[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 146 : Thần Linh trảm! (2) (c1451-c1460)
❮ sautiếp ❯Chương 1451: Thần Linh trảm! (2)
– Hả?
Vương Song nhướng mày, tinh thần lực khuếch tán ra, tìm kiếm bốn phía, hắn cũng không tin đối phương cứ như vậy mà bị mình đánh chết.
– Nơi này!
Vương Song đột nhiên quay đầu, ở phía sau hắn, thân ảnh Giang Dật Trần từ trong hư không xuất hiện, lúc này, trên mặt hắn có một tia sợ hãi nhìn Vương Song:
– Vương huynh, ba chiêu giao hẹn đã chấm dứt rồi, ta thua…
Vương Song nhìn đối phương, với tinh lực của hắn sẽ rất khó nhận ra đối phương đang đứng ở nơi đó, nếu không phải đối phương cố ý tiết lộ khí tức của mình, chỉ sợ hắn thật sự không có cách nào phát hiện.
Trên đỉnh đầu hắn, từng đạo hoa sen tản ra sương mù tiên khí chậm rãi chìm vào trong thân thể hắn, không biết có phải là ảo giác hay không, Vương Song mơ hồ nhận ra hoa sen tựa như có chút mờ đi.
– Là ta nhìn lầm, hay là thật…
Trong lòng Vương Song có chút nghi hoặc.
Vòng bảo hộ màu vàng đất biến mất, hai người bọn họ lần nữa xuất hiện trước mặt mọi người, mặt đất đã hoàn toàn bị hai người hủy diệt, nhưng khi Yến tông chủ vung tay lên, mặt đất trong nháy mắt khôi phục lại bộ dạng ban đầu, giống như cho tới bây giờ cũng chưa từng bị phá hủy!
Vương Song nhìn đối phương, tuy rằng Giang Dật Trần nhận thua nhưng từ trên mặt đối phương, hắn nhìn thấy đối phương không nản chí chút nào, chỉ có một nụ cười thản nhiên.
Đây là một nhân kiệt, có khí phách, tuy rằng Vương Song chiếm thế thượng phong, nhưng đối với thiên kiêu như vậy, cũng sinh ra hảo cảm.
– Thực lực của Giang huynh cũng làm cho ta sợ hãi thán phục, hôm nay bất quá là mọi người thi đấu, không phân thắng bại…
Vương Song cười nói, lời này của hắn cũng không sai, dù sao bọn họ chỉ là ước định một chiêu, một chiêu này của hắn sau khi đánh tan công kích của đối phương uy lực cũng đã cực kỳ yếu ớt, không có khả năng uy hiếp với Giang Dật Trần, cho nên, nghiêm khắc mà nói, bọn họ còn thật sự chưa phân thắng bại.
Phía sau, đám người Lâm Kinh Thiên cùng Yến tông chủ đều đi về phía trước, trên mặt Lâm Kinh Thiên mang theo nụ cười, có vẻ vô cùng khoái trá, nhưng đoàn người Yến tông chủ ở một bên thì sắc mặt lại vô cùng khó coi.
Thiên kiêu đắc ý nhất của bọn họ lại rơi vào thế hạ phong trong lần giao thủ này, tuy rằng không tính là thua nhưng đã vượt quá giới hạn tâm lý của bọn họ một cách nghiêm trọng, trong mắt bọn họ, Giang Dật Trần nên đánh bại Vương Song, không phải bị Vương Song đánh bại!
Đặc biệt là sắc mặt một ít trưởng lão, đệ tử vừa mới nói chuyện đều nóng bừng, bọn họ đều có cảm giác vô cùng mất mặt, thậm chí cũng không dám ngẩng đầu nhìn lên.
– Dật Trần, xem ra trong khoảng thời gian này thật sự là lười biếng, sau khi trở về tự mình đến Thần Linh cốc đóng cửa suy nghĩ một năm, thời gian chưa hết thì không cho phép ra ngoài!
Giọng nói lạnh nhạt của Yến tông chủ vang lên.
– Vâng, sư tôn!
Giang Dật Trần nhàn nhạt gật đầu, sắc mặt không biến đổi.
– Lâm huynh, Thanh Nguyên Tông này thật sự là tìm thấy một mầm non tốt!
Yến tông chủ hơi quay đầu, nhìn về phía Lâm Kinh Thiên.
– Ha ha…
Lâm Kinh Thiên cười, cũng không nói gì, dù sao Vương Song là đệ tử Thanh Nguyên Tông, hắn cũng không tùy tiện bình luận gì thêm.
– Được rồi, thời gian không còn sớm, ta cũng muốn đi, dù sao đã hứa với Chu lão đầu, sẽ mau chóng đưa tiểu gia hỏa trở về, sẽ không tiếp tục quấy nhiễu quý tông!
Lâm Kinh Thiên cáo biệt Yến tông chủ, chuẩn bị rời đi.
– Lâm sư huynh, ngươi vừa tới, hay là đến Hàn Linh Phong ta ngồi một chút, dù sao, chúng ta cũng đã mấy ngàn năm không gặp.
Nhìn thấy Lâm Kinh Thiên muốn đi, Hàn Linh tiên tử ở một bên kinh ngạc, có chút vội vàng nói ra.
– Không sai Lâm huynh, năm đó ngươi và sư muội cũng là bạn tốt, hai người thời gian dài như vậy không gặp, không bằng từ từ ngồi lại nói chuyện, cũng không tốn bao nhiêu thời gian!
Yến tông chủ ở một bên cũng khuyên nhủ.
– Được rồi, chỉ có chậm trễ hai ngày, ta nghĩ Chu lão đầu hẳn là cũng sẽ không để ý.
Lâm Kinh Thiên nhìn ánh mắt háo hức của Hàn Linh tiên tử, cũng không đành lòng cự tuyệt ý tốt của đối phương nên liền đồng ý.
Vương Song không có ý kiến, hiện tại hắn giống như biến thành một cái bánh bao thơm ngon, tất cả mọi người đều muốn đoạt lấy mảnh vỡ Hỗn Độn Tinh Thạch từ trên người hắn, nếu hắn dám một mình rời đi, tuyệt đối sẽ bị người khác chặn giết nửa đường, hắn cũng không muốn mạo hiểm loại nguy hiểm này.
Rất nhanh, đoàn người Lâm Kinh Thiên đi theo Hàn Linh tiên tử đến nơi nàng ở, đây là một ngọn núi cực kỳ đẹp, hai tòa nhà gỗ lẳng lặng sừng sững trên đỉnh núi, xung quanh là những rặng thông xanh, giống như sóng biển phập phồng, ở trong tầng mây, lại càng có một con tiên hạc bay múa, linh cầm huýt dài, âm thanh thanh thúy mà dễ nghe, tựa như tiên nữ đang múa.
Trước cửa là một cái bàn bạch ngọc trải trên mặt đất, bốn chén trà bạch ngọc, một ấm trà bạch ngọc, Hàn Linh tiên tử tự mình pha trà cho Lâm Kinh Thiên, thả vào ba lá trà.
Vương Song nhìn kỹ, ba lá trà này chỉ có kích thước cỡ móng tay, trên đó tựa như có một loại hoa văn khó hiểu, giống như ngọn lửa đang thiêu đốt, toàn thân không phải xanh biếc mà là màu đỏ rực.
Chương 1452: Tôn Giả!
– Trà Xích Diễm, đây hẳn là lá trên cây trà của Thần linh tông các ngươi.
Lâm Kinh Thiên kinh ngạc nói, rót nước trà ra, có thần quang mờ ảo xuất hiện trên mặt ngoài nước trà.
– Không sai, đáng tiếc cây trà này mỗi năm chỉ kết chín lá trà, ta vẫn có được một ít từ tông chủ.
Hàn Linh tiên tử cười khổ một tiếng, rót bốn chén.
– Nguyệt Nhi, không phải ngươi muốn uống sao, lúc này ta cho phép ngươi uống!
Hàn Linh tiên tử nhìn Yêu Nguyệt, cười nhạt nói, trước kia nàng không cho phép Yêu Nguyệt uống là bởi vì Yêu Nguyệt không chịu nổi sức mạnh của trà.
Yêu Nguyệt nghe vậy, trên mặt hiện lên một tia vui mừng, lập tức không chút do dự, trực tiếp cầm lấy tách trà, một ngụm uống sạch.
Lập tức, trên mặt Yêu Nguyệt hiện lên một tia đỏ ửng, trên đỉnh đầu có những luồng hơi nóng bốc lên, giống như nàng đang bị nướng trên đống lửa.
– Đây là một loại linh trà cực phẩm, có thể cải thiện thân thể võ giả, ngươi uống một chén, hẳn là đủ để cho tố chất thân thể của ngươi tăng lên một tầng mới.
Lời nói của Lâm Kinh Thiên xuất hiện trong đầu Vương Song.
Trong lòng Vương Song chấn động, cảm kích nhìn Lâm Kinh Thiên một cái, lập tức cầm lấy một chén trà bạch ngọc trước mặt mình, nước trà này toàn thân trong suốt, có thể nhìn thấy đáy chén, Vương Song uống vào một ngụm, nước trà đi vào cổ họng, Vương Song cảm giác như là một quả cầu lửa tiến vào thân thể mình.
