[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 128 : Hai tông trao đổi thi đấu (2) (c1271-c1280)
❮ sautiếp ❯Chương 1271: Hai tông trao đổi thi đấu (2)
Nam tử nghĩ một hồi, có chút cẩn thận từng li từng tí xuất ra một khối Lưu Ảnh Thạch, dùng Nguyên Lực bao vây đưa đến trước mắt đối phương:
– Đây là bảy ngày trước, lúc bảng Thiên Kiêu đổi mới phát sinh một việc, sư đệ cảm giác thú vị, nên mang hình ảnh khi đó đến.
Lý Thuần Kiếm nhìn tình hình trong Ảnh Thạch, sắc mặt không có chút rung động nào, giống như là một khối thạch đầu băng lãnh.
– Vô Danh Phong, Vương Song…
Lý Thuần Kiếm tự lẩm bẩm, lập tức nhắm mắt lại:
– Lạc Tinh Phong sẽ không bỏ qua cho tên này…
Nhìn thấy Lý Thuần Kiếm không nói gì thêm, nam tử cẩn thận từng li từng tí lui về phía sau, đảo mắt rời đi.
Nam tử rời đi, Lý Thuần Kiếm lần nữa mở mắt ra, nhìn biển mây trước mắt, ánh mắt có chút thâm thúy.
– Vô Danh Phong, ta ở nơi đó đợi suốt mười năm, đều chẳng được gì, truyền thừa mạnh nhất Thanh Nguyên Tông….
……
Trong Thanh Nguyên Tông, vô số người đều đang nghị luận ầm ĩ chuyện Vương Song đánh bại Hạng Trùng, mà Vương Song giống như là người không có việc gì, đến Vô Danh Phong, tiểu bàn tử Mạnh Lãng cũng theo sát lấy Vương Song.
Chu lão biết được chuyện của Vương Song, không nói gì thêm.
Dương Mạt ngược lại vô cùng hưng phấn, lôi kéo Vương Song, muốn hắn giảng cho mình đánh bại Hạng Trùng như thế nào.
– Sư huynh, ngươi đánh bại Hạng Trùng, hẳn là thay thế vị trí hắn, có điều ngươi không dựa theo quy củ của tông môn, đánh bại hắn trên chiến trường Phi Long , cho nên xếp hạng của hắn không thay đổi.
Một bên, tiểu bàn tử Mạnh Lãng giải thích cho Vương Song, nói xong, cầm lấy một con thỏ đã nước chín từ đống lửa trước mắt lên cắn một miếng, miệng dính đầy dầu.
Vương Song cũng không lưu ý, chậm rãi ăn một khối thịt nướng, nhìn vô cùng nhàn nhã.
– Nếu không, sư huynh, ngươi đi khiêu chiến những thiên tài trên bảng Thiên Kiêu kia đi, đến lúc đó, ngươi có thể đạt được khen thưởng của tông môn, cứ như vậy, dù cho Lạc Tinh Phong cũng chưa chắc dám ra tay trả thù ngươi.
Tiểu bàn tử nghĩ kế cho Vương Song.
– Hắn nói cũng là một biện pháp.
Chu lão ở một bên mở miệng:
– Truyền thừa Nhất Phong chúng ta biến mất, ngươi không có tài nguyên, rất khó tiến bộ.
– Sư huynh, ta tin tưởng ngươi là lợi hại nhất!
Dương Mạt cũng mặt mũi tràn đầy dầu, có điều ăn vô cùng vui vẻ, khích lệ Vương Song.
– Quên đi, cứ như vậy, Nhất Phong chúng ta chẳng phải lập tức trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.
Vương Song cười cười lắc đầu, tuy nhiên chiến thắng Hạng Trùng, nhưng chính hắn biết là mình vận dụng Điểm Tinh Chỉ, nếu không làm sao hắn có thể chiến thắng một tên đệ tử tinh nhuệ cua tông môn, còn là Tiên Thiên đỉnh phong.
Nếu lại cao hơn , khẳng định sẽ bị người phát hiện thần thông của mình, đến lúc đó, Vô Danh Phong thế yếu, phát sinh cái gì, có chuyện gì ai có thể cam đoan.
Nhìn thấy Vương Song không nguyện ý, Dương Mạt không lên tiếng nữa, tiểu bàn tử cũng chớp mắt, giống như hiểu rõ cái gì, chú ý lực đều đặt trên thịt nướng của mình.
Chu lão nhàn nhạt liếc nhìn hắn một cái, tựa hồ hiểu rõ gì đó, không nói gì, trong lúc nhất thời, bầu không khí trầm mặc.
……
Lạc Tinh Phong, ước chừng lớn vạn trượng, ngọn núi đứng thẳng trong biển mây, cả ngọn núi đều được một trận thế cực đại vây quanh, năng lượng cuồn cuộn dao động phun trào, có một loại vĩ lực vô thượng Trấn Áp Thiên Địa, dù cho một tên cấp bậc Tinh Chủ tùy tiện xâm nhập tiến đến cũng rất khó ra ngoài.
Trong vũ trụ, từng đạo Tinh Huy rơi xuống, bị ngọn núi này hấp thu, chuyển hóa làm Tinh Thần Chi Lực vô hạn.
Trên ngọn núi, Đình Đài Lâu Các, Thanh Tuyền Phi Bộc, Tiên Hạc phi vũ, Cổ Mộc che trời, tiếng rống của các loại thú vang lên, từng tòa cung điện to lớn san sát, phía trên cung điện, một đạo tinh huy lóe lên.
Nơi xa, từng mảnh Dược Điền, các loại kỳ hoa dị thảo, cổ dược trân quý, được trận pháp bao phủ, tản ra từng mùi thuốc.
Trong cung điện, từng khí tức cường hãn giống như là Cự Long ngủ say, uy nghiêm cẩn trọng hoặc nhẹ nhàng mờ mịt, hoặc bá đạo như núi…
Ở vị trí trung tâm nhất trong cung điện khổng lồ, vô số Tinh Huy rơi xuống, cơ hồ hình thành thực chất, Tinh Thần Lực khủng bố tràn ngập, bao phủ cung điện.
– Vô Danh Phong!
Một âm thanh lạnh lùng vang lên, ánh mắt rút ngắn, đây là một nam tử nhìn cực kỳ trẻ tuổi, đứng trong đại sảnh của cung điện, ngữ khí vô cùng băng lãnh.
– Sư tôn, tiểu tử gọi là Vương Song khinh người quá đáng, đưa sư đệ Hạng Trùng đến Hắc Phong Sơn, còn làm cho Liễu trưởng lão nhận trừng phạt, mặt mũi Lạc Tinh Phong chúng ta đều mất hết! Xin sư tôn cho phép đệ tử xuất thủ, tìm lại tôn nghiêm cho Lạc Tinh Phong chúng ta.
– Đây tất cả đều là Hạng Trùng gieo gió gặt bão, chính mình không có chuyện, bị người đánh chết đều là đáng đời!
Phía trên chỗ ngồi cao nhất, một bóng người toàn thân bao phủ tinh quang vô hạn, mông lung, giống như một tòa Thần Linh, ngữ khí đạm mạc.
Hắn, chính là Phong Chủ Lạc Tinh Phong, tồn tại đứng đầu Thanh Nguyên Tông!
– Ta đã sớm nói qua với bọn họ, Vô Danh Phong tuy xuống dốc, nhưng cuối cùng có một ngày sẽ quật khởi lần nữa.
Thanh âm Phong Chủ giống như là lưu vân, ổn định, vô cùng mờ mịt.
Chương 1272: Người của Thanh Nguyên Tông tới
Đây là chương mất tiền hoặc bạn chưa đăng nhập nick vào web bằng vbook.
Đăng nhập rồi load lại nhé!
Chương 1273: Người của Thanh Nguyên Tông tới (2)
– Đương nhiên, bọn họ không có khả năng xảy ra đại chiến với Thanh Nguyên Tông, điều này sẽ dẫn đến tai họa cho cả hành tinh nhưng mà bọn hắn cũng có biện pháp, ví dụ như lúc Thanh Nguyên Tông thu đệ tử, phái đệ tử của mình lấy danh nghĩa giao lưu, trên thực tế c là đến chèn ép tân đệ tử của Thanh Nguyên Tông, để bọn hắn biết Nguyên Linh tông là mạnh nhất, những đệ tử của Nguyên Linh tông cực kỳ ngoan độc, mỗi lần động thủ, không chết cũng bị thương, làm lòng tân đệ tử vô cùng bàng hoàng.
