- Home
- Truyện Kiếm tu
- Bất Diệt Kiếm Đế
- Tập 99 : Thiên Hỏa Thánh Tử, Kim Hàn Lâm ngang ngược! (c981-c990)
Bất Diệt Kiếm Đế
Tập 99 : Thiên Hỏa Thánh Tử, Kim Hàn Lâm ngang ngược! (c981-c990)
❮ sautiếp ❯Chương 986 – Thiên Hỏa Thánh Tử, Kim Hàn Lâm ngang ngược!
“Đây là chuyện gì?”
Khi Lạc Hồng Di trở về tiểu trấn, nhìn thấy các đệ tử Vô Cực Tiên Tông đang rên rỉ đầy đất, nàng không khỏi giật mình.
“Chỉ là vài tên giặc cướp mà lại lợi hại đến thế, ngay cả Bạch Vân trưởng lão cũng không phải là đối thủ của bọn chúng sao?”
Bên cạnh Lạc Hồng Di còn có vài nam nữ đi theo.
Bọn họ chính là chân truyền đệ tử của Vô Cực Tiên Tông, tuổi tác khoảng chừng hai mươi, mỗi người đều có tu vi Pháp Tướng cảnh, thực lực vô cùng cường hãn.
Thanh niên mặc kim bào đi đầu thậm chí đã tu luyện tới Pháp Tướng đỉnh phong.
Lực lượng toàn thân hắn tựa như thiên hỏa, sau gáy ngưng tụ thành một vầng mặt trời rực rỡ, tỏa ra nhiệt độ cao vô cùng kinh khủng.
“Lũ giặc cướp này quả thực to gan lớn mật.”
“Không những dám cướp bóc Việt gia mà còn đả thương trưởng lão và đệ tử của Vô Cực Tiên Tông chúng ta.”
Kim bào thiếu niên toàn thân khí thế sôi trào, nhưng thần sắc, ánh mắt, thậm chí cả giọng nói của hắn đều tràn ngập hàn ý vô tận, lạnh lùng nói: “Nếu để ta bắt được bọn chúng, nhất định phải dùng Thiên Hỏa mặt trời thiêu bọn chúng thành tro bụi.”
“Khải, khởi bẩm quận chúa.”
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên trong không gian.
Chỉ thấy Hắc Lân mồ hôi đầy mặt, đứng cách đó cả ngàn mét, căn bản không dám lại gần.
“Hắc Lân.”
Lạc Hồng Di đưa tay vung lên, lập tức có một vệt kim quang rơi xuống người Hắc Lân.
Hắc Lân bỗng cảm thấy tinh thần sảng khoái, không còn bị ảnh hưởng bởi nhiệt độ cao nữa, liền bay tới, chắp tay hành lễ.
“Hắc Lân.”
Lạc Hồng Di lộ vẻ quan tâm, nói: “Thị vệ của Thiên Vũ quận phủ không sao chứ?”
“Đa tạ quận chúa quan tâm, các huynh đệ đều vô sự.”
Hắc Lân mặt đầy do dự, rồi cắn răng nói: “Nhưng mà quận chúa, ta có thể làm chứng cho Trần Phong huynh đệ.
Là trưởng lão và đệ tử của Vô Cực Tiên Tông ra tay với Trần Phong huynh đệ trước.
Trần Phong huynh đệ hoàn toàn bất đắc dĩ mới ra tay phản kích.”
“Cái gì?”
Mấy vị chân truyền đệ tử sững sờ một chút, sắc mặt lập tức đại biến.
Lạc Hồng Di càng kinh ngạc hơn, nói: “Ngươi nói, những trưởng lão và đệ tử của Vô Cực Tiên Tông này đều do một mình Trần Phong làm?”
“Không sai.”
Hắc Lân sợ Lạc Hồng Di tìm Trần Phong gây phiền phức, vội vàng nói: “Còn có đám giặc cướp cũng đều do Trần Phong đánh lui.
Quận chúa đại nhân, lần này nếu không phải Trần Phong huynh đệ ra tay, e rằng tất cả chúng ta đều phải bỏ mạng ở đây.”
Trong nháy mắt, toàn trường tĩnh mịch.
Mấy vị chân truyền đệ tử nhìn nhau, ánh mắt có chút ngưng trọng.
