- Home
- Truyện Ngôn Tình
- Chàng Rể Chiến Thần
- Tập 101 : 1001: Tất Cả Mọi Người Đều Kinh Ngạc (c1001-c1010)
Chàng Rể Chiến Thần
Tập 101 : 1001: Tất Cả Mọi Người Đều Kinh Ngạc (c1001-c1010)
❮ sautiếp ❯Chương 1001: 1001: Tất Cả Mọi Người Đều Kinh Ngạc
Tất cả mọi người đều tỏ ra kinh ngạc, ngoại trừ Đổng Chiêm Cương biết thân phận của Dương Thanh ra, những người khác đều không biết Dương Thanh là ai.
Bất kể là Hồng Đại Cường, chỉ huy cao nhất của chiến vực Vương thành Quan, hay Khương Long Phi của nhà họ Khương đều nghĩ rằng Dương Thanh là cậu chủ của gia tộc giàu có nào đó mới có thể khiến người có thân phận như Đổng Chiêm Cương đối xử tôn trọng như vậy.
Cho đến khi Dương Thanh ra tay, họ mới nhận ra rằng Dương Thanh không hề dựa vào nền tảng gia đình mà dựa vào chính thực lực của bản thân.
Trong chiến vực, e rằng ngay cả thân phận của Đổng Chiêm Cương cũng kém xa so với thân phận của Dương Thanh.
Nghĩ đến đây, Hồng Đại Cường lại nhìn về phía Dương Thanh, ánh mắt đầy vẻ cung kính, đó là sự kính trọng đối với kẻ mạnh.
“Xin lỗi cậu Thanh, giờ tôi sẽ đích thân dẫn bọn họ đi”.
Đổng Chiêm Cương vội vàng nói, bộ dạng sợ hãi càng khiến Hồng Đại Cường và Khương Long Phi sửng sốt.
Khương Long Phi mặt mày tái mét, Hồng Đại Cường ra tay đã có thể khiến nhà họ Khương bị xóa sổ rồi, bây giờ Đổng Chiêm Cương có thân phận cao hơn cả Hồng Đại Cường còn muốn đích thân ra tay, e rằng sau hôm nay thật sự không còn tồn tại nhà họ Khương ở Vương thành Quan nữa.
“Bùm!”
Đúng lúc này, một tiếng động cơ gầm rú đột nhiên vang lên.
“Két…”
Ngay sau đó, một tiếng lốp bốp ma sát trên mặt đất vang lên, trong không khí nồng nặc mùi cao su.
Một chiếc Rolls-Royce phiên bản đặc biệt được đặt làm dừng lại ở cổng, cửa sau mở ra, một người đàn ông trung niên với hai cánh tay buông thõng vội vã bước ra khỏi xe.
Trên hai cánh tay của người đàn ông trung niên vẫn còn những vết máu trông rất đáng sợ, rõ ràng là đã bị đánh tàn phế.
“Đại vương tử!”
Khương Long Phi vừa nhìn thấy người đàn ông trung niên thì chợt kinh ngạc.
Người đàn ông trung niên bị phế bỏ cánh tay không phải ai khác mà chính là Quan Hồng Nghị, con trai cả của Quan Vương.
Ông ta cũng không thèm nhìn tới Khương Long Phi đang bị hai cao thủ mặc đồ chiến sĩ khống chế mà bước nhanh về phía sân.
“Đứng lại!”
Nhìn thấy Quan Hồng Nghị sắp vào sân, Đổng Chiêm Cương lập tức tiến lên chặn cổng lớn lại, lạnh lùng nhìn Quan Hồng Nghị nói.
Khương Long Phi nhìn thấy cảnh tượng này thì vô cùng kinh hãi, nhưng ông ta biết rằng Quan Hồng Nghị là con trai cả của Quan Vương, rất có thể ông ta sẽ là người nắm quyền kế thừa chức vị của Quan Vương trong tương lai.
Lúc này, Đổng Chiêm Cương đã chặn đường Quan Hồng Nghị lại.
Hồng Đại Cường cũng đanh mặt lại, tuy là chỉ huy tối cao của chiến vực Vương thành Quan, nhưng giữa chiến vực và Vương tộc, trước giờ nước giếng chưa bao giờ phạm tới nước sông.
Bây giờ, Đại vương tử của Vương tộc họ Quan đích thân đến khiến ông ta cảm thấy áp lực rất lớn.
Nếu Vương tộc họ Quan thực sự muốn đối đầu với Dương Thanh, e rằng toàn bộ Vương thành Quan sẽ hoàn toàn trở nên loạn lạc.
Tuy nhiên, trong giây tiếp theo, điều khiến Khương Long Phi và Hồng Đại Cường kinh ngạc hơn nữa đã xảy ra.
“Xin chào, tôi là Đại vương tử của Vương tộc họ Quan, tôi muốn gặp cậu Thanh!”
Quan Hồng Nghị cung kính nói.
“Cái gì?”
Vẻ mặt Khương Long Phi không thể tin nổi.
Trong ấn tượng của ông ta, Quan Hồng Nghị trước giờ luôn vô cùng kiêu ngạo, trừ khi ở trước mặt Vương Quan, còn ông ta chưa từng thấy Quan Hồng Nghị nhún nhường như vậy bao giờ.
Hồng Đại Cường cũng trố mắt, nhìn chằm chằm vào bóng dáng của người thanh niên đó.
Lúc này, Dương Thanh đang mặc đồ chịu tang, đích thân canh giữ ở trước linh cữu của thần y Phùng, quay lưng về phía mọi người.
Ngay cả khi Quan Hồng Nghị đích thân đến thăm, anh cũng không quay đầu lại.
Đương nhiên Đổng Chiêm Cương biết thân phận của Quan Hồng Nghị, ông ta liếc mắt nhìn Dương Thanh, thấy Dương Thanh vẫn chưa tỏ thái độ gì liền thờ ơ nói: “Bây giờ cậu Thanh không rảnh, xin Đại vương tử hãy về đi!”
“Phụp!”
Quan Hồng Nghị lập tức quỳ xuống, lớn tiếng nói với Dương Thanh: “Cậu Thanh, tôi đến để xin đền tội với cậu, trước đây đã nhiều lần đắc tội, mong cậu rộng lượng không chấp kẻ tiểu nhân”.
“Nếu cậu không tha thứ cho tôi, tôi sẽ quỳ mãi ở đây không đứng lên”.
Cảnh tượng này khiến mọi người càng thêm choáng váng.
Quan Hồng Nghị là Đại vương tử của Vương tộc họ Quan, là người có nhiều khả năng sẽ lên nắm quyền thừa kế trong tương lai, nhưng bây giờ lại đang quỳ gối sau lưng một cậu thanh niên.
Khương Long Phi chỉ cảm thấy trong lòng như dấy lên một cơn giông tố, nghĩ đến việc con trai mình là Khương Lực dám đến làm phiền Dương Thanh, ông ta chỉ cảm thấy sống lưng ớn lạnh.
Ngay cả Đại vương tử cũng phải quỳ xuống xin người thanh niên đó tha thứ, liệu đó là người mà nhà họ Khương có thể đắc tội được hay sao?
E rằng ngay cả khi Dương Thanh không xuất hiện, chỉ với một câu nói của Đại vương tử cũng đủ để khiến nhà họ Khương biến mất ở Vương thành Quan rồi!
Đổng Chiêm Cương cũng rất kinh ngạc, vốn dĩ ông ta muốn đi theo Dương Thanh đến Vương thành Quan, nhưng lại bị Dương Thanh đuổi đến đây để bảo vệ Mã Siêu.
Vì vậy ông ta không hề biết Dương Thanh và Vương tộc họ Quan rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng điều mà ông ta có thể chắc chắn đó là thực lực của Vương tộc họ Quan vô cùng mạnh mẽ, võ công của chính Quan Vương lại càng thêm kinh người, đã đạt tới cảnh giới Vương Cảnh đỉnh phong.
Ngoài Quan Vương ra, còn có rất nhiều dòng chính Vương Cảnh và một vài cao thủ doVương tộc mời về.
Dương Thanh đã một thân một mình đến Vương tộc họ Quan, và không chỉ trở về nguyên vẹn mà còn mang theo Quan Duyệt ra khỏi Vương tộc họ Quan.
Bây giờ, Đại vương tử của Vương tộc họ Quan lại đích thân đến đây quỳ gối cầu xin Dương Thanh tha thứ.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ở Vương tộc họ Quan mới khiến cho Đại vương tử thân phận cao quý hành xử như vậy đây?
Không chỉ Đổng Chiêm Cương, mà cả Hồng Đại Cường và Khương Long Phi cũng nghĩ như vậy.
Về phần kẻ gây chuyện Khương Lực, hắn lại càng thêm sợ hãi.
Lúc nhìn thấy Quan Hồng Nghị quỳ xuống cầu xin Dương Thanh tha thứ, hắn cảm thấy toàn thân bủn rủn, ngồi bệt xuống đất.
Hôm nay cho dù là ông trời có xuống đây thì e rằng cũng không cứu được hắn.
Lúc này trong lòng hắn đầy hối hận, nếu được cho cơ hội tái sinh lần nữa, hắn sẽ không bao giờ hành động hống hách, cho dù khi đối mặt với một người ăn xin, hắn cũng sẽ giữ thái độ đứng đắn.
Tuy nhiên, có lẽ đã không còn cơ hội này nữa.
“Cậu Thanh không có thời gian tiếp khách, ông nghe không hiểu sao?”
Mặc dù Đổng Chiêm Cương không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng ông ta biết lập trường của mình.
Đừng nói là Quan Hồng Nghị, cho dù là Quan Vương đích thân đến đây thì ông ta cũng sẽ giữ thái độ này.
“Cậu Thanh, tôi thực sự biết sai rồi, cậu muốn chém muốn giết thì xin hãy cho tôi được ra đi một cách thoải mái đi!”
Quan Hồng Nghị đỏ mắt nói: “Tôi không cầu xin cậu Thanh buông tha cho tôi, tôi chỉ xin cậu Thanh tha thứ cho tôi”.
Mọi người đều đã tê tái và ngẩn người ra khi nhìn thấy cảnh tượng này.
“Bùm!”
Đúng lúc này, một chiếc Rolls Royce phiên bản kéo dài khác cũng dừng ở cổng.
Một ông già mặc Hoa phục chậm rãi bước ra khỏi xe.
“Quan Vương!”
Khương Long Phi nhìn thấy ông già thì hết sức kinh ngạc.
Tuy rằng ông ta đã từng gặp Quan Vương, nhưng cũng chỉ là thấy trong những dịp trang trọng, còn chưa từng gặp lão ta ở nơi nào khác.
Quan Vương cũng đích thân tới, chẳng lẽ cũng là để cầu xin Dương Thanh tha thứ sao?
“Đồ khốn kiếp, mày còn mặt mũi đến cầu xin cậu Thanh tha thứ sao?”
Quan Vương đến bên cạnh Quan Hồng Nghị, giơ chân đá vào người Quan Hồng Nghị.
Với một cú đá, Quan Hồng Nghị ngã nhào ra đất và lăn một vòng rồi mới dừng lại.
“Quan Trọng của Vương tộc họ Quan đến phúng viếng thần y Phùng!”
Sau khi Vương Quan đá văng Quan Hồng Nghị, lão ta lại đứng ở cửa và lớn tiếng nói.
Giống như là đang hỏi ý kiến của Dương Thanh vậy, Dương Thanh không nói gì, lão ta cũng không dám bước vào một bước.
Khương Long Phi hoàn toàn sững sờ, chân mềm nhũn, đổ rạp trên mặt đất.
Người thanh niên mà ngay cả Quan Vương đối mặt cũng phải thận trọng như vậy rốt cuộc là người có thân phận khủng khiếp như thế nào chứ?
Cả Đổng Chiêm Cương và Hồng Đại Cường đều cảm thấy máu trào sôi trong người, mặc dù địa vị chiến vực ở Chiêu Châu rất cao, dù ở bốn biên giới Đông Tây Nam Bắc, họ cũng chỉ sánh ngang được với Hoàng tộc và Vương tộc.
Nhưng lại chưa từng nghĩ đường đường là Quan Vương của Vương tộc họ Quan lại phải cung kính như vậy trước mặt một cao thủ chiến vực.
– .
Chương 1002: 1002: Huyền Thoại Ở Biên Giới Phía Bắc
Nếu chỉ là Quan Hồng Nghị đến, Dương Thanh có thể không cần quan tâm, nhưng đích thân Quan Vương đến thăm đã là nể mặt anh lắm rồi.
Nếu như anh vẫn còn không muốn tiếp đãi thì thực sự hơi quá đáng rồi.
“Quan Vương có thể đến phúng viếng thần y Phùng, thiết nghĩ thần y Phùng trên trời có biết được, chắc chắn sẽ vô cùng vui mừng.
Quan Vương, xin mời!”
Giọng của Dương Thanh đột nhiên vang lên.
Được sự cho phép của Dương Thanh, Quan Vương bước vào trong sân.
Lão ta đích thân rút ba nén hương, đứng trước linh cữu của thần y Phùng và thở dài: “Không ngờ trong Vương thành Quan của tôi lại có một thần y cấp bảo vật quốc gia như thần y Phùng!”
“Sự ra đi của thần y Phùng là sự mất mát của Vương thành Quan và cũng là sự mất mát của Chiêu Châu!”
“Cậu Thanh, xin hãy nén đau thương!”
Cuối cùng, Quan Vương nhìn Dương Thanh và nói.
Dương Thanh khẽ gật đầu, đột nhiên anh nói: “Cánh tay bị phế của Đại vương tử nếu như có thể kịp thời chữa trị, có lẽ còn có hi vọng bình phục”.
Quan Hồng Nghị vừa bị Quan Vương đá nghe Dương Thanh nói vậy liền vui mừng khôn xiết.
Quan Vương bảo ông ta đích thân đến xin lỗi chẳng phải vì muốn có cơ hội chữa lành cánh tay hay sao?
Mặc dù Dương Thanh không nói rõ, nhưng anh cũng thể hiện rằng mình không để tâm đến việc Quan Hồng Nghị chữa trị đôi tay của ông ta.
