[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 144 : Thiếu Niên ở Sơn Thôn! (2) (c1431-c1440)
❮ sautiếp ❯Chương 1431: Thiếu Niên ở Sơn Thôn! (2)
Vương Song hơi kinh ngạc nhìn đối phương, nhẹ giọng nói, mèo đen từ trên đầu vai hắn cũng nhảy xuống, đáp lên đầu của Vương Lâm, giống như muốn xem đầu của đối phương thành ổ, cuộn tròn người lại, giống như buồn ngủ.
Vương Lâm cũng không quan tâm, hắn cũng là cực kỳ thích con mèo đen của Vương Song này, đồng thời hắn luôn luôn cảm giác được con mèo này có linh tính.
– Ngươi nói có chiến đấu giữa Tu Hành Giả sao? Ta từng thấy, có một lần, ta ở trên núi, nhìn thấy nơi rất xa, có hai tiên nhân đang chiến đấu, bọn họ đánh nát núi cao, thậm chí ngay cả dòng sông đều bị bốc hơi, cực kỳ đáng sợ.
– Sau đó rốt cuộc là người nào thắng, ta không biết, nhưng ta nghĩ, đây chính là trận chiến đấu của Tu Hành Giả.
Vương Lâm nhìn Vương Song, trong mắt có một chút kiên định khiến người ta xúc động, điều này khiến Vương Song nghĩ đến sự bình tĩnh trước đó khi đối phương nhìn thấy mình toàn thân máu tươi, đây là một tính cách vô cùng trầm ổn của thiếu niên.
– Nhưng những thứ này Vương Lâm ta không sợ, ta muốn trở thành một Tu Hành Giả, tương lai bay đi biến mất, vĩnh viễn bất tử!
Thân thể Vương Lâm nho nhỏ phát ra chí nguyện vĩ đại.
– Ha ha, gia hỏa này ta thích, thú vị đấy!
Giọng Tiểu Thất trong não Vương Song vang lên, ngữ khí hắn hình như vô cùng trọng dụng gia hỏa này.
– Nhưng thật đáng tiếc, ta đã điều tra rồi, thể chất của gia hỏa này cực kỳ bình thường, nếu muốn tu hành thì tài nguyên phải gấp người khác mấy chục lần mới có thể thu được hồi báo tương đương, kiểu thể chất này, cố lắm thì cũng là cảnh giới Tiên Thiên, không thể đến Siêu Phàm được!
Nghe vậy, Vương Song âm thầm thở dài một tiếng, hắn cũng biết kết quả này, vì vậy vẫn luôn không dạy cho đối phương bất kỳ phương pháp tu luyện nào.
– Con đường tu hành, không phải dễ như ngươi tưởng, đôi lúc làm người bình thường cũng khá hạnh phúc.
Vương Song thở dài một tiếng.
– Vương đại ca, ngươi là Tu Hành Giả sao?
Vương Lâm nhìn Vương Song, tuy là câu hỏi, nhưng ngữ khí vô cùng khẳng định.
– Ngươi muốn ta dạy cho ngươi à, đáng tiếc bây giờ đến bản thân ta cũng khó đảm bảo, nếu như bị người khác phát hiện là ta dạy, chỉ sợ toàn bộ thôn các ngươi đều sẽ bị diệt trừ…
Vương Song lắc đầu.
Nghe vậy, sắc mặt Vương Lâm tối lại, nhưng tinh thần lập tức chấn động,
– Không sao, ta nghe nói bên ngoài có một số tông môn chuyên môn bồi dưỡng Tu Hành Giả có lẽ ta có thể gia nhập vào đó.
Vương Song không nói rằng thiên phú hắn thấp, sợ đả kích đến sự tự tin của đối phương.
Vương Song cùng nhìn qua bầu trời đêm, từng ngôi sao lấp lánh, hình như rất gần, nhưng Vương Song hiểu rõ khoảng cách này cực kỳ xa xôi, chỉ có thông qua truyền tống trận mới rất nhanh đạt tới, mà toàn bộ Tà Dương Tinh đã bị một Tinh Thần Lực khủng bố vây quanh, chỉ cần bản thân xuất hiện, e rằng sẽ bị phát hiện.
Nhớ đến khí tức mấy ngày nay liên tục cảm nhận hơn mười khí tức Hạo Đại, Vương Song cũng cảm giác được khóe miệng của mình dâng lên chút cay đắng.
Hắn thực sự là Thượng Thiên Vô Lộ, Nhập Địa Vô Môn, mọc cánh cũng khó thoát, ngoại trừ việc chờ cứu viện, hắn thật không còn cách nào.
Thế nhưng bây giờ ngay cả tin tức hắn cũng không truyền ra được, Chu lão ở Thanh Huyền tông làm sao biết hắn gặp nguy hiểm.
– Bây giờ trước tiên chỉ có thể tiêu hóa mảnh vụn kia, để Quá Khứ Thân lại tăng thêm một tầng nữa.
Vương Song nghĩ đến chuyện bản thân nuốt chửng Hỗn Độn Tinh Thạch kia, dẫn đến tình trạng như hiện giờ. không khỏi dung nhập tâm thần vào trong đó.
Ở sâu bên trong não, ba hạt giống màu trắng mơ hồ là Tam Đạo Căn Nguyên từ thời Hồng Mông Chi Sơ, tản ra khí tứ siêu nhiên của quá khứ, tương lai, đáng tiếc, đáng tiếc trên đó có một cái vết nứt, không thể dùng, một cái thì là nuốt chửng Tinh Thạch Hỗn Độn, rơi vào trạng thái ngủ say bên trong, hư ảnh màu trắng không ngừng hấp thu Hỗn Độn Căn Nguyên trong Hỗn Độn Tinh Thạch, Hỗn Độn Căn Nguyên vô cùng yếu ớt này bị hạt giống màu trắng hấp thu, trong lúc mơ hồ, hạt giống màu trắng không ngừng thu nhỏ, sau khi hấp thu được căn nguyên và được Hỗn Độn Khí tưới vào, hạt giống nhỏ kia dần trở thành một bông hoa lớn chừng một bàn tay.
Một chút khí tức mờ mịt xuất hiện, Nhân Uân Chi Khí vô tận lượn lờ trên đóa hoa, cả bông hoa hoàn toàn ngưng đọng, giống như một đóa hoa sen chưa nở rộ.
Đóa hoa sen này xuất hiện, trong đầu Vương Song nhất thời yên tĩnh, toàn bộ thời không như bị dừng lại, lúc này Vương Song cảm giác được chỗ sâu trong não của bản thân, thêm một cái Định Hải Thần Châm, một luồng trấn áp tất cả khí tức xuất hiện, mọi Tinh Thần Lực đều lưu chuyển đâu vào đấy, giống như một hồ nước vậy, để hai hạt giống cùng một đóa hoa sen vây quanh tại trung tâm, lấy Tinh Thần Lực vô tận làm ướt.
Mà ở trung tâm hoa sen, hình như có vật gì đó đang thai nghén. ..
Vương Song cảm nhận được hạt giống Quá Khứ đã lột xác, trên cơ thể hắn, mơ hồ có một đường kẻ kỳ dị xuất hiện, xen lẫn vào trong cơ thể hắn.
Chờ đến khi Vương Song lấy lại tinh thần, phát hiện thái mặt trời đã nhô lên, ánh sáng bình minh đã chiếu rọi, xóm nhỏ này lại bắt đầu một ngày mới.
Chương 1432: Bại Lộ!
Vương Song cẩn thận cảm nhận một chút cơ thể của mình, cảm thấy đột nhiên mạnh lên rất nhiều, thế nhưng đột phá ở trên cơ thể mình là chuyện gì đây?
Vương Song nhớ đến chuyện tối hôm qua, Quá Khứ Thân của mình có được đột phát, nghĩ đến bây giờ mình đã có thể vận dụng một số sức mạnh thuộc về Tam thế Thân rồi phải không!
Nghĩ đến đây, Vương Song nhìn thấy Vương Lâm từ ngoài trở về, trên mặt bụi bẩn, hơi thở dốc, Vương Song có chút kỳ quái.
– Vương Lâm, buổi sáng ngươi ở đâu? Mệt đến nỗi thở hồng hộc thế.
– Ta nghe nói muốn trở thành một Tu Hành Giả, nhất định phải có một khí lực tốt, ta phải rèn luyện khí lực của bản thân.
Vương Lâm trầm giọng mở miệng, lời nói này làm Vương Song cảm giác được có chút buồn cười,
– Ai nói cho ngươi, muốn trở thành một Tu Hành Giả nhất định phải có khí lực.
– Ta nhìn thấy ở trong sách.
Vương Lâm có chút xấu hổ, sách trong lời hắn cũng chính là mấy quyển sách của tiên sinh dạy học trong thôn, có ghi chép một số chuyện kỳ quái của ngoại giới, nhưng rất nhiều trẻ con trong thôn không thích đọc sách.
– Toàn lời dối trá!
Vương Song lắc đầu, nghĩ một lát trong tay xuất hiện một cuốn sách tu hành pháp cơ sở đưa cho đối phương,
– Cầm đi, ta sẽ dạy ngươi ba ngày, có cái không hiểu thì hỏi.
