1. Home
  2. Truyện Hệ Thống
  3. [Dịch] Lục Địa Kiện Tiên
  4. Tập 96 : Thông đạo lòng đất (c951-c960)

[Dịch] Lục Địa Kiện Tiên

Tập 96 : Thông đạo lòng đất (c951-c960)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 951: Thông đạo lòng đất

Tổ An hiếu kỳ hỏi.

Mị Ly đáp:

– Người Ân Thương đều bày tế phẩm ở trong đỉnh đồng đun sôi, đối với Ân Thương mà nói, đỉnh đồng cũng là đồ vật dùng đến nấu.

Con Thao Thiết kia chưa chết ở trong đỉnh, tự nhiên không tính là tế phẩm.

– Sớm biết như vậy, vừa rồi nên đoạt thi thể của nó tới.

Tổ An hối hận không thôi.

– Hiện tại ta đi chỗ nào tìm tế phẩm đây.

– Chuyện nào có đáng gì.

Thanh âm của Mị Ly trở nên băng lãnh.

– Muội muội ngực lớn kia không phải là tế phẩm tốt nhất sao? Lại là người sống quy cách tối cao, khuôn mặt xinh đẹp, ngực lại lớn, chắc hẳn Thiên Thần sẽ cực kỳ hài lòng cái tế phẩm này.

– Lấy quan hệ của ngươi và nàng, nàng căn bản sẽ không đề phòng, ngươi rất dễ dàng đắc thủ.

Tổ An:

– …

Đây là có thù oán gì a, vậy mà muốn lấy Đại Mạn Mạn làm tế phẩm, hơn nữa ngay cả kế hoạch chi tiết cũng chế định tốt, chẳng lẽ ghen ghét nàng ngực lớn hơn ngươi?

Mị Ly hừ một tiếng:

– Ngươi không nên xử trí theo cảm tính, bằng không sẽ chỉ chết cùng nàng.

Ngươi muốn chết có thể, nhưng đừng lôi kéo ta, nếu ngươi không xuống tay được, thì để ta tới.

– Không được!

Tổ An quả quyết cự tuyệt, có lẽ là lo lắng nàng thật động thủ, hắn suy nghĩ cực nhanh, bỗng nhiên trong đầu lóe lên linh quang.

– Ta có tế phẩm!

Vừa nói vừa từ trong Lưu Ly Bảo Châu lấy ra con cá sấu trước đó ở bờ sông bắt được, ném vào trong đỉnh lớn.

Mị Ly ồ một tiếng:

– Không nghĩ tới trong không gian trữ vật của ngươi còn có những tài liệu này, bất quá cá sấu không phải tài liệu quý hiếm gì, làm tế phẩm chỉ sợ phân lượng không đủ.

Thấy nàng vẫn lưu luyến không rời nhìn về phía Bùi Miên Mạn, Tổ An tê cả da đầu, thật lo lắng nàng kìm nén không được đi giết Đại Mạn Mạn, vội vàng lấy ra thi thể Thao Thiết:

– Ta còn có cái này.

– Thao Thiết? Tuy gia hỏa này rất buồn nôn, bất quá Thương nhân tựa hồ thường dùng nó tế tự, hẳn tạm được.

Lúc này Mị Ly mới gật đầu.

Tổ An buông lỏng một hơi, nghĩ thầm nếu còn chưa đủ, ta có thể lấy ra thi thể Cự Long làm tế phẩm, lo lắng duy nhất là xác rồng quá khổng lồ, làm sao bỏ vào trong đỉnh đồng được.

Lúc này Bùi Miên Mạn mới giật mình hỏi:

– Ngươi đang làm gì đó?

Vừa rồi hỏi hắn mấy chuyện, kết quả hắn thủy chung không nói một lời, sau đó lấy ra thi thể cá sấu và Thao Thiết ném vào trong đỉnh.

Bởi vì thân thể Thao Thiết khá lớn, chỉ thấy hắn dùng Thái A Kiếm chặt đầu lâu, tứ chi, cái đuôi… mới bỏ vào.

Máu Thao Thiết chảy ra, nhưng không biết vì sao, dịch thể của nó tràn ngập tính ăn mòn, rơi lên mặt đất thậm chí trên chiếc đỉnh kia, lại không có một chút phản ứng.

Bất quá hiện trường phân thây này nhìn có chút ghê rợn, nếu không phải thấy ánh mắt của Tổ An bình tĩnh, nàng còn tưởng đối phương trúng tà.

– Ta đang thử tìm kiếm đường ra.

Tổ An vừa giải thích vừa chỉ huy nàng.

– Ngươi dùng Hắc Viêm đốt phía dưới, tận lực đun sôi đồ vật.

– A?

Bùi Miên Mạn mộng bức.

– Hiện tại Hắc Viêm của ta dùng để phòng ngự còn ngại không đủ, sao có thể nấu đồ vật?

Nàng thực không thể nào hiểu được dòng suy nghĩ của hắn.

Tổ An nhanh chóng giải thích.

Bùi Miên Mạn nghe bán tín bán nghi, có điều nàng nghĩ đối phương trước giờ đều tính trước làm sau, vì vậy quyết định tin tưởng hắn một lần.

Sau đó nàng vừa dùng Hắc Viêm bảo hộ hai người, vừa phân ra một sợi Hắc Viêm làm nóng đại đỉnh.

Vốn Hắc Viêm của nàng còn có thể kiên trì ba nén hương thời gian, bây giờ ngay cả một nén nhang cũng chưa hẳn kiên trì được.

Nàng liếc nhìn Tổ An, khẽ cắn môi, cuối cùng vẫn không nói gì thêm.

Tổ An kéo nàng đến bên cạnh đỉnh đồng, như vậy có thể sử dụng hỏa diễm ở dưới đỉnh đồng phòng ngự một phương hướng, giảm nhẹ áp lực cho nàng.

Đại đỉnh vốn nặng nề, hỏa diễm bình thường muốn làm nóng cũng rất khó khăn, nói gì đến đun sôi đồ vật.

May mắn Hắc Viêm của Bùi Miên Mạn là vật phi phàm, rất nhanh nhiệt độ tăng lên cao, không bao lâu, trong đỉnh dần dần truyền đến mùi thịt, đồng thời còn xen lẫn rất nhiều mùi thối buồn nôn.

Hẳn là những chất nhầy trên người Thao Thiết bị làm nóng sinh ra.

Tổ An nhìn một nồi thịt hắc ám thúi quắc, biểu lộ cực kỳ cổ quái, cầm vật như vậy tế tự, Thiên Thần có thể ngộ độc thực phẩm, sau đó hạ xuống thiên phạt không?

Đáng tiếc chuyện cho tới bây giờ đã không có đường quay về, chỉ có thể kiên trì nấu.

Bùi Miên Mạn cũng nhíu mày, nhịn không được nói:

– Mùi vị kia thật… giống… giống…

Thấy nàng đỏ mặt nửa ngày không tiện nói, Tổ An cười nói:

– Giống nấu một nồi cứt đúng không?

– Đừng nói…

Bùi Miên Mạn cảm thấy trong bụng bốc lên, nhịn không được nôn mửa.

– Ngươi xác định cái này có thể làm tế phẩm?

– Hẳn là được.

Tổ An cũng không xác định.

– Cái này dù sao cũng là nguyên liệu nấu ăn nấu ra, tuy khó ngửi một chút, nhưng nhiều lắm chỉ xem như Chocolate vị cứt, dù sao vẫn là Chocolate nha, so với cứt thì tốt hơn rất nhiều, nếu ngươi là Thiên Thần, ngươi sẽ chọn cái nào?

Dù chưa từng nghe qua Chocolate, nhưng Bùi Miên Mạn vẫn hiểu được ẩn ý, xấu hổ che mũi:

– Ta không chọn cái nào cả.

Bất quá nàng vừa phân thần, phòng ngự xuất hiện khe hở, vô số ác linh chen chúc lao tới.

Bùi Miên Mạn hoa dung thất sắc, Tổ An vội vàng ôm nàng vào trong ngực bảo vệ, trước đó hắn đã lấy ra Đèn Pin Thần Kỳ, vật kia hẳn có thể khắc chế những sinh vật tử linh này.

Bất quá nó chỉ còn một lần sử dụng cuối cùng, không phải vạn bất đắc dĩ, hắn không muốn lãng phí.

Nhưng bây giờ đã không có biện pháp, thời điểm hắn định kích hoạt đèn pin, những ác linh kia phảng phất như bị mỹ vị gì hấp dẫn, ào ào bay về phía đại đỉnh.


Chương 952: Cổ Mạn Đồng

Vật trong nồi lớn kia buồn nôn không thể diễn tả, lại thành sơn hào hải vị trong mắt ác linh, cả đám lao lên, thịt trong chiếc đỉnh nhanh chóng bốc hơi.

Thi thể cá sấu và Thao Thiết vốn tràn đầy cả đỉnh, nhưng không lâu lắm đã bị những ác linh này ăn sạch.

Những ác linh kia ở trong đỉnh không còn đi ra, mê vụ âm u khủng bố dần dần tán đi, những cây đuốc ở hai bên khôi phục bình thường, xung quanh không còn bóng dáng ác linh nữa.

– Thật… Thật có hiệu quả.

Sắc mặt Bùi Miên Mạn tái nhợt, vừa rồi nàng nghĩ mình chết chắc, không nghĩ tới lại chạy thoát.

Mị Ly hừ một tiếng:

– Ngực to mà không có não, chỉ biết lẳng lơ câu dẫn nam nhân.

Tổ An:

– …

Hôm nay Hoàng Hậu tỷ tỷ đến cùng làm sao vậy, tựa hồ rất ghen tuông.

Đương nhiên lời này hắn không dám nói, miễn cho đổ dầu vào lửa.

Lúc này có tiếng ầm ầm vang lên, chỉ thấy mảnh đất đằng sau đại đỉnh tách ra thành mấy múi, sau đó xoay chuyển, lộ ra một cửa động hình tròn.

