Chàng Rể Chiến Thần
Tập 106 : 1051: Ai Muốn Giết Tôi (c1051-c1060)
❮ sautiếp ❯Chương 1051: 1051: Ai Muốn Giết Tôi
Nghe thấy giọng nói này, mọi người đều nhìn về phía đó.
“Ai đấy?”
Tôn Húc lập tức biến sắc, nhìn về phía mấy bóng người vừa xuất hiện ở lối vào, tức giận hỏi.
Rõ ràng giọng nói vừa rồi không phải của người nhà họ Tôn.
“Những người không liên quan của nhà họ Tôn mau rời đi, bằng không chỉ còn con đường chết!”
Bóng người dẫn đầu phóng sát khí ra, giọng nói lạnh lùng đến cực điểm.
Vào giây phút này, người nhà họ Tôn, bao gồm cả Tôn Húc đều cảm nhận được một luồng sát khí đáng sợ đang ập tới.
Dường như nhiệt độ ở nơi tránh nạn của nhà họ Tôn bất chợt giảm hẳn.
Dương Thanh hơi híp mắt, đương nhiên anh cũng cảm nhận được sát khí vô cùng mạnh mẽ từ đối phương.
Anh biết rõ, khí thế này chỉ có thể đến từ cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong.
Hay nói đúng hơn, phải là cao thủ bán bộ Thần Cảnh (đã bước nửa bước vào Thần Cảnh)!
Bởi vì khí thế của người này hơn xa cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong, chỉ kém Thần Cảnh một bước.
Ngay cả chủ Vương tộc cũng chưa chắc đã mạnh bằng người này.
Phía sau cao thủ bí ẩn còn có hai cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ, họ thi nhau thể hiện ý chí chiến đấu nhắm vào Dương Thanh.
“Các người là ai? Dám uy hiếp nhà họ Tôn chúng tôi à!”
Một cao thủ đỉnh cao nhà họ Tôn bước lên trước, tức giận chất vấn.
“Cút!”
Cao thủ bí ẩn tức giận quát, bỗng giẫm mạnh xuống đất.
“Rầm!”
Một tiếng động rất lớn vang lên.
Điều khiến người nhà họ Tôn vô cùng rung động chính là, nơi bị cao thủ bí ẩn giẫm lên lập tức vỡ nát.
Dường như hầm trú ẩn của nhà họ Tôn cũng rung lên dữ dội vì cú đạp này.
“Bịch bịch bịch!”
Điều khiến người ta rung động hơn nữa chính là, cao thủ đỉnh cao vừa chất vấn cao thủ bí ẩn lại lùi về sau năm, sáu bước, sắc mặt trắng bệch.
Chuyện này khiến các cao thủ của nhà họ Tôn vô cùng sợ hãi.
Chỉ một tiếng quát mà đã có thể đẩy lùi cao thủ mạnh nhất nhà họ Tôn năm, sáu bước.
Một cú đạp có thể khiến nền đất bằng bê tông vỡ nát, đây là sức mạnh của con người ư?
Dưới chân cao thủ bí ẩn, bụi bay mù mịt, sau khi bụi bay hết thì chỉ còn lại khung thép mà thôi.
“Ba mươi giây! Sau ba mươi giây, nếu người nhà họ Tôn vẫn ở đây thì giết hết!”
Cao thủ bí ẩn chợt nói.
Những gì mà người này vừa thể hiện đã khiến các cao thủ nhà họ Tôn sợ hết hồn, lúc này ông ta chỉ cho người nhà họ Tôn ba mươi giây, họ nào dám nán lại chứ?
Ai cũng bỏ chạy, chủ gia tộc như Tôn Húc còn chạy nhanh hơn, chỉ trong thoáng chốc, người nhà họ Tôn đã đi hết.
Chốc lát sau, ở hầm trú ẩn rộng rãi của nhà họ Tôn chỉ còn ba cao thủ, Dương Thanh, Tần Đại Dũng và Tiêu Tiêu đang được Tần Đại Dũng ôm vào lòng.
Sắc mặt Dương Thanh vô cùng khó coi, nếu chỉ có mình anh thì không sao, nhưng bố vợ và con gái anh vẫn ở nơi này.
Ba cao thủ bên đối phương mạnh ngang ngửa với chủ Vương tộc, nếu anh muốn giải quyết ba người này trong khi bảo vệ con gái và Tần Đại Dũng thì hơi khó.
“Đóng cửa lại đi!”
Cao thủ bí ẩn dẫn đầu chợt nói.
“Rầm!”
Một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa hợp kim dày khoảng nửa mét lập tức đóng kín.
“Các người là ai?”
Dương Thanh nhìn về phía đối phương.
“Cậu đã giết hai nhân tài đỉnh cao của chúng tôi mà còn hỏi chúng tôi là ai à?”
Cao thủ bí ẩn cười lạnh.
Dương Thanh nhíu mày, có nhiều người chết dưới tay anh lắm, nhưng đối phương đã nói đó là hai nhân tài đỉnh cao, phạm vi cũng được thu hẹp hẳn.
Anh đã đắc tội với rất nhiều thế lực, nhưng hình như chỉ Miêu Thành mới đưa ra được đội ngũ thế này mà thôi.
Nhưng không có nhân tài đỉnh cao nào của Miêu Thành chết dưới tay anh hết.
Nhưng trừ Miêu Thành ra, còn thế lực khác à?
Anh chợt nhớ đến một thế lực, Hồng Trần!
“Các ông là người của Hồng Trần ư?”
Dương Thanh sầm mặt.
“Đúng thế!”
Cao thủ dẫn đầu nhìn Dương Thanh với vẻ mặt đằng đằng sát khí: “Cậu đã giết tay bắn tỉa Sith và Vua Súng của chúng tôi, chúng tôi phải trả mối thù này!”
“Cậu muốn trăng trối gì thì cứ nói đi, sau khi cậu nói xong, chúng tôi sẽ tiễn cậu lên đường!”
Dương Thanh cười lạnh: “Đúng là đáng kinh ngạc thật đấy, Hồng Trần nhỏ nhoi thế mà cũng có một cao thủ bán bộ Thần Cảnh và hai cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ”.
“Nhưng các ông chắc chắn rằng ba người các ông có thể giết tôi ư?”
Nghe Dương Thanh nói thế, ba sát thủ Hồng Trần đều có vẻ kinh hãi.
Bởi vì Dương Thanh đã nói đúng thực lực của họ, nhất là sát thủ dẫn đầu, vô cùng ngạc nhiên.
Ông ta đã là cao thủ bán bộ Thần Cảnh rồi, sao Dương Thanh vẫn biết thực lực của ông ta chứ?
Thông thường, chỉ những cao thủ mạnh hơn ông ta mới nhìn thấu thực lực của ông ta.
Chẳng lẽ thực lực của Dương Thanh đã hơn xa bán bộ Thần Cảnh rồi?
Vậy chỉ có thể là Thần Cảnh thôi!
Nhưng Dương Thanh còn trẻ thế kia, sao có thể là cao thủ Thần Cảnh được?
Ba sát thủ Hồng Trần không chấp nhận nổi sự thật này.
“Tôi không biết cậu đã dùng thủ đoạn gì để biết được thực lực của chúng tôi, nhưng điều này không giúp cậu sống sót đâu”.
Cao thủ dẫn đầu lạnh lùng nói.
“Cho dù tôi phải chết thì cũng nên để tôi chết một cách rõ ràng chứ nhỉ?”
Dương Thanh nói tiếp: “Theo tôi biết, một khi Hồng Trần nhận nhiệm vụ thì sẽ ám sát cho đến khi đối phương chết mới thôi”.
“Sau khi tay bắn tỉa Sith bị tôi giết, Vua Súng mạnh hơn đã đến, sau đó nữa là các ông”.
“Các ông đến giết tôi, chỉ có thể là do ai đó đã trả giá cao để mời các ông tới”.
“Tôi muốn biết, rốt cuộc là ai muốn lấy mạng tôi”.
Sau khi biết đối phương là sát thủ Hồng Trần, Dương Thanh yên tâm hơn rất nhiều.
Nếu không biết lai lịch của đối phương thì mới là nguy hiểm nhất, cho dù anh giết họ thì sau này vẫn có khả năng gặp phải kẻ địch mạnh hơn.
Nhưng bây giờ, anh đã biết thân phận của đối phương, tức là có người trả giá cao để mời sát thủ Hồng Trần.
Hơn nữa có thể loại trừ mấy Vương tộc kia, dù sao chỉ có Vương tộc họ Quan và Vương tộc họ Tiết biết thực lực thực sự của anh.
Nếu người của Vương tộc mời sát thủ Hồng Trần, họ sẽ không bao giờ bảo đối phương cho cao thủ dưới Thần Cảnh đến giết Dương Thanh.
Nhưng người ám sát anh ban đầu chỉ là một tay bắn tỉa, điều đó cho thấy đối phương không biết rõ thực lực thật sự của anh.
Tức là người muốn giết anh chỉ có thể là gia tộc đỉnh cao ở Yến Đô.
Bây giờ, có lẽ Dương Thanh đã đắc tội hết với mấy nhà ở Yến Đô, nên anh không rõ rốt cuộc ai muốn giết mình.
“Sắp chết đến nơi mà vẫn lắm lời!”
Rõ ràng sát thủ Hồng Trần không định trả lời Dương Thanh, ba tên sát thủ chợt lao về phía anh.
“Nếu các ông không nói thì tôi đành giết các ông rồi đến trụ sở chính của Hồng Trần một chuyến vậy.
Tôi không tin ở đó không có danh sách nhiệm vụ ám sát”.
Dương Thanh hời hợt nói, cũng không có vẻ lo lắng khi đánh với kẻ địch mạnh.
“Cậu chán sống rồi!”
Ngay sau đó, sát thủ dẫn đầu đã lao tới trước mặt Dương Thanh, một con dao găm lóe lên ánh sáng lạnh lẽo đâm thẳng vào họng anh.
“Dương Thanh, cẩn thận!”
Tần Đại Dũng đang núp ở góc hẻo lánh sợ tới mức đầm đìa mồ hôi lạnh, lớn tiếng nhắc nhở.
Dương Thanh vẫn thờ ơ, đứng im, hình như không cảm nhận được sự đe dọa từ cao thủ nửa bước Thần Cảnh.
“Bộp!”
Đúng lúc dao găm sắp đâm vào họng Dương Thanh, anh bỗng chộp lấy cổ tay đối phương.
Cùng lúc đó, hai sát thủ Vương Cảnh hậu kỳ đã lao đến chỗ Dương Thanh từ hai bên trái phải.
“Cút!”
Dương Thanh tức giận quát.
Vào giây phút đó, hai sát thủ Vương Cảnh hậu kỳ cảm thấy màng nhĩ mình đã nổ tung, tim thì đập thình thịch.
“Phụt!”
Hai sát thủ Vương Cảnh hậu kỳ hộc máu, lùi về sau mấy bước.
Rầm!
Cả ba tên sát thủ đều biến sắc.
Chỉ trong chớp nhoáng, sát thủ bán bộ Thần Cảnh mạnh nhất trong số họ đã bị Dương Thanh chộp lấy cổ tay.
Điều khiến họ khiếp sợ hơn nữa chính là, chỉ một tiếng quát của anh đã khiến hai sát thủ Vương Cảnh hậu kỳ lùi về phía sau, hộc máu.
Không những thế, từ miệng, tai, mũi của hai sát thủ Vương Cảnh hậu kỳ đều có máu chảy ra.
“Cậu! cậu! Chuyện này! Sao có thể?”
