1. Home
  2. Mạt Thế
  3. [Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
  4. Tập 108 : Căn cứ địa Hắc Thủy (2) (c1071-c1080)

[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ

Tập 108 : Căn cứ địa Hắc Thủy (2) (c1071-c1080)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1071: Căn cứ địa Hắc Thủy (2)

Đi vào phòng, chỉ có một không gian hơn sáu mươi mét vuông, bên trong trừ hai cái giường lớn, chỉ có một cái bàn đọc sách nho nhỏ cùng một cái ghế, trên bàn sách còn có một cái đèn bàn cùng một ấm nước nóng.

Đmá người Phương Thanh có tám người, có nghĩa là bốn người nằm trên một cái giường.

Nhưng mà đám người Phương Thanh tỏ vẻ vô cùng quen thuộc, nhanh chóng sắp xếp lại giường chiếu.

– Được rồi, tối hôm nay chúng ta ở lại đây, quán trọ này của Nguyệt tỷ mặc dù nhỏ, nhưng cũng khá uy tín, ở chỗ này chúng ta cũng không cần lo lắng đến vấn đề an toàn!

Phương Thanh mở miệng cười.

– Lai lịch của nàng ta là gì?

Miêu Vong có chút hiếu kỳ hỏi thăm, nhìn dáng vẻ Phương Thanh, dường như hiểu rất rõ.

Nói đến Nguyệt tỷ, trong mắt Phương Thanh lóe lên một vòng ngưng trọng:

– Miêu Vong, ngươi đừng xem thường nữ nhân này, có thể ở chỗ này mở một quán trọ mà không có người nào đánh chủ ý lên người nàng ta đã nói rõ rất nhiều điều!

Sau đó có chút do dự, nhưng vẫn nói ra:

– Nghe nói sau lưng nữ nhân này là một nhân vật lớn của căn cứ địa Hắc Thủy, các ngươi tuyệt đối không nên có ý đồ gì, nếu không chúng ta cũng không thể sống sót rời khỏi nơi này đâu!

Mọi người nghe vậy trong lòng chấn động, lập tức gật đầu, bọn họ đều không phải là đồ ngốc, nên làm gì, không nên làm gì đều rất rõ ràng.

Ở thời kỳ Mạt Thế, bọn họ chỉ ở tầng dưới chót nhất, nếu như không thành thật, chỉ có một con đường chết.

Phương Thanh hài lòng gật đầu, nhìn biến dị thú trong tay mấy người, mở miệng nói:

– Ba người ở lại, những người khác cùng ta ra ngoài, đi bán mấy thứ này.

Ba người trẻ tuổi bị lưu lại, Phương Thanh mang theo đám người Miêu Vong rời khỏi nơi này, đi đến chỗ khác.

Miêu Vong không nói một lời, biết Phương Thanh hiểu rõ căn cứ địa Hắc Thủy hơn mình, bây giờ hắn cần làm là theo sát đối phương.

Mọi người rẽ trái lượn phải, rất nhanh đã tới một nơi vô cùng náo nhiệt, mặc dù sắc trời đã dần dần tối xuống, nhưng nơi này lại đang bắt đầu cuộc sống về đêm, người bán hàng rong bày hàng hóa khắp nơi.

Quần áo, bách hóa, thực vật, phàm là đồ dùng đám người Miêu Vong dùng đều có thể tìm thấy ở trong đó, thậm chí bọn họ còn thấy có một tiểu hài tử gầy trơ cả xương đứng trước một quầy hàng, phía trước treo một tấm bảng, chỉ cần 20 đồng là có thể lấy đi một cái!

Hiện tại, đồng tiền đã trải rộng khắp căn cứ địa của Hoa Quốc, dần dần được mọi người ủng hộ.

Miêu Vong nhìn thấy một màn này có chút không thoải mái, cũng khiến hắn hiểu được cái gọi là căn cứ địa Hắc Thủy cũng không giống tốt đẹp như trong miệng mọi người nói, bất kỳ nơi nào tươi sáng cũng luôn có hắc ám nương theo.

Phương Thanh mang theo đám người Miêu Vong đi tới một quán nhỏ trong góc, đối diện, là một hán tử vóc người cao lớn, trước mặt hắn còn trưng bày không ít thi thể biến dị thú, mùi máu tươi truyền ra xa, chỉ sợ đây cũng là nguyên nhân hắn cách xa những người khác.

Nhìn thấy Phương Thanh, ánh mắt đại hán sáng lên, cười ha ha một tiếng:

– Là Tiểu Phương hả, lần này lại mang đến đồ tốt gì đây!

Phương Thanh nhỏ giọng nói với Miêu Vong:

– Đây là Vương Thành của căn cứ địa Hắc Thủy, là một Tiến Hóa Giả cấp chín! Chuyên môn thu mua các loại biến dị thú, đừng thấy hắn chỉ buôn bán ở quán nhỏ này, thế nhưng cũng được xem là nhân vật lợi hại của toàn bộ căn cứ địa Hắc Thủy đấy!

Trong lòng đám người Miêu Vong run lên, Tiến Hóa Giả cấp chín, đây chính là sự tồn tại gần với cường giả nhất giai nhưng mà bọn hắn hơi nghi hoặc một chút, đường đường là Tiến Hóa Giả cấp chín sao lại rơi vào tình cảnh như vậy, còn ở bên ngoài thu mua biến dị thú, dường như có chút mất giá, nhưng bọn hắn cũng không hỏi, mỗi người đều có bí mật của riêng mình, bọn họ cũng không tiện hỏi.

– Hắc hắc, Vương Thúc, lần này thật sự có không ít đồ tốt đấy!

Phương Thanh cười nhẹ một tiếng, lập tức buông túi trong tay xuống, từ trong đó lấy ra hai con khỉ biến dị, hai con Dã lang biến dị cùng bốn năm con hoẵng biến dị, về phần con heo rừng biến dị kia thì được lưu lại ở Miêu Trại, Miêu lão gia tử nói là hữu dụng, bọn họ cũng không mang theo.

Nhìn thấy thi thể biến dị thú xuất hiện trước mắt, đôi mắt đại hán sáng ngời, cẩn thận kiểm tra một chút, đại hán hài lòng gật đầu:

– Không tệ, đều là hàng tốt, tất cả đều cho ta sao?

– Ha ha, nơi này ta cũng chỉ tin tưởng Vương Thúc, Thương gia còn lại ta cũng không tin được!

Phương Thanh cười nhẹ một tiếng, không nhẹ không nặng nịnh nọt đối phương.

– Ha ha, hảo tiểu tử, có mắt đấy, nếu đã như vậy, ta cũng sẽ không bạc đãi ngươi, những thứ này cộng lại, ta cho ngươi một ngàn đồng!

Đại hán nở nụ cười, vươn một ngón tay.

Phương Thanh không tiếp tục cò kè mặc cả, hắn cũng biết giá tiền này đã rất cao rồi, nếu như hắn đi chỗ khác chỉ sợ ngay cả tám trăm cũng không được.

– Được, thành giao!

Phương Thanh thống khoái gật đầu.

– Đây, đây là một ngàn, sau này có mặt hàng này tuyệt đối đừng quên ta nhé!

Đại hán lấy mười tờ một trăm từ trong bọc ra đưa cho Phương Thanh, mở miệng cười nói.


Chương 1072: Thành hôn

– Nhất định, nhất định, không quấy rầy Vương Thúc làm ăn nữa! Chúng ta đi trước!

Phương Thanh lễ phép một câu lập tức dẫn đám người Miêu Vong rời đi.

Nhìn thấy đám người Phương Thanh rời đi, đại hán tiếp tục ngồi ở sau quầy hàng, đôi mắt hơi hơi nheo lại, nhìn thân ảnh Miêu Vong, trong mắt lóe lên một vòng một tia nghi hoặc.

Đám người Phương Thanh rời đi, đến một một nơi tương đối hẻo lánh, Phương Thanh lấy ra bốn tờ giao cho Miêu Vong.

– Miêu Vong, đây là của ngươi, tổng là bốn trăm, giữ lấy đừng làm mất!

Phương Thanh có chút hâm mộ dặn dò, mặc dù trong tay hắn còn thừa lại sáu trăm, nhưng đây là mọi người cùng nhau, phân chia xong, chỉ sợ hắn cũng chỉ có một trăm đồng, so với bốn trăm đồng của Miêu Vong thì rõ ràng có chênh lệch.

– Đúng rồi, không phải ngươi muốn đi mua đồ sao, ta đưa ngươi đi, nếu không ngươi sẽ bị người ta hố mà cũng không biết đâu!

Phương Thanh lắc đầu, kìm nén sự hâm mộ trong lòng mình nghiêm túc mở miệng nói.

– Được!

Miêu Vong gật đầu, những người khác cũng không trở về, đi theo hai người Phương Thanh, dự định nhìn xem Miêu Vong muốn mua cái gì.

Mấy người đi xuyên qua chợ phiên náo nhiệt, cảm nhận bầu không khí tràn ngập sức sống, ở Miêu Trại bọn hắn tuyệt đối không cảm nhận được.

