[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 138 : Nguyên lực thất chuyển! (2) (c1371-c1380)
❮ sautiếp ❯Chương 1371: Nguyên lực thất chuyển! (2)
Vương Song nghe vậy, cười khổ một tiếng, bất đắc dĩ lắc đầu, không nói gì nữa, sau đó xóa bỏ cấm chế xung quanh người mình, bước ra ngoài.
Bên ngoài, Chu Càn và Lâm Kinh Thiên nhìn thấy Vương Song đi đến, ánh mắt lóe lên hào quang óng ánh,
– Cơ thể Siêu Phàm, nguyên lực Thất Chuyển, rất tốt!
Chu Càn nhìn Vương Song, chậm rãi lên tiếng, trong giọng nói không biết là thưởng thức, hay là tán thưởng.
– Dù là ta hay ngươi của năm đó, e rằng cũng không đạt đến trình độ này!
Ngữ khí của Lâm Kinh Thiên cũng sợ hãi thán phục.
– Sư huynh!
Dương Mạt không hiểu những chuyện này, thấy người đi ra, lập tức lộ ra vẻ hưng phấn.
Vương Song nhìn mọi người, gương mặt lộ ra nụ cười, nhưng nhìn thấy bộ dáng của Dương Mạt thay đổi lớn như vậy, ánh mắt sững sờ, hơi kinh ngạc.
– Dương Mạt?
Vương Song nghi ngờ nói, ngữ khí có chút không chắc chắn.
– Sư huynh, là ta mà, ngay cả ta ngươi cũng không nhận ra sao!
Dương Mạt có chút buồn bực nói.
– Ha ha…
Chu Càn và Lâm Kinh Thiên ở một bên đều cười rộ lên.
– Dương Mạt, bây giờ ngươi…
Vương Song vô cùng kinh ngạc nhìn tiểu sư đệ của mình, đây là tên nhóc nhìn non nớt, không tự tin kia sao, mái tóc dài vàng óng, cơ thể thẳng tắp, cao ngạo giống như cây Tùng, vô cùng lóa mắt.
Thậm chí Vương Song còn có thể nhìn thấy trên cơ thể có chút nhỏ gầy của Dương Mạt một sức mạnh cực kỳ khủng bố, sức mạnh này giống như một con Giao Long ngủ say, một khi thức tỉnh, thậm chí có thể vỡ vụn cả sông núi!
– Ngươi khôi phục cơ thể Hoàng Kim rồi!
Vương Song hiểu ra, gương mặt trở nên mừng rỡ, hắn biết điều Dương Mạt khát vọng nhất là có thể tu hành, bây giờ cơ thể hắn đã khôi hục, nguyện vọng này đã có thể thực hiện!
Dương Mạt hưng phấn gật đầu.
– Ha ha, sau này Vô Danh Phong có hai huynh đệ chúng ta, xem ai có thể xem thường chúng ta nữa!
Vương Song cười lớn, vừa vỗ vai Dương Mạt vừa mừng rỡ nói.
– Yên tâm, sư huynh, sau này chỉ cần có ta ở đây, ta quyết không cho phép kẻnào đến mạo phạm Vô Danh Phong chúng ta!
Dương Mạt trầm giọng nói.
– Nhìn các ngươi, ta đột nhiên có chút mong đợi đối với Chí Tôn Chiến ba trăm năm nữa.
Lâm Kinh Thiên cười nói, nhìn Chu Càn một chút,
– Lão già, ta thật sự hâm mộ ngươi, có thể thu nhận hai đệ tử ưu tú như vậy!
– Ha ha.
Thiên Nguyên Tông các ngươi không phải nói là thiên kiêu nhiều vô số sao, còn không mặc cho ngươi lựa chọn à!
Vẻ mặt Chu Càn lộ ra ý cười, chế nhạo nói.
– Đúng rồi, lần này ngươi đến Thanh Nguyên Tông ta, là muốn khảo sát thiên kiêu của Thanh Nguyên Tông chúng ta sao?
Chu Càn nhíu mày, bỗng nhiên dò hỏi.
– Sao nào, các ngươi hoài nghi Thanh Nguyên Tông bọn ta sẽ gây ảnh hưởng đến ngươi!
Nghe vậy, Lâm Kinh Thiên bỗng nhiên cười rộ lên, nhìn Chu Càn, vẻ mặt lộ ra một nụ cười kỳ quái.
– Các ngươi thật sự cho rằng ta sẽ nguyện ý đến Thanh Nguyên Tông ngươi khảo sát, đây là chính miệng lão tổ phân phó ta đến Thanh Nguyên Tông các ngươi, bên trong tông môn bọn ta xuất hiện một yêu nghiệt thần thể Thiên Thuyền, hắn muốn xem một chút bên trong tông môn các ngươi có thiên kiêu nào có thể liên thủ Thiên Nguyên Tông bọn ta hay không, lỡ cho đến lúc đó lại gây trở ngại không giúp được gì!
– Mặc dù không nhìn thấy mấy tên gọi là đệ tử chân truyền kia, nhưng nhìn hai tiểu tử Vương Song, Dương Mạt này, mục đích của ta đã đạt được rồi, mặc kệ ba tên đệ tử kia có thực lực hay không, đại chiến ba trăm năm sau, Thiên Nguyên Tông ta và Thanh Nguyên Tông đều là hai minh hữu kiên định nhất!
– Thần thể Thiên Huyền!
Chu Càn sững sờ, ánh mắt lóe lên kinh ngạc,
– Đây là một loại thể chất đỉnh cấp, so với thần thể Hoàng Kim cũng không kém nhau là bao!
Vương Song nghe vậy, cũng hít sâu một hơi, hiểu ra mục đích của Lâm Kinh Thiên.
– Tên nhóc đó đã là Hóa Thần đỉnh phong, cách cảnh giới Tinh Chủ không còn bao xa, ba trăm năm sau, chí ít hắn sẽ đạt đến cảnh giới Tinh Chủ, cảnh giới Tinh Chủ thần thể Thiên Huyền, ta nghĩ ngươi hẳn phải biết điều này có nghĩa là gì, cũng không khác ta năm đó là bao, thậm chí, còn mạnh hơn!
Lâm Kinh Thiên chậm rãi nói.
Vương Song, Dương Mạt đều trầm mặc, Hóa Thần đỉnh phong thần thể Thiên Huyền, thực lực bây giờ e rằng cũng có thể so với Tinh Chủ, bây giờ bọn họ cũng chỉ là Tiên Thiên đỉnh phong, muốn đạt đến trình độ kia, chí ít cũng phải cần đến một trăm năm!
– Được rồi, ta phải đi khảo sát ba tên nhóc kia một chút đây, Thanh Nguyên Tử đã truyền âm cho ta rất nhiều lần rồi!
Lâm Kinh Thiên nói, nhìn về phía Chu Càn,
– Lão già, ta đi trước một chuyến, chờ đến khi ta khảo sát xong, lại về nói chuyện với ngươi.
Chu Càn gật đầu, cũng không ngăn cản, thân ảnh của Lâm Kinh Thiên lập tức biến mất, giống như từ trước đến giờ chưa từng xuất hiện.
Lâm Kinh Thiên rời đi, Chu Càn nhìn về phía Vương Song,
– Tiểu Song, bây giờ ngươi là nguyên lực Thất Chuyển, cách Đệ Cửu Chuyển còn hai chuyển nữa, muốn áp súc lần nữa, chỉ là bản thân cơ thể ngươi thăng cấp thì còn lâu mới đủ, cần phải cường chế áp lực!
– Chỉ có cường chế áp lực, nguyên lực của ngươi mới có thể tiếp tục áp súc, lột xác!
– Chu lão, ý của ngươi là?
Chương 1372: Khảo giáo!
Vương Song nhíu chặt lông mày, hơi nghi hoặc hỏi, hắn cũng biết bản thân phải tiếp tục nữa, chỉ có cơ thể thăng cấp không dùng được bao nhiêu, bởi vì Tinh Thần Lực của bản thân không cách nào tiến hành áp súc, trước đó lúc Đệ Thất Chuyển, Tinh Thần Lực của bản thân đã cảm giác như có một sợi dây thừng lôi kéo đầu tàu vậy, một khi đến Đệ Bát Chuyển, Tinh Thần Lực của bản thân chắc chắn không thể thực hiện tiếp nữa!
– Trong tông môn không có loại địa phương thế này, cho dù có, căn bản cũng không đủ để ngươi đột phát lên Đệ Bát Chuyển!
Chu Càn chậm rãi nói,
– Ngươi cần có hoàn cảnh của Thiên Cảnh sinh ra, nhất định phải có đầy đủ áp lực, không chỉ có thể Tinh Thần Lực của ngươi, mà còn áp bách nguyên lực bên trong đan điền của ngươi!
– Loại hoàn cảnh này, ta vừa nghĩ đến một chỗ, nhưng có thể có hơi nguy hiểm!
Vương Song nghe vậy, tò mò hỏi,
– Chu lão nói nơi nào?
– Đọa Nhật Lĩnh!
Sắc mặt của Vương Song và Dương Mạt trong nhát mắt ngốc trệ, nhìn Chu Càn, Vương Song lắp bắp nói,
– Chu, Chu lão, ngươi, ngươi không nói đùa đấy chứ!
