một phần hai đã gần như không khống chế nổi muốn đột phá rồi!
Dương Mạt tự lẩm bẩm.
Bây giờ năng lượng trong cơ thể hắn đã mạnh mẽ đến cực hạn, so với ban đầu thì còn cường đại gấp đôi!
Đến hiện tại, tu vi của hắn đã đạt tới Siêu Phàm cảnh giới cực hạn, có thể nói chỉ cần hắn muốn bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá đến Hóa Thần cảnh giới.
Nhưng mà, Dương Mạt cũng không dám đột phá, bởi vì hắn phát giác được một cỗ uy hiếp, cỗ uy hiếp này đến từ nơi sâu trong hư không, dường như chỉ cần mình đột phá đến Hóa Thần cảnh giới thì sẽ xảy ra một vài chuyện.
– Ta phải đi hỏi gia gia một chút đã, rồi quyết định khi nào đột phá đến Hóa Thần cảnh giới.
Dương Mạt nghĩ tới đây thì muốn đến Vô Danh Phong.
Nhưng mà, lúc này, hắn phát hiện sự dị thường trong tông môn, đệ tử rất nhiều, đồng thời tốp năm tốp ba đang tụ tập một chỗ thấp giọng thảo luận vấn đề gì đó.
Thậm chí, bầu không khí trong tông môn cũng thay đổi rất nhiều, trở nên vô cùng khẩn trương, cảm giác giống như mưa gió nổi lên.
Dương Mạt hiếu kỳ, Tinh Thần Lực lan tràn ra, muốn biết mọi người đang thảo luận cái gì.
– Ai, Trương sư huynh tử chiến, chúng ta lại tổn thất một cao thủ Siêu Phàm cảnh giới!
– Đáng giận a, bị Tam Tông khi dễ tới cửa, ta thật sự hận không thể ra ngoài đại sát một trận!
– Bỏ đi, chư vị thiên kiêu sư huynh cũng không phải là đối thủ, chúng ta càng là chịu chết mà thôi, trên Thần Ma đài, chỉ phân sinh tử, không phân thắng thua.
– Nếu có Sở Vân Phàm, Lý Thuần Kiếm sư huynh xuất thủ thì hay rồi, với bản lĩnh của bọn họ có lẽ đủ để khiến đệ tử Tam Tông khiếp sợ.
– Quên đi, nếu Sở Vân Phàm sư huynh xuất thủ, chỉ sợ Mục Hàn Phong của đối phương cũng sẽ ra tay, lúc trước chính là gia hỏa, một chiêu đánh bại đám người Sở sư huynh, nếu lần nữa bị đánh bại, tông môn sẽ mất hết mặt mũi đấy…
– Chẳng lẽ các ngươi quên Dương Mạt sư huynh rồi sao, trước đó hắn đã đánh chết rất nhiều đệ tử tam tông ở Thanh U Cổ Thành đấy, nếu như hắn xuất thủ, trong đồng cấp, tuyệt đối không có người nào là đối thủ của hắn…
– Còn có Vương Song sư huynh, cùng Mục Hàn Phong liều mạng mà cũng không bại, nếu như hắn xuất thủ, dù cho Mục Hàn Phong tự mình ra trận cũng không sợ…
– …
Từng tiếng nghị luận truyền vào trong tai Dương Mạt khiến hắn nhướng mày, từ trong lời thảo luận của mọi người, hắn nghe rõ một chuyện hình như đệ tử Tam Tông mở một đài chiến đấu ở bên ngoài Thanh Nguyên Tông, khiêu chiến đệ tử Thanh Nguyên Tông.
Đồng thời, đài chiến đấu này chỉ hạn chế trong đồng cấp, đồng thời chỉ có một phương thắng được, đánh giết đối thủ, như vậy đài chiến đấu mới có thể lần nữa mở ra.
Chương 1613: Dương Mạt xuất thủ (2)
Trong lòng suy nghĩ chuyện này, Dương Mạt quyết định trở về Vô Danh Phong hỏi ý kiến Chu Càn, trong khoảng thời gian mình bế quan rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Vì sao Tam Tông lại đánh tới ngoài cửa tông môn mình rồi.
– Dương sư đệ, ngươi xuất quan rồi!
Bỗng nhiên, một âm thanh vui mừng vang lên cách đó không xa, Dương Mạt ngẩng đầu nhìn lại, Cố Hồng Y kinh hỉ đang nhìn mình.
Bn cạnh nàng, còn có tiểu bàn tử Mạnh Lãng, con ngươi không ngừng loạn chuyển, cũng không biết đang đánh chủ ý quỷ quái gì.
– Cố sư tỷ, có chuyện gì vậy?
Nhìn thấy mộtngười quen biết, Dương Mạt tiến lên, hơi nghi hoặc một chút dò hỏi.
– Ngươi đi theo ta.
Cố Hồng Y không giải thích, mang theo Dương Mạt đi vào trong cung điện.
Trong cung điện, Cố Hồng Y mở một cánh cửa sổ, vừa vặn nhìn thấy bên ngoài Thanh Nguyên Tông, mơ hồ có thể nhìn thấy thân ảnh Tam Tông liên quân này lít nha lít nhít, cùng một đài chiến đấu to lớn.
Sau đó, Cố Hồng Y đơn giản nói những chuyện đã xảy ra sau khi Dương Mạt bế quan, sau cùng tổng kết nói:
– Hiện tại Tam Tông liên quân tạo ra Thần Ma đài, muốn khiêu chiến thiên kiêu Thanh Nguyên Tông ta, chúng ta xuất chiến 13 trận, kết quả chỉ thắng ba trận, còn lại đều thua thảm.
– Sở sư huynh, Lý sư huynh, cùng Tư Đồ sư tỷ đều đang bế quan, không thể xuất chiến, đồng thời bọn họ đều là Hóa Thần cảnh giới, nếu xuất chiến, chỉ sợ cũng phải đối mặt với Mục Hàn Phong Hóa Thần đỉnh phong, gia hỏa này thực lực quá mạnh, đoán chừng trừ Vương Song, chúng ta không ai có thể chắn được nửa chiêu thức của hắn!
Dương Mạt lẳng lặng nghe, không cắt ngang lời Cố Hồng Y nói chuyện chờ đến khi đối phương nói xong, hắn trầm ngâm một chút, lập tức trước mắt phát lạnh, không nói câu nào, đứng dậy muốn rời khỏi.
– Dương sư đệ, ngươi không thể xuất chiến!
Thấy thế, Cố Hồng Y vội vàng kéo đối phương lại:
– Sư tôn đã quyết định, chờ đến khi đám người Sở sư huynh xuất quan, sẽ đưa chúng ta đi, nếu ngươi xuất chiến, lỡ như xảy ra bất trắc, đây là tổn thất của cả tông môn, tông chủ chắc chắn sẽ không đồng ý.
– Sư tỷ yên tâm, trong đồng cấp, những đệ tử Tam Tông kia chẳng qua chỉ là một đám ô hợp, sư đệ căn bản không để vào mắt.