Miêu Vong tùy ý đi phía trước, không có mục tiêu đặc biệt gì, trong trí nhớ của hắn, đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy tình cảnh này, cho nên, hắn cũng vô cùng hiếu kỳ.

– Đại ca, muốn tới chơi đùa sao?

Một nữ nhân thanh tú từ một bên nhảy ra, khiến đám người Miêu Vong hoảng sợ nhưng sau đó nghe thấy lời của nữ nhân, nhất thời hiểu rõ ý tứ của đối phương, đều lắc đầu.

– Đại ca, một đêm chỉ cần hai đồng, ta nhất định sẽ làm ngươi dễ chịu.

Nữ nhân có chút khẩn trương mở miệng, nàng nhìn ra những người này trên người cũng có chút tiền, cho nên mới chủ động tiến lên ôm khách.

– Không cần.

Phương Thanh tiến lên một bước nhàn nhạt mở miệng, cho dù ở nơi này có không ít người hắn phải khúm núm, nhưng thân là Tiến Hóa Giả cấp bảy, đối với người bình thường mà nói vẫn có lực chấn nhiếp rất mạnh, cảm nhận được khí tức trên người Phương Thanh, nữ người như chuột túi chấn kinh lùi về phía sau.

– Người ta tốt xấu gì cũng là nữ nhân, không thể khách khí một chút sao.

Miêu Vong có chút bất mãn mở miệng, hắn không phải muốn thử dịch vụ của đối phương chỉ cảm thấy đối phương đến mức độ như bây giờ đã đủ đáng thương rồi, sao phải đối xử với các nàng như vậy chứ.

Phương Thanh liếc Miêu Vong một chút, hừ vài tiếng, không nói gì thêm, tiếp tục tiến về phía trước.

Miêu Vong hậm hực nhìn đối phương, lập tức vội vàng đuổi theo, mất hai tiếng đi dạo quanh khu chợ náo nhiệt này, Miêu Vong cuối cùng cũng mua xong đồ nhưng mà sau khi mua đồ xong bốn trăm đồng trong tay hắn lúc này cũng nhanh chóng ít đi, trong thời gian rất ngắn đã tiêu mất một nửa rồi.

Đám người Phương Thanh cầm đồ Miêu Vong mua, đều có chút ngốc trệ, Những thứ này là gì! Quần áo chăn mà thì không nói, thậm chí còn có xà phòng, bàn chải kem đánh răng nữa.

Người nào người này cầm đủ thứ đồ, mặc dù không nặng, nhưng nhìn đồ vật trong tay trong lòng bọn họ đều dâng lên một dự cảm không tốt.

Đặc biệt là bọn họ nhìn thấy Miêu Vong cầm trong tay nến Long Phượng càng như vậy!

Sắc mặt Phương Thanh vô cùng khó coi, đợi đến khi trở lại quán trọ nhỏ của Nguyệt tỷ, đóng cửa phòng, Phương Thanh nổi giận đùng đùng hỏi Miêu Vong:

– Miêu Vong, nói, tại sao lại mua những vật này!

Những người khác sắc mặt đều khó coi, từ những vật này bọn họ đều mơ hồ đạt được một kết luận khủng bố, mà cái kết luận này chính là điều mà tất cả bọn hắn không muốn nhìn thấy nhất!

Miêu Vong chớp mắt mấy cái, có chút không hiểu nhìn bọn hắn, hắn không phải người Miêu tộc, không biết những vật này có ý gì, cho nên có chút nghi hoặc.

– Hừm.

Đám người Miêu Thanh thấy thế, đều hít một hơi thật dài, ánh mắt bất thiện nhìn đối phương.

– Thôi bỏ đi, trở về rồi nói, ta nhất định phải hỏi thôn trưởng, mua những thứ này làm gì!

Phương Thanh có chút phẫn nộ mở miệng.

Mọi người cũng tràn đầy vẻ không vui nhưng bọn hắn cũng biết thực lực Miêu Vong cường hãn, căn bản bọn hắn không thể đối phó, cho nên không có động thủ.

Dưới sự kiềm chế này, bầu không khí trở nên ngột ngạt, Miêu Vong có chút không hiểu qua một đêm, sáng sớm hôm sau, đám người Phương Thanh vội vàng trả lại chìa khoá, nhanh chóng đi về Miêu Trại.

Bởi vì trong lòng có tâm sự, cho nên tốc độ nhanh hơn không ít, mặt trời chưa xuống núi đã đến Thôn Trại rồi.

Đến Thôn Trại, đám người Phương Thanh còn chưa kịp tới hỏi thăm Miêu Xuyên, đã nhìn thấy không khí toàn bộ Thôn Trại có chút vui mừng, thậm chí hắn còn chứng kiến bên ngoài nhà Miêu Xuyên giăng đèn kết hoa, dán đầy dấy đỏ giống như tân hôn.

– Cái này, cái này…

Phương Thanh có chút nghẹn họng nhìn trân trối, lúc này, những người trong Thôn Trại nhìn thấy đám người Phương Thanh tới, một người nhanh chóng tiến lên có chút lo lắng mở miệng:

– Thanh ca, không hay rồi, thôn trưởng quyết định gả Đóa Nhi cho Miêu Vong!

– Tại sao có thể như vậy, tại sao thôn trưởng lại quyết định như thế, sao Đóa Nhi có thể đồng ý chứ!

Đôi mắt Phương Thanh nhanh chóng đỏ bừng, giống như bị bệnh đau mắt.


Chương 1073: Thành hôn (2)

– Không được, ta muốn đi hỏi thôn trưởng một chút, sao có thể làm như vậy chứ!

Nói xong, Phương Thanh đi đến nhà của thôn trưởng, Miêu Vong thấy cảnh này cũng có chút sững sờ, nhìn thấy hành vi của Phương Thanh, sợ đối phương quá mức xúc động làm Miêu lão gia tử bị thương.

Đến nhà Miêu Xuyên, Phương Thanh nhìn thấy vẻ mặt vui mừng của Miêu Xuyên.

– Thôn trưởng!

Hét lớn một tiếng, Phương Thanh phẫn nộ kêu to, nhìn thấy Phương Thanh, sắc mặt thôn trưởng cũng hơi đổi, lập tức khôi phục như lúc ban đầu, mở miệng cười:

– Phương Thanh, các ngươi đến rồi sao, vừa vặn, ngày mai có thể tham gia hôn lễ của Miêu Vong cùng Đóa Nhi!

– Thôn trưởng, tại sao phải làm như thế, ngươi biết, ta thích Đóa nhi, vì sao lại gả Đóa Nhi cho một người ngoài!

Phương Thanh đỏ mặt gần như có thể nhỏ ra huyết, căm tức nhìn thôn trưởng.

Nhìn thấy động tĩnh ở đây, không ít thôn dân đều tiến đến đây, trong ba vòng, ngoài ba vòng vây quanh.

Miêu Đóa Nhi phát giác được động tĩnh bên ngoài cũng vội vàng đi ra, nhìn thấy dáng vẻ phẫn nộ của Phương Thanh, nàng đang muốn mở miệng, cũng bị Miêu Xuyên ngăn lại.

– A Thanh, ta cũng chứng kiến ngươi lớn lên từ nhỏ, ta cũng biết ngươi thích Đóa nhi.

Miêu Xuyên thở dài, trên mặt không có vẻ gì là tức giận:

– Chuyện của người trẻ tuổi các ngươi ta không muốn nhúng tay, nhưng trước tiên đây cũng không phải là thời đại hòa bình, mỗi người đều có lựa chọn riêng.

– Ngươi không thích hợp với Đóa Nhi, đồng thời Đóa Nhi cũng chỉ xem ngươi như ca ca.

– Nói bậy, ngươi nói bậy, Đóa Nhi thích ta!

Phương Thanh khàn giọng mở miệng, lập tức nhìn về phía Miêu Đóa Nhi:

– Đóa nhi, ngươi nói cho thôn trưởng, ngươi không thích Miêu Vong, ngươi thích ta, chúng ta mới là thanh mai trúc mã một đôi!

Nhìn thấy ánh mắt tha thiết của Phương Thanh, Miêu Đóa Nhi giống như một con Tiểu Lộc kinh hãi, núp sau lưng Miêu Xuyên, thanh âm nhỏ bé yếu ớt như muỗi vo ve truyền đến:

– Phương Thanh ca, ta, ta vẫn luôn xem ngươi như ca ca…

Mặc dù thanh âm nhỉ, nhưng lại giống như thiên lôi, bỗng nhiên rơi vào trong đầu hắn.

Sắc mặt Phương Thanh trắng bệch, cả người thất hồn lạc phách rời đi, thậm chí cũng không phát hiện đám người Miêu Vong đang ở bên cạnh nhìn.

Mấy người trẻ tuổi vội vàng đuổi theo, sợ Phương Thanh làm ra một số việc ngu ngốc.

Miêu Xuyên thở dài, vừa quay đầu thì nhìn thấy Miêu Vong đứng ở một bên, trên mặt lần nữa lộ ra nụ cười vui mừng, nhìn thấy Miêu Đóa Nhi phía sau Miêu Vong n, trên mặt lộ ra vẻ ngượng ngùng.