Đoạt Nhật Lĩnh là nơi nào, Vương Song đã nghe được Lâm Kinh Thiên nói rồi, đây là một trong hai đại cấm địa của Đại Hoang Tinh Vực, dù cho là tuyệt đại cao thủ cảnh giới Tôn Giả cũng không muốn bước vào, phàm là người nào bước vào, đều cửu tử nhất sinh!
Bây giờ, Chu lão lại muốn bảo hắn bước vào Đoạt Nhật Lĩnh, qua rèn luyện nguyên lực của bản thân, Vương Song cảm giác được nỗi khiếp sợ không gì sánh nổi, nếu không phải vì biết Chu lão không hể thương tổn đến mình, Vương Song e rằng sẽ hoài nghi Chu lão muốn thừa cơ để giết mình.
– Yên tâm, mặc dù Đoạt Nhật Lĩnh là cấm địa, nhưng cấm địa này có thể phân ra các đẳng cấp nguy hiểm, nơi nguy hiểm thật sự là nơi quan trọng nhất, chỉ cần không bước vào nơi nào, sẽ không gặp phải nguy hiểm chân chính.
Tất nhiên Chu Càn biết Vương Song khiếp sợ, cho nên lên tiếng giải thích.
– Nguy hiểm chân chính?
Vương Song nghe Chu lão nói vậy thì cảm giác trong lòng bản thân đang run rẩy.
– Gặp nguy hiểm, nhưng ngươi sẽ gặp nguy hiểm bản thân có thể ứng phó được, thậm chí một cường giả Hóa Thần cũng có thể ứng phó được! Không giống như khu vực trung tâm, dù cho Tôn Giả tiến vào cũng sẽ chết không thể nghi ngờ!
Chu lão từ tốn nói,
– Đương nhiên, ta sẽ không ép ngươi qua, sức mạnh ở Đoạt Nhật Lĩnh vô cùng thần kỳ, đối với tinh thần của người tu hành cũng sẽ tạo thành một lọi áp lực hết sức cường đại, những nơi khác, rất khó có được hiệu quả này!
Vương Song rơi vào trầm tư, hắn tin Chu lão sẽ không hại mình, nhưng tiến vào loại cấm địa như Đoạt Nhật Lĩnh, hắn cũng biết, một khi tiến vào, e rằng muốn bước ra là chuyện không đơn giản!
– Chu lão, ta sẽ đi!
Cuối cùng, Vương Song vẫn gật đầu, quyết định nghe theo lời Chu lão.
Nếu Chu lão bảo mình đến nơi đó, chắc hẳn cũng có đạo lý của hắn!
– Sư phụ, ta muốn cùng đi với sư huynh, bây giờ ta cũng có thể tu hành, có thể ra ngoài!
Một bên, Dương Mạt chớp mắt, nói với Chu lão.
– Ngươi không thể đi!
Chu lão trực tiếp cự tuyệt, nhìn Dương Mạt, trầm giọng nói,
– Bây giờ ngươi mới khôi phục thần thể Hoàng Kim, nhất đinh phải nắm chắc thời gian tu luyện, trước khi ngươi đạt đến cảnh giới Siêu Phàm, ngươi không cần ra ngoài!
– Chờ đến khi ngươi bước vào cảnh giới Siêu Phàm, ngươi mới có tư cách ra ngoài! Nếu không, ngươi cứ thành thành thật thật ở trong tông môn cho ta!
Thấy Chu lão đã nói như thế, Dương Mạt bất đắc dĩ nhìn Vương Song, dường như muốn Vương Song nói giúp mình một câu, nhưng làm sao Vương Song giúp hắn được, vỗ nhẹ bả vai của hắn, cười nói,
– Chu lão nói đúng, ngươi vất vả lắm mới khôi phục được thể chất, cần phải nắm chặt thời gian để nâng cao tu vi, dù sao, tu vi mới là căn, mạnh hơn thiên phú, không có tu vi chèo chống, thì như hoa trong gương, trăng trong nước!
– Chờ ngươi đạt đến Siêu Vào, dựa vào thần thể Hoàng Kim cường hãn của mình, Hóa Thần cũng không phải đối thủ của ngươi, đến lúc đó cả Đại Hoang Tinh Vực cũng mặc cho ngươi ngao du!
Thấy Vương Song cũng không đồng ý cho mình ra ngoài, Dương Mạt đành bĩu môi, không cam lòng mà đáp ứng!
– Ngươi tên nhóc con này!
Thấy thế, Chu Càn cười mắng một câu.
Mà trong lúc bọn họ đang nói chuyện với nhau, ở sâu bên trong Thanh Nguyên Tử, bên trong một tiêu không gian vô danh, nơi này dường như là một mảnh tiên cảnh, chim hót hoa nở, non xanh nước biếc, Cchi lan thúy ngóc, tiên hạc chim muông, còn có thác nước linh tuyền, linh dược đều trồng trên mặt đất suốt hàng ngàn năm qua!
Ngay giữa trung tâm của tiểu không gian, có một đám lão giả đang dần dần gục mặt, tóc, râu đều trắng xóa, thậm chí Thanh Nguyên Tử ở đây đều là vãn bối nhỏ nhất, những lão giả này, ai cũng đều là đại năng cảnh giới Tinh Chủ, đều là những người đầu tiên của Thanh Nguyên Tử, là nhân vật cấp bậc Thái Thượng Trưởng Lão!
Dù là Thanh Nguyên Tử, tương lai có rời khỏi vị trí tông chủ, cũng sẽ trở thành Thái Thượng Trưởng Lão của tông môn!
Mà lúc này, những nhân vật trước mắt này ở trong Thanh Nguyên Tử chỉ cần dậm chân một cái đã có thể chấn động ba lần, lại đang nhíu mày nhìn cảnh tượng trước mắt, Lâm Kinh Thiên đạm mạc nhìn sáu người trẻ tuổi trước mắt, trừ Tần Phong, Lý Tuần Kiếm, Tư Đồ Tuyết ra, còn có ba người đệ tử chân truyền của Đoạn Thiên Nhai!
Chương 1373: Khảo giáo! (2)
Một người trong đó nhìn có chút thô cuồng, ánh mắt cuồng bạo không bị trói buộc, trên người mơ hồ tỏa ra ánh sáng ngân sắc, không gian xung quanh đều hơi vặn vẹo.
Đây là đệ tử chân truyền ở Tông Chủ Phong, Ngân Phong, tu luyện một tuyệt thế bí thuật trong tông môn là Ngân Tuyết Chi Thuật!
Tu luyện bí thuật này, cơ thể của bản thân sẽ có miễn dịch đối với công kích cơ bản của nguyên lực, cũng sẽ sinh ra sức chống trả cực lớn, cực kỳ đáng sợ!
Ngân Phong tu luyện bí thuật này, cũng sắp tu luyện thành công, bây giờ lực công kích của hắn tuy không tính là đứng đầu trong các đệ tử chân truyền, nhưng lực phòng ngự tuyệt đối là mạnh nhất!
Một người khác nhìn qua như đang cười, giống như một làn mây trắng, như đang tồn tại, lại như không tồn tại.
Đây cũng là một đệ tử chân truyền khác của tông môn, Lưu Vân Sở Vân Phàm!
Thân pháp có thể nói là vô song, nghe nói lúc còn nhỏ bị tiên hạc tha đi, sau đó có được thần thông, tốc độ nổi danh khắp Đại Hoang Tinh Vực, thậm chí lúc trước Sở Vân Phàm này lúc đạt đến cảnh giới Siêu Phàm bị một Hóa Thần đỉnh phong truy sát, sau đó dựa vào thần thông này mà trốn thoát!
Bây giờ, Lục Đại Chân Truyền bên trong tông môn đang đứng ở đây, lẳng lăng đối diện với Lâm Kinh Thiên!
– Thanh Nguyên Tử, ta thân là trưởng bối, nếu đã khảo giáo bọn họ, vậy cũng sẽ không ỷ vào việc lớn ăn hiếp nhỏ, ba người Tần Phong, cũng chỉ mới là Siêu Phàm đỉnh phong, ta sẽ áp chế tu vi của mình đến Siêu Phàm sơ kỳ, đồng thời sẽ không vận dụng sức mạnh siêu việt hơn phạm vi này, mà đối với ba người Đoạn Thiên Nhai, bọn họ đều là Hóa Thần đỉnh phong, ta sẽ áp chế tu vi của mình xuống Hóa Thần sơ kỳ, đãi ngộ giống như ba người Tần Phong, chỉ cần một trong bọn họ có thể chống đỡ nổi một trăm chiêu của ta, như vậy sẽ được thông qua, ta cũng sẽ thuận tiên giao cho lão tổ.
Lâm Kinh Thiên mỉm cười nhìn Thanh Nguyên Tử, hờ hững nói.
Nhìn Vương Song và Dương Mạt của Vô Danh Phong, nói thật, đối với sáu người này, Lâm Kinh Thiên cũng không có quá nhiều kỳ vọng, chí ít có hai người ở Vô Danh Phong, hắn đã có đủ người để giao lại rồi!
Sở dĩ nói như vậy, chỉ vì muốn đám người Thanh Nguyên Tử căng thẳng một chút!