Vương Lâm thấy thế, giống như nhận được tuyệt thế bảo bối vậy, đặt môn cơ sở tu hành pháp này trong tay, vẻ mặt cảm kích nói lời cảm ơn với Vương Song, Vương Song lắc đầu, thiên phú của Vương Lâm quá thấp, dù cho tu hành pháp đơn giản nhất cũng không thể cảm ứng được sự tồn tại của nguyên khí thiên địa.
Mấy ngày sau, Vương Lâm rơi vào trạng thái cực kỳ điên cuồng, mỗi ngày đều dựa vào pháp tu hành cơ bản để tiến hành thổ nạp, Vương Song cũng kiên nhẫn hướng dẫn, thậm chí còn lấy một số còn lấy ra một số linh dược để giúp đỡ đối phương.
Nhưng không biết có phải thiên phú đối phương quá kém hay không, những linh dược này được Vương Lâm hấp thu, gần như không có chút tác dụng nào, Vương Lâm ngay cả cảm nhận được sự tồn tại của nguyên khí thiên địa cũng không được, nói gì đến chuyện hấp thu!
Nhưng Vương Lâm cũng không tức giận chút nào, hoàn toàn dựa theo lời nói của Vương Song để cảm ngộ nguyên khí thiên địa.
Thấy Vương Lâm kiên trì như vậy, Vương Song không nói lời đả kích nào, chỉ có thể âm thầm thở dài một tiếng.
– Tên tiểu tử này trời sinh không phải hạt giống tu luyện, bước đầu tiên của tu hành, cảm nhận nguyên khí thiên địa đều khó khăn như thế, một khi tu hành thành công, sợ rằng sẽ tốn thời gian dài, người khắc đến Hóa Thần, hắn còn là Hậu Thiên!
Tiểu Hắc nói với Vương Song
Vương Song gật đầu, hiển nhiên có chút công nhận lời nói của đối phương.
– Vương tiểu tử, nơi này không thể ở nữa, ta đã cảm nhận được, đoán chừng Bách Luyện Thượng Nhân, rất nhanh có thể tìm tới nơi này, nhất định phải đổi nơi khác.
Giọng của Tiểu Không đột nhiên vang lên, trước đó Tiểu Không vận dụng thần thông truyền tống Vương Song rời đi, tình trạng vết thương của bản thân cũng không nhẹ, bây giờ tình trạng vết thương khôi phục, lần đầu tiên lên tiếng.
– Chẳng lẽ không thể xóa Truy Trung Ấn Ký kia đi sao?
Vương Song nhăn mày, hắn biết trên người mình bị Bách Luyện Thượng Nhân khắc ấn ký, luôn muốn xóa đi nhưng không có cách nào làm được.
– Đó là bút tích của một vị Tinh Chủ, ngươi cho rằng dựa vào thực lực của ta bây giờ, có thể giải quyết sao? Có thể tạm thời ngăn chặn là đã đến cực hạn của ta rồi!
Tiểu Không bất đắc dĩ nói, tuy nó đã từng vô cùng huy hoàng, nhưng bây giờ lâm vào bước đường cùng này, đã mất nhiều rất nhiều năng lực từ lâu.
Nghe vậy, Vương Song cười khổ một tiếng, nhìn Vương Lâm đang lẳng lặng xếp bằng, cố gắng cảm ứng nguyên khí thiên địa, nghĩ một lát, nghĩ một lát, lấy ra một Chu Quả rồi đặt ở bên trong một cái hộp ngọc.
Đây là Chu Quả trăm năm, nếu như Vương Lâm thật có thể cảm ứng được tồn tại của nguyên khí thiên địa, quả này sẽ có thể giúp đối phương ít đi rất nhiều con đường vòng.
Hắn không phải là không muốn cho đối phương pháp tu luyện tốt hơn , nhưng ngay cả căn phương pháp cơ bản đơn giản nhất của tu hành cũng đã vô cùng khó khăn, để hắn tu hành công pháp tinh diệu hơn nữa, chưa nói là có thể lĩnh ngộ được hay không, qua thời gian, sợ rằng đến khi chết rồi đối phương vẫn không thể thành công cảm ngộ được nguyên khí thiên địa.
– Tiểu tử, không biết vì sao, cảm giác cực kỳ có duyên với ngươi, hi vọng sau này chúng ta sẽ có cơ hội gặp lại.
Vương Song nhìn đối phương, khẽ cười một tiếng, thân ảnh lập tức giống như sợi tơ đầy trời, trực tiếp tan ra.
Mà sau khi Vương Song biến mất, không phát hiện ra trên người của Vương Lâm hiện ra một vòng ánh sáng trắng toát, ánh sáng cực kỳ yếu ớt, ngay sau đó một viên thạch châu từ từ xuất hiện, bao phủ lấy hộp ngọc mà Vương Song đặc trước mặt, trong giây lát, hộp ngọc biến mất, trên thạch châu xuất hiện những đường vân kỳ dị, từng luồng năng lượng nhỏ xíu dung nhập vào trong cơ thể Vương Lâm, khí cơ thể hắn chấn động một cái..
Tiếng gió gào thét xuyên qua thân thể mình, Vương Song che giấu toàn bộ khí tức, bay về nơi xa, nhưng hắn vẫn cảm nhận được trên cơ thể mình có chút dao động kỳ dị truyền ra, bay về phía xa.
Chương 1433: Bại Lộ! (2)
Hắn biết, đây chính là ấn ký mà Bách Luyện lão nhân khắc trên người mình, trước đó bị Tiểu Long ngăn chặn, bây giờ dù cho dựa vào thực lực của Tiểu Không cũng không cách nào ẩn giấu đi.
Hắn ở trong rừng rậm nguyên thủy tiến lên, không một yêu thú nào phát hiện nhân ảnh của hắn.
Nhưng ở bên trong Mộ Quang Thành, vẻ mặt của Bách Luyện lão nhân vốn đang vô cùng u ám chợt vui mừng, khóe miệng còn lộ ra ý cười,
– Tên súc sinh này, ngươi cuối cùng cũng xuất hiện rồi!
Mấy ngày nay, mấy lão già của Thần Linh Tông cường thế đè xuống, cứng rắn buộc hắn giao ra mấy trưởng lão của tông môn ban đầu đi đuổi giết yêu nghiệt, thậm chí ngay cả con của tông chủ, cũng bị giao ra, cường thế xử tử, hơn nữa, bản thân còn phải xin lỗi tiểu nha đầu kia, việc này làm hắn cực kỳ tức giận, nhưng đối mặt với bá chủ Thiên Thần Tinh, cho dù hắn có tức giận hơn nữa cũng không thể làm được gì, thậm chí nếu không phải là Cổ Tháp Tông, ngay cả hắn cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Bây giờ phát giác được khí tức của Vương Song mà bản thân đã để lại, đôi mắt hắn sáng lên, khí tức cường hãn mãnh liệt, đơn giản muốn xem Vương Song như nơi để trút giận, thân ảnh lập tức biến mất trong nháy mắt.
Sau khi hắn biến mất, Cổ Hà ở trong cung điện, đôi mắt cũng mãnh liệt mở ra, bên cạnh hắn còn có ba lão giả, khí tức sâu như biển, nuốt vào nguyên khí vô tận.
– Xem ra, Bách Luyện Thượng Nhân chắc đã phát hiện đối phương, chúng ta đi.
Cổ Hà trầm giọng nói, sắc mặt khó chịu, mấy ngày nay vì Bách Luyện Thượng Nhân, bọn họ đã mấy lần xảy ra mâu thuẫn với người của Thần Linh Tông, điều này khiến bọn họ không vừa mắt Bách Luyện Thượng Nhân, nếu không phải vì đã đồng ý với đối phương không thể nuốt lời, e rằng bọn họ đã đánh chết đối phương!
Mấy lão giả nghe vậy, đều gật đầu, không gian trở nên vặn vẹo, thân ảnh của bọn họ ngay sau đó đã biến mất.
Bên ngoài cung điện, mấy lão giả của Thần Linh Tông cũng phát giác được sự biến mất của Bách Luyện Thượng Nhân, trong mắt lóe lên một tia sáng, thân ảnh vừa động, biến mất không thấy gì nữa.
Ở những nơi khác, cũng bởi vì việc Bách Luyện Thượng Nhân biến mất mà nổi gió kéo mây, ánh mắt mọi người đều dừng lại trên người của Bách Luyện Thượng Nhân.
Mọi người đều biết, Bách Luyện Thượng Nhân nhất định phát hiện được hành tung của tên tiểu tử có được Hỗn Độn Tinh Thạch, chỉ cần theo sát hắn, nhất định có thể tìm tới tiểu tử may mắn kia.
Tại một chỗ bên trong rừng rậm nguyên thủy, Vương Song đang bay cực nhanh, đột nhiên dừng bước, sắc mặt khó coi nhìn phía trước, nơi đó một thân ảnh già nua chậm rãi xuất hiện trong không gian, chính là Bách Luyện Thượng Nhân.
