1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
  4. Tập 101 : Lấy Nhiều Khi Ít (c1001-c1010)

[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách

Tập 101 : Lấy Nhiều Khi Ít (c1001-c1010)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1001: Lấy Nhiều Khi Ít

Quân doanh binh sĩ phòng giữ hàng rào 73 đột nhiên bốc cháy trong khi lúc xây dựng quân doanh, Chu thị đã sử dụng những vật liệu chuyên cho việc phòng cháy.

Nhưng lần này không phải thiên tai mà là có người cố tình ra tay.

Binh sĩ nhao nhao dập lửa, có người tận mắt trông thấy có năm người phóng hỏa, thân thể mỗi người cực kỳ kiện tráng, người bình thường căn bản không bắt được.

Năm người đó phóng hỏa xong liền lập tức rời đi, binh sĩ phòng giữ đã cử người đuổi theo.

Tại khu dân cư gần quan doanh, năm người kia tay chân lanh lẹ bò lên mái nhà.

Binh sĩ Chu thị phía sau nhìn tòa nhà năm tầng trước mặt.

Tuy tòa nhà không cao nhưng bọn họ lại không biết leo kiểu gì.

Họ cũng được huấn luyện mấy việc leo trèo này và ứng phó với những địa hình tác chiến phức tạp nhưng tay không leo ống nước thì họ chưa từng leo qua.

Binh sĩ cũng không biết năm người kia leo lên đó kiểu gì!

Quan quân phụ trách truy kích gào lớn:

“Không cần leo, chúng ta cứ đuổi theo thôi, phía trước có chỗ trống, đến lúc đó họ không thể nhảy qua lại giữa các tòa nhà nữa, bắt buộc phải leo xuống.”

Trong lúc nói chuyện, hơn trăm binh sĩ Chu thị chạy nhanh đuổi theo.

Khi năm người này đi tới con đường rộng chừng 12 mét sẽ không cách nào nhảy qua được.

Binh sĩ đuổi theo phía dưới có thể thấy được thân ảnh năm người kia lần lượt nhảy qua các tòa nhà, tốc độ thực tế của họ hơn xa so với quan quân dự kiến!

Hai bên sắp tới con đường rộng nhưng binh sĩ Chu thị vẫn không cách nào kéo gần khoảng cách.

Quan quân nói:

“Không cần gấp, đợi khi họ nhảy xuống chúng ta sẽ nổ súng!”

Nhưng khi năm người kia đi tới tòa nhà cuối cùng, họ lại lùi về sau lấy đà nhảy lên!

Con đường rộng 12 mét đó lại chẳng khác nào một con hẻm nhỏ với bọn họ!

Quan quân Chu thị nhìn tới ngây ngẩn cả người, đây có còn là người bình thường không? Chẳng lẽ năm người đó đều là siêu phàm giả? !

Rốt cục là tổ chức nào lại dám cử 5 siêu phàm giả đồng thời tới tấn công hàng rào 73.

Bấy giờ, một quan quân có quân hàm trung ta chạy tới từ đằng sau.

Binh lính thấy thế thì kinh hô:

“Là Chu Lâm, một siêu phàm giả trong quân đội, mau đuổi theo hắn!”

Chu Lâm đang nhảy qua con đường rộng 12 mét nghe được tiếng kinh hô thì cười lạnh, tiếp tục chạy mà không thèm quay đầu lại nhìn.

Chu Lâm chạy vào một hẻm nhỏ nhưng hắn chợt phát hiện chẳng biết khi nào phía sau mình lại có một thiếu niên.

Mà năm tên phóng hỏa bị hắn đuổi theo nay đã dừng lại.

Thiếu niên cười với một trong năm người đứng đằng sau mình:

“Tần Sanh, chắn đường cho tốt, đừng để hắn chạy.”

“Được Thanh Khê ca…”

Tần Sanh đáp lại.

Trương Thanh Khê nói với Lý Ứng Long:

“Thiên tư tiểu tử Tần Sanh này khá tốt.

Sau khi trở thành Kỵ Sĩ, tố chất thân thể tăng trưởng nhanh hơn chúng ta nhiều, hơn nữa năng lực cũng sinh mãnh hơn so với chúng ta.”

Lý Ứng Long cảm khái:

“Đúng vậy, lúc trước sao ta không nhìn ra cốt cách tiểu tử này lại đầy tiềm năng như vậy chứ.”

Nội bộ Kỵ Sĩ cũng phân cao thấp về phần thực lực.

Điều này dựa trên thiên phú của mỗi người, không ít người sau khi trở thành Kỵ Sĩ, tố chất thân thể chỉ dừng lại ở đẳng cấp như T5 của Hỏa Chủng, không ít người lại có thể tiếp tục tăng trưởng.

Bấy giờ, Tần Sanh trở thành Kỵ Sĩ chưa tới một năm đã có thực lực vượt qua Trương Thanh Khê cùng Lý Ứng Long.

Chu Lâm lạnh lùng đánh giá sáu người này, sau đó hỏi một vấn đề vô cùng ngu xuẩn:

“Sao các ngươi không chạy nữa?”

“Đánh không lại mới chạy.

Đánh thắng được đương nhiên không chạy a…”

Trương Thanh Khê cười giải thích:

“Còn ngươi, lại dám một mình đuổi theo tới đây? Ngươi cảm thấy chúng ta dễ khi dễ?”

Nói thật, nếu đã quyết định sẽ tấn công hàng rào 73, Kỵ Sĩ tất nhiên không ngại sử dụng hàng vi lưu manh này.

Bộ đội bình thường không đuổi kịp siêu phàm giả, mà dù có đuổi kịp cũng đánh không lại.

Hiện giờ 12 người bọn họ cùng hợp tác hành động, phóng mắt khắp thiên hạ làm gì có hàng rào nào đủ khả năng cử 12 siêu phàm giả ra đánh với họ chứ.

Đổi thành những siêu phàm giả khác, chưa chắc họ có thể di chuyển trong hàng rào và làm nhiều việc như thế, không may đã sớm bị binh sĩ bao vây rồi.

Nhưng những người này chạy mãi cứ như không biết mệt, chạy trên lầu cứ như chạy trên đất bằng vậy.

Bấy giờ, trong hẻm nhỏ lại xuất hiện thêm hai Kỵ Sĩ nữa.

Chỉ bất quá, trên người Hứa Khác cùng Văn Mông đang được băng bó, Hứa Khác là cánh tay trái, Văn Mông thì đi khập khiễng.

Xem ra trong quá trình hỗ trợ Hỏa Chủng họ đã bị thương.

Chu Lâm nhìn nhân số của đối phương ngày càng nhiều, tay chân nhất thời có phần luống cuống, hơn nữa mấu chốt là đối phương còn hàn huyên với nhau, căn bản không để hắn vào mắt.

Trương Thanh Khê nói:

“Cũng không biết phía bên Ngô Định Viễn thế nào rồi, có cần đi hỗ trợ hắn không?”

Chu Lâm vừa muốn nói gì, kết quả sau lưng hắn truyền đến tiếng gió.

Chu Lâm theo bản năng tránh né, thế nhưng Kỵ Sĩ xung quanh đã nhanh tay thượng cẳng tay hạ cẳng chân với hắn, khiến Chu lâm không cách nào sử dụng năng lực siêu phàm.

Mỗi lần Chu Lâm muốn sử dụng năng lực sẽ có người đánh hắn, khiến hắn không cách nào ra tay được!

Đám Kỵ Sĩ đó rõ ràng gấp 7 lần hắn, đối phương lại không nói lời nào đánh lén, thật sự quá hèn hạ mà!

Quá hèn hạ a!

Mãi đến khi Chu Lâm nôn ra máu thì Ngô Định Viễn cùng Hoàng Hiểu Vũ mới chạy tới, hai người nói:

“Đã giết.”

Đã giết trong miệng bọn họ chính là Chu Dật Phi, chỉ huy quân sự tối cao của Chu thị.

Hành động lần này là năm người phụ trách phóng hỏa hấp dẫn lực chú ý.

Tần Sanh cùng hai thương binh phụ trách tiếp ứng ở bên ngoài, mà Ngô Định Viễn cùng Hoàng Hiểu Vũ thì phụ trách giết người.

Lý Ứng Long gật đầu:

“Dựa theo lời của Tiểu Túc, Chu Sĩ Tể hẳn đã được binh sĩ đưa tới phòng an toàn bảo vệ.”

“Vậy kế tiếp chúng ta đi đâu? Có cần tụ hợp với hắn không.

Còn nữa, chúng ta có nên nói chuyện lúc trước cho hắn biết?”

Trương Thanh Khê hỏi.

“Đợi qua chuyện của Chu thị cái đã… “

Lý Ứng Long đáp.

Trước đó, khi tổ chức Kỵ Sĩ thoát ly tập đoàn Thanh Hòa từng thông báo với các thế lực bên ngoài, ai dám đụng tới Lạc thành sẽ phải không chết không thôi với bọn họ.

Nếu chỉ phòng thủ thì họ không thể chống lại tập đoàn.

Nhưng ngược lại nếu tấn công thì không tập đoàn nào có thể tránh được bọn họ.

Sở dĩ Chu thị ám sát Giang Tự cẩn thận như vậy đều vì sợ bị Kỵ Sĩ trả thù.

Hiện tại nếu đã biết kẻ thù là ai.

Kỵ Sĩ sẽ dùng máu để bảo vệ lời tuyên thệ của mình, khiến không ai dám đánh chủ ý lên Lạc thành thêm lần nào nữa.


Chương 1002: Ở Trên Cầu Chờ Hắn

Hàng rào 73 đã loạn hết cả lên, quân doanh bị tập kích, Chu Dật Phi tử vong, mọi chuyện còn phát triển theo chiều hơn tốt hơn các Kỵ Sĩ nghĩ.

Trong lúc nhất thời, tiếng cảnh báo bỗng reo vang.

Chuông dùng để báo giờ được đánh vang 12 tiếng, là âm thanh cảnh báo cao nhất cho tất cả binh sĩ hàng rào 73.

Binh sĩ canh giữ hàng rào bắt đầu tập kết.

Trong biệt thự của Chu Sĩ Tể, vô số nhân viên công tác không ngừng tiêu hủy tài liệu.

Xe chở tài liệu liên tục chạy vào hậu viện biệt thự để thiêu đốt.

Trong đó có cả máy tính, ổ cứng, tài liệu cùng các tư liệu cấp C.

Đám Nhâm Tiểu Túc có tổng cộng mười bốn người tới hàng rào 73, không ai nghĩ bọn họ sẽ tới nhanh như vậy.

Càng không nghĩ tới chỉ vẻn vẹn mười bốn người đã có thể gây nên ngần ấy ảnh hưởng với hàng rào.

Đây là mười bốn siêu phàm giả.

Hiện tại mọi người mới nhớ tới ngoại hiệu của Nhâm Tiểu Túc, cũng nhớ tới câu nói trước khi Kỵ Sĩ rời khỏi Lạc thành.

Lúc Kỵ Sĩ rời đi từng tự tay tập kích một ít cứ địa quân sự của Chu thị, Khổng thị, Vương thị rồi mới mai danh ẩn tích.

Vì Kỵ Sĩ hiểu rõ chỉ như vậy, sau khi họ biến mất, lời nói đó mới có sự chấn nhiếp mạnh mẽ.

Nhưng bọn họ không ngờ, dù họ làm tới thế nhưng vẫn có người dam ám sát Giang Tự ngay trong Lạc thành, điều này khiến các Kỵ Sĩ vô cùng phẫn nộ.

Có lẽ nhân thủ Kỵ Sĩ không đủ tiêu diệt tất cả Chu thị nhưng qua lần giày vò này, Chu thị chắc chắn sẽ suy bại dưới áp lực của Vương thị.

Trong thời đại Chư Thần quật khởi, thần linh tức giận, máu tươi trăm dặm.

Khi Hứa Khác còn quản lý tập đoàn Thanh Hòa, Giang Tự vẫn ở trong tòa soạn báo nhỏ bé cũ nát kiên trì truy tìm chân tướng, cha của Hứa Khác từng dẫn hắn tới tòa soạn đó tham quan.

Lúc ấy cha của Hứa Khác nói với tiểu Hứa Khác:

“Kêu chú đi, chú ấy rất giỏi đấy.”

Khi đó tạp chí Hy Vọng vẫn còn rất nghèo nàn.

Giang Tự dẫn theo Kỷ Nhất kiên trì duy trì tòa soạn.

Tuy cha của Hứa Khác có lòng muốn giúp Giang Tự nhưng lúc ấy họ chưa đủ năng lực chống lại áp lực của tập đoàn.