Quan Vương cũng ngẩn ra, sau đó trừng mắt nhìn Quan Hồng Nghị, tức giận hét lên: “Đồ khốn kiếp, cậu Thanh đã khoan hồng đại lượng như vậy mà mày còn không biết cảm ơn à?”
“Cảm ơn cậu Thanh! Cảm ơn cậu Thanh!”
Lúc này Quan Hồng Nghị mới định thần lại và gật đầu lia lịa cảm ơn.
Đúng lúc này, một chiếc xe sang trọng khác cũng đỗ lại ở cửa, lại là một ông già mặc bộ đồ vải cũng được dìu xuống xe.
Ông già trông vô cùng xanh xao, dựa vào một cây gậy gỗ bình thường.
“Bỏ tôi ra!”
Khi hai tùy tùng định đỡ lão ta thì bị lão ta quát.
Tuy nhiên, ngay sau khi người tùy tùng buông tay, lão ta liền loạng choạng và suýt ngã xuống đất.
“Tránh sang một bên!”
Người tùy tùng muốn bước tới thì lại bị lão ta quát tiếp.
Lão ta chống gậy, bước đi hơi loạng choạng nhưng vẫn nhất quyết tự mình bước đi.
“Bố!”
“Ông nội!”
Sau khi Khương Long Phi và Khương Lực nhìn thấy ông già thì liền đồng thanh kêu lên.
“Chủ nhà họ Khương, Khương Hùng!”
Có người kêu lên, rõ ràng là đã nhận ra thân phận của ông già.
Đó là Khương Hùng, người đứng đầu gia tộc họ Khương.
Ở Vương thành Quan, thực lực của họ chỉ đứng sau Vương tộc họ Quan.
Hơn nữa lão ta có thân phận rất cao, cho dù là Quan Vương cũng phải nể lão ta vài phần.
Vì Quan Vương đích thân tới đây nên nhiều lãnh đạo quyền lực hàng đầu ở Vương thành Quan cũng lần lượt kéo đến.
Lúc này thấy Khương Hùng xuất hiện, đám đông không khỏi thể hiện sự kinh ngạc.
Không phải vì lý do nào khác, mà nghe đồn nhiều năm trước Khương Hùng đã bị bệnh nặng nằm liệt giường, thế mà giờ lại xuất hiện trước mặt mọi người, tuy rằng bước đi run rẩy, nhưng vẫn đứng để bước tới.
“Phụp!”
Khương Hùng đi thẳng vào đến cổng sân thì đột nhiên quỳ gối, nói lớn về phía sân: “Khương Hùng – tội nhân ở biên giới phía Bắc không dạy dỗ tốt được con cháu của mình, đặc biệt đến đây xin được ban cho cái chết!”
“Cái gì?”
“Khương Hùng đến để xin được chết sao?”
“Sao có thể như thế chứ? Ông ấy là chủ của nhà họ Khương, nghe đồn còn xuất thân từ chiến vực.
Năm xưa đã từng lập được nhiều chiến công hiển hách trên chiến trường.
Cho dù là Quan Vương cũng chưa chắc đã có thể ban cái chết cho Khương Hùng!”
“Khương Hùng xin được ban cho cái chết, rốt cuộc là xin ai đây? Lẽ nào là đang xin Quan Vương?”
…!
Lúc này tất cả mọi người của các gia tộc thấy vậy đều hết sức kinh ngạc.
Ngay cả đồng tử của Quan Vương lúc này cũng đột nhiên co rút lại, vô thức nhìn sang người thanh niên bên cạnh mình.
Lão ta đã đoán và nghi ngờ thân phận của Dương Thanh từ lâu, chỉ là vẫn không dám chắc chắn mà thôi.
Dù sao thì thân phận của Tướng quân ở biên giới phía Bắc như lời đồn cũng vô cùng bí mật.
Cho đến bây giờ đều không có tin tức cụ thể nào về Tướng quân ở biên giới phía Bắc.
Lão ta chỉ có thể đoán rằng Dương Thanh là Tướng quân ở biên giới phía Bắc thông qua sức mạnh đáng sợ của Dương Thanh thôi.
Lúc này, Khương Hùng đã từng trở về từ biên giới phía Bắc lại đích thân tới đây, lập tức quỳ xuống cầu xin cái chết.
Mặc dù Khương Hùng không nói xin ai ban cho cái chết, nhưng Quan Vương biết rằng Khương Hùng đang cầu xin Dương Thanh.
Nếu nói ở Vương thành Quan rộng lớn này có ai là người mang đến sự uy hiếp lớn nhất đối với lão ta thì cũng chỉ có Khương Hùng mà thôi.
Đó là bởi vì Khương Hùng là một cao thủ bước ra từ biên giới phía Bắc, mà biên giới phía Bắc là một nơi cực kỳ bí mật, theo lời đồn đại thì thực lực của biên giới phía Bắc là mạnh nhất trong bốn vùng biên giới.
Không chỉ thực lực của Tướng quân biên giới phía Bắc hùng mạnh, mà bên dưới Tướng quân còn có hàng chục cao thủ Vương Cảnh.
Với đội hình như vậy, e rằng ba biên giới kia cộng lại cũng không thể so với biên giới phía Bắc.
Mà Khương Hùng chính là thế hệ cựu chiến sĩ ở biên giới phía Bắc, nếu có chuyện gì xảy ra với lão ta, e rằng toàn bộ biên giới phía Bắc sẽ không để yên cho kẻ đã khiến lão ta xảy ra chuyện.
Đây cũng là lý do vì sao bao nhiêu năm nay Quan Vương không dám động vào nhà họ Khương, thay vào đó cứ giương mắt nhìn nhà họ Khương không ngừng lớn mạnh, để họ ngồi vững chiếc ghế gia tộc hạng nhất bên dưới Vương tộc họ Quan.
Dương Thanh vốn vẫn luôn quay lưng về phía cửa, khẽ run lên khi nghe thấy Khương Hùng nhắc đến từ biên giới phía Bắc, ánh mắt anh còn mang theo chút kinh ngạc.
Nếu sớm biết người đứng đầu nhà họ Khương là chiến sĩ ở biên giới phía Bắc thì anh sẽ không bao giờ động đến hai bố con Khương Lực và Khương Long Phi.
Bất kỳ cựu chiến sĩ nào của biên giới phía Bắc thì cũng đều đã từng xông pha trên chiến trường, không có ngoại lệ, tất cả họ đều là những anh hùng của Chiêu Châu.
Có thể nói, nếu không có thế hệ cựu chiến sĩ đó thì sẽ không có Chiêu Châu như bây giờ.
Thế mà lúc này Khương Hùng lại đang quỳ ở bên ngoài cầu xin anh ban cho cái chết.
“Ông Khương, mời đứng lên!”
Dương Thanh gần như ngay lập tức di chuyển đến chỗ Khương Hùng, cúi đầu và đỡ Khương Hùng đứng dậy.
Đột nhiên Khương Hùng giàn giụa nước mắt, lão ta nhìn Dương Thanh đầy vẻ kích động.
Lão ta chưa từng nghĩ đến việc đời này vẫn còn có thể gặp được Tướng quân ở biên giới phía Bắc.
Là một chiến sĩ ở vùng biên giới phía Bắc, mặc dù đây là lần đầu tiên lão ta nhìn thấy Dương Thanh, nhưng lão ta biết sự tích về Dương Thanh rõ đến nỗi có thể đọc thuộc lòng.
Lão ta chỉ biết Dương Thanh là quân nhân ở biên giới phía Bắc, nhưng không dám chắc chắn Dương Thanh có phải là Tướng quân ở biên giới phía Bắc hay không.
Nhưng vào lúc này, hành động của Dương Thanh khiến lão ta lập tức hiểu rằng suy đoán của mình là đúng, Dương Thanh chính là truyền thuyết của biên giới phía Bắc.
“Tôi là tội nhân, tôi là tội nhân!”
Khương Hùng bất ngờ bật khóc nghẹn ngào: “Lỗi tại tôi đã không giáo dục được con cháu của mình.
Nếu tôi có thể chết trong tay cậu, tôi chết cũng không hối hận”.
Cho đến giờ phút này, tất cả mọi người mới hiểu người mà Khương Hùng cầu xin ban cho cái chết không phải là Quan Vương của Vương thành Quan, mà là một thanh niên chưa từng gặp.
Về phần hai bố con Khương Long Phi và Khương Lực, lúc này họ chỉ cảm thấy tim đập loạn xạ, vẻ mặt hết sức kinh ngạc.
Trong ấn tượng của bọn họ, Khương Hùng chưa từng quỳ xuống trước ai, nhưng hôm nay, lão ta lại quỳ xuống trước mặt Dương Thanh.
Quan Vương cũng đanh mặt lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Dương Thanh.
Nếu trước đây lão ta chỉ chắc chắn bốn mươi phần trăm rằng Dương Thanh là Tướng quân ở biên giới phía Bắc, thì bây giờ, độ chắc chắn này đã tăng lên đến chín mươi phần trăm.
Trừ khi là Tướng quân ở biên giới phía Bắc, nếu không lão ta không thể hiểu nổi tại sao Khương Hùng, một người trước giờ luôn ngay thẳng lại yêu cầu Dương Thanh ban cho cái chết như vậy?
Điều này chỉ có thể cho thấy Dương Thanh chính là Tướng quân ở biên giới phía Bắc.
Nghĩ đến đây, Quan Vương đột nhiên đã hiểu hết mọi chuyện, tại sao Dương Thanh lại có thể dễ dàng xâm nhập vào Vương thành Quan và đánh bại nhiều cao thủ của Vương tộc họ Quan như vậy.
Ngay cả lão ta là cao thủ mạnh nhất của Vương tộc họ Quan cũng bị Dương Thanh dùng thẻ ngân hàng ném ra khiến ngón tay bị thương.
Nhìn thái độ cung kính của Dương Thanh đối với Khương Hùng, trong lòng Quan Vương cảm thấy hơi bất an, cảm giác Vương vị của mình bị uy hiếp.
– .
Chương 1003: 1003: Truyền Nhân Của Thần Y
Dương Thanh nhìn vẻ mặt đầy tự trách của Khương Hùng thì trong lòng cảm thấy rất khó chịu.
Cho dù Khương Lực và Khương Long Phi là người như thế nào thì điều anh có thể chắc chắn được là Khương Hùng chính là một anh hùng đã đổ máu vì đất nước.
“Thả người!”
Dương Thanh ra lệnh, chiến sĩ đang khống chế Khương Long Phi và Khương Lực lập tức thả họ ra.
“Phụp!”
Sau khi Khương Long Phi và Khương Lực được thả ra, cả hai cùng kéo đến trước mặt Dương Thanh và nặng nề quỳ đầu gối xuống đất.
“Cậu Thanh, chúng tôi biết sai rồi, xin cậu trừng phạt!”
Khương Long Phi nghiêm túc nói.
Về phần Khương Lực, hắn hoàn toàn ngây người ra, ngay cả việc quỳ xuống cũng bị bố mình là Khương Long Phi kéo xuống.
Lúc này, Khương Long Phi đại khái cũng đoán được thân phận của Dương Thanh rồi, ông ta nhìn về phía Dương Thanh đầy vẻ tôn kính.
Ông ta thật sự hy vọng Dương Thanh có thể trừng phạt mình, nếu không trong lòng ông ta cảm thấy không yên.
“Đứng dậy đi!”
Dương Thanh nhìn Khương Long Phi và nói: “Ông Khương là anh hùng, các người thân là con cháu của ông cụ, đừng hủy hoại danh tiếng anh hùng một thời của ông ấy”.
“Sau này đừng có hành động ngạo mạn như ngày hôm nay nữa.
Tôi đã tha thứ cho các người rồi, đứng dậy cả đi!”
Khương Long Phi và Khương Lực dù sao cũng là con cháu của mình, mặc dù Khương Hùng rất tức giận vì họ đã gây hấn với Dương Thanh, nhưng Khương Hùng chắc chắn rất vui khi được có thể giữ được tính mạng của họ.
“Nếu như cậu Thanh đã kêu các người dậy thì còn quỳ gối làm gì nữa?”
Khương Hùng hét vào mặt con trai và cháu trai lão ta.
Là một chiến sĩ của biên giới phía Bắc, dù đã giải ngũ rồi thì lão ta cũng vẫn là chiến sĩ của biên giới phía Bắc.
Lão ta sẽ thực hiện mệnh lệnh của Dương Thanh ngay lập tức.
“Cảm ơn cậu Thanh!”
Khương Long Phi và Khương Lực lần lượt cảm ơn Dương Thanh.
“Không ngờ anh Khương đây và cậu Thanh lại quen nhau.
Thật đúng là duyên phận!”
Quan Vương bước tới và cười nói: “Đây là niềm vinh dự Vương thành Quan chúng tôi”.
Trước đây, mặc dù Vương Quan và Khương Hùng đã quen biết nhau từ lâu, thậm chí theo một khía cạnh nào đó, Vương tộc họ Quan chính là chỗ dựa cho nhà họ Khương.
Tuy nhiên Vương Quan chưa bao giờ xưng hô anh em với Khương Hùng, nhưng hôm nay lão ta lại gọi Khương Hùng là anh trước đám đông, điều này khiến cho Khương Hùng được nở mày nở mặt.
Những người thuộc các gia tộc trong Vương thành ở xung quanh đều rất ngạc nhiên.
Mọi người đều hiểu tại sao Quan Vương lại gọi Khương Hùng là anh, tất cả chỉ vì người thanh niên đang chịu tang thần y Phùng kia.
Khương Hùng không vui vẻ gì lắm với sự nhiệt tình của Vương Quan, lão ta chỉ hờ hững nói: “Quả đúng là duyên phận!”
Lúc này, Khương Hùng cũng đang tự trách mình.
Đương nhiên lão ta hiểu rõ có lẽ Vương Quan đã đoán được chân tướng nào đó, nếu không lão ta sẽ không chủ động gọi mình là anh.
Dù sao thì danh tính của Dương Thanh cũng là một bí mật, các quan chức ở Chiêu Châu không hề tiết lộ điều đó ra ngoài.
Bây giờ lại bởi vì xúc động của mình mà để Vương Quan đoán ra một số sự thật, lão ta phải chịu trách nhiệm về vấn đề này.
“Ông Khương, ông bị bệnh sao?”
Dương Thanh đột nhiên hỏi.