– Được rồi, tất cả mọi người giải tán đi, ngày mai nhớ tới tham gia hôn lễ của Đóa Nhi…

Miêu Xuyên lão gia tử nhìn mọi người chung quanh, cao giọng mở miệng, sau đó trở về phòng.

Trong phòng khách, lão gia tử đếm từng đồ vật mà Miêu Vong mua được, vô cùng nghiêm túc.

Miêu Vong cũng bình tĩnh đứung một bên, cả người vô cùng tĩnh lặng, giống như không hề kinh ngạc về hôn lễ đột ngột này, đối với hắn mà nói, đối với Miêu Đóa Nhi cũng chỉ cảm thấy yên lòng mà thôi, về phần kết hôn, chẳng qua là kéo gần quan hệ của hai người thêm gần một bước, hắn không cảm thấy có gì không ổn.

– Không tồi, mặc dù rất nhiều thứ còn thiếu khuyết, nhưng gần như không sai biệt lắm, dù sao cũng là Mạt Thế, miễn cưỡng như này là được rồi.

Miêu lão gia Tử hài lòng nói, lập tức nhìn Miêu Đóa Nhi:

– Đóa Nhi, ngươi về phòng trước, ta cần có vài chuyện cần bàn với A Vong.

Miêu Đóa Nhi nhu thuận gật đầu, không hỏi chuyện gì, sắc mặt đỏ bừng rời đi.

Trong phòng khách chỉ còn lại hai người Miêu Vong, Miêu Xuyên, Miêu Xuyên nhìn Miêu Vong, hơi xúc động đứng lên:

– A Vong, ngươi sẽ không trách Miêu gia gia tự tiện chủ trương chuyện của ngươi chứ?

– Sẽ không!

Lời nói của Miêu Vong vô cùng xúc tích.

– Đóa Nhi là hài tử tốt, tâm địa thiện lương, nhưng mà tính cách yếu đuối, nếu như không có người chăm sóc sau này nhất định sẽ phải chịu thiệt, ta già rồi, nói không chừng bất cứ lúc nào cũng có thể chết đi, đến lúc đó, Đóa Nhi cũng không có thân nhân gì.

– Lúc trước là Đóa Nhi cứu ngươi, mặc dù ngươi mất trí nhớ, nhưng ta nghĩ đây cũng là một chuyện tốt, ngươi kết hôn với Đóa Nhi, thực lực ngươi rất mạnh, có lẽ trước kia là một đại nhân vật gì đó cũng nên, nhưng những điều này đều không quan trọng, quan trọng nhất chính là ngươi phải bảo vệ tốt cho Đóa Nhi, không thể để nàng bị người ta khi dễ, càng không thể để cho nàng chịu khổ…

Miêu Xuyên không ngừng dặn dò, Miêu Vong cũng không cắt đứt, mà thành thật lắng nghe.

– Lần này, ta đột nhiên cử hành hôn lễ cho các ngươi, cũng là sợ đêm dài lắm mộng, ngươi cũng nhìn thấy tiểu tư Phương Thanh kia rồi, hắn và Đóa Nhi cùng nhau lớn lên, lần này quyết định của ta đã thương tổn sâu sắc đến hắn.

Nếu như sau này có thể đến giúp đối phương thì tận lực giúp đỡ, đây cũng coi như lão đầu tử đền bù tổn thất với hắn.

– Miêu gia gia, ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không để Đóa Nhi chịu ức hiếp, càng không để cho nàng chịu khổ.

Miêu Vong kiên định mở miệng:

– Về phần Phương Thanh, hắn không phải là một người xấu, hôm nay đoán chừng cũng bởi vì có chút thương tâm, về sau ta sẽ tận lực giúp hắn.


Chương 1074: Mang thai?

– Ừm, ngươi có thể nghĩ như vậy lão đầu tử ta cũng cảm thấy thỏa mãn, hôm nay nghỉ ngơi một chút, hôn lễ ngày mai ta đã tìm người sắp xếp thỏa đáng, ngươi chỉ cần làm tân lang là được rồi!

Nói đến đây, vẻ mặt Miêu Xuyên hiện lên ý cười:

– Đúng là tiện nghi cho tiểu tử ngươi rồi, cô nương Miêu tộc chúng ta là tốt nhất, rất ít khi gả cho người ngoài, ngươi đúng là nhặt được tiện nghi rồi.

Vẻ mặt Miêu Vong cũng hiện lên nụ cười, sau khi cùng người của Miêu tộc sinh sống hắn cũng hiểu rõ một số truyền thống cùng tập tục ở đây, cô nương Miêu tộc bình thường sẽ không gả ra ngoài, sẽ chỉ cùng đồng tộc kết hôn, nếu không phải do Mạt Thế, Miêu Đóa Nhi rất có thể sẽ trở thành thê tử của Phương Thanh.

Ngày hôm sau, hôn lễ của Miêu Đóa Nhi được tiến hành vô cùng náo nhiệt.

Phương Thanh cũng không tới, nhưng mà toàn bộ người của Miêu Trại lại đến rất nhiều, mọi người quen biết với Miêu Đóa Nhi đã lâu, hiện tại biết nàng lại muốn gả cho một người ngoại tộc, đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

May mắn, Miêu Vong cũng đã ở đây sinh sống mấy tháng, tất cả mọi người rất quen thuộc, cho nên chỉ âm thầm thấp giọng nghị luận.

Trên tiệc cưới, mọi người ở Miêu Trại cũng có một bữa cơm no đủ, một bữa này cũng tiêu hết hai trăm đồng đồ ăn của Miêu Vong rồi.

Nhưng mà, Miêu Xuyên cũng không thèm để ý những thứ này, dù sao cũng là tôn nữ của mình xuất giá, mặt mũi tuyệt đối không thể ném đi.

Thời gian chậm rãi trôi qua, bất tri bất giác Miêu Vong cùng Miêu Đóa Nhi đã kết hôn được hơn một năm, mà Miêu Vong cũng dựa vào sức mạnh cường hãn, làm cho cuộc sống trong nhà càng thêm giàu có.

Thậm chí, danh tiếng của hắn dần dần truyền đến ngoại giới, mấy Thôn Trại xung quanh đều biết được danh tiếng của hắn.

Phương Thanh cũng dần dần bắt đầu tiếp nhận sự thật này, cuối cùng cũng hết hi vọng với Miêu Đóa Nhi, không từ bỏ ý định cũng không có cách nào, nữ nhi Miêu tộc một khi có trượng phu thì đến chết cũng không đổi, không có khả năng tiếp nhận thêm bất kỳ nam tử nào.

Lúc Miêu Vong lên núi săn bắn cũng mang theo Phương Thanh, không chỉ có không để Phương Thanh bị thương, càng làm cho hắn thu hoạch tương đối nhiều.

Đây cũng là nguyên nhân khiến Phương Thanh dần dần buông xuống việc này.

– Rầm!

Thân ảnh Miêu Vong như đạn pháo kích bắn ra, đối diện là một con hổ biến dị trông cực kỳ hung mãnh, nhưng đối mặt với một quyền của Miêu Vong, vẫn trực tiếp bị đánh bay, móng vuốt nó rơi trên thân Miêu Vong, chỉ xé rách quần áo, khi tiếp xúc với da thịt thì phát ra một âm thanh kim loại va chạm nhau.

Quyền lực khủng bố của Miêu Vong đánh bay hổ biến dị trước mắt, một chân đạp trên mặt đất, “Ầm ầm” một tiếng, trên mặt đất trực tiếp vỡ ra mấy vết nứt thật dài.

Thân thể của hắn trực tiếp lao ra, phát ra âm thanh tê liệt, trực tiếp đứng trước mặt hổ biến dị, nhìn hổ biến dị bị một quyền của mình đánh bay, trong mắt Miêu Vong trở nên vô cùng băng lãnh.

– Ầm.

Nhất quyền rơi trên người hổ biến dị, thanh âm xương cốt đứt gãy không ngừng vang lên, sau một khắc, thân thể biến dị thú này bay ngược lại, vạch ra một đường cong ưu mỹ, “rầm” một tiếng, rơi trên mặt đất, trực tiếp tạo thành một lỗ hổng lớn trên mặt đất.

Hổ biến dị giãy dụa trên mặt đất rồi hoàn toàn bất động.

Đám người Phương Thanh từ phía sau đi tới, nhìn một màn trước mắt sắc mặt không chút biến hóa.

– Vong ca, thực lực của ngươi xem ra lại tấn thăng rồi, ngay cả hổ biến dị cấp chín cũng không địch lại mấy chiêu của ngươi!

Một đám người đều đang thán phục.

– Đây đã là con biến dị thú thứ ba của ngày hôm nay rồi, có con hổ biến dị này, hôm nay chúng ta xem như thu hoạch dồi dào rồi!

Tất cả mọi người hưng phấn mở miệng.

Bọn họ đi theo Miêu Vong đã hơn một năm, có thể nói mỗi lần đều bởi vì thực lực của Miêu Vong mà bọn họ mới có thể thu hoạch tràn đầy, mặc dù phần lớn đều bị Miêu Vong giành lấy nhưng bọn hắn cũng có thể đi theo húp chút nước.