– Hôm nay, người của Nguyên Linh Tông cũng đến, sư huynh, lần này ngươi có thể xuất thủ, trước đó tông môn luôn luôn thua nhiều thắng ít, chỉ cần ngươi có thể thắng đệ tử Nguyên Linh tông, tông môn tuyệt đối sẽ có khen thưởng!
Đôi mắt Mạnh Lãng tỏa sáng, hai con mắt lớn chừng hạt đậu chờ mong nhìn Vương Song.
– Không hứng thú.
Ban đầu Vương Song còn hưng phấn một chút, nhưng sau đó lại miệng, hắn không nguyện ý vì một trận tỷ thí mà làm bại lộ con át chủ bài của mình.
Nói xong, Vương Song đi đến bên cạnh.
Dương Mạt đang cạnh câu cá ở đầm nước bên cạnh, trông cực kỳ nhàn nhã.
Mạnh Lãng nhìn thấy dáng vẻ thờ ơ của Vương Song, bất đắc dĩ lắc đầu, cũng rất vui vẻ đuổi theo.
– Keng keng keng keng …
Bốn tiếng chuông vang liên tục vang lên, Thần âm cuồn cuộn truyền đến, khiến cho tất cả đệ tử Thanh Nguyên Tông đều ngẩng đầu nhìn lại.
Một vệt Đại Đạo kim quang trống rỗng xuất hiện, kéo dài từ tông chủ phong bên ngoài tông môn hơn mười dặm, có Tiên âm trận, Tiên Nhạc tề vũ, từng cánh hoa rơi xuống, tản ra mùi thơm ngát say lòng người.
– Đây là lễ nghi tam đẳng của tông môn!
Mạnh Lãng kinh ngạc nói:
– Loại đãi ngộ này chỉ có cấp bậc Tinh Chủ mới sử dụng, chẳng lẽ đối phương là một vị Tinh Chủ!
Trong lòng Vương Song khẽ động, thân là môn phái tu hành đương nhiên cũng có nghi lễ đón khách, nghi lễ của Thanh Nguyên Tông là Ngũ Đẳng, Tam Đẳng khi đối ứng với sự ghé thăm của cấp bậc Tinh Chủ, Nhị Đẳng là Nhất Môn Chi Chủ, Nhất Đẳng thì cấp bậc Tôn Giả nhưng mà loại đẳng cấp trong lịch sự Thanh Nguyên Tông bọn họ cũng không sử dụng được mấy lần!
Trên Đại Đạo kim sắc, một đám nhân ảnh chậm rãi xuất hiện, cầm đầu là một lão giả tinh thần quắc thước, đôi mắt giống như hai vầng mặt trời, tản ra tia sáng hừng hực, một thân đạo bào màu xanh, một đỉnh Tinh Quan, trông cực kỳ Phiêu Miểu.
Sau lưng lão giả là một đám thiếu niên thiếu nữ, trông có chút non nớt, nhưng khí tức bọn hắn vô cùng tràn đầy, giống như từng cái Hỏa Lò, tu vi từ Hậu Thiên cảnh giới đến Tiên Thiên cảnh giới, đặc biệt bên trong có một thiếu nữ, trông dương dương tự đắc, nhưng cả người giống như một vòng Thần Nguyệt, người chung quanh đều không tự giác kéo dài khoảng cách với nàng.
– Thì ra là Nguyên Thần đạo hữu, không nghĩ tới lần này lậi cực khổ cho đại trưởng lão Nguyên Linh tông tự thân xuất mã!
Một âm thanh lạnh nhạt vang lên, lập tức một thân ảnh già nua xuất hiện, tóc bạc mặt hồng hào, đôi đồng tử tựa như ẩn chứa Vô Tận Tinh Thần, có một cỗ khí tức dày nặng như núi nhưng mà sắc mặt lão giả lạnh nhạt, toàn thân bao phủ một tầng huyết sắc thần quang.
– Chấp pháp phong Phong Chủ, nghe nói Quý Tông năm nay có không ít hạt giống tốt, vừa vặn, Nguyên Linh tông ta cũng thu được một số đệ tử, bọn họ đều nghe nói đệ tử Thanh Nguyên Tông người nào người nấy thiên tư như rồng, muốn mở mang kiến thức một chút.
Nguyên Thần không vội không chậm mở miệng, không thèm để đây là địa bàn của Thanh Nguyên Tông.
Phía sau hắn, một đám thiếu niên thiếu nữ đều vô cùng ngạo mạn nhìn về phía Thanh Nguyên Tông, trong mắt tràn đầy khinh thường.
– Thanh Nguyên Tông ta đã đợi rất lâu rồi, mời đi!
Chấp pháp phong Phong Chủ lạnh nhạt mở miệng, cái cớ này năm nào cũng dùng, Nguyên Linh tông cũng lười đổi.
Nói xóng, một tay hư dẫn, mang theo mọi người rơi xuống, tiến vào Thanh Nguyên phong.
Vương Song nhìn thấy vậy, tò mò nhìn tiểu bàn tử bên cạnh, muốn hỏi một chút lão đầu kia là ai, không nghĩ tới Mạnh Lãng vậy mà một mặt hoa si nhìn phía trên, trong mắt tràn đầy mê say.
– Đẹp quá, quá đẹp, sao lại có nữ tử xinh đẹp như vậy chứ.
Mạnh Lãng tự lẩm bẩm.
– Sư huynh, Mạnh sư huynh không phải bị bệnh đấy chứ?
Dương Mạt ngây thơ hỏi.
Vương Song tức xạm mặt hung hăng gõ đầu Mạnh Lãng:
– Ngươi cái tên này, nhìn thấy mỹ nữ cái là đi đường cũng không được nữa đúng không.
– Hắc hắc, thói quen, thói quen!
Trên mặt Mạnh Lãng lộ vẻ xấu hổ.
– Nguyên Thần này là ai vậy? Trông rất lợi hại?
Vương Song dò hỏi.
– Nguyên Thần, chậc chậc, đây chính là đại nhân vật của Nguyên Linh tông, sự tồn tại cấp bậc Tinh Chủ, là đại trưởng lão của Nguyên Linh tông, địa vị, gần với tông chủ!
Tiểu bàn tử chép miệng một cái, có chút sợ hãi thán phục mở miệng:
– Trước kia, là một vị trưởng lão cấp bậc Hóa Thần mang theo đệ tử đến đây, không nghĩ tới lần này vậy mà kinh động vị lão đại này!
Vương Song nhướng mày, cảm thấy có chỗ nào không đúng, dựa theo cách nói của Mạnh Lãng, đại nhân vậy như Nguyên Thần sao lại vì chút chuyện này mà xuất hiện chứ!
– Có lẽ, lần giao lưu này còn có một số việc mà bản thân không biết!
Vương Song tự lẩm bẩm trong lòng.
Chương 1274: Người của Thanh Nguyên Tông tới (3)
Nhưng mà, Vương Song cũng không muốn dính líu đến chuyện này, thành thật ngồi bên cạnh Dương Mạt câu cá.
Chu lão không biết khi nào thì đi ra, ngồi bên cạnh Vương Song.
– Nha đầu kia không đơn giản!
Chu lão đột nhiên nói một câu như vậy, khiến cho Vương Song giật mình, kinh ngạc nhìn Chu lão:
– Tiền bối, ngươi nói đến thiếu nữ của Nguyên Linh tông kia sao?
– Tiên Thiên Linh Thể, Tôn Giả tương lai…
Thanh âm của Chu lão trầm thấp, dường như có chút sầu lo.
Trong lòng Vương Song chấn động, muốn tiếp tục hỏi thăm, nơi xa, một lưu quang hồng sắc xuất hiện, rơi thẳng vào bên cạnh Vương Song.
– Cố Hồng Y!
Vương Song kinh ngạc nhìn nữ tử trước mắt, chính là chấp pháp phong Cố Hồng Y.
– Tham kiến Chu sư bá!
Gương mặt Cố Hồng Y hiện lên vẻ lo lắng, nhưng mà vẫn lễ phép hành lễ với Chu lão.
Lập tức Cố Hồng Y nhìn về phía Vương Song:
– Vương Song, nhanh theo ta, hiện tại là lúc cần ngươi.
Nói xóng, giống như gắn mô tơ vào đít tiến lên giữ chặt Vương Song, muốn lôi kéo Vương Song rời đi.
