1. Home
  2. Truyện Ma Tu
  3. [Dịch] Đại Quản Gia MA Hoàng
  4. Tập 30 : Hung mãnh như hổ (c291-c300)

[Dịch] Đại Quản Gia MA Hoàng

Tập 30 : Hung mãnh như hổ (c291-c300)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 291: Hung mãnh như hổ(2) Ai biết tiểu tử này, có đột nhiên dùng cái đấu pháp đồng quy vu tận gì đó hay không?

Nếu là như thế, lão coi như không đáng giá.

Mọi người ở phía trên lâu đài chủ, ngay từ đầu còn đang lo lắng cho Trác Phàm, nhưng hiện tại, dĩ nhiên đều bị kinh ngạc đến ngây người.

Đây chính là ác ma Trác Phàm trong truyền thuyết? Quả nhiên là một nhân vật nguy hiểm.

Thế nhưng ngay trong nguy hiểm này, một đám nữ tử Hoa Vũ Lâu đều phát hiện trên người hắn có bá khí mà hiếm ai có được.

Tình cảnh này, rõ ràng Trác Phàm lấy ít đấu nhiều, lấy yếu đấu mạnh, nhưng dường như hắn mới là người mạnh nhất ở đây, ngạo nghễ nhìn xuống tất cả mọi người.

Mà đám người Hoàng Phủ Thanh Vân, ngược lại càng kiêng kỵ với Trác Phàm nhiều hơn.

Hai bên so sánh với nhau, về khí thế ngược lại đã bị yếu hơn hắn!

Như lúc nãy Ngũ trưởng lão đối địch với Trác Phàm, Trác Phàm dám lấy tính mệnh đi đánh cược một lần, nhưng Ngũ trưởng lão lại không có can đảm này, cho nên sau cùng Trác Phàm thắng, Ngũ trưởng lão ngược lại như chịu thiệt thòi hơn.

Rõ ràng là chính mình xông lên trước, nhưng lai bị hai thanh liêm đao( lưỡi hái) của người ta dọa cho hoảng sợ trở về, mất hết mặt mũi.

“Đây chính là hào khí nam nhân, cuối cùng ta đã gặp được một nam nhân thực thụ.

Mà nam nhân này, là phu quân ta…” Tiếu Đan Đan vẻ mặt đầy hoa si, nhìn đến hai mắt nổi đầy đào hoa, càng thêm mê say.

Sở Khuynh Thành bất đắc dĩ lắc đầu cười khẽ, nhưng khi ánh mắt hướng về Trác Phàm, trong lòng lại không lý do có cảm giác tự hào.

Phu quân ta vốn nên là một người giống vậy, anh hùng cái thế!

Giữa đài thi đấu luyện đan, Ngũ trưởng lão rõ ràng vừa mới đánh một trận mất hết thể diện, trong lòng không khỏi thầm giận, nhưng không đợi hắn lần nữa phóng người qua.

Trác Phàm đã nhếch miệng cười một tiếng, đem Bồ Đề Tu Căn kia thu vào trong nhẫn Lôi Linh, sau đó cười nhạo nói: “Lão tử không bồi các ngươi chơi nữa, cáo từ!”

Vừa dứt lời, Trác Phàm đạp chân lấy đà, mở ra một đôi Lôi Dực, trong nháy mắt hướng mái vòm bay đi.

Đúng như dự tính mà phá vỡ một lỗ hổng trên trần nhà thoát đi.

“Hừ, muốn chạy trốn, chạy đi đâu?”

Không khỏi giận quát một tiếng, ngũ trưởng lão đạp chân xuống, cơ thể bỗng xông lên phía trên.

Chỉ qua mấy hơi thở, liền đuổi kịp tốc độ Trác Phàm.

Bất quá Trác Phàm tựa hồ sớm đã ngờ tới, trong mắt lóe lên tinh quang, Lôi Vân Dực lần nữa hóa thành một đầu roi dài, hung hăng quất tới: “Cút ngay cho lão tử!”

“Hừ, nhãi ranh, ngươi cho rằng chỉ có ngươi mới có ma bảo ư?”

Không khỏi lạnh hừ một tiếng, ngũ trưởng lão đã sớm chuẩn bị, trong tay lóe lên ánh sáng, một cái đại chùy ghê gớm toàn thân đỏ thẫm liền xuất hiện ở trong tay lão, tiếp theo hai tay vung mạnh, hung hăng nện xuống Trác Phàm: “Nếu ngươi có gan, thì lại đến lấy thương hoán mệnh cho lão phu a!”

“Ma bảo Ngũ phẩm!”

Tròng mắt ngăn không được co rụt lại, Trác Phàm khẽ cắn răng, không dám thất lễ, vội vàng đem Lôi Vân Dực thu hồi, hóa thành hai cái khiên cản ở trước người.

Bây giờ đối phương có ma bảo ngũ phẩm, không phải thời điểm tốt để lấy thương tổn đổi tính mệnh, rất có thể mệnh chưa kịp đổi đến, thì mạng nhỏ của mình đã chơi xong.

Đoàng!

Sau một tiếng vang chấn thiên động địa, Trác Phàm như một viên sao băng bị giáng xuống, “rầm” một tiếng bị nện xuống dưới đất, đống bụi bay ra mịt mù.

Đợi bụi mù tán đi, toàn bộ đài đã triệt để hóa thành một đống phế tích không còn nguyên vẹn.

Thấy tình cảnh này, bọn người Sở Khuynh Thành không khỏi kinh hãi, Tiếu Đan Đan muốn vội vã nhảy xuống tìm Trác Phàm, nhưng lại bị Mẫu Đơn lâu chủ kéo lại.

Bọn người Long Cửu liếc nhìn nhau, trong mắt đều hiện vẻ ngưng trọng.

Ngũ trưởng lão U Minh Cốc chính là cao thủ luyện thể, một đập này của lão vừa nhanh vừa mạnh, dù thực lực Trác Phàm có mạnh hơn nữa, chỉ sợ không chết cũng phải trọng thương.

Tình cảnh như thế, thật sự hung hiểm vạn phần, nhìn đến thế sự bất đắc dĩ, cho dù có đắc tội Đế Vương Môn, bọn họ cũng phải ra tay cứu hắn.

Ngũ trưởng lão chậm rãi rơi xuống, búa lớn trong tay rầm một tiếng đập xuống đất, làm cho cả vùng đều ngăn không được run rẩy ba lần.

Hoàng Phủ Thanh Vân nhìn đống đổ nát kia, lại nhìn ngũ trưởng lão cao ngạo hất đầu, không khỏi cười to lên: “Ha ha ha… Ngũ trưởng lão không hổ là cao thủ luyện thể có một không hai của U Minh Cốc, coi như so với Hoàng Cực Bá Thể Quyết của Đế Vương Môn chúng ta, chỉ sợ cũng không thua bao nhiêu.”

“Nhị công tử quá lời, ha ha ha…” Ngũ trưởng lão lắc đầu cười khẽ, nhưng trên mặt lại rất đắc ý.

Hắn vốn luôn cực kỳ tự ngạo đối với luyện thể chi pháp của mình, Hoàng Phủ Thanh Vân xem như nói đến trong tâm hắn.

Quay đầu lại nhìn đống đổ nát kia, Hoàng Phủ Thanh Vân cười khẽ một tiếng: “Lấy thực lực của ngũ trưởng lão, tiểu tử kia hiện tại đoán chừng không chết cũng bị trọng thương không thể cử động.

Không biết ngũ trưởng lão có thể đáp ứng một thỉnh cầu của bổn công tử? Nếu tiểu tử kia không chết, xin ngũ trưởng lão nhường ta vì thất trưởng lão của quý cốc báo thù, để bổn công tử tự thân kết liễu hắn!”

Nói đến đây, trong mắt Hoàng Phủ Thanh Vân đã hiện ra sát ý trần trụi.

Ngũ trưởng lão lòng dạ biết rõ, hắn sớm biết sát ý của tên tiểu tử này, liền thuận nước giong thuyền, cười to nói: “Ha ha ha… Người khác có lẽ không thể, nhưng nếu nhị công tử đã yêu cầu, ngươi cứ việc động thủ, chỉ là đầu hắn lão phu muốn đem về giao nộp cho trong cốc.”

“Ngũ trưởng lão hiểu rõ đại nghĩa, bổn công tử ngày sau tất có hậu tạ!”

Nhẹ nhàng ôm một quyền đáp lễ, Hoàng Phủ Thanh Vân ngược lại đi tới hướng về nơi phế tích, sát ý trong mắt không che giấu chút nào.

Từ xưa một núi không thể chứa hai hổ, có lẽ đây chính số mệnh của cả hai ta, bổn công tử muốn tự tay giải quyết ngươi mới an tâm.

Hoàng Phủ Thanh Vân trong lòng suy nghĩ, từng bước một tiến về phía trước đi đến.

Bọn người Sở Khuynh Thành, cũng nhìn chằm chằm cái chỗ kia, trong lòng vội vàng, sợ hắn thật sự tìm ra Trác Phàm, mà Trác Phàm còn sống lại bị hắn một chưởng đánh chết.

“Cửu thúc, muốn động thủ sao?” Sở Khuynh Thành lo lắng nhìn về phía Long Cửu.

Nhưng Long Cửu chỉ có một con mắt, càng không ngừng co lại co lại, chăm chú nhìn cái phế tích kia, lại lặng yên không lên tiếng, tựa hồ còn đang suy nghĩ, điều này không khỏi làm Sở Khuynh Thành trong lòng gấp hơn…


Chương 292: Gian xảo như cáo. (1) “Hừ, mặc kệ. Các ngươi không cứu, ta đi!”

Sở Khuynh Thành rốt cuộc không nhẫn được nữa, vẫy ống tay áo liền muốn bay đi cứu người.

Nhóm người Long Cửu bất đắc dĩ, liếc nhìn nhau, đành phải cùng nhau đi theo.

Nhưng không đợi bọn họ động thủ, một tiếng vang lớn đột nhiên phát ra.

Hoàng Phủ Thanh Vân vừa mới vừa đi tới bên cạnh đống đổ nát, đống đá vụn ngói vỡ lộn xộn kia lại bỗng nhiên nổ tung lên.

Ngay sau đó, một hắc ảnh bỗng nhiên từ trong đó bay ra, một chân của hắc ảnh đá trúng gò má của Hoàng Phủ Thanh Vân.

Hoàng Phủ Thanh Vân không đề phòng bất ngờ bị trúng chiêu, ngay lập tức hắn ta bị đá bay ra xa mấy chục thước, hai mắt nổ đầy sao vàng.

Nhưng hắc ảnh kia vẫn chưa chịu dừng, ngay sau đó đã đuổi theo hắn ta, hai lưỡi hái sấm sét sau lưng không hề do dự chém xuống đầu hắn.

Hoàng Phủ Thanh Vân sợ hãi cả kinh, thậm chí chưa biết rõ ràng chuyện gì xảy ra thì mạng nhỏ đã kề cận quỷ môn quan.

“Nhị công tử cẩn thận!”

Đúng lúc này, ngũ trưởng lão U Minh Cốc kịp thời đuổi đến, hai tay vung chùy lớn lên, một tiếng vang thật lớn phát ra, hắc ảnh kia nhất thời liền lui về phía sau mấy chục mét.

Chờ bóng đen kia đứng vững, mọi người nhìn kỹ lại, chính là Trác Phàm không thể nghi ngờ.

Giờ khắc này, khóe môi Trác Phàm có một vết máu, sắc mặt giận dữ, trong mắt tản mát ra trần trụi sát ý.

