Chàng Rể Chiến Thần
Tập 110 : 1091: Liên Minh Các Vương Tộc (c1091-c1100)
❮ sautiếp ❯Chương 1091: 1091: Liên Minh Các Vương Tộc
Nghi hoặc của Tào Vương cũng là nghi vấn của các vị Vương khác.
Dù là người có địa vị như bọn họ thì cao thủ Thần Cảnh cũng là dạng nhân vật trong huyền thoại rồi.
Nếu nói một cao thủ Thần Cảnh giết một trong năm vị Vương, bọn họ sẽ không có bất kì nghi hoặc nào.
Nhưng vừa rồi, Bạch Vương nói, một cao thủ Thần Cảnh giết chết cháu lão ta.
Cao thủ Thần Cảnh sao có thể tự tay đi giết một kẻ tép riu?
Sắc mặt Bạch Vương hết sức nghiêm nghị, lão ta nhìn thẳng vào màn hình, nói: “Điều tôi nói hoàn toàn là sự thật, nếu các vị không tin, có thể cử người tới Yến Đô điều tra thêm”.
“Sự việc phát sinh vào chiều ngày hôm nay, tại Yến Đô, Vương tộc họ Bạch do con trai tôi là Bạch Khánh phụ trách, bên cạnh nó còn có cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong bảo vệ an toàn”.
“Nhưng chiều hôm nay, khi vị cao thủ Thần Cảnh kia xuất hiện, ngay cả cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong của Vương tộc họ Bạch chúng tôi cũng không thể bắt kịp người này, thậm chí còn chưa kịp thấy mặt đối phương, cháu tôi đã bị giết”.
“Các vị đều có thực lực Vương Cảnh đỉnh phong hoặc đã là bán bộ Thần Cảnh, tôi chỉ muốn hỏi các vị một câu, nếu là các vị, một cao thủ bán bộ Thần Cảnh giết người ngay trước mắt các vị, liệu các vị có nhận ra không?”
Bạch Vương nói đến đó, các vị Vương còn lại đều im lặng.
Bọn họ đều hiểu ý Bạch Vương muốn nói, một cao thủ có thể thản nhiên giết người ngay trước mắt cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong lại không hề bị nhìn ra, người đó chỉ có thể là một vị cao thủ Thần Cảnh.
Dù là cao thủ bán bộ Thần Cảnh muốn giết người trước mặt bọn họ, chắc chắn bọn họ có thể cảm nhận được.
“Tôi tin ông!”
Tào Vương bỗng nghiến răng nói, đôi mắt ngập đầy lửa giận.
“Hử?”
Bạch Vương nhìn về phía Tào Vương, hỏi: “Ý Tào Vương là?”
“Ngay vừa rồi, tôi cũng nhận được một tin, người thừa kế nhánh ba của Vương tộc họ Tào ở Yến Đô cũng đã bị giết!”
“Hơn nữa, nó còn bị xe của chiến vực đưa trả về!”
Tạo Vương giận dữ nói: “Căn cứ suy đoán của Vương tộc họ Tào chúng tôi, kẻ đứng sau lưng chỉ đạo việc này có thể là chiến vực”.
“Tất cả những chuyện này lại đều có liên quan đến một thanh niên tên là Dương Thanh”.
Tào Vương vừa nói đến đây, các vị Vương đều nhìn nhau.
Cái tên Dương Thanh này, bọn họ cũng đều từng nghe tới, dẫu sao đây cũng là người khiến cho các Vương tộc lớn có lí do phái người tới Yến Đô.
Đặc biệt là Quan Vương còn từng có tiếp xúc với Dương Thanh, hiện giờ nghe nói chuyện này có liên quan tới Dương Thanh, lão ta lập tức chấn kinh, đồng thời cũng lấy làm sợ hãi.
Lão ta biết rất rõ thực lực của Dương Thanh khủng bố cỡ nào, hơn nữa cũng biết, Dương Thanh rất có thể chính là vị Chiến Thần bảo vệ biên giới phía Bắc.
Lúc này nghe Bạch Vương và Tào Vương nói vậy, lão ta bỗng cảm thấy, kẻ đã giết chết Bạch Tuấn Hào và Tào Trí rất có khả năng chính là Dương Thanh.
Những việc này đều có liên quan đến Dương Thanh, mà bản thân Dương Thanh lại chính là một cao thủ Thần Cảnh, việc này không khó để xâu chuỗi lại với nhau.
Nhưng mặc dù đã biết Dương Thanh là một cao thủ Thần Cảnh, lão ta lại không có ý định nói ra tin tức này trong tình huống hiện tại.
“Nghe Bạch Vương và Tào Vương nói thế, theo tôi hiểu thì, trong ngày hôm nay, Vương tộc họ Bạch và Vương tộc họ Tào đều có con cháu bị giết hại, hơn nữa việc này đều có liên quan tới chiến vực”.
“Như vậy chỉ e, đây là tin tức mà chiến vực muốn thông báo cho các Vương tộc chúng ta, đồng thời cũng là một lời cảnh cáo, chiến vực muốn gia nhập cuộc chiến giành Đế Thôn, cho nên việc này đã không còn liên quan gì tới các Vương tộc nữa”.
Lúc này Mã Vương cũng lên tiếng, sắc mặt cực kì khó coi.
Đã nhiều năm nay, cuộc chiến tranh đoạt Đế Thôn chính là một cơ hội duy nhất để cho Vương tộc tiến thêm một bước.
Chỉ cần có thể nắm được Đế Thôn trong tay, có lẽ Vương tộc này sẽ được nhảy luôn lên hàng ngũ các Hoàng tộc, khôi phục vinh quang trăm năm trước.
Nhưng hiện giờ, chiến vực cũng muốn tham gia, mà khi chiến vực đã gia nhập cuộc chiến, các Vương tộc bọn họ liệu còn cơ hội nào?
“Các vị có từng nghĩ đến một giả thuyết, có lẽ Dương Thanh chính là một cao thủ Thần Cảnh?”
Ngay khi các Vương trầm mặc suy tư, một giọng nói bỗng vang lên.
Ngay lập tức, mặt mấy vị Vương đều biến sắc, nhìn về phía người vừa lên tiếng, Tiết Vương.
Quan Vương giật mình, lão ta không biết vì sao Tiết Vương lại có được tin tức Dương Thanh là cao thủ Thần Cảnh?
Không chỉ có thế, Tiết Vương còn dám nói thẳng ra.
“Tiết Vương, ông đang đùa gì thế hả?”
Tào Vương cười lạnh một tiếng: “Theo tôi được biết, Dương Thanh chỉ mới chừng hai bảy, hai tám tuổi, ông lại nói cậu ta là một cao thủ Thần Cảnh?”
Bạch Vương cũng cười cười, lắc đầu: “Tuyệt đối không có khả năng này, tôi từng nghe nói có cao thủ Vương Cảnh chưa tới ba mươi tuổi, nhưng chưa từng nghe nói có cao thủ Thần Cảnh chưa đầy ba mươi”.
Mã Vương cũng nở nụ cười: “Tiết Vương, ông đừng nói với tôi, lần trước ông cho người của Vương tộc họ Tiết rút khỏi Yến Đô chính là vì sợ gã Dương Thanh này nhé?”
Đây vốn chỉ là một lời bông đùa của Mã Vương, ai dè Tiết Vương lại thành khẩn gật đầu: “Đúng thế, chính vì tôi đã biết Dương Thanh là một cao thủ Thần Cảnh nên mới cho người của Vương tộc chúng tôi rút khỏi Yến Đô”.
Lúc này, không ai cười nổi nữa, sắc mặt mỗi người đều căng thẳng tột cùng.
Tiết Vương sẽ không lấy một chuyện quan trọng như thế ra đùa giỡn bọn họ.
Hơn nữa, đúng là Tiết Vương đã cho rút hết người của Vương tộc họ Tiết khỏi Yến Đô, nhưng một tuần trước, khi Dương Thanh gặp tai nạn, người của Vương tộc họ Tiết lại lần nữa quay trở lại Yến Đô.
Lẽ nào, điều này còn chưa nói rõ vấn đề hay sao?
Quan Vương do dự trong lòng, băn khoăn không biết có nên nói ra hay không.
Lúc này, chỉ cần lão ta lên tiếng thừa nhận chuyện Dương Thanh là một cao thủ Thần Cảnh, chắc chắn sẽ không ai hoài nghi sự thật này nữa.
Chỉ có điều, Dương Thanh đã khiến lão ta quá kinh sợ, không chỉ có thế, ngày nay, bên cạnh Dương Thanh còn có một vị thần y như Phùng Tiểu Uyển.
Nếu lúc này lão ta nói ra thân phận thật sự của Dương Thanh, chỉ sợ là đã hoàn toàn chọc giận Dương Thanh.
Nếu Dương Thanh đã chết thì cũng thôi, nhưng nếu cậu ta còn sống, Vương tộc họ Quan trong tương lai chắc chắn sẽ tan biến thành tro bụi.
Ngày nay, ở Vương thành Quan đã có hai gia tộc lớn là nhà họ Khương và nhà họ Lâm từng chịu ơn Dương Thanh, có quan hệ không tệ với cậu ta.
Nếu Dương Thanh bất mãn với lão, chỉ e ngôi vị Vương của Vương thành Quan sẽ phải đổi chủ.
“Quan Vương, ông không định nói gì à?”
Tiết Vương bỗng cười cười nhìn về phía Quan Vương.
Lúc này, cả bốn vị Vương đều nhìn sang Quan Vương, bởi Vương tộc họ Quan cũng giống Vương tộc họ Tiết, đều từng rút người trong tộc khỏi Yến Đô trước khi Dương Thanh gặp chuyện.
Nhưng sau khi Dương Thanh bị tai nạn, Quan Vương lại cho người của Vương tộc họ Quan trở lại Yến Đô.
“Quan Vương, chẳng lẽ ông cũng vì Dương Thanh nên mới rút người trong tộc khỏi Yến Đô?”
Mã Vương kinh ngạc hỏi.
Quan Vương bỗng cười lạnh, nói: “Nói đùa, nhà chúng tôi đường đường là Vương tộc họ Quan, sao có thể vì một người trẻ tuổi mà rút khỏi Yến Đô?”
“Nếu không phải thì ông định giải thích thế nào về việc người của Vương tộc ông lại một lần nữa quay trở về Yến Đô sau khi Dương Thanh gặp tai nạn?”
Tiết Vương híp mắt cười, nhìn Quan Vương hỏi.
“Đây là bí mật tối cao của Vương tộc họ Quan chúng tôi, xin thứ lỗi không thể tiết lộ!”
Quan Vương lạnh lùng đáp.
Hiển nhiên, lão ta đã có lựa chọn của mình.
Nghe Quan Vương nói thế, mấy vị Vương của các Vương tộc khác cũng chỉ thoáng hoài nghi, nhưng không ai quá để tâm.
Dù sao, lời Quan Vương nói cũng có lí, mỗi Vương tộc đều có bí mật của mình, không thể vì Vương tộc họ Quan cho người trở lại Yến Đô sau khi Dương Thanh gặp nạn mà khẳng định Quan Vương bị Dương Thanh hù dọa được.
Trong số các vị Vương, chỉ có Tiết Vương vẫn nheo mắt cười ha hả, nói: “Nếu Quan Vương đã không muốn nói thì tôi cũng không hỏi nhiều nữa”.
img
Chương 1092: 1092: Bốn Vị Vương Liên Hợp
Bạch Vương vừa đề cập đến chuyện thành lập liên minh năm Vương tộc lớn, các vị Vương lập tức kinh sợ.