– Có thể trấn áp ấn ký của ta đến tận mười ngày, xem ra trên người ngươi có không ít đồ tốt…
Ánh mắt Bách Luyện Thượng Nhân lạnh lẽo nhìn Vương Song, một đôi mắt đục ngầu không ngừng sò xét trên người Vương Song,
– Nhưng từ giờ trở đi, tất cả đồ của ngươi là của ta, dù lão Thiên Vương đến cũng không cứu được ngươi…
Vương Song hít sâu một hơi, nhìn thân ảnh này, hắn cảm giác sau khi đối phương xuất hiện, không gian xung quanh đã hoàn toàn ngưng đọng, không có một khả năng chạy trốn nào.
– Lão già, không ngờ ngươi đuổi sát vậy.
Đến lúc này, Vương Song cũng không sợ nữa, cười lạnh một tiếng,
– Nghe nói ngươi dựa vào Cổ Tháp Tông, làm chó cho Cổ Tháp Tông, ta thật không hiểu, đầu óc của ngươi có phải bị chó ăn rồi không, sống ở Thiên Thần Tinh Vực, vậy mà lại ựa vào Cổ Tháp Tinh Vực, ngươi như vậy là do cảm thấy mình sống đủ lâu rồi phải không!
– Ngươi muốn chết!
Nghe vậy, Bách Luyện Thượng Nhân biến sắc, hình như bôi lên lớp son môi vậy, đây là vảy ngược của hắn, ai ngờ đệ tử của tông môn hắn lại dám đắc tội với thiên kiêu của Thần Linh Tông, cho dù hắn nhờ vả đối phương, e rằng cũng không có kết cục tốt đẹp gì, vì vậy, mới chọn Cổ Tháp Tông, nhưng hắn không biết, sau này, đám người Cổ Hà rời đi, cuộc sống của mình tuyệt đối sẽ không dễ dàng.
– Ha ha, hắn nói cũng không sai, Bách Luyện Thượng Nhân, ngươi thật không thông minh lắm, đệ tử môn hạ ngông cuồng như thế, dù cho có Cổ Tháp Tông làm hậu thuẫn cho ngươi, chẳng lẽ sẽ mạnh hơn Thần Linh Tông ta….
Một tiếng cười vang lên, không gian xung quanh vặn vẹo, một nhóm người từ trong không gian bước ra, nhìn Bách Luyện Thượng Nhân trước mắt, Yêu Nguyệt mỉm cười nói.
Đồng tử Vương Song co rụt lại, nhìn thiếu nữ ở sau lưng mấy lão giả này, trong lòng cười khổ, hắn biết lúc trước bản thân đánh đối phương bằng muộn côn, chắc chắn đã đắc tội với nàng, bây giờ nếu bị bắt được, tuyệt đối sống không bằng chết.
Bách Luyện Thượng Nhân nhíu mày, không nói gì thêm, bây giờ hắn đã có lựa chọn, kết quả đã định, hắn chỉ có thể tiếp nhận.
– Yêu Nguyệt, tuy Thiên Thần Tinh Vực là địa bàn của Thần Linh Tông các ngươi, nhưng Tàn Dương Tinh không phải lãnh địa riêng của môn phái các ngươi, Bách Luyện Thượng Nhân thân là trụ cột một phái, lựa chọn nhờ vả môn phái nào là tự do của hắn.
Tiếng Cổ Hà thản nhiên vang lên, cùng Tinh Chủ của Cổ Tháp Tông xuất hiện ở bên cạnh Bách Luyện Thượng Nhân.
– Bây giờ không phải là lúc thảo luận vấn đề này, mục đích chúng ta đều như nhau, đều vì Hỗn Độn Tinh Thạch trong tay tên tiểu tử này mà đến, chuyện khác có thể tạm gác lại, ngươi cảm thấy thế nào?
Một lão giả sau lưng Cổ Hà trông cực kỳ già nua nói, giọng có chút khàn khàn.
Chương 1434: Bại Lộ! (3)
– Được thôi, dù sao mảnh vụn tich thạch cũng ở Thiên Thần Tinh Vực, tất nhiên là đồ vật của Thiên Thần Tinh Vực, Cổ Tháp Tông các ngươi đến góp vui gì.
Yêu Nguyệt cười nhạo nói.
Nơi này là Thiên Thần Tinh Vực, nàng không sợ Cổ Hà, nếu đánh nhau thật, nàng lúc nào cũng có thể điều động nhiều cường giả mạnh hơn, trừ phi là Tôn Giả, nếu không, ở tinh vực này, Thần Linh Tông bọn họ chẳng sợ hãi gì!
Yêu Nguyệt nói, quay đầu nhìn Vương Song, nhìn vào khuôn mặt bản thân nằm mơ cũng muốn giẫm nát, nàng không khỏi tức giận nghiến chặt răng.
– Tiểu tử thối, đợi ta đưa ngươi về tông môn, xem ta trừng phạt ngươi thế nào , lại dám đánh bà cô ta bằng muộn côn, thật là không muốn sống rồi!
Trong lòng Yêu Nguyệt lúc này đã nghĩ vô số thủ đoạn tra tấn vô cùng thú vị, trên mặt lộ ra một nụ cười rực rỡ.
– Yêu Nguyệt, tuy nơi này là Thiên Thần Tinh Vực, nhưng ngươi muốn chiếm đoạt Hỗn Độn Tinh Thạch này một mình, không sợ bản thân chống không nổi à!
Giọng trầm thấp của Cổ Hà truyền đến, hắn không ngờ Yêu Nguyệt lại muốn nuốt Thiên Địa Thần Vật này một mình.
– Yêu Nguyệt, ngươi phải biết, đến nơi này không chỉ có người của Cổ Tháp Tông, còn các Đại Tinh Vực khác, thế lực nhận được tin tức cũng không ít, trừ bọn ta, có ít nhất mười người cấp bậc Tinh Chủ, ngươi có chắc bản thân có thể chống đỡ được không?
Nói đến đây, ngữ khí hắn đã ẩn chứa một chút uy hiếp.
– Nên đối phó thế nào, là chuyện của bọn ta, không cần ngươi quan tâm, Thần Linh Tông bọn ta còn chưa sợ kẻ nào!
Sau lưng Yêu Nguyệt người được xưng là Trầm lão giả tiến lên một bước, một luồn khí tức cuồn cuộn truyền ra, giọng nói bình thản vang lên.
Sau khi đối phương triển khai khí tức, hư không xung quanh vặn vẹo, những thân ảnh như ẩn như hiện đứng thẳng giữa không trung, mơ hồ vây xung quanh nơi này.
Nhưng Yêu Nguyệt không lộ ra vẻ sợ hãi nào, vô cùng lạnh lùng, những người này tuy nhiều, nhưng bọn hắn nếu dám động thủ, cao thủ Thần Linh Tông sau một lúc sẽ chạy đến, khi đó những người này cũng đừng hòng rời đi!
Phe Yêu Nguyệt và phe Cổ Hà đối đầu gay gắt với nhau, không ai xem Vương Song vào mắt, bọn họ đều nghĩ, tuy Vương Song có chút thủ đoạn, nhưng bây giờ đã bị tìm thấy, tên tiểu tử này thậm chí còn chưa trở thành Siêu Phàm, căn bản không cần để ý, điều bọn họ quan tâm duy nhất là đối phương và các Tinh Chủ vây quanh.
– Này, ta nói các vị, có phải các ngươi chưa hỏi ý kiến của ta phải không?
Âm thanh có chút buồn bực của Vương Song vang lên, khiến cho ánh mắt tất cả mọi người đều nhìn vào, bọn họ vô cùng kinh ngạc, tên tiểu tử này vậy mà đến bây giờ, sắc mặt đều là vô cùng bình tĩnh, cứ như chuyện này không liên quan tới hắn.
Thế là bọn họ đều có chút tán thưởng với sự liều lĩnh của Vương Song.
– Chẳng qua là một tiểu tử may mắn, ngươi có tư cách gì bàn điều kiện với bọn ta !
Cổ Hà quay đầu lại, nhìn Vương Song, trong giọng nói tràn ngập khinh thường.
– Thành thật đợi ở đó, chờ đợi số mạng của mình đi!
Những người khác nghe vậy, cũng đều không khỏi gật đầu, rõ ràng đồng ý với lời nói của Cổ Hà.
Yêu Nguyệt cũng nhìn Vương Song, giọng nói lạnh như băng ghé vào tai hắn,
– Tiểu tử thối thành thật một chút cho ta, có lẽ khi đến Thần Linh Tông ta, có thể ta sẽ đối tốt với ngươi một chút, giảm chút hình phạt cho ngươi.
Vương Song cũng không quan tâm lời bọn họ nói, chỉ là bất lực nhìn bọn họ
– Các ngươi ở chỗ này giằng co cũng không có kết quả gì đâu, không bằng các ngươi đánh một trận, người nào thắng, ta sẽ đi với người đó, mảnh vụn của Hỗn Độn Tinh Thạch kia sẽ giao cho người đó, thế nào?
– Muốn khiêu khích bọn ta, tiểu tử, phép khích tướng này thật sự quá ngây thơ rồi!