“Đáng chết, chỉ kém một chút là đã lấy mệnh tiểu tử này!” Trác Phàm tùy tiện nôn ra một búng máu, trừng mắt về phía Hoàng Phủ Thanh Vân, oán hận nói.

Hoàng Phủ Thanh Vân thì sớm đã là trong lòng rung mạnh, toàn thân cao thấp trong nháy mắt đổ mồ hôi lạnh ướt sũng cả người.

Tiểu tử này mẹ hắn thật sự quá xảo trá, giả chết mai phục trong đống đổ nát chờ đến lúc bổn công tử tiếp cận, mới bất ngờ giết bổn công tử không kịp trở tay.

Nếu không phải ngũ trưởng lão đuổi tới kịp thời, mạng của lão tử chết tiệt đã bị ném đi một cách u mê đần độn rồi.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Hoàng Phủ Thanh Vân nhìn Trác Phàm càng căm hận, nhưng trong đó phần nhiều là kiêng kị sâu đậm.

Mấy người Sở Khuynh Thành lại cực kỳ vui mừng, Trác Phàm chẳng những không bị nguy hiểm đến tính mạng, mà thương thế tựa hồ cũng không nặng.

“Mụ nội hắn, người đời đồn đãi tiểu tử này là một quái vật, lão phu chỉ coi như đùa giỡn.

Nhưng thật không ngờ a, mới gần hai năm không gặp mà tiểu tử này đã thành mình đồng da sắt lại lợi hại như thế.

Nên biết rằng ngũ trưởng lão của U Minh Cốc toàn cơ thể hắn xác thịt mạnh mẽ, ngay cả tam trưởng lão của Tiềm Long Các chúng ta, cũng cực kỳ kiêng kị lão ta, hai người tranh đấu mấy năm đều ở thế hoà, kết quả không phân thắng bại.

Không nghĩ tới tiểu tử này cứng rắn chịu một thiết chùy của lão gia hỏa kia mà vẫn có thể bình yên vô sự? Thật sự quá biến thái.”

Long Cửu nhìn thấy rất lấy làm kỳ lạ mà tấm tắc, lại nói với Tạ Thiên Dương: “Tiểu tử, hình như gần đây ngươi mới tiếp xúc với người của hắn đúng không, rốt cuộc thì hắn biến thành bộ dáng quái vật này từ lúc nào vậy?”

Tạ Thiên Dương nhún vai bất đắc dĩ, trong lòng cười khổ: “Ta làm sao biết được, đó cũng là chuyện chỉ xảy ra trong vòng một đêm.

Hắn ngay cả Đoán Cốt cảnh đều chưa tụ khí lục trọng, mà trong nháy mắt đã biến thành cao thủ Đoán Cốt biến thái, bằng thực lực của bản thân đánh U Quỷ Thất thành mẩu vụn!”

Cái gì, trong vòng một đêm?

Mọi người nghe xong, không khỏi âm thầm tặc lưỡi.

Không biết tiểu tử này lại làm cái Kỳ Môn dị thuật gì, trong một đêm trở thành cao thủ đáng sợ như thế.

Nghĩ đến năm đó lúc Lạc gia gặp tai ương, hắn cũng trong một đêm thoát thai hoán cốt.

Mà lần này, không ngờ cũng trong vòng một đêm hóa thành thân thể kim cương bất hoại.

“Huynh đệ à, trên người ngươi đến tột cùng đã cất giấu bao nhiêu bí mật không nói cho lão huynh ta chứ!” Long Cửu lắc đầu cảm thán, mọi người đều nhìn về phía Trác Phàm, âm thầm ngạc nhiên.

Kẻ này, thật sự là kỳ nhân.

Luyện đan thuật hơn người, bàng môn tà đạo cũng dường như không gì không giỏi!

Hắn hoàn toàn không biết nhóm lão ca Long Cửu này, đã bị thực lực của hắn cả kinh khiếp sợ, Trác Phàm chỉ nhìn hai người ở đối diện, ngũ trưởng lão và Hoàng Phủ Thanh Vân cũng đang kinh dị giống vậy, lại không nhịn được phun ra một búng máu.

“Chết tiệt, lão gia hỏa ngươi thật đáng chết.

Một búa của ngươi suýt chút nữa đã gõ nát một cái xương sườn của lão tử rồi.

Bất quá ngươi cũng không phải không có chiến tích, chí ít ngũ tạng lục phủ của lão tử cũng bị thương thế nhẹ.

Hừ hừ, được lắm, lão ngũ U Minh Cốc, khoản nợ này, lão tử ghi lại rồi.”

Gương mặt bất giác co rút dữ dội, tuy bộ dáng của Trác Phàm khổ đại thâm cừu tố cáo cừu oán hắn, nhưng lão nghe kiểu gì cũng giống như đang nói móc chế giễu lão thế.

Lão đường đường là tu giả luyện thể Thiên Huyền ngũ trọng cảnh, ngay cả cao thủ Thiên Huyền bình thường bị một chùy của lão nện xuống, cũng bị nện thành thịt nát.

Cho dù tam trưởng lão của Tiềm Long Các cũng luyện thể, những nếu đối địch với lão cũng không dám tùy tiện hứng chịu một chùy nỳ nên xuống đâu.

Bằng không, nhẹ thì trọng thương, nặng thì mất mạng.

Mà tiểu tử này, bị lão dùng toàn lực nện xuống, chẳng những một ngay đến một cái xương sườn cũng không gãy mà phủ tạng toàn thân cũng chỉ bị chấn thương nhẹ.

Mụ nội nó, tiểu tử này còn là người ư?

Mặc dù ngay từ đầu, ngũ trưởng lão đã đánh giá Trác Phàm rất cao.

Dù sao cũng là kẻ đã giết chết U Quỷ Thất mà, thậm chí lão cũng đã đối phó với Trác Phàm như đang đối phó với một cao thủ luyện thể có thực lực ngang với lão.

Nhưng bây giờ, lão ta mới hiểu được, mình vẫn quá coi thường tiểu tử này.

Hắn thật sự là quái vật, một thân khí lực và cơ thể này đến tột cùng là lấy cái gì luyện vậy, quả thực mẹ hắn quá nghịch thiên!

May mắn tiểu tử này vẫn chưa phải Thiên Huyền cảnh, không phát huy được ưu thế thể pháchcứng rắn kia, nếu không thì hắn đã thảm…

Ừng ực, ngũ trưởng lão nuốt ngụm nước bọt, sắc mặt ngưng trọng!

Như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng lão ta, Trác Phàm cười thầm một tiếng, lúc này mà không chạy thì còn đợi đến khi nào? Vì vậy soạt một tiếng, cái gì cũng không nói nhảm, trực tiếp phóng mạnh lên.

Ngũ trưởng lão vẫn đang mạt mũi ngưng trọng thấy vậy thì sững sờ, tiếp đó trong lòng giận dữ, lần nữa mạnh mã xông lên chặn đường.

Nhà ngươi dám coi lão tử là kẻ ngu mà đùa bỡn ư, trước đó còn căm hận chửi rủa, nháy mắt lại chạy trốn cho lão tử xem.

Bất quá muốn chạy, không dễ dàng như vậy đâu! Nếu hôm nay để ngươi chạy, ngày sau cắc chắn là mầm họa lớn.


Chương 293: Gian xảo như cáo. (2) Ngũ trưởng lão hét lớn một tiếng, dù sao cũng là cường giả Thiên Huyền chân chính, trong nháy mắt đã đuổi kịp Trác Phàm, một lần nữa nện búa xuống.

Chỉ là lần này Trác Phàm dường như đã có biện pháp, hắn nhếch miệng cười một tiếng, hai cái Lôi Vân Dực ngăn cản búa lớn, theo hướng của chiếc búa lớn, chúng ngay nháy mắt lao thẳng về phía ngũ trưởng lão.

Tròng mắt bất giác run một cái, ngũ trưởng lão thầm mừng rỡ.

Trác Phàm làm như thế, tuy tránh được búa lớn nện xuống, nhưng lại tiến gần trước mặt lão, chính là một cái bia ngắm không thể tốt hơn, quả thực chính là tìm chết.

Sau đó một cái tay của ngũ trưởng lão buông búa lớn ra, biến chưởng thành quyền, đột ngột đấm tới mặt của Trác Phàm.

Một đấm này nếu thật sự đấm xuống đập, coi như hắn là Kim Cương Thân của phái Kim luyện thể, cũng phải gãy lìa xương cốt.

Nhưng Trác Phàm lại không hề bối rối, khóe miệng lộ ra nụ cười tà dị, dưới chân hơi di chuyển một bước: “Mê Tung Huyễn Ảnh Bộ!”

Vù một tiếng, trong không khí thoáng chấn động, bóng dáng của Trác Phàm trong nháy mắt biến mất, đến lúc xuất hiện lại, đã đến sau lưng của ngũ trường lão.

Tròng mắt ngũ trưởng lão bỗng co rụt lại, căn bản không biết xảy ra chuyện gì, Trác Phàm đã thuận lợi đi vòng qua vòng vây của lão, bay lên trên chạy mất.

“Tiểu tử, muốn chạy không có cửa đâu!”

Bỗng nhiên, Hoàng Phủ Thanh Vân lại hét lớn một tiếng, chẳng biết đã cản ở trước mặt hắn từ lúc nào.

Trác Phàm nhướng mày, lòng thầm hận đến nghiến răng nghiến lợi, hắn đã sớm muốn dạy dỗ tiểu tử này, chỉ là bây giờ không phải thời cơ tốt.

Bây giờ hắn ta ngăn ở trước mặt, đều là luyện thể tu giả giống nhau, hắn ta là Thiên Huyền cảnh, Trác Phàm chỉ mới Đoán Cốt cảnh, không nên cùng hắn ta đánh tay không.

Huống hồ, đánh tay không và dùng Lôi Vân Dực đối phó hắn ta, đều sẽ giảm bớt tốc độ.

Đến khi ngũ trưởng lão đuổi theo kịp, song phương giáp công, ngược lại càng khó có thể ứng phó.

Rơi vào đường cùng, Trác Phàm đành phải dùng Mê Tung Huyễn Ảnh Bộ lần nữa, đột phá khỏi Hoàng Phủ Thanh Vân chặn đường.

Hoàng Phủ Thanh Vân sững sờ, giật mình trên không trung.

Đây là thân pháp gì, sao cho tới bây giờ hắn ta vẫn chưa thấy qua, cũng quỷ dị quá đi.

Thế mà, lúc Trác Phàm muốn mạnh mẽ bay ra, mọi người trên lâu chủ đài phía trên cũng rốt cục lộ ra nụ cười, thì một đạo Thanh Ảnh lại đột nhiên thoáng hiện mà qua.

Chỉ nghe một tiếng đụng lớn vang lên, Trác Phàm chưa rõ ràng xảy ra chuyện gì, đã bị cái quái quỷ gì đá bay trở về.

Rầm một tiếng nện trên mặt đất, nổ lên từng đám bụi đất.

Trác Phàm mặt mày xám xịt từ dưới đất bò dậy, nhẹ nhàng sờ lên gò má bị đá, đôi mắt âm lãnh quét nhìn chung quanh một vòng.

Ngũ trưởng lão và Hoàng Phủ Thanh Vân cũng hạ thân thể xuống mặt đất, bao vây hắn lại.

Đồng thời, một bóng người màu xanh xuất hiện ở một bên khác, Trác Phàm nhìn qua phía đó, không khỏi cười xùy ra tiếng: “Ta đương nghĩ một cước này mặc dù nhanh, nhưng vì sao không có lực, nguyên lai là đến từ Khoái Hoạt Lâm, Lâm trưởng lão à.”

