Chàng Rể Chiến Thần
Tập 100 : 991: Dùng Võ Giải Quyết (c991-c1000)
❮ sautiếp ❯Chương 991: 991: Dùng Võ Giải Quyết
Dù sao ở đây cũng là Vương tộc họ Quan, tuy Dương Thanh cũng muốn lấy mạng Quan Hồng Nghị để báo thù cho Mã Siêu nhưng cũng hiểu rõ, nếu thực sự giết ông ta ở đây, hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng.
Hơn nữa, anh vừa nhận được tin nhắn của Đổng Chiêm Cương nói Mã Siêu tỉnh lại rồi.
Nếu không anh cũng sẽ không tốn thời gian ở lại đây như vậy.
Bây giờ có người của Hoàng tộc họ Vũ chủ động ra mặt, không chỉ gây áp lực lên Vương tộc họ Quan, còn có thể báo thù cho Mã Siêu, anh còn gì không hài lòng?
Tuy vương tộc họ Quan có thể lấy ra một trăm tỷ nhưng đây cũng không phải số tiền nhỏ.
Huống hồ còn muốn phế bỏ một cánh tay của Quan Hồng Nghị, đủ để trả thù cho Mã Siêu rồi.
Chỉ là không biết Vương tộc họ Quan có chịu đền bù như vậy hay không.
Sắc mặt Quan Hồng Nghị vô cùng khó coi.
Vũ Ninh không thèm nể mặt Vương tộc họ Quan một chút nào.
“Ông Ninh, chuyện này không liên quan tới Hoàng tộc họ Vũ.
Ông nhúng tay vào không tốt lắm đâu!”
Lúc này, một lão già bên phe Quan Hồng Nghị nhìn chằm chằm Vũ Ninh nói.
Ánh mắt Vũ Ninh trở nên lạnh lùng: “Chủ của ông còn chưa lên tiếng, ông là cái thá gì mà đòi chỉ dạy tôi?”
Vẻ mặt người kia lập tức cứng đờ, giận run người.
Dù sao lão ta cũng là một người có địa vị rất cao trong Vương tộc họ Quan, chưa bao giờ bị sỉ nhục như vậy.
Thế nhưng Vũ Ninh là người của Hoàng tộc, còn đứng đầu nhánh hai của Hoàng tộc họ Vũ.
Dù có là Quan Hồng Nghị cũng không dám nổi giận với ông ta.
“Nếu cậu là đàn ông thì tự đứng ra chống lại Vương tộc họ Quan đi, trốn sau lưng Hoàng tộc họ Vũ làm gì?”
Quan Hồng Nghị không thèm để ý tới Vũ Ninh, chỉ nhìn Dương Thanh nói.
Dương Thanh bật cười châm chọc: “Lúc người của Vương tộc họ Quan các ông lén lút ám sát một cô gái vô tội, sao các ông đối đầu trực tiếp với tôi?”
“Lúc một đám cao thủ nhà họ Quan các người vây đánh anh em của tôi, Đại vương tử như ông còn dùng súng đánh lén, sao không nghĩ tới chuyện đối đầu trực tiếp với tôi?”
Dương Thanh liên tục chất vấn khiến sắc mặt Quan Hồng Nghị ngày càng sa sầm.
Bởi vì những lời này đều là sự thật.
Vũ Ninh cũng mỉa mai nói: “Quan Vương là người có danh tiếng lẫy lừng, không ngờ Đại vương tử như ông lại là đồ vô dụng không biết xấu hổ như vậy”.
Nếu đã lựa chọn xong, đương nhiên Vũ Ninh sẽ không nể mặt, trắng trợn sỉ nhục Quan Hồng Nghị.
Vũ Ninh đang định nói tiếp đã bị Dương Thanh chen ngang: “Không sao, Đại vương tử có thể không cần mặt mũi, nhưng tôi vẫn cần.
Ông đã muốn tôi đứng ra đối đầu chính diện với các người, tôi sẽ cho ông toại nguyện”.
Nghe thấy thế, Vũ Ninh vội vàng nói: “Cậu Thanh yên tâm.
Nếu Vương tộc họ Quan dám làm gì không biết xấu hổ, tôi cũng sẽ không để yên đâu”.
Dương Thanh cười đáp: “Vậy thì cảm ơn ý tốt của ông Ninh”.
Vũ Ninh lập tức lắc đầu đáp: “Cậu Thanh khách sáo quá!”
Dương Thanh dứt khoát bước lên giễu cợt nhìn Quan Hồng Nghị: “Không phải Đại vương tử muốn tôi không trốn sau lưng người khác đấy sao? Bây giờ tôi đứng ra rồi, không biết ông có gì chỉ dạy?”
“Đương nhiên, ông cũng có thể dùng lại thủ đoạn đã dùng với anh em của tôi, bắn súng cũng được, phái toàn bộ cao thủ trong Vương tộc họ Quan vây đánh tôi cũng được.
Các người cứ việc ra chiêu, tôi tiếp hết!”
Dương Thanh được Vũ Ninh ủng hộ, Quan Hồng Nghị không dám làm vậy.
Đám dòng chính của Vương tộc họ Quan đều âm trầm nhìn Dương Thanh, muốn dùng ánh mắt giết anh.
Dương Thanh không hề e sợ, đứng đối diện cách Quan Hồng Nghị hai mét, chờ ông ta lên tiếng.
Vũ Ninh khẽ nhếch môi nở nụ cười sâu xa.
Quan Duyệt rất lo lắng.
Vũ Tử Khai ở bên cạnh an ủi: “Vợ yên tâm, có anh ở đây, không ai có thể làm hại sư phụ đâu”.
Vũ Ninh cũng liếc nhìn Quan Duyệt, khẽ cười nói: “Cháu yên tâm, có bác ở đây, dù Quan Vương tự mình tới cũng không thể làm gì sư phụ của cháu đâu”.
“Cảm ơn ông Ninh!”
Quan Duyệt ngẩng đầu cảm kích nói.
Mọi người trong sảnh tiệc rộng lớn đều nhìn vào Quan Hồng Nghị.
Đáy mắt ông ta tràn đầy sát khí mãnh liệt.
Nhưng ông ta biết rõ với thực lực Vương Cảnh sơ kỳ của mình không thể làm gì Dương Thanh.
“Chuyện tới nước này, ai đúng ai sai cũng không còn quan trọng nữa”.
Quan Hồng Nghị im lặng một lúc mới nói: “Dù sao Quan Duyệt cũng là người của Vương tộc họ Quan.
Cậu là sư phụ của con bé, lẽ ra phải là bạn của Vương tộc chúng tôi”.
“Tôi hi vọng mọi chuyện dĩ hòa vi quý.
Nếu cậu đồng ý dàn xếp ổn thỏa, tôi cho thể bồi thường cho anh em của cậu mười tỷ”.
“Đồng thời vị trí người đứng đầu nhánh ba của Vương tộc họ Quan vốn thuộc về bố của Quan Duyệt.
Nhưng bố con bé qua đời từ khi còn trẻ, bây giờ Quan Duyệt đã trở về gia tộc, vị trí này nên dành cho con bé”.
“Hơn nữa tôi có thể cam đoan với cậu, sau này hôn nhân của Quan Duyệt đều do con bé tự quyết định.
Dù con bé lấy chồng cũng vẫn là chủ nhân của nhánh ba Vương tộc họ Quan”.
Quan Hồng Nghị vừa dứt lời, đám người nhà họ Quan đều giật mình kinh hãi.
“Không được!”
Quan Trấn Hải là người đầu tiên phản đối: “Nhánh ba hiện giờ không còn là nhánh ba của hai mươi năm trước.
Với cả trước giờ Vương tộc họ Quan chưa từng có phụ nữ làm chủ một nhánh”.
“Huống hồ, bởi vì sự phụ của Quan Duyệt phá hỏng chuyện liên hôn giữa Vương tộc họ Quan và Hoàng tộc họ Vũ.
Theo quy định của gia tộc, Quan Duyệt phải bị phạt nặng”.
Ngay sau đó lập tức có người đứng ra nói: “Không sai, không thể để Quan Duyệt làm người đứng đầu nhánh ba được.
Cô ta vốn là tội đồ của gia tộc, phải bị phạt nặng!”
“Phải bị phạt nặng!”
Đám người của Vương tộc họ Quan nhao nhao lên tiếng.
Không một ai chịu ủng hộ Quan Hồng Nghị.
Thậm chí đến cả mấy người ngày thường hay theo phe ông ta lúc này cũng đứng ở phe đối lập.
Sắc mặt của Quan Hồng Nghị cực kỳ khó coi, tức giận chất vấn: “Thế các người nói thử xem phải giải quyết chuyện này thế nào?”
Nếu không có Vũ Ninh, chắc chắn Quan Hồng Nghị sẽ không tha cho Dương Thanh.
Nhưng hiện giờ Vũ Ninh đang nhìn chằm chằm, nếu bọn họ đối phó Dương Thanh sẽ khiến quan hệ giữa Hoàng tộc họ Vũ và Vương tộc họ Quan trở nên tồi tệ.
Đám người vừa mới kêu gào đòi phạt nặng Quan Duyệt lập tức im bặt.
Vũ Ninh hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc bén quét qua đám người như đang nói: “Tôi xem ai dám?”
Dương Thanh cũng không vội, bình thản chờ Vương tộc họ Quan đưa ra quyết định.
“Vừa rồi cậu đã nói hôm nay tới đây có hai việc cần làm, một là dẫn Quan Duyệt đi, hai là đòi bồi thường cho anh em của mình”.
“Cậu có thể dẫn Quan Duyệt đi! Chuyện thứ nhất coi như giải quyết xong, bây giờ chỉ cần giải quyết nốt chuyện thứ hai”.
Quan Trấn Hải bước ra, hờ hững nhìn Dương Thanh: “Mặc kệ vì lí do gì, anh em của cậu tự tiện xông vào Vương phủ họ Quan chính là tội chết.
Cậu muốn chúng tôi đền bù là điều không thể!”
“Cậu đã dám một mình với đây, chứng tỏ rất tự tin về thực lực của mình.
Đã vậy chúng ta cứ dùng võ thuật giải quyết chuyện thứ hai, cậu thấy sao?”
Dương Thanh cười nhạt một tiếng; “Tôi nói rồi, tùy ý các người ra chiêu.
Nếu các người đã định dùng võ thuật xử lý chuyện này, tôi không có ý kiến”.
“Dù các người lấy số lượng áp đảo vây đánh, tôi cũng dám tiếp!”
Dương Thanh không hề che giấu sự châm chọc của mình với Vương tộc họ Quan.
– .
Chương 992: 992: Dám Thua Dám Chịu
Quan Trấn Hải cũng không để bụng Dương Thanh châm chọc, lạnh lùng nói: “Yên tâm, Quan Hồng Nghị làm ra được chuyện không biết xấu hổ như vậy chứ tôi thì không”.
Quan Hồng Nghị nghe vậy đen mặt.
Mặc dù ông ta chưa được xác định là người thừa kế Vương vị nhưng cũng là Đại vương tử.
Người có khả năng trở thành người thừa kế của Vương tộc họ Quan nhất chỉ có thể là ông ta.
Quan Trấn Hải lại không thèm nể mặt.
Tối qua lúc đối phó Mã Siêu, tuy Quan Trấn Hải cũng có mặt nhưng đúng là không tham gia vây đánh.
Ông ta cũng có tư cách nói ra lời này.
Chỉ là nói Quan Hồng Nghị không biết xấu hổ ngay trước mặt mọi người khiến ông ta rất giận dữ.
“Quan Trấn Hải, đợi ông tự mình đánh bại cậu ta trước rồi hẵng chỉ trích tôi”.
Quan Hồng Nghị tức giận nhưng cũng chỉ có thể nhịn xuống.
Quan Trấn Hải không thèm nhìn ông ta, chỉ nhìn chằm chằm Dương Thanh: “Nhóc con, cậu dám đánh với tôi một trận không?”
Dương Thanh lạnh lùng đáp: “Có gì mà không dám? Nhưng trước khi đánh, tôi muốn hỏi rõ ràng, sau khi các người thua võ sẽ không giở trò khác làm lãng phí thời gian của tôi đấy chứ?”
“Còn nữa, nếu các người thua thì định đền bù cho tôi thế nào?”
Quan Trấn Hải sửng sốt hồi lâu mới hiểu được ý của anh.
Ý chí chiến đấu trong mắt ông ta càng thêm nồng đậm, híp mắt nói: “Tôi chỉ có thể thay mặt Chấp Pháp đường của Vương tộc họ Quan.
