1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
  4. Tập 102 : Nhâm Tiểu Túc Hết Ăn Lại Nằm (c1011-c1020)

[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách

Tập 102 : Nhâm Tiểu Túc Hết Ăn Lại Nằm (c1011-c1020)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1011: Nhâm Tiểu Túc Hết Ăn Lại Nằm

Trù nghệ của Dương Tiểu Cận là cấp đại sư.

Ban đầu Nhâm Tiểu Túc còn đang suy nghĩ, cấp đại sư thì sao, xào rau có gì khác người bình thường đâu?

Nhưng sau khi hắn hưởng qua mới hiểu được, Dương Tiểu Cận nấu cơm canh lửa cực kỳ chính xác.

Nhâm Tiểu Túc có phần hiếu kỳ:

“Vì sao trù nghệ của ngươi tốt vậy? Nhìn ngươi không giống người thường xuyên nấu ăn nha.”

“Trong quá trình huấn luyện ám sát, cô cô ta đã tìm lão sư dạy ta…”

Dương Tiểu Cận nói.

Nhâm Tiểu Túc chấn kinh:

“Nấu ăn và ám sát liên quan gì?”

“Có thể giả làm đầu bếp ẩn núp, đợi thời cơ thích hợp đầu độc kẻ địch… “

Dương Tiểu Cận nói:

“Bất quá về sau không dùng được.

Cô cô không cho ta dùng cách này.”

“Vì sao?”

Nhâm Tiểu Túc buồn bực.

“Thời điểm học trù nghệ ta còn nhỏ, vẫn chưa phát triển… “

Dương Tiểu Cận thuận miệng giải thích:

“Về sau càng lớn ta càng dễ nhìn.

Cô cô nói tướng mạo của ta không có cách nào ẩn núp trong phòng bếp, trông không giống đầu bếp.”

Nhâm Tiểu Túc cạn lời.

Cô nương nhà hắn thật sự rất xinh đẹp.

“Ngươi có thể khiêm tốn chút không?”

Nhâm Tiểu Túc hỏi.

“Ta nói sai sao?”

Dương Tiểu Cận hỏi lại.

“Được được được, ngài nói là sự thật…”

Nhâm Tiểu Túc nói:

“Hôm nay là thứ ba a, tới phiên ngươi rửa chén.”

Dương Tiểu Cận cải lại:

“Ta nấu cơm, ngươi rửa chén.

Về sau trong nhà nấu cơm để ta làm, chén là ngươi rửa.”

Nhâm Tiểu Túc bưng bát đũa tiến vào phòng bếp, Dương Tiểu Cận ngồi trên bàn ăn không động, chống cằm nhìn bóng lưng Nhâm Tiểu Túc rửa chén:

“Ta thấy cây đào kia đã bắt đầu kết quả, xem chừng qua vài hôm là có trái ăn rồi.

Bất quá cây đào được chăm sóc rất tốt, kết rất nhiều trái cây, hai ta ăn không hết.”

“Ăn không hết thì bày quầy hàng bán lấy tiền ta mua chảo mới xào rau… “

Nhâm Tiểu Túc nói.

“Ừ, hiện tại nồi quá nhỏ…”

Dương Tiểu Cận nói.

“Bất quá hôm nay lúc mua thức ăn, ta phát hiện giá rau và lương thực tăng không ít.

Ta tưởng rằng giá Tây Bắc không khác Trung Nguyên mấy.

Ai dè hỏi mới biết hai năm trước không hạn hát thì lũ lụt nên mùa màng không tốt lắm…”

Nhâm Tiểu Túc nói:

“Cũng không biết Trương tiên sinh có nghĩ ra cách gì để khắc phục không nữa.”

Dương Tiểu Cận nghĩ nghĩ:

“Ta e rằng cũng chưa có cách gì giải quyết đâu, trước kia ta nghe nói khi Tây Bắc cùng Trung Nguyên thông thương, hàng hóa Vương thị cung cấp không bao gồm lương thực, e rằng khi đó Vương thị đã dự đoán được tình huống của Tây Bắc.

Đương nhiên, Tây Bắc cũng không giao dịch quá nhiều khoáng sản với Vương thị.

Cả hai bên đều có sách lược dành riêng cho nhau.”

“Cũng không biết bọn họ khai hoang có thuận lợi không…”

Nhâm Tiểu Túc thầm nói:

“Trên đường chúng ta thấy rất nhiều lưu dân đi khai hoang đó thôi.”

“Đoán chừng khá là khó khăn…”

Dương Tiểu Cận phân tích:

“Nguồn nước ở Tây Bắc không tốt lắm, phải giải quyết được vấn đề thủy lợi mới giúp hoa màu có điều kiện sinh trưởng tốt.”

“Đúng vậy, cái giá phải trả cho việc khai hoang rất lớn, nhưng dù vậy, muốn để cư dân ăn no thì phải liều thôi…”

Nhâm Tiểu Túc thở dài nói.

Khi hai người đang hưởng thụ cuộc sống bình thường trong ngôi nhà nhỏ, nội tâm cao tầng Tây Bắc đều thắc mắc, không biết Thiếu soái nhà họ đi đâu rồi?

Chuyện ám sát đã qua hơn nửa tháng, lẽ ra Thiếu soái phải sớm về rồi mới đúng?

Có vài tướng lãnh cao cấp chưa từng gặp Nhâm Tiểu Túc nhưng nghe qua chuyện xưa của Thiếu soái nên có phần mong đợi.

Vậy mà đợi mãi không thấy, điều này khiến trong lòng họ ngứa ngáy vô cùng.

Cho nên, bọn họ đều nghĩ, sau khi Nhâm Tiểu Túc trở về, nếu không có chuyện gì có thể gặp mặt một chút…

Kết quả, sau chuyện ám sát Chu thị, Nhâm Tiểu Túc cùng Dương Tiểu Cận như bốc hơi khỏi nhân gian, biến mất hoàn toàn, ngay cả những Kỵ Sĩ cũng không biết tung tích hai người này.

Điều này khiến đại lừa dối khó hiểu vô cùng, không lẽ Thiếu soái lại chạy trốn a?

Lúc trước Trương Tiểu Mãn từng nói với phóng viên: Trước bắt lại, mắc công hắn lại chạy.

Lúc ấy rất nhiều người còn nghĩ Trương Tiểu Mãn đùa cợt, nhưng kỳ thật đám đại lừa dối hiểu rõ, đó là thật nha!

Vương Phong Nguyên vì chuyện này mà đặc biệt tìm Trương Cảnh Lâm nói chuyện:

“Tư lệnh, Tiểu Túc vẫn chưa trở lại, chúng ta có nên đi tìm không?”

Trương Cảnh Lâm bình tĩnh:

“Không cần, ta đoán hắn chỉ muốn trốn đi nghỉ ngơi một chút, chờ hắn nghỉ đủ dĩ nhiên sẽ trở về.”

Mọi người nghe Trương tư lệnh nói xong thì không gấp gáp nữa.

Bọn họ không vội, cứ từ từ thôi, không sớm thì muộn Nhâm Tiểu Túc cũng sẽ quay về.

Lúc trước dù rất ít người phản đối Nhâm Tiểu Túc trở thành người kế nhiệm Tư lệnh nhưng kỳ thật họ vẫn đang quan sát.

Lần này Nhâm Tiểu Túc báo thù cho Giang Tự coi như đã thể hiện một phần tính cách của Nhâm Tiểu Túc.

Người khác không nói làm chỉ, dù sao người Tây Bắc đều cảm thấy hả giận.

Cho nên, dần dần người ủng hộ Nhâm Tiểu Túc ngày càng nhiều.

Vì Giang Tự báo thù cộng thêm năng lực ám sát người đứng đầu Chu thị đã giúp Nhâm Tiểu Túc ghi điểm trong mắt Tây Bắc.

Không kể phương diện chiến lược quân sự thì thật sự không có gì để bắt bẻ.

Về phương diện chiến lược quân sự, P5092 cùng Vương Uẩn được Nhâm Tiểu Túc dẫn về đã đủ để bù đắp.

Tư lệnh Tây Bắc không cần là thiên tài quân sự, có thể khống chế thiên tài quân sự cũng được xem là một loại bản lĩnh rồi, đúng không?

Sau nửa tháng, Nhâm Tiểu Túc cùng Dương Tiểu Cận dậy sớm vào hậu viện hái đào, đào Tây Bắc cực lớn lại giòn ngọt, màu trắng xen kẽ màu đỏ tươi trông vô cùng đẹp mắt.

Hai người hái được hai giỏ đào thì ra chợ bày bán, tới chợ phải nộp 5 đồng phí quản lý quầy hàng.

Nhâm Tiểu Túc hào hứng bừng bừng:

“Hôm nay là Chủ nhật, người tới chợ đông hơn ngày thường.

Rất nhanh đào sẽ được bán hết thôi.

Người bình thường ôm một giỏ đào đã rất tốn sức, Nhâm Tiểu Túc một mình lại có thể ôm hai giỏ.

Sau khi sắp xếp quầy hàng xong, Nhâm Tiểu Túc nói với Dương Tiểu Cận:

“Chúng ta chưa ăn sáng, ta đi mua bánh bao ăn nhé.”

“Ừ, ta ăn trứng gà rau hẹ…”

Dương Tiểu Cận cười đáp.

Kết quả Nhâm Tiểu Túc vừa đi không bao lâu thì một người quen đi tới chỗ quầy hàng, đó là Hồ tỷ.

Hồ tỷ thấy Dương Tiểu Cận thì sững sờ:

“Sao ngươi lại tới đây bán hàng?”

Dương Tiểu Cận cười cười kín đáo đưa hai quả đào cho Hồ tỷ:

“Đào trong nhà chín rồi, chỉ hai chúng ta ăn không hết nên hái đi bán.”

Thế nhưng bấy giờ trông Hồ tỷ muốn nói lại thôi, bộ dạng này khiến Dương Tiểu Cận có phần khó hiểu:

“Sao vậy Hồ tỷ?”

Hồ tỷ oán giận nói:

“Nam tử của ngươi lâu vậy rồi còn không chịu đi làm kiếm tiền, để cô nương xinh đẹp như ngươi ra chợ bán đồ.

Đây là chuyện nam nhân nên làm sao? Cô nương xinh đẹp như ngươi sợ gì không tìm được nam nhân tốt, sao cứ thích một tên lười làm hết ăn lại nằm thế này…”

Dương Tiểu Cận ngây người sau đó cười rộ lên:

“Hồ tỷ, không phải như thế.”


Chương 1012: Đau Lòng Dương Tiểu Cận

Hồ tỷ nổi danh là người có lòng nhiệt tình ở khu này.

Hàng rào nói lớn không lớn nhỏ không nhỏ.

Vì vậy mọi người đa phần đều xem như quen biết nhau.

Không nói những chuyện khác khác, quan hệ hàng xóm láng giềng cũng đặc biệt gần gũi.

Trước tai biến, mọi người có thể kết bạn từ nam tới bắc, dù xa thế nào vẫn có thể quen biết nhau.

Nhưng hiện tại không giống với lúc trước, ngay cả gọi điện thoại cũng chỉ có thể gọi trong hàng rào.

Người bình thường không có điện thoại vệ tinh sẽ không thể gọi ra ngoài hàng rào.

Một bà thím thấy Hồ tỷ cùng Dương Tiểu Cận nói chuyện phiếm thì hỏi:

“Tiểu Hồ, ngươi quen biết vị cô nương này?”

“Đương nhiên, đây là láng giềng mới của nhà ta đấy…”

Hồ tỷ nói:

“Vừa mới tới được nửa tháng, tính cách cô nương này khá tốt, rất ôn hòa.”

Thím cười nói:

“Ta nói mà, sao tự nhiên lại có một tiểu cô nương đẹp mắt như vậy chứ, bất quá sao ngươi lại tới nơi này bán đào?”

Dương Tiểu Cận cười giải thích:

“Hai cây đào ở hậu viện nhà ta ra quả, chúng ta ăn không hết.”

Hồ tỷ nhìn Dương Tiểu Cận một cái, không tiện nói gì nữa.

Chỉ là Dương Tiểu Cận cảm thấy bản thân phải giải thích một chút.

Chung quy Nhâm Tiểu Túc là người thân cận nhất của nàng, dù nàng biết Nhâm Tiểu Túc sẽ không để ý nhưng nàng vẫn phải làm sáng tỏ.

Dương Tiểu Cận nghiêm túc nói:

“Kỳ thật nam nhân nhà ta rất lợi hại, chỉ là hiện tại hắn muốn nghỉ ngơi một lúc chứ không phải hết ăn lại nằm.

Hồ tỷ, ngươi hiểu lầm hắn rồi.

