1. Home
  2. Truyện Hệ Thống
  3. [Dịch] Lục Địa Kiện Tiên
  4. Tập 349 : Tú Lâu chỉ biến (2) (c3481-c3490)

[Dịch] Lục Địa Kiện Tiên

Tập 349 : Tú Lâu chỉ biến (2) (c3481-c3490)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 3481: Tú Lâu chỉ biến (2)

Ai ngờ đến Kim Đỉnh toàn quan bị diệt, không chút tin tức, bây giờ Tú Lâu tự nhiên do Bộ Lương Tài nói tính toán, thứ nhất hắn là Ngân Bài thâm niên, thứ hai vốn là tâm phúc của Chu Tà Xích Tâm.

– Tiếu Kiến Nhân Tiếu đại nhân đâu?

Tổ An lại hỏi, vẫn là người quen dùng tiện tay.

Lúc này mấy Tú Y Sứ Giả kia nhìn nhau vài lần, nhất thời ấp a ấp úng.

– Bẩm Thập Nhất đại nhân, Tiếu đại nhân bị nhốt.

– Xảy ra chuyện gì?

Tổ An nhướng mày.

Những người kia há hốc mồm, nhưng không ai nói chuyện.

Tổ An hừ lạnh, cũng lười nói nhảm, đi vào trong Tú Lâu.

Thủ vệ thấy hắn thì cả kinh, vội vươn tay ngăn lại.

– Thập Nhất đại nhân, ngài không thể vào nơi này.

– Ta đường đường Kim Bài Tú Y, ngay cả đại lao của Tú Lâu cũng không thể vào?

Tổ An sầm mặt lại, một cỗ khí thế mạnh mế tản ra.

Những thủ vệ kia hô hấp cứng lại, nào dám cản hắn.

Tổ An trực tiếp hất bay bọn hắn, xông vào trong phòng giam.

Không ít thủ vệ lộ vẻ sâu khổ, sớm có người cơ linh chạy ra ngoài, tựa hồ muốn đi thông báo.

Tổ An phát giác được, nhưng không có ngăn cản, mà sắc mặt tái xanh đi vào trong.

Tiếu Kiến Nhân là thủ hạ của hắn, bây giờ lại bị người giam giữ, nói rõ người ta muốn đánh mặt hắn.

– Tiếu đại nhân ở đâu?

Hắn trực tiếp kéo quản ngục tới hỏi.

– Ở… Ở bên kia.

Trong lòng quản ngục hoảng hốt, đều nói Thập Nhất đại nhân dựa vào quan hệ thăng quan, tu vi không cao, vì sao bây giờ tùy tiện một trảo ta cũng tránh không khỏi.

Rất nhanh xuyên qua hành lang thật dài, đi tới phòng giam cuối cùng.

Thông qua lan can nhìn cảnh tượng, chỉ thấy một tù phạm áo xám bị treo trên giá gỗ, cả người đầy vết máu, có thể từ quần áo rách nát nhìn thấy huyết nhục bên trong văng tung tóe, không ít vết thương thành thịt thối, vài chỗ thậm chí có giòi bọ lút nhút.

Mặc dù hắn cúi thấp đầu, tóc tai bù xù, nhưng Tổ An vẫn nhận ra hắn là Tiếu Kiến Nhân.

Trong lòng hắn nóng giận, trực tiếp bước ra, toàn bộ cửa nhà lao sụp đổ.

Tiếu Kiến Nhân chậm rãi ngẩng đầu, chỉ bất quá hắn cận thị, bây giờ tu vi bị phong ấn, nên trước mắt hoàn toàn mơ hồ.

Thân hình Tổ An lóe lên, đi tới bên cạnh hắn, cũng không thấy động tác như thế nào, xiềng xích đều đứt gấy, hắn đỡ Tiếu Kiến Nhân xuống.

– Ta trở về muộn.

– Thập Nhất đại nhân, Thập Nhất đại nhân? Tiếu Kiến Nhân vốn còn có chút mê mang rốt cục nghe ra thanh âm, hai mắt đục ngầu lệ nóng tràn đầy.

Tổ An lấy đan dược trị thương cho hắn ăn, đồng thời liên tục đưa nguyên khí vào trong cơ thể.

– Đừng nói chuyện, điều tức trước đã.

Cảm nhận được nguyên khí tràn trề chảy vào cơ thể, những nơi đi qua, các loại cấm chế như tuyết đọng gặp phải mặt trời gay gắt, ào ào tan rã, trái tim Tiếu Kiến Nhân vốn lo lắng triệt để thả xuống.

Có điều hắn bị thương quá nặng, bây giờ suy yếu không gì sánh được, thậm chí trong thời gian ngắn không cách nào vận công, chỉ có thể dựa vào Tổ An điều trị giúp hắn.

Cảm nhận được trạng thái thân thể của hắn lúc này, sắc mặt Tổ An băng lãnh nhìn về phía quản ngục.

– Lúc nào Tú Y Sứ Giả dùng hình phạt ở trên thân người mình?

Quản ngục kia vội vàng quỳ xuống dập đầu.

– Thập Nhất đại nhân thứ tội, chúng ta cũng chỉ nghe lệnh hành sự, không làm chủ được.

– Nghe lệnh ai?

Tổ An lạnh lùng hỏi.

Những người kia ấp a ấp úng, dường như không dám nói ra tên đối phương.

– Nghe lệnh của ta!

Lúc này một thanh âm cao ngạo truyền đến.

Trong phòng giam vang lên tiếng bước chân chỉnh tề, hai đội Tú Y Sứ Giả vũ trang đầy đủ từ chỗ thang lầu chạy xuống, bao bọc vây quanh phòng giam.

– Chấp Pháp Đội!

Đám người quản ngục biến sắc, đây là lực lượng tinh nhuệ nhất trong Tú Y Sứ Giả, vẫn do Đại thống lĩnh khống chế.

Thực lực mỗi một cái đều tiếp cận Ngân Bài Tú Y, tư lịch cùng công lao to lớn, Ngân Bài Tú Y đều sẽ từ trong này sinh ra, có thể thấy được thực lực của Chấp Pháp Đội mạnh như thế nào.

Ngay sau đó một trung niên mặc quần áo thêu hoa văn màu bạc đặc thù chậm rãi đi xuống.

– Bộ Lương Tài, Tiếu Kiến Nhân đến cùng phạm tội gì?

Tổ An nhận ra đối phương, ban đầu ở trong Tú Lâu, người này tự nhận nhân viên cũ, lại thêm theo Chu Tà Xích Tâm, dù gặp hắn cũng rất kiêu ngạo. – Phạm tội gì?

Bộ Lương Tài nhìn vách phòng giam sụp đổ, không khỏi nhíu mày, có điều hắn nghĩ đến tu vi của mình còn có Chấp Pháp Đội bên cạnh, rất nhanh bình tính trở lại.

– Tử Sơn xảy ra sự tình lớn như vậy, phụ trách sớm điều tra nguy hiểm không cần phụ trách sao?

– Nói nhẹ, là bỏ rơi nhiệm vụ, nói nghiêm trọng, ai biết có cấu kết những nghịch tặc kia ám hại hoàng thượng hay không?

Bộ Lương Tài lạnh lùng nhìn Tổ An.

– Đừng nói hắn, Thập Nhất đại nhân ngươi cũng phải tiếp nhận kiểm tra, người đâu, bắt người bị tình nghỉ lại!

Những Tú Y Sứ Giả còn lại hai mặt nhìn nhau, không nghĩ đến phải xuất thủ với Kim Bài Tú Y, cái này từ lúc Tú Lâu thành lập tới nay, là sự tình chưa từng có.


Chương 3482: Thu phục

Tổ An thì như không chú ý tới cục diện trước mắt, cúi đầu nhìn Tiếu Kiến Nhân.

– Những ngày này ngươi chịu khổ vì ta.

Tiếu Kiến Nhân cười cười.

– Thập Nhất đại nhân đừng nói vậy, cũng không đơn thuần vì ngươi, hắn muốn bức ta thừa nhận cấu kết loạn đảng mưu hại hoàng thượng, đây chính là đại tội tru di cửu tộc, ta làm sao có thể thừa nhận? Huống chỉ những năm này thân là Tú Y Sứ Giả, ta trung thành với triều đình tuyệt đối, tự hỏi không thẹn với thiên địa, dù chết cũng không thể gánh tội danh này, khụ khụ…

Nhìn trong miệng hắn ho ra bọt máu, Tổ An an ủi. – Trước đừng nói, điều tức thật tốt, chuyện phía sau giao cho ta.

Sau đó hắn nhìn về phía Bộ Lương Tài.

– Họ Bộ, ngươi dự định vu oan giá hoạ sao?

Bộ Lương Tài lạnh lùng nói.