Ánh mắt Cổ Hà sâu thẳm nhìn Vương Song, hắn vốn muốn một mình lấy Hỗn Độn Tinh Thạch của Vương Song, nhưng Thần Linh Tông nhúng tay, hắn chỉ thể từ bỏ ý nghĩ này, đối phương sẽ không dễ dàng tha thứ nếu mình lấy Thiên Địa Thần Vật như vậy ở đây, vì vậy hắn chỉ có thể lùi lại mà yêu cầu thứ khác, có được một phần trong đó.
Muốn hoàn thành một bước này, điều kiện tiên quyết là thương lượng tốt với đám người Thần Linh Tông này, không thể động thủ, một khi động thủ, dựa vào thực lực của Thần Linh Tông, bọn họ sẽ trực tiếp bị quét sạch ra ngoài.
– Chủ ý này không tệ.
Yêu Nguyệt có chút nóng lòng muốn thử, cảm giác đây là một biện pháp tốt.
May mắn lão Trầm bên cạnh giữ chặt nàng, nếu không phải vậy, chỉ sợ nàng liền trực tiếp xuất thủ!
– Yêu Nguyệt, ta không muốn phí lời, ngươi nên hiểu rõ, ở đây bọn ta có nhiều người như vậy, ngươi muốn lấy hết đồ, không thể nào! Nhưng nơi này dù sao cũng là địa bàn Thiên Thần Tinh Vực các ngươi, ta làm chủ, có thể lấy mười cây thần dược cấp bậc Tinh Chủ, xem như Cổ Tháp Tông bọn ta đền bù, Hỗn Độn Tinh Thạch Cổ Tháp Tông tông ta có thể chỉ cần một nửa, thế nào?
Đối với Cổ Hà mà nói, bản thân đã lui bước rất nhiều, dù sao thực lực của bọn họ ở đây cũng không kém so với đối phương, đồng thời còn đưa ra mười cây thần dược cấp bậc Tinh Chủ, như vậy đã cho Thần Linh Tông mặt mũi rồi, nếu như vậy vẫn không được, hắn cũng chỉ có thể lựa chọn dùng vũ lực giải quyết.
Chương 1435: Bị Bắt!
– Một nửa? Ngươi thật dám nói! Nói cho ngươi biết, người này, Thần Linh Tông bọn ta muốn chắc rồi, các ngươi ai muốn cướp, có thể thử xem.
Yêu Nguyệt nghe vậy, cười lạnh một tiếng, không lui bước, theo như nàng thấy, nếu phải cúi đầu tại địa bàn của chính mình, chỉ sợ mặt mũi của môn phái bọn họ đều mất hết!
Sau khi về sư phụ nàng sẽ là người đầu tiên không bỏ qua!
Thấy Yêu Nguyệt cường ngạnh như vậy, đông đảo đệ tử Thần Linh Tông ở sau lưng đều bước lên, vây xung quanh Yêu Nguyệt, phòng ngừa có người đột nhiên xuất thủ!
– Yêu Nguyệt, ngươi đang ép ta!
Cổ Hà nghe vậy, sắc mặt lập tức u ám, nguyên khí vô cùng hùng hồn ở trên người bắt đầu rục rịch, dường như lúc nào cũng có thể động thủ, thân là cường giả Hóa Thần đỉnh phong, tuy chênh lệch không nhỏ so với với cảnh giới Tinh Chủ, nhưng Cổ Hà tự tin bản thân cũng bằng một nửa Tinh Chủ!
Hình như phát giác được ý nghĩ của Cổ Hà, phía sau hắn, ánh mắt trưởng lão Cổ Tháp Tông hiện lên lãnh ý, nếu mềm không được, vậy thì cứng thôi, dù sao bọn họ chỉ cần mang Vương Song đi, không cần chém giết đến cuối với đám người Thần Linh Tông này!
Sắc mặt Bách Luyện Thượng Nhân trở nên khổ não, không ngờ vẫn đi đến bước này, nếu thật sự xung đột với Túc lão của Thần Linh Tông, e rằng sau này hắn đừng mơ ở lại Thiên Thần Tinh Vực, nhưng nếu không xuất thủ thì sẽ không có được ngươi, Cổ Tháp Tông sẽ không cần hắn nữa!
Xung quanh hư không, nguyên lực trở nên mãnh liệt, khiến hư không đều rung động không thôi, một khí tức cường đại dường như là yêu thú núp trong bóng tối, đang chờ đợi thời cơ!
Dù sao cũng là Hỗn Độn Tinh Thạch, loại Thiên Địa Thần Vật này ngay cả Tôn Giả chi cảnh đều sẽ động tâm, tuy chỉ là một mảnh vụn, nhưng bọn họ đều biết dù một mảnh vụn, nếu có được, dung nhập vào trong binh khí của bản thân, cũng tăng cấp bậc binh khí của mình lên rất nhiều!
Vì vậy không ai sẽ vì đám người Thần Linh Tông mà dễ dàng lùi bước, nghiêm túc mà nói, đám người Yêu Nguyệt chưa đủ sức nặng để khiến bọn họ từ bỏ mảnh vụn của Hỗn Độn Tinh Thạch, nếu là tông chủ của Thần Linh Tông, hoặc là Tôn Giả lão tổ, bọn họ ngay cả rắm cũng không dám thả, lập tức ngoan ngoãn cút đi!
– Nếu đã như vậy, mọi người dựa vào thủ đoạn của bản thân đi, nơi này chính là Tàn Dương Tinh, không phải là Thiên Thần Tinh các ngươi!
Cổ Hà quát lạnh một tiếng, khí tức cuồn cuộn như sông lớn, sắp triệt để bạo phát!
– Được, muốn động thủ, ta tiếp chiêu, nếu để ngươi ở Thiên Thần Tinh Vực mang người đi, Yêu Nguyệt ta sẽ viết ngược tên mình!
Yêu Nguyệt nghe vậy, ánh mắt bỗng hiện lên chút lạnh lùng, trong tay xuất hiện một kim sắc ngọc phù..
– Ầm
Một tiếng bóp nát, trực tiếp bộc phát ra một khí thế khiếp sợ, một gợn sóng kim sắc xuất hiện, không gian trước mắt không ngừng nghiêng vẹo vỡ vụn, Không Gian Chi Lực điên cuồng bạo phát, trong đó mơ hồ hình thành một không gian thông đạo!
Đối diện thông đạo là một mảnh Tiên Gia Tịnh Thổ cực lớn, thác nước chảy ầm ầm, chim hót hoa nở, có đủ loại phi vũ linh cầm, nguyên khí thiên địa rất dày đặc đọng thành thực chất, đình đài lầu các, quỳnh lâu cung điện, tô điểm ở trên đỉnh núi, vô cùng rung động!
Trong cung điện này, có những thân ảnh khí thế kinh người, bước ra từ trong không gian thông đạo, khí tức cuồn cuộn xuất hiện, dường như muốn bước ra!
– Không được, đây là Thần Linh Tông, nàng vậy mà có thể trực tiếp tạo ra thông đạo nối với tông môn!
Thấy thế, Cổ Hà biến sắc, đây là nguyên nhân bọn họ sợ hãi đối phương, đây là địa bàn Thần Linh Tông, lúc nào cũng có thể triệu hoán ra vô số người.
– Nếu đã như vậy thì cũng đừng trách ta!
Cổ Hà thấy thế, trong mắt lóe lên lạnh lùng, hắn cùng bóp nát một khối ngọc phù, một tia chớp màu đen bạo phát, giống như tinh thần nổ tung, trực tiếp hủy diệt thông đạo không gian này!
Từng đạo Không Gian Chi Lực hủy diệt thông đạo kia thành năm bảy phần, bọn người Yêu Nguyệt lui về phía sau.
– Ngươi…
Yêu Nguyệt trừng mắt, vô cùng phẫn nộ nhìn chằm chằm vào Cổ Hà, nàng cũng không ngờ đối phương cũng có chuẩn bị, vậy phiền phức rồi, dựa vào bốn người bên mình, không có cách nào đối kháng với đám người nhìn chằm chằm như hổ đói này!
– Động thủ!
Cổ Hà quát to một tiếng, sau một lát nguyên khí thiên địa bạo động, cũng không biết bao nhiêu vị Tinh Chủ đồng thời xuất thủ, vô số công kích đồng thời xuất hiện, trong nháy mắt nơi này hóa thành hỗn độn, không nhìn thấy gì cả, giống như cái kết của vũ trụ vậy!
Công kích mạnh mẽ vậy, dù một đại tinh đều sẽ bị đánh nổ!
Sắc mặt của Lão Trầm đứng sau lưng đám người Yêu Nguyệt hoàn toàn thay đổi, gầm lên giận dữ, trên thân thể xuất hiện thần quang cuồn cuộn, tạo ra một bức tường nguyên lực trong suốt sáng long lanh ở trước mặt, tản ra ánh sáng óng ánh.
– Ầm!
Năng lượng khủng bố rơi xuống một hàng phòng ngự của đám người Thần Linh Tông, một tiếng nổ kinh thiên động địa lập tức vang lên, năng lượng mạnh mẽ tản ra bốn phía, hư không vỡ nát, rừng rậm nguyên thủy này trực tiếp bị san bằng, như là chưa từng xuất hiện, trở thành một mảnh hoang mạc phạm vi cả ngàn kilomet!
