[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 149 : Bổ Thiên Thảo về tay! (2) (c1481-c1490)
❮ sautiếp ❯Chương 1481: Bổ Thiên Thảo về tay! (2)
Tư Đồ Tuyết lại hỏi tiếp, bọn họ chỉ có quan hệ hợp tác, cũng không phải quan hệ phụ thuộc gì, Vương Song muốn nàng không công xuất lực là chuyện không thể, hơn nữa, Bổ Thiên Thảo này với nàng mà nói cũng có tác dụng lớn, thậm chí nếu nàng có được nó, có thể trực tiếp đột phá đến Hóa Thần đỉnh phong cũng không có vấn đề gì, đến lúc đó, ngay cả Đoạn Thiên Nhai nàng cũng không thèm để vào mắt!
– Nếu như ngươi giúp ta, ta có thể đáp ứng ngươi hai điều kiện, tùy ngươi nói thế nào, ta đều có thể làm được!
Vương Song trầm mặc một chút, nói ra.
– Hai điều kiện?
Vẻ mặt Tư Đồ Tuyết như bắt đầu nghiền ngẫm, Vương Song đáp ứng hai điều kiện, chỉ muốn có được một cây Bổ Thiên Thảo, vậy không phải hắn quá đề cao bản thân mình rồi sao.
– Ngươi cũng chỉ là Hóa Thần sơ kỳ, nếu muốn có được Bổ Thiên Thảo từ đám người Đoạn Thiên Nhai, Tiền Long, thật sự là không thể, ta chỉ cần ngươi giúp một tay, ngăn cản đám người Nguyên Linh Tông trong vài giây là được, chỉ đơn giản vậy thôi, đổi lại được hai điều kiện của ta, ta cảm thấy không có gì bất công cả!
Thanh âm của Vương Song lãnh đạm truyền vào tai của Tư Đồ Tuyết.
Nghe vậy, Tư Đồ Tuyết híp mắt lại, tựa hồ tại suy nghĩ, rất nhanh, nàng đã nhoẻn miệng cười.
– Được, ta đồng ý, nhưng tốt nhất là ngươi phải nhanh lên, con linh thú kia sắp bị đánh bại rồi, hơn nữa sau khi có được Bổ Thiên Thảo thì tốt nhất nên lập tức rời đi, nếu không, Đoạn Thiên Nhai sẽ không bỏ qua cho ngươi!
– Ta hiểu rồi!
Vương Song nhìn hai người một thú đang đánh nhau ở trên bầu trời, Đoạn Thiên Nhai và Tiền Long liên thủ,hai cường giả thực lực Hóa Thần đỉnh phong, đang bức con linh thú kia phải bại lui liên tục.
Con linh thú cũng không ngừng phản kháng, miệng há to, vòng sáng màu đen kia lại xuất hiện, Thôn Phệ Chi Lực khủng bố bạo phát, Đoạn Thiên Nhai và Tiền Long đồng thời xuất thủ, nguyên lực cuồn cuộn hội tụ thành một chùm sáng cực lớn, giống như sao băng vậy, trực tiếp đánh nát vòng sáng màu đen kia.
– Ầm
Thân ảnh của linh thú văng ra ngoài chừng vài trăm mét, trên cơ thể nó, đều toàn là vết máu.
– Gào…
Thanh âm trầm thấp của linh thú vang lên, đôi mắt đỏ như máu nhìn hai người, tản ra cừu hận nồng đậm.
– Ra tay đi, đưa nó lên đường luôn!
Tiền Long lãnh khốc nói, Đoạn Thiên Nhai gật đầu, hai người lập tức ra tay lần nữa, chuẩn bị đánh chết con linh thú này.
Mà lúc bọn họ đang chiến đấu, phía dưới, Vương Song âm thầm ngưng tụ nguyên lực tạo ra một phân thân, đây là Tiểu Không và Tiểu Thật thức tỉnh, trong lúc này Tiểu Thất nhất định phải đến.
Chân thân của hắn tiến vào bên trong Vạn Giới Châu, Vạn Giới Châu thiên biến vạn hóa, có thể che giấu khí tức, cho dù là Tinh Chủ cũng không thể phát hiện ra.
Chỉ có Tư Đồ Tuyết ở bên cạnh Vương Song mơ hồ cảm giác được, phát giác khí tức của Vương Song có biến hóa, nhìn thấy sắc mặt đạm mạc của Vương Song, nàng cảm thấy dường như có chỗ nào không đúng, “Vương Song” trước mắt này tuy rằng khí tức vẫn còn, nhưng lại giống như không chút linh động, vô cùng ngốc trệ.
Nhưng nàng còn chưa kịp dò xét, ở trên không, một tiếng nổ cực lớn vang lên, nàng lại ngẩng đầu nhìn sang, thấy con linh thú đã bị hai người Đoạn Thiên Nhai và Tiền Long cùng nhau đánh ra một kích, lập tức chấn động trời đất.
– Cơ hội tốt!
Lúc này, Tôn Miểu ở bên trong Nguyên Linh Tông thấy thế, vẻ mặt lộ vẻ vui mừng, thân ảnh vừa đồng, muốn bay về phía Bổ Thiên Thảo.
– Dừng lại cho ta!
Tư Đồ Tuyết thấy thế, nghĩ đến lời nói trước đó của Vương Song, quát lớn một tiếng, haitay vung lên, nơi này trong chốc lát đã hóa thành một vùng hàn băng, tuyết bay đầy trời, giống như là một Băng Tuyết Chi Quốc.
Tôn Miểu vừa vặn bị đóng băng ở bên trong, cảm nhận được từng đợt lãnh ý đánh tới, sắc mặt hắn trong nháy mắt trầm xuống, nhưng chính lúc này, hắn phát hiện thân ảnh của Vương Song từ trong hư không xuất hiện, trực tiếp vung tay lên, bỏ Bổ Thiên Thảo ở trước mắt vào trong túi.
– Vương Song!
Tôn Miểu gầm lên giận dữ, kinh sợ nhìn thân ảnh của Vương Song, hắn làm sao cũng không ngờ Vương Song lại thừa cơ rat ay.
– Tiền sư huynh, Bổ Thiên Thảo bị Vương Song lấy đi!
Thanh âm của Tôn Miểu trực tiếp vang vọng khắp nơi, khiến hai người một thú ở trên cao cũng giật mình, Tiền Long quay đầu liếc nhìn một chút, nhất thời gầm lên giận dữ,
– Làm càn, giao ra đây cho ta!
Lời còn chưa dứt, hắn đã xoay người đánh tới, khí tức Hóa Thần ở nơi xa truyền đến, khiến Vương Song cũng cảm thấy được tim đập nhanh, hắn biết một khi bị đối phương ngăn lại, tuyệt đối sẽ không còn cơ hội để chạy trốn nữa.
Cho nên, hắn không chút do dự, muốn trốn vào bên trong Vạn Giới Châu, nhưng hắn liếc mắt nhìn Tôn Miểu đang ở bên trong khu vực của Tư Đồ Tuyết một chút, ánh mắt thoáng chút lạnh lùng, một chỉ điểm ra, không gian chôn vùi, một tia Tinh thần Lực từ ngón tay xuất hiện, tản ra màu hoàng kim nhàn nhạt, lập tức rơi xuống, hướng thẳng về phía Tôn Miểu.
– Điểm Tinh Chỉ!
Đây là Tôn Giả Chi Kỷ trong tay của Vương Song, một chỉ điểm ra, giống như Thần Linh Nhất Chỉ vậy, một cỗ hủy diệt nổ tung.
Chương 1482: Dị biến!
Làm xong tất cả mọi thứ, thân thể Vương Song dung nhập vào trong Vạn Giới Châu, Vạn Giới Châu lập tức xé rách không gian, biến mất không thấy đâu nữa, chỉ có thanh âm bí ẩn vang lên bên tai của Tư Đồ Tuyết và Cố Hồng Y, khiến các nàng đều biến sắc.
– Có thể rời khỏi Đoạn Thiên Nhai này, thì hãy mau rời đi…
– Ầm
Một kích của Tiền Long xuyên qua hư không, rơi xuống mặt đất, trực tiếp tạo thành một cái hố sâu cả trăm mét.
Cùng lúc đó, thân ảnh của Tôn Miểu giống như một con búp bê vỡ tan tàn vậy, liên tục lui về phía sau, máu bắn tung tóe.
Nằm trong một cái hố sâu trên mặt đất, không rõ sống chết.
Tiền Long đứng thẳng trong hư không, mặt không biểu cảm nhìn Vương Song biến mất, Tinh Thần Lực của hắn khuếch tán, lại không chút cảm ứng nào, phảng phất như Vương Song đã tiêu tán trong hư không.
Về phần Bổ Thiên Thảo, lại càng không có bóng dáng, một bên, Đoạn Thiên Nhai cũng nhìn thấy cảnh này, ánh mắt lộ ra sát ý trần trụi, hắn đã xem Bổ Thiên Thảo này là đồ của mình, bây giờ lại bị Vương Song cướp đi, hỏi hắn làm sao không tức giận được.