– Xảy ra chuyện gì mà ngươi phải lôi kéo ta đi!
Vương Song dở khóc dở cười, tiểu cô nương này cũng không xem mình là ngoại nhân, bản thân cũng không biết xảy ra cái gì, nàng muốn lôi kéo mình rời đi, chẳng lẽ lại có người muốn giết mình, nhưng mà Thanh Nguyên Tông quang minh chính đại như thế, cho dù là tông chủ cũng sẽ không lớn mật như thế!
Dùng lực chấn động, tránh cánh tay của Cố Hồng Y, Vương Song bất đắc dĩ nhìn đối phương.
– Ngươi muốn làm gì, nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi cũng không thể hỏng sự trong sạch của ta!
– Phi, dáng vẻ ngươi không có mấy lượng thịt, cô nương ta còn chướng mắt đây!
Cố Hồng Y nhìn thấy dáng vẻ cảnh giác của Vương Song dường như sợ hãi bản thân phi lễ đối phương, cũng ngừng động tác trong tay, mặt mũi tràn đầy khinh thường nhìn Vương Song.
– Đại tỷ, vậy ngươi nói cho ta biết ngươi kéo ta làm gì, ta thành thật ở chỗ này câu cá, không làm trái với Tông Quy.
Vương Song liếc mắt một cái.
– Há, đúng.
Dường như nhớ tới bản thân có nhiệm vụ, Cố Hồng Y kịp phản ứng, nhìn dáng vẻ mọi người trông như nhìn thấy giống như kẻ ngu, nghĩ đến chuyện trên tông chủ phong, không khỏi có chút tức giận:
– Ngươi còn ở nơi này nhàn nhã câu cá, chẳng lẽ không biết Nguyên Linh Tông Nhân đã đánh tới nơi rồi sao!
– Ta biết, chẳng qua là đại hội giao lưu mà thôi, hiện tại hẳn là bắt đầu rồi nhỉ, ngươi tìm ta làm gì?
Vương Song lại dương dương mở miệng.
– Ngươi có phải là đệ tử của Thanh Nguyên Tông không, Nguyên Linh Tông khiêu khích như thế, các đệ tử đều cùng chung mối thù, mà ngươi ở chỗ này làm ra vẻ như mình không liên quan, xứng đáng với thân phận đệ tử của Thanh Nguyên Tông không!
Cố Hồng Y nhìn thấy dáng vẻ vô cùng lãnh đạm của Vương Song, trong lòng cũng giận không có chỗ phát tiết.
– Nói xong chưa? Nói xong rồi thì có thể đi rồi!
Vương Song ngược lại không thèm để ý chút nào, không sai, bản thân quả thật là đệ tử của Thanh Nguyên Tông, nhưng bản thân cũng là đệ tử của Vô Danh Phong, tất cả chủ phong đều là cô lập Vô Danh Phong, tất cả tư nguyên Vô Danh Phong một tơ một hào cũng không có, hiện tại gặp khó khăn mới nghĩ đến mình là đệ tử của Thanh Nguyên Tông đệ tử, đây là coi hắn thành oan đại đầu sao!
Cố Hồng Y nhìn thấy Vương Song khó chơi như vậy, không khỏi gấp gáp đến phát cáu, thậm chí nàng muốn đi luôn, nhưng nghĩ đến đệ tử Thượng Thanh Nguyên thảm bại bị đối phương trào phúng, không khỏi kích thích nội tâm của nàng, khiến nha đầu này dâng lên lửa giận mãnh liệt, hận không thể đánh một bạt tai!
Nếu bản thân có bản lĩnh, Cố Hồng Y thề mình chắc chắn sẽ đánh đối phương đến phụ mẫu cũng không nhận ra!
Đáng tiếc, tất cả chỉ là nếu như, hiện tại nàng chỉ có thể xin Vương Song giúp đỡ.
Lúc ấy Vương Song nhất chiến đánh bại Hạng Trùng, loại chiến lực tất cả mọi người đều nhìn thấy, cũng chỉ có hắn, có lẽ mới có thể vì lấy lại thể diện cho tông môn bọn họ.
Nhưng Vương Song hết lần này tới lần khác không nguyện ý xuất lực.
Đột nhiên, lỗ tai Cố Hồng Y khẽ động, dường như đang tiếp nhận một loại tin tức nào đó, Chu lão bên cạnh dường như có cảm giác ngẩng đầu nhìn một chút rồi cúi đầu, một lúc sau, Cố Hồng Y dùng ánh mắt phức tạp nhìn Vương Song, thấp giọng mở miệng:
– Vương Song, sư phụ ta đã đáp ứng, chỉ cần ngươi xuất thủ đánh bại đối phương, giữ mặt mũi cho Thanh Nguyên Tông chúng ta, như vậy sẽ cho phép ngươi tiến vào Thông Thiên Các cùng ngộ đạo thất một lần! Đồng thời cho ngươi ba trăm viên Thanh Nguyên đan!
Nghe vậy, Vương Song nhíu mày, bản thân hắn cũng biết Thông Thiên Các, Thanh Nguyên đan, có thể được xem như tài nguyên tu luyện độc nhất của tông môn, cái trước có vô số thần thông, có thể cho người ta chọn lựa, cái sau lại trợ giúp mình nhanh chóng tích lũy năng lượng, ba trăm viên Thanh Nguyên đan, cái này có thể so với lượng đan dược một năm của thiên kiêu nằm trong top mười!
Về phần Ngộ đạo thạch, Vương Song hơi nghi hoặc một chút.
– Ngộ đạo thất!
Một bên, tiểu bàn tử cũng đã sớm kinh hô vẻ mặt chấn kinh nhìn Cố Hồng Y, lập tức kích động quay đầu thấp giọng nói với Vương Song:
– Sư huynh, đồng ý nàng đi, mau trả lời đồng ý với nàng ta đi!
Chương 1275: Tiên Thiên Linh Thể
Thanh âm hắn vô cùng gấp rút, ánh mắt vô cùng hưng phấn.
Vương Song có chút không rõ, nhìn về phía Chu lão bên cạnh.
– Ngộ đạo thất, là bảo địa của tông môn, trong đó có một khối ngộ đạo thạch, chính là chí bảo của tông môn, có thể trợ giúp người thôi diễn võ học, trong thời gian ngắn thôi diễn hoàn toàn võ học!
Chu lão chậm rãi giải thích nói, dường như nghĩ đến cái gì:
– Nhưng mà khối Ngộ đạo thạch này trải qua hơn vạn năm sử dụng, năng lượng trong đó có thể giúp người ta giảm bớt năng lượng ngộ đạo, cho dù là top mười thiên kiêu đứng đầu cũng chưa hẳn đã có đủ tư cách sử dụng!
– Ngộ đạo thất so với Thông Thiên Các còn trân quý hơn, Lôi Càn có thể cho phép ngươi sử dụng, xem ra là thật sự bị ép buộc đến đường cùng rồi.
Bên cạnh, Cố Hồng Y cũng cười khổ, nếu không phải bị ép đến mức đó thì làm sao lại hứa hẹn, lấy bảo địa này ra đặt cược!
Vương Song hiểu rõ sự trân quý của Ngộ đạo thất nhưng vẫn hơi nghi hoặc một chút:
– Ta rất hiếu kì, Thanh Nguyên Tông cũng là một trong Tứ Tông, sao lại thu nhận đệ tử yếu như vậy, bị người ta đánh tới mức đó chứ? Đúng rồi, cho dù thật sự bị đánh không có lực hoàn thủ, chuyện trước mắt hẳn là cũng không thiếu nhỉ, cũng không thấy trong tông môn có phản ứng gì, sao lần này phản ứng kịch liệt như vậy?
Không thể không nói, vấn đề Vương Song nhắc tới cực kỳ bén nhọn, lập tức chỉ ra trọng điểm, khiến cho Cố Hồng Y sững sờ, trên mặt hiện lên vẻ xấu hổ, nhưng mà vẫn thấp giọng giải thích.
Sau khi Cố Hồng Y giải thích, Vương Song cuối cùng cũng hiểu được vì sao nàng muốn tìm viện binh, trong trận doanh của đối xuất hiện một thiên tài cực kì khủng bố, là Tiên Thiên Trung Kỳ, nhưng một thân thực lực, dù cho đệ tử Tiên Thiên đỉnh phong cũng không thể chống lại nhất chưởng của đối phương! Tông môn phái ra đội hình mạnh nhất, sau cùng kết thành trận pháp, nhưng mà vẫn thảm bại!