Nếu tôi thua, Chấp Pháp đường sẽ không làm khó dễ cậu và Quan Duyệt”.
Dương Thanh lắc đầu: “Xem ra các người vẫn chưa thống nhất được với nhau.
Được rồi, tôi cho các người năm phút thương lượng”.
“Tôi không cần biết các người định đánh luân phiên hay lên cùng lúc.
Tôi chỉ quan tâm các người thua sẽ đền bù gì cho tôi”.
Vũ Ninh cũng lên tiếng: “Cậu Thanh đã nói như vậy, cứ để tôi làm trọng tài.
Nếu Vương tộc họ Quan thua mà không đền bù cho cậu Thanh thì đừng trách tôi không khách sáo!”
Người của Vương tộc họ Quan đều nổi giận đùng đùng nhưng không dám nói ra.
Quan Trấn Hải sảng khoái gật đầu: “Được, chúng tôi sẽ cho cậu một câu trả lời thống nhất”.
Người của Vương tộc họ Quan tụ tập lại một chỗ nhỏ giọng bàn bạc, nhưng từ vẻ mặt của họ có thể thấy được không ai chịu nghe ai.
“Cậu Thanh phải cẩn thận Vương tộc họ Quan giở trò.
Bọn họ đã dám dùng súng với anh em của cậu, không thể tránh khỏi việc dùng thủ đoạn xấu xa với cậu”.
Vũ Ninh trầm giọng nói: “Tuy tôi có thể trấn áp bọn họ một chút nhưng dù sao đây cũng là Vương tộc họ Quan, tôi vẫn chưa có quyền lực lớn tới vậy”.
Dương Thanh gật đầu đáp: “Cảm ơn ông!”
Vũ Ninh lắc đầu: “Cậu đừng khách sáo với tôi nữa.
Nói thật lúc trước Vương tộc họ Quan muốn liên hôn với Hoàng tộc họ Vũ chúng tôi, tôi nhìn thấy ảnh của Quan Duyệt liền rất hài lòng với cô con dâu này”.
“Chỉ không ngờ Quan Duyệt không muốn gả vào Hoàng tộc họ Vũ.
Tôi cũng biết đầu óc con tôi có không bình thường, quả thực không xứng với Quan Duyệt”.
“Nhưng tôi muốn nhận con bé làm con gái nuôi.
Nếu con bé đồng ý, sau này chúng ta sẽ là người một nhà”.
Dương Thanh đương nhiên sẽ không từ chối sự lấy lòng của ông ta.
Anh mỉm cười nhìn Quan Duyệt: “Ông Ninh muốn nhận em làm con nuôi, đây là vinh hạnh của em.
Mau gọi bố nuôi đi”.
Quan Duyệt sửng sốt hồi lâu mới kịp phản ứng lại, Vũ Ninh không ép cô ta gả cho Vũ Tử Khai nữa.
Không chỉ vậy, ông ta còn muốn nhận cô ta làm con nuôi.
Đây chính là chỗ dựa khổng lồ, sau này đến cả Quan Hồng Nghị cũng không làm gì được cô ta.
“Bố nuôi!”
Quan Duyệt vội vàng gọi một tiếng.
Dương Thanh bảo cô ta nhận Vũ Ninh là bố nuôi, đương nhiên cô ta sẽ không phản đối.
“Ha ha, tốt lắm! Con gái ngoan!”
Vũ Ninh cười phá lên, lập tức kéo Vũ Tử Khai tới nói: “Sau này Quan Duyệt chính là em gái nuôi của con, mau gọi em đi con!”
Vũ Tử Khai bất mãn nói: “Không! Con muốn cô ấy làm vợ con, không muốn cô ấy làm em con!”
“Tử Khai!”
Vũ Ninh trừng mắt nhìn anh ta.
Vũ Tử Khai ấm ức nói: “Cô ấy chính là vợ con!”
“Ông Ninh đừng ép anh ấy nữa, cứ kệ anh ấy muốn gọi thế nào cũng được!”
Quan Duyệt không nhịn dược lên tiếng nói.
Cô ta chỉ không muốn gả cho một người mình không thích, thậm chí là chưa hề quen biết.
Cô ta không có ác ý gì với Vũ Tử Khai, ngược lại còn thấy thương xót.
Dù Vũ Tử Khai gọi cô ta là vợ cũng không thể chứng minh điều gì.
Cô ta thực sự không đành lòng khiến anh ta đau khổ.
“Chuyện này…”
Vũ Ninh dè dặt nhìn Dương Thanh.
Anh không mở lời, ông ta không dám để Vũ Tử Khai gọi Quan Duyệt là vợ.
“Sư phụ!”
Quan Duyệt cũng nhìn về phía anh.
Dương Thanh cười nói: “Quan Duyệt không ngại thì cứ để cậu ấy tùy ý gọi.
Chỉ là xưng hô mà thôi, kệ cậu ấy đi”.
“Cảm ơn cậu Thanh!”
Vũ Ninh tươi cười đáp lại.
Vũ Tử Khai cũng vui sướng hỏi: “Vợ ơi vợ, sau này anh gọi em là vợ, em có thể chơi game với anh không?”
Thấy anh ta khoa chân múa tay, Quan Duyệt bất đắc dĩ nói.
“Em kết bạn với anh trước.
Sau này có thời gian em sẽ chơi với anh, được không?”
Quan Duyệt như đang dỗ trẻ con.
Mặc dù Vũ Tử Khai không muốn nhưng vẫn quệt miệng nói: “Được rồi, đợi em có thời gian, anh sẽ kéo em chơi game cùng”.
Nói xong, Vũ Tử Khai lại ôm điện thoại chơi tiếp.
Vừa rồi lúc Vũ Ninh nhận con nuôi không hề có ý giấu diếm, thậm chí còn nói rất to nên người của Vương tộc họ Quan đều nghe thấy.
Đám người đó nhìn Quan Duyệt bằng ánh mắt rất phức tạp.
Bọn họ vốn định dùng cô ta để liên hôn với Hoàng tộc họ Vũ, bây giờ không liên hôn được, Vũ Ninh lại nhận cô ta làm con gái nuôi.
Nhưng bọn họ đều hiểu rõ, tất cả đều nhờ chàng trai trẻ kia ban tặng.
Đúng lúc này, tâm trạng của bọn họ cũng bình tĩnh lại, đã đạt được ý kiến thống nhất.
Quan Trấn Hải đi tới nói với Dương Thanh: “Chúng tôi đã thương lượng xong.
Tôi đại diện Chấp Pháp đường, đại sư Vương đại diện nhánh một.
Hai chúng tôi sẽ đánh với cậu, chỉ cần cậu thắng được một người coi như cậu thắng, được chứ?”
“Nếu các người thua phải đền bù cho tôi thế nào?”
Dương Thanh lạnh nhạt hỏi.
“Nếu chúng tôi thua, chính tay tôi phế bỏ hai tay của Quan Hồng Nghị, đồng thời bồi thường cho cậu một trăm tỷ”.
Quan Trấn Hải híp mắt nói: “Nhưng nếu cậu thua thì phải bỏ mạng ở đây, Hoàng tộc họ Vũ không được nhúng tay vào.
Chỉ cần cậu dám tiếp chiêu, bây giờ chúng ta có thể đánh luôn”.
“Được, không thành vấn đề!”
Dương Thanh không hề do dự nói.
“Chờ đã!”
Vũ Ninh vội vàng đi lên, châm chọc nói: “Vương tộc họ Quan đúng là quen thói không biết xấu hổ.
Các người chọn ra hai người đánh với một mình cậu Thanh sao?”
“Đúng là không cần mặt mũi.
Sao phải phiền phức như vậy? Cứ để cao thủ mạnh nhất Vương tộc họ Quan các người đấu với cậu Thanh dễ hơn nhiều mà?”
Quan Trấn Hải lạnh giọng nói: “Cậu ta có thể không nhận!”
“Nhận chứ! Vương tộc họ Quan tặng tôi món quà lớn như vậy, sao tôi có thể không nhận được?”
Dương Thanh vội lên tiếng, nói với Vũ Ninh: “Nếu tôi thua, ông không được nhúng tay.
Tôi dám thua dám chịu!”
“Nhưng…”
Vũ Ninh định khuyên nhủ lại bị Dương Thanh ngăn lại: “Được rồi, tôi đã quyết định xong, hi vọng ông có thể tôn trọng quyết định của tôi!”
“Được, cậu Thanh đã nói vậy, tôi cũng không nhiều lời nữa!”
Vũ Ninh trầm giọng nói, lập tức uy hiếp người nhà họ Quan: “Nếu các người dám dùng thủ đoạn bẩn thỉu, Hoàng tộc họ Vũ sẽ không tha cho các người!”
– .
Chương 993: 993: Ra Trận Bỏ Chạy
Sự uy hiếp cùa Vũ Ninh vẫn rất có tác dụng.
Đám người Vương tộc họ Quan vốn đang định giở trò, nghe vậy biết dù có thua cũng chỉ có thể cam chịu.
“Các người ai lên trước? Hay là lên hết cũng được”.
Dương Thanh đứng tại chỗ, lạnh lùng nhìn Quan Trấn Hải: “Cũng đừng nói tôi thắng một trận là thắng.
Tôi phải đánh bại cả hai người mới được coi là thắng”.
Đến cả Quan Vương tự ra mặt Dương Thanh còn không sợ nữa là cao thủ của Vương tộc họ Quan.
Nhưng người của Vương tộc họ Quan lại coi lời nói của anh là sự sỉ nhục với họ.
“Được, cậu ngông cuồng như vậy, chúng tôi sẽ cho cậu cơ hội ngông cuồng.
Cậu phải thắng được cả hai người bên chúng tôi mới được tính là cậu thắng”.
Lúc này Quan Hồng Nghị lên tiếng.
Vũ Ninh châm chọc nói: “Đúng là không biết xấu hổ, khó trách Vương tộc họ Quan vẫn chậm chạp không chịu chọn ra người thừa kế, thì ra Đại vương tử là kẻ bất tài không đào tạo nổi”.
Sắc mặt Quan Hồng Nghị vô cùng khó coi nhưng cũng không dám chống đối Vũ Ninh, chỉ có thể nhẫn nhịn.
Đối với ông ta, điều quan trọng nhất lúc này là giết được Dương Thanh.
Trong mắt Quan Trấn Hải lóe lên, bước lên nói: “Tôi muốn xem thực lực của cậu đến đâu”.
Dương Thanh thản nhiên nói: “Tôi khuyên hai người cùng lên đi.
Nếu không thắng quá dễ dàng thì thật vô vị”.
“Cậu muốn chết hả?”
Quan Trấn Hải cảm thấy Dương Thanh đang sỉ nhục mình, lập tức thẹn quá hóa giận dậm chân xuống khiến mặt đất nứt toác.
Ông ta lao vọt về phía Dương Thanh.
Người đứng đầu Chấp Pháp đường quả nhiên có thực lực phi phàm.
Trông khí thế này có lẽ đã đạt tới Vương Cảnh sơ kỳ, còn sắp đột phá Vương Cảnh trung kỳ.
E là đến cả Đại vương tử Quan Hồng Nghị cũng không phải là đối thủ của Quan Trấn Hải.
Khó trách Quan Trấn Hải dám chống đối Quan Hồng Nghị.
Có lẽ cả Vương tộc họ Quan chỉ có Quan Trấn Hải mới có tư cách tranh giành vị trí người thừa kế với Quan Hồng Nghị.
“Vương Cảnh sơ kỳ, còn sắp đột phá Vương Cảnh trung kỳ!”
“Không ngờ thực lực của Quan Trấn Hải lại mạnh tới mức này”.
“Sợ là tương lai, ông ta mới là kẻ địch lớn nhất của Quan Hồng Nghị”.
…
Đám dòng chính nhà họ Quan nhao nhao bàn tán, ai nấy đều khiếp sợ.
Sắc mặt Quan Hồng Nghị lại càng khó coi.
Ông ta là Đại vương tử, thế mà lại thua kém người đứng đầu Chấp Pháp đường.
Trong Vương tộc họ Quan, người nắm quyền không chỉ có mình Quan Vương mà còn có bốn trưởng lão.
Dù ông ta là con trai cả của Quan Vương cũng không thể lập tức được chọn làm người thừa kế.
Nguy cơ to lớn khiến ông ta có cảm giác như đang phải cõng hai ngọn núi trên vai.
“Sư phụ cẩn thận!”
Trông thấy Quan Trấn Hải sắp đánh tới, Quan Duyệt lập tức hô lên.