Chương 1436: Bị Bắt! (2)
Vương Song lại không bị cỗ năng lượng này tác động đến, khi sóng xung kia o kích quét ngang, Cổ Hà không biết từ lúc nào xuất hiện bên cạnh hắn, một phát bắt được hắn, chờ đến năng lượng tản ra, bọn người Yêu Nguyệt phát hiện Vương Song đã rơi vào trong tay Cổ Hà!
Lúc này, sắc mặt của một đám Túc lão ở sau lưng Yêu Nguyệt đều tái nhợt, vừa tiếp nhận công kích của đám người Cổ Tháp Tông, đã có không biết bao nhiêu người khác thừa cơ ra tay, khiến bây giờ bọn họ bị thương không nhẹ!
– Yêu Nguyệt, ta tôn trọng quý tông, vì vậy hi vọng mọi người có thể bình tĩnh nói chuyện với nhau, là chính ngươi từ chối, đã như vậy, tên tiểu tử này ta sẽ không giao lại cho ngươi, mảnh vụn của Hỗn Độn Tinh Thạch là của Cổ Tháp Tông!
Cổ Hà nhìn Yêu Nguyệt, bình thản nói.
– Ngươi cho rằng bắt hắn lại có thể đi được à, đây là Thiên Thần Tinh Vực, muốn đi ra ngoài phải xem bọn ta có đồng ý hay không!
Vẻ mặt Yêu Nguyệt lạnh lùng, không còn điệu đà như trước! ,
Trong lòng nàng bùng lên lửa giận, mặc dù vừa nãy không bị thương, nhưng để người khác đưa Vương Song đi ở ngay trước mặt mình, đây không phải chứng tỏ nàng vô năng hay sao!
– Ha ha, tuy đây là Thiên Thần Tinh Vực của các ngươi, nhưng ta muốn đưa tiểu tử này đi, trừ phi là Thái Thượng Trưởng Lão hoặc tông chủ của quý phái, nếu không, ngươi không thể ngăn được!
Một tay Cổ Hà đặt lên sau lưng Vương Song, dùng nguyên lực phong ấn Vương Song!
– Yêu Nguyệt, yên tâm, Cổ Tháp Tông vẫn sẽ đồng ý đưa ngươi mười cây thần dược cấp bậc Tinh Chủ…
Cổ Hà nói xong, nhìn mọi người ở xung quanh, cũng biết những người này đang có ý đồ gì, vì vậy, trong tay hắn lại xuất hiện một ngọc phù kim sắc!
– Đại Na Di Phù!
Trong hư không, có một tiếng kinh ngạc vang lên.
Đại Na Di Phù, đây là báu vật có thể giúp người ta qua lại tinh không ở khoảng cách xa, chỉ cần phát động, cho dù là Tinh Chủ cũng không thể ngăn cản, nháy mắt sẽ vượt ngang mấy chục tinh cầu, hơn nửa tinh vực, đây là bảo vật quan trọng của Cổ Hà, lần này nếu không vì Hỗn Độn Tinh Thạch, nói thế nào hắn cũng không lấy ra!
Đám người Yêu Nguyệt tất nhiên cũng biết thứ này, đều đồng loạt biến sắc, vốn muốn ngăn cản, nhưng ánh mắt của tam lão ở bên cạnh đối phương đều lạnh như băng, hơn nữa tính chất của Đại Na Di Phù căn bản không để bọn họ ngăn lai!
– Ầm!
Sau khi ngọc phù trong tay Cổ Hà bỗng bị bóp nát, một ánh sáng bao phủ đám người Vương Song, không gian trực tiếp vặn vẹo, mắt thấy bọn họ đã tiến nhập vào hư không, biến mất không thấy gì nữa!
– Ha ha, Yêu Nguyệt, tạm biệt, chờ ta luyện được Hỗn Độn Tinh Thạch, nhất định sẽ đến Thiên Thần Tinh Vực!
Tiếng cười lớn nhỏ của Cổ Hà truyền đến, ở xung quanh, thân ảnh mơ hồ lạnh lùng nhìn, trong lòng thở dài một hơi, có Đại Na Di Phù, bọn họ có muốn xuất thủ cũng không thể làm gì được, chỉ là chuyến này của bọn họ không nhất định phải lấy cho được mảnh vụn Hỗn Độn Tinh Thạch, vì vậy cũng không phải quá mức chán nản.
Người duy nhất khó chịu có lẽ là Yêu Nguyệt, rõ ràng là địa bàn của mình, kết quả người bị Cổ Hà cướp đi!
– Cho hắn có thể chạy, cũng hơn nửa Tinh Vực, ta không tin hắn còn có loại bảo vật này, trở về, Yêu Nguyệt ta cho dù có nhờ sư phụ xuất thủ sẽ không để ngươi đi khỏi chỗ này!
Yêu Nguyệt lạnh lùng nói, muốn rời đi, nhưng không ngờ lúc này, giữa trời đất xuất hiện một giọng nói bình thản, như Cửu Thiên Thần Lôi vậy, bên tai mọi người nổ vang!
– Muốn đi, phải hỏi ta chứ!
Vốn dĩ bọn người Cổ Hà đều muốn rời khỏi nơi này, mang theo Vương Song và Hỗn Độn Tinh Thạch cao chạy xa bay, nhưng theo sự xuất hiện của âm thanh này, ánh sáng trên người bọn người Cổ Hà vỡ vụn ra trong nháy mắt, không gian vốn dĩ vô cùng mãnh liệt cũng trở nên yên tĩnh lại!
Từ vô cùng náo động đến vô cùng yên tĩnh, một luồng khí tức trấn áp chư thiên rơi xuống, trước mặt luồng khí tức này, cho dù ở đây có chư vị cấp bậc Tinh Chủ, cũng là cảm giác được trong lòng mình đang run rẩy!
Đây là một loại khí tức dường như vượt qua cấp độ của bọn họ, thuộc về một sinh mệnh cấp bậc khác!
– Là ai? Chẳng lẽ là Tôn Giả của Thần Lăng Tông ra tay!
Có người run rẩy nói.
Luồng khí tức này thật sự quá to lớn, toàn bộ võ giả ở Tà Dương Tinh đều hoảng sợ ngẩng đầu, vô cùng kính sợ nhìn về hướng này, bọn họ mơ hồ cảm giác được trong đó dường như có một vị thần linh giáng lâm xuống nơi đây!
– Không thể nào, ta đã từng cảm nhận khí tức của vị lão tổ của Thần Lăng Tông kia, không phải là lão!
Có lão già run rẩy phản bác.
– Chẳng lẽ cũng là vì Hỗn Độn Tinh Thạch mà đến, thế nhưng chuyện này không chắc chắn lắm, mặc dù thứ này quý giá, có điều vẫn không đến mức để cho một vị Tôn Giả tự mình ra tay!
Không ít người trong lòng đều cảm thấy rất ngờ vực.
Nếu như là một mảnh Tinh Thần Thần Thạch nguyên vẹn, có lẽ có Tôn Giả đến đây bọn họ còn có thể hiểu được, nhưng đây chẳng qua là một mảnh vụn, một vị Tôn Giả cũng muốn ra tay, chuyện này không tránh khỏi quá mức tổn hại thân phận Tôn Giả!
Chương 1437: Uy thế của Lâm Kinh Thiên
Trong lòng Cổ Hà chấn động, vô cùng kinh hãi nhìn nam tử đột nhiên xuất hiện trước mắt, dáng người của đối phương thẳng tắp, giống như một đỉnh núi sừng sững, mái tóc màu đen xõa tung, khuôn mặt như điêu khắc bằng đao, một đôi mắt dường như có thể nhìn thấu mọi thứ!
Một luồng khí tức mạnh mẽ chảy xuôi, khiến hắn cảm giác được một trận run rẩy!
Đối phương lẳng lặng đứng trong hư không, Cổ Hà phát hiện mình thân thể động không thể động đậy được một chút nào, dường như mất đi khống chế!
– Thiên Nguyên Tông… Lâm Kinh Thiên!
Sau lưng Cổ Hà, ánh mắt của một lão già cao tuổi đột nhiên trừng lớn, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn đối phương.
Cái tên này vừa thốt ra, mảnh không gian này giống như là bị đông cứng, vẻ mặt của tất cả mọi người giống như một mặt gặp quỷ, chuyện này so với nhìn thấy một vị Tôn Giả còn kinh khủng hơn!
Lâm Kinh Thiên, cái tên này đại diện cho cái gì, ở đây tất cả mọi người đều biết rõ, Thiên Kiêu số một Tây Tinh Vực mười nghìn năm trước, lúc trẻ chiến đấu khắp Tây Tinh Vực không có đối thủ, hiện tại người đầu tiên được công nhận là Tinh Chủ cảnh giới, Tôn Giả chi hạ không có đối thủ!
Từng vầng sáng lóa mắt ở trên người, hắn có thể được nói đối tượng được được tất cả các đệ tử của Tây Tinh Vực sùng bái, bao gồm Cổ Hà và Yêu Nguyệt, thậm chí vị mạnh siêu cấp trong Thần Lăng Tông kia biến, cũng miễn cưỡng không khác biệt lắm với Lâm Kinh Thiên lúc tuổi còn trẻ!