Lúc đầu khi Khương Lực đến đây chính là để tìm thần y Phùng đến khám cho Khương Hùng nên mới xảy ra mâu thuẫn.
Bây giờ, Khương Hùng lại chống gậy, đi đứng không vững, vẻ mặt ốm yếu, rõ ràng là bệnh đã hết đường cứu chữa rồi.
Khương Hùng thở dài: “Hồi đó trên chiến trường tôi đã bị thương rất nặng, hiện giờ tuổi cũng đã cao, hậu di chứng cũng dần dần xuất hiện, thân thể ngày một không được như lúc trước nữa rồi”.
“Tôi đã khám rất nhiều bác sĩ nổi tiếng, nhưng cũng không có tác dụng gì nhiều.
Không biết Khương Lực lấy tin tức về thần y Phùng ở đâu, liền chạy tới đây tìm thần y Phùng”.
“Nếu nó nói sớm cho tôi biết về hành tung của thần y Phùng thì tôi đã tự mình đến thăm hỏi, sao có thể để nó đến chỗ thần y Phùng gây chuyện được chứ?”
Sau khi Khương Lực nghe Khương Hùng nói vậy liền đầy vẻ tự trách: “Ông nội, cháu biết mình sai rồi!”
“Hừ!”
Khương Hùng lạnh lùng nhìn Khương Lực và nói: “Đợi lát nữa về để xem tôi trừng trị cậu thế nào”.
“Ông Khương, ông đến thật không đúng lúc, tối qua thần y Phùng đã qua đời rồi.
Bệnh của ông chỉ có thể tìm thần y khác thôi!”
Dương Thanh nói, trên mặt vẫn mang vẻ bi thương.
Trong lòng anh cảm thấy rất kính trọng Khương Hùng.
Anh cũng muốn giúp Khương Hùng, nhưng thần y Phùng đã qua đời rồi.
“Không sao!”
Vẻ mặt Khương Hùng rất bình tĩnh: “Bao nhiêu năm nay tôi cũng đã sớm quen rồi.
Sau này có thể gặp được thần y có thể chữa khỏi được bệnh của tôi hay không đều nhờ vào duyên phận”.
“Qua một thời gian nữa, có thể tôi sẽ tìm một thần y để chữa trị cho em gái tôi, nếu thuận tiện, tôi có thể nhờ thần y đó đến chữa bệnh cho ông”.
Dương Thanh đột nhiên cất tiếng, ông Phùng từng đồng ý với anh là sẽ tìm một thần y khác giúp chữa bệnh cho Mễ Tuyết.
“Vậy thì cảm ơn cậu nhiều!”
Khương Hùng cảm ơn.
“Anh Thanh, em có thể trị được bệnh của ông cụ này!”
Đúng lúc này, giọng nói của Phùng Tiểu Uyển chợt vang lên.
Phùng Tiểu Uyển đã khóc cạn nước mắt, trên mặt lúc này vẫn còn lưu lại vết tích, trông cô ta rất đáng thương.
Thần y Phùng là người thân nhất của cô ta trên thế giới này, vậy nên cô ta mới là người đau buồn nhất khi ông ấy đột ngột qua đời.
“Vậy đợi qua một thời gian nữa phiền em xem bệnh cho ông Khương!”
Dương Thanh nhìn Phùng Tiểu Uyển với vẻ thương xót nói.
Phùng Tiểu Uyển lắc đầu với vẻ mặt kiên cường, cô ta nói: “Lương y như từ mẫu.
Ngoài miệng thì ông nội vẫn nói là mình ghét nhất chiến sĩ, nhưng thực ra người mà ông tôn trọng nhất lại chính là những người chiến sĩ!”
“Ông Khương là một người anh hùng đã đổ máu vì đất nước.
Nếu ông nội còn sống, chắc chắn ông sẽ chữa bệnh cho ông Khương”.
Nghe Phùng Tiểu Uyển nói vậy, Dương Thanh không khỏi cảm thấy cung kính nể phục.
Khóe mắt Khương Hùng bất chợt hơi ướt, với tư cách là một cựu chiến sĩ của vùng biên giới phía Bắc, đương nhiên lão ta biết những chuyện đã từng xảy ra với thần y Phùng.
Cả con trai và con dâu của lão ta đều đã hi sinh trên chiến trường, năm xưa lão ta rời chiến trường không phải vì ghét chiến sĩ mà vì muốn thoát khỏi nơi đau buồn đó.
Thần y Phùng cũng là một anh hùng, năm đó lão ta đã cứu vô số người bị thương trên chiến trường.
Thật đáng tiếc khi lão ta đã cứu rất nhiều binh lính nhưng lại không cứu được con trai và con dâu của mình.
“Vậy chờ sau khi lo liệu xong tang lễ của thần y Phùng thì chúng ta sẽ chữa bệnh cho ông Khương, được không?”
Dương Thanh hỏi.
Phùng Tiểu Uyển khẽ gật đầu, sau đó trở lại trong nhà rồi lại nhanh chóng đi ra.
Cô ta đưa cho Khương Hùng một chai sứ nhỏ màu trắng và nói: “Trong này có ba viên thuốc, tất cả đều được làm khi ông nội vẫn còn sống”.
“Từ hôm nay, mỗi tối trước khi đi ngủ ông hãy uống một viên, uống trong ba ngày liên tục có thể giúp giảm cơn đau do vết thương cũ gây ra”.
“Ba ngày sau, cháu sẽ đến nhà họ Khương để xem cho ông, sau đó bắt bệnh kê đơn”.
Khương Hùng đột nhiên lộ ra vẻ kinh ngạc.
Lão ta không hề nói với Phùng Tiểu Uyển về các triệu chứng của mình, nhưng Phùng Tiểu Uyển nhìn thoáng qua đã biết rằng lão ta rất đau đớn khi vết thương cũ tái phát.
“Cảm ơn thần y nhỏ!”
Sau một hồi ngớ ra, Khương Hùng vội vàng cảm ơn.
“Ông Khương, ông về trước đi, ba ngày sau chúng tôi sẽ đến nhà họ Khương thăm ông!”
Dương Thanh nói.
Khương Hùng bị thương, ở lại đây cũng không làm được gì cả, tốt hơn là nên về nghỉ ngơi sớm.
“Được, vậy tôi chờ các vị!”
Khương Hùng cũng không câu nệ, lão ta cùng với Khương Long Phi và Khương Lực rời khỏi đó.
“Mọi người cũng về cả đi!”
Quan Vương vừa ra lệnh thì những người đứng đầu của các gia tộc giàu có vây quanh cũng lần lượt rời đi.
“Cậu Thanh, vậy chúng tôi cũng không quấy rầy nữa.
Sau này có chuyện gì cần đến Vương tộc họ Quan chúng tôi xin cứ nói!”
Vương Quan lại nhìn Dương Thanh và cung kính nói.
Dương Thanh gật đầu: “Quan Vương đi thong thả”.
– .
Chương 1004: 1004: Còn Có Chuyện Khác Nữa
Chẳng mấy chốc, trong sân đã yên tĩnh trở lại.
“Bố, rốt cuộc Dương Thanh là ai vậy? Khương Hùng không thèm nể mặt bố, lại đi quỳ xuống trước mặt Dương Thanh trước đám đông như vậy”.
Trên đường trở về, Quan Hồng Nghị đanh mặt nói.
Nghe Quan Hồng Nghị nói vậy, vẻ mặt Quan Vương cũng dần cứng lại, trên mặt tràn đầy vẻ nghiêm trang chưa từng có.
Mặc dù lão ta không nói gì, nhưng Quan Hồng Nghị có thể cảm nhận được rằng thân phận của Dương Thanh không hề đơn giản.
“Con có biết ở khắp Chiêu Châu này ngoài gia tộc Cổ
Võ ra ngoài không cần biết đến ai ra thì thế lực nào mạnh nhất không?”
Quan Vương hỏi.
Sau khi suy nghĩ một lúc, Quan Hồng Nghị trả lời: “Chiêu Châu có bốn vùng biên giới, các Vương tộc và Hoàng tộc.
Mười ba thế lực này tuy rằng rất nổi danh nhưng bốn vùng biên giới vẫn là mạnh nhất, sau đó đến hoàng tộc rồi đến các vương tộc”.
“Theo con được biết, trong bốn khu vực biên giới thì biên giới phía Bắc có địa hình phức tạp và môi trường khó khăn gian khổ nhất, thực lực đương nhiên cũng đứng đầu trong bốn vùng biên giới”.
“Người ta đồn rằng Tướng quân Dương Bất Bại của ở vùng biên giới phía Bắc có thực lực rất kinh khủng, được gọi là Chiến Thần Bất Bại, một người có thể đối địch được nửa quốc gia.
Lãnh địa bất khả chiến bại ở biên giới phía Bắc mà người đó gây dựng còn có thể trấn áp được các nước ở biên giới phía Bắc.
“Cũng có tin đồn rằng Tướng quân ở biên giới phía Bắc còn rất trẻ, còn chưa đến ba mươi tuổi, nhưng đã đạt đến Thần Cảnh.
Cho dù là thiên tài võ thuật của gia tộc Cổ Võ thì cũng còn kém xa người đó”.
Khi Quan Hồng Nghị nói những điều như thế này, vẻ mặt ông ta đầy sự cung kính.
“Cũng chỉ có thanh niên anh tài như Tướng quân ở biên giới phía Bắc mới xứng đáng với danh hiệu rường cột quốc gia và cũng xứng đáng với danh hiệu Chiến Thần Bất Bại”.
“Một tài năng trẻ như vậy thực sự là may mắn cho Chiêu Châu!”
Quan Hồng Nghị lại nói.
Quan Vương gật đầu không nói gì nữa, nhưng vẻ lo lắng trên mặt lão ta càng ngày càng rõ nét hơn.
“Bố, bố bị sao vậy?”
Nhìn thấy Quan Vương không nói mà vẫn có vẻ nặng nề, Quan Hồng Nghị không khỏi hỏi.
“Con nói xem, nếu Dương Thanh là Tướng quân ở biên giới phía Bắc thì sao?”
Quan Vương nhìn thẳng vào Quan Hồng Nghị và trầm giọng hỏi.
“Cái gì?”
Quan Hồng Nghị chợt đầy vẻ kinh ngạc: “Bố, làm sao có thể như vậy được chứ?” “Cậu ta còn trẻ như vậy, cho dù thực lực của cậu ta thực sự rất mạnh nhưng cũng không thể là Tướng quân ở biên giới phía Bắc được chứ?” “Nếu cậu ta đúng là người đó thì còn nói nhiều lời nhảm nhí với chúng ta làm gì, e rằng con đã bị cậu ta giết chết từ lâu rồi”.
Quan Vương trầm giọng nói: “Chúng ta đều biết Tướng quân ở biên giới phía Bắc còn có một cái tên khác là Dương Bất Bại, có tin đồn cậu ta chưa tới ba mươi tuổi”.
“Còn Dương Thanh, cũng họ Dương, và cũng chưa đầy ba mươi tuổi”.
“Không chỉ vậy, thông tin duy nhất mà chúng ta có được là cậu ta đã đến phương Bắc vào năm năm trước.
Còn sau đó, chúng ta không thể tìm thấy bất kỳ thông tin nào về cậu ta”.
“Còn Khương Hùng năm xưa là chiến sĩ bước ra từ vùng biên giới phía Bắc.
Hôm nay sau khi nhìn thấy Dương Thanh, ông ta đã quỳ xuống trước đám đông và cầu xin được ban cho cái chết”.
“Còn cả Hồng Đại Cường, chỉ huy cao nhất của chiến vực đóng ở Vương thành Quan, hôm nay cũng đích thân dẫn người đến thôn Ngô Gia.
Khi đối mặt với Đổng Chiêm Cương, Hồng Đại Cường tỏ vẻ rất kính trọng và nghe răm rắp theo lời ông ta.
“Mà Đổng Chiêm Cương lại là một tùy tùng ở bên cạnh Dương Thanh”.
“Nếu cậu ta không phải là Tướng quân ở vùng biên giới phía Bắc thì tất cả những điều này phải giải thích thế nào đây?”
Quan Vương liên tục nói.
Lão ta còn chưa nói ra những điểm đáng nghi thì mặt Quan Hồng Nghị đã tái mét, sau khi lão ta nói xong thì miệng Quan Hồng Nghị đã mở to, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
“Tất cả những dấu hiệu này có thể cho thấy Dương Thanh chính là Tướng quân vùng biên giới phía Bắc với danh hiệu là Dương Bất Bại có thể địch lại nửa quốc gia”.
Giọng nói của Quan Vương vô cùng trịnh trọng, ánh mắt cũng hiện lên vẻ lo lắng.
“Bố, cậu ta, cậu ta thực sự là Dương Bất Bại sao?”
Quan Hồng Nghị có cảm giác như đang nằm mơ, cho dù trong lòng biết rõ những suy đoán của Quan Vương là đúng, nhưng ông ta vẫn không thể tiếp nhận được Tướng quân vùng biên giới phía Bắc lại trẻ tuổi như thế.
Quan Vương gật đầu: “Mặc dù nhà họ Khương là một trong những gia tộc giàu có hàng đầu ở Vương thành Quan, nhưng Khương Hùng chưa bao giờ có ý thức của một gia tộc bị phụ thuộc, ông ta luôn độc lập, căn bản chưa bao giờ nghe theo mệnh lệnh của Vương tộc họ Quan”.
“Nếu không phải ông ta từng là chiến sĩ trở về từ biên giới phía Bắc thì làm sao bố có thể để yên cho nhà họ Khương được?” “Bây giờ Tướng quân vùng biên giới phía Bắc đích thân đến Vương thành Quan, ba ngày sau còn muốn đến nhà họ Khương.
E rằng sau này Vương tộc họ Quan sẽ càng khó khống chế nhà họ Khương hơn”.
Một núi không thể có hai hồ chính là đây.
Là người đứng đầu của Vương thành Quan, đương nhiên Quan Vương không thể dung thứ cho sự tồn tại của một vị Vương thứ hai.
Bây giờ Dương Thanh đã xuất hiện, Quan Vương cảm thấy một nguy cơ chưa từng có.
“Bố, vậy chúng ta phải làm sao?”