– Chiến dịch Tử Sơn, hoàng thượng gặp chuyện, đây là đại sự, người liên quan đều phải tiếp nhận điều tra, ngay cả những Vương gia, Quốc Công cũng không ngoại lệ, Tú Y Sứ Giả chúng ta càng cần phải làm gương tốt, ta hết thảy dựa theo điều lệ làm việc mà thôi.

– Điều tra là dùng phương thức này? Đã như vậy, vì sao ngươi không tiếp nhận điều tra.

Tổ An cười lạnh hỏi.

Thần sắc Bộ Lương Tài bình tĩnh. – Ta không có đi Tử Sơn, vì sao phải tiếp nhận điều tra.

– Đại thống lĩnh cùng các Ngân Bài tâm phúc khác đều chết, duy chỉ có ngươi lưu lại, còn mượn việc này khống chế Tú Lâu, dựa theo nguyên tắc người nào được lợi lớn nhất, người đó có thể là hắc thủ, ngươi không có hiềm nghỉ sao.

Tổ An quát hỏi.

Bộ Lương Tài rốt cục biến sắc.

– Hung hăng càn quấy, lười nói nhảm với ngươi, trước đó ngươi sớm đi điều tra Tử Sơn nguy hiểm, rõ ràng từ chỗ Kim Bài Đệ Thất hiểu được có tổ chức thần bí muốn gây bất lợi cho hoàng thượng lại không báo, chỉ như vậy cũng đủ để trị tội ngươi, bắt lại cho ta!

– Ai dám!

Tổ An tiến lên một bước. – Ta chính là Kim Bài Tú Y, ngươi bất quá chỉ là một Ngân Bài, dựa theo điều lệ khẩn cấp của Tú Lâu, hiện tại các ngươi đều phải nghe ta chỉ huy, là muốn phạm thượng làm loạn sao?

Tú Y Sứ Giả nghe tin chạy đến đều mộng bức, theo lý thuyết xác thực cần phải nghe Kim Bài Tú Y, nhưng một bên lại là tâm phúc của Đại thống lĩnh, ngày thường mọi người do hắn quản, trong lúc nhất thời tình thế khó xử.

Những Chấp Pháp Đội kia cũng hai mặt nhìn nhau, thế cục trước mắt thực có chút khó giải quyết, chủ yếu là từ khi Tú Lâu thành lập tới nay, chưa từng có tiền lệ đối phó Kim Bài.

– Đại thống lĩnh đã sớm ngờ tới có loại tình huống này, cho nên sớm phái ta chủ trì hết thảy.

Bộ Lương Tài lấy ra một lệnh bài nhỏ nhắn.

– Đây là ấn tín tư nhân của Đại thống lĩnh, trao ta quyền lực tiết chế Tú Lâu, dù ngươi là Kim Bài cũng phải nghe ta hiệu lệnh!

– Từ bỏ chống lại, có lẽ còn có thể theo nhẹ xử lý, bằng không giết chết tại chỗI

Nói đến phần sau, trong giọng nói của hắn tràn ngập hàn ý.

Những Chấp Pháp Đội kia rốt cục động, tràn vào trong phòng giam, vây quanh Tổ An và Tiếu Kiến Nhân, rút ra Câu Hồn Tác, một khi bị cuốn lấy, nguyên khí vận chuyển sẽ bị ngăn chặn, Trận Pháp Sư thì mở trận pháp, trên người lấp lóe ánh sáng màu lam.

Tú Y Sứ Giả xưa nay không nhìn lực chiến đấu đơn thể, mà nhìn phối hợp lẫn nhau, các loại cao thủ hoành hành giang hồ, thế gia môn khách, tất cả đều sẽ nuốt hận.

– Thập Nhất đại nhân, ngươi đi mau, không cần quản ta.

Tiếu Kiến Nhân thấy thế thì lo lắng, hắn biết xưa nay Bộ Lương Tài không phục Thập Nhất đại nhân, phải biết lấy tư lịch cùng tu vi của hắn, ở trong Tú Lâu là người có năng lực làm Kim Bài nhất, lại thêm hắn là tâm phúc của Chu Tà Xích Tâm, vốn đây là sự tình ván đã đóng thuyền.

Ai ngờ hoàng thượng trực tiếp bổ nhiệm Kim Bài Thập Nhất xuống, làm con đường thăng Kim Bài của hắn bị phá hỏng.

Bộ Lương Tài không dám oán trách hoàng đế, tự nhiên chuyển hận ý trong lòng tới trên người Kim Bài Thập Nhất, cảm thấy hắn đoạt đồ vật mình nên được.

Ngày bình thường hắn không ít lần gây sự, chỉ bất quá rất nhiều sự tình mình không có nói cho Thập Nhất đại nhân mà thôi.

Bây giờ có chuyện tình ở Tử Sơn, nếu Thập Nhất đại nhân rơi xuống trong tay hắn, dù vô tội cũng có thể làm ra tội danh cho ngươi, kết cục không cần đoán cũng biết.

Ai biết Tổ An không có động, ngược lại an ủi hắn.

– Không cần lo lắng.

Ngay sau đó trong tay hắn vung lên một tấm Kim Bài.

– Lệnh bài Đại thống lĩnh ở đây, chư Tú Y nghe lệnh!

Nhìn thấy lệnh bài trong tay hẳn, tất cả mọi người kinh hãi, bản năng quỳ xuống hành lễ.

Không giống ấn tín tư nhân trong tay Bộ Lương Tài, lệnh bài trong tay Tổ An đại biểu cho thân phận cùng quyền hành của Đại thống lĩnh, không có khả năng cho người khác.

Bộ Lương Tài cùng tâm phúc của hắn đứng tại chỗ, nhìn lệnh bài kia sắc mặt vừa sợ vừa giận.

– Hỗn trướng, ngươi từ nơi nào trộm được lệnh bài này?


Chương 3483: Thu phục (2)

Đến từ Bộ Lương Tài, điểm nộ khí +399 +399 +399…

– Trộm?

Tổ An cười lạnh.

– Gặp lệnh như gặp người, từ nay về sau, ta chính là Đại thống lĩnh mới của Tú Y Sứ Giả.

Lúc này ngay cả tâm phúc của Bộ Lương Tài cũng đứng không vững, hai mặt nhìn nhau, đầu gối như nhữn ra.

– Đại thống lĩnh còn đó, từ đâu tới Đại thống lĩnh mới, nghĩ đến nhất định là ngươi thừa dịp Đại thống lĩnh bị thương ở Tử Sơn, trộm lệnh bài này đi, đây cũng là bằng chứng ngươi dĩ hạ phạm thượng, cấu kết ngoại địch, người đâu, bắt kẻ này lại, nếu dám phản kháng, giết chết ngay tại chỗt

– Vâng!

Tâm phúc của Bộ Lương Tài rốt cục tỉnh ngộ, bọn họ theo Bộ đại nhân làm nhiều chuyện như vậy, nếu hắn ngã mình cũng sẽ bị thuận thế thanh tẩy, cho nên chỉ có thể một con đường đi đến cùng.

Về phần người khác cũng có chút dao động, dù sao Bộ Lương Tài nói chuyện cũng có mấy phần đạo lý, có thể lệnh bài này thật sự là Thập Nhất đại nhân trộm hay không.

Nhìn bộ dáng tức hổn hển của đối phương, Tổ An tựa hồ sớm đã đoán trước.

– Trộm? Đây là hoàng hậu nương nương vừa mới giao cho ta, hiện tại ta là Đại thống lĩnh Tú Y Sứ Giả danh chính ngôn thuận!

Những Tú Y Sứ Giả trung lập kia nhất thời biến sắc, nhìn về phía Bộ Lương Tài, ánh mắt tràn ngập đồng tình.

Bộ Lương Tài cũng hãi hùng khiếp vía, hắn thực nghĩ mãi mà không rõ, tại sao hoàng hậu lại cho đối phương lệnh bài này, nhưng quanh năm công tác ở Tú Lâu, hắn lập tức minh bạch tình cảnh của mình, hơi lui một bước sẽ vạn kiếp bất phục.

Sau đó nghiêm nghị nói.

– Dám giả truyền ý chỉ của nương nương, đợi ta trước bắt ngươi, lại giao cho nương nương xử lý!

Nói như vậy chí ít Tú Y Sứ Giả trung lập sẽ không giúp đối phương, chỉ cần mình cầm xuống Kim Bài Thập Nhất trước, nửa đường lại lặng lẽ giết chết, đến thời điểm người đã chết, coi như hoàng hậu biết cũng không tiện nói gì, ta là lãnh tụ thực tế của Tú Lâu bây giờ, vị trí Đại thống lĩnh còn không phải chỉ có thể cho ta.

Coi như hoàng hậu không cho, ta còn có thể đầu nhập vào thế lực khác.