Dương Mạt tự tin mở miệng, đã có bảo vật Thần Ma này, hắn cũng không lo lắng khi đối đầu với Mục Hàn Phong, trong Siêu Phàm cảnh giới, trừ mình ra, hắn thực sự không sợ bất luận kẻ nào.
– Vậy cũng không được, Thần Ma đài này dù sao cũng là bảo vật của đối phương, ai biết đây có phải âm mưu không, là vì dẫn xuất ngươi, tóm lại, ngươi không thể xuất chiến!
Giọng điệu của Cố Hồng Y vô cùng kiên quyết, vẫn một mực giữ Dương Mạt lại.
– Không sai, Dương sư huynh, chuyện mạo hiểm như thế này chúng ta không thể làm, ngươi là Hoàng Kim Thần Thể chờ sau khi Tu Vi Đại Thành, Tây Tinh Vực còn không phải mặc cho ngươi tung hoành ngang dọc sao, hà cớ gì phải quan tâm đến chút được mất ở thời điểm hiện tại chứ…
Một bên, Mạnh Lãng cũng mở miệng thuyết phục.
Dương Mạt nghe hai người nói, trong lòng cũng hơi hơi rung động, hắn ngẩng đầu nhìn ra xa xa, lại phát hiện trên Thần Ma cự đại, hai bóng người đang điên cuồng chém giết, nhưng mà chưa đến năm hiệp, một bóng người đã bị một kiếm trảm làm hai nửa.
– Đệ tử Thanh Nguyên Tông cũng chỉ có thể thôi, đều là một đám rác rưởi!
Đạo thân ảnh kia tắm máu tươi của đệ tử Thanh Nguyên Tông, lạnh giọng cười, thanh âm vang vọng cả tông môn.
– Có gan đánh với ta một trận không!
– Vô liêm sỉ!
Dương Mạt thấy thế, trên mặt hiện lên vẻ giận dữ, thân ảnh nhảy lên, hóa thành một đạo lưu quang, bay ra ngoài Thanh Nguyên Tông.
– Dương sư đệ!
– Dương sư huynh!
Cố Hồng Y cùng Mạnh Lãng ở phía sau kêu to, chỉ có thể trơ mắt nhìn Dương Mạt rời đi.
– Không sao, để hắn qua, có chúng ta ở đây, sẽ không để cho hắn xảy ra chuyện!
Lúc này, bên tai Cố Hồng Y xuất hiện một thanh âm, khiến cho nàng sững sờ, sau đó kịp phản ứng, bất đắc dĩ gật đầu, nhưng sự lo lắng trong lòng lại được buông xuống.
Nếu sư tôn đã nói như vậy, như vậy Dương Mạt sẽ không gặp nguy hiểm, dù sao trong đồng cấp, nàng cũng không tin có người có thể đánh bại Dương Mạt.
– Rầm.
Dương Mạt hóa thành một đạo lưu tinh, trực tiếp ra Hộ Sơn Đại Trận của Thanh Nguyên Tông, tiến lên trên Thần Ma đài, chấn động Thần Ma đài.
Ở trong Tông môn đại điện của Thanh Nguyên Phong, trước mắt đám đệ tử Thanh Nguyên Tử có một màn sáng cự đại, bên trong là thân ảnh của Dương Mạt, bọn họ giống như đã ra quyết định gì đó, đám người Lý trưởng lão bên cạnh thì tức đến dựng râu trừng mắt.
Chu Càn bình chân như vại ngồi ở chỗ đó, nhìn thân ảnh Dương Mạt trong màn sáng, ánh mắt hiện lên vẻ chờ mong.
– Thanh Nguyên Tông Dương Mạt!
Dương Mạt rơi xuống, lạnh lùng nhìn đối phương, lúc này, trên Thần Ma đài, dâng lên một quầng sáng màu xanh, bao phủ hai người trong đó, đây là thừa nhận hai người đồng cấp, có thể nhất chiến!
Đồng tử đối phương co rụt lại, dường như cũng không nghĩ tới gặp được Dương Mạt, đối với thiên tài của Thanh Nguyên Tông, đệ tử Tam Tông cũng khá hiểu biết, ban đầu ở Thanh U Cổ Thành giết không biết bao nhiêu đệ tử Tam Tông, thậm chí Hóa Thần cảnh giới cũng không phải là đối thủ của đối phương, mặc dù hắn tự phụ, nhưng cũng biết mình biết người.
Chương 1614: Dương Mạt xuất thủ (3)
Có thể là ở trên Thần Ma đài, chỉ có một bên chết thì cấm chế mới sẽ được mở ra, nghĩ tới đây, trong mắt tên đệ tử này lóe lên một vòng tàn nhẫn.
– Thần Tiêu Thiên Lôi Kiếm quyết!
Một tiếng gầm thét, phía trên tiếng sấm cuồn cuộn, trong chốc lát phong vân biến sắc, thanh âm “Ầm ầm” vang lên, từng đạo lôi đình màu tím cuồn cuộn trong tầng mây.
Sau lưng hắn, một thanh thần kiếm ra khỏi vỏ, theo hai tay người này trôi nổi giữa không trung.
Xoẹt một tiếng, một đạo lôi đình màu tím lớn bằng bắp đùi từ trên không rơi xuống, trực tiếp đánh trên Thần Kiếm của người này.
– Trảm!
Trong chốc lát, Thần Kiếm hóa thành một đạo lôi đình kiếm quang lớn trăm trượng, rơi xuống người Dương Mạt, uy lực như vậy, cho dù là hóa Thần cũng phải cẩn thận ứng phó.
– Thần Tiêu tông đệ tử!
Thấy thế, trên mặt Dương Mạt hiện lên một vòng khinh thường:
– Chỉ là chút tài mọn thôi mà, giết ngươi, không cần dùng đến chiêu thứ hai.
Vừa dứt lời, hắn trực tiếp đánh ra nhất chưởng, hóa thành nguyên lực màu vàng óng ngập trời, che đậy bầu trời, lôi đình kiếm quang còn chưa bạo phát uy lực, dưới một chưởng này của Dương Mạt đã tan thành mây khói.
Một chưởng này, thế đi không ngừng, sau khi oanh bạo kiếm quang của đối phương thì đánh người này thành thịt vụn!
– Rầm.
Lôi đài chấn động, bị một chưởng này của Dương Mạt làm cho rung chuyển.
– Thanh Nguyên Tông Dương Mạt, có tên nào chịu chết nữa muốn lên đánh với ta một trận không!
Dương Mạt nhìn về phía Tam Tông liên quân cách đó không xa, phía trước nhất, đều là một số đệ tử Tam Tông đỉnh phong, trong đó, Mục Hàn Phong, Tử Thiên Đô, La Vân Hương đều ở trong đó.
Phía sau bọn họ đứng đầy đệ tử, lúc này, đều đang nhìn Dương Mạt trên chiến đài.
– Tu vi Siêu phàm đỉnh phong, các ngươi ai sẽ cùng đánh với hắn một trận đây?