Nhưng Dương Thanh vẫn đứng im tại chỗ, bình tĩnh nhìn Quan Trấn Hải đang vung đấm tới.
Đúng lúc này, anh đột nhiên biến mất tại chỗ.
Quan Trấn Hải ra đòn thất bại, sắc mặt lập tức biến đổi.
“Quá chậm!”
Ngay sau đó, một giọng nói lạnh lùng bỗng nhiên vang lên sau lưng ông ta.
Cảm giác nguy hiểm mãnh liệt kéo tới khiến toàn thân ông ta cứng ngắc.
Những người khác đã trợn trừng hai mắt.
Bọn họ thấy rõ ràng Quan Trấn Hải đã đấm vào người Dương Thanh, thế nhưng chỉ trong chớp mắt anh đã biến mất rồi xuất hiện sau lưng Quan Trấn Hải.
“Sao lại như vậy?”
Đám người Vương tộc họ Quan lẩm bẩm, vẻ mặt khó tin.
Tốc độ của Dương Thanh quá nhanh, nhanh đến mức bọn họ không thể nhìn bằng mắt thường.
Thậm chí bọn họ còn nảy ra một suy nghĩ hoang đường, Dương Thanh có năng lực di chuyển tức thời.
Thế nhưng trên đời này làm gì có ai có thể di chuyển tức thời?
Nếu không phải di chuyển tức thời, làm sao Dương Thanh có thể xuất hiện sau lưng Quan Trấn Hải được?
Hai mắt Vũ Ninh cũng co rút lại.
Ông ta lại càng chắc chắn, thực lực của Dương Thanh sâu không lường được.
Ông ta đã là cao thủ Vương Cảnh trung kỳ nhưng lại không chịu nổi một đòn của Dương Thanh.
Có thể tưởng tượng anh mạnh tới cỡ nào.
Ít nhất cũng phải là Vương Cảnh hậu kỳ, thậm chí là đỉnh phong.
Nhưng Vũ Ninh lại có cảm giác, rất có thể thực lực của Dương Thanh đã vượt qua cả Vương Cảnh đỉnh phong, tức là bước vào Thần Cảnh.
Trong năm Vương tộc của Chiêu Châu không có lấy một cao thủ Thần Cảnh.
Nếu đây là sự thật, chẳng phải một mình Dương Thanh cũng có thể tung hoành cả năm Vương tộc sao?
Nghĩ tới đây, Vũ Ninh bỗng thấy vô cùng kích động.
Xây dựng quan hệ với một cao thủ Thần Cảnh chính là sự trợ giúp lớn nhất của ông ta trong Hoàng tộc họ Vũ.
Mặc dù ông ta là người đứng đầu nhánh hai nhưng nếu được cao thủ Thần Cảnh ủng hộ, thậm chí ông ta sẽ có tư cách cạnh tranh vị trí người thừa kế Hoàng vị.
Điều này càng khiến ông ta thêm quyết tâm lấy lòng Dương Thanh.
“Bịch!”
Quan Trấn Hải bỗng nhiên quay người lại, đồng thời dùng hết sức bình sinh tung hai nắm đấm.
“Quá yếu!”
Một đấm của ông ta lại bị Dương Thanh hời hợt giơ tay đón được.
Dương Thanh vẫn bình thản như cũ, không hề di chuyển.
“Không!”
Quan Trấn Hải trợn trừng mắt, khó tin nói: “Không thể nào! Sao cậu có thể đón được một đòn dùng hết sức của tôi?”
Nếu nói đòn đầu tiên của ông ta đã quá khinh địch thì đòn lần này ông ta đã dùng toàn bộ sức lực của mình.
Ánh mắt nhìn Quan Trấn Hải vốn chỉ có chiến ý mãnh liệt, lúc này lại ngập tràn kính trọng.
Đây là sự kính trọng đối với cao thủ.
“Tôi thua rồi!”
Quan Trấn Hải bỗng thu tay về, lập tức cúi đầu nói: “Cậu Thanh dạy rất phải.
Là tôi ếch ngồi đáy giếng, tự cho mình là vô địch thiên hạ, kỳ thực chỉ là trò cười”.
Dứt lời, ông ta đưa mắt nhìn đám người Vương tộc họ Quan, cao giọng nói: “Từ giờ trở đi, tôi sẽ rút khỏi cuộc chiến tranh giành Vương vị, không đảm nhận Chấp Pháp đường nữa”.
“Sau này, tôi sẽ chỉ một lòng luyện võ, không liên quan đến quyền thế của Vương tộc!”
Lời nói của Quan Trấn Hải khiến tất cả đều kinh ngạc, đến cả Quan Hồng Nghị cũng bất ngờ: “Ông, ông thực sự muốn rút khỏi cuộc chiến tranh giành Vương vị sao?”
Quan Trấn Hải khinh thường nhìn ông ta: “Ông yên tâm, tôi đã nói vậy thì chắc chắn sẽ không tranh với ông nữa đâu”.
Nếu Quan Trấn Hải rút khỏi cuộc chiến tranh giành vương vị, cả Vương tộc họ Quan sẽ không còn ai có thể lung lay địa vị của Quan Hồng Nghị.
Thế nhưng Quan Hồng Nghị lại chẳng hề cảm thấy vui vẻ, còn thấy mỉa mai.
Chẳng lẽ thực sự giống như lời Dương Thanh nói, bọn họ chỉ là ếch ngồi đáy giếng thôi sao?
“Tiếp theo đến lượt ai?”
Dương Thanh lạnh nhạt hỏi Quan Hồng Nghị.
Lão già đứng sau lưng Quan Hồng Nghị chính là đại sư Vương sắp ra trận.
Thế nhưng lúc này, lão ta lại e sợ.
Tuy vừa rồi Quan Trấn Hải chỉ đánh ra hai đòn nhưng lại không thể làm gì Dương Thanh.
Đại sư Vương là cao thủ Vương Cảnh trung kỳ, vậy mà khi đối mặt với Dương Thanh lại muốn rút lui.
“Đại sư Vương!”
Quan Hồng Nghị nghiến răng nhìn lão ta.
Quan Trấn Hải đã thua, hiện giờ chỉ còn lại đại sư Vương.
Nếu đại sư Vương thua tiếp, ông ta sẽ bị phế bỏ cả hai cánh tay, còn phải bồi thường một trăm tỷ.
Mọi người lập tức đổ dồn ánh mắt về phía đại sư Vương.
“Đại vương tử, đột nhiên tôi bị đau bụng, phải đi vệ sinh đã.
Cậu cho người khác ra đánh đi!”
Đại sư Vương chợt ôm bụng, vẻ mặt nhăn nhó nói.
Không ngờ lão ta lại ôm bụng bỏ chạy ngay trước mặt bao người.
– .
Chương 994: 994: Dọa Sợ Quan Vương
Thấy đại sư Vương như đang chạy trốn, tất cả trố mắt nhìn.
Sắc mặt Quan Hồng Nghị càng thêm khó coi.
Đại sư Vương là cao thủ mạnh nhất bên cạnh ông ta.
Không có đại sư Vương, còn ai thắng nổi Dương Thanh?
Lúc này Vũ Ninh bước ra cười hỏi: “Đại vương tử, đây có được tính là chưa đánh đã thua không?”
Ở đây có nhiều người Vương tộc họ Quan nhưng không ai lên tiếng, ánh mắt nhìn Quan Hồng Nghị tràn đầy đồng tình.
Quan Trấn Hải thua trận, đại sư Vương chưa đánh đã thua, còn có người đứng đầu nhánh hai của Hoàng tộc họ Vũ ra mặt.
E là Quan Hồng Nghị thực sự phải bị phế bỏ hai tay rồi.
Quan Trấn Hải cũng lên tiếng: “Quan Hồng Nghị, có chơi có chịu.
Chuyện hôm nay vốn vì ông mà ra, bây giờ cũng nên do ông kết thúc”.
“Ông chuẩn bị tự phế bỏ hai tay hay là để tôi làm thay?”
Quan Hồng Nghị cúi đầu không nói, không ai có thể nhìn thấy vẻ mặt của ông ta.
Nhưng mọi người đều cảm nhận được hiện giờ ông ta đang vô cùng tức giận.
Dương Thanh vẫn bình tĩnh đứng yên tại chỗ, chờ đợi câu trả lời của Quan Hồng Nghị.
Không ai chú ý tới trong lòng bàn tay phải đang nắm chặt của ông ta có một cái bình thủy tinh nhỏ, trong bình là một viên thuốc màu đỏ.
Lúc này, Quan Hồng Nghị cũng đang rất do dự.
Không một ai ở đây biết viên thuốc trong tay ông ta là gì.
Nhưng ông ta biết rõ nếu uống nó, thực lực của ông ta sẽ tăng vọt.
Tuy nhiên, kéo theo đó sẽ bại lộ một vài bí mật của Vương tộc họ Quan.
Nếu phải làm đến mức này, đám người Dương Thanh và Vũ Ninh phải chết hết mới có thể tiếp tục giữ bí mật.
“Người của Vương tộc họ Quan chưa bao giờ thua không chịu nhận!”
Đúng lúc này, một giọng nói vang dội cất lên.
“Quan Vương!”
Có người kinh ngạc thốt lên.
Sắc mặt Vũ Ninh cũng trở nên nghiêm trọng, vô thức đứng canh Dương Thanh, trầm giọng nói: “Đây là giọng của Quan Vương!”
Dương Thanh vẫn lạnh lùng nhìn chằm chằm về một hướng.
Ngay sau đó, một lão già khỏe mạnh xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.
Lão ta vốn đang ở cách đó mấy trăm mét bước từng bước về phía trước, nhưng chỉ thoáng chốc đám người giật mình phát hiện Quan Vương chỉ còn cách đó vài chục mét.
Thêm một cái chớp mắt, Quan Vương đã xuất hiện ngay bên cạnh bọn họ.
“Bố!”
Rốt cuộc Quan Hồng Nghị cũng ngẩng đầu, không cam lòng nhìn Quan Vương.
“Quan Vương!”
Người của Vương tộc họ Quan đều nhao nhao cúi đầu, vẻ mặt cung kính, thậm chí không một ai dám nhìn thẳng vào lão ta.
Đến cả Vũ Ninh cũng cúi đầu theo bản năng.
Trong sảnh tiệc rộng lớn chỉ còn một mình Dương Thanh đối mặt với lão ta.
Trên người Quan Vương toát ra khí thế uy nghiêm.
Tuy chưa thăm dò nhưng Dương Thanh có thể cảm nhận được, cảnh giới võ thuật của lão ta chắc hẳn là Vương Cảnh đỉnh phong.
Mỗi người đứng đầu trong năm Vương tộc đều có thực lực Vương Cảnh đỉnh phong.
Lúc Dương Thanh nhìn Quan Vương, lão ta cũng đang đánh giá anh.
Đây là lần đầu tiên lão ta gặp Dương Thanh nhưng lại có cảm giác không thể nhìn thấu được anh.
“Cậu là Dương Thanh?”
Quan Vương bỗng nhiên hỏi.
Dương Thanh lạnh giọng đáp: “Không biết Quan Vương có gì muốn chỉ dạy?”
Quan Vương cau mày.
Khí thế của Dương Thanh quá mạnh mẽ, khiến lão ta rất không thoải mái.
Đồng thời, lão ta cũng vô cùng khiếp sợ.
Lão ta đã nghe thấy tên anh từ lâu, dù sao hiện giờ người của năm Vương tộc đều đã tới Yến Đô.
Dương Thanh là người có khả năng trở thành Vương của Yến Đô nhất, sao Quan Vương có thể chưa từng nghe nói tới?
Chỉ là lão ta không ngờ Dương Thanh còn trẻ như vậy đã có được thực lực khủng bố.
Quan Trấn Hải là cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ, vậy mà dùng hết sức đánh ra một đòn vẫn không thể làm gì Dương Thanh.
Đại sư Vương là cao thủ Vương Cảnh trung kỳ, chưa đánh đã thua.
Bản thân lão ta cũng không thể nhìn thấu Dương Thanh, thậm chí còn cảm nhận được áp lực từ trên người anh.
“Trong thẻ này có hai trăm tỷ!”
Giữa hai ngón tay Quan Vương chợt xuất hiện một chiếc thẻ đen.
Lão ta cong ngón tay búng ta, chiếc thẻ biến thành một tia chớp màu đen thoắt cái bay về phía Dương Thanh.
Dương Thanh bình thản giơ hai ngón tay đỡ được.
Quan Vương lại càng kinh hãi.