Đám người Phương Thanh thuần thục tiến lên, nâng con hổ biến dị đã mất đi sinh mệnh khí tức lên.

– Con hổ biến dị này bán da lông chí ít cũng có giá một ngàn đồng, còn có thịt của nó, xương cốt, đều là đại bổ chi vật.

Phương Thanh có chút mừng rỡ mở miệng, hơn một năm, hắn cũng hoàn toàn khôi phục tâm trạng kể từ khi Miêu Vong cùng Miêu Đóa Nhi kết hôn.

Miêu Vong gật đầu, hơn một năm, cả người hắn giống như không thay đổi chút nào, thể phách dường như càng cường đại hơn, đã là một trong những cường giả đỉnh cao, thậm chí thủ lĩnh căn cứ địa Hắc Thủy nghe thấy danh tiếng của hứn cũng muốn mời hắn qua căn cứ địa Hắc Thủy nhưng mà, làm cho người ta kinh ngạc là Miêu Vong cũng không đồng ý.

– Ta phải bảo vệ nương tử mình!

Đây là nguyên thoại của Miêu Vong với căn cứ địa Hắc Thủy.

Đến khi đối phương còn đưa ra ý kiến có thể cho hắn cùng Miêu Đóa Nhi cùng gia gia cùng tiến vào căn cứ địa Hắc Thủy, nhưng Miêu Đóa Nhi lại không muốn rời khỏi nơi mình vẫn luôn ở, bởi vậy chuyện này cứ thế bị lãng quên.


Chương 1075: Mang thai? (2)

Lúc này, trong ánh mắt hắn có một chút nghi hoặc, nhìn về rừng cây rậm rạp trước mắt:

– Nhưng mà ta cảm thấy gần đây số lượng biến dị thú hình như càng ngày càng ít.

– Đại ca, hai ba ngày chúng ta lại bắt giết những con biến dị thú này, cho dù có nhiều biến dị thú cũng không chịu được tần săn bắn này của chúng ta!

Có người có chút bất đắc dĩ mở miệng.

Những người khác gật đầu, tỏ vẻ đồng ý, hơn một năm nay, chung quanh biến dị thú gần như đều bị bọn họ giết sạch, cũng khiến cho bọn hắn săn bắt càng ngày càng khó khăn, đến bây giờ, không thể không tiến vào càng sâu, càng xa trong rừng, như vậy mới có thể có được nhiều con mồi!

Bọn họ trừ săn bắt thì không biết làm gì, càng không làm ăn, thực ra, nếu bọn hắn biết làm ăn thì chỉ sợ cũng không cần thường xuyên săn bắt để sinh tồn.

Cũng may mắn có Miêu Vong nếu không, chỉ sợ bọn họ đã sớm lâm vào khốn cảnh.

Nhưng mà, nếu cứ như vậy, chỉ sợ bọn họ cũng không thể chèo chống quá lâu, dù sao số lượng biến dị thú cũng không phải vô hạn, bọn họ cũng không thể chỉ trông cậy vào một mình Miêu Vong, hắn mạnh hơn, cũng không có khả năng nuôi sống toàn bộ miêu trại.

– Lần này qua căn cứ địa Hắc Thủy, ta nghĩ nên mua thêm một số hạt giống lương thực, Thôn Trại chung quanh chúng ta có thể mở ra một khu vực an toàn, dùng để trồng lương thực, cứ như vậy, sau này cũng không xảy ra nguy cơ thiếu lương thực.

Phương Thanh ở bên cạnh nhẹ giọng mở miệng.

Thực ra trước đó bọn họ cũng có trồng lương thực, nhưng mà bởi vì đông đảo biến dị thú, trồng xuống, chẳng mấy chốc sẽ bị biến dị thú chà đạp sạch sẽ, cho nên, trồng trọt lương thực chỉ có một phần rất nhỏ.

Hiện tại biến dị thú chung quanh gần như đều bị giết sạch, bọn họ ngược lại có thể lần nữa thử trồng trọt lương thực.

– Đến lúc đó chúng ta sắp xếp một số người trông coi hai mươi bốn giờ, phòng ngừa trồng trọt lương thực bị biến dị thú làm hỏng!

Những người khác cũng lần lượt đồng ý.

Một đoàn người lần nữa đánh giết hai con hồ ly biến dị, sau đó trở lại Miêu trại.

Miêu Đóa Nhi đã chuẩn bị xong đồ ăn, một thân váy xếp nếp, tóc dài búi lại, dùng một dây buộc tóc màu sắc rực rỡ buộc gọn lại, còn có thêm mấy trang sức, trông có một vẻ đẹp tươi mát thoát tục.

Nhìn thấy Miêu Vong trở về, Miêu Đóa Nhi lộ ra ý cười, cất bước bước loạng choạng tiến về phía trước, nhìn thấy quần áo Miêu Vong rách nát, sắc mặt hơi đổi một chút:

– Vong ca, không sao chứ?

Miêu Vong nhìn thấy lão bà mình lo lắng, không thèm để ý mở miệng cười nói:

– Chỉ là một con hổ biến dị mà thôi, làm sao có thể khiến ta bị thương được chứ, yên tâm đi, chỉ là quần áo bị rách mà thôi.

Nghe vậy, Miêu Đóa Nhi thở phào, tiến lên cẩn thận kiểm tra một lần, xác nhận không bị thương, cởi quần áo Miêu Vong sau đó lấy ra một bộ quần áo mới cho Miêu Vong thay.

– Được rồi, mau ăn cơm đi, ta làm cho ngươi món măng xào thịt, canh chua cá mà ngươi thích nhất đấy.

Miêu Đóa Nhi ôn nhu mở miệng, cả người hoàn toàn hóa thân thành một thê tử ôn nhu, hiền thục, hoàn toàn bảy ra dáng vẻ nhã nhặn của nữ tử Miêu tộc.

– Đúng rồi, Miêu gia gia đâu? Sao không ở nhà?

Miêu Vong ngồi trước bàn cơm, hơi nghi hoặc một chút mở miệng hỏi.

– Gia gia ăn trước rồi, hiện tại đoán chừng là ở bên ngoài tản bộ, gia gia thân là thôn trưởng, mỗi ngày trong thôn trại đều có chuyện, ngài cũng không chịu ngồi yên, quản cái này quản cái kia.

Miêu Đóa Nhi có chút buồn cười nói.

– Chúng ta ăn cơm trước đi, cơm nước xong xuôi, đoán chừng gia gia cũng sẽ trở về thôi.

Nghe vậy, Miêu Vong không nói thêm gì nữa, vùi đầu ăn cơm, một bên, Miêu Đóa Nhi nhìn dáng vẻ Miêu Vong ăn như hổ đói, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt, trong mắt lóe lên vẻ hạnh phúc.

Loại cuộc sống này tuy đơn giản, nhưng Miêu Vong chưa từng khiến nàng bị đói, chịu lạnh, luôn cho nàng những thứ tốt nhất, đối với Miêu Đóa Nhi mà nói, cũng đã là chuyện hạnh phúc nhất rồi.

Miêu Đóa Nhi không ngừng gắp thức ăn đặt trong chén Miêu Vong, gần như gắp đầy bát Miêu Vong, Miêu Vong dừng đũa, nhìn Miêu Đóa Nhi:

– Đóa Nhi, đừng gắp cho ta, ngươi cũng ăn đi.

Nói xong, gắp cá trong chén mình đặt vào trong chén của Miêu Đóa Nhi, Miêu Đóa Nhi thấy thế, ngọt ngào cười, dùng đũa cẩn thận gắp một miếng, để vào trong miệng.

– Ọe…

Đột nhiên, Miêu Đóa Nhi biến sắc, lập tức đứng lên, đi ra ngoài, phun miếng cá ra, sắc mặt có chút tái nhợt.

Miêu Vong biến sắc, vội vàng tiến lên:

– Đóa Nhi, sao thế? Ngươi không sao chứ?

Miêu Đóa Nhi có chút uể oải, thanh âm có chút suy yếu:

– Ta không sao, gần đây luôn cảm thấy có chút buồn nôn, không muốn ăn cơm.

– Buồn nôn?

Miêu lão gia tử từ bên ngoài đi tới, vừa nhìn thấy tình huống của Miêu Đóa Nhi, hắn vội vàng tiến lên, có chút lo lắng hỏi thăm.

– Trừ buồn nôn, không muốn ăn cơm còn có triệu chứng gì nữa?

Nhìn thấy Miêu Đóa Nhi lắc đầu, Miêu lão gia tử trầm ngâm một chút, trong mắt lóe lên một tia vui mừng:

– Đóa Nhi, có thể ngươi đã có rồi!

– Có?

Đóa Nhi sững sờ, lập tức kịp phản ứng, có chút kinh hỉ mở miệng:

– Gia gia, ngươi nói là ta có hài tử!


Chương 1076: Biến động bất ngờ

Miêu Vong cũng sững sờ, hơi kinh ngạc nhìn Miêu Đóa Nhi, lại nhìn Miêu Xuyên,:

– Miêu gia gia ngươi nói thật sao? Đóa Nhi thật sự mang thai?