Trăm năm trước, khi năm Vương tộc lớn bọn họ còn đứng trong hàng ngũ chín Hoàng tộc lớn, suốt trăm năm, năm Vương tộc bọn họ chỉ có một lần duy nhất kết làm liên minh.
Ngày đó, chỉ có chín Hoàng tộc lớn, chưa có năm Vương tộc lớn.
Nhưng chính lần tạo liên minh đó, khi bọn họ nỗ lực thâu tóm Yến Đô, người kia đã xuất hiện, lấy sức của một người trấn áp toàn bộ năm Hoàng tộc lớn.
Cũng chính từ khi đó, chín Hoàng tộc lớn biến thành bốn Hoàng tộc lớn, liên minh năm Hoàng tộc cũng bởi người nọ mà bị giáng xuống thành năm Vương tộc.
Người kia từng gây ám ảnh cực lớn cho các Vương tộc, dù đã trăm năm trôi qua, năm Vương tộc bọn họ vẫn không dám đặt chân vào Yến Đô một bước, chỉ chờ Vương của Yến Đô xuất hiện.
Chỉ khi Vương của Yến Đô xuất hiện, bọn họ mới có thể đặt chân vào nơi đó.
Hôm nay, lại muốn kết liên minh sao?
Lúc này, bốn vị Vương khác không ai lên tiếng, tất cả đều hết sức nghiêm nghị suy tư.
“Bạch Vương, tôi hiểu ý ông, thế cuộc ngày nay đã mở ra rồi, chỉ có liên hợp lại mới có đủ thực lực đối đầu với chiến vực tranh đoạt Yến Đô”.
“Nhưng trăm năm trước, cũng vì năm gia tộc chúng ta liên hợp lại, cuối cùng không chỉ không thể vượt qua bốn Hoàng tộc kia mà còn bị giáng xuống thành Vương tộc”.
“Nếu lần này tạo liên minh, thắng thì cũng thôi, nhưng nếu thua thì phải làm thế nào?”
“Năm tộc chúng ta đã bị giáng thành Vương tộc, nếu lại bị giáng cấp một lần nữa, sẽ trở thành loại gia tộc gì?”.
truyện kiếm hiệp hay
Quan Vương lên tiếng hỏi, mặt lộ vẻ lo lắng.
“Phải dấn thân vào nguy hiểm mới mong bắt được phú quý, trăm năm trước, các bậc cha chú của chúng ta cũng vì muốn cho thực lực của gia tộc mạnh thêm một bậc mới mạo hiểm tranh đoạt Yến Đô”.
“Đừng quên, bốn Hoàng tộc hiện giờ, vào thời điểm trăm năm trước, thực lực còn chẳng bằng năm tộc chúng ta, nếu không phải vì sự xuất hiện của người kia, có lẽ năm tộc chúng ta đã vượt trên bốn Hoàng tộc hiện tại”.
Bạch Vương ngạo nghễ nói, như thể lão ta đã nắm được Yến Đô trong tay, sau đó kế thừa Đế Thôn, sai khiến bốn Hoàng tộc lớn.
Tào Vương cũng lên tiếng: “Đúng thế, năm tộc chúng ta vốn chính là những gia tộc mạnh nhất, hết thảy đều vì người kia”.
“Năm tộc chúng ta đã bị chèn ép suốt trăm năm, nếu còn không cố gắng tiến tới, chỉ sợ sẽ hoàn toàn không còn hi vọng trở mình, Đế Thôn là thời cơ tốt duy nhất suốt trăm năm này của chúng ta, nhất định phải nắm lấy!”
“Vương tộc họ Tào đồng ý thành lập liên minh các Vương tộc!”
Tào Vương là người tỏ thái độ trước nhất.
Mã Vương cũng nói: “Vương tộc họ Mã tôi cũng đồng ý thành lập liên minh các Vương tộc!”
Tiết Vương lạnh lùng quét mắt nhìn Quan Vương, cũng lên tiếng: “Vương tộc họ Tiết cũng đồng ý thành lập liên minh các Vương tộc, khôi phục vinh quang Hoàng tộc trăm năm trước!”
Lúc này, năm Vương tộc lớn đã có bốn vị tỏ rõ thái độ ủng hộ lập liên minh, chỉ còn lại Quan Vương chưa lên tiếng.
“Quan Vương, tới phiên ông!”
Tiết Vương bỗng nhìn về phía Quan Vương, thúc giục với vẻ nghiền ngẫm.
Sắc mặt Quan Vương đã khá khó coi, không phải lão ta không muốn khôi phục vinh quang năm xưa của gia tộc, nhưng nỗi hãi hùng mà Dương Thanh mang đến cho lão ta lại quá lớn.
Hơn nữa, lão ta còn biết, Dương Thanh không chỉ là một cao thủ Thần Cảnh mà còn là Chiến Thần bảo vệ biên giới phía Bắc, là một nhân vật có thể dựa vào sức mình địch lại một nửa quốc gia.
Nếu Dương Thanh đã chết, lão ta sẽ không hề do dự, nhất định sẽ đồng ý thành lập liên minh các Vương tộc ngay để tranh đoạt Yến Đô cùng chiến vực.
Nhưng hiện tại Dương Thanh sống chết thế nào chưa rõ, lão ta lại luôn có dự cảm rất mãnh liệt rằng Dương Thanh còn sống.
Không chỉ có vậy, cái chết của Bạch Tuấn Hào và Tào Trí đều có liên quan đến Dương Thanh.
Bởi vì Vương tộc họ Bạch đã khẳng định cao thủ giết chết Bạch Tuấn Hào là một cao thủ Thần Cảnh.
Cao thủ Thần Cảnh vốn là những nhân vật cực kì khủng bố trong truyền thuyết, và cũng cực kì hiếm thấy.
Trùng hợp làm sao, Bạch Tuấn Hào và Tào Trí đều chạm phải hai cái vảy ngược của Dương Thanh, rồi đều bị cao thủ Thần Cảnh giết chết.
Chẳng lẽ những điều này còn chưa thể nói rõ vấn đề hay sao?
Vấn đề chính là, cao thủ Thần Cảnh giết chết bọn họ là Dương Thanh!
Nghĩ tới đây, Quan Vương không hề do dự, lắc đầu nói: “Các vị, tôi cũng muốn khôi phục vinh quang ngày trước của gia tộc, nhưng cao thủ của chiến vực nhiều vô số, sợ rằng cao thủ bậc Thần Cảnh cũng không ít đâu, kể cả khi chúng ta thành lập liên minh cũng sẽ không phải đối thủ của chiến vực”.
Quan Vương vừa dứt lời, bốn vị Vương khác lập tức sa sầm mặt lại.
Nội dung cuộc họp ngày hôm nay cực kì quan trọng, một khi tiết lộ ra ngoài thì sẽ trở thành đả kích cực lớn đối với cả năm Vương tộc.
Vương tộc hay Hoàng tộc thì đều âm thầm có tranh đấu với chiến vực, nhưng nếu chuyện này bị đưa ra công khai thì chỉ sẽ hoàn toàn trở mặt với phía chiến vực.
Những người tham dự cuộc họp này đều là chủ của một Vương tộc, có người rời khỏi liên minh, nếu không may nội dung cuộc họp bị tiết lộ ra ngoài thì phải làm sao?
Điều quan trọng nhất là, năm Vương tộc lớn, nếu mất Vương tộc họ Quan rồi thì dù có thành lập liên minh các Vương tộc, thực lực cũng sẽ bị giảm bớt nhiều.
“Quan Vương, ông bị chiến vực dọa sợ mất mật rồi à? Hay là bị Dương Thanh hù cho nhũn chân rồi?”
Tiết Vương cười lạnh một tiếng, châm chọc nói: “Trước đó ông mới nói, Vương tộc họ Quan rút khỏi Yến Đô, sau khi Dương Thanh gặp tai nạn, Vương tộc họ Quan lại phái người quay về Yến Đô, nguyên nhân của hành động này là điều tuyệt mật của Vương tộc ông”.
“Nhưng theo ý tôi thì đây chỉ là lời nói dối, từ lâu ông đã biết Dương Thanh có thể là một cao thủ Thần Cảnh, cho nên mới không muốn mạo hiểm gia nhập liên minh”.
“Nếu tôi đoán không sai, ông còn đang nghĩ biện pháp liên lạc với Dương Thanh, báo lại với cậu ta về nội dung cuộc họp này của chúng ta, đúng không?”
Tiết Vương vừa dứt lời, các vị Vương khác lập tức biến sắc, ai nấy đều lộ vẻ tức giận: “Quan Vương, ông dám à!”
Quan Vương vội vã phủ nhận: “Tiết Vương, ông đừng có nói bậy, dù tôi không đồng ý gia nhập Liên minh các Vương tộc nhưng cũng sẽ không tiết lộ bất cứ nội dung nào của cuộc họp lần này cho người khác”.
“Ha ha, ai biết được?”
Tiết Vương cười ha hả, nói, tỏ thái độ không tin tưởng.
“Quan Vương, hãy cho chúng tôi một lí do để ông từ chối gia nhập Liên minh các Vương tộc đi”.
Bạch Vương nghiêm nghị nói.
“Còn phải hỏi sao? Chắc chắn là như lời Tiết Vương nói vậy, lão già khốn kiếp này định tiết lộ nội dung cuộc họp ra ngoài để tranh thủ lấy lòng chiến vực”.
Tào Vương cũng cười lạnh, nói: “Hiển nhiên là ông ta thấy Liên minh các Vương tộc đấu với chiến vực thì kẻ thua nhất định là chúng ta”.
Mã Vương cũng lạnh lùng bảo: “Quan Vương, ông làm như vậy không sợ mất cả chì lẫn chài à?”
Lúc này, cả bốn vị Vương của bốn Vương tộc đều tức giận nhìn về phía Quan Vương.
Quan Vương hơi nhíu mày, không hề e sợ, chỉ cười lạnh một tiếng: “Quan Vương tôi làm gì còn cần các ông dạy cho chắc?”
“Các ông muốn nghĩ thế nào thì tùy, còn về chuyện liên minh, tôi sẽ không theo!”
Quan Vương nói tới đó liền ngắt luôn video.
Nhìn bóng Quan Vương biến mất khỏi cửa sổ video, bốn vị Vương khác đều sa sầm mặt mày.
“Lão già khốn này, dám bỏ cuộc họp như vậy!”
Sắc mặt Bạch Vương lộ vẻ hung ác, nghiến răng nói.
“Nếu đã thế, tôi kiến nghị, trước khi Liên minh các Vương tộc quyết định ra mặt tranh đấu với chiến vực, chúng ta nên tới Vương thành Quan một chuyến!”
Đáy mắt Tiết Vương lóe lên một tia sáng đáng sợ, lớn tiếng nói.
“Không cần nhiều người, chỉ bốn Vương chúng ta tới đó là đủ để nghiền ép toàn bộ cao thủ của Vương thành Quan”.
Tào Vương cũng ngạo nghễ nói.
“Đồng ý!”
Mã Vương phụ họa.
Chương 1093: 1093: Nỗi Lo Của Quan Vương
Vậy là lúc này, trừ Vương tộc họ Quan thì trong bốn Vương tộc lớn còn lại đã có ba chủ Vương tộc đồng ý tới Vương thành Quan một chuyến.
Bạch Vương không nói gì, như thể đang mải suy tư.
Trong đám người này chỉ có Vương tộc họ Bạch là có thực lực mạnh hơn cả, thực lực của Bạch Vương cũng đã bước vào bán bộ Thần Cảnh, chỉ cần tiến lên phía trước thêm một chút là đã đạt tới Thần Cảnh – cấp bậc mà mỗi cao thủ võ thuật đều tha thiết ước mơ.