Vừa rồi lão ta đã dùng sức mạnh chỉ cao thủ trên cấp Vương Cảnh hậu kỳ mới có để phi thẻ ra, nhưng vẫn bị Dương Thanh tùy tiện đỡ được.
Có thể đoán được, thực lực của anh ít nhất phải ở Vương Cảnh hậu kỳ.
“Tiền cược là một trăm tỷ.
Quan Vương đưa tôi hai trăm tỷ chắc hẳn còn có mục đích khác phải không?”
Dương Thanh lạnh nhạt hỏi.
Quan Vương ngạo nghễ nói: “Dù sao Quan Hồng Nghị cũng là Đại vương tử của Vương tộc họ Quan.
Nếu bị phế bỏ hai tay chẳng khác nào kẻ vô dụng.
Tôi cho cậu thêm một trăm tỷ mua lại hai tay của nó”.
Một trăm tỷ mua lại hai cánh tay, quả thực rất có thành ý.
Nhưng lần này Dương Thanh tới chỉ vì để dẫn Quan Duyệt đi thôi sao?
Đương nhiên không phải!
Anh tới để đòi lại công bằng cho anh em của mình.
Hai trăm tỷ là một số tiền khổng lồ.
Nhưng đối với anh, đây chẳng qua chỉ là gia tăng con số trong tài khoản ngân hàng mà thôi.
“Tức là mỗi một cánh tay của Đại vương tử trị giá năm mươi tỷ sao?
Dương Thanh đột nhiên hỏi.
Quan Vương nhíu mày, nhưng vẫn lên tiếp đáp: “Cậu có thể cho là như vậy!”
“Vậy thì tôi dùng một trăm tỷ tiền cược mua lại hai chân của Đại vương tử”.
Dương Thanh khẽ nhếch miệng, cong ngón tay búng trả tấm thẻ đen kia cho Quan Vương.
“Phốc!”
Tấm thẻ như một ám khí màu đen bay vút ra.
Mặc dù Quan Vương đã đỡ được thẻ, nhưng hai ngón tay giơ ra đỡ lại bị chảy máu.
“Quan Vương!”
Đám người Vương tộc họ Quan nhao nhao hô lên, vẻ mặt khó tin.
Quan Vương gần như không có đối thủ trong mắt bọn họ lại bị thương.
Ánh mắt Vũ Ninh lóe lên, nhìn chằm chằm Dương Thanh.
Hôm nay anh đã khiến ông ta kinh ngạc quá nhiều.
Quan Vương là cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong.
Lão ta phi thẻ đen tới lại Dương Thanh dễ dàng đỡ được.
Nhưng thẻ do Dương Thanh phi ra lại khiến ngón tay Quan Vương chảy máu.
Chẳng phải nghĩa là, cảnh giới võ thuật của Dương Thanh cao hơn cả Quan Vương rồi sao?
Mặt mũi Quan Vương trắng bệch, ánh mắt nhìn Dương Thanh không còn kiêu ngạo như trước nữa.
Dương Thanh lạnh giọng nói: “Ông ta bắn lén anh em của tôi, lẽ ra phải chịu tội chết, nhưng nể mặt là dòng dõi của Quan Vương, tôi mới tha cho ông ta một mạng.
Nếu Quan Vương thấy tôi hùng hổ dọa người thì cứ nói, tôi sẽ lập tức rời đi”.
Dương Thanh vừa rồi vẫn còn cực kỳ ngạo mạn lúc này lại như đang cúi đầu thỏa hiệp.
Chỉ mình Quan Vương biết, anh đang lấy lùi làm tiến.
Lão ta đã biết được sức mạnh của Dương Thanh, nếu quả thật cứ để anh rời đi như vậy, e là sau này Vương tộc họ Quan không thể yên bình.
“Quan Trấn Hải!”
Quan Vương bỗng quát lên.
“Có!”
Quan Trấn Hải vội vàng bước ra.
“Phế bỏ hai tay của Đại vương tử!”
Quan Vương lạnh lùng ra lệnh.
– .
Chương 995: 995: Lời Mời Của Quan Vương
Quan Vương vừa dứt lời, tất cả đều sợ ngây người.
Quan Hồng Nghị lại càng không thể tin nổi: “Bố!”
Nhưng Quan Vương không thèm liếc nhìn ông ta, ánh mắt tràn đầy thất vọng.
Sau một hồi kinh ngạc, Quan Trấn Hải vội vàng đáp: “Vâng!”
Ông ta bước tới nhìn chằm chằm Quan Hồng Nghị: “Đại vương tử, có chơi có chịu! Quan Vương đã có lệnh, ông hãy phục tùng đi!”
“Dương Thanh, mày khinh người quá đáng!”
Quan Hồng Nghị đỏ bừng mắt gầm lên, ánh mắt tràn đầy sát khí.
Nếu ông ta có cơ hội lấy mạng Dương Thanh, chắc chắn sẽ không nương tay.
“Làm đi!”
Quan Vương quát lớn.
Quan Trấn Hải xông tới trước mặt Quan Hồng Nghị, vung nắm đấm ra.
“Răng rắc!”
Tiếng xương gãy thanh thúy vang lên, một cánh tay của Quan Hồng Nghị lập tức gãy lìa.
Ngay sau đó lại vang lên tiếng xương gãy.
Cánh tay còn lại của ông ta cũng gãy nát.
Quan Hồng Nghị không hề kêu rên một tiếng, chỉ nhìn chằm chằm Dương Thanh, ánh mắt căm hận đáng sợ.
“Trong thẻ này có một trăm tỷ!”
Quan Vương phi một chiếc thẻ đen khác của ngân hàng Thế Giới về phía Dương Thanh.
Dương Thanh sảng khoái đón lấy, giống như số tiền này vốn phải thuộc về anh.
Vũ Ninh cũng rất hưng phấn.
Dương Thanh càng tỏ ra mạnh mẽ, ông ta càng vui vẻ.
Dù sao ông ta vì Dương Thanh chống lại Vương tộc họ Quan chính là một ván cược.
Đến cả Quan Vương cũng phải thỏa hiệp, chứng tỏ giá trị của Dương Thanh cao hơn cả Vương tộc họ Quan.
Từ nay về sau, địa vị của ông ta trong Hoàng tộc họ Vũ sẽ càng tăng vọt, khoảng cách đến người thừa kế Hoàng vị cũng càng gần hơn.
“Từ hôm nay trở đi bãi bỏ tư cách người thừa kế vương vị của Quan Hồng Nghị!”
Quan Vương bỗng quét mắt nhìn đám người xung quanh, lạnh giọng nói: “Đồng thời, tôi đề nghị bổ nhiệm Quan Trấn Hải là người thừa kế.
Một khi cậu ta đạt tới Vương Cảnh trung kỳ sẽ chính thức phong cho cậu ta làm người thừa kế”.
“Đợi cậu ta đạt tới Vương Cảnh hậu kỳ, tôi sẽ thoái vị nhường lại Quan Vương cho cậu ta!”.
Nghe thấy thế, đám người của Vương tộc họ Quan đều trợn tròn mắt.
Trong Vương tộc họ Quan, người có tư cách tranh giành vị trí người thừa kế chỉ có Quan Hồng Nghị và Quan Trấn Hải.
Quan Hồng Nghị là con trai của Quan Vương, Quan Trấn Hải là người do phe đối lập của Quan Vương chọn ra làm người cạnh tranh Vương vị.
Vậy mà bây giờ Quan Vương lại tuyên bố bãi bỏ tư cách thừa kế của con trai mình, đề nghị bổ nhiệm Quan Trấn Hải của phe đối lập làm người thừa kế.
Không một ai ngờ được lão ta sẽ làm như vậy.
Quan Hồng Nghị cũng trợn mắt há hốc mồm, khó tin hỏi: “Bố không muốn cho con một cơ hội nào sao?”
“Câm miệng cho tao!”
Quan Vương cả giận quát: “So với Quan Trấn Hải, mày có tư cách gì để tranh giành vị trí thừa kế Vương vị?”
Đến tận lúc này, Quan Trấn Hải mới lấy lại tinh thần.
Vừa rồi ông ta đã nói sẽ từ chức người đứng đầu Chấp Pháp đường, không quan tâm chuyện của Vương tộc, chỉ chuyên tâm luyện võ.
“Xin lỗi Quan Vương, tôi không thể đồng ý!”
Quan Trấn Hải lập tức lên tiếng.
Quan Vương nhíu mày, khí thế uy nghiêm trên người toát ra: “Cậu không muốn làm Quan Vương đời tiếp theo sao?”
Nếu là bình thường, khí thế này đủ để đè bẹp Quan Trấn Hải, nhưng lần này lại khác.
Quan Trấn Hải đứng thẳng lưng, không hề e sợ ngẩng đầu nhìn thẳng vào Quan Vương, nghiêm túc nói: “Vừa rồi cậu Thanh đã nói một câu rất hay.
Chúng ta chỉ là ếch ngồi đáy giếng mà thôi.
Thế giới rộng lớn, tôi không muốn cả đời chỉ sống trong Vương tộc họ Quan”.
“Tôi định hôm nay sẽ rời đi, chuyên tâm luyện võ.
Một ngày nào đó, tôi sẽ trở thành cao thủ Thần Cảnh đầu tiên của Vương tộc họ Quan, thậm chí là cảnh giới cao hơn!”
“Nhưng tôi có thể thề với Quan Vương, tôi sinh ra là người nhà họ Quan, chết làm ma nhà họ Quan.
Cho dù sau này tôi có thể đạt tới cảnh giới nào cũng vẫn là người của Vương tộc họ Quan”.
Lời này của Quan Trấn Hải khiến đám người cầm quyền ngày thường chỉ biết tranh đấu vì quyền lực kia đều cảm thấy xấu hổ.
Khí thế trên người Quan Vương dần tản ra, bình tĩnh hỏi Quan Trấn Hải: “Cậu nghĩ kĩ chưa?”
“Bịch!”
Quan Trấn Hải bỗng quỳ một chân xuống đất, cúi thấp đầu, lớn tiếng nói: “Xin Quan Vương đồng ý!”
Cảnh tượng này khiến các cao thủ của Vương tộc họ Quan đều kích động theo.
Chỉ cần Quan Trấn Hải đồng ý là có thể trở thành người thừa kế Vương vị, mặc dù tạm thời vẫn chưa chính thức.
Nhưng ông ta đã là cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ, sắp đột phá Vương Cảnh trung kỳ.
Quan Vương cũng đã nói chờ đến ngày ông ta đột phá sẽ chính thức trở thành người thừa kế.
Với tài năng của Quan Trấn Hải, chắc chắn ngày này sẽ không quá xa.
Có nghĩa là Quan Trấn Hải đã đặt một chân lên nấc thang hướng tới vị trí tối cao của Vương tộc.
Thế nhưng ông ta lại từ chối quyền lợi khổng lồ ấy.
Trong mắt Dương Thanh cũng hiện lên vẻ khác lạ.
Mặc dù Quan Trấn Hải đã ở tuổi trung niên nhưng thiên phú võ thuật rất mạnh.
Không phải không có hi vọng bước vào Thần Cảnh trong tương lai.
Quan trọng nhất là phải chuyên tâm luyện võ.
Chỉ người cố chấp với võ thuật mới có thể đạt được cảnh giới càng cao.
Vũ Ninh cũng nghiêm mặt.
Biểu hiện của Quan Trấn Hải khiến ông ta rất bất ngờ.
Dù là ở Hoàng tộc họ Vũ, loại người như vậy cũng sẽ rất được coi trọng.
Đến cả ông ta cũng khó có được sự kiên định với võ thuật như Quan Trấn Hải.
Ông ta bỗng có dự cảm, sau này Vương tộc họ Quan sẽ nhờ có Quan Trấn Hải mà trở thành Hoàng tộc thêm một lần nữa.
“Được!”
Quan Vương nhìn chằm chằm Quan Trấn Hải hồi lâu, cao giọng nói: “Không hổ là đàn ông của Vương tộc họ Quan chúng ta, có chí hướng!”
“Nhưng tôi cũng cam đoan với cậu, trước khi tôi chết, Vương tộc họ Quan chưa có cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong xuất hiện, vị trí người thừa kế Vương vị sẽ được giữ lại cho cậu”.
“Cậu có thể trở về bất cứ lúc nào, lời tôi nói vẫn luôn có tác dụng.
Chỉ cần cậu đồng ý, đợi đến khi cậu đạt tới Vương Cảnh trung kỳ, cậu chính là người thừa kế của Vương tộc họ Quan”.
