[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 107 : Thôn trại kỳ lạ (c1061-c1070)
❮ sautiếp ❯Chương 1061: Thôn trại kỳ lạ
Một người trông vô cùng cuồng dã trực tiếp dùng nhất quyền đánh một con biến dị thú cường hãn thành thịt nát, khí tức trên người giống như là một con Viễn Cổ Bạo Long, đôi mắt to như chuông đồng nhìn hơn mười người người sống sót phía sau, khóe miệng lộ ra một nụ cười trông có vẻ “Hiền lành”.
Một căn cứ, vô số cỗ thi thể cứ như vậy tùy ý đặt dưới đất, giống như từng con thú nhồi bông rách tung toé, máu tươi hoàn toàn nhuộm đỏ mặt đất, một mùi máu tươi gay mũi gần như phóng lên tận trời.
Một nam tử thấp bé nhìn một màn này trước mắt, lại lộ ra một vòng say mê, dường như có vẻ mê luyến mùi máu tươi.
– Máu tươi người Hoa quốc, ngay cả mùi vị cũng đặc biệt như thế!
Nam tử tự lẩm bẩm, dường như cực kỳ hưởng thụ.
Toàn bộ Hoa Quốc giống như trở thành trung tâm của toàn bộ thế giới, hấp dẫn đại lượng siêu cấp cường giả tụ tập trên vùng đất này, cũng bời vì những người này đến, nhấc lên một phen sóng to gió lớn.
Bọn họ đều không phải là người bình thường, có thể nói là cao tầng của chuỗi sinh vật, nào thèm để ý đến thế lực bản địa, một khi buông tay buông chân, đối với tất cả căn cứ địa Hoa Quốc mà nói đều một tai họa đại chấn.
Trong thời gian ngắn, đông đảo căn cứ địa đều nhận công kích cường hãn, đối mặt với từng lực lượng bản thân không thể đề kháng, đông đảo căn cứ địa đều cầu cứu bốn đại căn cứ địa siêu cấp!
Bây giờ, cũng chỉ có bốn đại căn cứ địa siêu cấp mới có thể chống lại đối phương!
Nhưng mà, đối mặt với đông đảo lời cầu cứu của các căn cứ địa, bốn đại căn cứ địa siêu cấp cũng không lựa chọn xuất thủ, không phải là bọn hắn không nguyện ý, mà chính là vì Kiếm Vương xuất thủ, cùng một nam tử giống như Thần Linh giao thủ vẻn vẹn ba chiêu, kết quả là trọng thương, nếu không phải lúc ấy Đỗ Không xuất thủ, thiếu chút nữa không về được!
Cũng bởi vậy, khiến vô số người biết đối phương tự xưng là Thần Chủ!
Đối mặt với đông đảo đỉnh cấp bá chủ cường thế xâm lấn, toàn bộ Hoa Quốc cũng là tỏ vẻ đoàn kết, bốn đại căn cứ đại liên hợp lại, Canh gác hỗ trợ, không hề keo kiệt tư nguyên của căn cứ địa mình, bù đắp cho nhau, điên cuồng gia tăng thế lực bên mình!
Đối mặt với thế lực Hoa quốc một lòng đoàn kết, những đỉnh cấp cường giả ngoại lại đều cảm thấy khá khó giải quyết, bọn hắn cũng là từng người tự chiến, chưa nói tới một lòng, đơn độc đối mặt với đông đảo Tiến Hóa Giả đỉnh cấp Hoa quốc, cho dù tự tin thế nào, bọn họ cũng sẽ không thể tuỳ tiện nghiền ép đối phương, ngược lại, rất có thể bị đối phương nghiền ép!
Bên trong một Hư Vô Không Gian vô cùng hắc ám, một thân ảnh bị ngọn hỏa diễm màu đỏ bao lấy giống như một ngọn hỏa diễm nhỏ lung lay sắp đổ, trong sự chèo chống của Không Gian Phong Bạo bất cứ lúc nào cũng có thể hoàn toàn biến mất.
Từng đạo từng đạo hắc sắc tựa như năng lượng hủy diệt giống như cuồng phong trong biển rộng, gầm thét bao phủ tất cả, ý thức của thân ảnh đó cũng sớm đã lâm vào hôn mê, chỉ có năng lượng trong cơ thể cảm nhận được nguy cơ tự động bảo vệ thân thể.
Nhưng đối mặt với loại năng lượng hủy thiên diệt địa này, ngọn hỏa diễm màu đỏ vẫn quá mức nhỏ bé, chỉ trong chớp mắt, hộ tráo hồng sắc bên ngoài hoàn toàn bị phá vỡ, bị không gian đồng hóa.
– Phốc phốc.
Từng đạo từng đạo hủy diệt chi lực khủng bố rơi trên thân ảnh này, nhất thời thân thể bị cắt chém thất linh bát toái, thân thể mạnh mẽ có thể so với Kim Cương giờ khắc này cùng chẳng khác gì búp bê vải rách nát, sắp hoàn toàn biến mất rồi.
– Ầm.
Vào thời khắc nguy hiểm nhất, bên ngoài thân ảnh bỗng nhiên xuất hiện một vòng xoáy cự đại màu đen, vòng xoáy đen nhánh thần bí, nếu như nhìn kỹ, trong lúc mơ hồ có thể nhìn thấy có chút trong suốt, giống như hình chiếu, không tồn tại ở hiện thực.
Vòng xoáy đen nhánh giống như miệng lớn cắn nuốt, mạnh mẽ cắt chém năng lượng trong thân ảnh hầu như không còn gì.
Lập tức vòng xoáy xoay chầm chậm, bao vây thân thể trong đó, trong bóng tối vô tận hủy diệt chi lực rơi vào trên vòng xoáy dường như trở thành gió thổi phe phẩy, không hề thương tổn đến thân thể.
– Ong ong.
Vòng xoáy bao vây lấy thân ảnh, giống như mở đủ mã, trong nháy mắt điện bắn đi ra, trực tiếp ma sát với Hắc Ám Không Gian tạo ra một dấu vết đen nhánh.
Cùng lúc đó, trong vòng xoáy tràn lan ra một ít năng lượng vô cùng tinh khiết chậm rãi rơi trên thân thể nam tử không ngừng khôi phục thương thế cho hắn, dưới sự tưới tắn của cỗ năng lượng này, thương thế của nam tử lấy tốc độ kinh người nhanh chóng khôi phục.
Không biết qua bao lâu, tốc độ của vòng xoáy chậm rãi dừng lại, Không Gian Hủy Diệt chi lực ở nơi này trở nên cực kỳ mỏng manh, cũng không có Không Gian Phong Bạo hủy diệt tất cả, vòng xoáy lẳng lặng đứng thẳng trong hư không, sau đó một chùm sáng màu đen thông thiên hoàn toàn bạo phát, trực tiếp nổ tung trong hư không trước mắt.
– Xùy.
Một khe nhỏ xuất hiện, trong lúc mơ hồ có thể nhìn thấy một cảnh tượng tràn ngập sinh cơ bừng bừng.
Tốc độ của vòng xoáy màu nháy mắt bạo tăng, lôi cuốn lấy thân ảnh, hóa thành một đạo lưu quang màu đen, thừa dịp vết nứt còn chưa khôi phục, mãnh liệt từ trong đó nhảy ra ngoài.
Chương 1062: Thôn trại kỳ lạ (2)
Vết nứt không gian đen nhánh tiêu tán, mảnh không gian này lần nữa khôi phục lại sự yên tĩnh, hóa thành thế giới hủy diệt cùng u diệt, giống như trăm ngàn vạn năm chưa từng cải biến.
Nhưng mà không biết từ lúc nào, một thân ảnh vô cùng mơ hồ, giống như Hỗn Độn lặng yên xuất hiện giữa vòng xoáy màu đen, đôi ánh mắt vô cùng thâm thúy, chuyển động ở giữa, chính là vô tận tinh hà lưu chuyển.
– Thôn phệ chi hồn!
Thân ảnh mở miệng, lại dẫn lên gợn sóng kinh thiên trong không gian này, một câu nói, vô số lực lượng hủy diệt đều tiêu tán, giống như không thể thừa nhận lực lượng của thân ảnh này.
Sau đó, thân ảnh trong nháy mắt biến mất, giống như cho tới bây giờ chưa từng tới.
Không gian ngoại giới, ở một địa phương không biết tên, dường như là một thôn xóm nhỏ, một dòng sông nhỏ quanh co khúc khuỷu chậm rãi chảy xuôi thanh tịnh đến nỗi có thể nhìn thấy đá phía dới, nên bờ sông một nữ tử trẻ tuổi đang giặt quần áo, trên người mặc váy xếp, trên đầu còn mang theo một ngân sắc Đầu Quan, cả người toát lên một cỗ khí tức trong sạch như nước suối.
Bên cạnh nữ tử có một cái chậu gỗ, bên trong để đó mấy bộ quần áo màu xanh được dệt bằng vải dệt thủ công.