“Bạch Vương, ông thấy thế nào?”
Tiết Vương nhìn về phía Bạch Vương, hỏi.
Bạch Vương nghiêm túc nói: “Tiết Vương, trước ông mới nói, thực lực của Dương Thanh có thể đã đạt tới Thần Cảnh, ông cũng đã nói, Quan Vương rời khỏi cuộc tranh giành Yến Đô rồi lại lần nữa cho người quay lại đó, tất cả đều vì Dương Thanh”.
“Nếu quả đúng như vậy thì chẳng phải Dương Thanh đã thực sự là một cao thủ Thần Cảnh sao?”
“Tôi nghe nói, Dương Thanh là cao thủ xuất ngũ từ biên giới phía Bắc, theo tôi được biết, ở chiến vực biên giới phía Bắc, chỉ có một cao thủ Thần Cảnh chính là Chiến Thần bảo vệ biên giới phía Bắc”.
Nghe Bạch Vương nói thế, các vị Vương khác lập tức biến sắc.
“Nếu Bạch Vương nói không sai, vậy chẳng phải Dương Thanh chính là Tướng quân thần bí nhất của biên giới phía Bắc, từng được kẻ địch thừa nhận là người có thể dựa vào sức của một mình mình chống lại nửa quốc gia đó sao?”
Mã Vương kinh sợ thốt lên.
Sắc mặt Tào Vương cũng cực kì căng thẳng, nói: “Nếu quả đúng như vậy thì trừ khi Dương Thanh chết, chúng ta mới có cơ hội, bằng không, chỉ cần cậu ta còn sống, chúng ta mà muốn tranh đoạt Yến Đô với chiến vực thật sự quá khó khăn”.
Bạch Vương cũng gật đầu: “Đây chính là điểm làm tôi lo lắng, nếu cậu ta đúng là Tướng quân biên giới phía Bắc thì vì sao cậu ta lại đi giết con cháu dòng chính của Vương tộc họ Bạch và Vương tộc họ Tào?”
“Nếu cậu ta thật sự muốn xử lí chúng ta, hoàn toàn có thể tới thẳng Vương thành của chúng ta.
Với thực lực Thần Cảnh của cậu ta, dù bất kỳ Vương tộc nào trong số chúng ta có cản được thì cũng phải tổn thất vô cùng lớn”.
“Nhưng cậu ta lại không làm như vậy, trái lại chỉ giết một đứa con cháu dòng chính có thực lực không phải quá mạnh”.
“Các ông nói xem, liệu đây có phải một lời cảnh cáo của cậu ta gửi tới chúng ta không? Cậu ta muốn cảnh cáo, chúng ta có thể nhúng tay vào cuộc tranh giành Yến Đô nhưng không được đụng đến người của cậu ta?”
“Nếu đúng như vậy thì hành vi từ chối gia nhập liên minh của Quan Vương chẳng phải đã nói rõ, giữa Dương Thanh và Vương tộc họ Quan đã có một hiệp định nào đó rồi?”
“Dù không có gì nhưng chỉ e Quan Vương cũng sẽ nhân cơ hội này chủ động liên hệ với Dương Thanh, bởi vậy, Quan Vương cũng đã là người của Dương Thanh, nếu chúng ta bắt tay tấn công Vương thành Quan, liệu có khiến cho Dương Thanh trả thù chúng ta không?”
Bạch Vương phân tích cặn kẽ, mỗi một ý đều khiến cho các vị Vương khác cảm thấy áp lực vô cùng.
Nhất là Tiết Vương, áp lực đè lên người còn lớn hơn nữa.
Lão ta biết rõ mức độ khủng bố của Dương Thanh, bởi ngay cả cao thủ số một của Vương tộc họ Tiết cũng không phải đối thủ của anh.
Điều này đủ để chứng tỏ, Dương Thanh chính là một cao thủ Thần Cảnh.
Một nhân vật có thể một mình chống lại lực lượng nửa quốc gia khác, là người mà mấy Vương tộc bọn họ có thể lấn lướt chèn ép sao?
“Nói vậy, đúng là chúng ta không thể tùy tiện đụng tới Quan Vương, nếu không, khéo liên minh còn chưa vào tới Yến Đô đã bị Dương Thanh trả thù rồi”.
Mã Vương gật đầu nói.
Bạch Vương suy tư hồi lâu, bỗng nhiên thốt lên: “Có lẽ chúng ta có thể thăm dò trước một chút, tiện thể nhân cơ hội này thăm dò xem quan hệ của Dương Thanh với Quan Vương rốt cuộc đã đến mức độ nào”.
“Hả? Chẳng biết Bạch Vương muốn thăm dò thế nào?”
Các vị Vương khác đều mong chờ nhìn về phía Bạch Vương.
“Nếu bốn lão già chúng ta trực tiếp xông tới Vương thành Quan thì Vương thành Quan hẳn sẽ không còn khả năng tồn tại, như vậy có thể sẽ thực sự dẫn tới sự trả thù của Dương Thanh”.
Bạch Vương nói tiếp: “Nhưng chúng ta có thể phái một đội quân tinh nhuệ của Liên minh các Vương tộc, lẻn vào Vương phủ họ Quan, cho Quan Vương một đòn bất ngờ”.
“Đội quân tinh nhuệ này không thể quá yếu, nhưng cũng không thể quá mạnh, quá yếu sẽ bị xử lí gọn mà không có tác dụng gì, quá mạnh sẽ tạo thành tổn thất quá lớn cho Vương thành Quan, điều này có thể sẽ dẫn tới việc Dương Thanh trả thù chúng ta”.
“Cho nên cần phải vừa đủ, chỉ cần có thể gây áp lực lớn cho Quan Vương, khiến Quan Vương chủ động cầu xin sự giúp đỡ từ phía Dương Thanh là được”.
“Nếu Dương Thanh và Quan Vương đã có thỏa thuận từ trước với nhau, chúng ta mà tiêu diệt Vương tộc họ Quan sẽ chẳng khác nào tự đào mồ chôn mình”.
“Nhưng nếu Dương Thanh mặc kệ không quan tâm thì mấy lão già chúng ta có thể đích thân tới Vương thành Quan, sau khi tiêu diệt Vương tộc họ Quan rồi mới đưa Liên minh các Vương tộc vào Yến Đô, ý các vị thế nào?”
Bạch Vương hỏi.
“Được! Cứ quyết định vậy đi!”
“Tôi cũng đồng ý!”
“Vậy không biết đội quân dò đường của liên minh cần cao thủ cấp bậc nào?”
Cuối cùng, Tiết Vương lại hỏi cặn kẽ.
“Bốn Vương tộc chúng ta, mỗi Vương tộc đưa ra năm cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ, thành lập một tiểu đội gồm hai mươi cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ”.
Bạch Vương đã cân nhắc kĩ càng, bèn cười nói: “Hai mươi cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ, đối với Vương tộc họ Quan là vừa đủ mạnh”.
“Dù Vương thành Quan đưa ra toàn bộ cao thủ đứng đầu thì cũng chỉ miễn cưỡng đấu một trận với đội quân này, trừ khi bọn họ có thể mời Dương Thanh tới hỗ trợ, bằng không, Vương tộc họ Quan sẽ bị tiêu diệt”.
Nghe Bạch Vương nói thế, trong mắt các vị Vương khác đều lóe lên một tia sáng hung ác.
“Được!”
Vì thế, tất cả bốn Vương đều đã đồng ý thành lập một đội quân hai mươi gã cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ đến thử sức Vương tộc họ Quan.
Cùng lúc đó, Quan Vương cắt đứt cuộc gọi video với các vị Vương xong bèn sai người tới nhà họ Khương và nhà họ Lâm mời người.
Ba mươi phút sau, trong Vương phủ họ Quan, tại một gian phòng tiếp khách.
Quan Vương ngồi tại vị trí cao nhất, hai vị trí thấp hơn ở hai bên là Khương Hùng – người đứng đầu nhà họ Khương, và Lâm Thiên Tường – người đứng đầu nhà họ Lâm.
“Quan Vương, có chuyện gì mà cho gọi chúng tôi tới gấp như vậy?”
Hai người đều thấy được vẻ mặt nghiêm túc và căng thẳng của Quan Vương, Lâm Thiên Tường bèn hỏi.
“Vừa rồi năm Vương tộc có mở một cuộc họp qua video, nội dung cuộc họp chính là thành lập Liên minh các Vương tộc, chuẩn bị tiến vào Yến Đô, tranh đoạt quyền nắm giữ Yến Đô với chiến vực, nhưng tôi đã từ chối”.
Quan Vương nói thẳng, câu chữ ngắn gọn, vào ngay trọng tâm vấn đề.
Khương Hùng và Lâm Thiên Tường lập tức biến sắc, Khương Hùng vỗ mạnh xuống bàn, đứng bật dậy, cả giận nói: “Vương tộc muốn làm phản sao? Ai cho bọn họ can đam dám tranh đoạt với chiến vực?”
Khương Hùng vốn là một chiến sĩ già xuất ngũ từ chiến vực biên giới phía Bắc cho nên luôn có tình cảm cực kì sâu đậm với chiến vực.
Lâm Thiên Tường thì bình tĩnh hơn nhiều, lão ta nhìn về phía Quan Vương, lo âu nói: “Trong năm Vương tộc lớn, chỉ có mình ông từ chối sao?”
Quan Vương gật đầu: “Đúng thế, có lẽ bốn Vương tộc khác đang thảo luận công việc tạo liên minh hoặc cũng có thể đang bàn bạc tấn công Vương thành Quan để làm đòn mở màn”.
“Quan Vương, nếu ông ta gọi chúng tôi tới, hẳn là đã có phương án đối phó rồi đi?”
Lâm Thiên Tường nghiêm nghị nói.
“Từ một tuần trước, sau khi cậu Thanh gặp sự cố, mọi người đều nói cậu Thanh đã chết, nhưng tôi có thể chắc chắn cậu ấy vẫn còn sống”.
“Liên minh các Vương tộc muốn tranh đấu với chiến vực, cũng tức là muốn đối đầu với cậu Thanh, nếu đã thế, chúng ta tuyệt đối không thể để bọn họ được như ý”.
Quan Vương nói, vẻ mặt cực kì hiên ngang lẫm liệt.
Khương Hùng hừ lạnh một tiếng: “Khỏi cần nói mấy câu dễ nghe vậy làm gì, nếu tôi nhớ không nhầm thì sau khi bên Yến Đô truyền tới tin cậu Thanh gặp sự cố, Vương tộc họ Quan các ông vốn đã rút khỏi Yến Đô đã đưa người quay lại đó rồi đúng không?”
Chương 1095: 1095: Hai Loại Khả Năng
Một chiếc máy bay tư nhân đang đậu ở sân bay quốc tế Yến Đô chuẩn bị cất cánh.
Rất nhanh, một nam một nữ trẻ tuổi cùng đến.
“Cậu Thanh, chào buổi tối!”
Các tiếp viên hàng không chờ sẵn trên máy bay tư nhân xếp thành một đội, cung kính chào.
Một nam một nữ này tất nhiên là Dương Thanh và Phùng Tiểu Uyển.
Khương Hùng và Lâm Thiên Tường bị cổ độc gây tổn thương nặng.
Lúc trước Phùng Tiểu Uyển rời đi cùng Dương Thanh cũng chỉ để lại ít thuốc chữa lành vết thương.