Nói thật, rất nhiều người đều mong hắn đừng làm gì cả… “

Nửa câu sau khiến đám Hồ tỷ nghe mà không hiểu, những lời Dương Tiểu Cận nói là thật.

Tỷ như người của Chu thị và Vương thị mà biết hiện tại Nhâm Tiểu Túc thoái ẩn núi rừng thì họ thắp nhang thơm cầu nguyện còn không kịp.

Họ chỉ sợ Nhâm Tiểu Túc “đi làm” ở Trung Nguyên thôi…

Mỗi khi thằng này đi làm, thật sự rất dọa người a!

Hồ tỷ cười cười:

“Được được được, ta không nói nữa.

Được rồi, ngươi làm tiếp đi, hôm nay là chủ nhật ta phải mua ít thức ăn về nấu cơm trưa.”

Nói xong, Hồ tỷ đi qua quầy hàng khác.

Kết quả, có người kéo Hồ tỷ nhỏ giọng hỏi:

“Ta thấy vừa rồi ngươi muốn nói lại thôi.

Làm sao vậy, cô nương này có vấn đề gì sao?”

“Cô nương này không có vấn đề, tuyệt đối là cô nương tốt.

Chủ yếu là nam nhân nhà nàng, ngươi không biết đâu, từ lúc bọn họ tới đây, tên tiểu tử kia mỗi ngày chỉ biết ở nhà hết ăn lại nằm.

Bây giờ lại bắt cô nương này ra ngoài bán đào…”

Hồ tỷ tiếc hận nói:

“Ngươi nhìn cô nương kia đi, xinh đẹp như vậy lại phải ra chợ bán đồ.

Thật sự rất đáng tiếc.”

Tam cô lục bà thích tám chuyện nhao nhao nói:

“Đúng là không tin được mà…”

Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc mua bánh bao về đưa cho Dương Tiểu Cận.

Hắn vừa cười vừa nói:

“Mau ăn đi, ta vừa mua về vẫn còn nóng lắm.

Này, còn mua sữa đậu nành cho ngươi nữa.”

“Ừ…”

Dương Tiểu Cận gật đầu.

Nhưng Nhâm Tiểu Túc chợt phát hiện, từ lúc hắn trở lại quầy hàng, luôn có người như có như không đánh giá hắn.

Nhâm Tiểu Túc buồn bực, hắn thấp giọng hỏi Dương Tiểu Cận:

“Sao ta thấy có nhiều người nhìn trộm ta vậy, là ta lớn lên quá đẹp trai hả?”

Dương Tiểu Cận cười cười:

“Ngươi nghĩ thật tốt.

Là vầy, vừa rồi Hồ tỷ đi chợ vừa vặn gặp được ta.

Kết quả còn nói ngươi chỉ biết ăn lại nằm, trong sự miêu tả của nàng, ta trở thành cô nương đáng thương bị ngươi lợi dụng.

Mà ngươi là con ký sinh trùng a.”

“Hắc…”

Nhâm Tiểu Túc vui vẻ:

” Hồ tỷ này nhiệt tình ghê nhỉ.

Hẳn hiện tại nàng cảm thấy ngươi là một đóa hoa lài cắm bãi cứt trâu nên muốn bênh vực kẻ yếu a.”

“Ngươi không tức giận?”

Dương Tiểu Cận cắn bánh bao một cái rồi trêu chọc nói.

“Có gì đâu mà tốt, ta cũng đâu thể nói ta chính là Thiếu soái Tây Bắc, về sau ngươi nói chuyện với ta nhớ khách khí một chút!”

Nhâm Tiểu Túc vui tươi hớn hở cười nói:

“Cơ mà đừng kiêu căng quá, chỉ cần chúng ta biết chúng ta thế nào là được rồi.”

“Ngươi không tức giận là được… “

Dương Tiểu Cận nói:

“Đào của chúng ta rất tốt, vừa bày ra đã bán được một nửa, ta cảm thấy rất nhanh là bán hết thôi.

Đợi lát nữa ta mua ít thức ăn trở về nấu cơm, ngươi muốn ăn gì?”

“Thịt sườn?”

Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ:

“Với một con cá được không?”

“Kho hay hấp …”

Dương Tiểu Cận hỏi.

“Một kho một hấp…”

“Biết rồi.”

Hai người về nhà, Dương Tiểu Cận vào phòng bếp nấu ăn.

Nhâm Tiểu Túc nằm trên ghế ở sân nhỏ đọc sách.

Hiện giờ Nhâm Tiểu Túc không cần đi Thư viện nữa.

Chung quy Thư viện của hàng rào 88 đều bị hắn thu vào không gian cả rồi.

Hậu viện được bao quanh bởi tường thấp.

Đại khái cao chừng hơn một mét. thời điểm Nhâm Tiểu Túc đọc sách, Vương Việt Tức đang ngồi trong sân bên cạnh đọc báo, trên bàn đá là một ly trà nóng thơm phức.

Hai người ai cũng không chào hỏi, cứ như người xa lạ vậy.

Kỳ thật nếu không có Hồ tỷ, nói không chừng cả đời này bọn họ cũng chẳng biết nhau ấy chớ.

Tựa hồ đồ ăn đã được xong, Hồ tỷ đi vào trong hậu viện kêu Vương Việt Tức vào ăn cơm.

Vương Việt Tức buông báo xuống rồi đi vào phòng, ngược lại Hồ tỷ thấy Nhâm Tiểu Túc nằm trên ghế đọc sách thì vô thức nhìn vào phòng.

Tiếng Dương Tiểu Cận xào rau vang lên xào xạo.

Hồ tỷ nghĩ nghĩ rồi chào hỏi Nhâm Tiểu Túc, nàng cười nói:

“Lữ Tiểu Mễ?”

Nhâm Tiểu Túc thiếu chút không nhận ra, vì đây chỉ là tên giả mà thôi…

Nhâm Tiểu Túc sửng sốt hai giây rồi ngẩng đầu chào hỏi Hồ tỷ cách tường viện:

“Sao vậy Hồ tỷ, có chuyện gì sao?”

“Vị kia nhà ngươi đang nấu cơm à?”

Hồ tỷ hỏi.

“Đúng, thịt sườn cùng cá, ta đặc biệt kêu Tiểu Cận làm đó, Hồ tỷ có muốn qua nếm thử không?”

Nhâm Tiểu Túc cười nói.

Hồ tỷ sửng sốt một chút, nàng nghĩ thầm ngươi không đi, mỗi ngày yêu cầu Tiểu Cận cô nương người ta đều phải nấu thịt cá cho ngươi!

Phải biết hiện tại Tây Bắc đang có dấu hiệu thiếu lương thực, gạo mì rau thịt đều tăng giá.

Dù Vương Việt Tức nhà bọn họ làm trong trung tâm hành chính của hàng thì một tuần chỉ có một hai bữa thịt thôi.

Hồ tỷ nghĩ tới đây thì có chút đau lòng Dương Tiểu Cận, nàng không đếm xỉa tới mà nói:

“Thức ăn cũng không tệ lắm nha.”

“Ừ, đào bán nhanh lắm, cũng kiếm thêm chút tiền cải thiện được đồ ăn.”

Nhâm Tiểu Túc thuận miệng nói hưu nói vượn lên.

Hồ tỷ nghe xong càng thêm tức giận, Tiểu Cận cô nương vất vả cực khổ bán hàng từ sáng để ngươi có thịt ăn? Không làm việc còn chưa tính, còn không biết tiết kiệm!

Bất quá Hồ tỷ cũng không nói thẳng mà lảng sang chuyện khác:

“Đúng rồi, ta thấy ngươi vẫn chưa có việc làm.

Hay để ta giới thiệu cho nhé?”

Nhâm Tiểu Túc cười lắc đầu:

“Không cần đâu Hồ tỷ, ta cảm thấy có hiện tại rất tốt, khá thanh nhàn a.”

Hồ tỷ nhất thời xệ mặt, quay người đóng sầm cửa bỏ mặc Nhâm Tiểu Túc một người ở trong hậu viện ngơ ngác.

Không phải đang nói chuyện vui vẻ lắm à, sao tự nhiên tức giận rồi? !


Chương 1013: Giới Thiệu Công Việc

Hồ tỷ vào trong nhà, Vương Việt Tức thấy sắc mặt nàng không đúng thì kinh ngạc hỏi:

“Ngươi sao vậy, không phải đã mua son môi cho ngươi rồi à?”

“Không phải là chuyện son môi!”

Hồ tỷ nói:

“Không phải chỉ mua vài cây son môi thôi hả, suốt ngày cứ nhắc tới làm gì.

Ta tức là vì ta muốn giới thiệu việc làm cho tên tiểu tử nhà bên nhưng hắn không chịu, còn bảo thích rảnh rỗi hơn.”

Vương Việt Tức gắp một đũa rau:

“Ta cũng muốn thanh nhàn, người ta nói không sai a.”

“Ngươi không biết đâu…”

Hồ tỷ kể lại chuyện gặp Dương Tiểu Cận bán đào buổi sáng.

Vương Việt Tức kinh ngạc:

“Vậy cũng đâu liên quan gì tới ngươi.”

“Ta đây không phải là lo cho Tiểu Cận cô nương thôi à?”

Hồ tỷ thở dài:

“Nàng là một cô nương tốt a.”

“Vậy ngươi giới thiệu đối tượng khác cho nàng đi… “

Vương Việt Tức nói một cách chậm rãi:

“Ta thấy hai người bọn họ hẳn vẫn chưa kết hôn đâu.”

Nghe xong, Hồ tỷ ngược lại nhướng mày:

“Người chưa nghe câu hủy 10 ngọn miếu cũng đừng hủy một cuộc hôn nhân à.

Sao ta có thể ở sau lưng châm ngòi ly gián tình cảm gia đình người khác chứ.

Vậy ta thành cái gì, bà mối Vương làm may cho Tây Môn Khánh? Ta không làm được, ta thấy tuy tiểu tử kia không làm chính sự, nhưng cảm tình nhà người ta vẫn còn là rất tốt.

Cho nên ta cảm thấy, hay là ngươi giới thiệu việc làm cho hắn đi.”

Sắc mặt Vương Việt Tức đau khổ:

“Sao lại nói tới chuyện này rồi, ngươi thích lo chuyện bao đồng vậy sao không đi bảo vệ hòa bình thế giới luôn đi?”

“Bảo vệ hòa bình thế giới là chuyện của Thiếu soái chúng ta, đâu tới phiên ta… “

Hồ tỷ vui vẻ nói:

“Ngươi đã giúp ta không a, không giúp thì từ tối nay ngươi bắt đầu ra sô pha ngủ đi.

Lúc nào cũng nói như mình lợi hại lắm, tới lúc cần thì không làm được gì!”

Vương Việt Tức dở khóc dở cười:

“Được được được, để ta hỏi bên phục vụ đại sảnh xem còn chỗ trống không, kiến cho hắn một công việc ổn định.”

“Vậy mới được chứ… “

Hồ tỷ vui mừng nhướng mày:

“Ta biết ngươi được việc mà.

Tối nay ta tìm Tiểu Cận nói chuyện một chút, kêu nàng ấy khuyên nhủ Tiểu Mễ.

Tuy tiểu tử kia hết ăn lại nằm nhưng ta cảm thấy hắn cũng không phải người xấu.”

“Ngươi cũng biết?”

Vương Việt Tức tức giận nói.

“Người mỗi ngày đều đọc sách sao có thể xấu được? Buổi sáng Tiểu Cận nói kỳ thật hắn rất lợi hại, có lẽ cũng không sai…. “

Hồ tỷ nói.

“Được… “

Vương Việt Tức không muốn nói gì thêm.

Bấy giờ, Hồ tỷ đột nhiên nghĩ tới một chuyện:

“Đúng rồi, lúc trước không phải trong hàng rào nói Thiếu soái sắp trở về tới Tây Bắc rồi à.

Sao không thấy động tĩnh gì hết vậy?”

“Ngươi quan tâm Thiếu soái làm gì, nhân gia quen biết ngươi sao? Ta đã bảo ngươi đừng lo chuyện bao đồng nữa mà!”

Vương Việt Tức nói.

“Ta chỉ tò mò Thiếu soái là nhân vật thế nào thôi mà?”

Thần thái Hồ tỷ bỗng trở nên hoạt bát hơn nhiều:

“Ngươi đọc quyển sách nhỏ kia chưa, trong đó nói Thiếu soái Tây Bắc của chúng ta là nam nhân thế gian ít có được.

Mỗi ngày ta nhìn ngươi mãi chán muốn chết, nhất định phải nhìn thấy Thiếu soái một lần mới được.”

Vương Việt Tức đang ăn cơm thiếu chút bị nghẹn:

“Nhìn đi, ngươi nhìn đi.

Ngươi nhìn người ta, người ta có nhìn tới ngươi chắc!”