Cao thủ bán bộ Thần Cảnh đang bị Dương Thanh giữ tay trợn tròn mắt, nói bằng giọng run rẩy.
Ông ta là một trong những cao thủ đỉnh cao của Hồng Trần, rất ít khi ra tay, nếu tay bắn tỉa Sith và Vua Súng không bị Dương Thanh giết, chắc chắn ông ta sẽ không đích thân đến giết anh.
Ông ta không ngờ Dương Thanh lại mạnh như vậy.
“Tôi cậu cái gì? Nếu các ông tiết lộ chuyện người muốn giết tôi là ai, tôi sẽ cho các ông được chết toàn thây”.
Dương Thanh cười híp mắt.
Nhưng nụ cười của anh lại khiến sát thủ Hồng Trần rùng mình.
.
Chương 1052: 1052: Cuộc Chiến Sinh Tử
Lúc này Dương Thanh đang vô cùng tức giận, sát thủ Hồng Trần đã để mắt tới anh từ lâu, nếu thực lực của anh không mạnh mẽ thì chắc đã bị giết từ lâu rồi.
Thậm chí có mấy lần, khi anh đang gặp phải tình huống nguy cấp, sát thủ Hồng Trần bất chợt xuất hiện.
Lần này cũng thế.
Cao thủ bán bộ Thần Cảnh của Hồng Trần bị Dương Thanh bóp cổ, không sao thở nổi, sắc mặt trắng bệch.
Sự mạnh mẽ của Dương Thanh khiến ông ta cảm nhận được thế nào là tuyệt vọng.
“Nói!”
Dương Thanh bỗng hất mạnh tay, cao thủ nửa bước Thần Cảnh kia lập tức bay ra xa, nặng nề đập vào vách tường.
Cú va chạm mạnh khiến ông ta hộc máu, tuy ông ta là cao thủ bán bộ Thần Cảnh nhưng cũng không chịu nổi khi bị ném thế này.
Hai cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ còn lại đã sợ tức mức choáng váng, đứng im đó, liên tục run rẩy, còn không dám động đậy.
Vào giây phút này, rốt cuộc ba sát thủ Hồng Trần cũng biết cao thủ mà họ đang đối mặt đáng sợ tới mức nào.
Đó là cao thủ Thần Cảnh!
Trong đầu các sát thủ Hồng Trần xuất hiện danh từ đáng sợ đó.
Dù sao ngay cả cao thủ bán bộ Thần Cảnh cũng không thể chống lại Dương Thanh.
“Cho dù cậu giết tôi, tôi cũng sẽ không nói cho cậu biết người thuê là ai!”
Cao thủ bán bộ Thần Cảnh kia lồm cồm bò dậy, nghiến răng nghiến lợi.
Không phải ông ta không muốn nói, mà ông ta biết rõ sự đáng sợ của chủ Hồng Trần, nếu có ai dám phản bội Hồng Trần thì chắc chắn sẽ chết rất khó coi.
Không những thế, ngay cả người nhà của ông ta cũng sẽ bị liên lụy.
Đây cũng là nguyên nhân chưa từng có sát thủ nào phản bội Hồng Trần suốt bao năm qua.
Dương Thanh nhìn về phía hai sát thủ Vương Cảnh khác: “Còn các ông thì sao? Cũng không muốn cho tôi biết đáp án à?”
Một sát thủ Vương Cảnh cắn răng: “Không phải chúng tôi không muốn nói, mà chúng tôi không thể nói cho cậu biết được.
Khi nhận nhiệm vụ ở Hồng Trần, các sát thủ không hề biết người thuê là ai, chỉ biết nhiệm vụ của mình là gì thôi”.
“Cho dù chúng tôi biết người thuê thật thì cũng không thể nói cho cậu biết, vì nếu nói ra thì chúng tôi sẽ bị xử lý như kẻ phản bội, đến khi đó, chúng tôi sẽ chết thê thảm hơn”.
Sát thủ Vương Cảnh còn lại cũng sợ hãi gật đầu lia lịa: “Ông ấy nói đúng đấy, chúng tôi chỉ biết yêu cầu của nhiệm vụ chứ không biết người thuê là ai đâu”.
Dương Thanh cũng không nghi ngờ họ, dù sao Hồng Trần cũng là tổ chức sát thủ hàng đầu ở nước ngoài, còn có danh tiếng rất tốt trong giới sát thủ.
Nếu sát thủ có thể tùy ý tiết lộ thông tin về người thuê, làm gì có ai dám thuê họ nữa?
“Ai đã giao nhiệm vụ cho các ông?”
Dương Thanh hỏi tiếp.
Ba sát thủ nhìn nhau rồi lắc đầu, sát thủ Thần Cảnh nói: “Chúng tôi nhận nhiệm vụ qua mạng nội bộ của Hồng Trần, chứ không có ai giao nhiệm vụ cho chúng tôi hết”.
Ánh mắt Dương Thanh dần tối lại, anh cứ tưởng sẽ biết được người thuê sát thủ tới giết mình là ai, không ngờ cơ chế nhận nhiệm vụ của sát thủ lại phức tạp đến thế.
“Bây giờ cho chúng tôi đi được rồi chứ?”
Sát thủ bán bộ Thần Cảnh kia chợt nói.
“Cho các ông đi ư?”
Dương Thanh cười khẩy, sắc mặt dần trở nên lạnh lùng, anh híp mắt: “Từ khi các ông muốn giết tôi, số phận của các ông đã được định sẵn rồi!”
Anh vừa dứt lời, một luồng sát khí đáng sợ bỗng bùng nổ từ người anh, lao về phía ba tên sát thủ.
“Các ông muốn chết à!”
Dương Thanh tức giận quát, hơi nhích chân, lập tức biến mất.
Sát thủ bán bộ Thần Cảnh lập tức biến sắc: “Mau ngăn cậu ta lại!”
Ông ta không thể ngăn cản Dương Thanh, chỉ có thể bảo hai sát thủ Vương Cảnh hậu kỳ làm việc đó, bằng không, một khi Dương Thanh vượt qua được phòng ngự của họ, họ chết là cái chắc.
Sau khi nghe thấy mệnh lệnh của sát thủ bán bộ Thần Cảnh, hai tên sát thủ đang định đi bắt Tần Đại Dũng và Tiêu Tiêu lập tức chắn trước mặt Dương Thanh.
Gần như cùng một lúc, hai cao thủ Vương Cảnh đều vung nắm đấm lên: “Giết!”
“Rầm!”
Dương Thanh không quan tâm đến đòn tấn công của họ, thay đổi vị trí trong chớp mắt, hờ hững đấm một phát.
Nắm đấm này đánh trúng ngực một sát thủ Vương Cảnh, khiến ông ta bay thẳng vào tên sát thủ Vương Cảnh còn lại.
Trong lúc nhất thời, hai sát thủ Vương Cảnh đều hộc máu mồm, bay ngược ra sau.
“Rầm!”
Cơ thể họ đập vào vách tường kiên cố, lập tức tắt thở.
Tất cả những chuyện này xảy ra trong nháy mắt, không hề ngăn cản được hành động của Dương Thanh.
Anh đã bước đến trước mặt Tần Đại Dũng và Tiêu Tiêu.
Chỉ còn mỗi tên sát thủ bán bộ Thần Cảnh.
Sau khi ngăn cản Dương Thanh thất bại, ông ta muốn nhờ hai sát thủ Vương Cảnh ngăn cản Dương Thanh, dù biết việc đó là vô nghĩa nhưng ông ta vẫn ôm hy vọng.
Chỉ cần hai sát thủ Vương Cảnh này ngăn cản được Dương Thanh trong chớp nhoáng, ông ta sẽ có cơ hội bắt Tần Đại Dũng và Tiêu Tiêu.
Nhưng điều khiến ông ta tuyệt vọng chính là, hai sát thủ Vương Cảnh hậu kỳ không làm gì được Dương Thanh hết.
Dương Thanh đã chắn trước mặt Tần Đại Dũng và Tiêu Tiêu, lần này ông ta không còn cơ hội sống sót nữa rồi.
“Bây giờ đến lượt ông!”
Dương Thanh nhìn sát thủ kia bằng ánh mắt đằng đằng sát khí.
Chỉ vì đối phương vừa định bắt Tần Đại Dũng và Tiêu Tiêu.
Không những thế, trên da ông ta còn đầm đìa máu, ngay cả quần áo cũng đẫm máu tươi.
Sau mấy giây ngắn ngủi, rốt cuộc khí thế của ông ta cũng ổn định ở Thần Cảnh.
Nhưng trông ông ta hơi thê thảm.
“Hãy dùng thực lực mạnh nhất của cậu để đánh với tôi một trận đi!”
Sát thủ Hồng Trần tức giận nói.
Ngay sau đó, ông ta lập tức lao thẳng đến chỗ Dương Thanh.
.
Chương 1053: 1053: Chỉ Muốn Rời Đi
Dương Thanh nhìn sát thủ đang lao đến chỗ mình, vẫn đứng im.
Hình như cảm nhận được sự khinh thường của Dương Thanh, sát thủ bán bộ Thần Cảnh thẹn quá hoá giận, tốc độ cũng nhanh hơn, lao thẳng tới chỗ anh.
Ông ta là sát thủ đỉnh cao của tổ chức sát thủ hàng đầu ở nước ngoài, đã làm sát thủ ở Hồng Trần hơn mười năm, giết vô số cao thủ.
Rất ít người có tư cách trở thành đối thủ của ông ta, nhưng ai cũng là cao thủ đứng đầu hết.
Ông ta không ngờ người mà mình cần giết trong nhiệm vụ này lại là cao thủ Thần Cảnh.
“Chết đi!”
Sát thủ Hồng Trần tức giận quát, đấm vào đầu Dương Thanh.
“Rầm!”
Vào giây phút đó, Dương Thanh cũng giơ nắm đấm lên, sau một tiếng động lớn, dường như hầm trú ẩn của nhà họ Tôn cũng rung chuyển.
Một luồng khí đáng sợ lan ra bốn phía từ chỗ nắm đấm của hai người chạm vào nhau.
“Rắc rắc rắc!”
Một giây sau, cánh tay mà sát thủ Hồng Trần đã dùng để đấm Dương Thanh phát ra tiếng gãy giòn giã như pháo nổ.
“Sao… sao có thể chứ?”
Sát thủ Hồng Trần ngơ ngác nhìn cánh tay gãy của mình với vẻ không dám tin.
“Rõ ràng thực lực của tôi cũng đạt đến Thần Cảnh rồi, sao vẫn không thắng được cậu chứ?”
Ông ta không chấp nhận nổi sự thật này, dường như không hề thấy đau khi tay gãy, tức giận gầm lên.
Ngay sau đó, ông ta lại đấm Dương Thanh bằng tay khác.
“Rầm!”
Dương Thanh vẫn đứng im, chỉ tùy ý vung tay lên, chống lại nắm đấm của đối phương.
“Rắc rắc rắc!”
Cũng như trước đó, cánh tay của sát thủ Hồng Trần lập tức nát vụn.
Những chuyện này xảy ra rất nhanh, Dương Thanh không hề di chuyển chút nào, chỉ giơ tay ra đỡ khi sát thủ Hồng Trần lao đến.
Kết quả anh không bị thương chút nào, còn xương tay của sát thủ Hồng Trần lại nát vụn.
“Rốt… rốt cuộc cậu là ai?”
Sau khi mất hai tay, sát thủ Hồng Trần hoàn toàn tuyệt vọng, không định đánh nữa.
Lúc ông ta lành lặn cũng không làm gì được Dương Thanh, huống hồ bây giờ xương tay ông ta đã nát vụn.
Dương Thanh lạnh nhạt nói: “Ông chưa có tư cách biết tôi là ai!”