Lần này, nhân lúc Dương Thanh muốn tới Vương tộc họ Quan, Phùng Tiểu Uyển cũng đi cùng, tiện thể khám cho Khương Hùng và Lâm Thiên Tường luôn.
Từ Yến Đô đến Vương thành Quan phải bay mất gần ba giờ.
Cho dù bây giờ đã khuya cũng không ngăn cản được Dương Thanh tới đó.
Tại sân bay ở Vương thành Quan.
Nơi đây đã bị Hồng Đại Cường – chỉ huy tối cao của chiến cực Vương thành Quan dẫn người phong tỏa.
Mấy người nhánh chính của Vương tộc họ Quan cũng dẫn người xuất hiện ở đây.
Không chỉ chiến vực Vương thành Quan và Vương tộc họ Quan, còn có những thành viên đứng đầu nhà họ Khương và nhà họ Lâm trong bốn gia tộc lớn ở Vương thành Quan cũng tới.
Tin tức này nhanh chóng được truyền khắp Vương thành Quan.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao các thế lực đứng đầu Vương thành Quan đều dẫn người đến sân bay?”
“Có người nói ngay cả Quan Vương – chủ Vương tộc họ Quan cũng đích thân tới sân bay.
Tôi nghe đồn là muốn đón nhân vật lớn nào đó”.
“Trời ơi! Rốt cuộc là nhân vật lớn có thân phận cao quý tới mức nào lại có thể khiến Quan Vương tự mình tới đón vậy?”
…!
Các gia tộc lớn trong Vương thành Quan đều đang bàn luận về chuyện này.
Bây giờ đã là rạng sáng, nếu là bình thường, những người này đã ngủ từ lâu.
Nhưng hôm nay, bất kỳ một gia tộc nào có chút tiếng tăm đều để đèn sáng trưng.
Ai cũng cảm giác được có điểm không bình thường.
Trong Vương tộc họ Bạch ở Vương thành Bạch, Bạch Vương đã chìm vào giấc ngủ chợt bị những tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức.
Bạch Vương khẽ nhíu mày, từ trên giường ngồi dậy, tiện tay kéo áo choàng bên cạnh khoác lên vai: “Vào đi!”
Lão ta biết muộn thế này còn có người tới quấy rầy giấc ngủ của mình thì chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn gì đó.
Lão ta vừa dứt lời, một lão quản gia lưng hơi còng vội vàng bước vào.
“Bạch Vương, tôi vừa nhận được tin tức Vương tộc họ Quan liên kết với chiến vực phong tỏa sân bay ở Vương thành Quan.
Quan Vương và chỉ huy tối cao của chiến vực Vương thành Quan – Hồng Đại Cường đích thân dẫn người tới sân bay đón người”.
Lão quản gia nói với vẻ nghiêm trọng.
Bạch Vương còn đang buồn ngủ, sau khi nghe được tin này thì lập tức tỉnh táo.
“Cái gì? Vương tộc họ Quan và chỉ huy tối cao của chiến vực đều đích thân tới sân bay đón người à? Chẳng lẽ… người mà bọn họ muốn đón là nhân vật lớn của chiến vực?”
Bạch Vương vô cùng chấn động hỏi.
Lão quản gia lắc đầu: “Tôi tạm thời chưa rõ.
Nhưng nhân vật có thể khiến cho Quan Vương và chỉ huy tối cao của chiến vực Vương thành Quan đích thân tới đón thì chắc hẳn phải có địa vị rất cao, thân phận ít nhất cao hơn chỉ huy tối cao chiến vực Vương thành Quan nhiều”.
“Bằng không chỉ huy tối cao của chiến vực Vương thành Quan sẽ không đích thân tới đó, thậm chí phong tỏa sân bay”.
Bạch Vương không nói nữa, vẻ mặt cực kỳ khó coi.
Chiều hôm nay, ông ta vừa mới tập hợp năm Vương tộc lớn, bàn bạc chuyện Liên minh Vương tộc đối phó với chiến vực.
Kết quả mới rạng sáng lại đột nhiên nhận được tin tức khẩn cấp, có thể có một nhân vật lớn tới Vương thành Quan.
Trong năm Vương tộc lớn chỉ có duy nhất Vương tộc họ Quan từ chối gia nhập Liên minh Vương tộc.
Bọn họ vốn còn đang bàn bạc xem sắp tới nên ra tay với Vương thành Quan thế nào.
Kết quả Quan Vương đã nhanh chóng mời nhân vật lớn tới sao?
“Bạch Vương, bây giờ Vương thành Quan đều đang đồn người Quan Vương muốn đón có thể đến từ biên giới phía Bắc”.
Lão quản gia chợt nói.
Những nội dung này chỉ là tin đồn nhưng lão ta vẫn nói ra.
Đồng tử của Bạch Vương lập tức co lại.
Nhân vật lớn có thể khiến cho Quan Vương và chỉ huy tối cao của chiến vực Vương thành Quan đồng thời tới đón, còn đến từ biên giới phía Bắc, vậy người này rất có khả năng chính là Tướng quân biên giới phía Bắc.
Cho dù không phải là Tướng quân biên giới phía Bắc, ít nhất cũng là một trong chín vị Vương của biên giới phía Bắc.
Mà bây giờ bọn họ đều nghi ngờ Tướng quân biên giới phía Bắc rất có thể là Dương Thanh.
Một tuần trước, Dương Thanh xảy ra chuyện đã được chiến vực đưa đi.
Đến nay vẫn không có tin tức nào liên quan tới Dương Thanh được truyền ra.
Có phải Dương Thanh đã được chữa trị, nhân vật lớn của biên giới phía Bắc tới Vương thành Quan chính là Dương Thanh?
“Liên hệ với mấy Vương khác cho tôi, mười phút sau mở hội nghị Liên minh Vương tộc!”
Bạch Vương nói.
“Vâng!”
Lão quản gia vội vàng xoay người rời đi.
Cho dù đã muộn nhưng chuyện Liên minh Vương tộc là quan trọng nhất, bọn họ vốn bàn bạc sẽ phái một đội do cao chủ Vương Cảnh hậu kỳ dẫn đầu tới Vương tộc họ Quan thăm dò.
Nhưng bây giờ xem ra, hình như bọn họ không cần thăm dò nữa.
Để tiểu đội liên minh đi tới Vương tộc họ Quan chính là chịu chết.
Mười phút sau, cuộc họp video liên minh Vương tộc chính thức bắt đầu.
Trong video, Tiết Vương, Tào Vương và cả Mã vương đều lộ vẻ nghiêm trọng.
Rõ ràng bọn họ đều nhận được tin về chuyện xảy ra ở Vương thành Quan.
“Các vị, chắc các vị đã biết chuyện Quan Vương và chỉ huy tối cao của chiến vực Vương thành Quan đích thân tới sân bay đón người chứ?”
Bạch Vương hỏi thẳng vào vấn đề.
Mấy Vương đều gật đầu.
Mã Vương nói với vẻ nghiêm trọng: “Sợ rằng người có thể khiến Quan Vương và chỉ huy tối cao của một khu chiến vực đích thân tới đón phải có thân phận cực cao”.
“Không sai, địa vị của người này ở chiến vực chắc chắn phải rất cao.
Thân phận của hắn ta ít nhất phải cao hơn chỉ huy tối cao của chiến vực Vương thành Quan”.
Tào Vương cũng nói.
Tiết Vương gật đầu: “Tôi đoán người Quan Vương muốn đón là Tướng quân biên giới phía Bắc, cũng chính là Dương Thanh!”
Tiết Vương vừa nói ra lời này, mấy Vương khác đều chấn động.
Trước đó, bọn họ đã suy đoán Dương Thanh chính là Tướng quân biên giới phía Bắc.
Mà một tuần trước, Dương Thanh xảy ra tai nạn giao thông nghiêm trọng, cuối cùng chiến vực còn truyền ra tin tức, nói là Dương Thanh bị thương nặng, được chiến vực đón đi.
Bây giờ, Tiết Vương lại suy đoán người này rất có thể là Dương Thanh.
Lúc này Bạch Vương cũng nói: “Không sai, tôi cũng đoán vậy.
Cho dù không phải cậu ta thì ít nhất cũng là một trong chín vị Vương của biên giới phía Bắc!”
“Xem ra, các vị đều có suy đoán tương tự.
Nếu đã vậy, tôi nghĩ kế hoạch điều động một đội cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ từ trong liên minh Vương tộc tới Vương tộc họ Quan thăm dò mà chúng ta thương lượng trước đó có thể phải hủy bỏ”.
Trong mắt Bạch Vương lóe sáng: “Trừ khi bốn Vương chúng ta tự mình tới, bằng không muốn động vào Vương tộc họ Quan chắc chắn sẽ không có phần thắng!”
Nhất thời trong cuộc họp video hoàn toàn yên tĩnh.
Họ không ngờ mình phải ra tay nhanh đến vậy.
“Bạch Vương, lẽ nào ông không thấy chuyện này hơi kỳ lạ sao?”
Tiết Vương chợt hỏi.
“Ý của Tiết Vương là?”
img
Chương 1096: 1096: Dương Thanh Thành Công Hay Thất Bại
“Loại khả năng thứ hai là Vương tộc họ Quan liên kết chiến vực cố ý diễn trò”.
Tiết Vương vẫn bình tĩnh.
Trong video, ông ta cầm một chén trà còn bốc hơi nóng và khẽ nhấp một hớp, sau đó nhìn về phía màn hình.
“Thật ra, tối nay chẳng có nhân vật lớn nào tới Vương thành Quan, bọn họ tạo ra một hiện tượng giả để trấn áp Liên minh các Vương tộc của chúng ta”.
Tiết Vương nói với giọng đều đều: “Bọn họ làm như vậy, vừa có thể bảo vệ được Vương tộc họ Quan lại vừa có thể bảo đảm thực lực của chiến vực ở Yến Đô”.
“Các vị nghĩ lại xem, có nhân vật lớn của chiến vực nào mà không bận trăm công nghìn việc?”
“Bọn họ suốt ngày bận rộn với chiến sự ở ngoài biên giới, có mấy người rảnh rỗi để ứng phó với Liên minh các Vương tộc?”
“Trọng điểm bây giờ là ở Yến Đô.
Sau khi chúng ta nắm được Yến Đô mới có thể thuận lợi kế thừa Đế Thôn”.
“Chuyện chúng ta liên minh chắc chắn đã bị Quan Vương tiết lộ.
Dưới tình huống này, sao Chiến vực có thể phái nhân vật quan trọng của mình tới Vương thành Quan được?”
Nghe Tiết Vương giải thích, mấy Vương khác đều thấy như hiểu ra nhiều điều.
Bởi vì chuyện này xảy ra quá đột ngột nên bọn họ còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận, đã bị Bạch Vương gọi tới mở cuộc họp video.
Bây giờ nghe Tiết Vương nói vậy, bọn họ đều có cảm giác như mình bị lừa.
“Tiết Vương, ông có thể chắc chắn đây chỉ là một vở kịch do Vương tộc họ Quan liên kết với chiến vực diễn cho chúng ta xem không?”
Bạch Vương hỏi.
Tào Vương cũng hỏi: “Bọn họ làm vậy, lẽ nào không sợ Liên minh Vương tộc chúng ta thật sự tới Vương tộc họ Quan một chuyến sao?”
Mã Vương cũng hơi nghi ngờ: “Bọn họ làm vậy sẽ khiến Vương tộc họ Quan sẽ phải gánh vác mạo hiểm rất lớn”.
Ai nấy đều nhìn về phía Tiết Vương, chờ đợi lời giải thích của ông ta.