Mãi đến khi Hứa Khác 14 tuổi và thượng vị, tạp chí Hy Vọng mới được như bây giờ.

Hứa Khác dùng bảy vệ tinh của tập đoàn Thanh Hòa trợ giúp Giang Tự xuất bản báo.

Chi nhánh của tạp chí Hy Vọng mọc lên như nấm, cũng khiến tạp chí Hy Vọng xuất hiện khắp nơi trong liên minh hàng rào.

Vì Hứa Khác là Kỵ Sĩ nên lá gan của hắn lớn hơn so với cha mình.

Hứa Khác có cảm tình với tạp chí Hy Vọng, cũng có cảm tình với Giang Tự.

Nếu hắn biết có người muốn ám sát Giang Tự, hắn nhất định sẽ tọa trấn tại Lạc thành chứ không rời đi.

Đáng tiếc thế giới này không có nếu như, lúc ấy phương bắc có quá nhiều nạn dân cần họ trợ giúp.

Tình cảnh trên đường chạy nạn cực kỳ tàn khốc, phụ nữ và trẻ em không được an toàn.

Binh sĩ Hỏa Chủng có thể bị quân đoàn viễn chinh tập kích bất kỳ lúc nào.

Kỵ Sĩ một khi đã biết làm sao có thể không tới giúp.

Lúc này, tại biệt thự hành chính của Chu Sĩ Tể có hơn ngàn binh sĩ canh giữ.

Chu Sĩ Tể ngồi trong phòng làm việc trầm tư, trên người hắn âu phục kín kẽ, tóc sợi nào bị loạn.

Quan quân quân sự gõ cửa phòng tiến vào:

“Trưởng quan, chúng ta phải đi rồi.

Phòng an toàn trong biệt thự không thích hợp để đối phó với kẻ địch lần này, chúng ta phải rời đi.”

Dưới mặt đất của biệt thự có an toàn phòng, bên trong có nước cùng đồ ăn phong phú, đủ để Chu Sĩ Tể ở trong đó đợi tới lúc binh sĩ chủ lực tới nơi.

Tất cả mọi người cũng thấy rõ kẻ địch lần này mà bọn họ phải đối mặt là ai, vì thế việc cố thủ ở đây thật sự quá mức nguy hiểm.

Chu Sĩ Tể đứng dậy, sau khi sắp xếp giấy bút gọn gàng hắn mới bình tĩnh đi ra ngoài.

Với tư cách là trưởng quan tối cao của tập đoàn, nếu hiện tại hắn hoảng loạn thì không biết bên dưới sẽ rối thành bộ dạng nào nữa.

Bên ngoài biệt thự được trang trí bởi các khối đá màu trắng và cây tùng.

Tuần nào cũng có người tới để cắt tỉa và dọn dẹp, vì thế nơi này luôn sạch sẽ.

Chu Sĩ Tể rời khỏi biệt thự, bước lên xe chống đạn.

Đoàn xe được binh sĩ hộ tống thật dài tiến về phía nam hàng rào.

Chu Sĩ Tể hỏi:

“Chu Dật Phi thật sự đã chết?”

“Đúng vậy, trưởng quan.”

“Chu Thủ Thạch cũng vậy?”

“Đúng thế.”

Chu Sĩ Tể trầm tư một lát rồi nói:

“Chúng ta không thể tới phòng an toàn số 7.

Lộ tuyến là do Chu Thủ Thạch tự mình định ra.

Hiện tại hẳn kẻ địch đã biết.”

Thư ký của Chu Sĩ Tể có chút sửng sốt:

“Ngài cảm thấy Chu Thủ Thạch sẽ bán đứng ngài?”

Chu Sĩ Tể cười cười:

“Hắn sẽ không sao? Thay đổi tuyến đường, đi theo hướng ngược lại.

Bây giờ ắt hẳn kẻ địch đang ở tuyến đường cũ đó.”

Thư ký cầm bộ đàm:

“Đổi sang phương án số 3.

Chúng ta sẽ rời khỏi hàng rào từ đường Mộc Lan, hội hợp với binh sĩ chủ lực ở phương bắc.

Tăng thêm tốc độ, liên lạc xem khi nào binh sĩ chủ lực mới tới tiếp ứng chúng ta!”

Chu Sĩ Tể nhìn ra ngoài cửa sổ, hắn và Chu Thủ Thạch đã cộng tác hơn hai mươi năm.

Hai bên có thể ít nhiều đoán được suy nghĩ của nhau.

Thậm chí còn có lúc tính kế lẫn nhau nữa, nội bộ tập đoàn cũng không đoàn kết.

Theo hắn, Chu Thủ Thạch không phải người có cốt khí.

Bán đứng đồng bạn khi gặp nguy hiểm cũng không phải chuyện gì kỳ lạ.

Cho nên, phương án mà Chu Thủ Thạch định ra cho hắn không thể dùng trong lúc nguy cấp.

Nhất là dưới tình huống kẻ địch đã tìm được Chu Thủ Thạch.

Nhưng vào lúc này, khi đoàn xe đi qua cầm Tam Kim, bỗng có một cái bóng khổng lồ nhảy từ trên cầu xuống.

Binh sĩ phòng giữ phía sau cầm bộ đàm rống giận:

“Xe phía trước mau tránh đi, trên cầu có tập kích!”

Thiết giáp, là Nhâm Tiểu Túc mặc thiết giáp.

Nhâm Tiểu Túc không chỉ mặc áo giáp sớm đợi ở đây mà Hắc đao cũng sớm được triệu hồi, chuẩn bị tấn công xe chống đạn chở Chu Sĩ Tể.

Xe này có khả năng chống đạn nhưng không thể chống Hắc đao!

Không chỉ Nhâm Tiểu Túc, âm thanh súng ngắm cũng truyền tới từ phương xa, tay súng bắn tỉa trên nhà cao tầng thỏa thích báo thù.

Mười hai Kỵ Sĩ bao vây chiến trường, bọn họ không lựa chọn cận chiến ở trung khu dân cư, thông qua cửa sổ mà nhắm bắn.

Có lẽ Chu Sĩ Tể căn bản không nghĩ tới Nhâm Tiểu Túc sẽ xuất hiện ở chỗ này.

Tựa như Chu Sĩ Tể hiểu rõ Chu Thủ Thạch, Chu Thủ Thạch cũng hiểu rõ Chu Sĩ Tể.

Trước khi đi, Chu Thủ Thạch đặc biệt dặn dò Nhâm Tiểu Túc, bảo hắn phải nhớ kỹ:

“Ta hợp tác với Chu Sĩ Tể hơn hai mươi năm, đấu tranh hơn hai mươi năm.

Nếu hắn biết ngươi tìm được ta trước, hắn nhất định sẽ không đi tới phòng an toàn ở phía nam đâu.

Vì đó là nơi ta chuẩn bị cho hắn.

Binh sĩ tiếp viện ở phương bắc là lữ đoàn thiết giáp, Chu Sĩ Tể nhất định sẽ đi về hướng bắc, nhất định sẽ đi qua cầu vượt Tam Kim! Ngươi ở trên cầu chờ hắn, ta ở dưới địa phủ chờ hắn.”

Lúc ấy Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, hai người này cứ như một đôi tình lữ.

Yêu nhau lắm cắn nhau đau, trước khi chết còn muốn kéo chân người còn lại.

Dù cho phá hủy Chu thị cũng không tiếc…


Chương 1003: Cạn Ly

Thiết giáp như ngàn vạn viên đá rơi xuống từ trên cầu, điểm rơi xuống vừa vặn chính là chỗ Chu Sĩ Tể ngồi trên xe chống đạn.

Mọi thứ đều được Nhâm Tiểu Túc khống chế cực kỳ tinh chuẩn.

Hộ vệ phía sau thấy thế lập tức giơ súng lên bắn.

Thế nhưng hiện tại làm gì cũng đã chậm, Nhâm Tiểu Túc giơ cao Hắc đao trong tay lên.

Trong nháy mắt khi hắn rơi xuống, phần eo bụng cùng cánh tay đồng thời ra lực, dồn hết khí lực toàn thân lên đầu mũi đao.

Roẹt một tiếng, âm thanh cắt kim loại rợn người vang lên.

Nhiều người không tự chủ được che kín lỗ tai, âm thanh phảng phất như có thể từng chút một đâm vào trái tim tất cả mọi người.

Trong xe chống đạn vang lên tiếng gào thét sợ hãi, Hắc đao xuyên qua trần xe, sau đó đâm vào ngực Chu Sĩ Tể.

Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc vẫn chưa yên tâm, hắn bổ trần xe ra, sau khi xác định Chu Sĩ Tể đã chết mới coi như xong.

Nhâm Tiểu Túc nhìn Chu Sĩ Tể bị đâm thủng ngực ở trong xe, máu tuôn ra xối xả, nhuộm hồng cả áo sơ mi trắng không dính chút bụi nào cùng âu phục chỉnh tề.

“Mục tiêu đã chết, bắt đầu lui lại a.

Tiểu Cận, ngươi rút lui khu vực 28, ta tiếp ứng ngươi trên đường…”

Nhâm Tiểu Túc rút đao quay người nói với máy liên lạc.

Lúc này trên đường lớn đều là binh sĩ phòng giữ, làn mưa đạn dày đặc đan chéo quanh người Nhâm Tiểu Túc, cấu thành mạng lưới hỏa lực khổng lồ.

Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc căn bản không có ý định tiếp tục dây dưa cùng bọn họ.

Hắn quay người chạy tới khu dân cư ven đường, dùng tay không leo lên rồi biến mất trên nóc nhà.

Lần ám sát này bắt đầu nhanh mà chấm dứt cũng nhanh.

Nhâm Tiểu Túc và Chu Sĩ Tể không nói gì nhiều, Nhâm Tiểu Túc thậm chí còn không cho Chu Sĩ Tể có cơ hội lên tiếng đã trực tiếp giết chết đối phương.

Điều này khiến đám binh sĩ phòng vệ kia có phần như nằm mộng.

Họ cứ thế đứng nhìn về hướng Nhâm Tiểu Túc biến mất, thầm nghĩ đối phương chẳng lẽ cứ thế mà đi?

Trước đó rất nhiều người trong bọn họ đều nghĩ, có lẽ gan đối phương không lớn tới mức dám đi ám sát người đứng đầu một tập đoàn?

Thế nhưng hiện tại bọn họ mới nhận ra, kỳ thật chỉ một cá thể trong thời đại Chư Thần quật khởi này cũng đủ để lấy đầu thủ lãnh được vạn người bảo vệ.

Khó trách Khánh Chẩn phải che dấu hành tung, điều này chứng tỏ Khánh Chẩn có tầm nhìn rất xa.

Hiện tại người muốn ám sát Khánh Chẩn không ít, đáng tiếc bọn họ còn chẳng biết Khánh Chẩn ở đâu nữa kia kìa.

Trong số những người này, thậm chí còn có người của Khánh thị.

Binh sĩ bắt đầu đuổi theo phương hướng Nhâm Tiểu Túc biến mất, thậm chí còn có người bao vây tòa nhà để mắt Kỵ Sĩ ở trong đó.

Thế nhưng Kỵ Sĩ một so với một chạy còn nhanh hơn thỏ, chẳng khác nào đám khỉ rừng, không ngừng nhảy qua bức tường biến mất trong tầm mắt các binh sĩ.

Binh sĩ không cách nào hiểu được, trong số những Kỵ Sĩ còn có người bị thương ở tay, người gãy xương tay cũng có thể chạy nhanh như vậy sao?! Bình thường những người này được huấn luyện kiểu gì thế nhỉ?

Trong hôm đó, toàn bộ cả ba nhân vật cao nhất trong Chu thị đều tử vong, số phóng viên của tạp chí Hy Vọng phóng viên trong hàng rào 73 biết được tin này thì kích động tới phát khóc, vội vàng truyền tin về Lạc thành.

Bên trong hàng rào 73, một cuộc lùng bắt với quy mô lớn được khởi động.

Chuyện này là sự sỉ nhục của Chu thị, mặc kệ người kế tục Chu thị là ai đều phải bắt được đám người ám sát kia.

Người phát ngôn của Chu thị bắt đầu công khai lên án Tây Bắc, khăng khăng khẳng định việc này là do một đại nhân vật nào đó của Tây Bắc gây nên, hy vọng Tây Bắc có thể chịu trách nhiệm.

Ánh mắt truyền thông nhanh chóng chuyển hướng về phía Tây Bắc, các phóng viên ở hàng rào 144 hiệu ong vỡ tổ mà chắn, lấp, bịt quân doanh, hi vọng binh sĩ cứ điểm 178 có thể cho họ một lời giải thích.