Anh nói rồi bất chợt đấm về phía sát thủ Hồng Trần.
“Rầm!”
Sau cú đấm, sát thủ Hồng Trần bị đánh văng đi, vào lúc cơ thể ông ta chạm đất, ông ta cũng hoàn toàn tắt thở.
Vừa nãy Dương Thanh đã đánh thẳng vào vị trí tim của ông ta, khiến kinh mạch vỡ nát, ngay cả Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi sát thủ Hồng Trần.
Lúc này, ba sát thủ Hồng Trần đến giết anh đã đi đời nhà ma hết.
Trên thế giới, một sát thủ bán bộ Thần Cảnh và hai sát thủ Vương Cảnh hậu kỳ cũng được coi là đội hình đỉnh cao.
Nhưng trước mặt Dương Thanh, họ vẫn chỉ còn con đường chết.
Tần Đại Dũng đang bế Tiêu Tiêu trong góc đã sững sờ từ nãy, tuy ông ấy không biết võ thuật nhưng cũng hiểu ba sát thủ Hồng Trần kia rất mạnh.
Trong mắt ông ấy, những chuyện vừa xảy ra cứ như một giấc mơ.
Dương Thanh bước đến bên Tần Đại Dũng, nhìn bố vợ mình với vẻ mặt phức tạp: “Bố không sao chứ?”
Tần Đại Dũng lắc đầu, cười khổ: “Bố cứ tưởng con lợi hại lắm rồi, chưa đầy ba mươi tuổi đã đứng trên đỉnh cao ở Yến Đô, thì ra tất cả mọi người đã đánh giá thấp con”.
Ông ấy nói rồi chậm rãi đứng dậy nhờ sự giúp đỡ của Dương Thanh: “Chúng ta đi thôi!”
Dương Thanh vội đón lấy Tiêu Tiêu từ tay Tần Đại Dũng, ba người họ chậm rãi đi đến lối vào.
Cùng lúc đó, ở cửa vào hầm trú ẩn, tất cả cấp cao của nhà họ Tôn đều đang ở đó.
Trong mắt Tôn Húc có vẻ mong chờ, trước đó, khi Dương Thanh xông vào nhà thờ tổ của nhà họ Tôn, ông ta đã muốn giết anh rồi.
Nhưng ông ta biết thực lực của Dương Thanh, nhà họ Tôn không làm gì được anh hết.
Nhưng ông ta không ngờ lại có ba cao thủ bí ẩn đến giết Dương Thanh.
“Chủ gia tộc, đã lâu như thế, chắc Dương Thanh chết rồi nhỉ?”
Một cấp cao của nhà họ Tôn nhìn Tôn Húc.
Tôn Húc lắc đầu: “Chắc thế!”
“Chắc chắn Dương Thanh đã chết, vừa nãy ba cao thủ bí ẩn kia chỉ phóng chút sát khí ra mà chúng tôi đã không chống cự nổi, sao Dương Thanh đối phó được với họ cơ chứ?”
“Đừng quên, bố vợ và con gái Dương Thanh vẫn ở trong đó, cậu ta còn phải bảo vệ họ nữa”.
“Chỉ khi Dương Thanh chết, nhà họ Tôn chúng ta mới được yên lành”.
…
Các cấp cao của nhà họ Tôn lần lượt nói.
Hồi trước, khi Dương Thanh chưa đến Yến Đô, nhà họ Tôn là một trong tám gia tộc đứng đầu nơi đây.
Nhưng sự xuất hiện của Dương Thanh đã khiến nhà họ Tôn liên tục bị chèn ép.
Khó khăn lắm nhà họ Tôn mới bám víu được Vương tộc họ Tào, nào ngờ Dương Thanh cũng chẳng coi Vương tộc họ Tào vào đâu, thậm chí còn dám động đến người nhà họ Tôn trước mặt người của Vương tộc họ Tào nữa.
Bây giờ, các gia tộc khác trong tám nhà quyền thế ở Yến Đô đã về phe Dương Thanh hết, liên tục chèn ép nhà họ Tôn.
Có thể nói, bây giờ nhà họ Tôn chẳng là gì ở Yến Đô, sẽ bị xóa sổ bất cứ lúc nào.
Tất cả những chuyện này đều nhờ Dương Thanh ban cho.
Trong biệt thự, sau khi “vận động” với Tào Trí xong, Tôn Chí Kiều nằm trong lòng hắn ta, mỉm cười thỏa mãn: “Anh Trí, bây giờ em đã là người của anh rồi, anh đừng vứt bỏ em đấy nhé”.
Tào Trí cười hề hề: “Em cứ yên tâm, anh sẽ không làm thế đâu.
Sau khi anh ngồi vào vị trí chủ nhánh ba, em sẽ được làm chủ gia tộc họ Tôn”.
Nghe thấy thế, Tôn Chí Kiều hôn chụt lên mặt Tào Trí: “Cảm ơn anh yêu!”
“Quan hệ giữa chúng ta đã đến nước này rồi, em có thể nói cho anh biết em đã chuẩn bị gì cho Dương Thanh không?”
Tào Trí chợt hỏi.
Hắn ta đã đấu với Dương Thanh nhiều lần, cũng không biết phải làm gì với anh.
Bây giờ địa vị của Dương Thanh ở Yến Đô cực kỳ vững chắc, là người có năng lực thừa kế Đế Thôn nhất.
Còn nhiệm vụ của hắn ta là nghĩ cách để người thừa kế Đế Thôn trở thành chó của nhà họ Tào, nhưng Dương Thanh vốn không coi Vương tộc họ Tào vào đâu.
Chuyện này khiến Tào Trí vô cùng bất đắc dĩ, có lẽ bây giờ Dương Thanh phải chết thì nhà họ Tào mới có thể đào tạo người khác để thừa kế Đế Thôn.
“Em đã tìm sát thủ Hồng Trần, nhưng không ngờ sau hai lần ám sát, họ đều chết dưới tay Dương Thanh”.
Tôn Chí Kiều không giấu giếm nữa, nói đúng sự thật.
“Em nói gì cơ? Em mời sát thủ Hồng Trần á?”
Tào Trí bỗng bật dậy, có vẻ kinh hãi.
Tôn Chí Kiều gật đầu, hỏi với vẻ ngờ vực: “Anh sao thế? Chỉ là mời sát thủ Hồng Trần thôi mà, có cần căng thẳng đến thế không?”
Bao năm qua, hắn ta chưa bao giờ nghe đến việc sát thủ Hồng Trần thất bại, nhưng giờ họ lại liên tục thất bại hai lần.
Quan trọng là trong hai lần đó, sát thủ Hồng Trần đều chết dưới tay Dương Thanh.
“Hôm nay sát thủ Hồng Trần đã chủ động liên lạc với em, bảo em nghĩ cách lừa Dương Thanh vào chỗ nguy hiểm, sau đó em cố tình phối hợp với Tần Xương, bắt bố vợ Dương Thanh về đây, không ngờ còn bắt được cả con gái Dương Thanh nữa”.
Tôn Chí Kiều tươi cười: “Nhưng thế càng tốt, có con gái Dương Thanh ở đây, chắc chắn Dương Thanh sẽ phải bó tay, khi đối mặt với sát thủ Hồng Trần, hắn chỉ còn đường chết”.
“Bốp!”
Nào ngờ Tôn Chí Kiều lại bị Tào Trí tát một phát.
“Con ả đê tiện này, cô nói gì? Cô bảo Tần Xương lừa bố vợ và con gái Dương Thanh đến hầm trú ẩn của nhà họ Tôn ư?”
Mắt Tào Trí đỏ ngầu, hắn ta tức giận quát, trong mắt tràn ngập sát khí.
“Anh Trí!”
Tôn Chí Kiều sợ hết hồn, run rẩy nói: “Anh Trí, em làm thế cũng là vì anh!”
“Vì tôi ư? Mẹ nó, cô định hại chết tôi à?”
Tào Trí tức giận nói: “Cô làm thế, Dương Thanh chết thì không sao, một khi hắn còn sống, chắc chắn sẽ biết là do chúng ta làm”.
“Đến khi đó, đừng nói là cô, ngay cả tôi cũng khó thoát đấy!”
Tôn Chí Kiều nói với vẻ kiên định: “Anh Trí, anh cứ yên tâm, chắc chắn Dương Thanh không sống nổi đâu!”
“Im miệng!”
Tào Trí tức giận quát rồi vội vàng đứng dậy mặc đồ.
Bây giờ hắn ta đang thấy vô cùng bối rối, Dương Thanh mang lại cho hắn ta cảm giác vô cùng bí ẩn, hắn có linh cảm, chắc chắn lần này Dương Thanh vẫn sống.
Tần Xương là người của gia tộc hàng đầu trong Vương thành Tào, cũng là người của hắn ta, cho dù sát thủ Hồng Trần không liên quan gì đến nhà họ Tào và nhà họ Tần, nhưng chắc chắn Dương Thanh sẽ tính món nợ này với hắn ta.
“Anh định đi đâu thế?”
Thấy Tào Trí định đi, Tôn Chí Kiều vội hỏi.
“Cút!”
Tào Trí đẩy Tôn Chí Kiều ra rồi đi thẳng.
Bây giờ hắn ta chỉ muốn mau chóng rời khỏi nhà họ Tôn, bằng không, nếu Dương Thanh còn sống, một khi anh ra khỏi hầm trú ẩn, có lẽ hắn ta sẽ rất khó rời đi.
Tôn Chí Kiều sững sờ, cô ta không ngờ Tào Trí lại sợ đến thế.
Cùng lúc đó, cánh cửa lớn bằng hợp kim của nhà thờ tổ nhà họ Tôn bỗng chậm rãi mở ra.
Trong lúc nhất thời, người nhà họ Tôn đều rất căng thẳng.
Họ muốn biết rốt cuộc người đi ra là ai..
Chương 1055: 1055: Người Phụ Nữ Đắc Ý
Sắc mặt Tôn Húc vô cùng khó coi, trước đó khi Dương Thanh ra khỏi hầm trú ẩn, ông ta đã sợ lắm rồi.
Nhưng bây giờ, tuy Dương Thanh đã rời khỏi nhà họ Tôn nhưng ông ta vẫn rất sợ hãi.
Trên đời này, thứ không biết mới đáng sợ.
“Điều tra cho tôi, rốt cuộc ai đã đưa con gái và bố vợ Dương Thanh vào hầm trú ẩn thế?”
Tôn Húc bỗng giận dữ quát, lạnh lùng nhìn đám người.
“Chủ gia tộc, không phải tôi!”
“Chủ gia tộc, cũng không phải tôi nốt!”
“Hầm trú ẩn dưới nhà thờ tổ là bí mật của nhà họ Tôn chúng ta, tôi không bao giờ để lộ ra ngoài”.
!
Mấy cấp cao nhà họ Tôn thi nhau lắc đầu.
“Không phải các người thì là ai chứ?”
Tôn Húc tức giận quát.
Cấp cao nhà họ Tôn đều cúi đầu, không dám đối mặt với Tôn Húc.
Đúng lúc này, Tôn Húc chợt phát hiện ra thiếu một người.
“Tôn Chí Kiều đâu?”
Tôn Húc nhíu mày, hỏi.
Những người ở đây đều là dòng chính của nhà họ Tôn, chỉ thiếu mỗi Tôn Chí Kiều.
Lúc này mọi người mới phát hiện Tôn Chí Kiều không có ở đây.
Lúc này, quản gia vội bước đến: “Chủ gia tộc, khi ông bảo tôi đi tìm Tào Trí, cậu ta đang ở chung với Tôn Chí Kiều”.