Chỗ cửa động xuất hiện một bậc thang thật dài uốn lượn, bất quá ánh lửa chỉ có thể chiếu vào mấy mét, toàn bộ cửa động tối như mực, không cách nào thấy rõ bên trong là bộ dáng gì.

– Hoàng Hậu tỷ tỷ, cái này là tình huống như thế nào?

Mị Ly đã đi ra, Tổ An tự nhiên không buông tha cơ hội tốt như vậy, miễn cho nàng lại rơi vào trạng thái ngủ say.

Mị Ly trầm giọng nói:

– Năm đó ta xem qua một quyển cổ tịch, phía trên ghi chép một thói quen xây dựng quỷ dị của Ân Thương, trên mặt đất là hoàng cung, dưới mặt đất là hoàng lăng, nếu nơi này là tế đàn, như vậy tự nhiên là địa phương liên thông Quỷ Thần, Thương nhân không chỉ tế tự Thần, còn tế tự Quỷ, Thần là thượng thiên, Quỷ là các đời tổ tiên của bọn họ.

Nếu như ta đoán không sai, phía dưới này thông hướng hẳn là hoàng lăng của Thương triều.

Tổ An khó khăn nuốt nước miếng:

– Chúng ta ở trên mặt đất cũng gặp nhiều nguy hiểm như vậy, có Khô Lâu Võ Sĩ chiến lực mạnh mẽ, có vô số ác linh ăn thịt người, bây giờ đến hoàng lăng còn sẽ như thế nào nữa?

Mị Ly hừ một tiếng:

– Hiện tại các ngươi cũng không còn cách nào khác, chẳng lẽ ngươi quên lần trước trong bí cảnh đụng phải ta? Mỗi bí cảnh tất có mắt trận, ngươi không phá mắt trận, chỉ có thể bị vây ở chỗ này cả đời, từ tình huống hiện tại đến xem, mắt trận không ở trên mặt đất, thì chỉ có ở dưới.

– Ta biết ngươi còn có hai thi thể Cự Long làm lương thực, đồng thời trong không gian trữ vật chuẩn bị rất nhiều vật tư, những thứ kia có thể chèo chống ngươi một năm hai năm, nhưng mười năm trăm năm thì sao? Huống chi nơi này khắp nơi đều là nguy hiểm, ngươi ở trên cũng chưa chắc an toàn.

– Hơn nữa nếu ta không đoán sai mà nói, trong bí cảnh này còn cất giấu một bản thần công không thua gì Hồng Mông Nguyên Thủy Kinh, ngươi có thể đi vào bí cảnh này là cơ duyên vô cùng lớn, há có đạo lý chần chừ không tiến?

Thấy nàng như hóa thân thành một lão sư nghiêm khắc, Tổ An lầu bầu nói:

– Ta chỉ là thuận miệng nói một câu, cũng không nói không đi.

– Vậy thì tốt.

Sắc mặt của Mị Ly hòa hoãn, nhìn về phía Bùi Miên Mạn ở bên cạnh.

– Bây giờ nghĩ lại, nữ nhân này cùng ngươi tiến đến cũng là thiên ý, theo ta biết, địa vị của nữ nhân thời Ân Thương cao hơn các vương triều phong kiến khác rất nhiều, các đời Vương hậu của Ân Thương không phải Đại Tế Ti chính là Đại tướng quân, hoặc tồn tại tương tự Thừa Tướng trợ giúp Thương Vương xử lý chính vụ, cho nên nữ nhân này ở bên cạnh ngươi, nói không chừng sẽ có tác dụng không tưởng tượng nổi.

Tổ An mỉm cười, cầm bàn tay mềm mại của Bùi Miên Mạn:

– Không chỉ là bí cảnh này, cho dù là ở bên ngoài, nàng ta cũng giúp ta rất nhiều.

Bùi Miên Mạn sửng sốt, không ngờ hắn đột nhiên lại nắm tay mình, có điều hiện giờ nguy cơ đã qua, cả người nàng ta cũng trầm tĩnh lại, cầm ngược lại tay đối phương, nhẹ nhàng rúc vào vai hắn, mặt kiều diễm như hoa.

Nhìn hai người ôm nhau thân thiết, Mị Ly không biết phải nói gì, đây là mình tạo nghiệt gì vậy, cứ phải chứng kiến đôi cẩu nam nữ này ân ái như vậy.

Đến từ Mị Ly, điểm nộ khí +333!

Nàng ta dứt khoát trở lại trong Thái A Kiếm, để mắt không thấy thì tâm không phiền.

Nhận thấy điểm nộ khí của nàng ta, Tổ An biết lại chọc giận nàng ta rồi, có điều cũng đành chịu thôi, không thể sau này không thân thiết với Đại Mạn Mạn được, Hoàng hậu tỷ tỷ quen rồi sẽ đỡ thôi.

Nếu Mị Ly biết suy nghĩ của hắn lúc này, sợ rằng đã tức chết.

Lúc này Bùi Miên Mạn nói:

– A Tổ, chúng ta có cần đi xuống không?

Kỳ thật nàng ta rất hưởng thụ sự ấm áp hiếm có hiện giờ, không muốn phá hỏng cảm giác lúc này mà bước vào trong nguy hiểm không biết.

Tổ An gật đầu:

– Ừ, phía dưới trừ đường ra ra, có thể còn có cơ duyên cực lớn…

Hắn kể lại đại khái cuộc nói chuyện vừa rồi với Mị Ly, đồng thời thầm nghĩ xem ra đây cũng một trong mười hai “Nơi không thể nói”, cất giấu một quyển bí điển, nếu có thể lấy được không biết Hệ Thống Anh Hùng Bàn Phím sẽ mở ra công năng mới gì.

Bùi Miên Mạn cũng không có hứng thú quá lớn với cơ duyên gì đó, nàng ta chỉ nghĩ đến cứ ở đây mãi quả thực cũng không phải là biện pháp, cứ ra ngoài rồi lại thiên trường địa cửu với hắn thì tốt hơn.

Hai người đạt thành nhất trí, xuất phát đi đến cầu thang dưới lòng đất.

Lúc Đi ngang qua đại đỉnh, phát hiện những ác linh trong đó đều đã biến mất, mà Ngạc Ngư và Thao Thiết chỉ còn lại hai bộ xương trắng.

Tổ An chú ý thấy trong đó có hai đoạn rất đặc thù, bên trên có từng vòng văn lộ phong cách cổ xưa, còn lờ mờ lấp lánh điện quang.


Chương 953: Cổ Mạn Đồng (2)

Hắn nhớ tới đây là hai cái sừng trên đầu Thao Thiết, có thể phát ra tia chớp thì khẳng định là vật phi phàm, thế là liền thu lại.

Hắn theo bản năng quay đầu nhìn về phía hài cốt Thao Thiết to lớn dưới bậc thang, hai cái sừng đó cực to, chắc hẳn càng quý giá hơn.

Khi hắn đang muốn đi lấy, chân giẫm lên cầu thang, lập tức lại phát ra giai điệu quỷ dị, không khí chung quanh cũng lạnh hơn mấy phần, hỏa diễm ở hai bên bậc thang lại lấp lánh, biến thành lúc sáng lúc tối.

Tổ An lập tức thu chân lại, đùa gì thế, hắn không muốn lại kích phát một lần ác linh xông ra nữa, lần này hắn cũng không có tế phẩm.

Tuy có chút không cam lòng, hắn cũng chỉ có thể từ bỏ chủ ý với hai cái sừng đó.

Hai người đều tự lấy gì một cây đuốc, dọc theo địa đạo đen thui đi xuống dưới.

Bậc thang không phải thẳng tắp, mà là uốn lượn xuống phía dưới, giống như vòng quanh một cây cột mà đi xuống.

Trên vách tường dọc đường điêu khắc rất nhiều thương nhân võ sĩ, đồng thời còn có các loại đồ án vân long văn, thao thiết văn, lôi văn, điểu thú văn, vân vân.

Tổ An không phải chuyên gia về phương diện này, chỉ có thể mơ hồ căn cứ vào phim phóng sự kiếp trước đã xem để phán đoán.

Hắn vốn muốn nhờ Mị Ly giúp đỡ, đáng tiếc Mị Ly giống như thật sự bị chọc tức rồi, thủy chung không đáp lại câu hỏi của hắn.

Về phần Bùi Miên Mạn, biểu hiện vừa rồi dường như cũng có chút thông linh, đáng tiếc hiện giờ năng lực đó giống như bỗng nhiên biến mất, nhìn thấy những cái này cũng không nói ra được nguyên cớ.

Cũng không biết qua bao lâu, hai người cuối cùng cũng đi hết cầu thang tới chỗ bằng phẳng.

Một con đường lớn trang nghiêm, phong cách cổ xưa thẳng tắp ở phía trước, đường lớn từ vô số đá phiến chỉnh tề cực to lát thành, muốn làm đến mức này, không biết phải hao phí bao nhiêu nhân lực vật lực.

Hai người cầm đuốc tiến thẳng về phía trước, cũng không biết đi được bao lâu, bỗng nhiên Bùi Miên Mạn kinh hô một tiếng, thân thể rúc vào trong lòng Tổ An:

– A Tổ…

Tổ An theo ánh mắt của nàng ta nhìn lại, phát hiện hai bên đường đều có một hố sâu, quy mô của những hố này không lớn bằng cái hố ở bên ngoài lúc trước, nhưng chỗ giống nhau là bên trong đều chất đầy xương trắng.

Tổ An vỗ vỗ tay Bùi Miên Mạn tỏ vẻ an ủi, đi tới cạnh hố quan sát cẩn thận, hố này không tính là sâu, đại khái chỉ có mấy thước, căn bản không vây khốn được người ta.

