1. Home
  2. Truyện Hệ Thống
  3. [Dịch] Lục Địa Kiện Tiên
  4. Tập 375 : Thân phận mới (c3741-c3750)

[Dịch] Lục Địa Kiện Tiên

Tập 375 : Thân phận mới (c3741-c3750)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 3741: Thân phận mới

– Bởi vì ta biết đại nhân không phải người như thế.

Trương Tử Đồng có chút ngại ngùng nhìn hắn.

– Hơn nữa nếu đại nhân thật muốn lấy tính mạng của ta, ta cũng cam tâm tình nguyện.

– Đầu óc ngươi có bị bệnh không?

Tổ An bất đắc dĩ, tự mình rời đi.

Trên mặt Trương Tử Đồng lại mỉm cười, vội vàng đuổi theo.

– Đại nhân, đây là dung mạo chân thực của ngươi? Quả nhiên anh vĩ bất phàm…

– Không phải.

Tổ An quay đầu lạnh lùng liếc nhìn nàng.

Trương Tử Đồng lại cười càng vui vẻ hơn.

– Ta đã nói rồi, hình dạng chân thực của đại nhân nhất định ngọc thụ lâm phong, sẽ không bình thường như thế.

Tổ An.

– Có phải đại nhân dự định trà trộn vào Tổng Đàn Ma Giáo hay không?

Trương Tử Đồng lại hỏi.

– Ngươi có đề nghị gì sao?

Tổ An vừa trả lời, vừa dò xét bốn phía, tránh cho có người phát hiện hai người.

– Nếu đây không phải dung mạo chân thực của đại nhân, tất cả mọi người nơi này không phân biệt được, vậy đại nhân nhất định am hiểu thuật dịch dung.

Không bằng dịch dung thành Phòng Bưu, như vậy càng dễ đánh vào hạch tâm Ma Giáo.

Trương Tử Đồng đề nghị.

Tổ An nhịn không được liếc nhìn nàng, khó trách nữ nhân này có thể lên làm Ngân Bài Tú Y, não xoay chuyển còn rất nhanh.

– Đáng tiếc thủ hạ bên người Phòng Bưu bị giết sạch, ta một người trở về rất dễ dàng bị phát hiện.

Người ở thế giới này đều không ngốc, ngươi một ngoại nhân đột nhiên giả mạo người quen biết của bọn họ, rất nhiều nơi sẽ dễ dàng lộ tẩy.

– Cái này dễ xử lý, để ta tới làm nữ nô cho ngươi là được.

Trương Tử Đồng nóng lòng muốn thử.

Tổ An.

Nhìn ánh mắt quỷ dị của đối phương, Trương Tử Đồng hơi đỏ mặt.

– Không phải như ngươi nghĩ, chủ yếu là trước đó trên tiểu trấn rất nhiều người trông thấy Phòng Bưu truy ta đi ra, bắt giữ ta làm nữ nô cũng phù hợp tác phong làm việc của hắn; mặt khác đại nhân có thể đối ngoại tuyên bố thủ hạ khác đều bị ta phản kích giết chết, những người kia sẽ chú ý đến trên thân ta, như thế thân phận của đại nhân bại lộ có khả năng giảm mạnh.

Tổ An không khỏi nhìn nàng với con mắt khác.

– Không nghĩ tới ngươi cũng không tính bình hoa nha.

Trương Tử Đồng có chút hờn dỗi. – Nguyên lai người ta ở trong lòng đại nhân chính là hình tượng như vậy.

Tổ An đau đầu, sao tới chỗ nào cũng sẽ dính líu quan hệ với nữ nhân, thế nhưng lần này cần lẻn vào Tổng Đàn Ma Giáo, chỉ sợ còn thật cần nàng trợ giúp mới được.

Trương Tử Đồng rõ ràng bây giờ đối phương còn đang do dự, mình nhất định phải tận lực biểu hiện ra giá trị.

– Hiện tại vấn đề duy nhất là ngài có thể giả trang Phòng Bưu kia hay không, nếu không được mà nói, hết thảy đều là nói suông.

– Cái này không thành vấn đề.

Thấy đối phương nhìn mình chằm chằm, Tổ An tức giận nói.

– Xoay người sang chỗ khác.

-Ä.

Trương Tử Đồng xoay người, đồng thời trong lòng tràn ngập hiếu kỳ, cũng không biết Thập Nhất đại nhân đến tột cùng hình dạng thế nào?

Ngược lại tiếp xúc với hắn, rõ ràng cảm giác được niên kỷ của hắn không tính lớn, trẻ tuổi hơn những Kim Bài kia rất nhiều.

Không biết là thuộc về loại dương cương hay tiểu sinh bơ sữa, ai nha, thật muốn quay đầu nhìn một chút.

Có điều nàng vẫn đè xuống ý nghĩ này, nàng rõ ràng một người tinh thông dịch dung, trọng yếu nhất là hình dạng chân chính của mình.

Đặc biệt là thân phận của đối phương nhạy cảm như vậy, nếu bị người khác phát hiện thân phận chân thật, đây chẳng phải bức hắn diệt khẩu?

Tuy đối phương không phải người thủ đoạn độc ác, nhưng mình cũng không thể năm lần bảy lượt thăm dò điểm giới hạn.

Cách một hồi, sau lưng truyền đến tiếng nói.

Nàng quay đầu, sau đó cả người sửng sốt.

Tổ An giang hai tay nói với nàng.

– Thế nào?

Trương Tử Đồng biến sắc, vội vàng lui vê sau hai bước.

– Ngươi… Ngươi là ai?

Tổ An âm lãnh cười một tiếng.

– Ngươi nói ta là ai?

– Phòng Bưu, ngươi làm gì Thập Nhất đại nhân?

Trương Tử Đồng vừa nói, vừa vô ý thức nhìn xung quanh, có trong nháy mắt, nàng thậm chí hoài nghi vừa rồi Phòng Bưu căn bản không chết, thừa dịp mình quay người không nhìn thấy, cùng với Thập Nhất đại nhân chuyên tâm dịch dung, từ phía sau lưng đánh lén giết chết Thập Nhất đại nhân.

Thấy toàn thân nàng run rẩy, Tổ An tức giận nói.

– Ta ở chỗ này, không phải ngươi nói giả trang thành Phòng Bưu sao?

Nghe ra thanh âm của hắn, Trương Tử Đồng giật mình, có chút không xác thực hỏi thăm.

– Thật sự là Thập Nhất đại nhân?

Tổ An lạnh lùng nhìn nàng.

– Ta không muốn tiến hành loại đối thoại không ý nghĩa này.

Trương Tử Đồng rốt cục buông lỏng một hơi. – Không sao, là khí chất của Thập Nhất đại nhân.

Nàng tò mò tiến đến bên người Tổ An, nhịn không được vươn tay ra sờ khuôn mặt đối phương.

– Nhưng cái này không khỏi quá giống, quả thực là dùng khuôn đúc ra.

Tổ An đẩy tay nàng ra, không để cho nàng đụng mình, nếu nàng biết trên mặt mình không có mặt nạ, còn không bị hù chất.


Chương 3742: Thân phận mới (2)

Để nàng cho rằng mình chỉ dùng Thuật Dịch Dung bình thường, miễn cho năng lực Thiên Nhân Nhất Diện lộ ra ánh sáng.

– Chỉ là thanh âm có chút không giống.

Lúc này Trương Tử Đồng tỉnh táo lại, vừa rồi chỉ là bị bộ dáng của đối phương hù sợ, tỉ mỉ nghĩ lại, thanh âm xác thực không giống.

Tổ An nghe vậy đau đầu, muốn thanh âm nhất trí, nhất định phải sử dụng Manh Muội Biến Âm, đây là tuyệt đối không thể để cho nàng biết.

– Ngươi trước ở chỗ này chờ ta một chút.

Thân hình lóe lên, nhất thời không thấy tăm hơi.

Thấy hắn tới vô ảnh, đi vô tung, Trương Tử Đồng cảm khái tu vi của Thập Nhất đại nhân thật thâm bất khả trắc, thậm chí còn lợi hại hơn Chu Tà Đại thống lĩnh năm đó.

Chờ chút, giống như nghe những người kia nghị luận, Thập Nhất đại nhân thành Đại thống lĩnh mới.

Bất quá vẫn là Thập Nhất đại nhân gọi càng thuận miệng.

Nàng đang xuất thân, một sợi kình phong phất qua, nhìn lại, Thập Nhất đại nhân đã trở về.

– Hiện tại thế nào?

Tổ An lấy ngữ khí của Phòng Bưu hỏi thăm, vừa rồi đi phụ cận tìm quỷ xui xẻo dùng giọng nữ lừa gạt đối phương, lúc này mới đổi thành thanh âm Phòng Bưu, thuận tiện còn đổi một bộ y phục Âm Dương Đạo.