“Trần Phong là ai?”
Hồi lâu sau, thanh niên kim bào mới lên tiếng hỏi.
“Trần Phong chỉ là một hạ nhân thôi.”
Lạc Hồng Di vội vàng mở miệng, sợ liên lụy đến Việt Hàn Châu.
Thế nhưng những lời này của nàng lại khiến cho vài vị chân truyền đệ tử cảm thấy chấn động hơn.
“Ngươi nói, chỉ là một tên hạ nhân mà lại đả thương Bạch Vân trưởng lão và các đệ tử của Vô Cực Tiên Tông chúng ta?”
Kim bào thanh niên hai mắt lạnh đi, giọng nói lạnh như băng.
“Thiên Hỏa Thánh Tử.”
Lạc Hồng Di thầm kêu một tiếng không ổn, nói: “Hắc Lân vừa mới nói, là Bạch Vân trưởng lão động thủ trước, Trần Phong bị ép phản kích.”
“Thì thế nào?”
Thiên Hỏa Thánh Tử cười lạnh một tiếng, nói: “Ta không cần biết lý do gì, dám ra tay với Vô Cực Tiên Tông chúng ta chính là bất kính với Vô Cực Tiên Tông chúng ta.
Huống hồ, đối phương chỉ là một tên hạ nhân.
Nếu chuyện này truyền ra ngoài, Vô Cực Tiên Tông chúng ta chẳng phải sẽ bị người trong thiên hạ chê cười sao?”
Dứt lời, ánh mắt hắn lóe lên, nhìn về phía Hắc Lân, nói: “Tên Trần Phong đó hiện đang ở đâu?”
Hắc Lân đột nhiên cảm thấy hai mắt đau rát, phảng phất như bị lửa đốt.
Nhưng hắn cố nén đau đớn, cắn chặt răng, nhất quyết không chịu mở miệng.
“Không chịu nói?”
Thiên Hỏa Thánh Tử hừ lạnh một tiếng, quang mang trong mắt đại thịnh.
“Dừng tay!”
Lạc Hồng Di lóe người lên, chắn trước mặt Thiên Hỏa Thánh Tử, nói: “Kim Hàn Lâm, ngươi dám động đến người của ta?”
“Chỉ là một tên hạ nhân không nghe lời, giữ lại còn có ích gì?”
Kim Hàn Lâm cười khẩy một tiếng, ánh mắt cay nghiệt bức người, nói: “Hồng Di quận chúa, ngươi sẽ không vì một tên hạ nhân mà trở mặt với ta đấy chứ?”
“Hồng Di quận chúa, hà tất phải vậy?”
“Tất cả đều là người một nhà, hà tất phải làm mọi chuyện khó xử như vậy?”
“Lẽ nào một tên hạ nhân còn quan trọng hơn cả Thiên Hỏa Thánh Tử sao?”
Mấy vị chân truyền đệ tử nhao nhao lên tiếng khuyên can.
Nhưng không có ngoại lệ, những chân truyền đệ tử này đều đứng về phía Thiên Hỏa Thánh Tử.
“Tất cả im miệng cho ta.”
Lạc Hồng Di nội tâm cuồng nộ, nàng quát một tiếng, nghiêm nghị nói: “Mặc kệ Hắc Lân có phải hạ nhân hay không, hắn đều là người của chúng ta, các ngươi không ai được động đến.”
“Nếu ta cứ muốn động vào hắn thì sao?”
Kim Hàn Lâm thu lại nụ cười, toàn thân tỏa ra bá khí nồng đậm, nói: “Ta không tin, đường đường Hồng Di quận chúa nhà ngươi lại vì một con kiến hôi mà trở mặt với Kim Hàn Lâm ta?”
“Kim Hàn Lâm, ngươi đúng là tên điên.”
Lạc Hồng Di nghiến chặt răng, trán dần rịn mồ hôi.
Hiển nhiên dưới sự áp bức của Kim Hàn Lâm, nàng cảm thấy áp lực vô cùng lớn.
Đúng lúc này!
“Ngươi thử động vào hắn xem?”
Trái tim mọi người trong sân run lên.
Trong giọng nói bình thản đó lại xen lẫn sát ý khiến người ta run sợ.
Mấy vị chân truyền đệ tử mặt đầy kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh.