Có điều hắn lo lắng dưới đáy hố có cơ quan gì đó, hoặc là trong xương trắng ẩn nấp loại quái xà lúc trước, hắn không mạo muội đi xuống, mà là trước tiên từ trên sàn nhặt đá nhỏ ném xuống dò đường, sau khi phát hiện không có nguy hiểm như mình lo lắng mới nhảy xuống kiểm tra một phen.

– A Tổ, ngươi mau lên đây!

Bùi Miên Mạn thật sự không muốn đi xuống, đồng thời lại lo lắng Tổ An gặp chuyện không may ở bên dưới.

Sau khi Tổ An kiểm tra một lúc liền nhảy lên:

– Đây là những hố hiến tế, khác với cái hố ở bên ngoài lúc trước, những xương trắng này dường như đều tráng kiện khôi ngô, hiển nhiên lúc sinh tiền được cung cấp dinh dưỡng tốt hơn những tên gia hỏa ở trong hố bên ngoài.

– Lúc trước ngươi từng nhắc tới, nơi này rất có thể là lăng mộ của Ân Thương Vương, có lẽ quy cách tế phẩm ở đây khẳng định phải cao hơn những cái bên ngoài.

Bùi Miên Mạn cũng phân tích.

– Không sai.

Tổ An cũng có suy đoán tương tự.

– Có điều những xương trắng ở bên ngoài lại không có ngoại thương gì, nhưng hài cốt bên trong hố này đều là đầu thân tách rời.

Những thân thể của hài cốt trong đường hầm ở bên cạnh, đầu lại phân tán ở phương hướng khác, thật sự không phân rõ là đầu của ai với ai.

– Đối với quý tộc hoặc là võ sĩ địch quốc bị bắt giữ, tốt nhất là dùng Khảm Đầu Lễ (lễ chém đầu) để hiến tế.

Bùi Miên Mạn bỗng nhiên nói.

Tổ An kinh ngạc nhìn nàng ta:

-???

Sau khi Bùi Miên Mạn nói xong mấy câu nói đó, cũng hoang mang ôm miệng của mình, một lúc sau mới bình tĩnh lại:

– Ta cũng không biết vì sao, vừa rồi là nói ra theo bản năng, có phải ta trúng tà rồi không?

Hiện tại nàng ta cực kỳ lo lắng, vừa xác định quan hệ với Tổ An, tương lai tràn ngập hy vọng, nàng ta không muốn ở trên người mình xảy ra bất ngờ gì.

Tổ An trầm giọng nói:

– Tình trạng này của ngươi chắc không phải là trúng tà, mà hơn phân nửa là có chút uyên nguyên với nơi này, ngươi đừng sợ, chưa chắc đã là chuyện xấu.

Hắn nghĩ đến phân tích lúc trước của Mị Ly, nói không chừng lần bí cảnh này thật sự cần hai người chung sức hợp tác mới được.

Trải qua một phen an ủi của hắn, lúc này Bùi Miên Mạn mới hơi an tâm hơn một chút, có điều vẫn có chút mất hồn mất vía, không còn loại cảm giác nhiệt tình dào dạt như thường ngày.

Hai người một đường đi tới, lại lục tục phát hiện mấy cái hố tương tự, hài cốt bên trong đều là đầu thân tách lìa, cộng lại cũng có ước chừng hơn một ngàn bộ hài cốt.

Cho dù số lượng không nhiều bằng trong hố to ở bên ngoài, nhưng phải biết rằng nơi này đều là hài cốt của võ sĩ cao đẳng và quý tộc địa phương, chất lượng hơn xa bên ngoài.

Cảm nhận được thân thể Bùi Miên Mạn đang run rẩy, Tổ An kéo nàng ta cấp tốc tiến về phía trước, muốn mau chóng rời khỏi nơi này.

Có điều chưa đi được lâu, hắn cũng không thể không dừng bước, bởi vì một màn trước mắt này, cho dù lá gan của hắn có lớn tới mấy, cũng cảm thấy da đầu ngứa ran.

Bởi vì trước mắt lại xuất hiện một hố hiến tế, hố này so với lúc trước thì nhỏ hơn, nhưng thứ bên trong lại vô cùng đặc thù.

Bởi vì bên trong có mười bảy đứa trẻ đang ngồi, không phải là hài cốt của trẻ con, mà là bộ dạng trẻ con hoàn chỉnh, trừ toàn thân đen thui ra, trên da còn có các loại hoa văn cổ quái.


Chương 954: Khống chế

Nếu không phải không phát hiện được hô hấp của chúng, Tổ An thậm chí còn có thể cho rằng chúng vẫn còn sống!

– Sao lại có người tàn nhẫn như vậy, ngay cả trẻ con cũng không buông tha.

Bùi Miên Mạn cắn chặt môi, trong giọng nói vừa sợ lại vừa phẫn nộ.

Tổ An trầm giọng nói:

– Ở thế giới trong mộng đó của ta, có một quốc gia tên là Thái quốc, Thái quốc cổ đại có một tướng quân tên là Khôn Bình, công phá một thành thị, thủ lĩnh của tòa thành này lấy nữ nhi của hắn làm lễ vật hiến cho Khôn Bình, thế là Khôn Bình kết hôn, cũng một mực ở lại thành thị này, cho tới khi thê tử của hắn mang thai.

Nhưng về sau, quan hệ của Khôn Bình và thủ lĩnh này không ngừng trở nên xấu hơn, cuối cùng, thủ lĩnh muốn nữ nhi của hắn hạ độc trong cơm của Khôn Bình, muốn dồn Khôn Bình vào chỗ chết, mà Khôn Bình sau khi biết được kế hoạch này, đầu tiên là đâm chết thê tử của hắn để trả thù.

Sau khi thê tử của hắn chết, Khôn Bình lại xé bụng của thê tử, lấy ra đứa con trong bụng, mang nó cùng tới một miếu thờ, đầu tiên là hắn đốt lửa, sau đó dùng túi vải có viết kinh văn bọc lấy thân trên của đứa trẻ, đặt lên lửa mà nướng, cho tới khi thi thể của đứa trẻ nhỏ lại, hoàn toàn khô quắt.

Trong toàn bộ quá trình, Khôn Bình một mực tụng kinh văn, khi toàn bộ nghi thức kết thúc, đứa trẻ đã biến thành một linh hồn có thể nói chuyện với hắn, Khôn Bình đặt tên cho nó là Cổ Mạn Đồng, mang theo nó chinh chiến tứ phương, có thể nói là bách chiến bách thắng.

Tổ An dừng một chút, nhìn cảnh tượng trong hố cúng tế trước mắt, nói:

– Mà những đứa trẻ này, nhìn rất giống Cổ Mạn Đồng trong truyền thuyết, không ngờ người nhà Ân cũng biết loại biện pháp ác độc này.

Hắn vừa dứt lời, thi thể trẻ con vốn đang hai mắt nhắm nghiền đột nhiên mở mắt, ai nấy trong mắt ánh ra hồng quang, chậm rãi từ dưới đáy hố bò về phía hai người.

Tổ An thấy mà da đầu ngứa ran, phải biết rằng trước kia xem phim ma, quỷ quái hình dạng trẻ con luôn là khiếp người nhất, hiện giờ một phát có nhiều như vậy đồng loạt lao về phía hắn, nếu nhát gan một chút, sợ rằng đã ngất xỉu ngay tại chỗ rồi.

Thanh âm của Bùi Miên Mạn cũng run run:

– A Tổ, thế giới trong mộng đó của ngươi có nhắc tới làm thế nào để đối phó chúng không?

Tổ An cũng khóc không ra nước mắt:

– Không…

Hắn chỉ vừa hay biết truyền thuyết này mà thôi, chứ không nghe thấy cái khác.

Mắt thấy những Cổ Mạn Đồng đó càng lúc càng gần, Bùi Miên Mạn không nhịn được nữa, trực tiếp phát ra hắc viêm đốt tới, theo nàng ta, thứ này nhất định là vật âm tà, như vậy hỏa diễm có thể mang tới hiệu quả khắc chế đối với chúng.

Nhưng một màn tiếp theo lại khiến con ngươi nàng ta thiếu chút nữa thì lồi ra, chỉ thấy những Cổ Mạn Đồng đó bị hắc viêm vờn quanh, không chỉ không lộ ra vẻ mặt thống khổ, ngược lại còn cười khanh khách, trên đường còn dùng tay vuốt ve những hỏa diễm này, giống như nhìn thấy lão bằng hữu vậy.

Bùi Miên Mạn lập tức trở nên hoài nghi nhân sinh, phải biết rằng hắc viêm của nàng ta lợi hại hơn hỏa diễm bình thường rất nhiều, đừng nói là thân thể của con người, cho dù là sắt thép và nham thạch cũng có thể bị đốt cho tan chảy, nhưng không ngờ lại không có một chút hiệu quả nào đối với những đứa “Trẻ con” này.

Tổ An trầm giọng nói:

– Những Cổ Mạn Đồng này vốn chính là dùng bí pháp chế ra trong liệt hỏa, không sợ hỏa diễm cũng là rất bình thường.

Lúc này đã có Cổ Mạn Đồng đi tới bên cạnh hai người, Tổ An vung Thái A Kiếm chém tới.

Kết quả thân thể của Cổ Mạn Đồng cứng rắn như sắt đá, Thái A Kiếm sắc bén chém tới trên người chúng, không ngờ một chút vết xước cũng không lưu lại.

Hai người vừa phòng ngự vừa tránh về phía sau, qua một lúc, Tổ An mới thở phào nhẹ nhõm:

– Tuy những Cổ Mạn Đồng này cực kỳ quỷ dị, nhưng cũng may lực công kích không ra gì, cẩn thận một chút thì chắc cũng không sao.

Lúc mới đầu, hai người lửa đốt kiếm chém, rất khó tạo thành thương tổn gì cho chúng, có điều dẫu sao chúng cũng là thân thể trẻ con, thậm chí là còn không biết đi, chỉ có thể bò trên mặt đất, tốc độ cũng không tính là nhanh, đồng thời thủ đoạn công kích cũng có hạn.