Thời khắc điện quang thạch hỏa, hắn đã phân tích ra quan hệ lợi hại, trực tiếp rút đao bổ nhào qua.

Tu vi của hắn là Cửu phẩm đỉnh phong, cách Tông Sư chỉ một bước ngắn, có thể nói Ngân Bài tu vi cao nhất trong Tú Lâu, thậm chí so với một ít Kim Bài cũng không kém bao nhiêu.

Bây giờ toàn lực một kích, uy lực tự nhiên không thể khinh thường, đồng thời hắn vì cầu một đòn giết chết, còn lệnh tâm phúc của mình đồng loạt ra tay, quyết không cho đối phương cơ hội lật bàn.

– Lại còn bất động?

Thấy Tổ An từ đầu đến cuối đứng tại chỗ, trong mắt tựa hồ còn có chút đùa cợt, trong lòng Bộ Lương Tài không những không giận mà còn lấy làm mừng, cho dù gia hỏa này có chút bản Tĩnh, nhưng khinh thường như thế cũng sẽ lật thuyền trong mương.

Tùy ý khí thế của hắn lên tới đỉnh phong, hắn cảm giác đời này mình chưa từng thi triển một đao sảng khoái như vậy, có lẽ quan hệ tới tiền đồ tương lai, một đao kia thậm chí phát huy ra mười ba thành thực lực bình thường.

Lại thêm tâm phúc xung quanh hắn tạo thành trận pháp hợp kích, cho dù là Chu Tà Đại thống lĩnh, chỉ sợ trong thời gian ngắn cũng không chiếm được chỗ tốt.

A, người đâu?

Bỗng nhiên Bộ Lương Tài cảm thấy hoa mắt, phát hiện đối phương đã không còn.

Sự tình này không thể coi thường, vội vàng biến chiêu, nhưng lúc này một bàn tay lớn đã bóp ở trên cổ hắn.

Đôi mắt Bộ Lương Tài trợn thật lớn, bởi vì hắn hoảng sợ phát hiện theo đối phương tiếp xúc, nguyên khí toàn thân mình như không bị khống chế lao tới, cơ hồ trong nháy mắt, tu vi của hắn đã bị hút sạch.

– Đây là ma công gì!

Hản kinh hãi gần chết, đáng tiếc đã không nói ra được một chữ.

Răng rắc… cổ bị bẻ gãy.

Tổ An tiện tay ném thi thể hắn xuống đất, đồng thời triệu hồi ra một tia hỏa diễm, rất mau thi thể kia cháy hết sạch.

Hắn lo lắng có người từ thi thể đối phương nhìn ra đầu mối gì, tự nhiên phải tiêu diệt dấu vết.

– Bộ Lương Tài dĩ hạ phạm thượng làm loạn, đã bị giết chết tại chỗ.

Tổ An đứng chắp tay, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn một vòng.

Những tâm phúc của Bộ Lương Tài như ở trong mộng, một giây trước mọi người còn kết thành trận pháp công kích, sao một giây sau Bộ Lương Tài ở trong trận đã bị miểu sát?

Từng người đổ mồ hôi lạnh, đâu còn có một chút lòng phản kháng, vội vàng quỳ xuống dập đầu cầu xin tha thứ.

Những Tú Y Sứ Giả khác cũng như ở trong mộng mới tỉnh, vội vàng hành lễ.

– Bái kiến Đại thống lĩnh!

Đối phương vốn là Kim Bài Tú Y, bây giờ thể hiện ra thực lực không thua Chu Tà Xích Tâm, loại bộ môn này, mọi người càng tin phục cường giả.

Tổ An gật đầu, lệnh người dẫn Tiếu Kiến Nhân đi điều dưỡng.

Đồng thời lại phái người nhốt tâm phúc của Bộ Lương Tài lại.

Nhìn Bộ Lương Tài tu vi Cửu phẩm đỉnh phong ở trong trận bị miểu sát, bọn họ nào dám phản kháng.


Chương 3484: Tiểu thư gặp rủi ro

Xử lý xong bên này, Tổ An đến văn phòng trước kia của Chu Tà Xích Tâm, triệu tập tất cả Ngân Bài Tú Y lại.

– Ta muốn tình báo của các lão tổ ẩn thế, còn có Bát Công trong kinh thành.

Những Ngân Bài Tú Y kia hai mặt nhìn nhau, có người tiến lên nói:

– Hồi bẩm Đại thống lĩnh, những thứ này là cơ mật tối cao, ngày bình thường chỉ có Chu Tà đại nhân tài mới tiếp xúc, trực tiếp báo cáo cho hoàng thượng.

– Hiện tại Chu Tà đại nhân mất tích, không biết hắn giấu những tình báo kia ở nơi nào, cho nên trước hết phải tìm ra hắn mới được.

Tổ An nhướng mày, Chu Tà Xích Tâm thật đa nghỉ, không tin bất luận kẻ nào, nhiều bí mật như vậy tất cả đều nắm ở trong tay mình.

– Chu Tà đại nhân đã chết, không cần tìm.

Nghe được tin tức này, mọi người không khỏi kinh hãi:

– Chu Tà đại nhân đã chết?

Tuy trước đó có truyền ngôn, nhưng không đạt được chứng minh xác thực, Chu Tà Xích Tâm chưởng quản Tú Lâu mấy chục năm, từ trên xuống dưới có quá nhiều khí tức của hẳn, trong lúc nhất thời mọi người rất khó tiêu hóa tin tức này.

– Chắc chắn 100%, chiến tử ở trên Kim Đỉnh, sau đó các ngươi sẽ nhận được tin tức chính thức.

Bởi vì lúc đó trận pháp ngăn cách, sự tình trên Kim Đỉnh chỉ có cao tầng biết được tình huống thật, mà bọn họ biết đều là Tổ An nói cho.

– Trong khoảng thời gian này các ngươi tìm Chu Tà đại nhân giấu những tình báo kia ở nơi nào, ngỗng qua lưu vết, hẳn sẽ có chút manh mối, mặt khác năm đó những Tú Y hiệp trợ hắn điều tra hẳn đều còn, tra xem là người nào, lệnh bọn hắn tập hợp tình báo lại giao cho ta.

– Vâng!

Những Ngân Bài Tú Y kia cùng nhau hành lễ.

Vốn còn có chút chân trong chân ngoài, nhưng nghe tin tức Chu Tà Xích Tâm đã chết, biết Tú Lâu triệt để thay đổi thời tiết, không còn dám đùa nghịch tâm nhãn ở trước mặt lão đại mới, ngược lại dự định nỗ lực lưu ấn tượng tốt, tương lai sẽ càng dễ nổi danh.

Tiếp xuống Tổ An lại lệnh bọn hắn đưa tới danh sách cao tâng tương quan, đồng thời triệu tập người phụ trách các bộ môn, động viên trấn an một trận, Tú Lâu xem như tạm thời ổn định lại.

Sau đó hắn tới phòng của Tiếu Kiến Nhân thăm hỏi, biết hắn đến, Tiếu Kiến Nhân kích động muốn đứng lên, động tác kéo theo vết thương, nhịn không được ho kịch liệt.

Tổ An vội vàng tới đỡ hắn nằm xuống:

– Bây giờ bản thân ngươi bị thương, không cần đa lễ.

– Đa tạ Thập Nhất đại nhân, không đúng, hiện tại phải gọi Đại thống lĩnh.

Tiếu Kiến Nhân nhếch miệng cười nói, tuy cả người đau nhức, nhưng hôm nay thật sự sảng khoái, những ngày qua bị Bộ Lương Tài ức hiếp, sau khi Thập Nhất đại nhân thành Đại thống lĩnh, bắp đùi mình ôm càng ngày càng to.

Tổ An lấy ra dược cao, tự mình thoa cho hắn:

– Những ngày này ngươi chịu khổ, họ Bộ là muốn ngươi vu cáo ta, mới tra tấn ngươi như thế.

Tiếu Kiến Nhân hừ lạnh:

– Tuy ngày thường tính cách của ta mềm, nhưng không phải tiểu nhân vu cáo cấp trên, vốn ta nghĩ chỉ sợ mình chống đỡ không nổi, chỉ muốn ngày sau Thập Nhất đại nhân giúp ta báo thù, thuận tiện chiếu cố người nhà, ta liền vừa lòng thỏa ý, không nghĩ tới kết quả sẽ tốt như thế.

Tổ An cười cười:

– Cái này kêu là người tốt có hảo báo, dưỡng thương đi, chờ ngươi khôi phục, ta tìm cơ hội đề bạt ngươi làm Kim Bài Tú Y.

Đối phương không phụ hắn, tự nhiên không thể thua thiệt người ta, Tú Lâu này hắn vốn thiếu tâm phúc, vừa vặn kéo thủ hạ.