Tiết Vương vẫn thản nhiên nói: “Nếu bọn họ không làm vậy, lẽ nào chúng ta sẽ không phái người tới Vương thành Quan sao?”
“Quan Vương biết rất rõ, từ lúc ông ta từ chối gia nhập, sợ rằng đối tượng bị đối phó đầu tiên sau khi Liên minh Vương tộc được thành lập chính là Vương tộc họ Quan”.
“Nếu ông ta đã biết chúng ta sẽ động vào Vương tộc họ Quan, sao có thể còn ngồi chờ chết được?”
“Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của tôi thôi.
Nhưng tôi có thể xác định Quan Vương chắc chắn đã xin chiến vực giúp đỡ”.
“Chiến vực chỉ có mấy cao thủ Thần Cảnh thôi, hơn nữa bọn họ đều là người quyền cao chức trọng, có rất nhiều nhiệm vụ.
Ai có thể bớt thời gian tới Vương tộc họ Quan?”
“Cho nên tôi mới nói có hai khả năng, khả năng thứ nhất thì giống như các ông đã suy đoán, người mà Quan Vương muốn đón chắc chắn là nhân vật lớn của chiến vực.
Nếu đúng là vậy, người này chỉ có thể là Dương Thanh!”
“Khả năng thứ hai như tôi vừa nói, bọn họ căn bản không đón ai hết, đây là vở kịch do Vương tộc họ Quan liên kết với chiến vực diễn cho chúng ta xem”.
Tiết Vương vừa dứt lời lại cầm chén trà bằng sứ lên, uống một hớp.
Cuộc họp video lại rơi vào trong sự im lặng ngắn ngủi.
Vẻ mặt mấy Vương rất khó coi.
Nếu có thể xác định được nhân vật lớn của chiến vực có tới Vương thành Quan hay không, bọn họ cũng dễ thu xếp chuyện đối phó với Vương tộc họ Quan.
Nhưng bây giờ không biết, bọn họ rơi vào thế bị động.
“Tiết Vương, nếu ông suy nghĩ chuyện này thông suốt như vậy, chắc hẳn cũng có ý tưởng gì hay chứ? Ông nói ra cho mọi người cùng thương lượng”.
Bạch Vương nói.
Tiết Vương gật đầu: “Tôi cho rằng trọng điểm của Liên minh Vương tộc chắc chắn là Yến Đô chứ không phải Vương tộc họ Quan”.
“Chỉ cần Liên minh Vương tộc có thể thuận lợi khống chế Yến Đô và kế thừa Đế Thôn, thực lực của thành viên Liên minh Vương tộc chúng ta đều sẽ tăng mạnh, thậm chí có khả năng tranh đấu với Hoàng tộc”.
“Chờ đến lúc đó, chỉ Vương tộc họ Quan thì có là cái thá gì?”
“Chúng ta tùy tiện phái ra mấy cao thủ Đế Thôn cũng có thể tiêu diệt được Vương tộc họ Quan, đúng không?”
Nghe Tiết Vương nói vậy, Tào Vương là người đầu tiên phản đối: “Không được! Chúng ta nên ra tay với Vương tộc họ Quan trước! Cuộc chiến ở Yến Đô tồn tại quá nhiều biến số, nếu Liên minh Vương tộc chúng ta thất bại, sợ rằng Vương tộc họ Quan có thể sẽ giẫm lên trên đầu chúng ta mất”.
“Chỉ có tiêu diệt Vương tộc họ Quan vào lúc này mới có thể tránh được bọn họ ở phía sau ngáng chân chúng ta”.
“Lại nói, cho dù Chiến vực thật sự phái cao thủ Thần Cảnh đến che chở cho Vương tộc họ Quan thì sao chứ? Liên minh Vương tộc chúng ta cũng không kém!”
“Nếu chúng ta không thể xử lý được một cao thủ Thần Cảnh do chiến vực phái ra, vậy cần gì phải đi Yến Đô tự rước lấy nhục?”
Tào Vương vừa nói xong, Mã Vương lập tức tiếp lời: “Không sai, nếu chúng ta không thể đối phó lại một cao thủ được phái tới che chở cho Vương tộc họ Quan, còn chẳng bằng giải tán Liên minh Vương tộc cho xong”.
Bạch Vương không nói gì, rõ ràng đang suy nghĩ về hậu quả của chuyện này.
Tiết Vương cười nhạt: “Tôi chỉ phát biểu chút ý kiến của tôi thôi.
Bất kể cuối cùng Liên minh Vương tộc quyết định thế nào, Vương tộc họ Tiết đều sẽ cố gắng phối hợp!”
“Bạch Vương, Liên minh Vương tộc là do ông đề xuất ra, ông nói ý kiến của ông xem!”
Tào Vương nhìn về phía Bạch Vương nói.
Ánh mắt Bạch Vương đang do dự chợt trở nên lạnh lẽo: “Tào Vương và Mã Vương nói không sai.
Nếu chúng ta không đối phó được với cao thủ do chiến vực phái tới che chở cho Vương tộc họ Quan, chúng ta còn mặt mũi nào tranh đoạt Đế Thôn nữa?”
“Hơn nữa, chiến vực rốt cuộc có phái người tới che chở cho Vương tộc họ Quan hay không, chúng ta còn chưa biết”.
Mấy Vương đều gật đầu.
Tào Vương nói: “Cứ quyết định như vậy đi, chúng ta tiếp tục thực hiện kế hoạch buổi chiều!”
“Bất kể chiến vực có phái nhân vật lớn tới Vương thành Quan hay không, kế hoạch lúc trước đều không thích hợp lắm”.
Bạch Vương nheo mắt nói: “Chúng ta cần tăng cấp cho đội liên minh phái ra, mỗi Vương tộc sẽ phái ra ba cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ và hai cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong”.
“Mười hai cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ và tám cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong đến Vương tộc họ Quan, cho dù thật sự có cao thủ Thần Cảnh cũng chưa chắc có thể bảo vệ được Vương tộc họ Quan!”
Bạch Vương nói với vẻ hung ác.
Trong Vương tộc có rất ít cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong, thậm chí có chủ Vương tộc cũng chỉ mới tới cảnh giới Vương Cảnh đỉnh phong mà thôi.
Nhưng trong số bốn người đang họp, ai mà chẳng có vài cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong trong tay chứ?
Ngoài mặt, đây gần như là đội hình có lực chiến đấu mạnh nhất mà Vương tộc có thể lấy ra được.
Vẻ mặt mấy Vương đều vô cùng nghiêm trọng, không ai nhận lời trước.
“Các vị, đã đến lúc này rồi, chẳng lẽ các vị còn muốn giấu nữa sao?”
Bạch Vương hơi giận khi thấy mấy người không tỏ thái độ: “Vậy tôi tỏ thái độ trước, Vương tộc họ Bạch sẽ điều động ba cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và hai cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ”.
Ông ta vừa dứt lời, mấy Vương khác đều kinh ngạc.
Bọn họ không ngờ Bạch Vương bằng lòng điều động ba cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong, đúng là rất quyết đoán.
Cho dù chỉ thêm một cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong nhưng vẫn lộ ra thực lực của Vương tộc họ Bạch.
Xem ra những năm gần đây, Vương tộc họ Bạch đã che giấu rất kỹ, sợ rằng bọn họ không thiếu cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong.
Bằng không, Bạch Vương sẽ không điều ra ba cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong nhanh gọn như vậy.
“Vương tộc họ Tào bằng lòng phái ra hai cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và ba cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ”.
Tào Vương cuối cùng cũng nói.
Cho dù Vương tộc họ Tào cũng có thể điều ra ba cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong nhưng ông ta không muốn Vương tộc họ Tào để lộ quá nhiều thực lực.
“Vương tộc họ Tiết cũng bằng lòng phái ra hai cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và ba cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ”.
“Vương tộc họ Mã cũng bằng lòng phái ra hai cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và ba cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ”.
Tiết Vương và Mã Vương cũng nói, chẳng ai muốn để lộ ra thực lực của mình quá sớm.
“Được, cứ quyết định như vậy đi.
Chín cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và mười một cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ sẽ lập tức lên đường, đi tới Vương thành Quan, thành lập tiểu đội Liên minh Vương tộc ở Vương thành Quan”.
Lúc này, Bạch Vương nói: “Bọn họ chỉ có một nhiệm vụ là phá hủy Vương tộc họ Quan, thần ngăn giết thần, phật cản giết phật!”
“Tối nay phải làm cho Vương tộc họ Quan biến mất khỏi nhóm Vương tộc!”
“Được!”
Ba Vương khác đều đáp.
Cùng lúc đó, Dương Thanh đã dẫn theo Phùng Tiểu Uyển đến Vương tộc họ Quan.
“Cậu Thanh, chỉ cần có cậu ở đây là tôi yên tâm rồi”.
Trong Vương tộc họ Quan, Quan Vương nhường lại vị trí chủ nhà cho Dương Thanh, kích động nói.
Đến bây giờ, lão ta vẫn có cảm giác như đang nằm mơ.
Lão ta không ngờ Dương Thanh thật sự tới đây!
Trong Vương tộc họ Quan không chỉ có người của Vương tộc họ Quan, còn có người của nhà họ Khương, nhà họ Lâm và chiến vực ở Vương thành Quan.
Có thể nói, trong Vương tộc họ Quan bây giờ tập trung mấy người đứng đầu gia tộc quyền quý nhất trong cả Vương thành Quan.
Dương Thanh thờ ơ nói: “Ông đừng vui mừng quá sớm, nói không chừng Liên minh Vương tộc sẽ nhanh chóng phái ra cao thủ hàng đầu đánh đến Vương tộc họ Quan đấy”.
Dương Thanh bảo Vương tộc họ Quan tổ chức cảnh tượng đón người ở sân bay long trọng như vậy là để truyền tin tức này đến các Vương tộc khác.
Chỉ có vậy, anh mới có thể câu được con cá lớn.
“Cậu Thanh, ý của cậu là Liên minh Vương tộc có thể sẽ ra tay với Vương tộc họ Quan vào tối nay à?”
Vẻ mặt Quan Vương vô cùng khó coi.
Bây giờ chỉ có một mình Dương Thanh, lão ta còn chưa chuẩn bị sẵn sàng để giao đấu với Liên minh Vương tộc.
Lão ta là chủ của Vương tộc họ Quan nên biết rất rõ, một khi Liên minh Vương tộc thật sự muốn phái cao thủ hàng đầu tới Vương tộc họ Quan, sẽ gây ra cuộc chiến đấu ác liệt tới mức nào.
Không có Dương Thanh, Vương tộc họ Quan sẽ biến mất trong một đêm.
Cho dù có Dương Thanh ở đây, lão ta cũng không tự tin lắm.
Anh không trả lời, trái lại hỏi: “Nếu là ông, lúc quyết định đối phó với một thế lực có khả năng uy hiếp đến Vương tộc họ Quan, ông sẽ chờ đối phương chuẩn bị xong mới ra tay sao?”
Quan Vương ngây người nhưng lập tức hiểu rõ ý của Dương Thanh.
Chỉ có đánh bất ngờ mới có thể nắm được nhiều phần thắng hơn.
Nếu Liên minh Vương tộc muốn đối phó với Vương tộc họ Quan, vậy tối nay chính là thời cơ tốt nhất.
“Tôi hiểu rồi!”
Quan Vương gật đầu với vẻ nghiêm trọng, đảo mắt nhìn mọi người và lạnh lùng nói: “Năm Vương tộc lớn Chiêu Châu lấy Vương tộc họ Bạch làm trung tâm, khoảng cách giữa hai tộc bất kỳ đều tương đương nhau”.