Ai ngờ Tổ An vừa dứt lời, bỗng nhiên trong hố sâu gần đó truyền đến tiếng xương cốt ma sát răng rắc.

Tim hai người lập tức thắt lại, bởi vì thanh âm này có chút quen tai, lúc trước khi võ sĩ khô lâu ở cửa lớn đi đường cũng có thanh âm như vậy.

Hai người theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy không ít hài cốt trong hố hiến tế vừa đi qua nhao nhao bò lên, cũng không biết từ đâu cầm được giáo mác vết gỉ loang lổ, vung tới hai người.

– Tình huống gì thế!

Phạm vi công kích của giáo mác thật sự quá lớn, mười mấy khô lâu dường như lại tâm ý tương thông, không ngờ động tác đều nhịp giống như quân trận, còn biết phối hợp với nhau, hai người né tránh trở nên chật vật không thôi.

– Đám gia hỏa này đầu cũng không có, chúng rốt cuộc là làm thế nào mà nhìn thấy chúng ta?

Tổ An buồn bực không thôi, phải biết rằng lúc trước, những võ sĩ khô lâu gặp phải tuy mắt đã không còn, nhưng đầu thì vẫn còn, hai luồng màu đỏ trong hốc mắt cũng có thể lý giải là mắt của chúng, nhìn được thì cũng có thể giải thích.

Nhưng những võ sĩ khô lâu này từ cổ trở lên đều biến mất, không ngờ lại không hề ảnh hưởng tới hành động của chúng!

– Mau nhìn sau lưng chúng!

Bùi Miên Mạn mắt sắc, rất nhanh liền nhìn ra ra môn đạo.

Tổ An chăm chú nhìn lại, phát hiện sau lưng chúng đều có một Cổ Mạn Đồng đang nằm, hiển nhiên lúc này thân thể của chúng đã bị Cổ Mạn Đồng khống chế, tất nhiên cũng không cần hai mắt của mình.


Chương 955: Khống chế (2)

Tuy lực công kích của bản thân Cổ Mạn Đồng bình thường, nhưng bọn chúng bám vào trên người những khô lâu này, lực công kích lập tức đề cao không biết bao nhiêu lần.

Tuy thực lực của một khô lâu thì không bằng Tổ An và Bùi Miên Mạn, nhưng mười mấy khô lâu tập hợp cùng một chỗ, hợp thành thứ tương tự như quân trận, uy lực công kích gia tăng mấy lần.

Khi một tiếng nổ vang lên, Tổ An dùng Thái A Kiếm lấy cứng chọi cứng với giáo mác của những khô lâu này, chỉ cảm thấy hổ khẩu run lên, thiếu chút nữa khiến hắn không giữ được trường kiếm trong tay.

Thế là hắn lập tức thay đổi sách lược, dùng thân pháp quỷ dị của Quỳ Hoa Ảo Ảnh chạy trong đàn khô lâu, thỉnh thoảng lại dùng Thái A Kiếm đánh lén một cú.

Thân thể của những khô lâu này không cứng rắn như Cổ Mạn Đồng, cũng không bằng võ sĩ khô lâu đụng phải ở bên ngoài lúc trước, dần dần trên xương cốt của chúng bắt đầu xuất hiện các loại kiếm thương.

Tổ An còn tranh thủ nhìn Bùi Miên Mạn, thấy quanh người nàng ta hắc viêm lượn lờ, đốt cho những khô lâu đó cả người run rẩy, hiển nhiên xương cốt của chúng không chịu được công kích của hắc viêm, nếu không phải có Cổ Mạn Đồng che chở, sợ rằng sớm đã bị đốt thành tro cốt rồi.

Thấy nàng ta không sao, Tổ An cũng triệt để yên lòng, tập trung tinh thần bắt đầu công kích những khô lâu đó, mỗi lần hắn đều lựa chọn xuống tay với xương đùi của đối phương, mấy lần chém trúng cùng một chỗ, xương đùi của những khô lâu đó cuối cùng không chống đỡ được mà gãy lìa, các khô lâu cũng mất đi thăng bằng ngã xuống đất.

Tổ An thừa cơ chém vỡ nát chúng, khiến Cổ Mạn Đồng không thể khống chế được nữa.

Có điều đau đầu nhất là xử lý những Cổ Mạn Đồng này thế nào, nếu không chúng lại chạy đi khống chế những võ sĩ khô lâu khác, mình không bị giết chết thì cũng mệt chết.

Linh cơ Tổ An khẽ động, từ trong Lưu Ly Bảo Châu lấy ra một số dây thừng trói chặt Cổ Mạn Đồng lại, bởi vì không gian của Lưu Ly Bảo Châu siêu lớn, lúc trước hắn ở Minh Nguyệt Thành đã mua rất nhiều đồ dùng sinh hoạt bỏ vào, đương nhiên vôi, dây thừng, ám khí dùng để đánh lén cũng mua không ít.

Nếu có Câu Hồn Sách của Tú Y Sứ Giả thì tốt rồi, hơn phân nửa là có thể trói chặt những Cổ Mạn Đồng này, những dây thừng trong tay hắn, tuy chất lượng quá cứng, nhưng cũng không phải pháp khí, chưa chắc đã trói được những Cổ Mạn Đồng này bao lâu.

Nhưng chuyện đã tới nước này, hắn cũng không có biện pháp gì khác, chỉ có thể trói được lúc nào hay lúc ấy.

Cứ như vậy hắn liên tục đánh tới mấy võ sĩ khô lâu, ước chừng trói được bảy Cổ Mạn Đồng.

Hắn không khỏi có chút trở nên đắc ý, vội vàng nhắc nhở Bùi Miên Mạn:

– Đại Mạn Mạn, ngươi đánh rơi những Cổ Mạn Đồng đó, để ta tới bắt chúng.

Ai ngờ hô liền mấy tiếng cũng không thấy có đáp lại, hắn giật thót, vội vàng xoay người lại nhìn, phát hiện Bùi Miên Mạn cũng không sao, những võ sĩ khô lâu chung quanh nàng ta đều đã ngã xuống đất vô thanh vô tức, hiển nhiên là đã bị giải quyết.

Tổ An tò mò đi tới:

– Đại Mạn Mạn, sao ngươi làm được vậy, Cổ Mạn Đồng ở phía sau chúng đâu?

Khi hắn vừa tới, bỗng nhiên một cỗ hắc viêm hừng hực ở đối diện ập tới.

Tổ An nào ngờ nàng ta lại ra tay với mình, tuy né tránh vội vàng, nhưng vẫn không hoàn toàn né được, trên quần áo cũng lây dính một đóa hắc viêm.

Hắn đã kiến thức qua sự lợi hại của hắc viêm này, một khi lan ra thì ngay cả cặn xương cũng sẽ bị đốt sạch.

Vội vàng xé quần áo không ngừng vỗ lên người, hắn biết rõ hắc viêm này đã dính vào, muốn hất ra là rất khó khăn.

Có điều khiến hắn bất ngờ là, hắc viêm cháy được một thoáng liền tự động tắt, không lan ra nữa.

Lúc này hắn mới có phản ứng, lúc trước đối phương cho hắn một điếu trụy, có thể phòng ngừa bị hắc viêm thương tổn.

Thiếu chút nữa thì quên mất cái này!

Tổ An thở hắt ra một hơi, thầm lấy làm may mắn vì lúc trước chưa trả lại điếu trụy cho đối phương.

Hắn vội vàng ngẩng đầu nhìn về phía Bùi Miên Mạn:

– Mạn Mạn, ngươi rốt cuộc làm sao vậy?

Đáng tiếc là hai mắt Bùi Miên Mạn âm trầm, không trả lời, chỉ không ngừng công kích về phía hắn.

– Đại Mạn Mạn?

Tổ An không ngừng gọi, mấy lần đều bị đối phương bức cho cực kỳ nguy hiểm, phải biết rằng Bùi Miên Mạn không phải chỉ biết có hắc viêm.

Lúc này bên tai truyền đến thanh âm của lạnh lùng Mị Ly:

– Nàng ta đã bị Cổ Mạn Đồng khống chế rồi, nếu ngươi còn thủ hạ lưu tình, sợ rằng sẽ bị nàng ta giết đấy.

– Hoàng hậu tỷ tỷ!

Tổ An vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng, không biết vì sao, mỗi lần nghe thấy thanh âm của nàng ta luôn cảm thấy rất an ổn.

Đồng thời vội vàng nhìn về phía sau Bùi Miên Mạn, lúc này mới nhìn rõ trên cổ nàng ta có một Cổ Mạn Đồng đang nằm, thấy mình nhìn nó, còn nhếch miệng cười cười.

Tổ An chỉ cảm thấy tóc gáy dựng đứng, trong chớp mắt này hắn cuối cùng cũng hiểu những Cổ Mạn Đồng phía sau hài cốt đã ngã xuống đi đâu rồi.

– Thứ này còn có thể khống chế con người à?

Tổ An lập tức kinh hãi.

Mị Ly đáp:

– Đương nhiên, lúc trước không phải ngươi đã nói tướng quân của Thái quốc đó lợi dụng Cổ Mạn Đồng để hành quân đánh giặc đánh đâu thắng đó à, chắc chính là nó có thể khống chế lòng người.

– Vậy vì sao ta không bị khống chế?

Tổ An nghĩ tới mình vừa rồi còn tiếp xúc mấy lần với những Cổ Mạn Đồng đó, không khỏi nghĩ mà sợ không thôi.

Mị Ly hừ một tiếng:

– Linh hồn của ngươi gắn liền với ta, sao có thể bị Cổ Mạn Đồng khống chế.

Tổ An vội vàng hỏi:

– Vậy làm thế nào mới có thể giải cứu người bị khống chế?

Mị Ly lạnh lùng nói:

– Không có cách nào cả, chỉ có thể giết chết nàng ta thôi.