Tân đệ tử Thanh Nguyên Tông không ngừng được phái ra, từng người từng người bị thua, bị đệ tử của Nguyên Linh tông không chút lưu tình trào phúng, lại chỉ có thể khuất nhục nhìn lấy, không có cách nào!
Thực ra nếu thiên kiêu trong top mười của tông môn xuất thủ, cũng không phải là không thể đánh bại đối phương, nhưng những người kia đều đã gia nhập tông môn mấy chục năm, đối mặt với tân đệ tử vừa gia nhập tông môn, còn muốn bọn họ xuất thủ, như vậy các đệ tử của Thanh Nguyên Tông cùng cao tầng trực tiếp cắt cổ tự sát đi cho rồi, thật mất mặt!
Bị buộc đến không có cách nào, Phong Chủ Chấp Pháp Phong phải cầu cứu tông chủ, kết quả đám người tông chủ cũng rất sốt sắng, thậm chí không dám lộ diện, lỡ như nếu thật sự thất bại, cùng lắm thì Lôi Càn mất mặt, vị tông chủ như hắn còn có thể giữ lại chút mặt mũi.
Sau cùng, Cố Hồng Y đề nghị Vương Song xuất chiến, Phong Chủ Lôi Càn nghe nói đệ tử này, lập tức yêu cầu nàng dẫn Vương Song đến.
Lần này, Vương Song xem như đã nghe rõ tiền căn hậu quả.
– Chuyện này trước kia cũng phát sinh không ít lần, nếu là thi đấu, như vậy thì có thua có thắng, làm gì phải chấp nhất thắng thua như vậy chứ.
Vương Song nhàn nhạt mở miệng, dù sao hắn cũng chẳng có gì gấp gáp cả, cho nên trông hắn vô cùng nhàn nhã.
– Vấn đề này, ta cũng không biết, sư phụ chỉ nói là lần này không cho phép thất bại, nguyên nhân cụ thể ta cũng không rõ!
Lần này, Cố Hồng Y lắc đầu, ra hiệu bản thân cũng không rõ ràng.
– Số Mệnh chi tranh…
Đột nhiên, Chu lão bên cạnh nhỏ giọng thì thào một câu.
– Số Mệnh chi tranh? Đây là cái gì?
Đám người Vương Song là Tiên Thiên cảnh giới, tai thính mắt tinh, đều nghe thấy lời nói của Chu lão, hơi kinh ngạc nhìn Chu lão, Vương Song chủ động mở miệng hỏi.
– Vương Song, ngươi đi đi, chuyện lần này đối với ngươi mà nói cũng không hẳn là chuyện tốt, ta nhìn ra truyền thừa của ngươi cũng không đơn giản, nhưng lĩnh ngộ quá nhỏ, ngộ đạo thất có thể khiến ngươi lĩnh hội được sở học đấy.
– Về phần thần thông trên người ngươi, không cần phải lo lắng, mặc dù Thanh Nguyên Tông không phải đại thế lực gì, nhưng vẫn có khả năng bảo vệ cho ngươi nếu quả thật có người đánh chủ ý đến thần thông của ngươi, lão đầu tử cũng sẽ liều mạng bảo vệ ngươi.
Chu lão không giải thích cái gọi là “Số Mệnh chi tranh” bảo Vương Song đáp ứng.
Nhìn thấy Chu lão mở miệng, khuôn mặt trắng nõn của Cố Hồng Y hiện lên vẻ hưng phấn, có chút chờ mong nhìn Vương Song.
– Được, nếu Chu lão đã mở miệng, như vậy ta sẽ đi một chuyến.
Vương Song không chút do dự, trực tiếp đáp ứng.
Hắn tin tưởng Chu lão sẽ không hại mình.
Nói xong, hắn muốn rời đi lại bị Chu lão ngăn lại:
– Ngươi phải chú ý, Tiểu Nữ Oa kia là Tiên Thiên Linh Thể, thân dung thiên địa, có thể từ trong thiên địa mượn vô tận nguyên khí thiên địa, loại thể chất này cực kỳ khó có thể đối phó, càng sau này, uy lực càng mạnh, cho nên muốn đánh bại đối phương, ngươi chỉ có thời cơ một chiêu, chiêu thứ nhất là đánh bại đối phương, nếu không càng về sau, hi vọng ngươi thắng lại càng nhỏ!
Nghe vậy, trong lòng Vương Song chấn động, gật đầu, nhớ kỹ lời này trong lòng.
– Đi thôi.
Vương Song quát khẽ, hóa thành một đạo lưu quang bay về phía tông chủ phong, Cố Hồng Y thấy thế, vội vàng đuổi theo.
Chương 1276: Tiên Thiên Linh Thể (2)
Nhìn thấy hai người rời đi, tiểu bàn tử muốn đi theo, lại không thể phi hành, chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn hắn rời đi.
Trong đôi mắt Chu lão có chút ảm đạm lóe lên một vòng tinh quang, giống như có cỏ cây khô héo, cảnh tượng khủng bố vạn vật điêu linh, nháy mắt vụt tắt.
– Tôn Giả thần thông, hắn, rốt cuộc là ai?
Trong lòng Chu Càn nghi hoặc.
Vương Song cùng Cố Hồng Y vừa phi hành, vừa hỏi tình hình hiện tại của tông chủ phong.
– Trước khi ta đến đây số đệ tử ra sân đã đạt tới trên trăm, nhưng trừ năm người đánh thắng đối phương ra, còn lại đều thua, ngay cả năm người này, đối mặt với xú nha đầu, cũng bị một chiêu đánh bại!
Cố Hồng Y có chút nghiến răng nghiến lợi mở miệng.
Vừa nói, hai người bọn họ rơi vào trên tông chủ phong, phía trên Đình Đài Lâu Các, cung điện to lớn san sát, sương vụ lượn lờ, tiên cảnh nhân gian, nồng độ nguyên khí trong thiên địa gấp mấy chục lần Vô Danh Phong!
Vương Song chỉ hít thở một hơi, cảm giác được một cỗ nguyên khí thiên địa nồng đậm rót vào trong thân thể mình.
– Đây chính là tông chủ phong!
Vương Song cảm thán, so với Vô Danh Phong, nơi này quả thực là thiên đường trong thiên đường.
Phía trước, là một võ trường được dựng lên từ những tấm kim loại, bên ngoài, từng thân ảnh khí tức khủng bố đứng xung quanh, Phong Chủ Chấp Pháp Phong cùng đại trưởng lão của Nguyên Linh tông ngồi xếp bằng trong hư không, chung quanh dũng động từng tầng từng tầng Thần Thánh Quang Huy.
Trên võ trường, một đám thiếu niên thiếu nữ đứng nơi đó, chia làm hai phe, một phe chính là đệ tử của Thanh Nguyên Tông nhưng mà phần lớn đều dính đầy bụi đất, hoặc là chật vật nằm trên mặt đất, thương thế trên người liếc một chút đã có thể nhìn thấy.
Một bên khác, lấy một thiếu nữ làm trung tâm, giống như là một tiên tử của Thiên Cung hạ phàm, hoàn mỹ không chút tì vết, biến ảo vô cùng khôn lường, bộ Tử Y phất phới, dung nhan tuyệt mỹ, giống như Không Cốc U Lan.
Chỉ đứng ở nơi đó đã có một cỗ Thân Dữ Đạo Hợp ý cảnh, dường như hòa cùng một thể với vùng trời nhỏ này.
Lúc này, nữ tử này xuất thủ, uy lực mạnh đến đáng sợ, dung nhan tuyệt mỹ lộ ra nụ cười biến ảo khôn lường, một chưởng tung ra, thiên địa như muốn vỡ nát, một cỗ lực lượng không thể địch nổi bạo phát, giống như mảnh thiên địa này đồng thời xuất thủ, cùng oanh sát phía đối diện.
– Rầm.
Đệ tử Thanh Nguyên Tông đối diện đều là Tiên Thiên đỉnh phong, nhìn thấy nhất kích như thế, phẫn nộ đánh ra một kích mạnh nhất của mình, sử dụng một cái chuông lớn màu vàng óng, trong nháy mắt lớn trăm mét, chuông vang lên, không khí nổ nát vụn, mang theo một cỗ khí tức trấn áp tất cả đánh về phía nữ tử.