Một chén trà, giống như ẩn chứa vô số đại đạo, sau khi Vương Song uống một ngụm, sau một khắc, bên ngoài thân thể Vương Song bốc lên một ngọn hỏa diễm trong suốt, ngọn hỏa diễm hừng hực thiêu đốt, nhưng ngọn hỏa diễm này tựa như chỉ nhắm vào Vương Song, dưới chân Vương Song cũng không có một dấu vết gì bị thiêu đốt.
Trong thân thể Vương Song, từng tia năng lượng đỏ rực chảy dọc theo kinh mạch Vương Song, nếu cẩn thận quan sát sẽ phát hiện những năng lượng màu đỏ rực này kỳ thật chính là do từng tia năng lượng của ngọn hỏa diễm ngưng tụ mà thành, giống như phù văn của ngọn hỏa diễm.
Những năng lượng này xuyên qua trong cơ thể Vương Song, một ít tạp chất trong kinh mạch cũng bị năng lượng của ngọn hỏa diễm này tiêu trừ, không chỉ kinh mạch, xương cốt, cơ bắp của hắn đều bị thiêu đốt, nhìn vào bên trong Vương Song phát hiện kinh mạch của mình giống như tơ lụa, tản ra một luồng ánh sáng trắng.
Thân thể của hắn tựa như trở nên trong suốt, từng khối xương cốt bị thiêu đốt, từng tia tạp chất màu đen bị thiêu đốt ra rồi theo đó biến mất.
Bộ xương tuyết trắng lộ ra một loại ánh sáng khác thường, giống như bạch ngọc thượng hạng.
Dòng chảy của máu trong cơ thể hắn có thể được nhìn thấy rõ ràng.
Lâm Kinh Thiên nhìn thấy Vương Song uống chén trà này, lập tức không chú ý nữa, đây là một loại linh trà cực phẩm, đối với Vương Song mà nói, chỉ có chỗ tốt, không có chỗ xấu, cho nên, hắn cũng không lo lắng sẽ có vấn đề gì.
– Lâm sư huynh…
Hàn Linh tiên tử nhìn Lâm Kinh Thiên, trên mặt lộ ra một nụ cười rạng rỡ, nếu như bị Yêu Nguyệt nhìn thấy, nhất định sẽ vô cùng khiếp sợ, đã lâu sư phụ của nàng mới cười như vậy, cho dù là tông chủ, bình thường nàng cũng không hề thay đổi sắc mặt.
Vương Song tất nhiên không biết chuyện xảy ra sau khi hắn rơi vào tu hành.
Hắn hiện tại đã hoàn toàn lâm vào trong sự thay đổi mà chén trà này mang đến.
Không biết đã qua bao lâu, Vương Song mói từ từ tỉnh lại, trước tiên liền nhìn thấy một đôi mắt to ở trước mắt mình, làm hắn giật nảy mình, thân thể theo bản năng phản ứng lại, một quyền trực tiếp đánh ra ngoài.
– Ầm.
– A…
Một giọng nói nhu mị mà lại phẫn nộ vang lên, Vương Song nghe được giọng nói này, trong lòng theo bản năng dâng lên một cỗ dự cảm không tốt.
Hắn ngẩng đầu nhìn lại, Yêu Nguyệt đang trừng mắt phẫn nộ nhìn hắn, tay nàng đặt ở trên trán, nơi đó, rõ ràng có thể thấy được một cái u lớn đang to lên.
– Vương Song, tiểu tặc ngươi thật đáng ghét!
Yêu Nguyệt nghiến răng nghiến lợi nhìn Vương Song, lần trước bị Vương Song đánh một trận, thật không ngờ, hiện tại lại bị hắn đánh lén lần nữa.
Yêu Nguyệt hận không thể ăn sống Vương Song!
Nhìn thấy bộ dạng giương nanh múa vuốt của tiểu ớt cay này, Vương Song không khỏi cười khổ một tiếng, được rồi, lần này lại đắc tội với tiểu nha đầu này rồi!
Không cần nghĩ, hắn cũng biết, chính hắn vừa rồi đánh một quyền vào trán nàng.
“Ta không cố ý đánh nữ nhân đâu…” Trong lòng Vương Song lẩm bẩm, lập tức vẻ mặt oán hận nói:
– Cái này cũng không thể trách ta, ai bảo ngươi ghé sát vào ta như vậy, ai biết ngươi có phải muốn mưu đồ bất chính hay không…
Yêu Nguyệt nghe vậy thì mũi nhăn lại, vẻ mặt phẫn nộ nhìn chằm chằm Vương Song, thiếu chút nữa nhảy lên đánh một quyền.
– Được rồi, Nguyệt nhi, đừng lộn xộn nửa…
Một bên, Hàn Linh tiên tử đang nhìn hai người ồn ào, ngăn cản hai người, lập tức nhìn Lâm Kinh Thiên:
– Lâm sư huynh, thật ngại quá, Nguyệt nhi bị ta chiều riết nên hư, làm cho ngươi chê cười rồi!
– Không sao, tính cách này của tiểu nha đầu ta rất thích.
Lâm Kinh Thiên cười một tiếng, nhìn Yêu Nguyệt, trong tay xuất hiện một cái chuông màu hồng nhạt, có từng đạo khí tức mờ ảo.
Chương 1453: Tôn Giả! (2)
– Tiểu nha đầu, đây là Thiên âm Linh, một khi lắc nó, sẽ sinh ra vô số ảo cảnh, người có tâm trí không mạnh rất dễ bị ảnh hưởng, là do lúc trước ta chém giết một vị nữ tinh chủ mới lấy được, đối với ta mà nói không có tác dụng gì, nên tặng cho ngươi làm lễ gặp mặt sư bá đi!
– Thiên âm Linh, đây không phải pháp bảo của Thiên âm Tinh Chủ sao, thật không ngờ lại ở trong tay sư huynh, không được, sư huynh, lễ vật này quá quý trọng, ngươi nên cất vào đi.
Nghe vậy, Hàn Linh tiên tử kinh ngạc nói, lập tức vội vàng từ chối.
Yêu Nguyệt ở một bên chớp chớp đôi mắt to, vẻ mặt háo hức nhìn chằm chằm Thiên âm Linh trong tay Lâm Kinh Thiên, ngay cả túi lớn trên đầu mình cũng không để ý.
– Không sao sư muội, ý cảnh giới hiện tại của ta, Thiên âm Linh đối với ta không có chút tác dụng nào, hơn nữa, đây không phải cho ngươi, là cho tiểu nha đầu này, ta thấy nàng đối với Vương Song oán niệm rất sâu, đưa cái chuông này cho nàng, cũng hy vọng có thể hóa giải hiểu lầm giữa bọn họ.
Nói xong, Lâm Kinh Thiên nhìn về phía Yêu Nguyệt:
– Tiểu nha đầu, để ta làm chủ, hóa giải ân oán cho các ngươi, như thế nào?
– Lâm tiền bối khách khí, chỉ là một chút hiểu lầm giữa tiểu bối chúng ta mà thôi, Nguyệt nhi mới không để ở trong lòng…
Yêu Nguyệt ngọt ngào cười, hai mắt híp lại thành trăng lưỡi liềm.
Vương Song nghe nói như vậy, đều cảm giác được có chút không nói nên lời, cô gái này cũng thay đổi quá nhanh, vừa rồi còn bộ dạng không đội trời chung, bây giờ nhìn thấy có đồ tốt, trong nháy mắt liền bỏ hết thảy qua một bên.
– Nha đầu ngươi… được rồi, nếu Lâm sư huynh không cần, ngươi cất vào đi.
Nhìn thấy bộ dạng đồ đệ của mình thuận gió đẩy thuyền, Hàn Linh tiên tử không khỏi vuốt trán cười khổ, lắc đầu dặn dò nói.
Mà Lâm Kinh Thiên ở một bên nghe vậy, cũng cười hai tiếng rồi lập tức đưa Thiên âm Linh cho Yêu Nguyệt, thuận tiện truyền phương pháp điều khiển cho Yêu Nguyệt.
– Cảm ơn Lâm tiền bối!
Giọng nói mềm mại của Yêu Nguyệt vang lên, cảm tạ Lâm Kinh Thiên, lập tức có chút kích động bắt đầu nghiên cứu Thiên âm Linh trong tay mình, tuy rằng thứ này đối với Lâm Kinh Thiên mà nói không có tác dụng gì, nhưng đối với nàng mà nói, tuyệt đối là bảo vật đệ nhất trong tay nàng!
– Được rồi, sư muội, ta đã ở chỗ ngươi quấy rầy hai ngày rồi, hiện tại Vương Song cũng tỉnh lại, cũng đã đến lúc rời đi!
Lâm Kinh Thiên mở miệng nói với Hàn Linh tiên tử.
Vương Song nghe vậy, ngược lại trong lòng giật mình, chính hắn cảm giác tựa như vẻn vẹn chỉ mất thời gian uống một chén trà, thật không ngờ lại qua hai ngày.