– Vương Song, dám giật đồ từ trong tay ta, ngươi thật sự muốn chết!
Trong lòng Đoạn Thiên Nhai điên cuồng gào thét.
Còn con linh thú này, cũng nhìn thấy Bổ Thiên Thảo mà bản thân thủ hộ biến mất, càng thêm phẫn nộ, nhưng nó cũng biết nếu tiếp tục ở lại nơi này, rất có thể sẽ xảy ra nguy hiểm, cơ thể lớn như núi run run một hồi, sau đó biến nhỏ lại còn một mét,hóa thành một đạo bạch quang rồi biến mất trong hư không…
– Đoạn Thiên Nhai, thủ đoạn của ngươi thật sự rất tốt, dám ở đây mê hoặc ta, còn để sư đệ của mình ăn cắp Bổ Thiên Thảo, xem ra ta đã xem thường ngươi!
Tiền Long xoay người nhìn Đoạn Thiên Nhai, ánh mắt lãnh khốc mơ hồ như khiến không gian đông lại.
Nghe Tiền Long nói bêu xấu mình lộ liễu như vậy, Đoạn Thiên Nhai cơ hồ muốn phát điên,
– Tiền Long, cơm có thể ăn bậy, lời nói thì không thể nói` lung tung, đây là hành vi của riêng Vương Song, không có liên quan đến ta!
Đoạn Thiên Nhai âm trầm nói.
– Dám làm mà không dám nhận, kẻ kia chính là người của Thanh Nguyên Tông ngươi, chẳng lẽ ngươi muốn nói rằng hắn làm như vậy đơn giản là vì hắn muốn làm, không có chút liên quan đến ngươi, phủi sạch quan hệ như vậy, Đoạn Thiên Nhai, ngươi xem ta là kẻ ngu sao!
Tiền Long cười lạnh một tiếng, trong mắt lóe lên hàn quang.
Trong lòng Đoạn Thiên Nhai không khỏi nghẹn khuất, thấy Vương Song trực tiếp lấy Bổ Thiên Thảo đi, hắn lại càng hận muốn điên lên, trong lòng càng hối hận lúc trước không một chưởng giết chết Vương Song cho xong!
– Ta nói rồi, đây là hành động của riêng Vương Song, lần này hắn một mình mang Bổ Linh Thảo đi, chờ đến khi ta tìm được hắn, tự nhiên sẽ đưa hắn về tông môn, giao cho Chấp Pháp Phong xử trí!
Đoạn Thiên Nhai nhíu mày, lập tức nhìn về phía Tư Đồ Tuyết, vừa rồi hắn không có nhìn lầm, ban nãy chính Tư Đồ Tuyết đột nhiên rat ay, ngăn cản Tôn Miểu, Vương Song mới nhân cơ hội lấy Bổ Thiên Thảo đi!
– Tư Đồ sư muội, Vương Song làm là như vậy có phải đã nói với ngươi từ trước rồi không!
Ánh mắt hắn chăm chú nhìn Tư Đồ Tuyết, đáng tiếc khiến hắn thất vọng chính là sắc mặt của Tư Đồ Tuyết vô cùng bình tĩnh!
– Đoàn sư huynh đang nghi ngờ ta sao?
Sắc mặt của Tư Đồ Tuyết vô cùng lạnh nhạt, không căng thẳng chút nào,
-Vừa rồi ta chỉ vô tình phát hiện Tôn Miểu kia âm thầm rat ay, muốn chiếm lấy Bổ Thiên Thảo, nhưng không ngờ sư đệ cũng sẽ ra tay, Ẩn Nặc Chi Thuật của hắn lại vô cùng thần kỳ!
Nói rồi, bên người nàng, cơ thể mà Vương Song ngưng luyện lúc này cũng hóa thành một vòng khói xanh tiêu tán.
Nghe Tư Đồ Tuyết nói vậy, Đoạn Thiên Nhai cũng là chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, thực lực của Tư Đồ Tuyết này tuy không bằng mình, nhưng cũng là một trong đệ tử chân truyền của Thanh Nguyên Tông, sư phụ của nàng lại là phong chủ của Băng Tuyết Phong, bản thân không dễ đắc tội với đối phương, vì vậy chỉ đành xin lỗi Tư Đồ Tuyết,
– Tư Đồ sư muội, vừa nãy lời nói của ta có chút kích động, chỉ là Vương Song không có quy củ, vậy mà lại tự mình trộm Bổ Thiên Thảo, thật sự là không để quy củ của Thanh Nguyên Tông vào mắt, nếu ai cũng làm như thế, ta làm sao có thể chỉ huy đội!
– Hừ, chỉ không tuân thủ quy củ của Đoạn Thiên Nhai ngươi thôi!
Một bên Cố Hồng Y nói thầm trong lòng, nhưng cũng không lên tiếng.
Tư Đồ Tuyết nghe vậy, đạm mạc nói,
– Đây là chuyện của Vương Song, không liên quan đến ta!
Nói lời này, cũng là chừa lại cho Đoạn Thiên Nhai chút mặt mũi, thấy cảnh này Tiền Long lại nhíu mày, hắn mơ hồ cảm giác được, dường như hành vi của Vương Song thật sự chỉ có mỗi mình hắn làm, không có bao nhiêu liên quan đến Đoạn Thiên Nhai.
Bất quá, cho dù có không liên quan, nhưng đệ tử tông môn mình bị đánh trọng thương như vậy, Bổ Thiên Thảo lại bị Vương Song lấy đi, nên vì mặt mũi của tông môn, hắn cũng phải làm chút gì đó!
– Sư huynh…
Nơi xa, âm thanh yếu ớt vang lên, Tiền Long nhìn qua, phát hiện là Tôn Miểu, lúc này, bộ dáng của Tôn Miểu vô cùng thêm thảm, quần áo đều rách nát, trên cánh tay, xuất hiện một vết thương xuyên thủng, máu tươi chảy ra đầm đìa, ở trên mặt đất như tạo thành một dòng sông nhỏ.
Chương 1483: Dị biến! (2)
Tôn Miểu nằm trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt thậm chí như không còn tiêu cự, hắn nhớ đến một chỉ ban nãy của Vương Song, chỉ là thực lực Siêu Phàm sơ kỳ, nhưng ngay cả cường giả Hóa Thần sơ kỳ là mình cũng không cách nào chống đỡ, khiến hắn vô cùng kinh hãi.
Một bên, đệ tử Nguyên Linh Tông nhìn thấy bộ dáng thê thảm của Tôn Miểu mới kịp phản ứng, lập tức vội vàng tiến lên, đỡ Tôn Miểu dậy tiến hành cứu chữa.
Tiền Long lãnh khốc nhìn Đoạn Thiên Nhai,
– Đoạn Thiên Nhai, Vương Song chính là đệ tử tông môn của các ngươi, chuyện hắn đã làm, như vậy hậu quả phải do các ngươi thay hắn gánh chịu!
– Sợ ngươi chắc!
Đoạn Thiên Nhai cũng giận, hắn cũng là đệ tử chân truyền của Thanh Nguyên Tông, sao có thể e ngại Tiền Long này! Tiền Long này đã hai lần uy hiếp mình rồi, thật sự xem mình là một quả hồng mềm sao!
– Xem ra mấy năm nay ngươi cũng chẳng tiến bộ được bao nhiêu nhỉ!
Tiền Long cười lạnh một tiếng, Thanh Đăng trong tay lập tức lóe lên, ngọn lửa màu xanh lập tức bạo phát, mà Đoạn Thiên Nhai cũng được Tinh Thần Chi Quang bao hủ, chiến đấu với Tiền Long…
Cách đó cả ngàn kilomet, Vương Song bước ra từ Vạn Giới Châu, nhìn vô tận sơn hà bên dưới, ánh mắt khó che giấu được vẻ vui mừng, hắn cũng không ngờ lại có thể lấy được Bổ Thiên Thảo dễ như vậy.
– Đi, tìm một cái sơn động, ta muốn bù đáp hạt giống Vị Lai Thân, như vậy Tam Thế Thân có thể tiếp tục tiến hóa rồi!
Vương Song tự lẩm bẩm, Tinh Thần Lực khổng lồ tản ra, tìm kiếm một nơi ẩn ấp.
– Nơi đó không tệ!
Không bao lâu sau, Vương Song phát hiện một ngọn núi, đây là ngọn núi ở ngay phía sau hai ngọn núi khác cao chót vót, thậm chí còn chênh lệch nhau rất lớn, xung quanh ngọn núi còn có mấy chục ngọn núi khác vô cùng đồ sộ, nhìn không có chút thu hút nào.
Bên trên ngọn núi được phủ mợt tầng màu xanh lục bát ngát, từ xa nhìn lại, giống như một mảnh hải dương màu xanh lục.
– Ầm
Vương Song đáp xuống từ trên không, đứng ở phía trên ngọn núi, nhìn xung quanh đều là rừng cây, ở bên trong rừng cây, còn có âm thanh gầm gừ của dã thú, trong lúc mơ hồ dường như còn có âm thanh của linh thú truyền đến.