Có lời đồn, Lâm Kinh Thiên này muốn bước vào Tôn Giả chi cảnh đều có thể tùy lúc theo ý muốn, thậm chí sẽ đi qua mấy trăm nghìn năm, toàn bộ Tây Tinh Vực, có thể cùng đánh với lão một trận cũng không có mấy người, bao gồm cả Tôn Giả!
Cổ Hà làm thế nào cũng không ngờ tới, một người siêu phàm như vậy mà cũng sẽ xuất hiện tại đây!
Nếu như nói đối phương là vì Hỗn Độn Tinh Thạch này, đánh chết hắn cũng không tin, nếu như lão thật sự muốn, chỉ cần phái người nói với mình một tiếng, mình tuyệt đối sẽ không nói hai lời, giao đồ vật ra, có thể cùng một vị cường giả tuyệt thế như thế này giao hảo, hắn sao cần để ý đến một miếng Hỗn Độn Tinh Thạch chứ!
– Vị này sao lại tới nơi này?
Trong lòng Cổ Hà có chút lo sợ bất an.
Bọn người Yêu Nguyệt bên cạnh cũng kinh ngạc, Yêu Nguyệt nhìn Lâm Kinh Thiên, trong mắt lóe lên một tia sợ hãi thán phục và sùng bái:
– Wow, ngầu quá, lão chính là cái vị quét sạch toàn bộ toàn bộ Tây Tinh Vực trong truyền thuyết kia sao? Ta thường xuyên nghe sư phụ ta nhắc đến câu chuyện truyền kỳ liên quan đến vị tiền bối này!
Sư phụ nàng là Hàn Linh tiên tử, địa vị ở toàn bộ Thần Linh Tông không hề thua kém Tông Chủ đại nhân!
Chỉ có Vương Song, nhìn thấy Lâm Kinh Thiên, trong mắt lóe lên vẻ mừng như điên.
– Tiền bối Lâm, vãn bối là Cổ Hà của Cổ Tháp Tông, sư phụ là Cổ Phong, đã từng kể cho vãn bối một số sự tích về tiền bối Lâm, hôm nay may mắn được gặp, thật sự là vinh hạnh của vãn bối!
Cổ Hà mặc kệ trong lòng nghĩ như thế nào, nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng muốn làm tốt, thái độ của hắn vô cùng cung kính, ngữ khí càng kính sợ.
Lâm Kinh Thiên không để ý, chỉ bình tĩnh nhìn Vương Song.
Nhìn thấy ánh mắt của Lâm Kinh Thiên cứ đặt ở trên người Vương Song, Cổ Hà chấn động trong lòng, nghĩ đến một khả năng, Vương Song chẳng lẽ có quan hệ với đối phương?
Nghĩ tới đây, trong lòng của hắn càng thêm thấp thỏm, có điều cũng hơi nghi hoặc một chút, thân phận của Vương Song lúc trước hắn suy đoán là Tinh Thần Điện Đường, nhưng sau này điều tra ra vốn dĩ không phải, cho nên hắn cũng không tiếp tục điều tra kỹ càng nữa, nhưng bây giờ xem ra, chính mình vẫn là xem nhẹ một chút rồi!
– Tiền bối Lâm!
Vương Song cười khổ nhìn đối phương, chính mình bây giờ lại có chút chật vật, mặc dù cả người đầy bảo vật, nhưng tu vi của mình vẫn cứ như vậy, không đạt tới mức nhất định, đối mặt với tình hình thế này chỉ có thể khoanh tay chịu chết.
Lâm Kinh Thiên cười cười gật đầu một cái, ánh mắt lóe lên, dây trói trên người Vương Song biến mất ngay lập tức, thân ảnh trong nháy mắt xuất hiện ở bên cạnh Lâm Kinh Thiên.
– Tiểu tử, ngươi lần này lại khiến sư phụ ngươi thổ huyết đấy.
Lâm Kinh Thiên mở miệng cười nói.
– Làm phiền tiền bối rồi!
Vương Song nghe vậy, biết chính là Chu lão sắp xếp, hẳn là đối phương biết mình gặp nguy hiểm, cho nên sắp xếp Lâm tiền bối tới cứu viện!
– Vận khí của ngươi cũng không tệ, vậy mà có thể đạt được một miếng Hỗn Độn Tinh Thạch, loại vật này, ta cũng chỉ nghe nói qua!
Ánh mắt Lâm Kinh Thiên có chút kỳ dị nhìn Vương Song.
– Đây đều là may mắn!
Vương Song cười khổ, vì mảnh vụn này, biết bao nhiêu Tinh Chủ tụ tập ở chỗ này.
– May mắn có đôi khi cũng là một phần của thực lực, hơn nữa còn đột phá đến Nguyên Lực Bát Chuyển, không đúng, dường như không chỉ có như thế, rất tốt, xem ra lão già kia không nhìn lầm người!
Lâm Kinh Thiên chỉ liếc một chút, dường như nhìn thấu cả người Vương Song!
– Được rồi, có chuyện gì quay về rồi nói, ta giải quyết chuyện ở đây trước cho ngươi!
Lâm Kinh Thiên nói, ngẩng đầu nhìn về hư không xung quanh, khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh, một tiếng như là thiên long gào thét xông ra:
– Cút!
Chương 1438: Uy thế của Lâm Kinh Thiên (2)
Sóng âm hóa thành thực chất, cuồn cuộn, bầu trời nổ tung trong nháy mắt, hư không xung quanh vỡ nát, từng tiếng rên rỉ xuất hiện, trong chớp nhoáng, không biết bao nhiêu cường giả bị thương, bóng người giữa không trung bóng người biến mất trong nháy mắt, không có một ai dám đứng lại.
Nhìn thấy cảnh tượng này, bọn người Cổ Hà, Yêu Nguyệt càng thêm rung động, đây chính là thực lực của Tinh Chủ đệ nhất, chỉ một tiếng gầm thét, đã khiến cho đông đảo Tinh Chủ bị thương, uy thế thế này, khoảng cách với Tôn Giả chi cảnh cũng không còn xa!
“Lúc trước sư phụ nói với ta Lâm Kinh Thiên này là một trong những người đáng sợ nhất toàn bộ Tây Tinh Vực, hiện tại xem ra, vẫn còn có chút xem thường đối phương rồi!”
Trong lòng Cổ Hà có chút kinh hãi nghĩ.
Đuổi hết người xung quanh đi, Lâm Kinh Thiên quay đầu, nhìn Cổ Hà:
– Cổ Hà, đệ tử của Cổ Phong, năm đó tên này muốn liên thủ với những người khác phục kích ta, kết quả bị ta giết sạch, hắn may mắn thoát được một mạng, hiện đang dạy dỗ đệ tử cũng không tệ, lôi đình thể, chưởng khống lôi đình chi lực…
Nghe thấy Lâm Kinh Thiên chế giễu không chút lưu tình, trong mắt Cổ Hà không có chút phẫn nộ nào, đối mặt đẳng cấp tồn tại này, chính mình vốn dĩ không cùng đẳng cấp, dù cho đối phương nhục mạ sư phụ của mình đủ kiểu, chính mình nhất định cũng phải thừa nhận, có điều trong lòng hắn cũng hiện lên một tia kinh ngạc, đây là lần đầu tiên hắn nghe được chuyện liên quan tới sư phụ của mình, lại là chuyện xấu như thế này, khó trách sư phụ lại e sợ Lâm Kinh Thiên như thế, hắn có thể nghĩ được, chuyện như thế này sẽ gây ra ảnh hưởng to lớn biết bao với sư phụ của mình!
Cũng khó trách sư phụ mấy ngàn năm qua, thực lực của bản thân không có chút tiến bộ nào, vẫn nằm ở chỗ cũ!
– Tiền bối dạy dỗ rất đúng, vãn bối còn có rất nhiều mặt chưa hoàn thiện, vẫn luôn lấy tiền bối Lâm làm gương…
Cổ Hà cung kính mở miệng.
– Được rồi, tiểu tử, trước kia ngươi làm gì ta cũng không cần quan tâm, tên tiểu tử của Thanh Nguyên Tông này, ta bảo đảm rồi!
Lâm Kinh Thiên nhàn nhạt mở miệng.
Vương Song nghe vậy, im lặng nhìn Lâm Kinh Thiên một chút, đây là chiêu mộ đối thủ cho mình!
Quả nhiên, nghe vậy, ánh mắt của Cổ Hà và Yêu Nguyệt đều sáng lên, trong nháy mắt biết được lai lịch của Vương Song:
– Thanh Nguyên Tông, lại đệ tử của Thanh Nguyên Tông!
Trong lòng Cổ Hà và Yêu Nguyệt đều tự lẩm bẩm.
– Lúc trước vãn bối cũng không biết vị tiểu huynh đệ này có quan hệ với tiền bối, nếu sớm biết, bất luận như thế nào cũng sẽ không ra tay!
Cổ Hà vội cung kính mở miệng, bày tỏ sự áy náy của mình.