“Ngày cậu đạt tới Vương Cảnh hậu kỳ, tôi sẽ nhường lại Vương vị cho cậu, lùi lại phía sau trợ giúp!”
Giờ phút này, Quan Vương hào khí ngất trời.
Từng câu từng chữ của lão ta đều khiến lòng người phấn chấn, đám người Vương tộc họ Quan cảm thấy trong mình hừng hực khí thế.
Bao nhiêu năm nay chưa từng có cảm giác như vậy.
Quan Trấn Hải cũng cảm kích nói: “Vâng thưa Quan Vương!”
“Ha ha!”
Quan Vương đột nhiên cười phá lên, vung tay ra lệnh: “Mở tiệc tiễn Quan Trấn Hải!”
“Vâng!”
Lúc này, cả Vương tộc họ Quan đều đồng lòng, đám người đứng ở phe đối lập với Quan Vương cũng kính trọng lão ta.
“Quan Vương đã mở lời, sao tôi có thể không đi được?”
Sau một lúc im lặng, Dương Thanh sảng khoái bật cười đáp lại.
“Ha ha, được! Mời vào trong!”
Quan Vương cũng cười phá lên.
– .
Chương 996: 996: Quan Tài Màu Đỏ
Trong một phòng tiệc cổ điển của Vương tộc họ Quan có một chiếc bàn Bát Tiên được làm từ gỗ trắc cao cấp được bày ở trên cùng.
Quan Vương ngồi ở vị trí chủ tiệc.
Dương Thanh và Vũ Ninh chia nhau ngồi hai bên.
Bàn Bát Tiên chỉ có ba người họ ngồi.
Một cô gái mặc quần áo cổ đại đứng bên cạnh bưng trà rót nước.
Dưới bàn Bát Tiên là chỗ của những người còn lại trong Vương tộc họ Quan.
Dù là bốn trưởng lão cũng chỉ được ngồi ở bàn đầu tiên dưới bàn Bát Tiên.
Bởi vậy có thể thấy được, Quan Vương đang dùng lễ nghi cao nhất để tiếp đãi Dương Thanh và Vũ Ninh.
“Nếu không được gặp cậu Thanh, tôi còn không biết trên đời này còn có thiếu niên tài giỏi như cậu”.
Quan Vương không hề che giấu sự tán thưởng của mình, cười nói.
Vũ Ninh cũng lên tiếng: “Dù là trong Hoàng tộc họ Vũ, đừng nói là thế hệ trẻ, cả thế hệ của tôi cũng không có ai đạt được thành tựu như cậu Thanh”.
“Cậu Thanh đúng là thiên tài võ thuật.
Chỉ sợ đến cả gia tộc Cổ Võ cũng chưa chắc có được thiên tài như vậy”.
Quan Vương gật đầu cười nói: “Không sai, thiên tài võ thuật của gia tộc Cổ Võ chưa chắc đã là đối thủ của cậu Thanh”.
Dương Thanh lắc đầu bất đắc dĩ đáp: “Hai người đừng khen tôi nữa.
Tôi sắp đứng ngồi không yên rồi”.
“Ha ha…”
Quan Vương và Vũ Ninh nhìn nhau rồi cùng cười phá lên.
“Nào, uống trà đi!”
Quan Vương chủ động nâng chén mời, Dương Thanh và Vũ Ninh lập tức nâng chén trà đáp lễ.
Nước trà ấm áp chạy qua cổ họng xuống dạ dày, Dương Thanh chỉ cảm thấy toàn thân ấm hẳn lên, trong miệng thơm ngát mùi trà.
“Trà ngon!”
Vũ Ninh nhấp một ngụm nhỏ, vẻ mặt hưởng thụ.
Quan Vương vừa cười vừa nói: “Đây là trà Đại Hồng Bào từ cây mẹ trên núi Vũ Di tôi cất giữ nhiều năm, bình thường đều không nỡ bỏ ra uống.
Hôm nay vui vẻ mới lấy ra mời hai vị”.
“Vậy thì tôi và cậu Thanh đúng là có lộc ăn”.
Vũ Ninh cười đáp.
Người nào không biết còn tưởng bọn họ là bạn bè thân thiết nhiều năm.
Đám người Vương tộc họ Quan thấy ba người trên bàn Bát Tiên đều âm thầm cảm thán.
Nửa tiếng trước, Dương Thanh còn ngông nghênh chạy tới đây gây chuyện, vậy mà bây giờ đã ngồi cùng bàn thưởng thức trà ngon với Quan Vương.
Quan Vương rất thông minh, không thăm dò thân phận của anh, cũng không nhắc lại chuyện trước kia, giống như tất cả đều đã qua.
Dù sao đây cũng là bữa tiệc tiễn Quan Trấn Hải.
Đương nhiên Quan Vương vẫn phải coi việc chào từ biệt Quan Trấn Hải là quan trọng nhất.
Quan Trấn Hải cũng rất cảm động, sau ba lần rượu, liên tục cam đoan mình mãi mãi là người của Vương tộc họ Quan.
Bữa tiệc kết thúc, Dương Thanh đứng dậy nói: “Cảm ơn Quan Vương chiêu đãi cơm ngon rượu ngon.
Tôi phải đi rồi”.
Vũ Ninh cũng đứng dậy: “Tôi rời khỏi Hoàng tộc họ Vũ đã lâu, cũng nên trở về báo cáo rồi”.
“Được, nếu hai người đều có việc, tôi không giữ lại nữa.
Để tôi tiễn hai người!”
Quan Vương đích thân dẫn theo người trong gia tộc tiễn Dương Thanh và Vũ Ninh tới tận cổng Vương thành Quan.
Trước khi đi, Quan Vương nói với Quan Duyệt: “Sau này cháu phải báo đáp sư phụ của cháu thật tốt.
Vương tộc họ Quan mãi là nhà của cháu.
Khi nào cháu muốn về, chúng ta đều hoan nghênh”.
Quan Duyệt gật đầu đáp: “Cảm ơn Quan Vương!”
“Cậu Ninh gửi lời hỏi thăm cho Vũ Hoàng giúp tôi!”
Quan Vương lại nhìn Vũ Ninh nói.
Vũ Ninh cười gật đầu: “Nhất định rồi!”
Bốn người rời khỏi phủ Quan Vương.
Mãi đến khi đi khỏi phủ Quan Vương thật xa, Vũ Ninh mới trầm giọng nói: “Không hổ là Quan Vương, làm việc rất quyết đoán”.
Dương Thanh chỉ cười không nói, biết rõ ý đồ của Quan Vương.
Lúc Quan Vương phi chiếc thẻ đen chứa hai trăm tỷ về phía anh đã dùng sức mạnh của cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ, thế nhưng vẫn bị Dương Thanh dễ dàng đón lấy.
Sau đó, Dương Thanh dùng sức mạnh của Vương Cảnh đỉnh phong trả lại thẻ.
Tuy Quan Vương là cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong nhưng lão ta không ngờ Dương Thanh cũng có được sức mạnh này, chủ quan khinh địch nên mới bị thương.
Chính vì vậy, lão ta mới bị anh dọa sợ.
Trong mắt Quan Vương, ít nhất Dương Thanh cũng phải là cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong, dù là lão ta cũng chưa chắc có thể đánh bại.
Đã vậy chẳng bằng hi sinh Quan Hồng Nghị, xoa dịu lửa giận của anh.
Lại mượn chuyện mở tiệc tiễn Quan Trấn Hải, tỏ thái độ nhún nhường, chủ động mời Dương Thanh và Vũ Ninh.
Mặc dù không thể tạo quan hệ tốt đẹp với Hoàng tộc họ Vũ và Dương Thanh chỉ bằng bữa cơm này nhưng ít nhất cũng có thể giảm bớt địch ý của Dương Thanh xuống mức thấp nhất.
Không chỉ vậy, ngay trong bữa cơm vừa rồi, Quan Vương còn hứa hẹn sẽ rút toàn bộ người ở Yến Đô về.
Trước Vương tộc họ Quan, Vương tộc họ Tiết cũng đã rút lui khỏi Yến Đô.
Tức là hiện giờ chỉ còn người của ba Vương tộc vẫn đang ở Yến Đô.
“Cậu Thanh, với thực lực của cậu muốn trở thành Vương của Yến Đô dễ như trở bàn tay.
Không biết cậu có hứng thú không?”
Vũ Ninh bỗng dè dặt hỏi, sợ vấn đề này sẽ chọc giận Dương Thanh.
Ông ta lại vội vàng nói thêm: “Nếu cậu Thanh có ý định này, Hoàng tộc họ Vũ đồng ý giúp đỡ.
Tôi cũng có thể cam đoan chỉ cần cậu thừa kế Đế Thôn, Hoàng tộc họ Vũ sẽ không mơ tưởng gì tới Đế Thôn”.
Dương Thanh không lên tiếng, chỉ cười híp mắt nhìn chằm chằm Vũ Ninh.
Vũ Ninh chợt thấy hoảng hốt, giống như bị Dương Thanh nhìn thấu tâm tư.
Mấy giây sau, rốt cuộc Vũ Ninh không nhịn được nữa lại nói: “Không dám giấu cậu Thanh, thực ra lần này Hoàng tộc họ Vũ liên hôn với Vương tộc họ Quan chính là vì Đế Thôn”.
“Dù sao một trăm năm trước, người đó cũng xuất thân từ Đế Thôn.
Truyền thuyết nói là cao thủ trong Đế Thôn nhiều như mây.
Có được Đế Thôn sẽ có được cả thiên hạ.
Hoàng tộc họ Vũ cũng muốn đoạt lấy Đế Thôn”.
Dương Thanh híp mắt nói: “Vậy nên ông Ninh đứng ra giúp tôi thực ra cũng là vì coi trọng tiềm năng của tôi, muốn thông qua tôi khống chế Đế Thôn sao?”
“Không phải!”
Vũ Ninh giật nảy mình, vội vàng phủ nhận: “Xin cậu hãy tin tôi, tôi không hề có ý nghĩ khống chế Đế Thôn.
Tôi chỉ muốn sau khi cậu kế thừa Đế Thôn sẽ hợp tác với Hoàng tộc họ Vũ đầu tiên”.
“Ông cũng thành thật đấy!”
Thấy vẻ mặt hoảng hốt của Vũ Ninh, Dương Thanh cười nói: “Tôi tin ông sẽ không có ý đồ với Đế Thôn nhưng không tin những người khác trong Hoàng tộc họ Vũ sẽ không ngấp nghé Đế Thôn”.
Vũ Ninh lập tức im bặt.
Ông ta biết điều Dương Thanh nói là thật.
“Được rồi, chúng ta tạm biệt ở đây thôi, sau này có duyên sẽ gặp lại!”
Thấy sắp đến nhà của thần y Phùng, Dương Thanh nói.
Dù sao thần y Phùng cũng là người sống ẩn dật.
Anh chưa xin phép đã dẫn người khác tới là không đúng.
Vũ Ninh nghe ra ý đuổi khách, lập tức dẫn Vũ Tử Khai rời đi.
Trước khi đi, Vũ Tử Khai còn lưu luyến nhìn Quan Duyệt: “Vợ đừng quên chơi game với anh đấy nhé!”
Sau khi tách ra với Vũ Ninh, Dương Thanh dẫn theo Quan Duyệt đi bộ tới nhà của thần y Phùng.
Nhưng bọn họ vừa đi tới cổng đã trông thấy một chiếc quan tài đỏ chót ở giữa sân.
Dương Thanh lập tức hoảng hốt: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
– .
Chương 997: 997: Nỗi Khổ Tâm
Dương Thanh nhìn thấy chiếc quan tài đỏ chót kia, trong lòng bỗng dấy lên dự cảm chẳng lành, vội vàng chạy vào.
“Cậu Thanh!”
Anh vừa đi vào sân, Đổng Chiêm Cương đã chạy tới đón.
Lúc này Phùng Tiểu Uyển đang mặc áo tang quỳ trước quan tài khóc lóc nức nở.
Không cần hỏi Dương Thanh cũng biết người trong quan tài là ai.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Trong giọng nói của anh mang theo tức giận mãnh liệt.
Anh không thể tin nổi thần y Phùng mới gặp tối qua, hôm nay đã nằm trong quan tài.
Đổng Chiêm Cương giải thích: “Tối qua thần y Phùng đột nhiên chết bất đắc kỳ tử.
Tiểu Uyển nói thần y Phùng vốn bị thương nặng, là cái chết bình thường”.
Nghe thấy thế, tức giận trong lòng Dương Thanh mới dần lắng lại.
Anh còn tưởng là tối qua xảy ra chuyện gì, thần y Phùng bị ám sát, thì ra đã bị thương nặng từ trước.