Nghe được Lâm Kinh Thiên nói, Thanh Nguyên Tử còn chưa lên tiếng, một số lão giả ở một bên đã bất mãn,
– Lâm Kinh Thiên, ngươi tốt xấu gì cũng đã sống hơn mười ngàn năm rồi, tu vi còn cường hãn hơn đám lão giả bọn ta, cho dù áp chế tu vi, kinh nghiệm võ đạo và nhãn quang của ngươi, thậm chí ngay cả Võ Đạo thần thông của bọn họ cũng không thể sáng được với ngươi, ngươi tự mình ra tay, bọn họ sao có thể là đối thủ của ngươi!
– Đúng vậy, dù cho muốn khảo giáo, cũng không thể khảo giáo như vậy, nhất định phải thay đổi!
Có một lão giả lên tiếng phụ họa, cho rằng Lâm Kinh Thiên đang cố ý nhằm vào sáu người!
– Những lão giả bọn ta tự mình ra tay, tuyệt sẽ không nhường, Kinh Thiên ngươi có thể ở một bên quan sát, dựa vào nhãn lực của ngươi hẳn có thể thấy được tiềm lực của bọn họ!
Có lão giả đưa ra đề nghị.
– Hoặc có thể thông qua bí cảnh thí luyện…
Nghe các Thái Thượng Trưởng Lão nói vậy, ánh mắt của Thanh Nguyên Tử cũng lóe sáng, cười khổ nhìn những lão giả này, trong lòng oán thầm,
– Xem Lâm Kinh Thiên thành cái gì chứ, người ta đến để khảo thí đệ tử tông môn, nếu những trưởng lão này ra tay, không phải là lừa gạt đối phương sao!
– Hơn nữa, cho dù các ngươi không nhường, cũng không thể bằng người ta, đến lúc đó khi đến chiến trường gặp phải đối thủ chẳng lẽ đều giống những lão già này hết à!
Vẻ mặt của Lâm Kinh Thiên cũng không có bất kỳ biểu lộ gì, quay đầu nhìn sáu người, đạm mạc nói,
– Các ngươi cảm thấy lời đệ nghị của các trưởng lão thế nào?
Nghe vậy, đám người Tần Phong, Đoạn Thiên Nhai sững sờ, ánh mắt lập tức lóe lên, ba người Tần Phong bỗng tiến lên một bước, Tần Phong hô lên một tiếng,
– Đệ tử nguyền chiến đầu với Lâm tiền bối, của thua cũng không oán!
– Đệ tử cũng vậy!
Lý Thuần Kiếm và Tư Đồ Tuyết đều lên tiếng, chiến ý sục sôi, không muốn dựa theo phân phó của Thái Thượng Trưởng Lão!
Khóe miệng Lâm Kinh Thiên lộ ra ý cười, lập tức nhìn về phía đám người Đoạn Thiên Nhai, chờ bọn họ đưa ra lựa chọn.
– Đệ tử đã nghe nói đến phong thái vô thượng của Lâm tiền bối năm đó từ lâu, nguyền cùng Lâm tiền bối đấu một lần, cảm giác vô cùng vinh hạnh!
Sở Vân Phàm nhìn Lâm Kinh Thiên, bình thản lên tiếng.
– Đệ tử cũng thế!
Đoạn Thiên Nhai và Ngân Phong thấy thế cũng gật đầu, quyết định chọn đề nghị của Lâm Kinh Thiên!
– Những đứa nhóc các ngươi, thật là không hiểu chuyện!
Một đám lão giả thấy thế, đều lắc đầu, cảm giác chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, hơn nữa còn có ngươi âm thầm truyền âm, răn dạy bọn họ lỗ mãng!
– Các ngươi có biết, Lâm Kinh Thiên này đáng sợ đến mức nào không, năm đó quét ngang toàn bộ Tây Tinh Vực, dù có áp chế tu vi thấp hơn các ngươi, nhưng một thân kiến thức và cảnh giới thì vẫn còn, muốn đánh bại các ngươi, quả thật dễ như trở bàn tay!
– Nếu bị đánh bại thật, sau này các ngươi muốn tham gia Chí Tôn Chiến, không có nổi nửa phần hy vọng!
Chương 1374: Sự khủng bố của Lâm Kinh Thiên!
Nghe trưởng lão nói vậy, sáu người bọn họ cười khổ một tiếng, bọn họ cũng biết đạo lý này, nhưng bọn họ cũng hiểu rất rõ, Lâm Kinh Thiên muốn gì, nếu bọn họ lựa chọn phương án của các trưởng lão, e rằng thất vọng nhất chính là Lâm Kinh Thiên ở trước mặt này!
– Xem như có chút cốt khí!
Lâm Kinh Thiên nhàn nhạt nói, nhìn bọn họ,
– Nếu như các ngươi cự tuyệt yêu cầu của ta, e rằng các ngươi cũng nên từ bỏ Chí Tôn Chiến đi, dù sao, trước khi ta đến, một chân truyền kém cỏi nhất tông môn đã có thể tiếp được một trăm chiêu của ta mà không thua!
– Thậm chí, cho dù một người mạnh nhất đồng cấp với ta, cũng có thể kiên trì để không thua, nếu các ngươi ngay cả người kém nhất tông môn bọn ta mà cũng không bằng, vậy thì nên sớm từ bỏ đi!
Nghe vậy, toàn bộ trưởng lão và đệ tử của Thanh Nguyên Tử ở đây đều biến sắc, ánh mắt lóe lên chút rung động, có thể chiến đấu ngang sức với Lâm Kinh Thiên, vậy thiên phú kinh khủng đến mức nào!
– Nhớ rõ, Chí Tôn Chi Lộ, cần nhất chính là thiên tài chân chính, đối thủ mà các ngươi phải đối mặt là thiên kiêu kinh khủng nhất vũ trụ, không phải là gia gia bên trong tông môn, cho dù là ta, căn bản cũng không tính là gì, ngay cả cửa ải của ta mà còn không qua được, như vậy thì đừng nên đi chịu chết!
– Cường giả, thiên tài, không phải dựa vào một lần thí luyện nào đó, hoặc là được truyền thừa chứng minh, mà đánh mới được, không đánh khắp vạn tộc, làm sao ngươi biết rốt cuộc bản thân mạnh cỡ nào, bản thân và những người khác có chênh lệch thế nào!
– Là một cường giả, không phải đạp lên xương cốt một đường đi thẳng!
Lời Lâm Kinh Thiên nói ra như Hoàng Chung Đại Lữ, khiến trong lòng mọi người chấn động.
Dù là Thái Thượng Trưởng Lão của Thanh Nguyên Tông cũng không thể tiếp tục lên tiếng, sợ mất mặt.
Sau đó, Lâm Kinh Thiên nhìn ba người Tần Phong, tạo một ấn ký, khí tức trên người lập tức giảm xuống với tốc độ mà mắt trần cũng có thể thấy được, chỉ trong chớp mắt, đã rơi xuống còn Siêu Phàm sơ kỳ.
– Các ngươi tùy ý ra tay, người nào đến trước đều được, hoặc là, các ngươi có thể liên thủ.
Lâm Kinh Thiên nhàn nhạt nói, ngữ khí đạm mạc, tựa như không thèm đem tam đại thiên kiêu này vào mắt.
– Ta đến trước!
Ba người Tần Phong không lựa chọn cách liên thủ, bọn họ rất cao ngạo, sẽ không chấp nhận cả ba liên thủ!
Hắn mãnh liệt tiến đến một bước, một tiếng nổ cực lớn nổ vang.
– Ầm
Sức mạnh kinh khủng bạo phát, Tần Phong biết thực lực của Lâm Kinh Thiên ra sao, tuy chỉ là Siêu Phàm sơ kỳ, nhưng đối với thần thông đã lĩnh ngộ, cảnh giới Võ Đạo cường đại không phải thứ bản thân có thể sánh được.
Cho nên, hắn không giữ chút sức nào, vừa xông đến đã vận dụng thần thông mạnh nhất của mình.
Công kích cuồn cuộn kéo đến, trong nháy mắt, Tần Phong không biết đã đánh ra bao nhiêu công kích, mỗi một công kích đều đủ để giết chết một cường giả Siêu Phàm đỉnh phong, nhiều công kích cùng tụ hội lại một chỗ, dù là cường giả Hóa Thần cũng sẽ bị giết chết.
Đối mặt với loại công kích này, vẻ mặt của Lâm Kinh Thiên cũng không mảy may kinh ngạc, một chưởng đánh ra, như Thiên Tháp!
– Rầm
Vô số công kích của Tần Phong và một chưởng của Lâm Kinh Thiên chạm vào nhau, lập tức Tần Phong xúc động nhìn thấy, công kích của mình bị hủy diệt ngay lập tức, không có một sức chống đỡ!
– Ta không tin!
Tần Phong gầm nhẹ một tiếng, thần quang trên người xuất hiện càng nhiều, cả người giống như hóa thành một Vĩnh Hằng Thần Lô, nguyên lực ngưng tụ ở trước người hắn, biến thành binh khí mơ hồ có thể cảm nhận được khí tức cường đại.
Đao thương kiếm kích, chung đỉnh búa rìu…
Từng món kinh khí lóng lanh, mỗi một món đều có thể đánh phá thiên địa, các binh khí ngưng kết, đánh thẳng về phía Lâm Kinh Thiên.
– Đây là Ngưng Binh Quyết!
Có Thái Thượng Trưởng Lão thấy cảnh này, sững sờ, lập tức kinh ngạc nói.