Đúng vậy, một cước kia chính là Lâm Tử Thiên đá.

Mắt thấy Độc Thủ Dược Vương vì luyện đan mà đại thương nguyên khí, rất khó để tham gia chiến đấu.

Hoàng Phủ Thanh Vân và ngũ trưởng lão U Minh Cốc tuy mạnh, nhưng lại không thể làm gì thân pháp quỷ dị của tên Trác Phàm.

Dõi mắt nhìn cả sân, cũng chỉ có tốc độ của Khoái Hoạt Lâm mới có thể chế trụ tiểu tử này.

Sau đó Lâm Tử Thiên thầm nghĩ, cơ hội kiến công lập nghiệp đến rồi, vậy nên rất vui vẻ chạy ra đá tên Ma Hoàng này một cước, đá hắn về lại không cho chạy trốn.

Nhưng ông ta làm sao biết được, cũng vì một cước này của ông ta mà đã đá luôn bản thân mình văng tới quỷ môn quan.

“Lâm trưởng lão, làm tốt lắm, bổn công tử nhớ cho ngươi một công!” Hoàng Phủ Thanh Vân kiêng kị Trác Phàm thân pháp quỷ dị, hiện tại chỉ có Lâm Tử Thiên có khả năng đuổi theo, nên mới cho ông ta một quả táo ngọt trước.

Hoàn toàn rõ ràng ý tứ của nhị công tử, ngũ trưởng lão không khỏi cười lớn một tiếng, phô trương nói: “Tiểu tử này thật sự rất khó giải quyết, không ngờ trừ một thân cơ thể mạnh mẽ ra, hắn còn có thân pháp quỷ dị như vậy.

Hôm nay nếu không phải có Lâm trưởng lão ở đây, sợ rằng chúng ta ai cũng không cản được hắn.”

Lâm Tử Thiên nghe được lời này, trong lòng như được rót mật, trên mặt đầy vẻ đắc ý là nhưng đầu lại dối trá lắc tới lắc lui, giả bộ thành bộ dáng ta là người khiêm tốn.

Lâu chủ Mẫu Đơn nhìn thấy mà không nhịn được nghĩ muốn xông lên hung hăng đạp một phát vào mông hắn.

Lão gia hỏa ngươi không giúp Hoa Vũ Lâu chúng ta thì cũng bỏ đi đằng này ngươi còn dám giúp đám khốn kiếp Đế Vương Môn kia hại con rể của Hoa Vũ Lâu chúng ta? Đồ không có lương tâm, uổng công trước kia đã đối tôt với ngươi.

Trác Phàm khinh thường bĩu môi, thầm mắng một tiếng ngu ngốc, căn bản hắn không để ông ta vào trong mắt.

Lúc trước hắn đã từng dụng phải công pháp của Khoái Hoạt Lâm, cũng chỉ là gối thêu hoa, trông thì ngon mà không dùng được! Mặc dù tên đồ kia luyện chưa đến nơi đến chốn, nhưng ngay cả ông ta là sư phụ đã lão luyện thành thạo rồi thì sao chứ?

Chỉ có tốc độ là cực nhanh, còn uy lực cực kỳ yếu, gặp phải cường địch thì có tác dụng quái gì?

Trác Phàm lại xùy cười một tiếng, khuôn mặt vẫn nghiêm túc quét ánh nhìn về phía Hoàng Phủ Thanh Vân và ngũ trưởng lão U Minh Cốc, căn bản không đem vị Lâm trưởng lão này để vào mắt.

Kỳ thị trần trụi như này làm vị Lâm trưởng lão co giật khóe miệng, lòng tự trọng thật sự bị đả kích lớn.

“Nhị công tử, ngũ trưởng lão, các ngươi trước tạm dừng tay, để lão phu đến đối phó tên tiểu tử cuồng vọng kia!”

Đột nhiên, không biết Lâm Tử Thiên có cái gân nào không đúng, thét lớn một câu.

Trác Phàm hơi sững sờ, liếc hắn kỳ quái nhìn lão một cái, cọng cỏ đầu tường này vẫn rất lớn gan đấy.

Ngươi biết rõ lão tử có thể giết nhân vật như U Quỷ Thất, ngươi nha, một kẻ da giòn dễ vở hơn cả U Quỷ Thất mà cũng dám tới khiêu chiến với ta?

Hoàng Phủ Thanh Vân và ngũ trưởng lão, cũng nhìn về phía ông ta với vẻ mặt đầy hiếm lạ.

Lão gia hỏa này không bị ám đầu chớ, ác ma Trác Phàm này, ngay cả lão phu đối phó với hắn cũng phải chú ý cẩn thận, ngươi lại dám nói một mình ngươi có thể đối phó lại hắn?

Khốn kiếp, đến cùng là ai cuồng vọng chớ! Khen ngươi hai câu, ngươi còn thật tự cho mình ngon lắm đấy…


Chương 294: Nhanh đến mức kỳ lạ khó mà ngăn cản. (1) Lâm Tử Thiên ưỡn ngực ra vẻ tài giỏi, nghĩ đến giờ khắc này, tất cả ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người ông ta, khiến ông ta thấy rất tự hào.

Nhưng ông ta chẳng biết rằng tất cả ánh mắt của mọi người đều toàn là hoài nghi ngờ vực.

“Ngũ trưởng lão, nếu Lâm trưởng lão đã nguyện ý xung phong, vậy thì chúng ta hãy nhận phần nhân tình này của ông ấy, ngày sau lại báo đáp.” Ánh mắt Hoàng Phủ Thanh Vân khẽ híp lại, không biết trong đầu nghĩ đến chuyện gì mà thật sự đáp ứng Lâm Tử Thiên nói khoác không biết ngượng, nói với ngũ trưởng lão một câu như thế.

Lâm Tử Thiên không nhịn được vui vẻ, liên tục khoát tay với Hoàng Phủ Thanh Vân, khiêm tốn nói: “Không dám, không dám, đây là việc lão phu phải làm.

Có thể góp sức vì nhị công tử lão đã cô cùng vinh hạnh, nào dám nhạn báo đáp?”

Được Hoàng Phủ Thanh Vân vừa ý, chứng minh rằng ông ta đã đưọc vị nhị công tử này coi trọng, cũng coi như thay Khoái Hoạt Lâm ôm được bắp đùi Đế Vương Môn, Lâm Tử Thiên thầm vui vẻ một trận.

“Nhưng, nhị công tử…” Ngũ trưởng lão quýnh lên, trên mặt lộ vẻ căm ghét.

Nhưng khi lão ta nhìn thấy sắc mặt Hoàng Phủ Thanh Vân thì trong nháy mắt liền hiểu ra.

Nhị công tử đâu có thật sự trông cậy vào Lâm Tử Thiên này chứ, căn bản đưa lão ta ra làm chim đầu đàn, xem thử Trác Phàm có bao nhiêu cân lượng, nhìn thử hắn còn có thủ đoạn gì không.

Nếu lại xuất hiện chiêu số gì đó như thân pháp quỷ dị kia thì bọn họ cũng có cái mà chuẩn bị.

Tong lòng ngũ trưởng lão thầm cười lạnh, cũng trịnh trọng ôm quyền với Lâm Tử Thiên, cười to nói: “Lâm trưởng lão, vậy làm phiền.”

“Đâu có, đâu có, ngũ trưởng lão khách khí.”

Nụ cười của Lâm Tử Thiên càng tươi tắn rạng rỡ, giống như trăm năm bị xếp ở hạng cuối đột nhiên được một đám thiên tài tôn sùng.

Trác Phàm xùy cười một tiếng trong lòng, bĩu môi khinh thường.

Một con chuột bạch, bị người khác sử dụng làm vũ khí còn không tự biết lấy, thật sự quá ngu!

Đối phó với loại này quả thực lãng phí thời gian.

Nghĩ như vậy, Trác Phàm cũng không nói nhảm cùng bọn hắn, thừa dịp chú ý lực của bọn họ còn đang phân tán, dưới chân Trác Phàm đạp một cái, đột ngột lui về phía sau.

Một đôi Lôi Vân Dực như hai thanh đao nhọn, sãn sàng lao lới bất cứ lúc nào.

Bất quá phương hướng đột phá lần này không còn ở phía trên, mà là bức tường ở phía sau lưng hắn.

Vị trí này cách hắn gần nhất, hắn lại là người rời đi đầu tiên, cho dù bọn họ phát giác được thì trong thời gian ngắn cũng không đuổi kịp hắn.

Nhân cơ hội này, hắn vừa khéo có thể thoát khỏi Hoa Vũ Đường, bay ra bầu trời ở bên ngoài.

Chờ ra được bên ngoài, vậy thật đúng là trời cao mặc chim bay, biển rộng mặc cá nhảy.

Đều cùng là tốc độ Thiên Huyền cảnh, ngay cả khi ba người bọn họ cùng tiến lên, cũng rất khó để giữ hắn lại.

Hoàng Phủ Thanh Vân bỗng nhiên con ngươi co lại, thét lớn một tiếng: “Hỏng bét, tiểu tử kia muốn chạy trốn!”

Đồng thời trong lòng hắn ta thầm hận thấu xương, tên Trác Phàm này thật sự quá giảo hoạt, hơi không để ý là sẽ bị hắn chuồn mất theo dưới mí mắt, thật sự khó lòng phòng bị!

Tình cảnh này, có lẽ tới lúc hắn ta và ngũ trưởng lão đuổi tới, thì hắn đã sớm mở được một lỗ hổng trên bức tường kia sau đó chạy ra bên ngoài.

Mà giữa khoảng trời đất rộng lớn ở bên ngoài, nếu muốn bao vây hắn tiếp thì thật sự là khó càng thêm khó.

“Ha ha ha… Hoàng Phủ Thanh Vân, lão ngũ U Minh Cốc, chúng ta sơn thủy tương phùng, sau này còn gặp lại.” Trác Phàm cười lớn một tiếng, hào khí ngất trời.

Hoàng Phủ Thanh Vân và ngũ trưởng lão nghiến răng, nắm chặt nắm tay nhưng cơ thể không nhúc nhích.

Bởi vì hai người đều biết, hiện tại đuổi theo đã muộn.

Thế nhưng trong những lời đó của Trác Phàm, lại không có tên của Lâm Tử Thiên.

Coi thường, coi thường một cách trắng trợn!

Sắc mặt Lâm Tử Thiên dần dần âm trầm, tiểu tử này ngay lúc chạy trốn, cũng không đem trưởng lão Khoái Hoạt Lâm hắn để vào mắt, thực sự buồn cười!

Vụt!

Đột nhiên, bóng người Lâm Tử Thiên nháy mắt biến mất.

Cho dù Hoàng Phủ Thanh Vân và ngũ trưởng lão U Minh Cốc cách lão ta gần nhất, cũng hoàn toàn không kịp phản ứng.

Đợi ông ta xuất hiện lần nữa, đã đi đến sau lưng củaTrác Phàm, ngăn trở đường thối lui hắn.

Thật nhanh!

Tròng mắt Trác Phàm hơi hơi co rụt lại, kinh ngạc hít sâu một hơi.

Mặc dù Lâm Tử Thiên là cường giả Thiên Huyền, nhưng tốc độ này chỉ sợ đã vượt qua cảnh giới Thiên Huyền.

Không hổ là trưởng lão Khoái Hoạt Lâm, thế nhưng…

Trong lòng cười lạnh một tiếng, ngươi có tốc độ nhanh như ánh sáng thì làm được cái gì? Thân là một kẻ da giòn dễ vỡ, ngươi ở trước mặt lão tử thì so với một tờ giấy trắng không có gì khác biệt.