“Ông nói thần y Phùng bị thương từ trước? Ai làm ông ấy bị thương?”
Dương Thanh bắt được trọng điểm, trầm giọng hỏi.
Tối qua anh đã cảm nhận được, dường như thực lực của thần y Phùng là Thần Cảnh.
Anh thực sự không hiểu tại sao một cao thủ Thần Cảnh lại có thể bị thương nặng?
Đổng Chiêm Cương lắc đầu: “Tôi không biết chuyện này.
Hiện giờ Tiểu Uyển đang chìm trong đau thương, không thể hỏi gì, chỉ đành đợi sau một khoảng thời gian lại hỏi sau”.
Dương Thanh gật đầu, thắp cho thần y Phùng một nén nhang.
“Tiểu Uyển, sau này em chính là em gái anh.
Anh nhất định sẽ chăm sóc em cả đời!”
Dương Thanh đi tới bên cạnh Phùng Tiểu Uyển, trịnh trọng cam đoan.
Đây cũng là lời hứa của anh với thần y Phùng.
Bây giờ lão đã qua đời, Phùng Tiểu Uyển không còn chỗ nương tựa, đương nhiên anh phải giữ đúng lời hứa.
“Anh Thanh!”
Phùng Tiểu Uyển đột nhiên nhào vào lòng Dương Thanh òa khóc.
Cùng lúc đó trong một tòa lầu gác cổ điển của Vương phủ họ Quan.
Quan Vương ngồi trên ghế bành, Quan Hồng Nghị quỳ dưới đất.
Vì hai tay đều bị đánh gãy, Quan Hồng Nghị đau đớn quỳ dưới đất, cúi đầu mím chặt môi, trong mắt đầy vẻ không cam lòng.
“Anh biết tội chưa?”
Quan Vương lạnh giọng hỏi.
Quan Hồng Nghị nghiến răng nghiến lợi đáp: “Con không cảm thấy mình làm sai cái gì!”
“Bộp!”
Quan Vương lập tức nổi giận vỗ xuống mặt bàn.
Thoáng chốc, mặt bàn vỡ nát.
“Chuyện tới nước này anh vẫn chưa biết lỗi của mình sao?”
Quan Vương tức giận chất vấn: “Đắc tội một thiên tài võ thuật có thực lực ít nhất ở Vương Cảnh đỉnh phong mà anh còn dám nói anh không làm sai hả?”
Quan Hồng Nghị bỗng ngẩng đầu, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Quan Vương, cắn răng nói: “Dù cậu ta thực sự là cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong thì đã sao?”
“Cao thủ của Vương tộc họ Quan chúng ta nhiều như mây.
Chỉ cần bố ra tay, cậu ta chỉ còn đường chết!”
“Con biết bố đang sợ cái gì, chẳng phải vì sợ cậu ta là người của gia tộc Cổ Võ sao?”
“Nhưng con đã điều tra cậu ta từ trước rồi.
Cậu ta không hề có quan hệ với gia tộc Cổ Võ, thậm chí năm năm trước cậu ta vẫn là một sinh viên bình thường”.
Quan Vương giận run người, chợt đứng dậy bước từng bước về phía Quan Hồng Nghị, giơ tay tát ông ta.
“Bốp!”
Tiếng bạt tai thanh thúy vang vọng cả căn phòng.
Quan Hồng Nghị bị tát bay ra ngoài rơi xuống đất, khóe miệng rướm máu.
Ông ta vốn đã bị đánh gãy hai tay, lại bị Quan Vương vả mặt, lúc này đến cả đứng dậy cũng không làm nổi.
Nhưng ông ta vẫn kiên cường cắn răng không để mình kêu thành tiếng.
“Con không sai!”
Ông ta vẫn không chịu thừa nhận lỗi lầm của mình.
“Không sai?”
Quan Vương giận quá hóa cười: “Anh nói cậu ta không phải người của gia tộc Cổ Võ, được, coi như là thật đi.
Vậy anh nói cho tôi biết, năm năm trước cậu ta vẫn là sinh viên bình thường, làm thế nào cậu ta có thể trở thành cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong chỉ trong vòng năm năm ngắn ngủi?”
“Anh nói chỉ cần tôi ra tay là có thể dễ dàng đánh bại cậu ta, thế tôi hỏi anh cả Vương tộc họ Quan này trừ tôi ra, còn cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong nào nữa không?”
“Kể cả tôi thật sự có thể bắt được cậu ta, thế anh nói xem phải giải quyết Vũ Ninh thế nào? Giết cùng luôn hả?”
“Coi như thật sự giết được Vũ Ninh, vậy anh nói nếu Hoàng tộc họ Vũ tra ra chân tướng, tôi phải giải thích thế nào?”
Quan Vương cực kỳ giận dữ, liên tục chấn vấn khiến Quan Hồng Nghị trở nên ngây dại.
Ông ta không phải kẻ ngu ngốc, ngược lại rất thông minh, cũng rất mưu mô.
Nhưng hôm nay chỉ vì một người không có địa vị trong mắt ông ta, ông ta đã mất tư cách thừa kế vương vị.
Cho nên ông ta thẹn quá hóa giận, cho rằng Quan Vương nghĩ quá nghiêm trọng.
Sau khi ăn tát, lại bị chất vấn nhiều như vậy, dần dần Quan Hồng Nghị cũng lấy lại tỉnh táo.
“Bố ơi, con sai rồi!”
Rốt cuộc ông ta cũng cúi đầu, đỏ mắt nói: “Con sai rồi, con thực sự biết sai rồi!”
Quan Vương thấy Quan Hồng Nghị bật khóc lại không đành lòng, nghiến răng nói: “Không phải chỉ mình con điều tra Dương Thanh.
Bố đã điều tra cậu ta từ lúc cậu ta còn ở Yến Đô rồi”.
“Trong năm năm ngắn ngủi từ một người bình thường đạt được thực lực như hiện giờ đủ để chứng minh, cậu ta rất có thể là đời sau của gia tộc Cổ Võ”.
“Chỉ có dòng máu thuần túy nhất của gia tộc Cổ Võ mới có thể trở thành cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong chỉ trong năm năm như vậy”.
“Nhưng cuối cùng cậu ta vẫn lựa chọn Dương Thanh.
Tại sao? Bởi vì cậu ta cảm thấy hợp tác với Dương Thanh sẽ đem lại lợi ích lớn hơn”.
“Thậm chí lợi ích này còn vượt qua cả tầm quan trọng của Vương tộc họ Quan với Hoàng tộc họ Vũ”.
Nghe Quan Vương nói vậy, Quan Hồng Nghị hoàn toàn tỉnh ngộ, đau khổ nói: “Bố ơi, con sai thật rồi!”
“Con thực sự nghĩ bố bãi bỏ tư cách cạnh tranh người thừa kế của con trước mặt mọi người là vứt bỏ con sao?”
Quan Vương bỗng nhiên lại hỏi.
Trong mắt Quan Hồng Nghị lập tức lóe lên: “Ý của bố là gì?”
“Hiện giờ trong Vương tộc họ Quan còn ai có tư cách tranh đoạt Vương vị với con ngoài Quan Trấn Hải nữa?”
Quan Vương thất vọng nói: “Quan Trấn Hải một lòng hướng về võ thuật.
Tương lai thành tựu võ thuật của cậu ta chắc chắn sẽ không thua kém bố”.
“Bố bãi bỏ tư cách cạnh tranh Vương vị của con chỉ là kế hoãn binh thôi.
Chỉ cần con có thể tỉnh ngộ, một ngày nào đó con sẽ trở thành người thừa kế Vương vị duy nhất”.
“Bố chủ động đề nghị chọn Quan Trấn Hải làm người thừa kế cũng là vì muốn cậu ta nhớ kỹ ơn huệ này”.
“Quan Trấn Hải cũng không đại diện cho một mình cậu ta, mà là cả phe phái của cậu ta!”
“Bố đang trải đường cho con đấy!”
Giờ phút này, Quan Hồng Nghị đã hiểu được nỗi khổ tâm của Quan vương, trịnh trọng quỳ xuống dập đầu nói: “Bố ơi, con biết sai rồi! Sau này con nhất định sẽ không để bố thất vọng thêm nữa!”
– .
Chương 998: 998: Không Nên Nhuốm Máu
Thấy Quan Hồng Nghị quỳ xuống đất khóc rống lên, Quan Vương rất vui mừng.
Mọi chuyện lão ta làm hôm nay không uổng phí.
“Đứng dậy đi!”
Quan Vương đỡ Quan Hồng Nghị đứng lên.
Đợi cảm xúc của Quan Hồng Nghị ổn định lại, lão ta đột nhiên hỏi: “Nếu sau này có cơ hội, con còn ra tay với Dương Thanh nữa không?”
Quan Hồng Nghị sững sờ, lập tức hiểu ý của Quan Vương.
Ông ta lắc đầu đáp: “Không!”
“Tại sao?”
Quan Vương lại hỏi.
“Như lời bố đã nói, cậu ta có thể từ một người bình thường đạt được thực lực Vương Cảnh đỉnh phong trong vòng năm năm, chắc chắn không phải kẻ tầm thường”.
“Loại người này chỉ có thể là có thế lực võ thuật khổng lồ đứng sau, hoặc là có thiên phú siêu phàm”.
“Nhưng dù là loại nào cũng không phải người Vương tộc họ Quan chúng ta có thể tùy tiện đắc tội.
Có lẽ đến cả Hoàng tộc cũng chưa chắc dám trở mặt với cậu ta”.
Quan Hồng Nghị nghiêm túc nói: “Con sẽ không chỉ không ghi hận cậu ta mà còn biết ơn.
Nếu không nhờ cậu ta, con sẽ không trưởng thành được”.
“Nếu bố không ngại, đợi vết thương của con hồi phục sẽ tự tới Yến Đô chủ động xin lỗi cậu ta”.
Quan Vương lại lắc đầu.
Quan Hồng Nghị ngơ ngác không hiểu, chỉ nghe thấy lão ta nói: “Chờ sau khi con hồi phục đã muộn rồi.
Bây giờ con mau đi xin lỗi cậu ta, cầu xin tha thứ đi”.
“Vâng thưa bố!”
Quan Hồng Nghị biết được giá trị của Dương Thanh, cũng biết anh rất được Quan Vương coi trọng nhưng không ngờ lại đến mức này.
Ông ta lập tức nghe theo.
Cùng lúc đó, Dương Thanh đang giúp Phùng Tiểu Uyển xử lý chuyện hậu sự cho thần y Phùng.
Mã Siêu cũng đã tỉnh lại, chỉ là vết thương quá nặng, tạm thời không thể đứng dậy, chỉ có thể nằm trên trường.
Sau khi biết tin ân nhân cứu mạng là thần y Phùng đã qua đời, Mã Siêu vô cùng áy náy.
“Đều tại tôi.
Nếu tôi không giấu anh Thanh tự tiện xông vào phủ Quan Vương thì sẽ không bị đánh lén”.
“Nếu tôi không trúng đạn, thần y Phùng cũng không cần phí sức cứu tôi”.
Mã Siêu không ngừng tự trách, nhất là khi trông thấy Phùng Tiểu Uyển đau khổ, anh ta lại càng khó chịu.
“Chuyện cũ qua rồi, cậu đừng tự trách nữa.
Dù không cứu cậu, chỉ sợ thần y Phùng cũng không còn nhiều thời gian”.
Đổng Chiêm Cương an ủi: “Hơn nữa, bởi vì cậu bị thương nặng, chúng tôi tìm tới thần y Phùng nên ông ấy mới có cơ hội nhờ vả cậu Thanh, giải quyết được nỗi lòng lớn nhất của ông ấy”.
“Thực ra bây giờ nghĩ lại, tối qua thần y Phùng ép cậu Thanh cưới Tiểu Uyển là cố ý.
Ông ấy biết mình không sống được bao lâu, cố ý mượn chuyện cứu cậu để uy hiếp cậu Thanh”.
“Ông ấy biết rõ cậu Thanh đã có vợ con mà vẫn muốn ép buộc, mục đích là để cậu Thanh thấy áy náy.
Chỉ khi cậu Thanh nợ ông ấy, sau khi ông ấy qua đời mới có thể yên tâm Tiểu Uyển”.
Đổng Chiêm Cương nhìn nhận rất sâu xa, đây quả thực là suy nghĩ của thần y Phùng.
Nhưng dù là vậy, Mã Siêu vẫn thấy rất áy náy, cứ có cảm giác bởi vì cứu mình nên thần y Phùng hao tổn quá nhiều sức lực nên mới mất sớm hơn.