– Thần thông này, tên nhóc này vậy mà cũng học được, thần thông này, dường như là phần mở đầu của Tuyệt Thế Bí Pháp……
Có trưởng lão dường như nghĩ đến gì đó, cũng giật mình.
– Ha ha, Ngưng Binh Quyết, cũng chỉ là thức mở đầu của Tuyệt Thế Thần Thông mà thôi, nếu ngươi thật có thần thông này, e là cho dù là ta cũng không phải đối thủ của ngươi.
Lâm Kinh Thiên cười, tuy ngạc nhiên, nhưng động tác của hắn cũng không ngừng, một quyền đánh ra, mắt trần cũng có thể thấy, hai con Nguyên Lực Cự Long xuất hiện, lớn cả trăm kilomet, nhưng lân giáp ở trên đó sinh động như thật, gầm lên giận dữ, là là Cự Long sống lại.
Lâm Kinh Thiên đánh ra một quyền, lại va chạm chính diện đến công kích của Tần Phong, lập tức một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên.
– Ầm
Thân ảnh của Tần Phong bị đánh rớt ra ngoài, khóe miệng tràn ra một chút máu tươi, nhưng ánh mắt của hắn điên cuồng, không để ý đến thương thế của mình chút nào, lần nữa thi triển thần thông của mình, đánh thẳng đến Lâm Kinh Thiên.
Một bên, các Thái Thượng Trưởng Lão và Thanh Nguyên Tử thấy cảnh này, thần sắc đều âm trầm, bọn họ không ngờ thực lực của Tần Phong, đối mặt với Lâm Kinh Thiên lại gian nan như vậy, cứ theo dà này, đừng nói một trăm chiêu, mười chiêu thôi cũng không thể chịu được!
Chương 1375: Sự khủng bố của Lâm Kinh Thiên! (2)
– Không được, cảnh giới Võ Đạo của Lâm Kinh Thiên quá cao, tiện tay đánh ra một kích đã ẩn chứa cảm ngộ của hắn đối với thiên địa rồi, uy lực mạnh đến đáng sợ, tuy thần thông của Tần Phong cường đại, nhưng căn bản không phải là thần thông của bản thân, không thể phát huy được uy lực chân chính.
Thanh Nguyên Tử nhíu mày, có chút thất vọng nói.
Tuy Lâm Kinh Thiên đã áp chế tu vi Võ Đạo của bản thân lại, thậm chí còn thấp hơn cả Tần Phong, nhưng hắn vẫn là cảnh giới Võ Đạo mười ngàn năm và nhãn lực kia không phải thứ Tần Phong có thể so sánh được, chiến đấu với Tần Phong, không khác gì treo đối phương lên đánh!
Mà đám người Lý Thuần Kiếm, Tư Đồ Tuyết, thậm chí là Đoạn Thiên Nhai ngưng trọng nhìn cảnh tượng này, trong lòng vô cùng nặng nề, chỉ từ mấy chiêu này, bọn họ đã biết đối mặt với đối phương, chống đỡ một trăm chiêu, quả thực là khó như lên trời!
Quả nhiên, chưa đến mười chiêu, Tần Phong đã bị Lâm Kinh Thiên đánh bay ra ngoài, nằm trên mặt đất.
“Phụt” một ngụm máu tươi phun ra, ánh mắt Tần Phong ảm đạm nhìn Lâm Kinh Thiên, cay đắng nói,
– Ta thua!
– Ngươi rất tốt, có thể chống đỡ dưới tay ta lâu như vậy.
Lâm Kinh Thiên đứng tại chỗ, giống như một Phi Tiên Giả vậy, phiêu nhiên mà độc lập, nhìn Tần Phong, hắn cười nhạt một tiếng,
– Đáng tiếc, ngươi vẫn không hiểu thần thông của mạnh hơn thì cũng là của người khác, chỉ có kết vớp với chính bản thân mình thì mới là thần thông mạnh nhất.
– Điều này, ngươi phải học hỏi không ít ở tên nhóc Vương Song kia, tuy đao pháp hắn tự sáng lập ra không phải Tuyệt Thế Thần Thông gì, nhưng ở trong tay hắn lại phát huy ra uy lực mạnh nhất.
Nghe lời bình của Lâm Kinh Thiên, Tần Phong gật đầu,
– Đa ta tiền bối chỉ điểm.
– Được rồi, kết tiếp, ai trong các ngươi lên?
Lâm Kinh Thiên nhìn về hía Lý Kiếm Thuần, Tư Đồ Tuyết.
– Ta lên!
Lý Thuần Kiếm sải bước, nhìn Lâm Kinh Thiên, cả người dường như hóa thành Thần Kiếm.
– Lâm tiền bối, ta chỉ có một kiếm!
Lý Thuần Kiếm trầm giọng nói.
– Trảm Thiên Rút Kiếm Thuật à, ha ha, rất lâu rồi ta không gặp đó.
Ánh mắt Lâm Kinh Thiên lóe lên chút hồi ức, hiển nhiên đã từng thấy rồi, biết thần thông này.
– Ra tay đi, ta cũng muốn xem một chút ngươi lĩnh ngộ thần thông này đến mức độ nào!
Lâm Kinh Thiên cười nói.
– Vút
Lâm Kinh Thiên đưa tay, chậm rãi sờ trường kiếm ở sau lưng mình, kiếm ý mạnh mẽ đến cực hạn xuất hiện, muốn cắt núi chẻ sông là chuyện bình thường.
Trường kiếm mạnh mẽ từ từ rút ra, kiếm ý khủng bố như đê vỡ, phát triển mạnh mẽ!
– Ầm
– Trảm Thiên Rút Kiếm Thuật!
Trời đất trong tích tắc trở nên u tối, dường như bước vào thời đại trời đất chưa từng được khai phá, chỉ có một mảnh đen tối vô cùng vô tận, lập tức, trong mẳnh hắc ám này, một tia sáng xuất hiện, giống như là ánh sáng thứ nhât.
Cái tia sáng này dần dần biến lớn, từ một tia sáng nhỏ, cuối cùng, giống như biển gầm, dùng uy thế không gì địch nổi đánh xuống Lâm Kinh Thiên.
Đây là một tia kiếm quang, xé toạc tất cả, trảm phá tất cả, cho dù phía trước có gian nan hiểm trở, một kiếm này cũng sẽ không để ý, phá hủy tất cả!
– Kiếm ý thật bén nhọn!
Lâm Kinh Thiên cảm nhận được kiếm ý chí cường này, ánh mắt cũng lộ vẻ kinh ngạc.
– Nhưng mà, thần thông này, ngươi vẫn không để lĩnh ngộ được chân lý!
Hắn lắc đầu, ngón cái và ngón trỏ chụm lại một chỗ, tạo ra một Kiếm Quyết.
– Đây mới là Kiếm Đạo!
Vừa nói xong, mảnh hắc ám vô tận biến mất, kiếm ý kinh khủng gấp mười lần ban nãy tách ra, mà lúc này, một kiếm quang như ngọn lửa xuất hiện, lung la lung lay, tùy thời có thể biến mất, nhưng mà, kiếm quang thế này, lúc va chạm với kiếm quang của Lý Thuần Kiếm, hủy diệt như đậu hủ bị ép khô vậy.
– Ầm
Kiếm quang rơi xuống trước mặt Lý Thuần Kiếm, tạo ra một cái hố sâu không thấy đáy!
Lý Thuần Kiếm ngây ngốc nhìn, hồi lâu, ánh mắt của hắn khôi phục lại bình tĩnh, sâu sắc nhìn Lâm Kinh Thiên, dường như có chút hiểu ra.
– Đa tạ tiền bối chỉ điểm!
Lâm Kinh Thiên mỉm cười nhìn Tư Đồ Tuyết,
– Tiểu nha đầu, thế nào, ngươi còn muốn đấu nữa không?
– Mặc dù biết không phải đối thủ của tiền bối, nhưng Tư Đồ muốn biết bản thân và tiền bối chênh lệch với nhau bao nhiêu…
Tư Đồ Tuyết tiến lên, thanh âm thanh lãnh, nhìn dáng vẻ Lâm Kinh Thiên đánh bại Tần Phong và Lý Thuần Kiếm nhẹ nhàng như vậy, nàng cũng biết bản thân không thể thắng được đối phương, thậm chí muốn chống đỡ mười chiêu cũng là chuyện không thể! Nhưng nàng cũng muốn thử một chút, để xem bản thân chênh lệch bao nhiêu so với đối phương!
Nghe vậy, Lâm Kinh Thiên gật đầu, ra hiệu cho Tư Đồ Tuyết ra tay.
– Linh Độ Băng Phong!
Áo trắng của Tư Đồ Tuyết bay phấp phới, giống như tiên tử Nguyệt Cung bay xuống, dáng người yểu điệu, dung nhan thanh lệ vô song, lúc này, dung nhan của nàng càng thêm phần băng lãnh,cả người giống như một khối huyền băng vạn năm.
Dựa theo tiếng quát của nàng, trên người của Tư Đồ Tuyết tản ra hàn khí lạnh lẽo vô cùng, cỗ lạnh lẽo này mơ hồ có thể đóng bằng linh hồn của người khác.
Lấy nàng làm trung tâm, không khí xung quanh ngưng kết với tốc độ khủng khiếp, bắt đầu kết băng, thậm chí ở trong không gian, đều triệt để ngưng kết, không thể phá vỡ.