Khóe miệng nhếch lên, Trác Phàm câu lên một đường cong khinh miệt, tốc độ vẫn không hề giảm bay thẳng về phía trước, hoàn toàn xem Lâm trưởng lão thành không khí.

Điều này làm ông ta, giận càng thêm giận.

“Tiểu tử, ngươi sẽ vì sự cuồng vọng của mình mà phải trả giá đắt!” Lão ta như sư tử bị chọc giận, Lâm Tử Thiên thét ra phẫn nộ, thân hình lóe lên, vọt tới trực diện Trác Phàm.

Nhưng Trác Phàm chỉ cười lạnh một tiếng, lại không thèm quan tâm, hai cái Lôi Vân Dực như hai thanh đao nhọn bay thẳng tới: “Muốn chết!”

Giờ khắc này, tất cả mọi người ở đó dường như đều đã dự đoán được kết quả.

Quái vật Trác Phàm này, tuy nói là tu giả Đoán Cốt cảnh, nhưng một thân thực lực lại đủ để đơn đả độc đấu với ngũ trưởng lão U Minh Cốc-tu giả luyện thể Thiên Huyền ngũ trọng, một giây giết chết kẻ da giòn như U Quỷ Thất.

Lâm Tử Thiên ngươi cũng không phải cao thủ luyện thể gì, ngược lại còn mong manh dễ vỡ như U Quỷ Thất, thế mà cũng dám chính diện giao phong với quái vật kia? Thật sự tự tìm cái chết.

“Ngũ trưởng lão, chúng ta lên!” Ánh mắt Hoàng Phủ Thanh Vân nheo lại, nghiêm túc nói.

Ngũ trưởng lão U Minh Cốc hơi sững sờ, khó hiểu nói: “Nhị công tử, dù chúng ta đi, cũng cứu không được hắn.”

“Đần độn, cứu hắn làm gì? Coi như hắn dễ bị giết, nhưng tốt xấu gì cũng là cao thủ Thiên Huyền, cho dù chết cũng có thể kéo chậm tốc độ của tiểu tử kia một chút, chúng ta vừa vặn bắt kịp!”

Vừa dứt lời, Hoàng Phủ Thanh Vân liền xông về phía trước, trong mắt ngũ trưởng lão sáng lên, kịp phản ứng lại, cũng cười lớn xông về phía trước.

Trong mắt lóe lên tinh quang, Trác Phàm tựa hồ đã sớm đoán ra kế hoạch của bọn họ, khóe miệng lại nhếch lên độ cong quỷ dị.


Chương 295: Nhanh đến mức kỳ lạ khó mà ngăn cản. (2) Xào xạc!

Ngay lúc Trác Phàm muốn giao thủ cùng Lâm Tử Thiên, nhưng lại một chiêu Mê Tung Huyễn Ảnh Bộ, nháy mắt bóng người biến mất. sau đó đã vòng qua Lâm Tử Thiên, chạy đến phía sau ông ta.

Hoàng Phủ Thanh Vân khẽ giật mình, cùng ngũ trưởng lão đồng thời dừng lại, không cam lòng nghiến răng.

Mà sau lưng Lâm Tử Thiên, thì truyền đến tiếng cười phách lối của Trác Phàm: “Ha ha ha… Ngươi cho rằng ta cũng ngu ngốc như tên họ Lâm này à, muốn để cho tên giòn da này kéo chậm tốc độ ta sao? Ngươi mơ mộng hão huyền sớm quá đấy!”

“Đáng chết, lại bị tiểu tử này phát hiện!” Hoàng Phủ Thanh Vân nhíu mày, hai nắm tay bất giác siết chặt.

Mấy người Long Cửu, lúc này mới như bừng tỉnh đại ngộ.

Nguyên lai tác dụng của Lâm Tử Thiên, cũng không phải truy kích Trác Phàm, mà là cố ý dùng tính mạng mình kéo chậm tốc độ của hắn, để hai người Hoàng Phủ Thanh Vân đuổi theo kịp.

Rất hiển nhiên, đây cũng không phải là ý nguyện của Lâm Tử Thiên, hắn bị Hoàng Phủ Thanh Vân lợi dụng mà thôi.

Đế Vương Môn này rất thâm sâu Đế Vương chi thuật, quả nhiên tâm kế thâm trầm.

Nhưng Trác Phàm lại có thể liếc mắt xem thấu, càng cao minh hơn nhiều.

Trận chiến này mặc dù lấy ba đối một chặn giết, nhưng song phương chẳng những đấu lực, mà còn đấu trí.

Hai phương diện này, dù chỉ có một phương diện thua, đều sẽ bại trận.

Liếc nhìn nhau, nhóm Long Cửu đều thổn thức, đối với Trác Phàm càng thêm khâm phục.

Nếu đổi lại là bọn họ đứng ở vị trí của Trác Phàm, đối mặt với Lâm Tử Thiên truy đuổi, đoán chừng sẽ triền đấu cùng ông ta, ngược lại đã trúng phải kế của Hoàng Phủ Thanh Vân.

Bây giờ xem ra, cách đánh bao vây chém giết đã được giải quyết xong, Trác Phàm chắc hẳn có thể yên ổn thoát đi.

Thế mà không đợi mọi người nhẹ nhõm thở ra một hơi, Lâm Tử Thiên đã lần nữa lại gần Trác Phàm, một quyền đánh ra, giận dữ hét: “Tiểu tử, ít xem thường người khác lại đi!”

“Hừ, ngươi đúng là âm hồn bất tán! Nếu đã muốn chết, lão tử thành toàn cho ngươi!”

Trác Phàm liếc mắt qua phương hướng hai người Hoàng Phủ Thanh Vân mọt cái, thấy bọn họ đang dừng lại, nhất thời không có khả năng lại đuổi theo, hắn nhếch miệng cười một tiếng, trong mắt lóe lên sát ý, một cái Lôi Vân Dực chợt đâm tới Lâm Tử Thiên.

Thấy tình cảnh này, Hoàng Phủ Thanh Vân không khỏi tiếc hận.

Ai ngờ tên Lâm Tử Thiên này lại kiên quyết thế chứ, còn đuổi theo tiếp? Sớm biết thì bọn họ không nên dừng lại.

Còn bây giờ, coi như bọn họ lại đuổi tới, cũng không kịp nữa rồi, chỉ có thể uổng công ném đi cái mạng của Lâm Tử Thiên.

Nhưng đối mặt với Lôi Vân Dực sức mạnh có thể so với ma bảo lục phẩm, Lâm Tử Thiên lại không sợ gì cả, cười lạnh thành tiếng: “Tiểu tử, biết cái gì gọi là một đòn tấn công mạnh mẽ, nếu đánh không trúng cũng tương đương với vô dụng không?”

Trác Phàm sững sờ, vẫn không rõ ông ta có ý tứ gì.

Nhưng chỉ sau một khắc, vụt một tiếng, Lâm Tử Thiên chỉ cách hắn nửa thước đã biến mất, Lôi Vân Dực cũng chỉ xuyên qua tàn ảnh lão ta lưu lại trước khi biến mất mà thôi.

“Sao có thể?”

Ánh mắt hơi rụt lại, trong lòng Trác Phàm kinh hãi.

Dù tốc độ có nhanh đến đâu, cũng cần phải dành ra không gian di chuyển để tăng tốc độ, ở khoảng cách gần như vậy không có khả năng đạt đến tốc độ kinh người thế.

Trừ phi giống với Mê Tung Huyễn Ảnh Bộ, trực tiếp thuấn di không gian.

Nhưng hắn cũng không cảm giác được không gian sinh ra sóng dao động.

Như vậy chuyện này chỉ có thể cho thấy, đây chính là thân pháp phi hành tốc độ cao ở cự ly ngắn.

Chỉ là tốc độ của thân pháp này thật sự quá nhanh, đến mức ngay cả tốc độ di chuyển của Thiên Huyền cảnh hắn cũng không nhìn thấy được.

Ngay thời điểm hắn đang kinh hãi, Lâm Tử Thiên xuất hiện lần nữa, lộ ra nụ cười lạnh lẽo, một quyền đánh tới ngực hắn.

Mà lúc này, Lôi Vân Dực hắn bắn ra còn chưa kịp thu hồi, Trác Phàm đành phải giơ cánh tay lên chặn lại.

“Hừ, coi như tốc độ Khoái Hoạt Lâm nhanh, nhưng lực công kích cũng chỉ như mấy kẻ cặn bã mà thôi.

Biết cái gì gọi là quyền đầu của tiểu hài tử, 100 quyền cũng vô dụng.

Một quyền của Đại hán, liền có thể thoải mái quật ngã ngươi sao?”

“Hắc hắc hắc… Vậy ngươi nghe nói qua, Thủy trích Thạch xuyên chưa (nước chảy đá mòn) !”

Lâm Tử Thiên cười lạnh, nghe Trác Phàm lấy ngôn từ khinh thường, trong lòng lão ta càng giận, lực đạo càng ác hơn.

Chỉ có điều Trác Phàm lại không thèm để ý, tựa như hắn nói, Lâm Tử Thiên trong mắt hắn là nắm đấm của trẻ con.

Nhiều lắm thì nguyên lực của cao thủ Thiên Huyền đánh vào khiến nội tạng hắn chấn động một chút, căn bản không gây thương tổn được thân thể hắn.

Nhưng sau một tiếng rầm vang lên thật lớn, Trác Phàm đầu óc chóng váng, ngay sau đó bị kẻ hắn xem thường, một quyền đánh bay ra ngoài, đụng vào trên trụ đá, nhất thời liền đâm trụ đá vỡ tung, bản thân cũng bị chôn vào thật sâu.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc, bọn họ như mới quen biết vị Lâm trưởng lão này vậy, ánh mắt nhìn về phía lão đầy kinh hãi.

Thế mà có thể một quyền đánh bay quái vật Trác Phàm, giữa đám Thiên Huyền cảnh, lão cũng coi như là cao thủ tuyệt đỉnh đấy.

Mọi người thật sự không dám tin tưởng, cọng cỏ đầu tường Lâm Tử Thiên này vẫn luôn bị bọn họ xem thường mà lại có thực lực mạnh đến vậy.

Ngay cả Hoàng Phủ Thanh Vân và ngũ trưởng lão, cũng vô cùng kinh dị liếc nhìn nhau, trong mắt lộ vẻ chấn kinh.

Ầm ầm!

Trác Phàm từ trong đống vỡ đứng lên, cũng không bị thương, chỉ có cánh tay dĩ nhiên đã sưng đỏ lên.

Ngẩng đầu nhìn Lâm Tử Thiên, Trác Phàm dần dần ngưng trọng: “Xem ra, ta đã coi thường ngươi quá rồi, Lâm trưởng lão!”

“Hừ, biết thì tốt! Khoái Hoạt Lâm chúng ta có thể đứng trong ngự hạ thất gia, cũng là bằng thực lực!” Lâm Tử Thiên chậm rãi hạ nắm tay xuống, trong mắt lóe lên một tia kiệt ngao.

Nhất thời, ánh mắt mọi người nhìn về phía Lâm Tử Thiên, lại có chút kính trọng.

Cảm giác cho tới bây giờ bóng dáng của ông ta chưa từng vĩ ngạn đến thế.

Nhưng mà dưới cảnh tượng hình ảnh hào nhoáng này, Lâm Tử Thiên len lén đưa tay dấu ra sau lưng, trong miệng hít khí lạnh, chậm rãi xoa xoa.