– Đã như vậy, sư muội cũng không giữ huynh lại nữa, sư huynh đi đường cẩn thận!
Hàn Linh tiên tử lúc này đây cũng không níu kéo Lâm Kinh Thiên nữa, trầm ngâm một chút, nàng mở miệng nói:
– Sư huynh gặp Chu sư huynh, kính xin giúp sư muội chào hỏi một tiếng.
– Chỉ nói, sau này sư muội có cơ hội sẽ đi Thanh Nguyên tông thăm sư huynh.
– Ta nhất định sẽ chuyển lời cho sư muội.
Lâm Kinh Thiên đứng dậy, nhìn Vương Song, bàn tay to vẽ lên, không gian trước mắt trực tiếp xuất hiện vết nứt thật lớn, Lâm Kinh Thiên quát khẽ một tiếng, nắm lấy Vương Song đột nhiên tiến vào trong hư không.
Sau đó, hư không chậm rãi khép lại, dường như cho tới bây giờ cũng chưa từng bị xé rách qua.
Mà bọn họ rời đi không lâu, chỗ sâu nhất của Thần Linh tông, một bóng người tựa như đang ngủ say vừa mới mở mắt, một nguồn ánh sáng từ trên đạo thân ảnh này xuất hiện, mơ hồ có thể thấy được là một cái linh thân.
Linh thân bay ra, trực tiếp dung nhập vào trong hư không, bay về phía một khoảng không nhất định.
– Lâm Kinh Thiên, ngược lại ta muốn xem xem, hiện giờ ngươi đến tột cùng là đến bước nào!
Một đạo âm thanh vô cùng tang thương mà lại cổ xưa vang lên.
Trong hư không xa xôi, Vương Song theo sát Lâm Kinh Thiên, nhìn hư không vô tận, tựa như không có tiến lên nửa bước, nếu không phải ánh sáng chợt lóe rồi biến mất, Vương Song thật sự hoài nghi mình còn đang dậm chân tại chỗ.
Xung quanh hắn có một tầng màn sáng nhàn nhạt bao phủ thân thể Vương Song ở bên trong, đảm bảo an toàn của hắn, nếu không, chính hắn ở trong hư không vô tận này, tuyệt đối chỉ có một con đường chết!
Lâm Kinh Thiên dẫn theo Vương Song nhanh như chớp đi tới, một bước chân cũng không biết vượt qua bao nhiêu hư không, vẻ mặt của Lâm Kinh Thiên vẫn luôn thoải mái, giống như là tản bộ nhàn nhã trong hoa viên nhà mình, cho dù có hư không phong bạo xuất hiện, hắn cũng sẽ cảm ứng được, bình thường đều sẽ né tránh, nếu thật sự tránh không được thì Lâm Kinh Thiên sẽ đánh ra một quyền, trực tiếp đánh ra một con đường, dẫn theo Vương Song an toàn đi qua!
– Chỗ sâu trong hư không này mặc dù ẩn chứa rất nhiều nguy hiểm, thế nhưng cũng có rất nhiều chỗ kỳ diệu, thậm chí còn có không ít bảo vật tồn tại, về sau, thực lực của ngươi đạt tới cảnh giới tinh chủ, thì ngươi cũng có thể tùy ý đi du ngoạn hư không!
Lâm Kinh Thiên cười nói với Vương Song.
Di chuyển trong không gian là điều nhàm chán nhất, hắn cũng chỉ có thể tìm Vương Song nói chuyện.
– Tiền bối, chúng ta không phải là có thể cưỡi truyền tống trận sao?
Vương Song gật đầu, có chút khó hiểu mở miệng hỏi.
Chương 1454: Lâm Kinh Thiên vs Tôn Giả!
Hắn lúc trước chính là cưỡi truyền tống đến nơi này.
– Cưỡi truyền tống trận, ngươi có tin hay không, hiện tại bên cạnh truyền tống trận đã bày đầy thám tử của các thế lực lớn, ngươi làm vậy không phải là nói cho những người khác biết ngươi đi đâu sao!
Lâm Kinh Thiên bật cười, lập tức châm ngòi cho Vương Song.
– Phải biết rằng bảo vật động lòng người, ngươi lấy được chính là mảnh vỡ Hỗn Độn Tinh Thạch, loại vật này, ngay cả ta cũng có chút động tâm, càng không nói đến người khác! Ngươi bây giờ chính là một đứa trẻ ôm gạch vàng đi qua đường, trước khi trở lại Thanh Nguyên Tông tất cả mọi người sẽ không buông tha ý định đánh ngươi!
Lâm Kinh Thiên đang nói, đột nhiên thần sắc biến đổi, mạnh mẽ nhìn về phía hư không.
Vương Song đang nghe, đột nhiên phát giác được Lâm Kinh Thiên khác thường, có chút kinh ngạc nhìn lại, cũng không phát hiện ra gì cả.
– Tiền bối, có chuyện gì vậy?
Vương Song tò mò hỏi.
– Đại gia hỏa tới đây!
Thần sắc Lâm Kinh Thiên trở nên ngưng trọng, Vương Song chưa từng thấy đối phương nghiêm túc như vậy, trong lòng không khỏi rùng mình, trong lòng có suy đoán.
– Vị Tôn Giả này, nếu đã tới rồi thì đi ra đi, cần gì phải trốn tránh như vậy, mất thân phận của ngươi!
Giọng nói thản nhiên của Lâm Kinh Thiên vang lên, khiến thân thể Vương Song như rơi xuống hầm băng.
– Tôn Giả!
Trong lòng Vương Song vô cùng kinh hãi.
Hắn như thế nào cũng không nghĩ tới lại có Tôn Giả ngăn cản bọn họ.
Đây là điều bất luận như thế nào hắn cũng không nghĩ ra.
Trong lòng Vương Song nghĩ Tôn Giả là cao thủ đứng đầu trong vũ trụ, làm sao có thể mơ tới bảo vật của một tiểu bối như hắn, cho dù bảo vật này có trân quý thế nào đi nữa!
Khi nói của Lâm Kinh Thiên vừa dứt, một bóng người mơ hồ từ trong cơn bão hư không đi ra, cả người đều bao phủ một tầng thần quang nhàn nhạt, nhìn đạo thân ảnh này, Vương Song giống như là nhìn thấy một mảnh trời đất, tựa như ở đó có dòng chảy vô tận của những ý tưởng đại đạo, Vương Song cảm giác hô hấp của mình có chút nặng nề!
– Lâm Kinh Thiên, không hổ là Tôn Giả dưới trướng đệ nhất nhân vật, nhưng theo bản tọa thấy, khoảng cách này của ngươi cũng chỉ là một tờ giấy!
Đạo thân ảnh này mở miệng nói, giọng nói vô cùng già nua, tràn ngập một tầng lãnh ý, hơi thở cổ xưa.
Tên Tôn Giả này được bao quanh bởi thần quang vô tận, căn bản nhìn không rõ khuôn mặt cụ thể, lời nói của hắn bình thản, nhưng lại giống như sét đánh vào tai Vương Song.
Vương Song có chút lo lắng, vị cường giả vô song này vừa nhìn đã không giống như đến ôn chuyện, hắn vô cùng lo lắng Lâm Kinh Thiên rốt cuộc có thể dẫn theo mình chạy trốn từ trong tay đối phương hay không.
Mặc dù hắn biết Lâm Kinh Thiên cách cảnh giới Tôn Giả chỉ có một tờ giấy, nhưng chính khoảng cách này, lại khác nhau một trời một vực.
Tôn Giả lại là một cảnh giới hoàn toàn khác biệt.
Đến bước này, gần như có thể được xưng là thần, mỗi một chiêu đều có sức mạnh to lớn có thể phá vỡ các vì sao, hơn nữa cũng là cường giả cấp bậc đứng đầu trong vũ trụ!
Nhưng trên mặt Lâm Kinh Thiên không có chút sợ hãi nào, vẻ mặt lạnh nhạt, nhìn đối phương, ánh mắt hắn khẽ động,
– Vị Tôn Giả này, chẳng lẽ là Thần Tôn?
Thần Tôn, trong lòng Vương Song khẽ động, chẳng lẽ là tôn giả của Thần Linh tông? Nhưng vì sao bọn họ lại ra tay, chẳng lẽ không sợ bị Thiên Nguyên Tông biết được.
– Ha ha…
Một luồng âm thanh cổ quái vang lên, đối phương thấp giọng nở nụ cười, cũng không trả lời.
– Lâm Kinh Thiên, ai cũng nói ngươi dưới trướng đệ nhất Tôn Giả, thậm chí Tôn Giả ra tay cũng chưa chắc có thể đánh chết ngươi, ta ngược lại không tin điều đó!
– Để bổn tọa xem ngươi rốt cuộc có loại thực lực này hay không!
Giọng nói nhàn nhạt vang lên, Vương Song nhìn thấy một chưởng mà Tôn Giả này chậm rãi đánh ra.
Một chưởng này cũng bình thường không có gì lạ, không gây ra sự khác thường nào, giống như là người bình thường tùy ý vỗ ra một chưởng.