Chỉ thấy một thanh niên mặc áo bào đen, toàn thân không có chút khí thế nào, tướng mạo và dáng người bình thường, đang đạp không mà đi, từng bước tiến tới.
“Ngươi là ai?”
Kim Hàn Lâm ánh mắt ngưng trọng, chính vì người này quá đỗi bình thường nên mới cho thấy sự bất phàm của đối phương.
“Trần Phong huynh đệ, ngươi không phải đối thủ của hắn đâu.”
Hắc Lân chợt gầm lên một tiếng, nói: “Mau chạy đi!”
“Ngươi chính là Trần Phong?”
Kim Hàn Lâm mắt sáng lên, khí thế toàn thân bỗng nhiên tăng vọt.
Nhiệt độ cao đáng sợ khuếch tán ra, khiến cho cả không gian cũng bắt đầu trở nên vặn vẹo.
Mấy vị chân truyền đệ tử đứng bên cạnh hắn cũng không chịu nổi nhiệt độ khủng bố như vậy, bất giác lùi về phía sau hơn vạn mét mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Thế nhưng.
Trần Phong vẫn đứng yên tại chỗ, không hề bị ảnh hưởng bởi nhiệt độ cao.
Hắn nhìn thẳng vào mắt Kim Hàn Lâm, nét mặt lạnh lùng, nói: “Không sai, chính là ta, Trần Phong.”
“Vừa rồi Hắc Lân bảo ngươi mau chạy, sao ngươi không chạy?”
Kim Hàn Lâm hơi kinh ngạc, ngay cả chân truyền đệ tử cũng không chịu nổi nhiệt độ cao của hắn.
Vậy mà thanh niên trước mặt lại không hề bị ảnh hưởng.
Hắn không khỏi có chút hứng thú với Trần Phong, nói: “Lẽ nào, ngươi không sợ ta?”
“Nực cười!”
Trần Phong cười lạnh một tiếng, giọng nói tràn ngập vẻ khinh thường, nói: “Thứ rác rưởi như ngươi, ta việc gì phải sợ ngươi?”
“Lớn mật!”
“Chỉ là một hạ nhân mà dám bất kính với Thiên Hỏa Thánh Tử.”
“Đúng là muốn chết!”
Thấy cảnh này, mấy vị chân truyền đệ tử cười lạnh thành tiếng.
Kim Hàn Lâm càng sa sầm mặt, toàn thân tỏa ra khí tức khủng bố, nói: “Ngươi nói cái gì?”
Trần Phong sắc mặt bình tĩnh, thản nhiên nói: “Ta nói, ngươi là rác rưởi.”
Oanh!
Khí thế vô tận bỗng nhiên bùng nổ.
Toàn thân Kim Hàn Lâm dâng lên ngọn lửa màu vàng, những ngọn lửa này tựa như ánh mặt trời, tỏa ra quang mang chói mắt, hắn nói: “Tốt lắm, Trần Phong.
Ngươi là người đầu tiên, cũng là người cuối cùng dám càn rỡ với ta như vậy.”
“Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết, cái giá phải trả khi đắc tội với Kim Hàn Lâm ta.”
Chương 987 – Ngươi là rác rưởi, cũng là phế vật!
“Thiên Hỏa đại đạo, nhật nguyệt doanh khuyết.”
Kim Hàn Lâm nổi giận gầm lên một tiếng, vầng thái dương rực rỡ phía sau hắn bỗng nhiên sáng lên, bắn ra một đạo thần quang chói lòa.
“Trần Phong, mau tránh ra.”
Sắc mặt Lạc Hồng Di đại biến, vội vàng nhắc nhở: “Đây là Mặt Trời Thiên Hỏa, có thể đốt trời nấu biển, hủy thiên diệt địa, uy lực cực kỳ mạnh mẽ, tuyệt đối không thể chống lại.”
“Ừ.”
Trần Phong đáp một tiếng, không hề có biểu cảm gì.
“Ừ cái gì mà ừ, ta bảo ngươi tránh ra cơ mà.”
Lạc Hồng Di tức đến giậm chân, thấy Trần Phong không hề nhúc nhích, thân hình nàng lóe lên, định ra tay can thiệp.
Nhưng, tất cả đã quá muộn.