Cái tay kia, lúc này đã tím xanh một mảnh…


Chương 296: Âm hiểm như loài rắn. (1) “Đáng chết, thân thể tiểu tử này sao lại cứng rắn đến trình độ này chứ, đây còn gọi là người sao? Đánh hắn một quyền, tay lão tử cũng sắp bị phế rồi!”

Lâm Tử Thiên chắp tay sau lưng, ngửa mặt một góc 45 độ nhìn lên bầu trời, dáng vẻ như một thế ngoại cao thủ.

Mọi người nhìn vậy thì đều nói rằng bình thường ông ta bị người khinh bỉ thành quen, thật vất vả lắm mới lộ mặt được một chút, còn không làm ra vẻ một lần ư? Nhưng mọi người sao có thể nghĩ đến, hiện tại trong mắt ông ta đã ngấn đầy nước mắt, nếu không bảo trì tư thế nhìn lên thì chỉ sợ sẽ bị người ta nhìn ra, vậy càng mất hết mặt mũi.

Nhưng muốn nhịn, lại nhịn không được!

Tay ông ta thật sự quá đau…

“Ha ha ha… Không ngờ được Lâm trưởng lão rất có thực lực, thật sự khiến bổn công tử mở rộng tầm mắt, bội phục bội phục!” Hoàng Phủ Thanh Vân cười to, trong lòng mừng rỡ.

Bọn họ đối chiến với Trác Phàm, vốn thực lực chiếm thượng phong, nhưng Trác Phàm thân pháp quỷ dị, làm bọn họ nhìn không thấu.

Tốc độ của Lâm Tử Thiên cũng có thể áp chế hắn, nhưng đáng tiếc vị Lâm trưởng lão này là một kẻ vô dụng, rất dễ ngủm củ tỏi, căn bản không đáng tin cậy.

Bất quá bây giờ không giống nữa, Lâm trưởng lão thế mà cũng có thực lực đánh một trận chính diện với Trác Phàm, vậy thì ba người bọn họ hợp lực lại, Trác Phàm tất bại.

Nghĩ tới đây, Hoàng Phủ Thanh Vân lập tức đề nghị: “Lâm trưởng lão, ngươi vừa mới phô bày thực lực chúng ta đã biết.

Đề tránh gây thêm rắc rối, chúng ta vẫn nên nhanh chóng giải quyết tiểu tử này thì hơn!”

“Đúng vậy, một mình Lâm trưởng lão động thủ chỉ sợ tốn thời gian quá lâu, ta và nhị công tử cùng nhau giúp ngươi!”

Hoàn toàn lĩnh hội ý tứ Hoàng Phủ Thanh Vân, ngũ trưởng lão U Minh Cốc vội vàng khuyên thêm, bộ dáng còn rất chân thành.

Bất quá lần này, ông ta không được giả bộ nữa đâu.

Nếu ban đầu Lâm Tử Thiên tồn tại có cũng được mà không có cũng không sao, nhưng hiện tại đội hình với đối phó Trác Phàm, tuyệt không thể thiếu ông ta.

Không chỉ vì tốc độ của ông ta, mà quan trọng hơn là thực lực cũng được hai người còn lại tán thành.

Trong lòng Lâm Tử Thiên dồi dào cảm động, ông ta còn chưa từng được cao thủ kính trọng và dùng lễ tiếp đãi như vậy đâu, trên mặt nghiêm lại, ôm quyền trịnh trọng nói: “Nhị công tử, ngũ trưởng lão, hai nguời cứ yên tâm.

Có lão phu ở đây, hắn chạy không thoát!”

“Điểm này, bổn công tử tất nhiên tin tưởng!”

Hoàng Phủ Thanh Vân cười nhạt một tiếng, trong mắt lóe lên sát cơ, quay đầu nhìn qua Trác Phàm, nở một nụ cười tàn nhẫn.

Trác Phàm hơi híp mắt lại, lần đầu tiên trên mặt hắn xuất hiện vẻ ngưng trọng từ trước đến nay chưa từng có.

Hai người này liên thủ, hắn còn có thể ứng phó, nhưng lại thêm một tên Lâm Tử Thiên đột nhiên rất biết đánh nhau, ba người liên thủ chỉ sợ trong lát nữa hắn phải bỏ mạng.

Đối với điểm này, ngược lại hắn đã sớm có đối sách, nếu không hắn đã không lỗ mãng xông vào bên trong thiên la địa võng rồi.

Chỉ là biện pháp kia, nếu chưa đến giây phút cuối cùng, hắn tuyệt đối không muốn dùng đến, quá mạo hiểm.

Như vậy tiếp theo chỉ có thể chia tách sự liên thủ của bọn họ.

Còn bắt đầu từ người nào, hừ hừ, cần phải nói nữa ư!

Trác Phàm nhếch miệng cười tà, nhìn về phía Lâm Tử Thiên, bày ra vẻ mặt kiệt ngao hất đầu: “Lâm trưởng lão, vừa nãy ta thật sự đã nhìn nhầm, không nghĩ tới ông cũng là cao thủ tuyệt đỉnh đấy, thực lực không thấp hơn tên Hoàng Phủ Thanh Vân và ngũ trưởng lão kia đâu.”

“Ha ha ha… Bây giờ ngươi mới biết ư, đã muộn rồi!”

Lâm Tử Thiên ngửa đầu cười to như bỏ được oán khí, trong lòng vô cùng thoải mái.

Hơn nữa mặc dù Trác Phàm là một tiểu bối, nhưng thanh danh của hắn ở Thiên Vũ Đế Quốc đã cực hiển hách.

Nhất là khi hắn giết lão đầu U Quỷ Thất kia, càng được xem như nhân vật một đời kiêu hùng.

Được Trác Phàm công nhận, ông ta cũng cảm thấy vẻ vang mặt mũi.

Nhìn trúng lòng hư vinh này của lão, Trác Phàm tiếp tục nói: “Nhưng Lâm trưởng lão cũng không thể trách ta được, so với sáu nhà còn lại mà nói, thì danh tiếng của Khoái Hoạt Lâm thực sự không vang dội, hơn nữa danh tiếng cũng không tốt…”

“Đánh rắm, danh tiếng Khoái Hoạt Lâm chúng ta làm sao không vang dội, làm sao lại không tốt?” Quả nhiên, Trác Phàm nói chưa dứt lời, Lâm Tử Thiên đã tức hổn hển ngắt lời.

Thấy ông ta đã mắc câu, Trác Phàm nở nụ cười tà dị nói: “Danh tiếng Khoái Hoạt Lâm vang dội hay không, tạm thời không đề cập tới, bất quá chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe qua đoạn ca dao kia à.

“Ca dao gì?”

“Khoái Hoạt Lâm, cỏ đầu tường.

Gió thổi qua, liền chao đảo.

Hôm nay ngã xuống váy xòe, ngày mai đổ cạnh cây đại thụ.

Không biết ngày nào sức gió mạnh, eo gãy chân què không ai ưa!”

Đoạn ca dao này dĩ nhiên là Trác Phàm lâm thời biên soạn, nhưng nội dung bên trong là hắn hoàn toàn căn cứ vào điều mắt thấy tai nghe mấy ngày nay ở Hoa Vũ Lâu mà thêm vào, dĩ nhiên phản ánh chuyện tình gió trăng của Lâm Tử Thiên.

Ngay cả Trác Phàm cũng không thể không tự tán thưởng bản thân mình, tài văn chương của hắn sao xuất chúng thế chứ lị, thật sự nên đi thi để cầm cái danh Trạng Nguyên!

Lâm Tử Thiên nghe xong, tức giận đến mức cả khuôn mặt đỏ bừng, lại quay đầu nhìn qua người bên cạnh, thấy ngũ trưởng lão và Hoàng Phủ Thanh Vân đang vội ho một tiếng giữ im lặng.

Nhưng rất hiển nhiên, trong lòng bọn họ cũng đang âm thầm cười trộm.

Lâm Tử Thiên thở hồng hộc từng ngụm từng ngụm, mắng to một tiếng: “Đánh rắm, kẻ nào bịa đặt lên chuyện này, lão tử phải xé nát hắn.”

“Bịa đặt? Lâm trưởng lão đúng là dễ quên, kéo quần lên thì không nhận nợ.

Bây giờ có bắp đùi kiên cố, thì quên hương thơm đùi ngọc năm đó ư?” Trác Phàm xùy cười một tiếng, nói xong còn như có như không có nhìn về phía vị trí lâu chủ đài.

Nhìn thấy ánh mắt chế nhạo của Trác Phàm, lâu chủ Mẫu Đơn không khỏi cảm thấy xấu hổ, hung hăng trừng hắn một cái.


Chương 297: Âm hiểm như loài rắn. (2) Sở Khuynh Thành nhướng mày, kỳ quái nói: “Mẫu Đơn sư tỷ, đây là…”

“Sở lâu chủ, muội đừng nghe tiểu tử kia nói bậy.

Lúc đó ta vì Hoa Vũ Lâu, xác thực có nghĩ đến… Nhưng ông ta không chịu, về sau chúng ta cũng không có chuyện gì.

Nào có cái chuyện kéo quần lên gì đó chứ, chúng ta trong sạch.” Mẫu Đơn lâu chủ vội vàng giải thích, nhưng loại sự tình này càng tô càng đen, đám người xung quanh đều lấy ánh mắt kỳ dị nhìn về phía nàng.

Cũng giống vậy, Hoàng Phủ Thanh Vân và ngũ trưởng lão nhìn về phía Lâm Tử Thiên, ánh mắt cũng chứa đầy ý cười khó hiểu.

Dường như có sự chế giễu, thậm chí có cả sự khinh miệt.

Thân là nam nhân, chơi nữ nhân cũng không có gì, nhưng loại thái độ lúc la lúc lắc này là chỗ khiến người ta khinh thường.

Nhất là Đế Vương Môn càng coi trọng sự trung thành.

Lâm Tử Thiên tức giận đến mức guơng mặt lúc trắng lúc xanh, miệng nhúc nhích lại không biết nên nói thế nào mới tốt.

Độc Thủ Dược Vương đang suy yếu vô cùng, nhưng nghe được tin vỉa hè như thế, cũng không khỏi xùy cười.

Nhìn lấy Lâm Tử Thiên kia lúc đối mặt với Trác Phàm như bị con ruồi mắc trong cổ họng, muốn ói thì ói không ra, muốn nuốt lại nuốt không trôi, tiến thối lưỡng nan.

Đúng là như nhìn chính mình ngay một khắc trước, trong lòng Độc Thủ Dược Vương bất đắc dĩ cười khổ, tranh cãi với tiểu tử này, đơn thuần là tìm ngược đãi đấy.

“Xú tiểu tử, hôm nay lão phu không chém ngươi thành trăm mảnh, thì lão phu không phải họ Lâm!”

Rốt cục, Lâm Tử Thiên giận không nhịn nổi, không để ý đến hai người Hoàng Phủ Thanh Vân và ngũ trưởng lão ở bên cạnh nữa, bỗng nhiên lấy đà phóng qua hướng Trác Phàm.

Mà tròng mắt Trác Phàm cũng chợt co rụt lại, trên mặt lộ ra vẻ kinh hoảng, hai cái Lôi Vân Dực cùng đâm về phía trước.

Vụt!

Chỉ trong nháy mắt, Lâm Tử Thiên liền biến mất, đến lúc xuất hiện lần nữa, đã đi đến một bên Trác Phàm.

Không có cách nào, Trác Phàm đành phải đưa tay chặn lại.

Kết quả là, một màn lúc trước lại phát sinh lần nữa, Trác Phàm bị Lâm Tử Thiên một chân đá bay ra ngoài, lần nữa đụng gãy một cột trụ đá.