Trong lúc nhất thời, sắc mặt Tôn Húc càng thêm khó coi.
Trước đó, khi Dương Thanh tự tiện xông vào nhà thờ tổ của nhà họ Tôn, trong tình thế nguy cấp, ông ta đã đến nhà thờ tổ và bảo quản gia đi báo cho Tào Trí.
Dù sao bây giờ nhà họ Tôn cũng đã phục tùng Vương tộc họ Tào, hơn nữa Tào Trí là người phụ trách của Vương tộc họ Tào ở Yến Đô, chắc chắn ông ta phải nhờ Tào Trí ra mặt trong tình huống này.
Nhưng vừa nãy ông ta đã quên béng mất chuyện đó, giờ mới nhớ ra.
Dương Thanh đã đi mà Tào Trí vẫn chưa đến, có thể tưởng tượng được Tôn Húc tức giận đến mức nào.
“Mới hồi nãy, tôi thấy Tào Trí rời đi từ phòng Tôn Chí Kiều”.
Lúc này, lại có người nói.
Tôn Húc có thể trở thành chủ gia tộc họ Tôn, đương nhiên cũng không ngu, ông ta đã thoáng đoán được một số chuyện.
Nhưng không có chứng cứ nên ông ta không dám nói bừa.
“Chủ gia tộc, không xong, có chuyện lớn rồi!”
Một người trung niên bỗng lao ra khỏi hầm trú ẩn với vẻ sợ hãi.
“Chuyện gì thế?”
Tôn Húc tóm lấy cổ áo người kia, vội hỏi.
“Dưới… dưới kia, trừ ba thi thể của sát thủ ra, còn có cả xác Tần Xương nữa!”
Người kia sợ hãi nói: “Tần Xương là người của nhà họ Tần – gia tộc đỉnh cao trong Vương thành Tào, ông ta chết rồi, chắc chắn nhà họ Tần sẽ đổ cho chúng ta”.
“Tần Xương chết rồi á?”
Tôn Húc trợn tròn mắt, có vẻ không dám tin.
Ông ta bỗng lảo đảo lùi về sau, suýt ngã nhào ra đất.
Những chuyện xảy ra ngày hôm nay khiến ông ta không thể bình tĩnh ngay được.
Đương nhiên ông ta biết Tần Xương là ai.
Bây giờ, các gia tộc đỉnh cao ở các Vương thành đều cử dòng chính đến đây, định kiếm chác lợi lộc từ trận chiến tranh giành Đế Thôn.
Tần Xương chính là người của nhà họ Tần có thực lực rất gần với Vương tộc họ Tào ở Vương thành Tào.
Tần Xương được cử tới Yến Đô, tức là ông ta có địa vị rất cao trong nhà họ Tần.
Bây giờ Tần Xương lại chết ở hầm trú ẩn của nhà họ Tôn, một khi nhà họ Tần truy cứu, nhà họ Tôn sẽ phải gánh chịu hết.
“Chủ gia tộc, có phải Tôn Chí Kiều đã tiết lộ thông tin về hầm trú ẩn cho Tào Trí biết không?”
Quản gia bỗng thận trọng nói: “Dù sao Vương tộc họ Tào cũng có ân oán với Dương Thanh từ trước, Tần Xương là người của nhà họ Tần dưới trướng Vương tộc họ Tào, có phải Tào Trí đã cử Tần Xương đưa con gái và bố vợ Dương Thanh vào hầm trú ẩn không?”
“Sau đó nữa, Tào Trí đã cử cao thủ đến hầm trú ẩn để giết Dương Thanh?”
Quản gia vừa dứt lời, mọi người đều hít sâu một hơi, tròng mắt Tôn Húc bỗng co lại.
Hồi nãy khi chưa phát hiện ra xác Tần Xương, ông ta đã suy đoán như thế, bây giờ việc phát hiện ra xác Tần Xương càng khiến ông ta chắc chắn rằng rất có thể chuyện hôm nay là do Tào Trí gây ra.
Bây giờ, ngay cả quản gia cũng đoán thế, ông ta bỗng thấy hơi tuyệt vọng.
Nếu đúng thế thật, chẳng phải nhà họ Tào muốn giết Dương Thanh, cuối cùng lại liên lụy đến nhà họ Tôn hay sao?
Dù sao chuyện cũng xảy ra ở nhà họ Tôn, trừ xác Tần Xương ra, không có bất cứ chi tiết nào liên quan đến Tào Trí hết.
Chưa bàn đến việc phải đối phó với Dương Thanh thế nào, họ cũng không thể giải thích rõ với nhà họ Tần.
“Chủ gia tộc, giờ chúng ta nên làm gì đây?”
“Đúng thế, chúng ta không thể đối phó nổi với cả Dương Thanh lẫn nhà họ Tần”.
“Nhà họ Tần là gia tộc đỉnh cao có thực lực gần với Vương tộc họ Tào, nghe nói chủ gia tộc họ Tần là cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong, chỉ cần ông ta cử một cao thủ Vương Cảnh trung kỳ đến đây thì cũng đủ để san bằng cả nhà họ Tôn rồi!”
Trong lúc nhất thời, cấp cao của nhà họ Tôn đều luống cuống, dù sao chuyện này cũng để lại ảnh hưởng quá lớn, nếu không xử lý thích đáng, nhà họ Tôn sẽ chìm trong tai họa.
“Gọi Tôn Chí Kiều đến đây cho tôi!”
Tôn Húc tức giận quát: “Năm phút nữa, dòng chính nhà họ Tôn họp!”
Ông ta nói rồi quay người rời đi.
Nhà họ Tôn gặp phải chuyện lớn thế này, chắc chắn phải mở cuộc họp để bàn bạc cách đối phó.
Năm phút sau, trong phòng họp của nhà họ Tôn, tất cả dòng chính đều đến, Tôn Chí Kiều cũng có mặt.
Cô ta vẫn đang chìm trong giấc mơ đẹp sẽ được lấy chồng ở Vương tộc họ Tào, vốn không biết chuyện gì đã xảy ra, thậm chí cũng chẳng buồn quan tâm hay nghe ngóng.
Nhưng cô ta đã phát hiện rất nhiều dòng chính đang tức giận nhìn mình.
“Mọi người sao đấy? Nét mặt kiểu gì vậy? Tôi nợ mọi người mấy trăm triệu à?”
Tôn Chí Kiều cười lạnh.
Bây giờ cô ta rất thân thiết với Tào Trí, cũng không coi người lớn trong nhà ra gì nữa.
“Tôn Chí Kiều, cô gây ra chuyện tốt mà còn hỏi tại sao chúng tôi nhìn cô như thế à?”
Một bề trên nhà họ Tôn tức giận nói.
“Tôi làm sai gì à?”
Tôn Chí Kiều bỗng có linh cảm xấu.
Bởi vì người nói chuyện rất có tư cách, ngay cả chủ gia tộc cũng phải nể mặt ông ta.
Chẳng lẽ họ đã biết chuyện ở hầm trú ẩn rồi à?
Tôn Chí Kiều thầm suy đoán, nhưng nghĩ đến việc người ra mặt lần này chính là sát thủ Hồng Trần, hơn nữa bố vợ và con gái Dương Thanh đã bị Tần Xương đưa vào hầm trú ẩn.
Theo cô ta thấy, cho dù Dương Thanh có ba đầu sáu tay thì cũng không thể vừa bảo vệ bố vợ và con gái, vừa giải quyết ba sát thủ Hồng Trần được.
Đúng lúc này, Tôn Húc bước vào với vẻ mặt u ám, sau lưng ông ta là mấy vệ sĩ nhà họ Tôn, cứ hai người lại khiêng một thi thể.
Cả bốn thi thể đều được đưa vào phòng họp, bị che kín bằng vải trắng, không biết đó là ai.
Khi thấy bốn cái xác, Tôn Chí Kiều dần mỉm cười.
Theo cô ta thấy, bốn thi thể này chỉ có thể là của đám Dương Thanh mà thôi.
Nhưng cô ta nhận ra ngay, Dương Thanh, Tần Đại Dũng và Tiêu Tiêu mới là ba người.
Nhưng sao ở đây lại có bốn thi thể chứ?
Chẳng lẽ Dương Thanh lợi hại đến mức giết được một sát thủ ư?
Đúng, chắc chắn là vậy!
Phải thế thì bốn thi thể này mới khớp với suy đoán của cô ta chứ.
Nhìn nụ cười của Tôn Chí Kiều, Tôn Húc càng giận dữ: “Tôn Chí Kiều, đứng dậy cho tôi!”.
Chương 1056: 1056: Tai Họa Ngập Đầu
Tôn Chí Kiều đang chìm đắm trong giấc mộng đẹp của mình, chợt nghe Tôn Húc phẫn nộ hét tên của mình thì giật mình, đứng phắt dậy.
“Bác cả, bác… bác sao thế?”
Tôn Chí Kiều sợ hãi, run rẩy hỏi.
Ở nhà họ Tôn, cô ta có thể xem thường mọi người nhưng không thể không để ý tới Tôn Húc.
Tôn Húc là bác cả cũng là chỗ dựa lớn nhất của cô ta.
Nếu không có Tôn Húc, đừng nói là nắm quyền ở nhà họ Tôn, sợ rằng cô ta còn không thể bảo đảm được ở lại nhà họ Tôn nữa.
Dù sao nhiều năm trước, bố cô ta cũng từng chết vì Tôn Húc.
Cũng do bố Tôn Chí Kiều đã chết vì Tôn Húc nên ông ta vẫn luôn tha thứ cho một số hành vi của cô ta.
Tôn Húc chợt giơ tay chỉ bốn thi thể vẫn nằm trên mặt đất, tức giận hỏi: “Cháu xem những người này là ai!”
Ông ta vừa dứt lời, mấy người bảo vệ nhà họ Tôn đã bước tới, kéo tấm vải trắng phủ trên bốn thi thể ra.
“A!”
Khi Tôn Chí Kiều nhìn thấy gương mặt của bốn thi thể thì lập tức hét lên và bất giác run lên.
Tôn Chí Kiều chỉ liên hệ với web ngầm của Hồng Trần, đây là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy ba gã sát thủ này.
Nhưng cô ta nhận ra Tần Xương.
Cô ta vốn tưởng trong bốn thi thể này có ba thi thể là Dương Thanh, Tần Đại Dũng và Tiêu Tiêu.
Nhưng bây giờ, trong bốn thi thể này lại không hề có Dương Thanh và người thân của anh.
“Sao… sao có thể như vậy được?”
Tôn Chí Kiều trợn trừng mắt nhìn, giọng nói cũng đang run rẩy.
“Cái gì mà sao có thể?”
Tôn Húc tức giận hỏi.
Nếu là trước đây, bất kể Tôn Chí Kiều gây ra họa lớn thế nào, ông ta đều có thể giải quyết.
Nhưng lần này cô ta gây ra họa quá lớn, cho dù ông ta muốn giải quyết cũng không giải quyết được.
Lúc này Tôn Chí Kiều mới ý thức được mình lỡ lời, vội nói: “Bác cả, ý của cháu là người kia chẳng phải là Tần Xương của nhà họ Tần ở Vương thành Tào sao?”
“Lúc trước anh Tào Trí còn dẫn cháu và Tần Xương đi ăn cơm, sao ông ta lại đột nhiên chết được? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Người nhà họ Tôn đều lạnh lùng nhìn Tôn Chí Kiều.
“Diễn đi, cô diễn tiếp đi!”
Tôn Húc vô cùng phẫn nộ.
Tôn Chí Kiều là cháu gái của ông ta, cũng có thể nói ông ta như bố của cô ta vậy.