Sau ba tiếng chờ đợi, rốt cục Trương Tiểu Mãn mới chậm rãi từ từ rời khỏi quân doanh.

Một phóng viên tới hỏi Trương Tiểu Mãn:

“Chu thị tuyên bố việc này là do người Tây Bắc gây nên.

Chúng ta muốn biết có phải vị siêu phàm giả có biệt hiệu Người phá hủy hàng rào đã trở thành người kế tục chức Tư lệnh của Tây Bắc không?”

Trước khi Trương Tiểu Mãn đi ra đã nói chuyện với Trương Cảnh Lâm về việc nên trả lời truyền thông thế nào.

Kết quả Trương Cảnh Lâm chỉ bảo Trương Tiểu Mãn nói theo sự thật là được.

Trương Tiểu Mãn tự nhủ trong lòng, vậy hắn cứ nói thật thôi, lúc đó ai muốn truy cứu trách nhiệm thì cứ tới tìm Trương tư lệnh, không liên quan gì tới hắn cả.

Trương Tiểu Mãn đáp:

“Đúng vậy, hắn chính là người được đề cử cho chức vị Tư lệnh kế tiếp của cứ điểm 178, bất quá vẫn cần thông qua khảo sát và rèn luyện.”

“Tây Bắc còn nhân tuyển nào khác không?”

Phóng viên hỏi.

“Không, chỉ có hắn thôi… “

Trương Tiểu Mãn đáp.

“Hiện giờ Trương tư lệnh mới bốn mươi tuổi, vì sao phải cân nhắc tới vấn đề này sớm như vậy?”

Phóng viên hỏi.

“Có người thích hợp thì phải chợp ngay, mắc công hắn lại trốn.”

Trương Tiểu Mãn đáp.

Phóng viên:

“? ? ?”

Mạch suy nghĩ của phóng viên bị câu trả lời này làm cho đứt đoạn.

Đám ký giả không nghĩ tới đáp án lại là như vậy.

Họ rất ít khi nghe được mấy câu trả lời chất phác kiểu này lắm.

Đại lừa dối ở bên cạnh nhìn không được, hắn cảm thấy nếu để Trương Tiểu Mãn tiếp tục trả lời, hẳn cuộc phỏng vấn này sẽ xảy ra chuyện mất.

Vì thế đại lừa dối quyết định đẩy Trương Tiểu Mãn sang một bên, tự mình tới trả lời vấn đề của phóng viên:

“Ha ha ha, hiện tại để ta trả lời vấn đề của mọi người đi.”

Một phóng viên hỏi:

“Theo như lời Chu thị nói, lần này ba vị thủ lĩnh của Chu thị cùng bị giết trong một ngày, Tây Bắc vẫn nên lên tiếng.

Chung quy người hành hung chính là nhân tuyển kế nhiệm chức Tư lệnh của Tây Bắc, rất có thể chính là Tư lệnh kế tiếp của chúng ta.

Cho nên Chu thị muốn quân Tây Bắc phụ trách chuyện này.

Ngươi muốn nói gì với Chu thị, chịu trách nhiệm thế nào?”

Đại lừa dối im lặng hai giây, sau đó dùng vẻ mặt thuần phác cười nói:

“Không cần khách khí, đây đều là chuyện chúng ta phải làm.”

Các phóng viên:

“…”

Bài phỏng vấn lần này của Tây Bắc nhanh chóng được truyền tới Trung Nguyên, Chu thị đọc xong bài phỏng vấn kia lập tức nổi trận lôi đình:

“Quá kiêu ngạo, đây là muốn vả mặt ai a!”

Thế nhưng bọn họ bỗng nhận ra, mặc dù đối phương lớn lối như thế nhưng họ cũng không có biện pháp gì.

Nếu Chu thị muốn xuất binh đánh Tây Bắc thì phải vượt qua địa phận của Vương thị nha.

Cự ly của Chu thị cách Tây Bắc quá xa, đánh không đến!

Mà lúc này, đám Nhâm Tiểu Túc đã an toàn rời khỏi hàng rào 73, đang ở trong rừng.

Xung quanh một đống lửa, Nhâm Tiểu Túc cùng các Kỵ Sĩ đã bắt heo và thỏ rừng nướng ăn.

Nhâm Tiểu Túc đưa tay bẻ cái đùi thỏ vừa được nướng chín cho Dương Tiểu Cận, sau đó hỏi các Kỵ Sĩ:

“Kế tiếp các ngươi có ý định gì?”

Lý Ứng Duẫn nhìn mọi người một cái rồi cười nói:

“Chúng ta xem tư liệu thì phát hiện ở phía tây của Tây Nam có một ngọn núi từng được mệnh danh là cao nhất thế giới.

Nghe nói nơi đó quanh năm có tuyết rơi, cao hơn mực nước biển 8848 mét.

Muốn leo lên núi phải trải qua ngàn khó vạn ngăn.

Kỵ Sĩ đã từng leo qua hai lần, nghe nói phong cảnh trên đỉnh núi cực kỳ bao la hùng vĩ, cho nên chúng ta muốn tới đó một lần, nhìn thử xem rốt cuộc đỉnh núi có bộ dạng gì.”

Kỵ Sĩ trong miệng Lý Ứng Duẫn chính là người thành lập tổ chức Kỵ Sĩ, Nhâm Hòa.

Trương Thanh Khê ở một bên cười bổ sung:

“Bất quá sau tai biến, vỏ quả đất có sự chuyển động rất lớn, chúng ta cũng không xác định đỉnh núi còn ở đó hay không, Nếu có thì leo, không có thì tìm đỉnh núi khác.

Tiện thể lại đi du lịch một chút, chúng ta tin tưởng ở nơi đó vẫn còn một số ít người may mắn sống sót.”

“Đúng rồi Tiểu Túc, chúng ta leo núi xong muốn tới Tây Bắc định cư, không biết các ngươi có hoan nghênh không?”

Lý Ứng Duẫn hỏi.

Hai mắt Nhâm Tiểu Túc sáng lên:

“Hoan nghênh, đương nhiên hoan nghênh, cùng nhau đại hưng Tây Bắc rất tốt nha!”

Đám người Lý Ứng Duẫn nhìn nhau cười cười, cứ như đang có kế hoạch gì đó vậy.

Bất quá Nhâm Tiểu Túc có chút tò mò:

“Không phải lúc trước các ngươi vẫn luôn tìm kiếm người thừa kế Thanh Hòa à.

Sao bây giờ lại quyết định về Tây Bắc định cư? Các ngươi từ bỏ rồi à?”

Lý Ứng Duẫn cười cười:

“Chúng ta đã tìm được rồi, hiện tại hắn sống rất tốt, cũng chưa bao giờ phụ đi danh tiếng của Kỵ Sĩ, cho nên không cần chúng ta lo lắng.”

Nhâm Tiểu Túc ồ một tiếng:

“Làm sao tìm được vậy?”

Sau một lúc im lặng ngắn ngủi, Lý Ứng Duẫn nói:

“Hiện tại phải giữ bí mật.”

“Được… “

Nhâm Tiểu Túc không muốn hỏi nhiều, hắn nghiêm túc nói với các Kỵ Sĩ:

“Ngày mai ta sẽ cùng Tiểu Cận về Tây Bắc đi.

Đến lúc đó chúng ta sẽ ở Tây Bắc đợi các vị tới.

Cùng nhau góp một viên gạch vào sự nghiệp đại hưng Tây Bắc.

Được rồi, cạn ly vì đại hưng Tây Bắc!”

“Cạn ly!”

Cùng lúc đó, điện thoại vệ tinh trong túi quần Nhâm Tiểu Túc đột nhiên vang lên.

Nhâm Tiểu Túc nhìn thoáng qua dãy số, thấy rõ là số điện thoại của Vương Thánh Tri.

Thế nhưng hắn do dự thật lâu, cuối cùng cũng không bắt máy mà nhét điện thoại vệ tinh vào không gian.


Chương 1004: Bảng Xếp Hạng

Liên minh hàng rào bắt đầu ồn ào lên.

Vương thị thuận lợi tiếp thu hàng rào thuộc về Khổng thị, chỉ còn sót lại hàng rào ven biển của Khổng thị mà thôi.

Mọi người đều đoán không biết khi nào Vương thị sẽ bỏ túi hàng rào này nữa.

Ban đầu mọi người đều cảm thấy chiến tranh phương bắc nhất định sẽ ảnh hưởng đến cư dân hàng rào.

Thế nhưng trên thực tế, sau khi Vương thị tiếp nhận hàng rào đã cứu tế lương thực cho cư dân, sau đó nhanh chóng xây dựng Trật Tự Tư, lắp đặt camera rồi để AI tiếp quản trật tự tư pháp của cả hàng rào.

Trong khi những hàng rào này lâm vào hoàn cảnh không người giám thị, cư dân hàng rào chịu đủ loại khi dễ từ ác dân, lưu mang.

Mãi tới khi Vương thị tới, trật tự được khôi phục thì đám cư dân luôn miệng mắng Vương thị mới cảm thấy Vương thị có ích.

Kỳ thật điều này rất bình thường, ai có thể cho họ cuộc sống tốt, mọi người sẽ ủng hộ người đó.

Còn về đấu tranh giữa các thượng tầng thì liên quan gì tới bọn họ?

Vương thị không chỉ tiếp nhận hàng rào của Khổng thị mà luôn cả Hỏa Chủng cũng giống như vậy.

Hiện giờ binh lực của Hỏa Chủng đã vô pháp chống lại Vương thị, bị thâu tóm chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Chuyện Vương thị khởi xướng chiến tranh toàn diện với Khổng thị, Hỏa Chủng sự tình.

Tất cả mọi người đều thảo luận về việc này.

Kết quả Chu thị cùng Tây Bắc triển khai dư luận chiến.

Điều này khiến quần chúng ăn dưa đều hưng phấn hết cả lên.

Không phải dư luận chiến kịch liệt hơn so với chiến tranh của Vương thị, mà chủ yếu vì hàng loạt phát biểu của Trương Tiểu Mãn cùng đại lừa dối, thật sự quá mức kích thích mà…

Người phát ngôn của Chu thị vừa phát biểu khiển trách, kết quả đại lừa dối lại nói không cần khách khí, đây đều là chúng ta phải làm.

Nói thật, từ trước đến nay dân chúng chưa từng thấy quân Tây Bắc tỏ động thái độ cứng rắn như vậy.

Bất quá, việc Chu thị ám sát Giang Tự đã khiến tất cả mọi người đều đứng về phía Tây Bắc mà chê cười Chu thị.

Chung quy chuyện Chu thị dám ám sát Giang Tự cũng phải tiếp nhận trừng phạt.

Chỉ là không ai nghĩ tới trừng phạt lại nặng nề như vậy.

Trong vòng một ngày, ba nhân vật cấp cao của Chu thị lần lượt tử vong.

Điều này đã chứng tỏ sự cường địa của siêu phàm giả trong thời đại Chư Thần quật khởi này.

Có người thậm chí còn xem đây là một sự kiện có tính quan trọng với giới siêu phàm.

Nó tượng trưng cho thời đại Chư Thần quật khởi đã chấm dứt, hiện giờ chính thức tiến vào thời đại của Chư Thần.

Không có hai chữ quật khởi vì Chư Thần đã quật khởi thành công.

Kèm theo đó, mọi người lại càng thêm hiếu kỳ, đến cùng hiện giờ có bao nhiêu siêu phàm giả, thuộc thế lực gì, cường đại thế nào và họ đã làm được những gì?

Bấy giờ, đoạn phim phóng sự về thế giới siêu phàm của Mục Vãn Ca đã bắt đầu được tuyên truyền.

Chủ đề chính là: Đoàn phim chúng ta từng chứng kiến qua trận chiến giữa các siêu phàm giả, cũng muốn cho mọi người thấy giới siêu phàm đặc sắc cỡ nào.

Chúng ta từng đồng hành cùng Thiếu soái của Tây Bắc, cuối phim có ảnh màu của hắn.

Vì vậy, bộ phim này được cả liên minh hàng rào chờ mong.

Hiện tại Mục Vãn Ca đang ở Lạc thành, chỉ sau một hôm ra mắt phim, phòng làm việc của Mục Vãn Ca đã bị các nhà đầu tư chen chúc đạp nát, trông vô cùng tráng lệ.

Các nhà đầu tư đầu tư rất nhiều tiền vào bộ phim này, kết quả phim chưa công chiếu đã có thể thu lợi.

Vốn dĩ công ty của Mục Vãn Ca đã để bộ phim đó trở thành tài sản của công ty, sao đó lấy giá cực cao bán 5% cổ phần cho thương nhân A, tiếp đó là 6% cổ phần cho thương nhân B.