Nghe thấy lời của Dương Mạt, ba đại đệ tử đều nhìn đệ tưr sau lưng mình.
Giờ khắc này, không người nào dám trả lời, cảnh tượng một chưởng của Dương Mạt đánh chết một vị siêu phàm đỉnh phong bọn họ đã thấy, thực sự không có chút lòng tin nào có thể chiến thắng đối phương.
Nhìn thấy đệ tử Tam Tông lặng ngắt như tờ, Dương Mạt có lộ ra nụ cười trào phúng:
– Đây chính là cốt khí của đệ tử Tam Tông sao, ngay cả dũng khí lên đài cũng không có, trước đó không phải rất hân hoan sai, sao thế, cả đám đều biến thành đồ hèn nhát rồi hả!
– Ha ha, đệ tử Tam Tông cũng chỉ là được cái mã bên ngoài mà thôi, trông thì ngon mà không dùng được…
– Bên ngoài tô vàng nạm ngọc, trong thối rữa, chính là nói bọn hắn, ngay cả dũng khí xuất chiến cũng không có, còn có mặt mũi đứng ở nơi đó, ta cũng cảm thấy xấu hổ thay bọn họ đấy…
Lúc này, trong Thanh Nguyên Tông, từng bóng người đứng bên trong Hộ Tông đại trận vẻmặt trào phúng nhìn đệ tử Tam Tông phía xa ca, đủ mọi lời nói châm chọc, chế giễu giống như nước thủy triều phản kích qua.
Giờ khắc này, đệ tử Tam Tông đã cảm nhận được sự phẫn nộ mà trước đó đệ tử Thanh Nguyên Tông phải nhận lấy.
Nghe thấy thanh âm nhục mạ của đệ tử Thanh Nguyên Tông, đám người Mục Hàn Phong, Tử Thiên Đô, La Vân Hương sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, quay đầu nhìn phía sau mình, trong mắt thậm chí hiện lên một vòng sát ý.
– Lý Điệu, ngươi xuất chiến!
Mục Hàn Phong lạnh lùng mở miệng, trực tiếp điểm tên!
– Mục sư huynh, ta không phải là đối thủ của Dương Mạt!
Nghe vậy, phía sau hắn, một tên nam tử sắc mặt hơi có vẻ âm nhu đại biến, chuyện của mình thì mình tự biết, mặc dù Lý Điệu là sự tồn tại thứ ba trong Siêu Phàm cảnh giới của Nguyên Linh Tông, nhưng so với Dương Mạt Hoàng Kim Thần Thể căn bản là chịu chết!
Biết rõ chắc chắn phải chết mà còn muốn xuất chiến rõ ràng là ngu xuẩn, Lý Điệu không ngốc, cho nên căn bản không có ý định xuất chiến!
– Không phải là đối thủ? Đánh qua mới biết được!
Trong mắt Mục Hàn Phong phát lạnh, một tay vung ra, Nguyên Lực hóa thành một đại thủ, trực tiếp tóm lất Lý Điệu sau đó ném trên Thần Ma đài!
– Mục Hàn Phong, ngươi tàn sát đồng môn!
Thanh âm thê lương của Lý Điệu vang vọng, nhưng Mục Hàn Phong lại lạnh lùng, căn bản không thèm để ý.
– Rầm.
Theo Lý Điệu tiến vào, Trên Thần Ma đài, thanh quang phun trào, bao phủ Thần Ma đài trong đó.
Nhìn thấy thủ đoạn tàn nhẫn của Mục Hàn Phong, phía sau hắn đông đảo đệ tử đề cùng nhau hít vào một ngụm khí lạnh, đặc biệt là những đệ tử Siêu Phàm cảnh giới sắc mặt trắng bệch, trong mắt lóe lên một vòng hoảng sợ, thậm chí còn có người muốn lặng lẽ chạy đi!
Cho dù là Tử Thiên Đô, La Vân Hương cùng đệ tử phía sau bọn họ đều dùng ánh mắt kiêng kị nhìn Mục Hàn Phong, vì thủ đoạn của hắn mà hoảng sợ, càng có đệ tử có chút lo lắng nhìn hai người phía trước, sợ Tử Thiên Đô cùng La Vân Hương cũng sẽ học theo Mục Hàn Phong!
– Nếu là người của Nguyên Linh Tông, như vậy thì phải vì tông môn mà hiến thân giác ngộ!
Mục Hàn Phong lạnh lùng mở miệng, ngữ khí vô cùng băng lãnh, một bên, Đường Tâm Liên trầm mặc không nói gì, nhưng mà trong lòng nàng rõ ràng cũng không thoải mái.
– Sư huynh, chư vị sư đệ dù sao cũng là đồng môn…
Ngữ khí Đường Tâm Liên có chút trầm thấp mở miệng, trong giọng nói cũng ẩn chứa chút tức giận, tia phẫn nộ này bao phủ Mục Hàn Phong, đối phương lại xem như không nhìn thấy, sắc mặt vô cùng lạnh lẽo.
Chương 1615: Dương Uy
Thấy thế, Đường Tâm Liên sắc mặt biến hóa, vừa nghiêng đầu, duy trì khoảng cách nhất định với Mục Hàn Phong.
Lý Điệu tiến vào Thần Ma đài, vẻ mặt tuyệt vọng, hắn cười đau khổ nhìn Dương Mạt lạnh lùng trước mắt, trong lòng càng hoảng sợ, hắn là thiên kiêu của tông môn, còn có vô hạn tương lai tươi sáng, làm sao có thể rơi vào kết cục như thế này!
Nhưng mà hắn cũng biết Thần Ma đài này chỉ cho phép một người rời đi, hắn cùng Dương Mạt nhất định phải có một người đẫm máu!
– Đi chết đi!
Chuyện cho tới bây giờ, tất cả đều vu sự vô bổ, chỉ có thể liều mạng, dù sao cũng là thiên kiêu của Nguyên Linh Tông, là sự tồn tại của Siêu Phàm cảnh giới đạt tới đỉnh phong, gầm lên giận dữ, đủ loại lực lượng vô cùng mạnh mẽ thi triển ra, giống như cuồng phong bạo vũ.
– Rác rưởi!
Dương Mạt lạnh lùng mở miệng, không có chiêu thức nào, chỉ một chưởng vỗ ra, không khác lúc trước chút nào, nhất chưởng rơi xuống, tất cả đều bị oanh bạo.
– Rầm.
Một tiếng vang thật lớn, Trên Thần Ma đài lần nữa có thêm một bộ hài cốt!
– Còn có ai nữa?
Dương Mạt hoạt động một chút cổ tay, thất vọng vô cùng nhìn về phía Tam Tông:
– Chẳng lẽ đệ tử các ngươi chỉ có như vậy thôi sao, quả thựckhiến ta thất vọng đến cực hạn!