Ông ta chỉ liếc mắt là biết cô ta có đang diễn trò hay không.
Vừa rồi, khi Tôn Chí Kiều nhìn thấy thi thể của Tần Xương đã kinh ngạc thốt ra thành tiếng, cũng đủ để chứng minh chuyện này có liên quan đến cô ta.
“Bác cả, cháu có diễn gì đâu? Cháu nói thật, anh Trí đã dẫn cháu và Tần Xương đi ăn”.
Tôn Chí Kiều giả vờ bình tĩnh, nghe ông ta hỏi một đằng nhưng trả lời một nẻo.
“Bốp!”
Tôn Húc chợt tát vào mặt Tôn Chí Kiều.
Không biết ông ta tát mạnh tới mức nào mà cô ta bị đánh cho ngã xuống đất, khóe miệng còn có máu chảy ra.
Cô ta kinh ngạc không thể tin nổi, che miệng mình, nước mắt lã chã nhìn Tôn Húc đang tức giận, run rẩy nói: “Bác… bác cả, rốt… rốt cuộc cháu đã làm sai chuyện gì?”
“Cô nói cho Tào Trí biết hầm trú ẩn của nhà họ Tôn chúng ta, sau đó lại dẫn bố vợ và con gái của Dương Thanh vào.
Mấy đứa làm vậy là để gài bẫy cho cậu ta qua, giết cậu ta ở đó!”
Tôn Húc vô cùng phẫn nộ gào lên.
Tôn Chí Kiều nhất thời trợn tròn mắt nhìn.
Cho dù Tôn Húc không đoán đúng hết nhưng đại khái vẫn đúng.
Chẳng qua ngay cả Tào Trí cũng không biết những điều này, tất cả đều là do cô ta tự ý quyết định tìm sát thủ Hồng Trần qua đối phó với Dương Thanh từ trước.
Lần này, cô ta ngẫu nhiên biết được Tần Đại Dũng là đứa con rơi của nhà họ Tần trong Vương thành Tào, Tần Xương lại có dã tâm muốn chiếm tập đoàn Nhạn Thanh làm của riêng.
Vì vậy, cô ta dỗ Tần Xương vài câu, lại bảo Tần Xương dẫn Tần Đại Dũng và Tiêu Tiêu tới hầm trú ẩn của nhà họ Tôn.
Lại thêm Hồng Trần chủ động tìm kiếm sự giúp đỡ của cô ta mới có mọi chuyện xảy ra hôm nay.
Cô ta chợt hiểu rõ vì sao Tào Trí biết những điều này lại lập tức rời khỏi nhà họ Tôn.
Bởi vì trong chuyện xảy ra hôm nay, hắn ta mới là người đáng bị tình nghi nhất.
“Cháu không có làm vậy!”
truyện kiếm hiệp hay
Tôn Chí Kiều vội vàng phủ nhận, mắt đỏ hoe nói: “Cháu không hề biết có chuyện gì xảy ra, những người này chết thì liên quan gì đến cháu chứ?”
“Cho dù các bác thật sự muốn gây khó dễ cũng có thể đi tìm Dương Thanh, là anh ta giết Tần Xương, giết những sát thủ kia, dựa vào đâu lại muốn đổ lỗi cho cháu?”
Tôn Húc cười lạnh: “Giỏi lắm, chuyện đã đến mức như vậy mà cô còn định giấu à? Nếu đã vậy, tôi chỉ có thể để cô gánh vác tất cả những điều này”.
Ông ta vừa dứt lời thì lấy điện thoại di động ra định gọi.
Cho dù Tôn Chí Kiều không biết Tôn Húc muốn gọi cho ai nhưng chợt có dự cảm không tốt, lập tức cuống lên, vội vàng xông tới ngăn cản ông ta.
“Bác cả, bác đừng làm vậy, cháu xin bác đừng đẩy cháu ra!”
Tôn Chí Kiều sợ hãi nói: “Nếu bác thật sự nói ra, Dương Thanh chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cháu, nhà họ Tần ở Vương thành Tào cũng sẽ không bỏ qua cho cháu đâu”.
“Bây giờ cô mới biết sai sao? Muộn rồi!”
Tôn Húc đẩy Tôn Chí Kiều ra và gọi điện thoại mà chẳng hề do dự.
“Bác cả, đừng mà!”
Tôn Chí Kiều lại muốn xông lên ngăn cản như đã phát điên.
Lần này, cô ta còn chưa kịp xông tới đã bị hai bảo vệ nhà họ Tôn ngăn lại.
Mà lúc này, cuộc gọi của Tôn Húc đã được kết nối: “Cậu Trí, Tần Xương chết rồi!”
Tào Trí đã rời khỏi nhà họ Tôn từ lâu.
Sau khi nghe thấy Tôn Húc nói vậy, hắn ta giả vờ chấn động nói: “Ông nói gì? Tần Xương chết rồi à? Hôm qua chúng tôi vẫn còn ăn cơm chung, sao hôm nay đã chết vậy?”
“Cậu Tào, có một số việc, cho dù tôi không nói thì chắc cậu cũng biết rõ”.
Tôn Húc trầm giọng nói: “Tôi gọi điện cho cậu không phải muốn truy cứu gì, chỉ muốn nói cho cậu biết, nếu tôi có thể nghi ngờ cậu thì người khác tất nhiên cũng có thể nghi ngờ cậu”.
“Dù sao Tần Xương cũng là người của nhà họ Tần ở Vương thành Tào, giữa Vương tộc họ Tào và Dương Thanh còn có ân oán”.
“Mà nhà họ Tôn đã thần phục cậu từ lâu”.
“Cậu nói xem, nếu cậu là Dương Thanh, sau khi phân tích như vậy, cậu ta sẽ nghĩ thế nào?”
Tôn Húc nói rất nghiêm túc.
Mà ở bên kia điện thoại, sau khi Tào Trí nghe Tôn Húc nói vậy thì sắc mặt lập tức trở nên thâm trầm.
Hắn ta im lặng một lúc lâu rồi đột nhiên hỏi: “Ông đang chất vấn tôi à?”
Lúc này, không ngờ Tôn Húc chẳng sợ hãi, vô cùng bình tĩnh nói: “Cậu Trí, không phải tôi muốn chất vấn cậu mà tất cả những điều này đều chỉ thẳng về phía cậu”.
“Bây giờ tôi gọi điện thoại cho cậu chỉ muốn thương lượng kế sách ứng phó với cậu chứ không phải tranh luận gì cả”.
“Dù sao, nhà họ Tôn đã bước lên thuyền của Vương tộc họ Tào từ lâu, bây giờ muốn rời đi, sợ rằng chỉ có nhà họ Tôn bị phá hủy!”
“Tôi có thể nói cho cậu biết, không chỉ Tần Xương chết mà ba gã cao thủ hàng đầu cũng đã chết rồi”.
“Quan trọng là Dương Thanh còn phải bảo vệ bố vợ bị thương nặng và con gái đã hôn mê”.
Tôn Húc chỉ nói vài câu như thế lại tiết lộ với Tào Trí rất nhiều tin tức quan trọng.
“Tôi ở nhà họ Tôn chờ cậu đến!”
Tôn Húc thấy Tào Trí không nói lời nào thì biết hắn ta cũng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.
Ông ta bỏ lại một câu rồi cúp máy.
Chương 1057: 1057: Không Gánh Tiếng Xấu Cho Kẻ Khác
Sắc mặt Tào Trí vô cùng nặng nề khi nghe được tiếng cúp máy trong điện thoại.
Đương nhiên hắn ta hiểu ý của Tôn Húc.
Dương Thanh có thể bảo vệ bố vợ và con gái, còn giết chết ba gã sát thủ hàng đầu, điều này đã chứng minh thực lực của anh rất mạnh.
Mà người bị giết không chỉ là ba gã sát thủ, còn có cả Tần Xương.
Người khác có thể không biết thân phận của Tần Xương nhưng Tào Trí lại biết rất rõ.
Ông ta là người xuất sắc nhất trong thế hệ trung niên của nhà họ Tần – gia tộc quyền quý hạng nhất trong Vương thành Tào, cũng là nhân vật quan trọng có hy vọng trở thành người thừa kế của nhà họ Tần.
Không chỉ vậy, Tần Xương chỉ mới bốn mươi bảy tuổi đã đạt đến thực lực Vương Cảnh trung kỳ, thiên phú võ đạo rất tốt.
Dù sao Tào Vương – cao thủ số một của Vương thành Tào cũng chỉ là Vương Cảnh đỉnh phong.
Mà cao thủ mạnh nhất của mấy gia tộc quyền thế nhất phía dưới Vương tộc họ Tào cũng chỉ đạt tới Vương Cảnh hậu kỳ.
Tần Xương là cao thủ Vương Cảnh trung kỳ đã chứng tỏ thiên phú võ đạo của ông ta.
Nhưng Tôn Húc vừa nói cho hắn ta biết Tần Xương cũng bị giết chết.
Thông qua việc này để phân tích, có thể xác định được thực lực của Dương Thanh ít nhất phải là Vương Cảnh hậu kỳ.
“Khốn kiếp!”
Tào Trí rất tức giận, chẳng biết đang mắng Dương Thanh hay Tôn Húc.
“Cậu Trí, có phải nhà họ Tôn này hơi lớn lối không? Ông ta cũng dám uy hiếp cậu”.
Một người trung niên mặc comple bên cạnh Tào Trí lạnh lùng nói.
Người trung niên tên là Bạch Hướng Huy, là cao thủ do Vương tộc họ Tào sắp xếp bảo vệ Tào Trí.
Cho dù là trong Vương tộc họ Tào, ông ta cũng là một trong những cao thủ đứng đầu có thực lực Vương Cảnh trung kỳ.
Mặc dù ông ta không nghe được hết cuộc nói chuyện của Tào Trí và Tôn Húc nhưng đại khái vẫn biết được vài nội dung.
Tào Trí nhìn Bạch Hướng Huy, lạnh giọng hỏi: “Nếu ông và Tần Xương giao đấu, ông nắm chắc được phần thắng?”
Vẻ mặt Bạch Hướng Huy lập tức trở nên nặng nề, suy nghĩ một lát mới nói: “Tần Xương là cao thủ mạnh nhất trong thế hệ trung niên của nhà họ Tần.
Mặc dù ông ta có thực lực Vương Cảnh trung kỳ nhưng trên thực tế võ lực rất mạnh, tôi giao đấu với ông ta sẽ không chắc thắng hay thua!”
“Nếu cậu muốn hỏi tôi nắm chắc mấy phần thắng, vậy chỉ có năm phần thôi!”
Tào Trí cười giễu cợt: “Ông còn nhớ chuyện xảy ra ở nhà họ Tần vào nửa tháng trước không?”
Sắc mặt Bạch Hướng Huy lập tức thay đổi: “Ý cậu muốn nói chuyện sát thủ mới bước vào Vương Cảnh hậu kỳ chết ở nhà họ Tần nửa tháng trước à?”
Tào Trí khẽ gật đầu nói: “Là Tào Trí giết tên sát thủ Vương Cảnh hậu kỳ kia!”
Ầm!
Bạch Hướng Huy lập tức chấn động, biến sắc.
Mặc dù ông ta có thực lực ngang với Tần Xương nhưng nếu giao đấu với cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ, kể cả đối phương vừa bước vào Vương Cảnh hậu kỳ, ông ta cũng không có phần thắng nào.
Bây giờ, Tần Xương đã giết một sát thủ Vương Cảnh hậu kỳ, chứng tỏ ông ta cũng không có phần thắng.
“Vậy thì thật đáng tiếc, nếu Tần Xương không chết, sau này chắc chắn sẽ là chủ nhà họ Tần!”