Oanh!
Thần quang cực kỳ mạnh mẽ, mang theo nhiệt độ cao đủ để hòa tan vạn vật, lập tức bao trùm lấy cơ thể Trần Phong.
“Trần Phong huynh đệ!”
Hắc Lân khóe mắt như muốn nứt ra, hai mắt đỏ ngầu.
Lạc Hồng Di thì cứng đờ tại chỗ, ánh mắt lấp lóe.
“Ha ha ha, không hổ là Mặt Trời Thiên Hỏa, uy lực quả nhiên đáng sợ.”
“Tuy tên hạ nhân kia thực lực không tầm thường, nhưng ở trước mặt Kim sư huynh, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.”
“Dám làm càn trước mặt Kim sư huynh, quả thực không biết sống chết.”
Mấy tên chân truyền đệ tử cất tiếng nịnh nọt, khiến Kim Hàn Lâm cảm thấy vô cùng đắc ý.
Hắn cố tình hất cằm lên, vẻ mặt có chút kiêu căng, nói: “Ta không cần biết là ai, dám đắc tội Vô Cực Tiên Tông chúng ta, đây chính là kết cục của bọn họ.”
“Kim sư huynh, tên hạ nhân kia đã chết rồi, chuyện này cũng nên dừng lại tại đây.”
Một tên chân truyền đệ tử từ trong đám người bước ra, nói: “Chúng ta nên nhanh chóng điều tra lai lịch của đám thổ phỉ này, rồi mau trở về báo cáo cho môn phái.”
“Cũng được.”
Kim Hàn Lâm khẽ gật đầu, hắn ra tay giết chết Trần Phong giống như giẫm chết một con kiến, chẳng hề để trong lòng.
Thế nhưng không đợi hắn cất bước, một giọng nói tràn ngập phẫn nộ vang lên.
“Đứng lại.”
Hắc Lân nổi giận gầm lên một tiếng, toàn thân khí thế bùng nổ, nói: “Ngươi giết huynh đệ Trần Phong của ta rồi định đi như vậy sao?”
“Ngươi muốn thế nào?”
Kim Hàn Lâm vẻ mặt hung hăng, nói: “Vừa rồi nể mặt Hồng Di quận chúa, ta đã không so đo với ngươi.
Bây giờ một tên hạ nhân như ngươi lại dám làm càn trước mặt ta.”
“Hắc Lân.”
Sắc mặt Lạc Hồng Di âm trầm đến cực điểm, nói: “Ngươi lui xuống trước đi.”
“Quận chúa, xin lỗi.”
Hắc Lân quỳ giữa không trung, chắp tay nói: “Trần Phong huynh đệ chính là ân nhân cứu mạng của ta.
Ta không thể trơ mắt nhìn ân nhân của mình bị giết hại mà vẫn thờ ơ.”
Dứt lời, hắn rút trường thương sau lưng ra, vung mạnh một cái, nói: “Đền mạng cho huynh đệ của ta.”
“Làm càn!”
Kim Hàn Lâm cười lạnh một tiếng, nói: “Thứ sâu bọ mà cũng dám động thủ với ta? Được thôi, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết uy nghiêm của Thiên Hỏa Thánh Tử.”
Oanh!
Vầng thái dương rực rỡ bỗng nhiên sáng lên.
Một đạo thần quang chói lòa, tựa như một thanh kiếm sắc bén, lập tức xé rách bầu trời, lao đến trước mặt Hắc Lân.
Nhiệt độ cao đáng sợ khiến toàn thân Hắc Lân bốc cháy.
Thế nhưng hắn không hề sợ hãi, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, thẳng tiến không lùi, cầm trường thương lao tới, trong lòng thầm niệm: “Trần Phong huynh đệ, ta đến với ngươi đây.”
“To gan!”
Bỗng nhiên!
Một âm thanh cực kỳ mạnh mẽ đột ngột vang vọng khắp không gian.
Tất cả mọi người đều bị âm thanh bất ngờ này làm cho linh hồn rung chuyển.
Mặt Trời Thiên Hỏa được xưng là không gì không đốt cháy lại như gặp phải thiên địch, lập tức bị dập tắt.
“Là ai?”