– Ngay cả một chưởng của ta cũng không tiếp nổi, xem ra đẳng cấp của các ngươi cũng chỉ có như thế mà thôi, vẫn là để Hóa Thần cảnh giới ra tay đi, nếu không, giết cũng quá ngán rồi!
Nghe thấy thanh âm cuồng vộng của Dương Mạt, đám người Mục Hàn Phong sắc mặt âm trầm như nước, nhưng mà hắn không nói gì thêm, chỉ nhìn về phía hai người Tử Thiên Đô, ý tứ không cần nói cũng biết, ta đã ra người, tiếp theo đến lượt các ngươi!
– Triển Tứ, xuất chiến!
Bỗng nhiên, La Vân Hương mở miệng, thanh âm tuy mềm mại nhưng lại ẩn chứa một cỗ sát ý, phía sau một tên đệ tử trẻ tuổi sắc mặt đại biến.
– Sư tỷ?
Tên đệ tử này ánh mắt hoảng sợ nhìn La Vân hương.
– Hiện tại chết hoặc là sau đó chết, ngươi chọn một!
La Vân Hương lạnh lùng mở miệng.
Tên đệ tử này nghe vậy, sắc mặt trong nháy mắt trở nên vô cùng trắng bệch, nhưng mà hắn cũng tương đổi hiểu thủ đoạn độc ác của La Vân Hương, nếu bản thân xuất chiến, có lẽ thân nhân mình còn có một đầu sinh lộ, nhưng nếu làm trái đối phương, không chỉ có tính mạng mình khó đảm bảo, càng liên lụy đến thân nhân!
– Vâng, sư tỷ!
Tên đệ tử này vô cùng gian nan đáp ứng một tiếng, nhìn Dương Mạt trên Thần Ma đài, cắn răng một cái, nhảy tới.
Mấy tức sau, lại là một sợi tàn hồn!
Lúc này ánh mắt đệ tử Thanh Nguyên Tông vô cùng hưng phấn, nhìn Đệ tử Tam Tông từng người vẫn lạc trong tay Dương Mạt, bọn họ cảm thấy mình giống như tiến vào trong Thanh Nguyên Trì, vô cùng dễ chịu!
Nếu không phải lo lắng những cao thủ Tam Tông kia thừa cơ giết chết bọn hắn, chỉ sợ những đệ tử Thanh Nguyên Tông này đã ra ngoài vỗ tay rồi!
Trong đại điện của Thanh Nguyên tông, một đám cường giả cảnh giới Tinh Chủ cũng nhìn thấy một màn này, ánh mắt hơi nhíu lại, cho dù rất hài lòng với biểu hiện của Dương Mạt, nhưng hành động của Đệ tử Tam Tông quả thật khiến người ta có chút nhìn không thấu, biết rõ chắc chắn phải chết, còn để đệ tử ra đi tìm cái chết, đây không phải là tác phong của Đệ tử Tam Tông!
Thế nhưng theo nhãn quang của bọn họ, trên Thần Ma đài cũng không cơ quan ám thủ nào, cũng là một chiến lôi đài công bằng!
Nhưng mà càng bình thường, bọn họ càng lo lắng, đám người Lôi Càn, Dương Thanh Huyền nhìn về phía Thanh Nguyên Tử:
– Tông chủ, ngươi có thể nhìn ra cái gì không?
Thanh Nguyên Tử chau mày, hắn thân là nửa Bộ tôn giả cảnh giới, nhưng cũng không phát hiện bất kỳ ám thủ nào, Đệ tử Tam Tông vậy mà thật sự không ngừng phái người đi tìm cái chết!
– Chu sư đệ, ngươi có thể nhìn ra cái gì không?
Thanh Nguyên Tử quay đầu nhìn về phía Chu Càn, trong giọng nói mang theo một tia hỏi thăm.
– Kỳ quái! Kỳ quái!
Chu Càn thấp giọng tự nói, hắn chau mày, hắn cũng không thể nhìn ra manh mối gì, nhưng trong lòng lại có cảm giác không tốt, loại cảm giác này không phải là cảm giác vô căn cứ, Chu Càn vô cùng tự tin về bản thân mình, trực giác như vậy, đã vô số lần cứu tính mạng hắn!
Nghe thấy lời nói của Thanh Nguyên Tử, Chu Càn ngẩng đầu, nhìn đối phương, bất đắc dĩ lắc đầu:
– Nhìn không ra rốt cuộc Tam Tông có ý đồ gì, nhưng nếu bọn hắn đã làm như thế, chắc chắn có dụng ý, ta nghĩ, bọn họ làm như vậy chắc chắn có dụng ý, tiếp tục xem tiếp, có lẽ sẽ biết thôi!
Nghe vậy, đám người Thanh Nguyên Tử biết đây là cách tốt nhất trước mắt, bởi vậy, chỉ có thể tiếp tục xem tiếp.
Theo đó đệ tử tam tông vẫn lạc trong tay Dương Mạt càng ngày càng nhiều, dần dần, đám đệ tử Siêu phàm cảnh giới phía sau Mục Hàn Phong gần như hết sạch.
Theo một tên đệ tử Siêu Phàm cảnh giới bị một chưởng của Dương Mạt chụp chết, hắn lạnh lùng nhìn Đệ tử Tam Tông, trong mắt có một vòng sát ý.
– Ta ngược lại thật ra không ngại giết hết đệ tử các ngươi đâu, nhưng ta rất hiếu kì, đệ tử Siêu Phàm cảnh giới các ngươi đủ sao?
– Không phải ngươi muốn cùng Hóa Thần nhất chiến sao, vậy thì tốt rồi, Trương Phong, xuất thủ!
Chương 1616: Dương Uy (2)
Đây là chương mất tiền hoặc bạn chưa đăng nhập nick vào web bằng vbook.
Đăng nhập rồi load lại nhé!
Chương 1617: Vương Song với Mục Hàn Phong
– Ha ha, rất tốt, Dương Mạt, trước đó là ta xem thường ngươi, xem ra chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, thực lực ngươi vậy mà lần nữa tiến bộ không ít, nếu đã như vậy, như vậy ta cũng không thể để ngươi thất vọng, sư muội, ngươi đến giải quyết Dương Mạt đi, ngươi là Nguyên Linh thể, bây giờ tu vi càng tiếp cận Hóa Thần trung kỳ, có lẽ không có vấn đề gì nhỉ.
Mục Hàn Phong quay đầu nhìn về phía Đường Tâm Liên bên cạnh, ngữ khí không hề cường ngạnh như trước, hắn có thể không thèm để ý những đệ tử khác, nhưng đối với Đường Tâm Liên cũng không dám dùng sức mạnh, không bàn đến thiên phú của nàng, phía sau Đường Tâm Liên cũng có cao tầng tông môn ủng hộ, nếu hắn dám cưỡng ép, đừng nói đến người đứng sau Đường Tâm Liên mà phụ thân hắn sẽ ngăn cản hắn!
– NẾu Tâm Liên nói không thì sao?
Đường Tâm Liên nhàn nhạt nhìn Mục Hàn Phong, khẽ hé môi son.