– Cái này, ta chỉ dựa vào kinh nghiệm mà phán đoán thôi.

Gương mặt Miêu Xuyên đầy nếp nhăn lộ ra vẻ kinh hỉ, lập tức có chút vội vàng mở miệng:

– Các ngươi đừng vội, ta qua tìm Liễu thầy thuốc trong thôn, giúp ngươi khám một chút.

Nói xong, Miêu Xuyên nhanh chóng đi ra ngoài, không hề có dáng vẻ của người cao tuổi.

Miêu Vong thì cẩn thận từng li từng tí đỡ Miêu Đóa Nhi vào phòng, động tác vô cùng nhẹ nhàng.

– Vong ca, ngươi đừng như vậy, cũng chưa chắc đâu, lại nói ta có thể tự bước đi, không cần ngươi đỡ.

Miêu Đóa Nhi nhìn thấy dáng vẻ chú ý cẩn thận của Miêu Vong, có chút buồn cười mở miệng nói.

– Vậy không được, gia gia nói không sai, không mang thai, ta cũng phải cẩn thận chăm sóc ngươi thật tốt.

Miêu Vong nghiêm túc mở miệng nói.

Miêu Đóa Nhi “Phốc phốc” một tiếng cười khẽ, ánh mắt lộ ra một vẻ tràn ngập hạnh phúc.

Rất nhanh, Liễu thầy thuốc trong thôn trại cũng tới, tuổi của hắn cũng hơn bốn mươi tuổi, trước Mạt Thế là thầy thuốc duy nhất của toàn bộ Thôn Trại, thôn dân đau đầu nhức óc gì cũng đến tìm hắn khám bệnh, kinh nghiệm cũng rất phong phú, sau Mạt thế cũng may mắn sống sót.

Tuy nhiên rất nhiều bệnh nặng cũng không chẩn đoán ra, nhưng bệnh đơn giản một chút vẫn phán đoán đước, giống như lúc trước ngươi ở Thôn Trại mang thai cũng để hắn đến khám, có kinh nghiệm rất phong phú.

Chẩn đoán cho Miêu Đóa Nhi một hồi, Liễu thầy thuốc mở miệng cười:

– Miêu thôn trưởng, Miêu Vong, chúc mừng các ngươi, Đóa Nhi mang thai thôi, xem tình hình thì đoán chừng là hai tháng!

Nghe thấy Liễu thầy thuốc xác nhận, đám người Miêu Vong tỏ vẻ vui mừng như điên, Miêu Đóa Nhi dùng tay nhỏ vỗ về bụng mình, nơi đó, có một tiểu tiểu sinh mệnh đang thai nghén.

– Liễu thầy thuốc, thật sự cám ơn ngươi!

Miêu Xuyên bên cạnh không ngừng cảm tạ đối phương, Liễu thầy thuốc, giống như một viên Định Tâm đan, hoàn toàn khiến bọn hắn yên lòng.

Miêu Xuyên mừng rỡ tiễn Liễu thầy thuốc về còn đưa cho đối phương hồng bao mười đồng!

Miêu Đóa Nhi hạnh phúc mở miệng nói với Miêu Vong:

– Vong ca, chúng ta có hài tử rồi.

Miêu Vong vô cùng kích động, hai tay nhẹ nhàng ôm đầu Miêu Đóa Nhi, dựa vào trên người mình.

– Đóa Nhi, sau này sinh hoạt trong nhà ngươi không cần làm, dù sao ngươi đã mang thai, lỡ như mệt mỏi quá cũng không hay.

Miêu Vong quan tâm nói.

– Sau này ta sẽ cố gắng giảm bớt tần suất ra ngoài săn bắn, ở nhà với ngươi nhiều hơn.

– Ngày mai dự định đến căn cứ địa Hắc Thủy, ta không đi nữa, để Phương Thanh đi thôi, hắn quen thuộc nơi đó hơn ta, cũng không sợ bị người ta hố, nhờ hắn mua giúp một ít đồ bồi bổ thân thể nữa.

-…

Đầu dựa vào lòng Miêu Vong, nghe tiếng nói líu lo không ngừng của Miêu Vong, Miêu Đóa Nhi hơi hơi nheo mắt lại, giống như một con mèo nhỏ lười biếng.

– Đừng như vậy, Vong ca, Liễu Đại phu không phải đã nói rồi sao, mới hai tháng, không có gì đáng ngại.

Miêu Đóa Nhi nhẹ giọng mở miệng.

– Không được, ngươi mang bầu, sau này phải chú ý thân thể, không được làm việc.

Miêu lão gia tử từ bên ngoài tiến đến, chém đinh chặt sắt mở miệng, nói xong hài lòng nhìn Miêu Vong:

– Không tệ, A Vong, biết đau lòng cho nha đầu Đóa Nhi rồi, ngày mai ngươi cũng đừng qua căn cứ địa Hắc Thủy để Phương Thanh qua là được rồi, ta sẽ đi tìm hắn, bảo hắn mua một số thuốc bổ, bây giờ Đóa Nhi mang bầu, cần phải chú ý bồi bổ…

Sau đó, Miêu Xuyên lão gia tử lại bắt đầu líu lo không ngừng, nhìn thấy dáng vẻ của hai người thân nhất đều như thế, Miêu Đóa Nhi rất cảm động.

Rất nhanh, toàn bộ Miêu Trại đều biết được chuyện Miêu Đóa Nhi mang thai, đây là sinh mệnh mới đầu tiên kể từ khi Mạt thế xảy ra, mọi người rất quan tâm.

Mỗi một người đều đi vào trong nhà Miêu Đóa Nhi, đương nhiên, tất cả mọi người cũng không giàu có gì, nhưng mà cũng không có tay không mà đến, đều mang theo một số lễ vật, ví dụ như, mấy quả trứng gà, một cân thóc gạo…

Những thứ này Miêu Vong không hề thiếu, dù sao thực lực hắn rất mạnh, hơn một năm nay tiền săn bắn, ngay cả hắn cũng không biết có bao nhiêu, tất cả mọi người đều kham khổ, cho nên lễ vật của mọi người bọn họ cũng không nhận lấy.

Miêu Xuyên lão gia tử cũng đồng ý với điều này.

Phương Thanh cũng biết được chuyện này nhưng mà, lần này biểu hiện của hắn rất bình tĩnh, chỉ là sắc mặt có chút phức tạp.

– Chăm sóc cho Đóa Nhi thật tốt!

Đây là lời nói mà Phương Thanh nói với Miêu Vong trước khi rời khỏi Miêu Trại.

Cả người Miêu Vong trở nên tinh thần sáng láng, tâm trạng kích không cách nào che giấu, bất luận Đóa Nhi muốn làm gì, Miêu Vong đều tiến lên trước làm, gần như xem Miêu Đóa Nhi như một tiểu hài tử.

– Vong ca, ta không phải là tiểu hài tử!

Miêu Đóa Nhi có chút oán trách nhìn Miêu Vong.

Nhìn biểu cảm đáng yêu của Miêu Đóa Nhi, Miêu Vong chỉ cười ha ha, cũng không đáp lời.

Lúc này, từng hình ảnh có chút kỳ dị thỉnh thoảng hiện ra trong đầu hắn, khiến cho ánh mắt của hắn trì trệ.

Miêu Vong dường như nhìn thấy không ít dung nhan xinh đẹp, cùng mấy thân ảnh và dung mạo vô cùng quen thuộc.

– Đó là?


Chương 1077: Biến động bất ngờ (2)

Trong lòng Miêu Vong dường như nhấc lên một chút gợn sóng:

– Những người kia trông rất quen thuộc, chẳng lẽ ta đã từng quen biết sao?

Sau một khắc, hình ảnh thay đổi dường như biến thành một thi quần lít nha lít nhít, đầy khắp núi đồi, không nhìn thấy điểm cuối cùng, một bóng người mơ hồ đứng ở đầu tường, một đạo đao quang hỏa hồng xé nứt thiên địa đột nhiên xuất hiện phía trên thân ảnh này.

Cảm nhận được đạo quang vô cùng khủng bố, Miêu Vong cảm thấy trong thân thể mình dường như có thứ gì rục rịch, trong đầu giống như ngọn núi sắp bạo phát.

nhưng mà còn không có đợi tất cả bắt đầu, một luồng năng lượng lạnh lẽo chập chờn xuất hiện, Miêu Vong cảm thấy thân thể mình trong nháy mắt trở thành Băng Côn, tất cả dị tượng biến mất trong chốc lát.

– Vong ca, ngươi làm sao vậy?

Thanh âm của Miêu Đóa Nhi vang lên bên tai Miêu Vong.

– Há, ách, làm sao?

Miêu Vong lấy lại tinh thần, nghe thấy thanh âm của Miêu Đóa Nhi, kịp phản ứng lại, nghi hoặc mà hỏi.

– Vong ca, ngươi đang suy nghĩ gì, nhập thần như vậy?

Miêu Đóa Nhi mở to đôi mắt, hiếu kỳ hỏi.