Hai mắt Kim Hàn Lâm thần quang tăng vọt, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Chỉ thấy một thanh niên mặc áo bào đen đột nhiên xuất hiện trước mặt Hắc Lân.
Thần sắc hắn lạnh lùng, đôi mắt sắc bén, nói: “Thứ phế vật nhà ngươi, gan cũng to thật.
Ra tay với ta thì thôi đi, còn dám làm hại bằng hữu của ta?”
“Trần Phong!”
Lạc Hồng Di sững sờ một chút, sau đó mặt mày đầy kinh hãi.
Hắc Lân thì mừng như điên, nói: “Trần Phong huynh đệ, huynh đệ không chết sao?”
“Không chết?”
“Sao có thể?”
“Mặt Trời Thiên Hỏa của Kim sư huynh không gì không đốt cháy, hắn đỡ đòn đó bằng cách nào?”
Nhìn thấy thân ảnh của Trần Phong, mấy tên chân truyền đệ tử kinh ngạc đến không ngậm được mồm.
“Chỉ bằng thứ phế vật như hắn mà cũng có thể làm ta bị thương sao?”
Trần Phong tiến lên một bước, nắm lấy cánh tay Hắc Lân, nhìn làn da đã bị đốt cháy của đối phương, trong lòng dâng lên cơn tức giận vô tận, giọng nói lạnh lẽo thấu xương: “Nhưng ngươi đã làm huynh đệ của ta bị thương, hôm nay không ai cứu được ngươi đâu.”
Dứt lời, Trần Phong đột ngột xoay người, tung ra một quyền.
Lực lượng kinh khủng khiến cả không gian nổi lên vô số vết nứt.
“Chết tiệt!”
“Lực lượng của một quyền này lại có thể xé rách không gian.”
“Sao có thể?”
Mấy tên chân truyền đệ tử mặt mày kinh hãi, vội vàng lùi về phía sau.
“Chỉ là một con sâu cái kiến mà cũng muốn nghịch thiên à?”
Kim Hàn Lâm nổi giận, vầng thái dương rực rỡ sau lưng lấp lánh, liên tiếp bắn ra bảy đạo thần quang.
Thân hình Trần Phong lóe lên, trực tiếp xuyên qua bảy đạo thần quang.
“Trời ạ!”
“Hắn lại xuyên qua được Mặt Trời Thiên Hỏa.”
“Ta không nhìn lầm chứ?”
Mấy tên chân truyền đệ tử lập tức trợn tròn mắt, như thể gặp phải quỷ, điên cuồng hét lên.
“Sao có thể?”
Kim Hàn Lâm cũng mặt mày chấn động, cơ thể vô thức lùi lại một bước.
“Không có gì là không thể.”
Trần Phong lao đến trước mặt Kim Hàn Lâm, nắm đấm mang theo khí thế không thể ngăn cản, hung hăng đập xuống, nói: “Thứ rác rưởi như ngươi, sao có thể biết được uy năng của ta?”
“Làm càn!”
Kim Hàn Lâm thẹn quá hóa giận, cũng tung ra một quyền, mang theo Thiên Hỏa vô tận, nói: “Ngươi nói ai là rác rưởi?”
“Nói chính là ngươi!”
Oanh!
Hai nắm đấm va vào nhau.
“A!”
Kim Hàn Lâm kêu lên một tiếng thảm thiết, cơ thể như một ngôi sao băng, bay thẳng ra ngoài.
“Phế vật!”
Trần Phong bước một bước, lập tức đuổi kịp Kim Hàn Lâm.
“Ngươi nói ai là phế vật.”
Kim Hàn Lâm tức đến toàn thân run rẩy, phun ra một ngụm hỏa diễm.
Ngọn lửa này tựa như kiếm khí, uy lực vô cùng hung hãn, chính là bản mệnh chân hỏa của hắn, uy lực còn mạnh hơn Mặt Trời Thiên Hỏa một chút.
Thế nhưng.
Trần Phong khinh thường cười một tiếng, tiện tay đập nát ngọn lửa.
Sau đó hắn nhấc chân phải lên, tựa như một ngọn núi lớn, hung hăng giẫm lên ngực Kim Hàn Lâm.
“Ngươi là rác rưởi, cũng là phế vật.”
Oanh!