Ánh mắt của Trương Tử Đồng thít chặt.

– Thập Nhất đại nhân, lần trước thời điểm ngươi cứu ta, ta bị thương như thế nào?

Tổ An.

Nữ nhân này lại sợ hắn là Phòng Bưu, hiện tại vẫn chưa yên tâm, đành phải đáp.

– Chính ngươi xúc động muốn uống thuốc độc tự tử.

Trương Tử Đồng buông lỏng một hơi.

– Thập Nhất đại nhân, ngươi quá lợi hại, đến cùng làm sao làm được.

– Bí mật.

Tổ An lạnh lùng nói.

Trương Tử Đồng hé miệng mỉm cười.

– Tuy mặc kệ ngoại hình hay thanh âm đều giống như đúc, nhưng còn có một sơ hở.

Tổ An sững sờ.

– Cái gì?

– Khí tức dâm tà bỉ ổi trên người hắn.

Trương Tử Đồng đỏ mặt nói.

Tổ An cau mày, cái này còn thật có chút khó làm, lấy thân phận địa vị của hắn bây giờ, lại muốn giả ra loại khí chất này, luôn có chút không hợp.

Bỗng nhiên Trương Tử Đồng đi đến bên cạnh hắn, nắm cánh tay hắn ôm lên lưng mình, cảm giác được thân thể đối phương thoáng cái căng cứng, nàng vội vàng nói.

– Đại nhân, hiện tại ta là nữ nô của Phòng Bưu, nếu ngươi ngay cả chạm vào †a cũng không dám, người khác sẽ lập tức phát hiện sơ hở.

Ai nha, sao Thập Nhất đại nhân khẩn trương như thế, không phải vẫn là chim non chứ?

Tổ An hít sâu một hơi.

– Được.

– Đại nhân…

Trương Tử Đồng muốn nói gì, lại bị đối phương đánh gãy.

– Cái gì đại nhân, từ giờ trở đi, ngươi phải gọi ta là chủ nhân.

– Vâng, chủ nhân.

Trương Tử Đồng nhếch miệng, vậy mà một chút gánh nặng trong lòng cũng không có.

Tổ An nhíu mày.

– Thái độ này của ngươi quá mềm mại, ngươi bị ta chiếm lấy, cần phải hận ta mới đúng.

Trương Tử Đồng lắc đầu.

– Đại… Khụ khụ, chủ nhân ngươi còn chưa đủ hiểu lòng của nữ nhân, dù là liệt nữ lại trinh tiết, bị một nam nhân chinh phục mười tám lần, thái độ của nàng sẽ rất khó đơn thuần dùng hận để hình dung, huống chỉ Phòng Bưu này xuất thân Âm Dương Đạo, khẳng định có rất nhiều thủ đoạn thu phục nữ nhân.

Tổ An cảm thấy nàng nói có đạo lý, tay liền nắm chặt, ôm nàng vào trong ngực, dần dần tiến vào trạng thái.

Cảm nhận được đối phương ôm ấp, trái tim của Trương Tử Đồng phanh phanh nhảy lên, đáng tiếc bây giờ đại nhân dùng khuôn mặt đáng giận kia, cũng không biết đại nhân đến tột cùng dáng dấp ra sao.

Tiếp xuống hai người bắt đầu thương nghị chỉ tiết, đối khẩu cung, miễn cho về sau bại lộ.

Sắc trời dân dân muộn, lúc này hai người mới tiến đến bến tàu.

Lúc này trên bến tàu đã đậu một chiếc thuyền lớn, người các trường phái đã trên thuyền, còn có không ít khuôn mặt mới, nghĩ đến là tân nhân trước đó thông qua.

Lúc này chỉ có đệ tử Âm Dương Đạo có chút nôn nóng, đang măng người xung quanh.

– Còn không tìm được Bưu thiếu gia sao?

– Không có, đã tìm khắp nơi.

Người khác ủ rũ.

Lúc này mấy phái khác cũng chú ý tới tình hình bên này, Tiêu Dao Đạo Lý Phi Khanh âm thầm cười lạnh, căn bản không quan tâm chút nào.

Ngược lại Thiên Ma Tông Phan sư tỷ nghe vậy uốn éo cái mông đi tới.

– Thế nào, tiểu tử Phòng Bưu kia không thấy?

Đệ tử Âm Dương Đạo vội vàng hành lễ.

– Hồi bẩm Phan sư tỷ, trước đó Bưu thiếu gia dẫn thủ hạ đi bắt người, kết quả hiện đang một mực tìm không thấy, không biết có phải xảy ra chuyện hay không, làm phiền Phan sư tỷ phái người giúp đỡ tìm một chút.

Xưa nay Thiên Ma Tông và Âm Dương Đạo giao hảo, hắn không cảm thấy loại yêu cầu này có vấn đề gì.

Phan sư tỷ thì che miệng cười khẽ. – Bắt người? Chỉ sợ là bắt nữ nhân a, chỉ sợ hiện tại gia hỏa Phòng Bưu kia đang ở nơi nào đó phong lưu khoái hoạt, ta không muốn đi quấy rầy chuyện tốt của hắn.

Người Âm Dương Đạo có chút nóng nảy.

– Nhưng lâu như vậy không xuất hiện, thực khiến người ta lo lắng, Bưu thiếu gia phải rõ ràng sắp đến thời gian trở về.

Lúc này Lý Phi Khanh hơi không kiên nhẫn.


Chương 3743: Hoài nghỉ

– Nhiều người phải chờ hắn như vậy? Hắn phong lưu khoái hoạt cũng không phải lần một lần hai, có gì cần lo lắng.

Trên thuyền cũng hò hét ầm ï, có ủng hộ lập tức rời bến, có thì kiến nghị ở lại chờ một chút, nhân số hai bên lại bằng nhau.

Sau cùng ánh mắt mọi người rơi vào trên thân một tên mập.

– Hô Bàn Tử, ngươi cảm thấy thế nào?

– Ta thấy nên chờ một lát đi.

Hồ Bàn Tử miệng đang cười, nhưng trong lòng thì mắng mẹ, Lục huynh kia đến cùng làm cái quỷ gì, sao còn không tới? Trương Tử Đồng theo Tổ An đến cầu †àu, bỗng nhiên mở miệng hỏi:

– Lần này đại nhân tới, là vì Nhiếp Chính Vương đánh tiền đồn?

– Gọi chủ nhân!

Tổ An bất động thanh sắc.

– Ai nói Nhiếp Chính Vương sẽ tới?

Trương Tử Đồng hé miệng cười nói:

– Ta đoán.

Tổ An hừ một tiếng:

– Chỉ sợ là thế lực sau lưng ngươi nói cho ngươi đi.

Trương Tử Đồng không trả lời, lúc này hai người chạy tới phụ cận cầu tàu.

Đệ tử Âm Dương Tông đang ở bốn phía tìm kiếm Phòng Bưu, nhìn thấy bọn họ không khỏi vừa mừng vừa sợ:

– Bưu thiếu gia, ngươi cuối cùng cũng trở về.

– Gào cái gì mà gào, ta không phải thật tốt ở nơi này sao?

Tổ An nhớ lại ngữ khí của Phòng Bưu vừa rồi.

– Vâng vâng vâng.

Ánh mắt mấy đệ tử kia rơi xuống trên người Trương Tử Đồng, trong mắt lộ ra vẻ kinh diễm.

– Đây là…

– Bản thiếu gia nới thu nữ nô.

Tổ An thuận tay ôm Trương Tử Đồng vào trong ngực mình, eo của nữ nhân này thật mềm.

Trương Tử Đồng đỏ mặt không nói lời nào, nghĩ thầm trong ngực Thập Nhất đại nhân thật ấm áp.

Mấy đệ tử kia nhìn nàng một cái, lại nhìn đôi chân dài, nhất thời hâm mộ không thôi, Bưu thiếu gia thật diễm phúc sâu, cực phẩm bực này cũng có thể lấy được.

– Bưu thiếu gia, mọi người đang chờ ngươi, nhanh lên thuyền đi.

Những đệ tử kia vội vàng nói.

– Gấp cái gì mà gấp, trong lòng bổn công tử hiểu rõ.

Tổ An ôm Trương Tử Đồng, chậm rãi đi lên thuyền.

Trương Tử Đồng bội phục không thôi, vừa rồi đại nhân còn có chút không lưu loát, bây giờ lại giả Phòng Bưu kia rất sống động.

Cũng không lâu lắm, đoàn người đi lên thuyền, nhìn thấy bộ dáng chậm rãi của hắn, Tiêu Dao Đạo Lý Phi Khanh nhất thời bất mãn:

– Ngươi có thể nhanh một chút hay không, cả thuyền đều đang đợi ngươi.