“Vừa rồi Hồ tỷ bảo muốn giới thiệu việc làm cho ta…”

Nhâm Tiểu Túc kẹp lên một khối thịt sườn rồi nói:

“Hồ tỷ này làm người không tệ nha.

Chỉ là có chút nhiệt tình thôi.

Hẳn là thấy ngươi bán hàng nên đau lòng ngươi đó.”

” Thiếu soái Tây Bắc bỗng trở thành người đầu gấu qua đường trong mắt đại tỷ, nghĩ tới cũng thấy khá thú vị nha… “

Dương Tiểu Cận cười nói.

“Ta thấy ngươi đừng đi bán nữa, bằng không Hồ tỷ này sẽ không chịu bỏ cuộc đâu…”

“Vậy không được, ta cảm thấy bán hàng rất thú vị.

Trước kia ta chưa từng đi kiếm tiền, không ngờ buôn bán lại vui như thế… “

Dương Tiểu Cận nói.

Thời điểm nàng còn ở Dương thị chưa bao giờ lo lắng chuyện tiền bạc.

Về sau gia nhập Tên Côn Đồ cũng vậy.

Dương An Kinh kinh doanh ở thế giới ngầm nhiều năm, đã sớm gây dựng được sản nghiệp cùng hệ thống sát thủ, cho nên từ trước đến nay tài chính của Tên Côn Đồ chưa bao giờ thiếu.

Chỉ mỗi tiền sinh hoạt mỗi tháng ở Lạc thành của Dương Tiểu Cận đã là mấy vạn rồi.

Hiện tại nàng được tự kiếm tiền, số tiền bán đào vẫn còn trong túi quần của nàng.

Điều này khiến Dương Tiểu Cận cảm thấy rất thú vị…

Nói thật Nhâm Tiểu Túc thật sự không hiểu điều này.

Hiện giờ lấy năng lực của Dương Tiểu Cận, nàng căn bản không cần quan tâm chút tiền ấy, nhưng hết lần này tới lần khác đối phương lại cảm thấy rất thích thú.

Dương Tiểu Cận nói:

“Bất quá đào không đủ bán a, chỉ có hai cây à.”

Giọng nói của Dương Tiểu Cận mang theo chút tiếc hận.

Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ rồi nói:

“Vậy bán khoai tây đi.

Ta sẽ trồng khoai tây xạ thủ trong sân sau.

Mỗi ngày ngươi có thể lấy đem đi bán.

Cơ mà phải dựng lều che lại tránh để người khác nhìn thấy khoai tây Xạ Thủ là được.

Bất quá trước khi bán ngươi phải làm theo trình tự, giả bộ ra ngoài mua hạt giống, như vậy mới có thể giải thích được khởi nguồn của khoai tây…”

Nhâm Tiểu Túc cảm thấy như vậy khá là phiền, mỗi ngày phải giả bộ ra ngoài nhập hàng.

Hẳn Dương Tiểu Cận sẽ không thích chuyện phiền phức như vậy đâu.

Kết quả hai mắt Dương Tiểu Cận trực tiếp sáng lên:

“Cứ làm thế đi.”

Vài ngày sau, Dương Tiểu Cận hào hứng bừng bừng bày quầy hàng.

Sau đó Nhâm Tiểu Túc ngồi bên cạnh đọc sách.

Bán được tiền, Dương Tiểu Cận đi mua thịt nấu đồ ăn cho Nhâm Tiểu Túc.

Dần dần, chủ quầy thịt trong chợ đều biết có một đôi vợ chồng trẻ, vợ thì cần cù chăm chỉ, chồng thì hết ăn lại nằm…

Mọi người thầm bàn tán, đáng tiếc cho cô nương tốt lại gả cho một tên mọt sách.

Theo bọn họ, mỗi ngày Nhâm Tiểu Túc chỉ biết trông coi quầy hàng rồi đọc sách, chưa bao giờ ra tiếp khách, khách hỏi giá tiền chỉ mỗi Dương Tiểu Cận trả lời thôi.

Trong mắt họ, Nhâm Tiểu Túc không chịu làm gì cả, chắc chắn là đọc sách tới váng đầu rồi.

Nhưng hai người Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận lại cực kỳ bình tĩnh, căn bản không để ý tới những ánh mắt chất vấn đó.

Cuối cùng vẫn là Hồ tỷ nhịn không được, ban đêm nàng ăn cơm tối xong thì tới tìm Dương Tiểu Cận, nói thẳng:

“Tiểu Cận này, ta cảm thấy các ngươi tiếp tục như vậy cũng không phải chuyện tốt.

Cho nên ta đã kêu chồng mình tìm việc làm cho Lữ Tiểu Mễ rồi.”

Dương Tiểu Cận hiếu kỳ:

“Việc gì?”

“Nhân viên tiếp tân tạm thời ở đại sảnh trung tâm hành chính đó….”

Hồ tỷ nói:

“Tuy nói là tạm thời nhưng rất nhiều người cầu cũng không được, ngươi khuyên nhủ Tiểu Mễ đi, ngàn vạn lần đừng chỉ biết ở nhà.

Đàn ông phải biết được trách nhiệm của mình, sao có thể để một mình vợ gánh vác chứ?”


Chương 1014: Vấn Đề Lương Thực

“Hồ tỷ, để ta nói chuyện lại với hắn đã… “

Dương Tiểu Cận khẽ cười nói.

Chung quy Hồ tỷ giới thiệu việc làm, Nhâm Tiểu Túc có muốn đi hay không lại là chuyện khác.

Nàng cần phải hỏi ý Nhâm Tiểu Túc trước.

Hồ tỷ nóng nảy:

“Ngươi thương lượng cái gì với hắn nữa.

Ngươi nhìn bộ dáng lười nhác của hắn đi, có quỷ hắn mới chịu.

Cứ trực tiếp bắt hắn đi là được.

Ta nói ngươi biết, nam nhân đều mang cái đức hạnh này.

Lúc còn trẻ nam nhân nhà ta không lo làm việc cho đàng hoàng, chỉ biết trốn trong trường dạy học.

Về sau Tông thị bị đánh bại, ta phải nói mãi hắn mới chịu làm việc cho Tây Bắc.

Ngươi nhìn đi, bây giờ không phải tốt hơn rồi à?”

“Không được đâu Hồ tỷ…”

Dương Tiểu Cận cười lắc đầu:

“Vị kia nhà ta rất có chủ kiến, ta không tự quyết định được.

Như vậy đi, để ta nói với hắn một tiếng, ba ngày sau ta sẽ trả lời có được hay không? Dù sao đi nữa ta cũng rất cảm tạ ngươi đã giúp đỡ.”

“Được rồi…”

Hồ tỷ thở dài nói:

“Ta chỉ là sợ hắn kéo chân ngươi thôi.”

Nói xong Hồ tỷ đi về, Dương Tiểu Cận đột nhiên cảm thấy nơi này sống rất tốt.

Không riêng việc nàng có thể kiếm tiền mà còn có các láng giềng bên cạnh, cách đó không xa là tiếng chơi mạt chược của các cô dì.

Trước cửa từng nhà là than được chất đống.

Có người phát hiện than nhà mình bị trộm thì sáng sớm đứng trước cửa nhà liên tục mắng.

Đương nhiên, loại chuyện trộm than này vẫn tương đối ít, bằng không mọi người đã chuyển than vào trong hậu viện rồi.

Đối với Dương Tiểu Cận mà nói, nơi này mang đầy hương vị tình người.

Dương Tiểu Cận trở lại trong phòng nói chuyện với Nhâm Tiểu Túc:

“Hồ tỷ giới thiệu công việc ở trung tâm hành chính cho ngươi, ngươi đi không?”

Nhâm Tiểu Túc dở khóc dở cười:

“Ta đến đó làm gì, trung tâm hành chính là nơi cư dân tới làm thủ tục hành chính.

Ta có làm qua bao giờ đâu.”

“Tùy ngươi, dù sao ta đã nói ba ngày sau sẽ trả lời.

Ngươi không muốn đi, ba ngày sau ta sẽ từ chối nàng… “

Dương Tiểu Cận cười tủm tỉm:

“Bất quá ta cảm thấy, ngươi làm việc ở trung tâm hành chính cũng không tệ.

Như vậy ta cũng có chỗ dựa, đi ra ngoài nói chuyện với các đại tỷ, bác gái khá có thể diện á.”

“Được rồi, không ngờ ngươi cũng biết trêu chọc người khác… “

Nhâm Tiểu Túc cười nói:

“Bất quá ta cảm thấy từ khi tới Tây Bắc, ngươi cười nhiều hơn trước đó.”

Hai người vẫn ra chợ bán khoai tây mỗi sáng sớm.

Ban đầu Dương Tiểu Cận cảm thấy khoai tây nhà mình tốt hơn nhà khác nên muốn bán nhanh tí, kết quả Nhâm Tiểu Túc nói nàng không nên làm như vậy.

Bởi vì việc buôn bán đối với họ mà nói là một loại thể nghiệm, còn với những nhà khác là để nuôi sống gia đình.

Các chủ quán vất vả khổ cực mua rồi chở rau tới đây bán, công sức đẩy xe ba bánh một đoạn đường dài mà lợi nhuận không được bao nhiêu.

Trong nhà họ còn có vợ chờ ăn cơm, cón cần đóng học, tất cả đều nhờ và việc buôn bán này.

Nếu Dương Tiểu Cận vì hứng thú và yêu thích của mình mà quấy nhiễu đến sinh ý các gia đình bình thường thì thật sự không tốt.

Dương Tiểu Cận không phải người không nghe lý lẽ.

Vì thế sau này nàng bán khoai tây mắc hơn những nhà khác một đồng.

Buổi tối khi Dương Tiểu Cận về nhà thì cảm khái:

“Tuy buôn bán khá cực nhưng cũng xem như một loại rèn luyện ý chí.

Hiện tại ta đã bắt đầu học được đạo lý đối nhân xử thế rồi.”

Ban ngày lúc bán rau, Nhâm Tiểu Túc không đọc sách nữa mà đi bộ dạo chợ.

Những chủ quầy khác nhìn Nhâm Tiểu Túc bằng ánh mặt khác lạ, họ không biết Nhâm Tiểu Túc đang đi đâu.

Nhâm Tiểu Túc ghé từng quầy hàng hỏi giá, dù sao hắn cũng đi dạo khắp nơi, trông rất giống những người vô công nhà rỗi.

Khi Dương Tiểu Cận dọn quầy thì thấy Nhâm Tiểu Túc đem chút thịt rau mua được về.

Tất cả đều có chất lượng tốt nhất, cũng mắc nhất.

Theo Nhâm Tiểu Túc, hiện tại hắn hoàn toàn không cần tự làm khổ bản thân.

Lúc hành quân chiến đấu hắn phải sống cảnh màn trời chiếu đất, bây giờ không hưởng thụ cho tốt thì chờ tới lúc nào nữa?

Nhưng trong mắt các chủ quán khác, Nhâm Tiểu Túc lại là tên phá gia chi tử.

Chung quy ngươi tên nam tử dựa vào việc vợ mình bán khoai tây nuôi sống cả gia đình thì có thể tốt lành cỡ nào.

Ngần ấy đồ hắn mua, chỉ sợ tốn hết tiền vợ hắn bán khoai tây cả ngày a?! Hắn không biết tiết kiệm tiền, vạn nhất sau này có đứa nhỏ thì sao?

Đến ngày thứ ba, Nhâm Tiểu Túc cau mày trở lại quầy hàng, thấp giọng nói với Dương Tiểu Cận:

“Ngươi có phát hiện không, mỗi ngày giá đồ đều tăng.

Ngày hôm qua đậu giác 2 đồng, hôm nay lên 2 đồng 2.

Đây chỉ là rau quả thôi, giá cả gạo và mì càng tăng khoa trương hơn, ngày hôm qua 1 đồng 1 cân, hôm nay đã là 1 đồng 1.

Tuy nói bình thường giá cả thị trường thường xuyên lên xuống nhưng thêm vài hôm nữa chỉ sợ sẽ có vấn đề.

Ta cảm thấy việc thiếu lương thực ngày càng nghiêm trọng rồi.”

“Ngươi cảm thấy Vương thị có chịu bán lương thực cho chúng ta không?”

Dương Tiểu Cận hỏi.

“Ta cảm thấy sẽ không, ngươi cũng biết hiện tại Vương thị hung ác cỡ nào, chuyện gài bẫy Hỏa Chủng rõ mồn một trước mắt.

Rất nhiều nạn dân chạy về hướng nam nhưng bọn họ vẫn thờ ơ thì làm sao có thể vì chút chuyện này mà quấy rầy kế hoạch của họ… “

Nhâm Tiểu Túc nói:

“Bất quá không sao, nếu đi tới bước cuối cùng, ta vẫn còn biện pháp.”