Trong mắt Miêu Vong lóe lên một tia mê mang, nhưng mà trong nháy mắt đã biến mất, hắn không muốn để cho Miêu Đóa Nhi suy nghĩ lung tung:

– Ta à, đang nghĩ hài tử của chúng ta sau này sẽ giống ngươi hay giống ta!

– Còn không biết là nam hay là nữ đâu, nói những thứ này làm gì.

Miêu Đóa Nhi hơi đỏ mặt, lập tức có chút nhỏ giọng mở miệng.

– Ha ha, mặc kệ là nam hay là nữ, ta đều thích.

Hai người cùng nhau thì thầm, thỉnh thoảng có thể nghe thấy thanh âm thanh thúy như Phong Linh.

Nơi cửa, Miêu Xuyên lão gia tử nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt hiện lên sự vui mừng, không muốn quấy rầy cái đôi tiểu phu thê này, lẳng lặng đi ra ngoài.

Thành phố Giang Nam.

Hơn một năm trôi qua, trường thành dường như cũng trở nên to lớn, thủ vệ binh lính đông nghịt, các loại vũ khí quân sự cường hãn gần như lấp đầy tường thành.

Tường thành dường như phân chia thế giới thành hai dáng vẻ khác nhau, bên ngoài, từng đồng ruộng lúa mạch vàng óng được hàng rào sắt thép quây lại, tràn ngập mùi hương thơm mát, khiến cho người tiến ra khỏi cửa thành cảm thấy tinh thần tươi mát.

Nội thành, vô số công trình kiến trúc tụ tập cùng một chỗ, không hề vắng vẻ như trước kia, dòng người dày đặc, từng tòa cao ốc còn đồ sộ hơn trước mạt thế.

Cả căn cứ địa hướng vào phía trong, kiến trúc càng hào hoa, chỗ sâu nhất, được quân đội cùng Tiến Hóa giả trông coi, nơi này, là khu vực hạch tâm của căn cứ địa, tất cả mệnh lệnh đều từ nơi này ra ngoài, cao tầng cùng người nhà của bọn họ đều ở lại đây, không thể không cẩn thận đối đãi, hai bên đường phố, trồng đủ loại thực vật cùng bồn hoa, thậm chí còn có Cường Hóa Giả tuần tra cũng xếp thành đội ngũ chỉnh tề tuần tra khắp nơi khiến cho người ta cảm thấy an toàn.

Lúc này, ở trong phòng khách sâu nhất trong tòa nhà, Thu Ảnh Đồng cùng đám người Triệu Hân đã sớm đi theo Vương Song Lão Bộ Hạ tụ tập một chỗ.

– Vẫn không có tin tức gì của thành chủ sao?

Thu Ảnh Đồng xoa xoa huyệt thái dương chút ê ẩm sưng tấy, nhàn nhạt hỏi Chu Ảnh bên cạnh.

Trên người nàng khí tức lúc này trở nên cực kỳ đáng sợ, chỉ ngồi ở chỗ đó, cũng khiến người ta cảm thấy khí thế vô thượng như Vương gia , khiến người ta cảm thấy kính sợ phát ra từ linh hồn.

Trong lúc mơ hồ, từng đạo từng đạo hư huyễn khí lưu dường như cũng ở sau lưng nàng hình thành một bóng dáng phi cầm.

Mặc dù chưởng quản tổ chức tình báo của Vương Song, đồng thời cũng là một trong những Tiến Hóa Giả cấp cao của căn cứ địa, Chu Ảnh vẫn bất đắc dĩ lắc đầu:

– Không, ta đã phát động tất cả lực lượng, trải rộng tin tức ra toàn bộ căn cứ địa lớn nhỏ của Hoa Quốc, không nói bao trùm toàn bộ, nhưng chín mươi phần trăm cũng đều thông báo rồi!

– Nhưng vẫn không có tin tức của thành chủ…

Nghe vậy, sắc mặt mọi người trở nên cực kỳ khó coi, mặc dù biết tiến nhập vết nứt không gian gần như chịu chết nhưng chính bọn hắn vẫn chưa tin thành chủ Chiến Thiên Đấu Địa của bọn họ cứ như vậy mà chết đi!

– Tiếp tục tìm, toàn bộ Hoa Quốc, cho dù lật toàn bộ, cũng phải tìm ta tin tưởng hắn, hắn sẽ không dễ dàng chết như vậy!

Thu Ảnh Đồng thở sâu, Phi cầm sau lưng dường như cũng muốn giương cánh bay.

Những người khác nghe vậy đều gật đầu, Thu Báo Quốc bên cạnh sắc mặt có chút âm trầm:

– Trong khoảng thời gian này hành động của đám người Thần Chủ rất lớn, xem ra bọn hắn cũng không chịu nổi nữa rồi!

– Trước đó chỉ là vụng trộm thu phục từng Tiểu Thế Lực, hiện tại có thể nhìn thấyT hà bí cảnh vẫn chưa mở ra, bọn họ đã hết kiên nhẫn, hành động cũng càng ngày càng không kiêng kỵ.

– Chỉ sợ đây cũng chính là nguyên nhân chúng ta không thể ra mặt.

Lý Tân ở bên cạnh bất đắc dĩ mở miệng.

Suy cho cùng thực lực của bọn hắn thiếu khuyết Vương Song đã trở nên suy yếu, nếu Vương Song vẫn còn, chắc chắn sẽ dẫn bọn hắn trực tiếp đánh đến tận cửa.

Thậm chí căn cứ địa siêu cấp còn lại cũng đang đi sát đằng sau Vương Song sau lưng, hoàn toàn trộn lẫn các thế lực của Hoa Quốc thành một.


Chương 1078: Trí nhớ xao động

– Thần Chủ, Nhật Quốc Ito Hirobumi hai đại siêu cấp cường giả dường như đang nhìn chằm chằm chúng ta, bọn họ đã chiếm cứ không ít căn cứ địa, gạt người của căn cứ địa chúng ta ra ngoài, trắng trợn bồi dưỡng tâm phúc, nghiễm nhiên trở thành căn cứ địa lớn thứ hai.

Chu Ảnh nhíu màycó chút khó coi:

– Không chỉ là bọn họ, tổ chức Thánh Quang có hai người gọi là Thánh Tử cùng Thánh Nữ, Bác Nhĩ tháp của Đông Nga, Singer của Ấn Độ, Kim Vũ Huyền của Cao Ly cũng đang củng cố vững chắc căn cứ địa của mình, cho dù với sức mạnh của đám người Đỗ Không, Lăng Vân, Tô Nhược Hi cũng khó chống cự.

Giờ khắc này, tất cả mọi người đều hoài niệm ngày tháng có Vương Song, thân ảnh kia, dường như có thể che kín tất cả mưa gió, thành lập vô số kỳ tích, chỉ cần có hắn, bọn họ chỉ cần chấp hành mệnh lệnh là được rồi.

– Có lẽ đại chiến sắp bạo phát, cũng không biết chúng ta có thể ngăn cản được không.

Có người tự lẩm bẩm, có người nhìn Thu Ảnh Đồng, trong mắt lóe lên một tia sáng:

– Ảnh Đồng tiểu thư, thực lực của ngươi bây giờ có thể chống lại Thần Chủ không?

Thu Ảnh Đồng sầm mặt lại, trầm mặc một chút, mới lên tiếng nói:

– Không thể, mặc dù ta đã bước vào Tiến Hóa Giả tam giai, nhưng theo dự đoán của ta, chỉ sợ đối phương đã tiến vào cấp độ tam giai đỉnh phong trừ phi ta cũng đặt chân đến tam giai đỉnh phong, nếu không, muốn chiến thắng hắn…

Nhìn thấy Thu Ảnh Đồng lắc đầu, những người khác cũng hiểu rõ ý của Thu Ảnh Đồng.

– Ai, tiếp theo lại là thời điểm biến động lắm phong ba rồi…

Tất cả mọi người đều thở dài, có chút xuất thần liếc nhìn nhau, trong lúc nhất thời, bầu không khí trở nên vô cùng nặng nề.

Bên trong Miêu Trại, đám người Miêu Vong đang dùng cơm, thức ăn bên trong MT đều dưới sự chỉ thị của Miêu Đóa Nhi mà làm ra, qua nhiều lần thất bại, cuối cùng cũng làm được hai món ăn một là canh Ô Kê, hai là một phần thịt xào dưa chua, hông thiêu gia tử và cơm trắng.

Thấy trên người Miêu Vong vô cùng dơ bẩn, ánh mắt Miêu Đóa Nhi lóe lên một chút xúc động, nhẹ giọng nói:

– Vong ca, ta có thể nấu cơm.

– Không được, bây giờ ngươi phải nghỉ ngơi cho tốt.

Miêu Vong lắc đầu liên tuc.

– Nào, nếm thử thức ăn ta làm xem sao?

Miêu Vong vô cùng phấn khởi nói, rồi múc cho Miêu Đóa Nhi một bát canh Ô Kê, cũng múc luôn cho Miêu Xuyên lão gia tử một bát.

– Ta không uống đâu, ta là một lão đầu tử, uống canh Ô Kê làm gì.

Miêu Xuyên lão gia tử lắc đầu, đẩy bát canh Ô Kê trước mặt đến bên Miêu Đóa Nhi.