Tiếu Kiến Nhân nhất thời kinh hãi:

– Tuyệt đối không thể, ta thực lực thấp, không đảm đương nổi chức Kim Bài.

Tổ An biết hắn nói là thật, tuy tu vi của hắn không tệ, nhưng cũng chỉ không tệ mà thôi, ở trong một đám Ngân Bài Tú Y cũng không tính xuất sắc, càng không nói đến Kim Bài.

Suy nghĩ một chút, hắn điểm lên người đối phương, vừa rồi hấp thu tu vi của Bộ Lương Tài, toàn bộ quán thâu vào trong cơ thể hắn.

Tu vi của Bộ Lương Tài không có tác dụng lớn với hắn, nhưng đối với Tiếu Kiến Nhân là đưa than khi có tuyết.

Quả nhiên, cảm giác được công lực hùng hồn dung nhập trong cơ thể, Tiếu Kiến Nhân vừa mừng vừa sợ:

– Đại thống lĩnh đây là…

– Không cần nhiều lời, những công lực này tạm thời phong ấn ở trong cơ thể ngươi, trong khoảng thời gian này cố gắng luyện hóa, tu vi hẳn sẽ tiến bộ, đến thời điểm tuy cách tiêu chuẩn Kim Bài Tú Y một chút, nhưng xem như miễn cưỡng làm được.

Tổ An trầm giọng đáp, loại trực tiếp quán thâu tu vi này, cảnh giới tăng lên rất nhanh, nhưng tương tự cũng có không ít hậu hoạn.

Tỉ như rất dễ dàng tạo thành căn cơ bất ổn, đồng thời phong kín hạn mức cao nhất ngày sau.

Lại thêm người khác không có công pháp đặc thù như Tổ An… đủ loại nguyên nhân tạo thành loại hành vi này hiếm thấy.

Tiếu Kiến Nhân biết tư chất của mình vốn bình thường, để hắn từng bước †u hành, cũng chưa hẳn đạt tới cảnh giới của Bộ Lương Tài, cho nên không tồn tại ảnh hưởng gì.


Chương 3485: Tiểu thư gặp rủi ro (2)

– Đa tạ Đại thống lĩnh!

Tiếu Kiến Nhân kích động đến hai mắt đẫm lệ, hắn có thể lên làm Ngân Bài, trình độ rất lớn là tư lịch, lại thêm chủ yếu dựa vào não, phương diện chiến lực ở trong Ngân Bài thuộc về loại hơi kém, không nghĩ đến cũng có ngày tu vi tăng vọt lợi hại như vậy.

– Chớ suy nghĩ quá nhiều, dưỡng thương thật tốt, ngày sau còn cần ngươi làm việc.

Tổ An cười cười, muốn tra bí ẩn của Bát Công và các đại gia tộc, là cần người trợ giúp.

Tiếu Kiến Nhân nghe vậy đáp:

– Tuy ta thường xuyên ở trong hồ sơ Tú Lâu, nhưng trước kia tiếp xúc không đến những tin tức này.

Chỉ bất quá qua †ay người, hồ sơ tương quan luôn có chút dấu vết để lại có thể truy tìm, ta có mạch suy nghĩ mơ hồ, chờ ta tính toán rõ ràng, lại bẩm báo cho Đại thống lĩnh.

Tổ An mừng rỡ, trước đó bố trí nhiệm vụ này, những Ngân Bài kia đều lộ vẻ khó xử, dù sao việc này trước kia là Chu Tà Xích Tâm một tay làm, người khác căn bản không thể nhúng tay.

Quả nhiên từ cổ chí kim, nhân viên quản lý thư viện đều là lão đại, Tiếu Kiến Nhân thời gian dài ở trong phòng hồ sơ, hắn đến tra sự kiện này thích hợp nhất.

– Tốt, sự kiện này không cần quá mau, trước chữa khỏi vết thương lại nói.

Từ trong phòng Tiếu Kiến Nhân đi ra, Tổ An còn thăm hỏi Đái Lão Thất, Trần Lão Bát, đều là cấp dưới dòng chính của hắn, trong khoảng thời gian này hai người cũng bị nhốt.

Chỉ bất quá bởi vì thân phận không đủ, bị tra tấn không nhiều như Tiếu Kiến Nhân mà thôi.

Mang cho bọn hắn thuốc trị thương, động viên một phen, đồng thời hứa hẹn ngày sau thăng làm Ngân Bài Tú Y, hai huynh đệ đều kích động đến rơi lệ.

Thời điểm rời hoàng cung, sắc trời đã hơi trễ, Tổ An thay trang phục Tú Y Sứ Giả, trong lòng có chút lo lắng, vốn nghĩ chỉ đến Tú Lâu tra một chút tình báo liền đi, không nghĩ đến chậm trễ nhiều thời gian như vậy.

Cũng không biết bên Tân gia đến cùng thế nào, đặc biệt là Ấu Chiêu, nàng vốn là nữ giả nam trang, nếu bị nhốt vào lao ngục, rất có thể bại lộ thân phận, một nữ hài tử khẳng định nguy hiểm hơn.

Một đường nhanh như điện chớp đi tới Tân gia, ngày bình thường tiếng người huyên náo, bây giờ có thể giang lưới bắt chim, xung quanh gió lạnh thổi qua, cuốn lên lá rụng, có một loại hoang vu không hiểu.

Tổ An nhíu mày, phải biết loại đại hộ này chú trọng cửa chính nhất, ngày bình thường trước cổng chính sẽ quét sạch sẽ, bây giờ nhiều lá rụng như vậy không người xử lý, hơn nữa ngay cả hộ vệ canh cửa cũng không có.

May mắn bảng hiệu Quốc Công Phủ chưa có bị lấy xuống, cửa cũng không có giấy niêm phong, xem ra còn chưa tới giai đoạn xấu nhất, chí ít không có xét nhà.

Tổ An đang tính gõ cửa, lại phát hiện cửa lớn khép hờ, không khỏi hơi nghi hoặc.

Bây giờ chỉ có hai Quốc Công và hai vị công tử của Tân gia bị bắt, định tội như thế nào còn chưa có kết quả, Tân gia lớn như vậy, nói ít cũng có trên trăm nhân khẩu, sao hiện tại chủ quan như thế, ngay cả cửa cũng không đóng.

Tiếp tục đi vào trong, một đường không có người hầu, nha hoàn người đến người đi giống như trước, thậm chí không thấy một bóng người, nghĩ đến là biết Tân gia đại nạn lâm đầu mỗi người một ngả.

Khắp nơi đều là đồ bỏ đi, còn có các loại kiến trúc sụp đổ nghiêng lệch.

Trước kia xem Hồng Lâu Mộng, rất khó cảm động lây Cổ gia rách nát, nhưng giờ khắc này hắn lại có ngộ ra.

Trước đó tận mắt chứng kiến Tần gia phồn hoa, bây giờ lại biến đến hoang vu tiêu điều như vậy, một gia tộc đỉnh phong đã định trước đi hướng diệt vong, đúng là một sự tình khiến người ta động dung.

Bỗng nhiên trong lòng hắn hơi động, thần niệm phát giác được tiểu viện của Sở Ấu Chiêu có động tĩnh, cũng không lo được nhiều như vậy, trực tiếp bay vút qua.

Không biết có phải người chủ sự của Tân gia đều bị bắt hay sao, một đường đi tới, trận pháp cơ bản không có mấy cái vận chuyển bình thường, hiện tại chỉ sợ chỉ có thể phòng giang hồ tiểu tặc, hơi có chút cảnh giới là không phòng được.

Đi tới phụ cận tiểu viện của Ấu Chiêu, chỉ thấy một đám binh lính vây ở nơi đó, bên trong truyền đến thanh âm cãi vã kịch liệt.

Trong lòng Tổ An cảm giác nặng nề, sao trong này xuất hiện binh lính, chẳng lẽ là đến xét nhà?

– Các ngươi muốn làm gì, bây giờ Tần gia chúng ta còn không có bị định tội, huống chỉ ta cũng không phải người Tần gia, các ngươi tra phòng ta làm gì?

Một thanh âm phân nộ vang lên, dù dưới sự phẫn nộ, thanh âm vẫn thanh thúy êm tai, không phải Sở Ấu Chiêu thì là ai.

– Sở công tử, chúng ta không phải tới tìm ngươi, mà tìm đào phạm Mộ Dung Thanh Hà, mời công tử không nên làm chúng ta khó xử.

Lúc này một tướng lãnh nói.

Tổ An nhướng mày, Mộ Dung Thanh Hà?

Lúc trước nàng không phải theo đại bộ đội đến Tử Sơn sao, sao lại thành đào phạm? Hăn vô thanh vô tức đi vào trong sân, chỉ thấy trong sân có vài chục tên binh lính mặc áo giáp màu tím vây quanh, hắn khẽ chau mày.