Tuy biện pháp của hắn chưa chắc tốt nhất nhưng ít nhất có thể giúp người Tây Bắc không có nạn đói nặng nề.

Dương Tiểu Cận nhìn bộ dáng Nhâm Tiểu Túc nghiêm túc suy nghĩ.

Có lẽ người khác đều cảm thấy Nhâm Tiểu Túc chỉ là đi dạo không có mục đích nhưng nàng biết Nhâm Tiểu Túc là Thiếu soái Tây Bắc, hắn đang suy nghĩ vì Tây Bắc.

“Đúng rồi…”

Dương Tiểu Cận bỗng nói:

“Hôm nay là ngày trả lời Hồ tỷ, đến cùng ngươi có đi làm hay không.”

“Đi…”

Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ rồi nói:

“Vừa vặn ta cũng muốn xem thử cách vận hàng của trung tâm hành chính trong hàng rào.”

Trước giờ Nhâm Tiểu Túc chưa tới trung tâm hành chính hàng rào bao giờ.

Hẳn cũng có một hai lần nhưng không phải cho nổ thì cũng là đi ngang qua nóc nhà….

Hắn ở trong hàng rào chỉ với thời gian ngắn, không quá hiểu về cơ chế vận hành của hàng rào.

Tỷ như khế ước mua nhà chẳng hạn.

Đổi lại là trên thị trấn, mọi người chỉ cần vài câu là xong.

Đối khi còn có đám người hung ác cố tình cưỡng chế nhà của người khác nữa.

Căn bản không có khế ước mua bán nhà gì đó.

Đổi lại là trong hàng rào, những vụ buôn bán đó sẽ không được pháp luật xác nhận.

Còn có gần đây Hồ tỷ hỏi bọn họ khi nào thì kết hôn, trên thị trấn không ai hỏi như vậy hết.

Nam nữ chỉ cần sống chung là thành đôi rồi, không cần ai chứng nhận cả…

Điều này khiến Nhâm Tiểu Túc cảm thấy hắn cần phải tìm hiểu nơi này.

Bởi vì đây sẽ là nơi hắn trải qua nửa đời còn lại.

Hơn nữa, hắn cũng muốn xem thử hàng rào 144 sẽ xử lý chuyện thiếu lương thực thế nào.

Với lại hành vi cải trang vi hành này khiến Nhâm Tiểu Túc cảm thấy khá là hứng thú.


Chương 1015: Không Có Đạo Đức

“Ngươi có âu phục* không?”

*vest

Ban đêm, Dương Tiểu Cận từ phòng bên kia hỏi vọng qua.

Nàng cùng Nhâm Tiểu Túc đều ở lầu hai, gian phòng được xây bằng gạch ngói và gỗ, giữa hai gian phòng chỉ cách nhau mấy tầng tấm ván gỗ, cho nên hai bên có thể nói chuyện với nhau.

Nhâm Tiểu Túc gối đầu lên cánh tay, nằm trên giường:

“Ta nào có cơ hội mặc loại trang phục đó.

Nhắc tới mới nhớ, khi còn sống ở thị trấn, Vương Phú Quý thường nhỏ giọng dặn dò ta, nếu thấy người đi ra từ trong hàng rào mà mặc âu phục thì ngàn vạn đừng tự rước lấy nhục, bởi vì đó nhất định là một đại nhân vật.”

Khi đó Nhâm Tiểu Túc còn bé nên thầm hạ quyết tâm, tự nhủ trong lòng, phải có ngày bản thân cũng mặc được âu phục như thế…

Đương nhiên, đây cũng chỉ là suy nghĩ thoáng qua mà thôi.

Chung quy âu phục không tiện cho hoạt động hằng ngày và săn bắn.

Hiện giờ thời gian dần trôi, mọi thứ thay đổi, hắn cũng từng thấy rất nhiều rất nhiều người mặc âu phục, thế nhưng người gọi là đại nhân vật trong mắt hắn dần trở nên không đáng nhắc tới.

Dương Tiểu Cận cười nói:

“Ngươi cũng sắp thành đại nhân vật rồi.

Hồi tối Hồ tỷ dặn ta, tuần sau ngươi sẽ bắt đầu đi làm, đến lúc đó chồng nàng sẽ dẫn ngươi đi.

Không có yêu cầu gì nhiều, chỉ là phải mặc quần áo cho đàng hoàng, không thể để mất mặt được.”

Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ nói:

“Trung tâm hành chính còn có loại quy định này?”

“Không phải quy định…”

Dương Tiểu Cận cười giải thích:

“Hồ tỷ cảm thấy nếu ngươi không mặc âu phục, tới nơi đó có thể sẽ bị người khác xem thường.”

Thời điểm này, Dương Tiểu Cận thuật lại câu nói của Hồ tỷ:

“Ngươi biết không, người ở nơi đó đều thành tinh cả rồi.

Ngươi không mặc đồ cho đàng hoàng sẽ không được xếp vào nơi tốt đâu!”

Nhâm Tiểu Túc cười nói:

“Ta không sợ bị bọn họ khinh thường.”

“Khó lắm nha… “

Dương Tiểu Cận nói:

“Tuy ta cũng không để ý quy củ gì đó, nhưng ta không cho phép bọn họ ăn hiếp ngươi ngươi.”

“Được rồi, vậy đi may một bộ âu phục đi…”

Nhâm Tiểu Túc vui tươi hớn hở cười nói, trong lòng có chút ngọt.

“Không được, hai bộ…”

Dương Tiểu Cận nói:

“Thay phiên mặc.”

Sáng hôm sau, hai người không bán khoai tây nữa mà ngồi tàu điện 48 đi vào trung tâm hàng rào.

Thời điểm tàu điện khởi động còn phát ra tiếng vang điện cơ ô…ô…ô…n…g.

Xe lung la lung lay lấy đi qua mấy khu phố.

Người bên ngoài có người cầm báo vừa đi vừa đọc, cũng có mấy đứa học sinh vừa gặm bánh bao vừa chạy tới trường cho kịp giờ

Bởi vì chạy quá nhanh, túi xách sau lưng đám học sinh lúc lắc trên vai.

Nơi họ lên xe là điểm khởi hành nên vẫn còn chỗ ngồi, hai người chọn một vị trí đẹp ở giữa xe điện.

Sau khi qua mấy trạm có một ông chú lên xe, mắt thấy trên xe không còn chỗ trống, ánh mắt ông chú nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc cùng Dương Tiểu Cận, trông đôi nam nữ này khá là ôn hòa.

Hắn đi đến bên cạnh Nhâm Tiểu Túc ho khan hai tiếng:

“Khục khục.”

Kết quả Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc ngẩng đầu:

“Ngươi bị bệnh à.

Vậy nhớ đứng xa chút, đừng để lây bệnh cho chúng ta.”

Dương Tiểu Cận thoáng cái liền vui vẻ, nàng thấp giọng nói:

“Ngồi tàu điện trong hàng rào, người trẻ tuổi phải nhường chỗ ngồi trưởng bối, đây là mỹ đức.”

Nhâm Tiểu Túc không vui:

“Hắn có tay có chân, hơn nữa mới hơn 40 tuổi thôi.

Mắc gì ta phải nhường chỗ cho hắn.”

Vị đại thúc kia thấy Nhâm Tiểu Túc căn bản không có “mỹ đức” liền bỏ đi, tìm một thanh niên khác….

“Đúng rồi, chúng ta đi đâu may âu phục a…”

Nhâm Tiểu Túc hỏi.

“Ta hỏi thăm rồi, ở trung tâm hàng rào có một tiệm may rất có tiếng.

Nghe nói đại nhân vật trong hàng rào đều tới đó may đồ…”

Dương Tiểu Cận nói.

“Cũng không cần may chỗ tốt như vậy đâu… “

Nhâm Tiểu Túc thầm nói.

“Không được, ta nhất định phải dẫn ngươi đi may một bộ đồ thật tốt… “

Dương Tiểu Cận cười tủm tỉm nhìn ngoài cửa sổ nói.

Sau hai tuần mới có thể lấy âu phục, thế nhưng Dương Tiểu Cận không đợi được lâu như vậy, nàng trực tiếp thêm tiền để đẩy nhanh tốc độ chỉ còn ba ngày.

Không thể không nói, lực lượng tiền tài vô cùng vĩ đại, từ hai tuần nay rút ngắn chỉ còn ba ngày…

Ngày thứ ba Dương Tiểu Cận đem âu phục về rồi mặc vào cho Nhâm Tiểu Túc.

Sau đó nàng còn tự tay thắt cà vạt cho hắn nữa:

“Trông rất đẹp mắt nha.”

Nhâm Tiểu Túc cảm thấy có phần không được tự nhiên:

“Phải không?”

“Thật mà… “

Dương Tiểu Cận tỉ mỉ đánh giá, sau đó giúp Nhâm Tiểu Túc chỉnh lại một chút:

“Bất quá ở nhà đừng mặc như vậy.

Mặc đồ bình thường trông vẫn quen mắt hơn.”

Đến thứ hai, Hồ tỷ đứng ngoài cửa hô:

“Tiểu Cận a, nhanh chóng gọi vị kia nhà ngươi chuẩn bị đi làm nè.”

Dương Tiểu Cận và Nhâm Tiểu Túc vừa ra khỏi cửa, Hồ tỷ liếc mắt liền thấy âu phục vừa vặn trên người Nhâm Tiểu Túc:

“Ồ, đây không phải trên người nút vàng của tiệm nay Thắt Gia sao.

Chỉ có nơi đó mới có loại nút đính trên tay áo thế này thôi.”

Dương Tiểu Cận cười giải thích nói:

“Ngươi bảo phải mua âu phục nên ta dẫn hắn đi may hai bộ.”

Hồ tỷ cao giọng hô:

“May hai bộ! ?”

Hồ tỷ biết, âu phục của Thắt gia rất đắt, vậy mà Tiểu Cận cô nương dám dẫn tên Lữ Tiểu Mễ này đi may hai bộ?

Lữ Tiểu Mễ này cũng thiệt là, ở nhà hết ăn lại nằm còn chưa tính, lại để Tiểu Cận cô nương tốn kém vì hắn, mua âu phục mắc như vậy!

Người trẻ tuổi thật không biết nặng nhẹ mà.

Còn trẻ mà đã tiêu tiền như nước vậy rồi thì về già biết làm thế nào?

Từ lúc Vương Việt Tức được làm trong trung tâm hành chính.

Hiện tại nhà họ cũng xem như thu nhập khá giả.

Thế nhưng Hồ tỷ vẫn không cách nào bỏ ngần ấy tiền may cho Vương Việt Tức âu phục tốt như thế.

Để dành tiền mua nhà mới là chuyện đứng đắn.

Vương Việt Tức nhìn Nhâm Tiểu Túc, trong có chút không được tự nhiên, tự nhủ âu phục tiểu tử này mặc còn tốt hơn hắn nhiều.

Bất quá hai người Vương Việt Tức cùng Hồ Hiểu Bạch cũng không phải dạng người cay nghiệt gì, cho nên chỉ suy nghĩ một chút rồi thôi.

Trên đường đi làm, Vương Việt Tức nói rõ với Nhâm Tiểu Túc:

“Lần này ta sắp xếp công việc cho ngươi ở cục dân chính.

Ngươi là cấp dưới trực tiếp của lãnh đạo, lãnh đạo an bài tới nào ngươi cứ làm y như vậy, ngàn vạn đừng cố chấp.”

“Ừ ta biết rồi, cảm ơn Vương ca…”

Nhâm Tiểu Túc cười nói.

Thời điểm này, Vương Việt Tức do dự hồi lâu, bỗng nhiên nói:

“Cái này… nếu có chuyện gì ngươi cứ tới phòng nghiên cứu chính sách tìm ta.”

Tuy Vương Việt Tức không muốn có quá nhiều liên quan với Nhâm Tiểu Túc nhưng này dù gì đối phương cũng là láng giềng của hắn, vẫn nên chăm sóc nhau một chút.

Lúc này bên ngoài trung tâm hành chính đã có rất nhiều người xếp hàng chờ lấy được xử lý thủ tục, chỉ là chưa tới giờ làm việc nên họ không thể vào.

Vương Việt Tức dẫn theo Nhâm Tiểu Túc đi vào:

“Mấy năm, thuế vụ ở một nơi, kết hôn ly hôn dân chính ở một nơi, khế ước mua bán nhà sang tên thì ở chỗ khác.

Khi ấy mọi người muốn làm thủ tục phải chạy khắp nơi rất phiền.

Nhưng hiện tại họ chỉ cần tới một nơi là làm được tất cả.

Khẩu hiệu của trung tâm hành chí là hỗ trợ dân chúng làm thủ tục ở cùng một nơi, không cần chạy đi khắp nơi.