Chương 956: U Minh thiếu nữ

Tổ An:

– …

Hắn cuối cùng không nhịn được nghĩ:

– Hoàng hậu tỷ tỷ, ngươi không thể bởi vì ghen tị ngực người ta to mà cứ liên tục nhằm vào nàng ta được?

Trên đường đi nàng ta dường như không hòa nhã gì với Bùi Miên Mạn, giật dây hắn mấy lần, lần này không ngờ còn muốn giết nàng ta.

Mị Ly cười lạnh liên tục:

– Ngực cười, bản cung mà lại đi ghen tị với nàng ta à?

– Chẳng lẽ không phải sao?

Tổ An trợn mắt lên.

– Đương nhiên không phải! Tuy…

Ngữ khí của Mị Ly lập tức không còn được kiên cường nữa.

– Tuy ngực của nàng ta lớn hơn bản cung một chút, nhưng bản cung há có thể vì vậy mà đố kị người ta?

Đối với cái này, Tổ An cười ha ha.

Mị Ly hừ một tiếng, hiển nhiên lúc này cũng là làm theo cảm xúc:

– Vừa rồi bản thân ngươi cũng không phải là chưa thử, cũng chỉ có đánh nát khô lâu của phụ thân những Cổ Mạn Đồng này, mới có thể khiến chúng rời khỏi.

Hiện giờ đại hung muội (cô em ngực to) này bị phụ thân, cũng chỉ có thể xử lý tương tự.

Tổ An cũng không trả lời, mà là cầm kiếm không ngừng ý đồ vòng ra phía sau Bùi Miên Mạn, đâm tới Cổ Mạn Đồng trên cổ nàng ta.

Chỉ tiếc thân pháp của Bùi Miên Mạn cũng rất nhanh nhẹn, căn bản không cho hắn cơ hội vòng ra sau lưng, cho dù thỉnh thoảng không tránh được, thân thể đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm đó của Cổ Mạn Đồng cũng đỡ được mấy chém của Thái A Kiếm mà không sao.

Ngược lại là Tổ An ném chuột sợ vỡ đồ, lo lắng khiến Bùi Miên Mạn bị thương, mấy lần thiếu chút nữa bị đối phương đánh trúng.

Thanh âm bất mãn của Mị Ly lại truyền đến:

– Tuy hắc viêm của Đại hung muội này không gây ra thương tổn đối với ngươi, nhưng dẫu sao nàng ta cũng là tu vi Lục phẩm, võ kỹ, kinh nghiệm chiến đấu, tất nhiên đều cao hơn loại thay đổi giữa chừng như ngươi, vốn ngươi dựa vào một đống kỹ năng loạn thất bát tao, cũng miễn cưỡng có thể ứng phó được, nhưng hiện tại ngươi lại không nỡ làm nàng ta bị thương, đối phương lại có thể tấn công một cách không hề cố kỵ, cứ dần dà như vậy, không bao lâu nữa ngươi tất nhiên sẽ phải nuốt hận đương trường.

– Ta đương nhiên biết những cái này, nhưng sao ta có thể làm tổn thương tới nàng ta được!

Tổ An cũng nổi giận.

– Nếu ngươi không có ý kiến có tính xây dựng gì thì đừng lải nhải nữa.

Mị Ly:

– …

Qua một lúc, Tổ An phát hiện không không có điểm nộ khí vào tài khoản, không khỏi hiếu kỳ nói:

– Ngươi không tức giận à?

– Vì sao ta phải tức giận?

Thanh âm của Mị Ly lúc này lại rất bình tĩnh.

– Vừa rồi không phải ngươi đòi kêu đánh kêu giết Đại Mạn Mạn à?

Tổ An hỏi.

Mị Ly lạnh giọng nói:

– Ta chỉ là muốn thăm dò xem ngươi có tiềm chất trở thành vương bá chi chủ hay không thôi, rất đáng tiếc, ngươi không phải, ngươi không làm được đoạn tình tuyệt dục, cũng không làm được hy sinh người khác để thành toàn cho bản thân.

Tổ An:

– Cho dù quyền thế địa vị có cao tới mấy thì sao, phải đoạn tình tuyệt dục hy sinh người mình yêu thì cũng có ý nghĩa gì.

Mị Ly bùi ngùi thở dài, giống như nhớ lại cố sự gì:

– Ta không biết là nên nói ngươi ngây thơ hay là nói ngươi cơ trí, rất nhiều tồn tại tu vi địa vị hơn xa ngươi lại không nhìn rõ điểm này.

Tổ An lẩm bẩm một tiếng, cơ trí đồng dạng cũng là lời nói mắng chửi người.

Hắn hỏi tiếp:

– Vì sao biết ta không có vương bá chi khí, ngươi lại không có bộ dạng thất vọng.

Biểu cảm của Mị Ly tựa cười mà như không phải cười:

– Ta đâu có cần dựa vào ngươi để tranh bá thiên hạ, vì sao phải thất vọng? Ngược lại ở trạng thái hiện tại này của chúng ta, ta càng hy vọng ngươi có thể thủy chung bảo trì một tấm lòng thiện lương chất phác, hiện tại ngươi đang mạng như chỉ mành treo chuông vẫn không nỡ xuống tay với đại hung muội này, nghĩ chắc tương lai cũng sẽ không phụ ta.

Tổ An buồn bực nói:

– Đây là ngươi bị chứng vọng tưởng rồi, ta nhớ rõ ngươi trước kia cũng từng thăm dò ta.

– Thử nhiều lần cũng không có gì xấu, nói chung ta cả ngày cũng nhàn rỗi mà.

Khóe môi Mị Ly nhếch lên, hiển nhiên là tâm tình đang rất tốt.

– Ta cảm thấy ngươi cũng chẳng cao minh gì, thăm dò như vậy chưa chắc đã thăm dò được thật lòng của ta đâu, vạn nhất ta là cố ý diễn cho ngươi xem thì sao?

Tổ An không nhịn được dè bỉu nói.

– Ngươi đã bị lừa một lần, không ngờ nhiều năm như vậy trôi qua, vẫn dễ dàng tin tưởng người khác như vậy.

Mị Ly ngẩn ra, trước giờ nàng ta chưa nghĩ tới vấn đề này, bị hắn nói như vậy, mình dường như đích xác có chút ngu xuẩn.

Lúc này thanh âm của Tổ An cuối cùng lại trở nên đến lo lắng:

– Ngươi thử thì thử, hiện tại đã có thể nói cho ta biết làm thế nào để giải cứu Đại Mạn Mạn chưa.

Lúc này thế công của Bùi Miên Mạn càng lúc càng sắc bén, lại thêm Cổ Mạn Đồng khác khống chế võ sĩ khô lâu vây công, cho dù Tổ An có thân pháp Quỳ Hoa Ảo Ảnh, trên người cũng đã bị thương mấy chỗ.

Mị Ly lắc đầu:

– Vừa rồi tuy ta là đang thăm dò, nhưng không hề nói dối, trừ kích sát nàng ta ra, ta thật sự không biết còn có phương pháp gì khác.

Tổ An lập tức cảm thấy giống như bị dội một chậu nước lạnh, hắn sờ sờ điếu trụy đeo trên cổ, nghĩ tới cảnh nói cười thản nhiên của Bùi Miên Mạn trên đường đi, cắn chặt khớp hàm:

– Nhất định là có biện pháp, ta nhất định phải cứu nàng ta.

Đúng lúc này, xa xa bỗng nhiên vang lên tiếng ca du dương, nghe tiếng giống như chim hoàng oanh xuất cốc, trong trẻo động lòng người, hiển nhiên là xuất phát từ miệng một thiếu nữ tuổi xuân.

Chỉ có điều ở trong hoàn cảnh quỷ dị âm trầm này, thật sự không thể tưởng tượng được lại có một thiếu nữ bình thường tồn tại.


Chương 957: U Minh thiếu nữ (2)

Hơn nữa tiếng ca tiếng ca này dường như xen lẫn một số cảm giác khác thường, Tổ An nghe rất giống tiếng ca của hải yêu trong trò chơi nào đó kiếp trước, vừa mỹ lệ lại nguy hiểm.

Các võ sĩ hay là Bùi Miên Mạn đang công kích Tổ An đều nhao nhao ngừng động tác, Cổ Mạn Đồng sau lưng bọn họ nghiêng đầu lắng nghe tiếng ca dễ nghe đó, biểu cảm vốn hung ác tàn bạo cũng dần dần trở nên bình thản, cuối cùng khóe miệng nhếch lên, biến thành nụ cười ngây thơ của trẻ con bình thường.

Một đám Cổ Mạn Đồng cười hì hì từ trên người kí chủ nhảy xuống, sau đó tay chân cùng sử dụng bò về hướng tiếng ca truyền đến.

Các võ sĩ khô lâu không đầu đó lập tức mất đi khí lực, trực tiếp phân tán ngã xuống đất, lại hóa thành xương trắng tử khí trầm trầm.

Thân thể Bùi Miên Mạn cũng trở nên mềm nhũn, trực tiếp ngã xuống.

Tổ An vội vàng đi tới đỡ lấy nàng ta:

– Mạn Mạn, ngươi cảm thấy thế nào?

Bùi Miên Mạn chậm rãi mở mắt, sau khi nhìn thấy Tổ An, có chút kích động nói:

– A Tổ, ngươi không sao chứ?

– Ta có thể làm sao được.

Tổ An mỉm cười, vươn tay ra nhẹ nhàng lau nước mắt ở khóe mắt nàng ta.

– Xin lỗi, vừa rồi cơ thể của ta không thể khống chế, chỉ có thể trơ mắt nhìn công kích không ngừng hướng tới ngươi.

Bùi Miên Mạn không ngừng xin lỗi, biểu cảm lộ ra vẻ áy náy.

– Cái này đó không trách được ngươi, là Cổ Mạn Đồng khống chế ngươi.