Nữ tử nở nụ cười nhàn nhạt, giống như tiểu bạch hỏa trên đồng ruộng, đôi tay nhỏ sạch sẽ như Dương Chi Ngọc, lúc này, lại đang dùng sức chà xát quần áo trong tay.
Cách nữ tử không xa, còn có rất nhiều nam tử trẻ tuổi nhìn về nơi này, vẻ mặt ái mộ, thỉnh thoảng vang lên một tiếng ca vang dội.
Nữ tử lại chút thẹn thùng, không thể nào đáp lại.
Đúng lúc này, nữ tử lại đột nhiên phát hiện thượng du dòng sông có một bóng dáng màu đen theo dòng sông mà đến, không khỏi có chút kinh hoảng đứng dậy, hơi hơi lui về phía sau, Mạt Thế phát sinh mấy năm, cho dù ở nơi hẻo lánh cũng có Zombie hoành hành, thời kỳ biến dị thú ngang dọc khủng bố, dù cho hiện tại, Zombie cùng biến dị thú cũng trở thành thế lực cường hãn nhất nhất phương, không người nào dám khinh thị bất luận kỳ tình huống ngoài ý muốn nào.
Nơi xa không ít người dường như cũng phát giác được tình huống nơi này, không khỏi biến sắc, chạy về phía trước, bảo vệ nữ tử sau lưng, vẻ mặt nghiêm túc nhìn thân ảnh trên dòng sông.
– Đóa nhi, ngươi đừng sợ, có chúng ta đây rồi!
Một nam tử đứng đầu rất có khí khái mở miệng nói, khí thế trên thân có đủ, khoảng chừng Tiến Hóa Giả cấp bảy!
Nghe vậy, thiếu nữn gọi là Đóa Nhi dịu dàng gật đầu, giống như là một tiểu lộc chấn kinh lặng lẽ trốn phía sau mọi người.
Thân ảnh màu đen trên thượng du dòng sông chậm rãi trôi nổi tới, lúc này, đám người mới phát hiện theo dòng sông trôi nổi lại là một người!
Một người trẻ tuổi trông vô cùng tuấn dật.
Nhưng mà trong lòng mọi người đều không dám khinh thường, ở thời Mạt Thế bọn họ đã nhìn thấy một người bình thường biến thành Zombie nên họ càng thêm cẩn thận, đối mặt với tình huống ngoài ý muốn, chuyện bọn họ phải làm chính là trực tiếp tiêu diệt nguy cơ ngay trong trứng nước.
Thanh niên cao lớn đứng phía trước nhất nhìn thân ảnh trước mắt, trầm tư một chút, thủ chưởng vung lên, một năng lượng màu xanh xuất hiện, cuốn thân ảnh này lên, kéo đối phương từ trong nước lên bờ.
– Nếu hắn thật sự là một con Zombie, để hắn tiếp tục trôi qua khẳng định sẽ khiến nước bị ô nhiễm.
Nam tử giải thích với mọi người.
Sau đó, tất cả mọi người tiến lên đây, vây quanh người này, có chút hiếu kỳ mà cẩn thận đánh giá.
– Thanh ca, nên làm gì đây?
Có người hỏi nam tử cầm đầu, muốn biết nên xử lý người này như thế nào.
– Quy củ cũ, giết, trực tiếp tìm một cái hố chôn!
Nam tử sắc mặt lạnh nhạt, có thể sống đến bây giờ không ai đơn giản cả, bọn họ cũng sẽ không mạo hiểm xem xét người này sống hay chết, dù sao cũng không liên quan đến bọn họ, là Zombie thì càng tốt, trực tiếp giết chết, cho dù là người cũng không quan trọng, nhiều lắm thì xem như là ngộ sát!
– Được!
Tất cả mọi người gật đầu, phương thức xử lý này mặc dù lãnh huyết, nhưng lại là ổn thỏa nhất, không gây nên hiểm nguy nào.
– Trước tiên chờ chút đã, hắn có thể là người!
Lúc này, nữ hài phía sau mọi người đột nhiên mở miệng, ngăn hành vi của mọi người lại.
– Đóa nhi, đừng hồ nháo, chúng ta không thể mạo hiểm!
Nam tử cầm đầu cao lớn sắc mặt nghiêm túc, ngăn Đóa Nhi lại.
– Chẳng lẽ ngươi quên chuyện xảy ra trước đó sao, cũng bởi vì nhất thời hảo tâm, kết quả dẫn đến mấy chục thôn dân tử vong! Chẳng lẽ ngươi cũng muốn loại chuyện này xảy ra nữa!
Nói xong, thanh âm của nam tử đã có chút nghiêm khắc.
Đóa Nhi mở đôi mắt to ngập nước, nhìn nam tử lại không chút sợ hãi, cắn môi, có chút quật cường mở miệng:
– Ta có thể cảm nhận được hắn là người, các ngươi không thể lạm sát kẻ vô tội!
Nhìn thấy nữ hài khăng khăng như thế, nam tử cũng nhíu mày, có chút bất đắc dĩ nhìn đối phương một chút, nữ tử là kim hoa của toàn bộ Thôn Trại, đồng thời gia gia của nàng cũng là thôn trưởng của Thôn Trại, hắn cũng không dám quá phận.
– Hai người các ngươi dẫn Đóa Nhi đi, loại chuyện này, nàng không thích hợp tham dự.
Nam tử phân phó hai tên nam tử, để bọn hắn dẫn Đóa Nhi đi.
Chương 1063: Thôn trại kỳ lạ (3)
Hai tên thanh niên nghe vậy, muốn tiến lên:
– Đóa Nhi, ngươi theo chúng ta đi thôi, chuyện nơi này giao cho Thanh ca xử lý là được rồi.
– Không muốn, ta không đi!
Đóa Nhi nhìn thấy hai người tiến lên, lại không chịu lùi bước, giống như là Bồ Công Anh bay lượn, thân thể vô cùng nhạy bén muốn chui qua khe hở giữa hai người.
Nhưng mà rõ ràng nàng đã xem thường mọi người chung quanh rồi, nam tử cầm đầu thân thể quét ngang, trực tiếp ngăn trước người Đóa Nhi:
– Đóa Nhi, đừng hồ nháo, ngoan ngoãn trở về đi.
– Không, ta muốn nói cho gia gia, ngươi đang lạm sát kẻ vô tội!
Nữ tử có chút tức giận, sắc mặt có chút hồng nhuận phơn phớt, ánh mắt của nàng nhìn về nam tử thanh niên phía sau, trong lúc mơ hồ cảm thấy nếu như mặc cho đám người Thanh ca hành động rất có thể sẽ phát sinh một số chuyện kinh khủng, cho nên, nàng kiên quyết phản đối hành vi của mọi người.
Nhìn thấy Đóa Nhi không nghe lời, nam tử lắc đầu, chuẩn bị tự mình động thủ, cho dù điều này khiến Đóa Nhi vô cùng chán ghét mình cũng không đoái hoài tới, nhưng đúng lúc này, hắn lại phát hiện trên mặt Đóa Nhi xuất hiện vẻ kinh ngạc, dường như phát hiện chuyện gì đó.
Thậm chí trong mắt người khác cũng lộ ra vẻ chấn động.
Nam tử trong nháy mắt cảm thấy da đầu tê rần, năng lượng cường hãn trong nháy mắt bao trùm thân thể, sau đó mãnh liệt xoay người lại.
– Phù…
Một thanh âm trầm thấp vang lên, nam tử nằm bên bờ sông từ từ mở mắt, có chút vụng về đứng dậy, nhìn mọi người chung quanh, trong mắt lóe lên một vòng mê mang.
– Cẩn thận!
Thanh niên cầm đầu biến sắc, thấp giọng phân phó mọi người một câu, còn bản thân gắt gao nhìn chằm chằm nam tử.
Những người khác đều biến sắc, nhao nhao chuẩn bị trận địa sẵn sàng đón quân địch.
– Ngươi là ai? Sao lại xuất hiện ở nơi này?
Thanh niên cầm đầu lạnh giọng mở miệng hỏi, năng lượng trong thân thể đã vận sức chờ phát động, bất cứ lúc nào cũng cs thể bộc phát ra công kích cường đại!
Hắn đã quyết định, nếu nam tử nói không rõ nguyên cớ, hắn tuyệt đối sẽ không thủ hạ lưu tình, trực tiếp chém giết đối phương, miễn bị đối phương trà trộn vào phá hủy gia viên của mình!
Nhưng mà nam tử trước mắt nghe thấy lời hắn nói, trong mắt lại hiện lên một vòng mê mang.
– Ta là ai? Tại sao ta lại ở chỗ này? Nơi này là nơi nào…
Nam tử mày nhăn lại, dường như đang không ngừng suy nghĩ lai lịch của mình.
– Hừ, mất trí nhớ, diễn tốt lắm!
Thanh niên cầm đầu cười nhạo một tiếng, đang muốn động thủ, cũng bị Đóa Nhi đằng sau ngăn lại, trơ mắt nhìn Đóa Nhi đứng trước người đối phương, không khỏi hoảng sợ kêu to một tiếng!