Chương 3486: Bội bạc

Vốn cho rằng là người của Kinh Triệu Duẫn hoặc Đình Úy tới bắt, hoặc người của Ti Đãi Giáo Úy hắn cũng không sợ hãi chút nào, nhưng những vệ sĩ này liền để người nghiền ngẫm.

Bởi vì toàn bộ kinh thành, chỉ có thị vệ của hoàng tử mới có thể sử dụng áo giáp màu tím, không biết là thủ hạ của vị hoàng tử nào.

Lại nói đuổi bắt đào phạm, thời điểm nào thành chức trách của hoàng tử.

Lúc này Sở Ấu Chiêu giang hai cánh tay chặn ở cửa ra vào:

– Không cho phép tìm, các ngươi không có thủ lệnh của Đình Úy, có tư cách gì điều tra khu dân cư? – Huống chỉ đây là nhà của Quốc Công!

– Quốc Công? Bây giờ hai vị Quốc Công ở đâu?

Tướng lãnh trung niên kia là người dẫn đầu, không khỏi cười lạnh.

Hô hấp của Sở Ấu Chiêu thoáng cái gấp rút:

– Hai vị Quốc Công của Tần gia xác thực bị giam giữ, nhưng triều đình một ngày không có định tội, thì Tân gia vô tội, ở đâu là địa phương các ngươi giương oail

– Ha ha, Quốc Công Phủ, thật uy phong, chỉ tiếc những thứ này dọa sợ người khác, không doạ được chúng ta, chúng ta là phụng lệnh Tấn Vương, tới bắt khâm phạm của triều đình.

Quốc Công của Tần gia các ngươi lại lớn, có thể lớn qua Tấn Vương của chúng ta sao?

Tướng lãnh trung niên nhìn về phía Tấn Vương Phủ chắp tay một cái, vẻ mặt ngạo nghễ.

Tổ An sững sờ, Tấn Vương?

Ở kinh thành thời gian cũng không tính ngắn, tự nhiên biết Tấn Vương này là người thế nào.

Tuy Triệu Hạo con cái đông đảo, nhưng có hai người khá đặc biệt, một cái là Thái Tử ngốc Triệu Duệ Trí bây giờ, một cái là Tấn Vương Triệu Duệ Dũng.

Triệu Duệ Trí tên Duệ Trí, trên thực tế lại là kẻ ngu.

Triệu Duệ Dũng tên là Duệ Dũng, trên thực tế lại người yếu nhiều bệnh, thân thể không tốt, thiên hạ không ít danh y đều nói hắn sống không lâu.

Cũng may Triệu Hạo giàu có, tìm các loại linh thảo trân quý mới kéo được tính mạng của hắn, nên không có chết yểu.

Bất quá dù dùng nhiều linh dược như vậy, cùng với Triệu Hạo thỉnh thoảng lấy tu vi cái thế thay hắn tẩm bổ kinh mạch, nhưng Thái Y trong cung đều đạt thành nhận thức chung, là Tấn Vương đời này chỉ sợ sống không quá 35 tuổi.

Phải biết đây là một thế giới tu hành, thọ mệnh con người vượt qua mức độ bình quân kiếp trước, cho nên 35 tuổi này thật sự là quá ngắn ngủi.

Triệu Hạo cũng lòng sinh thương tiếc với đứa con trai này, cho hắn đãi ngộ là tốt nhất trong các hoàng tử, cơ hồ bằng với Thái Tử.

Nhưng mọi người đều biết hắn sống không lâu, nên không ai thèm ghen ghét.

Thậm chí ngay cả hoàng hậu, Thái Tử Phi trước đó, nói mấy vị hoàng tử có thể tranh giành hoàng vị với Triệu Duệ Trí, cũng không có nhắc tới hắn.

Tổ An âm thầm đậu đen rau muống, đôi thân huynh đệ này lấy tên có phải có tật xấu hay không, đều hoàn toàn ngược lại, đồng thời hiếu kỳ, một Vương gia không tranh quyền thế, vì sao chạy tới bắt khâm phạm triều đình?

Lúc này trên mặt Sở Ấu Chiêu cũng có chút lo lắng:

– Xem như Tấn Vương, cũng không thể không nói vương pháp nha!

– Vương pháp? Bây giờ hoàng thượng gặp chuyện không rõ sống chết, Tấn Vương thương tâm gần chết, muốn báo thù cho hoàng thượng để tận hiếu đạo thì có lỗi gì?

Tướng lãnh trung niên lạnh lùng nói.

– Ngược lại Sở công tử chứa chấp khâm phạm, còn không biết xấu hổ nói vương pháp?

Tổ An nghĩ thầm thì ra là thế, Tấn Vương xưa nay được Triệu Hạo yêu thích, hắn tự nhiên cũng rất tôn kính phụ thân của mình.

Không giống Thái Tử ca ca ngốc, hắn tự nhiên biết phụ thân dữ nhiều lành ít, cho nên muốn tìm người trút giận.

– Mộ Dung Thanh Hà không có quan hệ tới sự tình hành thích, vì sao nói nàng là khâm phạm!

Sở Ấu Chiêu vừa tức vừa gấp, nàng và Mộ Dung Thanh Hà thanh mai trúc mã, cảm tình vô cùng tốt, tự nhiên muốn giúp đối phương thoát hiểm.

– Phụ thân nàng thân là Quang Lộc Huân, vốn phụ trách công tác phòng vệ an toàn, hoàng thượng gặp chuyện, cha nàng phải chịu trách nhiệm hàng đầu.

Huống chỉ nàng còn ở trong đại quân lúc trước hộ vệ hoàng thượng, có hiềm nghi bỏ bê nhiệm vụ, bây giờ dám chạy trốn, càng ngồi vững có tật giật mình!

Thanh âm của trung niên dần dần lớn.

Những thủ hạ của hắn bức tới, sát khí đằng đằng, mỗi một bước thanh âm chỉnh tề như bùa đòi mạng, để đám người Sở Ấu Chiêu hãi hùng khiếp vía.

Tân gia bởi vì hai gia chủ và hai vị công tử bị bắt, toàn bộ tán tán trốn trốn, bây giờ trong Tân phủ đã không có bao nhiêu hộ vệ.

Chỉ có bốn năm hộ viện lưu ở bên người Sở Ấu Chiêu, nhìn thấy tình hình này, từng người khó khăn nuốt nước miếng, hai chân run lên.

Một người nhỏ giọng nói với nàng:

– Sở công tử, bây giờ Tân gia chúng †a bản thân khó đảm bảo, thực sự không có cách nào bảo vệ Mộ Dung tiểu thư.

– Không sai, chỉ là mời Mộ Dung tiểu thư đi điều tra, cũng chưa chắc sẽ làm gì nàng, không bằng chúng ta…

– Im miệng!

Sở Ấu Chiêu trợn mắt nhìn, trực tiếp đánh gãy mấy người.

Lúc này tướng lãnh kia cười ha ha:

– Xem ra Mộ Dung Thanh Hà quả nhiên ở chỗ này, người đâu, đi vào bắt người!


Chương 3487: Bội bạc (2)

– Ai dám!

Sở Ấu Chiêu rút kiếm, tuy nàng là thân nữ nhi, nhưng loại tình huống này ngược lại không có chút lùi bước.

– Sở công tử chớ có sai lầm, lấy tu vi của ngươi, thủ hạ ta tùy tiện ai cũng có thể đánh thắng, đến thời điểm thật nháo ra xung đột đẫm máu, cũng không cách nào ngăn cản chúng ta bắt Mộ Dung Thanh Hà, như thế ngược lại ngồi vững tội danh ngươi bao che khâm phạm, đến thời điểm ta bắt không chỉ là một người.

Tướng lãnh âm trầm nói, ý uy hiếp lộ rõ trên mặt.

Mấy hộ vệ của Tần gia nghe vậy vội vàng ném binh khí xuống đất:

– Sự kiện này không liên quan gì đến chúng ta.

– Các ngươi…

Sở Ấu Chiêu nước mắt đảo quanh, nhưng cũng rõ ràng không có cách nào trách móc đối phương.

Bọn họ có thể bồi Tần gia đến bây giờ, đã coi như trung thần nghĩa sĩ.

Nói cho cùng đây chỉ là Hà quan hệ cá nhân của mình và Mộ Dung Thanh, không có đạo lý liên luy bọn hắn vào.

Vừa nghĩ như thế, trong mắt nàng lóe lên vẻ kiên quyết, nâng kiếm lên:

– Muốn bắt Thanh Hà muội muội, trừ khi bước qua xác ta…

– Ta đi với các ngươi!

Một tiếng quát từ trong phòng vang lên, ngay sau đó một bóng người cao gây chậm rãi đi tới, đôi chân dài thẳng tắp nhất thời hấp dẫn tất cả nam nhân chú ý.