Quan Hồng Nghị đột nhiên rối trí, sau đó ông ta vội vàng nói: “Bây giờ nhà họ Khương đều do Khương Hùng gánh vác, nếu như bệnh nặng của Khương Hùng được chữa khỏi, e rằng nhà họ Khương sẽ càng khó đối phó hơn”.
“Bố, nhất định không được để Khương Hùng được chữa khỏi bệnh!”
Quan Vương cau mày, hừ lạnh một tiếng: “Nếu không phải tên vô dụng con xúc phạm Dương Thanh thì sao có thể xảy ra tình huống như ngày hôm nay được chứ?” “Cho dù Dương Thanh có buông tha cho Vương tộc họ Quan cũng không thể thay đổi ấn tượng của cậu ta về Vương tộc họ Quan được”.
“Bố cũng không muốn Khương Hùng chữa khỏi bệnh, nhưng có thể làm gì được chứ? Ba ngày sau Dương Thanh sẽ tự mình đến nhà họ Khương, con nói cho bố biết, chúng ta phải ngăn cản như thế nào?” Ủng hộ team chúng mình* bằng cách theo dõi truyện tại ТгuуeлAРP.cом
Quan Hồng Nghị nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt đầy tự trách.
Ông ta biết tất cả những chuyện này đều là lỗi của mình, nếu không phải ông ta dễ dàng tin tưởng Quan Hân, muốn gây hấn với Dương Thanh thì cũng không gặp phải những rắc rối như thế này rồi.
“Không thể ngăn lại được sự trỗi dậy của nhà họ Khương nữa rồi.
Bây giờ nếu muốn ngăn cản cũng đã muộn rồi”.
Quan Vương thở dài một tiếng rồi nói: “Nếu đã không thể ngăn cản vậy thì chỉ có thể chấp nhận.
Ba ngày sau bố sẽ đích thân đến nhà họ Khương một chuyến”.
“Bố muốn đến đó làm gì?”
Quan Hồng Nghị thận trọng hỏi.
“Tặng quà!”
Quan Vương nói.
Cùng lúc đó, Khương Hùng cũng quay trở lại nhà họ
Khương
Hai bố con Khương Long Phi và Khương Lực được giữ trong phòng Khương Hùng.
“Có biết tại sao bố giữ hai con lại không?”
Khương Hùng ngồi trên chiếc ghế bành, nhìn hai bố con rồi hỏi.
Khương Long Phi và Khương Lực thận trọng đứng trước mặt lão ta, nghe thấy Khương Hùng hỏi vậy thì cả hai liền cúi đầu, không dám nói gì.
“Nói đi chứ!”
Khương Hùng đập bàn, tức giận nói.
Khương Long Phi vội vàng ngẩng đầu lên nói: “Bởi vì chúng con đã đắc tội với cậu Thanh”.
“Ông ơi, mọi chuyện đều là ý của cháu, đến thôn Ngô Gia tìm thần y Phùng là do thái độ của cháu hống hách mới đắc tội với anh Thanh.
Tất cả đều là lỗi của cháu.
Ông ơi, ông muốn trừng phạt thì trừng phạt một mình cháu đi, tất cả chuyện này đều không liên quan gì đến bố cháu!”
Khương Lực trực tiếp quỳ xuống, mắt đỏ hoe nói.
Hôm nay ở thôn Ngô Gia, khi Khương Long Phi vì Khương Lực thậm chí muốn dùng cái chết của mình để gánh vác tất cả những sai lầm của Khương Lực thì Khương Lực đã ý thức được mình đã làm một chuyện sai lầm đến như thế nào.
“Khương Lực, câm miệng!”
Khương Long Phi vội vàng mắng.
Khương Lực là con trai duy nhất của ông ta, thân là người làm bố, ông ta bằng lòng gánh chịu tất cả.
“Bố, bố trừng phạt con đi!”
Khương Long Phi lớn tiếng nói.
Nhìn thấy hai bố con tranh nhau nhận phạt, cơn tức giận của Khương Hùng dần tiêu tan.
“Đứng dậy cả đi
Lão ta thở dài nói.
Lão ta giữ lại Khương Long Phi và Khương Lực không phải để trừng phạt họ mà là vì chuyện khác.
Theo nguyện vọng cuối cùng của thần y Phùng, sau khi được hỏa táng, tro của lão ta sẽ được rải trên sông Hộ Thành.
Dù có chết đi, lão ta cũng muốn hóa thành linh hồn ở sông Hộ Thành để bảo vệ đất nước này.
– .
Chương 1005: 1005: Đến Để Ép Buộc
Không ai biết Khương Hùng đã nói gì với con cháu của mình.
Còn thần y Phùng, theo nguyện vọng cuối cùng cũng đã được hỏa tăng, tro của lão ta được rải trên sông Hộ Thành.
Kể từ sau cái chết của thần y Phùng, mỗi ngày Phùng Tiểu Uyền đều sống trong nỗi đau buồn, ngày nào Dương Thanh và Quan Duyệt cũng ở bên cạnh cô ta.
Quan Duyệt và Phùng Tiểu Uyền vốn bằng tuổi nhau, nhưng Quan Duyệt rất hoạt bát và vui vẻ, chỉ trong vài ngày, mối quan hệ giữa hai người đã trở nên rất thân thiết.
Mấy ngày nay vết thương của Mã Siêu cũng đã khá lên rất nhiều, mặc dù Phùng Tiểu Uyển chìm trong đau buồn nhưng vẫn không quên chữa trị vết thương cho Mã Siêu.
Ba ngày sau, Mã Siêu đã có thể đi lại, chỗ bị thương bởi súng của anh ta cũng đã đóng vảy.
Anh Thanh, hôm nay em sẽ đến nhà họ Khương với anht
Mã Siêu đầy vẻ nghiêm túc nói.
Dương Thanh hỏi: “Cậu đi làm gì?” “Dù sao đây cũng là Vương thành Quan, nhà họ Khương vốn không thân thiết gì với Vương tộc họ Quan.
Giờ đây anh lại nhúng tay vào khiến địa vị của nhà họ Khương được củng cố hơn.
Em lo Vương tộc họ Quan sẽ ra tay với anh.
Mã Siêu trầm giọng nói.
Trong khoảng thời gian này, mặc dù nằm trên giường bệnh, nhưng anh ta nằm rất rõ về tình hình của Vương thành Quan.
Một khi Dương Thanh giúp đỡ nhà họ Khương, Vương tộc họ Quan chắc chắn sẽ cảm thấy một mối đe dọa lớn.
Dương Thanh trừng mắt nhìn Mã Siêu một cái bất lực: “Khoan nói tới việc Vương tộc họ Quan có làm gì tôi hay không, với bộ dạng của cậu bây giờ, nếu Vương tộc họ Quan thật sự muốn đối phó với tôi thì cậu có đứng ra giúp tôi được không? Hay là tôi lại phải bảo vệ cậu đây?”
Mã Siêu sững sờ một lúc mới nhận ra mình vừa mới xuống được khỏi giường và bước đi được, hiện giờ một người phụ nữ bình thường cũng có thể đẩy ngã anh ta.
Việc anh ta đề nghị đến nhà họ Khương cùng với Dương Thanh hoàn toàn là một phản ứng trong tiềm thức.
“Đừng lo, Vương Quan không phải kẻ ngốc.
Chắn hẳn lão ta có thể đoán được tôi là ai.
Nếu còn muốn động vào tôi thì lão ta đúng là kẻ ngốc”.
Dương Thanh biết rằng Mã Siêu đang lo lắng cho mình liền mỉm cười nói.
“Cậu yên tâm đi, tôi sẽ ở bên cạnh cậu Thanh, tuyệt đối không để cậu ấy xảy ra chuyện gì đâu”.
Đổng Chiêm Cương nói một cách chắc nịch.
“Ông cũng không cần đi theo tôi, ông ở lại đây bảo vệ họ là được”.
Dương Thanh nói, anh không hề có ý định đưa ai đến nhà họ Khương.
Ngoài miệng thì nói nhẹ bẫng như vậy, nhưng thật ra trong lòng anh cũng hơi lo lắng.
Giống như sự lo lắng của Mã Siêu, Vương tộc họ Quan vốn là chủ của Vương thành Quan, nhưng bây giờ anh lại xuất hiện ở đây, nếu dùng thân phận của mình để giúp đỡ nhà họ Khương.
Thì sau này ở Vương thành Quan rốt cục nên mang họ Quan hay mang họ Khương đây? “Anh Thanh, em không sao…
Mã Siêu còn chưa kịp nói xong, Dương Thanh đã cắt ngang: “Tôi đã quyết định rồi, tôi chỉ đưa Tiểu Uyển đến nhà họ Khương thôi”.
Nhìn vẻ mặt của Dương Thanh trở nên nghiêm túc, Mã Siêu mới không nói nhiều nữa, nhưng ánh mắt vẫn đầy lo lång.
“Sau khi chữa khỏi bệnh cho ông Khương chúng ta sẽ trở về Yến Đô.
Chưa biết chừng Tiểu Uyển có thể chữa khỏi bệnh được cho Tiểu Tuyết đó”.
Dương Thanh lại nói.
Nhắc đến Mễ Tuyết, khuôn mặt vốn luôn căng thẳng của Mã Siêu mới khá hơn nhiều.
Phùng Tiểu Uyển đã theo học y thuật của thần y Phùng từ khi còn bé, hoàn toàn được kế thừa y thuật của thần y Phùng nên y thuật của cô ta vô cùng giỏi.
Khả năng chữa khỏi bệnh cho Mễ Tuyết phải nói là rất lớn.
“Tiểu Uyển, chúng ta đi thôi!”
Lúc này, Phùng Tiểu Uyển đã đi ra khỏi phòng trong, trên tay còn mang theo một hộp thuốc nhỏ, tất cả là đồ y tế để chữa trị cho Khương Hùng.
Cùng lúc đó, tại nhà họ Khương.
Hôm nay sân vườn của nhà họ Khương đã được quét dọn rất sạch sẽ, rõ ràng là để đón tiếp Dương Thanh đến nhà.
Trong phòng của Khương Hùng, hai bố con Khương Long Phi và Khương Lực đang đứng trước mặt Khương Hùng một cách kính cẩn “Chuyện bố đã sắp xếp cho hai con làm tới đâu rồi?”
Khương Hùng trầm giọng hỏi.
Khương Long Phi nhanh chóng nói: “Bố, con đã chuẩn bị tươm tất rồi.
Chỉ cần Vương tộc họ Quan dám động đến nhà họ Khương chúng ta, cho dù Quan Vương có đến đây cũng đừng hòng sống sót rời khỏi đây”.
Khương Lực cũng nói: “Cháu đã chuẩn bị yến tiệc rồi.
Người làm món ăn là Vương Trùng Dương – chuyên gia làm tiệc quốc gia, tất cả đều được làm theo tiêu chuẩn yến tiệc quốc gia, chắc chắn sẽ không làm mất thân phận của anh Thanh”.
Khương Hùng khẽ gật đầu: “Vậy thì ông yên tâm rồi!” “Chỉ là… “
Khương Long Phi đột nhiên do dự, chỉ ngập ngừng hai chữ mà không dám nói tiếp.
“Nói!”
Khương Hùng đột nhiên nhưởng mày, lạnh lùng nói.
“Theo như bố căn dặn, nhánh hai và nhánh ba không phối hợp lắm về việc điều động nhân lực, chỉ tùy tiện sắp xếp vài người canh giữ thôi”.
Khương Long Phi thận trọng nói: “Tuy nhiên, những nhánh khác lại rất hợp tác, cao thủ tùy chúng ta điều động mới đảm bảo được công tác an ninh cho ngày hôm nay”.
Điều làm Khương Long Phi, Khương Lực rất bất ngờ đó là Khương Hùng không hề tức giận, chỉ là sắc mặt có chút ảm đạm.
“Nhánh hai và nhánh ba đều mong bố chết đây mà!”
Khương Hùng lạnh lùng nói: “Chỉ khi bố chết đi thì họ mới có thể danh chính ngôn thuận tiếp quản vị trí chủ nhà.
Có điều lần này e rằng phải khiến họ thất vọng rồi”.
Khương Long Phi không dám nói gì, chỉ run rẩy đứng ở một bên.
Nhớ đọc tr*uyện trên ТгцуeлАРР.cом để ủng hộ team nha!!!
Nếu không phải võ công của ông ta yếu ớt thì cũng không đến nỗi khiến Khương Hùng không có người kế vị.
Gia tộc giàu có chỉ đứng sau Vương tộc giống như nhà họ Khương, chủ gia tộc ít nhất cũng phải ở Vương Cảnh hậu kỳ.
Thực lực của Khương Long Phi thuộc Vương Cảnh sơ kỳ, nếu so với các gia tộc giàu có bình thường khác thì rất mạnh.
Nhưng thân là thế hệ sau của Khương Hùng, chỉ dựa vào chút thực lực này, ông ta không thể thay thế Khương Hùng trở thành chủ gia tộc kế nhiệm của nhà họ Khương.
“Bố, chắc là cậu Thanh cũng sắp đến rồi.
Giờ con ra ngoài tiếp đón!”
Khương Long Phi liếc nhìn thời gian rồi nói.
“Con còn chưa đủ tư cách tiếp đón cậu Thanh đâu, để bố đích thân đi!”
Khương Hùng nói xong liền chống gậy đứng lên.
Hôm trước Phùng Tiểu Uyển đưa cho lão ta ba viên thuốc, mỗi tối trước khi đi ngủ đều phải uống một viên, đến hôm nay dù chỉ mới uống được hai ngày liền nhưng lão ta có thể cảm nhận rõ ràng sức khỏe của mình tốt hơn rất nhiều.
Ba ngày trước, lão ta chống gậy rất khó khăn, nhưng hôm nay đã dễ dàng hơn rất nhiều.
Điều này khiến lão ta tin tưởng hơn về phương pháp điều trị mà mình sắp phải đối mặt.
Khương Long Phi và Khương Lực cũng vô cùng sửng sốt khi nhìn thấy cảnh tượng này.
Tuy nhiên, bọn họ vừa bước ra khỏi phòng thì có bảy tám người đi tới, nhưng lại chia làm hai đội.
Hai đội được dẫn đầu bởi hai cụ già mặc Hoa phục.
“Chủ gia tộc, nghe nói hôm nay ông đi gặp một vị khách quý?”