Chương 1376: Tam Đại Chân Truyền!
Chỉ trong vài giây, không gian cả vùng đều như trở thành thế giới băng tuyết!
– Thần thông trấn phong của Băng Tuyết Phong, Linh Độ Băng Phong, nghe nói là thần thông của một vị nữ Tôn Giả họ Lý!
Lâm Kinh Thiên lạnh nhạt nhìn cảnh này, cũng cảm nhận được sự lạnh lẽo đến cực hạn, không chỉ đóng băng cơ thể người, xem ra còn có thể đóng băng cả linh hồn người khác.
Thậm chí, từng hơi lạnh đến cực hạn này đánh về phía cơ thể hắn, y phục bên ngoài của hắn đã kết một tầng băng mỏng.
– Ầm
Sắc mặt của Lâm Kinh Thiên vẫn không thay đổi, thân ảnh vừa động, lớp băng trên y phục trực tiếp sụp đổ.
– Phù
Lâm Kinh Thiên tạo ấn, cả cơ thể hóa thành mặt trời chói chang, ánh sáng và nhiệt độ tỏa ra, chỉ trong vài giây, toàn bố thế giới băng tuyết trực tiếp bị hóa giải.
Một chưởng của Lâm Kinh Thiên đánh ra, dường như mặt trời trực tiếp nổ tung, sức mạnh kinh khủng đến cực hạn rơi vào trên người của Tư Đồ Tuyết như một khối huyền băng vạn năm.
– Ầm
Tư Đồ Tuyết trơ mắt nhìn một chưởng của đối phương đánh tới, bản thân chỉ có thể ngăn cản một kích thần thông của cường giả Hóa Thần nên chỉ có thể nứt ra, cảm giác giống như một người bình thường bị xe ngựa lao nhanh đụng phải, cả người trực tiếp văng ra ngoài.
– Thực lực của tiền bối thật kinh khủng, Tư Đồ bội phục.
Tư Đồ Tuyết văng ra mấy chục mét lại được một sức mạnh nhu hòa ngăn lại, sau đó cung kính nói với Lâm Kinh Thiên.
– Tuy các ngươi là thiên kiêu của tông môn, nhưng kinh nghiệm thực chiến quá kém.
Lâm Kinh Thiên thất vọng nói,
– Một đám bông hoa trong nhà ấm, cứ thế này, cho dù các ngươi có tham gia trận chiến, cũng chỉ có thể phụ trở cho những thiên kiêu khác mà thôi.
Nghe vậy, sắc mặt của ba người Tần Phong đỏ bừng, dù là Thanh Nguyên Tử hay các Thái Thượng Trưởng Lão khác thì sắc mặt cũng đều khó coi.
– Được rồi, thực lực của ba người các ngươi ra sao ta đã biết rõ, hiện tại đến phiên ba người các ngươi!
Lâm Kinh Thiên đưa mắt nhìn về phía Đoạn Thiên Nhai.
Thấy ánh mắt của Lâm Kinh Thiên, sắc mặt của ba người Đoạn Thiên Nhai, Ngân Phong, Sở Vân Phàm đều ngưng trọng, bọn họ đều là thiên kiêu cảnh giới Hóa Thần, nếu không cách nào có được đồng ý của đối phương, ném không mặt mũi của chính bọn họ, mà còn ném luôn mặt mũi của Thanh Nguyên Tông!
Lâm Kinh Thiên áp chế thực lực của mình xuống đến Hóa Thần sơ kỳ, lạnh nhạt nhìn bọn họ,
– Các ngươi, chuẩn bị hết chưa?
– Ta đấu trước.
Cơ thể của Ngân Phong chớp động ánh sáng, lẳng lặng nhìn Lâm Kinh Thiên, thân là một trong Tam Đại Chân Truyền của Thanh Nguyên Tông, hắn có lòng tin rất lớn với thực lực của mình, tuy sức chiến đấu của Lâm Kinh Thiên khiến hắn rung động, nhưng hắn vẫn muốn thử một chút!
– Ầm
Hào quang màu trắng bạc từ trên người Ngân Phong truyền đến, tản ra một ý cảnh bất động vĩnh hằng, mặt đất xung quanh trong nháy mắt như than lún, dường như không thể chịu nổi sức mạnh của Ngân Phong.
– Giết
Quát khẽ một tiếng, thân ảnh Ngân Phong hóa thành thiêm điện, đánh thẳng đến Lâm Kinh Thiên, sức mạnh kinh khủng, trực tiếp đánh nát không gian, quyền kình cuồn cuộn đủ để đánh chết một cường giả Hóa Thần đỉnh phong!
Lâm Kinh Thiên đối mặt với công kích này, sắc mặt bất biến, lại ra một chưởng, cảnh giới Hóa Thần sơ kỳ phát huy sức mạnh vô hạn gần với cảnh giới Tinh Chủ, một bàn tay lớn như che trời, một phát đánh bay Ngân Phong.
Ngân Phong nằm trên mặt đất, trong nháy mắt đứng ậy, hóa thành một tia hồng quang, lần nữa đánh tới Lâm Kinh Thiên.
– Ầm, ầm…
Công kích liên tục ập đến vô cùng hoa mắt, các Thái Thượng Trưởng Lão và tông chủ của Thanh Nguyên Tông ở xung quanh đều mong chờ nhìn bọn họ chiến đấu, bọn họ không trông mong Ngân Phong sẽ thắng, chỉ muốn Ngân Phong có thể chống đỡ được một trăm chiêu của Lâm Kinh Thiên!
Trời đất triệt để hỗn loạn, nguyên khí thiên địa đều trở nên hỗn độn, chỉ thấy hai bóng người trên không trung điên cuồng giao chiến, từng đợt dao động cực kỳ cường hãn truyền ra, dù cho là cường giả Hóa Thần có lỡ rơi vào trong này, e rằng trong nháy mắt cũng bị chấn động đến nứt vỡ.
– Vụt
Lúc sắp đến một trăm chiêu, Lâm Kinh Thiên nhìn Ngân Phong ở phía đối diện, gương mặt lộ vẻ tiếc nuối, lập tức đánh ra một quyền ấn, trong nháy mắt đánh bay đối phương.
Ngân Phong rơi trên mặt đất, phun ra một ngụm máu tươi, vẻ mặt không cam lòng nhìn đối phương, lập tức cười khổ nói,
– Ta thua!
Ánh mắt hắn ảm đạm, vô cùng không cam lòng, dường như đạo tâm đều đã sụp đổ.
– Không tệ, có thể chống đỡ được nhiều chiêu của ta như vậy.
Lâm Kinh Thiên nhàn nhạt nói, lập tức nhìn về phía hai người con lại.
– Thôi bỏ đi, hai người các ngươi cùng lên đi, tránh lãng phí thời gian.
Nghe vậy, Đoạn Thiên Nhai và Sở Vân Phàm đều sững sờ, lần này, bọn họ không cự tuyệt, liếc mắt nhìn nhau, gật đầu, nhìn về phía Lâm Kinh Thiên.
– Lâm tiền bối, đã như vậy, thì bọn ta xin đắc tội!
Vừa nói xong, cả hai người giống như Tinh Thần Chi Tử, toàn thân toát ra ánh sáng nhàn nhạt, một chưởng đánh về hía Lâm Kinh Thiên, Tinh Thần Chi Lực ngưng tụ đến cực hạn có thể đánh nát vạn vật.
Không gian trực tiếp bị đánh bạo, các Thái Thượng Trưởng Lão ở xung quanh có cấm chế ngăn cản, nếu không chắc cả không gian đều sẽ bị đánh nổ.
Chương 1377: Tam Đại Chân Truyền! (2)
Nhưng mà, Lâm Kinh Thiên không để ý đến động tác của Đoạn Thiên Nhai, một tay tạo ấn, xoay người, trực tiếp đánh về phía sau mình.
– Ầm
Âm thanh vang lên giống như Thiên Tháp vậy, không gian bị đánh thành một cái động lớn, Không Gian Chi Lực bị tàn phá bừa bãi, một thân ảnh mơ hồ xuất hiện, không phải Sở Vân Phàm thì là ai.
Mà phía trước, còn có một “Sở Vân Phàm” đang bình tĩnh đứng, nhưng dưới ánh mắt của mọi người lại đang chậm rãi tiêu tán.
– Tốc độ thật nhanh!
Loại tốc độ này, dù là Lâm Kinh Thiên cũng có chút kinh ngạc, một chưởng đánh ra, triệt tiêu một chưởng của Đoạn Thiên Nhai.
Đám người Tần Phong, Lý Thuần Kiếm nhìn thấy cảnh này, sắc mặt cũng đơ ra, bọn họ có nghe đến tốc độ của Sở Vân Phàm được xưng là đứng đầu tông môn, thậm chí ngay cả Tinh Chủ cũng chưa chắc đã nhanh bằng hắn, bây giờ xem ra quả đúng là thế, tốc độ này còn có thể trốn khỏi Tinh Thần Lực của bọn họ!
– Nghe nói, thần thông của Sở sư huynh là do lúc nhỏ có được kỳ ngộ, bây giờ xem ra, đây rất có thể là Tuyệt Thế Thần Thông!
Tần Phong lẩm bẩm nói.