Cứ thế hắn bán cho 10 cổ đông, còn lại 30% hắn nắm giữ.

Kết quả bộ phim này đã có lãi, mà tiền lãi còn vượt xa mong đợi của hắn…

Đây là thao tác bình thường khi sản xuất phim điện ảnh và truyền hình, trước tai biến cũng vậy vậy.

Nhà đầu tư đã được xem phim trước, chất lượng phim cực kỳ tốt, thật sự có rất nhiều siêu phàm giả ở trong đó.

Thậm chí sự kiện Đông Hồ sụp đổ cũng ghi được toàn bộ từ đầu tới cuối, cùng có quá trình chạy nạn ở hàng rào 74 nữa.

Trong đó nữ ca sĩ Lý Nhiên nổi danh, đây cũng là một trong mánh lới quảng cáo của bộ phim này.

Nhưng kỳ thật đa phần mọi người xem phim là muốn thấy được ảnh màu của Thiếu soái Tây Bắc, kết quả mọi người phát hiện, ảnh màu đó chỉ có bóng lưng của Nhâm Tiểu Túc trong lúc hàng rào 74 sắp sụp đổ.

Nhà đầu tư bó tay toàn tập:

“Không có ảnh chính diện à?”

Mục Vãn Ca bưng chén trà lên, bình tĩnh nói:

“Nếu có thì bộ phim này ra rạp được chắc.

Các người cũng hiểu ý ta mà, có là tốt lắm rồi.”

Một cái nhà đầu tư đột nhiên nói:

“Ta thấy trong phim, tựa hồ các ngươi cùng Thiếu soái Tây Bắc từng đồng hành ở hàng rào 74.

Lý Nhiên cũng thế, Lý Nhiên có quan hệ gì với vị Thiếu soái này không?”

Tinh thần các nhà đầu tư nhất thời hưng phấn.

Đây là chuyện xấu lớn nha.

Nếu tóm được sẽ kiếm được không tí lợi ích đâu.

Đối với bọn họ mà nói, tin tức chính là tiền bạc!

Chỉ là Mục Vãn Ca lắc đầu:

“Không có, không như các ngươi nghĩ đâu.

Ta cảm thấy vị Thiếu soái kia không quá chào đón Lý Nhiên, còn có phần ghét bỏ nàng.

Các ngươi cũng biết, nha hoàn của Thiếu soái là một siêu phàm giả vô cùng lợi hại…..”

Cũng vừa lúc đó, bảng xếp hạng các siêu phàm giả cũng được công bố.

Giá bán không đắt, bằng chừng một tờ tạp chí thôi.

Tất cả mọi người đều mua được.

Bảng xếp hạng xuất hiện vô cùng đột ngột, hơn nữa dường như đối phương đã có kế hoạch xong, kênh phân phối cũng được sắp xếp từ trước.

Trong đó có danh sách một trăm siêu phàm giả đứng đầu, hơn nữa còn có câu ghi chú khá là bắt mắt: Bảng xếp hạng dựa vào thực lực mạnh yếu, trong đó có một người tổ hợp không thể tách rời nên phải xếp đồng hạng.

Đầu tiên chính là hai người Lý Thần Đàn, Tư Ly Nhân.

Lý do thực lực đoàn thể có thể đứng đầu bảng rất đơn giản, hai người này như hình với bóng nên tính toán thực lực phải tổng hợp của cả hai người.

Sau đó liệt kê tất cả hành động của Lý Thần Đàn, ví dụ sự ảnh hưởng của hắn trong chiến tranh Tây Nam, dễ dàng điều khiển và đùa bỡn một lữ đoàn tác chiến trong tay, trong khoảnh khắc có thể nhiễu loạn trật tự và an toàn của cả một tập đoàn.

Top 1 này thật sự khiến người ta phải tâm phục khẩu phục.

Chung quy đại danh Ác Ma Thì Thầm đã sớm vang vọng tại Trung Nguyên, hơn nữa còn là nhân vật mang tính biểu tượng trong thời đại Chư Thần quật khởi, đầu bảng cũng là chuyện đương nhiên.

Top 2 là Trần Vô Địch, trong đó nói tới trạng thái thức tỉnh cuối cùng của Trần Vô Địch bên trong hàng rào Lý thị.

Có người từng dự đoán, lấy thể trạng lúc ấy của Trần Vô Địch hoàn toàn đủ để chống lại quân đội mà tập đoàn xây dựng.

Chỉ tiếc chiến lực cá thể đỉnh phong này chỉ là bông hoa nở nhất thời khiến người ta phải than thở.

Top 3 là Nhâm Tiểu Túc cùng Dương Tiểu Cận.


Chương 1005: Tổ Chức Tình Báo Mới

Nội dung về Nhâm Tiểu Túc cùng Dương Tiểu Cận g tương đối nhiều hơn những người khác.

Cộng cả Lý Thần Đàn cùng Trần Vô Địch lại cũng không nhiều hơn hai người này.

Nguyên nhân chủ yếu là vì số lần hai người này xuất hiện ở những sự kiện lớn nhiều hơn so với những người khác, quan hệ nhân mạch cũng tương đối phức tạp.

Giá của bảng xếp hạng này rất thấp chỉ chừng một đồng mà thôi.

Rất nhiều người muốn tiết kiệm nên không mua mà đọc ké hoặc hỏi người khác.

Kết quả vừa thấy có nhiều nội dung như vậy mà nghe người khác kể lại thì không hay, muốn mượn đọc lại phải đợi người khác đọc xong nữa.

Mắt thấy rất nhiều người sôi nổi thảo luận về bảng xếp hạng mà bản thân lại không có nên những người không mua chợt cảm thấy xấu hổ.

Dù sao cũng không đắt, vậy mua một cuốn đi.

Trong quyển sách nhỏ liệt kê từng sự kiện Nhâm Tiểu Túc cùng Dương Tiểu Cận tham dự, rất nhiều người của giới siêu phàm vừa đọc liền nhận ra cuốn sách này là do người trong giới viết ra, bằng không sao có thể biết rõ như vậy.

Hiện tại đại đa số vẫn chưa biết hình dáng của Nhâm Tiểu Túc, về phần xuất thân và lai lịch của Nhâm Tiểu Túc thì bay đầy trời, không ai biết đến cùng cái nào là thật.

Có người nói hắn là con nuôi của Trương Cảnh Lâm, có người nói hắn chỉ là lưu dân bình thường, khoa trương nhất còn có người nói hắn chui ra từ trong tảng đá…

Trong bảng xếp hạng ghi lại quá trình lập nghiệp của Nhâm Tiểu Túc, từ lưu dân hàng rào 113 đến nhân viên ngoài biên chế của Lý thị rồi nằm vùng cho Khánh thị, lại trở thành binh sĩ của Tiêm Đao Liên, kế tiếp trở thành Người phá hủy hàng rào, cuối cùng lại là Thiếu soái Tây Bắc.

Tuy nói nghe đơn giản nhưng đủ để rất nhiều người biết Nhâm Tiểu Túc đi lên bằng cách nào.

Sự kiện Nhâm Tiểu Túc cùng Dương Tiểu Cận tham dự rất nhiều, tỷ như Đông Hồ sụp xuống ở hàng rào 73, tỷ như sự kiện Thánh sơn của Hỏa Chủng, tỷ như cuộc chiến thủ hộ Lạc thành, tỷ như nguy cơ của hàng rào 74, tỷ như trận đánh ở phương bắc kết hợp với Hỏa Chủng, tỷ như trận chiến ở Tả Vân sơn.

Có thể nói tất cả những sự kiện ảnh hưởng tới bố cục liên minh hàng rào đều có hình bóng Nhâm Tiểu Túc.

Điều này khiến các độc giả bỗng cảm thấy, sao Thiếu soái Tây Bắc không ở Tây Bắc mà chạy loạn khắp nơi làm gì….

Hơn nữa điều khiến người ta cảm thấy kỳ quái là lúc miêu tả Lý Thần Đàn, cách hành văn rất chất phác, nhưng tới phiên Nhâm Tiểu Túc thì từ ngữ trở nên trau chuốt và hoa lệ hơn, phảng phất như vô cùng coi trọng Nhâm Tiểu Túc.

Thế nhưng vẫn có mặt trái về Nhâm Tiểu Túc: Kẻ này vô cùng giảo hoạt, lại thích làm xằng làm bậy, khi có được những thân phận này lại lợi dụng thân phận đang có làm rất nhiều chuyện bừa bãi lộn xộn.

Sau đó, tên thứ tư là Nhan Lục Nguyên, giới thiệu đơn giản hơn, trong đó chỉ viết Nhan Lục Nguyên thống nhất Thảo Nguyên phương bắc và đánh sập hàng rào 176, gấp rút tiếp viện Tả Vân sơn và trấn thủ phương bắc.

Tên thứ năm lần lượt là Dương An Kinh, Hương Thảo, Đường Họa Long, Trình Vũ, Lạc Hinh Vũ… đều là thành viên cốt cán của An Kinh Tự.

Không có quá nhiều tư liệu về những người này, cùng lắm là quan hệ của An Kinh tự và Tên Côn Đồ cùng phán đoán sơ bộ về thực lực của Dương An Kinh.

Sơ lược như thế là vì số lần vị chủ nhân của An Kinh tự này xuất thủ rất ít.

Top 6 là tổ chức Kỵ Sĩ.

Top 7 là Chu Nghênh Tuyết cùng Bát Đại Kim Cương.

Top 8 là La Lam, Chu Kỳ.

Cứ thế mãi cho tới Top 100, quyển sách nhỏ có hơn 50 trang khiến cư dân hàng rào đọc say mê vô cùng.

Mà ở cuối cùng của tờ giấy có một câu: Được tổng hợp từ nhiều nguồn.

Rất nhiều cư dân đọc tới đây mà dở khóc dở cười.

Nhưng rất nhiều siêu phàm giả nhận ra, trong Top 100 này không có tên của Hồ Thuyết cùng Trương Bảo Căn.

Sau một trận đánh ở Lạc thành, rất nhiều người đều biết chiến lực của Hồ Thuyết rất mạnh.

Nếu người viết biết chi tiết về trận đánh ở Lạc thành thì không thể không biết Hồ Thuyết và Trương Bảo Căn.

Cho nên, tập sách rõ ràng là do Hồ Thuyết sáng tác!

Một vài hàng rào bắt đầu điều tra khởi nguồn của tập sách này.

Kết quả cửa hàng in ấn nói, mười ngày trước có một đứa trẻ tới đặt họ làm.

Đối phương nói với cửa hàng in ấn về phía chuyển nhượng, sao khi định giá và bán xong thì rời đi, sau đó không quay lại nữa.

Hiện giờ, người sáng tác đã không biết đi nơi nào.

Hàng rào nào cũng đều như vậy, có người tới viện phúc lợi ở Lạc thành nghe ngóng động tĩnh, kết quả phát hiện viện phúc lợi không còn ai.

Mà cả trăm đứa nhỏ cũng sớm đi theo Trương Bảo Căn cùng Hồ Thuyết không thấy bóng dáng.

Lúc này mới có người nhận ra, e rằng sắp tới sẽ có một tổ chức tình báo trung lập ra đời.

Còn về mục đích của tổ chức tình báo này là gì thì không ai biết.

Hồ Thuyết vốn là người quản lý tổ chức tình báo của Lý thị.

Sau khi Lý thị tan vỡ, người dưới tay hắn tại Trung Nguyên vẫn được Hồ Thuyết giữ nguyên.

Một tổ chức như vậy khiến không ít người muốn kết thân với họ.

Thế nhưng Hồ Thuyết cứ như bốc hơi khỏi nhân gian, ẩn nấp trong chỗ tối.

Đó là một người làm tình báo cực kỳ có kinh nghiệm, hơn nữa còn là một lão hồ ly.

Lúc này, đám Nhâm Tiểu Túc mỗi người cầm một quyển sách nhỏ đi trên đường của hàng rào 144.

Bọn họ trở lại Tây Bắc không làm kinh động bất luận kẻ nào, đơn giản vì hai người đều muốn nghỉ ngơi một thời gian, muốn trải qua cuộc sống bình yên nên chẳng muốn có người tới quấy rầy.

Nhâm Tiểu Túc vừa đọc sách vừa vui vẻ nói:

“Ngươi nhìn đi, quyển sách nhỏ này miêu tả ta cũng không tệ lắm a.

Lúc trước ta còn sợ đối phương viết sau ý chớ…”

Dương Tiểu Cận nhìn hắn một cái:

“Người này biết rất nhiều bí mật của ngươi.”