Nhưng mà, nhất chưởng của nữ tử cực kỳ đáng sợ, lực lượng hội tụ trong mảnh thiên địa nhỏ bé này, chỉ nhất kích, chuông lớn màu vàng óng của nam tử trực tiếp bạo vỡ, hóa thành mảnh vỡ bay đầy trời.
Thần Binh Tiên Thiên vô cùng trân quý cứ như vậy mà bị đánh nát!
Đánh nát Thần Binh, nhất chưởng của nữ tử không giảm bớt uy lực, tiếp tục rơi xuống phía trước, nhất chưởng oanh tạc nam tử văng ra trăm mét, một vết máu cọ xát trên mặt đất, nằm trên mặt đất vô cùng tức giận.
– Chậc chậc, xem ra Thanh Nguyên Tông các ngươi thật sự không được rồi, ngay cả một chiêu của sư tỷ chúng ta cũng không tiếp nổi!
Nữ tử bên cạnh, một đám đệ tử Nguyên Linh tông bắt đầu trào phúng.
– Ta thấy Thanh Nguyên Tông thật sự là có tiếng mà không có miếng rồi, thu nhận đệ tử, cũng chỉ là một đám rác rưởi, còn dám tự xưng là Tứ Đại Tông Môn!
– Ha ha, dù sao người ta đã từng huy hoàng, nghe nói trước kia bá chủ siêu cấp của Thanh Nguyên Tinh, thuyền hỏng còn có ba cân đinh đấy, Thanh Nguyên Tông này đúng là vô dụng!
– Đây chính là đệ tử mà Thanh Nguyên Tông bồi dưỡng được sao, quả thực là làm chậm trễ tiền đồ của đệ tử, gia nhập tông môn như vậy thì làm sao có tiền đồ được chứ!
Mọi người không chút lưu tình trào phúng, giọng nói vô cùng ác độc.
Trên đỉnh núi, gió nhẹ phe phẩy, nhưng tâm trạng của mọi người ở Thanh Nguyên Tông vô cùng tồi tệ.
Nhìn thấy đệ tử bên mình bị nhất chưởng đánh trọng thương, bọn họ đều vô cùng phẫn nộ.
– Thanh Nguyên Tông cũng chỉ như vậy mà thôi.
Đệ tử Nguyên Linh tông châm chọc mở miệng.
– Nguyên Linh Tông ta mơi là tông môn mạnh nhất ở Thanh Nguyên Tinh.
Lòng tin của bọn họ càng ngày càng lớn, càng khinh thường Thanh Nguyên Tông, nhưng bọn hắn cũng có tư cách như vậy, đám đệ tử của Thanh Nguyên Tông quá yếu, căn bản không có ai có thể cùng đấu với thiếu nữ một trận!
– Đạo hữu, thủ đoạn tốt lắm!
Sắc mặt Lôi Càn lạnh lùng, giọng nói cực kỳ bình thản:
– Tiên Thiên Linh Thể, thân dung thiên địa, Nguyên Lực cuồn cuộn, chúc mừng các ngươi, vậy mà lấy được Lương Tài Mỹ Ngọc này!
– Vương gia chi tư, Tôn Giả khả cơ!
Nghe vậy, Nguyên Thần bên cạnh lộ ra nụ cười:
– Vận khí tốt mà thôi, tiểu nha đầu do đích thân lão phu dạy bảo, luôn luôn không biết trời cao đất rộng, cho nên ta quyết định mang theo nàng đến Thanh Nguyên Tông thấy chút việc đời, để đệ tử Thanh Nguyên Tông dạy bảo tiểu nha đầu một phen, để cho nàng biết thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân.
Chương 1277: Đường Tâm Liên
– Nhưng mà, Lôi đạo hữu, đệ tử Thanh Nguyên Tông các ngươi hình như quá khiêm tốn thì vậy, vậy mà nhường nàng, đừng khách khí, các ngươi có thần thông bí thuật gì cứ việc sử dụng, cho dù tiểu nha đầu bị thương, ta cũng sẽ không để ý, vừa vặn để cho nàng biết sự cường đại của đệ tử Thanh Nguyên Tôn.
Nghe thấy lời trào phúng của Nguyên Thần đông đảo trưởng lão Thanh Nguyên Tông tức giận đến toàn thân phát run, đây là đang trần trụi nhục nhã bọn họ.
– Ai, những đệ tử này nói chuyện để ý chút đi, sao có thể nói những lời nói như thế, Lôi đạo hữu yên tâm, sau này ta nhất định sẽ giáo dục lại bọn họ.
Nguyên Thần cười ha hả mở miệng, nói là giáo dục, nhưng kẻ ngu cũng nhìn ra được hắn không hề có chút ý tứ trách cứ nào.
– Nguyên Trường lão, đông đảo đệ tiwr Thanh Nguyên Tông, thiên cũng có, chỉ sợ đệ tử các ngươi thua khó coi!
Mạnh Thiên Phong trưởng lão thực sự nhịn không được, đứng ra nhàn nhạt mở miệng.
– Há, thật sao, vậy thì ra sân nhất chiến đi, dù sao cổ xưa cũng có câu, lời hay mà chỉ nói ngoài miệng thì có tác dụng gì, có giỏi thì thể hiện tài năng đi.
Nguyên Thần không mặn không nhạt nhìn đối phương, sắc mặt Mạnh Thiên Phong trắng nhợt, dường như chịu đả kích, thân ảnh rút lui hai bước.
Thần Huy huyết sắc vờn quanh Lôi Càn, ngăn động tác của Nguyên Thần:
– Đạo hữu làm gì phải tức giận thể, Thiên Phong cũng chỉ là có chút nhanh mồm nhanh miệng thôi mà.
Nghe vậy, Nguyên Thần nhàn nhạt hừ một tiếng, không tiếp tục để ý đối phương.
– Phong Chủ, Nguyên Thần này thật sự là khinh người quá đáng…
Mạnh Thiên Phong có chút phẫn nộ truyền âm nói.
– Người đến không thiện, lần này Nguyên Thần đến mang theo nha đầu kia lại là Tiên Thiên Linh Thể, là muốn khiêu chiến Thanh Nguyên Tông ta, tân đệ tử mới Nhập Môn không có người nào là đối thủ của tiểu nha đầu kia.
Lôi Càn đáp.
– Không phải Hồng Y đã đi tìm Vương Song rồi sao, trước đó Vương Song có thể đánh bại Hạng Trùng, thực lực của hắn chắc là có thể đấu với Vương Song một trận!
Mạnh Thiên Phong có chút vội vàng nói.
– Xem thế nào đã, dù sao cũng là Tiên Thiên Linh Thể, tương lai có hi vọng là thiên tài Tôn Giả, thực lực Vương Song mặc dù không tệ, nhưng chưa chắc là đối thủ của đối phương.
Thanh âm của Lôi Càn có chút nặng nề:
– Chẳng qua hiện tại chỉ có thể còn nước còn tát, chúng ta cũng không có lựa chọn nào khác.
Một trận chiến này, chúng ta tuyệt không thể thua!
Bọn họ đang âm thầm truyền âm, lại phát hiện hai đạo lưu quang bay tới, trong mắt Lôi Càn lóe lên một vòng tinh quang.
– Hắn là ai?
Hai người rơi xuống, hấp dẫn ánh mắt của mọi người, đều nhìn về phía bọn họ.
– Sư tôn, sư đệ Vương Song trước đó đang bế quan, bây giờ vừa xuất quan, nghe nói các vị Sư Đệ Sư Muội Nguyên Linh tông đến trao đổi một chút tâm đắc, không kịp chờ đợi chạy đến!
Cố Hồng Y tiến lên, mở miệng nói với Lôi Càn.
Vương Song cũng tiến về phía trước, chắp tay hành lễ với mọi người.
Đảo đệ tử, trưởng lão nghe vậy, ánh mắt đều nhìn về phía Vương Song.
Bọn họ đều nghe nói đến chiến tích của Vương Song nhưng mà trong mắt bọn hắn đây chẳng qua là tiểu hài tử trong cuộc tranh đấu, căn bản không đáng để vào mắt, nhưng hiện tại vào thời khắc này, Vương Song lại trở thành hi vọng duy nhất của mọi người!
Một số đệ tử ánh mắt kinh ngạc nhìn Vương Song, dường như không nghĩ tới Vương Song sẽ đứng ra, Đinh Bằng đứng trong đám người, nhìn Vương Song, trên mặt lộ ra vẻ lạnh lùng.