– Nhưng mà, thực lực của Lâm tiền bối cực kỳ đáng sợ, tộc độ như thế hắn vẫn có thể phát giác ra được, rốt cuộc sức chiến đấu của hắn lúc bình thường mạnh cỡ nào chứ!
Lý Thuần Kiếm cảm thán nói.
– Dù sao lúc trước có thể quét ngang toàn bộ Tây Tinh Vực, đánh cho vô số thiên kiêu của Tây Tinh Vực phải cúi đầu, sức chiến đấu kia chắc chắn vượt ngoài sức tưởng tượng của chúng ta!
Tư Đồ Tuyết cũng nhẹ giọng nói,
– Chúng ta bại trong tay hắn cũng không có gì là kỳ lạ, nếu có thể chiến thắng đối phương thì mới gọi là kỳ quái!
Không thể không nói, hai đại chân truyền liên thủ, sức chién đấu trực tiếp đến cảnh giới Tinh Thủ, dù là Lâm Kinh Thiên, cũng không thể chỉ trong thời gian ngắn mà đánh bại được hai người!
– Ầm
Lâm Kinh Thiên lấy tay làm đao, huy sái từng ánh đao quang, đánh nát công kích của Đoạn Thiên Nhai và Sở Vân Phàm, thân ảnh hắn vừa động, hóa thành thiểm điện, đánh thẳng về phía Sở Vân Phàm, một chỉ điểm ra, trời đất như nổ tung, sức mạnh kinh khủng khiến không gian xung quanh Sở Vân Phàm đều bị ép sập
Lâm Kinh Thiên thân kinh bách chiến, biết trong hai người này người có sức uy hiếp lớn nhất là Sở Vân Phàm, tốc độ của hắn quá nhanh, bản thân nhất định phải phân ra một nửa sức mạnh mới có thể tập sát đối phương, cho nên, hắn cần giải quyết đối phương trước.
Đối mặt với công sát của Lâm Kinh Thiên, Sở Vân Phàm phát huy tốc độ của bản thân đến cực hạn, bước ra một bước, bản thân biến mất không còn tăm tích, căn bản không thể tìm được.
Công kích thất bại, lá gan của Sở Vân Phàm cũng lớn hơn, hắn nhanh chóng dùng tốc độ cực nhanh đánh thẳng đến Lâm Kinh Thiên.
– Giết
Viết mục đích của Sở Vân Phàm nên Đoạn Thiên Nhai lúc này cũng hóa thành một Tinh Thần Cự Nhân, điên cuồng công kích về phía Lâm Kinh Thiên, hấp dẫn lực chú ý của đối phương.
Sở Vân Phàm triển khai thân pháp, tựa như ở một thời không khác, lập tức chưa đến một giây, thân ảnh của hắn đã ở phía sau Lâm Kinh Thiên.
– Giết!
Một tiếng gầm nhẹ, Sở Vân Phàm trực tiếp lấy ra một cái chuông lớn vàng óng, một cỗ dao động mạnh mẽ của Hóa Thần Đỉnh Phong, tiếng chuông vang lên, không gian lập tức chôn vùi, tiếng chuông đánh về phía Lâm Kinh Thiên, rơi thẳng lên người của đối phương.
– Hắn không né tránh!
Tuy đánh trúng đối phương, nhưng ánh mắt của Sở Vân Phàm lại không hề mừng rỡ mà lập tức biến sắc, cả người lại muốn biến mất lần nữa, nhưng một tiếng cười to vang lên.
– Bây giờ, đến lượt ta!
Một chưởng đánh ra như bạch ngọc, phong tỏa không gian né tránh của Sở Vân Phàm, một chưởng vỗ vào ngay sau lưng hắn.
– Ầm
Sắc mặt của Sở Vân Phàm trong nháy mắt thay đổi, trở nên trắng bệch, toàn bộ cơ thể giống như trái bóng da vậy, trong nháy mắt văng thẳng ra ngoài.
Nằm trên mặt đất, trực tiếp tạo ra một cái hố sâu, nhìn Đoạn Thiên Nhai cách đó không xa đang muốn chảy.
– Ta biết tốc độ ngươi nhanh, nhưng tốc độ ngươi nhanh, chung quy vẫn phải ra tay, chỉ cần ngươi ra tay, tự nhiên sẽ khiến khí lưu xung quanh xảy ra thay đổi, thời gian tuy ngắn, nhưng luôn có quy luật để tìm ra.
Lâm Kinh Thiên nhàn nhạt nhìn thân ảnh của Sở Vân Phàm giải thích.
– Cho nên, chỉ cần bắt được khoảnh khắc này, tốc độ của ngươi với ta mà nói không còn gì uy hiếp nữa, mà chính là sơ hở.
Nghe Lâm Kinh Thiên giải thích, Sở Vân Phàm cay đắng cười nói,
– Đa tạ tiền bối chỉ điểm.
Cuộc đời này thứ hắn tự hào nhất chính là tốc độ của hắn, không ngờ hôm nay lại thất bại cũng vì chính điều này.
– Thần thông của ngươi rất kỳ quái, giống như không phải thần thông cấp bậc Tôn Giả, ta lại cảm thấy có chút quen thuộc, ta hẳn là đã thấy qua ở đâu rồi, hoặc là đã nghe nói qua.
Ánh mắt của Lâm Kinh Thiên lộ vẻ nghi hoặc, cũng không che giấu sự nghi hoặc của bản thân.
Bản thân hắn đã đến gần với Vô Hạn Tôn Giả, với hắn mà nói, thần thông tuyệt học cấp bậc Tôn Giả căn bản không quan trọng, chính hắn đã tạo ra công pháp thần thông gần như vô hạn rồi.
Chương 1378: Tam Đại Chân Truyền! (3)
Nghe vậy, Sở Vân Phàm cũng không giấu giếm, trực tiếp nói tên của thần thông cho đối phương biết.
– Đây là Thiên Hành Bộ, bước ra một bước, có thể xưng là cực tốc, lúc đầu ta lấy được ở trong bí cảnh, nghe nói có một vị đại năng thấy qua một loại thần thú mà ngộ ra một Tuyệt Thế Thần Thông.
Sở Vân Phàm giải thích.
– Thiên Hành Bộ…
Lâm Kinh Thiên lẩm bẩm, ánh mắt có chút suy tư, hắn luôn cảm thấy loại thần thông này dường như có chút quan hệ với Vô Thượng Bí Thuật của mình, nhưng mình đã từng thấy Tuyệt Thế Thần Thông quá nhiều, đều siêu việt hơn cấp bậc Tôn Giả, bây giờ chỉ dựa vào một chút ý cảnh, thật sự không nghĩ ra được.
Suy nghĩ hồi lâu mà cũng không ra, Lâm Kinh Thiên không suy nghĩ nữa, nhìn Đoạn Thiên Nhai,
– Ngươi còn muốn tiếp tục hay không?
– Vãn bối có một bí thuật, vẫn muốn thử một chút!
Đoạn Thiên Nhai nghĩ một hồi, cuối cùng chậm rãi nói, câu này vừa nói ra, Thanh Nguyên Tử cũng sửng sốt, hắn không biết Đoạn Thiên Nhai còn bí thuật gì nữa!
– Tốt, ta cho ngươi thời cơ để thi triển.
Nghe vậy, Lâm Kinh Thiên cũng không kinh ngạc gì, hắn biết thiên kiêu giống như Đoạn Thiên Nhai cực kỳ cao ngạo, nếu bản thân khôngthử, chắc chắn sẽ không thừa nhận bản thân thất bại.
Đoạn Thiên Nhai lẳng lặng nhìn Lâm Kinh Thiên, khí tức trên người chậm rãi thu lại, liên tiếp bước ra bảy bước, mà mỗi bước, trong tay hắn đều sẽ tạo ra một ấn ký.
Bước xong, tạo ra bảy ấn ký khác nhau, bảy ấn hợp nhất, tạo thành một ngôi sao nhỏ, Đoạn Thiên Nhai không đánh về phía Lâm Kinh Thiên, mà nhìn ngôi sao trong tay mình, gương mặt nở một nụ cười, nhìn Lâm Kinh Thiên ở đối diện một chút, trực tiếp ném lên không trung.
– Ầm
Trong cơ thể hắn, nguyên lực khủng bố giống như núi lửa bạo phát bắt đầu dâng trào, lấy Tinh Thần ấn ký làm trung tâm, giăng khắp nơi, từng ánh sáng nguyên lực xuất hiện, cuối cùng, tạo thành một trận pháp lớn!
– Ta từng nghe nói, trong nhân tộc có một đại trận đỉnh cấp,tên là Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận,lấy vũ trú làm trung tâm, có thể luyện hóa vạn vật thế gian, dù ngươi có thần thông cái thế ra sao, tiến vào đại trận, chỉ cần vàigiây đã có thể luyện hóa ra bã!
Lâm Kinh Thiên nhìn đại trận trước mắt, nói một đoạn truyền thuyết giống như không liên quan.
– Đại trận này của ngươi, láy tinh thần chi lực làm trung tâm, lấy nguyên lực của bản thân là động lực, cũng có vài phần tinh diệu.
Lâm Kinh Thiên cũng không che giấu biểu dương của mình.
– Xin tiền bối chỉ điểm!