Nhưng một chưởng này tốc độ rất nhanh, chỉ trong nháy mắt đã đến trước mặt Lâm Kinh Thiên.
Khi một chưởng này đến gần, Vương Song thậm chí nhìn thấy bàn tay này cũng không già nua, ngược lại trong suốt như ngọc, tản ra ánh sáng trắng giống như bàn tay trẻ con.
Nhìn một chưởng này, Vương Song tựa như thấy được trời xanh lập tức sụp đổ, đè xuống, lại giống như vô số ngôi sao lớn nổ tung, lực lượng khủng bố hủy diệt toàn bộ tinh vực!
Đây là một chưởng căn bản, tất cả lực lượng đều ngưng tụ trong một kích này, không có chút lãng phí nào.
Vương Song nhìn thấy Lâm Kinh Thiên bên cạnh sắc mặt nghiêm túc, trực tiếp đẩy Vương Song ra phía sau mình, chính mình cũng đánh ra một chưởng, một chưởng đánh ra, không có bất kỳ động tĩnh gì đã va chạm với một chưởng của đối phương.
– Ầm.
Bàn tay hai người vừa chạm đã tách ra, Vương Song từ một bên nhìn lại, ở nơi bàn tay hai người chạm vào nhau, nơi đó đã không còn chút năng lượng nào, cho dù không gian lực đều tiêu tán.
Thân thể đối diện bị chấn động, thân ảnh lui về phía sau vài bước, mà thân ảnh Lâm Kinh Thiên cũng chấn động nhưng không có lui về phía sau, lập tức, hai người giống như là người bình thường đánh nhau, ngươi một quyền, ta một chưởng, không có một chút động tĩnh chấn động trời đất!
Chương 1455: Lâm Kinh Thiên vs Tôn Giả! (2)
Nhưng Vương Song nhìn lại, trong lòng lại có chút phát lạnh, ánh mắt của hắn nhìn thấy hai người đối đầu ở trung tâm, vô số đạo ngân xuất hiện, mơ hồ giống như thế giới tan vỡ.
Hai người đánh nhau một chưởng lần nữa, lập tức thân ảnh bọn họ đồng thời lui về phía sau.
– Khụ khụ, không hổ là đệ nhất nhân dưới Tôn Giả, thực lực như vậy, đích thực xứng đáng với loại xưng hô này!
Vị Tôn Giả đối diện nói, thân thể hắn vẫn bao phủ trong một tầng thần quang, làm cho người ta nhìn không rõ khuôn mặt cụ thể.
Sắc mặt Lâm Kinh Thiên lãnh đạm, toàn thân nguyên lực dồi dào, giống như một thần linh chân chính hồi sinh, khí huyết đáng sợ giống như đại dương mênh mông dâng trào, ánh mắt hắn sắc bén như đao, toàn thân đều là ánh sáng vàng.
– Vị Tôn Giả tiền bối này, đây hẳn không phải là chân thân của ngươi, ngươi phái linh thân của mình đến thăm dò ta, không khỏi có chút xem thường ta đó!
Lâm Kinh Thiên lạnh lùng nói, cũng không có chút sợ hãi nào, rất hiển nhiên, trong trận quyết đấu trước hắn chiếm thế thượng phong.
Trong lòng Vương Song chấn động, đây dĩ nhiên chỉ là một linh thân, nhưng lại cùng Lâm Kinh Thiên đánh đến trình độ này, từ đó có thể tưởng tượng được thực lực của đối phương vô cùng mạnh!
– Ha ha, tốt, rất tốt, Lâm Kinh Thiên, tiếp một chiêu cuối cùng đi!
Đột nhiên, Tôn Giả đối diện nói, cười to hai tiếng, trên thân thể hắn từng đạo thần quang bộc phát, trên đỉnh đầu của hắn hình thành từng cái xích thần quang màu sắc sặc sỡ!
Những xiềng xích thần thánh nối tiếp nhau xuất hiện, đây là biểu hiện cụ thể của quy luật vũ trụ, chỉ có đạt tới cảnh giới Tôn Giả mới có thể sử dụng loại xiềng xích thiên địa này.
Sợi xích thần xuyên qua bầu trời, trực tiếp xuyên thủng hư không, hạ xuống phía Lâm Kinh Thiên.
– Ầm.
Hai tia sáng vàng rực rỡ hiện lên trong mắt Lâm Kinh Thiên, một thân khí tức giống như chân long thức tỉnh, làm cho cả vũ trụ đều chấn động, toàn bộ sức mạnh không gian xung quanh đều bị đẩy sang một bên, không cách nào tới gần thân thể của hắn.
– Thiên địa Đại Bi Thủ!
Lâm Kinh Thiên hét một tiếng dài, hư không vỡ nát, xung quanh xuất hiện một loại cảm giác bi thương vô tận, ngay cả phiến hư không này cũng đang biến mất, diệt vong, tựa như sắp đến hồi kết.
Một dấu tay to chừng cỡ trăm trượng xuất hiện, màu sắc ám hoàng, cổ xưa, vừa xuất hiện, trời đất đều thương tiếc.
– Ầm.
Một kích này của Lâm Kinh Thiên trực tiếp đan xen với trật tự thần xích của đối phương, từng cái lỗ đen xuất hiện giống như vũ trụ đang mở ra, lại tựa như đi tới thời điểm khai thiên lập địa, năng lượng hủy diệt và tái sinh đan xen nhau, giống như sóng biển mênh mông.
Trong nháy mắt vĩnh hằng, không biết đã qua bao lâu, tựa như trong nháy mắt, nhưng cũng tựa như một trăm năm, một ngàn năm, khó có thể phân biệt.
– Phốc.
Thân ảnh Lâm Kinh Thiên lui về phía sau mấy trăm thước, khóe miệng tràn ra một tia máu tươi, rõ ràng trong trận chiến này hắn cũng bị thương nặng.
Mặt khác, linh thân của vị Tôn Giả này cũng không tốt hơn bao nhiêu, thần quang khắp người đã trở nên tơi tả, miễn cưỡng che lấp thân thể của mình, mơ hồ có thể nhìn thấy rạn nứt trên thân thể đối phương, từng đạo thiên địa nguyên khí dày đặc từ chỗ nứt ra tản ra, khiến cho khoảng trống vô tận này lần lượt sinh ra những bông hoa.
Giống như một xứ sở thần tiên.
– Vút.
Vị Tôn Giả linh thân này không nói thêm lời nào, dường như nhìn thoáng qua Lâm Kinh Thiên một cái, rồi sau một khắc, trực tiếp hóa thành một chùm ánh sáng bay đi, tốc độ nhanh đến cực hạn, vẻn vẹn chỉ trong nháy mắt đã hoàn toàn biến mất.
Chỉ còn lời nói truyền đến:
– Lâm Kinh Thiên, xem ra bọn họ đều xem thường ngươi, ngươi đâu chỉ cách cảnh giới Tôn Giả một bước…
Vương Song đương nhiên không nghe thấy những lời này, ánh mắt Lâm Kinh Thiên mờ mịt nhìn bóng dáng đối phương đi xa, cũng không có lựa chọn đuổi theo.
– Tiền bối, ngươi không sao chứ?
Vương Song nhìn máu tươi trên khóe miệng Lâm Kinh Thiên, kinh hãi nói, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Lâm Kinh Thiên bị thương.
– Không sao, nó chỉ là một linh thân mà thôi, không thể làm gì được ta!
Lâm Kinh Thiên lắc đầu.
– Vị Tôn Giả này đến tột cùng là ai? Tại sao hắn lại ngăn cản chúng ta?
Vương Song khó hiểu mở miệng hỏi.
Hắn không tin, một vị Tôn Giả lại mơ ước mảnh vỡ Hỗn Độn Tinh Thạch trong tay hắn, khả năng lớn hơn chắc là nhằm vào Lâm Kinh Thiên, mà hắn chỉ là bị vạ lây thôi.
– Ha ha, cuối cùng đối phương cũng không sử dụng thần thông mạnh nhất của hắn, đoán chừng là sợ bị ta phát hiện.
Khóe miệng Lâm Kinh Thiên lộ ra một nụ cười giễu cợt, hoà với vết máu tươi trên khóe miệng hắn, thoạt nhìn vô cùng lãnh khốc.
– Nhưng trong lần giao thủ này, ta mơ hồ nhận ra một cỗ khí tức quen thuộc, ta nghĩ ta biết hắn là ai!
Lâm Kinh Thiên lạnh nhạt nói.
Trong lòng Vương Song chấn động, vội vàng hỏi.
– Thực lực của ngươi bây giờ quá thấp, chờ khi nào ngươi đạt tới cảnh giới Tinh Chủ, mới là thời điểm ngươi chân chính biết một ít, ngươi cũng mới có tư cách chân chính tung hoành trong tinh không.
Lâm Kinh Thiên liếc mắt nhìn Vương Song một cái, không trả lời nghi hoặc của hắn, mà lắc đầu thở dài.
Chương 1456: Lâm Kinh Thiên vs Tôn Giả! (3)
Vương Song cúi đầu, hắn cũng biết thực lực hiện tại của mình quá thấp, cho dù biết rất nhiều bí mật, chỉ sợ cũng không phải chuyện tốt gì.