Đến từ Lý Phi Khanh, điểm nộ khí +223 +223 +223…

– Đã chờ lâu như vậy, chờ một lát nữa lại thế nào.

Tổ An trực tiếp trả lời.

– Ngươi!

Đồng tử của Lý Phi Khanh co rụt lại.

– Cho dù là đại ca của ngươi cũng không dám nói với ta như vậy?

Đến từ Lý Phi Khanh, điểm nộ khí +499 +499 +499…

Đừng nói hắn, không ít người cũng mắng lên, tiểu tử này không khỏi quá phách lối.

Nhìn thấy hệ thống thu điểm nộ khí liên tiếp không ngừng, Tổ An nghĩ thầm đây là niềm vui ngoài ý muốn. – Đừng ở chỗ này trang, có bản lĩnh đến trước mặt đại ca ta nói như vậy.

Tổ An cười lạnh, tựa hồ không thèm để ý chút nào.

Lúc này ngay cả Trương Tử Đồng cũng có chút bận tâm, nàng không phải lo lắng Thập Nhất đại nhân đánh không lại những người này, mà sợ kế hoạch của bọn họ ngâm nước nóng.

Lý Phi Khanh đứng lên, trong mắt lóe ra lửa giận, tay cũng nắm lấy binh khí.

Đến từ Lý Phi Khanh, điểm nộ khí +444 +444 +AAA…

Đám người Hồ Bàn Tử nghĩ thầm Lý Phi Khanh thích Thánh Nữ cũng không phải bí mật, kết quả bây giờ bị Phòng Long chiến thắng, trong bụng đã sớm nổi giận, Phòng Bưu lại còn dám ở lúc này chọc hắn.

Lý Phi Khanh đang muốn xuất thủ, Thiên Ma Tông Phan Xảo Xảo đã chặn ở trước mặt hắn, cười duyên nói:

– Phi Khanh, ngươi cũng không phải không biết tính tình của hắn như thế nào, cần gì chấp nhặt với hắn, hôm nay thu nhiều tân nhân như vậy, thật muốn để bọn họ chế giễu sao?

Lý Phi Khanh biết Thiên Ma Tông xưa nay giao hảo với Âm Dương Đạo, tuy tu vi của mình cao hơn hai người này, nhưng thế lực Tiêu Dao Đạo còn kém Thiên Ma Tông và Âm Dương Đạo rất xa, chỉ có thể hừ một tiếng, hậm hực ngồi trở lại:

– Chấp nhặt với ngươi, không khỏi kéo thấp phong cách của ta.

Một trận phong ba tiêu tán thành vô hình, giữa sân không ít người buông lỏng một hơi, đương nhiên cũng có người thất vọng.

Một đệ tử Vô Tình Đạo bỗng nhiên cười nói:

– Phòng Bưu, những người hầu bên cạnh ngươi đây, sao chỉ còn lại một mình ngươi?

Lúc này người khác của Âm Dương Đạo cũng không nhịn được hỏi:

– Đúng rồi, Bưu thiếu gia, đám người A Bình đâu?

Ánh mắt mọi người đều rơi vào trên thân Tổ An, không ít ánh mắt đều hơi nghi ngờ.

Thần sắc Tổ An như thường:

– Chết hết.

– Chết hết?

Mọi người bị kinh ngạc.

Thiên Ma Tông Phan Xảo Xảo sầm mặt lại:

– Đến cùng người nào ăn gan hùm mật gấu giết người của Âm Dương Đạo các ngươi, chẳng lẽ có ngoại địch xâm lấn?

Lời vừa nói ra, người trên thuyền nhất thời rối loạn lên, xì xào bàn tán, thậm chí bắt đầu xem kỹ các đệ tử mới, hoài nghi có phải có người mưu đồ làm loạn trà trộn vào hay không.


Chương 3744: Hoài nghỉ (2)

– Nàng.

Tổ An thờ ơ chỉ chỉ Trương Tử Đồng trong ngực.

Trương Tử Đồng quay mặt đi, biểu diễn cao ngạo và khuất nhục rất sống động.

– Một đại mỹ nhân nũng nịu như vậy, còn lợi hại như thế?

Phan Xảo Xảo chập chờn vòng eo đi tới đi lui ở bên cạnh, nhìn Trương Tử Đồng từ trên xuống dưới.

Đừng nói nàng, ngay cả người khác trong giáo cũng không tin, dù sao Trương Tử Đồng rất xinh đẹp, đặc biệt là cặp chân kia, quả thực khiến người ta rất khó dời mắt, nữ nhân nũng nịu như vậy, có thể giết sạch sẽ thủ hạ của hắn? Phải biết Âm Dương Tôn Giả sủng ái con thứ ba này nhất, biết tu vi hắn thấp, lại thích gây chuyện thị phi, cho nên phân phối bên cạnh hắn đều là hảo thủ.

Lúc này Uông Thông của Thiên Địa Tông nhịn không được nói:

– Nói bậy, trước đó vị cô nương này muốn gia nhập Thiên Địa Tông chúng ta, †a nhìn nàng có tư chất, vốn có thể thành công trúng tuyển, kết quả về sau mất bóng dáng, vừa rồi nghe nói tựa hồ là bị ngươi dẫn người khi dễ, bây giờ lại còn giội bẩn nước lên người nàng.

Mọi người trên thuyền nhìn về phía Tổ An, ánh mắt nhất thời tràn ngập trơ trẽn, phải biết nhân phẩm của Âm Dương Đạo vốn không tốt, đặc biệt là tiểu tử Phòng Bưu này, khi nam phách nữ, hạ lưu vô sỉ, càng là đồ bỏ trong đồ bỏ.

Nghe xung quanh nghi vấn, Tổ An lạnh lùng nói:

– Nàng này chính là Tú Y Sứ Giả của triều đình, còn là một Ngân Bài Tú Y, ngươi dự định chiêu người này vào Thiên Địa Tông?

Lời vừa nói ra, người xung quanh hít sâu một hơi, Tú Y Sứ Giả?

Những năm này Thánh Giáo ăn không ít thiệt thòi ở trong tay Tú Y Sứ Giả, đây là tổ chức thần bí nhất, cũng nổi tiếng hung ác nhất triều đình, phàm là bị Tú Y Sứ Giả để mắt tới, chỉ có một con đường chết.

Uông Thông biến sắc, có điều hắn là đệ tử thân truyền, phản ứng cũng nhanh:

– Ha ha, ngươi nói thì tính sao? Ngươi lại từ nơi nào biết?

– Đương nhiên là nàng nói cho ta.

Tổ An từ phía sau bóp lấy gáy Trương Tử Đồng.

Trương Tử Đồng a một tiếng, hiển nhiên có chút đau, giữa sân không ít người thương hương tiếc ngọc nhìn lấy đều đau lòng, nghĩ thâm gia hỏa này thật thô lõ.

Uông Thông cười rộ lên:

– Ha ha, người nào không biết Tú Y Sứ Giả xương cứng, coi như không địch lại, cũng sẽ sớm căn nát độc dược tự tử, nếu nàng thật là Ngân Bài Tú Y, làm sao có khả năng rơi vào trong tay ngươi, còn nói cho ngươi thân phận.

– Ngươi không hiểu, làm một nữ nhân, thời điểm bị ngươi triệt để đưa lên mây, nàng sẽ thuận theo tuyệt đối.

Tổ An cười híp mắt nói.

Hai gò má của Trương Tử Đồng đỏ bừng, ngoại nhân chỉ nghĩ nàng xấu hổ giận dữ, trên thực tế giận dữ ngược lại không đến nỗi, nhưng có chút xấu hổ, nghĩ thầm Thập Nhất đại nhân nói những thứ này sao há mồm liền ra, trước đó còn lo lắng hắn giả dâm tặc không giống.

Thập Nhất đại nhân thật quá lợi hại, mặc kệ giả ai cũng có thể giống như đúc.

Nghe Tổ An trả lời, xung quanh truyền đến tiếng măng chửi, hiển nhiên không tin hắn có năng lực như thế.

Không ít người thậm chí huýt sáo cười mắng:

– Phòng Bưu, người nào không biết ngươi hư, ngươi có thể chinh phục một Ngân Bài Tú Y?

– Đúng vậy, khi dễ một tiểu cô nương lại biên ra hoang ngôn như thế. …

Nghe mọi người nghi vấn, Tổ An trực tiếp ném ra một lệnh bài.

Ẩm thanh vui cười trên thuyền nhất thời yên tĩnh, ánh mắt mọi người rơi vào trên tấm lệnh bài kia, phù văn thần thú đặc thù tản mát ra hàn ý dày đặc, nhìn thôi đã cảm giác sợ mất mật, đây là uy áp mà nhiều năm qua Tú Y Sứ Giả đuổi bắt đệ tử Thánh Giáo mang đến.