“Không cần lo, đây rõ là do Hồ lão gia tử viết ra.

Trừ hắn thì không ai biết thân phận quan quân Lý thị của ta…”

Nhâm Tiểu Túc hồn nhiên vô tư nói:

“Hơn nữa hắn cũng rất chú ý, không miêu tả chi tiết quá trình chiến đấy.

Với những người khác thì giới thiệu năng lực, còn ta thì không.

Rõ ràng vẫn muốn bảo hộ, che giấu cho ta mà.”

Dương Tiểu Cận độc miệng nói:

“Không phải do năng lực của ngươi quá nhiều khiến lão gia tử không xác định được à…”

Lúc này, không ai ở hàng rào 144 nhận ra hai người.

Người đi đường bàn tán:

“Ta cảm thấy Thiếu soái của chúng ta nên là Top 1 mới đúng.

Cuốn sách nhỏ này có đúng không vậy?!”


Chương 1006: Mua Nhà

“Ta cũng thấy vậy a.

Ngươi nhìn mấy siêu phàm giả khác xem, có ai mà lấy một người lấy được thủ cấp của thượng cấp được cả quân đội bảo vệ không?”

Cư dân trên đường cao hứng bừng bừng nói:

“Chu thị dù gì cũng là một trong ba tập đoàn lớn ở Trung Nguyên.

Thế nhưng cuối cùng thì sao? Còn không phải bị Thiếu soái nhẹ nhàng đánh nát đó à!”

Đương nhiên, Chu thị chắc chắn không bị Nhâm Tiểu Túc đánh cho tan rã.

Tuy ba đại thủ lĩnh của Chu thị đã chết nhưng vẫn có người tiếp nối, tuy nội bộ xuất hiện hàng loạt cuộc chiến tranh đoạt quyền lực nhưng vẫn chưa tan rã.

Thế nhưng hiện tại người Tây Bắc cứ thích nói như vậy.

Theo bọn họ, sau trận chiến này, Chu thị bị Vương thị chiếm đoạt chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Đổi thành nơi khác, Nhâm Tiểu Túc chỉ là một siêu phàm giả bình thường, ấn tượng của mọi người với hắn chính là: Oa, thật lợi hại.

Có thể ám sát ngần ấy đại nhân vật của tập đoàn mà vẫn toàn mạng trở ra.

Nhưng với người Tây Bắc thì khác: Không hổ là Thiếu soái nhà ta a!

Thời điểm Tông thị khống chế Tây Bắc, kỳ thật dân tâm đã hướng về phía cứ điểm 178.

Mấy năm nay đã có rất nhiều người chọn Tây Bắc làm nơi sinh sống.

Hiện tại cứ điểm 178 đã tiếp nhận hàng rào ở Tây Bắc.

Chuyện này trong mắt mọi người đều là chuyện tốt.

Đặc biệt là người Tây Bắc, họ lại càng thêm trung thành hơn.

Bảng xếp hạng này vẫn còn khá nhiều bất cập.

Ví dụ như năng lực chiến đấu cụ thể của La Lam hoặc Lý Thần Đàn không thể thôi miên Nhâm Tiểu Túc, mà xếp hạng của Chu Nghênh Tuyết lại quá thấp.

Đơn giản vì số lần Chu Nghênh Tuyết xuất thủ quá ít, thời điểm nàng xuất thủ ở Tả Vân sơn, vật thí nghiệm gặp qua nàng đều chết hết, thời điểm xuất thủ ở Lạc thành, sát thủ gặp qua nàng cũng đều chết hết.

Này không thể trách Hồ Thuyết, chỉ là hai lần đó nàng ra tay quá dứt khoát mà thôi…

Bất quá chất lượng tập sách này quá tốt.

Trước kia khi có người bảo sẽ làm ra bảng xếp hạng, mọi người rất mong chờ.

Hiện tại cuốn sách nhỏ này xem như không phụ lòng mọi người.

Hơn nữa, Hồ Thuyết chắc chắn cũng kiếm được bộn tiền từ cuốn sách nhỏ này.

Lão gia tử muốn xây dựng một mạng lưới tình báo cái thần bí lại khổng lồ.

Tuy nhiên, tài chính vẫn luôn là vấn đề.

Hắn còn chút tích góp từ Tây Nam nhưng không đủ để dùng.

Lại nói, với năng lực cháu ngoại Lý Thần Đàn của hắn, kiếm tiền hẳn là vô cùng nhanh.

Cơ mà thằng nhóc kia lại chẳng có hứng thú với việc kiếm tiền, chỉ biết dùng tiền, hơn nữa còn tiêu tiền như nước nữa chứ.

Số vàng họ lấy được từ Tông thị lúc trước đều đưa hết cho Nhâm Tiểu Túc.

Điều này khiến Hồ Thuyết nhớ tới mà tức muốn chết, chỉ hận không thể… viết thêm một câu nói xấu Nhâm Tiểu Túc nữa!

Thời điểm này, người qua đường nghi hoặc nói:

“Cũng không biết bảng xếp hạng này đến cùng do ai viết a.

Tin tức thật sự rất linh thông.

Tây Bắc chúng ta còn chưa biết Thiếu soái làm nhiều chuyện như vậy mà trong này đã nêu ra hết, quả thật đã ghiền mà.”

“Quan tâm hắn làm gì, dù sao thì xếp hạng của Thiếu soái bị sai rồi!”

Nhâm Tiểu Túc nghe người qua đường nói như vậy thì mặt mày hớn hở.

Dương Tiểu Cận thì liếc mắt nhìn thiếu niên một cái:

“Thế nào, tính thảo luận cùng họ? Mau đi mua nhà đi, bằng không tối nay chúng ta phải ở khách sạn đấy.

Hôm qua đã hẹn chủ nhà gặp lúc 2 giờ rưỡi rồi.

Không nên tới trễ.”

Muốn ở lại đây đầu tiên phải có nhà, sau này họ cũng quay lại cứ điểm 178 thôi, tất cả đều là sản nghiệp của Tây Bắc, mua cũng không sợ lãng phí.

Lần này bọn họ tới hàng rào 144 hiệu ngay cả Vương Phú Quý cũng không biết.

Hiện tại họ chỉ muốn tìm một nơi thanh tịnh, sống yên ổn một thời gian rồi tính tiếp.

Họ ở Trung Nguyên lâu như vậy, mỗi ngày trừ chém chém giết giết vẫn là chém chém giết giết.

Dù là Nhâm Tiểu Túc hay Dương Tiểu Cận cũng có chút mỏi mệt, hai người đều muốn sống cuộc sống của người bình thường.

Lại nói, bọn họ thậm chí còn có phần hoài niệm khoảng thời gian cùng nhau đi học lúc trước.

Chỉ là Nhâm Tiểu Túc chợt nhớ:

“Này, ngươi nói xem Chu Nghênh Tuyết cùng Bát Đại Kim Cương đã chuyện gì xảy ra, Bát Đại Kim Cương là đám Vương Vũ Trì thì ta biết rồi.

Nhưng sao nghe như biệt danh của thế giới ngầm vậy, cái gì là trái Thanh Long, phải Bạch Hổ ấy… Ngươi nói xem, có phải nàng ta đã làm gì đó ở Tây Bắc nên mới có ngoại hiệu này không?”

“Tò mò lắm hả, ngươi tới tìm nàng là biết thôi mà.”

Dương Tiểu Cận nhìn hắn một cái.

“Ha ha ha, không tò mò không tò mò…”

Nhâm Tiểu Túc cười ha hả.

Hai người đi tới đường An Bình Đông.

Họ không tính mua biệt thự gì xa hoa, chỉ muốn tìm một tiểu viện nhỏ mà thôi.

Theo lời môi giới bất động sản nói thì lúc trước tiểu viện này được phân cho người nhà của quân nhân Tông thị.

Nhưng vì nơi này cũ và qua tay nhiều lần nên đã trở thành nhà ở cá nhân.

Nơi này không thể so với sự phồn hoa của khu nhà giàu của hàng rào 144 nhưng được cái yên tĩnh.

Ngôi nhà này là nhà gạch hai tầng, phía sau còn có một sân vuông với diện tích hơn 200 mét vuông.

Vốn đây là nhà của một lão bà, có mà con gái bà ấy đi làm ăn kiếm được tiền nên đã mua một căn nhà cao cấp hơn cho bà ấy ở.

Trong sân nhỏ có hai cây đào, mỗi năm tới màu trái trĩu quả nhiều tới mức ăn không hết.

Hiện tại đã đầu xuân cách mùa đào không còn xa.

Xung quanh có một trường đại học và một trường cao trung, cách đó bên trái chừng 200m là một khu chợ, xung quanh còn có phố ăn vặt, có thể nói nơi này khá náo nhiệt.

Dương Tiểu Cận nghe giới thiệu xong liền quyết định mua lại căn nhà này.

Họ hẹn gặp nhau ở đường An Bình Đông để đi xem nhà.

Nhâm Tiểu Túc thuận miệng hỏi:

“Hiện tại thương mại ở hàng rào 144 phát triển tốt lắm hả?”

“Đương nhiên rồi…”

Người môi giới khách khí nói:

“Vừa nhìn liền biết hai vị không phải người địa phương a, mới tới Tây Bắc hả?”

“À, chúng ta cũng cảm thấy nơi này nhiều cơ hội, muốn tới làm ăn…”

Nhâm Tiểu Túc thuận miệng nói.

“Vậy hai vị tới đúng chỗ rồi…”

Người môi giới cười nói: “Một năm nay, hàng rào 144 là trung tâm buôn bán của Tây Bắc, không thua Trung nguyên là bao.

Hơn nữa Trung Nguyên đang có chiến loại, rất nhiều người chạy nạn tới đây.

Hai vị chọn nơi này mua nhà đảm bảo không sai.”

Nhâm Tiểu Túc cười gật gật đầu:

“Đi, cảm ơn cát ngôn của ngươi.”

Đến nơi, bà lão và con gái đều có mặt.

Hai bên gặp mặt khách khí chào hỏi rồi nói về giá bán: Ba mươi vạn.

Con trai trưởng lão nhân nói:

“Giá tiền này rất hợp lý a.

Tuy hơi cao nhưng các ngươi cũng biết giá nhà hàng rào 144 chắc chắn còn tăng nữa, mua đảm bảo không thiệt đâu.”


Chương 1007: Ông Chủ

Nhâm Tiểu Túc cùng Dương Tiểu Cận đi một vòng trong phòng.

Phòng ở sạch sẽ, thiết bị lắp đặt tuy hơi cũ, góc tường có chút mốc meo nhưng hết thảy đều rất tốt.

Có thể nhìn ra được, lão bà là một người thích sạch sẽ..

Lão bà vừa cười vừa nói:

“Hàng xóm láng giềng hiện tại đều là người trẻ tuổi, rất dễ thân cận, các ngươi không cần lo.”

Nhâm Tiểu Túc nhìn Dương Tiểu Cận một cái, lúc này Dương Tiểu Cận đang đứng bên cây đào trong sân, xuất thần nhìn tán cây.

Lúc này hắn nói:

“Được, ta mua.”

Chủ nhà kinh ngạc một chút:

“Ngươi chịu mua rồi?”

“Ừ…”

Nhâm Tiểu Túc gật đầu.

Tất cả mọi người cho rằng Nhâm Tiểu Túc sẽ trả giá nhưng Nhâm Tiểu Túc căn bản không như vậy, trông rất ra dáng nhà giàu.

Nhâm Tiểu Túc có thể nhìn ra được Dương Tiểu Cận vô cùng thích nơi này, bọn họ đã này đây mai đó quá lâu, hắn cũng muốn cho Dương Tiểu Cận một mái nhà an ổn, cho nên quyết định giảm bớt hết thảy quá trình.

Tuy hắn tham tài nhưng vẫn biết khi nào nên dùng tiền.

“Bất quá các vị, trên người của ta không có tiền tệ của cứ điểm 178, chỉ có vàng.

Các vị có thể lấy vàng không?”

Nhâm Tiểu Túc tự nhủ trong lòng, hắn có rất nhiều vàng, không cần tiếc.

Với tài sản hiện tại của hắn, dù Dương Tiểu Cận có ăn xài phá sản hắn vẫn nuôi được, nói chi Dương Tiểu Cận đâu có như vậy.

Con trai trưởng lão bà có chút chấn kinh khi nghe Nhâm Tiểu Túc muốn trả tiền bằng vàng.

Tuy phòng này không nhiều tiền nhưng trả bằng vàng thật sự không thấy nhiều.

Đối phương nghĩ nghĩ rồi nói:

“Không thành vấn đề, chung quy hiện tại ở đâu cũng có thể dùng vàng.