Trên mặt Đoạn Thiên Nhai mồ hôi như tắm, vận dụng đại trận này, đối với hắn mà nói áp lực thật sự rất lớn.
Vừa nói xong, đại trận lớn cả ngàn kilomet áp xuống, giống như muốn trấn áp Lâm Kinh Thiên.
Đại trận lớn cả ngàn kilomet giống như một thế giới cực lớn, bao trùm Lâm Kinh Thiên ở trong đó, hỏa diễm khủng bố xuất hiện, đạo hỏa đầy trời như sao, tản ra nhiệt độ khủng bố.
– Tinh Thần Chi Hỏa!
Lâm Kinh Thiên nhìn thấy hỏa diễm xuất hiện, ánh mắt lóe lên chút kinh ngạc, hắn đã từng nghe nói qua về hỏa diễm này, nghe nói chỉ có tinh thần trung tâm thuần túy mới co thể nhìn thấy, thậm chí cả Thần thể Tinh Thần cũng tự mang thần thông này!
– Nhưng mà, muốn dựa vào đại trận này của ngươi mà thắng được ta sao!
Lâm Kinh Thiên lộ ra ý cười, lắc đầu, khẽ quát một tiếng, dường như có thần âm từ thưở thiên địa sơ khai, đại trận bắt đầu run rẩy, giống như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào!
Thấy thế, Đoạn Thiên Nhai biến sắc, nguyên lực trong cơ thể điên cuồng phun trào, muốn gia cố trận pháp của mình.
– Phá!
Quát khẽ một tiếng, Lâm Kinh Thiên tạo quyền ấn, một quyền đánh ra, giống như mặt trời được sinh ra, sức mạnh như biển bùng nổ, cơ hồ nứt vỡ trời đất nơi đây!
Từ một quyền của Lâm Kinh Thiên, đại trận của Đoạn Thiên Nhai giống như pha lê mà bắt đầu vỡ vụn.
– Ầm
Đại trận của Đoạn Thiên Nhai tan vỡ, thân ảnh cũng bay ra ngoài, sau đó chậm rãi đáp xuống.
– Khụ khụ, thực lực của tiền bối kinh người, vãi bối bái phục!
Đoạn Thiên Nhai thất tha thất thểu đứng lên, ôm quyền với Lâm Kinh Thiên.
Đến lúc này, Lục Đại Chân Truyền của Thanh Nguyên Tông, toàn quân bị diệt!
Một bên, sắc mặt của Thanh Nguyên Tử và các Thái Thượng Trưởng Lão vô cùng khó coi, giống như ăn phải ruồi vậy, Lâm Kinh Thiên ra tay, cơ hồ đã phủ định toàn bộ đệ tử tông môn của bọn họ, cứ như vậy, việc quan trọng ba trăm năm sau, nào còn có chuyện của tông môn bọn họ nữa, quan trọng nhất chính là, thế hệ trẻ đại diện cho tông môn của bọn họ căn bản không có nhân vật khiêng đại kỳ!
Mấy trăm năm, mấy ngàn năm sau, sẽ sinh ra chênh lệch với các tông môn đỉnh phong khác ngày càng lớn, đến lúc đó, đệ tử của bọn họ bị mọi người khi dễ e rằng cũng không dám phản kháng, như vậy một tông môn cao ngạo như bọn họ làm sao mà đồng ý được chứ!
– Lâm Kinh Thiên, chẳng lẽ đệ tử tông môn bọn ta lại không chịu được như thế sao!
Thanh Nguyên Tử có chút cay đắng nói.
– Đây cũng không phải do đệ tử của các ngươi.
Lâm Kinh Thiên nghe vậy, lắc đầu,
– Tuy bọn họ không tiếp nổi trăm chiêu của ta, nhưng bọn họ có tiềm lực, tương lai tấn cấp Tinh Chủ tuyệt đối không có chút vấn đề gì, thậm chí cả Tôn Giả cũng có chút hy vọng!
Chương 1379: Thiên Thần Tinh Vực!
– Chỉ là, đây là một đại thế, là việc quan trọng của toàn bộ vũ trụ, chỉ có tiềm lực thế này, muốn tham gia Chí Tôn Chiến, căn bản là si tâm vọng tưởng!
– Cho như là Thiên Nguyên Tông ta, số lượng đủ tư cách tham chiến cũng không đủ một bàn tay, là thiên kiêu mạnh nhất được chọn ra trong toàn bộ Thiên Nguyên Tinh Vực! Được lão tổ đích thân dạy bảo, các loại thần thông đều tùy ý học tập, thiên tài địa bảo như cơm ăn, thí luyện vô tận, lúc này mới tạo được vài người thôi.
Nghe Lâm Kinh Thiên nói vậy, đám người Tần Phong cười khổ, lần đầu tiên cảm thấy bản thân mình yếu ớt như vậy!
Cho dù các Thái Thượng Trưởng Lão đều nhíu mày, vẻ mặt buồn thiu, đệ tử mạnh nhất trong tông môn đều ở đây, toàn bộ đều thua Lâm Kinh Thiên, cứ như vậy, bọn họ không còn tư cách tham gia Chí Tôn Chiến ba trăm năm sau!
– Nhưng mà, các ngươi không cần quá lo lắng, còn đến ba trăm năm nữa, nói không chừng những đệ tử này có được một số kỳ ngộ, sau đó chiến lực sẽ được tăng vọt!
Lâm Kinh Thiên cười nói, hắn không nói ra chuyện của Vương Song và DM, đây cũng là vì muốn bảo vệ bọn họ, dù sao để người ta biết hai người bọn họ có tiềm lực, cũng sẽ khiến bọn họ gặp nguy hiểm!
– Cho nên, sau này ta sẽ còn đến thêm lần nữa, dù sao hai nhà cũng có quan hệ với nhau, nếu không phải bất đắc dĩ lắm, bọn ta cũng sẽ không từ bỏ đồng mình của mình!
Lâm Kinh Thiên chậm rãi nói.
Trân thực tế, lời nói này của hắn đã vô cùng khách khí, chừa lại mặt mũi cho Chu Càn, nếu không, đối mặt với Thanh Nguyên Tông, Lâm Kinh Thiên thật không muốn quan tâm đến!
Nghe vậy, Thanh Nguyên Tử thở dài, hắn biết thiên phú của sáu người này tuy đều là đỉnh phong, nhưng nếu nhìn bao quát khắp vũ trụ thì bình thường vô cùng, nơi đó là chiến trường của các yêu nghiệt nghịch thiên, thiên tài bình thường chỉ là phụ trở cho bọn họ thôi, lời này tuy tàn nhẫn, nhưng hắn có thể hiểu được!
Dù sao năm đó Chu Càn cũng coi là thiên kiêu đỉnh cấp của Tây Tinh Vực, còn không phải chiết kích trầm sa!
Khảo hạch xong, Lâm Kinh Thiên không tiếp tục ở lại đây lâu, chỉ hàn huyên với đám người Thanh Nguyên Tử một chút rồi rời đi, đi thẳng đến VDP, chuẩn bị sẽ tiếp tục trò chuyện với Chu Càn!
Thanh Nguyên Tử biết Lâm Kinh Thiên muốn rời đi, vì vậy, cũng không giữ lại!
– Cái gì, ngươi bảo Vương Song đến Đọa Nhật Lĩnh!
Lâm Kinh Thiên thật sự bị dọa rồi, bỗng nhiên đứng dậy, vẻ mặt kinh hãi nhìn đối phương!
– Đúng vậy!
Chu Càn nhàn nhạt gật đầu, dường như đã đoán được Lâm Kinh Thiên sẽ có biểu tình thế này!
Lâm Kinh Thiên nhìn biểu cảm của Chu Càn, không nói gì thêm, Tinh Thần Lực thuộc về cảnh giới Tinh Chủ điên cuồng phun trào, quét ngang Thanh Nguyên Tinh mà đi, thậm chí còn kinh động đến không ít lão quái vật, nhưng cảm nhận được Tinh Thần Lực cận vô hạn Tôn Giả, tất cả các lão quái vật đều nhắm mắt lại, xem như không nhìn thấy.
Trong lòng bọn họ đều sợ mất mật, từ khi nào mà Tinh Nguyên Tinh lại có cường giả tuyệt thế như này!
Lúc bọn họ phát giác được luồn Tinh Thần Lực này đến từ Thanh Nguyên Tinh thì ánh mắt trở nên ngưng trọng, trong lòng có đủ loại suy đoán.
– Không có!
Sau khi điều tra một lượt, Lâm Kinh Thiên rốt cuộc cũng chắc chắn Chu Càn không lừa mình, không thể tin mà nhìn đối phương,
– Lão gia, ngươi bị điên hả, để tên nhóc đó vào DNT có khác gì chịu chết?
– Ta biết mà, ngươi cảm thấy tên nhóc này uy hiếp đến ngươi, ngươi muốn hại chết hắn!
– Hoàn cảnh của Đọa Nhật Lĩnh có thẻ giúp hắn đến nguyên lực Bát Chuyển, ta đang trở giúp hắn!
Tuy Lâm Kinh Thiên nói lời vô cùng khó nghe, nhưng Chu Càn cũng không để ý, nhàn nhạt giải thích.
– Trợ giúp hắn?