Bạch Hướng Huy nói với vẻ tiếc nuối.
Tào Trí đột nhiên đứng dậy: “Chúng ta đi tới nhà họ Tôn thôi!”
Tào Trí cảm thấy rất khủng hoảng.
Tần Xương – người có thể giết chết Vương Cảnh hậu kỳ còn bị Dương Thanh giết chết, điều này chứng tỏ Dương Thanh có thể dễ dàng giết chết sát thủ Vương Cảnh hậu kỳ.
Nếu thực lực của Dương Thanh chỉ là Vương Cảnh hậu kỳ thì cũng thôi, nếu đã đạt tới Vương Cảnh đỉnh phong sẽ càng khiến hắn ta tuyệt vọng hơn.
Dù sao Tào Vương cũng chỉ là thực lực Vương Cảnh đỉnh phong.
Quan trọng là Dương Thanh còn trẻ như vậy.
Hắn ta chợt thấy hối hận vì đã đắc tội Dương Thanh, nhưng bây giờ hối hận cũng đã quá muộn rồi.
Hắn ta chỉ có thể kiên trì tới cùng, đi tới nhà họ Tôn thương lượng kế sách rồi quyết định nên ứng phó với cơn giận của Dương Thanh thế nào.
Nửa giờ sau, một chiếc xe Rolls Royce màu đen chậm rãi lái vào nhà họ Tôn.
Tào Trí bước ra khỏi xe, Bạch Hướng Huy giống như tháp sắt theo sát phía sau hắn ta.
Nếu là trước đây, khi Tào Trí tới nhà họ Tôn, bọn họ chắc chắn sẽ thu xếp cho một nhân vật quan trọng trong nhà tới tiếp đón.
Nhưng hôm nay, người tới đón chỉ là một nhân vật nhỏ mà hắn ta chưa từng gặp.
Điều này làm Tào Trí cảm nhận được một tín hiệu không tốt.
“Cậu Trí, cuối cùng cậu đã tới rồi!”
Người tiếp đón dẫn Tào Trí tới phòng họp của nhà họ Tôn.
Tôn Húc vừa thấy hắn ta đã nói ngay.
Nhưng ông ta vẫn ngồi ở vị trí chủ nhà, thậm chí không định đứng lên.
Xung quanh bàn hội nghị đều là những nhân vật đứng đầu trong nhà họ Tôn.
Lúc này, bọn họ đều lãnh đạm, ngồi trên ghế không đứng dậy.
Tào Trí ngồi xuống chỗ đối diện với Tôn Húc, hai mắt hơi nheo lại: “Ông chủ Tôn, ông mời tôi qua gấp là để đón tiếp tôi như vậy sao?”
Tôn Húc thờ ơ nói: “Cậu Trí, hôm nay chúng tôi tìm cậu tới để thương lượng cách đối phó chứ không phải tới nghe cậu ra vẻ ra đây.
Nếu cậu tới để vênh váo thì nhà họ Tôn chúng tôi không chào đón cậu!”
“Khốn kiếp, ông nói gì?”
Bạch Hướng Huy đứng phía sau Tào Trí lập tức bước tới một bước, vô cùng giận dữ quát.
Chẳng qua Bạch Hướng Huy vừa thoáng động, năm sáu điểm đỏ ngắm bắn đột nhiên xuất hiện ở trên đầu ông ta ép ông ta phải lập tức dừng bước.
Vẻ mặt Tào Trí thâm trầm, nhìn chằm chằm vào Tôn Húc: “Ông có biết mình đang làm gì không?”
“Tôi chỉ biết, nếu chúng ta không thương lượng xong chuyện tiếp theo, nhà họ Tôn sẽ chẳng còn.
Người của cậu Trí muốn động đến tôi, lẽ nào tôi còn phải ngồi chờ chết à?”
Tôn Húc cười lạnh.
Lúc này ông ta đã bất chấp mọi giá, làm gì còn kính trọng Tào Trí nữa?
“Tốt! Rất tốt!”
Tào Trí giận dữ cười ngược: “Nói đi, ông muốn thương lượng với tôi chuyện gì?”
“Tần Xương dẫn con gái và bố vợ của Dương Thanh vào hầm trú ẩn của nhà họ Tôn, còn có ba gã sát thủ hàng đầu liên thủ giết chết cậu ta.
Việc này đều do cậu đứng phía sau sai khiến à?”
Tôn Húc hỏi.
“Ông đang chất vấn tôi sao?”
Tào Trí vô cùng tức giận vì chưa bao giờ bị Tôn Húc khinh thường như vậy.
“Nếu cậu Trí cho là vậy thì tôi cũng chẳng còn cách nào, tùy cậu nghĩ thôi”.
Tôn Húc thản nhiên nói: “Tôi không biết gì về chuyện lần này, cũng rất phẫn nộ.
Cậu Trí thu xếp cho Tần Xương dẫn bố vợ và con gái của Dương Thanh vào nhà họ Tôn tôi, còn tìm sát thủ đối phó với cậu ta, cậu nên nói rõ về chuyện này”.
“Nhà họ Tôn tôi cũng không muốn gánh tội cho người khác.
Dương Thanh có thể dễ dàng giết chết ba gã sát thủ hàng đầu thế giới, nếu cậu ta thật sự muốn trả thù thì nhà họ Tôn sẽ không gánh nổi cơn giận đó”.
“Cậu Trí là người của Vương tộc họ Tào, chuyện này lại do cậu sai khiến, vậy cũng nên gánh trách nhiệm!”
Cho tới lúc này, Tôn Húc vẫn còn nhớ cảnh tượng đã nhìn thấy ở hầm trú ẩn kia.
Ba gã sát thủ, một tên trong đó chỉ cần giẫm chân đã khiến nền xi măng vỡ nát.
Nhưng ông ta vô cùng khiếp sợ khi thấy sát thủ mạnh như vậy mà vẫn bị Dương Thanh giết chết được.
Vừa rồi ông ta đi qua hầm trú ẩn lại càng chấn động hơn, không ngờ thấy có rất nhiều nơi trên mặt đất bị phá hỏng.
Ông ta biết rõ hầm trú ẩm của nhà họ Tôn là công trình lớn thế nào.
Có thể nói ném tên lửa vào cũng chưa chắc có thể phá được nơi đó.
Nhưng Dương Thanh và ba gã sát thủ giao đấu lại phá hỏng rất nhiều chỗ.
Cho dù ông ta không tận mắt nhìn thấy nhưng vẫn có thể tưởng tượng được cuộc chiến đấu ở phía dưới đã diễn ra ác liệt tới mức nào.
“Chuyện này đều do Tôn Chí Kiều làm, liên quan gì đến tôi? Chuyện xảy ra ở nhà họ Tôn, cho dù Dương Thanh có tới cũng là tìm các ông”.
Tào Trí nói với vẻ rất hung hăng.
Hắn ta đường đường là người thừa kế nhánh ba của Vương tộc họ Tào, sau này là chủ nhánh ba, lúc này lại bị một chủ gia tộc quyền quý nhỏ bé ở Yến Đô uy hiếp, có thể tưởng tượng được hắn ta phẫn nộ tới mức nào..
Chương 1058: 1058: Là Cháu Làm
Tôn Húc sợ nhất là Tào Trí đổ chuyện này cho nhà họ Tôn.
Lúc này nghe Tào Trí nói vậy, ông ta càng giận hơn.
“Cậu dám làm mà không dám nhận à?”
Ánh mắt Tôn Húc lạnh lùng, sắc bén.
“Lẽ nào tôi nói còn chưa đủ rõ ràng sao? Chuyện ám sát Dương Thanh chẳng liên quan gì đến tôi, tất cả đều là do Tôn Chí Kiều hận Dương Thanh nên tìm sát thủ Hồng Trần đối phó với cậu ta từ trước”.
“Một khi Hồng Trần đã tiếp nhận nhiệm vụ, trừ khi mục tiêu của nhiệm vụ chết, bằng không sát thủ Hồng Trần sẽ không ngừng ám sát, mỗi lần đều bố trí sát thủ mạnh hơn để thực hiện nhiệm vụ”.
“Hơn nữa số tiền thuê Hồng Trần làm nhiệm vụ đặc biệt cao, ít nhất phải một trăm triệu trở lên.
Nhiệm vụ cấp độ như Dương Thanh thì ít nhất phải một tỷ”.
Tào Trí nghiến răng nghiến lợi nói: “Nếu các người không tin thì cứ việc đi kiểm tra tài khoản của Tôn Chí Kiều, chắc chắn sẽ có lịch sử chuyển khoản mấy trăm triệu”.
Tôn Húc vốn không tin Tào Trí, nhưng sau khi nghe Tào Trí nói vậy thì có hơi hoảng loạn.
Nhìn Tào Trí không giống đang nói dối.
Nhưng nếu hắn ta không thừa nhận, nhà họ Tôn chỉ có thể tới gánh vác chuyện này.
“Con đàn bà đê tiện Tôn Chí Kiều đâu? Các ông hỏi cô ta, chẳng phải sẽ rõ sao?”
Tào Trí tức giận nói.
Hắn ta khó khăn lắm mới nắm được nhà họ Tôn – một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô trong tay mình, không ngờ bây giờ bọn họ lại muốn phản bội.
Đương nhiên hắn ta hiểu rõ Tôn Húc muốn làm gì.
Đơn giản là chuyện Dương Thanh giết chết ba gã sát thủ Hồng Trần đã dọa bọn họ sợ, bọn họ muốn đổ tất cả mọi chuyện cho Vương tộc họ Tào.
Nhưng Tào Trí tức giận vì hắn ta thật sự không sai người làm chuyện này.
“Thế nào? Các ông không dám tìm Tôn Chí Kiều đến đây đối chất à?”
Thấy Tôn Húc mãi không chịu gọi Tôn Chí Kiều qua, Tào Trí cười lạnh nói.
Tôn Húc không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào Tào Trí rồi chợt nói: “Tôi chỉ muốn hỏi cậu Trí một vấn đề, nếu chuyện này thật sự do Tôn Chí Kiều làm, cậu định giúp nhà họ Tôn chúng tôi thế nào?”
“Giúp nhà họ Tôn à?”
Tào Trí cười giễu cợt: “Các ông đã muốn đổ tội cho tôi còn muốn tôi giúp nhà họ Tôn sao? Không thể nào!”
“Từ nay về sau, chuyện của nhà họ Tôn không liên quan tới Vương tộc họ Tào tôi nữa!”
Tào Trí vừa dứt lời, đám người đứng đầu nhà họ Tôn đều biến sắc.
Nhà họ Tôn mất đi sự che chở của Vương tộc họ Tào, sẽ chỉ có thể bị hủy diệt.
Chỉ có Tôn Húc vẫn đặc biệt bình tĩnh nhưng sâu trong đôi mắt lóe lên ánh sáng lạnh.
“Cậu Trí, cậu không thể làm vậy được.
Nhà họ Tôn vì làm việc cho Vương tộc họ Tào mới đắc tội Dương Thanh.
Nếu lúc này cậu mặc kệ chúng tôi, cậu ta chắc chắn sẽ tiêu diệt nhà họ Tôn chúng tôi mất”.
“Đúng vậy! Vẫn mong cậu Tào bớt giận.
Bây giờ đã xảy ra chuyện này, bất kể ai đúng ai sai, có truy cứu cũng chẳng nghĩa lý gì.
Cậu Trí tìm Tào Vương và mấy cao thủ hàng đầu qua, chắc chắn có thể giết chết được Dương Thanh”.
“Cậu Trí, nhà họ Tôn biết sai rồi, cậu chắc chắn không thể mặc kệ nhà họ Tôn được!”