Đặc biệt là da thịt màu mật ong càng tăng thêm một loại vẻ đẹp dã tính, hết lần này tới lần khác dung mạo nàng lại là thiếu nữ ngây ngô, hai loại khí chất hoàn toàn khác biệt hoàn mỹ kết hợp ở trên người, nhìn khiến người say mê.

Chỉ bất quá lúc này hai đầu lông mày nàng đẩy vẻ mỏi mệt, không có thần thái phi dương như ngày thường, y phục toàn thân cũng tổn hại, trên mặt có vết máu khô cạn, cũng không biết là của nàng hay của địch nhân.

Cả người đứng ở nơi đó, lộ ra vẻ tiều tụy hiu quạnh.

– Thanh Hài

Sở Ấu Chiêu thấy thế khẩn trương.

Mộ Dung Thanh Hà liếc nhìn nàng, trong mắt đầy vẻ ôn nhu.

Sở ca ca ngày thường văn nhược, vừa rồi lại cường ngạnh che chở nàng như vậy, còn hào khí hơn rất nhiều dũng SĨ trong quân, không uổng công ta nhiều năm thích hắn như vậy.

Nhưng nàng không trả lời, mà nhìn người của Tấn Vương Phủ:

– Vừa rồi ta lén lẻn vào nơi này, không kinh động bất luận kẻ nào, người Tần gia không biết rõ tình hình, không có quan hệ gì tới bọn họ, còn xin Lưu tướng quân chớ làm khó người khác.

Tướng quân kia gật đầu:

– Đây là tự nhiên.

Mộ Dung Thanh Hà nghe vậy gật đầu, ném trường thương trong tay trên mặt đất, lúc này sớm có binh lính đi lên dùng xiềng xích bao lấy.

– Đi thôi.

Mộ Dung Thanh Hà lạnh lùng nói, nàng trốn lâu như vậy, tâm đã triệt để mệt mỏi, chuẩn bị nghênh đón vận mệnh thuộc về mình.

Lúc này tướng lãnh họ Lưu kia lại cười nói:

– Chậm đã, Sở Ấu Chiêu chứa chấp khâm phạm, cùng một chỗ bắt về tiếp nhận điều tra.

Mộ Dung Thanh Hà nghe vậy giật mình, sau đó giận tím mặt:

– Họ Lưu, ngươi gạt ta!

Vừa rồi bởi vì đối phương đáp ứng không truy cứu trách nhiệm của Sở Ấu Chiêu, nàng mới thúc thủ chịu trói, bằng không lấy thương pháp của nàng, thật muốn phản kháng, tuy không nhất định có thể chạy đi, nhưng sẽ để những người này trả giá thảm trọng.

Nhưng hôm nay toàn thân nàng bị khóa, đã như cá trên thớt, nơi nào còn có năng lực phản kháng.

Sở Ấu Chiêu cũng vừa sợ vừa giận:

– BỈ ổi vô sỉ! Thanh Hà, ngươi không nên tin những người này!

Tướng lãnh họ Lưu lạnh lùng nói:

– Luật pháp quốc gia làm sao có thể riêng mình giao dịch, bản tướng quân làm như vậy, bất quá là vì giảm thiểu bộ hạ thương vong mà thôi, làm sai chỗ nào?

Thân là tâm phúc của Tấn Vương, hắn tự nhiên biết Tấn Vương phẫn nộ như thế nào, một lòng nghĩ muốn báo thù cho phụ thân.

Tần gia, Mộ Dung gia, vây cánh của Tề Vương… đều là cái đinh trong mắt.

Nhưng Mộ Dung gia thì thôi, Tân gia lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa, môn sinh trong quân lại nhiều, bởi vậy hai vị Quốc Công chậm chạp không cách nào định tội.

Như lần này có thể lấy tội chứa chấp khâm phạm triệt để vặn ngã Tân gia, Tấn Vương tất nhiên sẽ vui sướng, ta cũng có thể được các đại lão thưởng thức…

Nghe hẳn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, hai tiểu cô nương tức giận đến toàn thân phát run, nhưng lúc này đã không có biện pháp.

Theo hắn vung tay, mấy thị vệ vây qua Sở Ấu Chiêu, thân là thị vệ Vương phủ, tu vi tự nhiên mạnh hơn binh sĩ bình thường rất nhiều.

Sở Ấu Chiêu lại không lấy tu hành tăng trưởng, coi như một chọi một, nàng cũng chưa hẳn là đối thủ.

Nghĩ đến một khi mình bị bắt, sự tình nữ giả nam trang đoán chừng sẽ lộ, sắc mặt Sở Ấu Chiêu trắng bệch, trong lòng nhất thời rơi vào tuyệt vọng.

Đúng lúc này, một âm thanh lạnh lẽo vang lên:

– Ta còn tưởng người Tấn Vương Phủ có bản lĩnh như thế nào, nguyên lai chỉ biết lừa gạt hai hậu bối trẻ tuổi.

Hai người kia ta muốn, ai cũng không mang đi được!

-Ail

Tướng lãnh họ Lưu quay đầu, mình lại từ đầu tới cuối không có phát hiện người tới gần.


Chương 3488: Cũng thành khâm phạm

– Tỷ phu!

Sở Ấu Chiêu nghe được thanh âm quen thuộc thì vừa mừng vừa sợ.

– Tổ đại ca…

Mộ Dung Thanh Hà vốn tuyệt vọng, trong con ngươi cũng xuất hiện hào quang.

Tổ An chậm rãi đi về phía trước, chẳng biết tại sao, nơi hắn đi qua, những vệ sĩ kia tự động tránh ra.

– Ấu Chiêu, đừng sợ, tỷ phu trở về.

Tổ ra An thương tiếc nói, những ngày này Tần gia xảy ra biến cố lớn như vậy, lại thêm sự tình Mộ Dung gia, đoán chừng cả ngày tiểu nha đầu đều lo lắng hãi hùng. – Tỷ phu, ô ô…

Vành mắt của Sở Ấu Chiêu đỏ lên, trực tiếp nhào vào trong ngực hắn.

Thần sắc của Mộ Dung Thanh Hà cổ quái, Sở ca ca chỗ nào cũng tốt, chỉ là có lúc tính cách quá… mềm mại, mỗi lần ở trước mặt tỷ phu hắn đều giống như tiểu nữ sinh.

Bất quá nghĩ đến vừa rồi Sở ca ca che chở mình, so với nam nhân còn muốn nam nhân hơn, trên mặt nàng liền lộ ra ý cười ngượng ngùng.

Có thể được hẳn đối xử như thế, đời này cũng đáng…

Cảm nhận được thân thể mềm mại của Sở Ấu Chiêu khẽ run ở trong ngực, Tổ An nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc nàng an ủi.

Lúc này người Tấn Vương cũng lấy lại tỉnh thân, tướng lãnh họ Lưu hừ một tiếng.

– Ta tưởng là ai, nguyên lai là Tổ đại nhân.

Tổ An ngẩng đầu nhìn hẳn.

– Không có ý tứ, ngươi là ai?

Khuôn mặt tướng lãnh kia cứng đờ, mình biết hắn, hắn lại không biết mình, thật mất mặt, bất quá cũng rõ ràng ở kinh thành này mình quả thật không nổi danh bằng đối phương, đành phải tự giới thiệu.

– Ta chính là thống lĩnh thị vệ của Tấn Vương Phủ… Lưu Kim Hâm.

– Chưa từng nghe qua.

Tổ An thuận miệng nói, lại tiếp tục an ủi Sở Ấu Chiêu.

– Ngươi…

Lưu Kim Hâm sầm mặt lại. – Mong Tổ đại nhân chớ có ngăn cản chúng ta bắt khâm phạm triều đình.

Đến từ Lưu Kim Hâm, điểm nộ khí +288 +288 +288…

Lúc này Tổ An mới thoáng ngẩng đầu.

– Khâm phạm, nơi này có sao, sao ta không biết?

Trong mắt Lưu Kim Hâm ứa ra hỏa khí.

– Hoàng thượng gặp chuyện ở Tử Sơn, Mộ Dung Đồng thân là Quang Lộc Huân, phụ trách công tác bảo an, bỏ rơi nhiệm vụ dẫn đến hoàng thượng xảy ra chuyện, tự nhiên là đại tội.

Mộ Dung gia không chỉ không phối hợp điều tra, ngược lại vụng trộm đưa Mộ Dung Thanh Hà đào tẩu, đây không phải có tật giật mình là gì.

Triều đình sớm đã hạ lệnh truy nã, mà Sở Ấu Chiêu bao che khâm phạm, tự nhiên cũng cùng tội!

Đến từ Lưu Kim Hâm, điểm nộ khí +300 +300 +300…

Tổ An a một tiếng.