Lâm Kinh Thiên tức đến cười lên,
– Đọa Nhật Lĩnh là cấm địa của toàn bộ Tây Tinh Vực, dù là cảnh giới Tôn Giả cũng không dễ dàng tiến vào, hăn chỉ mới là cảnh giới Tiên Thiên, ngươi kêu hắn qua đó, không phải chịu chết thì là gì!
– Nguyên lực Bát Chuyển cũng không phải không có biện phá khác, đâu đến mức phải đến Đọa Nhật Lĩnh, ta thừa nhận hoàn cảnh trong đó sẽ trở giúp cho nguyên lực Bát Chuyển, nhưng thật sự quá nguy hiểm!
– Tiềm lực của hắn không chỉ dừng lại ở Đệ Bát Chuyển, ta có hy vọng cao hơn ở hắn, chỉ có như vậy, tương lai chiến tranh tàn khốc mới có hy vọng ở trên võ đài cao nhất!
Chu Càn nhìn về phía xa, dường như đoán cảnh tượng tàn khốc trong tương lai,
– Đây là một đại thế, thậm chí lần này ta nghi sẽ có đại biến Thiên Cổ, nếu như những tiểu tử này không tăng đến mạnh nhất, e rằng muốn đấu với bọn họ, rất khó…
– Tuy Đọa Nhật Lĩnh nguy hiểm, nhưng tên nhóc đó có duyên phận của mình, ta tin hắn sẽ không làm ta thất vọng!
Nghe vậy, Lâm Kinh Thiên hít một hơi sâu, ngăn chặn tâm cảnh táo bạo của mình, cười khổ nhìn đối phương,
– Lão già nhà ngươi, đủ hung ác, không hổ từng làm đối thủ mạnh nhất của ta!
– Ha ha, có lẽ vậy…
Chu Càn không nói gì mà chỉ cười, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía xa!
Lâm Kinh Thiên muốn nói gì đó nữa, tâm thần đột nhiên vừa động, lập tức biến sắc.
– Sao vậy?
Chu Càn nhàn nhạt hỏi, thần sắc hắn vô cùng bình tĩnh, dường như dù có xảy ra chuyện gì, hắn cũng bình thản không chút gợn sóng!
Chương 1380: Thiên Thần Tinh Vực! (2)
– Lão tổ truyền âm, rất nhiều người của Huyền âm Giáo âm thầm đi đến Thiên Nguyên Tinh Vực, ta phải nhanh trở về xử lý!
Sắc mặt Lâm Kinh Thiên âm trầm, dường như không có hảo cảm với Huyền âm Giáo!
– Huyền âm Tinh Vực Huyền âm Giáo.
Chu Càn nhíu chặt lông mày, tông môn này sao hắn lại không biết được, là một trong Cửu Đại Đỉnh Cấp Thế Lực của Tây Tinh Vực, tính luôn cả Thanh Nguyên Tông của năm đó, năm đó tông môn này xuất hiện một thiên tài tuyệt thế, cũng có thể quét ngang toàn bộ Tây Tinh Vực, nhưng đối phương quá mức cuồng ngạo, tuần tự đối đầu với bản thân và Lâm Kinh Thiên, kết quả đối mặt với công sát của hai đại chí cường giả, lại rơi vào cái chết thảm!
Cũng vì vậy, giữa hai đại tông môn cơ hồ đấu với nhau muốn vỡ đầu, may mắn đối hương không biết cái chết của tuyệt đại thiên kiêu kia cũng có một phần lực của mình, nếu không, áp lực của Thanh Nguyên Tông tuyệt đối lại cao thêm một bậc!
– Tôn môn này và Thiên Nguyên Tông các ngươi đã mâu thuẫn trên ngàn năm rồi nhỉ.
Chu Càn hiếu kỳ nói.
– Lão tử năm đó giết thiên kiêu kia của bọn họ, không ngờ tên kia lại là lão tổ đời sau của Huyền âm, cũng là người kiệt xuất nhất, bây giờ tông môn kia và Thiên Nguyên Tông đánh nhau đến vỡ đầu, thậm chí lão già kia cũng từng ra tay đối phó với ta một lần, bị lão tổ ngăn cản!
Lâm Kinh Thiên bất đắc dĩ lắc đầu.
Nói xong, hắn liếc mắc nhìn Chu Càn,
– Ngươi cái tên này, năm đó tên kia bị ta đánh chết, ngươi cũng có một nửa công lao, nếu không phải trước đó ngươi và hắn đã giao chiến, hao phí của hắn hơn nửa sức mạnh, dù là ta cũng không thể thắng được!
Trong mắt lộ ra vẻ giống như cười nhưng không phải.
Chu Càn vội ho một tiếng,
– Chuyện này không liên quan đến ta, Thanh Nguyên Tông đã như thế, không thể nào chịu thêm áp lực gì nữa đâu, ngươi bới kiếm chuyện với Thanh Nguyên Tông ta đi!
– Được rồi, ta đi trước đây, Huyền âm Giáo những năm này phát triển cực kỳ nhanh chóng, còn xuất hiện đệ tử lợi hại bất thường,ta phải đi, điều tra xem bọn họ có ý đồ gì.
Lâm Kinh Thiên nói, bây giờ hắn chính là chiến lực đỉnh cấp nhất của Thiên Nguyên Tông, địa vị còn cao hơn tông chủ một bậc, chỉ thấp hơn lão tổ một ít mà thôi,cho nên chuyện lớn bên trong tông môn đều cần hắn làm chủ!
Chu Càn gật đầu, biết Lâm Kinh Thiên bây giờ bề bộn nhiều việc, không giữ lại, trước khi đối phương rời đi dường như nhớ đến gì đó, vội nói,
– Đúng rồi, ngươi không phải đến để khảo hạch đệ tử bọn ta sao, đệ tử của Thanh Nguyên Tông thế nào?
Lâm Kinh Thiên sắp biến mất lại dừng lại, lập tức cười khẽ một tiếng nói,
– Ha ha, yên tâm đi, lão già, có hai người đệ tử của ngươ, ngươi hẳn cảm thấy may mắn!
Lời vừa nói ra, thân ảnh của Lâm Kinh Thiên cũng biến mất.
Chu Càn thấy thế, bất đắc dĩ lắc đầu.
……
Mà lúc này, Vương Song đã rời khỏi Thanh Nguyên Tinh, liên tục truyền tống ba lần, cuối cùng cũng vào một trong Thiên Thần Tinh Vực của Tây Tinh Vực!
Thiên Thần Tinh Vực, đây chính là phía nam của Tàng Thư Viện, là một tinh vực cực kỳ phồn hoa, các Tu Hành Giả cường đại đông đảo, khắp tinh vực có khoảng chừng mười tinh cầu, các loại thế lực, chủng tộc cường đại đều trú đóng ở trên tình cầu, chiếm cứ địa bàn quý giá nhất!
Trong đó, Thần Linh Tông là cường đại nhất, sở dĩ toàn bộ Thần Tiên Tinh Vực phồn vinh như vậy, cũng có liên quan đến Thần Linh Tông!
Dựa vào truyền thuyết, tông môn này từng xuất hiên một vị chí cường giả, mà tính ra, cũng đứng thứ ba trong toàn bộ Tàng Thư Viện!
Trừ Tam Thế Thân, còn có rất nhiều tinh cầu khác cũng vô cùng đặc sắc.
Trong đó, nổi tiếng nhất hẳn là Tà Dương Tinh, sở dĩ tinh cầu này nổi tiếng, không phải bởi vì thế lực ở đó cường đại, mà bởi vì ở đó có cấm địa Đọa Nhật Lĩnh!
Thời gian tồn tại của cấm địa bao lâu không ai biết, cho dù Thần Linh Tông Giả già nhất cũng không rõ,chỉ biết nơi này đã tồn tại không biết qua bao nhiêu năm!
Thiên địa dằng dặc, thương hải hoành lưu, cấm địa này vẫn tồn tại như cũ!
Mà thành trì ở Tà Dương Tinh, không gian vặn vẹo, Vương Song từ trong đó đi ra!
– Đây chính là Tà Dương Tinh!
Vương Song hiếu kỳ đánh giá khắp nơi, lần này, bản thân trải qua mấy lần truyền tống mới đến được đây,vì vậy, phải tìm hiểu kỹ lưỡng nơi này!
Tinh cầu này tuy không phải Thần Tiên Tinh Vực Chủ Tinh, nhưng tính ra nguyên khí thiên địa chỉ yếu hơn Thanh Nguyên Tông một chút!
Thế lực cường đại ở tinh cầu này không nhiều, thế lực có được cảnh giới Tinh Chủ chỉ có duy nhất một tông môn, thế lợi có cảnh giới Hóa Thần cũng không ít, cho nên, Vương Song cũng không quá cố kỵ khi ở đây!
Đọa Nhật Lĩnh, ở phía tây bắc của Tà Dương Tinh, các thành trì khoảng chừng mấy trăm kilomet, bản thân Vương Song suy nghĩ một chút, muốn bay đến đó, bản thân cũng tốn chừng ba ngày!
Đường phố xung quanh ngựa xe như nước, rất nhiều Tu Hành Giả, người bình thường càng nhiều hơn, thậmchí có quân đội trú đóng ở bên trong thành trì, quân quan đứng đầu có thực lực cảnh giới Tiên Thiên!
Điều này khiến Vương Song cảm thấy Tà Dương Tinh này có rất nhiều Tu Hành Giả!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