Tiếp theo, dưới sự dẫn dắt của Lâm Kinh Thiên, Vương Song trở lại Thanh Nguyên Tông, trên Vô Danh Phong, Chu Càn nhìn Lâm Kinh Thiên và Vương Song xuất hiện, trên mặt lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.
Nhưng khi Chu Càn nhìn Lâm Kinh Thiên, đang muốn nói cái gì đó, đột nhiên giật mình, kinh ngạc nói:
– Ngươi gặp ai, lại bị thương như thế?
– Chẳng qua là linh thân của một lão tiên nhân, cũng bị ta đánh trọng thương, đoán chừng lão gia hỏa này phải tu luyện lại một lần nữa.
Lâm Kinh Thiên không thèm để ý nói, lời nói lại có chút mập mờ.
Chu Càn nghe vậy thì gật đầu, cũng không hỏi tiếp, lập tức hắn quay đầu nhìn về phía Vương Song, nụ cười trên mặt vô cùng nhu hòa.
– Tiểu tử, trở về là tốt rồi.
Không nói thêm lời nào, chỉ là một câu hỏi han quan tâm bình thường, đã làm cho Vương Song cảm giác được trong lòng mình ấm áp, hắn biết rõ mình gặp nạn ở Thần Tinh Vực trên trời, Chu lão đã khẳng định sẽ nỗ lực mời Lâm tiền bối đi cứu hắn.
Nhưng những lời này Chu lão cũng không nói ra, chỉ là giống như trưởng bối của hắn, nhìn thấy con trai của mình bình an vô sự trở về cảm thấy yên lòng!
– Chu lão…
Vương Song cung kính tiến lên hành lễ lớn.
– Chu lão đầu, đồ đệ của ngươi ta đã đưa về cho ngươi, nhân tình ta nợ ngươi đã trả hết.
Lâm Kinh Thiên nhàn nhạt nói.
– Ta còn có việc, không ở lại chỗ ngươi nữa, đợi đến khi nào hai đồ đệ của ngươi chân chính trưởng thành, ta sẽ trở lại.
Nói xong, bóng dáng Lâm Kinh Thiên dần dần biến mất.
Chu Càn không để ý, tiến lên vỗ nhẹ bả vai Vương Song, mỉm cười nói:
– Tiểu tử, ngươi không làm ta thất vọng, nguyên lực bát chuyển đỉnh phong, lại còn lấy được một mảnh Hỗn Độn Tinh Thạch, tiểu gia hoả Dương Mạt kia làm ầm ĩ nói muốn đi tìm ngươi…
Vừa nói, Vương Song đi theo Chu lão về phía ngôi nhà tranh.
Mà ở chỗ sâu của Thần Linh Tông, đạo thân ảnh tựa như đang ngủ say chợt mở mắt, một đạo hư ảnh rơi xuống trước mặt hắn, trực tiếp dung nhập vào trong thân thể của hắn.
Đạo thân ảnh này chấn động, trên đỉnh đầu toát ra một cỗ khí tức mục nát.
– Thật là Lâm Kinh Thiên, lại có thể nghiền nát linh thân của ta, xem ra, không cần thời gian một trăm năm, Tây Tinh Vực này, lại lần nữa xuất hiện một vị tuyệt thế cường giả cấp bậc Tôn Giả!
Dứt lời, thân ảnh của hắn lần nữa bị bao phủ trong một tầng thần quang dày đặc, tựa như lần nữa lâm vào trong tu hành.
Mà Lâm Kinh Thiên đang đi trong không gian xa xôi, từ xa liếc nhìn thoáng qua về phía Linh Tông, khóe miệng lộ ra một tia châm chọc, lập tức không ngừng xé rách không gian, đi về phía Thiên Nguyên Tinh Vực.
Vương Song và Chu Càn ngồi đối diện nhau, hắn chậm rãi nói chuyện bản thân đã gặp phải ở Thiên Thần Tinh Vực cho Chu Càn biết, ngoại trừ Tam Thế thân, còn lại không hề giấu diếm gì cả.
– Ta không giành được Thần Huyết Thạch, thiếu chủ của phái Bách Luyện kia bị Yêu Nguyệt đánh lén, còn ta thì nhân cơ hội đánh nàng bất tỉnh, cướp đi Thần Huyết Thạch…
– …Sau này, bên trong Đoạ Nhật lĩnh xuất hiện một Viễn Cổ Chiến Trường… Đó là hồi ức nhất tôn khí của ta, Yêu Nguyệt và Cổ Hà đều tiến vào bên trong, được khí linh thử thách…
– Ta thông qua thử thách kỳ linh, thu hoạch được phiến toái Hỗn Độn Tinh Thạch v kia…
– Cuối cùng, tin tức của ta bị người ta truyền ra ngoài, vì vậy vô số cao thủ đều đến tàn dương Tinh, chuẩn bị cướp đoạt bảo vật, nếu không phải là Lâm Kinh Thiên tiền bối, sợ là ta cũng không trở về được!
– …
Chu Càn yên lặng nghe Vương Song kể về trải nghiệm ở Thiên Thần Tinh Vực, không chen miệng, luôn chờ đến khi Vương Song nói xong.
– Ngươi nói còn cướp được một con mèo?
Chu Càn đang suy nghĩ một lúc sau đột nhiên dò hỏi.
Vương Song sững sờ, Tinh Thần Lực độn, Long Chồn bị hắn từ trong Vạn Giới Châu đưa đến.
– Chu lão, chính là con mèo này, nó nói là Long Chồn nhất tộc của yêu thú Tinh Vực, cũng không biết có phải thật không.
– Vương tiểu tử, ngươi dám bán ta!
Long chồn vốn đang trong Vạn Giới Châu cùng Tiểu Không trắng trợn nói phét, ai ngờ chớp mắt đã ra bên ngoài, nó còn chưa kịp thấy rõ tình thế xung quanh, bèn nghe được tiếng Vương Song, lông trên người nó phút chốc dựng lên, như con nhím vậy, cả người lạnh từ đầu đến chân, cho rằng mình bị Vương Song bán, phẫn nộ hét to.
– Tiểu gia hỏa, đừng ồn ào!
Đột nhiên, có số giọng nói già nua vang lên, một bàn tay đập vào trên đầu nó, lập tức làm Long Chồn sửng sốt, tôi lúc này, nó mới phát hiện mình xung quanh chỉ có một lão già, cùng với Vương Song không có người khác.
Trong mắt nó, lão già này toàn thân không chút Nguyên Lực lưu chuyển nào, đơn giản cũng là một lão già quá bình thường, móng vuốt của nó có thể đập chết mấy vạn lần, nhưng không biết vì sao, nhìn thấy lão già này, nó cảm giác như à bị một con Viễn Cổ Hung Thú nhìn chằm chằm vậy, không dám động đậy chút nào.
– Ừm, không tệ, quả thật là Long Chồn nhất tộc, lại còn là Long Chồn cấp bậc Tinh Chủ.
Chương 1457: Tặng Thuốc!
Chu Càn nhìn một lát, gật đầu, lập tức có chút buồn cười mở miệng,
– Nhưng tiểu Long Chồn này cũng can đảm đấy, vậy mà dám vượt qua đại kiếp Tôn Giả, có thể sống sót chứng tỏ huyết thống của Long Chồn nhất tộc cường đại !
Nghe vậy, trong lòng Tiểu Thất ngạc nhiên, lão già này chỉ nhìn một chút đã tra ra nội tình của nó, thật sự khủng bố quá!
Vương Song cũng rất kinh ngạc, hắn cũng không ngờ tầm nhìn của lão Chu sâu sắc như vậy, liếc mắt đã biết đây là Long Chồn thất bại độ kiếp.
– Nhưng Long Chồn này tuy độ kiếp thất bại, nhưng lại đánh bậy đánh bạ nên tích lũy được một số kinh nghiệm độ kiếp, có kinh nghiệm lần này, chờ nó khôi phục thân thể, dù xác suất độ kiếp thành công sẽ tăng lên ngũ thành!
– Tất nhiên rồi bản tôn là thiên tài Long Chồn nhất tộc !
Tiểu Thất nghe vậy, vẻ mặt kiêu ngạo nói.
Chu Càn trên mặt lộ ra ý cười.
– Muốn khôi phục thân thể ngươi, đây cũng không phải là chuyện người bình thường có thể làm được, tuy ta không biết phải làm thế nào, nhưng ta nghĩ chuyện này tuyệt đối không hề dễ dàng!
Tiểu Thất hậm hực gật đầu, không phản bác.
Vương Song cười khổ, nói đồ vật mà Tiểu Thất cho Chu Càn biết.
– Thần Linh Hoa, đệ tử chỉ đạt được ba cánh hoa, cũng không biết có đủ hay không.
Vương Song nói, trong tay xuất hiện có thể một cánh hoa trong suốt sáng long lanh, tỏa ra hương thơm mê người thơm ngát.