Tổ An vừa nói vừa nhìn về phía những Cổ Mạn Đồng đã rời đi, sự nghi hoặc trong lòng càng lúc càng đậm.

– Vì sao chúng lại bỗng nhiên bỏ đi?

Bùi Miên Mạn cũng cảm thấy nghĩ lại mà sợ.

– Chắc là do tiếng ca vừa rồi.

Vẻ mặt Tổ An có chút ngưng trọng, có thể khống chế những Cổ Mạn Đồng đó, chẳng lẽ là có boss sắp ra à.

Lúc này tiếng cười khanh khách của những Cổ Mạn Đồng đó lại trở nên rõ ràng, hiển nhiên đang tới gần bên này.

Hai người không kìm được mà lùi ra sau một bước, vẻ mặt đề phòng nhìn về phía trước.

Chỉ thấy những Cổ Mạn Đồng đó vây quanh một thân ảnh nhỏ nhắn, không phải ôm chân thân ảnh đó thì chính là đi quanh nàng ta.

Hai người cuối cùng cũng thấy rõ bộ dạng của thân ảnh đó, một thiếu nữ mỹ lệ hơn mười tuổi, trên người mặc váy bện từ cỏ, chỉ che bộ phận mấu chốt, lộ ra mảng lớn da thịt.

– Cô nương này ăn mặc lớn mật thật.

Sắc mặt Bùi Miên Mạn ửng đỏ, dù là nàng ta xưa nay luôn lớn mật, nhưng nhìn thấy quần áo hở hang như vậy, vẫn tặc lưỡi không thôi, ngay cả nữ tử thanh lâu cũng rất ít có người dám ăn mặc thiếu vải như vậy.

Có điều kỳ quái nhất là trên người đối phương lại không có một chút khí dâm tà nào, cũng không biết nàng ta rốt cuộc là làm thế nào.

Tổ An nhíu mày:

– Đây là cách ăn mặc trong bộ lạc nguyên thủy thời kì thượng cổ, lúc ấy nghề dệt vẫn chưa phát triển giống như đời sau, quần áo thường thường chỉ cần có thể che người là được.

– Bộ lạc nguyên thủy? Vậy nàng ta chẳng phải là…

Bùi Miên Mạn cả kinh.

– Không sai, ta đã chết rất nhiều rất nhiều năm rồi.

Thiếu nữ đó mỉm cười, lời nói ra lại khiến người ta sởn gai ốc.

Tổ An âm thầm nói với Mị Ly:

– Hoàng hậu tỷ tỷ, ngươi nói không chừng còn phải gọi tiểu cô nương này là nãi nãi đó.

– Ta nhổ vào.

Mị Ly xì một tiếng.

Đến từ Mị Ly, điểm nộ khí +111!

– Nếu không có gì bất ngờ thì nàng ta là người thời kì nhà Ân, tuổi không biết lớn hơn ngươi bao nhiêu lần, ngươi gọi nàng ta là nãi nãi ngược lại còn chiếm tiện nghi đấy.

– …

Tổ An thì tiến lên chắp tay với thiếu nữ đó:

– Đa tạ cô nương vừa rồi đã cứu giúp.

– Ơ, không ngờ ngươi lại không sợ ta?

Thiếu nữ đó có chút kinh ngạc, thân thể nàng ta vốn là lờ mờ trong suốt, khi nói chuyện lại lúc sáng lúc tối.

Rất giống với những ác linh trên cầu thang đài cao lúc trước, có điều vẻ mặt của nàng ta bình thản hơn rất nhiều, không có vẻ tàn bạo và oán niệm như trên mặt những ác linh đó.

Tổ An mỉm cười:

– Bộ dạng của ngươi đáng yêu như vậy, vì sao ta phải sợ ngươi?

Thiếu nữ trước mắt, tuy trình độ xinh đẹp không bằng Bùi Miên Mạn và Mị Ly, nhưng cũng được coi là tiểu mỹ nữ, lại thêm ngoại hình thanh xuân đầy sức sống, lại thêm trang phục rất có lực trùng kích thị giác trên người, theo bản năng sẽ khiến người ta sinh ra hảo cảm.

Nghe thấy lời nói này của hắn, Bùi Miên Mạn hé miệng cười khẽ một tiếng, Mị Ly lại trợn mắt lên, tên này thấy nữ nhân là tự động lời ngon tiếng ngọt.

– Công tử quá khen.

Trên mặt thiếu nữ hiện lên một tia ngượng ngùng.

Tổ An thừa cơ hỏi:

– Ta tên là Tổ An, đây bằng hữu của ta Bùi Miên Mạn, xin hỏi phương danh của cô nương.

– Ta tên là là Khương… Khương…

Thiếu nữ đang nói thì lông mày lại nhíu lại, giống như đang khổ sở suy nghĩ.

– Ngươi tên là Khương Khương.

Tổ An thầm nghĩ cái tên này đúng là rất khác biệt.

– Không phải.

Thiếu nữ lắc đầu, sắc mặt đỏ lên.

– Thời gian trôi qua quá lâu, ta đã quên mất tên của ta rồi, ta chỉ nhớ là ta họ Khương.

Nói đến về sau nàng ta không kìm lòng được mà rơi lệ.

Tổ An:

– …

Người không ngờ lại quên mất tên của mình? Thế này phải trôi qua thời gian bao lâu.

Mị Ly thở dài một hơi:

– Cũng là người đáng thương.

Nhìn thấy thiếu nữ này, nàng ta bỗng nhiên có chút cảm động lây, bị phong ấn trong mộ huyệt hơn vạn năm, nếu không phải có một tấm lòng bất khuất, khắc ghi cừu hận và phản bội năm đó, nói không chừng nàng ta cũng quên mất tên của mình rồi.

Tiểu cô nương này khi chết rõ ràng vẫn còn rất nhỏ, nhân sinh từng trải qua cũng không đặc sắc như mình, sau khi chết lại vượt qua năm tháng còn dài hơn mình, mới quên đi rất nhiều chuyện lúc sinh tiền.


Chương 958: Thỉnh cầu của thiếu nữ

Lúc này Tổ An lên tiếng an ủi:

– Vậy cứ gọi ngươi là Khương Khương đi, vẫn rất thuận miệng.

– Khương Khương?

Thiếu nữ đầu tiên là ngẩn ra, trên mặt cũng lộ ra một nụ cười tỏa nắng.

– Được.

– Đúng rồi, những … Những Cổ Mạn Đồng này là ngươi nuôi à? Dường như có quan hệ rất tốt với ngươi.

Tổ An nhìn những Cổ Mạn Đồng không ngừng cọ đi cọ lại bên chân nàng ta, không nhịn được nuốt nước miếng.

Nhìn tư thế này, may mà tiểu cô nương này vẫn dễ nói chuyện, bằng không nếu thực sự đánh nhau, mình chỉ sợ đã sớm cụ đi chân lạnh toát rồi.

– Bọn họ không phải là ta nuôi, chỉ có điều nhiều năm như vậy một mực ở đây, ta và bọn họ đã thành bằng hữu, ta coi bọn họ giống như đệ đệ vậy.

Thiếu nữ ngồi xổm xuống xoa đầu mấy Cổ Mạn Đồng, trên mặt hiện lên một tia cưng chiều.

Tổ An tiếp tục hỏi:

– Khương Khương, đây là đâu?

– Nơi này là đô thành Ân của nhà Thương.

Khi nhắc tới Ân Thương, trên mặt thiếu nữ hiện lên một tia sợ hãi, hỏi dò.

– Các ngươi cũng là người Thương à?

Tổ An lắc đầu:

– Không phải, chúng ta chỉ là người qua đường vào nhầm nơi này.

Hắn chú ý thấy biểu cảm của đối phương khi nhắc tới tới Ân Thương thì không được tốt lắm, liền bổ sung nói:

– Hơn nữa tới Ân Thương sớm đã diệt vong rồi.

– Diệt vong?

Thiếu nữ có chút giật mình, trong giọng nói có thêm vài phần vui sướng.

Tổ An ừ một tiếng, mới nói lại đại khái lịch sử về sau, Bùi Miên Mạn bên cạnh giật mình nhìn hắn, vì sao những lịch sử này mình trước giờ chưa từng nghe qua, chẳng lẽ cũng là thế giới trong mộng đó của hắn à?

Thiếu nữ nghe mà liên tục kinh hô, cuối cùng cảm thán nói:

– Thì ra đã qua một vạn năm rồi.

Sau khi cảm khái một trận, nàng ta bỗng nhiên nhớ tới một chuyện:

– Vậy Đông Di thì sao?

Tổ An đáp:

– Đông Di cũng diệt vong rồi, chỉ là muộn hơn Ân Thương.

– Diệt vong rồi.

Thiếu nữ thất thần, có điều cuối cùng vẫn thở dài một hơi.

– Kỳ thật ta sớm đã biết là sẽ có kết cục như vậy, nào có quốc gia bất diệt.

– Khương Khương, ngươi là người Đông Di à?

Tổ An hỏi.

Thiếu nữ gật đầu:

– Ta là tiểu nữ nhi của thủ lĩnh Đông Di.

– Thì ra là Đông Di công chúa, kỳ thật ngươi cũng không cần thương tâm, tuy Đông Di Quốc đã diệt, nhưng huyết mạch Đông Di vẫn được lưu truyền, dung hợp với các tộc Trung Nguyên, cùng hình thành Hoa Hạ tộc, ví dụ như nói tổ tiên Tần quốc diệt Chu về sau, tương truyền cũng là hậu duệ người Đông Di.

Sau khi nói xong hắn lặng lẽ giễu cợt Mị Ly:

– Hoàng hậu tỷ tỷ, như vậy tính ra, vị tiểu cô nương này nói không chừng đúng là tổ nãi nãi của ngươi đó.