– Đúng rồi, sao chúng ta không nghĩ tới chứ, Vương Song cũng là một tân đệ tử! Lúc trước hắn đánh bại Hạng Trùng với thực lực ấy chí ít nằm trong top một trăm trên bảng xếp hạng thiên kiêu, có hắn xuất thủ, nhất định có thể đánh bại nữ hài kia!
Tất cả mọi người thấp giọng nghị luận, trước đó Vương Song để lộ ra thực lực quá mạnh, cho nên bọn hắn đều coi Vương Song là lão nhân, hiện tại nghĩ lại, Vương Song mới gia nhập tông môn mới được mấy tháng!
Nguyên Thần cũng nghe thấy mọi người thấp giọng nghị luận, hơi kinh ngạc nhìn Vương Song, dường như không nghĩ tới lúc này Thanh Nguyên Tông sẽ phái ra một người, hắn tỉ mỉ quan sát Vương Song, phát hiện hắn chỉ là Tiên Thiên Trung Kỳ, không phải một loại Linh Thể nào cả, nguyên lực trên thân dao động càng biểu hiện hắn hẳn là vừa mới đột phá đến Tiên Thiên Trung Kỳ!
– Một tên như này mà bọn họ cũng dám trông cậy đánh bại Tâm Liên sao!
Trong lòng Nguyên Thần khinh thường nghĩ, nghĩ đến thực lực kinh người của Đường Tâm Liên, hắn yên lòng.
– Được rồi, Vương Song, ngươi thân là tân đệ tử của Thanh Nguyên Tông nếu đã tham gia đại hội giao lưu lần này, lúc động thủ nhất định phải chú ý có chừng mực, miễn bọn họ trọng thương.
Đương nhiên.
Nếu đệ tử Nguyên Linh tông muốn đến lãnh giáo thần thông của Thanh Nguyên Tông ta, ngươi cũng đừng giấu dốt.
Trên mặt Lôi Càn nở nụ cười, ấm giọng mở miệng.
Lời nói của hắn hàm ý sâu nặng, đặc biệt là ở chỗ “cẩn thận có chừng mức”, nhấn mạnh một chút.
Vương Song nhất thời hiểu ý của đối phương, đây là muốn bản thân hạ tử thủ!
– Vâng, Phong Chủ!
Đây là lần đầu tiên Vương Song giao lưu với sự tồn tại cấp bậc Tinh Chủ, Tiểu Không cũng trốn đến sâu trong thân thể hắn, không dám ló đầu sợ bị phát hiện.
Chương 1278: Đường Tâm Liên (2)
– Ngược lại ta muốn xem xem tên đệ tử này rốt cuộc có bao nhiêu lợi hại.
Nguyên Thần lạnh nhạt mở miệng.
– Vương Song chẳng qua chỉ là một trong những đệ tử rất bình thường, cho dù thua cũng không có gì đáng kinh ngạc.
Lôi Càn nhàn nhạt mở miệng cười nói.
Vương Song bay đến trên lôi đài, tòa lôi đài lớn ngàn trượng trông vô cùng to lớn, trên đó che kín từng đạo từng đạo dấu vết, hình thành dấu vết trên chiến đài.
Nhìn thấy Vương Song lên sân khấu, những tân đệ tử của Thanh Nguyên Tông hơi nghi hoặc một chút, rất nhiều người cũng không nhận ra Vương Song.
– Các ngươi có thể xuống dưới, tiếp theo giao cho ta.
Vương Song ôn hòa mở miệng nói, không hề vênh váo hung hăng, càng không có di khí sai sử, ngữ khí bình thản.
– Vị sư đệ này, ngươi cẩn thận, nữ nhân kia quá lợi hại.
Những đệ tử này bị đánh mặt mũi bầm có chút chần chờ, lập tức dặn dò Vương Song một câu, sao đó nâng đệ tử bị thương nặng đi.
Trong nháy mắt lôi đài rộng rãi hơn rất nhiều, Vương Song nhìn đông đảo đệ tử Nguyên Linh tông ở phía đối diện, trên mặt lộ ra nụ cười, nụ cười này vô cùng thân thiết, giống như là nhìn thấy một đống tài phú.
– Lại thêm một tên chịu chết!
– Thật nhàm chán, Thanh Nguyên Tông không có ai nữa sao, sao lại để một tiên rác rưởi đáng thương như này lên đài chứ.
– Lần này để cho ta xuất thủ, nhất chiến giải quyết hắn!
Đệ tử Nguyên Linh tông vô cùng hưng phấn, giống như nhìn thấy mỹ, tranh cướp giành giật muốn xuất thủ.
Thiếu nữ nhìn thấy Vương Song, trong đôi mắt biến ảo khôn lường dường như xuất hiện hơi nước, da thịt trắng nõn như ngọc, trông rất lộng lẫy, nàng nhẹ giọng mở miệng, thanh âm như ngọc trai rơi trên mâm ngọc, thanh thúy êm tai.
– Vị sư huynh này, không biết là cao đồ của vị phong chủ nào?
Nghe thấy thiếu nữ vậy mà chủ động hỏi thăm lai lịch của Vương Song, đông đảo thiếu niên thiên kiêu bên cạnh nàng có chút bất mãn.
– Đường sư tỷ, hắn chỉ là một tên Tiên Thiên Trung Kỳ, ta một tay cũng có thể đánh bại hắn!
Một thiếu niên Tiên Thiên hậu kỳ mở miệng, trong tay hắn cầm một thanh kích lớn màu bạc, chớp động thần quang.
Hắn trông vô cùng tự tin, căn bản không để đối phương vào mắt.
– Vô Danh Phong, đệ tử bất thành khí, Vương Song!
Vương Song mở miệng cười, đối với sự khiêu khích của thiếu niên không chút phật lòng.
Nhìn thấy thiếu nữ, hắn có chút ngạc nhiên, đối mặt với thiếu nữ này, hắn mới có một cảm nhận mới, đối phương giống như dung hợp với mảnh thiên địa này mọi cử động đều đại biểu cho thiên địa!
Bản thân dường như không phải chiến đấu với một người, mà là chiến đấu với tiểu thiên địa này, Vương Song không khỏi chấn kinh, thiếu nữ chỉ mới Tiên Thiên cảnh giới mà đã đáng sợ như thế, một khi tiếp tục trưởng thành, đến Hóa Thần, Tinh Chủ, thậm chí cả Tôn Giả chi cảnh, rốt cuộc sẽ có sức mạnh to lớn đến mức nào, lúc đó lực lượng của toàn bộ Tinh Vực sẽ phục dụng cho nàng!
Đến lúc đó, vừa động thủ, toàn bộ Tinh Vực sẽ run rẩy, người nào có thể đối phó với lực lượng của một tinh vực chứ!
Nghĩ đến tình huống này, Vương Song cũng cảm giác lòng mình đang run rẩy.
– Đệ tử Nguyên Linh tông—— Đường Tâm Liên.
Thiếu nữ nhẹ giọng mở miệng, giới thiệu bản thân, lời nói biến ảo khôn lường, giống như tiên tử trên cửu thiên, siêu phàm thoát tục, không nhiễm hồng trần.
Điều này làm cho đông đảo đệ tử bên cạnh nàng kinh ngạc, đây là lần đầu tiên nàng mở miệng, lúc trước đánh với đối thủ chỉ nhất chưởng đánh tới, không nói lời nào.
– Sư tỷ, để ta giải quyết gia hỏa này!
Một đệ tử có chút ghen ghét, phải biết Đường Tâm Liên trong Nguyên Linh tông bọn họ cũng thuộc về đẳng cấp Tiên Miêu, là tài phú quý giá nhất của tông môn, so với bọn họ giống như ánh sáng đom đóm với Hạo Nguyệt!
Thiếu niên cầm đại kích trong tay một bước hướng về phía trước, trên mặt đất giẫm ra một vết dấu chân, sát khí đằng đằng, một cây đại kích gần như muốn xé rách trường không!
– Vương Song, nhớ kỹ tên của ta, ngươi bại trong tay ta!
Ngữ khí thiếu niên băng lãnh, dậm chân tiến lên, một thân khí thế bạo phát, giống như mặt trời lớn từ từ bay lên.
Thiếu nữ không mở miệng, ánh mắt bình thản nhìn về phía trước, dường như cũng muốn nhìn xem chiến lực của Vương Song!