Vừa mới xuất hiện, nhà tranh nhỏ bên trong là hư thất phát quang, thấp thoáng trong đó có xuất hiện mờ nhàn Đại Đạo Chi âm.
– Thần Linh Hoa, vậy mà là Thần Linh Hoa!
Chu Càn thấy thế, trong mắt hình như có hai lỗ hắc động xuất hiện, vô cùng khiếp sợ, một khí tức không cách nào hình dung xuất hiện, gần như muốn nứt vỡ chân trời, Vương Song cũng cảm giác được hô hấp của chính mình ngưng lại, may mắn khí tức này vừa thả đã thu lại, nếu không thì, Vương Song rất nghi ngờ cả bên trong phái Thanh Nguyên đều rung động!
Xoẹt .
Chu Càn lập tức cầm cánh hoa này qua, đặt trong lòng bàn tay nhìn kỹ.
– Quả nhiên là Thần Linh Hoa, cải tử hoàn sinh, có được cánh hoa nghịch thiên kỳ hiệu !
Giọng nói hắn kích động, Vương Song giật mình, nghĩ đến Chu Càn có vết thương ở người, lẽ nào Thần Linh Hoa này hữu dụng đối với hắn? Nếu thật vậy, hắn tuyệt sẽ không keo kiệt đưa cho đối phương.
– Lão Chu, ngài cần Thần Linh Hoa này đúng không, nếu như cần, ngài cầm lấy đi, thứ này với ta mà nói cũng không có tác dụng gì quá lớn.
Vương Song nhẹ giọng mở miệng.
Chu Càn nghe vậy, nhìn Vương Song, biết Vương Song đây không phải thăm dò, mà là thật lòng muốn tặng cho chính mình.
Trên thực tế hắn cũng quả thật cần loại Thần Dược này, vì vậy Chu Càn cũng không chối từ, đưa cánh hoa này cẩn thận thu lại.
– Ta quả thật cần cánh hoa của Thần Linh Hoa này…
Chu Càn hơi xấu hổ, dù sao mình một trưởng bối, vậy mà lấy đồ của vãn bối, đồ quý giá thế.
– Lão Chu ngươi là Phong Chủ của Vô Danh Phong chúng ta, cũng bằng với sư phụ ta, sư phụ có khó khăn, đệ tử sao thể thờ ơ.
Vương Song nhìn ra sự xấu hổ Chu Càn, lắc đầu, an ủi đối phương.
– Đó là của ta, của ta…
Một bên đôi mắt Tiểu Thất ngấn lệ nhìn một mảnh cánh hoa Thần Linh bị Chu Càn lấy đi, trong lòng đau khổ muốn thổ huyết.
– Ngươi chỉ cần một là đủ rồi không cần dùng nhiều!
Vương Song không khách khí chút nào cắt ngang nó nói nhỏ.
Tiểu Thất tủi thân cuộn cơ thể thành một vòng tròn, nó bây giờ ăn nhờ ở đậu, cũng không thể nói gì.
Thấy thế, Chu Càn và Vương Song lộ ra một nụ cười, giọng Chu Càn trong đầu vang lên Vương Song,
– Long Chồn này huyết mạch thuần chủng, nếu như ta không đoán sai, chắc là Hoàng tộc của Long Chồn nhất tộc, ngươi tốt nhất có thể dễ dàng thu phục đối phương, tương lai có tác dụng lớn đối với ngươi.
Vẻ mặt Vương Song không thay đổi chút nào, Long Chồn này cực kỳ thông minh, nếu như hắn dùng một số thủ đoạn, rất dễ dàng bị phát giác, vì vậy Vương Song cũng không lựa chọn loại thủ đoạn này, mà lựa chọn xem đối phương như bằng hữu mà đối đãi.
Nhìn vẻ mặt của Vương Song, Chu Càn bất lực lắc đầu, hắn biết tiểu tử này sẽ không nghe mình.
– Đúng rồi lão Chu, Dương Mạt đâu? Sao ta không thấy hắn?
Vương Song đột nhiên hỏi Dương Mạt.
– Ta tiễn hắn đi vào một bí cảnh, hắn bây giờ hoàng kim Thần Thể vừa mới thức tỉnh, cần năng lượng lớn để tăng tu vi, đồng thời, kinh nghiệm chiến đấu của hắn không đủ, cần rèn luyện.
Chu Càn giải thích nói.
– Khoảng bao lâu hắn có thể trở về?
Vương Song tò mò hỏi thăm.
– Ít nhất thời gian mười năm, ta đã định quy củ cho hắn, nhất định phải ở đó đủ mười năm, trong vòng mười năm đánh từ bên trong bí cảnh kia ra, đánh không được, lâu vậy tiếp tục ở lại!
Chu Càn trên mặt có ý cười, nhưng trong lòng Vương Song thoáng qua một dự cảm không tốt.
– Lão Chu bí cảnh kia cần thực lực mạnh cỡ nào mới có thể đánh ra được?
– Hóa Thần đỉnh phong thì có thể, dựa theo sức chiến đấu hoàng kim Thần Thể cùng tu vi thực tế xem, hắn chỉ muốn đạt tới siêu phàm đỉnh phong, chắc là có loại thực lực này!
Vương Song:
– …
Cười khổ hai tiếng, Vương Song lại không nói gì.
– Ầm
Chương 1458: Tặng Thuốc! (2)
Đột nhiên, trong thân thể Vương Song phát ra một tiếng vang, như tiếng biển động vang lên, từng đạo chùm sáng màu vàng óng từ trong thân thể của hắn xuất hiện, trên đỉnh đầu hắn, vậy mà hình chiếu ra một cảnh tượng đáng sợ.
Hình như một miếng đại dương màu vàng, nhưng trộn lẫn số lượng lớn màu tím, vốn màu tím này là dựa vào một tốc độ đáng sợ biến mất, nhưng phía trên đại dương màu vàng này, nhất tôn Đại Ấn như một mảng vũ trụ trấn áp xuống, kiên cố khóa chặt đại dương màu vàng, làm không thể tiến hành biến chất.
– Cái này, Nguyên Lực Cửu Chuyển, ngươi vậy mà đạt đến bước này!
Chu Càn thấy cảnh này, vẻ mặt bỗng hoàn toàn biến đổi, thậm chí so với nhìn thấy Thần Linh Hoa còn kích động hơn.
Năm đó hắn thiếu chút Nguyên Lực Bát Chuyển, đối với Nguyên Lực Cửu Chuyển, đương nhiên hiểu rõ điều này có ý nghĩa gì, Nguyên Lực Cửu Chuyển, đây là bao hàm thiên tài đứng đầu lớn nhất vũ trụ mới có thể vào được một màn biến chất!
Có thể nói, đây là kiểu thiên tài phù hợp có tư cách hoành hành đến Tôn chiến trường tuyệt thế.
Hắn đối với mục tiêu của Vương Song chỉ là Nguyên Lực Bát Chuyển, ai ngờ hắn đi ra ngoài một chuyến, vậy mà đạt tới Nguyên Lực Cửu Chuyển.
– Nhưng quá trình Nguyên Lực Cửu Chuyển của ngươi bị phong ấn, phong ấn đáng lẽ nên ở trong bút tích khí linh của người đó cũng chỉ có kiểu tồn tại này, mới có thể vi phạm quy luật thiên địa, đang tiến hành quá trình bỏ dở xuống.
Chu Càn vẻ mặt sợ hãi thán phục mở miệng, lập tức hắn nhăn mày,
– Nhưng Nguyên Lực Cửu Chuyển này là quy luật thiên địa, nó chẳng qua là chút tàn dư của khí linh, phong ấn của nó vẻn vẹn có thể duy trì thời gian ngắn, bây giờ Cửu Chuyển Nguyên Lực này đã bắt đầu tấn công phong ấn, dựa theo trình độ này, đoán chừng phong ấn này Đỉnh Thiên lại có thể chống đỡ một năm nữa!
– Một năm, không phải nói là thời gian một năm của ta, sẽ trải qua đại kiếp Nguyên Lực Cửu Chuyển, cũng gọi là thiên địa ban thưởng văn.
Vương Song giật mình nói.
– Ngươi vậy mà biết thiên địa ban thưởng văn.
Chu Càn kinh ngạc một lát nhìn Vương Song,
– Không sai, sau khi Nguyên Lực Cửu Chuyển, ngươi cần trải qua Lôi Kiếp, không coi là gì, quan trọng nhất là thử thách Pháp Tắc chi Hải sau đó, không biết bao nhiêu thiên kiêu, đều bại ở bước phía trên…
Chu Càn vừa nói vừa suy nghĩ, hắn đang nghĩ cách làm sao để Vương Song vượt qua một kiếp này.
– Lôi Kiếp dễ thôi mấu chốt là Pháp Tắc chi Hải, tình huống mỗi người gặp được cũng không giống nhau, ai cũng không biết gặp được tình hình gì, vì vậy kinh nghiệm của người trên không chút tác dụng nào.
Đỉnh đầu của Vương Song, đại dương màu vàng gào thét một tràng, không có đối đầu với sự uy hiếp hình thành Đại Ấn, dần dần bị trấn áp xuống.