– Thật là Ngân Bài Tú Y!

Lúc này mọi người nhìn về phía Trương Tử Đồng, ánh mắt đều biến, không còn thương tiếc như trước đó, ngược lại tràn ngập cảnh giác.

Nếu nàng thật là Ngân Bài Tú Y, xác thực có năng lực giết sạch thủ hạ bên người Phòng Bưu.

Phải biết Ngân Bài Tú Y đều là người nổi bật trong Tú Y Sứ Giả, không chỉ tu vi cao, hơn nữa trên người trang bị tinh xảo, các loại pháp khí thân kỳ do triều đình cung cấp, để bọn hắn không chỉ ở đồng giai vô địch, thậm chí còn có thể vượt cấp khiêu chiến.

Lúc này Lý Phi Khanh đứng ra:

– Tha thứ ta nói thẳng, nàng đã có thể giết sạch thủ hạ ngươi, tự nhiên có thể giết chết ngươi, làm sao lại rơi vào trong tay ngươi, đến cùng là ngươi tù binh nàng, hay bị nàng bắt giữ?

Ngay cả Phan Xảo Xảo cũng hoài nghi, mọi người ẩn ẩn vây Tổ An ở giữa.

Tổ An nhướng mày, bọn gia hỏa này thật khó dây dưa.

Lúc này bên tai truyền đến Trương Tử Đồng truyền âm nhập mật:

– Vò ta…

Tổ An sững sờ, Trương Tử Đồng đã bất động thanh sắc dẫn đạo tay hắn đặt ở trước ngực mình.

Tổ An phản ứng cũng nhanh, rất thô lỗ bóp bộ ngực to tròn co giãn của nàng mấy cái:

– Ha ha, cái này có gì khó? Tuy tu vi của nữ nhân này rất cao, nhưng nàng hết lần này tới lần khác là nữ nhân, lại sao địch nổi Hoan Lạc Thập Bát Độ bản cải tiến của bổn công tử?


Chương 3745: Cừu Trì

Trương Tử Đồng ưm một tiếng, chỉ cảm thấy một cỗ điện lưu trong nháy mắt trải rộng toàn thân, cả người xém chút mềm nhũn.

Tuy biết rõ là diễn trò, nhưng bị Thập Nhất đại nhân bóp như vậy, trái tim vẫn như hươu chạy.

– Thì ra là thế.

Phan Xảo Xảo cười híp mắt gật đầu, nàng rõ ràng trên người Phòng Bưu có thuốc này.

– Tiểu muội muội này giống như đã triệt để bị ngươi chinh phục, mới bóp chút đã động tình.

Mọi người bỏ đi lo nghĩ, nếu nữ nhân này bắt giữ Phòng Bưu, làm sao có thể cho phép hắn tùy ý vò ngực như vậy? Tổ An đưa tay tới ôm Phan Xảo Xảo, đắc ý cười nói:

– Đó là đương nhiên, Phan sư tỷ có muốn thử một chút hay không?

– Người ta sợ thận của ngươi không chịu nổi.

Phan Xảo Xảo uốn éo thân eo, cười duyên tránh đi móng vuốt heo của hắn.

Trương Tử Đồng cắn môi, nghĩ thầm Thập Nhất đại nhân càng diễn càng nhập tâm.

Người các phái thấy thế dần dần tán đi, chỉ cảm thán tiểu tử Phòng Bưu này ngược lại nhân họa đắc phúc, được đại mỹ nhân như thế, còn là Ngân Bài Tú Y, suy nghĩ một chút liền hăng hái.

Không ít người thậm chí ác ý phỏng đoán, Phòng Bưu này nổi danh Tiểu Vương Tử thận hư, thật có thể đưa Ngân Bài Tú Y lên đỉnh mười tám lần, chỉ sợ là tìm thủ hạ làm thay, sau đó vì bảo toàn danh tiếng, diệt khẩu những thủ hạ kia.

Người trong Ma Giáo, đối với chuyện này sớm đã quen.

Không ít đệ tử trong Âm Dương Đạo thậm chí còn cao hứng, những người kia chết, vị trí bên người Bưu thiếu gia trở nên trống, bọn họ sẽ có cơ hội ngồi.

– Lái thuyền!

Phan Xảo Xảo hạ lệnh, lúc này Hồ Bàn Tử lại hô:

– Chờ chút!

Sau đó đi tới trước mặt Tổ An:

– Bưu thiếu, người có thấy một người tên Lục Nhân ở bên cạnh vị cô nương này không?

Tổ An giật mình, không ngờ hẳn sẽ chạy tới hỏi thăm, nghĩ đến hẳn là lo lắng cho an nguy của mình, kết quả ngược lại dẫn đến mình tình cảnh khó khăn, không khỏi dở khóc dở cười.

– Chưa thấy qua.

Nghe hắn trả lời, Hồ Bàn Tử lại cau mày nói.

– Không đúng, vừa rồi ta nghe người nói thời điểm ngươi dẫn tùy tùng truy vị cô nương này, vừa vặn gặp được Lục Nhân cũng ở đó, hơn nữa Lục Nhân và vị cô nương kia có vẻ như quan hệ không tệ, trước đó còn được cô nương này xuất thủ cứu giúp, ở dưới tình huống đó, hơn phân nửa sẽ trợ giúp vị cô nương này.

– Há, ngươi nói gia hỏa kia sao, thấy tình thế không đúng liền chạy trốn.

Tổ An đáp.

– Chạy trốn?

Trên mặt Hồ Bàn Tử lóe lên vẻ không tin. – Ta nhìn vị Lục huynh kia không phải người lâm trận đào thoát, vứt bỏ đồng bạn, nghĩ đến càng có khả năng là ngươi giết hắn!

Nói đến phần sau, vẻ mặt và giọng nói đều nghiêm túc!

Đến từ Hồ Bàn Tử, điểm nộ khí +555 +555 +555…

Lúc này người khác khuyên nhủ.

– Hồ Bàn Tử, ngươi và họ Lục kia quan hệ như thế nào, cần gì quan tâm hắn như vậy.

Hồ Bàn Tử lạnh lùng nói.

– Lục Nhân kia là tân nhân duy nhất mà Mạc Kim Đạo thu nhận năm nay, cũng là sư đệ ta thay sư thu đồ.

Người xung quanh ôm lấy ánh mắt đồng tình, Mạc Kim Đạo nhân khẩu điêu linh, Hồ Bàn Tử thật vất vả lừa được một cái lại bị Phòng Bưu giết, cũng khó trách hắn tức giận như vậy.

Tổ An cảm thán Hồ Bàn Tử này giảng nghĩa khí, mọi người chỉ có duyên gặp mặt một lần, hắn sẽ ra mặt thay ta.

Nghĩ tới đây hắn cũng giải thích.

– Người kia thật đã trốn, không tin ngươi hỏi nàng.

Thấy hắn chỉ vào Trương Tử Đồng, Hồ Bàn Tử nhìn chằm chằm nàng.

Trương Tử Đồng nghĩ thâm Thập Nhất đại nhân là thật không quan tâm danh tiếng, bất quá vẫn phối hợp gật đầu.

– Không sai, lúc đó ta thấy tình thế không đúng, chủ động khuyên hắn chạy, miễn cho hắn uổng đưa tánh mạng.

Tuy nàng nói như vậy, nhưng Hồ Bàn Tử vẫn có chút không tin. – Tuy ta và Lục huynh mới quen, nhưng cảm giác hắn không phải loại người như vậy, có phải nữ nhân này đã thành nữ nô của ngươi, bây giờ nói cái gì cũng sẽ theo tâm tư ngươi hay không!

Nói đến phần sau thì nhìn chằm chăm Tổ An, dường như tùy thời sẽ động thủ.

Đến từ Hồ Bàn Tử, điểm nộ khí +444 +444 +AA4…

Tổ An thở dài.

– Hồ Bàn Tử ngươi có phải ngốc hay không, trước đó ta không biết Lục Nhân kia là người Mạc Kim Đạo các ngươi, ta thật giết hắn, lúc ấy có tất yếu lừa gạt ngươi sao?

Hồ Bàn Tử khẽ giật mình, giống như có chút đạo lý.

Lúc này các phái cũng nói phải, bầu không khí giương cung bạt kiếm mới thoáng dịu đi.

Tổ An cười cười, ôm Trương Tử Đồng đi thẳng tới khu vực của Âm Dương Đạo, nơi này treo cờ hiệu, không sợ nhận sai.