– Đóa Nhi, ngươi điên rồi sao, quay lại đây!
Sau một tiếng, trong một viện tử, bên trong có không ít thanh niên vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn nam tử xa lạ ngồi sau lưng Đóa Nhi, mà Đóa Nhi giống như tiểu mẫu kê che chở cho con, vẫn luôn bảo vệ đối phương sau lưng.
Mà nam tử cũng trầm mặc không nói, tựa hồ cảm thấy tất cả bên cạnh vô cùng lạ lẫm, chỉ có nữ tử trước mắt khiến hắn cảm thấy khá an tâm, không khỏi nắm lấy cánh tay nữ tử.
Nhìn thấy động tác của nam tử, đám người Thanh ca vô cùng phẫn nộ, hận không thể trực tiếp ăn hắn.
– Thôn trưởng đến, thôn trưởng đến rồi!
Lúc này, bên ngoài phát ra thanh âm rối loạn, một lão giả tinh thần quắc thước từ bên ngoài đi tới, đôi mắt đục ngầu lộ ra vẻ cơ trí khám phá trần thế.
Thấy lão giả, đám người Thanh ca vội vàng cung kính hành lễ, ở chỗ này, thôn trưởng một thôn do tất cả mọi người đề cử ra, tất nhiên có Đại Uy lớn nhất, có thể nói, so với phụ mẫu bọn hắn càng kính sợ hơn.
– Thôn trưởng, ngươi xemn..
Thanh ca cung kính mở miệng, có chút bất đắc dĩ chỉ Đóa Nhi.
– Ngươi không cần phải nói, ta đều biết hết rồi!
Nhìn thấy một màn kia thì cắt ngang lời của đối phương gật đầu, ra hiệu mình đã biết đầu đuôi sự tình.
Nghe vậy, Thanh ca cũng không nói gì nữa.
Lão giả nhìn về phía thiếu nữ, nhìn thấy ánh mắt đó, thân thể Đóa Nhi co rụt lại, có một tia e ngại, đầu giống như Đà Điểu cuộn mình đứng lên, chỉ có một thanh âm be bé không thể nghe thấy vang lên.
– Gia gia…
– Hừ, còn biết ta là gia gia ngươi sao! Theo ta đi!
Lão giả hừ lạnh một tiếng, dường như rất tức giận:
– Về nhà ta phải giáo huấn ngươi thật tốt, đám người Thanh ca vì muốn tốt cho ngươi, sợ ngươi xuất hiện nguy hiểm! Sao ngươi có thể đối xử với bọn họ như vậy!
– Đi, về nhà ta sẽ thu thập ngươi!
Nói xong thì tiến lên lôi kéo tay thiếu nữ muốn dẫn nàng rời khỏi, không biết vì sao lão giả cũng không nhắc tới nam tử xa lạ kia nên xử trí như thế nào.
Nữ tử cũng vô cùng thông tuệ, phát giác được động tác của gia gia mình khóe miệng lộ ra một lúm đồng tiền, tay còn lại nắm nam tử, muốn rời khỏi.
– Thôn trưởng, ý của chúng ta là…
Thanh ca cầm đầu đám người thấy cảnh này, cảm thấy lạ ở chỗ nào, Thanh ca trực tiếp tiến lên một bước, chuẩn bị mở miệng lần nữa, nhưng mà lại bị lão giả cắt ngang.
– A Thanh à, lần này thật sự vất vả cho ngươi rồi, yên tâm, đợi đến khi về nhà ta nhất định sẽ giáo dục lại Đóa Nhi, để cho nàng về sau sẽ không vô lễ như vậy nữa, các ngươi cũng vất vả cả rồi, đi thôi, đừng tụ tập ở chỗ này nữa!
Chương 1064: Cuộc sống ở Miêu Trại
Nói xong, mang theo hai người trực tiếp đi ra khỏi đám người, biến mất ở trước mặt mọi người.
– Thanh ca?
Tất cả mọi người bên cạnh trầm mặc nhìn mấy người rời đi, cũng không dám ngăn cản, nhưng mà một người quả thật có chút do dự nhìn Thanh ca, trong mắt lóe lên vẻ nghi hoặc.
Thanh ca lắc đầu, ra hiệu không cần nhiều chuyện, rất nhanh, đám người xúm lại dần dần rời đi, chỉ còn lại Thanh ca và một vài người.
– Thanh ca, chẳng lẽ cứ như vậy để một người xa lạ tiến vào Thôn Trại ta sao!
Một thanh niên có chút không cam tâm mở miệng.
– Hơn nữa, Thanh ca ngươi cũng nhìn thấy Đóa Nhi bảo vệ tiểu tử kia thế nào, truwsdc đó bọn họ không hề quen nhau, ngươi an tâm về Đóa Nhi được sao…
Thanh ca nghe đối phương nói vậy, sắc mặt cũng hơi đổi, nhưng mà lập tức cười khổ một tiếng:
– Thôi bỏ đi, ý của thôn trưởng rõ ràng là không muốn để cho chúng ta đối phó gia hoả kia, chúng ta vẫn không nên gây chuyện.
– Về phần Đóa Nhi, hừ, sao nàng có thể coi trọng đối phương được chứ, sở dĩ hôm nay bảo vệ đối phương như thế, chỉ sợ chỉ là xuất phát từ tâm lý bảo vệ kẻ yếu, chúng ta không cần để tâm quá.
– Cũng không hẳn, Đóa Nhi là thanh mai trúc mã với Thanh ca ngươi, làm sao có thể để một tên tiêu tiểu không biết xuất hiện từ nơi nào quấy rầy chứ.
Một đám người đều ở nơi đó cười nói.
Thanh ca cũng không để ý, nhìn về phía thôn trưởng cùng Đóa Nhi rời đi, hai tay nắm thật chặt.
Thôn trưởng mang theo Đóa Nhi cùng nam tử đi đến một gian phòng tương đối cũ nát của Thôn Trại, chỉ có một phòng khách ở giữ cùng một gian phòng bên trái, bên phải là kho củi bị khói um đen, bên trong chất đầy củi lửa, cùng một cái nồi lớn.
Phòng khách cũng không lớn, chỉ có hai mươi mét, bên trong cũng vô cùng đơn sơ, chỉ có một cái bàn bát tiên, trên mặt bàn trưng bày mấy cái bát sứ cùng mấy đôi đũa.
Một cái ti vi trắng đen, còn có mấy cái ghế cũ nhiều năm rồi, toàn bộ tạo thành phòng khách.
Lão giả cầm một chiếc ghế ngồi xuống, nhìn Đóa Nhi cùng nam tử, từ trong túi lấy ra một cái ống điếu, châm lửa, cẩn thận hít một hơi, chậm rãi phun ra một vòng khói.
Nữ hài cẩn thận nhìn gia gia mình, biết gia gia đang chờ mình giải thích, thế nhưng nàng lại chẳng thể nào nói ra, chẳng lẽ nói với gia gia đó chỉ là do trực giác của mình mà thôi!
Trực giác khiến nàng dẫn nam tử xa lạ này đến đây!
Cho nên, trên mặt thiếu nữ hiện lên vẻ do dự cùng khó xử.
– Không muốn nói thì thôi đi, lần này gia gia giúp ngươi vượt qua, lần sau cũng không được tùy hứng như vậy nữa!
Thanh âm Lão giả truyền đến, cũng không bức bách thiếu nữ nữa.
Trên mặt thiếu nữ hiện lên vẻ vui mừng, vội vàng gật đầu, nhìn lão giả, bước nhỏ tiến lên đứng sau lưng lão ta, đôi tay nhỏ nhẹ nhàng xoa nắn bả vai đối phương.
Lão giả một mặt hưởng thụ, liếc nam tử kia, nhàn nhạt hỏi thăm:
– Gia hỏa kia rốt cuộc là sao?
Nghe vậy, thiếu nữ nhỏ giọng đáp:
– Hình như mất trí nhớ, ta cũng không biết rốt cuộc hắn đã xảy ra chuyện gì, thậm chí ngay cả tên hắn ta cũng không biết.
– Mất trí nhớ!
Lão giả mày nhăn lại, lời nói có chút thấm thía nói với thiếu nữ:
– Đóa Nhi, tình huống nơi này của chúng ta, ngươi không phải không biết, bây giờ ngay cả cuộc sống của mình cũng vô cùng gian nan, nào có thể chiếu cố một người mất trí nhớ nữa chứ!
– Ta biết, gia gia, ta chỉ là thấy hắn khá đáng thương, cho nên…
Thiếu nữ càng nói, thanh âm càng nhỏ, không thể nghe thấy.
– Nhưng mà ngươi yên tâm, gia gia, ta sẽ làm việc, giúp người giặt quần áo, săn bắn, nhất định sẽ không để cho gia gia bị đói!
Thanh âm của thiếu nữ trở nên kiên định, mặc dù sau mạt thế mọi người vẫn rất kính sợ thôn trưởng nhưng điều này không có nghĩa là sẽ nuôi lão giả!