– Xem ra, bây giờ điều quan trọng ngươi cần làm là đưa thân thể ngươi tăng lên cực hạn, nếu không phải vậy, Nguyên Lực Cửu Chuyển một khi hình thành, thân thể ngươi không thể tiếp nhận lực lượng này, trước tiên sẽ sụp đổ.
Tinh thần Thần Thạch chắc vẫn còn, xem ra ta cần đi tìm người giúp ngươi!
Chu Càn nghĩ một lát, trong tay xuất hiện một ngọc phù, bóp nát, sau đó không gian vặn vẹo, một hình bóng quen thuộc xuất hiện trước mặt Vương Song.
– Sư huynh, ngươi tìm ta?
Người đến là Thạch Nghị, nhìn thấy Chu Càn, trên mặt hắn có một nghi ngờ.
-Ta cần ngươi giúp Vương Song luyện Tinh Thần Thần Thạch, đưa thân thể hắn tăng tới siêu phàm đỉnh phong!
Chu Càn không nói lời thừa thãi, nói thẳng vào vấn đề.
– Luyện hóa Tinh Thần Thần Thạch, đây chính là sở trưởng của Lạc Tinh Phong…
Thạch Nghị nói thầm hai câu, nhưng lại thấy sư huynh mình bên này mặt đen xì lập tức phản ứng, giữa hai ngọn núi sớm đã hoàn toàn cứng rồi, tên tiểu tử kia sao lại ra tay giúp Vương Song.
– Nhưng mà Bát Hoang Đồ Lục của ta cũng không kém, luyện hóa Thần Thạch này thì dư dả.
Thạch Nghị mở miệng cười.
– Cái này còn tạm được.
Vẻ mặt Chu Càn lúc này mới đỡ hơn một chút, theo sau để Vương Song lấy ra tất cả Tinh Thần Thần Thạch.
– Đến nơi trước kia ta bế quan đi, không thì sẽ xảy ra động tĩnh quá lớn.
Chu Càn nghĩ một lát mở miệng nói ra.
Sư huynh, các ngươi đây là muốn làm gì? Lại còn muốn đến nơi ngươi trước kia bế quan!
Thạch Nghị có chút giật mình, hắn chỉ là gọi a Địa tới, lại không hiểu sư huynh mình đang làm gì, luyện hóa Tinh Thần Thần Thạch, với hắn mà nói cũng không coi là việc quá khó, cần nơi Chu Càn từng bế quan.
Chu Càn liếc nhìn hắn, lập tức chỉ vào Vương Song, đơn giản nói với hắn tình huống của Vương Song.
– Cái gì, Nguyên Lực Cửu Chuyển!
Thạch Nghị nghe vậy, mắt giãn to, có chút khó tin nhìn Vương Song.
Nguyên Lực Cửu Chuyển hắn tất nhiên hiểu, chỉ là hắn không ngờ Vương Song lại có thể đạt đến bước này.
– Vì vậy sư huynh định đưa thân thể hắn tăng lên phối hợp với Nguyên Lực cửu chuyển này.
Thạch Nghị lập tức hiểu ý của Chu Càn, hắn tuy không phải Nguyên Lực cửu chuyển, nhưng lại hiểu sau khi Nguyên Lực Cửu Chuyển sẽ đạt tới một trình độ cực kì kinh khủng, thân thể bình thường căn bản không thể chịu đựng, cũng khó trách Chu Càn muốn mình giúp Vương Song luyện hóa Tinh Thần Thần Thạch!
Chương 1459: Lôi Kiếp!
Chu Càn ở phía trước dẫn đường, đi vào một chỗ bên trong sơn cốc Vô Danh Phong, Vương Song tò mò đi theo Chu Càn, lát sau, bọn họ đi vào một chỗ trước vách đá, Vương Song tò mò nhìn đối phương.
– Lốp đốp.
Âm thanh như vết bỏng rộp vỡ tung ra, Vương Song nhìn thấy hình bóng không ngừng đi của Chu Càn, trực tiếp dung nhập vào bên trong vách đá phía trước.
– Vậy mà là một chỗ Trận Pháp Không Gian.
Vương Song hơi kinh ngạc, lập tức học theo, cùng đi về phía trước.
Hắn và Thạch Nghị xuyên qua vách đá, cảm giác được như xuyên qua một tấm lụa mỏng, lập tức hai mắt hắn tỏa sáng, đây là một không gian vô cùng lớn, gần như liếc một chút không thấy bờ, bầu trời màu lam, bãi cỏ xanh, từng đám mây trắng nổi bồng bềnh giữa không trung, một trận gió nhẹ thổi tới, mây trắng chậm rãi tản ra.
Vương Song hít sâu một hơi, cảm giác được một luồng thiên địa nguyên khí dày đặc điên cuồng về chỗ mình.
Duy nhất không tốt có lẽ chính là chỗ này không có nhân khí gì, vô cùng yên tĩnh.
– Đây là nơi trước kia ta đã từng bế quan, không có sự cho phép của ta, nơi này không người đến, ngươi sẽ ở đây tiến hành Nguyên Lực Cửu Chuyển.
Chu Càn nói cho Vương Song biết.
Vương Song nhìn Chu Càn, vẻ mặt cảm kích gật đầu.
– Sư đệ, tiếp theo phải dựa vào ngươi rồi!
Chu Càn nhìn về phía Thạch Nghị.
– Sư huynh, yên tâm, có ta ở đây, chút chuyện nhỏ này đảm bảo sẽ không xảy ra vấn đề.
Thạch Nghị tự tin nói, lập tức hắn liền để cho Vương Song ngồi khoanh chân trước mặt mình.
– Ngươi Luyện Thể Công Pháp tu hành cần Tinh Thần Thần Thạch phối hợp với Thiên Địa Kỳ Trân khác mới có thể tu hành, nhưng bây giờ đi tìm những Thiên Địa Kỳ Trân kia chắc cũng không kịp, ta sẽ đưa lực lượng bên trong Tinh Thần Thần Thạch này luyện hóa ra, ngươi vận chuyển công pháp, đưa những năng lượng này hấp thu đi vào, mặc dù sẽ lãng phí rất nhiều, nhưng chí ít đủ làm thân thể ngươi lần nữa tăng lên một bậc thang nhỏ!
Nói xong, trong tay hắn cầm một khối Tinh Thần Thần Thạch, Thần Thạch tỏa ra từng đạo từng luồng Tinh Huy của lưu ly, nhìn qua vô cùng lóa mắt, trong tay hắn,
– Phù!
Một tiếng, dâng lên một ngọn hỏa diểm màu xám, giữa hỏa diễm mơ hồ hiện ra Long hình, nhìn qua hình như từng màu xám Hỏa Long.
Những ngọn lửa này tổng cộng tám cái, như là tám đầu của Hỏa Long màu xám.
Tám đầu Hỏa Long tổng cộng phun ra nuốt hỏa diễm vào, dưới sự nung khô của hỏa diễm tại Tinh Thần Thần Thạch, bắt đầu chậm rãi hòa tan.
Dưới lãnh đạo của Thạch Kiên, năng lượng bên trong Tinh Thần Thần Thạch giống như một Ngân Hà sáng chói, rớt xuống trên thân thể của Vương Song.
– Ầm
Vương Song vận chuyển công pháp Tinh Thần Cửu Chuyển, cảm nhận được một luồng năng lượng to lớn ở trong cơ thể mình mãnh liệt tuôn trào, mỗi một tế bào trong cơ thể mình đều giống như đói nhiều năm vậy, điên cuồng chiếm đoạt lấy năng lượng cực đại này.
Từng đạo Tinh Huy xuyên thấu qua thân thể hắn, khuếch tán ra ngoại giới, từ xa nhìn vào, giống như một nguồn phát sáng
Chân mày Vương Song hơi nhíu lại, trực tiếp hấp thu lực lượng bên trong Tinh Thần Thần Thạch này, đối với hắn mà nói vẫn quá mức cuồng bạo, không phải vì nguyên nhân của Thạch Nghị trong đó lực lượng bị luyện hóa, Tinh Thần Cửu Chuyển thần thông, càng về sau cần Tinh Thần Lực Lượng càng thêm to lớn, lúc mới bắt đầu, hắn có thể trực tiếp hấp thu năng lượng trong đó, nhưng bây giờ hắn cần rất nhiều năng lượng, vì vậy muốn như trước kia biến thì không có khả năng!
Rất nhanh, một miếng năng lượng bên trong Tinh Thần Thần Thạch bị hắn hút sạch, lập tức trong tay Thạch Nghị xuất hiện một miếng nữa, bị hắn chậm rãi luyện hóa, mà theo thời gian dịch chuyển, Vương Song đã hấp thu khoảng tám miếng Tinh Thần Thần Thạch.
Đến lúc này, Thạch Nghị trở nên càng cẩn thận, tốc độ luyện hóa cũng chậm lại, từng sợi Tinh Thần Lực Lượng dung nhập thân thể Vương Song.
– Thân thể hắn đối với Tinh Thần Lực Lượng hấp thu đã đạt tới mức hạn cao nhất..
Một bên, Chu Càn nhìn một màn này, tâm lý có chút trầm tư.