Đợi khi Trác Phàm đứng lên từ trong đống phế tích, Lâm Tử Thiên không cho hắn có cơ hội thở dốc, lại đến gần hắn.

Cánh tay Trác Phàm đã sưng đỏ, nhưng vẫn hung hăng cắn răng, hai cái Lôi Vân Dực hướng về phía trước đâm vào.

Nhưng vô dụng, Lôi Vân Dực mặc dù nhanh, vẫn cứ không nhanh bằng tốc độ của Lâm Tử Thiên.

Cứ như vậy, Trác Phàm hết lần này đến lần khác bị Lâm Tử Thiên nổi giận đá bay ra ngoài, đụng gãy trụ đá.

Dù Lâm Tử Thiên không phải tu giả luyện thể, lực sát thương mỗi lần đều có hạn, nhưng mà hắn cũng không thể chịu được việc bị công kích nhiều lần.

Chỉ sau bảy tám lần công kích, trên thân Trác Phàm đã đầy thương tích, mặc dù đều không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cũng làm thể lực hắn hạ xuống nhanh chóng, nhịn không được phải thở hồng hộc.

Hiển nhiên, lại bị đá bảy tám lần nữa, thì Trác Phàm không chết cũng trọng thương.

Cho dù thân thể hắn là kim cương bất hoại, cũng không chịu nổi bị một tên cao thủ Thiên Huyền đả kích nhiều lần đến thế.

Thủy trích Thạch xuyên! Nước chảy đá mòn.

Bất kể vật thể cứng rắn đến đâu, chỉ cần bị đánh lặp lại liên tục, cũng có một ngày bị đánh hỏng.

Bây giờ Trác Phàm chính là như vậy, khối sắt kim cương bị đánh lặp đi lặp lại.

Nhưng dù hắn đã bị đánh mặt mũi bầm dập, trong mắt vẫn kiên định như cũ không hề tiêu tan.

Hoàng Phủ Thanh Vân và U Minh Cốc ngũ trưởng lão thấy cảnh này, không khỏi cười to.

Lần này, không cần bọn họ ra tay, Trác Phàm này đã sắp bị phế.

Bọn họ cũng tuyệt đối không nghĩ đến, lão gia hỏa Lâm Tử Thiên ngày xưa lại lợi hại đến mức này, ác ma Trác Phàm làm bọn hắn vô cùng đau đầu, vậy mà bây giờ lại vô lực chống trả .

Ha ha ha… Xem ra vỏ quýt dày có móng tay nhọn a!

Hoàng Phủ Thanh Vân cười to trong lòng, hô lớn một tiếng về phía Lâm Tử Thiên: “Lâm trưởng lão, giữ lại cho hắn một hơi sau cùng, để bổn công tử tới.”

Sở Khuynh Thành nhìn thấy vậy thần sắc đầy lo lắng, riêng Tiếu Đan Đan, nhìn Trác Phàm bị ngược đãi như thế, nàng cũng sắp khóc rồi.

Nhóm người Long Cửu thì mặt mày ngưng trọng, bất giác siết chặt nắm tay, chuẩn bị tùy thời xuất thủ.

Chỉ có Độc Thủ Dược Vương cau mày, giưa hai hang lông mày nhăn lên một cục, nhìn Trác Phàm, nhưng trong lòng thì đầy nghi hoặc: “Không thích hợp, không thích hợp… Thế nhưng, cái gì không đúng chứ?”

“Sư phụ, ngài nói gì?” Nghiêm Phục đi đến cạnh Độc Thủ Dược Vương, kỳ quái nhìn lão.

Sau đó nhìn theo ánh mắt của lão, không khỏi cười to lên: “Sư phụ, ngừoi nói tiểu tử kia hả.

Ha ha ha… Hắn sắp bị Lâm trưởng lão đánh chết ngay thôi, cũng coi như trút giận cho sư phụ ngài.

Tiểu tử này vừa rồi còn kiêu ngạo như vậy, hiện tại uy phong đó đã biến đâu mất rồi, ha ha ha…”

“Không sai, chính là cái này!”

Bỗng nhiên, Độc Thủ Dược Vương giật mình, lẩm bẩm nói: “Khó trách lão phu vẫn luôn thấy là lạ ở chỗ nào, thì ra là thế, uy phong của tiểu tử kia đã biến mất.”

Nghiêm Phục sững sờ, bất giác càng thấy kỳ quái: “Sư phụ, cái này thì có gì không đúng.

Tiểu tử kia bị đánh thành hình dạng này, còn nói gì đến uy phong cơ chứ?”

“Ngươi biết cái gì!”

Độc Thủ Dược Vương mắng to một tiếng, sắc mặt ngưng trọng nói: “Sư tử có chết, vẫn là sư tử.

Vương giả cởi xuống Vương quan, cũng vẫn là vương giả.

Cỗ khí thế bễ nghễ thiên hạ kia, vĩnh viễn sẽ không biến mất.”

“Nhưng bây giờ, nó đã biến mất… Không, không phải biến mất, mà là che giấu, giống như rắn độc chờ đến thời cơ thích hợp mới một chiêu đoạt đi tánh mạng của đối thủ!”

Tròng mắt Độc Thủ Dược Vương bỗng nhiên co rụt lại, lại nhìn về phía Trác Phàm, nhìn phương hướng của hắn khi bị đá bay một đường, đột nhiên sợ hãi cả kinh, thét lớn: “Lâm trưởng lão, cẩn thận, mục đích tiểu tử kia là bắt đồ đệ ngươi làm con tin!”


Chương 298: Tính giết Lâm Tử Thiên(1) Không sai!

Tất cả mọi người đều không có chú ý tới, mọi người chỉ nhìn lấy Trác Phàm không ngừng bị Lâm Tử Thiên đánh bay, nhưng chưa từng nghĩ tới, phương hướng hắn bị đánh bay, chính là từng bước một tiến về phương hướng đài khách quý ở phía sườn đông.

Mà giờ này khắc này, cao thủ phía trên đài khách quý đều đã đến phía trên luyện đan trận, chỉ có một người vẫn như cũ ở lại nơi đó, đó chính là đệ tử của Lâm Tử Thiên, Lâm Thiên Vũ.

Vốn là hắn đang nhìn sư phụ mình thi thố tài năng, hung hăng giáo huấn một phen cái tên tiểu tử từng hung hăng ngược hắn trước mặt mọi người, khiến hắn mất hết thể diện.

Thế nhưng nghe đến tiếng kêu của Độc Thủ Dược Vương, lại không khỏi sửng sốt.

Cái này. . .

Tại sao lại kéo tới trên đầu ta?

Lâm Tử Thiên cũng bất giác ngơ ngơ ngẩn ngẩn, dừng thân hình lại!

Nhưng đúng lúc này, Trác Phàm cười âm hiểm một tiếng, một tia âm lãnh xuất hiện trong đôi con ngươi, sát cơ lóe lên một cái rồi biến mất: “Hừ, các ngươi phát hiện đã quá muộn!”

Vừa dứt lời, Trác Phàm bỗng nhiên đạp chân lên mặt đất, tựa như một viên đạn pháo phóng về phương hướng của Lâm Thiên Vũ.

Toàn thân sát khí không hề che giấu chút nào mà bộc phát ra.

Bây giờ hắn cách Lâm Thiên Vũ cũng không quá trăm mét, khoảng cách gần như vậy, lấy Thiên Huyền cao thủ tốc độ chớp mắt là tới.

Coi như Lâm Tử Thiên bị phát hiện, căn bản cũng không kịp ứng cứu.

“Lâm Tử Thiên, ngươi vừa rồi đá lão tử hẳn là rất đã đi.

Hiện tại lão tử liền làm thịt bảo bối đồ đệ của ngươi, xem xem trong lòng ngươi là tư vị gì!”

Không giấu nổi sự kinh hãi, Lâm Tử Thiên hiện tại mới phát hiện bản thân mắc lừa.

Thế nhưng là đến tột cùng là mắc lừa như thế nào, lấy trí thông minh của hắn nhất thời nửa khắc còn không nghĩ ra được.

Bất quá bây giờ hắn cũng không để ý được nhiều như vậy, mắt thấy đồ đệ mình chuẩn bị lọt vào độc thủ của Trác Phàm, Lâm Tử Thiên thân hình liền lóe lên, trong nháy mắt tiến vào sau lưng Trác Phàm, nhất quyền đánh ra, giận dữ hét: “Trác Phàm, có gì hướng lão tử mà phóng, đừng có động đến đồ đệ của lão tử!”

Bạch!

Chỉ một thoáng, Trác Phàm ở phía trước Lâm Tử Thiên trong nháy mắt thân ảnh biến mất.

Ngay sau đó, phốc một tiếng vang trầm thấp phát ra, Lâm Tử Thiên thân thể bất giác run run, thần sắc phẫn nộ đột nhiên cứng lại trên mặt.

Chậm rãi cúi đầu nhìn xuống dưới, chỉ thấy một cái kim cương Thiết Thủ từ bộ ngực hắn xuyên ra, mà trên cái tay ấy còn đang nắm một trái tim vẫn đang chậm đập.

“Như ngươi mong muốn, ha ha ha. . .”

Một tiếng cười tà dị vang lên ở phía trước hắn, Lâm Tử Thiên cảm giác toàn thân cao thấp càng ngày càng lạnh.

Hắn biết, sức sống của hắn đang cấp tốc xói mòn.

Nhưng trong mắt của hắn vẫn tràn ngập ý tứ không minh bạch, khó khăn chuyển thân mình, nhìn về phía tên thiếu niên giống như ác ma đang mỉm cười, kinh dị nói: “Ngươi. . .

Làm sao có thể đuổi kịp tốc độ của ta. . .”

“Chẳng lẽ hảo đồ đệ Lâm Thiên Vũ của ngươi không có nói cho ngươi biết, ta đã từng nói với hắn một câu.

Nếu biết mục tiêu của ngươi ở chỗ nào, tốc độ có nhanh nữa cũng không có tác dụng!”

Vừa dứt lời, Trác Phàm xiết chặt bàn tay, trái tim đang chầm chậm đập bỗng nhiên hóa thành một dòng máu, bắn ra tứ phương.

Thi thể lạnh lẽo của Lâm Tử Thiên bịch một tiếng đổ thẳng tắp vào chỗ khách quý ngồi, hai con mắt trừng lên như chuông đồng lớn, chết không nhắm mắt.

Lâm Thiên Vũ thấy vậy, không khỏi kinh hô một tiếng, sớm đã bị dọa đến mức cuộn mình một bên, không dám nhìn Trác Phàm ở trước mặt thêm một chút nào.

“Phế vật, đến cả kẻ thù giết sư phụ cũng không dám nhìn, không có tiền đồ!” Không khỏi bĩu môi, Trác Phàm khẽ cười một tiếng, chậm rãi xoay người đi chỗ khác.

Mà nghênh đón hắn, là ánh mắt kinh sợ của mọi người.

Lâm Tử Thiên trưởng lão của Khoái Hoạt Lâm, bị Trác Phàm một chiêu tuyệt sát, đây không phải là điều kinh khủng nhất.

Kinh khủng nhất, là thần sắc Trác Phàm nhẹ nhàng như thường, dường như việc giết một tên Thiên Huyền cường giả, cùng giết chết một con kiến không có gì khác biệt.

Còn có ánh mắt bày mưu tính kế đó, giống như dường như sớm đã dự liệu được tất cả, đem sinh mệnh của đối thủ nắm vững vàng ở trong tay chính mình, hắn bất cứ lúc nào đều có thể nhẹ nhàng tước đoạt.