Chỉ là chúng ta phải đi kiểm tra xem có phải vàng thật không… Không phải ta không tin các ngươi mà thế đạo này phải cẩn thận.”

Nhâm Tiểu Túc gật gật đầu:

“Không sao, ta hiểu mà.

Bất quá đi đâu kiểm tra?”

“Vừa nhìn là biết các ngươi mới tới đây.

Ngân hàng nào của cứ điểm 178 cũng có thể đôi vàng cả.

Họ có người chuyên kiểm tra vàng.

Vì thương buôn khắp nơi tới lui nhiều nên mới có chuyện này để tiện cho việc buôn bán…”

Con trai trưởng của lão bà nói:

“Hơn nữa không có phí thủ tục.”

Nhâm Tiểu Túc có chút ngoài ý muốn:

“Thuận tiện quá.”

Xem ra đám người Trương Cảnh Lâm vì để phát triển Tây Bắc, thuận tiện thúc đẩy giao thương đã tốn công rất nhiều.

Hắn lấy ra mấy thỏi vàng rồi nói:

“Vậy ngươi đi đi, ta ở đây chờ ngươi.”

Con trai trưởng kinh ngạc:

“Ngươi không đi cùng ta? Nhiều vàng như vậy ngươi không sợ ta lấy rồi chạy trốn luôn sao?”

Nhâm Tiểu Túc cười cười:

“Cha mẹ ngươi còn ở đây, ngươi có thể chạy đi đâu, nhanh đi thôi.”

Người trẻ tuổi kia nhìn một cái thật sâu Nhâm Tiểu Túc, sau đó quay người đi ra.

Nhâm Tiểu Túc đi vào trong sân:

“Thích nơi này?”

Dương Tiểu Cận nói:

“Trước kia ta luôn thích có một cái sân nhỏ, cách đó không xa có thể nghe tiếng người huyên náo, vào nhà thì thanh tịnh.

Tiểu Túc, ta có chút mệt mỏi, chúng ta từ Lạc thành đánh tới Khổng thị, lại từ Khổng thị đánh tới Hỏa Chủng, lại từ Hỏa Chủng đánh tới Tả Vân sơn.

Bây giờ có thể có được một nơi thanh tịnh nghỉ ngơi, cảm giác rất tốt.”

“Ừ, vậy chúng ta ở chỗ này nghỉ ngơi cho thật tốt.

Đợi lát nữa mua phòng xong, chúng ta cùng nhau đi mua thức ăn…”

Nhâm Tiểu Túc cười nói.

“Ngươi không sợ mọi người tìm không thấy ngươi sẽ lo lắng sao?”

Dương Tiểu Cận nhẹ giọng cười nói:

“Bây giờ người là Thiếu soái Tây Bắc, có rất nhiều người chờ gặp ngươi. chỉ sợ Trương tiên sinh cũng rất muốn hàn huyên với ngươi.

Kết quả ngươi vừa làm chuyện lớn như vậy ở Trung Nguyên, bản thân lại trốn đi.”

“Không sợ, ta đâu phải trung tâm của thế giới, bọn họ không có ta vẫn sống được đó thôi…”

Nhâm Tiểu Túc nói.

Một lát sau người trẻ tuổi trở về, hắn cầm hơn hai ngàn đồng bỏ trên cái bàn:

“Hôm nay giá vàng lại tăng, mua nhà xong còn dư lại ngần này.”

Nhâm Tiểu Túc vui tươi hớn hở nhét tiền vào túi quần:

“Vậy chúng ta chuyển nhượng giấy tờ nhà đi.”

Bên môi giới lấy hợp đồng ra, Nhâm Tiểu Túc dựa theo hợp đồng trả cho đối phương tiền hoa hồng.

Quá trình mua bán nhà khá đơn giản, đối phương chỉ cần đưa giấy tờ nhà cho Nhâm Tiểu Túc là được.

Ngày mai Nhâm Tiểu Túc sẽ cầm giấy tờ tới trung tâm hành chính của hàng rào đăng ký, sau đó là xong việc.

Đợi cho tất cả mọi chuyện đều xong xuôi, con trai trưởng lão bà chần chờ một chút rồi nói:

“Ta thấy hai vị hẳn là vừa tới nơi này chưa được bao lâu a, là tới để buôn bán à?”

Nhâm Tiểu Túc gật gật đầu:

“Đúng vậy, có gì sao?”

“Ta là Mã Hữu Kim, đây là danh thiếp của ta …”

Con trai trưởng lão bà tự giới thiệu:

“Ta coi như cũng có chút tài nguyên ở đây.

Nếu hai vị có sinh ý muốn hợp tác, có thể tìm ta.”

Mã Hữu Kim thấy Nhâm Tiểu Túc ra tay xa xỉ, hơn nữa làm người hào sảng liền nổi lên tâm tư muốn kết giao.

Chung quy đầu năm nay người có mua nhà một cách sảng khoái như thế, một lần lấy ra mấy thỏi vàng thì kết bạn chắc chắn không sai.

Mã Hữu Kim vốn là người làm ăn, thích nhất kết giao bằng hữu.

Nhâm Tiểu Túc tiếp nhận danh thiếp:

“Giám đốc dự án của Công ty TNHH Thương mại Vân Túc… ?”

Mã Hữu Kim cười nói:

“Đúng rồi, ta làm cho công ty son môi, hiện giờ đang được lãnh đạo coi trọng, tất cả son môi Tây Bắc đều do ta quản.”

“Son môi sao?”

Nhâm Tiểu Túc có chút ý cười.

“Tiểu huynh đệ từng nghe nói tới công ty của chúng ta à?”

Mã Hữu Kim hỏi.

“Không có…”

Nhâm Tiểu Túc lắc đầu.

Bấy giờ Mã Hữu Kim có phần kiêu ngạo nói:

“Để ta giới thiệu một chút, Vân Túc chúng ta hiện giờ được xem như công ty đệ nhất Tây Bắc.

Luận về thực lực, chúng ta xưng thứ hai tuyệt đối không ai dám xưng thứ nhất.”

“Thật là lợi hại..”

Nhâm Tiểu Túc thật lòng khen.

“Nhưng đây chưa phải là điều lợi hại nhất..”

Ngữ khí Mã Hữu Kim thần bí:

“Ngươi có biết ông chủ của chúng ta là ai không?”

“Xin lắng tai nghe…”

Nhâm Tiểu Túc nói.

“Ông chủ của chúng ta là Vương Phú Quý, nhân vật có mánh khoé thông thiên, trưởng quan Trương Tiểu Mãn của hàng rào 144 rất khách khí với hắn, còn gọi hắn là Phú Quý thúc nữa đó…”

Khuôn mặt Mã Hữu Kim toả sáng.

Sắc mặt Nhâm Tiểu Túc cổ quái, vừa rồi hắn còn cảm thấy hai chữ Vân Túc hơi kỳ quái.

Vương Phú Quý không nói cho Nhâm Tiểu Túc biết tên công ty là gì, vì thế thiếu niên nào nhận ra Vân Túc lại chính là sản nghiệp của Vương Phú Quý.

Nói thật Nhâm Tiểu Túc không ngờ Vương Phú Quý chỉ dùng thời gian một năm lại trở thành thương nhân nổi tiếng nhất Tây Bắc.

Hơn nữa cái tên Vân Túc này rõ ràng mang ý nghĩa đây là sản nghiệp của Nhâm Tiểu Túc.

Lúc trước Vương Phú Quý từng nói bản thân chỉ là chưởng quỹ, Nhâm Tiểu Túc mới là ông chủ, không ngờ hiện giờ đối phương vẫn nghĩ như vậy, cũng làm đúng y như vậy.


Chương 1008: Bát Đại Kim Cương

Mã Hữu Kim thấy Nhâm Tiểu Túc trầm tư nên tưởng bản thân đã thành công khiến đối phương hết hồn.

Vì thế Mã Hữu Kim hớn hở cười nói:

“Cho nên về sau tiểu huynh đệ có sinh ý gì có thể hợp tác với chúng ta, trong hàng rào 144 này chỉ cần là sinh ý không trái pháp luật, ta đều có thể làm.”

Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói:

“Không làm chuyện trái pháp luật?”

“Đương nhiên…”

Mã Hữu Kim trở nên nghiêm túc hơn:

“Lợi nhuận công ty có lẽ sẽ hơi thấp nhưng tuyệt đối không được làm chuyện bại hoại thanh danh, ai làm như vậy đều sẽ bị đuổi.”

“Vì sao?”

Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói.

“Ngươi không biết hả.

Lúc trước cấp trên của ta tính bán son giả vì lợi nhuận rất cao.

Kết quả hắn bị Phú Quý thúc phát hiện rồi đuổi đi luôn…”

Mã Hữu Kim nói:

“Phú Quý thúc nói, chúng ta làm người làm việc không chỉ đại biểu cho chính chúng ta, còn là mặt mũi của vị thượng cấp kia nữa.”

Nhâm Tiểu Túc sửng sốt:

“Thượng cấp kia? Đó là ai a?”

“Xem ra ngươi thật sự không biết à…”

Mã Hữu Kim giảm thấp thanh âm nói:

“Ngươi nhìn này, có thấy trong tên công ty có chữ Túc không?”

“Đúng rồi…”

Nhâm Tiểu Túc nhận ra.

“Ngươi có biết Thiếu soái của chúng ta tên là Nhâm Tiểu Túc không?”

Mã Hữu Kim thần thần bí bí nói:

“Kỳ thật lúc trước khi Thiếu soái chưa trở thành Thiếu soái, Phú Quý thúc đã theo hắn rồi.

Vì thế bọn họ rất thân nhau.

Công ty chúng ta cũng là của Thiếu soái đó.”

Sắc mặt Nhâm Tiểu Túc cổ quái:

“Tất cả Tây Bắc đều biết việc này sao?”

“Đương nhiên biết…”

Mã Hữu Kim nói:

“Cho nên Phú Quý thúc đã nói, dù kiếm không nhiều tiền cũng không được để Thiếu soái mất mặt, ảnh hưởng tới tiền đồ của hắn.

Nếu ai dám bôi đen Thiếu soái thì tự đi mà cút xéo, Vân Túc không chứa loại người này!”

Hiện giờ sinh ý được Vương Phú Quý phát triển rất lớn.

Một mặt là do năng lực kinh doanh của chính Vương Phú Quý đã khá vững rồi.

Mặt khác là vì cả Tây Bắc đều biết quan hệ của Vương Phú Quý với Nhâm Tiểu Túc nên làm gì đều có người bật đèn xanh.

Mà Vương Phú Quý cũng rất hiểu chuyện, từ trước đến nay chưa từng làm chuyện gì khiến mọi người lo lắng.

Người ngoài căn bản cũng không tìm ra điểm yếu gì.

Mã Hữu Kim thấp giọng nói:

“Nghe nói Thiếu soái sắp về Tây Bắc, đến lúc đó chỉ sợ Vân Túc chúng ta sẽ càng thêm kiêu ngạo làm mạnh mẽ, vĩnh viễn huy hoàng!”

Nội tâm Nhâm Tiểu Túc có chút dở khóc dở cười, tuy hắn thích nghe người khen mình nhưng Mã Hữu Kim này ở ngay trước mặt hắn nói như vậy thật khiến hắn có chút không được tự nhiên.

Mã Hữu Kim nói:

“Đúng rồi, còn chưa biết tiểu huynh đệ tên gì nha?”

“À…”

Nhâm Tiểu Túc đáp:

“Ta tên Lữ Tiểu Mễ.”

“Rất hữu duyên với Thiếu soái nhà ta nha…”

Mã Hữu Kim hớn hở cười nói:

“Không biết tiểu huynh đệ có tính làm ăn gì không.

Nếu có ta sẽ thay ngươi hỏi Phú Quý thúc một chút?”

“Không cần không cần…”

Nhâm Tiểu Túc cười, liên tục khoát tay.

Hiện tại hắn chỉ muốn cùng Dương Tiểu Cận tận hưởng cuộc sống yên tĩnh thôi.

Phía bên Vương Phú Quý không có gì vội.

Hơn nữa, cho dù hắn muốn gặp Vương Phú Quý cũng không cần người khác dẫn đi, tự hắn đi là được rồi.

“Sao thế?”

Mã Hữu Kim nghi ngờ nói:

“Chẳng lẽ tiểu huynh đệ tới Tây Bắc không phải để làm ăn?”

“Sinh ý ta làm không phù hợp với Vân Túc các ngươi…”

Nhâm Tiểu Túc nháy mắt ra hiệu nói:

“Chuyện ta làm không thể lộ ra ngoài ánh sáng.”