“Nói cách khác, các Vương tộc lớn khác muốn tới Vương thành Quan đều phải mất khoảng hai tiếng đồng hồ”.
“Bây giờ, các vị còn có hai tiếng để phái các cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ trở lên trong các tộc tới Vương tộc họ Quan, chuẩn bị đón tiếp cao thủ của liên minh Vương tộc”.
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều có áp lực rất lớn.
“Vâng!”
Một đám người đứng đầu gia tộc quyền quý ở Vương thành Quan đều nhận lệnh rời đi.
“Cậu Thanh, tôi đã chuẩn bị sẵn chỗ cho cậu, mong cậu dời bước đi nghỉ ngơi”.
Quan Vương đi tới trước mặt Dương Thanh và cung kính nói.
Bây giờ, Dương Thanh chính là chỗ dựa lớn nhất của lão ta.
Có thể nói thắng hay thua đều dựa cả vào Dương Thanh!
Chương 1097: 1097: Bọn Họ Tới Rồi
Đêm nay là một đêm mất ngủ.
Chủ của bốn Vương tộc thành viên trong Liên minh Vương tộc đều thấp thỏm lo âu.
Nhóm chín cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và mười một cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ đã xuất phát đến Vương thành Quan.
Đây chính là thực lực mạnh nhất của Liên minh Vương tộc.
Một khi thất bại sẽ gây ra tổn thất cực lớn đối với liên minh Vương tộc.
Không chỉ các thành viên của liên minh Vương tộc, các chủ gia tộc lớn của Vương thành Quan cũng bị mất ngủ.
Bọn họ biết rõ rất có thể đêm nay Vương thành Quan sẽ bị bốn Vương thành còn lại liên thủ công kích.
Nếu không có Dương Thanh, Vương thành Quan chính là lấy một địch bốn!
Có thể nói số phận của cả Vương thành Quan đều phải dựa vào Dương Thanh.
“Bố tin tưởng Dương Thanh tới vậy sao?”
Trong một căn biệt thự xa hoa của Vương phủ Quan, Quan Vương đang đi đi lại lại trong phòng.
Quan Hồng Nghị bỗng lo lắng hỏi.
Quan Vương cau mày, nổi giận quát: “Câm miệng!”
“Sao con dám gọi thẳng tên của cậu Thanh? Nếu còn dám làm vậy, đừng trách bố không nể tình!”
Lúc này Quan Hồng Nghị mới ý thức được địa vị của Dương Thanh trong lòng Quan Vương, vội vàng nói: “Con xin lỗi bố, con sai rồi! Sau này con không dám gọi thẳng tên của cậu Thanh nữa”.
Nghe vậy, sắc mặt Quan Vương mới hòa hoãn xuống, trầm giọng nói: “Con cho rằng chuyện đến nước này, chúng ta còn sự lựa chọn nào khác sao?”
“Bốn Vương tộc còn lại đều muốn đối phó cậu Thanh.
Chúng ta biết cậu ấy là cao thủ Thần Cảnh, thực lực sâu không lường được.
Nếu còn liên thủ với các Vương tộc khác đối phó cậu ấy chẳng phải là tự tìm đường chết sao?”
“Vậy thì tại sao chúng ta còn gia nhập Liên minh Vương tộc làm gì?”
Mặc dù Quan Hồng Nghị biết Dương Thanh rất mạnh nhưng lần này dù sao Vương tộc họ Quan cũng đang đối địch với bốn Vương tộc còn lại.
Trong lòng lão ta vô cùng bất an.
Không phải không tin tưởng thực lực của Dương Thanh, mà là lo lắng trong Liên minh Vương tộc cũng có cao thủ Thần Cảnh.
“Bố ơi, con đang lo Liên minh Vương tộc cũng sẽ mời cao thủ Thần Cảnh tới”.
Quan Hồng Nghị trầm giọng nói: “Một khi bọn họ mời được cao thủ Thần Cảnh tới, cậu Thanh chắc chắn sẽ bị cầm chân.
Đến lúc đó Vương tộc họ Quan chúng ta sẽ phải đối mặt với cả bốn Vương tộc còn lại”.
“Không phải con không tin tưởng cậu Thanh, mà là chuyện này liên quan tới sự tồn vong của Vương tộc họ Quan, con không thể không lo được!”
Nghe ông ta nói thế, Quan Vương vui mừng ra mặt.
“Con có thể nghĩ được như vậy là rất tốt!”
Quan Vương nghiêm giọng nói: “Nhưng con phải hiểu, đây là cơ hội tốt nhất để chúng ta bỏ xa các Vương tộc còn lại”.
“Nếu bỏ lỡ sẽ không dễ dàng có lại được đâu”.
Quan Hồng Nghị đỏ mắt nói: “Nhưng bố làm vậy là đang đánh cược cả Vương tộc họ Quan đấy! Một khi thua cuộc, bố sẽ trở thành tội đồ lớn nhất của gia tộc”.
Quan Vương lập tức im lặng.
Không phải lão ta không nghĩ tới chuyện này, chỉ là trong lòng vẫn luôn nung nấu giấc mơ khôi phục vinh quang trăm năm trước của Vương tộc họ Quan.
Vậy nên lão ta không muốn bỏ lỡ.
Gia nhập Liên minh Vương tộc có cơ hội để khôi phục sự huy hoàng trăm năm trước, nhưng nếu vậy cả năm Vương tộc đều sẽ tăng vọt thực lực.
So với hiện giờ, Vương tộc họ Quan vẫn chưa thể bỏ xa các Vương tộc còn lại.
Thậm chí còn có khả năng sẽ bị chiếm đoạt.
Chủ của năm Vương tộc làm gì có ai lương thiện?
Bây giờ trong năm Vương tộc, Vương tộc họ Quan có thực lực yếu nhất.
Đợi sau khi Liên minh Vương tộc thực sự chiếm được Đế Thôn, sao có thể đảm bảo sẽ chia chác công bằng?
Dù thực sự có thể làm được, Vương tộc họ Quan vẫn là gia tộc yếu nhất trong năm Vương tộc.
Đến lúc đó liệu các Vương tộc khác có ý đồ chiếm cả Vương tộc họ Quan hay không?
Sau khi chia chác Đế Thôn, thực lực của các Vương tộc đều sẽ tăng vọt, nhưng e vẫn còn khoảng cách rất lớn để sánh bằng Hoàng tộc.
Trong tình huống này, Vương tộc khó tránh khỏi muốn sánh vai với Hoàng tộc.
Bằng cách nào? Có lẽ chỉ còn cách chiếm đoạt Vương tộc khác.
Mà gia tộc yếu nhất trong năm Vương tộc, có khả năng bị đánh chiếm nhất chính là Vương tộc họ Quan.
“Đúng là bố đánh cược bằng cả Vương tộc họ Quan.
Nhưng nếu bố gia nhập Liên minh Vương tộc, chẳng phải cũng như vậy sao?”
Sau một hồi im lặng, Quan Vương kích động nhìn Quan Hồng Nghị nói: “Bố có thể chắc chắn nói cho con biết, nếu có cơ hội nhất định bố sẽ chiếm đoạt Vương tộc khác!”
“Nhưng Vương tộc họ Quan có thực lực yếu nhất trong năm Vương tộc.
Một khi liên minh Vương tộc thắng được cậu Thanh, gia tộc có khả năng bị chiếm nhất chính là chúng ta!”
Nghe vậy, Quan Hồng Nghị lập tức trợn tròn mắt, trong lòng kinh hãi, nhưng cũng hiểu Quan Vương không hề nói bừa.
“Còn nếu chúng ta lựa chọn cậu Thanh thì khác.
Nếu Liên minh Vương tộc thua, dù người đạt được lợi ích cuối cùng là cậu Thanh thì thực lực của Vương tộc họ Quan vẫn không giảm, trong khi các Vương tộc khác trong liên minh lại bị tổn thất lớn.
Vậy thì coi như chúng ta đã thắng, cũng có thể kéo dãn chênh lệch với các Vương tộc khác”.
“Hơn nữa, chúng ta cũng có thể nhờ đó đạt được lòng tin của cậu Thanh.
Đợi đến khi cậu ấy nắm giữ được Đế Thôn, ngoại trừ gia tộc Cổ Võ trong truyền thuyết cả Chiêu Châu này còn thế lực nào có thể uy hiếp được cậu ấy?”
“Hoàng tộc thì đã sao? Chỉ cần có cậu Thanh, Hoàng tộc cũng không dám động tới chúng ta”.
Quan Vương ngạo nghễ nói.
Giờ phút này, Quan Hồng Nghị sợ ngây người, rốt cuộc hiểu tại sao Quan Vương lại chọn Dương Thanh mà không phải Liên minh Vương tộc.
“Con hiểu rồi bố.
Tại con thiển cận, chỉ thấy được tình thế trước mắt, lại bị sức mạnh của Liên minh Vương tộc che mắt nên chưa thể thấy rõ nguy cơ Vương tộc họ Quan phải đối mặt sau khi Liên minh Vương tộc giành chiến thắng”.
Quan Hồng Nghị chân thành nói: “Bố yên tâm, sau này con sẽ không còn ý nghĩ nào khác.
Từ nay trở đi, cậu Thanh chính là thần của con!”
Lúc này Dương Thanh không hề hay biết mình đã trở thành thần trong mắt người khác.
Anh đang say trong giấc nồng.
Dù Liên minh Vương tộc phái tới đội ngũ mạnh nhất cũng chẳng là gì đối với anh.
Sáng sớm hôm sau, một chiếc xe sang trị giá mấy triệu đỗ lại trước cổng biệt thự ở ngoại ô Vương thành Quan.
Trong biệt thự có mười mấy cao thủ đang ngồi, ai nấy đều tỏa ra khí thế khủng bố.
Bọn họ đều ngồi im trong phòng, không ai gặp chuyện.
Đúng lúc này, bên ngoài bỗng có tiếng động.
Một chiếc Mercedes Benz G-Class màu đen đỗ lại trước cổng.
Năm cao thủ dáng người cao lớn bước ra khỏi xe, trên người bọn họ đều có khí thế dọa người.
Nhất là ông già tóc trắng dẫn đầu càng có khí thế hùng mạnh hơn, thực lực Vương Cảnh đỉnh phong, còn có cảm giác đã đạt tới bán bộ Thần Cảnh.
“Người đến đủ hết chưa?”
Sau khi năm người đi vào trong biệt thự, ông già dẫn đầu lạnh lùng nhìn xung quanh, bỗng lên tiếng hỏi: “Tôi là Trịnh Càn Khôn của Vương tộc họ Bạch, cũng là người phụ trách hành động lần này của Liên minh Vương tộc!”
Trong mắt những người khác đều hiện lên vẻ kinh ngạc.
Trịnh Càn Khôn là cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong nổi danh nhiều năm của Vương tộc họ Bạch.
Bọn họ đều là các cao thủ hàng đầu của Vương tộc, đương nhiên đã từng nghe nói tới cái tên này.
Nghe đồn hơn hai mươi năm trước, Trịnh Càn Khôn đã đạt tới Vương Cảnh đỉnh phong.
Đã hai mươi trôi qua, thực lực của ông ta thật sự chỉ là Vương Cảnh đỉnh phong thôi sao?
Dù là thật nhưng e là sức chiến đấu của ông ta cũng cực kỳ khủng bố, chắc hẳn có thể sánh bằng bán bộ Thần Cảnh.
Đến cả chủ của các Vương tộc cũng chưa có được thực lực mạnh mẽ như vậy.