– Đệ tử Thanh Nguyên Tông các ngươi cũng chỉ có vậy thôi, sau này đừng thu nạp đồ đệ nữa, chỉ làm chậm trễ tiền đồ của đệ tử mà thôi!
Dư Tu cười lạnh, một kích oanh ra, sáng chói thần quang bạo phát, nguyên lực cuồn cuộn dao động, giống như một tòa Thần Sơn rơi xuống, không gian không ngừng chấn động, nếu như một kích này rơi trên địa cầu, dưới nhất kích này có thể san bằng một tòa sơn phong ngàn trượng!
– Ầm!
Vương Song không nói nhảm nữa, trong tay trống rỗng xuất hiện một thanh trường đao, tản ra tia sáng chói lọi, đây là một thanh trường đao cấp bậc Hậu Thiên, từ trước đến nay Vương Song chưa từng sở hữu thần binh cấp bậc Tiên Thiên!
Nhất đao xuất ra, Vương Song không chút lưu thủ, trong đầu liên dung hợp với nhất đât và đao pháp mà mình lĩnh ngộ được, đao quang sáng chói, trực tiếp xuất ra, trên võ đài lộ ra một đạo Đao Ngân rất dài!
– Đao pháp hay lắm.
Chương 1279: Đánh bại thiên kiêu của Nguyên Linh
Rất nhiều cường giả vây xem đều giật mình, thậm chí trong mắt Nguyên Thần hiện lên vẻ kinh ngạc:
– Đao pháp mạnh thật, trước kia hẳn là đã nhìn thấy một loại Tuyệt Thế Đao Pháp, nhưng mà cảnh giới của hắn quá thấp, căn bản không thể lĩnh ngộ được bao nhiêu!
Ánh mắt Nguyên Thần cực kỳ độc ác, liếc một chút đã nhìn ra nguồn gốc đao pháp của Vương Song.
Một bên, Lôi Càn cũng hơi kinh ngạc, nhưng mà hắn nhướng mày, đao pháp của Vương Song quả nhiên không tồi, có thể đánh bại thiếu niên trước mắt, nhưng lần này đối thủ khó đối phó chính là Đường Tâm Liên, thiếu nữ Tiên Thiên Linh Thể này, đao pháp như vậy mà muốn đối phó với Đường Tâm Liên thuần túy chẳng khác nào nằm mơ cả!
Hắn không biết căn nguyên của Vương Song nhưng lại hiểu rõ nếu đao pháp là át chủ bài của Vương Song, như vậy thì lần này chắc chắn sẽ thua!
Trong lòng mọi người đều suy nghĩ bay tán loạn, nhìn cảnh tượng trước mặt trầm mặc không nói gì nữa.
– Ầm.
Nhất đao của Vương Song xuất ra, đụng trúng đòn công kích của đối phương, một tiếng vang thật lớn vang lên, trực tiếp đánh bay đối phương, nhưng mà trường đao của hắn cũng vỡ vụn ra, dù sao cũng là thần binh cấp bậc Hậu Thiên, so với thần binh Tiên Thiên thì quá thiệt thòi rồi!
Nhưng mà Vương Song cũng không để ý, đao quang như màn mưa, bay lả tả rơi xuống, vây quanh thiếu niên, đao quanh khủng bố xen lẫn quanh thiếu niên, mắt thấy sắp chém giết đối phương rồi.
Trong mắt thiếu niên lóe lên vẻ hoảng sợ, hắn dưới một kích, cả người bị đánh bay, hắn mất đi một nửa chiến lực.
Đối mặt với đao quang giảo sát của Vương Song, trên thân thể hắn dũng động tia sáng sáng chói, bộc phát ra nguyên lực dao động khủng bố, muốn giảo sát đao quang.
– Ầm.
Nhưng mà, Vương Song nào cho hắn cơ hội này, đao quang như thiểm điện xoay tròn, điên cuồng giảo sát tất cả trong đó.
Một trận huyết vụ tràn ngập, đao quang biến mất, thân ảnh Dư Tu biến mất, bị Vương Song trực tiếp giảo sát!
– Dư Tu!
Một thanh âm ẩn hàm sát ý truyền đến, Nguyên Thần trưởng lão bỗng nhiên đứng dậy, một cỗ áp lực khủng bố như Thiên Uy xuất hiện, khiến cho xương cốt toàn thân Vương Song chấn động “răng rắc”, gần như sắp nổ tung.
– Nguyên Thần!
May mắn lúc này, Lôi Càn quát khẽ một tiếng, một cỗ nguyên lực màu đỏ ngòm ngăn cản trước mặt Vương Song, ngăn cản cỗ áp lực kinh khủng này!
– Nguyên Thần, ngươi muốn làm gì!
Lôi Càn quát khẽ một tiếng, có chút phẫn nộ mở miệng, bọn họ chiến bại nhiều người cũng không nói gì thêm, hiện tại Vương Song thật vất mới giãy đến lấy lại cho bọn hắn chút thể diện, Nguyên Thần này lại phẫn nộ muốn phế bỏ Vương Song, hắn sao có thể không giận được chứ.
– Lôi đạo hữu, đệ tử của ngươi xuất thủ quá mức ngoan độc, chỉ là một đại hội giao lưu, mọi người học hỏi lẫn nhau thôi mà, đệ tử các ngươi lại đánh giết đệ tử Nguyên Linh Tông ta, có ý gì?
Nguyên Thần lần nữa ngồi xuống, lạnh giọng mở miệng.
– Là lỗi của Vương Song, Nguyên Thần trưởng lão, dù sao Vương Song cũng là tân đệ tử, không nắm chắc thần thông của mình, khó tránh khỏi sẽ bị tổn thương, đây cũng là chuyện không cách nào tránh khỏi.
Lôi Càn giải thích giúp Vương Song, lập tức nghiêm túc mở miệng:
– Ngươi yên tâm, Vương Song lỡ tay đánh giết một đệ tử của quý phái, chúng ta nhất định sẽ trừng phạt thật nặng.
Nói là trừng phạt, nhưng khóe mắt của Lôi Càn không che giấu được ý cười, quỷ đều biết hiện tại Lôi Càn không biết có bao nhiêu hưng phấn, chỉ sợ cái gọi là trừng phạt cũng là lượng lớn tư nguyên!
Sắc mặt Nguyên Thần âm trầm, đây là lần đầu tiên bên phe mình xuất thủ đã bị thương, ánh mắt của hắn trầm ngưng, nhìn về phía Đường Tâm Liên:
– Tâm Liên, một khi ra tay thì không cần lưu tình, nhất kích đánh giết đối phương!
Nghe được truyền âm của Nguyên Thần, Đường Tâm Liên giống như Cửu Thiên Tiên Tử sắc mặt hơi đổi một chút, không nói gì, khẽ gật đầu.
– Để ta!
Một thiếu niên Tiên Thiên đỉnh phong đi ra, khí tức so với Dư Tu trước đó càng cường đại hơn, toàn thân tản ra tia sáng hừng hực.
– Hồng Lô thương sinh quyết!
Khẽ quát một tiếng, hai tay thiếu niên kết ấn, một đạo hỏa diễm Hồng Lô xuất hiện, bao vay trong đó rồi lập tức biến mất, thân ảnh thiếu niên chấn động, khí tức trên người đột nhiên tăng gấp đôi!
Rống to một tiếng, thiếu niên nhào về phía Vương Song, lực lượng kinh khủng đốt cháy hư không, lôi đài trên mặt đất đều không chịu nổi nhiệt độ như thế, chậm rãi hòa tan.
Ánh mắt Vương Song lãnh khốc, không sợ chút nào, trong tay lần nữa xuất hiện một thanh trường đao, từng đạo từng đạo đao quang khủng bố xuất hiện lần nữa, hóa thành một đạo đao khí Trường Hà, một tiếng vang thật lớn, bao phủ đối phương.
Mấy tức trôi qua, thế công mà thiếu niên đại phát thần uy dần biến mất, thân thể xuất hiện trong đao khí Trường Hà, máu me đầm đìa, thương thế thảm trọng vô cùng.
Thiếu niên rơi trên lôi đài, cả người gần như hít thì ít mà thở ra thì nhiều.
– Hay lắm!