– Ta ăn chút thức ăn là được rồi.

– Gia gia, ngươi như vậy sao ta có thể an tâm được!

Miêu Đóa Nhi có chút bất đắc dĩ nói.

Một bên, Miêu Vong cũng lên tiếng thuyết phục, những lão nhi tử lại vô cùng quyết tâm, nói thế nào cũng không được.

Cuối cùng, bọn họ cũng không thuyết phục nữa, bắt đầu ăn cơm.

Miêu Đóa Nhi cầm muỗng lên, múc từng muỗng nhỏ rồi đưa vào miệng, ánh mắt Miêu Vong chăm chú nhìn Miêu Đóa Nhi, trong lòng có chút bất ổn, thấy Miêu Đóa Nhi uống xong, Miêu Vong nhịn không được hỏi:

– Đóa Nhi, vị như thế nào?

Dù sao đây cũng là lần đầu tiên mình nấu cơm, Miêu Vong cảm thấy có chút lo lắng.

Thấy Miêu Vong có chút căng thẳng, Miêu Đóa Nhi vẫn nhẹ giọng nói:

– Tài nấu nướng của Vong ca thật sự rất tốt.

– Thật sao!

Miêu Vong vui sướng vô cùng, lập tức cũng múc thử một muỗng nếm thử, sau đó ánh mắt lập tức sáng lên,

– Cũng ngon quá nè!

– Đóa Nhi, ngươi uống nhiều một chút, ăn chút thịt nữa!

Nói rồi, Miêu Vong gắp một miếng thịt gà để vào trong chén của Miêu Đóa Nhi, trên tay, một chiếc nhẫn theo phong cách cổ xưa một lần nữa bày ra trước mặt Miêu Xuyên.

– A Vong, chiếc nhẫn này của ngươi thật sự rất kỳ quái, nhìn cũng không giống nhẫn kết hôn.

Miêu Xuyên lại kỳ quái nói.

Đây cũng không phải lần đầu tiên hắn nói đến chuyện này, đáng tiếc Miêu Vong cũng không biết làm sao, thậm chí cũng không thể nào tách ra khỏi mình.

Nghe vậy, Miêu Vong cũng cười khổ một tiếng, đang muốn nói chuyện, trong đầu bỗng nhiên xuất hiện một cái tên, bật thốt ra:

– Trữ Vật Giới Chỉ!

– Aiz…

Miêu Xuyên và Miêu Đóa Nhi đều có chút kinh ngạc nhìn Miêu Vong, Miêu Xuyên kinh ngạc nói:

– A Vong, ngươi nói cái gì, Trữ Vật Giới Chỉ? Là vật gì vậy?

Miêu Vong cũng tròn xoe mắt, lời vừa nãy nói ra cũng không phải do tự hắn chủ động thốt lên, bây giờ cũng không biết thứ gọi là “Trữ Vật Giới Chỉ” này là cái gì, thậm chỉ không có cách nào nói rõ cho hai người bọn họ biết.

– Ta, ta cũng không biết là chuyện gì xảy ra nữa, trong đầu đột nhiên xuất hiện cái tên này.

Miêu Vong có chút mơ hồ lên tiếng.

Thấy Miêu Vong cũng vô cùng kinh ngạc như vậy, hai người Miêu Xuyên khẽ chau mày, liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt cũng trở nên lo lắng.

– Được rồi, ăn cơm thôi.

Miêu Đóa Nhi nhẹ giọng cười nói, sau đó bàn cơm lại trở nên yên tĩnh.

Sau khi ăn cơm xong, Miêu Vong đang muốn cùng Miêu Đóa Nhi ra ngoài đi dạo, Miêu Xuyên lại nói với Miêu Vong:

– A Vong, hôm nay để ta cùng ra ngoài đi dạo với Miêu Đóa Nhi được rồi.

– Ừm.

Miêu Vong gật đầu, hắn biết hai người bọn họ nhất định có chuyện muốn nói, hắn chỉ bị mất trí nhớ, chứ không có bị ngốc.


Chương 1079: Trí nhớ xao động (2)

Hai người Miêu Xuyên vào trong thôn, không ít thôn dân nhìn thấy ai người thì lên tiếng chào hỏi, Miêu Xuyên nhìn Miêu Đóa Nhi một chút,

– Đóa Nhi, ngươi thấy thế nào?

– Hả, thấy thế nào là sao?

Sắc mặt của Miêu Đóa Nhi chợt có chút bối rối, lập tức nghi hoặc hỏi.

– Còn giả bộ nữa hả.

Miêu Xuyên hừ lạnh một tiếng.

– Hôm nay tiểu tử Miêu Vong này hình như có gì đó không đúng lắm, cái thứ “Trữ Vật Giới Chỉ” từ trong miệng của hắn là thứ gì, bản thân hắn còn không nhớ! Đây không phải là một dấu hiệu tốt.

– Gia gia, Vong ca nhớ ra gì đó không phải là chuyện rất tốt à! Sao ngươi lại nghĩ như vậy!

Sắc mặt của Miêu Đóa Nhi có hơi mất tự nhiên, nhưng vẫn miễn cưỡng cười nói.

– Nha đầu này, ngươi biết rõ là gia gia đang lo lắng chuyện gì, vậy mà cứ giả ngu.

Miêu Xuyên có chút bất đắc dĩ, liếc nhìn Miêu Đóa Nhi một chút,

– Miêu Vong có thể khôi phục trí nhớ tất nhiên là chuyện tốt, nhưng ngươi có nghĩ đến, lỡ như trước kia hắn là một đại nhân vật nào đó, hoặc là một kẻ có rất nhiều kẻ thù, bị người ta đánh nên mới trở nên như vậy, một khi hắn nhớ ra, chắc chắn sẽ đi báo thù, đến lúc đó ngươi là vợ hắn, chắc chắn sẽ bị liên lụy, hoặc nếu nhẹ nhàng hơn, hắn không nguy hiểm như lời ta nói, nhưng lỡ đối phương là người đã có thê tử, một khi nhớ ra, vậy ngươi phải làm sao đây, chẳng lẽ muốn làm tiểu tam sao!

Nghe gia gia của mình phân tích, ánh mắt của Miêu Đóa Nhi có trấn định cũng không cách nào chê giấu được, vẻ mặt lộ ra vẻ bối rối, nàng cũng là người thông minh, chỉ từ những từ ngữ kỳ lạ mà lúc trước Miêu Vong nói ra nàng đã suy nghĩ rất nhiều rồi.

Nhưng mà, nàng quá yêu Miêu Vong, bây giờ còn là vợ của hắn, nên không muốn nghĩ đến những chuyện giống như vậy mà thô, thậm chí còn không muốn nghe gia gia nói như vậy, nàng tình nguyện bản thân không suy nghĩ đến chuyện này.

– Gia gia, Vong ca, Vong ca không phải người như vậy.

Miêu Đóa Nhi thấp giọng phản bác, nhưng thật ra ngay cả nàng cũng không thể không tin.

– Haiz, đứa trẻ này, A Vong là người như thế nào cũng không ai biết, lỡ như hắn nhớ ra mọi chuyện trước kia, thật giống như những gì chúng ta suy nghĩ, ngươi phải làm sao bây giờ!

Miêu Xuyên có chút lo lắng nói:

– Đều tại gia gia, lúc trước không hề suy nghĩ đến những chuyện thế này.

– Ta tin tưởng Vong ca không phải là người như vậy!

Ánh mắt của Miêu Đóa Nhi trở nên kiên định, nghĩ đến đứa trẻ ở trong bụng của mình và Miêu Vong:

– Ta đã có hài tử của Vong ca, hắn nhất định sẽ không vứt bỏ ta!

– Không vứt bỏ ngươi, mà chính ngươi phải làm thế nào để sống tiếp với A Vong đây!

Miêu Xuyên lão gia tử lắc đầu, đang muốn nói gì nữa, lại thấy không xa có một thân ảnh có chút chật vật chạy nhanh về phía bọn họ.

– A, hình như là Hắc Tử! Không phải hắn cùng với đám người Phương Thanh đến căn cứ Hắc Thủy rồi à, sao chỉ có mỗi mình hắn trở về!

Miêu Xuyên lão gia tử kinh ngạc nói, sau đó đến gần, hai người Miêu Xuyên cũng nhìn thấy rõ là Hắc Tử, nhưng sắc mặt của bọn họ đều thay đổi, bởi vì, bọn họ phát hiện trên người Hắc Tử có rất nhiều máu, sắc mặt thì trắng bệch, thân ảnh lung lay như muốn ngã.

– Ngươi đừng nhúc nhích.

Miêu Xuyên dặn dò Miêu Đóa Nhi một câu, lập tức vội vàng tiến đến, đỡ lấy Hắc Tử, gấp gáp hỏi:

– Hắc Tử, ngươi có chuyện gì vậy? Đám người Phương Thanh đâu?

– Căn cứ Hắc Thủy xảy ra chuyện lớn, bọn họ đều bị chế trụ! Nhanh đi tìm Miêu Vong, chỉ có Miêu Vong mới có thể cứu được bọn họ!