– Ha ha, nếu sư muội không nguyện ý xuất thủ, sư huynh chắc chắn sẽ không cưỡng cầu, nhưng mà Dương Mạt này khi nhục chúng ta chúng ta, một khi truyền đi thể diện của tông môn chúng ta sẽ mất hết, mà sư huynh cũng không thể tiến vào Thần Ma đài, bằng không, nào cần phải sư muội chứ…
Mục Hàn Phong cười, cũng không cưỡng cầu, mà phơi bày tình cảnh trước mắt của Tam Tông ra.
Nghe vậy, ánh mắt Đường Tâm Liên lạnh lẽo, đây là dùng đại nghĩa của tông môn ép mình ra tay! Đương nhiên, mình cũng có thể lựa chọn không xuất thủ, thậm chí không người nào dám ép buộc mình, nhưng cứ như vậy, trên dưới tông môn sẽ có ý kiến với mình, dù sao thân là người của Nguyên Linh Tông, càng là Nguyên Linh thể, kết quả lại không nguyện ý xuất chiến vì tông môn nếu truyền đi sẽ vô cùng ảnh hưởng đến mình!
– Được, ta…
Đường Tâm Liên thở dài, muốn đáp ứng, nàng cũng không phải lo lắng cho mình, mà chính là sợ ảnh hưởng đến sư tôn, dù sao có một đồ đệ sợ chiến không tiến, sư tôn ở trước mặt những người khác chỉ sợ cũng không ngẩng đầu được lên.
Nhưng mà lời nói vẫn chưa nói xong, một tiếng cười to vang lên, trực tiếp xuất hiện tại trong tông môn của Thanh Nguyên Tông, nhìn đám người Mục Hàn Phong.
– Mục Hàn Phong, cần gì phiền toái như vậy, nếu ngươi thật sự muốn chiến, ta cùng ngươi, trên Thần Ma đài một quyết sinh tử, cũng cho ta nhìn xem, cái gọi là Thánh Linh thể rốt cuộc cường đại đến mức nào!
Thanh âm Vương Song hùng hậu vang vọng khắp phạm vi trăm dặm, các đệ tử đều có thể rõ ràng nghe được.
– Sư huynh!
Nhìn thấy Vương Song, trong mắt Dương Mạt lóe lên một vòng vui mừng, trực tiếp từ trên đài rơi xuống, đến trong phạm vi của tông môn đại trận, mà chỗ Tam Tông liên quân, không gian có chút rung chuyển cũng dần dần bình ổn lại.
Sâu trong Tam Tông liên quân, đông đảo sự tồn tại cấp bậc Tinh Chủ đều lẳng lặng mà nhìn một màn trước mắt.
– Mục Tông chủ, cứ như vậy thả Hoàng Kim Thần Thể này đi sao?
Vạn Tượng Chân Quân nhíu mày, nhìn về phía Mục Huyền.
– Gia hỏa này giết nhiều đệ tử của ngươi như vậy, đồng thời tiềm lực cũng đáng sợ, cứ như vậy tha cho đối phương chạy, tương lai không sợ…
Khóe miệng Thần Tiêu nhấc lên một độ cong, nhạt mở miệng cười.
– Ha ha, chỉ là sự khác biệt giữa sớm và tối thôi mà, Thanh Nguyên Tông đại trận sụp đổ, không ai có thể đi!
Mục Huyền lạnh lùng mở miệng, ngữ khí vô cùng băng lãnh.
Nghe vậy, những người khác cũng không thể nhận ra gật đầu, lần này, bọn họ đã tuyệt sát chi tâm, sẽ không cho Thanh Nguyên Tông chút thời cơ nào.
– Ngươi trước tiên lui về sau, hiện tại ngươi còn không phải là đối thủ của Mục Hàn Phong đâu, để cho ta tới đi.
Vương Song nhìn Dương Mạt, cười một chút.
– Nhưng mà, nữ nhân Đường Tâm Liên kia ta vẫn có thể ứng phó!
Dương Mạt không cam lòng nói.
Thân là Hoàng Kim Thần Thể, hắn ngược lại thật sự muốn nhìn xem cái gọi là Nguyên Linh thể rốt cuộc có bao nhiêu lợi hại, lúc trước sư huynh cũng có thể đánh bại đối phương, như vậy chính mình vì sao không thể!
Vương Song cười cười, Đường Tâm Liên là bạn không phải địch, nếu quả thật sinh tử chiến cùng Dương Mạt, vô luận ai sống ai chết cũng là một tổn thất to lớn!
– Được rồi, chuyện tiếp theo không cần hỏi, Mục Hàn Phong giao cho ta, mạng của hắn hôm nay ta thu!
Vương Song thở sâu, trong mắt lóe lên một vòng hàn quang!
Dương Mạt nghe vậy, chỉ có thể hậm hực gật đầu.
Vương Song tiến lên phía trước một bước, trực tiếp đi ra trước mắt đại trận, rơi vào trên Thần Ma đài, cười nhạt nhìn Mục Hàn Phong.
– Mục Hàn Phong, lần trước chỉ giao thủ mấy chiêu, còn chưa phân ra thắng bại, không biết ngươi có can đảm nhất chiến nữa không!
Lời nói của Vương Song vô cùng bá đạo, hồn nhiên không để Mục Hàn Phong vào mắt, đặc biệt là tu vi của hắn chỉ là Hóa Thần sơ kỳ, khoảng cách Mục Hàn Phong Hóa Thần đỉnh phong kém cấp ba!
Nhưng Vương Song vẫn nói như thế, bá khí như thế, cho dù kém cấp ba, vẫn có thể nghiền ép ngươi!
Trong mắt Mục Hàn Phong lóe lên một vòng lãnh quang cùng sát ý!
Bị Vương Song khiêu khích như thế, lửa giận trong lòng của hắn giống như núi lửa, lần này, không cần những người khác xuất thủ, bước chân hắn một bước, khắp nơi ầm vang nổ tung, nháy mắt sau đó, thân ảnh Mục Hàn Phong xuất hiện ở trên Thần Ma đài.
Chương 1618: Vương Song với Mục Hàn Phong (2)
– Vù!
Thần Ma đài dường như cũng theo Mục Hàn Phong đến mà chấn động một cái.
Ba quang màu xanh nhạt bao phủ lôi đài, lần này, hai người chỉ có thể có một người còn sống đi ra!
Trên đại điện Thanh Nguyên, Thanh Nguyên Tử, Lôi Càn, cùng đông đảo trưởng lão đều biến sắc, đều có chút lo lắng, bọn họ nhìn về phía Chu Càn, lại phát hiện khóe miệng Chu Càn nở nụ cười, bình chân như vại ngồi ở chỗ đó.
– Sư đệ, ngươi có lòng tin với Vương Song như vậy sao, phải biết rằng bọn họ chênh lệch cấp ba đấy, đồng thời, Mục Hàn Phong không phải là Hóa Thần đỉnh phong bình thường, lấy thực lực của hắn bây giờ chỉ sợ tiếp được một hai đòn công kích của cao thủ mới vào Tinh Chủ cũng không thành vấn đề!