Một trong hai ông già bước tới cười hớn hở, nhìn Khương Hùng và hỏi.
Một ông già khác cũng cười nói: “Nghe nói còn có một vị thần y muốn chữa trị cho chủ gia tộc nữa?”
Sắc mặt Khương Hùng hơi thay đổi, vẻ mặt lạnh lùng hơn.
Không có nhiều người biết chuyện này, lão ta chắc chắn rằng Khương Long Phi và Khương Lực sẽ không tiết lộ ra ngoài.
Mặc dù nhiều người đã tận mắt chứng kiến những gì xảy ra ở thôn Ngô Gia ngày hôm đó, nhưng với sự can thiệp của Quan Vương, không ai dám tiết lộ nửa lời.
Nhưng hai lão già này lại biết chuyện.
“Chủ nhánh hai và chủ nhánh ba, hai người đến đây hùng hổ như vậy là định ép cung sao?”
Khương Hùng trả lời câu hỏi với một khuôn mặt lạnh lùng.
“Chủ gia tộc nặng lời rồi!”
Chủ nhánh hai cười nói: “Tôi đã bàn bạc với chủ nhánh ba và quyết định bổ nhiệm người thừa kế chức vị chủ gia tộc trước”.
Chủ nhánh ba cũng cười nói: “Chủ gia tộc, bệnh tình của ông càng ngày càng nghiêm trọng, có thể thấy là sắp không thể đi lại được nữa rồi.
Tôi và chủ nhánh hai lo là thần y mà ông tìm đến nhỡ đâu chỉ là một tên lang băm, chữa trị làm cho bệnh tình của ông nghiêm trọng hơn, lỡ như ông có bề gì thì nhà họ Khương biết phải làm sao?”
– .
Chương 1006: 1006: Không Được Sỉ Nhục Cậu Ấy
Tuy ngoài miệng chủ nhánh hai và chủ nhánh ba nói không phải ép buộc, nhưng ý tứ trong lời nói thì vô cùng rõ ràng, họ chính là đến để ép Khương Hùng.
Ông ăn nói kiểu gì đấy?”
Khương Long Phi bỗng nhiên tức giận hỏi chủ nhánh ba: “Thế nào gọi là nhỡ xảy ra chuyện ngoài ý muốn?” “Bố tôi còn đang sống sở sở ra mà các ông đã không đợi được nữa rồi sao?”
Chủ nhánh ba lập tức nhướng mày: “Cậu nói chuyện với người bề trên như vậy đấy à? Có còn văn hóa hay không thế?”
Khương Long Phi dường như vẫn muốn nói nữa, nhưng đã bị Khương Hùng ngăn lại.
“Con của tôi có văn hóa hay không thì liên quan gì đến ông?”
Khương Hùng nhìn chăm chăm vào chủ nhánh ba và lạnh lùng nói: “Ngược lại tôi muốn hỏi ông, ông đến gặp chủ gia tộc mà lại nói chuyện với chủ gia tộc như thế hay sao? Ông có còn biết thế nào gọi là tôn ti trật tự nữa hay không?” “Sao tôi lại không biết tôn ti trật tự chứ?”
Chủ nhánh ba tức giận nói: “Tôi chỉ có sao nói vậy thôi.
Dù sao thi ông cũng là chủ gia tộc họ Khương, cho dù muốn tìm thần y tới chữa bệnh cũng nên để chủ các nhánh chúng tôi biết ngọn ngành, xác nhận thần y ông tìm không có vấn đề gì mới có thể tiến hành chữa bệnh cho ông được.
“Ông thì hay lắm, tìm thần y chữa bệnh cho mình, chuyện lớn như vậy cũng không nói cho chúng tôi, nhỡ đâu ông thực sự có mệnh hệ gì thì nhà họ Khương phải làm sao đây?”
Chủ nhánh ba tỏ vẻ hiện ngang lầm liệt, cứ như chuyện Khương Hùng tìm thần y chữa trị bệnh là một tội ác tày trời không thể dung thứ vậy.
Chủ nhánh hai cũng hùa theo: “Tôi cảm thấy chủ nhánh ba nói không sai.
Nhà họ Khương hiện giờ ở Vương thành Quan cũng xem như là một gia tộc có sức mạnh toàn diện chỉ xếp sau Vương tộc họ Quan”.
“Ông thân là chủ gia tộc, nếu như có chuyện gì thì chắc chắn những gia tộc đang nhăm nhe dòm ngó kia sẽ nhân cơ hội gây hấn với nhà họ Khương”.
“Về chuyện này, quả thực là chủ gia tộc đã thiếu cân nhắc rồi đó”.
Đối mặt với uy hiếp của hai người đó, Khương Hùng không hề hoảng sợ mà cười khẩy nói: “Nói thật là hay hơn cả hát.
Nói trắng ra không phải các người đang muốn ép tôi bây giờ phải lập người thừa kế vị trí chủ gia tộc hay sao?” “Tùy ông nói gì thì nói, dù sao hôm nay ông cũng nhất định phải lập người kế vị.
Thái độ của chủ nhánh ba rất cứng rắn.
Tuy rằng chủ nhánh ba không đón ý nói hùa, nhưng lão ta đến cùng với chủ nhánh hai, đương nhiên cũng có ý như vậy.
“Muốn lập người thừa kế thì cũng được thôi, nhưng không phải bây giờ!”
Khương Hùng lạnh lùng nói.
“Nếu như chúng tôi yêu cầu ông phải lập một người thừa kế ngay bây giờ thì sao?”
Chủ nhánh ba khẽ nheo mắt lại, giọng nói mang theo sự uy hiếp.
Chủ nhánh hai cũng nói: “Chủ gia tộc, tốt hơn hết bày giờ ông hãy ra lệnh xác định người kế vị là ai đi!” “Các người thật là quả đáng!”
Ánh mắt Khương Hùng đầy lạnh lùng.
Nếu không phải vì niệm tình máu mủ ruột rà thì chủ nhánh hai và nhánh ba còn có thể sống được đến hôm nay sao?
Lúc trước khi lão ta còn ở trạng thái đỉnh cao, đừng nói là chủ nhánh hai hay nhanh ba, cho dù là Quan Vương cũng không dám nói có thể làm gì được lão ta.
Bây giờ, do vết thương của nhiều năm trước mà lão ta bị hai con kiến có thể dễ dàng bóp chết trước đó ép buộc.
Lúc này, vẻ mặt của chủ nhánh hai và chủ nhánh ba chợt đanh lại, đột nhiên có cảm giác Khương Hùng đã trở lại trạng thái đỉnh cao.
“Vậy ông cho chúng tôi một thời gian chính xác!”
Chủ nhánh hai không thể chống đỡ được sự uy nghiêm toát ra từ trên người Khương Hùng liền nói.
Chủ nhánh ba cũng không nói gì nữa.
“Không phải hôm nay các người muốn tôi cho các người đáp án hay sao?”
Khương Hùng lạnh lùng nói: “Nếu đã như vậy, hôm nay tôi cho các ông đáp án là được chứ gì.
Có điều giờ tôi không rảnh, tất cả hãy đợi sau khi tôi được chữa trị rồi sẽ cho các ông đáp án!” “Được, vậy hôm nay chúng tôi sẽ đợi đến khi mặt trời lặn, hi vọng chủ gia tộc nói lời giữ lời!”
Chủ nhánh hai trầm giọng nói.
Chủ nhánh ba cũng nói: “Tôi lại cảm thấy hơi nóng lòng rồi đây, thần y mà chủ gia tộc tìm đến để xem bệnh rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Bệnh mà ngay cả thần y của Vương tộc họ Quan cũng không chữa trị được thì còn có ai có thể chữa được đây?” “Sớm thôi, rồi các ông sẽ thấy”.
Khương Hùng lạnh lùng nói.
Lão ta rất có niềm tin với Phùng Tiểu Uyển.
Dù sao ba ngày trước Phùng Tiểu Uyển chỉ cho lão ta uống ba viên thuốc, hiện giờ lão ta mới uống hai viên và vết thương đã cải thiện rất nhiều.
Lão ta tin rằng cho lão thêm một khoảng thời gian nữa, nhất định lão ta sẽ có thể trở lại trạng thái đỉnh cao trước đây của mình.
“Thưa ông chủ, cậu Thanh và thần y Phùng tới rồi!”
Đúng lúc này, quản gia của Khương Hùng lon ton chạy tới, vẻ mặt đầy kích động nói.
“Long Phi, Lực, mau ra đón tiếp với ông!”
Khương Hùng hưng phấn nói.
So với việc điều trị bệnh, lão ta càng muốn đích thân đón Dương Thanh đến nhà họ Khương hơn.
Chủ nhánh hai và nhánh ba đều tỏ vẻ kinh ngạc, họ chưa bao giờ thấy Khương Hùng kích động đến như vậy.
Hai người nhìn nhau, họ đều nhìn thấy sự nghiêm trọng trong mặt nhau.
“Chẳng lẽ thần y mà ông ta tìm được lại có y thuật cực kỳ cao sao?”
Chủ nhánh ba liếc nhìn Khương Hùng đang vội vàng rời đi, trầm giọng hỏi.
Vẻ mặt chủ nhánh hai hết sức khó coi, lão ta lắc đầu: “Ai biết được? Chúng ta chỉ có thể chờ xem”.
“Không biết có phải tôi bị ảo giác không, sao tôi cứ cảm thấy bệnh của ông ta đã có chuyển biến tốt rồi nhỉ?”
Chủ nhánh ba nói với vẻ lo lắng.
Chủ nhánh hai cũng hơi ngẩn ra, sau đó gật đầu nói: “Tôi cũng cảm thấy như vậy”.
“Mấy ngày trước, ông ta ngay cả đứng lên cũng khó, nhưng vừa rồi lại bước đi rất nhanh”.
Chủ nhánh hai đanh mặt lại và nói: “Tôi linh cảm thần y mà ông ta mời đến lần này e rằng rất lợi hại”.
“Vậy chúng ta phải làm sao đây?” Cập nhật nhanh nhất trên Т*гцyenАРР.cом
Chủ nhánh ba chợt cuống lên: “Nếu thực sự có thể chữa khỏi bệnh cho ông ta thì sau này nhánh hai và nhánh ba ở nhà họ Khương này còn có tiền đồ gì nữa hay không?” “Cho dù ông ta có tìm được thần y thật, miễn là chúng ta không để thần y mà ông ta tìm đến chữa trị cho ông ta với lý do ảnh hưởng đến sự an nguy của gia tộc thì ông ta tìm thần y đến có tác dụng gì chứ?”
Chủ nhánh hai nheo mắt nói: “Chỉ cần hôm nay chúng ta tìm cách ngăn cản thần y chữa bệnh cho ông ta, sau đó lại tìm cơ hội tìm người xử lý thần y đó thì Khương Hùng cách cái chết cũng chẳng còn bao lâu nữa đâu!” “Phải đó!”
Chủ nhánh ba như chợt thức tỉnh: “Ông nói đúng.
Chúng ta ngăn cản thần y đó lại trước, sau đó âm thầm cử người giết thần y đó.
Như thế Khương Hùng có muốn tìm người chữa được bệnh cho ông ta e rằng cũng khó rồi”.
Hai người nhìn nhau cười, trên mặt đều mang nụ cười âm mưu đã thành công.
Dương Thanh đưa Phùng Tiểu Uyển đến cửa nhà họ
Khương và bước vào trong.
“Cậu Thanh, mời vào trong!”
Khương Hùng đích thân tiến lên phía trước và hưng phấn nói.
“Xin chào cậu Thanh!”
Khương Long Phi cũng chủ động lên tiếng chào hỏi.
Về phần Khương Lực, hằn thận trọng đứng sang một bên, thậm chí không có dũng khí bước tới chào hỏi Dương Thanh.
Dương Thanh mỉm cười nhìn Khương Hùng và hỏi: “Nhìn trạng thái của ông Khương có lẽ là bệnh tình đã có tiến triển rồi”.
“Ha ha!”
Khương Hùng cười lớn, lão ta nhìn Phùng Tiểu Uyển và nói: “Đều nhờ thuốc tiên mà thần y Phùng đưa cho tôi cả.
Không ngờ mới chỉ uống có hai viên mà bệnh tình của tôi đã cải thiện rất nhiều rồi”.
“Cảm ơn thần y Phùng!”
Khương Hùng cảm chắp tay cảm ơn.
Phùng Tiểu Uyển khẽ gật đầu: “Ông Khương khách sáo rồi!” “Mau vào trong đi, yến tiệc đã chuẩn bị xong, chỉ chờ hai người tới nữa thôi”.
Khương Hùng niềm nở mời hai người vào nhà họ Khương.
Chủ nhánh hai và chủ nhánh ba cũng mang người đến.
Khi họ nhìn thấy Dương Thanh và Phùng Tiểu Uyển, vốn dĩ họ vẫn đang thấp thỏm lo âu, lúc này mới có thể hoàn toàn thả lỏng.
“Chủ gia tộc, ông đừng nói với chúng tôi là hai người này chính là khách quý mà ông đợi và thần y mà có thể chữa trị bệnh cho ông đấy nhé?”
Chủ nhánh hai cười hỏi.
Chủ nhánh ba thờ ơ liếc nhìn Dương Thanh và Phùng Tiểu uyển rồi cười nói: “Theo tôi thấy chủ gia tộc đúng là bệnh hết thuốc chữa rồi.
Trước đây còn cho rằng chủ gia tộc chỉ là bị thương trên người thôi, bây giờ xem ra ngay cả mắt cũng có vấn đề nữa”.
“Từ khi nào mà hai thanh niên cũng có thể trở thành khách quý của nhà họ Khương ta vậy? Một trong hai người lại còn là thần y nữa?”
Thấy chủ nhánh hai và chủ nhánh ba nói như vậy, sắc mặt Khương Hùng chợt đanh lại.
Một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ trên người lão ta.
“Các người như thế này là đang xem thường cậu Thanh sao?”
Ánh mắt Khương Hùng lóe lên sát khí, lão ta nhìn chằm chằm hai người đó và hỏi.
– .
Chương 1007: 1007: Thủ Đoạn Khác
Dương Thanh cũng hơi bất ngờ, hôm nay anh đến nhà họ Khương là để đưa Phùng Tiểu Uyển đến trị bệnh cho Khương Hùng.