Vương Song ẩn giấu hoàn toàn khí tức của mình, giống như một cái bóng vậy, tạo thành một cái động lớn chừng ba mét trên vách đá để làm chỗ ẩn nấp, trong sơn động bày ra mấy viên Dạ Quang Thạch, lập tức phong bế bên trong động, Dạ Quang Thạch phát ra ánh sáng nhàn nhạt, không quá mãnh liệt, hoàn cảnh yên tĩnh, thậm chí khiến Vương Song có thể nghe được tiếng tim đập của mình.
Tiểu Không và Tiểu Thất xuất hiện, ánh mắt nóng rực nhìn Vương Song.
Vương Song cười, tâm niệm nhất động, Bổ Thiên Thảo xuất hiện ở trước mắt, toàn thân nhàn nhạt huỳnh quang, giống như là một con người nho nhỏ vậy, có một ý cảnh viên mãn tỏa ra.
– Đây chính là Bổ Thiên Thảo, Chư Thiên Thần Vật trên Thần Vật Bảng!
Ánh mắt của Tiểu Không và Tiểu Thất đều nóng rực nhìn thần dược trước mặt, loại bảo vậy này, không phải thứ người bình thường có thể có được!
– Có thể bù đắp thiếu hụt của vạn vật, thậm chí có thể hóa Hậu Thiên thành Tiên Thiên…
Tiểu Thất tự lẩm bẩm, ánh mắt nóng rực nhìn lấy Bổ Thiên Thảo,
– Nếu ta ăn rồi, e rằng thực lực của ta trong nháy mắt sẽ khôi phục đến ba phần, dù cho không có thân thể, thực lực cũng đủ bước được nửa bước vào cảnh giới Tinh Thủ!
– Nằm mơ đi, đây là thứ cần thiết cho Vương Song, ngươi muốn ăn á, kiếp sau đi…
Tiểu Không liếc mắt nhìn Tiểu Thất.
Nó biết vết nứt Vị Lai Thân của Vương Song, chỉ có Bổ Thiên Thảo mới có thể khôi phục được, nếu thật sự bị Tiểu Thất ăn, muốn khôi phục Tam Thế Thân cho Vương Song e rằng cần thêm một khoảng thời gian nữa!
Vương Song nhìn Tiểu Thất Tiểu Không, mỉm cười, xòe bàn tay ra, ngọn lửa nguyên lực hóa thành một cái lò lửa, Bổ Thiên Thảo được đặt vào trong lò lửa kia, bị ngọn lửa nguyên lực luyện hóa, có một dược lực nguyên lực nồng 9a65m bay thẳng vào trong cơ thể của Vương Song.
Dược lực được Vương Song nuốt chửng lấy, sức mạnh được chuyển vào cả người Vương Song, giống như một người giám sát vậy, phóng thẳng vào trong não của Vương Song, cuối cùng, dừng lại ở trước mặt ba hạt giống của Vương Song.
Nhìn ba hạt giống nay, dược lực cũng không chút do dự, lập tức dung nhập vào hạt giống thuộc về Vị Lai Thân.
Sau khi dược lực này dung nhập, vết nứt màu trắng trên hạt giống dước tác dụng của dược lực, bắt đầu chậm rãi khôi phục, tốc độ cực kỳ chậm, mắt thường cũng có thể thấy được.
Trên cơ thể Vương Song xuất hiện một tia bạch quang, giống như một tiểu thái dương vậy, may mà có những tảng đá lớn ngăn cản, cho nên không xảy ra bất kỳ điều gì kỳ quái ở bên ngoài ngọn núi.
Tiểu Thất và Tiểu Không đều lẳng lặng nhìn cảnh này, trong mắt lóe lên chút hiế kỳ, bọn họ vô cùng hiếu kỳ sau khi ăn Bổ Thiên Thảo sẽ xuất hiện tình huống ra sao. ,
Ngày qua ngày trôi qua, tất cả mọi thứ ở nơi này đền được tiến hành trong yên lặng, mà ở bên ngoài, tình huống lại hoàn toàn trái ngược. ,
Ở trên một bình nguyên, từng đạo từng đạo thân ảnh đang chạy trốn vô cùng chật vật, trong đó, có không ít thân ảnh vô cùng quen thuộc, mà Tư Đồ Tuyết và Cố Hồng Y cũng ở trong số đó.
Chương 1484: Tam tông liên hợp đánh Thanh Nguyên!
– Ầm
Một tiếng vang thật lớn, phía sau bọn họ, một đệ tử Thanh Nguyên Tông ở bị một chùm sáng nguyên lực đánh trúng, lập tức kêu lên một tiếng, cơ thể trực tiếp rơi xuống.
Thân ảnh của Tư Đồ Tuyết và Cố Hồng Y bay qua rất nhanh, căn bản là không thể cứu viện những đệ tử khác, vì bọn họ cũng giống như Nê Bồ Tát sang sông, đến bản thân mình cũng khó mà đảm bảo.
– Đệ tử Nguyên Linh Tông thật đủ hung ác, bọn họ vậy mà lại liên hợp với Vạn Tượng Tông và Thần Tiêu Tông, muốn đuổi cùng giết tận chúng ta!
Ánh mắt Tư Đồ Tuyết băng lãnh, quần áo màu sáng giờ đây đã nhàn nhạt huyết sắc, trên khóe miệng còn có chút vết máu.
Hiển nhiên trước đó cũng bị thương rất nặng, Cố Hồng Y ở một bên cũng không khá hơn, sắc mặt có chút tái nhợt, ánh mắt vô cùng phẫn nộ nhìn về phía sau!
– Đệ tử của Tam Đại Tông Môn liên thủ, bọn họ muốn truy sát Thanh Nguyên Tông ta, tên Đoạn Thiên Nhai kia lại dám trực tiếp vứt bỏ chúng ta, một mình chạy trốn.
Ánh mắt Tư Đồ Tuyết vô cùng lạnh lẽo, lần này nếu không phải được sư tôn ban thưởng cho bí bảo bảo mệnh, e rằng nàng sẽ khó thoát khỏi cái chết.
Cho dù nàng và Cố Hồng Y trốn được, nhưng vẫn bị đệ tử của Tam Đại Tông Môn truy sát, dường như không diệt hết toàn bộ bọn họ, tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
– Tư Đồ sư tỷ, ngươi đừng quan tâm đến ta nữa, một mình ngươi chạy đi, khả năng trốn thoát lớn hơn một chút…
Sắc mặt Cố Hồng Y tái nhợt, nguyên lực trong cơ thể gần như khô cạn, nguyên lực dùng để chạy trốn đã tiêu hao không còn gì.
– Đừng nói nữa, chúng ta nhất định sẽ trốn ra được, đến lúc đó, mấy kẻ trong Tam Đại Tông Môn, đừng hòng trốn thoát!
Tư Đồ Tuyết quát lạnh một tiếng, bắt lấy Cố Hồng Y, nguyên lực dâng trào, tốc độ của bọn họ lại tăng lên.
– Tư Đồ Tuyết, các ngươi ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói, ta có thể làm chủ, giữ lại cho các ngươi một mạng…
Tiếng cười nói trầm thấp truyền đến từ phía sau, vài thân ảnh xuất hiện ở phía xa, đứng đầu chính là Lý Đông Đào, còn có cả Tiền Long, còn có một nam một nữ gương mặt mang theo ý cười, chính là đệ tử chân truyền của Vạn Tượng Tông.
– Các ngươi có thể trốn đi đâu được chứ, Hư Không bí cảnh bây giờ đã bị Tạm Đại Tông Môn bọn ta chiếm cứ, đệ tử Thanh Nguyên Tông các ngươi đã bị giết đến chạy tứ tán cả rồi, ngay cả đám người Đoạn Thiên Nhai, Sở Vân Phàm cũng bị trọng thương, các ngươi đừng mơ bọn họ sẽ đến cứu các ngươi.
Tiền Long đạm mạc nói, thanh âm truyền vào tai của Tư Đồ Tuyết, muốn dùng lời này để gây ảnh hưởng đến hai người bọn họ.
Quả nhiên, nghe vậy, sắc mặt của Tư Đồ Tuyết và Cố Hồng Y đều tối sầm lại, khí tức trên người cũng yếu đi rất nhiều.
– Nếu Vương Song ở đây thì rốt rồi, hắn hẳn sẽ có cách đưa chúng ta trốn thoát.
Cố Hồng Y thấp giọng nói, ánh mắt đã có chút mê mang.
Tư Đồ Tuyết trầm mặc không lên tiếng, nàng cũng không biết tâm tình bây giờ của mình ra sao nữa, tuyệt vọng, bất đắc dĩ, hay là cay đắng… Đủ loại tâm tình lóe lên lại biến mất, nàng biết đối mặt với sự truy sát của đám người Tiền Long, với thực lực bây giờ của bọn họ rất khó để chạy thoát, nhưng nếu nàng cứ vậy mà chết ở đây, nàng cũng quyết không để cho những kẻ kia được an ổn.