Mị Ly:

– …

Sắc mặt nàng ta đỏ lên, hiển nhiên cũng rất khó chấp nhận chuyện gọi một tiểu cô nương như vậy là tổ nãi nãi:

– Hừ, đó cũng là người Tần có quan hệ với Đông Di, tuy bản cung là Hoàng hậu Tần quốc, nhưng chính là công chúa Sở quốc, liên quan gì tới ta.

Tổ An không đáp nói, chỉ ở đó cười khà khà.

Nhìn bộ dạng đê tiện của tên này, trong lòng Mị Ly đúng là bốc lửa, thực sự muốn hung hăng đánh cho hắn một trận.

Đến từ Mị Ly, điểm nộ khí +55+55+55. . .

Lúc này thiếu nữ đó quả nhiên nín khóc mỉm cười, tâm tình cao hứng hơn rất nhiều:

– Cám ơn đại ca ca.

– Đại ca ca?

Sắc mặt Tổ An trở nên cổ quái, bị một người tuổi đủ để làm tổ nãi nãi nãi nãi nãi của mình. . . gọi là đại ca ca.

Xem ra tuổi tâm lý của nàng ta chắc vẫn dừng lại ở thời thiếu nữ đó.

Vừa nghĩ như vậy, một tảng đá to trong lòng Tổ An cũng được bỏ xuống, thực sự sợ nàng ta là đại boss ẩn tàng gì đó:

– Đúng rồi Khương Khương, sao ngươi lại ở đây? Ngươi có biết làm thế nào để ra khỏi nơi này không.

– Ta là bị bắt tới đây làm tù binh trong chiến tranh tới Ân Thương và Đông Di năm đó.

Trên mặt thiếu nữ lộ ra một tia bi thương, hiển nhiên đó là một đoạn hồi ức thống khổ.

– Về phần cửa ra, ta chỉ là có suy đoán lờ mờ, cũng không thể xác định.

– Nói nghe thử chút đi.

Tổ An kinh hỉ nói, trên mặt Bùi Miên Mạn ở bên cạnh cũng lộ ra vẻ vui sướng, hiển nhiên không muốn ở đây thêm nữa.

Thiếu nữ chỉ vào hắc ám ở xa xa:

– Khu vương lăng ở phía dưới có một nơi thí luyện, nghe nói nếu có thể thông qua thí luyện, không chỉ có thể rời khỏi nơi này, còn có thể đạt được lợi ích không tưởng, đáng tiếc bên đó có cấm chế đặc thù, ta không thể đi vào.

Bùi Miên Mạn thận trọng, hỏi:

– Khương Khương, ngươi đã không thể đi vào, vậy sao lại biết được những cái này?

Thiếu nữ đáp:

– Rất nhiều rất nhiều năm về trước ta trốn ở bên cạnh nghe thấy người xây dựng tòa cung điện này nói, bọn họ không nhìn thấy sự tồn tại của ta, cho nên không phòng bị.

Tổ An im lặng, chắc hẳn lúc đó nàng ta đã hóa thành vong linh, mới có thể bàng quan nhiều chuyện như vậy.

Lúc này thiếu nữ bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn hai người:

– Đại ca ca đại tỷ tỷ, ta có thể nhờ các ngươi một chuyện không?

Tổ An nghĩ đến thủ đoạn của nhà Ân đối với tù binh, hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cảnh ngộ bi thảm của nàng ta năm đó, không khỏi tâm sinh thương xót:

– Khương Khương, ngươi cứ nói, chúng ta nhất định sẽ tận lực giúp ngươi hoàn thành.

– Cám ơn đại ca ca!

Thiếu nữ cười ngọt ngào, chỉ vào nơi hắc ám ở xa xa.

– Trong khu vương lăng đó chắc có một kiện Ngọc Tông, đó là thánh vật của Đông Di chúng ta, tương truyền có thể dùng để câu thông với thần linh, chiến tranh năm đó, Đông Di chúng ta chiến bại, rất nhiều tộc nhân đều bị bắt giữ đến nơi này làm tế phẩm, bởi vì sự tồn tại của đại trận của Ân Thương, cho dù sau khi chết chúng ta cũng không thể an nghỉ, không biết lúc trước ngươi có đụng phải không, nghe nói bọn họ bị nhốt trên một cầu thang đài cao.

Cho nên ta cần dùng Ngọc Tông đó để siêu độ cho tộc nhân của ta, để mọi người được triệt để an nghỉ.


Chương 959: Á Trường chi mộ

– Thì ra đó là tộc nhân của ngươi.

Sắc mặt Tổ An trở nên cổ quái, thầm nghĩ lúc trước thiếu chút nữa thì bị chúng cắn nuốt huyết nhục cả người.

Nghe hắn kể lại, thiếu nữ nước mắt lã chã:

– Đại ca ca xin lỗi, chúng cũng là thân bất do kỷ.

– Hiểu được, hiểu được.

Tổ An an ủi.

– Chúng ta không phải vẫn không sao à, yên tâm đi, ta sẽ giúp ngươi tìm thấy Ngọc Tông.

– Cám ơn đại ca ca.

Trên mặt thiếu nữ lộ ra vẻ vui sướng.

– Còn có một việc cần nhờ các ngươi một chút, đến lúc đó ngươi có thể giúp ta tìm một số cái đầu đã thất lạc không.

Tổ An:

– …

Lời này nghe sao ghê thế nhỉ?

– Có phải dọa các ngươi sợ không.

Thiếu nữ có chút ngượng ngùng, khổ sở nói.

– Năm đó ta thành tù binh bị người Thương bắt về, trong tập tục hiến tế của bọn họ, người sống là tế phẩm tốt nhất, mà ta lại có thân phận tôn quý ở địch quốc, lại là tế phẩm tốt nhất trong người sống, cho nên bọn họ chặt bỏ đầu của ta đặt trong mộ Thương Vương để hiến tế…

– Khương Khương…

Nghe thấy cảnh ngộ bi thảm của nàng ta, Bùi Miên Mạn cũng không nhịn được mà rơi lệ, theo bản năng muốn ôm nàng ta an ủi, đáng tiếc đối phương là thể linh hồn, vươn tay ra chỉ có thể xuyên qua thân thể nàng ta.

Tổ An cũng vô cùng thương xót:

– Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ giúp ngươi tìm thấy cái đầu đã thất lạc, chỉ có điều có vấn đề ta không biết cái đầu nào là của ngươi.

Phải biết rằng sau khi tiến vào bí cảnh này, xương trắng đúng là khắp nơi đều có thể thấy được, lúc trước trong những hố to ở bên ngoài, đếm sơ qua cũng có tới cả vạn bộ hài cốt, trong đây số lượng hài cốt đụng phải trên đường cũng tới hơn một ngàn, có thể đoán trước được xương trắng trong vương lăng phía trước cũng không ít, muốn ở trong nhiều xương trắng như vậy tìm thấy đầu của Khương Khương, đúng là một công trình gian khổ.

Mấu chốt là đầu của nàng ta không đảm bảo được vẫn là bộ dạng hiện tại, cách nhiều năm như vậy, đã sớm hóa thành xương trắng giống như người khác, căn bản là không thể tìm được.

Thiếu nữ nói:

– Ta ở trong cung điện này nghe một số người đàm luận, hình như bởi vì thân phận của ta đặc thù, bọn họ cuối cùng để đầu của ta chưng nấu trong cái chõ, tù binh có hình phạt như vậy chắc không nhiều lắm, đến lúc đó nếu các ngươi ở trong chõ tìm thấy cái đầu nào, tuổi tác tương xứng với ta thì chắc là nó.

Tổ An:

– …

Bùi Miên Mạn:

– …

Mị Ly:

– …

Nha đầu này đúng là thảm thật, bị tù binh địch quốc chém đầu thì không nói, sau khi chết đầu còn bị mang đi nấu.

Tựa hồ là cảm nhận được cảm xúc của bọn họ, thiếu nữ mỉm cười:

– Không sao, tuy năm đó rất thống khổ, nhưng nhiều năm như vậy trôi qua cũng đã sớm quên rồi.

Tổ An trầm giọng nói:

– Khương Khương, ta nhất định sẽ tìm được đầu và Ngọc Tông cho ngươi, để các ngươi có thể siêu độ an nghỉ.

– Cám ơn đại ca ca.

Thiếu nữ cười ngọt ngào.

– Ta dẫn các ngươi tới cửa vào vương lăng.

Tiếp theo thiếu nữ dẫn theo hai người tiến về phía trước, những Cổ Mạn Đồng đó cũng đi bên cạnh.

Không biết vì sao, lúc trước nhìn thấy những Cổ Mạn Đồng này chỉ cảm thấy âm trầm khủng bố, hiện tại nhìn lại cảm thấy rất đáng yêu.

– Ngươi cẩn thận một chút, thiếu nữ này lai lịch không rõ, nói không chừng là lừa gạt ngươi đó.

Trong đầu vang lên thanh âm của Mị Ly.

Tổ An lắc đầu:

– Hoàng hậu tỷ tỷ, năm đó ngươi bị phản bội, nhưng đừng chuyện gì cũng hoài nghi.

Mị Ly hừ một tiếng:

– Vậy vì sao những tộc nhân đó của nàng ta đều hóa thành ác linh vô ý thức, nàng ta lại vẫn giữ được thần chí? Phải biết rằng tuổi nàng ta nhỏ như vậy, lúc ấy thực lực sợ rằng còn không bằng cường giả trong tộc.

– Điểm này đích xác có chút kỳ quái.

Tổ An trầm giọng nói.

– Có điều ta tin nàng ta, từ ánh mắt và trong giọng nói của nàng ta, ta có thể cảm nhận được sự chân thành.

– Ha ha!

Mị Ly cười lạnh mấy tiếng.

– Chẳng lẽ ngươi không biết rất nhiều nữ nhân trời sinh am hiểu gạt người à, hơn nữa cơ quan quốc gia cũng sẽ huấn luyện một số nữ gián điệp, bọn họ đều là yêu tinh am hiểu ngụy trang, mọi người bị lừa rồi vẫn còn đếm tiền cho bọn họ đấy.