Nhất thời, đám người đứng đầu nhà họ Tôn vội vàng cầu xin.
Tào Trí đặc biệt hưởng thụ cảm giác được mọi người cầu xin như vậy.
Hắn ta dựa lưng vào ghế, cười ha hả nói với Tôn Húc: “Ông chủ Tôn, ông thấy chưa? Người nhà họ Tôn các ông đều hiểu không có Vương tộc họ Tào, nhà họ Tôn chẳng là gì cả”.
Tôn Húc hít sâu một hơi: “Cậu Trí, nhà họ Tôn biết sai rồi, mong cậu đừng vứt bỏ nhà họ Tôn!”
“Ha ha, các ông cầu xin tôi à? Bây giờ các ông biết sai rồi à?”
Tào Trí cười to: “Tôi nghe nói ông từng quỳ xuống xin Dương Thanh tha cho ông.
Sao giờ tới lượt ông cầu xin tôi mà ông còn dám ngồi vậy?”
“Bịch!”
Tôn Húc đứng dậy và quỳ xuống mà không hề do dự, cúi đầu, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cầu xin cậu Trí cho nhà họ Tôn tôi một cơ hội!”
“Ha ha ha ha…”
Tào Trí cười như điên, vô cùng đắc ý.
Nhưng hắn ta không nhìn thấy được sát khí trong mắt Tôn Húc.
“Thật ngại quá, nhà họ Tôn đã không còn giá trị gì nữa.
Từ nay về sau, nhà họ Tôn chết hay sống đều không liên quan tới Vương tộc họ Tào!”
Sau khi Tào Trí cười đủ rồi, nói với vẻ trêu tức mà không hề do dự.
“Cậu Trí, cậu nói gì? Vương tộc họ Tào thật sự muốn vứt bỏ nhà họ Tôn à?”
“Chủ gia tộc đã quỳ xuống cầu xin cậu, sao cậu còn muốn vứt bỏ chúng tôi?”
“Cậu Trí, cậu không thể vứt bỏ nhà họ Tôn được!”
Đám người đứng đầu nhà họ Tôn đều quỳ xuống, liên tục cầu xin.
Nếu là chuyện khác, Tào Trí chắc chắn sẽ không vứt bỏ nhà họ Tôn, nhưng chuyện lần này làm hắn ta biết rõ hơn về thực lực của Dương Thanh.
Dưới tình huống này, nếu hắn ta còn muốn gắn liền Vương tộc họ Tào với nhà họ Tôn thì đúng là một con lợn ngu ngốc.
“Nếu tôi đã nói phải vứt bỏ nhà họ Tôn, đừng nói các ông quỳ xuống, cho dù có nằm xuống cũng vô ích thôi”.
Tào Trí cười to, nhìn về phía Tôn Húc nói với vẻ hài hước: “Trước đó chẳng phải ông vẫn rất kiêu căng à? Thậm chí các ông còn dám dùng súng chĩa vào đầu tôi, ông có coi tôi ra gì không?”
“Bây giờ ông biết sợ à? Hối hận rồi sao? Nhưng đã muộn rồi! Các ông cứ chờ sự trả thù của Dương Thanh đi!”
Tôn Húc chậm rãi từ dưới đất đứng lên, từ trên cao nhìn xuống Tào Trí đang ngồi trên ghế và hỏi lại lần nữa: “Cậu Trí, cậu thật sự muốn vứt bỏ nhà họ Tôn à?”
“Nói nhảm, tôi không vứt bỏ các ông, chẳng lẽ còn muốn đứng ra gánh vác tất cả thay các ông sao?”, Tào Trí cười lạnh nói.
“Được, nếu đã vậy, mời cậu về đi! Từ nay về sau, chuyện nhà họ Tôn không liên quan tới Vương tộc họ Tào nữa!”
Tào Trí vừa dứt lời, Tôn Húc lại nói.
“Cái gì?”
Lần này, đến lượt Tào Trí chấn động.
Với hiểu biết của hắn ta về Tôn Húc, đáng lẽ ông ta phải quỳ xuống tiếp tục xin tha.
Nhưng ngoài dự đoán của hắn ta là ông ta không làm vậy, trái lại còn muốn hắn ta rời đi.
“Chủ gia tộc!”
Đám người đứng đầu nhà họ Tôn đều biến sắc, vội vàng ngăn cản.
“Tất cả câm miệng lại cho tôi!”
Tôn Húc tức giận hét lên, lúc này người nhà họ Tôn mới không nói nữa.
“Tôn Húc ông giỏi lắm.
Ông đã nói vậy, sau này đừng mong được Vương tộc họ Tào che chở nữa”.
Tào Trí lạnh lùng nói rồi đứng dậy: “Chúng ta đi thôi!”
Bạch Hướng Huy nhìn chằm chằm vào Tôn Húc, cuối cùng chỉ tay vào Tôn Húc nói: “Ông sẽ chết rất khó coi!”
Tào Trí nhanh chóng dẫn theo Bạch Hướng Huy rời đi.
Sát khí hiện rõ trong mắt Tôn Húc.
Mấy người đứng đầu nhà họ Tôn đều sợ hãi, không dám nói một lời nào.
“Các ông có biết sát thủ Hồng Trần mạnh thế nào không?”
Tôn Húc chợt hỏi.
Những người đứng đầu nhà họ Tôn đều sửng sốt, liếc nhìn nhau, không rõ tại sao Tôn Húc lại đột nhiên hỏi như vậy.
“Ông chủ, sát thủ Hồng Trần rất lợi hại à?”
Một cấp cao của nhà họ Tôn hỏi.
Tôn Húc nói với vẻ nghiêm trọng: “Hồng Trần là tổ chức sát thủ hàng đầu trên thế giới.
Tôi nghe đồn bọn họ có cao thủ Thần Cảnh.
Mà sát thủ Hồng Trần tới giết Dương Thanh hôm nay đã là đợt thứ ba”.
“Từ trước tới nay, khả năng hoàn thành nhiệm vụ của sát thủ Hồng Trần là một trăm phần trăm, chưa bao giờ tiến hành ba lần ám sát với cùng một mục tiêu”.
“Nhưng mỗi lần tổ chức sát thủ Hồng Trần phái người ra ám sát, ít nhất cũng phải là cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ”.
“Điều này cũng có nghĩa là sát thủ lần đầu tiên ám sát Dương Thanh ít nhất phải có thực lực Vương Cảnh sơ kỳ.
Sát thủ lần thứ hai ám sát cậu ta ít nhất là thực lực Vương Cảnh trung kỳ.
Hôm nay là lần thứ ba ám sát, thực lực của sát thủ ít nhất phải là Vương Cảnh hậu kỳ”.
Tôn Húc nói đến đây thì dừng lại.
Nhưng những người đứng đầu nhà họ Tôn đều lộ vẻ khó tin.
“Chủ gia tộc, ý của ông là ba sát thủ bị Dương Thanh giết chết hôm nay có thực lực đạt đến Vương Cảnh hậu kỳ sao?”
Một nhân vật lớn tuổi trong nhà họ Tôn run rẩy nói: “Nói cách khác, Dương Thanh có thể giết cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ?”
“Cho nên thực lực của Dương Thanh ít nhất phải là Vương Cảnh đỉnh phong?”
“Mà thực lực năm chủ Vương tộc lớn ở Chiêu Châu là Vương Cảnh đỉnh phong, cũng có nghĩa là thực lực của Dương Thanh có thể tương đương với chủ Vương tộc?”
Người lớn tuổi nhà họ Tôn càng hỏi lại càng run rẩy hơn.
Tôn Húc nặng nề gật đầu: “Bây giờ, các ông đã biết tại sao tôi không chịu thỏa hiệp trong chuyện này rồi chứ?”
Bịch!
Người lớn tuổi nhà họ Tôn kia ngồi phịch xuống đất.
“Chủ gia tộc, vậy chúng ta nên làm gì bây giờ? Ngay cả Vương tộc họ Tào cũng không phải là đối thủ của Dương Thanh, nhà họ Tôn chúng ta làm sao đối phó được với cơn giận của cậu ta chứ?”
Một người cầm quyền trong nhà họ Tôn vội hỏi.
Ánh mắt Tôn Húc lạnh dần: “Chuyện này, tôi tất sẽ có sắp xếp khác, các ông chỉ cần nhớ kỹ một việc, bất kể xảy ra chuyện gì cũng phải kiên định là chuyện này không liên quan gì với nhà họ Tôn, tất cả đều do Tào Trí bố trí”.
Mấy người cầm quyền trong nhà họ Tôn nghe vậy đều chấn động.
Tôn Húc định đổ mọi trách nhiệm cho Tào Trí à?
Nhưng nghĩ đến sự đáng sợ của Dương Thanh, bọn họ chỉ có thể lựa chọn làm vậy.
Sau khi ra khỏi phòng họp, Tôn Húc đi thẳng tới phòng của Tôn Chí Kiều.
“Bác cả!”
Thấy Tôn Húc đến, Tôn Chí Kiều vội vàng bước tới đón, trên mặt còn hằn rõ dấu tay.
Đó là do ông ta đánh cô ta trước lúc họp.
Tôn Húc khẽ gật đầu, nhìn dấu tay trên mặt Tôn Chí Kiều và chợt thở dài: “Chí Kiều, bác cả đánh cháu, cháu có trách bác không?”
Tôn Chí Kiều vội vàng lắc đầu: “Bác cả, nếu không nhờ có bác thì cháu chẳng có ngày hôm nay, nói không chừng đã bị đuổi ra khỏi nhà họ Tôn từ lâu rồi.
Bác đánh cháu cũng vì muốn tốt cho cháu thôi, sao cháu có thể trách bác được?”
“Tốt lắm, bác hỏi cháu một việc, cháu phải thành thật trả lời!”
Tôn Húc đột nhiên nghiêm mặt nói.
Tôn Chí Kiều dường như hiểu rõ Tôn Húc muốn hỏi gì, mặt tái đi nhưng vẫn gật đầu: “Bác cả, bác cứ hỏi!”
“Rốt cuộc chuyện xảy ra ở hầm trú ẩn của nhà họ Tôn hôm nay có liên quan tới cháu không?”
Tôn Húc hỏi.
Tôn Chí Kiều khẽ gật đầu, mắt đỏ hoe nói: “Bác cả, cháu không ngờ Dương Thanh lợi hại như vậy, ngay cả sát thủ Hồng Trần cũng không giết được anh ta!”
“Bác cả, cháu biết sai rồi, sau này cháu không dám làm vậy nữa! Cầu xin bác cả tha cho cháu!”
Tôn Húc vốn đã nghĩ đến đáp án này nhưng sau khi nghe Tôn Chí Kiều tự mình thừa nhận vẫn thấy khó chịu.
“Chí Kiều, chỉ cần cháu làm một việc cho nhà họ Tôn, bác sẽ tha thứ cho cháu!”
Tôn Húc nói.
Tôn Chí Kiều liên tục gật đầu: “Bác cả, bác bảo cháu làm gì cháu cũng sẵn lòng, cho dù có bảo cháu chết cũng được!”
“Được, vậy cháu chết ngay đi!”
Tôn Húc vừa dứt lời, một cao thủ phía sau ông ta chợt rút ra một khẩu súng lục và bắn vào tim của Tôn Chí Kiều.
.
Chương 1060: 1060: Quỳ Xuống Xin Tha
“Kế hoạch hạt giống?”
Dương Thanh kinh ngạc, không ngờ Tần Đại Dũng còn có thân phận như vậy.