Anh hoàn toàn không ngờ nội bộ nhà họ Khương lại lục đục đến vậy.
Mặt Khương Hùng đầy phẫn nộ, ánh mắt ngập sát khí.
Mặc dù chủ nhánh hai và chủ nhánh ba đều là người thuộc dòng chính nhà họ Khương, hơn nữa giữa họ còn có quan hệ huyết thống.
Nhưng với Khương Hùng mà nói, không ai được phép sỉ nhục Tướng quân, chủ nhánh hai và nhánh ba thế này là không thèm xem Dương Thanh ra gì.
“Chủ gia tộc, chúng tôi chỉ ăn ngay nói thật mà thôi, sao ông phải tức chúng tôi làm gì?”
Ông chủ nhánh hai cười nói.
Ông chủ nhánh ba càng thẳng tính hơn, lão ta cười mỉa hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ chúng tôi nói gì sai à? Hai người trẻ măng mà sao lại là khách quý nhà họ Khương được?” “Nếu việc trở thành khách quý nhà họ Khương dễ dàng như vậy thì tôi tuỳ tiện ra đường mang vài người đến đây, chẳng phải sẽ thành khách quý nhà họ Khương hết à?” “Xem ra ông già quá nên hồ đồ mất rồi, đã đến lúc nên xuống đài nhường chỗ”.
Bây giờ Khương Hùng đang bị thương nặng, theo ông chủ nhánh hai và nhánh ba thấy, bệnh của lão đang nguy kịch, là phế vật sống chẳng được mấy ngày.
Mặc dù Khương Hùng của quá khứ năng lực sâu không lường được, họ có bắt tay nhau thì cũng không phải đối thủ của lão ta nhưng đó đã là quá khứ rồi.
Ông chủ nhánh hai và ông chủ nhánh ba không hề lo lắng, Khương Hùng có làm gì được họ đầu.
“Hai ông muốn chết đúng không!”
Khương Hùng hoàn toàn phẫn nộ, đôi mắt đỏ rực loé sát khí: “Cậu Thanh không phải là người hai ông có quyền sỉ nhục.
Các ông xin lỗi cậu Thanh ngay cho tôi, nếu không đừng trách tại sao tôi lại mang quy định gia tộc ra phạt các ông”.
Lão ta vừa dứt lời, một cao thủ lặng lẽ xuất hiện sau lưng Khương Hùng, lạnh lùng nhìn ông chủ nhánh hai và ông chủ nhánh ba.
“Quy định gia tộc?”
Ông chủ nhánh ba cười mỉa: “Xin hỏi chúng tôi đã phạm vào quy định nào của gia tộc? Ông định phạt chúng tôi thế nào?”
Ông chủ nhánh hai cũng cười nói: “Bắt chúng tôi xin lỗi một thằng nhóc miệng còn hội sữa, đó là chuyện không thể nào.
Đừng nói là ông phạt chúng tôi theo quy định gia tộc, dù ông có giết chúng tôi đi chăng nữa thì đó cũng là chuyện không thể nào!” Thái độ của hai người cực kỳ cứng rắn, đó chính là không bao giờ xin lỗi Dương Thanh.
Thân là một trong số những người cầm quyền của nhà họ Khương, Khương Hùng cũng có cao thủ riêng thì sao họ có thể thiếu cao thủ đi theo được?
Vài vệ sĩ mang hơi thở mạnh mẽ liên tục xuất hiện sau lưng ông chủ nhánh hai và ông chủ nhánh ba, nhìn chăm chằm Khương Hùng như hổ rình mồi.
Giống như chỉ cần Khương Hùng dám ra lệnh động tới ông chủ nhánh hai và ông chủ nhánh ba thì họ cũng dám ra tay bắt Khương Hùng.
Mùi thuốc súng nồng nặc bao trùm nhà họ Khương.
Dương Thanh nheo mắt, sau khi anh biết Khương Hùng là chủ gia tộc họ Khương, anh còn nghĩ nhà họ Khương phòng thủ kiên cố, mọi chuyện đều do Khương Hùng quyết định.
Bây giờ xem ra không phải vậy.
Xem ra hai lão già này thấy Khương Hùng đang yếu nên muốn tranh giành vị trí chủ gia tộc.
“Các ông định chia rẽ nhà họ Khương?”
Khương Hùng cố nén lửa giận, nghiến răng hỏi.
Lão ta rất muốn ra tay với ông chủ nhánh hại và nhánh ba nhưng lão ta hiểu rõ, một khi động đến hai người này thật thì nhà họ Khương sẽ chỉ còn là lịch sử.
Khoan nói đến các gia tộc lớn mạnh chỉ đứng sau Vương tộc họ Quan, chỉ sợ ngay cả gia tộc hạng một trong Vương thành Quan thôi, nhà họ Khương cũng không chống đỡ nổi nữa là.
“Không phải chúng tôi muốn chia rẽ nhà họ Khương mà là chủ gia tộc đang ép người quá đáng, vì hai người ngoài mà ép chúng tôi, còn định dùng quy định gia tộc nữa”.
Ông chủ nhánh hai cười nói: “Chúng tôi chỉ đang tự bảo vệ mình thôi, tránh việc chủ gia tộc viện cớ, nhân cơ hội trừng phạt chúng tôi, làm chúng tôi biến mất”.
Mặt ông chủ nhánh ba u ám, lạnh lùng nhìn Khương Hùng nói: “Chúng tôi thừa nhận ông là chủ gia tộc họ Khương nhưng nếu ông vì lợi ích riêng mà không quan tâm đến sự an nguy của nhà họ Khương thì chúng tôi chỉ có thể khiến ông xuống đài nhường lại vị trí này”.
Khương Hùng không giận mà còn cười: “Không quan tâm đến sự an nguy của nhà họ Khương? Tôi làm ra chuyện ghê tởm gì mà bảo tôi không quan tâm đến an nguy của nhà họ Khương?” “Thân là một trong số những người cầm quyền của nhà họ Khương, dù ông muốn tìm thần y trị liệu thì cũng phải thông qua sự đồng ý của năm nhánh còn lại”.
Ông chủ nhánh hai lạnh giọng nói: “Nhưng ông thì sao? Tuỳ tiện tìm hai người còn trẻ măng chữa bệnh cho ông.
Lỡ ông gặp bất trắc gì, nhà họ Khương không có người thừa kế, chắc chắn lúc đó mọi chuyện sẽ rối tung lên”.
“Nếu các gia tộc khác nhân cơ hội đối phó với nhà họ Khương chúng ta thì nhà họ Khương này phải làm sao bây giờ?” “Nếu ông là chủ gia tộc họ Khương thì phải chịu trách nhiệm với nhà họ Khương.
Ông có thể tìm thần y nhưng không thể tuỳ tiện tìm một người chữa bệnh cho ông”.
Ông chủ nhánh hai nói xong, ông chủ nhánh ba cũng tiếp lời: “Đúng vậy, nếu ông muốn tìm thần y thì phải được năm chủ của năm nhánh đồng ý mới được”.
Kẻ tung người hứng, mục đích cực kỳ rõ ràng là không cho Phùng Tiểu Uyển chữa bệnh cho Khương Hùng.
Тrцуe*лАРР.cоm trang web cập nhật nhanh nhất
Muốn tìm người chữa cũng được nhưng phải thông qua sự đồng ý của họ.
“Láo xược!”
Khương Hùng phẫn nộ rít gào: “Khương Hùng tôi là chủ gia tộc mà đến việc tìm thần y khám bệnh cũng không được tự quyết định?” “Các người luôn miệng thừa nhận tôi là chủ gia tộc họ Khương nhưng tất cả hành động của các người là thừa nhận à?” “Tôi cũng muốn xem thử ai dám cản đường khách quý do Khương Hùng tôi mời đến?”
Dứt lời, lão ta dặn dò vệ sĩ sau lưng: “Ai dám cản đường cậu Thanh và thần y Phùng, giết không tha!” “Da!”
Vệ sĩ trả lời to rõ, khí thế Vương Cảnh trung kỳ bùng nổ.
“Cậu Thanh, thần y Phùng, chúng ta đi!”
Khương Hùng lịch sự kính trọng nói với Dương Thanh và Phùng Tiểu Uyển.
Cùng lúc đó, hơi thở Vương Cảnh hậu kỳ chợt toát ra từ người Khương Hùng.
“Ông Khương!”
Phùng Tiểu Uyển biến sắc định lên tiếng ngăn lại.
Nhưng bị Khương Hùng cắt ngang: “Chúng ta đi!”
Vốn dĩ ông chủ nhánh hai và ông chủ nhánh ba vẫn còn nuôi ý định ngăn cản nhưng giờ phút bọn họ đều đồng loạt tái mặt.
Lúc này, khí thế trên người Khương Hùng quá mạnh mẽ, không hề giống một người đang bị bệnh nặng mà giống thời kỳ đỉnh cao hơn.
Thực lực của ông chủ nhánh hai và ông chủ nhánh ba chỉ nằm ở Vương Cảnh trung kỳ, năng lực của cao thủ đứng đầu trong phe họ, mạnh nhất cũng chỉ có Vương Cảnh trung kỳ.
Khương Hùng là cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ, bên cạnh có một cao thủ Vương Cảnh trung kỳ.
Nếu họ mâu thuẫn dẫn đến xung đột, chỉ sợ trong nháy mắt, Khương Hùng có thể hạ gục ông chủ nhánh hai và ông chủ nhánh ba.
Cho nên ông chủ nhánh hai và ông chủ nhánh ba ngập ngừng không dám ra lệnh, trơ mắt nhìn Khương Hùng đưa Dương Thanh và Phùng Tiểu Uyển đi.
Đến khi bóng dáng của họ biến mất khỏi tầm mắt của hai người, ông chủ nhánh ba mới nói cắn răng nói: “Khốn nạn, lão ta sắp chết rồi mà vẫn có thể bộc phát trạng thái đỉnh cao”.
Ông chủ nhánh ba nghiêm túc nói: “Xem ra chúng ta vẫn đang xem thường lão ta, nếu lão ta khỏi bệnh thật thì nhà họ Khương này không còn chỗ cho chúng ta dung thân!” “Cho nên chúng ta phải ngăn cản bất kỳ ai chữa trị cho lão ta”.
Ông chủ nhánh ba cắn răng nói.
“Nếu lão ta có thể bộc phát khí thế đỉnh cao thì có thể giết chúng ta một cách dễ dàng, chúng ta phải ngăn cản thế nào đây?”
Ông chủ nhánh hai hỏi.
Tất nhiên lão ta cũng không mong Khương Hùng được chữa khỏi nhưng lại kiêng dè thực lực của Khương Hùng.
“Nếu đã vậy thì chúng ta chỉ có thể dùng thủ đoạn khác”.
Ông chủ nhánh ba nheo mắt nói, mắt loé lên luồng sát khí rõ rệt.
– .
Chương 1008: 1008: Cần Phải Bảo Đảm
“Ông có cách gì?”
Mắt ông chủ nhánh hai sáng rỡ, chỉ cần có thể ngăn cản Khương Hùng chữa trị thì không bao lâu sau, họ có thể khống chế toàn bộ nhà họ Khương.
Ông chủ nhánh ba nheo mắt nói: “Chẳng phải ông ta tìm hai người trẻ à? Còn nói một trong số đó là thần y, nếu vậy thì chúng ta cứ quan sát xem rốt cuộc thần y trẻ tuổi này tài cán đến mức nào”.
Ông chủ nhánh ba chưa nói hết là ông chủ nhánh hai đã hiểu ý lão ta ngay, vui vẻ nói:” Ý của ông là nếu thần y trẻ tuổi này có năng lực chữa trị cho Khương Hùng thật, chúng ta sẽ giết cô ta”.
“Nếu thần y trẻ tuổi này là dân lừa đảo thì cứ để cô ta chữa trị cho Khương Hùng?”
Ông chủ nhánh hai gật đầu, khoé miệng khẽ cong cười giễu cợt: “Hai người trẻ tuổi thôi mà, giết họ dễ như trở bàn tay!”
Trong lúc ông chủ nhánh hai và ông chủ nhánh ba đang bàn mưu kế thì Khương Hùng đã dẫn Dương Thanh và Phùng Tiểu Uyển vào phòng tiệc.
Nhưng mọi người mới vào phòng tiệc, Khương Hùng phun một bụm máu đen ngòm.
“Ông Khương!”
Dương Thanh biến sắc vội vã đỡ Khương Hùng.
Chỉ thấy Khương Hùng mới nãy còn khoẻ khẳn hồng hào mà bây giờ mặt lại trắng bệch không còn giọt máu.
Đừng nói là Vương Cảnh hậu kỳ, đến hơi thở của Vương Cảnh sơ kỳ cũng không có.
Phùng Tiểu Uyển nhanh tay lẹ mắt lấy viên thuốc đến ra: “Uống viên thuốc này nhanh lên!
Khương Hùng không hề do dự, nuốt viên thuốc ngay.
Mặt Khương Long Phi và Khương Lực đều đỏ bừng, nhìn Khương Hùng.
“Bố, bố đừng bị gì nhé!”
Khương Long Phi nghẹn ngào nói.
Mắt Khương Lực cũng đỏ bừng: “Ông nội, cháu xin ông, ông đừng có mệnh hệ gì nhé, ông phải sống thật tốt!”
Khương Hùng không nói gì, sau khi uống viên thuốc xong, hơi thở dần ổn định lại.
Phùng Tiểu Uyển cũng không rảnh rỗi, cô ta lấy bọc kim châm ra, rút vài cây kim châm ghim vào vài huyệt vị ở tim
Khương Hùng.
Dương Thanh đỡ Khương Hùng, mặt cực kỳ tập trung.
Khương Hùng là cựu chiến sĩ ở biên giới phía Bắc, cũng là anh hùng của Chiêu Châu, Dương Thanh không mong Khương Hùng gặp chuyện.
Phùng Tiểu Uyển không nói gì, tay thoăn thoắt không ngừng.
Khoảng năm phút trôi qua, hơi thở của Khương Hùng mới hoàn toàn ổn định, lão ta thở dài, sắc mặt hồng hào hơn.
Lão ta từ từ mở mắt ra, ánh mắt khả kích động.