Hắn vẫn cần dựa vào sức lao động để có được đồ ăn, không có người nào vô duyên vô cớ đưa thức ăn cho bọn họ, đương nhiên, nếu như Đóa Nhi gả đi thì lại là một chuyện khác.
Trong thôn trại thanh niên tài năng tuấn tú muốn cưới Đóa Nhi rất nhiều, mà bọn họ cũng không ngại phải nuôi thêm một lão đầu.
– Hồ đồ, gia gia nào có ý này!
Lão giả nghiêm mặt, dường như có chút tức giận.
Dường như phát giác được bản thân nói sai, thiếu nữ cũng vội vàng im miệng, cẩn thận đứng sau lưng lão ta.
– Ta, ta có thể giúp các ngươi săn bắn!
Lúc này, nam tử phía dưới lại đột nhiên mở miệng, mặc dù quên hết mọi thứ, nhưng sinh hoạt cơ bản vẫn còn, ở chỗ này, chỉ có thiếu nữ có thể cho hắn một cảm giác an toàn nhàn nhạt, hắn không muốn rời đi, nhưng hắn cũng nghe được nếu như ở lại rất có thể sẽ chết đói, cảm nhận được lực lượng nổ tung trong cơ thể mình, nam tử không khỏi ra dấu với lão giả và thiếu nữ.
– Vù vù!
Trong không khí bỗng nhiên nổi lên cuồng phong, một cỗ khí lưu cuồng mãnh xuất hiện, trực tiếp lật tung bàn ghế cũ nát.
– Cái này, cái này…
Thấy cảnh này, ngay cả thiếu nữ cũng có chút trợn mắt hốc mồm, có chút không dám tin nhìn nam tử.
Trong mắt lão giả bộc phát ra một cỗ tinh quang, không biết nghĩ đến cái gì, khóe miệng bỗng nhiên toét ra, giống như đang cười!
Chương 1065: Cuộc sống ở Miêu Trại (2)
Hai giờ sau, lão giả nhìn thấy nam tử vác đến một con heo biến dị cùng một con Dã Lang biến dị, nặng mấy trăm cân con ở trong tay nam tử giống như đồ chơi thuận tay mang theo, không hề lộ ra vẻ nặng nề.
– Ta đi ra ngoài một chuyến, chỉ tìm thấy hai con dã thú này, không biết có được không?
Nam tử cẩn thận mở miệng, ánh mắt vẫn dừng trên mặt thiếu nữ.
– Ha ha, tốt, rất tốt, Đóa Nhi, gia hỏa này không tệ! Về sau ở lại nhà chúng ta đi!
Lão giả thoải mái cười to, che giấu sự chấn kinh của mình.
– Nếu ngươi đã quên tên, như vậy sau này ngươi tên là Miêu Vong đi!
Lão giả lập tức lại cho nam tử một cái tên.
Đóa Nhi có chút mừng rỡ nhìn nam tử, hiện tại gọi là Miêu Vong, cũng không thèm để ý đến thú săn mà nam tử mang về, mà vui vẻ vì đối phương được ở lại.
Miêu Vong gật đầu, không nói gì, thoạt nhìn là một người tương đối trầm mặc.
– Giới thiệu sơ qua một chút, ta là Miêu Xuyên, ngươi có thể gọi ta là Miêu gia gia, đây là tôn nữ của ta, Miêu Đóa Nhi, về sau mọi người cũng là người một nhà.
Giới thiệu xong, Miêu Xuyên cũng tràn đầy hưng phấn nhìn thú săn trước mắt, trong lòng tính toán những vật này có thể đổi lấy bao nhiêu thức ăn hoặc là có thể cung cấp đồ ăn cho bọn họ bao nhiêu ngày.
Miêu Đóa Nhi tiến lên nói chuyện với Miêu Vong, muốn biết những gì Miêu Vong đã trải qua, nhưng không biết làm sao, Miêu Vong đối với trí nhớ trước kia căn không hề có chút nào.
Mà Miêu Vong rất nhanh cũng đã tiếp nhận hoàn cảnh hiện tại, về phần trí nhớ trước kia, không nhớ rõ cũng không quan trọng nữa, dựa theo cỗ năng lượng cổ quái trong cơ thể, ra ngoài săn bắn cũng có thể thu hoạch lớn.
Rất nhanh, theo thời gian chuyển dời, người này cũng nhanh chóng dung nhập vào trong mấy trăm người của Thôn Trại, thừa nhận gia hỏa Miêu Vong này.
Cho dù không thừa nhận cũng không có cách nào, mỗi lần Miêu Vong ra ngoài săn bắn, thu hoạch gấp mấy lần tất cả những người khác, bán đi giành được nhiều lương thực nhất, cho dù bọn họ không thuận mắt Miêu Vong nhưng cũng không có người nào coi thường một cường giả cả.
Dưới sự trợ giúp của Miêu Vong, cuộc sống sinh hoạt của cả nhà Miêu Đóa Nhi cũng trở nên tốt hơn, thậm chí có một căn phòng mới.
Đồng thời trong khoảng thời gian này, Miêu Vong cũng dần dần hiểu biết tình huống của thôn trại này, đây là một thôn trại nằm ở biên giới Vân nam của Hoa Quốc, trong thôn trại đều là người Miêu tộc thuần chủng!
Mạt Thế bạo phát, nơi này cũng xuất hiện không ít biến dị, trở thành Zombie, nhưng đối mặt với Tiến hóa giả của Miêu tộc, vẫn rất nhanh bị trấn áp.
Cho nên, tổn thất của mấy trăm người Thôn Trại cũng trở thành nhỏ nhất.
Đồng thời mấy trăm người Thôn Trại cũng xây dựng một quy mô rất nhỏ, bọn họ thậm chí không thể trồng trọt lương thực ở chỗ này, chỉ có thể dựa vào săn bắn để trao đổi lương thực với các căn cứ địa cao hơn!
Trong rừng rậm một mảnh tĩnh mịch, trong không khí vô cùng khẩn trương, dưới mặt đất, tất cả mọi người bị lá cây che giấu mặt mũi vô cùng khẩn trương nhìn một con khỉ biến dị cách nơi này không xa, mặc dù đối phương chỉ là một con khỉ nhưng thân thể có thể so với một con hổ to lớn trước Mạt Thế!
Mặc dù bọn họ có một Tiến Hóa Giả cấp bảy, nhưng nhìn khí tức hung hãn trên người đối phương, Thanh ca cầm đầu vẫn không thể nắm chắc có thể chế phục đối phương hay không.
Giống như biến dị thú này, một khi không thể đánh giết đối phương, như vậy thì chỉ có thể trơ mắt nhìn đối phương chạy đi!
Miêu Vong lặng lẽ nằm rạp trên mặt đất, cả người dường như cũng trở thành pho tượng, nhịp tim đập cũng trầm thấp nhất, giống như biến mất vậy, hắn vốn dĩ lòng dạ ngay thẳng, căn bản không hiểu mấy chuyện lợi dụng bẩy rập nhưng đi theo mọi người trong Miêu Trại, hắn cũng được mọi người tiếp nhận, nguyện ý mang theo hắn săn bắn.
Bọn họ không mang theo Miêu Vong cũng không ảnh hưởng đến việc Miêu Vong săn bắn, nhưng chính bọn hắn cũng nhiều khi đều tay không trở về!
Nhưng lúc mang theo Miêu Vong, rất nhiều lần đều bởi vì Miêu Vong mà bọn họ mới có thể thu hoạch được thành quả tương đối phong phú.
Cho nên qua mấy lần, bọn họ đều không thể không chủ động dẫn theo Miêu Vong.
Dù sao, không người nào mong muốn mình trở về trắng tay!
Trong không khí yên tĩnh đáng sợ, con khỉ biến dị này thân cao khoảng chừng gần hai mét vô cùng nhanh nhẹn xuất hiện cách đó không xa, nhắm mắt theo đuôi đi về phía một quả chuối tiêu đặt trên mặt đất.
– Gần, lại gần một chút!
Nhìn thấy thân ảnh của đối phương, mấy người ẩn giấu trong lá cây trở nên có chút kích động, hô hấp trong miệng trong nháy mắt tăng cường không ít!
– Không hay rồi!
Thanh ca cầm đầu lại quát to một tiếng, quả nhiên, sau một khắc, cả ngươi con khỉ biến dị kia giống như Lò xo bỗng nhiên nhảy trên mặt đất một cái, muốn trèo lên nhánh cây bay thẳng rời đi.
– Ầm!
Nhưng mà tốc độ của con khỉ biến dị này cũng không nhanh bằng tốc độ của Miêu Vong, chỉ thấy một bóng người màu xanh trong nháy mắt xông ra, bỗng nhiên lao về phía không trung.
– Bành!
Nhất quyền trùng điệp oanh ra, đánh vào không khí tiếng nổ đùng đoàng.
Chương 1066: Cảm giác kỳ quái
Khỉ biến dị cảm nhận được khí tức nguy hiểm muốn rời đi còn chưa kịp phản ứng đã cảm thấy đỉnh đầu của mình tối sầm lại, sau đó là vĩnh viễn lâm vào trong bóng tối!