Cơ thể Kim Hàn Lâm rung lên dữ dội, như một thiên thạch, ầm ầm rơi xuống mặt đất, tạo ra một cái hố sâu vạn mét.
Nhưng ngay sau đó, một vầng thái dương rực rỡ tỏa ra ánh sáng chói lòa, từ từ bay lên từ trong hố sâu.
Nó tỏa ra ánh sáng và nhiệt lượng vô tận, lập tức che lấp tất cả ánh sáng giữa trời đất.
Liệt Nhật Pháp Tướng!
“Trần Phong, chết đi cho ta!”
Kim Hàn Lâm hai tay nâng vầng thái dương rực rỡ, hung hăng đập tới.
Một đòn này khiến tinh tú rung chuyển, sông núi vỡ nát.
Uy lực kinh khủng làm cho mấy tên chân truyền đệ tử run rẩy không ngừng.
Thế nhưng.
Trần Phong khinh thường cười một tiếng, lạnh lùng nói: “Lão tử chơi lửa lúc ngươi còn chưa ra đời đâu, dám nhảy nhót trước mặt ta à?”
Nói rồi, hắn tung ra một quyền.
Ầm ầm!
Vầng thái dương đáng sợ kia chợt khựng lại giữa không trung.
Ngay sau đó, ánh sáng của nó tối sầm lại, rồi lập tức lụi tàn dưới ánh mắt kinh hãi tột độ của tất cả mọi người.
Chương 990 – Mong ngươi đừng không biết điều!
“Việt Trường Thiên, mặc dù ngươi không phải là đệ tử của Vô Cực Tiên Tông chúng ta, nhưng ngươi đã cưới Đường Tiểu Nhiễm, sau này chúng ta chính là người một nhà.”
Giọng nói của Cực Quang trưởng lão khiến cho lòng vô số người trở nên nghiêm nghị.
Những lời này của hắn đã trực tiếp thể hiện sự ủng hộ của Vô Cực Tiên Tông đối với Việt Trường Thiên.
Những gì xảy ra tiếp theo càng khiến vô số người kinh ngạc đến ngây người.
Chỉ thấy Cực Quang trưởng lão vung tay lên, lập tức có vô số thiên tài địa bảo, linh đan diệu dược chất đầy cả đài cao.
Linh khí nồng đậm khuếch tán ra, khiến cho tinh thần mọi người đều chấn động.
Một vị trưởng lão của Việt gia vội vàng tiến lên kiểm kê.
Thế nhưng điều khiến hắn ngây người là, trong số những quà tặng này lại có rất nhiều thứ mà ngay cả hắn cũng không nhận ra.
“Để ta.”
Cực Quang trưởng lão đắc ý cười, cất cao giọng nói: “Vô Cực Tiên Tông, dâng lên một vạn tiên ngọc, năm ngàn viên linh đan cấp ba, một ngàn viên linh đan cấp bốn, ba ngàn kiện pháp bảo bậc bảo khí, ba mươi kiện pháp bảo bậc nguyên khí, mười quyển thánh đạo chân ý đồ, mười quyển thượng phẩm thần thông…”
“Cuối cùng, chúc phúc thiếu chủ Việt gia và Đường Tiểu Nhiễm, hồng phúc tề thiên.”
Ầm!
Tựa như một tiếng sét đánh vang trời.
Giọng nói của Cực Quang trưởng lão đã sớm tan đi, nhưng toàn bộ hiện trường lại hoàn toàn tĩnh mịch, lặng ngắt như tờ.
Tất cả mọi người đều há hốc mồm, bị bút tích kinh thiên của Vô Cực Tiên Tông chấn động sâu sắc.
Một vạn tiên ngọc!
Năm ngàn linh đan cấp ba!
Một ngàn linh đan cấp bốn!
Ba ngàn bảo khí!
Ba mươi nguyên khí!
Vân vân!
Số tài nguyên này cộng lại, đủ để sánh ngang với một môn phái cỡ nhỏ.
Mà những thứ này, chỉ là sính lễ của Vô Cực Tiên Tông.
Ra tay thật hào phóng.
Thấy cảnh này, vô số người thầm cảm thán trong lòng.
Không hổ là tông môn đứng đầu thập đại đạo môn, Vô Cực Tiên Tông quả nhiên có nội tình thâm sâu.