Vương Song cũng không khỏi cảm thán, vẫn là có thực lực mới tốt, nếu như mình có thực lực, Cổ Hà này dám ở trước mặt mình làm càn như vậy sao, trực tiếp một bàn tay đập bẹp hắn!
Dường như không phát hiện tia dị thường trong mắt Cổ Hà, Lâm Kinh Thiên cúi đầu xuống, Vương Song rõ ràng nhìn thấy sự khiêu khích trong mắt đối phương, bên tai truyền đến một giọng nói:
– Tiểu tử, ta đã tìm xong cho ngươi tên kẻ địch này, sau này có thể vùng dậy hay không, phải xem biểu hiện của ngươi!
– Tiện thể nói một câu, quan hệ của Cổ Tháp Tông với Thanh Nguyên Tông không hề tốt đẹp gì, nghiêm túc mà nói chính là tử địch, tông môn của các ngươi trước khi xuống dốc, phía sau có dính dáng đến tông môn này!
– Cái gì, Thanh Nguyên Tông xuống dốc lại có liên quan đến Cổ Tháp Tông!
Trong lòng Vương Song chấn động!
Lâm Kinh Thiên nói xong, xoay đầu lại, nhìn Yêu Nguyệt, trên mặt lộ ra một vòng ý cười.
– Ngươi chính là đệ tử của Hàn Linh!
Nghe vậy, trong khóe mắt của Yêu Nguyệt lóe lên một tia kinh ngạc, có điều rất nhanh kịp phản ứng lại, cười ngọt ngào:
– Chính là sư của ta, chẳng lẽ tiền bối quen biết với sư phụ của ta?
– Quen, đương nhiên quen, ngươi nói có đúng hay không, sư muội!
Lâm Kinh Thiên mở miệng cười, nhìn về một bên hư không, nhìn thấy ánh mắt của Lâm Kinh Thiên, sự kinh ngạc trong mắt của Yêu Nguyệt ngày càng sâu, vội vàng quay đầu, nhìn về bên cạnh, trong hư không bên cạnh mình mười mét, không gian một trận vặn vẹo, một bóng người xinh đẹp xuất hiện.
Cả người mặc váy trắng, mái tóc đen bóng dài đến bả vai, dáng người vô cùng thon thả, dung nhan tuyệt thế, giống như một bông hoa sen trắng trên đỉnh núi tuyết!
Khiến người ta kinh ngạc nhất là đôi mắt của nàng, trắng như tuyết, giống như không có đồng tử, tản ra một luồng băng giá cực độ!
– Sư phụ!
Yêu Nguyệt kinh ngạc thốt lên, nàng không ngờ tới sư phụ của mình vậy mà lại ở kế bên mình!
– Đại trưởng lão!
Mấy tên túc lão của Thần Linh nhìn thấy người này, đều biến sắc, vội cung kính chắp tay hành lễ.
Nữ tử này, chính là đại trưởng lão của Thần Linh Tông, có danh xưng là Hàn Linh tiên tử!
– Sư huynh, chúng ta đã mấy ngàn năm không gặp rồi!
Nữ tử đứng trong hư không, đôi chân ngọc trong suốt óng ánh, giống như ngọc Dương Chi thượng hạng!
– Đúng vậy, mấy ngàn năm không gặp, muội vẫn cứ phong thái rung động lòng người như thế…
Lâm Kinh Thiên nhìn vị Hàn Linh tiên tử này, tóc dài, da trắng như ngọc, trên gương mặt không tì vết có một nụ cười nhạt, giống như trăm hoa đua nở, mùa xuân khắp nơi.
Chương 1439: Hàn Linh tiên tử
Nhìn thấy cảnh tượng này, cho dù là kẻ ngốc cũng có một loại quan hệ nào đó, đặc biệt là Yêu Nguyệt, vô cùng giật mình, nàng chưa từng nhìn thấy sư phụ của mình lộ ra nụ cười như vậy với những người khác, cho dù là tông chủ cũng không có khả năng.
– Chẳng lẽ sư phụ và tiền bối Lâm có quan hệ gì đó?
Trong lòng Yêu Nguyệt dâng lên sự khó hiểu, mắt trừng to, đảo một vòng.
Vương Song cũng vô cùng kinh ngạc, không ngờ tới Lâm Kinh Thiên cùng vị tiên tử này còn có quan hệ như thế này.
“Có điều, tiền bối Lâm tuyệt thế vô song, vị tiên tử này cũng phong thái hơn người, hai người rất xứng đôi.”
Trong lòng Vương Song cũng muốn đến bước này.
– Lúc trước, muội, ta và lão già Chu Càn kia, ba người cùng tiến cùng lùi, xông vào bí cảnh, đoạt bảo vật, chỉ chớp mắt, đã nhiều năm như vậy, muội từ một tiểu nha đầu năm đó trở thành Hàn Linh tiên tử uy danh hiển hách như bây giờ… Thật đúng là thời gian không buông tha cho con người…
Lâm Kinh Thiên cảm thán.
Nghe vậy, trong lòng mọi người xung quanh chấn động, nhất thời hiểu rõ mối quan hệ của hai người, hóa ra đã từng là chiến hữu, bọn họ cũng biết mười nghìn năm trước cuộc chiến Chí Tôn, biểu hiện của Lâm Kinh Thiên cực kỳ tuyệt vời, chỉ là không có nghĩ đến Hàn Linh tiên tử lại từng chiến đấu cùng nhau.
– Tiểu muội chẳng qua chỉ đi theo đằng sau hai vị sư huynh mà thôi, nhờ có hai vị sư huynh che chở, nếu không thì, tiểu muội có thể sống sót hay không là chuyện rất khó nói.
Hàn Linh tiên tử cười nhẹ, lời nói nhẹ nhàng, khiến cho người ta nghe thấy vô cùng thư thái.
Nói xong, ánh mắt của Hàn Linh tiên tử nhìn Vương Song:
– Sư huynh, vị tiểu huynh đệ này có quan hệ như thế nào với huynh, mà lại khiến cho huynh ra mặt bảo đảm?
Nghe vậy, những người khác lóng tai nghe, muốn biết lai lịch của Vương Song.
Đặc biệt là Cổ Hà, trong mắt càng hiện lên một tia âm trầm, chỉ cần biết lai lịch của Vương Song, hắn có thể âm thầm ra tay, giải quyết Vương Song, có điều, hắn cũng hơi nghi hoặc một chút, đệ tử của Thanh Nguyên Tông, từ lúc nào lại có một tên có thiên phú còn mạnh hơn cả mình? Đoạn Thiên Nhai, Sở Vân phàm, ai hắn cũng là vô cùng hiểu rõ, thậm chí còn từng giao thủ, không ai là đối thủ của hắn.
– Ha ha, tên tiểu tử này là đệ tử của lão già Chu Càn.
Lâm Kinh Thiên cười, liếc nhìn bọn người Cổ Hà phía đối diện, trong mắt lóe lên thần sắc cười như không cười.
– Chu sư huynh, lại là đệ tử của huynh ấy!
Thân người Hàn Linh tiên tử chấn động, trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc, lập tức quan sát Vương Song tỉ mỉ, lập tức lộ ra một nụ cười:
– Không hổ là đệ tử của Chu sư huynh, khó trách có thể khiến cho đồ đệ của ta khốn đốn.
Vương Song được một vị nữ tử tiên tư tuyệt thế khen như thế, đối phương còn là Tinh Chủ cấp bậc đại năng, hắn cũng có chút đỏ mặt.
Hàn Linh tiên tử khen xong, cúi đầu nhìn Yêu Nguyệt:
– Nguyệt nhi, qua đây bái kiến sư huynh của ngươi.
– Cái gì!
Yêu Nguyệt nghe vậy, trên mặt hiện lên một tia giật mình, ý này của sư phụ, là muốn bỏ qua chuyện Vương Song đánh mình dễ dàng như vậy, chính mình uổng công bị người đánh.
– Sư phụ, tên này…
Yêu Nguyệt không cam tâm, muốn cáo trạng với Hàn Linh tiên tử, nói hết hành vi đáng giận của Vương Song cho sư phụ nghe, dưới cái nhìn của nàng, sư phụ mình chắc chắn sẽ đứng về phía mình.
Mặc dù đối phương là đệ tử của Chu Càn, nhưng mà nàng không cho rằng sư phụ sẽ để ý.
– Nguyệt nhi, ngay cả lời ta nói ngươi cũng không nghe!
Đột nhiên, giọng nói của Hàn Linh tiên tử cắt ngang nàng, giọng điệu có chút khiêm khắc, Yêu Nguyệt hoảng sợ nhảy một cái, nàng hơi kinh ngạc nhìn sư phụ của mình, cho dù lúc trước mình làm cho tông môn làm gà bay chó chạy sư phụ cũng không dùng giọng nói thế này nói chuyện với mình.
– Đây là đệ tử của Chu sư bá ngươi, mặc dù trước mắt tu vi thấp hơn ngươi, nhưng cũng là sư huynh của ngươi.
Hàn Linh tiên tử nhàn nhạt nói.