– Rầm!
Liên tiếp hai tiếng vang rơi xuống đất, mọi người nằm rạp trên mặt đất cảm thấy mặt đất chấn động mạnh một cái, thi thể khỉ biến dị lẳng lặng nằm trên mặt đất, chết tươi.
Thân ảnh Miêu Vong cũng không cao lớn đứng bên cạnh đối phương, giống như một thư sinh tuấn tú nhưng mà trên mặt đất mọi người không ai dám nhìn Miêu Vong.
Bọn họ đều nhớ kỹ lực lượng kinh khủng kia của Miêu Vong, dưới lực lượng của đối phương lạ vô cùng cường hãn, mà con khỉ biến dị kia lạ yếu như gà, căn không có chút uy lực nào.
Tất cả mọi người nhanh chóng đứng lên, đi đến bên cạnh Miêu Vong tỉ mỉ quan sát khỉ biến dị đã chết, không chút keo kiệt lời khen của mình dành cho Miêu Vong.
– Ha ha, Vong ca thật lợi hại, biến dị thú cường đại như thế đã bị ngươi trực tiếp một bàn tay chụp chết!
– Ha ha, đi theo Vong ca cũng tốt!
– Vong ca vạn tuế!
-…
Mặc dù Thanh ca cầm đầu cũng không thuận mắt Miêu Vong, nhưng thực lực của đối phương lại làm hắn kính nể, cho nên cũng mở miệng:
– Miêu Vong, thực lực của ngươi xem ra lại gia tăng không ít, bây giờ chỉ sợ không hề thua kém cường giả nhất giai đâu!
– Con khỉ biến dị này chúng ta cầm lấy đi bán cho đại nhân căn cứ địa Hắc Thủy, hẳn là có thể đổi được không ít lương thực!
Nghe vậy, Miêu Vong không thèm để ý, chỉ gật đầu:
– Ngươi tự xử lý là được.
Sau khi hắn cùng đám người Phương Thanh liên hợp đi săn đã dần dần hình thành một quy củ, phàm là biến dị thú một mình hắn đánh giết có thể giao cho Phương Thanh đi đến căn cứ địa Hắc Thủy cỡ trung buôn bán, thu hoạch được lương thực hắn lấy tám phần còn hai phần coi như phí đi đường của đối phương.
Con khỉ biến dị này bị một đội viên phía sau thu lại, nếu như không phải có Miêu Vong, chỉ sợ con khỉ biến dị này sẽ chạy trốn mất, ai cũng không thể tóm được.
Nhưng mà bọn hắn ra ngoài một chuyến, không có khả năng chỉ đánh giết một con khỉ biến dị, còn phải đánh giết biến dị thú khó lường hơn.
Mọi người tiếp tục tiến về phía trước, chuẩn bị qua săn bắn biến dị thú khác.
Lúc hành tẩu, có người tương đối hiếu kỳ hỏi Phương Thanh:
– Thanh ca, ngươi đi đến căn cứ địa Hắc Thủy rồi, nơi đó rốt cuộc có dáng vẻ như thế nào, nghe nói căn cứ địa nơi đó có mấy ngàn người, còn có cường giả nhất giai, nơi đó người sống sót đều có lương thực ăn, là thật sao?
Mặc dù căn cứ địa Hắc Thủy chỉ cách Miêu Trại bọn họ không đến hai trăm dặm, nhưng người thực sự qua đó lại không có mất người, trước kia đều là Phương Thanh mang theo mấy Tiến Hóa giả thực lực coi như không tệ đi đến căn cứ địa Hắc Thủy, về phần những người khác, có thể sống sót cũng không tệ, thế giới bên ngoài càng thêm nguy hiểm, bọn họ không dám tùy tiện rời khỏi Thôn Trại!
– Đúng vậy, Thanh ca, trong chúng ta cũng chỉ có ngươi cùng mấy huynh đệ còn lại đi đến căn cứ địa Hắc Thủy ngươi nói cho chúng ta một chút thôi!
Nghe mọi người thúc giục, Phương Thanh dường như nghĩ đến cái gì, trong mắt lóe lên một mảnh hồi ức cùng lòng kính sợ:
– Thật sự là không đi ra không biết thế giới bên ngoài to lớn, sau Mạt Thế ta còn tưởng rằng toàn thế giới đều giống hệt nhau, không nghĩ tới căn cứ địa Hắc Thủy lại thành lập một căn cứ địa vô cùng an toàn, không chỉ có máy bay trực thăng, đại pháo, còn có hơn ngàn tên lính, còn có số lượng cường giả siêu việt hơn chúng ta nhiều!
Nói tới chỗ này, hắn ngừng một chút, nhìn sự khát khao trong mắt mọi người, không khỏi cười nói:
– Các ngươi cũng biết đẳng cấp của Tiến Hóa Giả rồi mà.
Nhìn thấy mọi người gật đầu, hắn mở miệng lần nữa:
– Ta chẳng qua chỉ là Tiến Hóa Giả cấp bảy mà thôi, trong lớp Tiến Hóa Giả cũng chỉ có thể coi là tầng thứ thấp, mà trong căn cứ địa Hắc Thủy Tiến Hóa Giả như ta còn có hơn mười người, thậm chí còn có sự tồn tại mạnh hơn nữa, thủ lĩnh căn cứ địa Hắc Thủy là cường giả nhất giai, cường giả nhất giai đó, một bàn tay có thể đánh chết một Tiến Hóa Giả như ta!
– Đây mới thực sự là cường giả!
Nghe thấy lời miêu tả của Phương Thanh, trong mắt mọi người đều hiện lên một vòng kích động, một người nhịn không được mở miệng:
– Thanh ca, vậy ngươi đã thấy thủ lĩnh của căn cứ địa Hắc Thủy động thủ chưa?
Nghe vậy, Phương Thanh biến sắc, có chút xấu hổ:
– Ta cũng chỉ nghe người khác nói.
Tất cả mọi người có chút thất vọng, thì ra cũng không tận mắt nhìn qua, người trước đó tra hỏi tiếp tục nói:
– Thanh ca, vậy làm sao ngươi thực lực của Vong ca có thể sánh ngang cùng cường giả nhất giai chứ?
Nghe thấy câu này, sắc mặt Phương Thanh lần nữa trở nên khó coi, hung hăng liếc mắt nhìn đối phương:
– Ta cũng đoán thôi!
Nhìn thấy ánh mắt của Phương Thanh, gia hỏa không ngừng nhắc đến vấn đề xảy ra cuối cùng cũng thức thời im miệng.
Miêu Vong cũng không để ý, đối với chuyện thực lực của mình rốt cuộc mạnh tới cỡ nào, ngay cả bản thân hắn cũng không thế rõ ràng, nhưng mà điều này cũng không quan trọng, lực lượng đối với hắn mà nói chỉ cần đủ là được, có thể dựa vào lực lượng của mình săn bắn nuôi sống mình cùng Miêu Đóa Nhi, Miêu gia gia là đủ rồi.
Chương 1067: Cảm giác kỳ quái (2)
– Nói như vậy, thủ lĩnh của căn cứ địa Hắc Thủy hẳn là mạnh nhất rồi! Nếu ta cũng có thể có được thực lực như đối phương thì tốt biết bao!
Một thanh âm rất nhỏ vang lên, thanh âm rất nhỏ, nhưng vẫn bị Phương Thanh nghe được.
– Ha ha, chỉ dựa vào ngươi, A Thiết, đừng nằm mơ nữa, đừng nói là ngươi, ta cũng không dám hy vọng xa vời có thể đạt tới nhất giai, có thể trở thành Tiến Hóa Giả cấp chín ta đã cảm thấy thỏa mãn rồi!
Phương Thanh cười to một tiếng, lần nữa hấp dẫn ánh mắt của mọi người.
– Đồng thời, ngươi nói sai một điểm, mặc dù chúa tể gia của căn cứ địa Hắc Thủy là một cường giả, nhưng muốn nói là mạnh nhất, vậy thì hoàn toàn không tính, ta nghe ngóng ở căn cứ địa Hắc Thủy, nghe nói hiện tại toàn bộ Hoa Quốc chia làm mấy siêu cấp thế lực, mỗi một siêu cấp thế lực đều có mấy chục vạn nhân khẩu, có vũ khí mạnh nhất, Tiến Hóa Giả cường hãn nhất, đừng nói biến dị thú, Thi Triều đại quy mô cũng không cách nào rung chuyển được căn cứ địa của những thế lực này!
– Người sống sót ở những căn cứ địa này mới là thiên đường, không chỉ có hoàn cảnh sinh tồn vô cùng an toàn, nghe nói còn có Linh Cốc, hình như là một loại lương thực tràn ngập linh khí, ăn vào có thể tấn thắng tố chất thân thể của một người, bảo vật này người bình thường cũng có thể có được, chậc chậc, đây mới cuộc sống nè!