– Đoán chừng đến miếng Tinh thần Thần Thạch thứ chính, thân thể hắn tiến hành biến chất!
Vương Song lúc này cảm giác được thân thể mình như một đập lớn chứa đầy nước vậy, từng đạo Tinh Thần Chi Lực đã đạt tới cực hạn của đập nước này, chỉ cần nhiều thêm một chút thì bản thân cái đập nước này sẽ hoàn toàn bị phá tan.
Trên thân thể hắn, từng đạo Tinh Huy rất sáng chói xuất hiện, hắn không thể khống chế Tinh Thần Lực Lượng này.
– Răng rắc Răng rắc…
Từng vết nứt đột nhiên xuất hiện trên thân thể Vương Song, như là một mảnh đồ sứ sắp vỡ vụn, xuyên qua vết nứt, có thể thấy không một tia máu tươi xuất hiện, mà đây là từng đạo Tinh Huy dày đặc.
– Không được thân thể hắn đã không thể chịu đựng luồng lực lượng này!
Thạch Nghị biến sắc, muốn ngừng động tác trong tay mình.
– Đừng ngừng… Tiếp tục…
Giọng nói của Vương Song đột nhiên vang lên, ngữ khí hắn rất yếu, nhưng bảy trong đó lại là sự kiên định, cứ như không có bất kỳ vật gì có thể dao động tâm trí hắn!
– Ta có thể chống đỡ được!
Thạch Nghị nhíu mày, không biết có nên tiếp tục hay không, hắn quay đầu nhìn Chu Càn.
Chương 1460: Lôi Kiếp! (2)
Chu Càn nhìn Vương Song, trong đôi mắt Vương Song, hắn nhìn thấy sự kiên định, trầm mặc một lát, Chu Càn chậm rãi mở miệng,
– Tiếp tục đi…
Thạch Nghị ngạc nhiên nhìn Chu Càn, nhưng hắn cũng không nói gì, sư huynh cho rằng có thể tiếp tục, vậy hắn càng không có lý do từ bỏ!
Bát Hoang Thần Diễm của hắn xuất hiện lần nữa, lần này hắn toàn lực xuất thủ, đưa khối thứ chín Tinh Thần Thần Thạch luyện hóa, từng đạo Tinh Thần Lực Lượng dày đặc cực hạn từ bên trong Thần Thạch xuất hiện, giống như dậy sóng nước vậy rơi xuống trên thân thể Vương Song.
– Ầm.
Vương Song cảm giác thân thể mình hoàn toàn sụp đổ, nhưng sâu trong não hắn, một vòng hắc động bỗng xuất hiện, chiếm đoạt lấy Vô Tận Tinh Thần chi lực, lập tức từng đạo năng lượng màu trắng lại từ miệng động phun ra.
Hình như xuân trở lại vạn vật sinh sôi, bên trong thân thể hắn, từng đạo vỡ ra miệng vết thương bắt đầu từ mắt trần có thể thấy tốc độ đang hồi phục, qua mấy phút, toàn thân thể hắn hoàn toàn hồi phục lại đỉnh cao.
Không chỉ thế, trên thân thể hắn từng đạo thần quang xuất hiện, như bạch ngọc vậy, có kiểu lưu ly vậy, từ xa nhìn lại, giống như một viên ngọc trắng không tì vết.
– Ầm.
Vương Song mở to mắt, hai chùm ánh sáng lộng lẫy xuất hiện trong mắt hắn, thẳng tắp đâm về phía trước, trực tiếp trên mặt đất xuyên ra hai Đại Động.
Một luồng khí tức như Man Long, khí tức trên thân xuất hiện Vương Song, Vương Song đứng dậy, nhìn thân thể bây giờ của mình, một cảm giác đủ để bùng phát Thiên Khung tự nhiên sinh ra, Vương Song lòng động, một chưởng vỗ về phía trước.
– Ầm ầm đoàng.
Hình như tiếng mấy chục chiếc cổ chiến xa nghiền ép hư không, không gian vặn vẹo, hình như sắp phá vỡ ra.
– Thân thể siêu phàm đỉnh phong, không tệ, hẳn là đủ để dung nhập Nguyên Lực cửu chuyển của ngươi!
Giọng Chu Càn vui mừng truyền đến, Vương Song vội vàng cảm tạ Chu Càn.
– Không cần cám ơn ta, đây chẳng qua là bước đầu tiên, muốn thực sự dung nạp Nguyên Lực cửu chuyển, ngươi còn rất nhiều chặng đường phải đi!
Chu Càn lắc đầu.
– Đây là một mảnh Tiểu Không Gian độc lập, càng khi ta đỉnh phong bố trí phong ấn xuống, dù nơi này xảy ra động tĩnh trời đất ngoại giới cũng sẽ không phát giác, vừa hay có thể tiến hành Nguyên Lực cửu chuyển của ngươi!
Giọng nói Chu Càn nghiêm túc, mà Thạch Nghị cũng ở bên gật đầu, có chút dừng nhìn Vương Song, hắn biết tiếp theo mới thật sự là cửa ải khó khăn bắt đầu!
– Nguyên Lực Cửu Chuyển, Lôi Kiếp mở ra, từ nay về sau, mỗi đột phá một cảnh giới ngươi, đều trải nghiệm tẩy lễ của Lôi Kiếp, đây cũng là một ký hiện thuộc về đỉnh phong thiên kiêu!
Vương Song nghe vậy, trong lòng run lên, lập tức thở sâu, đứng tại chỗ, hai tay của hắn chậm rãi chuyển động, cùng với động tác của hắn, trấn áp Đại Ấn vô tận đại dương màu vàng bắt đầu rung động, mơ hồ có dấu hiệu muốn tiêu tan.
Chu Càn và Thạch Nghị đều tránh xa lui ra, Vương Song một khi tiến hành Nguyên Lực Cửu Chuyển, tất nhiên sẽ nhận đả kích Lôi Kiếp, khoảng cách của bọn họ quá gần rất dễ dàng bị ngộ nhận là trợ giúp Vương Song, bọn họ cùng bị bao phủ ở bên trong, cùng trải nghiệm Lôi Kiếp, đồng thời Lôi Kiếp này vẫn là bọn hắn trước mắt cảnh giới phải nhận, Thạch Nghị hiện tại là Tinh Chủ đỉnh phong, một khi độ kiếp, sẽ trực tiếp là Tôn Giả đại kiếp!
Cùng với sự sụp đổ bên trong Đại Ấn Vương Song, bên trong Tiểu Không Gian bỗng bắt đầu nổi gió thổi, tại chân trời xa xôi, từng đám mây đen trống rỗng xuất hiện, bay nhanh về đây.
Cuồng phong gào thét, đất đá trên mặt đất đều bị xới lên, không biết bị thổi đi nơi nào.
– Bùm!
Ấn ký trong tay Vương Song càng kết càng nhanh, trong cơ thể hắn, Đại Ấn tốc độ sụp đổ cũng càng lúc càng nhanh, một khối Đại Ấn vỡ vụn rơi xuống, mà đại dương màu vàng bị trấn áp, giống như thu hoạch được một tín hiệu nào đó, sóng lớn vàng óng ánh ngập trời, màu tím sắc bằng tốc độ có thể thấy được biến mất.
Bầu trời chẳng biết khi nào đã trải rộng mây đen, từng tầng mây đen che kín bầu trời, mảng trời đen kịt, vô cùng âm u, một luồng khí nặng nề áp lực truyền đến, hình như có một ngọn núi đè xuống.
Trong mây đen này có từng dải ngân sắc lấp lánh, đây là sức mạnh sấm sét, đại diện cho Thiên Đạo Chi Lực, đến trừng phạt nghịch thiên người!
– Xùy Xùy!
Từng dải ngân sắc sấm chớp ở trong tầng mây xuyên qua, giống như Giao Long vậy, một lực lượng hủy diệt xuất hiện ở trong đó.
– Ầm ầm !
Bên trong thân thể Vương Song, Đại Ấn chậm rãi biến mất, nguyên lực màu vàng biến động dâng trào, lực lượng điên cuồng, dù bây giờ thân thể Vương Song siêu phàm đỉnh phong cũng có cảm giác nặng nề, thậm chí trong có lúc cảm giác đau chói.
– Thân thể của ta đã đạt tới siêu phàm đỉnh phong, vẫn có cảm giác này, nếu không tăng lên, chẳng phải sẽ sụp đổ đầu tiên sao!
Vương Song trong lòng có chút run sợ thầm nghĩ.
Trên bầu trời, Đại Ấn trong cơ thể hắn tiêu tan cũng dần dần trở nên bắt đầu điên cuồng, chớp to lao nhanh trong đó, có ý cảnh Hủy Diệt Vạn Vật.
Trấn áp Đại Ấn đan điền của hắn cuối cùng hoàn toàn biến mất, trong cơ thể hắn, tử sắc hoàn toàn biến mất, hoàn toàn trở thành ánh sáng màu vàng nhạt, nguyên lực màu vàng ngất trời, giống như lật đổ mênh mông vậy.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