– Đã biết, các ngươi đi đi.

Hô hấp của Lưu Kim Hâm cứng lại.

– Có phải ngươi không có nghe rõ hay không, bọn họ là khâm phạm, ta muốn bắt bọn họi

Tổ An bảo hộ Sở Ấu Chiêu ở sau lưng, lúc này mới chậm rãi nói.

– Nếu ta nhớ không lầm mà nói, các ngươi chỉ là hộ vệ của Tấn Vương, không có tư cách bắt người, đây là chức trách của Kinh Triệu Duẫn, Đình Úy hoặc Ti Đãi Giáo Úy, dám hỏi Tấn Vương nhà ngươi lên làm chức vụ gì?

Lưu Kim Hâm sầm mặt lại.

– Bắt khâm phạm triều đình, người người đều có trách nhiệm, huống chi Tấn Vương là bào đệ của đương kim Thái Tử, đồng thời cũng là hoàng tử được hoàng thượng sủng ái nhất, Vương gia muốn báo thù cho cha, đây là xuất phát từ hiếu tâm, Đại Chu triều ta lấy hiếu trị quốc, dù cầm lên triều đình, cái này cũng là sự tình đáng ca ngợi.

Tổ An lạnh lùng nói.

– Ỷ vào hoàng thượng sủng ái, thì có thể không nhìn phép tắc triều đình, lạm dụng tư hình sao?

Lưu Kim Hâm cũng nhịn không được nữa.

– Tổ đại nhân, ta kính ngươi là trọng thần của Thái Tử Đông Cung, cùng Tấn Vương chúng ta thuộc về một trận doanh, cho nên mới nói chuyện thật tốt với ngươi, ngươi bây giờ đến cùng là hành vi cá nhân của ngươi, hay đại biểu ý tứ của Thái Tử… Phi?

Đến từ Lưu Kim Hâm, điểm nộ khí +310 +310 +310…

Tổ An bình tĩnh nói.

– Chút chuyện nhỏ này còn không cần làm phiền Thái Tử Phi.

– Vậy xem ra là Tổ đại nhân khư khư cố chấp, dự định bao che khâm phạm?

Lưu Kim Hâm buông lỏng một hơi, chỉ cần không phải ý tứ của Thái Tử Phi vậy thì tốt, mình đại biểu cho Tấn Vương, sợ hẳn cái gì.

– Bọn họ có phải khâm phạm hay không còn chưa nói, ngươi lại dám định tội bọn hắn?

Tổ An cũng không thèm phí lời.

– Muốn mang người đi, bảo Đình Úy tới tìm ta.

Lưu Kim Hâm cười ha ha. – Tổ đại nhân, ngươi cho rằng ngươi là ai, mệnh lệnh của Tấn Vương còn kém Đình Úy sao, muốn bảo lãnh người, ngươi một người chống đỡ được nhiều thị vệ như vậy sao?

Nếu là lúc trước, tựa hồ tu vi của Tổ An còn rất khá, về sau nghe nói đến Yêu tộc một chuyến, không biết là bản thân trọng thương hay duyên cớ gì, tu vi đã phế.

Vừa rồi hắn cố ý điều tra, trên người đối phương quả nhiên không có chút nguyên khí ba động nào, giống như một người bình thường.

Hừ, cũng không biết lá gan nơi nào đến, dám ngăn cản chúng ta bắt người, thật nghĩ mình được Thái Tử Phi tin mù quáng thì có thể không kiêng nể gì cả, xem như Thái Tử Phi, cũng phải cho Tấn Vương nhà chúng ta mấy phần mặt mũi.


Chương 3489: Cũng thành khâm phạm (2)

Lúc này Tổ An đi đến bên cạnh Mộ Dung Thanh Hà, tay nhẹ nhàng xẹt qua, những xiềng xích kia bất tri bất giác rớt xuống, nàng rốt cục giành lấy tự do.

– Thanh Hà, không có việc gì.

Sở Ấu Chiêu hưng phấn lôi kéo tay nàng, nghĩ thầm chỉ cần có tỷ phu, thì không có chuyện gì là hắn không làm được.

Bị nàng nắm tay, hai gò má của Mộ Dung Thanh Hà ửng đỏ, có điều rất nhanh lấy lại tinh thần, vội vàng nắm trường thương lên, muốn cùng Tổ An kề vai chiến đấu.

Thấy cảnh này, Lưu Kim Hâm không những không giận mà còn cười. – Tốt, tốt, Tổ An tư thả khâm phạm, tội ác tày trời, người đâu, bắt lại cho ta, nếu dám phản kháng, giết chết bất luận tội!

Vừa rồi hắn cố ý ngồi nhìn đối phương thả Mộ Dung Thanh Hà, như vậy dù tương lai nháo đến triều đình, mình cũng chiếm ý.

Còn chiến lực của Mộ Dung Thanh Hà, tuy tu vi của nàng không tệ, nhưng dù sao tuổi còn nhỏ, mình là Bát phẩm đỉnh phong, căn bản không sợ nàng xuất thủ.

Bên người vang lên tiếng hét, những vệ binh kia ào ào bổ nhào qua.

Mộ Dung Thanh Hà đang muốn động thủ, lại bị Tổ An bảo hộ ở sau lưng, sau đó nhìn đám vệ sĩ xông lại.

– Cút!

Một tiếng gầm vô hình tứ tán, đám vệ sĩ vốn như lang như hổ nhất thời kêu rên, ôm đầu thống khổ lăn lộn, ném binh khí qua một bên.

Sư Tử Hống của Yêu tộc, chuyên để quần công!

Hai mắt Sở Ấu Chiêu tỏa sáng, ánh mắt cười như Nguyệt Nha Nhi.

– Tỷ phu thật tuyệt!

Ánh mắt của Mộ Dung Thanh Hà cũng dị sắc liên tục, những vệ sĩ Vương phủ này nàng giao thủ nhiều lần, tu vi mỗi người đều không thấp, hơn nữa còn có trận pháp hợp kích, không nghĩ tới vừa đối mặt, thậm chí còn không cần Tổ đại ca xuất thủ đã quỳ.

Lưu Kim Hâm cũng trợn mắt há hốc mồm nhìn tình huống trước mắt, tiếp lấy khuôn mặt âm trầm nhìn Tổ An.

– Nguyên lai Tổ đại nhân thâm tàng bất lộ, khó trách vừa rồi có lực lượng lớn như vậy.

Nghĩ đến trên người đối phương có công pháp gì che đậy khí tức, bất quá vừa rồi sóng âm công kia mình nghe tuy khó chịu, nhưng muốn làm bị thương hắn còn khó, xem ra cho dù họ Tổ này có chút thực lực, cũng mạnh có hạn.

Vừa dứt lời, hắn rút trường đao, từng bước một đi về phía Tổ An, trong mắt lấp lóe sát cơ.

Bây giờ trong kinh phong vân quỷ quyệt, rất nhiều hoàng tử đều có ý tranh giành vị trí hoàng đế, Tấn Vương bởi vì thân thể, đã định trước không có tiền đồ.

Trước đó người kia đã từng ám chỉ, nếu có thể…

Hừ, bây giờ mượn lý do quang minh chính đại này trừ họ Tổ, bên Thái Tử sẽ mất một đại tướng, sau đó ai cũng không truy cứu đến ta.

Chủ ý đã định, khí thế của hắn khóa chặt Tổ An, theo từng bước một đi về phía trước, chiến ý trèo đến đỉnh phong, hắn rõ ràng một đao kia của mình đủ để hủy diệt bất cứ địch nhân nào.

Ai biết Tổ An lại không nhìn hắn, ngược lại nhìn vết máu ở khóe miệng của Sở Ấu Chiêu.

– Vừa rồi hắn đánh ngươi?

Sở Ấu Chiêu vô ý thức gật đầu, lại vội vàng lắc đầu.

– Thực ra cũng không phải đại sự gì, thời điểm xung đột bị hắn đánh một chưởng, nhưng không có gì trở ngại.

Vừa rồi nàng mang theo gia đỉnh muốn cự tuyệt đối phương ở ngoài cửa, từng có giao phong ngắn ngủi ăn thiệt thòi, mới một đường lui đến nơi đây.

Có điều nàng phát giác được ngữ khí của Tổ An có chút không đúng, lo lắng hắn xúc động thương tổn đối phương, lúc này mới cố ý lắc đầu.

Tuy họ Lưu đáng giận, nhưng tốt xấu gì cũng là thống lĩnh thị vệ của Tấn Vương Phủ, nếu xảy ra chuyện gì làm mất lòng Tấn Vương, nàng lo lắng tỷ phu sẽ phiền phức.

Đúng lúc này Lưu Kim Hâm hét lớn.

– Đi chết đi!