– Dưới mấy siêu cấp thế lực cũng là đại hình thế lực, thường thường cũng có mấy vạn nhân khẩu, có thành tường kiên cố, truyền tin hoàn chỉnh, còn thức ăn nước uống sạch sẽ!
– Cường giả chỗ nào cũng có, thủ lĩnh của căn cứ địa Hắc Thủy cũng chưa được xem là nhân vật có tiếng tăm gì trong đại hình thế lực đâu.
– Căn cứ địa Hắc Thủy chỉ được xem là tiểu hình khu vực, lần này các ngươi hiểu rõ thủ lĩnh của căn cứ địa Hắc Thủy thuộc tầng thứ nào rồi chứ?
Phương Thanh cười cười giải thích nói, những tin tức này là do trước kia hắn tiến vào căn cứ địa Hắc Thủy vô tình đạt được, hiện tại phổ cập cho những người khác biết, nhất thời làm cho hắn có một cảm giác ưu việt cao cao tại thượng.
– Vậy người mạnh nhất là ai, nhiều cao thủ như vậy, chắc chắn có người mạnh nhất, phải có người mạnh nhất được nêu ra làm tấm gương để làm mục tiêu chứ! Như vậy mới có thể kích phát Tiểu Vũ Trụ trong lòng ta!
Một chàng trai chỉ mới mười tuổi có chút kiên định mở miệng, trong mắt chớp động dâng lên tia sáng hi vọng!
Những người khác cũng dùng ánh mắt sốt ruột nhìn về phía Phương Thanh, muốn từ trong miệng hắn biết được càng nhiều tin tức.
– Mạnh nhất?
Phương Thanh hơi nhíu mày một chút, dường như suy tư, có chút không xác định mở miệng:
– Hình như trong lúc vô tình ta có nghe qua rồi, nói là trong tất cả cường giả ở Hoa Quốc có một người được xem là người mạnh nhất!
Nghe vậy, trong mắt mọi người đều lộ ra tia sáng, càng có người vội vàng truy vấn:
– Là ai?
Ngay cả Miêu Vong cũng hiếu kỳ nhìn sang, lỗ tai dựng thẳng lên, muốn từ trong miệng đối phương nghe thấy rốt cuộc là ai, lại có thể được người ta công nhận là đệ nhất!
– Vương Song của căn cứ địa thành phố Giang Nam!
Phương Thanh chậm rãi mở miệng, trong mắt lóe lên một vòng sùng kính:
– Nghe nói đây là thủ lĩnh của căn cứ địa thành phố Giang Nam một trong bốn đại siêu cấp căn cứ địa, thực lực vô cùng cường hãn!
– Ngay cả Zombie cùng Vương giả trong biến dị thú cũng không dám coi thường đối phương, thậm chí dưới tay người này còn thu phục hai biến dị thú vô cùng kinh khủng!
Không biết vì sao, nghe thấy cái tên này, Miêu Vong cảm thấy trong đầu mình có thứ gì đó bị kích động, giống như một tia chớp rơi vào não hải, muốn xé rách, dường như có thứ gì đó sắp bộc phát ra!
– Chậc chậc, đây chính là Tiến Hóa Giả đỉnh phong của toàn nhân loại, thực lực căn không phải là thứ chúng ta có thể tưởng tượng được!
Phương Thanh nói:
– Đời này nếu có thể đến căn cứ địa Thành phố Giang Nam một chuyến cho dù có chết cũng đáng!
Trong mắt mọi người cũng hiện lên một vòng ước mơ, đây chính là sự tôn trọng đối với thực lực của cường giả.
Lúc mọi người đang ở đây cảm thán, Phương Thanh phát hiện thần sắc của Miêu Vong có chút hoảng hốt, không khỏi nhẹ giọng gọi một câu:
– Miêu Vong, ngươi sao thế?
Nghe thấy thanh âm của Phương Thanh, Miêu Vong từ trong hoảng hốt lấy lại tinh thần, ý niệm lăn lộn trong đầu dần dần lắng lại, chỉ có một hai quanh ảnh vô cùng mông lung.
– Ta không sao.
Miêu Vong lắc đầu, ra hiệu bản thân không có việc gì, nhưng mà trong lòng đã quyết định đợi đến lúc trở về sé điều tra một chút quang ảnh trong đầu rốt cuộc là cái gì.
Thấy thế, Phương Thanh không nói thêm gì nữa, mang theo mọi người tiếp tục chạy về phía trước.
Rất nhanh, một ngày trôi qua, đám người Phương Thanh thu hoạch được không ít con mồi, ba con khỉ biến dị, một con heo rừng biến dị, còn có hai con Dã lang biến dị!
Một đoàn người cao hứng bừng bừng đến Miêu Trại, xa xa có thể nhìn thấy đám người Miêu Đóa Nhi cách đó không xa đang ở bên bờ sông giặt quần áo.
Nhìn thấy Miêu Vong, Miêu Đóa Nhi có chút hưng phấn thả quần áo trong tay, bước loạng choạng tiến lên.
– Vong ca, ngươi trở về rồi!
Miêu Đóa Nhi mừng rỡ nhìn Miêu Vong, trong mắt có vẻ quan tâm.
Chương 1068: Sự sắp xếp của Miêu Xuyên
– Không sao, những con biến dị thú đều không đánh lại ta!
Sắc mặt Miêu Vong trở nên nhu hòa, sau đó từ phía sau móc ra một vật lông xù, đưa cho Miêu Đóa Nhi:
– Đóa Nhi, ta bắt được một bé thỏ trắng, tặng cho ngươi.
Nhìn thấy thứ trong bàn tay hắn nàng phát hiện, một con thỏ nhỏ lông tơ toàn thân tựa như Bạch Tuyết, trong mắt Miêu Đóa Nhi không che giấu được vẻ mừng rỡ, cẩn thận ôm thỏ con vào lòng mình, vội vàng nói lời cảm tạ với Miêu Vong.
Nhìn thấy hai người này tỏ ra thân thiết không coi ai ra gì, những người khác nhìn đến đỏ cả mặt, đặc biệt là Phương Thanh, đôi mắt to gần như trừng to.
– Ta đi thống kê thu hoạch hôm nay thu hoạch trước, sáng mai xuất phát đi đến căn cứ địa Hắc Thủy!
Phương Thanh buồn bực nói một câu, sau đó quay đầu rời đi, những người khác nhìn thấy Phương Thanh rời đi, vội vàng đuổi theo.
Miêu Vong cùng Miêu Đóa Nhi cũng không để ý, Miêu Vong cũng không lo lắng Phương Thanh sẽ cướp mất thu hoạch của mình, mặc dù Phương Thanh này không hợp với mình, nhưng đối phương cũng không phải là một tên tiểu nhân, Miêu Vong bởi vậy cũng không lo lắng.
Ban đêm, đang ngồi đang trong gian phòng đã được sửa chữa, ba người Miêu Vong, Miêu xuyên, Miêu Đóa Nhi đang ăn cơm, mỗi người một chén cơm, trên mặt bàn còn có hai đĩa rau xanh xào thịt.
Miêu Xuyên vẻ mặt vui mừng nhìn Miêu Vong, nếu không phải đối phương, chỉ sợ hắn cùng tôn nữ vẫn đang phải ăn rau xanh như trước.
Miêu Vong đến đây ba tháng ngắn ngủi nhưng cuộc sống hiện tại của bọn họ đã thay đổi rất nhiều so với trước kia.
Điều này cũng khiến cho hắn vô cùng đồng tình với cách làm lúc trước của Miêu Đóa Nhi, đây cũng không phải là suy nghĩ cho hắn, Miêu lão gia tử cũng là suy nghĩ cho tôn nữ của mình, dù sao Miêu Đóa Nhi là một nữ nhân, đợi đến khi mình già đi, chỉ sợ cũng chỉ còn lại một mình Miêu Đóa Nhi không chỗ nương tựa, có Miêu Vong hỗ trợ, có lẽ không khiến Đóa Nhi chịu thiệt thòi.
Đang ăn cơm, Miêu Xuyên không biết nghĩ đến cái gì, mở miệng nói với Miêu Vong:
– A Vong, nghe nói hôm nay các ngươi thu hoạch rất tốt.
– Tạm được, có thể là vận khí tương đối tốt, bắt được nhiều con mồi hơn bình thường.
Miêu Vong trầm trầm nói, hắn không phải là một người hay nói chuyện, cũng chỉ có thể dùng ít từ nhất mà để diễn tả ý tứ của mình.
– Ngày mai đám người Phương Thanh muốn cầm con mồi qua căn cứ địa Hắc Thủy đổi đồ ăn.
– A…
Miêu Xuyên gật đầu, không biết nghĩ đến cái gì, tiếp tục nói:
– Nếu đã như vậy, ngày mai ngươi cũng đi cùng một chuyến đi, có lẽ ngươi chưa từng đến căn cứ địa Hắc Thủy nhỉ.
– Gia gia, ngươi để Vong ca đến căn cứ địa Hắc Thủy làm gì?