Thanh Nguyên Tử nhìn Chu Càn, trên mặt đột nhiên nở nụ cười.
Nghe vậy, Chu Càn ngẩng đầu lên, nhìn Mục Hàn Phong trong màn sáng:
– Ha ha, ta thừa nhận Mục Hàn Phong là một thiên tài, nhưng so với Vương Song hắn kém quá xa, nếu không phải chênh lệch cấp ba, cho dù là Dương Mạt, cũng có thể nhất quyền đánh chết hắn!
– Hừm!
Nghe vậy, những người này ở đây đều khiếp sợ không gì sánh nổi, bọn họ không nghĩ tới Chu Càn lại xem trọng Vương Song như vậy.
– Chẳng lẽ, môn thần thông của ngươi…
Bỗng nhiên, Thanh Nguyên Tử dường như nghĩ đến cái gì, trong mắt bỗng nhiên bộc phát ra một vệt thần quang, ánh mắt sáng láng nhìn hắn.
Những người khác tựa dường như cũng nghĩ đến cái gì, đều đưa ánh mắt nhìn về phía Chu Càn.
Nhưng mà, Chu Càn nói xong, lại chợp mắt, căn bản không giải đáp nghi hoặc của mọi người.
– Ha ha, nếu thực sự là môn thần thông này, như vậy tiểu gia hỏa này có lẽ sẽ cho chúng ta một kinh hỉ!
Đám người Thanh Nguyên Tử liếc mắt nhìn nhau, trong mắt lóe lên một vòng chờ mong.
Trên lôi đài, Vương Song nhìn Mục Hàn Phong tiến vào Thần Ma đài, khóe miệng nhấc lên một độ cong.
– Mục Hàn Phong, không nghĩ tới ngươi thực sự có can đảm lên, rất tốt, nếu đã lên, như vậy cũng không cần xuống dưới nữa, ta sẽ đưa thi thể ngươi qua!
Nhìn Vương Song nhìn đối phương, chậm rãi mở miệng.
– Vương Song, ta phát hiện bản lĩnh nói miệng của ngươi còn mạnh hơn bản lĩnh trên tay nhiều đấy! Ta ngược lại thực sự vọng ngươi có thể chống đỡ mấy chiêu, nếu như chết quá nhanh, ngươi cũng sẽ làm cho sư huynh đệ của ngươi quá thất vọng rồi!
Mục Hàn Phong cười lạnh nhìn Vương Song, một thân sát ý không thể nào áp chế!
– Rầm.
Nguyên lực ngập trời dao động ầm vang xuất hiện, thân ảnh Mục Hàn Phong chấn động, trong nháy mắt biến mất tại chỗ, sau một khắc, một tiếng nổ đùng đoàng vang lên, cách một mét sau lưng Vương Song, song quyền tràn ngập nguyên lực dao động cường đại trực tiếp xuất hiện.
– Hừ, chút trò vặt vãnh!
Vương Song lạnh hừ một tiếng, không hề tránh né, nhất quyền vung ra, Tinh Thần Chi Quang chớp động, dường như hóa thành hai khỏa lưu tinh, đột nhiên xẹt qua chân trời!
– Rầm.
Một tiếng nổ tung cực lớn vang lên, không gian trên lôi đài mơ hồ xuất hiện một vài vết màu đen, đặc biệt là va chạm nơi trung tâm nhất, xuất hiện một đạo Hư Không Liệt Phùng.
– Ầm.
Thân ảnh Vương Song cùng Mục Hàn Phong đồng thời lui lại, trên lôi đài cọ sát ra một dấu vết, Vương Song dừng bước chân của mình.
Đối diện, Mục Hàn Phong cũng nhìn Vương Song, sự lạnh lùng trong mắt không còn che giấu, thân ảnh hắn lần nữa biến mất, sau một khắc, một quyền tràn ngập Nguyên Lực rơi xuống, che khuất bầu trời, lớn khoảng trăm trượng cho dù là Hóa Thần đỉnh phong chỉ sợ cũng sẽ bị một chưởng vỗ nát!
Nhưng mà, Vương Song lại cười lạnh một tiếng, thân ảnh nhất chuyển, đấm ra một quyền, một con Chu Tước bay ra, mang theo một cỗ hỏa diễm đốt cháy vạn vật đánh về phía đối phương!
Chu Tước Ấn, bây giờ cho dù dùng một tay Vương Song cũng có thể tạo ra, thực sự có cảm giác tất cả các loại thần thông đều hợp lại làm một!
Trên Thần Ma đài lần nữa chấn động, gần như không thể thừa nhận đòn công kích của hai người.
– Ầm.
Đột nhiên, trên Thần Ma đài tản ra từng đạo từng đạo kim quang óng ánh, lôi đài vô cùng giản dị lại hóa thành một tòa lôi đài hoàng kim, càng tràn ngập một loại khí tức thiết huyết.
Lôi đài mở rộng gấp mười lần, lớn khoảng vạn trượng!
– Đây là Thần Ma đài biến hóa tam trọng!
Có người nhận ra sự kỳ quái của Thần Ma đài.
– Thần Ma đài biến hóa tam trọng, nhất trọng đủ để cho thiên tài quyết chiến, nhị trọng có thể khiến tuyệt thế thiên tài kịch chiến, tam trọng, từ xưa đến nay có rất ít người có thể làm được!
– Không nghĩ tới, bây giờ Vương Song cùng Mục sư huynh nhất chiến, trực tiếp kích phát ra sự biến hóa nhị trọng của Thần Ma đài!
Không ít người đang thấp giọng tự nói, trong mắt có một vòng kinh ngạc, dường như không nghĩ tới Vương Song có thể cùng Mục Hàn Phong đánh tới trình độ như vậy.
Cả hai quyết đấu, giống như hai ngôi sao lớn va chạm, khủng bố đến cực hạn, Nguyên Lực cuồn cuộn tràn ngập, càng có từng đạo thần quang phát ra, bao phủ lôi đài.
Tất cả mọi người đều tập trung, chăm chú nhìn tình hình trên lôi đài, rất nhanh, bụi mù tán đi, lộ ra hai người phía sau.
Vương Song cùng Mục Hàn Phong phân biệt đứng ở đằng xa, cùng nhìn nhau, trong ánh mắt, có một vòng ngưng trọng!
Chương 1619: Thánh Linh thể
– Mấy ngày không thấy, thực lực ngươi lại đề bạt rồi!
Ánh mắt Mục Hàn Phong kinh dị nhìn Vương Song, nhất kích vừa rồi, hắn rõ ràng cảm nhận được thực lực của Vương Song lần nữa tiến bộ, dù cho lấy tâm hắn của tính, cũng vì thế mà kinh ngạc!
– Vừa đủ giết ngươi!
Vương Song cười lạnh mở miệng, không cho đối phương thời cơ tiếp tục nói chuyện ơ, nhất chỉ như thiểm điện điểm ra.