Tổ An lắc đầu:

– Ta biết có người như vậy, nhưng nàng ta hiển nhiên không phải.

– Chờ tới khi ngươi chịu thiệt rồi sẽ phải hối hận.

Thấy ngữ khí của hắn rất kiên quyết, Mị Ly cũng lười chẳng muốn khuyên nữa.

– Đúng rồi, ngươi biết cái chõ đó là gì không?

– Biết, bên trong để đồ ăn, gọi là chõ, dưới chõ để vỉ thủng, dùng cho hơi nước đi qua; bên dưới là lẩu, dùng để nấu nước, giữa chân cao có thể nhóm lửa đun nóng, tương tự như nồi hấp đời sau.

Tổ An đáp.

Mị Ly vô cùng khiếp sợ:

– Không ngờ tên gia hỏa ngươi lại rất bác học, ngay cả cái này cũng biết à?

Nàng ta vốn đang định chỉ điểm hắn một chút, để hắn dễ tìm thấy mục tiêu hơn, dẫu sao loại đồ dùng nhà bếp cổ xưa này hiện tại cũng không có mấy người nghe qua.

Tổ An mỉm cười, không trả lời, kỳ thật sở dĩ hắn tin thiếu nữ đó, còn có một nguyên nhân khác không nói, năm đó xem phim phóng sự, bên trong đích xác có nhắc tới ở trong di chỉ nhà Ân Thương phát hiện một dụng cụ đồng đen đựng đầu người, dụng cụ đồng đen đó chính là chõ, trong tiết mục có giới thiệu rồi.

Nếu đối chiếu với nhau, có thể biết được thiếu nữ không nói dối.

Đoàn người đi được một lúc, tới trước một thông đạo dưới lòng đất, thiếu nữ chỉ vào bên trong nói:

– Mộ táng của Thương Vương các đời đều ở, người Thương sẽ hạ cấm chế ở chung quanh, ta và các đệ đệ không thể đi vào, các ngươi thì chắc có thể.


Chương 960: Á Trường chi mộ (2)

– Khương Khương, ta nhất định sẽ tìm thấy đầu và Ngọc Tông giúp ngươi.

Tổ An lại cam đoan, chủ yếu là hắn quả thật rất thương xót cảnh ngộ của đối phương, cũng muốn khiến nàng ta được sớm ngày giải thoát.

– Cám ơn đại ca ca!

Trong mắt thiếu nữ lệ quang lấp lánh.

– Các ngươi trên đường cẩn thận, trong đây có thể cũng sẽ có chút nguy hiểm.

Tổ An gật đầu, kỳ thật không cần nàng ta nói cũng biết, ở loại địa phương này lại há có thể lơ là.

Sau khi cáo biệt với nàng ta, Tổ An đi tới thông đạo dưới lòng đất, ai ngờ cả người lại giống như đụng vào màng mỏng trong suốt.

– Phong ấn?

Tổ An biến sắc, chú ý thấy chung quanh cũng có một tầng quang mạc màu lam nhạt sáng lên, bên trên có Thao Thiết văn quen thuộc, còn có các loại hoa văn của Huyền Điểu, Vân Long, nhìn bộ dạng thì cao cấp hơn phong ấn trong những hố to bên ngoài rất nhiều.

– Ô!

Thiếu nữ cất lên một tiếng kinh hô, vẻ mặt có chút uể oải.

– Không ngờ ngay cả các ngươi cũng không vào được, vốn đang cho rằng những phong ấn là nhằm vào những tồn tại giống như chúng ta.

Tổ An an ủi:

– Khương Khương, ngươi đừng nản lòng, chúng ta sẽ nghĩ biện pháp xem có thể tiến vào hay không.

Cửa ra đã ở, vậy có nói gì hắn cũng phải đi vào.

Hắn nghĩ đến giáp cốt văn trên bia đá khi tiến vào bí cảnh này, hắn cũng thử tìm cơ quan tương tự ở chung quanh thông đạo, đáng tiếc lại không có gì.

Tổ An nghĩ đến to cả đầu, đành phải hỏi Mị Ly:

– Hoàng hậu tỷ tỷ, ngươi có biện pháp gì không?

Mị Ly hừ một tiếng:

– Nếu ta ở thời kỳ toàn thịnh, phong ấn như vậy làm sao có thể cản được ta.

– Vậy hiện tại thì sao?

Tổ An vội vàng truy hỏi.

Mị Ly có chút xấu hổ:

– Hiện tại, hiện tại ta cũng không biết làm thế nào.

Tổ An:

– …

Đã không biết mà ngươi còn ra vẻ khệnh khạng cái gì?

Lúc này bên cạnh bỗng nhiên truyền đến thanh âm của Bùi Miên Mạn:

– A Tổ, hình như ta… Có thể trực tiếp đi vào.

Tổ An sửng sốt, quay đầu lại, phát hiện Bùi Miên Mạn thử vươn tay vào, tay nàng ta không hề bị ngăn cản có thể vươn qua được phong ấn đó.

Hắn vội vàng chạy tới thử lại, đáng tiếc tay hắn lại vẫn bị cản ở bên ngoài.

– Nữ nhân này nói không chừng có liên quan gì đó tới Ân Thương, xem ra các ngươi tiến vào bí cảnh này quả nhiên chính là thiên ý.

Thanh âm của Mị Ly truyền đến.

Tổ An nghĩ tới trên đường đi trong đầu Bùi Miên Mạn thỉnh thoảng lại xuất hiện các loại đoạn ký ức ngắn, cũng tràn đầy đồng cảm gật đầu.

Lúc này Bùi Miên Mạn dắt tay hắn:

– Xem như vậy có thể tiến vào không.

Tổ An cầm tay nàng ta, thử thò vào, khiến người ta kinh ngạc là, cái vách phía trước giống như một bức tường hiện tại trực tiếp biến thành vô hình, tay hắn có thể dễ dàng xuyên qua.

Hắn nghĩ nghĩ một chút rồi quay đầu nói với thiếu nữ:

– Khương Khương, chúng ta dẫn ngươi cùng vào nhé.

Thiếu nữ cũng lộ ra vẻ mặt vui sướng, đáng tiếc thử mấy lần, tay của hai bên căn bản không thể chạm vào nhau, nàng ta vẫn bị trận pháp ngăn cản, chỉ có thể nói:

– Đại ca ca đại tỷ tỷ, xem ra ta không vào được rồi, chỉ có thể phiền các ngươi thôi.

Tổ An cũng không miễn cưỡng, an ủi nàng ta vài câu rồi đi theo Bùi Miên Mạn cùng xuyên qua tầng cấm chế đó.

Hai người dọc theo cầu thang một đường đi xuống, cảm giác xuống thêm một tầng, cuối cùng lại tới một bình địa.

Rụt rè tiến về phía trước, không lâu sau trước mắt xuất hiện một tòa miếu thờ.

Tổ An vô cùng kỳ quái, sao ở loại địa phương này lại xuất hiện miếu thờ?

Hai người đi vào nhìn một cái, phát hiện đây không phải miếu thờ, mà là một tòa hưởng điện, chính là nơi cung phụng linh vị, hiến tế vong linh.

– Á Trường Chi Mộ.

Mị Ly nhận ra chữ trên bài vị, Tổ An vội vàng hỏi:

– Á Trường này là ai?

Mị Ly lắc đầu:

– Ân Thương cách Tần triều cũng hơn một ngàn năm thời gian, rất nhiều ghi chép đều thiếu xót, ta cũng chưa từng nghe qua cái tên này, có điều nhìn chung quanh hưởng điện bố trí rất nhiều binh khí, lúc sinh tiền chắc hắn là võ tướng, hơn nữa có thể được chôn cùng bên cạnh vương lăng, chắc hẳn địa vị cũng rất cao, nói không chừng Ngọc Tông mà ngươi muốn tìm chính là ở, vào xem đi.

– Đi vào?

Tổ An sửng sốt.

Mị Ly nói:

– Bình thường mà nói vị trí của hưởng điện và mộ huyệt quan tài sẽ không cách nhau quá xa, với phong tục mộ táng của Thương triều, quan tài chắc ở ngay phía dưới tòa hưởng điện này, cứ tìm xem, chắc có cơ quan để đi xuống.

Tổ An nghĩ đến tình cảnh thê thảm của thiếu nữ, cũng không muốn bỏ qua bất kỳ một cơ hội nào, đồng ý tìm kiếm trong mộ này, vốn đang cho rằng muốn tìm được cửa mộ sẽ rất phiền, nào ngờ ở ngay phía sau hưởng điện, cơ hồ liếc một cái là có thể nhìn thấy.

Hắn nghĩ lại cũng thấy bình thường, phải biết rằng nơi này là khu lăng mộ của Thương Vương, bên ngoài vốn là cơ quan trùng trùng, còn có hung thú, ác linh, võ sĩ khô lâu thủ vệ, phía sau còn có pháp trận ngăn cản, người bình thường căn bản là không thể tiến vào nơi này, cho nên nơi này tất nhiên không cần thiết phải làm phức tạp như vậy.

Tổ An và Bùi Miên Mạn đi tới trước cửa mộ, phía sau đại môn có Đoạn Long Thạch kê vào, có điều cái này cũng không làm khó được hai người, nguyên khí phóng ra ngoài di chuyển Đoạn Long Thạch ở, sau đó đẩy cửa mộ ra.

Bùi Miên Mạn thuận tay đốt lên một đóa hỏa diễm chiếu sáng tình hình bên trong mộ huyệt, phát hiện kết cấu của mộ huyệt khá là đơn giản, chỉ có một hố sâu mấy mét vuông, một cỗ quan tài to lớn cứ như vậy lẳng lặng nằm ở vị trí trung tâm nhất của phần đáy.

Thanh âm của Mị Ly lại vang lên.

– Ơ, kỳ lạ thế.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 14 giờ trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 4 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 7 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box