Bạch Vương phái ông ta tới phụ trách hành động của Liên minh Vương tộc cũng vô cùng thích hợp.
“Chào ông Trịnh!”
Lập tức có người chủ động chào hỏi.
Trịnh Càn Khôn khẽ gật đầu, liếc mắt nhìn đồng hồ rồi ra lệnh: “Xuất phát!”
“Vâng!”
Hai mươi cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và Vương Cảnh hậu kỳ lần lượt lên xe rời khỏi biệt thự.
Đích đến: Vương tộc họ Quan!
Lúc này trông Vương tộc họ Quan vẫn không có gì bất thường, nhưng mọi người đều biết rõ tối nay Vương tộc họ Quan đã tập hợp toàn bộ các cao thủ hàng đầu của các thế lực lớn trong Vương thành Quan ở đây.
img
Chương 1098: 1098: Cút Về Chỗ Đó
Quan Vương đứng bật dậy cầm bộ đàm hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì? Nói rõ đi!”
“Là…”
Đối phương đang định nói thì “phù” một tiếng, bộ đàm lập tức im lặng.
Mọi người đều biết người báo tin trong bộ đàm đã mất mạng.
Đúng lúc này, mấy luồng khí thế khủng bố đột nhiên bộc phát trong Vương thành Quan.
“Chết tiệt, sao bọn họ vào được Vương phủ họ Quan của chúng ta?”
Quan Vương giận dữ hét ầm lên, vẻ mặt dữ tợn.
Mấy người cầm quyền trong phòng cũng nhao nhao đứng dậy, sắc mặt nghiêm túc.
“Xem ra cao thủ của Liên minh Vương tộc tới rồi!”
Có người lên tiếng, giọng nói tràn đầy lo lắng.
Lúc này, toàn bộ Vương thành Quan đều như bị mây đen ép xuống, khiến người ta rất ngột ngạt.
Bên ngoài đã vang lên tiếng cảnh báo gấp rút.
Rõ ràng cao thủ của Liên minh Vương tộc đã kéo đến.
Điều khiến bọn họ cảm thấy nguy hiểm nhất là bốn phía cổng thành của Vương thành Quan đều có tiếng cảnh báo.
Chắc hẳn bốn cổng thành đều đã bị công kích.
May là bọn họ đã có chuẩn bị từ trước, chia các cao thủ đứng đầu của Vương tộc và bốn gia tộc lớn trấn thủ ở bốn cổng thành.
Dù sao ở đây cũng là Vương thành Quan.
Dù Liên minh Vương tộc tới cũng khó có thể lập tức đánh tan phòng tuyến phòng thủ.
“Mọi người yên tâm, chúng ta đã bố trí các cao thủ mạnh nhất trong thành trấn giữ ở bốn cổng thành rồi”.
Quan Vương bỗng bình tĩnh lại, trở về chỗ ngồi của mình nhìn đám người xung quanh: “Dù là cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong cũng không dễ đột phá bốn cổng thành của chúng ta đâu”.
Nghe thấy thế, đám người cầm quyền của Vương thành Quan mới thầm thở phào một hơi.
“Quan Vương nói không sai.
Chúng ta đã bày ra thiên la địa võng trong Vương thành.
Liên minh Vương tộc có mạnh tới đâu cũng không thể xông vào, trừ phi bọn họ phái ra đám cao thủ mạnh nhất của mình”.
Lại có một người cầm quyền lên tiếng.
“Hy vọng là vậy!”
Đám người rối rít nói.
Dù cao thủ của Vương thành Quan đều tập hợp ở đây nhưng mọi người vẫn cảm thấy lo lắng.
Lần này bọn họ phải đấu với liên minh của bốn Vương tộc.
“Quan Vương, không xong rồi.
Cổng phía Đông thất thủ rồi!”
Trong khi đám người Vương thành Quan đều tự cho là phòng ngự của mình rất mạnh, sắc mặt chủ nhà họ Điền trong bốn gia tộc lớn bỗng trở nên khó coi.
“Cái gì? Cổng phía Đông thất thủ sao?”
Quan Vương cũng sửng sốt.
Cổng phía Đông có cao thủ của nhà họ Điền phối hợp với Vương tộc bảo vệ.
Dù có yếu đến đâu cũng đâu thể thất thủ nhanh như vậy được?
Từ lúc họ nhận được tin có biến đến nay mới được năm phút.
Nhà họ Điền là một trong bốn gia tộc lớn của Vương thành Quan.
Thực lực của ông chủ Điền đã đạt đến Vương Cảnh đỉnh phong, ngang bằng Quan Vương.
Trong nhà họ Điền cũng có mấy cao thủ Vương cảnh hậu kỳ.
Huống hồ mỗi cổng thành đều có cao thủ đỉnh cao của Vương tộc họ Quan trấn giữ.
Sao đội hình mạnh mẽ như vậy lại không thể trụ được chỉ trong vòng năm phút?
“Quan Vương, cổng phía Tây thất thủ rồi!”
Bỗng lại có thêm tin xấu truyền tới.
Người nói là Lâm Thiên Tường.
Sắc mặt lão ta trắng bệch, bất lực nói.
Quan Vương lại càng khiếp sợ.
Hai cổng thành lớn liên tục thất thủ khiến lão ta rất tức giận.
Mắt lão ta đỏ ngầu, nghiến răng nghiến lợi nói: “Xem ra bọn họ một lòng muốn tiêu diệt Vương tộc họ Quan!”
“Chắc là bọn họ đã phái cả cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong tới Vương thành Quan rồi!”
Khương Hùng âm trầm nói: “Dù sao cũng là cao thủ đỉnh cao của bốn Vương thành.
E là rất khó ngăn cản họ!”
“Dù có khó đến đâu, chúng ta cũng phải chống đỡ!”
Quan Vương nổi giận gầm lên, đứng dậy nhìn đám người trong phòng, lạnh giọng nói: “Vậy thì chúng ta chỉ có thể tự mình ra trận!”
“Quan Vương nói không sai.
Hiện giờ là lúc quyết định sự tồn vong của rất nhiều thế lực trong Vương thành Quan.
Chỉ có chiến một trận mới có hy vọng!”
Lâm Thiên Tường đứng lên, giận dữ nói.
“Chúng ta hãy liều mạng vì Vương thành Quan!”
Khương Hùng cũng đứng dậy, hùng hồn tuyên bố.
“Liều mạng với bọn họ!”
Đám người cầm quyền của Vương thành Quan nhao nhao hét lên, ai cũng vô cùng kích động.
Vương thành đã yên bình suốt trăm năm nay, chưa từng gặp phải nguy cơ lớn như vậy.
Mà đây cũng là lần liên hợp duy nhất của Vương thành Quan trong suốt bao nhiêu năm qua.
Ai cũng biết rõ một khi thua trận, toàn bộ Vương thành Quan đều sẽ phụ thuộc vào Liên minh Vương tộc.
Dưới sự dẫn đầu của Quan Vương, một đám chủ gia tộc lớn thi nhau dẫn người ra khỏi biệt thự.
Lúc này khắp nơi trong sân của Vương phủ họ Quan đều đang chém giết, không khí nồng nặc mùi máu tươi.
Đây nhất định là một cuộc chiến thảm khốc.
Một Vương thành sao có thể đối đầu với bốn Vương tộc?
“Ầm!”
Đúng lúc này, từng tiếng động cơ xe gào thét vang vọng nơi chân trời.
Trong lúc mọi người đều đang khiếp sợ, mấy chục chiếc xe tải lớn màu xanh của quân đội lao đến.
Ngay sau đó, mấy chục chiến sĩ trang bị súng ống đầy đủ xông ra từ mỗi chiếc xe.
Sau mấy chục giây ngắn ngủi, trong Vương phủ họ Quan xuất hiện hơn trăm chiến sĩ, mỗi người đều có khí thế mạnh mẽ.
“Tạch tạch tạch!”
Tiếng đạn lên nòng bỗng vang lên, trong đêm tối lại càng chói tai.
Cao thủ của Liên minh Vương tộc đang chiến đấu cũng vô thức ngừng chiến.
“Con mẹ nó dừng tay lại cho tôi!”
Chỉ huy tối cao của chiến vực Vương thành Quan, Hồng Đại Cường nghiêm nghị quát.
Hơn trăm chiến sĩ súng ống đầy đủ chỉnh lề tiến lên, lập tức bao vây hai mươi cao thủ của liên minh Vương tộc xông vào Vương phủ Quan.
Trông thấy Hồng Đại Cường dẫn theo cao thủ của chiến vực tới, đám người cầm quyền của Vương thành Quan đều thở phào nhẹ nhõm.
“Từ bao giờ người của chiến vực cũng muốn nhúng tay vào chuyện giữa các Vương tộc thế?”
Trịnh Càn Khôn của Vương tộc họ Bạch đứng ở trên cùng hờ hững chất vấn.
Lúc này toàn thân lão ta tỏa ra khí thế mà cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong bình thường không thể có được.
Hồng Đại Cường là chỉ huy tối cao của chiến vực Vương thành Quan nhưng cũng chỉ có thực lực Vương Cảnh đỉnh phong.
Thế nhưng Trịnh Càn Khốn đã tới gần bán bộ Thần Cảnh.
Điều này khiến Hồng Đại Cường cảm nhận được áp lực khổng lồ, nhưng vậy thì đã sao? Có vị kia của biên giới phía Bắc ở đây, Trịnh Càn Khôn có mạnh đến đâu, lão ta đã tự đâm đầu vào chỗ chết thì cũng chỉ có nước về chầu ông bà thôi.
“Chiến vực không quan tâm đến chuyện của Vương tộc các người.
Chúng tôi chỉ quan tâm đến sự an nguy của Vương thành Quan.
Mặc kệ các người là ai, dám tới Vương thành Quan đều liên quan tới chiến vực”.
Hồng Đại Cường lạnh lùng nhìn Trịnh Càn Khôn.
“Hừ!”
Trịnh Càn Khôn cười nhạo một tiếng: “Thật sự cho rằng súng ống có thể tiêu diệt chúng tôi sao?”
Chỉ bằng súng đạn quả thực không thể giết được cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong.
Đừng nói là Vương Cảnh đỉnh phong, đến cả cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ cũng có năng lực tránh né súng đạn.
Trong hai mươi cao thủ do Liên minh Vương tộc phái tới, thực lực yếu nhất cũng là Vương Cảnh hậu kỳ.
Dù có bị hơn trăm chiến sĩ chiến vực chĩa súng vào, bọn họ cũng chẳng hề e ngại, chỉ cảm thấy khinh thường.
Hồng Đại Cường híp mắt lại, trong mắt toát lên sát khí đáng sợ.
Đối phương đang khiêu khích ông ta.
“Cho các người mười phút để rời đi.
Nếu không đừng trách chiến vực không khách sáo!”
Hồng Đại Cường đột nhiên lên tiếng, vẻ mặt lạnh lùng như không thèm coi hai mươi cao thủ của liên minh Vương tộc ra gì.
“Xem ra chiến vực Vương thành Quan quyết định trở mặt với Liên minh Vương tộc!”
Trịnh Càn Khôn nheo mắt nói: “Vậy thì bớt nhiều lời, muốn chiến thì lên đi!”
Ầm!
Dứt lời, trên người lão ta bộc phát một luồng khí thế kinh khủng.
Cùng lúc đó, mười chín cao thủ của Liên minh Vương tộc cũng nhao nhao bộc phát khí thế.
Sắc mặt Hồng Đại Cường trở nên âm trầm, không hề hoảng loạn cả giận quát: “Liên minh Vương tộc định làm phản sao?”