– Lát nữa ta sử dụng Băng Vũ Phong Cấm Thuật, tạm thời vây khốn bọn họ lại, ngươi thừa cơ đào tẩu…
Thanh âm của Tư Đồ Tuyết truyền vào tai của Cố Hồng Y, khiến tinh thần nàng chấn động, đôi mắt mở to nhìn Tư Đồ Tuyết,
– Tuyết tỷ, vậy ngươi phải làm sao?
– Hết cách rồi, nếu không, hai người chúng ta cũng đừng hòng trốn thoát.
Thanh âm của Tư Đồ Tuyết có chút bất đắc dĩ, còn ẩn chứa một chút điên cuồng,
– Ngươi chạy đi, tìm Vương Song, ngươi hẳn là có biện pháp tìm tới hắn, nói cho hắn biết Tam Đại Tông Môn còn lại liên thủ, bảo hắn nhất định phải cẩn thận, tuy tu vi của hắn thấp, nhưng bảo vật trên người có rất nhiều, đồng thời chiến lực cũng rất mạnh, hẳn có thể bảo vệ ngươi được an toàn…
Thanh âm của Tư Đồ Tuyết có chút gấp gáp, thân ảnh của hai người giống như tia chớp vẽ trên bầu trời, để lại dấu vết nhàn nhạt, đây là do bọn họ vận dụng bí thuật của tông môn cưỡng ép tăng tốc độ, cho nên mới tạm thời bỏ đám người Tiền Long ở đằng sau.
Nhưng mà, loại bí thuật này tổn hao nguyên lực đến kinh người, nguyên lực của bọn họ đã bị tiêu hao đến bảy tám phần.
– Tuyết tỷ…
Ánh mắt Cố Hồng Y trở nên nóng nảy, nàng biết một khi Tư Đồ Tuyết từng lại, e rằng rất khó sống sót, nghĩ đến chuyện Tư Đồ Tuyết hy sinh vì mình, nàng cảm thấy vô cùng bi thương, nhưng nàng cũng hiểu rõ, mục tiêu chủ yếu của những kẻ này là Tư Đồ Tuyết, Tư Đồ Tuyết không chết, không ai trong bọn họ cũng không thể trốn thoát.
– Tuyết tỷ, ta đi tìm Vương Song, để hắn đến cứu ngươi!
Ánh mắt Cố Hồng Y đỏ lên nghẹn ngào nói, bọn họ tiến vào Hư Không bí cảnh này, không biết vì sao, toàn bộ liện hệ với bên ngoài đều biến mất, bây giờ càng muốn truyền tin tức cho đám người Lôi Phong ở bên ngoài cũng không được.
Chương 1485: Tam tông liên hợp đánh Thanh Nguyên! (2)
– Không cần, ngươi tìm được Vương Song, sau đó thì cứ trốn cho kỹ, mặc dù thực lực của hắn rất tốt, nhưng cường giả của Tam Đại Tông Môn quá nhiều, nếu hắn đạt đến cảnh giới Hóa Thần, có khi còn ổn, nhưng hắn chỉ là Siêu Phàm sơ kỳ, dù có nghịch thiên thế nào, cũng không thể thắng những Hóa Thần đỉnh phong này!
Ngữ khí của Tư Đồ Tuyết có chút gấp gáp nói,
– Chuẩn bị cho kỹ, ta phải dừng lại cản bọn họ, ngươi tranh thủ thời gian chạy…
Nói xong, thân ảnh của Tư Đồ Tuyết lập tức muốn dừng lại, ánh mắt của Cố Hồng Y đột nhiên sáng lên, nhìn về phía tòa phế tích ở phá trước, đó là một kim điện kim sắc, đã đổ nát không còn hình dáng, gạch ngói vụn trải khắp, các tòa cung điện đều xuất hiện khí tức rách nát, thậm chí nàng còn thấy một trong số các cung điện, dường như có thân ảnh đang ngồi xếp bằng.
– Tuyết tỷ, nơi đó, chúng ta qua toà phế tích kia đi.
Cố Hồng Y kinh hỉ nói.
Tư Đồ Tuyết nhìn về phía Cố Hồng Y chỉ, thấy một vùng phế tích, phát giác được ở trong đó có khí tức cực kỳ nguy hiểm, nhưng bây giờ bọn họ đều sắp chết đến nơi, sợ nguy hiểm gì nữa.
– Đi!
Tư Đồ Tuyết quát nhẹ một tiếng, nguyên lực trong cơ thể hóa thành một đạo quang dực, đưa hai người vào chỗ sâu nhất trong phế tích.
Tư Đồ Tuyết vừa bước vào phế tích này, đã cảm giác một cỗ khí tức vô cùng kinh khủng xuất hiện, giống như một con cự thú nuốt chửng vạn vật, ở nơi các nàng không nhìn thấy, từng tia năng lượng màu xám đánh về phía bọn họ.
Mà bên trong phế tích rộng lớn, một tòa cung điện kim sắc đột nhiên phóng ra thần quang, một bộ xương trắng trong suốt bỗng nhiên xuất hiện từ trong cung điện, băng hàn chi ý vô tận, lãnh ý khủng bố này khiến năng lượng màu xám vội vàng tránh lui.
Một chùm ánh sáng lam sắc cuốn một cái, đưa hai người Tư Đồ Tuyết và Cố Hồng Y vào bên trong cung điện, mọi thứ lại lập tức khôi phục lại bình tĩnh, như chưa từng có chuyện gì xảy ra…
Ở phía sau, đám người Tiền Long, Lý Đông Đào đang theo sát hía sau đang đứng trước phế tích, nhìn phế tích cổ quái thế này, bọn họ đều nhíu chặt lông mày, có chút do dự.
– Tư Đồ Tuyết rất có thể tiến vào phế tích này, nhưng mà, ta cảm giác bên trong phế tích này có gì đó không đúng.
Ánh mắt Tiền Long ngưng trọng, không tùy tiện bước vào bên trong, dù sao đây là một bí cảnh vừa được phát hiện, bên trong có nguy hiểm gì, bọn họ cũng không biết.
– Ta cảm nhận bên trong phế tích này có một cỗ khí tức chết chóc…
Một bên, cặp nam nữ của Vạn Tượng tông một nam một nữ vẫn trăm miệng một lời.
– Nếu đã vậy, thì phái một người vào trong xem thử…
Ánh mắt Lý Đông Đào trầm ngâm, chọn ra một đệ tử đang đứng ở phía sau,
– Ngươi, tiến vào nhìn xem!
Sắc mặt của đệ tử hoàn toàn thay đổi,
– Lý sư huynh, phế tích này quá mức nguy…
Nhưng mà, hắn còn chưa nói xong, thân ảnh của Lý Đông Đào đã cử động, trực tiếp xuất hiện ở bên cạnh hắn, hai tay giống như thép trực tiếp chụp lấy cổ của hắn, lập tức ném đối phương vào bên trong phế tích…
– Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt…
Lý Đông Đào làm xong tất cả, ánh mắt lạnh lẽo, tự thì thào một mình, đối với sự hy sinh của đệ tử môn hạ của mình, hắn không có chút trách nhiệm nào.
Đệ tử khác thấy Lý Đông Đào tàn nhẫn như vậy, nhao nhao cách xa hắn.
Ngay cả Tiền Long và đệ tử của Vạn Tượng Tông đều chau mày, cách hy sinh đệ tử môn hạ thế này cũng khiến bọn họ cảm thấy đau lòng.
– A…
Ở nơi xa, đệ tử kia rơi vào bên trong phế tích, ở trước cửa một tòa cung điện, may vừa rồi Lý Đông Đào không ra tay độc ác, chỉ ném hắn vào trong, đệ tử này chỉ phát ra tiếng kêu đau một tiếng rồi lại đứng lên không vấn đề gì.
Đệ tử này nhìn quanh bốn phía một chút, muốn bay ra ngoài, lại phát hiện ở bên trong này thật sự không bay nổi.
Hắn có chút kinh hoảng, chạy trở về phía của đám người Tiền Long, nhưng khi hắn nhìn thấy đám người Tiền Long, lại phát hiện vẻ mặt bọn họ vô cùng kinh ngạc, thậm chí còn có chút hoảng sợ, hắn lại nghi hoặc một chút.
– Tiền sư huynh, các ngươi sao…
Hắn còn chưa nói xong, đột nhiên cảm giác bản thân vô cùng suy yếu, nửa người dưới đang chậm rãi biến mất, giống như bị một cái miệng lớn vô hình nuốt chửng mình vậy.
– Cơ thể ta…
Đệ tử này trở nên vô cùng sợ hãi, cả người chạy như điên về phía đám người Tiền Long, nhưng vẫn chưa đi được mấy bước, cơ thể đã hoàn toàn biến mất…
Toàn bộ khu phế tích im ắng, không có chút sự sống nào, nhìn thấy thảm trạng của đệ tử kia,, mọi người bao gồm cả Lý Đông Đào, Tiền Long đều cảm thấy phát lạnh, các đệ tử không đi vào đều đang run rẩy, bọn họ thật sự may mắn khi vừa nãy mình không phải kẻ bước vào, nếu không, bản thân cũng sẽ thê thảm giống như đệ tử kia.