“Sau này Tiểu Uyển không chỉ là em gái của anh Thanh mà còn là em gái của tôi.
Không ai được phép ức hiếp em ấy!”
Mã Siêu kiên định nói.
Đổng Chiêm Cương cảm thán: “Có câu nói này của cậu, thần y Phùng có thể yên lòng nhắm mắt rồi!”
Trong lúc đang xử lý chuyện hậu sự cho thần y Phùng, một chiếc Rolls-Royce màu đen chậm rãi đỗ lại ở ngoài cổng.
Một chàng trai trẻ tuổi bước ra khỏi xe.
Còn có hai gã vệ sĩ cao lớn đi theo sau.
Ba người vội vàng đi vào trong sân.
“Chào anh, xin hỏi thần y Phùng có đây không?”
Chàng trai trẻ dẫn đầu nhìn mấy người trong sân.
Dương Thanh nhíu mày đáp: “Thần y Phùng qua đời rồi!”
Cái gì?
Nghe Dương Thanh nói vậy, chàng trai lập tức hốt hoảng.
Mặc dù vừa vào cửa hắn đã nhìn thấy quan tài nhưng không ngờ người bên trong là thần y Phùng.
“Nếu không có việc gì thì mời về cho!”
Dương Thanh lạnh nhạt nói, trắng trợn đuổi khách.
Nhưng chàng trai trẻ kia lại nhíu mày: “Không thể nào, hôm qua người của tôi mới tra ra được chỗ ở của thần y Phùng, còn sống rất tốt mà.
Sao hôm nay lại chết được?”
“Nhất định là thần y Phùng không muốn cứu giúp nên mới cố ý không gặp chúng tôi phải không?”
Trong mắt Dương Thanh nổi lên lửa giận: “Nếu các người còn không đi, đừng trách tôi không khách sáo”.
Anh không muốn đánh người trước linh cữu của thần y Phùng.
Người kia lạnh lùng nhìn anh, ngạo nghễ nói: “Tôi là Khương Lực, đến từ nhà họ Khương của Vương thành Quan.
Hôm nay tôi đến để đón thần y Phùng về chữa bệnh cho ông nội tôi, chủ nhà họ Khương”.
“Chỉ cần ông ấy có thể chữa khỏi cho ông nội tôi, tiền bạc không thành vấn đề.
Không phải ai cũng được chữa trị cho ông nội tôi đâu, các người đừng không biết tốt xấu”.
Thái độ của Khương Lực cực kỳ hống hách, tựa như được trị bệnh cho ông nội hắn là chuyện rất đáng tự hào.
“Cút!”
Dương Thanh gầm lên.
Đổng Chiêm Cương cũng đi ra, lạnh lùng nói: “Trong vòng ba mươi giây lập tức cút khỏi đây, nếu không giết không tha!”
Dứt lời, ông ta rút một khẩu súng lục từ bên hông, hờ hững nhìn Khương Lực.
Đổng Chiêm Cương vốn đang mặc quân phục của chiến vực, lúc này lại rút súng ra, sắc mặt Khương Lực lập tức trở nên khó coi.
“Thì ra là người của chiến vực, thảo nào dám kiêu ngạo như vậy”.
“Mày đã muốn chết như vậy, tao sẽ cho mày toại nguyện!”
Đổng Chiêm Cương lạnh lùng nói, lập tức mở chốt an toàn, ngón trỏ chuẩn bị bóp cò.
Đến tận lúc này, Khương Lực mới ý thức được Đổng Chiêm Cương thật sự dám giết mình, lập tức sợ chết khiếp.
“Ông, ông đừng kích động!”
Hắn lắp ba lắp bắp nói.
“Không nên nhuốm máu trước linh cữu của thần y Phùng!”
Dương Thanh không thèm nhìn Khương Lực, chỉ lạnh nhạt nói một câu.
Đổng Chiêm Cương hiểu ý anh, không nên nhuốm máu trước linh cữu của thần y Phùng tức là ở chỗ khác thì được.
Thấy Khương Lực bị Đổng Chiêm Cương chĩa súng vào đầu, hai gã vệ sĩ nhà họ Khương đồng loạt xông lên che chắn cho hắn, đồng thời nhao nhao rút súng nhắm thẳng đầu Đổng Chiêm Cương.
Vừa rồi là Đổng Chiêm Cương chĩa súng vào đầu Khương Lực, bây giờ ông ta lại bị vệ sĩ của hắn chĩa súng vào đầu.
Khương Lực khôi phục thái độ kiêu căng, trốn sau lưng hai gã vệ sĩ căm tức nhìn Đổng Chiêm Cương: “Sao ông dám chĩa súng vào đầu tôi ở Vương thành Quan? Ông chán sống rồi à?”
– .
Chương 999: 999: Bóng Người Trẻ Tuổi
Sắc mặt Đổng Chiêm Cương lập tức trầm xuống, không ngờ mình lại bị người khác chĩa súng vào đầu.
“Ranh con, mày xác định muốn người của mày chĩa súng vào đầu tao hả?”
Ông ta híp mắt hỏi.
Nếu không vì đang ở trước linh cữu của thần y Phùng, từ lúc đám người kia giương oai ông ta đã ra tay rồi.
Huống hồ còn có Dương Thanh cao hơn ông ta mấy cấp bậc đang ở đây, Khương Lực còn dám làm vậy, đúng là sự bất kính lớn nhất với anh.
Khương Lực trốn sau lưng hai gã vệ sĩ cười lạnh một tiếng: “Ngu ngốc, tưởng mình cao sang lắm à? Chĩa súng vào đầu ông thì làm sao? Ông có tin tôi còn dám sai bọn họ bắn nát đầu ông không?”
Đổng Chiêm Cương nổi trận lôi đình, ánh mắt tràn ngập sát khí nhìn chằm chằm hắn: “Mày đang tự tìm chết đấy!”
“Sao vẫn chưa đuổi ra ngoài?”
Dương Thanh nhíu mày, mất kiên nhẫn hỏi.
Đổng Chiêm Cương run lên một cái, rõ ràng ông ta không đuổi đám Khương Lực ra nhanh khiến Dương Thanh bực bội.
“Cút hết cho tao!”
Đổng Chiêm Cương lại nhìn Khương Lực, sát khí nồng đậm, giận dữ rống lên một tiếng rồi biến mất ngay tại chỗ.
Ông ta là một trong các lãnh đạo của chiến vực, sao thực lực lại yếu được?
“Nổ súng!”
Khương Lực hoảng sợ vội vàng ra lệnh.
Hai gã vệ sĩ đồng loạt bóp cò.
“Keng!”
Nhưng đúng lúc này, Dương Thanh búng ra hai viên đá về phía súng của hai gã vệ sĩ.
Súng của bọn họ bị đánh bay gần như cùng một lúc.
Đổng Chiêm Cương cũng xuất hiện trước mặt Khương Lực.
“Cái gì?”
Nhìn thấy Đông Chiêm Cương đứng trước mặt mình, Khương Lực không thể tin nổi.
Không chỉ vậy, hắn còn phát hiện súng của hai gã vệ sĩ đã rơi xuống đất từ bao giờ.
Mọi chuyện chỉ xảy ra trong nháy mắt, nhanh đến mức không ai biết súng của hai gã vệ sĩ bị đánh bay từ lúc nào.
Giờ phút này, Khương Lực mới ý thức được sức mạnh của Đổng Chiêm Cương, vẻ mặt ngập tràn sợ hãi.
“Ông, ông muốn làm gì?”
Khương Lực run rẩy hỏi, thậm chí còn không có ý định chạy trốn.
Một người có thể từ khoảng cách năm, sáu mét lao đến trước mặt hắn trong nháy mắt, hắn ta có thể chạy thoát được sao?
“Người đâu, dẫn đi cho tôi! Dẫn ra xa nghìn mét rồi xử bắn!”
Đổng Chiêm Cương bỗng nhiên lạnh giọng quát.
“Vâng!”
Ngay sau đó, mấy chiến sĩ mặc quân phục đi ra khống chế Khương Lực và hai gã vệ sĩ.
Rõ ràng bọn họ đã được Đổng Chiêm Cương sắp xếp từ trước, vẫn luôn canh gác xung quanh nơi này.
Cho nên Đổng Chiêm Cương vừa mới ra lệnh, bọn họ đã có thể kịp thời xuất hiện.
Khương Lực nhìn thấy chiến sĩ dẫn đầu, kinh hãi hỏi: “Sao ông lại ở đây?”
Thân phận của Khương Lực chưa đủ tư cách để tiếp xúc với chiến sĩ dẫn đầu, nhưng hắn đã từng nhìn thấy ông nội mình khúm núm trước mặt người đó.
Vậy mà lúc này, người đó lại rút súng chĩa vào đầu hắn.
Chiến sĩ dẫn đầu khinh thường nhìn Khương Lực: “Khương Hùng có cháu trai như mày đúng là bất hạnh.
Nếu kiếp sau vẫn đầu thai vào nhà giàu nhớ phải sống khiêm tốn”.
Dứt lời, ông ta lớn tiếng hô: “Đưa đi!”
“Vâng!”
Mấy chiến sĩ khác nhanh chóng lôi Khương Lực và vệ sĩ rời khỏi.
“Hồng Đại Cường, đến cả con trai tôi ông cũng dám động vào sao?”
Nhưng đúng lúc đó, bên ngoài chợt truyền tới một giọng nói tức giận.
Cổng nhà vẫn luôn mở nên Dương Thanh và Đổng Chiêm Cương đứng trong sân vẫn có thể nhìn thấy mọi thứ bên ngoài.
Trước cổng có mấy chiếc xe sang trọng đỗ lại.
Người vừa lên tiếng chính là người đàn ông trung niên đi ra từ chiếc Rolls-Royce phiên bản dài ở đầu tiên.
Không chỉ vậy, sau lưng ông ta còn có mười mấy gã cao thủ của nhà họ Khương.
Nhưng Đổng Chiêm Cương cũng vừa mới gọi mười mấy chiến sĩ tới.
Hai bên giằng co kịch liệt.
Chiến sĩ dẫn đầu tên Hồng Đại Cường chính là người phụ trách an toàn của Vương thành Quan do chiến vực phái tới.
“Khương Long Phi!”
Hồng Đại Cường nheo mắt lại, lạnh lùng nhìn đối phương: “Từ nay trở đi, thôn Ngô Gia do chiến vực tiếp quản, không ai được phép bước vào.
Tôi lấy danh nghĩa lãnh đạo cao nhất của chiến vực ở Vương thành Quan yêu cầu ông lập tức rời khỏi đây, nếu không tự chịu hậu quả!”
Ở Vương thành Quan, tuy Vương tộc họ Quan mạnh nhất nhưng chiến vực cũng nắm giữ quyền lực cực lớn.
Bình thường chiến vực không nhúng tay vào chuyện của Vương thành Quan, nhưng cũng không ai dám chủ động khiêu khích chiến vực.
Nếu không vì Khương Lực đang bị Hồng Đại Cường khống chế, Khương Long Phi cũng không muốn trở mặt với chiến vực.
“Trước giờ chiến vực chưa từng nhúng tay vào chuyện của Vương thành Quan, hôm nay lại xen vào chuyện của nhà họ Khương dường như hơi quá đáng?”
Khương Long Phi hờ hững nhìn Hồng Đại Cường nói: “Con trai tôi đến mời thần y Phùng cứu bố tôi, ông lại bắt nó đi.
Ông đang muốn ngăn cản thần y Phùng cứu bố tôi sao?”
Hồng Đại Cường cười nhạo một tiếng: “Đừng nói là cứu bố ông, dù bố ông có tự mình tới đây cũng vậy.
Thôn Ngô Gia đã được chiến vực tiếp quản, người ngoài không được phép bước vào.
Nếu vi phạm đừng trách chiến vực không nương tay”.
Khương Long Phi lập tức cau mày.
Ngày thường ông ta cũng từng tiếp xúc với Hồng Đại Cường.
Tuy chiến vực nắm giữ quyền lực lớn nhưng bao nhiêu năm nay, chiến vực chưa từng điều động nhiều người như vậy.
Hơn nữa còn là lãnh đạo cao nhất của chiến vực đóng quân ở Vương thành Quan tự mình dẫn đội.
Điều này khiến ông ta cảm thấy bất thường.
Chẳng lẽ trong sân thật sự có ông lớn nào đó?
“Rốt cuộc là chuyện gì?”
Đổng Chiêm Cương đi ra ngoài, bực bội hỏi.