Đệ tử Thanh Nguyên Tông thấy cảnh này đều không khỏi lớn tiếng mở miệng bảo hay, trên mặt cũng hiện lên vẻ hưng phấn, dù cho một đám Trưởng Lão cũng vô cùng hài lòng nhìn Vương Song, hảo cảm đối với Vương Song cũng tăng lên nhiều.
Sắc mặt Đinh Bằng âm trầm, lạnh lùng nhìn Vương Song đại phát thần uy, trong lòng đang mong đợi Vương Song thảm bại trong tay Đường Tâm Liên!
Chương 1280: Đánh bại thiên kiêu của Nguyên Linh (2)
– Đao pháp của ngươi Thông Thần như thế, chẳng lẽ có thể nhất chiến với Tiên Thiên Linh Thể, Tiên Thiên Linh Thể, Đồng Cấp Vô Địch!
Sắc mặt Nguyên Thần đen thui, vô cùng giận dữ, hư không xung quanh sụp đổ, biểu hiện tâm trạng phẫn nộ của hắn.
– Để ta!
Trên lôi đài, có một thiếu nữ đi ra, dáng người thon thả, dung mạo thanh tú, tuy kém hơn Đường Tâm Liên, nhưng cũng là một mỹ nhân bại hoại, nữ tử nắm lấy một thanh trường kiếm, múa một khúc Kiếm Vũ, kiếm quang xuất hiện, như tiên nữ múa, tay áo dài tung bay, có một loại khí tức Tiên Linh khoảng không mịt mù.
Lúc nữ tử múa, nhạc âm xuất hiện, khiến cho lòng người chấn động, trước mặt Vương Song dường như xuất hiện vô số tiên nữ, Thần Nữ đang nhảy múa, dáng người hoàn mỹ làm lòng người chấn động.
Nhưng mà trong bầu không khí này, Vương Song lại phát giác được một cỗ sát cơ cực kỳ cường đại, sau một khắc, ảo ảnh đầy trời tiêu tán, vô số kiếm quang bao phủ Vương Song.
– Hay lắm!
Vương Song quát khẽ một tiếng, lần này, hắn không tiếp tục sử dụng đao pháp, dưới chân tốc độ tăng nhanh giống như Xuyên Toa Hư Không, quỷ mị xuất hiện bên cạnh thiếu nữ.
Đấm ra một quyền, lực lượng cực mạnh bạo phát, như hỏa sơn.
– Đùng!
Thiếu nữ một thân váy dài tung bay, trường kiếm trong tay lấy một góc độ vô cùng xảo trá đánh tới, trực tiếp cùng đụng vào nắm đấm của Vương Song.
Thân ảnh hai người chấn động, Vương Song cảm thán kiếm pháp của thiếu nữ sắc bén, mà thiếu nữ thì âm thầm chấn kinh thân thể cường hãn của Vương Song!
Kiếm quang múa, quyền ảnh chấn không, hai bóng người chém giết, tất cả mọi người kinh ngạc nhìn thân ảnh bọn hắn quấn quýt lấy nhau, có chút kinh ngạc.
– Kiếm vũ của Nguyên Linh Tông quả nhiên lợi hại, công kích sắc bén, phòng ngự như nước tát không lọt, thật sự là tuyệt học Công Phòng Nhất Thể.
Lôi Càn nhàn nhạt mở miệng.
– Học trò của ngươi đao pháp không tệ, nhưng mà hình như không tu hành các Thần Thông bí thuật của tông môn các ngươi! Chẳng lẽ là các ngươi giấu dốt?
Nguyên Thần lạnh lùng nói.
– Ha ha, từ trước đến nay Thanh Nguyên Tông đối với đệ tử có thiên phú luôn dốc hết toàn lực bồi dưỡng, không giống một số tông môn, đánh chủ ý lên đệ tử!
Lôi Càn không mặn không nhạt nói.
Lời hắn nói đương nhiên là có căn cứ, nghe nói trước đây không lâu Nguyên Linh Tông xuất hiện một vụ tai tiếng, một đệ tử thiên phú yêu nghiệt, có hy vọng đạt đến Tôn Giả, nhưng lại bị một lão quái vật sắp vẫn lạc trong tông môn coi trọng, tiến hành đoạt xá, cuối cùng khiến cho thiên tài vẫn lạc, mà nghe nói, lão quái vật kia cũng không thể sống sót!
Đương nhiên, chuyện này đã qua quá lâu, Lôi Càn cũng chỉ nghe ngóng được chút tin tức từ người khác!
Về phần thật giả, hắn cũng không rõ ràng!
Nguyên Thần biến sắc, hư không chung quanh trực tiếp sụp đổ, biểu hiện nội tâm chấn động mãnh liệt của Nguyên Thần trưởng lão.
Trên lôi đài, lúc này cũng dần dần phân thắng bại, thân thể tố chất Vương Song vô cùng cường hãn, cộng thêm sau cùng Vương Song chỉ ra một điểm, sử dụng mấy phần uy lực của Điểm Tinh chỉ, đánh bại đối phương!
– Ầm!
Thân ảnh thiếu nữ bị một chỉ điểm chạm trúng, rơi trên mặt đất, khí tức vô cùng suy yếu!
Khí tức Vương Song có chút hỗn loạn, dù sao trước đó cùng mấy đệ tử Nguyên Linh Tông giao thủ, điều này thật sự có chút hao tổn Nguyên Lực của hắn.
Khôi phục một chút, Vương Song nhìn về phía Đường Tâm Liên, đến bây giờ, cũng là lúc đối phương nên xuất thủ rồi!
Thân ảnh hắn đứng thẳng, bất động như núi, có một cỗ khí thế trầm ổn.
– Sư huynh đúng là thần thông!
Đường Tâm Liên bước liên tục nhẹ nhàng, tiến lên mấy bước, dáng người thon dài, vòng eo một nắm, hai chân thẳng tắp, ống tay áo phất phới, cực kỳ xuất trần.
– Trước đó sư huynh cực lực ẩn tàng, nhưng Tâm Liên nhìn ra sư huynh hẳn là nắm giữ một môn thần thông uy lực cực lớn, ngược lại Tâm Liên cũng muốn hiểu biêt một chút, không biết có vinh hạnh này không?
Đường Tâm Liên ôn nhu mở miệng, ngữ khí giống như đang thương lượng với Vương Song, đây là một nữ tử vô cùng nữ tử, có thể xưng là tình nhân trong mộng của rất nhiều tu sĩ!
Nơi xa, Nguyên Thần cùng Lôi Càn ánh mắt chớp động, vừa rồi một chiêu cuối cùng, bọn họ ẩn ẩn cảm nhận được cái gì, nhưng lại là vô cùng yếu ớt, cho dù bọn họ thân là Tinh Chủ cấp bậc tồn tại, cũng không dám xác định!
Bởi vậy, hai người đều đánh trúng Tinh Thần Lực của mình, ánh mắt giống như biến thành hai vầng mặt trời, cẩn thận chăm chú nhìn Vương Song cùng Đường Tâm Liên tiếp chiến đấu!
Trên Vô Danh Phong, trước mắt đám người Chu lão có một chiếc gương, trong gương xuất hiện chuyện xảy ra trên phát sinh, nhìn thấy Vương Song đại bại ba người, Dương Mạt cùng tiểu bàn tử đều vô cùng hưng phấn!
– Sư huynh lợi hại quá!
Ánh mắt Dương Mạt tỏa ánh sáng, sắc mặt có chút đỏ rực.
– Vương sư huynh thật hung ác, đây chính là đệ tử Nguyên Linh Tông, nói giết là giết!
Tiểu bàn tử tự lẩm bẩm.
Chu lão nhìn thấy một màn này, trong đôi mắt đục ngầu lóe lên một vòng dị sắc.
Trên khoảng không lôi đài, lúc này cũng có thêm từng đạo từng đạo thần niệm, Một số tồn tại cao tầng của Thanh Nguyên Tông đều đặt ánh mắt ở chỗ này, muốn biết vị Tiên Thiên Linh Thể của Nguyên Linh Tông vị này Tiên Thiên Linh Thể rốt cuộc có thể hoàn toàn đánh bại tân đệ tử của Thanh Nguyên Tông hay không!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)






![[Dịch] Quan Lộ Thương Đồ [Dịch] Quan Lộ Thương Đồ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Quan-Lo-Thuong-Do-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Bố Y Quan Đạo [Dịch] Bố Y Quan Đạo](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/08/Dich-Bo-Y-Quan-Dao-SE-Audio-Truyen.jpg)