“Cảm ơn thần y nhỏ!”
Khương Hùng biết ơn, phần khích nói: “Không hổ là người nổi nghiệp của thần y Phùng, quả nhiên đã kế thừa được kỹ năng của thần y Phùng.
Cô còn trẻ mà đã giỏi giang vậy rồi, tôi có cảm giác chưa đầy một tuần, bệnh trạng của tôi sẽ ổn định hoàn toàn, khôi phục lại trạng thái đỉnh cao không phải là chuyện không còn hy vọng”.
Phùng Tiểu Uyển khẽ gật đầu nói: “Ông Khương, ông không cần phải gọi tôi là thần y nhỏ đầu, cứ gọi tôi là Tiểu y Uyển”.
“Ha ha, được, vậy tôi sẽ gọi cô là Tiểu Uyển”.
Tâm trạng Khương Hùng rất vui.
Lão ta đã mắc bệnh nhiều năm rồi, đặc biệt là mấy năm gần đây bệnh càng ngày càng nghiêm trọng.
Mỗi khi phát bệnh là đau đớn muốn chết.
Mà mấy ngày gần đây, tình trạng chuyển biến xấu một cách nghiêm trọng.
Lão ta đã tìm rất nhiều thần y nhưng đều không có hiệu quả, duy chỉ có sự chữa trị của Phùng Tiểu Uyển là làm lão ta cảm nhận được hiệu quả rõ rệt.
Ban nãy lão ta quá tức giận, bộc phát toàn bộ thực lực là để chèn ép ông chủ nhánh hai và nhánh ba.
Khi vào phòng tiệc, lão ta phun một ngụm máu, lúc đó lão ta cảm giác trời đất quay cuồng, choáng váng, thậm chí lão ta còn tưởng mình sắp chết rồi.
Lại không ngờ chỉ mới năm phút mà Phùng Tiểu Uyển đã ổn định được bệnh trạng của lão ta.
Sao lão ta không kích động cho được?
Dương Thanh cũng ngạc nhiên, anh hiểu rõ ban nãy tình hình của Khương Hùng đang nguy kịch đến nhường nào.
Cho dù Phùng Tiểu Uyển có nói Khương Hùng chết rồi, anh cũng không bất ngờ.
Nhưng Phùng Tiểu Uyển lại làm Khương Hùng tỉnh táo lại lần nữa.
“Không ngờ năng lực của Tiểu Uyển lại mạnh mẽ đến
Dương Thanh cười nói với Phùng Tiểu Uyển.
“Chút năng lực của em còn thua ông nội nhiều lắm”.
Phùng Tiểu Uyển khiêm tốn, có lẽ là nhớ đến thần y Phùng nên trông cô ta hơi buồn bã.
Khương Hùng chuyển sang chuyện khác ngay, cười nói: “Cậu Thanh, Tiểu Uyển, ngồi đi!” “Mời ông Khương!”
Dương Thanh cười nói.
Mọi người lần lượt ngồi vào bàn, bàn ăn trải đầy món ngon, tất cả đều là những món do chính tay chuyên gia làm tiệc quốc gia chuẩn bị.
Khương Hùng cười nói: “Cậu Thanh, Tiểu Uyển, hai người mau nếm thử đi, hương vị thế nào?”
Mặt lão ta hơi mong chờ, giống như làm Dương Thanh và Phùng Tiểu Uyển hài lòng là chuyện lão ta đang mong chờ nhất vậy.
“Đây là Phật nhảy tường đúng không?”
Dương Thanh cầm đũa gắp một con rum biển, cười hỏi.
Khương Hùng vội vàng gật đầu: “Phật nhảy tường hay còn được gọi là phúc kiện toàn, là món ăn của vùng Phúc Kiến.
Nghe nói món này do chủ của tiệm ăn Tụ Xuân Viên, thuộc thời nhà Thanh sáng chế”.
“Nhưng nghe nói căn cứ theo ghi chép của ông Phi Hiệu Thông, người phát minh ra món này là một người ăn xin.
Dương Thanh cười nói.
“Ha ha ha, đúng là tôi cũng có nghe đồn ТrцуeлАРР.cоm trang web cập nhật* nhanh nhất
Khương Hùng cười nói.
Dương Thanh bỏ rum biền vào miệng cần nhẹ, ngay lập tức miệng anh đầy nước, mùi thơm nồng nàn tỏa ra trong miệng.
“Vừa tươi vừa mềm, đàm vị nhưng lại không ngân, trong vị có vị
Dương Thanh hào phóng khen ngợi, đây là lần đầu tiên anh ăn mòn Phật nhảy tường ngon đến vậy.
“Ông Khương, ông mời chuyên gia làm tiệc quốc gia đúng không? Nếu không sao có thể nấu được món ngon như vậy?
Dương Thanh ăn liên tục vài món rồi đặt đũa xuống, cười hỏi.
Anh chỉ thuận miệng hỏi nhưng không ngờ Khương Hùng lại gật đầu thật, cười nói: “Đúng là chuyên gia làm tiệc quốc gia, cậu Thanh giỏi thật, mới đó đã đoán được ngay.
Thật à?”
Dương Thanh ngạc nhiên nói: “Vậy tôi phải ăn nhiều hơn chút, nếu bỏ lỡ cơ hội lần này thì không biết đến khi nào mới được ăn những món ngon thế này.
“Ha ha, ăn nhiều hơn đi, tốt nhất là ăn hết.”
Khương Hùng cười nói.
Không khí cực kỳ yên bình, Dương Thanh ăn nhiều hơn thật, cuối cùng có vài món chỉ còn đĩa không.
Cơm nước xong xuôi, lúc này Dương Thanh mới hỏi: “Tiểu Uyển, em có thể chữa khỏi bệnh của ông Khương không?”
Nghe Dương Thanh nhắc đến bệnh của mình, Khương Hùng mong chờ nhìn Phùng Tiểu Uyển.
Chỉ thấy Phùng Tiểu Uyển gật khẽ nhưng vẻ mặt vẫn nghiêm túc như cũ, cô ta trầm giọng nói: “Em có thể đảm bảo sẽ chữa khỏi cho ông Khương nhưng ông Khương phải nghe em mới được, nếu không mọi sự cố gắng đều uổng phí”.
“Chỉ cần cô có thể chữa cho tôi thì bắt tôi làm gì tôi cũng sẵn sàng.
Tiểu Uyển, cô có yêu cầu gì thì cứ việc tôi, chắc chắn tôi sẽ làm theo lời cô”.
Khương Hùng vội vàng đảm bảo.
Vết thương đã tra tấn lão ta suốt mấy chục năm, rất nhiều lúc lão ta sống không bằng chết.
Vốn dĩ lão ta cho rằng mình sắp chết rồi nhưng bỗng dưng bây giờ biết bệnh của mình có thể được chữa khỏi, sao lão ta có thể bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy được? “Chỉ cần ông có thể đảm bảo trong vòng một tháng này, ông không động đến võ, sau đó kết hợp với việc châm cứu trị liệu của tôi và sử dụng thuốc tôi kê cho ông giờ thì một tháng sau, bệnh của ông sẽ khỏi hoàn toàn”.
Phùng Tiểu Uyển vừa dứt lời, nghiêm túc nói: “Nhưng trong vòng một tháng, nếu ông động đến võ thì vết thương của ông sẽ càng nghiêm trọng hơn, cùng lắm chỉ sống được một tuần!”
Nghe vậy, nụ cười trên mặt ông Khương chợt tắt.
Dâu củời
Bây giờ ông chủ nhánh hai và ông chủ nhánh ba đang ngo nghoe rục rịch, có thể cướp vị trí chủ gia tộc bất kỳ lúc nào.
Kiên trì một tháng không động đến võ, e là rất khó.
– .
Chương 1009: 1009: Đây Là Mệnh Lệnh
Nhất thời tất cả mọi người đều nhìn về phía Khương
Hùng.
Thân là chủ gia tộc nhà họ Khương, lão ta phải chuẩn bị tinh thần sử dụng võ bất kỳ lúc nào.
Ông chủ nhánh hai và nhánh ba đang lăm le như hổ rình mồi, một tháng không động đến võ dường như là chuyện không thể nào.
“Ông Khương, ông làm được không?”
Phùng Tiểu Uyển trầm giọng hỏi.
Dù cô ta chưa trải qua những sóng gió trong xã hội nhưng lại cực kỳ thông minh.
Ban nãy khi bước vào nhà họ Khương với Dương Thanh, cô ta đã thấy ông chủ nhánh hai và ông chủ nhánh ba ngang ngược đến nhường nào.
Dưới tình huống thế này, nếu bảo Khương Hùng đảm bảo không động võ trong vòng một tháng, đúng là rất khó.
“Tôi không thể bảo đảm!”
Khương Hùng trầm giọng nói.
Có thể chữa khỏi vết thương này, lão ta rất vui nhưng lại không thể bảo đảm không động vào võ.
“Nếu ông không thể bảo đảm thì xin lỗi tôi không thể chữa trị được”.
Phùng Tiểu Uyển nghiêm túc nói.
“Tiểu Uyển!”
Dương Thanh khó hiểu nhìn Phùng Tiểu Uyển, dù Khương Hùng không thể bảo đảm không động vào võ trong vòng một tháng thì Phùng Tiểu Uyển cũng không nên từ chối như vậy.
“Anh Thanh, từ nhỏ ông nội đã dạy em rằng, nếu em đã nằm chắc việc chữa trị thì người bệnh phải làm theo yêu cầu của em, em mới chữa trị
Phùng Tiểu Uyển nhìn Dương Thanh với vẻ xin lỗi: “Bây giờ ông Khương không thể kiên trì một tháng theo như yêu cầu của em.
Nếu em chữa cho ông ấy, ông ấy động vào võ, đến lúc đó ông ấy chỉ có thể sống được một tuần”.
“Với em mà nói, đây mới là hại ông Khương.
Em chỉ muốn cứu người chết, giúp đỡ người bị thương chứ không muốn làm đạo phủ, cho nên nếu ông Khương không thể bảo đảm thì em sẽ không chữa bệnh cho ông ấy”.
Nghe Phùng Tiểu Uyển nói xong, bỗng dưng Dương Thanh không biết nên nói gì
Mỗi người đều có nguyên tắc của riêng mình, những gì
Phùng Tiểu Uyển nghe thì có vẻ vô lý nhưng dù sao đó cũng là đạo lý chữa bệnh mà cô ta đã học từ thần y Phùng khi cô ta còn nhỏ.
Dương Thanh không có lý do ép Phùng Tiểu Uyển phải thay đổi.
Ông Khương thở dài: “Xem ra ông trời muốn tôi chết!”
Khương Long Phi và Khương Lực đều đau buồn, Khương Long Phi vội vàng nói: “Cô Phùng, không còn cách chữa nào ổn thoả hơn à?”
Phùng Tiểu Uyển lắc đầu: “Vết thương của ông Khương quá nặng, tôi phải châm cứu cho ông ấy liên tục một tháng.
Mỗi lần châm cứu đều nguy hiểm cực kỳ, chỉ cần hơi chếnh mảng một chút là bị hoả công tâm ngay, tình hình sẽ nghiêm trọng hơn”.
“Tôi phải châm cứu cho ông ấy mỗi ngày, tìm cách thải hết chất độc tính hàn trong cơ thể ông ấy ra.
Trong quá trình này, ông Khương còn phải cố gắng bình tĩnh hoà nhã mới đảm bảo quá trình điều trị diễn ra suôn sẻ.
Khương Long Phi không cam tâm, khó khăn mới tìm được thần y chữa được bệnh của bố nhưng vì bố không thể bảo đảm không động vào võ, dẫn đến bỏ lỡ cơ hội này.
Với tình hình của Khương Hùng, nếu không chữa trị, e là khó sống nổi ba tháng.
“Cô Phùng, tôi xin cô, cô hãy cứu bố tôi đi được không?”
Khương Long Phi chợt quỳ dưới chân Phùng Tiểu Uyển, mắt đỏ hoe: “Cô là cháu gái của thần y Phùng, là người được kế thừa y thuật của thần y Phùng, chắc chắn có cách cứu bố tôi, đúng không?” “Chỉ cần cô chữa khỏi bệnh của bố tôi, sau này tôi sẵn sàng làm trâu làm ngựa cho cô.
Xin cô hãy cứu bố tôi!”
Khương Long Phi nói rất chân thành, thật lòng muốn chữa khỏi bệnh của Khương Hùng.
Người khác không hiểu sự đau đớn của Khương Hùng khi bệnh tái phát nhưng ông ta là con trai của Khương Hùng, cực kỳ rõ ràng.
Mỗi khi thấy nỗi đau mà Khương Hùng phải chịu khi phát bệnh, ông ta hận không thể chịu đựng thay bố mình.
“Cô Phùng, xin cô hãy cứu ông nội tôi!”
Khương Lực cũng quỳ xuống dưới chân Phùng Tiểu Uyển, cầu xin cô ta.
Hiển nhiên Phùng Tiểu Uyển chưa bao giờ gặp chuyện thế này nên bỗng chốc luống cuống tay chân, vội vã đứng lên muốn đỡ Khương Long Phi và Khương Lực dậy: “Hai người đứng lên đi!” “Không phải tôi không muốn cứu nhưng tôi chỉ có một cách để chữa.
Nếu ông Khương không thể đảm bảo một tháng không đụng vào võ thì dù tôi có giúp, ông ấy mà động vào võ thì cũng sống không được một tuần!” “Nhưng căn cứ theo tình hình của ông Khương, nếu ông ấy không chịu chữa trị, có lẽ còn sống được nửa năm”.
Khương Long Phi và Khương Lực quỳ dưới đất không chịu đứng lên.
“Đứng lên cho bố!”
Khương Hùng gầm lên.
“Bố, chúng con không thể trơ mắt nhìn bố bỏ lỡ cơ hội duy nhất này!”
Mắt Khương Long Phi đỏ hoe, vẫn không chịu đứng lên.
Khương Lực cũng quỳ cạnh Khương Long Phi, hắn nghiêm túc nhìn Khương Hùng, vẻ mặt cương quyết.
Vốn dĩ Khương Hùng muốn nổi giận nhưng khi nhìn sự chân thành trong mắt con trai và cháu trai, lão ta lại mềm lòng.