– Đi thôi, Tư Đồ Tuyết tiến vào bên trong, hẳn phải chết không nghi ngờ!
Tiền Long lắc đầu, nhìn thấy thứ giống như ma thổ ở đây, cơ thể theo bản năng cũng lui về sau mấy bước.
Chương 1486: Tam tông liên hợp đánh Thanh Nguyên! (3)
– Đúng vậy, đây là vùng cấm địa, cho dù là Tinh Chủ có ở bên trong, cũng chưa chắc có thể sống sót!
Đệ tử Vạn Tượng Tông ở một bên cũng trầm giọng nói.
Đánh chết bọn họ, bọn họ cũng sẽ không bước vào nơi thế này.
Lý Đông Đào cũng không ngốc, nhìn thấy phế tích này khủng bố như vậy, đầu hắn có bị ngốc mới đi vào đây, cho nên gật đầu,
– Đã như vậy, chúng ta đi cùng những đội ngũ vậy, tuy đệ tử Thanh Nguyên Tông bị giết rất nhiều, nhưng đệ tử chân chuyền chỉ có Ngân Phong và Tần Phong bị giết chết thôi, nhưng người khác đều đã trọng thương trốn được rồi, nhất định phải nhanh chóng tìm kiếm bọn họ, nếu không, rất dễ xảy ra chuyện ngoài ý muốn…
– Chuyện ngoài ý muốn, đệ tử từ Hóa Thần trở lên dường như bị chúng ta giết sạch rồi, chỉ còn mấy kẻ như Sở Vân Phàm, Lý Thuần Kiếm, nhưng cũng chỉ là những con chó mất chủ, còn Đoạn Thiên Nhai, không phải cũng đã chạy trối chết rồi sao, bọn họ còn gây được chuyện gì cơ chứ!
Đệ tử Vạn Tượng Tông cười lạnh nói.
– Cẩn thận thì vẫn tốt hơn, dù sao nơi này cũng là bí cảnh, lỡ như có ai có được một đại cơ duyên nào đó, đột phá đến Hóa Thần, e rằng chúng ta có muốn thắng cũng không được!
Tiền Long trầm giọng nói,
– Đồng thời, Thanh Nguyên Tông còn có Vương Song, kẻ này không biết đã chạy đi đâu rồi, luận về thiên phú, kẻ này còn mạnh hơn đám người Đoạn Thiên Nhai, những người khác của Thanh Nguyên Tông có thể sống, nhưng nhất định phải giết cho được kẻ này!
– Đúng vậy, ta nhất định phải đích thân giải quyết tên đó, để bảo thù chuyện lúc trước!
Lý Đông Đào hung ác nói, bọn họ nói xong, thân ảnh bay về phía xa, tránh khỏi mảnh đất này…
Bên trong toàn bộ không gian, đều phát sinh thay đổi cực lớn, đệ tử Thanh Nguyên Tông thành chó mất chủ, trốn đông trốn tây ở khắp nơi, sợ bị phát hiện, dù là đám người Sở Vân Phàm, Lý Thuần Kiếm cũng bị trọng thương, ẩn nấp rồi, không biết giấu mình ở trong góc nào nữa.
Ở một nơi trong rừng rậm, ánh mắt Lý Thuần Kiếm băng lãnh nhìn về phía bầu trời, nơi đó, từng thân ảnh bay qua, Tinh Thần Lực khổng lồ không chút kiêng kỵ quét ngang, dường như đang tìm gì đó, khí tức trên người hắn càng thêm yếu ớt, dường như không khác gì người bình thường.
Giọt giọt máu tươi chảy xuống, thanh kiếm vẫn còn ở trong tay, vết máu đặc biệt chói mắt, bị hắn dùng nguyên lực cầm máu, mơ hồ tản ra mùi khét.
– Thần Tiêu Tam Tử!
Lý Thuần Kiếm thấp giọng tự nói, trong mắt tựa hồ có hai đạo kiếm quang hiện lên.
Ở trong sơn động, Sơ Vân Phàm khổ sở nhìn cơ thể chật vật của mình, trên đó máu chảy ồ ạt, sắc mặt hắn trở nên tái nhợt, ánh mắt lại tản ra hận ý ngập trời,
– Vạn Tượng tông, Nguyên Linh Tông, Thần Tiêu tông, các ngươi đủ hung ác, vậy mà liên thủ chém tận giết tuyệt Thanh Nguyên Tông ta, khụ khụ..
Trong miệng hắn phun ra một ngụm máu tươi, hắn bị Tam Tông đặc biệt quan tâm đến, tứ đại cường giả Hóa Thần đỉnh phong vây công, nếu không phải do tốc độ của hắn nhanh, e rằng đã trực tiếp chết rồi!
Vương Song ở trong sơn đạo, từng đợt ánh sáng bạch sắc chiếu rọi như ban ngày, ánh sáng bay lên, giống như Thần âm vang vọng, hạt bồ đề giống như một Sinh Mạng Chi Nguyên, trôi lơ lửng ở trên đầu Vương Song, tản ra ánh sáng màu lục bích, mơ hồ giống như có Chư Thiên Phật Đà tụng kinh…
Trên đỉnh đầu Vương Song, ba hạt giống đã nổi lên, hạt giống Quá Khứ Thân đã nở ra một đóa hoa sen, còn lại thì đều là những cái kén hoàn mỹ, bên trong cái kén có những đường vân lớn, trong đó, hạt giống thuộc về Vị Lai Thân dường như đã triệt để được khôi phục, toàn bộ Hỗn Nguyên Nhất Thể, không còn vết nứt nào.
Không chỉ có như thế, tựa hồ hấp thu dược lực Bổ Thiên Thảo, hai hạt giống đều có chút tiến hóa, phía trên cái kén như phát ra một nguồn sáng bạch quang cực lớn.
Bạch sắc và lục sắc xen lẫn với nhau, Phật âm và Thần âm đồng thời vang lên, trong mắt Vương Song dường như có vô số Tinh Hà Sinh Diệt, khí tức tang thương từ trên người truyền đến.
Linh hồn của Vương Song giống như ngao du trong Vô Tận Thời Không, vũ trụ hóa thành một dòng sông không thấy điểm cuối, Vương Song xuôi dòng nước chảy, muốn xem cảnh ở hạ du, nhưng mà, phía dưới dòng song lại diễn ra vô số nhánh, Vương Song đứng ở bên trog dòng sông, nhìn vô số chi lưu, không khỏi có chút mê mang, không biết nên đi như thế nào, Vương Song tùy ý chọn một con đường, đi đến phía đó…
Ở hạ du con sông, xuất hiện một cảnh tượng kỳ dị, dường như có từng điểm hình ảnh hỗn tạp xuất hiện, Vương Song nhìn kỹ lại, nhìn thấy một người bị giết, máu tươi chảy ngang, linh hồn đều là hóa thành hư vô, lúc còn sống, gương mặt của người kia bị Vương Song nhìn thấy, cơ thể hắn chấn động, gương mặt lộ vẻ kinh hãi, đây là mình mà!
Gương mặt người kia giống mình như đúc, nhưng khí tức mạnh hơn bản thân gấp vô số lần, giống như vô số thái dương tụ hợp lại một chỗ, khí tức cường đại cơ hồ áp sậu Chư Thiên, nhưng nếu bản thân đã mạnh như vậy, vẫn bị người khác giết chết, đó là một thanh đao, Vương Song không nhìn thấy bộ dáng cụ thể của thanh đao kia, nhưng chỉ một đoạn đao, đã khiến linh hồn của “Bản thân” vỡ nát!
Chương 1487: Thời Gian Chi Lực!
Cảnh tượng này chỉ xuất hiện một chút đã biến mất, giống như chưa từng xảy ra, phía dưới dòng sông, bỗng nhiên hiện lên một tầng sương mù nhàn nhạt, sương mù bao phủ cả dòng sông, một cỗ sức mạnh mà Vương Song không thể phản kháng xuất hiện, trực tiếp đẩy mạnh Vương Song ra, sức mạnh này cường đại như vậy, khiến người ta không có nổi một suy nghĩ phản kháng, đây là sức mạnh thuộc về thời gian!
Thời Gian Chi Lực là Cấm Kỵ Chi Lực của vũ trụ, không phải thứ con người có thể chạm đến, hành động vừa nãy của Vương Song là dựa vào Thời Gian Chi Lực, loại sức mạnh này căn bản không phải thứ mà hiện tại hắn được chạm đến
– Phụt
Vương Song mở to mắt, bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, ánh mắt lộ ra một chút kinh hãi.
– Vương tiểu tử, sao vậy?
Nhìn thấy bộ dáng như vậy của Vương Song, Tiểu Thất và Tiểu Không đều giật mình.
– Thời gian sau này…
Vương Song vừa muốn lên tiếng, bỗng nhiên, một sức mạnh dị dạng nháy mắt bao phủ Vương Song, Tiểu Thất và Tiểu Không đều giật mình, bọn họ dường như nhìn thấy trên người Vương Song có một sức mạnh trong suốt xuất hiện, Vương Song muốn nói gì đó lại ngừng lại, trong mắt lộ ra mê mang, cơ thể hắn lập tức già đi với tốc độ mắt trần có thể nhìn thấy được!