Đây chính là thành tựu của chúng ta, được dân chúng ủng hộ lắm.”

Lúc Vương Việt Tức nói lời này, trong lời nói còn mang theo một chút kiêu ngạo.


Chương 1016: Bị Đuổi Việc

“Ngươi biết không, tham ô và sự lười biếng của chính phủ là điều người dân cực lực lên án…”

Vương Việt Tức nói:

“Nhưng chỉ cần tập trung tất cả mọi người lại một nơi, thiết lập tổ tuần tra, tổ tuần tra cũng không cần nhiều người.

Chỉ vậy đã khiến các nhân viên công tác trở nên thận trọng và siêng năng hơn.”

Nhâm Tiểu Túc đánh giá Vương Việt Tức một cái, thầm tự nhủ người này cũng là một người có khát vọng.

Vương Việt Tức tiếp tục nói:

“Đương nhiên, cũng nhờ phúc khí của cứ điểm 178 đó chứ.

Trước kia khi Tông thị còn tại vị, người làm việc đều là người của Tông thị, dù đối phương làm không tốt cũng không thể làm gì.

Hiện tại thì khác, phải làm kiểm tra mới được tuyển dụng.

Cho nên Tiểu Mễ, ngươi nhớ kỹ, tuy ngươi là ta đề cử nhưng đừng tùy ý làm bậy, bằng không ta sẽ tự tay sa thải ngươi.”

“Vương ca yên tâm đi, ta không phải người tùy ý làm bậy… “

Nhâm Tiểu Túc cười nói.

“Ừ…”

Vương Việt Tức gật đầu:

“Nghe nói tổ trưởng tổ tuần tra sắp đổi người, nghe nói là một người rất nghiêm khắc, đối với quan liêu hệ thống ghét ác như cừu.

Hiện giờ trung tâm hành chính vẫn còn sót không ít chó ghẻ thiếu lý tưởng của Tông thị.

Đợi hắn nhập chức hẳn sẽ thu thập sạch sẽ.”

Nhâm Tiểu Túc sửng sốt một chút:

“Ai lợi hại như vậy?”

“Nghe nói tên là Quý Tử Ngang…”

Vương Việt Tức nói:

“Người này là siêu phàm giả, hắn từng cùng Thiếu soái đánh giặc tại Tả Vân sơn, cũng là anh hùng Tây Bắc chúng ta.

Có nguồn tin cho hay, năm đó hắn bị đệ tử quan liêu của Chu thị hãm hại, sau đó được Thiếu soái cứu rồi dẫn theo bên người, là tâm phúc của Thiếu soái.

Tâm phúc bên người Thiếu soái muốn sa thải đám người không lý tưởng đó hẳn có thể làm được.

Đây chính là siêu phàm giả giết người như ngóe, trong quân có người nói hắn ngoại hiệu của hắn là Tần Thủy Hoàng.

Ta cũng không biết vì sao bọn họ gọi hắn như vậy, hẳn là do hắn tôn sùng pháp chế, tương đối nghiêm khắc chăng?”

Vương Việt Tức nhìn Nhâm Tiểu Túc một cái, phát hiện sắc mặt Nhâm Tiểu Túc cổ quái thì nói:

“Đừng lo, chỉ cần ngươi làm việc giỏi, không ai làm gì được ngươi đâu.”

Vương Việt Tức tưởng Nhâm Tiểu Túc sợ.

Nhưng thật chất Nhâm Tiểu Túc đang nghĩ, sao ngoại hiệu của Quý Tử Ngang lại được truyền lưu rộng rãi như thế chứ?

Hơn nữa không phải nói Quý Tử Ngang đã tới cứ điểm 178 đoàn tụ cùng vợ con à, sao nhậm chức nhanh vậy chứ?

Kỳ thật dựa theo kế hoạch ban đầu, Quý Tử Ngang sẽ ở lại ở cứ điểm 178.

Thế nhưng Quý Tử Ngang cảm thấy không có đám người đại lừa dối, Vương Uẩn, P5092 bên cạnh có chút không được tự nhiên, có phần nhàm chán!

Vì thế hắn dứt khoát dẫn theo vợ con tới hàng rào144.

Cũng không biết Quý Tử Ngang sẽ nhậm chức lúc nào nha.

Khi đó, đối phương thấy hắn ngồi trong quầy không biết sẽ mắt chữ ô mồm chữ a thế nào nữa…

Rất thú vị à.

Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc chợt cảm thấy, hắn có nên mượn cớ gì đó không đi làm nữa chăng.

Nghĩ tới đây, thiếu niên thật sự có phần nản lòng thoái ý.

Chung quy cuộc sống tốt đẹp của hắn và Dương Tiểu Cận chỉ mới bắt đầu!

Lúc này Vương Việt Tức dẫn Nhâm Tiểu Túc đến một cửa sổ cục dân chính rồi nói với đại tỷ bên trong:

“Lý tỷ, ta dẫn người tới cho ngươi rồi.

Ngươi phân phối công tác cho hắn đi.

Cực khổ gì cũng được, không cần nể mặt ta.

Nếu hắn làm không tốt, ngươi cứ lập tức nói với ta.”

Lý tỷ nhiệt tình chào hỏi cùng Vương Việt Tức:

“Yên tâm đi, ta sẽ sắp xếp công việc cho hắn.”

Sau một lúc, văn phòng trung tâm hành chính đã tới giờ mở cửa, cư dân nhanh chóng tiến vào.

Vương Việt Tức thấy giờ làm việc đã bắt đùa thì thuận miệng hàn huyên hai câu rồi rời đi.

Lý tỷ dẫn Nhâm Tiểu Túc tới chỗ làm việc, vừa đi vừa nói:

“Nơi này của chúng ta cũng không có việc gì khó khăn, chỉ hỗ trợ người dân tiến hành đăng ký ly hôn và đăng ký kết hôn.

Vốn bốn người thay phiên làm việc, kết quả có hai người đồng thời mang thai nên nghỉ đẻ, vì vậy mới cần người làm việc tạm thời.

Chúng ta cứ ngồi đợi, có ai tới đăng ký kết hôn ngươi xử lý, ly hôn ta xử lý.

Chung quy chuyện ly hôn tương đối phức tạp, vẫn cứ để ta tới làm thì tốt hơn.

Kết hôn thì đơn giản hơn nhiều, đăng ký thông tin, đợi họ chụp hình và tuyên thệ là được.”

Trong lúc nói chuyện, một đôi vợ chồng đi tới, xô xô đẩy đẩy đến trước quầy, một trong hai lạnh lùng nói:

“Ly hôn.”

Lý tỷ nhìn thoáng qua giấy hôn thú của hai người rồi nói:

“Vì sao hai vị muốn ly hôn a?”

“Chịu không nổi nữa!”

Nữ nhân nói nói:

“Gả cho một kẻ bất lực, số ta đúng là bất hạnh mà!”

Lý tỷ khuyên giải:

“Hai ngươi kết hôn tầm mười năm rồi, có muốn suy nghĩ thêm một chút hay không?”

Nhâm Tiểu Túc ở một bên quan sát, hắn cảm giác hết thảy đều rất mới lạ.

Thì ly hôn kết hôn trong hàng rào đều cần chứng nhận, trên thị trấn không có trò này.

Lý tỷ hảo tâm khuyên can, chỉ là hai vợ chồng này đã cố ý ly hôn rồi.

Vì thế Lý tỷ khuyên tầm nửa ngày cũng không có kết quả, chỉ đành làm thủ tục ly hôn cho bọn họ.

Xong xuôi, hai người không rời khỏi trung tâm hành chính, ngược lại còn đi vào bên trong, Nhâm Tiểu Túc kì quái hỏi:

“Bọn họ vào đó làm gì vậy?”

“À, nhất định là chia tài sản, sang tên rồi…. “

Lý tỷ cảm khái:

“Hiện tại trung tâm hành chính thật thuận tiện, cục dân chính cùng cục nhà đất ở cùng một nơi.

Chân trước ly hôn, chân sau chia tài sản, hiệu suất rất cao a.”

Nhâm Tiểu Túc:

“…”

Nhâm Tiểu Túc tự nhủ trong lòng, hẳn Vương Việt Tức không nghĩ tới sẽ có người cảm khái hiệu suất trung tâm hành chính từ góc độ này đâu nhỉ.

Trong lúc suy tư, nhiều người đã tới trước quầy, có ly hôn cũng có kết hôn.

Lý tỷ nói với Nhâm Tiểu Túc:

“Ngươi gọi đôi tình lữ kia tới giúp họ đăng ký hôn thú đi.

Những người khác để ta, không cần sợ, ngươi cứ làm theo những gì ta làm khi nãy là được.

Tùy tiện trò chuyện đôi câu cùng bọn họ, đăng ký thông tin rồi dẫn họ đi chụp ảnh và tuyên thệ.”

Nhâm Tiểu Túc gật đầu rồi nói với đôi tình lữ:

“Hai vị tới đăng ký kết hôn sao? Mời hai vị điền thông tin.”

Lúc này Nhâm Tiểu Túc nhớ lại, sau đó Lý tỷ bảo nên làm thế nào nhỉ? Đúng rồi, trò chuyện đôi câu.

Thừa dịp đôi tình nhân trước mặt đang ghi thông tin, Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi:

“Hai vị kết hôn xong cảm thấy thế nào?”

Nam vừa cười vừa nói:

“Hai ta yêu đương sáu năm, hiện giờ rốt cuộc cũng tu thành chính quả, có thể cho nàng một mái nhà nên kết hôn thôi.”

Nhâm Tiểu Túc nhận bản đăng ký, hắn bắt đầu học theo Lý tỷ:

“Cái kia… Hai vị yêu đương sáu năm, có muốn suy nghĩ lại không?”

Tình lữ:

“? ? ?”

Vì vậy Nhâm Tiểu Túc đi làm mới ngày đầu tiên, đã bị đuổi.

Chính xác mà nói là đi làm chưa tới một giờ đã bị đuổi.

Nhâm Tiểu Túc cảm thấy như trút được gánh nặng, chỉ tiếc hai bộ Dương Tiểu Cận đã tốn sức may âu phục không có đất dụng võ.

Về đến nhà, Nhâm Tiểu Túc kể lại chuyện này cho Dương Tiểu Cận nghe.

Dương Tiểu Cận cười liên tục cả tiếng đồng hồ, lúc xào rau tay vẫn còn run run…

Về sau, Dương Tiểu Cận không làm cơm nữa mà nằm dài trên ghế sô pha cười, khiến Nhâm Tiểu Túc muối hết cả mặt…


Chương 1017: Tìm Được Thiếu Soái!

Buổi tối, lúc Vương Việt Tức tan tầm về nhà, Hồ tỷ vẫn chưa biết Nhâm Tiểu Túc bị đuổi việc nên vội vàng hỏi:

“Ngày đầu tiên tiểu tử bên cạnh đi làm, biểu hiện của hắn thế nào?”

Vương Việt Tức nghe vợ nhắc tới việc này thì vừa tức vừa buồn cười:

“Còn biểu hiện gì nữa? Ngươi hẳn không ngờ, chỉ vừa làm được chưa hết buổi sáng hắn đã bị đuổi.”

Hồ tỷ chấn kinh rồi:

“Chuyện gì a?”

“Việc này truyền khắp nơi trong trung tâm hành chính, lúc mọi người ăn cơm trưa nghe kể xong còn cười tới sặc cơm… “

Vương Việt Tức nói:

“Buổi sáng ta an bài cho hắn làm bên cục dân chính, phụ trách đăng ký kết hôn.

Kết quả một tình lữ tới, hắn lại hỏi người ta, quen nhau sáu năm rồi, có cần suy nghĩ lại không…”

“Ha ha ha ha ha…”

Hồ tỷ buồn cười, đợi nàng thấy được sắc mặt của Vương Việt Tức mới kịp phản ứng.

Hiện tại không phải lúc nên cười a…

“Này cũng quá rồi… “

Vương Việt Tức nói:

“Này mà đi làm cái gì.

Ta thấy rõ ràng hắn không muốn đi làm nhưng ngại từ chối hảo ý của ngươi nên mới làm ra cái trò đó.

Thật sự đáng tiếc cho Tiểu Cận cô nương, sao có thể lấy nhầm người như vậy chứ?”

Hồ tỷ thở dài lên:

“Đây là muốn Tiểu Cận nuôi hắn cả đời sao.”

Nhâm Tiểu Túc rảnh rỗi lâu như vậy rốt cuộc cũng có chuyện làm, cơ mà cuối cùng lại thành một chuyện cười.

Kết quả đến tối, chuyện Nhâm Tiểu Túc bị đuổi làm ngay trong ngày đầu tiên đã trở thành tâm điểm tám chuyện cho cả khu phố.