Mã Hữu Kim bừng tỉnh đại ngộ:

“Ngươi không nói sớm a, tuy Vân Túc không làm loại sinh ý này nhưng huynh đệ công ty chúng ta làm.”

Nhâm Tiểu Túc sửng sốt:

“Huynh đệ công ty? Người nào?”

“Tuy nói là công ty nhưng kỳ thật chính là chợ đêm ngoài hàng rào 144…”

Bấy giờ Mã Hữu Kim thấp giọng nói:

“Chợ đêm này bán nhiều đồ không bán công khai được, tỷ như súng ống đạn được, dược phẩm, da lông, đồ cổ mà thương đội phía bên Thảo Nguyên đem tới.

Tất cả đều được tiến hành giao dịch trong đó.”

“Vậy chợ đêm này có quan hệ gì với Vân Túc các ngươi?”

Nhâm Tiểu Túc hỏi rồi cầm lấy chén nước uống một hớp.

Mã Hữu Kim giải thích:

“Ngươi không biết hả.

Người chưởng quản chợ đêm là Chu Nghênh Tuyết, dưới tay nàng còn có Bát Đại Kim Cương…”

“Phốc…”

Nhâm Tiểu Túc trực tiếp phun nước.

Mã Hữu Kim tiếp tục nói:

“Ngươi không thấy gần đây có bảng xếp hạng rất nổi danh sao.

Chu Nghênh Tuyết là nha hoàn của Thiếu soái nhà ta.

Dưới tay nàng là thiếu niên thiết giáp, ai cũng dũng mãnh dị thường.

Bất quá ngươi cũng đừng sợ, chợ đêm vẫn có trật tự rất tốt, không ai dám gây chuyện ở trong đó.”

Nhâm Tiểu Túc lau miệng:

“Chu Nghênh Tuyết này hành xử thế nào?”

“Cũng không tệ a, xử sự công bằng, chỉ là phí thủ tục chợ đêm thu có hơi cao, tất cả mọi người đều nói nàng quá tham tiền…”

Mã Hữu Kim giải thích:

“Nhưng đây là chợ đêm duy nhất ở Tây Bắc, có chút việc mua bán chỉ có thể tiến hành trong đó.

Bất quá ngươi nghĩ đi, nàng là nha hoàn của Thiếu soái.

Bối cảnh này thì dù có chuyện gì cũng không cần sợ.

Chỉ cần ngươi thành thật giao đủ phí thủ tục sẽ có người giúp ngươi làm việc.”

Nhâm Tiểu Túc thầm nhủ, khó trách Hồ Thuyết có nhắc tới Chu Nghênh Tuyết với Bát Đại Kim Cương trong bảng xếp hạng, mà danh hiệu lại chẳng khác nào xã hội đen dưới thế giới ngầm.

Kết quả bây giờ nàng ta thật sự là người của thế giới ngầm a…

Lúc trước hắn còn hỏi Chu Nghênh Tuyết có dựa hơi hắn làm gì bậy bạ ở Tây Bắc không.

Hiện tại xem ra lúc ấy đại nha hoàn trả lời cũng có chút chột dạ.

Nhâm Tiểu Túc vừa cười vừa nói với Mã Hữu Kim:

“Cảm ơn huynh đệ đã giới thiệu, nếu có dịp ta sẽ tham quan chợ đêm một chuyến.”

“Được…”

Mã Hữu Kim nói:

“Đến chợ đêm cứ cầm danh thiếp Vân Túc mà dùng.

Yên tâm, bọn họ biết ngươi là người được Vân Túc đề cử nhất định sẽ chiêu đãi thật tốt.”

Kỳ thật Mã Hữu Kim cũng có thâm ý, nếu Nhâm Tiểu Túc cầm danh thiếp của hắn đi tới chợ đêm, một khi giao dịch thành công, hắn sẽ được hưởng hoa hồng.

Những thứ không nói khác, Chu Nghênh Tuyết thật sự rất bỏ công cho chợ đêm.

Đợi cho chủ nhà và người môi giới rời đi hết, Nhâm Tiểu Túc đi tới hậu viện, bấy giờ Dương Tiểu Cận đang tựa vào cây đào nói:

“Vừa rồi lão nhân gia nói với ta, muốn quả đào ngon thì phải cắt tỉa cành lá, chăm sóc cẩn thận. bà ấy còn lưu luyến vuốt cây đào, trông rất có cảm tình với vườn cây này.”

“Bọn họ ở đây bay lâu?”

Nhâm Tiểu Túc hỏi.

“23 năm…”

Dương Tiểu Cận cười cười:

“Nàng nói trước kia khi Tông thị vẫn còn ở, dân chúng đều lo lắng hãi hùng, hiện tại Tây Bắc tiếp quản, mọi chuyện đều tốt hơn.”

Dương Tiểu Cận lẩm bẩm:

“Từ khi cha mẹ mất, Dương thị chưa bao giờ cho ta cảm giác có gia đình.

Khi đó cô cô dẫn ta ra ngoài huấn luyện, đôi khi thì ở lại trong hàng rào, đôi khi thì ở trong rừng, thế nhưng chưa bao giờ ta có cảm giác được về nhà.

Hiện giờ đến Tây Bắc không biết vì sao lại cảm thấy như đã được về nhà vậy.”


Chương 1009: Bữa Cơm Đầu Tiên

Dương Tiểu Cận được sinh ra trong đại viện hào phú, khi con của người khác đi nhà trẻ thì nàng lại ở nhà chờ lão sư tư nhân đến dạy.

Những lão sư kia đều được tập đoàn chọn kỹ lựa khéo, dù chỉ dạy một đứa nhỏ cũng phải dạy cho trên thông thiên văn dưới rành địa lý.

Nàng không được chơi đùa cùng bạn đồng lứa, các lão sư kia cũng không chơi cùng nàng, càng không dẫn nàng đi chơi.

Chỉ có Dương An Kinh sẽ thỉnh thoảng tới trang viên Dương thị đọc truyện cổ tích cho nàng nghe, dạy nàng hát nhạc thiếu nhi và nhảy dây cùng nàng.

Dương Tiểu Cận rất quý trọng thời gian ở chung cùng Dương An Kinh, bởi vì rất khó có được.

Lên tiểu học, nàng được đi đưa vào trường tiểu học quý tộc trong hàng rào 88.

Tuy nàng không quá thích đồng học nhưng vẫn rất thích nàng đi học.

Bởi vì đến trường, nàng sẽ không cần đối mặt với không khí trang nghiêm trầm trọng ở nhà.

Lúc Dương Tiểu Cận còn rất nhỏ đã không còn cảm giác được về nhà, trang viên Dương thị đối với nàng mà nói càng giống một cái khách sạn hơn.

Không cần nàng dọn dẹp, mỗi ngày đều sẽ có người hầu hạ tắm rửa, quần áo cho nàng, nàng có thể thường xuyên thấy người hầu, nhưng rất ít khi gặp được người thân.

Kỳ thật Dương Tiểu Cận cũng hiểu điều này không có gì để phàn nàn.

Nàng sinh ra trong một gia đình tốt nhất trên đời, không cần lo lắng cơm áo gạo tiền, không sợ không có tiền đóng học phí.

Suốt đời nàng đều không cần lo về vấn đề tài chính.

Chuyện đầu tiên Dương An Kinh làm khi dẫn nàng rời khỏi hàng rào là để nàng quan sát cuộc sống khổ cực của lưu dân.

Thậm chí còn để nàng sống ở thị trấn một tháng.

Cho nên Dương Tiểu Cận hiểu rõ, tuy lúc nhỏ nàng khá buồn tẻ nhưng không bi thảm, còn có nhiều người bi thảm hơn so với nàng.

Năm 12 tuổi đó, Dương An Kinh nói với nàng:

“Ngàn vạn lần đừng cảm thấy bản thân được sinh ra ở Dương gia là xui xẻo.

Trên thế giới này có ngàn vạn người mong muốn được sống như ngươi.

Khi ngươi ngồi trước cửa sổ sáng ngời ngẩn người, bọn họ phải vác giỏ trúc đựng than để kiếm chút tiền sống qua ngày.

Ta chán ghét sự dối trá của Dương gia, ta xây dựng Tên Côn Đồ là vì ta biết hiện tại cần có sự thay đổi.

Ngày nào đó ngươi sẽ biết bản thân cần gì, sau đó ngươi sẽ nỗ lực để đạt được dũng khí và lực lượng bảo vệ thứ đó.

Lúc ấy, ngươi đã trưởng thành.”

Có lúc Dương Tiểu Cận cũng tự hỏi, nàng cần cái gì? mục đích Tên Côn Đồ được thành lập là để thực hiện tín niệm của Dương An Kinh chứ không phải của nàng.

Dã tâm của Dương thị là của đám người kia, không có quan hệ gì với nàng.

Mãi cho đến giờ phút này, nàng thấy Nhâm Tiểu Túc đi tới đi lui trong phòng rồi nói với nàng, đợi đào kết quả, về sau hai người họ có thể đem bán số đào ăn không hết hoặc biếu láng giềng.

Đồ trong phòng bếp không đủ để nấu ăn, họ phải ra phố mua thêm.

Trong nhà ba năm bảy là Nhâm Tiểu Túc quét dọn, hai bốn sáu là do Dương Tiểu Cận.

Mái nhà dường như có hơi rỉ nước, ngày mai Nhâm Tiểu Túc phải ra ngoài mua đồ để sửa.

Trong chớp mắt, đột nhiên Dương Tiểu Cận cảm giác bản thân đã tìm được rồi.

Nàng cần một gia đình.

Nàng có thể đi theo Nhâm Tiểu Túc ra ngoài chém chém giết giết nhưng khi về đến nhà, thiếu niên này sẽ trở thành ánh nến trong lòng nàng.

Dương Tiểu Cận nhìn Nhâm Tiểu Túc đột nhiên trở nên lải nhải dài dòng thì cười nói:

“Ngày mai ta sẽ nấu cơm cho ngươi.”

Nhâm Tiểu Túc có chút sửng sốt, đã biết còn cố hỏi:

“Không phải ngươi không biết nấu cơm à?”

“Yên tâm, không độc chết ngươi đâu… “

Dương Tiểu Cận nói.

Đây là lần đầu tiên Dương Tiểu Cận chủ động nói muốn nấu cơm, Nhâm Tiểu Túc nhận ra hình như tâm tính Dương Tiểu Cận có chút thay đổi, hắn cười đáp:

“Được, sáng ngày mai chúng ta cùng đi mua thức ăn, có độc chết ta cũng ăn.”

Dương Tiểu Cận liếc mắt:

“Kỳ thật ngươi đã sớm biết ta biết nấu cơm đúng không, lúc trước thời điểm ngươi nấu cơm cho ta, ánh mắt ngươi nhìn ta không đúng!”

Nhâm Tiểu Túc vui vẻ:

“Ánh mắt của tay súng bắn tỉa thật là tốt a.”

Sáng sớm ngày thứ hai, hai người dậy sớm rửa mặt.

Nhà có khá nhiều phòng ngủ, Nhâm Tiểu Túc có chút hối hận, hắn cảm thấy mình nên mua căn nhà nhỏ chút mới đúng a.

Bất quá nghĩ lại cũng không đúng, nếu mua nhà một phòng ngủ, dựa theo tâm tính dám nghĩ không dám làm của hắn chỉ sợ sẽ phải ngủ sô pha mất…

Hai người thu thập xong thì cầm theo một cái giỏ trúc rời khỏi nhà.

Vừa ra khỏi cửa, họ lại gặp được láng giềng bên cạnh, đó là một đôi vợ chồng trung niên, xem bộ dáng hẳn chuẩn bị đi làm.

Nhâm Tiểu Túc đánh giá đối phương một chút, dáng người cặp vợ chồng này đều hơi mập, quần áo trên người vừa vặn, nam nhân thì ăn mặc sạch sẽ âu phục, hẳn là nhân viên cũng có thân phận.

Người phụ nữ trung niên cười chào hỏi:

“Hôm qua nghe Vương thẩm nói sẽ có hàng xóm mới, không ngờ các ngươi tới nhanh như vậy.

Hôm qua chúng ta chưa tới thăm các ngươi, thật sự là thất lễ.

Ta là Hồ Hiểu Bạch, đây là chồng ta, Vương Việt tức.”

Nam nhân trung niên gật đầu chào hỏi, tựa hồ không muốn giao tiếp nhiều với hai người Nhâm Tiểu Túc.

Nhâm Tiểu Túc cười nói:

“Chào Hồ tỷ, hẳn là chúng ta tới bái phỏng mới đúng.”

“Các ngươi chuẩn bị đi chợ à?”