Hồng Đại Cường run sợ vội vàng gật đầu đáp: “Xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, nhưng sếp yên tâm.
Tôi nhất định sẽ giải quyết được phiền phức này trong vòng mười lăm phút”.
“Năm phút! Tôi chỉ cho ông năm phút.
Nếu bên ngoài còn ồn ào như vậy, ông cũng đừng làm lãnh đạo chiến vực ở Vương thành Quan nữa!”
Đổng Chiêm Cương lạnh giọng nói rồi quay người đi vào trong.
Hồng Đại Cường toát mồ hôi hột, vội vàng hô lên với bóng lưng của Đổng Chiêm Cương: “Vâng!”
Ông ta biết rõ Đổng Chiêm Cương là ai.
Nếu ông ta không làm tốt, e là sẽ bị tước mất chức vụ hiện tại.
Con ngươi Khương Long Phi co rút.
Đến cả Hồng Đại Cường cũng phải cung kính như vậy, người kia có thân phận gì?
Hồng Đại Cường là người của chiến vực, vậy thì chắc chắn người trung niên vừa rồi giữ chức cao hơn.
Nhưng lúc này, Khương Long Phi còn phát hiện ra một chuyện khủng bố hơn.
Đồng Chiêm Cương đi vào trong liền đứng sau lưng một bóng người trẻ tuổi.
Chẳng lẽ người trẻ tuổi đang quay lưng về phía bọn họ mới là ông lớn thực sự?
Nghĩ tới đây, sắc mặt Khương Long Phi cực kỳ khó coi.
“Tôi chỉ cho ông ba phút, nếu còn không dẫn người đi, tôi chỉ có thể dẫn người của chiến vực tới nhà họ Khương một chuyến”.
Hồng Đại Cường nghiến răng nghiến lợi nói.
Hiện giờ ông ta chỉ muốn giữ nơi này yên lặng nhanh nhất có thể.
“Chỉ cần ông thả con tôi ra, tôi sẽ lập tức dẫn người rời đi!”
Lần này, Khương Long Phi không còn kiêu ngạo như vừa rồi, trầm giọng nói.
– .
Chương 1000: 1000: Chỉ Xin Được Chết
Khương Lực là đứa con duy nhất của Khương Long Phi.
Nếu hắn bị Hồng Đại Cường đưa đi, Khương Long Phi không dám nghĩ tới hậu quả.
Dù người trong sân có thân phận cao quý đến đâu, ông ta cũng phải dẫn Khương Lực đi.
Hồng Đại Cường cau mày nói: “Vừa rồi con trai ông chĩa súng vào sếp tôi, phạm vào tội chết.
Hiện giờ cậu ta chỉ còn một đường chết!”
“Tốt nhất ông mau dẫn người rời khỏi đây đi, đừng tiếp tục khiêu khích nữa.
Nếu không sau ngày hôm nay nhà họ Khương sẽ bị xóa sổ!”
Hồng Đại Cường cứng rắn uy hiếp.
Ngay sau đó, ông ta ra lệnh cho chiến sĩ bên cạnh: “Thông báo toàn bộ người của chiến vực chuẩn bị khai chiến, năm phút sau chờ lệnh của tôi!”
“Vâng!”
Chiến sĩ kia đáp vâng rồi thông báo trong bộ đàm.
Bộ đàm nhanh chóng truyền tới tiếng đáp lại.
Giờ phút này, Khương Long Phi đã sợ ngây người.
Ông ta sống hơn năm mươi năm trên đời chưa từng thấy người của chiến vực kiêu căng như vậy.
Không chỉ ông ta, rất nhiều gia tộc hàng đầu Vương thành Quan đã quên lãng các chiến sĩ tới từ chiến vực đang đóng quân ở đây.
Vậy mà lúc này toàn bộ người của chiến vực ở Vương thành Quan đã chuẩn bị khai chiến.
Ông ta biết rõ, chiến vực đang muốn tiêu diệt nhà họ Khương của mình.
Khương Lực bị hai chiến sĩ khống sĩ sợ phát khóc, vội vàng cầu xin: “Bố cứu con với.
Con không muốn chết đâu!”
“Bọn họ muốn đưa con đi, còn nói phải xử bắn ở nơi cách đây một nghìn mét”.
“Bố không thể để họ đưa con đi được!”
Khương Lực gào khóc ầm ĩ, bộ dạng phách lối chĩa súng vào Đổng Chiêm Cương đã biến mất.
Khương Long Phi không lên tiếng, vẻ mặt nghiêm trọng xen lẫn lo lắng.
“Hồng Đại Cường, ông không sợ làm vậy sẽ khiến Vương tộc họ Quan bất mãn sao? Đừng quên dù sao nơi này cũng là Vương thành Quan, Vương tộc họ Quan mới là người làm chủ”.
Khương Long Phi cắn răng nói.
Hồng Đại Cường lười nói nhảm, giơ tay nhìn đồng hồ: “Đã trôi qua hai phút, chỉ còn một phút cuối cùng”.
Nói xong, ông ta lại ra lệnh: “Tất cả chuẩn bị sẵn sàng khai chiến!”
“Vâng!”
Mười mấy chiến sĩ đồng loạt hô lên.
“Tạch tạch tạch!’
Tiếng động của mười mấy khẩu súng trường tự động vang lên rõ mồn một.
“Bố cứu con với! Xin bố hãy cứu con! Con cũng vì lo cho ông nội nên mới muốn mời thần y Phùng ra tay cứu giúp, đắc tội bọn họ!”
Khương Lực khóc rống lên, thật sự hoảng sợ.
Một khi hắn bị dẫn ra ngoài một nghìn mét sẽ phải nhận lấy cái chết.
Khương Long Phi mím chặt môi, nội tâm sợ hãi.
Ông ta rất muốn cứu Khương Lực, nhưng lại không dám chống đối Hồng Đại Cường hung hãn.
Huống hồ, trong sân vẫn còn hai ông lớn có thân phận khủng bố.
Ông ta tin chắc nếu mình ngăn cản, e là dù Quan Vương ra mặt cũng khó có thể giữ lại được nhà họ Khương.
“Súc sinh! Mày đắc tội người nào, còn không mau quỳ xuống xin tha đi?”
Khương Long Phi bỗng nổi giận gầm lên.
“Bịch!”
Khương Lực rất muốn sống, vội vàng quỳ rạp xuống gào khóc với bên trong: “Sếp ơi tôi sai rồi, tôi thật sự biết sai rồi.
Xin sếp tha mạng cho tôi, sau này tôi không dám kiêu căng nữa, không dám chĩa súng vào đầu sếp nữa”.
Nghe thấy thế, Khương Long Phi suýt tức điên.
Thì ra thực sự là do Khương Lực quá phách lối, còn chĩa súng vào đầu người có địa vị cao hơn cả Hồng Đại Cường.
Khó trách đối phương muốn xử bắn hắn.
“Đồ khốn nạn, xem tao có đánh chết mày không? Sao mày dám vô lẽ với sếp lớn của chiến vực?”
Khương Long Phi dứt khoát xông lên đạp Khương Lực ngã lăn ra đất, dùng sức đạp liên tục vào người hắn.
Ông ta đạp rất mạnh, không dám không dùng sức.
Hiện giờ chỉ mong dùng cách này để xoa dịu cơn giận của sếp lớn chiến vực.
Nhưng dù là Dương Thanh hay Đổng Chiêm Cương đều không thèm quay đầu lại nhìn, dường như mọi chuyện xảy ra bên ngoài đều không liên quan tới họ.
“Đã hết ba phút!”
Đúng lúc ấy, Hồng Đại Cường lại lên tiếng, ngay sau đó trầm giọng ra lệnh: “Dẫn đi!”
“Vâng!”
Hai chiến sĩ xông lên chia nhau một trái một phải nắm chặt tay Khương Lực định dẫn đi.
“Bố cứu con với! Cứu con với! Không thể để họ đưa con đi được.
Bọn họ sẽ giết con thật đấy.
Con không muốn chết đâu!”
Khương Lực gào rống lên, liều mạng giãy giụa.
Nhưng hắn đang bị hai cao thủ chiến vực khống chế, sao có thể thoát ra nổi?
“Bịch!”
Khương Long Phi vọt thẳng vào trong sân, quỳ xuống sau lưng Đổng Chiêm Cương, lớn tiếng nói: “Xin sếp tha cho con tôi một mạng, tôi có thể đổi mạng mình cho nó!”
“Cút!”
Đổng Chiêm Cương gầm lên một tiếng.
Khương Long Phi sợ chết khiếp nhưng lại không dám đứng dậy, chỉ cúi đầu cắn răng nói: “Con hư tại bố.
Khương Lực phạm phải tôi lớn đều là do lỗi của tôi không dạy dỗ nó cẩn thận mới khiến nó ngang ngược như thế, đắc tội sếp”.
“Nhưng tôi chỉ có một đứa con là nó, xin sếp tha mạng cho nó.
Nếu thật sự cần người chịu trách nhiệm, tôi đồng ý gánh chịu toàn bộ thay nó!”
Hồng Đại Cường đã sợ ngây người từ lâu.
Lúc này ông ta mới kịp lấy lại tinh thần, cuống quýt chạy vào.
“Khương Long Phi, ông mau cút ra ngoài cho tôi!”
Đổng Chiêm Cương là lãnh đạo lớn của chiến vực, bây giờ còn có thêm Dương Thanh mà ông ta còn chưa biết rõ thân phận.
Khương Long Phi tự tiện xông vào chẳng phải là tự tìm đường chết sao?
Muốn chết thì cũng thôi đi, sao còn liên lụy cả ông ta nữa chứ?
“Ông đã muốn chết như vậy, tôi sẽ cho ông toại nguyện!”
Đổng Chiêm Cương lạnh giọng nói, nhìn sang Hồng Đại Cường: “Lập tức ra lệnh cho toàn bộ chiến sĩ của chiến vực ở Vương thành Quan lập tức xuất phát tấn công nhà họ Khương”.
“Vâng!”
Hồng Đại Cường lập tức đáp lời.
“Sếp!”
Khương Long Phi chết lặng.
Ông ta chỉ muốn cứu con mình, bây giờ không những không cứu được còn làm liên lụy đến cả gia tộc.
“Làm sai thì phải chịu phạt!”
Đổng Chiêm Cương lạnh lùng nhìn ông ta.
“Tại tôi liên lụy nhà họ Khương! Tất cả là tại tôi!”
Vẻ mặt Khương Long Phi tràn đầy đau khổ.
Ông ta biết nhà họ Khương xong đời rồi.
Dù Đổng Chiêm Cương đồng ý tha mạng, ông ta cũng sẽ không sống một mình.
“Thưa sếp, tôi không dám xin gì nhiều, chỉ mong sếp tha cho nhà họ Khương.
Hai bố con tôi đồng ý dùng cái chết để chuộc tội, xin sếp tha cho nhà họ Khương!”
Khương Long Phi hô lên, bỗng nhiên giơ tay ra, một luồng khí thế khủng khiếp tỏa ra.
Đến cả Hồng Đại Cường cũng cảm thấy áp lực đè nặng.
“Sếp cẩn thận!”
Hồng Đại Cường vô thức xông lên che chắn trước người Đổng Chiêm Cường.
Ông ta sợ Khương Long Phi phản công muốn giết Đổng Chiêm Cường trước khi chết.
Nhưng ngay sau đó, Khương Long Phi tự đánh vào trán mình.
Ông ta một lòng muốn chết, chỉ vì muốn giữ lại huyết mạch cho nhà họ Khương.
“Bịch!”
Ngay khi tay của ông ta sắp chạm vào đầu mình, một sức mạnh khổng lồ bất chợt đánh tới.
Tiếng va chạm vang lên, Khương Long Phi bị đánh bay ra ngoài.
Nhưng sức mạnh này không phải dùng để công kích.
Tuy bị đánh bay ra xa mười mấy mét nhưng Khương Long Phi lại không hề cảm thấy đau đớn.
Ông ta trợn tròn mắt khó tin nhìn người vừa đánh bay mình.
Một chàng trai trẻ tuổi.
Vừa rồi Dương Thanh vẫn luôn quay lưng lại nên ông ta chỉ cảm thấy bóng lưng này rất trẻ tuổi, nhưng không ngờ anh lại là một chàng trai trẻ chưa tới ba mươi tuổi.
“Tôi nói rồi, không được nhuốm máu trước linh cữu của thần y Phùng!”
Dương Thanh cau mày lên tiếng, giọng nói tràn đầy bực bội.
– .








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