Việt Trường Thiên càng kích động đến mức mặt đỏ bừng, nắm chặt tay Cực Quang trưởng lão, nói: “Đa tạ Vô Cực Tiên Tông, đa tạ Cực Quang trưởng lão.”
“Việt Trường Thiên, ngươi như vậy là khách sáo rồi.”
Cực Quang trưởng lão cười một tiếng, đầy ẩn ý nói: “Chúng ta đều là người một nhà, có gì mà phải khách sáo? Nhớ đối xử tốt với Đường Tiểu Nhiễm, đừng phụ sự kỳ vọng của Vô Cực Tiên Tông chúng ta.”
“Cực Quang trưởng lão, ngài cứ việc yên tâm.”
Việt Trường Thiên thề thốt đảm bảo: “Chuyện ta, Việt Trường Thiên, đã hứa thì nhất định sẽ làm được.”
“Rất tốt.”
Cực Quang trưởng lão hài lòng gật đầu, xoay người đi xuống đài cao.
Những vị khách quý tiến lên chúc mừng tiếp theo, so với Vô Cực Tiên Tông, lập tức trở nên ảm đạm không chút ánh sáng.
“Thấy chưa, Vô Cực Tiên Tông, đó mới thực sự là tài đại khí thô.”
Việt Dung cười lạnh một tiếng, nói: “Việt Hàn Châu, ngươi thân là thiên kim của Tứ Phương thương hội, giàu có ngang một nước.
Không biết so với Vô Cực Tiên Tông thì thế nào?”
“Đây không phải là nói nhảm sao?”
Thẩm Trầm Phong khinh thường cười một tiếng, nói: “Một Vô Cực Tiên Tông nho nhỏ, sao có thể so sánh với Việt Hàn Châu được.
Trước khi đến đây, chúng ta đã sớm chuẩn bị một món đại lễ, tuyệt đối không ai sánh bằng.”
“Vậy sao?”
Việt Thanh Thiên mặt đầy giễu cợt, nói: “Nếu đã như vậy, sao ngươi không lấy ra cho bọn ta mở mang tầm mắt?”
“Đây là sính lễ cho Việt Trường Thiên, dựa vào cái gì mà cho ngươi xem?”
Thẩm Trầm Phong liếc mắt, lạnh lùng nói: “Ngươi tính là cái thá gì?”
“Ngươi!”
Việt Thanh Thiên giận dữ, đập mạnh bàn đứng dậy.
“Dừng tay.”
Việt Hoành Thiên quát lớn một tiếng, nói: “Việt Hàn Châu, mặc dù Tứ Phương thương hội rất giàu có.
Nhưng không phải ta xem thường ngươi, ngươi cũng chỉ là con gái của một bộ trưởng Tứ Phương thương hội, có thể có bao nhiêu quyền lực, lấy cái gì để so giàu với Vô Cực Tiên Tông?”
“Đúng vậy.”
“Dám so giàu với Vô Cực Tiên Tông, đúng là múa rìu qua mắt thợ.”
“Còn nói muốn vượt qua Vô Cực Tiên Tông, đúng là chuyện không thể nào? Vậy mà ngay cả lấy ra cũng không dám.”
“Ta thấy, nàng ta chỉ đang khoác lác thôi.”
Các công tử tiểu thư của Việt gia thi nhau chế nhạo.
“Tất cả câm miệng cho ta!”
Thẩm Trầm Phong toàn thân khí thế bùng nổ, lạnh lùng nhìn Việt Thanh Thiên, nói: “Các ngươi dám hỗn xược với Việt Hàn Châu?”
“Cái gì gọi là hỗn xược?”
Triệu Hoành Thiên đứng dậy, nói: “Rõ ràng là ngươi nói, sính lễ mà Việt Hàn Châu đưa ra ngay cả Vô Cực Tiên Tông cũng không thể sánh bằng.
Thế nhưng bây giờ, các ngươi lại rụt rè không dám.
Theo ta thấy, các ngươi căn bản không phải đến chúc mừng, mà là đến gây rối đúng không?”
“Không sai.”
“Nói miệng không bằng chứng.”
“Nếu các ngươi thật sự thành tâm đến đây chúc mừng, sao không lấy ra để cho tất cả chúng ta cùng xem?”
Mấy vị công tử tiểu thư lại lần nữa gào lên.