Mà tất cả mọi người đều thấy Dương Tiểu Cận quá đáng thương, vớ nhầm một tên ham ăn biếng làm như thế…

Lúc này, trong quân doanh hàng rào 144, Trương Tiểu Mãn tươi cười dẫn Vương Uẩn vào phòng họp.

Sau hơn một tháng tu dưỡng, sắc mặt Vương Uẩn cuối cùng cũng khá hơn.

Lúc trước vì tìm kiếm hung thủ sát hại Giang Tự, Vương Uẩn ngồi lì sáu ngày xác thực đã khiến nguyên khí hao tổn nặng.

Sau khi thân thể hắn được dưỡng tốt, Trương Tiểu Mãn cùng đại lừa dối lập tức hành động.

Trương Tiểu Mãn tự tay rót trà cho Vương Uẩn, vừa cười vừa nói:

“Gần nhất nghỉ ngơi thế nào đây?”

“Cũng không tệ lắm, nhưng có hơi rảnh rỗi…”

Vương Uẩn uống:

“Đúng rồi, có tin tức của Thiếu soái không? Hắn không trở lại, mọi người cũng không biết nên làm gì.”

Trương Tiểu Mãn cười nói:

“Cảm thấy rảnh rỗi là tốt, để ta kiếm chút việc cho ngươi làm nhé?”

Vương Uẩn liếc Trương Tiểu Mãn:

“À, hèn chi đột nhiên lại dẫn ta tới đi.

Nói đi, có chuyện gì?”

“Rất thoải mái!”

Trương Tiểu Mãn hô vọng ra bên ngoài phòng họp:

“Đều mang vào đi!”

Nói xong, binh sĩ ngoài cửa lập tức đi từng đoàn vào, lắp đặt camera lên tường.

Mắt thấy tình cảnh y đúc một tháng trước, Vương Uẩn lập tức kinh ngạc:

“Đây là sao, Thiếu soái lại muốn bắt người à?”

“Không phải, là chúng ta muốn mọi hết gián điệp ẩn núp trong hàng rào 144 ra.

Vì thế mới chuẩn bị băng giám sát một tháng nay… “

Trương Tiểu Mãn cười nói:

“Hiện giờ hàng rào 144 do ta quản, ta cũng không thể để mặc đám gián điệp đó làm xằng làm bậy ngay dưới mí mắt mình?”

Vương Uẩn trải qua chuyện một tháng trước xong, hiện giờ thấy màn hình TV liền mắc ói, hắn rồi nói:

“Có thể để từ từ cho ta thư thả tí không?”

Trương Tiểu Mãn chính nghĩa ngôn từ nói:

“Ngươi nghĩ đi, hiện tại chúng ta đều là người Tây Bắc, mắt thấy có người xấu ẩn núp thế kia, ngươi có thể chịu được sao? Thiếu soái đã biến mất gần một tháng, hiện tại chúng ta tìm ra gián điệp, đợi hắn về cho hắn một cái kinh hỉ không tốt à?”

“Vậy cũng không vội, thư thả vài hôm nữa…”

Vương Uẩn kháng cự.

“Ngươi quên ước nguyện ban đầu của chúng ta rồi ư…”

Thần sắc Trương Tiểu Mãn trang trọng:

“Đại hưng Tây Bắc a!”

Cái gọi là đại hưng Tây Bắc chính là chức trách của mỗi người, ví dụ như xây dựng thuỷ lợi, chú ý dân sinh, đề cao kiến thiết quân đội, tìm ra gián điệp…

Thời điểm này P5092 cũng hăng hái đi vào phòng họp, hắn vừa cười vừa nói với Vương Uẩn:

“Ta ngược lại tán thành kế hoạch của Trương lữ trưởng, ngươi cũng biết hiện nay tiến độ chiếm đoạt của Vương thị rất nhanh, một khi hắn thống nhất tất cả Trung Nguyên trong vòng nửa năm, có lẽ mục tiêu kế tiếp mà Vương thị nhắm tới chính là Tây Bắc cùng Tây Nam.

Cho nên chúng ta phải sớm tìm ra gián điệp rồi tiến hành bố trí chiến lược.

Nếu không tìm ra gián điệp, bố trí chiến lược bị lộ sẽ là tai họa ngầm rất lớn.”

“Đúng vậy…”

Trương Tiểu Mãn vỗ tay tán thưởng:

“Ngươi xem đi, hiện tại Vương thị biết rõ chúng ta thiếu lương thực, đã đoạn tất cả mậu dịch lương thực với chúng ta.

Điều này nói rõ Vương thị đã bắt đầu đánh chủ ý lên Tây Bắc.”

Vương Uẩn nghĩ nghĩ rồi thở dài:

“Đúng thật, vậy bắt đầu đi!”

Màn hình đã được lắp đặt xong, đoán chừng sẽ không dỡ xuống trong thời gian ngắn.

Sau khi tìm xong gián điệp ở hàng rào 144 vẫn còn hàng rào 145, 146, 143, 142…

Tóm lại đại lừa dối cùng Vương Phong Nguyên muốn Vương Uẩn đem tất cả Tây Bắc cày lại một lần.

Thừa dịp lũ gián điệp còn không biết thủ đoạn của Vương Uẩn, họ phải nhanh chóng hành động!

Trương Tiểu Mãn nói với Vương Uẩn:

“Lần này chúng ta không cần vội, ngươi có thể từ từ xem, kế hoạch phía trên là trong một năm tìm ra hết gián điệp, cho nên chúng ta không vội.”

“Không vội là được…”

Vương Uẩn thảo phào nhẹ nhõm.

Lúc này tất cả màn ảnh trên vách tường đều sáng lên, trên màn hình là cảnh tượng trong hàng rào 144.

Nhiệm vụ lần này tương đối nhẹ nhàng hơn lần trước, chỉ một ngày Vương Uẩn đã tìm ra ba nhân vật khả nghi:

“Tạm dừng màn hình A11, người này mang theo súng ống, kiểm tra hắn một chút.”

“C31 tạm dừng, người trung niên bên trong màn hình giám sát này có phần khả nghi…”

Vương Uẩn cứ thế chậm rãi nhìn chằm chằm tất cả màn hình giám sát.

Bất quá gián điệp Tây Bắc ít hơn một chút so với Trung Nguyên, hẳn là các tập đoàn không quá chú trọng nơi này.

Nhưng đến ngày hôm sau, Vương Uẩn đang ăn đồ ăn do tự tay Trương Tiểu Mãn mang tới cho hắn thì bỗng nhiên đứng hình.

Trương Tiểu Mãn phát hiện Vương Uẩn chiếc bất động thì ngạc nhiên hỏi:

“Làm sao vậy? Phát hiện ra cái gì sao?”

Chỉ là Vương Uẩn căn bản không để ý tới Trương Tiểu Mãn mà nói với binh sĩ hỗ trợ:

“Tạm dừng A16! Tạm dừng A28!”

Một lát sau:

“C29 tạm dừng!”

Vẻ mặt Trương Tiểu Mãn mê mang, màn hình trên tường rất nhiều, hắn thậm chí còn không tìm được mấy cái màn hình mang số hiệu Vương Uẩn vừa nói.

“Làm sao vậy, phát hiện nhiều gián điệp lắm à?”

Trương Tiểu Mãn hiếu kỳ hỏi:

“Có nên dẫn binh vào tháng không?”

Không đợi hắn nói xong, Vương Uẩn bưng cà-mên đứng lên:

“Là Thiếu soái a! Hơn nửa tháng trước Thiếu soái đã trở về hàng rào 144!”

Trương Tiểu Mãn nghe vậy cũng đứng thẳng người:

“Làm sao? Thiếu soái ở chỗ nào?”

“Đường An Ninh Đông!”

Vương Uẩn ung dung nói:

“Tiểu khu được phân cho người nhà quân nhân!”

Ngay sau đó, tất cả quân doanh có thể nghe được Trương Tiểu Mãn cao giọng hô:

“Chuẩn bị xe, nhanh chuẩn bị xe cho ta.

Nhanh lên, đừng chậm trễ thời gian ta đi gặp Thiếu soái!”


Chương 1018: Không Được Tới Gần

Vừa qua thời gian ăn cơm tối, một đoàn xe vọt ra khỏi quân doanh hàng rào 144, tiến vào hàng rào.

Hiện giờ buổi tối ở hàng rào Tây Bắc không còn lệnh phong bế nữa.

Binh sĩ phòng giữ sẽ thay phiên trực ban, chỉ cần trên người không mang theo đồ cấm đều có thể thông hành, dù là lưu dân hay cư dân hàng rào đều được.

Mà bên trong hàng rào cũng có một lượng lớn binh sĩ tuần tra thuộc Trật Tự Tư duy trì trật tự.

Vì duy trì trị an nội bộ, Tây Bắc thiết lập đường dây điện thoại báo án riêng.

Cư dân chỉ cần gọi tới báo án, tầm 15 phút sẽ có người của Trật Tự Tư tới giải quyết.

Lúc này binh sĩ phòng giữ vừa nhận được điện thoại từ quân doanh, họ thấy được cỗ xe của Trương Tiểu Mãn thì lập tức cho đi.

Chỉ là mọi người đều không rõ, hiện tại đã muộn, vì sao Trương lữ trưởng lại đột nhiên vào thành?

Trước giờ Trương Tiểu Mãn chưa từng vào thành ở thời điểm này a.

Tốc độ của Trương Tiểu Mãn rất nhanh, nhưng vẫn có người nhanh hơn cả hắn.

Giờ này khắc này, Hồ tỷ ngồi bên nhà Nhâm Tiểu Túc càu nhàu:

“Lúc trước ta không muốn nói nhưng hôm nay thật sự có phần nhịn không được.

Tiểu Mễ a, ngươi cũng phải đau lòng cho Tiểu Cận cô nương chứ? Ngươi nhìn nàng đi, một mình ôm vỏ khoai tây to đùng dậy sớm đi bán đồ ăn cực khổ.

Ngươi thì sao, mới đi làm có ngày đầu tiên đã bị đuổi a!”

“Ta cũng biết mình không nên quản chuyện này.

Nhưng ngươi nhìn đi, mọi người đều đau lòng thay cho Tiểu Cận cô nương a, ngươi không thấy đau lòng cho nàng sao?”

Dương Tiểu Cận ở một bên cố nén cười, Hồ tỷ tức giận nhìn nàng một cái:

“Ngươi cũng thiệt là, quá dung túng hắn.

Nếu không phải ngươi nuông chiều hắn, hắn cũng không đến mức lười như vậy!”

Nhâm Tiểu Túc kiên nhẫn giải thích:

“Là như vậy Hồ tỷ, trong nhà của chúng ta còn có chút tích góp, ta cảm thấy bản thân rảnh rỗi thời gian cũng không sao… “

Hồ tỷ nghe xong thì nhíu mày:

“Vậy thì sao? Miệng ăn núi lở a! Mấu chốt là mỗi ngày ngươi ở nhà không làm gì cả, Tiểu Cận cô nương một mình gánh vác như vậy rất mệt nhọc.

Trên tay còn bị chai nữa!”

Nói qua, Hồ tỷ đi qua kéo tay Dương Tiểu Cận, kết quả lại khiến nàng sửng sốt.

Bởi vì lòng bàn tay và ngón tay Dương Tiểu Cận trong ngoài trước sau đều bóng loáng mềm mại, không có vết chai nào cả…

Dương Tiểu Cận vừa cười vừa nói:

“Hồ tỷ, ngươi đừng lo lắng nhiều nữa.

Chúng ta nắm chắc mà.

Hắn thật sự rất lợi hại, chỉ là muốn nghỉ ngơi một lúc thôi.”

Hồ tỷ có chút bực mình:

“Được rồi được rồi, là ta xen vào việc của người khác.”

Nói xong Hồ tỷ liền rời đi, vừa đi vừa nói:

“Các ngươi nha còn trẻ, không biết tương lai còn nhiều chuyện cần dùng tiền đâu.”

Nhâm Tiểu Túc cùng Dương Tiểu Cận tiến Hồ tỷ tới cửa.

Thế nhưng Hồ tỷ vừa rời khỏi cửa thì tiếng động cơ rền vang trên đường An Ninh Đông, phảng phất như đang có người đua xe vậy.

Thanh âm đột ngột này khiến rất nhiều láng giềng đều ló đầu khỏi cửa sổ nhà xem thử.

Hồ tỷ cũng nghi hoặc dừng bước chân muốn xem thử là chuyện gì.

Ngay sau đó, Hồ tỷ kinh ngạc thấy một đoàn xe màu đen quẹo qua ngã tư, tiến về phía mình.

Hồ tỷ nóng nảy, nàng vỗ cửa nhà:

“Lão Vương lão Vương! Ngươi mau ra đây xem thử là chuyện gì xảy ra.