Ác ma!

Giờ này khắc này, mọi người đối cái ngoại hiệu này của Trác Phàm càng thêm khắc sâu ấn tượng.

“Sở lâu chủ, ta liền nói ngươi đối với tiểu tử này căn bản một chút cũng không hiểu.

Nhìn xem a, hắn là một tên Ma Vương chân chính!” Tạ Thiên Dương một mặt ngưng trọng, mặc dù là lần thứ hai thấy Trác Phàm kích sát Thiên Huyền cao thủ, nhưng là hắn tâm lý vẫn y nguyên rung động một cách khó hiểu.

Trác Phàm kích sát, tựa hồ căn bản không phải kích sát phổ thông, mà giống như là vương giả tước đoạt đi sinh mệnh của nô lệ, chỉ là chuyện đương nhiên, muốn là lấy đi thôi.

Cũng là loại băng lãnh cảm giác này, khiến hắn mỗi lần nhìn thấy Trác Phàm xuất thủ, trong lòng đều sẽ ngăn không được mà run rẩy.

Đồng dạng tâm tư này cũng xuất hiện tại trong lòng tất cả mọi người.

“Tiểu tử này, so sánh với cái tên Độc Thủ Dược Vương kia còn đáng sợ hơn nhiều!” Mẫu Đơn lâu chủ liếc nhìn Thanh Hoa lâu chủ và Sở Khuynh Thành một cái, bờ môi vậy mà ngăn không được run rẩy, “Khó trách. . .

Khó trách U Minh Cốc lại phát ra U Minh truy sát lệnh đối với hắn.

Bất quá ta có cảm giác, chỉ là U Minh truy sát lệnh còn chưa đủ để cho thấy được sự đáng sợ của hắn!”

“Khuynh Thành, ngươi bây giờ cũng nên suy nghĩ thật kỹ một chút, hắn có phải là người đáng để ngươi nương tựa!” Thanh Hoa lâu chủ hít một hơi thật sâu, hơi có chút lo lắng nói.

Sở Khuynh Thành trầm ngâm một hồi, trong mắt lóe lên vẻ phức tạp, nhưng rất nhanh liền kiên định: “Thế nhưng cứu Hoa Vũ Lâu chúng ta, chính là cái tên Ma Vương này, không phải sao?”

“Đúng, Khuynh Thành tỷ, phu quân coi như có ác, cũng đều là đối phó với địch nhân của chúng ta, lại chưa từng thương tổn chúng ta, ngươi tuyệt đối đừng thay đổi chủ ý a.” Lúc này, Tiếu Đan Đan chặn lại nói.

Nàng xem như đối với Trác Phàm khăng khăng một mực, muốn đi theo cả đời.

Thế nhưng Trác Phàm từng nói qua, hắn đến chính phẩm đều không cần, còn cần cái tặng phẩm phụ như nàng làm gì?

Cho nên Tiếu Đan Đan nhất định phải dốc hết toàn lực mà bảo vệ địa vị của Trác Phàm trong lòng Sở Khuynh Thành, nếu không mà nói, đến chính phẩm còn không, nàng cái tặng phẩm phụ này thì Trác Phàm càng không cần.

Đến lúc đó, nàng muốn khóc cũng không kịp!

Mà Mẫu Đơn lâu chủ cùng Thanh Hoa lâu chủ, thấy Sở Khuynh Thành tâm ý đã quyết, thì cũng ai thán một tiếng, không khuyên nữa.

Nhưng các nàng đều biết, dạng người giống Trác Phàm này, chỉ sợ cả đời cũng sẽ không có ngày bình yên.

Trên luyện đan trận, nhìn thi thể Lâm Tử Thiên ngã trên mặt đất, lại nhìn miệng tên Trác Phàm kia thoáng qua một nụ cười âm trầm, Độc Thủ Dược Vương không khỏi thở dài ra một ngụm trọc khí, ai thán nói: “Lão phu đoán sai, nguyên lai mục tiêu của ngươi không phải Lâm Thiên Vũ, mà chính là bản thân Lâm Tử Thiên.


Chương 299: Tính giết Lâm Tử Thiên(2)”

“Không sai, ta từ đầu đến cuối cũng chỉ là muốn lão gia hỏa kia một người mạng thôi.

Còn tên đồ đệ kia của hắn, một cái phế vật, lão tử đòi mạng hắn làm gì?” Lông mày nhíu lại, Trác Phàm cười khẽ một tiếng: “Huống hồ, ta coi như lấy Lâm Thiên Vũ làm con tin.

Lâm Tử Thiên có thể sẽ kiêng kị, nhưng Hoàng Phủ Thanh Vân cùng nhị công tử sẽ quan tâm đến mạng của tên tiểu tử này sao? Ta giống như là loại người không biết đâu là trọng điểm kia sao?”

“Ha ha ha. . .

Không sai, Độc Mãng xuất khẩu, nhất kích tất trúng, Lâm Thiên Vũ ở chỗ này xác thực không quá quan trọng, là lão phu ngộ phán!” Độc Thủ Dược Vương cười khổ một tiếng, lắc đầu liên tục, “Có điều, các ngươi một mực hướng về chỗ Lâm Thiên Vũ di động, là ngươi dẫn đạo đi.”

“Đúng vậy!”

Hơi hơi hiên ngang đầu, Trác Phàm nhếch miệng cười một tiếng: “Cái tên Lâm Tử Thiên kia thật sự là một kẻ ngu ngốc, hắn vẫn cho là hắn chủ động phát động công kích.

Trên thực tế, mỗi một lần công kích, lộ tuyến công kích đều là ta mưu đồ sẵn.

Chỉ cần đem mấy cái lộ tuyến còn lại phủ kín, hắn cũng chỉ có thể theo lộ tuyến mà ta chọn kia công kích.

Cho nên ta một đường bị đá, phương hướng cũng cứ như vậy được định.”

“Thật là tiểu tử âm hiểm!”

Không khỏi hung hăng khẽ cắn môi, Hoàng Phủ Thanh Vân âm thầm tự trách: “Đáng tiếc lúc đó bổn công tử không nhìn ra quỷ kế của ngươi, không phải vậy để ta cùng ngũ trưởng lão đồng loạt ra tay, cũng không để ngươi dễ dàng thương hại đến tính mạng của Lâm trưởng lão như vậy.”

“Ha ha ha. . .

Hoàng Phủ Thanh Vân, ngươi cũng quá đề cao chính mình.

Muốn nhìn thấu được mưu kế của lão tử, lăng đầu tiểu tử miệng còn hôi sữa, xem mấy quyển Đế Vương chi thuật liền nghĩ bản thân có thể tùy ý phỏng đoán nhân tâm? Hừ, ngươi còn kém xa lắm.”

Không khỏi cười lớn một tiếng, Trác Phàm lộ ra thần sắc khinh bỉ, “Nếu là U Quỷ Thất ở đây, lão tử còn tạm thời cùng hắn so đo cao thấp về mưu trí.

Nhưng mấy người các ngươi, còn chưa xứng!”

Song quyền bất giác nắm chặt, trên mặt Hoàng Phủ Thanh Vân tràn đầy lửa giận.

Hắn đường đường Đế Vương Môn nhị công tử, còn chưa bao giờ bị người xem thường qua, hơn nữa người này còn là người cùng thế hệ với hắn, thế mà còn dám gọi hắn là tiểu tử.

Như vậy khác gì so với một tên ăn mày trên đường mắng hoàng đế là tao lão đầu.

Hoàng đế nếu có thể nhẫn, hắn cũng không phải là hoàng đế rồi.

Đồng dạng, hắn nếu là còn có thể nhẫn, hắn cũng không phải là Đế Vương Môn công tử.

Tựa hồ nhìn ra sự phẫn nộ của hắn, Trác Phàm trên mặt giễu cợt càng sâu: “Hoàng Phủ Thanh Vân, ngươi không phục lắm đúng không? Vậy thì tốt, ta liền từ đầu giảng cho ngươi nghe, chứng minh ngươi căn bản không có đế vương chi tài, cũng đừng giày xéo Đế Vương chi thuật.”

“Nguyên bản ba người các ngươi liên thủ, bằng thực lực bây giờ của ta căn bản không có phần thắng.

Cho nên ta nhất định phải trước tiên ly gián một người trong các ngươi, cái kia chính là kẻ trí thông minh không cao, lại thích làm lớn thích công to Lâm Tử Thiên, Lâm trưởng lão.”

Nghe đến Trác Phàm muốn giảng như tính giết Lâm Tử Thiên như nào, mọi người không khỏi ào ào nhìn qua.

Coi như là Hoàng Phủ Thanh Vân trong lòng hận đến nghiến răng, cũng vểnh tai lắng nghe.

“Đầu tiên, đế vương phải có biết người chi tài, dung người chi lượng! Lâm Tử Thiên bản thân hắn hư vinh, ta thì hết lần này tới lần khác làm bẩn danh tiếng của hắn, chọc hắn nổi giận.

Lúc này, ngươi chẳng những không tìm cách khiến nộ hoả của hắn hạ xuống, ngược lại âm thầm cười nhạo hắn, khiến hắn nộ càng thêm nộ, cứ thế hắn không khống chế được nộ khí, thoát ly ba người một thể các ngươi, cùng ta đơn đả độc đấu, đây là lỗi của ngươi!”

Nghe được lời này, mọi người cùng nhau nhìn về phía Hoàng Phủ Thanh Vân, suy nghĩ một chút tình cảnh vừa nãy.

Tuy Trác Phàm xảo trá, nhưng Hoàng Phủ Thanh Vân quả thật là không có cái gì gọi lag dung người chi lượng, không có chút nào đế vương phong phạm.

Nói trắng ra, cũng là không thích hợp làm một vị thủ lĩnh.

Hoàng Phủ Thanh Vân phát giác được ánh mắt mọi người bốn phía biến hóa, lúc nhìn về phía Trác Phàm, càng là hận đến nghiên răng nghiến lợi.

Bất quá Trác Phàm lại không thèm để ý, tiếp tục nói: “Tiếp đó, đế vương chưởng khống đại cục, hết thảy lấy đại cục làm trọng.

Ở chỗ này, có thể khắc chế tốc độ thân pháp của ta, chỉ có Lâm Tử Thiên một người.

Nhưng ngươi lại cho cái chế địch Pháp bảo như thế, cùng ta càng đánh càng xa, hoàn toàn thoát ly phạm vi ngươi chưởng khống.

Nếu là ngươi ở bên cạnh hắn, hắn cũng sẽ không chết, cho nên đây là lỗi của ngươi.”

“Đủ rồi, rõ ràng là ngươi giết Lâm Tử Thiên, lại toàn đổ đến trên đầu ta? Hừ, mọi người đều nói ngươi xảo trá, quả là thế!” Hoàng Phủ Thanh Vân rốt cuộc nghe không vào nữa, không khỏi hét lớn lên.

Mỉm cười, Trác Phàm khinh bỉ liếc hắn một cái: “Đế vương sở dĩ là đế vương, chính là bởi vì hắn là mọi người đứng đầu.

Kẻ đùn đẩy trách nhiệm, không có tư cách trở thành nhân tuyển đế vương, không xứng được người khác đi theo!”

Lời vừa nói ra, mọi người trong lòng run lên.

Đã kinh dị tại từng bước thận trọng, tính toán tinh vi của Trác Phàm.

Đồng thời ánh mắt nhìn về phía Hoàng Phủ Thanh Vân cũng thay đổi, không còn kính trọn hắn như trước kia.

Nguyên bản mọi người kính trọng hắn là Đế Vương Môn nhị công tử, xử sự nghiêm cẩn, có đế vương chi tài.