Tóc dần dần biến trắng, mất đi sinh mệnh và sức sống vốn có, da thịt dần trở nên khô khốc, nhăn lại, giống như vỏ cây già vậy, còn lấm tấm vết đồi mồi.
– Đây là… Thời Gian Chi Lực, không ổn rồi, tên này sao lại kéo ra loại Cấm Kỵ Chi Lực này!
Tiểu Không bỗng nhiên hét rầm lên, thanh âm vô cùng bén nhọn, càng là ẩn chứa một cỗ thật sâu lo lắng, đi theo Vương Song thời gian dài như vậy, nó đã xem Vương Song là bằng hữu duy nhất của nó từ lâu, bây giờ Vương Song lại bị Thời Gian Chi Lực phản phệ, hỏi nó làm sao không kinh hãi được!
– Thời Gian Chi Lực, đáng chết, loại sức mạnh này sao lại xuất hiện ở đây!
Tiểu Thất dường như cũng hiểu Thời Gian Chi Lực là cái gì, ánh mắt cũng trở nên kinh hoảng, nó còn đang trông cậy vào việc Vương Song giúp nó khôi phục cơ thể cho nó mà!
Nếu Vương Song chết ở đây, nó biết trông cậy vào ai!
– Nhanh nghĩ cách đi, nếu kho6g, tiểu tử này lập tức xong đời luôn, khi đến điểm thọ mệnh của hắn, căn bản không thể chịu được bị Thời Gian Chi Lực ăn mòn!
Tiểu Thất lo lắng nói.
– Ta biết, để ta suy nghĩ, để ta suy nghĩ…
Tiểu Không cũng vô cùng lo lắng, trong sơn động không ngừng xung quanh.
Thế nhưng càng là lo lắng, nó lại càng không nghĩ được biện pháp gì, mắt thấy Thời Gian Chi Lực ăn mòn Vương Song càng thêm nghiêm trong, trong lòng lại bồn chồn như kiến ở trên lò lửa.
– Cứ liều vậy, để ta thử một chút!
Tiểu Thất bỗng nhiên mở miệng, một đôi móng vuốt hắc sắc bỗng nhiên xuất hiện, trên đó quanh quẩn hào quang màu tím đen, mơ hồ còn có thể nghe được tiếng Long Ngâm vang lên, nhưng móng vuốt của nó vừa đến gần Vương Song, tốc độ già đi thậm chí còn nhanh hơn lúc nãy, chỉ trong vài giây, giống như đã trôi qua ngàn năm!
Cảnh tượng này thật sự dọa sợ Tiểu Thất, móng vuốt giơ lên, hào quang ở trên móng vuốt trở nên vô cùng ảm đạm, dường như trong nháy mắt đã mất đi rất nhiều sức mạnh!
– Thoáng một cái, ta chí ít tổn thất ba ngàn năm thọ mệnh!
Tiểu Thất hít vào một ngụm khí lạnh.
– Đây chính là điều đáng sợ của Thời Gian Chi Lực, không có người ngăn cản thì còn tốt, nếu có người ngăn cản, người đó sẽ bị ăn mòn khủng bố hơn!
Gương mặt Tiểu Không không có chút ngạc nhiên nào, dường như vô cùng quen thuộc với Thời Gian Chi Lực.
– Chẳng lẽ phải nhìn tên này già chết luôn sao!
Tiểu Thất không cam tâm nói, nhìn gương mặt Vương Song đang già đi, không khỏi có chút tức giận mắng,
– Tên tiểu tử thúi này, không có việc gì làm sao lại gây chuyện vậy chú, phải biết loại sức mạnh này đến cả Tôn Giả còn không dám chọc, hắn thật sự muốn chết đây mà!
– Ầm
Tiểu Thất vừa nói xong, dường như phát giác được sự uy hiếp của Vương Song, trên đỉnh đầu của Vương Song, hạt bồ đề màu xanh biếc đột nhiên tỏa ra hào quang, một đạo Phật Ảnh xuất hiện ở sau lưng Vương Song, Phật Quang bao phủ xung quanh, ở trong hư không không biết tên, không nhìn thấy cuối cùng, không có thời điểm, không có điểm cuối…
Ba hạt giống trong đó hạt giống thuộc về tương lai tỏa ra một đạo Tiêng Quang trắng noãn, có một khí tức Đại Đạo chảy xuôi trong hồ thiên địa đã nhập vào làm “Một”.
– Rầm
Hạt giống này phát ra quang mang bao phủ Vương Song, hấp thu Thời Gian Chi Lực lượn lờ bên ngoài cơ thể Vương Song, mà điều khiến người khác hoảng sợ chính là, Thời Gian Chi Lực thật sự bị hạt giống hấp thu, khi Thời Gian Chi Lực biến mất, cơ thể của Vương Song cũng dần ngừng thay đổi!
Hạt bồ đề biến thành Phật Ảnh ngồi ngay ngắn ở chân trời, từng đạo từng đạo ánh sáng sinh mệnh rơi xuống, rơi vào trên cơ thể của Vương Song, làm dịu đi cơ thể khô mục của Vương Song, năng lượng cũng tràn vào, khiến tóc của Vương Song dần trở lại màu đen, da thịt khô cạn dần trở nên tràn đầy trở lại, tản ra khí chất hồng nhuận.
Sau một khắc, cái kén màu trắng ở trên đỉnh đầu Vương Song, bắt đầu tản ra hào quang màu trắng, trong đó dường như có loại sức mạnh nào đó xuất hiện, dung nhập vào cơ thể của Vương Song.
Chương 1488: Thời Gian Chi Lực! (2)
– Đây là… Vương tiểu tử mất đi thọ mệnh!
Tiểu Thất và Tiểu Không đều chấn kinh, nhìn thấy cảnh này, trong nháy mắt đã hiểu được nguyên nhân!
– Tiểu Không, đây là vật gì, lại không sợ Thời Gian Chi Lực, còn có thể luyện hóa!
Tiểu Thất ngốc trệ nhìn cảnh này, hơi kinh ngạc nói.
Nó tự cho mình có kiến thức rộng rãi, nhưng nó thật sự chưa gặp qua tình huống thế này của Vương Song, thứ này rốt cuộc là gì, có thể không e ngại Thời Gian Chi Lực!
– Hừ…
Tiểu Không có chút ngạo kiều hừ một tiếng, cũng không có đáp hắn.
Tam Thế Thân của Vương Song và Phật Ảnh cùng nhau xuất lực, kéo lại Vương Song từ trong cái chết, trong mắ Vương Song lóe lên dòng điện, cơ thể đứng thẳng, giống như một ngọn núi nguy nga.
Hắn khí tức trở nên mượt mà vô cùng, giống như Trích Tiên, thực lực Siêu Phàm sơ kỳ lại lần nữa từ trong cái chết mà có sự đột phá, còn thiếu một bước nữa sẽ được Siêu Phàm trung kỳ!
Ba hạt giống dung nhập vào cơ thể của Vương Song, Phật Ảnh biến mất, một lần nữa hóa thành hạt bồ đề, ở trên cơ thể của Vương Song.
– Lần này bế quan hết bao lâu rồi?
Vương Song dò hỏi.
– Chắc được bảy ngày.
Tiểu Thất giành nói trước, nhỏ nhảy lên một cái lên bả vai của Vương Song, nhìn Vương Song, ánh mắt lộ vẻ kì dị,
– Ta nói này Vương tiểu tử, thứ đó của ngươi là gì vậy, cho đến bây giờ ta vẫn chưa nghe nói có thứ gì không sợ Thời Gian Chi Lực!
– Bảo vật thế gian nhiều như vậy, ngươi làm sao có thể biết hết!
Tiểu Không ở một bên ngạo kiều nói.
– Nói cho ngươi cũng không sao…
Vương Song cười nhạt một tiếng, vừa rồi Tiểu Thất ra tay vì mình, cảnh tượng đó hắn cũng thấy rõ, cho nên, đối với Tiểu Thất, hắn cảm thấy cũng không cần giấu giếm chuyện này, dù sao, trừ cái hắc động đang che giấu hắn ra, Vương Song cũng không nghĩ có thứ gì đáng giá để giấu giếm.
– Tam Thế Thân, không biết ngươi có từng nghe chưa?
– Tam Thế Thân!
Đôi mắt Tiểu Thất mãnh liệt mở to, vẻ mặt không thể tin, thậm chí còn mang theo chút hoảng sợ!
– Cái này, loại thể chất này thật tồn tại?
Nó tự lẩm bẩm.
Nó nghĩ đến trong cổ tịch ghi chép về chủng loại thể chất trong truyền thuyết kia, đây là Cấm Kỵ Chi Thể, toàn bộ vũ trụ vô số năm qua mới chỉ xuất hiện một cái, một khi xuất hiện, sẽ có một không hai trong toàn vũ trụ, không ngoài suy đoán, sẽ trở thành cường giả mạnh nhất!
– Không đúng, nếu thật là Tam Thế Thân, thực lực bây giờ của ngươi e rằng Hóa Thần cũng có thể tiện tay giết chết được, làm sao lại yếu như vậy!