Cảm giác bị khinh thị để trong lòng hắn phãn nộ, họ Tổ này cho rằng mình là Địa Tiên sao?

Chỉ thấy một đạo đao mang to lớn bổ tới, đừng nói Tổ An, ngay cả Sở Ấu Chiêu cùng Mộ Dung Thanh Hà cũng sẽ bị một đao kia chém thành sương máu.

Cảm nhận được đao khí thảm liệt, Mộ Dung Thanh Hà biến sắc, vô ý thức cầm lấy trường thương, thế nhưng một kích của Bát phẩm đỉnh phong, ở đâu là nàng có thể chống đỡ được.

Đúng lúc này, chỉ thấy Tổ An chậm rãi nâng lên hai ngón tay, đao khí khủng bố biến mất không thấy.

Nguyên lai cây đao kia đã bị hai ngón tay của hắn nhẹ nhàng kẹp lấy.

Khuôn mặt Lưu Kim Hâm đỏ bừng, hắn sử dụng sức bú sữa cũng không thể rung chuyển mảy may, giờ mới hiểu được đối phương khủng bố như thế nào.

Vội mở miệng nói.

– Tổ đại nhân, đây là hiểu lầm…

Tiếng nói còn chưa dứt, hắn trơ mắt nhìn đao của mình xoay chuyển trở về, đồng dạng là đao khí vừa rồi, vô cùng quen thuộc, nhưng lại để hắn hoảng sợ.

Một giây sau, đầu lâu phóng lên trời, sau đó thi thể không đầu thất tha thất thểu đi mấy bước, ầm vang sụp đổ ở trên mặt đất.

Những vệ sĩ kia kinh hãi gần chết.

Trước người Tổ An có khí kình hộ thể, nên không có bị huyết dịch phun ra lây dính.


Chương 3490: Phù sa không lưu ruộng người ngoài

Nhưng lúc này khuôn mặt của Sở Ấu Chiêu và Mộ Dung Thanh Hà đều trắng bệch, xong, giết thống lĩnh thị vệ của Tấn Vương Phủ, Tổ đại ca cũng thành khâm phạm.

Những thị vệ Vương phủ kia há hốc mồm, tựa hồ muốn nói cái gì, nhưng nhìn thảm trạng của Lưu Kim Hâm, không ai dám mở miệng.

Sau cùng cũng không biết người nào dẫn đầu, mọi người như ong vỡ tổ lao ra ngoài.

Tổ An cũng không phải người hiếu sát, không có khó xử những lính quèn này.

Nhìn xung quanh hỗn độn cùng vết máu, hắn không khỏi cau mày. – Không có ý tứ, làm bẩn tiểu viện của ngươi.

Nói xong ngón tay búng một cái, Bạch Liên Chân Hỏa bay về phía thi thể, rất nhanh thiêu đến cặn bã cũng không thừa.

Mí mắt của Mộ Dung Thanh Hà nhảy lên, gia hỏa này hủy thi diệt tích thuần thục như thế, cũng không biết làm bao nhiêu lần.

Sở Ấu Chiêu nhịn không được lo lắng nói.

– Tỷ phu, ngươi giết thống lĩnh thị vệ của Tấn Vương Phủ, cái này phiền phức lớn.

Lúc này Mộ Dung Thanh Hà nói.

– Ai làm nấy chịu, nói là ta giết, không thể liên lụy Tổ đại ca.

Ta lập tức ra khỏi thành, đến thời điểm bọn họ cũng không bắt được.

Sở Ấu Chiêu nhịn không được nắm tay nàng.

– Ngươi bây giờ một người, ở bên ngoài rất nguy hiểm.

– Ta không nên trở về, chỉ là không nỡ… Không nỡ Sở ca ca, muốn nhìn ngươi lần cuối, không nghĩ tới lại liên lụy các ngươi.

Mộ Dung Thanh Hà áy náy cùng ảo não.

– Giữa chúng ta còn nói những thứ này.

Sở Ấu Chiêu nắm tay nàng thật chặt, nghĩ đến sắp trời nam đất bắc, cũng không nhịn được rơi lệ.

Thấy hai người cầm tay nhìn nhau, hai mắt đẫm lệ, Tổ An buồn cười.

– Các ngươi nghĩ sự tình bi thảm gì vậy hả, bất quá là một thị vệ Vương phủ, giết thì giết, nào có quan trọng gì.

– Hắn không phải thị vệ Vương phủ bình thường, hắn là thị vệ trưởng của Tấn Vương Phủ, ngươi làm như vậy không phải công nhiên đánh mặt Tấn Vương Sao.

Sở Ấu Chiêu có chút gấp.

– Đến thời điểm Tấn Vương sẽ không bỏ qua ngươi, triều đình cũng sẽ không ngồi yên không lý đến.

Tổ An nghĩ thầm mặt Tấn Vương đáng tiền bằng cái mông của Thái Tử sao, trước đó trong cung ngay cả Thái Tử cũng bị đánh một trận, còn sợ Tấn Vương.

– Yên tâm đi, sự tình sau đó giao cho ta xử lý, ta nói không sao là không Sao.

Thấy hắn nói như vậy, hai nữ mới hơi yên lòng, bất quá thần sắc vẫn lo lắng.

Tổ An đánh giá xung quanh.

– Bất quá nơi này không tiện ở lại, các ngươi cùng ta về nhà đi.

Tân phủ đã rách nát, an toàn rất khó được bảo hộ.

Hai mắt Sở Ấu Chiêu tỏa sáng, đây chẳng phải có thể cùng tỷ phu ở chung?

– Tốt!

Mộ Dung Thanh Hà cũng động tâm, như vậy có thể cùng Sở ca ca ở chung một mái nhà, nghĩ đến cuộc sống hạnh phúc khi ở chung, ánh mắt nàng có chút chờ mong.

– Nhưng hiện tại ta là tội thần, như vậy sẽ liên lụy Tổ đại ca?

– Không sao, hiện tại ta bảo vệ các ngươi vấn đề không lớn.

Nhìn bóng người cao lớn của hắn, sắc mặt Mộ Dung Thanh Hà đỏ lên, nghĩ thầm Tổ đại ca thật cho người cảm giác an toàn không hiểu, còn đẹp trai, nếu không phải từ nhỏ cùng Sở ca ca thanh mai trúc mã, nói không chừng ta sẽ…

Phi phi, Mộ Dung Thanh Hà a Mộ Dung Thanh Hà, sao ngươi có thể đứng núi này trông núi nọ, rõ ràng Sở ca ca mới là tốt nhất trên đời!

Thấy Tổ An muốn mang hai người đi, vẻ mặt những hộ vệ Tần gia kia đưa đám.

– Tổ đại nhân, các ngươi đi chúng ta làm sao bây giờ, vạn nhất người Tấn Vương Phủ tìm tới cửa…

– Ăn ngay nói thật là được, bọn họ muốn tìm người, bảo tới tìm ta.

Tổ An lưu lại một câu, suy nghĩ một chút còn nói thêm.

– Các ngươi trông coi gia quyến Tần gia thật tốt, đợi lát nữa ta sẽ phái một số người tới, trợ giúp các ngươi bảo hộ Tân gia an toàn.

Hiện tại Tân gia như vậy thật không được, vạn nhất có gian tặc cướp bóc Tân gia, hoặc thương tổn nội quyến của Tần gia thì không tốt.

Mấy hộ vệ Tần gia kia nhất thời mừng rỡ.

– Tổ đại nhân cao thượng, đa tạ Tổ đại nhân!

Gia chủ Tần gia bị bắt, công tử cũng bị bắt, cả gia tộc lòng người bàng hoàng, rất nhiều người đều chạy, làm Tần phủ nhân thủ không đủ, không có cách nào phòng ngự, bây giờ có Tổ đại nhân trợ giúp, chí ít có thể để Tần phủ ổn định lại.

Tổ An gật đầu, mang theo hai nữ rời đi, đến Hầu Tước Phủ của mình.

– Tỷ phu, thật cám ơn ngươi.

Sở Ấu Chiêu lau mắt, những ngày này Tần gia đột nhiên gặp tai vạ bất ngờ, nàng cả ngày hết lòng hết sức, nhưng Tần gia vẫn hở khắp nơi, bây giờ Tổ đại ca vừa về, những thứ này liền được giải quyết dễ dàng.

– Là ta nên làm.

Tổ An cười cười.

Sở Ấu Chiêu nghĩ thầm mới không phải nên làm, tỷ tỷ đã ly hôn, Tần gia càng không có quan hệ gì tới ngươi, hơn nữa người Tần gia đối đãi ngươi cũng không tốt, chẳng lẽ tỷ phu làm hết thảy đều vì ta?

Nghĩ tới đây, hai gò má nàng nhất thời nóng hổi.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 13 giờ trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 1 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 2 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box