Mặc dù thân ảnh của Hắc Tử đến một mét tám, nhưng lúc này đã vô cùng suy yếu, nhưng trong lời nói của hắn lại khiến cho sắc mặt của Miêu Xuyên hoàn toàn thay đổi.

Rất nhanh, thôn dân trong làng đã phát giác ra tình huống ở đây, nhao nhao tiến đến, đỡ lấy Hắc Tử, nhanh chóng đưa vào nhà của bác sĩ Liễu.

– Đi, về nhà!

Sắc mặt của Miêu Xuyên trở nên nghiêm túc nhìn Hắc Tử được khiêng đi, xoay người lại, nói với Miêu Đóa Nhi, biết chuyện này rất khẩn cấp, Miêu Đóa Nhi cũng gật đầu, đi về nhà.

Lúc này, Miêu Vong đang nằm trên giừng, vẻ mặt thất thần nhìn lên trần nhà, ở sâu trong đầu hắn, dường như có thứ gì đó muốn tuôn ra, cả người có một loại xao động.

Miêu Vong có thể cảm giác được, thứ phong tỏa trí nhớ của hắn đang dần dần suy yếu, nếu không, bản thân sẽ không nhận được những tin tức kỳ diệu lạ lùng thế này.

Mà trong đan điền hắn không thấy được, có một năng lượng vô tận như biển vẫn yên tĩnh, không hề nhấc lên một chút gợn sóng nào như cũ.

Nhưng mà, ở phía dưới đại dương vô tận này, dường như có một ngọn lửa màu đỏ chớp động ánh sáng yếu ớt, năng lượng xung quanh dường như cũng không ngừng quán chú vào trong đó, khiến ngọn lửa này càng lúc càng lớn.

Trong đầu chỉ toàn là màu đen, lại không ngừng phóng xuất ra từng tia năng lượng vô cùng tinh khiết, lặng lẽ xâm nhập từng tế bào cơ thể của Miêu Vong, khiến từng tế bào đều ẩn chứa sức mạnh bùng nổ.


Chương 1080: Căn cứ Hắc Thủy dị biến!

Miêu Vong cứ như vậy lặng lẽ nằm trên giường, trong đầu thỉnh thoảng lại hiện ra những cảnh tượng kỳ quái mà lạ lẫm, trong đó, thứ khắc sâu trong trí nhớ của hắn nhất chính là một sinh vật khủng bố lớn cả ngàn mét, giống như rồng vậy, một đôi mắt giống như thần linh nhìn xuống.

– Vong ca!

– A Vong!

Lúc này, ngoài cửa truyền đến âm thanh lo lắng của Miêu Xuyên và Miêu Đóa Nhi, nhất thời khiến Miêu Vong đang xuất thần dần trở nên thanh tỉnh lại, nhanh chóng chạy ra ngoài.

– Sao vậy?

Miêu Vong nhìn về phía Miêu Đóa Nhi trước, thấy không có chuyện gì thì thở phào một hơi.

– A Vong, ngươi đi theo ta, Đóa Nhi, ngươi ở nhà, đừng đi ra ngoài!

Sắc mặt của Miêu Xuyên vô cùng nghiêm túc phân phó mọi chuyện.

– Gia gia, ta đi cùng ngươi, ta cũng muốn biết đã xảy ra chuyện gì.

Miêu Đóa Nhi có chút bướng bỉnh nói.

– Gia gia, có chuyện gì vậy?

Miêu Vong cũng có chút ngơ ngác, không hiểu ra sao.

– Thôi được rồi, nếu ngươi muốn thì cùng đi!

Thấy thế, Miêu Xuyên cũng lắc đầu, không ngăn cản nữa.

Miêu Vong không hiểu chuyện gì xảy ra đã đi theo hai người bọn họ vào nhà của bác sĩ Liễu, lúc này, trong nhà của bác sĩ Liễu cũng có rất nhiều người, thấy đám người Miêu Vong, đều tự giác tránh ra thành một đường.

Đi vào trong, Miêu Vong hất thời phát hiện cơ thể bị thương của Hắc Tử, trên cơ thể da thịt dường như bong tróc hết cả, sắc mặt vô cùng trắng bệch.

Một bên, bác sĩ Liễu và một lão nhân rất có uy vọng trong thôn đều đứng ở một bên, thấy mấy người đến, cũng vội vàng đứa lên.

– Hắc Tử, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

Miêu Vong thấy bộ dáng của Hắc Tử như vậy, không khỏi biến sắc,

– Các ngươi không phải đến căn cứ Hắc Thủy để bán thú săn sao? Đám ngươi Phương Thanh đâu?

– Đừng vội, Hắc Tử đang bị thương, vừa nãy hắn đã kể hết mọi chuyện cho bọn ta rồi, để bọn ta nói cho.

Nam tử trung niên ở một bên trầm giọng nói, đây là phụ thân của Phương Thanh, Phương Sơn, là một người rất có uy vọng ở trong thôn, sống bằng nghề rèn sắc, toàn bộ đồ sắt trong thôn phần lớn đều do hắn làm ra.

Bởi vì liên quan đến sinh tử của con trai mình, cho nên Phương Sơn cũng biết được vô cùng kỹ càng, sau khi hắn chậm rãi kể lại, đám người Miêu Vong cũng biết rốt cuộc đám người Phương Thanh đã trải qua chuyện gì.

Thì ra, ba ngày trước, một sức mạnh cường hãn đột nhiên xuất hiện, trực tiếp cưỡng ép chiếm lĩnh căn cứ Hắc Thủy, chúa tể của căn cứ Hắc Thủy muốn phản kháng, nhưng lại bị đối phương trực tiếp giết chết, một chút phản kháng cũng không có.

Vì vậy, căn cứ Hắc Thủy trực tiếp đổi chủ, thật ra tình huống giống như vậy trong thời Mạt Thế cũng không phải hiếm, cường giả sinh tồn, nắm đấm kẻ nào mạnh hơn thì người đó thắng, đây chính là nguyên tắc sinh tồn bây giờ, những người khác trong căn cứ Hắc Thủy cũng vậy, cho rằng chuyện này cũng chỉ đơn gian là đổi chủ mà thôi, sinh hoạt của bọn họ cũng không có gì thay đổi.

Nhưng mọi chuyện lại không giống như bọn họ suy nghĩ, sau khi sức mạnh kia chiếm được căn cứ, bắt đầu trắng trợn vơ vét vật tư, giống như gió cuốn mà cướp hết những vật tư vốn có trong căn cứ của Chúa Tể Giả, sau đó thậm chí còn chuyển mục tiêu đến các căn cứ của thế lực khác.

Những thế lực này tất nhiên sẽ không đồng ý, bắt đầu nổi dậy chiến đấu, kết quả chiến đấu khiến mọi người không khỏi giật mình, những thế lực can đảm phản kháng đều bị giết hết sức thảm hại, cảnh tượng giống như gặt lúa vậy.

Đám người Phương Thanh cũng không may, vừa vặn tiến vào căn cứ, cũng trực tiếp bị cướp bóc không còn gì, thậm chí còn bị người ta bắt lại, đối phương không công lại có được thi thể của những biến dị thú kia, sau đó thủ lĩnh của đối phương dường như có chút kinh ngạc, cho rằng bọn họ còn có nhiều biến dị thú nữa, nên thả Hắc Tử ra, bảo hắn trở về lấy thêm, nếu không đám người Phương Thanh sẽ bị giết chết.

Tuy Hắc Tử được thả ra, nhưng vì muốn khiến Hắc Tử sợ hãi, đối phương đã đánh Hắc Tử trọng thương thành ra như vậy.

Nghe Phương Sơn kể lại, tất cả mọi người đều đã hiểu tất cả mọi chuyện, tất cả đều nổi giận đùng đùng, dù sao đám người Phương Thanh cũng là thế hệ trẻ trong thôn, đại diện cho tương lai của thôn, bây giờ lại lâm vào tình trạng thế này.

– Vong ca, đám người Thah ca đã rơi vào trong tay người khác rồi, cũng chỉ có ngươi có thể cứu được bọn họ!

Những người khác đưa mắt nhìn về phía Miêu Vong, ánh mắt lóe lên tia chờ mong, bây giờ mọi người đều biết thực lực của Miêu Vong, dường như có thể nói là đệ nhất cao thủ, thậm chí bọn họ tin rằng thực lực của Miêu Vong cũng sẽ không hề kém cạnh với Chúa Tể Giả của căn cứ Hắc Thủy.

Nhưng lần này ngay cả Chúa Tể Giả của căn cứ Hắc Thủy cũng đã bị đối phương hạ độc thủ, trực tiếp giết chết, bọn họ cũng không chắc Miêu Vong có thể đối đầu với đám người đó được không,

Lỡ như Miêu Vong không phải là đối thủ, e rằng cũng phải chịu chết, nhưng bây giờ Miêu Vong đã biết đến sự tồn tại của đối phương, hoàn toàn có thể đến nơi khác, dựa vào thực lực của hắn, còn có thể dẫn theo Miêu Xuyên và Miêu Đóa Nhi cùng rời đi.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 2 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 5 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box