Không lẽ ngươi nhận tham ô trong trung tâm hành chính, bị người ta phát hiện nên cử người tới bắt?!”

Vương Việt Tức tức giận mở cửa:

“Nói hưu nói vượn cái gì, ta đâu có nhận hối lộ!”

Thời điểm này, Vương Việt Tức phát hiện đoàn xe đang chạy về phía nhà họ đều là xe hạng sang.

Vương Việt Tức kinh ngạc, Hồ tỷ có thể không biết những chiếc xe này nhưng người giao tiếp trong quan trường mỗi ngày như hắn sao có thể không nhận ra.

Đây là đoàn xe của thương hội Tây Bắc, hơn nửa đêm đối phương tới tìm mình làm gì a?

Thế nhưng đoàn xe không đậu trở cửa nhà hai người mà dừng lại trước cửa nhà Nhâm Tiểu Túc!

Này là sao?

Vương Việt Tức cảm giác bản thân khó lòng theo kịp.

Cửa xe mở ra, một người trung niên cực kỳ nhiệt tình chạy tới gõ cửa nhà Lữ Tiểu Mễ.

“Vương hội trưởng?!”

Vương Việt Tức nghi hoặc hỏi.

Vương Phú Quý quay đầu nhìn về phía Vương Việt Tức:

“Ồ, Vương trưởng phòng cũng ở đây.

Bất quá ta đang có việc gấp, hôm khác chúng ta trò chuyện nhé.”

Lúc này Nhâm Tiểu Túc cũng nhìn về phía Vương Việt Tức, cười cười chào hỏi Vương Phú Quý:

“Đi thôi, vào nhà trò chuyện.”

Nói xong, Nhâm Tiểu Túc cùng Vương Phú Quý vào nhà, bên cạnh còn có Khương Vô lão sư nữa.

Cửa đóng lại, chỉ còn Vương Việt Tức, Hồ Hiểu Bạch cùng đám quần chúng ăn dưa ló đầu ra cửa sổ hóng chuyện.

Hồ Hiểu Bạch sửng sốt nửa ngày:

“Lão Vương, ngươi vừa kêu hắn là Vương hội trưởng?”

“Đúng vậy, hội trưởng thương hội Tây Bắc Vương Phú Quý…”

Vương Việt Tức nói:

“Gần đây Vương hội trưởng không đi lại trong hàng rào 144 nhiều, sao hôm nay bỗng dưng huy động nhân lực tới đây chứ? Rốt cuộc Lữ Tiểu Mễ kia là ai, không phải ngươi bảo hắn là tên thích ăn không ngồi rồi à?”

Hồ Hiểu Bạch thầm nói:

“Lần đầu gặp nhau, ta thấy hắn đang bán đào ngoài chợ a.

Có đại nhân vật nào ra chợ bán đồ đâu? Bất quá vì sao Vương hội trưởng tới, chẳng lẽ bối cảnh của hắn rất lớn à?”

“Sao ta biết… “

Vương Việt Tức nói:

“Gần đây Vương Phú Quý chỉ ru rú trong nhà, hiện giờ người có thể khiến hắn tự mình đến nhà nhất định không đơn giản.

Ta thấy vừa rồi hắn nhiệt tình, hẳn phải là người vô cùng thân cận.”

Trong lúc nói chuyện, đường An Ninh Đông lần nữa vang lên tiếng động cơ xe.

Vương Việt Tức đoàn xe nọ, kinh ngạc há to miệng, đơn giản vì lần này là xe việt dã quân dụng!

Người có thể dùng loại xe này ở Tây Bắc chỉ có thể là quân nhân.

Hơn nữa với trận hình này hẳn là đại nhân vật trong quân đội a.

Đợi Trương Tiểu Mãn xuống xe, Vương Việt Tức lần nữa nghi hoặc lên tiếng:

“Trương lữ trưởng?”

Trương Tiểu Mãn nhìn Vương Việt Tức một cái:

“Ngài là ai a?”

Trương Tiểu Mãn không người làm ăn khôn khéo như Vương Phú Quý.

Những người ít gặp Trương Tiểu Mãn đều không nhớ, hiện tại tuy chức vị của Vương Việt Tức quan trọng nhưng vẫn cách hai lãnh đạo nữa mới tới Trương Tiểu Mãn.

“À, ta là Vương Việt Tức của phòng nghiên cứu chính sách trung tâm hành chính…”

Vương Việt Tức tự giới thiệu.

Trương Tiểu Mãn gật gật đầu:

“À à, ta nhớ rồi.

Ngươi cho ta hỏi chút, người nhà này có phải một đôi tình nhân trẻ không?”

Vương Việt Tức đờ đẫn gật đầu:

“Đúng rồi.”

Ngay sau đó Trương Tiểu Mãn trở nên hưng phấn:

“Chính là chỗ này.

Lần này Vương Uẩn lại lập đại công a.

Ha ha ha, chúng ta đợi lâu như vậy, không ngờ hắn trốn ngay dưới mí mắt chúng ta.”

Đông đông đông, Trương Tiểu Mãn đi qua gõ cửa.

Vương Việt Tức muốn tới hỏi một chút, đến cùng chuyện gì xảy ra.

Kết quả lại bị quân Tây Bắc trực tiếp ngăn trở, khách khí nói:

“Không được tiến lên, liên quan đến lệnh cấm quân sự, không được tới gần chỗ ở của Thiếu soái.”


Chương 1019: Hàng Xóm Nhà Ta Là Thiếu Soái?

“Chỗ ở của Thiếu soái?”

Vương Việt Tức sững sờ tại chỗ.

Dù hắn phản ứng chậm cũng kịp nhận ra đôi tình nhân trẻ ở bên cạnh nhà mình có thân phận gì.

Khó trách với thân phận của Vương Phú Quý cũng phải cấp bách chạy tới giữa đêm hôm khuya khoắt thế này.

Khó trách Trương lữ trưởng chưa bao giờ vào hàng rào giờ này lại đột nhiên thay đổi.

Vương Việt Tức cũng giống những người khác, đều thắc mắc không biết Thiếu soái nhà mình đang ở đâu.

Đám phụ Hồ Hiểu Bạch thích tám chuyện bát quái, mà đám đàn ông như Vương Việt Tức cũng vậy, Vương Việt Tức và đồng nghiệp thường nói về vấn đề này trong lúc rảnh rỗi.

Có người nói Thiếu soái đang chấp hành nhiệm vụ trọng yếu khác, cũng có người nói Thiếu soái không thích quyền thế, không muốn muốn nhậm chức Tư lệnh nên không trở lại.

Dù sao nói gì đi nữa cũng không ai đoán được, kỳ thật Nhâm Tiểu Túc đã trở lại Tây Bắc.

Hơn nữa còn đang nghỉ ngơi ngay dưới mí mắt tất cả mọi người.

Hồ Hiểu Bạch đứng trước cửa nhà ra sức vẫy tay kêu Vương Việt Tức:

“Nhanh về a, ngươi qua đó làm gì vậy.”

Nàng không nghe được binh sĩ nói gì, chỉ lo Vương Việt Tức tiếp cận thân cận với binh sĩ sẽ xảy ra chuyện.

Vương Việt Tức quay về nhà, yên lặng đánh giá binh sĩ giới nghiêm căn nhà bên cạnh.

Hồ Hiểu Bạch thấp giọng nói:

“Bọn họ đến cùng là ai a.

Sao hơn nửa đêm lại tới nơi này?”

“Thiếu soái…”

Vương Việt Tức thấp giọng nói:

“Bọn họ vì Thiếu soái mà đến.”

Hồ Hiểu Bạch đột nhiên nâng cao giọng:

“Thiếu soái? Thiếu soái là sao?”

Một tiếng hô như kinh lôi này khiến tất cả láng giềng phụ cận đều nghe được!

Một vị đại tỷ nhô đầu ra:

“Hiểu bạch, ta nghe ngươi nói Thiếu soái? Thiếu soái tới nơi này của chúng ta?”

Mắt thấy trận thế dưới lầu lớn như thế, chỉ mỗi xe việt dã quân dụng đã hơn mười chiếc, còn có xe của thương hội Tây Bắc, đúng là thanh thế to lớn a.

Hồ Hiểu Bạch nhỏ giọng hỏi Vương Việt Tức:

“Đến cùng là chuyện gì a, những quân nhân kia nói thế nào? Ta vừa vặn thấy được Trương lữ trưởng.”

“Đúng là Trương lữ trưởng, những binh sĩ này cũng là binh sĩ của chiến lữ thứ sáu, ngươi nhìn quân hàm của bọn họ đi… “

Vương Việt Tức cảm khái:

“Vừa rồi ta tới hỏi, binh sĩ nói đó là với ta bên cạnh là chỗ ở của Thiếu soái, ta không thể tới gần.

Chỗ ở của Thiếu soái, ngươi hiểu không?”

Vương Việt Tức nhìn miệng vợ mình chậm rãi mở lớn thì nhanh chóng đưa tay bụm lại:

“Không cần hô nữa, sợ người khác không biết à?”

Hồ Hiểu Bạch khó tin nói:

“Bên cạnh chính là Thiếu soái? Mỗi ngày ta đều nói Thiếu soái hết ăn lại nằm?”

Vẻ mặt Vương Việt Tức đầy vẻ xúi quẩy:

“Chứ gì nữa? Bây giờ nghĩ lại, cả Vân Túc đều là sinh ý nhà hắn, dù hắn có tiêu tiền như nước, hết ăn lại nằm cả đời cũng không sợ chết đói.

Ngươi cũng thiệt là, ngày nào cũng bảo Thiếu soái lười biếng không biết thương vợ.

Bây giờ thì sáng mắt chưa, có quỷ mới biết Thiếu soái có để bụng việc này không.”

Hồ Hiểu Bạch nhìn về phía Vương Việt Tức:

“Ngươi đừng nói ta, ngươi còn đuổi việc Thiếu soái nữa mà…”

Vương Việt Tức nghe được câu này thì cảm thấy toàn thân nóng lên, đầu đau vô cùng…

Nghiệp chướng a!

Bấy giờ, Hồ Hiểu Bạch thầm nói:

“Thế nhưng bọn họ có tiền như vậy, sao còn chạy ra bán đào với khoai tây nữa.”

“Người ta thể nghiệm cuộc sống bình thường không được sao…”

Vương Việt Tức nói:

“Đúng rồi, ngươi thấy bình thường hắn hay làm gì?”

“Đọc sách a, đi theo Tiểu Cận cô nương ra chợ bán thức ăn cũng đọc sách…”

Hồ Hiểu Bạch nói:

“Bất quá mấy ngày gần đây dường như không đọc nữa, chỉ đi lung tung trong chợ, ta nghe Lưu thẩm nói thế.”

“Đi lung tung?”

Vương Việt Tức nghi ngờ nói.

“Ừ, mỗi ngày đều tới tất cả quầy hàng hỏi giá rau, củi, gạo, dầu, mì.

Ngoài ra không làm gì nữa…”

Hồ Hiểu Bạch nói.

Vương Việt Tức trầm mặc, nếu là trước đây hắn cũng tưởng tên này là một tên ăn không ngồi rồi.

Thế nhưng hiện tại hắn phải nghĩ sâu xa hơn rồi.

“Xem ra Thiếu soái cũng phát hiện giá cả lương thực thay đổi…. “

Vương Việt Tức ung dung nói:

“Hắn đang quan tâm tới vấn đề thiếu lương thực của Tây Bắc a.”

Hồ Hiểu Bạch cười nói:

“Ta đã nói rồi, Thiếu soái Tây Bắc chúng ta sao có thể là kẻ ăn không ngồi rồi được.”

Vương Việt Tức yên lặng nhìn lão bà nhà mình, lúc trước ngươi đâu có nói như vậy.

Trong lúc đang suy tư, đường An Ninh Đông tiếp tục vang lên tiếng xe cộ.

Quần chúng ăn dưa đồng loạt nhìn sang, muốn xem thử lần này là ai tới.

Đêm nay, đường An Ninh Đông không yên tĩnh như xưa nữa.

Trong tầm mắt tất cả mọi người, một chiếc xe việt dã tiến tới.

Vương Việt Tức lập tức nhận ra:

“Là xe của chợ đêm, Chu Nghênh Tuyết tới.”

Đoàn xe này cực kỳ bưu hãn, to lớn, hung hãn dị thường.

Khi đoàn xe dừng hẳn, Chu Nghênh Tuyết mặc sườn xám màu tiếp giẫm lên giày cao gót, bước xuống xe, Vương Vũ Trì cùng Bát Đại Kim Cương đi theo sau lưng nàng.

Chu Nghênh Tuyết người còn chưa tới cửa đã hô lên:

“Lão gia!”