Dù sao cũng vì mình họ mới làm vậy.
vì “Nếu giải quyết hai mối phiền là ông chủ nhánh hai và ông chủ nhánh ba thì ông Khương có thể bảo đảm không động vào võ trong vòng một tháng không?” Cập nh*ật chương mới nhất tại TгцуenАРР.cом
Bỗng dưng Dương Thanh nãy giờ đang im lặng chợt lên tiếng hỏi.
Câu này của anh thu hút sự chú ý của mọi người.
Mắt hai bố con Khương Long Phi và Khương Lực sáng rỡ, ý của Dương Thanh là anh định ra tay?
Nếu có thể nhận được sự giúp đỡ của Dương Thanh thật thì ông chủ nhánh hai và nhánh ba chỉ là con kiến thôi đúng không?
Khương Hùng cũng bất ngờ, thoáng chốc đã hiểu ý Dương Thanh ngay.
Lão ta cũng hơi mong chờ nhưng rồi lại nghĩ đến thân phận của Dương Thanh, không muốn Dương Thanh ra tay.
“Sao tôi có thể để cậu giúp tôi được?”
Khương Hùng lắc đầu, bình tĩnh nói: “Tôi đã sống đủ rồi, dù chết đi cũng không có gì tiếc nuối”.
“Không có gì tiếc nuối thật à?”
Dương Thanh nhìn Khương Hùng chằm chằm, trầm giọng hỏi.
Ánh mắt Khương Hùng hơi trốn tránh, chậm chạp không chịu trả lời.
Nếu cứ thế chết đi, sao lão ta có thể không tiếc nuối được?
Ông chủ nhánh hai và ông chủ nhánh ba là người thế nào, lão ta hiểu rất rõ.
Nếu giao nhà họ Khương cho họ thì một ngày không xa, nhà họ Khương sẽ bị huỷ diệt.
Không những thế, căn cứ theo cách làm người của ông chủ nhánh hai và nhánh ba, nếu lão ta chết thì chỉ lo người nhánh một sẽ bị họ giận cá chém thớt.
Còn về Khương Long Phi và Khương Lực, có sống được hay không cũng không biết.
“Ông Khương, tôi biết ông không cam tâm, tôi cũng biết ông muốn sống tiếp.
Nếu đã vậy thì ông còn do dự điều gì?”
Dương Thanh nghiêm túc nói: “Tôi sẽ giúp ông giải quyết chuyện nhà họ Khương!” “Cậu Thanh.”
Mặt Khương Hùng nghiêm túc, đang định lên tiếng ngần lại thì bị Dương Thanh ngắt lời: “Đây là mệnh lệnh ” “Rö!”
Nghe hai chữ mệnh lệnh, Khương Hùng lập tức, lưng thẳng tắp, trả lời to và rõ.
Dù lão ta là cựu chiến sĩ biên giới phía Bắc nhưng bất kỳ lúc nào, đứng trước Tướng quân của biên giới phía Bắc, lão ta luôn là cấp dưới trung thành nhất.
“Ha ha, mạnh miệng quá nhỉ, muốn xử lý chuyện nhà họ Khương à?
Đúng lúc này, giọng nói đầy mỉa mai bỗng vang lên ở cửa phòng tiệc.
Ông chủ nhánh hai và ông chủ nhánh ba bước đến, sau lưng hai người đều có người đi theo.
“Ai cho các người vào đây? Cút ra ngoài cho tôi!”
Khương Hùng gầm lên.
“Chủ gia tộc, ông sốt sằng cái gì?”
Ông chủ nhánh hai cười nói: “Chúng tôi đến đây làm phiền kế hoạch đen tối của các người à?”
Ông chủ nhánh ba cười mỉa: “Ông càng ngày càng hồi đồ, tuỳ tiện tìm hai người trẻ tuổi là nghĩ có thể trở mình được à? Đúng là mơ giữa ban ngày!”
– .
Chương 1010: 1010: Duy Trì Trung Lập
Lời nói của chủ nhánh hai nói và chủ nhánh ba cực kỳ sắc bén, không hề nể mặt Khương Hùng.
Lúc này, ngoài bọn họ còn có mấy ông già mặc trang phục sang trọng đi cùng.
Khương Hùng giận tới run người.
Lão ta là chủ nhà họ Khương đã bao giờ phải chịu uất ức như vậy?
Quan trọng là chuyện này còn diễn ra ngay trước mặt Dương Thanh.
“Nếu các ông nghe được thì tôi cũng không giấu nữa, sẽ nói rõ luôn”.
Khương Hùng cố nén giận, nhìn lướt qua mấy ông già rồi dừng lại ở vị trí của chủ nhánh hai và chủ nhánh ba: “Có lẽ tại tôi ốm quá lâu nên các ông thật sự xem tôi là con mèo bệnh à?” “Khương Dục, ông đứng đầu nhánh hai của nhà họ Khương, ông tưởng tôi thật sự không biết những năm gần đây ông đã ngầm nuốt bao nhiêu tài sản của nhà họ Khương à?” “Khương Hoa, ông là chủ nhánh ba, trong mấy chục năm qua, ông đã âm thầm ngáng chân tôi, thậm chí còn từng thuê sát thủ muốn lấy mạng của tôi, ông tưởng tôi thật sự không biết là ông làm chuyện này à?”
Khương Hùng vừa dứt lời, mặt của chủ nhánh hai và chủ nhánh ba lập tức biến sắc.
Mấy ông già khác đi cùng bọn họ đều kinh ngạc, đặc biệt là chuyện chủ nhánh ba ám sát Khương Hùng càng làm cho người ta chấn động hơn.
Khương Hùng rõ ràng chưa từng nói với ai về chuyện này, ngay cả hai bố con Khương Long Phi và Khương Lực cũng kinh ngạc.
“Bố, bố nói chủ nhánh ba từng thuê người ám sát bố
Khương Long Phi hỏi với vẻ kinh ngạc không thể tưởng tượng nổi.
“Khương Hùng, ông đừng nói linh tinh!”
Chủ nhánh ba lập tức phản bác, giận dữ hét lên: “Ông đã muốn giết tôi từ lâu, đúng không? Nếu ông muốn đổi phó với tôi thì cứ nói ra là được rồi, cần gì phải bịa đặt kiếm cớ để sỉ nhục nhân cách của tôi như vậy?”
Chủ nhánh hai cũng nói: “Ông tưởng tùy tiện bịa ra vài lời nói dối lại có thể ép chúng tôi vào khuôn khổ được sao?
Khương Hùng không để ý đến lời phản bác của chủ nhánh hai và chủ nhánh ba mà đảo mắt nhìn qua mấy lão già khác, trầm giọng hỏi: “Chủ nhánh hai và chủ nhánh ba muốn tôi nhường lại vị trí cho người khác, mấy nhánh các ông thì sao? Mọi người đều nói ra xem các ông có ý gì đi?”
Còn ba lão già đi cùng chủ nhánh hai và chủ nhánh ba.
Nhà họ Khương tổng cộng có năm nhánh, ba người kia rõ ràng là chủ nhánh một, nhánh bốn và nhánh năm.
Thấy Khương Hùng nhìn mình, ba người đều cúi đầu, thậm chí không ai dám nhìn thẳng vào lão ta.
Bất kể thế nào thì Khương Hùng cũng là chủ nhà họ Khương mấy chục năm, hơn nữa còn từng là cao thủ mạnh nhất của nhà họ Khương.
Cho dù Khương Hùng đang mắc bệnh nguy kịch nhưng lạc đã gầy còn lớn hơn ngựa, bọn họ vẫn hơi kiêng kỵ.
“Các ông cứ yên tâm nói cho Khương Hùng biết các ông có ý kiến thế nào là được rồi, năm nhánh chúng ta liên thủ, cho dù ông ta có là chủ nhà cũng không làm gì được chúng ta.
Chủ nhánh ba lạnh lùng nói.
Chủ nhánh hai cao giọng nói với vẻ chính nghĩa: “Nhà họ Khương là gia tộc của mọi người trong nhà họ Khương chứ không phải của riêng Khương Hùng, mọi người có gì đều có thể nói ra”.
Khương Hùng cũng không tức giận, trái lại bình thản nói: “Chủ nhánh hai nói không sai, đây là gia tộc chung của chúng ta, các ông có ý kiến gì đều có thể nói ra”.
Dương Thanh trước sau không can thiệp, ngồi ở bên cạnh hờ hững nhìn trò hề của nhà họ Khương.
Ban đầu anh tưởng chỉ có chủ nhánh hai và chủ nhánh ba sẽ tới gây sự, nhưng bây giờ xem ra bọn họ còn liên thủ với chủ mấy nhánh khác nữa.
Nếu vậy cũng rất tốt, anh sẽ mượn cơ hội lần này giúp Khương Hùng rửa sạch cả nhà họ Khương một lần, để tránh sau khi anh rời đi, nhà họ Khương đang phát sinh rối loạn gì đó.
Cuối cùng, một người ngẩng đầu nhìn về phía Khương Hùng và trầm giọng nói: “Chủ gia tộc, ông già rồi thì cũng nên nhường lại vị trí cho người khác”.
Khương Hùng nghe người này nói vậy cũng không hề bất ngờ, thản nhiên nói: “Cũng vì tôi già nên phải nhường lại vị trí à? Dựa theo cách nói của chủ nhánh bốn, vậy chủ năm nhánh nhà họ Khương đều đã già, các ông cũng có thể nhường lại vị trí?” “Chúng tôi già nhưng còn có sức đánh một trận chứ không bị bệnh nguy kịch như ông.
Dù sao nhà họ Khương cũng là gia tộc quyền thế hàng đầu Vương thành Quan, nếu chủ gia tộc không có sức đánh một trận, vậy chẳng phải sẽ trở thành trò cười cho những gia tộc khác à?”
Chủ nhánh bốn nói chuyện tương đối gay gắt.
Nếu đã chọn chống lại Khương Hùng, lão ta tất nhiên sẽ không khách sáo với Khương Hùng nữa.
“Ai nói bố tôi đang bị bệnh nguy kịch?
Khương Long Phi đứng phắt dậy, tức giận nói: “Chúng tôi đã tìm được thần y, chỉ một tháng là có thể chữa được bệnh cho bố tôi”.
“Thần y?”
Lại một chủ nhánh bước ra, cười giễu cợt liếc nhìn Dương Thanh và Phùng Tiểu Uyền với vẻ khinh thường, chất vấn: “Thần y trở nên dễ làm từ bao giờ thế?” “Nếu bọn họ còn trẻ như vậy đã là thần y, tôi lập tức đâm đầu chết ở đây!
Trong mắt Khương Hùng ảnh lên vẻ sắc bén: “Cô ấy là cháu gái của thần y Phùng, kế thừa kỹ năng của thần y Phùng, sao không phải là thần y chứ?” “Nhiều năm qua, tôi tìm rất nhiều thần y nhưng không ai có thể làm bệnh của tôi đỡ hơn.
Vậy mà chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, cô ấy đã giúp tôi khỏe hơn, chẳng lẽ còn không thể chứng minh cô ấy là thần y à?” Ủng hộ team chúng mình bằng cách theo dõi *truyện tại ТгuуeлАPР.cом
Sắc mặt năm chủ nhánh thoảng thay đổi.
Vì bọn họ tưởng Khương Hùng đang bệnh nguy kịch, không thể sống được mấy ngày nữa nên mới dám chống lại Khương Hùng.
Nhưng nếu Phùng Tiểu Uyển thật sự có thể chữa được bệnh như lời Khương Hùng nói, vậy chẳng phải lão ta sẽ nhanh chóng trở lại tình trạng mạnh nhất à?
Nếu Khương Hùng thật sự bình phục, cả nhà họ Khương còn ai có thể là đối thủ của lão ta nữa?
Nghĩ tới đây, năm chủ nhánh đều tái mặt.
Chủ nhánh bốn vừa mới tranh cãi gay gắt với Khương Hùng cũng tái mặt, vô cùng lo lắng.
“Ông nói cô ta có thể chữa được bệnh của ông thì thật sự có thể chữa được sao?”
Chủ nhánh ba thấy vậy nói ngay: “Ai biết có phải ông giả vờ khỏe hơn không?”
Ánh mắt chủ nhánh hai lộ vẻ nghiêm trọng.
Bọn họ vốn vẫn định tạm thời đứng xem, nếu Phùng Tiểu Uyển thật sự chữa được bệnh của Khương Hùng, bọn họ sẽ chờ tới lúc Dương Thanh và cô ta rời đi, ám sát hai người này.
Nếu Phùng Tiểu Uyển không thể chữa được, bọn họ lại chờ bệnh của Khương Hùng xấu đi.
Với tình trạng của lão ta thì cũng chẳng sống được bao lâu.
Nhưng bọn họ không ngờ Phùng Tiểu Uyển thật sự có thể chữa được bệnh của lão ta.
Nếu không phải người được bọn họ thu xếp gài vào bên cạnh Khương Hùng báo cáo mọi chuyện xảy ra đúng lúc, e là bọn họ còn chưa biết chuyện này.
Chính vì ý thức được y thuật của Phùng Tiểu Uyển rất giỏi, bọn họ mới quyết định lập tức liên thủ với chủ ba nhánh khác cùng ép Khương Hùng nhường lại vị trí chủ nhà.
Bây giờ, Khương Hùng lại thừa nhận Phùng Tiểu Uyển có thể chữa được căn bệnh ngay trước mặt mọi người, đương nhiên bọn họ phải cố gắng phản bác.
“Chỉ cần ông bằng lòng nhường lại vị trí, chúng tôi có thể bỏ qua chuyện cũ, để ông được an hưởng tuổi già, cũng có thể bảo đảm sau này bất kể là ai lên làm chủ gia tộc cũng sẽ không phân biệt đối xử với người bên dòng của ông”.
Chủ nhánh hai cũng nói.
“Nhường lại vị trí đi!”
Chủ nhánh bốn và nhánh năm đều nói.
Nhất thời, trong năm chủ nhánh chỉ có chủ nhánh một vẫn chưa tỏ thái độ.
Khương Hùng nhìn chủ nhánh một: “Ý ông thế nào?”
Chủ nhánh một cười gượng: “Tôi có thể duy trì trung lập không?”
– .








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