Miêu Đóa Nhi bên cạnh đang ăn cơm có chút không vui, đường qua căn cứ địa Hắc Thủy khá xa, đi đường mất một ngày, cả đi cả về chỉ sợ cũng mất hai ba ngày.
Đồng thời trên đường nói không chừng còn xuất hiện nguy hiểm gì.
Nàng cũng không muốn Miêu Vong gặp phải nguy hiểm gì, mặc dù biết thực lực của Miêu Vong rất mạnh.
– Hả?
Miêu Vong cũng kinh ngạc ngẩng đầu lên, không hiểu nhìn Miêu Xuyên.
– Ngươi đi cùng, thuận tiện mua ít đồ.
Miêu Xuyên nói, đưa cho Miêu Vong một tờ giấy ghi đầy chữ.
Miêu Vong nhận lấy giấy trắng, nhìn chữ trên tờ giấy, trong mắt lóe lên một tia mê mang.
– Gia gia, ngươi viết cái gì thế?
Miêu Đóa Nhi bên cạnh tò mò nhìn qua, trực tiếp lấy giấy từ trong tay Miêu Vong nhìn một chút, không khỏi có chút kinh ngạc, nàng nhìn thấy phía trên là một số quần áo, nguyên liệu nấu ăn.
Thậm chí còn một cặp nến Long Phượng.
Miêu Đóa Nhi cảm thấy có chút giật mình, nhìn danh sách đồ cần mua trên này không giống như đồ bình thường hay dùng.
– Gia gia, ngươi muốn mua những thứ này làm gì?
Nghe thấy sự nghi hoặc của tôn nữ mình, Miêu Xuyên để đũa xuống, khe khẽ thở dài, hỏi Miêu Vong:
– A Vong, ăn xong chưa?
– Há, ta ăn xong rồi, ta về phòng trước.
Mặc dù Miêu Vong mất trí nhớ, nhưng không ngốc, rất nhanh đã hiểu rõ ý tứ của Miêu lão gia tử, thế nhanh chóng ăn hết cơm rồi trở về phòng của mình, cho chừa lại không gian cho hai người bọn họ nói chuyện.
Nhìn thấy Miêu Vong về phòng, Miêu Đóa Nhi dường như cũng ý thức được cái gì, có chút khẩn trương nhìn Miêu Xuyên.
– Đóa Nhi, ngươi năm nay vừa tròn mười tám tuổi.
Miêu Xuyên nhìn Miêu Đóa Nhi, trên mặt lộ vẻ vui mừng.
– Vâng.
Miêu Đóa Nhi gật đầu.
– Chớp mắt đều qua nhiều năm như vậy, năm đó phụ mẫu ngươi ngoài ý muốn qua đời, ngươi mới ba tuổi, là gia gia nuôi ngươi lớn.
Có thể nói, trừ gia gia, ngươi cũng không có những thân nhân khác.
Miêu Xuyên có chút cảm khái mở miệng:
– Nếu không phải Mạt Thế đáng chết này, chỉ sợ hiện tại ngươi cũng đã lên đại học rồi.
– Gia gia…
Nghe thấy gia gia nhắc đến chuyện trước kia, Miêu Đóa Nhi không khỏi hoe mắt.
– Đóa Nhi, bây giờ ngươi đã lớn rồi, gia gia cũng gia, không thể nào cứ luôn ở bên cạnh chăm sóc ngươi, có một ngày gia gia già đi, để lại ngươi một mình không nơi nương tựa, ta cũng không yên lòng.
Chương 1069: Sự sắp xếp của Miêu Xuyên (2)
– Miêu Vong là hài tử tốt, mặc dù hắn mất trí nhớ, nhưng có lẽ như vậy lại càng tốt hơn, có cuộc sống mới ở Miêu Trại, không cần suy nghĩ chuyện trước kia, thực lực hắn rất mạnh, so với Phương Thanh còn mạnh hơn rất nhiều, đợi đến khi gia gia già đi, hắn cũng có thể chăm sóc ngươi, không để ngươi bị người khác khi dễ.
– Gia gia, ngươi nói cái gì đó, ngươi nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi.
Miêu Đóa Nhi nghe rõ ý tứ của gia gia mình, sắc mặt trở nên hồng nhuận phơn phớt, giống như Yên chi thượng hạng.
– Nhân lúc gia gia vẫn còn, hai người các ngươi thành hôn đi!
Miêu Xuyên sờ đầu Miêu Đóa Nhi:
– Ngươi biết đó, hiện tại toàn bộ Miêu Trại không thiếu nữ tử thèm muốn Miêu Vong, mọi người đều biết thực lực Miêu Vong mạnh, có thể sắn bắn nhiều con mồi nhất, gả cho hắn, sau này ngươi không cần lo lắng gì cả.
– Gia gia đang giúp ngươi giữ Miêu Vong lại, về sau gia gia già đi cũng có người bảo vệ ngươi.
Nghe thấy lời của gia gia mình, sắc mặt Miêu Đóa Nhi càng đỏ thềm, đầu cũng rủ xuống mặt bàn rồi.
– Nữ tử Miêu tộc chúng ta đều hào sảng trực tiếp, Đóa Nhi, ngươi phải tóm chặt lấy A Vong, tuyệt đối không thể bị cô nương khác nhanh chân đến trước.
Lời nói của Miêu Xuyên có chút thấm thía mở miệng.
– Gia gia, ngươi đang nói bậy bạ gì đó…
Thanh âm Miêu Đóa Nhi bé không thể nghe, hai tay không ngừng xoa xoa thỏ trắng nhỏ, khiến nó không ngừng trợn trắng mắt.
– Xem ra, quyết định của gia gia là đúng, nếu để ngươi tự mình làm, chỉ sợ người cũng bị người ta cướp mất.
Thấy thế, Miêu Xuyên thở dài:
– Ta đã quyết định, ngày mai để A Vong đi đến căn cứ địa Hắc Thủy, mua ít đồ, mặc dù là Mạt Thế, nhưng cũng phải chuẩn bị cho ngươi một buổi hôn lễ thật tốt, không thể để cho những người khác trong Miêu Trại xem thường.
Người trong Miêu Trại có thể sẽ không quan tâm những thứ khác, nhưng đối với mặt mũi lại vô cùng để ý, cho dù là Mạt Thế, cũng muốn cử hành một hôn lễ thập toàn thập mỹ.
Miêu Đóa Nhi không mở miệng nói chuyện nữa, thậm chí trực tiếp xoay người rời đi, chạy về gian phòng của mình.
– Rầm.
Cửa gian phòng bị đóng lại, nhìn lấy dáng vẻ của tôn nữ mình, Miêu Xuyên không khỏi thở dài:
– Đóa Nhi, gia gia chỉ muốn tốt cho ngươi. ..
Sáng sớm hôm sau, Miêu Vong cầm lương khô mà Miêu Đóa Nhi sáng sớm dậy chuẩn bị cho mình, chăm chú nghe lời dặn dò của Miêu Đóa Nhi.
Miêu Vong không ngừng gật đầu, có chút hưởng thụ loại cảm giác này.
Mà bên cạnh đám người Phương Thanh đôi mắt đỏ bừng nhìn một màn này, Phương Thanh nhịn không được mở miệng:
– Đóa Nhi, ngươi yên tâm đi, có ta ở đây, chắc chắn sẽ không để hắn xảy ra chuyện.
– Được rồi, Đóa Nhi, ta không sao đâu, ngươi an tâm ở nhà chờ ta về đi, đồ Xuyên gia gia bảo ta mua ta nhất định sẽ mua hết!
Miêu Vong nói xong, phất phất tay với Miêu Đóa Nhi.
Những người khác nghe thấy lời hắn nói lòng hiếu kỳ nháy mắt tăng lên.
– Thôn trưởng bảo hắn mua đồ?
– Thứ gì thế?
Đám người Phương Thanh vô cùng tò mò.
Nhưng mà Miêu Vong cũng không giải thích với bọn hắn.
Bảy tám người đẩy hai chiếc xe đẩy, chậm rãi đi về phía xa, bọn họ phải tốn một ngày mới đi tới được căn cứ địa Hắc Thủy, muốn ngày hôm sau trở về thì phải đi sớm một chút.
Nhìn thấy bóng dáng bọn hắn rời đi, Miêu Đóa Nhi giống như tiểu thê tử lo lắng trượng phu đi xa, nóng ruột nóng gan.
– Yên tâm đi, thực lực của Miêu Vong rất mạnh, cho dù trên đường gặp chuyện ngoài ý muốn cũng sẽ không xảy ra vấn đề gì.
Miêu Xuyên vỗ bả vai Miêu Đóa Nhi, nhẹ giọng an ủi.
Miêu Đóa Nhi gật đầu, ánh mắt vẫn luôn chăm chú nhìn đám người Miêu Vong rời đi.
Một đường tiến lên, tất cả mọi người đều là người quen, không ngừng vui đùa, thỉnh thoảng phát ra một trận cười to.