“Câm miệng.”
Thần quang trong mắt Thẩm Trầm Phong lóe lên, quét mắt qua đám người Việt Thanh Thiên, nói: “Nếu đã như vậy, hôm nay ta sẽ cho lũ quỷ nghèo các ngươi mở mang tầm mắt một phen, thế nào mới gọi là ngoài sức tưởng tượng.”
“Trần Phong.”
Việt Hàn Châu trong lòng căng thẳng, mặc dù nàng cũng đã chuẩn bị một phần hậu lễ cho Việt Trường Thiên, nhưng căn bản không thể nào so sánh với Vô Cực Tiên Tông.
“Yên tâm đi, mọi chuyện có ta.”
Thẩm Trầm Phong chỉ nhàn nhạt để lại một câu, rồi xoay người đi lên đài cao.
“Ngươi là ai?”
Việt Trường Thiên nhìn thấy Thẩm Trầm Phong, hơi sững sờ một chút, cảm thấy có chút lạ mặt.
Thẩm Trầm Phong chắp hai tay sau lưng, nói: “Ta đại diện cho Việt Hàn Châu, đến tặng sính lễ cho ngươi.”
“Cái gì?”
“Việt Hàn Châu?”
Nghe được cái tên này, đám đông lập tức im lặng.
Việt Hàn Châu, đã từng là một huyền thoại.
Nhưng bây giờ, ở trong Việt gia, đó tuyệt đối là một cái tên cấm kỵ.
Quả nhiên.
Việt Trường Thiên lập tức lộ ra vẻ mặt căm hận, nói: “Nàng có tấm lòng này là đủ rồi.
Còn về phần sính lễ thì miễn đi.”
“Ngươi nói miễn là miễn được sao?”
Hai mắt Thẩm Trầm Phong lạnh đi, toàn thân nổi lên khí tức lạnh lẽo, nói: “Việt Hàn Châu tặng sính lễ cho ngươi là nể mặt ngươi, ta hy vọng ngươi đừng không biết điều.”
“Ngươi nói cái gì?”
Việt Trường Thiên tức đến sôi máu, toàn thân khí thế tuôn trào.
“Dừng tay.”
Đại trưởng lão Việt Trung tiến lên một bước, nói: “Hôm nay là ngày đại hỷ của ngươi, trước mặt bao nhiêu khách quý thế này, không được vô lễ.
Nếu là một tấm lòng của Việt Hàn Châu, ngươi cứ tạm thời nhận lấy đi.”
“Vâng.”
Việt Trường Thiên hít sâu một hơi, cố nén cơn giận, nói: “Không biết, Việt Hàn Châu có sính lễ gì?”
Cùng lúc đó, tại khu vực khách quý.
“Ồ?”
Cực Quang trưởng lão mặt đầy kinh ngạc, nói: “Người này, không phải là tên hạ nhân vừa rồi sao?”
“Không sai, chính là hắn.”
“Thật không ngờ, hắn lại là thuộc hạ của Việt Hàn Châu.”
“Hồng Di quận chúa, e rằng người đã sớm biết tin này rồi, sao không chịu nói cho chúng ta biết?”
Mấy vị chân truyền đệ tử đột nhiên nhíu chặt mày.
“Các vị sư huynh đệ, không phải ta không chịu nói cho các ngươi nghe.”
Lạc Hồng Di ho khan một tiếng để che giấu sự xấu hổ, nói: “Thân phận của Việt Hàn Châu thật sự quá nhạy cảm.
Nếu để cho Lâm Thái Uyên biết, lại gây ra vô số phiền phức.”
“Cách làm của Hồng Di quận chúa là đúng, chuyện của Việt Hàn Châu, chúng ta cứ coi như không biết.”
Cực Quang trưởng lão gật đầu, nói: “Cũng không biết, Việt Hàn Châu mang đến sính lễ gì? Nghe nói Việt Trường Thiên từ nhỏ đã cực kỳ cưng chiều Việt Hàn Châu.
Bây giờ Việt Hàn Châu thân là thiên kim của Tứ Phương thương hội, thân mang bạc triệu, chắc sẽ không keo kiệt đâu nhỉ?”
“Cũng không biết, nàng ấy sẽ tặng món quà gì?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