Tiểu Thất hốt hoảng la lên,
Yếu? Một cái Siêu Phàm sơ kỳ có thể giết chết một thiên kiêu Hóa Thần sơ kỳ thiên kiêu mà yếu sao, đúng là chuyện cười, nhưng mà, thật sự là một câu chuyện cười mà!
Không phải trò cười, so với chính thức đại thành Tam Thế Thân, vốn chiến lực tuyệt đối vượt qua tất cả mọi người tưởng tượng!
Loại thể chất này càng về sau, sẽ càng đáng sợ, phát huy được Cấm Kỵ Chi Lực, , càng là đáng sợ, phát huy được đều là Cấm Kỵ Chi Lực, cho dù là “Phàm”, cũng có thể nghịch thiên phạt “Tiên!”
– Nói nhảm, nếu Tam Thế Thân thành công, Đoạn Thiên Nhai, Vạn Tượng Tông, Nguyên Linh Tông gì đó, trực tiếp xem như đống rác mà quét đi là được, còn để bọn họ ở trước mặt Tam Tế Thân giễu võ giương oai à
Một bên, Tiểu Không khinh thường nói.
Tiểu Thất lại không để ý đến ngữ khí của Tiểu Không, ánh mắt quái dị nhìn Vương Song, thấy ở trong lòng Vương Song cũng sợ hãi, cuối cùng, nó nói được hai chữ,
– Biến thái!
Trừ hai chữ này, nó thật sự không tìm được từ ngữ nào khác để diễn tả Vương Song!
– Trước mắt Tam Thế Thân cũng không đạt được tiểu thành nào cả, nếu muốn đạt đến tiểu thành, cần một con đường rất xa nữa.
Vương Song nhẹ giọng nói, ngữ khí có chút kiêu ngạo.
– Đúng rồi, vừa nãy ngươi muốn nói gì vậy?
Đột nhiên, Tiểu Không tò mò hỏi, vừa rồi Vương Song muốn nói nói cái gì đó, nhưng lại bị ngăn cản, bọn họ đều rất hiếu kỳ.
– Hửm?
Vương Song nghi hoặc, dường như không hiểu Tiểu Không đang nói gì cả.
– Vừa nãy ngươi nói thời gian sau này, sau này thế nào?
Tiểu Thất nâng móng vuốt lên, đập lên vai của Vương Song, bất mãn nói,
– Bọn ta cũng không phải người ngoài, ngươi còn cần giấu diếm sao!
– Ặc, ta có nói như vậy sao? Nhưng sao ta không có chút ấn tượng nào cả?
Vẻ mặt Vương Song càng thêm nghi hoặc, dường như thật sự đã quên mình đã nói gì.
– Ngươi, ngươi không phải là mất trí nhớ rồi chứ!
Tiểu Thất trừng to mắt, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.
– Mất trí nhớ cái rắm, nếu là ta mất trí nhớ, đã không biết hai người các ngươi từ lâu rồi!
Vương Song tức giận nói.
Một bên, Tiểu Không nhíu mày, trong mắt tựa hồ đang suy tư điều gì.
– Nói không chừng là mất một đoạn ký ức…
Tiểu Thất hậm hực nói.
– Không phải mất trí nhớ, hẳn là đoạn này trí nhớ kia đã bị xóa đi rồi…
Tiểu Không đột nhiên nói, trong mắt tựa hồ có một loại nào đó hào quang loé lên, cắt ngang đoạn đối thoại giữa Vương Song và Tiểu Thất.
– Trí nhớ bị xóa đi?
Vương Song và Tiểu Thất đều giật mình, đồng loạt nhìn về phía Tiểu Không.
Chương 1489: Chu Thông, Mạc Lăng, Huyền U!
– Thời gian là một dòng sông dài, không có điểm cuối, cũng không có điểm đầu, giống như một vòng tròn, giữa toàn bộ vũ trụ là toàn bộ sinh linh ở trong con sông này, không thể siêu thoát, trừ phi đạt đến một loại cấp độ, vừa nãy chưa nói đến Thời Gian Chi Lực, thậm chí từ trong con sông này nhảy ra ngoài, quan sát con sông, Vạn Cổ xưng là Bản Tôn Bất Bại, nhưng mà, cũng chỉ à cơ hội rất nhỏ, bình thường không thể có loại cơ duyên nghịch thiên như vậy được, một lần tình cờ đoán trước được một ngắn thời gian trong tương lai… Ngươi hẳn là không cần thận nhìn thấy hình ảnh thời gian của mình, lại muốn nói ra…
– Thời gian là sức mạnh không thể nắm giữ nhất trong thế gian, xưa nay người có thể lấy thời gian nhập đạo đếm trên đầu ngón tay, mà có thể đạt đến đỉnh phong hẳn là chưa từng, ngươi thấy được một số hình ảnh trong tương lai, đây là cấm kỵ, còn muốn nói ra, trời đất càng không cho phép, dù sao thiên địa cũng có quy tắc riêng, Thời Gian Trường Hà lưu chuyển, sẽ kh6ng thể bị bất kỳ kẻ nào thay đổi, chuyện nên xảy ra, cuối cùng vẫn sẽ xảy ra…
Tiểu Không trầm giọng nói, tựa hồ vô cùng quen thuộc với Thời Gian Chi Lực, Vương Song và Tiểu Thất đều yên lặng nghe nói gì.
– Cho nên, hành vi lúc trước của ngươi, dẫn đến Thời Gian Chi Lục, vốn muốn xóa bỏ ngươi, thế nhưng hạt bồ đề bên trong Tam Thế Thân của ngươi đã trợ giúp, mới khiến ngươi khỏi phải chết, nhưng Thời Gian Chi Lực này lại xóa đi một đoạn ký ức của ngươi.
– Thì ra là thế…
Vương Song tự lẩm bẩm, thoáng chốc giật mình, nhưng mà, ánh mắt hắn lập tức trở nên lạnh lẽo,
– Trí nhớ của ta, tuyệt không cho phép bị những người khác, hoặc là lực lượng cho xóa đi, một ngày nào đó, ta sẽ tự tìm đến đoạn ký ức đó!
Tiểu Không cùng Tiểu Thất đều là thần sắc chấn động, nhìn lấy Vương Song, chúng nó tựa hồ nhìn thấy một khỏa Đế Tinh tại từ từ bay lên.
– Có lẽ, lựa chọn Vương tiểu tử là sự lựa chọn chính xác nhất của đời ta…
Tiểu Thất tự lẩm bẩm.
– Đi thôi, bên ngoài hình như có chút náo nhiệt…
Ánh mắt Vương Song sáng lên, ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, cửa động bị một tảng đá lớn ngăn lại, chung quanh cũng được khắc họa một trận pháp, giúp khí tức bên trong động được ngăn lại, bây giờ Vương Song đã tỉnh lại, lập tức phát giác được ở bên ngoài dường như đã xảy ra được không ít chuyện.
Vương Song đạp mạnh một cước, tảng đá trước mắt hóa thành bột phấn, từng tia sáng nhu hòa bao phủ, Vương Song không khỏi duỗi người, đôi mắt hơi nheo lại, nhìn phía trên ngọn núi cao nhất ở phí xa, ở đó, hắn phát giác được khí tức quen thuộc…
Sắc mặt Chu Thông đau thương nhìn mọi người xung quanh, bên cạnh hắn, còn có hai đệ tử của Thanh Nguyên Tông, một là Mạc Lăng, một là Huyền U, hai người kia hiện tại cũng không khá hơn chút nào, cả người đều tràn ngập vết thương, máu tươi chảy ngang, nhìn qua như là huyết nhân vậy.
Khí tức của ba người vô cùng yếu, giống như lửa nến ở trong gió, bất cứ lúc nào cũng có thể tắt đi.
– Chu Thông, Hư Không bí cảnh này đã bị bọn ta nắm giữ toàn bộ rồi, các ngươi có thể chạy được đi đâu chứ, dứt khoát đầu hàng bọn ta đi, có lẽ bọn ta sẽ giữa lại cho các ngươi một mạng…
Một kẻ không kiêng kị cười vang, chính là đệ tử của Nguyên Linh Tông, thực lực Hóa Thần sơ kỳ, ở xung quanh hắn có hơn mười đệ tử của Vạn Tượng Tông và Thần Tiêu Tông, đều là cảnh giới Siêu Phàm, thực lực Hóa Thần sơ kỳ có tổng cộng ba người.
– Cổ Minh, ngươi đừng nên đắc ý, dù cho giết bọn ta, chắc chắn sẽ có đệ tử Thanh Nguyên Tông giết chết các ngươi, báo thù cho bọn ta!
Sắc mặt Chu Thông đạm mạc, ba người bọn họ mấy ngày nay trốn đông trốn tay, giống như chuột chạy qua đường vậy, bọn họ đã chịu đủ rồi, đối với bọn họ mà nói, sống như thế này không bằng chết oanh oanh liệt liệt!
– Đúng vậy, muốn bọn ta đầu hàng sao, đừng mơ!