– Điểm Tinh Chỉ!
Theo nhất chỉ của Vương Song rơi xuống, thiên địa rúng động, nguyên khí trong thiên địa vạn trượng dường như cũng trở nên điên cuồng, từng đạo từng đạo nguyên khí vô cùng cuồng bạo vọt tới sau lưng Vương Song.
Phía sau hắn, tầng tầng Nguyên Lực lăn lộn, như Nguyên Lực hải dương đồng, sau một khắc, theo một điểm chỉ ra của Vương Song, Nguyên Lực hải dương trực tiếp phân làm hai nửa, dường như có vô tận tinh hà vờn quanh.
Cự chỉ giống như Kình Thiên xuất hiện, lượn lờ lấy Tinh Thần Chi Quang, trực tiếp đánh tới Mục Hàn Phong!
– Quần Tinh Thiểm Diệu!
Điểm Tinh Chỉ thứ tư chỉ, quả thực có thần ma chi uy, một chỉ điểm ra, dù cho Thần Ma đài hình thái nhị trọng cũng đang rung động, dưới chân mặt đất đang lăn lộn, dường như có Địa Long muốn xoay người.
Không gian trực tiếp bị xé nứt, trước mặt một chỉ này, không có thứ nào có thể ngăn cản, phàm là ngăn cản đều bị hủy diệt!
Nhìn thấy sự cường hãn như vậy, thần thông, trong mắt đám người Tử Thiên Đô, La Vân Hương đều hiện lên một vòng chấn động, bọn họ tự xưng là kiến thức rộng rãi, thế nhưng đối mặt với loại thần thông của Vương Song cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu!
– Rốt cuộc là thần thông gì, uy lực vậy mà cường hãn như thế, uy lực một chỉ này, cho dù là ta, cũng phải dồn hết toàn lực mới có thể ngăn lại!
Sắc mặt Tử Thiên Đô có chút âm trầm, Vương Song chẳng qua chỉ là Hóa Thần sơ kỳ, thi triển đi ra công kích lại cường đại như thế, nếu Vương Song cùng một cấp độ với hắn, chỉ sợ ngay cả một chiêu của Vương Song hắn cũng không tiếp nổi!
Một bên sắc mặt La Vân Hương cũng vô cùng ngưng trọng, từ biểu hiện của Vương Song, dù cho Hóa Thần sơ kỳ, cũng đã vượt qua bọn họ!
Phía sau, sâu trong Tam Tông liên quân, đám người Mục Huyền nhíu mày, hơi kinh ngạc nhìn một chiêu này của Vương Song.
– Cái này, hình như là Điểm Tinh Chỉ của Tinh Thần Điện Đường!
Mục Huyền có chút không xác định mở miệng, ánh mắt cực tốc lấp lóe, dương như đang nghi hoặc vì sao Vương Song biết môn thần thông này.
– Tinh Thần Điện Đường!
Một bên, Vạn Tượng Chân Quân cùng Thần Tiêu cùng đông đảo cường giả cảnh giới Tinh Chủ giật mình, đối với tông môn này bọn họ cũng không có gì xa lạ, đừng nói là ở Tây Tinh Vực, cho dù là trong Tinh Vực, cũng là thế lực nhất đẳng, tông môn thiên kiêu như mây, cường giả như mưa, số lượng cường giả cấp bậc Tôn Giả đếm một tay cũng không hết, nếu só sánh thì đám người bọn họ chẳng qua chỉ là con kiến không có ý nghĩa gì cả, chỉ sợ người ta tùy ý điều động một tên Tôn Giả tới, cũng đủ chém giết toàn bộ bọn hắn!
– Tiểu tử này sử dụng thần thông của Tinh Thần Điện Đường, chẳng lẽ là có liên quan gì đến thế lực này sao, nếu đúng là vậy, chúng ta thật sự không thể để tiểu tử này xuất thủ!
Thần Tiêu kịp phản ứng, trầm giọng mở miệng nói.
Một bên, các Tinh Chủ còn lại đều gật đầu, rõ ràng vô cùng đồng ý với hắn, bọn họ từng nghe nói về tông môn này rồi, cực kỳ bao che khuyết điểm, nếu Vương Song thật sự có liên quan, như vậy nếu bọn họ động đến Vương Song, chắc chắn sẽ bị người ta biết, đến lúc đó, hỏi tội thì đám người bọn họ ai đứng ra gánh phần trách nhiệm này đây!
– Ha ha, nếu như bị Tinh Thần Điện Đường biết thần thông của bọn họ bị lưu truyền, còn bị Vương Song học được, chỉ sợ Thanh Nguyên Tông cũng không bảo vệ được Vương Song!
Lúc này, một thanh âm trầm thấp vang lên, mọi người nhìn qua, đó là một nam tử Huyền y bên cạnh Mục Huyền, khuôn mặt anh tuấn, mày kiếm mắt sáng, chỉ là đôi mắt dường như ẩn chứa vô tận tang thương, mơ hồ trong đó có âm Dương Lưỡng Nghi xuất hiện.
– Lưỡng Nghi Tinh Chủ, ý của ngươi là Vương Song học trộm môn thần thông này sao?
Thần Tiêu nhìn nam tử này, trong mắt lóe lên một vòng kiêng kị, nam tử này là một tên Thái Thượng Trưởng Lão của Nguyên Linh Tông, năm đó đã từng vang dội Tây Tinh Vực, quét ngang vô số đối thủ, về sau đột phá đến Tinh Chủ thì gần như không nghe thấy tin tức gì nữa, trải qua nhiều năm như vậy, có lẽ tu vi cũng vô cùng thâm bất khả trắc.
– Không sai, ta cũng có chút hiểu biết về tông môn này, Tinh Thần Điện Đường, lấy Tinh Thần Thần Quyết làm gốc, trong lúc xuất thủ chính là Tinh Thần Chi Lực, phối hợp tinh thần thần thông, uy lực đó, kinh thiên động địa, thế nhưng tiểu gia hỏa này chỉ có thần thông không có công pháp có thể thấy được không phải là đệ tử của Tinh Thần Điện Đường, chúng ta không cần lo lắng!
Lưỡng Nghi lão nhân chậm rãi mở miệng, nói ra phán đoán của mình.
Nghe vậy, tất cả mọi người thở phào, trong mắt lóe lên vẻ cười trên nỗi đau của người khác, cho dù bọn họ không giết Vương Song, một khi Tinh Thần Điện Đường biết rõ thần thông ngoại truyền, nhất định sẽ phái người đánh chết!
Chương 1620: Thánh Linh thể (2)
– Nhưng mà, mặc dù là học trộm, nhưng thần thông này cũng vô cùng cường đại, Hàn Phong có thể chống đỡ được không?
Một bên, Lý Thụy Phong hiện lên vẻ lo lắng, mất đi hài tử của mình, Lý Thụy Phong hận không thể đánh chết đệ tử Thanh nguyên tông, báo thù cho hài tử của mình!