Nhìn hắn cà lơ phất phơ, Hồ Bàn Tử nghiến răng, thật vất vả lừa gạt được một người, ai biết lại bị gia hỏa này đuổi đi.

Đến từ Hồ Bàn Tử, điểm nộ khí +388 +388 +388…

Duy nhất đáng được ăn mừng là nữ nhân kia để hắn chạy, mà không phải thật bán bạn cầu vinh.

Nói không chừng còn ủy thác hắn đi thông báo Tú Y Sứ Giả…


Chương 3746: Cừu Trì (2)

Đương nhiên suy đoán này hắn không định nói ra, ngược lại trời sập xuống có người cao gánh, bây giờ Mạc Kim Đạo điêu linh, còn quan tâm những cái kia làm gì.

Lúc này Thiên Ma Tông Phan Xảo Xảo cười nói.

– Người đã đến đầy đủ, vậy chuẩn bị lái thuyền.

Trong lòng Tổ An hơi động, nghĩ thầm rốt cục có thể đi Tổng Đàn Ma Giáo, Cừu Trì trong truyền thuyết đến cùng ở nơi nào.

Lúc này một số đệ tử Ma Giáo lấy ra một chồng vải đen, bịt mắt một số người.

Tổ An thờ ơ lạnh nhạt, rất nhanh phát hiện bị bịt mắt đều là đệ tử mới gia nhập, những đệ tử thân phận tương đối cao thì không có bị che mắt.

Hắn nghĩ thầm khó trách triều đình thủy chung không cách nào tra được vị trí của Tổng Đàn Ma Giáo, công tác bảo mật làm quá tốt.

Rất nhanh có đệ tử đi tới trước mặt hắn, theo dõi Trương Tử Đồng, muốn tiến lên lại có chút không dám.

– Ta tự mình tới.

Tổ An thuận tay đoạt lấy vải đen, che ánh mắt của Trương Tử Đồng lại.

Đệ tử kia hậm hực rút đi, còn nhịn không được nhìn Trương Tử Đồng vài lần, nghĩ thầm nữ nhân này thật đẹp, gia hỏa Phòng Bưu kia diễm phúc sâu a.

– Đại nhân, đường đi Cừu Trì chỉ có thể giao cho ngươi.

Tổ An ân một tiếng, bất động thanh sắc đánh giá cảnh vật xung quanh, thuyền xuôi dòng thẳng xuống dưới, chẳng lẽ Cừu Trì ở hạ du con sông này?

Nhưng trước đó trong tài liệu tương quan của Tú Lâu, không có đề cập chỗ nào khả năng giấu Cừu Trì.

Hắn tập trung suy nghĩ lại khổ Trương Tử Đồng, khuôn mặt xấu hổ đến đỏ bừng, mặc dù biết đối phương muốn đóng vai “dâm tặc”, nhưng thủy chung bị hắn vò qua vò lại như thế, trái tim cũng theo lúc lên lúc xuống.

Đặc biệt là lúc này ánh mắt bịt kín, cảm quan bị phóng đại to lớn, hạ thân sớm đã ướt đẫm rồi.

Tổ An lại không rảnh cân nhắc những thứ này, bỗng nhiên ánh mắt ngưng tụ, bởi vì hắn phát hiện theo thuyền đi tới, dòng nước phía trước càng ngày càng nhanh.

Lấy linh giác của hắn, lập tức cảm ứng được phía trước vài dặm, có thác nước to lớn vắt ngang.

Nếu thuyền này tiếp tục chạy, sẽ trực tiếp rớt xuống thác nước.

Lấy tu vi của hắn, tự nhiên không có việc gì, nhưng người trên thuyền, chỉ sợ có hơn phân nửa sẽ một mạng ô hô.

Hắn lặng lẽ dò xét mọi người xung quanh, những tân nhân bị bịt mắt kia tự nhiên không cần phải nói, đám đệ tử thân truyền lại thần sắc như thường, thậm chí có chút còn vừa nói vừa cười.

Trong lòng Tổ An nghi hoặc, nhưng lấy tu vi của hắn tự nhiên không quan tâm, cũng giả bộ như người không việc gì.

Rất nhanh thuyền đi tới phụ cận thác nước, những tân nhân bị bịt mắt kia rốt cục kịp phản ứng. – Vì sao tiếng nước bên ngoài chảy xiết như thế?

– Các ngươi có cảm giác thuyền chạy nhanh đến mức không bình thường hay không?…

– Tất cả câm miệng!

Trông thấy bọn họ bối rối nghị luận, những đệ tử thâm niên kia cười rộ lên, năm đó bọn họ cũng như vậy.

Lúc này một đệ tử Quỷ Ẩn Đạo đi đến đầu thuyền, từ trong ngực lấy ra một trận bàn, chỉ thấy hắn loay hoay trận bàn một hồi, rất nhanh toàn bộ thân tàu phát sáng, ẩn ẩn có thể thấy được phù văn.

Lúc này trong hư không phía trước dường như cảm ứng được cái gì, dần dân nở rộ từng vòng gợn sóng.

Tổ An sững sờ, lại là một bí cảnh?

Lấy nhãn lực của hắn bây giờ, mặc dù chỉ hiện ra một chút xíu, cũng lập tức đoán được.

Một bí cảnh ở trên thác nước, ngang bằng mặt sông.

Hơn nữa xung quanh bố trí trận pháp che lấp, chỉ có phương pháp đặc thù mới có thể để cho bí cảnh này xuất hiện.

Lúc này chiếc thuyền lớn kia cũng không có rơi xuống như dự liệu, ngược lại lóe lên quang mang, trực tiếp lái vào trong hư không phía trước.

Tổ An đánh giá xung quanh, phát hiện bí cảnh này không giống bí cảnh khác, thời điểm thông qua có cảm giác rõ ràng, không gian xung quanh cực kỳ ổn định.

Nghĩ đến đây là kết tỉnh trí tuệ của Ma Giáo ngàn năm qua, giấu tổng đàn ở trong một bí cảnh, cái này ai có thể nghĩ ra được?

Rất nhanh hai mắt tỏa sáng, đại thuyền lần nữa trôi nổi ở trên mặt nước.

Cảnh vật xung quanh cơ hồ không có gì khác biệt vừa rồi, khác nhau duy nhất là phía trước không có thác nước, thay vào đó là một ngọn núi cao.

Nói là núi cao, nhưng càng giống như một đài cao.

Núi bình thường dưới đáy rộng lớn, càng lên cao càng nhọn, nhưng ngọn núi trước mắt dưới đáy và đỉnh chóp không xê xích bao nhiêu.

Nhìn giống như một hình thang.

Con sông chạy đến trước ngọn núi, thì chia thành hai đường rế một trái một phải, hình thành chữ Nhân.

Trong dãy núi cắt chém ra hai hạp cốc thật sâu, mà ngọn núi kia thì đột ngột đứng sừng sững ở trong hạp cốc.

Tổ An ngẩng đầu nhìn, thấy được các loại kiến trúc trên đài cao, cùng với lầu tháp, tường thành… phía trên thỉnh thoảng có nhân viên Ma Giáo đi lại, hiển nhiên chính là Cừu Trì, tổng Tổng Đàn Ma Giáo trong truyền thuyết!

Quả nhiên, rất nhanh thuyền dừng lại bên cầu tàu, thủ vệ trên bến tàu cảnh giác chỉa vũ khí vào thuyền.


Chương 3747: Cừu Trì (3)

Thẳng đến đệ tử trên thuyền chạy ra giao tiếp, đưa tới một lệnh bài, bên kia mới trầm tĩnh lại.

Bất quá vẫn cẩn thận phái người điều tra, thấy không có dị thường mới cho phép mọi người lên bờ.

Tổ An nghĩ thầm nghiêm mật đến loại trình độ này, ngoại nhân xác thực rất khó lăn lộn vào trong Ma Giáo.

Đợi xuống thuyền, đệ tử các phái dẫn người mới tới một bình đài rộng lớn, mới cho phép bọn họ lấy bịt mắt xuống.

Nhìn tình cảnh xung quanh, các tân nhân tấm tắc lấy làm kỳ lạ, đồng thời trên mặt còn có chút hưng phấn.

Tổ An theo đại bộ đội một đường đi lên trên, thấy đường do tảng đá xanh trải thành, đại khái chỉ rộng tâm ba người song song hành tẩu, hai bên đều dốc đứng, phía trên cây gai mọc thành bụi.

Tổ An còn bén nhạy phát giác được, trong những cây cối kia còn ẩn giấu không ít bẫy rập hung hiểm, một khi không cẩn thận rơi vào, chỉ sợ dữ nhiều lành ít.