Nhưng là bây giờ qua cách nói này của Trác Phàm, mới phát hiện hắn căn bản không phải tài liệu lãnh đạo, đi theo hắn cũng không có tiền đồ gì.

Cho dù là U Minh Cốc ngũ trưởng lão, hai con ngươi cũng đang trái phải chuyển động, tựa hồ có tâm tư khác.

Ly gián, lại là ly gián!

Bất quá lần này Trác Phàm ly gián lại làm được càng bí ẩn, bởi vì hắn không phải ly gián cảm tình, mà chính là ly gián tín nhiệm.

Trước đây mọi người vẫn coi Hoàng Phủ Thanh Vân như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, hết thảy lấy hắn làm chuẩn.

Phối hợp lại, tự nhiên là càng không chê vào đâu được.

Nhưng hiện tại, Trác Phàm đem trách nhiệm việc Lâm Tử Thiên chết hơn phân nửa ném tới trên đầu của hắn, nói hắn lãnh đạo bất lợi, mặc kệ mọi người tin hay không, nhưng lại có thể ngay lập tức hạ uy vọng của hắn xuống hơn phân nửa.

Lần này, không có cái đầu lĩnh đáng giá tín nhiệm chỉ huy, coi như Hoàng Phủ Thanh Vân liên thủ với ngũ trưởng lão, uy lực cũng sẽ yếu bớt hơn phân nửa.

Trác Phàm nhìn lấy tất cả, dường như hết thảy đều trong lòng bàn tay, lộ ra từng tia tiếu ý. . .


Chương 300: Chấn Thiên Huyết Bức(1) Mi đầu nhịn không được nhăn nhăn, Hoàng Phủ Thanh Vân tựa hồ cũng cảm giác được, sự kính phục của người chung quanh đối với hắn đang hạ xuống nhanh chóng, trong lòng cũng không nhịn được nộ hoả ngập trời.

Mẹ nó, tiểu tử này đánh tâm lý chiến còn thật sự con mẹ nó giỏi đấy.

Dăm ba câu, vậy mà liền khiến nội tâm những lão già này dao động.

Không được, nhất định phải tranh thủ thời gian giải quyết hắn, nếu lại để cho hắn như thế nói bừa, bổn công tử còn mặt mũi nào mà tồn tại, uy tín ở đâu nữa?

Nghĩ như vậy, Hoàng Phủ Thanh Vân toàn thân khí thế bỗng nhiên thu lại, rất hiển nhiên để chuẩn bị cho đòn đánh bất ngờ.

Đã đoán không được thân pháp quỷ dị của tiểu tử kia, vậy liền công kích cho hắn không kịp phòng bị, một lần hành động liền bắt được hắn!

Thế mà, còn không đợi hắn động thủ, hưu một tiếng, thân ảnh Trác Phàm trong nháy mắt đã biến mất, hướng về một vách tường cách hắn gần nhất mà phóng đi, đúng là lại dự định lặp lại chiêu cũ, thừa cơ mà thoát đi.

“Mẹ nó, tiểu tử kia lại muốn chạy!”

Hoàng Phủ Thanh Vân không khỏi tức hổn hển mắng to một tiếng, nhưng trong lòng thì đột nhiên trống rỗng, giống như bất lực hung hăng một quyền đánh vào trên bông.

Hắn vừa muốn đánh bất ngờ, toàn thân khí thế vốn là vừa mới hạ xuống, mê hoặc địch nhân, nhưng Trác Phàm dĩ nhiên đã động trước, khiến hắn ngược lại truy kích chậm một nhịp.

Hắn thật không minh bạch, tiểu tử này là giun trong bụng hắn à, làm sao hắn suy nghĩ gì, dường như tiểu tử kia đều biết được, lúc nào cũng có thể đi trước hắn một bước.

Thế nhưng là hắn làm sao biết, lấy lịch duyệt của lão ma đầu Trác Phàm này, sớm đã nhìn thấu hắn.

Hắn bẻ mông một cái, liền biết hắn muốn cho ra phân gì.

Mà U Minh Cốc ngũ trưởng lão, sự tin phục trong thâm tâm đối với Hoàng Phủ Thanh Vân đã hạ xuống, đến mức lúc Hoàng Phủ Thanh Vân hô to lên, cũng không khỏi sững sờ, phản ứng chậm nửa nhịp.

Nhưng chính là cái nửa nhịp này, đến khi hắn kịp phản ứng, Trác Phàm đã tiến vách tường trước mặt.

Không khỏi kinh hãi, hai người cùng nhau đuổi tới.

Trác Phàm cười lớn một tiếng, khinh thường bĩu môi: “Ha ha ha. . .

Quá muộn, bằng hai người các ngươi, đã ngăn không được lão tử.”

Vừa dứt lời, hai cái Lôi Vân Dực của Trác Phàm trong nháy mắt hóa thành hai đầu Lôi Tiên, hung hăng gõ vào tường.

Nghe ầm ầm tiếng nổ, trên tường thình lình mở ra một cái lỗ cao hơn năm mét, ánh sáng mặt trời chói mắt từ ngoài động đập vào mặt.

Ngoại giới không khí tươi mát, làm cho hắn không kìm được mừng rỡ.

Trác Phàm dưới chân khẽ bước, phóng tới bầu trời bên ngoài.

Giống như một chú chim nhỏ bên trong cái lồng, rốt cục cũng được thấy ánh mặt trời.

Ngũ trưởng lão nhìn hết thảy, trong lòng hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Hiện tại hắn mới hoàn toàn tỉnh ngộ, nguyên lai trước đó Trác Phàm nói một đoạn văn kia, đều là đang làm nhiễu loạn tâm trí bọn họ, khiến trong lòng bọn họ xuất hiện tạp niệm.

Nếu không mà nói, hai đại Thiên Huyền cao thủ hết sức chăm chú nhìn chằm chằm vào hắn, hắn sao có thể dễ dàng từ trong Hoa Vũ nội đường tứ phía không lọt gió này chạy mất được?

Ai, tiểu tử này gian trá, quả thực cao tay hơn lão thất a!

Ngũ trưởng lão trong lòng thầm than, nhưng trong mắt sát ý lại càng sâu.

Trác Phàm càng biểu hiện được trí dũng song toàn, giết Trác Phàm chi tâm của hắn càng mãnh liệt.

Tiểu tử này chỉ là Đoán Cốt cảnh đã mạnh đến tình trạng như thế, nếu như chờ hắn đột phá Thiên Huyền cảnh, lúc đó toàn bộ Thiên Vũ còn có ai có thể kềm chế được hắn?

Đồng dạng tâm tư này cũng tại trong lòng Hoàng Phủ Thanh Vân vờn quanh.

Người này, hôm nay phải giết!

Hai người liếc nhìn nhau, trong mắt đều là vẻ kiên định, dưới chân đạp mạnh, trong nháy mắt xuyên qua cái hang lớn kia, đuổi theo ra đi.

Độc Thủ Dược Vương trầm ngâm một trận, cũng mang theo Nghiêm Phục xuyên ra ngoài.

Trong chốc lát, nơi này chỉ còn lại có đám Long Cửu còn ở phía trên lâu chủ đài.

Trong lòng không khỏi một trận thổn thức, Thanh Hoa lâu chủ nhìn về phía mọi người, trên mặt đều là vẻ kinh hãi: “Cái tên ác ma Trác Phàm này thật đúng là xảo trá dị thường, Hoàng Phủ Thanh Vân là người khôn khéo như thế, thế mà cũng bị hắn đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Khó trách liền cái tên thất khiếu quỷ linh lung U Quỷ Thất kia đều chết ở trong tay hắn.”

“Ha ha, đó là đương nhiên!”

Không khỏi cười lạnh một tiếng, Tạ Thiên Dương bất đắc dĩ lắc đầu: “Tiểu tử này giảo quyệt biến hoá khôn lường, cùng hắn đọ sức, có não không có thực lực, tất bại; có thực lực không có não, cũng không chiếm được chỗ tốt.

Thật sự là đối thủ đáng sợ nhất trong thiên hạ.”

“Phu quân ta đó là trí dũng song toàn!” Tiếu Đan Đan kiêu ngạo mà ngóc đầu lên đến, tràn đầy thần sắc vui mừng.

Sở Khuynh Thành bất giác mỉm cười, nhưng trong đôi mắt, cũng thoáng hiện từng tia từng tia tự hào.

Mọi người sau khi nghe được, nhìn lẫn nhau, đều là đồng ý gật gật đầu.

Trác Phàm dạng thanh niên thiên tài này, tại cả phiến đại lục này đều là hiếm thấy, đâu phải trí dũng song toàn liền có thể hình dung đến, tối thiểu là trí dũng song tuyệt!

Tiếp đó, Long Cửu nhìn về phía mọi người, đề nghị: “Chúng ta cũng đi ra xem một chút đi, tuy tiểu tử kia đi ra bên ngoài, cơ hội chạy trốn cơ hội, nhưng nhằm đề phòng vạn nhất có chuyện gì xảy ra, chúng ta ở bên cạnh cũng dễ giúp đỡ hơn một chút.”

Mọi người nghe xong, cùng nhau gật đầu, sau đó tất cả đều đạp chân xuống, hướng cái cửa động kia bay đi.

Thế mà, đúng lúc này, một tiếng kêu sợ hãi lại đột nhiên truyền đến: “Đan Đan, Đan Đan, cứu ta!”

Lâm Thiên Vũ thấy thi thể của sư phụ, sớm đã bị dọa đến hai chân như nhũn ra, không thể động đậy.

Lúc này nhìn thấy Sở Khuynh Thành mấy người cũng muốn đuổi theo đi, cho là bọn họ là muốn đồng lòng đối phó Trác Phàm, không khỏi kích động vạn phần.

Như là nhìn thấy thân nhân, Lâm Thiên Vũ nước mắt chảy ngang xông lại.

Giống như sư phụ hắn, tên tiểu tử này não cũng không được tốt lắm, đúng là từ đầu đến cuối không nhìn ra, bên nào là theo Trác Phàm, bên nào là diệt Trác Phàm.

Hắn còn tưởng rằng, Hoa Vũ Lâu cùng cả đám các loại, đều bị Trác Phàm cải trang lừa gạt.

Sau đó vội vội vàng vàng đi đến trước mặt Tiếu Đan Đan, thuận tiện cho các vị tiền bối khom người thi lễ, than thở khóc lóc nói: “Đan Đan, sư phụ ta đã bị ác ma kia giết.

Xem ở hai ta trước đó có một đoạn tình cảm, Hoa Vũ Lâu cùng Khoái Hoạt Lâm ta lại lâu dài thông hôn, mong các vị tiền bối vì ta chủ trì công đạo, đánh giết ác ma kia, vì sư phụ ta báo thù!”

Long Cửu bọn người sững sờ, liếc nhìn nhau, có chút kỳ dị nhìn về phía hắn.

Thật sự là có dạng sư phụ nào, thì có dạng đồ đệ đó.

Tiểu tử này quả nhiên như sư phụ hắn một dạng trì độn, ngươi nha không thấy được vừa mới chúng ta một mực đứng đấy a, cũng không muốn nhúng tay sự tình này.

Ngươi còn ở lại chỗ này cầu đi, thật sự là không có ánh mắt!

Lâm Thiên Vũ thấy mọi người bất vi sở động, không khỏi sững sờ, trong lòng suy nghĩ.

Những người này khẳng định là e ngại sự khủng bố của Trác Phàm, sợ có hại cho thực lực của chính mìn, không chịu tham dự việc này.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 1 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 5 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box