– Ha ha, cho dù hắn có tuyệt thế thần thôngm Nguyên Linh Tông cũng không phải không có!
Mục Huyền cười lạnh một tiếng, trong mắt lóe lên vẻ tự tin.
Phía trên lôi đài, nhìn thấy Tinh thần nhất chỉ cự đại của Vương Song, sắc mặt Mục Hàn Phong trở nên ngưng trọng.
Không chút do dự, trong tay hắn xuất hiện một phù hiệu hình kiếm, mơ hồ nhìn thấy màu ngọc lưu ly trong đó.
– Vô Thương kiếm ấn!
Một tiếng gầm nhẹ, kiếm ấn trên tay Mục Hàn Phong phát xuất một đạo thanh quang.
– Xoẹt!
Kiếm ấn thanh minh, trực tiếp bay khỏi tay hắn, ở trên đỉnh đầu hắn hóa thành một đạo kiếm quang khoảng ngàn trượng!
Kiếm quang cắt ngang hư không, giống như một bức tranh, trên kiếm quang này, có sơn hà Nhật Nguyệt, cây cỏ trùng Ngư, còn có người bình thường, Long Tượng Hổ Báo!
– Kiếm trấn sơn hà!
Trong vô số tấm hình đó, một đạo kiếm quang không biết dài bao nhiêu vạn dặm rơi xuống, tất cả hóa thành hư không!
Không gian chấn động, trong tích tắc không biết xuất hiện bao nhiêu vết nứt không gian, kiếm quang cuồn cuộn, đánh về phía thần thông của Vương Song =.
– Đùng!
Một tiếng vang thật lớn, giống như vạn vật đi đến tận cùng, lại như càn khôn sụp đổ, vô số thần quang tứ tán, nguyên khí thiên địa hỗn loạn che giấu tất cả.
Trên Thần Ma đài lớn ngàn trượng đang không ngừng chấn động, từng đạo từng đạo hoàng kim thần quang sáng chói giăng khắp nơi, vẫn luôn bảo vệ lôi đài.
Năng lượng hộ tráo màu xanh bị dư âm của năng lượng khủng bố này ầm vang đụng vào, giống như nước gợn sóng tản ra từng đạo từng đạo gợn sóng năng lượng.
Bên ngoài lôi đài, mặc kệ là đám người của Thanh Nguyên Tông, hoặc là Tam Tông liên quân, ánh mắt đều gắt gao nhìn chằm chằm trong đó.
– Rốt cuộc là người nào thắng?
Đây là vấn đề mà tất cả mọi người vô cùng quan tâm.
Rất nhanh, dư âm của năng lượng cường đại biến mất, lộ ra hai người trong đó.
Bả vai Vương Song có một đạo kiếm ngân thật sâu, sâu thấy xương, vụn xương làm lòng người rét lạnh.
Nhưng mà phần bụng của Mục Hàn Phong, có một động khẩu trước sau trong suốt dường như bị nhất chỉ xuyên thủng!
Lần này, có thể nói là lưỡng bại câu thương!
– Vương Song, ta đúng là xem thường ngươi rồi!
Trong mắt Mục Hàn Phong lóe lên sát ý, Nguyên Lực cường đại như thủy triều điên cuồng phun trào, cả mảnh thiên địa đều đang chấn động.
Trong tay hắn xuất hiện một viên đan dược tròn trại trắng như tuyết, tản ra mùi thuốc, nuốt đan dược vào, vết thương ở bụng của Mục Hàn Phong chậm rãi khôi phục.
Nhất kích vừa rồi, bọn họ người nào cũng không chiếm được tiện nghi, có thể nói là lưỡng bại câu thương.
Điều này cũng làm cho Mục Hàn Phong một lần phải đề phòng Vương Song, lần đầu tiên đặt hai người ở vị trí bằng nhau.
– Ngươi không phải muốn nhìn xem sự cường đại của Thánh Linh thể sao, vậy ta cho ngươi mở mang kiến thức một chút!
Mục Hàn Phong lạnh lùng mở miệng, trong mắt hắn lóe lên một vòng dị sắc, trong miệng tự lẩm bẩm.
Theo thanh âm trầm thấp vang lên, không gian dường như phát sinh một chút cải biến, mơ hồ trong đó có một cỗ khí tức dị dạng xuất hiện.
– Hừ, có thể bức Hàn Phong sử dụng uy năng của Thánh Linh thể, tiểu gia hỏa này quả thật bất phàm!
Ở sâu trong Tam Tông liên quân, Nguyên Thần cười nhạt một tiếng, mở miệng nói.
– Thánh Linh thể, nghe nói loại thể chất này có thể câu thông thiên địa Chiến Hồn, thúc đẩy Chiến Hồn chiến đấu, đến lúc đó, chiến đấu lực sẽ tăng vọt gấp ba!
Vạn Tượng tông một vị Tinh Chủ trong mắt lóe lên một vòng kinh dị, chậm rãi nói.
Những người khác nghe vậy, tâm lý chấn động, chiến đấu lực tăng vọt gấp ba, đây là nghiền ép tiết tấu của đối thủ sao!
Gương mặt Mục Huyền nở nụ cười nhàn nhạt, không lo lắng chút nào:
– Hàn Phong sẽ không tùy tiện Thánh Linh thể, bởi vì uy lực quá mạnh, làm đất trời oán giận, nhưng chỉ cần xuất thủ, địch nhân chắc chắn sẽ phải chết.
Một đám Tinh Chủ cảnh giới nở nụ cười, lẳng lặng mà nhìn một màn trước mắt.
Trong Thanh Nguyên đại điện, đám người Thanh Nguyên Tử nhìn thấy sự bất thường của Mục Hàn Phong, đều biến sắc, nhưng mà nghĩ đến lời nói trước đó của Chu Càn lòng cũng buông xuống.
– Mau xem đi, thương thế của Vương Song vậy mà khôi phục nhanh như vậy!
Bỗng nhiên, Dương Thanh Huyền kinh hô một tiếng, tất cả mọi người vội vàng nhìn lại, mới phát hiện kiếm ngân cự đại trên người Vương Song vậy mà đang lấy một loại tốc độ kinh khủng khôi phục, chỉ trong mấy tức đã hoàn toàn biến mất, so với đan dược của Mục Hàn Phong đâu phải chỉ mạnh hơn gấp đôi!
– Niết bàn Thánh Thuật, thật sự là môn thần thông này!
Bỗng nhiên, Thanh Nguyên Tử chậm rãi mở miệng, trong mắt có một vòng sợ hãi thán phục cùng cuồng hỉ.
– Sư đệ, Vương Song vậy mà học được môn thần thông này…
Hắn quay đầu nhìn về phía Chu Càn, lại phát hiện Chu Càn dường như đang ngủ.
Bất đắc dĩ lắc đầu, Thanh Nguyên Tử nhìn về phía những người khác, trong mắt lóe lên ý cười:
– Ha ha, có môn thần thông này, Vương Song đã đứng ở thế bất bại!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