Cách mấy trăm mét đều có lầu quan sát cao ngất, thủ vệ bên trong cảnh giác nhìn mỗi một người đi qua, một khi hơi có gì bất thường, bọn họ có thể lập tức phát động công kích, đồng thời còn có thể gõ cảnh báo, nhanh chóng kích hoạt phòng ngự của tổng đàn.

Một đường uốn lượn đi lên, trải qua mấy cửa khẩu, đều xây dựng ở trong vách núi, xảo diệu sử dụng địa hình, quả nhiên là một người giữ ải vạn người không thể qua.

Trương Tử Đồng cũng nhịn không được truyền âm nói.

– Phòng ngự như vậy, triều đình phái 100 ngàn đại quân tới cũng chưa chắc đánh được.

Tổ An khẽ gật đầu, xác thực như thế, vừa rồi còn đi qua một số khe hở, chỉ cho phép một người thông qua, hơn nữa còn chỉ có thể đi khom lưng.

Lại thêm xung quanh đều là vách núi gần như 90 độ thẳng đứng, 100 ngàn đại quân đi tới nơi này cũng không cách nào thi triển, ngược lại sẽ trở thành bia sống.

Cứ như vậy lại đi vài dặm, địa thế dần dần trở nên bằng phẳng, đại đa số kiến trúc đều xây dựng ở nơi này.

Đệ tử thân truyền của các trường phái mang theo tân nhân về địa bàn của mình, tuy Tổ An không biết Âm Dương Đạo ở nơi nào, nhưng hắn không hoảng, thi chút tiểu kế liền lợi dụng những đệ tử Âm Dương Đạo khác dẫn đường, thành công trở lại gian phòng của mình.

Sau khi đóng cửa phòng, Trương Tử Đồng vội vàng từ trong ngực hắn đứng dậy, ở cửa sổ nhìn ra ngoài, ngữ khí vừa mừng vừa sợ.

– Đại nhân, chúng ta thành công!

Nhiều năm như vậy, triều đình một mực điều tra Cừu Trì, đáng tiếc không công mà lui.

Thần sắc của Tổ An lại bình tĩnh, vừa dò xét cảnh vật xung quanh, quen thuộc bố trí, vừa bắt đầu suy nghĩ đi tìm sư đồ Vân Gian Nguyệt.

Vừa rồi trên đường hắn một mực lưu ý, đại khái phán đoán ra phương vị của Thiên Ma Tông.

Đúng lúc này, bỗng nhiên trong lòng hắn hơi động, lần nữa đi qua ôm lấy Trương Tử Đồng.

Trương Tử Đồng sững sờ, nhưng không có hoài nghi hắn muốn chiếm tiện nghỉ, mà kịp phản ứng có người tới.

Quả nhiên, cũng không lâu lắm, một tiếng cười trêu tức vang lên ở bên ngoài.

– Nghe nói đệ đệ phế vật của ta ở bên ngoài bắt được Ngân Bài Tú Y trở về?

– Hổ thiếu, Bưu thiếu gia vừa trở về đang muốn nghỉ ngơi, phân phó người nào cũng không được quấy rầy hắn.

Thủ vệ bên ngoài khó xử nói, thanh âm càng ngày càng thấp.

– Cút!

Một âm thanh phách lối vang lên.

– Huynh đệ chúng ta gặp mặt, cần các ngươi ở chỗ này ngăn cản sao? Trương Tử Đồng vội vàng đi tới bên người Tổ An.

– Đại nhân, nghe lời thoại này, hẳn là nhị ca Phòng Hổ của Phòng Bưu, hơn nữa hai huynh đệ này quan hệ không tốt lắm.

Tổ An gật đầu, lần nữa ôm eo nàng, ẩn ẩn bảo hộ nàng ở phía sau…

Rất nhanh cổng sân bị nặng nề đẩy ra, tiếng bước chân ồn ào càng ngày càng gần.

Cơ hồ là nháy mắt, cửa bị đẩy ra, một thanh niên cao lớn xuất hiện, lớn lên khôi ngô hơn Phòng Bưu nhiều, khiến người chú mục nhất là cái mũi to, còn có ánh mắt nhìn người khác như nhìn đồ bỏ đi.

Tổ An nhướng mày.

– Không có ai dạy ngươi vào cửa trước gõ cửa sao? Phòng Hổ nhướng mày.

– Nha a, đi ra ngoài một chuyến, lá gan lại lớn hơn, cũng dám nói chuyện với như vậy.

Đến từ Phòng Hổ, điểm nộ khí +66 +66 +66…

Trong lòng Tổ An hơi động, xem ra Phòng Bưu bị nhị ca này ức hiếp không ít.

Phòng Hổ trực tiếp kéo ra một cái ghế, nghênh ngang ngồi xuống.

– Ta nghe nói sau khi ngươi trở lại, đều đuổi đi những cơ thiếp kia, không ít người chạy đến chỗ ta khóc lóc kể lể, đến cùng xảy ra chuyện gì?

Tổ An.

Vừa rồi trở về, một đoàn oanh oanh yến yến tiếp cận, đều là nữ nhân mà những năm này Phòng Bưu thu vào phòng.

Nhìn những nữ nhân kia từng cái tranh sủng nịnh nọt, Tổ An không kiên nhẫn, dứt khoát đuổi các nàng đi.

Hản bây giờ, ngày thường kết giao đều là nhân gian tuyệt sắc, làm sao để ý những dong chỉ tục phấn này.

Ai biết những nữ nhân kia lại chạy đi tìm nhị ca của Phòng Bưu cáo trạng?

Chậc chậc chậc, nhìn giọng điệu này, trên đầu Phòng Bưu đội bao nhiêu nón xanh.


Chương 3748: Đáp án

– Không có gì, nữ nhân đương nhiên càng mới mẻ càng có ý tứ.

Tổ An vừa nói vừa vuốt vuốt Trương Tử Đồng trong ngực.

Trương Tử Đồng xấu hổ đỏ bừng cả khuôn mặt, nhẹ nhàng nện lồng ngực hắn, Thập Nhất đại nhân thật là càng ngày càng nhập vai.

Vừa rồi sau khi Phòng Hổ đi vào, ánh mắt vẫn luôn nhìn Trương Tử Đồng, lúc này thấy rõ hình dạng của nàng, nhất thời sinh ra cảm giác kinh diễm, đặc biệt là cặp chân kia, ta cảm giác có thể chơi ba năm.

Nghĩ tới đây, hắn không chút che giấu khát vọng trong mắt.

– Cho ta mượn nữ nhân này chơi vài ngày.

Đến thời điểm có trả hay không, kia là chuyện sau này.

Trương Tử Đồng nghe vậy giật mình, nàng ngụy trang thành nữ nô chui vào đây, nếu đối phương là Thập Nhất đại nhân, để hắn chiếm tiện nghỉ không quan trọng, nếu thật rơi vào trong tay những tên Âm Dương Đạo kia, vậy thì thật là sống không bằng chết.

Tổ An nhẹ nhàng võ vỗ tay nàng an ủi, quả quyết từ chối.

– Không cho mượn.

Phòng Hổ cũng không để ý, ngược lại cười nói.

– Đừng nhỏ mọn như vậy, những nữ nhân kia của ngươi người nào ta không chơi qua, trước kia ta có vài cơ thiếp cũng đưa qua cho ngươi nha.

Đương nhiên tổng thể mà nói hắn chiếm tiện nghi nhiều, đưa cho Phòng Bưu cơ bản đều là loại mình chơi chán.

Trương Tử Đồng đỏ mặt thâm xì một cái, hai huynh đệ này thật hạ lưu vô SỈ.

– Cái này không giống, không cho mượn là không cho mượn.

Tổ An lạnh lùng nói.

Phòng Hổ hơi nheo mắt.

– Gần đây lá gan của tiểu tử ngươi lớn không ít nha.

Sau đó hắn trực tiếp nhìn về phía Trương Tử Đồng.

– Mỹ nhân, ở cùng ta sẽ sống lâu hơn, chỉ bằng đôi chân dài này của ngươi, tam đệ ta không cách nào thỏa mãn được, chỉ có ta mới có thể để ngươi hưởng thụ được âm dương giao hòa chính thức.

Trương Tử Đồng quay đầu đi, ôm chặt lấy thân thể Tổ An.

Phòng Hổ kinh ngạc.

– A, xem ra ngươi là thật chinh phục thể xác và tinh thần của nữ nhân này, chẳng lẽ ngươi thật dùng Hoan Lạc Thập Bát Độ?

– Ngươi cảm thấy như thế nào.

Tổ An có chút bội phục Trương Tử Đồng diễn tốt, ngay cả Phòng Hổ cũng nhìn không ra sơ hở.

– Ta cảm thấy không có khả năng, tình trạng cơ thể của ngươi, người khác không rõ ràng, ta còn không rõ ràng sao, phải biết chúng ta là người trong đồng đạo.