Một bên, Mạc Lăng cũng là nói cười lạnh một tiếng, miệng bên trong tràn ra một tia máu tươi.
– Dù cho giết bọn ta, cũng đừng hòng khiến bọn ta cúi đầu trước các ngươi!
Huyền U cũng là lạnh giọng nói, hai người bọn họ thực lực so với Chu Thông còn phải kém một chút, bởi vậy, nhận thương thế càng nghiêm trọng hơn.
– Xương cốt quả nhiên đều là rất cứng , nhưng mà, ta ưa thích loại xương cứng thế này, chờ ta làm thịt các ngươi, cầm đầu lâu của các ngươi đi, ta tin chắc, toàn bộ dư nghiệt còn lại của Thanh Nguyên Tông bên trong bí cảnh sẽ xuất hiện!
Một bên khác, một đệ tử Hóa Thần của Vạn Tượng Tông hung ác nói, ánh mắt vô cùng ngoan độc.
– Vạn Tượng Tông, Thần Tiêu Tông, Nguyên Linh Tông, các ngươi đối với Thanh Nguyên Tông bọn ta như vậy, nếu để cho Thanh Nguyên Tông tông chủ biết, nhất định sẽ san bằng tông môn các ngươi!
Chu Thông nhìn hai kẻ ngoại trừ Cố Minh ra, một là Hóa Thần của Thần Tiêu Tông, một là đệ tử Hóa Thần của Vạn Tượng Tông!
Dựa vào thực lực của bọn họ, sao có thể xảy ra tình trạng như bây giờ, dù sao thực lực của bọn họ mạnh hơn Tam Đại Tông Môn còn lại một chút, nhưng nếu Tam Đại Tông Môn kia hợp lại thì bọn họ so ra kém hơn nhiều lắm!
– Ha ha, tông chủ Thanh Nguyên Tông các ngươi sao?
Chương 1490: Chu Thông, Mạc Lăng, Huyền U! (2)
Cổ Minh cười lạnh một tiếng, ánh mắt có chút quái dị,
– Chờ bọn ta càn quét sạch sẽ bảo vật bên trong Hư Không bí cảnh, cũng chính là ngày tận thế của Thanh Nguyên Tông các ngươi! Còn định báo thù sao, buồn cười!
– Các ngươi có ý gì!
Nghe vậy, Chu Thông thậm chí không quan tâm đến thương thế của mình, lập tức biến sắc, có chút kinh hãi nói, dựa vào ngữ khí của Cổ Minh, hắn phát giác được đây rõ ràng là âm mưu.
– Ha ha, ta có ý gì, ngươi chết rồi cũng không cần biết đâu!
Gương mặt Cổ Minh lộ ra nụ cười quỷ dị, trên hai tay, nguyên lực lập tức dâng lên, hóa thành một trường kiếm cực lớn, tản ra khí tức vô cùng sắc bén.
Nói xong, trường kiếm của hắn như xé rách không gian, muốn chém về phía ba người.
Gương mặt ba người Chu Thông, Mạc Lăng, Huyền U lộ vẻ tuyệt vọng, đối với công kích thế này, ba người bọn họ dường như đã không còn có thể chống cự được nữa.
– Cũng không biết những người khác thế nào?
Trong đầu Chu Thông lóe lên suy nghĩ này, nhưng cuối cùng hắn vẫn không thấy kiếm khí rơi xuống, một thân ảnh màu trắng xuất hiện trước mặt bọn họ, bàn tay trắng noãn như ngọc vươn ra, tản ra ánh sáng lộng lẫy, trực tiếp va chạm với trường kiếm kia.
Tựa hồ Tiểu Ưng bắt Tiểu Kê, không có chút nào cố hết sức, bàn tay bắt lấy thanh trường kiếm, giống như bắt lấy kim cô, lại tựa như thép kìm, khiến thanh trường kiếm kia cứ vậy mà vỡ nát!
– Đây là ai?
Đôi mắt Chu Thông bỗng nhiên trợn to, nhìn bóng lưng trước mắt, cảm thấy có chút quen thuộc.
Hai người khác cũng trừng to mắt, hơi kinh ngạc nhìn người trước mắt.
Bọn họ đều khiếp sợ, các đệ tử của Tam Đại Tông M6n cũng đều khiếp sợ nhìn nhân ảnh trước mắt
– Vương Song!
Cổ Minh há lớn miệng, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Vương Song ở đối diện, mỗi chữ nói ra, ngữ khí vô cùng âm trầm.
Hắn nhớ lời nói của đám người Lý Đông Đào và Tiền Long có nói, biết Vương Song có được Bổ Thiên Thảo, chỉ cần phát hiện được Vương Song, phải lập tức báo cáo.
– Vương Song, là Vương sư đệ!
Nghe vậy, sắc mặt đám người Chu Thông ở phía sau đều ngưng trọng, lập tức vui mừng nhìn Vương Song, mà Vương Song cũng quay đầu lại, nhìn ba người Chu Thông một chút.
– Chu sư huynh, các ngươi thế này thật sự có chút thê thảm!
Ánh mắt Vương Song có chút nghi hoặc nhìn, hắn không ngờ chỉ trong vài ngày, ba người Chu Thông lại lưu lạc đến mức này.
Hắn rất ngạc nhiên, ba người này đều là đệ tử đỉnh phong của Thanh Nguyên Tông, thực lực đều là Siêu Phàm, cho dù bọn họ không thể làm đối thủ của đối phương thì sao, nhưng người khác đâu, một người không được, thì một đám đệ tử hợp lại, ai lại có thể bức bọn họ đến mức này!
Sắc mặt ba người Chu Thông vô cùng khổ sở, liếc nhìn nhau, đều hổ thẹn lắc đầu, nhưng dường như lại nhớ đến chuyện gì, lập tức nói,
– Vương sư đệ, ngươi đi mau, rời khỏi bí cảnh này, nói với sư m6n, Tam Đại Tôn Môn bọn họ đã liên kết với nhau, tông môn nhất định phải cẩn thận!
Bọn họ nghĩ trước mắt Vương Song chỉ là Siêu Phàm sơ kỳ, mà đối diện có đến ba người thực lực Hóa Thần sơ kỳ, dù chiến lực của Vương Song có nghịch thiên, nhưng nếu so với những đệ tử thiên tài này, còn có thể vượt cấp khiêu chiến sao, bọn họ đều vô cùng hoài nghi!
– Đúng vậy, Vương sư đệ, ngươi đi mau, nhất định phải chạy đi, kể lại chuyện của bọn ta ở trong này nói cho tông môn, để tông môn ra mặt, có lẽ còn có một số đệ tử may mắn sống sót, có thể giữa lại một số người kế tục!
Hai người Mạc Lăng, Huyền U đều lên tiếng.
Bọn họ đều biết thiên phú của Vương Song mạnh hơn bọn họ, chỉ là tu vi hiện tại quá thấp, nếu sau này trưởng thành, tuyệt đối có thể trở nhành nhân vật trụ cột của tông môn, sống sót, tuyệt đối hữu dụng hơn bọn họ!
– Bây giờ muốn chạy, nằm mơ! Ngươi đã dám đến, vừa vặn có thể đưa ngươi đến giao cho Tiền sư huynh, còn lập được công lớn!
Cổ Minh kịp phản ứng, trong mắt lóe lên sát ý.
Tuy vừa nãy Vương Song đã tiện tay đánh nát một kích của hắn khiến hắn vô cùng kinh ngạc, nhưng Cổ Minh sẽ không xem Vương Song là đối thủ, dù sao, hắn cũng là cường giả Hóa Thần sơ kỳ, là đệ tử thiên tài của một thế lực, ở bên ngoài, cũng đủ đánh bại một cường giả Hóa Thần trung kỳ bình thường, Vương Song cũng chỉ là Siêu Phàm sơ kỳ, dù có thiên tài thế nào, chẳng lẽ còn có thể đánh một trận với bọn họ hay sao!
Nguyên lực cường hãn dao động xuất hiện trên người đệ tử ba đại tông môn, Cổ Minh và hai gã đệ tử cảnh giới Hóa Thần khác đều chậm rãi đi về phía trước, chặn kín đường lui của Vương Song, miễn cho đối phương đào tẩu.
– Thiên Đường có đường ngươi không đi, Địa Ngục không cửa ngươi xông tới, Vương Song, ngươi thật sự là ứng cho câu nói kia…
Khóe miệng Cổ Minh nở nụ cười lãnh khốc, giống như nhìn thấy Vương Song giống một con chó ngã xuống dưới chân mình.
– Vương sư đệ, ngươi đi mau, chúng ta liều mạng, cũng phải tranh thủ cho ngươi một chút thời gian!
Đột nhiên, ba người Chu Thông, Mạc Lăng, Huyền U đồng thời hét lớn, một tia Nguyên Lực cuối cùng trong thân thể bị bọn họ nghiền ép ra, giống như cái hỏa tinh, muốn phóng toàn bộ tiềm năng của mình ra, có thể nhìn thấy thân thể bọn họ bành trướng, một cỗ nguyên lực cực kỳ khủng bố dao động xuất hiện.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