Bọn họ vừa rời khỏi Thôn Trại, bình thường cũng không có bất kỳ nguy hiểm nào, đồng thời trong bọn họ cũng có mấy Tiến Hóa Giả, cho dù thực sự gặp phải tên nào ngấp nghé làm càn thì bọn họ cũng không dễ dàng ra tay, đường đi còn dài, trong lòng bọn họ cũng có tự có tính toán.
Đám người Miêu Vong, Phương Thanh đi đường cũng không gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn, cũng không có Zombie cản đường.
Bữa trưa thì ăn lương khô bản thân tự mang theo, tùy tiện lấp vừa bao tử, nghỉ ngơi nửa giờ lại tiếp tục lên đường.
Buổi chiều, mặt trời nhanh xuống núi, xa xa, bọn họ nhìn thấy một chiếc xe bị vứt bỏ cùng tường vây được tạo nên từ sắt tấm, cao năm mét, trên tường rào có một chiếc súng máy hạng nặng, còn có binh lính khắp nơi tuần tra.
– Chúng ta đến nơi rồi!
Phương Thanh thấy cảnh này, có chút mừng rỡ mở miệng, nói xong thì tăng bước chân mình.
Phía trước tường vây, có một cửa lớn được tạo thành từ những thanh thép, thỉnh thoảng thấy có người ra vào, nơi cửa còn có mấy binh lính tuần tra, tra hỏi một vài người lạ.
Miêu Vong hiếu kỳ đánh giá căn cứ địa trước mắt, so với Miêu Trại, nơi này tốt nơi chỗ bọn hắn rất nhiều.
– Nơi này buổi tối bảy giờ sẽ đóng cửa, chúng ta phải nhanh lên!
Phương Thanh nói với mọi người một câu, cả người thẳng đường đi tới.
– Phương Thanh, lại tới sao, lần này thu hoạch thế nào?
Chương 1070: Căn cứ địa Hắc Thủy
Thủ vệ nơi cửa rõ ràng quen biết Phương Thanh hai ba ngày lại tới đây, mở miệng cười nói, mỗi lần Phương Thanh tới đều dùng thịt biến dị thú đổi lấy lương thực, loại mua bán này ở trong căn cứ cũng rất được hoan nghênh, bọn họ cũng sẽ không cố ý ngăn cản.
Dù sao căn cứ địa phát triển tốt, đãi ngộ của bọn họ mới có thể được tăng cao.
Phương Thanh cũng rất quen thuộc với những người này, từ trên người lấy ra một hộp thuốc, từ trong đó lấy ra bốn điếu thuốc, đưa cho đối phương, lập tức mở miệng cười:
– Hắc hắc, mấy ngày nay vận khí không tệ, thu hoạch nhiều hơn bình thường không ít, chuẩn bị bán cho căn cứ địa đây.
Mấy người không chút khách khí nhận thuốc lá, châm lửa hút, có người khá kinh ngạc nhìn thuốc lá trên tay:
– Lão Phương, ngươi phát tài rồi nhỉ, là thuốc lá đấy!
– A, đúng, ngươi không nói ta còn không để ý đấy!
Người khác cũng phát hiện trong tay là thuốc lá, một người mở miệng cười:
– Lão Phương, gần đây không phải phát tài đấy chứ, phát tài cũng đừng quên các huynh đệ đó nha.
Phương Thanh cười hùa:
– Các huynh đệ nói gì vậy, chúng ta cũng không phải người ngoài, hai ngày này ta cũng bất ngờ phát hiện ra một bao thuốc, cũng có quên phần mấy huynh đâu.
Mặc dù những thủ vệ này không phải là đại nhân vật gì, nhưng có thể ở chỗ giữ cửa này, phía sau cũng có quan hệ thiên ti vạn lũ, Phương Thanh cũng không muốn đắc tội với bọn họ.
– Được rồi, Lão Phương, tâm ý của ngươi chúng ta nhận, tranh thủ thời gian đi vào đi, chậm thêm chút nữa sẽ đóng cửa đấy!
Lý ca cầm đầu mở miệng cười.
– Được, cám ơn mấy huynh đệ.
Phương Thanh nói tiếng cảm tạ với mấy người này, đám người Miêu Vong ở phía sau tiến lên.
Mọi người thuận lợi tiến vào bên trong, đám người Lý ca cũng không tiến hành kiểm tra, đám người Phương Thanh đã sớm là người quen của căn cứ địa, không cần phải tiến hành kiểm tra nghiêm ngặt, đồng thời trong căn cứ còn có Tiến Hóa Giả cường đại tồn tại, cho dù thực sự có người muốn quấy rối cũng không sợ chút nào.
Tiến vào bên trong, đám người Miêu Vong cảm nhận được sự náo nhiệt vượt xa quá thôn trại của bọn họ, từng dãy phòng ốc đơn sơ sắp dãy hai bên đường, bán đủ loại vật tư.
Trung tâm xa xa, đám người Miêu Vong nhìn thấy một số dương lâu cỡ nhỏ hào hoa, giống như hạc giữa bầy gà.
– Nơi đó là chỗ ở của thủ lĩnh căn cứ địa Hắc Thủy.
Phương Thanh đơn giản giải thích cho Miêu Vong một chút:
– Không có việc gì tuyệt đối không nên tới gần, nếu không dễ dàng bị thủ vệ nơi cửa cho rằng mình là người xâm nhập sẽ bị đánh giết!
Nghe thấy lời của Phương Thanh, trong lòng tất cả mọi người run lên, nhất thời âm thầm khuyên bảo bản thân một phen.
Phương Thanh mang theo mọi người dọc theo đường đi về phía trước, rất nhanh đã rẽ vào trong ngõ hẻm nhỏ, trong ngõ hẻm không sạch sẽ như bên ngoài, có rất nhiều rác rưởi, còn có một vài nữ nhân vóc dáng nóng bỏng đứng trong ngõ hẻm, thấy có người đến, đều chủ động nhiệt tình tiến lên, bày ra dáng vẻ nhiệt tình giống như đã lâu không nhìn thấy thân nhân.
Phương Thanh rất thuần thục thoát khỏi sự dây dưa của những nữ nhân này, tìm đến một quán trọ lấp lòe đèn màu.
Phương Thanh tiến vào bên trong, chủ nhân quán trọ là một nữ nhân vóc dáng đầy đặn, trông rất thân quen với Phương Thanh, Phương Thanh từ trong ngực móc ra một một tờ tiền giấy mười đồng đưa cho đối phương, ra hiệu cho đám người Miêu Vong tiến vào.
– Tiểu Phương, lần này các ngươi lại có thêm một người hả, chút tiền ấy vẫn chưa đủ đâu.
Nữ nhân mở to đôi mắt đào hoa, giống như có thể chảy ra nước.
– Nguyệt tỷ, ta cũng là khách quen chỗ ngươi, giữa chúng ta còn tính toán chút chuyện nhỏ này sao!
Phương Thanh cười hì hì mở miệng, không hề nhắc đến chuyện thêm tiền.
Nữ nhân được gọi là Nguyệt tỷ tức giận trừng mắt liếc đối phương một chút, lấy một chuỗi chìa khoá từ trên tường phía sau lưng ra, đưa cho hắn:
– Chỉ lần này thôi, lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa, không phải ngươi không biết phòng trọ trong căn cứ địa eo hẹp bao nhiêu!
– Hắc hắc, ta hiểu mà, cám ơn Nguyệt tỷ!
Phương Thanh cười nói một câu, vượt qua đối phương đi thẳng về phía trước, đám người Miêu Vong đi theo phía sau, nhìn dáng người đối phương nóng bỏng, đều âm thầm nuốt từng ngụm từng ngụm nước bọt.
Xuyên qua một rèm cửa, phía sau có mười mấy gian phòng, mỗi một gian phòng đều bị một cánh cửa ngăn lại.
– A, phòng của các ngươi ở chỗ này, WC thì dùng chung, không được làm ồn đến những người khác, nghiêm cấm đánh nhau, quy củ các ngươi đều biết rồi, ta cũng không nói nhiều, nhớ kỹ ngày mai rời đi phải trả lại chìa khoá.
Nữ nhân dùng chìa khoá mở cửa gian phòng ra, đơn giản nói với mấy người quy củ nơi này một chút rồi đong đưa rời đi.
Lúc gần đi còn dùng cặp mắt đào hoa nhìn Miêu Vong một chút, không khỏi sáng lên, bàn tay mềm mại hơi hơi đụng vào Miêu Vong một chút, Miêu Vong giật mình, cánh tay như chớp giật lùi bước.
Tốc độ như vậy cũng khiến Nguyệt tỷ giật mình, có chút ngạc nhiên liếc hắn một cái, sau đó cười duyên một tiếng rời đi.
Đám người Phương Thanh lưu luyến nhìn bóng dáng đối phương rời đi, lập tức có chút hâm mộ nhìn Miêu Vong, động tác vừa rồi bọn hắn cũng đều nhìn thấy, nữ nhân đối với Miêu Vong tốt như vậy bọn hắn cũng vô cùng hâm mộ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