Phòng Hổ cười lạnh, nếu hắn thật mạnh mẽ như vậy, những cơ thiếp bên cạnh kia cũng sẽ không dễ dàng bị mình chinh phục như vậy.

Tổ An hơi không kiên nhãn, tiểu tử này thật đáng ghét, hắn bắt đầu cân nhắc có nên diệt khẩu hay không, dù sao cũng đã trà trộn vào tổng đàn.

Bất quá việc quan hệ tới an nguy của Vân Gian Nguyệt và Thu Hồng Lệ, hắn vẫn cưỡng chế khó chịu, tiếp tục nói sang chuyện khác lá mặt lá trái.

– Đại ca ở đâu?

Nghe nói đối phương muốn cưới Thu Hồng Lệ, nên thăm dò tình báo tương quan một chút.

– Đại ca phải bận rộn cưới Thánh Nữ, không có thời gian quản những sự tình này.

Phòng Hổ vừa nói vừa trực tiếp đi tới. – A Bưu, hiện tại chủ động đưa nàng cho ta, còn có một đoạn giai thoại huynh hữu đệ cung, nếu để ta động thủ đoạt mà nói, vậy sẽ không dễ nhìn, còn nhớ năm đó ngươi bị ta đánh hay không?

Khóe môi hắn nhếch lên nụ cười lạnh, ý uy hiếp lộ rõ trên mặt.

Đồng thời trong lòng cũng hơi nghi hoặc, ngày thường Phòng Bưu đã sớm hoảng sợ đái trong quần, ngoan ngoãấn hai tay dâng nữ nhân lên, sao hôm nay cường ngạnh như vậy, có chút không giống hắn.

Bất quá nhìn Trương Tử Đồng trong ngực đối phương, trong lòng nhất thời thoải mái.

Nữ nhân này quá đẹp, đặc biệt là cặp đùi kia, quả thực là cực phẩm trong cực phẩm, còn có thân phận Ngân Bài Tú Y, rong đuổi ở trên người nàng, loại cảm giác chinh phục kia tuyệt đối vượt xa nữ tử bình thường, khó trách hắn không nỡ.

Đáng tiếc không nỡ cũng vô dụng, trong môn phái nắm đấm lớn mới là chân lý, dù là thân huynh đệ cũng giống như vậy.

Thấy hắn không có hảo ý, ánh mắt Tổ An lạnh lùng.

Trương Tử Đồng cũng âm thầm cười lạnh, gia hỏa này thật buồn cười, hoàn toàn không biết mình chọc tồn tại như thế nào.

Tổ An đang định xuất thủ, sử dụng Đát Kỷ khống chế hỏi hắn một chút, bỗng nhiên trong lòng hơi động, nhìn ra ngoài cửa, tạm thời ngừng lại ý nghĩ xuất thủ.

– Nha, Hổ thiếu cũng ở nơi đây.

Ngoài cửa truyên đến tiếng cười duyên.

Phòng Hổ quay đầu nhìn, chỉ thấy một nữ tử xinh đẹp đang ở cửa ra vào nhìn mình.

Biểu lộ của hắn hơi kinh ngạc, có điều rất nhanh chuyển biến thành nụ cười.

– Nguyên lai là Phan sư tỷ, hôm nay là đến tìm đại ca sao, bất quá không khéo, đại ca đang bận trù bị hôn lễ, bây giờ không có ở bên này.

Tuy Phan Xảo Xảo đẹp, nhưng hắn biết đối phương là hoa hồng có độc, những năm này nam nhân chết trong tay nàng không biết nhiều bao nhiêu.

Lại thêm nàng một mực có hảo cảm với đại ca Phòng Long, trước đó trong giáo, thậm chí cho rằng so với Thánh Nữ, nàng mới là người có khả năng kết hôn với đại ca.


Chương 3749: Đáp án (2)

Nữ nhân của Phòng Bưu, hắn có thể không chút kiêng ky đùa bốn, nhưng nữ nhân của đại ca, hắn không có can đảm đó.

– Ai, còn không phải trong lòng Uông huynh tức giận, muốn đến tìm Bưu thiếu đòi công đạo, ta và Phi Khanh bồi tiếp tới xem, miễn cho xảy ra chuyện.

Phan Xảo Xảo thở dài.

Lúc này cửa lại xuất hiện hai người, theo thứ tự là đệ tử thân truyền của Thiên Địa Tông Uông Thông, có hơi tức giận.

Bên cạnh, Tiêu Dao Đạo Lý Phi Khanh thì tùy ý dựa vào trên cửa, ánh mắt mang theo cảm giác u bưồn, bi quan, chán đời… phối hợp ngoại hình của hắn, xác thực có một loại mị lực đặc biệt.

Phòng Hổ nghĩ thầm tên tiểu bạch kiểm này dáng dấp thật đẹp trai, đáng tiếc tranh giành Thánh Nữ không lại đại ca.

Hản cũng nghe nói Trương Tử Đồng kia vốn là Thiên Địa Tông nhìn trúng chuẩn bị thu làm đệ tử, kết quả bị tam đệ chơi phục.

Không khỏi cười ha ha.

– Nói đến, tam đệ nhà ta còn giúp Thiên Địa Tông sớm tránh thám tử triều đình chui vào, các ngươi cần phải cảm tạ hắn mới đúng, sao lại tới hưng sư vấn tội.

Uông Thông lạnh lùng nói.

– Lời không phải nói như vậy, mặc dù vị cô nương này là Ngân Bài Tú Y, nhưng thời điểm Phòng Bưu động thủ với nàng lại không biết thân phận này, ngược lại lúc ấy hắn biết thân phận đệ tử Thiên Địa Tông của nàng, làm như vậy chẳng phải không để Thiên Địa Tông chúng ta vào mắt?

Tổ An và Trương Tử Đồng đều có chút bất đắc dĩ, những người trong Ma Giáo này, đều đánh nhau vì thể diện như thế sao?

– Uông huynh nói cũng có mấy phần đạo lý.

Phòng Hổ đi đến bên người Tổ An.

– Tam đệ, cái này là ngươi sai.

Cùng lúc đó, hắn âm thầm truyền âm.

– Tam đệ, đưa nữ nhân này cho ta chơi mấy ngày, ta có thể cân nhắc giúp ngươi đuổi bọn họ, bằng không mà nói, †a sẽ mặc kệ.

Tổ An lạnh lùng đáp lại. – Cút!

Nếu không phải mấy người kia đột nhiên đến, gia hỏa này đã sớm quỳ xuống kêu phục.

– Rất tốt!

Phòng Hổ cười lạnh, sau đó đứng dậy đi ra ngoài.

– Sự kiện này tam đệ không đúng, tự các ngươi xử lý, ta không tham dự.

Hắn hạ quyết tâm, chờ bọn gia hỏa này thu thập Phòng Bưu trước, mình lại tới, có thể dễ như trở bàn tay mang nữ nhân kia đi.

Lại nói lúc nào lá gan của tiểu tử Phòng Bưu này lớn như vậy, lại dám ngõ nghịch ta như thế, dù nữ nhân kia đẹp đế, cũng không đến mức cho hắn dũng khí lớn như vậy chứ.

Chẳng lẽ… Thấy Phòng Hổ rời đi, Uông Thông cười lạnh nói.

– Hiện tại giải quyết vấn đề của chúng ta đi.

Nói xong tiện tay vung lên, đóng cửa phòng lại, dường như sợ hẳn thừa cơ bỏ trốn.

Lý Phi Khanh tựa ở cửa sổ ra vẻ u buồn, Phan Xảo Xảo thì cười nhẹ nhàng đi tới đi lui ở trong phòng, dường như cảm thấy rất mới lạ.

Tổ An nhướng mày.

– Ngươi muốn giải quyết như thế nào.

Nói đến Thiên Ma Tông không phải là minh hữu của Âm Dương Đạo sao, sao Phan Xảo Xảo và hai người này cùng nhau tới đối phó ta?

Đừng nói ba người bọn họ, dù sư phụ bọn họ đến, mình cũng không sợ.

Nhưng vấn đề là một khi làm ra động tĩnh, thân phận bại lộ sẽ phiần phức.

– Đây là ân oán giữa các môn phái chúng ta, để Tú Y Sứ Giả này ra ngoài đi.

Uông Thông nhìn về phía Trương Tử Đồng trong ngực hắn.

Tổ An lạnh lùng nói.

– Hiện tại nàng là nữ nô của ta, có cái gì cứ nói thẳng đi.

Có Phòng Hổ ngấp nghé, làm sao yên tâm để cho nàng thoát ly tâm mắt của mình.

– Thích nàng như thế, một lát cũng cách không ra.