Hồ tỷ cười tủm tỉm:

“Ta nghe Vương thẩm nói các ngươi không phải là người của hàng rào 144?”

“Ừ, chúng ta tới từ Trung Nguyên…”

Nhâm Tiểu Túc nói.

“Tới Tây Bắc thì tốt rồi, hiện tại Trung Nguyên rất loạn, nào an toàn như Tây Bắc chúng…”

Hồ tỷ cười nói:

“Tới Tây Bắc đều là Tây Bắc người!”

Nhâm Tiểu Túc thầm cảm khái, tập đoàn ở Trung Nguyên vẫn giữ nguyên việc không cho lưu dân vào thành.

Mà Tây Bắc bên này đã bắt đầu hô khẩu hiệu: Tới Tây Bắc đều là Tây Bắc người.

Có thể đoán được một khi Vương thị khởi phát chiến tranh, tương lai sẽ ngày càng nhiều người tới Tây Bắc vì chiến loạn.

Bấy giờ, Hồ tỷ cười nói:

“Tới Tây Bắc ngươi tìm được việc chưa?”

“Vẫn chưa, ta muốn nghỉ ngươi một thời gian…”

Nhâm Tiểu Túc giải thích nói.

“Ừ nghỉ ngơi một thời gian cũng tốt…”

Hồ tỷ nhiệt tình nói:

“Nam nhân nhà ta làm trong trung tâm hành chính của hàng rào.

Nếu các ngươi có khó khăn gì cứ nói cho chúng ta, lời nói của hắn trong hàng rào cũng có chút trọng lượng.”

Dường như Hồ tỷ rất nhiệt tình giúp đỡ người mới, cũng rất thích trò chuyện.

Trong lúc thỉnh thoảng còn khoe khoang nam nhân nhà mình một chút.

Lúc này, Nhâm Tiểu Túc thấy nam nhân kia lặng lẽ giật tay áo Hồ tỷ một chút.

Vì vậy hắn liền cười nói với Hồ tỷ:

“Cũng không có chuyện gì phiền toái hai vị đâu, chúng ta chỉ tìm việc bình thường thôi.”

“Được rồi, có rảnh chúng ta lại tán gẫu, dù sao cũng là láng giềng thường xuyên gặp mặt mà…”

Hồ tỷ nói xong liền rời đi.

Đi được một khoảng khá xa, Vương Việt Tức mới nhỏ giọng oán giận:

“Ngươi nói với họ nhiều thế làm gì, hiện tại di dân tới hàng rào 144 ngày càng nhiều.

Người muốn tìm việc cũng nhiều, hoặc muốn được phê chuẩn việc làm ăn hoặc tìm công việc tốt.

Lỡ họ tới cửa tìm ta mong hỗ trợ thì từ chối kiểu gì đây?”

Hồ tỷ thấp giọng nói:

“Ta cũng chỉ khách khí một chút thôi mà.

Đều là hàng xóm láng giềng, giúp đỡ nhau một chút có làm sao?”


Chương 1010: Khởi Điểm Của Văn Minh

“Giúp đỡ cái gì?”

Nam nhân tức giận nói:

“Những di dân này có rất nhiều chuyện phiền toái, khác sau này đừng có đồng ý bậy bạ nữa.”

“Được rồi…”

Hồ tỷ hồn nhiên vô tư nói:

“Đúng rồi, nghe nói phía bên Vân Túc mới về một dòng son môi mơi.

Ngươi kiếm cho ta vài cây đi, son của họ rất cháy hàng, muốn mua cũng không mua được, ngươi cùng Vương Phú Quý quen thuộc như vậy, mua vài cây hẳn là không có vấn đề gì đâu ha?”

“Đừng có mở miệng ra là Vương Phú Quý Vương Phú Quý, phải gọi là Vương tiên sinh biết không.

Trước mặt người ngoài đừng gọi như vậy…”

Vương Việt Tức nói:

“Ta viết hắn vì liên quan tới công việc.

Người ta cần ta làm việc cho, còn ta muốn gì phải nhìn sắc mặt người ta đó.”

“Ngươi là người làm cho hàng rào thì nhìn sắc mặt hắn làm gì, hắn chỉ là thương nhân thôi mà…”

Hồ tỷ thầm nói.

“Ngươi thì biết cái gì…”

Vương Việt Tức nóng nảy:

“Trương lữ trưởng còn phải gọi hắn một tiếng Phú Quý thúc, ta thì tính là cái quái gì? Hiện tại hắn là hội trưởng thương hội Tây Bắc, thế lực lớn hơn so với ngươi nghĩ nhiều.

Lưỡng giới đều phải nhìn sắc mặt hắn mà làm việc đó.

Ngươi chưa nghe hả, Thiếu soái sắp trở lại, đến lúc đó hắn ở Tây Bắc như mặt trời ban trưa, không phải người ta có thể đụng tới? Hơn nữa hắn không chỉ có uy ở bạch đạo không đâu.

Lúc trước chẳng biết có đám thổ phỉ nào đó muốn đánh cướp thương hội hàng hóa Tây Bắc, kết quả hắn gọi một cuộc điện thoại, chợ đêm liền có người tới hỗ trợ…”

“Nghe nói Tây Bắc có người mở chợ đêm, không ai quản sao?”

Hồ tỷ có phần nghi hoặc.

“Quản?”

Vương Việt Tức cười khổ:

“Ai dám quản? Hôm chợ đêm khai trương, ta thấy Trương lữ trưởng Trương Tiểu Mãn tự mình đem lẵng hoa đến cửa chúc mừng.

Bây giờ còn ai dám… Thôi, ngươi chỉ là phụ nữ, có nói nữa ngươi cũng không hiểu.”

Hồ tỷ nhướng mày:

“Được nha Vương Việt Tức.

Bây giờ ngươi có tiền đồ rồi, lão nương cùng ngươi sống khổ sở hơn mười năm, hiện tại làm quan chưa được vài ngày đã giở giọng cùng lão nương? Lúc trước ta đi theo ngươi, ta có than vãn nửa câu gì không?”

Sắc mặt Vương Việt Tức một mảnh đau khổ:

“Được rồi được rồi, không nói nữa, không nói nữa được chưa?! Ta mua son môi cho ngươi!”

Nhâm Tiểu Túc cùng Dương Tiểu Cận cầm giỏ ra chợ mua đồ.

Sáng sớm mọi người đều đổ ra đường, cả hàng rào trở nên có phần hối hả nhộn nhịp hơn hẳn.

“Vừa rồi Hồ tỷ thật rất nhiệt tình nhỉ…”

Dương Tiểu Cận cười nói.

“Nhưng ta thấy chồng của nàng ấy khá lãnh đạm…”

Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng nói:

“Dường như hắn sợ chúng ta thật sự sẽ tới làm phiền họ.”

“Chung quy cũng đâu thân quen gì cho cam… “

Dương Tiểu Cận nói.

“Bất quá, vị Hồ tỷ kia nhiệt tình khiến ta có phần không quen a….”

Nhâm Tiểu Túc nói:

“Trước kia khi còn ở thị trấn, nếu có người đột nhiên nhiệt tình với ngươi chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì.”

“Nhưng mà Tiểu Túc, ngươi so sánh với người ở thị trấn lúc ấy thì không phù hợp lắm… “

Dương Tiểu Cận nói:

“Hẳn chính ngươi cũng không phát hiện, đổi lại là ngươi trước kia sẽ không báo thù vì Giang Tự tiên sinh.”

“Ừ…”

Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ:

“Cũng đúng, chỉ là trải qua nhiều chuyện, ta dần nhận ra bản thân nên làm gì, không nên làm gì.”

“Ngươi biết không, trước kia ta từng đọc một quyển sách nói về khởi nguyên của văn minh nhân loại.

Cuốn sách đó thay đổi rất nhiều quan niệm của ta… “

Dương Tiểu Cận nói:

“Ngươi cảm thấy dấu hiệu khởi nguyên của văn minh nhân loại là gì?”

“Biết sử dụng công cụ? Nô dịch người khác?”

Nhâm Tiểu Túc nói:

“Xuất hiện sự bất bình đẳng…”

“Không…”

Dương Tiểu Cận lắc đầu:

“Cái ngươi nói là khởi nguyên xã hội, không phải là khởi nguyên của văn minh.”

“Vậy khởi nguyên của văn minh là gì?”

Nhâm Tiểu Túc hỏi.

“Là một khúc xương đùi bị bẻ gãy nhưng sau đó đã lành lại… “

Dương Tiểu Cận nói:

“Ngươi cũng biết kết cục của động vật trong hoang dã khi bị gãy xương đùi rồi đó.

Nó không cách nào kiếm ăn nữa, không thể tới bờ sông uống nước.

Trong nơi hoang dã khổng lồ, nó nhất định sẽ trở thành đồ ăn của đám dã thú khác.

Khi còn người gãy xương đùi và lành lặn, chứng tỏ hắn được người thân chiếu cố, trong khoảng thời gian hắn bị thương có người cho hắn ăn, mãi tới khi hắn khỏe lại.

Tiểu Túc, giúp người khác trong nguy nan trợ chính là khởi nguyên của văn minh.”

Nhâm Tiểu Túc như có điều suy nghĩ:

“Đối với những người không liên quan tới mình, ta sẽ không ra tay.

Hiện tại ta cũng đang tự hỏi, mọi người đều nói ta là Thiếu soái, nhưng chính ta vẫn chưa nghĩ ra cách gánh vác trách nhiệm này thế nào. “

“Chỉ giúp người của mình, bảo vệ người thân cũng giống vậy thôi… “

Dương Tiểu Cận nói:

“Ta cũng không khuyên ngươi làm một đại thiện nhân hay thánh nhân gì đó.

Chúng ta chỉ cần bảo vệ tốt người bên cạnh là được rồi.”

Lúc này, mọi người xung quanh hối hả đi lại, Nhâm Tiểu Túc cùng Dương Tiểu Cẩn cùng nhau dạo bước.

Dương Tiểu Cận nghi hoặc nói:

“Không biết hàng rào 144 có gì khác với những hàng rào kia, mà ta cảm thấy nơi này có nhiều tình người hơn nhỉ?”

Cũng đều là hàng rào, cư dân cũng không có gì khác.

Mọi người đi trên đường có người trẻ tuổi đi làm, có người già dạo phố mua thức ăn, gặp được người quen thì chào hỏi.

Thế nhưng Dương Tiểu Cận cảm thấy nơi này có gì đó khác biệt.

Nhâm Tiểu Túc cười nói:

“Có thể do tâm tình ngươi không giống với lúc trước a.”

“Chắc là vậy… “

Dương Tiểu Cận gật gật đầu.

Khi tới chợ, Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng nói:

“Trước kia chắc ngươi chưa từng ra chợ mua thức ăn nhỉ?”

“Nói cứ như ngươi đã từng vậy?”

Dương Tiểu Cận xem thường nói:

“Lúc trước ngươi là lưu dân ngoài hàng rào, có từng tới chợ ở trong hàng rào đâu? Bày đặt thần thần bí bí cứ như rành lắm vậy.”

Nhâm Tiểu Túc không vui:

“Nhưng ta từng hỏi Vương Phú Quý kinh nghiệm đi chợ rồi.

Lúc trước khi còn ở Lý thị đều là hắn đi chợ hằng ngày đó, Tiểu Ngọc Tỷ cũng khoe rau hắn mua rất tươi nha, giá lại còn rẻ.”

“Hắn làm sao mua được?”

Dương Tiểu Cận nói.

“Hắn nói ta biết cứ đi theo một bác gái cao giọng, đợi đối phương trả giá rồi mua xong thì lại mua luôn, thế là xong.”

“Nghe cũng có lý nha…”

Dương Tiểu Cận gật đầu.

Lúc này những người cùng tuổi với Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận không thấy nhiều trong chợ, họ đều đi học hoặc đi làm cả rồi.

Nhâm Tiểu Túc tiếp cận một bác gái rồi nói với Dương Tiểu Cận:

“Thấy không, chọn nàng, chúng ta đi theo nàng đi!”

Dương Tiểu Cận ở phía sau nhìn Nhâm Tiểu Túc cao hứng bừng bừng theo đuôi bác gái thì cảm thấy, e rằng rất nhiều người chưa từng thấy bộ dạng này của Nhâm Tiểu Túc.

Ai có thể nghĩ tới Kẻ phá hủy hàng rào khiến mọi người nghe danh đều sợ mất mật nay lại tính toán chi li chỉ vì chút tiền mua rau?

Kẻ phá hủy hàng rào không có nghĩa luôn đi phá hủy hàng rào.

Đương nhiên nàng là tay súng bắn tỉa cũng đâu có chiến đấu mãi.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 2 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box