Bấy giờ quần chúng ăn dưa đã xác nhận được người ở căn nhà kia chính là Thiếu soái Tây Bắc của bọn họ.

Trong nháy mắt, Nhâm Tiểu Túc hết ăn lại thoáng cái liền thay đổi, mọi người nhao nhao thảo luận: Thiếu soái thật sự rất khiêm tốn a…

Chu Nghênh Tuyết nghe được tiếng thảo luận huyên náo xung quanh thì nhíu mày.

Nàng nói với đám người Vương Vũ Trì:

“Đi, đừng cho bọn họ nhìn nữa.

Đây là chuyện họ có thể vây xem à?”

Đại nha hoàn vừa mở miệng, khí tức xã hội đêm của Chợ Đêm lập tức tản ra.

Nàng đi vào nhà, binh sĩ chiến lữ số sáu đều biết nàng nên không ai ngăn trở.

Kết quả nàng còn chưa gõ cửa thì thanh âm của Nhâm Tiểu Túc truyền đến từ bên trong:

“Ngươi đứng ngoài cửa tự ngẫm lại đi!”

Sắc mặt đại nha hoàn tối sầm, nàng đứng ngoài cửa nóng giận, nhỏ giọng nói thầm:

“Hơn nửa đêm ta chạy tới gặp ngươi, ngươi lại phạt ta đứng ngoài cửa! Ta dựng Chợ đêm cho ta chắc, còn không phải cho lão gia nhà ngươi! Thiệt là!”

Trong lúc nói chuyện, đại nha hoàn nhìn về phía Vương Việt Tức cùng Hồ Hiểu Bạch, vẻ mặt ôn hoà nói:

“Các ngươi là hàng xóm của hắn hả.

Hắn tới đây ở từ lúc nào?”

“Chưa đến một tháng…. “

Vương Việt Tức đáp.

Chu Nghênh Tuyết nhìn về phía Vương Việt Tức:

“Ồ, sao ta thấy ngươi quen mắt vậy?”

“Ta là Vương Việt Tức của phòng nghiên cứu chính sách…”

Vương Việt Tức tự giới thiệu mình.

“À, ta nhớ ra rồi, thời điểm chợ đêm khai trương ngươi có tặng lẵng hoa.

Rảnh thì tới chợ đêm chơi a…”

Chu Nghênh Tuyết cười nói:

“Cái kia, hai người nói ta nghe gần đây hắn thường làm gì?”

Sau một hồi náo động, khu nhà dần trở nên yên tĩnh lại.

Tin tức Thiếu soái ẩn cư ở hàng rào 144 nhanh chóng truyền đi khắp các hang cùng ngõ hẻm.

Rốt cục Thiếu soái cũng trở về!


Chương 1020: Hội Nghị Nội Bộ

Lúc này, trong nhà Nhâm Tiểu Túc đông nghịt người.

Đám người đại lừa dối, Trương Tiểu Mãn, Vương Uẩn, P5092, Vương Phú Quý, Khương Vô vây thành một vòng quanh Nhâm Tiểu Túc.

Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh ngồi trên ghế sô pha:

“Nói một chút, sao các ngươi tìm được ta?”

Trương Tiểu Mãn vui tươi hớn hở cười nói:

“Chúng ta chuẩn bị dựa theo cách bắt La Tông Nhân để bắt gián điệp trong hàng rào 144.

Ai dè lại bắt được Thiếu soái!”

Nhâm Tiểu Túc:

“…”

Đại lừa dối ở bên cạnh đạp lên mông Trương Tiểu Mãn một cái:

“Ngươi nói chuyện kiểu gì vậy hả? ! Cái gì mà bắt được Thiếu soái!”

Thanh nộ* của Trương Tiểu Mãn thoáng cái liền đầy, nhưng cân nhắc đến chuyện mình đánh không lại đại lừa dối nên thanh nộ dần tụt xuống.

*Mức độ tức giận

Bây giờ Nhâm Tiểu Túc mới biết là Vương Uẩn tìm được hắn thông qua màn hình giám sát.

Này thì hết cách rồi, muốn núp ngay dưới mí mắt của Vương Uẩn thì khó quá rồi.

Đại lừa dối cười nói:

“Thiếu soái này, sao ngươi về Tây Bắc rồi mà không nói với một tiếng a.”

“Ta chỉ muốn nghỉ ngơi một chút, chung quy ta đã chém giết quá nhiều ở Trung Nguyên….”

Nhâm Tiểu Túc giải thích:

“Kết quả chưa được bao lâu đã bị các ngươi tìm ra.”

“Cũng không thể nói như vậy a… “

Đại lừa dối vui tươi hớn hở cười nói:

“Nếu Thiếu soái sớm nói, chúng ta cũng không tới quấy rầy ngươi.”

“Vậy các ngươi về trước đi.

Nhớ rõ không được bại lộ thân phận của ta với láng giềng… “

Nhâm Tiểu Túc nói.

“Vậy có phần chậm rồi…. “

Trương Tiểu Mãn mày dạn mặt dày nói:

“Ta sợ Thiếu soái không muốn về chủ trì đại cục của hàng rào 144 nên đã đặc biệt dặn binh sĩ, kêu họ nói với láng giềng đây là chỗ ở của Thiếu soái…”

Nhâm Tiểu Túc nhướng mày, thật muốn đạp mông Trương Tiểu Mãn một cái a.

Cuối cùng vẫn là P5092 đứng ra giải vây:

“Thiếu soái, những hàng rào khác không còn được quân đội quản lý nữa.

Chỉ còn mỗi hàng rào 144 vẫn được chiến lữ số 6 tiếp quản thôi.

Điều này nói rõ Trương tư lệnh cũng hy vọng ngươi sẽ thống trị hàng rào này.”

Dưới bình thường tình huống, quân đội chính là quân đội, hệ thống hành chính chính là hệ thống hành chính.

Hiện tại, việc binh sĩ cứ điểm 178 tiếp quản hàng rào là vì tình huống đặc biệt.

Hiện giờ mỗi cương vị đều đã có người quản lý mới, quân đội cũng nên quay về đúng với chức trách của mình.

Có thể nói hệ thống hành chính cùng hệ thống quân đội hỗ trợ lẫn nhau nhưng không giao nhau.

Cũng như quan văn và quan võ vậy.

Thế nhưng hàng rào 144 thì khác, nó vẫn được chiến lữ số 6 tiếp quản tất cả quyền lực.

Điều này chứng tỏ Trương Cảnh Lâm có ý muốn dùng hàng rào 144 cho Nhâm Tiểu Túc mài đao.

Trương tư lệnh cũng không nói rõ, chỉ ám chỉ mà đám Trương Tiểu Mãn cùng đại lừa dối đã ngầm hiểu.

P5092 nói:

“Thiếu soái, thương mại mậu dịch của hàng rào 144 chúng ta đang phát triển rất tốt.

Vương hội trưởng đã xử lý thỏa đáng hết thảy, nội bộ thương hội ngay ngắn trật tự, rất khiến người ta yên tâm.

Chợ đêm cũng có Chu Nghênh Tuyết cô nương duy trì trật tự.

Chúng ta đều cảm thấy nàng chính là nhân tài quản lý Chợ đêm.

Hiện giờ chỉ còn vấn đề về nguy cơ lương thực cùng chiến tranh mà thôi.

Ta cảm thấy chúng ta không có nhiều thời gian để lãng phí.

Ngài có muốn tới cứ điểm 178, gặp Trương tư lệnh hay không? Nhìn xem hắn có dự định gì.”

Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:

“Khoan hãy đi.”

Nếu cứ đi như vậy thì khác nào hắn chấp nhận sự an bài của Trương Cảnh Lâm.

Xa hơn nữa, hắn chân chính trở thành Thiếu soái, gánh chịu trách nhiệm của tất cả Tây Bắc.

Nhưng Nhâm Tiểu Túc thật sự chưa chuẩn bị tốt chứ không phải hắn sĩ diện gì.

Trước cứ ở lại hàng rào 144 rồi quan sát tiếp.

“Hết chuyện này lại tới chuyện khác….”

Nhâm Tiểu Túc hét lên với Chu Nghênh Tuyết đang ở bên ngoài:

“Vào đi.”

Thần sắc ai oán của Chu Nghênh Tuyết biến mất.

Nàng đi vào chào hỏi Dương Tiểu Cận rồi mới chậm rãi đi đến bên cạnh Nhâm Tiểu Túc.

Nhâm Tiểu Túc hỏi:

“Lúc trước ta có hỏi, có phải ngươi dùng tên tuổi ta làm chuyện bậy bạ gì không.

Khi ấy ngươi trả lời thế nào?”

Chu Nghênh Tuyết thấp giọng:

“Ta cũng có làm gì đâu.

Lão gia nghĩ đi, ta không xây dựng Chợ đêm, sớm muộn cũng sẽ có người khác làm.

Nắm giữ thứ này trong tay cũng tốt hơn để người khác nắm giữ chứ.”

“Thế ngươi có làm lũng đoạn thị trường không?”

“Không có, tuyệt đối không có, ta chỉ thu phí thủ tục thôi.

Chứ không làm chuyện bậy bạ gì đâu.”

“Có là mấy chuyện hung ác không?”

“Không có, tất cả mọi người rất nghe lời, lão gia không tin có thể hỏi đám Vương Vũ Trì, bọn họ rất trung thực…”

Nhâm Tiểu Túc nhìn về phía đại lừa dối:

“Trương Tiên Sinh cảm thấy Chợ đêm thế nào?”

“Xác thực như Chu Nghênh Tuyết cô nương trả lời, Trương tư lệnh cũng cảm thấy thế.

Nước quá trong ắt không có cá.

Chợ đêm không thể không tồn tại… “

Đại lừa dối nói.

“Được rồi…”

Nhâm Tiểu Túc nhẹ nhàng thở ra:

“Chu Nghênh Tuyết, ngươi phải cẩn trọng lời nói đến việc làm, đừng có cảm thấy bản thân lợi hại liền làm xằng làm bậy.”

“Lão gia, ngươi cứ yên tâm đi, ngươi vẫn không hiểu rõ ta sao, ta tự có chừng mực!”

Chu Nghênh Tuyết nhẹ nhàng thở ra.

Nàng biết chuyện mình mở Chợ đêm xem như đã xong.

Chợ đêm vẫn có thể tồn tại.

Nhâm Tiểu Túc nhìn về phía Vương Phú Quý:

“Ngươi thương lượng thế nào rồi, có gì khó khăn cần giải quyết không?”

Vương Phú Quý vui tươi hớn hở cười nói:

“Không có gì khó khăn cả, ta cũng tính thương lượng với Tiểu Túc ngươi cùng Chu Nghênh Tuyết cô nương một chút.

Bát Đại Kim Cương ở lại Chợ đêm cũng không làm gì nhiều.

Tuy nói trên đường tới Trung Nguyên thái bình nhưng thỉnh thoảng vẫn có người này bí quá hoá liều, cho nên trên đường cần có người xuất thủ hộ vệ.”

“Được, việc này không cần thương lượng… “

Nhâm Tiểu Túc nói với Vương Vũ Trì:

“Sau này tám người các ngươi đi theo thương đội, không cần ở ngốc trong Chợ đêm.

Đi theo Phú Quý thúc ra ngoài xã giao nhiều chút.

Khi nào đường tới Thảo Nguyên khai thông, các ngươi hãy tới đó tham quan.”

Sắc mặt Chu Nghênh Tuyết chìm xuống.

Nhâm Tiểu Túc nói với nàng:

“Chợ đêm ở ngay bên cạnh hàng rào, có chuyện gì ngươi trực tiếp gọi Trương Tiểu Mãn là được.

Không cần đám Vương Vũ Trì đâu.

Hơn nữa, cũng không ai dám trêu chọc ngươi.”

Chu Nghênh Tuyết như có được hứa hẹn, lập tức vui mừng nhướng mày:

“Được rồi, có những lời này của lão gia ngươi thì ổn rồi.

Chung quy năng lực của ta không thích hợp xuất thủ thường xuyên.”

Ngay sau đó, Nhâm Tiểu Túc hỏi P5092:

“Ngươi cảm thấy cần điều chỉnh vũ trang gì nữa không?”

“Nên bắt đầu trưng binh năm đầu tiên được rồi… “

P5092 nghĩ nghĩ rồi nói:

“Hàng rào 144 gần Trung Nguyên nhất.

Nếu có chiến tranh, đây sẽ là nơi đứng mũi chịu sào, chỉ một lữ đoàn là không đủ, cần một sư đoàn.

Ta cần mở rộng quân trinh sát thành trinh sát doanh.

Sau đó cho bọn họ tới vùng biên cảnh, tránh bị Vương thị đánh chủ ý gì mà chúng ta không biết.”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box