Phan Xảo Xảo đi đến bên cạnh, bỗng nhiên xuất thủ như điện, điểm ở trên huyệt đạo của Trương Tử Đồng, Trương Tử Đồng trực tiếp mê man.

Tổ An tự nhiên có năng lực ngăn cản, nhưng cảm giác được nàng xuất thủ không có ý thương tổn, liền dự định trước xem trong hồ lô của bọn hắn bán thuốc gì.

Còn Trương Tử Đồng, vì diễn xuất, nàng cũng phong ấn tu vi của mình, chỉ để lại năng lực đủ để nguyên khí truyền âm, tự nhiên không có cách nào kịp phản ứng.

Nàng có tín nhiệm tuyệt đối với Thập Nhất đại nhân, tin tưởng đối phương nhất định có thể bảo vệ mình.

Sau khi Trương Tử Đồng ngất, lúc này ba người còn lại mới buông lỏng một hơi.

Lý Phi Khanh mở miệng hỏi.

– Sự tình lần trước ngươi suy tính như thế nào, lần này chúng ta tới nghe đáp án của ngươi, hi vọng không để cho chúng ta thất vọng.

Tổ An.

Không phải đến hưng sư vấn tội sao, bọn họ đến cùng nói cái gì?

Tổ An nhìn về phía Uông Thông, lúc này thần sắc hắn bình tĩnh, nào có bộ dáng nổi giận đùng đùng như lúc trước.

Phan Xảo Xảo giống như cười mà không phải cười, bất quá ánh mắt chăm chú nhìn hắn.

Lý Phi Khanh tựa ở bên cửa sổ xoay tiêu ngọc trong tay, nhìn như không quan †âm, trên thực tế vừa quan sát bên ngoài có người nghe lén hay không, vừa khí thế ẩn ẩn khóa chặt Tổ An.

Ba người ẩn ẩn vây quanh Tổ An ở chính giữa.


Chương 3750: Kế hoạch lớn mật

Tổ An phản ứng nhanh bực nào, lập tức hiểu được, mặc kệ là Uông Thông cũng tốt, Lý Phi Khanh cũng được, trước đó ở trước mặt mọi người nhằm vào hẳn, dường như song phương quan hệ vô cùng ác liệt, nhưng trên thực tế đây chỉ là một loại che giấu mà thôi.

Mấy người kia hẳn bí mật thương nghị một kế hoạch, bây giờ ba người mượn danh nghĩa đòi công đạo cho Thiên Địa Tông, trên thực tế là đến ép Phòng Bưu cho ra đáp án.

Có thể nghĩ, một khi đáp án của Phòng Bưu không phù hợp tâm ý của bọn họ, mấy người này tuyệt đối sẽ công kích, bảo đảm bí mật không tiết lộ.

Nhưng Phòng Bưu đến cùng thương nghị cái gì với những người này? Tổ An nghĩ thầm vận khí của mình cũng đủ kém, tùy tiện chọn một người, cũng có thể đụng phải loại sự tình này.

Hắn mặt ngoài bất động thanh sắc, não nhanh chóng vận chuyển.

Mấy người kia phân thuộc phe phái khác biệt, xem ra cũng không có liên hệ gì, đến cùng chuyện gì cần tìm Phòng Bưu?

Phòng Bưu vô luận thực lực, hay danh tiếng, so với mấy vị này đều kém không ít, mấy người kia làm sao lại tìm hắn hợp tác?

Đặc biệt là Lý Phi Khanh, nghe Hồ Bàn Tử miêu tả, hắn là quân tử, xưa nay tâm cao khí ngạo, tự xưng phong lưu phóng khoáng, ghét nhất chính là loại gia hỏa dựa vào dược vật đối phó nữ nhân như Phòng Bưu mới đúng.

– Sao ngươi không nói chuyện? Lúc này Uông Thông thấy hắn trầm mặc không nói, hơi không kiên nhẫn.

Tổ An tâm niệm nhất động, đã có chủ ý.

– Tha thứ ta nói thẳng, Phòng Bưu ta vẫn có tự mình hiểu lấy, vô luận tu vi hay cái khác, đều kém chư vị quá nhiều, đến thời điểm vạn nhất các ngươi âm ta, ta sẽ không có sức phản kháng.

Hắn nhìn như nói rất nhiều, nhưng trên thực tế không hề nói gì.

Hản cần dùng loại lời nói lập lờ nước đôi này từ trong miệng đối phương moi càng nhiều tình báo, đến phỏng đoán bọn họ thương nghị chuyện gì.

Ba người khác nghe vậy không khỏi Cười.

– Đều nói Phòng Bưu ngông cuồng tự đại, hôm nay xem ra cũng chưa chắc như thế.

Tổ An hừ một tiếng, ra vẻ bất mãn.

Lúc này Uông Thông nói.

– Ngươi đại khái có thể yên tâm, làm việc này chúng ta là người trên một con thuyền, ngươi lại là nhi tử của Âm Dương Tôn Giả, chúng ta cần gì mạo hiểm ra tay với ngươi, một khi sự tình bộc lộ, chúng †a sẽ xong.

Tổ An nhíu mày, vẫn không cách nào phán đoán được bọn họ định làm gì.

– Hừ, cái kia khó mà nói chắc được.

Lý Phi Khanh hơi không kiên nhẫn, xưa nay hắn xác thực chán ghét dạng người như Phòng Bưu.

– Ra sức khước từ, ngươi dự định cự tuyệt?

Nhìn thấy đối phương tựa hồ có chút kìm nén không được muốn xuất thủ, Tổ An tự nhiên không sợ, nhưng lúc này lại sinh ra hứng thú với kế hoạch của bọn hắn, cũng không biết đến cùng làm cái gì mà thần thần bí bí.

– Ngươi gấp cái gì, muốn ta đáp ứng nhập bọn, chí ít cũng cần càng nhiều lợi ích mới được.

Tổ An từ trong đối thoại vừa rồi, ít nhất nghe ra tin tức, ba người khác đã kết thành đồng minh, bây giờ tựa hồ là muốn Phòng Bưu gia nhập.

– Trước đó chỗ tốt ngươi có thể đạt được, chúng ta đã phân tích qua với ngươi, Bưu thiếu còn bất mãn?

Phan Xảo Xảo cười duyên tới gần hắn, tựa hồ muốn dựa sát thân thể vào vai hắn.

Tổ An lại điểm mũi chân một cái, khống chế băng ghế đi vòng về sau, ôm lấy Trương Tử Đồng né tránh nàng tiếp xúc. – Còn chưa đủ.

Phan Xảo Xảo không nghĩ tới mị công của mình lại mất hiệu lực, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.

– Xem ra trước kia chúng ta đánh giá thấp Bưu thiếu.

Tổ An không chút hoang mang nâng chung trà lên uống một ngụm, dường như trí tuệ vững vàng.

Lúc này Lý Phi Khanh hừ một tiếng.

– Những năm này ngươi bị hai ca ca kia khi dễ rất nhiều nha, ngay cả cơ thiếp bên người cũng thường xuyên bị hai người đoạt, Âm Dương Đạo có vật gì tốt, cũng là của bọn hắn, nói dễ nghe chút, ngươi là Tam thiếu gia của Âm Dương Đạo, nói không dễ nghe, địa vị của ngươi không khác gì nô bộc.

– Đủ rồi! Tuy Tổ An thờ ơ, nhưng cũng phải giả ra vẻ phẫn nộ của Phòng Bưu.

– Lời này của Phi Khanh ngươi có chút quá mức.

Phan Xảo Xảo oán trách liếc nhìn Lý Phi Khanh, vội vàng đi ra hòa giải.

Lúc này Uông Thông cũng mở miệng.

– Tuy lời nói của Lý huynh có chút thẳng, nhưng cũng không phải không có lý, tiếp tục như vậy, khi nào Phòng huynh ngươi có ngày nổi danh? Nếu ta không đoán sai mà nói, vừa rồi nhị ca ngươi là tới tìm ngươi muốn Ngân Bài Tú Y kia.

Tổ An trầm mặc không nói, nhưng biểu tình đã nói rõ hết thảy.

Uông Thông nói tiếp.

– Cùng chúng ta làm xong vụ này, bên ngoài, ngươi có mấy bằng hữu như chúng ta cùng nhau trông coi, nói câu hơi khoe khoang, mấy người chúng ta ở trong môn vẫn có chút quyền nói chuyện; ở, đến thời điểm có Xảo Xảo làm tẩu tử giúp đỡ, thời gian khẳng định tốt hơn hiện tại rất nhiều.

Phan Xảo Xảo cười mắng.

– Chán ghét, mọi chuyện còn chưa xong, cái gì mà tẩu tử chứ.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 1 ngày trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 2 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 3 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 6 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 6 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box