Đúng lúc này, một luồng khí thế khủng bố ập xuống, dường như đã bao phủ toàn bộ Vương phủ họ Quan.
Đám cao thủ của Liên minh Vương tộc lập tức hoảng hốt.
Dù là người mạnh nhất trong bọn họ, Trịnh Càn Khôn cũng cảm thấy áp lực cực lớn.
Lão ta dám chắc chủ nhân của khí thế này có thực lực rất mạnh, sợ là đã đạt tới Thần Cảnh.
Một giây sau, giọng nói lạnh lẽo từ trên trời giáng xuống: “Từ đâu tới thì cút về chỗ đó!”
Chương 1099: 1099: Nhiệm Vụ Thất Bại
Người của Vương thành Quan cảm nhận được khí thế mạnh mẽ này liền trở nên kích động.
Người phụ trách của Liên minh Vương tộc Trịnh Càn Côn nghiêm mặt lại, cố gắng bộc phát khí thế của mình để chống lại áp lực của cao thủ Thần Cảnh.
“Không biết là vị nào? Có thể gặp mặt một lần hay không?”
Trịnh Càn Khôn nhìn chăm chú lên không trung, lớn tiếng hỏi.
“Cút!”
Đáp lại lão ta là một tiếng gầm thét.
Trịnh Càn Khôn mạnh như vậy mà bị tiếng gầm thét này dọa run người, bất giác lùi về sau nửa bước.
“Cái gì?”
Cao thủ của Liên minh Vương tộc thấy Trịnh Càn Khôn lùi về sau đều sợ ngây người.
Trịnh Càn Khôn là người mạnh nhất trong hai mươi cao thủ bọn họ, thực lực gần với bán bộ Thần Cảnh.
Có chủ của vài Vương tộc cũng không phải đối thủ của lão ta.
Vậy mà giờ đây, cao thủ thần bí kia chỉ quát một tiếng đã dọa Trịnh Càn Khôn lùi lại nửa bước.
Dù chỉ lùi nửa bước nhưng là bị một tiếng quát lui.
Có thể tưởng tượng cao thủ thần bí kia có thực lực kinh khủng cỡ nào.
Đám người Vương thành Quan thì ngược lại, ai nấy đều kích động.
Đến cả Quan Vương cũng vô thức nắm chặt hai tay, cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
Đây là sức mạnh của cao thủ Thần Cảnh sao?
Trịnh Càn Khôn cố nén nỗi sợ, ánh mắt tràn ngập ý chí chiến đấu, cắn răng nói: “Cậu không xuất hiện đã muốn chúng tôi cút, dù có là cao thủ Thần Cảnh cũng quá đáng rồi đấy!”
“Uỳnh!”
Ngay khi Trịnh Càn Khôn dứt lời, một tiếng động thật lớn vang lên, mặt đất rung chuyển.
Dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người, dưới chân Trịnh Càn Khôn có một con sư tử đá đứng sừng sững.
Con sư tử đá rơi xuống đất gần sượt qua mũi ông ta.
Có thể tưởng tượng ông ta đang khiếp sợ tới mức nào.
Không chỉ Trịnh Càn Khôn, các cao thủ còn lại của Liên minh Vương tộc và của Vương thành Quan đều trợn mắt há mồm.
Con sử tử đá kia cũng phải nặng mấy tấn, vậy mà lại bị ném ra như thế, còn rơi trúng vào dưới chân Trịnh Càn Khôn.
Rốt cuộc phải có thực lực mạnh đến mức nào mới có thể làm được như vậy?
Trịnh Càn Khôn đứng im tại chỗ, sau lưng ướt đẫm mồ hôi.
Vừa rồi lão ta còn có xúc động muốn đấu với cao thủ bí ẩn một trận thì giờ đây chỉ còn sợ hãi.
Đối phương còn chưa xuất hiện đã ném một con sư tử đá vào chân lão ta, hơn nữa còn sượt qua mũi lão ta.
Chứng tỏ đối phương kiểm soát sức mạnh cực kỳ tốt.
Nếu đối phương muốn giết lão ta, chỉ cần hơi thay đổi một chút sức lực, con sư tử đá cao khoảng hai mét kia đã có thể đè lên người lão ta.
Dù là cao thủ gần đạt bán bộ Thần Cảnh như lão ta cũng không còn đường sống dưới sự va chạm mạnh mẽ như vậy.
“Xin lỗi, quấy rầy rồi!”
Trịnh Càn Khôn lấy lại tinh thần, hoảng sợ chắp tay nói.
Nói xong, lão ta ra lệnh: “Rút!”
“Chờ đã!”
Cao thủ của Liên minh Vương tộc đang định rời đi, giọng nói vang dội từ trên trời vọng xuống lại vang lên.
Đám cao thủ Liên minh Vương tộc đồng loạt dừng bước, vẻ mặt sợ sệt.
“Quan Vương!”
Cao thủ thần bí gọi.
Quan Vương run rẩy, cung kính đáp: “Có tôi!”
“Thống kê tổn thất trước đã.
Chết một người bồi thường một tỷ, một người bị thương nặng bồi thường năm trăm triệu, một người bị thương nhẹ bồi thường một trăm triệu”.
Cao thủ thần bí nói một tràng dài: “Chỉ cho Liên minh Vương tộc mười phút, nếu bồi thường không đủ, giết không tha!”
“Vâng!”
Nghe vậy, Quan Vương kích động lập tức đáp.
Còn đám cao thủ của Liên minh Vương tộc, sắc mặt ai cũng cực kỳ khó coi.
Vừa rồi lúc xông vào bọn họ đã giết rất nhiều người, cũng đánh rất nhiều người bị thương.
Theo lời của cao thủ bí ẩn kia, đây chính là muốn lột một lớp da của Liên minh Vương tộc!
Nhưng bọn họ có thể làm gì được?
Đối phương còn chưa xuất hiện đã khiến bọn họ không còn sức phản kháng.
Chỉ cần đối phương muốn, có thể tiện tay lấy mạng bọn họ.
Dù hai mươi người bọn họ có thực lực hủy diệt Vương tộc họ Quan nhưng khi có cao thủ thần bí che chở, bọn họ còn không có gan lên tiếng.
Cùng lúc đó trong Vương phủ họ Bạch tại Vương thành Bạch.
Bạch Vương đang họp qua video.
Chủ của ba Vương tộc còn lại cũng đang ở trong video.
Từ khi cao thủ của Liên minh Vương tộc xuất phát tới Vương thành Quan, bọn họ chưa từng đi ngủ, vẫn luôn chờ tin tốt trong video.
“Hừng đông lên rồi, trời sáng rồi!”
Bạch Vương bỗng nhìn về phương Đông ở ngoài cửa sổ.
Tào Vương nhìn đồng hồ rồi nói: “Sắp năm giờ rồi.
Chắc là nhóm cao thủ của Liên minh Vương tộc cũng đã tới Vương thành Quan”.
“Có lẽ đang đấu với cao thủ của Vương thành Quan rồi”.
Mã Vương cũng lên tiếng.
Tiết Vương khẽ gật đầu: “Theo thời gian bọn họ rời đi, giờ này chắc là sắp kết thúc rồi”.
“Hai mươi cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và Vương Cảnh hậu kỳ hợp lại, muốn diệt Vương tộc họ Quan chắc không khó đâu”.
“Nhưng đến lúc này vẫn chưa có tin tức gì, sợ là…”
Tiết Vương nói tới đây liền dừng, hai mắt ngập tràn lo âu.
“Sợ gì?”
Mấy vị Vương khác nhao nhao hỏi.
Bọn họ đã đoán ra được nhưng lại không dám nói ra miệng.
“Tít tít tít!”
Đúng lúc này trên màn hình hiện ra một yêu cầu tham gia cuộc gọi video.
Cả bốn vị Vương đều nhìn thấy yêu cầu này.
Sắc mặt bốn người lập tức biến đổi.
Đây là phòng họp video của năm Vương tộc, chỉ các Vương tộc mới có thể gửi yêu cầu tham gia.
Bây giờ các thành viên của Liên minh Vương tộc đều có mặt, chỉ thiếu Vương tộc họ Quan.
Yêu cầu tham gia cuộc gọi video này đến từ đâu? Đáp án rất rõ ràng.
Bạch Vương là chủ phòng họp video.
Tất cả đều nhìn vào lão ta.
“Có lẽ là người của Liên minh Vương tộc đã tiêu diệt được Vương tộc họ Quan.
Đây hẳn là Trịnh Càn Khôn gửi yêu cầu”.
Bạch Vương tự an ủi mình.
Các vị Vương khác không hề thả lỏng vì lời giải thích này.
Bởi vì bọn họ đều biết, phòng họp video của Vương tộc đều được bảo vệ cẩn mật.
Trừ chủ của Vương tộc ra, những người khác rất khó xâm nhập vào.
Bạch Vương hít sâu một hơi, lập tức đồng ý yêu cầu tham gia.
Ngay sau đó, trên màn hình xuất hiện một gương mặt quen thuộc.
“Ha ha ha ha…”
Bạch Vương không nhịn được cười phá lên, kích động lớn tiếng cười nói: “Tốt! Không hổ là vệ sĩ mạnh nhất của Vương tộc họ Bạch, quả nhiên không khiến tôi thất vọng! Tốt tốt tốt!”
Vì quá kích động, Bạch Vương liên tục nói ra mấy chữ “tốt”.
Ba vị Vương còn lại cũng thôi lo lắng.
“Tốt quá rồi! Nhiệm vụ đầu tiên của tiểu đội Liên minh Vương tộc đã thành công!”
Tào Vương cũng kích động nói.
Mã Vương cười lớn: “Không hổ là tiểu đội mạnh nhất của Liên minh Vương tộc chúng ta, quả nhiên không khiến chúng ta thất vọng!”
“Vương tộc họ Quan bị diệt rồi.
Từ nay về sau, Chiêu Châu chỉ còn bốn Vương tộc.
Đợi đến khi chúng ta chiếm được Đế Thôn là có thể khôi phục vinh quang của trăm năm trước!”
Tiết Vương cũng cực kỳ kích động, lớn tiếng cười nói.
Nhưng sắc mặt của Trịnh Càn Khôn trong video lại rất phức tạp.
Ngay khi bốn vị Vương của Liên minh Vương tộc đang vui như mở cờ trong bụng, lại có một gương mặt quen thuộc khác xuất hiện trong video.
Giọng nói châm chọc lập tức vang lên: “Chào mọi người, chúng ta lại gặp nhau rồi!”
“Không biết mọi người có chuyện vui gì vậy? Nói ra để tôi chung vui với!”
Bốn vị Vương của Liên minh Vương tộc đang điên cuồng cười to lập tức im bặt, sắc mặt tái nhợt.
Bởi vì ngoại trừ Trịnh Càn Khôn, bọn họ còn nhìn thấy gương mặt mà bọn họ không hề muốn thấy, Quan Vương!
“Quan Vương!”
Nụ cười trên mặt Bạch Vương đã biến mất từ lâu, vẻ mặt dữ tợn thấp giọng hét lên.
Dáng vẻ hung ác kia như muốn cắn xé Quan Vương.
Ba vị Vương còn lại cũng đằng đằng sát khí.
“Ha ha!”
Quan Vương không kìm được bật cười hỏi: “Các ông biết không? Trông thấy vẻ mặt muốn giết tôi nhưng lại không làm gì được của các ông, tôi vui lắm!”
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Siêu Cấp Thiên Phú [Dịch] Siêu Cấp Thiên Phú](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-Sieu-Cap-Thien-Phu-Audio-Truyen.jpg)