Nhìn thấy sắc mặt nghiêm túc của sư phụ mình, Yêu Nguyệt chỉ có thể âm thầm cắn răng, lập tức trên mặt cố nặn ra vẻ tươi cười, hành lễ với Vương Song:
– Yêu Nguyệt bái kiến sư huynh.
Nhìn thấy Yêu Nguyệt giống như một trái ớt nhỏ hành lễ chào mình, trong mắt Vương Song trong mắt lóe lên một tia cười, lập tức khoát tay:
– Sư muội không cần phải khách sáo, đều là người một nhà, cần gì phải khách sáo như vậy!
Người một nhà! Ai là người một nhà với ngươi! Trong lòng Yêu Nguyệt tức giận mắng chửi, nàng hận không thể một bàn tay bóp chết Vương Song, đặc biệt là nhìn thấy ý cười trong hai mắt Vương Song, càng giận không có chỗ phát tiết.
“Ngươi chờ đó cho ta, Yêu Nguyệt ta nhất định sẽ không bỏ qua ngươi!”
Yêu Nguyệt hầm hừ ở trong lòng.
– Sư huynh, chúng ta đã lâu không gặp mặt như vậy, chi bằng đến Thần Linh Tông của ta ngồi, để sư muội làm hết bổn phận của chủ khu vực.
Hàn Linh tiên tử nhìn Lâm Kinh Thiên, mỉm cười mời, về phần Cổ Hà, nàng nhìn cũng không nhìn liếc một cái, mặc dù đối phương chính là thiên tài, nhưng Hàn Linh tiên tử nàng là ai chứ, một trong những người cấp cao nhất Thần Linh Tông, ngoại trừ lão tổ, thật sự không có người nào có thể đứng trên nàng, Cổ Hà ở trong mắt nàng cũng chẳng qua chỉ là một đứa bé mà thôi.
Chương 1440: Hàn Linh tiên tử (2)
– Ừm…
Lâm Kinh Thiên nghe vậy, trầm ngâm một chút, lập tức quay đầu nhìn Vương Song:
– Tiểu tử, thế nào, đến Thần Linh Tông một chuyến không, tiện thể mở mang kiến thức về thiên kiêu của Thần Linh Tông.
– Nghe theo tiền bối làm chủ.
Vương Song cung kính nói, có Lâm Kinh Thiên ở đây, hắn không cần lo lắng cho sự an toàn của mình chút nào.
Hàn Linh tiên tử nghe vậy, nụ cười trên mặt càng thêm nhu hòa, lập tức khẽ cười một tiếng, vung tay lên, một chiếc thuyền nhỏ xuất hiện, đón gió căng phồng lên, trong nháy mắt hóa thành một chiếc thuyền khổng lồ nghìn trượng, không biết là dùng loại khoáng thạch nào chế tạo, tản ra một loại ánh sáng màu xanh nhạt.
Vương Song chỉ nhìn chiếc Cổ Thuyền, lập tức cảm giác được trong chiếc thuyền này dường như có không gian tồn tại, rõ ràng ở trước mắt, nhưng lại chạm không tới.
– Sư huynh, mời.
Hàn Linh tiên tử đưa tay, mời Lâm Kinh Thiên lên thuyền.
– Thần Linh Cổ Thuyền, chậc chậc, thật đúng là đại thủ bút.
Lâm Kinh Thiên mang theo Vương Song hóa thành một luồng thần vồng xuất hiện trên cổ thuyền.
Hàn Linh tiên tử cũng mang theo người của Thần Linh Tông bọn họ xuất hiện ở cổ trên thuyền, Hàn Linh tiên tử vung tay lên, đánh ra một luồng thần quang, dung nhập vào trong cổ thuyền, “Vù” một tiếng, Cổ Thuyền trực tiếp xuyên qua tiến vào hư không, biến mất không thấy gì nữa.
Bọn người Cổ Hà nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt âm trầm.
Mấy vị trưởng lão của Cổ Tháp Tông hai mặt nhìn nhau, nhìn Cổ Hà.
– Chúng ta đi!
Cổ Hà quát lạnh một tiếng, hắn hao phí vô số thứ, còn lãng phí một cái na di phù, không ngờ tới vẫn là tay không trở về, chuyện này khiến Cổ Hà cảm giác lòng đang rỉ máu.
– Đệ tử của Chu Càn, tên phế vật kia, vậy mà có thể dạy dỗ được đồ đệ như thế này, hay lắm, Thanh Nguyên Tông, xem ra đây chính là thời điểm ra tay với các ngươi!
Trong lòng Cổ Hà phẫn nộ gào thét.
Hư không vặn vẹo, đám người bọn họ lập tức rời đi, liên tục bị Lâm Kinh Thiên và Thần Linh Tông Nhân không để ý, bọn người Cổ Hà cũng không còn mặt mũi tiếp tục đợi ở chỗ này.
Mà trên cổ thuyền, Vương Song tò mò xem xét chiếc thuyền này, sau khi lên thuyền, mới phát hiện không gian nơi này lớn hơn so với bên ngoài nhiều, giống như là một thế giới nhỏ, hòn non bộ, cung điện ngọc bích, suối phun thác chảy, từng tòa cung điện vô cùng hoa lệ, ở bên ngoài cổ thuyền, một ánh sáng màu xanh nhạt, bao phủ cả chiếc cổ thuyền, một mảnh hư vô bên ngoài, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy một luồng ánh sáng năm màu.
– Thần Linh Cổ Thuyền, không ngờ rằng còn có thể được ngồi lên đây lần nữa.
Phía trên boong thuyền, Lâm Kinh Thiên nhìn hư không tối đen, lắc đầu cười nhẹ.
– Lâm tiền bối, Thần Linh Cổ Thuyền này là cái gì?
Vương Song nhìn thấy Lâm Kinh Thiên tôn sùng Cổ Thuyền này như thế tôn sùng, cũng có chút tò mò.
– Hừ, đây chính là đặc thù của Thần Linh Tông, Thần Linh Cổ Thuyền, vật liệu là Thanh Thiên Thần Kim, từ một ngàn vị Luyện Khí Đại Sư, tốn thời gian mười nghìn năm mới có thể tạo thành, mỗi một chiếc không biết hao phí biết bao nhiêu thiên tài địa bảo, toàn bộ Thần Linh Tông của ta trải qua bao nhiêu năm mới chỉ có ba chiếc!
– Mỗi một chiếc cổ thuyền, đều giống như một thế giới nhỏ, có thể chứa vô số người, xảy ra chiến tranh, có thể xuyên qua hư không, tốc độ vô cùng nhanh!
– Dù cho Tôn Giả ra tay, chiếc Cổ Thuyền này cũng có thể chống cự một hai.
– …
Nghe được Yêu Nguyệt giới thiệu, Vương Song cũng hơi kinh ngạc, không khỏi cảm thán ở trong lòng , lực lượng của những tông môn đỉnh phong ở Tây Tinh Vực này thật sự là mạnh mẽ đáng sợ, nếu không ép bọn họ đến giới hạn, mãi mãi cũng sẽ không biết được còn có bao nhiêu át chủ bài.
– Không sai, lúc trước ta và lão già Chu Càn kia nhiều lần gặp phải nguy hiểm, nhờ có chiếc Cổ Thuyền này của sư muội mới có thể may mắn thoát khỏi hiểm cảnh.
Nói về tốc độ, Thần Linh Cổ Thuyền đích thật là cao cấp nhất ở vũ trụ.
Lâm Kinh Thiên bên cạnh cũng mở miệng cười.
– Ha ha, Thần Linh Cổ Thuyền mặc dù tốt, chung quy vẫn là vật bên ngoài, giống như là sư huynh, hiện tại làm gì cần chiếc Thần Linh Cổ Thuyền, toàn bộ Tây Tinh Vực, ngoại trừ các lão tổ, có ai là đối thủ của sư huynh chứ.
Hàn Linh tiên tử cười nhạt một tiếng, không có chút kiêu ngạo nào.
Lập tức, nàng chuyển lời, nhìn Vương Song:
– Tiểu tử, không biết Chu sư huynh gần đây có khỏe hay không?
– Đa tạ tiền bối quan tâm, Chu lão vẫn khỏe mạnh, bình thường cũng không có chuyện gì.
Vương Song cung kính đáp lời.
– Haiz, cũng thế, sư huynh mất hết tu vi, e là địa vị trong tông môn cũng rơi xuống ngàn trượng.
Ánh mắt của Hàn Linh tiên tử tối sầm lại, lập tức nhìn Vương Song:
– May mắn, có đệ tử như ngươi không có cho huynh ấy mất mặt, có thể có một đệ tử thế này, sư huynh hẳn là rất vui vẻ.
– Lúc trước, ta muốn đi Thanh Nguyên Tông thăm Chu sư huynh một chút, nhưng là do mối quan của của các Đại Tông Môn căng thẳng, ta chỉ có thể ở trong tông môn.
Hàn Linh tiên tử lắc đầu.
– Sư muội có lòng là đủ rồi, lúc trước cũng nhờ có muội lấy Thần Linh quả của tông môn các muội ra, nếu không nhờ có vật này, e là lão già Chu Càn kia vốn dĩ không thể sống tới bây giờ.
Lâm Kinh Thiên lắc đầu nói.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