Anh đã biết Tần Đại Dũng không phải người nhà họ Tần ở Giang Hải, mà là trẻ mồ côi được nhận nuôi từ nhỏ.
Cũng chính vì thế nên ông ấy luôn bị nhà họ Tần ở Giang Hải ghét bỏ, thậm chí đến cả Tần Thanh Tâm và Tần Y cũng không được chào đón.
Nào ngờ Tần Đại Dũng lại là người của gia tộc lớn ở Vương thành Tào.
Nhưng kế hoạch hạt giống này là cái gì?
Kế hoạch hạt giống là kế hoạch bí mật của nhà họ Tần, chỉ người cầm quyền của nhà họ Tần mới được biết.
“Cứ mười năm một lần, nhà họ Tần sẽ âm thầm phái một đám người nhánh phụ phân tán ở mọi nơi trên Chiêu Châu, thậm chí là ở các nước khác”.
“Mục đích của nhà họ Tần chính là muốn tìm ra những người có thân phận quan trọng trong số những người này để phát triển nhà họ Tần”.
“Bố vợ của anh chính là một người thuộc kế hoạch hạt giống từ năm mươi năm trước của nhà họ Tần.
Lúc trước Tần Xương đã tìm ông ấy, muốn ông ấy mang theo tập đoàn Nhạn Thanh trở về nhà họ Tần”.
“Chính vì bị bố vợ anh từ chối nên Tần Xương mới bắt bố vợ và con gái của cậu đi, để ép Tần Đại Dũng đồng ý trở về”.
Trong điện thoại liên tục truyền ra các tin tức mật khiến tâm trạng của Dương Thanh vô cùng nặng nề.
Theo kết quả người của anh điều tra được, Tần Đại Dũng biết thân phận của mình nhưng lúc ở nhà họ Tôn lại không chịu nói ra.
Chứng tỏ Tần Đại Dũng không muốn Dương Thanh nảy sinh xung đột với nhà họ Tần nên mới giấu diếm chuyện này.
Với tác phong làm việc của Dương Thanh, những gì Tần Xương làm ra đã đủ để nhà họ Tần trả giá đắt.
Nhưng vì quan hệ của Tần Đại Dũng với nhà họ Tần, anh không thể làm vậy.
“Tôi còn điều tra được tối qua, Tào Trí còn dẫn theo Tôn Chí Kiều đi ăn với Tần Xương.
Sau bữa cơm, Tôn Chí Kiều lại hẹn gặp riêng với Tần Xương”.
“Hầm trú ẩn dưới lòng đất của nhà họ Tôn là bí mật của gia tộc, không có nhiều người biết.
Rất có thể là Tôn Chí Kiều bảo Tần Xương nhốt người trong hầm trú ẩn của nhà họ Tôn”.
Trong điện thoại lại vang lên giọng nói kia.
“Tôn Chí Kiều?”
Dương Thanh cau mày, cảm thấy cái tên này khá quen nhưng nghĩ mãi không ra.
“Cô ta là cháu gái của Tôn Húc.
Khi giải trí Ngôi Sao còn thuộc về nhà họ Tôn, cô ta là tổng giám đốc, lúc trước từng hãm hại Hạ Hà một lần”.
Đối phương bỗng nói tiếp.
Lúc này, Dương Thanh mới nhớ ra cô ta.
Suýt thì anh đã quên mất cái tên Tôn Chí Kiều này, không ngờ cô ta có thể khiến Tào Trí dẫn mình đi ăn với Tần Xương.
Đối phương lại hỏi: “Anh Thanh, hiện giờ chỉ điều tra được chừng này, có cần ra tay với nhà họ Tần của Vương thành Tào không?”
“Không cần!”
Dương Thanh lạnh lùng nói.
“Xảy ra chuyện gì vậy anh?”
Dương Thanh vừa cúp máy, Mã Siêu sốt sắng hỏi.
Anh ta là anh em thân thiết nhất của Dương Thanh, nhìn sự biến đổi trên mặt anh đã biết giờ đây tâm trạng của anh cực kỳ kém.
Dương Thanh lắc đầu không giải thích, nói với Mã Siêu: “Bây giờ nhiệm vụ của cậu là dưỡng thương cho tốt.
Tôi sẽ tự mình giải quyết những chuyện còn lại”.
Mã Siêu suýt chết ở Vương tộc họ Quan, nếu không nhờ thần y Phùng cứu giúp, e là đã bỏ mạng.
Đến tận bây giờ vết thương vẫn chưa hồi phục.
Hơn nữa, Mã Siêu và Ngải Lâm vừa mới kết hôn không lâu.
Nếu Mã Siêu lại gặp nguy hiểm, Ngải Lâm sẽ không tha thứ cho Dương Thanh.
Mã Siêu bỗng cảm thấy áy náy.
Lúc trước tới Vương tộc họ Quan chỉ là nhất thời xúc động, hiện giờ cảm thấy rất hối hận, không chỉ không giúp được gì cho Dương Thanh, còn trở thành gánh nặng vướng víu.
“Em xin lỗi! Anh yên tâm, sau này em sẽ không làm gì thiếu suy nghĩ nữa đâu!”
Mã Siêu đột nhiên nói lời xin lỗi.
Dương Thanh vỗ vai anh ta: “Cậu phải dưỡng thương tốt mới có thể làm việc cho tôi”.
Anh vừa dứt lời, bên ngoài bỗng trở nên hỗn loạn.
“Xảy ra chuyện gì?”
Dương Thanh nhíu mày.
Tần Đại Dũng vẫn đang trong phòng cấp cứu, bên ngoài loạn lên khiến anh rất bực bội.
Đúng lúc này, anh trông thấy bảy tám người để trần nửa người trên, mỗi người đều đeo một bó bụi gai.
Bụi gai đã đâm vào da thịt sau lưng họ, máu chảy đầm đìa.
Sau lưng bọn họ còn có rất nhiều vệ sĩ phong tỏa, chặn người ngoài vây xem.
“Bịch!”
Mấy người đeo bụi gai kia đi tới trước mặt Dương Thanh rồi đồng loạt quỳ xuống.
Cảnh tượng này khiến đám người vây xem đều khiếp sợ.
“Tôn Húc, chủ nhà họ Tôn trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô dẫn những người cầm quyền tới nhận tội chịu phạt!”
Người dẫn đầu chính là Tôn Húc, chủ nhà họ Tôn.
Ông ta đang quỳ dưới chân Dương Thanh, vẻ mặt khẩn khoản.
Người vây xem vốn không biết thân phận của những người này nghe thấy thế trợn tròn mắt.
“Trời ạ, bọn họ đều là người của nhà họ Tôn, một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô.
Người dẫn đầu còn là chủ gia tộc, Tôn Húc!”
“Bọn họ tới đây để nhận tội chịu phạt, rốt cuộc người trẻ tuổi kia là ai mà có thể khiến chủ nhà họ Tôn tự mình tới nhận tội?”
“Bầu trời Yến Đô sắp đổi rồi sao? Người trẻ tuổi có thể khiến ông chủ nhà họ Tôn quỳ xuống chịu tội có thân phận gì?”
Tất cả đều sợ ngây người.
Trong mắt người Yến Đô, tám gia tộc đứng đầu Yến Đô đã là thế lực đứng đầu, chủ của các gia tộc này lại càng cao quý.
Bọn họ hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi còn người có thể khiến chủ của một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô quỳ xuống xin tha.
Quan trọng là, đối phương chỉ là một chàng trai mới hơn hai mươi tuổi.
“Cậu Thanh, tôi đã điều tra rõ ràng.
Mọi chuyện xảy ra ở nhà họ Tôn đều do Tào Trí của Vương tộc họ Tào đứng sau sai khiến.
Cậu ta mê hoặc Tôn Chí Kiều, hợp mưu với Tần Xương bắt nhốt bố vợ và con gái của cậu trong nhà họ Tôn”
“Tội đồ Tôn Chí Kiều đã bị tôi tự tay giết chết.
Không chỉ vậy, tôi còn chủ động kháng nghị, hoàn toàn cắt đứt quan hệ với Vương tộc họ Tào rồi”.
“Từ nay về sau, nhà họ Tôn chỉ đi theo cậu Thanh, tuyệt đối sẽ không phản bội!”
Dứt lời, Tôn Húc cầm một con dao bằng tay phải đâm vào cánh tay của mình.
Đến cả Dương Thanh cũng sững sờ, không ngờ Tôn Húc sẽ chịu tội bằng cách này.
Nhát đâm vừa rồi đã đâm nát gân tay trái, dù có chữa khỏi cũng không thể khôi phục lại như bình thường.
“Tôi tự phế bỏ một cánh tay tỏ lòng trung thành, mong cậu Thanh tha thứ cho nhà họ Tôn!”
Tôn Húc lớn tiếng nói, hơi khom người cúi đầu xuống, chờ Dương Thanh quyết định.
“Xin cậu Thanh tha thứ cho nhà họ Tôn!”
Đám dòng chính nhà họ Tôn sau lưng Tôn Húc cũng đồng thanh hô lên.
Khiến cho mọi người đều kinh hãi!
Nhưng sắc mặt của Dương Thanh lại tối sầm lại.
Mặc kệ chuyện này không có quan hệ với nhà họ Tôn nhưng vẫn xảy ra ở nhà họ Tôn.
Chủ yếu là anh không có thiện cảm gì với bọn họ.
Tính ra Tôn Húc đã quỳ xuống xin anh tha thứ ba lần.
Lần nào mà chẳng hèn mọn như thế?
Nhưng có lần nào Tôn Húc thật sự biết hối cải chưa?
Nếu không vì sợ Dương Thanh tiêu diệt nhà họ Tôn, sao Tôn Húc phải làm vậy?
“Ông vẫn còn mặt mũi tới cầu xin anh tôi tha cho ông sao?”
Mã Siêu bước lên, châm chọc nói: “Nếu tôi nhớ không nhầm, đây đã là lần thứ ba ông quỳ xuống xin anh ấy tha thứ rồi thì phải?”
“Sao hả? Lần này lại muốn diễn kịch tiếp à? Có phải định tìm chỗ dựa khác mạnh hơn rồi tiếp tục đối phó anh ấy không?”
Nghe Mã Siêu nói thế, Tôn Húc lập tức hốt hoảng nói: “Cậu Thanh, tôi nói thật đấy..
Sau này tôi không dám đắc tội cậu nữa.
Nếu còn lần sau, tôi chính là đồ súc sinh, không bằng một con chó!”
“Tôn Húc, ông có biết bây giờ bố vợ của tôi vẫn đang ở trong phòng cấp cứu không? Ông dẫn người tới đây làm loạn để ảnh hưởng bác sĩ cứu chữa cho bố vợ tôi hả?”
Giọng nói của Dương Thanh vang dội như sấm rền, khiến Tôn Húc run bần bật.
Tôn Húc vội vàng lao tới xin tha, vốn không nghĩ được nhiều như vậy.
Lúc này nghe tin Tần Đại Dũng vẫn còn ở trong phòng cấp cứu, ông ta cực kỳ sợ hãi.
“Xin lỗi cậu, vô cùng xin lỗi.
Tôi thật sự không biết bố vợ cậu vẫn đang được cấp cứu! Chúng tôi sẽ rời đi ngay!”
Tôn Húc cuống quýt nói rồi dẫn người nhà họ Tôn rời đi.
Đến vội vàng đi cũng vội vàng.
Đám người vây xem nhìn theo bóng lưng của người nhà họ Tôn, trong mắt không nén nổi kinh sợ.
Một người trẻ tuổi có thể khiến chủ nhà họ Tôn trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cung kính như vậy chắc chắn có thân phận rất khủng bố..








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







